Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần cuối

Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần cuối. Chúng tôi ngồi kề vai nhau ngắm nhìn mặt hồ yên ả , lăn tăn gợn sóng trong ánh hoàng hôn. Thấy mắt chị cứ nhìn đăm chiêu.Tôi chỉ tay về phía chân trời , nói “sáng sớm ,trên mặt hồ phủ đầy sương trắng , nếu đi thuyền hay ca nô thì cảm giác y như trên mây vậy”. Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần cuối. Chị cười hì hì “cưng nói nghe lãng mạn khiếp”. Tôi vẫn chưa thoả mãn, tiếp tục chỉ trỏ “bên này là làng tây nguyên,vô trong đó uống rượu cần , ăn cơm lam, nghỉ lại trong nhà sàn, thích lắm chị. còn bên kia , bên kia là rừng thông ba lá. Cuoc song va ban chat cua mot con di nung lon phan cuoi. Hồ tuyền lâm nằm lọt giữa rừng thông và suối tía” vừa nói như vậy, tôi ôm chị vào lòng chặt hơn.

Truyện người lớn tuyển chọn Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần cuối hay nhất

CHƯƠNG 7 : MASCARA HAI TRĂM CHÍN CHỤC NGHÌN

Sau cái đêm hôm đó,tôi liên tục gặp ác mộng.
Tôi mơ thấy mình bị Ngọc Dao Lam đuổi đánh,trong tay lăm le con dao lam to bự.
Chạy mãi ,chạy mãi đến 1 ngõ cụt tối tăm như mực . lại va phải chị Thắm đang trừng mắt chờ sẵn.
“sao mày dám phản bội chị?mày phải chết !”
Hai bà đại ca lôi tôi xuống địa ngục khắp nơi là thân thể trần trụi.
Tuy có giấc mơ đáng sợ như vậy,nhưng trong tâm tôi lại càng thêm thương chị Thắm nhiều hơn.
Nhớ lại cái đêm chị Ngọc chở tôi đi đánh nhau,sau khi trở về nhà . chúng tôi chẳng thể giâú diếm được Thắm.

Ngọc Dao Lam tiên đoán trật lất,chị Thắm không hề đi đánh đĩ mà một mực ở nhà đợi chị Ngọc về.
Vừa dìu bà sư tử cái vào nhà,đèn phòng khách bật sáng.
Thắm mặc áo ngủ voan mỏng màu đen,chân gác lên bàn,liên tục đốt thuốc.
Hình ảnh vừa khiêu khích vừa gợi dục. trông chị như 1 ma nữ truỵ lạc
Trống ngực tôi đánh hơn trống làng.

Còn chị Ngọc chỉ thốt được 1 câu “ôi,mẹ kiếp!” rồi nín thinh suốt buổi,mặc cho chị Thắm nổi trận lôi đình.
Sư tử cái đang say,chỉ có tôi là tỉnh. Đương nhiên tôi là người thê thảm nhất.
Chị Thắm mắng chửi,***g lộn lên như thế nào,mặt mũi lúc ấy ra sao,đến giờ tôi vẫn chẳng dám nhớ lại.

Chỉ biết là,tuy phải chịu khổ sở dày vò mấy đêm liền nhưng sau cái vụ đi trả thù cùng Ngọc Dao Lam ,tôi nghiễm nhiên trở thành thành viên không thường trực của “gia đình”.

Hằng ngày , tôi vẫn đều đặn tham gia lớp luyện thi. Mỗi buổi chiều thừa ra 2 tiếng,tôi lại nhận chỉ thị – thường là của chị Ngọc , mang cơm đến cho 2 đại ca.
Nhờ dịp đó tôi được ngồi trò chuyện cùng chị Thắm một khoảng thời gian dài.
Ngọc Dao Lam chẳng rõ có còn nhớ nội dung cuộc trò chuyện của chúng tôi hôm nọ khi tôi đưa chị về nhà không,nhưng dường như chị ta cũng khéo léo tạo điều kiện tốt đẹp cho tôi.

Chẳng hạn , ngoài chuyện mua cơm tối. những lúc rãnh rỗi cần mua sắm mấy thứ lặt vặt , chị cũng “nhờ” tôi. Cái đèn điện ở nhà có vấn đề,chị liền gọi tôi sang kiểm tra.Mỗi buổi sáng chủ nhật còn hẹn tôi uống café .
Có ở gần mới biết , sư tử cũng có nét đẹp của sư tử.

Chị Thắm vô hình chung vẫn giữ 1 khoảng cách với tôi. Khuôn mặt chị lúc nào cũng thản nhiên.

Cơm tôi mua,chị vẫn ăn. Tôi lân la hỏi chuyện , chị trả lời ỡm ờ.
Tôi đi siêu thị mua đồ dùng lặt vặt trong nhà,chị không cảm ơn ,chỉ nói “cứ để đó” hay “con Ngọc lại vẽ chuyện”
Khi tôi loay hoay sửa bóng điện trong nhà,chị nói “không cần vất vả vậy đâu,để đó gọi thợ điện được rồi”
Có ngày,thấy tôi xuất hiện những 2 lần,chị hừ giọng “con Ngọc nó khoái mày rồi”
Khoái tôi? Eo ôi,tôi chẳng dám có cái phước đó.

Mỗi lần gọi điện nhờ tôi,chị Ngọc xách xe biến đi mất dạng,nghe đâu đến khuya mới về nhà.

Một chuyện lạ nữa , đó là chị Thắm kì này ít đi khách hẳn. lần nào tôi qua cũng thấy chị ở nhà.
Có lần,không kìm được thắc mắc tôi bèn hỏi chị “sao dạo này chị ít ra ngoài thế ?”
Chị Thắm trả lời “đang có kinh !”
Tôi nín ngay.

Cái tôi không vừa lòng nhất ở chị có lẽ là những lời nói thô tục và trần trụi.
Nhưng biết làm sao được,ai mà không có khuyết điểm.

Sau mỗi lần gặp mặt. trò chuyện được một lúc,chị lại đuổi khéo tôi về sớm.

Tôi nhớ,ở Đà Lạt được đúng 1 tuần thì Ngọc Dao Lam lên đường đi “công tác”. Lần này là Nha Trang –Vinpearl Land.
“mẹ mày ý,bữa nay dụ được lão già nào mà cho ra resort ở sướng thế?” – chị Thắm mắng yêu.
“tất nhiên rồi,thầy bói đã phán,số tao là số đi đây đi đó,tháng sau tao còn đi Sing nữa cơ,chuẩn bị phong bì cho tao đi ,tao làm mối cho mấy ông giám đốc đẹp trai chưa vợ ”-chị Ngọc vểnh môi .
“gớm gớm,tin mày có mà bán nhà ” .

Chúng tôi đưa tiễn Ngọc Dao Lam trước cửa nhà Thắm ,khi chiếc xe con Lexus rẽ vào góc phố nhỏ , chị Ngọc quay sang ôm tôi thân thiện “chị đi nghe cưng,ở nhà nhớ chăm sóc chị Thắm,năng qua đây chơi chớ hông nó buồn”.

Tôi cười gượng gạo .
Không ngoài dự tính của tôi,chị Thắm nguýt ngay “cái con này,mày khoái nó thì rước nó đi chung luôn đi , sao còn lôi tao vô đây”

Ngọc Dao Lam cười phá lên,chui vào trong xe.
Tấm cửa kính từ từ hạ xuống , để lộ khuôn mặt một gã đàn ông đứng tuổi .
Ông ta mỉm cười với chị Thắm,hôn gió một cách lộ liễu.
Tôi thấy chị khinh khỉnh cười .

