Cuốn nhật ký Billy Chase – Truyện 18+

Thế, Simon đi về nhà cùng mình ngay sau khi tan học, đúng không? Và mới bước tới cửa vào, mình đã run như điên. Mình bắt đầu thấy căng thẳng và đần ra, mình chắc là cậu cũng nhận ra. Dám cá là cậu nhận ra. Bởi vậy nên cậu không cố làm chuyện gì hết. Trông cậu lại cực kì dễ thương lúc lại nhà mình. Mình cố tình áp sát lại gần cậu lúc hai đứa chơi điện tử, nhưng ngay cả khi chân mình chạm vào chân cậu, cậu không cử động lấy một inch. Mình thiệt tình muốn chúi người tới mà bất ngờ hôn cậu, bạn biết không? Cậu ở gần quá, người cậu thơm thiệt thơm, mà lại đang tập trung hết sức vào trò chơi điện tử, đến nỗi cậu sẽ không nhận ra mình làm chuyện đó cho đến khi đã quá trễ. Nhưng… mình chỉ không làm được. Mình đúng là thằng nhát cáy mà!

Cuon nhat ky Billy Chase - Truyen 18+

Cuốn nhật ký Billy Chase – Truyện 18+

Ngày 19 tháng 3
Ừm…ok…thôi được rồi…làm sao mình bắt đầu đây? Okay…ừm…chào? Tốt, bây giờ mình lại đi nói chuyện với một quyển tập, điên thật! Ok, được rồi, đây là quyển nhật kí mới của mình. Cô giáo văn bảo mình phải viết một cuốn nhật kí trong suốt học kì này, thành ra… Nhưng mình sẽ viết 2 cuốn nhật kí lận, mà cuốn này chỉ dành cho mình thôi. Một mình mình thôi! Cuốn kia, mình sẽ bịa đại những chuyện hay ho một chút, những chuyện vụn vặt thường ngày chẳng hạn… Miễn sao người ta đọc cảm thấy chấp nhận được với một thiếu niên mới lớn là được rồi. Nhưng cuốn này, cuốn này thì khác. Tại sẽ không ai được thấy nó hết. Không ai được đọc hay chấm điểm nó hết. Sẽ không ai biết được toàn bộ những tư tưởng ma giáo trong này là của mình. Không bao giờ!

Truyện 18+ Cuốn nhật ký Billy Chase

Truyen 18+ Cuon nhat ky Billy Chase

Cho nên, ừm…Chắc là mình nên tự giới thiệu một chút. Dù gì cũng là lời mở đầu mà. À, mình tên là Billy Chase, 14 tuổi (Chỉ còn 10 tháng nữa là 15 rồi). Mình cao khoảng 5 feet 8, tóc vàng, mắt nâu. Mình hơi thiếu cân so với độ tuổi này, nhưng mình sẽ tăng cân lẹ thôi. Mình không ốm lắm, cũng không mập lắm. Giọng mình cũng bắt đầu qua khỏi thời kì nhừa nhựa rồi! Cảm ơn trời! Sao mà mình ghét cái thời gian đó quá! Mà nghĩ lại, mẹ hiền yêu dấu của mình lại đi một quyển sách tặng mình ngày sinh nhật! Cuốn sách bệnh hoạn với tựa đề “Điều gì xảy ra với tôi”, một trong những quyển sách dạy cho con trai và con gái biết về cơ thể của mình và những chuyển biến trong thời kì dậy thì. Lúc đó mình “Ghê quá! Mẹ này!”. Sao cũng được, thường thì mình không thích nói lảm nhảm nhiều như vậy, nhưng mà đây là cuốn nhật kí của mình, của mình, nên nếu mình không được phép nói nhảm ở đây thì mình còn được phép nói nhảm ở đâu nữa?

Chà, nói đến đoạn đáng sợ nhất rồi. Ok, Billy…Chỉ là một cuốn tập thôi mà. Đâu có ai đọc được đâu, đúng không? Ok…đây, đây…Mình là gay. GAY! Mình bú cu và thích cu! Thở dài…Trời đất ơi, không thể tin được mình lại đi viết những câu kinh như vậy vào đây! Nhưng mình đã hứa với bản thân là sẽ không gôm xóa gì hết trong này, với lại mình sẽ không ngừng viết cho đến khi nào hết cuốn tập thì thôi. Thành ra nói tiếp. Đây là lần đầu tiên mình viết cái từ này. “Gay”… Nghe sao thấy dơ dáy quá. Không ai biết, chỉ mình mình thôi, mà mình cũng ước được trở lại làm con nít để khỏi phải biết. Chấp nhận chuyện này thật khổ. Có vài đứa con gái nghĩ mình dễ thương, nhưng tụi nó chỉ tốn thời gian vô ích. Không phải mình không thích tụi nó, chỉ có điều con gái không kích thích mình được như con trai. Ví dụ như cảnh Jamie Cross ở trong phòng tắm! Trời ơi, phải chi con được nói chuyện với cậu ấy một lần, một lần thôi! Jamie tuyệt vời lắm, cậu là nguyên do vì sao đồng tính luyến ái tồn tại trên cõi đời này! Để cho tụi con trai thấy được cậu hấp dẫn cỡ nào! Mắt cậu trông đẹpppp lắm! Cả môi nữa! Mọi thứ…Nếu trên đời này có một đứa con trai mà mình phải hy sinh cuộc sống cho thì chắc chắn đó phải là Jamie Cross.
Thôi được rồi, bây giờ mình sắp phải đi. Mình sẽ giấu quyển nhật kí này trong mớ giấy tập lộn xộn dưới gầm giường. Đó là chỗ bí mật mình biết mà ngay chính mẹ mình cũng không tìm ra. Mẹ mình nhiều chuyện lắm! Gặp lại sau vậy, nhật kí! Bảo trọng!
Billy

Ngày 20 tháng 3
Mình cứ tưởng là hôm nay mình sẽ có đủ can đảm để đem cuốn nhật kí này vào trường nhưng lại không làm được. Chỉ nghĩ đến chuyện có người khác đọc được thôi là cũng quá sức chịu đựng của mình rồi. Mình có thể hình dung được cảnh một đứa nào đó giựt lấy cuốn tập, đọc lớn lên cho cả lớp nghe, trong khi mình cố gắng giựt lại từ tay nó. Mình sẽ không bao giờ sống sót nổi cảnh đó. Cho nên mình để nó ở nhà, đợi đến khi đi học về rồi mới viết. Ngày mai mình sẽ đem nó theo. Mình hứa mà! (Ngéo tay!). Hahaha, giờ mình lại đi nói xạo với cuốn nhật kí của chính mình. Chẳng biết mấy người bị tâm thần có bắt đầu điên kiểu như vậy không?

Bữa nay cũng không có gì đặc biệt. Jimmy lặp đi lặp lại câu chuyện hài của nó đến mười mấy lần trong phòng tập thể dục, nhưng vẫn chẳng thấy có gì đáng cười. Melissa lại được điểm A bài kiểm tra đại số, làm cho cả lớp không ai được nâng điểm hết. Grrr! Phải chi bữa nào mình nhét tài liệu vào người nó, để nó hết le lói. Mà sao nó cũng không màn cái nhìn ganh tị của người khác. Chắc là mỗi người có cái khiếu riêng… Oh…Bữa nay mình lại thấy Brandon trong thư viện. Thở dài… Ok, được rồi, chỉ có trong này mình mới nói thật được thôi, thành ra mình cũng nên nói sơ về Brandon một chút. Nhưng cũng phải đính chính là không phải là mình yêu Brandon hay gì hết, đa phần là vì con tim mình sẽ luôn thuộc về người con trai đẹp trai hấp dẫn không chối cãi được Jamie Cross! Kiss kiss kiss! Trời ơi, đẹp trai quá! (Chùi nước miếng, hình như hơi bị giống con gái hay là gay một chút… Sorry! Hehehe!). Mà Brandon cũng dễ thương lắm, lại hiền lành nữa. Không biết có bao giờ cậu ấy bắt gặp mình lâu lâu đắm đuối nhìn cậu không nhỉ? Tóc cậu màu nâu nhạt, mắt to, màu nâu đỏ. Giống như mắt nai vậy. Cậu ấy cũng khá cao, người thon, mềm, nói chung là … dễ thương. Cậu thì ngồi trong thư viện làm bài tập gì đó, còn mình thì…ngồi ngắm cậu được một lát. Mà, dâm tặc như mình, mình nghía luôn cả mông cậu. Mà bạn biết không, khi ai đó đang ngồi, bạn có thể thấy được đường cong của mông họ ngay nơi mông họ tiếp xúc với ghế? Đúng rồi…Nó đó…Thở dài…Đường cong của Brandon trông được lắm. Mình học chung môn khoa học với Brandon, nhưng tụi mình không có nói chuyện gì nhiều. Mình nghĩ chắc cũng không sao, tại vì trường học chỉ mới bắt đầu được chừng một tháng thôi. Nhưng cũng tốt nếu mình có dịp bắt chuyện với cậu ấy. Theo kiểu bạn bè thôi, hiểu không?

Hôm nay như vậy là đủ rồi, mình và Sam sắp ra khu đồi chơi. Oh, đúng rồi! Sam là thằng bạn thân nhất trên đời của mình. Tụi mình biết nhau cũng lâu, lâu lắm rồi. Mình có lúc cũng phải thừa nhận rằng nó dễ thương nhưng nghĩ như vậy chẳng khác nào đi hôn anh hay em trai mình. Không bao giờ! Còn về cái đồi? Đó là chỗ tụi mình tụ tập. Gần đây có một khu công viên mà không ai thật sự chú ý đến, riêng chỉ có tụi con nít khu này, mà trong công viên có một con đồi lớn ngay chính giữa. Tụi mình hay lại đó nói chuyện, cười đùa, nói chung là đủ thứ. Nó không biết gì về chuyện mình thích con trai, mà chắc là sẽ không bao giờ biết. Nhưng mọi thứ khác mình có thể chia sẻ với Sam mà không phải ngại gì hết. Oops! Chắc là Sam đang bấm chuông cửa, phải chuồn đây! Gặp sau!
Billy

Ngày 21 tháng 3
Trước khi cảm thấy có lỗi về chuyện này, mình cũng nên lên tiếng trước là mình thật sự có tính đến chuyện đem cuốn nhật kí vào trường bữa nay. Thiệt mà! Mình chỉ… sơ ý để quên nó ở nhà thôi. Ok, ok, có thể là mình không có sơ ý để quên. Nhưng giờ cũng chưa phải lúc mình bắt đầu xách theo trái tim và tâm hồn mình mọi lúc mọi nơi. Không cần phải gấp, còn thiếu gì thời gian. Thôi, nói nhiêu đó cũng đủ rồi. Có tin vui!!! Thử đoán xem bữa nay ai nói chuyện với mình??? Đoán đi!!! À mà khoan, làm sao bạn biết được, bạn là cuốn tập muh!!! Rõ chán! Là Jamie Cross!!! Trên đường đi vào lớp, mình thấy cậu ấy hắt xì, nên mình nói “Bless you!”, và rồi cậu ấy quay lại nhìn mình… NHÌN MÌNH… rồi nói “Cảm ơn!”. Bình thường thì chuyện cảm ơn chẳng có gì đặc biệt, nhưng mà đây là Jamie Cross bằng xương bằng thịt!!! Thiên thần tóc vàng, mắt xanh, đẹp trai và cực kì dễ thương, niềm khao khát của mọi đứa con trai và những thằng gay kín trên trái đất này! Mình sướng muốn phát điên! Ok, bây giờ mình bắt đầu có suy nghĩ giống tụi con gái rồi, nhưng cũng chẳng sao! Con trai cũng có cảm giác vậy. Tụi con trai cũng cảm thấy phấn khởi với những chuyện vụn vặt như mọi người khác thôi. Mình đâu cần thiết phải cứng rắn trong chuyện này. Mình cũng có quyền được cười khúc khích hay thở gấp khi nhìn thấy người mình thương chứ. Jamie hấp dẫn nên mình thương cậu ấy, chỉ đơn giản vậy thôi. Hy vọng ngày mai cậu lại hắt xì nữa!

Bữa nay mình có nói chuyện với Simon. Simon là một đứa thông mình, trí thức, có đầu óc, đeo kiếng này nọ, và cực kì dễ thương, nhưng cũng chẳng ai thèm để ý đến việc đó tại không ai thích giao du với Simon. Mình chẳng bao giờ hiểu được tại sao mọi người lại lạnh lùng với cậu như vậy. Chắc tại cậu không biết cách ăn mặc, thành ra tụi kia không muốn chơi. Mình thường thắc mắc làm sao khiến một người thì được coi là thánh trong khi người khác lại bị khinh rẻ ở cái chốn này. Ý mình là, giống như chẳng có tiêu chuẩn gì hết? Có phải về ngoại hình? Hay tính cách? Hay tài chính? Thành tích thể thao? Tiêu chuẩn lúc nào cũng đổi, mà chẳng có ngày nào như ngày nào. Và nếu ai đó không thay đổi kịp thời theo trào lưu, người đó sẽ chịu cảnh lên voi xuống chó nhanh đến chóng mặt. Mình đã từng chứng kiến vài trường hợp như vậy… Sao cũng được, mình lâu lâu cũng có nói chuyện với Simon chút chút, nhưng tụi mình chỉ mới trở thành bạn cách đây vài tháng thôi. Thật ra… mình hơi xấu hổ về việc này… nhưng mình có lần mơ thấy Simon. Một buổi tối, chẳng có lí do gì cả. Cậu chỉ… ở đó… trần truồng… và sẵn sàng… và mình nghĩ chẳng cần phải kể thêm chi tiết cũng đủ biết chuyện gì diễn ra sau đó. Thành ra gặp mặt cậu ở trường buổi sau đối với mình cũng hơi là lạ. Mình nghĩ mình kết bạn với Simon với hy vọng sẽ được ngủ với cậu một ngày nào đó. Hehehehe, mình quả là một thằng dâm tặc. Nhưng cũng hay, Simon thật ra cũng là một đứa bạn tốt.

Bữa nay mình phải ở nhà một mình, tại Sam bị phạt ở lại trường. Hahaha, có khi mình cũng chẳng hiểu nổi nó. Làm sao nó lại nghĩ nó có thể quăng đôi giày của Jimmy LaPlane lên trên nóc nhà??? Nó thì nghịch ngợm nhưng đôi khi mình cảm thấy nó hơi quá đáng, nếu bạn hiểu ý mình nói gì. Mà thật ra thì ai cũng vậy thôi, đúng không? Sao cũng được, mình về nhà đã gần hai chục phút rồi mà vẫn chưa thủ dâm nữa. Đúng rồi… Có gì thắc mắc không? Mình 14 tuổi… và mình thủ dâm! Hơn một lần mỗi ngày! Thủ dâm vui hơn là làm bài tập, nó vừa giúp mình thư giãn vừa tập thể dục, tăng cường sự phối hợp ăn khớp giữa mắt và tay, nâng cao khả nâng tập trung cùng trí tưởng tượng và sáng tạo, mà nó cũng giúp con nít tập tính tự giác lau chùi. Đó là cách giáo dục hoàn hảo nhất cho một đứa con trai đang lớn như mình. Cho nên… Xin lỗi nha, bây giờ mình phải kiếm một cái vớ cũ để hô biến một lát… Jamie, mình tới đây, babe… Gặp lại sau!

Billy.

Ngày 22 tháng 3
Tuyệt! Mình đọc lại những ngày vừa qua chỉ thấy toàn thủ dâm, nghía trai với tưởng tượng nhăng nhít. Có phải là tệ không chứ? Chẳng biết nữa, nhưng nhiều khi mình chẳng thấy mình “gay” chút nào. Nghe khó tin thiệt nhưng mà đó là sự thật. Mình thức dậy, đến trường học, cũng làm một người bình thường như mọi người. Thì mình có nghía trai hơi bị nhiều một chút, mà mình nghĩ đến chuyện làm tình cũng nhiều… Nhưng đâu phải cuộc sống mình chỉ có thế. Ừ thì, mình cũng chưa từng làm chuyện đó, nên nói chính xác thì tình dục không dính dáng gì tới cuộc sống của mình. Có lúc mình thấy chẳng có chuyện gì to lớn. Giả sử mai mốt mình thú nhận chuyện của mình (Đừng có mà nghĩ đến chuyện đó, Billy!!!), chẳng lẽ mình sẽ trở thành một người khác? Chẳng lẽ mình sẽ nói chuyện khác đi, đi đứng kiểu khác, thay toàn bộ tủ quần áo, đi ngoài đường với con ‘bíp’ lọt ra ngoài hay chân mang guốc? Thôi, chắc mình nên hài lòng với cuộc sống bình thường hiện giờ là được rồi.

Sam chắc là lại gặp rắc rối với ba mẹ về vụ bị phạt lần trước rồi, nên có vẻ mình lại có thêm một ngày ở nhà một mình nữa. Cũng hay. Hiện giờ mình không có hứng lắm. Không hẳn là chán, cũng không phải là vui. Chỉ là một trong những lúc mà bạn muốn làm cái gì đó… nhưng lại hoàn toàn không có ý kiến là làm cái gì. Giống như mình muốn, nhưng lại không có đủ hăng hái để làm. Mình chắc là khi lớn sẽ không còn cảm giác này nữa. Ít ra thì cũng hy vọng như vậy. Thật bực khi nghĩ vậy là bình thường. Bữa nay không có gì để nói. Lại phí hết một trang nhật kí! Cũng không hẳn. Mình nghĩ mọi thứ đều có tầm quan trọng riêng của nó. Ai biết được, một ngày nào đó , khi mình đọc lại, lại thấy việc mình ghi lại những chuyện như vầy là đúng. Đôi lúc đọc lại những giây phút phân vân, không giải thích được, với cái nhìn khác cũng hay hay. Gặp sau!

Billy

Ngày 23 tháng 3
Ok, từ giờ mình sẽ ngưng làm bộ là sẽ đổi ý về chuyện này. Dứt khoát là mình sẽ không đem cuốn tập này vào trường! Hôm nay mình thấy quyển tập của Jimmy bị cô văn tịch thu trong lớp. Nó đang vẽ cái gì đó, chẳng chết chóc ai hết, vậy mà bả giựt cuốn tập của nó rồi còn nỡ lòng làm thằng nhóc quê bằng cách treo bức tranh nó vẽ lên trên bảng cho đến cuối tiết học! Trời! Như vậy đâu phải là cách giáo dục thích đáng mà chỉ làm người ta thấy nhục nhã thêm thôi. Tưởng tượng lúc mình đem cuốn nhật kí vào lớp mà cũng bị bả làm như vậy? Rồi sau đó? Bả sẽ vừa hủy hoại cuộc đời mình, vừa nói “Xin lỗi, nhưng đáng lẽ em phải chú ý nghe tôi giảng lần thứ n về cách thức bỏ dấu chấm phẩy trong câu văn!”. Cám ơn nhiều, con mụ khốn kiếp! Mình thề là trường học chẳng có gì tốt, nếu chẳng phải vì đó là nơi bạn bè mình tụ tập dưới một mái nhà.

Mình vừa phát hiện một điều lạ khiến mình phải băn khoăn. Trong lớp khoa học có một con nhỏ tên Celia mà mình hầu như chẳng bao giờ để ý đến, cho đến bữa nay… Mình cam đoan là nó nhìn mình. Ý mình muốn nói là thật sự “nghía” mình. Lúc đầu mình cũng chẳng nghĩ gì, nhưng sau vài lần bắt gặp nó quay sang nhìn mình hoài, mình bắt đầu thấy khó chịu. Mình suýt mở miệng hỏi coi nó nhìn cái khỉ khô gì. Thế rồi mình lại nghĩ khác. Mình thắc mắc có thể con nhỏ đó, nó thích mình. Không phải là “THÍCH mình”, chỉ “thích mình” thôi. Cũng có thể mình nằm trong danh sách những đứa con trai có thể lên giường với nó cũng không chừng. Mình thì không nghĩ mình khêu gợi gì ráo, ngoại trừ vài lời khen ngợi ngớ ngẩn của tụi con gái trong trường, hay là mấy câu như “Thằng này lớn lên sẽ đào hoa lắm” từ những người bà con xa (Mà đối với mình thì ai mà chẳng xa). Mà như có cái gì đó nhá lên trong mình khi nghĩ về việc mình cũng nằm trong mơ tưởng hàng ngày của con nhỏ. Hehehe, chắc là mình cũng trổ mã rồi. Cho dù chỉ là một đứa con gái nhưng mình thấy cũng hay hay.

Nhắc đến mơ tưởng trăng sao, mình lại thấy Brandon trong thư viện bữa nay. Mình thề, chắc là cậu ấy đóng đô luôn trong này. Mình mong việc cậu ấy trình diện ở thư viện cũng như mong việc mặt trời mọc mỗi buổi sáng.Và lúc nào mình cũng tìm được hàng ghế tốt để nhìn cậu rõ hơn. Kì thật, mình chưa hề nói chuyện với Brandon bao giờ, như lại như bắt buộc phải nhìn cậu ấy. Ngắm nghía cậu từ xa cứ như la xem cầu truyền hình trực tiếp. Như thể…sẽ mất hay nếu mình để Brandon biết sự có mặt của mình. Brandon có thể trông đẹp trai mà không cần phải làm ra vẻ. Tuyệt vời một cách tự nhiên. Một ngày nào đó mình thật sự sẽ bắt chuyện với cậu nhiều hơn.

Điện thoại reng. Chắc là Sam gọi cho mình, than phiền về chuyện nó bị cấm cung thêm bao lâu nữa. Đi đây!

Billy.

