Địt gái khu trọ tôi thiệt khoái – Truyện 18+

Tôi cởi mấy nút áo ra, để lộ đôi vú tròn trỉnh, lớn hơn trái chanh một chút. “Bác sĩ” bóp bóp hai vú tôi. Tôi sung sướng và khoái chí, tôi liếc thấy con cặc Vĩnh nứng lên và chống cái quần đùi đưa ra phía trước. Bác sĩ Khang cúi xuống bú vú tôi, và một tay Khang thọc vào lưng quần sờ lồn tôi:
– Chà, kiểu này chắc chị bị đau lồn, rồi nó hành lên cái bụng. Đâu để tôi cởi cái quần của chị để khám xem lồn chị đau ra sao.

Khang và chị Cúc cởi hết quần áo tôi ra. Cúc vác một chân, Vĩnh vác một chân. Khang ngồi giữa hai đùi cúi xuống hưởi lồn tôi. Bấy giờ lông lồn tôi đã mọc đầy, tuy ngắn nhưng đầy khắp mu. Tay Khang xoa nhè nhẹ lên đó. Tôi sướng lạ lùng. Khang dùng hai ngón tay banh hai mép lồn tôi ra, đưa mũi xuống hưởi rồi trang trọng nói:
– Lồn chị này bên ngoài rất tốt, không sao hết. Có lẽ đau bên trong. Để tôi khám bên trong…

Dit gai khu tro toi thiet khoai - Truyen 18+

Địt gái khu trọ tôi thiệt khoái – Truyện 18+

Nhà của tôi và chị Cúc ở tuốt trong xẻo Phú Hưng xa lắc. Không có trường nên tụi tôi phải ra miệt Đại Ngãi này ở đậu đi học. Cúc thì ở đậu bên bác Ba. Tôi ở đây, nhà thím Hạnh.

Trưa tôi đi học về, thím hay nhờ tôi mang cơm ra rẫy cho chồng thím. Bà Sự hàng xóm cũng nhờ tôi mang cơm cho Vĩnh, con trai bà, làm rẫy gần đó. Đó cũng là cái cớ để tôi với Vĩnh có thì giờ và cơ hội bồ bịch với nhau. Nói là bồ bịch cũng chưa đúng. Vì chúng tôi đã ăn nằm với nhau như vợ chồng. Điều mà những người lớn quanh tôi ai có thể tưởng tượng nổi.

Của đáng tội, không phải tự nhiên mà tôi với Vĩnh biết ái ân quá sớm như thế. Chuyện bắt đầu từ chị Cúc con bác Ba và anh Khang con bà Hai Thơm cùng xóm. Cái xóm nhà quê của tôi thì buồn quanh năm, chỉ vui được ba ngày Tết. Rồi thì quần quật với rẫy bái, ruộng nương. Người lớn chăm chỉ làm ăn, lo sao cho gia đình không đói là đủ. Còn bọn nhỏ tụi tôi thì nếu rãnh, chơi u mọi, đánh đáo, tắm sông, thả diều, chơi cò cò v.v…

Riêng bốn đứa tôi, Vĩnh, Cúc và Khang thì tụ lại chơi những trò mà người lớn ở nhà quê này không ai ngờ nổi. Cúc lớn hơn tôi một tuổi. Khang lớn hơn Vĩnh hai tuổi. Nhà bác Ba cách nhà tôi một hàng rào bông bụt. Bác Ba giàu, giàu lắm. Ruộng vuờn bác cò bay thẳng cánh vì bác làm quan tri huyện. Nhà bác lớn, hai tầng, sáu căn, lợp ngói. Tôi không hiểu bác cất lầu làm gì vì chỉ hai vợ chồng và chị Cúc, người ở trọ độc nhất. Cho nên một trong ba căn trên lầu đã trở thành cái tổ quỷ của chúng tôi.

Thứ Bảy, Chúa Nhật, anh Khang chị Cúc rủ tôi với Vĩnh qua nhà bác Ba, ra vười hái đủ thứ: mận, ổi, nhãn, cốc, xoài… Rồi lấy muối ớt, lên lầu, gọt ăn cho đã. Xong bày trò chơi “bác sĩ”. Không một người lớn nào để ý việc chúng tôi làm. Họ yên trí là chúng tôi còn quá nhỏ. Trong trò chơi Bác Sĩ thì anh Khang làm bác sĩ, chị Cúc làm mẹ. Tôi làm vợ, anh Vĩnh làm chồng. Có hôm thì thay đổi vai tuồng. Có thể Vĩnh làm bác sĩ, tôi làm mẹ, chị Cúc làm vợ, Khang làm chồng.

Truyện 18+ Địt gái khu trọ tôi thiệt khoái

Truyen 18+ Dit gai khu tro toi thiet khoai

Chúng tôi yên trí chơi trên căn gác kín đáo, có hai lần cửa. Chẳng ai biết. Và, có thể, chẳng ai thèm biết. Khang lấy cái hộp bằng giấy, bỏ vào cây kéo, một ít bông gòn, một hộp phấn bộ, một chai thuốc đỏ. Đó là đồ nghề của “bác sĩ”. Mở đầu, Vĩnh (đóng vai chồng tôi) chạy lại ôm Cúc (đóng vai bà hàng xóm):
– Bác ơi, bác ơi! Vợ con (tôi đóng) nó đau cái gì không biết mà cứ ôm cái bụng lăn lóc, nằm khóc hoài.
Chị Cúc chạy lại giường sờ trán tôi, sờ bụng tôi:
– Con! Con đau sao vậy con? Bộ con có bầu hả?
Tôi nhăn nhó, đau đớn gật đầu, rồi bệu bạo:
– Không biết có phải không, con không biết, mà nó đau quá chừng bác ơi! Chắc con chịu không nổi…
Chị Cúc quay sang anh Vĩnh hỏi:
– Vợ mày hồi nào tới giờ có đau như vậy không?
Vĩnh giả vờ ngu ngơ:
– Dạ không. Hay để con chạy qua nhà bác sĩ Khang mời ổng qua khám bệnh cho vợ con.
Rồi Vĩnh vờ chạy ra khỏi cửa. Trong này chị Cúc “dỗ dành” tôi, khuyên tôi ráng chịu đau, bác sĩ sẽ tới ngay. Rồi Vĩnh dẫn anh Khang vào:
– Dạ thưa bác sĩ, vợ em nó đau bụng sao không biết mà cứ ôm cái bụng la oải trời luôn. Nhờ bác sĩ khám giùm coi. Em sợ nó đau quá, nó chết tội nghiệp.
Chị Cúc chen vô:
– Dạ, tốn mấy cũng được, nhờ bác sĩ lo giùm. Bị ba má nó không có ở nhà.
Khang khệ nệ giả giọng già:
– Bệnh đàn bà đối với tôi hổng có gì khó hết. Để tôi khám, tôi cho toa đi mua thuốc về uống là hết liền à! Đâu đưa tôi rờ coi.
Rồi “bác sĩ” Khang đưa tay lên ngực tôi, áp tay lên ngực tôi, vờ nghe một đỗi, xong ra lệnh:
– Cởi áo ra cho bác sĩ chuẩn mạch.

Tôi cởi mấy nút áo ra, để lộ đôi vú tròn trỉnh, lớn hơn trái chanh một chút. “Bác sĩ” bóp bóp hai vú tôi. Tôi sung sướng và khoái chí, tôi liếc thấy con cặc Vĩnh nứng lên và chống cái quần đùi đưa ra phía trước. Bác sĩ Khang cúi xuống bú vú tôi, và một tay Khang thọc vào lưng quần sờ lồn tôi:
– Chà, kiểu này chắc chị bị đau lồn, rồi nó hành lên cái bụng. Đâu để tôi cởi cái quần của chị để khám xem lồn chị đau ra sao.

Khang và chị Cúc cởi hết quần áo tôi ra. Cúc vác một chân, Vĩnh vác một chân. Khang ngồi giữa hai đùi cúi xuống hưởi lồn tôi. Bấy giờ lông lồn tôi đã mọc đầy, tuy ngắn nhưng đầy khắp mu. Tay Khang xoa nhè nhẹ lên đó. Tôi sướng lạ lùng. Khang dùng hai ngón tay banh hai mép lồn tôi ra, đưa mũi xuống hưởi rồi trang trọng nói:
– Lồn chị này bên ngoài rất tốt, không sao hết. Có lẽ đau bên trong. Để tôi khám bên trong…

Rồi Khang cho một ngón tay vào cửa mình tôi, đút đầu, đút dần vào sâu. Tôi nhắm mắt, bậm môi, bởi vì sướng quá. Nước lồn tôi ứa ra. Khang cứ dùng ngón tay thụt vô, lấy ra một lúc, rồi đưa lên ngửi:
– Bên trong cũng không có gì. Hay là để tôi khám cái hột le của chị coi có bệnh gì không.

Khang banh hai mép lồn tôi ra, lấy một ngón tay vân vê hột le tôi. Tôi chỉ biết nhắm mắt, nhăn nhó. Đã thế, Khang lại cúi xuống lấy lưỡi liếm và rà nhẹ nhẹ ở đầu hột. Bụng tôi rung lên. Hai đầu gối giật lia lịa. Và khi Khang ngậm hẳn vào để nút thì tôi oằn oại, bật tiếng rên khe khẻ. Khang nói:
– Đúng rồi! Chỉ bị bệnh ở cái hột này, nên khi tôi bú chỉ rên quá thấy không. Đó, chỉ còn ưỡn lên, ưỡn xuống, bụng giật quá trời. Đây nè, để tôi bú nữa cho mấy người xem. Tại cái hột này mà bụng chỉ đau.

Khang lại cúi xuống bú tiếp. Khang bú nghề quá làm tôi càng lăn lộn và la lớn hơn. Cúc và Vĩnh nhìn nhau nói:
– À há, bác sĩ tài ba thiệt. Cái bụng trồi lên sụp xuống. Hai đầu gối nó rung như thằn lằn đứt đuôi. Nó la quá mày thấy không Vĩnh. Ổng càng bú, nó càng la.

Nhìn cảnh Khang bú tôi, Vĩnh chịu không nổi, cởi cái quần đùi ra, tay cằm cặc xụt mạnh, nói với Cúc:
– Bác ơi, sao ông bác sĩ ổng khám vợ con, làm con nứng quá, chịu hết nổi. Hay cặc con nó cũng bị bệnh. Đâu bác cầm thử coi. Nó nóng hổi à.
Cúc đưa tay cầm cặc Vĩnh, nựng rồi nói:
– Đúng rồi. Cặc mày cũng bệnh rồi Vĩnh! Sao mà mình mẩy nó nóng rang vầy? Để tao bú coi nó bệnh gì.

Chị Cúc quỳ xuống, cầm cặc Vĩnh bú ngon bú lành. Chị nhắm mắt ngoạm trọn cặc Vĩnh mà bú. Đầu chị xô tới xô lui làm cặc Vĩnh lú cnào tận tận trong, lúc ra ngoài, giống hệt như đụ trong lồn. Vĩnh sướng quá la lên:
– Ối bác ơi! Bệnh hoạn gì hổng biết. Con chỉ biết sướng quá đi. Bác bú hay quá bác ơi. Bác bú con đi, lát nữa con khám lồn bác cho. Ối chết, cái miệng bác cũng nóng quá chừng. Bác mút mạnh đi. Thiệt mạnh! Đó, như vậy thì con mới sướng. Bác ơi, bác coi ông bác sĩ bú lồn vợ con kìa. Vợ con nó ấn cái đầu ổng vô thêm nữa, bác thấy không? Ôi! Lát nữa con bú, bác cũng ấn đầu con vô như vậy nhen! Bác cởi truồng sẵn ra đi! Chuẩn bị đi!

Chị Cúc cởi bật áo ra. Hai vú chị lớn như vú thiếu nữ vì Khang và Vĩnh đã bóp và bú cả năm rồi. Vú chị đẹp quá. Nó trắng phau. Hai núm hồng như hạt lựu. Cúc vừa bú cặc Vĩnh, vừa cởi cái quần lãnh đen, Lông lồn chị rậm hơn tôi. Bỗng Khang nói:
– Chị này chỉ đau thiệt rồi đó. Phải chữa trị mới được.
Cúc hỏi:
– Thưa bác sĩ, bác sĩ chữa bằng cách nào?
– Thì tôi phải cho ống mạch của tôi vô trỏng. Lát sau tôi bắn thuốc vô trỏng luôn. May ra chỉ mới khỏi.
Rồi Khang cởi quần. Con cặc Khang khá lớn. Nó đã lớn mà lại dài nữa. Tôi nhìn thấy mê quá. Khang bảo tôi:
– Chị làm ơn dang rộng cái háng ra cho tôi kẹp mạch.

Khang leo lên. Tôi dang rộng hai bắp vế. Khang cầm cặc đâm vào cửa mình tôi. Tôi rung động, bàng hoàng khó tả. Khang nhấn nhẹ cặc vào, rồi lại rút ra. Cứ làm như thế cho đến khi con cặc vào hết bên trong. Tôi ngợp choán bởi một thứ khoái cảm tột cùng, chỉ biết nằm đó mà rên:
– Ôi bác sĩ ơi! Cái ống mạch của bác sĩ sao nó hay quá. Nó làm em hết đau, mà còn sướng nữa. Bác sĩ nắc đi. Đó, bác sĩ ơi! Mỗi cái nắc làm em tê tái hết châu thân. Ngày nào bác sĩ cũng qua kẹp mạch em như vầy nhen. Ối chết bác sĩ ơi! Ống mạch bác sĩ to và dài quá. Chật hết cái lồn em. Nước em ra quá trời đó bác sĩ. Bác sĩ kẹp cho thiệt lâu nhen.

Chị Cúc nhìn thấy Khang đụ tôi miệt mài, chịu không nổi bèn bảo với Vĩnh:
– Vĩnh ơi! Ông bác sĩ ổng làm tao thèm quá đi Vĩnh ơi! Đâu, bắt chước ổng, mày kẹp mạch cho tao như vậy được không. Làm như lồn tao nó cũng bị bệnh. Tự nhiên sao nước nó ứa ra quá trời, làm ướt hết hai bắp vế của tao rồi! Vĩnh ơi, mau kẹp cho bác đi!

Nói xong, chị Cúc nằm bên cạnh tôi, dang hai chân ra, Vĩnh nằm lên cho cặc vô đụ chị, và nói:
– Bác ơi, bác ơi! Cái này là kẹp mạch đây hả? Sao nó sướng quá vầy nè bác! Con nắc cho bác sướng nhen.
Vĩnh nắc. Chị Cúc la trời. Tôi cũng la. Mạnh ai nấy la, vì ai cũng sướng. Tôi nắm tay chị Cúc:
– Bác ơi! Ông bác sĩ trị cho con hết bệnh rồi. Con đang sướng quá chừng bác biết không. Cái ống mạch của ổng lớn quá làm lồn con muốn bể bác ơi!
Chị Cúc nhắm mắt, cầm tay tôi, cũng la lên:
– Ối, cái ống mạch của chồng mày cũng đâu có vừa gì. Nó làm tao muốn tắt thở đây nè. Ối! Vĩnh ơk, mày lấy bác mày rồi biết không? Mày đụ tao rồi con ơi!
Khang vừa đụ tôi, vừa cho tay qua bóp vú chị Cúc. Vĩnh thì bóp vú tôi. Chúng tôi đụ không khác gì người lớn. Vì Khang huấn luyện cho cả năm trời rồi chớ ít sao. Đụ được hai mươi phút Khang đề nghị đổi. Vĩnh qua đụ tôi, Khang đụ chị Cúc. Qua lại như thế ba bốn lần, Khang ra lệnh ngừng đụ để bú nhau. Chúng tôi nằm ngược đầu bú nhau chí choé được nửa tiếng thì lại leo lên đụ. Nhưng tôi leo lên Vĩnh, Cúc leo lên Khang. Cho đến gần chạng vạng, chúng tôi cùng nhau ra, ra thật nhiều, rồi ôm nhau nằm nút lưỡi.

Cuối tuần nào cũng chơi trò bác sĩ. Và, không biết nhờ đâu mà Khang và Vĩnh rất dai sức trong ái ân. Thay phiên nhau đụ hết tôi đến chị Cúc mà hai anh muốn bao lâu cũng được. Nên hai chị em tôi mê hai chàng quá đi thôi. Có hôm ban đêm, trời trăng sáng, Cúc và Khang chui qua hàng rào bông bụ, rủ tôi với Vĩnh sang nhà bác Ba chơi u mọi. Thật ra u mọi là cái cớ để người lớn không để ý. Chứ chúng tôi bốn đứa lên sân thượng, nơi có hòn non bộ, có những chậu tùng, hoa cúc, hoa mai, trải chiếu, ăn bánh rồi cũng ôm nhau đụ đến khuya lơ. Có hôm tôi ngủ lại với Khang trên sân thượng. Và dĩ nhiên, Vĩnh thì với chị Cúc. Chúng tôi quấn quit nhau như những nhân tình.

Nhưng đó là chuyện năm ngoái. Còn bây giờ Vĩnh đã có thể vác cuốc vào rẫy, làm cỏ, săn sóc cho ruộng mía, ruộng bắp, nên chúng tôi đã chẳng còn thường xuyên chơi trò bác sĩ nữa. Vĩnh và tôi chỉ còn gặp nhau trong rẫy để làm chuyện ái ân. Ngay giữa ruộng mía bát ngát, cao quá đầu người, Vĩnh phát một khoảnh đất trống lớn hơn cái giường. Anh chặt lá mía lót dày lên, và trải trên đó một chiếc chiếu, làm nơi hẹn hò của tôi với anh.

Như trưa nay, dù là thứ Bảy, Vĩnh vẫn phải đi làm. Tôi mang cơm vào cho chàng. Tôi mang cơm nước vào ngay “điểm hẹn”. Mang cơm nước cho có cớ để đi, kỳ thực Vĩnh gài chim cut, bẫy chim mía nướng lên với lá chanh và tiêu muối dồn bên trong. Chàng ăn thừa mứa còn để dành cho tôi dăm con nữa. Vĩnh nói phải ăn cho bổ để có sức “cung phụng” tôi. Có lẽ suốt cả năm theo Khang và Cúc ngập chìm trong những chuyện chơi ly kỳ với xác thịt, nên người tôi bây giờ trở lên đòi hỏi sinh lý hằng giờ. Có thể nói tôi chẳng có thú vui nào quan trọng bằng những lần đụ da diết cuối tuần trên tổ quỷ, cộng thêm những đêm nằm hẳn với Khang trong phòng chàng.

Đến “điểm hẹn” tôi đã thấy Vĩnh nằm tênh hênh trên chiếu. Chàng mừng khi thấy tôi đến. Bỏ giỏ thức ăn ở đó, nằm lên mình chàng, nút lưỡi, hôn say đắm. Điểm hẹn thật kín đáo. Rừng mía cao ngất vây quanh, chằng chịt, không một ai có thể trông thấy chúng tôi từ ngoài xa. Gió thổi làm cả rừng mía lay động, vang lên một thứ âm thanh dìu dặt êm ru. Những con chim mía bay lào xào, kêu ríu rít. Chỉ có khoảnh đất chúng tôi nằm là có ánh sáng.

Tôi đắm đuối hôn Vĩnh, cà lồn trên con cu cứng ngắt của chàng. Tôi thích mặc áo quần như thế, nằm hôn. Tôi muốn gì, Vĩnh cũng chìu. Những lần gặp nhau như vầy, Vĩnh là món đồ chơi của tôi. Tôi vọc chàng, bú chàng, đấm lưng cho chàng, rồi ngồi lên chàng để đụ. Những cái đụ dài lên thê có khi cả tiếng.

Vĩnh nằm dưới đưa tay cởi áo tôi để bú vú. Vú tôi bây giờ đã lớn gần bằng chị Cúc. Như hai quả đào, trắng hồng. Vĩnh thường nói yêu vú tôi nhất. Chàng thích nắn, thích bú cả nửa tiếng. Khi lưỡi Vĩnh, môi Vĩnh đã ngậm vào đầu vú, là tôi cũng tê tái khoái lạc. Cộng với bàn tay Vĩnh bóp nhè nhẹ, vân vê như đoá hoa. Tôi bậm môi, ngây ngất. Nó không ồ ạt dồn dập như bú ở cửa mình. Nhưng nó có thứ sung sướng riêng tôi không thể nào tả nổi. Nên cứ để Vĩnh bú, bóp bao lâu cũng được. Tuổi mười tám mà tôi rành hết chuyện chăn gối như một thiếu phụ. Tôi biết chơi sao cho Vĩnh sướng lâng lâng, chơi sao cho Vĩnh phải ngất, thở ào ạt, chơi sao cho chàng phải ra cùng tôi một lúc. Nghề dạy nghề chớ chẳng ai dạy.

Bây giờ Vĩnh lật tôi nằm ngữa xuống chiếu, cởi hết quần áo quần tôi ra. Tôi trần trùng trục. Gió rẫy thổi man mác. Vĩnh cũng trần truồng. Da chàng đen sạm. Chàng nằm đè lên tôi tiếp tục hôn môi, cứ để con cặc thẩn thờ nơi mu lồn tôi. Hình như cặc chàng cũng đã dính chút nước lồn của tôi. Chúng tôi không gấp đụ. Cứ bốn năm món ăn chơi cho khoái khẩu, cho chán chê, rồi đụ lúc nào cũng được. Tôi mê, tôi đắm đuối, và ôm chặt người Vĩnh. Tôi nghĩ có lẽ sau này dù có chồng rồi, tôi vẫn không thể nào quên Vĩnh, quên những ngày thần tiên hôm nay. Còn Vĩnh thì táo bạo hơn. Chàng bảo chẳng lấy ai, chỉ muốn làm chồng tôi thôi. Tôi thích cà khơi khơi để nghe lông lồn tôi và lông dái Vĩnh xào xạc. Hai tay Vĩnh vuốt nhẹ nhàng êm đềm trên sống lưng tôi, và nói:
– Lớn lên mình lấy nhau luôn nhen Lựu? Hai đứa kiếm một làng xóm nào xa xôi hẻo lánh, làm vợ chồng thiệt luôn. Mình tha hồ đụ ngày, đụ đêm nhen em.

Tôi tuy biết đụ, biết cách ái ân, nhưng tâm hồn và sự hiểu biết về cuộc đời vẫn là của đứa con gái mới lớn. Nghe Vĩnh nói vậy tôi gật đầu nhanh chóng và thành thật. Lén lút đụ nhau như vầy tôi vẫn sợ người lớn biết được thì chết đòn. Chỉ biết mình còn qúa nhỏ mà “sanh quỷ” sớm quá là điều gia đình không muốn. Đấy, tôi chỉ sợ có vậy. Còn việc tôi với Vĩnh lấy nhau, với tôi, lúc bấy giờ là chuyện thường. Có sao đâu. Nghĩ thế nên chúng tôi chỉ cần sao cho bí mật, kín đáo là tốt.

Vĩnh bú đã đôi vú của tôi cả nửa tiếng, chàng hôn dần xuống rốn, xuống đì, hai khe bắp vế, bắp đùi và cuối cùng là cửa mình của tôi. Mỗi lần chàng chưa cho lưỡi vào khe lồn, cửa mình tôi nóng hực, ngứa ngáy, đòi hỏi một cách dữ dội. Tôi muốn Vĩnh phải nút ngay hột le tôi, hay quét khe lồn tức khắc. Nhưng Vĩnh chỉ liếm nhè nhẹ bắp vế non của ot6i. Chịu không nổi, một tay tôi banh miệng lồn, tay kia tôi xe cái hột le. Thành thử tôi được hưởng đến hai cảm giác. Tôi bặm môi, nhắm mắt mơ màng, nằm hẩy cái đít thật hẹ để hưởng lạc thú thần tiên. Vĩnh đã bú lồn tôi hơn cả năm trời nên chàng kinh nghiệm và rất bảnh lĩnh. Cái lưỡi vào móc mồng đóc tôi một lúc, xong lại ngưng. Nghĩa là giữa lúc chàng ngưng cho hai ngón tay vào huậy cửa mình. Vĩnh không chỉ cho hai ngón vào huậy không thôi, còn xoay qua xoay lại, đâm chéo bên phải, đâm chéo bên trái, rồi ngón giữa đụng cái gì bên trong lồn tôi. Chàng ngoáy kinh khiếp. Tôi chỉ chu môi lên mà hít hà, rồi la oải trời:
– Ối, anh Vĩnh ơi! Anh làm cái gì đó? Sao càng ngày anh càng dữ dội quá vậy? Anh đang xé lồn em đó hả? Ngừng tay cho em hoàn hồn, cho em thở chút được không? Ối trời ơi! Tụi con lén đụ giữa ruộng mía nè. Con thèm đụ quá mẹ ơi! Đụ suốt ngày cũng được. Làm sao cho Vĩnh có sức đụ con ngày hai ba cái hả mẹ. Ối! Chết, chết thiệt. Anh ngoáy hay quá anh Vĩnh ơi! Ở nhà không có anh, em vô buồng, đắp mền, cởi quần, nằm ngoáy một mình, rồi ra một mình. Em thèm đụ kinh khủng anh biết không? Sao anh không cho em bú của anh với?

Vĩnh xoay người lại, để nguyên bộ dương vật trên mặt tôi. Tôi liếm đầu cặc chàng, liếm dái chàng, xong ngoạm vào bú. Ngon quá đi thôi. Dưới kia lưỡi Vĩnh tàn bạo bao nhiêu, trên này tôi trả ơn cho Vĩnh bấy nhiêu. Những cơn gió thoảng nhẹ hây hây làm lá mía xào xạc. Âm thanh rất gần mà nghe xa xăm như tiếng sóng vỗ từ ngàn trùng xa. Chúng tôi yên trí bình thảng hưởng những cảm giác xác thịt ngàn vàng, không sợ ai biết, ai nghe. Bú nhau đã đời, Vĩnh nằm ngửa ra, kêu tôi lên ngồi đụ. Tôi mê nhất kiểu này, vì được làm chủ “tình hình”. Mỗi sáng kiến của tôi trong khi nắc là mặt Vĩnh diễn tả điên cuồng theo. Tôi muốn làm Vĩnh điên lên cũng được, hoặc muốn Vĩnh nằm hừ người ra để miên man với cảm giác êm đềm cũng được. Vĩnh sướng cỡ nào tôi sướng cỡ đó. Tôi biết lúc nào chàng cực sướng là tôi hãm đà, khoan thai trợ lại để kềm Vĩnh. Vĩnh cũng mê nghệ thuật của tôi nên chàng bắt tôi đụ chàng nhiều hơn là nằm dưới để chàng lên đụ. Tôi đã lên ngồi thì trận đụ ít khi kéo dài dưới một tiếng. Đôi khi tôi ra lâm râm trước, nhưng vẫn giữ cho Vĩnh bình tĩnh. Và tôi hạ sát người xuống trên Vĩnh cho mọi thứ dính với da thịt chàng. Tôi gào:
– Vĩnh ơi! Chuẩn bị ra với em nhen! Em nắc cho mình ra với em đây! Ối sướng quá mình ơi! Ra đi, ra đi!
Vĩnh ôm cứng ngắt tôi, nghiến răng, nhắm mắt:
– Anh cho em đây Lựu ơi! Sướng quá mình ơi. Đó, nó bắn vô lồn em đó, nghe không. Đó mình ơi, ra nữa đó.

Hai đứa tôi lăn lộn trên chiếu, không còn biết gì nữa cả. Tôi nghe rõ ràng những tia khí của Vĩnh bắn vào lồn tôi. Tôi yêu quá, cứ để cho nước lồn tôi ứa ra. Được một lúc, hai đứa nằm nghiêng ôm nhau nút lưỡi. Tay tôi ngắt mạnh da thịt Vĩnh. Tôi cắn trái tai chàng. Vĩnh thở như chạy bộ mới về. Hai đứa thiếp đi một lúc, tỉnh dậy, mặc đồ. Chàng vác cuốc ra rẫy. Tôi thu dọn xách đồ về và hẹn trưa mai. Ngày nào cũng vậy. Thiếu đi một hôm là người tôi ngứa ngáy khó chịu muốn điên lên. Tôi thèm và đã ghiền đụ một cách rõ ràng. Nếu không ra rẫy được với Vĩnh, thế nào tôi cũng chạy qua tìm anh Khang, lên tổ quỷ đụ cho bằng được mới thôi. Anh Khang hãnh diện đã huấn luyện tôi thành một “em gái” đụ rành nghề.

Trên đường từ rẫy về, tôi vẫn miên man với những cảm gíac tuyệt cùng khoái lạc với Vĩnh. Chân tôi bước nhưng tâm trí vẫn ở lại với chiếc chiếu nằm trên đám lá mía dày cộm. Chỉ có thứ Bảy, hay Chúa nhật chúng tôi kéo dài trận đụ vài tiếng. Ngày thường chỉ có nửa tiếng vì tôi phải trở về chuẩn bị đi học buổi chiều.

Lúc tôi đang rảo bước ở quãng rừng thưa, dưới tàng bóng mát rậm rạp của những cây sao, thình lình nghe tiếng ai gọi “Lựu”. Tôi hơi hết hồn, quay lại. Thì ra anh Sâm, con bà Sinh. Ngực tôi đánh loạn xạ. Sao lại có mặt anh ở đây vào giờ này? Tôi sợ, vì không biết anh có phát hiện ra điều gì của tôi với Vĩnh không. Tôi đứng lại chờ. Anh Sâm đến gần hơn. Lạ quá, sáng nay rõ ràng tôi thấy anh vác cày qua thôn Thượng, sao bây giờ anh lại ở đây. Tôi đang băn khoăn thì Sâm tiến gần tới, nở nụ cười thật tươi, một ay anh sờ vai tôi và nói:
– Đừng sợ Lựu! Có gì phải sợ? Anh biết em đang sợ gì, nên khuyên em bình tĩnh. Em không hiểu sao giờ này có sự xuất hiện đột ngột của anh ở đây chớ gì?
Tôi hơi ngạc nhiên bởi anh chưa từng bao giờ thân mật với tôi như thế, nên trả lời:
– Phải, em tưởng anh sang cày ở thôn Thượng?
– Ờ, đúng! Nhưng anh bỏ dỡ buổi cày để chạy về đây cho kịp… nhìn em trong ruộng mía!!!
Tôi thực sự hồn phi phách tán. Anh Sâm đã khám ph1a hết bí mật của tôi với Vĩnh rồi. Nhưng tôi vẫn giả tỉnh:
– Nhìn em ở ruộng mía? Thì ngày nào em chẳng đem cơm trưa cho Vĩnh. Mà sao anh phải “nhìn” em?
– Ừ, ngày nào anh cũng nằm sát cạnh chỗ em với Vĩnh. Anh chiêm ngưỡng cả tháng nay mà không dám mở lời. Bữa nay nghe em than: “Con thèm đụ quá mẹ ơi! Đụ suốt ngày cũng được. Làm sao cho Vĩnh có sức đụ con mỗi ngày hai ba lần?” nên anh đánh bạo theo em tới đây.

Tôi hơi hoàn hồn. Lúc nãy làm tình với Vĩnh, tôi có nói thế thậ. Và đó là những cảm nghĩ của tôi, ước mơ của tôi. Anh Sâm đã lén nghe, bây giờ lặp lại. Anh lặp lại với ý gì? Nhìn mắt Sâm tôi thấy anh ngây dại như bị ma đớp hồn. Cái quần đùi của anh vun lên nhọn hoắc ở phía trước. Sâm lấy cái noun che lại, mặt mày ngáo đáo để.

Sâm đã mười chín tuổi. Vóc dáng anh con nhà nông nên to lớn, vạm vỡ. Cái chỏm nhọn quần đùi lúc này cho tôi biết Sâm đang động tình, đang như heo nọc muốn “nhảy”. Tôi hỏi:
– Anh nghe em than như thế rồi đánh bạo theo em tới đây ở khúc rừng vắng này để làm gì?
Sâm cứng họng, cúi xuống, hai tay vẫn cầm noun che khúc gân mất nết kia. Bỗng tôi thử thả một câu:
– Đứng ở đây nói chuyện lỡ có ai đi qua, người ta dị nghị mình chế tôi đi. Hai anh với em đi vô lấn trong lùm cây xa xa kia cho khuất…

Sâm như mèo gặp mỡ. Anh mừng và vui hẳn lên nét mặt. Tôi đã nói giùm cho anh câu đó vì tôi đã nắm được tẩy của Sâm. Với lại tôi muốn “cả vú lấp miệng em”. Tôi muốn đút lót cho Sâm im chuyện thấy tôi với Vĩnh giữa ruộng mía, và cũng để thử xem… người lớn có khác gì không? Biết đâu tôi có thêm một hảo thủ nữa ngoài Vĩnh và Khang. Tôi đang dụ anh vào tròng…

Sâm đi trước. Tôi theo sau. Lá vàng rụng đầy nên đi rất êm. Hai chúng tôi vào sâu lắm. Khi quay lại tôi không còn thấy đường đi lúc nãy nữa. Sâm ngừng lại ở một gốc cây liêm, toả bóng mát rượi trên đám lá dày. Sâm nhìn tôi rồi nói:
– Ở đây có la làng cũng không ai nghe chứ đừng nói rên khe khẽ như em lúc nãy ngoài ruộng mía.

Sâm nhìn tôi không chớp. Mắt anh mê đắm trên thân tôi. Tôi lấy tay hất mái tóc ra sau lưng, đứng nhìn lại anh ngỗ ngáo trịch thượng. Anh đã bỏ cái nón lá xuống. Khúc gân chẳng những chìa ra phía trước còn giật giật làm cái quần đùi anh cử động thấy rõ. Tay chân anh bối rối. Mặt đỏ như trái gấc. Khoảng sau ba bốn phút im lặng. Sâm lúng túng và ấp úng:
– Lựu! Em đẹp lắm, có biết không? Mỗi lần ngắm em đụ Vĩnh là tối anh trằn tọrc mất ngủ. Sao Vĩnh có phước quá! Nó sung sướng hơn anh cả ngàn lần. Anh thèm chết được mà không biết nói với em cách nào. Lúc nãy nghe em nói “Ngày nào không đụ được Vĩnh, em phải tìm Khang, hoặc vô buồng trùm chăn, cởi truồng, thủ dâm.” Nên anh bạo gan, theo em…
Tôi cười duyên. Cái cười như mời mọc làm Sâm càng mê đắm hơn. Tôi chọc cho anh chàng phải khai hết cho tôi nghe. Sâm tiếp:
– Sao em phải tìm Khang? Khang đã có Cúc. Tại sao em phải thủ dâm trong khi anh nằm không ở nhà. Cho anh một chút ân huệ, một phần triệu hạnh phúc Vĩnh đang có được không?

Tôi tiếc thấy khúc gân ngổ ngáo của Sâm chổng ngược lên dữ tợn hơn. Mắt anh chàng hoa đỏ. Tôi đưa tay cởi hết hàng nút áo. Gió thổi bật ra. Hai đồi vú tôi hiện ra cưng cứng ở ngực. Sâm như muốn xỉu. Anh đứng như trời trồng. Mắt chăm bẳm ở vú tôi. Tôi đưa một tay lên thoa nhẹ nhẹ hai trái vú, đi tới đi lui, beau bệu ra cho Sâm chết mệt. Chịu không nổi anh chàng đưa tay cầm cứng khúc gân lại, như giữ không cho nó bung ra khỏi quần. Răng anh nghiến khi thấy tôi cởi phăng cái áo vải trắng ném xuống nền lá vàng dưới đất. Sâm vẫn chết trân tại chỗ. Tay tôi tuột rất chậm cái lưng quần xuống, xuống dần, xuống dần.

Chùm lông lồn tôi hiện ra. Sâm thọc hẳn tay vào quần cầm con cặc. Rồi từ nhiên anh cũng thoát y ra. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy con cặc của người lớn. Nó to thật. Thân dài. Cái đầu hơi cong xuống. Quần tôi đã ra khỏi hai chân. Nhìn cặc Sâm lồn tôi nứng kinh khủng và nước nhờn túa ra. Hai tay tôi xoa nhẹ, mơn trớn chùm lông lồn rồi thoa lên vú. Sâm nghiến răng trèo trẹo, quỳ xuống, bò lại sát tôi:
– Lựu ơi! Lựu sai bảo anh làm gì cũng được. Anh chịu hết nổi rồi! Chết anh rồi Lựu ơi! Hạ lệnh đi em!

Cái vốn diễn xuất của tôi do Khang dạy cả năm tôi mang ra dùng. Tôi chàng hảng hai chân ra, bàn tay mặt tôi áp sát vào lồn. Rồi một ngón tay tôi kéo dọc theo khe lồn lên xuống. Tay kia tôi xoa vú, ngẩng mặt lên trời nghe gió vi vu, nghe lá khua, nghe chim hót. Thình lình, Sâm gait bàn tay tôi ra khỏi chòm lông lồn, áp mặt anh sát vào, hôn lồn tôi say đắm. Hai tay anh ôm mông đít tôi thật chặt. Tôi đã dang hai bắp vế ra, nên Sâm rất dễ dàng cho lưỡi vào liếm. Anh liếm và nuốt nước lồn tôi.

Tôi nhìn xuống. Sâm nhắm nghiền mắt, liếm lồn một cách chăm chỉ. Tôi thấy tội nghiệp cho đàn ông quá, tội cho đàn bà quá. Với tư cách hàng xóm, Sâm có thể nghiêm nghị dẫn tôi về nhà mét mẹ tôi để bà hài tội và đánh đòn về việc làm tình ngoài rẫy. Đằng này anh cũng bị xác thịt lôi cuốn. Anh đang quỳ, bú lồn đứa con gái tội lỗi. Dục vọng che mờ lý trí của con người. Nó có mãnh lực bạo tàn không khác gì danh vọng và tiền bạc.

Sâm liếm lồn tôi, bú tôi như con thú đói lâu ngày được mồi ngon. Sâm quỳ, con cặc anh chổng ngược lên láng bóng. Đầu cặc to, to hơn của Khang và Vĩnh. Tôi đẩy Sâm ra một tí, nằm xuống trên bãi cỏ đầy lá vàng rơi. Sâm tiếp tục banh háng tôi ra bú dữ dội. Quả tình tôi là đứa con gái dâm đãng. Mới ái ân với Vĩnh ngoài ruộng mía đây, bây giờ tôi đã ngây ngất với Sâm. Sâm bú nghệ thuật hơn Vĩnh rất nhiều. Hai tay tôi tự bóp vú, há miệng ra rên:
– Anh Sâm ơi, anh hay hơn Khang và Vĩnh nhiều lắm! Cám ơn anh. Từ nay mình có thể bí mật hẹn hò ở khu rừng này, hay nơi nào anh muốn. Mỗi ngày vài giờ để anh với em đụ cho sướng. Anh bú em hay quá Sâm ơi! Cho em bú anh với. Quay lên đưa cặc cho em giống hệt như Vĩnh làm ngoài rẫy.

Sâm quay lên. Cặc của anh to quá. Tôi ngậm tràn miệng. Tôi bú ngon lành. Sao tôi hạnh phúc thế? Có đến ba người đàn ông mê mệt tôi. Từ nay có thêm Sâm nữa, chắc tôi phải bận bịu lắm. Mỗi người một cách làm tôi yêu cả ba. Tôi có tham lam quá chăng? Điều này đã hẳn. Vì đã có lúc tôi thấy Khang và Vĩnh không đủ sức thoả mãn những đòi hỏi của tôi. Tôi muốn mỗi ngày phải đụ ít nhất bảy tám lần. Tôi thèm lắm mà không dám nói với ai. Ai chịu nghe. Ai dám nghe. Nghe xong ai dám làm vì sợ ở tù. Họ không biết sự đòi hỏi của tôi như một thiếu nữ. Sao các chị, các bà đòi thì được, mà tôi thì không? Có thể tôi ăn khoẻ hơn, làm việc khoẻ hơn các bà, các chị. Vậy sao sinh lý lại phải bị bó lại, dấu kín không cho tôi được hưởng?

“Nữ thập tam, nam thập lục”. Gái mười ba thì đã vào “chăn gối” được rồi, các cụ bảo thế! Vậy tôi đàn chị của 13, có gì sái quay khi tôi công khai đòi hỏi được thoả mãn xác thịt? Lông lồn vẫn mọc. Vú vẫn nở. Vế, đùi cứ thườn thượt dài ra. Kinh nguyệt mỗi tháng một lần từ năm 12 tuổi. Các cụ đã từng qua thời con gái ắt cũng phải biết, phải hiểu thân thể bên trong đã sôi sục, đã vùng dậy đòi hỏi những gì chớ. Cái sinh lý của tuổi dậy thì của một cậu trai hay cô con gái cũøng đồ sộ, vươn theo với sự nở nang của cơ thể. Sự hiểu biết rất tự nhiên, không ai dạy, bắt chúng tôi biết mộng mơ. Biết khắc khoải, biết mắc cỡ khi đứng gần người khác giống, biết cô đơn khi đứng nơi thanh vắng hay nằm đêm nghe mưa rơi… Các bà, các chị thì có sẵn thằng chồng nằm bên, chỉ cần quay sang làm một cử chỉ đưa tình, thèm muốn thì đấng phu quân đáp ứng lập tức. Còn chúng tôi? Quay quắt bối rối, lăn lộn, làm nhàu nát mền gối, vậy lộn với tưởng tượng nếu không thì cũng táo bạo dùng tay làm cái gì đó để tự thoả mãn… Có bất công không? Có! Tôi bảo đảm có. Rồi chúng tôi có táo bạo “tìm vui” với ai đó, thì bảo là gái hư, rồi nguyền rủa, ghét bỏ, xua đuổi.

May mắn tôi chỉ thực hiện những khao khát dục tình với Khang, Vĩnh. Chứ nếu với người ngoài xóm chắc tiếng xấu đã lan khắp làng, khắp thôn.

Và tôi bây giờ đang nằm giữa rừng im nát, chẳng có âm thanh nào ngoài chim rừng kêu trên những chòm lá um tùm xanh ngắt. Ở đây trống, nhưng kín đáo như một căn phòng. Sâm đang bú tôi thật nghệ thuật. Tôi đang no nê tràn đầy với con cặc to dài mà tôi chưa từng thầy và hưởng trước đây. Tưởng tượng lát nữa khi Sâm leo lên người tôi, chàng cho nó vào cửa mình tôi…Nó có vào hết không? Chắc là chật chội lắm và … khoái lắm! Nghĩ thế làm cơn dâm tôi sôi lên như hoả diệm sơn. Tôi đổ hết vào việc bú dương vật to dài của Sâm.

Sâm to con quá. Tôi nằm dưới nhỏ nhoi như cánh hoa nằm dưới thân một con hổ. Nhưng cơn dâm của tôi chẳng làm tôi thắc mắc than phiền về khổ người to lớn của Sâm, mà còn làm tôi thêm hài lòng, ham muốn, chấp nhận. Khi tôi bú, Sâm nắc rất nhẹ vào mồm tôi. Dưới ia tôi cũng hẩy mông theo từng nhịp bú của Sâm. Hai tôi chỉ rên khe khẽ. Mồm miệng đâu nữa mà nói nên lời.

Những chùm ánh sáng chiều, xuyên qua lá, toả nẹh trên cảnh vật hoang dã chung quanh. Lúc trưa nay, ngoài ruộng mía tôi tưởng đã là thần tiên bậc nhất rồi. Không ngờ khu rừng vắng này càng thần tiên mơ mộng hơn. Tôi cố bú thật hay cho Sâm, một là chịu hết nổi thì ra trong miệng tôi, hai là phải trèo lên cùng tôi ân ái.

Nhưng tôi lầm. Lâu lắm, hơn cả tiếng đồng hồ chứ không ít. Sâm vẫn miệt mài với lồn tôi. Mà miệng tôi đã mỏi. Đến cái lưỡi của tôi cũng hết còn muốn hoạt động. Nên tôi cứ để Sâm nắc tha hồ vào tận đốc họng tôi. Tôi chỉ ngậm cho có. Sâm biết nên quay xuống, hai tay bợ đít tôi lên cao, chàng dùng lưỡi “dũa” cái mồng đóc của tôi thật tận tình. Tôi đã quá, sướng kỳ cục, vì trước kia chưa từng được sướng như thế. Tôi gào lên:
– Sâm ơ!i Hay quá Sâm ơi! Ối cha mẹ ơi, con sướng quá. Cám ơn Sâm, anh cho em bao cảm giác lạ lùng. Từ từ thôi anh. Đụ ở đây sướng hơn ngoài ruộng mía nhiều lắm Sâm biết không. Ôi, đê mê quá. Hạ em xuống đi, nằm lên cho em những gì anh muốn. Mau lên anh, em biết em không còn nhịn được. Nhanh lên!

Sâm đặt đít tôi xuống, chàng trườn lên, cầm đầu cặc ngoáy miệng lồn tôi, chà mạnh hột le tôi, thúc mạnh mồng đóc tôi trong khi tôi tưởng chàng phải đút vào đụ gấp. Những cảm giác này Khang và Vĩnh chưa từng cho tôi. Nên tôi như con mồi mềm nhũn để cho Sâm làm gì thì làm. Tôi la thật lớn. Tôi nói đủ thứ bậy bạ cho đã cơn dâm.

Cuối cùng tôi đưa hai tay kéo mạnh Sâm xuống. Tay tôi luồng xuống cầm con cặc to dài của Sâm đút vào cửa mình. Tiếp đó Sâm nắc nhẹ, rút ra, nắc vào, lại rút ra. Tôi tức mình dùng hết lực, nhấn mạnh cái đít Sâm xuống. Tôi trợn trắng mà không còn thấy gì nữa hết. Lần đầu tiên đụ một con cặc to quá cỡ. Tưởng là nó không vào, thế mà, trọn vẹn cặc Sâm vào lúc khấc. Cái sướng vô cùng tận tràn lên làm tôi tê điếng, câm nín dù là họng và miệng mở toang hoác ra. Sâm nắc. Trời đất thánh thần ơi. Cặc 19 chời lồn 18. Tôi muốn nói mà không biết nói cái gì. Muốn gào cho đất trời vỡ ra. Tôi không thể tưởng tượng được cặc của Sâm đã vào hết. Chàng nắc, toàn thân tôi tê rần. Tôi cắn môi lại, kềm hãm tiếng rên la cho nỗi sướng đừng bung khỏi người tôi. Tôi chỉ hé mắt thật nhỏ nhìn gương mặt Sâm. Mồ hôi trán chàng rịn ra, Sâm cũng bặm môi, lấy sức nắc thật đều đặn. Tôi mềm nhũn, nằm thừ ng::10Ỳ6:: ra đó đón nhận nỗi khoái lạc chất ngất tràn đến. Hai tay tôi bấu mạnh bả vai Sâm. Chàng đụ tôi liên tục. Chưa lúc nào tôi thấy Vĩnh hay Khang lại nắc liên tiếp và bền bỉ như thế cho tôi. Tôi mê quá nên bật lên tiếng rên:
– Mình ơi! Cám ơn Mình quá mình ơi! Ráng giữ cho em sướng như vầy cho thật lâu nhen mình. Có thể nào mỗi ngày mình đụ ở đây vài tiếng như hôm nay không?
Sâm nhìn tôi, anh vẫn nắc và trả lời:
– Chỉ sợ em chê anh. Nếu em muốn mỗi ngày mình vào đây đụ bốn năm cái cũng được. Ban đêm nữa. Lúc nào muốn em cứ vô nhà anh, mình lại đụ. Em chịu nổi anh không? Anh dâm và khoẻ lắm Lựu ơi! Ôi đụ em sướng quá Lựu ơi! Chừng nào muốn ra cho anh biết nhen. Anh có hay hơn Vĩnh và Khang không?

Tôi gật đầu lia lịa, kéo Sâm xuống sát, bắt chàng nút lưỡi. Vừa hôn, vừa đụ như thế khoảng gần một tiếng, tôi đổi kiểu, Sâm nằm ngữa ra tôi lên lái trực thăng. Vì cặc Sâm to và dài quá, tôi đã la làng lên và rủ Sâm:
– Mình ơi, em sắp ra. Ra với em đi mình! Mau, tới rồi, em không nhịn được nữa đâu. Mau! Tôi nắc dồn dập. Vú tôi rung theo. Sâm nghiến răng, nhìn tôi say đắm và chàng cũng la lên:
– Đây nè, cho em đó. Hai đứa mình cùng ra một lúc đi. Đó, nó bắn vô lồn em đó! Ôi! Chết lựu ơi! Ối, ối.

Cũng lần đầu tôi nghe những tia khí bắn mạnh vào đáy lồn tôi rõ mồn một. Tôi ngất đi trong khoảnh khắc. Sâm hôn lên mặt tôi, lên tóc tôi. Tôi bắt Sâm nằm yên, tôi rút lồn ra, cầm cặc chàng liếm sạch nước khí, hai ngón tay tôi vét khí của Sâm nơi lồn rồi cho vào mồm nuốt sạch. Thấy thế Sâm hứa:
– Đụ lần nữa, lúc ra anh sẽ rút cặc ra cho vô miệng em. Em thích nuốt khí phải không?

Tôi gật đầu. Ai mà không thích. Nó mằn mặn như lòng trắng trứng gà. Nuốt vào ngon lắm! Tôi đã uống biết bao nhiêu của Vĩnh và của Khang. Tôi lại nằm tràn lên người Sâm tâm sự:
– Anh sướng không?
– Còn phải hỏi nữa. Bao đêm mơ ước hôm nay mới thành sự thực. Cám ơn em. Từ nay anh còn được em cho ân huệ này nữa không?
Sâm lại kéo xuống nút lưỡi thật lâu rồi thì thào:
– Anh sẽ lựa địa điểm thật đẹp và kín đáo trong khu rừng này để làm cái tổ uyên ương. Bất cứ lúc nào em muốn, mình hẹn nhau vào đây tha hồ ân ái. Anh khoẻ lắm. Có thể đụ năm sáu cái mỗi ngày không lo…

Sau đó, Sâm đã xây một tổ uyên ương thật. Đó là địa điểm trong xa hơn một chút có cây đại thụ che bóng bát ngát. Anh chặt cây làm một cái giường lớn. lót lá cây thật dày. Mỗi lần tôi thèm đụ, chỉ cần nói nhỏ với anh là hôm sau được thỏa thuê. Tôi phục Sâm là chỉ lúc nào tôi muốn anh cùng ra thì anh ra, còn thì đụ dẻo dai bao lâu cũng được. Thấy tôi ít còn đi lại, liên lạc để chơi trò bác sĩ, chị Cúc hỏi tôi:
– Bộ em chán anh Khang rồi hay sao mà không thấy qua chơi với bọn chị? Cả Vnh nữa. Cả tháng nay vắng luôn?
Tôi dẫn Cúc ra vườn, nhỏ giọng khoe với chị:
– Em đang có của lạ. Lạ lắm, tuyệt trần, hơn cả Khang và Vlnh. Em mê chết đi được, nên quên phứt Khang đấy thôi.
Chị Cúc sáng đôi mắt. Cũng nhỏ giọng, chị hỏi:
– Của lạ gì vậy? Cho chị biết với được không?
– Anh Sâm con của bà Sinh. Em thật không ngờ ảnh biết hết chuyện của em với Vnh. Em đã dụ ảnh vào “đảng” tụi mình luôn. Lúc đầu em nghĩ là “đút hối lộ ” để ảnh không làm lớn chuyện. Không dè buổi chiều đó ngoài rùng vắng, Sâm làm em mê mệt, chết ngất mấy lần. Chị với em từ bé giờ đã có thấy cu người lớn đâu. Nó hì hợ, ngỗ ngáo, cục mịch hơn của Khang và Vĩnh nhiều lắm. Sức nặng của Sâm, kinh nghiệm làm tình của Sâm, bảo đảm không ai chê được. Đụ với Sâm rồi, em không còn nhớ những nhân tình “nhí” của hai chị em mình nữa.

Cúc vồ tới chụp hai vai tôi, dồn dập hỏi:
– Sao Lựu may mắn quá vậy? Rồi bây giờ hai người còn hẹn hò với nhau nữa không? Nói chị nghe với.
– Còn chớ ! Đều đều, ngày nào cũng có. Buổi trưa thì em với Vnh đụ ngoài ruộng mía. Khoảng một hai giờ em vào tổ uyên ương ở trong rừng. Chị Cúc ơi đây đúng là tổ uyên ương. Anh Sâm làm một cái giường bằng cây. Nệm là lớp lá dày. Có một cái bếp muốn nấu nướng gì cũng được. Anh thường nấu chè đậu chè khoai, hoặc nướng chim mía hay thú rừng bẫy được từ đêm trước nhưthỏ chồn… ăn xong là tha hồ đụ, có khi đến trời sẩm tối mới về nhà… Tối đến., nếu nứng quá, em lại mò qua nhà Sâm. Hai đứa đụ tới khuya…

Mặt Cúc hồng lên. Đôi mắt đỏ, thần thờ. Chị với tay bức một chùm hoa ngâu đưa lên mũi ngửi, mỉm cười nhìn xa xăm. Chị bước vài bước, rồi đứng lại, quay người nhìn tôi. Chị muốn nói cái gì đó, rồi lại thôi. Tôi biết chắc như thếbởi ít bao giờ chị nghiêm nghị và quan trọng đến như thế. Chị hồn nhiên ngây thơ như tôi, gặp nhau.là .đùa giỡn. Sao hôm nay chị bỗng đăm chiêu, khó hiểu. Tôi cầm tay chị hỏi:
– Bộ em nói gì lỡ lời làm chị buồn hả?
Cúc vẫn xa xăm, và nhỏ giọng hơn:
– Không đâu em! Chị… chị… không biết chị có nên nói điều này cho em biết không?
Tôi dục chị:
– Trời ơi! Chị không tỉn cả em nữa hả? Em đã tin chị thố lộ hết chuyện riêng tư. Sao chị lại…
Chị xin lỗi tôi rồi dẫn tôi ngồi ở bờ xi măng cạnh hồ sen. Cũng nhỏ giọng như lúc nãy:
– Em thì bị Sâm khám phá ra chuyện thầm kín của em với Vĩnh. Còn chị thì bị chính ông chủ nhà này bắt quả tang chị đang đụ Khang trong phòng một buổi trưa. Chị không để ý, vì nghĩ như bao lâu nay đã nghĩ là người lớn trong nhà chẳng ai thèm biết mình chơi trò gì, làm gì. Chị nghĩ như thế bởi tưởng là họ xem chị với Khang hãy còn trẻ con. Nhưng chị quên chị đã lớn mà Khang đã 19. Sự quấn quít lưu luyến khác thường của hai đứa chị làm ông nghi ngờ. Không phải đến trưa hôm đó ông mới khám phá, mà ông đã biết từ lâu. Biết luôn cả những buổi bốn anh em mình chơi trò ” bác sĩ”, chơi bán quán, chơi mở nhà hàng…
Tôi thắc mắc hỏi chị Cúc ngay:
– Bác Ba biết từ lâu, thế sao không chận ngay mà để mình cứ tiếp tục? Gần cả năm chứ ít sao?
Chị Cúc nhìn tôi, bóp tay tôi thật mạnh: .
– Vì bác cũng là loại dâm dật, em biết không? Suốt cả năm, ông âm thầm theo dõi, rình rập bọn mình đụ đéo tơi bời. Ông mê nhìn lén, đó là sự đam mê của ông. Ông thích, không những nhìn bọn mình đụ nhau, mà còn thích nhìn trộm ai tắm, hay đi đái… rồi tự thủ dâm. Trưa hôm đó, đáng ra ông cũng lại tiếp tục im lặng rình xem chị với Khang bú nhau. Không ngờ tấm ván che ông bị gió thổi bật ngã sấp. Chị với Khang hết hồn, bụm chỗ kín run như thằn lằn đứt đuôi. Điều ngạc nhiên thích thú là chính ông cũng run, run hơn cả chị với Khang nữa. Chị chưa hoàn hồn thì lại bị ngạc nhiên vì sự tình đổi khác. Bác thều thào, rất lịch sự:
– Xin lỗi hai cháu. Bác bậy quá. Khi không vào đây phá đám hai con. Thôi để bác đi ra cho tụi con tiếp tục Trời đánh tránh bữa ăn. Bậy thật!

Nói xong, ông bước đl. Cái tổ quỷ chỉ còn Khang với chị. Ngỡ ngàng, sững sốt lẫn lo sợ. Sợ vì bác nói thế mà có phải thế không, hay ông chuẩn bị một cuộc hài tội và đuổi đứa con gái ở trọ thành quỷ Khang mặc đồ dông tuốt về nhà. Còn chị, chị cũng ặc đồ, lấy hết can đảm bước xuống lầu. Chị làm thế bởi nghĩ là bác thương chị. Ông chưa hề la mắng chị chứ đừng nói là đuổi đi. Trống ngực tuy đánh ầm
ầm, chị vẫn giả tỉnh bước xuống phòng khách. Vắng tanh. Chỉ có bà cô già đang ngồi chẻ rau muống ở hàng hiên bên cạnh bếp. Chị tìm hết các ngỏ ngách,
ngay cả sau vườn cũng không thấy bác. Chị bạo dạn đến phòng bác, thì có nghe tiếng ông đang rên hừ hừ trong đó. Chị ngồi xuống, nhìn lén qua ổ khóa. Trời
ơi Lựu biết không? Bác đang nằm trần truồng, thủ dâm. Ông cầm con cặc to và dài láng bóng, xụt mạnh. Miệng thì thào:
– Cúc ơi, Cho bác đút vô một chút. Bác thèm quá, thân hình con đẹp lắm Cúc ơi~ Ôi, bác thèm quá. Thèm nhất bộ lông lồn của con, bộ vú của con…
Chị bạo dạn gõ cửa. Ông hết hồn, ngừng tay, hỏi:
– Ai đó?
Bằng giọng thật nhỏ chị đánh liều trả lời:
Con, Cúc đây? Thưa bác.

Trả lời xong, tim chị đánh lô tô. Vì không biết việc gì sẽ diễn ra kế tiếp. Chị hoang mang tột độ. Sao ông thủ dâm mà lại gọi tên chị? Trong kia ông bối rối, mặc lẹ cái quần ngủ, choàng nhanh cái áo ngủ, mở cửa:
– Có ai thấy con tới đây không? Khang đâu?
– Dạ chẳng ai thấy. Cả nhà đi vắng. Còn Khang sợ quá dông trốn tuốt về nhà ảnh rồi. ánh sợ bác mét với má ảnh.
– Tội nghiệp không. Bác có nói gì, hăm gì mà sợ. Chị đã vào hẳn phòng ông. Ông đóng cửa khóa lại nhìn chăm chăm ở chị. Ông đứng chết trân như bị trời trồng. Mặt ông hồng lên. Mắt ông dại khờ. Lúc bấy giờ chị đoán, người run nhất, sợ nhất không phải chị mà là ông, bởi sự hiện diện của chị trong phòng ông.
Im lặng hoàn toàn. Tiếng bà cô già đuổi chim ăn lúa phơi ngoài sân làm ông giật mình. Chị đứng ngắm dáng thiểu não sợ sệt của ông mà thương. Chị đã hoàn hồn. Chị đang đối diện với người chủ nhà thủ dâm gọi tên chị. Và, chợt thấy cái quần ông từ từ đội lên nhọn lểu ở phía trước. Nó giống cảnh chị thấy quần Vĩnh đội lên khi chị em mình chơi trò bác sĩ.

Sâm gặp em ở giữa rừng còn mở lời. Đằng này bác thì không. Câm như hến, nhưng mà ông đã nói thật nhiều vì chị hiểu hết cái nhìn của ông. Nếu là đứa con gái lớn lên chưa biết thú vui xác thịt chắc chị đã chẳng hiểu gì hết. Đằng này…

Rồi cũng nhưem nghĩ khi bị Sâm gặp ngoài rừng. Nghĩa là chị muốn hối lộ ông. Muốn “lấy xôi bịt miệng quan lớn”. Vì mười phút trôi qua, ông im lặng nhưng đã nói hết dục vọng của ông cộng với điều chị nghe thấy qua lỗ khóa. Chị mạnh dạn cởi một nút áo.

Bác đứng lùi lại một bước dựa vào cái bàn nước. Chị mở một nút nữa. Tay ông vịn nhanh lên cây móc áo bằng gỗ mun. Khi nút thứ ba được mở, toàn thân ông run lên như con chim bị nạn ngoài mưa. Chị làm chủ tình hình vì nút thứ tư đã mở ra, để toàn bộ hai vú tròn trĩnh trắng hồng lộ hắn. Chị thấy ông liếm môi nuốt nước miếng. Nút thứ năm, cũng là nút cuối cùng được cởi tung ra thì phần trên của chị đã chẳng còn gì che đậy, vì liền sau đó chị tuột áo khỏi thân người, ném lên giường ngủ của ông.

Chị cố tình đưa hai tay lên vuốt mái tóc thật lâu cho ông nhìn thấy lông nách của chị. Những gì Khang dạy chị em mình cách khêu gợi đàn ông, chị đem ra thi thố hết. Hai tay chị nâng nâng bộ ngực thật hấp dẫn bởi chị nhớ lúc nãy, khi thủ dâm ông có nói:
“Con đẹp lấm Cúc ơi! Bác thèm bộ lông lồn của con, thèm bộ vú của con. ” Nên chẳng những chị nâng nâng mà còn bóp nhè nhẹ. Hai ngón tay xe xe đầu vú Và ông ngồi sụp xuống, mắt không rời vú chị. Chị cho tay dần xuống vuốt vuốt cái eo, cái bụng, rồi một bàn tay thọc vào quần xoa lông lồn. Ông nuốt nước miếng liên tục. Chị không thể ngờ một ông quan quyền cao tước trọng và giàu có lại có thể eo xèo tội nghiệp đến như thế. Mắt ông nhướng hẳn lên, hai con ngươi sáng như đèn khi chị tuột lưng quần lần xuống, để lộ chòm lông lồn đày rậm đen thui Cái quần đen đã tự động tụt xuống mắt cá, hai chân chị rút ra. Chị hoàn toàn lỏa thể như bức tượng. Cũng nhờ cái dạn dĩ cả năm gần gủi với Khang với Vĩnh mà chị tỉnh bơ trong khi mặt bác nhăn nhó, đanh lại, hai môi mắp máy như muốn xin xỏ gì đó… mà không dám. Chị để một chân lên chiếc ghế, cố tình cho ông thấy toàn bộ lồn chị.

Dĩ nhiên với thế đứng như vậy, chị đã phơi cái miệng lồn toang hoác đỏ au ra. Một bàn tay chị vuốt ve lông lồn, vuốt ve hai cái háng. Thỉnh thoảng một ngón cho sâu vào cửa mình rồi lại rút ra ngay đưa lên miệng mút.

Khang dạy làm sao, chị thực hành giống hệt. Và ông bò lại, bò lại thật gần. Ông ngước cổ lên nhìn tận mặt lồn chị. Lần nữa chị đút ngón tay vô xa trong lồn, để đó hơi lâu, khi rút ra chị định đem lên miệng mút thì ông chụp lấy, mút ngon lành như ăn một cây kem. Thấy thế, chị ấn đầu ông vô, bắt ông bú:
– Bú ới. Cho phép bác đó. Làm cho hay nhen. Phải hay hơn Khang con mới chịu. Con thấy bác thủ dâm và gọi tên con. Nghe bác thèm chòm lông lồn của con, thì đó, tha hồ mà bú, mà liếm. Làm không hay con bỏ ra khỏi phòng bác lập tức. Bú nhanh đi.

Ông quỳ thẳng lên, hai tay ôm mông đít chị ghịt tới phía trước để giữ thế, rồi ông đưa cái lưỡi cứng ngắt khua động hột le của chị. Trời ơi, Lựu! Chị đứng kiểu đó làm hột le trồi ra, săn cứng nên lưỡi ông vào đánh lăng tăng làm người chị run bật lên. Chị nhắm mắt. Cổ ngửa lên. Hai tay ôm chiếc đầu hoa râm muối tiêu của bác. Lưỡi ông đánh bạo tàn cái hột le như thế thật lâu. Chị đã lắm mà không dám la vì sợ bên ngoài nghe thấy. Có lúc ông thọc lưỡi vào lồn chị. Chị chịu hết nổi. Chị nhìn xuống quần ông. Con cặc chỉa thẳng ra. Chị bảo:
– Bác cởi quần cho con xem cặc bác chút đi!

Ổng cởi áo trước, quần sau trong khi vẫn bú lồn chị một cách say sưa. Thánh thần ơi’ Lần đầu tiên chị tận mắt nhìn thấy con cặc của người lớn! Tưởng cặc của Khang là dữ dằn rồi, không ngờ cặc của bác quá cỡ Nó như lọn chả, hay khúc xúc xích. Cái đầu to gần bằng quả trứng gà. Chị nghĩ con cặc đó phải nặng ít nhất là một ký . Nó ngóc đầu lên, gật gật. Chị quỳ xuống cầm con cặc chần dần đó mà hôn đắm đuối Chị ngậm thử. Cái miệng chị có lẽ quá nhỏ, chị bú chỉ được nửa khúc, còn lại một khúc dài không thể vào hết trong miệng được. Chị đẩy ông lùi dần lại giường nằm bật ngửa ra. Hai chân ông thòng xuống đất. Chị nóng ruột, muốn thứ khúc gân to lớn đó xem nó có vào hết không. Chị quỳ qua người ông, cầm con cặc cứng như gỗ đó để ngay vào miệng lồn. Chị quẹt tới quẹt lui cho nước lồn ứa thêm ra giúp sức. Cuối cùng chị để thang ngay miệng lồn, ngồi nhấn mạnh xuống. Lựu ơi~ Nó vào em ơi! Mà lại vào de dàng. Lồn chị nóng rang. Chị nhấn nữa, cứ xuống dần, và trọn khúc xúc xích vào tận trong xa. Cứ thế chị đụ ông. Chị nhún, chị dộng.

Cũng như chị, ông sướng lắm mà chẳng dám la, sợ bên ngoài nghe. Ông chỉ cắn cứng hai hàm răng lại, rên rất nhỏ, mắt thì mở ra nhìn chị. Sướng quá đi Lựu ơi! Khang với Vĩnh bay vào cõi sa mù hết. Chị không còn nhớ ai nữa. Đụ cặc người lớn sướng gấp mấy lần mấy kép non nhà mình. Chị nghĩ ngày mai đụ lại Khang, chị có còn sướng ntla không? Cặc ông chủ nhà đã to lại dài. Chị bặm môi chịu đựag. Nếu ở tổ quỷ chị đã ia bể nhà rồi. Chị nhún dồn dập để xcm st(t chịu đựng của bác có lâu hẳn Kha ng không.

Vừa nhún chị vừa bóp đôi vú, cố tình kích thích cho ông mau ra. Mà Lựu ơi, ông trơ trơ như tảng băng. Rồi chị bắt ông lên đụ chị. Phải công nhận ông bản lĩnh thật. Cách ông nắc cũng nghệ thuật hơn Khang xa lắm. Chị co hai chân, ríu người lại, cố kềm để cùng ra với ông một lượt, nhưng chị đã thua. Toàn thân chị rung lên và nói thật nhỏ với bác:
– Bác ơi! Bác đụ hay quá bác ơi! Cặc bác to quá làm con chru hết nổi rồi bác ơi. Con muốn ra… con muốn ra…

Ông bợ hai bắp vế chị lên, rồi quỳ thẳng người nắc ầm ầm. Ông đánh tới tấp. Chị nhìn xuống. Cặc ông quá dài nên mỗi lần rút ra nắc vào, cái sướng đậm đà ngây ngất hơn khi Khang nắc. Ông vững vàng, tự tin, chăm chỉ trong cuộc chơi. Bỗng chị yêu ông quá. Lúc đó chị nghĩ là có lẽ từ đây chỉ có ông là xứng đáng làm người tình dài lâu của chị. Bởi tìm đâu ra một thân người to lớn, tuổi khoảng 45, con
cặc hấp dẫn đặc biệt, và nghệ thuật làm tình quả là siêu quần. Càng lúc nhịp nắc càng tăng nhanh. Sự khoái lạc thần tiên òa vỡ khắp châu thân, chị lắc lư cái đầu oằn oại, hai tay bóp mạnh cái gối. Chị muốn xé hay đập vỡ một vật gì cho thỏa cơn sướng. Ngước cổ há họng muốn gào lên mà không dám. Chị thót bụng lại, trân người cứng ngắt, tư tử cung, chị nghe nỗi sướng tột cùng vùng lên. Người chị rung chuyển và chị la nhỏ:
– Bác ơi! Con phải ra. Cho phép con ra trước một cái. Chịu hết nổi rồi. ối cha mẹ ơi. Con chết, con chết đó mình ơi. Em ra đó. Mình đụ hay quá mình ơi.ối nó ra nữa đó. Mình ơi, em yêu mình quá…

Bác sà xuống ôm chị, ấp chị, trong khi vẫn nắc êm ả, giúp cho cơn sướng chị kéo dài… cho đến khi chị mệt nhoài, ngoẻo đầu sang một bên, nằm thở. Chị đã gọi bác bằng mình, rồi xưng em. Sao vậy? Táo bạo quá không? Biết vậy mà hồn chị không cưỡng lại được. Lúc bấy giờ làm sao còn lý trí để nhận biết thế nào là đúng. Tất cả lùi hết, dồn hết vào sau, chỉ còn nhục cảm hoàn toàn làm chủ. Mình
không còn là mình nữa. Chị chưa bao giờ sướng đến như thế! Chị phải thú thật với em…

Tôi ngồi nghe chết lặng, hơi thở tôi dồn dập theo sự hấp dẫn của câu chuyện. Không biết Cúc cố biết tôi đang nứng không? Có thấy mặt tôi đỏ, mắt tôi dại khờ, và dưới kia lồn tôi ướt nhẹt. Tôi rướn người lên, thở ra một cái, và kẹp hai bắp vế lại với bàn tay để ngay mu lồn. Tôi không thể ngờ bác Ba oai nghi,
mà có thể trở thành môn đệ hiền từ của dục vọng. Nghe chị Cúc diễn tả, tôi thèm lắm, muốn tò mò… một ngày nào đó, thuận tiện, tôi phải xin bác cho hưởng Chị Cúc nói tiếp:
– Lựu biết không? Bác là người lịch lãm, hào hoa. Ông ấp chị như thế khoảng mười phút cho chị hoàn hồn, lại sức. Ông tưag tiu chị như đóa hoa. Cặc ông vẫn nằm sâu trong lồn chị. Nỗi khoái lạc vẫn còn nằm lại đâu đó ở chòm lông, ở khe lồn, ở quanh chiếc mu. Bác nắm sát xuống, nhìn ngắm, chiêm ngưỡng gương mặt chị. Tay ông vuốt những sợi tóc xỏa lệch lạc trên trán chị. Ông hôn rất nhẹ, nhẹ như tơ, trên môì, trên trán, mắt, má chị. Chị nhìn ông, hai tay chị bưag mặt ông để nhìn cho kỹ. Vì trước khi ông trở thành thần tượng bất diệt của chị, chị phải soát cho kỹ. Cái trán cao thông minh, cặp lông mày rậm đen. Đôi mắt sâu thăm thẳm, đặc biệt con ngươi to, đen như hai hạt nhãn. Cái mũi thẳng, hơi cao, cái miệng cười rộng với cặp môi dày và hàm ră ng trắng. Bộ ria ă n ticn nhất. lúc đó chị mới hiểu vì sao khi chị đứng một chân trên ghc cho ông liếm lồn, chị đã sướng vô cùng tận. Nó lâm râm như hàng ngàn con kiến đang bò. Nhìn xuống chị bắt gặp cái đầ u ông lắc qua lắc lại. Ông đang vận dụng hàm ria này để tấn công hột le.

Chị ôm nựng mặt bác, ngắm ông một lúc, xong íu ông xuống tặng ông một nụ hôn đầy ắp yêu thương. Chị chẳng còn biết ông là chủ nhà nữa. Biên giới bị xóa mờ. Nếu còn nghĩ tới cái biên giới đó, thì hải là lúc trước khi chị mở cúc áo đầu tiên. Đằng này, xem ông thủ dâm gọi tên chị, chị mờ hết, chỉ còn biết dấn thân bước tới tìm cảm giác lạ. Rồi cũng tính thử chơi cho biết kẻo mà. Không ngờ bác đã hoàn toàn chiến thắng, hoàn toàn thống lĩnh tâm hồn chị sau cái đụ đầu tiên.

Bác với chị ôm nhau nút lưỡi thật lâu. Nỗi yêu đương tràn ngập. Cơn dâm lại về. Chị bắt đầu sàng đôi mông để lại được sướng lần nữa. Bác bóp một vú chị rất nhẹ. Tay ông hoàn toàn nhẹ nhàng. Chỉ trừ con cặc là tàn bạo hết chỗ nói. Chị nghe nó nhúc nhích và cứng lắm trong âm đạo. Dùng mũi, ông hôn chị đắm đuối. Ông muốn hưởng hết cái đẹp của chị. Và hình như ông cũng muốn lấy điểm để chị
yêu ông hơn là yêu Khang. Và Lựu ơi! Phải thú thật, từtrước đến giờ, mình ngập chìm trong các cuộc chơi trên tổ quỷ chỉ là để thỏa mãn xác thịt. Nghĩa là hoàn toàn một cuộc vui lấy sướng, chứ không có tình yêu Xác thịt khác với tình yêu. Bây giờ chị chợt yêu ông, nên một cái gì rất nhỏ do ông làm, chị cũng thấy vĩ đại và thật sự khoái lạc. Ông nhắp rất nhẹ, rất êm đềm. Nước lồn của chị vẫn còn đó, ướt đẫm cu ông. Ông không thèm rút ra lau. Có thể ông chơi tiếp và khởi sự lại một trận làm tình dữ dội hơn, khiếp đảm hơn. Chị như con chuột nằm dưới nanh
vuốt của con mèo. Lúc nãy ông làm tình chưa trọn bởi còn thăm dò. Còn bây giờ, sau khi thấy chị hôn ông, nhìn ông đắm đuối, ông dồn hết quân lính, lực lượng, đánh ào ạt, tới tấp, hết kiểu này đến kiểu khác. Chị ra hai lần nữa. Cuối cùng chị phải níu ông lại, van lơn, xin cho chị ngừng nghỉ, vì lực lượng trong chị yếu rồi. Ba lần chính thức ra, còn rỉ rả nước lồn tuôn trong khi ông nắc thì chưa kể. Chị mệt quá sức.

chị ghì ông xuống, ôm cứng và nói:
– Thôi mình ơi! Em phục rồi! Không chê vào đâu được. Mình cứ yên trí em là của mình. Chưa ai làm em tuyệt vời như thế này bao giờ. Em ngất hết mấy lần rồi mình biết không? Mình là của riêng em nhen.
Bác gật đầu, cười hãnh diện. Chị tát yêu trên mặt bác một cái vì nụ cười ông:
– Cấm mình cười với ai như thế này nghe không? Từ nay mình là nhân tình của em. Em thực sự yêu mình rồi đó. Em muốn có một nơi chốn nào để mình tự do gặp nhau, và nhất là làm tình thoải mái, được la, được hét mà không sợ ai nghe…
– Được, dễ thôi! Bác sẽ lấy một căn trên lầu, cho tụi nó thiết trí một cái phòng thật đẹp, có máy lạnh, có nhạc và làm cửa nẻo thật kín. Bác cháu mình tha
hồ hẹn nhau.

Chị sướng quá. Những ngày tới chị được tự do đụ. Không còn sợ người lớn nào theo dõi. Đồng hồ phòng khách gõ sáu giờ. Chị mặc đồ, rón rén bước ra khỏi phòng, sau khi đã hôn ông một cái thật lâu, không quên hẹn trưa mai.

Tôi bần thần, tâm trí mệt lã vì theo dõi câu chuyện dâm khá dài của chị Cúc. Thấy vậy chị hỏi:
– Em làm sao vậy?
– Còn hỏi nữa. Chị kể làm em muốn chết luôn.

Em mệt như đã được bác đụ chính em chớ không phải chị. Nước em ra quá trời chị Cúc ơi! Chắc là sướng lắm?
– Không thể tả được Lựu à ? ủa, nghe em cũng được Sâm đụ. Bộ không sướng sao?
– Dạ có chớ, cũng nhiều cái lạ lắm. Nhưng bộ ria thì Sâm đâu có. Nghe chị diễ tả hồi hác lấy bộ ria quẹt cái hột le. Em tê tái hết người đó!
Hình như bắt được mạch của tôi, chị Cúc hỏi:
– Chị hỏi thật. Em muốn thử bác không?

Tôi lấy một viên sỏi ném xuống hồ sen, bẻn lẽn, cười mím chi mà không trả lời. Chị Cúc biết nên thân mật:
– Muốn thì chị dàn cảnh cho. Của chị cũng như của em mà. Chị em mình chia nhau hưởng cả năm nay không nhớ sao.
Tôi mắc cở quá vì bị chị nói ngay tim đen, nên tôi bắt qua chuyện khác:
– Cáiphòng bác nói đó bây giờ đã làm xong chưa?
– Xong rồi, đẹp lắm! Như động tiên? Ban đêm ổng đưa bà chủ nhà lên. Ban ngày bà ra phố buôn bán là hai bác cháu chị tha hồ. Nằm máy lạnh đụ không mệt em ơi!

Tôi lại sướng một mình, bặm môi ném một viên sỏi nữa xuống hồ. Chị Cúc nhìn thấy nên mở lời cho tôi:
– Mai đi. Phải rồi để tối nay chị nói trước. Mai khoảng mười giờ, em qua chị chơi. Chị sẽ dàn cảnh cho bác nói chuyện với em. Và sau đó…

Tôi nắm tay chị bóp, cám ơn. Và hứa với chị sẽ có ngày đền ơn chị bằng cách cho chị thử tài của Sâm trong tổ uyên ương. Nếu tôi đưọc bác Ba tiếp vào ngày mai và sau này Cúc được Sâm tiếp ở tổ uyên ương thì hai chị em tôi có cả thảy bốn người
đàn ông. Tha hồ mà thỏa mãn. Sâm, bác Ba, Vĩnh, và Khang. Nhắc đến Khang tôi chợt nhớ nên hỏi chị Cúc:
– Rồi sau buổi chiều huy hoàng đó của chị, Khang có trở lại không? .
– Có, đợi đến đêm, khuya lắm, Khang mò lại, rón rén tìm chị. Anh vẫn còn run, cầm tay chị hỏi:
– Ông chủ nhà có hài tội không? Có gì nguy hiểm không?
Chị cười. Cười cho anh an tâm và nói:
– Mọi sự không nhưanh với em nghĩa. Bác thương tụi mình và cảm thông tụi mình. Anh yên trí đi về tắm rửa, ăn uống và trở lại phòng em, ngủ với em. Em nói cái này hay lắm…

Khang mò vào phòng chị. Chị yên tâm hơn mọi lần vì người lớn bây giờ chỉ còn bà chủ nhà. Chứ bác thì đã thành người “nhỏ” rồi. Không biết em có giống chị không? Chứ chị thì hình như phút nào cũng đòi hỏi. Chị tưởng tượng là nếu được làm tình suốt ngày chắc chị cũng chịu. Nên tối đó, Khang với chị lại trần truồng, ôm nhau bú, đụ đã đời, mặc dù mới lúc chiều quầng nhau dữ dội với ông già.

Khang sững sốt khi nghe chị nói hết việc trong phòng của ông già chủ nhà. Nhưng chị giải thích: “Tại sao anh lại ngạc nhiên trorng khi anh với em đã đụ nhau hơn năm trời nay? Em chấp thuận bước vào phòng bác vì nghĩ rằng bác cũng là một đàn ông. Tại sao em phải đụ một đàn ông khác mà không được với bác hay anh? Làm tình là sự giao hợp của hai người khác giống. Giản dị chỉ có vậy. Cũng như
đói là phải ăn. Đâu cứ phảl cơm mới là thực phẩm? Hàng triệu triệu thức ăn khác trên quả đất. Thức nào làm ta no bụng mà vô hại cho cơ thể thì đó là thức ăn. Cho nên với em, anh với em giao hợp mà có sướng, có khoái lạc, thì mình là nhân tình của nhau. ” .

Khang suy nghĩ một lúc rồi giữa đêm tối anh bật lên một tràng cười dài, ôm chị hôn túi bụi. Hình như anh được chị kéo ra sự suy nghĩ hẹp hòi, cổ hủ. Có ai đói phải chờ cho có cơm mới chịu ăn, còn như rau, đậu, sắn, khoai v.v… đều là những loại bị cấm! ! ! Và nếu cơm không tới thì là chết đói? Tại sao quan trọng chuyện làm tình mà mọi thứ khác thì không? Bộ làm tình không phải là đòi hỏi của xác thịt à? Buồn ngủ quá nằm ngoài ruộng, trên cỏ rơm cũng ngủ được. Khát nước quá ăn đỡ miếng dưa thế cũng xong. Đói lã, có người đã ăn thịt người để được sống. Như thế thì được còn thèm xác thịt quá, ngủ với người lớn tuổi thì bảo là loạn, mặc dù chuyện làm tình đó chẳng có gì khác biệt với hàng tỷ cặp vợ chồng khác trên thế giới. Chị cho đó là sự cường điệu thái quá về một quan niệm lẽ ra không nên có trên cõi đời này.
Thôi, chị em mình chia tay. hẹn gặp em trưa mai lúc l0 giờ. Đừng quên nhé !
Chia tay với chị Cúc, tôi về nhà với cõi lòng mừng khấp khởi, nôn nao, mong cho mau tối mau sá ng để lO giờ sá ng mai được hưởng một của lạ khác. Cơm tối xong thì trăng lên. Cảnh vật ớ nhà quê có ánh trăng đẹp lạ lùng. Những con đom đóm bay ngoài vườn. Những tàu lá chuối đong đưa theo gió . Tiếng dế kêu là âm thanh độc nhất nên sự tĩnh mịch càng nổi bật. Tôi xách gàu ra giếng tấm.

Tôi có thói quen cởi truồng tắm tù” khi bắt đầu chơi trò bác sĩvới chịCúc, anh Khang và Vĩnh. Trước kia tôl thường tắm có mặc áo quần. Nhưng sau này, khi đã ái ân với Vĩnh, tôi bạo dạn không còn sợ gì nữa. Tôi tắm tự nhiên thoải mái. Và nữa chừng, tôi nghe có tiếng động ở bụi chuối gần đó. Tôi quay đầu lại chợt thấy một bóng người, thò nửa cái đầu ra nhìn tôi, rồi nấp ngay sau cây chuối.

Là Vinh? Không? Vì tôi biết anh giờ này qua bên Cầu Tre đánh cờ tướng với bọn mấy anh con cậu, khuya lắm mới về. Nhà chỉ còn chú thím Hạnh. Vậy thì ai đang lén xem tôi tắm? Tôi nghĩ (nghĩ thôi) chắc là Sâm. Nhưng liền sau đó tôi bát ngay sự nghi ngờ đó vì Sâm còn lạ gì thân người của tôi nữa. Nếu muốn chàng cứ đứng hẳn ra đó mà ngắm, mà nhìn chứ việc gì phải lén. Vậy người còn lại không ai khác hơn là ông chủ nhà của tôi tức chú Hạnh. Tôi liền nghĩ đến câu chuyện Cúc kể cho tôi nghe chiều nay về vụ ông bác Ba, chủ nhà của Cúc lén xem Khang và nàng làm tình.

Nhưng tôi thì đang tắm. Vì vậy tôi bình tĩnh cứ việc tắm, coi như chẳng có ai đang rình, nhìn lén. Tôi còn bước qua bên thành giếng đối diện, nghĩa là xoay hẳn thân người về bụi chuối cho “ai đó ” được nhìn rõ ràng hơn. Tôi cố tình khêu gợi. trong trí tôi thoang thoáng một ý nghĩ lạ lùng: Nếu ông chủ.tôi đang nhìn, thì tôi càng khoái . Tôi sẽ bắt chước Cúc làm cho chủ của tôi thằng một “người nhỏ “. Như
vậy tôi bớt đi thêm một người lớn trong nhà, để tôi đớ lo sợ hơn.

Tôi lấy xà phòng vờ đứng đó kỳ cọ thật lâu. Tôi lấy bọt xà phòng bôi trắng xóa khắp người, rồi đùa với cặp vú với bộ lông lồn. Tôi bắt chước Cúc để một châ n lên thà nh giếng, đứng chà ng hả ng ra, một tay tôi kỳ cọ thật lâu ở chỗ kín. Mắt tôi liếc bụi chuối. Bóng người đã lộ hẳn cái đầu ra nhìn tôi trân trối. Bây giờ thì sự nghi ngờ của tôi đã thành sự thật: Đó là ông chủ nhà của tôi. Tôi biết chắc như thế bởi vì nhờ nhìn cái đầu tóc của ông. Không hiểu ông có biết tôi đang vờ kỳ cọ mà mắt thì liếc ông không?

Chắc là không. Vì những tàu lá chuối bắt đầu rung rung theo động tác đứng xụt dương vật của ông. Nhờ những bụi môn sáng xanh sau lưng ông, nên tôi thấy thật rõ cái bóng đen của ông đang đứng đó làm chuyện hoa tình. Tay tôi thoa, nâng nhẹ hai quả vú. Tay kia vuốt lông, vờn quanh hạ bộ. Đương sự đằng kia mê mẫn xụt mạnh hơn, mạnh đến độ các tàu lá kêu xào xạc. Tôi hãnh diện kiêu kỳ, tiến hành tiếp tục những động tác khêu gợi. Tay tôi vuốt trơn tru theo bắp vế, xuống bắp chân, lên cổ, lên mặt. Một ngón rà hờ hững miệng lồn. Tôi diễn xuất nét mặt
đam mê. Nghĩa là cũng lấy những diễn xuất Khang dạy cho trong trò chơi bác sĩ để phô trương, biểu diễn.

Bóng đen ở bụi chuối say mê quá đã táo bạo đứng lộ hẳn nguyên hình. Tôi hãnh diện đã đánh trúng huyệt, đã khơi con lợn lòng của đương sự bùng dậy dữ dội. Cho gàu xuống giếng, tôi múc nước xối, tắm sạch hết xà phòng, xong lấy khăn lau thật khô, rồi cứ đứng đó, tà tà âm ư hát một bài nhạc tình. Tôi tỉnh bơ, làm như không có ai đang nhìn mình lỏa thể. Tôi dày dạn, chai đá, không mấc cở như hồi chưa biết chi. Xong lấy áo quần mặc vô, từ từ tôi vào nhà, coi như không có gì xảy ra.

Từ phòng, qua cứa sổ nhìn ra vườn, tôi thấy ông chủ tôi lửng thửng đi vào. Khi ông đến nhà ngang, nơi đèn sáng, tôi vờ bước ra rót nước uống. Tôi kiếm chuyện đi tới đi lui xem phản ứng của ông ra sao. Ông đứng chết trân ở gần cây cột.

Ông làm bộ cúi xuống quấn thuốc, không dám nhìn tôi. Dưới ánh đèn ông diễn xuất vụng về. Ông càng giả tỉnh bao nhiêu thì “tội trạng” nhìn lén phơi bày ra bấy nhiêu. Ông quấn điếu thuốc mà rớt xuống bàn hết hai lần. Miếng giấy quyến rách bung ra, ông thay miếng khác, cố làm ra vẻ bình tĩnh thì tay ông càng bối rối. Bối rối như đứa trẻ con. Tôi khoái chí, nạp thêm:
– Nước giếng nhà mình mát dễ sợ. Càng tắm càng thấy khoái. Tắm ban đêm mát
gấp mấy lầnban chiều. Hổng tin chú ra xối mấy gàu thử coi…

Ông bất chợt nhìn tôi. Trong thâm tâm ông cứ tưởng tôi đã biết ông nhìn lén và sẽ hài tội, sẽ mét thím Hạnh vân, vân…

Không ngờ tôi “thơ ngây” chả biết gì hết. Gương mặt ông bình tĩnh trở lại. Ông nhìn tôi mấy giây, rồi nói:
– Ủa? Con tắm rồi à? Hồi nào?

Ông lại “chọc tức” tôi, muốn “qua mặt” tôi, nên làm bộ hỏi thế. Nhưng tôi vẫn thấy ông tội nghiệp. Ông đang biến thành kẻ nhỏ. Nhỏ lắm, nhỏ đến phải sợ tôi Ghê gớm thật. Dục vọng có khả năng dìm nhân cách của con người xuống vũng sâu. Nghe ông hỏi vậy, tôi tỉnh bơ trả lời:
– Dạ con mới tắm xong. Mát quá thôi. Chú tắm đi…

Tôi nói chữ “Chú tắm đi” với dáng điệu hơi lơi lã và ánh mắt thật “đĩ”. Ông chới với nhìn tôi với cặp mắt hoang mang nhưcon vật nằm trong bẫy nhìn ra. Không thể nào hiểu tại sao tôi lại dục ông đi tắm đến hai lần. Và ông càng chới với hơn khi nghe tôi thả câu tiếp thật nhỏ giọng:
– Chú cởi hết áo quần tắm thử coi. Mát hết chê. Nhưng khi tắm chú đừng nhìn lại bụi chuối nhen!!!

Ông không giật mình nữa, mà hoàn toàn hiểu ý tôi Ông thừa biết tôi muốn nói gì. Đã biểu ông cởi truồng ra tắm, còn bảo đừng nhìn lại bụi chuối. Tôi nói xa xăm như thế, có khờ dại bao nhiêu, chú cũng thừa hiểu tôi muốn gì.

Ông đứng dậy, nhìn ra sân để biết chắc thím Hạnh vẫn còn ngồi đó ăn trầu nói chuyện với anh Sâm. Ba chân bốn cẳng, ông chạy ngay ra giếng, cởi tung đồ ra, cho gàu xuống giếng múc nước xối nhưđiên. Tôi rón rén lại bụi chuối, chỗ ông đứng lúc nãy, lén nhìn.

Ông to lớn, người cao, da đen sạm. Ông chà xà phòng, thỉnh thoảng liếc về hướng tôi. Rồi bỗng cặc ông gồng lên, chỉa ngang, như cố tình cho tôi thấy “bảo vật. Đã thế ông còn chà xà phòng cho đánh bọt lên, rồi nắm “thằng bé ” dọc tới dọc lui. Câu chuyện bác Ba ngủ với chị Cúc lại hiện lên rõ mồn một trong trí không tôi không sót chi tiết nào cả.

Chị đã bước trước tôi một bước dài táo bạo. Nghĩ ra cũng chẳng có gì táo bạo. Vì nếu bác Ba không thủ dâm và gọi tên chị, có lẽ chắng bao giờ Cúc dám gõ cửa. Cũng như tối nay, nếu chủ nhà của tôi không đứng làm “đương sự” ở bụi chuối, gan gì tôi dám lã lơi đ thỏa bảo ông đi tắm và đứng đây nhìn lén. Ông mơn trớn “thằng bé ” với vẻ tự kiêu. Cục gân của ông cũng cục mịch không khác của anh Sâm, nhưng không biết có lớn bằng của bác Ba như chịCúc diễn tả. Tôi bạo dạn đứng hẳn ra, không núp lén để nhìn cho thật rõ. Và, dưới ánh trăng, nhờ xà phòng bao phủ, cặc ông bóng lưỡng như con cá lóc vớt từ dưới ao lên.

Tôi sợ đứng đó lâu không tiện, bèn bạo gan bước lên bờ giếng, đến sát ông. Thình hnh nắm khúc gân của ông rồi nói nhanh:
– Tối nay con ngủ ngoài sân…
Rất ngắn, rồi tôi bỏ đi nhanh vào nhà. Ông đứng lại đó với bao cảm xúc lạ lùng chưa từng xảy ra trong đời ông. Thứ nhứt, tôi đã táo tợn cầm cặc ông. Thứ hai, tôi nói như hẹn “ngủ ngoài sân”. Ông sung sướng có hoang mang có. Nhưng tim thì đập khá mạnh vì sợ thím Hạnh. Ông hoàn toàn không biết gì lũ chúng tôi đã đụ nhau như glặc. Tôi vào nhà, nhìn ra sân, thím Hạnh tôi vẫn còn ngồi đó với Sâm. Mắt tôi có quáng gà không? Hay tôi dâm quá rồi nhìn ai cũng dâm như tôi? Tôi lén bò sát dọc hè, quanh phía sau, tiến gần sát cái chõng tre, chỗ thím ngồi. Trời ơi, một ống quần của bà vén sát lên tận háng. Tay Sâm luồn vào trong sờ lồn bà.

Tôi vái trời cho chú Hạnh tấm thêm lâu lâu chút nữa, đừng vào gấp đc tôi được xem màn cụp lạc. Tay Sâm cứ đụng mạnh ht’n. ‘l’hím Hạnh rên lên sung sướng, nhưng rất nhỏ.

Có như thếđó thật không? Tôi dụi mắt hai lần để nhìn. Thỉnh thoảng Sâm nhìn ngoái cổ lại sem có ai không, rồi lại tiếp tục sờ lồn thím. Tôi nói là sờ vì bàn tay anh trong đáy quần của bà, thì làm sao tôi biết được anh làm gì. Bỗng từ nhà trong, chú Hạnh nói vọng ra:
– Mẹ sắp nhỏ, khuya rồi, vô ngủ !

Thím nhột quá. Bà cứ oang oang che tội cho bà Tư Dơi mà trong lòng lo sợ không biết chú tôi có hay gì về chuyện của chính bà với anh Sâm hay không? Tôi nghĩ là chuyện bà với anh Sâm có lẽ xảy ra cũng khá lâu chứ không phải mới tối nay. Vì nhìn cử chỉ sờ lồn của Sâm và thái độ sung sướng của thím, tôi thấy họ tự nhiên. Tự nhiên đến độ bạo dạng, chứ không thể là lần đầu.

Chú Hạnh vừa nói: “Bộ hết chuyện hay sao mà đi ngủ với con nít. ” Tôi buồn cười quá mà chẳng dám cười thành tiếng. Sao ông nói câu đó mà vẻ mặt tỉnh như ruồi. Ông quên hết ông đang nhúng hai tay vào chàm. Ông quên hết việc ngoài bụi chuối, ngoàl giếng… Mới đây thôi chứ có lâu lắc gì. Tôi khám phá ra một sự thật chua chát nữa. Những điều người lớn la rầy, cấm đoán trẻ con thực ra là những
trái cấm họ đang ăn.

Nghe chú nói lý lẽ vững vàng như vậy, bà nói vuốt theo cho có chuyện mà nói:
– Ối mà thây kệ bả. Bả ngủ với con nít chớ bộ bả ngủ với ông già của Hai Kiên hay sao mà thằng chả ra miệng. Chuyện con nít ngủ với bà già, con gái ngủ với mấy cha già, nó cũng xảy ra hồi ông cố, ông tằng mình còn sống chớ bộ mới đây hay sao mà vẽ cho lớn chuyện.

Bây giờ thì chính chú Hạnh giật mình. Ông cũng ngẩn cổ lên nhìn bà, vờ hỏi. Hỏi như một trẻ con:
– Gì? Bà nói cái giống gì? Con gái nhỏ ngủ với mấy thằng già? Tôi chưa từng nghe mưa dưới đất lên à. Thèm quá thì đè vợ ra mà ngủ, hổng ấy đi kiếm mấy con mẹ chết chồng mà lẹo. Làm gì phải mò tụi con gái còn nhỏ xíu?
– Vậy chớ ông quên ông Huyện Ba năm ngoái có xử vụ Lê Hòành bên thôn Thượng, lỡ làm con nhỏ ở trọ có bầu à. Bữa xử Lê Hoành cả làng kéo đi xem.
Xem cho thấy mặt Lê Hoành, mặt con sen mang bầu. Rồi về đàm tiếu cả năm. Thiên hạ khen ông Huyện Ba đã hùng hồn, dõng dạc đã buộc tội Lê Hoành nào là “đồ súc sinh, quỷ râu xanh” nỡ nào lại ngủ với con nhỏ còn nhỏ xíu.

Tôi cho cái đó không đúng đó ông! Tại ông Ba ổng giàu có sung sướng. Muốn bao nhiêu vợ lẽ, vợ mọn mà không có. Nên cái món đó đâu có thiếu thốn. Đằng này Lê Hoành nghèo rớt mồng tơi. Gạo còn không đủ ăn. Nên ban đêm ban hôm mà. Chả có bậy bạ chút với con nhỏ ở trọ thì cũng chuyện bất đắc dĩ thôi. Ai muốn vậy. Rồi cũng vì nghèo, hổng tiền mua thuốc ngừa thai nên mới dính bầu. Mà tôi
cho vợ Lê Hoành đi tốcáo cái chuyện đó cũng là kỳ khôi. Lỡ vậy rồi, nó đẻ mình nuôi, có chết ai đâu. Kiện lên tới quan, bây giờ Lê Hoành ngồi tù. Con nhỏ vẫn đẻ. Chỉ lại mất chồng. Gia đình mang tai lì tiếng. Lợi ở đâu không thấy, toàn thấy hại không thôi.

Ủa? Có chuyện bác Ba chủ nhà của chị Cúc xử vụ chủ nhà lấy con gái trọ rồi bỏ tù thiên hạ à? Tôi lại buồn cười! Có phải tôi đang sống để chứng kiến nhiều chuyện động trời đây không? Bác Ba là quan huyện, cầm cân nẩy mực. Bất cứ cái gì của dân dính dáng tới pháp luật là bác ngồi xử. Không ngờ bác đã xử Lê Hoành mà bác cũng đã làm hệt Lê Hoành. Rồi ngoài giếng tối nay cũng có một Lê Hoành. Trong rẫy mía, ở khu rừng thưa, trên tổ quỷ, có ba bốn Lê Hoành nữa. Ai xử đây? Bác Ba đã đụ chị Cúc. Bác còn cho gia nhân thiết trí một cái phòng tuyệt đẹp, trang bị máy lạnh, cửa nẻo kín đáo để ngày ngày mang Cúc lên đụ ngất ngây mà chẳng ai biết. Ngày mai, tôi chớ ai, sẽ cùng bác đụ tơi bời trên đó. Ai xử đây?
Nghe thím Hạnh tôi bênh vực Lê Hoành và mắng vợ Lê Hoành không biết cư xử để làng xóm cười chê, chú Hạnh có vẻ vững dạ. Ông mừng khấp khởi vì nếu lỡ ông có mò tôi mà bị bà bắt được, chắc chẳng làm to chuyện. Nên chú tôi đồ thêm:
– Bà nói có lý. Làm vợ trong nhà là nội tướng. Người ta nói giàu vì bạn, sang vì vợ. Chồng mình có được thiên hạ kính nể, cũng do vợ mà có. Đúng. Bà nói chuyện hay. Lâu lắm, từ ngày lấy bà tới giờ mới nghe một câu có lý. Hay quá. Khen bà đó! Tôi đâu ngờ bà biết điều quá chớ!
Thím hĩnh mũi:
– Biết điều là cái chắc. Cho nên tôi nói ông nghe, hằng cha Hai Kiên cũng là loại mất nết. Biết thằng chả có trong sạch không, mà đem chuyện bà Tư Dơi ra đàm tiếu. Nói thiệt ông nghe chớ, đàn ông lớn tuổi mò con nít nhỏ nghe còn có lý. Chứ đàn bà tụi tui có thèm khát gì cái ngữ đó mà đi mò con nít, ngủ với con nít. .Nội thằng chồng không thôi, mỗi ngày hai ba cái, chịu muốn tắt thở rồi, nó ớn lên tới trán. Còn ham gì mà đi ngủ với con nít…

Một lần nữa, tôi lại buồn cười. Nếu tôi không nhìn tận mắt cảnh Sâm mò lồn thím ở ngoài sân, chắc tôi đã khâm phục câu nói vừa rồi của thím Hạnh yêu quý nhất đời! Bà nói thêm:
– Con nít thì nó bồ bịch với con nít. Trang lứa nó coi còn được. Mình già chát, ông coi, ôm con nít mà hun, mà hít, thiên hạ thấy được họ đào mã ông bà mình lên à!

Vừa lúc đó Sâm bước vào. Thím tát ngang. Sâm xửng lứng ngơ ngáo hỏi:
– Ủa, thím Hạnh với chú đang nói chuyện gì, thấy cháu tới nín ngang vậy? Cho cháu nghe với được không?

Chú hồn nhiên. Hồn nhiên vì chẳng biết việc Sâm sờ lồn thím Hạnh, và nói:
– Thím mày đang nói chuyện bà Tư Dơi ngủ với thằng con nít.

Đến phiên Sâm giật mình. Rồi anh cũng giả tỉnh:
– Cái gì? Bà Tư Dơi ngủ với thằng con nít? Làm gì có chuyện lộn ngôn vậy nà?

Tôi liếc thấy thím Hạnh nhìn chỗ khác cười chúm chím. Sâm thao thao nói tiếp. Làm như chàng vô tội:
– Con nói thiệt. Thằng nhỏ ngủ với bà Tư Dơi, nó nghĩ sao mà có thể ôm một bà già mà chơi được? Chỉ có con chó, con heo, con bò nó không biết suy nghĩ mới ôm thứ già hơn nó mà nắc mà lẹo, chớ con người… Con chắc ai họ thù bà Tư Dơi quá, dựng chuyện để bôi xấu cho bỏ ghét thôi. Chú đừng tin…Ai làm chuyện bậy vậy.

“Chú đừng tin”. Sâm nói ráo hoảnh, và quả là một diễn viên tài ba. Bàn tay chàng lúc này nếu xòe ra cho mọi người ngửi chắc chắn phải thơm mùi lồn. Vậy chớ Sâm quên cái tổ uyên ương ở rừng thưa rồi à? Bàn tay chàng thọc vào háng thím Hạnh đã làm gì mà thím rên khe khẽ. Mới lắm, độ mưới phút thôi. Tôi nghe mà lợm giọng. Mạnh ai nấy lý luận để dành phần thắng, để tự biện hộ cho mình. Nhất là để người nghe tin mình là kẻ đạo đức, không còn rình rập theo dõi nữa. Thím Hạnh đưa tay lên xỉa thuốc. Chẩng lẽ bà đưa tay lên che miệng cười về chuyện anh Sâm mới đây sờ lồn bà, bây giờ đã miệng lưỡi lên giọng đạo đức Chú Hạnh vừa uống trà vửa nói trầm trầm:
– Thằng Hai Kiên nó nói bà Tư Dơi bả lấy thằng con nít mà không kín đáo. Lộ liễu lắm. Bả lập cái quán bán hủ tiếu ở bến đò, rồi sống với nó như vợ chồng. Hồi đầu hổng ai nghĩ rằng có chuyện động trời đó. Nhưng lâu dần, nếu có khách nào tới ngồi nhậu, thấy con mẹ đó còn ngon lành quá, bèn thả mấy câu nhả nhớn. Vậy là thằng nhỏ ghen ra mặt. Một đồn hai tiếng xấu lan dần. Khách bộ hiền xuống đò hể qua quán con mẻ là cũng chỏ miệng vô chửi một câu. Bả chạy theo chửi lại. Riết rồi bây giờ bả dẹp quán, dẫn thằng nhỏ đó vô tuốt trong núi, cất nhà, trồng trọt, sống qua ngày.

Sâm cương trực, hung hăng:
– Nói thiệt với chú, gặp thằng đó là con móc họng nó liền.

Thím Hạnh lại cười. Lần này bà không che được, bị chú Hạnh bắt gặp nên bà làm bộ mắng phụ:
– Phải đó, thứ đồ con nít vậy trời không đánh thì nó cũng chết đạn chết bom.

Sâm quay mặt chỗ khác cười chúm chím. Đã khuya mà màn kịch cứ dằn co chưa chấm dứt. Tôi lấy mền gối ra chõng tre ngoài sân nằm. Tôi quyết dò xem đêm nay “Lê Hoành” của nhà này có mò tới tôi không. Nhìn trăng sáng vằng vặt trên mọi vật. Nhìn khu vườn im ngủ trong gió mát. Tôi thấy cuộc đời này mất tự nhiên. Tôi nghĩ tại vì con người đặt ra cái luật (chứ chẳng phải do Trời Phật) cho nên ai mắc vào luật đó thì bị tội. Còn muôn vật khác sống bình thường, sống hồn nhiên như quả đất quay, mặt trời sáng, gió mát vân, vân… đâu có gì phải thắc mắc, đau khổ. Có ai nghĩ những con chim đang ngủngoài các cành cây kia đang đau khổ?

Giấc ngủ đến với tôi lúc nào không biết. Đầu hôm thì gió mát. Nửa đêm có hơi sương xuống, trời rỉ rả lạnh. Tôi kéo chăn đắp kín. Giấc ngủ ngon lành, không mộng mơ, không nghĩ ngợi. Lúc trăng xế bóng, ánh sáng không còn vằng vặt như đầu hôm, tôi nghe có bàn tay nắm chân tôi. Hé mắt nhìn. Đúng là “Lê Hoành ngoài giếng. ” Tôi hỏi nhỏ:
– Chú đó hả?

Ông đưa tay lên xuỵt, bảo đừng nói, rồi xề vào ngồi gần tôi. Tôi xích nằm lấn vào trong một tý cho ông có chỗ ngồi thoải mái. Cử chỉ đó của tôi làm ông yên tâm. Cử chỉ đó thay cho tờ “hợp đồng cộng tác .” Ông cầm tay tôi lên hôn rồi nắn nắn, xong ông để xuống giữa hai bắp đùi của ông. Tôi nghe cục gân ông vùng lên nhè nhẹ. Tôi cầm nó, cũng nấn nắn. Nó nở ra thật nhanh, trong khi ông sà xuống tìm môi tôi.

Trăng khuất sau nhiều lùm cây ở cuối vườn, nhưng ánh sáng yếu ớt vẫn còn cho tôi nhận rõ khuôn mặt chú Hạnh say đắm mê man. Đúng là Lê Hoành của tôi đây? Tay kia, tôi níu tóc ông xuống, đưa lưỡi ông qua cho ông ngập chìm trong chiếc hôn nồng cháy. Khi tay tôi mạnh dạng xọc vào lưng quần ông để cầm trọn con cặc, thì nó dựng thẳng đứng, và dù không thấy, tôi vẫn biết là nó to lắm và dài lắm. Tôi hỏi thật nhỏ:
– Chú đã rình xem con tắm nhự vậy bao lâu rồi?
– Lâu lắm rồi. Cả năm và hằng đêm! Những bữa không trăng chú vẫn đứng đó, ở bụi chuối, tưởng tượng, để sướng một mình.
– Chú không sợ thím biết à?
– Sợ chứ, nhưng sự cám dỗ ngoài giếng vẫn thắng, nên chú liều.
– Những lúc chú nhìn con như thế, thím ở đâu?
– Chú không để ý. Nhưng thường thường thì bả hay ngồi ngoài sân.
– Với ai. Chú biết không?
– Chắc là một mình. Mà bả có ngồi với ai thì cũng đâu có ăn nhằm gì. Điều chú muốn là mong con tắm thật lâu cho chú ngắm.

Tôi định nói việc bà kéo cái ống quần lên tận háng tối nay, mà nghĩ lại chỉ làm ông buồn (nếu ông có buồn), nên thôi. Tôi kéo con cặc ông ra khỏi quần đùi bắt ông nằm xuống cho tôi xem nó bao to. Ông nằm ngữa ra. Hơi nóng nơi “thằng nhỏ” chuyền qua tay tôi, ấm áp quá. Quả là nó to và dài thật. Dùng mũi, tôi hôn nó, trong khi tuột hết quần ông ra. Tôi cũng tự kéo mấy cái nút áo cho bộ vú nhô ra. Lấy hai vú, tôi kẹp cặc ông nằm giữa, rồi cho nó tha hồ thụt lên thụt xuống. Ông hơi rên thật khẽ:
– Lựu ơi! Chú đâu tưởng tượng nỗi được con cho chú sướng như vậy. Kiểu này lạ quá Lựu ơi! Sao gái mới lớn lên mà con sành quá vậy? Ôi, chết chú con ơi Làm lâu lâu cho chú sướng nhen.

Tôi suýt bật cười thành tiếng khi nghe ông bảo tôi là gái mới lớn lên. Ông hoàn toàn chẳng biết con gái này đã là thiếu nữ có thể hạ bất cứ đàn ông nào dâm nhất. Tôi cầm cặc ông ngắm một lúc. Hai bàn tay tôi nối nhau mà không bao nổi chiều dài của khúc gân nóng hổi. Tôi ngậm. Như Cúc đã than: “Cái miệng chị đã hình như quá bé so với cái đầu cặc của ông chủ chị. “Đầu cu này cũng vậy. Tôi quá bé so với nó. Nhưng đã vào cuộc, tôi quyết ăn thua đủ. Tôi cứ ngậm và bú như đã từng bú Vĩnh và Sâm. Chú Hạnh sải tay lên đầu chỏng, cầm thanh giường, rồi đầu lắc lư, cắn răng chịu đựng. Ông không dám la. Tôi làm tới. Lưỡi tôi rà cái vành nắp nhạo. Thỉnh thoảng ngoạm hết vào rồi nhả ra. Tôi chà con cặc ướt nhẹt lên mặt tôi, lên trán tôi, lên cổ tôi. Rồi tôi lại bú, bú thật mạnh, tay thì xụt, tôi làm tới tấp cho đã cơn dâm vì mê con cặc lớn quá. Và vì quá thèm, muốn đụ ngay, tôi tuột quần ngồi lên ông. Canh cho đầu cặc nằm ngay miệng lồn, tôi ấn xuống.

Nó chật quá, tôi nhắm mắt, chờ đón cơn sướng tràn tới. Nó vô, vô nữa. Trời ơi, nếu không phải ngoài vườn tôi la chấc bể nhà. Không thể nào tả hết nổi thống khoái khi ấn con cặc bự vào lồn mình. Tôi không thể tưởng tượng được nó vào. Cuối cùng mông đít tôi sát xuống chùm lông dái của ông.

Tôi không động cừ như đã từng làm với Vĩnh và Sâm. Để nguyên vị trí sát mí như thế, tôi nằm sát xuống, kéo chăn đắp cho ấm hai chú cháu. Tôi hôn
môi ông, và tôi “xay lúa “. Nghĩa là lông lồn của tôi và lông dái của ông cọ xát nghe sào sạo.

Vài giọt sương rơi đâu đó ở bụi bạc hà nghe lộp độp Cảnh vật tỉnh mịch, im vắng. Tôi nghe rõ lắm tiếng lông lồn và lông dái va chạm cọ xát. Con cặc to của chú nằm ứ ự, choán hết âm đạo. Dù nước lồn tôi có ứa ra, tôi vẫn nghe nó chật chội từng ly từ miệng lồn đến trong xa kia. Nhắm mắt, hôn môi, tôi thoải mái, từ tốn tận hưởng lần đầu một con cặc lạ và một kiểu đụ lạ. Hai tay chú bấu chặt bả vai tôi. Hai ống quyển của ông quằn nặng trì bắp vế tôi. Ước gì trời đừng sáng nữa. Mặt trời cứ ngủ yên. Đồng hồ thêm cho bốn tiếng. Hăm sáu giờ hôm nay. Đừng có bình minh nữa… Đêm tối kéo dài đi!!!

Chú diễn tả nỗi khoái lạc bằng những ngón tay bấu mạnh da thịt tôi. Có lẽ ông cũng chưa được đụ kiểu lạ như thế bao giờ, nhất là giữa đất trời sáng mờ ánh trăng, gió thổi, sương bao trùm vạn vật. Hơi lạnh ôm chúng tôi. Tôi ấm trong chăn và ấm trên bụng chú. Thỉnh thoảng tôi nhỏm đít lên, ấn xuống rồi lại tiếp tục xay lúa.

Một lúc thật lâu, lâu lắm có trên nửa tiếng, tôi mới dộng cừ. Rời môi ông, tôi ngồi thẳng lên, chống hai tay nơi ngực ông, tôi đụ tàn khốc. Tôi quyết làm cho ông cùng ra với tôi. Độ nửa tiếng, tôi thấy ông nhốm mình lên nói thật nhỏ:
– Ra với chú đi Lựu. Sướng quá rồi, nhịn hết nổi!!!

Tôi “dạ “, xong tăng tốc độ. Cái chăn rớt xuống tự lúc nào, mà tôi không nghe lạnh. Nhiệt độ người tôi tăng theo với những động tác dữ dội của tôi. Và tuyệt cùng hoan lạc đã đến. Tôi sà thấp xuống thì thào:
– Ra đi chú. Mau, một lượt mớl sướng. ối, cám ơn chú nhiều lắm đêm nay. Ra nhiều và thật nhiều cho con đi! ! !

Tôi rung chuyển như trởi sắp làm cơn mưa. Bên dưới, chú tới tấp hẩy lên, hẩy lên. Cái chỏng tre kêu ọp ẹp Trời đất mờ hết. Tôi không thấy gì nữa. Những
tia khí ông bắn ra mạnh quá. Nó ria từng giọt vào đáy lồn tôi nghe quá rõ. Êm đần, sau phút tuyệt vời sung sướng. Chú ôm tôi cứng ngắt. Tôi càng ấm áp hơn. Sao nhân loại không tự nhiên hưởng lạc như tôi phút này? Sao phải lập biên giới cao vút dày cộm cấm ngăn? Tôi đã sướng biết bao lần? Đã sao đâu?

Tôi cứ nằm như thế. Chú cũng bằng lòng như thế. Vì tay ông vẫn bấu mạnh vai tôi như sam. Tôi nói:
– Mỗi đêm mình ra đây đụ nhau được không chú?
Ông níu tôi xuống, thật nhỏ bên tai tôi:
– Còn gì hơn nữa con?

Tôi chợt nhớ đến chuyện Lê Hoành bị bác Huyện Ba bỏ tù chung thân vì tội ngủ với con nít nhỏ, nên hỏi chú:
– Sao bác Ba xử ông Lê Hoành bản án nặng quá vậy chú? Người dưng ngủ với nhau chứ đâu phải hiếp dâm mà lãnh án nặng quá vậy. Vì con nghĩ, phải có sự thỏa thuận của hai bên. Ngủ mà đến có thai thì người con gái ít nhất cũng đã ưng thuận vài lần. Trước tiên vì thèm ân ái xác thịt như chú với con đêm nay, Sau nữa, thèm quá không dám lang chạ với người ngoài sợ dư luận, cô gái bỗng hiến thân. Việc đó con thấy quá tầm thường. Làm gì pháp luật quá nghiêm khắc đến vậy?

Chú tôi hơi mĩm cười rồi nói: .
– Không phải vì làm con nhỏ ở trọ có chửa mà Lê Hoành bị án chung thân đâu. Nói riêng con nghe và phải giữ bí mật nếu không bị cắt lưỡi à nhen.

Tôi sững sốt. Lại có chuyện bí mật? Tôi dục quá, chú nói:
– Lê Hoành là cai lính tại huyện đường của bác Ba. Cai Hoành có con cặc dị kỳ nhất trong thiên hạ. To, dài mà nó lại cong ở cái đầu. Trên lưng cặc có hai sợi gân lớn chạy ngoằn ngoèo. Đàn bà đã ,một lần ân ái với Cai Hoành là phải bỏ chồng theo y. Biết bao gia đình của lính trong huyện đường bác Ba tan nát. Con rơi của cai Hoành có cả trăm. Tiếng tăm nó lừng lẫy. Một hôm, có người mật báo cho bác Ba là cai Hoành đang ngủ với bác gái trong hậu liêu Bỏ xử án, bác Ba chạy vào, bắt quả tang bác gái và Cai Hoành đang trần truồng đụ trên giường. Bác Ba đã nổi xung thiên tính đem Cai Hoành ra chém đầu. Nhưng bác gái khóc lóc xin tội cho y. Vì sợ vợ bác con giảm án xuống còn khổ sai chung thân. Vừa lúc đó, vợ Hoành đến thưa tội của Hoành đã làm con nhỏ mang bầu… Đáng ra vợ Hoành có
thể nhịn, dằn cơn nóng giận, đừng thưa chồng. Nhưng vì quá ghen Cai Hoành đã san sẻ tình yêu với hơn vài chục con đàn bà khác. Đó, tự sự nó là như vậy.

Tôi chỉ thở ra. Bản án của Lê Hoành có liên can đến vợ bác Ba? Thì ra thế! Cái cân pháp lý của bác Ba đã lệch sang một bên vì bác đã không dằn được nỗi hờn riêng. Chú Hạnh lại nói thêm:
– Tiếng là bị khổ sai chung thân, nhưng Cai Hoành sống sung sướng như ông hoàng., Ăn uống đầy đủ và “chăn gối” cũng đầy đủ luôn. ở tù như vậy, chú cũng ham được như Cai Hoành.
Tôi hỏi ngay:
– Chăn gối? Chắc lại với bác Ba gái?

Chú ôm tôi hôn, khen tôi thông minh, đoán giỏi. Rồi ông biểu tôi nằm xuống. Ông bú tôi đến cả nửa giờ, xong leo lên đụ cái nữa. Lúc gà gáy, ông nắc thật gấp vì sợ trời sáng, rồi ra trong tôi đầy như nước lụt Từ giã nhau, không quên hẹn đêm mai. Tôi đắp chăn, mặc quần ngủ tiếp mãi tới sáng bét, khi nắng chói chan rọi trên người tôi mới thức dậy, đi tắm, ăn mấy chén cơm, sửa soạn qua “hầư’ bác Ba. Cái ý tưởng bác Ba gái lén ngủ với Cai Hoành cứ lẩn quẩn ở đầu óc tôi. Cả bản án chung thân của y nữa.

Chị Cúc đón tôi ở hàng dậu bông bụt, tươi cười:
– Chị nói vứi bác rồi, cưag. ổng mừng lấm. Ổng thú thật cũng thèm thân người em như thèm thân người chị. Ông cũng lén xem em và Khang đụ cả năm nay. Nè, lát nữa chị nấp ở một góc trong phòng xem em đụ. Làm cho hay nhen. Bác Huyện giàu lắm. Ổng không quên ơn em đâu. Em chờ chị một chút chị chạy lên trước.

Mười phút sau tôi qua nhà Cúc. Nhìn trước nhln sau không có ai, tôi bước lên cầu thang xi măng, cầu thang quen thuộc tôi bước lên mỗi lần để chơi trò bác sĩ.

Đến căn cuối cùng, nơi cánh cửa hé mở. Tôi rụt rè mở. Hơi lạnh trongphòng toát ra, ánh sánghuyền ảo mờ mờ làm tôi không nhận rõ các đồ vật trưng bày. Cho đến khi đóng kín cánh cửa dày, khóa lại. mắt tôi không còn choáng váng bởi ánh sáng ngoài trời nữa, tôi mới thấy bàn tủ giường ghế ở đây là loại thượng hạng.

Tiếng nhạc nhè nhẹ. Không khí dâm dật tỏa lãng đãng quanh phòng. Bác Ba mặc bộ lụa trắng ngồi ớ chiếc ghế bành bên cạnh cái bàn cẩm xà cừ, nhìn tôi rồi đứng dậy:
Lựu ăn uống gì chưa con?
– Thưa bác rồi. Cám ơn bác.

Ông quan huyện này đây đã xử oan uổng một cai lính vì tên này có liên hệ tình dục với vợ ông. Tôi nhìn bác. Thực ra tôi nhìn để tìm thấy ông có gì khác thường với thiên hạ không, mà lại được thiên hạ kính nể, trọng vọng. Nhưng bác tưởng tôi si mê bác, nên bác có vẻ hợm mình.

Đúng ra, đêm qua chú Hạnh đừng kể bản án Lê Hoành, có lẽ điều bác nghĩ tôi đang si mê bác là đúng. Vì bác rất đẹp trai (hay đẹp lão cũng thế). To lớn, tóc muối tiêu, và đẹp nhất, duyên dáng nhất, phải nói là hàm ria.

Nụ cười bác đẹp nhờ hàm ria. Nhìn bác cười tôi nhột nhạt cái gì đó nói không ra được. Bác đến nắm hai tay tôi kéo sát vào người ông. Tôi đứng chỉ ngang ngực ông. Ông nhìn xuống, bưng mặt tôi ngắm, rồi hỏi:
– Con mười tám hả?
– Dạ, con mười tám.
– Bác đã nhìn lén thân thể con khi con mới mười bảy. Bác xin lỗi con nhen. Xin con đừng khi bác. Nhìn lén kẻ khác trần truồng là đam mê cố hữu của bác. Biết là tật xấu, mà chẳng bỏ được. Mỗi lần được nhìn lén như thế, bác hạnh phúc và vui sướng kỳ lạ. Dù làm quan, từng xừ những vụ nhìn lén của thiên hạ, mà rồi bác vẫn ghiền, bỏ không được.

Nhìn lén? Sao giống chú Hạnh ngoài giếng quá vậy? Giống Sâm ngoài ruộng mía và bây giờ giống Cúc đang đứng đâu đó trong phòng. Chính tôi nữa. Đêm qua chớ đâu. Nhìn Sâm cho tay sờ lồn thím Hạnh. Vậy thì đâu phải mình bác Ba có thói xấu (!) đó Nên tôi từ tốn trả lời:
– Thưa bác, nhìn lén là cái thú của mọi người. Con cũng có cái thú đó. Bác chẳng việc gì áy náy. Hãy xem cơn như một nhân tình. Cho phép con xem bác như một nhân tình. Vì thú thật nghe Cúc khen tài nghệ của bác và kể cảnh làm tình lần đầu với bác, con đắm đuối gần chết, mong được bác ấp vào lòng.. và cũng hết lòng với con như đã với Cúc.
Tôi mở hết mọi cánh cừa cho bác vào thoải mái.Truởc mặt bác không còn chướng ngại khó khăn hay rào đón khách sáo nữa. Nên bác cúi xuống, nâng mặt tôi lên lần nữa, xin hôn. Tôi quả là đứa con gái dâm đãng. Suốt ngày hôm qua, buổi trưa ngoài rẫy mía, buổi chiều ở tổ uyên ương, khuya đến trên chõng tre. Liên tục những trận làm tình chí tử miệt mài, tôi vẫn chưa thỏa. Vì trời ơi! Bác Ba đang làm tôi đê mê với nụ hôn dài da diết. Vừa hôn, tôi vừa được ngắm cái đẹp lão của bác vừa hãnh diện đã chiếm được một quan huyện mà mọi người nghe tới phải
ải đái trong quần.

Tôi phải nhón lên cho vừa tầm với bác. Bác quấn chặt tôi sau lưag.Tay bác thoa bóp mông đít tôi, nhấn tôi vào sát hạ bộ bác. Tôi thả, tôi buông hết. Cho bác tự do muốn làm đến đâu, tôi theo tới đó. Bác tự tay cởi nút áo tôi, thoa thật nhẹ hai vú. Lúc chiếc áo ra khỏi người, tôi cảm thấy mát lạnh ở phần trên. Tiếng máy lạnh vi vu êm đềm. Bác ngồi xuống ghế bành, kéo tôi sát lại hôn miên man đôi vú của tôi. Thọc một bàn tay vào lưag quần tôi, bác xoa cũng rất nhẹ chòm lông lồn. Tư cách từ tốn lịch sự, nó khác hẳn của Sâm, của chú Hạnh. Có lẽ ông có học.
Tôi hơl dạng chân ra một chút để bác, nếu muốn, có thể “tham quan” miệng lồn tôi dễ hơn.

Nhưng bác chỉ xoa xoa chòm lông. Tay ông xoa lồn, miệng ông bú vú. Ông làm thật êm đềm, si mê, chỉ xoa lông mà chẳng đoái hoài gì đến phần ướt nhẹt ớ cửa mình. Làm như thế lâu lắm, ông chỉ sờ soạn nhẹ nhàng mà tôi thì bồn chồn chờ những đợt tấn công vũ bão, vì ông kích thích tôi quá. Tôi muốn ông hãy tuột hẳn quần tôi xuống. Tôi muốn được nhìn cặc ông. Tôi muốn ông cho tôi nắm con cặc mà Cúc đã hết lời khen ngợi. Tôi muốn đủ thứ, ngay tức khắc. Nhưng ông cứ tà tà đam mê với vú, với lông lồn tôi.

Mà lông tôi có dài, có rậm như của Cúc đâu. Nó ngắn và lưa thưa. Có lẽ ông đang mơn trớn với đám rau non, với hai quả đào vừa hườm hườm. Đó là lý do ông hỏi tôi: “Năm nay con 18?”. Tôi phát vài cử chỉ gián tiếp đòi hỏi ông phải tiến những “bước nhảy vọt, để “hoàn thành sự nghiệp” giao hoan, như tôi rên:
– Bác Ba ơi? Bác làm hai vú con săn cứng rồi bác thấy không? Đã lắm! Bác cắn nó đi chớ sao cứ hôn với bú nhẹ quá vậy? Bác chà cửa mình con đi. Nước ra ướt nhẹt ở dưới rồi. Mau đi bác… nứng quá đi!!!

Rồi tôi hẩy hẩy cái đít tới, nóng nảy đòi hỏi mà bác cứ làm như không nghe thấy, phớt lờ, để chỉ đấm đuối hôn vú xoa lông. Xong, miệng thì bú vú tôi, tay bác tưột cái quần, cởi luôn áo lụa. Trời ơi! Bộ dương vật của bác quả là đồ sộ. Chị Cúc nói
không sai. Nó thừ lừ, săn cứng, bóng lưỡng, chổng thẳng lên nhìn tôi. Tay tôi cầm nhẹ cái đầu nó. Bắt chước bác, tôi cũng mơn trớn êm đềm, cũng xoa chòm lông, vuốt ve chiều dài thân cặc. Tôi thấy mặt bác khoái lạc. à, thì ra thế! Bác thích êm đềm. Khác với Vĩnh, Sâm thích ồ ạt, dồn dập. Có lẽ kinh nghiệm nhiều năm trong ân ái, bác chọn một kiểu hưởng lạc đặc biệt để làm thú vui riêng chăng?

Tiếp tục vuốt ve, tôi quỳ xuống, dùng mũi hôn khúc gân nóng ấm, hôn hai hòn dái, hôn chòm lông dày kịt của bác. Bác nhưđược đánh trúng yếu điểm, được đáp ứng cái sở thích khác đờỉ, rồi ngồi đó, ngữa mặt ra la:
– Lựu ơi! Cứ vậy làm cho bác. Không cần phải bú nhanh đâu. Bác sẽ có phần thưởng xứng đáng cho con. Bác tưởng con không biết gì, chỉ biết đụ thôi. Không ngở… con… rành quá con ơi! Sáng cuối tuần nào cũng qua đây nghe con? Bác không còn đụ bác gái bao nhiêu nữa từ hôm đụ Cúc, rồi bây giờ đụ con. Bác mê quá con ơi! Bác để cho con mẹ đó muốn ngoại tình với ai đó tùy ý l Bác đã có Cúc với con. Loan ơit Loan đụ thằng Hoành đi, anh không cần nữa.

Tôi tiếp tục mơn trớn cặc ông, giả vờ như không nghe thấy những gì về bác gái: “Loan đụ thằng Hoành đi! ” Như vậy thì câu chuyện chú Hạnh kể đã đúng sự thật. Càng ngày tôi càng thấy nhu cầu xác thịt khiến người ta loạn dã man. Bà tri huyện giàu có quyền quý, danh vọng mà cũng ngoại tình với cai lính chỉ vì nó có con cặc khác thường. Dùng lưỡi, cũng thật nhẹ, tôi lướt chậm ở quy đầu. Tôi ngậm. Ngậm thôi chứ không bú, lưỡi tôi đánh vòng vòng quy đầu. Mười ngón tay dài của tôi gãi nhẹ hai hòn dái, chòm lông. Bác la thật to, la như bò rống:
– Trời ơi là trời. Chưa ai làm cho tôi sướng như vầy! Hay không thể tả được. Loan ơi! Anh sẽ bỏ Loan để ở với Lựu luôn. Anh không thèm làm quan nữa. tới đâu thì tới. ối Lựu ơi! Sao Lựu biết bác mê cái cách này mà làm đúng ý quá vậy. Con thông minh quá ! ! !

Ở trường, cô giáo cũng khen tôi như vậy về sự học. ở phòng the này, bác Ba khen nữa! Không biết tôi có thông minh không, nhưng Khang dạy một, tôi biết mười. Rồi đã có lúc trên tổ quỷ, khi chơi trò bác sĩ tôi đã sáng tạo những kiểu lạ lùng, dạy lại cho cả ba người kia. Những đêm tôi lén qua nhà Khang, ngủ với anh Khang, tôi đã sở trường làm Khang chết mê chết mệt đến độ anh không còn thiết tha với trò bác sĩ nữa, chỉ hẹn riêng với tôi để đụ riêng tôi, có khi suốt một buổi chiều.

Đến khi tôi bắt đầu bú, thì bác, hai tay nắm chặt thành ghế, mặt nhăn nhó thảm thiết. Miệng thở ào ào Đầu lắc lư Tôi đã tặng bác tất cả kỹ thuật tân kỳ chỉ vì mê con cặc bác to quá cỡ. Tôi “chuốt viết chì” cả nửa tiếng, bác chịu không nổi, bèn bếtôi lên nằm trên bàn cẩn xà cừ, cởi quần tôi ra, vẫn ngồi ở ghế bành hôn lồn tôi như hôn mặt một giai nhân. Hai chân tôi thòng xuống, bác ấp cái mặt đẹp trai trên lồn tôi khá lâu, hai tay bóp vú.

Rồi bác banh hai mép lồn tôi để nhìn và chiêm ngưỡng. Tôi thấy là hình như bác quý cái trẻ trung của tôi hơn là thèm đụ. Bác dí nguyên cái mũi vào cừa mình tôi khá lâu để hít, hít thật mạnh hơi hám lồn tôi. Tôi nóng dữ dội ở da thịt dưới đó, nên ấn mạnh đầu bác, nẩy lồn lên. Bác biết tôi đòi gì, nên hàm ria bác bắt đầu dũa hột le tôi. Tôi la thất thanh. Tôi ngắt mạnh hai vành tai bác. Chết tôi rồi. Chị
Cúc ơi chị nói đúng quá. Hàng triệu con kiến đang hò quanh hột le em. Nhột, đã ngứa, kích thích. Đủ thứ. Mà có phải ria bác chỉ hoạt động ở đó thôi sao. Bác nghiêng đầu, dũa hai mép lồn của tôi nữa.

Tôi nghĩ, chỉ thế này thôi, không cần bú, không cần đụ, tôi cũng có thể ra một cách dễ dàng. Bác lại dùng tay banh cửa mình ra, cho hàm ria làm việc trong xa đó. Thánh thần ơi, da non làm sao chịu nổi với cái bàn chải cứng cáp đó. Chịu không nổi, tôi xin bác:
– Bác ơi, có thể nào bác nhấn con cặc bác vô lồn con được không? Thèm quá, thèm quá, đừnghành hạ con nữa ! Nhấn vô đi, đó bác ơi! Vô nữa đi. òi bác
Ba ơi, em thương mình quá ! Mình đang đụ em đó hả? Ối,Đụ mẹ mình, em chết cho mình vừa lòng nhen? Ôi, cặc mình bự quá mình ơi! Nắc nhẹ đi, cứ làm tự nhiên đi, em không đau đâu. ối cha mẹ ơi! Con ở đây luôn, con làm vợ bác Ba luôn. Ôi, ối, mạnh chút nữa được không? Đó, đó mình ơi. Cho em la nhen, em khóc nhen?

Nước mắt sung sướng của tôi trào ra. miệng tôi huyên thiên nói bậy, trong khi bác Ba đứng, nâng bắp vế tôi lên, nắc như máy. Tôi không làm sao mở mắt ra được nữa. Nhà cửa sập hết. Tai tôi ù điếc. Tôi yêu cặc bác Ba thật sự rồi. Cặc chú Hạnh chẳng thấm tháp gì hết. Chiều dài cặc bác là nguồn khoái lạc của tôi, bởi nó dũa rần rần âm đạo của tôi. Bác nắc liên tục. Tôi la làng chừng nào, bác nắc dữ dội chửng đó. Tôi la nữa:
Anh ơi! Đụ em suốt đời như vầy nhen anh. Lấy em làm vợ luôn được không? Em bỏ hết, qua đây làm vợ chính thức của anh nhen? Em bỏ Vĩnh, bỏ Sâm, bỏ Khang, bò luôn cả chú Hạnh, bỏ, bỏ hết về đây hầu hạ anh nhen. Trời ơi, mình nắc mà em tưởng mình gãi lồn em! Đầu cặc mình nó đụng tử cung em ầm ầm mình biết không? Cha mẹ ơi! Chưa bao giờ con sướng nhưvầy hết. Anh ơi, em muốn ra, em kềm mà kềm không được. Ra với em đi mình. Bắn mạnh khí vô lồn em đi. Hai đứa ra một lượt mới tuyệt trần mình ơi!

Bác bặm.môi, dùng toàn lực nắc xối xả ở lồn tôi. Và:
– Nè, ra với bác đi Lựu. Nghe nè !

Tôi đã chuẩn bị hết mọi thứ, nên khi nghe bác rủ, tôi nhắm mắt rùng mình, triển gân cùng ra với bác. Tôi nghe rất rõ những tia khí bắn sâu trong lồn tôi. Tất cả bùng lên tuyệt đỉnh, rồi xa xăm, xa xăm. Bác cúi sát trên mặt tôi nút lưỡi tôi thật mạnh. Bây giờ tôi mới nghe rõ tiếng máy lạnh, tiếng nhạc, tiếng thở ào ào của tôi, của bác. Chợt tôi nghe tiếng thì thào thật nhỏ bên tai tôi:
– Anh yêu quá Lựu ơi!
– Em cũng vậy. Từ đầu, em đã bảo mình hãy xem nhau như nhân tình, mình nhớ không? Làm chồng em luôn nhen!

Bác gọi tôi bằng em xưng anh! Tuyệt quá ! Không ai qua mặt được thần ái tình. Ai yêu nhau, đụ nhau, rồi cũng thành anh em! Hay thành nhân tình cũng thế!

Bây giờ nằm đây, với sức nặng của bác, với cặc bác đang nằm trong lồn, tôi hưởng khoái lạc tuyệt vời mới thông cảm cho bà Tư Dơi, cho Lê Hoành, cho thím Hạnh tối hôm qua. Bà đã vén hết cái quần lãnh lên tận háng cho Sâm sờ lồn bà… rồi rên khe khẽ. Họ tìm nhau để làm nhân tình, có hại gì cho ai đâu mà cấm với đoán?

Bác Ba tôi đây cũng mâu thuẫn! Ông phạt nặng Lê Hoành trong khi tha bỗng cho vợ ông, bà Loan. Ông tha bỗng cho chính ông trong khi ông ngủ với Cúc cô gái trẻ. Có ai biết sự bất công đó không? Ông xửphạt những kẻ xem lén trong khi cả năm nay ông xem lén chúng tôi đụ. Đời có những cái không đúng như thế mà thiên hạ đã đau khổ. Không đúng thì có bất công. Mà có bất công là có tranh đấu giai cấp. Tưởng sao, tranh đấu giai cấp thành công thì lại đẻ ra hằng chùm hằng loạt bất công khác.

Chung quy con người ích kỷ, tạo luật ra để chèn ép áp bức nhau. Chứ tự nhiên như muôn vật, ta có khi nào thấy tranh đấu không? Cho nên tôi hồn nhiên sống theo cách sống của tôi như tôi đã khởi đầu từ năm còn nhỏ, lần đầu được Khang “khám bệnh “, bú lồn, rồi đụ.

Máu trinh lần đó có ra. Tôi có đau đớn một chút. Đẻ rồi sau đó ghiền. Ghiền đến độ chính tôi là người đi rủ bọn họ lên lầu “làm vợ, làm chồng”. Bây giờ tôi với Cúc đã tiến xa hơn. Không chơi với con nít nữa mà chơi với người lớn, những người râu đã có sợi bạc, cặc thì lớn như con cá lóc, đụ dai gần cả tiếng.

Bây giờ, bác xuống liếm lồn tôi. Nước khí của bác lẫn nước lồn tôi làm cả vùng dưới đó nhầy nhụa, ướt át Vẫn để tôi nằm trên bàn nhưthế, bác cho cặc vào đụ tiếp Lần nầy ông nhiệt tâm tận hưởng, kéo dài cái đụ cả tiếng để vừa làm tình vừa tâm sự:
– May quá, giữa lúc bác tuyệt cùng đau khổ vì bà Loan đã trắc nết ngoại tình thì Cúc với con đến. Hễ bác ra huyện đường xử tội thiên hạ, thì ở nhà bà Loan không những cho vời Lê Hoành vào để ái ân, mà còn…

Ông bỗng nín ngang, gương mặt đanh lại. Tôi dỡ mặt ông lên hôn mấy cái, rồi hỏi:
– Sao bác không nói tiếp? Nói cho em nghe đi mình.
Bác nhìn tôi, hơi cười. Cười rất gượng gạo như để chìu ý tôi, rồi bác tiếp:
– Bà Loan ngủ luôn cả với Khang, con bà hàng xóm. Điều bác không thể tưởng tượng được.

Tôi nghe ông lạc giọng chữ Khang. Tôi thấy ông vô lý ông bất công. Vậy chớ ông ngủ với Cúc thì bà Loan có lạc giọng không? Với tôi nữa ! Nên sau khi ghe tôi lý luận, bác bỗng vui. Vui thật tình vì bác thấy tôi có lý Tôi hỏi tiếp:
– Làm sao bác biết bác gái ngủ cả với Khang?
– Năm nó còn nhỏ, thì bác chỉ nghi thôi. Nhưng bác không tin vì cái bề ngoài con nít của Khang.

Khang hay qua chơi vòi vĩnh, nhõng nhẽo với bả đủ thứ. Nên bác cứ yên trí chuyện đó không thể nào xảy ra được. Cho đến gần đây khi Khang đã mười
tám. Nhờ bác nhìn lén tụi con chơi “bác sĩ” chơi “nhà hàng ” mà bác để tâm theo dõi.

Một hôm bác đột ngột bỏ huyện đường trở về nhà không kèn không trống. Bác về là để theo dõi việc bả tiếp tục đụ thằng Lê Hoành. Nhưng không thấy. Bác nghe có tiếng bả cười giớn trong phòng tắm, nên nhìn vào lỗ khóa. Lựu có biết gì đang xảy ra không? Khang đang nằm trong bồn tắm. Bả ngồi kỳ cọ và giỡn hớt, nựng nịu con cặc Khang. Bả hỏi:
– Con thấy bác còn ngon không? Rờ thử vú bác đi
Khang nhốm lên bóp vú bả. Bả nói:
– Còn cứng phải không? Đâu phải đồ bỏ. Vậy mà bác Ba con chán bác đi ngủ với tùm lum đàn bà trong huyện. Nào là con Xuyển, con bà Phú Đức, con Thắm, con ông Cả Nhâm, con mẹ Hà ngoài bến đò, v… Bực quá. Cả năm ổng mới mò tới bác vài lần. Chịu sao nổi. Bác cũng là người chứ thánh thần gì mà bắt nhịn hoài. Ăn sung sướng làm cho bác sung sức. Cho nên bác bất kể, chơi loạn lên. Giữ gìn làm
gì nữa cho phí tấm thân. Thèm là chơi, thích là đụ … Nói xong bả cúi xuống bú cặc thằng Khang. Thằng nhỏ rên:
– Bỏ ổng lấy con đi. Đụ con đi. Bác bú sướng quá bác ơi?