“mẹ kiếp lại là 1 lão già dâm đãng” – tôi đánh giá.
Chiếc xe lăn bánh trên đường,tôi chợt cảm thấy 1 chút xót xa cho Ngọc Dao Lam. dẫu biết rằng đó là cái nghề bẩm sinh của chị.

Sáng sớm , đồng hồ chỉ mới điểm 7h.
Chị Thắm hối tôi “coi đi học chớ trễ ”
“hôm nay em được nghỉ ” – tôi nói dối.
Sau khi nghe chị Ngọc căn dặn . tôi bỗng nhiên ý thức được bản thân cần phải quan tâm chăm sóc cho chị Thắm nhiều hơn.
Đó là ý nghĩ hão huyền của tôi trong lúc đó.

Thắm nhìn tôi lạ lùng,nếu chị biết tôi đang nói dối thì đó sẽ là 1 điều bất hạnh.
Vì chị ghét nhất là nói dối.
Mấy đêm trước khi nổi trận lôi đình,Thắm quát vào mặt tôi “ bọn mày còn dối trá lần nữa thì cút hết ra khỏi nhà tao,đừng có quay lại đây!”
Bây giờ nghĩ lại thật đáng sợ.

Cũng may , ông trời còn thương , chị Thắm nghe xong chỉ nói “cưng được nghỉ thì ở đây với chị”
Ôi,tôi có đang nằm mơ không?đó là câu nói mà tôi mong chờ nhất.

Nói đoạn,chị nhìn ngắm căn nhà. Căn nhà 2 tầng mái chữ A gợi nhớ một chút năm tháng của quá khứ,bên ngoài là hàng rào trắng kiểu giả gỗ trông khá bắt mắt.
Thắm nheo mắt nói “bắt đầu từ hàng rào …”
Chị ngập ngừng , chỉ tay “sau đó là cửa kính , cần phải lau chùi , sơn quét lại kĩ càng”
Tôi tròn mắt,thì ra chị bảo tôi ở lại đây để làm việc nhà giúp chị .

“có phải ngày tết đâu,sao tự dưng chị lại tổng vệ sinh nhà cửa?”- tôi hỏi.
“ơ hay , nhà cửa mình ở thì phải vệ sinh sạch sẽ. đáng lẽ chị phải làm từ hôm qua , bắt con Ngọc phụ 1 tay nữa. nhưng mà quên béng đi mất.”
Tôi bán tin bán nghi.
Thấy tôi ngờ vực,chị gắt “ít bữa nữa chủ nhà về,nhà như cái ổ chuột thì chị mày ra gầm cầu ở !”
Thì ra,người chủ ở Thuỵ Sĩ sắp về.

Tôi liền liên tưởng đến viễn cảnh chị Thắm ở cùng 1 nhà với hắn ta.
Ôi chết tiệt. tôi không dám hình dung nữa.
“này,không muốn giúp thì về nhà đi,chị tự lo được”- chị Thắm ở trong nhà nói trổng.
“chị để đấy , em làm ngay đây”

Thế là tôi nhận nhiệm vụ sơn sửa hàng rào. Rõ khổ,chơi nổi sơn màu trăng tinh tươm làm gì,bây giờ lại phải nhọc công sơn lại.
lúi húi hoàn thành được một đoạn kha khá ,lúc này trời bắt đầu nắng gắt. mồ hôi chảy ròng ròng. Tôi bỗng cảm thấy có bóng râm che mát , hơi quay người lại. ra là chị Thắm đã cầm ô đứng sau lưng từ lúc nào.

Bầu trời hôm ấy trong vắt không 1 gợn mây. Ánh nắng vùng cao chói chang , tô điểm cho người con gái dưới tán ô xanh .

Chị mặc chiếc áo màu gạo cách điệu trễ một bên vai,chiếc áo dài che khuất tới nửa đùi,trông đơn giản,thánh thiện đến lạ kì . Giờ đây tôi cảm thấy Thắm gần mình hơn bao giờ hết.

“Sao chị không lau cửa kính đi ?”- tôi vờ hỏi.
“chị sợ cưng ở ngoài naỳ nắng quá trốn về”
Tôi và chị nhìn nhau cười ngây ngô .

Con người lạnh lùng như chị cũng có những khi hài hước và tinh ranh.

Lẽ dĩ nhiên,đoạn hàng rào mảnh mai trước nhà nhanh chóng được chúng tôi tô điểm xong xuôi.
Dưới nắng ban trưa , nước sơn mới sáng bừng lên hoa mắt.
Nhìn thành quả của một buổi sáng vất vả,khoé miệng Thắm điểm nụ cười như tô son vẽ nét.
Niềm hân hoan của chị lây cả sang tôi .

Mồ hôi nhễ nhại – tôi mặc .
Áo quần lấm lem – không quan tâm!
Còn nhớ,lúc ấy trong đầu tôi không hề có ý nghĩ gì về thân phận Thắm.
Tôi cứ ngỡ cạnh bên tôi là 1 cô gái phố núi dịu dàng,chân chất.

Buổi chiều , tôi chở chị dọc theo con đường Trần Hưng Đạo nhìn ráng chiều lấp ló sau những rặng cây.
Trên đèo mimosa quanh co,chúng tôi dừng chân ngắm cảnh.

Chị nói “ mấy năm ở đây,trông thấy mimosa không biết bao nhiêu lần nhưng chị chưa bao giờ nán lại nhìn. bây giờ mới thấy mimosa đẹp lắm .”
Tôi cười “chỉ cần chị gật đầu,tối nay em bứng mấy cây về trồng trước sân nhà mình ngay.”
Bất giác , tôi lại dùng chữ “nhà mình” .
Nghĩ lại thấy mỉa mai quá.

Sau đó,chúng tôi lại lên đường đến những góc phố mới ,sống ở đây bao năm,vô tình với cảnh vật,bây giờ trước lúc đi xa tôi mới nhận thấy : Đà Lạt có mùi hương nồng lẫn vào trong sương ,cho dù đến phương trời nào cũng không thể quên.

Chị nói muốn đi cáp treo .
Tôi thoả mong muốn của chị .

Trên chiếc cáp treo hơn trăm mét , chúng tôi lặng im nhìn những đồi thông trập trùng , phủ kín khắp chốn núi rừng.
Chị ngồi cạnh tôi , thoang thoảng mùi hương nước hoa , tôi có cảm tưởng chiếc cáp treo sẽ đưa tôi lên tiên cảnh.

Đột nhiên,chị Thắm lấy bật lửa châm thuốc hút.
Phải công nhận chị khác người,lúc ở ngoài đường thì không hút. Chui vào đây kín bưng chị lại đốt thuốc. như vậy là sao?
“ở trong này mà chị cũng hút được à?” – tôi thắc mắc.
“chị sợ độ cao mà” .
“ơ …” tôi tắt đài . nghĩ mãi cũng không hiểu được . việc sợ độ cao thì có liên quan gì đến việc hút thuốc.

Dường như cũng hiểu ý tôi , chị Thắm nhẹ lời giải thích :
“từ ngày làm điếm đến nay,chị đâm ra sợ độ cao,sợ không gian kín,sợ bạn bè bỏ rơi,sợ người lạ đối xử tốt với mình,cứ mỗi khi sợ chị lại hút 1 điếu , lâu dần thành quen” – Thắm cười .
Tôi nhớ , mỗi khi tôi giúp chị,y như rằng chị không vừa ý . lại còn thường xuyên hút thuốc trước mặt tôi.
“có biết vì sao lúc con Ngọc ở đây chị lại toàn ở nhà không?còn cái đêm nó đi đánh nhau với em,chị một mực đợi nó về mới đi ngủ”- Thắm hỏi ngược lại tôi.
“vì chị sợ” tôi trả lời. bắt chước cái giọng điệu giống hệt của chị.
“phải,vì sợ.” Thắm cười , lặp lại câu nói 1 lần nữa.
Thì ra chị là như vậy,ngoài cứng trong mềm.
“vậy tại sao chị đòi đi cáp treo,trên này vừa cao vừa kín”- tôi hỏi.
Chị Thắm nheo mắt nhìn tôi.
“vì từ khi biết em,chị nghĩ : người lạ tốt với mình,chưa hẳn đã xấu. còn bạn bè cũng không thể ở bên mình mãi được. cho nên chị thử tìm cảm giác với độ cao trăm thước,với không gian bít bùng”

Cảm giác như lời nói của chị có ớt,tôi không kìm được nắm lấy bàn tay chị.
Trong nền trời sáng,độ cao lí tưởng,tôi ôm chị vào lòng.