Ngày 24 tháng 3
Bạn có thấy là mình không hề nhắc đến cái tên Jamie chút nào trong suốt hai ngày qua không? Không, không phải mình quên. Mình chỉ không muốn lắp đầy cuốn tập này bằng những lời huênh hoang khen ngợi Jamie đẹp trai thế này, Jamie đẹp trai thế kia. Mình đang tìm một cách thích hợp để miêu tả tình cảm của mình với cậu ấy nhưng vẫn chưa thành công. Mình thấy Jamie trên lối đi ở trường ít nhất mỗi ngày một lần, thỉnh thoảng vào bữa trưa nữa, lúc đó mọi giác quan của mình đều tập trung vào cậu ấy. Mình thấy bối rối về mọi thứ. Mình không thể mở miệng mà không run rẩy từ trong ra ngoài. Những lúc mà Jamie đi ngang qua người mình, mình hít thật sâu, như muốn hít được mùi cơ thể cậu ấy, và nín thở càng lâu càng tốt để giữ nó lại trước khi nó bay mất. Thở dài… không ổn chút nào. Ý mình nói, nếu một lúc nào đó, Jamie bắt chuyện với mình, mình sẽ không kiềm được mà hôn cậu. Chỉ có thể vậy thôi, muốn tránh cũng không được. Là lỗi của cậu, ai bảo cậu đẹp trai quá làm chi. Mặc dù vậy, cũng có khi mình muốn không nghĩ về Jamie nhiều như vậy. Đó là những khi mình nhắc tên Jamie 5,6 lần khi nói chuyện với người khác, làm người ta cảm thấy đầu óc mình có vấn đề. Lúc thì suy nghĩ về Jamie cho mình cảm giác đê mê mà bất kì thuốc kích thích bất hợp pháp nào cũng không có được. Lúc lại khiến mình buồn thật buồn. Jamie là cả thế giới của mình, không vì một nguyên nhân hiển nhiên nào ngoại chuyện cậu trông thật hấp dẫn. Có lúc cậu làm mình cảm thấy bất lực, và mình chỉ ước sao không cần phải lo nghĩ, sợ cảnh bị cậu đánh đập, hất hủi, vừa cười cợt với ý nghĩ có thằng pêđê thích mình. Mình thề là chẳng ai có thể hành hạ mình được như kiểu của Jamie.

Có vẻ như Sam chỉ bị có 3 ngày cấm cung trong nhà. Nếu xoay xở khéo, nó có thể chỉ chịu ở nhà ngoan ngoãn chừng 2 ngày. Ba mẹ nó hơi hiền, đôi lúc cũng dễ dãi với nó quá. Nhưng mà này, thằng bạn thân của mình sắp được giải phóng, nên mình cũng chẳng có lí do gì để phàn nàn. Nó nói nó có tin mừng cho mình, nhưng nó muốn gặ mặt ở khu đồi mới chịu nói. Mình không chắc là mình có nên mừng hay không nữa. Với Sam, “tin mừng” có thể là mọi thứ từ việc kiếm được một đồng xu từ năm 1985 cho đến chuyện khám phá ra nơi Jimmy Hoffa được chôn cất. Nên mình nghĩ cũng không nên suy nghĩ nhiều về chuyện đó cho đến lúc nó nói với mình. Từ giờ đến lúc đó mình sẽ làm bài về nhà và nghe nhạc trên kênh truyền hình MTV. Mai gặp! Tạm biệt!

Billy.

Ngày 25 tháng 3
Ừm, Sam thông báo cho mình biết tin vui rồi, không hẳn là vui, nhưng cũng khá thú vị. Có vẻ như có một con nhỏ nào đó ở trường rất thích mình. Mà lại KHÔNG PHẢI Celia (Theo như lời thằng Sam nói…). Vấn đề lớn là nó không biết nhỏ đó là ai. Cũng theo lời nó nói thì nó vừa bị một đám nữ du côn tiếp cận trong phòng tập thể dục ngày hôm qua, rồi lại bị tụi nó hỏi cung nhiều thứ về mình. Kiểu như “Nó có bồ chưa?” “Nó đàng hoàng không?” “Nó sẽ phản ứng ra sao nếu có một ai nói là thích nó?” và một số những câu tra khảo khác. Ở trường này có một chiến lược tuy không nói ra nhưng ai cũng biết về việc thổ lộ tình cảm của mình cho người nào đó. Điều lệ thứ nhất, thông tin nhận dạng về bạn phải được giữ kín hoàn toàn và chỉ được tiết lộ cho đến khi tình hình đã được đánh giá và xác nhận là an toàn. Điều lệ thứ nhì, bạn phải có một đứa bạn hay nhóm bạn để phái đi thu thập thông tin về đối tượng, trước khi quyết định xáp vào. Điều lệ thứ ba, ngăn cấm không được nhắc đến tên bạn trong quá trình chất vấn người bị yêu. Ở cái chốn này, tin đồn lan truyền còn nhanh hơn là lửa cháy trong rừng. Điều lệ thứ tư, bạn phải đứng cách xa đối tượng mình thương ít nhất năm chục mét trong thời gian chờ đợi kết quả điều tra. Mà bạn cũng không được nhìn thẳng vào mắt nạn nhân ít nhất là bảy phút và bốn mươi ba giây sau khi tụi bạn hoàn thành công việc tìm hiểu. Này, đâu phải mình đặt ra mấy thứ luật lệ này, mình chỉ là nạn nhân thôi. Và điều lệ thứ năm, cũng là điều lệ quan trọng nhất, khi bạn đã có được đèn xanh, thời điểm và vị trí bạn chọn để tiếp cận đứa con trai hay con gái trong mơ của mình phải là vào lúc và vào nơi ít xe cộ lưu thông hay còn gọi là vắng người qua lại. Có nghĩa là ở đâu mà càng ít người thấy được càng tốt, phòng trường hợp bạn bị từ chối. Kinh nghiệm đau khổ này có thể sẽ theo ám ảnh bạn suốt đời. Cho nên, nếu con nhỏ này làm đúng luật, mình sẽ biết được tên nó chừng năm ngày rưỡi nữa, trừ đi hay cộng thêm vài tiếng.

Ngoài chuyện đó ra, mình biết là nghe hơi kì, nhưng hổm rày mình bắt đầu nghía Simon. Cậu ấy dường như mất đi một chút vẻ “trẻ con” bình thường, và đang ngày một trổ mã thành một anh chàng đẹp trai ra phết. Cậu để mái tóc vàng mọc dài thêm một khúc, mình cũng để ý đến mông cậu lần đầu tiên từ trước tới giờ. Không tệ. Đôi lúc cậu cũng tỏ ra im lặng, mình thắc mắc không biết Simon có phải gay không. Mình dạo này đang cố gắng khởi động cái gọi là trực giác gay trong cơ thể mình, nhưng có lẽ vẫn nó vẫn chưa chịu làm việc. Cầu cho đừng có trễ quá, nếu xui xẻo mình phải đợi đến lúc đã lấy vợ rồi. Lúc đó khi nhìn vào kỉ yếu cũ của trường, mình sẽ đập đầu vô gối tự tử khi nhận ra hàng tá đứa đẹp trai mà mình đã có thể lên giường với nếu mình có gan. Dù vậy, Simon dễ thương và là người bạn tốt. Mình chỉ việc nghiền ngẫm kĩ vấn đề này hơn tí nữa trong những ngày tới. Cậu ấy không hẳn là mẫu người bạn trai lí tưởng, nhưng cũng chẳng tệ nếu là lần đầu tiên của mình.

Mình có bài tập về nhà, mình cần phải coi một hay hai chương trình tivi trong lúc giải lao để cầm cự được lâu hơn. Nên lần sau mình sẽ viết nhiều hơn!

Billy

Ngày 26 tháng 3
ĐÁNH LỘN! ĐÁNH LỘN! ĐÁNH LỘN!!!! Vừa được chứng kiến một màn quýnh lộn QUÁ ĐÃ trong trường hôm nay, trên lối đi, ngay trước cửa thư viện! Jake Tempton đấu với Ramon Velacci! Hai thằng đều trâu bò, khó đoán trước thằng nào sẽ thắng. Mình thì cá là Jake! Mình từng thấy nó đánh nhau một lần vào năm lớp 6, đánh người ta xịt cả máu! Thiệt là đã! Nghe chừng như cãi nhau về một đứa con gái rồi dẫn đến ẩu đả! Thằng Tommy lớp toán thì bảo mình là Ramon ngủ với con bồ mà Jake đang cặp được 7 tuần. Còn nhỏ Melissa ở lớp tiếng Tây Ban Nha thì nói Ramon và nhỏ kia cặp với nhau lâu lắm rồi, thằng Jake chỉ là kẻ thứ ba. Và rồi, Gabriel thì lại kể là con nhỏ có bầu với Jake, thằng Ramon thì ghen tị vì nó gay nên không thể có con với Jake được, mặc dù nó đang để dành tiền để đi giải phẫu chuyển đổi giới tính sau khi tốt nghiệp trung học. Ghi chú cho bản thân: Gabriel KHÔNG đáng tin cậy nếu nói về tin hành lang. Bảo vệ kịp thời can thiệp trước khi có chuyện gì hấp dẫn hơn xảy ra, nhưng dù sao đi nữa, đây cũng xứng đáng được xếp vào mục sự kiện trong ngày.

Vẫn chưa có tin tức gì về con nhỏ thích mình. Mình có chú ý đến một vài đứa con gái trong trường, nhưng chẳng có đứa nào có vẻ gì là đáng nghi hết. Chẳng có gì trên mức bình thường. Bạn biết không, tuy là mình không biết nhỏ đó là ai hay tụi mình học chung lớp môn nào (nếu có), nhưng mình cũng thấy mình khang khác, hiểu không? Mình diện hơn một chút, tốn thêm chút thời gian chải chuốt tóc, và thật ra cũng cảm thấy…không biết nữa…”khêu gợi”, hay gì đó. Dù nó có phải týp của mình hay không, chỉ đơn giản là mình thấy khoái khoái khi được ai đó để ý. Mình thiệt muốn biết là ai! Nhưng mình vẫn còn phải đợi. Còn chuyện này nữa, mình vừa nghe kết quả của cuộc tình đơn phương mới đây nhất. Nhỏ Stacey nói với thằng Bobby S. là nó thích thằng đó, rồi thằng con trả lời là nó chẳng hứng thú chút nào. Thằng đó dễ thương, nhưng mà thỉnh thoảng có hơi có xu hướng đểu. Sao cũng được, sự cố nhỏ này sẽ làm cho MỌI NGƯỜI căng thẳng, dẫn đến quá trình chờ đợi của mình chậm đi rõ ràng. Có khả năng làm chậm trễ kết quả đến cả tuần hay hơn! Grrr! Nhưng mấy chuyện thế này cần có thời gian. Mình đợi được.

Billy

Ngày 29 tháng 3
Vẫn chưa có tin tức gì mới về vụ Celia. Mình nghĩ Celia phải là đứa con gái thích mình, mình muốn nói, ngoại trừ nó ra thì đâu còn ai. Không có nhỏ con gái nào để ý đến mình trừ nó. Mình từng cố bắt chuyện với Celia trước đây, lúc đó nhìn nhỏ như có vẻ muốn xỉu. Nhỏ đổ mồ hôi hột, lại cười rúc rích, mà trông nhỏ hốt hoảng đến độ mình phải nhanh chóng tìm đường thoái lui trước khi nhỏ nổ tung hay gì đó. Dù vậy, cũng hay hay. Bạn biết không, thỉnh thoảng mình cũng thắc mắc không biết mình có bao giờ thấy hứng thú với bọn con gái giống như vậy không. Ý mình nói, mình đâu có mù. Mình biết tụi nó xinh đẹp. Vài đứa còn tuyệt vời nữa là. Rồi còn cái vụ ngực nữa. Hehehe? Gì? Mình chỉ tò mò thôi! Ừ thì mình là một thằng gay, sinh ra và lớn lên là gay, mà con trai mà có ngực như con gái trông thật KINH DỊ! Nhưng mà ngực của đàn bà đôi lúc cũng làm mình mê mẩn. Chỉ cần được ôm chúng, bóp chúng hay gì đó cũng khoái. Celia vẫn chưa được “bà Tiên Vú” ban phước cho nữa, nhưng ngực nhỏ cũng ok, trông nhỏ nhắn, xinh xắn. Tuy vậy, mình lúc nào cũng vẫn thích cái kia của tụi con trai hơn.

Điều gì khiến con trai hấp dẫn mình? Hmmm…Khó mà nói. Biết không, chỉ là khi nhìn con trai, chúng trông thật khêu gợi với mình. Thân thể cao ráo và thân hình gọn gàng, chắc nịch ở đúng chỗ. Mông chắc, tay và chân khỏe mạnh, bụng thon…Ngón tay, cổ, bàn tay…Mọi thứ cơ trên cơ thể đều có mục đích và chức năng, không có cái nào thừa. Mình biết rành những chỗ mà khi liếm sẽ khiến bọn chúng rên rỉ. Rồi còn chỗ đó…cái chỗ xinh đẹp nhất của người đàn ông, với khả năng tự suy nghĩ của riêng nó, với hình dạng, nước da, và cả sức sống trong lành ở trong nó…thật cứng mà cũng thật mềm, vừa nóng lại trơn tru, cả những điều kỳ diệu mà nó có thể làm…Thở dài, bạn có thể thấy được là mình đang nổi máu dâm không?

Mình biết mình được xem là còn trẻ, nhưng mình thiệt rất muốn làm tình. Không phải vì bị áp lực của bạn bè hay muốn thử cho biết hay tại những nguyên nhân phát triển gì đó được viết trong sách. Mình chỉ….mình chỉ muốn cảm nhận cái cầu nối đó giữa hai con người. Mình muốn ôm ai đó vào lòng, chia sẻ mọi thứ trên cơ thể mình cho họ. Không phải ai cũng được, mà phải là ai đó đặc biệt. Mình muốn nếm thử hương vị, cảm giác mà chỉ có tình dục mới có. Mình không muốn làm trai tơ nữa. Mình muốn chuyện đó xảy ra. Mình thiệt thiếu kiên nhẫn, mình biết, nhưng nếu mình suốt ngày nghĩ đến chuyện đó, trong khi lại bị bao vây chung quanh bởi các mẫu người xinh đẹp, thì bà già nó, đương nhiên mình sẽ muốn làm cái đó. Một ngày nào đó, có thể khi mình vật lộn với Sam, mình sẽ hứng lên đột xuất, nổi ý muốn hun nó. Muốn ôm nó sát vào người mình. Muốn le lưỡi liếm một đường dài từ cái chân dễ thương của nó, lên đến đùi, rồi tấn công thẳng vào mỏ vàng. Thật tệ khi nghĩ như vậy về thằng bạn thân mà mình cũng không nên. Nhưng suy cho cùng thì nó là một thằng đẹp trai vả lại bọn mình cũng đã thân với nhau rồi. Thành ra lâu lâu mình cũng tách nó ra khỏi khu vực “tình bạn” để nhìn nó bằng khía cạnh khác. Có khi mình ước sao mình hoàn toàn không quen Sam, để mình có thể chiêm ngưỡng toàn bộ vẻ đẹp của nó mà không phải áy náy. Thế nhưng, dù thằng Sam có là đứa con trai đẹp nhất hành tinh này, nhưng đối với mình nó cũng chỉ là “thằng em họ” thôi. Tóm lại, mình cần phải làm tình trước khi mình bắt đầu nhìn con chó nhà hàng xóm một cách kì cục! Gặp sau!

Billy

Ngày 31 tháng 3.
Bạn có biết chuyện gì xảy ra hôm nay không? Lúc mình đang nói chuyện với Simon. Cậu ấy nói là các băng nhạc như Backstreet Boys hay N’Sync đa phần là nhắm vào giới gay trẻ! Nên mình nói “Chắc cậu đúng!”. Cái Simon nói là chuyện ấy không có gì sai hết, rằng nếu cậu ấy là gay, có thể cậu cũng mê hai nhóm nhạc đó! Rồi cậu cười cười khi nói điều đó ra, nhưng đó là… “tín hiệu”, đúng không? Có thể cậu ấy đang thử ám chỉ điều gì đó với mình cũng không chừng? Có khi nào cậu ta là gay không? Có không? Mình muốn nói, cậu dễ thương, còn mình thì luôn thắc mắc về cậu, nên cũng có thể có thiệt. Tưởng tượng xem…Simon với mình, vừa cuộn lấy nhau, vừa ôm nhau hôn. Mình không biết lúc đó cậu có tháo mắt kiếng ra không? Môi cậu trông thật xinh, biết không? Mình ngắm chúng cử động mỗi khi cậu nói, môi cậu thật hồng và tinh tế khi cậu phát âm từng chữ. Mình nhất định PHẢI tìm hiểu xem cậu có gay không! Tụi mình sẽ hạnh phúc với nhau, bạn có nghĩ như vậy không?

Nhưng rồi, mình lại thấy khó hiểu. Có phải mình thích Simon vì mình thật sự cho là cậu đặc biệt, hay chỉ vì cậu dễ thương, HAY LÀ chỉ vì cậu có khả năng là đứa gay duy nhất trong cái trường quỷ này? Cậu còn ‘trống chỗ’, biết không? Cũng như một người đang đói khát trên sa mạc cả tuần nay, chợt nhìn thấy một cây xúc xích đơn độc ngay trước mắt. Đương nhiên nó cũng như là miếng thịt steak với người ấy, “một miếng khi đói bằng một gói khi no” mà, nhưng nếu có miếng steak ở đằng sau miếng xúc xích, có thể người đó sẽ chọn miếng steak. Ok…Không những mình đang nói năng khó hiểu, mình còn đi ví Simon là miếng xúc xích. Mình đoán mình không muốn mắc sai lầm cho bất kì chuyện gì. Mình nghĩ mình nên đợi thêm một thời gian nữa. Nhưng Simon thiệt là dễ thương, mà bữa nay cậu lại mặc quần kakhi ôm thiệt là sát vào cái mông chắc của cậu! Hehehe! Mình thề, mình chỉ muốn dựa đầu vào cái cặp mông tròn trần trụi đó mà ngủ. Mình sẽ thử bắt chuyện với cậu nhiều hơn, để xem mình có điều tra được gì thêm không.

Hôm nay mình trở lại thư viện, nhưng chẳng thấy Brandon đâu. Mình thấy cứ như bị thất tình vậy. Có vẻ hơi ích kỉ, nhưng mình luôn mong cậu ở đó mỗi khi mình muốn thư giãn trong ngày. Mình chỉ muốn Brandon bị xích vào cái ghế để mình có thể ngắm cậu bất cứ lúc nào cũng được. Cậu luôn chúi mũi vào sách, hoàn toàn không biết đến việc mình trông “xinh trai” như thế nào. Đúng rồi, “xinh trai”…Không phải đẹp trai, nghe có vẻ đạo mạo, người lớn quá. Như lúc bạn ăn mặc tươm tất để đi lễ, mẹ bạn sẽ khen bạn “xinh trai”. Cũng không phải “bốc lửa” vì đó là cái gì không dễ chạm vào hay tới gần được, còn Brandon thì lại dễ tiếp xúc hơn. Cậu không được xem là “hấp dẫn”, vì hấp dẫn tức là cậu phải là mơ ước dục vọng trong mắt của tất cả những người xung quanh. Tức là thoáng nhìn thấy cậu là đã muốn khóc, muốn được như cậu, muốn chiếm hữu cậu. Chỉ hoàn toàn gợi dục khi nhìn cậu từ xa. Cũng không hẳn là dễ thương nữa, vì dễ thương giống như là…một đứa trẻ có một hay hai điểm đáng yêu làm trọn bộ cơ thể trông xinh ra. Như một nụ cười xinh, mắt xinh hay cái mũi xinh, một thứ gì đó nổi trội làm cho cả cơ thể khêu gợi hơn. Còn “xinh trai”….thở dài…xinh trai là vẻ đẹp tự nhiên không trau chuốt mà khi bạn nhìn vào, bạn biết chắc là nét đẹp này không ai biết được ngoài bạn ra. Là một thứ gì đó bạn không giải thích được. Mình biết nghe có vẻ không ổn, khi gọi một đứa con trai “xinh trai”, nhưng Brandon là vậy. Cậu là cánh hoa hồng duy nhất, là cơn mưa mùa hè khi mặt trời vẫn chói chang, là chiếc cầu vồng ở giữa hồ nước. Hoàn toàn không ý thức được bạn trông tuyệt vời thế nào, và người ta muốn chỉ cần được biết mọi chuyện về bạn như thế nào ngay từ lúc đầu họ gặp bạn. Brandon là thế. Mình phải thừa nhận là bữa nay mình nhớ cậu ấy.

Sao cũng được, mình sẽ ra khu đồi gặp Sam. Nên mình nói chuyện với bạn sau. Mình hơi mừng khi nghĩ ra chuyện này. Cuốn tập nhỏ này thật sự giúp mình viết ra mọi suy nghĩ. Chứ không thì làm sao mình có thể nói những chuyện như vậy cho bất kì ai khác…Thành ra…Cám ơn.

Mình có một giấc mơ thật kì lạ đêm hôm qua! Ừ thì, cũng không lạ lắm, chỉ khác thường. Và lẽ dĩ nhiên đó là giấc mơ về Jamie! Mình nghĩ đến nước này mình đã có thể chính thức phân loại Jamie vào hàng ngũ của những thứ ám ảnh mình. Sao cũng được, trong mơ, chỉ có mình và cậu ấy ở trong khu chợ, và tụi mình đi mua sắm này nọ. Rồi cậu cứ cười cợt này nọ những trò chơi điện tử về sex trong cửa hàng Spencer Gift. Những games điện tử như “Thuốc kích thích” hay “Trò ba người”. Điểm đáng buồn là, không có chút gì đả động tới sex ở trong giấc mơ. Nhưng khi tỉnh dậy, mình thấy mọi thứ ở bên ngoài thật xinh đẹp. Ý mình nói, mình chắc chắn là Jamie Cross “thẳng”, mà nếu cậu không phải, chắc hẳn cậu đã dễ dàng tìm được một thằng gay dễ thương hơn mình để ngủ với. Thở dài…nhưng mình không thể không yêu cậu. Và mình GHÉT điều này!!! Trời ơi, mình ghét như vậy! Tại sao? Bởi vì làm sao nếu cậu ấy không thích mình? Làm sao nếu cậu chỉ thích con gái? Nếu lúc cậu cho mình cơ hội để thành tình yêu định mệnh của cậu, rồi lại kiếm thấy một đứa dễ thương hơn? Grrr! Mình ước phải chi mình có thể bằng cách nào đó kiểm soát được tình cảm của con tim, nhưng mình KHÔNG THỂ! Chính như vậy mới làm mình bực muốn chết! Cũng bởi vì mình trước sau gì cũng bị tổn thương! Đơn giản là mình yêu đứa con trai đó bằng tất cả trái tim, mà nếu cậu ấy không có cùng chí hướng, thì mình phải làm sao? Mình chỉ việc “đóng cửa con tim” lại hả? Bộ được sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu suốt đời này mình không bao giờ yêu được một người nào khác hơn là yêu cậu? Vậy mình phải làm gì? Rồi có khi nào mình phải chết đơn độc một mình, sau khi bỏ ra suốt cuộc đời để tìm kiếm một đứa chỉ dễ thương bằng phân nửa của Jamie? Mình không nói xạo, mình từng khóc khi tự hỏi đây có phải là cơ hội và hạnh phúc duy nhất của mình không, hay cũng chỉ là một mơ tưởng viễn vông chẳng bao giờ thành sự thật. Thở dài…đôi lúc mình rất ghét cảm xúc này.