Bác để coi hai đứa làm tiếp cái gì. Bả ngồi ở bực thành bồn tắm, chàng hảng ra. Khang đứng cầm cặc đút vô dụ. llai người dụ thật lâ u, lâu lám, rồi họ cùng ra…

Bác đắng họng không nói được bởi bả đã tố cáo đúng phong phóc những tội bác đã làm. Thứ nữa, đã làm đến tri huyện, cái chức tước thanh danh đó không cho phép bác làm lớn chuyện thằng Khang đụ bả . Vỡ ra mình mất mặt, mất chức, mất vợ, mất con, mất luôn cả sự nghiệp. Cho nên bác ngậm miệng và bỗng bác cũng muốn loạn với Cúc. Nhưng không cách gì có cơ hội để mở lời dù biết Cúc đã đụ cả năm với Khang. Mà mở lời biết Cúc có chịu không, hay lại làm lớn chuyện thì cũng nhưkhông. Cho đến lrưa hôm bác bị tấm váng ngã xuống, lòi cái mặt
nhìn lén… hèn quá !

Xấu hổ quá, không còn biết nói gì, bác đành phải xin lỗi Khang cùng Cúc, rồi về phòng tắm thủ dâm với hình ảnh Cúc. Không ngờ Cúc (cũng nhìn lén) bắt gặp và gõ cửa. Cánh cửa trưa hôm đó mở, cho bác một cuộc sống mới với đầy tràn hạnh phúc hơn và hôm nay nữa.

Bác Ba nắc tiếp tục. Bác sung sướng với lồn tôi, với thân hình nhỏ nhắn của tôi. Bác tiếp:
– Bây giờ Cúc và con là hai nhân tình bác không thế nào quen và phản hội được. Sự giàu sang nức đố đó v(ích của bác là của hai đứa con. Nhưng xin hai con kín đáo để bác tiếp tục làm tri huyện, hốt thêm tài sản, hốt thêm của hối lộ. Đó là cho tương lai của Cúc với con. Tôi hân hạnh và sướng quá. Quan tri huyện đã
bán chính thức nhận tôi với Cúc làm vợ. Tôi bắt ông ắm tôi lên. Tôi hẩy đít, sàng thật nghệ thuật và chỉ thêm có 10 phút nữa, ông nhắm mắt, há họng, bắn khí vào lồn tôi ào ạt…

Nằm nghỉ, ôm tôi bóp vú, Yuốt lồn độ hai mươi phút, bác đứng dậy mở tủ lấy ra cái hộp nhỏ, dài, đưa cho tôi:
– Quà đầu tlên đây! Cho mình để kỷ niệm ngày đầu tiên mình đụ nhau. Cất đi. Còn nhiều, nhiều lắm. Bác sẽ tặng mình với Cúc, cho hai vợ lẽ của bác.

Tôi mở hộp ra. Tôi choán ngộp, há miệng ra, không nói nên lời. Một sợi dây chuyền nạm kim cương với cái mặt ngọc bích sáng ngời. Bác tự tay đeo vào cổ cho tôi. Tôi hôn bác trả lễ rồi hỏi bác:
– Hiện giờ Khang còn ngủ với bác gái không?
– Bác không biết và cũng chẳng cần biết. Bác là kẻ làm lỗi trước. Bác hiểu rõ như thế, cho nên bả có ngủ với ai thì cũng là điều tất nhiên. Nhất là từ hôm được ngủ với Cúc, bác chẳng còn bao giờ rớ tới bả hay trở lại căn phòng hai vợ chồng đã sống gần 19 năm. Bác lên phòng này để ngày nhưđêm, nếu Cúc rãnh, là hai bác cháu đụ. Bây giờ có thêm Lựu. Bác nghĩ chắc phải chia giờ ra mà tiếp, mà hầu hạ hai “hầu thiếp” nhí…

Tôi cười sung sướng. Vừa được đụ, vừa có của. Kín đáo, tha hồ hưởng, không sợ ai hết. Nên tôi với Cúc bắt tay thỏa thuận chia phiên nhau trực, “tiếp ” bác cho bác vui. Lúc nào rãnh rỗi, lẽ cố nhiên, bọn tôi lại đi “ăn thêm” ngoài rẫy, tổ uyên ương, ngoài chõng tre, vì nhưđã nói, cả Cúc lẫn tôi, tuy tuổi còn nhỏ mà đã là hai thiếu nữ của hỏa diệm sơn. Lúc nào cũng cần đụ. Và đụ từ một năm nay, là nhu cầu cần thiết, không có không được, nhất là từ hôm được đụ người lớn.

Ngoài thì giở đi học ở trường, tôi và Cúc nhào lăn nhào những trận đụ tơi bời hoa lá. Nó không còn “bác sĩ nữa, không còn “chồng “, còn “mẹ “. Chỉ còn một đàn ông, một đàn bà. Cũng chẳng còn ở tổ quỷ nữa mà nó đã lan ra ngoài rộng rẫy, ở rừng, vườn nhãn, hay căn phòng của bác Ba.

Khang cũng ít khi còn gặp bọn tôi. Họa hoằn tuần đi lần, nếu gặp mặt thì chàng đã mất hút ở đâu đó trong căn nhà rộng lớn của bác Ba. Nên tôi với Cúc phải đi tìm những con mồi khác…
Tôi và chị Cúc thực sự được bác Ba tưng tiu, chiều chuộng như hai hầu thiếp. Thật kín đáo, bác cung phụng cho hai chúng tôi không thiếu một thứ gì. Từ một đứa con gái nhà nghèo, bây giờ vòng vàng tôi đeo không hết, phải gởi thím Hạnh cất giùm.

Dĩ nhiên là bả phải hỏi ở đâu có. Tôi cũng khai thật là của bác Ba. Và cũng thành thật nói hết liên hệ tình dục giữa bác và tôi. Tôi bạo dạn như vậy vì tính tôi là sống tự nhiên, không thích dối trá. Rồi cũng do tôi tìm blết (hay xem lén) một buổi trưa, bà với Sâm quần thảo nhau trong phòng. Trưa đó tôi đột nhiên về bất thình lình, với không một dụng ý nào cả. Cô giáo bệnh nghỉ dạy. Cả lớp giải tán. Tôi vẫn nghĩ khi về đến nhà sẽ chẳng có ai. Chú Hạnh cuốc thuê, còn thím thì bán buôn bên chợ.

Nhưng khi vào đến cửa, tôi nghe tiếng Sâm:
– Bây giờ bả sống hắn với thằng đó rồi. Thiên hạ đàm tiếu chuyện bà Tư Dơi nhưbàn một chuyện thời sự gì ghê gớm lắm. Đi đâu cũng nghe, mặc dù bả đã
dời vô sống tuốt trong núi, làm rẫy sống qua ngày.
Tiếng thím Hạnh:
– Bởi vậy mình phải kín đáo. Không lại bị thiên hạ đàm tiếu, nhục nhã lắm nghe Sâm. Thím lớn tuổi hơn cháu nhiều.
– Thì mình lại vô núi. Bộ con làm hổng đủ nuôi thím à?

Tiếng thím cười hạnh phúc. Tôi rón rén đến gần cửa phên. Cửa đan bằng tre, lâu ngày tre khô, những lỗ đan to dần ra. Mà chỉ cần lỗ to bằng lỗ đinh là mắt người có thể quan sát rõ ràng hết, không sót thứ gì.

Hai người đứng ôm nhau nút lưỡi say sưa. Vẫn mặc áo quần. Tay thím cầm con cặc Sâm bóp bóp. Sâm bóp vú thím. Tôi chẳng hề kinh ngạc. Tôi quỳ đó rình xem như xem một cuộn phim, hay đọc một cuốn truyện. Không phải để giải trí mà để thỏa mãn lòng dâm dật cố hữu.

Ừ, tôi chịu như thế. Thèm thì tìm tới nhau, cho nhau chút đam mê sung sướng. Việc gì phải nhịn để mộng mơ, để mệt mỏi với những ao ước trừu tượng.
Rồi nếu dằn không được, sẽ liều mạng làm những việc phạm pháp.

Người ta bảo: “Văn minh quá sẽ trở lại dã man. ” Điều đó đúng. Nếu được quyền sửa lại câu nói đó, tôi sẽ nói là “Dã man chính là văn minh. ” Bởi vì mục đích tối hậu của văn minh là sáng chế những phương tiện làm cho con người hạnh phúc, trong đó có tình dục. Nhưng với tình dục, không có một phương tiện nào làm cho con người thỏa mãn tự nhiên và hồn nhiên bằng con người với con người. Bởi vậy từ thời dã man tới bây giờ, tôi chưa nghe ai kết duyên với một người máy để có hạnh phúc. Sâm là con người. Thím Hạnh là con người. Bằng xương bằng thịt. Chỉ thế thôi. Họ là phương tiện của nhau. Trong kia, Sâm cởi áo cho thím. Bà đưa hai trái vú khá lớn cà vào ngực của Sâm. Tóc bà xỏa dài quá đầu gối. Tay Sâm tuột dần lưng quần của bà xuống. Bà rút hai chân ra. Toàn thể trần truồng tỏa lửa nhiệt của dục vọng.

Chưa được bốn mươi, người bà phốp pháp, căng thầng những đòi hỏi rất người. Nhưng không hiểu sao chú Hạnh không thấy, không đáp ứng. Có phải ông là loại bất lực đâu. Cho tới bây giờ, ông đã đụ tôi biết bao nhiêu lần rồi. Những trận đụ cũng da diết, tình tứ. Kéo dài cả tiếng. Sao để bà phải ăn vụng như vậy. Vừa thắc mắc, tôi chợt tìm ra ngay câu trả lởi: bao nhiêu cho đủ, cho vừa với cái thèm
của người đàn bà. Tôi đây chứ ai. Bốn người đàn ông thay nhau đụ tôi suốt ngày. Vậy mà nửa đêm, nếu giật mình vì tiếng động, nằm thao thức, thì hình ảnh đụ, ý nghĩ đụ, chiếm ngay trí não tôi. Vậy thì trách gì thím, sống dưới mái nghèo. Bốn bề có truởng thành đạo đức, lễ giáo, luân thường”. Tôi tự do như cánh chim mà vẫn chưa thỏa mãn. Huống hồ thím bị trói, dồn nén, ràng buộc. Tự nhiên, thím phải dã man”, phải sống một phần đời của thời ăn lông ở lỗ. Ai nói chuyện bà Tư Dơi sẽ làm thím nhột nhạt, áy náy. Biết vậy, mà thím vẫn dấn thân, liều mạng nhảy đi tìm sinh lý. Vđi ai? Với ai để thím không bị mang tiếng lăng loàn? Thôi thì với Sâm hàng xóm vậy. Hai tay Sâm tuột cái quần đùi xuống và Sâm cũng lõa thể.Tôi sướng cách lạ lùng. Máu dâm tôi sôi lên. Mắt tôi hoa vì hình ảnh rất phàm tục.

Một tay bà níu cổ Sâm xuống nút lưỡi, chân bà nhón lên, đùi hơi dạng ra, tay kia bà cầm con cặc Sâm cho vào cửa mình của bà. Khúc gân của Sâm vào dần theo nhịp nắc của chàng. Khi nó đã vào hết, Sâm đứng yên, thím lắc lắc cái mông mà môì vẫn không rời nụ hôn.

Hai tay Sâm bóp mạnh mông bà. Chàng ấn nó vào cho sát hơn. Nước lồn tôi chảy ươn ướt. Mặt tôi nóng như lửa háp.

Sâm dìu bà đi dần đến giường, đặt bà nằm xuống. Hai chân bà thòng xuống đất. Sâm đứng đụ bà dồn dập. Bà la:
– Chậm chậm chút Sâm. Thím chưa muốn ra sớm. Chơi lâu chút đi cưng? Sâm nằm sà xuống, ấp thím, nắc nhè nhẹ đi! Giống như đêm hôm qua vậy! Đó cưng ơi! Chết con trời ơi! Đã quá đi! Ai chửi tôi nghe, tôi không cần. Tôi thèm đụ quá làm sao bây giờ. ối, cưng nắc êm đềm quá cưag ơi.

Đêm quà thím có đụ với Sâm? Thì ra trong lúc mỗi đêm, chú Hạnh mò tôi ngoài gốc nhãn, trong này thím “ăn vụng.” Đã bao đêm như thế rồi? Phải nhiều lần, hai người mới tự nhiên nhưnhân tình, như vợ chồng.

Tôi thích nhìn thím ôm chặt Sâm, sàng hai mông đít Cặp đùi bà quấn lấy Sâm. Hai bàn chân triển thẳng gân. Bà la:
– Mình ơi! Mỗi ngày qua đây chơi một cái nhen! Em ghiền quá đi. Bữa nào không được đụ, em quạu quọ khó chịu lắm. Em thèm đụ không tưởng tượng được Thèm quá mà không dám nói với ai. Được mình cho em như vầy, quý quá. Đụ em đi. Đụ lén như vầy sướng gấp mấy lần đụ đàng hoàng. Ôi Sâm ơi! Em muốn con cặc Sâm nằm hoài trong lồn em. Đừng rút ra. Em muốn ăn và nuốt cặc Sâm luôn. Ối, em đang lên mậy đây. Sướng quá mình ơi! Chắc bà Tư Dơi bả cũng sướng nhưvầy bả mới dám liều mạng ghe thiên hạ chửi chớ. Phải rồi, vô núi làm rẫy, sống với nhau. Cực khổ gì cũng được. Miễn có được đụ tha hồ là quý rồi.

Sâm bợ đít thím lên. Chàng vẫn nắc thật êm đềm, đều đặn. Nằm dưới hẩy đít lên theo nhịp nắc của Sâm, thím tha hồ la, nói bậy. Làm như sướng quá, đầu óc thím điên lên, phải nói, phải cho thoát ra để diễn ta nỗi khoái lạc từng giây.

Tôi không biếtkhi đụ, đàn ông sướng cỡ nào. Phái nữ thì tiếp nhận cái thống khoái lâng lâng suốt buổi làm tình. Nhưng mỗi kiểu sướng mỗi khác. Cho đến
khi tuyệt đích hoan lạc, thì hồn phi phách tán. Thân xác nằm đó, ôm chặt nhân tình để oằn oại, mà hồn thì chu du đâu mất. Nó bay bỗng lên mây xanh với bao cảnh đẹp thiên đàng. Đôi khi tấm thân chết lặng, ngừng thở hết mấy giây, hồn cũng tê liệt. Không còn gì hiện diện trước những nhục cảm òa vỡ tràn đầy trên toàn thân, từng lỗ chân lông. Chữ nghĩa loài người không thể nào diễn tả nổi cái sướng của hành lạc.

Làm tình với bác Ba rồi, tôi tê tái, tôi muốn chết, tôi muốn bám ông như sam sau khi đã ra. Tôi inuốn ôm cổ ông, ngồi trên lưng ông, để ông ở đâu thì tôi ở đó. Vậy mà sáng hôm sau, khi vào rẫy gặp Vĩnh, xác thịt tôi lại làm người tù cho thần dục vọng lập tức. Rồi trưa đến, ở khu rừng thưa. Tối về, lúc nửa đêm, trên chõng tre, ngoài gốc nhãn. Cớ nào, bao nhiêu cũng chẳng đầy túi thèm xác thịt của tôi.

Tôi tội nghiệp thím. Cái gì đã khiến bà gọi Sâm bằng anh, xưng em. Có phải chính thím không? Không? Bà nói thay cho nỗi khao khát tình dục. Bà bênh vực cho bà Tư Dơi nữa. Bà thèm cả vào núi làm rẫy, dù cực nhọc, nhưng được tha hồ đụ. Có dâm như tôi mới thấy quý những phút trần truồng với người khác giống. Cho nên đối diện với “khác giống”, thần nhục cảm trong tôi không còn phân biệt đó là ai. Chỉ thấy dương vật, lông lá, hình hài, có khả năng biết rung cảm, trèo lên là được rồi, vừa bụng rồi..

Trên giường, Sâm nằm ngửa ra cho thím nựng, thím yêu con cặc cứng của đứa con trai mới lớn lên. Bà hôn hít nó như một đóa hoa quý. Bàn tay Sâm không ngớt bóp vú thím. Chàng rên âm ư. Thím tưng tiu nhẹ nhàng, và mỉm cười nói với khúc gân:
– Cha mầy! Có bây lớn vầy mà làm chết người ta à Mầy vô trỏng làm những gì mà người ta tê tái hết vậy?
Bà áp cặc sát vô mặt, nựng tiếp như nựag một đứa trẻ:
– Mẹ “xương” mầy quá hà. Mẹ “tưngg” mầy quá hà. Mẹ cắn con nhen? Mẹ cắt con ra ăn vớ sau sống nhen?

Sâm nhắm mắt. Chàng sung sướng quá. Chưa ai nựag cặc chàng như thế. Như thế này, có phải vào núi sống cũng cam. Thím nâng hai hòn dái chàng lên, chiêm ngl~ng một lúc, rồi cũng hôn, cũng nựng.

Bà quý nó như bảo vật. Đêm đêm, hoặc ngay lúc ngồi bán hàng ngoài chợ, hể thân thể nỗi cơn dâm, thì hình ảnh đầu tiên đến với bà, chính là khúc gân
dễ thương đó. Phục tạo hóa thật. Nó vừa để đái, vừa để đụ Bình thường nó bèo nhèo không ra làm sao cả Lúc xung trận, sựcương cứng đã đánh ngã không
biết bao nhiêu là đàn bà.

Bây giờ thím lấy lưỡi rà thật êm ái sợi gân nằm dưới hai hòn dái. Cái đít Sâm nhúc nhích, ưỡn lên. Khi lưỡi thím rà ở quy đầu và cái vành, thì Sâm bịt miệng lại la. Thím quẹt cái lt~i dọc theo chiều dài dương vật. Sâm nhổm đầu dậy nhìn, chu hai môi lại, thở phều phào. Thím dùng răng nhần nhần nhẹ trên
thân cặc, Sâm chịu không nổi:
– Thím ơi! Bú liền đi! Cho miệng vô bú ngay đi, chết con thím ơi? Đừng hành hạ con nữa. Bú lập tức đi!!!

Thím cứ nhần bằng răng, mặc kệ, Sâm muốn nói gì thì nói. Bà biết cái kiểu này Sâm khoái nhất. Cho đến khi Sâm tự cầm cặc, để ngay môi bà, bà mới ngậm, bắt đầu bú. Miệng bà ấn xuống rút lên. Cặp vú bà rung theo. Sâm lăn lộn. Chàng áp cái gối lên mặt che cho không còn nghe tiếng la. Mà tôi vẫn nghe. Thím làm thật chăm chỉ. Thím hết mình phục vụ. Hai chân Sâm co, rồi duỗi. Chàng đập lên chiếu. Chàng vò tóc thím. Có lúc chàng ôm cứng đầu bà, rồi hẩy con cặc vô họng bà, để “đự’ miệng bà.

Vừa bú cặc, vừa liếc nhìn Sâm đang quằn quại. Mỗi chiêu của bà xuất ra, Sâm nhắm mắt, há miệng hứng đỡ. Thím khoái khi điều khiển Sâm theo ý bà. Đang bú êm đềm, chợt bà nhấn cái đầu xuống cho cặc Sâm đụng tận đốc họng. Có lúc bà nhả cặc ra, dùng hai đầu vú đánh nhè nhẹ. Sâm hé mắt nhìn thím đang tận tình phục vụ. Bà lại bú.

Buổi trưa ở nhà quê im lặng thanh tịnh như nửa đêm. Tiếng chim sẽ, chim áo già ríu rít trên các chùm nhãn đã chín. Tiếng lá khô bay xào xạc trên sân. Mà vẫn im tĩnh. Hình nhưnhững âm thanh quen thuộc đó cũng là sự im lặng nốt. Giống hệt tiếng dế ban đêm. Nó cũng làm cho không khí u trầm quanh đây thêm hoang sơ. .

Sâm kéo thím lên, để thứn ngồi hẳn trên mặt cặc. Lồn bà toang hoác ở miệng Sâm. Anh liếm dọc khe lồn rồi cho lưỡi vào trong xa âm đạo. Thím nhún xuống, bật lên, kê cái miệng lồn ngay cằm đầy râu lởm chởm của Sâm mà nắc. Bà chống hai tay xuống chiếu, bặm môi, nhẩm mắt lờ đờ. Tiếng nước lồn vang lên nhè nhẹ hòa với tiếng rên của thím. Tôi nhìn thật kỹ, học hết kỹ thuật đụ cằm của bà để trưa mai, cũng bắt Sâm làm nhưthếcho tôi. Đã quá, thím la:
– Ôi! Mình ơi, em yêu kiểu này nhất. Đừng cạo râu nhen Sâm. Cứđể nó lổm chổm nhưvậy. Ôi, sướng không thể tả được. Đã ngứa quá Sâm ơi! Cho em đụ cằm anh lâu lâu chútt :

Sâm ngước mặt lên, đưa cằm cho thứa nấc. Trong kia thím đụ, mà ngoài này tôi sướng theo từng chặp, tôi ríu mắt, nhăn mặt theo. Thím làm mạnh lắm, không những đẩy cái lồn tới mà còn xoay tròn quanh cằm của Sâm.

Đầu tóc dài man dại của bà đã xỏa hần phía trước, để lộ cái lưng dài trắng phau, ươn ướt mồ hôi. Bà tận hưởng, bà cố ôm hết nỗi hoan lạc cực điểm. Chiếc giường tre kêu eng éc theo nhịp nắc của thím. Tôi nghĩ chắc là phải sướng lắm, thím mới tiếp tục đụ cằm lâu đến thế. Ngồi chồm hổm nên đôi chân tôi bắt đầu tê, tôi kéo chiếc ghế đẩu thấp ngồi lên, làm khán glả duy nhất, xem một cuộnphim vô tiền khoán hậu. Thím vói tay lại sau lưag cầm cặc Sâm trong khi vẫn nắc. Xem giống nhưnữtướng đang cưỡi ngựa phi nước đại, tay cầm đuôl ngựa. Càng lúc mồ hôi
càng rịn ra làm lưag, vú, cánh tay, trán bà loáng ánh sáng.

Rồi bà tựt xuống, cắm cặc Sâm vào lồn, giã xuống phình phịch. Hai tay bà tự bóp vú, ngước mặt lên trời rú:
– Đụ bữa nay đã quá Sâm ơit ừm! Có chết cũng cam! Sướng lắm. Tổ cha mày cặc ơi! Mày nhỏ mà mày ghê quá. Thiếu mày một ngày là đời ta héo úa! Có cách gì mày ở trỏng hoài cho ta được không? Ta thèm đụ liên miên, thèm suết ngày. Tôi là bà Tư Dơi đây Tôi đụ con nít đây. Ai ngứa miệng cứ chửi. Tôi sẽ dẫn Sâm vô núi, làm rẫy, trồng khoai…

Sâm nằm dưới đã quá, tiếp theo lời bà:
– Trồng sắn, trồng rau, cực mấy cũng chịu, miễn cho mình được bình yên hưởng sướng như trưa nay, như tối nay, như chiều nay, ngoài rừng thưa, ngoài rẫy mía…

Vậy à ! Có thật vậy à? Ngoài rừng thưa? Ngoài rẫy mía? Tôi nghe và nhớ thật kỹ. Té ra nơi nào tôi có mặt. Thím cũng có mặt. Nơi nào tôi hưởng sướng, thím cũng hưởng sướng. Ư, cứ vậy đi! Tội nghiệp thím. Tôi còn có tới bốn nhân tình. Thím chỉ có Sâm. Nghĩ thế nên tôi tự hứa với lòng là có dịp sẽ hết sức giúp thím cơ hội, phương tiện, nếu cần, chia xẻ tình nhân.

Tại sao không? Thấy thím vất vả thức đêm dậy sớm bán buôn tảo tần ngoài chợ, tôi đã đưa hết cho thím những món nữ trang quý giá và tiền bạc mà bác Ba cho để thím tùy nghi xử dụng.

Vì thế, trưa nay thím mới có chút thì giờ hưởng thêm hạnh phúc, thứ hạnh phúc, đối với bà là tuyệt trần.

Rồi Sâm bắt thím quỳ hai gối, chống hai tay, đưa đít cho Sâm đút cặc vào từ đằng sau đụ tới. Tôi chưa chơi kiểu này. Chắc là tuyệt vời lắm nên thím la quá cỡ. Người Sâm cũng ướt đẫm mồ hôi. Anh kéo dài trận đụ hơn một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, thím nằm dưới, chàng hảng ra, một chân gác lên tường, Sâm nằm lên đụ tàn bạo. Thím la. Sâm la. Thím đấm vào vai Sâm. Thím cào cấu, ngắt bắp tay Sâm. Sâm bóp hai vú bà như nhồi hai cục bột. Chàng nghiến răng, gầm gừ hung bạo.

Với tôi chàng chưa làm thế bao giờ. Sâm xả hết tàn lực, dốc hết nhiệt huyết vào phút cuối ăn thua. Sắp đến đích rồi. Chàng cúi xuống nút lư(‘i thím. Bà ghì đầu chàng xuống. Tôi không nghe họ la thành tiếng nữa. Chỉ còn hai giọng rên hòa nhau. Hai xác thịt dính nhau. Thím ểnh đít lên cao, trong khi Sâm vẫn tung vào trận mạc những cú nắc tàn bạo. Từng tia hạnh phúc ghim vào, ghim vào đáy xa…

Nhịp nắc lơi dần, dịu xuống, nằm im. Cũng trong im tĩnh, tôi nghe hai hơi thở mệt vì hạnh phúc. Rồi im hết. Tiếng chim hồn nhiên ngoài kia vọng lên. Tiếng là cây xào xạc rõ dần. Cử động duy nhất lúc bấy giờ của hai nhân tình là chân thím Hạnh gd ra khỏi bắp vế Sâm, duỗi dài.

Tôi thở hắt ra thật nhẹ. Làm như tôi vừa xem qua một đoạn gay cấn của cuốn phim trinh thám. Sâm vẫn ôm đè lên người thím. Hai tay thím vẫn còn chặt
trong vòng ôm qua vai Sâm. Tiếng của Sâm thật nhỏ:
– Tuyệt trần!

Đầu thím gật,cũng nhẹ. Dường như bà chẳng còn sinh lực nữa để làm một cứ chỉ gì mạnh bạo. Gân, thịt bà rã rời. trí óc tan loãng. Tất cả, với bà, còn như mơ hồ, xa vắng, không rõ rệt… Thím cũng không biết còn sống hay đã chết. Hoặc đã chết đi, bây giờ sống lại? Hoặc đã từ thiên đường đang sống dần ở hạ giới? Thím nghe sức nặng của Sâm trên người thím, nó làm khó thở. Nhưng thím không muốn gỡ nó ra, rời nó ra. Vì nó, như là chân hạnh phúc.

Ai muốn định nghĩa chữ “đụ ” thì phải tê chân, nhìn một mắt qua lỗ phên, quan sát hai nhân tình quần thảo nhau trên một tiếng đồng hồ, như tôi trưa nay, mới đủ nghĩa. Tôi vẫn còn ngồi đó, vì hình như cuốn phim chưa hết, dù hai diễn viên nằm bất động trên màn bạc.

Sâm rút cặc ra sau hơn mư(~i phút “giải lao. ” Chàng nằm bật ngửa ra. Thím với tay lấy cái khăn lông trên đầu giường, ngồi dậy lau thân yêu con cặc láng lưỡng vì khí đụ. Thím lau sạch những vệt “lòng trắng trứng gà ” trên lông dái, trên hai bên của Sâm, xong bà chàng hảng ra tự chùi lồn cho mình. Bà vứt cái khăn xuống đất, nằm song song với Sâm, lấy tay rà nhẹ hàm râu lổm chổm ở cằm chàng, rồi nói:
– Tại mấy cọng cỏ ác ôn này đây! Nếu không em còn yêu lâu hơn! (Bà lấy ngón tay nghịch cái mũi, cái môi của Sâm nói tiếp) Sâm cũng dữ tợn lắm! Nhìn đồng hồ kìa. Tiếng hai mươi lăm phút chứ ít ỏi gì sao. Thôi mặc quần vô đi. Con Lựu đi học sắp về rồi đó.
Sâm cứ nằm đó, nhìn bà yêu đắm rồi mĩm cười. Sâm cười vì thấy thím tưởng Sâm chưa có gì với tôi. Ngoài này tôi cũng mĩm cười vì bà hông biết rằng tôi đang ngồi đây xem hai người vừa qua cơn hạnh phúc. Bỗng Sâm lăn qua ôm thím thật chặt. Con cặc chàng lạl ngúc ngoắc nổi dậy:
– Con muốn nữa. Thím chìu được không?
– Trời, sợ anh không đủ sức, chứ đụ tới khuya cũng không sao.
Vậy sao hồi nãy thở quá vậy?
Còn thở là hên rồi. Tưởng đâu tắt nghỉn luôn hồi hai đứa ra.
– Gì dữ vậy? Mọi lần đâu có?
– Mọi lần chỉ kéo dài được có nữa tiếng hay 45 phút. Lần này em nín, em kềm, giữ lại đến phút chót mới cùng anh ra. Cho nên… ra nhiều quá Sâm ơi!
– Mà con muốn nữa, chìu con đi thím Hạnh!

Thím liếc đồng hồ thấy gần 3 giờ là giờ tôi đi học về Bà chỉ cầm con cặc Sâm hôn mấy cái, mặc quần cho chàng, xong hẹn trưa mai. Sâm cũng mặc quần cho bà. Khi lưng quần lên tới bắp vế, chàng ngừng
lại hôn lồn bà thật da diết. Thím cắn môi, nhắm mắt nói nhỏ:
– Thôi Sâm, hôn nữa, em nổi nứng lên là anh chết à Ráng đi!

Cả hai đi ra gần cửa. Tôi bỏ chạy ra nhà sau thật nhanh, rồi đi ngược lên nhà trên. Khi thình lình bắt gặp tôi ở nhà ngang. Thím hơi giật mình. Vì nếu đi học về, tôi phải đi ngả trước. Sao lại từ nhà sau bước
lên, mà tập sách vở lại nằm trên bàn. Tôi tội nghiệp thím, chạy lại ôm bà, hôn bà một cái, đánh tan không khí nghi ngờ cho bà yên lòng. Thím đưa tay bới nhanh đầu tóc lại. Sâm thông minh hơn. Nhìn cái cách đối xử của tôi lúc đó, chàng đoán được phân nửa. Đi học về ôm thím hôn là chuyện hiếm có lắm. Còn thím bới tóc cũng là chuyện thường, sao tôi đứng đó ngắm bà rồi lại tủm tỉm cười. Sâm làm bộ:
– Thôi, uống nước xong con trở lại cày. Anh đi nghe Lựu.

Sâm bước ra, đi khuất khỏi cổng nhà, thím vẫn đứng đó lúng túng như một tội phạm vừa bị bắt gặp quả tang làm một điều gì phi pháp. Tôi thương thím hơn, nhưng không biết nói gì, làm gì để bà an tâm. Bỗng bà đột nhiên hỏi một câu rất thừa:
– Con đi học mới về đó hả?
– Dạ, thưa thím con đi học mới về.
– Sao con lại đi ngõ sau. Mọi lần…
– Thì từ ngõ trước, con ra sau vườn, rồi bước vô. Sao thím hỏi…
– Con ra sau vườn có việc gì không?
– Dạ… dạ… dạ…
Tôi nói dối không quen, phần vì thấy thím cứ lúng túng, tôi không đành lòng và khai thật.
– Thưa thím, con không biết nói dối. Con về sớm hơn mọi ngày. Và có xem lén thím…
Thím bịt miệng tôi thật nhanh. Nhìn trước nhìn sau, bà nói nhỏ:
– Thím biết rồi, đừng nói nữa. Giữ kín cho thím nhen! Tại thím…
Tới phiên tôi bịt miệng bà, không cho bà nói nữa:
– Con biết hết, thím không cần phải kể. Thím cứ yên trí là con thông cảm sự thèm muốn của thím. Chỉ có phái nữ với nhau mới hiểu sâu sắc được nhau. Xin thím cứ an tâm sống như đã sống lâu nay. Cứ
hẹn hò như đã hẹn hò lâu nay.

Thím ôm choàng lấy tôi, cười sung sướng đến ứa cả nước mắt. Tôi hạnh phúc khi thấy bà hết lo âu. Ngồi bên thím, tôi hỏi:
– Thím với Sâm “hẹn” nhau như vậy bao lâu rồi?

Bà thoải mái nói hết sự thật như tôi đã khai với bà chuyện tôi liên hệ tình dục với bác Ba. Giọng bà đều đều: :
– Hồi con chưa tới ở trọ nhà này, thím vẫn phải xách cơm trưa cho ông già ngoài rẫy. Trên đường về trời xáng xuống cây mưa. Mưa xối xả . Không đội nón, nên dù chạy nhanh, thím cũng bị ướt như chuột lột, đành ghé vô chòi bấp của Sâm trốn nhờ.

Sâm đỡ giỏ cơm, bảo thím vô ngồi cho đỡ lạnh. Vì là cái chòi nên chỉ làm sơ sài. Vì thế gió cứ thổi thốc, xuyên qua vách, làm thím ngồi co ro lại run. Sâm ngồi nhìn thím một lúc thật lâu. Chưa bao giờ nó làm như thế. Mắt nó dán vào áo quần ướt sũng của thím, nhất là bộ ngực. Bỗng Sâm cởi áo bảo thím:
– Thím cởi cái áo ướt ra đi. Mặc áo con cho ấm. Con chịu lạnh được.

Thím ngại ngùng quá. Dù là lối xóm nhưng Sâm đã lớn như một thanh niên, nhất là vì lúc nãy thím bắt gặp Sâm nhìn ngực thím. Nhưng cái chòi giữ bắp quá nhỏ, đâu còn nơi nào kín đáo hơn để thay. Thím quay mặt vào vách, cởi áo ướt la. Sâm choàng cái áo khô từ sau lưng thím. Chợt Sâm ôm cứng thím. Một cảm giác lạ lùng trong một giây, òa vỡ trong thân thím, khi hơi ấm của Sâm sát vào lưng thím. Nhất là đôi tay vạm vỡ của Sâm quàng tréo qua ngực thím.

Thím hồi hộp, không một phản ứng. Trống ngực thím đánh dồn dập, không phải vì sợ ai bắt gặp. Làm sao bắt gặp được trong cái chòi giữa ruộng bắp mênh mông. Trời mù câm. Tiếng mưa đánh trên mái chòi,
vào vách chòi, làm cho không khí lúc đó thật lãng mạn, đưa tình. Phải thú thật với con, thím là người đàn bà khát tình. Thím biết dâm từ năm còn nhỏ lắm. Mọi thứ phát triển ở thân thể thím có lẽ khác với mọi đứa con gái khác đồng tuổi. Mười hai tuổi thím đã có kinh. Lông đen dày rậm đã bao đầy chỗ kín. Thím đã biết đòi hỏi sinh lý. Biết là quá sớm, mà thím chẳng biếtlàm gì để chống lại cáibất thường đó.

Cho nên khi Sâm ôm thím, thím cúi xuống, như chấp nhận đầu hàng những gì sắp xảy ra. Thấy thím không nói gì, Sâm càng siết mạnh vòng tay. Thím ấm hẳn lại, do hơi nóng của Sâm chuyền qua một phần, do nhiệt lực trong thím bốc lên phần khác. Sâm tỳ cái mặt sát ót thím, rồi hỏi thật nhỏ:
– Thím ấm lại chưa?

Thật ra cái áo của Sâm chỉ mới quàng kín ở lưng thím. Còn phần trước, tức bộ ngực hãy còn trống. Chỉ có hai cánh tay vạm vỡ của Sâm choàng qua thì đâ u có đủ chc gì. Vậy mà thím thực sự ấm, ấm lắm.

Hồi đó, trước bà Tư Dơi, đã có chuyện bà Tổng Quyền, cũng bị cả làng biếm nhẽ, chê cười vì tội lấy thằng con nít. Bả cũng nhục quá, mang thằng nhỏ đi biệt xứ. Ai thì chửi bới, cười chê. Riêng thứa khi
nghc chuycn bà Quyền, thím suy nghĩ mông lung. Thím tò mò đến tận nhà bả để nhìn mặt thằng nhỏ. Thím thú vị và khoái nghe chuyện của bả. Có lạ không?

Và bây giờ giữa ruộng bắp này. Mọi sự diễn ra bất chợt. Chẳng có ai sắp xếp. Ngoại trừ cái không khí mưa lạnh, cái chòi nhỏ xíu, có hai thím cháu ngồi giữa chốn quạnh hiu. Thím đang cởi trần, có Sâm ôm cứng ngắt. Nghe Sâm hỏi “Thím ấm lại chưa?” Thím nói dối “Chưa! ” Không biết cái gì lúc đó khiến thím nói dối. Lý trí hay nhục cảm bất bình thường nơi thím. Thím trả lời chưa một cách tức khắc, không
đợi suy nghĩ. Tiếng chưa của thím cũng rất nhỏ, nhỏ như giọng Sâm hỏi.

Sao phải nói nhỏ? Có ai nghe được giữa tiếng mưa ầm ầm ngoài kia mà phải hạ giọng. Gian ý manh nha tràn đến với cả hai. Sâm chủ động, cuốn thím theo luôn.

Bỗng vòng ôm của Sâm lơi ra. Hai tay Sâm để rất nhẹ trên vú thím. Thím nắm tay Sâm lại, không phải để chận đứng bước táo bạo của Sâm, mà là đồng lõa, ấn tay Sâm vào ngực thím sát hơn. Từ đàng
sau, hơi thở Sâm dồn dập thổi vào ót thím. Thím rùng mình và nổi ốc khắp châu thân.

Vì ngồi quay mặt lại, không trông thấy nhau, nên “liêm sĩ” cho phép thím toa rập với Sâm, để hai tay Sâm bóp nhẹ đôi vú. Mưa vẫn rơi xối xả. Sét đánh ầm ầm. Những tia chớp xanh lè hiện trên nền mây đen kịt. Gió càng rít, mưa càng đập bạo vào vách phên. Thím bắt đầu buông tay ra, trao tựdo cho Sâm.

Rồi thình lình, Sâm xoay người thím lại. Mặt đối mặt. Thím yếu đuối nhìn Sâm nhưcon thú đã lọt vào bẫy. Hai tay Sâm bưng mặt thím, rất từ từ, môi Sâm đổ sà lên môi thím. Và con ơi, thím nhắm mắt cho đỡ xấu hổ, đưa lưỡi qua cho Sâm nút ngon lành. Hai cánh tay Sâm siết chặt vòng ôm hơn. Cũng thế, hai tay thím quấn lấy cái lưng vạm vỡ của Sâm mạnh hơn.

Sự cám dỗ, sự khoái lạc, cứ thế len vào chiếm hết tâm trí thím. Chỉ còn cái xác phàm phu, đang hưởng, đang thu nhận nỗi thống khoái kỳ lạ, chưa từng xảy la trong đời.

Mưa dữ dội như thứ âm nhạc ma quái liêu trai càng lúc càng đưa thím đi xa hơn. Gió lạnh thổi làm vòng tay thím và Sâm càng siết chặt. Sâm đưa lưỡi qua. Thím tê chết, ngất ngư, nút êm đềm. Bụi mưa tạt vào lưng Sâm hơi ướt.

Sâm trườn lên, đè thím nằm xuống. Ngực Sâm và vú thím sát không còn một ly. Khúc gân cứng ngắt của Sâm chỉa trên bụng thím. Thím chẳng biết nó bao lớn, nhưng cứng lắm. Sâm cầm tay thím đặt vào đó! Con ơi, có phải lúc đó thím là thím hay là thiếu nữ chưa chồng? Cảm giác ngại ngùng e thẹn khiến tay thím run lẩy bẩy khi cầm cặc Sâm. Thím ngất ngư. Sao lại có hoàn cầnh kỳ lạ này hôm nay? Thím chưa hề có dự định quái gỡ như vầy. Sâm nữa, chưa bao giờ Sâm có một lần tỏ ý hoa tình với thím. Lạ quá ! Thím cứphóng tới. Mắc cở? Có. Với chính thím hơn là với Sâm. Vì thím thụ động. Thím bị Sâm cuốn
hút. Cái quần đùi của Sâm được tuột hẳn ra. Và Sâm lõa thể, Sâm nằm hẳn lên thân thím. Quần thím bẹp hẹp những nước mưa. Thím nghe như tay Sâm đang tuột nó xuống, xuống nữa. Khi quá đầu gối thì chính thím, dùng hai chân đưa nó ra khỏi người.

Thím không còn nghe lạnh từ ngoài tạt vào nữa. Tâm hồn đang chờ cái lạ đến. Thím nóng là đằng khác. Nóng vì máu dâm. nóng vì cặc Sâm đã nằm ngay miệng lồn rồi. Thím dâm đãng dạng hai đùi ra.
Và Lựu ơi, tự nhiên mông đít thím rung chuyển khi cặc Sâm vào dần, vào dần. Nằm dưới, thím nghe rõ nó tiến vào từng khúc như bước tiến của đoàn quân xâm lược đã vào thành. Quân sĩcủa thím chẳng chống
đối còn buông súng hoan nghênh bóng dáng kẻ cướp thành.

Khi toàn thể dương vật của Sâm đã lút hết, thím bạo dạn hơi hé mắt quan sát mặt thằng Sâm. Mặt Sâm hiện lên nỗi đam mê, đắm đuối. Dục vọng làm đôi mắt Sâm nặng chùng xuống, hai cánh mũi nở ra,
môi cứng và mọng lên như bị sưng. Đôi tay Sâm nằm dưới ót thím, mà bàn tay thì bóp mạnh bả vai. Cả hai trần truồng, chẳng còn gì che đắp, mà không nghe lạnh. Tại sao? Thím không hiểu.

Nước lồn của thím ra nhiều quá. Vì cảm giác lạ cũng có. Vì nó ứ trong đó 20 năm thèm khát cũng có sau khi sanh đứa con ra, thì thím chỉ được chú Hạnh chiếu cốtuần vài lần. Vài lần trả nợ chứ không phải vàl lằn ái ân tình tự, có lãng mạn. Nỗi sung sướng hạnh phúc của thím nếu có, chỉ nửa vời. Chèo thuyền ra giữa sông, bỏ đó, gátchèo, không qua đến bờ bên kia. Khi chú đã thỏa, rút ra, đi tắm, thím vẫn nằm đó ấm ức, trăn trở, có lẫn cả tức tối. Thím chới với khi cơn sướng đang lên bị đứt ngang. Thím lơ lững, chân chẳng đạp tới đất, mà đầu cũng không đụng tới mây. Cứ thế, ngày lại ngày. Sức sống vẫn dâng lên, máu dâm vẫn tràn đầy, kinh nghiệm gối chăn thì có thừa, mà người khác giống thì không. Ra chợ buôn bán, thím nghe đủ các loại chuyện dâm. Vì chợ là nơi bá tánh, toàn là phụ nữ, cho nên chẳng còn sót chuyện gì mà không có. Mỗi lần nghe, thím lại bị động dâm, bị kích thích. Nhưng chiếc băng keo đạo đức dán kín nỗi thèm khát của thím, làm im hết, chết hết mọi khả năng vùng dậy, đòi hỏi được thỏa mãn.

Thói quen nhưthếlàm thímthành người câm, điếc, đui, tệ hại hơn, thành người đàn bà nguội lửa, lạnh ngắt. Đàn ông thèm thì đi kiếm của lạ mà hưởng. Đàn bà thì không? .

Nên chiều nay, thím đã táo bạo, liều mạng lăn xả vào cho đỡ chết thèm. Thím coi như cơ hội ngàn năm một thuở, nên bằng lòng trần truồng nằm đụ với Sâm. Thím bạo dạn hơn bởi hai thím cháu đụ trong cái chòi giữa ruộng bắp mênh mông, trong một chiều mưa tầm tã. Kín đáo. Không ai trông thấy. Mà ai đó có thấy chắc chắn họ sẵn sàng nguyền rủa thím như đã nguyền rủa bà Tổng Quyền. Còn chẳng ai nhỏ chút lòng thương cho người đàn bà thèm khát xác thịt đã chẳng còn sự lựa chọn nào khác hơn là ngủ với thằng con nít.

Cả thím lẫn Sâm đều không ai dự định đụ nhau chiều nay. Nhưng thím thấy, hình nhưcó sựdàn cảnh rất ăn khớp của tạo hóa để cả Sâm lẫn thím có cơ hội ngàn vàng này.

Trước tiên thím không đội nón. Cơn mưa dữ dội chợt đến trong khi thím chỉ còn mấy trăm thước nữa là đến nhà.Cái áo ướt sũng đó là tấm màn mở ra cho vở tình klch chiều nay. Khi thím bằng lòng quay
mặt vào vách, cởi áo ra cho Sâm choàng lên người thím chiếc áo khô, lẫn hai cánh tay Sâm và ngực Sâm áp sát lưag thím, là coi như mọi thứ đã sẵn sàng dù chẳng ai nói lấy một lời.

Tình yêu, nếu thím được dùng hai chữ đó, thật mầu nhiệm. Hai kẻ khác giống bên nhau, im lặng. Mà rồi đã thông tri thật đầy đủ, để tận hiến đầy đủ.

Thím đưa hai tay ôm Sâm. Lưỡi Sâm chuyền qua thím. Thím ngất ngư nút, nút cho đã thèm. Hai chân thím tréo qua bắp vế Sâm. Và Sâm khởi sự nắc, rất chậm chạp, êm đềm.

Ai không công nhận thì thím vẫn cho đây là tình yêu vì tình dục làm sao có, nếu không có cả hai thỏa thuận? Vô cùng thú vị được làm tình giữa cơn mưa. Thím sàng nhẹ cái đít để hưởng ứng nhịp nắc của Sâm. Cái sướng lan tỏa ra khắp người làm thím không sao nằm im được. Thím nẩy lên, ấn đít Sâm xuống. Thím bấu vào vai Sâm, và miệng bắt đầu rên thê thiết:
– Thím xin chết luôn giữa ruộng bắp chiều nay nếu phải chết. Nếu phải làm hồn ma với đầy đủ lạc thú của xác thịt, thím tình nguyện. Còn làm kiếp người bị buộc chặt hết tất cả những đam mê, bị chặt
đứt hết các khát khao thì thà làm chiếc là khô, có lý hơn. Vì chiếc lá khô đã có lần bay là đà trong gió khi lìa cành rơi trên mặt đất. Hoặc có lần lá khô trôi trên giòng suối. ít ra như vậy, lá đã làm cho cảnh
rừng thêm lãng mạn, cho giòng suối thêm trũ tình. Còn người đàn bà chết thèm. Sâm ơi! Vô thi vị, vô nghĩa lý, vì nó không còn là người nữa. Có phải Sâm biết thím đang chết thèm mà xáp tới không? Có phải Sâm biết thứa sắp thành con mụ già lạnh cảm, khô cằn mà mang nước tình tới tưới không? Dù sao, thím cũng cám ơn…

Thím bảo Sâm nhổm lên cho thím lấy cái áo khô của Sâm mà lau bớt nước nhởn của lồn thím. Lau luôn cặc Sâm, rồi bắt Sâm làm lại từ đầu. Chiếc cu vào chật chội hơn, khít khao hơn. Thím nhắm mắt,
nhăn mặt, hứng hết cái sướng vô cùng tận khi Sâm đút sâu vào Sâm cắn nhẹ nơi cổ thím, nút cằm thím, vuốt tóc ướt sũng trên đầu thím. Hai tay Sâm cũng bấu mạnh vào vai thím:
– Chưa bao giờ được đụ dưởi mua .như vầy thím ơi! Con không cho thím về nhà nữa. ở đây với con luôn. Thím sàng hay quá, làm sao cho con ra trước một cái đi!

Rồi Sâm bặm môi đụ dồn dập. Sâm hôn khắp nơi trên mặt thím nhưđiêncuồng. Thím sàng cái đít vòng vòng. Thím cũng ngất ngư, thở hụt hơi, cố đua sức với Sâm. Cơn sướng cứ tới tấp mà đến như mưa gió
ngoài kia. Sấm chớp giận dữ bao nhiêu, trong này hai thím cháu hùng hục bấy nhiêu. Sâm bợ đít thím lên thật sát để đụ. Thím la, thím gào, thím rên siết nhưcon vật bị cắt tiết. Chưa bao giở thím được tự do hoàn toàn để diễn tả nỗi khoái lạc của làm tình như chiều nay. Không thể nào tả hết nỗi sướng tuyệt trần đang chạy rần rần khắp người thím. Hai tay thím liên tục đấm, ngắt, cào, cấu bả vai Sâm. Thím rên
như khóc Đôi chân quấn chặt hai đùi vạm vỡ của Sâm. Thím bứt tóc, ngắt tai Sâm và sau gần nửa giờ đụ kinh khiếp, thím chịu không được nữa.

Định rủ Sâm cùng ra với thím mà sự khoái lạc tuyệt cùng đã làm thím gần như ngất. Thím nín thở để nghe trong xa kia bung ra những tia nước. Tử cung thím bóp chặt, hai bắp vế thím khép kín lại. Thím nẩy nửa người phía dưới lên cao, nâng luôn Sâm lên. Chắc da thịt Sâm đã chảy máu vì thím bấm mạnh lắm. Cơn mưa trong thím cũng nhiều như nước trời tuôn xối xả ngoài kia.

Một khoảnh khắc. Rã rờl. Tê dại. Tan loãng. Thím ghìm Sâm lại, để Sâm đừng nắc nữa, giữ cho thím cái hạnh phúc tuyệt trần đó, kéo dài cho thím im hưởng hết say mê.

Sâm nhìn thứn cười hãnh diện. Vẫn hôn lâm râm ở môi, ở mắt, mũi thím, anh chàng có vẻ sung sướng đã hạ được con mãnh hổ, loại mãnh hổ đói mồi đã 20 năm, bị tay thợ săn non choẹt hạ, đang nằm thở thoi thóp, lừ đừ. Thím cứ tưởng là Sâm đã ra với thím lúc nãy. Nhưng không, vì cặc Sâm vẫn cứng ngắt dưới kia. Khi Sâm nhắp nhắp lai rai ở lồn thím. Thím ôm mặt Sâm hỏi:
– Cháu chưa ra hả?
– Chưa. Đâu có lẹ vậy đư(fc. Hết chiều nay, biết đã.
– Gần đàn bà bao lâu rồi mà nghề quá vậy?
– Dạ, cũng lâu rồi. Cả năm chớ không ít. Con tưửng thím phải dữ tợn lắm. Ai dè…

Thím không xấu hổ mà còn hãnh diện về Sâm. Tự nhiên thím nhìn Sâm và ngưỡng phục như một thần tượng, rồi yên trí từ nay, có thêm một tình nhân lực lưỡng, thao lược, và dẻo dai. Chưa bao giờ chú Hạnh giữ cho thím hơn l0 phút. Cho nên thím đã nói “ồng rút ra đi rửa, thím nằm đó với nỗi hậm hực, tức tối bực dọc, vì đò đậu giữa giòng sông, không qua tới bờ bên kia.

Con có bị nhưvậy lần nào chưa? Đang ăn ngon bị ai đổ bát cơm. Giây căng thẳng bị chặt đứt nửa vời. Nỗi hờn đó của người đàn bà thường chìm lắng vào chịu đựng. Và tưởng là quên được, nhưng không, nó trở thành nỗi hờn không bao giờ nguôi ngoai. Vì thế, con chim tự xé lồng bay xa, nhất định tìm cho được bến đỗ.
Rồi chiều nay, thím gọi là buổi chiều định mệnh thím chợt tìm ra thần tượng, lẫm liệt oai phong: Sâm.

Sâm vẫn nằm trên người thím. Anh chàng không muốn rút dương vật ra khỏi lồn thím dù đã ướt đẫm, Cả hai nằm đó nghe cái lãng mạn của trời đất đang òa vở trên ruộng bắp. Mới khoảng ba giờ mà trời đã âm u như hoàng hôn. Còn trong chòi này thì nhập nhòa tối. Mà thím cứ tưởng đã tối. Cái tính đa tình ướt át trong thím cho phép thím thấy trời đã tối, đã nửa đêm. Những tia chớp thỉnh thoảng dọi sáng ngời
để thím thấy rõ Sâm hơn, đang đa tình ngất ngoẻo trên người thím, đắm đuối hôn, hôn mã ỉ không chán gương mặt thím, môi thím. Hạnh phúc, nếu tl.ím được gọi thế, đang tan tràn trong túp chòi nhỏ xíu. Nhỏ quá chỉ đủ một người nằm, hoặc hai người “nhập một” nằm.

Ở trong góc có cái bếp đất, Sâm bắt nồi chè khoai trên đó. Cái bếp đất sét nung, nằm trên những thanh tre của chòi lá, đang tỏa ít khói un của những cây củi ít nhiều tẩm nước mưa. Mùi khói ấm áp vây quanh. Nhờ thế dù nằm trần truồng ở đây, cả hai vẫn ấm. Mấy con chim mía được Sâm nướng từ lúc nào, treo tòng teng ở vách, còn loang loáng mỡ, thấy mà thèm.

Sâm thường nướng sẵn như thế, đôi khi là chuột đồng, chồn hương, hay thỏ hoang, đợi thím đi ngang qua là mởi ăn. Chiều nay chưa kịp ăn thì trời đổ mưa,
để cả hai lãng mạn chìm ngập trong mưa. Thím bảo Sâm rút ra để thím lau sạch nước nhờn cho cặc Sâm, lẫn lồn thím. Sâm nằm ngửa ra. Một tay vẫn đùa nghịch với đôi vú của thím. Thím’ xích lại cố thổi mấy cây củi bừng lên chút lửa cho ấm. Sâm ngồi phía sau ôm choàng thím phía trước. Tay Sâm cho xuống sờ lồn, xoa lông. Cặc Sâm cứng ngắt chỉa vàolưag thím. Thím bỏ thêm củi. Căn chòi ấm hẳn lên. Sâm lấy mấy con chim mía xuống mời thím cùng ăn, rồi đùa:
– Ăn đi cho lại sức, lát nữa mình “xáp” thêm một trận.

Thím quay người lại ngồi đối diện với Sâm. Ngồi chồm hổm, nên thím phơi lồn ra rõ ràng, mặc sức Sâm nhìn. Cặc Sâm giật bưng bưag. Sâm xé một đùi chim, quét ở miệng lồn xong đưa lên ăn. Chim nướng thơm ngon quá, thím ăn hết ba con, rồi bồi thêm chén chè. Bây giờ thì đủ sức ăn thua đến bao giờ cũng được. Ngọn lứa bập bùng. Ngoài kia mưa vẫn vần vũ nặng hạt. Nước ngoài ruộng bắp đã xấp xấp
như nước lụt. Tiếng gió thổi vi vút qua vách phên. Tất cả làm thím quên hết, chỉ muốn ở lại đây cho hồn lãng mạn được sống với đất trời lãng mạn. Sâm bỏ thêm củi, rồi bắt thím nằm ngửa ra, bẹt hai chân thím, cho lưỡi vào liếm rất nhẹ khe lồn.

Chẳng còn cảnh nào tình tự hơn lúc đó nữa. Vừa nhln mưa rơi, vừa được Sâm liếm. Thím thiêm thiếp, bặm môi rên rất nhỏ. Không biết ai đã dạy cho Sâm thành thạo đến thế. Thím tính nằm để ngắm mưa, mà rồi lưỡì Sâm đã xốc cơn dâm của thím dậy. Thím đè đầu Sâm sát vào, đít hẩy lên, cà miệng lồn sát mặt Sâm. Thằng bé gồng cái lư(~i chịu trận. Thím bắt Sâm ngồi ngược lại để thím bú. Sướng lắm Lựu ơi! Đụ ở nhà chưa chắc đã khoái lạc như vậy. Tại cơn mưa, tại cái chòi lá chật chội, tại ánh lửa bập bùng trong chiếc bếp đất, tại hơi khói un thơm mùi củi ướt tại gió vi vút qua phên vách. Mỗi thứ một chút, làm không khí tình cũng đẵm ướt,’ man dại.

Thím bắt Sâm đụ và dặn kỹ là phải đụ cho dữ dội như lúc nãy, chừng nào sướng hai thím cháu cùng ra. Trời tối dần, tối dần. Cơn mưa vẫn không dứt. Càng về đêm gió càng dữ dội, xáng xuống những đợt mưa nhưcầm chỉnh mà đổ. Sâm đụ đủ kiểu. Thím sướng lắm nhưng nằm cắn răng nằm chịu, vì sợ Sâm chê là “dỡ ẹt”. Gần hai tiếng, lửa trong bếp chỉ còn là những cục than hồng đỏ rực. Mặt Sâm cũng đỏ rực. Sâm vác hai chân thím để lên vai, nắc bồi một chặp thì la lên:
– Chuẩn bị ra nghe thím. Đã quá rồi. Ra nè, đó thím ơi. ối trời ơi là trời. Sướng quá, sướng nói không nổi. Khí con bắn vô đó. Hứng đi. ối, ối, yêu thím quá thím ơi. Tối nay đụ nữa nhen!

Thím nhắm mắt cùng ra với Sâm. Thím nghe rất rõ khí Sâm bắn vào từng tia một. Hèn chi bà Tư Dơi chịu đời chửi chứ không rời được thằng chồng con nít. Sâm nằm thở trên thím. Mệt thì mệt, Sâm vẫn hôn rối rít lên mặt thím nhưhôn người yêu. Nhở bếp lửa mà cả hai ấm áp. Rồi g(~ nhau ra, thím bỏ thêm củi Sâm hong khô áo quần trên bếp, mặc vào cho thím. Sâm làm rất chậm. Mặc tới đâu, Sâm hôn tới đó Thím đã xung hết vào cuộc chơi. Không còn e ấp, dấu diếm. Toàn thân thím phơi ra đó cho Sâm muốn hôn, muốn nựng, muốn đùa bao lâu cũng được. Lúc bấy giờ thím là nhân tình của Sâm và ngược lại.

Rồi thím mặc áo. quần cho Sâm. Khl thím mặc quần cho Sâm, thì dương vật của cu cậu lại xừng lên, mời mọc. Thím chỉ hôn nhẹ lên đó một cái và hẹn những chiều mưa khác.

Tôi vươn vai, rướn mình môt cái, rồi thở hắt ra thật nhẹ khi thím chấm dứt câu chuyện. Tôi chẳng thấy điều gì sai quấy ở thím hết. Có phải tại tôi là đứa con gái dâm loàn nên chấp nhận thím đụ Sâm? Ừø, có thể ! Ai muốn phán xét tôi thế nào cũng được. Nhưng tôi cứ vẫn là tôi thực tế, không dối trá. Tôi tự hỏi, nếu chiều hôm đó Sâm dắt một người nữ khác vào chòi để ái ân, còn thím ái ân với một người khác ớ nơi khác, thì hai cái sướng có gì khác biệt? Cho nên tôi đói tôi ăn bánh. Anh đói anh ăn cơm. Sau khi ăn, chúng ta cùng no như nhau. Vậy bánh và cơm chỉ là phương tiện. Tại sao phải dùng cơm mà không phải là bánh?

Không có câu trả lời xác thực, đúng nghĩa. Nên tôi vẫn có lý, và bây giờ thím Hạnh, bà Tư Dơi, bác Ba v.v… đều có lý. Dĩ nhiên có thèm mới tìm đến nhau, cũng như có đói mới tìm thức ăn. Nghĩ thế, nên tôi cầm tay thím, thông cảm rạt rào. Càng thương thím hơn. Tôi hỏi:
– Rồi sau đó, thím với Sâm có còn hẹn hò nữa không?
Thím nhìn tôi hơi ái ngại, rồi can đảm trả lời:
– Có ! Thường xuyên hơn là đằ ng khác. Cái chòi được Sâm làm kiên cố hơn, kín đáo hơn để có thể chịu những cơn mưa hung dữ, và gió không lùa vào. Trong chòi luôn luôn có hai bó củi. Có gối, có chăn và thức ăn… Trời giữa thu sắp sang đông. Nên gần như ngày nào cũng có mưa, nhất là buổi chiều. Và trưa nào thím cũng mang cơm nước cho Sâm. Dĩ nhiên là thím mang theo nón để không bị ướt. Ngày
nào thím với Sâm cũng đắm say những trận đụ dai dẳng, thỏa thuê.

Mùa hè, khi những ruộng bắp đã gặt, Sâm lại đưa thím vào khu rừng thưa. Cũng có giường, có bếp…Tôi hỏi ngay:
– Có phải dưới gốc cây liêm không? ..
– Ừ sao con biết? . . .
– Vì Sâm cũng đưa con vào đó.
Thím nhìn tôi cười. Cười như cười với một đồng chí, rồi nói:
– Thím tưởng con chỉ ăn nằm với chú Hạnh, không ngờ…
– Sao thím biết con ăn nằm với chú Hạnh?
– Vì những lần chú mò ra gốc nhãn chỗ con ngủ.
Trong này thím với Sâmcũng bò đến nhau, cho nhau. Tôi và thím ôm nhau cười rũ rượi. Xong, tôi hỏi thím:
– Thím có biết bà Tư Dơi nào đó không?
– Sao không. Thím đã bảo với con, ngày trước, chuyện bà Tổng Quyền làm mọi người phỉ nhổ. Nhưng thím lấy làm thú vị. Không hiểu sao, thím thích nghe những chuyện như thế. Nên một hôm thím rủ Sâm vào núi Linh Sơn, tìm gặp cho được bà Tư Dơi. Gặp để biết bả đang đau khổ với dư luận bao nhiêu, và hạnh phúc với sự lựa chọn khác thường của bả bao nhiêu. Nhà bả ở gần chân núi, có những
đám rẫy trồng khoai, trồng sắn. Trước kia bả là bạn hàng mua rau, ớt của thím, nên khi gặp nhau, bả mửng chạy ra đón thím từ ngoài cổng. Bả không
tưởng tượng được có người đến thăm bả. Thằng Phú, chồng bé của bả đang tưới khoai, bỏ đó chạy vào chào hỏi, và nhận mấy gói trà, mấy gói mứt sen thím mang tặng. Bả rất tự nhiên giới thiệu:
– Thằng chồng trẻ của tôi đó chị. .
Bả thản nhiên tiếp đãi thím với Sâm. Không một chút thẹn thùng, mắc cở. Thấy vậy, thím cũng bắt chước giới thiệu:
– Đây là Sâm, người tình trẻ của tôi đó chị Tư.
Được quen biết với kẻ đồng tịch đồng sàn, vợ chồng bà Tư càng tự nhiên hơn, rót nước mời thím với Sâm, rồi nói:
– Đời sống tôi bây giờ có cực hơn hồi bán quán, nhưng hạnh phúc thì tràn đầy. Không sợ ai dòm ngó chửi bới. Bây giờ mình chỉ biết sống cho mình. Còn hồi đó mình phải sống cho thiên hạ, dưluận từng giờ từng phút. Tôi biết đời sống khác thường của tôi như thế làm xã hội xốn mắt khó chịu nên đành chọn núi rừng hẻo lánh này để tận hưởng. ở đây làm lụng có cực nhọc hơn. Để có miếng sống ai mà chả cực. Nhưng sống mà không có tự do để hưởng những gì mình có thì đó là đời sống địa ngục, tù đày.

Có vô lý không? Nếu vô lý, có ai dám đưa tay lên tán đồng ý nghĩ của tôi không? Không. Tôi biết chắc chắn ít ra trong thiên hạ cũng có vài người. Nhưng chả ai dám đưa tay lên. Họ cúi mặt, mang chiếc mặt nạ đạo đức giả để được đời khen là đưng đắn, chính chuyên, không lăng loàn. Nhưng giữa đêm, hoặc những lúc cơn thèm khát dục vọng dâng lên, họ thèm làm một cái gì đó dù là dâm loạn, mà không dám. Nhắm mắt, bịt tai, cố quên đi, xóa đi những ý nghĩ dị thường trở lại đời sống thèm khát vô vị, héo hon.

Bà Tư Dơi thao thao như một luật sư trước tòa. Bà tự biện hộ cho những ý nghĩ và hành động mà bà cho là khác thường đối với thiên hạ. Thím và Sâm ngồi nghe say mê như hai tín đồ trung thành. Trưa hôm đó bà làm cơm, cả nhà cùng dùng bữa. Ăn xong bà trải chiếu ở bộ ván cho thím với Sâm nằm nghỉ. Bà với thằng Phú dẫn vô buồng…

Họ tự nhiên, bình thường nhưnhững cặp vợ chồng bình thường khác. Bà ta hơn thím một cấp. Thím với Sâm thường phải ân ái nơi kín đáo, không dám để ai thấy. Mình đang sống nơi đồng nội, có xã hội loài người, chứ không phải ở chân núi vắng vẻ, tịch liêu như nơi đây. Và Lựu ơi, Sâm với thím trưa hôm đó, đã nhìn lén một trận thư hùng vô cùng đcp mắt. Không bict có phải bả cố tình bicu diễn không? Vì nói là cái buồng nhưng chỉ có vài tấm mành sơ sài làm bằng là còi để che cho có. Thực ra, ở ngoài có thể nhìn bên trong rõ mồn một, chứ không cần phải xem lén.

Có lẽ bả thừa biết nơi lloang vu này, cũng chắng có ai thèm mò tới để bươi móc đời tư của bà với thằng chồng trẻ.

Đóng cửa buồng xong bả với Phú ôm nhau nút lưỡi liền lập tức. Mà sao họ hôn nhau lâu quá vậy. Có hơn mười phút chưa nllả ra. Thằng Phú hỏi bả:
– Chắc cặp nhân tình bà phàn tới thăm tụi mình để tìm đất cất nhà ở cho có bạn chớ gì?
– Em cũng nghĩ vậy. Được cũng vui thôi. Buồn buồn tụi mình đổi nhau chơi. .
Phú thích chí. Bà Tư h(ờm nó, mắng yêu:
– Cái đồ dê đạo lộ. N~he được chơi lồn khác là cặp mắt sáng nhưsao. Nè, hỏi thiệt, anh muốn đụ bả không?
– Trời, khéo đem mỡ bỏi mèo. Vậy anh hỏi em chớ em có muốn đụ thằng Sâm không? Tướng nó chắc cặc dài lắm à.
Bả nhìn xuống đất, khôllg trả lời, miệng cươi cươi. Thấy vậy, thằng Phú cũng mấng yêu:
– Cái đồ dê đạo lộ. Ng,he cặc dài là miệng cười chúm chím.
– Anh kỳ quá hà. Nho l’hỏ, ở ngoải họ nghe được họ cười cho thúi đầu à. Cllừng nào họ dọn về đây ở rồi hẳn tính. Bây giờ anh cởi đồ cho em.

Phú ôm bả hôn một mách nữa, rồi từ từ cởi hết áo quần cho bả. Bả tuột quần đùi thằng chồng xuống, cầm con cặc cà cà miệng lồn. Vì chưa có con, thân người bả còn rất đầy đặn. Nước da ngăm ngăm bánh mật, tóc phủ xuống mắt cá. Vú vun lên. Nhìn thân người hấp dẫn của bả, Sâm ngắt nhẹ tay thím. Cà cặc vào lồn được một lúc, bả quỳ xuống bú cặc thằng nhỏ. Phú la oải trời:
– Đụ, anh khổng khoái, chỉ khoái bú cặc. Đã lắm em ơi. Bú cho thiệt lâu. ở đây không có ai thấy, không ai nghe, anh la cho bể nhà nghen em. Ôi sướng quá !
Hình nhưPhú cốtình la thật lớn cho thím với Sâm nghe. Chứ làm gì Phú không nhớ là thím với Sâm đang “nầm” ngoài kia.

Phú vò đầu tóc bả rối bời. Nhln bả bú cặc, thím nứng hết chịu nổi, thò tay qua cầm cặc của Sâm mà xụt Xong đến phiên Phú bế bả lại giường, để bả nằm ngửa, thòng hai chân xuống đất, banh lồn ra bú thật mạnh bạo. Hai chân bả giật lia chia. Bả ôm đầu thằng Phú mà la:
– Ối có ai muốn coi chồng tôi bú tôi thì vô đây mà coi! Nó bú nghề lắm nè bà con. Đừng đứng ngoài xa mà chửi. Hãy vô đây cho nó bú, mới biết tài nghệ của nó. Ối, Phú ơi’ Em đã từng thớ thịt, nư(íc em nó nhểu ra đó. Anh liếm hết đi. Bú xong tụi mình đụ tới chiều nhen. Ai muốn chồng tôi đụ thì đem lồn vô tới. Ai muốn đụ tôi thì vác cặc vô.

Nhất định là bả cố ý nói cho thím với Sâm nghe. Bà mời khéo. Thím gật đầu, Sâm nắm tay thím tiến. Vvô phòng bả, cả hai cởi hết quần áo.

Bà Tư ngồi chồm dậy nói với thím:
– Vô đây chị. Vô đây mình hùn nhau đụ. Trên đời này không gì sướng bằng cái đụ. ở đây chị tha hồ la, La bể núi cũng không ai nghe. Chị muốn thử thằng Phú không? Muốn thì nằm ngửa ra. Còn thằng Sâm chị để nó cho tôi.

Thím như cái máy, ngoan goãn theo lời bả, nằm xuống giường cạnh bả. Phú tức tốc banh lồn thím ra hôn bằng mũi. Lại một của lạ. Cảm giác thím lúc đó như người chưa từng biết đụ là cái gì. Thím hơi xấuhổ, thèn thẹn. Sao lạ vậy? Thím nhắm mắt, giống hệt lần đầu, đêm tân hôn. Thím nhớ rõ, hình như lúc
đó thím hưi run. Có phải vì Phú là một người lạ? Là một người mà thím chưa hề yêu thương, hay để ý? Đúng thế! Sau này thím mới hiểu vì sao có những trái cựa, khó hiểu như thế.

Thím cởi áo quần nắm xuống, vì bản tình thèm xác thịt. Còn tại sao xấu hổ thẹn thùng? Vì Lựu ơi, dẫu gì, thím cũng chưa đánh mất hết cái tưcách của người đan bà. Đã đành đói thì ăn, nhưng cách ăn phải điềm đạm, thanh tao. Chứ không thể vồ vập, hấp tấp như thú dữ vồ mồi.

Bà Tư nắm tay Sâm đứng xem Phú bú lồn thím. Mới đầu thì thím tưởng Phú là loại hung bạo. Nhưng không, hôn lồn thím xong, Phú cũng dùng mũi hôn hai bắp đùi, hai bàn chân, hai cái bẹn, cặp vú, và cuối cùng là môi thím. Phú huy động những huyệt dâm trong người thím phải thức dậy, chuẩn bị những trận đánh thưhùng sắp tới. Phú càng chậm chạp êm đềm, thím càng như ngồi vào lửa đốt. Phú lật sấp thím lại, dùng đầu lưỡi rất khoan thai, diệu vợi, lướt êm ả trên hai mông đít, bắp vế non. Nhất là chỗ da non sau đầu gối và các kẻ chân. Phú rà lên đường xương sống, gáy tóc, hai vai, là lúc thím chịu không nổi nữa. Chính thím, quay phắc lại, chụp ngay đáu Phú, hôn lấy hôn để môi Phú, như bảo Phú ơi, hãy
làm gì bạo hơn, mạnh hơn, em thèm quá rồi. ”

Thím tưởng Phú phải tức tốc đáp lời. Nhưng không. Thằng nhỏ cứ tà tà, dỡ nách thím lên, nó hôn đậm đà hôn mê mãi. Chưa ai lãng mạn với thím như thế. Thím đâu có ngờ lỗ tai là một huyệt dâm vĩ đại. Gáy cổ là trung tâm phát lệnh cho các bộ phận dâm dục sẵn sàng xung kích. Có lẽ vì thím là đàn bà nhà quê ! Hèn chi mà bà Tư không mê chết thằng chồng này. Đầu lưỡi của Phú rà rất nhẹ nhàng, mà tiếng rên la của thím vang vang nhưđang đụ với Sâm ngoài chòi bắp.

Sâm Đứng nhìn. Hình nhưcu cậu có ghen. Từ đàng sau, Sâm ôm choàng qua người bà Tư, tay bóp vú, tay kia bóp lồn bả, để trả thù dân tộc “. Vừa nhìn thím oằn oại la, Sâm vừa tấn công bà Tư dồn dập. Rồi hình như chịu không nổi, Sâm đè bà Tư ra, banh lồn, để con cặc bự vào đụ tức tốc cho đã cơn ghen. Sâm ghen vì Phú đang lên điểm nhiều quá. Chỉ với cái lưỡi Phú đã “chém vè ” thím, làm thím lăn lộn
như con thú bị thương. Bà Tư la thật táo bạo:
– Phú ơi, anh nhìn kìa, thằng Sâm ở đâu nó vô nó đè em nó đụ kìa Phú ? Chết em Phú ơi! Cặc nó bự và dài quá ! Trời ơi là trời? Mầy lấy tao luôn đi Sâm! Tao muốn có hai thằng chồng trẻ chơi mới đã. Ơû luôn đây, dì nuôi mầy. Ôi, Sâm ơi, hay quá Sâm ơi! Đụ cho hay đi, lát nữa dì trả ơn cho! Chết em rồi Phú ơil Tao mê nó rồi Phú ơi! Tao c’ưới luôn nó ! Một đêm tao chơi hai thằng, lồn tao mới đã ngứa ! ! !

Nghe bà Tư gào thét quá, Phú cũng ghen. Ghen vì bả khen cặc thằng Sâm dài và bự. Nên Phú càng miệt mài dùng lưỡi “đánh phá ” thân thể thím. Con ơi khi lưỡi Phú tràn xuống âm hộ, thì nó càn quét, bừa nát hết. Phú liếm bộ lông lồn thím thật lâu trước khi rà nhẹ hai mép lồn. Thím tự động dang hai bắp đùi ra. Hai tay thím banh rộng lồn ra. Hai tay Phú bóp vú, lưỡi cho vào cưa, dũa cái mồng đóc. Thím há hốc cái miệng để thở và rên khẽ. Sâm đụ bà Tư mà mắt cứ nhìn thím. Làm như sợ Phú lấy mất thím, nên vừa đụ bả, tay Sâm đan ngón qua tay thím nắm cứng.

Chỗ mồng đóc, khi đụ, cái thân con cặc chỉ cà nhẹ mà mình đã muốn chết rồi. Đằng này, Phú gồng cái lưỡi thật cứng, cứ chỗ đó mà dũa thì làm sao chịu
nổi. Thím càng la, Phú càng tận tình cưa muốn đứt hai cái mồng đóc.

Hai người đàn bà được hai dũng tướng thị tài, nên mạnh ai nấy la. Giữa núi rừng yên tĩnh. Buối trưa oi nồng, chỉ có tiếng ve sầu rỉ rả đâu đó ở các lùm cây, tiếng rống của hai nữ dâm tặc vang hẳn lên thật rõ.

Bà Tư kéo đầu Sâm xuống nút lưỡi. Chỉ còn có thím la. Không thể nín được. Phải cho nói cái gì đó, phải gào lên thì cái sướng mới càng tăng lên. Vừa được sướng, vừa được nhìn Sâm đang ngoại tình với người đàn bà khác ngay bên cạnh. Mà người đàn bà đó lại là vợ già của cậu trai đang bú lồn của thím, nên thím bắt Phú bú thật lâu, bú dai dẳng, cho thím thỏa cơn dâm lẫn cơn ghen. Bà Tư lại gỡ môi ra la:
– Ôi, Sâm ơi! Con cặc của cháu sao dài quá vậy Sâm? Đụ thốn tử cung, đã quá đi Sâm ơi. Hay là mình đổi chồng đổi vợ như vầy đụ ít tháng rồi đổi lại được không chị Hạnh?

Bà hỏi mà không cần trả lởi. Vì hỏi cho có hỏi thay vì nằm đó la làng nói bậy. Được một lúc, thím chịu không nổi, kéo Phú lên, cầm cặc nó đút ngay vô miệng lồn bắt nó đụ. Đụ cho mạnh, cho dữ dội như Sâm đang đụ bà Tư. Hai thằng nhỏ thi tàl thi sức để mặc cho hai con mẹ già nằm dưới hưởng sướng, la làng vỡ nhà.
Nghe thím kể, tôi thèm quá. Thèm cái không khí lạ lùng đó. Đổi nhau người yêu để đụ. Chắc là sướng lắm. Thím Hạnh ticp tục kể:
– Rồi bà Tưbắt thằng Sâm nằm ngữa ra cho bảbú . Thím cũng bắt chước như vậy với Phú. Sâm thì la mà Phú thì lại cười. Mỗi đứa một tật. Hai con mẹ già ăn, táp, ngoạm cho đã cơn dâm rồi trèo lên lái phi thuyền một lượt. Cứ như vậy lật lên lật xuống. Nhưng bất ngở bà Tư la lên như cháy nhà:
– Chị Hạnh ở lại hạ giới chơi nhen, tôi lên cung trăng trước à. Ôi cái gì đây chớ đâu phải cái đụ. Trời ơi mở thiên đường ra cho con chul vô. Đó Sâm, dì ra trên cặc mày đó Sâm. Có đi với dì thì đi cho có bạn. Ối nó ra nữa, sướng quá Sâm ơi. Em đã quá Phú ơi? Qua đây đụ tiếp em đi Phú ? Tiếp sức cho em ra cho hết! ! !

Phú rút cặc ra, Sâm cũng vậy. Bay qua, phi thuyền ai nấy lái. Phú đụ bà Tư, Sâm đụ thím. Cây nhà lá vườn vẫn ngon hơn. Sâm ấp thím để nắc và nói thật nhỏ:
– Cháu ghen quá thím ơi! Con không ra ở bển đâu Ra trong lồn thím à. Chừng nào ra rủ con với nhen.

Nói vậy rồi nó đụ bể trời sụp đất. Đụ giường chiếu rung rinh. Hai thằng con trai thi nhau, trổ hết nghệ thuật tuyệt vời để cung phụng trên thân xác hai mụ già bốc lửa. Thằng Phú quỳ, vác hai chân bà Tư lên vai, xoay con cặc vòng tròn quanh lồn của bả. Hai tay nó bợ hổng đít bả lên cho khít khao. Bên này Sân nằm nghiêng, cũng vác một đùi của thím, đút cặc vô đụ xéo Trời ơi, vừa đụ vừa nhìn cảnh đụ kế một bên, nó sướng không thể nào tả được, con ơi!
Bà Tư ra với Sâm một lần rồi. Nhưng thím thì ráng cầm cự. Sợ ra sớm Sâm sẽ chê. Nên dù sướng lắm thím vẫn kềm lại, nằm nhắm mắt, cắn môi, đợi Sâm. Được khá lâu, Sâm nằm hẳn lên người thím la:
– Có ra không thì ra với con đi! Ối chắc chết quá thím ơi! Cho con xịt khí vô lồn thím nghe ? Đó ! Nghe không?
Thím cũng la theo:
– Thím hứng, thím sướng, thím ra nè. ối Sâm! Bắn mạnh vô đi. Đừng cho nhỏ ra ngoài giọt nào nhen. Vô hết đi! Ôi Sâm ơi, đụ nhà lạ sướng quá đi. Chị Tư ơi tôi theo chị lên thiên đàng đây nè! Ôi, bồ nhí nó ra khí trong lồn tôi chị ơi! Ối, Sâm ơi, thím hết biết gì rồi con ơi!

Thím với Sâm cong người lên, đập chiếu điên cuồng, kêu trời. Phú thấy vậy cũng rút theo, nắc bạo tàn lồn bà Tư. Rồi cả hai ôm nhau nút lưỡi, quằn quại, rên siết…

Cả bốn gỡ ra nằm thở, nhìn nhau cười. Không ai nhớ lúc nay mình đã nói gì. Chỉ biết góc núi này vang động những tiếng gào thất thanh diễn tả nỗi khoái lạc tự do của hai cặp nhân tình quái gỡ. Cả bốn nằm trần truồng như vậy nói chuyện, hoặc đứng lên uống nước, đi tới đi lui như những người tiên sử.

Thím chắc con chưa bao giờ được sống tự do hồn nhiên như thết Một sự tự do tuyệt đối, không ngại ngùng, e thẹn, không giả tạo. Sâm muốn ôm bà Tư hay thím để nựng hay giỡn hốt lúc nào cũng được. Thím muốn ôm Phú hôn môi hay bú cặc lúc nào cũng xong. Một buổi chiều hoàng đạo. Bà Tư luộc một nồi khoai, đổ ra rổ. Cả bốn ngồi chò hỏ dưới đất ăn khoai, phơi cặc phơi lồn,. chuyện trò thoải mái.
Thím tò mò hỏi bà Tư:
– Chị với thằng Phú thiệt sự ngủ với nhau tìl hồi nào?
Vừa ăn, bả vừa trả lời một cách tự nhiên:
– Ối cũng lâu rồi chị Phàn. Từ hồi tụi tui còn ở dưới ghe lận. Hồi đó ông xã tôi còn sống thì ổng làm nghề chài. Được cá thì buổi sáng tôi đem ra chợ bán. Rồi có một bữa, không biết ông ứng bà hành làm sao ổng đi mua một quả lựu đạn, về liệng cá khúc sông gần miếu ông Thạnh. Lựu đạn chưa xuống nước nổ cái ầm. Ổng đứt lìa cái đầu chết tươi tại chỗ. Tôi gặp thằng phú này ngoài chợ cá. Chôn cất ổng xong
tôi kêu nó về thế ổng làm tiếp nghề chài. Mỗi lần lưới mắc gai hay chàm mục dưới sông, là nó cỗi truồng ra nhảy xuống lặn gỡ lưới. Dưới ghe, sông vắng, chỉ có một mình nó với tôi. Cái cảnh nó cởi truồng gần như ngày nào cũng có. Chồng tôi chết, mình đàn bà góa. Xác thịt mình cũng thèm chớ. Người chớ đâu phải gỗ đá.

Đó rồi có một đêm trời sáng trăng, gió hiu hiu mát, tôi cắm ghe giữa giòng. Ngồi đầu mũi ghe ăn trầu nhớ tới ông chồng. Nhớ lại những cảnh hai vợ chồng đụ nhau, bú nhau… Tôi chịu không nổi, liếc nhìn thằng Phú nằm tênh hênh mặc quần đùi, cởi trần ngủ ngon lành. Mà phải nó nằm ngủ tự nhiên thì nói làm chi. Đằng này con cặc nó chổng ngược, đội cái quần đùi lên cao. Tôi thèm chảy nước miếng chị ơi. Trăng sáng vằng vặc. Trời mây non nước như vậy, làm sao một người đàn bà góa chồng như tôi chịu nổi khi nhìn cái chỏm nhọn của quần đùi thằng nhỏ?

Tôi cố quay mặt đi nhìn nơi khác. Nhìn mấy vòm tre là đà theo gió. Nhìn rặng núi mờ xa. Nhìn mặt nước sáng xanh dưới trăng mười sáu. Nhìn để quên đi sự khêu gợi của chỏm quần đùi. Tôi chưa có một ráp tâm nào táo bạo vì dù sao, Phú vẫn là thằng con nít. Tôi bị dằn co dữ dội về sự quyến rũ của dục vọng. Vào khoang ghe, tôi lấy gối ra nằm cố dỗ giấc ngủ cho quên đi. Nghĩa là phần đạo đức của tôi đang thắng.

Nhưng nằm đó, mà sao mắt tôi không nhắm hẳn được Chỉ nhắm được vài giây là tự động mở ra liếc về phía chỏm quần nhọn hoắc của thằng Phú. Nếu có ai quanh đó nhắc nhở tôi hay canh chừng tôi, chắc tôi đã không dám nhảy qua bờ cám dỗ. Tôi không ngủ được. Mà lý trí tôi thì đã say giấc. Nó chẳng còn hiện diện trong khi tim tôi nhảy bập bồng, như bốn vó ngựa hung hăng, chờ sẵn, hể cửa chuồng bung ra, là nó phi nước đại, không gì cản nổi.

Và chị biết không? Khoảng giữa khuya, khi trăng đứng bóng, tôi xê dần nằm song song với Phú. Là dân chài, nên dù 18 tuổi, Phú đã to lớn lực lưỡng như trai 20. Tôi nhìn Phú say ngủ. Tôi mong cho nó ngủ thật say, để nếu tôi có va chạm gì, nó cũng không biết. Tôi nằm gần, thật gần vào Phú. Đầu ticn tôi gác lên ngực nó một cánh tay, qua người nó một cái chân. Lấy đầu gối, tôi thử cà rất nhẹ ở chỏm quần đùi Phú vẫn ngáy đều. Hoàn toàn không hay biết gì tôi đang thực hiện những tà ý. ‘l’ôi đụ ng mạnh hơn. Phú vẫn yên ngủ. Tôi táo bạo đưa tay xuống sờ rất êm ả đầu chỏm.

Chỉ sờ nhẹ thế mà lồn tôi nóng rang. Tim tôi đập như đánh trống. Tôi biết sợ. Sợ Phú bắt tạ i trậ n tôi đang hái trái cấm, rồi Phú phản ứng như thế nào với người đàn bà mất nết? Biết vậy mà thần dục vọng vẫn đẩy tôi tới. Thúc bàn tay tôi nắm luôn cặc Phú rất nhẹ nhàng. Lúc đó tôi nghe Phú hết ngáy. Hoảng quá tôi buông ra. Ngay tức khắc Phú ngáy lại. Nhưng tiếng ngáy hoàn toàn khác hẳn. Tuy có đều mà không tự nhiên như trước.

Đùi tôi vẫn gác, tay tôi vẫn nằm đó. Nhưng Phú không cục cựa, hay hất đùi lôi ra. tại sao? Làm sao tôi biết được? Độ năm phút sau, tôi đánh liều cầm hẳn con cặc của Phú lần nữa. Không những cầm mà
còn nắn nắn.

Tiếng ngáy Phú vẫn đều đều. Tôi xích lại gần hơn. Chân tôi quàng khít hắn cho mu lồn cạ hẳ n vào đùi của Phú. Chị ơi, sau bốn tháng kể từ ngày ông nhà tôi qua đời, đây là lần đầu tiên tôi được một cảm giác sướng lâ ng lâng. Thấy Phú vẫn ngủ, tôi dạn dĩ luồn tay vào lưng quần nó cầ m con cặc nóng hổi đang giật giật.
Đến lúc đó tôi mới đoán biết là Phú đã tòng phạm.

Làm gì mà Phú không biết khi tay tôi nắm trọn thằng nhỏ. ” Đã vậy còn giật giật. Tôi bóp, tôi nắn, hơi xụt nhẹ con cặc. Tiếng thở Phú hơi khác. Tuổi dậy thì của nó đang ngóc dậy. Mỗi lần tay tôi nắn, cặc Phú gồng lên. Như vậy là chủ nhân của nó đang thúc. Tôi thử xụt nhẹ nhẹ. Hơi thở Phú hơi dồn dập hơn. Và, tôi làm chủ tình hình, tiếp tục xụt nhẹ cặc của Phú . Tai tôi nghe Phú âm ư. Tiếng ngáy không còn nữa. Phú đột nhiên quay qua ôm tôi. Rồi, như thế là Phú cũng đã nhảy qua hố cám dỗ với tôi. Tay nó quấn chặt tôi và nói:
– Cháu lạnh quá, vô trong khoang nằm cho ấm !

Kỳ thực, Phú muốn cả hai vô trong khoang nằm . cho kín mà nói khác đi. Ghe đậu giữa giòng. Đâu có ai nhìn thấy được. Mà Phú vẫn rủ tôi vaò trong. Bây giờ tôi an tâm hơn. Phú đã hoàn toàn tỉnh thức chấp nhận cuộc chơi.

Tôi mang gối vào trong, Phú bò theo. Đêm khuya thanh vắng. Tiếng nước róc rách vổ vào mạn thuyền, tiếng cá đớp bóng nghe thật rõ và tình tứ. Tôi ôm Phú. ấm quá. Tay tôi tha hồ cầm cặc Phú nhồi, nắn. Phú cho tay sờ vú tôi, rồi bóp nhè nhẹ. Trong khoang ghe, ánh trăng ngoài kia chỉ lọt vào mờ mờ. Cả hai không nói nhau một lời. Tôi lột quần Phú ra rồi cởi luôn quần áo của mình. Hai chúng tôi trần truồng ôm nhau siết mạnh, để tìm ấm. Lúc đó Phú thực thụ động. Có lẽ lần đầu tiên tiếp xúc với dục vọng, Phú chưa biết phải làm gì, phần Phú cũng ngại ngùng, bất ngờ vì những cảm giác lạ đến cùng một lúc. Tôi phải dìu Phú từng bước, đi vào khoái lạc xác thịt. Tay tôi vẫn còn nắm cứng cặc Phú. Tôi gác một chân lên người Phú, rồi cầm cặc cà nhẹ ở miệng lồn. Cả hai bắt đầu rên nhẹ. Có lúc sướng quá, Phú đòi hẩy vô, mà tôi không cho. Tôi cừ rà rà như vậy thật lâu.
Sướng lắm chị Phàn ơi! Cà lồn là cái khoái nhất của tôi. Đụ, tôi chưa chắc khoái bằng cà lồn. Tay Phú bóp mạnh vú tôi hơn, rồi nói rất nhỏ:
– Cháu mê cặp vú này lâu lắm rồi dì biết không? Xuống sông tắm. Cháu vẫn ngồi trên ghe nhìn lén. Cái áo trắng bám sát vô da thịt dì, làm nổi hẳn cặp vú da hồng, có cái núm cộm hắn lên. Tắm xong dì vào khoang thay đồ. Cháu lại nhìn lén. Thèm được bóp cặp vú no tròn đó mà không dám. Cháu định bụng, bữa nào dì ngủ mê, cháu sẽ táo bạo sờ một chút cho đã thèm. Không ngờ… bữa nay… dì cho…

Tôi biểu Phú cứ bóp. Bóp cho đã nư. Nếu muốn thì cứ bú. Và, chị Phàn ơi, nó mừng quá đổi, leo lên táp một đầu vú bú tới tấp. Hết vú này tới vú kia. Trong khi nó bú, con cặc nó cứ chạm qua chạm lại hai bắp vế của tôi. Tôi dang chân ra chờ đợi, mà thằng nhỏ hình như không dám. Nóng quá, chịu không nổi nữa, tôi kéo Phú lên. Tay tôi lòn xuống ưới, cầm cặc cho ngay ở miệng lồn. Rồi tôi ấn đít
Phú xuống. Tôi nhắm mắt, nằm nghe khúc gân vào từng nấc, từng nấc, và lút hết. Tôi dâm đãng tìm môi nó nút. Tôi bảo Phú đưa môi qua cho tôi đã cơn thèm.
Tôi biết rõ mình đang làm chuyện kỳ cục mà không thể ngừng được. Nội tâm øng hực lửa tình. Máu dâm cắn xé từng tế bào của thân thể. Sự thèm muốn xác thịt hôi thúc tôi, che mắt tôi. Rồi ngoại ảnh quyến rủ nữa. Trong một khoang ghe chỉ rộng bằng cái giường. Glữa giòng vắng vẻ, nửa khuya. Bao ám ảnh hằng ngày của Phú của tôi… là chất rơm làm cho ngọn lửa dục vọng bỗng cháy bừng giữa
hai dì cháu mà xem ra ai cũng là thủ phạm.

Vì, chị nghe đó, Phú đã tự thú là từng nhìn lén tôi tắm dưới sông, thay đồ trong khoang ghe. Nhưng còn tôi? Tôi cũng từng nhìn lén Phú trần truồng nhảy xuống nước gỡ lưới. Lúc nó trèo lên ghe, tôi cũng chết sững khi nhìn thân hình và bộ phận sinh dục của nó. Tôi đã cố tình tắm một cách khêu gợi, cố tình bày hàng ra cho Phú thèm. Khi thay đồ trong khoang ghe, tôi làm như quên không đóng cửa
khoang, để cho Phú tha hồ nhìn thân ngưừi nẩy lửacủa tôi…

Tôi đã đánh trúng huyệt của Phú. Nhưng nó có bị ngã hay không cũng còn do Phú. Cớ sao Phú đã rủ tôi vào nằm trong khoang cho ấm? Và cớ sao Phú đã quay sang ôm tôi để tôi tự do cầm cặc cà lồn, rồi thốt lời tự thú? Tôi có ngụy biện không? Chắc là có. Có để không áy náy, mắc cở với chính mình, với Phú.

Tôi mặc kệ. Thèm đụ quá, tôi vạt mọi lý luận khác sang một bên. Với lại ở đây, bây giờ, ai? Ai đã mắt thấy tai nghe? Chẳng lẽ Phú là người cười khinh tôi? Mà có như thế chăng nữa, với tôi, cũng chắng sao. Tôi cứ bước tới. Cặc của Phú đã lút sát trong lồn tôi. Nhưng Phú nằm yên một cách tội tình. Hình như Phú chưa dám tự động làm gì hết dù khả năng sinh lý trời cho cũng đủ để Phú có một cử động nào đó cho sướng, như nắc tới chẳng hạn. Tôi ôm nút lưỡi Phú say sưa. Bất giác, tôi sàng nhẹ cái đít cho cu Phú cà ở miệng lồn. Tôi sàng mạnh dần. Tôi chưa bao giờ được tràn ngập sung sương như đêm đó. Tôi nghe tiếng nước vổ êm đềm vào thân ghe, tiếng âm ư của Phú. Hai tay tôi tập cho Phú nắc, bằng cách nhốm đít Phú lên, rồi ấn mạnh xuống. Cứ tiếp tục làm như thế vài chục lần, tôi bất ngờ buông tay ra, Phú đã tự động nắc. Chị Phàn ơi! Lúc Phú nắc bạo là lúc Phú đã trớ thành người chồng của tôi…

Gió sông thổi mát lạnh mà tôi vẫn thấy ấm. Tôi tê tái mê man, ngập chìm với cái đụ ngàn vàng, bất ngờ đêm đó. Tôi tận hưởng, tận hiến.

Nghe bà Tư kể thím nhớ đến buổi chiều mư’a ngoài ruộng bắp. Cái khó cũng là cá i thú , vì nó là buổi đầu. Hồi hộp, lo sợ, sung sướng, tò mò, đủ thứ tạo cho mình một cảm giác tuyệt trần không có gì sánh nổi. Bà Tư tiếp:
– Hai dì cháu tôi ôm nhau đụ mê man như vậy thật lâu. Tôi lật Phú nằm xuống dưới, tôi ngồi lên dộng cọc. Rồi không biết tôi nghĩ sao, rút lồn ra,ngồi hẳn lên mặt Phú, bắt Phú bú. Cũng thế, lúc đầu Phú ngỡ ngàng. Nhưng tôi huấn luyện cho một lúc Phú thành thạo đến nổi làm tôi phải ra ngay trong miệng Phú vừa lúc tai nghe tiếng gà nhà ai gáy xa xa…

Cứ thế đêm kế đó, tiếp đến những đêm sau. Có khi giữa trưa khi tôi lcn chợ bán cá xong, về chèo ghe cột ở dưới một lùm tre kín đáo. thế là dì cháu lại đụ chát chúa, đụ say sưa, có khi quên cả ăn cơm.

Cho đến một ngày, thấy phú vất vả quá với nghề chài lưới, tôi dựng lên cái quán bán hủ tiếu dưới bean đó Rồi chuyện tôi với nó lấy nhau không qua được mắt tò mò của dưluận. Cả Phú lẫn tôi, cuối cùng, đã chấp nhận bỏ hết vào đây để sống, để mua sự tự do.

Đây này, cả bốn chúng mình trần truồng sống với nhau một cách thoải mái như vầy là tự do. Nếu không toàn đời sống thì ít ra cũng một phần đời mình phải có tự do chớ? Tôi chọn vào đây để sự tự do của mình không đụng chạm đến đời sống của kẻ khác.

Con biết không? Đêm đó thím với Sâm ở lại nhà bà Tư một đêm. Một đêm lạ lùng. Ăn, đụ, ngủ và sống nhưkhông phải đang sống ở trần gian. Nó như một hành tinh xa xôi lắm với địa cầu khắc nghiệt, hung dữ.

Và cứ lâu lâu một lần, Sâm lại rủ thím vào thăm vợ chồng bà Tư để được những buổi tm”a, những buổi tối thoải mái. Vì chỉ có cái nhà nơi chân núi xa xôi hẻo lánh đó thím và Sâm mới tìm được sự hồn nhiên tuyệt vời của sinh lý. Thím có lén lút ngủ với Sâm ở căn nhà này, như con đã thấy lúc nãy, nhưng vẫn là lén lút. Như thế vẫn còn nỗi lo âu, phập phống. Sâm có đưa thím vào rừng thưa hay ruộng bắp, thì cũng chỉ là những nơi chốn giới hạn, vẫn có phập phồng Còn trong đó, là một thề giới riêng. Một hành tinh cách biệt với địa cầu, chẳng có gì ràng buộc,
bức ép. Tự do như gió thổi trên mây, như chim hót trcn ngàn, như nước cuồn cuộn chảy trcn suối. Một ngày sống trong đó nên thơ, thú vị bằng một tháng
quanh đây…

Tôi ôm thím hôn, siết chặt. Mửng cho bà đã tìm được một thú vị để sống. Phải sống cho ra sống. Tôi không muốn thím làm một cái xác không hồn, để tàn lụi dần trong những cơn thèm khát cay nghiệt, ray rút, cho đến cuối cuộc đời, trở về với cát bụi. Chưa ai giải thích và chứng minh thật rõ ràng sự khác biệt về đời sống của hai hồn ma: Một thật đạo đức và một không đạo đức. Dĩ nhiên chữ đạo đức ở đây phải được hiểu theo nghĩa những luật lệ sống do con người đặt ra. Nghĩa là hai hồn ma đó, bên kia thế giới, ai đã lên thiên đàng và ai về địa ngục?
Không có câu trả lời!

Nhưng tôi, vâng chính tôi, xin mạnh dạn chứng minh rằng khi sống, về tình dục, ta cứ thích gì làm nấy, sẽ thấy thiên đàng ngay trên trần thế. Ngược lại, bó cuộc đời giữa những khung sắt thuần phong, đạo lý tứ đức tam tòng con người sẽ vô cùng khốn khổ. Đó là địa ngục trước khi được chết. Sự suy nghĩ của tôi có thể làm người khác lợm giọng, khó chịu. Thì tôi cũng thế khi nghe ai oang oang giảng đạo
đức luân thường.

Tôi đang thấy thím Hạnh có lý. Bác Ba gái có lý. Bác đã tắm cho anh Khang, ngủ với anh Khang. Hiện bác đã dùng căn phòng mà trước kia hai vợ chồng bác đã sống, để làm nơi truy hoan. Không chỉ với Khang, mà còn với Lê Hoành, tên cai lính nổi tiếng về tình dục….
Tôi và chị Cúc vẫn là “hầu thiếp ” được cưng chiều nhất của bác Ba. Hai đứa tôi thay nhau phục vụ ông. Bất kể ngày đêm, ông cần là tụi tôi chia phiên ứng chiến. Ngủ với bác Ba, tôi thích, không nhlrng vì quyền lợi vật chất như tiền bạc, vòng vàng, mà còn vì bác là một tay chơi tuyệt hảo, hào hoa phong nhã . Tôi còn một
cái thú nữa khi giao du xác thịt với bác là bác Ba, một quan huyện nghiêm khắc nổi tiếng, từng xử nhưng vụ án tình vô cùng quan trọng, nhưng đã bị tôi sai khiến hành hạ như tên nô lệ mỗi lần tôi thoát y nằm trong phòng máy lạnh của bác. Tôi
bảo bác làm gì là bác răm rắp nghe theo. Nghĩa là tôi thấy tận mắt con người thật một trăm phần trăm của bác.

Lời ông phán giữa huyện đường có thể làm rơi một cái đầu, hay bỏ tù khổ sai chung thân một tên loạn luân. Mà ở đây, ông loạn lừng trời với Cúc, với tôi

Bà Loan, vợ ông nữa. Ở ngoà i đường, nhìn vào cái dinh cơ đồ sộ của quan huyện, không một ai có thể dám nghĩ trong đó có những ổ làm tình hoạt động ngày đêm. Nó loạn nhất thiên hạ. Mạnh ai nấy đụ. Đụ tàn sát, đụ lia chia. Làm nhưcuộc đời này chỉ có đụ là quan trọng.

Tôi với chị Cúc được bác Ba cho hay là bà Loan đang say đắm Lê Hoành, tên tù chung thân về tội đụ con nít do bác xử. Bà thường cho những tên lính thân cận bắt giải Lê Hoành đến tưphòng để phục vụ sinh lý. Giờ hành lạc của bà vdi Lê Hoành thường là buổi sáng, sau khi bác Ba ra xử án ở huyện đường. Biết thế tôi với Cúc lén vào phòng bà, kiếm một chỗ kín để mục kích. Mục kích không phải để xoi mói đời tư của bà, nhưng là để xem Lê Hoành đã có những bửu bối gì có thể làm bà mê mệt.

Khoảng chín giờ, con hầu mang cho bà hai bát yến hầm với nấm đông cô. Một cho bà, một cho Lê Hoành.

Chín giờ mười, Lê Hoành bước vào với chiếc áo tù Hắn cao to vạm vỡ. Trán cao, lông mày rậm. Mặt chu điền với hàm râu quai nón rậm đen, tóc rối. Cặp môi dày khi cười cho thấy cál miệng rộng và hàm răng trắng sáng. Bà Loan đến cài chặt cửa, rồi nắm tay Hoành dẫn đến ngồi cùng ăn yến với bà. Hoành ngồi đối diện. Bà Loan gác hai chân lean bắp đùi Hoành, vừa ăn vừa hỏi:
– Đêm qua anh ngủ ngon không?
– Đêm nào mà ngủ không ngon. sáng nào cũng “cày chết bỏ ở phòng này, nên buổi tối nằm xuống là đi liền.
Bà Loan cười đưa tình:
– Bởi vậy người ta mới chuẩn bị yến cho anh tẩm bổ. Rồi rượu thịt ngày hai mâm, dâng tận miệng trong tù.
Lê Hoành vẫn trách xa trách gần:
– Nhưng anh vẫn muốn ra khỏi tù. Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại. Chán quá. Mới có ba tháng mà gần như ba chục năm. Nếu ở chung thân trong đó chắc anh chết sớm.
Bà Loan vẫn nhìn đưa tình, nhỏng nhẻo:
– Thả anh ra để anh đi đụ con khác à? Em không muốn. Anh phải chung thân với em. Em cứu cho anh khỏi đứt đầu là hên rồi. Anh không có cái của quý ngàn vàng đó, bây giờ mồ anh đã xanh cỏ. Vậy em giam anh ở đây với em ngày lẫn đêm
có được không?
– Ời,Để xem. Em muốn là được. Anh không nghe:
“Giai nhân là mẹ thiên hạ ” à? Làm đổ ngai vàng còn được huống là…

Bà Loan là giai nhân thật. Không thế mà lại được bác Ba chấm làm phu nhân. Sắc đẹp của tôi với Cúc không thể nào bì với bà. Suối tóc đen huyền, dày rậm, uốn gợn, bồng bềnh dài quá lưag. Cái trán thấp chữ nhơn. Căp mắt to, sáng rực như sao. Cái mũi cao vừa phải, dọc dừa, thẳng tắp. Cặp môi mọng, tout lên như lúc nào cũng nhoẻn cười. Da bà trắng hồng sang cả. Hai cánh tay thon chắc tròn trỉnh. Hai bàn tay với những ngón suông dài nhọn ngòi viết với các móng đỏ quyến rũ.

Tôi nghĩ với chừng đó thứ đẹp bà phải là hoàng hậu mới đúng. Chớ sao chỉ là vợ một quan huyện? Bà đang mặc đồ ngủ mà trông bà quyến rũ mời mọc, gợi tình nhưthân hình đã thoát y. Bác Ba yêu bà như vàng ngọc. Chỉ có một lần bắt gặp bà tầm cho Khang, rồi đụ Khang, mà ông ghen lồng ghen lộn. Cho đến moat hôm ông được mật báo lê Hoành ngủ với bà. Thế là ông chia lìa xa cách. Hên cho Hoành. Cơn ghen của ông có thể làm ông ra mật lệnh thủ tiêu Hoành ngay tức khắc, không cần phải xử tội cho tốn giấy mực.

Nhưng bà Loan đã đưa lưng ra hứng tội, xin giảm khinh đổi án tử hình thành khổ sai chung thân. Rồi lẽ ra Hoành phải bị giam ở một hoang đảo. Nhưng cũng chính bà xin cho Hoành ở “tù ” tại một nhà kho của huyện đường.

Cái gì đã làm cho bà trở nên có quá lực với bác Ba như thế? Dù là đẹp trời nhưng bà là ngưừi đàn bà lăn Bác Ba có thể dứt hẳn, đuổi bà ra khỏi nhà để rãnh tay trả thù Lê Hoành. Tại sao phải chìu bà đến mức hơn cả Đường Minh Hoàng chìu Dương Quý Phi? Bí ẩn đó chỉ có mình chú Hạnh biết. Và nếu bể ra, bác Ba chẳng những phải mất chức quan huyện mà còn có thể bị tù suốt đời. Chú Hạnh kể:

Trước kia bà Loan là con gái của giàu có ở biên giới Miên Việt. Ông buôn lậu á phicn và đá quý. Một lầ của bác Ba chận bắt hai ghe chở nay thạch của người Tàu đó, giải về huyện đường. Vợ con người Tàu cùng cô con gái (tức 16 tuổi) bị trói dẫn ra xử. Bác Ba tuyên án tử hình người chồng, chung thân khổ sai cho người vợ và cô gái, đồng thời tịch thâu tang vật trị giá mấy chục triệu. Trong phiên xử, bác Ba cứ đưa mắt nhìn say mê cô con gái. Lẽ ra bản án không đến nỗi nặng như thế. Nhưng bác tuyên án với dụng ý nên vợ chồng ôn Tàu cho người đưa tiếng gã Loan cho bác Ba vô điều kiện, cho luôn vài chục triệu để xin tha bỗng cho cả gia đình và đừng tịch thu tang vật.

Vậy là bà Loan lean xe hoa về ở bác Ba mà không chút long yêu thong. Bà bắt đầu một cuộc sống tình dục that loạn, mà khởi đầu là ngủ với anh Khang, con bà Hai Thơm cùng xóm.

À thì ra vậy. Đúng là gậy ông đập lưng ông. Bác đã dùng quyền của công lý đưa bác Loan vào một hoàn cảnh chẳng đặng đừng. Nên hôm nay bác phải nhấm mắt giả đui. Mà bà Loan loạn, bác cũng loạn theo. Bà ngủ với Khang. Bác ngủ với Cúc. Họ trả tự do cho nhau. Không trả không được. Nên bà Loan thoải mái muốn đưa trai vào phòng lúc nào cũng xong.

Ăn xong tổ yến, bà đứng dậy, đi lại sau ghếHoành, ôm Hoành hôn say mê rồi hứa:
– Sẽ có một ngày anh được thong dong sống ở ngôi nhà tráng lệ sang trọng này. Không ai dám động tới anh.

Hoành bỏ dỡ tô yến, đứng lên ôm bà hôn trả lễ về lời hứa ngàn vàng đó. Hoành mừng như được lên tiên, bế thốc bà Loan lên hôn. Từ một cai lính làm việc trong huyện đường, Hoành đã được ngủ với bà huyện rồi bây giờ lại sắp công khai làm nhân tình ăn ở đi đứng, tự nhiên ngay trong nhà của quan huyện. Còn gì hơn nữa! Hoành cởi hết áo quần ra, chỉa con cặc lạ lùng về hướng bà Loan. Con cặc đã to, dài, với cái đầu như trái mận còn có hai sợi gân to chạy dài trên lưng cặc. Bà Loan đứng mĩm cười nhìn Hoành, một thân người cao lớn, với những bắp thịt
săn cứng, nước da ngăm đen như một tướng cướp rừng xanh. Hoành chưa bao giờ biết mệt về sinh lý.

Nội cái thân người vạm vỡ và cái bửu bối vàng ngọc đó thôi, Hoành đã thừa sức chinh phục không biết bao nhiêu là đàn bà, lại còn thêm sức dai dẳng có thể làm cho phái nữ ngất ngây vài ba tiếng. Bà Loan yêu Hoành là phải. Bà còn muốn Hoành chung thân với bác thì phải biết Hoành bản lĩnh cỡ nào.

Bà Loann thấy Hoành trần truồng, bà cũng cởi hết ra đứng đối diện với Hoành. Phải nói bà là người trời cho đẹp. Tôi không thể tưởng tượng bà là người đã có con. Lông lồn bà dày, đen kịt, mọc tràn ra đến gần bắp vế và leo lên gần rốn. Hoành, rất chậm, bước đến, nâng mặt bà lên ngắm như ngắm một bức tranh. Tay Hoành đan vào tóc bà vuốt rất nhẹ và nói:
– Nếu ở lầu son này với một giai nhân tuyệt sắc như Loan, anh tình nguyện chung thân!

Bà Loan sướng tê người khi nghe Hoành tình nguyện như thế. Hai tay bà đưá lên nâng mặt Hoành. Bà cho những ngón tay đùa cợt hàm râu quai noun của Hoành, rồi níu xuống, tặng Hoành một nụ hôn dài lê thê. Hoành vạm vỡ ôm sát tấm thân ngọc ngà trắng nuột của bà Loan, chỉa cặc ngay mu lồn bà mà cợt mà khiêu khích.

Hai chân bà nhón lên. Hai bàn chân thon dài trắng hồng. Chỉ nhìn hai bàn chân đó cũng đủ chết người rồi, cần chi phải nhìn thứ khác. Bà đưa tay cầm cấc Hoành vuốt ve, nựng nịu, rồi cho vào miệng lồn, hẩy tới. Tôi có cảm tưởng chiếc cu quá lớn so với thân người của bà. Có cái gì đó không đúng cỡ, không xứng đôi, mà rồi nó đã vào hết, biến mất trong xa khi Hoành nhẹ bế bà lên. Bà tréo hai chân vòng
chặt cái mông của Hoành. Hoành hơi cong lưng, nhấn sát đít vào bà, rồi nắc êm đềm, thật êm đềm.

Thân thể của Hoành là bức thành có thể bao che cho bà khỏi bất cứ cơn bão táp bào. Đã dính sát vào Hoành, bà mất tiêu hình dáng, chl còn đầu tóc đen huyền xỏa ra như mây bồng bềnh và đôi chân dài trắng tươi quấn lấy Hoành.

Tôi với chị Cúc ngồi trong góc, nắm cứng tay nhau, nín thở. Nín thở để chiêm ngưỡng một hình ảnh đẹp như tranh. Người Hoành to lớn mà động tác làm tình
tl’ì cm dc m, thư thả . Hoành nắc thậ t chậ m. nhl(ng chắc nịch. Cái nào đáng cái nấy làm bà Loan thoát ra tiếng rên cũng khoan thai như gió thoảng. Hai mắt bà nhắm khít. Bà ngã đầu tựa vào ngực Hoành như đứa bé ngủ trên vú mẹ. Tưởng tượng con cặc kỳ dị của Hoành nằm ycn trong đó cũ ng đã là m thành quách ngã nghiêng cần gì phải nắc. Vậy mà Hoành bế bà đi tới đi lui, nắc thật đều đặn, không dứt. Thật chết người. Tôi nghiến răng, nuôi một giấc mơ. Mơ rằng hôm nào đó, nếu có cơ hội, tôi sẽ cướp Hoành một lần khỏi tay bà Loan. Tôi muốn Hoành cũng bế tôi như thế.

Rồi bà Loan gỡ khỏi người Hoành, bắt Hoành bế ngược bà lên. Nghĩa là bà dộng đầu xuống bú cặc Hoành. Còn lồn bà thì ngay miệng Hoành. Hai chân bà đưa lên không trung. Một kiểu bú lạ lùng tôi chưa từng thử qua. Trông bà như con dơi dộng đầu ăn quả chuối. Còn Hoành như một con gấu đang táp một con sò ở gềnh đá. Tiếng bú, liếm nhau vang lên nhè nhẹ nhưng hình ảnh vô cùng gợi dục đó làm cho loan tôi nóng như ai háp lửa. Một đỗi lâu, họ hạ xuống nằm sóng sượt trên nền thảm xanh râu. Hoành chổng cặc lên cho bà Loan bú. Con cặc quá to. Nó chẳng vửa với cái miệng xinh xắn của bà Loan, mà bà vẫn cố ngoạm vào, tràn trề, ngon miệng…

Tôi nuốt nước miếng. Tôi muốn nhảy bổ ra xin bà cho tôi bú ké với. Bú xong bà lên ngồi trên mặt Hoành, cày, bừa hàm râu như bàn chải của Hoành. Bà nói nhỏ như thở than:
– Em phải ở lại ngôi nhà sang trọng này cũng vì. anh. Vì nợ em đã trả xong rồi. Em muốn bay xa, tìm riêng cho mình một hạnh phúc. Cũng may có anh. Em cũng sẽ chung thân với anh thôi. Không có gì của anh làm em chê được. Đó anh ơi, hàm râu xuất sắc của anh cũng đã giết người rồi, còn cần gì nữa. Ối, nó quét ray rức lồn em. Đã quá đi Hoành ơi. Lưỡi anh nữa hả? Cho em sống với Hoành. Sáng nào em cũng ra hai ba lần thế này thì làm sao em thở được hả mình? Bú đi anh! Liếm mạnh đi! Em không có thời con gái, nên em phải tận hưửng tuổi gái hai con. Anh muốn gì em cũng chiều được miễn đừng xa em. Thực ra em muốn giam anh lại. Chớ nếu muốn, em vẫn bảo chồng em cho anh trắng án. Ghê gớm chưa. Bà Loan ngồi cả trên mặt pháp luật. Bà đã nói “Giai nhân có thể lật ngã một ngai vàng”, sá gì cứu một tử tội như Hoành. Có ai ngờ đằng sau cái ghế bác Ba ngồi ở huyện đường có bà.
Bà mới chính là người cầm cân nẩy mực. Sự công bằng ở đây phải đi đôi với tiền bạc (như trường hợp cha mẹ bà) hoặc phải có cái gì khác biệt thiên hạ (như Hoành) Mặt trái của pháp luật là bà Loan. Ai muốn thành công thì phải đi cửa hậu, đeo nhẫn kim cương gõ cửa. ở trong này bà Loan nghe thân chủ gõ cửa, ắt
biết là chiếc nhẫn mang hột lớn hoặc bé. Và tội cũng được giảm khinh theo tỷ lệ lớn bé của những chiếc nhẫn đó. Có những nạn nhân thay vì được pháp luật
che chở, nhưng vì nghèo, đôi khi trở thành thủ phạm.

Hoành nhờ có những năm tháng làm ở huyện đường đã hiểu biết rất rõ những điều đó. Nhất là khi đã trở thành tình nhân của bà Loan. Hắn thừa biết uy lực bà Loan trên cả bác Ba. Tiếng hét của bà ra lửa. Bà nổi giận là đất nứt, núi lở, sông cạn, lửa bùng. Bác Ba cũng phải nể vì, huống chi là Hoành.

Cho nên làm tình nhân của bác, Hoành sung sướng, nhưng lo âu. Vì bản tính Hoành hay lang chạ. hờ có một thể chất mạnh xuất sắc, và một bửu bối lỵ kỳ, Hoành như hạ chứ không phải một bà Loan. Nhưng hắn gờm và khiếp lắm.
Bà đã cứu cái đầu của hấn. Trả lại, hắn phải làm bà vừa lòng những buổi sáng như hôm nay. Nếu chỉ một lần làm bà phẫn nộ, thì Hoành sẽ bỏ thân với cát bụi.
Hoành bú bà tuyệt trần. Phải nghề nghiệp lắm mới làm bà la hét quá trời như thế. Hai tay bà nâng, bóp cặp vú. Mặt ngữa ra, gào thét như con mẹ điên:
– Giàu có mà chi. Ai giàu bằng em? Mà sao tình thì em thiếu thốn. Hoành ơi, anh cho em nhiều quá. Cám ơn anh. Anh phải chung thân với em. Nhớ nhen anh!
“Nhớ nhen anh”, bà nói thật êm đềm, lãng mạn. Nhưng Hoành không nhớ thì sẽ biết. Rồi bà xuống ngồi lên cặc Hoành mà đụ. Tôi tưởng bà ngồi lên cái ống tre. Dữ dằn quá.

Nước lồn tôi ứa ra ướt nhẹt. Tôi nhìn chị Cúc. Mặt chị trở nên đần độn, hôn mê. Dâm đãng cũng làm chị chết ngất, thèm thuồng như tôi. Sáng nay, tôi với Cúc không những được xem một trận đụ nay quyến rũ, mà còn chứng kiến mặt trái của huyện . đường đầy nghiêm trang, quyền thế của bác Ba.

Xong, bà bắt Hoành lên nằm đụ. Hình như Hoành đụ để trả lễ. Nhịp nắc của Hoành đều đặn không có chút gì sáng kiến hay nhiệt tâm. Vậy mà bà Loan để
mê. Bà cấu, bà cào dữ tợn cái lưng Hoành. Tôi thích nhìn hai bàn chân xinh đẹp của bà triển ra để hưởng sướng. Hoành nắc không biết mỏi. Và khi bà Loan
gầm thét dữ dội để ra, tôi mới thấy tài nghệ tuyệt vời của Hoành thật sự. Hoành cầm một chân của bà đưa lên cao. Tay kia hắn chà mạnh hột le. Con cặc rút ra đút vào chật cứng miệng lồn. Bà Loan càng gào thét, Hoành càng làm dữ dội hơn. Toàn thân bà rung. Mắt trợn trắng. Miệng líu quíu những gì không rõ. Khi bà hoàn toàn im lặng, Hoành ngừng hết lại, rút cặc ra, cúi xuống nút, liếm miệng lồn, nuốt heat nư(fc nhờn của bà đã tiết ra lúc nãy.

Bà nằm bất động, nhưcái xác không hồn một lúc, rồi bảo:
– Thôi được. Kể từ hôm nay anh cứ ở trong phòng này. Cứ thong thả ra vào như người nhà. Để em bảo gia nhân hầu hạ anh. Nhớ không được ra khỏi nhà nếu không có sự đồng ý của em. Em phải bận ra huyện đường vì hôm nay có vụ xử hơi lớn.

Nói xong bà diện đồ đi mất. Hoành vẫn trần truồng nằm đó với nỗi vui được tự do và nỗi lo không còn được lang chạ như xưa. Được ra khỏi tù chung thân thì bị trói suốt đời để hầu hạ bà Loan. Trong hai cái, Hoàng phải chọn một.
Hoành nhớ rất rõ bác Ba bắt quả tang hắn đang làm tình với bà Loan. Nhưng tội danh khi mang ra xử thì khác: Tội loạn dâm Vơi cô gái ờ trọ dc~n mang bầu. Cả hai tội Hoành đcu phạm phải, nhưng hác Ba không dám bêu xấu danh dự của sự mình, nên phải xử tội loạn dâm.

Tôi với chị Cúc nắm tay bước ra. Hoành giật mình. Phản ứng tự nhiên bắt hắn lấy cái gối đè lên che cặc lại Chị Cúc nhanh nhẹn giật chiếc gối ra. Cặc Hoành vẫn còn chổng ngược. Đến gần tôi mới thấy con cặc quả tình to thật. Hắn ngồi dậy dựa lưng vào thành giường, dương đôi mắt kinh ngạc nhìn hai đứa tôi. Sao tự nhiên lại có hai cô bé lù lù ở sau tủ bước ra? Cúc trấn an ngay:
– Đừng lo. Việc gì của bà Loan với bác, hai đứa tôi đều nghe và thấy lừ đầ u. Bác cứ yên trí xem hai chúng tôi là bạn. Bạn đồng điệu. Tụi mình cùng moat máu với nhau mà…

Hoành càng thảng thốt. Chị Cúc táo bạo hơn, ngồi cạnh giường đưa tay cầm con cặc to chần dần của Hoành, tay kia chị cởi nút áo, quay lại tôi chị hất cằm bảo:
– Vắng chủ nhà, gà bươi bếp một bữa coi Lựu. Cởi đồ ra đi!

Tôi nhanh nhẩu cởi truồng ra. Mắt Hoành càng dương lớn hơn. Hắn như rơi vào vườn địa đàng. Hai cô bé, một 18, một 19 lõa thể đến tấn công bất ngờ cùng một lúc. Tôi cầm tay Hoành đặt vào vú tôi. Chị Cúc leo lên giường nằm xéo, cầm con cặc Hoành bắt đầu hôn say sưa. Hoành như bức tượn, choáng váng, không biết phải làm gì. Tôi kéo Hoành name dài xuống, để chị Cúc đùa với cặc hắn. Còn tôi, tôi leo lên ngồi trên mặt, bắt hắn phải bú tôi như đã bú bà Loan lúc nãy. Tôi ngồi quay mặt lại nhìn chị Cúc đang đắm đuối với một con cặc to quá cỡ.

Râu quai nón, râu rìa của Hoành cạ xát miệng lồn và hột le của tôi làm cả thân người tôi rung chuyển. Đây là trò bề hội đồng. Đúng nhưlúc chúng tôi đè Khang hay Vĩnh ra đụ ở tổ quỷ, nên cả Cúc lan tôi đều thành thạo bài bản.

Chị Cúc ngậm đầu cặc Hoành. Cũng như mồm bà Loan, mồm của Cúc quá nhỏ.Tôi có cảm tưởng hai khóe miệng của Cúc sẽ bị rách toạt ra. Chị cố ngoạm cho hết mà nó như mồm con trăn đang loay hoay với một con nai to tướng. Miệng chị ngoạm, tay chị xụt. Còn Hoành thì banh lồn tôi ra, cho lưỡi thọc sâu vào âm đạo mà liếm. Tôi sướng quá la làng:
– Bác Hoành ơi! Bữa nay bác phải đụ hai chị em tụi cháu mỗi đứa một cái nhen. Thấy bác đụ bà Loan cháu thèm quá. Một lát nữa bác phải ẵm cháu lean như ẵm bà Loan nhen!

Dưới kia, bú đã đời, chị Cúc leo lên ngồi cọc tre. Hai tay chị banh miệng lồn đỏ au, kê ngay cặc Hoành ngồi xuống. Thánh thần ơi, tôi thấy nó vào, vào ngọt
xớt Chị Cúc ngước đầu lên, nhắm mắt hét lớn:
– Lựu ơi, sướng lắm Lựu ơi! Sướng gấp mấy lần đụ anh Khang, anh Vĩnh. Ôi! Để chị đụ một lúc rồi chị nhường cho em. Bác Hoành ơi! Cặc bác to quá bác ơi? Bác được tự do rồi, tụi cháu canh bữa nào mẹ ra huyện đường là vô đây đụ bác nhen? Đụ tụi cháu hổng có bầu đâu đừng sợ! Tụi cháu uống thuốc ngừa thai mỗi ngày từ mấy năm nay rồi. Ôi? Sướng qua Lựu ơi!!!

Tô i thấy chị Cúc phải nhổm lê n ngồi xnống thật cao vì cặc bác Hoành dài quá. Dài hơn của chú Hạnh, của Sâm, của bác Ba. Chị Cúc sướng quá mà mặt nhăn nhó như khóc. Cặc của bác Hoành thọc sâu. Hai bàn tay thon nhỏ của Cúc vẫn banh lồn. Tôi đã quá Đã không bút nào tả xiết. Hàm râu quai noun của bác lợi hại kinh khủng. Bà Loan cứu mạng bác Hoành là phải. Bà si mê Hoành không cần đến dư luận thị phi, vì bà nghĩ xưa kia bác Ba cũng làm chuyện tày trời với gia đình bà, với bà. Sao chẳng ai nói lấy một lời? Có phảl vì bác Ba giàu có và quyền
thế? Nếu đúng vậy, thì bây giờ cũng với hai thứ giàu có và quyền thế, bà loạn bốc lên, xem ai dám nói, dám cười.

Chị Cúc giã xuống dồn dập với những tiếng rên thê thiết. Cặc bác Hoành láng bóng vì nước lồn của chị Cúc. Tôi bắt Hoành phải dùng hai tay bóp vú tôi. Tôi đang “đụ ” trên lưỡi, trên mặt Hoành vừa được xem Cúc đang tàn bạo “chuốt” cọc tre của Hoành. Hoành nằm dưới tái tê, sướng như lên tiên. Suốt một đời lang chạ của Hoành, chưa bao giờ bác được một trận đụ bất ngờ với hai đứa trẻ con cùng một lúc. Mà là những trẻ con thành thạo, nghề nghiệp như người lớn.

Sau gần nửa giờ đụ liên tục, chị Cúc la bể nhà để một mình ra ào ạt trên cặc bác Hoành. Ra xong, chị nhổm lên ngồi xuống một cách từ từ, nhắm mắt lại, bặm môi để thở và hưửng cho hết dư vị sự khoái laic thần tiên. Xong chị nhường “cọc” cho tôi. Rồi thay thế tôi trịn lồn lên mặt bác Hoành.

Thèm con cặc lớn quá nên tôi phải bú cho nó thỏa ước mơ. Vì lúc nãy thấy bà Loan liếm nó, tôi nuốt nước miếng. Tôi lau sạch nước lồn của Cúc ướt đẫm
trên con cặc, để quan sát “thằng nhỏ “. Ngón cái và ngón trỏ của tôi vòng không giáp. Nó đen đúa, dài như quả dưa leo. Hai sợi gân trời cho nằm song song và ngoằn ngoèo trên lưng. Tôi lấy mũi hôn một cách thương yêu trìu mến. Hôn bằng mũi nó lãng mạn đa tình hơn là bú. Chưa bao giờ tôi hôn cặc ai lâu đên thế. Tôi quý nó, cưng nó như một bầo vật. Tôi hôn luôn hai ngọc dương và chùm lông quắn rậm rì mọc lên tđi rốn.

Có lẽ tôi đa tình và thâm trầm hơn Cúc. Tôi cầm cặc bác chà lên mất, lên tóc, rồi kẹp giữa hai vú mà cà cho đã cơn dâm. Xong đâu đó tôi mới bắt đầu dùng đầu lưỡi đánh vòng vòng cái vành nắp nhạo. Tôi chuốt mơn man êm đềm, làm cái mông bảo Hoành nhổng lên mấy lần. Thỉnh thoảng tôi ngoạm nó, để yên một lúc lâu, rồi mới bú vài cái, lại nhả ra, hôn bằng mũi. Nghĩa là tôi vờn nó như mèo vờn
chuột, đùa, nghịch cho thỏa hết tò mò rồi mới leo lên, xỏ cọc vào đụ.

Chị Cúc nói đúng. Cặc bác vào lồn rồi, tôi không còn nhớ tới người tình nào nữa. Nó đánh nhòa heat quá khứ trong tôi. Tôi chỉ còn biết mê đắm và dấn thân cho lúc đó. Bà Loan đã coi khúc gân này lớn hơn quyền thế và tiền bạc đang có, hơn cả miệng đời xoi mói của thiên hạ. Bà có lý. Nếu tôi là bà, tôi cũng chỉ có thể làm đến thế mà thôi. Cuộc đời chỉ đứng ngoài xa mà chửi đổng. Chứ giá như vào đây
nhìn, hôn, bú rồi đụ thử một lần cặc bác Hoành, có lẽ ai cũng thành người câm.

Không những vậy, mà có khi còn đánh nhau dành nó làm của riêng. Như tôi hiện giờ, tôi ao ước, chỉ ao ước thôi, là làm sao giữ được bác Hoành làm của riêng. Với con cặc lạ đời này, tôi có phải làm nô tỳ cho nó suốt kiếp cũng không sao. Tôi nhắm mắt nói với bác Hoành:
– Bác ơi! Xin bác ẵm con lên như ẵm bà Loan lúc nãy!

Chị Cúc đứng dậy để Hoành thoải mái xốc tôi lên, ẵm đi tới đi lui. Tôi bắt chước bà Loan, ngã đầu, nhắm mắt trên lồng ngực nở nang đầy lông lá của Hoành như đứa trẻ ngủ trên vú mẹ. Tôi hẩy cái đít nhè nhẹ tới vừa đụ vừa lim dim “ngủ “, hưởng cho thật hết phút thần tiên hic~m có này. ẵm tôi thì dĩ nhiên nhẹ hơn bà Loan, ncn bác Hoành tha hồ nắc. Tôi nói thật nhỏ:
– Anh ơi! Mình dính nhau mãi như thế này được không? Đừng gỡ em ra ! Đụ thật lâu rồi lát nữa ra với em nhen?

Chị Cúc nằm trên giường ngắm bác Hoành đụ tôi, rồi nói:
– Bữa nào chị cũng bắt bác ẵm chị như thế. Sướng lắm phải không em?

Tôi gật đầu, rồi âm ư nhỏng nhẽo như tiếng trẻ con vòi bú. Hai tay bác bợ mông đít tôi nhấn mạnh tới đưa lên đưa xuống. Tôi sướng tê người. Tưởng là lồn tôi không sao tiếp thu được con cặc dài kinh khiếp đó. Lồn nhỏ mà. Thế nhưng sao chẳng còn chút nào của khúc gân Hoành nằm bên ngoài. Cho nên mỗi lần bác nắc tới, tôi nghe cấn cấn ở đáy lồn. Đó là phút thần tiên nhất của tôi. Xong tôi bắt bác đặt tôi lên giường mà đụ. Sức nặng của bác làm cho những cú nắc thêm ma lực. Tôi bảo bác nắc mạnh, dồn dập, và phải cùng ra với tôi.

Toàn thể cái giường kiểu Hồng Kông của bà Loan rung động. Chị Cúc la phụ vởi tôi. Hoành điên cuồng:
– Đây nè Lựu ! Riêng tặng cho em đây. Anh đã lắmđây. Anh bắn vô nhen! Đó Lựu ơi! Hứng, hứng đi Ôi! Trời ơi!!!

Tôi không còn biết gì nữa. Tôi xỉu đi mất mấy giây khi những tia khí của Hoành ria mạnh vào đáy lồn tôi. Một bả vai của Hoành chảy máu vì năm ngón tay nhọn của tôi tàn bạo bấm mạnh vào. Hoành thở không? Đừng gỡ em ra ! Đụ thật lâu rồi lát nữa ra với em nhen?

Chị Cúc nằm trên giường ngắm bác Hoành đụ tôi, rồi nói:
– Bữa nào chị cũng bắt bác ẵm chị như thế. Sướng lắm phải không em?

Tôi gật đầu, rồi âm ư nhỏng nhẽo như tiếng tre ûcon vòi bú. Hai tay bác bợ mông đít tôi nhấn mạnh ới đưa lên đưa xuống. Tôi sướng tê người. Tưởng là lồn tôi không sao tiếp thu được con cặc dài kinh khiếp đó. Lồn nhỏ mà. Thế nht(ng sao chẳng còn chút nào của khúc gân Hoành nằm bên ngoài. Cho nên mỗi lần bác nắc tới, tôi nghe cấn cấn ở đáy lồn. Đó là phút thần tiên nhất của tôi. Xong tôi bắt bác đặt tôi lên giường mà đụ. Sức nặng của bác làm cho những cú nắc thêm ma lực. Tôi bảo bác nắc mạnh, dồn dập, và phải cùng ra với tôi.

Toàn thể cái giường kiểu Hồng Kông của bà Loan rung động. Chị Cúc la phụ vởi tôi. Hoành điên cuồng:
– Đây nè Lựu ! Riêng tặng cho em đây. Anh đã lắmđây. Anh bắn vô nhen! Đó Lựu ơi! Hứng, hứng đi Ôi! Trời ơi! ? !

Tôi không còn biết gì nữa. Tôi xỉu đi mất mấy giây khi những tia khí của Hoành ria mạnh vào đáy lồn tôi. Một bả vai của Hoành chảy máu vì năm ngón tay nhọn của tôi tàn bạo bấm mạnh vào. Hoành thokhông? Đừng gỡ em ra ! Đụ thật lâu rồi lát nữa ra với
em nhen?
Chị Cúc nằm trên giường ngắm bác Hoành đụ tôi, rồi nói:
– Bữa nào chị cũng bắt bác ẵm chị như thế. Sướng lắm phải không em?

Tôi gật đầu, rồi âm ư nhỏng nhẽo như tiếng true con vòi bú. Hai tay bác bợ mông đít tôi nhấn mạnh tới đưa lên đưa xuống. Tôi sướng tê người. Tưởng là lồn tôi không sao tiếp thu được con cặc dài kinh khiếp đó. Lồn nhỏ mà. Thế nhưng sao chẳng còn chút nào của khúc gân Hoành nằm bên ngoài. Cho nên mỗi lần bác nắc tới, tôi nghe cấn cấn ở đáy lồn. Đó là phút thần tiên nhất của tôi. Xong tôi bắt bác đặt tôi lên giường mà đụ. Sức nặng của bác làm cho những cú nắc thêm ma lực. Tôi bảo bác nắc mạnh, dồn dập, và phải cùng ra với tôi.

Toàn thể cái giường kiểu Hồng Kông của bà Loan rung động. Chị Cúc la phụ vởi tôi. Hoành điên cuồng:
– Đây nè Lựu ! Riêng tặng cho em đây. Anh đã lắmđây. Anh bắn vô nhen! Đó Lựu ơi! Hứng, hứng đi Ôi! Trời ơi!!!

Tôi không còn biết gì nữa. Tôi xỉu đi mất mấy giây khi những tia khí của Hoành ria mạnh vào đáy lồn tôi. Một bả vai của Hoành chảy máu vì năm ngón tay nhọn của tôi tàn bạo bấm mạnh vào. Hoành thở như trâu. Quả tình bác thích tôi thật nên đã đặc biệt ra trong tôi sau khi đã đụ khơi khơi hai người: bà Loan và chị Cúc.

Ba chúng tôi nằm soải người ra nhìn nhau trò chuyện làm quen và hẹn hò -những trận đụ hấp dan tới Chị Cúc nói:
– Bác bây giờ là của chung nghe chưa? Hể vắng bà Loan, là hai đứa cháu thay nhau vô đây đụ bác đó nghe?

Bác Hoành cười sung sướng và hỏi:
– Nói mà có nhớ lời không? Lần tới bác đụ kiểu khác. Bảo đảm tụi cháu chỉ chịu được nhiều lắm là 15 phút.
Tôi cười ngạo mạn và tự cao:
– Hứm, chưa ra nghề mà đã hợm mình !

Tôi nói cho có nói chct kỳ thực cũng phả i thầm phục sức dẻo dai của bác lắm. Hơn một tiếng với bà Loan, nửa liclng với chị Cúc, nửa tiếng với tôi bác mới chịu “nhả đạn”, thì bác là loại kiện tửng rồi còn gì. Khi đã thân mật, tôi bắt bác phải kể vụ lăng loàn” với cô Sen, cô gái ở trọ nhà bác. Bác kể:
– Thiệt là trăm dâu đổ đầu tằm! Tội nghiệp cho thằng đàn ông, nhất là đàn ông có con cặc kỳ dị như bác. Khi đụ thì cả hai cù ng sướng. Khi chuyện đổ bể, thiên hạ nhất định đổ tội cho đàn ông. Nói thật với hai cháu, đời bác, bác chưa hề mở lời dụ dỗ ai hết. Hữu xạ tự nhiên hương. Mình lỡ mang cái bửu bối nổi tiếng đó nên đàn bà con gái làng trên xóm dưới nó bao vây, rình rập, tự dẫn xác tới dâng hiến. Như sáng bữa nay đây. Hồi nãy hai cháu làm bác tưởng là ma.

May mà có quen biết với Cúc. Nếu không bác đã la làng. Rồi hai cháu đè lên đụ bác. Đó ! Nếu chuyện đổ bể ra, thì thếnào bác cũng lại ngồi tù vì dụ dỗ gái vị thành niên, mặc dù trên thực tế, bác bị hai cháu tấn công.

Vợ mấy thằng lính ngoài huyện đường cũng vậy. Một con được bác đụ rồi là thế nào cũng đi đồn rân trong thicn hạ. Cuối cùng đến tai bà Loan. Bả bắt sống bác. Bắt bác phải đụ bả nếu không bả kiếm chuyện bỏ tù. Chuyện con Sen cũng vậy. Chẳng là ở nhà, mỗi đêm bác đụ bà xã là bả la bài hãi. La mà ai đi ngoài đường cũng nghe. Phòng con Sen kế bean mà bác quên để ý. Lần nào hai vợ chồng đụ, nó cũng bắt ghế nhìn lén. Nó mới mười tám tuổi chớ bao nhiêu.

Một buổi sáng, bả đi bán ngoài chợ. Bác thức day hơi trễ. Khi đi ngang qua phòng Sen, bác thấy nó cởi truồng nằm tênh hênh trên giường. Nói có trời làm chứng, dù bác là đàn ông bay bướm, thèm của lạ lắm, nhưng thấy cô gái nằm phơi vú, phơi lồn ra, mình không dám nghĩ gì quấy hết. Bác thấy nó nhắm mắt ngủ, nên lấy cái mền nhẹ đắp kín đáo cho nó, rồi đi ra sau rửa mặt súc miệng. Cứ nghĩ là đêm qua chắc trời nóng quá nên nó cởi đồ ngủ cho mát.

Chừng bác vô trở lại, lại thấy nó tung mền ra name trần truồng phơi lông lá một cách quyến rủ. Bởi lần này nó xoay người ra cửa, thòng hai cái đùi trắng phau xuống đất, hai bàn tay thì úp lên hai trái vú. Bác đứng đó nhìn chăm chú mà rống ngực đánh ầm ầm. Bác sợ, bởi lỡ bả về thình lình thấy cái cảnh này, bác ăn làm sao, nói làm sao. Sợ thì sợ, mà chân bác đứng cứng ngắc ở đó, không chịu đi, vì hình ảnh quá hấp dẫn. Sen lại chàng hảng, nên dưới lớp lông đen, bác thấy rõ ràng hai mép lồn nó đỏ au banh ra. Những câu hỏi dồn dập đến với bác lúc đó là : “Sen đang say ngủ, hay cố tình làm một cử chỉ khêu gợi? Vừa lúc nãy nằm kiểu khác và đã được bác đắp mền lên, sao bây giờ mền tung ra và nằm kiểu khác?”

Dù vậy, bác cũng rón rén một lần nữa, lấy chăn nhẹ đắp cho nó, rồi trở về phòng tìm bao thuốc lá. Đang ngồi hút thuốc thì bác bỗng nghe bên phòng giống hệt tiếng rên của bà xã bác:
“Tôi nói rồi nghe không anh Hoành, anh mà đi đụ con khác là tôi cắt cặc anh, bằm nhỏ cho vịt ăn nghe chưa? Ôi, chết em anh ơi. Hai sợi gân cặc của anh
độc đáo quá đi anh Hoành ơi? Đụ em suốt đêm nay nghe anh. Khoan ra, đợi em với nhen…”

Đại khái nó bắt chước giống hệt mấy câu bả rên. Bác tò mò nhìn qua khe ván căn phòng. Nó vẫn nằm nhưcũ, nhưng cho tay chà cái hột le, một tay bóp vú. Tiếng la của nó mỗi lúc một lớn. Bác sợ quá. Sợ hàng xóm ai nghe được họ nghe được sẽ nghĩ là bác đang làm gì nó trong này nên nó mới kêu tên của bác. Con nhỏ độc thiệt. Hoảng quá, bác bỏ điếu thuốc, chạy qua bịt miệng nó lại, và la nhỏ:
– Sen, làm cái gì mà la oải trời vậy. Lỡ ai họ nghe được….

Nó vẫn nhắm mắt, vờ ngủ, nói giọng mớ, và cũng bắt chước mấy câu của vợ bác: “Ôi, anh đụ hay quá anh Hoành. Đó anh ơi, nắc xéo như vậy em chịu đó. Chết em anh Hoành ơi ! Rút cặc ra xuống bú em đi. Mau đi Hoành. Bú lồn em đi! ! !”

