Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần 2

Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần 2. Chị đi trước tôi , đột ngột quay người lại , nhìn tôi sâu sắc: “thời còn bán rẻ thân kiếm tiền ở sài gòn , có bao nhiêu khách sộp nó nhường chị cả. Đêm Màu Hồng cũng là nó đứng ra bảo đảm cho chị vào làm. Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần 2. Chị với nó còn hơn chị em một nhà. nhưng mà chị lại say sưa với khách khi nó bị bọn máy bay bà già đánh cho thân tàn ma dại,vậy cho nên…”. Nhịp chuyện đang trầm và sâu lắng , đột nhiên chị quát to: “hiểu gì chưa”. Cuoc song va ban chat cua mot con di nung lon phan 2. “Chị Ngọc, chị yên tâm đám người trong kia bị đòn là còn nhẹ lắm”. “tốt!”

Truyện người lớn Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần 2 hấp dẫn tuyển chọn

Chương 5 : Mọi Con Đĩ Đều Có Mơ Ước .

Tất lẽ dĩ nhiên , chúng tôi trao đổi số điện thoại.
Tôi lưu số chị vào danh bạ với cái tên “ Mascara hai trăm chín chục nghìn” – đúng nguyên văn câu nói của chị.
Mỗi lần nhìn ngắm dòng chữ đó,tôi cười như điên .

Buổi chiều,sau khi ăn cơm nhà,tôi mua một hộp cơm qua chỗ chị.
Chị sống trong 1 căn nhà thuê trên đường Đào Duy Từ,chủ nhà ở Thuỵ Sĩ,chẳng mấy khi về nước. nghe người ta đồn , người chủ là 1 “khách quen” của chị.

Thấy tôi đứng lâu bên ngoài cổng, vài người hàng xóm nhìn tôi với ánh mắt khác thường. chắc người ta cũng biết nghề nghiệp ko mấy trong sạch của Thắm.

Thây kệ,tôi vẫn cứ gọi .
Gọi mãi chẳng thấy chị ra mở cửa , tôi áng chừng chị đi công chuyện,chắc là lại đi với khách .

Thật,đêm hôm qua còn vật vưỡng trong bệnh viện,giờ này đã sẵn sàng ngủ với đàn ông. Tôi ko biết chị là loại gì nữa.

Móc điện thoại liên lạc với “mascara hai trăm chín chục nghìn”
Đổ chuông lâu ơi là lâu …
“alo” – giọng chị vang lên trong điện thoại .
“chị Thắm à,chị có nhà không , em mang cơm sang”
“à , chị đang có chút chuyện,sắp về giờ đấy , nếu muốn thì cứ đợi chút”
Chữ “ nếu “ của người đẹp , tôi nào dám từ chối.

Chị nói “sắp về” nhưng tôi đứng hơn 40 phút , mỏi cả chân mới thấy chiếc vespa Lx màu trắng dọi đèn tới gần.
Trên xe là 2 cô gái , cô ngồi sau là Thắm , cô cầm lái – tôi chưa thấy bao giờ.

Thì ra, không phải chị đi đánh đĩ như tôi vẫn nghĩ mà là đón cô bạn thân ở Hà Nội mới về.
Đó là một kiều nữ mũi cao, mắt sâu . khuôn mặt chị ta làm tôi liên tưởng đến cô gái người Nhật trong bộ kimono in trên các hộp đựng sản phẩm điện tử.

Cô bạn Thắm là dân Đà Lạt chính gốc,với cái biệt danh nổi da gà : “Ngọc Dao Lam”
Nghe đâu cũng là dân anh chị có máu mặt.

Vừa quẳng túi xách xuống ghế sofa,chị ta đã nhìn tôi cười ha hả :
“cha cha, có gì đây ? có gì đây ? một con bò lạc !” bà chị đại này xem tôi như thử một con cún con chưa mọc răng.
“là thằng nhóc mày vừa kể với tao đây hả Thắm?” – cái miệng bà Ngọc này nói rõ to “ừ,hôm qua nó đưa tao vô viện” –giọng chị vẫn thế , hời hợt.
Rồi chị quay sang tôi nói “ chị ăn cơm với con Ngọc rồi”
“cơm à ?đâu ?để đó cho tao , tao vẫn còn đói, cả năm nay mới về Đà Lạt, đang thèm cơm Đà Lạt đây” – Ngọc Dao Lam hớn hở giành lấy hộp cơm ăn ngon lành.
“ăn lẹ rồi đi tắm đi má hai” – Thắm cười.
“gì ? mày vẫn còn sống bừa bãi thiếu khoa học thế á ? người ta nói ăn no xong ít nhất nửa tiếng sau mới được tắm.” – bà chị đại của chúng tôi trợn tròn mắt giảng giải.
Chị Thắm nhìn tôi “cưng đi học người ta có dạy thế không?”
“ cái đó thì không học , nhưng mà em có nghe mẹ nói” tôi thành thật trả lời.
“đó , mày thấy chưa Thắm, tao nói cấm có sai”
“ừ , thì biết bây giờ mày giỏi , đi thủ đô về khác hẳn , nhỉ?” – đây là lần đầu tiên tôi thấy chị Thắm biết cách châm chọc người khác.
“tao học được từ bà Phương đó”
“phương nào?” Thắm nhíu mày “cái gì ? ??đừng nói là…” chị tỏ ra hết sức ngạc nhiên.
“ Minh Phương , Phương Chợ Bà Chiểu đó , sư phụ truyền nghề cho mày mà mày quên à” – vừa nhai cơm,Ngọc vừa nói .
“tao đâu có quên,lâu quá rồi không gặp,giờ sống nơi đất khách quê người ra sao hả mày?”

Tôi đoán cái cô Minh Phương Chợ Bà Chiểu đó cũng làm gái , là gái “đàn chị” của chị Thắm và chị Ngọc . hơn nữa còn là người dẫn dắt Thắm vào con đường này.

“bỏ hẳn nghề từ khi rời Sài Gòn,bây giờ người ta là bà lớn rồi , một ông chồng người Sing,một đứa con gái lớp 2,nhà trong khu biệt thự Tây Đô . Tao ở lại 1 ngày , thấy bả thay đổi 180 độ , ra dáng bà mẹ hiền thục lắm,dạy con học , kèm con tập đàn,dặn dò con lễ phép với người lớn như thế nào , ăn uống tắm rửa vệ sinh cá nhân ra làm sao .rồi đối với chồng thì nâng khăn sửa tủi ,ân ân ái ái,sáng sáng tiễn chồng bằng 1 cái hôn,trưa , chiều lo cơm nước cho chồng, thi thoảng mới shopping. Mày thấy sốc chưa?sốc chưa? Phương Chợ Bà Chiểu 5 năm về trước đó Thắm,giờ phải gọi là Phương – bà mẹ hiền dịu rồi, hahaha”
Ngọc Dao Lam kết thúc bài diễn thuyết bằng 1 trận cười giòn giã , suýt nữa thì sặc cơm lên mũi.