Có phải mình thiệt bị ám ảnh không? Thỉnh thoảng mình cũng thắc mắc. Mà những người nói là mình bị ám ảnh…họ có hiểu được tình yêu chân chính là như thế nào? Một tình yêu không màn đến thời gian. Một tuần, mười tuần, mười tháng, mười năm. Chẳng ăn nhầm gì nếu bạn thật sự yêu ai đó. Con tim mình cũng không phân biệt được phải trái. Nó không thấy sự nguy hiểm khi yêu một người không có hứng thú với mình. Nó không hiểu được sự mạo hiểm trong đó, hay những hậu quả theo sau lời từ chối. Giống như là đói bụng vậy. Khi bạn đói thiệt là đói, bao tử bạn không muốn nghe bất kì lí lẽ nào. Nó không muốn vướng víu tới chi tiết hay hậu quả hay nghi ngờ hay lo sợ gì hết. Nó chỉ cần biết những thứ nó muốn, liên tục thúc đẩy bạn cho đến khi bạn cung cấp cho nó những thứ nó cần. Đó là cảm giác khi yêu một cách vô vọng. Chỉ được nhìn vào cái vật xinh đẹp, hoàn hảo đó, nhưng lại hoàn toàn ở xa tầm tay. Nhưng dù biết vậy, bạn cũng cố thử với tới nó. Như thể muốn chạm tay vào mặt trăng. Mình thật hi vọng mình có thể hoặc thuyết phục cậu đáp lại tình yêu của mình, hoặc tìm ra phương thuốc chữa trị virus cho căn bệnh yêu đơn phương này.

Mình có nói với bạn là mình chưa hề có suy nghĩ nào trong đầu về Jamie mà không dính dáng tới làm tình một cách trực tiếp hay gián tiếp không? Mình muốn cậu đến nỗi mình có thể nếm được mùi vị của cậu khi mình bước ngang qua. Nhịp thở mình thì ngưng lại, và mình cảm nhận được lực hút mãnh liệt từ cậu, kéo mình thật mạnh, chỉ để chạm tay vào người cậu. Mà, một phần nào đó trong mình lại cảm thấy mình không xứng được chạm vào cậu. Mình thấy sợ. Có thể bạn nghĩ mình chỉ thấy căng thẳng trong khi chỉ việc nói với cậu ấy là mình yêu cậu. Nhưng không phải dễ như vậy. Thành thật mà nói, mình hiện giờ đang thấy hạnh phúc khi thương thầm Jamie, cảm nhận được sung sướng tột độ mà chỉ cần nhìn cậu cười. Mình biết là cảm xúc của mình không được đáp lại, mà mơ ước của mình hoàn toàn không phải “thật” theo nghĩa chính xác của nó. Nhưng… niềm vui khi nghĩ rằng cậu có khả năng là gay, rằng cậu cũng có thể đang nghía mình, thật to lớn! Tình yêu thật vĩ đại, mà lẽ hiển nhiên, đó cũng là thứ mình đang tìm kiếm, nhưng mình cũng không phủ nhận cảm giác tội lỗi khi không biết cậu thật sự nghĩ như thế nào. Những người chỉ sống vì kết quả chính xác sẽ nói “Làm liển bây giờ đi chứ đừng ngu ngốc mà không làm gì cả”. Những ai nói như vậy là đã quên đi niềm vui thật sự mà tình yêu có thể mang lại cho họ. Niềm vui mà sự mập mờ, nụ cười e thẹn và những cái liếc nhìn lén có thể cung cấp. Quả là tuyệt vời đối với mình. Mình yêu cái cảm giác này. Mình không vội. Cứ mặc họ muốn làm tình với chừng 30 người để rồi hy vọng rằng họ kiếm được định mệnh của họ trong số những người đó. Mình thà chờ đợi thêm để tìm một người mình thật sự yêu. Một người mình có thể đợi cho đến phút giây cuối cùng. Người luôn làm mình phải đoán biết. Mình thích như vậy lắm.

Tốt, mình dự tính bữa nay chỉ toàn viết về Jamie nhưng hình như không phải. Và mặc dù mình khởi đầu câu chuyện ngày hôm nay thực sự vui vẻ, có vẻ như niềm vui đó đã xuống cấp thành một cái gì đó đáng buồn chán. Thế tại sao mình không kết thúc ngay tại đây, khi tâm trạng vẫn còn kha khá. Ngủ ngon!

Ngày 3 tháng 4
Bạn có từng bao giờ phải trải qua một trong những ngày mà mọi thứ đều đảo ngược khi bạn đến trường, giống như có cái gì đó có vẻ như là không ổn lắm? Giống như ai đó gửi ra một thông điệp “Bài trừ Billy!” mà chỉ có một mình mình không nhận được? Ngày hôm nay là như vậy đó.

Ngày hôm trứơc, bạn là đứa trẻ nổi tiếng nhất, thân thiện nhất, được biết đến nhiều nhất ở trường. Rồi ngày hôm sau…bạn lại thấy chính bạn gặp phải toàn những người không muốn mở miệng nói chuyện. Tự nhiên họ nhìn bạn như thể bạn không thuộc về chốn này vậy. Mọi lời nói đùa của bạn đều trở nên vô duyên với họ, và không cần biết bạn muốn ở trong tâm trạng vui vẻ như thế nào, tất cả những người khác chỉ muốn chà đạp bạn xuống tận cùng. Bạn có thể nói hôm nay là một ngày xúi quẩy không? Ừm, đúng vậy. Ngay cả Sam … thằng bạn thân nhất trên cái thế gian khốn kiếp này, cũng chỉ hoàn toàn không nhận thức được bất kì chuyện gì mình làm bữa nay. Mình sẽ bị trời phạt nếu cứ làm như thằng hề để chọc vui tụi nó. Hay nếu mình tự làm nhục bản thân vì cứ gắng gượng thêm công sức để bắt chuyện với chúng. Nếu chúng nó không được thoải mái, thì thây kệ cha chúng nó, phải không? Hả? Ừm… Đó là kiểu người mình muốn trở thành. Dạng người thành công trên thế gian này mà không màn đến ăn năn gì hết. Nhưng ngay cả việc giả bộ giống như loại người như vậy mình cũng không thể làm được.

Mình thử. Trời ơi, mình thử. Nhưng mình không làm được. Mình không chịu nổi suy nghĩ là có ai đó giận mình. Không hiểu sao nó làm cho mình thấy như mình không phải con người. Suy nghĩ về chuyện này một chút, thật ra trước giờ mình cũng đã từng nói hay làm chuyện gì đó làm người ta buồn lòng. Đấy có thể là một thứ đơn giản như cắt ngang lời nói, hay vô tình dẫm lên chân người khác trên lối đi. Ngay cả nếu như mình không có làm gì sai hết… cũng thật làm mình rất buồn khi nghĩ rằng người ta xì xào nói xấu sau lưng mình. Mình không hiểu sao mình lại để tâm như vậy. Dù cùng một lúc, mình lại mong người khác để tâm hơn. Mình hoàn toàn bị dội bởi những thằng khốn nạn chỉ biết xỉ nhục người chung quanh, hay đánh lộn với người ta, hay ngủ với vợ người ta, hay cướp công việc của người khác hay làm lơ ai đó mà không cảm thấy e ngại tí nào. Ý mình nói, họ có bao giờ hiểu được nỗi đau họ gây ra cho người khác nặng nề như thế nào không? Liệu họ có để tâm chút nào không? Có lẽ họ chỉ tự nhủ với chính mình “Đáng lẽ mình không nên làm vậy, nhưng cuộc đời này chỉ dành riêng cho những việc mình muốn làm, thây kệ cha những đứa nào không thích”. Mình tự hỏi. Nghe như xấu lắm, mà mình cũng ghét bản thân khi mở miệng ra nói câu này, nhưng một ngày nào đó, mình hy vọng sẽ trở thành một trong những người ở trên cao để thử một lần cho biết. Một người có khả năng làm người khác đau khổ nhưng lại không màn gì tới. Để có thể cảm nhận được niềm vui mà không hề ăn năn vì bất kì thứ gì. Mình muốn được ích kỉ. Không có chút cảm giác tội lỗi hay nhận thức. Mình thề, nếu có thể tắt đi cái cảm giác mặc cảm khó chịu ấy, mình sẽ làm liền.

Mình lại gặp Simon bữa nay. Và bạn muốn biết gì không? Cậu càng lúc càng dễ thương kể từ khi nỗi nghi ngờ của mình về việc cậu có là gay hay không ló mặt. Bây giờ mình nghía cậu hoài. Và thỉnh thoảng mình thủ dâm cũng nghĩ đến cậu. Cậu thật xinh đẹp! Điều làm mình lo lắng nhất, là chuyện tâm trí mình ngày một trở nên toan tính hơn trong việc tiếp cận Simon thay vì chỉ mơ mộng viễn vông. Thay vào đó, mình vẫn đang tìm một cách để tiếp cận và bắt chuyện với cậu về sex, rồi tiếp đó, sau khi làm cho cậu thấy khó chịu và bực bội trong người, mình sẽ có thể dụ dỗ cậu làm một hay hai ‘thí nghiệm’ nhỏ. Mình nghĩ đến hàng tá lí do để cậu muốn lại nhà mình chơi, khi tan trường, lúc mẹ mình đi làm. Lí do gì đó, cái gì cũng được, miễn sao cho mình chút thời gian ở riêng với cậu. Mình không chắc làm thế nao có thể lột đồ cậu, khiến cậu hôn mình, tư tưởng mình luôn nhảy cóc từ chỗ cậu nói “Được thôi, tớ sẽ lại nhà cậu” đến chỗ “Ôi bé cưng, tớ thích cách lưỡi cậu kích thích tớ”. Nhưng vì một lí do nào đó, mình khá tự tin là bất cứ thứ gì mình tùy cơ ứng biến cũng sẽ giúp mình có kết thúc tốt đẹp. Nói thật, hiện tại mình đã thấy rất phấn khởi rồi!!! Tự nhủ với bản thân là “Wow!!! Mình sắp sửa có bạn trai! Mình sắp được làm tình mỗi ngày, và như thế sẽ tuyệt vời lắm!!!”. Mình thường thắc mắc không biết tình dục sẽ cho cảm giác thế nào. Mình không rành, nhưng mình nghĩ về chuyện ấy mọi lúc. Mình chỉ có thể tưởng tượng nó rất tuyệt, rất hưng phấn, hoà nhập xác thịt và cả tâm hồn. Cái cảm nhận cực kì, không chạm vào được của niềm vui trọn vẹn và sự thoả mãn xác thịt. Sự thức tỉnh hoàn toàn của cơ thể và tâm trí, nơi mà không có câu hỏi nào là không được giải đáp. Mình không thể chờ đến lúc XXX Simon!!!

Hehehe, mình biết là hơi bị chủ động, lộ liễu một chút, nhưng mình MUỐN cậu ấy! Simon sẽ rất ngon lành khi ở trong miệng mình! Và cả người cậu nữa. WOW! Mình sẽ liếm từ trong ra ngoài! Và cậu ta sẽ rên to, nói với mình rằng mình là người yêu tuyệt vời nhất cậu chưa từng có! Mình sẽ khiến cậu thấy rất sung sướng. Ok..báo động đỏ! Khi mình không thể viết tiếp vì cuốn tập trở nên ‘không cân bằng’ trên đùi mình… Đã đến lúc phải ‘xả hơi’ một chút! Hehehehe! Chắc là mình sẽ thử chuyện đó vào cuối tuần này. Mình sẽ bắt chuyện với Simon để xem cậu có hứng thú không. Chắc vậy! Mình có thể nói. Tốt, tốt! Cuối cùng rồi cũng đến phần sex! Mình THIỆT phấn chấn!

Ngày 4 tháng 4
Bạn có biết chuyện gì xảy ra bữa nay? Brandon trò chuyện với mình những mười phút!!! Quả là rất đã! Mình biết là không nên kích động vì chuyện cỏn con như vầy nhưng mình rất ngạc nhiên khi tìm ra một con người rất dễ thương dưới lớp vỏ bọc bên ngoài.Ý mình nói, thường thì cậu ấy hơi mắc cỡ, và không nói nhiều cho lắm. Nhưng khi bạn đặt đúng câu hỏi, cậu thật sự sẽ … cởi mở và mọi thứ sẽ trở nên sâu sắc hơn. Mình hoàn toàn không biết cậu lại là người sâu sắc đến như thế. Bình thường, mình chỉ hỏi cậu ngày hôm nay ra sao, rồi cậu sẽ chỉ nói “Tốt!”. Hay mình hỏi cậu thấy thế nào, cậu cũng chỉ nói…ừm…”tốt”. Ý mình nói cậu chưa từng đi sâu hơn vào vấn đề. Cứ như cậu không mong mọi người thật tình để tâm. Nên cậu giữ hết mọi chi tiết cuộc sống của mình cực kì mơ hồ. Mình lúc nào cũng xem như là cậu không có nhiều điều để nói. Nhưng khi mình thật sự ngồi xuống bắt chuyện với cậu, cậu thiệt tình làm mình bất ngờ. Cậu hơi thả lỏng sau một lúc, mình đoán là cậu cảm thấy mình muốn biết về cậu nhiều hơn. Rồi sau đó, mọi việc cứ thế mà tiếp diễn, cậu thư giãn và kể cho mình nghe vài thứ đã gây ấn tượng cho mình từ đầu đến cuối. Mình chưa hề biết cậu đi du lịch nhiều đến thế. Hay cậu chơi thể thao ở trường cũ. Hay cậu muốn một lần được đứng trên bục hát. Mình chưa hề biết cậu viết thơ, hay cậu có thể vẽ, hay cậu ghiền film kinh dị. Những thứ này trước giờ sao mình không thấy? Mình đoán từ trước tới nay mình không hỏi đúng câu hỏi. Một phần nào đó của mình luôn quan tâm đến việc cố làm sao cho bản thân mình trở nên thú vị hơn dưới mắt cậu. Thành ra mình vẫn cứ chia sẻ chuyện này hay chuyện kia trong cuộc sống của mình trong những cuộc nói chuyện nhỏ với Brandon, và cậu cũng thích việc đó. Nhưng mình không nghĩ mình từng đào sâu vào chuyện cậu ấy là người như thế nào. Với mình, cậu chỉ là cậu trai dễ thương ngồi phía bên kia phòng trong thư viện. Và mình vẫn còn nghĩ cậu cực kì xinh trai. Mình có thể dùng hình ảnh của cậu để giải trí. Thế nhưng không hiểu sao cậu quá tốt để dùng cho chuyện này. Ở một cấp độ mà cả Jamie cũng không động vào được. Điều gì đó từ Brandon làm mình thấy phấn chấn không rõ nguyên nhân gì hết. Chỉ là việc cậu ở đó. Rằng cậu cũng có những giấc mơ, nỗi lo sợ, niềm vui, và những chuyện khiến cậu cười nụ cười dễ thương của cậu. Đấy là những thứ mình thích ở Brandon. Không có liên quan đến tình dục chút nào. Cảm giác đó chỉ…luôn luôn..ở đó. Nhưng, mình không phải đang yêu. Mình có một nhân vật khác ở trong đầu dành riêng cho thứ tình cảm đặc biệt ấy.

Mình đã thử mời Simon lại nhà hôm nay. Thở dài…ừm, bởi vì mình đang cặm cụi viết lách vào cuốn tập này thay vì mân mê cậu ấy trên giường (hahahaha!), mình nghĩ bạn có thể tự suy ra là cậu từ chối lời mời. Không phải từ chối một cách thẳng thừng, quyết liệt. Cậu chỉ có chuyện gì đó cần phải làm với Câu lạc bộ “Khoa học trong xã hội” sau khi tan học. Nhưng Simon tỏ vẻ vui khi mình mở miệng mời cậu. Đó phải chăng lại là một ám hiệu khác không? Mình thắc mắc. Mình sẽ làm gì lúc cậu lại đây? Mình tưởng tượng mình có thể cho cậu ấy coi chung quanh căn nhà, kết thúc chuyến tham quan ở trong phòng ngủ của mình, và rồi cậu ấy sẽ đóng cửa lại phía sau lưng hai đứa. Rồi, khi mình quay người lại, cậu sẽ bước tới bên mình, rồi ôm lấy mình trong tay, rồi bắt đầu hôn mình. Mình sẽ giả vờ kháng cự, nhưng cậu vẫn tiếp tục, và mình sẽ e ngại đầu hàng trong sự đam mê và hứng khởi của Simon. Rồi cậu sẽ đặt mình lên giường mà nói “Tớ chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi. Tớ yêu cậu, Billy. Tớ vẫn luôn yêu cậu. Mọi người đều yêu cậu”. Rồi hai đứa sẽ làm chuyện ấy cho đến khi không thể làm đựơc nữa. Đúng…mọi việc sẽ diễn ra như vậy. Và đó sẽ là cảm giác ái ân tốt nhất mà cậu ta có thể có. Được. Vậy mình sẽ sớm thử thêm lần nữa. Có thể là cuối tuần tới. Để xem. Nhưng trước đó mình phải kiểm soát hormone trong người tốt hơn. Mình tự nhiên lại ‘chào cờ’ khi chỉ mở miệng rủ cậu lại nhà. Như thể mình cảm thấy rạo rực với đôi môi nóng bỏng và thân hình quyến rũ của cậu ngay tại trong lớp. Mình sẽ thật tốt với Simon. Cậu ấy sẽ không muốn bất kì ai khác. Kẹo ngọt và hoa… Mình sẽ cố hết sức chiều cậu.

Phải đi đây! Sam và mình có hẹn ở trạm xăng đầu đường rồi cùng tới khu đồi. Nên, mình gặp lại bạn lần tới vậy, hỡi nhật kí vĩ đại của ta. Bảo trọng. Hy vọng nhật kí của ngày tới sẽ ‘thú vị’ hơn nhiều.

Mình có một giấc mơ thật kì lạ đêm hôm qua! Ừ thì, cũng không lạ lắm, chỉ khác thường. Và lẽ dĩ nhiên đó là giấc mơ về Jamie! Mình nghĩ đến nước này mình đã có thể chính thức phân loại Jamie vào hàng ngũ của những thứ ám ảnh mình. Sao cũng được, trong mơ, chỉ có mình và cậu ấy ở trong khu chợ, và tụi mình đi mua sắm này nọ. Rồi cậu cứ cười cợt này nọ những trò chơi điện tử về sex trong cửa hàng Spencer Gift. Những games điện tử như “Thuốc kích thích” hay “Trò ba người”. Điểm đáng buồn là, không có chút gì đả động tới sex ở trong giấc mơ. Nhưng khi tỉnh dậy, mình thấy mọi thứ ở bên ngoài thật xinh đẹp. Ý mình nói, mình chắc chắn là Jamie Cross “thẳng”, mà nếu cậu không phải, chắc hẳn cậu đã dễ dàng tìm được một thằng gay dễ thương hơn mình để ngủ với. Thở dài…nhưng mình không thể không yêu cậu. Và mình GHÉT điều này!!! Trời ơi, mình ghét như vậy! Tại sao? Bởi vì làm sao nếu cậu ấy không thích mình? Làm sao nếu cậu chỉ thích con gái? Nếu lúc cậu cho mình cơ hội để thành tình yêu định mệnh của cậu, rồi lại kiếm thấy một đứa dễ thương hơn? Grrr! Mình ước phải chi mình có thể bằng cách nào đó kiểm soát được tình cảm của con tim, nhưng mình KHÔNG THỂ! Chính như vậy mới làm mình bực muốn chết! Cũng bởi vì mình trước sau gì cũng bị tổn thương! Đơn giản là mình yêu đứa con trai đó bằng tất cả trái tim, mà nếu cậu ấy không có cùng chí hướng, thì mình phải làm sao? Mình chỉ việc “đóng cửa con tim” lại hả? Bộ được sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu suốt đời này mình không bao giờ yêu được một người nào khác hơn là yêu cậu? Vậy mình phải làm gì? Rồi có khi nào mình phải chết đơn độc một mình, sau khi bỏ ra suốt cuộc đời để tìm kiếm một đứa chỉ dễ thương bằng phân nửa của Jamie? Mình không nói xạo, mình từng khóc khi tự hỏi đây có phải là cơ hội và hạnh phúc duy nhất của mình không, hay cũng chỉ là một mơ tưởng viễn vông chẳng bao giờ thành sự thật. Thở dài…đôi lúc mình rất ghét cảm xúc này.

Có phải mình thiệt bị ám ảnh không? Thỉnh thoảng mình cũng thắc mắc. Mà những người nói là mình bị ám ảnh…họ có hiểu được tình yêu chân chính là như thế nào? Một tình yêu không màn đến thời gian. Một tuần, mười tuần, mười tháng, mười năm. Chẳng ăn nhầm gì nếu bạn thật sự yêu ai đó. Con tim mình cũng không phân biệt được phải trái. Nó không thấy sự nguy hiểm khi yêu một người không có hứng thú với mình. Nó không hiểu được sự mạo hiểm trong đó, hay những hậu quả theo sau lời từ chối. Giống như là đói bụng vậy. Khi bạn đói thiệt là đói, bao tử bạn không muốn nghe bất kì lí lẽ nào. Nó không muốn vướng víu tới chi tiết hay hậu quả hay nghi ngờ hay lo sợ gì hết. Nó chỉ cần biết những thứ nó muốn, liên tục thúc đẩy bạn cho đến khi bạn cung cấp cho nó những thứ nó cần. Đó là cảm giác khi yêu một cách vô vọng. Chỉ được nhìn vào cái vật xinh đẹp, hoàn hảo đó, nhưng lại hoàn toàn ở xa tầm tay. Nhưng dù biết vậy, bạn cũng cố thử với tới nó. Như thể muốn chạm tay vào mặt trăng. Mình thật hi vọng mình có thể hoặc thuyết phục cậu đáp lại tình yêu của mình, hoặc tìm ra phương thuốc chữa trị virus cho căn bệnh yêu đơn phương này.