Hơi thở của Thắm gần bên tai , toàn thân tôi có cảm giác đê mê hạnh phúc.
“chị này” – tôi nói : “ngày mai chị có phải đi làm không?”
Đột nhiên tôi nghĩ đến chuyện đau lòng đó.
“có” Thắm lẳng lặng đáp.
Tôi lại hỏi 1 câu ngớ ngẩn khác “có bao giờ chị nghĩ , sẽ bỏ nghề không?”
“không!”
Bỗng nhiên Thắm ngồi vụt dậy,chối bỏ bờ vai tôi.
“em đừng bao giờ nghĩ đến chuyện đó”
“nhưng vì sao?” – tôi mãi không thể hiểu được.
“bởi vì đó là bản chất của đĩ ”

6 giờ tối,chị nằng nặc đòi ghé nhà tôi,rồi tự chị sẽ một mình trở về,chứ nhất quyết không để tôi đi bộ.
Đứng nhìn dáng người thon thả trên chiếc vespa đang hoà vào màn đêm.
Tôi cảm thấy nỗi lo lắng không tên đang chất chứa trong lòng.
Nếu bây giờ có xe,nhất định tôi sẽ lẳng lặng bám theo chị. Đơn giản chỉ vì muốn chắc chắn rằng chị đã về nhà an toàn.
Dĩ nhiên, tôi lo thừa.
Và hôm đó tôi cũng không nhận ra 1 điều : chị Thắm có cùng nỗi lo với tôi.

cuoc-song-va-ban-chat-cua-mot-con-di-nung-lon-phan-cuoi-1

Đêm hôm sau,và cả đêm tiếp theo nữa,chúng tôi nhắn tin cho nhau đến rất khuya.
Có lúc,tôi hỏi chị đang làm gì. Thắm trả lời 1 câu khiến tôi trăn trở : “đang đi với khách”.
Chị ngủ với đàn ông , còn nhắn tin cho tôi ư?
Không hiểu chị đùa hay có ý nghĩa gì khác. nhưng một điều chắc chắn là tôi đã không hỏi chị về chuyện đó. Lúc đó và cả sau này nữa.

Một ngày , khi mà lịch ôn thi đã chấm dứt . tôi cũng sắp lên đường bước vào cánh cổng tương lai.
“mascara hai trăm chín chục nghìn” gọi cho tôi. Nói những lời ve vãn.
Tôi đoán,chị đang say.
Có phải tất cả con gái khi say đều như vậy không?
Gọi cho người họ quan tâm,rồi tha hồ thổn thức,kể lể.
Chuyện xảy ra đúng vào lúc 11 giờ đêm. Đây là giờ giới nghiêm của gia đình.

Tôi đành leo khỏi lan can bám vách tường tụt xuống.
Đó là lần đầu tiên tôi tìm cách đào tẩu khỏi nhà.
Chị Thắm đỗ xe trước cổng nhà tôi ,bấm còi inh ỏi.

“ôi trời đất ơi,chị giết em luôn đi ” – tôi rít qua kẽ răng.
Phải công nhận chị Thắm,chị Ngọc đều là mẫu con gái thích nổi loạn.
Rượu vào say xỉn rồi,còn dám ăn mặc hớ hênh phóng như điên ngoài đường.
Chị Thắm chỉ khoác ngoài 1 chiếc áo len trắng mỏng manh,không gài nút,để vạt áo tung bay theo gió.bên trong là váy ngủ màu đỏ khêu gợi.

Tôi giằng tay lái , chị nhất quyết không chịu.

Cũng may là khu nhà tôi ở khá yên tĩnh. Giờ này khuya nên chẳng còn ma nào.

“lên đi cưng,lên nhanh chị chở cưng về nhà coi cái này hay lắm”- Thắm cười ha hả.
Tôi nghĩ thầm “ mascara của tôi còn bựa hơn cả Ngọc Dao Lam”
Tôi đành miễn cưỡng leo lên xe. Chưa kịp yên vị,chị đã rồ ga phóng đi ngút ngàn trời mây.
Túm chắc lấy vòng eo thon thả , tôi la ầm lên “em xin chị,em lạy chị,em còn đi học”
Dường như những lời van nài càng làm kích thích độ hăng. Chị hò hét sung sướng .
“hu ….a..a …a”
Mái tóc dài suôn mượt tung bay trong gió.
Mặt mũi tôi xanh tím tái.
Hai bên vỉa hè tụt về sau càng lúc càng nhanh.
Theo đó,một số người qua đường cũng bị chúng tôi bỏ xa.

Con đường vắng chỉ còn tôi với chị,
Người tôi yêu,gần kề trước mặt tôi.

Trong ánh đèn vàng của thành phố sương mù , tôi ôm eo chị lặng lẽ chìm vào biển gió.
Trong âm nhạc,người nghệ sĩ thường đề cập đến khoảng lặng,tôi nghĩ : khoảng lặng chính là đây !

Tôi nhìn ngắm hết con phố này đến con phố khác,hết góc đường này đến góc đường khác.
Những người bộ hành lê bước , những gánh hàng rong tấp nập người mua.

Tôi đi qua chợ đêm Đà Lạt,ngửi thấy hương vị sữa đậu nành miên man sống mũi .
Bố tôi nói : chưa đi chợ đêm , chưa uống sữa đậu nành ở đó thì chưa phải người Đà Lạt. đến nay tôi mới thấy chính xác.

Thân hình mảnh dẻ mà tôi đang ôm ghì đột nhiên run rẩy, tôi chắc rằng cái lạnh đêm nay đã thấm sâu .

Bất giác , tôi nép sát vào Thắm hơn,tay tôi mò mẫm 2 bên hàng nút áo, cố gắng gài nút giúp chị , từ từ , một chiếc , hai chiếc , ….
Càng lên cao , đôi tay càng run lẩy bẩy . tôi nóng ran cả người,hai mắt nhắm chặt.
Khi đã lên tới lưng chừng đôi eo thon,chị Thắm giữ chặt tay tôi lại .

“cứ giữ nguyên như vậy đi” – tiếng chị vang lên cùng tiếng gió.
“ôm chặt vào!” chị la lớn.
Tôi cứ đúng theo như lời nữ thần mà làm ,vòng 2 tay qua eo chị , ôm rất chặt , tự nhiên như vậy đấy.
Tôi cũng không biết là gáy chị,hay tóc chị có mùi thơm nữa.
Mà chắc là …chỗ nào cũng thơm.
Nếu muốn,tôi có thể ngủ. vì đêm nay,chiếc xe này chính là nơi an bình nhất.

Tôi mỉm cười mãn nguyện.
Chiếc vespa xổ đèo Prenn với tốc độ gần trăm cây số.
Tôi thấy hai hàng thông bên đường lao tới vun vút, những chiếc xe con ngược chiều bấm còi inh ỏi.

