Căn gác gỗ cùng em fan mu girl xinh

Chị vợ đang bị lão chồng ôm choàng, hết dùng cằm lại dùng tay chọc phá kinh thiên, làm chị rúm ró cả người. Điều mà tôi sửng sốt là cả hai đều chẳng mặc áo quần gì cả, người này đang chễm chệ ngồi trên đùi kẻ kia, hai tay anh khoắng lia lịa như đuổi ruồi. Chị vợ hết chống chỗ này lại đỡ chỗ nọ, che được đây thì để hở nơi kia, anh chồng thừa cơ chọn những nơi thật nhạy cảm cù cho vợ lăn đùng bổ ngửa.

Phim căn gác gỗ cùng em fan mu girl xinh

Bắt đầu truyện: Căn gác gỗ cùng em fan mu girl xinh

Phải nói thuê được căn gác gỗ này là kể như tôi may mắn vô cùng. Nếu không nhờ chị bán xôi mách nước chỉ vẽ thì tôi cũng trớt quớt, nào biết rằng ở cái nơi tận cùng này còn có một căn nhà nữa.

Đường vào xóm bỗng dưng thít nhỏ lại như người bị bóp nghẽn cổ, phía sau lại rùng rùng những cối cùng cây to đùng, báo hiệu một khu rừng âm u chắn lối, thế mà chủ nhân ông lại đi dựng thêm một căn nhà, chẳng hiểu lão thừa tiền muốn quẳng bớt chăng.

fan mu khung

Căn nhà toàn bằng gỗ thông xẻ sần sùi, nứt nẻ tứ tung, sẹo gỗ nham nhở đầy, chủ nhân đã chẳng quan tâm mà người thuê trước cảnh nhà khan hiếm, đắt đỏ cũng bấm bụng chịu đời cho qua thời ngặt nghèo được việc. Nhà thiết kế 2 tầng, phía dưới dài thoòng như cái lô cốt, còn tầng trên lại bé tẹo như cái chuồng chim. Có lẽ nhà chủ nghĩ cần chừa một sân để phơi phóng hay giành chỗ để ai thích thì ngồi ngắm khu rừng vớ vẩn cũng hay, vì ở đó có cái ghế băng để chỏng trơ và cũ kỹ, mốc cời.

fan mu

Vì nhà ở khuất và có lối thang riêng đi lên tầng trên nên khi tôi dọn đến chẳng ai hay biết gì cả. Đồ lề của tôi cũng gọn, chỉ cái va ly rách và túi ngủ, nhẹ tênh nên việc xê dịch chẳng gây tiếng động. Thành ra người thuê phía dưới vẫn nghĩ căn gác bỏ không như từ lâu nay.

Tánh tôi ba xí ba tú, chỉ chọn cốt có nơi ngả lưng qua đêm, còn ăn uống thì bên ngoài, chị bán xôi gạ nấu nướng cho còn tôi cũng muốn tạ ơn nên phiên phiến cũng thuận. Tôi vào căn gác, thấy sàn sao mà lắm chỗ nẻ, đến nỗi đèn tầng dưới xăm xoi xỉa lên y hệt tia sáng của máy chiếu phim. Tôi chọn một nơi tương đối ít sẹo gỗ, vứt cái túi ngủ che lên để ngả lưng thoải mái.

Can gac go cung em fan mu girl xinh

Tôi nghĩ đén nhà ai nấy rạng, chẳng tò mò để ý làm gì đến việc nhà người, thế nhưng ngay buổi tối đầu tiên đã phải gồng mình vì trăm thứ ồn ào, giỡn hớt của người ở đó. Lúc thì nghe rấm rich cười như chuột rúc, lúc lại đuổi rượt nhau ầm ầm, lúc lại nheo nhéo kêu lên như mèo cái bị mèo đực nựng.

Tôi bực quá, nghĩ sao có người bất lịch sự đến thế. Nhưng suy lại, có khi họ tưởng là căn gác còn trống thì họ vốn sống bừa phứa cần gì phải giữ ý giữ tứ cho cam. Nhưng cố nhịn bao nhiêu thì càng điên cái đầu bấy nhiêu. Gì đâu mà tiếng chị nữ kêu the thé như xé vải : đừng mà anh, em nhột quá, anh phá riết chắc em chết mất. Rõ thối thây chầy xác, vợ chồng đùa nhau mà ông ổng chẳng ra sao.

Tôi định lờ đi mà tiếng trửng giỡn cứ chọc ngoáy vào tai nên thử nhấc cái túi ngủ nhìn trộm xuống xem họ làm gì cho biết. Tôi mới thấy cái mắt gỗ vỡ khá rộng cho tôi nhìn trọn căn buồng ngủ và một phần buồng ăn bên ngoài.

Chị vợ đang bị lão chồng ôm choàng, hết dùng cằm lại dùng tay chọc phá kinh thiên, làm chị rúm ró cả người. Điều mà tôi sửng sốt là cả hai đều chẳng mặc áo quần gì cả, người này đang chễm chệ ngồi trên đùi kẻ kia, hai tay anh khoắng lia lịa như đuổi ruồi. Chị vợ hết chống chỗ này lại đỡ chỗ nọ, che được đây thì để hở nơi kia, anh chồng thừa cơ chọn những nơi thật nhạy cảm cù cho vợ lăn đùng bổ ngửa.

Hai chân chị đạp như máy Kohler quạt nước, anh chồng dùng cả khoảng ngực đè cứng chị không cho giãy. Tôi thấy rõ hai tay vần vần vò cặp vú chị như vò vắt cục bột nhão, còn bóp xịt xịt như thổi bụi phấn. Tội nghiệp hai cái vú ọp ẹp và đỏ au, hai núm vú lìa xìa phọp phọp giữa kẽ tay lão.

Chị càng van xin thì lão càng thích thú. Lão buông bớt một tay để chiếm lĩnh nơi háng và xoa rào rào lên mớ lông như gội đầu trẻ. Sự vùng vẫy của người nữ làm các ngón tay xỉa bậy lung tung, có lúc tôi thấy nó rúc hẳn vào cái lỗ chè hẻ như cây gắp lửa xiên lụi lên miếng thịt đỏ hỏn.
Lạ một điều hai người chơi giỡn thản nhiên, tôi cố dò tìm mà không thấy một mống nhóc nào, chẳng lẽ họ chỉ là cặp vợ chồng son. Xem đôi vú chị thì đâu còn son trẻ gì vì hai quầng vú nở lớn lại lấm tấm những hạt sữa nổi cộm lên như hạt sỏi. Khi mấy ngón tay anh vê vê trên núm vú thì nó vêu lên một cục hẳn hoi, anh xấp xấp làm cho cái núm phì phò trông hay lạ.
Hai anh chị nghịch nhau chán chê thì lôi nhau xềnh xệch như mèo tha con. Chị ta rị người xuống làm anh phải bế xốc lên, thở phì phì chạy nhanh vào buồng. Anh vứt chị cái đùng lên nệm, lò xo nhún tưng tưng, chị như cái phao bập bềnh trong nước. Anh vội như tay bơi phóng chúi đầu vào hồ, nước bắn tung tóe và miệng mồm răm rắp lia liếm tùm lum.
Giờ chị nằm tênh hênh, tôi mới có dịp nhìn rõ. Kể ra chị không đẹp sắc sảo, song gọi cũng vào hạng mỹ nhân. Hai vú không to, khi nằm doãi ra bành bạnh như cái bánh tráng, nhưng trắng và gọn. Hai đùi thẳng băng, chỗ lông đen nhánh như đốm mực ai nhỏ rơi một dúm.

Anh chồng đang dang đôi chân chị làm cho cái lỗ hẻ rộng ra, tôi thấy lộ hai mép mu lổn nhổn lông dựng đứng. Hẳn là bị nghịch quá, chị đang nứng, chỗ lỗ hơi ướt long lanh. Anh giữ nguyên hai chân khuỳnh khuỳnh như càng xe bò và nhìn không chớp vào *** chị. Mắt anh như phóng ra tia la de vì tôi thấy cục lồi nơi *** nhúc nha nhúc nhích và tươm ứa ra tí nước, chảy dài xuống đít.

Chị có vẻ hồi hộp, há há cái miệng, nhìn anh. Tay này cũng tình tứ số một, chăm chăm nhìn *** vợ mà nuốt nước bọt nhiều lần. Tôi nóng rực người vì thân hình của chị. Trong người như bị cả triệu triệu con kiến đang bò cắn rấm rứt. Tôi muốn nín thở khi thấy anh chồng lôi chân chị lên cao, khều cái *** về phía anh đứng. Bất thình lình, anh đổ ập mặt xuống, khép hai đùi chị làm ni kẹp cứng mang tai anh và dùng miệng ngoáy xoáy vô cái *** chị.

Người chị như con trăn uốn cuộn từng khúc, lúc nổi vùng bụng, lúc dâng chỗ háng, lúc chà vòng mông, lúc ển *** cao. Anh chà, anh lết, cái đầu lưỡi nhám nhúa đâm xào xào vào cái lỗ rậm rạp. Chị nảy nhủn người, cái *** vùi vùi nơi miệng răng lão, bỗng chị kêu lên ái, tôi thấy mặt chị nhăn nhó kêu đau. Anh hơi nhích đầu ra, một bên mu còn dấu cắn nham nhở và lông bị dẹt như ai giẵm vào cỏ.

Hai vợ chồng vẫn chọc ghẹo nhau không hề hay biết đang bị nhìn trộm. Anh tạm tha cho cái *** mà trườn lên người chị nghịch hai cái vú tưng tưng. Hai bàn tay lão vo hai bầu vú thành cục, trông chúng mềm ngoan như cục bột hơi nhiều nước, hai cái núm để chừa ra. Anh há rộng miệng dọa rồi đưa lưỡi miết hết quầng vú này đến quầng vú kia. Nước miếng anh làm cho cả quầng vú ướt mem và bóng lên tựa thoa mỡ. Anh liếm, bú, nắn bóp, mềm làm sao và nhuyễn làm sao. Chị vợ cuống quit không còn làm gì được, chỉ cố quắp hai chân thành gọng kìm để thống hưởng những sóng trào dục vọng đang tàn phá trong người.

Xem ra hai anh chị đùa nghịch nhau tỉnh rụi, chẳng kiêng nể gì hàng xóm, chẳng hề ngán lỡ có ai nhìn thấy thì quê biết chừng nào. Tôi bực mình về nỗi hồ đồ của hai vợ chồng thuê căn dưới. Thế nhưng, suy tính lại tôi mới thấy chính mình hồ đồ chứ chẳng phải người ta. Khi tôi dọn đến có trình diện gì với họ đâu để họ biết có người thuê chung mà giữ ý giữ tứ. Lại nữa, cho dù tôi có lên tiếng đi nữa thì việc nhà họ, vợ chồng người ta âu yếm nhau đã sao. Cặp yêu đương nào chẳng thế, người ta ở nhà người ta, người ta có quyền tự do chứ. Ai bảo mình tọc mạch đi nhìn lén rồi bực dọc. Đáng lẽ phải tự lên án mình thì lại đi chỉ trích người khác.

Nhưng mà vợ chồng với nhau cũng một vừa hai phải thôi. Đằng này vật nhau ra như hai con thú bày biện hết sở trường sở đoản của cái giống trên người thì bố ai mà chịu cho nổi. Kìa anh chồng lại vừa rúc vào háng vợ. Lần này thì anh ta bẻ quặt giò chị ra làm bắt khiếp. Cái môi anh giẩu lên, tru như mõm heo lụi ào ào vào chỗ đó, nhầy nhụa mà kinh. Những sợi trong trong dính lớp nhớp như keo, như vữa, như mỡ, như xi măng, có nhằng có nhợ, nhễu tong tong bết bát lên lông, lên đùi, rơi cả ra nệm coi ớn quá.

Thế mà lão phởn phơ như đang ăn món cỗ bàn thịnh soạn. Lão vùi, lão khoắng, lão giúi, lão giụi, lão rê, láo thoa, nháo nhào, nhão nhoẹt làm chị vợ vừa giãy, vừa đạp, vừa khoắng, vừa khua. Lão thích chí cười chí chóe, chị vợ hét như muốn tông cửa phóng ra ngoài.

Chỉ tội nghiệp cho thằng tôi, không dưng được xem phim con heo miễn phí, cột buồm dựng tếu lên, gật gật như con lật đật. Cái đầu nấm cọ cọ vào khóa kéo quần làm cho tê tê và chỉ chực xổ phóng tòm lom cái thứ đang cồn cào trong bụng. Lão chồng lại cố banh chân chị vợ, dùng hai tay mở rộng cái sẹo của chị ra, tôi trông như lão đang cầm cái pho xép mở banh *** chị để khám như ở bệnh viện.

Chị lăn qua, lật lại, hai giò đảo đảo không ngưng, nên mông, đít và mớ lông càng thập thò trông hay đáo để. Chị hét nháo nhào, tay khua như quạt nước mà anh thì cứ mê mải tấn công. Có lúc chị bị anh giữ chặt, nguyên cái *** bày ra một đống, lông bị nứng đưa tua tủa như hàng chông, anh nhổ toẹt tí nước dãi rồi lấy cạnh bàn tay mà chà gây cho chị sướng nứng.
Tôi có cảm tưởng chị quặn người lại, hai mu *** ngoạm lấy cạnh tay anh và cò cưa cú cứa anh bào xoành xoạch để làm cho hai mu *** nhẵn bóng đi vậy. Ôi cái cạnh tay cà chớn, nó làm gì mà chị dội nảy người lên và hẳn nhiên dãi nhớt đùn ra xoèn xoẹt. Anh cà thét lại nhấc tay ra nhìn xem cái *** chị thế nào. Tôi thấy rõ nơi khe mọi thú đều lạo xạo hết, cái lỗ đỏ hỏn, lông bặp bặp và cục thịt lồi nấc nấc, hai mu *** giựt giựt còn nước tươm ướt ra. Chị càng kêu, xin tha thì anh càng phá thêm. Đến nỗi chị phải lạy van : thôi mà, giỡn vậy đủ rồi, em nứng *** bằng chết, đụ em đi, đừng phá nữa mà.

Chị nói mà mắt đầy ánh long lanh, môi vẩu ra và hai tay thu co làm đôi vú càng dồn cục đội lên thấy đã. Anh đang hứng chí xỉa xói cái ***, thấy đôi vú thày lay thì lại chụp vội vào và nắn, bóp, xào, xới tung lên. Anh vo hai vú vô lòng bàn tay, vừa xoa vừa vê nhàu nhĩ, cơ mỡ mềm lõng bõng, xật xừ giữa hai bàn tay chuối mắn của anh y hệt con gà bị túm chặt. Anh lấy hai ngón cái búng vê cho hai núm vú cứng vênh lên rồi thè lưỡi chà lấy chà để, còn hơn người ta chà lư đồng, chưn đèn không bằng.