Mình có nói với bạn là mình chưa hề có suy nghĩ nào trong đầu về Jamie mà không dính dáng tới làm tình một cách trực tiếp hay gián tiếp không? Mình muốn cậu đến nỗi mình có thể nếm được mùi vị của cậu khi mình bước ngang qua. Nhịp thở mình thì ngưng lại, và mình cảm nhận được lực hút mãnh liệt từ cậu, kéo mình thật mạnh, chỉ để chạm tay vào người cậu. Mà, một phần nào đó trong mình lại cảm thấy mình không xứng được chạm vào cậu. Mình thấy sợ. Có thể bạn nghĩ mình chỉ thấy căng thẳng trong khi chỉ việc nói với cậu ấy là mình yêu cậu. Nhưng không phải dễ như vậy. Thành thật mà nói, mình hiện giờ đang thấy hạnh phúc khi thương thầm Jamie, cảm nhận được sung sướng tột độ mà chỉ cần nhìn cậu cười. Mình biết là cảm xúc của mình không được đáp lại, mà mơ ước của mình hoàn toàn không phải “thật” theo nghĩa chính xác của nó. Nhưng… niềm vui khi nghĩ rằng cậu có khả năng là gay, rằng cậu cũng có thể đang nghía mình, thật to lớn! Tình yêu thật vĩ đại, mà lẽ hiển nhiên, đó cũng là thứ mình đang tìm kiếm, nhưng mình cũng không phủ nhận cảm giác tội lỗi khi không biết cậu thật sự nghĩ như thế nào. Những người chỉ sống vì kết quả chính xác sẽ nói “Làm liển bây giờ đi chứ đừng ngu ngốc mà không làm gì cả”. Những ai nói như vậy là đã quên đi niềm vui thật sự mà tình yêu có thể mang lại cho họ. Niềm vui mà sự mập mờ, nụ cười e thẹn và những cái liếc nhìn lén có thể cung cấp. Quả là tuyệt vời đối với mình. Mình yêu cái cảm giác này. Mình không vội. Cứ mặc họ muốn làm tình với chừng 30 người để rồi hy vọng rằng họ kiếm được định mệnh của họ trong số những người đó. Mình thà chờ đợi thêm để tìm một người mình thật sự yêu. Một người mình có thể đợi cho đến phút giây cuối cùng. Người luôn làm mình phải đoán biết. Mình thích như vậy lắm.

Tốt, mình dự tính bữa nay chỉ toàn viết về Jamie nhưng hình như không phải. Và mặc dù mình khởi đầu câu chuyện ngày hôm nay thực sự vui vẻ, có vẻ như niềm vui đó đã xuống cấp thành một cái gì đó đáng buồn chán. Thế tại sao mình không kết thúc ngay tại đây, khi tâm trạng vẫn còn kha khá. Ngủ ngon!

Ngày 7 tháng 4
Kết quả cho tình huống Simon!!! Hôm nay vào bữa ăn trưa, mình đứng ngay cạnh cậu ấy khi cậu xếp hàng lấy đồ ăn, hai đứa bắt chuyện với nhau. Rồi cậu ta nhắc đến bà Bronski, giáo viên dạy toán lớp cậu. Tôi cứ đinh ninh khẳng định với cậu bà ta quái thú cỡ nào. Và ngay vào cái phút mình gọi bả là “con quái đầu heo”, cậu phá lên cười ha hả! Thành ra, tình hình đang đầy thiện cảm với tiến triển tốt, phải không vậy? Nhưng thế vẫn chưa đủ. Sau khi cười nghiêng ngả sau vài câu đùa nữa, mình mở miệng mời Simon lại nhà thêm lần nữa… rồi cậu nói ĐƯỢC! Bạn có tin nổi không? Cậu ấy nói ĐƯỢC!!! Đây chắc hẳn là một bước tiến mới theo đúng quỹ đạo. Ôi trời… bạn nên thấy Simon vào lúc đó, trông cậu thật dễ thương với nụ cười tủm tỉm trên gương mặt. Cậu còn dễ thương hơn trước giờ nữa. Mình cứ nghĩ về chuyện này cả ngày còn lại, chất giọng và âm điệu trong lời cậu khi cậu nói được. Có phải giọng tán tỉnh không? Giọng nói khêu gợi? Giọng gay e thẹn? Mình.không.biết! Mình chưa bao giờ ngại ngùng được một đứa con trai gay nào dụ dỗ hết. Ặc! Mình phải dọn dẹp phòng! Phải đi tắm…một lần..không…hai lần! Như thế mình mới cực kì sạch sẽ và có mùi thơm ngọt ngào. Tối nay tắm hai lần rồi thêm một lần vào sáng mai nữa. Mà mình đảm bảo sẽ mặc một bộ đồ hay hay. Cái gì đó mà cậu thích. Phải nhớ được cậu thích mình mặc gì nhỉ? Mình ăn mặc như thế nào khiến cậu nói chuyện với mình nhiều nhất? Hmmm, có khả năng bộ đồ đang bận hiện giờ! Có vẻ ổn đấy! Mà khoan…không ổn. Mình không thể ăn bận y chang suốt hai ngày liên tục, Simon sẽ nghĩ mình ở dơ hay sao đó. Mình sẽ tìm được cái gì đó tốt hơn.

Wow…Mình không nghĩ mình có khi nào thật sự nghĩ sex sẽ như thế nào. Ừ thì…ý mình nói…mình có nghĩ…nói đúng ra thì rất nhiều. Nhưng mình chưa hề nghĩ đến chuyện phải làm gì với …tay mình … hay lưỡi mình. Hay bất cứ thứ gì! Mình chưa từng hôn ai cả. Mình từng đọc về chuyện này, nhưng chưa có ai chỉ cho bạn cách hôn ra sao! Họ chỉ nói “Hai đứa hôn nhau, cảm giác thật tuyệt vời”. Chẳng giúp ích cho mình được gì hết! Lúc nào thì dùng lưỡi? Lúc nào thì nhắm mắt? Ok, ít ra mình cũng biết phải nghiêng qua một bên để không phải đụng mũi đụng mũi cậu ấy. Chỉ biết có nhiêu đó thôi. Nhưng…mình nên nghiêng sang bên trái…hay bên phải? Có lẽ mình nên đợi xem cậu ta nghiêng bên nào trước, rồi chỉ việc nghiêng hướng ngược lại. Nhưng làm sao nếu cậu ấy lại đợi mình nghiêng trứơc? Nó sẽ là nụ hôn đam mê và gần gũi, hay mình để cho nó ngọt ngào mà ngây thơ?

Biết không, nếu chỉ hình dung ra làm sao hôn một thằng con trai đã rắc rối nhiều như vầy, mình càng gặp rắc rối to giây phút cởi đồ ra! Mình hoàn toàn không biết Simon trông thế nào khi không mặc đồ. Jesus! Mình cá là cậu hấp dẫn lắm! Mmmmm… dễ thương và mềm mại và …”to”. KHOAN…làm sao nếu cậu ta…bạn biết đấy…’to’ hơn mình? Sẽ là vấn đề gì chăng? Mình có nên… luyện tập cơ thể một chút hay làm gì đó trước không? Mình không muốn cậu nhìn mình rồi bật cười khúc khích! Sẽ rất là tệ! Ok..ừm… có lẽ mình nên đợi đến lúc cậu dấn sâu vào cuộc và thư giãn rồi mới cởi quần. Lúc đó cậu sẽ không để tâm đến. Vậy xem ra được đó.

Không tin được mình đang làm chuyện này! Tuyệt! Mình sẽ đánh răng vài lần tối nay, cả ngày mai nữa, để chắc là hơi thở mình thơm tho, tươi mát hơn bao giờ hết. Mình cũng có mẫu dùng thử thuốc súc miệng từ ông nha sĩ. Mình sẽ đem nó theo vào trường, và xài nó vào cuối buổi học. Với lại kẹo cao su. Với kẹo tic tacs nữa… phòng ngờ thôi. Sẽ tuyệt vời lắm đây!

Mình có ‘kinh nghiệm trọng đại’ để chuẩn bị! Thành ra nên ngưng viết ở đây. Hy vọng đây là bài viết cuối cùng mình viết với tư cách của một người còn dzin! Mình sẽ không làm gì tối nay! Để dành cho Simon! Gặp lại bạn ngày mai với tin mừng nhé!

Billy

Ngày 8 tháng 4
Ừm, Simon có lại nhà chơi. Ở lại một lát, chơi vài ván điện tử…rồi cậu đi mất. Thở dài… đi mất đất. Mình không hiểu. Mình đã làm gì sai nào? Có thể tại mình tắm nhiều quá, ai biết được? Mình biết thủ phạm là gì rồi … cái áo thun ngu xuẩn này! Mình bữa nay mặc áo xanh dương. Đáng lẽ mình đã nên mặc màu đỏ! Ngốc xít! Đỏ là sắc màu tình yêu, ai cũng biết! Màu đỏ làm nổi trội màu mắt nâu của mình, đồng thời cũng tương phản với mái tóc sậm. Nếu mình ‘gay’ hơn một chút thì mình đã biết rồi. Không thể tin được mình làm hỏng chuyện hôm nay.

Thế, Simon đi về nhà cùng mình ngay sau khi tan học, đúng không? Và mới bước tới cửa vào, mình đã run như điên. Mình bắt đầu thấy căng thẳng và đần ra, mình chắc là cậu cũng nhận ra. Dám cá là cậu nhận ra. Bởi vậy nên cậu không cố làm chuyện gì hết. Trông cậu lại cực kì dễ thương lúc lại nhà mình. Mình cố tình áp sát lại gần cậu lúc hai đứa chơi điện tử, nhưng ngay cả khi chân mình chạm vào chân cậu, cậu không cử động lấy một inch. Mình thiệt tình muốn chúi người tới mà bất ngờ hôn cậu, bạn biết không? Cậu ở gần quá, người cậu thơm thiệt thơm, mà lại đang tập trung hết sức vào trò chơi điện tử, đến nỗi cậu sẽ không nhận ra mình làm chuyện đó cho đến khi đã quá trễ. Nhưng… mình chỉ không làm được. Mình đúng là thằng nhát cáy mà! Mình quả quyết rằng cậu ta đợi mình đi bước đầu tiên. Mình chắc chắn với bạn là vậy. Nếu mình có gan hôn cậu thì chuyện đâu đến nỗi này, và giờ này mình sẽ ngồi đây hí hoái viết xuống buổi chiều nay đã đầy phấn khởi, nóng bỏng và hấp dẫn như thế nào. Thay vì vậy, mình chỉ ngồi đây mà bặm môi tự rủa xả bản thân.

Không công bằng, biết không? Ý mình nói… Simon có thể chủ động trứơc! Mình không biết vì sao ‘mình’ phải là người có gan. Mình cũng đã thử vật lộn với cậu ấy một chút, lúc cậu đòi về. Mình đoán mình thấy hoảng khi cậu đứng dậy, mang giày. Mình chỉ…không muốn cậu bỏ đi. Nên mình đã… thử cù lét cậu trên giường. Mình đoán lăn lộn chút chút sẽ thu được sự chú ý của cậu. Nhưng không, cậu chỉ phá lên cười. Như thể hai đứa chỉ ‘giỡn chơi’ với nhau hay gì đó. Rồi cậu nói “Billy…thiệt mà… tớ phải về…”. Nhưng cậu vẫn nhìn mình cười, mà lúc đó mình ngồi trên người cậu, và mình thật chẳng muốn để cậu rời đi, và … sau vài phút, mình đứng dậy, để cậu về nhà. Đáng lẽ mình nên hôn Simon khi ở trên người cậu, giống cảnh trong câu chuyện “Đứa trẻ mới” mắc dịch trên tivi ấy! Câu chuyện ngu ngốc! Cảnh như thế chẳng thể bao giờ xảy ra. Dù sao thì ít ra cũng là với mình.

Mình sẽ nguyền rủa, cắn rứt lương tâm trong thời gian dài, dài nữa. Mình tắm bao nhiêu lần như vậy cũng chẳng được ích lợi gì. Không những thế, mình còn để dành ‘chuyện ấy’ cho thằng nhóc đó nữa! Giờ mình thấy rạo rực gấp bội và vẫn còn dzin.

Mình sẽ nằm trên giường mà đập đầu vào gối tự tử hay sao đó. Cậu vừa mới ở ngay đây, mà mình lại đi mà làm hư mọi chuyện. Cuộc đời đôi lúc cũng như đống phân không hơn không kém.

Ngày 10 tháng 4
Không có ý định viết lách gì bữa nay. Có khả năng sẽ lại ân hận, tự đay nghiến bản thân về thất bại ngày hôm trước. Mình trông thấy Simon hôm qua và hôm nay, hơi hơi hy vọng là cậu ta sẽ tỏ ra ‘thân mật’ với mình hơn sau màn lăn lộn hôm kia. Nhưng không. Cũng vẫn là Simon trước giờ. Dù vậy, cậu nói cậu đã thấy vui, nên mình cho rằng đây là điểm cộng. Không phải một điểm lớn, nhưng dù gì vẫn là điểm cộng. Ai biết được, có khi chỉ tại cậu ấy mắc cỡ. Xem chừng mình có thể thử lại vài lần nữa vào tuần sao, lúc cậu lại nhà mình chơi. Để xem. Nhưng không hiểu sao mình ngờ ngợ liệu cậu có đồng ý trở lại nhà mình không, khi mình cư xử như người gỗ vậy.

Ừm, thằng Sam dạo này có thám thính chút đỉnh dùm mình về đứa con gái trong vòng nghi vấn, và có vẻ như đấy chắc chắn không phải Célia. Mặc dù nhỏ từng nói nhỏ nghĩ mình ‘trông cũng bảnh trai chán’. Sẵn tiện chú thích luôn, đây là thuật lại y chang từng chữ một. Ừm, ít ra thì đó là những gì thằng Sam hiện có thể cung cấp cho mình biết. Thành thật mà nói, mình đoán dù sao thì nhỏ cũng thích mình. Nhưng nhỏ không phải là đứa con gái mình đang muốn đề cập đến. Thành ra cuộc điều tra vẫn được tiếp tục… Mặt xấu là…mình không nghĩ đến hậu quả việc tìm ra người đó. Ý mình nói, hễ thằng Sam hay ai đó nói cho mình biết đó là ai… mình sẽ phải, kiểu như, đưa ra quyết định liền tức khắc. Hoặc là mình sẽ nói “Được, tớ sẽ cặp với cậu” để mọi người khác vẫn nghĩ rằng mình ‘thẳng’. Hoặc là mình nói “Không, tớ xin lỗi”, chà đạp nhỏ xuống thềm xi măng. Trời, sau mọi cái ngắm nghía đắm đuối rồi tơ tưởng mơ ước của mình đối với Jamie Cross, mình không thể tưởng tượng được nếu cậu ta chỉ nói “Không”. Làm sao nếu mình làm vậy với một người nào khác? Làm sao nếu nhỏ đó chuyển sang căm ghét mình? Tuyệt, thật tuyệt, làm như mình chưa có đủ buồn bực, bây giờ lại gánh chuyện này lên vai. Bây giờ mình không biết là mình muốn biết hay không muốn biết. Nếu mình làm tan vỡ trái tim đứa con gái này, chuyện này sẽ theo ám mình trong thời gian dài, dài lắm đây! Khoảng chừng… ba tuần hay gì đó! Mình sẽ mang danh hiệu “kẻ vô tình” dán ở trên trán, cho đến khi có ai đó quyết định thử vận may. Và ai biết chừng nào chuyện đó sẽ xảy ra?

Khỉ thật! Mới nghĩ ra điều này! Giả sử mình đá con nhỏ, rồi bị đặt tên là “thằng khốn nạn nhẫn tâm xé con tim người ta ra làm nhiều mảnh vụn”, rồi đến tai Simon? Cậu ta sẽ bỏ cuộc về mình, mà đi ngủ với người khác! Ặc! Ok! Phải nghĩ nhanh ra cách giải quyết! Nhiệm vụ cần thực thi trong vòng bảy ngày tới…Mình cần dụ Simon trở lại nơi này, rồi xoay sở làm sao để cậu ít nhất cũng phải hôn môi mình trước khi mình tìm ra đứa con gái nào để ý mình. Mọi sự trong vòng khẩn trương! Phải đi đây. Mình phải gọi điện cho Simon tối nay, nói ngọt với cậu một chút, để cậu đồng ý lại đây. Rồi mình sẽ ra tay.

Gặp sau!

Ngày 11 tháng 4
Tạm thời vẫn ổn. Chưa có tin tức gì mới về nhỏ đó. Mặc dù Melissa có nói với mình là nhỏ thích tóc mình lắm. Nên cứ dùng mấy ngón tay mân mê tóc mình mãi suốt chặng đường đi trên hành lang trường. Bạn chẳng thể nào biết cảm giác đó dễ chịu như thế nào! Hehehe! Dù nhỏ chỉ là một đứa con gái thôi! Mình nghĩ mình đang phát triển mầm mống cho sở thích kì quặc này. Rất đã! Sao cũng được, mình khá chắc chắn rằng con nhỏ kia không phải Melissa. Melissa thuộc dạng nhạy cảm, sến, nhưng không phải với ai cũng vậy. Mình đoán nhỏ chỉ là một người cực kì đáng mến. Dù sao đi nữa, cũng chỉ là bạn không hơn. Mà cũng không hẳn thân được như thế… có vẻ giống như “một người mình có thể nói chuyện trong phòng học” hơn. Thành ra, người phụ nữ bí ẩn ấy vẫn còn đang lẩn trốn, điều đó có nghĩa là mình có thêm thời gian để dụ dỗ Simon lại nhà thêm lần nữa. Mình không biết nên làm gì khác lần này, nhưng thiệt tình mình cũng tính đến chuyện chỉ nói “Kệ cha nó!” rồi chọt liền lưỡi mình vào cuống họng Simon ngay cái giây phút cậu xách cặp mông nhỏ xinh ấy bước qua cửa vào phòng ngủ mình. Mình muốn nghĩ rằng mình có đủ can đảm như thế nhưng chẳng hiểu vì sao mình thấy nghi ngờ bản thân. Có thể mình lại nảy sinh sự gan dạ này ngay sau khi cậu chuẩn bị quay trở ra khỏi căn phòng. Xem chừng mình có nhiều tự tin hơn khi bị lạc trong đám mây mù sợ hãi. Nghe có vẻ tức cười nhỉ…

Thôi thì tạm dẹp cái vấn đề phức tạp đầy áp lực ấy sang một bên…

Bây giờ mình sắp ra ngoài khu đồi gặp thằng Sam và phải cố thuyết phục khéo nó đừng có dính sâu vào công cuộc săn lùng nhỏ con gái huyền bí ấy nữa. Mình không thể chỉ lại đó rồi bảo “Đừng có đi hỏi vòng vo nữa!” mà mình lại chưa muốn nó tìm ra con nhỏ đó. Mình cần thêm vài ngày để hạ gục Simon cái đã. Chúc mình may mắn đi, hỡi nhật kí thông thái của mình. Gặp lại sau!

Ngày 12 tháng 4
Hừm… có vẻ như mình đã phạm sai lầm cực lớn, đi bảo Sam rút lui trong vụ án ‘nhỏ con gái bí ẩn’! Lúc hai đứa đang ở khu đồi ngày hôm qua, mình cố hết sức để bãi nhiệm nó ra khỏi nghĩa vụ đào sâu tin tức, nhưng vừa ra vẻ như mình không thèm quan tâm. Hừm, xem ra thằng Sam lại hiểu lầm rằng mình đang buồn bực vì nó vẫn chưa tìm ra được đó là ai, thành ra giờ đây nó làm việc cật lực gấp đôi để giúp mình! Ặc! Mình chỉ muốn nó ngưng lại! Mình không muốn có bạn gái! Đừng, đừng, xin đừng ép mình phải có bạn gái! Mình muốn một cậu con trai! Có lẽ mình nên phái nó đi kiếm cho mình một thằng đực rựa thay vì vậy. Nếu may mắn, nó sẽ quay trở lại với thầy dạy thể dục.

Ngoài nỗi bực dọc vì ngày càng đâm sâu vào sai lỗ (hehehe, biết không, mình không có ý nói bậy! Nhưng đọc nghe tếu tếu!) với vụ nhỏ con gái ấy…. có chuyện khác xảy ra ngày hôm qua mà mình thật sự không chuẩn bị sẵn tâm lí. Ý mình nói, nó chỉ xuất hiện trong đầu mình, rồi từ chối biến đi. Sam cùng mình đang ngồi trên đỉnh đồi, tranh luận, rồi nó khen mình vài câu nhằm làm mình thấy dễ chịu hơn về việc tìm ra con nhỏ thích mình. Rồi, đột nhiên khi không mình nhìn sang nó, lại thấy một con người lạ lẫm xinh đẹp ngay trước mắt. Mình biết, mình biết… nó đối với mình chẳng khác gì như người anh, em trai. Nhưng … như thể đó là cái giây phút vàng son mà trong mắt mình, nó tự nhiên trở thành cậu trai đẹp trai nhất trên thế gian này. Nghe điên rồ, và cầu trời đừng để cho thằng đó đọc được những dòng này, nhưng đó là sự thật. Tóc, mắt, quần áo, cử động cơ thể, lồng ngực, đôi môi, cổ của nó…. mọi thứ trên người Sam dường như phối hợp tuyệt vời với nhau hôm đó mà không vì nguyên nhân nào cả. Và mình không sao ngăn được cái ý muốn ôm chầm lấy thằng bạn thân. Cả trái tim cùng tâm trí mình đều bắt tay đồng ý, cùng nói “Đúng vậy, Billy… đây chính là nó. Là đứa con trai mày cần”. Suốt buổi chiều hôm qua mình ngơ ngẩn vì nó, tự hỏi không biết cảm giác ra sau nếu mình được hôn nó dù chỉ một lần. Điểm đáng sợ nhất là Sam không làm gì khuyến khích điều này hết. Nó chỉ tình cờ xảy ra. Nhưng hôm nay… khi thức dậy, gặp Sam ở trường, cảm xúc lạ lùng ấy biến mất tiêu. Tan biến vào hư không, đến nhanh, đi cũng nhanh. Có thể đó chỉ là cảm xúc bất chợt chỉ nảy ra trong một buổi chiều duy nhất, sau đó lại trở về năm sâu trong những nơi tối tăm nhất của tâm trí mình, cùng với ‘tình một đêm’ và các thứ tình cảm nhăng nhít, bồng bột, đại loại như thế, và chúng chỉ trở thành niềm hối hận khi mà việc đã lỡ rồi. Mình sẽ xem chuyện này do rối loạn hóc môn tuổi dậy thì, coi nó như giây phút điên rồ đã một đi không trở lại vậy.