Tôi để ý thấy đôi mắt chị Thắm mờ đi , ươn ướt.
Phương Bà Chiểu, Thảo Đội Cần,Ngọc Huyền Hà Nội ,Tống Bích Thảo ….đều là những cái tên đình đám trong giới cave ở cả 3 miền bắc , trung , nam . nay một người đã tử bỏ cái nghề nhơ nhớp,lập gia đình với ông chồng tử tế , sinh đứa con kháu khỉnh, sống cuộc sống no đủ sung túc .
tôi chỉ cần nhìn qua cũng biết chị Thắm đang khao khát một tương lai như vậy.
Đó cũng là mơ ước chung của mọi con đĩ.

Tôi thầm nghĩ “mình có thể là 1 người tốt , nhưng ko phải là một người có thể cho chị căn nhà chục tĩ”
Thấy chị thở dài , lòng tôi càng bối rối .

“con quỷ,sao mày ko gọi báo cho tao lúc ở ngoài đó?” – Thắm trách cứ .
“bả dặn tao ko dc kể với ai , coi như Minh Phương đã biến mất mãi mãi rồi .5 năm trước ai cũng tưởng Phương Bà Chiểu bị bọn Ô Môi quận 10 bắt cóc bán ra nước ngoài mẹ rồi , đổ xô tìm kiếm có dc chút tung tích nào đâu . bà này trốn giỏi thiệt .có điều bả trốn ai chứ không trốn dc tao , hà hà”

“thôi thì , được như vậy cũng mừng cho bả . chuyện này mày đừng kể cho ai nghe nữa , kẻo ảnh hưởng đến người ta.”

“gớm ,mày cứ làm như tao nhiều chuyện lắm”

Tôi cười thầm “bà mà không nhiều chuyện thì làm sao có máy ghi âm”
chị Thắm lắc đầu cười khổ :” ngày xưa không nhờ có bả thì tao chết với con Dung Khu Đĩ rồi ”

Tôi chột dạ , ngày xưa mấy chị em này toàn là gái tứ chiến giang hồ.
Bỗng nhiên Ngọc Dao Lam cười khà khà

“con điên , tao chết thì vui lắm hay sao mà mày cười” – chị Thắm mắng ngay.

Ngọc Dao Lam vẫn cười , cười đến ngặt nghẽo rồi bỗng nhiên hạ thấp giọng xuống :
“Dung Khu Đĩ – Phan Rang đúng không?con hàng nát đó , nó sắp đi rồi”
“đi đâu , má , đừng nói ra nước ngoài ở với tây nha” – Thắm có vẻ bức xúc.
Ngọc khì mũi : “ làm chó gì có phước đó,đi Tây Thiên á , nó dính sida rồi”

“trời đất !”
Không phải chỉ mình Thắm mà ngay cả tôi cũng giật mình .
“chứ còn , cũng có chút sắc mà làm ăn ngu quá,ai bảo chơi với mấy thằng xì ke,đêm nào cũng đi dạt với mấy thằng hết đời đó,còn đem tiền nuôi nó . Phải chi khôn khôn như mấy chị em mình , bây giờ sắm nhà sắm xe”
Gấp hộp cơm lại ngay ngắn , Ngọc Dao Lam châm thuốc hút ngay 1 điếu.
“đời mà”

Bà đại ca nhả ra 1 cụm khói , nở nụ cười khinh khỉnh,như thể bao nhiêu năm lăn lộn trên đời chỉ có thể tôi luyện chị ta chứ không thể làm chị ta khuất phục.

Chị Thắm lặng đi .
Hết lần này đến lần khác , tôi được nghe kể về những sự thật phũ phàng trong giới cave.

“mày sao thế ?” – Ngọc Dao Lam gạt đi tàn thuốc,nhíu mày hỏi.
“tao đang nghĩ , hồng nhan thì bạc phận đó mày à”-Thắm ôm cái gối ôm trên ghế sofa vào lòng , thở dài thườn thượt.
“ôi dào , bây giờ lại đến phiên mày sách vở. mày có thua chó gì bọn diễn viên đâu? Công việc đang lên phơi phới ,cứ cặp kè với mấy lão , khi nào tích góp đủ rồi , tao mày chuyển sang kinh doanh , rủ thêm nhóm của mình hùn vốn vào nữa , tương lai sao phải xoắn ? tao thấy chết bớt mấy đứa như con Dung càng tốt , khỏi sợ chật đất”
“ ừ , thì đành là vậy , nhưng mà mày thấy trong thực tế , hành nghề như tụi mình,đẹp không thua gì ai , nhưng mà vẫn ….”

“nhớ rồi , chuyện của Thảo Miền Tây “ Ngọc Dao Lam bình tĩnh ngắt lời.
Bỗng nhiên chị Thắm cũng không nói gì thêm nữa, không khí xung quanh càng lúc càng nặng nề . 3 người chúng tôi , ngồi trong cùng 1 phòng , nhưng không một ai lên tiếng.

Hết nhìn chị Thắm đến nhìn chị Ngọc.Tôi nghĩ , rủi mà bây giờ tôi nói năng bậy bạ gì đó , thì 2 bà chị đằng đằng sát khí này nhất định ném tôi ra khỏi nhà.

Đang ớn lạnh , thì Ngọc Dao Lam hỏi tôi :
“này cưng,ở Đà Lạt , thế có biết bệnh sida ở đây bắt đầu lây lan từ đâu không?”
Chị hỏi 1 câu khó quá , tôi ngơ ngác lắc đầu.
“lây lan từ gái miền tây chứ đâu” – bà Ngọc lại cười nắc nẻ.
Tôi liếc sang Thắm , quả nhiên thấy chị trừng mắt :
“má ,cái con này đừng có lôi quê quán tao vô đây nghe”
“bộ tao nói không đúng nữa,là mày có tật giật mình” – Ngọc Dao Lam không hề chịu thua.
Chị Thắm quằng caí gối ôm đánh vèo 1 tiếng vào mặt bà chị đại .
“úi , con này”
Ngọc Dao Lam cười : “chị Thảo , đúng hơn phải gọi bằng cô Thảo của mày công nhận đẹp thiệt , thua chó gì ai đâu”
“ quê bả ở Bến Tre , liên quan gì tới Cần Thơ”- xem chừng chị Thắm giận lắm.
“nhưng mà đều là miền tây ,hơn nữa,cứ nhắc tới gái miền tây , ai cũng nhớ đến bả. mày cãi nữa đi”
“ ừ , thì gái miền tây , ai cũng nói gái miền tây toàn đĩ hèn , không có được cao sang như Đà Lạt chính gốc”-Thắm nghiến giọng,đôi mắt xếch trợn lên.
Tôi có thể cảm nhận thấy đôi chút mặc cảm trong lời nói của chị.