Chị thấy sướng ở vú, trặc trà trặc trẹo, lại ngoáy xàng đôi chưn làm anh quýnh không biết chọn cái nào bỏ cái nào. Tôi thấy tay này quả có tánh tham lam, cái gì của vợ lão cũng muốn chiếm lĩnh hết. Bóp vú thì tiếc cái *** bỏ không, còn úm *** thì lại thèm vì đôi vú lúc la lúc lắc.

Ấy rồi anh quyền biến rất giỏi. Tôi thấy một tay anh bóp vú, miệng ngậm nút một vú bên kia còn một tay thì anh lòn xuống mò móc *** vợ. Đúng là thân phận chị tựa một con sâu rọm bị đè nghiến đầu đuôi để bàn chân người di di quằn quại. Chị vợ phều phào nói chẳng ra hơi, há miệng ngáp ngáp chịu trận.

Anh cắn, liếm và ấn sâu cả hai ba ngón tay một lần vô miệng *** mà nhào như nhào bột. Cha mẹ ơi, nước *** chị dây ra ướt hết ngón tay và mu bàn tay anh, trơn tuột và dẻo queo. Anh nhay nhay đầu vú chị, giữ lấy cái núm nơi kẽ răng mà nút làm chị ngây ngất bằng chết.

Anh làm dữ quá nên con cu anh giờ cứng ngay đơ. Chị vùng vằng nó đâm giúi giụi vô hai bên háng như đầu rùa thụt ra thụt vô dễ nể. Chị biết là có nói cách gì lão cũng không để chị yên nên chị chuồi chuồi người cốt cho con cu anh lục xục đâm vô người chị, họa may anh nứng lên thì mới thoát.
Y như rằng, anh đang hăm hở đã ngừng lại. Anh thả tay lôi hai đùi chị xích vô phía anh, chị nhìn thấy con cặc anh tím lịm mà ớn. Nó vốn đã to, dài, sần sùi, lúc nứng càng coi tảng thần luôn. Chị biết lão muốn chơi chị nên mở mắt to nhìn đợi chờ. Tôi nghe anh càm ràm : má nó xung quá làm tao cũng muốn đụ một cái. Chị nhỏn nhoẻn làm duyên bằng cách lắc tay, lắc hông.

Anh vét bớt mớ khí bám nơi *** chị và ngó chăm bẳm không rời. Rồi anh bôi trây trét mớ khí dâm đó lên khắp vùng *** chị, ngón tay phết tới đâu thì chị rướn cao lên đón hưởng tới đó. Anh lau sạch mấy ngón tay xong thì vò bóp vào hai vú lấy trớn. Anh hét lên : má mày mở rộng giò ra và ưỡn *** lên chớ. Chị lẳng lặng phục thiện làm theo ý anh.

Anh xìa con cặc lên khe ***, dùng tay cầm cái đầu khấc chùi quết lên lỗ *** chị như người phết mạch nha lên chiếc bánh tráng. Chị giận cong gót chưn, búng mình lên mà hứng. Phập, tôi nghe rõ tiếng con cặc anh cắm lút cán vô cái lỗ kêu xọp tưởng như làm tung tóe nước nhớt đang bám đầy ở đó.

Chị trân người nín thở để nghe cái củ lẳng của anh chui sâu dần vô ***. Chị hơi lách người bên này, nhích người bên kia để con cặc anh nằm thẳng đường với *** chị và tránh lông dái anh không cứa sắc vào hai bên mu ***. Chị đợi anh nhắp nhắp mấy cái, thấy thong dong thì bắt đầu tay ôm chặt lấy lưng anh, hai giò đeo vòng sau lưng và chị đu nhấc người lên cho cái *** mút khít khao con cặc nóng hổi.

Anh biết chị sướng vì bị phá nãy giờ, nhưng chị đeo tòn teng như vầy thì làm sao mà nắc, anh vội giúi người chị xuống để giập bưng bưng. Chị đang ngứa nứng nên ngửa bung người ra còn anh thì cố tấn đâm hùi hụi làm tôi coi mãn nhãn cảnh đụ nhau rất tới.

Thú thực, không gì sướng và khoái bằng nhìn cảnh hai người đụ nhau. Họ giở hết tuyệt chiêu ra để đem lại cho nhau khoái lạc dồn dập nên nhìn cặc *** của họ như hai cuộn thừng xoắn vào nhau, như đôi trăn xiết chặt không bỏ. Chính vì bị kích thích tột độ mà tôi bỗng nghe phựt phựt nổ trong quần. Tôi chưa kịp tìm hiểu sự gì xảy ra đã nghe giống như cái vòi bị bể, nước xối ra ấm nóng, tôi biết là tôi bị tuột xích rồi vì hai người đụ nhau giòn giã làm tôi giữ hết nổi.

Trong khi nhìn anh cường sức đâm ọp ẹp vô *** chị thì tôi cũng thấy mình đang bụm chặt lấy con cu mà xủi như đang xủi vô *** của ai đó. Sau đó, hai vợ chồng rời nhau ra, tôi còn cố nhìn cái *** chị đặc ứ thứ chất lỏng như xi măng chưa kịp khô và hai mu *** chị thắt bóp làm cái chất đặc trào rướm ra ngoài.

Cả hai anh chị có vẻ oải nên nằm phè ra, cặc *** để bừa bãi coi ớn ợn làm sao.

Ở nơi căn gác gỗ chưa được mấy hôm, tôi đã hầu như thuộc nằm lòng giờ giấc đi về của anh và sinh hoạt hằng ngày của chị. Tiếng xe Hoanda 67 nổ phạch phạch lúc sáng sớm và tối mịt báo hiệu cho biết lúc anh đi về. Tiếng xe này tôi không thể lẫn với bất cứ loại nào khác vì chưng xe quá cũ đã đành mà nó còn bị bể pô, gãy càng sứt gọng nên khi chạy kéo rê rê ba thứ lằng nhằng trên mặt đường, bọn trẻ trong xóm thường diễu “ xe hủ lô bình bịch “, vậy ai mà không biết.

Tôi chẳng hiểu anh làm nghề ngỗng gì, điều này tôi chẳng tò mò cần biết đến, chỉ duy lưu tâm xem cách đi đứng của anh ra sao để phòng thân bị sơ hở mà thôi. Phải chăng vì những cảnh xem “ phim người lớn “ miễn phí ở nhà anh chị khiến tôi háo hức muốn được nhìn hoài mà phải tạo ra thái độ như vầy chăng ?

Ngược lại, chị chẳng phải đi đâu ra ngoài, lúc nào cũng nghe tiếng chân chị xê dịch lệt bệt chỗ này chỗ kia, đâu đó trong khuôn viên căn nhà, hoặc nghe tiếng hát nho nhỏ của chị khi đang làm công việc nào đó. Chị thảnh thơi sống một mình nên tha thẩn làm hết mọi chuyện, hát ong ỏng cho đỡ buồn và mong chòng qua ngày qua buổi.

Tôi nghĩ chắc ban ngày ban mặt chẳng có gì hấp dẫn nên cũng chẳng để ý nhìn lén chị làm chi. Cho đến một bữa nghe chị kêu to nóng quá, tôi mới kéo xê túi ngủ khỏi chỗ mắt gỗ thì mới hay chị cũng có nhiều chiêu ngoạn mục.

Cho đến giờ chị vẫn chưa hay có người ở tầng trên và chắc chị yên tâm vì ở nơi khuất vắng nên chị tự nhiên hết mực. Khi tôi dòm xuống thì dù ở nhà một mình chị vẫn đánh truồng. Nhìn chị trông đến hay, vú mớm hơi chảy xệ, nhưng da trắng và màu hồng nơi quầng lại có vẻ lôi cuốn, bụng thon, xếp vài nếp lơ là, chùm lông xậm và óng ánh, hai đùi thẳng.

Chị lau chùi sàn nhà, rửa chén đĩa hay đứng canh máy giặt, nhất nhất đều tôi có thể có thể nhìn mãn nhãn thân hình chị. Những lúc chị cử động, hai vú đong đưa, mềm dịu, thấy muốn sờ, muốn ấp cách chi. Lúc chị bò dài ra lau nhà, tay chưn cử động làm hai vú lắc la lắc lẻo, tôi ước gì được dí mũi vào hít cho sướng.

Chị làm việc không ngừng, nhiều khi mồ hôi lấp xấp vương ra, tôi thấy rõ những sợi nước dài xun xoe chảy giữa hai rãnh vú hay làm bóng nhẫy nơi quầng vú lăm tăm. Chẳng rõ do tại tôi nhìn hay sao mà chị bỏ cái giẻ xuống, đưa tay nắn lấy hai vú, làm cho hai nắm bột trắng phau nhũn đi dưới các ngón tay, tôi phải vội nuốt ực một cái vì thấy sướng.

Chị nắn rồi xoa đều, bầu vú xục xịch và hai núm phều phào lọt dưới kẽ ngón tay làm như đứa bé rắn mắt chơi trò cút bắt với mẹ nó vậy. Tôi nghĩ đầu vú đó mà tôi ngậm được vào miệng, bú nút, nhằn nhằn thì chắc đã hết mực.

Lại có lúc chị làm việc mệt, người mỏi nhừ và cảm thấy nực nữa, tôi thấy chị ngả ngửa kềnh ra nơi sàn gạch, chắc là để thụ hưởng nét tươi mát của hơi nước còn ẩm nơi đó. Chị nằm duỗi thẳng người, hai đùi như cặp ngà dài đuột, đội cái gò âm nữ ở giữa háng lên cao, lông mượt mà như chải mỡ, làm tôi tắc tiếng mệt đứ đừ.

*** chị không to, thứ gì ở chị cũng vừa vừa phải phải nhưng đẹp. Nó vun lên tròn, đầy đặn, lông phủ mướt rụp, gió lất phất lầm chúng rung lên coi bắt ghét. Chị nằm còn co hai chân tập vài động tác giúp máu lưu thông điều hòa, chèn ơi làm tôi xốn xang vô cùng.

Giò chị cong lên, cái *** chè bè ra một mớ, hai mu hé nở khi chị dạng banh hai giò làm miệng *** há ra, tôi thấy rõ màu đỏ lòm lòm của khe *** lấp lánh vì ướt nước. Chị đạp đạp hai chưn như người ngồi xe đạp nước, khiến cái *** nhai rau ráu giòn tan. Tôi nghĩ rau xà lách búp cũng không giòn và mát hơn được. Trách gì mà anh nhìn chẳng muốn cắn bú hoài.

Tôi đây nhìn trộm mà còn ham được chị cho hửi nhờ một chút. Giờ thì tôi hứa nếu được thế tôi chỉ dám hít hít thôi, nhưng còn liệu tôi có giữ được lời nguyện hay không thì chưa biết vì đêm nào tôi nghe anh cũng năn nỉ chị : cho anh dòm sơ thôi, chị nguây nguẩy chẳng ưng, chừng thấy anh nhăn nhó quá thể thì chị xẽ xàng dạng chưn chìa *** ra cho anh nhìn. Mười lần như chục, anh mon men xin sờ lên thôi, rồi từng chút anh mò mò, bóp bóp và khi chị đang mơ mơ dạt về miền phiêu phưởng thì lão đã nhanh tay, nhanh miệng móc bú tầng tầng.

Chao ôi, lúc đó nhìn *** chị sưng vều lên mà giận anh, con người không giữ chữ tín. Bây giờ tôi nhìn chị, *** chi mà gọn đẹp vô chừng, tôi có được cho phép đứng coi thôi cũng khó đừng chạm tay vào ve vuốt, huống gì anh.

Bây giờ, mỗi sáng chị đều leo cầu thang lên sân tầng trên. Chị xách cái xô lên phơi từng chiếc áo quần nơi dây kẽm. Những lúc đó chị chỉ quàng sơ cái váy thùng bên ngoài thân mình để lỗ, được giữ ơ hờ bằng hai sợi dây mảnh như cọng cỏ.

Vì chưng chị ăn mặc thoáng mát như vậy nên tôi không đánh tiếng để được nhìn gần và thấu đáo chị thêm. Tôi đóng kín cửa, nhưng qua khe ván để hở, tôi thấy hết. Chị cúi xuống lấy cái áo, đứng vắt ráo nước thì tôi nhìn xuyên một đường rõ cả vú lẫn eo *** chị. Hai bầu vú thõng xuống, nhủng nha nhủng nhỉnh như hai túi bột, như quả mướp hương, như đòn bánh tét.

Còn chị chổng mông xoay chiều lấy cái quần để phơi thì tôi nhìn thấy nguyên cặp mông nhô lên và giữa xớ vải mỏng tôi cũng không bỏ sót túm lông *** chị loe ngoe xìa xìa dưới cái váy. Tôi nín thở chờ chị thủng thỉnh phơi, chị còn dùng các cây kẹp gỗ để giữ gió không làm bay các món. Chị làm xong mệt đứ đừ, không vội đi xuống mà ngồi ngả ngửa ra ghế nghỉ, nhìn đăm đăm vào khu rừng.

Tôi tiến sát đến tấm vách gần nơi chị ngồi nhất. Tôi nhìn rõ từng bệt lông tơ phả đều trên da thịt chị. Tôi nghe rõ hơi thở chị thơm mùi rất đàn bà. Tôi thấy từng nhịp vun của đôi vú nhấp nhô dưới lớp áo mỏng tang. Tôi nghĩ chỉ cần nhoài tay ra là có thể xỏ chui vào cổ áo rờ lên hai vú đó.
Và chị hát, tiếng hát mênh mang như ru tôi ngủ lịm ngay. Tôi tưởng tượng đầu tôi được dựa lên đùi chị chắc là mau đi vào mơ màng liền và thoang thoảng như có mùi hương thịt da chị khỏa lấp đầy lên mặt mũi.
Chị vô tình không hay biết, thỉnh thoảng co hai bàn tay xoắn lấy nhau, bẻ ưỡn người cho thoải mái, chính vì thế hai vú càng căng mọng làm tôi suýt a hèm lên.

Có lẽ linh tính báo cho chị biết bị nhìn trộm nên đang ngồi dựa ngửa nơi lưng ghế gỗ, chị giật thót người nhìn dáo dác khắp nơi. Chị không đưa mắt về phía khu rừng mà lại xoay ngược người nhìn vào khe hở ván của căn gác tôi trọ. Cũng may tôi đã đề phòng trước đứng nép sau một gờ vách nên chị không nhận ra. Vả lại bên ngoài trời nắng sáng, bên trong tối nên chị có nhìn được gì cho rõ ràng. Tuy vậy chị vẫn ngờ ngợ, thỉnh thoảng lại đảo mắt nhìn vô cái khe.