Bác vô cùng bối rối, lúng túng không biết phải xử sự làm sao. Bác chưa từng có tà ý ngủ với nó. Vì làm việc ở huyện đường, mắt bác thấy biết bao nhiêu vụ xử người lớn lấy con nít đều bị tù mọt gông… Nên bác khiếp sợ, hoàn toàn không dám. Sen lại mớ tiếp: “Ôi mau bú lồn em, em banh sẵn đây nè, đưa lưỡi vô sâu đi mau. ”

Tâm trạ ng bác như kẻ trộm. Đứng trước hủ vàng của thân chủ rồi mà tay không dám thò vào. Sợ vợ bác, sợ hàng xóm, sợ pháp luật. Tim thì căng thẳng, mà chân thì cứ muốn đứng lại. Hai tay Sen đưa lên bóp vú, bóp kinh khủng và mớ: “Đó anh, bóp vú như vậy ở dưới đụ mới sướng. Bóp mạnh đi, liền đi! Ra đóng kín cửa lại mình đụ, mau lên. Em nứng quá rồi Hoành ơi!!!”

“Ra đóng cửa lại mình đụ, mau lên, em nứng quá rồi Hoành ơi!!!” Không! Câu đó thì bà xã bác chưa từng nói, vì bác thư(~ng đụ bả lúc nửa đêm, tối lửa tắt đèn. Đâu có sợ ai thấy mà đóng cửa. Câu đó, chính Sen biểu bác. Vậy mà bác cũng đuổi ý nghĩ loạn đó. Cứ cố tưởng là Sen đang mớ. Nhưng thú thật cặc bác lúc đó đã cứng như khúc củi. Rõ ràng bác bị quyến rủ, bị níu kéo. Miếng mỡ đang dâng
tận miệng. Thân hình Sen hấp dẫn quá. Gái 18 nhưng to con, ncn nó nhưgái 20. Vú lớn, lông rậm, da trắng phau.

Bác không dám ngắm nó nữa. Nhắm mắt, quyết định đắp chăn cho nó lần cuối cùng rồi phải bước ra. Bước ra tức khắc, nếu không một trong hai người, hoặc cả hai sẽ mắc tội. Nhưng khi bác định quay đi, nhanh như chớp tay Sen níu bác lại. Sen mở mắt nhìn bác với cặp mắt khác thường mời mọc, nhoẻn miệng cười thật dễ thương lôi cuốn. Cháu biết, lúc đó tim bác muốn xé lồng ngực nhảy ra ngoài. Mắt bác mờ hết. Mờ vì không khí dâm dật, hình ảnh dâm dật. Lửa dục vọng bốc lên hừng hực. Bác chưa có quyết định gì thì Sen chồm lên, bấu vai bác đè xuống
và một tay nó cầm cặc bác một cách táo bạo như Cúc làm sáng nay.

Bây giờ thì giọng Sen nhỏ xuống, nhỏ như thì thào:
– Bác ơi! Con nứng qua hết chịu nổi rồi. Bác biết con bị mất ngủ bao nhiêu đêm vì tiếng rên của bác gái không? Trên hai năm!!! Hai năm đằng đẳng con bị kích dâm ngay ở cái tuổi dậy thì. Cái tuổi mà vú mới dậy, lông lồn mới chớm, bắt đầu có kinh. Những lúc bác đụ ban ngày thì con còn nhìn lén thấy được con cặc dị hợm này. Còn ban đêm, tối như mực, không thấy gì hết, tiếng la của bả làm con chết điếng, tê tái một mình. Con đã thủ dâm theo tiếng rên của bả. Phải tưởng tượng con cặc của bác đang nằm trong lồn bả. Bên kia bả ra, bên này con cũng ra. Ra một mình, làm tình một mình… Nó vô duyên một cách kỳ cục. Con cần có con cặc. Lấy đâu ra? Nên bác ơi, bữa nay con phải bạo động. Phải xông tới. Vì không
như thế, biết bao giờ mới nắm được cặc bác như bay giờ.

Nói vậy rồi Sen đứng lên, đóng khóa cửa phòng lại, tuột cái quần đùi của bác ra, ngoạm ngay cặc mà bú một cách sớ tnlờng, vì đã học rất kỷ vào những lần bả bú bác. Hơn hai năm nhìn lén để học thì là gì không giỏi. Thực ra, tình dục không cần học, ai cũng biết. Trời đất sinh vậy mà.

Bác sướng không thể tả được. Bác quên nó là con gái ở trọ. Bác còn mong cho mau được bú lồn nó và trèo lên đụ nó để xem cảm giác sẽ sướng bao nhiêu lần khác hơn là đụ bác gái. Sen dâm hơn bác tưởng. Nó leo lên cầm con cặc quét miệng lồn cho đã rồi xuống bú tiếp. Nó không kể đến bác. Chỉ biết làm sao cho đã cơn thèm thì thôi. Bác có cảm giác như cho Sen mượn cặc để làm tình chớ không phải cả hai đang hưởng. Nhưng bác vẫn sướng vì cảm giác lạ cảm giác mà xưa nay bác chưa từng hưởng qua. Chưa ai bú cặc bác lâu nhưvậy. Trên nửa tiếng đồng
hồ, mồ hôi của Sen vã ra trên trán, trên lưng, trên ngực. Mà Sen vẫn hì hục chăm chỉ bú. Có lẽ nó thèm quá, và đây cũng là lần đầu được bú, nên nó cố cho
“no”, cho thỏa hết nỗi ước mong. Bú đã, nó ngừng, nhìn bác, rồi nằm dài lên người bác, ấp cái mu lồn trên con cặc. Sen nút lưỡi bác.

Nghĩa là vợ bác làm sao nó làm giống hệt vậy. Những cái sướng nửa vời như thế nó lãng mạn và hấp dẫn làm sao. Trong khi bác cứ tưởng bú xong, con Sen sẽ nằm lên đụ. Thì không, Sen chỉ nằm nắc khơi khơi, trịn cái lồn ướt nhẹt lên cặc bác và nut lưỡi liên tục. Làm bác gần ngộp thở. Được một lúc thì cô nàng cho tay xuống, cầm đầu cặc để ngay miệng lồn, nhấn xuống, nhấn xuống. Cháu ơi! Nếu
lúc đó có quan huyện đứng đó thì bác cũng xin đụ xong rồi hãy thọ tội. Bác đụ biết bao nhiêu người rồi, chưa có lần nào sướng lạ lùng như lần đó. Bác nằm dưới ngửi mùi tóc, mùi cổ, mùi gái trinh của Sen tỏa ra ngào ngạc. Sen sướng quá, la rất nhỏ, sợ thiên hạ nghe:
– Anh Hoành ơi! Anh đi đụ con khác em sẽ cắt cặc anh bằm nhỏ cho vịt ăn. Em đã quá Hoành à ! Em nằm lên anh đụ hết sáng nay. Sáng mai, sáng mốt, và suốt đời nghe Hoành? Anh dẫn em đi kiếm chỗ khác ở. Mình làm vợ chồng đi Hoành. Em thèm đụ quá anh ơi! Lồn em lúc nào cũng nóng rang. Nhớ hể không có vợ ở nhà là vô đụ em nghe anh? Anh bỏ em, em chết cho anh coi! Em đụ anh sướng không?
Bác gật đầu. Sen hỏi tiếp:
– Có sướng hơn đụ với bả không? Nói thật cho em nghe.

Bác gật đầu. Bác trả lời thật tình. Sướng không thôi chưa đủ nghĩa. Phải có chữ gì khác đúng nghĩa hơn, trang trọng hơn, tình tứ hơn, thậm thúy hơn mới diễn tả nổi. Sen thích thú lắm. Cái thích của kẻ mới khám phá ra một điều lạ cho thể xác, lẫn thích thú của một người chiến thắng với kẻ tình địch. Vì Sen nói: “Thấy bác gái đụ bác, bên này con ghen quá ! !”

Một cái ghen vô lý. Nhưng Sen vẫn ghen. Sen ghen chỉ vì cùng với bả, hai người cùng yêu moat người đàn ông có sức làm tình tuyệt vời, dẻo dai vô địch. Đó cũng là lý do lúc nãy Sen hôn cặc bác khá lâu Trong tâm tưởng, Sen nghĩ là hôn lâu như thế để hưởng hết cái dị kỳ, cái khác lạ của một con cặc có đấn hai người yêu quý. Sen dành phần thắng. Bây giờ Sen đang kéo dài trận đụ thì cũng để hưởng cho hết cái gì Sen muốn hưởng, để lại “nước nhì” cho bà già, vợ bác.

Sen đụ bác kinh khủng. Sen quyết làm cho bác ra vài lần để tối nay không còn đủ sức đụ bác gái. Vì sen không muốn nghe những tiếng rên khoái lạc từ bên kia vọng qua nữa. Dù sướng tuyệt cùng, bác cũng cố vận dụng hết khả năng kéo dài để Sen phải ra trước, ít nhất vài cái. Và như bác tiên đoán, được gần nửa tiếng, Sen ập xuống bác, la nhỏ bên tai bác:
– Anh Hoành ơi! Thua anh rồi anh ơi! Anh có nghe nước em rỉ ra không. Ối trời ơi! Sướng gấp triệu lần thủ dâm Hoành ơi! Ra với em đi. Sao không nghe gì hết vậy. Sướng, sướng lắm bác ơi! Ngày nào cũng phải đụ như vầy nghe bác !
Sướng quá. Sướng đến mất bình tĩnh, Sen gọi bác bằng anh rồi bằng bác. Bằng gì mà chả được. Nghĩa lý gì nữa cách xưng hô trong khi da thịt đã vào nhau, trong nhau cả nửa tiếng đồng hồ. Sen phục bác quá. Sen đã bị bác “đánh bại. ” Sen dùng toàn lực để quyết đốn gục con cáo già này mà rồi bó gối chịu thua. Bác lật Sen nằm ngửa ra cho bác ngắm từ đầu xuống chân trong khi Sen thở và “dưỡng quân. ” Mồ hôi trên trán làm những sợi tóc rối ngoằn ngoèo trên mặt Sen. Cặp vú vun lên no cứng cũng bóng những mồ hôi. Bộ lông lồn dày đen, xoắn tít, không còn thấy mu ở đâu cả. Bộ đùi dài thon trắng ngần, dang ra ơ hờ sau một trận quyết liệt.

Bác dang rộng háng Sen ra, trổ tài nghệ cho Sen phục thêm. Ngậm vào hột le, nút nhẹ, bụng Sen giật bưng bưngg. Hai tay bác bợ cặp mông của Sen để dũa
cái mồng đóc như bác đã làm sáng nay cho bà Loan. Sen ríu người lại, ngậm miệng thật chặt để không phát ra tiếng cuồng bạo. Chl được có mấy phút, Sen
vò tóc bác và la thật nhỏ:
– Cho em nghỉ chút đi anh! Anh làm gì mà em sướng quá vậy? Muốn em ra nữa phải không? Ôi, tối nay mà em nghe bác gái la bên đó là em đốt nhà này cho anh coi. Anh không được bú bả nghe chưa? Ôi, sướng quá Hoành ơi là Hoành. Cám ơn anh. Sướng hơn đụ hồi nãy nữa anh ơi!

Sen hẩy mông đít theo từng động tác bú của bác và sàng rất mạ nh. Cơn dâm của Sen lại nổi dậy. Lần đầu tiên Sen được bú lồn. Bác bú ngon lành, tận sức để nuốt hết bao nhiêu nước nhờn Sen tiết ra. Mùi nước thơm đặc biệt, mù i gái trinh xông lên từ lồn, từ háng của Sen, tất cả níu cái mặt bác dính sát vào chòm lông không hở một ly. Bác gồng cái lưỡi, đổ hết nội công mài dũa cái lồn của Sen. Mới được 20 phút, Sen rung toàn thân, mặt nhăn như khóc, nức nở nbững tiếng rên đứt quãng. Sen ểnh cái mông cao lên, đè cái đầu bác xuống và nước lồn ứa ra ướt đẫm cửa mình.

Phải thú thật. Không chỉ nhờ cái lưỡi, mà chính là do hàm râu quai nón rậm rì này đã đưa Sen lên chin từng mây xanh. Sen rũ liệt, ngoẹo cái đầu sang một
bên thở hổn hển.

Bác trườn lên, cho con cặc vào rất êm, nấc rất êm, cốđưa Sen lại một cơn sướng hung tợn nữa. Mười phút đầu giao đấu, Sen án binh bất động. Đến phút thứ 11, khi bác lót một cái gối dưới mông Sen cho mu lồn lên cao thì Sen điên cuồng như một con hổ dữ. Sen lồng lộng chiến đấu tay đôi với bác. Bác thích thế. Như vậy mới xứng là địch thủ. Sen tha hồ muốn sàng, muốn hẩy cỡ nào cũng được. Bác cứ
nhịp một, nhịp một, nên xuống, giã xuống những cú nắc tóe ngôi sao, thấy mây xanh, không kịp la. Gần một tiếng xung trận, cũng chính Sen thủ thỉ:
– Con ra nữa nè bác ơi! Ra với con một lần đi!

Bác bung ga, tăng tốc độ, quyết tặng Sen một lần ra. Tay bác dd mông đít Sen lên, bác nắc dồn dập và ra khí đầy ắp lồn Sen. Con bé ôm bác như trói vì nó nghe những tia khí bắn vào liên tục trong đáy lồn. Bác mệt như chưa bao giờ mệt. Vì đã gần hai tiếng, dù sướng quá, bác vẫn phải kềm lại. Đến phút chót tung hết lực lượng vào trận để tận hưởng cái khoái lạc ngàn vàng, nên tứ chi bác chầng còn
nhấc lên nổi nữa…

Sau đó, suốt hơn một năm, đcm đụ bà xã, ngày hẹn hò với Sen. Bác đã cẩn thận cho Sen uống thuốc ngừa thai. Nhưng con bé, một hôm “gần” bác đã thú thật:
– Con không uống thuốc đã hai tháng nay. Con muốn có con với bác !!!

Hơn sét đánh ngang tai. Bác khiếp sợ quá, tính đưa Sen cho bà mụ Sáu phá thai thì bà xã bác khám phá ra. yà Sen đã chầng ngại ngùng khai hết sự thật. Đó là lý do vì sao giờ này bác nằm đây. Nhưng có xui thì cũng có hên. Vì cặc mà bác bị án tử hình. Rồi cũng nhờ cặc mà còn lại án chúng thân, và bây giờ hoàn toàn tự do trong căn phòng này. Bác đang sung sướng chưa hết thì hai cháu ở đâu lù lù xuất hiện. Bác cũng chới với, hoang mang nhưbuổi sáng trong phòng Sen.

Bác Hoành kể một mạch không chừa một chi tiết nào, làm Cúc với tôi ngồi im lặng tê tái theo từng pha cụp lạc. Bác nói đúng. Chính con cặc quái gỡ đó của bác đã làm say mê phái nữ bất kể một ai, trong số đó có hai chị em tôi.

Từ hôm đó, hể vắng bà Loan là hai chị em tôi đưa bác lên phòng làm tình của bác Ba trên lầu mà thay phiên nhau đụ. Một lần tôỉ tò mò hỏi bác:
– Bây giờ, bác còn thèm đụ Sen không?
Bác im lặng một phút, bằng giọng trầm, thú thật:
– Không biết bác có nên nói không? Sợ nói ra cháu có ghen không? Bởi vì… không biết sao, suốt cả đời lang chạ giang hồ, giờ này nằm trên sung sướng giàu có với giai nhân, bác vẫn không thể nào quên được Sen. Suốt ba tháng nằm trong ngục, hình ảnh bác nhớ nhung liên tục vẫn là Sen. Bác có một bửu bối quái lạ, một thân hình lực lưỡng cao to, một kỹ thuật làm tình tuyệt vời, nhưng cái sướng của xác
thịt là cái cớ duy nhất lôi kéo bác lại gần đàn bà. Bác mê chất lình lãng mạn, bác thương những chi tiết đặc biệt ở ngưòi con gái. Ví dụ, Sen đã giả tiếng mớ để bẩt chước bà xã bác, và cũng để dùng lời gọi đó mời gọi bác. Hay câu nói của Sen: “Đêm nay mà anh bú bả, tôi đốt cái nhà này cho anh coi.” Sen chỉ nói để vừa hăm dọa vừa diễn tả một hờn ghen tội tình de thương. Sen sướng quá mà ghen chứ không phải ghen vì ghét bà xã bác. Nên cái câu nói dễ thương đó đã diễn tả biết bao sung sướng khoái lạc khi Sen được bác bú . Hoặc khi sướng tột cùng, Sen
thường nằm nhăn mặt nhưkhóc rồi âm ưnhững tiếng rên như nhỏng nhẻo. Tiếng rên đó như thay cho lời nói “Không biết đâu, bắt đền đó !” Vân vân và vân vân. Nhiều lắm cháu biết không?

Bác không thể nói hết được bằng lời những đặc thù ở Sen. Nếu ai gần bác rồi không thể quên bác được Thì ai đã một lần ngủ với Sen, chắc phải một đời si nhớ. Cháu còn nhỏ quá, không thể thấu hiểu được những thâm trầm lãng mạn của tình yêu. Sẽ có một ngày nào đó, nhìn chung quanh, nhớ lạ i những người tình, đọc tên từng đứa, cháu sẽ chỉ còn gắn chặt với một người mà chính cháu cũng không hiểu vì sao.

Bác Hoành nói đúng. Tuổi của tôi dù đã đụ khá thiều đàn ông, nhưng tôi như cánh bướm. Đáp vào lài hoa là để hút nhụy. Còn bảo nhớ hoa nào nhất hì chưa. Thấy bác vẫn còn trĩu lòng với Sen nên tôi âm thầm tình nguyện tìm gặp Sen.
Hôm tôi đến, Sen đang nằm thẩn thờ trên võng. Tôi chào chị rồi tự giới thiệu là cháu của bác Ba. Chị đã sanh và cho cháu bé để người cô làm con nuôi. Qua vài câu chuyện, chị Sen đã thân mật với tôi và tâm tình:
– Không biết quan huyện có cho phép thân nhân thăm nuôi không? Em hỏi giùm, nếu có, chị sẽ mỗi tuần môt lần mang thức ăn tiếp tế cho bác Hoành.

Tôi nói hết hoàn cảnh sống sung sướng của bác Hoành. Tôi có cái tính thích tôn thờ sự thật và thích mọi người ai cũng hạnh phúc, nhất là về tình dục. Tôi ra mặt bênh vực cho bất cứ ai bị đau khổ và thiếu thốn tình dục. Nghe tôi tả cảnh sống sung sướng của bác Hoành, chị Sen vui hớn hở, nhưng nghe nói đến sự liên hệ của bác với bà Loan thì Sen sụ mặt xuống. Ghen mà không dám nói. Tôi phá tan cái
không khí nặng trịch đó bằng câu đùa:
– Dạo này, buổi sáng ngủ dậy, chị còn nằm trần truồng mớ không?
Sen hơi giật mình khi thấy tôi biết rõ chuyện của chị, nên hỏi:
– Ủa? Sao Lựu… biết chuyện đó?
Cầm tay chị Sen, tôi ôn tồn cho chị biết tôi cũng là loại gái quá quắt như chị, còn hơn chị nữa là khác. Nên chị không còn e ngại, bắt đầu nói chuyện một cách tự nhiên hơn:
– Còn ai trong nhà nữa mà mớ với nằm trần truồng. Tất cả đều tại chị. Nếu không để mang bầu thì đâu có cớ sự Sanh xong trên ba tháng rồi, thể xác chị
hồi phục lại như xưa, có phần sôi sục đòi hỏi nhiều hơn là khác. Gái một con mà. Bây giờ sung sướng trong lầu son gát tía, bác Hoành có còn nghĩ gì đến đứa con gái ở trọ nghèo nàn hẩm hiu này nữa không?
– Có Bác nhớ chị nhiều nhất so với những người đàn bà đã đi qua đời bác. Nhưng sao chị không cố quên, để tìm người khác mà lập gia đình?
– Nếu dễ dàng như vậy, việc gì chị phải để cho mang bầu.

Tôi hiểu ngay câu nói của chị. Bác Hoành khen chị là phải. Ăn nói khéo quá. Tôi bảo chị an tâm. Trước sau gì tôi cũ ng cho chị gặp bác Hoành.

Rồi một buổi sáng, khi cả nhà tôi đi vắng, tôi đưa bác Hoành qua nằm trong phòng tôi chờ. Tôi mang chị Sen đến, bảo hai người cứ tự nhiên tâm tình, tôi
đi có chút việc. Thực ra, tôi đi ra ngoài. Cũng như lần nhìn lén thím Hoành với Sâm, tôi ngồi, để mắt vào lỗ phên.

Chi Sen chạy đến ôm bác Hoành. Bác Hoành ôm chị. Hai người đều to con, rất xứng đôi, và tự nhiên như cặp nhân tình:
– Tưởng anh quên em rồi.
– Còn nhớ nhiều hơn là khác. Con chúng mình đâu?
– Cô Hai bắt làm con nuôi rồi. Vậy cũng xong. Thà như thế, em vẫn còn chút kỷ niệm. Còn hơn phá thai.
– Có giống anh không?
– Không sót chỗ nào là không giống. Tới con chim cũng giống.
– Chắc em nói đùa? Nó còn nhỏ quá mà !
– Ừ nhỏ, nhưng chim thì bự quá khổ. Bà mụ còn khen mà. Bả nói lớn lên nó “giết” hết gái trong làng. Con nào cũng mê. Bả quên nói thêm một câu nữa,
một câu rất quan trọng…
– Câu nào?
– Tới con gái ở trọ đi học cũng mê chứ đừng nói ai…

Bác Hoành ôm Sen hôn đắm đuối. Sen thò tay cầm ngay cặc của bác, ngắm nghía, rồi nói:
– Để em xét, coi có mất khúc nào của em không. Sen tuột cái quần của bác ra. Củ cải đen chìa ra nhưmột cái ống thổi lửa. Sen quỳ ngay xuống Hoành, nựng nó một cách sùng bài, ngưỡng mộ. Một chi bảo mà không phải ngư(~i đàn ông nào cũng có. Vừa hôn, chị vừa mắng yêu cục gân:
– Tổ cha mày! Mày làm tao nhớ mày muốn điên luôn. Làm cái gì cũng nhớ. Ăn, uống, nghỉ ngơi, tắm rửa, hình ảnh của mày hiện ra trưức mặt như quỷ ám. Nhớ quá cưng ơi, thèm quá cưng ơi. Đừng quên em, em sẽ chết…

Bác cúi xuống, đỡ chị đứng lên, nâng mặt hôn nồng nàn lên môi. Cái hôn thay thế bao lời nói rạt rào ân tình. Sen tự cởi áo, cởi quần. Hai thân thể trần truồng đối diện, cân xứng. Hai khối lửa gờm nhau. Sen thì thào:
– Gần em liền đi. Em nóng như núi lửa đây. Em cần cái của anh vô sâu trong em cho em dịu xuống nỗi khát khao, thèm muốn. Thèm quá anh biết không. Thèm đến khóc, anh ơi.

Sen dang hai bắp đùi ra, để cho cặc bác tự động đi vào Mặt chị nhăn như khóc. Chị nhỏng nhẻo rên cho đến khi khúc gân cứng như củi lút hết vào. Gái một con, thân người chị nở ra sau những ngày nằm lửa. Nó như một trái cây chín tới. Trắng hồng, mịn màng, còn đọng sương. Cả hai đang đụ với tình yêu rào rạt, chất ngất. Cả hai đều nhớ nhau, cần nhau.

Sen nắc như cái máy. Chị cũng bắt bác bế lên như bế bà Loan, bế tôi. Cả hai thả hồn phiêu bạt và cùng la muốn bể nhà. Vừa lúc đó, thím Hoành tôi về tới Tôi đưa một ngón tay ra hiệu cho thím im lặng. Rồi bà cùng ngồi xuống chim ngưỡng một trận đụ kinh hồn của Sen và bác Hoành.

Thím Hoành xưa nay cũng chỉ nghe thiên hạ đồn về Lê Hoành. Nào là ông đã lấy hết đám vợ lính lệ trong huyện đường, đã làm say mê bà Loan. Đã mang tội chung thân khổ sai khi làm cho một cô gái mang bầu. Bây giở bà mới tận mắt thấy họ’đang đụ trước mặt như bà đã thấy vợ chồng bà Tư Dơi trong núi.
Cảnh đụ này hợp với bà nên bà khoái trá như đang xem một cuốn phim dâm. Bà đã khổ công lặn lội trên ba cây số, cùng Sâm tìm cho ra nhà bà Tư Dơi cũng chỉ để tận mắt nhìn cảnh loạn dâm. Hôm nay thì nó bày ra đó, ngay trong nhà bà. Có phần tự nhiên hơn vì cả Sen và Hoành đều không biết có chúng tôi đang nhìn lén.

Tôi thấy mặt thím say sưa, dại hẳn ra như người say rượu. Bà cho tay xuống lồn sờ sờ, móc móc. Nhất là lúc bác Hoành rút cặc ra, nằm ngữa trên giường cho chị Sen bú. Ngoài này bà liếm môi, đưa ngón tay cái vào miệng, thụt tới thụt lui. Rồi bất giác bà tuột quần ra, ngồi bệt xuống, dang rộng bắp vế, cho hai ngón tay vào thụt lồn.

Vừa xem cảnh trong kia vừa xem cảnh ngoài này, tôi nhưthùng xăng chờ lứa bắt. Tôi ước mơ có Khang, có Sâm hay Vĩnh, hay đàn ông nào cũng được, để cho nó bú lồn tôi, hay đụ tôi tức khắc. Liếc thấy buồng chuối già của chú Hoành treo ở bàn ăn. Tôi đến bẻ hai trái. Cho thím một, tôi một. Tôi bắt chước thím cởi quần ra và cứ thế, hai thím cháu vừa thủ dâm vừa xem họ đụ tàn bạo trong kia.

Lần đầ u tiên tôi thử cảnh thủ dâm. Chuối để nguyên vỏ. Nó cũng dài, cũng to như cặc người. Cũng sướng chớ đâu có tệ, vì mình thích đút vô bao xa, chơi kiểu nào tùy ý.

Chị Sen leo lên cà lồn trên mặt bác Hoành. Chị chu hai cái môi lại, thở xì xì, ngữa mặt lên trời la nho nhỏ:
– Anh ơi! Cái bàn chải của anh nó chải miệng lồn em kìa. Trời ơi là trời ! Sướng dễ sợ anh Hoành ơi! Anh có bú ai như vầy chưa? A đụ bà Loan con Cúc, con Lựu. Anh có bú họ nhưvầy không? Nói thiệt em nghe? Em ghen quá rồi đây nè.

Sen hỏi cho đã cơn sướng. Chị đâu có cầ n bác trả lời Làm gì đụ mà không có bú. Nhất là đàn hà con gái, khi nhìn thấy hàm râu của bác là da lồn nổi ốc trân, máu nóng chạy rầ n rần. Ông bà gọi “Nam tu, nữ nhủ”. Đàn ông phải có hàm râu, Đàn bà phải có cặp vú Hai món đó là loại trang sức khêu gợi sự dâm dục người khác giống. Đằng này, bác lại có cả râu rìa, lẫn quai nón ! Chỉ có chết mà thôi.

Người thèm nhất bây giờ phải nói là thím Hoành tôi Bà chưa từng được một hàm râu xồm xoàm như thế cạ lồn bà bao giờ. Và con cặc to dài đen thui nữa. Trái chuối già trên tay hà so với “khúc củ i thịt” của bác Hoành thật như trùn so với lươn. Bác càng nứng, hai đường gân càng hằn rõ lên như hai chiếc đũa. Khi bác đụ, hai sợi gâ n đó cứa rần rần ở mồng đóc Làm cho bất cứ ai được dicm phúc bác đụ cũng phải giật rung người.

Để cho bác bú đã, chị Sen xuống ngồi cọc. Người chị to con như thế mà so với con cặc, tôi vẫn sợ nó làm chị đau, khó chịu. Nhưng trời ơi. Gái một con đang nuết trửng ~’con trăn ” của bác Hoành. Chị nhướng lên, giã xuống tận tình, làm trái chuối già trên tay thím Hoành gần mềm nhũn. Thím mượn luôn trái của tôi, tưởng là bà thay thế trái kia. Lần đầu trong đời, tôi hoa mắt khi thấy bà chắp luôn hai trái cho vào lồn một lượt. Ôi! Thiên chúa ơi! Ông địa ơi! Cao tằng cố tổ ơi! Hãy nhìn xuống mà ngắm một bà sồn sồn đụ một lúc hai quả chuối.

Đầu óc tôi giật bưng bưag như lên cơn sốt. Có như thế thật à ! Ha lần đẻ, lồn bà rộng như vậy sao? Ôi trời ơi! Xem thím đụ chuối còn hấp dẫn mấy làn người ta đụ trong kia nữa ! Cái gì làm cho bà táo bạo đến như thế? Chỉ vì bà nhìn thấy con cặc ly kỳ, có một không hai của bác Hoành đó thôi. Thương thím quá Tôi mặc quần chạy ra vườn lựa một trái khổ qua lớn bằng cặc bác, hái rồi chạy nhanh vào đưa cho bà.

Bà rút hai quả chuối ra, ném cái phạch, banh lồn nhét trái khổ qua vào. Tôi gần đứt hơi, gần muốn ra khi nhìn trái khổ qua vào cách chật chội. Những cạnh sần sùi của nó cưa sừng sực miệng lồn. Bà nhắm mắt, thở mạnh, mà không dám la. Trái khổ qua vào hết nhưcặc bác Hoành đã vào trọn lồn chị Sen trong kia…
Thím nhìn bác nắc để thụt trái khổ qua đú ng theo nhịp. Chị Sen rên giùm bà, la giùm bà:
– Ôi, cặc anh to quá anh Hoành ơi ! Anh có biết lồn em nhỏ lắm không? Anh ơi, coi chừng rách lồn em bây giờ. Hai sợi gân độc địa của anh nữa. Hènchi cả làng mê anh. Anh đụ sướng quá đi Hoành ơi. Anh phải làm cho em ra hai ba lần sang nay nhen. Nhịn thèm lâu quá rồi, bữa nay mới được đụ . Để em nói Lựu dẫn anh qua đây mỗi sáng, mướn phòng này mình đụ nhen anh?

Thím Hoành nghiến răng, mắt bà đổ hào quang. Sự dâm dục hiện rõ lên tròng trắng, cặp môi, và toàn gương mặt đẫm ướt mồ hôi. Bà vẫn thụt trái khổ qua đều đặn ơ cửa mình. Bà không thụt nhanh được như hai quả chuối, bới những cá i cạnh xù xì của khổ qua. Chính những cá i cạ nh đó là m bà chịu hết nỗi. Và giữa lúc trong kia Sen hù ng hổ nắc lên, bác Hoà nh mạnh bạo nắc xuống, hai người tới mức ăn thua, cả hai ôm nhau la oải trời. Ngoài này thím Hoà nh cũng ra. Và bà không dằn được tiếng la cũng lớn như Sen. Bà ngất ngư trong cơn sướng, quên hết.

Tôi tưởng Sen và bác Hoành phải ngưng chiến sau khi nghe tiếng thím la. Nhưng không. Họ vẫn ôm nhau như sam. Không thèm rút ra để lau cho khô. Cứ “đường trơn ướt mưa” làm lại. Những tiếng rên lại vang lên một cách đều đặn tự nhiê n từ trong kia. Nhưng ngoài này, thím ngã ra nằ m yên, thở. Bà buông tay để trái khổ qua nằm ngang tà ng ở trong lồn. Thím gối đầu lên bắp vế tôi, mắt hé nhìn tôi, miệng thều thào:
– Thím chưa từng thấy cặc ai dị hợm như vậy. Ước gì… thím được một lần. Một lần thôi, rồi có chết cũng cam…

Tôi vuốt tóc thím, hứa là sẽ làm bà thỏa nguyện. Chuyện dễ thôi. Trong kia, sau khi bác Hoành đụ cho chị Sen ra lần thứ ba thì ngưag, ôm nhau tâm tình to nhỏ. Tôi với thím xuống làm cơm để khoảng đãi “thượng khách. ” Hai người trong kia mặc đồ bước ra. Tôi mời họ ở lại dùng cơm trưa. Bác Hoành ngồi ở ghế uống nước. Chị Sen ngồi lên bắp vế bác một cách tình tứ và tự nhiên như vợ chồng. Chị cám ơn tôi đã cho chị môt cơ hội ngàn vàng, xong ôm bác Hoành nút lưỡi, âu yếm, coi như không có tôi ở đó. Tôi đang thắc mắc là vì sao họ có thể tự nhiên như
thế thì bác Hoành hỏi ngay:
– Sao? Hồi nãy Lựu với thím Hoành xem tụi bác có đã không?
Tôi nhột nhạt, hơi ngượng vì bác hỏi thình lình, nên nói:
– Dạ… dạ… dạ tuyệt quá, đẹp quá. Đẹp hơn bữa cháu xem bác đụ bà Loan ở phòng bả… bữa đó không bằng một góc…

Nói xong tôi giật mình vì biết mình hớ. Sợ chị Sen ghen nên tôi bịt miệng lại. Chị Sen cười dễ thương rồi nói cho tôi yên tâm:
– Hổng sao. ổng ngủ với biết bao nhiêu người rồi…
– Và không ai bằng Sen hết. Bác Hoành nói ngay. Anh đã khoe điều đó với Lựu. Không tin em hỏi Lựu đi.
– Dạ có. Tôi nói. Bác chỉ thương yêu có mình chị, dù bác đã qua với không biết bao nhiêu là đàn bà con gái khác. Chị phải hãnh diện điều đó. Không dễ gì được một “anh tài” như thế ngợi khen đâu! Em ước mơ làm sao được một phần của chị…

Thím bưag cơm lên. Canh mồng tơi nấu với tôm. Gà xào sả ớt. Thịt luộc ăn với rau sống, mắm cá trèn. Tôi giới thiệu thím với bác Hoành và chi Sen. Bữa cơm vui quá với những lời khen ngợi về hàm râu, thân hình, con cu quái đản và nhất là sức dẻo dai của bác Hoành. Để ý, thỉnh thoảng tôi thấy thím liếc trộm bác. Bà ái mộ bác. ái mộ một cách thực tình, không dấu diếm. Cử chỉ đưa tình của bà giống
hệt của một thiếu nữ ở tuổi cặp kê thấy một thanh niên mà mình ưa thích. Tôi càng yêu thím hơn.

Cơm xong, thím bưng nải chuối xuống mời mọi người tráng miệng. Mỗi người cầm một quả. Bỗng thím nhìn trái chuối, cười khúc khích. Tôi nhớ bà chơi “cặp đôi”, cũng cười rộ theo. Bác Hoành hỏi:
– Sao thấy chuối mà hai người cười quá vậy?
– Dạ tại vì, tôi đỡ lời cho thím. Dạ tại vì… chắc hồi nãy bác có nghe tiếng thím la ngoài này?
– Có bác có nghe. à thôi, bác hiểu rồi. Chắc là chỉ đã dùng…
– Dạ phải. Nhưng không phải dùng một mà là cá cặp Rồi sau đó dùng… trái khổ qua, to bằng của bác… vì nhìn thấy của bác.

Bác và chị Sen cùng cười với chúng tôi. Từ phút đó, thỉnh thoảng bác hay ném về phía thím Hoành vài cái nhìn tò mò và chút hãnh diện vì bác đã có thêm một “tín đồ ” nữa. Thím chúm chím cười làm duyên, khi thấy bác nhìn thím. Nỗi hy vọng của bác càng to lớn hơn.

Xong bữa, Sen kiếu từ ra về không quên cám ơn lần nữa về sự tiếp đãi nồng hậu của thím cháu tôi. Thím hứa là bất cứ sáng nào muốn gặp nhau, chị Sen và bác Hoành cứ tự tiện dùng phòng của tôi. Người cùng “đảng” nên thường tốt và giúp đỡ nhau rất tận tình. Chị Sen về xong, bác Hoành còn ngồi lại uống cho cạn ly nước. Thím mang gói hạt sen ra mời bác:
– Mởi anh dùng mứt sen do tự tay tôi ngào lấy. Nghe tên anh từ lâu. Nghe cả biệt tài lừng lẫy có một không hai trong thiên hạ, mà cho tới bây giờ mới tận mắt… Cô Sen diễm phúc quá .
– Chữ tài đi với chữ tai một vần đó chị. Chút xíu nữa là đầu rơi khỏi cổ cũng vì cái biệt tài lẫy lửng đó Rồi bây giờ được bà huyện cưag chiều như trứng mỏng cũng nhờ nó. Nhưng làm gì thì làm, tôi vẫn yêu Sen không dứt. Tôi biết tôi đang làm một điều quấy là lấy con nít mà không sao ngừng được.

Rồi bác đứng lên kiếu từ để trở về “phòng giam” vì sợ ngồi đây lâu, bà Loan biết được thì bất tiện.

Bác đi rồi, tôi ôm thím hứa:
– Thím yên trí, sẽ có một ngày cho thím huy hoàng thỏa ước mơ.
Như vậy là bà Loan đã lộng quyền đổi án tử l hình của bác Hoành thành chung thân. Từ chung thân còn trắng án. Bác Hoành bây giờ sưđng hơn công tử: “cơm no bò cới.”

Bác Ba tôi biết nhưng ông không cần bận tâm. Vả chăng, nhờ bà Loan đẹp, lịch thiệp, ngoại giao rộng, nên túi bạc của bác ngày càng kếch sù nhờ nhận hối lộ. Có mối vào thì chia hai: Ông một nửa, à một nửa Ông thì trói thiên hạ. Bà thì xuống nước mở trói. Nghĩa là cả hai lợi dụng công lý làm giàu một cách mau chóng. Nên tội gì bác phản đối bà ngoại tình. Bà Loan cũng không dại gì tố cáo ông ăn hối lộ.

Với lại mất bà Loan, thì bác Ba lại được bù đắp bằng hai “hầu thiếp” trẻ trung là Cúc và tôi, Chẳng những bác không ân hận mà còn mừng là đằng khác. Giang sơn của bà Loan coi nhưmọi phòng từng dưới. Còn bác Ba thì tất cả từng trên. Có việc cầ n thì hai ông bà gặp nhau đôi phút. Xong việc là chia tay, phần ai nấy sống. Cho nên trước kia tôi với Cúc có lên lầu để phục dịch bác Ba thì hơi ái ngại bác gái. Nhưng từ hôm bác Hoành được mặc đồ lụa, chắp tay sau đít, dạo mát ngoài sân xem kiểng, ngắm non bộ, thì cặp ba trên lầu tự do, phóng khoáng hơn, loạn hơn.

Dưới lầu cũng có cặp ba: bà Loan, Khang và bác Hoành. Nhớ lời hứa với thím Hạnh là sẽ thu xếp cho hác Hoành gặp thím một lần, nên một buổi sáng tôi mon men đến phòng bà Loan, định gặp bác Hoành. Đến hành lang, ngay chỗ những bực cấp chạy ra vườn, tôi thấy bác Hoành đang đứng chỗ mấy hồ sen cho cá ăn. Định chạy xuống, tôi nghe trong phòng vang lên tiếng bác gái, tức bà Loan:
– Anh tấm cái gì mà lâu quá vậy?

Rồi có tiếng của Khang vang ra từ phòng tắm nói “cái gì đó tôi nghe không rõ. Tôi tức tốc đến chỗ chậu cây ngồi xuống, nấp đó để nhìn qua lỗ khóa cửa
phòng. Bà Loan mặc bộ đồ ngủ mỏng dính. Bà đứng .. chỗ cửa sổ, nơi có ánh sáng rọi vào, ncn tôi thấy hết thân người bà sau làn vải mỏng. Bà đứng đó trang điểm. Thật ra chăng cần trang điểm bà cũ ng thừa đẹp rồi. Nhưng có lẽ sắp “nhập tiệc” với Khang nên bà chu đáo hơn một tí. Tắm xong, Khang trần truồng bước ra, đến bên bà Loan, vừa lau tóc vùa xịt nước hoa.

Bà Loan giật chai nước hoa xịt cho Khang ở tóc, ở nách rồi ở háng. Bà quỳ xuống hôn con cặc của Khang và nói:
– ừm ! Thơm quá, cưng nhất của tôi đây ! Hể thèm là qua đây với em nhen. Không được đi lang hang à ?

Khang ôm sát bà, nhìn ngắm khuôn mặt đẹp như trăng của bà . Cả hai thật xứng đôi vừa lứa. Họ đẹp như tài tử điện ảnh. Bà ngước nhìn Khang rồi nói:
– Anh mới là chồng em. Còn tất cầ những người khác chỉ là nhân tình. Anh thấy có khi nào ra phố em đi với ai ngoài anh?
Khang siết bà mạnh hơn trả lời:
– Ời? Cẩn thận à ! Thicn hạ biết được họ đồn như bà Tư Dơi nào đó là chết nghe bác. Xấu hổ lắm !
– Khó ai biết được tụi mình láy nhau. Mà có biết cũng không ai dám nói. Em cá với anh đicu đó. Vợ ông huyện mà anh. Ncu thiên hạ đà m tiêu được chuyên gia đình ông huyện, họ đã nói lâu rồ i. Đâu đợi tới bây giờ. Đụng tới ông huyện có mà chết à. Muốn làm tiền ai, quan huyện cứ việc dựng chuyện lên, dàn cảnh, cho gia nhân tới bắt, tra khảo đánh đập Lúc đó, vàng, hột xoàn cũng lòi ra chứ đừng
nói tiền. Đó, chuyện không có, ngài còn là m thành có. Huống hồ bép xép tới cái chuyện của ngài, kể như tù không có ngày trở lại. Chuyện anh lấy em không ai biết ngoài quan huyện. Chẳng lẽ quan huyện ngài bán rao à? Em tin một trăm phần trăm là không. Cho nên…

Bà Loan bắt Khang cởi áo ngủ cho bà . Chiếc áo rơi xuống đất để bà Loan lồ lộ tấm thân ngọc ngà đẹp như tiên nga. Không biết bà ăn gì mà da dẻ đẹp như bông bưởi. Bà lớn hơn Khang nhiều tuổi lắm, mà sao trông bà như là cô gái mới lớn.

Tôi chưa thấy cặp nào đẹp và xứng đôi như thế. Hai người đứng nhưvậy nút lưỡi say đắm. Tay Khang xoa lưng, xoa mông bà. Bà cài mấy ngón tay ngà vào tóc còn ướt của Khang. Khang nâng mặt bà lên để hôn cái cổ cao trắng nuột, có đeo xâu chuỗi kim cương chớp chớp thật sang trọng. Khang ẳm bà lên đặt nằm dài trên bàn, rồi chàng ngắm tỉ mỉ từng bộ phận. Khang ôm hôn khuôn mặt đẹp như tranh của bà. Chàng hôn say sưa, hôn như hôn người yêu, vì cái gì trên mặt bà cũng đẹp và thanh tú . Tôi nghĩ nếu bà làm tài tử đóng phim thì chăng có đạo diễn nào chê bà được. Đã đẹp còn sang trọng. Cái đẹp của bà mang vẻ kiêu sa, cao kỳ, hách dịch, vừa nghiêm nghị. Chỉ nhìn vào lỗ khóa này tôi mới thấy bà dâm bà loạn. Còn ngày thường, gặp bà, tôi chỉ chào mà không dám nhìn mặt.

Bà có cái uy nghi tiềm ẩn đâu đó khiến kẻ khác phải bối rối khi nhìn bà. Bà lấy Khang vì Khang đẹp trai. Bà lấy Hoành để thỏa mãn xác thịt. Cho nên bà bảo chỉ có Khang là chồng, còn kẻ khác là nhân tình.

Khang hôn xuống hai vú. Chàng không dùng môi. Chỉ hôn bằng mũi mà bà đã uốn éo, khó chịu, thở hơi dồn dập. Khang có kiểu làm tình riêng của chàng. Người đàn bà nào không kiên nhẫn, có khi phải bực mình tức tối. Chàng tà tà như áng mây chiều trôi, như mực nước lớn bình thản ngoài sông.

Mũi chàng thở và hít sát làn da ở rốn, xuống dần nữa cho đến khi gặp chòm lông nâu đen quăn tít, rậm rì của bà Loan. Đã quen với thói chậm chạp của Khang, bà vẫn nôn nóng đè đầu Khang vào lồn bà và nói nho nhỏ: – Hôn lâu chỗ đó cho em! Nóng quá Khang ơi! Anh có thấy nước em ra ướt nhẹp đó không? Em chàng hảng ra cho anh thấy nè ! Đó, hôn ngay lồn em đi.

Hai tay Khang banh nhẹ lồn bà. Nước lồn loang loáng ướt hai mép. Chàng nghe rõ tiếng bẹp nhẹp khi bà dang rộng lồn ra.

Nhưng Khang vẫn dùng mũi dí vào của Loan để hít. Chàng đưa mũi lên xuống khe Loan. Chàng hít mạnh lắm. Hít cho hết cái mùi thơm đặc biệt của một cái lồn nhà giàu, ăn sung, mặc sướng. Mũi chàng thế cái đầu cặc. Đầu mũi cà mạnh ở hột le. Hai bắp đùi bà Loan rung động thấy rõ. Bà rướn mình thật cao, hai chân triển gân để chịu đựng cơn sướng đang “hành hạ. ” Bà vẫn ngậm miệng để rên thật nhỏ.

Khác với lần bà làm tình với Hoành. Lần đó dã man, cuồng nộ, dữ dội như lửa hỏa diệm sơn, như cơn bão số sáu ngoài biển. Còn bây giờ êm đềm, lãng mạn, tình tứ nhưbản nhạc cổ điển tây phương. Khang chưa bao giờ làm nhưvậy với tôi với Cúc. Có lẽ chàng nghĩ hai con đào nhí này chưa biết thưởng thức “cao lương mỹ vị”, chỉ cho ăn no không can ngon. Và trong một thoáng, tôi giận Khang khinh
tôi Định bụng hôm nào “gặp ” nhau, tôi sẽ bắt chàng trả bài êm dịu này mới được. Tôi mê quá, thèm quá.

Nghĩ gì thì nghĩ, mắt tôi vẫn dán sát ở lỗ khóa, theo dõi đôi tài tử giai nhân đang hưởng lạc.

Hai bắp vế trắng phau của bà kẹp cứng đầu Khang, và la:
– Đừng ác với em quá vậy Khang. Lưỡi anh đâu? (Bà nói nhưkhóc.) Anh chê lồn em phải không? Lồn này thua lồn sắp nhỏ phải không? Nói cho em nghe, mau ?

Tôi hơi giật mình. Sắp nhỏ lài ai nếu không phải là tôi với Cúc? Khang chẳng trả lới, cứ âm thầm, miệt mài với cái mũi. Mỗi lần chàng hích vào mồng đóc bà Loan giật tung cái đít lên một cái. Một ngón tay chàng cho vào lồn bà. Không biết chàng làm gì trong đó mà bà rên lớn:
– Hả, ai vậy? Ai nó đốt nhà em vậy hả Khang? úi, ai quậy ở trỏng vậy? Trời ơi! Hay? Hay quá mình ơi. Sao ngoài này chàng để hột le em nằm không vậy? Bú đi mình ơi! Em lạy mình. Em chắp tay lạy mình đây nè…

Bà chầp hai bàn tay lại, lạy thật. .

Tay Khang mà móc lồn thì thiên thần hay thánh cũng bỏ thiên đàng để sa vào hỏa ngục. Ngày chàng còn chơi trò bác sĩ, mỗi lần tôi dang hai chân ra cho chàng thọc ngón tay vào “khám bệnh” là tôi la, tôi hét, tôi bắt chàng phải cho thêm một ngón nữa mới vừa lòng.

Bây giờ chàng đang “khám bệnh” cho bà Loan. Bà chịu không nỗi ngón tay ma thuật của Khang nên phải lạy Khang bú giùm hột le cho bà sướng tới mức. Tôi đã coi Sâm đụ và bú thím Hạnh. Nhưng cảnh này thực sự làm lồn tôi nứng một cách dữ dội. Tôi có cảm tưởng như hột le tôi đang giật bưng bưng. Tôi cho tay đè sát mu lồn, ngồi chịu đựng. Bà lạy và khóc dối:
– Mình ơi! Mình thương em chút đi. Một chút thôi rồi bỏ ra cũng được. Nó nóng quá mình ơi! Mau lên!

Khang táp vào hột le và bú. Bà Loan cười ngặt ngoẻo, cười dâm dật, cười cho thỏa cơn ghiền. Tay chàng tiếp tục móc. Bà ngưng cười, khóc dối nhỏng nhẻo với Khang nữa:
– Ối cái gì đó vậy? Em hổng biết đâu? Cho cặc vô đụ đi Không em bắt đền à ! Đụ em mới chịu à ?

Khang cầm cặc lên, đâm thẳng vào. Bà há họng, rướn mình lên. Khang ấn xuống, rút lên. Chàng làm cho đến khi con cặc ngập vào trong lồn bà, rồl đứng nắc như một người máy. Hai tay bà Loan đưa lên không trung như chụp muỗi, hai chân bà vòng tréo qua lưng Khang. Khang vừa nắc vừa nhìn bà diễn tả nỗi dâm dật, nỗi khoái lạc đang tràn ngập thân ngưừi bà. Bà nằm nhắm mắt la như ai thọc huyết:
– Trời ơi! Chúa ơi! Cứu con. Ai nó đang đè nó hiếp con kìa. ủa quên! Nó đụ con kìa! Sướng quá, ai muốn chửi con thì chửi. Con nghe. Nhưng đừng bắt con ngưng đụ. Khang ơl! Anh đụ em thiệt lâu sáng nay nghe. Nằm kiểu này đụ đã quá Khang ơi! Anh giết em luôn đi Khang?

Từ ngoài hồ sen đang cho cá ăn, nghe được tiếng la trong phòng, bác Hoành bước vào, gặp tôi đang “quay phim” ở lỗ khóa, bác bình thản như chẳng có gì xảy ra. Có lẽ bác quen với những cảnh như thế này quá rồi. Bác còn vói tay lên tủ lấy hai cuốn sách dày cho tôi lót đít ngồi đ(~ mỏi, rồi rót ly rượu cầm ra lại hồ sen. Tôi bỏ lỗ khóa, chạy ra nói chuyện với bác:
– Bác biết họ đang làm tình trong đó hả?
– Biết chớ. Sáng nào cũng vậy: Không bác thì Khang, phải đụ bà một cái trước khi bà ra huyện “làm việc “. Có Khang bác đỡ mệt. Ăn hoài một món cũng ớn quá cháu biết không?
– Bác muốn đổi món không?
– Muốn cũng không có. Hồi chưa bị giam lỏng ở đây bác chỉ cần đi rảo trong xóm một lát là có của lạ để xơi bây giờ… Tính bác lại lãng mạn. Con nhà lính mà tính nhà quan. Như bác nói với Lựu rồi, là bác mê chất tình hơn xác thịt. Nghĩa là làm tình với người mình yêu, mình thích vẫn khoái hơn.
– Bác không yêu bả Loan à?
– Chưa bao giờ, hay đúng hơn, không dám nghĩ tới vì bà là vợ quan huyện. Rồi bỗng một hôm, bà sai về đây sửa soạn phòng ngủ cho bà. Thếlà bà bắt sống, cho tới hôm nay. Bây giờ còn ngủ với bà là đóng hụi chết, giả vờ sướng. Cháu thấy có lạ không? Đẹp nhưbà Loan ai mà không ao ước. Lại được ăn ở sung sướng. Vậy mà bác vẫn mơ một mái nhà tranh, một người tình nhà quê, như Sen, như…
– Như ai nữa mà bác không nói?
Thay vì trả lời, bác nói một câu bâng quơ xa gần:
– Bữa cơm ăn nhà cháu tuần rồi ngon quá. Canh rau nấu tép. Gà xào sả ớt. Rau sống thịt luộc chấm mắm cá trèn. Đơn sơ mà bác làm tới sáu chén cơm. Không phải món ăn không thôi, mà còn nhờ cái không khí nhà quê, nghèo nàn, giản dị quanh đó. Ngồi ăn nhìn ngoài sân thấy bầy gà dẫn nhau tìm thóc. Tai nghe chim sẻ kêu ngoài chái hiên. Đũa tre, chén đất… Mỗi thứ một chút, làm bữa cơm ngon,
hấp dẫn gấp mấy lần những tô yến, những tiềm gà ác hầm thuốc bắc ở đây. Ăn cơm nghèo, lại được nghe thím Hạnh nói giọng mộc mạc:
– Nấu quấy quá ba thứ tầm khào. Ăn đỡ nhen anh ! Gà nhà, rau thì ngoài vườn, tép tụi nó xúc ngoài đìa. Mong anh với cô Sen đừng chê. Bị không biết trước
nên chẳng chuẩn bị…

Cháu thấy cái tình trong câu nói mộc mạc đó của thím không? Huỵch tẹt hết sự thật, không rào đón, khách sáo. Rồi cuối cùng, xin đừng chê. Bác là thằng nhà quê, sanh ra và lớn lên trong nhà quê, nên cái tình cũng nhà quê lắm… Sống trong nhung lụa ở đây, bác có thể nói: Cái dâm của kẻ giàu chắc cũng khác
với cái dâm của kẻ nghèo. Bác mê cái thứ hai hơn, vì không máy lạnh, nước hoa, nhạc tình…

Bác nhìn xuống những bông sen búp trồi lên giữa những lá xanh ngát có những giọt nước trông như những viên ngọc trắng trong nằm trên đó. Bầy cá vàng tranh nhau táp mồi bác thả. Tôi cũng chìm trong cái tình bác diễn tả. Bất chợt tôi hỏi:
– Sao bác chỉ khen có thím Hạnh?
– Ừa, thì chính bà là tượng trưag cho những điều bác mê.
Tôi táo bạo nói tiếp:
– Bác muốn “gặp” riêng thím không?

Bác quay phắt lại nhìn tôi ngạc nhiên. Bác không thể ngờ tôi “làm mai” cho bác. Nên bác hỏi thật thận trọng:
Gặp riêng? Được không? Làm cách nào?
– Dễ thôi, thì cũng như lần bác “gặp riê ng” chị Sen.

Bác thở ra lo âu. Bác sợ ncu đổ bể sẽ lạ i vào tù, và lần này, cộng với cái ghen của bà Loan, đầ u bác rơi là cái chắc. Kinh cung chi đic~u mà. Bị một lần sợ suốt đời.
Tôi trấn an ngay và nói bác qua nhà tôi vào sáng mai khoảng chín giờ. Bác nhậ n lời với vẻ hâ n hoan. Tôi lại chạy vào quay phim ticp ở lỗ khóa. Khang và bà Loan đang đứng đụ gần bà n phấn. Vừa đụ vừa nhìn vào tấm gương. Tôi nghe có tiếng nhạc vang lên êm đềm, dìu dặt. Bà đứng im. Còn Khang nắc. Hai cặp môi dính chặt. Bà quấn sát thân người Khang, rồi bắt Khang ẳm lên như đã bảo Hoành làm như thế. Bà cũng ngã đầu tựa vào ngực Khang đê mê trong cơn sướng vô cùng lã ng mạn. Chợt Khang đặt bà nằm dài trên thảm, Khang nằ m trcn dụ tới tấp, dồn dập. Bả la:
– Mình ơi, em sắp ra rồi nè . Ra với em nhen.

Khang hôn bà đắm đuối rồi cùng ra với bà sau hơn tiếng đồng hồ đụ không dứt. Rồi không biết họ làm gì mà lại tiếp tục ôm nhau da diết thật lâu không gỡ ra. Tôi thôi không quay phim nữa, chạy về nhà cho thím Hạnh hay:
– Con gặp bác Hoành rồi. Chín giờ mai nghe thím.
Thím đưa tay ra hiệu nói nhỏ vì Vĩnh đang ở trong phòng bà. Tôi hỏi:
– Sao lạ vậy? Giờ này Vĩnh đã phải làm việc ngoài ruộng mía chớ? Sao đi làm trễ quá vậy?

Thím không trả lời, nhìn tôi với cặp mắt xin thông cảm. Tôi hiểu ngay. Thím thuộc loại đại dâm cũng như tôi. Lúc nào cũng đòi đụ. Bao nhiêu cũ ng không
vừa. Cùng hoàn cảnh, nên tôi dc thông cảm thím hơn. Tôi hỏi thật nhỏ:
– “Xong” rồi hả?
– Chưa, sắp! Con đừng cho Vĩnh biết con có ở nhà, nó không dám! Con muốn xem thì vào phòng con đợi một chút. Chừng nào nghe thím tằng hắng thì qua trước cửa phòng thím mà xem.

Tôi vào phòng nằm đợi. Tôi càng thương thím nhiều hơn. Tôi thì tràn trề ăn không hết. Mà thím thì thiếu thốn, chỉ có Sâm. Nên hôm nay bà phải tìm của lạ cho thỏa lòng ham muốn. Bà làm vậy còn hơn là vác thân đi ngủ bậy với thiên hạ. Ngoài kia, bà tằng hắng. Tôi rón rén đến trước cửa phòng bà. Cũng như lần xem bà với Sâm, tôi ngồi chỗ cũ .

Có lẽ đây là lần đầu hai người hẹn nhau nên dáng dấp Vĩnh rất bỡ ng(‘, rụt rè. Thím đến gần Vĩnh hỏi:
– Sao tự nhiên nửa đêm dám mò qua tôi vậy, hả cậu?
– Dạ… tại vì có mấy lần con được xem anh Sâm đụ bác ngoài ruộng bắp. Con thèm quá , nên liều làm đại. Không ngờ có anh Sâm nằm đó, nê n phải rút lui.
– Nghe nói con đã ngủ với Lựu với Cúc rồi hả ?
– Dạ cái đó lâu rồi. Hồi còn nhỏ lận. Cuối tuần nào cũng có.
– Bây giờ chắc rành lẩm phả i không?
– Dạ thì cũng biết khá khá, nhờ anh Kbang dạy bảo.
– Quá rồi. Mới 18 mà đụ đéo rành hết à.

Thím mắng yêu với gương mặt thật tươi. Vĩnh đứng hơi ngượng, nhưng cái quần đã chổng nhọn ra phía trước. Thím bảo:
– Đâu đứng xích lại bác coi thử con chim bao lớn mà đã biết?

Vĩnh xích lại rụt rè. Bà tuột quầ n Vĩnh xuống bắp vế Con cặc bung lên. Bà trố mắt nhìn kinh ngạc, không thể ngờ của Vĩnh còn lớn hơn của anh Sâm. Vĩnh thì biết chơi lâu rồi. Còn Sâm thì chỉ mới đây thôi. Nên bà nói:
– Thánh thần ơi! Ai mà có dè con chim của con còn muốn lớn và dài hơn của Sâm nữa. Bộ chơi dữ lắm sao mà nó chần dần vầy nè? Mèn ơi, sao nó như cái ống thổi lửa vậy?

Thím nâng nâng bóp bóp cặc Vĩnh. Bàn tay bà quá nhỏ. Tay kia vuốt ve với vẻ mặt đam mê. Bà nhìn Vĩnh. Lại một nai tơ nữa sắp qua tay bà . Mặt bà đỏ ửng lên như trái đào.

Buổi sáng yên lặng tĩnh mịch. Sương mù còn lãng đãng ngoài sân. Trời hơi lạnh lạnh. Không khí thật hợp với cảnh trữ tình dâm dật trong phòng. Mấy con chim áo già chuyền nhau làm nhánh mãn cầu rung rung gần cửa sổ. Có tý gió thổi hắt vào. Cả hai nhìn nhau một lúc thật lâu trong khi tay bà vẫn mân mê cặc Vĩnh. Rồi bà bảo bằng giọng thật nhỏ:
– Cởi áo cho bác đi!

Vĩnh đưa tay, tữ từ bật các nút áo của bà, để hai vú tròn cứng đưa ra một cách mời mọc. Vĩnh nuốt nước miếng. Những lần anh xem lén ngoài ruộng bắp thấy Sâm và bà đụ lừng trời. Đụ như sấm sét, Vĩnh thèm. Vĩnh ước ao sẽ được một ngày như sáng nay. Chàng đưa hai tay bóp nhẹ đôi vú và gương mặt đã gợn chút đam mê say đắm. Chàng vê vê hai đầu vú rồi bóp mạnh. Thím nhắm mắt lim dim hít hà, rồi bóp mạnh cặc Vĩnh:
– Cởi quần cho bác luôn đi.

Vĩnh tuột cái quần đen bà xuống sát đất. Bà rút hai chân ra rồi cho cái áo thoát khỏi phần trên. Một thân hlnh nẩy lửa trần truồng trước mặt Vĩnh. Anh bối rối vì nổi sung sướng trong giấc mơ đang hiện thành sự thật. Mắt anh nhìn chăm bam chòm lông lồn dày rậm, đen kịt. Anh muốn áp mặt ngay vào đó để hưởi, để bú như Sâm đã bú bà trong chòi bắp. Vĩnh đang nôn nóng thì bà ôm sát Vĩnh vào đế con cặc chỉa thắng ngay mu lồn của bà. Bà nâng mặt Vĩnh hôn. Vĩnh cho tay xoa xoa chòm lông lồn, rồi lại lên bóp vú, rồi anh xoa mông, ấn sát cái đít bà gần anh hơn. Tôi thấy thím dang hai chân, rõi ngay chỗ tối âm u đó, cặc Vĩnh vào cửa mình bà lúc nào không biết.

Tiếng thím rên rất khẽ khi Vĩnh nắc chầm chậm:
– Nó vô hết rồi Vĩnh ơi! ấm quá. Mình đụ hết buổi sáng nay nhen.

Tới đây tôi mới nhận thấy Vĩnh bản lĩnh và kinh nghiệm hơn Sâm nhiều quá. Gần hai năm trên “tổ quỷ Hai năm làm “chồng”, làm “bác sĩ”, làm “ông hàng xóm” diễn trong những vở kịch ngắn, Vĩnh đã trở thành “đại tài tử” với số vốn làm tình vô cùng quý báu.

Anh không đứng thẳng mà hơi khom người một chút để nắc, để hích con cặc ngược lên cái mồng đóc Làm mỗi khi anh nắc, toàn thể cái lồn sướng rân lên chứ không chỉ riêng âm đạo. Mỗi cái nắc của anh rất mạnh, từ tốn và tự tin, làm thím phải nấc lên như tiếng khóc. Nhìn hai bàn tay của bà đủ biết bà không còn tự chủ được nữa. Hai cánh tay bà thì quàng chặt vai Vĩnh, nhưng hai bàn tay lúc xòe ra
như lấy gân, lúc nắm chặt lại, thay vì bấu lấy cổ Vĩnh hay mơn man xoa nhẹ ót Vĩnh.

Nghĩa là sướng quá, bà chỉ biết làm có thế. Làm cho có gì để làm chứ chả lẽ xé thịt, banh da Vĩnh ra. Bà thì thào:
– Anh Khang truyền cho con đó hả Vĩnh? Lợi hại quá Vĩnh ơi! Đụ như vậy con đốt nhà thiên hạ cũng không buồn. Trời ơi, chắc tôi chết quá đi bà con ơi! Nó mới nhét cặc vô đụ chưa được năm phút mà tôi muốn tan xác, muốn rã rời thành cát bụi rồi trời ơi! Sao hồi nào tới giờ hổng cho bác hưởng như vầy hả Vĩnh? Bác thèm đụ lắm Vĩnh biếtkhông? Đụ là phải nhưvầy chớ nắc khơi khơi đâu có sướng. Ôi bác cưng Vĩnh quá Vĩnh ơi!

Giọng thím như người khóc, kể lể. Có tý nức nở, nghẹn ngào vì cơn sướng vây hãm. Thỉnh thoảng, bà đấm vào lưng của Vnh một cái. Có lúc bà hoàn toàn im lặng, bặm mội lắc lắc cái đầu. Đó là lúc toàn thé da thịt bà rung chuyển theo cơn dâm và khoái lạc đang hành hạ thần kinh của bà. Có lúc mặt bà như mụ điên với mớ tóc xỏa rối bời.

Tôi biết bà đang sướng kịch liệt, sướng tê tái. Nếu có ai mở cửa xông vào chắc bà cũng bất kể. Vì hồn bà chắc đã thoát, bay ra ngoại từng không gian. Chỉ còn đây một xác phàm đang chìm ngập trong dục vọng thần tiên. Vĩnh mở mắt, bình tĩnh điều khiển khẩu thần công của anh vào đánh phá cung nội. Đây chỉ là trận giao hữu. Anh quyết lập một bàn thắng với tỉ số 8-0, cho thím phải há hốc mồm mà khâm phục, chắp tay mà thờ phượng, để lần tới gặp anh là bà phải ngã nón chào anh như chào một danh thủ hảo hạng.

Đệ tử của anh Khang đang xuống núi tung chưởng đầu tiên mà coi như thím đã muốn bở hơi, thối thoát. Bà không còn la, không còn nói bậy nữa. Chỉ còn ứ theo từng nhịp nắc kinh hồn cúa Vĩnh. Anh chỉ khom người làm có thế, rất từ tốn, chắc nịch, mà sao bà quằn quại, ríu người, rung chuyển hết tứ chi. Tôi với Cúc đã từng ăn món đó rồi, nên đã quen mồm. Nhưng thím thì chưa. Trong trò chơi bác sĩ với khám bệnh trên tổ quỷ, không còn kiểu đụ tân kỳ nào mà chúng tôi chưa nếm qua. Những kiểu chơi như: tôi chổng đít cho Vĩnh đụ từ đằng sau. Phía trước tôi bú cặc Khang. Phía dưới Cúc bú vú tôi. Hoặc tôi quỳ bú hai con cặc của cả Khang và Vĩnh, trong khi chị Cúc bú lồn tôi. Tôi chịu đựng hằng giờ, đã quen với những
kiểu cọ anh Khang vẽ ra, nên cả bốn chú ng tôi đã trở thành những anh hù ng hảo hán, đụng trận không biết thua.

Vĩnh cũng vậy. Anh đã đổ khá nhiều mồ hôi ở quân trường nên anh ít khi phải đổ máu lãng nhách. Trận sáng nay đụng với thím Hoành là trận tầm thường, bậc trung, cấp đại đội.

Anh đang làm bà bấn loạn hơn khi lưỡi anh rà cổ, rà vai, rà lổ tai của bà. Tay anh vuốt nhẹ lưag dài của bà. Lồn bà ra nước nhiều lắm nên tiếng lẹp nhẹp vang lên khá rõ mỗi lần cặc Vĩnh nắc tới. Chưa ai bao giờ áp dụng lối đánh tấn công bốn mặt như thế trên thân thể bà. Hoặc đụ, hoặc bú, hoặc hôn… chứ làm gì có cả ba thứ một lúc, mà mũi nhọn tấn công nào cũng sác bén, làm lực lượng của bà chỉ còn rã ngũ, đầu hàng vô điều kiện. Bà không kêu tên Vĩnh nữa, mà gọi bằng mình, xưng em:
– Mình ơi! Con cặc của mình dễ sợ quá mình ơi! Nhớ sáng nào cũng qua đụ em như vầy nhen! Chắc em không còn đụ ai nữa đâu. Em quên hết rồi. Đụ xong trận này em nhớ suốt đời thôi!

Vĩnh dìu thím lại giường, đặt bà nằm hờ hững nửa trên nửa dưới. Vĩnh đứng chống tay, dáng xuống những cú nắc tàn bạo hơn. Hai tay bà quờ quạng trên chiếu. Đầu bà lắc liên tục. Tay Vĩnh vừa đỡ con cặc lên cho sát mồng đóc, vừa nắc kinh khiếp. Lạ một điều là, thường thì bà la dữ tợn lắm. Nhưng sáng nay bà cắn răng. Chỉ âm ưkhông thành tiếng. Tiếng rên nhỏ mà ray rứt rất tội. Vĩnh vẫn điềm tĩnh đánh tới Mặc kệ bà uốn lượn, quằn quại. Hai chân bà lúc thì quấn lấy đùi Vĩnh, lúc thì đập xuống nền đất kêu bịch bịch.

Tôi nghĩ chắc bà đã nư lắm. thỏa mãn lắm, nên lại nói bậy:
– Ối mình ơi! Chầm chậm cho em thở với mình. Em chỉ lấy hơi lên mà không thở ra được. Tức ngực quá đi mình ơi! Mình nhỏ tuổi sao mà hung hăn như con sư tử vậy? ối chết con rồi trời ơi! Con ham đụ lắm mà gặp phải thứ dữ này con phải trối trước để lỡ có chết con không ân hận. Nhỏ giờ có ai đụ con dã man như vầy đâu. Mình ơi, ngừng một chút được không? Em sắp tắt thở! ! !

Vĩnh nhất định không. Cho đến mức ăn thua luôn. Chàng nằm ấp bà, hai tay bợ mông đít cho lên cao. Chàng nắc dồn dập như may máy. Thím chu hai cái môi lên. Mắt trợn trắng dờ. Mồ hôi túa ra. Cái đít cong lên trên không, bà la làng:
– Bớ làng ? Bớ người ta! Tức nước phải vỡ bờ nè. Vĩnh ơi, ra với em. Xịt hết vô lồn em đi! Em ra đó, ra cho anh vừa lòng. ối anh đụ kiểu này thì đá núi cũng bc. Đó, em còn ra. ói chết mẹ cái lồn em rồi còn gì nữa mà đụ…

Vĩnh cứ nắc. Chàng đánh không cần nghe địch la. Chàng cứ giã xuống. Hai tay bà bấu, níu vai Vĩnh lại Chàng bất kể, cho đến khi bà im bặt. Toàn thân bà mềm nhũn. Tứ chi dang ra một cách mệt mỏi. Mồ hôi trán nhỏ từng giọt. Gương mặt bà như kẻ chết rồi. Mắt bà nhắm như ngủ. Hai môi khô khốc như đất ruộng mùa hè. Gió thu vẫn từng luồng bạt nhẹ vào phòng, bà vẫn cảm thấy oi nồng, nóng bức.

Vĩnh ngừng nắc. Bấy giờ chàng mới hôn gương mặt bà như những phát súng ân huệ an ủi kẻ xứ tội. Chàng rút cặc ra, xuống bú vú đã rồi banh lồn bà liếm sạch nước nhờn bà đã tiết ra ưdt nhẹp cả cửa mình. Khi liếm đã khô, lưỡi Vĩnh mới lên hành quân ở cái hột le to tướng của bà nằm ẩn dưới chòm lông dày rậm nhưrừng. Hai tay chàng phải banh ra, phải vẹt hết lông ra. Không thì không thấy đâu là mép lồn.

Không biết thím đã hết mệt chưa mà khi lưỡi Vĩnh tìm tới, bà tự động dang hai bắp vế. Hình như Vĩnh biết ý, nên thọc lưỡi sâu vào móc cái mồng đóc kêu sựt sựt Bụng bà nhấp nhô. Hai đầu gối giật. Đặc biệt hai bàn chân bà duỗi thật thẳng để đón cơn khoái lạc khác đang tới hoành hành thi thể bà. Bà đưa hai bàn chân kẹp cứng con cặc của Vĩnh, rồi bắt Vĩnh ngồi lên trên mặt bà cho bà bú thằng nhỏ.

Bà biểu Vĩnh đụ vào miệng bà đi, thọc sâu vào cần cổ bà cũng được, miễn sao cho sướng thì làm, rồi nếu muốn cứ ra khí trong họng bà cho bà nuốt hết cũng được. Vĩnh đụ vào mồm bà thật. Cái đầu bà nhấc lên hạ xuống không biết mỏi. Làm như vậy gần 15 phút, Vĩnh vẫn như bàn thạch, nên bà bảo:
– Mình xuống đụ em nữa đi!
Vĩnh xuống kê một lúc hai cái gối dưới đít bà, đút cặc vào vác hai chân bà lên vai và nắc kiểu xéo qua xéo lại.

Mặt bà nhăn như khóc. Hai tay bóp nát chiếc chiếu. Cơn khoái lạc lại xông tới hành hạ bà lần nữa. Âm thanh duy nhất lúc đó là tiếng giường tre kêu kẻo kẹt. Cặc Vĩnh bóng lưỡng ướt nhẹt vì nước lồn của bà trào ra quá sức. Thỉnh thoảng bà mở mắt nhìn Vĩnh. Được vài giây lại nhắm mắt vật lộn với cơn sướng tuyệt trần đang lan khắp thân bà.

Vĩnh cứ nắc. Anh miệt mài như đoàn quân tiếp tục đi lùng giặc. Anh đụ có lớp, có lang, kế kế hoạch, có chiến thuật. Nên sau nửa tiếng, thím lại gào la thảm thiết, chồm lên níu Vĩnh xuống, cắn vai, cắn cổ chàng, để lại ra đầm đìa ở hạ bộ.

Lần này bà như tắt thở. Không nói năng, cục cựa. Chỉ có thở và thở. Vĩnh sà xuống hỏi nhỏ, thật nhỏ bên tai bà:
– Đụ nữa không?
Bà có nghe mà không sao trả lời được. Vĩnh mĩm cười tự hào. Vĩnh sung sướng với chiến thắng của trận ra quân. Cặc chàng vẫn cứng và nóng hổi trong lồn bà. Một lúc thật lâu, thím lắc lắc cái đầu, nói cái gì đó nhỏ quá không nghe rõ. Vĩnh lại cười đắc thắng. Bà tâm sự chưa bao giờ bà được sướng và ra nhiều như hôm nay. Vĩnh tỉnh queo, mặc đồ, hôn bà giã biệt, rồi chạy ra vác cuốc vào làm việc ở ruộng mía.
Tôi bước vào phòng trong khi thím vẫn trần truồng nằm, đó thở dốc. Bà thều thào nói như người bệnh:
– Con mặc giùm áo quần cho thím đi. Thím ngồi dậy không nỗi nữa. Quá chừng chừng Lựu ơi! Ai mà có ngờ nó dữ tợn gấp mấy lần thằng Sâm nữa. Chắc thím phải nghỉ đụ ít ngày cho lại sức. Nếu còn đụ nữa chấc chết con ơi.
Tôi nhắc bà:
– Thím quên con đã hẹn bác Hoành sáng mai à?
– Thôi con xin lỗi bác giùm thím đi. Để bữa khác… mệt quá !

Tôi mặc xong đồ cho bà, lấy cho bà mộ t ly nước. Bà chỉ hớp vài ngụm rồi lăn ra ngủ vùi.

Trưa hôm đó tôi bới thức ăn mang ra ruông mía cho Vĩnh. Có cả vài tháng nay tôi say mê làm hầu thiếp” với bác Ba, nên quên khuấy vụ này. Hômnay tôi làm bởi vì bất chợt tôi thấy Vĩnh tiến bộ vượt bực, muốn Vĩnh đụ tôi một bữa như đã làm sáng nay với thím Hạnh. Tôi đang loay hoay với thức ăn trong bếp thì Sâm về. Anh hớn hở hỏi “Thím đâu?”
Tôi trả lời:
– Bà già đang nằm thở trong buồng á. Anh kiếm thím có chuyện chi?
– Có hẹn với bà sáng nay dẫn bả đi vô núi thăm vợ chồng bà Tư Dơi.

Tôi nghe nói đi thăm bà Tư Dơi thì mừng thầm, vì lâu nay vẫn muốn gặp những người đồng điệu. Với lại tôi cũnmg muốn tò mò xem họ sống với nhau như thế nào nên nói với Sâm:
– Thím mệt lắm vì mới đụ v(‘i Vĩnh cả buổi sáng. Để thím nghỉ. Anh dẫn em đi vô thăm bả đi. Hồi nào giờ em mong lắm.

Sâm đồng ý ngay vì anh nghĩ đi với tôi vẫn thú vị hơn. Tôi với Sâm ra quán mua một ít trà bánh rồi vô núi thăm bà Tư Dơi.

Phong cảnh ở đây hùng vĩ, hoang dã và đẹp hơn làng tôi. Ngay châ n núi có những cây l?n thân trắng, tàng xòe ra như những cái dù vĩ đại, mọc chen giữa những tảng đá màu xám. Nhà bà Tư Doi cất lên ở một mảnh đất khá rộng, chung quanh là những nưong khoai, vồng sắn, những giàn bầu, mư?p mọc leo len tận mái tranh. Bà Tưđang ngồi giặt đồ cạnh cái giếng đá Anh Phú đang tư?i khoai. Thấy chúng tôi đến, Phú và bà Tư bỏ việc chạy ra đón:
– Mèn ơi! Có cả tháng bữa nay cậu Sâm m?i trở lại hén?
– Chớ thím Hạnh đâu hổng thấy? Tôi nhớ thím lắm à
Sâm vội giới thiệu:
– Dạ, thím cháu bậ n việc nhà . Bữa nay cháu dẫn Lựu, bạn gái cháu vô thăm bác. Nó mong được vô đây chơi lắm đó.

Tôi cúi chào bà Tư và anh Phú . Trao mấy gói bánh, gói trà và bắt đầu quan sát. Bà Tư nói chuyện với chúng tôi mà tay nắm cứng Phú. Bà e dè vì tưởng tôi còn con nít. Sâm nói toạt ra để mọi người tự nhiên hơn:
– Em Lựu cũng là tay “sát thủ” lợi hạ i đó bác.
Bả nhìn tôi trố mắt ngạc nhiên:
– Cái gì? Tay sát thủ ? Năm nay cô chừng 16, 17 chớ nhiêu?
– Dạ, cháu 18 tuổi. Nghe danh bác lâu lắm mà bữa nay mới hân hạnh gặp.
– Mèn ơi. Mứi 18 tuổi mà đã là tay sát thủ rồi hả?
– Phú nhìn tôi nãy giờ. Tôi biết trong lòng anh cũng vui khấp khởi vì hôm nay trước sau gì anh cũng được trao đổi văn nghệ. Cả bốn chú ng tôi vào nhà. Bà Tư làm cơm đãi. Ăn xong tôi đề nghị cả nhà ở truồng sinh hoạt như có lần thím Hạnh đã được hư?ng ở đây Riêng tôi, việc ở truồng để sinh hoạt như thế này chẳng có gì lạ. Vì đã làm thế quá nhiều lần trên tổ quỷ với Khang, Vĩnh và chị Cúc. Cá i lạ bây giờ là bà Tư, sau khi nghe tôi đề nghị đã cởi quầ n trước hơn ai hết, rồi đến Phú. Tôi với anh Sâm sau hết. Bà tự nhiên như chẳng có gì xảy ra. Bà vẫn t?i lui, rout nước, dọn bánh. Trong khi bà lom khom rót nước, thỉnh thoảng Phú cho tay sờ lồn, sờ vú bà để đùa gi?n.
– ? đây tui với bà vợ già hễ rảnh việc ngoài vư?n là vô ở truồng sống như ngư?i tiền sử. Chang có ai quanh đây rình mò, xem trộm mình. Chúng tôi sống cho nhau thật hoải mái, hồn nhiên. Muốn đụ là đè nhau ra đụ. Đụ đã để nguyên vậy nằm ngủ . Có ai trên đời này sướng hơn tụi tôi?
Bà Tư chen vô:
– Bị muốn tự do như vậy mà tôi với “thằng chồng true” này phải vô hóc núi này đó cô Lựu. Tôi bi?t thiên hạ dè biểu, chê bai tôi, nhưng chắc chắn có nhiều người thèm sống tự do như vầy lắm ! Tôi mặc kệ. Mình sống cho mình. Khi mình thèm khát, đau khổ, trong bóng đêm chẳng ai chia xẻ. Thì tại sao mình phải sợ khi tự tìm cho mình một đời sống dễ chịu thoải mái riêng tư? Mình không thương mình
thì ai thương mình?

Nói xong bà ôm hôn môi Phú một cái thật tình rồi cầm cặc Phú nựng nựng như cầm món đồ chơi. Tôi. hỏi:
– Hồi còn sống dưới ghe, bác với anh Phú có trận đụ nào ly kỳ thích nhất, kể cho cháu với Sâm nghe với?

Bà nhìn Phú như để ôn lại, rồi từ từ nói:
– Thật ra, nếu biết lên bờ bị thiên hạ chửi b?i quá, tôi với Phú cứ sống dư?i ghe có lý hơn. Sống dưới ghe thì cũng tự do biệt lập, không khác gì ở đây. Còn có thêm cái thú là có sông nư?c, trời mây, mưa gió… Cũng nhưở đây, dưới ghe có khi tụi tôi ở truồng cả ngày cũng không ai thấy. ở đâu phong cảnh hữu tình là đậu ghe lại “hưởng” cho đã, rồi chèo đi. Quê hương là tứ xứ. Gạo chợ nước sông. Nghe chà i lưới, nói thật cũng đem lại cho tôi khá nhiều tiền. Nên chẳng có gì phải lo âu. Không biết cô Lựu với cậu Sâm thì sao. Còn bọn tôi mỗi lần đụ là phải tìm cảnh
trời thật lãng mạn; hy hữu… Đụ dưới ghe thì nhất định hấp dan ly kỳ hơn trên bờ nhicu. Buổi trưa, trời hanh nồng, mình chèo vô một cái lạch vắngg, cột ghe dưới một gốc bầ n rậm rạp. Hai đứa tôi đụ một trận tơi tả rồi ngủ một giấc. Thức dậy, đi gỡ câu, gỡ lưới, kiếm cá sáng mai đi chợ sớm. Buổi tối, cho ra giữa giòng, trời có tră ng, gió nồm êm êm. Mình trải chiếu ra nằm ôm nhau giỡn hớt một hồi, rồi lăn ra đụ …Nhưng điều làm tôi nhớ nhất trong những ngày đó là những lần đụ trong khi trời mưa giông. Mưa giông khác với mưa thu hay mưa mùa đông mưa giông trởi vẫn ấm, có sấm chớp, có gió rít.

Hôm đó, bán cá ở chợ về, tôi được Phú đón ở bến đò. Trời chuyển mưa. Phú chèo lẹ vào ấn ở một rạch tràm. Gió lớn thì sóng cũng lớn, nên cho ghe vô lạch để nấp vẫn hơn. Vừa cột ghe xong thì trời dội xuống một cây mưa như trút nước. Sấm chớp khắp trời. Gió thổi hùn hụt. Sóng lớn làm chiếc ghe chòng chành, nghiêng ngã. Tôi đóng cửa khoang cho ấm. Rồi ôm Phú, đắp mền, nút lưỡi, rờ rịt nhau cho đã, xong cởi truồng ra bú nhau trong khi tai nghe mưa từng cơn nặng hạt tạt vào mui ghe. Tiếng giông, tiếng sét nối nhau từng chuỗi tiếp theo những tia chớp sáng xanh. Mây đen nghịt, nên bầu trời tối hù. Lúc đụ nhau, tôi với Phú la bể trời mà cũng không át được tiếng gió, mưa dữ dội ngoài kia. Còn mưa, chúng tôi còn đụ. Đụ lấy thú chớ không lấy sướng. Nên trận đụ kéo dài bốn năm tiếng đồng hồ. Ôm nhau đụ nhưvậy ấm lẩm, tình lắm. Không bị mệt. Lúc buông nhau ra là lúc mưa tạnh hột và ngoài trời tối như mực.

Đốt đèn ăm cơm tối xong, lại đóng khoang ôm nhau đụ tới khuya. Trời đất ẩm ướt, yên tịnh. Giữa rạch tràm ban đêm, chẳng có tiếng gì ngoài tiếng cú kêu thong thả, u buồn. Hai vợ chồng tôi có một thế giới riêng. Với lại, khi mình vui thì ở đâu cũng có hạnh phúc. Nhưở chốn sơn lâm vắng vẻ này, không hạnh phúc à? Thừa mứa là đằng khác. Có hôm tôi với Phú bới cơm, vô tuốt trong núi xa, kiếm một chỗ thiệt là thơ mộng, trải chiếu nằm trên lá khô, nghe chim hót, nghe gió thổi, nhìn mây bay. Và đụ ở những nơi đó thường làm mình không thể nào quên được. Bây giờ tôi chỉ còn biết tôi và Phú là nhân tình của nhau… Còn cô Lựu? Cô có kiểu đụ nào hấp dẫn, kể cho tôi nghe với?
– Dạ, cháu thì biết đụ ở cái tuổi quá sớm nên kinh nghiệm cũng đầy mình. Cháu có anh bạn và chị bạn thường rủ hai anh em cháu qua chơi trò bác sĩ suốt hai năm. Nên không còn kiểu đụ tân kỳ nào cháu chưa nếm qua. Ví dụ như anh bạn đụ cháu từ đằng sau. Cháu cúi xuống bú cặc anh Khang, rồi chị Cúc thì bú vú cháu. Một lúc sư(~ng tới ba thứ khác nhau, nó lạ lắm bác biết l~hông. Nc~u là một người dàn bà đàng hoàng, không thể nào có cái sướng lạ lù ng như thế được. Đụ như vậy mới là đụ: Bác muốn thử không?
Bà Tư nhìn Phú, nhìn Sâm rồi gật đầu: .
– Chắc kiểu này hồi nào tới giờ bác chưa hưởng qua. Đâu thử coi.

Tôi nói bà quỳ hai gối, chống hai tay. Đằng sau Phú đút cặc vô đụ bà . Đằng trước Sâm chìa cặc ra cho bà bú . Ở dưới tôi bóp vú và bú vú bà . Vừa bú, tôi vừa nhìn con cặc của Phú.

Phú đụ bà say sưa như đụ một nhân tình. Miệng bà ngậm cặc Sâm nên chỉ còn âm ư rất nhỏ. Đụ được một lúc thì đổi. Sâm đụ tôi, tôi bú Phú . Bà hú vú tôi. Hoặc bà ngồi lên đụ Phú, miệng bú cặc Sâ m. Tôi bú vú bà. Đủ kiểu, đủ thứ cho đến hết buổi chiều thì chia hai ra. Phú đụ tôi. Sâm đụ bà Tư. Nằm nhìn nhau đụ cũng là cái thú đặc biệt.

Đêm đó tôi với Sâm ở lại hưởng tới khuya. Tôi khoái nhất là khi nhìn Phú lật bà Tư nằm ngữa ra đụ dã man lúc một giờ sáng. Hai vợ chồng ôm nhau lăn lộn, gào thét. Họ cố biểu diễn để “đãi khách”. Cho tới bây giờ, tôi đã có chồng có con, vẫn không thể nào quên trận đụ kinh hồn ly kỳ hôm đó. Tiếng Phú vẫn còn vẳng vẳng bên tai tôi:
– Để anh đụ em thật mạnh cho Sâm với cô Lựu thưởng thức. . .

Phú gọi bà bằng em, bà gọi Phú bằng mình. Giống hệt như thím Hạnh và Vĩnh gọi nhau sáng nay. Sáng hôm sau, Sâm và tôi từ giã ra về. Sâm đi cày Tôi về thẳng nhà vì nhớ lời hứa cho thím gặp bác Hoành lúc chín giờ. Thím Hạnh tắm gội xong
ngồi hong tóc ngoài nắng. Thấy tôi về bà mừng:
– Thím đang mong, tưởng con không về chớ !
– Chưa được chín giờ mà thím.
– Ời! Còn sớm. Nhưng thím vẫn mong.
Bà nói và nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp. Bà biết sáng nay sẽ được hưởng con cặc quá khổ của bác Hoành. Bà hồi hộp. Ông trời hay thật. Người đàn bà dù dày dạn đến đâu, khi gặp của mới cũng vẫn có cái mừng khấp khởi hồi hộp của một người con gái nguyên thủy. Đó ! Bà đã dậy sớm lo tắm gội, chải chuốt, sửa soạn để đón tình nhân.

Gần chín giờ, tôi chạy qua nhà bác Ba để tìm bác Hoành, thì gặp bác đứng ở hàng rào dâm bụt. Bác nhìn tôi mừng khấp khởi như thím đã nhìn tôi lúc nãy. Tâm trạng bác giống hệt thím tôi. Tôi mời bác vào nhà. Thím bưng nước ra mời trong giáng điệu của một cô gái nhà quê “thơ ngây “:
– Mời anh Hoành uống nước.

Tôi tìm cách lẻn đi vào phòng tôi ngồi đợi cho đến khi nào hai ông bà dẫn nhau vào phòng thì tôi bắt đầu “quay phim. ” Ngoài, kia, thím tôi đặt ly nước xuống bàn, thì bác Hoành đã táo bạo nắm một bàn tay của bà. Bà hơi rút lại lấy lệ và bẻn lẻn. Bác Hoành đặt ngay lên đó một nụ hôn. Mặt bà đỏ phừng lên. Bác Hoành kéo bà xuống đặt lên hai bắp vế của bác. Và… hai gương mặt nhìn nhau thật gần, im lặng. Bác Hoành mở lời:
– Hôm đó, em có trộm nhìn anh chơi con Sen hả ?
Thím gật đầu. .. . . .
– Em thấy thế nào?
Thím vừa trả lời vừa cúi mặt vào vai bác.
– Thôi đừng hỏi nữa. Ở ngoài này em gần chết. Sao của anh to quá chừng vậy?
Em không nghe thiên hạ đồn anh là đệ nhất bửu bối à?
– Dạ, có nghe nhưng không thể tưởng tượng nỗi nó gồ ghề quá vậy!
– Đâu em rờ thử xem nó có gồ ghề thiệt không?
Thím trở người đứng dậy. Bác cũng đứng dậy. Thím tuột cái quần lụa bác Hoành xuống. Con cặc chần dần bung lên. Thím quỳ xuống, hai tay cầm chặt con cặc và ngắm. Quả thật bà chưa bao giờ được ngắm gần một của quý lạ đời như thế bao giờ. Bác Hoành đứng chống nạnh nhìn xuống. Thím dùng mũi hôn say sưa con cặc bác. Bà hôn cách chân thành không kiểu cọ như bà Loan. Tôi có cảm tưởng như
bà ôm một ổ bánh mì để hôn. Bất giác bác Hoành đỡ bà đứng lên. Bác cởi áo cởi quần cho bà, rồi cởi luôn áo của bác. Thím là loại dàn bà to con cao ráo. Thế mà đứng với bác coi như một cây tre mọc cạnh cây cổ thụ.

Hai tay bác nâng mặt thím nhìn đắm đuối rồi hỏi:
– Mình gần nhau ở nhà bếp này được không?
Thím gật đầu. Bà nôn nóng xem con cặc quá cỡ đó khi vào lồn rồi bà sẽ sướng cỡ nào. Cho nên thật gấp bà kéo mặt bác Hoành xuống hôn như mưa bão. Bác Hoành dạng hai chân ra cho người thấp xuống. Khi cặc ông ngang tầm với lồn thím, ông kco dít bà vô. Thím cũng dạng hai đùi ra. Và tôi tháy cúa quý bác Hoành tiến dần vào như chỗ không người. Thím rời môi bác để rên khe khẽ:
-Ối! Anh Hoà nh ưi ! Nó vô trỏng rồi anh ơi ! Sao nó có thể vô được hả anh? Nhưng mà… nhưng mà vẫn còn ở ngoài cả khúc. Nhấn vô hết đi anh . Ối! Lần đầu tiên em mới được đụ một con cặc dữ tợn như vầy đây Hoành ơi ! Anh lấy em luôn được không? Hay mỗi sáng qua đây đụ em một cái được không anh? Ôi, nó vô hết rồi mình ơi. Chật chội, sướng quá đi!!!

Bác ẳm bà lên. Cả hai cùng llắc. Tóc bà đã xỏa xuống. Bà âm ư nhỏ giọng những động tác thì cuồng bạo hơn những lần đụ Vnh và S~m. Bác Hoành thỏa mãn tột cùng, vì những gì bác mộng mơ ao ước đều đã thành sự thật. Bác mơ một người tình nhà quê, mơ đụ ở một khung cảnh thaith bần mộc mạc. Bác muốn vừa đụ vừa nhìn ra ngoài kia có mấy con gà bươi đất tìm mồi. Những bụi nlởn, bạc hà lung lay theo gió. Những đùm chùm ruột thòng xuống. Những tiếng chim buổi sáng… Bởi vậy bác đã xin phép thím được làm tình ngay ở nhà béP thay vì vào phòng.

Thím thì hình như không còll biết gì cái quang cảnh chung quanh khi lồn bà đ~y tràn một con cặc trứ danh. Bà chỉ biết nhắm mắt lại mà thương thức.

Hai ông bà đang đụ say sưa thì bỗng tôi nghe tiếng động ngoài sân. Nhìn ra thấy Sen đến bất thình lình. Tôi sợ nếu để Sen thấy cảnh bác Hoành đang làm tình với người dàn bà khác thì nó thể Sen sẽ ghen lên, làm xấu hổ thím Hạnh. Nên tôi vụt chạy ra nắm tay Sen:
– Chị Sen. Sao chị đến mà kllông cho em hay để em sắp đặt phòng cho chị?
Sen bỡ ngỡ:
– Tại tự nhiên, sao chị nhớ ông già quá chừng và thèm muốn chết cái vụ kia. Nó ngứa ngáy, bắt chị bạo gan tới đây. May lại được gặp em. Làm ơn, em qua nhắn bác Hoành cho chị gặp một chút được không?
Tôi càng bối rối lo âu. Nhưng trong thoáng chốc, tôi bỗng nghĩ ra một kế:
– Chà, tiếc quá ! Bữa nay chú thím Hạnh đang ở nhà bàn chuyện mùa màng gì đó. Có mấy chú mấy bác đông lắm ở trỏng. Hay để em dẫn chị ra ruộng bắp chơi. Có anh Vĩnh ngoài đó. ảnh cũng là tay hảo hớn. Nếu chị không chê, để em giới thiệu. Em bảo đảm với chị là anh Vĩnh sẽ làm chị lcn thiên đàng suốt ngày hôm nay cho coi.

Chị Sen vói tay bứt nhanh là mãn cầu, hơi cúi mặt thẹn thùng. Vì đây là lần đầu có người đề nghị chị hãy phiêu lưu với người đàn ông khác ngoài bác Hoành. Mặt chị hơi ửng hồng. Chị cứ tưởng rằng chị chỉ được phép gần gủi bác Hoành thôi. Biết thế nên tôi tấn công tiếp:
– Em thông cảm? Chị đi với em. Ở ngoài đó có cái chòi kín đáo. Đó cũng là nơi Vĩnh với em van thường hẹn hò ân ái hằng ngày. Em bảo đảm, Vĩnh sẽ làm
chị mê ly…

Chị Sen mĩm cười với đôi mắt sáng lên. Tôi name tay chị dẫn đi.
Tôi và chị Sen đi trên con lộ hai bên có trồng dừa. Gió buổi sáng mát hây hây. Những con cò trắng đứng thẩn thờ hai bên ruộng loáng nước. Mây xanh ngắt. Tiếng chim cu kêu gật gù đâu đó Tôi hỏi chị Sen:
– Chị có yêu nhớ những ngày ân ái với bác Hoành không?
Mắt chị xa vời, môi mỉm mỉm cươi đáp.
– Không biết chết rồi có quên được không? Chớ hiện giờ, mỗi phút sống, chị như bị ổng lôi cuốn thu hút không dứt. Thần tiên lắm Lựu ơi! Không phải chị không biết yêu những thanh niên khác. Có những kẻ si mê chị đến độ đòi chết vì chị. Vậy mà không ai qua mặt nổi ông già. Dĩ nhiên của quý của ông già là bậc nhất của thiên hạ. Kỹ thuật làm tình là vô địch. Nhưng cái làm chị yêu ông ta nhất là tính lãng mạn.

Chị nghĩ , nếu đừng làm cai lính, chịu khó học hành, có lẽ bác Hoành phải là nhà văn kỳ tài, hay một thi sĩ đệ nhất. Em phải công nhận bác ăn nói rất có duyên. Những lần ân ái hằng giờ, ông thủ thỉ bên tai những lời nói nghe như tiếng đàn hay giọng hát du dương.

Chị có một chiếc xuồng. Mỗi ngày chèo vào lũng xa hái ngó sen. hái trái ấu, vớt củi đem chợ bán. Một hôm chị rủ bác xuống xuồng vô lũng chơi với chị. Chị mang theo gạo nước, mền gối. Hai bác cháu chống tuốt vô Rạch Cây Thị. Nơi đồng hoang, tràm mọc đầy, không một bóng người. Hái ngó sen, vớt củi xong, ông già cắm câu vớt được mớ cá rô với hai con cá bông lau.

Trưa hôm đó ăn canh chua cá bông lau nấu trái bần và cá rô chiên. Ăn xong, trải chiếu chị vdi ông già ôm nhau ân ái. Những nhánh bần cao mát, kín đáo. Những bụi dừa nước xoè lá bao phủ chiếc xuồng. Giữa cảnh hoang vu thanh vắng đó, chỉ có chị và âng già. Chị đã gọi ổng bằng anh và ổng gọi chị bằng em tử bao giờ không biết. Cả hai sống như vợ chồng bán chính thức. Mặt trời hơi chếch bóng. Gió nhè nhẹ man mác. Tiếng cá đồng táp bóng, tiếng vịt trời, le le, tiếng xào xạc của lá dừa, không khí vô cùng lãng mạn. Cả hai cởi truồng nằm ôm nhau nút lưỡi sờ soạng nhau, làm nhưmới quen. Chị mê nhất cảnh nằm ôm nhau như thế. Muốn đụ lúc nào mà chả được. Nhưng cái khoái lâng lâng nửa vời, nhẹ nhẹ như thế quyến rủ hấp dẫn hơn. Tại sao người ta nhâm nhi một con khô mực với xị rượu cả ba bốn tiếng đồng hồ, mà không chịu ăn ngay liền một lúc?

Bác Hoành cũng có cùng v(~i chị một cảm giác, một ưa thích. ống xoa lông lồn chị thật nhẹ nhàng. Chị cầm cặc ổng mơn trớn êm ru. Cả hai nhắm mắt. Chị nghe ổng nói những chuyện lãng mạn thần tiên. Có khi thiếp ngủ hồi nào không biết. ổng để chị ngủ, và nằm đó ngắm chị như ngắm nụ hoa quỳnh đang nở. Tay ông vuốt nhẹ vú chị, môi ông hôn nhẹ má chị. Tất cả êm đềm, nhẹ nhàng như tiên cảnh. Ổng thổi lửa nấu một ấm nước chè, ngồi hút thuốc ngắm chị. Ông vuốt ve từng ngón chân chị, rồi hôn thật nhẹ trên bắp đùi. Chị nằm ngửa ra, dang hai
bắp đùi để ông thấy rõ miệng lồn giống hệt ngày đầu tiên khi ông bước qua phòng chị.

Chị lấy hai tay xe xe đầu vú, và cứ nhắm mắt vờ ,lói lạ i nhừng câ u như: “Anh Hoành ơi! Anh blí lồ n em hay quá. Anh mà bú con nào, em cắt cặc anh cho coi Đó anh ơi! Ngay chỗ đó đó, bú mạnh đi. Thèm quá anh ơi. Cặc anh đâu?” Nói xong chị cho tay xuống, hai ngón banh miệng lồn. Hai ngón tay khác cho vào âm đạo ch~i rất nhc. Ông già híp mắt, uống ngụm nước trà xong, bò tới, nhìn thật sát lồn chị, và nói:
– Sen ơi, lồn em đỏ lắm, thơm mùi trinh tiết, thơm mùi ruộng đồng. Anh muốn làm chồng em suốt đời. Hay mình ở luôn dưới xuồng này được không em? Mình chèo đi xứ khác. Anh làm nuôi em. Mất em anh không sống nổi đâu Sen ơi!

Chị mừng qua, với lại sau khi nghe giọng ông thiết tha, chị nói:
– Em cũng vậy. Mất anh em cũng thành xác không hồn. Hôn lồn em đi anh. Của riêng anh đó. Muốn làm gì thì làm đi. Em banh hết cho anh thấy “lòng” em rồi đó. Đỏ khõng anh?

Và ông già dí mũi vô hít. Hít thật lâu. Ông thu hết mùi trinh tlết nguyên vẹn của một cửa mình 18, thơm tho, tình tứ. Chị bảo ông bú mà ông nhưkhông nghe.
Cứ nằm đó hít cho đã và thay vì bú, ông đã để cặc ngay miệng lồn chị mà nhắp, trong khi chị như hỏa lò đòi hỏi, thèm khát. Đầu cặc ổng to lắm. Em biết mà. Cuối cùng chị ngồi dậy ôm ổng, ghịt xuống nằm hẳn trên chị để con cạc phải vào lút khấc. Trời ơi, Lựu ơi, chị quên hết cuộc đời, quên hết tên chị, quên hết sông nước mênh mông. Chị chỉ hé mắt nhìn bác Hoành với hàm râu quắc thướt. Cặp lông mày rậm rì. Hai bác cháu ôm nhau đụ suốtbuổi chiều cho đến hoàng hôn…

Ông lại đi cắm câu. Lại cá rô, cá chình. Cơm tối xong, ngọn đèn dầu phộng thắp mờ mờ giữa đồng không mông quạnh. Hai bác cháu lại ôm nhau ân ái
cho đến khuya, ông cất giọng ca mấy câu vọng cổ bài “Đời Cô Lựư’. Không ngờ ông già lại có giọng ca ấm áp như thế. Rồi đắp mền, rồi hôn hít và đụ da diết, không cần ngủ. Đêm đó chị ra hai lần. Hai lần tuyệt nhất từ khi biết đụ, vì… vì sao chị không thể nói hết được.

Tôi hỏi chị sao không về nhà, bộ không ớn bà già? Sen bảo bà già về Cái Mơn thăm ngoại cả tháng lận, nên hai bác cháu tha hồ. Sáng hôm sau, chị chèo ra chợ bán các thứ, lấy tiền mua gạo mua dầu, nước mắm… lại tiếp tục sống trên xuồng. Gạo chợ nước sông. Có nhân tình. Đời thực thần tiên hạnh phúc. Đêm thứ ba ông già rủ đi lên chờ coi cải lương. Lúc về giữa đường bị cây mưa xáng xuống. Mưa như trút nước. Mà cây mưa dai dẳng. Chị với ông già nằm đại trên nền xi măng, ôm nhau cho đỡ lạnh. Ấp nhau, máu dâm cả hai lại nổi lên, và lại trần truồng ra đụ trong khi nghe mưa như bão ngoài kia. Tiếng ếch nhái, gió thổi… Trời đất càng hung dữ bao nhiêu, trong này chị đụ nhiều bấy nhiêu và Lựu biết không,
sau lần đó là chị mang thai. Chị yêu ổng thật. Chị muốn làm vợ ổng dù không chính thức. Chị muốn có con với ổng dù chị có thuốc ngừa. Chị muốn cả hai
sống trên xuồng như ba hôm nay. Nhưng đời và xã hội vẫn không cho phép. Kết quả là ông bị tù, về tội dụ dỗ gái vị thành niên, và chị sinh con phải cho người khác nuôi.

Sen kể một mạch không ngừIlg nghỉ, không vấp váp Như đó là bài học thuộc lòng đã nằm sẵn trong tiềm thức Sen. Tôi hỏi tiếp:
– Sinh đứa nhỏ xong. Chị chưa hề gần người đàn ông thứ hai nào khác sao?
Sen ngập ngừng một lúc, nhìn tôi rồi thà nh thật:
– Ưm có… có… một người.
– Ai vậy? Tôi hỏi.
– Bồ của bà già . Cậu Tư. Hăm mốt tuổi.
Tôi nghe có vẻ thú vị, vì nó cũng loạn, nên hỏi tới:
– Mà họ bồ với nhau lâu chưa?
Sen đáp với gương mặt hơi thẹn:
– Chị nghĩ là lâu rồi. Từ hồi chị mới tới ở trọ. Hồi đó ông già mới chỉ là lính, gác trong huyện đường, mỗi tuần về nhà một lần. Cậu Tư hồi đó mới chừng 18 chớ nhiêu. Cậu hay đến chơi ăn c(‘m tối, rồi ở lại luôn, ngủ qua đêm. Có khi ban ngày cũng tới. Đó là những lúc chị được mục kích cảnh bà già â n ái với cậu trong phòng. Ban đêm thì cũ ng có, nhưng tối thui đâu có thấy gì.

Bữa đó, chị cli hoc vc, nghe ticng hai người cười giỡn trong phòng, chị ghc mắt qua lỗ phênh nhìn lén. Hai ông bà cởi truồng đứng ôm nhau nút lưỡi. Cậu Tư bóp vú bà già. Bả cầm cặc cậu Tư và hỏi:
– Nhỏ giờ em có đụ ai chưa? .
– Dạ chưa.
– Xạo mày. Chưa đụ ai mà con cặc chần dần vầy?
– Thì em mười tám rồi chớ bộ.
– Có đụ ai rồi thì nói thiệt cho chị nghe đi, chị cưng.
– Thôi bà, nói rồi bà đi học tùm lum, mang tiếng. Không đâu mình. Nói em nghe, em thèm nghe mà…

Bà già tự nhiên kêu cậu Tư bằng mình và xưng em. Sao lẹ quá hả Lựu. Ai ycu nhau rồi cũ ng anh với em. Ngần ngừ một đỗi lâu, cậu Tư thú thiệt:
– Em có ngủ với con Sáu. Chị làm ơn giữ kín giùm nhen.
– Ời người ta lớn chớ bộ. Con Sáu nhó xíu mà .
– Ừa, nó cũng 18 rồi chớ hộ. Đá ng lý thì em đâu có dám. Bữa đó tắm sông. Có hai đứa tắm à, mà chị coi nó cởi truồng đưa lồn đưa vú nhảy ù m xuống tắm, không mắc cỡ gì ráo. Em thì mặc quầ n đù i. Mọi lần em bơi dữ lắm. Bữa đó cm đứng chết trân dưới nước nhìn Sáu. Vú nó, lồn nó, lông nó hơi đen đen. Nó cố tình bơi ngữa trước mặt em mấy lần, nhìn em cười lã lơi. Thình lình nó bơi từ phía sau đeo cổ em và bắt em ám. Con cặc em tự nhiên chổng ngược lên vì lần đầu tiên em được thấy lồn vú một thiếu nữ. Nó nhìn chỏm nhọn cái quần em rồi cười ngặt
nghoẽo. Em mắc cỡ quá lấy tay bụm lại. Nó lặn xuống ra phía trước, áp mặt vô chỗ cặc em mà nhìn. Em quay qua chỗ khác, nó lặn theo. Cuối cùng nó tuột quần em xuống, trồi đầu lên ôm giáp mặt với em. Cả hai không nói gì ráo. Nó cà lồn ngay đầu cặc em. Em như điên dại, vừa mắc cỡ, vừa sướng, vừa sợ có người nhìn dù biết khúc sông đó vắng vẻ. Em chết cứng như pho tượng để mặc nó muốn làm gì thì làm. Chị coi, nó dám cầm cặc em đút vô lồn nó rồi hẩy tới.
Bác gái chị hỏi thật tò mò:
– Anh sướng không?
– Trời ơi! Còn phải hỏi. Sướng thì có sưứng, mà sao em run quá trời. Đó là lần đầu tiên em được đụ. Lồn nó nóng ấm. Cặc em khi đã vô hết, con Sáu bắt đầu hẩy tới hẩy lui. Em nhắm mắt không dám nhìn nó vì mắc cở quá. Đâu được vài phút, em sướng rân cả người và khí phọt bắn lia chia trong lồn nó. Ra rồi, cặc em mềm, con Sáu rút ra lên bờ về trước. Tối hôm đó nó lại mò vô phòng cm, bú cặc em bắt em chơi. Cứ vậy đêm nào tụi em cũng chơi. dần dần em biết bú lồn, biết chơi kiểu. Mà sao trời thương không ai biết hết.

Bác gái nghe tới đó cầm cặc cậu Tư đút vô loan bà, nhấn tới:
– Anh ơi, nghe anh kể em nứng quá đi thôi. Đụ em đi. Đụ nhiều nhiều cho em sướng với. Tới bây giờ anh còn chơi nó không? Nói thiệt em nghe.
– Bây giờ nó có chồng có con rồi, còn chơi bời gì nữa.
– Vậy em cũng có chồng có con rồi, anh cũ ng còn chơi?

Chị là khác. Mà thôi nói chuyện gì khác đi. Đừng nói chuyện con Sáu nữa. I~ồi hai ông bà tiếp tục đưa lại giường bú nhau. Họ đụ thiệt lâu gần sẫm tối, chị
không thấy gì hết nữa, họ vẫn còn đụ . Từ đó, dầu là còn nhỏ, chị đã bị sự dâm dật ám ảnh, rồi biết nứng, biết mơ mộng. Đến năm lK tức là năm lông lồn mọc
sum sê, thì chị không những đã biết nứng mà còn thèm được chơi. Ngày thư(~ng chị xem chú ng tôi đụ bác Hoành. Cuối tuần tới phiên ông già. Mà bà già thì có tật mỗi lần chơi thì la như bị ai thọc huyết. Cho nên khi nghe bà la, là bên này chị sờ lồn, đút một ngón vô cũng chơi. Cho đcn một hôm không biết bà già đi đâu, cậu Tư tới chơi và rủ chị vô rẫy hái dưa, hái bắp… Nói vậy mà cậu có chở vô rẫy
đâu Câu chở vô tuốt trong rừng. Chỗ thật vắng, ngừng Honda, cậu dẫn chị vô xa chút nữa, ngồi đó cho chị coi một xấp hình đụ của Nhật Bổn. Trời ơi, Lựu ơi, gái lớn lên ai coi xấp hình này rồi cũ ng phải chảy nước lồn. Nó đụ đủ kiểu, hấp dẫn lắm. Cậu Tư hỏi chị:
– Sen thích không?

Chị đỏ mặt không dám trả lời. Máu nóng chạy khắp người chị, mắt chị mờ đi. Cậu Tư ngồi xuống kếbên cầm tay chị. Chị run. Lần đầu có hơi đàn ông đụng vô, mình bị một cảm giác mạnh tấn công. Ngay tức khắc, sau khi cậu Tư cầm tay chị, chị nghe lồn bị ướt, và chỉ muốn ngã sà vào lòng cậu vì chị ngồi không vững nữa. Cậu biết chị đang nứng, cậu ôm choàng qua vai chị, kéo chị sát vào hơn.
– Sen thấy mấy bức hình này đẹp không?

Cậu hỏi cho cớ hỏi chứ chỉ quan sát dáng dấp mắc cở của chị cậu phải biết là chị đang nghĩ gì. Và em biết không, cậu kéo sát chị nằm trên đùi cậu, nâng mặt chị lên, đặt môi hôn môi chị. Lúc đó chị đâu đã biết nút lưỡi là gì. Nên cậu nút hai môi của chị. Trời đất ơi, cảm giác vừa sướng vừa hạnh phúc tràn tới vây chị. Cậu biểu đưa lưỡi cho cậu nút. Em ơi, chị nhắm mắt, buông hết để cậu muốn làm gì thì
làm. Rồi cậu sờ vú chị, cậu bóp rất nhẹ. Cậu đưa lưỡi qua biểu chị nút. Tay cậu dần dần xuống lưng quần chị, thọc vô trong sờ lồn.

Những cảnh cậu đụ bác Hoành hằng ngày hiện ra. Nhất là cảnh bú lồn. Nó rõ ràng diễn ra trước mắt khi ngòn tay cậu rà vào cửa mình chị. Chị sướng không bút mực nào tả nỗi. Một tay bóp vú, một tay sờ lồn, môi thì hôn liên tục. Chị được ba bốn thứ sướng tới cùng một lúc, nên chị ngây ngất bàng hoàng, mê man không còn tự chủ được nữa. Vì như chị đã nói, năm đó chị thèm được chơi vì. bị kích thích hằng ngày bởi những cảnh đụ và bú lổn trong phòng bác gái. Bây giờ được chính cậu là người mà chị hay mơ tưởng mỗi lần thủ dâm, sờ mó hun hít. Em bảo còn gì thỏa mãn hơn nữa. Chị nghe ngón tay cậu cà nhẹ nhẹ dọc hai mép lồn. Rồi cậu chà hột le chị. Chị giật người mỗi lúc cậu nhấn mạnh vào hột le. Và Lựu ơi khi ngón tay của ông vào cửa mình ~ủa chị, thì chính chị ôm ghì đầu ông xuống để hôn nồng say. Cậu chơi rất tài tình. Bằng một ngón tay mà làm cả người chị rung động. Nước lồn ra lai láng. Chị liếc thấy cậu rút ngón tay ra, đưa lên miệng nút
nước lồn của chị. Chơi như vậy một lúc cậu hỏi:
– Cậu cởi quần Sen ra nhen?

Chị gật đầu. Đã bảo chị không còn tự chủ được nữa trước một người cậu rành rõ chuyện đụ đéo. Rồi không những quần chị bị tuột ra, mà cả áo cũng bị cởi Chị trần truồng nằm lên bắp vế cậu. Lúc cậu lấy tay chị đặt lên con cặc cứng ngắt của cậu là lúc chị hoàn toàn tê dại, không còn biết gì nữa. Cậu đặt chị nằm xuống nền cỏ, rồi cũng cởi hết áo quần ra, banh háng chị bú lồn. Cái lưỡi của đàn ông sao nó hấp dẫn vậy quá hả Lựu? Cậu đem hết kinh nghiệm bú lồn ra áp dụng. Trời ơi, chị chỉ nằm đó oằn oại, la làng giống như bác gái đã la. Bây giở chị mới biết tại sao mỗi lần được bú là bả la bể làng.

Chị Sen ngừng một chốc, thở ra, mặt đỏ. Chị nhìn xa xa như cố nhớ hết những phút thần tiên lần đầu được ân ái. Xong chị kể tiếp:
– Cậu bú chị được chừng 15 phút thì leo lên người chị, bảo chị cầm cặc cậu để vào miệng lồn. Chị nghe lời làm như người bị thôi miên. Cậu nhấn xuống rất nhẹ lại rút ra. Chị nhắm mắt chờ những cảm giác lạ sắp xảy ra. Cậu lại nhấn xuống, nhấn xuống. Chị có nghe hơi xót xót cửa mình nhưng không nghĩa lý gì với nỗi sung sướng chạy rần khắp người. Cậu hỏi rất khẽ:
– Sen có đau không?

Chị lắc đầu. Và, toàn bộ cặc cậu Tư tiến hẳn vào lồn chị. Chị muốn la lên một tiếng. Không phải đau đớn mà là la để diễn tả nỗi sung sướng. Cậu nắc rất êm đềm. Cậu biểu chị hẩy đít lên theo từng nhịp nắc. Hai cậu cháu đụ thật lâu. Đến một lúc, cả người chị tê hết, chị uốn hlng và nghe từ trong xa những giòng nước theo âm đạo toảt ra. Sau này chị mới biết đó là lúc mình ra. Cậu Tư biết chị ra nên rút cặc xuống liếm nhưcậu đã làm với bác gái. Lúc đó thì chị hết mắc cỡ rồi, nói cười tự nhiên với cậu:
– Cậu Tư hay quá hà. Hèn chi bác gái cháu ngày nào cũng rủ cậu qua chơi. Ngày nào cũng qua chở cháu ra đây nhen.
Cậu nhìn chị với cặp mắt thương yêu. tồi nói:
– Bây giờ cháu bú cặc cậu đi.
Dù đã thấy bác gái bú cậu nhiều lần, chị vẫn làm bộ không biết, nên cậu cầm ngón tay chị bú biểu diễn cho chị thấy. Cậu nằm ngửa ra, chị cúi xuống cầm cặc bú ngon lành và thật rành đến nỗi làm cậu phải ngạc nhiên. Chị bú thật lâu. Cậu cũng oằn oại la làng, rồi đè chị ra mà đụ một cú nữa. Lần này cú đụ kéo dài lắm. Chị không biết là bao lâu nhưng lúc trời xuống nắng, cậu rủ chị ra. Hai cậu cháu ôm siết nhau ra quá trời. Cậu ngâm con cặc trong lồn chị nằm nút lưỡi cho đến chạng vạng tối mới về nhà. Hôm sau tan trường đã thấy cậu đậu Honda đợi trước
cổng trường, chở chị đi ăn, rồi lại vào rùng đó nữa. Bú đụ nhau suốt hai năm, thì cậu phải đi lính. Lựu coi lúc đó chị tới tuổi đã chín mùi, cần đụ hơn trước thì lại không có ai chơi. Nhịn thèm, thủ dâm mãi, đến năm sau thì dụ bác Hoành phải chơi, nếu không chị phải đi làm đ, vì thèm quá. Nghĩ làm đĩ nhục nhã hơn lấy bác Hoành, nên chị chọn điều thứ hai.
Tội nghiệp, cũng tại chị mà ông già phải ngồi tù. Bây giờ cậu Tưđã giải ngũ vì bị thương. Không phải bị thương vì đành giặc mà vì trèo cây bị té. Cậu lại thường xuyên qua nhà đụ bác gái. Thỉnh thoảng có rủ chị vào khu rừng năm xưa. Thèm quá thì chị đi, chớ nói thiệt, sau khi chị đụ bác Hoành rồi, chẳng còn ai làm chị mê được nữa. Bữa nay nghe Lựu giới thiệu anh Vĩnh. Chị cũng muốn đi thử xem tài nghệ Vĩnh ra sao, với lại cũng thèm quá Lựu ơi! Thú thật, nhịn ăn được, chớ nhịn đụ không thể nào chịu nổi.

Sen và tôi đến rẫy bắp, Chúng tôi đi một đỗi xa mới vào giữa rẫy nơi có cái chòi. Vĩnh đang là m cỏ, thấy chúng tôi đến, anh bỏ đó chạy ra. Tôi giới thiệu:
– Đây là anh Vĩnh. Còn đây là chị Sen. Chị đang cần vụ đó đó. Em để chị ở đây nói chuyện với anh và nhớ tiếp chị cho thật “nồng hậu” nhen. Em về lo cơm nước, lát nữa mang ra cho hai ông bà dùng. Chúc hai ông bà những trận thưhùng tuyệt vời, đừng để mất mặt nhen anh Vĩnh.

Xong tôi đi ngay, để về nhà kịp xem bác Hoành. và thím Hạnh. Đcn nhà, tôi đi rón rén. Vào bếp, tôi không thấy họ ở đó nữa, mà đã vào phòng, vì tôi nghe tiếng thím la:
– Anh ơi, em bỏ chồng bỏ con theo sống với anh luôn nhen. Cha mẹ ông bà ơi, ngó xuống đây mà coi cái hàm râu quai nón nó đang chà xát lồn con đây nè. Sao anh hay quá vậy hả Hoành. Đụ má anh. Anh làm em giựt tê hết anh thấy không. Trời ơi ! Nó, nó, nó dũa hột le của con nè Trời. Mê quá mình ơi. Mới ra mà bây giờ em lại muốn ra nữa mình ơi. Làm sao được anh bú hoài như vầy hả anh? Nhè nhẹ chút đi anh, không khéo em ra nữa cho coi.

Tôi thấy bác Hoành khoan thai hơn. Hai bàn tay bác banh tang hoác cái lồn thím ra. Thím nằ m gác hai chân lên vai bác. Bác quỳ dưới đất bú một cách say sưa, say sưa hơn lần bác bú bà Loan. Đã êm ru và lâng lâng như thế thím Hạnh van la và hai gót chân bà đấn thùi thụi vào lưng bác. Có lẽ giờ này ngoài rẫy bắp, cặp Sen và Vĩnh cũng đang thư hùng quyết liệt Vĩnh thì khỏi chê rồi. Có lần thím phải thiếp đi khi đụ với Vĩnh hai lần. Vĩnh vẫn chưa ra. Anh rút cặc ra rẫy để bà nằm ngủ vùi trong giấc ngủ hoan lạc thần tiên. Còn Sen? Nếu không nói chuyện với chị buổi sáng nay, tôi cứ tưởng Sen hiền lắm. Không ngờ cô nàng đã biết đụ khá lâu rồi. Đúng cái tuổi tôi và Vĩnh đụ nhau trên tổ quỷ.

Trong kia, bác Hoành ngừng bú, kéo thím Hạnh xuống để bà lòng thòng hai đùi xuống đất. Bác đứng lên, cắm cặc vào lồn bà và nắc như con thoi trong khung cửi. Bà già la oải trời. Tôi nghe giọng bà hơi khàn khàn:
– Hoành ơi! Lần này ra với em nhen mình? Em ráng chờ anh đây. Bao lâu cũng được. Ra thật nhiều cho ngập lồn em luôn. Mê quá rồi anh Hoành ơi! Bác nắc thím thật chăm và nhanh. Tôi chỉ còn nghe thím la trời chứ không thành câu như lúc nãy nữa. Độ hai chục phút, bác nằm sà lên người thím, tìm môi bà và:
– Em ơi, ra với anh. Cho hết em đây. Anh muốn em có con với anh. Đẻ cho anh một thằng con giống hệt anh. Đây nè đó, anh bắn ra đó… mình… ơi!

Hai tay hai chân thím quíu bám chặt thân người bác:
– Sáng nào anh cũng qua đụ em, em mới có bầu được chớ. Đó anh, em cũng ra rồi đó. Ôi mẹ ơi! Cha ơi! Đụ sướng quá cha mẹ ơi! Ôi anh Hoành , đụ mẹ anh, đụ tía anh…

Bác vẫn giữ nhịp nắc khoảng năm phút rồi nằm im trên thím. Hai chân thím buông thỏng xuống, và tiếng thở hai người vang lên cả căn phòng yên tịnh.
Thế là tuyệt vời vì cả hai đều mơ đụ nhau. Tôi hãnh diện về cái hạnh phúc của hai người dù là lén lút tạm bợ. Rồi thím tôi ngồi dậy, gỡ bác ra, lấy khăn lau ân cần con cặc bác, lau lồn bà. Bác Hoành vội vã mặc đồ, hôn bà lần cuối, mở cửa thoắt đi.

Tôi vào phòng mặc đồ cho thím. Bà ôm tôi cảm ơn rối rít về công lao cho bà cơ hội ngàn vàng. Tôi hãnh diện với chính tôi vì như tôi đã nói, tôi thích mọi người hạnh phúc. Điều gì tôi làm được để ráp họ lại với nhau là tôi làm. Hai thím cháu tôi xuống bếp nấu cơm. Tôi kể chuyện sáng nay về Sen. Nếu tôi không nhanh ý dẫn Sen ra rẫy, chưa chắc thím đã có những phút thần tiên.
Cơm nấu xong, tôi ăn với thím để nghe thím kể:
– Tuyệt lắm con ơi. Chẳng trách đám vợ lính trong huyện con mẹ nào cũng mê ổng. Thật danh bất hư truyền.
– Đến chị Sen mà còn muốn lấy ổng làm chồng, còn nói chi thiên hạ. Chỉ muốn có con với ổng nên không chịu uống thuốc ngừa thai, chớ đâu phải lỡ đâu.
– Quả bác Hoành có con cặc dị kỳ. Đã to, dài mà trời lại ban cho hai sợi gân độc đáo. Hai sợi gân đó đến bà Từ Hi Tháu Hậu cũng chết. Con coi, ổng đụ thím một mách tơi bời ngoài bếp. Thím ra, ổng ẳm thím vô buồng này. Nghĩ được năm phút ổng lại bắt đầu bú lồn thím. Thằng cha có biệt tài nhiều thứ. Thím đã được chú con, thằng Sen, thằng Vĩnh bú nhiều lần, mà có ai làm thím sướng tê tái như cái
lưỡi trời cho của bác. ổng móc làm sao mà mỗi lần cái lưỡi ổng thụt ra là toàn thân mình phải giựt bắn lên. Thím mê bác quá Lựu ơi. Có cách gì, mỗi sáng con dẫn bác qua đây đụ thím vài tiếng không?

Điều đó thật khó. tôi nghĩ. Dễ gì bà Loan để cho bác tự do như thc. Bà cho bác ở tù kiểu công tử là bà muốn bác phục dịch tối đa cho bà. May mà có anh Khang thay phiên. Nếu không dễ gì sáng nay bác qua đây. Nhưng tôi vẫn cứ hứa cho bà vui. Vì tôi tính sẽ có ngày đẹp trởi nào đó, tôi mang Vĩnh hay Sâm qua gã cho bà Loan. Nếu được bác Hoành sẽ thư thả hơn. Lúc đo thím sẽ có nhiều cơ hội hơn. Tôi ăn nhanh, xong bđi cơm và thức ăn cho vào giỏ mang ra cho Vĩnh và Sen. Tôi ra đến rẫy, thấy Vĩnh đứng làm cỏ. Còn Sen nằm trần truồng trong chòi thở và
ngủ. Tôi để cơm cho Vĩnh ăn và hỏi:
– Sao? Đẹp không? Anh có làm rạng danh anh em mình không?
Vĩnh vừa ăn cơm, vừa cười hãnh diện:
– Cứ hỏi cô Sen thì biết. Cổ năn nỉ anh mới ngưng. Nếu không giờ này vẫn còn xáp lá cà. Cổ ra hai lần và giựt mình khi thấy anh vẫn khỏe như trâu và con
cặc vẫn cứng.

Tôi nhớ lại lần anh đụ thím trong phòng. Bà già cũng ra hai lần và năn nỉ anh mới ngưng. Để Vĩnh ngồi ăn, tôi lại chòi, leo lên, thật nhẹ, tôi ngồi ngắm thân hình chị Sen.

Đúng là gái một con. Chị cao lớn, đùi dài, nở nang ở ngực, lông lồn như lúa. Chị ngáy nho nhỏ trong giấc ngủ mệt nhoài sau hai trận thư hùng. Cặp vú chị đẹp quá, vun nhọn lên như hai quả núi nhỏ. Tôi lấy tay sờ lên, rồi bóp nhẹ. Sen mở mắt, he hé nhìn tôi Chị cầm tay tôi nắn nắn, cám ơn. Giống hệt thím tôi vừa cám ơn tôi lúc nãy. Tôi bây giờ là bà mai của những người thèm đụ. Tôi ghép họ lại với nhau. Sao không? Cuộc đời ngắn lắm. Không đụ, đến tuổi già còn gì mà hưởng. Sen cười với tôi và bảo: Thật chẳng ngờ nổi con người nhỏ con như Vĩnh mà phá núi cũng tan, tát sông cũng cạn. Lấy mắt mà nhìn đôi khi lầm chết đi. Mười chín tuổi? Cái tuổi đó lấy gì mà xông được với gái một con như chị, chị nghĩ. Vậy mà…

Sen lắc lắc cái đầu, cười như hoa nở bóp mạnh tay tôi. Chị đâu biết Vĩnh đã bắt đầu đụ tôi tử lâu. Rồi tôi kể chị nghe những ấu thơ hấp da n của tôi với. Vĩnh. Hai đứa tôi thường rủ vô rẫy này. Không ai dạy biểu mà Vĩnh đã biết bú lồn tôi, dạy cho tôi bú cặc Chàng cho một ngón tay vào lồn tôi, khai phá cho cửa mình lớn dần. Và một ngày, chàng leo lên, đút con cặc vào tôi. Hai đứa đụ . Đụ liên miên. Có khi suốt cả buổi chiều. Có khi quá chạ ng vạng vẫn còn ôm nhau. Có khi trời tối thui, mới nhả ra dẫn nhau về. Tôi thường cởi truồng nằm ngang qua bắp
vế Vĩnh. Anh ngồi giống hệt cậu Tư của Sen. Một tay sờ vú non, một tay cho vào lồn tôi thụt, và cá hai nút lưỡi. Cho nên khi nghe Sen kể chuycn cậu Tư với Sen trong rừng, tôi bỗng nhớ Vĩnh kinh khủng. Lúc nhỏ thì chơi nhưvậy nó sướng không tướng được. Chỉ khác là cậu Tư thì hăm mốt mà Vĩnh mới mười tám.

Làm sao Vĩnh biết đụ biết mò lồn như người lớn? Có lẽ tạ i máu cha mẹ chăng? Cũng như tôi. Ai dạy? Mà rốt cuộc cái gì tôi cũ ng biết. Và bây giờ, tôi thừa khả năng để hạ bất cứ đàn ông nào ncu tôi muốn. Tôi bảo chị Sen để tôi đi lấy cơm -mời chị. Chị lắc đầu:
– Chị no rồi. No với hai cái đụ tàn khốc của Vĩnh rồi. Chị không cần ăn, miễn có ai đụ chị suốt ngày cũng đủ. Vĩnh dữ dằn quá Lựu ơi ! Bác Hoành nắc có lúc còn ngưng. Vĩnh thì không. Đú t cặc vô là anh chăm bẳm nắc tới. Không nhanh nhưng đều đặn, mặc cho đối phương la trời, than đất và xin ngừng, anh cũng không. Anh nắc cho đến khi nào chị ra và cuồng dại ôm anh. Hai lần đụ chưa kể Vĩnh bú. L.ểồn chị tan nát rã rời. Có lẽ, từ ngày mai, trưa nào chị cũng phải mò ra đây. Em cho chị cái hân hạnh cơm nước hầu anh Vĩnh dược không?

Sen nói giọng thành thật. Thành thật như một lín đồ của một đạo giáo. Rồi tôi nghĩ. thú xác th ịt cũ ng la một tôn giáo. Nó có nhic u tín đồ nhất thế giới. Nó
là loài người. Phải, loài người ai mà không tin xác thịt là sướng là thú vị. Kẻ nào không tin đụ là thiên thầ n, Đụ là cao siêu, Đụ là giải quyết mọi u sầ u, buồn bực, lo âu, chán nãn, thì kẻ đó là người điên, hoặc mất trí. Tôi buồn cười khi nghe vài giáo phái trên địa cầu đang oang oang kêu lên: Đừng nghĩ đến dục vọng. Ai tham gia vào Đụ , kẻ đó sẽ sa hỏa ngục. Rồi họ cạo đầu khoác nâu sòng, hoặc dể tóc mặc áo đen, áo trắng đi tu, để chống lạ i sự thèm muốn của xác thịt. Họ đọc đủ loạ i kinh đicn, áp dụ ng nhiều phương pháp chống lại đicu thicn nhiên quý giá nhất của tạo hóa cho là: Thú Xác Thịt. Đến nổi có ông có bà, nhịn không được đã làm bậy trong tu việ n, trong thánh thất, trong hậu liêu, hoặc nhảy rào ra tìm dục
vọng. Nhiều lắm, nhưng những giáo phái đó không can đảm nhìn sựthật, chối sự thật, rồi ém nhẹm những sự việc động trời đã xay ra. Phim Thorn Bird của
Hoa Kỳ là một. Mang khoa học để phục vụ con người thì đó là điều đẹp, như thám hiểm không gian, tìm những hành tinh mới để con người mở rộng biên
cương. Khám phá những phương tiện tối tân để phục vụ nhân loại. Tốt. Nhưng tự nghĩ ra, sáng chế ra (chớ không phải thượng đế biểu) những giới răn, những giáo điều, để buộc chặt con người vào khát vọng (trong đó có dục vọng) là điều tôi cho là tàn bạo, ngu si, phản khoa học.

Chị Sen nằm trần truồng như thế để nghe tôi lý luận. Hỗng chị vỗ tay, đắt ý. Làm như tôi vừa mở cho chị một chân trời hiểu biết mới và rừa sạch cho chị một mặc cảm tội lỗi khi đã đụ với bác Hoà nh lớn tuổi Cái thế đứng của xã hội đang cười chúng tôi như Sen, Vĩnh, Khang, Hoành, tôi, bác Ba v.v. .. đều là thế đứng giả tạo. Giết người, cướp của, hã m hiếp, phá thai, phá gia cang v.v… là tội lỗi, tôi đồng ý. Vì nó làm thiệt hại cho nạn nhân. Còn đụ là nằ m xuống cù ng hưởng những phút thần tiên khoái lạc thì sao gọi là tội lỗi. Vậy chớ súc vật lấy nhau loạ n xạ, đẻ
nhiều hơn người có là tộ i lỗ i khô ng? Nếu có sao một con người (một sinh vật không loạn dâm) vẫn hằng ngày ă n thịt loài vật (là loà i loạ n dâm). Không sợ lây à ? Khoa học chứng minh là ăn thịt bò điên sẽ bị điên hoặc chết. Vậy con người không sợ lây cá i loạn dâm của con vật hay sao mà còn biến thịt thánh những
món ngon như steak, xúc xích, lạp xư(ỉng, ham, bò khô v.v…?

Xin lỗi, tôi tôn trọng sự thực, thích nói thực, nói thẳng, không xiên xẹo. Có bậy mới trá nh né . Hãy nhìn ngoài kia: nhờ có mặt trời, con người mới tạo ra bóng mát để ẩn nấp. Không có mặt trời, mọi thứ trở nên không có hình thể. Vậy thì đừng bạo mồm bảo là bóng mát là do con người tạo nên. Không một sinh vật nào, kể cả con người không có dục vọng.

Gọn nghĩa là thú xác thịt. Không có dục vọng mọi điều thành vô nghĩa. Ăn ngon, mặc đẹp, ở nhà sang, lấy vợ lấy chồng đẹp, danh vọng… để làm gì? Xin thưa để phục vụ cho có một cái mục tiêu: Đụ.

Lý luận như thế nghe tàn nhẫn quá. Nhưng là sự thực Cứtưởng tượng sáng ngày mai, giống cái không còn nữa, tức không còn một đàn bà con gái nữa thì ai còn ham làm giàu, tranh danh, chuốt lợi? Vậy sao có sẵn đàn bà đó không hưởng mà phải tìm đủ mọi cách giả tạo để chạy trốn? Thôi. Có nói cũng chỉ một mình nghe. Hoặc có ai nghe cũng chẳng dám đối thoại, vì họ chối sự thật, sợ sự thật.

Hồi còn trinh trắng, tôi mơ thấy được cầm tay một thằng bạn. Mơ thấy bị hãm ở một khúc rừng vắng. Mơ thấy được một người hôn nồng nàn lên má v.v. Nhưng giấc mơ không ra làm sao, mà nó cứ ám ảnh mãi tôi trong giờ học, giờ chơi, giờ cơm… nhất là khi đi trên những đoạn đường làng vắng vẻ, hoặc gặp một thằng bạn cùng xóm…

Những đêm mưa gió mịt mùng. Trời lạnh, sấm chớp ầm ầm, một mình trong giường với chăn gối ấm, tôi tự nhiên thấy cần một cái gì: Cái gì đó không tên, không hình bóng. Tôi muốn có ngay để đừng cô đơn, và để đừng bị ngứa ngày khó chịu. Sự sung sướng lâng lâng đó làm tôi dịu bớt phần thèm muốn ước ao vớ vẩn ở trên. Thời gian nằm nắc gối như thế có khi kéo dài cả tiếng. Rồi ngủ quên. Và lúc nào rảnh, kể cả ban ngày, tôi lại nằm nắc gối. Có lần tôi bạo gan cởi quần, để cái
chỏm nhọn của chiếc gối ngay miệng lồn mà nắc. Lại thấy sướng hơn. Và tiến hơn bước nữa, tôi đã dùng bàn tay làm phương tiện để thủ dâm. Một ngón tôi chà nhè nhẹ hột le. Chà thật lâu rồi tiến dần xuống phía dưới nơi âm đạo, thửcho ngón tay vào một chút. Thích hơn. Rồi lút hết cả ngón vào tận cùng để nhúc nhích, để ngoáy nhẹ và khi tuyệt cùng sung sướng thì biết ra. Muốn tuyệt cùng sung sướng, tôi phải tưởng tượng mình đang hoa tình với một người. Người đó không ai khác hẳn là Vĩnh. Vì Vĩnh hay chơi với tôi như u mọi, tìm bắt, nhảy dây…

Nhưng thiên nhiên cũng quá tuyệt với ở chỗ, xác thịt thì phải có xác thịt. Thủ dâm, dù tuyệt kỹ đến đâu cũng không thỏa hết sự sung sướng tự nhiên. Nên tôi rủ Vĩnh vào rẫy. Vnh cũng tuổi dậy thì, cũng biết mơ mộng, đòi hỏi. Nên hai đứa đã tự nhiên xáp lại gần nhau dù không hẹn tru”ớc. Vào rẫy bắp thì quá kín đáo, không một ai có thể nhìn thầy được. Hai đứa nằm đo ôm nhau gi(~n hốt, mò mẫm nhau. Hoàn toàn không ai chỉ bảo mà sao hai đứa tôi biết bóp vú, biết sờ lồn, biết bóp cặc, rồi biết bú nhau. Nếu là ở thành thị thì bảo là do sách báo phim ảnh khiêu dâm ảnh hưởng. Còn ở trong cái sóc xa xôi quê mùa này thì cái gì ảnh hương?

Tôi đã từng biết bú cặc Vĩnh hằng giờ. Vĩnh cũng thế. biết bú vú tôi, bóp vú tôi, biết cho lưới vô cửa mình tôi, bìct nút hột lc tôi. Thú chơi này quá hấp dẫn, nên không ngày nào tụi tôi không vào rẫy sau giờ học. Dĩ nhiên trừ những ngày mưa. Một lần, giữa đêm,cũng mùa đông, tôi bạo dạn rủ Vĩnh qua phòng tôi Đó là lần đầu tiên chúng tôi hẹn hò ở nhà. Vĩnh lén qua, chúng tôi cởi truồng ôm nhau nút lưỡi, cạ hai bộ sinh dục vào nhau. Và đêm đó, lân đầu tiên Vĩnh nằm lêntôi, tôi cầm cặc Vĩnh đâm vào lồn, đụ, sau khi đã bú nhau cả tiếng đồng hồ. Không biết Vĩnh có biết ra chưa. Phần tôi thì khỏi nói, mỗi lần tuyệt cùng sung sướng là tê tái, là ưỡn lưng lên, nghiến răng, nhắm mắt, chết đi mấy chục giây. Nước lồn tuôn ra ướt đẫm. Sau lúc đó thì hết còn thấy sung sướng như thuở chưa ra.

Một hôm cũng giữa đêm khuya, tôi đang bú Vĩnh ngon lành, bỗng nghe cặc anh xịt vào mồm tôi những tia sệt sệt, mặn mặn. Tôi nuốt. Tôi không biết đó là khí, mãi sau này khi tham gia vào tổ quỷ với anh Khang, mới biết. Năm mười tám, một mình tôi biết đụ cả hai người, Vĩnh và Khang.

Câu chuyện tự thú của tôi làm chị Sen vặn mình, vương tay, thở ra, mặt đỏ. Chị lại bắt đầu nứng. Đấy đàn bà con gái nhanh lắm. Mới chơi, bây giờ lại thèm, nên chị ngồi dậy gọi Vĩnh đang ngồi uống nước. Anh chạy đến, leo lên chòi. Thấy chị Sen còn trần truồng anh hỏi:
– Sao không mặc áo quần xuống ăn cơm? Hả Sen? Sen quàng cổ anh, hôn tới tấp:
– Em đang cần anh. Em thèm nữa. Anh chiều em được không?
– Chuyện nhỏ thôi. Chỉ sợ em không kéo dài được cuộc chơi.
Chị Sen đè anh xuống, cởi quần đùi anh ra, và chị ngậm cặc anh bú lập tức. Vĩnh nhìn tôi cười:
– Lựu, lâu lắm mình không đụ tay ba. Bữa nay thou lại đi

Tôi chỉ chờ có bấy nhiêu, chỉ chờ Vĩnh rủ là nhận lời ngay, nên tự động tuột áo quần, lên ngồi choàng lên mặt Vĩnh bắt Vĩnh bú lồn, trong khi chị Sen bú cặc anh.
Chị Sen nhìn tôi bảo:
– Xem hai đứa mình có vật nổi con cáo già này không?

Chị Sen lớn con hơn tôi nhiều. Chị ôm cặc Vĩnh bú một cách miệt mài say sưa. Cảnh này làm tôi nhớ anh Khang, chị Cúc quá. Bữa nào tôi phả i rủ anh Khang, chị Cúc ra chòi này chơi trò bác sĩ một bữa.

