Khi con gái vùng Cali thác loạn – Truyện 18+

Tuyết ôm ngực cười ngất, rồi nằm soài lên nửa người của bà Nguyệt, làm cái chăn tuột xuống, phơi bộ ngực tròn tỉnh hồng hào của bà Nguyệt ra. Bà vội kéo chăn lên. Tuyết chận lại, ngắm đôi vú bà một lúc, rồi nói:
– Vú mẹ còn đẹp hơn vú con nữa à. Cho con nhìn tí nhe.
Tuyết lấy tay xoa nhè nhẹ lên cặp vú của mẹ:
– Như thế này mà ba con không biết hưởng. Uổng quá.
Bà Nguyệt nghe mủi lòng. Niềm đau của bà chỉ riêng mình bà biết. Hôm nay lần đầu, bà tâm sự với con gái.
Bàn tay Tuyết thoa và mân mê đầu cặp vú, khiến bà Nguyệt nổi ốc. Thấy vậy, Tuyết nói thêm:
– Mà mẹ chịu không? Quang nhỏ tuổi, nhưng chuyện người lớn, ảnh rất rành. Con cam đoan mẹ sẽ rất hài lòng, và chỉ có mình con biết thôi, không sao đâu!

Khi con gai vung Cali thac loan - Truyen 18+

Khi con gái vùng Cali thác loạn – Truyện 18+

Bác sĩ Đoàn sửa soạn, mặc đồ xong, định xách cặp đi làm, thì ông bỗng cúi xuống hôn bà vợ trẻ một cái rất khẽ, kéo chăn đắp lên ngực bà, xong rón rén bước khỏi phòng, khép nhẹ cánh cửa.

Ngay lúc đó, bà Nguyên, vợ ông, cũng mở mắt, kéo cái chăn xuống khỏi gối, phơi tấm thân loã lồ thơm phưng phức, mời mọc. Bà quay qua ôm chiếc gối, gác một chân lên. Gương mặt bà có vẻ hậm hực, tức tối. Vì lúc hai giờ sáng, bà tự động trần truồng hết ra, lay ông chồng già thức dậy, dùng các thủ thuật tân kỳ nhất, mời ông lên xơi một “phùa”. Mà ông như thây ma đã chết lâu ngày, không hưởng ứng, bất động. Thê thảm nhất là khúc gân bèo nhèo, lũng lẳng, vô tích sự. Bà không nhớ đêm nay nữa là mấy trăm đêm buồn thảm, thê thiết đến thế.

Gương mặt bà đang hậm hực, vì lòng thì rất thèm xác thịt. Mà ông chồng thì đã mất hẳn thời thanh xuân. Bà tự giậnmình đã ham giàu, nhào vào làm vợ một bác sĩ đã hơn bà gần 20 tuổi. Vật chất thì hiện bà không thiếu một món gì. Mà tình yêu thì gần như không có. Tim bà như đang khô dần với thời gian.

Đêm qua dự tiệc sinh nhật một bạn thân, bà chủ chợ Hoà Phát, trong dạ vũ, bà Nguyệt được ôm Đoan Hùng, một kỹ sư điện tử, nhảy bản slow. Suốt bản nhạc,bà thấy mình trẻ hẳn lại, yêu đời và muốn vỗ cánh bay lên tìm tình yêu như thời con gái. Sau bản slow, Đoan Hùng lại tiếp tục mời bà thêm những bản tango, mambo, boléro – Bà Nguyệt quên khuấy mất ông chồng già đang ngồi ướng rượu khề khà vui với các bạn già khác.

Sáng nay ôm gối, bà Nguyệt bỗng nhớ lại hết gương mặt trẻ trung, tiếng nói, giọng cười, cùng những cửa chỉ hào hoa của Đoan Hùng. Lúc này chồng bà cúi xuống hôn, và đắp chăn cho bà, bà đã vờ nhắm mắt.

Lúc nãy, khi chồng bà cúi xuống hôn và đắp chăn cho bà, bà đã vờ nhắm mắt ngủ. Nhắm mắt để khỏi phải đối thoại nhì nhằng với lão chồng bất lực, và để bà được sống với tí mộng mơ của buổi sáng nằm loã lồ, vô duyên, vô tình tự…. Tiếng gõ cửa. Bà hỏi:
– Ai đó?
– Con đây mẹ. Tuyết!
Bà kéo chăn đắp kín đến cổ, rồi bảo Tuyết vào.
– Bữa nay mẹ không ra phòng mạch với ba?
– Mẹ lười quá. Muốn ngủ thêm chút nữa. Có gì không con?
– Mẹ cho con thêm một ít condom nữa đi mẹ.
– Chết! Hai tuần trước mẹ đã cho con mười cái. Xài nhanh qúa vậy? Lo học hành với chứ!
– Thì con vẫn đi học. Nhưng con cũng phải có fun với bạn bè con chứ. Học quá, thành bà già rồi sao?
– Con mới 15 tuổi mà già gì.
– Nhưng nếu con chỉ lo học mà không vui con sẽ già. Đi mẹ! Cho con thêm một ít nữa đi.
Tuyết ngồi xuống bên mẹ, phụng phịu, cầm tay bà Nguyệt nhõng nhẽo, đòi cho được một ít condom nữa.
– Nghe mẹ hỏi: một tuần con gần gụi với bạn trai của con mấy lần? Nói thật cho mẹ nghe.
– Không chừng. Có khi hai, có khi ba, hoặc bốn lần. Mẹ không lo cho con, để con dính bầu, mẹ chịu à …. Cô giáo dặn hằng ngày là phải dùng condom, để tránh bầu và tránh bệnh Aids. Cho con, đi mẹ!
Bà Nguyệt cầm tay con gái, ân cần hỏi:
– Một tuần con make love đến ba, bốn lần?
– Là ít đó mẹ. Bạn con, có đứa mỗi đêm năm sáu lần.

Truyện 18+ Khi con gái vùng Cali thác loạn

Truyen 18+ Khi con gai vung Cali thac loan

Bà thở ra. Không phải vì ngao ngán mà vì bà tủi cho thân mình không được sung sướng như cô con gái 15. Bà nhớ lại hình như gần mười năm rồi, bà chả gần gụi lần nào với ông chồng bất lực. Chỉ có vài lần ngoại tình với bồ nhí tên Phong, ở khách sạn, thế thôi. Thấy mẹ thở ra với gương mặt buồn xa xăm, Tuyết hỏi:
– Con make love ba bốn lần một tuần, làm mẹ buồn hả?
Bà cố going cười, trả lời:
– À … Không. Mẹ buồn cho chính mẹ. Vì đã ngót mười năm nay, ba con đã chẳng còn làm bổn phận chăn gối với mẹ. Mẹ như chiếc lá héo, sắp khô choate, và rụng xuống.
Tuyết cúi xuống ôm bà Nguyệt hôn thật thân thương:
– Đã mười năm, mẹ không gần gụi hả? Mẹ chịu nổi sao?
– Không chịu, thì còn cách nào hơn đâu con.
– Nhưng mẹ còn quá trẻ. Trẻ đến độ các bạn con tưởng mẹ là chị của con. Như thằng Quang, có lần nói chơi, đã bảo con: “giới thiệu “chị” của Tuyết cho Quang đi”. Mẹ muốn không? Con giới thiệu cho. Mười bảy tuổi, đẹp trai lắm. Đánh basket giỏi một cây.
Bà Nguyệt bóp tay con gái, rồi nhìn Tuyết, mặt hơi vui. Nỗi vui lạ lùng, bất chợt làm bà thấy lâng lâng. Nhưng bà không dám nói ra, sợ Tuyết khinh.
– Mẹ có nhớ Quang, con bà bác sĩ Hải không?
Bà Nguyệt nhớ. Vì có vài lần bà bắt gặp Quang nhìn lén bà ở những bữa tiệc, hay đến đây chơi với Tuyết. Nhưng bà trả lời “không”, để Tuyết đừng nói đến chuyện đó nữa. Mà cô bé cứ ngây thơ bồi thêm:
– Anh Quang mà hôm Tết mẹ lì xì cho ảnh $200 đó.
– Mẹ nhớ rồi. Nhưng Quang còn bé quá, Tuyết à.
Tuyết ôm ngực cười ngất, rồi nằm soài lên nửa người của bà Nguyệt, làm cái chăn tuột xuống, phơi bộ ngực tròn tỉnh hồng hào của bà Nguyệt ra. Bà vội kéo chăn lên. Tuyết chận lại, ngắm đôi vú bà một lúc, rồi nói:
– Vú mẹ còn đẹp hơn vú con nữa à. Cho con nhìn tí nhe.
Tuyết lấy tay xoa nhè nhẹ lên cặp vú của mẹ:
– Như thế này mà ba con không biết hưởng. Uổng quá.
Bà Nguyệt nghe mủi lòng. Niềm đau của bà chỉ riêng mình bà biết. Hôm nay lần đầu, bà tâm sự với con gái.
Bàn tay Tuyết thoa và mân mê đầu cặp vú, khiến bà Nguyệt nổi ốc. Thấy vậy, Tuyết nói thêm:
– Mà mẹ chịu không? Quang nhỏ tuổi, nhưng chuyện người lớn, ảnh rất rành. Con cam đoan mẹ sẽ rất hài lòng, và chỉ có mình con biết thôi, không sao đâu!
Bà Nguyệt lắc đầu going gạo, nhưng lại nói hớ:
– Làm sao con biết được chuyện Quang rành chuyện người lớn?
– Vì ảnh đã từng make love với bạn con. Tụi nó khen ảnh hết lời đó mẹ. Kệ, mẹ cứ thử. Được thì làm boy friend. Không thì thôi, đâu có mất gì.