Chị Thắm la lên phấn khích “thích không cưng?thích không cưng?”
“t..hí.í..í c..c.h” – tôi gào to, giọng lạc hẳn trong gió.
Qua vài khúc cua hẹp,chiếc xe đột ngột giảm tốc độ,người tôi dính chặt vào người chị.
Da thịt chị mát rượi,tuy còn cách 1 lớp áo nhưng tôi cơ hồ không chịu nổi kích thích.

Vòng eo và đôi mông của Thắm có thể giết người. đó là sự thật !
Lúc này,tôi và chị đã không còn khoảng cách,hơi ấm trong người chúng tôi truyền sang cho nhau,truyền cả đê mê và khoái cảm nhục dục.

“tối nay,chị có 1 chuyện cần nói rõ với cưng ”
Thắm hơi ngã người ra sau,chị thắng xe , quay về thành phố.
Dường như trong người bắt lửa,bàn tay tôi mơn trớn khắp người Thắm,từ vòng eo thon,từng ngón tay thám hiểm khắp nơi chung quanh.
Làn da chị mịn màng tươi mát như 1 liều thuốc kích dục.
Chúng tôi đều mê man say đắm.
Người tôi cạ vào người chị,nhất là khi tiếp xúc với bờ mông săn chắc,tôi như muốn lịm đi trong ngây ngất.

Rà chiếc mũi chạy ngược từ lưng lên gáy chị,đôi môi tham lam của tôi đặt vào đó 1 nụ hôn. Tôi cảm thấy chị khẽ rùng mình,rồi dường như không chịu được nữa,chị đưa 1 tay bấu chặt vào đùi tôi.
Cả người tôi căng lên như dây đàn ,chị Thắm thở hổn hển. đôi bầu ngực nhấp nhô lên xuống.

Tôi chưa dám làm bạo hơn. Chị đang lái xe,nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra tôi sẽ ân hận cả đời.

Một vài người đi đường bắt đầu để ý đến đôi nam nữ trên chiếc vespa trắng.
Chiếc xe chạy bon bon qua đoạn đường Trần phú, đột ngột rẽ vào con đường Đào Duy Từ , dừng lại tại căn nhà có cổng rào trắng.

Chị Thắm nở nụ cười quyến rũ,làn môi thơm bất ngờ tấn công , chiếc lưỡi nhỏ ướt át quấn lấy đầu lưỡi tôi.
Chúng tôi siết chặt lấy nhau trong điên cuồng khoái lạc.

Đẩy tung cửa phòng,nằm vật lên giường , tiếp xúc da thịt khiến đầu óc tôi như lịm đi.
Chị Thắm đẩy tôi nằm ngửa ra,dưới ánh đèn mờ ảo,chiếc áo ngủ khêu gợi chậm rãi rơi xuống đất.

Tôi ngây ngốc ngắm nhìn thân hình chị chỉ còn độc một mẫu vải mỏng manh.
“sao?chẳng phải cưng theo chị bao lâu nay vì muốn đêm nay sao?”
“tới đây” chị đưa bàn tay ngoắc tôi,những ngón tay thanh mảnh khẽ co lại.
Tôi cởi phăng áo ngoài,trong người thật sự đang rất nóng.

“ha ha ha, thân thể này trao cho cưng miễn phí đấy”- chị Thắm buông 1 tràng cười nhạt nhẽo .
Dừng lại tại chiếc nút áo thứ 3,tôi ngây dại ngắm nhìn khoé môi khinh mạt của Thắm.
Chị chụp lấy áo tôi,bàn tay thon thả nhanh chóng tháo gỡ những nút áo rắc rối.
Kĩ năng của chị cực kì điêu luyện.

Tôi nắm chặt lấy tay chị.
“chị chỉ xem em như mọi thằng đàn ông đã đến trước đây?”
Khi trông thấy nụ cười coi khinh kia,lý trí trong đầu tôi cuối cùng đã quay trở về.

“haha,còn không phải nữa ?đàn ông cuối cùng cũng chỉ là đàn ông,tấm thân này hấp dẫn đến thế sao ? nếu thích thì cứ việc chiếm đoạt đi,coi như là chị đền đáp”- chị Thắm tấn công tôi bằng những nụ hôn nồng nàn,ướt át.

Tôi nghiêng đầu né tránh,giằng người thoát khỏi đôi tay Thắm.

“thằng ngốc này,còn không mau quay lại đây . bao nhiêu đại gia tai to mặt lớn trả bộn tiền còn chưa chắc đã được chị tận tay phục vụ,mày tưởng mày là ai hả?” – chị nắm chặt lấy cánh tay tôi,nhất quyết không buông.

Trong lúc giằng co, hình ảnh lần đầu tiên gặp chị lại hiện về trong đầu . Lúc đó sự ham muốn trong người tôi lấn áp tất cả.
Nhưng sau khi nghe những lời khinh mạt chị dành cho tôi tối nay,tôi chợt nhớ về lần thứ 2 gặp chị.
Và tôi biết , cô gái ngồi lặng lẽ trong sự bao dung của màn đêm đã chiến thắng dục vọng trong tôi.

“em không làm được”- tôi bình tĩnh nói.
“vì sao?vì mày bất lực à?” – chị phá lên cười.
“em không làm chuyện đó với cái xác không hồn”- tôi vùng thoát khỏi chị. mặc dù trong lòng đau nhói.
“hừ,còn bày đặt giả nhân giả nghĩa,mày nói yêu chi,sau đó nhìn thấy bao nhiêu đàn ông đều ngủ với chị,rồi mày cũng sẽ bỏ đi. Cuối cùng trắng tay,vậy hãy đến đây thử 1 đêm đi!sau đó cút xéo về Sài Gòn,vậy mày cũng đâu có lỗ.”- chị Thắm hét vào mặt tôi.
Trong thân thể gần như trần truồng,cơn giận của chị mang 1 sắc thái đầy ma mị.

Tôi không nói thềm lời nào,chạy thẳng ra khỏi cửa.
“đứng lại,đứng lại đó, nếu mày còn là đàn ông thì đứng lại”

Thắm gào to đến lạc giọng,nhưng đôi chân chị không hề đuổi theo .
Tôi hiểu trong lúc này,chị cần thời gian để bình tâm.

Khép chặt cánh cửa chính. Tôi lục lọi trong chậu lan treo trên góc nhà 1 chiếc chìa khoá sơ cua, sau đó khoá cửa lại để chắc chắn chị không làm điều gì ngu ngốc.

Rồi dường như vẫn chưa yên tâm. Tôi ngồi lại trên bậc cửa hàng giờ liền, ngoài kia là sương đêm lạnh buốt.
Tôi nghe thấy tiếng đổ vỡ,hình như chị vừa ném 1 chiếc đèn hoặc lọ thuỷ tinh.
Bên tai tôi văng vẳng những âm thanh chửi bới quen thuộc .
Tôi co người nép sát vào cửa,ngủ thiếp đi.
Đêm nay là chương cuối cùng Bốn Mắt ở Đà Lạt nhé , ngày mai thức dậy các bạn sẽ thấy nv chính đã ở Sài Gòn , đồng nghĩa với độ bựa tăng đôi,niềm vui tăng 4 và rắc rối tăng 1 chục

chúc ngủ ngon và mơ những giấc mơ thật đẹp <3

à, quên mất vì blog opera có trục trặc cả đêm đăng nhập mãi không được nên mới có sự châm trễ này , mong các bạn thứ lỗi.

Chương 8 : “Cưng Đúng Là Đại Ngốc

Buổi sáng nắng đẹp,nắng đẹp tương phản với lòng tôi ngổn ngang tâm sự.
Sau 1 đêm tiếp xúc với sương rét,gió lạnh ,đầu óc tôi quay cuồng .
Nhưng tôi vẫn cố gắng xoay sở mở cửa bước vào nhà. Tôi muốn chắc chắn sau đêm qua chị vẫn ổn.
Rón rén bước lên lầu,trên sàn gỗ ngổn ngang những mãnh vụn thuỷ tinh.
Bàn ghế cũng bị lật tung.
Tôi hồi hộp tiến thẳng vào phòng.
Trái tim tôi co quắp lại.