“thôi thì tao xin lỗi , giỡn chút ghê vậy mày”
Từ trong hoàn cảnh trên , tôi rút ra kinh nghiệm , sau này không nên bàn luận về quê quán chị ,cũng như phê phán gì về gái miền tây nữa .
Dân gian ác mồm , vơ đũa cả nắm , khiến họ khó sống ở vùng khác.

cuoc-song-va-ban-chat-cua-mot-con-di-nung-lon-phan-2-1

Ngọc Dao Lam quay sang tôi , làm bộ lè lưỡi , rồi lên giọng kể :
“Thảo Miền Tây, quê ở Bến Tre , mặt tròn , da trắng , tóc mượt , mũi thẳng tắp , mắt đen láy , nói tóm lại là dễ thương lắm cơ , từ cái thời cách đây 20 năm đã dạt lên Đà Lạt này làm đĩ kiếm sống , lên đây mang theo sida . cưng biết không?vì thời đó ở Đà Lạt này chưa từng xuất hiện căn bệnh đó, mà gái này nhiễm bệnh đang hận đời lắm , 1 khi đã muốn trả thù đời rồi , thì bả quyết tâm lây lan cho cả cái Đà Lạt này là chuyện dễ hiểu.” ngừng 1 chặp , chị Ngọc tiếp lời :

“danh tiếng em Thảo Miền Tây đẹp như hoa hậu nổi như cồn ở đây ,cứ có chút tiền , bao nuôi bữa cơm ,bữa ngủ là đàn ông cỡ nào cũng tiếp . nhất là cánh xe ôm ven hồ xuân hương. Rồi công an bắt được,đem đi xét nghiệm . mẹ chó , thời nay người ta sợ sida một thì thời đó sợ sida mười. nhà nào nhà nấy đóng cửa cấm con cái ra đường . bọn tọc mạch nhiều chuyện thì bu cả tới khu cách ly bệnh viện xem mặt con sida . mấy thằng ngu lỡ ngủ với nó,sau khi biết chuyện tìm tới nơi,thằng nào thằng nấy giở điên giở khùng,đâm đầu tự tử .nghe đồn tới lúc chết Thảo Miền Tây vẫn cười, ha ha ha”

Từng câu từng chữ ,Ngọc Dao Lam chậm rãi kể lại,vừa kể vừa cười cợt như thể một câu chuyện tiếu lâm lí thú.
Sâu trong tâm trí , tôi cảm thấy cuộc đời này nhiều chuyện ghê tởm quá.
Bây giờ thì tôi đã hiểu hơn,vì cớ gì mà cứ nhắc tới gái miền tây là người ta mất cảm tình.

“thôi được rồi đó mày, đừng có doạ con nít nữa”- Thắm ngáp dài.
“cưới vợ giờ chứ nít gì nữa ” – Ngọc Dao Lam nháy mắt trêu chọc.
Tôi ngồi đực mặt ra nhìn 2 bà chị đối thoại .

Một thằng chỉ biết có học như tôi từ trước đến nay nào có biết mấy chuyện nội bộ của đĩ điếm này . bây giờ được tiếp xúc gần gũi , trong tâm tôi đột sinh ra cảm giác sợ sệt .

Chị Thắm nhìn đồng hồ, quay sang tôi nguýt “ khuya rồi , đi về đi , mai còn đi học”
Tôi bị chị thẳng thừng đuổi về . hiểu tính chị nên tôi không hề giận.

Ngọc Dao Lam vẫn không tha , bám theo tôi châm chọc :
“ngay mai cây si có đến nữa không?” rồi chị nhỏ giọng “con này nó khó lắm,cưng theo nó chỉ có làm osin, nhưng mà chị có thể giúp cưng chút chút ”

Chị ta nở nụ cười rợn tóc gáy.
“giúp như thế nào ạ?”
Ngọc Dao Lam liếc mắt ngó chừng chị Thắm trong nhà , khi đã yên tâm chị không để ý , đôi môi hông tuôn vội cho tôi 1 dãy số .
“số điện thoại đó cưng”
“dạ dạ” -tôi vội vàng bấm lấy bấm để.
“liên lạc với cưng sau , ha”
Hun gío 1 cái , bà đại ca đóng cổng , miệng rít thuốc chân bước vào nhà.

Đêm hôm đó , rồi cả nhiều đêm sau nữa , những câu chuyện của Thắm và Ngọc hiện về đều đặn trong mỗi giấc mơ.
Tôi mơ thấy mình làm chuyện xác thịt với chị Thắm , sau khi xong chuyện ,Thắm cười nghiêng ngả .
“cưng ơi , từ nay chị và cưng đều sida rồi , hahaha”
Tôi choàng mình tỉnh giấc , mồ hôi đầm đìa.

Ước mơ của Thắm là bỏ nghề , cưới được một người toàn tâm toàn ý .
Tôi quyết tâm giúp chị đạt được điều ước đó.
Từ hôm đó trở đi , tôi lao đầu vào học hành , học quên ăn quên ngủ.
Tôi đã ngắm sẵn đích đến cho tương lai gần – đó là cánh cổng trường bách khoa.
Tôi sẽ là 1 kĩ sư giỏi.

Chương 6 : Bài Học Từ Gái Giang Hồ

Có điều lịch học của tôi thời gian đầu có đôi chút gián đoạn.
2 ngày sau,vào một buổi chiều giờ tan tầm , Ngọc Dao Lam gọi cho tôi.
Trong sự ngỡ ngàng của đám bạn học,bà đại ca chở tôi tới quán pizza tết trên đường Trần Lê.
Người đẹp vẫn là người đẹp,chị ta mặc quần bò , áo phông bó sát người , tôn lên những đường cong hấp dẫn.
Thân hình Ngọc góc cạnh hơn Thắm , gợi cho người ta cảm giác khoẻ khoắn.

“ăn đi , ăn nhiều vào” – chị Ngọc vừa uống nước vừa chăm chú nhìn tôi.
“chị cũng ăn đi , sao ăn ít thế ?” – tôi đang đói nên đánh chén rất thoải mái.
“thôi , pizza ở đây dở hơn sài gòn nhiều”
Tôi nuốt cái ực .
Miệng thì chê dở mà còn mời tôi ăn nhiều ? là ý gì đây???
Được một lúc , Ngọc Dao Lam lên tiếng dò hỏi tôi :
“chị hỏi cưng cái này nhé”
“dạ , chị muốn hỏi gì ?” – tôi thấy nao nao. Cảm giác đối diện chị ta như đang đùa với 1 con sư tử cái.
“cái đêm mà cưng đưa Thắm vào viện ý , nó bị sốc thuốc đúng không?”
“đúng rồi chị”
Cuối cùng bà này cũng vào chủ đề chính.

“hôm đó cưng cũng ở đó , thế có thấy đứa nào đưa thuốc cho con Thắm không?”
Tôi ngập ngừng đôi chút , khổ thân tôi rồi , bây giờ nếu bảo không thấy , chắc chắn đại ca sẽ đạp tôi bay qua cửa sổ , rớt xuống dưới lầu .
Còn nếu bảo có thấy , tôi biết chỉ ai đây , tôi có biết ai đâu trời .