Ba chúng tôi bú nhau một lúc thì trời chuycn mưa. Gió lạnh từng cơn thốc lên. Mây đcn kco tới. Tiếng sấm vang ầm ầm, làm không khí càng thêm lãng mạn. Thay phiên tôi bú cặc Vĩnh. Sen đưa lồn lên mặt chàng. Và lúc mưa bắt đầu nhỏ hạt, Vĩnh lên đụ chị Sen, tôi ngồi lên mặt bắt chị bú lồn. Mưa xuống, gió thổi tạt vào, hơi lạnh tràn đến. Tôi nhóm bếp cho lửa nổi lên, sưởi ấm. Chị Sen la làng với Vĩnh. Tôi chỉ là vai phụ. Cốt sao cho Sen hạnh phúc là được rồi, còn tôi muốn lúc nào chả được. Tôi lại đưa lồn cho Vĩnh bú trong khi anh quỳ đụ chị Sen. Và lại
đổi chị Sen bú cặc Vĩnh và tôi bú lồn chị. Cả ba say đắm thú vị với những trò chơi không chán như thế cho đến khi mưa tạnh, cũng là lúc Sen ra một lần nữa khi Vĩnh đụ chị kiểu chó. Ba chúng tôi về nhà. Trong khi Sen và tôi sửa soạn nấu cơm thì Vĩnh qua nhà tôi mò vô phòng thím Hạnh. Tôi rủ Sen đến cửa phòng thím để “quay phim” Thím nằm ngủ tênh hênh trên giường. Hai chân bà chàng hảng ra. Cái áo bà có một nút không còn, đưa bộ vú trắng bốc ra ngoài. Tụi tôi lhấy Vĩnh
đứng đó nhìn thím ngủ, tay chàng cầm cặc xụ t một mình. Tiếng bà già ngáy nhỏ đều đặn. Thình lình Vĩnh đến gần cái giường cúi xuống hôn quần bà chỗ cái lồn. Thím ngừng ngáy, thấy Vĩnh, bà mim mím cười.

Vĩnh lắc lắc cái đầu để mũi và miệng anh hôn sát cá i lồn lhím. Thím d(~ng ha i châ n rộng ra thêm và hỏi:
– Cài cửa chưa vậy, cu cậu?
– Dạ rồi. Thèm nhớ thím quá
Sen nói thầm với tôi như thán phục Vĩnh:
– Thật đáng sợ con cáo già này. Đụ chị ra ba lần mà hắn chưa ra một cái. Bây giờ còn mò bà già nữa. Điểm này thì Vĩnh hơn bác Hoành xa lắc xa lơ.

Thím cứ để cho Vĩnh hôn khơi khơi ngoài quần như thế. Vĩnh thì đã tuột hắn cái quần đù i, đưa con cặc cương cứng chỉa ra phía trước. Rồi chàng leo lên mình thím năm nắc và nút lư(‘i bà già. Chị Sen vừa xem vừa bóp mạnh vai tôi và bặm môi:
– Chị chưa thấy cảnh này bao giờ. Tưởng trên đời này chỉ có bác Hoành với chị. Ai dè …
Bà già quàng hai chân lên mông Vĩnh, hẩy cái đít lên và nói:
– Sao bữa nay về sớm vậy hả anh?
– Dạ tại mưa. Với lại… nhớ thím quá. Cả tuầ n nay không được gần thím nên thèm quá . Cởi quần ra đụ một mách đi.
– Anh cởi cho em đi. Em cũng nhớ anh thấy mồ chớ bộ.

Vĩnh tuột quần bà ra, cởi áo bà ra. Cả hai trần truồng, nằm nghiêng cà lồn. Vĩnh đột nbiên hỏi bà:
– Hồi sáng này thím có đụ ai hả?
– Sao anh biết?
– Bởi vì thím có tật ngủ một giấc dài sau mỗ i lần đụ . Nếu không có khi nào thím ngủ vào giờ này.
Thím trả lời rất nhỏ, giọng mắc cơ, mà chú ng tôi vẫn nghe:
– Có Em có đụ anh Hoành… ảnh qua đây hồi chín giờ…

Sen trố mắt nhìn tôi. Chị có ghen. Đàn bà mà. Ghen thì lúc nào cũ ng sẵn sà ng. Dù đi đụ cả chục thằng, về nghe chồng có chút chút với ai, vẫn ghen.
Tôi nói nhỏ với chị Sen:
– Muôn sự của chung mà . Như Vĩnh là của em, mà em vẫn giới thiệu cho chị dùng. Mai mốt đến anh Sâm, chủ em, bác Ba, anh Khang. Cái gì của em là của chị, đừng lo.

Sen có vẻ hài lòng, lạ i cù ng tôi xem tiếp mà n cụp lạc trong kia. Vĩnh và thím ôm thật sát, tay chà ng cầm cặc cạ lồn bà và hỏi:
– Bác Hoành chơi sướng không?
– Sướng, sướng lắm, em ra hai lần. Ê lồn hết anh ơi.
– Bác có ta trong lồn thím không’! Nói thật cháu nghe đi.
– Có Có một lần. Mà anh hỏi chi vậy? Bộ ghen hả?
– Ghen chớ. Nghe đồn cặc bác to lắm, đúng không?
– Có Có to Nhưng chơi dai thì thua anh xa lắc.

Sen đưa mất nhìn tôi, cười đồng ý. Thím nói tiếp:
– Không ai chơi nổi hai tiếng liên tục mà không ra như anh đâu. Em phục anh lắm Vĩnh ơi! Không ai bằng anh…
Rồi bà ôm siết Vnh thật chặt như muốn cuốn anh, bà nói:
– Cặc to với cặc nhỏ không thành vấn đề lắm. Ăn thua là biết chơi, biết lãng mạn, kiểu cách, làm sao cho đàn bà phải bị mê mẫn tâm thần. Cái đó mới cần. Đụ hai ba đàn ông rồi, rốt cuộc em chỉ mê mình anh. Anh biết chiều điều em muốn. Anh biết em cần gì, thích gì. Ra với anh, em tê tái cả nửa tiếng dù anh đã rút cặc ra. Gần em đi anh!

Thím nhỏng nhẻo đòi Vĩnh lêD đụ. Vnh lật bà ra. Chàng từ tốn, dạng hai háng, banh lồn ngồi ngắm. Chàng vuốt nhẹ chòm lông lồn dày cộm, đen kịt. Tay bà già cầm nắn nắn cặc chàng. Chàng banh lồn ra để nhìn thật kỹ, rồi nhìn vú bà, ngắm gương mặt đang khát tình của bà. . .

Nhiều đêm Vĩnh đã mò qua phòng này đụ bà hai ba tiếng. Giọng rên của bà dù thật nhỏ, tôi vẫn nghe rất rõ: “Mình ơi! Mình hay quá vậy mình? Sao lâu vậy mà chẳng ra cho em. Xịt khí vô lồn em đi. Em muốn mang bầu với mình. Em muốn có con với mình. Không ai biết đâu, vì chồng em còn sống. Ra với em một lần đi nhen!”

Mỗi lần đụ sướng với ai, thím cũng xin được mang bầu. Như sáng nay thím cũng xin mang bầu với bác Hoành.

Vĩnh quỳ cao lên, ngắm toàn thân thể thím. Chàng hôn âu yếm bàn chân, những gót chân thím, rồi ôm mặt thím nói:
– Cho phép cháu chiêm ngưỡng toàn thc thân xác thím nhen. Lâu nay Vĩnh chỉ đụ, chỉ bú mà khô ng thì giờ dùng mắt để thu hết da thịt thím vào trí óc. Thím có biết thím đẹp không? Càng dâm thím càng đẹp. Vĩnh đã bao lần ra lén xem thím lắm. Vĩnh vờ làm như không biết gì để thím không chú ý . Nhưng trong lòng, Vĩnh yêu thím, thèm cái thân xác bốc lửa này lắm, thím biết không?

Gượng mặt Vĩnh lãng mạn, thoáng chút dâ m dật. Mắt anh mọng lên, mặt đỏ ửng. Anh dù ng mũ i hôn say sưa khắp mặt thím. Anh lấy tay nghịch nhẹ môi thím. Anh nhìn và rõ ràng là anh chiêm ngưỡng dung nhan thím một cách chân thành. Thím cũ ng say sưa đắm đuối với thằng con nít đã yêu bà lừ lâu mà không dám nói. Thím ôm lấy anh, hôn ngây ngất. Đời bà chưa ai tỏ tình và chân thành một cách lãng mạn và chân thành như thế.
Thím hỏi sao anh không nói.
– Ai mà dám nói. Trời đánh cũng không dám hé miệng. Vnh nghĩ là chỉ một mình Vĩnh có cái ước mơ táo bạo yêu người lớn tuổi. Vĩnh nuôi nó, sống với nó, chớ làm sao dám tỏ tình với thím. Sợ lỡ thím không nghe còn mét mẹ Vĩnh thì sao.

Thím im lặng một lúc. Bà miên man suy nghĩ và tiếc một thời đẹp như hoa nở. Bà tiếc sao cái lãng mạn bất ngờ đó của Vĩnh lại không trở thành hành động hoặc lời nói, để bà sẽ đáp ứng và cùng Vĩnh sống say đắm trong lãng mạn khác thường. Khi bà nghe chuyện của bà Tổng Quyền và bà Tư Dơi lấy con nít thì thím đôi lúc có nghĩ đến Sâm, đến Vĩnh. Thím cũng tự nuôi lấy cái ước mơ kỳ quái đó’ sống
với nó âm thầm chớ có bao gíờ dám thố lộ vì sợ đời sẽ nguyền rủa như đã nguyền rủa bà Tư Dối. Cho đến chiều mưa ngoài chòi bắp là lúc mọi thứ đã chín mùi. Có lẽ Sâm cũng yêu thím mà không nói như Vĩnh.

Vĩnh cho tay xoa xoa đầu vú thím. Anh làm càng nhẹ, bà già càng ẹo người, sảng khoái. Anh bắt thím dang hai tay lên để anh thấy thật rõ hai chòm lông nách đen láy. Anh dí mũi vào đó. Mùi nách thơm ngấy ngấy, mà anh yêu, yêu như yêu mùi thơm một loài hoa. Vĩnh lãng mạn hỏi bà già:
– Cho Vĩnh gọi thím bằng em nhen?
– Dạ, như em đã gọi anh bằng anh. Anh là người yêu của em mà Vĩnh. Anh sẽ là chồng của em sau này nếu anh muốn. Em sẽ có con với anh, em nghĩ thím nói mà tay bưng mặt Vĩnh đc nhìn. Tôi với Sen nứng lồn không chịu được. Sen bặm môi, mắt sáng ngời, bóp thật mạnh tay tôi và chị cũ ng đang lãng mạn nói:
– Sau này chị sẽ tìm thằng con nít để lấy nó, Lựu ơi!
Trong kia, Vĩnh sà xuống hôn đắm đuối môi thím thật lâu:
– Đừng làm vợ chồng. Vợ chồng rồi sẽ chẩ ng còn cái thi vị của tình yêu. Vĩnh muốn thứ tình yê u khó khăn, trái cựa, lén lút. Như muốn đụ nhau thì phải hen, hoặc nửa đêm thèm quá mò qua. Và trong bóng đêm mình ôm nhau đụ, thầm thì những lời yêu cho nhau v.v… Như vậy vô cùng thú vị.

Nghe thấm ý quá, thím ôm chặt, bưng mặt nút lưỡi Vĩnh vô cùng lãng mạn tình tứ. Vĩnh nói đúng, có cái gì trái cựa, lén lút, sự thoả mã n sẽ tă ng gấp bội. Anh tiếp:
– Như nhảy rào qua hàng xóm hái trộm trái mít đem về ăn, nó ngon hơn mình leo lên cây mít ở nhà mình hái tha hồ ăn. Như thế thím có thấy cái Vĩnh muốn chưa? À quên, em đã thấy cái anh muốn chưa?
– Dạ thấy, anh làm em thèm và nứng quá đi anh ơi. Anh rờ thử lồn em coi.

Vĩnh cho tay xuống. Nước lồn thím Hạnh ướt chẹp nhẹp, lan ra bắp vế, anh lấy bàn tay vuốt miệng lồn lên xuống. Thím co chân rồi duỗi ra, rồi kẹp cứng bàn tay Vĩnh lại. Bà vẫn không rời môi Vĩnh và tay thì mân mê con cặc cứng ngắt của chàng. Vĩnh nói:
– Em ngồi lên mặt anh đi. Trịn lồn lên mặt anh đi.

Chàng nằm ngữa ra. Thím choàng chân qua, để cái lồn ngay mặt Vĩnh. Chỗ đó chàng đã đụ nhiều lần vào ban đêm, đã xịt khí, đã khoái lạc. Thay vì bú ngay thì Vĩnh banh rộng ra. nhìn vào cá i lỗ sâu hun hút giữa những sớ thịt nhỏ dính đầm nước lồn. Thím dục anh bú, mà anh cứ nhìn say sưa cái lỗ sâu hoắm đó. Lát nữa cặc anh sẽ đâm vào đó. Mà tại sao anh lại yêu cái lồn này đến thế( Anh hoàn toàn không hiểu. Thím nóng quá, ịn lồn ngay lên mặt anh, và Vĩnh bắt đầu bú. Thím ngửa mặt lên trời, tay bóp cặp vú và nói:
– Đó anh ơi! Bú cho em sướng. Anh về dọn qua đây ở với em! Đừng ra rẫy nữa. Lồn em nứng triền miên. Có anh nằm bú như vầy suốt ngày em đâu có cần Sâm qua đây đụ. Ôi sướng lắm Vĩnh ơi. Sao hồi nhỏ anh không bú em như vầy mà đợi tới bây giờ lận? Hồi đó sao em không dám nói? Sao anh không dám nói? Sao phải im để chết thèm? Vĩnh ơi, hú đi, bú xong em bú mình cho. Hay để em quay đầu lại, vừa trịn lồn lên mặt anh, vừa bú cặc anh nhen.

Vĩnh chẳng trả lời, thím tự động quay lại, nằm sát xuống, nghiêng cái mặt hôn cặc Vĩnh. Ngậm dái Vĩnh, liếm con cặc, rồi ngoạm tràn cái miệng để bú tận tình con cặc to cứng của Vĩnh. Mắt bà nhầm mà mí thì húp lên.

Sen với tôi như nín thở, nhưchính mình đang được bú cặc, chứ không phải thím Hạnh. Tôi cho hai tay vào ngay giữa hai bắp đùi, kẹp cứng lại tìm sảng khoái. Chị Sen thì thọc hần vào quần. Tôi nghe tiếng nước lồn chị và bàn tay đang làm việc. Trong kia thím với Vĩnh bú nhau ngọt ngào, say sưa. Rồi Vĩnh lại lật thím ra. Chàng nút từng ngón cẳng, liếm từ chân lên tới tóc, liếm hết. Chàng lật sấp thím lại liếm lưng. Bắt bà quỳ chổng mông lên cho chàng liếm đít. Chàng đưa lưỡi vào lỗ đít thím cắm thật sâu, hai ngón tay cho vào miệng lồn. Thím la làng: Hả, anh Vĩnh. Lỗ đít dơ lắm, sao anh dám đưa lưỡi vô? Trời ơi, còn thọc lồn tôi nữa nè thánh thần thiên địa ơi! Chết chớ sống sao nổi? Hồi đó tới giờ có ai bú lỗ đít tôi đâu? Sao nó sướng kỳ cục vậy hả trời?

Vĩnh dùng lưỡi đụ lỗ đít bà. Ái tình đến rồi, chẳng còn gì dơ hay sạch. Anh thọc lưỡi sâu vào hậu môn rồi kéo ra rồi đút vô. Thím nhăn mặt như khóc. Bà nghiến hai hàm răng để khỏi la thành tiếng. Chắc là sướng lắm. Trán bà hơi rịn mồ hôi. Bà nín hơi, dằn tiếng la như lực sĩ cử tạ đang gắng sức đưa chiếc tạ lên. Vĩnh độc đáo thật, chàng dành hết những ngón, những chiêu độc đáo để phục vụ bà già. Tôi chưa từng được hưởng như thế. Tay thím cầm cặc Vĩnh, mặt vẫn nhăn sướng và la lên:
– Cho em lên ngồi trên cặc anh nhen?
– Khoan đã. Từ từ cho anh bú đít em chút nữa.

Anh bú tiếp một cách chăm chỉ, mặc kệ thím xin đụ lhư kẻ đói đòi ăn. Anh bắt thím ngồi dựa lưag vô tườ lg, chàng hảng, banh lồn ra cho anh xem tận mặt. Thím lấy ngón tay chà mạnh hột le, rồi cho hai ngón vô thụt, rồi ba ngón, trong khi Vĩnh ngồi ngắm say sưa như đang xem một màn xiệc đầy lôi cuốn. Thím lại đòi đụ. Bà gào thật to. Vnh kéo thím xuống nằm ngay ngắn để chiêm ngưỡng thân hình bốc lữa lần nữa rồi mới leo choàng qua, đẩy hai bắp vế bà dang ra, đút con cặc nóng cứng vào, vào, vào hết và nắc. Vĩnh nắc thì trời gầm cũng thua. Không nhanh. Không chậm. Tiếp nối. Miệt màl. Nhiệt tình. Tay thím ôm cứng lưng Vnh. Chân bà quấn như bạch tuột quấn con inồi, để hẩy cái đít lên cũng đều đặn
theo cái nắc của Vnh.

Tiếng thím la khàn giọng. Đôi chân bà có lúc dang rộng ra, có lúc quấn chặt lại lưng Vnh. Sau bốn mươi lăm phút thím bảo:
– Tối nay và những tối kế tiếp anh mò qua đây ngủ với em. Em cần anh. Anh đa tình quá Vĩnh ơi! Làm sao em quên anh được. Đâu phải đụ không mà đàn bà sướng. Phải có chút tình. Tình anh cho em từ năm anh còn nhỏ. Những bí mật thầm kín tự đáy lòng anh đã trang trãi ra trên giường này. Em yêu quá Tôi phải có một đời để sống. Phải có chút gì để nhớ để thương.

Vĩnh nghe thím nói những câu văn chương nhà quê, của một người đàn bà đất ruộng, một cô gái của đồng nội, hay của một con người đích thực của thiên nhiên, tự nhiên.

Hơn một tiếng, lưng Vĩnh ướt hết. Ngực thím ướt hết. Thím rủ Vĩnh cùng ra. Vĩnh sà cánh xuống, nhả đạn. Bắn những tia nồng nàn vào tứ cung thím. Người Vĩnh và thím giật lên một lúc khá lâu rồi im phăng phắc, tan loãng, mệt nhừ trong nhau. Vĩnh vẫn nằm thế, ôm thím:
– Anh cho em hết rồi đó. Hết trọn tình anh rồi đó. Để anh xuống liếm sạch nước tinh khiết của cả hai.

Vĩnh xuống banh lồn thím ra liếm hết, liếm trọn cái kết quả của hơn một tiếng đồng hồ làm tình. Thím nhắm mắt thở và cũng lần đầu tiên tôi nghe thím nói:
– Lên đụ em nữa đi mình.

Vĩnh lấy quần áo mặc cho thím rồi nói:
– Để dành tối mai. Chiều nay tối rồi. Cả nhà sắp về Lựu với Sen đang đứng ở ngoài kia. Thế nào hai cô nàng cũng đã lén xcm mình đụ nhau hồi nãy. Có sao đâu. Phải sống tự nhiên, hồn nhiên để tận hưởng. Rồi Vĩnh thoăn thoắt ra giếng tắm. Thím trở dậy ra khỏi phòng. Tôi với Sen đến ôm bà chia xẻ niềm vui Thím cười tươi như hoa nhìn chúng tôi và hỏi:
– Bộ có xem hả?
– Dạ có chớ. Tuyệt cú mèo. Không chê vào đâu được Con chịu nhất hồi Vĩnh thú thật chàng yêu thím hồi còn nhỏ mà không dám nói. Rồi lớn hơn chút nữa Vĩnh đã lén xem thím tắm. Và hồi nãy, anh xin thím cho anh chiêm ngưỡng trọn thân hình thím. Đẹp quá, đẹp hơn tiểu thuyết ái tình. Thím làm tụi con ngoài này ra nước quá trời.

Chị Sen cầm tay thím bóp. Mặt chị hớn hở và hạnh phúc vđi thím. Tôi hỏi khó thím một câu:
– Nếu hồi đó tuổi Vĩnh dám nói thật đã yêu thím thì thím nghĩ gì.
Thím cúi mặt xuống trầm tư. Im lặng một lát, rồi nói:
– Không biết. Nhưng thím nghĩ những gì phảl đến sẽ đến. Nghĩa là nếu lúc đó thím cũng lãng mạn thì… thì có lẽ cũng ngoại tình với Vĩnh. Lúc đó Vĩnh có thc xác quá nhỏ… nhưng cần gì. Thím sẽ đợi. Đợi cho đến khi Vnh đủ lông đủ lá và biết làm tình, thím sẽ cho…

Thật không ngờ nổi thím trả lời một câu vô tiền khoáng hậu. Thím phụ với hai chúng tôi làm cơm. Bữa cơm tối hôm đó thật thịnh soạn. Tôi mời Sâm và Vĩnh qua ăn cơm. Từ ngày tôi là hầu thiếp của bác Ba, thì các bữa cơm trong nhà tương đối có nay đủ chất bổ dưỡng. Bác Ba cho tôi biết bao nhiêu là vàng bạc.
Tôi giđi thiệu Sâm cho Sen như đã hứa. Hai anh chị ngồi sát bên nhau. Thím Hạnh và Vĩnh. Tôi và chú Hạnh. Ba cặp tự động xới cơm cho nhau, gắp thức ăn cho nhau, săn sóc cho nhau. Chú Hạ nh lớn tuổi nhất, nhưng vẫn còn quắc thướt, khỏe mạnh. Công việc đồng áng làm ông nở nang, lực lưỡng, dẻo dai. Tôi chọn ông làm nhân tình mỗi đêm. Với lại tôi cũng muốn ông sống trẻ trung và hạnh phúc nhưchúng tôi. Không có tôi thì ông ngủ với ai? Thím Hạnh thì bây giờ đã say sưa với những ngườ mới:
Vĩnh, Sâm, bác Hoành. Tự nhiên tôi thấy có bổn phận săn sóc cho chú, luôn cả sinh lý của chú. Sao không? Tôi đem vui lại cho bác Ba, bác Hoành, sao không cho chính chủ nhà trọ của mình’? Trong bữa ăn thật vui, thật gia đình.
Chú bỗng nói:
– Trong nhà này, bây giờ Lê Hoành cũ ng có, bà Tư Dơi cũng có, bồ nhí bà Tư Dưi, bồ nhí Lê Hạ nh cũng có. Có tuốt. Kệ nó. Vui đi các cháu. Cứ hồn nhiên sống và tận hưởng. Vì sẽ có một ngày, mình có muốn cũng không sao còn sức. Nhưng xin các cháu kín đáo. Cuộc đời này kỳ lắm. Chú nói thiệt với các cháu, chửng này tuổi, chú sống gần 45 năm. Không có gì xấu xa trong xóm làng này mà chú không biết. Nhưng họ cố dấu. Dấu thật kỹ để đi cui cái xấu của thiên hạ . Họ vạch lá tìm sâu trong khi ngay trong phòng ngủ của họ có một đống rác to tướng. Nói chi đâu xa. Cách nhà mình có một hàng rào bông bụt. Gia đình ông quan huyện danh giá, quyền thế, giàu sang, không thiếu một thứ gì, mà rồi sâu bọ ruồi nhặng bò tù m lum. Không ai dám chó mỏ vào vì ông là một quan lớn. Còn gia đình mình thì nghèo. Nghèo dễ bị bắt nạt.

Nên xin các cháu muốn chơi, muốn làm gì thì làm, miễn phải thật kín đáo. Bây giờ thì mới thứ trong nhà này đã lộ ra ánh sáng. Cứ nhìn ba cặp ngồi đây đủ rõ. Má nó đang âu yếm với thằng Vĩnh. Sen đang tình tứ với Sâm. Chú đang da diết với con Lựu. Công khai và cũng rất công bằng. Ví dụ như vợ chú đi cặp với thằng Vĩnh mà chú thì trư trọi cô đơn, chú sẽ khố biết mấy. Hay ngược lại, đêm đêm nghe tiếng con Lựu rên la sung sướng khi đụ với chú ngoài sân, trong này bả nằm một mình với gối chăn lạnh lùng, cũng khổ biết mấy. Cho nên mình san sẻ đồng đều, tự nhiên ai cũng hài hòa vui vẻ. Đời chú chua bao giờ được sung sướng hạnh phúc như bây giờ. Thứ nhất chú đã bỏ được cái tính vị kỷ, chỉ thích cho mình, không thích cho kẻ khác, trong khi kẻ khác cũ ng là người. Trước đây chú thèm đụ, chú đi cặp tù m lum những con mẹ góa chồng, gái lỡ thì. Chú đụ tơi bời
hoa lá . Nhưng nghe bà xã đi chợ về trể, hay có nói chuyện lâu với ông hàng xóm là chú nổi xung thiên, hờn ghen, gây gổ. Bây giờ thì không. Hoàn toàn không. Như đêm qua, hồi mưdi một giờ rưỡi, nằm bên này ôm con Lựu, chú nghe rõ ràng tiếng Sâm đụ bả. Bả đã rên lên:
– Ôi Sâm ơi. Mới đụ nhau hồi chiều trong rừng thưa, bây giờ anh lại hăng nữa hả Sâm? Sướng quá Sâm ơi! Ráng giữ cho em lâu ra. Ráng chơi cho lâu chút. Em thèm đụ hơn thèm ra. Bởi vì, ra rồi, em hết thèm đụ…

Rồi hồi chiều khi chú từ ruộng về, nghc ở trong bả cũng rên với Vĩnh. Chú cũng lén xem, hai người đụ nhau cả tiếng. Chú lại khoái. Thấy bả sung sướng như chính chú sung sướng. Cảnh đó đâu có khác gì khi chú nằm trên Lựu. Phải không Lựu?
Chú nói xong nhìn tôi. Mọi người vỗ tay. Những “cán bộ” nhìn “đồng chí chủ tịch” tuyên bố những câu cởi mở, nên vỗ tay cười sung sướng. Tôi thò tay sờ cặc chú. Nó cứng dần, cứng dần. Tôi cũng thấy thím đưa tay tìm cặc Vĩnh. Chú nói đúng. Loài người đau khổ khi sống trong bất công. Người trị nước thì giàu có, trong khi nhân dân lầm than, thì chắc phải có loạn. Làm sao xã hội đừng có nạn nhân của bất cứ hình thức bóc lột nào, xã hội đó phải thái bình. Nếu chú tôi tự do tư tình với tôi, nhưng lại kềm chế kiểm soát thím. Thì đó là ông đã bóc lột tự do của thím. Đàng này, vui cả làng. Sống yên vui như thế này, tôi thấy mọi người thương yêu nhau hơn, đùm bọc nhau h(1n. Như tôi đã yêu thương chị Sen, bác Hoành. Tôi tìmcách cho bác gặp Sen, gặp thím Hạnh. Tìm cách cho Sen gặp Vĩnh, gặp Sâm…

Tôi chia xẻ cái vui và hạnh phúc của mình cho tất cả những ai cần. Lần đâu tiên tôi thấy chú nói nhiều nhưhôm nay. Lâu nay ông lầm lì, trầm ngâm, ít nói, bởi ông tự ôm trong lòng nỗi băn khoăn, ray rức, ích kỷ. Từ đó ông dễ gắt gỏng với vợ con. Bây giờ tôi, phải chính tôi, đưa lát cuốc, khai con mương, cho nước từ ao tù ứ đọng, bung ra chảy hồn nhiên nơi sông rạch, nên mọi người: thím, Vĩnh, chú, Sâm như những con cá bung lội hồn nhiên, tự do.

Sáng hôm nay tôi cũng đã khai mương cho chị Sen. Đưa chị ra khỏi cái thành kiến chỉ nằm đó chờ đợi đụ một người: bác Hoành. Chị chầng dám đi xa hơn, sợ, nhút nhát, mặc dầu chị đã đụ với bác đến có con. Một cô gái như thế mà còn nhút nhát, còn nói chi đến gái nhà lành. Cho nên tôi thấy như vậy là có không biết bao người đã thiệt thòi, và không có cơ ội hưởng được mọi thứ trời cho. Một người nghèo thì làm gì biết cầu thang máy, làm gì biết máy lạnh, xe hơi v.v… cho đến chết. Còn bao tricu thứ nữa họ không biết, không hưởng. Ncn sau khi chú Hạnh chính thức tuyên bố tình trạng sống hồn nhiên trong gia đình thì Vĩnh quay sang ôm thím Hạnh, nút lưỡi lâu gần hai phút. Thím thọt tay vào quần chàng cầm cặc Sâm và Sen cũng hôn nhau. Anh cởi nút áo Sen, để bóp vú chị. Chú Hạnh chịu không nổi cũ ng cởi áo tôi ra, để bú vú tôi. Tôi bóp mạnh cặc ông. “Thằng bé” giựt lên bưng bưng.

Rồi không ai bảo ai, tất cả cởi truồng. Vĩnh chui xuống bàn, banh háng thím Hạnh bú lồn nghe chét chét. Sâm đỡ Sen lên ngồi trên bàn, cũ ng banh háng Sen bú lồn. Chú Hoành bắt tôi nằm đài trcn ba chiếc ghế, thòng cẩng xuống đất, rồi lên cắm cặc đụ tôi. Thấy chú đụ, thím Hoành lật Vĩnh xuống nằ m trên nền đất, bà leo lên lái trực thă ng. Chị Sen lái anh Sâ m. Xong tôi bảo cả ba vào phòng thím, trải chiếu xuống đất đụ cho nhau xem. Tôi bắt chú Hạ nh phải đụ thím cho chúng tôi xem. Ông già chìu tôi vất vả lên đụ thím. Nhưng hình như cả hai không còn thích thú, nên rời nhau. Vĩnh đến thay thế ngay, bắt bả chổng mông lên cho chà ng bú đít như lúc chiều. Tôi bắt chú phải bú đít tôi, phải cho lưỡi vào lỗ đít như Vĩnh đã làm với thím. Lần đầu tiên tôi được thêm một lạc thú. Cái sướng không khác gì đụ . Ông nhét trọn chiếc lưỡi vào sâu rồi kéo ra. Tôi la oả i trời. Nên chị Sen cũng bắt Sâm làm thc. Cả ba đà n ông bây giờ đang bú đít. Sen la lớn nhất:
– Nè, cái vụ này coi bộ hấp dẫn quá anh Sâm. Đâu có khác gì đụ . Coi bộ còn sướng hơn đụ nữa à .

Sâm ngừng bú đít. Lấy một ngón tay đút vô hậu môn và đụ. Chị Sen la nhưbị ai đốt nhà rồi bảo Sâm:
– Anh đút cặc vô thử coi.
Sâm cầm cặc nhấn thử vào. Nó vào và vào hết. Sen hét lên chứ không còn la nữa:
– Trời ơi! Thử đi. Mọi người thử đi. Sướng lắm.

Vĩnh đút vô thím Hạnh. Chú Hạnh vô tôi. Quả đúng là nó sướng. Sư(~ng cách lạ lắm. Ba cặ p lắp đít nhau cả tiếng đồng hồ. Nhưng không ai ra nên đà nh đổi nhau đụ. Vĩnh qua đụ tôi. Sâm đụ thím. Ông già leo lên Sen. Thế là chỉ trong một ngày, tôi đã dàn cảnh để Sen được hưởng đến ba người.

Lại những tiến la vang lên. Ngập phòng, oang oang. Những câu nói bậy của mọ i người hòa nhau nhưđám chợ. Rồi lại đổi ai về “vườn” nấy. Chú Hạnh về với tôi, Vĩnh với thím, Sâm với Sen. Cặp này xong trước nhất, đến chú Hạnh. Ngoạ i trừ Vĩnh, thím Hạnh và tôi còn vững như bàn thạch.. Vĩnh vẫ n ôm thím đụ âm thầm. rồi họ nằm nghiêng ôm nhau cà lồn nút lưỡi. Thím quấn chặt Vĩnh. Vĩnhh hói:
– Nếu năm anh còn nhỏ, em khá m phá ra anh yêu em thì sao?
Thím cuốn sát chàng và cũng thì thầm:
– Thì em cũng yêu lại anh chứ sao? Anh tưởng em không lãng mạn à? Em phải thú thật em là con đàn bà ngoại hạng. Chầng những dâm mà còn có nhiều ý nghĩ thật táo bạo. Em nhớ có lần anh đau, mẹ anh bận buôn bán, dẫn anh qua nhờ em săn sóc giùm hằng ngày. Em săn sóc anh mà em còn kiếm cớ nằm gần ôm anh nữa. Đó là năm em thèm khát xác thịt kinh khủng vì chồng em đã bắt đầu mèo chuột và lơ là việc chăn gối. Em như thùng xăng chờ bắt lửa. Như quả banh bơm quá căng chỉ còn chờ nổ tung lên. Bấy giờ, với em, cứ cái gì của đàn ông con trai là em mê nhìn, mê sở và mê đụ. Cho nên em đã nhào lên giường nằm ôm anh. Em’đã đợi nửa trưa, lúc anh ngủ mê, em trờ dậy làm bộ sờ trán, sờ ngực, sờ bụng. Nghe anh ngủ mê, em đã xọc tay vô quần anh, xem cặc anh bao lớn và lông đã mọc chưa. Nó đã khá trộng, và lông lún phún. Em nứng tàn bạo, nứng kinh khủng, nên nằm ngửa ra, một tay thủ dâm một tay sờ cặc anh, trí thì tưởng tượng anh đang đụ em. Sướng không tưởng tượng được, vì nửa sướng nửa sợ anh thức giấc. Em, lúc đó vái trời anh ngủ thật mê. Và, cũng vái trời nếu anh đang thức anh thấy được hành động vụng trộm của em, thức day đồng lõa với em… Bỗng em nghe cặc anh cứng và chổng dậy. Như vậy thì anh đang ngủ hay thức?
– Thức! Vnh trả lời ráo hoảnh và tức khắc. Vĩnh thức nhưng cứ vờ ngáy nhưđang ngủ để em tự nhiên và cũng để tha hồ ngắm em đang thủ dâm.
– Hèn chi em nghe cặc anh giựt bưng bưng. Em sướng quá, không nén được đã rên khe khẽ. Em hy vọng tiếng rên đỏ sẽ làm anh thức để cù ng em…Nhưng anh cứ ngáy. Tức quá, em tuột cái quần xuống một chút, đưa lông lồn ra, em lấy tay anh để khẽ vào chòm lông, rồi em lại cho hai ngón tay vào tiếp tục thủ dâm. Dục vọng làm mờ mắt em. Vì nếu cặc anh không cứng và đừng giật giật, thì em đã không táo bạo đến thế. Đằng này… Em đoán anh đang thức. Chỉ đoán thôi. Em muốn rủ anh thức dậy leo lên mình em. Nhưng có cái gì cứ ngăn em lại. Tim em đánh kinh khủng. Em muốn… em muốn, hay là cứ làm đại, tuột hết áo quần ra, cởi luôn quần anh, vực anh qua người em, mặc kệ anh đang ngủ mê. Và em sẽ nhét cặc anh vào lồn em để đụ một mình cho đã cơn thèm dữ dội đang hành hạ một đàn bà khao khát sinh lý. Nước lồn em ra ướt bàn tay. Em dâ m tà lấy nước lồn trét lên tay anh. Cố làm cho anh thức. Mà anh chẳng biết.
– Biết. Có biết. Vĩnh lại trả lời nhát gừng, ráo hoảnh.
– Biết sao không thức dậy với em?
– Cũng như em, Vĩnh bị một cái gì níu lại. Dù lòng bị khiêu dâm mộtcách mãnh liệt. Lúc em thủ dâm mà tay bóp cặc anh, anh đã suýt phọt ra. Vậy mà…chẳng dám. Bây giờ nghĩ lại tiếc quá . Tiếc một cơ hội ngàn vàng. Những lần sau đó, sau khi đã mấy lần đứng sau bụi chuối nhìn lén em tắm, anh đã vờ bị đau nặng để được đem qua đây cho em săn sóc Rồi lần nào cũng bỏ trôi qua cơ hội ngàn vàng.
Những buổi sáng, cả nhà đi hết, em nằm ôm Vĩnh, Vĩnh vờ rên, em lại ôm siết mạnh hơn. Em bắt Vĩnh nằm đối diện như bây giờ, và hỏi:
– Sao cháu? Sao cháu rên quá vậy. Đau sao nói thím nghe. Và em đã hích cái đít anh vào sát hơn để con cặc cứng của anh chìa thẳng ngay lồn em. Cả nhà đi hết thì mình làm gì chả được. Vậy mà em vẫn sợ. Một nỗi sợ bâng quơ. Sợ anh có chịu cùng em bước qua cầu cám dỗ không. Sợ anh có la lên khi khám phá ra bà hàng xóm tà dâm: Đủ thứ sợ, cầm tay em lại. Nhưng em cứ cà lồn vào cặc anh, hết sức
cố tình khiêu khích, may ra… Em mê cà lồn lắm. Như bây giờ anh đang cà em đây. Anh, lúc đó, cặc đã khá lớn. Em thèm một nỗi thèm không diễn tả nổ. Thèm chảy nước miếng, thèm điên lên được.
– Vậy thì lỗi ở Vĩnh Vnh cũng sợ em la lên nếu Vĩnh táo bạo làm cái gì đó. Hay lỗi của cả hai đứa mình?

Vĩnh nói chữ “hai đứa” một cách tự nhiên như nói với cô nhân tình. Thím Hạnh bỗng siết vòng tay chặt hơn để Vĩnh sát hơn nữa. Bà cứ cầm cặc Vĩnh cà ở miệng lồn để nhớ lại hết những cơ hội ngàn vàng.

Vĩnh lâu lâu, cứ vờ đau, vờ mệt, để được qua nhà thím Hạnh ôm thím. Năm Vĩnh 17 tuổi, nghĩa là năm Vĩnh đã cùng tôi đụ tơi bời ngoài rẫy bắp cũng như trên tổ quỷ, Vĩnh vẫn “bệnh”. Và anh vẫn cứ mò qua để được “săn sóc. ” Tôi lén xem bà săn sóc cách nào. Thím ngồi vào giường, cầm tay chàng. Anh chàng vẫn nhắm mắt, vờ ngủ. Thím thò tay qua áo sờ ngực anh. Rồi nghĩ sao bà đến đóng cánh cửa, cài then lại dù biết người lớn trong nhà đã đi làm hết ngoài ruộng. Tại sao bà lại phải cài chặt cửa? Bà trở lại giường tiếp tục sờ ngực chàng và hỏi:
– Con đau làm sao hả Vĩnh?
– Dạ không biết sao nó cứ đau dưới cái đì. Vừa nói chàng vừa nằm ngửa ra.
Tay thím cho lần xuống phía dưới. Bà sờ soạng nhưng mắt vẫn quan sát Vĩnh. Rồi chợt bà cầm con cặc đang cứng ngắt của Vĩnh một lúc thật lâu rồi hỏi:
– Cháu có đau cái này không?
– Dạ không. ..
– Không sao nó cứng ngắt vậy?
– Cũng không biết nữa. Thím khám giùm coi…

Cửa đã đóng kín mít, vậy mà thím vẫn ái ngại nhìn quanh. Coi phản ứng tự nhiên của kẻ gian tà là như thế. Rồi thím tuột lưng quần đùi của Vĩnh xuống. Con cặc chần dần bung lên láng lưỡng, ngúc ngoắc.

Thím rụt rè lấy tay cầm nó, nhưng vẫn nhìn phản ứng của Vĩnh. Bà vẫn sợ Vĩnh phản đối và la lên. Nhưng anh chàng đang ngất ngư, đang dâm đãng, chờ thím làm mộtcái gì đó, nhưbú chàng, hôn chàng hay là…

Ngoài này, tôi vô cùng thú vị được lần đầu xem lén một hoạtcảnh vô cùng quyếnrũ khiêu dâm. Thím vẫn cầm cặc Vĩnh, ngắm nó, nắm nó. Bà nghe nó
giật theo. Bà chỉ muốn ngoạm nó bú cho rồi, cho đã khao khát, mà sao vẫn không dám. Vĩnh vờ hỏi:
– Thím có thấy nó bệnh gì không?
Thay vì trả lởi, bà lại hỏi: “Con có muốn gì không?” Tôi tưởng Vĩnh phải trả lời là: “Con muốn thím bú con. ” như chàng đã nói với tôi ngoài rẫy: “Lựu ơi, anh muốn em bú anh. ” Mà Vĩnh không nói, không trả lời sau khi thím hỏi. Tôi bực mình, chê Vĩnh cù lần, thỏ đế. Mỡ dâng tận miệng, còn chín hấu mại hơi. Thím cứ cầm “thằng nhỏ ” như thế thật lâu để chảy nước miếng. Mặt bà đờ đẫn. Mí mắt sụp xuống trên khuôn mặt đỏ như dưa hấu.

“Trời ơi. Sao hai cái người này ngu quá. ” Tôi bảo thầm thế. Sao không làm ngay đi, còn chần chờ gì nữa. Gió đã lên, buồm đã căng. Thuyền phải lướt sóng. Tôi muốn nhảy xổ vào, ấn đầu thím xuống, bảo thím phải bú ngay lập tức. Máu dâm tôi cũng nổi lên. Lồn tôi ướt nhẹp. Ước gì lúc đó có người đàn ông nào bên cạnh, tôi bắt họ phải đụ tôi ngay.

Thèm quá. Kích thích quá. Răng tôi cắn chặt môi dưới vừa tức vừa sướng một mình Thím vẫn ngồi đó, rồi nghĩ sao bà lại quỳ xuống đất, hai bàn tay cầm cặc Vĩnh, nhìn đăm đăm, trông như một tín đồ đang quỳ ôm tượng ảnh cầu nguyện. Mặt bà thật gần với cặc Vĩnh. Gần lắm. Bà làm bộ nói:
– Để thím ngửi xem nó đau bệnh gì nhen cháu?

Dùng mũi thím hôn nhẹ, thật nhẹ ở đầu cặc đỏ au, rồi bà nhìn Vĩnh, canh chừng phản ứng của chàng. Vĩnh vờ nhắm mắt, nhưng thực ra chàng hí hí để xem thím hôn cặc mình. Thấy im tịnh, thím hôn dần xuống dưới. Bàn tay bà mơn man sờ nhẹ chùm lông ngắn thưa của Vĩnh. Bà thèm một cách dã man. Như người đói bị trói tay chân ngồi cạnh đa thịt nướng thơm lừng. Thím nói thật nhỏ:
– Nó dễ thương vầy mà đau gì không biết, cứng ngắt. Hay là nó thèm ăn mật ong, để thím xoa lên một chút mật ong. Thím mở cửa, chạy vội ra tủ lấy chai mật ong vào, thoa khắp cặc Vĩnh. Cặc Vĩnh vẫn cứng ngắt, vẫn sừng sững nhưkhúc xúc xích. Bà thoa mật ong xuống hai hòn dái, và banh háng của Vĩnh ra. Con cặc vẫn không “thuyên giảm”, vẫn “bệnh” vì nó chẳng những cứng như đá mà còn ngúc
ngoắc nữa. Thím làm bộ nói:
– Hừm, nó cứng đầu quá. Mật ong bổ nhất mà cũng không chịu. Uổng mật ong quá. Thôi để thím liếm hết mật, để xoa thuốc khác xem nó có thuyên
giảm không.

Thím không đợi Vĩnh ừ. Bà cúi xuống liếm sạch từ hai hòn dái lên đến cặc, rồi ngoạm luôn đầu cặc mà bú.

Ngoài này tôi ngon lành, thở hắtra. Tôi bung mạnh hết mọi thèm khát, cho tay vào tự rờ lồn. Mặt Vĩnh tái tê Anh chu mỏ lên thở vù vù. Thím đang ăn, đang táp cặc anh. Thím liều mạng xông vào, tới đâu thì tới, bất kể quân thần. Khi thấy hai tay Vĩnh nhấn đầu thím xuống, thì bà càng yên tâm, tha hồ “chuốt”
con cặc của chàng. Vĩnh rên:
– Ôi, chắc nó bệnh thiệtrồi thím ơí. Nó đòi… đòi… Đòi đụ phải không cháu? Thím hỏi Vĩnh.
– Không biết nữa. Nó đòi vô trú ẩn trong một cái lồn thì nó mới hết nóng sốt. Mà.. lồn đâu đây mà trú. Cho nó trú trong miệng thím cũng được.
– Hổng được. Nó đau lắm. Nó đòi ói đó thím.
– Để thím bú nó một chút. Nếu nó không dịu xuống, thím sẽ cho Vĩnh mượn lồn thím trú đỡ. Một chút thôi nghe không.

Vĩnh dạ. Thím bú tiếp. Bú nhưchưa bao giờ được bú. Thím muốn cắn đứt luôn “thằng bé ” nhai cho đã cơn dâm. Thím dùng hai hàm răng nhần nhần rất
êm ái thân cặc, làm Vĩnh la lên:
– Chết cháu thứn ơi! Ôi! Chắc ngày nào cháu cũng “bệnh” quá.

Mật ong ngọt, mùi cặc thơm của Vĩnh làm thím ngây ngất. Được 15 phút, thím đứng dậy tuột quần ra, ngồi vắt ngang qua Vĩnh, cầm cặc chàng đâm thẳng vào âm đạo và nói: ‘
– Thím cho Vĩnh mượn lồn để trú ẩn đó.

Thím ngồi đưdc có một chốc, nằm sà lên Vĩnh, ôm chàng hôn tới tấp. Hôn như giặc dậy, hôn cuồng say, ngây ngất. Đít bà nắc làm cái giường rung rinh. Tôi đã nư như chính mình đang đụ. Quá sướng? Một lát sau, để nguyên con cặc nằm trong lồn, thím nằm ngủ, lật Vĩnh nằm lên trên và… Vĩnh đụ nhuyển nhừ như đã đụ tôi ngoài rẫy mỗi ngày. Thím hỏi:
– Sao cháu nói cho nó trú ẩn ở lồn thím mà cháu lại đụ?
Vĩnh cắn môi dưới cười, không nói. Thím nói tiếp:
– Thôi lỡ rồi, cllo nó ở trỏng lâu lâu chút cho nó chóng lành.

Vĩnh đem hết bài bản đã học của Khang ra áp dụng. Anh ngừng đụ’ rút cặc ra, xuống dưới banh háng thím ra bú. Thím tưởng chẳng còn ai ở nhà nên tha hồ la. Bà sướng quá. Vì từ đây có một dũng tưứng nữa phục vụ sinh lý.

Cái đụ kéo dài thật lâu, khi Vnh nắc tới tấp thì cũng là lúc thím đưa hai chân lên trời, ưỡn lưng cong lên, rướn cổ, cắn môi và la như cắt cổ:
– Chết thím rồi Vĩnh ơi! Chịu không nổi’nữa ! Thím ra đó con ơi! .
Lúc đó tôi mới thấy Vĩnh sà xuống tìm môi bà mà nút. Đó là lần đầu trận đánh mở màn cho những đợt tấn công sau đó. Vì mỗi tuần, Vĩnh “bệnh” mất ba ngày, mà toàn là bệnh buổi sáng, vì buổi chiều phải vào rẫy làm với tôi. Còn ban đêm thì tôi không biết. Cho đến bây giờ, họ cũng đang nằm đó cà lồn vào cặc, giống hệt những ngày Vĩnh bệnh. Mà mỗi lần Vĩnh bệnh, thế nào cũng có tôi ngồi đó, ngoài phênh cửa quay phim. Tôi đã lớn hơn tuổi mình cũng từ đó Vĩnh đụ thím buổi sáng, buổi chiều vào ray với tôi là bị tôi tra hỏi: .
– Đụ thím Hạnh sướng hơn đụ em không?
– Sướng nhưng không bằng đụ em.
– Tại sao?
– Tại sao anh không biết. Nhưng đụ em anh dễ dàng ra hơn. Đụ bà già có khi hai ba ngày mới ra được một. Với em, ngày nào, chiều nào mà anh không ra. Em biết mà.

Điều đó có thật Hai đứa tôi đụ nhau thường từ ba giờ chiều. Đụ hai ba lần, có khi sẫm tối chưa về. Đợi phải cùng ra, phải ngất ngư mới nhả nhau ra. Ngày đó tôi mường tượng mơ màng rằng Vĩnh là người yêu duy nhất của tôi. Cho đến khi lên tổ quỷ thì tôi có thêm Khang, Vĩnh có thêm Cúc, và bây giờ có thêm thím Hạnh. Thím đang ôm chàng khắn khít.Vĩnh hỏi:
– Em chưa trả lời hết câu hỏi của Vĩnh lúc nãy. Biết là em sẽ yêu Vnh nếu Vĩnh dám nói Vĩnh yêu em. Nhưng Vĩnh còn nhỏ, thì đâu đã biết gì.
– Không sao. Em cứ huấn luyện dần dần cho anh biết bú, biết dùng tay làm cho em sướng, cho đến ngày anh đủ lông đủ cánh thì mình đụ. Bây giờ anh đụ em nhen. Em bằng lòng không?
– Dạ. Liền đi anh. Anh nhắc chuyện ngày xưa làm em nứng quá.

Vĩnh leo lên ngựa. Anh phi nước đại. Anh dồn hết quân lính tiến lên. Sau nửa tiếng, cả hai ôm nhau, ra trong nhau nhưng la thật nhỏ để những người kia không thức giấc.
Tôi giđi thiệu Sâm cho Sen như đã hứa. Hai anh chị ngồi sát bên nhau. Thím Hạnh và Vĩnh. Tôi và chú Hạnh. Ba cặp tự động xới cơm cho nhau, gắp thức ăn cho nhau, săn sóc cho nhau. Chú Hạ nh lớn tuổi nhất, nhưng vẫn còn quắc thướt, khỏe mạnh. Công việc đồng áng làm ông nở nang, lực lưỡng, dẻo dai. Tôi chọn ông làm nhân tình mỗi đêm. Với lại tôi cũng muốn ông sống trẻ trung và hạnh phúc nhưchúng tôi. Không có tôi thì ông ngủ với ai? Thím Hạnh thì bây giờ đã say sưa với những ngườ mới:
Vĩnh, Sâm, bác Hoành. Tự nhiên tôi thấy có bổn phận săn sóc cho chú, luôn cả sinh lý của chú. Sao không? Tôi đem vui lại cho bác Ba, bác Hoành, sao không cho chính chủ nhà trọ của mình?

Trong bữa ăn thật vui, thật gia đình. Chú bỗng nói:
– Trong nhà này, bây giờ Lê Hoành cũ ng có, bà Tư Dơi cũng có, bồ nhí bà Tư Dưi, bồ nhí Lê Hạ nh cũng có. Có tuốt. Kệ nó. Vui đi các cháu. Cứ hồn nhiên sống và tận hưởng. Vì sẽ có một ngày, mình có muốn cũng không sao còn sức. Nhưng xin các cháu kín đáo. Cuộc đời này kỳ lắm. Chú nói thiệt với các cháu, chửng này tuổi, chú sống gần 45 năm. Không có gì xấu xa trong xóm làng này mà chú không biết. Nhưng họ cố dấu. Dấu thật kỹ để đi cui cái xấu của thiên hạ . Họ vạch lá tìm sâu trong khi ngay trong phòng ngủ của họ có một đống rác to tướng. Nói chi đâu xa. Cách nhà mình có một hàng rào bông bụt. Gia đình ông quan huyện danh giá, quyền thế, giàu sang, không thiếu một thứ gì, mà rồi sâu bọ ruồi nhặng bò tù m lum. Không ai dám chó mỏ vào vì ông là một quan lớn. Còn gia đình mình thì nghèo. Nghèo dễ bị bắt nạt.

Nên xin các cháu muốn chơi, muốn làm gì thì làm, miễn phải thật kín đáo. Bây giờ thì mới thứ trong nhà này đã lộ ra ánh sáng. Cứ nhìn ba cặp ngồi đây đủ rõ. Má nó đang âu yếm với thằng Vĩnh. Sen đang tình tứ với Sâm. Chú đang da diết với con Lựu. Công khai và cũng rất công bằng. Ví dụ như vợ chú đi cặp với thằng Vĩnh mà chú thì trư trọi cô đơn, chú sẽ khố biết mấy. Hay ngược lại, đêm đêm nghe tiếng con Lựu rên la sung sướng khi đụ với chú ngoài sân, trong này bả nằm một mình với gối chăn lạnh lùng, cũng khổ biết mấy. Cho nên mình san sẻ đồng đều, tự nhiên ai cũng hài hòa vui vẻ. Đời chú chua bao giờ được sung sướng hạnh phúc như bây giờ. Thứ nhất chú đã bỏ được cái tính vị kỷ, chỉ thích cho mình, không thích cho kẻ khác, trong khi kẻ khác cũng là người. Trước đây chú thèm đụ, chú đi cặp tù m lum những con mẹ góa chồng, gái lỡ thì. Chú đụ tơi bời hoa lá . Nhưng nghe bà xã đi chợ về trể, hay có nói chuyện lâu với ông hàng xóm là chú nổi xung thiên, hờn ghen, gây gổ. Bây giờ thì không. Hoàn toàn không. Như đêm qua, hồi mưdi một giờ rưỡi, nằm bên này ôm con Lựu, chú nghe rõ ràng tiếng Sâm đụ bả. Bả đã rên lên:
– Ôi Sâm ơi. Mới đụ nhau hồi chiều trong rừng thưa, bây giờ anh lại hăng nữa hả Sâm? Sướng quá Sâm ơi! Ráng giữ cho em lâu ra. Ráng chơi cho lâu chút. Em thèm đụ hơn thèm ra. Bởi vì, ra rồi, em hết thèm đụ…

Rồi hồi chiều khi chú từ ruộng về, nghc ở trong bả cũng rên với Vĩnh. Chú cũng lén xem, hai người đụ nhau cả tiếng. Chú lại khoái. Thấy bả sung sướng như chính chú sung sướng. Cảnh đó đâu có khác gì khi chú nằm trên Lựu. Phải không Lựu? Chú nói xong nhìn tôi. Mọi người vỗ tay. Những “cán bộ” nhìn “đồng chí chủ tịch” tuyên bố những câu cởi mở, nên vỗ tay cười sung sướng. Tôi thò tay sờ cặc chú. Nó cứng dần, cứng dần. Tôi cũng thấy thím đưa tay tìm cặc Vĩnh. Chú nói đúng. Loài người đau khổ khi sống trong bất công. Người trị nước thì giàu có, trong khi nhân dân lầm than, thì chắc phải có loạn. Làm sao xã hội đừng có nạn nhân của bất cứ hình thức bóc lột nào, xã hội đó phải thái bình. Nếu chú tôi tự do tư tình với tôi, nhưng lại kềm chế kiểm soát thím. Thì đó là ông đã bóc lột tự do của thím. Đàng này, vui cả làng. Sống yên vui như thế này, tôi thấy mọi người thương yêu nhau hơn, đùm bọc nhau hơn. Như tôi đã yêu thương chị Sen, bác Hoành. Tôi tìmcách cho bác gặp Sen, gặp thím Hạnh. Tìm cách cho Sen gặp Vĩnh, gặp Sâm…

Tôi chia xẻ cái vui và hạnh phúc của mình cho tất cả những ai cần. Lần đâu tiên tôi thấy chú nói nhiều nhưhôm nay. Lâu nay ông lầm lì, trầm ngâm, ít nói, bởi ông tự ôm trong lòng nỗi băn khoăn, ray rức, ích kỷ. Từ đó ông dễ gắt gỏng với vợ con. Bây giờ tôi, phải chính tôi, đưa lát cuốc, khai con mương, cho nước từ ao tù ứ đọng, bung ra chảy hồn nhiên nơi sông rạch, nên mọi người: thím, Vĩnh, chú, Sâm như những con cá bung lội hồn nhiên, tự do.

Sáng hôm nay tôi cũng đã khai mương cho chị Sen. Đưa chị ra khỏi cái thành kiến chỉ nằm đó chờ đợi đụ một người: bác Hoành. Chị chầng dám đi xa hơn, sợ, nhút nhát, mặc dầu chị đã đụ với bác đến có con. Một cô gái như thế mà còn nhút nhát, còn nói chi đến gái nhà lành. Cho nên tôi thấy như vậy là có không biết bao người đã thiệt thòi, và không có cơ ội hưởng được mọi thứ trời cho. Một người nghèo thì làm gì biết cầu thang máy, làm gì biết máy lạnh, xe hơi v.v… cho đến chết. Còn bao tricu thứ nữa họ không biết, không hưởng. Ngay sau khi chú Hạnh chính thức tuyên bố tình trạng sống hồn nhiên trong gia đình thì Vĩnh quay sang ôm thím Hạnh, nút lưỡi lâu gần hai phút. Thím thọt tay vào quần chàng cầm cặc Sâm và Sen cũng hôn nhau. Anh cởi nút áo Sen, để bóp vú chị. Chú Hạnh chịu không nổi cũ ng cởi áo tôi ra, để bú vú tôi. Tôi bóp mạnh cặc ông. “Thằng bé” giựt lên bưng bưng.

Rồi không ai bảo ai, tất cả cởi truồng. Vĩnh chui xuống bàn, banh háng thím Hạnh bú lồn nghe chét chét. Sâm đỡ Sen lên ngồi trên bàn, cũ ng banh háng Sen bú lồn. Chú Hoành bắt tôi nằm đài trcn ba chiếc ghế, thòng cẩng xuống đất, rồi lên cắm cặc đụ tôi. Thấy chú đụ, thím Hoành lật Vĩnh xuống nằ m trên nền đất, bà leo lên lái trực thă ng. Chị Sen lái anh Sâ m. Xong tôi bảo cả ba vào phòng thím, trải chiếu xuống đất đụ cho nhau xem. Tôi bắt chú Hạ nh phải đụ thím cho chúng tôi xem. Ông già chìu tôi vất vả lên đụ thím. Nhưng hình như cả hai không còn thích thú, nên rời nhau. Vĩnh đến thay thế ngay, bắt bả chổng mông lên cho chà ng bú đít như lúc chiều. Tôi bắt chú phải bú đít tôi, phải cho lưỡi vào lỗ đít như Vĩnh đã làm với thím. Lần đầu tiên tôi được thêm một lạc thú. Cái sướng không khác gì đụ . Ông nhét trọn chiếc lưỡi vào sâu rồi kéo ra. Tôi la oả i trời. Nên chị Sen cũng bắt Sâm làm thc. Cả ba đà n ông bây giờ đang bú đít. Sen la lớn nhất:
– Nè, cái vụ này coi bộ hấp dẫn quá anh Sâm. Đâu có khác gì đụ . Coi bộ còn sướng hơn đụ nữa à .

Sâm ngừng bú đít. Lấy một ngón tay đút vô hậu môn và đụ. Chị Sen la như bị ai đốt nhà rồi bảo Sâm:
– Anh đút cặc vô thử coi.
Sâm cầm cặc nhấn thử vào. Nó vào và vào hết. Sen hét lên chứ không còn la nữa:
– Trời ơi! Thử đi. Mọi người thử đi. Sướng lắm.

Vĩnh đút vô thím Hạnh. Chú Hạnh vô tôi. Quả đúng là nó sướng. Sướng cách lạ lắm. Ba cặ p lắp đít nhau cả tiếng đồng hồ. Nhưng không ai ra nên đà nh đổi nhau đụ. Vĩnh qua đụ tôi. Sâm đụ thím. Ông già leo lên Sen. Thế là chỉ trong một ngày, tôi đã dàn cảnh để Sen được hưởng đến ba người.

Lại những tiến la vang lên. Ngập phòng, oang oang. Những câu nói bậy của mọi người hòa nhau nhưđám chợ. Rồi lại đổi ai về “vườn” nấy. Chú Hạnh về với tôi, Vĩnh với thím, Sâm với Sen. Cặp này xong trước nhất, đến chú Hạnh. Ngoạ i trừ Vĩnh, thím Hạnh và tôi còn vững như bàn thạch.. Vĩnh vẫ n ôm thím đụ âm thầm. rồi họ nằm nghiêng ôm nhau cà lồn nút lưỡi. Thím quấn chặt Vĩnh. Vĩnhh hói:
– Nếu năm anh còn nhỏ, em khá m phá ra anh yêu em thì sao?
Thím cuốn sát chàng và cũng thì thầm:
– Thì em cũng yêu lại anh chứ sao? Anh tưởng em không lãng mạn à? Em phải thú thật em là con đàn bà ngoại hạng. Chầng những dâm mà còn có nhiều ý nghĩ thật táo bạo. Em nhớ có lần anh đau, mẹ anh bận buôn bán, dẫn anh qua nhờ em săn sóc giùm hằng ngày. Em săn sóc anh mà em còn kiếm cớ nằm gần ôm anh nữa. Đó là năm em thèm khát xác thịt kinh khủng vì chồng em đã bắt đầu mèo chuột và lơ là việc chăn gối. Em như thùng xăng chờ bắt lửa. Như quả banh bơm quá căng chỉ còn chờ nổ tung lên. Bấy giờ, với em, cứ cái gì của đàn ông con trai là em mê nhìn, mê sở và mê đụ. Cho nên em đã nhào lên giường nằm ôm anh. Em’đã đợi nửa trưa, lúc anh ngủ mê, em trờ dậy làm bộ sờ trán, sờ ngực, sờ bụng. Nghe anh ngủ mê, em đã xọc tay vô quần anh, xem cặc anh bao lớn và lông đã mọc chưa. Nó đã khá trộng, và lông lún phún. Em nứng tàn bạo, nứng kinh khủng, nên nằm ngửa ra, một tay thủ dâm một tay sờ cặc anh, trí thì tưởng tượng anh đang đụ em. Sướng không tưởng tượng được, vì nửa sướng nửa sợ anh thức giấc. Em, lúc đó vái trời anh ngủ thật mê. Và, cũng vái trời nếu anh đang thức anh thấy được hành động vụng trộm của em, thức day đồng lõa với em… Bỗng em nghe cặc anh cứng và chổng dậy. Như vậy thì anh đang ngủ hay thức?
– Thức! Vnh trả lời ráo hoảnh và tức khắc. Vĩnh thức nhưng cứ vờ ngáy nhưđang ngủ để em tự nhiên và cũng để tha hồ ngắm em đang thủ dâm.
– Hèn chi em nghe cặc anh giựt bưng bưng. Em sướng quá, không nén được đã rên khe khẽ. Em hy vọng tiếng rên đỏ sẽ làm anh thức để cù ng em…Nhưng anh cứ ngáy. Tức quá, em tuột cái quần xuống một chút, đưa lông lồn ra, em lấy tay anh để khẽ vào chòm lông, rồi em lại cho hai ngón tay vào tiếp tục thủ dâm. Dục vọng làm mờ mắt em. Vì nếu cặc anh không cứng và đừng giật giật, thì em đã không táo bạo đến thế. Đằng này… Em đoán anh đang thức. Chỉ đoán thôi. Em muốn rủ anh thức dậy leo lên mình em. Nhưng có cái gì cứ ngăn em lại. Tim em đánh kinh khủng. Em muốn… em muốn, hay là cứ làm đại, tuột hết áo quần ra, cởi luôn quần anh, vực anh qua người em, mặc kệ anh đang ngủ mê. Và em sẽ nhét cặc anh vào lồn em để đụ một mình cho đã cơn thèm dữ dội đang hành hạ một đàn bà khao khát sinh lý. Nước lồn em ra ướt bàn tay. Em dâm tà lấy nước lồn trét lên tay anh. Cố làm cho anh thức. Mà anh chẳng biết.
– Biết. Có biết. Vĩnh lại trả lời nhát gừng, ráo hoảnh.
– Biết sao không thức dậy với em?
– Cũng như em, Vĩnh bị một cái gì níu lại. Dù lòng bị khiêu dâm mộtcách mãnh liệt. Lúc em thủ dâm mà tay bóp cặc anh, anh đã suýt phọt ra. Vậy mà…chẳng dám. Bây giờ nghĩ lại tiếc quá . Tiếc một cơ hội ngàn vàng. Những lần sau đó, sau khi đã mấy lần đứng sau bụi chuối nhìn lén em tắm, anh đã vờ bị đau nặng để được đem qua đây cho em săn sóc Rồi lần nào cũng bỏ trôi qua cơ hội ngàn vàng.

Những buổi sáng, cả nhà đi hết, em nằm ôm Vĩnh, Vĩnh vờ rên, em lại ôm siết mạnh hơn. Em bắt Vĩnh nằm đối diện như bây giờ, và hỏi:
– Sao cháu? Sao cháu rên quá vậy. Đau sao nói thím nghe. Và em đã hích cái đít anh vào sát hơn để con cặc cứng của anh chìa thẳng ngay lồn em. Cả nhà đi hết thì mình làm gì chả được. Vậy mà em vẫn sợ. Một nỗi sợ bâng quơ. Sợ anh có chịu cùng em bước qua cầu cám dỗ không. Sợ anh có la lên khi khám phá ra bà hàng xóm tà dâm: Đủ thứ sợ, cầm tay em lại. Nhưng em cứ cà lồn vào cặc anh, hết sức cố tình khiêu khích, may ra… Em mê cà lồn lắm. Như bây giờ anh đang cà em đây. Anh, lúc đó, cặc đã khá lớn. Em thèm một nỗi thèm không diễn tả nổ. Thèm chảy nước miếng, thèm điên lên được.
– Vậy thì lỗi ở Vĩnh Vnh cũng sợ em la lên nếu Vĩnh táo bạo làm cái gì đó. Hay lỗi của cả hai đứa mình?

Vĩnh nói chữ “hai đứa” một cách tự nhiên như nói với cô nhân tình. Thím Hạnh bỗng siết vòng tay chặt hơn để Vĩnh sát hơn nữa. Bà cứ cầm cặc Vĩnh cà ở miệng lồn để nhớ lại hết những cơ hội ngàn vàng.

Vĩnh lâu lâu, cứ vờ đau, vờ mệt, để được qua nhà thím Hạnh ôm thím. Năm Vĩnh 17 tuổi, nghĩa là năm Vĩnh đã cùng tôi đụ tơi bời ngoài rẫy bắp cũng như trên tổ quỷ, Vĩnh vẫn “bệnh”. Và anh vẫn cứ mò qua để được “săn sóc. ” Tôi lén xem bà săn sóc cách nào. Thím ngồi vào giường, cầm tay chàng. Anh chàng vẫn nhắm mắt, vờ ngủ. Thím thò tay qua áo sờ ngực anh. Rồi nghĩ sao bà đến đóng cánh cửa, cài then lại dù biết người lớn trong nhà đã đi làm hết ngoài ruộng. Tại sao bà lại phải cài chặt cửa? Bà trở lại giường tiếp tục sờ ngực chàng và hỏi:
– Con đau làm sao hả Vĩnh?
– Dạ không biết sao nó cứ đau dưới cái đì. Vừa nói chàng vừa nằm ngửa ra.
Tay thím cho lần xuống phía dưới. Bà sờ soạng nhưng mắt vẫn quan sát Vĩnh. Rồi chợt bà cầm con cặc đang cứng ngắt của Vĩnh một lúc thật lâu rồi hỏi:
– Cháu có đau cái này không?
– Dạ không. ..
– Không sao nó cứng ngắt vậy?
– Cũng không biết nữa. Thím khám giùm coi…

Cửa đã đóng kín mít, vậy mà thím vẫn ái ngại nhìn quanh. Coi phản ứng tự nhiên của kẻ gian tà là như thế. Rồi thím tuột lưng quần đùi của Vĩnh xuống. Con cặc chần dần bung lên láng lưỡng, ngúc ngoắc.

Thím rụt rè lấy tay cầm nó, nhưng vẫn nhìn phản ứng của Vĩnh. Bà vẫn sợ Vĩnh phản đối và la lên. Nhưng anh chàng đang ngất ngư, đang dâm đãng, chờ thím làm mộtcái gì đó, như bú chàng, hôn chàng hay là…

Ngoài này, tôi vô cùng thú vị được lần đầu xem lén một hoạtcảnh vô cùng quyếnrũ khiêu dâm. Thím vẫn cầm cặc Vĩnh, ngắm nó, nắm nó. Bà nghe nó giật theo. Bà chỉ muốn ngoạm nó bú cho rồi, cho đã khao khát, mà sao vẫn không dám. Vĩnh vờ hỏi:
– Thím có thấy nó bệnh gì không?
Thay vì trả lởi, bà lại hỏi: “Con có muốn gì không?” Tôi tưởng Vĩnh phải trả lời là: “Con muốn thím bú con. ” như chàng đã nói với tôi ngoài rẫy: “Lựu ơi, anh muốn em bú anh. ” Mà Vĩnh không nói, không trả lời sau khi thím hỏi. Tôi bực mình, chê Vĩnh cù lần, thỏ đế. Mỡ dâng tận miệng, còn chín hấu mại hơi. Thím cứ cầm “thằng nhỏ ” như thế thật lâu để chảy nước miếng. Mặt bà đờ đẫn. Mí mắt sụp xuống trên khuôn mặt đỏ như dưa hấu.

“Trời ơi. Sao hai cái người này ngu quá. ” Tôi bảo thầm thế. Sao không làm ngay đi, còn chần chờ gì nữa. Gió đã lên, buồm đã căng. Thuyền phải lướt sóng. Tôi muốn nhảy xổ vào, ấn đầu thím xuống, bảo thím phải bú ngay lập tức. Máu dâm tôi cũng nổi lên. Lồn tôi ướt nhẹp. Ước gì lúc đó có người đàn ông nào bên cạnh, tôi bắt họ phải đụ tôi ngay.

Thèm quá. Kích thích quá. Răng tôi cắn chặt môi dưới vừa tức vừa sướng một mình Thím vẫn ngồi đó, rồi nghĩ sao bà lại quỳ xuống đất, hai bàn tay cầm cặc Vĩnh, nhìn đăm đăm, trông như một tín đồ đang quỳ ôm tượng ảnh cầu nguyện. Mặt bà thật gần với cặc Vĩnh. Gần lắm. Bà làm bộ nói:
– Để thím ngửi xem nó đau bệnh gì nhen cháu?

Dùng mũi thím hôn nhẹ, thật nhẹ ở đầu cặc đỏ au, rồi bà nhìn Vĩnh, canh chừng phản ứng của chàng. Vĩnh vờ nhắm mắt, nhưng thực ra chàng hí hí để xem thím hôn cặc mình. Thấy im tịnh, thím hôn dần xuống dưới. Bàn tay bà mơn man sờ nhẹ chùm lông ngắn thưa của Vĩnh. Bà thèm một cách dã man. Như người đói bị trói tay chân ngồi cạnh đa thịt nướng thơm lừng. Thím nói thật nhỏ:
– Nó dễ thương vầy mà đau gì không biết, cứng ngắt. Hay là nó thèm ăn mật ong, để thím xoa lên một chút mật ong. Thím mở cửa, chạy vội ra tủ lấy chai mật ong vào, thoa khắp cặc Vĩnh. Cặc Vĩnh vẫn cứng ngắt, vẫn sừng sững nhưkhúc xúc xích. Bà thoa mật ong xuống hai hòn dái, và banh háng của Vĩnh ra. Con cặc vẫn không “thuyên giảm”, vẫn “bệnh” vì nó chẳng những cứng như đá mà còn ngúc ngoắc nữa. Thím làm bộ nói:
– Hừm, nó cứng đầu quá. Mật ong bổ nhất mà cũng không chịu. Uổng mật ong quá. Thôi để thím liếm hết mật, để xoa thuốc khác xem nó có thuyên
giảm không.

Thím không đợi Vĩnh ừ. Bà cúi xuống liếm sạch từ hai hòn dái lên đến cặc, rồi ngoạm luôn đầu cặc mà bú.

Ngoài này tôi ngon lành, thở hắtra. Tôi bung mạnh hết mọi thèm khát, cho tay vào tự rờ lồn. Mặt Vĩnh tái tê Anh chu mỏ lên thở vù vù. Thím đang ăn, đang táp cặc anh. Thím liều mạng xông vào, tới đâu thì tới, bất kể quân thần. Khi thấy hai tay Vĩnh nhấn đầu thím xuống, thì bà càng yên tâm, tha hồ “chuốt” con cặc của chàng. Vĩnh rên:
– Ôi, chắc nó bệnh thiệtrồi thím ơí. Nó đòi… đòi… Đòi đụ phải không cháu? Thím hỏi Vĩnh.
– Không biết nữa. Nó đòi vô trú ẩn trong một cái lồn thì nó mới hết nóng sốt. Mà.. lồn đâu đây mà trú. Cho nó trú trong miệng thím cũng được.
– Hổng được. Nó đau lắm. Nó đòi ói đó thím.
– Để thím bú nó một chút. Nếu nó không dịu xuống, thím sẽ cho Vĩnh mượn lồn thím trú đỡ. Một chút thôi nghe không.

Vĩnh dạ. Thím bú tiếp. Bú nhưchưa bao giờ được bú. Thím muốn cắn đứt luôn “thằng bé ” nhai cho đã cơn dâm. Thím dùng hai hàm răng nhần nhần rất êm ái thân cặc, làm Vĩnh la lên:
– Chết cháu thứn ơi! Ôi! Chắc ngày nào cháu cũng “bệnh” quá.

Mật ong ngọt, mùi cặc thơm của Vĩnh làm thím ngây ngất. Được 15 phút, thím đứng dậy tuột quần ra, ngồi vắt ngang qua Vĩnh, cầm cặc chàng đâm thẳng vào âm đạo và nói: ‘
– Thím cho Vĩnh mượn lồn để trú ẩn đó.

Thím ngồi đưdc có một chốc, nằm sà lên Vĩnh, ôm chàng hôn tới tấp. Hôn như giặc dậy, hôn cuồng say, ngây ngất. Đít bà nắc làm cái giường rung rinh. Tôi đã nư như chính mình đang đụ. Quá sướng? Một lát sau, để nguyên con cặc nằm trong lồn, thím nằm ngủ, lật Vĩnh nằm lên trên và… Vĩnh đụ nhuyển nhừ như đã đụ tôi ngoài rẫy mỗi ngày. Thím hỏi:
– Sao cháu nói cho nó trú ẩn ở lồn thím mà cháu lại đụ?
Vĩnh cắn môi dưới cười, không nói. Thím nói tiếp:
– Thôi lỡ rồi, cllo nó ở trỏng lâu lâu chút cho nó chóng lành.

Vĩnh đem hết bài bản đã học của Khang ra áp dụng. Anh ngừng đụ’ rút cặc ra, xuống dưới banh háng thím ra bú. Thím tưởng chẳng còn ai ở nhà nên tha hồ la. Bà sướng quá. Vì từ đây có một dũng tưứng nữa phục vụ sinh lý.

Cái đụ kéo dài thật lâu, khi Vnh nắc tới tấp thì cũng là lúc thím đưa hai chân lên trời, ưỡn lưng cong lên, rướn cổ, cắn môi và la như cắt cổ:
– Chết thím rồi Vĩnh ơi! Chịu không nổi’nữa ! Thím ra đó con ơi! .
Lúc đó tôi mới thấy Vĩnh sà xuống tìm môi bà mà nút. Đó là lần đầu trận đánh mở màn cho những đợt tấn công sau đó. Vì mỗi tuần, Vĩnh “bệnh” mất ba ngày, mà toàn là bệnh buổi sáng, vì buổi chiều phải vào rẫy làm với tôi. Còn ban đêm thì tôi không biết. Cho đến bây giờ, họ cũng đang nằm đó cà lồn vào cặc, giống hệt những ngày Vĩnh bệnh. Mà mỗi lần Vĩnh bệnh, thế nào cũng có tôi ngồi đó, ngoài phênh cửa quay phim. Tôi đã lớn hơn tuổi mình cũng từ đó Vĩnh đụ thím buổi sáng, buổi chiều vào ray với tôi là bị tôi tra hỏi: .
– Đụ thím Hạnh sướng hơn đụ em không?
– Sướng nhưng không bằng đụ em.
– Tại sao?
– Tại sao anh không biết. Nhưng đụ em anh dễ dàng ra hơn. Đụ bà già có khi hai ba ngày mới ra được một. Với em, ngày nào, chiều nào mà anh không ra. Em biết mà.

Điều đó có thật Hai đứa tôi đụ nhau thường từ ba giờ chiều. Đụ hai ba lần, có khi sẫm tối chưa về. Đợi phải cùng ra, phải ngất ngư mới nhả nhau ra. Ngày đó tôi mường tượng mơ màng rằng Vĩnh là người yêu duy nhất của tôi. Cho đến khi lên tổ quỷ thì tôi có thêm Khang, Vĩnh có thêm Cúc, và bây giờ có thêm thím Hạnh. Thím đang ôm chàng khắn khít. Vĩnh hỏi:
– Em chưa trả lời hết câu hỏi của Vĩnh lúc nãy. Biết là em sẽ yêu Vnh nếu Vĩnh dám nói Vĩnh yêu em. Nhưng Vĩnh còn nhỏ, thì đâu đã biết gì.
– Không sao. Em cứ huấn luyện dần dần cho anh biết bú, biết dùng tay làm cho em sướng, cho đến ngày anh đủ lông đủ cánh thì mình đụ. Bây giờ anh đụ em nhen. Em bằng lòng không?
– Dạ. Liền đi anh. Anh nhắc chuyện ngày xưa làm em nứng quá.

Vĩnh leo lên ngựa. Anh phi nước đại. Anh dồn hết quân lính tiến lên. Sau nửa tiếng, cả hai ôm nhau, ra trong nhau nhưng la thật nhỏ để những người kia không thức giấc.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy lúc tám giờ. Thím. Hạnh và chị Sen còn nằm ngủ khò . Mấy đàn ông thì đã ra đồng, ra rẫy sớm lắm. Tôi sửa soạn để qua hầu bác Ba. Qua bên đó thì bác đã ra huyện đường, gặp Khang, anh kêu tôi lại Tôi hỏi:
– Ủa, sáng nay sao thong thả vậy? Không “đóng hụi” hả?
Không, sáng nay phiên bác Hoành. Nè Lựu, nghe nói thím bên đó hay lắm phải không?
– Anh nghe ai nói?
– Bác Hoành.
– Nếu bác Hoành nói thì đúng thôi. Thím Hạnh không trẻ bằng bọn em, nhưng tình tứ và lãng mạn thì ăn đứt.
– Em có thể, bữa nào thím vui vui, em giới thiệu anh cho thím được không? Anh thích của lạ…

Khang rất đẹp trai. Anh là thầy và là nhân tình của tôi suốt một năm trời. Anh đụ dai sức không khác Vĩnh. Tôi nghĩnếu tôi giới thiệu cho thím Hạnh, chắc thím quá sức vừa ý, nên nói:
– Bữa nào chi cho xa xôi. Ngay bữa nay đi.

Khang hớn hở cầm tay tôi cám ơn trước. Tôi bảo anh cho tôi nửa tiếng, tôi sẽ trở lại. báo tin vui cho anh. Và tôi chạy về nhà. Lúc đó thím đã thức dậy, tắm, rửa. Bà ngồi uống trà với chị Sen, nói chuyện đêm qua. Tôi lại ôm thím, hôn và khen bà đêm qua tình quá với Vĩnh. Tôi khen luôn chuyện quá khứ của thím và nói tiếp:
– Bây giờ đàn ông đi hết. Nhà vắng, thứn muốn có một người tình nhí phục vụ ngay bây giờ không?
Thím làm bộ mắc cỡ:
– Ôi, suốt cả đêm thằng Vĩnh làm thím muốn hụt hơi. Nó cứ nhắc năm nó còn nhỏ, làm thím nứng quá phải chơi. Bây giờ cho thím nghỉ chút đi cháu.
Tôi thúc dục: .
– Thím không chơi sáng nay là khó có cơ hội nào khác. Anh chàng đẹp trai lắm, dẻo dai không khác Vĩnh…
Thím to mắt, hớn hở hỏi:
– Ai vậy? Chắc anh Khang chớ ai?
Tôi gật đầu. Bà hơi nhìn ra cây nhãn ngoài sân tư lự Chị Sen thúc tiếp:
– Nhận đi bác. Bác không nhớ bác trai nói tối hôm qua à. “Cuộc đời ngắn lắm. Hưởng được cứ hưởng. Vì sẽ có một ngày mình không còn sức để hưởng. ” Đụ có chết chóc ai đâu mà sợ.

Nghe xong thím hơi gật đầu. Bà vẫn còn cái e thẹn của người đàn bà nhà quê, nhưng trong lòng đang đánh lô tô. Tôi thấy mặt bà hơi hồng lên, và nói:
– Ừa, chiều hai cháu, thím nhận lời. Đâu dẫn ảnh qua coi.

Tôi thấy thím trả lời khéo léo để không nhận tội mình dâm, nên chạy tức khắc trở lại nhà bác Ba. Tôi dẫn anh qua. Thím đã thay bộ đồ màu xanh dương, xức chút nước hoa của tôi và mời anh ngồi. Phục thật, đụ cả đêm với Vĩnh, bây giờ thím lại đã thèm đụ.

Thấy Khang, thím lúng túng. Lâu lắm, cả mấy năm bây giờ bà mới gặp lại Khang. Anh như người lớn, cao ráo, đẹp trai và rất chững chạc. Thím rót nước mời Khang:
– Mời cháu ly nước. Dạo này coi cháu lớn hẳn đi há. Đẹp trai quá trời vậy? Em Lựu khen cháu hoài mà thím đâu có tưởng tượng cháu lớn quá vậy.
– Dạ cám ơn thím. Thím cũng vậy. Lâu con mới gặp lại. Thấy thím vẫn trẻ và đẹp như ngày nào…

Vừa nói, Khang vừa đưa ly nước lên uống, mắt nhìn tất lẳng lơ phía thím Hạnh. Thím thì lúng túng, tay chân không biết để đâu vì bà biết Khang đang chiêm ngưỡng bà. Thỉnh thoảng thím liếc Khang một cái rồi lại nhìn bâng quơ đi nơi khác. Thấy câu chuyện hai người đã ăn khớp, tôi dẫn Sen lĩnh đi chỗ khác gần đó để rình xem và nghe hai người.
– Anh đẹp trai cỡ đó, ra đường thiếu gì gái chạy theo…
Thấy chúng tôi không ở đó, Khang bạo dạn hơn:
– Dạ… dạ thưa… gái trẻ trung đôi khi họ chẳng biết lãng mạn tình tứ là gì. Họ đến với mình chỉ cốt lấy cho được mình. Còn việc gối chăn… họ… họ… làm sao ấy… dỡ ẹc à. Giống như một tô canh toàn rau, không tôm, không thịt, lạt thếch. Người lớn tuổi, nhất là đàn bà đã có con, họ biết chiều chuộng, quý trọng mình hơn. Cho nên với cháu, cháu thích người lớn tuổi…

Chúng tôi đã trốn sau phênh, thím vẫn nhìn quanh rồi nói:
– Nhưng lớn tuổi mà phải đẹp, sang trọng, danh giá. Chớ còn… như thím, nghèo rớt mồng tơi, đâu có gì hấp dẫn.
– Tại thím không thấy đó chớ. Thím có duyên, mặn mà của một người đàn bà nhà quê. Đàn bà ăn nhau ở cái duyên. Duyên dáng nlới làm say mê đàn ông được. Nhứt là…
– Nhứt là làm sao? Thím hỏi.
– Nhứt là việc phòng the… Khang nói rất nhỏ.

Mặt thím đỏ bừng. Bà lúng túng tay chân, không biết làm gì, nên lại cầm bình nuởc rót vào ly cho Khang, mặc dù chàng mới hớp có một ngụm. Bỗng bà vô cùng kinh ngạc khi Khang đưa tay cầm tay bà một cách đột ngột. Thím không gỡ ra, đưng như trời trồng. Khang đưa một tay nữa cầm chồng lên và cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay của. bà. Cả haỉ im lặng. Thím không dám nhìn Khaog vì bà mắc cỡ có, vì Khang còn trẻ và đẹp trai quá có. Tuổi tác và vai vếquá cách biệt, làm bà, dù là một đàn bà khát tình, vẫn có cái rụt rè cố hữu. Hôn xong, Khang không thấy thím phản ứng gì, anh tiến sát đến bên bà, thật sát ôm quàng nửa thân người thím vào anh. Thím vẫn cúi đầu. Khang bạo dạn nâng mặt bà lên. Bà tội nghiệp, ngẩn mặt lên nhìn mặt Khang thật gần và môi run run. Bà biết Khang sẽ làm gì nên chuấn bị đón nhận. Khang nói nhỏ:
– Đàn bà như thím, ăn đứt thiên hạ. Nhìn thím ai cũng phải ngẩn ngơ. Thím duyên dáng lắm biết không?

Thím không nói lấy một lời, vẫn ngẩn mặt nhìn Khang. Bà chưa từng có một nhân tình nào nhỏ tuỏi lại đẹp trai như thế. Khang đẹp như một tài tử. Bà Loan còn mê anh điên dại, nói gì người khác. Cái đẹp trai đó làm thím sững sờ. Cái trẻ tuổi đó làm thím ngần ngại dù bà đã đụ Vnh hồi còn nhỏ. Mặt Khang hạ sát xuống, xuống nữa. Và mắt thím bỗng nhắm lim dim chờ đón. Khang nghiêng đầu một chút, tìm môi thím, ấm cúng sát rạt vào. Chàng siết bà vào thêm. Tay bà bên kia đưa lênbá cổ Khang. Tuyệt đẹp Sen lại bóp tay tôi nói nhỏ:
– Chị thèm quá. Ước gì…
Rồi sẽ được. Tôi nói. Người cùng đảng mà. Thầy em đó.

Khang hôn thím thật lâu. Hai tay thím bấu vào tay anh như diễn tả nỗi sung sướng được hôn một người đẹp trai. Hai tay Khang đưa xuống phần dưới của thím nhấn sát vào chàng. Dĩ nhiên, thím nghe cặc Khang cứng, chìa ra. Sao họ hôn lâu thế? Tiếng Khang rên âm ư trong miệng. Thân người thím rung như hoa quỳnh đang nở. Đôi mắt bà không còn mở được nữa, và nói thật nhỏ:
– Thím có được cái hân hạnh này không? Hả Khang?
– Hãy gọi cháu bằng anh. Tại sao thím không được hân hạnh?
– Tại em lớn tuổi hơn anh nhiều quá.
– Mà anh không cần trẻ. Anh cần người anh yêu được thương được và làm tình dược.

Thím lại ngẩn lên nhìn thật tình tứ đôi mắt Khang, môi Khang, mũi Khang. Cái gì cũng đẹp vì Khang giống mẹ. Thím vuốt mái tóc Khang trong khi anh cởi một cúc áo ở ngực bà. Thật nhẹ nhàng, anh cho tay nâng trái vú bà bóp thật thương yêu, và bảo:
– Hôn anh nữa đi! Lâu như lúc nãy đi em?

Thím tìm môi anh, ngậm lưỡi anh, nút ngất ngư. Tay Khang đã mở hết nút áo của bà. Hai trái vú no tròn lộ ra, sát vào ngực Khang. Anh lần tay xuống dưới, xa nữa, xa nữa. Thím nhón lên. Tay anh cho vào quần thím. Tôi không còn trông thấy gì nữa. Mắt hoa lên. Cảnh tình tự hồn nhiên của thím với Khang làm máu dâm tôi dâng lên. Sen không biết làm gì, chỉ bóp tay tôi liên miên.

Giọng thím thật ngọt ngào:
– Ẵm em vô phòng cho kín đáo, ấm cúng hơn đi anh.
Khang xốc thím lên nhẹ nhàng như cành hoa và ẵm thẳng vào phòng bà . Ticng đóng cửa. Tiếng cài then Tôi với Sen tiến đến, ngồi chỗ cũ như chiều qua, khi xem thím đụ Vĩnh. Khang đặt bà nằm nhẹ trên giường rồi nằm chồng lên hôn tiếp. Anh lắc lắc cái mông để cà cặc nơi lồn bà :
– Anh mơ ước được gần em lâu lắm rồi biết không?
– Từ bao giờ?
– Từ khi Vĩnh khoe với anh.
– Tự nhiên Vĩnh khoe hả?
– Không. Tại anh khoe với Vĩnh đã được bà Loan tắm và đụ anh trong bồn tắm. Đúng ra, anh xúi biểu Vĩnh, nếu có cơ hội tốt hãy thử đụ em. Vĩnh đã thành công. Vĩnh còn xúi anh tìm cách đụ cho đưực em. Nhưng anh nhút nhát quá. Hôm nay nhờ có Lựu, nếu không anh cũng chẳng dám mò qua đây. Với lại, có nghe bác Hoành kể. Bác nói em tuyệt vời lắm, lãng mạn tình tứ lắm!!!
– Em sợ gần anh một lần rồi em mê, sau này muốn nữa cũng không có. Em hay si tình lắm anh Khang ơi?

Tay Khang cởi áo cho thím và vừa trả lờl thật tuyệt:
– Chỉ sợ em chê anh. Ngoài ra, nếu em nhận anh là một trong các nhân tình của em, anh tình nguyện hầu em bất cứ lúc nào miễn là không trùng giờ phục vụ bà Loan.
– Dạ. Thật quá hân hạnh cho em, Khang ơi? Anh muốn gì cứbảo, em sẽ tận tình cho anh yêu em hơn…
– Anh, anh muốn em cởi quần áo cho anh, cho cm. Hai đứa trần truồng để anh được ycu em.

Thím ngồi dậy tuột quần trước, rồi bà cởi áo quần cho Khang. Bà lại sững sờ khi thấy con cặc Khang trắng bốc, to tướng. Toàn thân người Khang trắng trẻo như bông bưởi. Đúng là con nhà giàu. Cặp lông mày rậm đen của anh cho bà biết lông dái của anh rất nhiều. Quả nhiên, bây giờ bà thấy nó nhiều thật, quắn tít, đen thui.

Nhìn con cặc đẹp của Khang, bà muốn sờ tức khắc, nhưng vẫn nhút nhát. Bà thẩn thờ ngồi đó, chờ Khang ra lệnh. Khang kéo bà nằm lên mình anh. Bà run vì sung sướng, run vì sắp được làm tình với một kép. nhí đẹp trai. Khang hỏi:
– Sao em run quá vậy?
– Tại em sợ mất anh. Anh yêu ai cũng được. Xin đừng quên em. Mãi mãi cho em là người hầu của anh.
– Anh muốn em bỏ hết mặc cảm. Anh cũng là con người thôi. Hãy yêu anh nhưđã yêu Vĩnh, yêu Sâm, yêu chú Hạnh.
– Nãy giờ em cố tự nhủ như vậy mà không được.
Nhất là khi cởi đồ anh xong. Cái gì trên thân thể của anh cũng đẹp. Đẹp hơn em tưởng.
– Ví dụ như cái gì nào?
– Chim anh. Nó trắng hồng. Rồi lông anh dày rậm…
– Em có nghe nó nhúc nhích ở cửa mình em không?
– Dạ có. Anh làm em run qua Khang ơi!
– Nó đòi em đó. Nó đòi em cho nó vô đó…
– Anh không muốn em bú anh hả? Cho em bú trước đi.
– Để anh bú em trước. Cho anh cái hân hạnh đó. Anh muốn trả ơn em đã cho anh được làm tinh với em.

Rồi Khang nâng thím nằm ngửa ra, hôn môi thím, liếm tai, hôn cổ, vú và từ từ xuống dần. Anh chà mặt đẹp trai của anh ở chòm lông đen thui của thím khá lâu. Thím nhóm đầu lên xem. Bà không ngờ anh Khang tình tứ đến thế. Thím cảm thấy lồn thím đã ba con, đâu có gì xứng đáng cho anh chà gương mặt tuấn tú ở đó. Thím lại run, run như sốt. Thím sợ khi anh nhìn thấy miệng lồn của bà anh sẽ chán, vì nó khác với lồn trẻ con bọn tôi. Nhưng không ? Khang banh lồn thím ra ngấm. Anh ngậm ngay hột le nút. Chân thím giựt lia chia. Bụng thót lên giựt xuống. Anh nút hột le bà thật lâu. Thím lại nhón lên xem. Thím sướng như chưa từng được sướng. Lâu nay, ai bú thím cứ nằm đó thưởng thức. Lần này bà phải xem người đẹp trai đã chùi vào đó, hôn, bú. Nửa thân người thứn giật và run.

Hai ngón của Khang banh lồn bâ ra ngắm, rồi lấy lưỡi quét thật nhẹ. Hai tay thím níu tấm ra giường, vò nát. Thím quẹo đầu qua một bên và nói nhỏ:
– Đừng bỏ em nghe Khang. Em sợ em si anh rồi anh bỏ em. Em sợ lắm mình ơi! Làm vậy, tội em lắm!

Khang không nghe. Anh miệt mài bú lồn. Cái bụng bà sưng lên, xẹp xuống. Cái lưng bà hơi ểnh lên, rồi bà tụ đưa hai tay bóp vú:
– Tuyệt vời quá anh ơi! Anh móc mồng đóc em hay quá.
Thím vẹo hẳn người, ngoẻo đầu, nhắm mắt, nói đủ thứ:
– Vĩnh ơi, Sâm ơi, em có nhân tình mới đẹp trai rồi. Em quên hai anh rồi. Từ nay em là của Khang. Em giữ lồn em cho Khang. Không cho hai anh đụ nữa. Cặc Khang trắng và to hơn của hai anh nhiều. Khang bú hay lắm. Làm người em không nằm yên được Anh Khang ơi, anh đút cặc vô lồn em một chút được không? Một chút thôi rồi lấy ra. Không cần để lâu đâu Em thèm quá Khang ơi!

Khang chiều ý thím. Anh để cặc ở miệng lồn bà nhắp nhắp. Ngón cái của anh chà mạnh hột le. Bà la lên:
– Không anh ơi! Đút hẳn vô, đừng ác quá vậy. Đút hết vô rồi lấy ra ngay cũng được. Nhanh đi anh, không lồn em nó phực lửa lên bây giờ.

Khang cứ tà tà nhắp nhắp cho bà thèm chảy nước miếng.
– Em cúi đầu lạy anh đó anh Khang. Cho em chút ân huệ đi. Em làm đầy tớ cho anh cũng được. Nhanh lên.

Khang tội nghiệp thím. Anh nhấn hết con cặc to và dài vào. Thím há miệng thật lớn, trợn trừng đôi mắt như người chết giả. Khang nắc thật chậm. Thím nhổm đầu, chu mỏ lên xem và rối rít cám ơn:
– Anh ơi, anh muốn đốt nhà em cũng được, hay muốn giết em ngay bây giờ cũng chịu. Trời ơi! Anh nắc tiếp chớ không lấy ra hả? Anh đụ sao cho em có đứa con giống anh được không. Đẹp quá Khang ơi! Bất cứ giờ nào anh muốn đụ em, cứ qua đây. Em sẵn sàng đón anh. Anh muốn đụ suốt ngày suốt đêm, cứ qua đây. Lạy trời cho con giữ được anh Khang. Anh cho em ngắm anh nhen?

Thím ngẩn đầu lên, mở ĐÔỉ mắt sáng nhìn Khang đang đụ. Thím quá thú vị và hạnh phúc được đụ một chàng trai quá tuấn tú và xinh đẹp. Khang đã đẹp mà còn rất là hào hoa phong nhã. Anh rất ngọt với chúng tôi, vung tiền không biết tiếc.
Khang sà xuống, sát mặt thím. Anh cũng muốn chiêm ngưỡng dung nhan bà. Tóc bà thật nhiều.

Khuôn mặt trái soan, mũi thẳng, môi hạt đậu. Thím là gái quê nên cái đẹp hoàn toàn của đồng nội. Nhan sắc đó làm Khang chú ý. Vì nó khác với cái đẹp son phấn của bà Loan. Hai người đều đẹp nhưng khác nhau hoàn toàn. Khang bưag mặt thím để ngắm. Anh say sưa ngắm và vẫn nắc rất đều. Anh cứ kêu gọi thím đừng mặc cảm. Với anh, tình yêu không có tuổi tác, không đẳng cấp. Bây giờ thím và anh là hai xác thịt thích nhau, yêu nhau thì cho nhau. Cho nên anh bảo thím gọi anh bằng anh để anh được phép gọi bà bằng em. Vào tình yêu rồi, cả hai chỉ còn lối xưag hô độc nhất đó mà thôi.

Khang hôn mắt thím, mũi, môi thím. Và tôi thấy bà ứa nước mắt. Cái nước mắt của tủi thân có, của hạnh phúc có, của lo âu sắp tới không biết Khang có còn đến với bà nữa không. Khang lau nước mắt cho bà rồi hỏi:
– Sao em khóc?
Thím ôm Khang cứng ngắt, nhìn mắt anh bà bảo nhỏ:
– Tại em được hưởng hạnh phúc của một bà hoàng hậu. Có bao giờ em dám mơ hay nghĩ tới giây phút thần tiên hoan lạc này đâu. Thân em thì chỉ để những nông dân lên nằm. Vậy mà anh, một hoàng tử…

Khang lấy hai ngón tay bịt miệng không cho thím nói tiếp:
– Cấm em không được nói nhưvậy nữa nếu muốn gần anh.

Thím gật đầu, nước mắt lại tràn ra vì sung sướng. Khang tiếp:
– Bây giờ cho anh xuống bú tiếp em, được chưa? Thím lại gật đầu. Lúc nãy bà van nài Khang cắm cặc vào lồn là vì bà sợ (sợ bâng quơ), sợ Khang chê lồn bà, không đụ. Sau khi chàng đã thấy rõ sự thật của lồn có ba con. Chỉ có vậy. Bây giờ thì bà được hưởng rồi. Cặc Khang đã vào rồi, đã nắc làm bà tê tái, tê tái đến rơi nước mắt.

Khang xuống, ân cần banh lồn thím ra, lại ngắm thật lâu và lại dùng lưỡi quét dọc theo cửa mình. Ngón cái chàng, chà đánh trên hột le. Một lúc, thím có đến hai lạc thú. Bà lại gào la thảm thiết:
– Anh muốn làm gì thân em cũng được Khang ơi! Anh cho em nhiều quá. Em sợ không đủ tay để nhận lãnh. Xin anh cho phép em khóc nữa. Em phải khóc với hạnh phúc tuyệt vời này cho sướng, cho đã. Em muốn chết ngay tức khắc để mang hình ảnh anh đi với nỗi sung sướng vô bờ.

Lần đầu tiên tôi nghe thím nói những câu văn chương trong lúc sướng. Thường thì thím nói bậy, hay chửi rủa. Còn bây giờ, cái gì đã làm bà trở nên văn chương đến thế? Tình yêu thật! ! ! Thì ra, trong suốt cuộc đời bất cứ ai dù có gia đình cũng sẽ có một lần bị cú sét ái tình đánh tan nát.

Thím lại ngóc đầu dậy nhìn Khang quét lồn thím. Bà ngắm Khang và ước gì Vĩnh với Sâm cũng đẹp như Khang, để bà, hằng ngày, ngay trên giường này, hay trên chòi bắp được thưởng thức tài nghệ của hai anh.

Khang lại dùng lưỡi móc cái mồng đóc của thím. Mỗi lần như thế, đít bà nhảy tưag tưng lên như con cá nằm trên bờ. Thím nhăn mặt, chu mỏ, như khóc. Bà ôm hết nỗi sung sướng vô ngần Khang đang cho. Nhìn Sen, tôi thấy cô nàng tuột hẳn quần, cho hai ngón tay vô lồn thụt tối đa, và thì thầm với tôi:
– Chị chịu hết nổi rồi, Lựu ơi? Thèm đụ quá. Gọi giù m bác Hoành qua đây cho chị “nhờ” một chút đươc không em?
– Chưa được. ổng đang “công tác ” với bà Loan. Để chút trưa đi. Tiếp tục coi phim dâm kìa.

Trong kia, thím Hạnh co hai giò, nhổm hẩn cái đít lên cao. Khang bợ hai mông bà để bú. Chàng hì hục, chăm chỉ bú. Chàng banh háng bà rộng ra thêm. Thím tha hồ ngắm cái đẹp trai của Khang vì chàng quỳ cao lên. Bú đã đời, anh hạ bà xuống, leo lên, bắt bà cầm cặc cho anh vào. Lại thấy một tiếng hú kinh hồn vang lên, rồi im bặt. Khang hỏi:
– Em hạnh phúc không?

Thím không trả lời, hé môi cười nhè nhẹ, và lại để nước mắt tuôn ra. Khang hiểu đó là những giòng lệ hạnh phúc (The Tear of Joy). Không phải đau khổ, sầu lụy mới khóc. Mà quá sung sướng, hạnh phúc người ta cũng khóc. Hãy nhìn những hoa hậu khi trúng giải. Họ khóc như lúc bị đau khổ. Khang sung sướng qua khi mộng chàng đã thành sự thực. Chàng lãng mạn muốn gần thím Hạnh từ hai ba năm trước nhưng không dám nói. Bây giờ đã chiếm được trọn cả thân hình bà. Chàng đang cần mẫn, tập trung hết kỹ thuật làm tình tân kỳ nhất để phục vụ người yêu (chớ không phải thím Hạnh).

Nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt đỏ hồng hào, dâm đãng của thím. Tôi sướng như chính bà đang sướng. Tôi tự cảm thấy hãnh diện, sung sướng như người vừa ban phát một ân bố thí. Tôi ghép từng cặp lại với nhau để họ có hạnh phúc, thì tôi mang tội hay lãnh phước. Không một ai giải đáp được. Cũng như giết một con vật thì có tội. Nhưng dùng thịt nó để cứu đói vài người thì gọi là phước. Như vậy, trên cõi đời này không có gì tuyệt đối. Riêng tôi, cái gì tôi thấy không có tội, tôi làm, vì kết quả việc tôi làm thường đem đến cho chính tôi, cho người khác niềm hoan lạc.

Ai dám bảo thím Hạnh v(ti Khang đang đau khổ? Bảo như thế là ngụy biện, chối sự thật. Vì bà và Khang đang đụ lừng trời mây, đụ bốc khói, đụ giường chiếu rung rinh, đụ đất trởi im lặng. Chỉ còn nghe vài ticng chim sẽ kêu ngoài cửa sổ chỗ nhánh mãn cầu giống như lần bà đụ Vĩnh. Gió buổi sáng hây hây thổi vào cửa sổ làm giảm cơn nhiệt dâm của hai người đang cho nhau khoái lạc. Khang tận tình, thím hết lòng.

Họ đang thì thầm cái gì rất nhỏ bên tai. Tôi không nghe được. Nhưng chắc chắn đó là những thông điệp tình yêu, vì tôi thấy thím cứ gật đầu, gật đầu. Hai tay bà vuốt nhẹ nhàng theo sóng lưng của Khang. Bà vuốt tóc chàng, bưng mặt chàng để ngắm như ngắm hoa. Khang cũng ngắm bà, im lặng. Cái im lặng nói nhiều nhất. Khang rất dẻo dai. Dẻo dai hơn cả Vĩnh. Chưa biết ai sẽ thua cuộc trước. Nhưng hiện hai đấu thủ có vẻ cân bằng sức lực. Trời đất buổi sáng quá im lặng, tĩnh mịch. ở đây không có tiếng máy lạnh, không nhạc êm dịu, mà như đã có tất cả. Có tiếng thở, tiếng thì thầm, tiếng “va chạm” của hai bộ sinh dục. Giữa chừng, thím nói với Khang:
– Anh ngừng một chút cho em lau sạch nước nhờn ở cu anh.
– Lau bằng gì?
– Anh biết rồi còn hỏi.

Khang rút cặc ra nằm ngửa. Thím nâng nó lên mút sạch. Cặc Khang vẫn còn bóng lưỡng, đỏ hồng. Bà dùng mũi hôn nồng nàn. Bà ngậm hai hòn dái của Khang. Liếm đít Khang. Bà quý nó như vàng ngọc. Lấy đầu lưỡi bà quét dọc sợi gân cặc dẫn xuống hai hòn dái. Khang rên khẽ. Mồm bà bú, mà mất thì liếc lên Khang. Chốc chốc, bà ngoạm vào đầu cặc rồi nhả ra, rồi ngoạm nút sâu vào đốc họng. Bà đã nhợn chảy nước mắt mà cặc Khang vẫn còn ở ngoài cả khúc. Thím cạp luôn chòm lông rậm rì và đen thui của anh, liếm mãi mà thím không chán, không mỏi. Có trên nửa tiếng đồng hồ cho riêng việc “chùi sạch” cặc Khang. Xong bà leo lên, cầm cặc anh để ngay miệng lồn rồi ngồi xuống giã gạo. Bây giờ là tàu chạy, thuyền leo sóng. Bà quỳ, chống hai tay giã tối đa. Vừa giã, thím vừa ngắm Khang. Ngắm đẹp trai, vửa ngắm những nét sảng khoái chàng diễn tả.
Thím bảo:
– Anh ra với em cùng một lúc nhen! Lạy trời cho em tắt kinh luôn. Cho bụng em mang con anh. Con em sẽ đẹp và lãng mạn như anh. Khang ơi, em đang sướng vô cùng. Anh muốn ra lúc nào cũng được, nhưng nhớ rủ em với nhe ba nó.

Khang yêu chữ “ba nó ” quá. Đó, bác Hoành nói thiệt đúng. Thím thật tình và lãng mạn. Việc mang thai ở bà chẳng bao giờ có được (vì bà đang dùng thuốc ngừa). Vậy mà vẫn nói. Nói rự nhiên như bà đã là vợ của Khang.

Mồ hôi thím vã ra có hột toàn thân thể. Những sợi tóc mai trước trán ướt đẫm. Lưng, vú, đùi ướt đẫm. Khang thấy tội quá, chàng bảo bà nằm ngửa ra cho chàng “hành quân. ” Hai tay thím bóp muốn bể vú khi Khang tăng tốc lực nhịp nắc. Bà la muốn sập mái nhà. Tôi chưa bao giờ nghe thím la như thế. Và cuộc mây mưa sắp đến mức ăn thua. Khang vã mồ hôi, rủ thím:
– Em nhìn mặt anh, đi em yêu! Anh rủ em cùng lên mây xanh. Bay lên. Vút lên. Vào không gian. Đi với anh.

Thím chỉ dạ một tiếng rồi bà ôm eo ếch của Khang. Bà cùng Khang nắc, hẩy. Mồ hôi nhỏ có giọt. Rồi bà cắn ngực Khang. Hôn ngực Khang. Thím ré lên như điên. Hai người vật nhau, mang hết lực tàn ra tặng nhaụ. Tấm ra giường nhàu nát. Cái gối rơi xuống đất. Tóc bà rối. Tóc Khang xỏa xuống trán. Anh cũng cắn tai thím, môi, cổ và nút đến bầm tím. Hai bộ lông ướt như vừa tắm xong. Êm ru. Yên tĩnh. Ngọt ngào. Nhẹ như tơ. Tan loãng. Cả hai nghe mùi mồ hôi của nhau tỏa ra. Họ dính cứng như cả hai đã là một rồi. Cả hai ngủ trên vai nhau cả mười phút, thì từ từ gỡ nhau ra một tí, nhìn nhau im lặng. Nói nhau bằng mất. Tạ tình nhau bằng cái mỉm cười. Ừ! Đó cũng là tình dục, em hiểu không người yêu?

Ngoài này, Sen cũng ra ướt đẫm hai ngón tay. Chị ngã vào tôi thở dốc, mắt lờ đờ…
– Anh muốn hai đứa dính nhau mãi thế này.

Thím sung sướng quá với câu nói ân tình của Khang. Bà không nói, cứ nhắm mắt hôn cổ Khang. Hôn hoài, hôn hoài.
– Sao em lại khóc?
Anh hiểu rồi, em nói rồi. Đừng hỏi nữa. Để em riêng tư hạnh phúc!

Đẹp quá ! Tôi thẩn thở nhìn mông lung ra nhánh ổi đong đưa ngoài cửa sổ. Mắt tôi nhìn đó mà trí thì bay tận đâu đâu. Vừa rồi thượng đế có dự khán trận thư hùng không? Nếu có, chắc ngài cũng đã như chị Sen thôi. Đố al dằn nỗi cơn nứng khi chứng kiến cảnh tình tự vừa rồi. Thứn mặc đồ, chạy ra giặt chiếc khăn nước nóng vào lau người cho Khang. Cử chỉ này tôi chưa hề thấy. Chỉ thấy sau cơn mây mưa thì Vĩnh hoặc Sâmphải tự tay mặc đồ cho bà, đắp chăn cho bà ngon giấc.

Lau Khang đến đâu bà hôn đến đó. Hôn như hôn một bảo vật, một gia tài từ trên không trung rơi ngay vào tay bà. Khang nằm nhắm mắt. Cái khăn ấm làm các sớ thịt chàng hồi sinh. Nhất là khi thím lau cặc chàng. ở đó, bà ngừng khá lâu, lau thật kỹ từng chân lông. “Thằng nhỏ ” lại cương cứng. Bà thở hắt ra. Không phải bà ngao ngán, mà… bà phục sức lực của Khang. Bà ngừng ở đó lâu là để thu trọn hình ảnh con cặc trắng hồng vào trí óc, để lỡ ngộ sau này, Khang có quên, bà vẫn còn “chút gì để nhớ để thương.”
Sau cưn mây mưa, thường thì thím trần truồng, ngoẻo đầu, ngủ vùi, mệt lã. Sao bây giờ bà khỏe ru như gái mười tám? ừ, thì cũng tại ‘bà đang có tình yêu Thấy Khang nhìn như muốn xung trận nữa, bà cầm cặc chàng chặt cứng, nhìn anh:
– Dưỡng sức đi anh. Em không muốn anh “ăn” đến chán. Cái gì chán cũng chẳng còn ngon. Bữa khác đi… nhen mình.
– Bữa nào?
– Sáng mai
– Không. Ngay tối nay.
– Anh dám không? Có được thong thả không?
– Được, ành hứa. Còn em?
– m đã nói rồi. Em là của anh từ bây giờ.
Rồi thím mặc đồ cho Khang. Anh đứng lên hôn bà, từ giã:
– Tối nay khoảng chín giờ anh có ở đây, để yêu em…
Anh chạy gấp về để trình diện với bà Loan. Thím nhìn theo cười hạnh phúc. Tôi với Sen ôm thím chia xẻ cái hạnh phúc đó.
– Tuyệt trần hai cháu ơi! Thím nói. Chưa bao giờ thím làm tình sung sướng như sáng nay. Cám ơn Trời Phật. Cám ơn Lựu. Sao thím lại được tốt số rơi ngay vào một hoàng tử đẹp trai đến thế. Bà Loan mê Khang, yêu Khang là phái. Trong lúc Khang đụ, thím nhìn gương mặtchàng. Không bút nào tả nổi sựkhoái lạc thần tiên đó. Thím thì lớn tuổi, nhà quê, xấu xí. Chẳng là gì hết so với chàng trai tuấn tú khỏe mạnh đó…

Thím vẫn nhưcòn ôm nỗi hoan lạc của trận làm tình. Bà trẻ ra, hồn nhiên thêm. Bộ đồ xanh dương, mùi nước hoa còn phảng phất, đã làm cho thím thành một thiếu nữ. Tôi quá sức hãnh diện đã mang cho bà cơ hội ngàn năm một thuở. Tối nay nữa. Chắc sẽ nguyên đêm giường chiếu rung rinh.

Đêm qua chú Hạnh đã cởi mở hết, chính thức tuyên bố tình trạng sống hồn nhiên của gia đình, nên đêm nay Khang với thím sẽ thong thả hơn. Sen im lặng, cứ ôm thím cười liến thoắn. Giữ lời hứa với chị, tôi chạy qua mời bác Hoành. Gặp nhau, hai nhân tình nút lưỡi ngay phòng khách rồi dìu nhau vào phòng tôi. Để họ tự do hành lạc, tôi với thím Hạnh xách giỏ đi chợ. Trên đường đi, tôi hỏi:
– Thím đã đụ Vĩnh từ năm anh còn nhỏ. Tại sao bữa trước đụ nhau, thím với ảnh làm như mới lần đầu?
– Thì phải đóng kịch vậy mới sướng, Lựu ơl. Cái gì lần đầu mà không thú. Như Khang sáng nay.

Tôi phục tài thím thật. Cả hai đóng kịch mà tôi hoàn toàn không biết gì hết. Thím nói đúng, cái gì lần đầu mà không thú. Như tôi với chú Hạnh. Lâu lâu tôi với ôngcũng đóng kịch. Tôi mặc đồ, giả vờ nằm say ngủ. Ông mở cửa len lén đến nhìn tôi với vẻ sợ sệt run run. Rờ vú rất nhẹ, mở nút áo, để tay lên quần chỗ cái lồn, rồi cởi quần, bú. Đó, đại khái là vậy cho đến khi ông bú hay quá thì tôi tỉnh giấc, cùng đụ nhau hằng giờ không chán. Rồi tụi tôi bốn đúa đã đóng kịch với nhau cả năm trời trên tổ quỷ. Nghĩa là cứ hằ ng ngày tạo cái không khí mới, để tưởng tượng. Vợ chồng giàu, lâu lâu mướn phòng ngủ, hẹn hò. Thím đi chợ, mua thêm mấy bộ đồ bộ có hoa, có màu, ý bà chuẩn bị cho những lần gặp gỡ khác với Khang.

Chợ về, bác Hoành vẫn còn ôm đụ Sen nhuyễn nhừ, vì tiếng rên của chị vẫn vang vang, chưa dứt. Ăn tối xong, thím đi tắm, diện vào bộ đồ ngủ mới toanh. Vĩnh qua chơi, hỏi thím:
– Làm gì bữa nay em diện quá vậy?
– Tối nay em có khách. Anh cho phép em ngủ với họ một đêm nhen. Một đêm thôi. Khách quý !
– Ai vậy?
– Anh Khang.
– Em gặp ảnh hồi nào?
– Sáng nay.
– Chắc hai người có gì với nhau rồi phải không?
Thím bẽn lẽn nhìn xuống. Dáng điệu thật tội nghiệp:
– Có Một lần thôi. Nhưng kéo dài hơn tiếng rưỡi.

Vĩnh vui theo. Đã có lần Vĩnh xúi Khang cố chiếm cho được bà. Không ngờ Khang đã thành công. Phục sư phụ quá. Vĩnh nói:
– Có sao đâu. Miễn sao em vui là được. Bao nhiêu đêm mà không được. Thầy của Vĩnh đó. Sưphụ đó …
Vĩnh nói thế vì liên tưởng tới lời anh Khang hứa:
– Bữa nào tụi mình đổi hàng. Anh qua với thím Hạnh, Vĩnh qua với bà Loan. Như mình đã đổi Lựa với Cúc…

Vĩnh vui với một hy vọng xa vởi, vì làm gì bà Loan lại chấp nhận đụ với anh, một nông dân nghèo.

Thím Hạnh đã chuẩn bị một nồi nước nóng để giặt khăn lau cho Khang. Một dĩa trái cây ăn trong khi làm tình, rồi nước trà. Vậy mà chín giờ hơn Khang vẫn chưa qua. Thím trông đứng trông ngồi, thật tội nghiệp. Chắc là Khang kẹt lắm với bà Loan. Vì anh là cái “gối ôm” của bà. Dễ gì bà để anh đi !

Dáng dấp thím như một vọng phu trông chồng. Cả nhà đã ngủ hết, chỉ còn bà và tôi. Tôi giả i thích cá i kẹt của Khang cho thím nghe. Nên thím cũng vui dần vào nằm ngủ một mình thay vì bà đã được Khang hoặc Vĩnh đụ đêm nay. Vậy mà thím đã trằn trọc suốt đêm. Nhớ gương mặt tuấn tú đẹp trai của Khang. Nhớ những động tác làm tình nồng nàn của Khang, những cơn sướng tuyệt vời Khang tăng, rồi thở ra, trăn trở với mền gối. Thấy vậy, tôi gọi Vĩnh qua để “hầu” bà đỡ cô đơn. Vĩnh ân cần hỏi: .
– Đừng buồn, em. Vĩnh biết là Khang chẳng đến được đêm nay. Nhưng có lẽ quá yêu em, anh hứa cho có hứa chăng? Bà Loan dâm lắm. Đụ ngày, đụ đêm. Dễ gì để Khang đi. Thôi ôm Vĩnh đỡ. Cây nhà lá vườn tạm, còn hơn nằm không.
Rồi thím nằm ngửa ra. Vnh cởi đồ cho bà, cho anh nằm cà lồn như đêm qua, vì Vĩnh biết bà thích món đó nhất. Thím ôm Vĩnh thật chặt và hỏi:
– Anh không ghen em với anh Khang hả?
– Ghen chứ. Nhưng làm sao hơn được. Vì Vĩnh cũng lang chạ từ Lựu đến Cúc rồi đến Sen. Em có ghen không? Chắc phải có. Và bây giờ ôm Vĩnh đây, mà em đang ghen Khang với bà Loan. Em đang tưởng tượng Khang đang hì hục làm tlnh với bà Loan. Mà như vậy là khổ. Em đụ với Khang thích lắm phải Khang?
– Mê lắm, Vĩnh ơi! Khang đẹp trai quá. Em mê Khang thì đúng hơn. Thôi bỏ đi, tại mình tham lam nên khổ. Chớ cứ bằng lòng với cái gì mình đang có, thì đâu có khổ. Như em đang có anh đây. Muốn lúc nào cũng được. Mình đụ tha hồ, không sợ, không lo, không khổ… Vĩnh ơi, cà lồn em nhiều nhiều chút đi, anh. Cà mạnh đi…

Vĩnh cho tay xuống cầm cặc cà miệng lồn thím. Tôi thấy đít bà hẩy tới hẩy lui. Thím đang hờn Khang mà đụ, mà hết mình với Vĩnh. Bà lẫy sao Khang thất hẹn để bà dấn thân vào cuộc vui này với Vĩnh? Đấy, đàn bà chúng tôi có cái đó. Giận chồng mà mèo mỡ, nên bắt thằng nhân tình phải đụ mình cho thật khỏe để trả thù. Nên sau một lúc cà lồn, thím bảo Vĩnh lật bà ra mà bú. Vĩnh bú rất bạo cũng vì ghen bà đã đụ Khang sáng nay. Thím càng sướng càng nói bậy:
– Khang ơi ! Anh là thằ ng ngu. Em chuẩn bị các thứ, anh không đến mà hướng. Để kẻ khác hướng. Em đang chờ Vĩnh bú lồn em đây nè. Đêm nay em sẽ ra với Vĩnh ít nhất bốn lần. Khang đã thấy em khóc mà không thương em. Anh bỏ em để đụ con mẹ Loan. Vĩnh ơi, bú cho thật hay rồi lên đụ em cho tới sáng. Anh lấy hết của em đi, đửng cho Khang hưởng gì nữa hết. Đó, lưỡi anh hay quá trời Vĩnh ơi! Anh móc cái mồng đóc của em đi. Đó mình ơi, móc mạnh hơn lên. Tay anh để không làm gì mà không xe hột le cho em? Đó mình ơi! Em không cho Khang đụ nữa đâu. Em lấy Vĩnh thôi. Khang ơi! Em đang ngoại tình nè. Em đụ thiên hạ nè.

Thím nói đủ thứ. Càng nói bao nhiêu, thím càng làm Vĩnh hăng say bấy nhiêu. Lâu nay anh không biết cái màn lấy lưỡi móc mồng đóc. Bây giờ nghe bà biểu, anh làm. Và đít bà, lưng bà nẩy lên tưng tưng, chân giật lia chia, miệng la như heo bị thọc huyết. Vĩnh càng đã nư hơn, anh đã cơn ghen như những lần anh thấy Khang đụ tôi trên tổ quỷ. Và anh buông cơn ghen đó vào lồn Cúc. Ghen là thú đau thương. Yêu mà không ghen, chán lắm. Nhạt phèo. Phải có chút sóng gió, phải có chút lẫy hờn, cuộc tình mới thắm thiết, mặn nồng hơn. Cho nên tôi biết, thím nguyền rủa Khang, nhưng nếu sáng mai chàng có đến, thì bà sẽ mở vòng tay, luôn cả vòng chân đế đón Khang như bà đã đón sáng nay thôi. Và lúc đó, nếu có làm tình bà sẽ sướng gấp bội lần. Khi Vĩnh nút hộ le, thím la:
– Anh lấy răng nhần nhần cái hột le đó em mới đã Cắn cho đứt mẹ nó ra đi anh, rồi đút cặc vô đụ em mới sướng.
Vĩnh nút mạnh hột le rồi lấy hai ngón tay thọc vào móc lồn bà, móc mồng đóc bà. Cái phòng muốn vỡ làm nhiều mảnh khi thím hú, gào lên giữa đêm khuya. Khi chịu hết nổi, bà tự động kéo Vĩnh lên. Tay bà cầm cặc anh đâm vô lồn và chính bà đụ, chớ không phải Vnh. Bà hẩy lên hung hăn, bà bắt Vĩnh bóp mạnh đôi vú và trong có lO phút, bà ra lai láng, nằm thờ như bò kéo gỗ mới về, mặc cho Vĩnh chưa ra nằm đó ngẩn ngơ. Vì hình như vừa rồi dù ôm đụ Vĩnh mà tâm hồn bà đã tưởng tượng là đụ Khang. Bà không dám gọi tên Khang sợ Vĩnh buồn. Nhưng thật sự là bà đã ngoại tình trong tư tưởng với Khang. Bà vẫn yêu Khang, vẫn nhớ Khang. Vì chỉ đụ nhau có một lần, chàng đã lỗi hẹn. Bà ấm ức lắm nên phải ôm Vĩnh để đụ nhưng cõi lòng vẫn ở bên Khang. Chưa bao giờ bà kết thúc cuộc làm tình mau đến như thế Bà đụ cho xong, cho đã cơn thèm, cơn ghen, cơn tức. Chớ đâu phải đụ lấy sướng.

Sáng hôm sau, cũng khoảng chín giờ, lúc mọi người đàn ông trong nhà đã ra ruộng, thì Khang lóp ngóp đến tìm thím Hạnh. Chàng ăn mặc bảnh bao, mở cửa phòng bước vào trong khi bà còn trần truồng nằm tênh hênh trên giường. Vú lồn phơi ra không một mảnh vải che. Khang đã hiểu là đêm qua bà đã “mây mưa” dữdội, cũng như chàng đã “bão tố” với bà Loan đến gần 2 giờ sáng. Chàng nóng lòng muốn qua thăm thím mà chẳng được, không còn cách nào khác nên phải lỗi hẹn.

Khang cúi xuống hôn chòm lông lồn đen thui dày rậm của bà. Chàng hôn rất nồng nàn, nhẹ nhàng mà thím cũng biết. Bà hé mắt nhìn, thấy Khang, bà vờ nhắm mắt, “ngáy” rất đều, để xem Khang làm gì. Khang mở cái hộp nhỏ bọc nhung ưm, lấy ra chiếc nhẫn hột xoàn, để nhẹ trên núm vú tay trái của thím, rồi cúi xuống đặt nhẹ chiếc hôn trên môi bà. Thím nói lẫy:
– Anh muốn cho em khóc hết nước mắt hả? Sao không đi luôn đi. Đi với kẻ giàu sang quyền thế. Đến với em làm chi. Anh đụ một lần cho biết rồi thôi phải không?

Anh ôm thím hôn rối rít, ‘lấy chiếc nhẫn ở vú bà, đeo vào ngón tay của thím. Thím lại khóc. Khóc vì đủ thứ: tủi thân, hờn lẫy và sung sướng khi thấy chiếc nhẫn hột xoàn ỉớn sáng lóng lánh ở ngón tay. Khang biết vì sao thím khóc. Anh không hỏi mà chỉ tìm môi bà, đè bà xuống hôn đắm đuối. Càng hôn thím càng ứa lệ ra nhiều hơn. Hai bàn tay thím đan vào tóc Khang. Bà cởi áo Khang ra, tuột quần Khang ra, bắt Khang nằm phơi thân thể tráng kiện để bà ngắm, bà chiêm ngưỡng và cuối cùng là ngoạm vào cặc chàng, bú muốn đứt lìa “thằng nhỏ “. Bà bú Khang bây giờ khác với làn bú Vnh đêm qua. Đêm qua bà hận Khang mà bú Vĩnh cho bỏ ghét. Bây giờ bú Khang cũng cuồng bạo dã man nhưđêm qua nhưng để phục vụ cho chàng và cũng để trả thù Khang đã để bà thương nhớ suốt đêm.
Khang hỏi sao thứn ngủ mà trần truồng. Thím bảo:
– Vì em đã ôm Vnh đụ suốt đêm. Mà anh ơi, ôm Vĩnh ái ân nồng nhiệt, nhưng em cứ nghĩ là ôm anh, cho đỡ nhớ, đỡ thương. Có đau cho Vĩnh, cho em không? Ba lần em ra đêm qua là ba lần em gọi tên anh, rất nhỏ, rất thầm…

Khang lấy mũi hôn khắp mặt thím. Anh cũng thế, ôm đụ bà Loan mà anh nhắm mắt để nhớ hình ảnh thím Hạnh. Bây giờ, cả thứn lẫn Khang ôm nhau, tranh nhau hôn mặt nhau, cổ, tai, ngực,rồi lộn đầu bú nhau như ăn nhau, táp nhau, ngấu nghiến nhau, chứ chẳng phải làm tình nhau nữa.

Không ai rên la chí chóe như sáng hôm qua. Cả hai lặn ngụp, chìm đắm trong cưn sướng tuyệt cùng, vì hình như cả hai đã tìm thấy nhau một tình yêu. Khi la, khi gào, rên, khóc là sướng cho chính mình, không cho đối phương. Còn bây giờ cho cả hai, cùng một lúc, nên họ tìm đủ mọi cách phục vụ tận tình cho nhau. Cả hai tự mò mẫm tìm những huyệt sướng mà khai thác, đào xới. Họ loay hoay làm việc trong yên lặng, khai phá những “đất mới” để cuối cùng không hẹn, không đòi, không bảo, cặc đã cắm sâu vào lồn, chuyên chở mọi thương yêu tuyệt vời vào.
Và cũng trong yên lặng hoàn toàn, hai tấm thân đã rơi xuống đất, đẩy nhau, ủi nhau. Khi họ ra gần kẹt cửa, là lúc những tia sướng bung ra. Một bên từ tử cung, một bên từ hai ngọc dương. Hai giòng nước gặp nhau, chan hòa, tan loãng, dính nhau, kẹo với nhau như giòng nước hồ, gián họ lại với nhau gần hai mươi phút mới rời nhau nằm thở. Bàn tay thím, với chiếc nhẫn, đã ôm lưng Khang. Tay Khang trên vú bà. Đầu gối chàng gác ngang mặt lồn. Tay kia của bà cầm cứng cặc Khang. Bà cầm chắt như sợ nó lại bung ra, bay xa, như đêm qua, lỗi hẹn.

Nhìn chiếc nhẫn bóng loáng trên ngón tay, thím hỏi:
– Sao anh yêu em quá vậy?
– Tại vì em đáng yêu. Với lại không biết tại sao em đáng yêu nên anh đã yêu. Vì khi đã phân tích đích xác những thứ làm cho chiếc bánh ngon, thì chiếc bánh sẽ không còn ngon. Em hãy cứ như thế, nguyên bản như thế, đừng thay đổi gì hết. Hãy là chiếc bánh ngon mà anh không thể nào phân tích được tại sao. Nó sẽ làm anh thèm, chảy nước miếng mãi, thì anh sẽ còn đến với em, dù không hẹn, dù phải chết, và dù anh ở thật xa, cách em.

Thím run từng sớ thịt, từng sợi lông dù không hiểu hết những gì Khang vừa nói có vẻ triết lý quá. Bà lờ mờ là Khang có yêu bà. Chiếc nhẫn quý giá này, trận làm tình lạ lùng vừa rồi trong yên lặng. Còn gì bảo đảm hơn, xác quyết cách hùng hồn hơn tình yêu của Khang. Và, cũng lần đầu tiên, thím thấy, im lặng là phút nói nhiều hơn là gào thét. Thím và Khang vừa ra nhiều và thật lâu trong nhau. Đó là điểm cao độ của làm tình. Nó giải quyết và kết thúc những ham muốn, nhưng tuyệt cùng khoái lạc, đã đành.

Nhưng vừa rồi, thím thấy khác, khác hẳn những lần trước đây với chú Hạnh, với Vĩnh, Sâm và Hoành. Rồi thím xuống, cong lưng dùng lưỡi lau khô cặc Khang. Bà uống từng ngụm vào ruột, vào lòng. Bà muốn khí của Khang phải hòa với máu bà, chạy khắp châu thân. Lau xong, cặc vừa khô, nó đã ngóc đầu dậy đòi đi “chiến đấu. ” Giống hệt sáng qua. Chỉ khác lần này thím không ngăn Khang, mà tự động nằm sát xuống, vuốt ve “chú bé ” trắng hồng, hôn bằng mũi, áp nó vào trán, vào mắt, vào tóc, trước khi ngoạm sâu tận đốc họng, bú tận tình cho Khang dẫy dụa, quằn quại, cũng trong im lặng.

Tôi đã quá. Tôi sướng quá. Lại một bài học thâm trầm nữa. Đụ trong im lặng. Nó giống như rít một hơi thuốc lào, không nhả khói, hớp tiếp một ngụm nước trà, ém nó lại. Khói tỏa rất nhẹ, rất êm, rỉ rả ra mũi, ra miệng. Người ngậm khói, mắt nhắm phi lên tận chín từng mây. Thím ăn một bữa cặc đầy thi vị và ngon lành nhất từ trước tới giờ. Thím ăn mà mắt liếc nhìn Khang dẫy dụa theo từng chiêu độc đáo thím tung ra. Như khi lưỡi bà quét mạnh ở khe giữa hòn dái và bắp vế, hay sợi gân từ lỗ đít lên hòn dái, hay ngay lỗ đít, thật sâu. Khang chỉ ứ lên một tiếng rấtnhỏ. Nửa thân người chàng giậtbắn lên, hạ xuống. Chàng kéo đít thím gần lại đòi bú, mà thím vờ khép hai chân lại. Chàng dùng sức dang hai đùi bà ra, chui cái đầu vào đó trả ơn. Cả hai lại rung động, quấn nhau, lăn lộn thật lâu trưức khi bà lên nằm hẳn trên Khang. Cặc chàng vào lồn bà lúc nào không biết. Họ chẳng đụ, yên lặng nằm đó lắc lư, gắn môi vào nhau thưởng thức những tuyệt tình, thay vì phải diễn tả bằng lời nói, thì bằng động tác, thịt trong thịt, môi trong môi, rất sát, cho nhau.

Đồng hồ trên tường đã hơn 12 giở. “Chiến chinh” vẫn còn dồn dập trên nền đất, không chiếu, không gối, không chăn. Nó đúng nghĩa là xác thịt phụng sự xác thịt. Suốt buổi làm tình, tôi không nghe ai nói một lời, mà họ hiểu phải làm gì, cho nhau sướng đã nư tràn ngập.

Đói bụng quá.. Tôi mò ra bếp ăn vội hai chén cơm, không quên bắt cho thím nồi nước nóng để lát nữa đây bà có khắn ấm mà lau. Khang hỏi thím:
– Có ai biết mình đụ nhau không?
Bà bảo:
– Không. Nhưng khi cả nhà thấy em đeo chiếc nhẫn hột xoàn quý giá này, dù không ai hỏi, em cũng sẽ khoe tình mình đẹp như thơ.

Khang trang trọng nói với bà:
– Vì lới hứa, chắc chắn anh sẽ tìm cách cho Vĩnh gặp bà Loan một lần. Anh hứa như thế vì bả đã biết Vĩnh là một trong “Tứ Nhân Bang” của tổ quỷ ngày xưa Cúc khoe về Vĩnh nhiều lắm cho bả nghe. Và mới đây bả có hỏi về Vĩnh.

Hai hôm sau, sáng sớm lắm, Khang chạy qua nhà tôi gặp Vĩnh:
– Bữa nay đệ tử nghlra rẫy một hôm được không?
Có gì vậy sư phụ?
– Qua gặp bác Loan. Bác đang chờ em. Nhanh đi!

Vĩnh ngơ ngác, bàng hoàng một lúc. Anh không thể tưởng tượng được Khang giữ lời hứa và cho anh một hạnh phúc lạ lùng. Tôi với Vĩnh theo Khang. Tôi ngồi ngoài nhìn lỗ khóa. Khang dẫn Vĩnh vào, để anh ngồi đó, rồi rút ra ngoài lập tức.

Căn phòng ngủ bày bìện tối tân, sang trọng, thơm tho của bà Loan với dáng dấp ngơ ngác, nghèo hèn, quê mùa của Vĩnh thật như hoa với cỏ khô. Vĩnh chắng thích hợp, ăn khớp một tí gì với những tấm trải giường màu xanh đậm có thêu hoa tím, vàng, những khung gối dày cộm màu xanh dương, với thảm nâu sản xuất từ Hy Lạp. Tiếng nhạc êm đềm trữ tình, tiếng máy lạnh, làm Vĩnh lạc lõng. Anh như bị trôi xa giữa giòng thác chảy xiếc. Rồi, từ phòng tắm, bà Loan bước ra với chiếc áo ngủ đắc tiền, mỏng tanh. Mỏng đến nổi Vĩnh có thể nhìn thấy vú, thấy lông lồn bà dày cộm bên trong.

Mặt bà đã đẹp, càng đẹp hơn với son phấn nhẹ và đầu tóc uốn quăn xỏa ngang vai. Bà đi rất chậm, đến bàn phấn cầm lọ nước hoa xịt lên tóc, lên cổ, lên nách, lên ngực. Vĩnh chào:
– Con chào bác Ba.
Bà Loan quay lại, dáng đài các, rất chậm bà cũng đáp lễ :
– Ời chào “người hùng.”

Vĩnh ngượng chín người dù anh là tay hảo hán thật sự, đã rất dày dạn với “xác thịt” và từng đốn hạ ít nhất bốn phụ nữ, trong đó có tôi. Bà Loan tiến đến trước mặt Vĩnh. ánh đèn xanh dương mờ mờ cho Vĩnh tận mắt nhìn một tòa thiên nhiên cực kỳ sang trọng. Anh tưởng như mình đã lạc vào thiên thai. Vĩnh hút không khí vào lồng ngực rồi thở hắt ra. Anh cố trấn tĩnh mà tim vẫn như con thoi trong máy cửi. Cái áo ngủ ác nhơn phô bày toàn vẹn thân hình tuyệt mỹ của bà. Vĩnh không dám nhìn lên dù biết bà Loan dang khiêu dâm anh. Bà quay người, thong thả, đài các bước lại khóa trái cánh cửa: Xong bà đứng ở đó chống nạnh một tay, tay kia nâng nâng một trái vú, hỏi Vĩnh:
– Vĩnh biết tại sao bác mời Vĩnh tới đây sáng nay không?
Vĩnh cho hai tay chắp vào nhau, trịnh trọng:
– Dạ không.

Miệng thì nói thế, mà cái quần đùi Vĩnh đã hơi nhô lên chỗ hạ bộ, vì anh không thể nào nhịn được trước cái dáng đẹp quý phái khiêu dâm của bà Loan. Bà nhìn chỗ hạ bộ của Vĩnh, cười chúm chím, đa tình, rồi đưa một chân lên chiếc ghế, làm Vĩnh thấy rõ hơn chòm lông lồn đen kịt của bà:
– Vĩnh nói thiệt hay nói dối. Thật tình không biết bác cho mời Vĩnh tới đây làm gì à?
– Dạ, xin lỗi. Có lẽ cháu đã nói dối. Vì không dám nói thật.
– Tại sao?
Tại bác đẹp quá. Đẹp hơn cháu tưởng. Nên tâm hồn cháu đã không tự chủ được nữa. Cháu ngộp thở quá bác ơi!

Bà Loan vẫn chơi ác đứng đó, tay bà khoát thân áo khép hờ ra một bên. Nửa thân người bà lộ ra dưới ánh sáng. Vĩnh hơi run hai ống chân. Anh thở hắt ra mấy lần mà vẫn thấy nóng nhưháp lửa. Tay bà Loan đưa đến đâu, Vĩnh theo dõi đến đó. Bà đưa tay lên ngực xoa thật nhẹ trái vú, núm vú. Bàn tay đưa dần xuống rốn, eo ếch, chòm lông lồn, rồi một ngón tay trườn lên trụt xuống ngay khe lồn. Vĩnh đứng hết muốn vững. Anh muốn khuỵu xuống, nên đã lấy tayvịn vào cột giường bằng đồng, Vẫn thở ra. Chỉ còn phản ứng thụ động như vậy chớ biết làm gì, khi bà Loan vẫn bều bệu những chiêu giết người đó.

Trong khi cho tay rà cửa mình, mặt bà Loan hiện rõ nét dâm. Đôi môi mọng lên. Đôi mí mắt húp. Rồi bàn tay kia của bà kéo hẳn nửa tà áo mỏng ra sau. Toàn bộ vú, lồn bây giờ không còn gì che đậy.

Con cặc Vĩnh cũng “anh hùng” chổng ra phía trước làm cái quần anh nhọn lễu. áo bà Loan đã rout xuống đất. Ngón tay bà đã ươn ướt nước lồn, lóng lánh dưới ánh sáng huyền ảo. Bất chợt bà gọi Vĩnh:
– Anh Vnh. Anh biết anh phải làm gì không?

Vĩnh không trả lời. Hai chân anh tự động bước tới, rất chậm, gần, gần sát. Vĩnh quỳ xuống nhìn tận mặt lồn bà đang ướt với ngón tay búp măng trắng thon, móng đỏ. Vĩnh nghe mùi lồn tỏa ra thơm phức, thơm như mùi trái cây chín tới. Anh ngước nhìn bà Loan như hỏi ý thì gặp ánh mắt mời mọc của bà nhìn xuống. Vnh liều lĩnh đưa mũi vào hôn miệng lồn bà. Hai tay.anh ôm hai mông đít bà sát về phía trước.

Vĩnh ra quân! Những bài học của sư phụ Khang được bắt đầu áp dụng. Anh ngậm bú rất êm hột le của bà. Hai tay bà nhấn đầu Vĩnh sát vào để bà hẩy cái lồn lên xuống trước mặt anh. Miệng Vlnh ngậm hột le kéo ra mút mạnh rồi nhả ra, rồi ngậm vào mút mạnh. Sướng quá, bà Loan cắn môi dưới, âm ư tiếng rên nho nhỏ. Rồi đột nhiên bà kéo Vĩnh đứng thẳng dậy, cho tay vào quần, cầm cặc Vĩnh, bảo:
– Anh cởi hết đồ ra như em đi.

Vĩnh cởi hết. Bà Loan cầm con cặc to tướng, cứng ngắt nóng hổi của Vĩnh mà ngắm. Bà vuốt ve, mơn trớn khúc gân dài. Bà chu mỏ nhìn đắm đuối nó rồi
hỏi Vĩnh:
– Sao mới 18 mà cặc anh to quá vậy hả Vĩnh? Dạ không biết nữa. Có lẽ nghèo quá, không có gì nên trời cho của quý hơi lớn.
– Như vậy của quý này chắc đã đem lại cho anh tiền bạc? Và anh đã đụ những ai rồi?
– Dạ đụ em Lựu, chị Cúc và thím Hạnh, gần đây là cô Sen. Đụ lấy vui chớ có tiền bạc gì đâu.
– Hừm. Con cặc này mà chỉ đụ lấy vui thì tiếc quá. Nói xong, bà quỳ xuống thảm, hai tay vẫn cầm cặc Vĩ nh. Bà ngắm nó một cách say sưa, thèm muốn, rồi nói tiếp:
– Tiền của em nhiều lắm. Vàng vòng, châu báu không chỗ để. Nếu anh, sáng nay, làm em yêu được, mê mệt được, em sẽ tặng anh rất nhiều. Anh không phải vác cuốc làm rẫy nữa cho khổ tấm thân.

Rồi bà đứng lên thật sát, để lồn bà cạ vào cặc Vĩnh. Bà ôm mặt Vĩnh hôn bằng mũi như hôn đứa con, rồi nói:
– Mặt anh non quá. Con Cúc khen anh đụ hay và dẻo dai lắm. Em không tin. Dẻo dai là bao lâu? Là…
– Hai tiếng, ba tiếng, bốn tiếng.
Vĩnh trả lời thật nhanh. Bà khựng lại, sững sốt, nhìn đăm đăm mắt Vĩnh:
– Thật vậy không? Anh có thể đụ lâu như vậy à?
– Thì bác cứ thữ. Nếu không phải vậy con bỏ xứ này không nhìn thấy bác nữa.