Về phần hôm nay, không có gì đặc biệt. Không có gì khiến mình phải chú ý. Đầu óc mình quá rối bời bởi chuyện thằng Sam, đến mức mình nghĩ mình nên để mọi chuyện còn lại vào cuối danh sách những điều cần lưu tâm vậy. Hy vọng rằng mình đã không bỏ lỡ điều gì thú vị. Gặp sau! (Hết)

Thế, Simon đi về nhà cùng mình ngay sau khi tan học, đúng không? Và mới bước tới cửa vào, mình đã run như điên. Mình bắt đầu thấy căng thẳng và đần ra, mình chắc là cậu cũng nhận ra. Dám cá là cậu nhận ra. Bởi vậy nên cậu không cố làm chuyện gì hết. Trông cậu lại cực kì dễ thương lúc lại nhà mình. Mình cố tình áp sát lại gần cậu lúc hai đứa chơi điện tử, nhưng ngay cả khi chân mình chạm vào chân cậu, cậu không cử động lấy một inch. Mình thiệt tình muốn chúi người tới mà bất ngờ hôn cậu, bạn biết không? Cậu ở gần quá, người cậu thơm thiệt thơm, mà lại đang tập trung hết sức vào trò chơi điện tử, đến nỗi cậu sẽ không nhận ra mình làm chuyện đó cho đến khi đã quá trễ. Nhưng… mình chỉ không làm được. Mình đúng là thằng nhát cáy mà!

Cuốn nhật ký Billy Chase – Truyện 18+
Ngày 19 tháng 3
Ừm…ok…thôi được rồi…làm sao mình bắt đầu đây? Okay…ừm…chào? Tốt, bây giờ mình lại đi nói chuyện với một quyển tập, điên thật! Ok, được rồi, đây là quyển nhật kí mới của mình. Cô giáo văn bảo mình phải viết một cuốn nhật kí trong suốt học kì này, thành ra… Nhưng mình sẽ viết 2 cuốn nhật kí lận, mà cuốn này chỉ dành cho mình thôi. Một mình mình thôi! Cuốn kia, mình sẽ bịa đại những chuyện hay ho một chút, những chuyện vụn vặt thường ngày chẳng hạn… Miễn sao người ta đọc cảm thấy chấp nhận được với một thiếu niên mới lớn là được rồi. Nhưng cuốn này, cuốn này thì khác. Tại sẽ không ai được thấy nó hết. Không ai được đọc hay chấm điểm nó hết. Sẽ không ai biết được toàn bộ những tư tưởng ma giáo trong này là của mình. Không bao giờ!
Truyện 18+ Cuốn nhật ký Billy Chase

Cho nên, ừm…Chắc là mình nên tự giới thiệu một chút. Dù gì cũng là lời mở đầu mà. À, mình tên là Billy Chase, 14 tuổi (Chỉ còn 10 tháng nữa là 15 rồi). Mình cao khoảng 5 feet 8, tóc vàng, mắt nâu. Mình hơi thiếu cân so với độ tuổi này, nhưng mình sẽ tăng cân lẹ thôi. Mình không ốm lắm, cũng không mập lắm. Giọng mình cũng bắt đầu qua khỏi thời kì nhừa nhựa rồi! Cảm ơn trời! Sao mà mình ghét cái thời gian đó quá! Mà nghĩ lại, mẹ hiền yêu dấu của mình lại đi một quyển sách tặng mình ngày sinh nhật! Cuốn sách bệnh hoạn với tựa đề “Điều gì xảy ra với tôi”, một trong những quyển sách dạy cho con trai và con gái biết về cơ thể của mình và những chuyển biến trong thời kì dậy thì. Lúc đó mình “Ghê quá! Mẹ này!”. Sao cũng được, thường thì mình không thích nói lảm nhảm nhiều như vậy, nhưng mà đây là cuốn nhật kí của mình, của mình, nên nếu mình không được phép nói nhảm ở đây thì mình còn được phép nói nhảm ở đâu nữa?
Chà, nói đến đoạn đáng sợ nhất rồi. Ok, Billy…Chỉ là một cuốn tập thôi mà. Đâu có ai đọc được đâu, đúng không? Ok…đây, đây…Mình là gay. GAY! Mình bú cu và thích cu! Thở dài…Trời đất ơi, không thể tin được mình lại đi viết những câu kinh như vậy vào đây! Nhưng mình đã hứa với bản thân là sẽ không gôm xóa gì hết trong này, với lại mình sẽ không ngừng viết cho đến khi nào hết cuốn tập thì thôi. Thành ra nói tiếp. Đây là lần đầu tiên mình viết cái từ này. “Gay”… Nghe sao thấy dơ dáy quá. Không ai biết, chỉ mình mình thôi, mà mình cũng ước được trở lại làm con nít để khỏi phải biết. Chấp nhận chuyện này thật khổ. Có vài đứa con gái nghĩ mình dễ thương, nhưng tụi nó chỉ tốn thời gian vô ích. Không phải mình không thích tụi nó, chỉ có điều con gái không kích thích mình được như con trai. Ví dụ như cảnh Jamie Cross ở trong phòng tắm! Trời ơi, phải chi con được nói chuyện với cậu ấy một lần, một lần thôi! Jamie tuyệt vời lắm, cậu là nguyên do vì sao đồng tính luyến ái tồn tại trên cõi đời này! Để cho tụi con trai thấy được cậu hấp dẫn cỡ nào! Mắt cậu trông đẹpppp lắm! Cả môi nữa! Mọi thứ…Nếu trên đời này có một đứa con trai mà mình phải hy sinh cuộc sống cho thì chắc chắn đó phải là Jamie Cross.
Thôi được rồi, bây giờ mình sắp phải đi. Mình sẽ giấu quyển nhật kí này trong mớ giấy tập lộn xộn dưới gầm giường. Đó là chỗ bí mật mình biết mà ngay chính mẹ mình cũng không tìm ra. Mẹ mình nhiều chuyện lắm! Gặp lại sau vậy, nhật kí! Bảo trọng!
Billy
Ngày 20 tháng 3
Mình cứ tưởng là hôm nay mình sẽ có đủ can đảm để đem cuốn nhật kí này vào trường nhưng lại không làm được. Chỉ nghĩ đến chuyện có người khác đọc được thôi là cũng quá sức chịu đựng của mình rồi. Mình có thể hình dung được cảnh một đứa nào đó giựt lấy cuốn tập, đọc lớn lên cho cả lớp nghe, trong khi mình cố gắng giựt lại từ tay nó. Mình sẽ không bao giờ sống sót nổi cảnh đó. Cho nên mình để nó ở nhà, đợi đến khi đi học về rồi mới viết. Ngày mai mình sẽ đem nó theo. Mình hứa mà! (Ngéo tay!). Hahaha, giờ mình lại đi nói xạo với cuốn nhật kí của chính mình. Chẳng biết mấy người bị tâm thần có bắt đầu điên kiểu như vậy không?
Bữa nay cũng không có gì đặc biệt. Jimmy lặp đi lặp lại câu chuyện hài của nó đến mười mấy lần trong phòng tập thể dục, nhưng vẫn chẳng thấy có gì đáng cười. Melissa lại được điểm A bài kiểm tra đại số, làm cho cả lớp không ai được nâng điểm hết. Grrr! Phải chi bữa nào mình nhét tài liệu vào người nó, để nó hết le lói. Mà sao nó cũng không màn cái nhìn ganh tị của người khác. Chắc là mỗi người có cái khiếu riêng… Oh…Bữa nay mình lại thấy Brandon trong thư viện. Thở dài… Ok, được rồi, chỉ có trong này mình mới nói thật được thôi, thành ra mình cũng nên nói sơ về Brandon một chút. Nhưng cũng phải đính chính là không phải là mình yêu Brandon hay gì hết, đa phần là vì con tim mình sẽ luôn thuộc về người con trai đẹp trai hấp dẫn không chối cãi được Jamie Cross! Kiss kiss kiss! Trời ơi, đẹp trai quá! (Chùi nước miếng, hình như hơi bị giống con gái hay là gay một chút… Sorry! Hehehe!). Mà Brandon cũng dễ thương lắm, lại hiền lành nữa. Không biết có bao giờ cậu ấy bắt gặp mình lâu lâu đắm đuối nhìn cậu không nhỉ? Tóc cậu màu nâu nhạt, mắt to, màu nâu đỏ. Giống như mắt nai vậy. Cậu ấy cũng khá cao, người thon, mềm, nói chung là … dễ thương. Cậu thì ngồi trong thư viện làm bài tập gì đó, còn mình thì…ngồi ngắm cậu được một lát. Mà, dâm tặc như mình, mình nghía luôn cả mông cậu. Mà bạn biết không, khi ai đó đang ngồi, bạn có thể thấy được đường cong của mông họ ngay nơi mông họ tiếp xúc với ghế? Đúng rồi…Nó đó…Thở dài…Đường cong của Brandon trông được lắm. Mình học chung môn khoa học với Brandon, nhưng tụi mình không có nói chuyện gì nhiều. Mình nghĩ chắc cũng không sao, tại vì trường học chỉ mới bắt đầu được chừng một tháng thôi. Nhưng cũng tốt nếu mình có dịp bắt chuyện với cậu ấy. Theo kiểu bạn bè thôi, hiểu không?
Hôm nay như vậy là đủ rồi, mình và Sam sắp ra khu đồi chơi. Oh, đúng rồi! Sam là thằng bạn thân nhất trên đời của mình. Tụi mình biết nhau cũng lâu, lâu lắm rồi. Mình có lúc cũng phải thừa nhận rằng nó dễ thương nhưng nghĩ như vậy chẳng khác nào đi hôn anh hay em trai mình. Không bao giờ! Còn về cái đồi? Đó là chỗ tụi mình tụ tập. Gần đây có một khu công viên mà không ai thật sự chú ý đến, riêng chỉ có tụi con nít khu này, mà trong công viên có một con đồi lớn ngay chính giữa. Tụi mình hay lại đó nói chuyện, cười đùa, nói chung là đủ thứ. Nó không biết gì về chuyện mình thích con trai, mà chắc là sẽ không bao giờ biết. Nhưng mọi thứ khác mình có thể chia sẻ với Sam mà không phải ngại gì hết. Oops! Chắc là Sam đang bấm chuông cửa, phải chuồn đây! Gặp sau!
Billy
Ngày 21 tháng 3
Trước khi cảm thấy có lỗi về chuyện này, mình cũng nên lên tiếng trước là mình thật sự có tính đến chuyện đem cuốn nhật kí vào trường bữa nay. Thiệt mà! Mình chỉ… sơ ý để quên nó ở nhà thôi. Ok, ok, có thể là mình không có sơ ý để quên. Nhưng giờ cũng chưa phải lúc mình bắt đầu xách theo trái tim và tâm hồn mình mọi lúc mọi nơi. Không cần phải gấp, còn thiếu gì thời gian. Thôi, nói nhiêu đó cũng đủ rồi. Có tin vui!!! Thử đoán xem bữa nay ai nói chuyện với mình??? Đoán đi!!! À mà khoan, làm sao bạn biết được, bạn là cuốn tập muh!!! Rõ chán! Là Jamie Cross!!! Trên đường đi vào lớp, mình thấy cậu ấy hắt xì, nên mình nói “Bless you!”, và rồi cậu ấy quay lại nhìn mình… NHÌN MÌNH… rồi nói “Cảm ơn!”. Bình thường thì chuyện cảm ơn chẳng có gì đặc biệt, nhưng mà đây là Jamie Cross bằng xương bằng thịt!!! Thiên thần tóc vàng, mắt xanh, đẹp trai và cực kì dễ thương, niềm khao khát của mọi đứa con trai và những thằng gay kín trên trái đất này! Mình sướng muốn phát điên! Ok, bây giờ mình bắt đầu có suy nghĩ giống tụi con gái rồi, nhưng cũng chẳng sao! Con trai cũng có cảm giác vậy. Tụi con trai cũng cảm thấy phấn khởi với những chuyện vụn vặt như mọi người khác thôi. Mình đâu cần thiết phải cứng rắn trong chuyện này. Mình cũng có quyền được cười khúc khích hay thở gấp khi nhìn thấy người mình thương chứ. Jamie hấp dẫn nên mình thương cậu ấy, chỉ đơn giản vậy thôi. Hy vọng ngày mai cậu lại hắt xì nữa!
Bữa nay mình có nói chuyện với Simon. Simon là một đứa thông mình, trí thức, có đầu óc, đeo kiếng này nọ, và cực kì dễ thương, nhưng cũng chẳng ai thèm để ý đến việc đó tại không ai thích giao du với Simon. Mình chẳng bao giờ hiểu được tại sao mọi người lại lạnh lùng với cậu như vậy. Chắc tại cậu không biết cách ăn mặc, thành ra tụi kia không muốn chơi. Mình thường thắc mắc làm sao khiến một người thì được coi là thánh trong khi người khác lại bị khinh rẻ ở cái chốn này. Ý mình là, giống như chẳng có tiêu chuẩn gì hết? Có phải về ngoại hình? Hay tính cách? Hay tài chính? Thành tích thể thao? Tiêu chuẩn lúc nào cũng đổi, mà chẳng có ngày nào như ngày nào. Và nếu ai đó không thay đổi kịp thời theo trào lưu, người đó sẽ chịu cảnh lên voi xuống chó nhanh đến chóng mặt. Mình đã từng chứng kiến vài trường hợp như vậy… Sao cũng được, mình lâu lâu cũng có nói chuyện với Simon chút chút, nhưng tụi mình chỉ mới trở thành bạn cách đây vài tháng thôi. Thật ra… mình hơi xấu hổ về việc này… nhưng mình có lần mơ thấy Simon. Một buổi tối, chẳng có lí do gì cả. Cậu chỉ… ở đó… trần truồng… và sẵn sàng… và mình nghĩ chẳng cần phải kể thêm chi tiết cũng đủ biết chuyện gì diễn ra sau đó. Thành ra gặp mặt cậu ở trường buổi sau đối với mình cũng hơi là lạ. Mình nghĩ mình kết bạn với Simon với hy vọng sẽ được ngủ với cậu một ngày nào đó. Hehehehe, mình quả là một thằng dâm tặc. Nhưng cũng hay, Simon thật ra cũng là một đứa bạn tốt.
Bữa nay mình phải ở nhà một mình, tại Sam bị phạt ở lại trường. Hahaha, có khi mình cũng chẳng hiểu nổi nó. Làm sao nó lại nghĩ nó có thể quăng đôi giày của Jimmy LaPlane lên trên nóc nhà??? Nó thì nghịch ngợm nhưng đôi khi mình cảm thấy nó hơi quá đáng, nếu bạn hiểu ý mình nói gì. Mà thật ra thì ai cũng vậy thôi, đúng không? Sao cũng được, mình về nhà đã gần hai chục phút rồi mà vẫn chưa thủ dâm nữa. Đúng rồi… Có gì thắc mắc không? Mình 14 tuổi… và mình thủ dâm! Hơn một lần mỗi ngày! Thủ dâm vui hơn là làm bài tập, nó vừa giúp mình thư giãn vừa tập thể dục, tăng cường sự phối hợp ăn khớp giữa mắt và tay, nâng cao khả nâng tập trung cùng trí tưởng tượng và sáng tạo, mà nó cũng giúp con nít tập tính tự giác lau chùi. Đó là cách giáo dục hoàn hảo nhất cho một đứa con trai đang lớn như mình. Cho nên… Xin lỗi nha, bây giờ mình phải kiếm một cái vớ cũ để hô biến một lát… Jamie, mình tới đây, babe… Gặp lại sau!
Billy.
Ngày 22 tháng 3
Tuyệt! Mình đọc lại những ngày vừa qua chỉ thấy toàn thủ dâm, nghía trai với tưởng tượng nhăng nhít. Có phải là tệ không chứ? Chẳng biết nữa, nhưng nhiều khi mình chẳng thấy mình “gay” chút nào. Nghe khó tin thiệt nhưng mà đó là sự thật. Mình thức dậy, đến trường học, cũng làm một người bình thường như mọi người. Thì mình có nghía trai hơi bị nhiều một chút, mà mình nghĩ đến chuyện làm tình cũng nhiều… Nhưng đâu phải cuộc sống mình chỉ có thế. Ừ thì, mình cũng chưa từng làm chuyện đó, nên nói chính xác thì tình dục không dính dáng gì tới cuộc sống của mình. Có lúc mình thấy chẳng có chuyện gì to lớn. Giả sử mai mốt mình thú nhận chuyện của mình (Đừng có mà nghĩ đến chuyện đó, Billy!!!), chẳng lẽ mình sẽ trở thành một người khác? Chẳng lẽ mình sẽ nói chuyện khác đi, đi đứng kiểu khác, thay toàn bộ tủ quần áo, đi ngoài đường với con ‘bíp’ lọt ra ngoài hay chân mang guốc? Thôi, chắc mình nên hài lòng với cuộc sống bình thường hiện giờ là được rồi.
Sam chắc là lại gặp rắc rối với ba mẹ về vụ bị phạt lần trước rồi, nên có vẻ mình lại có thêm một ngày ở nhà một mình nữa. Cũng hay. Hiện giờ mình không có hứng lắm. Không hẳn là chán, cũng không phải là vui. Chỉ là một trong những lúc mà bạn muốn làm cái gì đó… nhưng lại hoàn toàn không có ý kiến là làm cái gì. Giống như mình muốn, nhưng lại không có đủ hăng hái để làm. Mình chắc là khi lớn sẽ không còn cảm giác này nữa. Ít ra thì cũng hy vọng như vậy. Thật bực khi nghĩ vậy là bình thường. Bữa nay không có gì để nói. Lại phí hết một trang nhật kí! Cũng không hẳn. Mình nghĩ mọi thứ đều có tầm quan trọng riêng của nó. Ai biết được, một ngày nào đó , khi mình đọc lại, lại thấy việc mình ghi lại những chuyện như vầy là đúng. Đôi lúc đọc lại những giây phút phân vân, không giải thích được, với cái nhìn khác cũng hay hay. Gặp sau!
Billy
Ngày 23 tháng 3
Ok, từ giờ mình sẽ ngưng làm bộ là sẽ đổi ý về chuyện này. Dứt khoát là mình sẽ không đem cuốn tập này vào trường! Hôm nay mình thấy quyển tập của Jimmy bị cô văn tịch thu trong lớp. Nó đang vẽ cái gì đó, chẳng chết chóc ai hết, vậy mà bả giựt cuốn tập của nó rồi còn nỡ lòng làm thằng nhóc quê bằng cách treo bức tranh nó vẽ lên trên bảng cho đến cuối tiết học! Trời! Như vậy đâu phải là cách giáo dục thích đáng mà chỉ làm người ta thấy nhục nhã thêm thôi. Tưởng tượng lúc mình đem cuốn nhật kí vào lớp mà cũng bị bả làm như vậy? Rồi sau đó? Bả sẽ vừa hủy hoại cuộc đời mình, vừa nói “Xin lỗi, nhưng đáng lẽ em phải chú ý nghe tôi giảng lần thứ n về cách thức bỏ dấu chấm phẩy trong câu văn!”. Cám ơn nhiều, con mụ khốn kiếp! Mình thề là trường học chẳng có gì tốt, nếu chẳng phải vì đó là nơi bạn bè mình tụ tập dưới một mái nhà.
Mình vừa phát hiện một điều lạ khiến mình phải băn khoăn. Trong lớp khoa học có một con nhỏ tên Celia mà mình hầu như chẳng bao giờ để ý đến, cho đến bữa nay… Mình cam đoan là nó nhìn mình. Ý mình muốn nói là thật sự “nghía” mình. Lúc đầu mình cũng chẳng nghĩ gì, nhưng sau vài lần bắt gặp nó quay sang nhìn mình hoài, mình bắt đầu thấy khó chịu. Mình suýt mở miệng hỏi coi nó nhìn cái khỉ khô gì. Thế rồi mình lại nghĩ khác. Mình thắc mắc có thể con nhỏ đó, nó thích mình. Không phải là “THÍCH mình”, chỉ “thích mình” thôi. Cũng có thể mình nằm trong danh sách những đứa con trai có thể lên giường với nó cũng không chừng. Mình thì không nghĩ mình khêu gợi gì ráo, ngoại trừ vài lời khen ngợi ngớ ngẩn của tụi con gái trong trường, hay là mấy câu như “Thằng này lớn lên sẽ đào hoa lắm” từ những người bà con xa (Mà đối với mình thì ai mà chẳng xa). Mà như có cái gì đó nhá lên trong mình khi nghĩ về việc mình cũng nằm trong mơ tưởng hàng ngày của con nhỏ. Hehehe, chắc là mình cũng trổ mã rồi. Cho dù chỉ là một đứa con gái nhưng mình thấy cũng hay hay.
Nhắc đến mơ tưởng trăng sao, mình lại thấy Brandon trong thư viện bữa nay. Mình thề, chắc là cậu ấy đóng đô luôn trong này. Mình mong việc cậu ấy trình diện ở thư viện cũng như mong việc mặt trời mọc mỗi buổi sáng.Và lúc nào mình cũng tìm được hàng ghế tốt để nhìn cậu rõ hơn. Kì thật, mình chưa hề nói chuyện với Brandon bao giờ, như lại như bắt buộc phải nhìn cậu ấy. Ngắm nghía cậu từ xa cứ như la xem cầu truyền hình trực tiếp. Như thể…sẽ mất hay nếu mình để Brandon biết sự có mặt của mình. Brandon có thể trông đẹp trai mà không cần phải làm ra vẻ. Tuyệt vời một cách tự nhiên. Một ngày nào đó mình thật sự sẽ bắt chuyện với cậu nhiều hơn.