Chị Thắm đang thiếp đi trên chiếc giường trắng muốt .
Chị nằm úp mặt,tóc xoã dài , vẫn trong trạng thái “một mảnh vải che thân”.
Tiến đến gần hơn,bầu ngực chị nhấp nhô lên xuống.

Tôi thở phào nhẹ nhõm , vậy là Thắm vẫn còn sống.

Ngắm gương mặt đẹp mê hồn đang nghiêng nghiêng trong nắng,hàng mi cong mềm run nhẹ,đôi môi mỏng manh ướt át. Tôi không dằn lòng được ngồi phịch xuống ghế cứ để nguyên tư thế như vậy mà chăm chú nhìn chị.

Một khi ông trời đã gửi xuống nhân gian món quà này, thì đấng mày râu chắc chắn sẽ gặp tai hoạ.

Sau sự việc đêm qua ,tôi không biết phải đối mặt với chị ra sao?
Chắc là tôi sẽ ra đi,biến mất khỏi tầm mắt chị.
Lòng không nỡ ,nhưng duyên số đã chẳng thành,thôi thì đành vậy.

Tôi lấy giấy bút , viết 1 bức thư ngắn gọn,nội dung đại khái kể về những suy nghĩ khi tôi gặp chị lần đầu và lần hai . rồi đến lần thứ 3 trong vũ trường , bạn tôi đã giúp đỡ kì công như thế nào , tất cả chỉ để tôi được nhìn thấy chị. rồi duyên số an bài , tôi trở thành một người em-một người bạn của chị . nhưng ..đến cuối cùng chị đã không tin tôi!

Đặt bức thư lên bàn,tôi cúi xuống đất , nhặt 1 cành hoa hồng giữa đống đổ vỡ của lọ hoa thuỷ tinh .
cành hoa hồng bên cạnh mảnh giấy nhỏ , tượng trưng cho sự nồng nàn và tỉ mỉ.
Như thế , tôi an tâm trở về nhà.

Ngày lên đường,bố mẹ tất bật chuẩn bị quần áo cho tôi .
Kiến thức trọng tâm tôi đã nắm khá chắc. bộ đề đại học cũng đã giải qua rất nhiều,nhưng trong lòng tôi vẫn run sợ . tôi không nghĩ mình sẽ vào được bách khoa.
Mà cho dù có đậu,thì phỏng có ích gì ? tôi đâu cần là 1 kĩ sư để che chở cho Thắm nữa.
Khuya nay tôi đi , phương trang giường nằm 11h30 phút.
Tôi rất muốn thăm lại phố phường trước lúc đi xa,nhưng cứ nghĩ đến những kỉ niệm với chị là tôi lại cắm đầu vào sách. Tôi học để quên đi chị.
Giải toán,viết phương trình hoá học ,làm phép tính,viết chuỗi phản ứng .
Nơi nào cũng thấy bóng dáng Thắm.

Truyện khiêu dâm chọn lọc Cuộc sống và bản chất của một con đĩ nứng lồn phần cuối hấp dẫn nhất 2015

Buổi trưa,lúc ăn cơm , nghe tiếng chuông điện thoại đổ .
Như 1 linh tính,tôi phóng như điên lên gác.
“mascara hai trăm chín chục nghìn”
Tim đập thình thịch.
“alo”
Đầu dây bên kia im lặng .
“alo ..”
Vẫn không có tiếng trả lời.
“alo…alo…”
“alo a liếc gì , làm gì mà ghắt ghê thế , sao cưng đi thi mà dám không nói với chị” – cái giọng hờn trách quen thuộc của Thắm vang lên .
Chị nói chuyện với tôi như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Tôi thở hắt ra 1 hơi .
“em nghĩ chị không còn quan tâm đến em nữa”
“đồ ngốc,em là em của chị”- Thắm mắng.
Chỉ là em thôi sao ? tôi chỉ là 1 đứa em sau cái đêm đó ?
Dù sao, chị đã liên lạc trở lại với tôi , như vậy là quá đủ.
“nhưng sao chị lại biết hôm nay em đi?”
“thì chị hỏi Phương Trang”
Lòng tôi sướng muốn điên lên. Chị đã bỏ công sức dò hỏi lịch đi của tôi.
“đi thi là chuyện quan trọng cả đời người,chiều nay cưng đi với chị đến 1 nơi nhé?”
“tất nhiên là được,đi đâu hả chị?”
“bí mật” – chị Thắm tặng cho tôi 1 dấu hỏi lớn rồi cúp máy.
Tôi nhảy cẫng lên, hú hét loạn xạ.

“nè ,mày bị vậy lâu chưa ? đi xuống ăn cơm đi ” – giọng bố tôi nửa đùa nửa trách.

Ăn cơm,ăn hoa quả,xem phim bữa trưa , tôi luôn miệng cười . nhìn con trai tràn ngập hạnh phúc, bố mẹ tôi nhìn nhau khó hiểu.
Mỏi mòn chờ đợi,cuối cùng chị Thắm cũng đến đón tôi lúc 3 giờ.

Kể cũng lạ, lúc bình thường chị toàn diện váy ngắn,quần đùi .
Nhưng hôm nay chị ăn mặc kín kẽ nhất trong số những lần tôi gặp chị.
Quần legging kết hợp với áo váy trắng,điểm thêm 1 chiếc thắt lưng hình nơ nhỏ .
Trông chị đẹp đẽ và thánh thiện đến lạ kì.

Chợt nhớ tới thân hình loã lồ hôm nọ,tôi gượng gạo chào chị.
“sao bẽn lẽn quá vậy?lên xe đi.”- chị thản nhiên như không.
“ơ,hay là để em lái cho” – cứ nghĩ tới cái đêm chị phóng ầm ầm là tôi lại sợ.
“em có bằng lái chưa?”
“chưa ạ”
“thế thì ngồi sau” – giọng chị chắc nịch. tôi chỉ có 1 con đường là nghe lệnh.

Chị Thắm chở tôi vi vu qua các con đường lớn,rẽ thẳng lên đường Triệu Việt Vương.
Cuối cùng, dừng chân tại Thiền Viện Trúc Lâm.

Thấy tôi kinh ngạc,chị Thắm đùa “đi thi phải lên chùa cầu an lấy lộc chứ cưng”
Tôi mừng rỡ ra mặt.
Từ lâu, tôi đã xem việc đi chùa cùng người yêu như 1 điêù hết sức thiêng liêng.
Đi bên chị bước lên những bậc cầu thang đá,tôi ko nén dc những băn khoăn.

Nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt chị . tôi quyết định lờ đi sự việc hôm trước.
“cứ chôn nó vào sâu trong kí ức,vui vẻ sống những ngày còn lại” tôi tự nhủ với lòng như vậy.

Sau khi đã thắp hương khấn vái trong đại điện . chị Thắm móc điện thoại lăng xăng chụp ảnh.
Khuôn viên Thiền Viện rộng,chỗ nào cũng đẹp lại nhiều cây cảnh. Thành thử không phải chỉ mình chị mới “tí tách” mà bất kì đoàn khách nào cũng lăm le máy ảnh trong tay.

Chị Thắm dõi mắt nhìn một cô em tuổi teen đứng làm dáng nơi bậc tam cấp.
Chị hồ hởi “cưng,chụp cho chị chỗ này” vừa nói vừa chỉ tay vào đài phun nước.
“chà , iphone 4,chị mới mua bao giờ đấy?” – tôi ngó nghiêng nhìn chiếc điện thoại,nheo mắt đánh giá.
“hôm qua tức thì”
“thế điện thoại cũ của chị đâu?”
“đập rồi” – Thắm liếc tôi 1 cái đầy sâu sắc.