Nghĩ sao chị đứng vụt dậy, đưa tay vuốt vào ngực, đè chiếc váy mỏng làm cái vú nổi đùn lên khiến tôi rạo rực theo. Chị chép chép miệng nói nhỏ gì đó rồi quây quả cúi nhấc chiếc xô lên. Chính lúc ấy, tôi lại có dịp nhìn lần nữa suốt thân hình trần truồng của chị dưới cái váy. Hai vú chị phập phồng, nhô lên hụp xuống theo hơi thở, trông nhu nhú như một búp sen trắng điểm cái nhụy hồng nơi chóp.

Chị hồi hộp nhiều nên bụng thót ra thót vào, cơ bắp hé lu lú cái khoảng lông đen làm tôi càng muốn nổi sóng gió. Tôi chỉ muốn bung cửa ra, nói dăm điều ba chuyện giữ chị lại để nhìn cho đỡ thèm. Chắc chắn là ánh nắng mạnh sẽ làm cho tôi nhìn rõ mồn một cơ thể chị, nhưng nghĩ e chị thẹn mà giả lơ.

Chị ì ạch bước dận gót guốc xuống từng bậc thang rồi nhanh chóng mở cửa bước vào nhà. Tôi nghe tiếng khóa chốt khô khan vọng lên từ phía dưới, tôi đoán chị sợ phải cài nghiến cửa lại. Tôi chạy vội lại chỗ túi ngủ xốc giở lên để có tầm nhìn rộng theo dõi xem chị đang làm gì.

Tôi thấy chị đang cầm hai sợi dây vải nơi vai giũ giũ như muốn xô hất đi mớ bụi bặm vừa bám vào trên sân phơi. Chị hành động mà mắt nhìn ngước lên phía căn gác như thầm hỏi ma qué nào đang ở trên đó có ý muốn đùa nhát chị. Xong chị lục cục đi vào phòng (chỗ này bị che khuất không rõ chị làm gì, chỉ nghe xột xoạt tiếng vải vóc lục lọi). Một lát chị bước ra thì thấy chị đã cởi vứt cái váy ra rồi. Như vậy là chị trở lại thói quen của chị khi ở trong nhà.

Tôi thắc mắc sao chị có vẻ nhớn nhác sợ mà vẫn cởi hết xống áo ra, hay chị cho rằng sự ám ảnh của chị là không có và chị cũng tự tin cửa khóa chắc chẳng ma mị nào lọt vào được. Tôi mừng húm vì đương không được nhìn chị theo mẫu bà E Và ***g lộng tuyệt vời.

Từ trên tầng gác tôi nhìn xuống thẳng đuột. Chị đang ở tầm nhìn chiếu góc của tôi nên bao nhiêu đồi nương, hào rãnh gì đều lồ lộ hết ráo. Tôi ngây ngô vì cái viền sáng chạy suốt từ gờ trán, lăn xuôi xuống sống mũi, tràn lên vành môi, vòng theo cổ để rơi tõm vào cái hẻm sâu giữa hai quả núi con con, trườn xuống vùng bình nguyên chạm vào một cụm rừng nhỏ dầy đặc rậm và cuối cùng là cặp thuồng luồng trắng phau hun hút. Tôi thiếu điều nuốt nước miếng liên tục, nghĩ ước gì được sờ lên hai quả vú mũm mĩm và gọn lỏn kia.

Lúc đó tôi sẽ hết sức nâng niu, hôn hít, sẽ giúi từng cái đầu vú nhẹ nhàng lên cánh mũi, chà lết nhẹ để hưởng cái mềm mại của đầu thịt da như ngọn bút lông rê rê cho đã. Tôi nghĩ cái núm vú đó sẽ nhanh nhạy nở khi chạm vào thịt da tôi, vào miệng môi tôi và hẳn tôi sẽ không ngại ngùng mà xe lăn nó vào đường viền dưới cằm để nghe lăm tăm sự rùng mình của chị khi bị kích thích.

Chưa gì tôi đã dỏn môi lên như đang ập thật sự vào một chiếc vú, cảm ngay mùi hương thơm ngát của hơi hướm đàn bà, không biết là tôi đang mơ hay tỉnh, nhưng biết chắc tôi ngửi được mùi ngọt của chiếc vú đó.
Lại một lần chị xẻn lẻn ngượng ngùng. Rõ ràng như chị bị châm chích bởi một tia nhìn vô hình nào nên cứ ngước nhìn lên dò xét từng phân gỗ trên đầu. Làm sao chị nhìn ra tôi, trong khi trái lại tôi nhìn rõ mười mươi bóng dáng chị.

Chị đứng quan sát lâu lắm, vậy mà cái điều cần che đậy sự lõa lồ thì chị lại không nghĩ đến. Chưa chừng chị đoán có người đang nhìn nên tự hào cứ để nguyên hình vóc cho họ ngắm hay sao. Không những thế chị còn nâng đôi vú từ phía dưới lườn lên như chìa cho tôi xem độ lớn của bộ ngực và cố ý hay vô hình dung chị còn khảy khảy lên hai cái núm vú mới chết cho tôi chớ.

Tôi bung xung bị dằn vặt dữ dội. Cái quần tôi giần giật nguy nan. Con cu gật gù như gào uống nước. Tôi phải trụt ngay quần xuống để nó thong dong vì tôi biết nếu cứ để yên chắc chắn nó sẽ ọc ra không lâu nữa. Tuy biết rõ mình không bị phát giác mà tôi vẫn cố giữ hơi thở cho nhịp nhàng để dè chừng trong cảnh tĩnh lặng cạnh bìa rừng chị bất chợt nhận ra tiếng nặng phì phò của tôi chăng.

Tôi thấy chị băn khoăn vì hai tay lúc nào cũng cử động liên tục. Chị suy nghĩ gì lung lắm rồi có vẻ mệt mỏi đăm đăm. Vừa đang đứng bên chiếc giường, chị sững lên và ngả đùng ra nệm. Chị khép mắt lại, hai bàn tay ấp lên ngực như chặn đè sự hồi hộp của đôi vú đang dâng.

Chao ôi, cả người chị duỗi dài ra làm khúc háng nổi sần lên tựa cái cồn nhỏ. Những sợi lông dập dình, lượn là chẳng khác ngọn cỏ bị gió đùa. Chị doãi rộng chưn ra tìm một thế nằm cho thoải mái. Chính vì thế làm tôi càng nổ đom đóm nơi mắt lên. Tôi nhìn sửng cái *** chị, thấy như một ốc đảo rêu lềnh phềnh nổi giữa sóng nước.

Chị còn cắc cớ mở hai giò ra khiến đôi mu há toác thiệt là ngộ. Những thớ thịt đỏ hồng rịn rịn nước xủi tăm như mẹt cám vẩy vung trên nệm. Tôi chợt có ý nghĩ ước làm con chim bồ câu xà xuống mổ rỉa vào mẹt cám bỏ ngỏ đó để nhặt nhạnh từng hạt rơi vãi thì sung sướng và hạnh phúc biết bao. Đã mấy lần tôi suýt kêu lên thống khổ mà kịp bụm tay giữ được, chị thì vô tình còn tôi thì bị dằn vặt liên tục mới kinh.

Nếu có ai hỏi tôi trên đời này còn cái *** nào đẹp hơn nữa chăng thì chắc tôi sẽ cam đoan của chị là nhứt. Vì hai mu khép khép, lông úp vào trong, *** không rộng mà cũng không hẹp, dùng để đụ chắc là không còn gì sánh bằng. Đã thế khi chị banh banh lơi khe *** ra thì nó rịn rịn nước như điểm một hạt ngọc ở đó. Tôi chỉ muốn cắn một phát như cắn vào miếng dưa hấu cám mới thấy hạ cơn khát đang đặc cổ.

Tôi nghĩ thầm trong đầu cầu xin chị cứ thênh thang nằm dạng *** ra như thế để tôi say sưa ngắm ngất ngư luôn. Chỉ tội là con cu tôi nhìn thấy *** cứ gục gặc không cản được, tôi nghĩ con cặc này mà giúi được vô *** chị nắc thì dám lè lưỡi cũng không ngưng.

Chả hiểu có phải tại tôi nhìn kỹ quá mà chị rùng rùng mình để đến nỗi nước trong khe chảy rịn ra. Chị ngúng ngoảy run run và tìm miếng giẻ lau xoèn xoẹt vô lỗ *** làm tôi ngẩn ngơ tệ hại. Chị lau xong đưa lên nhìn và chu choa ơi chị còn kéo gần mũi hửi nữa chứ. Không rõ chị bắt được thứ gì ở đó mà chỉ tủm tỉm cười một mình. Tôi điếng đi vì cái *** đảo đảo trước mắt.

Suốt ngày theo dõi, tôi thấy chị luôn có vẻ bồn chồn. Thỉnh thoảng chị vẫn ngước nhìn lên trần nhà phía căn gác tôi đang ở, chăm chú lắng nghe. Tôi phải thận trọng để không gây nên tiếng động. Lại nữa, nhìn chị trần truồng, vú vê bỏ thõng, *** liếc tung tăng, thằng em tôi chỉ chực nổi loạn, đâm đâm loạn xạ. Tôi nghĩ không gì tốt hơn là nằm luôn ra sàn cho chắc ăn, tôi kéo túi ngủ để lộ chõ gỗ nứt ra mà nhìn chị cho sướng.

Chị hết nằm lại trỗi dậy, tôi tìm thấy ở mỗi cách xê dịch đều có cái hay riêng. Chẳng hạn khi chị nằm thì hai vú đàn bẹt ra trông tựa hai mảnh bánh tráng, cũng tựa hai cái bánh quy được người ta điểm chút phẩm đỏ cho thêm đẹp. Lại nữa, *** chị vun vun như cái cồn, lông loe xoe mượt rịn. Chị khép chân thì độn cục lên, chị doãi chân thì hai mu hé hé giống hai hột xoài bị nứt. Nhìn thấu vô cái khe hồng hồng rịn nước, cục lồi luễnh loãng trồi lên, cái hạt le mũm mĩm nhỏ tẹo như hạt vừng.

Tôi luôn bị ám ảnh làm sao để được nằm chồng lên người chị hầu hai tay ve vuốt bóp lên hai vú và cặc nhét sâu vào nắc bưng bưng. Chưa gì mới chỉ tưởng tượng đã nghe con cu óc óc muốn trớ, tôi phải lấy tay rị chặt cái đầu nấm ngăn không cho bắn vọt khí ra mà mắng thằng em thậm tệ : nằm yên đó, đừng lộn xộn, đã chui được vào *** đâu mà chực ói ra, đồ vô duyên. Tôi nắm thì thôi, hơi lỏng tay buông nó đã gật đầu chào lia lịa như nhạo báng tôi vậy.

Còn lúc chị đứng dậy, hai bầu vú con con nhủng nhà nhủng nhỉnh, trông vừa gọn bàn tay tôi, hai đầu vú lều phều như đít phễu. Tôi ngạc nhiên sao vú chị chẳng bị rờ mà lúc nào cũng sưng nghển lườm lườm, bởi thế mới làm tôi xính vính. Bụng chị không xổ, lại chưa có nếp nhăn, có lẽ vì chưa sanh đẻ, nên chỗ háng hơi đội lòi ra, túm lông lòe xòe coi cũng khoái.
Thời gian chờ đợi tuy dài mà cũng phải tới lúc kết thúc. Khi tiếng xe Honda phạch phạch nổ dòn thì chị mau mắn chạy ra cửa. Chị tháo chốt chờ anh vào, vừa thấy chị anh như người vắng đàn bà lâu năm, vớ quàng vơ vội lấy hai vú măn bóp và rúc gặm như chuột xạ. Chị chẳng hơi đâu cản ngăn anh vì đầu óc chị đang liên miên với trăm ngàn điều muốn nói.
Chị đợi anh bú nút, nghịch ngơm hai cái vú và còn để anh móc vọc nơi *** một hồi mới thầm thì nói gì với anh đó. Chốc chốc lại thấy chị đưa tay chỉ lên trần và dứ dứ điểm thêm. Tôi thấy anh cũng ngước nhìn lên, song lại cười ghé vào tai chị nói chi mà tôi nghe không rõ. Chị lấy tay đập vào khuỷu tay anh và ngúng nguẩy người như giận lẫy. Anh ve vuốt chị bằng hôn hết lên trán, lên mặt, lên môi lan dần đến cổ, đến ức. Khi mặt anh lầy huầy sán lại gần cái vú, chị lấy tay xô hất anh ra, nhưng anh đeo dính lấy mà vùi mặt vô hít, hửi, hôn và chà môi lên núm vú chị. Chị có vẻ tức song bị nhột rúm người lại, anh vẫn tấn công khiến chị phải khuất phục. Anh cắn một đầu vú chị vào răng nhằn nhai rau ráu, còn tay thì vê xe đầu vú kia làm chị bủn rủn hết trơn.

Cơ hồ chị muốn xỉu nên anh phải vội quàng tay bợ nâng bên hông chị. Anh nhấc bổng chị lên trong khi miệng vẫn nhay vú mà bê đặt lên giường. Anh đặt chị xuống nệm, răng cắn giứt lôi đầu vú ra mà bàn tay thì một bên bóp vú, một lòn xuống xoa tít tắp chỗ ***. Hai chưn chị quẫy lia lịa, anh càng khoái càng chọc phá *** thêm. Chị vật lộn với anh, hai chân quạt tới tấp. Cái *** xóc xỉa, ộp oạp chìa tới chìa lui. Anh vừa cười vừa giỡn, cố đằn chị ra.

Khi chị đã bị anh khóa hết cục cựa trên giường thì hai tay cố vói nghịch xào cặp vú chị còn mồm thì đang cắn nhéo nơi mu *** chị phưng phưng. Chị bắt đầu thấy sướng, hai giò lắc lư, phập phồng mở ra khép vô tựa cánh bướm. Mỗi lần như vậy anh nhìn sững chỗ *** mà nuốt ực ực, cục gồ nơi họng dập dềnh coi thấy ghét.

Anh bành hai mu *** chị ra và nhổ xoẹt xoẹt nước miếng vô. Hồi nãy tôi thấy chị có lúc rửa ráy kỳ cọ gì đó, tôi nghĩ là chị mới tiểu tiện làm cho sạch, ai dè chị biết ý anh nên lo chuẩn bị sạch sẽ chờ anh về bú cho gọn. Vợ chồng hiểu nhau có khác, thuộc lòng từng niềm vui, ý thích của nhau.