Trong bụng, bà Nguyệt muốn ừ để thử xem tài nghệ thuật thằng bé 17. Nhưng ngoài mặt, bà vẫn khư khư từ chối, vì sợ con gái khinh:
– Cám ơn con. Nhưng mẹ đã trót nhịn được mười năm. Có nhịn thêm nữa cũng không sao – Thà là ngoại tình với một người lớn tuổi. Chứ với Quang …Mới có 17 … ngại lắm.
Thình lình, Tuyết phun ra một câu làm bà chới với:
– Vậy chớ mẹ đưa Phong vào khách sạn, sao không ngại?
Bà Nguyệt ngồi bật dậy, dựa lưng vào thành giường, hai tay nắm chặt tấm chăn, nhìn trân trối Tuyết, hỏi:
– Hả? Con nói gì, Tuyết? Mẹ đã đưa Phong vào khách sạn? Ai nói với con? Ai?
– Con thấy chớ không ai nói hết. Con còn biết số phòng mẹ “ngủ” với Phong nữa. Có phải số 302 không?
Đôi mắt bà Nguyệt đang dương to, bổng xìu xuống, gương mặt tái xanh, mấy ngón tay run lẩy bẩy:
– 302? Làm sao con thấy được? Hả Tuyết?
– Vì hôm đó, con cũng vào khách sạn với bồ con. Con đi sau lưng mẹ có mười thước. Mẹ mặc áo nhung tím. Phong mặc áo da nâu, quần jean.
Hai tay bà Nguyệt bưng mặt. Phần xấu hổ với con gái, phần bà lo chuyện này thấu đến tay chồng bà. Thấy mẹ bối rối, Tuyết gở tay mẹ ra, và ân cần:
– Mẹ đừng lo. Con hiểu và thương mẹ hơn ai hết. Chính con còn nhỏ, mà cũng đá có đến hai ba thằng bồ mới thoả hết sự đòi hỏi của da thịt. Trách gì mẹ đã gần 40, mà đã ngót 10 năm không gần được đàn ông… Bởi vậy, con mới táo bạo đề nghị mẹ hãy thử Quang. Quan chỉ thua Phong có một tuổi.
Bà Nguyệt vẫn thoái thoát, nhất định không chịu.
– Không con à. Trót lỡ một lần với một người thôi. Mẹ không can đảm bước thêm một lần hư đốn nữa. Ngượng lắm!
– Thì thôi, tuỳ mẹ. Con chỉ muốn giúp mẹ phần sống vật chất, cho mẹ đỡ u sầu phần tâm hồn. Nhưng mẹ đừng quên, bên mẹ, có con. Đứa con không bao giờ quên mẹ. Và mẹ cũng đừng quên cho con thêm một ít condom nữa.
Tuyết sè tay. Bà Nguyệt với tay lấy cái bóp, mở ra trao cho Tuyết nguyên hộp condom còn mới tinh:
– Đó con. Ba mươi cái. Mẹ mong con xài được ba tháng…
Tuyết cầm hộp condom. Miệng mím cười khó hiểu. Vì Tuyết vừa nghĩ tới nhãn hiệu hộp này khác với loại bà Nguyệt cho Tuyết tuần qua. Mỗi hộp ba mươi cái. Bà chỉ cho Tuyết có 10 cái. Vậy còn 20 cái kia nằm đâu?

Tuyết ra khỏi phòng. Cánh cửa được đóng lại. Bà Nguệt một mình, vẫn trần truồng nằm ôm gối. Tâm hồn bà chao đảo như cây phong trước gió vì đề nghị táo bạo của Tuyết. Chao đảo phần khác vì Tuyết đã biết bà ngoại tình với Phong. Từ nay bà không còn dựa trên một cái thước đạo đức nào để la rầy con cái nữa. Rồi, chợt bà nghĩ tới Quang, cậu con nít hay đến chơi với Tuyết mỗi cuối tuần. Thằng bé xinh trai thật. Có lần bà cũng nhìn Quang. Bỗng bà có ý nghĩ gì đó lạ lùng lắm – Nó làm bà vui, yêu đời thoáng chốc – Nó làm bà thấy mình trẻ hẳn ra, phơi phới.

Bà đã ngủ với Phong nhiều lần chứ không phải đôi lần. Phong là thanh niên lực lưỡng, làm nghề giao bàn ghế. Một hôm Phong đến giao chiếc giường Ý bà đặt mua. Trong khi Phong dọn bỏ chiếc giường cũ trong phòng bà, đột nhiên chàng nhìn thấy con cặc giả nằm dưới tấm nệm. Phong hiền từ đưa trả lại cho bà:
– Thưa, cháu gửi trả bà cái này.
Bà Nguyệt nhận lấy, gói trong tờ giấy báo, cất kỹ vào ngăn tủ, rồi hỏi Phong:
– Anh có biết cái đó để làm gì không?
Phong biết, nhưng vờ nói “không”, với dáng ngây thơ.
– Cái đó là “đồ chơi” của những người đàn bà thiếu tình.
– Bà giàu sang như thế này mà thiếu tình?
– Giàu sang là một chuyện. Mà thiếu tình là chuyện khác.
– Cháu muốn nói: bà có thể dùng tiền để mua tình.
– Ở đâu có bán? Anh chỉ giùm tôi.
– Bà có khó tính lắm không?
– Một thanh niên lực lưỡng, cao ráo, ăn nói lịch sự …
Vừa nói bà vừa nhìn Phong từ đầu đến chân, làm Phong hơi nhột nhạt. Phong cảm thấy như chàng là món hàng bà đang diễn tả. Bà tiếp:
– Và thanh niên đó lại hiền lành, thông minh…
Nói xong, bà nhìn thẳng mắt Phong, cười hơi lã lơi. Dù khoái lắm, Phong cũng không can đảm nhìn bà Nguyệt lâu hơn – Vì bà có cái gì sang trọng. Nó cách thế đứng của Phong hằng mấy trăm bực. Phong tìm việc để làm, để dấu cử chị lung túng, bối rối trước mặt bà.
– Tôi có thể mời anh một lon bia không?
Nói xong, bà đến phòng ăn, mở tủ lạnh lấy lon bia.
– Thưa bà cháu không dám uống trong khi làm việc. Nhất là lát nữa, cháu phải lái xe.
– Anh gọi tôi bằng chị được không? Tôi tên Nguyệt. Hay gọi tôi bằng tên cũng được. Uống tý bia cho khoẻ…
Phong đỡ lon bia, húp một ngụm, rồi lại đứng đó bối rối trước cặp mắt nhìn chăm bẳm của bà Nguyệt.
– Anh tên gì?
– Thưa … cháu tên Phong.
– Lại cháu với chắt. Tôi còn trẻ mà Phong. Tôi đã chọn được món hàng. Phong, anh có sẵn lòng để bán không?
Vừa nói, bà vừa tiến sát đến Phong. Mùi nước hoa sang trọng từ thân thể hấp dẫn của bà toát ra, làm Phong choáng ngộp. Bà đưa tay vuốt cánh tay lực lưỡng của Phong làm tim chàng đập tới tấp.
– Anh bán giá bao nhiêu tôi cũng mua. Anh có nghe Nguyệt nói gì không? Em cần lắm, cần lắm…
Nghe bà đổi cách xưng hô, Phong hơi ngẩn đầu lên:
– Chị làm Phong sợ quá. Một lần khác và nơi khác, được không? Ở đây … Phong không dám …
Bà Nguyệt đến khoá trái cánh cửa. Lúc trở lại thì chuông điện thoại reo. Đầu giây bên kia, chồng bà nói:
– Em vẫn còn ở nhà hả?
– Em đang xem cho thợ ráp cái giường mới.
– Nhanh lên đến đây đi ăn cơm với anh … Nhé!
Bà để điện thoại xuống và nói cho Phong yên lòng:
– Chồng em gọi. Cứ nửa tiếng gọi một lần. Lần nào cũng có lý do. Nhưng lý do chính là kiểm soát xem em có rời nhà đi đâu không. Ông ấy đã bất lực, nên gọi chừng để yên trí là em không ngoại tình. Cần gì phải đi đâu mới ngoại tình. Ở ngay đây, và trên giường này, được không anh Phong? Em cần quá, Phong ơi. Nói xong bà dìu Phong đi đến chiếc giường Ý chàng mới ráp. Sung sướng thì có mà Phong vẫn hồi hộp vì sợ ông chồng qúa ghen của bà Nguyệt. Bà nói:
– Anh yên chí. Gọi mà có em ở nhà là chồng em không thắc mắc. Ông ấy chẳng bao giờ nghĩ là em ngoại tình ngay trong phòng này. Đừng lo. Gì mà run quá vậy? Hôn em đi Phong. Mười năm rồi, em…em…

Bà chồm lên, ôm mặt Phong, đặt môi, táo bạo hôn nồng nàn người thanh niên lực lưỡng. Phong đưa tay ôm mái tóc quăn sum sê của bà Nguyệt, rồi ngất ngây hết mấy phút thần tiên, cho đến khi bàn tay bà vuốt nhẹ từ lưng quần xuống tận chỗ hạ bộ đang song lên một đống của Phong. Bà mừng vì từ lâu lắm, hôm nay mới lại được cầm dương vật cưng cứng của đàn ông.
– Phong cởi áo cho em đi.
Hơi thở bà dồn dập, đứt quãng. Môi bà sà vào nút lưỡi Phong như muốn ăn tươi nuốt sống. Phong cởi các chiếc áo ngủ màu hồng nhạt của bà, và tay chàng chạm vào cặp vú no tròn căng phồng của bà.
– Bóp ngực em đi Phong. Xin anh cho em một lần. Một lần thật tuyệt vời. Anh muốn gì cũng có. Hãy bỏ nghề giao bàn ghế đi. Làm nhân tình của em…

Tay bà đã kéo thắt lưng của Phong. Rồi zipper quần Phong được kéo ra, xì líp được tụt xuống. Con cặc quần của Phong bung lên, sừng sững. Bà Nguyệt quay mặt lại nhìn. Nhìn thèm khát, đam mê như nhìn viên kim cương. Bà nghiến răng bóp mạnh cặc Phong rồi nói:
– Cám ơn Trời đất đã cho em bảo vật này. Đẹp quá Phong ơi! Anh cởi giùm quần em luôn đi.

Bà quay ngược người lại. Phong tuột hẳn chiếc quần cũng màu hồng nhạt ra khỏi người bà, trong khi dưới kia miệng bà đã ngoạm vào bú say sưa cặc Phong. Mắt bà nhắm khít. Da mặt hồng ửng màu dâm đãng. Hai má hóp vào vì bà mút mạnh cặc Phong.