Ôi ! cha mẹ ơi! Cái điện thoại cũ chắc chắn là trong cái đêm “nổi loạn” kia,Thắm thẳng tay đập luôn rồi.
Tôi mới vừa nhắc nhở bản thân sẽ chôn vùi chuyện đó,không ngờ 5 phút sau lại vô tình đụng đến.

Tôi hắng giọng , giục chị “chị đứng vào kia,đứng vào em chụp cho”.
“chỗ này à?ấy , đợi chị chút”
Thắm ngó sang phía xa xa,bắt chước kiểu đứng của cô nàng bên đó. Chắc chị ít khi chụp hình nên lóng ngóng thấy rõ.
Dù sao,người đẹp vẫn là người đẹp,chị có đứng nghiêm như chào cờ thì vẫn là tuyệt vời nhất.
Tôi nhắc “chị cứ tự nhiên đi,quan trọng là phải cười tươi”
Dáng chị chuẩn,khuôn mặt cũng thanh tú,vào hình rất bắt mắt .

Cuối cùng,sau khoảng nửa tiếng , tôi hoàn tất công việc photographer của mình.
“mấy tấm này mà đem ra ngoài tiệm thì người ta sẽ không lấy tiền đâu”- tôi đùa.
“sao vậy cưng?”
“bởi vì chủ tiệm sẽ tưởng là hoa hậu,nên xin phép chị cho in khổ lớn rồi treo lên làm bảng hiệu quảng cáo,haha”
“gớm,cái mỏ nịnh thấy ghét” – Thắm nhéo tôi 1 cái rõ đau.

Chị Thắm coi lại thành quả mồ hôi công sức của tôi , lúc hớn hở , lúc trầm ngâm .
“tấm này đẹp,tấm này được,tấm này tàm tạm,tấm này xấu,tấm này , tấm này gớm quá đi”
“như vậy là đẹp quá rồi”- tôi cự nự.
“ừ , người thì công nhận đẹp quá rồi, xấu là do thợ chụp thôi”
Chị Thắm thỉnh thoảng cũng biết đá đểu.
“hứ” – tôi giả vờ giận dỗi quay đi chỗ khác.
Nhưng mà chiêu đó chưa bao giờ có tác dụng với Thắm. chị vẫn cười hi hi,ngón tay lướt qua lướt lại trên màn hình.
Tôi nhổm người dịch xa ra 1 chút .

Chị Thắm vẫn coi hình.
“có mấy tấm mà sao cứ tủm tỉm miết vầy trời”
Tôi than thầm,lại dịch xa chút nữa. mắt ngó xa xăm hướng khác.

“ê, cái chuông đồng! lại bên đó coi đi ”
Đột nhiên chị Thắm đứng bật dậy kéo vai tôi.
Tôi vẫn ngồi trơ ra như tượng đá.
Chị giậm chận, gắt lên:
“có nhanh lên không thì bảo! ”
“em đây em đây” – cái số tôi rõ khổ.

ở thiền viện trúc lâm, khi mà du khách tới tham quan muốn ước nguyện điều gì, người đó sẽ viết tâm nguyện vào giấy ,rồi dán trên thân chuông. Mỗi ngày vào các giờ quy định,nhà chùa sẽ đánh một hồi chuông,cho lời ước của mọi người trở thành sự thật.

“chém gió đó chị,làm gì có chuyện viết linh tinh trong đó rồi gõ cái chuông là cầu được ước thấy” – tôi phản đối niềm tin của các du khách.

Chị Thằm hứ giọng
“cưng đi học người ta không dạy câu : có thờ có thiêng,có kiêng có lành à?”
Thế là chị Thắm viết chi chít chữ lên miếng giấy sau đó đập bộp 1 phát hết 10 phần công lực vào chuông. Giấy của chị dĩ nhiên dính cứng,nhưng giấy của người khác rơi rụng lả tả .

“ôi chết cha rồi” – tôi và chị la thầm.
“chạy ! ”
như 1 hiệu lệnh , cả 2 ba chân bốn cẳng biến mất khỏi khuôn viên chùa.

“may mà người ta không đuổi theo,nếu không em và chị chết chắc” – tôi nắm tay chị,vừa chạy xuống những bậc thang dẫn ra sau chùa , vừa quở trách.
“không nhờ có vụ đó , làm sao chị biết sau chùa còn có cảnh này”- chị Thắm cười ha hả.
“gì ? em có thấy gì đâu?” – tôi nheo mắt nhìn toàn cảnh. Sau chùa là rừng thông thưa thớt,địa hình dốc lên dốc xuống với những con đường xi măng trắng chạy ngang dọc.
Đôi chỗ người ta cho xây đình viện 4 cột,phục vụ cho nhu cầu ăn uống,nghỉ ngơi của du khách.
“đừng nói vơí em là chị tính vô ăn ké người ta đó nghe” –tôi phì cười.
“xí , mắt mũi để đâu vậy cha,kia kìa”
Theo hướng Thắm chỉ,tôi nhìn thấy phía xa xa mặt hồ màu ngọc bích phẳng lặng như gương.

“là hồ tuyền lâm đó chị”- tôi nói.
“ nhìn đẹp ghê,ra đó chơi đi”
“có gì hay đâu ”
“đi mau!”
Vẫn cái giọng thét ra lửa đã bao nhiêu lần làm tôi choàng tỉnh trong những cơn ác mộng.

Hồ Tuyền Lâm,đáng kể là 1 địa điểm lí thú cho khách du lịch ở Đà Lạt.
Đây là hồ có diện tích lên đến 360ha, cung cấp nước cho hàng trăm ha lúa của các huyện vùng ven .
Hồ nằm cách Ðà Lạt 5km, gọn gàng giữa rừng thông mênh mông và dòng suối tía huyền thoại.

Mặt hồ xanh biếc , ít khi có sóng lớn . vì vậy trở thành biểu tượng cho sự yên tĩnh và thơ mộng của thành phố Đà Lạt.

cuoc-song-va-ban-chat-cua-mot-con-di-nung-lon-phan-cuoi-2

Chúng tôi ngồi kề vai nhau ngắm nhìn mặt hồ yên ả , lăn tăn gợn sóng trong ánh hoàng hôn.
Thấy mắt chị cứ nhìn đăm chiêu.Tôi chỉ tay về phía chân trời , nói “sáng sớm ,trên mặt hồ phủ đầy sương trắng , nếu đi thuyền hay ca nô thì cảm giác y như trên mây vậy”
Chị cười hì hì “cưng nói nghe lãng mạn khiếp”

Tôi vẫn chưa thoả mãn , tiếp tục chỉ trỏ “bên này là làng tây nguyên,vô trong đó uống rượu cần , ăn cơm lam , nghỉ lại trong nhà sàn, thích lắm chị. còn bên kia , bên kia là rừng thông ba lá . hồ tuyền lâm nằm lọt giữa rừng thông và suối tía” vừa nói như vậy , tôi ôm chị vào lòng chặt hơn.

Thắm đưa 1 ngón tay chỉ theo tôi, miệng đọc “bên này là làng tây nguyên , uống rượu ăn thịt rừng ,sau đó qua đêm trong nhà sàn , rất là sướng. còn bên kia , bên đó là rừng thông ba lá , kia nữa là suối tía , à quên , cái hồ này ở giữa rừng thông và suối tía , chính xác chưa ?”
Chị lặp lại 1 cách ngây ngô,lại còn dùng từ ngữ rất “gợi cảm” khiến tôi cười no cả bụng.