Truyện khiêu dâm Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần 2 chọn lọc hay nhất

Chợt nhớ tới lời Thắm nói hôm đó. Chị nghi ngờ “mấy con bạn” của chị đã đưa thuốc.
Tôi bèn y như vậy mà nói lại với Ngọc Dao Lam, đằng hắng 1 tiếng , tôi làm mặt nghiêm túc:
“thưa chị , em và chị Thắm hôm đó có nghi ngờ đám con gái nhảy cùng với chị,nhưng mà không có chứng cứ chắc chắn”
tất nhiên tôi không dùng từ ngữ mang tính khẳng định trong lời nói.
“ á à , con Thắm đã nghi là đúng rồi , Thắm nó có nói tên mấy con đó không?”- chị đại quắc mắt như sắp động thủ đến nơi.
“ ơ …không ạ, nhưng mà chị nói đó là mấy đứa bạn xã giao”
“bạn xã giao?”
Chị Ngọc đập bàn 1 cái thật mạnh.
“cưng , kể chị nghe lại sự việc ngày hôm đó xem nào”

Thế là tôi ngồi thuật lại sự việc cho đại ca nghe,từ chuyện lúc bước vào XO,đến lúc thằng Ty rapper công bố người đoạt giải nữ hoàng của đêm, rồi chị Thắm mặc áo gì , lên nhận giải thưởng như thế nào , giải thưởng trông ra làm sao.

“khoan,thằng DJ là bạn em?”
“dạ” – tôi thấy không ổn lắm , biết thế đừng kêu đích danh thằng DJ .
“ở đâu ra cái trò nữ hoàng của đêm ? bà Quỳnh Lục mới bày ra à” – Quỳnh Lục tức Quỳnh Lục Muội là chủ của vũ trường , cái bà ác ma cắt lương thằng bạn tôi .

“không ạ, là thằng DJ tự biên tự diễn.” tôi dè dặt.
“tự biên tự diễn đúng vào cái đêm cưng tới đó chơi,chuẩn nhỉ?”
Nở nụ cười ác độc , Ngọc Dao Lam lườm tôi muốn đứt cổ.
Tôi tự nhủ , thôi rồi , toi mạng rồi , bây giờ thì bả đâm sang nghi ngờ tôi.

Bà Ngọc đê thêm “ sau cái đêm cứu mạng con Thắm , cưng khá thân thuộc với nó nhỉ? Mà kể cũng đúng , ở đây nó đâu có quan hệ gì với ai , chị đây thì đi đi về về”
Tôi cúi gầm mặt . chắc chắn bà này nghi ngờ tôi sắp đặt để làm quen với chị Thắm đây mà. Ôi , ở đâu ra cái kế hoạch chỉ có trong phim hành động ấy chứ ? bà này khéo tưởng tượng thật !

“thưa chị , em thề “ tôi đưa tay thề “ em thề em với thằng Ty không hề làm gì cả”
“thế mày thử nói chị nghe , cái trò nữ hoàng bày ra để làm gì ? mày không nói được chị gọi cho thằng Ty,nếu nó khai khác mày thì 2 đứa mày chết chung tối nay”

Hai mắt Ngọc Dao Lam trợn trừng , bây giờ thì tôi đã bước đầu hiểu được vì sao người ta gọi chị là Dao Lam. Bởi vì chị luờm đứa nào , đứa đó đứt cổ.

Không còn cách nào khác, để giữ mạng tôi đành khai hết sự thật . rằng thằng Ty làm vậy đơn thuần chỉ để cho tôi có cơ hội trông thấy người đẹp trong mộng.
Nguyện vọng của tôi khiến nó nổi hứng bất chợt , và rồi rắc rối xảy đến , chúng tôi vô tình tiếp tay cho kẻ xấu.

“một phần cũng tại em,chị à , biết vậy em đừng vào đó , thì chắc chị Thắm đã không bị hại”
Cái mặt tôi méo xệ đi, méo thật sự.

Ngọc Dao Lam quả nhiên là con sư tử cái khôn ngoan , chị ta không mủi lòng trước thái độ của tôi mà bấm nút gọi ngay cho thằng Ty.
Chắc chị là đại ca bảo kê nó ấy chứ.

Tôi thấy chị nhắc lại câu hỏi chị vừa hỏi tôi ban nãy. Giọng điều có phần ghê gớm hơn.
Mặc dù sẽ đoán được thằng Ty nhất định sợ tái mặt khai sạch sành sanh,nhưng tim tôi vẫn đập thình thịch.

“ ừ , ừ , tụi bay cũng nhiều trò nhở? “ giọng chị bình thản.
“lát tao qua đó,mày chuẩn bị tinh thần đi”
“ê,đêm hôm đó là những con nào đứng gần con Thắm?”
“rồi , mẹ kiếp !”

Ngọc Dao Lam gập điện thoại đặt xuống bàn.
Thấy chị chỉ vào cốc nước của tôi trên bàn , nhướng mày.
Tôi lập tức cầm lấy cốc nước uống cái ực.
Dường như cũng hài lòng ,chị đại gật đầu.
Hú hồn hú vía ba đời chín họ nhà tôi.

“ no chưa?”
“dạ no rồi”
Chị Ngọc đứng dậy khoác giỏ xách lên vai , ngúng nguẩy bước đi . đi được 3 bước chị quay lại đưa tay ngoắc tôi .
“tối nay , cưng đi với chị”
Khách trong quán ai nấy trố mắt nhìn .

Ngồi sau chiếc vespa , tôi lầm rầm cầu khấn “ôi cha mẹ ơi , mascara hai trăm chín chục nghìn ơi, sắp chết rồi , không còn được ở với mọi người nữa rồi”
Tôi cũng không biết đại ca đang chở tôi đi vào nghĩa trang nào nữa?
Chạy tà tà trên đường , Ngọc Dao Lam vừa đi vừa thuật lại một số chuyện cho tôi nghe.

Thì ra , chị nghe tin Thắm nằm viện nên từ Hà Nội về sớm 3 ngày. Về đến nơi , đi ăn tối , chị gặng hỏi mãi, Thắm chỉ bảo là lỡ chơi thuốc quá đà. Nhưng với bản lĩnh 20 năm trong nghề (chị tiếp xúc với thế giới ăn chơi từ hồi bé tẹo) chị không dễ gì tin lời Thắm ,chắc chắn có bàn tay khác nhúng vào đây. thế là chị chuyển sang khai thác tôi. Định bụng điều tra đầu đuôi sự việc , nếu biết được đứa nào cố tình đưa thuốc cho Thắm, chị sẽ xử nó ngay trong đêm.
Đi đánh nhau thì đi một mình hoặc là gọi thằng Ty được rồi , cớ sao còn chở tôi theo?
Không phải là chị tính bảo tôi phụ một tay chứ ?

cuoc-song-va-ban-chat-cua-mot-con-di-nung-lon-phan-2-2

Chiếc vespa Lx trắng muốt đỗ trước vũ trường XO,đám bảo vệ quen nhẵn mặt chị vội vàng chào hỏi.
Đứng trước cửa, chị kéo áo tôi

“chuyện tối nay,cưng không được bép xép với con Thắm , nếu không thì chị kể cho nó nghe ý đồ đen tối của cưng , hé hé , còn khuyến mãi thêm 1 con dao lam nữa . ok?”