Điều này khiến tôi học được kinh nghiệm nơi chị. Sau này lấy ai, tôi cũng sẽ dặn dò vợ tôi làm y như thế. Dẫu đàn ông khi hứng lên thì bất kể *** vợ thế nào cũng đè ra bú nút đại, song có sạch có hơn. Người đàn bà yêu chồng phải biết tự trọng thân mình, giữ cho *** thơm ngon, sạch sẽ thì người chồng sẽ hãnh diện và sung sướng vô cùng. Chứ đâu như mấy bà rảnh suốt ngày trốn chồng ngồi canh tứ sắc, nghiệm sắp tới giờ chồng về chạy sấp chạy ngửa làm ra vẻ chính chuyên. Anh chồng có lột ra cũng khăm khẳm mùi mắm chua, thúi rùm, tuy kẹt quá cũng phải bú nút tạm mà trong lòng thấy không vui.

Anh bú *** và bóp vú chị đã đời thì lôi lấy lôi để chị dậy, kéo trật quần mình ra kêu chị bú lại. Chị ngoe nguẩy ra điều ứ á, song khi anh giúi tay chị cầm lấy cặc anh thì chị thoăn thoắt xóc lột cái đầu da qui đầu ngay. Khúc nấm toe toe thụt ra thụt vô thập thò như chú chuột, chị xục xục mấy cái cho cặc dài mới đút tọt vô mồm mà múm. Chị ngậm chặt cặc anh cho nở rộ, bặp bặp tựa dồn hơi thổi quả bóng cho căng, rồi hai tay giữ căng phía gốc, dùng môi đẩy đưa cặc anh nơi miệng chị.

Tôi nằm nín hơi nhìn khúc thịt to gần bằng cái chưn giò chui hích hác nơi mồm chị mà điếng hồn. Cặc chi mà bự dữ hổng biết, chị bụm miệng làm cho nó càng cương dữ hơn, tím tái coi quá sợ. Vậy mà nó đút vô *** chị không trở ngại, bữa dòm anh chị đụ nhau tôi đâu để ý, giờ thấy tởn làm sao. Mới hay trời sanh ra cái *** cũng lạ lẫm, cặc nào đút cũng vừa, dù dài ngắn, gồ ghề hay bé nhỏ đều ngoạm lút khấc hết. Trách gì *** nào được đụ cũng hổng muốn xẻ chia với ai.

Cũng tới bây giờ tôi mới hiểu thấu tại sao anh nắc chị mà đít chị uốn cong tếu lên, hai giò chị đeo cứng lấy hông anh, đu dưa như vượn con đeo mẹ. Con cặc đó đụ ai mà không thấy đã, *** chị mà được cặc đó nhét vào thì gì cũng quên tiệt. Hèn gì mà anh giập, chị nhún nhảy theo, cặc đâm xuống, *** ưỡn lên, nhịp nhàng ra rít.

Lúc đó, tôi nghĩ là chị dâm ác nên anh đụ rên nheo nhéo, nhưng giờ nhìn chị bú cặc anh tôi mới thấy, chị rên thế là ít, chứ đáng lẽ nứng quá phải kêu hộc lên dữ dội hơn. Chị chuốt cặc anh hơn là chuốt viết chì, cái đầu khấc nhọn lễu thì thọp mài miết nơi môi miệng chị. Anh đứng khum khum, chị nửa ngồi nửa quì dưới đất, vừa thụt vừa bú nút. Tôi thấy lâu lâu chị rùng mình và đờm dãi trào lòng thòng nhễu ra sàn. Tôi tưởng là khí cặc anh, nhưng không phải mà là khí *** chị bú sướng quá nên xón ra tùm lum.
Thấy chị run run, anh biết chị nứng nên đưa tay vò rối đầu tóc chị và gặc miệng chị vô cặc anh, giữ cho không né ra được nữa. Lúc đó coi chị tựa bị nghẹn, mồm hơi há, cố lấy hơi lên vì con cặc anh đút nút chặt làm chị tắc nghẽn, nước mắt đổ trào ra. Anh khư khu bợ ót chị mà nắc cành cành, hai bên mép ứa những dòng trắng đục, chị ọc ọc lên thấy tội. Anh nắc mãi, nắc mãi khi chính anh cũng rùng mình thì ngưng, chị vội đẩy con cặc anh ra ngáp ngáp lấy hơi, chao ơi cả miệng chị đầy khí dâm của anh lùng nhùng như cháo vữa.

Thấy vợ chồng người ta yêu đương mà tôi phóng hết tinh trùng ra hồi nào. Chừng dòm xuống thấy cái túi ngủ lốm đốm đờm với dãi tươm tươm đầy. Tôi tự ghét lấy tôi.

Về sau, khi hai nhà đã đi đến chỗ quen nhau thành hàng xóm láng giềng, thỉnh thoảng chị vẫn moi cái cảm giác bị xét nét, nhìn trộm ra trách cứ tôi. Chị bảo : đàn ông con trai có ai như anh kín mồm kín miệng, dọn đến mà chẳng ừ hử chào nhau được một tiếng, làm tôi luôn chột dạ, cú nghĩ trên gác này có ma xó trú ngụ.

Tôi mỉm cười trong bụng : thì đích hẳn là thế còn gì nữa, nhưng lại chống chế : biết bụng anh chị thế nào mà dám đường đột làm thân. Phải chờ sống cạnh nhau ít lâu tìm hiểu tâm tính, cung cách rồi có chào hỏi nhau cũng đâu đã muộn.

Chị bĩu dài môi nhạo báng : chứ không phải anh tẩm ngẩm tầm ngầm rình chờ xem tôi có sơ xuất hay lơ đễnh gì thì nghía cho thỏa mãn hay sao. Tôi chột dạ như bị chị nắm được con bài tẩy, song vẫn phải vờ vịt cãi băng băng : dào, chị nghĩ là chỗ chị và chỗ tôi có lỗ nẻ nào để nhìn trộm nhau sao chứ.

Nói rồi tôi mới thấy lỡ lời, rủi sau này chị ghé vào căn gác mà tìm ra mấy cái chỗ chết tiệt liệu chị xát xà phòng tôi nặng lên thì khốn. Đành liều vậy, tới đâu hay đó, hoàn cảnh mỗi lúc mỗi khác, hơi đâu nhọc tâm vun vén, cái kim để lâu trong bọc còn có ngày lòi ra, huống gì ba cái chuyện rình mò.

Bởi thế tôi chọc chị : nói vậy chị cũng biết là chị cẩu thả, tuềnh toàng để bị người nhìn nhỏ xỉa xói chăng ? Chị trốn chạy câu hỏi bằng cách chuyển sang hướng khác : nói chuyện với anh chán bỏ mẹ. Đàn bà thì cũng là con người, phải ăn phải mặc, phải tắm phải rửa, phải thay phải đổi, biết đâu trong cái lúc giở áo này quần kia ra thay, các anh tọc mạch tìm chỗ mằn mò soi lách, bố ai mà biết.

Tôi cười hề hề, chị nạt ngang : anh cười cái gì, hay là bố nhìn thấy tôi làm sao nên mới nhăn răng ra cười xí xóa. Tôi nghĩ có cãi với các mự thì đến ngàn đời không dứt nên ậm ừ nói lăng nhăng : thì ai có thân nấy giữ, đem khoe ra rủi tụi tôi có thoáng chộp được sao đành nỡ bỏ đi.

Chị giứ giứ bàn tay đập túi bụi vào người tôi mắng mỏ : đúng là ma mò. Tôi loạng choạng đỡ, song những cái vả của chị như phủi bụi chứ có đau đớn gì đâu, vậy mà tôi cũng kêu chí chóe : ôi đau, còn chị thì phết : cho chết, cho chừa.

Nói nào ngay việc tôi tự giới thiệu với chị cũng là tình cờ thôi. Bữa đó, chờ hoài không thấy chị đem đồ lên sân phơi, trước ấy lại nghe chị lục đục thay quần đổi áo, tôi nghĩ chị có việc đi đâu nên chắc mẻm là tầng dưới không có ai. Nằm một mình lêu vêu cũng buồn, tôi lồm cồm bò dậy, tính đi lăng nhăng cho đỡ chán.

Tôi lục đục bước xuống cầu thang đúng lúc chị vừa mở cửa bước ra. Thấy tôi lù lù một đống, chị há miệng định kêu và suýt ném cái thùng đồ giặt trên tay xuống. Tôi phải vội trấn an chị : tôi đây mà. Chị chưng hửng nhìn và hỏi xảng : chứ cha mò lên đó làm gì.

Tôi muốn bật cười vì câu hỏi ngớ ngẩn của chị, nhưng hiểu ra nên bụm lại kịp. Tôi nhẩn nha nói : thì tui mướn ở trển chớ có mò lên làm gì đâu. Chị ớ ra : ủa, chớ ông dọn tới hồi nào, sao hổng ai báo cho tui biết hết trơn.
Tôi phải vả lả làm thân : ủa, bộ chị là giới chức thẩm quyền ở đây sao mà ai tới cũng phải trình rồi mới được vô ở. Chị vụt miệng : ờ hén rồi giả lơ hỏi : mà cha có thấy gì hôn. Tôi nói lửng lơ con cá vàng : bậy bậy cũng thấy núi non cao thấp, rừng rú tùm lum, cỏ kiếc rậm đám. Chị hứ một cái nói : tầm bậy tầm bạ, vậy là cha nội rình dòm tui thiệt rồi hả.

Tôi hiểu chị nói gì nhưng lại giữ kiểu trên không giáp đâu, dưới không dính chấu để chị khỏi hoạnh : chớ chị biểu phía sau là rừng với núi nếu tui hổng thấy ba thứ đó còn thấy gì nữa. Chị lùm lùm ngó tôi đánh giá coi tôi nói xạo tới đâu, song thấy tôi có vẻ nghiêm trang thì mắng : người ta hỏi thiệt tình mà cha nội nói quặt quẹo lung tung, thiệt hư làm sao tui biết.

Trong khi đó, mắt tôi dán chặt vô cái váy thùng của chị nổi hằn rõ hai cái vú trần và dúm lông đen lờ mờ trên lớp lụa mỏng. Chị phản xạ vội đặt phịch xô quần áo, một tay bụm lên ngực, một tay nhét che háng khiến tôi phải phì cười. Chị trật chìa hỏi : cha cười gì mà có vẻ khoái chí tử. Tôi thú thật : cười vì chị ké né, khi không thủ thế như sợ tui ăn thịt ăn cá gì hổng bằng.

Tôi nghe chị lẩm bẩm : ở đó mà tin ông, mắt mũi gì đâu như mắt diều, mắt quạ. Và chị vội cầm hai sợi dây áo nơi vai xóc xóc như giũ cho lớp lụa mỏng giãn ra che bớt mấy chỗ gồ ghề hay lõm vô nơi người chị.

Tôi thú vị vì trò ma tịt này. Chị im im một hồi lại gặn : tui hỏi thiệt ông, ông dọn về đây bao lâu rồi, mà sao tui có ý tưởng như ông rình rập tui thì phải. Tôi chối bay chối biến, nói đại là mới dọn tới hồi hôm. Chưa chi, mặt chị đã đỏ gay vì chị nhớ tới sự suồng sã của vợ chồng chị giỡn hớt nhau chắc.

Thiệt vậy, hồi hôm tôi thiếu điều muốn vỡ đầu vì hai ông bà này. Anh chồng ví vợ và đè cạp tứ tung, chị đạp vùng mà đâu có thoát. Chao ôi, ảnh cắn bú chị đã đời làm chị đau la nhoi, đạp giãy kịch kịch. Chả cắn vú lại cắn ***, nhay còn hơn nhay giẻ rách, lông *** chị rụng lam nham, nhét kẽ răng chả làm chả phải lấy móng tay cạy nhổ phì phì.

Tôi dòm chả giữ đè hai chưn chị liếm, cạp, bú, chà, day cái *** làm chị giựt giựt người liên chi. Lắm lúc tôi muốn nhảy ào xuống xáng cho chả mấy cái, thứ người gì mà hổng biết cưng *** vợ, làm nát bấy vậy thì lấy gì đụ. Nhưng vội nhận ra cái vô duyên tích sự của mình, tẽn tò phải thôi.
Vợ người ta, người ta làm gì chẳng được. *** vợ còn nguyên hay bể nát thì mắc mớ gì tới tôi. Họ còn thì họ đụ, *** rách thì nghỉ chơi, tôi có thế xía vô được đâu mà xót. Thế nhưng tâm lý con trai ai thấy sự bất bằng mà chịu. Tôi thì ước giá gì có ai cho rờ cặp vú hay bợ cái *** chắc tôi nưng niu, o bế chớ có đâu mà cắn rứt tả tơi như rứa.

Đúng thằng cha này hâm. Vú chị đẹp làm sao mà cắn như gặm xí quách thì còn hình dung, thể thống gì nữa. Nhìn *** chị quay quả lăn lộn, lông xọp xọp vẫy vùng, tôi thương chị làm sao.

Thế rồi chị hỏi thẳng tôi : hồi hôm tụi tui quậy chắc anh bực hả. Tôi nói mém mém : ờ thì cũng nghe ở dưới này chộn rộn nhưng ai biết mấy người làm chi mà khiếu nại. Chị ngó tôi lom lom như đánh giá coi tôi nói thiệt độ mấy cà ram, rồi bỗng dưng chị thốt : anh cho tui xin lỗi, tại hổng biết có anh ở trển.

Tôi nghe ngọt ngào, tưởng như mình vừa được thưởng một ly sâm bổ lượng giữa trưa hè nóng gắt. Tôi u mê đến đỗi nói năng bậy bạ : lóng rày nắng cực thì ráng chịu vậy, chứ biết than vãn với ai. Chị ngó xửng tôi : nói vậy ở trển nóng lắm hả. Tôi hiểu ra nên quay ngoắt tay lái vả lả : ai nằm mình ên mà hổng nóng hả chị, bởi vậy dù ban đêm hổng có nắng mà cũng cực giàn trời. Chị nói chọc : cực thì ráng đè cho nó chúi xuống, chớ để ngỏng lên chi cho khổ thân.

Nói được câu xỏ xiên đầy ý nhị, chị mỉm mỉm cười, hai môi bo tròn quay, tôi nhớ lúc chị nút con cu tổ chảng của anh, cái miệng cũng tròn queo như vậy nên đáp trả : tay đè mà ăn thua gì, may ra có thứ gì tròn tròn vùi vô mới giữ nó khỏi ngúc ngúc. Chị kêu tá lả : nói tầm xàm, tui nói đứng đắn mà cha lại bẻ cong. Xong chị bỏ đi một nước.