Hai bàn tay Phong lần đưa nguyên hạ bộ bà Nguyệt đặt lên miệng chàng. Chùm lông lồn rậm rì đen thui của bà Nguyệt đã ụp sát lên môi Phong. Rồi mạnh ai nấy bú. Dầu cặc Phong nằm ứ trong mồm, bà Nguyễn vẫn rên âm ỉ, thê thiết. Đầu bà nhốm lên, đâm xuống. Cặc Phong có lúc đã thọt ngay đốc họng bà. Đít bà nắc mạnh trên mồm Phong làm Phong ngộp hơi hết mấy lần.

Như cá gặp nước, bà Nguyệt bú chết sống với con cặc Phong khoảng nửa tiếng thì Phong la làng:
– Chết, chết Nguyệt ơi. Tha tội cho ah … em uống đi…

Phong bắn túa xua vào mồm bà chị. Bà mút mạnh hơn và ực hết những tia khí đặc quánh, mằn mặn, thơm nồng của Phong vào đốc họng. Rồi cứ thế bà bú tiếp. Lần này, bà liếm cả hai hòn dái của Phong. Bà xoay người, nằm trên Phong, nhét cặc vào lồn đụ chát chúa, đụ hung tàn như hãm một thằng trẻ con. Bà đụ không cần Phong sướng. Bà tự phục vụ cho mình vì không biết có còn dịp khác vàng ngọc hơn. Điện thoại lại reo:
– Em vẫn còn ở nhà hả?
– Dạ, cái giường đẹp quá, mà hai người thợ ráp chưa xong. Hay anh đi ăn một mình đi. Chiều tối mình gặp nhau.
Bà đặt điện thoại xuống, đụ tiếp:
– Phong ơi! Em sẽ nuôi anh. Đừng làm nghề giao hàng nữa. Mỗi tuần em sẽ đón anh vài lần… Mình đụ ở phòng ngủ, nhen?

Phong sướng như rồng gặp mây. Chàng sẽ được giã từ cái nghề cu li ít lương mà nhiều trách nhiệm này. Chàng sẽ được người yêu tên Nguyệt phát lương, mướn nhà ở và mỗi tuần bà sẽ đến đón, đưa chàng vào khách sạn làm tình. Đang từ địa vị thằng nghèo cháy túi, bỗng trở thành nhân tình của bà bác sĩ giàu nhất nhì đường Bolsa. Phong gật đầu lia lịa. Chàng tha hồ làm cho bà Nguyệt sung sướng để xứng với tấm tình của bà dâng cho. Hai tay Phong hai chân Phong quấn chặt lấy tấm thân no tròn mát rượi của bà Nguyệt.

Ở trên bà nắc xuống, phía dưới Phong hẩy lên, nhịp nhàng, ăn khớp. Mồ hôi trên trán bà đã rớm ra. Phong bưng mặt bà mà hôn bằng mũi. Vừa để thưởng thức mùi thơm của nước hoa hảo hạng, vừa để hôn luôn tấm nhan sắc mặn mà của bà chị dâm đãng gần 40!
– Thế là anh với em khai trương cái giường mới đắt tiền này?
Phong nhìn bà Nguyệt, rồi nói thế. Bà trả lời:
– Anh không khai trương, rồi cái giường này cũng sẽ ngụi lạnh như tảng băng. Không biết tại sao chồng em lại thích mua giường mới, trong khi sinh lý ông đã nguội lạnh, cũ kỹ từ lâu. Em phải ngoại tình với anh. Nếu không em sẽ là con đĩ. Một con đĩ hành nghề để thoả mãn xác thịt, chứ không vì tiền bạc. Hên cho em quá. Em tưởng đời em đã chấm dứt, không còn biết tình dục là gì. Đừng bao giờ bỏ em nhen Phong? Nhớ nhen?

Phong sung sướng gật đầu. Bà lật Phong lên nằm trên:
– Anh lên làm cho em vài lần đi cưng.

Phong quỳ thẳng người. Hai tay bợ mông đít bà Nguyệt lên, cắm cặc vào xay luau. Bà Nguyễn cho một ngón tay vào mồn cắn mạnh để mồm đừng la lớn. Con cặc của Phong đã lớn hơn của chồng bà, dài hơn của chồng bà. Mà sức lực trai tráng của Phong lại càng dẻo dai hơn. Bà nhìn Phong hì hục đụ. Bà sướng vì tuổi Phong chỉ 18, còn nhỏ thua con trai lớn của bà. Đúng là có tiền mua tiên cũng có! Sau buổi trưa đụ nhau chí choé đó, Phong đã trở thành bồ nhí của bà Nguyệt, và lâu lâu họ hẹn nhau ở khách sạn Hilton, hoặc Mirada để làm tình mỗi lần vài ba tiếng…
.. Sáng nay, nằm chơ vơ với chiếc gối ôm, sau khi nghe Tuyết nhắc đến tên của Phong, bà bỗng giật mình. Vì chuyện ngoại tình lén lút đó chỉ có hai người biết. Mà bây giờ lại có thêm Tuyết biết nữa. Đã vậy Tuyết còn muốn gài Quang thêm cho bà. Bà nhất định cự tuyệt, vì bà đã có Phong. Và cũng vì, nếu nhận lời ngũ thêm với quang, bà sẽ hết uy với Tuyết. Bà bốc điện thoại định gọi cho Phong, hẹn chiều nay ở Hotel Hyatt, thì nghe Tuyết đang nói chuyện với Quang:
– Người đó không phải chị em mà là bà bô của em!
– Mom gì mà trẻ măng vậy. Đẹp hơn thiếu nữ chưa chồng.
– Rồi sao? Rồi anh rút ý kiến hả?
– Ý! Không, không! Khen bả trẻ vậy mà! Em định chừng nào thì cho anh gặp mặt”chị” em?
– Đã bảo là my mom. Cứ chị, chị hoài à.
– À quên! Your mom? Chừng nào, chừng nào? When?
– Ngay bây giờ được không? Mom da9ng trần truồng nằm trong phòng. Hấp dẫn lắm. Mau lên nhen!

Rồi Tuyết cúp điện thoại. Bà Nguyệt cũng đặt điện thoại xuống. Như vậy là bà sắp có thêm một kép nhí nữa. Bà đã thoái thoát, mà cô con gái nhất định đẩy bà vào. Nhưng hình như lòng bà cũng muốn toa rập theo với Tuyết. Vì nếu muốn, bà có thể ngồi dậy, sửa soạn, r axe, lánh mặt. Đằng này, hình như máu dâm của bà cũng đang xoè hai tay, chuẩn bị đón Quang, thanh niên mới 17 tuổi.

Mười mấy phút sau, dưới nhà có chuông gọi cửa. Bà đoán biết Quang đã đến! Quái lạ! Tim bà hồi hộp. Hồi hộp giống hệt phút đầu tiên bà hẹn hò với nhân tình. Bà đang bối rối không biết lát nữa, Tuyết dẫn Quang vào phòng này, bà sẽ phải đón tiếp thế nào cho tiện, xưng hô thế nào cho phải phép.

Tiếng gõ cửa. Tim bà lại càng đánh thùm thụp:
– Tuyết đây mẹ. Con vào nhen?
Rồi không đợi bà trả lời, Tuyết mở cửa dẫn Quang bước vào. Quang khép nép như chàng rể mới qua nhà vợ lần đầu.
– Mẹ, đây là anh Quang, người tưởng mẹ là chị của con.
Bà nhìn Quang kỹ hơn. Quang cao ráo vì là cầu thủ bóng rổ. Đẹp trai. Cái đẹp quý phái hơn Phong, vì Quang nhà giàu, lại có học. Tự nhiên bà có cảm tình ngay, vì không phải lần đầu tiên bà gặp Quang.
– Xin lỗi Quang, cho phép tôi nằm nói chuyện, vì, vì, vì tôi không có mặc đồ. Hay là Tuyết, con dẫn anh ra phòng khách, chờ mẹ mặc quần áo quần xong rồi hẳn hay…
Tuyết líu tíu như con chim, xoa xoa tay nói:
– Không sao, không sao. Quang biết mẹ đang trần truồng mà. Con có nói trước với ảnh như thế.
Kỳ thực, lúc nãy bà cũng nghe Tuyết nói với Quang rồi, mà bà vờ đóng kịch cho ra cái điều lịch sự. Rồi bà lại đóng thêm một lớp nữa:
– Quang đến đây có chuyện gì không?
Quang đứng ngượng chín người. Chàng hụt hẫng, hoang mang. Cứ tưởng là đã mọi việc đã xong xuôi, Quang mới bạo dạn vào đây. Ai ngờ. Rồi Tuyết nhăn nhó:
– Kìa mẹ! Mẹ quên hồi nãy con có nói sơ với mẹ về Quang.
– À mẹ quên! Mẹ quên! Xin lỗi Quang nhen!
Quang thở ra cái ào, hết ngượng và nói:
– Thật không ngờ Mom của Tuyết trẻ đẹp như vậy.

Rồi Quang đứng đó ngắm bà Nguyệt như ngắm một đoá hoa. Bây giờ đến phiên bà ngượng và bối rối. Bà biết buổi sáng trên mặt bà không chút phấn son. Phần còn lại là thân người và da thịt thì đã bí cái chăn nhung che phủ. Bà không còn gì để phô trương hấp dẫn. Có lạ không? Mới buổi sáng, khi nghe Tuyết đề nghị bà kết bồ với Quang, bà đã vội lắc đầu. Thế mà bây giờ, đối diện với cậu bé, lòng bà bỗng nôn nao, hồi hộp. Dâm tính bà dã9 trỗi dậy. Cái máu dê tình dục đã khiến cho bà xôn xao một nỗi vui lẫn hy vọng gì đó.