“à , vậy còn quả núi đằng sau lưng bọn mình tên gì ?”-Thắm hí hửng tựa vào vai tôi thủ thỉ.
Ý của chị là ngọn núi nơi người ta xây dựng Thiền Viện Trúc Lâm .
“ núi đó là núi phượng hoàng” – tôi bổ sung.

“vậy là mình có : núi phượng hoàng , rừng thông ba lá, suối tía và hồ tuyền lâm” – Thắm lặp lại ngây ngô như 1 đứa bé học bảng cửu chương.
“đúng đó chị”
“làm sao em biết ? chị nghi em toàn chém gió”
Tôi cười hô hố , đáp lễ lại câu châm chọc của chị lúc ở chỗ cái chuông đồng .
“ở trường người ta không dạy chị mấy cái kiến thức căn bản này à ?”
Trả được món nợ này , tôi rất lấy làm hài lòng.
Tôi cứ nghĩ chị sẽ cười ,sau đó đưa tay cốc đầu tôi , nhưng ngoài suy nghĩ của tôi chị chỉ trả lời bình thản :
“chị đâu có được ăn học đàng hoàng như em”
Tôi giận bản thân lại vừa mắc phải 1 lỗi nghiêm trọng.

Dựa theo những lời kể của chị Thắm,tôi biết chị chỉ học đến lớp 9 vì chuyện gia đình. 16 tuổi đã dám một mình lên thành phố tự lập.
Tôi hỏi “chị còn nhỏ xíu ,bỏ nhà lên thành phố không sợ bị người ta bắt cóc à?”
Thắm trả lời “lúc đó chị chỉ muốn chết đi cho rồi,có người bắt cóc thì đã làm sao”

ở cái tuổi 16,trông chị cao lớn và phổng phao hơn bạn bè đồng trang lứa nhiều. vì vậy nên chị khai láo lí lịch : đã đủ 18 tuổi để bán thân kiếm sống.
“khách mua trinh của chị là 1 lão gốc tàu , mua hết 3 triệu”-chị Thắm kể.

Sau đó qua móc nối của lão người tàu ,chị Thắm thuê nhà trọ ở , bắt đầu làm đĩ giá 5 trăm ngàn. Về sau gặp may mắn được làm gái nhảy cho Đêm Màu Hồng,cuộc đời chị phất lên từ đó. Bây giờ chị đã là gái gọi cao cấp , có thể gọi bằng 2 chữ “ kiều nữ”.
Khi kể đến những đêm bồi tiếp đại gia ở Đêm Màu Hồng,chị Thắm cười nhạt nhẽo “có vào Đêm Màu Hồng mới thấy,hồi đó bán trinh 3 triệu là quá lỗ,lỗ sặc sừ.”

Chúng tôi chìm vào im lặng , cũng như mặt hồ kia không bao giờ nổi sóng.
Vài con thuyền lướt đi trên nước,mặt trời đỏ ối dần hạ xuống, khung cảnh như 1 bức tranh thuỷ mặc động lòng người.
Đột nhiên chị Thắm lên tiếng :
“cưng nè , xuống thành phố nhớ thi cho tốt đó,thi đậu chị có thưởng cho cưng”- nói rồi chị đưa tay nựng khẽ vào mặt tôi.
“thưởng cái gì vậy chị” – trong đầu tôi đang nghĩ đến 1 nụ hôn , có lẽ vậy chăng?
“thưởng cái gì đậu đi rồi biết”
Tôi ngao ngán : “trường em điểm cao lắm , chắc không chịu nổi”
Thấy tôi bi quan thật sự,chị Thắm ngổi nhổm dậy
“chắc chắn là đậu mà”
“sao chị biết?”
Chị Thắm lôi trong ví ra 1 tờ tiền giấy mệnh giá 5000, đoạn chị dùng bút ghi nguệch ngoạc mấy chữ .
“ghi gì vậy chị?” – tôi tỏ ý không hiểu.
“lời chúc cho cưng đầu xuôi đuôi lọt đó”

Thì ra chị lại có thêm 1 hình thức tín ngưỡng mới , ban nãy viết lên chuông,bây giờ viết lên tiền , chắc chị nghĩ cứ có tiền cúng biếu là ông trời sẽ cho tôi thi đỗ.
Tôi thấy chị gập tiền thành hình con bướm nhỏ rồi ném xuống hồ .
“ấy ui …phí mất 5000”
“haha , coi như mình mua điểm đi ha”- Thắm thích thú .
Tôi cũng mò trong túi tìm tiền giấy , tôi không có 5000,đành dùng 2 tờ 2000.
1 tờ tôi ghi “ cầu cho chị Thắm sớm giải nghệ và sống hạnh phúc”
Tờ còn lại là “ cầu cho người con yêu ở bên con mãi mãi”
Kể ra thì cũng sến, nhưng mà vui !
Thấy tôi làm ra vẻ bí mật , Thắm tinh nghịch hỏi : “cưng viết gì trong đấy ế ?”
“viết là em sẽ đỗ đại học và được chị thưởng ipad 3 chẳng hạn” tôi cười bí hiểm.
“ ờm , chỉ thế thôi á ?” – thắm nhíu mày.
“chứ còn gì nữa đâu ”
“ rồi , thì cũng tốt , đâu còn gì nữa đâu” chị bĩu môi ra vẻ hờn dỗi . cặp mắt xếch nhích lên đầy nguy hiểm.
Chiều tối , ngắm nhìn nốt cảnh hoàng hôn trên hồ, tôi và chị dắt nhau ra về.
Dọc đường đi , bắt gặp những đôi tình nhân tay trong tay tình tứ. tôi chột dạ bất giác liếc nhìn bàn tay chị,rất thanh mảnh và trắng ngần . nhưng dường như còn có điều chi e ngại,tôi không tài nào đủ can đảm nắm lấy.

Bóng tối buông dần trên con phố nhỏ,những bóng đèn đường cao áp nối tiếp nhau chớp sáng.
Thắm và tôi rảo bước trên vỉa hè thơ mộng,2 bóng người nghiêng nghiêng in vào vách tường của 1 khu biệt thự.

Chuyện khôi hài nhất trong cuộc đời tôi chóng vánh diễn ra.

Nhìn hai cái bóng 1 trước 1 sau,trong đầu tôi nghĩ ra ngay 1 sáng kiến đầy lãng mạn.
Thế là tôi khẽ đưa bàn tay phải chìa về phía trước,canh chỉnh sao cho bóng tay của tôi và bóng tay của Thắm chạm vào nhau. Như thế,nhìn vào vách tường trông rất giống có 1 đôi đang tình tứ trên phố.

Lòng thầm kêu hạnh phúc,miệng tôi hớn hở cười.

Bất thần,Thắm chuyển người nắm chặt lấy bàn tay tôi ,kéo sát vào người chị.
“cái thằng ngốc này,đúng là đại đại đại ngốc mà” -Chị Thắm cười tủm tỉm,liên tục mắng tôi là đứa khờ khạo nhất trên đời – “đây đâu phải lần đầu hẹn hò , sao cưng còn nhát thế ? ban nãy thấy mấy đứa kia nắm tay cũng ko biết bắt chước làm theo,ở đâu ra cái con người đầu đá này vậy trời?chị đây thì chờ muốn nhăn mặt trong khi cưng ở đó chơi trò múa bóng”

Mắng xong không quên đưa ngón tay dí vào trán tôi.
Ôi cha mẹ ơi! Tôi muốn nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Nhất là khi Thắm nhấn mạnh hai chữ “hẹn hò” .
Lúc này,có kêu tôi nhảy xuống hồ tuyền lâm tôi cũng coc sợ

Trên phố , tôi chở chị len lỏi qua dòng xe cộ đông đúc. Chị ôm sát vào người tôi,cặp chân dài không cần mặc váy ngắn vẫn khoe được lợi thế.
Một số người đưa mắt nhìn chúng tôi đầy ngưỡng mộ. tôi nghe trong lòng mình đang hát.