Vĩnh tự tin trả lời khẳng khái từng chữ. Một lần nữa, bà Loan bị chới với. Vĩnh mim mím cười đắc ý. Đúng vậy. Vĩnh đụ bao lâu cũng được. Đã có lần anh đụ thím Hạnh ra hai cái mà anh vẫn như khúc gỗ rút cặc ra đi làm rẫy, bỏ mặc bà già nằm thở. Bà Loan nhưvẫn chưa tin. Bà cho tay xuống rờ cặc Vĩnh, bóp nắn nó một lần nữa như để “điều tra “. Bà lại quỳ xuống nâng cặc Vĩnh lên xem, rồi hôn nó và miệng bà ngoạm mút êm đếm. Nhìn xuống, Vĩnh không tin là cặc anh được một bà nhà giàu sắc nước hương trởi đang bú. Cặp vú bà nhọn, trắng ngần. Cặp lông nheo dài, cong mượt, sóng mũi cao trên một khuôn mặt đẹp hơn tài tử điện ảnh. Vĩnh không dám nhìn nữa. Vì như Khang đã dạy: “Khi đàn bà đẹp bú hay đụ m~nh thì mình phải nhắm mắt lại, nghĩ đến một chuyện khác, nếu không sẽ bị khích dâm. ” Và Vĩnh đã nhắm mắt lại, ngước cổ lên trần nhà, nghĩ đến việc rẫy bái, những khoảnh đất chưa làm cỏ…

Quỳ bú, mỏi qua, bà Loan đứng dậy, dìu Vĩnh lại chiếc giường đồng Hồng Kông, cho Vnh nằm ngửa ra đó bà bú tiếp. Trong lòng bà Loan quyết dùng hết kỹ thuật bú tân kỳ nhất để hạ con “mãnh hổ” 18 tuổi này, cho nó phọt khí vào mồm bà thật nhanh. Nhưng than ôi! Dù có máy lạnh lưng bà đã nổi lên những hột mồ hôi lóng lánh. Tóc bà phía trước ướt như đi mưa mới về. Cổ bà đã mỏi, mỏi lắm. Thằng bé ” vẫn như khúc xúc xích treo giàn bếp, không hề suy suyển. Bà hỏi Vĩnh:
– Bộ em bú anh không sướng hả?
– Chưa sướng chớ không phải không sướng. Nếu bác mỏi quá hãy nằm ra cho Vĩnh “phụng sự”. Bảo đảm bác sẽ vừa lòng. Lúc nào muốn đụ thì bảo Vĩnh…

Bà Loan khiếp quá. Suốt 40 phút bú Vĩnh, bà đã áp dụng hết bao nhiêu là chiêu tối tân, mà chẳng thấy Vĩnh cục cựa hay phản ứng gì sung sướng. Bà đâu có biết chính Khang đã truyền dạy cho đệ tử Vĩnh. Rồi bà nằm ngửa ra. Vĩnh ngồi dậy. Chàng dạn dĩ lấy tay xoa nhẹ ngực bà. Hai quả vú của bà thật đẹp. To vừa phải, vun lên, cứng chắc. Vĩnh trân trọng hôn lên đầu vú, mút thật nhẹ, rồi mạnh, rồi nhẹ. Chàng đo lường phản ứng bà Loan. Bà thích nhẹ.

Lưỡi Vĩnh lại lăn tăn quét cổ bà. Khi lưỡi Vĩnh hôn vành tai bà thì bà bắt đầu tiếng rên đầu tiên. Thật sát để nhìn. Bà Loan quả đẹp quá. Đẹp như tiên. Lưỡi chàng vào tàn phá lỗ tai bà. Bà vẹo mình, ôm Vnh rên nho nhỏ. Đến khi chàng ngậm trái tai bà để nút thì bà la lên:
– Ối Vĩnh ơi! Ai dạy cho anh mà anh rành quá vậy. Hoành với Khang chưa làm vậy cho em bao giờ. Cho em nắm cặc anh nhen.

Bà thò tay cầm cứng cặc Vnh. Chàng khai thác sau vành tai nơi tóc non mọc tràn đầy. Chàng dàn quân thật kỹ một địa phương, hạ hết đám du kích ngoại ô tnlớc khi xuống bao vây thủ đô. Chiếc lưới Vĩnh đã hung tàn hạ hết. Mặt bà Loan đỏ như trái gấc. Mắt bà mở không lên. Môi bà khô vì thở mạnh. Vĩnh nghiêng mình bà qua một bên để chàng hôn ót bà, một cái ót đầy tóc tơ, mọc dài tới cái lưag ong trắng nỏn. Lưỡi Vĩnh vào nách bà, làm ướt hết lông. Bà Loan vừa đã, vừa nhột, vừa sướng.

Những cảm giác này, quả tình chưa bao giờ bà có Tôi không biết ai dạy cho Vĩnh, vì khi làm tình với tôi với thím Hạnh Vĩnh chưa bao giờ áp dụng. Tự nhiên tôi thấy lòng mình ghen ghen. Có lạ lùng không. Có lẽ ghen vì ích kỷ hơn là vì tình yêu. Càng ghen tôi càng sướng. Tôi không hiểu nổi. Bây giờ thì Vĩnh đã xuống tới mông đít của bà Loan. Thình lình, chàng lật ngửa bà ra, banh háng thật nhanh, đưa hết mặt anh vào đó, chỗ chùm lông lồn đen nâu, quắn tít, mọc lan lên gần rốn. Mặt bà Loan nhăn như ăn ớt.

Vĩnh cà mặt anh vào đám lông vô tri vô giác, chẳng đoái hoài gì đến miệng lồn bà đang ướt nhẹp như đất sau cơn mưa. Bà quằn quại uốn người chỉ chờ Vĩnh vào thủ đô, mà anh cứ thưthả đi vòng vòng trên đồi cỏ. Bà thúc dục:
– Vĩnh, anh biết em đang mong gì không? Anh không thấy em ướt nhẹp hết cả cửa mình đó sao? Vô đi anh, thèm quá đi.

Vĩnh vẫn hôn lông lồn, một chòm lông mà từ nhỏ anh chưa thấy. Màu nâu đen, óng mượt, đẹp quá. Bực mình, bà Loan ưỡn lồn lên, nhấn mặt anh vào đó Vĩnh đã đánh trúng huyệt bà Loan. Anh cố tâm làm cho bà thèm chết lên được để tự bà đưa anh vào thủ đô, chớ anh không cần phải đánh chiếm. Lại tung lưới ra, quét hai bên bẹn. Anh lang thang, tà tà dưới lỗ đít, trên rốn trong khi bà cốnhận đầu anh lần nữa vào miệng lồn đỏ au, toang hoác. Lúc đó Vĩnh mới ra quân. Anh đánh thật nhẹ hột le. Hai ngón tay banh căng thật nhẹ hột le ra, đầu lưỡi đánh thật nhẹ rất êm vào cái lỗ nhỏ nhưkim. Bà lồn bật người lên rung động. Bà nghiến răng trèo trẹo. Miệng ứ những tiếng thê thlết như bị siết cổ. Bà cố mở mắt nhìn Vĩnh mà không sao mở được. Vĩ nh ân cần, chăm chỉ đánh phá có chỗ đó. Đánh cho tan hoang, cho vườn không nhà trống, cho không còn tên nào thoi thóp, để bà Loan một lần nữa nhận miệng Vĩnh vào lỗ lồn. Nước đã tràn ra ướt nhẹp. Lưỡi Vĩnh thênh thang đưa vào, kéo ra, móc cái mồng đóc bà như đã móc thím Hạnh đêm qua.

Mỗi cái Vĩnh móc, bà Loan thất thanh gào thét. Anh lại chăm bẵm làm có một công tác đó cách nhẫn nại, bền bỉ. Và thật lâu, lâu lắm, bà Loan tự tay kéo Vĩnh lên, cầm cặc anh cắm sâu vào đụ. Bà không cần Vĩnh nắc. Bà tựhẩy cái đít lên liên tục, tự đụ, tự thỏa mãn, trong khi mười búp măng ngọc ngà, móng đỏ cào cấu vai Vĩnh, có chỗ đã rướm máu. Rồi tiếng nhạc cũng chìm, tiếng máy lạnh mất luôn, còn lại tiếng bà Loan thảm thiết kêu gào toàn những chữ Vĩnh ơi! Vnh ơi! ! ! Hồn bà phiêu bồng nơi non cao gió mát. Thân bà tan như xác pháo. Những giọt mồ hôi rịn ra thêm, rơi xuống thấm ướt tấm ra giương trắng tinh. Bà há miệng ra thở. Đợi khoảng 10 phút, mọi sự trở lại bình thường, Vĩnh để nguyên cặc trong lồn bà, nắc tiếp, đụ tiếp. Bà đã mở mắt được, nhìn Vĩnh thán phục. Bà mà đụ thì cả Hoành lẫn Khang cũng phải ứa máu. Nói chi tới tên nhóc Vĩnh. Vậy mà… .

Bà nằm đó nghe Vĩnh trổ nghề, xua quân vào dẹp thành. Ban đầu thì bà có vẻ bình tĩnh vì mới ra xong. Sau 15 phút, sự cọ xát đều đều của hai vật bắtđầu bốc nóng, và nhiệt điện bừng lên. Lồn bà bắt đầu tê tái Bà ôm Vnh đụ theo nhịp nắc đều đặn, êm đềm. Rồi dần lên, thôi thúc tàn bạo. Hai bắp đùi thon trẩng của bà chổng lên không, ôm quấn nửa người Vĩnh. Vnh nắc dữ dội, đôi vú bà rung theo. Tay bà lại cào cấu vai Vĩnh. Và bà lại thất trận lần nữa sau khi đã bung ra cửa mình một loạt nước bắn từ tử cung.

Bà lại thở, lại ngất ngây, mê man, tàn tịch. Giữ lời hứa, Vĩnh lại nhồl thêm đại bác vào thành. Lần này, chàng mới nắc được dăm cái, bà Loan đã nhóm mình dậy, ôm chặt Vĩnh và năn nỉ:
– Thôi mình. Em phục rồi. Biết tài rồi. Cho em…nghỉ!

Vĩnh nằm đó, xem bà nhắm mắt “qua đời”. Bà chết lịm đi hết lO phút. Mười phút vô tri vô giác. Hồn về cõi nào xa xăm lắm, mù khơi lắm… Bây giờ chàng mới có thì giờ dùng mũi hôn hết cái đẹp của bác Loan ngọc ngà, sang trọng, thơm lừng hương dạ lý Nơi nào của bà cũng thơm, thơm mùi ngọt và quyến rũ chết ngất.
Bác Loan để cho thằng 18 muốn hôn, muốn hít, làm gì đó thì làm. Bà nhắm mắt tìm giấc ngủ hồi sinh. Vĩnh ôm bà, nằm yên. Tôn trọng giấc ngủ của bà sau hai lần rã rời, tan loãng. Đã giấc, bà thức dậy nhìn thấy Vĩnh vẫn còn ôm cứng bà. Bà quay qua ôm lại Vĩnh:
– Anh, chồng của em ơi! Người yêu của em ưi! Anh xứng đáng hưởng những gì em có. Anh về ở với em luôn nơi đây. Anh hơn anh Hoành và Khang xa lắc Anh phải ăn mặc sung sương, không phải làm nông dân nghèo khốn nữa. Anh ở bên em hằng phút, từng bước nhen.

Từ sáng hoàng đạo hôm đó, Vĩnh nghiễm nhiên là người tình thứ ba của bà Loan. Không nói nhưng Hoành và Khang mừng thầm. Vì hai người sẽ đỡ đi gánh nặng trầm kha, để có thì giờ qua nhà tôi tìm Sen, tìm thím Hạnh.

Thỉnh thoảng, Vĩnh vẫn về “thăm” thím Hạnh. Việc này hình như bà cũng chẳng cần thiết nữa. Vì Khang, người yêu của bà, sáng nào cũng tìm đến, trong khi bác Loan đang mây mưa với Vĩnh.
Số tiền bạc của bác Ba cho tôi đã quá nhiều.. Thím Hạnh bán bớt và cất lên ngôi nhà hai từng, mái ngói, năm phòng ngủ, vào năm tôi lên 18. Tôi là chủ nhân ngôi biệt thự hai tầng đó Cả nhà dọn sang ở đó . Cho mướn ngôi nhà tranh cũ và cho họ làm thuê tất cả đất đai, rẫy ruộng của chú Hạnh. Chú chỉ còn làm rất ít, cho lấy có Vĩnh cũng mang về gửi thím Hạnh khá nhiều của cải của bà Loan tặng. Tự nhiên tôi và Vĩnh trở thành giàu có chỉ vì cả hai chúng tôi là “thợ làm tình” tuyệt vời.

Với lại không chia xẻ với bọn tôi, hai bác chầng biết để của cải ở đâu cho hết. Bây giờ thì Vĩnh nghiễm nhiên là “ông Loan”. Đi đâu, ở đâu, ăn đâu, bà Loan đều có Vĩnh ở một bên. Những lần bà đi cần Thơ hay Sài Gòn mua hột xoàn đều có Vĩnh, một chồng nhí vừa là tên hộ tống. Bà công khai, chầng còn úp mở, với niềm hãnh diện là khác.

Bác Hoành và Khang bây giờ là “sĩ quan trừ bị”. Gọi thì trình diện. Không thì bác Hoành quấn quít với Sen, Khang đắm đuối với thím Hạnh, tại nhà tôi, trên gác. Từ ngày Vĩnh chính thức là “chồng ” của bác Loan, anh vẫn đôi khi vẫn “thăm” thím Hạnh lúc giữa đêm. Điều này trở nên không cần thiết lắm với bà, vì bà đã có thuyền mới: Khang.

Bà Loan say mê Vĩnh bao nhiêu thì thím Hạnh cũng thế với Khang bấy nhiêu. Rõ ràng bụt nhà không thiêng. Phải là vịt Xiêm, gà Tây, lạp xưởng Hồng Kông, quần jean Hoa Kỳ thì mới đúng điệu. Còn An Nam ta thì xoàng. Cách có một hàng rào bông bụt, mà Vĩnh vọt qua cửa khẩu bên kia, anh thành bảo vật của bác Loan, bên nây, Khang thành kho tàng vô giá của thím Hạnh. Còn tôi là cục cưng ngàn vàng của bác Ba, trong khi ba đàn ông: chú Hạnh, Sâm, Vĩnh xem tôi như “cái lỗ ” tầm thường. Như anh Khang ôm lồn thím Hạnh hôn hằng giờ không chán. Trong khi chú Hạnh chẳng còn “lên” được khi nhìn lồn đã sanh ba đứa con của vợ. Điều này rõ ràng tôi không hiểu. ít khi tôi nghe một người nói: “Dao nhà vẫn bén hơn” như bác Hoành đã nói về Sen. Ngồi trên nhung gấm. Nằm trên thân ngà. Bác Hoành vẫn nhớ cô gái ở trọ lS, ngày ngày chèo xuồng vớt củi, hál ngó sen sinh sống. Vậy thì khó định nghĩa về tình yêu quá. Cho nên ai hỏi yêu là gì? Chẳng ai trả lời được. Nói như Khang đã nói với thím Hạnh, nghe có lý nhất: “Tại sao anh yêu em à? Anh không biết. Vì chính anh không biết tại sao nên anh yêu em. Hãy cứ như thế, nguyên bổn như thế, không thêm, không bớt, để anh được yêu. Vì… khi đã phân tích được tại sao chiếc bánh đó ngon, thì chiếc bánh sẽ không còn ngon nữa.”

Cũng như trong tất cả đàn ông đã gần gủi tôi, tôi chỉ yêu thật tình có mỗi chú Hạnh. Tại sao? Tôi không biết. Tại chú không có thân thể đẹp trai như Khang, không có vòng vàng tặng tôi sau mỗi cơn mây mưa như bác Ba. Và tại, tại, tại. Không phân tích được chiếc bánh ngon đó, nên tôi đã yêu.

Một lần, mùa đông. Ông lên trương đón tôi đi học về. Qua khúc đường làng ngập nươc ruộng, ông đã cõng tôi trên lưag. Mu lồn tôi trịn trên lưag ông thật sát cho tôi không biết bao’ nhiêu cảm giác lạ lâng lâng. Qua khúc ngập nươc rồi, chú vẫn cứ tiếp tục cõng tôi. Hai chân tôi tréo tru”ớc bụng ông cho người tôi sát người tôi vào lưag ông hơn, cho vú tôi, dù rất bé, cạ vào vai ông, nghe rất rõ. Hai tay ông, tréo ra sau, bợ đít tôi. Ai đó có thấy thì họ chỉ nghĩ rằng, người lớn thương trẻ con thì cõng, giản dị! Nhưng, coi vậy mà không phải vậy. Vì những lần ông đụ tôi ngoài gốc nhãn nửa đêm, trăng mờ, ông đã thành thật thú tội: Chú cõng con, vì không còn cách nào được gần thân thể con sát vào công khai như thế cả. Nên tôi có thói quen bắt ông cõng dù trời nắng ráo, để… để bộ sinh dục của tôi được cà trên lưng ông.

Có sao tôi nói vậy. Tôi thích sự thật, tôn trọng sự thật Tình yêu đầu đời của tôi đã xảy ra sau những lần cọ xát như thế, trên những quãng đường làng vắng, mùa mưa, cũng như mùa khô. Đã lớn mà còn bắt chú cõng thì phải hiểu rằng tôi dâm quá. Lúc bấy giờ, tôi cứ mong cho con đường làng dài hơn, nước ngập nhiều hơn, hay mưa đổ xuống thật nặng hạt, để chú đưa tôi vào trốn ở một chòi canh bắp, một miếu hoang, một gốc đa, và biết đâu cái không khí lành lạnh hoang vắng đó sẽ…

Tôi không nói nữa. Tôi đang rùng mình, nổi da gà sung sướng một mình với mộng mơ kỳ lạ, quái gỡ Hay là trong tôi có một nữ dâm trốn đâu đó nơi tim óc, nơi môi mắt, chỉ chờ có cơ hội là nhào ra vồ lấy, ăn ngấu nghiến, không cần biết gì cả?

Một buổi trưa mùa thu. Tôi leo lên cây mận hái trái Chợt tôi nhìn thấy chú Hạnh móc cặc đứng đái gần đó. Lần đầu tiên tôi thấy cặc. Tôi chết lặng đi mấy chục giây. Có cái gì chạy rần trong cơ thc, và tôi nghe một cái ào ở hạ bộ. Nước lồn ra ướt đẫm hai bắp vế. Đái xong chú đi lại chiếc võng, móc giữa hai cây mận và cây thị, để nằm nhắm mất nghỉ trưa. Ông không hề biết tôi đang tòng teng trên nhánh mận hoặc có má tôi không biết). Ông nằm được một chốc thì thò tay vô quần, cầm cặc xụt.

Tôi lại tê tái hết khắp người. Tay tôi ôm chặt nhánh mận vì, chỉ sơ ý, tôi có thể rơi xuống như trái mít rụng. Gần như tôi nín thở, im lặng, nhìn lén cảnh chú thủ dâm. Rồi ông móc cặc ra khỏi quần tiếp tục xụt nhanh hơn. Tôi, lần đầu tiên, cũng tự dòng cà mu lồn vào nhánh mận để tự sướng một mình. Lúc sau, cặc ông phụt ra một chất gì trắng trắng, sệt sệt như hồ, thì cũng là lúc lồn tôi, một lần nữa, nghe thoát ra cơn’ sướng giật ngươi. Rồi tôi mệt, cứ ôm cứng nhánh mận đó một đỗi lâu, mới tụt xuong.

Quần tôi ướt một khoảnh phía trước. Tôi chưa có một ý niệm gì về đụ. Tôi mường tượng rằng có cái gì của đàn ông cọ xát vào lồn mình thì mình sung sướng lắm.

Bất cứ vật gì có hlnh thù giống con cặc như dưa leo, trái chuối, chày đâm tiêu, ống thổi lửa, thì tôi nhìn và liên tưởng đến buổi trưa trên nhánh mận. Tôi cứ lâng lâng, tê tái mỗi lần trời chuyển mưa. Mỗi lần lên giương ngủ. Nhất là mỗi lần được chú Hạnh cõng từ tmơng về nhà. Sau buổi trưa trên nhánh mận tôi mộng mơ nhiều hơn, có khi khó ngủ. Ngày hôm sau, nhân lúc chú cõng, tôi kề tai ông nói thật nhỏ:
– Trưa hôm qua, chú ngủ trên võng ngoài vươn?
Không biết ông vờ giật mình hay thật sự giật mình:
– Chết! Con… con thấy chú…
– Có con thấy hết, từ lúc chú đái ở bụi bạc hà, cho đến khi chú nằm vào võng, và…

Chú đứng lại bất thình lình, hơi ngoái cổ lại nhìn tôi phía sau. Nhìn nhưvậy, nhất định ông chẳng thấy gì gương mặt dâm dật tinh ranh của tôi. Rồi, thay vì đi thẳng về nhà, ông tạt vào khoảng ruộng vắng, có những lùm tre cạnh một con lạch. Đặt tôi xuống đó, ngồi nghỉ. Như vậy là thế nào? Sao không nghỉ ngay ngoài lộ mà phải vào tuốt trong xa vắng vẻ này? Chú chẳng nhìn tôi, mắt ông lơ là ngoài những đám lúa đang trổ bông màu vàng. Gió đồng thổi thơm mùi lúa, mùi nước bùn. Tiếng kẽo kẹt của những lùm tre dày kịt chung quanh. Tiếng lũ chèo bẻo đuổi nhau đâu đó. Chú nói:
– Chú “sơ ý ” quá. Đáng lẽ chú phải ngó quanh, không có ai chú mới làm cái chuyện… Mà có ai ngờ, giờ đó, cháu lại có mặt trên cây mận. Bậy hết sức…
Chú xin lỗi nhen!

Lúc đó chú mới quay nhìn tôi. Tôi bẽn lẽn nhìn xuống các bụi lúa. Cái tuổi của ông cho ông thừa sức đọc hết các tư tưởng của tôi trong trí óc. Tôi đang nghĩ gì, thèm gì…

Chợt chú cầm bàn tay tôi đang đặt trên bờ cỏ. Một cái gì như luồngg điện, rần lên chạy vòng châu thân tôi. Tôi run. Run nhưcon chim non bị ai bốc lên từ cái tổ Đầu óc tôi quay nhào, chóng mặt. Quái lạ không? Ôm để ông cõng cả hơn năm trời nay thì bình thưừng. Sao tự nhiên cái sờ tay này lại đặc biệt bắt tôi run? Bất chợt ông nói:
– Thôi đưa chú cõng cháu về…

Tôi xụ mặt không trả lời. Trí óc thơ ngây của tôi làm tôi tưởng ông nói thật. Có biết đâu đó là một câu thăm dò có hậu ý. Tôi như thầm trách: “Chú thật là kỳ ! Người ta đã mở cửa đón chờ bằng cách nhắc chuyện hôm qua, mà rồi… ”

Miệng thì nói thế nhưng chú không nhúc nhích, vẫn nắm chặt tay tôi, càng chặt hơn là khác, và nhìn tôi quan sát. Tôi thật sự nhưcon chim non đã vào tay ông. Tôi run bắn lên. Cái gì làm tôi run? Tôi hoàn toàn không biết. Tôi mở miệng nói như tiếng chim non kêu chim chíp tội nghiệp:
– Chú, mình ngồi đây chút nữa, được không?

Cơn gió đồng thổi qua làm bụi tre già xào xạc. Tiếng con chèo bẻo kêu theo đuổi gió. Thật lãng mạn, trữ tình. Bên kia bở lạch, những bụi bông lau trắng xóa ngã theo chiều gió phản ảnh trên nước đầy những gốc tràm đen thui mọc lởm chởm cạnh những lùm dừa nước xanh rì. Mấy con vịt trời bơi bâng quơ tìm cá. Mặt nước gợn những vòng tròn làm vỡ khoảng trời xanh dọi xuống. Hơi nóng ở đâu không biết làm mặt tôi hừng hực. Tôi ngước lên nhìn ông, rất chậm. Ông, từ nãy giờ, vẫn quan sát phản ứng của tôi. Chừng đó dàng điệu thơ ngây, dại khờ, pha chút dâm dật của tôi đủ để ông lật tôi ra mà hôn, mà… mà gì gì đó; tùy ý, tôi có phản ứng gì đâu. Vì nhưcái gì đó không tên, vô hình, cứ chờ sẵn, đẩy lôi vào cho thỏa tò mò… cho đã cơn thèm muốn.

Ông đâu có biết trọn đêm qua, tôi ngủ nhiều nhất hai tiếng. Còn lại là sống với mộng mơ, với hình ảnh. Điều làm tôi suy nghĩ nhất là chất gì như hồ phọt ra từ cặc ông? Và chất gì đã ào ra từ lồn tôi? Tôi ngứa ngáy khó chịu, trăn trở ôm gốl, ôm mền, rồi ngáp, muốn ngủ mà không sao chợp mắt được? Rồi bây giờ, đối diện với tôi là ông, một ông chủ nhà dễ thương, tình tứ. Sao ông thừa kinh nghiệm lão luyện mà cứ ngồi như pho tượng, không nói, không gì hết, là thế nào? Chả lẽ ông muốn tôi phải chủ động? Ai dám? Bố bảo cũng không dám. Tôi “dại khờ, không biết tim ông lúc bấy giờ muốn ngưng đập. Ông còn run hơn cả tôi. Không phải ông sợ ai bắt gãp. Mà… ông sợ chính ông bắt gặp ông tại trận, đang có gian ý với cô gái ớ trọ.

Tôi đã có kinh đôi lần. Đặc blệt là lông lồn đã lún phún mọc nhưcỏ non. Ông càng im lặng, tôi càng tức Nhưng cũng mong cho phút đó kéo thật dài, vì hình như từ tay ông, có luồng điện mạnh chuyền qua thân thể tôi, bắt tôi sôi hừng hực như chảo dầu để trên lửa. Tôi sợ ông rút tay lại, nên tự nhiên tôi đặt bàn tay nữa của tôi lên tay ông.

Tôi nhắm mắt chờ. Bỗng tôi nghe hơi thở của ông thật gần hên tai tôi. Và, như nháy mắt, tôi nghe ông đặt mũi hôn lên má bên mặt của tôi một cái thật nhanh. Tôi chờ nữa, khoảng ba phút sau, hơi thở đó lại xáp gần, áp mạnh vào má tôi, nhờ bàn tay trái của ông níu tôi vào, khắn khít.
– Cháu thơm quá Lựu ơi!

Tôi nghe câu đó như từ trong ảo giác, mơ hồ như từ trên cao lắm dội xuống, nó òa vỡ nhưcon đê bị vỡ ra, nước tràn xuống, khiến tôi quay mặt đối điện ông. Môi ông và môi tôi cà nhẹ, thật nhẹ, ướt dần, và lưỡi ông vào tôi, quấn quyện. Tôi thơ ngây nút nhè nhẹ để nghe toàn thân đang rung động với cơn dục tình mang mang tỏa ra từ chân tóc đến ngón chân. Hình như hai tay tôi rời tay ông trên cỏ, lên ôm chặt đầu ông. Tay ông cũng thế. Ông bạo dạn lật tôi bật ngửa ra trên cỏ, nút môi tôi, lưỡi tôi. Dưới hạ bộ, tôi nghe nhột nhạt chất nước nhờn ứa ra từ cửa mình. Mắt tôi không còn mở ra được nữa. Cho tới bây giở, tôi đã có gia đình, suốt một quãng đời dài đăng đẳng, tôi chưa lần nào có nụ hôn nồng nàn và ngon như lần đó. Nụ hôn đầu đời đã in đậm vào tiềm thức, vào đáy tim tôi, chẳng sao nhòa phai được.

Tôi mê man “bước tới. ” Cắm cổ nhào vô tìm cho được những gì tim tôi đang khao khát. Chú Hạnh kéo dài nụ hôn thật lâu. Tôi nghe tiếng vịt trời kêu dưới lạch. Tiếng gió xào xạc trên bông lúa. Những cành tre la đà, tha thướt như ngắm nhìn chúng tôi đang hạnh phúc. Tay tôi đan vào tóc ông, bóp vành tai ông, bấu mạnh cổ ông. Tất cả những khát khao của nhữngngày ngồi trên lưng ông cà lồn, cà vú đều đã một loạt, đổ vào hết nụ hôn vĩ đại chưa từng thấy này.

Chú cứ hôn. Ông sợ dứt nụ hôn, ông phải bước thêm bước nữa, hoặc hạ tay hành động táo bạo chăng? Tôi không biết là bao lâu, nhưng phải nói là lâu lắm, nụ hôn. Bóng chiều đã ngã. Nắng dịu xuống. Những vành mây trắng vàng đã hiện rõ trên nền trời xanh trong, có chút gợn mây trắng xa xa. Gió trở lạnh lạnh. Một chân chú Hạnh gác qua hai bắp đùi tôi Rồi đầu gối của ông cà nhẹ mu lồn tôi. Đó, đó là bước mở màng loạt tấn công dữ dội trên thân thể non tơ của tôi. Nếu tôi không co chân vì cơn nứng dữ đang hành hạ, nếu tôi không ểnh (dù rất nhẹ) cái đít lên để hưởng ứng sự cọ xát của cái đầu gối oan nghiệt kia, thì có lẽ (có lẽ thôi) mọi việc đã chỉ có nụ hôn, mà thôi. Đằng này, tôi đồng lõa, cầm tay địch, đưa đường dẫn lối, vào chiếm bộ tham mưu. Thì sao còn trách cứ chú Hạnh? Mà đâu phải bây giờ. Từ lâu lắm rồi, lần đầu được ông cõng, tôi đã cà mạnh vào mỗi lần ông bước, xốc tôi lên, xuống.

Nữ thập tam, nam thập lục. Có lẽ vì thế mà chú đã phải nhẫn nại đợi đến bây giờ? Rồi, trời ơi! Tôi nghe bàn tay ông sờ rất nhẹ lên áo toi, nơi cặp vú non đang săn cứng. Ông hôn tôi tiếp tục để đo lường phản ứng của tôi, và cũng để dùng lưỡi, đưa trọn tôi vào con đường ham yêu xác thịt. Vừa đánh vừa đàm là thế Giả dụ tôi có không chịu thì miệng mồm đâu nữa mà la?

Mà la cái gì nữa, khi nhất cử nhất động của ông, đều được tôi đón nhận, hoan nghênh? Nó không thô bạo, tàn nhẫn như kẻ hiếp đâm. Nó êm đềm, điềm đạm mới ác chứ. Tôi nghĩ là toàn bộ lông tơ của tôi nơi hạ bộ đều chổng ngược lên cả rồi. Vì nó bắt ngứa ngáy khó chịu. Hai bắp vế cạnh lồn thì chèn chẹt nước lồn. Và còn gì nữa nhỉ? Tôi không biết. Chỉ nghe bàn tay ông mở một nút áo, cho tay vào trong cầm nhẹ vú tôi. Hơi thở tôi dồn dập. Tôi lại run. Không phải vì sợ mà vì hồi hộp chờ. Chờ một cái gì đó không bict, sắp xảy ra vì dại lắm.

Tôi nghe bàn tay ông bóp nhè nhẹ. Trái tràm nơi vú tôi cũng bắt ngứa ngáy khó chịu. Tôi chỉ mong ông bóp mạnh đi, thật mạnh cho tôi đã cơn dâm. Sao lạ nhỉ? Bàn tay đàn ông khi sờ vú mình thì mình cũng sướng hệt như khi họ sờ lồn. Nhưng chú bóp quá nhẹ Tôi muốn gỡ môi ra để bảo ông hãy mạnh dạn hơn, mà không sao gỡ được.

Ông bám chặt như con hào bám vách đá. Rồi hai nút, ba nút, bốn nút áo. Hai vú tôi phưi ra giữa buổi chiều đang xuống. Thấy tôi lạnh vì nổi ốc trên da thịt, nên chú nằm hẳn lên ấp tôi. Lúc đó, tôi nghe vật gì cưng cứng cà ngay hạ bộ của tôi. Ông to con là thế nằm hẳn lên tôi, mà tôi vẫn còn nghe như ông nhẹ cân quá. Tôi muốn ông đè mạnh hơn. Có phải vật cứng đó là cặc ông đã phọt chất hồ loang loãng, sền sệt trưa hôm qua không? Tôi rùng mình và tim khua trống liên hồi. Còn gì nữa sẽ xảy ra? Chú đang trườn lên, tuột xuống dọc lồn tôi. Thật êm ả nồng nàn. Sao lại để nguyên quần áo như thế mà trườn hả chú? áo tôi đã bật tung ra. Môi ông xuống hôn nhẹ vú tôi, rồi ngoạm vào bú thật ngon.

Tôi nghe tứ chi đang nhảy múa. Từng tế bào tôi sắp phực lửa. Tôi nhưnồi nước sôi trên lò. Tôi muốn, tôi muốn, tôi muốn hết, muốn được tất cả. Và đó, chú cho tay xuống tuột dần quần tôi. Ông trở lại nằm trên nền cỏ. Quần tôi xuống dần cho đến lúc qua khỏi đầu gối, thì chính tôi tự rút hai ống chân ra, dang hai bắp vế chờ đón bàn tay ông đến tham gia. Tay ông xoa nhẹ mớ lông măng mọc lưa thưa trên
mu lồn tôỉ. Tôi suýt tắt hơi. Hơi thở tôi không còn bình thường nữa. Nó đứt quãng nhiều lần khi ngón tay định mệnh của ông cà nhẹ giữa hai mép lồn ướt nhẹp. Ông vẫn bú vú tôi trong khi ngón tay chẳng ngừng nghỉ mài nhẹ hai mép lồn. Rồi cái gì cho tôi can đảm, đã đẩy đưa bàn tay tôi nắm cặc ông. Trời đất thánh thần ơi? Chú ơi. Cháu cho hết đó. Hãy ra quân gấp đi chú ơi!

Tôi hồi hộp nói thế mà chú Hạnh cứ chầm chậm, chậm đến độ bực mình, cứ dùng ngón tay thiên thần tẫm ướt nước lồn tôi đang tiếp tục ứa ra như mạch suối
– Chú ơi! Con chịu hết nổi rồi chú ơi!
– Con muốn gì?
– Con muốn… con muốn…

Tôi chỉ nói có thế trong khi tôi bóp mạnh cặc ông. Dĩ nhiên ông biết tôi đòi đụ. Dĩ nhiên rồi, còn chối cãi gì nữa. Nhưng ông bà đất nước ơi! Ông tuột dần quần ra trong khi dúi cái miệng ông vào liếm lồn tôi một cách tự nhiên, và bạo dạn. Không gì diễn tả nỗi cơn sướng tuyệt vời đang xảy ra.

Càng về chiều, gió càng trở lạnh. Chiếc lưỡi ông nóng ấm đang liếm cửa mình tôi. Rồi tôi giật nẩy lên khi ông ngậm cả hột le vào bú. Tôi rên sung sướng mà mắt mờ hết không còn nhìn thấy gì nữa cả Cũng lâu như lần ông hôn tôi, lưỡi ông đánh nhẹ trên đầu hột le tôi. Và… thình lình, nó đâm sâu, thật xa vào cửa mình. Tôi nắc lên một tiếng, ểnh mông đít cong lưag, ngước đầu lên phía trước, để đón nhận, lần đầu, cái đụ đầu đời chú tôi đã tặng bằng chiếc lưỡi cứng ngắt.

Để cái lưỡi sâu trong đó một lúc lâu, ông lại rút ra, rồi đút vào. Tiếp tục làm đều đặn như thế cho đến lúc trời hơi sẫm tối. Hoàng hôn ở đồng ruộng thật thần tiên. Tiếng ếch nhái, ểnh ương, đồng loạt vang lên nhưthứ âm nhạc buồn bã. Rồi, trời tối hẳn, cũng là lúc chính tôi lôi ông lên, nằm ngay ngắn như lúc nãy, tôi không thấy, mà chỉ nghe cặc ông cà lên xuống cửa lồn tôi. Và tôi bảo:
– Đụ con đi. Nhanh đi. Chịu hết nổi rồi. Mau!!!

Nó tiến vào, rất chậm, chắc nịch, ứ hự, lút hết. Vì tôi cảm thấy lông dái của ông cà sát mu lồn tôi. Tôi nín thở, bậm môi, im lặng. “Thằng bé ” bắt đầu đâm sâu, rút ra, nhịp nhàng, trong khi tôi nín hết để nghe lồn bung lên cơn sướng tuyệt cùng.

Như thế là đụ. Như thế là cặc vào lồn. Bấy giờ tôi mới biết thế nào là sung sướng khoái lạc thực sự với con cặc ngưừi ta. Nó không giống cành mận tôi cà hôm qua. Nó không giống chỏm nhọn chiếc gối ôm, và cũng khác với ngón tay tôi. Chú Hạnh tăng dần nhịp nắc và hỏi thì thầm:
– Cháu có kinh lần nào chưa?
– Dạ có, mới hết được hai ngày!

Tôi ăn cơm xong ra giếng tắm gội, xong vào giường nằm tràn ngập suy nghĩ miên man về buổi chiều đẹp như thơ. ở hạ bộ vẫn còn lâm râm nỗi sướng tuyệt cùng. Cơn thèm vẫn còn đó. Nó đứt ngang vì trời tối. Nếu không, bây giờ tôi vẫn còn ngập chìm với khoái lạc. Tôi muốn nữa, mà ở đâu có? Trăn trở mãi, làm nhàu nát mền gối để tìm giấc ngủ mà chẳng được. Cho tay vô xoa nhẹ mu lồn như để vỗ về nó cố đợi đến mai. Nhưng lửa vẫn hực, sôi nóng, cho tới gần sáng tôi mới thiếp đi vì quá mệt. Khi tôi dậy đi học thì chú đã ra đồng từ sáng sớm. Suốt buổi học, tôi bị phân tâm, lo ra. Cứ quanh quấn với nình ảnh các bụi tre, con lạch mọc đầy dừa nước, những con vịt trời, những cụm ỉúa chín tới. Mau đi, nhanh đi cho trống tan học vang lên để tôi được ông đến đón, cõng về… Trống đánh, tôi gom tập chạy tung ra.

“Chàng” đã đứng đó tự bao giờ, mặt cười hớn hở. Dẫn tôi đi ra cổng trường một khúc như thường lệ là tôi thót lên lưng ông bắt cõng. Tôi nhỏng nhẻo có, mà nứng lồn cũng có. Chú cõng tôi đến quán bà Nhâm cho ăn tô bún vịt xáo măng, uống trái dừa tươi rồi mới cõng tiếp đi về. Ngồi trên lưng tôi dễ thì thầm tâm sự hợn với ông:
– Đêm qua chú ngủ được không? ‘
– Thức suốtđêm. Chỉ mong trời mau sáng để được cõng cháu.
– Cõng con haý lại ra bờ lạch như chiều qua?
– Ới! Chú định nói như vậy, nhưng sợ con không đồng ý…

Chú vẫn rụt rè cẩn thận như thế. Luôn luôn ông để tôi phải chủ động, thúc dục ông.

Và chúng tôi rẽ vào chỗ cũ. Chú lại bụi tre lấy ra một bó nhỏ gồm chiếc chiếu con quấn cái gối với mền.
– Chú lo trước để cháu không nằm trên cỏ, và có mền mà đắp…

Tôi yêu “người” quá vì sự lo lắng cho tôi. Cũng như chiều qua, tôi ngồi đó, chờ. Chờ tình đến, chờ xác thịt đến. Vừa lúc chú cầm tay tôi, tôi liền ngã vào lòng ông, nằm ngửa ra nói:
– Bữa nay mình đụ lâu hơn nhen? Cháu thèm quá chú ơi!

Ông im lặng, cúi xuống ngắm mặt tôi, rồi đưà hai tay vuốt ve mái tóc, hai má của tôi. Ông ngắm lâu lắm, tôi sướng quá nằm đó mỉm cười cho ông yêu hơn. Tôi nói cợt:
– Của chú lớn vậy, mà nó… nó vô hết trong cháu há?
– Ừa! Không biết sao nó lại có thể vô hết được. Chú chỉ mong nó vô một khúc là vui rồi. Ai dè…
– Cháu có đau không?
Tôi mỉm cười lắc đầu: .
– Đau thì bữa nay còn ra đây với chú làm gì nữa.

Tôi níu ông xuống, bắt hôn môi tôi. Bây giờ, mọi thứ tự nhiên thoải mái hơn. Không còn dò tìm ngần ngại như chiều qua nữa. Nên chú hôn tôi đắm đuối mà tay thì sờ ngực tôi.

Tôi cởi mấy nút áo ra, bật tung hết để trình diện đôi vú non dưới ánh sáng chiều hiu hắt. Chú ngừng hôn tôi, để chiêm ngưỡng đắm say đôi vú tôi. Ông xoa nhẹ. ốc tôi nổi lên. Ông tưởng tôi lạnh, định với tay lấy cái mền thì tôi ngăn lại bảo:
– Con không lạnh, mà ốc nổi vì bàn tay chú đã xoa vú con.

Gương mặt ông đắm đuối nhìn cặp vú non của tôi mà nuốt nước miếng ừng ực. Nó trắng như bông, chỉ như trái cam non, nhú lên chút núm hồng. Tay ông vẫn đùa ngịch xoa bóp nhẹ nhàng, rồi lại đặt trên môi tôi chiếc hôn khác. Bữa nay tôi đã táo bạo nút lưỡi ông mạnh hơn. Tay ông xoa dần xuống phía dưới, vào lưng quần, sờ lồn tôi một cách tự nhiên.

Nó đã ướt nữa rồi. Sao nó như cục nước đá để ngoài nắng khi và chạin đến tình dục. Tay chú tôi thật sở trường. Ông đã làm những gì tôi định bảo ông làm. Hai ngón tay xe mơn man hột le là điều làm tôi muốn hét lên thật lớn. Ôi! Lũ lông măn! Chúng đồng loạt thức dậy gây sóng gió. Nó hành hạ tôi ngứa ngáy như muốn có cặc chú Hạnh vào ngay tức khắc. Tôi thèm lắm mà không đòi. Vì nhìn gương mặt đam mê của ông, tôi biết ông đang say đắm với những sờ mó trước khi vào “tiệc”.

Tôi nằm yên lặng để ông tiếp tục sờ mó. Ông tha hồ, vì còn gì nữa đâu mà che dấu, cấm đoán. Tôi cứ say sưa với cái hôn kéo dài nhưchiều qua. Một ngón của ông đã vào cửa mình của tôi. Tôi nín hôn, nghe ngóng. Ngón tay chỉ vào chút chút như tham quan sơ sài xong lại rút ra. Sao vậy? Sao chú ác quá vậy? Sao không cho vào trong xa kia mà thăm nó. Cho vào hết đi chú !

Chú đâm hết ngón vào, cục cựa, nhúc nhích, rồi thụt nhẹ. Tôi rên. Tôi hơi gào lên:
– Ối! Sướng lắm. Sướng như chú đang đụ vậy chú ơi! Sao chú làm hay quá vậy? Chết con chú ơi!

Tôi nghe dưới lưng tôi, cặc ông cộm lên cứng ngắt, nên thò tay cầm nó mân mê. Nó giật lên mỗi khi tôi bóp mạnh. .Hình như ngón tay chú tôi đang ngoáy nhẹ trong xa. Tôi điếng người tê tái. Phần cặc ông nóng như than hồng trên tay tôi.

Tôi xô tay ông ra khỏi lồn, nằm quay sấp lại, móc con cặc ông ra khỏi quần nhìn nó tận mặt chứ không xa nhưlúc tôi từ cành mận nhìn nó trên võng. Tôi âu yếm hôn nó. Rất nhẹ. Mơ màng. Rồi không hiểu sao, tôi đã ngoạm nó và nút như đã nút lưỡi ông lúc nãy. Chú nằm bật ngửa ra trên chiếu, rồi lấy tay tuột hẳn cái quần ra, nằm trần truồng đó cho tôi muốn làm gì thì làm. Lần đầu tiên tôi bú cặc nên hình như chưa thạo. Chú nhấn đầu tôi xuống cho con cặc lút sâu vào đốc họng tôi.
– Bú mạnh hơn đi Lựu. Chú thích món này lắm.

Tôi nút mạnh hơn. Mà lạ ! Bú cặc ông mà lồn tôi khoái cảm sung sướng. Sao lạ vậy? Tôi nằm sấp, quần vẫn còn mặc. Tôl cà lồn trên bờ cỏ cho đỡ thèm trong khi tận tình bú con cặc to khủng khiếp của chú. Chú cởi áo cho tôi rồi bảo tôi cởi luôn chiếc quần. Hai chúng tôi trần như nhộng. Ông bảo tôi trịn lồn lên mặt ông, trong khi tôi vẫn quay ngược lại bú ông dữ dội.

Thế là cả hai đều bú, đều sung sướng. Tôi mê man chìm vào khoái lạc. Gió chiều lại hây hây thổi. Vòm tre xào xạc vang lên tiếng kẽo kẹt. Mùi hương bông lúa non tỏa về. Thật là thiên đàng. Nơi đây vắng vẻ, tĩnh mịch. Không hiểu chú tìm đây ra một nơi lý tưởng như thế này? Vừa kín đáo, vừa nên thơ. Không ai có thể nhìn thấy chúng tôi đang đụ. Chỗ chúng tôi nằm được bao bọc bởi hai ba lùm tre dày đặc kín mít. Phía trước mặt là con lạch có bần, bông lau, dừa nước. ‘Xa hơn nữa là toàn cánh đồng lúa mênh mông tận chân trời. Nên tôi với chú tự nhiên say đắm mà không phải lo âu điều gì.

Lưỡi chú Hạnh lại đâm vào cửa mình của tôi, lắc lư, nhúc nhích. Cặc ông đã ướt đẫm vì nước miếng của tôi.

Cuối cùng, chú lật tôi ra, leo lên, bảo tôi:
– Cầm nó đút vô đi cháu.

Tôi làm theo lời ông bảo. “Thằng bé ” ngoan ngoãn chui vào, nắc tôi, thụt mạnh lồn tôl. Tôi rên lên và nói đủ thứ:
– Chiều nào tan học xong. Chú cũng đến đón cháu ra đây nhen. Con bắt đầu mê đụ quá trời rồi chú ơi!

Tôi hẩy đít lên. Chú nắc xuống. Chúng tôi đự không còn biết trời trăng mây nước nữa. Chim cứ kêu. Gió cứ thổi. Mây cứ trôi. Tôi nằm thưởng thức tận cùng cái khoái lạc thần tiên chú Hạnh đang cho. Lâu thật lâu. Hình như mặt trời đã gần lặn ở hướng tây Vì vạn vật đã đổi màu mờ ảo. Chú lật tôi lên bụng ông bảo tôi đụ tiếp. Kiểu nào cũng sướng, nhưng sao tôi thích nằm dưới hơn. Rồi cả hai ra cùng một lúc. Nghỉ 20 phút rồi lại tiếp tục đụ. Lần này kéo dài cho đến khi đêm đã xuống. Tôi ôm ông:
– Cháu không muốn về nhà nữa. Nằm đây đụ luôn tới sáng.

Ông chả nói năng gì, cứ lo hì hục đụ sao cho tôi ra thêm lần nữa, rồi cúi xuống liếm. Xong ông mặc áo quãn cho tôi, ra quán ăn nữa rồi mới về.
Trừ thứ bảy, chủ nhật. Ngày nào tôi với “chàng” cũng ra đây đụ ngất trời. Cho đến hôm tôi nhìn lén thím Hạnh “săn sóc” Vĩnh khi chàng bệnh, thì tôi táo bạo rủ Vĩnh qua phòng tôi đụ như đụ thím sáng đó. Cái hôm tôi tắm ngoài giếng là một màn kịch làm mới lại những gì đã cũ. Cho nên đêm đó, ông mò tôi ngoài cây nhãn. Tôi lại khoái lạc như buổi đầu ngoài bờ lạch.

Đấy, tất cả lý do tại sao tôi cứ yêu “chàng” mặc dù quanh tôi có tới ba bốn kép trẻ. Tuổi đầu đời, tôi tiếp nhận tình “chàng” với quá nhiều kỷ niệm. Nên cho tới bây giờ tôi vẫn không sao quên được. Nhưng tôi vẫn hãnh diện đã giúp đỡ cho ông. Không có gì ông muốn mà không có. Nhất là lúc tôi đã trở nên giàu có nhờ làm hầu thiếp cho bác Ba.

Một lần nghe tôi kể “tình đầư’ của tôi như thế đó, chị Cúc bị kích dâm tột cùng. Chị mê quá ! Chị muốn cái bối cảnh đồng quê nhưbờ tre, bụi cỏ, lạch nước, lau sậy, vịt trời, chim kêu. Vì chưa bao giờ chị được hưởng cái “món ăn” trữ tình như thế. Giường Hồng Kông, máy lạnh, gối hoa, chăn lông thì thường quá Ngày nào mà chị không hưởng.

Nên sau khi nghe tôi kể “tình đầư’, chị co rúm người, cho hai taỳ vào giữa bắp vế kẹp lại, mặt đỏ au. Chị thở mạnh như cố đuổi cơn dâm đang quấn lấy chị:
– Lựu ơi. Giống hệt như chị vừa được một bữa cơm gạo đỏ, có đa rau luộc chấm với mắm nêm. Sao em hạnh phúc quá vậy? Chị mê nhất cái ngoại cảnh tình tứ em vừa diễn tả. Ước gì…

Tôi biết chị ước gì. Chị cũng lã ng mạn đa tình đa tâm như tôi. Mười tám trăng tròn. Bông đang nở. Chị bảo thích cái ngoại cảnh tình tứ mà chẳng nói gì đến chú Hạnh. Có những câu ngắt quãng như thế, mà người nghe thì hiểu nó muốn tiếp những gì. Cũng như sau khi nghe chị diễn tả lần đầu đụ với bác Ba, tôi cũng có những phản ứng bốc lửa như chị, tôi cũng ước gì… Và sau đó, chị đã dàn xếp cho tôi gặp bác Ba ngay ngày hôm sau. Hiểu ý chị nên tôi cũng trả ơn bằng cách, hôm sau, ăn trưa xong, tôi dẫn chị ra bờ lạch, chỗ tôi với chàng thường đụ nhau hằng ngày. Ngồi ngắm cảnh được một chốc, tôi chú Hạnh đến.

Dĩ nhiên ông ngỡ ngàng. Sao lại có cả Cúc ở đây?
– Chào chú. Chị chào chú Hạnh.
– Ời cháu! Bữa nay rảnh ra đây chơi hén?
– Chị Cúc muốn “gặp” chú đó. Tôi nói. Chị muốn, muốn, muốn gì chắc chú đã biết. Ăn hoài cơm nhà giàu, chị muốn đổi món… Chú chiều chị một bữa được không?

Chú Hạnh đứng lặng người nhìn chị Cúc. Chị cao ráo, vú nở, da hồng, tóc đen dài chấm gối. Chị đứng
nhìn chú Hạnh như muốn hỏi:
– Sao? Chú có chiều cháu được không?

Chú thực sự chới với. Ông không thể tưởng tượng được Cúc xinh đẹp như thế mà lại… Ông không dám nhìn Cúc lâu hơn, cúi xuống lấy bàn chân hất hất mấy ngọn cỏ, mặt hồng lên. Quái lạ ! Một “sư phụ” lịch lãm biết bao lầ n với đàn hà con gái, đã đụ nhiều lắm rồi, sao còn có dáng điệu ngại ngùng đến thế?

Tôi chợt hiểu. Vì chúng tôi đã dày dạn trên tổ quỷ đã nhìn nhau đụ, đã “xài” chung một bửu bối. Còn “chàng ” dù gì vẫn còn là một nông dân, chưa một lần sống cái không khí trắng trợn như thế. Tôi đưa mắt nháy chị Cúc, bảo chị hãy tấn công. Tôi vào lùm tre, ngồi đó “quay phim. ”

Cúc đến tru”ớc mặt ông, nhìn thẳng ông cười mời mọc:
– Ngồi xuống, mình nói chuyện chơi chú Hạnh.

Chị níu ông ngồi xuống, cầm tay ông, chị đưa mắt nhìn xuống con lạch rọi mây chiều sáng trưng dưới nước. Cá táp bóng đó đây làm mặt nước rung rinh. Một con chim bói cá phóng tỏm một tiếng, rồi bay lên cao với con cá nhỏ trên mỏ. Theo gió chiều, bông lau lay động ngả nghiêng. Những bụi lúa gần đó cũng xào xạc theo tiếng lá tre v.v… đúng như tôi đã kế.

Cúc bặm môi, mỉm cười, mắt xa xăm nhìn mây lãng đãng trên bầu trời xanh lơ. Chị bóp tay “chàng” để bắt đầu hưởng. Rồi chỉ quay lại nhìn chú Hạnh, hỏi:
– Sao chú không nói gì hết vậy? Nói cái gì cho vui đi!

Chú vốn đã ít nói, bây giờ lại ngồi ở hoàn cảnh khác thường này, càng làm ông im lặng. Như hôm đầu tiên đụ tôi, ông chỉ hỏi có một câu: “Cháu đã có kinh chưa?” rồi thôi.

Bây giờ tôi mới thấy ông ngước nhìn chị Cúc. Tóc chị cũng bay bay trong gió. Biết chàng đang ngắm mình, Cúc làm dáng hơn. Chị hơi hé môi, mắt đa tình mơ màng. Bỗng chị cầm hẳn tay chú đưa lên đầu gối. Rồi chị mân mê, nâng niu nó. Chú như được mời vào biệt thự, ông vuốt nhẹ lưng tóc chị. Rồi… Cúc bắt chước tôi, nằm ngả vào lòng ông, hỏi ông:
– Chú dám hôn cháu không?

Chú tôi im lặng. Ông lầm lì, cứ muốn phái nữ phải chủ động. Hình như ý thích của ông là thế. Nên Cúc kéo ông xuống, tìm môi, hôn nồng nàn để nghe trời đất vang lên mọi thứ tiếng động đồng quê, gần đó lắm, từ bụi tre, bụi lúa, dừa nước v.v…

Cúc đang bắt đầu hưởng “rau luộc mắm nêm. ” Chị nhắm mắt. Hưởng cái hôn lạ cũng có. Hưởng cái chất quê cũng có. Chú nâng hẳn cái đầu Cúc lên để mc man tán tịch với phút thần tiên lạ lùng trong đời ông. Hai tay chị Cúc quấn cổ ông níu xuống cho sát cho nồng hơn. Đã nói ở phầ n một tôi với Cúc là hai con quỷ đòi đụ hoài không dứt. Chúng tôi có thể lõa lồ nằm ôm đàn ông chơi cả ngày lẫn đêm không chán. Đụ quên ngủ, quên ăn cơm.

Mười ngón tay trắng dài của Cúc đan vào tóc chú Hạnh, vò nát cho đã cơn sướng. Hai cánh tay lực lưỡng của chú ôm gọn phía trên của chị. Ngồi ở lùm tre, tôi sướng lâng lâng một mình. Rồi tay chị Cúc tự động mở hết hàng nút áo. Hai vú chị to như của người lớn, đưa ra cưng cưng giữa nắng chiều êm ả. Chú ngừng hôn, ngắm đôi vú tuyệt vời, no vun lên với núm hồng như hạt lựn. Tôi là con gái, thấy cặp vú của Cúc cũng phát mê nói gì đền chú tôi hay bác Ba. Chú tôi thực sự sững sờ, choán ngộp. Ông không biết đây là thực hay mộng. Gương mặt Cúc đã thần sầu, đến bộ nhủ hoa cũng tươi mọng nhưhai trái đào chín tới. Ông yên lặng ngắm nhìn mà trong lòng đã nư như đang uống trái dừa tươi.

Cúc ác ôn đưa hai tay sờ lên vú, bóp thật nhẹ, rồi xe xe hai đầu vú như mời mọc chú Hạnh. Ông vẫn thừ người ra tiếp tục nhìn cảnh khêu gợi đó của Cúc. Không phải ông không biết làm gì, nhưng tâm trạng ông lúc bấy giờ như một thằng bé ngồi giữa đống kẹo bánh ngon lành, không biết phải ăn cái gì trước. Thật chậm, ông cúi xuống áp sát mặt giữa hai vú của Cúc mà hít, mà hôn, mà ngửi cho hết mùi hoa mới nở. Tay ông vuốt ve nâng niu nhè nhẹ đầu vú.

Ông không dám bóp. Hình như ông sợ một động tác mạnh bạo sẽ làm tan đi cái tinh khiết tuyệt vời của cặp nhủ hoa đẹp nhưhoa đào nở này. Ông mở mắt, thật gần, nhìn thật rõ. Ông thiết tha ân cần là thế, nhưng Cúc lại muốn ông mạnh bạo như anh Khang đã bóp chúng tôi, bú chúng tôi. Tuy vậy, chị vẫn sướng lâng lâng với lối chơi rụt rè, dè dặt này của chú. Đã bảo “rau luộc mắm nêm” thì nó phải khác với khoai tây, thịt bò chứ. Mà lối khoan thai của chú lại hợp với ngoại cảnh êm đềm ở nơi đây.

Khi chú ngậm vú chị để bú là lúc chị rên khe khẽ. Rồi ông cho tay dần xuống xoa lồn chị ở ngoài quần chớ không bạo dạn như đã cho vào trong như lần ông đụ tôi. Ông xoa lâu lắm. Cúc chịu không nổi, cam tay ông thọt vào bên trong. Bàn tay ôm, chạm vào chòm lông lồn dày rậm của Cúc, thì chị ưỡn lên. Hal bàn chân chị duỗi thẳng, triển gân các ngón, và chị tự tuột hết quần ra, nằm phơi lồn cho chú tôiha hồ sờ soạng. Bây giờ chị đã trần truồng. Chú sờ được ,một chút thì chị lật chú nằm ngửa ra và cởi hết đồ cho ông. Xong chl lên đụ ông ngay, vì không chịu được cái tà tà, chậm chậm của chú. Chị đụ như trời long đất lỡ. Như suốt mấy năm không hề đụ, đến nỗi chú tôi phải la trời thì đủ biết. Lần đầu tiên tôi nghe ông nói bậy:
– Trâu dày ngựa đạp tôi nè trời. Ai có dè 18 tuổi mà nó đụ long trời lỡ đất như vầy? Chết con cha mẹ ơi! Cúc ơi! Lồn con nhiều lông quá Cúc ơi! ối, đụ cho lâu nghe con. Đụ chừng nào gà gáy hãy ra nhen Cúc vừa đụ vừa nhìn xuống con lạch đẹp như tranh Tàu. Nó nhưtấm gương lớn soi bóng cả nền trời xanh ngắt. Những bụi dừa nước lao xao với gió. Những giây hoa lồng đèn, hoa mắc cỡ giăng giăng chằng chịt gần bờ nước.

Tiếng con chích chòe, rồi chèo bẻo kêu héo hon buồn xa vắng. Thỉnh thoảng chị nhìn tôi trong lùm tre như thầm cám ơn. Hai tay chị bóp mạnh đôi vú đẹp như tượng. Cúc say sưa tận hưởng, nhổm lên ngồi xuống liên tục, đều đặn nhưnhịp chày giã gạo. Một lúc sau, chú Hạnh nằm lên trên.

Ông trổ hết tài nghệ và kỹ thuật già dặn cho Cúc phải mê, để lâu lâu mời Cúc ra đây cùng hưởng. Chị Cúc sướng qua la oải trời, bấu, ngắt lưag ông. Chị Cúc trắng bao nhiêu thì chú đen đúa bấy nhiêu. Nhìn cảnh này tôi có cảm tướng như Cúc đang bị một tên Chà Và hãm giữa đồng.

Cả hai đều là xuất sư hảo hán nên trận đụ kéo khádài. Hình như cả 40 phút chứ không ít. Rồi Cúc la lên:
– Chú Hạnh ơi, con muốn ra. Chú ra với con đi. Ra trong lồn con mau đi. Con đợi nè.. ối con không…
không đợi nổi:.. Con ra trước nhen! Đó anh Hạnh ơi.
Em… ra, ối nắc tiếp đi…

Tôi biết khả năng của chú Hạnh. Nên ông cứ nắc tới mặc dù Cúc đang ra. Cúc nhắm mắt, soải tay ra, mềm nhũn như con cá ươn. Chị thở mệt nhọc, để nghe chú tôi còn tấn công và những cú nắc dữ dội hơn. Ông không cần ngưng để lau cho lồn chật hơn. Ông tận hưởng của lạ ngàn năm một thuở. Chết đi sống lại biết có một lần nhưthếnày nữa không. Ông lật nghiêng Cúc qua một bên, vất chân chị lên vai và đụ xéo Tôi không nghe Cúc rên hay la gì nữa. Chị mặc sức cho chú muốn làm gì thì làm. Mồ hôi chị cũng vã ra ướt hết ngực, vai, trá n. Như vậy không phải chị mặc tình cho ông đụ. Mà chị đang hưởng. Không la là vì chị mệt. Còn sướng Cúc vẫn sướng.

Rồi ông bắt chị chổng mông đụ kiểu chó. Hai tay ông vừa bóp vú, vì~a đụ phạch phạch vào mông đít Cúc. Lúc hoàng hôn, Cúc la lên để ra một lần nưa, một mình. Chị ôm cứng chú lại và xin ngưng và lấy áo đắp lên vì lạnh.. Chú rút cặc ra, nằm ngắm Cúc thiếp ngủ. Ông lấy mền đắp cho Cúc ấm, rồi mặc quần áo ngồl vấn thuốc hút, nhìn đêm đang òa phủ vạn vật. Tôi bò ra, ngồi cạnh, hôn chàng một cái thật nhẹ, cảm phục trong khi chị Cúc ngủ ngon lành.

Sau hôm đó, Cúc cứ mượn tôi đưa “chàng” ra bờ lạch. Tôi thì hầu bác Ba. Cúc hầu chú Hạnh. Của lạ thì mới sướng. Cũng như Vĩnh thích đụ bác Loan, trong khi Khang say sưa túy lúy với thím Hạnh. Cuộc đời coi vậy mà cũng khó sống. Tự do như chúng tôi mà vẫn phải có điều kiện gì đó mới vui, mới hạnh phúc. Giống như Vĩnh. Chàng đã đêm ngày được giai nhân Loan hầu hạ như hoàng tử. Vĩnh muốn gì được nấy, vậy mà chàng cũng làm cho bà Loan đôi khi khóc nức nỡ vì ghen.

Mới nghe, tôi không tin. Vì ngoài việc giàu có, tiền của như sông núi, ngoài cái sắc đẹp chim sa cá lặn, bà Loan còn trong tay bao nhiêu quyền lực. Muốn bắt ai, bỏ tù ai, kể cả việc giết người, bà đều thừa sức làm được. Vậy sao bà phải bó tay trước Vĩnh? Bộ ngoài Vĩnh ra, bà không còn tìm được người thứ hai “oanh liệt” như thế sao? Đúng như thế. Khi đã yêu ai rồi, thì mình trở nên mù và điên. Như tôi vừa nói ở trên. Nằm giường Hồng Kông đụ không khoái hơn nằm trên cỏ hay sao? Vậy mà chị Cúc mê. Đụ một giai nhân như bà Loan không khoái sao mà phải say mê một bà nhà quê đã ba con như thím Hạnh? Vậy mà Khang mê. Còn tôi? Cái gì bắt tôi yêu chú Hoành giữa lúc tôi chỉ cần búng nhẹ ngón tay là có cả hằng tá thanh niên quỳ xuống xin được yêu tôi. Nhất là khi tôi trở thành chủ nhân ngôi biệt thự sang trọng hai tầng, mới cất? Đôi khi tôi tự nghĩ, chắc chắng còn al thay được chỗ đứng của chú Hạnh. Tại sao? Tôi không biết!

Và bà Loan đang ngập chìm vào cái vòng không biết đó. Bà đang mù và điên với tay kép nhí Vĩnh. Cũng tại bà ! Những lần đi hội hè, tiệc tùng, không khi nào bà quên dẫn Vĩnh theo. Thiên hạ thắc mắc thì bà cũng thành thật khai thiệt hết cái biệt tài hiếm có sức dẻo dai vô địch của Vĩnh. Cho nên dần dà mấy nữ chúa dâm đãng mò đến tìm riêng Vĩnh, hẹn chàng để thỏa mãn mây mưa. Trong số đó, có các bà An Lập chủ tiệm hột xoàn, bà Minh chủ rạp hát bóng ở Cần Thơ, bà Vân chủ một dãy phố lầu ngoài chợ Huyện v.v… Mấy bà thuộc loại dâm sư. Vậy mà gặp Vĩnh một lần là mê mệt theo chàng, si chàng như Trụ Vương mê Đắc Kỷ ! Đúng là cái miệng hại tấm thân, bà Loan chỉ còn nước năn nỉ. Nhưng Vĩnh vẫn ngựa phi đằng xa !

Vĩnh kể, trong số những con thiêu thân dâm đãng theo chàng, có bà Ngọc Lệ, vợ một thầu khoán nổi tiếng ở Rạch Giá. Ông này giàu ghê gớm nhưng lại liệtdương. Ông chấp nhận cho bà Lệ ngoại tình, miễn sao đừng bỏ ông là được. Cho nên trong thiên hạ, có ai nổi tiếng đụ hay, là bà tìm tới bằng mọi giá . Nên gặp Vỉnh rồi, bà ở lì trong làng tôi, lín lút hcn Vình, cho tiền Vĩnh, để đụ Vĩnh. Vĩnh đụ bà này không phải vì bà cho chàng nhiều hột xoàn mà vì chàng yêu bà, dù bà già và xấu hơn bác Loan. Đấy cái khốn nạn của cuộc đời là ở chỗ đó ! Bà Loan có hỏi Vĩnh tại sao? Vĩnh trả lời:
– Thì cũng như em bỏ Khang, một kép đẹp trai như tài tử, để yêu anh, một nông dân xấu xí, nghèo khó !

Thật ra thì chính Vĩnh cũng không hiểu sao lại có chuyện trái cựa nhưthế. Thấy bác Loan khóc vì ghen, anh cũng đau lòng. Nhưng rồi Vĩnh vẫn hẹn hò với bà Lệ.

Mà nơi hẹn của hai người lại là một căn phòng trên gác biệt thự của tôi. Tôi tò mò muốn biết biệt tài của bà Ngọc Lệ, nên có theo dõi để tìm hiểu.

Một hôm, khoảng một giờ chiều, bà Lệ mò tới. Tôi rót nước mời bà và bắt chuyện làm quen:
– Anh Vĩnh cháu có dặn là bà đến thì mời bà ngồi chờ. Anh sẽ về ngay. Mời bà dùng nước.
– Được Cô để tôi tự nhiên. Bà nói.

Hai tay bà đeo đầy hột xoàn. Trông tướng bà, có ngu mấy đi nữa cũng hiểu bà là loại dâm đãng. Đùi cao, lông mày rậm, mắc xếch, tóc nhiều, vú bự… Tuy vậy, tôi vẫn vờ khen bà đẹp để chiếm cảm tình. Tôi hỏi:
– Bà với anh Vĩnh quen nhau lâu chưa?
– Cũng mới vài tháng đây thôi. Anh ấy nói chuyện rất có duyên nên tôi mê quá đi thôi. .

Bà nói Vĩnh có duyên mà không đề cập đến tài nghệ siêu quần của Vnh. Nên tôi hỏi móc:
– Ảnh chỉ có duyên thôi mà đã làm bà hằng ngày đến đây tìm ảnh?

Bà hơi thẹn và thú thật sau khi nhìn quanh xem không có ai:
– Thực ra thì, người đàn bà nào gặp Vĩnh trên chăn gối cũng phải mê chàng như điếu đổ thôi. Nếu tôi còn trẻ như em, chắc bằng mọi giá tôi sẽ xin Vĩnh cưới tôi làm vợ. Có người chồng như thế quả thật xứng đáng…
– Anh Vĩnh cháu cũng có vẻ mê bà lắm. Bằng cớ là anh có bà Loan đẹp như tiên. Vậy mà vẫn hẹn riêng với bà dù biết bà Loan rất đau khổ.
– Tôi cũng biết làm như vậy là quấy. Nhưng… xin lỗi nhen, nhưng máu dâm của tôi bắt tôi cứ phải gặp cho được Vinh.
– Bà dâm lắm?
– Chồng tôi bị liệt dương cũng vì tôi. Tôi đã bắt ông ấy mỗi ngày phải đụ tôi hai ba lần. ổng đã cố gắng quá sức trong mười mấy năm. Bây giờ héo hon như cái cây không tưới nước. Liệt không những bộ sinh dục, mà luôn cả lưỡi nữa. Nếu ổng còn bú lồn hay chơi tay được, tôi cũng cố mà ở nhà, chứ đi chơi như vầy rất nguy hiểm. Nhất là giật người yêu của bà quan huyện. ởn thì có ớn. Mà chân tôi vẫn cứ đi. Không gặp Vĩnh đc ân ái, tôi ghiền chết đi được. Tại cô còn nhỏ quá chưa biết đụ là gì. Khi đã nếm qua rồi, nó bắt mình mê như ghiền ma túy vậy cô à.
Tôi bật cười và thú thiệt:
– Bà lầm rồi. Cháu biết đụ từ lâu lắm rồi!
Bà trố mắt:
– Biết đụ từ lâu rồi à? Với ai?
– Với chú Hạnh chủ nhà. Rồi với Vĩnh ! Chắc bà ngạc nhiên ?
– Không! Tôi tưởng trên đời chl có tôi là con đàn bà biết dâm và thèm đụ quá sớm. Ai ngờ…
– Quá sớm? Bà biết đụ năm bao nhiêu?
– Nói em đừng cười nhen. Cho chị xưng chị với em nhen? Chị biết thèm đụ năm 16 tuổi.

Tôi chẳng ngạc nhiên. Vì năm 16 tuổi tôi cũng bắt đầu động cỡn, biết nứng, biết mộng mơ, biết mất ngủ để tìm lạc thú một mình… Bà Lệ nói tiếp:
– Mười sáu tuổi mà đã thèm đụ thì quá sớm phải không em?
– Không đâu. Em cũng vậy. Sinh lý mà. Con heo mới bốn tháng đã đòi đụ có sao đâu.
– À, hồi nãy chị nghe em nói đụ lần đầu với ông chủ nhà trọ phải không?
– Phải? Em thành thật lắm. Thấy chị cũng thành thật nên chầng muốn dấu làm chi. Đụ là hai giống đực cái xáp lại nhau làm cho sướng. Vậy thì có gì là tội?

Bà Lệ nghe khoái quá. Có lẽ xưa này bà chưa từng nói thật đời bà với ai. Và cũng chưa từng gặp ai thành thật với bà như tôi. Vì bà nào cũng dâm, dâm dữ dội, mà cứ vờ ỏng a, ỏng ẹo: “Em chả ! Em chả ! ”
Nên bà nói:
– Em nói đủng! Chị cũng nghĩ như em. Đụ là tìm nhau cho nhau khoái lạc. Mỗi người sướng một nửa. Sao phải là người này mà không phải người kia? Nhưng em may mắn còn có chú Hạnh. Cha chị thì mất sớm nên chị… nên chị, em đừng cười nhen, chị lăng nhăng với ông thầy kèm trẻ tại nhà.

Tới phiên tôi bị lôi cuốn vì câu chuyện lạ đời của bà Lệ . Nên tôi năn nỉ bà kể tiếp cho tôi nghe. Bà kể:
– Nhà chị giàu lắm. Nhưng cha mẹ chị lại hiếm hoi chỉ có một mình chị là con. Ông già mất sớm khi bà già đang tuổi còn xuân. Như chị đã nói với em. Ai đụ qua một lần thì phải mê nó như ghiền mà túy. Tội nghiệp, mẹ phải dằn cơn thèm khát đó vì chưa mãn tang chồng, và vì cái vỏ danh giá giàu có. Nhưng đến khi chị lên 14, lên 15 thì cơn thèm đó của mẹ đã đột nhiên biến thành hành động. Chị thì còn bé, mẹ chẳng thèm để ý. Mà quái lạ, trên đời cái gì càng muốn dấu lại càng làm cho người khác muốn biết. Sờ sờ ra đó thì chả ai thèm ngó tới.

Đó là một đêm trời lạnh. Lạnh lắm. Chị trùm chăn đang co ra tìm giấc ngủ trên một giường nhỏ kế giường mẹ. Bỗng nghe tiếng mẹ đi. Chị hé mền quan sát Mẹ lại của như áp tai nghe ai nói bên ngoài. Có tiếng đàn ông nói cái gì đó không rõ. Mẹ nghe rồi gật đầu, xong nhìn lại hướng chị. Dĩ nhiên là chị giả vờ ngủ để mẹ yên trí. Mẹ mở nhẹ cửa. Em có biết ai bước vào không? Ông thầy dạy toán của chị. Chị không tin mắt mình. Nhưng đó là sự thật. Ông hỏi mẹ:
– Nó ngủ chưa?
– Ngủ lâu rồi. Sao anh tới trể vậy?

Thì tới sớm sợ con nhỏ nó thấy. Mình phải kín đáo lắm mới được. Họ biết được thì to chuyện, mang tiếng với xóm làng. Gia đình em danh giá giàu có nhất nhì ở đây… Mà bộ em đợi lắm hả?
– Còn hỏi nữa.

Nói xong mẹ ôm ngay ông nút lưỡi và cà lồn sát với cặc ông. Còn nhỏ quá, chị không hiểu sao hai người lại xưng với nhau là anh em. Họ chắc đã thông gian với nhau lâu rồi mới có cách xưag hô lạ lùng như thế. Như vậy thì đâu phải mẹ đợi cho mãn tang chồng mới làm chuyện loạn dâm. Mẹ chị lúc đó khoảng 34 tuổi. Mà ông giáo thì râu tóc đã muối tiêu. Tuy vậy, người ông cao lớn lực lưỡng nhờ ăn uống sung sướng. Ông đã ở trong nhà chị đã nhiều
năm. Mẹ hỏi ông: .
– Uống cái đó chưa?
– Sâm nhung hải cẩu bổ thận hoàn hả? Không!

Bữa nay anh uống thứ khác. Sâm ngâm với mật gấu và dái dê, thuốc bắc. Mới uống nửa chung là “thằng nhỏ ” cứng ngắt liền lập tức. Bữa nay mình đụ chắc tới sáng…

Mẹ chị nhõng nhẻo, tay cầm cặc ông mân mê:
– Nói làm người ta thèm muốn chết à. Mau đi, cởi đồ cho em, cho anh. Hai đứa mình đụ đứng một bữa coi.

Rồi ông cởi áo cho mẹ trước. Ông bóp vú, bú vú nẹ. Mẹ xỏa tóc xuống, ngư(~c mặt lên trần nhà mà ên. Ông cúi dần xuống liếm vú, liếm bụng, và tuột luôn quần mẹ ra khỏi người bà. Ông quỳ như tên đầy tớ. Mẹ dang hai háng ra. Ông áp mặt vào bú lồn nghe rất rõ. Gái một con. Thân người mẹ đẹp như một bức tượng. Mẹ ghì đầu ông thật sát vào lồn bà rồi hẩy tới hẩy lui.

Lần đầu tiên, hình ảnh dục tình đánh vào trí óc non nớt của chị như một cú sét lớn giữa đêm tối. Quả tình trước nay chị không bao giờ có ý tò mò chuyện người lớn. Vì nó không cần thiết cho một con bé 14 tuổi. Mình chỉ ăn no ngủ ngon, đi học và chơi với chúng bạn. Hoàn toàn chưa có một ý thức gì về chuyện đàn bà với đàn ông. Nên khi xem cảnh này chị thật sự chới với chứ không bị khích dâm. Chới với bởi ông thầy như người trong nhà. Mẹ là góa phụ. Sao gọi nhau là anh em? Rói còn làm chuyện phòng the với nhau một cách tự nhiên như thế. Chị vẫn hé mền xem tiếp.

Và ông thầy nằm bật ngửa ra trên thảm màu nâu, để mẹ ngồi lên mặt ông mà cà lồn. Chị nghe rõ tiếng chét chét của cái lưỡi ông bú hạ bộ của mẹ. Mẹ rên khe khẽ:
– Sướng quá mình ơi? Làm sao tìm cách gặp em hằng đêm như vầy được không? Em thèm chết đi được Anh không đụ em mỗi ngày như vầy, chắc em phải tái giá hay em đụ thằng Sáu cho anh coi! Sướng quá anh ơi! Bú nữa đi!

Đụ thằng Sáu? Sáu nào? Hay là chú Sáu, tài xế của em? Chị đang hoang mang thì ông nói:
– Thằng Sáu. Thằng Sáu lấy vợ rồi. Nó lấy vợ, anh độc quyền đụ mình em!
– Ừa, độc quyền mà đụ không hay em cũng ngoại tình với nó à. Nó không có thì em tìm thằng khác. Thằng nào có cặc là em cho. Em thèm đụ hơn thèm thịt, thèm cá anh ơi! Đụ em sáng đêm nay. Làm sao cho cm ra được hai ba lần.

Mẹ cứ tiếp tục nắc lồn trên mặt ông giáo. Bà đê mê tột cùng với cái lưỡi của ông. Chị nằm đó co rúm người lại trong trạng thái tò mò có, và em có biết gì không? Tự nhiên, không biết từ đâu, cái cảm giác lạ lùng khoái khoái chạy rần khắp da thịt chị. Giống hệt như người uống ru”ợu lần đầu. Nghe hơi rượu xâm nhập một cách êm đềm vào ngũ tạng rồi lên óc, lên tim. Chị cảm thấy lồn mình, dù rất nhỏ, một nỗi gì đó lâng lâng khó tả. Chị kẹp hai bắp vế lại để nghe mình cũng sướng theo với mẹ. Mẹ la:
– Anh uống hết nước lồn của em đi. Cắn hột le của em thật mạnh đi. Đó ! Mình ơi. Em giật người, anh có nghe không? ối, hay quá đi mình ơi! Đó cho lưỡi đánh ở đầu hột le, đó sướng lắm mình ơi! Lát nữa em bú mình cho xịt khí vô miệng em nhen mình ! Lấy em làm vợ luôn đi mình. Để mình tha hồ đụ. Ôi, ối, ối! ! ! Anh bú em còn sướng hơn thằng Sáu nữa.

Một lần nữa mẹ lại nhắc tên chú Sáu tài xế. Mà hai người đụ nhau hồi nào, chị không biết. Mẹ nói tiếp:
– Em đụ nó hồi có 17 anh biết không? Thành ra con Lệ không biết là con của chồng em hay con của chú Sáu? Nó đụ lâu và nhuyễn hơn chồng em nữa anh ơi!

Chết rồi! Chị là con của ba hay con của chú Sáu? Một cú sét thứ hai đánh ngang tai. Trí óc non nớt của chị lúc đó nhưmụốn vỡ ra làm hai. Chuyện người lớn dễ sợ đến như vậy à?

Mẹ khai tiếp:
– Tại thằng Sáu nó sanh quỷ. Một buổi trưa cha con Lệ vắng nhà. Em nằm ngủ trưa trong buóng. Đang ngủ em nghe có bàn tay mò lồn ngoài quần. Trong giấc mơ cùng lúc em thấy cha con Lệ đang mò lồn em. Rồi em sướng quá, mở mắt cầm bàn tay đó lại, thì nó rút nhanh định chạy. Em kêu rất nhỏ: “Sáu!” ,, Nó hoảng qua, xanh mặt, năn nỉ em: “Em xin lỗi chị. Tại em thèm quá nên làm bậy. Chị đừng la chồng chị nghe được đánh em chết! ”

Nếu em để nó chạy thì còn gì để nói. Đằng này em nắm cứng tay nó lại, không phải để giữ thủ phạm mà là muốn đồng lõa với nó…

Nên em biểu nó lại đóng cửa, khóa chặt thật kỹ, Khi nó quay lại giường em năm với dáng điệu sợ sệt, thì em kéo nó lại nằm với em. Và tức khắc, em ôm nó, gác đùi qua bụng nó. Em nghe đầu gối mình chạm phải con cặc cứng ngắt của nó. Cơn dâm em lồng lộng nổi lên. Em bất kể gì nữa, tuột quần ra, biểu nó lên đụ thật gấp vì sợ cha con Lệ về bất tử. Thằng Sáu lên cắm cặc vào đụ. Chưa được mười phút thì nó bắn khí ra ào ạt vào lồn em, trong khi em chỉ mới bắt đầu thấy sướng.

Sáu nằm trên bụng em thở. Em biết Sáu đụ lần đầu tiên nên chưa biết chút kinh nghiệm ái ân. Sau đó hễ có dịp là em hẹn Sáu sau nhà chứa lúa, dạy cho Sáu bú lồn, bú vú, tập Sáu chơi, biết cách ém khí lại, để kéo dài cuộc mây mưa. Anh ơi, đụ lén sướng gấp triệu lần đụ đàng hoàng. Như anh với em bây giờ đây nè. Em sướng lắm mình ơi! Râu mình nó cạ vô mép lồn em đã không thể nói được. Ăn vụng ngon hơn dọn lên bàn, mình ơi!
Mẹ say sưa, đê mê, cứ nhắm mắt vừa cà lồn lên mặt ông giáo, vừa nói bậy đủ thứ vừa khai thật hết mối tình vụng trộm với ông. Hình như làm thế thì ông giáo khoái lạc hơn. Sau này khi đụ với ông rồi thì chị tìm biết điều đó ! Ông khoái nghe những chuyện như thế, đụ mđi sướng.

Ông giáo bú được nửa tiếng thì mẹ bắt ông đứng thẳng. Mẹ quỳ xuống liếm từ đầu gối ông liếm lên. Lưỡi của mẹ làm gì không biết mà bụng của ông thoi thóp giật giật. Ông cũng ngửa mặt lên trời, hai tay ôm đầu mẹ nhấn vào để nẩy con cặc vào lồn mẹ. Lúc đó, mắt chị hoa lên đôm đốm. Lên mười bốn tuổi, cái tuổi yên trí rằng ông giáo không thể mò mẹ được vì mẹ là chủ nhà. Cha chị chết chưa được một năm. Sao có thể có cảnh tượng loạn dâm dễ sợ đến như vậy? Và trước khi cha chết mẹ đã đụ của chú Sáu.

Ngoài chú Sáu mẹ có còn đụ ai nữa không? Hay chính ông giáo cũng là một trong những người tình của mẹ khi cha còng sống? Sao lại có cảnh mẹ chị bú cặc ông giáo, ngay trong phòng mẹ đã nhiều năm hạnh phúc với cha chị? Nhiều câu hỏi tuần tự gõ vào óc chị, tim chị. Thú thật lúc đó chị thỏa cơn tò mò, nhưng lòng đau như cắt vì… không hiểu mình là con của cha hay con của chú Sáu, hay có thể là con của ông giáo? Biết đâu?

Hình ảnh mẹ bú cặc ông giáo thật đẹp và dâm đãng. Cặc ông bóng lưỡng vì nước miếng của mẹ. Hai bàn tay mẹ cấu hai mông đít ông. Mẹ nhắm mắt, nút con cặc thụt vào thụt ra. Tiếng ông nghiến răng thở, nói:
– Anh uống cái rượu mới này em bú tới sáng cũng không sao. Sướng quá đi mình ơi! Ngày nào anh cũng tẩm bổ để phục vụ em thôi! Hồi chưa đẻ con Lệ, mình đã dâm. Bây giờ mình còn dâm hơn, mình ơi!

Mẹ chị ghê gớm vậy sao? Ông giáo đã đụ bà hồi chưa đẻ chị? Và chú Sáu tài xế nữa? Nghĩa là bà đã đụ một lúc ba người đàn ông, kể luôn cả cha chị. Hèn chi nghe bà vú kể là cha chị mắc bệnh bại thận mà chết. Nếu không chứng kiến cái đêm hãi hùng này, luôn luôn, chị yên trí mẹ là bậc hiền mẫu!

Người ta bảo “có ở trong chăn mới biết chăn có rận. “Thật chí lý. Vì, chỉ có nhìn cái hiền thục, ngoan, ngoãn của mẹ chị, dám chắc đến thầy tướng cũng không sao dám nghĩ quấy cho bà. Cho nên khi thấy ông giáo gõ cửa bước vào và ôm hôn mẹ, chị chới với nhưở trên trời rơi xuống. Dù vậy chị vẫn nằm im lặng để ngắm!

Mẹ quỳ mặt bú cặc ông lâu lắm. Nhìn không chán. Chị còn mong mẹ bú thật lâu như ông nói: “Bú tới sáng. ” Nhưng rồi từ tù mẹ đứng lên, nút lưỡi ông như lúc ban đầu. Và tay mẹ lần xuống, đưa cặc ông vào chỗ lông lồn rậm rì. Cặc ông lút vào, lút vào mất hết. Cả hai nắc tới, đụ nhau kịch liệt. Chị không nghe họ nói gì nữa cả, vì bận nút lưỡi. Cái gì xảy ra tối hôm đó cũng là lần đầu đối với chị. Nó mới mẻ, hấp dẫn.Vừa xem vừa sướng.

Chị còn vái trời cho họ đụ thật lâu để mình nằm đây làm khán giả duy nhất. Được một lúc lâu, ông bảo mẹ chống hai tay lên một chiếc tủ thấp bằng gỗ đụ chổng mông để ông từ sau đụ tới như hai con chó. Mẹ la:
– Anh ơi! Anh đụ kiểu này làm em nhớ tới hồi tụi mình đụ ngoài phòng ngủ Cần Thơ quá mình ơi! Cặc anh dài, đụ kiểu này sướng quá anh ơi! Giống chó đéo không? Dòm đi, em là chó cái, anh là chó đực. Đéo đi anh! Ôi sướng quá đi!!!

Chị thấy cả hai đổ mồ hôi. Tóc ông lòa xòa rối bời trước trán. Mặt ông hăng say mê mẩn. Ông khòm xuống bóp hai vú mẹ như nắn hai cục bột. Ông càng nắc mạnh chừng nào, mẹ la lên chừng đó. Thật lâu, thì mẹ chị hét lên:
– Cho em ra trước một cái nhen mình? Lâu quá không đụ em thèm ra. Em phải ra chớ nó sướng quá không thể nhịn được mình ơi, là mình ơi!!!

Ông để yên như thế được ít phút thì mẹ rút đít ra, quỳ xuống liếm sạch con cặc còn cứng ngắt của ông. Chị tưởng như thế là xong. Khôngl Vì mẹ đè ông nằm ngứa ra, lên cắm cặc ngồi đụ hàng giờ. Đụ đến tóc của mẹ phía sau lưag ướt như mới tấm xong. Bà mệt thấy rõ mà ông thì cứ thừ lừ nằm đó mà thưởng thức. Mẹ khen:
– Bữa nay anh chì thiệt há! Em ra hai cái rồi anh biết không?

Lúc bấy giờ chị đâu có biết nghĩa chữ “Ra” là gì. Cứ thấy mẹ điên ‘cuồng lên, cấu xé ông giáo, ông giáo cứng ngắt và la xé trời lúc bà ra. Bà nằm sấp bất động trên ngươi ông. Ông cứ vuot tóc rat êm đềm trên lưag bà. Hình như mẹ thiếp đi. Ông đứng dậy bế mẹ lại giường, mặc đồ cho bà, cho chính ông, rồi thật êm thắm, ông tắt đcn, rút ra khỏi phòng, trong khi mẹ chị vùi trong giấc ngủ im nồng.

Chị nằm đó, cũng im lặng với hình ảnh cuồng say vừa rồi, với những ý nghĩ hổn độn lạ lùng. Và với một thèm khát không tên, không thành hình, đang len lén đi vào trí óc chị.

Mỗi tuần, vài ba đêm chị lại được mục kích một trận đụ kinh khiếp như thế. Ngày thường, mẹ chị vẫn là một con dâu nhưbao nhiêu người đàn bà khác. Không có một cử chỉ nào ai có thể làm cho bà nội và người khác nghi ngờ được. Chị phục mẹ sát ván. Bà là một đại kịch sĩ. Và chị, cũng là một kịch sĩ trứ danh. Chị đã đóng vai một con bé thơ ngây làm như chả biết việc gì đã xảy ra trong căn nhà trông có vẻ nho phong quyền quý, mà bên trong loạn còn hơn giặc tới!

Có đêm, thay vì ông giáo thì chú Sáu mò đến. Cũng bú lồn, đụ mẹ tơi bời hoa lá, rồi rút êm. Nghĩa là những đêm không có ông giáo, thì có chú Sáu. Không biết mẹ đã thu xếp thế nào để hai người đó không bao giờ chạm trán. Chị đã lớn lên với những vở kịch sống như thế. Với những hình ảnh dâm dật như thế. Và chị đã thèm khát dục tình quá sớm.

Hằng ngày, đi học về là chị vào phòng ông giáo bắt ông cõng đi quanh vườn hoa, hoặc kể chuyện đời xưa. Nếu trời mưa chị bắt ông úm và hát cải lương cho chị nghe. Mỗi lần như thế, hình ảnh dâm dật của những đêm mây mưa giữa ông và mẹ lại hiện lên. Cả nhà chẳng ai để ý chị đang và đã lớn! Cũng chẳng ai có ý nghĩ táo bạo là sẽ có một ngày chị đòi ông giáo thỏa mãn những thèm khát xác thịt.

Chuyện đó xảy ra vào một chiều mưa giông. Mẹ và bà Nội đi Rạch Giá dự đám cưới cậu út. Như đã nói, năm đó chị đã lớn. Xác thì nhỏ mà hồn thì của một con bé mười tám. Vì không còn hình ảnh đụ đéo nào mà chị chưa xem qua suốt ba năm. Sức sống chị vươn mạnh theo hình ảnh dâm dật rồi nó trở thành mộng mơ. Chị đã biết nứng lồn, đã biết muốn có gì đó đâm vào cửa mình thì mình sướng. Chl đã biết thủ dâm. Nằm sấp, lót cái gối con để nắc và trí tưởng tượng những cảnh đụ. Cái ám ảnh hằng đêm đã vào tiềm thức chị và tạo những giấc mơ vô cùng hấp dẫn.

Có lúc chị mơ thấy chú Sáu đụ mình. Có lúc thấy ông giáo rủ ra tắm sông rồi bú chị ngoài bờ sông. Có lúc chị thấy thằng Lộc hàng xóm, thằng Nhiễu bạn học đè đụ chị trên đường đi học về. Lúc thức dậy mồ hôi toát ra ướt áo và lồn cũng ướt nhẹp và chị mệt như mẹ đã mệt sau khi đụ với ông giáo. Chiều mưa hôm đó chị vào phòng ông giáo, cũng bắt ông úm và kể chuyện đời xưa.

Thay vì kể chuyện đời xưa, ông kể một chuyện hoa tình có tính cách khiêu dâm, trong đó có cảnh hiềp dâm, có đụ đéo. Ông ôm sát chị trong khi ngoài trời sấm chớp mưa gió bão bùng. Ông kéo sát đít chị vào. Và, em ơi, lần đầu tiên mu lồn chị chạm phải con cặc của ông tuy ngoài quần. Chị sướng một cách kỳ lạ, nhưng im lặng để ông muốn làm gì thì làm. Ông kể một cách tự nhiên, và thản nhiên như: “Con biết không khi người thiếu nữ đi ngang qua gò mã vắng, thằng bất lương dùng dao hăm dọa, đưa thiếu nữ vào một bụi rậm cởi quần cổ, cởi áo cổ. Nó đè nó bú lồn. Lúc đầu thì cổ còn ỉa, còn chống cự. Sau dần, cổ nằm rên sướng, và nó leo lên móc con cặc to tướng nhét vô lồn cổ đụ thật lâu. Tới tối nó ra rồi, thả cổ về cổ không về, đòi ở lại làm vợ nó luôn. ”

Đại khái là vậy. Chị im lặng nghe, nhưng chốc chốc có hỏi:
– Bú lồn là sao? Móc con cặc là sao? Đụ là sao? Ra là sao? Rên sướng là sao?

Ông giáo chồm lên nhìn mặt chị ngắm thật lâu. Chắc hẳn ông đã thấy mặt chị đỏ hồng lên vì nứng. Mắt chị dại khờ vì đang tiếp xúc vớ những gì chị thấy trong mơ cũng như trong phòng ngủ của mẹ. Chị yên trí vì trong nhà chẳng có ai! Chú Sáu lấy vợ dọn ra ở riêng, tuy vẫn còn làm tài xế cho Nội. Mẹ và bà Nội đi Rạch Giá. Ngoài trời mưa như thác đổ. Trong này cửa đóng cài then rất kỹ. Đó, chính cái việc ông giáo cài then cửa đã làm chị bắt đầu nghĩ tới những gì sắp xảy ra.

Ông vẫn chồm lên nhìn chị như soi xét, rồi đột nhiên ông cúi xuống hôn mà chị một cách nồng thắm. Và hỏi:
– Bộ con muốn biết bú lồn là sao? Móc cặc, đụ, rên sướng là sao hả Ngọc Lệ?

Chị vờ ngây thơ gật đầu nhẹ. Ông lại cúi xuống hôn má chị, mắt chị, cổ chị thật lâu. òc chị nổi khi ông hôn tai chị và nói rất thầm:
– Con muốn biết để thầy cho con biết nhen?

Chị lại “ngây thơ” gật nhẹ, tim thật hồi hộp.

Tiếng mưa gió ngoài kia lãng mạn quá. Chị hồi hộp không phải vì sợ. Sợ gì nữa mà sợ. Sợ là khi mình không biết nó sẽ xảy ra nhưthế nào. Đằng này chị gần như đã “tốt nghiệp ” sau ba năm dài học tập lý thuyết. Hồi hộp đây là sự chờ đợi xem, nếu ông ra tay, chị sẽ sướng đến mức nào. Nó có hơn những lần chị nằm nắc gối hay thủ dâm không?

Sau khi chị gật đầu, ông lại bắt đầu kể tiếp câu chuyện khiêu dâm lúc nãy. Thằng bất lương trong truyện làm sao, ông làm vậy. Ông cho chị cái cảm tưởng rằng, ông chỉ lặp lại hành đông của tên bất lương, chớ ông không hề có tà ý ! Ông cởi áo chị ra. Vú chị lúc bấy giờ đã lớn. Nó không to như của mẹ, nhưng vẫn được ông bóp và ngậm bú.

Rồi tay ông tuột luôn quần của chị. Chị trần truồng nằm chờ đợi tay “hung thần”. Khắp người nổi lên sự ngứa ngáy đòi hỏi. Nó không thành lời nhưng bắt chị quằn quại khó chịu vô cùng. Chỉ mong cho ông lật chị ra, banh háng chị ra mà bú như đã bú mẹ hằng đêm. Sau khi kể đoạn thằng bất lương cởi đồ thì ông cũng trần như nhộng, ôm quấn chị thật sát. Lần đầu tiên, cái lồn được cà sát con cặc bự chần dần nóng hổi, chị sướng ngất ngư. Chị bắt chước mẹ hẩy cái đít vào. Mỗi lần như thếnó nóng rang và òa vỡ một nỗi khoái lạc không sao nói được. Ông giáo .
bảo:
– Con cầm cặc thầy đi!
Chị thẹn thùng, ngại ngùng cầm nó. Em ơi, Lựu ưi sao nó to hơn chị tưởng. Nó nóng như miếng thịt luột mới vớt ra. Tay chị run. Toàn thân chị run. Chị tối tăm mặt mày. Cái phản ứng tự nhiên phải có khi người nữ va chạm đến bộ sinh dục phái nam. Miệng chị muốn nói điều gì đó mà không mở ra được. Ông giáo cũng im lặng. Căn phòng im lặng. Chỉ còn tiếng mưa lộp độp trên mái ngói. Tiếng gió gào ngoài vườn cây. Tiếng giọt giọt của mưa trên sân gạch. Chị ngước mắt nhìn ông giáo.

Ông trầm tĩnh. Cái kinh nghiệm lão luyện của một “đại tướng” đã vào ra sinh tử nhiều phen. Ông có xúc động. Xúc động vì lần đầu được tự tay cởi đồ chị ra. Lần đầu được tận mắt nhìn tòa thiên nhiên của một nữ đồng trinh. Xúc động vì ông sẩp làm chuyện dâm ô. Nhất là ông nghe chị hẩy hẩy cái lồn vào cặc ông đang cứng như đá !

Có lẽ ông chẳng ngờ chị có phản ứng như thế. Chị còn nhỏ. Ăn chưa no lo chưa tới! Sao chị có thể hẩy và đòi hỏi như một người lớn! Thì cũng tại người lớn dạy chị thôi! Điều ông không thể tưởng rượng được là lồn chị đang ướt. Nó làm cho cặc ông nhễ nhại ở quy đầu.

Ông lại chồm lên nhìn mặt chị. Ông ngắm như ngắm đóa hoa chưa nở. Bất thình lình, ông sà xuống, đặt nhẹ môi lên môi chị và nói:
– Thằng bất lương nó bắt thiếu nữ nút lưỡi nó ?

Ông đưa lưỡi qua chị và… Em ơi! Chị đã nút lưỡi ông như mẹ đã làm, một cách, dù không nhà nghề, nhưng nồng nàn lắm. Lúc đó, chị tái tê hết! Ai bày đặt ra cái nút lưỡi mà nó thần tình đến như thế? Chị nút ngon lành lắm trong khi nghe tay ông đã mò xuống vùng cấm địa.

Lồn chị mọc đầy lông. Hai háng chị tự động mở ra. Ngón tay nhà nghề của nhà phù thủy len lỏi vào hai mép lồn. Chị rung động. Sao nó đã hơn, sướng hơn mình tự thủ dâm quá đi Lựu ơi! Đầu ngón của ông cứ vuốt ve tha thướt giữa hai mép lồn. Và nó ở lại, chà nhẹ trên hột le. Chị nghe nước ứa ra nhiều hơn. Ông bảo chị đưa lưdi qua cho ông nút. Đó là lúc chị gần như mê sảng, ngất ngư. Bỗng đâu, ngón tay ông cho nhẹ vào cửa mình, bên ngoài, ngoáy nhẹ. Chị tự động rên khe khẽ. Ông nút mạnh lưỡi chị. Chết đi em ơi! Chị quên hết mọi thứ trên đời, chỉ còn chú tâm vào ngón tay ma thuật của ông.

Chị mong nó đâm ngay vào, nhanh đi, cho chị sướng. Mà ông không làm. Ông ngại chị đau. Chị phải rút lưdi ra nói nhỏ:
– Thầy đâm vô đi cho con sướng với! Nhanh! Thật nhanh!
Rồi, ông có đâm, nhưng không nhanh. Ngón tay từ từ vào, một nửa, và lút hết. Chị bặm môi, ngộp thở. Không phải đến đây là lần đầu tiên cửa mình chị đón nhận ngón tay. Nó đã tiếp nhận hai ngón chớ không phải một, của chính chị! Một ngón nhỏ quá không đủ sướng!

Ông hơi nhúc nhích ngón tay, rồi ông thụt vào lấy ra, như lúc ông đụ mẹ chị. Chị không còn biết gì nữa. Chỉ nằm đó mà âm ưrên trong miệng. Nếu lưỡi chị không bị ông đang nút có lẽ chị la làng giống như mẹ đã la. Ông làm như thế độ năm phút, đưa ngón tay lên miệng mút sạch nước lồn. Rồi lại cho xuống thụt như lúc nãy. Độ năm sáu lần thì ông hỏi:
– Con muốn biết thằng bất lương nó bú lồn ra sao không?

Chị lại gật nhẹ. Ông cúi xuống. Hai chân chị dang rộng ra. Lưỡi ông liếm trên mu, rồi vào hột le non nớt của chị mà ngậm, mà lấy lưỡi khua nhẹ. Hai ống chân rung như con chim bị cắt cổ. Nói chữ sướng không thôi chưa đủ. Ông nút hột le của chị lâu lắm, e có cả hai chục phút chớ không ít. Rồi ông xuống quét giữa hai mép lồn. Cuối cùng, chiếc lưỡi đã cọ quậy miệng lồn một lúc trước khi đâm thẳng vào trong… Chị hú lên và nói đủ thứ:
– Thầy ơi! Thầy làm gì con vậy? Thầy bú lồn hả? Vậy là bú lồn đó hả? Trời ơi! Rồi sao nữa thầy? Còn cái vụ móc cặc ra là sao? Rồi đụ, rồi…

Chị nói chưa dứt tiếng thì ông trườn lên nằm trên người chị. Ông lại nút lưới và bảo:
– Nó móc cặc ra rồi đó. Con cầm đâm vô đi?

Chị mò mẫm, cố nhớ lại hết những hành động của mẹ làm. Nghĩa là dang rộng hai háng ra, cầm con cặc của ông, để ngay miệng lồn, nhấn nó vô ! Sở dĩ ông bạo dạn bảo chị làm như vậy, vì khi ngón tay ông vào trong xa, ông đã không nghe chị la đau. Khi ông rút ra đưa lên liếm cũng không thấy màu trinh. Chị đã tự phá trinh từ lâu lắm rồi. Bây giờ nó sẵn sàng đón nhận cặc của ông chớ không đau đớn gì nữa!

Em biết gì không Lựu? Ông nắc nhẹ khi chị đã đâm đầu cặc vào cửa mình và… Nó vào, nó vào. Làm sao con cặc to nhưvậy có thể vào lồn chị được. Chị nghĩ hoài không ra. Mãi sau này lớn lên, đọc nhiều sách về tình dục, người ta giải thích rằng: “Dù là trẻ con, nhưng miễn là chúng thích, bằng long nhập cuộc, thì dương vật lớn mấy cũng vào”. Chị đâu phải đang bị ổng hãm. Chị đã chuẩn bị từ rất lâu bằng cách tự thủ dâm, dọn đường sẵn, cho nên cặc ông vào có chật thật, mà chị chẳng chút gì đau đớn. Rồi cứ thế ông đụ chị. Ông không dám nắc mạnh như đã làm với mẹ. Rất từ từ khoan thai, ông đã mang lại cơn sướng thần tiên đến cho lồn chị lần đầu tiên biết đụ. Ông hỏi thật khẽ:
– Con có đau không? Đau thì thầy rút ra !

Chị không trả lời, níu cứng ông lại, như sợ ông sẽ rút ra. Và chị đồng tình hẩy lên theo nhịp nắc của ông. Chị có thể thú thật vđi em, lúc đó nếu có bà nội hay mẹ chị hay biết, chị vẫn nằm đó đụ cho xong, cho ra, rồi mới’thôi. Không gì làm chị ngưng lại được!

Tôi thở ra một cái ào. Nghe lồn mình ươn ướt. Chị kể mà tôi tưởng như đang xem một cuốn phim dâm thực sự. Tôi hỏi tiếp:
– Rồi chl có ra không?
– Chị muốn ra hết mấy lần nhưng ông giáo giữ lại giùm. Ông cố gắng kéo dài giây phút thần tiên cực kỳ khoái lạc. Mỗi lần chị hăng lên, muốn gào thét, muốn ra, thì ông nắc êm lại, ghìm cương giữ cho ngựa chị dậm chân một chỗ.

Ngoài trời mưa vẫn nặng hạt. Những cơn gió rít ngoài song cửa. Những tiếng sấm vang trời. Tất cả như là một bản nhạc tình trầm buồn, man mác, dìu dặt.

Ông rút cặc ra, ngồi chồm lên người chị ngắm. Ông lại ngắm đóa hoa chưa nở mà ông vừa đưa tay ngắt khỏi cành. Nhìn xuống ngực chị, ông thấy cặp vú to vừa phải, cứng ngắt. Chính chị, chị đã nghĩ cặp vú này chẳng giúp gì được cho ông, vì nó quá nhỏ. Vậy mà khi ông sà môi xuống bú nó ! Lại một cảm giác mang mang khoái lạ ào tới. Cái núm rất nhỏ, nhỏ như của đàn ông, lại là những trung tâm truyền những cảm giác mê man đến khắp châu thân, nhất là cửa mình. Ông ngậm nó nút mạnh bao nhiêu, chị cần đụ bấy nhiêu. Chị bỗng cầm tay ông để ngay lồn chị bảo ông cho ngón tay vào làm như lúc nãy trong khi bú vú. Bú vú sướng đến thế mà từ hồi nào đến giờ chị không biết. Cứ tưởng phải chờ nó lớn như trái bưởi hay ít nhất quả cam.

Ngón tay ông lần này mạo hiểm hơn. Ông thụt và cọ quậy làm chị la lên quá trởi. Chị sướng quá đã cắn đứt một tí thịt ở môi. Một lúc sau, ông lại rút ra, đưa ngón tay lên mút sạch nước lồn của chị và ân cần hỏi:
– Con biết đụ từ hồi nào?
– Dạ chưa lần nào hết.
Vậy sao con không còn trmh và lỗ lồn đã lớn?
– Tại vì con đã biết thủ dâm từ lâu lắm.
– Bao lâu?
– Dạ từ năm con nhìn thấy thầy đụ mẹ con trong phòng mẹ.
Ông hơi giật mình. Ông hoàn toàn không ngờ chị đã mục kích ông ái ân với mẹ. Ông hỏi:
– Sao không nghe con nói với ai, kể cả với thầy?
– Đâu có ích gì. Mẹ con thì góa bụa, cần đụ. Nên làm ngơ cho mẹ hưởng cũng tốt thôi. Chỉ kẹt cho con. Mẹ thèm thì có thầy, có chú Sáu, thay phiên đụ mẹ mỗi ngày. Còn con, nằm đó, rất gần, nhìn cảnh đụ lòng cũng ham muốn mà chẳng biết tìm ai. Thầy tưởng con không biết thèm à?

Ông cúi xuống hôn chị nồng nàn thật lâu, vì ông thương câu nói thành thật của chị. Chị hôn xong, nói tiếp:
– Thầy biết, bao nhiêu năm, một đứa con gái còn quá nhỏ, tiếp tục chứng kiến cảnh khiêu dâm của người lớn. Nên con đã “lớn” trong thân hình bé bỏng. Từ nút lưỡi, cởi quần, bú, đụ, chơi kiểu… Không còn gì con không biết. Biết để mà biết chứ không biết để thực hành. Mà con là con người có quả tim, có xúc động, có thèm khát. Nên thầy biết không? Con có riêng một thế giới kín đáo, lạnh lùng. Con sống trong đó. Ngủ trong đó. Và tự tìm lạc thú xác thịt trong đó. Hoàn toàn không một ai biết.

Từ lúc ngủ riêng ở một phòng thì con lại được tự do hơn, tha hồ hơn, hưởng những phương tiện nào mình có để thỏa mãn sự thèm khát xác thịt. Làm sao con dám nói với ai sự thèm khát xác thịt cùng cực đó Cho nên nhiều lần con cởi quần trùm mền, nằm sấp trên chiếu gối cứng mà cà mà nắc. Hoặc cho hai ngón tay vào tự đụ mình. Và có một lần con táo bạo, mở hộc của mẹ, mượn con cặc bằng cao su, con đút thử vào để đụ. Đụ xong con mang qua trả…Ông cúi sát xuống ôm chị siết vào lòng:
– Sao những chiều, những tối ngồi bên thầy, không nghe con hỏi một lời? Nếu con nói, mình đã … Đâu đến nỗi phải để con phải thủ dâm hay chơi cu giả. Mà… chơi cu giả có sướng không con? Con nói cho thầy nghe với!
– Dạ cũng sướng. Chỉ được cái bao lâu cũng xong. Nhưng quả tình nó không bằng cu thật của đàn ông đâu.

Ông lại cúi xuống hôn nồng nàn trên môi chị. Ông bợ đít chị lên, đưa con cặc và nằm ngay giữa hai mép lồn mà cà. Chị lại hưởng. Chị say mê túy lúy với cuộc truy hoang ngàn vàng đó. Một lúc sau ông nằm ngửa ra bảo chị bú.

Còn cái gì mà chị không biết. Mẹ bú hay ho làm sao, chị lặp lại y chang làm vậy. Ông giáo la ngất ngư, ngắm nhìn đứa học trò nhỏ bú cặc một cách thành thạo, nhà nghề. Chị biết cả việc ngậm hòn dái mà nút. Liến lỗ đít rồi nhận sâu cặc vô đốc họng cho oẹ chảy nước nước mắt v.v…

Bây giờ thì câu chuyện khiêu dâm có thằng bất lương đè hiếp cô gái trên gò mã đã dứt. Vì trong chuyện đó chỉ có tên bất lương bú lồn, mà không có đoạn cô ta bú cặc. Chị bú rất ngon, ngon như ăn một lọn chả, một cây kem. Bú lâu lắm cho thỏa lòng ham thích vì lâu nay, chị thủ dâm có, nhưng chưa bao giờ được bú cặc. Ông nằm mê mẫn, ngắm chị. Lưỡi chị đi quanh quanh, lâu lâu ngoạm vô nút mạnh quy đầu, là ông hẩy đít lên la lớn một tiếng.

Chị muốn làm sao cho ông sướng rồi phọt khí ra trong miệng chị cho chị nuốt, chị liếm như có lần mẹ đã làm. Ông giáo bảo:
– Con lên đụ thầy đi.

Chị lại bắt chước mẹ lên ngồi, cầm đầu cặc đâm vào miệng lồn. Xong chị ngồi xuống nhấn mạnh.

Thế là đụ. Đụ tàn sát. Đụ ngất ngư. Đụ không cần ăn cơm tối. Chị cố hưởng thật nhiều vì sợ sẽ không còn được hưởng tự do như thế này nữa. Sợ bâng quơ như thế bởi vì chị còn nhỏ.

Sau khi đụ thật lâu thì ông rủ chị cùng ra. Em Lựu ơi! Lần đầu tiên chị nghe khí đàn ông bắn vào lồn mình. Nghe rất rõ từng tia xịt mạnh vô đáy lồn. Phút đó cũng sướng thần tiên nhưkhi bú, đụ. Chị nằm sấp trên ông, nghe lồn mình ướt đẫm. Từng giọt khí của ông chảy ngược ra…

Ông thú thật đó là lần đụ sướng nhất đời. Vì chưa bao glờ ông đụ được cái lồn nhỏ tuổi. Ông ra rồi mà cặc vẫn còn cương cứng. Rồi hai thầy trò gỡ nhau ra, lấy khăn lau sạch, ra ăn cơm tối.

Trời vẫn còn mưa. Không khí lãng mạn tình tứ vẫn còn đó. Nghỉ được một lát, ông lại dẫn chị vào phòng. Lúc đó chín giờ. Người trong nhà, không một ai dám nghĩ rằng hai thầy trò đã đụ nhau cả buổi chiều, và bây giờ còn tiếp tục dẫn nhau vào đụ nữa.

Chính chị cũng chắng tin là mình đã đụ ông giáo vào chiều hôm đó. Nếu có, chỉ là sự lầm lỡ, trót dại, rồi thôi. Chớ sao bây giờ còn cầm tay ông trở lại căn phòng sang trọng, để ông đóng cửa, khóa trái, và rủ chị cùng nằm ấp nhau nói chuyện dâm. Lựu biết không? Vì chị còn muốn nữa. Muốn đụ suốt đêm không nghĩ. Mới cắn có một miếng rồi thôi sao? Cơn thèm đã lên đến tận cổ, chất chứa suốt ba năm. Bây giờ chỉ mới có một lát cuốc, làm sao sang bằng được cả một quả núi dục vọng khổng lồ trong chị.

Chị mê bàn tay ôm ấp ân cần của ông giáo. Chị gọn lỏn trong cái quấn quít của ông. Cả hai, bây giờ nhưcặp nhân tình, tha hồ sờ soạng nhau. Ông sờ lồn chị, xoa vú chị. Chị cầm cặc ông, dù ngoài quần, để tha hồ thỏa mãn trí óc ham dâm. Rồi cả hai cởi truồng, trùm mền ôm nhau nút lưỡi, nghe mưa đêm ngoài kia tiếp tục rơi đều trên mái ngói. Chị lại tìm thấy một lạc thú nữa. Đó là nằm sở soạng hôn hít nhau. Khi tay ông sờ bóp nhẹ hai trái vú của chị, chị lại dậy lên cơn sung sướng khác nữa. Ông hứa:
– Thầy sẽ bóp, sẽ bú hai cái vú nhỏ của con chừng vài tháng là nó sẽ thành hai trái cam, rồi hai cái bánh ú cho coi. Thầy bóp bóp như vầy con có sướng không?

Chị ôm ông gật đầu. Muốn ông cứ xe, cứ bóp, cứ bú hoài vậy cho chị được sung sướng. Chị mơ một ngày đôi vú nở to như của mẹ để tự mình bóp cũng sướng. Ông chồm dậy, nhìn toàn tấm thân trần trùồng của chị, ngắm say sưa lồn chị và nói:
– Lồn con hơi ít lông. Mình đụ chừng vài tháng là lông con bắt đầu mọc nhiều đó. Có lông đụ sướng hơn!

Ông hôn lồn chị, bú lồn chị cả tiếng. Chị tha hồ la và bắt ông lên đụ nữa. Lần này cặc ông vào thong thả và đụ chị thật lâu, cho đến khi đồng hồ chỉ 12 giờ.Chị ra một cái nữa. Cứ thế đụ tiếp tục gần sáng thì cả hai lăn quay ra ngủ. Những ngày kếtiếp, những đêm kế tiếp, hai thầy trò lén lút đụ mà chẳng ai hay biết vì chẳng ai ngờ. Cho đến một hôm, chú Sáu tài xế về chơi. Chị tìm cách bắt chú chở chị đi chơi, đi ăn, và trên đường về, chị bảo chú chở chị vào rừng cho chị biết suối.

Vào suối chị ngồi kế chú, ôm chú. Chú vô cùng ngạc nhiên thấy chị hôn lên má của chú, và ôm chú cứng ngắt để nhìn giòng nước trong vắt chảy êm đền trên những viên đá trắng, hai bên bờ có nhiều loại hoa vàng, tím nhạt mọc…
Chú hỏi chị rất nhỏ:
– Sau bữa nay cháu thương và hôn chú nhiều quá vậy?
Chị lã lơi:
– Tại chú dễ thương chớ tại sao? Với lại… tại cháu được xem chú tới phòng mẹ đụ mẹ nhiều lần. Nên cháu thèm, cháu mơ. Cháu ước gì có một ngày được chú…
Chú hơi giật mình, nhìn chị sững sờ:
– Cháu có thấy chú đụ mẹ cháu? Và cháu ước…
– Dạ. Cháu ước gì có một ngày chú cũng ôm cháu trần truồng để mình đụ tơi bời như vậy.

Câu nói của chị làm ông tươi hẳn cặp mắt. Ông ôm bật ngửa chị ra, nhìn mặt chi đắm đuối. Nhưng hình như ông không dám làm gì hơn vì “con cháu” còn nhỏ quá. Ông nhìn chị như nhìn cái búp hoa non choẹt, chưa tượng hình. Dù ông cũng dâm đãng, nhưng thân hình quá trẻ của chị không cho phép ông nghĩ ngợi xa hơn.

Tức quá, để chinh phục ông, chị cởi áo ra trước. Haì trái vú, sau mấy tháng dưới bàn tay vò nắn của ông giáo, bây giờ đã lớn. Chú Sáu nhìn nó, rồi nhìn lên chị. Mặt chú hồng lên vì máu dâm. Chị he hé môi, đưa cái đầu lưỡi nằm ơ hờ giữa hai hàm răng như mời mọc, chờ đón. Chú đã sà vội xuống, hôn đắm đuối nồng say, và tay ông xoa lên vú chị.

Dưới kia tiếng suối chảy lăng tăng. Gió rừng hiu hiu làm những tàn cây lá khua nhau xào xạc. Tiếng chim kêu giữa những khoảng nắng lung linh trên cỏ, trên lá khô. Chị đã ngập chìm vào cơn dâm đã lên như sóng biển. Hai đàn ông vụng lén làm tình với mẹ, bây giờ đang qua tay chị. Những đêm chị thao thức, mơ màng về thân hình, về con cặc, về cách làm tình nghệ thuật của chú Sáu, bây giờ đã thành sự thật. Chú Sáu hôn ngấu nghiến chị trong khi không bao giở chú dám mơ có một ngày như hôm nay. Nó ngoài sức tưởng tượng của chú. Cháu Lệ của chú đã biết nút lưỡi một cách thành thạo hơn cả người lớn. Rồi còn gì nữa, kế tiếp?

Chị lấy tay cởi áo cho chú, tháo dây nịt quần cho chú. Chú hôn chị mà lòng ngẫn ngơ như thằng mán trên rừng mới về. Chị cởi quần của chú ra luôn, và dĩ nhiên chị cũng trần như nhộng. Dắt chú xuống suối đi ra giữa giòng chỗ nước ngập ngang ngực. Chị bắt chú ôm chị đối diện để chị cà lồn vào cặc chú. ở trên thì hôn môi ngất ngư. Rồi chị hỏi chú :
– Chú có biết rằng cháu biết chú đụ mẹ cháu không?
Chú bưng mặt chị, ngơ ngác. Chú sững sờ, bàng hoàng:
– Cháu nói gì chú không hiểu?
– Chú thật tình không hiểu hay vờ không hiểu?
– Tại sao cháu biết chuyện bí mât đó được?
– Là vì chú đã đụ mẹ cháu lúc mẹ cháu chưa mang thai cháu! Chú có nhớ cái buổi trưa khi không có cha cháu ớ nhà. Mẹ nằm ngủ trưa. Chú vào mò mẹ. Mẹ đã cho. Và hai người ôm nhau đụ. Rồi sau đó trong nhà chứa lúa. Mẹ với chú tiếp tục bú, đụ? Chú đừng sợ. Cháu chỉ nhắc để chú nhớ một thời kỳ huy hoàng trong quá khứ. Thế thôi!

Có sao đâu! Chú cứ tiếp tục đụ. Vì cháu muốn thế. Gần ba năm liên tục, chú vẫn đến phòng mẹ lúc nửa đêm để tiếp tục những buổi hẹn hò mây mưa lừng trời. Cha cháu thì qua đời. Nhưng cháu nằm cạnh đó. Không còn gì cháu không thấy. Đụ cháu đi! Liền bây giờ đi! Đụ dưới nước sướng lắm chú ơi!

Trong khi ông vẫn bàng hoàng, chị cầm cặc ông để ngay miệng lồn. Đít chị đẩy tới, đẩy tới. Nước suối và nước lồn đã giúp cặc chú Sáu cuối cùng vào gọn hết trong lồn chị. Chị bắt ông đụ thật lâu. Sướng lắm Lựu ơi! Đã đụ ông giáo bây giờ tới chú Sáu.

Quanh đấy cảnh vật thanh tịnh, vắng ngắt. Tiếng lá khua cũng nghe. Con cá táp bóng cũng nghe. Chú Sáu hỏi giống hệt ông giáo hỏi chị ngày đầu khi đụ nhau:
– Cháu đã có kinh chưa?

Chú sợ chị có bầu. Chị lắc đầu. Thay vì phải đi tố cáo với mọi người biết trong nhà đang loạn từ trên xuống dưới. Chị câm miệng để được hằng đêm nhìn mẹ đụ hết ông giáo đến chú Sáu tài xế. Cái ước mơ được thếchỗ của mẹ đã thành. Bây giờ chú Sáu đang đổ hết sức lực vào cuộc chơi với chị dưới nước. Trời xuống nắng, nước hơi lạnh. Chú ẵm chị lên bờ nằm đụ tiếp cho đến hoàng hôn. Cả hai hẹn cùng nhau ra một lần chất ngất, mê man.

Từ phút đó, chú và chị bỗng yêu nhau, gọi nhau bằng anh em. Chú không còn gần gủi với người vợ mới cưới nữa. Hai người đã ly dị. Chú dọn về ở lại nhà Nội. Cuộc tình này của chị đã được Nội và mẹ biết. Nhưng rồi nó cũng âm thầm tiếp tục. Chị chẳng còn lui tới với ông giáo nữa. Chú Sáu cũng chẳng còn lang bang với mẹ nữa. Mỗi ngày 24 tiếng, chú và chị quấn quít nhau như vợ chồng trong phòng.

Nội chết, chị hưởng một gia tài đồ sộ phú quý. Người chồng già bất lực đang sống với chị chính là chú Sáu Chị đã cho chú làm nghề thầu khoáng để có địa vị với thiên hạ. Nhưng ông bất lực vì chị quá dâm. Đụ ngày, đụ đêm. Ông sợ ngưng đụ là chị đi tìm của lạ. Nên đã tận lực cho chị mấy mươi năm cho chị thỏa mãn…

Bà Lệ ngừng kể vì Vĩnh đã về tới. Hai người lại dẫn nhau lên lầu.

Bây giờ ngồi đây tôi miên man nghĩ đến câu chuyện bà Ngọc Lệ kể. Sao nó giống hệt chuyện cuối của đời tôi. Vì, người chồng già bất lực của tôi hiện giờ chính là chú Hạnh, chủ nhà trọ xưa kia của tôi Ông đã ngồi xe lăn vì bán thân bất toại. Tôi cũng đi tìm những “danh thủ” nổi tiếng trong thiên hạ để vung tiền mua tiếp những cuộc chơi lừng trời. Chỉ có khác bà Lệ là tôi đưa những “Hiệp sĩ lừng danh” đó về hành lạc ngay trong dinh thự sang trọng tráng lệ của tôi.

Một điều lạ làm tôi không bao giờ hiểu nổi. Đó là năm nay tôi đã trên 50, mà sao tim tôi, hồn tôi, nhất là sự thèm khát tình dục van như thời mười tám? (Hết)

Tôi cởi mấy nút áo ra, để lộ đôi vú tròn trỉnh, lớn hơn trái chanh một chút. “Bác sĩ” bóp bóp hai vú tôi. Tôi sung sướng và khoái chí, tôi liếc thấy con cặc Vĩnh nứng lên và chống cái quần đùi đưa ra phía trước. Bác sĩ Khang cúi xuống bú vú tôi, và một tay Khang thọc vào lưng quần sờ lồn tôi:
– Chà, kiểu này chắc chị bị đau lồn, rồi nó hành lên cái bụng. Đâu để tôi cởi cái quần của chị để khám xem lồn chị đau ra sao.
Khang và chị Cúc cởi hết quần áo tôi ra. Cúc vác một chân, Vĩnh vác một chân. Khang ngồi giữa hai đùi cúi xuống hưởi lồn tôi. Bấy giờ lông lồn tôi đã mọc đầy, tuy ngắn nhưng đầy khắp mu. Tay Khang xoa nhè nhẹ lên đó. Tôi sướng lạ lùng. Khang dùng hai ngón tay banh hai mép lồn tôi ra, đưa mũi xuống hưởi rồi trang trọng nói:
– Lồn chị này bên ngoài rất tốt, không sao hết. Có lẽ đau bên trong. Để tôi khám bên trong…

Địt gái khu trọ tôi thiệt khoái – Truyện 18+
Nhà của tôi và chị Cúc ở tuốt trong xẻo Phú Hưng xa lắc. Không có trường nên tụi tôi phải ra miệt Đại Ngãi này ở đậu đi học. Cúc thì ở đậu bên bác Ba. Tôi ở đây, nhà thím Hạnh.
Trưa tôi đi học về, thím hay nhờ tôi mang cơm ra rẫy cho chồng thím. Bà Sự hàng xóm cũng nhờ tôi mang cơm cho Vĩnh, con trai bà, làm rẫy gần đó. Đó cũng là cái cớ để tôi với Vĩnh có thì giờ và cơ hội bồ bịch với nhau. Nói là bồ bịch cũng chưa đúng. Vì chúng tôi đã ăn nằm với nhau như vợ chồng. Điều mà những người lớn quanh tôi ai có thể tưởng tượng nổi.
Của đáng tội, không phải tự nhiên mà tôi với Vĩnh biết ái ân quá sớm như thế. Chuyện bắt đầu từ chị Cúc con bác Ba và anh Khang con bà Hai Thơm cùng xóm. Cái xóm nhà quê của tôi thì buồn quanh năm, chỉ vui được ba ngày Tết. Rồi thì quần quật với rẫy bái, ruộng nương. Người lớn chăm chỉ làm ăn, lo sao cho gia đình không đói là đủ. Còn bọn nhỏ tụi tôi thì nếu rãnh, chơi u mọi, đánh đáo, tắm sông, thả diều, chơi cò cò v.v…
Riêng bốn đứa tôi, Vĩnh, Cúc và Khang thì tụ lại chơi những trò mà người lớn ở nhà quê này không ai ngờ nổi. Cúc lớn hơn tôi một tuổi. Khang lớn hơn Vĩnh hai tuổi. Nhà bác Ba cách nhà tôi một hàng rào bông bụt. Bác Ba giàu, giàu lắm. Ruộng vuờn bác cò bay thẳng cánh vì bác làm quan tri huyện. Nhà bác lớn, hai tầng, sáu căn, lợp ngói. Tôi không hiểu bác cất lầu làm gì vì chỉ hai vợ chồng và chị Cúc, người ở trọ độc nhất. Cho nên một trong ba căn trên lầu đã trở thành cái tổ quỷ của chúng tôi.
Thứ Bảy, Chúa Nhật, anh Khang chị Cúc rủ tôi với Vĩnh qua nhà bác Ba, ra vười hái đủ thứ: mận, ổi, nhãn, cốc, xoài… Rồi lấy muối ớt, lên lầu, gọt ăn cho đã. Xong bày trò chơi “bác sĩ”. Không một người lớn nào để ý việc chúng tôi làm. Họ yên trí là chúng tôi còn quá nhỏ. Trong trò chơi Bác Sĩ thì anh Khang làm bác sĩ, chị Cúc làm mẹ. Tôi làm vợ, anh Vĩnh làm chồng. Có hôm thì thay đổi vai tuồng. Có thể Vĩnh làm bác sĩ, tôi làm mẹ, chị Cúc làm vợ, Khang làm chồng.
Truyện 18+ Địt gái khu trọ tôi thiệt khoái

Chúng tôi yên trí chơi trên căn gác kín đáo, có hai lần cửa. Chẳng ai biết. Và, có thể, chẳng ai thèm biết. Khang lấy cái hộp bằng giấy, bỏ vào cây kéo, một ít bông gòn, một hộp phấn bộ, một chai thuốc đỏ. Đó là đồ nghề của “bác sĩ”. Mở đầu, Vĩnh (đóng vai chồng tôi) chạy lại ôm Cúc (đóng vai bà hàng xóm):
– Bác ơi, bác ơi! Vợ con (tôi đóng) nó đau cái gì không biết mà cứ ôm cái bụng lăn lóc, nằm khóc hoài.
Chị Cúc chạy lại giường sờ trán tôi, sờ bụng tôi:
– Con! Con đau sao vậy con? Bộ con có bầu hả?
Tôi nhăn nhó, đau đớn gật đầu, rồi bệu bạo:
– Không biết có phải không, con không biết, mà nó đau quá chừng bác ơi! Chắc con chịu không nổi…
Chị Cúc quay sang anh Vĩnh hỏi:
– Vợ mày hồi nào tới giờ có đau như vậy không?
Vĩnh giả vờ ngu ngơ:
– Dạ không. Hay để con chạy qua nhà bác sĩ Khang mời ổng qua khám bệnh cho vợ con.
Rồi Vĩnh vờ chạy ra khỏi cửa. Trong này chị Cúc “dỗ dành” tôi, khuyên tôi ráng chịu đau, bác sĩ sẽ tới ngay. Rồi Vĩnh dẫn anh Khang vào:
– Dạ thưa bác sĩ, vợ em nó đau bụng sao không biết mà cứ ôm cái bụng la oải trời luôn. Nhờ bác sĩ khám giùm coi. Em sợ nó đau quá, nó chết tội nghiệp.
Chị Cúc chen vô:
– Dạ, tốn mấy cũng được, nhờ bác sĩ lo giùm. Bị ba má nó không có ở nhà.
Khang khệ nệ giả giọng già:
– Bệnh đàn bà đối với tôi hổng có gì khó hết. Để tôi khám, tôi cho toa đi mua thuốc về uống là hết liền à! Đâu đưa tôi rờ coi.
Rồi “bác sĩ” Khang đưa tay lên ngực tôi, áp tay lên ngực tôi, vờ nghe một đỗi, xong ra lệnh:
– Cởi áo ra cho bác sĩ chuẩn mạch.
Tôi cởi mấy nút áo ra, để lộ đôi vú tròn trỉnh, lớn hơn trái chanh một chút. “Bác sĩ” bóp bóp hai vú tôi. Tôi sung sướng và khoái chí, tôi liếc thấy con cặc Vĩnh nứng lên và chống cái quần đùi đưa ra phía trước. Bác sĩ Khang cúi xuống bú vú tôi, và một tay Khang thọc vào lưng quần sờ lồn tôi:
– Chà, kiểu này chắc chị bị đau lồn, rồi nó hành lên cái bụng. Đâu để tôi cởi cái quần của chị để khám xem lồn chị đau ra sao.
Khang và chị Cúc cởi hết quần áo tôi ra. Cúc vác một chân, Vĩnh vác một chân. Khang ngồi giữa hai đùi cúi xuống hưởi lồn tôi. Bấy giờ lông lồn tôi đã mọc đầy, tuy ngắn nhưng đầy khắp mu. Tay Khang xoa nhè nhẹ lên đó. Tôi sướng lạ lùng. Khang dùng hai ngón tay banh hai mép lồn tôi ra, đưa mũi xuống hưởi rồi trang trọng nói:
– Lồn chị này bên ngoài rất tốt, không sao hết. Có lẽ đau bên trong. Để tôi khám bên trong…
Rồi Khang cho một ngón tay vào cửa mình tôi, đút đầu, đút dần vào sâu. Tôi nhắm mắt, bậm môi, bởi vì sướng quá. Nước lồn tôi ứa ra. Khang cứ dùng ngón tay thụt vô, lấy ra một lúc, rồi đưa lên ngửi:
– Bên trong cũng không có gì. Hay là để tôi khám cái hột le của chị coi có bệnh gì không.
Khang banh hai mép lồn tôi ra, lấy một ngón tay vân vê hột le tôi. Tôi chỉ biết nhắm mắt, nhăn nhó. Đã thế, Khang lại cúi xuống lấy lưỡi liếm và rà nhẹ nhẹ ở đầu hột. Bụng tôi rung lên. Hai đầu gối giật lia lịa. Và khi Khang ngậm hẳn vào để nút thì tôi oằn oại, bật tiếng rên khe khẻ. Khang nói:
– Đúng rồi! Chỉ bị bệnh ở cái hột này, nên khi tôi bú chỉ rên quá thấy không. Đó, chỉ còn ưỡn lên, ưỡn xuống, bụng giật quá trời. Đây nè, để tôi bú nữa cho mấy người xem. Tại cái hột này mà bụng chỉ đau.
Khang lại cúi xuống bú tiếp. Khang bú nghề quá làm tôi càng lăn lộn và la lớn hơn. Cúc và Vĩnh nhìn nhau nói:
– À há, bác sĩ tài ba thiệt. Cái bụng trồi lên sụp xuống. Hai đầu gối nó rung như thằn lằn đứt đuôi. Nó la quá mày thấy không Vĩnh. Ổng càng bú, nó càng la.
Nhìn cảnh Khang bú tôi, Vĩnh chịu không nổi, cởi cái quần đùi ra, tay cằm cặc xụt mạnh, nói với Cúc:
– Bác ơi, sao ông bác sĩ ổng khám vợ con, làm con nứng quá, chịu hết nổi. Hay cặc con nó cũng bị bệnh. Đâu bác cầm thử coi. Nó nóng hổi à.
Cúc đưa tay cầm cặc Vĩnh, nựng rồi nói:
– Đúng rồi. Cặc mày cũng bệnh rồi Vĩnh! Sao mà mình mẩy nó nóng rang vầy? Để tao bú coi nó bệnh gì.