Tuyết đứng nhìn mẹ bối rối lăng xăng mà mím cười. Ai có tình yêu cũng thế. Nhất là tình yêu mới. Sáng nay Tuyết nói với mẹ là hôm bà đưa Phong vào phòng ngủ của khách sạn Hilton thì Tuyết cũng đưa nhân tình vào đó, và đi sau bà có 10 thước. Điều đó không đúng. Sở dĩ Tuyết biết người tình của mẹ tên Phong và đưa vào địa điểm trên, bởi vì Tuyết nghe lén đường giây điện thoại. Giống hệt sáng nay bà Nguyệt nghe lén đối thoại của Tuyết với Quang.
– Quang ngồi chơi. Bà Nguyệt mời.
Quang ngó không có cái ghế. Quang nhìn quanh không biết ngồi đâu. Thì Tuyết đẩy Quang lại ngồi ở mép giường nơi bà Nguyệt đang nằm. Cử chỉ của Quang trông thật tội nghiệp, vì anh chàng bị Tuyết đẩy vào hoàn cảnh thật khó ăn, khó nói. Phần vì bà Nguyệt là mom của Tuyết.
– Thôi hai người ngồi đó nói chuyện và … enjoy, hưởng nhé. Tuyết về phòng, học bài, canh điện thoại, và canh cửa cho. Anh Quang cứ tự nhiên như … người nhà. Bye!
Tuyết thoát ra khỏi phòng, đóng sập cánh cửa. Độ một giây, Tuyết lại mở cửa, ló đầu vào, nói với:
– Nhớ khoá chặt cửa. Chúc hai người hạnh phúc!

Căn phòng bỗng im lặng. Chỉ còn tiếng máy lạnh kêu êm êm ở góc tường. Đồ đạc bày biện trong phòng thật sang. Nhất là chiếc giường Ý bà Nguyệt đang nằm. Tất cả như tiếng mời mọc của tình yêu. Như sức xô đẩy của tình dục. Mùi nước hoa đắt tiền phảng phất trong không khí, làm Quang mê mẫn. Quang nhìn bà Nguyệt im lặng. Thật imlặng mà như chàng đang nói nhiều mà chẳng mở môi nổi. Bà bàng hoàng vì không tin cậu bé ngồi cạnh đó đã yêu bà thật. Tuổi Quang mới 17, mà Tuyết quảng cáo là “Quang còn nhỏ, nhưng rất rành chuyện người lớn. Các bạn con ai cũng phục.”

Chuyện người lớn? Là chuyện gì nếu không phải là chuyện ái ân, xác thịt? Nên bà mở lời:
– Tuyết bảo Quang rất rành chuyện người lớn?
– Vâng. Quang cũng biết “qua loa”. Rành thì không dám. Nhưng các cô đã gặp Quang, ai cũng khen Quang nhiệt tình và … và … dai sức. Không biết họ khen có đúng không? Vì Quang không biết cái sức của người lớn là bao lâu. Và họ cần những gì? Cho nên Quang có khuynh hướng thèm yêu và gần gụi người lớn… Có mấy lần đến đây chơi, thú thật Quang nhìn …chị, nhìn lén thôi, và lòng rạo rực một nỗi thèm khó tả. Cứ tưởng chị là chị của Tuyết. Sao chị trẻ và đẹp quá vậy?

Bà Nguyệt luồn một bàn tay khỏi tấm chăn nhung, cầm bàn tay Quang, vì bà vừa nhận thấy ánh mắt Quang có cái gì thành thật khi khen bà trẻ, đẹp Quang nâng bàn tay có đeo chiếc nhẫn kim cương của bà Nguyệt lên hôn một cái khá lâu, và mắt vẫn nhìn đăm đăm gương mặt bà. Cả hai, bây giờ không còn ngượng ngập.
– Anh lại khoá giùm cánh cửa cho em đi!

Lòng Quang rộn lên một hạnh phúc tuyệt trần khi nghe bà Nguyệt gọi chàng bằng anh và xưng em. Bà gọi như thế để chuẩn bị cái không khí yêu đương, và cũng để Quang không còn mang mặc cảm là trẻ con đi yêu người lớn. Quang đến khoá cửa, rồi tỏr7 lại từ từ. Trên giường, bà Nguyệt đã kéo tấm chăn xuống khỏi ngực. Mắt Quang hoa lên đôm đốm khi nhìn hai quả đào mơn moon, trắng hồng của bà Nguyệt nhô lên. Chàng đứng lại một giây để ngắm. Nuốt ực nước miếng. Một bàn tay che hạ bộ không cho bà Nguyệt thấy mình đã hứng tình.

Cặp môi bà Nguyệt hé nhỏ, đưa mấy chiếc răng trắng sáng. Mắt bà song lên, trữ tình, mời gọi. Một chân bà co lên, làm cái chăn nhung càng tuột xuống thêm, phơi trần toàn bộ đôi vú đẹp tuyệt trần ra. Quang đến cạnh giường, quỳ xuống. Dáng dấp của một Gentleman khi tỏ tình với giai nhân. Chàng lại đặt một nụ hôn nồng nàn khác lên mu bàn tay bà Nguyệt:
– Chị Nguyệt. Cám ơn chị đã làm mộng của Quang thành sự thật. Quang chỉ sợ tình của Quang không đáp đầy với ơn chị. Sắc đẹp chị làm Quang không ngừng được.

Bà kéo Quang lên nằm úp lên nửa người bà, rồi ôm chặt. Lần đầu tiên, bà nghe những lời tỏ tình vụng dại của cậu bé 17. Mắt bà nhắm để hồn du lâng lâng cõi mây xa. Có thể như thế này chăng? Bà lớn hơn Quang đến gần 21 tuổi. Làm sao buổi sáng nay cuộc đời bà lại ôm một mối tình lạ lùng, chênh vênh tuổi tác đến thế. Quang đang dùng mũi hôn đê mê trán, tóc, má, cổ, lỗ tai bà làm hằng vạn ốc trâu nổi gai khắp người. Mười ngón tay Quang đan vào đầu tóc quăn sum sê phủ trên gương mặt đẹp sầu mộng của bà Nguyệt. Chàng vẫn ngắm say sưa nhan sắc người đàn bà đến tuổi chín mùi. Tuổi của hực lửa, tuổi của bão táp. Tuổi của những cơn mưa dầm mùa đông.
– Nguyệt có cái gì mà anh ngắm lâu thế?
– Không biết. Chỉ biết nó đặc biệt mà những cô gái thường không có. Dung nhan chị quyến rũ, thu hút như nam châm. Hơi thở chị mùi nhãn lồng, mùi mãng cầu… Em muốn ôm hơi thở đó. Có được không?

Bà Nguyệt hé môi, làm một cửa chỉ yêu đương. Quang ập tới. Sóng gió nổi lên. Hai cặp môi dính khắn khít. Bà Nguyệt vực toàn thân của Quang nằm hẳn lên người bà sau khi bà đã dùng đôi chân kéo tấm chăn nhung xuống. Hạ bộ Quang đang cấm cứng ngắt trên mu lồn đầy ấp lông đen rậm rì của Nguyệt. Im lặng. Tiếng hôn tí tách vang lên với tiếng nệm giường là âm thanh duy nhất lúc đó. Hai tay bà cởi áo, ghì sát, lăn lộn, với nụ hôn nồng nàn, say name, bất chợt! Con cặc Quang cà hờ hững ở khe lồn bà Nguyệt. Bà dang rộng hai đùi ra chờ đợi. Bà muốn của Quang phải vào tức khắc. Mà Quang thì cày tới, cày lui. Cặc càhng dính đầy nước nhờn của bà Nguyệt. Chàng làm cho bà thèm chết được: hoặc tự tay bà cầm lấy, đút vào, hoặc bà mở lời xin Quangnhấn hết tình Quang vào cho âm đạo bà tuyệt cùng sung sướng. Cặc Quang vẫn nằm ở ngoài mà bà Nguyệt hẩy đít không ngừng như hai người đang ân ái. Bản lãnh Quang cao thật. Chàng nhất định kiên nhẫn vì Quang biết, trận đầu mà không thắng được, chàng sẽ bị bà Nguyệt xem thường.

Bà lăn lộn như con hổ đói thèm thịt. Có lúc bà canh lỗ lồn nằm ngay đầu cặc. Mà Quang cố tình lách đi! Hậm hực, tức tối, thèm da diết. Mà bà không dám mở lời. Quang như thằng nài giỏi đang trên lưng một con ngựa bất kham! Hai bên bẹn bà Nguyệt ướt đẫm nước nhờn. Khúc gân của Quang như đang nằm trên giòng sông. Một lúc sau bàn tay bà Nguyệt đã tự động thò xuống, cầm con cặc Quang, canh ngay miệng lồn, đút vào.

Nó len vào chật chội, từ từ, rồi lút hết… trong xa.
– Sao anh ác với em quá vậy? Hả Quang? Anh để cho em thèm rã ruột và tự động tìm tới. Sao vậy?
– Như thế mới đúng nghĩa là tình yêu. Cũng như sáng nay Quang đã tự dẫn xác đến tìm em!

Bà Nguyệt sướng ngây người khi Quang gọi mình bằng em. Ừ nhỉ? Sao bà yêu Quang, gọi chàng bằng anh mà Quang lại không quyền gọi bà bằng em. Rồi bà cảm thấy Quang lớn quá, đang ấp ủ toàn bộ tấm thân khát tình dầu sôi lửa bỏng của bà. Nhất là khúc gân đồ sộ của Quang đã vào trong xa tử cung. Nó chật ứ. Suýt cao. Nhịp nhàng. Linh động. Nệm giường nằm yên. Mà thân thể cả hai như gặp cơn bão dữ. Nhấp nhô, uốn lượn, quằn quại, đê mê, điên cuồng như đôi gấu vật nhau:
– Thích quá Quang ơi! Quang có khinh em không? Chồng em đã không còn đủ khả năng cho em một phần triệu của sáng nay. Em xé lồng, tìm chút tự do, ân ái cho tân em không khô cằn mà chết rục. Quả thật, em chẳng bao giờ dám ngờ mình hạnh phúc đến độ được người tình trẻ như con mình, đang giao hoan với mình, đang làm mình bay khắp chốn thiên đàng! Đã có lần em lắc đầu từ chối khi Tuyết đề nghị cho em kết tình với anh. Em lắc đầu nghĩ tuổi xuân của mình qua rồi, đâu còn gì hấp dẫn Quang 17! Nhưng rồi em đã u mê quần lấy anh, cho anh, để được sướng ngất với trận làm tình không tiền khoáng hậu này Quang ơi! Mình đang đụ nhau đây hả Quang? Tại sao anh lại yêu em, mà không yêu một cô gái trẻ khác. Ối, anh nắc hay quá Quang ơi. Anh … anh cho em… ra trước một cái nhen, Quang. Đây nè, không cho em cũng ra. Em … cho mình dó người tình bé con ơi. Anh đụ hay qúa, ối ối, chết con cha mẹ ơi. Sướng lạ lùng lắm. Trời ơi! Còn nữa, em còn bắn ra nữa đó mình ơi! Con ơi, con ơi!