Tôi tính mở miệng phản đối “làm gì có ý đồ đen tối nào” nhưng nhìn sắc mặt chị tôi đành gượng gạo làm dấu tay “ok”.

Chị đi trước tôi , đột ngột quay người lại , nhìn tôi sâu sắc :
“thời còn bán rẻ thân kiếm tiền ở sài gòn , có bao nhiêu khách sộp nó nhường chị cả. Đêm Màu Hồng cũng là nó đứng ra bảo đảm cho chị vào làm .chị với nó còn hơn chị em một nhà. nhưng mà chị lại say sưa với khách khi nó bị bọn máy bay bà già đánh cho thân tàn ma dại,vậy cho nên…..”

Nhịp chuyện đang trầm và sâu lắng , đột nhiên chị quát to
“hiểu gì chưa?”
“chị Ngọc,chị yên tâm đám người trong kia bị đòn là còn nhẹ lắm”
“tốt!”

Hai khoé mắt tôi cay cay,cái mà hôm nay tôi nhận được từ gái giang hồ -Ngọc Dao Lam là bài học về tình chị em.
Bỗng nhiên , tôi sinh ra hảo cảm với chị.

Cánh cửa vũ trường mở toang.
Ngọc Dao Lam ưỡn ngực,mắt nhìn thẳng , tạo dáng đi như người mẫu trên sàn catwalk. Tôi kè kè theo chị,một tay đút túi quần , một tay chỉnh lại cổ áo, phong thái bệ vệ hoành tráng.

Đi đánh nhau phải ra dáng cho giống đánh nhau. Vả lại,Đi theo chị , tôi có sợ gì ai?

Tiếng nhạc dập dồn , ánh đèn chớp chớp đập ngay vào óc .
Sau lần trước , tôi vẫn chưa quen được với nơi này.
Ngược lại , chị Ngọc vào sàn nhảy như cá gặp nước,hoàn toàn tự tin.
Chắc bởi vì cú bật tung cửa có phần ngông cuồng nên rất nhiều khách đưa mắt nhìn chúng tôi.

“ôi trời đất,chị Ngọc! chị về khi nào không báo cho tụi em”
Đám vũ nữ sà vào ngay lập tức.
“mời chị lại quầy ngồi,cô Quỳnh dặn lúc nào chị tới đãi chị chai XO”
“chà,chị Ngọc đi du lịch về có khác,đẹp và sành điệu hẳn ra”
Xung quanh Ngọc Dao Lam toàn những lời xu nịnh,tâng bốc.
Chắc hẳn đã quá quen,chị điềm nhiên gật đầu.

Tôi hắng giọng mấy tiếng ,làm ra vẻ lạnh lùng , cái kiểu này tôi bắt chước trong phim Hàn Quốc.
“ủa?ai đây ? em trai chị hả?bữa nay mới thấy mặt,dễ thương quá ta”
Đứa phục vụ nhỏ nhắn khá xinh xắn nheo mắt nhìn tôi.
Cái con quỷ nhỏ này ăn cái gì mà khôn thế không biết?vừa nhìn đã biết tôi là hậu bối. mà kể cũng đúng, tướng tá và khuôn mặt tôi còn non choẹt.

Đại ca chẳng nói chẳng rằng , khuôn mặt đằng đằng sát khí liếc nhìn toàn cảnh vũ trường.
Ngay đến tôi đứng đằng sau chị còn lạnh sống lưng.
Nhỏ phục vụ im bặt,đưa mắt ra hiệu cho ai đó.
Tôi nhìn thấy thằng Ty mặt tái mét vồn vã chạy về hướng này.

“chị,chị để em xách túi cho”
Thằng Ty mau mắn.
Chị Ngọc quẳng cho nó túi xách,túm lấy lỗ tai nó nhéo 1 cái thật đau
“ái ui”
“mấy con nhỏ kia đâu?”
Chị vừa hỏi vừa nhéo , đôi chân không ngừng lại,sải từng bước về phía quầy bar.
Thằng Ty quay lại ngó tôi,nhăn mặt.
Tôi nhún vai tỏ vẻ “ai mà biết !”
“bọn nó ngồi phòng trong đó chị” liếc nhìn đồng hồ thằng Ty nói thêm “thường thì 15 phút nữa bọn nó ra sàn, ngày nào cũng vậy”
Ngọc Dao Lam bấy giờ mới chịu tha cho cái lỗ tai thằng khỉ.

Ngoắc tôi ngồi xuống bên cạnh,chị nạt bọn phục vụ
“sao nãy kêu có XO,XO đâu?”
Đích thân thằng DJ rót rượu cho chị.
Một mình chị uống hết li này đến li khác,trán thằng Ty lấm tấm mồ hôi.
Tôi nghĩ thầm “bà này mượn cớ say rượu đánh người đây mà,thâm thiệt!”
“bọn nó đi mấy người?”-đại ca hỏi.
Thằng Ty đưa 5 ngón tay.
“cả nam lẫn nữ?”
Nó nói vào tai chị “3 nữ 2 nam”
Chị Ngọc gật đầu , lại uống tiếp.
“chị à, bữa nay bọn nó dẫn khách lạ theo”- thằng Ty dè dặt.
“khách ở đâu?”
“hình như Sài Gòn lên”
“gaí hay trai?đẹp hay xấu?”
“con nhỏ chắc thua chị mấy tuổi,trên vai phải có xăm con bướm chúa”
Ngọc Dao Lam khịt mũi “con Diệp Na”
“à,ra Diệp Na là nhỏ đó”

Thằng Ty gật gù,đoạn nó quay sang tôi , thì thào gì đó.
Không nói thành tiếng nhưng tôi nhìn khẩu âm đoán được nội dung
“toàn là đĩ”

Tôi đưa nắm đấm ra trước mặt, nó liếc nhìn chị Ngọc rồi im bặt
Cuối cùng cũng tìm ra cách trị thằng quỷ sứ này.
Rượu vào nửa chai,chị chưa say nhưng bây giờ thần kinh đang bị kích thích. Tôi dám cá lúc này là lúc chị chuẩn bị thanh toán nhóm kia. Cứ y như phim xã hội đen.

Tiếng nhạc mạnh hơn,dồn dập hơn.
Một đám nam nữ vừa vặn 5 mạng tíên ra sàn.
Tôi nhìn cũng có chút quen mắt,đặc biệt là nhỏ váy hồng,bận tất lưới.chắc chính nó là người nhìn Thắm bằng đôi mắt hình viên đạn hôm nọ.

Thằng Ty cũng đưa tay chỉ áo hồng đầu tiên.
“má,con Huyền Lưới” – chị đặt mạnh chiếc li xuống bàn,rượu chòng chành đổ hết ra ngoài .
“mày ở yên đây” . chỉ vào mặt tôi,chị ra lệnh.
Thằng Ty đứng cạnh tôi,xoè từng ngón tay ra đếm.
“một bước , hai bước,ba bước….”
“bắt đầu!”- nó hô.
Và trên sàn nhảy, Ngọc Dao Lam bắt đầu uốn éo.