Điện thoại reng. Chắc là Sam gọi cho mình, than phiền về chuyện nó bị cấm cung thêm bao lâu nữa. Đi đây!
Billy.
Ngày 24 tháng 3
Bạn có thấy là mình không hề nhắc đến cái tên Jamie chút nào trong suốt hai ngày qua không? Không, không phải mình quên. Mình chỉ không muốn lắp đầy cuốn tập này bằng những lời huênh hoang khen ngợi Jamie đẹp trai thế này, Jamie đẹp trai thế kia. Mình đang tìm một cách thích hợp để miêu tả tình cảm của mình với cậu ấy nhưng vẫn chưa thành công. Mình thấy Jamie trên lối đi ở trường ít nhất mỗi ngày một lần, thỉnh thoảng vào bữa trưa nữa, lúc đó mọi giác quan của mình đều tập trung vào cậu ấy. Mình thấy bối rối về mọi thứ. Mình không thể mở miệng mà không run rẩy từ trong ra ngoài. Những lúc mà Jamie đi ngang qua người mình, mình hít thật sâu, như muốn hít được mùi cơ thể cậu ấy, và nín thở càng lâu càng tốt để giữ nó lại trước khi nó bay mất. Thở dài… không ổn chút nào. Ý mình nói, nếu một lúc nào đó, Jamie bắt chuyện với mình, mình sẽ không kiềm được mà hôn cậu. Chỉ có thể vậy thôi, muốn tránh cũng không được. Là lỗi của cậu, ai bảo cậu đẹp trai quá làm chi. Mặc dù vậy, cũng có khi mình muốn không nghĩ về Jamie nhiều như vậy. Đó là những khi mình nhắc tên Jamie 5,6 lần khi nói chuyện với người khác, làm người ta cảm thấy đầu óc mình có vấn đề. Lúc thì suy nghĩ về Jamie cho mình cảm giác đê mê mà bất kì thuốc kích thích bất hợp pháp nào cũng không có được. Lúc lại khiến mình buồn thật buồn. Jamie là cả thế giới của mình, không vì một nguyên nhân hiển nhiên nào ngoại chuyện cậu trông thật hấp dẫn. Có lúc cậu làm mình cảm thấy bất lực, và mình chỉ ước sao không cần phải lo nghĩ, sợ cảnh bị cậu đánh đập, hất hủi, vừa cười cợt với ý nghĩ có thằng pêđê thích mình. Mình thề là chẳng ai có thể hành hạ mình được như kiểu của Jamie.
Có vẻ như Sam chỉ bị có 3 ngày cấm cung trong nhà. Nếu xoay xở khéo, nó có thể chỉ chịu ở nhà ngoan ngoãn chừng 2 ngày. Ba mẹ nó hơi hiền, đôi lúc cũng dễ dãi với nó quá. Nhưng mà này, thằng bạn thân của mình sắp được giải phóng, nên mình cũng chẳng có lí do gì để phàn nàn. Nó nói nó có tin mừng cho mình, nhưng nó muốn gặ mặt ở khu đồi mới chịu nói. Mình không chắc là mình có nên mừng hay không nữa. Với Sam, “tin mừng” có thể là mọi thứ từ việc kiếm được một đồng xu từ năm 1985 cho đến chuyện khám phá ra nơi Jimmy Hoffa được chôn cất. Nên mình nghĩ cũng không nên suy nghĩ nhiều về chuyện đó cho đến lúc nó nói với mình. Từ giờ đến lúc đó mình sẽ làm bài về nhà và nghe nhạc trên kênh truyền hình MTV. Mai gặp! Tạm biệt!
Billy.
Ngày 25 tháng 3
Ừm, Sam thông báo cho mình biết tin vui rồi, không hẳn là vui, nhưng cũng khá thú vị. Có vẻ như có một con nhỏ nào đó ở trường rất thích mình. Mà lại KHÔNG PHẢI Celia (Theo như lời thằng Sam nói…). Vấn đề lớn là nó không biết nhỏ đó là ai. Cũng theo lời nó nói thì nó vừa bị một đám nữ du côn tiếp cận trong phòng tập thể dục ngày hôm qua, rồi lại bị tụi nó hỏi cung nhiều thứ về mình. Kiểu như “Nó có bồ chưa?” “Nó đàng hoàng không?” “Nó sẽ phản ứng ra sao nếu có một ai nói là thích nó?” và một số những câu tra khảo khác. Ở trường này có một chiến lược tuy không nói ra nhưng ai cũng biết về việc thổ lộ tình cảm của mình cho người nào đó. Điều lệ thứ nhất, thông tin nhận dạng về bạn phải được giữ kín hoàn toàn và chỉ được tiết lộ cho đến khi tình hình đã được đánh giá và xác nhận là an toàn. Điều lệ thứ nhì, bạn phải có một đứa bạn hay nhóm bạn để phái đi thu thập thông tin về đối tượng, trước khi quyết định xáp vào. Điều lệ thứ ba, ngăn cấm không được nhắc đến tên bạn trong quá trình chất vấn người bị yêu. Ở cái chốn này, tin đồn lan truyền còn nhanh hơn là lửa cháy trong rừng. Điều lệ thứ tư, bạn phải đứng cách xa đối tượng mình thương ít nhất năm chục mét trong thời gian chờ đợi kết quả điều tra. Mà bạn cũng không được nhìn thẳng vào mắt nạn nhân ít nhất là bảy phút và bốn mươi ba giây sau khi tụi bạn hoàn thành công việc tìm hiểu. Này, đâu phải mình đặt ra mấy thứ luật lệ này, mình chỉ là nạn nhân thôi. Và điều lệ thứ năm, cũng là điều lệ quan trọng nhất, khi bạn đã có được đèn xanh, thời điểm và vị trí bạn chọn để tiếp cận đứa con trai hay con gái trong mơ của mình phải là vào lúc và vào nơi ít xe cộ lưu thông hay còn gọi là vắng người qua lại. Có nghĩa là ở đâu mà càng ít người thấy được càng tốt, phòng trường hợp bạn bị từ chối. Kinh nghiệm đau khổ này có thể sẽ theo ám ảnh bạn suốt đời. Cho nên, nếu con nhỏ này làm đúng luật, mình sẽ biết được tên nó chừng năm ngày rưỡi nữa, trừ đi hay cộng thêm vài tiếng.
Ngoài chuyện đó ra, mình biết là nghe hơi kì, nhưng hổm rày mình bắt đầu nghía Simon. Cậu ấy dường như mất đi một chút vẻ “trẻ con” bình thường, và đang ngày một trổ mã thành một anh chàng đẹp trai ra phết. Cậu để mái tóc vàng mọc dài thêm một khúc, mình cũng để ý đến mông cậu lần đầu tiên từ trước tới giờ. Không tệ. Đôi lúc cậu cũng tỏ ra im lặng, mình thắc mắc không biết Simon có phải gay không. Mình dạo này đang cố gắng khởi động cái gọi là trực giác gay trong cơ thể mình, nhưng có lẽ vẫn nó vẫn chưa chịu làm việc. Cầu cho đừng có trễ quá, nếu xui xẻo mình phải đợi đến lúc đã lấy vợ rồi. Lúc đó khi nhìn vào kỉ yếu cũ của trường, mình sẽ đập đầu vô gối tự tử khi nhận ra hàng tá đứa đẹp trai mà mình đã có thể lên giường với nếu mình có gan. Dù vậy, Simon dễ thương và là người bạn tốt. Mình chỉ việc nghiền ngẫm kĩ vấn đề này hơn tí nữa trong những ngày tới. Cậu ấy không hẳn là mẫu người bạn trai lí tưởng, nhưng cũng chẳng tệ nếu là lần đầu tiên của mình.
Mình có bài tập về nhà, mình cần phải coi một hay hai chương trình tivi trong lúc giải lao để cầm cự được lâu hơn. Nên lần sau mình sẽ viết nhiều hơn!
Billy
Ngày 26 tháng 3
ĐÁNH LỘN! ĐÁNH LỘN! ĐÁNH LỘN!!!! Vừa được chứng kiến một màn quýnh lộn QUÁ ĐÃ trong trường hôm nay, trên lối đi, ngay trước cửa thư viện! Jake Tempton đấu với Ramon Velacci! Hai thằng đều trâu bò, khó đoán trước thằng nào sẽ thắng. Mình thì cá là Jake! Mình từng thấy nó đánh nhau một lần vào năm lớp 6, đánh người ta xịt cả máu! Thiệt là đã! Nghe chừng như cãi nhau về một đứa con gái rồi dẫn đến ẩu đả! Thằng Tommy lớp toán thì bảo mình là Ramon ngủ với con bồ mà Jake đang cặp được 7 tuần. Còn nhỏ Melissa ở lớp tiếng Tây Ban Nha thì nói Ramon và nhỏ kia cặp với nhau lâu lắm rồi, thằng Jake chỉ là kẻ thứ ba. Và rồi, Gabriel thì lại kể là con nhỏ có bầu với Jake, thằng Ramon thì ghen tị vì nó gay nên không thể có con với Jake được, mặc dù nó đang để dành tiền để đi giải phẫu chuyển đổi giới tính sau khi tốt nghiệp trung học. Ghi chú cho bản thân: Gabriel KHÔNG đáng tin cậy nếu nói về tin hành lang. Bảo vệ kịp thời can thiệp trước khi có chuyện gì hấp dẫn hơn xảy ra, nhưng dù sao đi nữa, đây cũng xứng đáng được xếp vào mục sự kiện trong ngày.
Vẫn chưa có tin tức gì về con nhỏ thích mình. Mình có chú ý đến một vài đứa con gái trong trường, nhưng chẳng có đứa nào có vẻ gì là đáng nghi hết. Chẳng có gì trên mức bình thường. Bạn biết không, tuy là mình không biết nhỏ đó là ai hay tụi mình học chung lớp môn nào (nếu có), nhưng mình cũng thấy mình khang khác, hiểu không? Mình diện hơn một chút, tốn thêm chút thời gian chải chuốt tóc, và thật ra cũng cảm thấy…không biết nữa…”khêu gợi”, hay gì đó. Dù nó có phải týp của mình hay không, chỉ đơn giản là mình thấy khoái khoái khi được ai đó để ý. Mình thiệt muốn biết là ai! Nhưng mình vẫn còn phải đợi. Còn chuyện này nữa, mình vừa nghe kết quả của cuộc tình đơn phương mới đây nhất. Nhỏ Stacey nói với thằng Bobby S. là nó thích thằng đó, rồi thằng con trả lời là nó chẳng hứng thú chút nào. Thằng đó dễ thương, nhưng mà thỉnh thoảng có hơi có xu hướng đểu. Sao cũng được, sự cố nhỏ này sẽ làm cho MỌI NGƯỜI căng thẳng, dẫn đến quá trình chờ đợi của mình chậm đi rõ ràng. Có khả năng làm chậm trễ kết quả đến cả tuần hay hơn! Grrr! Nhưng mấy chuyện thế này cần có thời gian. Mình đợi được.
Billy
Ngày 29 tháng 3
Vẫn chưa có tin tức gì mới về vụ Celia. Mình nghĩ Celia phải là đứa con gái thích mình, mình muốn nói, ngoại trừ nó ra thì đâu còn ai. Không có nhỏ con gái nào để ý đến mình trừ nó. Mình từng cố bắt chuyện với Celia trước đây, lúc đó nhìn nhỏ như có vẻ muốn xỉu. Nhỏ đổ mồ hôi hột, lại cười rúc rích, mà trông nhỏ hốt hoảng đến độ mình phải nhanh chóng tìm đường thoái lui trước khi nhỏ nổ tung hay gì đó. Dù vậy, cũng hay hay. Bạn biết không, thỉnh thoảng mình cũng thắc mắc không biết mình có bao giờ thấy hứng thú với bọn con gái giống như vậy không. Ý mình nói, mình đâu có mù. Mình biết tụi nó xinh đẹp. Vài đứa còn tuyệt vời nữa là. Rồi còn cái vụ ngực nữa. Hehehe? Gì? Mình chỉ tò mò thôi! Ừ thì mình là một thằng gay, sinh ra và lớn lên là gay, mà con trai mà có ngực như con gái trông thật KINH DỊ! Nhưng mà ngực của đàn bà đôi lúc cũng làm mình mê mẩn. Chỉ cần được ôm chúng, bóp chúng hay gì đó cũng khoái. Celia vẫn chưa được “bà Tiên Vú” ban phước cho nữa, nhưng ngực nhỏ cũng ok, trông nhỏ nhắn, xinh xắn. Tuy vậy, mình lúc nào cũng vẫn thích cái kia của tụi con trai hơn.
Điều gì khiến con trai hấp dẫn mình? Hmmm…Khó mà nói. Biết không, chỉ là khi nhìn con trai, chúng trông thật khêu gợi với mình. Thân thể cao ráo và thân hình gọn gàng, chắc nịch ở đúng chỗ. Mông chắc, tay và chân khỏe mạnh, bụng thon…Ngón tay, cổ, bàn tay…Mọi thứ cơ trên cơ thể đều có mục đích và chức năng, không có cái nào thừa. Mình biết rành những chỗ mà khi liếm sẽ khiến bọn chúng rên rỉ. Rồi còn chỗ đó…cái chỗ xinh đẹp nhất của người đàn ông, với khả năng tự suy nghĩ của riêng nó, với hình dạng, nước da, và cả sức sống trong lành ở trong nó…thật cứng mà cũng thật mềm, vừa nóng lại trơn tru, cả những điều kỳ diệu mà nó có thể làm…Thở dài, bạn có thể thấy được là mình đang nổi máu dâm không?
Mình biết mình được xem là còn trẻ, nhưng mình thiệt rất muốn làm tình. Không phải vì bị áp lực của bạn bè hay muốn thử cho biết hay tại những nguyên nhân phát triển gì đó được viết trong sách. Mình chỉ….mình chỉ muốn cảm nhận cái cầu nối đó giữa hai con người. Mình muốn ôm ai đó vào lòng, chia sẻ mọi thứ trên cơ thể mình cho họ. Không phải ai cũng được, mà phải là ai đó đặc biệt. Mình muốn nếm thử hương vị, cảm giác mà chỉ có tình dục mới có. Mình không muốn làm trai tơ nữa. Mình muốn chuyện đó xảy ra. Mình thiệt thiếu kiên nhẫn, mình biết, nhưng nếu mình suốt ngày nghĩ đến chuyện đó, trong khi lại bị bao vây chung quanh bởi các mẫu người xinh đẹp, thì bà già nó, đương nhiên mình sẽ muốn làm cái đó. Một ngày nào đó, có thể khi mình vật lộn với Sam, mình sẽ hứng lên đột xuất, nổi ý muốn hun nó. Muốn ôm nó sát vào người mình. Muốn le lưỡi liếm một đường dài từ cái chân dễ thương của nó, lên đến đùi, rồi tấn công thẳng vào mỏ vàng. Thật tệ khi nghĩ như vậy về thằng bạn thân mà mình cũng không nên. Nhưng suy cho cùng thì nó là một thằng đẹp trai vả lại bọn mình cũng đã thân với nhau rồi. Thành ra lâu lâu mình cũng tách nó ra khỏi khu vực “tình bạn” để nhìn nó bằng khía cạnh khác. Có khi mình ước sao mình hoàn toàn không quen Sam, để mình có thể chiêm ngưỡng toàn bộ vẻ đẹp của nó mà không phải áy náy. Thế nhưng, dù thằng Sam có là đứa con trai đẹp nhất hành tinh này, nhưng đối với mình nó cũng chỉ là “thằng em họ” thôi. Tóm lại, mình cần phải làm tình trước khi mình bắt đầu nhìn con chó nhà hàng xóm một cách kì cục! Gặp sau!
Billy
Ngày 31 tháng 3.
Bạn có biết chuyện gì xảy ra hôm nay không? Lúc mình đang nói chuyện với Simon. Cậu ấy nói là các băng nhạc như Backstreet Boys hay N’Sync đa phần là nhắm vào giới gay trẻ! Nên mình nói “Chắc cậu đúng!”. Cái Simon nói là chuyện ấy không có gì sai hết, rằng nếu cậu ấy là gay, có thể cậu cũng mê hai nhóm nhạc đó! Rồi cậu cười cười khi nói điều đó ra, nhưng đó là… “tín hiệu”, đúng không? Có thể cậu ấy đang thử ám chỉ điều gì đó với mình cũng không chừng? Có khi nào cậu ta là gay không? Có không? Mình muốn nói, cậu dễ thương, còn mình thì luôn thắc mắc về cậu, nên cũng có thể có thiệt. Tưởng tượng xem…Simon với mình, vừa cuộn lấy nhau, vừa ôm nhau hôn. Mình không biết lúc đó cậu có tháo mắt kiếng ra không? Môi cậu trông thật xinh, biết không? Mình ngắm chúng cử động mỗi khi cậu nói, môi cậu thật hồng và tinh tế khi cậu phát âm từng chữ. Mình nhất định PHẢI tìm hiểu xem cậu có gay không! Tụi mình sẽ hạnh phúc với nhau, bạn có nghĩ như vậy không?