Chị vợ đang bị lão chồng ôm choàng, hết dùng cằm lại dùng tay chọc phá kinh thiên, làm chị rúm ró cả người. Điều mà tôi sửng sốt là cả hai đều chẳng mặc áo quần gì cả, người này đang chễm chệ ngồi trên đùi kẻ kia, hai tay anh khoắng lia lịa như đuổi ruồi. Chị vợ hết chống chỗ này lại đỡ chỗ nọ, che được đây thì để hở nơi kia, anh chồng thừa cơ chọn những nơi thật nhạy cảm cù cho vợ lăn đùng bổ ngửa.
Phim căn gác gỗ cùng em fan mu girl xinh
Bắt đầu truyện: Căn gác gỗ cùng em fan mu girl xinh
Phải nói thuê được căn gác gỗ này là kể như tôi may mắn vô cùng. Nếu không nhờ chị bán xôi mách nước chỉ vẽ thì tôi cũng trớt quớt, nào biết rằng ở cái nơi tận cùng này còn có một căn nhà nữa.
Đường vào xóm bỗng dưng thít nhỏ lại như người bị bóp nghẽn cổ, phía sau lại rùng rùng những cối cùng cây to đùng, báo hiệu một khu rừng âm u chắn lối, thế mà chủ nhân ông lại đi dựng thêm một căn nhà, chẳng hiểu lão thừa tiền muốn quẳng bớt chăng.

Căn nhà toàn bằng gỗ thông xẻ sần sùi, nứt nẻ tứ tung, sẹo gỗ nham nhở đầy, chủ nhân đã chẳng quan tâm mà người thuê trước cảnh nhà khan hiếm, đắt đỏ cũng bấm bụng chịu đời cho qua thời ngặt nghèo được việc. Nhà thiết kế 2 tầng, phía dưới dài thoòng như cái lô cốt, còn tầng trên lại bé tẹo như cái chuồng chim. Có lẽ nhà chủ nghĩ cần chừa một sân để phơi phóng hay giành chỗ để ai thích thì ngồi ngắm khu rừng vớ vẩn cũng hay, vì ở đó có cái ghế băng để chỏng trơ và cũ kỹ, mốc cời.

Vì nhà ở khuất và có lối thang riêng đi lên tầng trên nên khi tôi dọn đến chẳng ai hay biết gì cả. Đồ lề của tôi cũng gọn, chỉ cái va ly rách và túi ngủ, nhẹ tênh nên việc xê dịch chẳng gây tiếng động. Thành ra người thuê phía dưới vẫn nghĩ căn gác bỏ không như từ lâu nay.
Tánh tôi ba xí ba tú, chỉ chọn cốt có nơi ngả lưng qua đêm, còn ăn uống thì bên ngoài, chị bán xôi gạ nấu nướng cho còn tôi cũng muốn tạ ơn nên phiên phiến cũng thuận. Tôi vào căn gác, thấy sàn sao mà lắm chỗ nẻ, đến nỗi đèn tầng dưới xăm xoi xỉa lên y hệt tia sáng của máy chiếu phim. Tôi chọn một nơi tương đối ít sẹo gỗ, vứt cái túi ngủ che lên để ngả lưng thoải mái.

Tôi nghĩ đén nhà ai nấy rạng, chẳng tò mò để ý làm gì đến việc nhà người, thế nhưng ngay buổi tối đầu tiên đã phải gồng mình vì trăm thứ ồn ào, giỡn hớt của người ở đó. Lúc thì nghe rấm rich cười như chuột rúc, lúc lại đuổi rượt nhau ầm ầm, lúc lại nheo nhéo kêu lên như mèo cái bị mèo đực nựng.
Tôi bực quá, nghĩ sao có người bất lịch sự đến thế. Nhưng suy lại, có khi họ tưởng là căn gác còn trống thì họ vốn sống bừa phứa cần gì phải giữ ý giữ tứ cho cam. Nhưng cố nhịn bao nhiêu thì càng điên cái đầu bấy nhiêu. Gì đâu mà tiếng chị nữ kêu the thé như xé vải : đừng mà anh, em nhột quá, anh phá riết chắc em chết mất. Rõ thối thây chầy xác, vợ chồng đùa nhau mà ông ổng chẳng ra sao.
Tôi định lờ đi mà tiếng trửng giỡn cứ chọc ngoáy vào tai nên thử nhấc cái túi ngủ nhìn trộm xuống xem họ làm gì cho biết. Tôi mới thấy cái mắt gỗ vỡ khá rộng cho tôi nhìn trọn căn buồng ngủ và một phần buồng ăn bên ngoài.
Chị vợ đang bị lão chồng ôm choàng, hết dùng cằm lại dùng tay chọc phá kinh thiên, làm chị rúm ró cả người. Điều mà tôi sửng sốt là cả hai đều chẳng mặc áo quần gì cả, người này đang chễm chệ ngồi trên đùi kẻ kia, hai tay anh khoắng lia lịa như đuổi ruồi. Chị vợ hết chống chỗ này lại đỡ chỗ nọ, che được đây thì để hở nơi kia, anh chồng thừa cơ chọn những nơi thật nhạy cảm cù cho vợ lăn đùng bổ ngửa.
Hai chân chị đạp như máy Kohler quạt nước, anh chồng dùng cả khoảng ngực đè cứng chị không cho giãy. Tôi thấy rõ hai tay vần vần vò cặp vú chị như vò vắt cục bột nhão, còn bóp xịt xịt như thổi bụi phấn. Tội nghiệp hai cái vú ọp ẹp và đỏ au, hai núm vú lìa xìa phọp phọp giữa kẽ tay lão.
Chị càng van xin thì lão càng thích thú. Lão buông bớt một tay để chiếm lĩnh nơi háng và xoa rào rào lên mớ lông như gội đầu trẻ. Sự vùng vẫy của người nữ làm các ngón tay xỉa bậy lung tung, có lúc tôi thấy nó rúc hẳn vào cái lỗ chè hẻ như cây gắp lửa xiên lụi lên miếng thịt đỏ hỏn.
Lạ một điều hai người chơi giỡn thản nhiên, tôi cố dò tìm mà không thấy một mống nhóc nào, chẳng lẽ họ chỉ là cặp vợ chồng son. Xem đôi vú chị thì đâu còn son trẻ gì vì hai quầng vú nở lớn lại lấm tấm những hạt sữa nổi cộm lên như hạt sỏi. Khi mấy ngón tay anh vê vê trên núm vú thì nó vêu lên một cục hẳn hoi, anh xấp xấp làm cho cái núm phì phò trông hay lạ.
Hai anh chị nghịch nhau chán chê thì lôi nhau xềnh xệch như mèo tha con. Chị ta rị người xuống làm anh phải bế xốc lên, thở phì phì chạy nhanh vào buồng. Anh vứt chị cái đùng lên nệm, lò xo nhún tưng tưng, chị như cái phao bập bềnh trong nước. Anh vội như tay bơi phóng chúi đầu vào hồ, nước bắn tung tóe và miệng mồm răm rắp lia liếm tùm lum.
Giờ chị nằm tênh hênh, tôi mới có dịp nhìn rõ. Kể ra chị không đẹp sắc sảo, song gọi cũng vào hạng mỹ nhân. Hai vú không to, khi nằm doãi ra bành bạnh như cái bánh tráng, nhưng trắng và gọn. Hai đùi thẳng băng, chỗ lông đen nhánh như đốm mực ai nhỏ rơi một dúm.
Anh chồng đang dang đôi chân chị làm cho cái lỗ hẻ rộng ra, tôi thấy lộ hai mép mu lổn nhổn lông dựng đứng. Hẳn là bị nghịch quá, chị đang nứng, chỗ lỗ hơi ướt long lanh. Anh giữ nguyên hai chân khuỳnh khuỳnh như càng xe bò và nhìn không chớp vào *** chị. Mắt anh như phóng ra tia la de vì tôi thấy cục lồi nơi *** nhúc nha nhúc nhích và tươm ứa ra tí nước, chảy dài xuống đít.
Chị có vẻ hồi hộp, há há cái miệng, nhìn anh. Tay này cũng tình tứ số một, chăm chăm nhìn *** vợ mà nuốt nước bọt nhiều lần. Tôi nóng rực người vì thân hình của chị. Trong người như bị cả triệu triệu con kiến đang bò cắn rấm rứt. Tôi muốn nín thở khi thấy anh chồng lôi chân chị lên cao, khều cái *** về phía anh đứng. Bất thình lình, anh đổ ập mặt xuống, khép hai đùi chị làm ni kẹp cứng mang tai anh và dùng miệng ngoáy xoáy vô cái *** chị.
Người chị như con trăn uốn cuộn từng khúc, lúc nổi vùng bụng, lúc dâng chỗ háng, lúc chà vòng mông, lúc ển *** cao. Anh chà, anh lết, cái đầu lưỡi nhám nhúa đâm xào xào vào cái lỗ rậm rạp. Chị nảy nhủn người, cái *** vùi vùi nơi miệng răng lão, bỗng chị kêu lên ái, tôi thấy mặt chị nhăn nhó kêu đau. Anh hơi nhích đầu ra, một bên mu còn dấu cắn nham nhở và lông bị dẹt như ai giẵm vào cỏ.
Hai vợ chồng vẫn chọc ghẹo nhau không hề hay biết đang bị nhìn trộm. Anh tạm tha cho cái *** mà trườn lên người chị nghịch hai cái vú tưng tưng. Hai bàn tay lão vo hai bầu vú thành cục, trông chúng mềm ngoan như cục bột hơi nhiều nước, hai cái núm để chừa ra. Anh há rộng miệng dọa rồi đưa lưỡi miết hết quầng vú này đến quầng vú kia. Nước miếng anh làm cho cả quầng vú ướt mem và bóng lên tựa thoa mỡ. Anh liếm, bú, nắn bóp, mềm làm sao và nhuyễn làm sao. Chị vợ cuống quit không còn làm gì được, chỉ cố quắp hai chân thành gọng kìm để thống hưởng những sóng trào dục vọng đang tàn phá trong người.