Tôi tròn mắt kinh ngạc,chắc thằng này theo làm đệ tử chị nhiều năm lắm đây,cho nên nó biết rõ cả khi nào thì chị bắt đầu nhảy,và từ quầy bar đến sàn chị bước trong bao nhiêu bước.

Chị nhảy sexy , nếu ko muốn nói là khá dâm.
Động tác chứa đầy sự thách thức.
Tôi nhận thấy chị càng ngày càng di chuyển tới gần đám người kia.

“con mồi “ của chị vẫn ko hề hay biết.
Tôi chưa nghĩ ra chị sẽ bắt đầu như thế nào.
Thằng Ty nhìn tôi chặc lưỡi “chỉ vì cái miệng mày mà tối nay XO ko yên ổn”
“chứ mày thì không nói gì à”- tôi cự nự.
“thôi bỏ đi,mày có biết Dao Lam sẽ cắt cổ mấy đứa kia như thế nào không?”
“như thế nào?”- tôi tò mò hỏi.
Thằng Ty hất hàm.
Đúng lúc đó,nghe “ ô “ một tiếng phía sàn nhảy.

Ngọc Dao Lam tát một cái thật kêu vào mặt thằng cao kều.
“má cái thằng mất dạy này” – chị Ngọc hét lên.
“lâu quá không về đây tụi mày quên mặt tao rồi còn dám sàm sỡ bóp mông tao nữa hả?”
Thằng kia trông to cao thế mà đực cả mặt ra.
“làm…làm gì có,là chị va vào em mà ”- nó cãi.
“mày còn chối! tao như vầy mà dê mày á? ” – vừa nói chị vừa sấn tới tiếp tục đánh.
Đúng theo suy nghĩ của tôi,con Huyền Lưới trông dâm giật kia không chịu để yên.
Nó nhảy vào xô chị Ngọc ra.
“ê,bà làm cái trò gì vậy,điên hả”
“bênh này” lại 1 cái tát nữa giáng thẳng vào mặt con Huyền.
Khách khứa dạt cả sang 1 bên,có vài người tính can ngăn nhưng nhìn kĩ lại dung nhan chị Ngọc Dao Lam , ai cũng khiếp.
Thằng Ty kéo tôi tới gần hơn.
Bây giờ thì trên sàn thật sự là loạn rồi.
Tiếng nhạc dừng lại , dành chỗ cho Huyền Lưới và Ngọc Dao Lam quyết đấu với nhau.

Phải công nhận là hôm nay chị bận đồ quá thích hợp cho đánh lộn,nên chiếm lợi thế hơn hẳn con kia.
Cộng với tướng chị vốn to hơn tướng nó nên chị bộp nó tơi tả cả đầu tóc.
Con Huyền chống cự quyết liệt , mái tóc buộc gọn của chị bị xoã ra.

“má , tóc nối hả con!” chị Ngọc cười hả hê.
Tóc con Huyền Lưới đứt một chùm.
Đến tôi cũng đau giùm cho nó
Nãy giờ đứng 1 bên , ko nhịn được nữa,con Diệp Na và 1 thằng mập mạp đô con xông vào . con Diệp Na xô ngửa chị ra.
“má, tụi mày thích chơi 3 đứa chứ gì”
Ngọc Dao Lam tháo đôi guốc nện tới tấp lên đầu,lên mặt con Diệp và thằng mập.

Đám khách “ồ” 1 tiếng , trố mắt nhìn.
Lực tay của chị mạnh kinh khủng,tôi dám chắc đối thủ của chị không chết cũng trọng thương.
Bắt đầu có tiếng can ngăn “thôi,thôi đừng đánh nữa”
Ai đó hét lên “gọi bảo vệ đi”

Tất nhiên,thằng Ty đã sớm dặn bọn phục vụ không thông báo cho bảo vệ.
Con Diệp và con Huyền bị đánh ngã cả ra sàn ,đêm nay lại mặc váy ngắn , trông rất mất thể diện .

Một ông khách tuổi trung niên to con chen vào “thôi ngay,có gì từ từ nói”
Ngọc Dao Lam vẫn còn hăng tiết lắm,chị giật thêm một mớ tóc , nếu tôi ko nhìn lầm thì cả cái bông tai của con Diệp cũng bị bay mất.
“á , ái, mẹ con đĩ” con Diệp ,con Huyền la hét chống cự vất vả.
Thằng mập chụp lấy tay chị, khống chế , nhưng không dám ra tay đánh. Chị và nó giằng co nhau.Tôi nhìn thấy thằng Ty chỉ chực chờ nó thô bạo với chị là lao vào ẩu đả luôn.
Chắc thằng này muốn lập công đây mà.

Con Huyền ứa nước mắt mò mẫm đứng dậy,nó bị đôi giày cao gót của chị Ngọc nện đến toạc cả máu đầu,mái tóc vàng óng uốn nếp giờ đây bê bết máu.nhìn nó tơi tả hết sức.
“mẹ kiếp,tao giết mày” nó túm lấy tóc chị quyết ăn thua đủ.
Bất chợt , Ngọc Dao Lam giằng được một tay khỏi đôi gọng kìm của thằng đô con kia,chị đưa tay bạt thẳng vào mặt con Huyền .
“á ….” Nó rú lên 1 tiếng thê thảm.
“ôi trời , mày điên hả Ngọc?” Diệp Na hét lên.
Tôi liệu thấy tình hình không ổn lập tức nhảy vào can thiệp.
“chị Ngọc,chị Ngọc,đánh vậy đủ rồi”
Thấy nơi tai và mặt Huyền Lưới toàn máu là máu ,tôi phát hoảng.
Ra là chị đã nhanh tay kẹp lưỡi dao lam vào kẽ ngón tay để tặng cho nó cái tát đích đáng.
Cũng may tình hình hỗn loạn nếu ko con Huyền đã bị rạch nát hết mặt .
Lần này chị Ngọc xử hơi nặng.

Tôi ,thằng Ty, và cả ông khách trung niên đồng loạt chen vào.
“thôi thôi,dừng lại,bỏ đi chị Ngọc”
Chị Ngọc, con Huyền,con Diệp,thằng mập vẫn còn quấn lấy nhau sống chết không buông. Thằng mập thấy bạn bị rạch mặt nổi nóng đấm thẳng vào mặt chị,cũng may va vào vai thằng Ty nên chị chỉ bị trầy xước.
“mấy đứa thôi ngay!” công nhận ông khách trung niên khoẻ thật. hất 1 cái đã giải tán được phần nào.
Thằng mập điên quá nện luôn thằng Ty.
“thằng chó,bây giờ mày thích gì?”
tất nhiên thằng kia chỉ chờ có vậy,nó đấm thằng mập hộc máu mồm. rồi,ông khách và vài người nữa cũng lôi dc thằng ty khoỉ người thằng mập.
“đỉ mẹ thằng kia,lần sau đừng để tao gặp mày”
Tôi chỉ nghe loáng thoáng thế,đã thấy chân tóc đau ê ẩm. con đĩ Diệp Na tẩn luôn cả tôi.
Ngọc Dao Lam táng lại cho nó 1 phát hút chết.
“con đĩ cái”
Chị lên gối xuống chỏ với nó ko chừa chiêu nào, ngẫu nhiên trúng phải tôi mấy cú đau ê ẩm. tôi chật vật tách 2 đại ca này ra khỏi nhau.