Chị Cúc quỳ xuống, cầm cặc Vĩnh bú ngon bú lành. Chị nhắm mắt ngoạm trọn cặc Vĩnh mà bú. Đầu chị xô tới xô lui làm cặc Vĩnh lú cnào tận tận trong, lúc ra ngoài, giống hệt như đụ trong lồn. Vĩnh sướng quá la lên:
– Ối bác ơi! Bệnh hoạn gì hổng biết. Con chỉ biết sướng quá đi. Bác bú hay quá bác ơi. Bác bú con đi, lát nữa con khám lồn bác cho. Ối chết, cái miệng bác cũng nóng quá chừng. Bác mút mạnh đi. Thiệt mạnh! Đó, như vậy thì con mới sướng. Bác ơi, bác coi ông bác sĩ bú lồn vợ con kìa. Vợ con nó ấn cái đầu ổng vô thêm nữa, bác thấy không? Ôi! Lát nữa con bú, bác cũng ấn đầu con vô như vậy nhen! Bác cởi truồng sẵn ra đi! Chuẩn bị đi!
Chị Cúc cởi bật áo ra. Hai vú chị lớn như vú thiếu nữ vì Khang và Vĩnh đã bóp và bú cả năm rồi. Vú chị đẹp quá. Nó trắng phau. Hai núm hồng như hạt lựu. Cúc vừa bú cặc Vĩnh, vừa cởi cái quần lãnh đen, Lông lồn chị rậm hơn tôi. Bỗng Khang nói:
– Chị này chỉ đau thiệt rồi đó. Phải chữa trị mới được.
Cúc hỏi:
– Thưa bác sĩ, bác sĩ chữa bằng cách nào?
– Thì tôi phải cho ống mạch của tôi vô trỏng. Lát sau tôi bắn thuốc vô trỏng luôn. May ra chỉ mới khỏi.
Rồi Khang cởi quần. Con cặc Khang khá lớn. Nó đã lớn mà lại dài nữa. Tôi nhìn thấy mê quá. Khang bảo tôi:
– Chị làm ơn dang rộng cái háng ra cho tôi kẹp mạch.
Khang leo lên. Tôi dang rộng hai bắp vế. Khang cầm cặc đâm vào cửa mình tôi. Tôi rung động, bàng hoàng khó tả. Khang nhấn nhẹ cặc vào, rồi lại rút ra. Cứ làm như thế cho đến khi con cặc vào hết bên trong. Tôi ngợp choán bởi một thứ khoái cảm tột cùng, chỉ biết nằm đó mà rên:
– Ôi bác sĩ ơi! Cái ống mạch của bác sĩ sao nó hay quá. Nó làm em hết đau, mà còn sướng nữa. Bác sĩ nắc đi. Đó, bác sĩ ơi! Mỗi cái nắc làm em tê tái hết châu thân. Ngày nào bác sĩ cũng qua kẹp mạch em như vầy nhen. Ối chết bác sĩ ơi! Ống mạch bác sĩ to và dài quá. Chật hết cái lồn em. Nước em ra quá trời đó bác sĩ. Bác sĩ kẹp cho thiệt lâu nhen.
Chị Cúc nhìn thấy Khang đụ tôi miệt mài, chịu không nổi bèn bảo với Vĩnh:
– Vĩnh ơi! Ông bác sĩ ổng làm tao thèm quá đi Vĩnh ơi! Đâu, bắt chước ổng, mày kẹp mạch cho tao như vậy được không. Làm như lồn tao nó cũng bị bệnh. Tự nhiên sao nước nó ứa ra quá trời, làm ướt hết hai bắp vế của tao rồi! Vĩnh ơi, mau kẹp cho bác đi!
Nói xong, chị Cúc nằm bên cạnh tôi, dang hai chân ra, Vĩnh nằm lên cho cặc vô đụ chị, và nói:
– Bác ơi, bác ơi! Cái này là kẹp mạch đây hả? Sao nó sướng quá vầy nè bác! Con nắc cho bác sướng nhen.
Vĩnh nắc. Chị Cúc la trời. Tôi cũng la. Mạnh ai nấy la, vì ai cũng sướng. Tôi nắm tay chị Cúc:
– Bác ơi! Ông bác sĩ trị cho con hết bệnh rồi. Con đang sướng quá chừng bác biết không. Cái ống mạch của ổng lớn quá làm lồn con muốn bể bác ơi!
Chị Cúc nhắm mắt, cầm tay tôi, cũng la lên:
– Ối, cái ống mạch của chồng mày cũng đâu có vừa gì. Nó làm tao muốn tắt thở đây nè. Ối! Vĩnh ơk, mày lấy bác mày rồi biết không? Mày đụ tao rồi con ơi!
Khang vừa đụ tôi, vừa cho tay qua bóp vú chị Cúc. Vĩnh thì bóp vú tôi. Chúng tôi đụ không khác gì người lớn. Vì Khang huấn luyện cho cả năm trời rồi chớ ít sao. Đụ được hai mươi phút Khang đề nghị đổi. Vĩnh qua đụ tôi, Khang đụ chị Cúc. Qua lại như thế ba bốn lần, Khang ra lệnh ngừng đụ để bú nhau. Chúng tôi nằm ngược đầu bú nhau chí choé được nửa tiếng thì lại leo lên đụ. Nhưng tôi leo lên Vĩnh, Cúc leo lên Khang. Cho đến gần chạng vạng, chúng tôi cùng nhau ra, ra thật nhiều, rồi ôm nhau nằm nút lưỡi.
Cuối tuần nào cũng chơi trò bác sĩ. Và, không biết nhờ đâu mà Khang và Vĩnh rất dai sức trong ái ân. Thay phiên nhau đụ hết tôi đến chị Cúc mà hai anh muốn bao lâu cũng được. Nên hai chị em tôi mê hai chàng quá đi thôi. Có hôm ban đêm, trời trăng sáng, Cúc và Khang chui qua hàng rào bông bụ, rủ tôi với Vĩnh sang nhà bác Ba chơi u mọi. Thật ra u mọi là cái cớ để người lớn không để ý. Chứ chúng tôi bốn đứa lên sân thượng, nơi có hòn non bộ, có những chậu tùng, hoa cúc, hoa mai, trải chiếu, ăn bánh rồi cũng ôm nhau đụ đến khuya lơ. Có hôm tôi ngủ lại với Khang trên sân thượng. Và dĩ nhiên, Vĩnh thì với chị Cúc. Chúng tôi quấn quit nhau như những nhân tình.
Nhưng đó là chuyện năm ngoái. Còn bây giờ Vĩnh đã có thể vác cuốc vào rẫy, làm cỏ, săn sóc cho ruộng mía, ruộng bắp, nên chúng tôi đã chẳng còn thường xuyên chơi trò bác sĩ nữa. Vĩnh và tôi chỉ còn gặp nhau trong rẫy để làm chuyện ái ân. Ngay giữa ruộng mía bát ngát, cao quá đầu người, Vĩnh phát một khoảnh đất trống lớn hơn cái giường. Anh chặt lá mía lót dày lên, và trải trên đó một chiếc chiếu, làm nơi hẹn hò của tôi với anh.
Như trưa nay, dù là thứ Bảy, Vĩnh vẫn phải đi làm. Tôi mang cơm vào cho chàng. Tôi mang cơm nước vào ngay “điểm hẹn”. Mang cơm nước cho có cớ để đi, kỳ thực Vĩnh gài chim cut, bẫy chim mía nướng lên với lá chanh và tiêu muối dồn bên trong. Chàng ăn thừa mứa còn để dành cho tôi dăm con nữa. Vĩnh nói phải ăn cho bổ để có sức “cung phụng” tôi. Có lẽ suốt cả năm theo Khang và Cúc ngập chìm trong những chuyện chơi ly kỳ với xác thịt, nên người tôi bây giờ trở lên đòi hỏi sinh lý hằng giờ. Có thể nói tôi chẳng có thú vui nào quan trọng bằng những lần đụ da diết cuối tuần trên tổ quỷ, cộng thêm những đêm nằm hẳn với Khang trong phòng chàng.
Đến “điểm hẹn” tôi đã thấy Vĩnh nằm tênh hênh trên chiếu. Chàng mừng khi thấy tôi đến. Bỏ giỏ thức ăn ở đó, nằm lên mình chàng, nút lưỡi, hôn say đắm. Điểm hẹn thật kín đáo. Rừng mía cao ngất vây quanh, chằng chịt, không một ai có thể trông thấy chúng tôi từ ngoài xa. Gió thổi làm cả rừng mía lay động, vang lên một thứ âm thanh dìu dặt êm ru. Những con chim mía bay lào xào, kêu ríu rít. Chỉ có khoảnh đất chúng tôi nằm là có ánh sáng.
Tôi đắm đuối hôn Vĩnh, cà lồn trên con cu cứng ngắt của chàng. Tôi thích mặc áo quần như thế, nằm hôn. Tôi muốn gì, Vĩnh cũng chìu. Những lần gặp nhau như vầy, Vĩnh là món đồ chơi của tôi. Tôi vọc chàng, bú chàng, đấm lưng cho chàng, rồi ngồi lên chàng để đụ. Những cái đụ dài lên thê có khi cả tiếng.
Vĩnh nằm dưới đưa tay cởi áo tôi để bú vú. Vú tôi bây giờ đã lớn gần bằng chị Cúc. Như hai quả đào, trắng hồng. Vĩnh thường nói yêu vú tôi nhất. Chàng thích nắn, thích bú cả nửa tiếng. Khi lưỡi Vĩnh, môi Vĩnh đã ngậm vào đầu vú, là tôi cũng tê tái khoái lạc. Cộng với bàn tay Vĩnh bóp nhè nhẹ, vân vê như đoá hoa. Tôi bậm môi, ngây ngất. Nó không ồ ạt dồn dập như bú ở cửa mình. Nhưng nó có thứ sung sướng riêng tôi không thể nào tả nổi. Nên cứ để Vĩnh bú, bóp bao lâu cũng được. Tuổi mười tám mà tôi rành hết chuyện chăn gối như một thiếu phụ. Tôi biết chơi sao cho Vĩnh sướng lâng lâng, chơi sao cho Vĩnh phải ngất, thở ào ạt, chơi sao cho chàng phải ra cùng tôi một lúc. Nghề dạy nghề chớ chẳng ai dạy.
Bây giờ Vĩnh lật tôi nằm ngữa xuống chiếu, cởi hết quần áo quần tôi ra. Tôi trần trùng trục. Gió rẫy thổi man mác. Vĩnh cũng trần truồng. Da chàng đen sạm. Chàng nằm đè lên tôi tiếp tục hôn môi, cứ để con cặc thẩn thờ nơi mu lồn tôi. Hình như cặc chàng cũng đã dính chút nước lồn của tôi. Chúng tôi không gấp đụ. Cứ bốn năm món ăn chơi cho khoái khẩu, cho chán chê, rồi đụ lúc nào cũng được. Tôi mê, tôi đắm đuối, và ôm chặt người Vĩnh. Tôi nghĩ có lẽ sau này dù có chồng rồi, tôi vẫn không thể nào quên Vĩnh, quên những ngày thần tiên hôm nay. Còn Vĩnh thì táo bạo hơn. Chàng bảo chẳng lấy ai, chỉ muốn làm chồng tôi thôi. Tôi thích cà khơi khơi để nghe lông lồn tôi và lông dái Vĩnh xào xạc. Hai tay Vĩnh vuốt nhẹ nhàng êm đềm trên sống lưng tôi, và nói:
– Lớn lên mình lấy nhau luôn nhen Lựu? Hai đứa kiếm một làng xóm nào xa xôi hẻo lánh, làm vợ chồng thiệt luôn. Mình tha hồ đụ ngày, đụ đêm nhen em.
Tôi tuy biết đụ, biết cách ái ân, nhưng tâm hồn và sự hiểu biết về cuộc đời vẫn là của đứa con gái mới lớn. Nghe Vĩnh nói vậy tôi gật đầu nhanh chóng và thành thật. Lén lút đụ nhau như vầy tôi vẫn sợ người lớn biết được thì chết đòn. Chỉ biết mình còn qúa nhỏ mà “sanh quỷ” sớm quá là điều gia đình không muốn. Đấy, tôi chỉ sợ có vậy. Còn việc tôi với Vĩnh lấy nhau, với tôi, lúc bấy giờ là chuyện thường. Có sao đâu. Nghĩ thế nên chúng tôi chỉ cần sao cho bí mật, kín đáo là tốt.
Vĩnh bú đã đôi vú của tôi cả nửa tiếng, chàng hôn dần xuống rốn, xuống đì, hai khe bắp vế, bắp đùi và cuối cùng là cửa mình của tôi. Mỗi lần chàng chưa cho lưỡi vào khe lồn, cửa mình tôi nóng hực, ngứa ngáy, đòi hỏi một cách dữ dội. Tôi muốn Vĩnh phải nút ngay hột le tôi, hay quét khe lồn tức khắc. Nhưng Vĩnh chỉ liếm nhè nhẹ bắp vế non của ot6i. Chịu không nổi, một tay tôi banh miệng lồn, tay kia tôi xe cái hột le. Thành thử tôi được hưởng đến hai cảm giác. Tôi bặm môi, nhắm mắt mơ màng, nằm hẩy cái đít thật hẹ để hưởng lạc thú thần tiên. Vĩnh đã bú lồn tôi hơn cả năm trời nên chàng kinh nghiệm và rất bảnh lĩnh. Cái lưỡi vào móc mồng đóc tôi một lúc, xong lại ngưng. Nghĩa là giữa lúc chàng ngưng cho hai ngón tay vào huậy cửa mình. Vĩnh không chỉ cho hai ngón vào huậy không thôi, còn xoay qua xoay lại, đâm chéo bên phải, đâm chéo bên trái, rồi ngón giữa đụng cái gì bên trong lồn tôi. Chàng ngoáy kinh khiếp. Tôi chỉ chu môi lên mà hít hà, rồi la oải trời:
– Ối, anh Vĩnh ơi! Anh làm cái gì đó? Sao càng ngày anh càng dữ dội quá vậy? Anh đang xé lồn em đó hả? Ngừng tay cho em hoàn hồn, cho em thở chút được không? Ối trời ơi! Tụi con lén đụ giữa ruộng mía nè. Con thèm đụ quá mẹ ơi! Đụ suốt ngày cũng được. Làm sao cho Vĩnh có sức đụ con ngày hai ba cái hả mẹ. Ối! Chết, chết thiệt. Anh ngoáy hay quá anh Vĩnh ơi! Ở nhà không có anh, em vô buồng, đắp mền, cởi quần, nằm ngoáy một mình, rồi ra một mình. Em thèm đụ kinh khủng anh biết không? Sao anh không cho em bú của anh với?
Vĩnh xoay người lại, để nguyên bộ dương vật trên mặt tôi. Tôi liếm đầu cặc chàng, liếm dái chàng, xong ngoạm vào bú. Ngon quá đi thôi. Dưới kia lưỡi Vĩnh tàn bạo bao nhiêu, trên này tôi trả ơn cho Vĩnh bấy nhiêu. Những cơn gió thoảng nhẹ hây hây làm lá mía xào xạc. Âm thanh rất gần mà nghe xa xăm như tiếng sóng vỗ từ ngàn trùng xa. Chúng tôi yên trí bình thảng hưởng những cảm giác xác thịt ngàn vàng, không sợ ai biết, ai nghe. Bú nhau đã đời, Vĩnh nằm ngửa ra, kêu tôi lên ngồi đụ. Tôi mê nhất kiểu này, vì được làm chủ “tình hình”. Mỗi sáng kiến của tôi trong khi nắc là mặt Vĩnh diễn tả điên cuồng theo. Tôi muốn làm Vĩnh điên lên cũng được, hoặc muốn Vĩnh nằm hừ người ra để miên man với cảm giác êm đềm cũng được. Vĩnh sướng cỡ nào tôi sướng cỡ đó. Tôi biết lúc nào chàng cực sướng là tôi hãm đà, khoan thai trợ lại để kềm Vĩnh. Vĩnh cũng mê nghệ thuật của tôi nên chàng bắt tôi đụ chàng nhiều hơn là nằm dưới để chàng lên đụ. Tôi đã lên ngồi thì trận đụ ít khi kéo dài dưới một tiếng. Đôi khi tôi ra lâm râm trước, nhưng vẫn giữ cho Vĩnh bình tĩnh. Và tôi hạ sát người xuống trên Vĩnh cho mọi thứ dính với da thịt chàng. Tôi gào:
– Vĩnh ơi! Chuẩn bị ra với em nhen! Em nắc cho mình ra với em đây! Ối sướng quá mình ơi! Ra đi, ra đi!
Vĩnh ôm cứng ngắt tôi, nghiến răng, nhắm mắt:
– Anh cho em đây Lựu ơi! Sướng quá mình ơi. Đó, nó bắn vô lồn em đó, nghe không. Đó mình ơi, ra nữa đó.

Hai đứa tôi lăn lộn trên chiếu, không còn biết gì nữa cả. Tôi nghe rõ ràng những tia khí của Vĩnh bắn vào lồn tôi. Tôi yêu quá, cứ để cho nước lồn tôi ứa ra. Được một lúc, hai đứa nằm nghiêng ôm nhau nút lưỡi. Tay tôi ngắt mạnh da thịt Vĩnh. Tôi cắn trái tai chàng. Vĩnh thở như chạy bộ mới về. Hai đứa thiếp đi một lúc, tỉnh dậy, mặc đồ. Chàng vác cuốc ra rẫy. Tôi thu dọn xách đồ về và hẹn trưa mai. Ngày nào cũng vậy. Thiếu đi một hôm là người tôi ngứa ngáy khó chịu muốn điên lên. Tôi thèm và đã ghiền đụ một cách rõ ràng. Nếu không ra rẫy được với Vĩnh, thế nào tôi cũng chạy qua tìm anh Khang, lên tổ quỷ đụ cho bằng được mới thôi. Anh Khang hãnh diện đã huấn luyện tôi thành một “em gái” đụ rành nghề.
Trên đường từ rẫy về, tôi vẫn miên man với những cảm gíac tuyệt cùng khoái lạc với Vĩnh. Chân tôi bước nhưng tâm trí vẫn ở lại với chiếc chiếu nằm trên đám lá mía dày cộm. Chỉ có thứ Bảy, hay Chúa nhật chúng tôi kéo dài trận đụ vài tiếng. Ngày thường chỉ có nửa tiếng vì tôi phải trở về chuẩn bị đi học buổi chiều.
Lúc tôi đang rảo bước ở quãng rừng thưa, dưới tàng bóng mát rậm rạp của những cây sao, thình lình nghe tiếng ai gọi “Lựu”. Tôi hơi hết hồn, quay lại. Thì ra anh Sâm, con bà Sinh. Ngực tôi đánh loạn xạ. Sao lại có mặt anh ở đây vào giờ này? Tôi sợ, vì không biết anh có phát hiện ra điều gì của tôi với Vĩnh không. Tôi đứng lại chờ. Anh Sâm đến gần hơn. Lạ quá, sáng nay rõ ràng tôi thấy anh vác cày qua thôn Thượng, sao bây giờ anh lại ở đây. Tôi đang băn khoăn thì Sâm tiến gần tới, nở nụ cười thật tươi, một ay anh sờ vai tôi và nói:
– Đừng sợ Lựu! Có gì phải sợ? Anh biết em đang sợ gì, nên khuyên em bình tĩnh. Em không hiểu sao giờ này có sự xuất hiện đột ngột của anh ở đây chớ gì?
Tôi hơi ngạc nhiên bởi anh chưa từng bao giờ thân mật với tôi như thế, nên trả lời:
– Phải, em tưởng anh sang cày ở thôn Thượng?
– Ờ, đúng! Nhưng anh bỏ dỡ buổi cày để chạy về đây cho kịp… nhìn em trong ruộng mía!!!
Tôi thực sự hồn phi phách tán. Anh Sâm đã khám ph1a hết bí mật của tôi với Vĩnh rồi. Nhưng tôi vẫn giả tỉnh:
– Nhìn em ở ruộng mía? Thì ngày nào em chẳng đem cơm trưa cho Vĩnh. Mà sao anh phải “nhìn” em?
– Ừ, ngày nào anh cũng nằm sát cạnh chỗ em với Vĩnh. Anh chiêm ngưỡng cả tháng nay mà không dám mở lời. Bữa nay nghe em than: “Con thèm đụ quá mẹ ơi! Đụ suốt ngày cũng được. Làm sao cho Vĩnh có sức đụ con mỗi ngày hai ba lần?” nên anh đánh bạo theo em tới đây.
Tôi hơi hoàn hồn. Lúc nãy làm tình với Vĩnh, tôi có nói thế thậ. Và đó là những cảm nghĩ của tôi, ước mơ của tôi. Anh Sâm đã lén nghe, bây giờ lặp lại. Anh lặp lại với ý gì? Nhìn mắt Sâm tôi thấy anh ngây dại như bị ma đớp hồn. Cái quần đùi của anh vun lên nhọn hoắc ở phía trước. Sâm lấy cái noun che lại, mặt mày ngáo đáo để.
Sâm đã mười chín tuổi. Vóc dáng anh con nhà nông nên to lớn, vạm vỡ. Cái chỏm nhọn quần đùi lúc này cho tôi biết Sâm đang động tình, đang như heo nọc muốn “nhảy”. Tôi hỏi:
– Anh nghe em than như thế rồi đánh bạo theo em tới đây ở khúc rừng vắng này để làm gì?
Sâm cứng họng, cúi xuống, hai tay vẫn cầm noun che khúc gân mất nết kia. Bỗng tôi thử thả một câu:
– Đứng ở đây nói chuyện lỡ có ai đi qua, người ta dị nghị mình chế tôi đi. Hai anh với em đi vô lấn trong lùm cây xa xa kia cho khuất…
Sâm như mèo gặp mỡ. Anh mừng và vui hẳn lên nét mặt. Tôi đã nói giùm cho anh câu đó vì tôi đã nắm được tẩy của Sâm. Với lại tôi muốn “cả vú lấp miệng em”. Tôi muốn đút lót cho Sâm im chuyện thấy tôi với Vĩnh giữa ruộng mía, và cũng để thử xem… người lớn có khác gì không? Biết đâu tôi có thêm một hảo thủ nữa ngoài Vĩnh và Khang. Tôi đang dụ anh vào tròng…
Sâm đi trước. Tôi theo sau. Lá vàng rụng đầy nên đi rất êm. Hai chúng tôi vào sâu lắm. Khi quay lại tôi không còn thấy đường đi lúc nãy nữa. Sâm ngừng lại ở một gốc cây liêm, toả bóng mát rượi trên đám lá dày. Sâm nhìn tôi rồi nói:
– Ở đây có la làng cũng không ai nghe chứ đừng nói rên khe khẽ như em lúc nãy ngoài ruộng mía.
Sâm nhìn tôi không chớp. Mắt anh mê đắm trên thân tôi. Tôi lấy tay hất mái tóc ra sau lưng, đứng nhìn lại anh ngỗ ngáo trịch thượng. Anh đã bỏ cái nón lá xuống. Khúc gân chẳng những chìa ra phía trước còn giật giật làm cái quần đùi anh cử động thấy rõ. Tay chân anh bối rối. Mặt đỏ như trái gấc. Khoảng sau ba bốn phút im lặng. Sâm lúng túng và ấp úng:
– Lựu! Em đẹp lắm, có biết không? Mỗi lần ngắm em đụ Vĩnh là tối anh trằn tọrc mất ngủ. Sao Vĩnh có phước quá! Nó sung sướng hơn anh cả ngàn lần. Anh thèm chết được mà không biết nói với em cách nào. Lúc nãy nghe em nói “Ngày nào không đụ được Vĩnh, em phải tìm Khang, hoặc vô buồng trùm chăn, cởi truồng, thủ dâm.” Nên anh bạo gan, theo em…
Tôi cười duyên. Cái cười như mời mọc làm Sâm càng mê đắm hơn. Tôi chọc cho anh chàng phải khai hết cho tôi nghe. Sâm tiếp:
– Sao em phải tìm Khang? Khang đã có Cúc. Tại sao em phải thủ dâm trong khi anh nằm không ở nhà. Cho anh một chút ân huệ, một phần triệu hạnh phúc Vĩnh đang có được không?
Tôi tiếc thấy khúc gân ngổ ngáo của Sâm chổng ngược lên dữ tợn hơn. Mắt anh chàng hoa đỏ. Tôi đưa tay cởi hết hàng nút áo. Gió thổi bật ra. Hai đồi vú tôi hiện ra cưng cứng ở ngực. Sâm như muốn xỉu. Anh đứng như trời trồng. Mắt chăm bẳm ở vú tôi. Tôi đưa một tay lên thoa nhẹ nhẹ hai trái vú, đi tới đi lui, beau bệu ra cho Sâm chết mệt. Chịu không nổi anh chàng đưa tay cầm cứng khúc gân lại, như giữ không cho nó bung ra khỏi quần. Răng anh nghiến khi thấy tôi cởi phăng cái áo vải trắng ném xuống nền lá vàng dưới đất. Sâm vẫn chết trân tại chỗ. Tay tôi tuột rất chậm cái lưng quần xuống, xuống dần, xuống dần.
Chùm lông lồn tôi hiện ra. Sâm thọc hẳn tay vào quần cầm con cặc. Rồi từ nhiên anh cũng thoát y ra. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy con cặc của người lớn. Nó to thật. Thân dài. Cái đầu hơi cong xuống. Quần tôi đã ra khỏi hai chân. Nhìn cặc Sâm lồn tôi nứng kinh khủng và nước nhờn túa ra. Hai tay tôi xoa nhẹ, mơn trớn chùm lông lồn rồi thoa lên vú. Sâm nghiến răng trèo trẹo, quỳ xuống, bò lại sát tôi:
– Lựu ơi! Lựu sai bảo anh làm gì cũng được. Anh chịu hết nổi rồi! Chết anh rồi Lựu ơi! Hạ lệnh đi em!
Cái vốn diễn xuất của tôi do Khang dạy cả năm tôi mang ra dùng. Tôi chàng hảng hai chân ra, bàn tay mặt tôi áp sát vào lồn. Rồi một ngón tay tôi kéo dọc theo khe lồn lên xuống. Tay kia tôi xoa vú, ngẩng mặt lên trời nghe gió vi vu, nghe lá khua, nghe chim hót. Thình lình, Sâm gait bàn tay tôi ra khỏi chòm lông lồn, áp mặt anh sát vào, hôn lồn tôi say đắm. Hai tay anh ôm mông đít tôi thật chặt. Tôi đã dang hai bắp vế ra, nên Sâm rất dễ dàng cho lưỡi vào liếm. Anh liếm và nuốt nước lồn tôi.
Tôi nhìn xuống. Sâm nhắm nghiền mắt, liếm lồn một cách chăm chỉ. Tôi thấy tội nghiệp cho đàn ông quá, tội cho đàn bà quá. Với tư cách hàng xóm, Sâm có thể nghiêm nghị dẫn tôi về nhà mét mẹ tôi để bà hài tội và đánh đòn về việc làm tình ngoài rẫy. Đằng này anh cũng bị xác thịt lôi cuốn. Anh đang quỳ, bú lồn đứa con gái tội lỗi. Dục vọng che mờ lý trí của con người. Nó có mãnh lực bạo tàn không khác gì danh vọng và tiền bạc.
Sâm liếm lồn tôi, bú tôi như con thú đói lâu ngày được mồi ngon. Sâm quỳ, con cặc anh chổng ngược lên láng bóng. Đầu cặc to, to hơn của Khang và Vĩnh. Tôi đẩy Sâm ra một tí, nằm xuống trên bãi cỏ đầy lá vàng rơi. Sâm tiếp tục banh háng tôi ra bú dữ dội. Quả tình tôi là đứa con gái dâm đãng. Mới ái ân với Vĩnh ngoài ruộng mía đây, bây giờ tôi đã ngây ngất với Sâm. Sâm bú nghệ thuật hơn Vĩnh rất nhiều. Hai tay tôi tự bóp vú, há miệng ra rên:
– Anh Sâm ơi, anh hay hơn Khang và Vĩnh nhiều lắm! Cám ơn anh. Từ nay mình có thể bí mật hẹn hò ở khu rừng này, hay nơi nào anh muốn. Mỗi ngày vài giờ để anh với em đụ cho sướng. Anh bú em hay quá Sâm ơi! Cho em bú anh với. Quay lên đưa cặc cho em giống hệt như Vĩnh làm ngoài rẫy.
Sâm quay lên. Cặc của anh to quá. Tôi ngậm tràn miệng. Tôi bú ngon lành. Sao tôi hạnh phúc thế? Có đến ba người đàn ông mê mệt tôi. Từ nay có thêm Sâm nữa, chắc tôi phải bận bịu lắm. Mỗi người một cách làm tôi yêu cả ba. Tôi có tham lam quá chăng? Điều này đã hẳn. Vì đã có lúc tôi thấy Khang và Vĩnh không đủ sức thoả mãn những đòi hỏi của tôi. Tôi muốn mỗi ngày phải đụ ít nhất bảy tám lần. Tôi thèm lắm mà không dám nói với ai. Ai chịu nghe. Ai dám nghe. Nghe xong ai dám làm vì sợ ở tù. Họ không biết sự đòi hỏi của tôi như một thiếu nữ. Sao các chị, các bà đòi thì được, mà tôi thì không? Có thể tôi ăn khoẻ hơn, làm việc khoẻ hơn các bà, các chị. Vậy sao sinh lý lại phải bị bó lại, dấu kín không cho tôi được hưởng?
“Nữ thập tam, nam thập lục”. Gái mười ba thì đã vào “chăn gối” được rồi, các cụ bảo thế! Vậy tôi đàn chị của 13, có gì sái quay khi tôi công khai đòi hỏi được thoả mãn xác thịt? Lông lồn vẫn mọc. Vú vẫn nở. Vế, đùi cứ thườn thượt dài ra. Kinh nguyệt mỗi tháng một lần từ năm 12 tuổi. Các cụ đã từng qua thời con gái ắt cũng phải biết, phải hiểu thân thể bên trong đã sôi sục, đã vùng dậy đòi hỏi những gì chớ. Cái sinh lý của tuổi dậy thì của một cậu trai hay cô con gái cũøng đồ sộ, vươn theo với sự nở nang của cơ thể. Sự hiểu biết rất tự nhiên, không ai dạy, bắt chúng tôi biết mộng mơ. Biết khắc khoải, biết mắc cỡ khi đứng gần người khác giống, biết cô đơn khi đứng nơi thanh vắng hay nằm đêm nghe mưa rơi… Các bà, các chị thì có sẵn thằng chồng nằm bên, chỉ cần quay sang làm một cử chỉ đưa tình, thèm muốn thì đấng phu quân đáp ứng lập tức. Còn chúng tôi? Quay quắt bối rối, lăn lộn, làm nhàu nát mền gối, vậy lộn với tưởng tượng nếu không thì cũng táo bạo dùng tay làm cái gì đó để tự thoả mãn… Có bất công không? Có! Tôi bảo đảm có. Rồi chúng tôi có táo bạo “tìm vui” với ai đó, thì bảo là gái hư, rồi nguyền rủa, ghét bỏ, xua đuổi.
May mắn tôi chỉ thực hiện những khao khát dục tình với Khang, Vĩnh. Chứ nếu với người ngoài xóm chắc tiếng xấu đã lan khắp làng, khắp thôn.
Và tôi bây giờ đang nằm giữa rừng im nát, chẳng có âm thanh nào ngoài chim rừng kêu trên những chòm lá um tùm xanh ngắt. Ở đây trống, nhưng kín đáo như một căn phòng. Sâm đang bú tôi thật nghệ thuật. Tôi đang no nê tràn đầy với con cặc to dài mà tôi chưa từng thầy và hưởng trước đây. Tưởng tượng lát nữa khi Sâm leo lên người tôi, chàng cho nó vào cửa mình tôi…Nó có vào hết không? Chắc là chật chội lắm và … khoái lắm! Nghĩ thế làm cơn dâm tôi sôi lên như hoả diệm sơn. Tôi đổ hết vào việc bú dương vật to dài của Sâm.

Sâm to con quá. Tôi nằm dưới nhỏ nhoi như cánh hoa nằm dưới thân một con hổ. Nhưng cơn dâm của tôi chẳng làm tôi thắc mắc than phiền về khổ người to lớn của Sâm, mà còn làm tôi thêm hài lòng, ham muốn, chấp nhận. Khi tôi bú, Sâm nắc rất nhẹ vào mồm tôi. Dưới ia tôi cũng hẩy mông theo từng nhịp bú của Sâm. Hai tôi chỉ rên khe khẽ. Mồm miệng đâu nữa mà nói nên lời.
Những chùm ánh sáng chiều, xuyên qua lá, toả nẹh trên cảnh vật hoang dã chung quanh. Lúc trưa nay, ngoài ruộng mía tôi tưởng đã là thần tiên bậc nhất rồi. Không ngờ khu rừng vắng này càng thần tiên mơ mộng hơn. Tôi cố bú thật hay cho Sâm, một là chịu hết nổi thì ra trong miệng tôi, hai là phải trèo lên cùng tôi ân ái.
Nhưng tôi lầm. Lâu lắm, hơn cả tiếng đồng hồ chứ không ít. Sâm vẫn miệt mài với lồn tôi. Mà miệng tôi đã mỏi. Đến cái lưỡi của tôi cũng hết còn muốn hoạt động. Nên tôi cứ để Sâm nắc tha hồ vào tận đốc họng tôi. Tôi chỉ ngậm cho có. Sâm biết nên quay xuống, hai tay bợ đít tôi lên cao, chàng dùng lưỡi “dũa” cái mồng đóc của tôi thật tận tình. Tôi đã quá, sướng kỳ cục, vì trước kia chưa từng được sướng như thế. Tôi gào lên:
– Sâm ơ!i Hay quá Sâm ơi! Ối cha mẹ ơi, con sướng quá. Cám ơn Sâm, anh cho em bao cảm giác lạ lùng. Từ từ thôi anh. Đụ ở đây sướng hơn ngoài ruộng mía nhiều lắm Sâm biết không. Ôi, đê mê quá. Hạ em xuống đi, nằm lên cho em những gì anh muốn. Mau lên anh, em biết em không còn nhịn được. Nhanh lên!
Sâm đặt đít tôi xuống, chàng trườn lên, cầm đầu cặc ngoáy miệng lồn tôi, chà mạnh hột le tôi, thúc mạnh mồng đóc tôi trong khi tôi tưởng chàng phải đút vào đụ gấp. Những cảm giác này Khang và Vĩnh chưa từng cho tôi. Nên tôi như con mồi mềm nhũn để cho Sâm làm gì thì làm. Tôi la thật lớn. Tôi nói đủ thứ bậy bạ cho đã cơn dâm.
Cuối cùng tôi đưa hai tay kéo mạnh Sâm xuống. Tay tôi luồng xuống cầm con cặc to dài của Sâm đút vào cửa mình. Tiếp đó Sâm nắc nhẹ, rút ra, nắc vào, lại rút ra. Tôi tức mình dùng hết lực, nhấn mạnh cái đít Sâm xuống. Tôi trợn trắng mà không còn thấy gì nữa hết. Lần đầu tiên đụ một con cặc to quá cỡ. Tưởng là nó không vào, thế mà, trọn vẹn cặc Sâm vào lúc khấc. Cái sướng vô cùng tận tràn lên làm tôi tê điếng, câm nín dù là họng và miệng mở toang hoác ra. Sâm nắc. Trời đất thánh thần ơi. Cặc 19 chời lồn 18. Tôi muốn nói mà không biết nói cái gì. Muốn gào cho đất trời vỡ ra. Tôi không thể tưởng tượng được cặc của Sâm đã vào hết. Chàng nắc, toàn thân tôi tê rần. Tôi cắn môi lại, kềm hãm tiếng rên la cho nỗi sướng đừng bung khỏi người tôi. Tôi chỉ hé mắt thật nhỏ nhìn gương mặt Sâm. Mồ hôi trán chàng rịn ra, Sâm cũng bặm môi, lấy sức nắc thật đều đặn. Tôi mềm nhũn, nằm thừ ng::10Ỳ6:: ra đó đón nhận nỗi khoái lạc chất ngất tràn đến. Hai tay tôi bấu mạnh bả vai Sâm. Chàng đụ tôi liên tục. Chưa lúc nào tôi thấy Vĩnh hay Khang lại nắc liên tiếp và bền bỉ như thế cho tôi. Tôi mê quá nên bật lên tiếng rên:
– Mình ơi! Cám ơn Mình quá mình ơi! Ráng giữ cho em sướng như vầy cho thật lâu nhen mình. Có thể nào mỗi ngày mình đụ ở đây vài tiếng như hôm nay không?
Sâm nhìn tôi, anh vẫn nắc và trả lời:
– Chỉ sợ em chê anh. Nếu em muốn mỗi ngày mình vào đây đụ bốn năm cái cũng được. Ban đêm nữa. Lúc nào muốn em cứ vô nhà anh, mình lại đụ. Em chịu nổi anh không? Anh dâm và khoẻ lắm Lựu ơi! Ôi đụ em sướng quá Lựu ơi! Chừng nào muốn ra cho anh biết nhen. Anh có hay hơn Vĩnh và Khang không?
Tôi gật đầu lia lịa, kéo Sâm xuống sát, bắt chàng nút lưỡi. Vừa hôn, vừa đụ như thế khoảng gần một tiếng, tôi đổi kiểu, Sâm nằm ngữa ra tôi lên lái trực thăng. Vì cặc Sâm to và dài quá, tôi đã la làng lên và rủ Sâm:
– Mình ơi, em sắp ra. Ra với em đi mình! Mau, tới rồi, em không nhịn được nữa đâu. Mau! Tôi nắc dồn dập. Vú tôi rung theo. Sâm nghiến răng, nhìn tôi say đắm và chàng cũng la lên:
– Đây nè, cho em đó. Hai đứa mình cùng ra một lúc đi. Đó, nó bắn vô lồn em đó! Ôi! Chết lựu ơi! Ối, ối.
Cũng lần đầu tôi nghe những tia khí bắn mạnh vào đáy lồn tôi rõ mồn một. Tôi ngất đi trong khoảnh khắc. Sâm hôn lên mặt tôi, lên tóc tôi. Tôi bắt Sâm nằm yên, tôi rút lồn ra, cầm cặc chàng liếm sạch nước khí, hai ngón tay tôi vét khí của Sâm nơi lồn rồi cho vào mồm nuốt sạch. Thấy thế Sâm hứa:
– Đụ lần nữa, lúc ra anh sẽ rút cặc ra cho vô miệng em. Em thích nuốt khí phải không?
Tôi gật đầu. Ai mà không thích. Nó mằn mặn như lòng trắng trứng gà. Nuốt vào ngon lắm! Tôi đã uống biết bao nhiêu của Vĩnh và của Khang. Tôi lại nằm tràn lên người Sâm tâm sự:
– Anh sướng không?
– Còn phải hỏi nữa. Bao đêm mơ ước hôm nay mới thành sự thực. Cám ơn em. Từ nay anh còn được em cho ân huệ này nữa không?
Sâm lại kéo xuống nút lưỡi thật lâu rồi thì thào:
– Anh sẽ lựa địa điểm thật đẹp và kín đáo trong khu rừng này để làm cái tổ uyên ương. Bất cứ lúc nào em muốn, mình hẹn nhau vào đây tha hồ ân ái. Anh khoẻ lắm. Có thể đụ năm sáu cái mỗi ngày không lo…
Sau đó, Sâm đã xây một tổ uyên ương thật. Đó là địa điểm trong xa hơn một chút có cây đại thụ che bóng bát ngát. Anh chặt cây làm một cái giường lớn. lót lá cây thật dày. Mỗi lần tôi thèm đụ, chỉ cần nói nhỏ với anh là hôm sau được thỏa thuê. Tôi phục Sâm là chỉ lúc nào tôi muốn anh cùng ra thì anh ra, còn thì đụ dẻo dai bao lâu cũng được. Thấy tôi ít còn đi lại, liên lạc để chơi trò bác sĩ, chị Cúc hỏi tôi:
– Bộ em chán anh Khang rồi hay sao mà không thấy qua chơi với bọn chị? Cả Vnh nữa. Cả tháng nay vắng luôn?
Tôi dẫn Cúc ra vườn, nhỏ giọng khoe với chị:
– Em đang có của lạ. Lạ lắm, tuyệt trần, hơn cả Khang và Vlnh. Em mê chết đi được, nên quên phứt Khang đấy thôi.
Chị Cúc sáng đôi mắt. Cũng nhỏ giọng, chị hỏi:
– Của lạ gì vậy? Cho chị biết với được không?
– Anh Sâm con của bà Sinh. Em thật không ngờ ảnh biết hết chuyện của em với Vnh. Em đã dụ ảnh vào “đảng” tụi mình luôn. Lúc đầu em nghĩ là “đút hối lộ ” để ảnh không làm lớn chuyện. Không dè buổi chiều đó ngoài rùng vắng, Sâm làm em mê mệt, chết ngất mấy lần. Chị với em từ bé giờ đã có thấy cu người lớn đâu. Nó hì hợ, ngỗ ngáo, cục mịch hơn của Khang và Vĩnh nhiều lắm. Sức nặng của Sâm, kinh nghiệm làm tình của Sâm, bảo đảm không ai chê được. Đụ với Sâm rồi, em không còn nhớ những nhân tình “nhí” của hai chị em mình nữa.
Cúc vồ tới chụp hai vai tôi, dồn dập hỏi:
– Sao Lựu may mắn quá vậy? Rồi bây giờ hai người còn hẹn hò với nhau nữa không? Nói chị nghe với.
– Còn chớ ! Đều đều, ngày nào cũng có. Buổi trưa thì em với Vnh đụ ngoài ruộng mía. Khoảng một hai giờ em vào tổ uyên ương ở trong rừng. Chị Cúc ơi đây đúng là tổ uyên ương. Anh Sâm làm một cái giường bằng cây. Nệm là lớp lá dày. Có một cái bếp muốn nấu nướng gì cũng được. Anh thường nấu chè đậu chè khoai, hoặc nướng chim mía hay thú rừng bẫy được từ đêm trước nhưthỏ chồn… ăn xong là tha hồ đụ, có khi đến trời sẩm tối mới về nhà… Tối đến., nếu nứng quá, em lại mò qua nhà Sâm. Hai đứa đụ tới khuya…
Mặt Cúc hồng lên. Đôi mắt đỏ, thần thờ. Chị với tay bức một chùm hoa ngâu đưa lên mũi ngửi, mỉm cười nhìn xa xăm. Chị bước vài bước, rồi đứng lại, quay người nhìn tôi. Chị muốn nói cái gì đó, rồi lại thôi. Tôi biết chắc như thếbởi ít bao giờ chị nghiêm nghị và quan trọng đến như thế. Chị hồn nhiên ngây thơ như tôi, gặp nhau.là .đùa giỡn. Sao hôm nay chị bỗng đăm chiêu, khó hiểu. Tôi cầm tay chị hỏi:
– Bộ em nói gì lỡ lời làm chị buồn hả?
Cúc vẫn xa xăm, và nhỏ giọng hơn:
– Không đâu em! Chị… chị… không biết chị có nên nói điều này cho em biết không?
Tôi dục chị:
– Trời ơi! Chị không tỉn cả em nữa hả? Em đã tin chị thố lộ hết chuyện riêng tư. Sao chị lại…
Chị xin lỗi tôi rồi dẫn tôi ngồi ở bờ xi măng cạnh hồ sen. Cũng nhỏ giọng như lúc nãy:
– Em thì bị Sâm khám phá ra chuyện thầm kín của em với Vĩnh. Còn chị thì bị chính ông chủ nhà này bắt quả tang chị đang đụ Khang trong phòng một buổi trưa. Chị không để ý, vì nghĩ như bao lâu nay đã nghĩ là người lớn trong nhà chẳng ai thèm biết mình chơi trò gì, làm gì. Chị nghĩ như thế bởi tưởng là họ xem chị với Khang hãy còn trẻ con. Nhưng chị quên chị đã lớn mà Khang đã 19. Sự quấn quít lưu luyến khác thường của hai đứa chị làm ông nghi ngờ. Không phải đến trưa hôm đó ông mới khám phá, mà ông đã biết từ lâu. Biết luôn cả những buổi bốn anh em mình chơi trò ” bác sĩ”, chơi bán quán, chơi mở nhà hàng…
Tôi thắc mắc hỏi chị Cúc ngay:
– Bác Ba biết từ lâu, thế sao không chận ngay mà để mình cứ tiếp tục? Gần cả năm chứ ít sao?
Chị Cúc nhìn tôi, bóp tay tôi thật mạnh: .
– Vì bác cũng là loại dâm dật, em biết không? Suốt cả năm, ông âm thầm theo dõi, rình rập bọn mình đụ đéo tơi bời. Ông mê nhìn lén, đó là sự đam mê của ông. Ông thích, không những nhìn bọn mình đụ nhau, mà còn thích nhìn trộm ai tắm, hay đi đái… rồi tự thủ dâm. Trưa hôm đó, đáng ra ông cũng lại tiếp tục im lặng rình xem chị với Khang bú nhau. Không ngờ tấm ván che ông bị gió thổi bật ngã sấp. Chị với Khang hết hồn, bụm chỗ kín run như thằn lằn đứt đuôi. Điều ngạc nhiên thích thú là chính ông cũng run, run hơn cả chị với Khang nữa. Chị chưa hoàn hồn thì lại bị ngạc nhiên vì sự tình đổi khác. Bác thều thào, rất lịch sự:
– Xin lỗi hai cháu. Bác bậy quá. Khi không vào đây phá đám hai con. Thôi để bác đi ra cho tụi con tiếp tục Trời đánh tránh bữa ăn. Bậy thật!

Nói xong, ông bước đl. Cái tổ quỷ chỉ còn Khang với chị. Ngỡ ngàng, sững sốt lẫn lo sợ. Sợ vì bác nói thế mà có phải thế không, hay ông chuẩn bị một cuộc hài tội và đuổi đứa con gái ở trọ thành quỷ Khang mặc đồ dông tuốt về nhà. Còn chị, chị cũng ặc đồ, lấy hết can đảm bước xuống lầu. Chị làm thế bởi nghĩ là bác thương chị. Ông chưa hề la mắng chị chứ đừng nói là đuổi đi. Trống ngực tuy đánh ầm
ầm, chị vẫn giả tỉnh bước xuống phòng khách. Vắng tanh. Chỉ có bà cô già đang ngồi chẻ rau muống ở hàng hiên bên cạnh bếp. Chị tìm hết các ngỏ ngách,
ngay cả sau vườn cũng không thấy bác. Chị bạo dạn đến phòng bác, thì có nghe tiếng ông đang rên hừ hừ trong đó. Chị ngồi xuống, nhìn lén qua ổ khóa. Trời
ơi Lựu biết không? Bác đang nằm trần truồng, thủ dâm. Ông cầm con cặc to và dài láng bóng, xụt mạnh. Miệng thì thào:
– Cúc ơi, Cho bác đút vô một chút. Bác thèm quá, thân hình con đẹp lắm Cúc ơi~ Ôi, bác thèm quá. Thèm nhất bộ lông lồn của con, bộ vú của con…
Chị bạo dạn gõ cửa. Ông hết hồn, ngừng tay, hỏi:
– Ai đó?
Bằng giọng thật nhỏ chị đánh liều trả lời:
Con, Cúc đây? Thưa bác.
Trả lời xong, tim chị đánh lô tô. Vì không biết việc gì sẽ diễn ra kế tiếp. Chị hoang mang tột độ. Sao ông thủ dâm mà lại gọi tên chị? Trong kia ông bối rối, mặc lẹ cái quần ngủ, choàng nhanh cái áo ngủ, mở cửa:
– Có ai thấy con tới đây không? Khang đâu?
– Dạ chẳng ai thấy. Cả nhà đi vắng. Còn Khang sợ quá dông trốn tuốt về nhà ảnh rồi. ánh sợ bác mét với má ảnh.
– Tội nghiệp không. Bác có nói gì, hăm gì mà sợ. Chị đã vào hẳn phòng ông. Ông đóng cửa khóa lại nhìn chăm chăm ở chị. Ông đứng chết trân như bị trời trồng. Mặt ông hồng lên. Mắt ông dại khờ. Lúc bấy giờ chị đoán, người run nhất, sợ nhất không phải chị mà là ông, bởi sự hiện diện của chị trong phòng ông.
Im lặng hoàn toàn. Tiếng bà cô già đuổi chim ăn lúa phơi ngoài sân làm ông giật mình. Chị đứng ngắm dáng thiểu não sợ sệt của ông mà thương. Chị đã hoàn hồn. Chị đang đối diện với người chủ nhà thủ dâm gọi tên chị. Và, chợt thấy cái quần ông từ từ đội lên nhọn lểu ở phía trước. Nó giống cảnh chị thấy quần Vĩnh đội lên khi chị em mình chơi trò bác sĩ.
Sâm gặp em ở giữa rừng còn mở lời. Đằng này bác thì không. Câm như hến, nhưng mà ông đã nói thật nhiều vì chị hiểu hết cái nhìn của ông. Nếu là đứa con gái lớn lên chưa biết thú vui xác thịt chắc chị đã chẳng hiểu gì hết. Đằng này…
Rồi cũng nhưem nghĩ khi bị Sâm gặp ngoài rừng. Nghĩa là chị muốn hối lộ ông. Muốn “lấy xôi bịt miệng quan lớn”. Vì mười phút trôi qua, ông im lặng nhưng đã nói hết dục vọng của ông cộng với điều chị nghe thấy qua lỗ khóa. Chị mạnh dạn cởi một nút áo.
Bác đứng lùi lại một bước dựa vào cái bàn nước. Chị mở một nút nữa. Tay ông vịn nhanh lên cây móc áo bằng gỗ mun. Khi nút thứ ba được mở, toàn thân ông run lên như con chim bị nạn ngoài mưa. Chị làm chủ tình hình vì nút thứ tư đã mở ra, để toàn bộ hai vú tròn trĩnh trắng hồng lộ hắn. Chị thấy ông liếm môi nuốt nước miếng. Nút thứ năm, cũng là nút cuối cùng được cởi tung ra thì phần trên của chị đã chẳng còn gì che đậy, vì liền sau đó chị tuột áo khỏi thân người, ném lên giường ngủ của ông.
Chị cố tình đưa hai tay lên vuốt mái tóc thật lâu cho ông nhìn thấy lông nách của chị. Những gì Khang dạy chị em mình cách khêu gợi đàn ông, chị đem ra thi thố hết. Hai tay chị nâng nâng bộ ngực thật hấp dẫn bởi chị nhớ lúc nãy, khi thủ dâm ông có nói:
“Con đẹp lấm Cúc ơi! Bác thèm bộ lông lồn của con, thèm bộ vú của con. ” Nên chẳng những chị nâng nâng mà còn bóp nhè nhẹ. Hai ngón tay xe xe đầu vú Và ông ngồi sụp xuống, mắt không rời vú chị. Chị cho tay dần xuống vuốt vuốt cái eo, cái bụng, rồi một bàn tay thọc vào quần xoa lông lồn. Ông nuốt nước miếng liên tục. Chị không thể ngờ một ông quan quyền cao tước trọng và giàu có lại có thể eo xèo tội nghiệp đến như thế. Mắt ông nhướng hẳn lên, hai con ngươi sáng như đèn khi chị tuột lưng quần lần xuống, để lộ chòm lông lồn đày rậm đen thui Cái quần đen đã tự động tụt xuống mắt cá, hai chân chị rút ra. Chị hoàn toàn lỏa thể như bức tượng. Cũng nhờ cái dạn dĩ cả năm gần gủi với Khang với Vĩnh mà chị tỉnh bơ trong khi mặt bác nhăn nhó, đanh lại, hai môi mắp máy như muốn xin xỏ gì đó… mà không dám. Chị để một chân lên chiếc ghế, cố tình cho ông thấy toàn bộ lồn chị.
Dĩ nhiên với thế đứng như vậy, chị đã phơi cái miệng lồn toang hoác đỏ au ra. Một bàn tay chị vuốt ve lông lồn, vuốt ve hai cái háng. Thỉnh thoảng một ngón cho sâu vào cửa mình rồi lại rút ra ngay đưa lên miệng mút.
Khang dạy làm sao, chị thực hành giống hệt. Và ông bò lại, bò lại thật gần. Ông ngước cổ lên nhìn tận mặt lồn chị. Lần nữa chị đút ngón tay vô xa trong lồn, để đó hơi lâu, khi rút ra chị định đem lên miệng mút thì ông chụp lấy, mút ngon lành như ăn một cây kem. Thấy thế, chị ấn đầu ông vô, bắt ông bú:
– Bú ới. Cho phép bác đó. Làm cho hay nhen. Phải hay hơn Khang con mới chịu. Con thấy bác thủ dâm và gọi tên con. Nghe bác thèm chòm lông lồn của con, thì đó, tha hồ mà bú, mà liếm. Làm không hay con bỏ ra khỏi phòng bác lập tức. Bú nhanh đi.
Ông quỳ thẳng lên, hai tay ôm mông đít chị ghịt tới phía trước để giữ thế, rồi ông đưa cái lưỡi cứng ngắt khua động hột le của chị. Trời ơi, Lựu! Chị đứng kiểu đó làm hột le trồi ra, săn cứng nên lưỡi ông vào đánh lăng tăng làm người chị run bật lên. Chị nhắm mắt. Cổ ngửa lên. Hai tay ôm chiếc đầu hoa râm muối tiêu của bác. Lưỡi ông đánh bạo tàn cái hột le như thế thật lâu. Chị đã lắm mà không dám la vì sợ bên ngoài nghe thấy. Có lúc ông thọc lưỡi vào lồn chị. Chị chịu hết nổi. Chị nhìn xuống quần ông. Con cặc chỉa thẳng ra. Chị bảo:
– Bác cởi quần cho con xem cặc bác chút đi!
Ổng cởi áo trước, quần sau trong khi vẫn bú lồn chị một cách say sưa. Thánh thần ơi’ Lần đầu tiên chị tận mắt nhìn thấy con cặc của người lớn! Tưởng cặc của Khang là dữ dằn rồi, không ngờ cặc của bác quá cỡ Nó như lọn chả, hay khúc xúc xích. Cái đầu to gần bằng quả trứng gà. Chị nghĩ con cặc đó phải nặng ít nhất là một ký . Nó ngóc đầu lên, gật gật. Chị quỳ xuống cầm con cặc chần dần đó mà hôn đắm đuối Chị ngậm thử. Cái miệng chị có lẽ quá nhỏ, chị bú chỉ được nửa khúc, còn lại một khúc dài không thể vào hết trong miệng được. Chị đẩy ông lùi dần lại giường nằm bật ngửa ra. Hai chân ông thòng xuống đất. Chị nóng ruột, muốn thứ khúc gân to lớn đó xem nó có vào hết không. Chị quỳ qua người ông, cầm con cặc cứng như gỗ đó để ngay vào miệng lồn. Chị quẹt tới quẹt lui cho nước lồn ứa thêm ra giúp sức. Cuối cùng chị để thang ngay miệng lồn, ngồi nhấn mạnh xuống. Lựu ơi~ Nó vào em ơi! Mà lại vào de dàng. Lồn chị nóng rang. Chị nhấn nữa, cứ xuống dần, và trọn khúc xúc xích vào tận trong xa. Cứ thế chị đụ ông. Chị nhún, chị dộng.
Cũng như chị, ông sướng lắm mà chẳng dám la, sợ bên ngoài nghe. Ông chỉ cắn cứng hai hàm răng lại, rên rất nhỏ, mắt thì mở ra nhìn chị. Sướng quá đi Lựu ơi! Khang với Vĩnh bay vào cõi sa mù hết. Chị không còn nhớ ai nữa. Đụ cặc người lớn sướng gấp mấy lần mấy kép non nhà mình. Chị nghĩ ngày mai đụ lại Khang, chị có còn sướng ntla không? Cặc ông chủ nhà đã to lại dài. Chị bặm môi chịu đựag. Nếu ở tổ quỷ chị đã ia bể nhà rồi. Chị nhún dồn dập để xcm st(t chịu đựng của bác có lâu hẳn Kha ng không.
Vừa nhún chị vừa bóp đôi vú, cố tình kích thích cho ông mau ra. Mà Lựu ơi, ông trơ trơ như tảng băng. Rồi chị bắt ông lên đụ chị. Phải công nhận ông bản lĩnh thật. Cách ông nắc cũng nghệ thuật hơn Khang xa lắm. Chị co hai chân, ríu người lại, cố kềm để cùng ra với ông một lượt, nhưng chị đã thua. Toàn thân chị rung lên và nói thật nhỏ với bác:
– Bác ơi! Bác đụ hay quá bác ơi! Cặc bác to quá làm con chru hết nổi rồi bác ơi. Con muốn ra… con muốn ra…
Ông bợ hai bắp vế chị lên, rồi quỳ thẳng người nắc ầm ầm. Ông đánh tới tấp. Chị nhìn xuống. Cặc ông quá dài nên mỗi lần rút ra nắc vào, cái sướng đậm đà ngây ngất hơn khi Khang nắc. Ông vững vàng, tự tin, chăm chỉ trong cuộc chơi. Bỗng chị yêu ông quá. Lúc đó chị nghĩ là có lẽ từ đây chỉ có ông là xứng đáng làm người tình dài lâu của chị. Bởi tìm đâu ra một thân người to lớn, tuổi khoảng 45, con
cặc hấp dẫn đặc biệt, và nghệ thuật làm tình quả là siêu quần. Càng lúc nhịp nắc càng tăng nhanh. Sự khoái lạc thần tiên òa vỡ khắp châu thân, chị lắc lư cái đầu oằn oại, hai tay bóp mạnh cái gối. Chị muốn xé hay đập vỡ một vật gì cho thỏa cơn sướng. Ngước cổ há họng muốn gào lên mà không dám. Chị thót bụng lại, trân người cứng ngắt, tư tử cung, chị nghe nỗi sướng tột cùng vùng lên. Người chị rung chuyển và chị la nhỏ:
– Bác ơi! Con phải ra. Cho phép con ra trước một cái. Chịu hết nổi rồi. ối cha mẹ ơi. Con chết, con chết đó mình ơi. Em ra đó. Mình đụ hay quá mình ơi.ối nó ra nữa đó. Mình ơi, em yêu mình quá…
Bác sà xuống ôm chị, ấp chị, trong khi vẫn nắc êm ả, giúp cho cơn sướng chị kéo dài… cho đến khi chị mệt nhoài, ngoẻo đầu sang một bên, nằm thở. Chị đã gọi bác bằng mình, rồi xưng em. Sao vậy? Táo bạo quá không? Biết vậy mà hồn chị không cưỡng lại được. Lúc bấy giờ làm sao còn lý trí để nhận biết thế nào là đúng. Tất cả lùi hết, dồn hết vào sau, chỉ còn nhục cảm hoàn toàn làm chủ. Mình
không còn là mình nữa. Chị chưa bao giờ sướng đến như thế! Chị phải thú thật với em…

Tôi ngồi nghe chết lặng, hơi thở tôi dồn dập theo sự hấp dẫn của câu chuyện. Không biết Cúc cố biết tôi đang nứng không? Có thấy mặt tôi đỏ, mắt tôi dại khờ, và dưới kia lồn tôi ướt nhẹt. Tôi rướn người lên, thở ra một cái, và kẹp hai bắp vế lại với bàn tay để ngay mu lồn. Tôi không thể ngờ bác Ba oai nghi,
mà có thể trở thành môn đệ hiền từ của dục vọng. Nghe chị Cúc diễn tả, tôi thèm lắm, muốn tò mò… một ngày nào đó, thuận tiện, tôi phải xin bác cho hưởng Chị Cúc nói tiếp:
– Lựu biết không? Bác là người lịch lãm, hào hoa. Ông ấp chị như thế khoảng mười phút cho chị hoàn hồn, lại sức. Ông tưag tiu chị như đóa hoa. Cặc ông vẫn nằm sâu trong lồn chị. Nỗi khoái lạc vẫn còn nằm lại đâu đó ở chòm lông, ở khe lồn, ở quanh chiếc mu. Bác nắm sát xuống, nhìn ngắm, chiêm ngưỡng gương mặt chị. Tay ông vuốt những sợi tóc xỏa lệch lạc trên trán chị. Ông hôn rất nhẹ, nhẹ như tơ, trên môì, trên trán, mắt, má chị. Chị nhìn ông, hai tay chị bưag mặt ông để nhìn cho kỹ. Vì trước khi ông trở thành thần tượng bất diệt của chị, chị phải soát cho kỹ. Cái trán cao thông minh, cặp lông mày rậm đen. Đôi mắt sâu thăm thẳm, đặc biệt con ngươi to, đen như hai hạt nhãn. Cái mũi thẳng, hơi cao, cái miệng cười rộng với cặp môi dày và hàm ră ng trắng. Bộ ria ă n ticn nhất. lúc đó chị mới hiểu vì sao khi chị đứng một chân trên ghc cho ông liếm lồn, chị đã sướng vô cùng tận. Nó lâm râm như hàng ngàn con kiến đang bò. Nhìn xuống chị bắt gặp cái đầ u ông lắc qua lắc lại. Ông đang vận dụng hàm ria này để tấn công hột le.
Chị ôm nựng mặt bác, ngắm ông một lúc, xong íu ông xuống tặng ông một nụ hôn đầy ắp yêu thương. Chị chẳng còn biết ông là chủ nhà nữa. Biên giới bị xóa mờ. Nếu còn nghĩ tới cái biên giới đó, thì hải là lúc trước khi chị mở cúc áo đầu tiên. Đằng này, xem ông thủ dâm gọi tên chị, chị mờ hết, chỉ còn biết dấn thân bước tới tìm cảm giác lạ. Rồi cũng tính thử chơi cho biết kẻo mà. Không ngờ bác đã hoàn toàn chiến thắng, hoàn toàn thống lĩnh tâm hồn chị sau cái đụ đầu tiên.
Bác với chị ôm nhau nút lưỡi thật lâu. Nỗi yêu đương tràn ngập. Cơn dâm lại về. Chị bắt đầu sàng đôi mông để lại được sướng lần nữa. Bác bóp một vú chị rất nhẹ. Tay ông hoàn toàn nhẹ nhàng. Chỉ trừ con cặc là tàn bạo hết chỗ nói. Chị nghe nó nhúc nhích và cứng lắm trong âm đạo. Dùng mũi, ông hôn chị đắm đuối. Ông muốn hưởng hết cái đẹp của chị. Và hình như ông cũng muốn lấy điểm để chị
yêu ông hơn là yêu Khang. Và Lựu ơi! Phải thú thật, từtrước đến giờ, mình ngập chìm trong các cuộc chơi trên tổ quỷ chỉ là để thỏa mãn xác thịt. Nghĩa là hoàn toàn một cuộc vui lấy sướng, chứ không có tình yêu Xác thịt khác với tình yêu. Bây giờ chị chợt yêu ông, nên một cái gì rất nhỏ do ông làm, chị cũng thấy vĩ đại và thật sự khoái lạc. Ông nhắp rất nhẹ, rất êm đềm. Nước lồn của chị vẫn còn đó, ướt đẫm cu ông. Ông không thèm rút ra lau. Có thể ông chơi tiếp và khởi sự lại một trận làm tình dữ dội hơn, khiếp đảm hơn. Chị như con chuột nằm dưới nanh
vuốt của con mèo. Lúc nãy ông làm tình chưa trọn bởi còn thăm dò. Còn bây giờ, sau khi thấy chị hôn ông, nhìn ông đắm đuối, ông dồn hết quân lính, lực lượng, đánh ào ạt, tới tấp, hết kiểu này đến kiểu khác. Chị ra hai lần nữa. Cuối cùng chị phải níu ông lại, van lơn, xin cho chị ngừng nghỉ, vì lực lượng trong chị yếu rồi. Ba lần chính thức ra, còn rỉ rả nước lồn tuôn trong khi ông nắc thì chưa kể. Chị mệt quá sức.
chị ghì ông xuống, ôm cứng và nói:
– Thôi mình ơi! Em phục rồi! Không chê vào đâu được. Mình cứ yên trí em là của mình. Chưa ai làm em tuyệt vời như thế này bao giờ. Em ngất hết mấy lần rồi mình biết không? Mình là của riêng em nhen.
Bác gật đầu, cười hãnh diện. Chị tát yêu trên mặt bác một cái vì nụ cười ông:
– Cấm mình cười với ai như thế này nghe không? Từ nay mình là nhân tình của em. Em thực sự yêu mình rồi đó. Em muốn có một nơi chốn nào để mình tự do gặp nhau, và nhất là làm tình thoải mái, được la, được hét mà không sợ ai nghe…
– Được, dễ thôi! Bác sẽ lấy một căn trên lầu, cho tụi nó thiết trí một cái phòng thật đẹp, có máy lạnh, có nhạc và làm cửa nẻo thật kín. Bác cháu mình tha
hồ hẹn nhau.
Chị sướng quá. Những ngày tới chị được tự do đụ. Không còn sợ người lớn nào theo dõi. Đồng hồ phòng khách gõ sáu giờ. Chị mặc đồ, rón rén bước ra khỏi phòng, sau khi đã hôn ông một cái thật lâu, không quên hẹn trưa mai.
Tôi bần thần, tâm trí mệt lã vì theo dõi câu chuyện dâm khá dài của chị Cúc. Thấy vậy chị hỏi:
– Em làm sao vậy?
– Còn hỏi nữa. Chị kể làm em muốn chết luôn.
Em mệt như đã được bác đụ chính em chớ không phải chị. Nước em ra quá trời chị Cúc ơi! Chắc là sướng lắm?
– Không thể tả được Lựu à ? ủa, nghe em cũng được Sâm đụ. Bộ không sướng sao?
– Dạ có chớ, cũng nhiều cái lạ lắm. Nhưng bộ ria thì Sâm đâu có. Nghe chị diễ tả hồi hác lấy bộ ria quẹt cái hột le. Em tê tái hết người đó!
Hình như bắt được mạch của tôi, chị Cúc hỏi:
– Chị hỏi thật. Em muốn thử bác không?
Tôi lấy một viên sỏi ném xuống hồ sen, bẻn lẽn, cười mím chi mà không trả lời. Chị Cúc biết nên thân mật:
– Muốn thì chị dàn cảnh cho. Của chị cũng như của em mà. Chị em mình chia nhau hưởng cả năm nay không nhớ sao.
Tôi mắc cở quá vì bị chị nói ngay tim đen, nên tôi bắt qua chuyện khác:
– Cáiphòng bác nói đó bây giờ đã làm xong chưa?
– Xong rồi, đẹp lắm! Như động tiên? Ban đêm ổng đưa bà chủ nhà lên. Ban ngày bà ra phố buôn bán là hai bác cháu chị tha hồ. Nằm máy lạnh đụ không mệt em ơi!
Tôi lại sướng một mình, bặm môi ném một viên sỏi nữa xuống hồ. Chị Cúc nhìn thấy nên mở lời cho tôi:
– Mai đi. Phải rồi để tối nay chị nói trước. Mai khoảng mười giờ, em qua chị chơi. Chị sẽ dàn cảnh cho bác nói chuyện với em. Và sau đó…
Tôi nắm tay chị bóp, cám ơn. Và hứa với chị sẽ có ngày đền ơn chị bằng cách cho chị thử tài của Sâm trong tổ uyên ương. Nếu tôi đưọc bác Ba tiếp vào ngày mai và sau này Cúc được Sâm tiếp ở tổ uyên ương thì hai chị em tôi có cả thảy bốn người
đàn ông. Tha hồ mà thỏa mãn. Sâm, bác Ba, Vĩnh, và Khang. Nhắc đến Khang tôi chợt nhớ nên hỏi chị Cúc:
– Rồi sau buổi chiều huy hoàng đó của chị, Khang có trở lại không? .
– Có, đợi đến đêm, khuya lắm, Khang mò lại, rón rén tìm chị. Anh vẫn còn run, cầm tay chị hỏi:
– Ông chủ nhà có hài tội không? Có gì nguy hiểm không?
Chị cười. Cười cho anh an tâm và nói:
– Mọi sự không nhưanh với em nghĩa. Bác thương tụi mình và cảm thông tụi mình. Anh yên trí đi về tắm rửa, ăn uống và trở lại phòng em, ngủ với em. Em nói cái này hay lắm…
Khang mò vào phòng chị. Chị yên tâm hơn mọi lần vì người lớn bây giờ chỉ còn bà chủ nhà. Chứ bác thì đã thành người “nhỏ” rồi. Không biết em có giống chị không? Chứ chị thì hình như phút nào cũng đòi hỏi. Chị tưởng tượng là nếu được làm tình suốt ngày chắc chị cũng chịu. Nên tối đó, Khang với chị lại trần truồng, ôm nhau bú, đụ đã đời, mặc dù mới lúc chiều quầng nhau dữ dội với ông già.
Khang sững sốt khi nghe chị nói hết việc trong phòng của ông già chủ nhà. Nhưng chị giải thích: “Tại sao anh lại ngạc nhiên trorng khi anh với em đã đụ nhau hơn năm trời nay? Em chấp thuận bước vào phòng bác vì nghĩ rằng bác cũng là một đàn ông. Tại sao em phải đụ một đàn ông khác mà không được với bác hay anh? Làm tình là sự giao hợp của hai người khác giống. Giản dị chỉ có vậy. Cũng như
đói là phải ăn. Đâu cứ phảl cơm mới là thực phẩm? Hàng triệu triệu thức ăn khác trên quả đất. Thức nào làm ta no bụng mà vô hại cho cơ thể thì đó là thức ăn. Cho nên với em, anh với em giao hợp mà có sướng, có khoái lạc, thì mình là nhân tình của nhau. ” .

Khang suy nghĩ một lúc rồi giữa đêm tối anh bật lên một tràng cười dài, ôm chị hôn túi bụi. Hình như anh được chị kéo ra sự suy nghĩ hẹp hòi, cổ hủ. Có ai đói phải chờ cho có cơm mới chịu ăn, còn như rau, đậu, sắn, khoai v.v… đều là những loại bị cấm! ! ! Và nếu cơm không tới thì là chết đói? Tại sao quan trọng chuyện làm tình mà mọi thứ khác thì không? Bộ làm tình không phải là đòi hỏi của xác thịt à? Buồn ngủ quá nằm ngoài ruộng, trên cỏ rơm cũng ngủ được. Khát nước quá ăn đỡ miếng dưa thế cũng xong. Đói lã, có người đã ăn thịt người để được sống. Như thế thì được còn thèm xác thịt quá, ngủ với người lớn tuổi thì bảo là loạn, mặc dù chuyện làm tình đó chẳng có gì khác biệt với hàng tỷ cặp vợ chồng khác trên thế giới. Chị cho đó là sự cường điệu thái quá về một quan niệm lẽ ra không nên có trên cõi đời này.
Thôi, chị em mình chia tay. hẹn gặp em trưa mai lúc l0 giờ. Đừng quên nhé !
Chia tay với chị Cúc, tôi về nhà với cõi lòng mừng khấp khởi, nôn nao, mong cho mau tối mau sá ng để lO giờ sá ng mai được hưởng một của lạ khác. Cơm tối xong thì trăng lên. Cảnh vật ớ nhà quê có ánh trăng đẹp lạ lùng. Những con đom đóm bay ngoài vườn. Những tàu lá chuối đong đưa theo gió . Tiếng dế kêu là âm thanh độc nhất nên sự tĩnh mịch càng nổi bật. Tôi xách gàu ra giếng tấm.
Tôi có thói quen cởi truồng tắm tù” khi bắt đầu chơi trò bác sĩvới chịCúc, anh Khang và Vĩnh. Trước kia tôl thường tắm có mặc áo quần. Nhưng sau này, khi đã ái ân với Vĩnh, tôi bạo dạn không còn sợ gì nữa. Tôi tắm tự nhiên thoải mái. Và nữa chừng, tôi nghe có tiếng động ở bụi chuối gần đó. Tôi quay đầu lại chợt thấy một bóng người, thò nửa cái đầu ra nhìn tôi, rồi nấp ngay sau cây chuối.
Là Vinh? Không? Vì tôi biết anh giờ này qua bên Cầu Tre đánh cờ tướng với bọn mấy anh con cậu, khuya lắm mới về. Nhà chỉ còn chú thím Hạnh. Vậy thì ai đang lén xem tôi tắm? Tôi nghĩ (nghĩ thôi) chắc là Sâm. Nhưng liền sau đó tôi bát ngay sự nghi ngờ đó vì Sâm còn lạ gì thân người của tôi nữa. Nếu muốn chàng cứ đứng hẳn ra đó mà ngắm, mà nhìn chứ việc gì phải lén. Vậy người còn lại không ai khác hơn là ông chủ nhà của tôi tức chú Hạnh. Tôi liền nghĩ đến câu chuyện Cúc kể cho tôi nghe chiều nay về vụ ông bác Ba, chủ nhà của Cúc lén xem Khang và nàng làm tình.
Nhưng tôi thì đang tắm. Vì vậy tôi bình tĩnh cứ việc tắm, coi như chẳng có ai đang rình, nhìn lén. Tôi còn bước qua bên thành giếng đối diện, nghĩa là xoay hẳn thân người về bụi chuối cho “ai đó ” được nhìn rõ ràng hơn. Tôi cố tình khêu gợi. trong trí tôi thoang thoáng một ý nghĩ lạ lùng: Nếu ông chủ.tôi đang nhìn, thì tôi càng khoái . Tôi sẽ bắt chước Cúc làm cho chủ của tôi thằng một “người nhỏ “. Như
vậy tôi bớt đi thêm một người lớn trong nhà, để tôi đớ lo sợ hơn.
Tôi lấy xà phòng vờ đứng đó kỳ cọ thật lâu. Tôi lấy bọt xà phòng bôi trắng xóa khắp người, rồi đùa với cặp vú với bộ lông lồn. Tôi bắt chước Cúc để một châ n lên thà nh giếng, đứng chà ng hả ng ra, một tay tôi kỳ cọ thật lâu ở chỗ kín. Mắt tôi liếc bụi chuối. Bóng người đã lộ hẳn cái đầu ra nhìn tôi trân trối. Bây giờ thì sự nghi ngờ của tôi đã thành sự thật: Đó là ông chủ nhà của tôi. Tôi biết chắc như thế bởi vì nhờ nhìn cái đầu tóc của ông. Không hiểu ông có biết tôi đang vờ kỳ cọ mà mắt thì liếc ông không?
Chắc là không. Vì những tàu lá chuối bắt đầu rung rung theo động tác đứng xụt dương vật của ông. Nhờ những bụi môn sáng xanh sau lưng ông, nên tôi thấy thật rõ cái bóng đen của ông đang đứng đó làm chuyện hoa tình. Tay tôi thoa, nâng nhẹ hai quả vú. Tay kia vuốt lông, vờn quanh hạ bộ. Đương sự đằng kia mê mẫn xụt mạnh hơn, mạnh đến độ các tàu lá kêu xào xạc. Tôi hãnh diện kiêu kỳ, tiến hành tiếp tục những động tác khêu gợi. Tay tôi vuốt trơn tru theo bắp vế, xuống bắp chân, lên cổ, lên mặt. Một ngón rà hờ hững miệng lồn. Tôi diễn xuất nét mặt
đam mê. Nghĩa là cũng lấy những diễn xuất Khang dạy cho trong trò chơi bác sĩ để phô trương, biểu diễn.
Bóng đen ở bụi chuối say mê quá đã táo bạo đứng lộ hẳn nguyên hình. Tôi hãnh diện đã đánh trúng huyệt, đã khơi con lợn lòng của đương sự bùng dậy dữ dội. Cho gàu xuống giếng, tôi múc nước xối, tắm sạch hết xà phòng, xong lấy khăn lau thật khô, rồi cứ đứng đó, tà tà âm ư hát một bài nhạc tình. Tôi tỉnh bơ, làm như không có ai đang nhìn mình lỏa thể. Tôi dày dạn, chai đá, không mấc cở như hồi chưa biết chi. Xong lấy áo quần mặc vô, từ từ tôi vào nhà, coi như không có gì xảy ra.
Từ phòng, qua cứa sổ nhìn ra vườn, tôi thấy ông chủ tôi lửng thửng đi vào. Khi ông đến nhà ngang, nơi đèn sáng, tôi vờ bước ra rót nước uống. Tôi kiếm chuyện đi tới đi lui xem phản ứng của ông ra sao. Ông đứng chết trân ở gần cây cột.

Ông làm bộ cúi xuống quấn thuốc, không dám nhìn tôi. Dưới ánh đèn ông diễn xuất vụng về. Ông càng giả tỉnh bao nhiêu thì “tội trạng” nhìn lén phơi bày ra bấy nhiêu. Ông quấn điếu thuốc mà rớt xuống bàn hết hai lần. Miếng giấy quyến rách bung ra, ông thay miếng khác, cố làm ra vẻ bình tĩnh thì tay ông càng bối rối. Bối rối như đứa trẻ con. Tôi khoái chí, nạp thêm:
– Nước giếng nhà mình mát dễ sợ. Càng tắm càng thấy khoái. Tắm ban đêm mát
gấp mấy lầnban chiều. Hổng tin chú ra xối mấy gàu thử coi…
Ông bất chợt nhìn tôi. Trong thâm tâm ông cứ tưởng tôi đã biết ông nhìn lén và sẽ hài tội, sẽ mét thím Hạnh vân, vân…
Không ngờ tôi “thơ ngây” chả biết gì hết. Gương mặt ông bình tĩnh trở lại. Ông nhìn tôi mấy giây, rồi nói:
– Ủa? Con tắm rồi à? Hồi nào?
Ông lại “chọc tức” tôi, muốn “qua mặt” tôi, nên làm bộ hỏi thế. Nhưng tôi vẫn thấy ông tội nghiệp. Ông đang biến thành kẻ nhỏ. Nhỏ lắm, nhỏ đến phải sợ tôi Ghê gớm thật. Dục vọng có khả năng dìm nhân cách của con người xuống vũng sâu. Nghe ông hỏi vậy, tôi tỉnh bơ trả lời:
– Dạ con mới tắm xong. Mát quá thôi. Chú tắm đi…
Tôi nói chữ “Chú tắm đi” với dáng điệu hơi lơi lã và ánh mắt thật “đĩ”. Ông chới với nhìn tôi với cặp mắt hoang mang nhưcon vật nằm trong bẫy nhìn ra. Không thể nào hiểu tại sao tôi lại dục ông đi tắm đến hai lần. Và ông càng chới với hơn khi nghe tôi thả câu tiếp thật nhỏ giọng:
– Chú cởi hết áo quần tắm thử coi. Mát hết chê. Nhưng khi tắm chú đừng nhìn lại bụi chuối nhen!!!
Ông không giật mình nữa, mà hoàn toàn hiểu ý tôi Ông thừa biết tôi muốn nói gì. Đã biểu ông cởi truồng ra tắm, còn bảo đừng nhìn lại bụi chuối. Tôi nói xa xăm như thế, có khờ dại bao nhiêu, chú cũng thừa hiểu tôi muốn gì.
Ông đứng dậy, nhìn ra sân để biết chắc thím Hạnh vẫn còn ngồi đó ăn trầu nói chuyện với anh Sâm. Ba chân bốn cẳng, ông chạy ngay ra giếng, cởi tung đồ ra, cho gàu xuống giếng múc nước xối nhưđiên. Tôi rón rén lại bụi chuối, chỗ ông đứng lúc nãy, lén nhìn.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59

Ông to lớn, người cao, da đen sạm. Ông chà xà phòng, thỉnh thoảng liếc về hướng tôi. Rồi bỗng cặc ông gồng lên, chỉa ngang, như cố tình cho tôi thấy “bảo vật. Đã thế ông còn chà xà phòng cho đánh bọt lên, rồi nắm “thằng bé ” dọc tới dọc lui. Câu chuyện bác Ba ngủ với chị Cúc lại hiện lên rõ mồn một trong trí không tôi không sót chi tiết nào cả.
Chị đã bước trước tôi một bước dài táo bạo. Nghĩ ra cũng chẳng có gì táo bạo. Vì nếu bác Ba không thủ dâm và gọi tên chị, có lẽ chắng bao giờ Cúc dám gõ cửa. Cũng như tối nay, nếu chủ nhà của tôi không đứng làm “đương sự” ở bụi chuối, gan gì tôi dám lã lơi đ thỏa bảo ông đi tắm và đứng đây nhìn lén. Ông mơn trớn “thằng bé ” với vẻ tự kiêu. Cục gân của ông cũng cục mịch không khác của anh Sâm, nhưng không biết có lớn bằng của bác Ba như chịCúc diễn tả. Tôi bạo dạn đứng hẳn ra, không núp lén để nhìn cho thật rõ. Và, dưới ánh trăng, nhờ xà phòng bao phủ, cặc ông bóng lưỡng như con cá lóc vớt từ dưới ao lên.
Tôi sợ đứng đó lâu không tiện, bèn bạo gan bước lên bờ giếng, đến sát ông. Thình hnh nắm khúc gân của ông rồi nói nhanh:
– Tối nay con ngủ ngoài sân…
Rất ngắn, rồi tôi bỏ đi nhanh vào nhà. Ông đứng lại đó với bao cảm xúc lạ lùng chưa từng xảy ra trong đời ông. Thứ nhứt, tôi đã táo tợn cầm cặc ông. Thứ hai, tôi nói như hẹn “ngủ ngoài sân”. Ông sung sướng có hoang mang có. Nhưng tim thì đập khá mạnh vì sợ thím Hạnh. Ông hoàn toàn không biết gì lũ chúng tôi đã đụ nhau như glặc. Tôi vào nhà, nhìn ra sân, thím Hạnh tôi vẫn còn ngồi đó với Sâm. Mắt tôi có quáng gà không? Hay tôi dâm quá rồi nhìn ai cũng dâm như tôi? Tôi lén bò sát dọc hè, quanh phía sau, tiến gần sát cái chõng tre, chỗ thím ngồi. Trời ơi, một ống quần của bà vén sát lên tận háng. Tay Sâm luồn vào trong sờ lồn bà.
Tôi vái trời cho chú Hạnh tấm thêm lâu lâu chút nữa, đừng vào gấp đc tôi được xem màn cụp lạc. Tay Sâm cứ đụng mạnh ht’n. ‘l’hím Hạnh rên lên sung sướng, nhưng rất nhỏ.
Có như thếđó thật không? Tôi dụi mắt hai lần để nhìn. Thỉnh thoảng Sâm nhìn ngoái cổ lại sem có ai không, rồi lại tiếp tục sờ lồn thím. Tôi nói là sờ vì bàn tay anh trong đáy quần của bà, thì làm sao tôi biết được anh làm gì. Bỗng từ nhà trong, chú Hạnh nói vọng ra:
– Mẹ sắp nhỏ, khuya rồi, vô ngủ !

Thím nhột quá. Bà cứ oang oang che tội cho bà Tư Dơi mà trong lòng lo sợ không biết chú tôi có hay gì về chuyện của chính bà với anh Sâm hay không? Tôi nghĩ là chuyện bà với anh Sâm có lẽ xảy ra cũng khá lâu chứ không phải mới tối nay. Vì nhìn cử chỉ sờ lồn của Sâm và thái độ sung sướng của thím, tôi thấy họ tự nhiên. Tự nhiên đến độ bạo dạng, chứ không thể là lần đầu.
Chú Hạnh vừa nói: “Bộ hết chuyện hay sao mà đi ngủ với con nít. ” Tôi buồn cười quá mà chẳng dám cười thành tiếng. Sao ông nói câu đó mà vẻ mặt tỉnh như ruồi. Ông quên hết ông đang nhúng hai tay vào chàm. Ông quên hết việc ngoài bụi chuối, ngoàl giếng… Mới đây thôi chứ có lâu lắc gì. Tôi khám phá ra một sự thật chua chát nữa. Những điều người lớn la rầy, cấm đoán trẻ con thực ra là những
trái cấm họ đang ăn.
Nghe chú nói lý lẽ vững vàng như vậy, bà nói vuốt theo cho có chuyện mà nói:
– Ối mà thây kệ bả. Bả ngủ với con nít chớ bộ bả ngủ với ông già của Hai Kiên hay sao mà thằng chả ra miệng. Chuyện con nít ngủ với bà già, con gái ngủ với mấy cha già, nó cũng xảy ra hồi ông cố, ông tằng mình còn sống chớ bộ mới đây hay sao mà vẽ cho lớn chuyện.
Bây giờ thì chính chú Hạnh giật mình. Ông cũng ngẩn cổ lên nhìn bà, vờ hỏi. Hỏi như một trẻ con:
– Gì? Bà nói cái giống gì? Con gái nhỏ ngủ với mấy thằng già? Tôi chưa từng nghe mưa dưới đất lên à. Thèm quá thì đè vợ ra mà ngủ, hổng ấy đi kiếm mấy con mẹ chết chồng mà lẹo. Làm gì phải mò tụi con gái còn nhỏ xíu?
– Vậy chớ ông quên ông Huyện Ba năm ngoái có xử vụ Lê Hòành bên thôn Thượng, lỡ làm con nhỏ ở trọ có bầu à. Bữa xử Lê Hoành cả làng kéo đi xem.
Xem cho thấy mặt Lê Hoành, mặt con sen mang bầu. Rồi về đàm tiếu cả năm. Thiên hạ khen ông Huyện Ba đã hùng hồn, dõng dạc đã buộc tội Lê Hoành nào là “đồ súc sinh, quỷ râu xanh” nỡ nào lại ngủ với con nhỏ còn nhỏ xíu.
Tôi cho cái đó không đúng đó ông! Tại ông Ba ổng giàu có sung sướng. Muốn bao nhiêu vợ lẽ, vợ mọn mà không có. Nên cái món đó đâu có thiếu thốn. Đằng này Lê Hoành nghèo rớt mồng tơi. Gạo còn không đủ ăn. Nên ban đêm ban hôm mà. Chả có bậy bạ chút với con nhỏ ở trọ thì cũng chuyện bất đắc dĩ thôi. Ai muốn vậy. Rồi cũng vì nghèo, hổng tiền mua thuốc ngừa thai nên mới dính bầu. Mà tôi
cho vợ Lê Hoành đi tốcáo cái chuyện đó cũng là kỳ khôi. Lỡ vậy rồi, nó đẻ mình nuôi, có chết ai đâu. Kiện lên tới quan, bây giờ Lê Hoành ngồi tù. Con nhỏ vẫn đẻ. Chỉ lại mất chồng. Gia đình mang tai lì tiếng. Lợi ở đâu không thấy, toàn thấy hại không thôi.
Ủa? Có chuyện bác Ba chủ nhà của chị Cúc xử vụ chủ nhà lấy con gái trọ rồi bỏ tù thiên hạ à? Tôi lại buồn cười! Có phải tôi đang sống để chứng kiến nhiều chuyện động trời đây không? Bác Ba là quan huyện, cầm cân nẩy mực. Bất cứ cái gì của dân dính dáng tới pháp luật là bác ngồi xử. Không ngờ bác đã xử Lê Hoành mà bác cũng đã làm hệt Lê Hoành. Rồi ngoài giếng tối nay cũng có một Lê Hoành. Trong rẫy mía, ở khu rừng thưa, trên tổ quỷ, có ba bốn Lê Hoành nữa. Ai xử đây? Bác Ba đã đụ chị Cúc. Bác còn cho gia nhân thiết trí một cái phòng tuyệt đẹp, trang bị máy lạnh, cửa nẻo kín đáo để ngày ngày mang Cúc lên đụ ngất ngây mà chẳng ai biết. Ngày mai, tôi chớ ai, sẽ cùng bác đụ tơi bời trên đó. Ai xử đây?
Nghe thím Hạnh tôi bênh vực Lê Hoành và mắng vợ Lê Hoành không biết cư xử để làng xóm cười chê, chú Hạnh có vẻ vững dạ. Ông mừng khấp khởi vì nếu lỡ ông có mò tôi mà bị bà bắt được, chắc chẳng làm to chuyện. Nên chú tôi đồ thêm:
– Bà nói có lý. Làm vợ trong nhà là nội tướng. Người ta nói giàu vì bạn, sang vì vợ. Chồng mình có được thiên hạ kính nể, cũng do vợ mà có. Đúng. Bà nói chuyện hay. Lâu lắm, từ ngày lấy bà tới giờ mới nghe một câu có lý. Hay quá. Khen bà đó! Tôi đâu ngờ bà biết điều quá chớ!
Thím hĩnh mũi:
– Biết điều là cái chắc. Cho nên tôi nói ông nghe, hằng cha Hai Kiên cũng là loại mất nết. Biết thằng chả có trong sạch không, mà đem chuyện bà Tư Dơi ra đàm tiếu. Nói thiệt ông nghe chớ, đàn ông lớn tuổi mò con nít nhỏ nghe còn có lý. Chứ đàn bà tụi tui có thèm khát gì cái ngữ đó mà đi mò con nít, ngủ với con nít. .Nội thằng chồng không thôi, mỗi ngày hai ba cái, chịu muốn tắt thở rồi, nó ớn lên tới trán. Còn ham gì mà đi ngủ với con nít…
Một lần nữa, tôi lại buồn cười. Nếu tôi không nhìn tận mắt cảnh Sâm mò lồn thím ở ngoài sân, chắc tôi đã khâm phục câu nói vừa rồi của thím Hạnh yêu quý nhất đời! Bà nói thêm:
– Con nít thì nó bồ bịch với con nít. Trang lứa nó coi còn được. Mình già chát, ông coi, ôm con nít mà hun, mà hít, thiên hạ thấy được họ đào mã ông bà mình lên à!
Vừa lúc đó Sâm bước vào. Thím tát ngang. Sâm xửng lứng ngơ ngáo hỏi:
– Ủa, thím Hạnh với chú đang nói chuyện gì, thấy cháu tới nín ngang vậy? Cho cháu nghe với được không?

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59

Chú hồn nhiên. Hồn nhiên vì chẳng biết việc Sâm sờ lồn thím Hạnh, và nói:
– Thím mày đang nói chuyện bà Tư Dơi ngủ với thằng con nít.
Đến phiên Sâm giật mình. Rồi anh cũng giả tỉnh:
– Cái gì? Bà Tư Dơi ngủ với thằng con nít? Làm gì có chuyện lộn ngôn vậy nà?
Tôi liếc thấy thím Hạnh nhìn chỗ khác cười chúm chím. Sâm thao thao nói tiếp. Làm như chàng vô tội:
– Con nói thiệt. Thằng nhỏ ngủ với bà Tư Dơi, nó nghĩ sao mà có thể ôm một bà già mà chơi được? Chỉ có con chó, con heo, con bò nó không biết suy nghĩ mới ôm thứ già hơn nó mà nắc mà lẹo, chớ con người… Con chắc ai họ thù bà Tư Dơi quá, dựng chuyện để bôi xấu cho bỏ ghét thôi. Chú đừng tin…Ai làm chuyện bậy vậy.
“Chú đừng tin”. Sâm nói ráo hoảnh, và quả là một diễn viên tài ba. Bàn tay chàng lúc này nếu xòe ra cho mọi người ngửi chắc chắn phải thơm mùi lồn. Vậy chớ Sâm quên cái tổ uyên ương ở rừng thưa rồi à? Bàn tay chàng thọc vào háng thím Hạnh đã làm gì mà thím rên khe khẽ. Mới lắm, độ mưới phút thôi. Tôi nghe mà lợm giọng. Mạnh ai nấy lý luận để dành phần thắng, để tự biện hộ cho mình. Nhất là để người nghe tin mình là kẻ đạo đức, không còn rình rập theo dõi nữa. Thím Hạnh đưa tay lên xỉa thuốc. Chẩng lẽ bà đưa tay lên che miệng cười về chuyện anh Sâm mới đây sờ lồn bà, bây giờ đã miệng lưỡi lên giọng đạo đức Chú Hạnh vừa uống trà vửa nói trầm trầm:
– Thằng Hai Kiên nó nói bà Tư Dơi bả lấy thằng con nít mà không kín đáo. Lộ liễu lắm. Bả lập cái quán bán hủ tiếu ở bến đò, rồi sống với nó như vợ chồng. Hồi đầu hổng ai nghĩ rằng có chuyện động trời đó. Nhưng lâu dần, nếu có khách nào tới ngồi nhậu, thấy con mẹ đó còn ngon lành quá, bèn thả mấy câu nhả nhớn. Vậy là thằng nhỏ ghen ra mặt. Một đồn hai tiếng xấu lan dần. Khách bộ hiền xuống đò hể qua quán con mẻ là cũng chỏ miệng vô chửi một câu. Bả chạy theo chửi lại. Riết rồi bây giờ bả dẹp quán, dẫn thằng nhỏ đó vô tuốt trong núi, cất nhà, trồng trọt, sống qua ngày.
Sâm cương trực, hung hăng:
– Nói thiệt với chú, gặp thằng đó là con móc họng nó liền.
Thím Hạnh lại cười. Lần này bà không che được, bị chú Hạnh bắt gặp nên bà làm bộ mắng phụ:
– Phải đó, thứ đồ con nít vậy trời không đánh thì nó cũng chết đạn chết bom.
Sâm quay mặt chỗ khác cười chúm chím. Đã khuya mà màn kịch cứ dằn co chưa chấm dứt. Tôi lấy mền gối ra chõng tre ngoài sân nằm. Tôi quyết dò xem đêm nay “Lê Hoành” của nhà này có mò tới tôi không. Nhìn trăng sáng vằng vặt trên mọi vật. Nhìn khu vườn im ngủ trong gió mát. Tôi thấy cuộc đời này mất tự nhiên. Tôi nghĩ tại vì con người đặt ra cái luật (chứ chẳng phải do Trời Phật) cho nên ai mắc vào luật đó thì bị tội. Còn muôn vật khác sống bình thường, sống hồn nhiên như quả đất quay, mặt trời sáng, gió mát vân, vân… đâu có gì phải thắc mắc, đau khổ. Có ai nghĩ những con chim đang ngủngoài các cành cây kia đang đau khổ?

Giấc ngủ đến với tôi lúc nào không biết. Đầu hôm thì gió mát. Nửa đêm có hơi sương xuống, trời rỉ rả lạnh. Tôi kéo chăn đắp kín. Giấc ngủ ngon lành, không mộng mơ, không nghĩ ngợi. Lúc trăng xế bóng, ánh sáng không còn vằng vặt như đầu hôm, tôi nghe có bàn tay nắm chân tôi. Hé mắt nhìn. Đúng là “Lê Hoành ngoài giếng. ” Tôi hỏi nhỏ:
– Chú đó hả?
Ông đưa tay lên xuỵt, bảo đừng nói, rồi xề vào ngồi gần tôi. Tôi xích nằm lấn vào trong một tý cho ông có chỗ ngồi thoải mái. Cử chỉ đó của tôi làm ông yên tâm. Cử chỉ đó thay cho tờ “hợp đồng cộng tác .” Ông cầm tay tôi lên hôn rồi nắn nắn, xong ông để xuống giữa hai bắp đùi của ông. Tôi nghe cục gân ông vùng lên nhè nhẹ. Tôi cầm nó, cũng nấn nắn. Nó nở ra thật nhanh, trong khi ông sà xuống tìm môi tôi.
Trăng khuất sau nhiều lùm cây ở cuối vườn, nhưng ánh sáng yếu ớt vẫn còn cho tôi nhận rõ khuôn mặt chú Hạnh say đắm mê man. Đúng là Lê Hoành của tôi đây? Tay kia, tôi níu tóc ông xuống, đưa lưỡi ông qua cho ông ngập chìm trong chiếc hôn nồng cháy. Khi tay tôi mạnh dạng xọc vào lưng quần ông để cầm trọn con cặc, thì nó dựng thẳng đứng, và dù không thấy, tôi vẫn biết là nó to lắm và dài lắm. Tôi hỏi thật nhỏ:
– Chú đã rình xem con tắm nhự vậy bao lâu rồi?
– Lâu lắm rồi. Cả năm và hằng đêm! Những bữa không trăng chú vẫn đứng đó, ở bụi chuối, tưởng tượng, để sướng một mình.
– Chú không sợ thím biết à?
– Sợ chứ, nhưng sự cám dỗ ngoài giếng vẫn thắng, nên chú liều.
– Những lúc chú nhìn con như thế, thím ở đâu?
– Chú không để ý. Nhưng thường thường thì bả hay ngồi ngoài sân.
– Với ai. Chú biết không?
– Chắc là một mình. Mà bả có ngồi với ai thì cũng đâu có ăn nhằm gì. Điều chú muốn là mong con tắm thật lâu cho chú ngắm.
Tôi định nói việc bà kéo cái ống quần lên tận háng tối nay, mà nghĩ lại chỉ làm ông buồn (nếu ông có buồn), nên thôi. Tôi kéo con cặc ông ra khỏi quần đùi bắt ông nằm xuống cho tôi xem nó bao to. Ông nằm ngữa ra. Hơi nóng nơi “thằng nhỏ” chuyền qua tay tôi, ấm áp quá. Quả là nó to và dài thật. Dùng mũi, tôi hôn nó, trong khi tuột hết quần ông ra. Tôi cũng tự kéo mấy cái nút áo cho bộ vú nhô ra. Lấy hai vú, tôi kẹp cặc ông nằm giữa, rồi cho nó tha hồ thụt lên thụt xuống. Ông hơi rên thật khẽ:
– Lựu ơi! Chú đâu tưởng tượng nỗi được con cho chú sướng như vậy. Kiểu này lạ quá Lựu ơi! Sao gái mới lớn lên mà con sành quá vậy? Ôi, chết chú con ơi Làm lâu lâu cho chú sướng nhen.
Tôi suýt bật cười thành tiếng khi nghe ông bảo tôi là gái mới lớn lên. Ông hoàn toàn chẳng biết con gái này đã là thiếu nữ có thể hạ bất cứ đàn ông nào dâm nhất. Tôi cầm cặc ông ngắm một lúc. Hai bàn tay tôi nối nhau mà không bao nổi chiều dài của khúc gân nóng hổi. Tôi ngậm. Như Cúc đã than: “Cái miệng chị đã hình như quá bé so với cái đầu cặc của ông chủ chị. “Đầu cu này cũng vậy. Tôi quá bé so với nó. Nhưng đã vào cuộc, tôi quyết ăn thua đủ. Tôi cứ ngậm và bú như đã từng bú Vĩnh và Sâm. Chú Hạnh sải tay lên đầu chỏng, cầm thanh giường, rồi đầu lắc lư, cắn răng chịu đựng. Ông không dám la. Tôi làm tới. Lưỡi tôi rà cái vành nắp nhạo. Thỉnh thoảng ngoạm hết vào rồi nhả ra. Tôi chà con cặc ướt nhẹt lên mặt tôi, lên trán tôi, lên cổ tôi. Rồi tôi lại bú, bú thật mạnh, tay thì xụt, tôi làm tới tấp cho đã cơn dâm vì mê con cặc lớn quá. Và vì quá thèm, muốn đụ ngay, tôi tuột quần ngồi lên ông. Canh cho đầu cặc nằm ngay miệng lồn, tôi ấn xuống.
Nó chật quá, tôi nhắm mắt, chờ đón cơn sướng tràn tới. Nó vô, vô nữa. Trời ơi, nếu không phải ngoài vườn tôi la chấc bể nhà. Không thể nào tả hết nổi thống khoái khi ấn con cặc bự vào lồn mình. Tôi không thể tưởng tượng được nó vào. Cuối cùng mông đít tôi sát xuống chùm lông dái của ông.
Tôi không động cừ như đã từng làm với Vĩnh và Sâm. Để nguyên vị trí sát mí như thế, tôi nằm sát xuống, kéo chăn đắp cho ấm hai chú cháu. Tôi hôn
môi ông, và tôi “xay lúa “. Nghĩa là lông lồn của tôi và lông dái của ông cọ xát nghe sào sạo.
Vài giọt sương rơi đâu đó ở bụi bạc hà nghe lộp độp Cảnh vật tỉnh mịch, im vắng. Tôi nghe rõ lắm tiếng lông lồn và lông dái va chạm cọ xát. Con cặc to của chú nằm ứ ự, choán hết âm đạo. Dù nước lồn tôi có ứa ra, tôi vẫn nghe nó chật chội từng ly từ miệng lồn đến trong xa kia. Nhắm mắt, hôn môi, tôi thoải mái, từ tốn tận hưởng lần đầu một con cặc lạ và một kiểu đụ lạ. Hai tay chú bấu chặt bả vai tôi. Hai ống quyển của ông quằn nặng trì bắp vế tôi. Ước gì trời đừng sáng nữa. Mặt trời cứ ngủ yên. Đồng hồ thêm cho bốn tiếng. Hăm sáu giờ hôm nay. Đừng có bình minh nữa… Đêm tối kéo dài đi!!!

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59

Chú diễn tả nỗi khoái lạc bằng những ngón tay bấu mạnh da thịt tôi. Có lẽ ông cũng chưa được đụ kiểu lạ như thế bao giờ, nhất là giữa đất trời sáng mờ ánh trăng, gió thổi, sương bao trùm vạn vật. Hơi lạnh ôm chúng tôi. Tôi ấm trong chăn và ấm trên bụng chú. Thỉnh thoảng tôi nhỏm đít lên, ấn xuống rồi lại tiếp tục xay lúa.
Một lúc thật lâu, lâu lắm có trên nửa tiếng, tôi mới dộng cừ. Rời môi ông, tôi ngồi thẳng lên, chống hai tay nơi ngực ông, tôi đụ tàn khốc. Tôi quyết làm cho ông cùng ra với tôi. Độ nửa tiếng, tôi thấy ông nhốm mình lên nói thật nhỏ:
– Ra với chú đi Lựu. Sướng quá rồi, nhịn hết nổi!!!
Tôi “dạ “, xong tăng tốc độ. Cái chăn rớt xuống tự lúc nào, mà tôi không nghe lạnh. Nhiệt độ người tôi tăng theo với những động tác dữ dội của tôi. Và tuyệt cùng hoan lạc đã đến. Tôi sà thấp xuống thì thào:
– Ra đi chú. Mau, một lượt mớl sướng. ối, cám ơn chú nhiều lắm đêm nay. Ra nhiều và thật nhiều cho con đi! ! !
Tôi rung chuyển như trởi sắp làm cơn mưa. Bên dưới, chú tới tấp hẩy lên, hẩy lên. Cái chỏng tre kêu ọp ẹp Trời đất mờ hết. Tôi không thấy gì nữa. Những
tia khí ông bắn ra mạnh quá. Nó ria từng giọt vào đáy lồn tôi nghe quá rõ. Êm đần, sau phút tuyệt vời sung sướng. Chú ôm tôi cứng ngắt. Tôi càng ấm áp hơn. Sao nhân loại không tự nhiên hưởng lạc như tôi phút này? Sao phải lập biên giới cao vút dày cộm cấm ngăn? Tôi đã sướng biết bao lần? Đã sao đâu?
Tôi cứ nằm như thế. Chú cũng bằng lòng như thế. Vì tay ông vẫn bấu mạnh vai tôi như sam. Tôi nói:
– Mỗi đêm mình ra đây đụ nhau được không chú?
Ông níu tôi xuống, thật nhỏ bên tai tôi:
– Còn gì hơn nữa con?
Tôi chợt nhớ đến chuyện Lê Hoành bị bác Huyện Ba bỏ tù chung thân vì tội ngủ với con nít nhỏ, nên hỏi chú:
– Sao bác Ba xử ông Lê Hoành bản án nặng quá vậy chú? Người dưng ngủ với nhau chứ đâu phải hiếp dâm mà lãnh án nặng quá vậy. Vì con nghĩ, phải có sự thỏa thuận của hai bên. Ngủ mà đến có thai thì người con gái ít nhất cũng đã ưng thuận vài lần. Trước tiên vì thèm ân ái xác thịt như chú với con đêm nay, Sau nữa, thèm quá không dám lang chạ với người ngoài sợ dư luận, cô gái bỗng hiến thân. Việc đó con thấy quá tầm thường. Làm gì pháp luật quá nghiêm khắc đến vậy?
Chú tôi hơi mĩm cười rồi nói: .
– Không phải vì làm con nhỏ ở trọ có chửa mà Lê Hoành bị án chung thân đâu. Nói riêng con nghe và phải giữ bí mật nếu không bị cắt lưỡi à nhen.
Tôi sững sốt. Lại có chuyện bí mật? Tôi dục quá, chú nói:
– Lê Hoành là cai lính tại huyện đường của bác Ba. Cai Hoành có con cặc dị kỳ nhất trong thiên hạ. To, dài mà nó lại cong ở cái đầu. Trên lưng cặc có hai sợi gân lớn chạy ngoằn ngoèo. Đàn bà đã ,một lần ân ái với Cai Hoành là phải bỏ chồng theo y. Biết bao gia đình của lính trong huyện đường bác Ba tan nát. Con rơi của cai Hoành có cả trăm. Tiếng tăm nó lừng lẫy. Một hôm, có người mật báo cho bác Ba là cai Hoành đang ngủ với bác gái trong hậu liêu Bỏ xử án, bác Ba chạy vào, bắt quả tang bác gái và Cai Hoành đang trần truồng đụ trên giường. Bác Ba đã nổi xung thiên tính đem Cai Hoành ra chém đầu. Nhưng bác gái khóc lóc xin tội cho y. Vì sợ vợ bác con giảm án xuống còn khổ sai chung thân. Vừa lúc đó, vợ Hoành đến thưa tội của Hoành đã làm con nhỏ mang bầu… Đáng ra vợ Hoành có
thể nhịn, dằn cơn nóng giận, đừng thưa chồng. Nhưng vì quá ghen Cai Hoành đã san sẻ tình yêu với hơn vài chục con đàn bà khác. Đó, tự sự nó là như vậy.
Tôi chỉ thở ra. Bản án của Lê Hoành có liên can đến vợ bác Ba? Thì ra thế! Cái cân pháp lý của bác Ba đã lệch sang một bên vì bác đã không dằn được nỗi hờn riêng. Chú Hạnh lại nói thêm:
– Tiếng là bị khổ sai chung thân, nhưng Cai Hoành sống sung sướng như ông hoàng., Ăn uống đầy đủ và “chăn gối” cũng đầy đủ luôn. ở tù như vậy, chú cũng ham được như Cai Hoành.
Tôi hỏi ngay:
– Chăn gối? Chắc lại với bác Ba gái?
Chú ôm tôi hôn, khen tôi thông minh, đoán giỏi. Rồi ông biểu tôi nằm xuống. Ông bú tôi đến cả nửa giờ, xong leo lên đụ cái nữa. Lúc gà gáy, ông nắc thật gấp vì sợ trời sáng, rồi ra trong tôi đầy như nước lụt Từ giã nhau, không quên hẹn đêm mai. Tôi đắp chăn, mặc quần ngủ tiếp mãi tới sáng bét, khi nắng chói chan rọi trên người tôi mới thức dậy, đi tắm, ăn mấy chén cơm, sửa soạn qua “hầư’ bác Ba. Cái ý tưởng bác Ba gái lén ngủ với Cai Hoành cứ lẩn quẩn ở đầu óc tôi. Cả bản án chung thân của y nữa.
Chị Cúc đón tôi ở hàng dậu bông bụt, tươi cười:
– Chị nói vứi bác rồi, cưag. ổng mừng lấm. Ổng thú thật cũng thèm thân người em như thèm thân người chị. Ông cũng lén xem em và Khang đụ cả năm nay. Nè, lát nữa chị nấp ở một góc trong phòng xem em đụ. Làm cho hay nhen. Bác Huyện giàu lắm. Ổng không quên ơn em đâu. Em chờ chị một chút chị chạy lên trước.
Mười phút sau tôi qua nhà Cúc. Nhìn trước nhln sau không có ai, tôi bước lên cầu thang xi măng, cầu thang quen thuộc tôi bước lên mỗi lần để chơi trò bác sĩ.
Đến căn cuối cùng, nơi cánh cửa hé mở. Tôi rụt rè mở. Hơi lạnh trongphòng toát ra, ánh sánghuyền ảo mờ mờ làm tôi không nhận rõ các đồ vật trưng bày. Cho đến khi đóng kín cánh cửa dày, khóa lại. mắt tôi không còn choáng váng bởi ánh sáng ngoài trời nữa, tôi mới thấy bàn tủ giường ghế ở đây là loại thượng hạng.
Tiếng nhạc nhè nhẹ. Không khí dâm dật tỏa lãng đãng quanh phòng. Bác Ba mặc bộ lụa trắng ngồi ớ chiếc ghế bành bên cạnh cái bàn cẩm xà cừ, nhìn tôi rồi đứng dậy:
Lựu ăn uống gì chưa con?
– Thưa bác rồi. Cám ơn bác.
Ông quan huyện này đây đã xử oan uổng một cai lính vì tên này có liên hệ tình dục với vợ ông. Tôi nhìn bác. Thực ra tôi nhìn để tìm thấy ông có gì khác thường với thiên hạ không, mà lại được thiên hạ kính nể, trọng vọng. Nhưng bác tưởng tôi si mê bác, nên bác có vẻ hợm mình.
Đúng ra, đêm qua chú Hạnh đừng kể bản án Lê Hoành, có lẽ điều bác nghĩ tôi đang si mê bác là đúng. Vì bác rất đẹp trai (hay đẹp lão cũng thế). To lớn, tóc muối tiêu, và đẹp nhất, duyên dáng nhất, phải nói là hàm ria.

Nụ cười bác đẹp nhờ hàm ria. Nhìn bác cười tôi nhột nhạt cái gì đó nói không ra được. Bác đến nắm hai tay tôi kéo sát vào người ông. Tôi đứng chỉ ngang ngực ông. Ông nhìn xuống, bưng mặt tôi ngắm, rồi hỏi:
– Con mười tám hả?
– Dạ, con mười tám.
– Bác đã nhìn lén thân thể con khi con mới mười bảy. Bác xin lỗi con nhen. Xin con đừng khi bác. Nhìn lén kẻ khác trần truồng là đam mê cố hữu của bác. Biết là tật xấu, mà chẳng bỏ được. Mỗi lần được nhìn lén như thế, bác hạnh phúc và vui sướng kỳ lạ. Dù làm quan, từng xừ những vụ nhìn lén của thiên hạ, mà rồi bác vẫn ghiền, bỏ không được.
Nhìn lén? Sao giống chú Hạnh ngoài giếng quá vậy? Giống Sâm ngoài ruộng mía và bây giờ giống Cúc đang đứng đâu đó trong phòng. Chính tôi nữa. Đêm qua chớ đâu. Nhìn Sâm cho tay sờ lồn thím Hạnh. Vậy thì đâu phải mình bác Ba có thói xấu (!) đó Nên tôi từ tốn trả lời:
– Thưa bác, nhìn lén là cái thú của mọi người. Con cũng có cái thú đó. Bác chẳng việc gì áy náy. Hãy xem cơn như một nhân tình. Cho phép con xem bác như một nhân tình. Vì thú thật nghe Cúc khen tài nghệ của bác và kể cảnh làm tình lần đầu với bác, con đắm đuối gần chết, mong được bác ấp vào lòng.. và cũng hết lòng với con như đã với Cúc.
Tôi mở hết mọi cánh cừa cho bác vào thoải mái.Truởc mặt bác không còn chướng ngại khó khăn hay rào đón khách sáo nữa. Nên bác cúi xuống, nâng mặt tôi lên lần nữa, xin hôn. Tôi quả là đứa con gái dâm đãng. Suốt ngày hôm qua, buổi trưa ngoài rẫy mía, buổi chiều ở tổ uyên ương, khuya đến trên chõng tre. Liên tục những trận làm tình chí tử miệt mài, tôi vẫn chưa thỏa. Vì trời ơi! Bác Ba đang làm tôi đê mê với nụ hôn dài da diết. Vừa hôn, tôi vừa được ngắm cái đẹp lão của bác vừa hãnh diện đã chiếm được một quan huyện mà mọi người nghe tới phải
ải đái trong quần.
Tôi phải nhón lên cho vừa tầm với bác. Bác quấn chặt tôi sau lưag.Tay bác thoa bóp mông đít tôi, nhấn tôi vào sát hạ bộ bác. Tôi thả, tôi buông hết. Cho bác tự do muốn làm đến đâu, tôi theo tới đó. Bác tự tay cởi nút áo tôi, thoa thật nhẹ hai vú. Lúc chiếc áo ra khỏi người, tôi cảm thấy mát lạnh ở phần trên. Tiếng máy lạnh vi vu êm đềm. Bác ngồi xuống ghế bành, kéo tôi sát lại hôn miên man đôi vú của tôi. Thọc một bàn tay vào lưag quần tôi, bác xoa cũng rất nhẹ chòm lông lồn. Tư cách từ tốn lịch sự, nó khác hẳn của Sâm, của chú Hạnh. Có lẽ ông có học.
Tôi hơl dạng chân ra một chút để bác, nếu muốn, có thể “tham quan” miệng lồn tôi dễ hơn.
Nhưng bác chỉ xoa xoa chòm lông. Tay ông xoa lồn, miệng ông bú vú. Ông làm thật êm đềm, si mê, chỉ xoa lông mà chẳng đoái hoài gì đến phần ướt nhẹt ớ cửa mình. Làm như thế lâu lắm, ông chỉ sờ soạn nhẹ nhàng mà tôi thì bồn chồn chờ những đợt tấn công vũ bão, vì ông kích thích tôi quá. Tôi muốn ông hãy tuột hẳn quần tôi xuống. Tôi muốn được nhìn cặc ông. Tôi muốn ông cho tôi nắm con cặc mà Cúc đã hết lời khen ngợi. Tôi muốn đủ thứ, ngay tức khắc. Nhưng ông cứ tà tà đam mê với vú, với lông lồn tôi.
Mà lông tôi có dài, có rậm như của Cúc đâu. Nó ngắn và lưa thưa. Có lẽ ông đang mơn trớn với đám rau non, với hai quả đào vừa hườm hườm. Đó là lý do ông hỏi tôi: “Năm nay con 18?”. Tôi phát vài cử chỉ gián tiếp đòi hỏi ông phải tiến những “bước nhảy vọt, để “hoàn thành sự nghiệp” giao hoan, như tôi rên:
– Bác Ba ơi? Bác làm hai vú con săn cứng rồi bác thấy không? Đã lắm! Bác cắn nó đi chớ sao cứ hôn với bú nhẹ quá vậy? Bác chà cửa mình con đi. Nước ra ướt nhẹt ở dưới rồi. Mau đi bác… nứng quá đi!!!
Rồi tôi hẩy hẩy cái đít tới, nóng nảy đòi hỏi mà bác cứ làm như không nghe thấy, phớt lờ, để chỉ đấm đuối hôn vú xoa lông. Xong, miệng thì bú vú tôi, tay bác tưột cái quần, cởi luôn áo lụa. Trời ơi! Bộ dương vật của bác quả là đồ sộ. Chị Cúc nói
không sai. Nó thừ lừ, săn cứng, bóng lưỡng, chổng thẳng lên nhìn tôi. Tay tôi cầm nhẹ cái đầu nó. Bắt chước bác, tôi cũng mơn trớn êm đềm, cũng xoa chòm lông, vuốt ve chiều dài thân cặc. Tôi thấy mặt bác khoái lạc. à, thì ra thế! Bác thích êm đềm. Khác với Vĩnh, Sâm thích ồ ạt, dồn dập. Có lẽ kinh nghiệm nhiều năm trong ân ái, bác chọn một kiểu hưởng lạc đặc biệt để làm thú vui riêng chăng?
Tiếp tục vuốt ve, tôi quỳ xuống, dùng mũi hôn khúc gân nóng ấm, hôn hai hòn dái, hôn chòm lông dày kịt của bác. Bác nhưđược đánh trúng yếu điểm, được đáp ứng cái sở thích khác đờỉ, rồi ngồi đó, ngữa mặt ra la:
– Lựu ơi! Cứ vậy làm cho bác. Không cần phải bú nhanh đâu. Bác sẽ có phần thưởng xứng đáng cho con. Bác tưởng con không biết gì, chỉ biết đụ thôi. Không ngở… con… rành quá con ơi! Sáng cuối tuần nào cũng qua đây nghe con? Bác không còn đụ bác gái bao nhiêu nữa từ hôm đụ Cúc, rồi bây giờ đụ con. Bác mê quá con ơi! Bác để cho con mẹ đó muốn ngoại tình với ai đó tùy ý l Bác đã có Cúc với con. Loan ơit Loan đụ thằng Hoành đi, anh không cần nữa.
Tôi tiếp tục mơn trớn cặc ông, giả vờ như không nghe thấy những gì về bác gái: “Loan đụ thằng Hoành đi! ” Như vậy thì câu chuyện chú Hạnh kể đã đúng sự thật. Càng ngày tôi càng thấy nhu cầu xác thịt khiến người ta loạn dã man. Bà tri huyện giàu có quyền quý, danh vọng mà cũng ngoại tình với cai lính chỉ vì nó có con cặc khác thường. Dùng lưỡi, cũng thật nhẹ, tôi lướt chậm ở quy đầu. Tôi ngậm. Ngậm thôi chứ không bú, lưỡi tôi đánh vòng vòng quy đầu. Mười ngón tay dài của tôi gãi nhẹ hai hòn dái, chòm lông. Bác la thật to, la như bò rống:
– Trời ơi là trời. Chưa ai làm cho tôi sướng như vầy! Hay không thể tả được. Loan ơi! Anh sẽ bỏ Loan để ở với Lựu luôn. Anh không thèm làm quan nữa. tới đâu thì tới. ối Lựu ơi! Sao Lựu biết bác mê cái cách này mà làm đúng ý quá vậy. Con thông minh quá ! ! !
Ở trường, cô giáo cũng khen tôi như vậy về sự học. ở phòng the này, bác Ba khen nữa! Không biết tôi có thông minh không, nhưng Khang dạy một, tôi biết mười. Rồi đã có lúc trên tổ quỷ, khi chơi trò bác sĩ tôi đã sáng tạo những kiểu lạ lùng, dạy lại cho cả ba người kia. Những đêm tôi lén qua nhà Khang, ngủ với anh Khang, tôi đã sở trường làm Khang chết mê chết mệt đến độ anh không còn thiết tha với trò bác sĩ nữa, chỉ hẹn riêng với tôi để đụ riêng tôi, có khi suốt một buổi chiều.
Đến khi tôi bắt đầu bú, thì bác, hai tay nắm chặt thành ghế, mặt nhăn nhó thảm thiết. Miệng thở ào ào Đầu lắc lư Tôi đã tặng bác tất cả kỹ thuật tân kỳ chỉ vì mê con cặc bác to quá cỡ. Tôi “chuốt viết chì” cả nửa tiếng, bác chịu không nổi, bèn bếtôi lên nằm trên bàn cẩn xà cừ, cởi quần tôi ra, vẫn ngồi ở ghế bành hôn lồn tôi như hôn mặt một giai nhân. Hai chân tôi thòng xuống, bác ấp cái mặt đẹp trai trên lồn tôi khá lâu, hai tay bóp vú.
Rồi bác banh hai mép lồn tôi để nhìn và chiêm ngưỡng. Tôi thấy là hình như bác quý cái trẻ trung của tôi hơn là thèm đụ. Bác dí nguyên cái mũi vào cừa mình tôi khá lâu để hít, hít thật mạnh hơi hám lồn tôi. Tôi nóng dữ dội ở da thịt dưới đó, nên ấn mạnh đầu bác, nẩy lồn lên. Bác biết tôi đòi gì, nên hàm ria bác bắt đầu dũa hột le tôi. Tôi la thất thanh. Tôi ngắt mạnh hai vành tai bác. Chết tôi rồi. Chị
Cúc ơi chị nói đúng quá. Hàng triệu con kiến đang hò quanh hột le em. Nhột, đã ngứa, kích thích. Đủ thứ. Mà có phải ria bác chỉ hoạt động ở đó thôi sao. Bác nghiêng đầu, dũa hai mép lồn của tôi nữa.
Tôi nghĩ, chỉ thế này thôi, không cần bú, không cần đụ, tôi cũng có thể ra một cách dễ dàng. Bác lại dùng tay banh cửa mình ra, cho hàm ria làm việc trong xa đó. Thánh thần ơi, da non làm sao chịu nổi với cái bàn chải cứng cáp đó. Chịu không nổi, tôi xin bác:
– Bác ơi, có thể nào bác nhấn con cặc bác vô lồn con được không? Thèm quá, thèm quá, đừnghành hạ con nữa ! Nhấn vô đi, đó bác ơi! Vô nữa đi. òi bác
Ba ơi, em thương mình quá ! Mình đang đụ em đó hả? Ối,Đụ mẹ mình, em chết cho mình vừa lòng nhen? Ôi, cặc mình bự quá mình ơi! Nắc nhẹ đi, cứ làm tự nhiên đi, em không đau đâu. ối cha mẹ ơi! Con ở đây luôn, con làm vợ bác Ba luôn. Ôi, ối, mạnh chút nữa được không? Đó, đó mình ơi. Cho em la nhen, em khóc nhen?
Nước mắt sung sướng của tôi trào ra. miệng tôi huyên thiên nói bậy, trong khi bác Ba đứng, nâng bắp vế tôi lên, nắc như máy. Tôi không làm sao mở mắt ra được nữa. Nhà cửa sập hết. Tai tôi ù điếc. Tôi yêu cặc bác Ba thật sự rồi. Cặc chú Hạnh chẳng thấm tháp gì hết. Chiều dài cặc bác là nguồn khoái lạc của tôi, bởi nó dũa rần rần âm đạo của tôi. Bác nắc liên tục. Tôi la làng chừng nào, bác nắc dữ dội chửng đó. Tôi la nữa:
Anh ơi! Đụ em suốt đời như vầy nhen anh. Lấy em làm vợ luôn được không? Em bỏ hết, qua đây làm vợ chính thức của anh nhen? Em bỏ Vĩnh, bỏ Sâm, bỏ Khang, bò luôn cả chú Hạnh, bỏ, bỏ hết về đây hầu hạ anh nhen. Trời ơi, mình nắc mà em tưởng mình gãi lồn em! Đầu cặc mình nó đụng tử cung em ầm ầm mình biết không? Cha mẹ ơi! Chưa bao giờ con sướng nhưvầy hết. Anh ơi, em muốn ra, em kềm mà kềm không được. Ra với em đi mình. Bắn mạnh khí vô lồn em đi. Hai đứa ra một lượt mới tuyệt trần mình ơi!
Bác bặm.môi, dùng toàn lực nắc xối xả ở lồn tôi. Và:
– Nè, ra với bác đi Lựu. Nghe nè !
Tôi đã chuẩn bị hết mọi thứ, nên khi nghe bác rủ, tôi nhắm mắt rùng mình, triển gân cùng ra với bác. Tôi nghe rất rõ những tia khí bắn sâu trong lồn tôi. Tất cả bùng lên tuyệt đỉnh, rồi xa xăm, xa xăm. Bác cúi sát trên mặt tôi nút lưỡi tôi thật mạnh. Bây giờ tôi mới nghe rõ tiếng máy lạnh, tiếng nhạc, tiếng thở ào ào của tôi, của bác. Chợt tôi nghe tiếng thì thào thật nhỏ bên tai tôi:
– Anh yêu quá Lựu ơi!
– Em cũng vậy. Từ đầu, em đã bảo mình hãy xem nhau như nhân tình, mình nhớ không? Làm chồng em luôn nhen!
Bác gọi tôi bằng em xưng anh! Tuyệt quá ! Không ai qua mặt được thần ái tình. Ai yêu nhau, đụ nhau, rồi cũng thành anh em! Hay thành nhân tình cũng thế!
Bây giờ nằm đây, với sức nặng của bác, với cặc bác đang nằm trong lồn, tôi hưởng khoái lạc tuyệt vời mới thông cảm cho bà Tư Dơi, cho Lê Hoành, cho thím Hạnh tối hôm qua. Bà đã vén hết cái quần lãnh lên tận háng cho Sâm sờ lồn bà… rồi rên khe khẽ. Họ tìm nhau để làm nhân tình, có hại gì cho ai đâu mà cấm với đoán?

Bác Ba tôi đây cũng mâu thuẫn! Ông phạt nặng Lê Hoành trong khi tha bỗng cho vợ ông, bà Loan. Ông tha bỗng cho chính ông trong khi ông ngủ với Cúc cô gái trẻ. Có ai biết sự bất công đó không? Ông xửphạt những kẻ xem lén trong khi cả năm nay ông xem lén chúng tôi đụ. Đời có những cái không đúng như thế mà thiên hạ đã đau khổ. Không đúng thì có bất công. Mà có bất công là có tranh đấu giai cấp. Tưởng sao, tranh đấu giai cấp thành công thì lại đẻ ra hằng chùm hằng loạt bất công khác.
Chung quy con người ích kỷ, tạo luật ra để chèn ép áp bức nhau. Chứ tự nhiên như muôn vật, ta có khi nào thấy tranh đấu không? Cho nên tôi hồn nhiên sống theo cách sống của tôi như tôi đã khởi đầu từ năm còn nhỏ, lần đầu được Khang “khám bệnh “, bú lồn, rồi đụ.
Máu trinh lần đó có ra. Tôi có đau đớn một chút. Đẻ rồi sau đó ghiền. Ghiền đến độ chính tôi là người đi rủ bọn họ lên lầu “làm vợ, làm chồng”. Bây giờ tôi với Cúc đã tiến xa hơn. Không chơi với con nít nữa mà chơi với người lớn, những người râu đã có sợi bạc, cặc thì lớn như con cá lóc, đụ dai gần cả tiếng.
Bây giờ, bác xuống liếm lồn tôi. Nước khí của bác lẫn nước lồn tôi làm cả vùng dưới đó nhầy nhụa, ướt át Vẫn để tôi nằm trên bàn nhưthế, bác cho cặc vào đụ tiếp Lần nầy ông nhiệt tâm tận hưởng, kéo dài cái đụ cả tiếng để vừa làm tình vừa tâm sự:
– May quá, giữa lúc bác tuyệt cùng đau khổ vì bà Loan đã trắc nết ngoại tình thì Cúc với con đến. Hễ bác ra huyện đường xử tội thiên hạ, thì ở nhà bà Loan không những cho vời Lê Hoành vào để ái ân, mà còn…
Ông bỗng nín ngang, gương mặt đanh lại. Tôi dỡ mặt ông lên hôn mấy cái, rồi hỏi:
– Sao bác không nói tiếp? Nói cho em nghe đi mình.
Bác nhìn tôi, hơi cười. Cười rất gượng gạo như để chìu ý tôi, rồi bác tiếp:
– Bà Loan ngủ luôn cả với Khang, con bà hàng xóm. Điều bác không thể tưởng tượng được.
Tôi nghe ông lạc giọng chữ Khang. Tôi thấy ông vô lý ông bất công. Vậy chớ ông ngủ với Cúc thì bà Loan có lạc giọng không? Với tôi nữa ! Nên sau khi ghe tôi lý luận, bác bỗng vui. Vui thật tình vì bác thấy tôi có lý Tôi hỏi tiếp:
– Làm sao bác biết bác gái ngủ cả với Khang?
– Năm nó còn nhỏ, thì bác chỉ nghi thôi. Nhưng bác không tin vì cái bề ngoài con nít của Khang.
Khang hay qua chơi vòi vĩnh, nhõng nhẽo với bả đủ thứ. Nên bác cứ yên trí chuyện đó không thể nào xảy ra được. Cho đến gần đây khi Khang đã mười
tám. Nhờ bác nhìn lén tụi con chơi “bác sĩ” chơi “nhà hàng ” mà bác để tâm theo dõi.
Một hôm bác đột ngột bỏ huyện đường trở về nhà không kèn không trống. Bác về là để theo dõi việc bả tiếp tục đụ thằng Lê Hoành. Nhưng không thấy. Bác nghe có tiếng bả cười giớn trong phòng tắm, nên nhìn vào lỗ khóa. Lựu có biết gì đang xảy ra không? Khang đang nằm trong bồn tắm. Bả ngồi kỳ cọ và giỡn hớt, nựng nịu con cặc Khang. Bả hỏi:
– Con thấy bác còn ngon không? Rờ thử vú bác đi
Khang nhốm lên bóp vú bả. Bả nói:
– Còn cứng phải không? Đâu phải đồ bỏ. Vậy mà bác Ba con chán bác đi ngủ với tùm lum đàn bà trong huyện. Nào là con Xuyển, con bà Phú Đức, con Thắm, con ông Cả Nhâm, con mẹ Hà ngoài bến đò, v… Bực quá. Cả năm ổng mới mò tới bác vài lần. Chịu sao nổi. Bác cũng là người chứ thánh thần gì mà bắt nhịn hoài. Ăn sung sướng làm cho bác sung sức. Cho nên bác bất kể, chơi loạn lên. Giữ gìn làm
gì nữa cho phí tấm thân. Thèm là chơi, thích là đụ … Nói xong bả cúi xuống bú cặc thằng Khang. Thằng nhỏ rên:
– Bỏ ổng lấy con đi. Đụ con đi. Bác bú sướng quá bác ơi?
Bác để coi hai đứa làm tiếp cái gì. Bả ngồi ở bực thành bồn tắm, chàng hảng ra. Khang đứng cầm cặc đút vô dụ. llai người dụ thật lâ u, lâu lám, rồi họ cùng ra…
Bác đắng họng không nói được bởi bả đã tố cáo đúng phong phóc những tội bác đã làm. Thứ nữa, đã làm đến tri huyện, cái chức tước thanh danh đó không cho phép bác làm lớn chuyện thằng Khang đụ bả . Vỡ ra mình mất mặt, mất chức, mất vợ, mất con, mất luôn cả sự nghiệp. Cho nên bác ngậm miệng và bỗng bác cũng muốn loạn với Cúc. Nhưng không cách gì có cơ hội để mở lời dù biết Cúc đã đụ cả năm với Khang. Mà mở lời biết Cúc có chịu không, hay lại làm lớn chuyện thì cũng nhưkhông. Cho đến lrưa hôm bác bị tấm váng ngã xuống, lòi cái mặt
nhìn lén… hèn quá !
Xấu hổ quá, không còn biết nói gì, bác đành phải xin lỗi Khang cùng Cúc, rồi về phòng tắm thủ dâm với hình ảnh Cúc. Không ngờ Cúc (cũng nhìn lén) bắt gặp và gõ cửa. Cánh cửa trưa hôm đó mở, cho bác một cuộc sống mới với đầy tràn hạnh phúc hơn và hôm nay nữa.
Bác Ba nắc tiếp tục. Bác sung sướng với lồn tôi, với thân hình nhỏ nhắn của tôi. Bác tiếp:
– Bây giờ Cúc và con là hai nhân tình bác không thế nào quen và phản hội được. Sự giàu sang nức đố đó v(ích của bác là của hai đứa con. Nhưng xin hai con kín đáo để bác tiếp tục làm tri huyện, hốt thêm tài sản, hốt thêm của hối lộ. Đó là cho tương lai của Cúc với con. Tôi hân hạnh và sướng quá. Quan tri huyện đã
bán chính thức nhận tôi với Cúc làm vợ. Tôi bắt ông ắm tôi lên. Tôi hẩy đít, sàng thật nghệ thuật và chỉ thêm có 10 phút nữa, ông nhắm mắt, há họng, bắn khí vào lồn tôi ào ạt…
Nằm nghỉ, ôm tôi bóp vú, Yuốt lồn độ hai mươi phút, bác đứng dậy mở tủ lấy ra cái hộp nhỏ, dài, đưa cho tôi:
– Quà đầu tlên đây! Cho mình để kỷ niệm ngày đầu tiên mình đụ nhau. Cất đi. Còn nhiều, nhiều lắm. Bác sẽ tặng mình với Cúc, cho hai vợ lẽ của bác.
Tôi mở hộp ra. Tôi choán ngộp, há miệng ra, không nói nên lời. Một sợi dây chuyền nạm kim cương với cái mặt ngọc bích sáng ngời. Bác tự tay đeo vào cổ cho tôi. Tôi hôn bác trả lễ rồi hỏi bác:
– Hiện giờ Khang còn ngủ với bác gái không?
– Bác không biết và cũng chẳng cần biết. Bác là kẻ làm lỗi trước. Bác hiểu rõ như thế, cho nên bả có ngủ với ai thì cũng là điều tất nhiên. Nhất là từ hôm được ngủ với Cúc, bác chẳng còn bao giờ rớ tới bả hay trở lại căn phòng hai vợ chồng đã sống gần 19 năm. Bác lên phòng này để ngày nhưđêm, nếu Cúc rãnh, là hai bác cháu đụ. Bây giờ có thêm Lựu. Bác nghĩ chắc phải chia giờ ra mà tiếp, mà hầu hạ hai “hầu thiếp” nhí…
Tôi cười sung sướng. Vừa được đụ, vừa có của. Kín đáo, tha hồ hưởng, không sợ ai hết. Nên tôi với Cúc bắt tay thỏa thuận chia phiên nhau trực, “tiếp ” bác cho bác vui. Lúc nào rãnh rỗi, lẽ cố nhiên, bọn tôi lại đi “ăn thêm” ngoài rẫy, tổ uyên ương, ngoài chõng tre, vì nhưđã nói, cả Cúc lẫn tôi, tuy tuổi còn nhỏ mà đã là hai thiếu nữ của hỏa diệm sơn. Lúc nào cũng cần đụ. Và đụ từ một năm nay, là nhu cầu cần thiết, không có không được, nhất là từ hôm được đụ người lớn.
Ngoài thì giở đi học ở trường, tôi và Cúc nhào lăn nhào những trận đụ tơi bời hoa lá. Nó không còn “bác sĩ nữa, không còn “chồng “, còn “mẹ “. Chỉ còn một đàn ông, một đàn bà. Cũng chẳng còn ở tổ quỷ nữa mà nó đã lan ra ngoài rộng rẫy, ở rừng, vườn nhãn, hay căn phòng của bác Ba.

Khang cũng ít khi còn gặp bọn tôi. Họa hoằn tuần đi lần, nếu gặp mặt thì chàng đã mất hút ở đâu đó trong căn nhà rộng lớn của bác Ba. Nên tôi với Cúc phải đi tìm những con mồi khác…
Tôi và chị Cúc thực sự được bác Ba tưng tiu, chiều chuộng như hai hầu thiếp. Thật kín đáo, bác cung phụng cho hai chúng tôi không thiếu một thứ gì. Từ một đứa con gái nhà nghèo, bây giờ vòng vàng tôi đeo không hết, phải gởi thím Hạnh cất giùm.
Dĩ nhiên là bả phải hỏi ở đâu có. Tôi cũng khai thật là của bác Ba. Và cũng thành thật nói hết liên hệ tình dục giữa bác và tôi. Tôi bạo dạn như vậy vì tính tôi là sống tự nhiên, không thích dối trá. Rồi cũng do tôi tìm blết (hay xem lén) một buổi trưa, bà với Sâm quần thảo nhau trong phòng. Trưa đó tôi đột nhiên về bất thình lình, với không một dụng ý nào cả. Cô giáo bệnh nghỉ dạy. Cả lớp giải tán. Tôi vẫn nghĩ khi về đến nhà sẽ chẳng có ai. Chú Hạnh cuốc thuê, còn thím thì bán buôn bên chợ.
Nhưng khi vào đến cửa, tôi nghe tiếng Sâm:
– Bây giờ bả sống hắn với thằng đó rồi. Thiên hạ đàm tiếu chuyện bà Tư Dơi nhưbàn một chuyện thời sự gì ghê gớm lắm. Đi đâu cũng nghe, mặc dù bả đã
dời vô sống tuốt trong núi, làm rẫy sống qua ngày.
Tiếng thím Hạnh:
– Bởi vậy mình phải kín đáo. Không lại bị thiên hạ đàm tiếu, nhục nhã lắm nghe Sâm. Thím lớn tuổi hơn cháu nhiều.
– Thì mình lại vô núi. Bộ con làm hổng đủ nuôi thím à?
Tiếng thím cười hạnh phúc. Tôi rón rén đến gần cửa phên. Cửa đan bằng tre, lâu ngày tre khô, những lỗ đan to dần ra. Mà chỉ cần lỗ to bằng lỗ đinh là mắt người có thể quan sát rõ ràng hết, không sót thứ gì.
Hai người đứng ôm nhau nút lưỡi say sưa. Vẫn mặc áo quần. Tay thím cầm con cặc Sâm bóp bóp. Sâm bóp vú thím. Tôi chẳng hề kinh ngạc. Tôi quỳ đó rình xem như xem một cuộn phim, hay đọc một cuốn truyện. Không phải để giải trí mà để thỏa mãn lòng dâm dật cố hữu.
Ừ, tôi chịu như thế. Thèm thì tìm tới nhau, cho nhau chút đam mê sung sướng. Việc gì phải nhịn để mộng mơ, để mệt mỏi với những ao ước trừu tượng.
Rồi nếu dằn không được, sẽ liều mạng làm những việc phạm pháp.
Người ta bảo: “Văn minh quá sẽ trở lại dã man. ” Điều đó đúng. Nếu được quyền sửa lại câu nói đó, tôi sẽ nói là “Dã man chính là văn minh. ” Bởi vì mục đích tối hậu của văn minh là sáng chế những phương tiện làm cho con người hạnh phúc, trong đó có tình dục. Nhưng với tình dục, không có một phương tiện nào làm cho con người thỏa mãn tự nhiên và hồn nhiên bằng con người với con người. Bởi vậy từ thời dã man tới bây giờ, tôi chưa nghe ai kết duyên với một người máy để có hạnh phúc. Sâm là con người. Thím Hạnh là con người. Bằng xương bằng thịt. Chỉ thế thôi. Họ là phương tiện của nhau. Trong kia, Sâm cởi áo cho thím. Bà đưa hai trái vú khá lớn cà vào ngực của Sâm. Tóc bà xỏa dài quá đầu gối. Tay Sâm tuột dần lưng quần của bà xuống. Bà rút hai chân ra. Toàn thể trần truồng tỏa lửa nhiệt của dục vọng.
Chưa được bốn mươi, người bà phốp pháp, căng thầng những đòi hỏi rất người. Nhưng không hiểu sao chú Hạnh không thấy, không đáp ứng. Có phải ông là loại bất lực đâu. Cho tới bây giờ, ông đã đụ tôi biết bao nhiêu lần rồi. Những trận đụ cũng da diết, tình tứ. Kéo dài cả tiếng. Sao để bà phải ăn vụng như vậy. Vừa thắc mắc, tôi chợt tìm ra ngay câu trả lởi: bao nhiêu cho đủ, cho vừa với cái thèm
của người đàn bà. Tôi đây chứ ai. Bốn người đàn ông thay nhau đụ tôi suốt ngày. Vậy mà nửa đêm, nếu giật mình vì tiếng động, nằm thao thức, thì hình ảnh đụ, ý nghĩ đụ, chiếm ngay trí não tôi. Vậy thì trách gì thím, sống dưới mái nghèo. Bốn bề có truởng thành đạo đức, lễ giáo, luân thường”. Tôi tự do như cánh chim mà vẫn chưa thỏa mãn. Huống hồ thím bị trói, dồn nén, ràng buộc. Tự nhiên, thím phải dã man”, phải sống một phần đời của thời ăn lông ở lỗ. Ai nói chuyện bà Tư Dơi sẽ làm thím nhột nhạt, áy náy. Biết vậy, mà thím vẫn dấn thân, liều mạng nhảy đi tìm sinh lý. Vđi ai? Với ai để thím không bị mang tiếng lăng loàn? Thôi thì với Sâm hàng xóm vậy. Hai tay Sâm tuột cái quần đùi xuống và Sâm cũng lõa thể.Tôi sướng cách lạ lùng. Máu dâm tôi sôi lên. Mắt tôi hoa vì hình ảnh rất phàm tục.
Một tay bà níu cổ Sâm xuống nút lưỡi, chân bà nhón lên, đùi hơi dạng ra, tay kia bà cầm con cặc Sâm cho vào cửa mình của bà. Khúc gân của Sâm vào dần theo nhịp nắc của chàng. Khi nó đã vào hết, Sâm đứng yên, thím lắc lắc cái mông mà môì vẫn không rời nụ hôn.
Hai tay Sâm bóp mạnh mông bà. Chàng ấn nó vào cho sát hơn. Nước lồn tôi chảy ươn ướt. Mặt tôi nóng như lửa háp.
Sâm dìu bà đi dần đến giường, đặt bà nằm xuống. Hai chân bà thòng xuống đất. Sâm đứng đụ bà dồn dập. Bà la:
– Chậm chậm chút Sâm. Thím chưa muốn ra sớm. Chơi lâu chút đi cưng? Sâm nằm sà xuống, ấp thím, nắc nhè nhẹ đi! Giống như đêm hôm qua vậy! Đó cưng ơi! Chết con trời ơi! Đã quá đi! Ai chửi tôi nghe, tôi không cần. Tôi thèm đụ quá làm sao bây giờ. ối, cưng nắc êm đềm quá cưag ơi.
Đêm quà thím có đụ với Sâm? Thì ra trong lúc mỗi đêm, chú Hạnh mò tôi ngoài gốc nhãn, trong này thím “ăn vụng.” Đã bao đêm như thế rồi? Phải nhiều lần, hai người mới tự nhiên nhưnhân tình, như vợ chồng.
Tôi thích nhìn thím ôm chặt Sâm, sàng hai mông đít Cặp đùi bà quấn lấy Sâm. Hai bàn chân triển thẳng gân. Bà la:
– Mình ơi! Mỗi ngày qua đây chơi một cái nhen! Em ghiền quá đi. Bữa nào không được đụ, em quạu quọ khó chịu lắm. Em thèm đụ không tưởng tượng được Thèm quá mà không dám nói với ai. Được mình cho em như vầy, quý quá. Đụ em đi. Đụ lén như vầy sướng gấp mấy lần đụ đàng hoàng. Ôi Sâm ơi! Em muốn con cặc Sâm nằm hoài trong lồn em. Đừng rút ra. Em muốn ăn và nuốt cặc Sâm luôn. Ối, em đang lên mậy đây. Sướng quá mình ơi! Chắc bà Tư Dơi bả cũng sướng nhưvầy bả mới dám liều mạng ghe thiên hạ chửi chớ. Phải rồi, vô núi làm rẫy, sống với nhau. Cực khổ gì cũng được. Miễn có được đụ tha hồ là quý rồi.
Sâm bợ đít thím lên. Chàng vẫn nắc thật êm đềm, đều đặn. Nằm dưới hẩy đít lên theo nhịp nắc của Sâm, thím tha hồ la, nói bậy. Làm như sướng quá, đầu óc thím điên lên, phải nói, phải cho thoát ra để diễn ta nỗi khoái lạc từng giây.
Tôi không biếtkhi đụ, đàn ông sướng cỡ nào. Phái nữ thì tiếp nhận cái thống khoái lâng lâng suốt buổi làm tình. Nhưng mỗi kiểu sướng mỗi khác. Cho đến
khi tuyệt đích hoan lạc, thì hồn phi phách tán. Thân xác nằm đó, ôm chặt nhân tình để oằn oại, mà hồn thì chu du đâu mất. Nó bay bỗng lên mây xanh với bao cảnh đẹp thiên đàng. Đôi khi tấm thân chết lặng, ngừng thở hết mấy giây, hồn cũng tê liệt. Không còn gì hiện diện trước những nhục cảm òa vỡ tràn đầy trên toàn thân, từng lỗ chân lông. Chữ nghĩa loài người không thể nào diễn tả nổi cái sướng của hành lạc.
Làm tình với bác Ba rồi, tôi tê tái, tôi muốn chết, tôi muốn bám ông như sam sau khi đã ra. Tôi inuốn ôm cổ ông, ngồi trên lưng ông, để ông ở đâu thì tôi ở đó. Vậy mà sáng hôm sau, khi vào rẫy gặp Vĩnh, xác thịt tôi lại làm người tù cho thần dục vọng lập tức. Rồi trưa đến, ở khu rừng thưa. Tối về, lúc nửa đêm, trên chõng tre, ngoài gốc nhãn. Cớ nào, bao nhiêu cũng chẳng đầy túi thèm xác thịt của tôi.
Tôi tội nghiệp thím. Cái gì đã khiến bà gọi Sâm bằng anh, xưng em. Có phải chính thím không? Không? Bà nói thay cho nỗi khao khát tình dục. Bà bênh vực cho bà Tư Dơi nữa. Bà thèm cả vào núi làm rẫy, dù cực nhọc, nhưng được tha hồ đụ. Có dâm như tôi mới thấy quý những phút trần truồng với người khác giống. Cho nên đối diện với “khác giống”, thần nhục cảm trong tôi không còn phân biệt đó là ai. Chỉ thấy dương vật, lông lá, hình hài, có khả năng biết rung cảm, trèo lên là được rồi, vừa bụng rồi..
Trên giường, Sâm nằm ngửa ra cho thím nựng, thím yêu con cặc cứng của đứa con trai mới lớn lên. Bà hôn hít nó như một đóa hoa quý. Bàn tay Sâm không ngớt bóp vú thím. Chàng rên âm ư. Thím tưng tiu nhẹ nhàng, và mỉm cười nói với khúc gân:
– Cha mầy! Có bây lớn vầy mà làm chết người ta à Mầy vô trỏng làm những gì mà người ta tê tái hết vậy?
Bà áp cặc sát vô mặt, nựng tiếp như nựag một đứa trẻ:
– Mẹ “xương” mầy quá hà. Mẹ “tưngg” mầy quá hà. Mẹ cắn con nhen? Mẹ cắt con ra ăn vớ sau sống nhen?