Nhưng rồi, mình lại thấy khó hiểu. Có phải mình thích Simon vì mình thật sự cho là cậu đặc biệt, hay chỉ vì cậu dễ thương, HAY LÀ chỉ vì cậu có khả năng là đứa gay duy nhất trong cái trường quỷ này? Cậu còn ‘trống chỗ’, biết không? Cũng như một người đang đói khát trên sa mạc cả tuần nay, chợt nhìn thấy một cây xúc xích đơn độc ngay trước mắt. Đương nhiên nó cũng như là miếng thịt steak với người ấy, “một miếng khi đói bằng một gói khi no” mà, nhưng nếu có miếng steak ở đằng sau miếng xúc xích, có thể người đó sẽ chọn miếng steak. Ok…Không những mình đang nói năng khó hiểu, mình còn đi ví Simon là miếng xúc xích. Mình đoán mình không muốn mắc sai lầm cho bất kì chuyện gì. Mình nghĩ mình nên đợi thêm một thời gian nữa. Nhưng Simon thiệt là dễ thương, mà bữa nay cậu lại mặc quần kakhi ôm thiệt là sát vào cái mông chắc của cậu! Hehehe! Mình thề, mình chỉ muốn dựa đầu vào cái cặp mông tròn trần trụi đó mà ngủ. Mình sẽ thử bắt chuyện với cậu nhiều hơn, để xem mình có điều tra được gì thêm không.
Hôm nay mình trở lại thư viện, nhưng chẳng thấy Brandon đâu. Mình thấy cứ như bị thất tình vậy. Có vẻ hơi ích kỉ, nhưng mình luôn mong cậu ở đó mỗi khi mình muốn thư giãn trong ngày. Mình chỉ muốn Brandon bị xích vào cái ghế để mình có thể ngắm cậu bất cứ lúc nào cũng được. Cậu luôn chúi mũi vào sách, hoàn toàn không biết đến việc mình trông “xinh trai” như thế nào. Đúng rồi, “xinh trai”…Không phải đẹp trai, nghe có vẻ đạo mạo, người lớn quá. Như lúc bạn ăn mặc tươm tất để đi lễ, mẹ bạn sẽ khen bạn “xinh trai”. Cũng không phải “bốc lửa” vì đó là cái gì không dễ chạm vào hay tới gần được, còn Brandon thì lại dễ tiếp xúc hơn. Cậu không được xem là “hấp dẫn”, vì hấp dẫn tức là cậu phải là mơ ước dục vọng trong mắt của tất cả những người xung quanh. Tức là thoáng nhìn thấy cậu là đã muốn khóc, muốn được như cậu, muốn chiếm hữu cậu. Chỉ hoàn toàn gợi dục khi nhìn cậu từ xa. Cũng không hẳn là dễ thương nữa, vì dễ thương giống như là…một đứa trẻ có một hay hai điểm đáng yêu làm trọn bộ cơ thể trông xinh ra. Như một nụ cười xinh, mắt xinh hay cái mũi xinh, một thứ gì đó nổi trội làm cho cả cơ thể khêu gợi hơn. Còn “xinh trai”….thở dài…xinh trai là vẻ đẹp tự nhiên không trau chuốt mà khi bạn nhìn vào, bạn biết chắc là nét đẹp này không ai biết được ngoài bạn ra. Là một thứ gì đó bạn không giải thích được. Mình biết nghe có vẻ không ổn, khi gọi một đứa con trai “xinh trai”, nhưng Brandon là vậy. Cậu là cánh hoa hồng duy nhất, là cơn mưa mùa hè khi mặt trời vẫn chói chang, là chiếc cầu vồng ở giữa hồ nước. Hoàn toàn không ý thức được bạn trông tuyệt vời thế nào, và người ta muốn chỉ cần được biết mọi chuyện về bạn như thế nào ngay từ lúc đầu họ gặp bạn. Brandon là thế. Mình phải thừa nhận là bữa nay mình nhớ cậu ấy.
Sao cũng được, mình sẽ ra khu đồi gặp Sam. Nên mình nói chuyện với bạn sau. Mình hơi mừng khi nghĩ ra chuyện này. Cuốn tập nhỏ này thật sự giúp mình viết ra mọi suy nghĩ. Chứ không thì làm sao mình có thể nói những chuyện như vậy cho bất kì ai khác…Thành ra…Cám ơn.
Mình có một giấc mơ thật kì lạ đêm hôm qua! Ừ thì, cũng không lạ lắm, chỉ khác thường. Và lẽ dĩ nhiên đó là giấc mơ về Jamie! Mình nghĩ đến nước này mình đã có thể chính thức phân loại Jamie vào hàng ngũ của những thứ ám ảnh mình. Sao cũng được, trong mơ, chỉ có mình và cậu ấy ở trong khu chợ, và tụi mình đi mua sắm này nọ. Rồi cậu cứ cười cợt này nọ những trò chơi điện tử về sex trong cửa hàng Spencer Gift. Những games điện tử như “Thuốc kích thích” hay “Trò ba người”. Điểm đáng buồn là, không có chút gì đả động tới sex ở trong giấc mơ. Nhưng khi tỉnh dậy, mình thấy mọi thứ ở bên ngoài thật xinh đẹp. Ý mình nói, mình chắc chắn là Jamie Cross “thẳng”, mà nếu cậu không phải, chắc hẳn cậu đã dễ dàng tìm được một thằng gay dễ thương hơn mình để ngủ với. Thở dài…nhưng mình không thể không yêu cậu. Và mình GHÉT điều này!!! Trời ơi, mình ghét như vậy! Tại sao? Bởi vì làm sao nếu cậu ấy không thích mình? Làm sao nếu cậu chỉ thích con gái? Nếu lúc cậu cho mình cơ hội để thành tình yêu định mệnh của cậu, rồi lại kiếm thấy một đứa dễ thương hơn? Grrr! Mình ước phải chi mình có thể bằng cách nào đó kiểm soát được tình cảm của con tim, nhưng mình KHÔNG THỂ! Chính như vậy mới làm mình bực muốn chết! Cũng bởi vì mình trước sau gì cũng bị tổn thương! Đơn giản là mình yêu đứa con trai đó bằng tất cả trái tim, mà nếu cậu ấy không có cùng chí hướng, thì mình phải làm sao? Mình chỉ việc “đóng cửa con tim” lại hả? Bộ được sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu suốt đời này mình không bao giờ yêu được một người nào khác hơn là yêu cậu? Vậy mình phải làm gì? Rồi có khi nào mình phải chết đơn độc một mình, sau khi bỏ ra suốt cuộc đời để tìm kiếm một đứa chỉ dễ thương bằng phân nửa của Jamie? Mình không nói xạo, mình từng khóc khi tự hỏi đây có phải là cơ hội và hạnh phúc duy nhất của mình không, hay cũng chỉ là một mơ tưởng viễn vông chẳng bao giờ thành sự thật. Thở dài…đôi lúc mình rất ghét cảm xúc này.
Có phải mình thiệt bị ám ảnh không? Thỉnh thoảng mình cũng thắc mắc. Mà những người nói là mình bị ám ảnh…họ có hiểu được tình yêu chân chính là như thế nào? Một tình yêu không màn đến thời gian. Một tuần, mười tuần, mười tháng, mười năm. Chẳng ăn nhầm gì nếu bạn thật sự yêu ai đó. Con tim mình cũng không phân biệt được phải trái. Nó không thấy sự nguy hiểm khi yêu một người không có hứng thú với mình. Nó không hiểu được sự mạo hiểm trong đó, hay những hậu quả theo sau lời từ chối. Giống như là đói bụng vậy. Khi bạn đói thiệt là đói, bao tử bạn không muốn nghe bất kì lí lẽ nào. Nó không muốn vướng víu tới chi tiết hay hậu quả hay nghi ngờ hay lo sợ gì hết. Nó chỉ cần biết những thứ nó muốn, liên tục thúc đẩy bạn cho đến khi bạn cung cấp cho nó những thứ nó cần. Đó là cảm giác khi yêu một cách vô vọng. Chỉ được nhìn vào cái vật xinh đẹp, hoàn hảo đó, nhưng lại hoàn toàn ở xa tầm tay. Nhưng dù biết vậy, bạn cũng cố thử với tới nó. Như thể muốn chạm tay vào mặt trăng. Mình thật hi vọng mình có thể hoặc thuyết phục cậu đáp lại tình yêu của mình, hoặc tìm ra phương thuốc chữa trị virus cho căn bệnh yêu đơn phương này.
Mình có nói với bạn là mình chưa hề có suy nghĩ nào trong đầu về Jamie mà không dính dáng tới làm tình một cách trực tiếp hay gián tiếp không? Mình muốn cậu đến nỗi mình có thể nếm được mùi vị của cậu khi mình bước ngang qua. Nhịp thở mình thì ngưng lại, và mình cảm nhận được lực hút mãnh liệt từ cậu, kéo mình thật mạnh, chỉ để chạm tay vào người cậu. Mà, một phần nào đó trong mình lại cảm thấy mình không xứng được chạm vào cậu. Mình thấy sợ. Có thể bạn nghĩ mình chỉ thấy căng thẳng trong khi chỉ việc nói với cậu ấy là mình yêu cậu. Nhưng không phải dễ như vậy. Thành thật mà nói, mình hiện giờ đang thấy hạnh phúc khi thương thầm Jamie, cảm nhận được sung sướng tột độ mà chỉ cần nhìn cậu cười. Mình biết là cảm xúc của mình không được đáp lại, mà mơ ước của mình hoàn toàn không phải “thật” theo nghĩa chính xác của nó. Nhưng… niềm vui khi nghĩ rằng cậu có khả năng là gay, rằng cậu cũng có thể đang nghía mình, thật to lớn! Tình yêu thật vĩ đại, mà lẽ hiển nhiên, đó cũng là thứ mình đang tìm kiếm, nhưng mình cũng không phủ nhận cảm giác tội lỗi khi không biết cậu thật sự nghĩ như thế nào. Những người chỉ sống vì kết quả chính xác sẽ nói “Làm liển bây giờ đi chứ đừng ngu ngốc mà không làm gì cả”. Những ai nói như vậy là đã quên đi niềm vui thật sự mà tình yêu có thể mang lại cho họ. Niềm vui mà sự mập mờ, nụ cười e thẹn và những cái liếc nhìn lén có thể cung cấp. Quả là tuyệt vời đối với mình. Mình yêu cái cảm giác này. Mình không vội. Cứ mặc họ muốn làm tình với chừng 30 người để rồi hy vọng rằng họ kiếm được định mệnh của họ trong số những người đó. Mình thà chờ đợi thêm để tìm một người mình thật sự yêu. Một người mình có thể đợi cho đến phút giây cuối cùng. Người luôn làm mình phải đoán biết. Mình thích như vậy lắm.
Tốt, mình dự tính bữa nay chỉ toàn viết về Jamie nhưng hình như không phải. Và mặc dù mình khởi đầu câu chuyện ngày hôm nay thực sự vui vẻ, có vẻ như niềm vui đó đã xuống cấp thành một cái gì đó đáng buồn chán. Thế tại sao mình không kết thúc ngay tại đây, khi tâm trạng vẫn còn kha khá. Ngủ ngon!
Ngày 3 tháng 4
Bạn có từng bao giờ phải trải qua một trong những ngày mà mọi thứ đều đảo ngược khi bạn đến trường, giống như có cái gì đó có vẻ như là không ổn lắm? Giống như ai đó gửi ra một thông điệp “Bài trừ Billy!” mà chỉ có một mình mình không nhận được? Ngày hôm nay là như vậy đó.
Ngày hôm trứơc, bạn là đứa trẻ nổi tiếng nhất, thân thiện nhất, được biết đến nhiều nhất ở trường. Rồi ngày hôm sau…bạn lại thấy chính bạn gặp phải toàn những người không muốn mở miệng nói chuyện. Tự nhiên họ nhìn bạn như thể bạn không thuộc về chốn này vậy. Mọi lời nói đùa của bạn đều trở nên vô duyên với họ, và không cần biết bạn muốn ở trong tâm trạng vui vẻ như thế nào, tất cả những người khác chỉ muốn chà đạp bạn xuống tận cùng. Bạn có thể nói hôm nay là một ngày xúi quẩy không? Ừm, đúng vậy. Ngay cả Sam … thằng bạn thân nhất trên cái thế gian khốn kiếp này, cũng chỉ hoàn toàn không nhận thức được bất kì chuyện gì mình làm bữa nay. Mình sẽ bị trời phạt nếu cứ làm như thằng hề để chọc vui tụi nó. Hay nếu mình tự làm nhục bản thân vì cứ gắng gượng thêm công sức để bắt chuyện với chúng. Nếu chúng nó không được thoải mái, thì thây kệ cha chúng nó, phải không? Hả? Ừm… Đó là kiểu người mình muốn trở thành. Dạng người thành công trên thế gian này mà không màn đến ăn năn gì hết. Nhưng ngay cả việc giả bộ giống như loại người như vậy mình cũng không thể làm được.
Mình thử. Trời ơi, mình thử. Nhưng mình không làm được. Mình không chịu nổi suy nghĩ là có ai đó giận mình. Không hiểu sao nó làm cho mình thấy như mình không phải con người. Suy nghĩ về chuyện này một chút, thật ra trước giờ mình cũng đã từng nói hay làm chuyện gì đó làm người ta buồn lòng. Đấy có thể là một thứ đơn giản như cắt ngang lời nói, hay vô tình dẫm lên chân người khác trên lối đi. Ngay cả nếu như mình không có làm gì sai hết… cũng thật làm mình rất buồn khi nghĩ rằng người ta xì xào nói xấu sau lưng mình. Mình không hiểu sao mình lại để tâm như vậy. Dù cùng một lúc, mình lại mong người khác để tâm hơn. Mình hoàn toàn bị dội bởi những thằng khốn nạn chỉ biết xỉ nhục người chung quanh, hay đánh lộn với người ta, hay ngủ với vợ người ta, hay cướp công việc của người khác hay làm lơ ai đó mà không cảm thấy e ngại tí nào. Ý mình nói, họ có bao giờ hiểu được nỗi đau họ gây ra cho người khác nặng nề như thế nào không? Liệu họ có để tâm chút nào không? Có lẽ họ chỉ tự nhủ với chính mình “Đáng lẽ mình không nên làm vậy, nhưng cuộc đời này chỉ dành riêng cho những việc mình muốn làm, thây kệ cha những đứa nào không thích”. Mình tự hỏi. Nghe như xấu lắm, mà mình cũng ghét bản thân khi mở miệng ra nói câu này, nhưng một ngày nào đó, mình hy vọng sẽ trở thành một trong những người ở trên cao để thử một lần cho biết. Một người có khả năng làm người khác đau khổ nhưng lại không màn gì tới. Để có thể cảm nhận được niềm vui mà không hề ăn năn vì bất kì thứ gì. Mình muốn được ích kỉ. Không có chút cảm giác tội lỗi hay nhận thức. Mình thề, nếu có thể tắt đi cái cảm giác mặc cảm khó chịu ấy, mình sẽ làm liền.
Mình lại gặp Simon bữa nay. Và bạn muốn biết gì không? Cậu càng lúc càng dễ thương kể từ khi nỗi nghi ngờ của mình về việc cậu có là gay hay không ló mặt. Bây giờ mình nghía cậu hoài. Và thỉnh thoảng mình thủ dâm cũng nghĩ đến cậu. Cậu thật xinh đẹp! Điều làm mình lo lắng nhất, là chuyện tâm trí mình ngày một trở nên toan tính hơn trong việc tiếp cận Simon thay vì chỉ mơ mộng viễn vông. Thay vào đó, mình vẫn đang tìm một cách để tiếp cận và bắt chuyện với cậu về sex, rồi tiếp đó, sau khi làm cho cậu thấy khó chịu và bực bội trong người, mình sẽ có thể dụ dỗ cậu làm một hay hai ‘thí nghiệm’ nhỏ. Mình nghĩ đến hàng tá lí do để cậu muốn lại nhà mình chơi, khi tan trường, lúc mẹ mình đi làm. Lí do gì đó, cái gì cũng được, miễn sao cho mình chút thời gian ở riêng với cậu. Mình không chắc làm thế nao có thể lột đồ cậu, khiến cậu hôn mình, tư tưởng mình luôn nhảy cóc từ chỗ cậu nói “Được thôi, tớ sẽ lại nhà cậu” đến chỗ “Ôi bé cưng, tớ thích cách lưỡi cậu kích thích tớ”. Nhưng vì một lí do nào đó, mình khá tự tin là bất cứ thứ gì mình tùy cơ ứng biến cũng sẽ giúp mình có kết thúc tốt đẹp. Nói thật, hiện tại mình đã thấy rất phấn khởi rồi!!! Tự nhủ với bản thân là “Wow!!! Mình sắp sửa có bạn trai! Mình sắp được làm tình mỗi ngày, và như thế sẽ tuyệt vời lắm!!!”. Mình thường thắc mắc không biết tình dục sẽ cho cảm giác thế nào. Mình không rành, nhưng mình nghĩ về chuyện ấy mọi lúc. Mình chỉ có thể tưởng tượng nó rất tuyệt, rất hưng phấn, hoà nhập xác thịt và cả tâm hồn. Cái cảm nhận cực kì, không chạm vào được của niềm vui trọn vẹn và sự thoả mãn xác thịt. Sự thức tỉnh hoàn toàn của cơ thể và tâm trí, nơi mà không có câu hỏi nào là không được giải đáp. Mình không thể chờ đến lúc XXX Simon!!!
Hehehe, mình biết là hơi bị chủ động, lộ liễu một chút, nhưng mình MUỐN cậu ấy! Simon sẽ rất ngon lành khi ở trong miệng mình! Và cả người cậu nữa. WOW! Mình sẽ liếm từ trong ra ngoài! Và cậu ta sẽ rên to, nói với mình rằng mình là người yêu tuyệt vời nhất cậu chưa từng có! Mình sẽ khiến cậu thấy rất sung sướng. Ok..báo động đỏ! Khi mình không thể viết tiếp vì cuốn tập trở nên ‘không cân bằng’ trên đùi mình… Đã đến lúc phải ‘xả hơi’ một chút! Hehehehe! Chắc là mình sẽ thử chuyện đó vào cuối tuần này. Mình sẽ bắt chuyện với Simon để xem cậu có hứng thú không. Chắc vậy! Mình có thể nói. Tốt, tốt! Cuối cùng rồi cũng đến phần sex! Mình THIỆT phấn chấn!
Ngày 4 tháng 4
Bạn có biết chuyện gì xảy ra bữa nay? Brandon trò chuyện với mình những mười phút!!! Quả là rất đã! Mình biết là không nên kích động vì chuyện cỏn con như vầy nhưng mình rất ngạc nhiên khi tìm ra một con người rất dễ thương dưới lớp vỏ bọc bên ngoài.Ý mình nói, thường thì cậu ấy hơi mắc cỡ, và không nói nhiều cho lắm. Nhưng khi bạn đặt đúng câu hỏi, cậu thật sự sẽ … cởi mở và mọi thứ sẽ trở nên sâu sắc hơn. Mình hoàn toàn không biết cậu lại là người sâu sắc đến như thế. Bình thường, mình chỉ hỏi cậu ngày hôm nay ra sao, rồi cậu sẽ chỉ nói “Tốt!”. Hay mình hỏi cậu thấy thế nào, cậu cũng chỉ nói…ừm…”tốt”. Ý mình nói cậu chưa từng đi sâu hơn vào vấn đề. Cứ như cậu không mong mọi người thật tình để tâm. Nên cậu giữ hết mọi chi tiết cuộc sống của mình cực kì mơ hồ. Mình lúc nào cũng xem như là cậu không có nhiều điều để nói. Nhưng khi mình thật sự ngồi xuống bắt chuyện với cậu, cậu thiệt tình làm mình bất ngờ. Cậu hơi thả lỏng sau một lúc, mình đoán là cậu cảm thấy mình muốn biết về cậu nhiều hơn. Rồi sau đó, mọi việc cứ thế mà tiếp diễn, cậu thư giãn và kể cho mình nghe vài thứ đã gây ấn tượng cho mình từ đầu đến cuối. Mình chưa hề biết cậu đi du lịch nhiều đến thế. Hay cậu chơi thể thao ở trường cũ. Hay cậu muốn một lần được đứng trên bục hát. Mình chưa hề biết cậu viết thơ, hay cậu có thể vẽ, hay cậu ghiền film kinh dị. Những thứ này trước giờ sao mình không thấy? Mình đoán từ trước tới nay mình không hỏi đúng câu hỏi. Một phần nào đó của mình luôn quan tâm đến việc cố làm sao cho bản thân mình trở nên thú vị hơn dưới mắt cậu. Thành ra mình vẫn cứ chia sẻ chuyện này hay chuyện kia trong cuộc sống của mình trong những cuộc nói chuyện nhỏ với Brandon, và cậu cũng thích việc đó. Nhưng mình không nghĩ mình từng đào sâu vào chuyện cậu ấy là người như thế nào. Với mình, cậu chỉ là cậu trai dễ thương ngồi phía bên kia phòng trong thư viện. Và mình vẫn còn nghĩ cậu cực kì xinh trai. Mình có thể dùng hình ảnh của cậu để giải trí. Thế nhưng không hiểu sao cậu quá tốt để dùng cho chuyện này. Ở một cấp độ mà cả Jamie cũng không động vào được. Điều gì đó từ Brandon làm mình thấy phấn chấn không rõ nguyên nhân gì hết. Chỉ là việc cậu ở đó. Rằng cậu cũng có những giấc mơ, nỗi lo sợ, niềm vui, và những chuyện khiến cậu cười nụ cười dễ thương của cậu. Đấy là những thứ mình thích ở Brandon. Không có liên quan đến tình dục chút nào. Cảm giác đó chỉ…luôn luôn..ở đó. Nhưng, mình không phải đang yêu. Mình có một nhân vật khác ở trong đầu dành riêng cho thứ tình cảm đặc biệt ấy.
Mình đã thử mời Simon lại nhà hôm nay. Thở dài…ừm, bởi vì mình đang cặm cụi viết lách vào cuốn tập này thay vì mân mê cậu ấy trên giường (hahahaha!), mình nghĩ bạn có thể tự suy ra là cậu từ chối lời mời. Không phải từ chối một cách thẳng thừng, quyết liệt. Cậu chỉ có chuyện gì đó cần phải làm với Câu lạc bộ “Khoa học trong xã hội” sau khi tan học. Nhưng Simon tỏ vẻ vui khi mình mở miệng mời cậu. Đó phải chăng lại là một ám hiệu khác không? Mình thắc mắc. Mình sẽ làm gì lúc cậu lại đây? Mình tưởng tượng mình có thể cho cậu ấy coi chung quanh căn nhà, kết thúc chuyến tham quan ở trong phòng ngủ của mình, và rồi cậu ấy sẽ đóng cửa lại phía sau lưng hai đứa. Rồi, khi mình quay người lại, cậu sẽ bước tới bên mình, rồi ôm lấy mình trong tay, rồi bắt đầu hôn mình. Mình sẽ giả vờ kháng cự, nhưng cậu vẫn tiếp tục, và mình sẽ e ngại đầu hàng trong sự đam mê và hứng khởi của Simon. Rồi cậu sẽ đặt mình lên giường mà nói “Tớ chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi. Tớ yêu cậu, Billy. Tớ vẫn luôn yêu cậu. Mọi người đều yêu cậu”. Rồi hai đứa sẽ làm chuyện ấy cho đến khi không thể làm đựơc nữa. Đúng…mọi việc sẽ diễn ra như vậy. Và đó sẽ là cảm giác ái ân tốt nhất mà cậu ta có thể có. Được. Vậy mình sẽ sớm thử thêm lần nữa. Có thể là cuối tuần tới. Để xem. Nhưng trước đó mình phải kiểm soát hormone trong người tốt hơn. Mình tự nhiên lại ‘chào cờ’ khi chỉ mở miệng rủ cậu lại nhà. Như thể mình cảm thấy rạo rực với đôi môi nóng bỏng và thân hình quyến rũ của cậu ngay tại trong lớp. Mình sẽ thật tốt với Simon. Cậu ấy sẽ không muốn bất kì ai khác. Kẹo ngọt và hoa… Mình sẽ cố hết sức chiều cậu.
Phải đi đây! Sam và mình có hẹn ở trạm xăng đầu đường rồi cùng tới khu đồi. Nên, mình gặp lại bạn lần tới vậy, hỡi nhật kí vĩ đại của ta. Bảo trọng. Hy vọng nhật kí của ngày tới sẽ ‘thú vị’ hơn nhiều.
Mình có một giấc mơ thật kì lạ đêm hôm qua! Ừ thì, cũng không lạ lắm, chỉ khác thường. Và lẽ dĩ nhiên đó là giấc mơ về Jamie! Mình nghĩ đến nước này mình đã có thể chính thức phân loại Jamie vào hàng ngũ của những thứ ám ảnh mình. Sao cũng được, trong mơ, chỉ có mình và cậu ấy ở trong khu chợ, và tụi mình đi mua sắm này nọ. Rồi cậu cứ cười cợt này nọ những trò chơi điện tử về sex trong cửa hàng Spencer Gift. Những games điện tử như “Thuốc kích thích” hay “Trò ba người”. Điểm đáng buồn là, không có chút gì đả động tới sex ở trong giấc mơ. Nhưng khi tỉnh dậy, mình thấy mọi thứ ở bên ngoài thật xinh đẹp. Ý mình nói, mình chắc chắn là Jamie Cross “thẳng”, mà nếu cậu không phải, chắc hẳn cậu đã dễ dàng tìm được một thằng gay dễ thương hơn mình để ngủ với. Thở dài…nhưng mình không thể không yêu cậu. Và mình GHÉT điều này!!! Trời ơi, mình ghét như vậy! Tại sao? Bởi vì làm sao nếu cậu ấy không thích mình? Làm sao nếu cậu chỉ thích con gái? Nếu lúc cậu cho mình cơ hội để thành tình yêu định mệnh của cậu, rồi lại kiếm thấy một đứa dễ thương hơn? Grrr! Mình ước phải chi mình có thể bằng cách nào đó kiểm soát được tình cảm của con tim, nhưng mình KHÔNG THỂ! Chính như vậy mới làm mình bực muốn chết! Cũng bởi vì mình trước sau gì cũng bị tổn thương! Đơn giản là mình yêu đứa con trai đó bằng tất cả trái tim, mà nếu cậu ấy không có cùng chí hướng, thì mình phải làm sao? Mình chỉ việc “đóng cửa con tim” lại hả? Bộ được sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu suốt đời này mình không bao giờ yêu được một người nào khác hơn là yêu cậu? Vậy mình phải làm gì? Rồi có khi nào mình phải chết đơn độc một mình, sau khi bỏ ra suốt cuộc đời để tìm kiếm một đứa chỉ dễ thương bằng phân nửa của Jamie? Mình không nói xạo, mình từng khóc khi tự hỏi đây có phải là cơ hội và hạnh phúc duy nhất của mình không, hay cũng chỉ là một mơ tưởng viễn vông chẳng bao giờ thành sự thật. Thở dài…đôi lúc mình rất ghét cảm xúc này.
Có phải mình thiệt bị ám ảnh không? Thỉnh thoảng mình cũng thắc mắc. Mà những người nói là mình bị ám ảnh…họ có hiểu được tình yêu chân chính là như thế nào? Một tình yêu không màn đến thời gian. Một tuần, mười tuần, mười tháng, mười năm. Chẳng ăn nhầm gì nếu bạn thật sự yêu ai đó. Con tim mình cũng không phân biệt được phải trái. Nó không thấy sự nguy hiểm khi yêu một người không có hứng thú với mình. Nó không hiểu được sự mạo hiểm trong đó, hay những hậu quả theo sau lời từ chối. Giống như là đói bụng vậy. Khi bạn đói thiệt là đói, bao tử bạn không muốn nghe bất kì lí lẽ nào. Nó không muốn vướng víu tới chi tiết hay hậu quả hay nghi ngờ hay lo sợ gì hết. Nó chỉ cần biết những thứ nó muốn, liên tục thúc đẩy bạn cho đến khi bạn cung cấp cho nó những thứ nó cần. Đó là cảm giác khi yêu một cách vô vọng. Chỉ được nhìn vào cái vật xinh đẹp, hoàn hảo đó, nhưng lại hoàn toàn ở xa tầm tay. Nhưng dù biết vậy, bạn cũng cố thử với tới nó. Như thể muốn chạm tay vào mặt trăng. Mình thật hi vọng mình có thể hoặc thuyết phục cậu đáp lại tình yêu của mình, hoặc tìm ra phương thuốc chữa trị virus cho căn bệnh yêu đơn phương này.
Mình có nói với bạn là mình chưa hề có suy nghĩ nào trong đầu về Jamie mà không dính dáng tới làm tình một cách trực tiếp hay gián tiếp không? Mình muốn cậu đến nỗi mình có thể nếm được mùi vị của cậu khi mình bước ngang qua. Nhịp thở mình thì ngưng lại, và mình cảm nhận được lực hút mãnh liệt từ cậu, kéo mình thật mạnh, chỉ để chạm tay vào người cậu. Mà, một phần nào đó trong mình lại cảm thấy mình không xứng được chạm vào cậu. Mình thấy sợ. Có thể bạn nghĩ mình chỉ thấy căng thẳng trong khi chỉ việc nói với cậu ấy là mình yêu cậu. Nhưng không phải dễ như vậy. Thành thật mà nói, mình hiện giờ đang thấy hạnh phúc khi thương thầm Jamie, cảm nhận được sung sướng tột độ mà chỉ cần nhìn cậu cười. Mình biết là cảm xúc của mình không được đáp lại, mà mơ ước của mình hoàn toàn không phải “thật” theo nghĩa chính xác của nó. Nhưng… niềm vui khi nghĩ rằng cậu có khả năng là gay, rằng cậu cũng có thể đang nghía mình, thật to lớn! Tình yêu thật vĩ đại, mà lẽ hiển nhiên, đó cũng là thứ mình đang tìm kiếm, nhưng mình cũng không phủ nhận cảm giác tội lỗi khi không biết cậu thật sự nghĩ như thế nào. Những người chỉ sống vì kết quả chính xác sẽ nói “Làm liển bây giờ đi chứ đừng ngu ngốc mà không làm gì cả”. Những ai nói như vậy là đã quên đi niềm vui thật sự mà tình yêu có thể mang lại cho họ. Niềm vui mà sự mập mờ, nụ cười e thẹn và những cái liếc nhìn lén có thể cung cấp. Quả là tuyệt vời đối với mình. Mình yêu cái cảm giác này. Mình không vội. Cứ mặc họ muốn làm tình với chừng 30 người để rồi hy vọng rằng họ kiếm được định mệnh của họ trong số những người đó. Mình thà chờ đợi thêm để tìm một người mình thật sự yêu. Một người mình có thể đợi cho đến phút giây cuối cùng. Người luôn làm mình phải đoán biết. Mình thích như vậy lắm.
Tốt, mình dự tính bữa nay chỉ toàn viết về Jamie nhưng hình như không phải. Và mặc dù mình khởi đầu câu chuyện ngày hôm nay thực sự vui vẻ, có vẻ như niềm vui đó đã xuống cấp thành một cái gì đó đáng buồn chán. Thế tại sao mình không kết thúc ngay tại đây, khi tâm trạng vẫn còn kha khá. Ngủ ngon!
Ngày 7 tháng 4
Kết quả cho tình huống Simon!!! Hôm nay vào bữa ăn trưa, mình đứng ngay cạnh cậu ấy khi cậu xếp hàng lấy đồ ăn, hai đứa bắt chuyện với nhau. Rồi cậu ta nhắc đến bà Bronski, giáo viên dạy toán lớp cậu. Tôi cứ đinh ninh khẳng định với cậu bà ta quái thú cỡ nào. Và ngay vào cái phút mình gọi bả là “con quái đầu heo”, cậu phá lên cười ha hả! Thành ra, tình hình đang đầy thiện cảm với tiến triển tốt, phải không vậy? Nhưng thế vẫn chưa đủ. Sau khi cười nghiêng ngả sau vài câu đùa nữa, mình mở miệng mời Simon lại nhà thêm lần nữa… rồi cậu nói ĐƯỢC! Bạn có tin nổi không? Cậu ấy nói ĐƯỢC!!! Đây chắc hẳn là một bước tiến mới theo đúng quỹ đạo. Ôi trời… bạn nên thấy Simon vào lúc đó, trông cậu thật dễ thương với nụ cười tủm tỉm trên gương mặt. Cậu còn dễ thương hơn trước giờ nữa. Mình cứ nghĩ về chuyện này cả ngày còn lại, chất giọng và âm điệu trong lời cậu khi cậu nói được. Có phải giọng tán tỉnh không? Giọng nói khêu gợi? Giọng gay e thẹn? Mình.không.biết! Mình chưa bao giờ ngại ngùng được một đứa con trai gay nào dụ dỗ hết. Ặc! Mình phải dọn dẹp phòng! Phải đi tắm…một lần..không…hai lần! Như thế mình mới cực kì sạch sẽ và có mùi thơm ngọt ngào. Tối nay tắm hai lần rồi thêm một lần vào sáng mai nữa. Mà mình đảm bảo sẽ mặc một bộ đồ hay hay. Cái gì đó mà cậu thích. Phải nhớ được cậu thích mình mặc gì nhỉ? Mình ăn mặc như thế nào khiến cậu nói chuyện với mình nhiều nhất? Hmmm, có khả năng bộ đồ đang bận hiện giờ! Có vẻ ổn đấy! Mà khoan…không ổn. Mình không thể ăn bận y chang suốt hai ngày liên tục, Simon sẽ nghĩ mình ở dơ hay sao đó. Mình sẽ tìm được cái gì đó tốt hơn.
Wow…Mình không nghĩ mình có khi nào thật sự nghĩ sex sẽ như thế nào. Ừ thì…ý mình nói…mình có nghĩ…nói đúng ra thì rất nhiều. Nhưng mình chưa hề nghĩ đến chuyện phải làm gì với …tay mình … hay lưỡi mình. Hay bất cứ thứ gì! Mình chưa từng hôn ai cả. Mình từng đọc về chuyện này, nhưng chưa có ai chỉ cho bạn cách hôn ra sao! Họ chỉ nói “Hai đứa hôn nhau, cảm giác thật tuyệt vời”. Chẳng giúp ích cho mình được gì hết! Lúc nào thì dùng lưỡi? Lúc nào thì nhắm mắt? Ok, ít ra mình cũng biết phải nghiêng qua một bên để không phải đụng mũi đụng mũi cậu ấy. Chỉ biết có nhiêu đó thôi. Nhưng…mình nên nghiêng sang bên trái…hay bên phải? Có lẽ mình nên đợi xem cậu ta nghiêng bên nào trước, rồi chỉ việc nghiêng hướng ngược lại. Nhưng làm sao nếu cậu ấy lại đợi mình nghiêng trứơc? Nó sẽ là nụ hôn đam mê và gần gũi, hay mình để cho nó ngọt ngào mà ngây thơ?