Quang bặm môi, nhắm mắt, nắc càng mạnh hơn. Lồn bà Nguyệt vẫn cứ ra, cứ cứng, cứ hẩy lên tàn bạo. Bà đưa toàn bộ cặp mông lên cao trên không trung, hét lên một hơi dài, rồi thả xuống một cái bịch. Da thịt bà ướt đẫm mồ hôi. Bà kéo Quang nút, rồi buông ra, soãi tay nằm thở… Thân thể bà nhẹ hững như bông gòn. Mặt đỏ hừng như trái gấc. Môi khô khốc. Mắt nhắm nghiền. Miệng lý nhí dưới kia, bà vận chuyển những sợi gân trong âm hộ, mút mút con cặc Quang cách đê mê…

Quang rút cặc ra, tụt xuống liếm hết nước lồn ứa ra ướt đẫm của bà Nguyệt. Chàng banh rộng hai mép lồn bà ra, liếm thật nhẹ. Nhẹ như lông tơ bay trong gió. Nhẹ như cơn gió thoảng ở trong rừng thông. Vậy mà bà Nguyệt đã đang cụ cựa, “sống lại”, quằn quại:
– Người ơi! Người lại chọc phá em nữa đó phải không? Người muốn em ra hết nước của lồn em cho người bữa nay phải không? Bú đi Quang. Có chết, vâng, có phải chết bữa nay em cũng không màng. Trời ơi! Cái lưỡi quái ác! Nó đang đánh đỉnh hột le của con nè trời! Sao cái gì của anh cho em cũng nhẹ nhàng mà em cảm thấy cả ngàn cân thế này. Bung em giật quá anh có thấy không? Cặp đùi em nữa. Nhìn đi. Nhìn kỹ để đừng bao giờ quên em, nhen Quang.

Quang thật bình tĩnh. Vừa bú lồn, vừa ngắm phần bụng dưới bà Nguyệt quặn lên từng chặp theo nhịp môi chàng đang quét nhẹ chóp hột le. Nước lồn bà bốc thơm quá. Mùi ngây ngây, nồng nồng. Bộ lông dày, mềm nhuyễn nằm sắp lớp, bao khắp cái mu cao. Quang mê quá. Lần đầu tiên chàng được toại nguyện, bú cái lồn của một ngưỡi nữ lớn hơn mẹ chàng. Chàng quên tuốt lên mấy con bạn gái: Khanh, Hoa, Lộc và cả Tuyết nữa. Bỗng Quang dậy lên nỗi sướng rạt rào vì chàng đã ngủ luôn cả Tuyết và bà Nguyệt! Chỉ khác một điều: ngủ với Tuyết, Quang phải đeo condom. Còn với bà Nguyệt, thì không. Có lẽ vì vậy mà Quang mê hơn chăng?

Chàng bợ một đùi bà lên, dùng lưỡi quét thật nhẹ từ đầu gối lên tới khe lồn. Rồi lại quét xuống. Bà Nguyệt rên không thành lời mà giọng thì não nùng, thê thiết như tiếng một con chim đêm lạc vào cơn bão. Phong chưa làm thế bao giờ cho bà được thoả cơn dâm. Mà làm tình đâu phải chỉ hỳ hục trèo lên, cắm cặc, xông xáo nắc như đốn củi, như cưa cây. Chiếc lông gà nhẹ gấp triệu lần cái rìu chặt gỗ, mà biết sử dụng, cả rừng cây sẽ đồng loạt nằm xuống, phủ phục!

Tại sao Quang không bú lồn mà lại cạp chỗ da non sau đầu gối, làm bà Nguyệt chịu hết nổi, phải chồm lên, chụp Quang mà hôn tới tấp? Tại sao Quang không nút hột le, mà xuống nút từng ngón chân ân cần, làm bà Nguyệt hai tay bóp vú, nước mắt trào ra? Quang liếc thấy nước lồn bà Nguyệt lại ứa ra ướt nhẹt, lóng lánh. Hai bàn tay đẹp của bà đưa xuống vẹt chòm lông rậm ra, banh luôn hai cái mép, cho Quang nhìn thấy miệng lồn hồng tươi, cái lỗ lồn sâu hoắp đen thăm thẳm. Bà le lưỡi làm ướt cặp môi rồi nói:
– Quang ơi. Tuyết nó khen Quang đúng lắm. Không sai đâu, Quang là người “lớn” hơn em tưởng. Anh có nghĩ đây là lần đầu trong đời em được hưởn đường lưỡi kỳ ảo, ma thuật của anh không? Không tin, anh cứ nhìn miệng lồn của em đã ướt đến độ nào.

Quang trồi lên, thật gần, nhìn miệng lồn bà Nguyệt. Nước chảy thành giòng, xuống thấm ướt chiếc nệm ra. Chàng lại liếm sạch và đút cặc vào đụ tiếp:
– Nguyệt ơi. Cũng chưa có người tình nào thật lòng với anh như em! Anh phải đụ em lần nữa. Anh muốn em phải ngất ngư. Anh muốn em không bao giờ quên anh!

Hai tay Quang bợ mông bà Nguyệt lên cho thật sát. Quang nắc thật chậm, nhưng xéo, rồi ngang. Mỗi nhịp nắc là một cơn động đất. Bà Nguyệt rã rời, bủn rũn, chết lặng, mê mẩn cả tâm thần. Bà cố nhướng mắt nhìn người yêu bé bỏng mà hai mí nặng trịch. Tròng đen bà biến mất. Đôi mắt chỉ còng lòng trắng, dật dờ, khờ dại, hôn mê! Kép nhí Phong chẳng còn ký lô nào ở tâm khảm bà Nguyệt. Ông chồng già bất lực, Bác sĩ Đoàn, cũng trôi xa. Một thần tượng đồ sộ tên Quang đang bốc cháy bà bay thẳng lên không trung, bay vút vào mây.

Quang khoái nhìn gương mặt bà Nguyệt sướng quá đã nhăn nhó như muốn khóc. Qủa thật bà không ngờ nổi một cậu bé 17 đã làm toàn thân bà tê tái đáng kể. Khúc dương vật Quang cứng ngắt ngoài sức tưởng tượng! Quang ngừng đụ một chốc để hỏi bà Nguyệt:
– Em có nhận anh là người tình chưa?
Hai tay bà chắp lại như cầu khẩn, như nói với vị thần linh. Giọng khàn khàn, trầm xuống:
– Sao anh lại ngừng ngang vậy? Đụ em tiếp tục đi.
– Không anh muốn em trả lời thật rõ, nói đi.
– Dạ, Quang xứng đáng hơn một người tình. Em sẽ tôn thờ, chớ không chỉ có yêu thương anh đâu. Đụ như anh, người đàn bà nào không mê, không chết? Em sẽ nói thẳng với chồng em: một là chấp nhận cho anh làm chồng bé. Hai là em cuốn gói theo anh. Em đang ngồi trên nhung lụa. Có vài ba triệu trong tay mà tình yêu thì khánh tận. Làm sao, ở đâu, anh lại đến với em bằng cơn bão tố dữ dội này? Chết em Quang ơi, em muốn có chửa với anh. Em muốn có đứa con giống như anh – Đụ em dữ dội hơn đi! Em sẽ dẫn anh đi khắp thiên hạ để giới thiệu “Đây là chồng tôi!”

Quang đã lổ tai quá. Chàng rút cặc ra, đặt bà Nguyệt nằm xuống, rồi hai ngón tay xe hột le, tay kia cầm cặc ngoáy lỗ lồn, hích mồng đốc thật mạnh. Tiếng bà Nguyệt la to đến độ phòng bên cạnh, Tuyết nghe rõ mồn một. Hai tay bà quơ quào trong không gian như mẹ điên. Mồ hôi vã thành hột trên trán, trên ngực. Bây giờ bà chỉ còn hú từng hồi như chó sói hú dưới trăng rừng. Giọng bà đã khàn càng khàn thêm.
– Đụ! Đụ! Đụ đó hả? Ai đụ tôi dễ sợ vậy? Người ta hay quỷ thần đang làm tình tôi đây? Có phải cậu bé tên Quang, mười bảy tuổi không? Ôi mơ hồ, lãng mạng! Ôi tuyệt tình, khốc liệt quá, thánh thần ơi! Mồng đốc em đang được đầu cặc anh húc vào … Bể rồi, rã rồi, tan như băng trên biển cả. Ối! Làm sao em ngừng được? Làm sao em stop được cơn sướng thần tiên này. Lại … ra. Em ra nữa đó mình ơi. Đâm cặc anh sâu vô đi. Nắc như lúc nãy cho me ra hết, ra cho trọn tình, ra cho hồn em lìa khỏi xác. Đó đâm vô ! Ối, cặc anh hay cái gì vô vậy? Ừ! Đó nắc như vậy, mạnh hơn càng tốt. Nghe nè! Con ơi, má ra, má ra!