Sâm nhắm mắt. Chàng sung sướng quá. Chưa ai nựag cặc chàng như thế. Như thế này, có phải vào núi sống cũng cam. Thím nâng hai hòn dái chàng lên, chiêm ngl~ng một lúc, rồi cũng hôn, cũng nựng.
Bà quý nó như bảo vật. Đêm đêm, hoặc ngay lúc ngồi bán hàng ngoài chợ, hể thân thể nỗi cơn dâm, thì hình ảnh đầu tiên đến với bà, chính là khúc gân
dễ thương đó. Phục tạo hóa thật. Nó vừa để đái, vừa để đụ Bình thường nó bèo nhèo không ra làm sao cả Lúc xung trận, sựcương cứng đã đánh ngã không
biết bao nhiêu là đàn bà.
Bây giờ thím lấy lưỡi rà thật êm ái sợi gân nằm dưới hai hòn dái. Cái đít Sâm nhúc nhích, ưỡn lên. Khi lưỡi thím rà ở quy đầu và cái vành, thì Sâm bịt miệng lại la. Thím quẹt cái lt~i dọc theo chiều dài dương vật. Sâm nhổm đầu dậy nhìn, chu hai môi lại, thở phều phào. Thím dùng răng nhần nhần nhẹ trên
thân cặc, Sâm chịu không nổi:
– Thím ơi! Bú liền đi! Cho miệng vô bú ngay đi, chết con thím ơi? Đừng hành hạ con nữa. Bú lập tức đi!!!
Thím cứ nhần bằng răng, mặc kệ, Sâm muốn nói gì thì nói. Bà biết cái kiểu này Sâm khoái nhất. Cho đến khi Sâm tự cầm cặc, để ngay môi bà, bà mới ngậm, bắt đầu bú. Miệng bà ấn xuống rút lên. Cặp vú bà rung theo. Sâm lăn lộn. Chàng áp cái gối lên mặt che cho không còn nghe tiếng la. Mà tôi vẫn nghe. Thím làm thật chăm chỉ. Thím hết mình phục vụ. Hai chân Sâm co, rồi duỗi. Chàng đập lên chiếu. Chàng vò tóc thím. Có lúc chàng ôm cứng đầu bà, rồi hẩy con cặc vô họng bà, để “đự’ miệng bà.
Vừa bú cặc, vừa liếc nhìn Sâm đang quằn quại. Mỗi chiêu của bà xuất ra, Sâm nhắm mắt, há miệng hứng đỡ. Thím khoái khi điều khiển Sâm theo ý bà. Đang bú êm đềm, chợt bà nhấn cái đầu xuống cho cặc Sâm đụng tận đốc họng. Có lúc bà nhả cặc ra, dùng hai đầu vú đánh nhè nhẹ. Sâm hé mắt nhìn thím đang tận tình phục vụ. Bà lại bú.
Buổi trưa ở nhà quê im lặng thanh tịnh như nửa đêm. Tiếng chim sẽ, chim áo già ríu rít trên các chùm nhãn đã chín. Tiếng lá khô bay xào xạc trên sân. Mà vẫn im tĩnh. Hình nhưnhững âm thanh quen thuộc đó cũng là sự im lặng nốt. Giống hệt tiếng dế ban đêm. Nó cũng làm cho không khí u trầm quanh đây thêm hoang sơ. .
Sâm kéo thím lên, để thứn ngồi hẳn trên mặt cặc. Lồn bà toang hoác ở miệng Sâm. Anh liếm dọc khe lồn rồi cho lưỡi vào trong xa âm đạo. Thím nhún xuống, bật lên, kê cái miệng lồn ngay cằm đầy râu lởm chởm của Sâm mà nắc. Bà chống hai tay xuống chiếu, bặm môi, nhẩm mắt lờ đờ. Tiếng nước lồn vang lên nhè nhẹ hòa với tiếng rên của thím. Tôi nhìn thật kỹ, học hết kỹ thuật đụ cằm của bà để trưa mai, cũng bắt Sâm làm nhưthếcho tôi. Đã quá, thím la:
– Ôi! Mình ơi, em yêu kiểu này nhất. Đừng cạo râu nhen Sâm. Cứđể nó lổm chổm nhưvậy. Ôi, sướng không thể tả được. Đã ngứa quá Sâm ơi! Cho em đụ cằm anh lâu lâu chútt :
Sâm ngước mặt lên, đưa cằm cho thứa nấc. Trong kia thím đụ, mà ngoài này tôi sướng theo từng chặp, tôi ríu mắt, nhăn mặt theo. Thím làm mạnh lắm, không những đẩy cái lồn tới mà còn xoay tròn quanh cằm của Sâm.
Đầu tóc dài man dại của bà đã xỏa hần phía trước, để lộ cái lưng dài trắng phau, ươn ướt mồ hôi. Bà tận hưởng, bà cố ôm hết nỗi hoan lạc cực điểm. Chiếc giường tre kêu eng éc theo nhịp nắc của thím. Tôi nghĩ chắc là phải sướng lắm, thím mới tiếp tục đụ cằm lâu đến thế. Ngồi chồm hổm nên đôi chân tôi bắt đầu tê, tôi kéo chiếc ghế đẩu thấp ngồi lên, làm khán glả duy nhất, xem một cuộnphim vô tiền khoán hậu. Thím vói tay lại sau lưag cầm cặc Sâm trong khi vẫn nắc. Xem giống nhưnữtướng đang cưỡi ngựa phi nước đại, tay cầm đuôl ngựa. Càng lúc mồ hôi
càng rịn ra làm lưag, vú, cánh tay, trán bà loáng ánh sáng.
Rồi bà tựt xuống, cắm cặc Sâm vào lồn, giã xuống phình phịch. Hai tay bà tự bóp vú, ngước mặt lên trời rú:
– Đụ bữa nay đã quá Sâm ơit ừm! Có chết cũng cam! Sướng lắm. Tổ cha mày cặc ơi! Mày nhỏ mà mày ghê quá. Thiếu mày một ngày là đời ta héo úa! Có cách gì mày ở trỏng hoài cho ta được không? Ta thèm đụ liên miên, thèm suết ngày. Tôi là bà Tư Dơi đây Tôi đụ con nít đây. Ai ngứa miệng cứ chửi. Tôi sẽ dẫn Sâm vô núi, làm rẫy, trồng khoai…
Sâm nằm dưới đã quá, tiếp theo lời bà:
– Trồng sắn, trồng rau, cực mấy cũng chịu, miễn cho mình được bình yên hưởng sướng như trưa nay, như tối nay, như chiều nay, ngoài rừng thưa, ngoài rẫy mía…
Vậy à ! Có thật vậy à? Ngoài rừng thưa? Ngoài rẫy mía? Tôi nghe và nhớ thật kỹ. Té ra nơi nào tôi có mặt. Thím cũng có mặt. Nơi nào tôi hưởng sướng, thím cũng hưởng sướng. Ư, cứ vậy đi! Tội nghiệp thím. Tôi còn có tới bốn nhân tình. Thím chỉ có Sâm. Nghĩ thế nên tôi tự hứa với lòng là có dịp sẽ hết sức giúp thím cơ hội, phương tiện, nếu cần, chia xẻ tình nhân.
Tại sao không? Thấy thím vất vả thức đêm dậy sớm bán buôn tảo tần ngoài chợ, tôi đã đưa hết cho thím những món nữ trang quý giá và tiền bạc mà bác Ba cho để thím tùy nghi xử dụng.
Vì thế, trưa nay thím mới có chút thì giờ hưởng thêm hạnh phúc, thứ hạnh phúc, đối với bà là tuyệt trần.
Rồi Sâm bắt thím quỳ hai gối, chống hai tay, đưa đít cho Sâm đút cặc vào từ đằng sau đụ tới. Tôi chưa chơi kiểu này. Chắc là tuyệt vời lắm nên thím la quá cỡ. Người Sâm cũng ướt đẫm mồ hôi. Anh kéo dài trận đụ hơn một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, thím nằm dưới, chàng hảng ra, một chân gác lên tường, Sâm nằm lên đụ tàn bạo. Thím la. Sâm la. Thím đấm vào vai Sâm. Thím cào cấu, ngắt bắp tay Sâm. Sâm bóp hai vú bà như nhồi hai cục bột. Chàng nghiến răng, gầm gừ hung bạo.
Với tôi chàng chưa làm thế bao giờ. Sâm xả hết tàn lực, dốc hết nhiệt huyết vào phút cuối ăn thua. Sắp đến đích rồi. Chàng cúi xuống nút lư(‘i thím. Bà ghì đầu chàng xuống. Tôi không nghe họ la thành tiếng nữa. Chỉ còn hai giọng rên hòa nhau. Hai xác thịt dính nhau. Thím ểnh đít lên cao, trong khi Sâm vẫn tung vào trận mạc những cú nắc tàn bạo. Từng tia hạnh phúc ghim vào, ghim vào đáy xa…
Nhịp nắc lơi dần, dịu xuống, nằm im. Cũng trong im tĩnh, tôi nghe hai hơi thở mệt vì hạnh phúc. Rồi im hết. Tiếng chim hồn nhiên ngoài kia vọng lên. Tiếng là cây xào xạc rõ dần. Cử động duy nhất lúc bấy giờ của hai nhân tình là chân thím Hạnh gd ra khỏi bắp vế Sâm, duỗi dài.
Tôi thở hắt ra thật nhẹ. Làm như tôi vừa xem qua một đoạn gay cấn của cuốn phim trinh thám. Sâm vẫn ôm đè lên người thím. Hai tay thím vẫn còn chặt
trong vòng ôm qua vai Sâm. Tiếng của Sâm thật nhỏ:
– Tuyệt trần!
Đầu thím gật,cũng nhẹ. Dường như bà chẳng còn sinh lực nữa để làm một cứ chỉ gì mạnh bạo. Gân, thịt bà rã rời. trí óc tan loãng. Tất cả, với bà, còn như mơ hồ, xa vắng, không rõ rệt… Thím cũng không biết còn sống hay đã chết. Hoặc đã chết đi, bây giờ sống lại? Hoặc đã từ thiên đường đang sống dần ở hạ giới? Thím nghe sức nặng của Sâm trên người thím, nó làm khó thở. Nhưng thím không muốn gỡ nó ra, rời nó ra. Vì nó, như là chân hạnh phúc.
Ai muốn định nghĩa chữ “đụ ” thì phải tê chân, nhìn một mắt qua lỗ phên, quan sát hai nhân tình quần thảo nhau trên một tiếng đồng hồ, như tôi trưa nay, mới đủ nghĩa. Tôi vẫn còn ngồi đó, vì hình như cuốn phim chưa hết, dù hai diễn viên nằm bất động trên màn bạc.

Sâm rút cặc ra sau hơn mư(~i phút “giải lao. ” Chàng nằm bật ngửa ra. Thím với tay lấy cái khăn lông trên đầu giường, ngồi dậy lau thân yêu con cặc láng lưỡng vì khí đụ. Thím lau sạch những vệt “lòng trắng trứng gà ” trên lông dái, trên hai bên của Sâm, xong bà chàng hảng ra tự chùi lồn cho mình. Bà vứt cái khăn xuống đất, nằm song song với Sâm, lấy tay rà nhẹ hàm râu lổm chổm ở cằm chàng, rồi nói:
– Tại mấy cọng cỏ ác ôn này đây! Nếu không em còn yêu lâu hơn! (Bà lấy ngón tay nghịch cái mũi, cái môi của Sâm nói tiếp) Sâm cũng dữ tợn lắm! Nhìn đồng hồ kìa. Tiếng hai mươi lăm phút chứ ít ỏi gì sao. Thôi mặc quần vô đi. Con Lựu đi học sắp về rồi đó.
Sâm cứ nằm đó, nhìn bà yêu đắm rồi mĩm cười. Sâm cười vì thấy thím tưởng Sâm chưa có gì với tôi. Ngoài này tôi cũng mĩm cười vì bà hông biết rằng tôi đang ngồi đây xem hai người vừa qua cơn hạnh phúc. Bỗng Sâm lăn qua ôm thím thật chặt. Con cặc chàng lạl ngúc ngoắc nổi dậy:
– Con muốn nữa. Thím chìu được không?
– Trời, sợ anh không đủ sức, chứ đụ tới khuya cũng không sao.
Vậy sao hồi nãy thở quá vậy?
Còn thở là hên rồi. Tưởng đâu tắt nghỉn luôn hồi hai đứa ra.
– Gì dữ vậy? Mọi lần đâu có?
– Mọi lần chỉ kéo dài được có nữa tiếng hay 45 phút. Lần này em nín, em kềm, giữ lại đến phút chót mới cùng anh ra. Cho nên… ra nhiều quá Sâm ơi!
– Mà con muốn nữa, chìu con đi thím Hạnh!
Thím liếc đồng hồ thấy gần 3 giờ là giờ tôi đi học về Bà chỉ cầm con cặc Sâm hôn mấy cái, mặc quần cho chàng, xong hẹn trưa mai. Sâm cũng mặc quần cho bà. Khi lưng quần lên tới bắp vế, chàng ngừng
lại hôn lồn bà thật da diết. Thím cắn môi, nhắm mắt nói nhỏ:
– Thôi Sâm, hôn nữa, em nổi nứng lên là anh chết à Ráng đi!
Cả hai đi ra gần cửa. Tôi bỏ chạy ra nhà sau thật nhanh, rồi đi ngược lên nhà trên. Khi thình lình bắt gặp tôi ở nhà ngang. Thím hơi giật mình. Vì nếu đi học về, tôi phải đi ngả trước. Sao lại từ nhà sau bước
lên, mà tập sách vở lại nằm trên bàn. Tôi tội nghiệp thím, chạy lại ôm bà, hôn bà một cái, đánh tan không khí nghi ngờ cho bà yên lòng. Thím đưa tay bới nhanh đầu tóc lại. Sâm thông minh hơn. Nhìn cái cách đối xử của tôi lúc đó, chàng đoán được phân nửa. Đi học về ôm thím hôn là chuyện hiếm có lắm. Còn thím bới tóc cũng là chuyện thường, sao tôi đứng đó ngắm bà rồi lại tủm tỉm cười. Sâm làm bộ:
– Thôi, uống nước xong con trở lại cày. Anh đi nghe Lựu.
Sâm bước ra, đi khuất khỏi cổng nhà, thím vẫn đứng đó lúng túng như một tội phạm vừa bị bắt gặp quả tang làm một điều gì phi pháp. Tôi thương thím hơn, nhưng không biết nói gì, làm gì để bà an tâm. Bỗng bà đột nhiên hỏi một câu rất thừa:
– Con đi học mới về đó hả?
– Dạ, thưa thím con đi học mới về.
– Sao con lại đi ngõ sau. Mọi lần…
– Thì từ ngõ trước, con ra sau vườn, rồi bước vô. Sao thím hỏi…
– Con ra sau vườn có việc gì không?
– Dạ… dạ… dạ…
Tôi nói dối không quen, phần vì thấy thím cứ lúng túng, tôi không đành lòng và khai thật.
– Thưa thím, con không biết nói dối. Con về sớm hơn mọi ngày. Và có xem lén thím…
Thím bịt miệng tôi thật nhanh. Nhìn trước nhìn sau, bà nói nhỏ:
– Thím biết rồi, đừng nói nữa. Giữ kín cho thím nhen! Tại thím…
Tới phiên tôi bịt miệng bà, không cho bà nói nữa:
– Con biết hết, thím không cần phải kể. Thím cứ yên trí là con thông cảm sự thèm muốn của thím. Chỉ có phái nữ với nhau mới hiểu sâu sắc được nhau. Xin thím cứ an tâm sống như đã sống lâu nay. Cứ
hẹn hò như đã hẹn hò lâu nay.
Thím ôm choàng lấy tôi, cười sung sướng đến ứa cả nước mắt. Tôi hạnh phúc khi thấy bà hết lo âu. Ngồi bên thím, tôi hỏi:
– Thím với Sâm “hẹn” nhau như vậy bao lâu rồi?
Bà thoải mái nói hết sự thật như tôi đã khai với bà chuyện tôi liên hệ tình dục với bác Ba. Giọng bà đều đều: :
– Hồi con chưa tới ở trọ nhà này, thím vẫn phải xách cơm trưa cho ông già ngoài rẫy. Trên đường về trời xáng xuống cây mưa. Mưa xối xả . Không đội nón, nên dù chạy nhanh, thím cũng bị ướt như chuột lột, đành ghé vô chòi bấp của Sâm trốn nhờ.
Sâm đỡ giỏ cơm, bảo thím vô ngồi cho đỡ lạnh. Vì là cái chòi nên chỉ làm sơ sài. Vì thế gió cứ thổi thốc, xuyên qua vách, làm thím ngồi co ro lại run. Sâm ngồi nhìn thím một lúc thật lâu. Chưa bao giờ nó làm như thế. Mắt nó dán vào áo quần ướt sũng của thím, nhất là bộ ngực. Bỗng Sâm cởi áo bảo thím:
– Thím cởi cái áo ướt ra đi. Mặc áo con cho ấm. Con chịu lạnh được.
Thím ngại ngùng quá. Dù là lối xóm nhưng Sâm đã lớn như một thanh niên, nhất là vì lúc nãy thím bắt gặp Sâm nhìn ngực thím. Nhưng cái chòi giữ bắp quá nhỏ, đâu còn nơi nào kín đáo hơn để thay. Thím quay mặt vào vách, cởi áo ướt la. Sâm choàng cái áo khô từ sau lưng thím. Chợt Sâm ôm cứng thím. Một cảm giác lạ lùng trong một giây, òa vỡ trong thân thím, khi hơi ấm của Sâm sát vào lưng thím. Nhất là đôi tay vạm vỡ của Sâm quàng tréo qua ngực thím.
Thím hồi hộp, không một phản ứng. Trống ngực thím đánh dồn dập, không phải vì sợ ai bắt gặp. Làm sao bắt gặp được trong cái chòi giữa ruộng bắp mênh mông. Trời mù câm. Tiếng mưa đánh trên mái chòi,
vào vách chòi, làm cho không khí lúc đó thật lãng mạn, đưa tình. Phải thú thật với con, thím là người đàn bà khát tình. Thím biết dâm từ năm còn nhỏ lắm. Mọi thứ phát triển ở thân thể thím có lẽ khác với mọi đứa con gái khác đồng tuổi. Mười hai tuổi thím đã có kinh. Lông đen dày rậm đã bao đầy chỗ kín. Thím đã biết đòi hỏi sinh lý. Biết là quá sớm, mà thím chẳng biếtlàm gì để chống lại cáibất thường đó.

Cho nên khi Sâm ôm thím, thím cúi xuống, như chấp nhận đầu hàng những gì sắp xảy ra. Thấy thím không nói gì, Sâm càng siết mạnh vòng tay. Thím ấm hẳn lại, do hơi nóng của Sâm chuyền qua một phần, do nhiệt lực trong thím bốc lên phần khác. Sâm tỳ cái mặt sát ót thím, rồi hỏi thật nhỏ:
– Thím ấm lại chưa?
Thật ra cái áo của Sâm chỉ mới quàng kín ở lưng thím. Còn phần trước, tức bộ ngực hãy còn trống. Chỉ có hai cánh tay vạm vỡ của Sâm choàng qua thì đâ u có đủ chc gì. Vậy mà thím thực sự ấm, ấm lắm.
Hồi đó, trước bà Tư Dơi, đã có chuyện bà Tổng Quyền, cũng bị cả làng biếm nhẽ, chê cười vì tội lấy thằng con nít. Bả cũng nhục quá, mang thằng nhỏ đi biệt xứ. Ai thì chửi bới, cười chê. Riêng thứa khi
nghc chuycn bà Quyền, thím suy nghĩ mông lung. Thím tò mò đến tận nhà bả để nhìn mặt thằng nhỏ. Thím thú vị và khoái nghe chuyện của bả. Có lạ không?
Và bây giờ giữa ruộng bắp này. Mọi sự diễn ra bất chợt. Chẳng có ai sắp xếp. Ngoại trừ cái không khí mưa lạnh, cái chòi nhỏ xíu, có hai thím cháu ngồi giữa chốn quạnh hiu. Thím đang cởi trần, có Sâm ôm cứng ngắt. Nghe Sâm hỏi “Thím ấm lại chưa?” Thím nói dối “Chưa! ” Không biết cái gì lúc đó khiến thím nói dối. Lý trí hay nhục cảm bất bình thường nơi thím. Thím trả lời chưa một cách tức khắc, không
đợi suy nghĩ. Tiếng chưa của thím cũng rất nhỏ, nhỏ như giọng Sâm hỏi.
Sao phải nói nhỏ? Có ai nghe được giữa tiếng mưa ầm ầm ngoài kia mà phải hạ giọng. Gian ý manh nha tràn đến với cả hai. Sâm chủ động, cuốn thím theo luôn.
Bỗng vòng ôm của Sâm lơi ra. Hai tay Sâm để rất nhẹ trên vú thím. Thím nắm tay Sâm lại, không phải để chận đứng bước táo bạo của Sâm, mà là đồng lõa, ấn tay Sâm vào ngực thím sát hơn. Từ đàng
sau, hơi thở Sâm dồn dập thổi vào ót thím. Thím rùng mình và nổi ốc khắp châu thân.
Vì ngồi quay mặt lại, không trông thấy nhau, nên “liêm sĩ” cho phép thím toa rập với Sâm, để hai tay Sâm bóp nhẹ đôi vú. Mưa vẫn rơi xối xả. Sét đánh ầm ầm. Những tia chớp xanh lè hiện trên nền mây đen kịt. Gió càng rít, mưa càng đập bạo vào vách phên. Thím bắt đầu buông tay ra, trao tựdo cho Sâm.
Rồi thình lình, Sâm xoay người thím lại. Mặt đối mặt. Thím yếu đuối nhìn Sâm nhưcon thú đã lọt vào bẫy. Hai tay Sâm bưng mặt thím, rất từ từ, môi Sâm đổ sà lên môi thím. Và con ơi, thím nhắm mắt cho đỡ xấu hổ, đưa lưỡi qua cho Sâm nút ngon lành. Hai cánh tay Sâm siết chặt vòng ôm hơn. Cũng thế, hai tay thím quấn lấy cái lưng vạm vỡ của Sâm mạnh hơn.
Sự cám dỗ, sự khoái lạc, cứ thế len vào chiếm hết tâm trí thím. Chỉ còn cái xác phàm phu, đang hưởng, đang thu nhận nỗi thống khoái kỳ lạ, chưa từng xảy la trong đời.
Mưa dữ dội như thứ âm nhạc ma quái liêu trai càng lúc càng đưa thím đi xa hơn. Gió lạnh thổi làm vòng tay thím và Sâm càng siết chặt. Sâm đưa lưỡi qua. Thím tê chết, ngất ngư, nút êm đềm. Bụi mưa tạt vào lưng Sâm hơi ướt.
Sâm trườn lên, đè thím nằm xuống. Ngực Sâm và vú thím sát không còn một ly. Khúc gân cứng ngắt của Sâm chỉa trên bụng thím. Thím chẳng biết nó bao lớn, nhưng cứng lắm. Sâm cầm tay thím đặt vào đó! Con ơi, có phải lúc đó thím là thím hay là thiếu nữ chưa chồng? Cảm giác ngại ngùng e thẹn khiến tay thím run lẩy bẩy khi cầm cặc Sâm. Thím ngất ngư. Sao lại có hoàn cầnh kỳ lạ này hôm nay? Thím chưa hề có dự định quái gỡ như vầy. Sâm nữa, chưa bao giờ Sâm có một lần tỏ ý hoa tình với thím. Lạ quá ! Thím cứphóng tới. Mắc cở? Có. Với chính thím hơn là với Sâm. Vì thím thụ động. Thím bị Sâm cuốn
hút. Cái quần đùi của Sâm được tuột hẳn ra. Và Sâm lõa thể, Sâm nằm hẳn lên thân thím. Quần thím bẹp hẹp những nước mưa. Thím nghe như tay Sâm đang tuột nó xuống, xuống nữa. Khi quá đầu gối thì chính thím, dùng hai chân đưa nó ra khỏi người.
Thím không còn nghe lạnh từ ngoài tạt vào nữa. Tâm hồn đang chờ cái lạ đến. Thím nóng là đằng khác. Nóng vì máu dâm. nóng vì cặc Sâm đã nằm ngay miệng lồn rồi. Thím dâm đãng dạng hai đùi ra.
Và Lựu ơi, tự nhiên mông đít thím rung chuyển khi cặc Sâm vào dần, vào dần. Nằm dưới, thím nghe rõ nó tiến vào từng khúc như bước tiến của đoàn quân xâm lược đã vào thành. Quân sĩcủa thím chẳng chống
đối còn buông súng hoan nghênh bóng dáng kẻ cướp thành.
Khi toàn thể dương vật của Sâm đã lút hết, thím bạo dạn hơi hé mắt quan sát mặt thằng Sâm. Mặt Sâm hiện lên nỗi đam mê, đắm đuối. Dục vọng làm đôi mắt Sâm nặng chùng xuống, hai cánh mũi nở ra,
môi cứng và mọng lên như bị sưng. Đôi tay Sâm nằm dưới ót thím, mà bàn tay thì bóp mạnh bả vai. Cả hai trần truồng, chẳng còn gì che đắp, mà không nghe lạnh. Tại sao? Thím không hiểu.
Nước lồn của thím ra nhiều quá. Vì cảm giác lạ cũng có. Vì nó ứ trong đó 20 năm thèm khát cũng có sau khi sanh đứa con ra, thì thím chỉ được chú Hạnh chiếu cốtuần vài lần. Vài lần trả nợ chứ không phải vàl lằn ái ân tình tự, có lãng mạn. Nỗi sung sướng hạnh phúc của thím nếu có, chỉ nửa vời. Chèo thuyền ra giữa sông, bỏ đó, gátchèo, không qua đến bờ bên kia. Khi chú đã thỏa, rút ra, đi tắm, thím vẫn nằm đó ấm ức, trăn trở, có lẫn cả tức tối. Thím chới với khi cơn sướng đang lên bị đứt ngang. Thím lơ lững, chân chẳng đạp tới đất, mà đầu cũng không đụng tới mây. Cứ thế, ngày lại ngày. Sức sống vẫn dâng lên, máu dâm vẫn tràn đầy, kinh nghiệm gối chăn thì có thừa, mà người khác giống thì không. Ra chợ buôn bán, thím nghe đủ các loại chuyện dâm. Vì chợ là nơi bá tánh, toàn là phụ nữ, cho nên chẳng còn sót chuyện gì mà không có. Mỗi lần nghe, thím lại bị động dâm, bị kích thích. Nhưng chiếc băng keo đạo đức dán kín nỗi thèm khát của thím, làm im hết, chết hết mọi khả năng vùng dậy, đòi hỏi được thỏa mãn.
Thói quen nhưthếlàm thímthành người câm, điếc, đui, tệ hại hơn, thành người đàn bà nguội lửa, lạnh ngắt. Đàn ông thèm thì đi kiếm của lạ mà hưởng. Đàn bà thì không? .
Nên chiều nay, thím đã táo bạo, liều mạng lăn xả vào cho đỡ chết thèm. Thím coi như cơ hội ngàn năm một thuở, nên bằng lòng trần truồng nằm đụ với Sâm. Thím bạo dạn hơn bởi hai thím cháu đụ trong cái chòi giữa ruộng bắp mênh mông, trong một chiều mưa tầm tã. Kín đáo. Không ai trông thấy. Mà ai đó có thấy chắc chắn họ sẵn sàng nguyền rủa thím như đã nguyền rủa bà Tổng Quyền. Còn chẳng ai nhỏ chút lòng thương cho người đàn bà thèm khát xác thịt đã chẳng còn sự lựa chọn nào khác hơn là ngủ với thằng con nít.
Cả thím lẫn Sâm đều không ai dự định đụ nhau chiều nay. Nhưng thím thấy, hình nhưcó sựdàn cảnh rất ăn khớp của tạo hóa để cả Sâm lẫn thím có cơ hội ngàn vàng này.
Trước tiên thím không đội nón. Cơn mưa dữ dội chợt đến trong khi thím chỉ còn mấy trăm thước nữa là đến nhà.Cái áo ướt sũng đó là tấm màn mở ra cho vở tình klch chiều nay. Khi thím bằng lòng quay
mặt vào vách, cởi áo ra cho Sâm choàng lên người thím chiếc áo khô, lẫn hai cánh tay Sâm và ngực Sâm áp sát lưag thím, là coi như mọi thứ đã sẵn sàng dù chẳng ai nói lấy một lời.
Tình yêu, nếu thím được dùng hai chữ đó, thật mầu nhiệm. Hai kẻ khác giống bên nhau, im lặng. Mà rồi đã thông tri thật đầy đủ, để tận hiến đầy đủ.
Thím đưa hai tay ôm Sâm. Lưỡi Sâm chuyền qua thím. Thím ngất ngư nút, nút cho đã thèm. Hai chân thím tréo qua bắp vế Sâm. Và Sâm khởi sự nắc, rất chậm chạp, êm đềm.

Ai không công nhận thì thím vẫn cho đây là tình yêu vì tình dục làm sao có, nếu không có cả hai thỏa thuận? Vô cùng thú vị được làm tình giữa cơn mưa. Thím sàng nhẹ cái đít để hưởng ứng nhịp nắc của Sâm. Cái sướng lan tỏa ra khắp người làm thím không sao nằm im được. Thím nẩy lên, ấn đít Sâm xuống. Thím bấu vào vai Sâm, và miệng bắt đầu rên thê thiết:
– Thím xin chết luôn giữa ruộng bắp chiều nay nếu phải chết. Nếu phải làm hồn ma với đầy đủ lạc thú của xác thịt, thím tình nguyện. Còn làm kiếp người bị buộc chặt hết tất cả những đam mê, bị chặt
đứt hết các khát khao thì thà làm chiếc là khô, có lý hơn. Vì chiếc lá khô đã có lần bay là đà trong gió khi lìa cành rơi trên mặt đất. Hoặc có lần lá khô trôi trên giòng suối. ít ra như vậy, lá đã làm cho cảnh
rừng thêm lãng mạn, cho giòng suối thêm trũ tình. Còn người đàn bà chết thèm. Sâm ơi! Vô thi vị, vô nghĩa lý, vì nó không còn là người nữa. Có phải Sâm biết thím đang chết thèm mà xáp tới không? Có phải Sâm biết thứa sắp thành con mụ già lạnh cảm, khô cằn mà mang nước tình tới tưới không? Dù sao, thím cũng cám ơn…
Thím bảo Sâm nhổm lên cho thím lấy cái áo khô của Sâm mà lau bớt nước nhởn của lồn thím. Lau luôn cặc Sâm, rồi bắt Sâm làm lại từ đầu. Chiếc cu vào chật chội hơn, khít khao hơn. Thím nhắm mắt,
nhăn mặt, hứng hết cái sướng vô cùng tận khi Sâm đút sâu vào Sâm cắn nhẹ nơi cổ thím, nút cằm thím, vuốt tóc ướt sũng trên đầu thím. Hai tay Sâm cũng bấu mạnh vào vai thím:
– Chưa bao giờ được đụ dưởi mua .như vầy thím ơi! Con không cho thím về nhà nữa. ở đây với con luôn. Thím sàng hay quá, làm sao cho con ra trước một cái đi!
Rồi Sâm bặm môi đụ dồn dập. Sâm hôn khắp nơi trên mặt thím nhưđiêncuồng. Thím sàng cái đít vòng vòng. Thím cũng ngất ngư, thở hụt hơi, cố đua sức với Sâm. Cơn sướng cứ tới tấp mà đến như mưa gió
ngoài kia. Sấm chớp giận dữ bao nhiêu, trong này hai thím cháu hùng hục bấy nhiêu. Sâm bợ đít thím lên thật sát để đụ. Thím la, thím gào, thím rên siết nhưcon vật bị cắt tiết. Chưa bao giở thím được tự do hoàn toàn để diễn tả nỗi khoái lạc của làm tình như chiều nay. Không thể nào tả hết nỗi sướng tuyệt trần đang chạy rần rần khắp người thím. Hai tay thím liên tục đấm, ngắt, cào, cấu bả vai Sâm. Thím rên
như khóc Đôi chân quấn chặt hai đùi vạm vỡ của Sâm. Thím bứt tóc, ngắt tai Sâm và sau gần nửa giờ đụ kinh khiếp, thím chịu không được nữa.
Định rủ Sâm cùng ra với thím mà sự khoái lạc tuyệt cùng đã làm thím gần như ngất. Thím nín thở để nghe trong xa kia bung ra những tia nước. Tử cung thím bóp chặt, hai bắp vế thím khép kín lại. Thím nẩy nửa người phía dưới lên cao, nâng luôn Sâm lên. Chắc da thịt Sâm đã chảy máu vì thím bấm mạnh lắm. Cơn mưa trong thím cũng nhiều như nước trời tuôn xối xả ngoài kia.
Một khoảnh khắc. Rã rờl. Tê dại. Tan loãng. Thím ghìm Sâm lại, để Sâm đừng nắc nữa, giữ cho thím cái hạnh phúc tuyệt trần đó, kéo dài cho thím im hưởng hết say mê.
Sâm nhìn thứn cười hãnh diện. Vẫn hôn lâm râm ở môi, ở mắt, mũi thím, anh chàng có vẻ sung sướng đã hạ được con mãnh hổ, loại mãnh hổ đói mồi đã 20 năm, bị tay thợ săn non choẹt hạ, đang nằm thở thoi thóp, lừ đừ. Thím cứ tưởng là Sâm đã ra với thím lúc nãy. Nhưng không, vì cặc Sâm vẫn cứng ngắt dưới kia. Khi Sâm nhắp nhắp lai rai ở lồn thím. Thím ôm mặt Sâm hỏi:
– Cháu chưa ra hả?
– Chưa. Đâu có lẹ vậy đư(fc. Hết chiều nay, biết đã.
– Gần đàn bà bao lâu rồi mà nghề quá vậy?
– Dạ, cũng lâu rồi. Cả năm chớ không ít. Con tưửng thím phải dữ tợn lắm. Ai dè…
Thím không xấu hổ mà còn hãnh diện về Sâm. Tự nhiên thím nhìn Sâm và ngưỡng phục như một thần tượng, rồi yên trí từ nay, có thêm một tình nhân lực lưỡng, thao lược, và dẻo dai. Chưa bao giờ chú Hạnh giữ cho thím hơn l0 phút. Cho nên thím đã nói “ồng rút ra đi rửa, thím nằm đó với nỗi hậm hực, tức tối bực dọc, vì đò đậu giữa giòng sông, không qua tới bờ bên kia.
Con có bị nhưvậy lần nào chưa? Đang ăn ngon bị ai đổ bát cơm. Giây căng thẳng bị chặt đứt nửa vời. Nỗi hờn đó của người đàn bà thường chìm lắng vào chịu đựng. Và tưởng là quên được, nhưng không, nó trở thành nỗi hờn không bao giờ nguôi ngoai. Vì thế, con chim tự xé lồng bay xa, nhất định tìm cho được bến đỗ.
Rồi chiều nay, thím gọi là buổi chiều định mệnh thím chợt tìm ra thần tượng, lẫm liệt oai phong: Sâm.
Sâm vẫn nằm trên người thím. Anh chàng không muốn rút dương vật ra khỏi lồn thím dù đã ướt đẫm, Cả hai nằm đó nghe cái lãng mạn của trời đất đang òa vở trên ruộng bắp. Mới khoảng ba giờ mà trời đã âm u như hoàng hôn. Còn trong chòi này thì nhập nhòa tối. Mà thím cứ tưởng đã tối. Cái tính đa tình ướt át trong thím cho phép thím thấy trời đã tối, đã nửa đêm. Những tia chớp thỉnh thoảng dọi sáng ngời
để thím thấy rõ Sâm hơn, đang đa tình ngất ngoẻo trên người thím, đắm đuối hôn, hôn mã ỉ không chán gương mặt thím, môi thím. Hạnh phúc, nếu tl.ím được gọi thế, đang tan tràn trong túp chòi nhỏ xíu. Nhỏ quá chỉ đủ một người nằm, hoặc hai người “nhập một” nằm.
Ở trong góc có cái bếp đất, Sâm bắt nồi chè khoai trên đó. Cái bếp đất sét nung, nằm trên những thanh tre của chòi lá, đang tỏa ít khói un của những cây củi ít nhiều tẩm nước mưa. Mùi khói ấm áp vây quanh. Nhờ thế dù nằm trần truồng ở đây, cả hai vẫn ấm. Mấy con chim mía được Sâm nướng từ lúc nào, treo tòng teng ở vách, còn loang loáng mỡ, thấy mà thèm.
Sâm thường nướng sẵn như thế, đôi khi là chuột đồng, chồn hương, hay thỏ hoang, đợi thím đi ngang qua là mởi ăn. Chiều nay chưa kịp ăn thì trời đổ mưa,
để cả hai lãng mạn chìm ngập trong mưa. Thím bảo Sâm rút ra để thím lau sạch nước nhờn cho cặc Sâm, lẫn lồn thím. Sâm nằm ngửa ra. Một tay vẫn đùa nghịch với đôi vú của thím. Thím’ xích lại cố thổi mấy cây củi bừng lên chút lửa cho ấm. Sâm ngồi phía sau ôm choàng thím phía trước. Tay Sâm cho xuống sờ lồn, xoa lông. Cặc Sâm cứng ngắt chỉa vàolưag thím. Thím bỏ thêm củi. Căn chòi ấm hẳn lên. Sâm lấy mấy con chim mía xuống mời thím cùng ăn, rồi đùa:
– Ăn đi cho lại sức, lát nữa mình “xáp” thêm một trận.
Thím quay người lại ngồi đối diện với Sâm. Ngồi chồm hổm, nên thím phơi lồn ra rõ ràng, mặc sức Sâm nhìn. Cặc Sâm giật bưng bưag. Sâm xé một đùi chim, quét ở miệng lồn xong đưa lên ăn. Chim nướng thơm ngon quá, thím ăn hết ba con, rồi bồi thêm chén chè. Bây giờ thì đủ sức ăn thua đến bao giờ cũng được. Ngọn lứa bập bùng. Ngoài kia mưa vẫn vần vũ nặng hạt. Nước ngoài ruộng bắp đã xấp xấp
như nước lụt. Tiếng gió thổi vi vút qua vách phên. Tất cả làm thím quên hết, chỉ muốn ở lại đây cho hồn lãng mạn được sống với đất trời lãng mạn. Sâm bỏ thêm củi, rồi bắt thím nằm ngửa ra, bẹt hai chân thím, cho lưỡi vào liếm rất nhẹ khe lồn.
Chẳng còn cảnh nào tình tự hơn lúc đó nữa. Vừa nhln mưa rơi, vừa được Sâm liếm. Thím thiêm thiếp, bặm môi rên rất nhỏ. Không biết ai đã dạy cho Sâm thành thạo đến thế. Thím tính nằm để ngắm mưa, mà rồi lưỡì Sâm đã xốc cơn dâm của thím dậy. Thím đè đầu Sâm sát vào, đít hẩy lên, cà miệng lồn sát mặt Sâm. Thằng bé gồng cái lư(~i chịu trận. Thím bắt Sâm ngồi ngược lại để thím bú. Sướng lắm Lựu ơi! Đụ ở nhà chưa chắc đã khoái lạc như vậy. Tại cơn mưa, tại cái chòi lá chật chội, tại ánh lửa bập bùng trong chiếc bếp đất, tại hơi khói un thơm mùi củi ướt tại gió vi vút qua phên vách. Mỗi thứ một chút, làm không khí tình cũng đẵm ướt,’ man dại.
Thím bắt Sâm đụ và dặn kỹ là phải đụ cho dữ dội như lúc nãy, chừng nào sướng hai thím cháu cùng ra. Trời tối dần, tối dần. Cơn mưa vẫn không dứt. Càng về đêm gió càng dữ dội, xáng xuống những đợt mưa nhưcầm chỉnh mà đổ. Sâm đụ đủ kiểu. Thím sướng lắm nhưng nằm cắn răng nằm chịu, vì sợ Sâm chê là “dỡ ẹt”. Gần hai tiếng, lửa trong bếp chỉ còn là những cục than hồng đỏ rực. Mặt Sâm cũng đỏ rực. Sâm vác hai chân thím để lên vai, nắc bồi một chặp thì la lên:
– Chuẩn bị ra nghe thím. Đã quá rồi. Ra nè, đó thím ơi. ối trời ơi là trời. Sướng quá, sướng nói không nổi. Khí con bắn vô đó. Hứng đi. ối, ối, yêu thím quá thím ơi. Tối nay đụ nữa nhen!
Thím nhắm mắt cùng ra với Sâm. Thím nghe rất rõ khí Sâm bắn vào từng tia một. Hèn chi bà Tư Dơi chịu đời chửi chứ không rời được thằng chồng con nít. Sâm nằm thở trên thím. Mệt thì mệt, Sâm vẫn hôn rối rít lên mặt thím nhưhôn người yêu. Nhở bếp lửa mà cả hai ấm áp. Rồi g(~ nhau ra, thím bỏ thêm củi Sâm hong khô áo quần trên bếp, mặc vào cho thím. Sâm làm rất chậm. Mặc tới đâu, Sâm hôn tới đó Thím đã xung hết vào cuộc chơi. Không còn e ấp, dấu diếm. Toàn thân thím phơi ra đó cho Sâm muốn hôn, muốn nựng, muốn đùa bao lâu cũng được. Lúc bấy giờ thím là nhân tình của Sâm và ngược lại.
Rồi thím mặc áo. quần cho Sâm. Khl thím mặc quần cho Sâm, thì dương vật của cu cậu lại xừng lên, mời mọc. Thím chỉ hôn nhẹ lên đó một cái và hẹn những chiều mưa khác.
Tôi vươn vai, rướn mình môt cái, rồi thở hắt ra thật nhẹ khi thím chấm dứt câu chuyện. Tôi chẳng thấy điều gì sai quấy ở thím hết. Có phải tại tôi là đứa con gái dâm loàn nên chấp nhận thím đụ Sâm? Ừø, có thể ! Ai muốn phán xét tôi thế nào cũng được. Nhưng tôi cứ vẫn là tôi thực tế, không dối trá. Tôi tự hỏi, nếu chiều hôm đó Sâm dắt một người nữ khác vào chòi để ái ân, còn thím ái ân với một người khác ớ nơi khác, thì hai cái sướng có gì khác biệt? Cho nên tôi đói tôi ăn bánh. Anh đói anh ăn cơm. Sau khi ăn, chúng ta cùng no như nhau. Vậy bánh và cơm chỉ là phương tiện. Tại sao phải dùng cơm mà không phải là bánh?

Không có câu trả lời xác thực, đúng nghĩa. Nên tôi vẫn có lý, và bây giờ thím Hạnh, bà Tư Dơi, bác Ba v.v… đều có lý. Dĩ nhiên có thèm mới tìm đến nhau, cũng như có đói mới tìm thức ăn. Nghĩ thế, nên tôi cầm tay thím, thông cảm rạt rào. Càng thương thím hơn. Tôi hỏi:
– Rồi sau đó, thím với Sâm có còn hẹn hò nữa không?
Thím nhìn tôi hơi ái ngại, rồi can đảm trả lời:
– Có ! Thường xuyên hơn là đằ ng khác. Cái chòi được Sâm làm kiên cố hơn, kín đáo hơn để có thể chịu những cơn mưa hung dữ, và gió không lùa vào. Trong chòi luôn luôn có hai bó củi. Có gối, có chăn và thức ăn… Trời giữa thu sắp sang đông. Nên gần như ngày nào cũng có mưa, nhất là buổi chiều. Và trưa nào thím cũng mang cơm nước cho Sâm. Dĩ nhiên là thím mang theo nón để không bị ướt. Ngày
nào thím với Sâm cũng đắm say những trận đụ dai dẳng, thỏa thuê.
Mùa hè, khi những ruộng bắp đã gặt, Sâm lại đưa thím vào khu rừng thưa. Cũng có giường, có bếp…Tôi hỏi ngay:
– Có phải dưới gốc cây liêm không? ..
– Ừ sao con biết? . . .
– Vì Sâm cũng đưa con vào đó.
Thím nhìn tôi cười. Cười như cười với một đồng chí, rồi nói:
– Thím tưởng con chỉ ăn nằm với chú Hạnh, không ngờ…
– Sao thím biết con ăn nằm với chú Hạnh?
– Vì những lần chú mò ra gốc nhãn chỗ con ngủ.
Trong này thím với Sâmcũng bò đến nhau, cho nhau. Tôi và thím ôm nhau cười rũ rượi. Xong, tôi hỏi thím:
– Thím có biết bà Tư Dơi nào đó không?
– Sao không. Thím đã bảo với con, ngày trước, chuyện bà Tổng Quyền làm mọi người phỉ nhổ. Nhưng thím lấy làm thú vị. Không hiểu sao, thím thích nghe những chuyện như thế. Nên một hôm thím rủ Sâm vào núi Linh Sơn, tìm gặp cho được bà Tư Dơi. Gặp để biết bả đang đau khổ với dư luận bao nhiêu, và hạnh phúc với sự lựa chọn khác thường của bả bao nhiêu. Nhà bả ở gần chân núi, có những
đám rẫy trồng khoai, trồng sắn. Trước kia bả là bạn hàng mua rau, ớt của thím, nên khi gặp nhau, bả mửng chạy ra đón thím từ ngoài cổng. Bả không
tưởng tượng được có người đến thăm bả. Thằng Phú, chồng bé của bả đang tưới khoai, bỏ đó chạy vào chào hỏi, và nhận mấy gói trà, mấy gói mứt sen thím mang tặng. Bả rất tự nhiên giới thiệu:
– Thằng chồng trẻ của tôi đó chị. .
Bả thản nhiên tiếp đãi thím với Sâm. Không một chút thẹn thùng, mắc cở. Thấy vậy, thím cũng bắt chước giới thiệu:
– Đây là Sâm, người tình trẻ của tôi đó chị Tư.
Được quen biết với kẻ đồng tịch đồng sàn, vợ chồng bà Tư càng tự nhiên hơn, rót nước mời thím với Sâm, rồi nói:
– Đời sống tôi bây giờ có cực hơn hồi bán quán, nhưng hạnh phúc thì tràn đầy. Không sợ ai dòm ngó chửi bới. Bây giờ mình chỉ biết sống cho mình. Còn hồi đó mình phải sống cho thiên hạ, dưluận từng giờ từng phút. Tôi biết đời sống khác thường của tôi như thế làm xã hội xốn mắt khó chịu nên đành chọn núi rừng hẻo lánh này để tận hưởng. ở đây làm lụng có cực nhọc hơn. Để có miếng sống ai mà chả cực. Nhưng sống mà không có tự do để hưởng những gì mình có thì đó là đời sống địa ngục, tù đày.
Có vô lý không? Nếu vô lý, có ai dám đưa tay lên tán đồng ý nghĩ của tôi không? Không. Tôi biết chắc chắn ít ra trong thiên hạ cũng có vài người. Nhưng chả ai dám đưa tay lên. Họ cúi mặt, mang chiếc mặt nạ đạo đức giả để được đời khen là đưng đắn, chính chuyên, không lăng loàn. Nhưng giữa đêm, hoặc những lúc cơn thèm khát dục vọng dâng lên, họ thèm làm một cái gì đó dù là dâm loạn, mà không dám. Nhắm mắt, bịt tai, cố quên đi, xóa đi những ý nghĩ dị thường trở lại đời sống thèm khát vô vị, héo hon.
Bà Tư Dơi thao thao như một luật sư trước tòa. Bà tự biện hộ cho những ý nghĩ và hành động mà bà cho là khác thường đối với thiên hạ. Thím và Sâm ngồi nghe say mê như hai tín đồ trung thành. Trưa hôm đó bà làm cơm, cả nhà cùng dùng bữa. Ăn xong bà trải chiếu ở bộ ván cho thím với Sâm nằm nghỉ. Bà với thằng Phú dẫn vô buồng…
Họ tự nhiên, bình thường nhưnhững cặp vợ chồng bình thường khác. Bà ta hơn thím một cấp. Thím với Sâm thường phải ân ái nơi kín đáo, không dám để ai thấy. Mình đang sống nơi đồng nội, có xã hội loài người, chứ không phải ở chân núi vắng vẻ, tịch liêu như nơi đây. Và Lựu ơi, Sâm với thím trưa hôm đó, đã nhìn lén một trận thư hùng vô cùng đcp mắt. Không bict có phải bả cố tình bicu diễn không? Vì nói là cái buồng nhưng chỉ có vài tấm mành sơ sài làm bằng là còi để che cho có. Thực ra, ở ngoài có thể nhìn bên trong rõ mồn một, chứ không cần phải xem lén.
Có lẽ bả thừa biết nơi lloang vu này, cũng chắng có ai thèm mò tới để bươi móc đời tư của bà với thằng chồng trẻ.
Đóng cửa buồng xong bả với Phú ôm nhau nút lưỡi liền lập tức. Mà sao họ hôn nhau lâu quá vậy. Có hơn mười phút chưa nllả ra. Thằng Phú hỏi bả:
– Chắc cặp nhân tình bà phàn tới thăm tụi mình để tìm đất cất nhà ở cho có bạn chớ gì?
– Em cũng nghĩ vậy. Được cũng vui thôi. Buồn buồn tụi mình đổi nhau chơi. .
Phú thích chí. Bà Tư h(ờm nó, mắng yêu:
– Cái đồ dê đạo lộ. N~he được chơi lồn khác là cặp mắt sáng nhưsao. Nè, hỏi thiệt, anh muốn đụ bả không?
– Trời, khéo đem mỡ bỏi mèo. Vậy anh hỏi em chớ em có muốn đụ thằng Sâm không? Tướng nó chắc cặc dài lắm à.
Bả nhìn xuống đất, khôllg trả lời, miệng cươi cươi. Thấy vậy, thằng Phú cũng mấng yêu:
– Cái đồ dê đạo lộ. Ng,he cặc dài là miệng cười chúm chím.
– Anh kỳ quá hà. Nho l’hỏ, ở ngoải họ nghe được họ cười cho thúi đầu à. Cllừng nào họ dọn về đây ở rồi hẳn tính. Bây giờ anh cởi đồ cho em.
Phú ôm bả hôn một mách nữa, rồi từ từ cởi hết áo quần cho bả. Bả tuột quần đùi thằng chồng xuống, cầm con cặc cà cà miệng lồn. Vì chưa có con, thân người bả còn rất đầy đặn. Nước da ngăm ngăm bánh mật, tóc phủ xuống mắt cá. Vú vun lên. Nhìn thân người hấp dẫn của bả, Sâm ngắt nhẹ tay thím. Cà cặc vào lồn được một lúc, bả quỳ xuống bú cặc thằng nhỏ. Phú la oải trời:
– Đụ, anh khổng khoái, chỉ khoái bú cặc. Đã lắm em ơi. Bú cho thiệt lâu. ở đây không có ai thấy, không ai nghe, anh la cho bể nhà nghen em. Ôi sướng quá !
Hình nhưPhú cốtình la thật lớn cho thím với Sâm nghe. Chứ làm gì Phú không nhớ là thím với Sâm đang “nầm” ngoài kia.
Phú vò đầu tóc bả rối bời. Nhln bả bú cặc, thím nứng hết chịu nổi, thò tay qua cầm cặc của Sâm mà xụt Xong đến phiên Phú bế bả lại giường, để bả nằm ngửa, thòng hai chân xuống đất, banh lồn ra bú thật mạnh bạo. Hai chân bả giật lia chia. Bả ôm đầu thằng Phú mà la:
– Ối có ai muốn coi chồng tôi bú tôi thì vô đây mà coi! Nó bú nghề lắm nè bà con. Đừng đứng ngoài xa mà chửi. Hãy vô đây cho nó bú, mới biết tài nghệ của nó. Ối, Phú ơi’ Em đã từng thớ thịt, nư(íc em nó nhểu ra đó. Anh liếm hết đi. Bú xong tụi mình đụ tới chiều nhen. Ai muốn chồng tôi đụ thì đem lồn vô tới. Ai muốn đụ tôi thì vác cặc vô.
Nhất định là bả cố ý nói cho thím với Sâm nghe. Bà mời khéo. Thím gật đầu, Sâm nắm tay thím tiến. Vvô phòng bả, cả hai cởi hết quần áo.

Bà Tư ngồi chồm dậy nói với thím:
– Vô đây chị. Vô đây mình hùn nhau đụ. Trên đời này không gì sướng bằng cái đụ. ở đây chị tha hồ la, La bể núi cũng không ai nghe. Chị muốn thử thằng Phú không? Muốn thì nằm ngửa ra. Còn thằng Sâm chị để nó cho tôi.
Thím như cái máy, ngoan goãn theo lời bả, nằm xuống giường cạnh bả. Phú tức tốc banh lồn thím ra hôn bằng mũi. Lại một của lạ. Cảm giác thím lúc đó như người chưa từng biết đụ là cái gì. Thím hơi xấuhổ, thèn thẹn. Sao lạ vậy? Thím nhắm mắt, giống hệt lần đầu, đêm tân hôn. Thím nhớ rõ, hình như lúc
đó thím hưi run. Có phải vì Phú là một người lạ? Là một người mà thím chưa hề yêu thương, hay để ý? Đúng thế! Sau này thím mới hiểu vì sao có những trái cựa, khó hiểu như thế.
Thím cởi áo quần nắm xuống, vì bản tình thèm xác thịt. Còn tại sao xấu hổ thẹn thùng? Vì Lựu ơi, dẫu gì, thím cũng chưa đánh mất hết cái tưcách của người đan bà. Đã đành đói thì ăn, nhưng cách ăn phải điềm đạm, thanh tao. Chứ không thể vồ vập, hấp tấp như thú dữ vồ mồi.
Bà Tư nắm tay Sâm đứng xem Phú bú lồn thím. Mới đầu thì thím tưởng Phú là loại hung bạo. Nhưng không, hôn lồn thím xong, Phú cũng dùng mũi hôn hai bắp đùi, hai bàn chân, hai cái bẹn, cặp vú, và cuối cùng là môi thím. Phú huy động những huyệt dâm trong người thím phải thức dậy, chuẩn bị những trận đánh thưhùng sắp tới. Phú càng chậm chạp êm đềm, thím càng như ngồi vào lửa đốt. Phú lật sấp thím lại, dùng đầu lưỡi rất khoan thai, diệu vợi, lướt êm ả trên hai mông đít, bắp vế non. Nhất là chỗ da non sau đầu gối và các kẻ chân. Phú rà lên đường xương sống, gáy tóc, hai vai, là lúc thím chịu không nổi nữa. Chính thím, quay phắc lại, chụp ngay đáu Phú, hôn lấy hôn để môi Phú, như bảo Phú ơi, hãy
làm gì bạo hơn, mạnh hơn, em thèm quá rồi. ”
Thím tưởng Phú phải tức tốc đáp lời. Nhưng không. Thằng nhỏ cứ tà tà, dỡ nách thím lên, nó hôn đậm đà hôn mê mãi. Chưa ai lãng mạn với thím như thế. Thím đâu có ngờ lỗ tai là một huyệt dâm vĩ đại. Gáy cổ là trung tâm phát lệnh cho các bộ phận dâm dục sẵn sàng xung kích. Có lẽ vì thím là đàn bà nhà quê ! Hèn chi mà bà Tư không mê chết thằng chồng này. Đầu lưỡi của Phú rà rất nhẹ nhàng, mà tiếng rên la của thím vang vang nhưđang đụ với Sâm ngoài chòi bắp.
Sâm Đứng nhìn. Hình nhưcu cậu có ghen. Từ đàng sau, Sâm ôm choàng qua người bà Tư, tay bóp vú, tay kia bóp lồn bả, để trả thù dân tộc “. Vừa nhìn thím oằn oại la, Sâm vừa tấn công bà Tư dồn dập. Rồi hình như chịu không nổi, Sâm đè bà Tư ra, banh lồn, để con cặc bự vào đụ tức tốc cho đã cơn ghen. Sâm ghen vì Phú đang lên điểm nhiều quá. Chỉ với cái lưỡi Phú đã “chém vè ” thím, làm thím lăn lộn
như con thú bị thương. Bà Tư la thật táo bạo:
– Phú ơi, anh nhìn kìa, thằng Sâm ở đâu nó vô nó đè em nó đụ kìa Phú ? Chết em Phú ơi! Cặc nó bự và dài quá ! Trời ơi là trời? Mầy lấy tao luôn đi Sâm! Tao muốn có hai thằng chồng trẻ chơi mới đã. Ơû luôn đây, dì nuôi mầy. Ôi, Sâm ơi, hay quá Sâm ơi! Đụ cho hay đi, lát nữa dì trả ơn cho! Chết em rồi Phú ơil Tao mê nó rồi Phú ơi! Tao c’ưới luôn nó ! Một đêm tao chơi hai thằng, lồn tao mới đã ngứa ! ! !
Nghe bà Tư gào thét quá, Phú cũng ghen. Ghen vì bả khen cặc thằng Sâm dài và bự. Nên Phú càng miệt mài dùng lưỡi “đánh phá ” thân thể thím. Con ơi khi lưỡi Phú tràn xuống âm hộ, thì nó càn quét, bừa nát hết. Phú liếm bộ lông lồn thím thật lâu trước khi rà nhẹ hai mép lồn. Thím tự động dang hai bắp đùi ra. Hai tay thím banh rộng lồn ra. Hai tay Phú bóp vú, lưỡi cho vào cưa, dũa cái mồng đóc. Thím há hốc cái miệng để thở và rên khẽ. Sâm đụ bà Tư mà mắt cứ nhìn thím. Làm như sợ Phú lấy mất thím, nên vừa đụ bả, tay Sâm đan ngón qua tay thím nắm cứng.
Chỗ mồng đóc, khi đụ, cái thân con cặc chỉ cà nhẹ mà mình đã muốn chết rồi. Đằng này, Phú gồng cái lưỡi thật cứng, cứ chỗ đó mà dũa thì làm sao chịu
nổi. Thím càng la, Phú càng tận tình cưa muốn đứt hai cái mồng đóc.
Hai người đàn bà được hai dũng tướng thị tài, nên mạnh ai nấy la. Giữa núi rừng yên tĩnh. Buối trưa oi nồng, chỉ có tiếng ve sầu rỉ rả đâu đó ở các lùm cây, tiếng rống của hai nữ dâm tặc vang hẳn lên thật rõ.
Bà Tư kéo đầu Sâm xuống nút lưỡi. Chỉ còn có thím la. Không thể nín được. Phải cho nói cái gì đó, phải gào lên thì cái sướng mới càng tăng lên. Vừa được sướng, vừa được nhìn Sâm đang ngoại tình với người đàn bà khác ngay bên cạnh. Mà người đàn bà đó lại là vợ già của cậu trai đang bú lồn của thím, nên thím bắt Phú bú thật lâu, bú dai dẳng, cho thím thỏa cơn dâm lẫn cơn ghen. Bà Tư lại gỡ môi ra la:
– Ôi, Sâm ơi! Con cặc của cháu sao dài quá vậy Sâm? Đụ thốn tử cung, đã quá đi Sâm ơi. Hay là mình đổi chồng đổi vợ như vầy đụ ít tháng rồi đổi lại được không chị Hạnh?
Bà hỏi mà không cần trả lởi. Vì hỏi cho có hỏi thay vì nằm đó la làng nói bậy. Được một lúc, thím chịu không nổi, kéo Phú lên, cầm cặc nó đút ngay vô miệng lồn bắt nó đụ. Đụ cho mạnh, cho dữ dội như Sâm đang đụ bà Tư. Hai thằng nhỏ thi tàl thi sức để mặc cho hai con mẹ già nằm dưới hưởng sướng, la làng vỡ nhà.
Nghe thím kể, tôi thèm quá. Thèm cái không khí lạ lùng đó. Đổi nhau người yêu để đụ. Chắc là sướng lắm. Thím Hạnh ticp tục kể:
– Rồi bà Tưbắt thằng Sâm nằm ngữa ra cho bảbú . Thím cũng bắt chước như vậy với Phú. Sâm thì la mà Phú thì lại cười. Mỗi đứa một tật. Hai con mẹ già ăn, táp, ngoạm cho đã cơn dâm rồi trèo lên lái phi thuyền một lượt. Cứ như vậy lật lên lật xuống. Nhưng bất ngở bà Tư la lên như cháy nhà:
– Chị Hạnh ở lại hạ giới chơi nhen, tôi lên cung trăng trước à. Ôi cái gì đây chớ đâu phải cái đụ. Trời ơi mở thiên đường ra cho con chul vô. Đó Sâm, dì ra trên cặc mày đó Sâm. Có đi với dì thì đi cho có bạn. Ối nó ra nữa, sướng quá Sâm ơi. Em đã quá Phú ơi? Qua đây đụ tiếp em đi Phú ? Tiếp sức cho em ra cho hết! ! !
Phú rút cặc ra, Sâm cũng vậy. Bay qua, phi thuyền ai nấy lái. Phú đụ bà Tư, Sâm đụ thím. Cây nhà lá vườn vẫn ngon hơn. Sâm ấp thím để nắc và nói thật nhỏ:
– Cháu ghen quá thím ơi! Con không ra ở bển đâu Ra trong lồn thím à. Chừng nào ra rủ con với nhen.
Nói vậy rồi nó đụ bể trời sụp đất. Đụ giường chiếu rung rinh. Hai thằng con trai thi nhau, trổ hết nghệ thuật tuyệt vời để cung phụng trên thân xác hai mụ già bốc lửa. Thằng Phú quỳ, vác hai chân bà Tư lên vai, xoay con cặc vòng tròn quanh lồn của bả. Hai tay nó bợ hổng đít bả lên cho khít khao. Bên này Sân nằm nghiêng, cũng vác một đùi của thím, đút cặc vô đụ xéo Trời ơi, vừa đụ vừa nhìn cảnh đụ kế một bên, nó sướng không thể nào tả được, con ơi!
Bà Tư ra với Sâm một lần rồi. Nhưng thím thì ráng cầm cự. Sợ ra sớm Sâm sẽ chê. Nên dù sướng lắm thím vẫn kềm lại, nằm nhắm mắt, cắn môi, đợi Sâm. Được khá lâu, Sâm nằm hẳn lên người thím la:
– Có ra không thì ra với con đi! Ối chắc chết quá thím ơi! Cho con xịt khí vô lồn thím nghe ? Đó ! Nghe không?
Thím cũng la theo:
– Thím hứng, thím sướng, thím ra nè. ối Sâm! Bắn mạnh vô đi. Đừng cho nhỏ ra ngoài giọt nào nhen. Vô hết đi! Ôi Sâm ơi, đụ nhà lạ sướng quá đi. Chị Tư ơi tôi theo chị lên thiên đàng đây nè! Ôi, bồ nhí nó ra khí trong lồn tôi chị ơi! Ối, Sâm ơi, thím hết biết gì rồi con ơi!
Thím với Sâm cong người lên, đập chiếu điên cuồng, kêu trời. Phú thấy vậy cũng rút theo, nắc bạo tàn lồn bà Tư. Rồi cả hai ôm nhau nút lưỡi, quằn quại, rên siết…
Cả bốn gỡ ra nằm thở, nhìn nhau cười. Không ai nhớ lúc nay mình đã nói gì. Chỉ biết góc núi này vang động những tiếng gào thất thanh diễn tả nỗi khoái lạc tự do của hai cặp nhân tình quái gỡ. Cả bốn nằm trần truồng như vậy nói chuyện, hoặc đứng lên uống nước, đi tới đi lui như những người tiên sử.
Thím chắc con chưa bao giờ được sống tự do hồn nhiên như thết Một sự tự do tuyệt đối, không ngại ngùng, e thẹn, không giả tạo. Sâm muốn ôm bà Tư hay thím để nựng hay giỡn hốt lúc nào cũng được. Thím muốn ôm Phú hôn môi hay bú cặc lúc nào cũng xong. Một buổi chiều hoàng đạo. Bà Tư luộc một nồi khoai, đổ ra rổ. Cả bốn ngồi chò hỏ dưới đất ăn khoai, phơi cặc phơi lồn,. chuyện trò thoải mái.
Thím tò mò hỏi bà Tư:
– Chị với thằng Phú thiệt sự ngủ với nhau tìl hồi nào?
Vừa ăn, bả vừa trả lời một cách tự nhiên:
– Ối cũng lâu rồi chị Phàn. Từ hồi tụi tui còn ở dưới ghe lận. Hồi đó ông xã tôi còn sống thì ổng làm nghề chài. Được cá thì buổi sáng tôi đem ra chợ bán. Rồi có một bữa, không biết ông ứng bà hành làm sao ổng đi mua một quả lựu đạn, về liệng cá khúc sông gần miếu ông Thạnh. Lựu đạn chưa xuống nước nổ cái ầm. Ổng đứt lìa cái đầu chết tươi tại chỗ. Tôi gặp thằng phú này ngoài chợ cá. Chôn cất ổng xong
tôi kêu nó về thế ổng làm tiếp nghề chài. Mỗi lần lưới mắc gai hay chàm mục dưới sông, là nó cỗi truồng ra nhảy xuống lặn gỡ lưới. Dưới ghe, sông vắng, chỉ có một mình nó với tôi. Cái cảnh nó cởi truồng gần như ngày nào cũng có. Chồng tôi chết, mình đàn bà góa. Xác thịt mình cũng thèm chớ. Người chớ đâu phải gỗ đá.

Đó rồi có một đêm trời sáng trăng, gió hiu hiu mát, tôi cắm ghe giữa giòng. Ngồi đầu mũi ghe ăn trầu nhớ tới ông chồng. Nhớ lại những cảnh hai vợ chồng đụ nhau, bú nhau… Tôi chịu không nổi, liếc nhìn thằng Phú nằm tênh hênh mặc quần đùi, cởi trần ngủ ngon lành. Mà phải nó nằm ngủ tự nhiên thì nói làm chi. Đằng này con cặc nó chổng ngược, đội cái quần đùi lên cao. Tôi thèm chảy nước miếng chị ơi. Trăng sáng vằng vặc. Trời mây non nước như vậy, làm sao một người đàn bà góa chồng như tôi chịu nổi khi nhìn cái chỏm nhọn của quần đùi thằng nhỏ?
Tôi cố quay mặt đi nhìn nơi khác. Nhìn mấy vòm tre là đà theo gió. Nhìn rặng núi mờ xa. Nhìn mặt nước sáng xanh dưới trăng mười sáu. Nhìn để quên đi sự khêu gợi của chỏm quần đùi. Tôi chưa có một ráp tâm nào táo bạo vì dù sao, Phú vẫn là thằng con nít. Tôi bị dằn co dữ dội về sự quyến rũ của dục vọng. Vào khoang ghe, tôi lấy gối ra nằm cố dỗ giấc ngủ cho quên đi. Nghĩa là phần đạo đức của tôi đang thắng.
Nhưng nằm đó, mà sao mắt tôi không nhắm hẳn được Chỉ nhắm được vài giây là tự động mở ra liếc về phía chỏm quần nhọn hoắc của thằng Phú. Nếu có ai quanh đó nhắc nhở tôi hay canh chừng tôi, chắc tôi đã không dám nhảy qua bờ cám dỗ. Tôi không ngủ được. Mà lý trí tôi thì đã say giấc. Nó chẳng còn hiện diện trong khi tim tôi nhảy bập bồng, như bốn vó ngựa hung hăng, chờ sẵn, hể cửa chuồng bung ra, là nó phi nước đại, không gì cản nổi.
Và chị biết không? Khoảng giữa khuya, khi trăng đứng bóng, tôi xê dần nằm song song với Phú. Là dân chài, nên dù 18 tuổi, Phú đã to lớn lực lưỡng như trai 20. Tôi nhìn Phú say ngủ. Tôi mong cho nó ngủ thật say, để nếu tôi có va chạm gì, nó cũng không biết. Tôi nằm gần, thật gần vào Phú. Đầu ticn tôi gác lên ngực nó một cánh tay, qua người nó một cái chân. Lấy đầu gối, tôi thử cà rất nhẹ ở chỏm quần đùi Phú vẫn ngáy đều. Hoàn toàn không hay biết gì tôi đang thực hiện những tà ý. ‘l’ôi đụ ng mạnh hơn. Phú vẫn yên ngủ. Tôi táo bạo đưa tay xuống sờ rất êm ả đầu chỏm.
Chỉ sờ nhẹ thế mà lồn tôi nóng rang. Tim tôi đập như đánh trống. Tôi biết sợ. Sợ Phú bắt tạ i trậ n tôi đang hái trái cấm, rồi Phú phản ứng như thế nào với người đàn bà mất nết? Biết vậy mà thần dục vọng vẫn đẩy tôi tới. Thúc bàn tay tôi nắm luôn cặc Phú rất nhẹ nhàng. Lúc đó tôi nghe Phú hết ngáy. Hoảng quá tôi buông ra. Ngay tức khắc Phú ngáy lại. Nhưng tiếng ngáy hoàn toàn khác hẳn. Tuy có đều mà không tự nhiên như trước.
Đùi tôi vẫn gác, tay tôi vẫn nằm đó. Nhưng Phú không cục cựa, hay hất đùi lôi ra. tại sao? Làm sao tôi biết được? Độ năm phút sau, tôi đánh liều cầm hẳn con cặc của Phú lần nữa. Không những cầm mà
còn nắn nắn.
Tiếng ngáy Phú vẫn đều đều. Tôi xích lại gần hơn. Chân tôi quàng khít hắn cho mu lồn cạ hẳ n vào đùi của Phú. Chị ơi, sau bốn tháng kể từ ngày ông nhà tôi qua đời, đây là lần đầu tiên tôi được một cảm giác sướng lâ ng lâng. Thấy Phú vẫn ngủ, tôi dạn dĩ luồn tay vào lưng quần nó cầ m con cặc nóng hổi đang giật giật.
Đến lúc đó tôi mới đoán biết là Phú đã tòng phạm.
Làm gì mà Phú không biết khi tay tôi nắm trọn thằng nhỏ. ” Đã vậy còn giật giật. Tôi bóp, tôi nắn, hơi xụt nhẹ con cặc. Tiếng thở Phú hơi khác. Tuổi dậy thì của nó đang ngóc dậy. Mỗi lần tay tôi nắn, cặc Phú gồng lên. Như vậy là chủ nhân của nó đang thúc. Tôi thử xụt nhẹ nhẹ. Hơi thở Phú hơi dồn dập hơn. Và, tôi làm chủ tình hình, tiếp tục xụt nhẹ cặc của Phú . Tai tôi nghe Phú âm ư. Tiếng ngáy không còn nữa. Phú đột nhiên quay qua ôm tôi. Rồi, như thế là Phú cũng đã nhảy qua hố cám dỗ với tôi. Tay nó quấn chặt tôi và nói:
– Cháu lạnh quá, vô trong khoang nằm cho ấm !
Kỳ thực, Phú muốn cả hai vô trong khoang nằm . cho kín mà nói khác đi. Ghe đậu giữa giòng. Đâu có ai nhìn thấy được. Mà Phú vẫn rủ tôi vaò trong. Bây giờ tôi an tâm hơn. Phú đã hoàn toàn tỉnh thức chấp nhận cuộc chơi.
Tôi mang gối vào trong, Phú bò theo. Đêm khuya thanh vắng. Tiếng nước róc rách vổ vào mạn thuyền, tiếng cá đớp bóng nghe thật rõ và tình tứ. Tôi ôm Phú. ấm quá. Tay tôi tha hồ cầm cặc Phú nhồi, nắn. Phú cho tay sờ vú tôi, rồi bóp nhè nhẹ. Trong khoang ghe, ánh trăng ngoài kia chỉ lọt vào mờ mờ. Cả hai không nói nhau một lời. Tôi lột quần Phú ra rồi cởi luôn quần áo của mình. Hai chúng tôi trần truồng ôm nhau siết mạnh, để tìm ấm. Lúc đó Phú thực thụ động. Có lẽ lần đầu tiên tiếp xúc với dục vọng, Phú chưa biết phải làm gì, phần Phú cũng ngại ngùng, bất ngờ vì những cảm giác lạ đến cùng một lúc. Tôi phải dìu Phú từng bước, đi vào khoái lạc xác thịt. Tay tôi vẫn còn nắm cứng cặc Phú. Tôi gác một chân lên người Phú, rồi cầm cặc cà nhẹ ở miệng lồn. Cả hai bắt đầu rên nhẹ. Có lúc sướng quá, Phú đòi hẩy vô, mà tôi không cho. Tôi cừ rà rà như vậy thật lâu.
Sướng lắm chị Phàn ơi! Cà lồn là cái khoái nhất của tôi. Đụ, tôi chưa chắc khoái bằng cà lồn. Tay Phú bóp mạnh vú tôi hơn, rồi nói rất nhỏ:
– Cháu mê cặp vú này lâu lắm rồi dì biết không? Xuống sông tắm. Cháu vẫn ngồi trên ghe nhìn lén. Cái áo trắng bám sát vô da thịt dì, làm nổi hẳn cặp vú da hồng, có cái núm cộm hắn lên. Tắm xong dì vào khoang thay đồ. Cháu lại nhìn lén. Thèm được bóp cặp vú no tròn đó mà không dám. Cháu định bụng, bữa nào dì ngủ mê, cháu sẽ táo bạo sờ một chút cho đã thèm. Không ngờ… bữa nay… dì cho…
Tôi biểu Phú cứ bóp. Bóp cho đã nư. Nếu muốn thì cứ bú. Và, chị Phàn ơi, nó mừng quá đổi, leo lên táp một đầu vú bú tới tấp. Hết vú này tới vú kia. Trong khi nó bú, con cặc nó cứ chạm qua chạm lại hai bắp vế của tôi. Tôi dang chân ra chờ đợi, mà thằng nhỏ hình như không dám. Nóng quá, chịu không nổi nữa, tôi kéo Phú lên. Tay tôi lòn xuống ưới, cầm cặc cho ngay ở miệng lồn. Rồi tôi ấn đít
Phú xuống. Tôi nhắm mắt, nằm nghe khúc gân vào từng nấc, từng nấc, và lút hết. Tôi dâm đãng tìm môi nó nút. Tôi bảo Phú đưa môi qua cho tôi đã cơn thèm.
Tôi biết rõ mình đang làm chuyện kỳ cục mà không thể ngừng được. Nội tâm øng hực lửa tình. Máu dâm cắn xé từng tế bào của thân thể. Sự thèm muốn xác thịt hôi thúc tôi, che mắt tôi. Rồi ngoại ảnh quyến rủ nữa. Trong một khoang ghe chỉ rộng bằng cái giường. Glữa giòng vắng vẻ, nửa khuya. Bao ám ảnh hằng ngày của Phú của tôi… là chất rơm làm cho ngọn lửa dục vọng bỗng cháy bừng giữa
hai dì cháu mà xem ra ai cũng là thủ phạm.
Vì, chị nghe đó, Phú đã tự thú là từng nhìn lén tôi tắm dưới sông, thay đồ trong khoang ghe. Nhưng còn tôi? Tôi cũng từng nhìn lén Phú trần truồng nhảy xuống nước gỡ lưới. Lúc nó trèo lên ghe, tôi cũng chết sững khi nhìn thân hình và bộ phận sinh dục của nó. Tôi đã cố tình tắm một cách khêu gợi, cố tình bày hàng ra cho Phú thèm. Khi thay đồ trong khoang ghe, tôi làm như quên không đóng cửa
khoang, để cho Phú tha hồ nhìn thân ngưừi nẩy lửacủa tôi…
Tôi đã đánh trúng huyệt của Phú. Nhưng nó có bị ngã hay không cũng còn do Phú. Cớ sao Phú đã rủ tôi vào nằm trong khoang cho ấm? Và cớ sao Phú đã quay sang ôm tôi để tôi tự do cầm cặc cà lồn, rồi thốt lời tự thú? Tôi có ngụy biện không? Chắc là có. Có để không áy náy, mắc cở với chính mình, với Phú.
Tôi mặc kệ. Thèm đụ quá, tôi vạt mọi lý luận khác sang một bên. Với lại ở đây, bây giờ, ai? Ai đã mắt thấy tai nghe? Chẳng lẽ Phú là người cười khinh tôi? Mà có như thế chăng nữa, với tôi, cũng chắng sao. Tôi cứ bước tới. Cặc của Phú đã lút sát trong lồn tôi. Nhưng Phú nằm yên một cách tội tình. Hình như Phú chưa dám tự động làm gì hết dù khả năng sinh lý trời cho cũng đủ để Phú có một cử động nào đó cho sướng, như nắc tới chẳng hạn. Tôi ôm nút lưỡi Phú say sưa. Bất giác, tôi sàng nhẹ cái đít cho cu Phú cà ở miệng lồn. Tôi sàng mạnh dần. Tôi chưa bao giờ được tràn ngập sung sương như đêm đó. Tôi nghe tiếng nước vổ êm đềm vào thân ghe, tiếng âm ư của Phú. Hai tay tôi tập cho Phú nắc, bằng cách nhốm đít Phú lên, rồi ấn mạnh xuống. Cứ tiếp tục làm như thế vài chục lần, tôi bất ngờ buông tay ra, Phú đã tự động nắc. Chị Phàn ơi! Lúc Phú nắc bạo là lúc Phú đã trớ thành người chồng của tôi…
Gió sông thổi mát lạnh mà tôi vẫn thấy ấm. Tôi tê tái mê man, ngập chìm với cái đụ ngàn vàng, bất ngờ đêm đó. Tôi tận hưởng, tận hiến.
Nghe bà Tư kể thím nhớ đến buổi chiều mư’a ngoài ruộng bắp. Cái khó cũng là cá i thú , vì nó là buổi đầu. Hồi hộp, lo sợ, sung sướng, tò mò, đủ thứ tạo cho mình một cảm giác tuyệt trần không có gì sánh nổi. Bà Tư tiếp:
– Hai dì cháu tôi ôm nhau đụ mê man như vậy thật lâu. Tôi lật Phú nằm xuống dưới, tôi ngồi lên dộng cọc. Rồi không biết tôi nghĩ sao, rút lồn ra,ngồi hẳn lên mặt Phú, bắt Phú bú. Cũng thế, lúc đầu Phú ngỡ ngàng. Nhưng tôi huấn luyện cho một lúc Phú thành thạo đến nổi làm tôi phải ra ngay trong miệng Phú vừa lúc tai nghe tiếng gà nhà ai gáy xa xa…
Cứ thế đêm kế đó, tiếp đến những đêm sau. Có khi giữa trưa khi tôi lcn chợ bán cá xong, về chèo ghe cột ở dưới một lùm tre kín đáo. thế là dì cháu lại đụ chát chúa, đụ say sưa, có khi quên cả ăn cơm.
Cho đến một ngày, thấy phú vất vả quá với nghề chài lưới, tôi dựng lên cái quán bán hủ tiếu dưới bean đó Rồi chuyện tôi với nó lấy nhau không qua được mắt tò mò của dưluận. Cả Phú lẫn tôi, cuối cùng, đã chấp nhận bỏ hết vào đây để sống, để mua sự tự do.
Đây này, cả bốn chúng mình trần truồng sống với nhau một cách thoải mái như vầy là tự do. Nếu không toàn đời sống thì ít ra cũng một phần đời mình phải có tự do chớ? Tôi chọn vào đây để sự tự do của mình không đụng chạm đến đời sống của kẻ khác.

Con biết không? Đêm đó thím với Sâm ở lại nhà bà Tư một đêm. Một đêm lạ lùng. Ăn, đụ, ngủ và sống nhưkhông phải đang sống ở trần gian. Nó như một hành tinh xa xôi lắm với địa cầu khắc nghiệt, hung dữ.
Và cứ lâu lâu một lần, Sâm lại rủ thím vào thăm vợ chồng bà Tư để được những buổi tm”a, những buổi tối thoải mái. Vì chỉ có cái nhà nơi chân núi xa xôi hẻo lánh đó thím và Sâm mới tìm được sự hồn nhiên tuyệt vời của sinh lý. Thím có lén lút ngủ với Sâm ở căn nhà này, như con đã thấy lúc nãy, nhưng vẫn là lén lút. Như thế vẫn còn nỗi lo âu, phập phống. Sâm có đưa thím vào rừng thưa hay ruộng bắp, thì cũng chỉ là những nơi chốn giới hạn, vẫn có phập phồng Còn trong đó, là một thề giới riêng. Một hành tinh cách biệt với địa cầu, chẳng có gì ràng buộc,
bức ép. Tự do như gió thổi trên mây, như chim hót trcn ngàn, như nước cuồn cuộn chảy trcn suối. Một ngày sống trong đó nên thơ, thú vị bằng một tháng
quanh đây…
Tôi ôm thím hôn, siết chặt. Mửng cho bà đã tìm được một thú vị để sống. Phải sống cho ra sống. Tôi không muốn thím làm một cái xác không hồn, để tàn lụi dần trong những cơn thèm khát cay nghiệt, ray rút, cho đến cuối cuộc đời, trở về với cát bụi. Chưa ai giải thích và chứng minh thật rõ ràng sự khác biệt về đời sống của hai hồn ma: Một thật đạo đức và một không đạo đức. Dĩ nhiên chữ đạo đức ở đây phải được hiểu theo nghĩa những luật lệ sống do con người đặt ra. Nghĩa là hai hồn ma đó, bên kia thế giới, ai đã lên thiên đàng và ai về địa ngục?
Không có câu trả lời!
Nhưng tôi, vâng chính tôi, xin mạnh dạn chứng minh rằng khi sống, về tình dục, ta cứ thích gì làm nấy, sẽ thấy thiên đàng ngay trên trần thế. Ngược lại, bó cuộc đời giữa những khung sắt thuần phong, đạo lý tứ đức tam tòng con người sẽ vô cùng khốn khổ. Đó là địa ngục trước khi được chết. Sự suy nghĩ của tôi có thể làm người khác lợm giọng, khó chịu. Thì tôi cũng thế khi nghe ai oang oang giảng đạo
đức luân thường.
Tôi đang thấy thím Hạnh có lý. Bác Ba gái có lý. Bác đã tắm cho anh Khang, ngủ với anh Khang. Hiện bác đã dùng căn phòng mà trước kia hai vợ chồng bác đã sống, để làm nơi truy hoan. Không chỉ với Khang, mà còn với Lê Hoành, tên cai lính nổi tiếng về tình dục….
Tôi và chị Cúc vẫn là “hầu thiếp ” được cưng chiều nhất của bác Ba. Hai đứa tôi thay nhau phục vụ ông. Bất kể ngày đêm, ông cần là tụi tôi chia phiên ứng chiến. Ngủ với bác Ba, tôi thích, không nhlrng vì quyền lợi vật chất như tiền bạc, vòng vàng, mà còn vì bác là một tay chơi tuyệt hảo, hào hoa phong nhã . Tôi còn một
cái thú nữa khi giao du xác thịt với bác là bác Ba, một quan huyện nghiêm khắc nổi tiếng, từng xử nhưng vụ án tình vô cùng quan trọng, nhưng đã bị tôi sai khiến hành hạ như tên nô lệ mỗi lần tôi thoát y nằm trong phòng máy lạnh của bác. Tôi
bảo bác làm gì là bác răm rắp nghe theo. Nghĩa là tôi thấy tận mắt con người thật một trăm phần trăm của bác.
Lời ông phán giữa huyện đường có thể làm rơi một cái đầu, hay bỏ tù khổ sai chung thân một tên loạn luân. Mà ở đây, ông loạn lừng trời với Cúc, với tôi
Bà Loan, vợ ông nữa. Ở ngoà i đường, nhìn vào cái dinh cơ đồ sộ của quan huyện, không một ai có thể dám nghĩ trong đó có những ổ làm tình hoạt động ngày đêm. Nó loạn nhất thiên hạ. Mạnh ai nấy đụ. Đụ tàn sát, đụ lia chia. Làm nhưcuộc đời này chỉ có đụ là quan trọng.
Tôi với chị Cúc được bác Ba cho hay là bà Loan đang say đắm Lê Hoành, tên tù chung thân về tội đụ con nít do bác xử. Bà thường cho những tên lính thân cận bắt giải Lê Hoành đến tưphòng để phục vụ sinh lý. Giờ hành lạc của bà vdi Lê Hoành thường là buổi sáng, sau khi bác Ba ra xử án ở huyện đường. Biết thế tôi với Cúc lén vào phòng bà, kiếm một chỗ kín để mục kích. Mục kích không phải để xoi mói đời tư của bà, nhưng là để xem Lê Hoành đã có những bửu bối gì có thể làm bà mê mệt.
Khoảng chín giờ, con hầu mang cho bà hai bát yến hầm với nấm đông cô. Một cho bà, một cho Lê Hoành.
Chín giờ mười, Lê Hoành bước vào với chiếc áo tù Hắn cao to vạm vỡ. Trán cao, lông mày rậm. Mặt chu điền với hàm râu quai nón rậm đen, tóc rối. Cặp môi dày khi cười cho thấy cál miệng rộng và hàm răng trắng sáng. Bà Loan đến cài chặt cửa, rồi nắm tay Hoành dẫn đến ngồi cùng ăn yến với bà. Hoành ngồi đối diện. Bà Loan gác hai chân lean bắp đùi Hoành, vừa ăn vừa hỏi:
– Đêm qua anh ngủ ngon không?
– Đêm nào mà ngủ không ngon. sáng nào cũng “cày chết bỏ ở phòng này, nên buổi tối nằm xuống là đi liền.
Bà Loan cười đưa tình:
– Bởi vậy người ta mới chuẩn bị yến cho anh tẩm bổ. Rồi rượu thịt ngày hai mâm, dâng tận miệng trong tù.
Lê Hoành vẫn trách xa trách gần:
– Nhưng anh vẫn muốn ra khỏi tù. Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại. Chán quá. Mới có ba tháng mà gần như ba chục năm. Nếu ở chung thân trong đó chắc anh chết sớm.
Bà Loan vẫn nhìn đưa tình, nhỏng nhẻo:
– Thả anh ra để anh đi đụ con khác à? Em không muốn. Anh phải chung thân với em. Em cứu cho anh khỏi đứt đầu là hên rồi. Anh không có cái của quý ngàn vàng đó, bây giờ mồ anh đã xanh cỏ. Vậy em giam anh ở đây với em ngày lẫn đêm
có được không?
– Ời,Để xem. Em muốn là được. Anh không nghe:
“Giai nhân là mẹ thiên hạ ” à? Làm đổ ngai vàng còn được huống là…
Bà Loan là giai nhân thật. Không thế mà lại được bác Ba chấm làm phu nhân. Sắc đẹp của tôi với Cúc không thể nào bì với bà. Suối tóc đen huyền, dày rậm, uốn gợn, bồng bềnh dài quá lưag. Cái trán thấp chữ nhơn. Căp mắt to, sáng rực như sao. Cái mũi cao vừa phải, dọc dừa, thẳng tắp. Cặp môi mọng, tout lên như lúc nào cũng nhoẻn cười. Da bà trắng hồng sang cả. Hai cánh tay thon chắc tròn trỉnh. Hai bàn tay với những ngón suông dài nhọn ngòi viết với các móng đỏ quyến rũ.
Tôi nghĩ với chừng đó thứ đẹp bà phải là hoàng hậu mới đúng. Chớ sao chỉ là vợ một quan huyện? Bà đang mặc đồ ngủ mà trông bà quyến rũ mời mọc, gợi tình nhưthân hình đã thoát y. Bác Ba yêu bà như vàng ngọc. Chỉ có một lần bắt gặp bà tầm cho Khang, rồi đụ Khang, mà ông ghen lồng ghen lộn. Cho đến moat hôm ông được mật báo lê Hoành ngủ với bà. Thế là ông chia lìa xa cách. Hên cho Hoành. Cơn ghen của ông có thể làm ông ra mật lệnh thủ tiêu Hoành ngay tức khắc, không cần phải xử tội cho tốn giấy mực.
Nhưng bà Loan đã đưa lưng ra hứng tội, xin giảm khinh đổi án tử hình thành khổ sai chung thân. Rồi lẽ ra Hoành phải bị giam ở một hoang đảo. Nhưng cũng chính bà xin cho Hoành ở “tù ” tại một nhà kho của huyện đường.
Cái gì đã làm cho bà trở nên có quá lực với bác Ba như thế? Dù là đẹp trời nhưng bà là ngưừi đàn bà lăn Bác Ba có thể dứt hẳn, đuổi bà ra khỏi nhà để rãnh tay trả thù Lê Hoành. Tại sao phải chìu bà đến mức hơn cả Đường Minh Hoàng chìu Dương Quý Phi? Bí ẩn đó chỉ có mình chú Hạnh biết. Và nếu bể ra, bác Ba chẳng những phải mất chức quan huyện mà còn có thể bị tù suốt đời. Chú Hạnh kể:
Trước kia bà Loan là con gái của giàu có ở biên giới Miên Việt. Ông buôn lậu á phicn và đá quý. Một lầ của bác Ba chận bắt hai ghe chở nay thạch của người Tàu đó, giải về huyện đường. Vợ con người Tàu cùng cô con gái (tức 16 tuổi) bị trói dẫn ra xử. Bác Ba tuyên án tử hình người chồng, chung thân khổ sai cho người vợ và cô gái, đồng thời tịch thâu tang vật trị giá mấy chục triệu. Trong phiên xử, bác Ba cứ đưa mắt nhìn say mê cô con gái. Lẽ ra bản án không đến nỗi nặng như thế. Nhưng bác tuyên án với dụng ý nên vợ chồng ôn Tàu cho người đưa tiếng gã Loan cho bác Ba vô điều kiện, cho luôn vài chục triệu để xin tha bỗng cho cả gia đình và đừng tịch thu tang vật.
Vậy là bà Loan lean xe hoa về ở bác Ba mà không chút long yêu thong. Bà bắt đầu một cuộc sống tình dục that loạn, mà khởi đầu là ngủ với anh Khang, con bà Hai Thơm cùng xóm.
À thì ra vậy. Đúng là gậy ông đập lưng ông. Bác đã dùng quyền của công lý đưa bác Loan vào một hoàn cảnh chẳng đặng đừng. Nên hôm nay bác phải nhấm mắt giả đui. Mà bà Loan loạn, bác cũng loạn theo. Bà ngủ với Khang. Bác ngủ với Cúc. Họ trả tự do cho nhau. Không trả không được. Nên bà Loan thoải mái muốn đưa trai vào phòng lúc nào cũng xong.

Ăn xong tổ yến, bà đứng dậy, đi lại sau ghếHoành, ôm Hoành hôn say mê rồi hứa:
– Sẽ có một ngày anh được thong dong sống ở ngôi nhà tráng lệ sang trọng này. Không ai dám động tới anh.
Hoành bỏ dỡ tô yến, đứng lên ôm bà hôn trả lễ về lời hứa ngàn vàng đó. Hoành mừng như được lên tiên, bế thốc bà Loan lên hôn. Từ một cai lính làm việc trong huyện đường, Hoành đã được ngủ với bà huyện rồi bây giờ lại sắp công khai làm nhân tình ăn ở đi đứng, tự nhiên ngay trong nhà của quan huyện. Còn gì hơn nữa! Hoành cởi hết áo quần ra, chỉa con cặc lạ lùng về hướng bà Loan. Con cặc đã to, dài, với cái đầu như trái mận còn có hai sợi gân to chạy dài trên lưng cặc. Bà Loan đứng mĩm cười nhìn Hoành, một thân người cao lớn, với những bắp thịt
săn cứng, nước da ngăm đen như một tướng cướp rừng xanh. Hoành chưa bao giờ biết mệt về sinh lý.
Nội cái thân người vạm vỡ và cái bửu bối vàng ngọc đó thôi, Hoành đã thừa sức chinh phục không biết bao nhiêu là đàn bà, lại còn thêm sức dai dẳng có thể làm cho phái nữ ngất ngây vài ba tiếng. Bà Loan yêu Hoành là phải. Bà còn muốn Hoành chung thân với bác thì phải biết Hoành bản lĩnh cỡ nào.
Bà Loann thấy Hoành trần truồng, bà cũng cởi hết ra đứng đối diện với Hoành. Phải nói bà là người trời cho đẹp. Tôi không thể tưởng tượng bà là người đã có con. Lông lồn bà dày, đen kịt, mọc tràn ra đến gần bắp vế và leo lên gần rốn. Hoành, rất chậm, bước đến, nâng mặt bà lên ngắm như ngắm một bức tranh. Tay Hoành đan vào tóc bà vuốt rất nhẹ và nói:
– Nếu ở lầu son này với một giai nhân tuyệt sắc như Loan, anh tình nguyện chung thân!
Bà Loan sướng tê người khi nghe Hoành tình nguyện như thế. Hai tay bà đưá lên nâng mặt Hoành. Bà cho những ngón tay đùa cợt hàm râu quai noun của Hoành, rồi níu xuống, tặng Hoành một nụ hôn dài lê thê. Hoành vạm vỡ ôm sát tấm thân ngọc ngà trắng nuột của bà Loan, chỉa cặc ngay mu lồn bà mà cợt mà khiêu khích.
Hai chân bà nhón lên. Hai bàn chân thon dài trắng hồng. Chỉ nhìn hai bàn chân đó cũng đủ chết người rồi, cần chi phải nhìn thứ khác. Bà đưa tay cầm cấc Hoành vuốt ve, nựng nịu, rồi cho vào miệng lồn, hẩy tới. Tôi có cảm tưởng chiếc cu quá lớn so với thân người của bà. Có cái gì đó không đúng cỡ, không xứng đôi, mà rồi nó đã vào hết, biến mất trong xa khi Hoành nhẹ bế bà lên. Bà tréo hai chân vòng
chặt cái mông của Hoành. Hoành hơi cong lưng, nhấn sát đít vào bà, rồi nắc êm đềm, thật êm đềm.
Thân thể của Hoành là bức thành có thể bao che cho bà khỏi bất cứ cơn bão táp bào. Đã dính sát vào Hoành, bà mất tiêu hình dáng, chl còn đầu tóc đen huyền xỏa ra như mây bồng bềnh và đôi chân dài trắng tươi quấn lấy Hoành.
Tôi với chị Cúc ngồi trong góc, nắm cứng tay nhau, nín thở. Nín thở để chiêm ngưỡng một hình ảnh đẹp như tranh. Người Hoành to lớn mà động tác làm tình
tl’ì cm dc m, thư thả . Hoành nắc thậ t chậ m. nhl(ng chắc nịch. Cái nào đáng cái nấy làm bà Loan thoát ra tiếng rên cũng khoan thai như gió thoảng. Hai mắt bà nhắm khít. Bà ngã đầu tựa vào ngực Hoành như đứa bé ngủ trên vú mẹ. Tưởng tượng con cặc kỳ dị của Hoành nằm ycn trong đó cũ ng đã là m thành quách ngã nghiêng cần gì phải nắc. Vậy mà Hoành bế bà đi tới đi lui, nắc thật đều đặn, không dứt. Thật chết người. Tôi nghiến răng, nuôi một giấc mơ. Mơ rằng hôm nào đó, nếu có cơ hội, tôi sẽ cướp Hoành một lần khỏi tay bà Loan. Tôi muốn Hoành cũng bế tôi như thế.
Rồi bà Loan gỡ khỏi người Hoành, bắt Hoành bế ngược bà lên. Nghĩa là bà dộng đầu xuống bú cặc Hoành. Còn lồn bà thì ngay miệng Hoành. Hai chân bà đưa lên không trung. Một kiểu bú lạ lùng tôi chưa từng thử qua. Trông bà như con dơi dộng đầu ăn quả chuối. Còn Hoành như một con gấu đang táp một con sò ở gềnh đá. Tiếng bú, liếm nhau vang lên nhè nhẹ nhưng hình ảnh vô cùng gợi dục đó làm cho loan tôi nóng như ai háp lửa. Một đỗi lâu, họ hạ xuống nằm sóng sượt trên nền thảm xanh râu. Hoành chổng cặc lên cho bà Loan bú. Con cặc quá to. Nó chẳng vửa với cái miệng xinh xắn của bà Loan, mà bà vẫn cố ngoạm vào, tràn trề, ngon miệng…
Tôi nuốt nước miếng. Tôi muốn nhảy bổ ra xin bà cho tôi bú ké với. Bú xong bà lên ngồi trên mặt Hoành, cày, bừa hàm râu như bàn chải của Hoành. Bà nói nhỏ như thở than:
– Em phải ở lại ngôi nhà sang trọng này cũng vì. anh. Vì nợ em đã trả xong rồi. Em muốn bay xa, tìm riêng cho mình một hạnh phúc. Cũng may có anh. Em cũng sẽ chung thân với anh thôi. Không có gì của anh làm em chê được. Đó anh ơi, hàm râu xuất sắc của anh cũng đã giết người rồi, còn cần gì nữa. Ối, nó quét ray rức lồn em. Đã quá đi Hoành ơi. Lưỡi anh nữa hả? Cho em sống với Hoành. Sáng nào em cũng ra hai ba lần thế này thì làm sao em thở được hả mình? Bú đi anh! Liếm mạnh đi! Em không có thời con gái, nên em phải tận hưửng tuổi gái hai con. Anh muốn gì em cũng chiều được miễn đừng xa em. Thực ra em muốn giam anh lại. Chớ nếu muốn, em vẫn bảo chồng em cho anh trắng án. Ghê gớm chưa. Bà Loan ngồi cả trên mặt pháp luật. Bà đã nói “Giai nhân có thể lật ngã một ngai vàng”, sá gì cứu một tử tội như Hoành. Có ai ngờ đằng sau cái ghế bác Ba ngồi ở huyện đường có bà.
Bà mới chính là người cầm cân nẩy mực. Sự công bằng ở đây phải đi đôi với tiền bạc (như trường hợp cha mẹ bà) hoặc phải có cái gì khác biệt thiên hạ (như Hoành) Mặt trái của pháp luật là bà Loan. Ai muốn thành công thì phải đi cửa hậu, đeo nhẫn kim cương gõ cửa. ở trong này bà Loan nghe thân chủ gõ cửa, ắt
biết là chiếc nhẫn mang hột lớn hoặc bé. Và tội cũng được giảm khinh theo tỷ lệ lớn bé của những chiếc nhẫn đó. Có những nạn nhân thay vì được pháp luật
che chở, nhưng vì nghèo, đôi khi trở thành thủ phạm.
Hoành nhờ có những năm tháng làm ở huyện đường đã hiểu biết rất rõ những điều đó. Nhất là khi đã trở thành tình nhân của bà Loan. Hắn thừa biết uy lực bà Loan trên cả bác Ba. Tiếng hét của bà ra lửa. Bà nổi giận là đất nứt, núi lở, sông cạn, lửa bùng. Bác Ba cũng phải nể vì, huống chi là Hoành.
Cho nên làm tình nhân của bác, Hoành sung sướng, nhưng lo âu. Vì bản tính Hoành hay lang chạ. hờ có một thể chất mạnh xuất sắc, và một bửu bối lỵ kỳ, Hoành như hạ chứ không phải một bà Loan. Nhưng hắn gờm và khiếp lắm.
Bà đã cứu cái đầu của hấn. Trả lại, hắn phải làm bà vừa lòng những buổi sáng như hôm nay. Nếu chỉ một lần làm bà phẫn nộ, thì Hoành sẽ bỏ thân với cát bụi.
Hoành bú bà tuyệt trần. Phải nghề nghiệp lắm mới làm bà la hét quá trời như thế. Hai tay bà nâng, bóp cặp vú. Mặt ngữa ra, gào thét như con mẹ điên:
– Giàu có mà chi. Ai giàu bằng em? Mà sao tình thì em thiếu thốn. Hoành ơi, anh cho em nhiều quá. Cám ơn anh. Anh phải chung thân với em. Nhớ nhen anh!
“Nhớ nhen anh”, bà nói thật êm đềm, lãng mạn. Nhưng Hoành không nhớ thì sẽ biết. Rồi bà xuống ngồi lên cặc Hoành mà đụ. Tôi tưởng bà ngồi lên cái ống tre. Dữ dằn quá.
Nước lồn tôi ứa ra ướt nhẹt. Tôi nhìn chị Cúc. Mặt chị trở nên đần độn, hôn mê. Dâm đãng cũng làm chị chết ngất, thèm thuồng như tôi. Sáng nay, tôi với Cúc không những được xem một trận đụ nay quyến rũ, mà còn chứng kiến mặt trái của huyện . đường đầy nghiêm trang, quyền thế của bác Ba.
Xong, bà bắt Hoành lên nằm đụ. Hình như Hoành đụ để trả lễ. Nhịp nắc của Hoành đều đặn không có chút gì sáng kiến hay nhiệt tâm. Vậy mà bà Loan để
mê. Bà cấu, bà cào dữ tợn cái lưng Hoành. Tôi thích nhìn hai bàn chân xinh đẹp của bà triển ra để hưởng sướng. Hoành nắc không biết mỏi. Và khi bà Loan
gầm thét dữ dội để ra, tôi mới thấy tài nghệ tuyệt vời của Hoành thật sự. Hoành cầm một chân của bà đưa lên cao. Tay kia hắn chà mạnh hột le. Con cặc rút ra đút vào chật cứng miệng lồn. Bà Loan càng gào thét, Hoành càng làm dữ dội hơn. Toàn thân bà rung. Mắt trợn trắng. Miệng líu quíu những gì không rõ. Khi bà hoàn toàn im lặng, Hoành ngừng hết lại, rút cặc ra, cúi xuống nút, liếm miệng lồn, nuốt heat nư(fc nhờn của bà đã tiết ra lúc nãy.
Bà nằm bất động, nhưcái xác không hồn một lúc, rồi bảo:
– Thôi được. Kể từ hôm nay anh cứ ở trong phòng này. Cứ thong thả ra vào như người nhà. Để em bảo gia nhân hầu hạ anh. Nhớ không được ra khỏi nhà nếu không có sự đồng ý của em. Em phải bận ra huyện đường vì hôm nay có vụ xử hơi lớn.

Nói xong bà diện đồ đi mất. Hoành vẫn trần truồng nằm đó với nỗi vui được tự do và nỗi lo không còn được lang chạ như xưa. Được ra khỏi tù chung thân thì bị trói suốt đời để hầu hạ bà Loan. Trong hai cái, Hoàng phải chọn một.
Hoành nhớ rất rõ bác Ba bắt quả tang hắn đang làm tình với bà Loan. Nhưng tội danh khi mang ra xử thì khác: Tội loạn dâm Vơi cô gái ờ trọ dc~n mang bầu. Cả hai tội Hoành đcu phạm phải, nhưng hác Ba không dám bêu xấu danh dự của sự mình, nên phải xử tội loạn dâm.
Tôi với chị Cúc nắm tay bước ra. Hoành giật mình. Phản ứng tự nhiên bắt hắn lấy cái gối đè lên che cặc lại Chị Cúc nhanh nhẹn giật chiếc gối ra. Cặc Hoành vẫn còn chổng ngược. Đến gần tôi mới thấy con cặc quả tình to thật. Hắn ngồi dậy dựa lưng vào thành giường, dương đôi mắt kinh ngạc nhìn hai đứa tôi. Sao tự nhiên lại có hai cô bé lù lù ở sau tủ bước ra? Cúc trấn an ngay:
– Đừng lo. Việc gì của bà Loan với bác, hai đứa tôi đều nghe và thấy lừ đầ u. Bác cứ yên trí xem hai chúng tôi là bạn. Bạn đồng điệu. Tụi mình cùng moat máu với nhau mà…
Hoành càng thảng thốt. Chị Cúc táo bạo hơn, ngồi cạnh giường đưa tay cầm con cặc to chần dần của Hoành, tay kia chị cởi nút áo, quay lại tôi chị hất cằm bảo:
– Vắng chủ nhà, gà bươi bếp một bữa coi Lựu. Cởi đồ ra đi!
Tôi nhanh nhẩu cởi truồng ra. Mắt Hoành càng dương lớn hơn. Hắn như rơi vào vườn địa đàng. Hai cô bé, một 18, một 19 lõa thể đến tấn công bất ngờ cùng một lúc. Tôi cầm tay Hoành đặt vào vú tôi. Chị Cúc leo lên giường nằm xéo, cầm con cặc Hoành bắt đầu hôn say sưa. Hoành như bức tượn, choáng váng, không biết phải làm gì. Tôi kéo Hoành name dài xuống, để chị Cúc đùa với cặc hắn. Còn tôi, tôi leo lên ngồi trên mặt, bắt hắn phải bú tôi như đã bú bà Loan lúc nãy. Tôi ngồi quay mặt lại nhìn chị Cúc đang đắm đuối với một con cặc to quá cỡ.
Râu quai nón, râu rìa của Hoành cạ xát miệng lồn và hột le của tôi làm cả thân người tôi rung chuyển. Đây là trò bề hội đồng. Đúng nhưlúc chúng tôi đè Khang hay Vĩnh ra đụ ở tổ quỷ, nên cả Cúc lan tôi đều thành thạo bài bản.
Chị Cúc ngậm đầu cặc Hoành. Cũng như mồm bà Loan, mồm của Cúc quá nhỏ.Tôi có cảm tưởng hai khóe miệng của Cúc sẽ bị rách toạt ra. Chị cố ngoạm cho hết mà nó như mồm con trăn đang loay hoay với một con nai to tướng. Miệng chị ngoạm, tay chị xụt. Còn Hoành thì banh lồn tôi ra, cho lưỡi thọc sâu vào âm đạo mà liếm. Tôi sướng quá la làng:
– Bác Hoành ơi! Bữa nay bác phải đụ hai chị em tụi cháu mỗi đứa một cái nhen. Thấy bác đụ bà Loan cháu thèm quá. Một lát nữa bác phải ẵm cháu lean như ẵm bà Loan nhen!
Dưới kia, bú đã đời, chị Cúc leo lên ngồi cọc tre. Hai tay chị banh miệng lồn đỏ au, kê ngay cặc Hoành ngồi xuống. Thánh thần ơi, tôi thấy nó vào, vào ngọt
xớt Chị Cúc ngước đầu lên, nhắm mắt hét lớn:
– Lựu ơi, sướng lắm Lựu ơi! Sướng gấp mấy lần đụ anh Khang, anh Vĩnh. Ôi! Để chị đụ một lúc rồi chị nhường cho em. Bác Hoành ơi! Cặc bác to quá bác ơi? Bác được tự do rồi, tụi cháu canh bữa nào mẹ ra huyện đường là vô đây đụ bác nhen? Đụ tụi cháu hổng có bầu đâu đừng sợ! Tụi cháu uống thuốc ngừa thai mỗi ngày từ mấy năm nay rồi. Ôi? Sướng qua Lựu ơi!!!
Tô i thấy chị Cúc phải nhổm lê n ngồi xnống thật cao vì cặc bác Hoành dài quá. Dài hơn của chú Hạnh, của Sâm, của bác Ba. Chị Cúc sướng quá mà mặt nhăn nhó như khóc. Cặc của bác Hoành thọc sâu. Hai bàn tay thon nhỏ của Cúc vẫn banh lồn. Tôi đã quá Đã không bút nào tả xiết. Hàm râu quai noun của bác lợi hại kinh khủng. Bà Loan cứu mạng bác Hoành là phải. Bà si mê Hoành không cần đến dư luận thị phi, vì bà nghĩ xưa kia bác Ba cũng làm chuyện tày trời với gia đình bà, với bà. Sao chẳng ai nói lấy một lời? Có phảl vì bác Ba giàu có và quyền
thế? Nếu đúng vậy, thì bây giờ cũng với hai thứ giàu có và quyền thế, bà loạn bốc lên, xem ai dám nói, dám cười.
Chị Cúc giã xuống dồn dập với những tiếng rên thê thiết. Cặc bác Hoành láng bóng vì nước lồn của chị Cúc. Tôi bắt Hoành phải dùng hai tay bóp vú tôi. Tôi đang “đụ ” trên lưỡi, trên mặt Hoành vừa được xem Cúc đang tàn bạo “chuốt” cọc tre của Hoành. Hoành nằm dưới tái tê, sướng như lên tiên. Suốt một đời lang chạ của Hoành, chưa bao giờ bác được một trận đụ bất ngờ với hai đứa trẻ con cùng một lúc. Mà là những trẻ con thành thạo, nghề nghiệp như người lớn.
Sau gần nửa giờ đụ liên tục, chị Cúc la bể nhà để một mình ra ào ạt trên cặc bác Hoành. Ra xong, chị nhổm lên ngồi xuống một cách từ từ, nhắm mắt lại, bặm môi để thở và hưửng cho hết dư vị sự khoái laic thần tiên. Xong chị nhường “cọc” cho tôi. Rồi thay thế tôi trịn lồn lên mặt bác Hoành.
Thèm con cặc lớn quá nên tôi phải bú cho nó thỏa ước mơ. Vì lúc nãy thấy bà Loan liếm nó, tôi nuốt nước miếng. Tôi lau sạch nước lồn của Cúc ướt đẫm
trên con cặc, để quan sát “thằng nhỏ “. Ngón cái và ngón trỏ của tôi vòng không giáp. Nó đen đúa, dài như quả dưa leo. Hai sợi gân trời cho nằm song song và ngoằn ngoèo trên lưng. Tôi lấy mũi hôn một cách thương yêu trìu mến. Hôn bằng mũi nó lãng mạn đa tình hơn là bú. Chưa bao giờ tôi hôn cặc ai lâu đên thế. Tôi quý nó, cưng nó như một bầo vật. Tôi hôn luôn hai ngọc dương và chùm lông quắn rậm rì mọc lên tđi rốn.
Có lẽ tôi đa tình và thâm trầm hơn Cúc. Tôi cầm cặc bác chà lên mất, lên tóc, rồi kẹp giữa hai vú mà cà cho đã cơn dâm. Xong đâu đó tôi mới bắt đầu dùng đầu lưỡi đánh vòng vòng cái vành nắp nhạo. Tôi chuốt mơn man êm đềm, làm cái mông bảo Hoành nhổng lên mấy lần. Thỉnh thoảng tôi ngoạm nó, để yên một lúc lâu, rồi mới bú vài cái, lại nhả ra, hôn bằng mũi. Nghĩa là tôi vờn nó như mèo vờn
chuột, đùa, nghịch cho thỏa hết tò mò rồi mới leo lên, xỏ cọc vào đụ.
Chị Cúc nói đúng. Cặc bác vào lồn rồi, tôi không còn nhớ tới người tình nào nữa. Nó đánh nhòa heat quá khứ trong tôi. Tôi chỉ còn biết mê đắm và dấn thân cho lúc đó. Bà Loan đã coi khúc gân này lớn hơn quyền thế và tiền bạc đang có, hơn cả miệng đời xoi mói của thiên hạ. Bà có lý. Nếu tôi là bà, tôi cũng chỉ có thể làm đến thế mà thôi. Cuộc đời chỉ đứng ngoài xa mà chửi đổng. Chứ giá như vào đây
nhìn, hôn, bú rồi đụ thử một lần cặc bác Hoành, có lẽ ai cũng thành người câm.
Không những vậy, mà có khi còn đánh nhau dành nó làm của riêng. Như tôi hiện giờ, tôi ao ước, chỉ ao ước thôi, là làm sao giữ được bác Hoành làm của riêng. Với con cặc lạ đời này, tôi có phải làm nô tỳ cho nó suốt kiếp cũng không sao. Tôi nhắm mắt nói với bác Hoành:
– Bác ơi! Xin bác ẵm con lên như ẵm bà Loan lúc nãy!
Chị Cúc đứng dậy để Hoành thoải mái xốc tôi lên, ẵm đi tới đi lui. Tôi bắt chước bà Loan, ngã đầu, nhắm mắt trên lồng ngực nở nang đầy lông lá của Hoành như đứa trẻ ngủ trên vú mẹ. Tôi hẩy cái đít nhè nhẹ tới vừa đụ vừa lim dim “ngủ “, hưởng cho thật hết phút thần tiên hic~m có này. ẵm tôi thì dĩ nhiên nhẹ hơn bà Loan, ncn bác Hoành tha hồ nắc. Tôi nói thật nhỏ:
– Anh ơi! Mình dính nhau mãi như thế này được không? Đừng gỡ em ra ! Đụ thật lâu rồi lát nữa ra với em nhen?
Chị Cúc nằm trên giường ngắm bác Hoành đụ tôi, rồi nói:
– Bữa nào chị cũng bắt bác ẵm chị như thế. Sướng lắm phải không em?
Tôi gật đầu, rồi âm ư nhỏng nhẽo như tiếng trẻ con vòi bú. Hai tay bác bợ mông đít tôi nhấn mạnh tới đưa lên đưa xuống. Tôi sướng tê người. Tưởng là lồn tôi không sao tiếp thu được con cặc dài kinh khiếp đó. Lồn nhỏ mà. Thế nhưng sao chẳng còn chút nào của khúc gân Hoành nằm bên ngoài. Cho nên mỗi lần bác nắc tới, tôi nghe cấn cấn ở đáy lồn. Đó là phút thần tiên nhất của tôi. Xong tôi bắt bác đặt tôi lên giường mà đụ. Sức nặng của bác làm cho những cú nắc thêm ma lực. Tôi bảo bác nắc mạnh, dồn dập, và phải cùng ra với tôi.
Toàn thể cái giường kiểu Hồng Kông của bà Loan rung động. Chị Cúc la phụ vởi tôi. Hoành điên cuồng:
– Đây nè Lựu ! Riêng tặng cho em đây. Anh đã lắmđây. Anh bắn vô nhen! Đó Lựu ơi! Hứng, hứng đi Ôi! Trời ơi!!!
Tôi không còn biết gì nữa. Tôi xỉu đi mất mấy giây khi những tia khí của Hoành ria mạnh vào đáy lồn tôi. Một bả vai của Hoành chảy máu vì năm ngón tay nhọn của tôi tàn bạo bấm mạnh vào. Hoành thở không? Đừng gỡ em ra ! Đụ thật lâu rồi lát nữa ra với em nhen?

Chị Cúc nằm trên giường ngắm bác Hoành đụ tôi, rồi nói:
– Bữa nào chị cũng bắt bác ẵm chị như thế. Sướng lắm phải không em?
Tôi gật đầu, rồi âm ư nhỏng nhẽo như tiếng tre ûcon vòi bú. Hai tay bác bợ mông đít tôi nhấn mạnh ới đưa lên đưa xuống. Tôi sướng tê người. Tưởng là lồn tôi không sao tiếp thu được con cặc dài kinh khiếp đó. Lồn nhỏ mà. Thế nht(ng sao chẳng còn chút nào của khúc gân Hoành nằm bên ngoài. Cho nên mỗi lần bác nắc tới, tôi nghe cấn cấn ở đáy lồn. Đó là phút thần tiên nhất của tôi. Xong tôi bắt bác đặt tôi lên giường mà đụ. Sức nặng của bác làm cho những cú nắc thêm ma lực. Tôi bảo bác nắc mạnh, dồn dập, và phải cùng ra với tôi.
Toàn thể cái giường kiểu Hồng Kông của bà Loan rung động. Chị Cúc la phụ vởi tôi. Hoành điên cuồng:
– Đây nè Lựu ! Riêng tặng cho em đây. Anh đã lắmđây. Anh bắn vô nhen! Đó Lựu ơi! Hứng, hứng đi Ôi! Trời ơi! ? !
Tôi không còn biết gì nữa. Tôi xỉu đi mất mấy giây khi những tia khí của Hoành ria mạnh vào đáy lồn tôi. Một bả vai của Hoành chảy máu vì năm ngón tay nhọn của tôi tàn bạo bấm mạnh vào. Hoành thokhông? Đừng gỡ em ra ! Đụ thật lâu rồi lát nữa ra với
em nhen?
Chị Cúc nằm trên giường ngắm bác Hoành đụ tôi, rồi nói:
– Bữa nào chị cũng bắt bác ẵm chị như thế. Sướng lắm phải không em?
Tôi gật đầu, rồi âm ư nhỏng nhẽo như tiếng true con vòi bú. Hai tay bác bợ mông đít tôi nhấn mạnh tới đưa lên đưa xuống. Tôi sướng tê người. Tưởng là lồn tôi không sao tiếp thu được con cặc dài kinh khiếp đó. Lồn nhỏ mà. Thế nhưng sao chẳng còn chút nào của khúc gân Hoành nằm bên ngoài. Cho nên mỗi lần bác nắc tới, tôi nghe cấn cấn ở đáy lồn. Đó là phút thần tiên nhất của tôi. Xong tôi bắt bác đặt tôi lên giường mà đụ. Sức nặng của bác làm cho những cú nắc thêm ma lực. Tôi bảo bác nắc mạnh, dồn dập, và phải cùng ra với tôi.
Toàn thể cái giường kiểu Hồng Kông của bà Loan rung động. Chị Cúc la phụ vởi tôi. Hoành điên cuồng:
– Đây nè Lựu ! Riêng tặng cho em đây. Anh đã lắmđây. Anh bắn vô nhen! Đó Lựu ơi! Hứng, hứng đi Ôi! Trời ơi!!!
Tôi không còn biết gì nữa. Tôi xỉu đi mất mấy giây khi những tia khí của Hoành ria mạnh vào đáy lồn tôi. Một bả vai của Hoành chảy máu vì năm ngón tay nhọn của tôi tàn bạo bấm mạnh vào. Hoành thở như trâu. Quả tình bác thích tôi thật nên đã đặc biệt ra trong tôi sau khi đã đụ khơi khơi hai người: bà Loan và chị Cúc.
Ba chúng tôi nằm soải người ra nhìn nhau trò chuyện làm quen và hẹn hò -những trận đụ hấp dan tới Chị Cúc nói:
– Bác bây giờ là của chung nghe chưa? Hể vắng bà Loan, là hai đứa cháu thay nhau vô đây đụ bác đó nghe?
Bác Hoành cười sung sướng và hỏi:
– Nói mà có nhớ lời không? Lần tới bác đụ kiểu khác. Bảo đảm tụi cháu chỉ chịu được nhiều lắm là 15 phút.
Tôi cười ngạo mạn và tự cao:
– Hứm, chưa ra nghề mà đã hợm mình !
Tôi nói cho có nói chct kỳ thực cũng phả i thầm phục sức dẻo dai của bác lắm. Hơn một tiếng với bà Loan, nửa liclng với chị Cúc, nửa tiếng với tôi bác mới chịu “nhả đạn”, thì bác là loại kiện tửng rồi còn gì. Khi đã thân mật, tôi bắt bác phải kể vụ lăng loàn” với cô Sen, cô gái ở trọ nhà bác. Bác kể:
– Thiệt là trăm dâu đổ đầu tằm! Tội nghiệp cho thằng đàn ông, nhất là đàn ông có con cặc kỳ dị như bác. Khi đụ thì cả hai cù ng sướng. Khi chuyện đổ bể, thiên hạ nhất định đổ tội cho đàn ông. Nói thật với hai cháu, đời bác, bác chưa hề mở lời dụ dỗ ai hết. Hữu xạ tự nhiên hương. Mình lỡ mang cái bửu bối nổi tiếng đó nên đàn bà con gái làng trên xóm dưới nó bao vây, rình rập, tự dẫn xác tới dâng hiến. Như sáng bữa nay đây. Hồi nãy hai cháu làm bác tưởng là ma.
May mà có quen biết với Cúc. Nếu không bác đã la làng. Rồi hai cháu đè lên đụ bác. Đó ! Nếu chuyện đổ bể ra, thì thếnào bác cũng lại ngồi tù vì dụ dỗ gái vị thành niên, mặc dù trên thực tế, bác bị hai cháu tấn công.
Vợ mấy thằng lính ngoài huyện đường cũng vậy. Một con được bác đụ rồi là thế nào cũng đi đồn rân trong thicn hạ. Cuối cùng đến tai bà Loan. Bả bắt sống bác. Bắt bác phải đụ bả nếu không bả kiếm chuyện bỏ tù. Chuyện con Sen cũng vậy. Chẳng là ở nhà, mỗi đêm bác đụ bà xã là bả la bài hãi. La mà ai đi ngoài đường cũng nghe. Phòng con Sen kế bean mà bác quên để ý. Lần nào hai vợ chồng đụ, nó cũng bắt ghế nhìn lén. Nó mới mười tám tuổi chớ bao nhiêu.
Một buổi sáng, bả đi bán ngoài chợ. Bác thức day hơi trễ. Khi đi ngang qua phòng Sen, bác thấy nó cởi truồng nằm tênh hênh trên giường. Nói có trời làm chứng, dù bác là đàn ông bay bướm, thèm của lạ lắm, nhưng thấy cô gái nằm phơi vú, phơi lồn ra, mình không dám nghĩ gì quấy hết. Bác thấy nó nhắm mắt ngủ, nên lấy cái mền nhẹ đắp kín đáo cho nó, rồi đi ra sau rửa mặt súc miệng. Cứ nghĩ là đêm qua chắc trời nóng quá nên nó cởi đồ ngủ cho mát.
Chừng bác vô trở lại, lại thấy nó tung mền ra name trần truồng phơi lông lá một cách quyến rủ. Bởi lần này nó xoay người ra cửa, thòng hai cái đùi trắng phau xuống đất, hai bàn tay thì úp lên hai trái vú. Bác đứng đó nhìn chăm chú mà rống ngực đánh ầm ầm. Bác sợ, bởi lỡ bả về thình lình thấy cái cảnh này, bác ăn làm sao, nói làm sao. Sợ thì sợ, mà chân bác đứng cứng ngắc ở đó, không chịu đi, vì hình ảnh quá hấp dẫn. Sen lại chàng hảng, nên dưới lớp lông đen, bác thấy rõ ràng hai mép lồn nó đỏ au banh ra. Những câu hỏi dồn dập đến với bác lúc đó là : “Sen đang say ngủ, hay cố tình làm một cử chỉ khêu gợi? Vừa lúc nãy nằm kiểu khác và đã được bác đắp mền lên, sao bây giờ mền tung ra và nằm kiểu khác?”
Dù vậy, bác cũng rón rén một lần nữa, lấy chăn nhẹ đắp cho nó, rồi trở về phòng tìm bao thuốc lá. Đang ngồi hút thuốc thì bác bỗng nghe bên phòng giống hệt tiếng rên của bà xã bác:
“Tôi nói rồi nghe không anh Hoành, anh mà đi đụ con khác là tôi cắt cặc anh, bằm nhỏ cho vịt ăn nghe chưa? Ôi, chết em anh ơi. Hai sợi gân cặc của anh
độc đáo quá đi anh Hoành ơi? Đụ em suốt đêm nay nghe anh. Khoan ra, đợi em với nhen…”
Đại khái nó bắt chước giống hệt mấy câu bả rên. Bác tò mò nhìn qua khe ván căn phòng. Nó vẫn nằm nhưcũ, nhưng cho tay chà cái hột le, một tay bóp vú. Tiếng la của nó mỗi lúc một lớn. Bác sợ quá. Sợ hàng xóm ai nghe được họ nghe được sẽ nghĩ là bác đang làm gì nó trong này nên nó mới kêu tên của bác. Con nhỏ độc thiệt. Hoảng quá, bác bỏ điếu thuốc, chạy qua bịt miệng nó lại, và la nhỏ:
– Sen, làm cái gì mà la oải trời vậy. Lỡ ai họ nghe được….
Nó vẫn nhắm mắt, vờ ngủ, nói giọng mớ, và cũng bắt chước mấy câu của vợ bác: “Ôi, anh đụ hay quá anh Hoành. Đó anh ơi, nắc xéo như vậy em chịu đó. Chết em anh Hoành ơi ! Rút cặc ra xuống bú em đi. Mau đi Hoành. Bú lồn em đi! ! !”
Bác vô cùng bối rối, lúng túng không biết phải xử sự làm sao. Bác chưa từng có tà ý ngủ với nó. Vì làm việc ở huyện đường, mắt bác thấy biết bao nhiêu vụ xử người lớn lấy con nít đều bị tù mọt gông… Nên bác khiếp sợ, hoàn toàn không dám. Sen lại mớ tiếp: “Ôi mau bú lồn em, em banh sẵn đây nè, đưa lưỡi vô sâu đi mau. ”

Tâm trạ ng bác như kẻ trộm. Đứng trước hủ vàng của thân chủ rồi mà tay không dám thò vào. Sợ vợ bác, sợ hàng xóm, sợ pháp luật. Tim thì căng thẳng, mà chân thì cứ muốn đứng lại. Hai tay Sen đưa lên bóp vú, bóp kinh khủng và mớ: “Đó anh, bóp vú như vậy ở dưới đụ mới sướng. Bóp mạnh đi, liền đi! Ra đóng kín cửa lại mình đụ, mau lên. Em nứng quá rồi Hoành ơi!!!”
“Ra đóng cửa lại mình đụ, mau lên, em nứng quá rồi Hoành ơi!!!” Không! Câu đó thì bà xã bác chưa từng nói, vì bác thư(~ng đụ bả lúc nửa đêm, tối lửa tắt đèn. Đâu có sợ ai thấy mà đóng cửa. Câu đó, chính Sen biểu bác. Vậy mà bác cũng đuổi ý nghĩ loạn đó. Cứ cố tưởng là Sen đang mớ. Nhưng thú thật cặc bác lúc đó đã cứng như khúc củi. Rõ ràng bác bị quyến rủ, bị níu kéo. Miếng mỡ đang dâng
tận miệng. Thân hình Sen hấp dẫn quá. Gái 18 nhưng to con, ncn nó nhưgái 20. Vú lớn, lông rậm, da trắng phau.
Bác không dám ngắm nó nữa. Nhắm mắt, quyết định đắp chăn cho nó lần cuối cùng rồi phải bước ra. Bước ra tức khắc, nếu không một trong hai người, hoặc cả hai sẽ mắc tội. Nhưng khi bác định quay đi, nhanh như chớp tay Sen níu bác lại. Sen mở mắt nhìn bác với cặp mắt khác thường mời mọc, nhoẻn miệng cười thật dễ thương lôi cuốn. Cháu biết, lúc đó tim bác muốn xé lồng ngực nhảy ra ngoài. Mắt bác mờ hết. Mờ vì không khí dâm dật, hình ảnh dâm dật. Lửa dục vọng bốc lên hừng hực. Bác chưa có quyết định gì thì Sen chồm lên, bấu vai bác đè xuống
và một tay nó cầm cặc bác một cách táo bạo như Cúc làm sáng nay.
Bây giờ thì giọng Sen nhỏ xuống, nhỏ như thì thào:
– Bác ơi! Con nứng qua hết chịu nổi rồi. Bác biết con bị mất ngủ bao nhiêu đêm vì tiếng rên của bác gái không? Trên hai năm!!! Hai năm đằng đẳng con bị kích dâm ngay ở cái tuổi dậy thì. Cái tuổi mà vú mới dậy, lông lồn mới chớm, bắt đầu có kinh. Những lúc bác đụ ban ngày thì con còn nhìn lén thấy được con cặc dị hợm này. Còn ban đêm, tối như mực, không thấy gì hết, tiếng la của bả làm con chết điếng, tê tái một mình. Con đã thủ dâm theo tiếng rên của bả. Phải tưởng tượng con cặc của bác đang nằm trong lồn bả. Bên kia bả ra, bên này con cũng ra. Ra một mình, làm tình một mình… Nó vô duyên một cách kỳ cục. Con cần có con cặc. Lấy đâu ra? Nên bác ơi, bữa nay con phải bạo động. Phải xông tới. Vì không
như thế, biết bao giờ mới nắm được cặc bác như bay giờ.
Nói vậy rồi Sen đứng lên, đóng khóa cửa phòng lại, tuột cái quần đùi của bác ra, ngoạm ngay cặc mà bú một cách sớ tnlờng, vì đã học rất kỷ vào những lần bả bú bác. Hơn hai năm nhìn lén để học thì là gì không giỏi. Thực ra, tình dục không cần học, ai cũng biết. Trời đất sinh vậy mà.
Bác sướng không thể tả được. Bác quên nó là con gái ở trọ. Bác còn mong cho mau được bú lồn nó và trèo lên đụ nó để xem cảm giác sẽ sướng bao nhiêu lần khác hơn là đụ bác gái. Sen dâm hơn bác tưởng. Nó leo lên cầm con cặc quét miệng lồn cho đã rồi xuống bú tiếp. Nó không kể đến bác. Chỉ biết làm sao cho đã cơn thèm thì thôi. Bác có cảm giác như cho Sen mượn cặc để làm tình chớ không phải cả hai đang hưởng. Nhưng bác vẫn sướng vì cảm giác lạ cảm giác mà xưa nay bác chưa từng hưởng qua. Chưa ai bú cặc bác lâu nhưvậy. Trên nửa tiếng đồng
hồ, mồ hôi của Sen vã ra trên trán, trên lưng, trên ngực. Mà Sen vẫn hì hục chăm chỉ bú. Có lẽ nó thèm quá, và đây cũng là lần đầu được bú, nên nó cố cho
“no”, cho thỏa hết nỗi ước mong. Bú đã, nó ngừng, nhìn bác, rồi nằm dài lên người bác, ấp cái mu lồn trên con cặc. Sen nút lưỡi bác.
Nghĩa là vợ bác làm sao nó làm giống hệt vậy. Những cái sướng nửa vời như thế nó lãng mạn và hấp dẫn làm sao. Trong khi bác cứ tưởng bú xong, con Sen sẽ nằm lên đụ. Thì không, Sen chỉ nằm nắc khơi khơi, trịn cái lồn ướt nhẹt lên cặc bác và nut lưỡi liên tục. Làm bác gần ngộp thở. Được một lúc thì cô nàng cho tay xuống, cầm đầu cặc để ngay miệng lồn, nhấn xuống, nhấn xuống. Cháu ơi! Nếu
lúc đó có quan huyện đứng đó thì bác cũng xin đụ xong rồi hãy thọ tội. Bác đụ biết bao nhiêu người rồi, chưa có lần nào sướng lạ lùng như lần đó. Bác nằm dưới ngửi mùi tóc, mùi cổ, mùi gái trinh của Sen tỏa ra ngào ngạc. Sen sướng quá, la rất nhỏ, sợ thiên hạ nghe:
– Anh Hoành ơi! Anh đi đụ con khác em sẽ cắt cặc anh bằm nhỏ cho vịt ăn. Em đã quá Hoành à ! Em nằm lên anh đụ hết sáng nay. Sáng mai, sáng mốt, và suốt đời nghe Hoành? Anh dẫn em đi kiếm chỗ khác ở. Mình làm vợ chồng đi Hoành. Em thèm đụ quá anh ơi! Lồn em lúc nào cũng nóng rang. Nhớ hể không có vợ ở nhà là vô đụ em nghe anh? Anh bỏ em, em chết cho anh coi! Em đụ anh sướng không?
Bác gật đầu. Sen hỏi tiếp:
– Có sướng hơn đụ với bả không? Nói thật cho em nghe.
Bác gật đầu. Bác trả lời thật tình. Sướng không thôi chưa đủ nghĩa. Phải có chữ gì khác đúng nghĩa hơn, trang trọng hơn, tình tứ hơn, thậm thúy hơn mới diễn tả nổi. Sen thích thú lắm. Cái thích của kẻ mới khám phá ra một điều lạ cho thể xác, lẫn thích thú của một người chiến thắng với kẻ tình địch. Vì Sen nói: “Thấy bác gái đụ bác, bên này con ghen quá ! !”
Một cái ghen vô lý. Nhưng Sen vẫn ghen. Sen ghen chỉ vì cùng với bả, hai người cùng yêu moat người đàn ông có sức làm tình tuyệt vời, dẻo dai vô địch. Đó cũng là lý do lúc nãy Sen hôn cặc bác khá lâu Trong tâm tưởng, Sen nghĩ là hôn lâu như thế để hưởng hết cái dị kỳ, cái khác lạ của một con cặc có đấn hai người yêu quý. Sen dành phần thắng. Bây giờ Sen đang kéo dài trận đụ thì cũng để hưởng cho hết cái gì Sen muốn hưởng, để lại “nước nhì” cho bà già, vợ bác.
Sen đụ bác kinh khủng. Sen quyết làm cho bác ra vài lần để tối nay không còn đủ sức đụ bác gái. Vì sen không muốn nghe những tiếng rên khoái lạc từ bên kia vọng qua nữa. Dù sướng tuyệt cùng, bác cũng cố vận dụng hết khả năng kéo dài để Sen phải ra trước, ít nhất vài cái. Và như bác tiên đoán, được gần nửa tiếng, Sen ập xuống bác, la nhỏ bên tai bác:
– Anh Hoành ơi! Thua anh rồi anh ơi! Anh có nghe nước em rỉ ra không. Ối trời ơi! Sướng gấp triệu lần thủ dâm Hoành ơi! Ra với em đi. Sao không nghe gì hết vậy. Sướng, sướng lắm bác ơi! Ngày nào cũng phải đụ như vầy nghe bác !
Sướng quá. Sướng đến mất bình tĩnh, Sen gọi bác bằng anh rồi bằng bác. Bằng gì mà chả được. Nghĩa lý gì nữa cách xưng hô trong khi da thịt đã vào nhau, trong nhau cả nửa tiếng đồng hồ. Sen phục bác quá. Sen đã bị bác “đánh bại. ” Sen dùng toàn lực để quyết đốn gục con cáo già này mà rồi bó gối chịu thua. Bác lật Sen nằm ngửa ra cho bác ngắm từ đầu xuống chân trong khi Sen thở và “dưỡng quân. ” Mồ hôi trên trán làm những sợi tóc rối ngoằn ngoèo trên mặt Sen. Cặp vú vun lên no cứng cũng bóng những mồ hôi. Bộ lông lồn dày đen, xoắn tít, không còn thấy mu ở đâu cả. Bộ đùi dài thon trắng ngần, dang ra ơ hờ sau một trận quyết liệt.
Bác dang rộng háng Sen ra, trổ tài nghệ cho Sen phục thêm. Ngậm vào hột le, nút nhẹ, bụng Sen giật bưng bưngg. Hai tay bác bợ cặp mông của Sen để dũa
cái mồng đóc như bác đã làm sáng nay cho bà Loan. Sen ríu người lại, ngậm miệng thật chặt để không phát ra tiếng cuồng bạo. Chl được có mấy phút, Sen
vò tóc bác và la thật nhỏ:
– Cho em nghỉ chút đi anh! Anh làm gì mà em sướng quá vậy? Muốn em ra nữa phải không? Ôi, tối nay mà em nghe bác gái la bên đó là em đốt nhà này cho anh coi. Anh không được bú bả nghe chưa? Ôi, sướng quá Hoành ơi là Hoành. Cám ơn anh. Sướng hơn đụ hồi nãy nữa anh ơi!
Sen hẩy mông đít theo từng động tác bú của bác và sàng rất mạ nh. Cơn dâm của Sen lại nổi dậy. Lần đầu tiên Sen được bú lồn. Bác bú ngon lành, tận sức để nuốt hết bao nhiêu nước nhờn Sen tiết ra. Mùi nước thơm đặc biệt, mù i gái trinh xông lên từ lồn, từ háng của Sen, tất cả níu cái mặt bác dính sát vào chòm lông không hở một ly. Bác gồng cái lưỡi, đổ hết nội công mài dũa cái lồn của Sen. Mới được 20 phút, Sen rung toàn thân, mặt nhăn như khóc, nức nở nbững tiếng rên đứt quãng. Sen ểnh cái mông cao lên, đè cái đầu bác xuống và nước lồn ứa ra ướt đẫm cửa mình.
Phải thú thật. Không chỉ nhờ cái lưỡi, mà chính là do hàm râu quai nón rậm rì này đã đưa Sen lên chin từng mây xanh. Sen rũ liệt, ngoẹo cái đầu sang một
bên thở hổn hển.
Bác trườn lên, cho con cặc vào rất êm, nấc rất êm, cốđưa Sen lại một cơn sướng hung tợn nữa. Mười phút đầu giao đấu, Sen án binh bất động. Đến phút thứ 11, khi bác lót một cái gối dưới mông Sen cho mu lồn lên cao thì Sen điên cuồng như một con hổ dữ. Sen lồng lộng chiến đấu tay đôi với bác. Bác thích thế. Như vậy mới xứng là địch thủ. Sen tha hồ muốn sàng, muốn hẩy cỡ nào cũng được. Bác cứ
nhịp một, nhịp một, nên xuống, giã xuống những cú nắc tóe ngôi sao, thấy mây xanh, không kịp la. Gần một tiếng xung trận, cũng chính Sen thủ thỉ:
– Con ra nữa nè bác ơi! Ra với con một lần đi!
Bác bung ga, tăng tốc độ, quyết tặng Sen một lần ra. Tay bác dd mông đít Sen lên, bác nắc dồn dập và ra khí đầy ắp lồn Sen. Con bé ôm bác như trói vì nó nghe những tia khí bắn vào liên tục trong đáy lồn. Bác mệt như chưa bao giờ mệt. Vì đã gần hai tiếng, dù sướng quá, bác vẫn phải kềm lại. Đến phút chót tung hết lực lượng vào trận để tận hưởng cái khoái lạc ngàn vàng, nên tứ chi bác chầng còn
nhấc lên nổi nữa…

Sau đó, suốt hơn một năm, đcm đụ bà xã, ngày hẹn hò với Sen. Bác đã cẩn thận cho Sen uống thuốc ngừa thai. Nhưng con bé, một hôm “gần” bác đã thú thật:
– Con không uống thuốc đã hai tháng nay. Con muốn có con với bác !!!
Hơn sét đánh ngang tai. Bác khiếp sợ quá, tính đưa Sen cho bà mụ Sáu phá thai thì bà xã bác khám phá ra. yà Sen đã chầng ngại ngùng khai hết sự thật. Đó là lý do vì sao giờ này bác nằm đây. Nhưng có xui thì cũng có hên. Vì cặc mà bác bị án tử hình. Rồi cũng nhờ cặc mà còn lại án chúng thân, và bây giờ hoàn toàn tự do trong căn phòng này. Bác đang sung sướng chưa hết thì hai cháu ở đâu lù lù xuất hiện. Bác cũng chới với, hoang mang nhưbuổi sáng trong phòng Sen.
Bác Hoành kể một mạch không chừa một chi tiết nào, làm Cúc với tôi ngồi im lặng tê tái theo từng pha cụp lạc. Bác nói đúng. Chính con cặc quái gỡ đó của bác đã làm say mê phái nữ bất kể một ai, trong số đó có hai chị em tôi.
Từ hôm đó, hể vắng bà Loan là hai chị em tôi đưa bác lên phòng làm tình của bác Ba trên lầu mà thay phiên nhau đụ. Một lần tôỉ tò mò hỏi bác:
– Bây giờ, bác còn thèm đụ Sen không?
Bác im lặng một phút, bằng giọng trầm, thú thật:
– Không biết bác có nên nói không? Sợ nói ra cháu có ghen không? Bởi vì… không biết sao, suốt cả đời lang chạ giang hồ, giờ này nằm trên sung sướng giàu có với giai nhân, bác vẫn không thể nào quên được Sen. Suốt ba tháng nằm trong ngục, hình ảnh bác nhớ nhung liên tục vẫn là Sen. Bác có một bửu bối quái lạ, một thân hình lực lưỡng cao to, một kỹ thuật làm tình tuyệt vời, nhưng cái sướng của xác
thịt là cái cớ duy nhất lôi kéo bác lại gần đàn bà. Bác mê chất lình lãng mạn, bác thương những chi tiết đặc biệt ở ngưòi con gái. Ví dụ, Sen đã giả tiếng mớ để bẩt chước bà xã bác, và cũng để dùng lời gọi đó mời gọi bác. Hay câu nói của Sen: “Đêm nay mà anh bú bả, tôi đốt cái nhà này cho anh coi.” Sen chỉ nói để vừa hăm dọa vừa diễn tả một hờn ghen tội tình de thương. Sen sướng quá mà ghen chứ không phải ghen vì ghét bà xã bác. Nên cái câu nói dễ thương đó đã diễn tả biết bao sung sướng khoái lạc khi Sen được bác bú . Hoặc khi sướng tột cùng, Sen
thường nằm nhăn mặt nhưkhóc rồi âm ưnhững tiếng rên như nhỏng nhẻo. Tiếng rên đó như thay cho lời nói “Không biết đâu, bắt đền đó !” Vân vân và vân vân. Nhiều lắm cháu biết không?
Bác không thể nói hết được bằng lời những đặc thù ở Sen. Nếu ai gần bác rồi không thể quên bác được Thì ai đã một lần ngủ với Sen, chắc phải một đời si nhớ. Cháu còn nhỏ quá, không thể thấu hiểu được những thâm trầm lãng mạn của tình yêu. Sẽ có một ngày nào đó, nhìn chung quanh, nhớ lạ i những người tình, đọc tên từng đứa, cháu sẽ chỉ còn gắn chặt với một người mà chính cháu cũng không hiểu vì sao.
Bác Hoành nói đúng. Tuổi của tôi dù đã đụ khá thiều đàn ông, nhưng tôi như cánh bướm. Đáp vào lài hoa là để hút nhụy. Còn bảo nhớ hoa nào nhất hì chưa. Thấy bác vẫn còn trĩu lòng với Sen nên tôi âm thầm tình nguyện tìm gặp Sen.
Hôm tôi đến, Sen đang nằm thẩn thờ trên võng. Tôi chào chị rồi tự giới thiệu là cháu của bác Ba. Chị đã sanh và cho cháu bé để người cô làm con nuôi. Qua vài câu chuyện, chị Sen đã thân mật với tôi và tâm tình:
– Không biết quan huyện có cho phép thân nhân thăm nuôi không? Em hỏi giùm, nếu có, chị sẽ mỗi tuần môt lần mang thức ăn tiếp tế cho bác Hoành.
Tôi nói hết hoàn cảnh sống sung sướng của bác Hoành. Tôi có cái tính thích tôn thờ sự thật và thích mọi người ai cũng hạnh phúc, nhất là về tình dục. Tôi ra mặt bênh vực cho bất cứ ai bị đau khổ và thiếu thốn tình dục. Nghe tôi tả cảnh sống sung sướng của bác Hoành, chị Sen vui hớn hở, nhưng nghe nói đến sự liên hệ của bác với bà Loan thì Sen sụ mặt xuống. Ghen mà không dám nói. Tôi phá tan cái
không khí nặng trịch đó bằng câu đùa:
– Dạo này, buổi sáng ngủ dậy, chị còn nằm trần truồng mớ không?
Sen hơi giật mình khi thấy tôi biết rõ chuyện của chị, nên hỏi:
– Ủa? Sao Lựu… biết chuyện đó?
Cầm tay chị Sen, tôi ôn tồn cho chị biết tôi cũng là loại gái quá quắt như chị, còn hơn chị nữa là khác. Nên chị không còn e ngại, bắt đầu nói chuyện một cách tự nhiên hơn:
– Còn ai trong nhà nữa mà mớ với nằm trần truồng. Tất cả đều tại chị. Nếu không để mang bầu thì đâu có cớ sự Sanh xong trên ba tháng rồi, thể xác chị
hồi phục lại như xưa, có phần sôi sục đòi hỏi nhiều hơn là khác. Gái một con mà. Bây giờ sung sướng trong lầu son gát tía, bác Hoành có còn nghĩ gì đến đứa con gái ở trọ nghèo nàn hẩm hiu này nữa không?
– Có Bác nhớ chị nhiều nhất so với những người đàn bà đã đi qua đời bác. Nhưng sao chị không cố quên, để tìm người khác mà lập gia đình?
– Nếu dễ dàng như vậy, việc gì chị phải để cho mang bầu.
Tôi hiểu ngay câu nói của chị. Bác Hoành khen chị là phải. Ăn nói khéo quá. Tôi bảo chị an tâm. Trước sau gì tôi cũ ng cho chị gặp bác Hoành.
Rồi một buổi sáng, khi cả nhà tôi đi vắng, tôi đưa bác Hoành qua nằm trong phòng tôi chờ. Tôi mang chị Sen đến, bảo hai người cứ tự nhiên tâm tình, tôi
đi có chút việc. Thực ra, tôi đi ra ngoài. Cũng như lần nhìn lén thím Hoành với Sâm, tôi ngồi, để mắt vào lỗ phên.
Chi Sen chạy đến ôm bác Hoành. Bác Hoành ôm chị. Hai người đều to con, rất xứng đôi, và tự nhiên như cặp nhân tình:
– Tưởng anh quên em rồi.
– Còn nhớ nhiều hơn là khác. Con chúng mình đâu?
– Cô Hai bắt làm con nuôi rồi. Vậy cũng xong. Thà như thế, em vẫn còn chút kỷ niệm. Còn hơn phá thai.
– Có giống anh không?
– Không sót chỗ nào là không giống. Tới con chim cũng giống.
– Chắc em nói đùa? Nó còn nhỏ quá mà !
– Ừ nhỏ, nhưng chim thì bự quá khổ. Bà mụ còn khen mà. Bả nói lớn lên nó “giết” hết gái trong làng. Con nào cũng mê. Bả quên nói thêm một câu nữa,
một câu rất quan trọng…
– Câu nào?
– Tới con gái ở trọ đi học cũng mê chứ đừng nói ai…
Bác Hoành ôm Sen hôn đắm đuối. Sen thò tay cầm ngay cặc của bác, ngắm nghía, rồi nói:
– Để em xét, coi có mất khúc nào của em không. Sen tuột cái quần của bác ra. Củ cải đen chìa ra nhưmột cái ống thổi lửa. Sen quỳ ngay xuống Hoành, nựng nó một cách sùng bài, ngưỡng mộ. Một chi bảo mà không phải ngư(~i đàn ông nào cũng có. Vừa hôn, chị vừa mắng yêu cục gân:
– Tổ cha mày! Mày làm tao nhớ mày muốn điên luôn. Làm cái gì cũng nhớ. Ăn, uống, nghỉ ngơi, tắm rửa, hình ảnh của mày hiện ra trưức mặt như quỷ ám. Nhớ quá cưng ơi, thèm quá cưng ơi. Đừng quên em, em sẽ chết…

Bác cúi xuống, đỡ chị đứng lên, nâng mặt hôn nồng nàn lên môi. Cái hôn thay thế bao lời nói rạt rào ân tình. Sen tự cởi áo, cởi quần. Hai thân thể trần truồng đối diện, cân xứng. Hai khối lửa gờm nhau. Sen thì thào:
– Gần em liền đi. Em nóng như núi lửa đây. Em cần cái của anh vô sâu trong em cho em dịu xuống nỗi khát khao, thèm muốn. Thèm quá anh biết không. Thèm đến khóc, anh ơi.
Sen dang hai bắp đùi ra, để cho cặc bác tự động đi vào Mặt chị nhăn như khóc. Chị nhỏng nhẻo rên cho đến khi khúc gân cứng như củi lút hết vào. Gái một con, thân người chị nở ra sau những ngày nằm lửa. Nó như một trái cây chín tới. Trắng hồng, mịn màng, còn đọng sương. Cả hai đang đụ với tình yêu rào rạt, chất ngất. Cả hai đều nhớ nhau, cần nhau.
Sen nắc như cái máy. Chị cũng bắt bác bế lên như bế bà Loan, bế tôi. Cả hai thả hồn phiêu bạt và cùng la muốn bể nhà. Vừa lúc đó, thím Hoành tôi về tới Tôi đưa một ngón tay ra hiệu cho thím im lặng. Rồi bà cùng ngồi xuống chim ngưỡng một trận đụ kinh hồn của Sen và bác Hoành.
Thím Hoành xưa nay cũng chỉ nghe thiên hạ đồn về Lê Hoành. Nào là ông đã lấy hết đám vợ lính lệ trong huyện đường, đã làm say mê bà Loan. Đã mang tội chung thân khổ sai khi làm cho một cô gái mang bầu. Bây giở bà mới tận mắt thấy họ’đang đụ trước mặt như bà đã thấy vợ chồng bà Tư Dơi trong núi.
Cảnh đụ này hợp với bà nên bà khoái trá như đang xem một cuốn phim dâm. Bà đã khổ công lặn lội trên ba cây số, cùng Sâm tìm cho ra nhà bà Tư Dơi cũng chỉ để tận mắt nhìn cảnh loạn dâm. Hôm nay thì nó bày ra đó, ngay trong nhà bà. Có phần tự nhiên hơn vì cả Sen và Hoành đều không biết có chúng tôi đang nhìn lén.
Tôi thấy mặt thím say sưa, dại hẳn ra như người say rượu. Bà cho tay xuống lồn sờ sờ, móc móc. Nhất là lúc bác Hoành rút cặc ra, nằm ngữa trên giường cho chị Sen bú. Ngoài này bà liếm môi, đưa ngón tay cái vào miệng, thụt tới thụt lui. Rồi bất giác bà tuột quần ra, ngồi bệt xuống, dang rộng bắp vế, cho hai ngón tay vào thụt lồn.
Vừa xem cảnh trong kia vừa xem cảnh ngoài này, tôi nhưthùng xăng chờ lứa bắt. Tôi ước mơ có Khang, có Sâm hay Vĩnh, hay đàn ông nào cũng được, để cho nó bú lồn tôi, hay đụ tôi tức khắc. Liếc thấy buồng chuối già của chú Hoành treo ở bàn ăn. Tôi đến bẻ hai trái. Cho thím một, tôi một. Tôi bắt chước thím cởi quần ra và cứ thế, hai thím cháu vừa thủ dâm vừa xem họ đụ tàn bạo trong kia.
Lần đầ u tiên tôi thử cảnh thủ dâm. Chuối để nguyên vỏ. Nó cũng dài, cũng to như cặc người. Cũng sướng chớ đâu có tệ, vì mình thích đút vô bao xa, chơi kiểu nào tùy ý.
Chị Sen leo lên cà lồn trên mặt bác Hoành. Chị chu hai cái môi lại, thở xì xì, ngữa mặt lên trời la nho nhỏ:
– Anh ơi! Cái bàn chải của anh nó chải miệng lồn em kìa. Trời ơi là trời ! Sướng dễ sợ anh Hoành ơi! Anh có bú ai như vầy chưa? A đụ bà Loan con Cúc, con Lựu. Anh có bú họ nhưvầy không? Nói thiệt em nghe? Em ghen quá rồi đây nè.
Sen hỏi cho đã cơn sướng. Chị đâu có cầ n bác trả lời Làm gì đụ mà không có bú. Nhất là đàn hà con gái, khi nhìn thấy hàm râu của bác là da lồn nổi ốc trân, máu nóng chạy rầ n rần. Ông bà gọi “Nam tu, nữ nhủ”. Đàn ông phải có hàm râu, Đàn bà phải có cặp vú Hai món đó là loại trang sức khêu gợi sự dâm dục người khác giống. Đằng này, bác lại có cả râu rìa, lẫn quai nón ! Chỉ có chết mà thôi.
Người thèm nhất bây giờ phải nói là thím Hoành tôi Bà chưa từng được một hàm râu xồm xoàm như thế cạ lồn bà bao giờ. Và con cặc to dài đen thui nữa. Trái chuối già trên tay hà so với “khúc củ i thịt” của bác Hoành thật như trùn so với lươn. Bác càng nứng, hai đường gân càng hằn rõ lên như hai chiếc đũa. Khi bác đụ, hai sợi gâ n đó cứa rần rần ở mồng đóc Làm cho bất cứ ai được dicm phúc bác đụ cũng phải giật rung người.
Để cho bác bú đã, chị Sen xuống ngồi cọc. Người chị to con như thế mà so với con cặc, tôi vẫn sợ nó làm chị đau, khó chịu. Nhưng trời ơi. Gái một con đang nuết trửng ~’con trăn ” của bác Hoành. Chị nhướng lên, giã xuống tận tình, làm trái chuối già trên tay thím Hoành gần mềm nhũn. Thím mượn luôn trái của tôi, tưởng là bà thay thế trái kia. Lần đầu trong đời, tôi hoa mắt khi thấy bà chắp luôn hai trái cho vào lồn một lượt. Ôi! Thiên chúa ơi! Ông địa ơi! Cao tằng cố tổ ơi! Hãy nhìn xuống mà ngắm một bà sồn sồn đụ một lúc hai quả chuối.
Đầu óc tôi giật bưng bưag như lên cơn sốt. Có như thế thật à ! Ha lần đẻ, lồn bà rộng như vậy sao? Ôi trời ơi! Xem thím đụ chuối còn hấp dẫn mấy làn người ta đụ trong kia nữa ! Cái gì làm cho bà táo bạo đến như thế? Chỉ vì bà nhìn thấy con cặc ly kỳ, có một không hai của bác Hoành đó thôi. Thương thím quá Tôi mặc quần chạy ra vườn lựa một trái khổ qua lớn bằng cặc bác, hái rồi chạy nhanh vào đưa cho bà.
Bà rút hai quả chuối ra, ném cái phạch, banh lồn nhét trái khổ qua vào. Tôi gần đứt hơi, gần muốn ra khi nhìn trái khổ qua vào cách chật chội. Những cạnh sần sùi của nó cưa sừng sực miệng lồn. Bà nhắm mắt, thở mạnh, mà không dám la. Trái khổ qua vào hết nhưcặc bác Hoành đã vào trọn lồn chị Sen trong kia…
Thím nhìn bác nắc để thụt trái khổ qua đú ng theo nhịp. Chị Sen rên giùm bà, la giùm bà:
– Ôi, cặc anh to quá anh Hoành ơi ! Anh có biết lồn em nhỏ lắm không? Anh ơi, coi chừng rách lồn em bây giờ. Hai sợi gân độc địa của anh nữa. Hènchi cả làng mê anh. Anh đụ sướng quá đi Hoành ơi. Anh phải làm cho em ra hai ba lần sang nay nhen. Nhịn thèm lâu quá rồi, bữa nay mới được đụ . Để em nói Lựu dẫn anh qua đây mỗi sáng, mướn phòng này mình đụ nhen anh?
Thím Hoành nghiến răng, mắt bà đổ hào quang. Sự dâm dục hiện rõ lên tròng trắng, cặp môi, và toàn gương mặt đẫm ướt mồ hôi. Bà vẫn thụt trái khổ qua đều đặn ơ cửa mình. Bà không thụt nhanh được như hai quả chuối, bới những cá i cạnh xù xì của khổ qua. Chính những cá i cạ nh đó là m bà chịu hết nỗi. Và giữa lúc trong kia Sen hù ng hổ nắc lên, bác Hoà nh mạnh bạo nắc xuống, hai người tới mức ăn thua, cả hai ôm nhau la oải trời. Ngoài này thím Hoà nh cũng ra. Và bà không dằn được tiếng la cũng lớn như Sen. Bà ngất ngư trong cơn sướng, quên hết.
Tôi tưởng Sen và bác Hoành phải ngưng chiến sau khi nghe tiếng thím la. Nhưng không. Họ vẫn ôm nhau như sam. Không thèm rút ra để lau cho khô. Cứ “đường trơn ướt mưa” làm lại. Những tiếng rên lại vang lên một cách đều đặn tự nhiê n từ trong kia. Nhưng ngoài này, thím ngã ra nằ m yên, thở. Bà buông tay để trái khổ qua nằm ngang tà ng ở trong lồn. Thím gối đầu lên bắp vế tôi, mắt hé nhìn tôi, miệng thều thào:
– Thím chưa từng thấy cặc ai dị hợm như vậy. Ước gì… thím được một lần. Một lần thôi, rồi có chết cũng cam…
Tôi vuốt tóc thím, hứa là sẽ làm bà thỏa nguyện. Chuyện dễ thôi. Trong kia, sau khi bác Hoành đụ cho chị Sen ra lần thứ ba thì ngưag, ôm nhau tâm tình to nhỏ. Tôi với thím xuống làm cơm để khoảng đãi “thượng khách. ” Hai người trong kia mặc đồ bước ra. Tôi mời họ ở lại dùng cơm trưa. Bác Hoành ngồi ở ghế uống nước. Chị Sen ngồi lên bắp vế bác một cách tình tứ và tự nhiên như vợ chồng. Chị cám ơn tôi đã cho chị môt cơ hội ngàn vàng, xong ôm bác Hoành nút lưỡi, âu yếm, coi như không có tôi ở đó. Tôi đang thắc mắc là vì sao họ có thể tự nhiên như
thế thì bác Hoành hỏi ngay:
– Sao? Hồi nãy Lựu với thím Hoành xem tụi bác có đã không?
Tôi nhột nhạt, hơi ngượng vì bác hỏi thình lình, nên nói:
– Dạ… dạ… dạ tuyệt quá, đẹp quá. Đẹp hơn bữa cháu xem bác đụ bà Loan ở phòng bả… bữa đó không bằng một góc…
Nói xong tôi giật mình vì biết mình hớ. Sợ chị Sen ghen nên tôi bịt miệng lại. Chị Sen cười dễ thương rồi nói cho tôi yên tâm:
– Hổng sao. ổng ngủ với biết bao nhiêu người rồi…
– Và không ai bằng Sen hết. Bác Hoành nói ngay. Anh đã khoe điều đó với Lựu. Không tin em hỏi Lựu đi.
– Dạ có. Tôi nói. Bác chỉ thương yêu có mình chị, dù bác đã qua với không biết bao nhiêu là đàn bà con gái khác. Chị phải hãnh diện điều đó. Không dễ gì được một “anh tài” như thế ngợi khen đâu! Em ước mơ làm sao được một phần của chị…
Thím bưag cơm lên. Canh mồng tơi nấu với tôm. Gà xào sả ớt. Thịt luộc ăn với rau sống, mắm cá trèn. Tôi giới thiệu thím với bác Hoành và chi Sen. Bữa cơm vui quá với những lời khen ngợi về hàm râu, thân hình, con cu quái đản và nhất là sức dẻo dai của bác Hoành. Để ý, thỉnh thoảng tôi thấy thím liếc trộm bác. Bà ái mộ bác. ái mộ một cách thực tình, không dấu diếm. Cử chỉ đưa tình của bà giống
hệt của một thiếu nữ ở tuổi cặp kê thấy một thanh niên mà mình ưa thích. Tôi càng yêu thím hơn.