Nắm lấy tay chị Ngọc tôi kéo ngược lại “em đã bảo đánh đủ rồi mà,bộ chị muốn giết người hay sao?” tôi hét lên.
Tóc ngọc Dao Lam loà xoà rối mù,khuôn mặt dữ tợn như thể một con sư tử xổ chuồng.
Hèn gì đám vũ nữ và phục vụ đều lánh xa ko dám can thiệp.

Tôi vào can trong lúc giành gật cũng bị dao lam của chị rạch mấy vết.
Dao lam sắc bén,cứa vào tay tôi thật sâu.
“con Huyền bị chị đánh đứng dậy ko nổi nữa rồi, mặt nó máu me tùm lùm kia kìa”
Phải gọi như vậy thật to, chị Ngọc mới tỉnh cơn điên.

Con dao lam rơi xuống sàn.
Chị ko nói năng gì , liếc Diệp Na và Huyền Lưới 1 cái rồi bỏ tới quầy bar.
Đám đông sợ hãi lánh ra 1 hàng.
“rót rượu ! ”- chị nạt đứa phục vụ.
Tôi nhìn thấy đôi tay chị cũng toàn là máu,mái tóc rối mù . chị cầm luôn chai rượu kề miệng,tu ừng ực.
Làm như ko có chuyện gì xảy ra.

ở bên kia Diệp Na đang lúi húi đỡ Huyền Lưới đứng dậy,con Huyền khóc hết nước mắt. chắc nó nghĩ khuôn mặt nó giờ đã thành mặt sẹo.
mấy đứa bạn nó đến giờ mới dám đến gần. đúng là toàn 1 lũ nhát gan.

“không sao đâu,mặt mày chưa bị sao đâu” – tiếng 1 đứa ko ngớt an ủi.
Ngọc Dao Lam la lớn “mặt mày tao rạch rồi,con dao lam đó hôm nọ tao chơi con Dung Khu Đĩ, hậu quả sao mày tự hiểu!”
Huyền Lưới tức thì khóc rống lên.

Chị Ngọc thản nhiên đưa tay cho thằng Ty dán tạm mấy miếng băng cá nhân. Miệng tiếp tục đe : “tụi mày có ngon thì gọi điện đi,tao thách !”
đặt chai rượu lên bàn chị bỏ ra ngoài.

Tôi đứng ngây ra nhìn Diệp và Huyền,2 đứa nó trông thật thảm hại ,áo váy xộc xệch,tóc tai tơi tả .
Tiếng ai như tiếng thằng mập ban nãy vang lên “má,đưa tụi nó vô bệnh viện coi thử.”

Chỉ nhìn đến đó,tôi cầm túi xách của chị Ngọc theo chân chị ra ngoài.
“chị Ngọc,túi xách của chị nè”
Ngọc Dao Lam đang xoay xở búi tóc,liệng chìa khoá cho tôi chị bảo “xách cái xe ra đây”

Mấy anh bảo vệ nhìn chúng tôi ngạc nhiên,có anh lắc đầu nguầy nguậy. tôi nghĩ anh ta cũng đoán được bên trong có xảy ra xô xát .

Chở chị phóng đi trên đường phố đà lạt, giờ này cũng khuya lắm rồi,ngồi đằng sau tay lái tôi,Ngọc Dao Lam luôn miệng chửi mắng nào là bọn đĩ,nào là bọn điếm rẻ tiền,nào là một đám hàng nát, hàng thối. lại còn ko quên thề thốt lần sau gặp lại sẽ đánh 1 trận không chết thì thôi .
Chị toàn dùng những lời tục tĩu nhất để chửi bới 2 con nhỏ kia.
Lại còn chửi rất lớn,đến mức người đi đường ai cũng nhìn chúng tôi với ánh mắt e dè.

“thôi , em xin chị , người ta nhìn kìa”
“nhìn? Nhìn gì mà nhìn? Thích nhìn không?” – chị Ngọc hét toáng lên với 1 cặp đôi chạy song song .
Tôi phải giảm tốc độ để tránh phiền phức ko đáng có.
“chạy nhanh nhanh lên,mày chạy gì như rùa bò,đưa đây để chị mày chạy cho coi nè”-chị chồm tới trước,cố gắng đẩy tôi sang 1 bên.
“ôi trời đất,chị say lắm rồi,ngồi im đó giùm em đi”
“ai cho mày nói tao say” – chị túm tóc tôi.
“ấy a,bỏ em ra,em đang chạy xe” may mà chị cũng ko hoàn toàn mất trí,sau khi giật tóc tôi 1 cái , chị cười ha hả rồi buông tay.
“bộ mày thấy tao chửi bọn nó là không đúng hay sao?chị nói cho mày nghe ,trừ mấy con vũ nữ ra,đám con gái trong cái vũ trường đó hết gần hai phần ba là làm hàng. Mà hàng thì khác điếm ở chỗ nào?khác ở chỗ chỉ đi khách quen. Mẹ ,cũng có tốt đẹp chó gì đâu. Đều là làm tiền hết. con Huyền Lưới,con Diệp Na càng thối nát hơn nữa.hơn tao,hơn con Thắm,nó cũng y như con Dung Khu Đĩ !”
“thôi chị đừng nói nữa”
“làm sao?mày cấm được à? Thấy đại gia đi với con Thắm nó ghen ăn tức ở.haha,mỗi chuyện ngủ với đàn ông mà cũng không nên hồn .”

Nghe chuyện của Ngọc Dao Lam mới biết, giới cave không thiếu những trường hợp ghanh ghét,hãm hại lẫn nhau.
Chẳng khác nào “sóng gió chốn hậu cung” trong các bộ phim về triều đại phong kiến vẫn thường phát trên truyền hình.

Ngọc Dao Lam đã thôi không mắng chửi nữa. chị chuyển sang ngâm nga,hát hò.
Tôi cũng bớt dc một nỗi khổ.
“thằng ngốc này,chị nói cho mày nghe,mày thích con Thắm, là xui xẻo rồi”-đột nhiên chị khề khà.
Tôi chột dạ, hình như người ta bảo lúc say là lúc con người nói thật nhất. thế là tôi bèn lựa lời hỏi chị
“sao lại xui xẻo hả chị?”
“nó làm gái, hế hế hế” – chị phá lên cười.
Tôi chưng hửng,tưởng chuyện gì mới.
“cái đó em biết rồi”- “ ý em muốn hỏi,chị Thắm có bí mật gì khác không cơ”
“bí mật á? ừ , nó chưa yêu ai bao giờ , với một thằng trai nào bao nó cũng chưa từng có”
Tin này tuy ko giật gân lắm , nhưng kể ra cũng khá hữu ích.