Hai tiếng gào chót “má ra” đã kích động Quang. Chàng tăng nhịp nắc. Ồ ạt. Ầm ầm. Hai hò dái chàng vỗ mạnh vào thành lồn bà Nguyệt. Tay chàng bóp siết cặp vú. Môi chàng rất tình tứ, rất chững chạc, những tia khí đặc quánh của tuổi thiếu niên vào đáy lồn bà Nguyệt, rồi không hiểu sao, Quang bỗng gào lên:
– Con cũng ra đó. Con bắn hết ra đó. Hứng đi, hứng đi!
Một phút đê mê tuyệt đỉnh, cả hai ôm nhau như sam.
– Sao em gọi Quang là con?
– Tại em lãng mạn. Mà lãng mạn là điều siêu thực. Như một thi sĩ viết “Hơi cô tát nước bên đàng. Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi!” Vậy mà thi sĩ vẫn viết. Viết với óc lãng mạn. Mà vẫn có người khen hay. Cũng như em gọi: “Con ơi, má ra, má ra” đã khiến anh thấy thú vị, đã cùng ra với em và tự xưng “Con cũng ra đó, hứng đi!” Bây giờ anh biết việc gì đang xảy ra không?
– Không! Việc gì? Nói cho anh nghe với?
– Tình trùng của anh đang bò vào tử cung em, buồng trứng em.
– Và em sẽ có thai? Và chúng ta sẽ có con?
– Dạ. Đúng! Không có hôm nay, rồi sẽ có ngày mai. Em chả ngừa bằng thuốc, không cả bằng áo mưa. Em thản nhiên đón tình anh và quyết có con với anh.

Quang bưng mặt bà Nguyệt hôn cuồng dại, nồng nàn. Chuông điện thoại reo. Một lần. Hai lần. Bà Nguyệt bốc lên nghe: tiếng của Tuyết trả lời với đầu giây bên kia:
– Dạ thưa ba, mẹ đi chơi với mấy bà bạn dưới Long Khánh rồi. Có lẽ chiều mới về…
– Mẹ về nói mẹ ra phòng mạch cho ba thăm chút.

Bà uể oải đặt điện thoại xuống, thầm cám ơn Tuyết và chán ngán cho ông chồng già bất lực cứ gọi canh chừng trong khi ông chả làm ăn gì được với gối chăn.
– Ai vậy?
– Chồng em. Cứ độ vài tiếng, ông gọi một lần. Ông khư khư ôm một “chiếc xe đắt tiền” trong khi chân ông không còn đạp ga được. Cái ghen của ông bây giờ là do lòng ích kỷ, chớ không phải thương yêu. Không xài được, nhưng cũng không muốn cho ai xài.
– Vậy sao lúc nãy em bảo sẽ nói với chồng em nhận anh làm chồng bé. Và .. em sẽ có thai với anh?
– Nhất định em sẽ phải nói như thế. Em phải chọn cho em một tình yêu cho phần sống còn lại. Hoặc không, thì em sẽ héo moon, chết khô trên đống tài sản kết sù này.

Bà đặt Quang nằm nghiêng, song song với bà. Để bà vuốt tóc, nhìn Quang cho rõ. Quang đã đụ bà ra hai lần, vậy mà cho tới lúc đó, bà vẫn không tin bà đang nằm trên giường Ý với kép nhí có 17 tuổi. Bà không tin bà có một hạnh phúc vĩ đại, tuyệt vời như thế. Gương mặt Quang vẫn là cậu bé mới lớn. Da dẻ hồng hào, non choẹt, mịn màng. Các bắp thịt chắc nịt bởi Quang là cầu thủ. Bà ôm Quang mà mơ hồ tưởng mình đang nằm mơ. Quang hẩu cái đít tới để cặc chàng cà nhè nhẹ vào mu lồn bà. Bà nhắm mắt, tay sờ khúc gân:
– Tuổi bé, mà sao khúc gân này lớn bạo vậy hả anh?
– Em hỏi anh, rồi anh hỏi ai đây?
– Phải công nhận anh chì thật. Mà thương nhất vẫn là khúc gân tuyệt vời này.

Rồi bà nắn, bóp cặc Quang. Bà ngồi dậy, cúi xuống, đưa khúc gân vào mồm, bú thương yêu rào rạc. Mặt bà si mê như đã chìm vào giấc ngủ… Chỉ còn cái đầu cúi xuống, ngẩng lên cách đều đặn. Bàn tay Quang sờ đôi vú, sờ mông đít, rồi anh luồn qua đâm một ngón tay vào lỗ lồn bà Nguyệt.
– Nếu biết anh cũng là tình nhân của Tuyết, em có giận không? Và muốn có con với anh không?
Bà gậ đầu vì mồm bận bú cặc Quang. Quang hỏi câu đó hơi thừa. Bà từng nghe tiếng la của Tuyết và Quang xuyên qua vách khi họ làm tình. Bà “ăn” khúc gân của Quang trên nửa tiếng, rồi rủ Quang lên nằm đụ bà cho đến khi bà ra thêm một lần nữa.

Cũng như lúc nãy. Tiếng rên của bà vang lên. Bên kia Tuyết chịu không nổi, bèn chạy qua gõ cửa:
– Mẹ, Tuyết đây, cho con vào.
Quang trần truồng đến mở cửa. Tuyết cũng trần truồng bước vào, nhìn mẹ nhoẽn cười:
– Khiếp, con bịt tai rồi mà vẫn nghe. Hấp dẫn quá. Chịu không nổi. Làm con muốn điên lên.
Bà nhìn cô con gái, rồi mệt mỏi uể oải nói:
– Chịu không nổi thì … có Quang đó, làm đỡ một cái đi.

Quang nhìn bà như xin phép, rồi dẫn Tuyết về phòng bên cạnh. Cánh cửa khép lại. Lại nằm một mình với chiếc gối ôm dài, bà Nguyệt nửa hạnh phúc, nửa hờn ghen, vì tiếng rên của Tuyết lại vang lên:
– Bú lồn em như đã bú mẹ em. Phải thật lâu và làm sao cho em ra vài lần nghe Quang.

Dù đã ra ba lần chan chứa với Quang, bà Nguyệt vẫn còn thèm lắm. Những trận làm tình như thế này với bà, bất quá là những lô an ủi, chẳng làm sao dịu được sức đòi hỏi to lớn như núi Thái Sơn. Bà ngồi dậy, vào phòng tắm, xả nước ấm, trầm mình. Đầu óc quay cuồng với những toan tính không tên. Làm sao phải thoát ly cảnh cô đơn lạnh ngắt này càng sớm càng tốt.
Nằm trong bồn với nước ấm và nghe nhạc tình Trịnh Công Sơn, bà Nguyệt ngắm suốt thân hình nẩy lửa của mình từ hai vai xuống đến ngón chân. Bà đưa tay nâng đôi vú nọn lểu căng cứng, lốm đốm những giọt nước, ngắm một lúc, rồi nhìn xuống chòm lông lồn đang vờn vờn trong nước như mớ rong rêu. Bỗng bà tự thấy mình chưa già. Và như lời khen của Quang: “Chị còn trẻ và đẹp lắm. Em cứ tưởnng chị là chị của Tuyết!”

Sắc đẹp, tiền bạc, bà có đủ. Dư là đằng khác. Mỗi ngày, bác sỹ Đoàn, chồng bà, làm nghề sửa sắc đẹp, kiếm không dưới hai chục ngàn dollars. Tại sao bà phải khép mình sống “đạo hạnh” một cách cô đơn, lạnh lùng trong căn phòng hiu quạnh này? Một vài lần, bà đã bạo gan phá “ngục sắt”, ngoại tình với Phong, rồi Quang … Những giờ giao hoan đó vẫn ngắn ngủi so với chuỗi dài cô độc từng phút quanh bà. Rồi bà nghĩ, mấy con bạn như bà Thuỵ Khanh vợ kỹ sư Hải, bà Trầm Phương vợ Thầu Khoán Danh, bà dược sỹ Hạnh v.v… Bà nào cũng có riêng một vài kép nhí, đi chơi, đi shopping công khai.

Vậy tại sao bà không có riêng cho mình một nhân tình, không chỉ trên giường, mà còn ngoài phố nữa. Cho nên lúc nãy, ôm đụ Quang, bà có nói: “Em sẽ công khai nói với chồng em rằng anh là chồng bé”. Nhớ đến Quang, cậu bé 17 tuổi, bà nhớ lúc đang ra bà đã hú lên: “Má ra nè, con ơi, con ơi!” . Tại sao bà bỗng la lên một câu lạ lùng như thế? Bà không hiểu.

Bà biết Quang nhỏ thua Chính, con trai đầu của bà đến hai tuổi. Vậy mà bà vẫn đụ, vẫn bú Quang như yêu một nhân tình, mà còn yêu say name là đằng khác. Bà nhất định phải lấy Quang và sẽ công khai bát phố với cậu bé. Bà phải loạn một chút cho đời lên hương. Và nếu cần, bà cặp thêm một vài chàng mới như thế để sống lại thời con gái … cái thời mà hầu như bà không có. Bởi lẽ, 18 tuổi, bác sỹ Đoàn đã cưới bà, xích chân bà suốt hai mươi năm. Cho đến giờ, “vũ khí” của ông đã sét rỉ, ông vẫn đóng gông cuộc đời bà, không cho chút tự do. Bà sẽ “đấu tranh dành độc lập.”

Sáng hôm nay, tình cờ, bà được tràn đầy hạnh phúc ngay trên chiếc giường Ý thật mới tinh. Bà nhớ không sót một chi tiết. Từ lúc Quang bú lồn bà, bợ đít bà lên dùng đầu cặc hích cái mồng đốc; rồi bà ngậm cặc Quang mà ngấu nghiến như ăn tươi nuốt sống…

Bỗng bà cho bàn tay nằm giữa lồn. Hai bắp đùi kẹp cứng lại. Đôi mắt nhắm để nhớ gương mặt hồng hào của cậu bé. Và bà thảng thốt gọi nhỏ: Quang! Một chân bà cử động, ép cứng những ngón tay búp măng đang ngọ nguậy ở cửa mình:
– Mệt, nằm thiếp ngủ bên đó rồi. Lần nào cũng vậy. Anh trở lại đây, tìm em, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ đến phòng Tuyết nữa.