Biết không, nếu chỉ hình dung ra làm sao hôn một thằng con trai đã rắc rối nhiều như vầy, mình càng gặp rắc rối to giây phút cởi đồ ra! Mình hoàn toàn không biết Simon trông thế nào khi không mặc đồ. Jesus! Mình cá là cậu hấp dẫn lắm! Mmmmm… dễ thương và mềm mại và …”to”. KHOAN…làm sao nếu cậu ta…bạn biết đấy…’to’ hơn mình? Sẽ là vấn đề gì chăng? Mình có nên… luyện tập cơ thể một chút hay làm gì đó trước không? Mình không muốn cậu nhìn mình rồi bật cười khúc khích! Sẽ rất là tệ! Ok..ừm… có lẽ mình nên đợi đến lúc cậu dấn sâu vào cuộc và thư giãn rồi mới cởi quần. Lúc đó cậu sẽ không để tâm đến. Vậy xem ra được đó.
Không tin được mình đang làm chuyện này! Tuyệt! Mình sẽ đánh răng vài lần tối nay, cả ngày mai nữa, để chắc là hơi thở mình thơm tho, tươi mát hơn bao giờ hết. Mình cũng có mẫu dùng thử thuốc súc miệng từ ông nha sĩ. Mình sẽ đem nó theo vào trường, và xài nó vào cuối buổi học. Với lại kẹo cao su. Với kẹo tic tacs nữa… phòng ngờ thôi. Sẽ tuyệt vời lắm đây!
Mình có ‘kinh nghiệm trọng đại’ để chuẩn bị! Thành ra nên ngưng viết ở đây. Hy vọng đây là bài viết cuối cùng mình viết với tư cách của một người còn dzin! Mình sẽ không làm gì tối nay! Để dành cho Simon! Gặp lại bạn ngày mai với tin mừng nhé!
Billy
Ngày 8 tháng 4
Ừm, Simon có lại nhà chơi. Ở lại một lát, chơi vài ván điện tử…rồi cậu đi mất. Thở dài… đi mất đất. Mình không hiểu. Mình đã làm gì sai nào? Có thể tại mình tắm nhiều quá, ai biết được? Mình biết thủ phạm là gì rồi … cái áo thun ngu xuẩn này! Mình bữa nay mặc áo xanh dương. Đáng lẽ mình đã nên mặc màu đỏ! Ngốc xít! Đỏ là sắc màu tình yêu, ai cũng biết! Màu đỏ làm nổi trội màu mắt nâu của mình, đồng thời cũng tương phản với mái tóc sậm. Nếu mình ‘gay’ hơn một chút thì mình đã biết rồi. Không thể tin được mình làm hỏng chuyện hôm nay.
Thế, Simon đi về nhà cùng mình ngay sau khi tan học, đúng không? Và mới bước tới cửa vào, mình đã run như điên. Mình bắt đầu thấy căng thẳng và đần ra, mình chắc là cậu cũng nhận ra. Dám cá là cậu nhận ra. Bởi vậy nên cậu không cố làm chuyện gì hết. Trông cậu lại cực kì dễ thương lúc lại nhà mình. Mình cố tình áp sát lại gần cậu lúc hai đứa chơi điện tử, nhưng ngay cả khi chân mình chạm vào chân cậu, cậu không cử động lấy một inch. Mình thiệt tình muốn chúi người tới mà bất ngờ hôn cậu, bạn biết không? Cậu ở gần quá, người cậu thơm thiệt thơm, mà lại đang tập trung hết sức vào trò chơi điện tử, đến nỗi cậu sẽ không nhận ra mình làm chuyện đó cho đến khi đã quá trễ. Nhưng… mình chỉ không làm được. Mình đúng là thằng nhát cáy mà! Mình quả quyết rằng cậu ta đợi mình đi bước đầu tiên. Mình chắc chắn với bạn là vậy. Nếu mình có gan hôn cậu thì chuyện đâu đến nỗi này, và giờ này mình sẽ ngồi đây hí hoái viết xuống buổi chiều nay đã đầy phấn khởi, nóng bỏng và hấp dẫn như thế nào. Thay vì vậy, mình chỉ ngồi đây mà bặm môi tự rủa xả bản thân.
Không công bằng, biết không? Ý mình nói… Simon có thể chủ động trứơc! Mình không biết vì sao ‘mình’ phải là người có gan. Mình cũng đã thử vật lộn với cậu ấy một chút, lúc cậu đòi về. Mình đoán mình thấy hoảng khi cậu đứng dậy, mang giày. Mình chỉ…không muốn cậu bỏ đi. Nên mình đã… thử cù lét cậu trên giường. Mình đoán lăn lộn chút chút sẽ thu được sự chú ý của cậu. Nhưng không, cậu chỉ phá lên cười. Như thể hai đứa chỉ ‘giỡn chơi’ với nhau hay gì đó. Rồi cậu nói “Billy…thiệt mà… tớ phải về…”. Nhưng cậu vẫn nhìn mình cười, mà lúc đó mình ngồi trên người cậu, và mình thật chẳng muốn để cậu rời đi, và … sau vài phút, mình đứng dậy, để cậu về nhà. Đáng lẽ mình nên hôn Simon khi ở trên người cậu, giống cảnh trong câu chuyện “Đứa trẻ mới” mắc dịch trên tivi ấy! Câu chuyện ngu ngốc! Cảnh như thế chẳng thể bao giờ xảy ra. Dù sao thì ít ra cũng là với mình.
Mình sẽ nguyền rủa, cắn rứt lương tâm trong thời gian dài, dài nữa. Mình tắm bao nhiêu lần như vậy cũng chẳng được ích lợi gì. Không những thế, mình còn để dành ‘chuyện ấy’ cho thằng nhóc đó nữa! Giờ mình thấy rạo rực gấp bội và vẫn còn dzin.
Mình sẽ nằm trên giường mà đập đầu vào gối tự tử hay sao đó. Cậu vừa mới ở ngay đây, mà mình lại đi mà làm hư mọi chuyện. Cuộc đời đôi lúc cũng như đống phân không hơn không kém.
Ngày 10 tháng 4
Không có ý định viết lách gì bữa nay. Có khả năng sẽ lại ân hận, tự đay nghiến bản thân về thất bại ngày hôm trước. Mình trông thấy Simon hôm qua và hôm nay, hơi hơi hy vọng là cậu ta sẽ tỏ ra ‘thân mật’ với mình hơn sau màn lăn lộn hôm kia. Nhưng không. Cũng vẫn là Simon trước giờ. Dù vậy, cậu nói cậu đã thấy vui, nên mình cho rằng đây là điểm cộng. Không phải một điểm lớn, nhưng dù gì vẫn là điểm cộng. Ai biết được, có khi chỉ tại cậu ấy mắc cỡ. Xem chừng mình có thể thử lại vài lần nữa vào tuần sao, lúc cậu lại nhà mình chơi. Để xem. Nhưng không hiểu sao mình ngờ ngợ liệu cậu có đồng ý trở lại nhà mình không, khi mình cư xử như người gỗ vậy.
Ừm, thằng Sam dạo này có thám thính chút đỉnh dùm mình về đứa con gái trong vòng nghi vấn, và có vẻ như đấy chắc chắn không phải Célia. Mặc dù nhỏ từng nói nhỏ nghĩ mình ‘trông cũng bảnh trai chán’. Sẵn tiện chú thích luôn, đây là thuật lại y chang từng chữ một. Ừm, ít ra thì đó là những gì thằng Sam hiện có thể cung cấp cho mình biết. Thành thật mà nói, mình đoán dù sao thì nhỏ cũng thích mình. Nhưng nhỏ không phải là đứa con gái mình đang muốn đề cập đến. Thành ra cuộc điều tra vẫn được tiếp tục… Mặt xấu là…mình không nghĩ đến hậu quả việc tìm ra người đó. Ý mình nói, hễ thằng Sam hay ai đó nói cho mình biết đó là ai… mình sẽ phải, kiểu như, đưa ra quyết định liền tức khắc. Hoặc là mình sẽ nói “Được, tớ sẽ cặp với cậu” để mọi người khác vẫn nghĩ rằng mình ‘thẳng’. Hoặc là mình nói “Không, tớ xin lỗi”, chà đạp nhỏ xuống thềm xi măng. Trời, sau mọi cái ngắm nghía đắm đuối rồi tơ tưởng mơ ước của mình đối với Jamie Cross, mình không thể tưởng tượng được nếu cậu ta chỉ nói “Không”. Làm sao nếu mình làm vậy với một người nào khác? Làm sao nếu nhỏ đó chuyển sang căm ghét mình? Tuyệt, thật tuyệt, làm như mình chưa có đủ buồn bực, bây giờ lại gánh chuyện này lên vai. Bây giờ mình không biết là mình muốn biết hay không muốn biết. Nếu mình làm tan vỡ trái tim đứa con gái này, chuyện này sẽ theo ám mình trong thời gian dài, dài lắm đây! Khoảng chừng… ba tuần hay gì đó! Mình sẽ mang danh hiệu “kẻ vô tình” dán ở trên trán, cho đến khi có ai đó quyết định thử vận may. Và ai biết chừng nào chuyện đó sẽ xảy ra?
Khỉ thật! Mới nghĩ ra điều này! Giả sử mình đá con nhỏ, rồi bị đặt tên là “thằng khốn nạn nhẫn tâm xé con tim người ta ra làm nhiều mảnh vụn”, rồi đến tai Simon? Cậu ta sẽ bỏ cuộc về mình, mà đi ngủ với người khác! Ặc! Ok! Phải nghĩ nhanh ra cách giải quyết! Nhiệm vụ cần thực thi trong vòng bảy ngày tới…Mình cần dụ Simon trở lại nơi này, rồi xoay sở làm sao để cậu ít nhất cũng phải hôn môi mình trước khi mình tìm ra đứa con gái nào để ý mình. Mọi sự trong vòng khẩn trương! Phải đi đây. Mình phải gọi điện cho Simon tối nay, nói ngọt với cậu một chút, để cậu đồng ý lại đây. Rồi mình sẽ ra tay.
Gặp sau!
Ngày 11 tháng 4
Tạm thời vẫn ổn. Chưa có tin tức gì mới về nhỏ đó. Mặc dù Melissa có nói với mình là nhỏ thích tóc mình lắm. Nên cứ dùng mấy ngón tay mân mê tóc mình mãi suốt chặng đường đi trên hành lang trường. Bạn chẳng thể nào biết cảm giác đó dễ chịu như thế nào! Hehehe! Dù nhỏ chỉ là một đứa con gái thôi! Mình nghĩ mình đang phát triển mầm mống cho sở thích kì quặc này. Rất đã! Sao cũng được, mình khá chắc chắn rằng con nhỏ kia không phải Melissa. Melissa thuộc dạng nhạy cảm, sến, nhưng không phải với ai cũng vậy. Mình đoán nhỏ chỉ là một người cực kì đáng mến. Dù sao đi nữa, cũng chỉ là bạn không hơn. Mà cũng không hẳn thân được như thế… có vẻ giống như “một người mình có thể nói chuyện trong phòng học” hơn. Thành ra, người phụ nữ bí ẩn ấy vẫn còn đang lẩn trốn, điều đó có nghĩa là mình có thêm thời gian để dụ dỗ Simon lại nhà thêm lần nữa. Mình không biết nên làm gì khác lần này, nhưng thiệt tình mình cũng tính đến chuyện chỉ nói “Kệ cha nó!” rồi chọt liền lưỡi mình vào cuống họng Simon ngay cái giây phút cậu xách cặp mông nhỏ xinh ấy bước qua cửa vào phòng ngủ mình. Mình muốn nghĩ rằng mình có đủ can đảm như thế nhưng chẳng hiểu vì sao mình thấy nghi ngờ bản thân. Có thể mình lại nảy sinh sự gan dạ này ngay sau khi cậu chuẩn bị quay trở ra khỏi căn phòng. Xem chừng mình có nhiều tự tin hơn khi bị lạc trong đám mây mù sợ hãi. Nghe có vẻ tức cười nhỉ…
Thôi thì tạm dẹp cái vấn đề phức tạp đầy áp lực ấy sang một bên…
Bây giờ mình sắp ra ngoài khu đồi gặp thằng Sam và phải cố thuyết phục khéo nó đừng có dính sâu vào công cuộc săn lùng nhỏ con gái huyền bí ấy nữa. Mình không thể chỉ lại đó rồi bảo “Đừng có đi hỏi vòng vo nữa!” mà mình lại chưa muốn nó tìm ra con nhỏ đó. Mình cần thêm vài ngày để hạ gục Simon cái đã. Chúc mình may mắn đi, hỡi nhật kí thông thái của mình. Gặp lại sau!
Ngày 12 tháng 4
Hừm… có vẻ như mình đã phạm sai lầm cực lớn, đi bảo Sam rút lui trong vụ án ‘nhỏ con gái bí ẩn’! Lúc hai đứa đang ở khu đồi ngày hôm qua, mình cố hết sức để bãi nhiệm nó ra khỏi nghĩa vụ đào sâu tin tức, nhưng vừa ra vẻ như mình không thèm quan tâm. Hừm, xem ra thằng Sam lại hiểu lầm rằng mình đang buồn bực vì nó vẫn chưa tìm ra được đó là ai, thành ra giờ đây nó làm việc cật lực gấp đôi để giúp mình! Ặc! Mình chỉ muốn nó ngưng lại! Mình không muốn có bạn gái! Đừng, đừng, xin đừng ép mình phải có bạn gái! Mình muốn một cậu con trai! Có lẽ mình nên phái nó đi kiếm cho mình một thằng đực rựa thay vì vậy. Nếu may mắn, nó sẽ quay trở lại với thầy dạy thể dục.
Ngoài nỗi bực dọc vì ngày càng đâm sâu vào sai lỗ (hehehe, biết không, mình không có ý nói bậy! Nhưng đọc nghe tếu tếu!) với vụ nhỏ con gái ấy…. có chuyện khác xảy ra ngày hôm qua mà mình thật sự không chuẩn bị sẵn tâm lí. Ý mình nói, nó chỉ xuất hiện trong đầu mình, rồi từ chối biến đi. Sam cùng mình đang ngồi trên đỉnh đồi, tranh luận, rồi nó khen mình vài câu nhằm làm mình thấy dễ chịu hơn về việc tìm ra con nhỏ thích mình. Rồi, đột nhiên khi không mình nhìn sang nó, lại thấy một con người lạ lẫm xinh đẹp ngay trước mắt. Mình biết, mình biết… nó đối với mình chẳng khác gì như người anh, em trai. Nhưng … như thể đó là cái giây phút vàng son mà trong mắt mình, nó tự nhiên trở thành cậu trai đẹp trai nhất trên thế gian này. Nghe điên rồ, và cầu trời đừng để cho thằng đó đọc được những dòng này, nhưng đó là sự thật. Tóc, mắt, quần áo, cử động cơ thể, lồng ngực, đôi môi, cổ của nó…. mọi thứ trên người Sam dường như phối hợp tuyệt vời với nhau hôm đó mà không vì nguyên nhân nào cả. Và mình không sao ngăn được cái ý muốn ôm chầm lấy thằng bạn thân. Cả trái tim cùng tâm trí mình đều bắt tay đồng ý, cùng nói “Đúng vậy, Billy… đây chính là nó. Là đứa con trai mày cần”. Suốt buổi chiều hôm qua mình ngơ ngẩn vì nó, tự hỏi không biết cảm giác ra sau nếu mình được hôn nó dù chỉ một lần. Điểm đáng sợ nhất là Sam không làm gì khuyến khích điều này hết. Nó chỉ tình cờ xảy ra. Nhưng hôm nay… khi thức dậy, gặp Sam ở trường, cảm xúc lạ lùng ấy biến mất tiêu. Tan biến vào hư không, đến nhanh, đi cũng nhanh. Có thể đó chỉ là cảm xúc bất chợt chỉ nảy ra trong một buổi chiều duy nhất, sau đó lại trở về năm sâu trong những nơi tối tăm nhất của tâm trí mình, cùng với ‘tình một đêm’ và các thứ tình cảm nhăng nhít, bồng bột, đại loại như thế, và chúng chỉ trở thành niềm hối hận khi mà việc đã lỡ rồi. Mình sẽ xem chuyện này do rối loạn hóc môn tuổi dậy thì, coi nó như giây phút điên rồ đã một đi không trở lại vậy.
Về phần hôm nay, không có gì đặc biệt. Không có gì khiến mình phải chú ý. Đầu óc mình quá rối bời bởi chuyện thằng Sam, đến mức mình nghĩ mình nên để mọi chuyện còn lại vào cuối danh sách những điều cần lưu tâm vậy. Hy vọng rằng mình đã không bỏ lỡ điều gì thú vị. Gặp sau! (Hết)

Trả lời