Xem ra hai anh chị đùa nghịch nhau tỉnh rụi, chẳng kiêng nể gì hàng xóm, chẳng hề ngán lỡ có ai nhìn thấy thì quê biết chừng nào. Tôi bực mình về nỗi hồ đồ của hai vợ chồng thuê căn dưới. Thế nhưng, suy tính lại tôi mới thấy chính mình hồ đồ chứ chẳng phải người ta. Khi tôi dọn đến có trình diện gì với họ đâu để họ biết có người thuê chung mà giữ ý giữ tứ. Lại nữa, cho dù tôi có lên tiếng đi nữa thì việc nhà họ, vợ chồng người ta âu yếm nhau đã sao. Cặp yêu đương nào chẳng thế, người ta ở nhà người ta, người ta có quyền tự do chứ. Ai bảo mình tọc mạch đi nhìn lén rồi bực dọc. Đáng lẽ phải tự lên án mình thì lại đi chỉ trích người khác.
Nhưng mà vợ chồng với nhau cũng một vừa hai phải thôi. Đằng này vật nhau ra như hai con thú bày biện hết sở trường sở đoản của cái giống trên người thì bố ai mà chịu cho nổi. Kìa anh chồng lại vừa rúc vào háng vợ. Lần này thì anh ta bẻ quặt giò chị ra làm bắt khiếp. Cái môi anh giẩu lên, tru như mõm heo lụi ào ào vào chỗ đó, nhầy nhụa mà kinh. Những sợi trong trong dính lớp nhớp như keo, như vữa, như mỡ, như xi măng, có nhằng có nhợ, nhễu tong tong bết bát lên lông, lên đùi, rơi cả ra nệm coi ớn quá.
Thế mà lão phởn phơ như đang ăn món cỗ bàn thịnh soạn. Lão vùi, lão khoắng, lão giúi, lão giụi, lão rê, láo thoa, nháo nhào, nhão nhoẹt làm chị vợ vừa giãy, vừa đạp, vừa khoắng, vừa khua. Lão thích chí cười chí chóe, chị vợ hét như muốn tông cửa phóng ra ngoài.
Chỉ tội nghiệp cho thằng tôi, không dưng được xem phim con heo miễn phí, cột buồm dựng tếu lên, gật gật như con lật đật. Cái đầu nấm cọ cọ vào khóa kéo quần làm cho tê tê và chỉ chực xổ phóng tòm lom cái thứ đang cồn cào trong bụng. Lão chồng lại cố banh chân chị vợ, dùng hai tay mở rộng cái sẹo của chị ra, tôi trông như lão đang cầm cái pho xép mở banh *** chị để khám như ở bệnh viện.
Chị lăn qua, lật lại, hai giò đảo đảo không ngưng, nên mông, đít và mớ lông càng thập thò trông hay đáo để. Chị hét nháo nhào, tay khua như quạt nước mà anh thì cứ mê mải tấn công. Có lúc chị bị anh giữ chặt, nguyên cái *** bày ra một đống, lông bị nứng đưa tua tủa như hàng chông, anh nhổ toẹt tí nước dãi rồi lấy cạnh bàn tay mà chà gây cho chị sướng nứng.
Tôi có cảm tưởng chị quặn người lại, hai mu *** ngoạm lấy cạnh tay anh và cò cưa cú cứa anh bào xoành xoạch để làm cho hai mu *** nhẵn bóng đi vậy. Ôi cái cạnh tay cà chớn, nó làm gì mà chị dội nảy người lên và hẳn nhiên dãi nhớt đùn ra xoèn xoẹt. Anh cà thét lại nhấc tay ra nhìn xem cái *** chị thế nào. Tôi thấy rõ nơi khe mọi thú đều lạo xạo hết, cái lỗ đỏ hỏn, lông bặp bặp và cục thịt lồi nấc nấc, hai mu *** giựt giựt còn nước tươm ướt ra. Chị càng kêu, xin tha thì anh càng phá thêm. Đến nỗi chị phải lạy van : thôi mà, giỡn vậy đủ rồi, em nứng *** bằng chết, đụ em đi, đừng phá nữa mà.
Chị nói mà mắt đầy ánh long lanh, môi vẩu ra và hai tay thu co làm đôi vú càng dồn cục đội lên thấy đã. Anh đang hứng chí xỉa xói cái ***, thấy đôi vú thày lay thì lại chụp vội vào và nắn, bóp, xào, xới tung lên. Anh vo hai vú vô lòng bàn tay, vừa xoa vừa vê nhàu nhĩ, cơ mỡ mềm lõng bõng, xật xừ giữa hai bàn tay chuối mắn của anh y hệt con gà bị túm chặt. Anh lấy hai ngón cái búng vê cho hai núm vú cứng vênh lên rồi thè lưỡi chà lấy chà để, còn hơn người ta chà lư đồng, chưn đèn không bằng.
Chị thấy sướng ở vú, trặc trà trặc trẹo, lại ngoáy xàng đôi chưn làm anh quýnh không biết chọn cái nào bỏ cái nào. Tôi thấy tay này quả có tánh tham lam, cái gì của vợ lão cũng muốn chiếm lĩnh hết. Bóp vú thì tiếc cái *** bỏ không, còn úm *** thì lại thèm vì đôi vú lúc la lúc lắc.
Ấy rồi anh quyền biến rất giỏi. Tôi thấy một tay anh bóp vú, miệng ngậm nút một vú bên kia còn một tay thì anh lòn xuống mò móc *** vợ. Đúng là thân phận chị tựa một con sâu rọm bị đè nghiến đầu đuôi để bàn chân người di di quằn quại. Chị vợ phều phào nói chẳng ra hơi, há miệng ngáp ngáp chịu trận.
Anh cắn, liếm và ấn sâu cả hai ba ngón tay một lần vô miệng *** mà nhào như nhào bột. Cha mẹ ơi, nước *** chị dây ra ướt hết ngón tay và mu bàn tay anh, trơn tuột và dẻo queo. Anh nhay nhay đầu vú chị, giữ lấy cái núm nơi kẽ răng mà nút làm chị ngây ngất bằng chết.
Anh làm dữ quá nên con cu anh giờ cứng ngay đơ. Chị vùng vằng nó đâm giúi giụi vô hai bên háng như đầu rùa thụt ra thụt vô dễ nể. Chị biết là có nói cách gì lão cũng không để chị yên nên chị chuồi chuồi người cốt cho con cu anh lục xục đâm vô người chị, họa may anh nứng lên thì mới thoát.
Y như rằng, anh đang hăm hở đã ngừng lại. Anh thả tay lôi hai đùi chị xích vô phía anh, chị nhìn thấy con cặc anh tím lịm mà ớn. Nó vốn đã to, dài, sần sùi, lúc nứng càng coi tảng thần luôn. Chị biết lão muốn chơi chị nên mở mắt to nhìn đợi chờ. Tôi nghe anh càm ràm : má nó xung quá làm tao cũng muốn đụ một cái. Chị nhỏn nhoẻn làm duyên bằng cách lắc tay, lắc hông.
Anh vét bớt mớ khí bám nơi *** chị và ngó chăm bẳm không rời. Rồi anh bôi trây trét mớ khí dâm đó lên khắp vùng *** chị, ngón tay phết tới đâu thì chị rướn cao lên đón hưởng tới đó. Anh lau sạch mấy ngón tay xong thì vò bóp vào hai vú lấy trớn. Anh hét lên : má mày mở rộng giò ra và ưỡn *** lên chớ. Chị lẳng lặng phục thiện làm theo ý anh.
Anh xìa con cặc lên khe ***, dùng tay cầm cái đầu khấc chùi quết lên lỗ *** chị như người phết mạch nha lên chiếc bánh tráng. Chị giận cong gót chưn, búng mình lên mà hứng. Phập, tôi nghe rõ tiếng con cặc anh cắm lút cán vô cái lỗ kêu xọp tưởng như làm tung tóe nước nhớt đang bám đầy ở đó.
Chị trân người nín thở để nghe cái củ lẳng của anh chui sâu dần vô ***. Chị hơi lách người bên này, nhích người bên kia để con cặc anh nằm thẳng đường với *** chị và tránh lông dái anh không cứa sắc vào hai bên mu ***. Chị đợi anh nhắp nhắp mấy cái, thấy thong dong thì bắt đầu tay ôm chặt lấy lưng anh, hai giò đeo vòng sau lưng và chị đu nhấc người lên cho cái *** mút khít khao con cặc nóng hổi.
Anh biết chị sướng vì bị phá nãy giờ, nhưng chị đeo tòn teng như vầy thì làm sao mà nắc, anh vội giúi người chị xuống để giập bưng bưng. Chị đang ngứa nứng nên ngửa bung người ra còn anh thì cố tấn đâm hùi hụi làm tôi coi mãn nhãn cảnh đụ nhau rất tới.
Thú thực, không gì sướng và khoái bằng nhìn cảnh hai người đụ nhau. Họ giở hết tuyệt chiêu ra để đem lại cho nhau khoái lạc dồn dập nên nhìn cặc *** của họ như hai cuộn thừng xoắn vào nhau, như đôi trăn xiết chặt không bỏ. Chính vì bị kích thích tột độ mà tôi bỗng nghe phựt phựt nổ trong quần. Tôi chưa kịp tìm hiểu sự gì xảy ra đã nghe giống như cái vòi bị bể, nước xối ra ấm nóng, tôi biết là tôi bị tuột xích rồi vì hai người đụ nhau giòn giã làm tôi giữ hết nổi.
Trong khi nhìn anh cường sức đâm ọp ẹp vô *** chị thì tôi cũng thấy mình đang bụm chặt lấy con cu mà xủi như đang xủi vô *** của ai đó. Sau đó, hai vợ chồng rời nhau ra, tôi còn cố nhìn cái *** chị đặc ứ thứ chất lỏng như xi măng chưa kịp khô và hai mu *** chị thắt bóp làm cái chất đặc trào rướm ra ngoài.
Cả hai anh chị có vẻ oải nên nằm phè ra, cặc *** để bừa bãi coi ớn ợn làm sao.

Ở nơi căn gác gỗ chưa được mấy hôm, tôi đã hầu như thuộc nằm lòng giờ giấc đi về của anh và sinh hoạt hằng ngày của chị. Tiếng xe Hoanda 67 nổ phạch phạch lúc sáng sớm và tối mịt báo hiệu cho biết lúc anh đi về. Tiếng xe này tôi không thể lẫn với bất cứ loại nào khác vì chưng xe quá cũ đã đành mà nó còn bị bể pô, gãy càng sứt gọng nên khi chạy kéo rê rê ba thứ lằng nhằng trên mặt đường, bọn trẻ trong xóm thường diễu “ xe hủ lô bình bịch “, vậy ai mà không biết.
Tôi chẳng hiểu anh làm nghề ngỗng gì, điều này tôi chẳng tò mò cần biết đến, chỉ duy lưu tâm xem cách đi đứng của anh ra sao để phòng thân bị sơ hở mà thôi. Phải chăng vì những cảnh xem “ phim người lớn “ miễn phí ở nhà anh chị khiến tôi háo hức muốn được nhìn hoài mà phải tạo ra thái độ như vầy chăng ?
Ngược lại, chị chẳng phải đi đâu ra ngoài, lúc nào cũng nghe tiếng chân chị xê dịch lệt bệt chỗ này chỗ kia, đâu đó trong khuôn viên căn nhà, hoặc nghe tiếng hát nho nhỏ của chị khi đang làm công việc nào đó. Chị thảnh thơi sống một mình nên tha thẩn làm hết mọi chuyện, hát ong ỏng cho đỡ buồn và mong chòng qua ngày qua buổi.
Tôi nghĩ chắc ban ngày ban mặt chẳng có gì hấp dẫn nên cũng chẳng để ý nhìn lén chị làm chi. Cho đến một bữa nghe chị kêu to nóng quá, tôi mới kéo xê túi ngủ khỏi chỗ mắt gỗ thì mới hay chị cũng có nhiều chiêu ngoạn mục.
Cho đến giờ chị vẫn chưa hay có người ở tầng trên và chắc chị yên tâm vì ở nơi khuất vắng nên chị tự nhiên hết mực. Khi tôi dòm xuống thì dù ở nhà một mình chị vẫn đánh truồng. Nhìn chị trông đến hay, vú mớm hơi chảy xệ, nhưng da trắng và màu hồng nơi quầng lại có vẻ lôi cuốn, bụng thon, xếp vài nếp lơ là, chùm lông xậm và óng ánh, hai đùi thẳng.
Chị lau chùi sàn nhà, rửa chén đĩa hay đứng canh máy giặt, nhất nhất đều tôi có thể có thể nhìn mãn nhãn thân hình chị. Những lúc chị cử động, hai vú đong đưa, mềm dịu, thấy muốn sờ, muốn ấp cách chi. Lúc chị bò dài ra lau nhà, tay chưn cử động làm hai vú lắc la lắc lẻo, tôi ước gì được dí mũi vào hít cho sướng.
Chị làm việc không ngừng, nhiều khi mồ hôi lấp xấp vương ra, tôi thấy rõ những sợi nước dài xun xoe chảy giữa hai rãnh vú hay làm bóng nhẫy nơi quầng vú lăm tăm. Chẳng rõ do tại tôi nhìn hay sao mà chị bỏ cái giẻ xuống, đưa tay nắn lấy hai vú, làm cho hai nắm bột trắng phau nhũn đi dưới các ngón tay, tôi phải vội nuốt ực một cái vì thấy sướng.
Chị nắn rồi xoa đều, bầu vú xục xịch và hai núm phều phào lọt dưới kẽ ngón tay làm như đứa bé rắn mắt chơi trò cút bắt với mẹ nó vậy. Tôi nghĩ đầu vú đó mà tôi ngậm được vào miệng, bú nút, nhằn nhằn thì chắc đã hết mực.
Lại có lúc chị làm việc mệt, người mỏi nhừ và cảm thấy nực nữa, tôi thấy chị ngả ngửa kềnh ra nơi sàn gạch, chắc là để thụ hưởng nét tươi mát của hơi nước còn ẩm nơi đó. Chị nằm duỗi thẳng người, hai đùi như cặp ngà dài đuột, đội cái gò âm nữ ở giữa háng lên cao, lông mượt mà như chải mỡ, làm tôi tắc tiếng mệt đứ đừ.
*** chị không to, thứ gì ở chị cũng vừa vừa phải phải nhưng đẹp. Nó vun lên tròn, đầy đặn, lông phủ mướt rụp, gió lất phất lầm chúng rung lên coi bắt ghét. Chị nằm còn co hai chân tập vài động tác giúp máu lưu thông điều hòa, chèn ơi làm tôi xốn xang vô cùng.
Giò chị cong lên, cái *** chè bè ra một mớ, hai mu hé nở khi chị dạng banh hai giò làm miệng *** há ra, tôi thấy rõ màu đỏ lòm lòm của khe *** lấp lánh vì ướt nước. Chị đạp đạp hai chưn như người ngồi xe đạp nước, khiến cái *** nhai rau ráu giòn tan. Tôi nghĩ rau xà lách búp cũng không giòn và mát hơn được. Trách gì mà anh nhìn chẳng muốn cắn bú hoài.
Tôi đây nhìn trộm mà còn ham được chị cho hửi nhờ một chút. Giờ thì tôi hứa nếu được thế tôi chỉ dám hít hít thôi, nhưng còn liệu tôi có giữ được lời nguyện hay không thì chưa biết vì đêm nào tôi nghe anh cũng năn nỉ chị : cho anh dòm sơ thôi, chị nguây nguẩy chẳng ưng, chừng thấy anh nhăn nhó quá thể thì chị xẽ xàng dạng chưn chìa *** ra cho anh nhìn. Mười lần như chục, anh mon men xin sờ lên thôi, rồi từng chút anh mò mò, bóp bóp và khi chị đang mơ mơ dạt về miền phiêu phưởng thì lão đã nhanh tay, nhanh miệng móc bú tầng tầng.
Chao ôi, lúc đó nhìn *** chị sưng vều lên mà giận anh, con người không giữ chữ tín. Bây giờ tôi nhìn chị, *** chi mà gọn đẹp vô chừng, tôi có được cho phép đứng coi thôi cũng khó đừng chạm tay vào ve vuốt, huống gì anh.
Bây giờ, mỗi sáng chị đều leo cầu thang lên sân tầng trên. Chị xách cái xô lên phơi từng chiếc áo quần nơi dây kẽm. Những lúc đó chị chỉ quàng sơ cái váy thùng bên ngoài thân mình để lỗ, được giữ ơ hờ bằng hai sợi dây mảnh như cọng cỏ.
Vì chưng chị ăn mặc thoáng mát như vậy nên tôi không đánh tiếng để được nhìn gần và thấu đáo chị thêm. Tôi đóng kín cửa, nhưng qua khe ván để hở, tôi thấy hết. Chị cúi xuống lấy cái áo, đứng vắt ráo nước thì tôi nhìn xuyên một đường rõ cả vú lẫn eo *** chị. Hai bầu vú thõng xuống, nhủng nha nhủng nhỉnh như hai túi bột, như quả mướp hương, như đòn bánh tét.
Còn chị chổng mông xoay chiều lấy cái quần để phơi thì tôi nhìn thấy nguyên cặp mông nhô lên và giữa xớ vải mỏng tôi cũng không bỏ sót túm lông *** chị loe ngoe xìa xìa dưới cái váy. Tôi nín thở chờ chị thủng thỉnh phơi, chị còn dùng các cây kẹp gỗ để giữ gió không làm bay các món. Chị làm xong mệt đứ đừ, không vội đi xuống mà ngồi ngả ngửa ra ghế nghỉ, nhìn đăm đăm vào khu rừng.
Tôi tiến sát đến tấm vách gần nơi chị ngồi nhất. Tôi nhìn rõ từng bệt lông tơ phả đều trên da thịt chị. Tôi nghe rõ hơi thở chị thơm mùi rất đàn bà. Tôi thấy từng nhịp vun của đôi vú nhấp nhô dưới lớp áo mỏng tang. Tôi nghĩ chỉ cần nhoài tay ra là có thể xỏ chui vào cổ áo rờ lên hai vú đó.
Và chị hát, tiếng hát mênh mang như ru tôi ngủ lịm ngay. Tôi tưởng tượng đầu tôi được dựa lên đùi chị chắc là mau đi vào mơ màng liền và thoang thoảng như có mùi hương thịt da chị khỏa lấp đầy lên mặt mũi.
Chị vô tình không hay biết, thỉnh thoảng co hai bàn tay xoắn lấy nhau, bẻ ưỡn người cho thoải mái, chính vì thế hai vú càng căng mọng làm tôi suýt a hèm lên.