Bà Nguyệt tháo chiếc khăn lông ra, buông xuống đất. Rồi bà nằm soài lên, ấp lên người Quang:
– Sao vậy, lúc nãy, anh đụ Tuyết dữ lắm mà.
– Đúng. Anh cố làm cho cô bé ra lẹ để anh trở lại đây gặp em. Anh đụ Tuyết không cảm, không hứng. Thần trí cứ nghĩ mãi tới em. Anh không hiểu tại sao. VÀ đừng hỏi!

Bà lại bưng mặt thằng bé hôn ngấu nghiến. Quang ôm đầu tóc còn ướt của bà, tay đan vào, đê mê, chết sống. Chính Quang không hiểu tại sao ở bà Nguyệt có cái gì thu hút lắm mà những gái trẻ như Tuyết không có.
– Gần gụi với Nguyệt rồi, anh không muốn giao du với bọn con gái choi choi nữa. Nhạt lắm. Nguyệt mới làm anh yêu và say đắm được.
– Tại sao? Tại sao Quang lại yêu em hơn Tuyết?
– Quang đã bảo em đừng hỏi mà! Không trả lời được.
– Anh đừng làm em mê anh quá vậy, Quang. Có thương người ta không mà ởm ờ quá vậy. Đừng làm em trồng cây si, đừng làm bụng em song lên rồi quất ngựa truy phong nhen. Có tội lắm đó. Thà ngay bây giờ, Quang bảo thẳng là chỉ thèm xác thịt em, chứ không có tình yêu.

Quang chẳng trả lời gì hết, nhốm đít bà Nguyệt lên, bắt bà cắm lồn vào cặc, đụ tơi bời thí xác như buổi sáng. Môi Quang gắn cứng vào mồm Nguyệt. Chàng nuốt không biết cơ man nào là nước miếng của Nguyệt. Đồng hồ gõ mộg giờ, rồi hai, rồi ba giờ. Hai thân hình trần truồng vẫn dính cứng. Họ quên ăn, quên nghỉ, và quên cả không biết đã ra với nhau mấy lần.
– Đủ để Nguyệt cho anh đứa con chưa? Quang hỏi.
Bà Nguyệt mệt mỏi, mà môi vẫn tươi:
– Chắc là dư rồi, người yêu ơi!

Rồi cả hai tỉnh dậy, mặc đồ, đưa nhau đi ăn ở tiệm Mỹ thật sang. Đang ăn, Quang được người bồi Mỹ mang lại mảnh giấy: “Chúc mừng con được người tình đẹp lộng lẫy! Mẹ.” Quang đảo mắt một vòng tìm bà bác sỹ Hải, mẹ chàng. Không thấy, nên Quang gọi người b ồi hỏi. Người này chỉ mẹ chàng ngồi khuất sau cái ghế có lưng dựa cao, cạnh một kép nhí, tuổi chừng 18, 19. Quang cầm tay bà Nguyệt chạy lại:
– Mom! Bất ngờ quá! Mom cũng đến đây ăn hả?
Cho con giới thiệu: Đây là Nguyệt, còn đây là mom mình. Và còn anh này (Quang chỉ kép nhí của mẹ) anh này là …
– Tuấn, Joseph Tuấn Trần, “bạn”, bạn rất thân của mẹ. Chắc con chưa gặp lần nào? Bà Hải nói.

Tuấn ngượng vô cùng. Mặt chàng đỏ như trái gấc. Chuyện tư tình lén lút với bà Hải cả năm nay chưa ai biết. Vậy mà bây giờ chính bà Hải công khai giới thiệu. Bà Hải vồn vã, thật tình mời:
– Hay “hai đứa con” qua đây ngồi chung với mẹ cho vui.

Bà tự nhiên gọi Nguyệt là con luôn, như gián tiếp chấp nhận sự giao du của thằng co trai đầy số đào hoa. Rồi bà ngồi ngắm Nguyệt, bắt chuyện thân mật với Nguyệt:
– Cháu Nguyệt đẹp quá. Ăn uống gì mà da dẻ như trứng gà bóc vậy? Mới nhìn bác đã mê. Cháu còn trẻ lắm. Năm nay chắc chỉ vào khoảng …
– Dạ em 38, đã có gia đình, hai con, chồng em là bác sỹ Đoàn. Giám đốc viện sửa sắc đẹp Ngọc Bích.
Bà Hải há hốc mồm, tròn xoe đôi mắt, bất ngờ:
– Ồ, Bác sỹ Đoàn! Lâm Ngọc Đoàn phải không?
Nguyệt dạ tỉnh bơ, không chút ngượng nghịu vì bà Hải cũng là dân chơi thứ dữ. Không phải hôm nay gặp bà Hải mà Nguyệt biết. Tiếng đồn trong giới giang hồ đã ầm vang là bà có đến năm sáu kép nhí.
Bà Hải cầm tay Nguyệt thân mật hơn:
– Thế thì chị em mình cùng một nòi cả đấy! Cho chị gọi bằng em cho thân mật nhé! Người đời xấu miệng. Cứ trông thấy chị dẫn một cậu trai nhỏ tuổi đi shopping hay ciné, hay bát phố là họ che miệng xầm xì bàn tán. Rõ là phường ăn rỗi ở thì. Ngồi không có việc gì làm, rồi bỏ con mắt cú vào nhà hàng xóm, bươi móc chuyện đời tư của thiên hạ, làm đề tài gán gẫu. Nói thật với em, mấy lần đầu chị còn ngượng, bây giờ thì chị công khai, chả có gì phải dấu diếm. Càng dấu, bọn chúng nó càng vạch lá tìm sâu. Mình cứ tỉnh bơ, tỉnh táo như ruồi, chúng nói mãi, phải câm mồm.

Mỗi người một hoàn cảnh. Có ông chồng già như cổ thụ, chỉ biết hái ra tiền. Còn việc chăn gối với vợ con thì thiu thối như cơm nguội lâu ngày. Đến “mồm miệng thế tay chân” ông ấy cũng chả. Thì, thì làm sao sống vui, sống trẻ được? Mình phải có một người tình chứ! Như anh Tuấn của chị đây!

Bà quay ra ôm Tuấn, bà tính đặt lên môi Tuấn cái hôn tình tứ, nhưng có mặt Quang, bà lại thôi.
– Mom cứ tự nhiên! Quang nói nhanh.
Bà năng cằm Tuấn lên, gắn một cái hôn nồng nàn, rồi tiếp:
– Em tính mình còn sống được bao lâu nữa? Nhất là tuổi xuân. Cái tuổi mà thân người mình còn coi được, dùng được, chưa phải nhờ các ông bơm vú, nâng cằm, cắt mặt, sửa mũi, hút mỡ bụng, khâu lại âm hộ … Cái tuổi này còn nhiếu lắm là năm mười năm. Rồi chúng mình phải vào bảo tàng viện mà nằm. Lúc đó có dâm, có muốn làm tình mỗi đêm năm lần cũng chẳng có ma nào thèm doom tới, dù mình thảy kim cương vào mặt nó mà mua, mà mướn!

Thiên hạ chỉ biết xầm xì to nhỏ chứ có hiểu cho nỗi khổ của những chị sồn sồn có chồng liệt dương? Mà có phải mới liệt đâu. Nó đã chết liệt đã gần mười năm. Mười năm mình phải nhắm mắt làm ngơ. Phải đạo hạnh chính chuyên. Phải dùng … dùng …

Bà lại nhìn Quang, con bà, ngần ngừ không muốn nói.
– Mom xem con như người lớn, có được không?
– Vâng, mình phải dùng tay, dùng chuối, dưa leo. Và gần đây, chị đã táo bạo đặt mua cặc giả có pin, xài tạm trong những lúc thèm nhỏ giãi. Ông chồng mua đủ thứ kim cương, vàng vòng châu báu để cột chân chị, không cho chị bung ra đi tìm chút lạc thú. Nhưng các thứ như ngón tay, dưa leo, cặc giả … nó vẫn là giả, không thiên nhiên. Có thể nào mình ăn giấy mà nghĩ đó là cơm được không? Có thể nào sờ vào quả chuối mà bảo đó là dương vật của đàn ông hay không? Cho nên mình có ra, có “khoái lạc” phút chốc, mà quả tim lạnh lùng vẫn cô đơn…

Quang quay qua cầm tay Nguyệt thật chặt, hỏi:
– Em có thế không? Nguyệt? Bảo cho Quang biết!

Mắt Nguyệt trùng xuống. Hàng mi ướt đẫm. Nàng gật đầu rất khẽ. Nãy giờ bà Hải, mẹ Quang đã huỵch toẹt ra cái khốn khổ của những con mẹ nhà giàu thiếu tình, thiếu âm dương, thiếu mặn nồng:
– Tất cả những gì mẹ Quang nói đều đúng, nhưng chưa đủ. Chưa đủ ở chỗ, chẳng lẽ bỏ chồng già để tìm một kép nhí, kép nhỏ để chàng đủ sức cung phụng nỗi thèm khát tình dục bốc lên như lửa hoả diệm sơn.