Cơm xong, thím bưng nải chuối xuống mời mọi người tráng miệng. Mỗi người cầm một quả. Bỗng thím nhìn trái chuối, cười khúc khích. Tôi nhớ bà chơi “cặp đôi”, cũng cười rộ theo. Bác Hoành hỏi:
– Sao thấy chuối mà hai người cười quá vậy?
– Dạ tại vì, tôi đỡ lời cho thím. Dạ tại vì… chắc hồi nãy bác có nghe tiếng thím la ngoài này?
– Có bác có nghe. à thôi, bác hiểu rồi. Chắc là chỉ đã dùng…
– Dạ phải. Nhưng không phải dùng một mà là cá cặp Rồi sau đó dùng… trái khổ qua, to bằng của bác… vì nhìn thấy của bác.
Bác và chị Sen cùng cười với chúng tôi. Từ phút đó, thỉnh thoảng bác hay ném về phía thím Hoành vài cái nhìn tò mò và chút hãnh diện vì bác đã có thêm một “tín đồ ” nữa. Thím chúm chím cười làm duyên, khi thấy bác nhìn thím. Nỗi hy vọng của bác càng to lớn hơn.
Xong bữa, Sen kiếu từ ra về không quên cám ơn lần nữa về sự tiếp đãi nồng hậu của thím cháu tôi. Thím hứa là bất cứ sáng nào muốn gặp nhau, chị Sen và bác Hoành cứ tự tiện dùng phòng của tôi. Người cùng “đảng” nên thường tốt và giúp đỡ nhau rất tận tình. Chị Sen về xong, bác Hoành còn ngồi lại uống cho cạn ly nước. Thím mang gói hạt sen ra mời bác:
– Mởi anh dùng mứt sen do tự tay tôi ngào lấy. Nghe tên anh từ lâu. Nghe cả biệt tài lừng lẫy có một không hai trong thiên hạ, mà cho tới bây giờ mới tận mắt… Cô Sen diễm phúc quá .
– Chữ tài đi với chữ tai một vần đó chị. Chút xíu nữa là đầu rơi khỏi cổ cũng vì cái biệt tài lẫy lửng đó Rồi bây giờ được bà huyện cưag chiều như trứng mỏng cũng nhờ nó. Nhưng làm gì thì làm, tôi vẫn yêu Sen không dứt. Tôi biết tôi đang làm một điều quấy là lấy con nít mà không sao ngừng được.
Rồi bác đứng lên kiếu từ để trở về “phòng giam” vì sợ ngồi đây lâu, bà Loan biết được thì bất tiện.
Bác đi rồi, tôi ôm thím hứa:
– Thím yên trí, sẽ có một ngày cho thím huy hoàng thỏa ước mơ.
Như vậy là bà Loan đã lộng quyền đổi án tử l hình của bác Hoành thành chung thân. Từ chung thân còn trắng án. Bác Hoành bây giờ sưđng hơn công tử: “cơm no bò cới.”
Bác Ba tôi biết nhưng ông không cần bận tâm. Vả chăng, nhờ bà Loan đẹp, lịch thiệp, ngoại giao rộng, nên túi bạc của bác ngày càng kếch sù nhờ nhận hối lộ. Có mối vào thì chia hai: Ông một nửa, à một nửa Ông thì trói thiên hạ. Bà thì xuống nước mở trói. Nghĩa là cả hai lợi dụng công lý làm giàu một cách mau chóng. Nên tội gì bác phản đối bà ngoại tình. Bà Loan cũng không dại gì tố cáo ông ăn hối lộ.
Với lại mất bà Loan, thì bác Ba lại được bù đắp bằng hai “hầu thiếp” trẻ trung là Cúc và tôi, Chẳng những bác không ân hận mà còn mừng là đằng khác. Giang sơn của bà Loan coi nhưmọi phòng từng dưới. Còn bác Ba thì tất cả từng trên. Có việc cầ n thì hai ông bà gặp nhau đôi phút. Xong việc là chia tay, phần ai nấy sống. Cho nên trước kia tôi với Cúc có lên lầu để phục dịch bác Ba thì hơi ái ngại bác gái. Nhưng từ hôm bác Hoành được mặc đồ lụa, chắp tay sau đít, dạo mát ngoài sân xem kiểng, ngắm non bộ, thì cặp ba trên lầu tự do, phóng khoáng hơn, loạn hơn.
Dưới lầu cũng có cặp ba: bà Loan, Khang và bác Hoành. Nhớ lời hứa với thím Hạnh là sẽ thu xếp cho hác Hoành gặp thím một lần, nên một buổi sáng tôi mon men đến phòng bà Loan, định gặp bác Hoành. Đến hành lang, ngay chỗ những bực cấp chạy ra vườn, tôi thấy bác Hoành đang đứng chỗ mấy hồ sen cho cá ăn. Định chạy xuống, tôi nghe trong phòng vang lên tiếng bác gái, tức bà Loan:
– Anh tấm cái gì mà lâu quá vậy?
Rồi có tiếng của Khang vang ra từ phòng tắm nói “cái gì đó tôi nghe không rõ. Tôi tức tốc đến chỗ chậu cây ngồi xuống, nấp đó để nhìn qua lỗ khóa cửa
phòng. Bà Loan mặc bộ đồ ngủ mỏng dính. Bà đứng .. chỗ cửa sổ, nơi có ánh sáng rọi vào, ncn tôi thấy hết thân người bà sau làn vải mỏng. Bà đứng đó trang điểm. Thật ra chăng cần trang điểm bà cũ ng thừa đẹp rồi. Nhưng có lẽ sắp “nhập tiệc” với Khang nên bà chu đáo hơn một tí. Tắm xong, Khang trần truồng bước ra, đến bên bà Loan, vừa lau tóc vùa xịt nước hoa.
Bà Loan giật chai nước hoa xịt cho Khang ở tóc, ở nách rồi ở háng. Bà quỳ xuống hôn con cặc của Khang và nói:
– ừm ! Thơm quá, cưng nhất của tôi đây ! Hể thèm là qua đây với em nhen. Không được đi lang hang à ?
Khang ôm sát bà, nhìn ngắm khuôn mặt đẹp như trăng của bà . Cả hai thật xứng đôi vừa lứa. Họ đẹp như tài tử điện ảnh. Bà ngước nhìn Khang rồi nói:
– Anh mới là chồng em. Còn tất cầ những người khác chỉ là nhân tình. Anh thấy có khi nào ra phố em đi với ai ngoài anh?
Khang siết bà mạnh hơn trả lời:
– Ời? Cẩn thận à ! Thicn hạ biết được họ đồn như bà Tư Dơi nào đó là chết nghe bác. Xấu hổ lắm !
– Khó ai biết được tụi mình láy nhau. Mà có biết cũng không ai dám nói. Em cá với anh đicu đó. Vợ ông huyện mà anh. Ncu thiên hạ đà m tiêu được chuyên gia đình ông huyện, họ đã nói lâu rồ i. Đâu đợi tới bây giờ. Đụng tới ông huyện có mà chết à. Muốn làm tiền ai, quan huyện cứ việc dựng chuyện lên, dàn cảnh, cho gia nhân tới bắt, tra khảo đánh đập Lúc đó, vàng, hột xoàn cũng lòi ra chứ đừng
nói tiền. Đó, chuyện không có, ngài còn là m thành có. Huống hồ bép xép tới cái chuyện của ngài, kể như tù không có ngày trở lại. Chuyện anh lấy em không ai biết ngoài quan huyện. Chẳng lẽ quan huyện ngài bán rao à? Em tin một trăm phần trăm là không. Cho nên…
Bà Loan bắt Khang cởi áo ngủ cho bà . Chiếc áo rơi xuống đất để bà Loan lồ lộ tấm thân ngọc ngà đẹp như tiên nga. Không biết bà ăn gì mà da dẻ đẹp như bông bưởi. Bà lớn hơn Khang nhiều tuổi lắm, mà sao trông bà như là cô gái mới lớn.
Tôi chưa thấy cặp nào đẹp và xứng đôi như thế. Hai người đứng nhưvậy nút lưỡi say đắm. Tay Khang xoa lưng, xoa mông bà. Bà cài mấy ngón tay ngà vào tóc còn ướt của Khang. Khang nâng mặt bà lên để hôn cái cổ cao trắng nuột, có đeo xâu chuỗi kim cương chớp chớp thật sang trọng. Khang ẳm bà lên đặt nằm dài trên bàn, rồi chàng ngắm tỉ mỉ từng bộ phận. Khang ôm hôn khuôn mặt đẹp như tranh của bà. Chàng hôn say sưa, hôn như hôn người yêu, vì cái gì trên mặt bà cũng đẹp và thanh tú . Tôi nghĩ nếu bà làm tài tử đóng phim thì chăng có đạo diễn nào chê bà được. Đã đẹp còn sang trọng. Cái đẹp của bà mang vẻ kiêu sa, cao kỳ, hách dịch, vừa nghiêm nghị. Chỉ nhìn vào lỗ khóa này tôi mới thấy bà dâm bà loạn. Còn ngày thường, gặp bà, tôi chỉ chào mà không dám nhìn mặt.
Bà có cái uy nghi tiềm ẩn đâu đó khiến kẻ khác phải bối rối khi nhìn bà. Bà lấy Khang vì Khang đẹp trai. Bà lấy Hoành để thỏa mãn xác thịt. Cho nên bà bảo chỉ có Khang là chồng, còn kẻ khác là nhân tình.
Khang hôn xuống hai vú. Chàng không dùng môi. Chỉ hôn bằng mũi mà bà đã uốn éo, khó chịu, thở hơi dồn dập. Khang có kiểu làm tình riêng của chàng. Người đàn bà nào không kiên nhẫn, có khi phải bực mình tức tối. Chàng tà tà như áng mây chiều trôi, như mực nước lớn bình thản ngoài sông.
Mũi chàng thở và hít sát làn da ở rốn, xuống dần nữa cho đến khi gặp chòm lông nâu đen quăn tít, rậm rì của bà Loan. Đã quen với thói chậm chạp của Khang, bà vẫn nôn nóng đè đầu Khang vào lồn bà và nói nho nhỏ: – Hôn lâu chỗ đó cho em! Nóng quá Khang ơi! Anh có thấy nước em ra ướt nhẹp đó không? Em chàng hảng ra cho anh thấy nè ! Đó, hôn ngay lồn em đi.

Hai tay Khang banh nhẹ lồn bà. Nước lồn loang loáng ướt hai mép. Chàng nghe rõ tiếng bẹp nhẹp khi bà dang rộng lồn ra.
Nhưng Khang vẫn dùng mũi dí vào của Loan để hít. Chàng đưa mũi lên xuống khe Loan. Chàng hít mạnh lắm. Hít cho hết cái mùi thơm đặc biệt của một cái lồn nhà giàu, ăn sung, mặc sướng. Mũi chàng thế cái đầu cặc. Đầu mũi cà mạnh ở hột le. Hai bắp đùi bà Loan rung động thấy rõ. Bà rướn mình thật cao, hai chân triển gân để chịu đựng cơn sướng đang “hành hạ. ” Bà vẫn ngậm miệng để rên thật nhỏ.
Khác với lần bà làm tình với Hoành. Lần đó dã man, cuồng nộ, dữ dội như lửa hỏa diệm sơn, như cơn bão số sáu ngoài biển. Còn bây giờ êm đềm, lãng mạn, tình tứ nhưbản nhạc cổ điển tây phương. Khang chưa bao giờ làm nhưvậy với tôi với Cúc. Có lẽ chàng nghĩ hai con đào nhí này chưa biết thưởng thức “cao lương mỹ vị”, chỉ cho ăn no không can ngon. Và trong một thoáng, tôi giận Khang khinh
tôi Định bụng hôm nào “gặp ” nhau, tôi sẽ bắt chàng trả bài êm dịu này mới được. Tôi mê quá, thèm quá.
Nghĩ gì thì nghĩ, mắt tôi vẫn dán sát ở lỗ khóa, theo dõi đôi tài tử giai nhân đang hưởng lạc.
Hai bắp vế trắng phau của bà kẹp cứng đầu Khang, và la:
– Đừng ác với em quá vậy Khang. Lưỡi anh đâu? (Bà nói nhưkhóc.) Anh chê lồn em phải không? Lồn này thua lồn sắp nhỏ phải không? Nói cho em nghe, mau ?
Tôi hơi giật mình. Sắp nhỏ lài ai nếu không phải là tôi với Cúc? Khang chẳng trả lới, cứ âm thầm, miệt mài với cái mũi. Mỗi lần chàng hích vào mồng đóc bà Loan giật tung cái đít lên một cái. Một ngón tay chàng cho vào lồn bà. Không biết chàng làm gì trong đó mà bà rên lớn:
– Hả, ai vậy? Ai nó đốt nhà em vậy hả Khang? úi, ai quậy ở trỏng vậy? Trời ơi! Hay? Hay quá mình ơi. Sao ngoài này chàng để hột le em nằm không vậy? Bú đi mình ơi! Em lạy mình. Em chắp tay lạy mình đây nè…
Bà chầp hai bàn tay lại, lạy thật. .
Tay Khang mà móc lồn thì thiên thần hay thánh cũng bỏ thiên đàng để sa vào hỏa ngục. Ngày chàng còn chơi trò bác sĩ, mỗi lần tôi dang hai chân ra cho chàng thọc ngón tay vào “khám bệnh” là tôi la, tôi hét, tôi bắt chàng phải cho thêm một ngón nữa mới vừa lòng.
Bây giờ chàng đang “khám bệnh” cho bà Loan. Bà chịu không nỗi ngón tay ma thuật của Khang nên phải lạy Khang bú giùm hột le cho bà sướng tới mức. Tôi đã coi Sâm đụ và bú thím Hạnh. Nhưng cảnh này thực sự làm lồn tôi nứng một cách dữ dội. Tôi có cảm tưởng như hột le tôi đang giật bưng bưng. Tôi cho tay đè sát mu lồn, ngồi chịu đựng. Bà lạy và khóc dối:
– Mình ơi! Mình thương em chút đi. Một chút thôi rồi bỏ ra cũng được. Nó nóng quá mình ơi! Mau lên!
Khang táp vào hột le và bú. Bà Loan cười ngặt ngoẻo, cười dâm dật, cười cho thỏa cơn ghiền. Tay chàng tiếp tục móc. Bà ngưng cười, khóc dối nhỏng nhẻo với Khang nữa:
– Ối cái gì đó vậy? Em hổng biết đâu? Cho cặc vô đụ đi Không em bắt đền à ! Đụ em mới chịu à ?
Khang cầm cặc lên, đâm thẳng vào. Bà há họng, rướn mình lên. Khang ấn xuống, rút lên. Chàng làm cho đến khi con cặc ngập vào trong lồn bà, rồl đứng nắc như một người máy. Hai tay bà Loan đưa lên không trung như chụp muỗi, hai chân bà vòng tréo qua lưng Khang. Khang vừa nắc vừa nhìn bà diễn tả nỗi dâm dật, nỗi khoái lạc đang tràn ngập thân ngưừi bà. Bà nằm nhắm mắt la như ai thọc huyết:
– Trời ơi! Chúa ơi! Cứu con. Ai nó đang đè nó hiếp con kìa. ủa quên! Nó đụ con kìa! Sướng quá, ai muốn chửi con thì chửi. Con nghe. Nhưng đừng bắt con ngưng đụ. Khang ơl! Anh đụ em thiệt lâu sáng nay nghe. Nằm kiểu này đụ đã quá Khang ơi! Anh giết em luôn đi Khang?
Từ ngoài hồ sen đang cho cá ăn, nghe được tiếng la trong phòng, bác Hoành bước vào, gặp tôi đang “quay phim” ở lỗ khóa, bác bình thản như chẳng có gì xảy ra. Có lẽ bác quen với những cảnh như thế này quá rồi. Bác còn vói tay lên tủ lấy hai cuốn sách dày cho tôi lót đít ngồi đ(~ mỏi, rồi rót ly rượu cầm ra lại hồ sen. Tôi bỏ lỗ khóa, chạy ra nói chuyện với bác:
– Bác biết họ đang làm tình trong đó hả?
– Biết chớ. Sáng nào cũng vậy: Không bác thì Khang, phải đụ bà một cái trước khi bà ra huyện “làm việc “. Có Khang bác đỡ mệt. Ăn hoài một món cũng ớn quá cháu biết không?
– Bác muốn đổi món không?
– Muốn cũng không có. Hồi chưa bị giam lỏng ở đây bác chỉ cần đi rảo trong xóm một lát là có của lạ để xơi bây giờ… Tính bác lại lãng mạn. Con nhà lính mà tính nhà quan. Như bác nói với Lựu rồi, là bác mê chất tình hơn xác thịt. Nghĩa là làm tình với người mình yêu, mình thích vẫn khoái hơn.
– Bác không yêu bả Loan à?
– Chưa bao giờ, hay đúng hơn, không dám nghĩ tới vì bà là vợ quan huyện. Rồi bỗng một hôm, bà sai về đây sửa soạn phòng ngủ cho bà. Thếlà bà bắt sống, cho tới hôm nay. Bây giờ còn ngủ với bà là đóng hụi chết, giả vờ sướng. Cháu thấy có lạ không? Đẹp nhưbà Loan ai mà không ao ước. Lại được ăn ở sung sướng. Vậy mà bác vẫn mơ một mái nhà tranh, một người tình nhà quê, như Sen, như…
– Như ai nữa mà bác không nói?
Thay vì trả lời, bác nói một câu bâng quơ xa gần:
– Bữa cơm ăn nhà cháu tuần rồi ngon quá. Canh rau nấu tép. Gà xào sả ớt. Rau sống thịt luộc chấm mắm cá trèn. Đơn sơ mà bác làm tới sáu chén cơm. Không phải món ăn không thôi, mà còn nhờ cái không khí nhà quê, nghèo nàn, giản dị quanh đó. Ngồi ăn nhìn ngoài sân thấy bầy gà dẫn nhau tìm thóc. Tai nghe chim sẻ kêu ngoài chái hiên. Đũa tre, chén đất… Mỗi thứ một chút, làm bữa cơm ngon,
hấp dẫn gấp mấy lần những tô yến, những tiềm gà ác hầm thuốc bắc ở đây. Ăn cơm nghèo, lại được nghe thím Hạnh nói giọng mộc mạc:
– Nấu quấy quá ba thứ tầm khào. Ăn đỡ nhen anh ! Gà nhà, rau thì ngoài vườn, tép tụi nó xúc ngoài đìa. Mong anh với cô Sen đừng chê. Bị không biết trước
nên chẳng chuẩn bị…
Cháu thấy cái tình trong câu nói mộc mạc đó của thím không? Huỵch tẹt hết sự thật, không rào đón, khách sáo. Rồi cuối cùng, xin đừng chê. Bác là thằng nhà quê, sanh ra và lớn lên trong nhà quê, nên cái tình cũng nhà quê lắm… Sống trong nhung lụa ở đây, bác có thể nói: Cái dâm của kẻ giàu chắc cũng khác
với cái dâm của kẻ nghèo. Bác mê cái thứ hai hơn, vì không máy lạnh, nước hoa, nhạc tình…
Bác nhìn xuống những bông sen búp trồi lên giữa những lá xanh ngát có những giọt nước trông như những viên ngọc trắng trong nằm trên đó. Bầy cá vàng tranh nhau táp mồi bác thả. Tôi cũng chìm trong cái tình bác diễn tả. Bất chợt tôi hỏi:
– Sao bác chỉ khen có thím Hạnh?
– Ừa, thì chính bà là tượng trưag cho những điều bác mê.
Tôi táo bạo nói tiếp:
– Bác muốn “gặp” riêng thím không?

Bác quay phắt lại nhìn tôi ngạc nhiên. Bác không thể ngờ tôi “làm mai” cho bác. Nên bác hỏi thật thận trọng:
Gặp riêng? Được không? Làm cách nào?
– Dễ thôi, thì cũng như lần bác “gặp riê ng” chị Sen.
Bác thở ra lo âu. Bác sợ ncu đổ bể sẽ lạ i vào tù, và lần này, cộng với cái ghen của bà Loan, đầ u bác rơi là cái chắc. Kinh cung chi đic~u mà. Bị một lần sợ suốt đời.
Tôi trấn an ngay và nói bác qua nhà tôi vào sáng mai khoảng chín giờ. Bác nhậ n lời với vẻ hâ n hoan. Tôi lại chạy vào quay phim ticp ở lỗ khóa. Khang và bà Loan đang đứng đụ gần bà n phấn. Vừa đụ vừa nhìn vào tấm gương. Tôi nghe có tiếng nhạc vang lên êm đềm, dìu dặt. Bà đứng im. Còn Khang nắc. Hai cặp môi dính chặt. Bà quấn sát thân người Khang, rồi bắt Khang ẳm lên như đã bảo Hoành làm như thế. Bà cũng ngã đầu tựa vào ngực Khang đê mê trong cơn sướng vô cùng lã ng mạn. Chợt Khang đặt bà nằm dài trên thảm, Khang nằ m trcn dụ tới tấp, dồn dập. Bả la:
– Mình ơi, em sắp ra rồi nè . Ra với em nhen.
Khang hôn bà đắm đuối rồi cùng ra với bà sau hơn tiếng đồng hồ đụ không dứt. Rồi không biết họ làm gì mà lại tiếp tục ôm nhau da diết thật lâu không gỡ ra. Tôi thôi không quay phim nữa, chạy về nhà cho thím Hạnh hay:
– Con gặp bác Hoành rồi. Chín giờ mai nghe thím.
Thím đưa tay ra hiệu nói nhỏ vì Vĩnh đang ở trong phòng bà. Tôi hỏi:
– Sao lạ vậy? Giờ này Vĩnh đã phải làm việc ngoài ruộng mía chớ? Sao đi làm trễ quá vậy?
Thím không trả lời, nhìn tôi với cặp mắt xin thông cảm. Tôi hiểu ngay. Thím thuộc loại đại dâm cũng như tôi. Lúc nào cũng đòi đụ. Bao nhiêu cũ ng không
vừa. Cùng hoàn cảnh, nên tôi dc thông cảm thím hơn. Tôi hỏi thật nhỏ:
– “Xong” rồi hả?
– Chưa, sắp! Con đừng cho Vĩnh biết con có ở nhà, nó không dám! Con muốn xem thì vào phòng con đợi một chút. Chừng nào nghe thím tằng hắng thì qua trước cửa phòng thím mà xem.
Tôi vào phòng nằm đợi. Tôi càng thương thím nhiều hơn. Tôi thì tràn trề ăn không hết. Mà thím thì thiếu thốn, chỉ có Sâm. Nên hôm nay bà phải tìm của lạ cho thỏa lòng ham muốn. Bà làm vậy còn hơn là vác thân đi ngủ bậy với thiên hạ. Ngoài kia, bà tằng hắng. Tôi rón rén đến trước cửa phòng bà. Cũng như lần xem bà với Sâm, tôi ngồi chỗ cũ .
Có lẽ đây là lần đầu hai người hẹn nhau nên dáng dấp Vĩnh rất bỡ ng(‘, rụt rè. Thím đến gần Vĩnh hỏi:
– Sao tự nhiên nửa đêm dám mò qua tôi vậy, hả cậu?
– Dạ… tại vì có mấy lần con được xem anh Sâm đụ bác ngoài ruộng bắp. Con thèm quá , nên liều làm đại. Không ngờ có anh Sâm nằm đó, nê n phải rút lui.
– Nghe nói con đã ngủ với Lựu với Cúc rồi hả ?
– Dạ cái đó lâu rồi. Hồi còn nhỏ lận. Cuối tuần nào cũng có.
– Bây giờ chắc rành lẩm phả i không?
– Dạ thì cũng biết khá khá, nhờ anh Kbang dạy bảo.
– Quá rồi. Mới 18 mà đụ đéo rành hết à.
Thím mắng yêu với gương mặt thật tươi. Vĩnh đứng hơi ngượng, nhưng cái quần đã chổng nhọn ra phía trước. Thím bảo:
– Đâu đứng xích lại bác coi thử con chim bao lớn mà đã biết?
Vĩnh xích lại rụt rè. Bà tuột quầ n Vĩnh xuống bắp vế Con cặc bung lên. Bà trố mắt nhìn kinh ngạc, không thể ngờ của Vĩnh còn lớn hơn của anh Sâm. Vĩnh thì biết chơi lâu rồi. Còn Sâm thì chỉ mới đây thôi. Nên bà nói:
– Thánh thần ơi! Ai mà có dè con chim của con còn muốn lớn và dài hơn của Sâm nữa. Bộ chơi dữ lắm sao mà nó chần dần vầy nè? Mèn ơi, sao nó như cái ống thổi lửa vậy?
Thím nâng nâng bóp bóp cặc Vĩnh. Bàn tay bà quá nhỏ. Tay kia vuốt ve với vẻ mặt đam mê. Bà nhìn Vĩnh. Lại một nai tơ nữa sắp qua tay bà . Mặt bà đỏ ửng lên như trái đào.
Buổi sáng yên lặng tĩnh mịch. Sương mù còn lãng đãng ngoài sân. Trời hơi lạnh lạnh. Không khí thật hợp với cảnh trữ tình dâm dật trong phòng. Mấy con chim áo già chuyền nhau làm nhánh mãn cầu rung rung gần cửa sổ. Có tý gió thổi hắt vào. Cả hai nhìn nhau một lúc thật lâu trong khi tay bà vẫn mân mê cặc Vĩnh. Rồi bà bảo bằng giọng thật nhỏ:
– Cởi áo cho bác đi!
Vĩnh đưa tay, tữ từ bật các nút áo của bà, để hai vú tròn cứng đưa ra một cách mời mọc. Vĩnh nuốt nước miếng. Những lần anh xem lén ngoài ruộng bắp thấy Sâm và bà đụ lừng trời. Đụ như sấm sét, Vĩnh thèm. Vĩnh ước ao sẽ được một ngày như sáng nay. Chàng đưa hai tay bóp nhẹ đôi vú và gương mặt đã gợn chút đam mê say đắm. Chàng vê vê hai đầu vú rồi bóp mạnh. Thím nhắm mắt lim dim hít hà, rồi bóp mạnh cặc Vĩnh:
– Cởi quần cho bác luôn đi.
Vĩnh tuột cái quần đen bà xuống sát đất. Bà rút hai chân ra rồi cho cái áo thoát khỏi phần trên. Một thân hlnh nẩy lửa trần truồng trước mặt Vĩnh. Anh bối rối vì nổi sung sướng trong giấc mơ đang hiện thành sự thật. Mắt anh nhìn chăm bam chòm lông lồn dày rậm, đen kịt. Anh muốn áp mặt ngay vào đó để hưởi, để bú như Sâm đã bú bà trong chòi bắp. Vĩnh đang nôn nóng thì bà ôm sát Vĩnh vào đế con cặc chỉa thắng ngay mu lồn của bà. Bà nâng mặt Vĩnh hôn. Vĩnh cho tay xoa xoa chòm lông lồn, rồi lại lên bóp vú, rồi anh xoa mông, ấn sát cái đít bà gần anh hơn. Tôi thấy thím dang hai chân, rõi ngay chỗ tối âm u đó, cặc Vĩnh vào cửa mình bà lúc nào không biết.
Tiếng thím rên rất khẽ khi Vĩnh nắc chầm chậm:
– Nó vô hết rồi Vĩnh ơi! ấm quá. Mình đụ hết buổi sáng nay nhen.
Tới đây tôi mới nhận thấy Vĩnh bản lĩnh và kinh nghiệm hơn Sâm nhiều quá. Gần hai năm trên “tổ quỷ Hai năm làm “chồng”, làm “bác sĩ”, làm “ông hàng xóm” diễn trong những vở kịch ngắn, Vĩnh đã trở thành “đại tài tử” với số vốn làm tình vô cùng quý báu.

Anh không đứng thẳng mà hơi khom người một chút để nắc, để hích con cặc ngược lên cái mồng đóc Làm mỗi khi anh nắc, toàn thể cái lồn sướng rân lên chứ không chỉ riêng âm đạo. Mỗi cái nắc của anh rất mạnh, từ tốn và tự tin, làm thím phải nấc lên như tiếng khóc. Nhìn hai bàn tay của bà đủ biết bà không còn tự chủ được nữa. Hai cánh tay bà thì quàng chặt vai Vĩnh, nhưng hai bàn tay lúc xòe ra
như lấy gân, lúc nắm chặt lại, thay vì bấu lấy cổ Vĩnh hay mơn man xoa nhẹ ót Vĩnh.
Nghĩa là sướng quá, bà chỉ biết làm có thế. Làm cho có gì để làm chứ chả lẽ xé thịt, banh da Vĩnh ra. Bà thì thào:
– Anh Khang truyền cho con đó hả Vĩnh? Lợi hại quá Vĩnh ơi! Đụ như vậy con đốt nhà thiên hạ cũng không buồn. Trời ơi, chắc tôi chết quá đi bà con ơi! Nó mới nhét cặc vô đụ chưa được năm phút mà tôi muốn tan xác, muốn rã rời thành cát bụi rồi trời ơi! Sao hồi nào tới giờ hổng cho bác hưởng như vầy hả Vĩnh? Bác thèm đụ lắm Vĩnh biếtkhông? Đụ là phải nhưvầy chớ nắc khơi khơi đâu có sướng. Ôi bác cưng Vĩnh quá Vĩnh ơi!
Giọng thím như người khóc, kể lể. Có tý nức nở, nghẹn ngào vì cơn sướng vây hãm. Thỉnh thoảng, bà đấm vào lưng của Vnh một cái. Có lúc bà hoàn toàn im lặng, bặm mội lắc lắc cái đầu. Đó là lúc toàn thé da thịt bà rung chuyển theo cơn dâm và khoái lạc đang hành hạ thần kinh của bà. Có lúc mặt bà như mụ điên với mớ tóc xỏa rối bời.
Tôi biết bà đang sướng kịch liệt, sướng tê tái. Nếu có ai mở cửa xông vào chắc bà cũng bất kể. Vì hồn bà chắc đã thoát, bay ra ngoại từng không gian. Chỉ còn đây một xác phàm đang chìm ngập trong dục vọng thần tiên. Vĩnh mở mắt, bình tĩnh điều khiển khẩu thần công của anh vào đánh phá cung nội. Đây chỉ là trận giao hữu. Anh quyết lập một bàn thắng với tỉ số 8-0, cho thím phải há hốc mồm mà khâm phục, chắp tay mà thờ phượng, để lần tới gặp anh là bà phải ngã nón chào anh như chào một danh thủ hảo hạng.
Đệ tử của anh Khang đang xuống núi tung chưởng đầu tiên mà coi như thím đã muốn bở hơi, thối thoát. Bà không còn la, không còn nói bậy nữa. Chỉ còn ứ theo từng nhịp nắc kinh hồn cúa Vĩnh. Anh chỉ khom người làm có thế, rất từ tốn, chắc nịch, mà sao bà quằn quại, ríu người, rung chuyển hết tứ chi. Tôi với Cúc đã từng ăn món đó rồi, nên đã quen mồm. Nhưng thím thì chưa. Trong trò chơi bác sĩ với khám bệnh trên tổ quỷ, không còn kiểu đụ tân kỳ nào mà chúng tôi chưa nếm qua. Những kiểu chơi như: tôi chổng đít cho Vĩnh đụ từ đằng sau. Phía trước tôi bú cặc Khang. Phía dưới Cúc bú vú tôi. Hoặc tôi quỳ bú hai con cặc của cả Khang và Vĩnh, trong khi chị Cúc bú lồn tôi. Tôi chịu đựng hằng giờ, đã quen với những
kiểu cọ anh Khang vẽ ra, nên cả bốn chú ng tôi đã trở thành những anh hù ng hảo hán, đụng trận không biết thua.
Vĩnh cũng vậy. Anh đã đổ khá nhiều mồ hôi ở quân trường nên anh ít khi phải đổ máu lãng nhách. Trận sáng nay đụng với thím Hoành là trận tầm thường, bậc trung, cấp đại đội.
Anh đang làm bà bấn loạn hơn khi lưỡi anh rà cổ, rà vai, rà lổ tai của bà. Tay anh vuốt nhẹ lưag dài của bà. Lồn bà ra nước nhiều lắm nên tiếng lẹp nhẹp vang lên khá rõ mỗi lần cặc Vĩnh nắc tới. Chưa ai bao giờ áp dụng lối đánh tấn công bốn mặt như thế trên thân thể bà. Hoặc đụ, hoặc bú, hoặc hôn… chứ làm gì có cả ba thứ một lúc, mà mũi nhọn tấn công nào cũng sác bén, làm lực lượng của bà chỉ còn rã ngũ, đầu hàng vô điều kiện. Bà không kêu tên Vĩnh nữa, mà gọi bằng mình, xưng em:
– Mình ơi! Con cặc của mình dễ sợ quá mình ơi! Nhớ sáng nào cũng qua đụ em như vầy nhen! Chắc em không còn đụ ai nữa đâu. Em quên hết rồi. Đụ xong trận này em nhớ suốt đời thôi!
Vĩnh dìu thím lại giường, đặt bà nằm hờ hững nửa trên nửa dưới. Vĩnh đứng chống tay, dáng xuống những cú nắc tàn bạo hơn. Hai tay bà quờ quạng trên chiếu. Đầu bà lắc liên tục. Tay Vĩnh vừa đỡ con cặc lên cho sát mồng đóc, vừa nắc kinh khiếp. Lạ một điều là, thường thì bà la dữ tợn lắm. Nhưng sáng nay bà cắn răng. Chỉ âm ưkhông thành tiếng. Tiếng rên nhỏ mà ray rứt rất tội. Vĩnh vẫn điềm tĩnh đánh tới Mặc kệ bà uốn lượn, quằn quại. Hai chân bà lúc thì quấn lấy đùi Vĩnh, lúc thì đập xuống nền đất kêu bịch bịch.
Tôi nghĩ chắc bà đã nư lắm. thỏa mãn lắm, nên lại nói bậy:
– Ối mình ơi! Chầm chậm cho em thở với mình. Em chỉ lấy hơi lên mà không thở ra được. Tức ngực quá đi mình ơi! Mình nhỏ tuổi sao mà hung hăn như con sư tử vậy? ối chết con rồi trời ơi! Con ham đụ lắm mà gặp phải thứ dữ này con phải trối trước để lỡ có chết con không ân hận. Nhỏ giờ có ai đụ con dã man như vầy đâu. Mình ơi, ngừng một chút được không? Em sắp tắt thở! ! !
Vĩnh nhất định không. Cho đến mức ăn thua luôn. Chàng nằm ấp bà, hai tay bợ mông đít cho lên cao. Chàng nắc dồn dập như may máy. Thím chu hai cái môi lên. Mắt trợn trắng dờ. Mồ hôi túa ra. Cái đít cong lên trên không, bà la làng:
– Bớ làng ? Bớ người ta! Tức nước phải vỡ bờ nè. Vĩnh ơi, ra với em. Xịt hết vô lồn em đi! Em ra đó, ra cho anh vừa lòng. ối anh đụ kiểu này thì đá núi cũng bc. Đó, em còn ra. ói chết mẹ cái lồn em rồi còn gì nữa mà đụ…
Vĩnh cứ nắc. Chàng đánh không cần nghe địch la. Chàng cứ giã xuống. Hai tay bà bấu, níu vai Vĩnh lại Chàng bất kể, cho đến khi bà im bặt. Toàn thân bà mềm nhũn. Tứ chi dang ra một cách mệt mỏi. Mồ hôi trán nhỏ từng giọt. Gương mặt bà như kẻ chết rồi. Mắt bà nhắm như ngủ. Hai môi khô khốc như đất ruộng mùa hè. Gió thu vẫn từng luồng bạt nhẹ vào phòng, bà vẫn cảm thấy oi nồng, nóng bức.
Vĩnh ngừng nắc. Bấy giờ chàng mới hôn gương mặt bà như những phát súng ân huệ an ủi kẻ xứ tội. Chàng rút cặc ra, xuống bú vú đã rồi banh lồn bà liếm sạch nước nhờn bà đã tiết ra ưdt nhẹp cả cửa mình. Khi liếm đã khô, lưỡi Vĩnh mới lên hành quân ở cái hột le to tướng của bà nằm ẩn dưới chòm lông dày rậm nhưrừng. Hai tay chàng phải banh ra, phải vẹt hết lông ra. Không thì không thấy đâu là mép lồn.
Không biết thím đã hết mệt chưa mà khi lưỡi Vĩnh tìm tới, bà tự động dang hai bắp vế. Hình như Vĩnh biết ý, nên thọc lưỡi sâu vào móc cái mồng đóc kêu sựt sựt Bụng bà nhấp nhô. Hai đầu gối giật. Đặc biệt hai bàn chân bà duỗi thật thẳng để đón cơn khoái lạc khác đang tới hoành hành thi thể bà. Bà đưa hai bàn chân kẹp cứng con cặc của Vĩnh, rồi bắt Vĩnh ngồi lên trên mặt bà cho bà bú thằng nhỏ.
Bà biểu Vĩnh đụ vào miệng bà đi, thọc sâu vào cần cổ bà cũng được, miễn sao cho sướng thì làm, rồi nếu muốn cứ ra khí trong họng bà cho bà nuốt hết cũng được. Vĩnh đụ vào mồm bà thật. Cái đầu bà nhấc lên hạ xuống không biết mỏi. Làm như vậy gần 15 phút, Vĩnh vẫn như bàn thạch, nên bà bảo:
– Mình xuống đụ em nữa đi!
Vĩnh xuống kê một lúc hai cái gối dưới đít bà, đút cặc vào vác hai chân bà lên vai và nắc kiểu xéo qua xéo lại.
Mặt bà nhăn như khóc. Hai tay bóp nát chiếc chiếu. Cơn khoái lạc lại xông tới hành hạ bà lần nữa. Âm thanh duy nhất lúc đó là tiếng giường tre kêu kẻo kẹt. Cặc Vĩnh bóng lưỡng ướt nhẹt vì nước lồn của bà trào ra quá sức. Thỉnh thoảng bà mở mắt nhìn Vĩnh. Được vài giây lại nhắm mắt vật lộn với cơn sướng tuyệt trần đang lan khắp thân bà.
Vĩnh cứ nắc. Anh miệt mài như đoàn quân tiếp tục đi lùng giặc. Anh đụ có lớp, có lang, kế kế hoạch, có chiến thuật. Nên sau nửa tiếng, thím lại gào la thảm thiết, chồm lên níu Vĩnh xuống, cắn vai, cắn cổ chàng, để lại ra đầm đìa ở hạ bộ.
Lần này bà như tắt thở. Không nói năng, cục cựa. Chỉ có thở và thở. Vĩnh sà xuống hỏi nhỏ, thật nhỏ bên tai bà:
– Đụ nữa không?
Bà có nghe mà không sao trả lời được. Vĩnh mĩm cười tự hào. Vĩnh sung sướng với chiến thắng của trận ra quân. Cặc chàng vẫn cứng và nóng hổi trong lồn bà. Một lúc thật lâu, thím lắc lắc cái đầu, nói cái gì đó nhỏ quá không nghe rõ. Vĩnh lại cười đắc thắng. Bà tâm sự chưa bao giờ bà được sướng và ra nhiều như hôm nay. Vĩnh tỉnh queo, mặc đồ, hôn bà giã biệt, rồi chạy ra vác cuốc vào làm việc ở ruộng mía.
Tôi bước vào phòng trong khi thím vẫn trần truồng nằm, đó thở dốc. Bà thều thào nói như người bệnh:
– Con mặc giùm áo quần cho thím đi. Thím ngồi dậy không nỗi nữa. Quá chừng chừng Lựu ơi! Ai mà có ngờ nó dữ tợn gấp mấy lần thằng Sâm nữa. Chắc thím phải nghỉ đụ ít ngày cho lại sức. Nếu còn đụ nữa chấc chết con ơi.
Tôi nhắc bà:
– Thím quên con đã hẹn bác Hoành sáng mai à?
– Thôi con xin lỗi bác giùm thím đi. Để bữa khác… mệt quá !

Tôi mặc xong đồ cho bà, lấy cho bà mộ t ly nước. Bà chỉ hớp vài ngụm rồi lăn ra ngủ vùi.
Trưa hôm đó tôi bới thức ăn mang ra ruông mía cho Vĩnh. Có cả vài tháng nay tôi say mê làm hầu thiếp” với bác Ba, nên quên khuấy vụ này. Hômnay tôi làm bởi vì bất chợt tôi thấy Vĩnh tiến bộ vượt bực, muốn Vĩnh đụ tôi một bữa như đã làm sáng nay với thím Hạnh. Tôi đang loay hoay với thức ăn trong bếp thì Sâm về. Anh hớn hở hỏi “Thím đâu?”
Tôi trả lời:
– Bà già đang nằm thở trong buồng á. Anh kiếm thím có chuyện chi?
– Có hẹn với bà sáng nay dẫn bả đi vô núi thăm vợ chồng bà Tư Dơi.
Tôi nghe nói đi thăm bà Tư Dơi thì mừng thầm, vì lâu nay vẫn muốn gặp những người đồng điệu. Với lại tôi cũnmg muốn tò mò xem họ sống với nhau như thế nào nên nói với Sâm:
– Thím mệt lắm vì mới đụ v(‘i Vĩnh cả buổi sáng. Để thím nghỉ. Anh dẫn em đi vô thăm bả đi. Hồi nào giờ em mong lắm.
Sâm đồng ý ngay vì anh nghĩ đi với tôi vẫn thú vị hơn. Tôi với Sâm ra quán mua một ít trà bánh rồi vô núi thăm bà Tư Dơi.
Phong cảnh ở đây hùng vĩ, hoang dã và đẹp hơn làng tôi. Ngay châ n núi có những cây l?n thân trắng, tàng xòe ra như những cái dù vĩ đại, mọc chen giữa những tảng đá màu xám. Nhà bà Tư Doi cất lên ở một mảnh đất khá rộng, chung quanh là những nưong khoai, vồng sắn, những giàn bầu, mư?p mọc leo len tận mái tranh. Bà Tưđang ngồi giặt đồ cạnh cái giếng đá Anh Phú đang tư?i khoai. Thấy chúng tôi đến, Phú và bà Tư bỏ việc chạy ra đón:
– Mèn ơi! Có cả tháng bữa nay cậu Sâm m?i trở lại hén?
– Chớ thím Hạnh đâu hổng thấy? Tôi nhớ thím lắm à
Sâm vội giới thiệu:
– Dạ, thím cháu bậ n việc nhà . Bữa nay cháu dẫn Lựu, bạn gái cháu vô thăm bác. Nó mong được vô đây chơi lắm đó.
Tôi cúi chào bà Tư và anh Phú . Trao mấy gói bánh, gói trà và bắt đầu quan sát. Bà Tư nói chuyện với chúng tôi mà tay nắm cứng Phú. Bà e dè vì tưởng tôi còn con nít. Sâm nói toạt ra để mọi người tự nhiên hơn:
– Em Lựu cũng là tay “sát thủ” lợi hạ i đó bác.
Bả nhìn tôi trố mắt ngạc nhiên:
– Cái gì? Tay sát thủ ? Năm nay cô chừng 16, 17 chớ nhiêu?
– Dạ, cháu 18 tuổi. Nghe danh bác lâu lắm mà bữa nay mới hân hạnh gặp.
– Mèn ơi. Mứi 18 tuổi mà đã là tay sát thủ rồi hả?
– Phú nhìn tôi nãy giờ. Tôi biết trong lòng anh cũng vui khấp khởi vì hôm nay trước sau gì anh cũng được trao đổi văn nghệ. Cả bốn chú ng tôi vào nhà. Bà Tư làm cơm đãi. Ăn xong tôi đề nghị cả nhà ở truồng sinh hoạt như có lần thím Hạnh đã được hư?ng ở đây Riêng tôi, việc ở truồng để sinh hoạt như thế này chẳng có gì lạ. Vì đã làm thế quá nhiều lần trên tổ quỷ với Khang, Vĩnh và chị Cúc. Cá i lạ bây giờ là bà Tư, sau khi nghe tôi đề nghị đã cởi quầ n trước hơn ai hết, rồi đến Phú. Tôi với anh Sâm sau hết. Bà tự nhiên như chẳng có gì xảy ra. Bà vẫn t?i lui, rout nước, dọn bánh. Trong khi bà lom khom rót nước, thỉnh thoảng Phú cho tay sờ lồn, sờ vú bà để đùa gi?n.
– ? đây tui với bà vợ già hễ rảnh việc ngoài vư?n là vô ở truồng sống như ngư?i tiền sử. Chang có ai quanh đây rình mò, xem trộm mình. Chúng tôi sống cho nhau thật hoải mái, hồn nhiên. Muốn đụ là đè nhau ra đụ. Đụ đã để nguyên vậy nằm ngủ . Có ai trên đời này sướng hơn tụi tôi?
Bà Tư chen vô:
– Bị muốn tự do như vậy mà tôi với “thằng chồng true” này phải vô hóc núi này đó cô Lựu. Tôi bi?t thiên hạ dè biểu, chê bai tôi, nhưng chắc chắn có nhiều người thèm sống tự do như vầy lắm ! Tôi mặc kệ. Mình sống cho mình. Khi mình thèm khát, đau khổ, trong bóng đêm chẳng ai chia xẻ. Thì tại sao mình phải sợ khi tự tìm cho mình một đời sống dễ chịu thoải mái riêng tư? Mình không thương mình
thì ai thương mình?
Nói xong bà ôm hôn môi Phú một cái thật tình rồi cầm cặc Phú nựng nựng như cầm món đồ chơi. Tôi. hỏi:
– Hồi còn sống dưới ghe, bác với anh Phú có trận đụ nào ly kỳ thích nhất, kể cho cháu với Sâm nghe với?
Bà nhìn Phú như để ôn lại, rồi từ từ nói:
– Thật ra, nếu biết lên bờ bị thiên hạ chửi b?i quá, tôi với Phú cứ sống dư?i ghe có lý hơn. Sống dưới ghe thì cũng tự do biệt lập, không khác gì ở đây. Còn có thêm cái thú là có sông nư?c, trời mây, mưa gió… Cũng nhưở đây, dưới ghe có khi tụi tôi ở truồng cả ngày cũng không ai thấy. ở đâu phong cảnh hữu tình là đậu ghe lại “hưởng” cho đã, rồi chèo đi. Quê hương là tứ xứ. Gạo chợ nước sông. Nghe chà i lưới, nói thật cũng đem lại cho tôi khá nhiều tiền. Nên chẳng có gì phải lo âu. Không biết cô Lựu với cậu Sâm thì sao. Còn bọn tôi mỗi lần đụ là phải tìm cảnh
trời thật lãng mạn; hy hữu… Đụ dưới ghe thì nhất định hấp dan ly kỳ hơn trên bờ nhicu. Buổi trưa, trời hanh nồng, mình chèo vô một cái lạch vắngg, cột ghe dưới một gốc bầ n rậm rạp. Hai đứa tôi đụ một trận tơi tả rồi ngủ một giấc. Thức dậy, đi gỡ câu, gỡ lưới, kiếm cá sáng mai đi chợ sớm. Buổi tối, cho ra giữa giòng, trời có tră ng, gió nồm êm êm. Mình trải chiếu ra nằm ôm nhau giỡn hớt một hồi, rồi lăn ra đụ …Nhưng điều làm tôi nhớ nhất trong những ngày đó là những lần đụ trong khi trời mưa giông. Mưa giông khác với mưa thu hay mưa mùa đông mưa giông trởi vẫn ấm, có sấm chớp, có gió rít.
Hôm đó, bán cá ở chợ về, tôi được Phú đón ở bến đò. Trời chuyển mưa. Phú chèo lẹ vào ấn ở một rạch tràm. Gió lớn thì sóng cũng lớn, nên cho ghe vô lạch để nấp vẫn hơn. Vừa cột ghe xong thì trời dội xuống một cây mưa như trút nước. Sấm chớp khắp trời. Gió thổi hùn hụt. Sóng lớn làm chiếc ghe chòng chành, nghiêng ngã. Tôi đóng cửa khoang cho ấm. Rồi ôm Phú, đắp mền, nút lưỡi, rờ rịt nhau cho đã, xong cởi truồng ra bú nhau trong khi tai nghe mưa từng cơn nặng hạt tạt vào mui ghe. Tiếng giông, tiếng sét nối nhau từng chuỗi tiếp theo những tia chớp sáng xanh. Mây đen nghịt, nên bầu trời tối hù. Lúc đụ nhau, tôi với Phú la bể trời mà cũng không át được tiếng gió, mưa dữ dội ngoài kia. Còn mưa, chúng tôi còn đụ. Đụ lấy thú chớ không lấy sướng. Nên trận đụ kéo dài bốn năm tiếng đồng hồ. Ôm nhau đụ nhưvậy ấm lẩm, tình lắm. Không bị mệt. Lúc buông nhau ra là lúc mưa tạnh hột và ngoài trời tối như mực.
Đốt đèn ăm cơm tối xong, lại đóng khoang ôm nhau đụ tới khuya. Trời đất ẩm ướt, yên tịnh. Giữa rạch tràm ban đêm, chẳng có tiếng gì ngoài tiếng cú kêu thong thả, u buồn. Hai vợ chồng tôi có một thế giới riêng. Với lại, khi mình vui thì ở đâu cũng có hạnh phúc. Nhưở chốn sơn lâm vắng vẻ này, không hạnh phúc à? Thừa mứa là đằng khác. Có hôm tôi với Phú bới cơm, vô tuốt trong núi xa, kiếm một chỗ thiệt là thơ mộng, trải chiếu nằm trên lá khô, nghe chim hót, nghe gió thổi, nhìn mây bay. Và đụ ở những nơi đó thường làm mình không thể nào quên được. Bây giờ tôi chỉ còn biết tôi và Phú là nhân tình của nhau… Còn cô Lựu? Cô có kiểu đụ nào hấp dẫn, kể cho tôi nghe với?
– Dạ, cháu thì biết đụ ở cái tuổi quá sớm nên kinh nghiệm cũng đầy mình. Cháu có anh bạn và chị bạn thường rủ hai anh em cháu qua chơi trò bác sĩ suốt hai năm. Nên không còn kiểu đụ tân kỳ nào cháu chưa nếm qua. Ví dụ như anh bạn đụ cháu từ đằng sau. Cháu cúi xuống bú cặc anh Khang, rồi chị Cúc thì bú vú cháu. Một lúc sư(~ng tới ba thứ khác nhau, nó lạ lắm bác biết l~hông. Nc~u là một người dàn bà đàng hoàng, không thể nào có cái sướng lạ lù ng như thế được. Đụ như vậy mới là đụ: Bác muốn thử không?
Bà Tư nhìn Phú, nhìn Sâm rồi gật đầu: .
– Chắc kiểu này hồi nào tới giờ bác chưa hưởng qua. Đâu thử coi.
Tôi nói bà quỳ hai gối, chống hai tay. Đằng sau Phú đút cặc vô đụ bà . Đằng trước Sâm chìa cặc ra cho bà bú . Ở dưới tôi bóp vú và bú vú bà . Vừa bú, tôi vừa nhìn con cặc của Phú.
Phú đụ bà say sưa như đụ một nhân tình. Miệng bà ngậm cặc Sâm nên chỉ còn âm ư rất nhỏ. Đụ được một lúc thì đổi. Sâm đụ tôi, tôi bú Phú . Bà hú vú tôi. Hoặc bà ngồi lên đụ Phú, miệng bú cặc Sâ m. Tôi bú vú bà. Đủ kiểu, đủ thứ cho đến hết buổi chiều thì chia hai ra. Phú đụ tôi. Sâm đụ bà Tư. Nằm nhìn nhau đụ cũng là cái thú đặc biệt.
Đêm đó tôi với Sâm ở lại hưởng tới khuya. Tôi khoái nhất là khi nhìn Phú lật bà Tư nằm ngữa ra đụ dã man lúc một giờ sáng. Hai vợ chồng ôm nhau lăn lộn, gào thét. Họ cố biểu diễn để “đãi khách”. Cho tới bây giờ, tôi đã có chồng có con, vẫn không thể nào quên trận đụ kinh hồn ly kỳ hôm đó. Tiếng Phú vẫn còn vẳng vẳng bên tai tôi:
– Để anh đụ em thật mạnh cho Sâm với cô Lựu thưởng thức. . .

Phú gọi bà bằng em, bà gọi Phú bằng mình. Giống hệt như thím Hạnh và Vĩnh gọi nhau sáng nay. Sáng hôm sau, Sâm và tôi từ giã ra về. Sâm đi cày Tôi về thẳng nhà vì nhớ lời hứa cho thím gặp bác Hoành lúc chín giờ. Thím Hạnh tắm gội xong
ngồi hong tóc ngoài nắng. Thấy tôi về bà mừng:
– Thím đang mong, tưởng con không về chớ !
– Chưa được chín giờ mà thím.
– Ời! Còn sớm. Nhưng thím vẫn mong.
Bà nói và nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp. Bà biết sáng nay sẽ được hưởng con cặc quá khổ của bác Hoành. Bà hồi hộp. Ông trời hay thật. Người đàn bà dù dày dạn đến đâu, khi gặp của mới cũng vẫn có cái mừng khấp khởi hồi hộp của một người con gái nguyên thủy. Đó ! Bà đã dậy sớm lo tắm gội, chải chuốt, sửa soạn để đón tình nhân.
Gần chín giờ, tôi chạy qua nhà bác Ba để tìm bác Hoành, thì gặp bác đứng ở hàng rào dâm bụt. Bác nhìn tôi mừng khấp khởi như thím đã nhìn tôi lúc nãy. Tâm trạng bác giống hệt thím tôi. Tôi mời bác vào nhà. Thím bưng nước ra mời trong giáng điệu của một cô gái nhà quê “thơ ngây “:
– Mời anh Hoành uống nước.
Tôi tìm cách lẻn đi vào phòng tôi ngồi đợi cho đến khi nào hai ông bà dẫn nhau vào phòng thì tôi bắt đầu “quay phim. ” Ngoài, kia, thím tôi đặt ly nước xuống bàn, thì bác Hoành đã táo bạo nắm một bàn tay của bà. Bà hơi rút lại lấy lệ và bẻn lẻn. Bác Hoành đặt ngay lên đó một nụ hôn. Mặt bà đỏ phừng lên. Bác Hoành kéo bà xuống đặt lên hai bắp vế của bác. Và… hai gương mặt nhìn nhau thật gần, im lặng. Bác Hoành mở lời:
– Hôm đó, em có trộm nhìn anh chơi con Sen hả ?
Thím gật đầu. .. . . .
– Em thấy thế nào?
Thím vừa trả lời vừa cúi mặt vào vai bác.
– Thôi đừng hỏi nữa. Ở ngoài này em gần chết. Sao của anh to quá chừng vậy?
Em không nghe thiên hạ đồn anh là đệ nhất bửu bối à?
– Dạ, có nghe nhưng không thể tưởng tượng nỗi nó gồ ghề quá vậy!
– Đâu em rờ thử xem nó có gồ ghề thiệt không?
Thím trở người đứng dậy. Bác cũng đứng dậy. Thím tuột cái quần lụa bác Hoành xuống. Con cặc chần dần bung lên. Thím quỳ xuống, hai tay cầm chặt con cặc và ngắm. Quả thật bà chưa bao giờ được ngắm gần một của quý lạ đời như thế bao giờ. Bác Hoành đứng chống nạnh nhìn xuống. Thím dùng mũi hôn say sưa con cặc bác. Bà hôn cách chân thành không kiểu cọ như bà Loan. Tôi có cảm tưởng như
bà ôm một ổ bánh mì để hôn. Bất giác bác Hoành đỡ bà đứng lên. Bác cởi áo cởi quần cho bà, rồi cởi luôn áo của bác. Thím là loại dàn bà to con cao ráo. Thế mà đứng với bác coi như một cây tre mọc cạnh cây cổ thụ.
Hai tay bác nâng mặt thím nhìn đắm đuối rồi hỏi:
– Mình gần nhau ở nhà bếp này được không?
Thím gật đầu. Bà nôn nóng xem con cặc quá cỡ đó khi vào lồn rồi bà sẽ sướng cỡ nào. Cho nên thật gấp bà kéo mặt bác Hoành xuống hôn như mưa bão. Bác Hoành dạng hai chân ra cho người thấp xuống. Khi cặc ông ngang tầm với lồn thím, ông kco dít bà vô. Thím cũng dạng hai đùi ra. Và tôi tháy cúa quý bác Hoành tiến dần vào như chỗ không người. Thím rời môi bác để rên khe khẽ:
-Ối! Anh Hoà nh ưi ! Nó vô trỏng rồi anh ơi ! Sao nó có thể vô được hả anh? Nhưng mà… nhưng mà vẫn còn ở ngoài cả khúc. Nhấn vô hết đi anh . Ối! Lần đầu tiên em mới được đụ một con cặc dữ tợn như vầy đây Hoành ơi ! Anh lấy em luôn được không? Hay mỗi sáng qua đây đụ em một cái được không anh? Ôi, nó vô hết rồi mình ơi. Chật chội, sướng quá đi!!!
Bác ẳm bà lên. Cả hai cùng llắc. Tóc bà đã xỏa xuống. Bà âm ư nhỏ giọng những động tác thì cuồng bạo hơn những lần đụ Vnh và S~m. Bác Hoành thỏa mãn tột cùng, vì những gì bác mộng mơ ao ước đều đã thành sự thật. Bác mơ một người tình nhà quê, mơ đụ ở một khung cảnh thaith bần mộc mạc. Bác muốn vừa đụ vừa nhìn ra ngoài kia có mấy con gà bươi đất tìm mồi. Những bụi nlởn, bạc hà lung lay theo gió. Những đùm chùm ruột thòng xuống. Những tiếng chim buổi sáng… Bởi vậy bác đã xin phép thím được làm tình ngay ở nhà béP thay vì vào phòng.
Thím thì hình như không còll biết gì cái quang cảnh chung quanh khi lồn bà đ~y tràn một con cặc trứ danh. Bà chỉ biết nhắm mắt lại mà thương thức.
Hai ông bà đang đụ say sưa thì bỗng tôi nghe tiếng động ngoài sân. Nhìn ra thấy Sen đến bất thình lình. Tôi sợ nếu để Sen thấy cảnh bác Hoành đang làm tình với người dàn bà khác thì nó thể Sen sẽ ghen lên, làm xấu hổ thím Hạnh. Nên tôi vụt chạy ra nắm tay Sen:
– Chị Sen. Sao chị đến mà kllông cho em hay để em sắp đặt phòng cho chị?
Sen bỡ ngỡ:
– Tại tự nhiên, sao chị nhớ ông già quá chừng và thèm muốn chết cái vụ kia. Nó ngứa ngáy, bắt chị bạo gan tới đây. May lại được gặp em. Làm ơn, em qua nhắn bác Hoành cho chị gặp một chút được không?
Tôi càng bối rối lo âu. Nhưng trong thoáng chốc, tôi bỗng nghĩ ra một kế:
– Chà, tiếc quá ! Bữa nay chú thím Hạnh đang ở nhà bàn chuyện mùa màng gì đó. Có mấy chú mấy bác đông lắm ở trỏng. Hay để em dẫn chị ra ruộng bắp chơi. Có anh Vĩnh ngoài đó. ảnh cũng là tay hảo hớn. Nếu chị không chê, để em giới thiệu. Em bảo đảm với chị là anh Vĩnh sẽ làm chị lcn thiên đàng suốt ngày hôm nay cho coi.
Chị Sen vói tay bứt nhanh là mãn cầu, hơi cúi mặt thẹn thùng. Vì đây là lần đầu có người đề nghị chị hãy phiêu lưu với người đàn ông khác ngoài bác Hoành. Mặt chị hơi ửng hồng. Chị cứ tưởng rằng chị chỉ được phép gần gủi bác Hoành thôi. Biết thế nên tôi tấn công tiếp:
– Em thông cảm? Chị đi với em. Ở ngoài đó có cái chòi kín đáo. Đó cũng là nơi Vĩnh với em van thường hẹn hò ân ái hằng ngày. Em bảo đảm, Vĩnh sẽ làm
chị mê ly…
Chị Sen mĩm cười với đôi mắt sáng lên. Tôi name tay chị dẫn đi.
Tôi và chị Sen đi trên con lộ hai bên có trồng dừa. Gió buổi sáng mát hây hây. Những con cò trắng đứng thẩn thờ hai bên ruộng loáng nước. Mây xanh ngắt. Tiếng chim cu kêu gật gù đâu đó Tôi hỏi chị Sen:
– Chị có yêu nhớ những ngày ân ái với bác Hoành không?
Mắt chị xa vời, môi mỉm mỉm cươi đáp.
– Không biết chết rồi có quên được không? Chớ hiện giờ, mỗi phút sống, chị như bị ổng lôi cuốn thu hút không dứt. Thần tiên lắm Lựu ơi! Không phải chị không biết yêu những thanh niên khác. Có những kẻ si mê chị đến độ đòi chết vì chị. Vậy mà không ai qua mặt nổi ông già. Dĩ nhiên của quý của ông già là bậc nhất của thiên hạ. Kỹ thuật làm tình là vô địch. Nhưng cái làm chị yêu ông ta nhất là tính lãng mạn.
Chị nghĩ , nếu đừng làm cai lính, chịu khó học hành, có lẽ bác Hoành phải là nhà văn kỳ tài, hay một thi sĩ đệ nhất. Em phải công nhận bác ăn nói rất có duyên. Những lần ân ái hằng giờ, ông thủ thỉ bên tai những lời nói nghe như tiếng đàn hay giọng hát du dương.
Chị có một chiếc xuồng. Mỗi ngày chèo vào lũng xa hái ngó sen. hái trái ấu, vớt củi đem chợ bán. Một hôm chị rủ bác xuống xuồng vô lũng chơi với chị. Chị mang theo gạo nước, mền gối. Hai bác cháu chống tuốt vô Rạch Cây Thị. Nơi đồng hoang, tràm mọc đầy, không một bóng người. Hái ngó sen, vớt củi xong, ông già cắm câu vớt được mớ cá rô với hai con cá bông lau.

Trưa hôm đó ăn canh chua cá bông lau nấu trái bần và cá rô chiên. Ăn xong, trải chiếu chị vdi ông già ôm nhau ân ái. Những nhánh bần cao mát, kín đáo. Những bụi dừa nước xoè lá bao phủ chiếc xuồng. Giữa cảnh hoang vu thanh vắng đó, chỉ có chị và âng già. Chị đã gọi ổng bằng anh và ổng gọi chị bằng em tử bao giờ không biết. Cả hai sống như vợ chồng bán chính thức. Mặt trời hơi chếch bóng. Gió nhè nhẹ man mác. Tiếng cá đồng táp bóng, tiếng vịt trời, le le, tiếng xào xạc của lá dừa, không khí vô cùng lãng mạn. Cả hai cởi truồng nằm ôm nhau nút lưỡi sờ soạng nhau, làm nhưmới quen. Chị mê nhất cảnh nằm ôm nhau như thế. Muốn đụ lúc nào mà chả được. Nhưng cái khoái lâng lâng nửa vời, nhẹ nhẹ như thế quyến rủ hấp dẫn hơn. Tại sao người ta nhâm nhi một con khô mực với xị rượu cả ba bốn tiếng đồng hồ, mà không chịu ăn ngay liền một lúc?
Bác Hoành cũng có cùng v(~i chị một cảm giác, một ưa thích. ống xoa lông lồn chị thật nhẹ nhàng. Chị cầm cặc ổng mơn trớn êm ru. Cả hai nhắm mắt. Chị nghe ổng nói những chuyện lãng mạn thần tiên. Có khi thiếp ngủ hồi nào không biết. ổng để chị ngủ, và nằm đó ngắm chị như ngắm nụ hoa quỳnh đang nở. Tay ông vuốt nhẹ vú chị, môi ông hôn nhẹ má chị. Tất cả êm đềm, nhẹ nhàng như tiên cảnh. Ổng thổi lửa nấu một ấm nước chè, ngồi hút thuốc ngắm chị. Ông vuốt ve từng ngón chân chị, rồi hôn thật nhẹ trên bắp đùi. Chị nằm ngửa ra, dang hai
bắp đùi để ông thấy rõ miệng lồn giống hệt ngày đầu tiên khi ông bước qua phòng chị.
Chị lấy hai tay xe xe đầu vú, và cứ nhắm mắt vờ ,lói lạ i nhừng câ u như: “Anh Hoành ơi! Anh blí lồ n em hay quá. Anh mà bú con nào, em cắt cặc anh cho coi Đó anh ơi! Ngay chỗ đó đó, bú mạnh đi. Thèm quá anh ơi. Cặc anh đâu?” Nói xong chị cho tay xuống, hai ngón banh miệng lồn. Hai ngón tay khác cho vào âm đạo ch~i rất nhc. Ông già híp mắt, uống ngụm nước trà xong, bò tới, nhìn thật sát lồn chị, và nói:
– Sen ơi, lồn em đỏ lắm, thơm mùi trinh tiết, thơm mùi ruộng đồng. Anh muốn làm chồng em suốt đời. Hay mình ở luôn dưới xuồng này được không em? Mình chèo đi xứ khác. Anh làm nuôi em. Mất em anh không sống nổi đâu Sen ơi!
Chị mừng qua, với lại sau khi nghe giọng ông thiết tha, chị nói:
– Em cũng vậy. Mất anh em cũng thành xác không hồn. Hôn lồn em đi anh. Của riêng anh đó. Muốn làm gì thì làm đi. Em banh hết cho anh thấy “lòng” em rồi đó. Đỏ khõng anh?
Và ông già dí mũi vô hít. Hít thật lâu. Ông thu hết mùi trinh tlết nguyên vẹn của một cửa mình 18, thơm tho, tình tứ. Chị bảo ông bú mà ông nhưkhông nghe.
Cứ nằm đó hít cho đã và thay vì bú, ông đã để cặc ngay miệng lồn chị mà nhắp, trong khi chị như hỏa lò đòi hỏi, thèm khát. Đầu cặc ổng to lắm. Em biết mà. Cuối cùng chị ngồi dậy ôm ổng, ghịt xuống nằm hẳn trên chị để con cạc phải vào lút khấc. Trời ơi, Lựu ơi, chị quên hết cuộc đời, quên hết tên chị, quên hết sông nước mênh mông. Chị chỉ hé mắt nhìn bác Hoành với hàm râu quắc thướt. Cặp lông mày rậm rì. Hai bác cháu ôm nhau đụ suốtbuổi chiều cho đến hoàng hôn…
Ông lại đi cắm câu. Lại cá rô, cá chình. Cơm tối xong, ngọn đèn dầu phộng thắp mờ mờ giữa đồng không mông quạnh. Hai bác cháu lại ôm nhau ân ái
cho đến khuya, ông cất giọng ca mấy câu vọng cổ bài “Đời Cô Lựư’. Không ngờ ông già lại có giọng ca ấm áp như thế. Rồi đắp mền, rồi hôn hít và đụ da diết, không cần ngủ. Đêm đó chị ra hai lần. Hai lần tuyệt nhất từ khi biết đụ, vì… vì sao chị không thể nói hết được.
Tôi hỏi chị sao không về nhà, bộ không ớn bà già? Sen bảo bà già về Cái Mơn thăm ngoại cả tháng lận, nên hai bác cháu tha hồ. Sáng hôm sau, chị chèo ra chợ bán các thứ, lấy tiền mua gạo mua dầu, nước mắm… lại tiếp tục sống trên xuồng. Gạo chợ nước sông. Có nhân tình. Đời thực thần tiên hạnh phúc. Đêm thứ ba ông già rủ đi lên chờ coi cải lương. Lúc về giữa đường bị cây mưa xáng xuống. Mưa như trút nước. Mà cây mưa dai dẳng. Chị với ông già nằm đại trên nền xi măng, ôm nhau cho đỡ lạnh. Ấp nhau, máu dâm cả hai lại nổi lên, và lại trần truồng ra đụ trong khi nghe mưa như bão ngoài kia. Tiếng ếch nhái, gió thổi… Trời đất càng hung dữ bao nhiêu, trong này chị đụ nhiều bấy nhiêu và Lựu biết không,
sau lần đó là chị mang thai. Chị yêu ổng thật. Chị muốn làm vợ ổng dù không chính thức. Chị muốn có con với ổng dù chị có thuốc ngừa. Chị muốn cả hai
sống trên xuồng như ba hôm nay. Nhưng đời và xã hội vẫn không cho phép. Kết quả là ông bị tù, về tội dụ dỗ gái vị thành niên, và chị sinh con phải cho người khác nuôi.
Sen kể một mạch không ngừIlg nghỉ, không vấp váp Như đó là bài học thuộc lòng đã nằm sẵn trong tiềm thức Sen. Tôi hỏi tiếp:
– Sinh đứa nhỏ xong. Chị chưa hề gần người đàn ông thứ hai nào khác sao?
Sen ngập ngừng một lúc, nhìn tôi rồi thà nh thật:
– Ưm có… có… một người.
– Ai vậy? Tôi hỏi.
– Bồ của bà già . Cậu Tư. Hăm mốt tuổi.
Tôi nghe có vẻ thú vị, vì nó cũng loạn, nên hỏi tới:
– Mà họ bồ với nhau lâu chưa?
Sen đáp với gương mặt hơi thẹn:
– Chị nghĩ là lâu rồi. Từ hồi chị mới tới ở trọ. Hồi đó ông già mới chỉ là lính, gác trong huyện đường, mỗi tuần về nhà một lần. Cậu Tư hồi đó mới chừng 18 chớ nhiêu. Cậu hay đến chơi ăn c(‘m tối, rồi ở lại luôn, ngủ qua đêm. Có khi ban ngày cũng tới. Đó là những lúc chị được mục kích cảnh bà già â n ái với cậu trong phòng. Ban đêm thì cũ ng có, nhưng tối thui đâu có thấy gì.
Bữa đó, chị cli hoc vc, nghe ticng hai người cười giỡn trong phòng, chị ghc mắt qua lỗ phênh nhìn lén. Hai ông bà cởi truồng đứng ôm nhau nút lưỡi. Cậu Tư bóp vú bà già. Bả cầm cặc cậu Tư và hỏi:
– Nhỏ giờ em có đụ ai chưa? .
– Dạ chưa.
– Xạo mày. Chưa đụ ai mà con cặc chần dần vầy?
– Thì em mười tám rồi chớ bộ.
– Có đụ ai rồi thì nói thiệt cho chị nghe đi, chị cưng.
– Thôi bà, nói rồi bà đi học tùm lum, mang tiếng. Không đâu mình. Nói em nghe, em thèm nghe mà…
Bà già tự nhiên kêu cậu Tư bằng mình và xưng em. Sao lẹ quá hả Lựu. Ai ycu nhau rồi cũ ng anh với em. Ngần ngừ một đỗi lâu, cậu Tư thú thiệt:
– Em có ngủ với con Sáu. Chị làm ơn giữ kín giùm nhen.
– Ời người ta lớn chớ bộ. Con Sáu nhó xíu mà .
– Ừa, nó cũng 18 rồi chớ hộ. Đá ng lý thì em đâu có dám. Bữa đó tắm sông. Có hai đứa tắm à, mà chị coi nó cởi truồng đưa lồn đưa vú nhảy ù m xuống tắm, không mắc cỡ gì ráo. Em thì mặc quầ n đù i. Mọi lần em bơi dữ lắm. Bữa đó cm đứng chết trân dưới nước nhìn Sáu. Vú nó, lồn nó, lông nó hơi đen đen. Nó cố tình bơi ngữa trước mặt em mấy lần, nhìn em cười lã lơi. Thình lình nó bơi từ phía sau đeo cổ em và bắt em ám. Con cặc em tự nhiên chổng ngược lên vì lần đầu tiên em được thấy lồn vú một thiếu nữ. Nó nhìn chỏm nhọn cái quần em rồi cười ngặt
nghoẽo. Em mắc cỡ quá lấy tay bụm lại. Nó lặn xuống ra phía trước, áp mặt vô chỗ cặc em mà nhìn. Em quay qua chỗ khác, nó lặn theo. Cuối cùng nó tuột quần em xuống, trồi đầu lên ôm giáp mặt với em. Cả hai không nói gì ráo. Nó cà lồn ngay đầu cặc em. Em như điên dại, vừa mắc cỡ, vừa sướng, vừa sợ có người nhìn dù biết khúc sông đó vắng vẻ. Em chết cứng như pho tượng để mặc nó muốn làm gì thì làm. Chị coi, nó dám cầm cặc em đút vô lồn nó rồi hẩy tới.
Bác gái chị hỏi thật tò mò:
– Anh sướng không?
– Trời ơi! Còn phải hỏi. Sướng thì có sưứng, mà sao em run quá trời. Đó là lần đầu tiên em được đụ. Lồn nó nóng ấm. Cặc em khi đã vô hết, con Sáu bắt đầu hẩy tới hẩy lui. Em nhắm mắt không dám nhìn nó vì mắc cở quá. Đâu được vài phút, em sướng rân cả người và khí phọt bắn lia chia trong lồn nó. Ra rồi, cặc em mềm, con Sáu rút ra lên bờ về trước. Tối hôm đó nó lại mò vô phòng cm, bú cặc em bắt em chơi. Cứ vậy đêm nào tụi em cũng chơi. dần dần em biết bú lồn, biết chơi kiểu. Mà sao trời thương không ai biết hết.

Bác gái nghe tới đó cầm cặc cậu Tư đút vô loan bà, nhấn tới:
– Anh ơi, nghe anh kể em nứng quá đi thôi. Đụ em đi. Đụ nhiều nhiều cho em sướng với. Tới bây giờ anh còn chơi nó không? Nói thiệt em nghe.
– Bây giờ nó có chồng có con rồi, còn chơi bời gì nữa.
– Vậy em cũng có chồng có con rồi, anh cũ ng còn chơi?
Chị là khác. Mà thôi nói chuyện gì khác đi. Đừng nói chuyện con Sáu nữa. I~ồi hai ông bà tiếp tục đưa lại giường bú nhau. Họ đụ thiệt lâu gần sẫm tối, chị
không thấy gì hết nữa, họ vẫn còn đụ . Từ đó, dầu là còn nhỏ, chị đã bị sự dâm dật ám ảnh, rồi biết nứng, biết mơ mộng. Đến năm lK tức là năm lông lồn mọc
sum sê, thì chị không những đã biết nứng mà còn thèm được chơi. Ngày thư(~ng chị xem chú ng tôi đụ bác Hoành. Cuối tuần tới phiên ông già. Mà bà già thì có tật mỗi lần chơi thì la như bị ai thọc huyết. Cho nên khi nghe bà la, là bên này chị sờ lồn, đút một ngón vô cũng chơi. Cho đcn một hôm không biết bà già đi đâu, cậu Tư tới chơi và rủ chị vô rẫy hái dưa, hái bắp… Nói vậy mà cậu có chở vô rẫy
đâu Câu chở vô tuốt trong rừng. Chỗ thật vắng, ngừng Honda, cậu dẫn chị vô xa chút nữa, ngồi đó cho chị coi một xấp hình đụ của Nhật Bổn. Trời ơi, Lựu ơi, gái lớn lên ai coi xấp hình này rồi cũ ng phải chảy nước lồn. Nó đụ đủ kiểu, hấp dẫn lắm. Cậu Tư hỏi chị:
– Sen thích không?
Chị đỏ mặt không dám trả lời. Máu nóng chạy khắp người chị, mắt chị mờ đi. Cậu Tư ngồi xuống kếbên cầm tay chị. Chị run. Lần đầu có hơi đàn ông đụng vô, mình bị một cảm giác mạnh tấn công. Ngay tức khắc, sau khi cậu Tư cầm tay chị, chị nghe lồn bị ướt, và chỉ muốn ngã sà vào lòng cậu vì chị ngồi không vững nữa. Cậu biết chị đang nứng, cậu ôm choàng qua vai chị, kéo chị sát vào hơn.
– Sen thấy mấy bức hình này đẹp không?
Cậu hỏi cho cớ hỏi chứ chỉ quan sát dáng dấp mắc cở của chị cậu phải biết là chị đang nghĩ gì. Và em biết không, cậu kéo sát chị nằm trên đùi cậu, nâng mặt chị lên, đặt môi hôn môi chị. Lúc đó chị đâu đã biết nút lưỡi là gì. Nên cậu nút hai môi của chị. Trời đất ơi, cảm giác vừa sướng vừa hạnh phúc tràn tới vây chị. Cậu biểu đưa lưỡi cho cậu nút. Em ơi, chị nhắm mắt, buông hết để cậu muốn làm gì thì
làm. Rồi cậu sờ vú chị, cậu bóp rất nhẹ. Cậu đưa lưỡi qua biểu chị nút. Tay cậu dần dần xuống lưng quần chị, thọc vô trong sờ lồn.
Những cảnh cậu đụ bác Hoành hằng ngày hiện ra. Nhất là cảnh bú lồn. Nó rõ ràng diễn ra trước mắt khi ngòn tay cậu rà vào cửa mình chị. Chị sướng không bút mực nào tả nỗi. Một tay bóp vú, một tay sờ lồn, môi thì hôn liên tục. Chị được ba bốn thứ sướng tới cùng một lúc, nên chị ngây ngất bàng hoàng, mê man không còn tự chủ được nữa. Vì như chị đã nói, năm đó chị thèm được chơi vì. bị kích thích hằng ngày bởi những cảnh đụ và bú lổn trong phòng bác gái. Bây giờ được chính cậu là người mà chị hay mơ tưởng mỗi lần thủ dâm, sờ mó hun hít. Em bảo còn gì thỏa mãn hơn nữa. Chị nghe ngón tay cậu cà nhẹ nhẹ dọc hai mép lồn. Rồi cậu chà hột le chị. Chị giật người mỗi lúc cậu nhấn mạnh vào hột le. Và Lựu ơi khi ngón tay của ông vào cửa mình ~ủa chị, thì chính chị ôm ghì đầu ông xuống để hôn nồng say. Cậu chơi rất tài tình. Bằng một ngón tay mà làm cả người chị rung động. Nước lồn ra lai láng. Chị liếc thấy cậu rút ngón tay ra, đưa lên miệng nút
nước lồn của chị. Chơi như vậy một lúc cậu hỏi:
– Cậu cởi quần Sen ra nhen?
Chị gật đầu. Đã bảo chị không còn tự chủ được nữa trước một người cậu rành rõ chuyện đụ đéo. Rồi không những quần chị bị tuột ra, mà cả áo cũng bị cởi Chị trần truồng nằm lên bắp vế cậu. Lúc cậu lấy tay chị đặt lên con cặc cứng ngắt của cậu là lúc chị hoàn toàn tê dại, không còn biết gì nữa. Cậu đặt chị nằm xuống nền cỏ, rồi cũng cởi hết áo quần ra, banh háng chị bú lồn. Cái lưỡi của đàn ông sao nó hấp dẫn vậy quá hả Lựu? Cậu đem hết kinh nghiệm bú lồn ra áp dụng. Trời ơi, chị chỉ nằm đó oằn oại, la làng giống như bác gái đã la. Bây giở chị mới biết tại sao mỗi lần được bú là bả la bể làng.
Chị Sen ngừng một chốc, thở ra, mặt đỏ. Chị nhìn xa xa như cố nhớ hết những phút thần tiên lần đầu được ân ái. Xong chị kể tiếp:
– Cậu bú chị được chừng 15 phút thì leo lên người chị, bảo chị cầm cặc cậu để vào miệng lồn. Chị nghe lời làm như người bị thôi miên. Cậu nhấn xuống rất nhẹ lại rút ra. Chị nhắm mắt chờ những cảm giác lạ sắp xảy ra. Cậu lại nhấn xuống, nhấn xuống. Chị có nghe hơi xót xót cửa mình nhưng không nghĩa lý gì với nỗi sung sướng chạy rần khắp người. Cậu hỏi rất khẽ:
– Sen có đau không?
Chị lắc đầu. Và, toàn bộ cặc cậu Tư tiến hẳn vào lồn chị. Chị muốn la lên một tiếng. Không phải đau đớn mà là la để diễn tả nỗi sung sướng. Cậu nắc rất êm đềm. Cậu biểu chị hẩy đít lên theo từng nhịp nắc. Hai cậu cháu đụ thật lâu. Đến một lúc, cả người chị tê hết, chị uốn hlng và nghe từ trong xa những giòng nước theo âm đạo toảt ra. Sau này chị mới biết đó là lúc mình ra. Cậu Tư biết chị ra nên rút cặc xuống liếm nhưcậu đã làm với bác gái. Lúc đó thì chị hết mắc cỡ rồi, nói cười tự nhiên với cậu:
– Cậu Tư hay quá hà. Hèn chi bác gái cháu ngày nào cũng rủ cậu qua chơi. Ngày nào cũng qua chở cháu ra đây nhen.
Cậu nhìn chị với cặp mắt thương yêu. tồi nói:
– Bây giờ cháu bú cặc cậu đi.
Dù đã thấy bác gái bú cậu nhiều lần, chị vẫn làm bộ không biết, nên cậu cầm ngón tay chị bú biểu diễn cho chị thấy. Cậu nằm ngửa ra, chị cúi xuống cầm cặc bú ngon lành và thật rành đến nỗi làm cậu phải ngạc nhiên. Chị bú thật lâu. Cậu cũng oằn oại la làng, rồi đè chị ra mà đụ một cú nữa. Lần này cú đụ kéo dài lắm. Chị không biết là bao lâu nhưng lúc trời xuống nắng, cậu rủ chị ra. Hai cậu cháu ôm siết nhau ra quá trời. Cậu ngâm con cặc trong lồn chị nằm nút lưỡi cho đến chạng vạng tối mới về nhà. Hôm sau tan trường đã thấy cậu đậu Honda đợi trước
cổng trường, chở chị đi ăn, rồi lại vào rùng đó nữa. Bú đụ nhau suốt hai năm, thì cậu phải đi lính. Lựu coi lúc đó chị tới tuổi đã chín mùi, cần đụ hơn trước thì lại không có ai chơi. Nhịn thèm, thủ dâm mãi, đến năm sau thì dụ bác Hoành phải chơi, nếu không chị phải đi làm đ, vì thèm quá. Nghĩ làm đĩ nhục nhã hơn lấy bác Hoành, nên chị chọn điều thứ hai.
Tội nghiệp, cũng tại chị mà ông già phải ngồi tù. Bây giờ cậu Tưđã giải ngũ vì bị thương. Không phải bị thương vì đành giặc mà vì trèo cây bị té. Cậu lại thường xuyên qua nhà đụ bác gái. Thỉnh thoảng có rủ chị vào khu rừng năm xưa. Thèm quá thì chị đi, chớ nói thiệt, sau khi chị đụ bác Hoành rồi, chẳng còn ai làm chị mê được nữa. Bữa nay nghe Lựu giới thiệu anh Vĩnh. Chị cũng muốn đi thử xem tài nghệ Vĩnh ra sao, với lại cũng thèm quá Lựu ơi! Thú thật, nhịn ăn được, chớ nhịn đụ không thể nào chịu nổi.
Sen và tôi đến rẫy bắp, Chúng tôi đi một đỗi xa mới vào giữa rẫy nơi có cái chòi. Vĩnh đang là m cỏ, thấy chúng tôi đến, anh bỏ đó chạy ra. Tôi giới thiệu:
– Đây là anh Vĩnh. Còn đây là chị Sen. Chị đang cần vụ đó đó. Em để chị ở đây nói chuyện với anh và nhớ tiếp chị cho thật “nồng hậu” nhen. Em về lo cơm nước, lát nữa mang ra cho hai ông bà dùng. Chúc hai ông bà những trận thưhùng tuyệt vời, đừng để mất mặt nhen anh Vĩnh.
Xong tôi đi ngay, để về nhà kịp xem bác Hoành. và thím Hạnh. Đcn nhà, tôi đi rón rén. Vào bếp, tôi không thấy họ ở đó nữa, mà đã vào phòng, vì tôi nghe tiếng thím la:
– Anh ơi, em bỏ chồng bỏ con theo sống với anh luôn nhen. Cha mẹ ông bà ơi, ngó xuống đây mà coi cái hàm râu quai nón nó đang chà xát lồn con đây nè. Sao anh hay quá vậy hả Hoành. Đụ má anh. Anh làm em giựt tê hết anh thấy không. Trời ơi ! Nó, nó, nó dũa hột le của con nè Trời. Mê quá mình ơi. Mới ra mà bây giờ em lại muốn ra nữa mình ơi. Làm sao được anh bú hoài như vầy hả anh? Nhè nhẹ chút đi anh, không khéo em ra nữa cho coi.
Tôi thấy bác Hoành khoan thai hơn. Hai bàn tay bác banh tang hoác cái lồn thím ra. Thím nằ m gác hai chân lên vai bác. Bác quỳ dưới đất bú một cách say sưa, say sưa hơn lần bác bú bà Loan. Đã êm ru và lâng lâng như thế thím Hạnh van la và hai gót chân bà đấn thùi thụi vào lưng bác. Có lẽ giờ này ngoài rẫy bắp, cặp Sen và Vĩnh cũng đang thư hùng quyết liệt Vĩnh thì khỏi chê rồi. Có lần thím phải thiếp đi khi đụ với Vĩnh hai lần. Vĩnh vẫn chưa ra. Anh rút cặc ra rẫy để bà nằm ngủ vùi trong giấc ngủ hoan lạc thần tiên. Còn Sen? Nếu không nói chuyện với chị buổi sáng nay, tôi cứ tưởng Sen hiền lắm. Không ngờ cô nàng đã biết đụ khá lâu rồi. Đúng cái tuổi tôi và Vĩnh đụ nhau trên tổ quỷ.
Trong kia, bác Hoành ngừng bú, kéo thím Hạnh xuống để bà lòng thòng hai đùi xuống đất. Bác đứng lên, cắm cặc vào lồn bà và nắc như con thoi trong khung cửi. Bà già la oải trời. Tôi nghe giọng bà hơi khàn khàn:
– Hoành ơi! Lần này ra với em nhen mình? Em ráng chờ anh đây. Bao lâu cũng được. Ra thật nhiều cho ngập lồn em luôn. Mê quá rồi anh Hoành ơi! Bác nắc thím thật chăm và nhanh. Tôi chỉ còn nghe thím la trời chứ không thành câu như lúc nãy nữa. Độ hai chục phút, bác nằm sà lên người thím, tìm môi bà và:
– Em ơi, ra với anh. Cho hết em đây. Anh muốn em có con với anh. Đẻ cho anh một thằng con giống hệt anh. Đây nè đó, anh bắn ra đó… mình… ơi!
Hai tay hai chân thím quíu bám chặt thân người bác:
– Sáng nào anh cũng qua đụ em, em mới có bầu được chớ. Đó anh, em cũng ra rồi đó. Ôi mẹ ơi! Cha ơi! Đụ sướng quá cha mẹ ơi! Ôi anh Hoành , đụ mẹ anh, đụ tía anh…

Bác vẫn giữ nhịp nắc khoảng năm phút rồi nằm im trên thím. Hai chân thím buông thỏng xuống, và tiếng thở hai người vang lên cả căn phòng yên tịnh.
Thế là tuyệt vời vì cả hai đều mơ đụ nhau. Tôi hãnh diện về cái hạnh phúc của hai người dù là lén lút tạm bợ. Rồi thím tôi ngồi dậy, gỡ bác ra, lấy khăn lau ân cần con cặc bác, lau lồn bà. Bác Hoành vội vã mặc đồ, hôn bà lần cuối, mở cửa thoắt đi.
Tôi vào phòng mặc đồ cho thím. Bà ôm tôi cảm ơn rối rít về công lao cho bà cơ hội ngàn vàng. Tôi hãnh diện với chính tôi vì như tôi đã nói, tôi thích mọi người hạnh phúc. Điều gì tôi làm được để ráp họ lại với nhau là tôi làm. Hai thím cháu tôi xuống bếp nấu cơm. Tôi kể chuyện sáng nay về Sen. Nếu tôi không nhanh ý dẫn Sen ra rẫy, chưa chắc thím đã có những phút thần tiên.
Cơm nấu xong, tôi ăn với thím để nghe thím kể:
– Tuyệt lắm con ơi. Chẳng trách đám vợ lính trong huyện con mẹ nào cũng mê ổng. Thật danh bất hư truyền.
– Đến chị Sen mà còn muốn lấy ổng làm chồng, còn nói chi thiên hạ. Chỉ muốn có con với ổng nên không chịu uống thuốc ngừa thai, chớ đâu phải lỡ đâu.
– Quả bác Hoành có con cặc dị kỳ. Đã to, dài mà trời lại ban cho hai sợi gân độc đáo. Hai sợi gân đó đến bà Từ Hi Tháu Hậu cũng chết. Con coi, ổng đụ thím một mách tơi bời ngoài bếp. Thím ra, ổng ẳm thím vô buồng này. Nghĩ được năm phút ổng lại bắt đầu bú lồn thím. Thằng cha có biệt tài nhiều thứ. Thím đã được chú con, thằng Sen, thằng Vĩnh bú nhiều lần, mà có ai làm thím sướng tê tái như cái
lưỡi trời cho của bác. ổng móc làm sao mà mỗi lần cái lưỡi ổng thụt ra là toàn thân mình phải giựt bắn lên. Thím mê bác quá Lựu ơi. Có cách gì, mỗi sáng con dẫn bác qua đây đụ thím vài tiếng không?
Điều đó thật khó. tôi nghĩ. Dễ gì bà Loan để cho bác tự do như thc. Bà cho bác ở tù kiểu công tử là bà muốn bác phục dịch tối đa cho bà. May mà có anh Khang thay phiên. Nếu không dễ gì sáng nay bác qua đây. Nhưng tôi vẫn cứ hứa cho bà vui. Vì tôi tính sẽ có ngày đẹp trởi nào đó, tôi mang Vĩnh hay Sâm qua gã cho bà Loan. Nếu được bác Hoành sẽ thư thả hơn. Lúc đo thím sẽ có nhiều cơ hội hơn. Tôi ăn nhanh, xong bđi cơm và thức ăn cho vào giỏ mang ra cho Vĩnh và Sen. Tôi ra đến rẫy, thấy Vĩnh đứng làm cỏ. Còn Sen nằm trần truồng trong chòi thở và
ngủ. Tôi để cơm cho Vĩnh ăn và hỏi:
– Sao? Đẹp không? Anh có làm rạng danh anh em mình không?
Vĩnh vừa ăn cơm, vừa cười hãnh diện:
– Cứ hỏi cô Sen thì biết. Cổ năn nỉ anh mới ngưng. Nếu không giờ này vẫn còn xáp lá cà. Cổ ra hai lần và giựt mình khi thấy anh vẫn khỏe như trâu và con
cặc vẫn cứng.
Tôi nhớ lại lần anh đụ thím trong phòng. Bà già cũng ra hai lần và năn nỉ anh mới ngưng. Để Vĩnh ngồi ăn, tôi lại chòi, leo lên, thật nhẹ, tôi ngồi ngắm thân hình chị Sen.
Đúng là gái một con. Chị cao lớn, đùi dài, nở nang ở ngực, lông lồn như lúa. Chị ngáy nho nhỏ trong giấc ngủ mệt nhoài sau hai trận thư hùng. Cặp vú chị đẹp quá, vun nhọn lên như hai quả núi nhỏ. Tôi lấy tay sờ lên, rồi bóp nhẹ. Sen mở mắt, he hé nhìn tôi Chị cầm tay tôi nắn nắn, cám ơn. Giống hệt thím tôi vừa cám ơn tôi lúc nãy. Tôi bây giờ là bà mai của những người thèm đụ. Tôi ghép họ lại với nhau. Sao không? Cuộc đời ngắn lắm. Không đụ, đến tuổi già còn gì mà hưởng. Sen cười với tôi và bảo: Thật chẳng ngờ nổi con người nhỏ con như Vĩnh mà phá núi cũng tan, tát sông cũng cạn. Lấy mắt mà nhìn đôi khi lầm chết đi. Mười chín tuổi? Cái tuổi đó lấy gì mà xông được với gái một con như chị, chị nghĩ. Vậy mà…
Sen lắc lắc cái đầu, cười như hoa nở bóp mạnh tay tôi. Chị đâu biết Vĩnh đã bắt đầu đụ tôi tử lâu. Rồi tôi kể chị nghe những ấu thơ hấp da n của tôi với. Vĩnh. Hai đứa tôi thường rủ vô rẫy này. Không ai dạy biểu mà Vĩnh đã biết bú lồn tôi, dạy cho tôi bú cặc Chàng cho một ngón tay vào lồn tôi, khai phá cho cửa mình lớn dần. Và một ngày, chàng leo lên, đút con cặc vào tôi. Hai đứa đụ . Đụ liên miên. Có khi suốt cả buổi chiều. Có khi quá chạ ng vạng vẫn còn ôm nhau. Có khi trời tối thui, mới nhả ra dẫn nhau về. Tôi thường cởi truồng nằm ngang qua bắp
vế Vĩnh. Anh ngồi giống hệt cậu Tư của Sen. Một tay sờ vú non, một tay cho vào lồn tôi thụt, và cá hai nút lưỡi. Cho nên khi nghe Sen kể chuycn cậu Tư với Sen trong rừng, tôi bỗng nhớ Vĩnh kinh khủng. Lúc nhỏ thì chơi nhưvậy nó sướng không tướng được. Chỉ khác là cậu Tư thì hăm mốt mà Vĩnh mới mười tám.
Làm sao Vĩnh biết đụ biết mò lồn như người lớn? Có lẽ tạ i máu cha mẹ chăng? Cũng như tôi. Ai dạy? Mà rốt cuộc cái gì tôi cũ ng biết. Và bây giờ, tôi thừa khả năng để hạ bất cứ đàn ông nào ncu tôi muốn. Tôi bảo chị Sen để tôi đi lấy cơm -mời chị. Chị lắc đầu:
– Chị no rồi. No với hai cái đụ tàn khốc của Vĩnh rồi. Chị không cần ăn, miễn có ai đụ chị suốt ngày cũng đủ. Vĩnh dữ dằn quá Lựu ơi ! Bác Hoành nắc có lúc còn ngưng. Vĩnh thì không. Đú t cặc vô là anh chăm bẳm nắc tới. Không nhanh nhưng đều đặn, mặc cho đối phương la trời, than đất và xin ngừng, anh cũng không. Anh nắc cho đến khi nào chị ra và cuồng dại ôm anh. Hai lần đụ chưa kể Vĩnh bú. L.ểồn chị tan nát rã rời. Có lẽ, từ ngày mai, trưa nào chị cũng phải mò ra đây. Em cho chị cái hân hạnh cơm nước hầu anh Vĩnh dược không?
Sen nói giọng thành thật. Thành thật như một lín đồ của một đạo giáo. Rồi tôi nghĩ. thú xác th ịt cũ ng la một tôn giáo. Nó có nhic u tín đồ nhất thế giới. Nó
là loài người. Phải, loài người ai mà không tin xác thịt là sướng là thú vị. Kẻ nào không tin đụ là thiên thầ n, Đụ là cao siêu, Đụ là giải quyết mọi u sầ u, buồn bực, lo âu, chán nãn, thì kẻ đó là người điên, hoặc mất trí. Tôi buồn cười khi nghe vài giáo phái trên địa cầu đang oang oang kêu lên: Đừng nghĩ đến dục vọng. Ai tham gia vào Đụ , kẻ đó sẽ sa hỏa ngục. Rồi họ cạo đầu khoác nâu sòng, hoặc dể tóc mặc áo đen, áo trắng đi tu, để chống lạ i sự thèm muốn của xác thịt. Họ đọc đủ loạ i kinh đicn, áp dụ ng nhiều phương pháp chống lại đicu thicn nhiên quý giá nhất của tạo hóa cho là: Thú Xác Thịt. Đến nổi có ông có bà, nhịn không được đã làm bậy trong tu việ n, trong thánh thất, trong hậu liêu, hoặc nhảy rào ra tìm dục
vọng. Nhiều lắm, nhưng những giáo phái đó không can đảm nhìn sựthật, chối sự thật, rồi ém nhẹm những sự việc động trời đã xay ra. Phim Thorn Bird của
Hoa Kỳ là một. Mang khoa học để phục vụ con người thì đó là điều đẹp, như thám hiểm không gian, tìm những hành tinh mới để con người mở rộng biên
cương. Khám phá những phương tiện tối tân để phục vụ nhân loại. Tốt. Nhưng tự nghĩ ra, sáng chế ra (chớ không phải thượng đế biểu) những giới răn, những giáo điều, để buộc chặt con người vào khát vọng (trong đó có dục vọng) là điều tôi cho là tàn bạo, ngu si, phản khoa học.
Chị Sen nằm trần truồng như thế để nghe tôi lý luận. Hỗng chị vỗ tay, đắt ý. Làm như tôi vừa mở cho chị một chân trời hiểu biết mới và rừa sạch cho chị một mặc cảm tội lỗi khi đã đụ với bác Hoà nh lớn tuổi Cái thế đứng của xã hội đang cười chúng tôi như Sen, Vĩnh, Khang, Hoành, tôi, bác Ba v.v. .. đều là thế đứng giả tạo. Giết người, cướp của, hã m hiếp, phá thai, phá gia cang v.v… là tội lỗi, tôi đồng ý. Vì nó làm thiệt hại cho nạn nhân. Còn đụ là nằ m xuống cù ng hưởng những phút thần tiên khoái lạc thì sao gọi là tội lỗi. Vậy chớ súc vật lấy nhau loạ n xạ, đẻ
nhiều hơn người có là tộ i lỗ i khô ng? Nếu có sao một con người (một sinh vật không loạn dâm) vẫn hằng ngày ă n thịt loài vật (là loà i loạ n dâm). Không sợ lây à ? Khoa học chứng minh là ăn thịt bò điên sẽ bị điên hoặc chết. Vậy con người không sợ lây cá i loạn dâm của con vật hay sao mà còn biến thịt thánh những
món ngon như steak, xúc xích, lạp xư(ỉng, ham, bò khô v.v…?
Xin lỗi, tôi tôn trọng sự thực, thích nói thực, nói thẳng, không xiên xẹo. Có bậy mới trá nh né . Hãy nhìn ngoài kia: nhờ có mặt trời, con người mới tạo ra bóng mát để ẩn nấp. Không có mặt trời, mọi thứ trở nên không có hình thể. Vậy thì đừng bạo mồm bảo là bóng mát là do con người tạo nên. Không một sinh vật nào, kể cả con người không có dục vọng.
Gọn nghĩa là thú xác thịt. Không có dục vọng mọi điều thành vô nghĩa. Ăn ngon, mặc đẹp, ở nhà sang, lấy vợ lấy chồng đẹp, danh vọng… để làm gì? Xin thưa để phục vụ cho có một cái mục tiêu: Đụ.
Lý luận như thế nghe tàn nhẫn quá. Nhưng là sự thực Cứtưởng tượng sáng ngày mai, giống cái không còn nữa, tức không còn một đàn bà con gái nữa thì ai còn ham làm giàu, tranh danh, chuốt lợi? Vậy sao có sẵn đàn bà đó không hưởng mà phải tìm đủ mọi cách giả tạo để chạy trốn? Thôi. Có nói cũng chỉ một mình nghe. Hoặc có ai nghe cũng chẳng dám đối thoại, vì họ chối sự thật, sợ sự thật.
Hồi còn trinh trắng, tôi mơ thấy được cầm tay một thằng bạn. Mơ thấy bị hãm ở một khúc rừng vắng. Mơ thấy được một người hôn nồng nàn lên má v.v. Nhưng giấc mơ không ra làm sao, mà nó cứ ám ảnh mãi tôi trong giờ học, giờ chơi, giờ cơm… nhất là khi đi trên những đoạn đường làng vắng vẻ, hoặc gặp một thằng bạn cùng xóm…
Những đêm mưa gió mịt mùng. Trời lạnh, sấm chớp ầm ầm, một mình trong giường với chăn gối ấm, tôi tự nhiên thấy cần một cái gì: Cái gì đó không tên, không hình bóng. Tôi muốn có ngay để đừng cô đơn, và để đừng bị ngứa ngày khó chịu. Sự sung sướng lâng lâng đó làm tôi dịu bớt phần thèm muốn ước ao vớ vẩn ở trên. Thời gian nằm nắc gối như thế có khi kéo dài cả tiếng. Rồi ngủ quên. Và lúc nào rảnh, kể cả ban ngày, tôi lại nằm nắc gối. Có lần tôi bạo gan cởi quần, để cái
chỏm nhọn của chiếc gối ngay miệng lồn mà nắc. Lại thấy sướng hơn. Và tiến hơn bước nữa, tôi đã dùng bàn tay làm phương tiện để thủ dâm. Một ngón tôi chà nhè nhẹ hột le. Chà thật lâu rồi tiến dần xuống phía dưới nơi âm đạo, thửcho ngón tay vào một chút. Thích hơn. Rồi lút hết cả ngón vào tận cùng để nhúc nhích, để ngoáy nhẹ và khi tuyệt cùng sung sướng thì biết ra. Muốn tuyệt cùng sung sướng, tôi phải tưởng tượng mình đang hoa tình với một người. Người đó không ai khác hẳn là Vĩnh. Vì Vĩnh hay chơi với tôi như u mọi, tìm bắt, nhảy dây…

Nhưng thiên nhiên cũng quá tuyệt với ở chỗ, xác thịt thì phải có xác thịt. Thủ dâm, dù tuyệt kỹ đến đâu cũng không thỏa hết sự sung sướng tự nhiên. Nên tôi rủ Vĩnh vào rẫy. Vnh cũng tuổi dậy thì, cũng biết mơ mộng, đòi hỏi. Nên hai đứa đã tự nhiên xáp lại gần nhau dù không hẹn tru”ớc. Vào rẫy bắp thì quá kín đáo, không một ai có thể nhìn thầy được. Hai đứa nằm đo ôm nhau gi(~n hốt, mò mẫm nhau. Hoàn toàn không ai chỉ bảo mà sao hai đứa tôi biết bóp vú, biết sờ lồn, biết bóp cặc, rồi biết bú nhau. Nếu là ở thành thị thì bảo là do sách báo phim ảnh khiêu dâm ảnh hưởng. Còn ở trong cái sóc xa xôi quê mùa này thì cái gì ảnh hương?
Tôi đã từng biết bú cặc Vĩnh hằng giờ. Vĩnh cũng thế. biết bú vú tôi, bóp vú tôi, biết cho lưới vô cửa mình tôi, bìct nút hột lc tôi. Thú chơi này quá hấp dẫn, nên không ngày nào tụi tôi không vào rẫy sau giờ học. Dĩ nhiên trừ những ngày mưa. Một lần, giữa đêm,cũng mùa đông, tôi bạo dạn rủ Vĩnh qua phòng tôi Đó là lần đầu tiên chúng tôi hẹn hò ở nhà. Vĩnh lén qua, chúng tôi cởi truồng ôm nhau nút lưỡi, cạ hai bộ sinh dục vào nhau. Và đêm đó, lân đầu tiên Vĩnh nằm lêntôi, tôi cầm cặc Vĩnh đâm vào lồn, đụ, sau khi đã bú nhau cả tiếng đồng hồ. Không biết Vĩnh có biết ra chưa. Phần tôi thì khỏi nói, mỗi lần tuyệt cùng sung sướng là tê tái, là ưỡn lưng lên, nghiến răng, nhắm mắt, chết đi mấy chục giây. Nước lồn tuôn ra ướt đẫm. Sau lúc đó thì hết còn thấy sung sướng như thuở chưa ra.
Một hôm cũng giữa đêm khuya, tôi đang bú Vĩnh ngon lành, bỗng nghe cặc anh xịt vào mồm tôi những tia sệt sệt, mặn mặn. Tôi nuốt. Tôi không biết đó là khí, mãi sau này khi tham gia vào tổ quỷ với anh Khang, mới biết. Năm mười tám, một mình tôi biết đụ cả hai người, Vĩnh và Khang.
Câu chuyện tự thú của tôi làm chị Sen vặn mình, vương tay, thở ra, mặt đỏ. Chị lại bắt đầu nứng. Đấy đàn bà con gái nhanh lắm. Mới chơi, bây giờ lại thèm, nên chị ngồi dậy gọi Vĩnh đang ngồi uống nước. Anh chạy đến, leo lên chòi. Thấy chị Sen còn trần truồng anh hỏi:
– Sao không mặc áo quần xuống ăn cơm? Hả Sen? Sen quàng cổ anh, hôn tới tấp:
– Em đang cần anh. Em thèm nữa. Anh chiều em được không?
– Chuyện nhỏ thôi. Chỉ sợ em không kéo dài được cuộc chơi.
Chị Sen đè anh xuống, cởi quần đùi anh ra, và chị ngậm cặc anh bú lập tức. Vĩnh nhìn tôi cười:
– Lựu, lâu lắm mình không đụ tay ba. Bữa nay thou lại đi
Tôi chỉ chờ có bấy nhiêu, chỉ chờ Vĩnh rủ là nhận lời ngay, nên tự động tuột áo quần, lên ngồi choàng lên mặt Vĩnh bắt Vĩnh bú lồn, trong khi chị Sen bú cặc anh.
Chị Sen nhìn tôi bảo:
– Xem hai đứa mình có vật nổi con cáo già này không?
Chị Sen lớn con hơn tôi nhiều. Chị ôm cặc Vĩnh bú một cách miệt mài say sưa. Cảnh này làm tôi nhớ anh Khang, chị Cúc quá. Bữa nào tôi phả i rủ anh Khang, chị Cúc ra chòi này chơi trò bác sĩ một bữa.
Ba chúng tôi bú nhau một lúc thì trời chuycn mưa. Gió lạnh từng cơn thốc lên. Mây đcn kco tới. Tiếng sấm vang ầm ầm, làm không khí càng thêm lãng mạn. Thay phiên tôi bú cặc Vĩnh. Sen đưa lồn lên mặt chàng. Và lúc mưa bắt đầu nhỏ hạt, Vĩnh lên đụ chị Sen, tôi ngồi lên mặt bắt chị bú lồn. Mưa xuống, gió thổi tạt vào, hơi lạnh tràn đến. Tôi nhóm bếp cho lửa nổi lên, sưởi ấm. Chị Sen la làng với Vĩnh. Tôi chỉ là vai phụ. Cốt sao cho Sen hạnh phúc là được rồi, còn tôi muốn lúc nào chả được. Tôi lại đưa lồn cho Vĩnh bú trong khi anh quỳ đụ chị Sen. Và lại
đổi chị Sen bú cặc Vĩnh và tôi bú lồn chị. Cả ba say đắm thú vị với những trò chơi không chán như thế cho đến khi mưa tạnh, cũng là lúc Sen ra một lần nữa khi Vĩnh đụ chị kiểu chó. Ba chúng tôi về nhà. Trong khi Sen và tôi sửa soạn nấu cơm thì Vĩnh qua nhà tôi mò vô phòng thím Hạnh. Tôi rủ Sen đến cửa phòng thím để “quay phim” Thím nằm ngủ tênh hênh trên giường. Hai chân bà chàng hảng ra. Cái áo bà có một nút không còn, đưa bộ vú trắng bốc ra ngoài. Tụi tôi lhấy Vĩnh
đứng đó nhìn thím ngủ, tay chàng cầm cặc xụ t một mình. Tiếng bà già ngáy nhỏ đều đặn. Thình lình Vĩnh đến gần cái giường cúi xuống hôn quần bà chỗ cái lồn. Thím ngừng ngáy, thấy Vĩnh, bà mim mím cười.
Vĩnh lắc lắc cái đầu để mũi và miệng anh hôn sát cá i lồn lhím. Thím d(~ng ha i châ n rộng ra thêm và hỏi:
– Cài cửa chưa vậy, cu cậu?
– Dạ rồi. Thèm nhớ thím quá
Sen nói thầm với tôi như thán phục Vĩnh:
– Thật đáng sợ con cáo già này. Đụ chị ra ba lần mà hắn chưa ra một cái. Bây giờ còn mò bà già nữa. Điểm này thì Vĩnh hơn bác Hoành xa lắc xa lơ.
Thím cứ để cho Vĩnh hôn khơi khơi ngoài quần như thế. Vĩnh thì đã tuột hắn cái quần đù i, đưa con cặc cương cứng chỉa ra phía trước. Rồi chàng leo lên mình thím năm nắc và nút lư(‘i bà già. Chị Sen vừa xem vừa bóp mạnh vai tôi và bặm môi:
– Chị chưa thấy cảnh này bao giờ. Tưởng trên đời này chỉ có bác Hoành với chị. Ai dè …
Bà già quàng hai chân lên mông Vĩnh, hẩy cái đít lên và nói:
– Sao bữa nay về sớm vậy hả anh?
– Dạ tại mưa. Với lại… nhớ thím quá. Cả tuầ n nay không được gần thím nên thèm quá . Cởi quần ra đụ một mách đi.
– Anh cởi cho em đi. Em cũng nhớ anh thấy mồ chớ bộ.
Vĩnh tuột quần bà ra, cởi áo bà ra. Cả hai trần truồng, nằm nghiêng cà lồn. Vĩnh đột nbiên hỏi bà:
– Hồi sáng này thím có đụ ai hả?
– Sao anh biết?
– Bởi vì thím có tật ngủ một giấc dài sau mỗ i lần đụ . Nếu không có khi nào thím ngủ vào giờ này.
Thím trả lời rất nhỏ, giọng mắc cơ, mà chú ng tôi vẫn nghe:
– Có Em có đụ anh Hoành… ảnh qua đây hồi chín giờ…
Sen trố mắt nhìn tôi. Chị có ghen. Đàn bà mà. Ghen thì lúc nào cũ ng sẵn sà ng. Dù đi đụ cả chục thằng, về nghe chồng có chút chút với ai, vẫn ghen.
Tôi nói nhỏ với chị Sen:
– Muôn sự của chung mà . Như Vĩnh là của em, mà em vẫn giới thiệu cho chị dùng. Mai mốt đến anh Sâm, chủ em, bác Ba, anh Khang. Cái gì của em là của chị, đừng lo.
Sen có vẻ hài lòng, lạ i cù ng tôi xem tiếp mà n cụp lạc trong kia. Vĩnh và thím ôm thật sát, tay chà ng cầm cặc cạ lồn bà và hỏi:
– Bác Hoành chơi sướng không?
– Sướng, sướng lắm, em ra hai lần. Ê lồn hết anh ơi.
– Bác có ta trong lồn thím không’! Nói thật cháu nghe đi.
– Có Có một lần. Mà anh hỏi chi vậy? Bộ ghen hả?
– Ghen chớ. Nghe đồn cặc bác to lắm, đúng không?
– Có Có to Nhưng chơi dai thì thua anh xa lắc.

Sen đưa mất nhìn tôi, cười đồng ý. Thím nói tiếp:
– Không ai chơi nổi hai tiếng liên tục mà không ra như anh đâu. Em phục anh lắm Vĩnh ơi! Không ai bằng anh…
Rồi bà ôm siết Vnh thật chặt như muốn cuốn anh, bà nói:
– Cặc to với cặc nhỏ không thành vấn đề lắm. Ăn thua là biết chơi, biết lãng mạn, kiểu cách, làm sao cho đàn bà phải bị mê mẫn tâm thần. Cái đó mới cần. Đụ hai ba đàn ông rồi, rốt cuộc em chỉ mê mình anh. Anh biết chiều điều em muốn. Anh biết em cần gì, thích gì. Ra với anh, em tê tái cả nửa tiếng dù anh đã rút cặc ra. Gần em đi anh!
Thím nhỏng nhẻo đòi Vĩnh lêD đụ. Vnh lật bà ra. Chàng từ tốn, dạng hai háng, banh lồn ngồi ngắm. Chàng vuốt nhẹ chòm lông lồn dày cộm, đen kịt. Tay bà già cầm nắn nắn cặc chàng. Chàng banh lồn ra để nhìn thật kỹ, rồi nhìn vú bà, ngắm gương mặt đang khát tình của bà. . .
Nhiều đêm Vĩnh đã mò qua phòng này đụ bà hai ba tiếng. Giọng rên của bà dù thật nhỏ, tôi vẫn nghe rất rõ: “Mình ơi! Mình hay quá vậy mình? Sao lâu vậy mà chẳng ra cho em. Xịt khí vô lồn em đi. Em muốn mang bầu với mình. Em muốn có con với mình. Không ai biết đâu, vì chồng em còn sống. Ra với em một lần đi nhen!”
Mỗi lần đụ sướng với ai, thím cũng xin được mang bầu. Như sáng nay thím cũng xin mang bầu với bác Hoành.
Vĩnh quỳ cao lên, ngắm toàn thân thể thím. Chàng hôn âu yếm bàn chân, những gót chân thím, rồi ôm mặt thím nói:
– Cho phép cháu chiêm ngưỡng toàn thc thân xác thím nhen. Lâu nay Vĩnh chỉ đụ, chỉ bú mà khô ng thì giờ dùng mắt để thu hết da thịt thím vào trí óc. Thím có biết thím đẹp không? Càng dâm thím càng đẹp. Vĩnh đã bao lần ra lén xem thím lắm. Vĩnh vờ làm như không biết gì để thím không chú ý . Nhưng trong lòng, Vĩnh yêu thím, thèm cái thân xác bốc lửa này lắm, thím biết không?
Gượng mặt Vĩnh lãng mạn, thoáng chút dâ m dật. Mắt anh mọng lên, mặt đỏ ửng. Anh dù ng mũ i hôn say sưa khắp mặt thím. Anh lấy tay nghịch nhẹ môi thím. Anh nhìn và rõ ràng là anh chiêm ngưỡng dung nhan thím một cách chân thành. Thím cũ ng say sưa đắm đuối với thằng con nít đã yêu bà lừ lâu mà không dám nói. Thím ôm lấy anh, hôn ngây ngất. Đời bà chưa ai tỏ tình và chân thành một cách lãng mạn và chân thành như thế.
Thím hỏi sao anh không nói.
– Ai mà dám nói. Trời đánh cũng không dám hé miệng. Vnh nghĩ là chỉ một mình Vĩnh có cái ước mơ táo bạo yêu người lớn tuổi. Vĩnh nuôi nó, sống với nó, chớ làm sao dám tỏ tình với thím. Sợ lỡ thím không nghe còn mét mẹ Vĩnh thì sao.
Thím im lặng một lúc. Bà miên man suy nghĩ và tiếc một thời đẹp như hoa nở. Bà tiếc sao cái lãng mạn bất ngờ đó của Vĩnh lại không trở thành hành động hoặc lời nói, để bà sẽ đáp ứng và cùng Vĩnh sống say đắm trong lãng mạn khác thường. Khi bà nghe chuyện của bà Tổng Quyền và bà Tư Dơi lấy con nít thì thím đôi lúc có nghĩ đến Sâm, đến Vĩnh. Thím cũng tự nuôi lấy cái ước mơ kỳ quái đó’ sống
với nó âm thầm chớ có bao gíờ dám thố lộ vì sợ đời sẽ nguyền rủa như đã nguyền rủa bà Tư Dối. Cho đến chiều mưa ngoài chòi bắp là lúc mọi thứ đã chín mùi. Có lẽ Sâm cũng yêu thím mà không nói như Vĩnh.
Vĩnh cho tay xoa xoa đầu vú thím. Anh làm càng nhẹ, bà già càng ẹo người, sảng khoái. Anh bắt thím dang hai tay lên để anh thấy thật rõ hai chòm lông nách đen láy. Anh dí mũi vào đó. Mùi nách thơm ngấy ngấy, mà anh yêu, yêu như yêu mùi thơm một loài hoa. Vĩnh lãng mạn hỏi bà già:
– Cho Vĩnh gọi thím bằng em nhen?
– Dạ, như em đã gọi anh bằng anh. Anh là người yêu của em mà Vĩnh. Anh sẽ là chồng của em sau này nếu anh muốn. Em sẽ có con với anh, em nghĩ thím nói mà tay bưng mặt Vĩnh đc nhìn. Tôi với Sen nứng lồn không chịu được. Sen bặm môi, mắt sáng ngời, bóp thật mạnh tay tôi và chị cũ ng đang lãng mạn nói:
– Sau này chị sẽ tìm thằng con nít để lấy nó, Lựu ơi!
Trong kia, Vĩnh sà xuống hôn đắm đuối môi thím thật lâu:
– Đừng làm vợ chồng. Vợ chồng rồi sẽ chẩ ng còn cái thi vị của tình yêu. Vĩnh muốn thứ tình yê u khó khăn, trái cựa, lén lút. Như muốn đụ nhau thì phải hen, hoặc nửa đêm thèm quá mò qua. Và trong bóng đêm mình ôm nhau đụ, thầm thì những lời yêu cho nhau v.v… Như vậy vô cùng thú vị.
Nghe thấm ý quá, thím ôm chặt, bưng mặt nút lưỡi Vĩnh vô cùng lãng mạn tình tứ. Vĩnh nói đúng, có cái gì trái cựa, lén lút, sự thoả mã n sẽ tă ng gấp bội. Anh tiếp:
– Như nhảy rào qua hàng xóm hái trộm trái mít đem về ăn, nó ngon hơn mình leo lên cây mít ở nhà mình hái tha hồ ăn. Như thế thím có thấy cái Vĩnh muốn chưa? À quên, em đã thấy cái anh muốn chưa?
– Dạ thấy, anh làm em thèm và nứng quá đi anh ơi. Anh rờ thử lồn em coi.
Vĩnh cho tay xuống. Nước lồn thím Hạnh ướt chẹp nhẹp, lan ra bắp vế, anh lấy bàn tay vuốt miệng lồn lên xuống. Thím co chân rồi duỗi ra, rồi kẹp cứng bàn tay Vĩnh lại. Bà vẫn không rời môi Vĩnh và tay thì mân mê con cặc cứng ngắt của chàng. Vĩnh nói:
– Em ngồi lên mặt anh đi. Trịn lồn lên mặt anh đi.
Chàng nằm ngữa ra. Thím choàng chân qua, để cái lồn ngay mặt Vĩnh. Chỗ đó chàng đã đụ nhiều lần vào ban đêm, đã xịt khí, đã khoái lạc. Thay vì bú ngay thì Vĩnh banh rộng ra. nhìn vào cá i lỗ sâu hun hút giữa những sớ thịt nhỏ dính đầm nước lồn. Thím dục anh bú, mà anh cứ nhìn say sưa cái lỗ sâu hoắm đó. Lát nữa cặc anh sẽ đâm vào đó. Mà tại sao anh lại yêu cái lồn này đến thế( Anh hoàn toàn không hiểu. Thím nóng quá, ịn lồn ngay lên mặt anh, và Vĩnh bắt đầu bú. Thím ngửa mặt lên trời, tay bóp cặp vú và nói:
– Đó anh ơi! Bú cho em sướng. Anh về dọn qua đây ở với em! Đừng ra rẫy nữa. Lồn em nứng triền miên. Có anh nằm bú như vầy suốt ngày em đâu có cần Sâm qua đây đụ. Ôi sướng lắm Vĩnh ơi. Sao hồi nhỏ anh không bú em như vầy mà đợi tới bây giờ lận? Hồi đó sao em không dám nói? Sao anh không dám nói? Sao phải im để chết thèm? Vĩnh ơi, hú đi, bú xong em bú mình cho. Hay để em quay đầu lại, vừa trịn lồn lên mặt anh, vừa bú cặc anh nhen.
Vĩnh chẳng trả lời, thím tự động quay lại, nằm sát xuống, nghiêng cái mặt hôn cặc Vĩnh. Ngậm dái Vĩnh, liếm con cặc, rồi ngoạm tràn cái miệng để bú tận tình con cặc to cứng của Vĩnh. Mắt bà nhầm mà mí thì húp lên.
Sen với tôi như nín thở, nhưchính mình đang được bú cặc, chứ không phải thím Hạnh. Tôi cho hai tay vào ngay giữa hai bắp đùi, kẹp cứng lại tìm sảng khoái. Chị Sen thì thọc hần vào quần. Tôi nghe tiếng nước lồn chị và bàn tay đang làm việc. Trong kia thím với Vĩnh bú nhau ngọt ngào, say sưa. Rồi Vĩnh lại lật thím ra. Chàng nút từng ngón cẳng, liếm từ chân lên tới tóc, liếm hết. Chàng lật sấp thím lại liếm lưng. Bắt bà quỳ chổng mông lên cho chàng liếm đít. Chàng đưa lưỡi vào lỗ đít thím cắm thật sâu, hai ngón tay cho vào miệng lồn. Thím la làng: Hả, anh Vĩnh. Lỗ đít dơ lắm, sao anh dám đưa lưỡi vô? Trời ơi, còn thọc lồn tôi nữa nè thánh thần thiên địa ơi! Chết chớ sống sao nổi? Hồi đó tới giờ có ai bú lỗ đít tôi đâu? Sao nó sướng kỳ cục vậy hả trời?
Vĩnh dùng lưỡi đụ lỗ đít bà. Ái tình đến rồi, chẳng còn gì dơ hay sạch. Anh thọc lưỡi sâu vào hậu môn rồi kéo ra rồi đút vô. Thím nhăn mặt như khóc. Bà nghiến hai hàm răng để khỏi la thành tiếng. Chắc là sướng lắm. Trán bà hơi rịn mồ hôi. Bà nín hơi, dằn tiếng la như lực sĩ cử tạ đang gắng sức đưa chiếc tạ lên. Vĩnh độc đáo thật, chàng dành hết những ngón, những chiêu độc đáo để phục vụ bà già. Tôi chưa từng được hưởng như thế. Tay thím cầm cặc Vĩnh, mặt vẫn nhăn sướng và la lên:
– Cho em lên ngồi trên cặc anh nhen?
– Khoan đã. Từ từ cho anh bú đít em chút nữa.

Anh bú tiếp một cách chăm chỉ, mặc kệ thím xin đụ lhư kẻ đói đòi ăn. Anh bắt thím ngồi dựa lưag vô tườ lg, chàng hảng, banh lồn ra cho anh xem tận mặt. Thím lấy ngón tay chà mạnh hột le, rồi cho hai ngón vô thụt, rồi ba ngón, trong khi Vĩnh ngồi ngắm say sưa như đang xem một màn xiệc đầy lôi cuốn. Thím lại đòi đụ. Bà gào thật to. Vnh kéo thím xuống nằm ngay ngắn để chiêm ngưỡng thân hình bốc lữa lần nữa rồi mới leo choàng qua, đẩy hai bắp vế bà dang ra, đút con cặc nóng cứng vào, vào, vào hết và nắc. Vĩnh nắc thì trời gầm cũng thua. Không nhanh. Không chậm. Tiếp nối. Miệt màl. Nhiệt tình. Tay thím ôm cứng lưng Vnh. Chân bà quấn như bạch tuột quấn con inồi, để hẩy cái đít lên cũng đều đặn
theo cái nắc của Vnh.
Tiếng thím la khàn giọng. Đôi chân bà có lúc dang rộng ra, có lúc quấn chặt lại lưng Vnh. Sau bốn mươi lăm phút thím bảo:
– Tối nay và những tối kế tiếp anh mò qua đây ngủ với em. Em cần anh. Anh đa tình quá Vĩnh ơi! Làm sao em quên anh được. Đâu phải đụ không mà đàn bà sướng. Phải có chút tình. Tình anh cho em từ năm anh còn nhỏ. Những bí mật thầm kín tự đáy lòng anh đã trang trãi ra trên giường này. Em yêu quá Tôi phải có một đời để sống. Phải có chút gì để nhớ để thương.
Vĩnh nghe thím nói những câu văn chương nhà quê, của một người đàn bà đất ruộng, một cô gái của đồng nội, hay của một con người đích thực của thiên nhiên, tự nhiên.
Hơn một tiếng, lưng Vĩnh ướt hết. Ngực thím ướt hết. Thím rủ Vĩnh cùng ra. Vĩnh sà cánh xuống, nhả đạn. Bắn những tia nồng nàn vào tứ cung thím. Người Vĩnh và thím giật lên một lúc khá lâu rồi im phăng phắc, tan loãng, mệt nhừ trong nhau. Vĩnh vẫn nằm thế, ôm thím:
– Anh cho em hết rồi đó. Hết trọn tình anh rồi đó. Để anh xuống liếm sạch nước tinh khiết của cả hai.
Vĩnh xuống banh lồn thím ra liếm hết, liếm trọn cái kết quả của hơn một tiếng đồng hồ làm tình. Thím nhắm mắt thở và cũng lần đầu tiên tôi nghe thím nói:
– Lên đụ e