Bữa cơm tối,bố mẹ gọi tôi về ăn chung,tôi bèn lấy cớ là “ăn tối ở nhà cô chủ nhiệm”
Công nhận , khả năng thiên bẩm của tôi là nói dối.

Trong quán lẩu,Chị Thắm lườm tôi “ chị ghét nhất là nói dối đó”
“sặc,em không nói thế làm sao đựơc đi ăn với chị” – tôi thanh minh.
Thấy cũng có lý , chị không ý kiến thêm nữa.
Tôi nghĩ đến chuyến xe tối nay , bèn nói “lần này em đi sài gòn chắc nửa tháng mới về”

Nói xong tôi chăm chú theo dõi phản ứng của chị.
Chị Thắm vừa bấm điện thoại vừa gật đầu .
Hình như chị không mấy chú tâm đến chuyện của tôi.

“kể cũng chán thật,thi xong về được vài ngày lại xuống sài gòn , sau đó ở luôn , chắc cả năm mới về 1 lần.”- tôi tiếp tục diễn đạt bằng 1 chất giọng trầm buồn.
“ừ,học 4 năm trời mà” – cuối cùng chị cũng rời điện thoại , nhổm dậy gắp thức ăn cho tôi.
Sao trông chị chả có vẻ gì là buồn rầu vậy nhỉ ?
Tôi gom hết vốn đánh cú chót “chị , em không về chị ở đây 1 mình có được không đó ?”
“gì ? nghĩ chị con nít lên 3 hả ? lúc bằng tuổi cưng chị đã ….”- thái độ Thắm chuyển từ quyết liệt sang bối rối.
Tôi biết chị không muốn nhắc tới quá khứ cay đắng.
Bằng tuổi tôi , một ngày chị tiếp chục khách .
Tôi lấp liếm “ ý em là , em đi rồi chị có nhớ em không đó”
“ài …” chị thở dài “có mấy năm ghê gớm gì đâu?” giọng điệu nửa đùa nửa thật.
“sao lại không ghê gớm ? 4 năm mà còn không dài nữa”-tôi đứng bật dậy.
“rồi rồi , 4 năm lâu ghê gớm ý , được chưa ông tướng ?”
Tôi bức xúc ,khói lửa ngùn ngụt còn nóng hơn nồi lẩu. nhưng không biết phải biểu lộ ra thế nào .
Rõ ràng là chị cũng có cảm tình với tôi . Lúc ở Hồ Tuyền Lâm còn tình cảm lắm mà ,bây giờ sắp đi rồi chị lại trở mặt là sao?
“Không biết chị là cái loại gì nữa.” – tôi rủa thầm.
“ăn đi , ăn đi cưng” nhìn thái độ nhiệt tình chiêu đãi, lòng tôi cũng vơi bớt phần nào.
“mà chị này” tôi nói “chị nhớ thường xuyên gọi hỏi thăm em đấy nhá”
Bây giờ mà Thắm “ừ ” 1 tiếng miễn cưỡng nữa chắc tôi nổi điên.
May thay, chị nháy mắt “tất nhiên rồi”
Tôi ăn lấy ăn để , ăn cho nuốt trôi ấm ức . còn chị nhìn tôi tươi cười.
“cưng ơi,xuống đó cưng ở đâu?” – cuối cùng chị cũng quan tâm đến chuyện đi thành phố của tôi.
“bố em nói ở ké nhà bà cô bên Gò Vấp đó chị”
“ờ,ở ké phiền phức bỏ mẹ ”- chị nheo mắt.
Cái tật ăn nói thô thiển vẫn chưa bỏ được.

Tôi than thở:
“đúng đó , nhưng không ở đó thì ở nhà trọ còn mệt hơn ,nóng muốn chết”
“thì ở khách sạn”.
Tôi trợn mắt : “khách sạn chịu phòng hơn tháng đó chị,cơm nước phải tự lo nữa,tiền đâu chịu cho nổi”
“ờ hé”
“biết chị đại gia rồi,hay là chị thuê giùm em 1 phòng vip – Continental”
“xí, nằm mơ đi cưng ”

Câu chuyện buổi tối trước khi lên đường của chúng tôi chỉ xoay quanh những chủ đề buồn tẻ. nhưng là người trong cuộc,tôi vẫn vui phơi phới.
Đột nhiên,như nghĩ tới chuyện gì , chị Thắm vổ tay đánh bốp 1 cái

“à đúng rồi,cưng chưa chụp hình với chị”
“gì,chụp hình á?”- tôi bối rối.
“tụi nhóc giờ gọi là tự sướng” – chị cười ra vẻ khoái chí lắm.
“qua đây cưng,qua đây ngồi với chị”
Thế là tôi lon ton chạy qua kê ghế sát bên chị,chúng tôi chụm đầu vào nhau và “tạch” 1 cái.
“ ha ha ha, coi cái mặt cưng kìa” – Thắm vỗ vai tôi cười hô hố .
Cười to đến nỗi khách trong nhà hàng đều nhìn chúng tôi với ánh mắt soi mói.

Bức ảnh tự sướng của tôi và chị nhìn chung khá thành công,vì điều kiện ánh sáng trong nhà hàng rất ổn.
Khuôn mặt chị lúc nào cũng đẹp,chỉ riêng có tôi là nhìn ngơ ngơ ngáo ngáo.

“xoá đi,chụp lại !” tôi vỗ đùi.
“không được,dễ thương mà”-Thắm cãi.
“thương cái gì mà dễ ở đây,chị để cái hình đó khác nào dìm hàng em chớ”
“chị nói đẹp là đẹp không được cãi.”-Thắm chu môi.
Cái tính chị ngang như cua,tôi đành phải nhượng bộ
“được rồi , được rồi, dễ thương ! nhưng mà chụp tấm nữa đi chị”
“chụp tấm nữa ở cùng chỗ này hở?vậy có khác gì tấm lúc nãy”
“vậy thì xoá tấm lúc nãy đi chụp tấm mới” – nói đi nói lại chủ ý của tôi vẫn là muốn xoá cái tấm hình chết tiệt kia đi.
“đừng có mơ” – Thắm lè lưỡi cất điện thoại.

Tôi ngồi ăn hết món này đến món khác,toàn là đặc sản , nhưng vẫn không nuốt được cục ấm ức đang tắc trong cổ.

Lát sau chị Thắm đứng dậy vào WC.
“cơ hội tới rồi” tôi mừng thầm.
Mở bóp,lấy ngay chiếc iphone 4 màu trắng mới cáo.

“ai da,cái tấm hình dìm hàng chết dẫm đây rồi,ngay màn hình chính. ”
Tôi rủa thầm.
“hả?cái gì?chị để nó làm hình nền á?”
Tôi trợn mắt lên nhìn cho rõ chuyện bi hài này.
Tôi bỗng nghĩ đến câu “dễ thương mà” của Thắm. khi nói câu đó,khuôn mặt chị sáng bừng lên rất thích thú.
Chị lại còn đặt làm hình nền.

Tôi ngó kĩ lại 1 lần nữa gương mặt tôi trong ảnh .
Trông ngố như Mr.Bean .

Thế là tôi bấm vào nút “gửi” , gửi nó sang máy tôi.
Sẵn tiện kèm theo cả mấy tấm tôi chụp chị ở Thiền Viện Trúc Lâm nữa.
Từ WC trở ra, thấy tôi cứ tủm tỉm cười , chị ngạc nhiên lắm , nhưng gặng hỏi mãi tôi chẳng chịu khai.

Trả lời