Có lẽ linh tính báo cho chị biết bị nhìn trộm nên đang ngồi dựa ngửa nơi lưng ghế gỗ, chị giật thót người nhìn dáo dác khắp nơi. Chị không đưa mắt về phía khu rừng mà lại xoay ngược người nhìn vào khe hở ván của căn gác tôi trọ. Cũng may tôi đã đề phòng trước đứng nép sau một gờ vách nên chị không nhận ra. Vả lại bên ngoài trời nắng sáng, bên trong tối nên chị có nhìn được gì cho rõ ràng. Tuy vậy chị vẫn ngờ ngợ, thỉnh thoảng lại đảo mắt nhìn vô cái khe.
Nghĩ sao chị đứng vụt dậy, đưa tay vuốt vào ngực, đè chiếc váy mỏng làm cái vú nổi đùn lên khiến tôi rạo rực theo. Chị chép chép miệng nói nhỏ gì đó rồi quây quả cúi nhấc chiếc xô lên. Chính lúc ấy, tôi lại có dịp nhìn lần nữa suốt thân hình trần truồng của chị dưới cái váy. Hai vú chị phập phồng, nhô lên hụp xuống theo hơi thở, trông nhu nhú như một búp sen trắng điểm cái nhụy hồng nơi chóp.
Chị hồi hộp nhiều nên bụng thót ra thót vào, cơ bắp hé lu lú cái khoảng lông đen làm tôi càng muốn nổi sóng gió. Tôi chỉ muốn bung cửa ra, nói dăm điều ba chuyện giữ chị lại để nhìn cho đỡ thèm. Chắc chắn là ánh nắng mạnh sẽ làm cho tôi nhìn rõ mồn một cơ thể chị, nhưng nghĩ e chị thẹn mà giả lơ.
Chị ì ạch bước dận gót guốc xuống từng bậc thang rồi nhanh chóng mở cửa bước vào nhà. Tôi nghe tiếng khóa chốt khô khan vọng lên từ phía dưới, tôi đoán chị sợ phải cài nghiến cửa lại. Tôi chạy vội lại chỗ túi ngủ xốc giở lên để có tầm nhìn rộng theo dõi xem chị đang làm gì.
Tôi thấy chị đang cầm hai sợi dây vải nơi vai giũ giũ như muốn xô hất đi mớ bụi bặm vừa bám vào trên sân phơi. Chị hành động mà mắt nhìn ngước lên phía căn gác như thầm hỏi ma qué nào đang ở trên đó có ý muốn đùa nhát chị. Xong chị lục cục đi vào phòng (chỗ này bị che khuất không rõ chị làm gì, chỉ nghe xột xoạt tiếng vải vóc lục lọi). Một lát chị bước ra thì thấy chị đã cởi vứt cái váy ra rồi. Như vậy là chị trở lại thói quen của chị khi ở trong nhà.
Tôi thắc mắc sao chị có vẻ nhớn nhác sợ mà vẫn cởi hết xống áo ra, hay chị cho rằng sự ám ảnh của chị là không có và chị cũng tự tin cửa khóa chắc chẳng ma mị nào lọt vào được. Tôi mừng húm vì đương không được nhìn chị theo mẫu bà E Và ***g lộng tuyệt vời.
Từ trên tầng gác tôi nhìn xuống thẳng đuột. Chị đang ở tầm nhìn chiếu góc của tôi nên bao nhiêu đồi nương, hào rãnh gì đều lồ lộ hết ráo. Tôi ngây ngô vì cái viền sáng chạy suốt từ gờ trán, lăn xuôi xuống sống mũi, tràn lên vành môi, vòng theo cổ để rơi tõm vào cái hẻm sâu giữa hai quả núi con con, trườn xuống vùng bình nguyên chạm vào một cụm rừng nhỏ dầy đặc rậm và cuối cùng là cặp thuồng luồng trắng phau hun hút. Tôi thiếu điều nuốt nước miếng liên tục, nghĩ ước gì được sờ lên hai quả vú mũm mĩm và gọn lỏn kia.
Lúc đó tôi sẽ hết sức nâng niu, hôn hít, sẽ giúi từng cái đầu vú nhẹ nhàng lên cánh mũi, chà lết nhẹ để hưởng cái mềm mại của đầu thịt da như ngọn bút lông rê rê cho đã. Tôi nghĩ cái núm vú đó sẽ nhanh nhạy nở khi chạm vào thịt da tôi, vào miệng môi tôi và hẳn tôi sẽ không ngại ngùng mà xe lăn nó vào đường viền dưới cằm để nghe lăm tăm sự rùng mình của chị khi bị kích thích.
Chưa gì tôi đã dỏn môi lên như đang ập thật sự vào một chiếc vú, cảm ngay mùi hương thơm ngát của hơi hướm đàn bà, không biết là tôi đang mơ hay tỉnh, nhưng biết chắc tôi ngửi được mùi ngọt của chiếc vú đó.
Lại một lần chị xẻn lẻn ngượng ngùng. Rõ ràng như chị bị châm chích bởi một tia nhìn vô hình nào nên cứ ngước nhìn lên dò xét từng phân gỗ trên đầu. Làm sao chị nhìn ra tôi, trong khi trái lại tôi nhìn rõ mười mươi bóng dáng chị.
Chị đứng quan sát lâu lắm, vậy mà cái điều cần che đậy sự lõa lồ thì chị lại không nghĩ đến. Chưa chừng chị đoán có người đang nhìn nên tự hào cứ để nguyên hình vóc cho họ ngắm hay sao. Không những thế chị còn nâng đôi vú từ phía dưới lườn lên như chìa cho tôi xem độ lớn của bộ ngực và cố ý hay vô hình dung chị còn khảy khảy lên hai cái núm vú mới chết cho tôi chớ.
Tôi bung xung bị dằn vặt dữ dội. Cái quần tôi giần giật nguy nan. Con cu gật gù như gào uống nước. Tôi phải trụt ngay quần xuống để nó thong dong vì tôi biết nếu cứ để yên chắc chắn nó sẽ ọc ra không lâu nữa. Tuy biết rõ mình không bị phát giác mà tôi vẫn cố giữ hơi thở cho nhịp nhàng để dè chừng trong cảnh tĩnh lặng cạnh bìa rừng chị bất chợt nhận ra tiếng nặng phì phò của tôi chăng.
Tôi thấy chị băn khoăn vì hai tay lúc nào cũng cử động liên tục. Chị suy nghĩ gì lung lắm rồi có vẻ mệt mỏi đăm đăm. Vừa đang đứng bên chiếc giường, chị sững lên và ngả đùng ra nệm. Chị khép mắt lại, hai bàn tay ấp lên ngực như chặn đè sự hồi hộp của đôi vú đang dâng.
Chao ôi, cả người chị duỗi dài ra làm khúc háng nổi sần lên tựa cái cồn nhỏ. Những sợi lông dập dình, lượn là chẳng khác ngọn cỏ bị gió đùa. Chị doãi rộng chưn ra tìm một thế nằm cho thoải mái. Chính vì thế làm tôi càng nổ đom đóm nơi mắt lên. Tôi nhìn sửng cái *** chị, thấy như một ốc đảo rêu lềnh phềnh nổi giữa sóng nước.
Chị còn cắc cớ mở hai giò ra khiến đôi mu há toác thiệt là ngộ. Những thớ thịt đỏ hồng rịn rịn nước xủi tăm như mẹt cám vẩy vung trên nệm. Tôi chợt có ý nghĩ ước làm con chim bồ câu xà xuống mổ rỉa vào mẹt cám bỏ ngỏ đó để nhặt nhạnh từng hạt rơi vãi thì sung sướng và hạnh phúc biết bao. Đã mấy lần tôi suýt kêu lên thống khổ mà kịp bụm tay giữ được, chị thì vô tình còn tôi thì bị dằn vặt liên tục mới kinh.
Nếu có ai hỏi tôi trên đời này còn cái *** nào đẹp hơn nữa chăng thì chắc tôi sẽ cam đoan của chị là nhứt. Vì hai mu khép khép, lông úp vào trong, *** không rộng mà cũng không hẹp, dùng để đụ chắc là không còn gì sánh bằng. Đã thế khi chị banh banh lơi khe *** ra thì nó rịn rịn nước như điểm một hạt ngọc ở đó. Tôi chỉ muốn cắn một phát như cắn vào miếng dưa hấu cám mới thấy hạ cơn khát đang đặc cổ.
Tôi nghĩ thầm trong đầu cầu xin chị cứ thênh thang nằm dạng *** ra như thế để tôi say sưa ngắm ngất ngư luôn. Chỉ tội là con cu tôi nhìn thấy *** cứ gục gặc không cản được, tôi nghĩ con cặc này mà giúi được vô *** chị nắc thì dám lè lưỡi cũng không ngưng.
Chả hiểu có phải tại tôi nhìn kỹ quá mà chị rùng rùng mình để đến nỗi nước trong khe chảy rịn ra. Chị ngúng ngoảy run run và tìm miếng giẻ lau xoèn xoẹt vô lỗ *** làm tôi ngẩn ngơ tệ hại. Chị lau xong đưa lên nhìn và chu choa ơi chị còn kéo gần mũi hửi nữa chứ. Không rõ chị bắt được thứ gì ở đó mà chỉ tủm tỉm cười một mình. Tôi điếng đi vì cái *** đảo đảo trước mắt.

Suốt ngày theo dõi, tôi thấy chị luôn có vẻ bồn chồn. Thỉnh thoảng chị vẫn ngước nhìn lên trần nhà phía căn gác tôi đang ở, chăm chú lắng nghe. Tôi phải thận trọng để không gây nên tiếng động. Lại nữa, nhìn chị trần truồng, vú vê bỏ thõng, *** liếc tung tăng, thằng em tôi chỉ chực nổi loạn, đâm đâm loạn xạ. Tôi nghĩ không gì tốt hơn là nằm luôn ra sàn cho chắc ăn, tôi kéo túi ngủ để lộ chõ gỗ nứt ra mà nhìn chị cho sướng.
Chị hết nằm lại trỗi dậy, tôi tìm thấy ở mỗi cách xê dịch đều có cái hay riêng. Chẳng hạn khi chị nằm thì hai vú đàn bẹt ra trông tựa hai mảnh bánh tráng, cũng tựa hai cái bánh quy được người ta điểm chút phẩm đỏ cho thêm đẹp. Lại nữa, *** chị vun vun như cái cồn, lông loe xoe mượt rịn. Chị khép chân thì độn cục lên, chị doãi chân thì hai mu hé hé giống hai hột xoài bị nứt. Nhìn thấu vô cái khe hồng hồng rịn nước, cục lồi luễnh loãng trồi lên, cái hạt le mũm mĩm nhỏ tẹo như hạt vừng.
Tôi luôn bị ám ảnh làm sao để được nằm chồng lên người chị hầu hai tay ve vuốt bóp lên hai vú và cặc nhét sâu vào nắc bưng bưng. Chưa gì mới chỉ tưởng tượng đã nghe con cu óc óc muốn trớ, tôi phải lấy tay rị chặt cái đầu nấm ngăn không cho bắn vọt khí ra mà mắng thằng em thậm tệ : nằm yên đó, đừng lộn xộn, đã chui được vào *** đâu mà chực ói ra, đồ vô duyên. Tôi nắm thì thôi, hơi lỏng tay buông nó đã gật đầu chào lia lịa như nhạo báng tôi vậy.
Còn lúc chị đứng dậy, hai bầu vú con con nhủng nhà nhủng nhỉnh, trông vừa gọn bàn tay tôi, hai đầu vú lều phều như đít phễu. Tôi ngạc nhiên sao vú chị chẳng bị rờ mà lúc nào cũng sưng nghển lườm lườm, bởi thế mới làm tôi xính vính. Bụng chị không xổ, lại chưa có nếp nhăn, có lẽ vì chưa sanh đẻ, nên chỗ háng hơi đội lòi ra, túm lông lòe xòe coi cũng khoái.
Thời gian chờ đợi tuy dài mà cũng phải tới lúc kết thúc. Khi tiếng xe Honda phạch phạch nổ dòn thì chị mau mắn chạy ra cửa. Chị tháo chốt chờ anh vào, vừa thấy chị anh như người vắng đàn bà lâu năm, vớ quàng vơ vội lấy hai vú măn bóp và rúc gặm như chuột xạ. Chị chẳng hơi đâu cản ngăn anh vì đầu óc chị đang liên miên với trăm ngàn điều muốn nói.
Chị đợi anh bú nút, nghịch ngơm hai cái vú và còn để anh móc vọc nơi *** một hồi mới thầm thì nói gì với anh đó. Chốc chốc lại thấy chị đưa tay chỉ lên trần và dứ dứ điểm thêm. Tôi thấy anh cũng ngước nhìn lên, song lại cười ghé vào tai chị nói chi mà tôi nghe không rõ. Chị lấy tay đập vào khuỷu tay anh và ngúng nguẩy người như giận lẫy. Anh ve vuốt chị bằng hôn hết lên trán, lên mặt, lên môi lan dần đến cổ, đến ức. Khi mặt anh lầy huầy sán lại gần cái vú, chị lấy tay xô hất anh ra, nhưng anh đeo dính lấy mà vùi mặt vô hít, hửi, hôn và chà môi lên núm vú chị. Chị có vẻ tức song bị nhột rúm người lại, anh vẫn tấn công khiến chị phải khuất phục. Anh cắn một đầu vú chị vào răng nhằn nhai rau ráu, còn tay thì vê xe đầu vú kia làm chị bủn rủn hết trơn.
Cơ hồ chị muốn xỉu nên anh phải vội quàng tay bợ nâng bên hông chị. Anh nhấc bổng chị lên trong khi miệng vẫn nhay vú mà bê đặt lên giường. Anh đặt chị xuống nệm, răng cắn giứt lôi đầu vú ra mà bàn tay thì một bên bóp vú, một lòn xuống xoa tít tắp chỗ ***. Hai chưn chị quẫy lia lịa, anh càng khoái càng chọc phá *** thêm. Chị vật lộn với anh, hai chân quạt tới tấp. Cái *** xóc xỉa, ộp oạp chìa tới chìa lui. Anh vừa cười vừa giỡn, cố đằn chị ra.
Khi chị đã bị anh khóa hết cục cựa trên giường thì hai tay cố vói nghịch xào cặp vú chị còn mồm thì đang cắn nhéo nơi mu *** chị phưng phưng. Chị bắt đầu thấy sướng, hai giò lắc lư, phập phồng mở ra khép vô tựa cánh bướm. Mỗi lần như vậy anh nhìn sững chỗ *** mà nuốt ực ực, cục gồ nơi họng dập dềnh coi thấy ghét.
Anh bành hai mu *** chị ra và nhổ xoẹt xoẹt nước miếng vô. Hồi nãy tôi thấy chị có lúc rửa ráy kỳ cọ gì đó, tôi nghĩ là chị mới tiểu tiện làm cho sạch, ai dè chị biết ý anh nên lo chuẩn bị sạch sẽ chờ anh về bú cho gọn. Vợ chồng hiểu nhau có khác, thuộc lòng từng niềm vui, ý thích của nhau.
Điều này khiến tôi học được kinh nghiệm nơi chị. Sau này lấy ai, tôi cũng sẽ dặn dò vợ tôi làm y như thế. Dẫu đàn ông khi hứng lên thì bất kể *** vợ thế nào cũng đè ra bú nút đại, song có sạch có hơn. Người đàn bà yêu chồng phải biết tự trọng thân mình, giữ cho *** thơm ngon, sạch sẽ thì người chồng sẽ hãnh diện và sung sướng vô cùng. Chứ đâu như mấy bà rảnh suốt ngày trốn chồng ngồi canh tứ sắc, nghiệm sắp tới giờ chồng về chạy sấp chạy ngửa làm ra vẻ chính chuyên. Anh chồng có lột ra cũng khăm khẳm mùi mắm chua, thúi rùm, tuy kẹt quá cũng phải bú nút tạm mà trong lòng thấy không vui.
Anh bú *** và bóp vú chị đã đời thì lôi lấy lôi để chị dậy, kéo trật quần mình ra kêu chị bú lại. Chị ngoe nguẩy ra điều ứ á, song khi anh giúi tay chị cầm lấy cặc anh thì chị thoăn thoắt xóc lột cái đầu da qui đầu ngay. Khúc nấm toe toe thụt ra thụt vô thập thò như chú chuột, chị xục xục mấy cái cho cặc dài mới đút tọt vô mồm mà múm. Chị ngậm chặt cặc anh cho nở rộ, bặp bặp tựa dồn hơi thổi quả bóng cho căng, rồi hai tay giữ căng phía gốc, dùng môi đẩy đưa cặc anh nơi miệng chị.
Tôi nằm nín hơi nhìn khúc thịt to gần bằng cái chưn giò chui hích hác nơi mồm chị mà điếng hồn. Cặc chi mà bự dữ hổng biết, chị bụm miệng làm cho nó càng cương dữ hơn, tím tái coi quá sợ. Vậy mà nó đút vô *** chị không trở ngại, bữa dòm anh chị đụ nhau tôi đâu để ý, giờ thấy tởn làm sao. Mới hay trời sanh ra cái *** cũng lạ lẫm, cặc nào đút cũng vừa, dù dài ngắn, gồ ghề hay bé nhỏ đều ngoạm lút khấc hết. Trách gì *** nào được đụ cũng hổng muốn xẻ chia với ai.
Cũng tới bây giờ tôi mới hiểu thấu tại sao anh nắc chị mà đít chị uốn cong tếu lên, hai giò chị đeo cứng lấy hông anh, đu dưa như vượn con đeo mẹ. Con cặc đó đụ ai mà không thấy đã, *** chị mà được cặc đó nhét vào thì gì cũng quên tiệt. Hèn gì mà anh giập, chị nhún nhảy theo, cặc đâm xuống, *** ưỡn lên, nhịp nhàng ra rít.
Lúc đó, tôi nghĩ là chị dâm ác nên anh đụ rên nheo nhéo, nhưng giờ nhìn chị bú cặc anh tôi mới thấy, chị rên thế là ít, chứ đáng lẽ nứng quá phải kêu hộc lên dữ dội hơn. Chị chuốt cặc anh hơn là chuốt viết chì, cái đầu khấc nhọn lễu thì thọp mài miết nơi môi miệng chị. Anh đứng khum khum, chị nửa ngồi nửa quì dưới đất, vừa thụt vừa bú nút. Tôi thấy lâu lâu chị rùng mình và đờm dãi trào lòng thòng nhễu ra sàn. Tôi tưởng là khí cặc anh, nhưng không phải mà là khí *** chị bú sướng quá nên xón ra tùm lum.
Thấy chị run run, anh biết chị nứng nên đưa tay vò rối đầu tóc chị và gặc miệng chị vô cặc anh, giữ cho không né ra được nữa. Lúc đó coi chị tựa bị nghẹn, mồm hơi há, cố lấy hơi lên vì con cặc anh đút nút chặt làm chị tắc nghẽn, nước mắt đổ trào ra. Anh khư khu bợ ót chị mà nắc cành cành, hai bên mép ứa những dòng trắng đục, chị ọc ọc lên thấy tội. Anh nắc mãi, nắc mãi khi chính anh cũng rùng mình thì ngưng, chị vội đẩy con cặc anh ra ngáp ngáp lấy hơi, chao ơi cả miệng chị đầy khí dâm của anh lùng nhùng như cháo vữa.
Thấy vợ chồng người ta yêu đương mà tôi phóng hết tinh trùng ra hồi nào. Chừng dòm xuống thấy cái túi ngủ lốm đốm đờm với dãi tươm tươm đầy. Tôi tự ghét lấy tôi.