Ngọc Dao Lam lại tiếp tục bài học dành cho tôi :
“chị nói cho mày nghe,với hạng gái như bọn này,khi mà khách nào cũng tiếp rồi, thì tuổi tác đã ko còn là vấn đề. Đừng nói là tràn trề sinh lực phi công trẻ như cưng,cho dù là lão già còm nhom sắp chết mà tốt,và quan trọng là đủ điều kiện, thì nó cũng chịu.thật đấy !” chị say quá nói năng “mày-cưng” loạn xạ cả lên . nhưng tôi nghĩ là chị đang nói sự thật.
Như vậy là tôi có cơ hội .

Ngay từ đâu tôi đã ko quan tâm đến nghề nghiệp của Thắm .
Thân thể ko sạch sẽ của chị , tôi cũng ko màng đến. tôi chỉ cần cô gái đã hớp hồn tôi liên tiếp 3 lần đầu gặp mặt.
Người khác có thể nghĩ tôi bị điên,nhưng cái tính tôi rất ghét những trói buộc cổ hủ hay bất kì 1 rào cản lề luật nào.
Tôi chỉ tin và làm theo những gì trái tim này mách bảo.

Chị Ngọc tiếp tục rỉ tai tôi
“tính con Thắm vốn cô độc,cho nên cưng ko dễ gì tiếp cận được nó đâu. Cần phải từ từ , thật từ từ , từ từ…” chị cứ lải nhải “từ từ, từ từ” mãi, lâu thật lâu mới nói sang câu khác “như thế thì mới vượt dc rào của nó. Nhưng mà … nói cho cưng nghe, những người như cưng chỉ thích nó nhất thời vì nó đẹp thôi. Làm sao cưng dám chắc sau này ngày ngày nhìn nó ngủ với trai sẽ chịu nổi , hả ? làm chó gì có chuyện đó trên cuộc đời này , há há há”
Ngọc Dao Lam cười nắc nẻ , cười như thể 3 năm nay chưa dc cười . tôi phải rẽ vào 1 khúc đường vắng để tránh bị chú ý.

Rồi chị ta nắm cổ tôi , thì thầm vào tai :
“cưng à, nói thẳng ra luôn đi , là cưng thích thân thể nó , hay thích tâm hồn nó”
“em …” tôi bối rối, thật sự vấn đề này tôi cũng mơ hồ ko chắc chắn ,rõ ràng tôi bị cuốn hút bởi vẻ đẹp hình thể . nhưng tôi cũng rung động vì cái nhìn chất chứa nỗi ê chề trong lần thứ 2 gặp Thắm.

“thích thân thể nó đúng ko? Haha ha , đàn ông các người , chỉ có 1 nhu cầu . đơn giản thôi, kiếm tiền đi cưng , rồi quăng tiền cho nó nhiều vào,sau đó cưng muốn khi quan hệ nó mặc đồ hoá trang nữ sinh , y tá , hay mặc quần tất lưới …gì cũng dc kể cả dùng sextoy nó cũng ko từ chối. chị nói cho cưng hay, em Thắm lúc còn ở Đêm Maù Hồng giá boa mắc nhất,vì kĩ năng làm tình chớp nhoáng của nó có 1 không hai , cho nên người ta mới gọi nó là đĩ của đĩ . há há , bữa nào nhớ thử đi nhá, thử đi rồi biết”

Ngọc Dao Lam vừa gieo giắc trong đầu tôi những lời nói dâm đãng , vừa đưa tay vuốt ngực tôi. Tôi rùng mình, lấy tay gạt tay chị ra :
“chị đừng có rờ nữa được không, em đang chạy xe”
“làm sao?không thích à? Cũng quân tử phết nhờ .” – bà chị nói giọng cười cợt.
“em không giống như bọn người ngoài kia đâu”
“xì , ai cũng bảo vậy , rồi sau vài đêm cũng bỏ đi, đời mà !” – chị lại tiếp tục cái giọng điệu quen thuộc.
Tôi hơi mất bình tĩnh , đành phải nói lảng sang chuyện khác “giờ này chị về lỡ chị Thắm biết dc thì sao?”
“ôi , lo mẹ gì , nó đi đánh đĩ rồi”

Tôi lại than thầm trong bụng.
“sao?sau khi nghe chị nói câu đó ruột gan lộn tùng phèo hả?”
Ngọc Dao Lam quả nhiên là con sư tử cái khôn ngoan,ăn hết ruột gan của tôi.
Chẳng bao giờ tôi qua mắt dc chị ta.

“bỏ cuộc đi cưng, nếu ko quá muộn”
“còn sớm để nói lời này lắm chị”
“được, có khí thế đấy ! để xem trụ dc bao lâu”
“em chịu dc đến cùng , đến khi em đủ điều kiện , chị cứ chờ đấy” – tôi hạ quyết tâm thêm 1 lần nữa, lần này ngay trước mặt bà sư tử cái.
“mà này, chị nói cho cưng hay 1 điều nữa . những đứa cô độc như con Thắm,một khi đã làm bạn với nó rồi , mà dám bỏ rơi nó , thì nó sẽ tìm mọi cách trả thù cưng,bắt đầu từ người thân của cưng , nghe rõ chưa?”
“nghe rõ rồi”

Tôi nhớ lại những lần Thắm nổi nóng , quả nhiên rất đáng sợ . thậm chí còn có chút gì đó độc ác hơn cả bà Ngọc Dao Lam này.
Ngọc kề môi thủ thỉ “còn nhớ cô Thảo Miền Tây không?”
Nói đoạn,chị phả vào gáy tôi 1 làn hơi , khiến tôi bủn rủn cả tay chân.

Nhớ lại câu chuyện nguồn gốc sida ở Đà Lạt, tôi có cảm tưởng , nếu Thắm bị phản bội nhất định sẽ giống y như cô Thảo kia. Chỉ nghĩ đến đó thôi đã thấy hãi hùng !

Tôi cứ thế im lặng suốt một chặng đường dài , còn chị Ngọc luôn miệng hát nghêu ngao
“bán dâm đây,bán dâm đây,hàng nguyên zin,còn tem bảo hành,gầm cao máy thoáng,mặt tiền rộng rãi , nở hậu . mua đi , mua đi”

Khi chở chị ngang qua đồn cảnh sát , tôi nảy ra 1 ý tưởng , bèn cao giọng nạt :
“công an kìa , công an ra bắt chị ban nãy đánh người , còn dám bán dâm nữa kìa”

Ngọc Dao Lam câm bặt,rồi đột nhiên bá cổ tôi đứng dậy la to
“báo cáo anh công an ,báo cáo chú công an , cháu vừa đánh con đĩ kia, nó làm điếm,cháu cũng làm điếm !” .

Tôi rùng mình,nhấn ga phóng vội về nhà.
Đúng là ko thể đùa với sư tử được!

Trả lời