Về sau, khi hai nhà đã đi đến chỗ quen nhau thành hàng xóm láng giềng, thỉnh thoảng chị vẫn moi cái cảm giác bị xét nét, nhìn trộm ra trách cứ tôi. Chị bảo : đàn ông con trai có ai như anh kín mồm kín miệng, dọn đến mà chẳng ừ hử chào nhau được một tiếng, làm tôi luôn chột dạ, cú nghĩ trên gác này có ma xó trú ngụ.
Tôi mỉm cười trong bụng : thì đích hẳn là thế còn gì nữa, nhưng lại chống chế : biết bụng anh chị thế nào mà dám đường đột làm thân. Phải chờ sống cạnh nhau ít lâu tìm hiểu tâm tính, cung cách rồi có chào hỏi nhau cũng đâu đã muộn.
Chị bĩu dài môi nhạo báng : chứ không phải anh tẩm ngẩm tầm ngầm rình chờ xem tôi có sơ xuất hay lơ đễnh gì thì nghía cho thỏa mãn hay sao. Tôi chột dạ như bị chị nắm được con bài tẩy, song vẫn phải vờ vịt cãi băng băng : dào, chị nghĩ là chỗ chị và chỗ tôi có lỗ nẻ nào để nhìn trộm nhau sao chứ.
Nói rồi tôi mới thấy lỡ lời, rủi sau này chị ghé vào căn gác mà tìm ra mấy cái chỗ chết tiệt liệu chị xát xà phòng tôi nặng lên thì khốn. Đành liều vậy, tới đâu hay đó, hoàn cảnh mỗi lúc mỗi khác, hơi đâu nhọc tâm vun vén, cái kim để lâu trong bọc còn có ngày lòi ra, huống gì ba cái chuyện rình mò.
Bởi thế tôi chọc chị : nói vậy chị cũng biết là chị cẩu thả, tuềnh toàng để bị người nhìn nhỏ xỉa xói chăng ? Chị trốn chạy câu hỏi bằng cách chuyển sang hướng khác : nói chuyện với anh chán bỏ mẹ. Đàn bà thì cũng là con người, phải ăn phải mặc, phải tắm phải rửa, phải thay phải đổi, biết đâu trong cái lúc giở áo này quần kia ra thay, các anh tọc mạch tìm chỗ mằn mò soi lách, bố ai mà biết.
Tôi cười hề hề, chị nạt ngang : anh cười cái gì, hay là bố nhìn thấy tôi làm sao nên mới nhăn răng ra cười xí xóa. Tôi nghĩ có cãi với các mự thì đến ngàn đời không dứt nên ậm ừ nói lăng nhăng : thì ai có thân nấy giữ, đem khoe ra rủi tụi tôi có thoáng chộp được sao đành nỡ bỏ đi.
Chị giứ giứ bàn tay đập túi bụi vào người tôi mắng mỏ : đúng là ma mò. Tôi loạng choạng đỡ, song những cái vả của chị như phủi bụi chứ có đau đớn gì đâu, vậy mà tôi cũng kêu chí chóe : ôi đau, còn chị thì phết : cho chết, cho chừa.
Nói nào ngay việc tôi tự giới thiệu với chị cũng là tình cờ thôi. Bữa đó, chờ hoài không thấy chị đem đồ lên sân phơi, trước ấy lại nghe chị lục đục thay quần đổi áo, tôi nghĩ chị có việc đi đâu nên chắc mẻm là tầng dưới không có ai. Nằm một mình lêu vêu cũng buồn, tôi lồm cồm bò dậy, tính đi lăng nhăng cho đỡ chán.
Tôi lục đục bước xuống cầu thang đúng lúc chị vừa mở cửa bước ra. Thấy tôi lù lù một đống, chị há miệng định kêu và suýt ném cái thùng đồ giặt trên tay xuống. Tôi phải vội trấn an chị : tôi đây mà. Chị chưng hửng nhìn và hỏi xảng : chứ cha mò lên đó làm gì.
Tôi muốn bật cười vì câu hỏi ngớ ngẩn của chị, nhưng hiểu ra nên bụm lại kịp. Tôi nhẩn nha nói : thì tui mướn ở trển chớ có mò lên làm gì đâu. Chị ớ ra : ủa, chớ ông dọn tới hồi nào, sao hổng ai báo cho tui biết hết trơn.
Tôi phải vả lả làm thân : ủa, bộ chị là giới chức thẩm quyền ở đây sao mà ai tới cũng phải trình rồi mới được vô ở. Chị vụt miệng : ờ hén rồi giả lơ hỏi : mà cha có thấy gì hôn. Tôi nói lửng lơ con cá vàng : bậy bậy cũng thấy núi non cao thấp, rừng rú tùm lum, cỏ kiếc rậm đám. Chị hứ một cái nói : tầm bậy tầm bạ, vậy là cha nội rình dòm tui thiệt rồi hả.
Tôi hiểu chị nói gì nhưng lại giữ kiểu trên không giáp đâu, dưới không dính chấu để chị khỏi hoạnh : chớ chị biểu phía sau là rừng với núi nếu tui hổng thấy ba thứ đó còn thấy gì nữa. Chị lùm lùm ngó tôi đánh giá coi tôi nói xạo tới đâu, song thấy tôi có vẻ nghiêm trang thì mắng : người ta hỏi thiệt tình mà cha nội nói quặt quẹo lung tung, thiệt hư làm sao tui biết.
Trong khi đó, mắt tôi dán chặt vô cái váy thùng của chị nổi hằn rõ hai cái vú trần và dúm lông đen lờ mờ trên lớp lụa mỏng. Chị phản xạ vội đặt phịch xô quần áo, một tay bụm lên ngực, một tay nhét che háng khiến tôi phải phì cười. Chị trật chìa hỏi : cha cười gì mà có vẻ khoái chí tử. Tôi thú thật : cười vì chị ké né, khi không thủ thế như sợ tui ăn thịt ăn cá gì hổng bằng.
Tôi nghe chị lẩm bẩm : ở đó mà tin ông, mắt mũi gì đâu như mắt diều, mắt quạ. Và chị vội cầm hai sợi dây áo nơi vai xóc xóc như giũ cho lớp lụa mỏng giãn ra che bớt mấy chỗ gồ ghề hay lõm vô nơi người chị.
Tôi thú vị vì trò ma tịt này. Chị im im một hồi lại gặn : tui hỏi thiệt ông, ông dọn về đây bao lâu rồi, mà sao tui có ý tưởng như ông rình rập tui thì phải. Tôi chối bay chối biến, nói đại là mới dọn tới hồi hôm. Chưa chi, mặt chị đã đỏ gay vì chị nhớ tới sự suồng sã của vợ chồng chị giỡn hớt nhau chắc.
Thiệt vậy, hồi hôm tôi thiếu điều muốn vỡ đầu vì hai ông bà này. Anh chồng ví vợ và đè cạp tứ tung, chị đạp vùng mà đâu có thoát. Chao ôi, ảnh cắn bú chị đã đời làm chị đau la nhoi, đạp giãy kịch kịch. Chả cắn vú lại cắn ***, nhay còn hơn nhay giẻ rách, lông *** chị rụng lam nham, nhét kẽ răng chả làm chả phải lấy móng tay cạy nhổ phì phì.
Tôi dòm chả giữ đè hai chưn chị liếm, cạp, bú, chà, day cái *** làm chị giựt giựt người liên chi. Lắm lúc tôi muốn nhảy ào xuống xáng cho chả mấy cái, thứ người gì mà hổng biết cưng *** vợ, làm nát bấy vậy thì lấy gì đụ. Nhưng vội nhận ra cái vô duyên tích sự của mình, tẽn tò phải thôi.
Vợ người ta, người ta làm gì chẳng được. *** vợ còn nguyên hay bể nát thì mắc mớ gì tới tôi. Họ còn thì họ đụ, *** rách thì nghỉ chơi, tôi có thế xía vô được đâu mà xót. Thế nhưng tâm lý con trai ai thấy sự bất bằng mà chịu. Tôi thì ước giá gì có ai cho rờ cặp vú hay bợ cái *** chắc tôi nưng niu, o bế chớ có đâu mà cắn rứt tả tơi như rứa.
Đúng thằng cha này hâm. Vú chị đẹp làm sao mà cắn như gặm xí quách thì còn hình dung, thể thống gì nữa. Nhìn *** chị quay quả lăn lộn, lông xọp xọp vẫy vùng, tôi thương chị làm sao.
Thế rồi chị hỏi thẳng tôi : hồi hôm tụi tui quậy chắc anh bực hả. Tôi nói mém mém : ờ thì cũng nghe ở dưới này chộn rộn nhưng ai biết mấy người làm chi mà khiếu nại. Chị ngó tôi lom lom như đánh giá coi tôi nói thiệt độ mấy cà ram, rồi bỗng dưng chị thốt : anh cho tui xin lỗi, tại hổng biết có anh ở trển.
Tôi nghe ngọt ngào, tưởng như mình vừa được thưởng một ly sâm bổ lượng giữa trưa hè nóng gắt. Tôi u mê đến đỗi nói năng bậy bạ : lóng rày nắng cực thì ráng chịu vậy, chứ biết than vãn với ai. Chị ngó xửng tôi : nói vậy ở trển nóng lắm hả. Tôi hiểu ra nên quay ngoắt tay lái vả lả : ai nằm mình ên mà hổng nóng hả chị, bởi vậy dù ban đêm hổng có nắng mà cũng cực giàn trời. Chị nói chọc : cực thì ráng đè cho nó chúi xuống, chớ để ngỏng lên chi cho khổ thân.
Nói được câu xỏ xiên đầy ý nhị, chị mỉm mỉm cười, hai môi bo tròn quay, tôi nhớ lúc chị nút con cu tổ chảng của anh, cái miệng cũng tròn queo như vậy nên đáp trả : tay đè mà ăn thua gì, may ra có thứ gì tròn tròn vùi vô mới giữ nó khỏi ngúc ngúc. Chị kêu tá lả : nói tầm xàm, tui nói đứng đắn mà cha lại bẻ cong. Xong chị bỏ đi một nước.

Trả lời