Bà Hải vội bồi thêm một cách tự nhiên:
– Ý em muốn nói kép nhí mới đủ sức đụ mình đã nữa.
Nguyệt mỉm cười, gật đầu. Bà Hải tiếp:
– Chị muốn nói nhiều, mà bị con trai ngồi đây nên lại thôi.
– Kìa mẹ, I’m an adult, con đã là người lớn…
Bà Hải nhìn Nguyệt như muốn Nguyệt xác nhận.
– Đúng đó chị Hải. Quang còn rành hơn một người lớn. Chị có tin sáng nay, Quang đã … đã làm em ra sáu lần. Tay chân em bây giờ lỏng le, đứng hết muốn nổi.
Bà Hải quay qua ôm Tuấn, hôn nhẹ trên má vờ hỏi:
– Anh có nghe tài nghệ con trai em không? Còn anh chỉ đụ em ra được có hai cái. Em … Em muốn nhiều hơn.
– Địt cũng như ăn. Nhiều quá mình cũgn sẽ ngấy. Nên anh cứ làm cho em ra mỗi ngày vài lần. Có thế em mới tìm gặp anh, và bọn mình mới có dịp hú hý chứ!
Bà Hải cười híp mắt, choàng tay ôm vai Tuấn:
– Kép của tôi kinh lắm đấy các người ạ! Bùa phép một cây. Nhưng phải công nhận: cái món bú liếm của Tuấn thì phải nói là độc chiêu! Nhìn hàng râu cu cậu kìa.
– Chị khoái bú lồn hơn là đụ à?
– Cả hai. Nhưng Tuấn bú vẫn xuất sắc hơn là địt.
– Em thì lại khác. Em có thể ôm Quang đụ vài ba tiếng. Cứ việc ra, xong lại đụ tiếp. Lạ một điều , Quang dằn được, ếm tinh, để kéo dài trận mây mưa cho em phải mệt ngất ngư, mới thôi. Quang là ông Trời con của em! Thế thì mỗi anh một biệt tài. Làm cho tụi mình ra được năm sáu lần quả là thiên tài. Thế nhưng chị vẫn muốn được bú, là chị đã muốn ran gay. Cách thưởng thức của em và chị cũng khác nhau. Cách thưởng thức của em và chị cũng khác nhau. Khiếp, ngồi nói chuyện đụ đéo, lồn chị nó lại ngứa ngáy khó chịu rồi. Không biết cớ sao, lồn chị cứ đòi hỏi mãi. Đòi địt không dứt. Lúc bé chị đâu có dâm đến thế. Sanh hai đứa con xong, chị như con hổ đói. Có lẽ vì vậy mà ông xã đã sớm liệt dương? Nhưng htôi, không cần. Bây giờ chị đã có một xâu tình nhân trẻ tuổi. Anh nào mệt thì “đi phép” ít ngày, thế anh khác. Chị phải hưởng. Không hưởng chết đi, làm ma chết thèm. Nguyệt có biết gì không? Mình có bà bạn tên Loan, chụ chợ Liên Phát ở Riverside. Năm mưới tám tuổi rồi mã mỗi lần địt, luôn luôn phải có hai cậu. Một đụ ở dưới. Cậu khác ngồi ngang qua, lõ cặc cho bà bú. Mồm không bú là bà la bể nhà, tan cửa!
– Em cũng có cái tật xấu đó. Cứ hễ Quang cắm cặc vào đụ là em la như con điên. Lấy gối che mồm lại mà âm thanh vẫn thoát ra. Giá được …

Nguyệt muốn nói: “Giá được hai cậu, em đỡ la” mà không dám, vì có mặt Quang bên cạnh. Chàng này nói ngay:
– Giá được hai thằng như anh, em sẽ “khoá” miệng lại?
Nguyệt cầm hai tay Quang âu yếm, như năn nỉ:
– Mà anh … anh có cho không? Hả cưng?
BÀ Hải tấn công tiếp một hơi dài:
– Cho đi Quang. Con không cho rồi Nguyệt cũng tìm như mẹ đã tìm. Một mình con, không đủ đâu! Đàn bà thường không dám nói ra cái mình muốn. Nhưng khi thực hiện điều họ muốn thì trời long đất lở. Như sóng lớn vào ghềnh. Như mưa rơi tháng Năm. Nó dữ tợn, hung tàn, khốc liệt, ngoài sức tưởng tượng. Biết người yêu mình muốn cái gì. Nhất là người yêu tuổi chín mùi như mẹ, như Nguyệt, là một người tình khôn! Hãy nhìn anh Tuấn con. Anh chỉ yên trí khi trần truồng nằm với mẹ, ôm mẹ hôn môi, bú lồn, bú vú, hay đụ tơi bời, thì Tuấn biết mẹ là người yêu. Những lúc khác, những lúc Tuấn mệt mỏi, “nghỉ phép”, thì Tuấn biết là mẹ đang trong tay một người khác!!! Cũng dâm như đã dâm với anh!

Vì mẹ là con thú dữ ngoài tầm tay. Nó hiền từ, nhưng có thể nuốt trộng dăm cậu bé tuổi từ 17 đến 19 như không. Nguyệt trẻ hơn mẹ ba tuổi thì cái dữ đó còn gấp bội! Mà không như Tuấn lại được mẹ yêu thương dài lâu hơn. Vì, khi đàn bà đã chán, thì con biết đó, không gì họ không dám làm. Rất âm thầm mà giao động như làm nổ quả đất. Đây này, mẹ có nói ngoa đâu. Cái gì làm cho mẹ, cho Nguyệt đang ngồi ôm hai kép nhí.

Quang ngồi sát Nguyệt hơn. Chàng ôm eo ếch Nguyệt bằng cánh tay mặt. Tay trái, chàng nâng bàn tay đẹp mỹ miều của Nguyệt lên hôn da diết. Nhớ lại cuộc làm tình suốt buổi sáng với Nguyệt trên chiếc giường Ý tối tân có kiếng soi ngay đầu giường. Nhớ lại gương mặt sầu mộng, dâm dật của Nguyệt mồm la thất thanh khi Quang xổ các độc chiêu, Quang bần thần, lo âu. Chàng thầm trách, khi không mẹ nói làm chi việc bà Loan chủ nợ đụ một lúc hai cậu cho Nguyệt thèm và đòi hỏi. Quang muốn mình là chủ độc nhất của Nguyệt. Chàng chẳng muốn bất cứ mảnh da thịt ngọt ngào trên tấm thân bốc lửa của nguyện vào tay kẻ khác. Nhất là cặp môi cong tớn, lên như môi Sophia Loren. Hàm răng ngọc ngà, thơm mùi trái cây chín tới… Bộ lông lồn sum sê, quăn tít, đen kịt với cái hột le đỏ hồng…

Quang yêu quá! Yêu đến độ chàng tự nguyện quên hết các đào nhí như Tuyết, như Dung, như Ngọc… để từ nay, chỉ yêu có mỗi mình “chị” Nguyệt. “Ở chị có sức thu hút mà những gái choc hoi không có”. Nghe bà Hải, mẹ chàng, trắng trợn khuyên thế, Quang miễn cưỡng gật đầu, mà lòng đau như cắt.

Người bồi Mỹ mang bill tính tiền. Bà Hải trả:
– Tiếc quá, kẹt Quang là con ruột. Nếu không mình với Nguyệt đưa hai kép vào khách sạn, xong trao đổi làm một trận cho đã nư. Chắc là sướng lắm, vì hàng mới!

Lúc đó Nguyệt mới để ý quan sát anh chàng Tuấn. Nãy giờ Tuấn là người ít nói nhất. Không phải Tuấn là người ít nói nhất. Không phải Tuấn lười nói, hoặc không có gì để nói. Mà thực ra là chàng nép vào vai bà Hải để nhìn lén dung nhan của Nguyệt! So với bà Hải thì Nguyệt đẹp hơn một trời, một vực, mà lại trẻ hơn nữa. Nguyệt cũng vờ nói chuyện với bà Hải, mà mắt lâu lâu vẫn liếc trộm Tuấn, nhất là khi bà Hải giới thiệu bộ râu và tài bú lồn của Tuấn. Có lần, Nguyệt vào rạp Lê Lợi ở Sài gòn xem phim “Cuốn theo chiều gió” do Clark Gable đóng. Nhìn cảnh Clark Gable hôn môi Viven Leight, dưới này, Nguyệt ra một cái ào. Quần xì líp ướt hết, đến đổi nàng phải dùng khăn giấy, luồn vào trong lau bớt. Hình ảnh và sức hút của hàm râu Clark theo Nguyệt từ thời con gái đến bây giờ.

Sao nụ cười của Tuấn hao hao giống Clark? Chết mất! Nguyệt thấy mình lãng mạn quá, mà nàng vẫn không cưỡng lại được sự suy nghĩ táo bạo về Tuấn. Bà Hải còn bồi thêm “Phải chi Quang không là con ruột của chị. Hai chị em mình dẫn hai kép nhí này vào khách sạn, trao đổi, làm một trận cho đã nư” Làm một trận cho đã nư! Nguyệt bóp chặt bàn tay Quang, hai hàm răng cắn lại, nhìn Tuấn thậ nhanh rồi nhìn đi nơi khác, hai bắp đùi Nguyệt tréo qua.

Lồn Nguyệt bỗng nóng như ai háp lửa. Nó rần rần khó chịu. Nguyệt cầm tay Quang mà tưởng như con, có sao đâu chị Hải. Mình làm thử, đổi món” mà Nguyệt không dám. Như vậy táo tợn, loạn luân quá, súc vật quá. Rồi Nguyệt nhớ sáng nay, lúc nàng ra cái thứ nhất, đã nói “Má ra nè, con ơi! Con ơi! Quang chịu không nổi lời rên quái dị đó, đã bắn phọt không biết bao nhiêu là khí vào lồn Nguyệt. Chưa bao giờ Nguyệt lãng mạn nói một câu kinh hồn như thế, cho đến khi đụ với kép nhí tên Quang.

Bà Hải trả tiền xong, mà cả bốn vẫn ngồi đó chuyện vãn. Bỗng Nguyệt nghe chânmình ở dưới bàn tay có đôi giày ai đè lên. Nguyệt hiểu ngay là giày Tuấn đang đặt lên chân nàng. Nguyệt nhìn nhanh đôi mắt Tuấn. Tuấn nháy tình một cái. Tim Nguyệt hồi hộp, bồn chồn, khó chịu, giống hệt tâm trạng nàng sáng nay, khi Tuyết dẫn Quang vào giới thiệu. Cái hồi hộp của thời con gái, cho đến bây giờ, vẫn thế mỗi lần Nguyệt tiếp giáp với một tình yêu mới.

Nguyệt vẫn để bàn chân nàng nằm yên dưới chiếc giày của Tuấn, và miệng thì lăng xăng nói huyên thuyên đủ chuyện cho không ai để ý:
– Chị Hải biết không? O.J. Simpson bị toà xử có tội, và phải đền cho bên Goldman và Nichol trên 35 triệu.
Bà Hải tiếp lời, cố kéo dài câu chuyện, vì bà thừa hiểu Nguyệt và Tuấn đang khoái nhau:
– Thằng O.J. ngu! Năm tỷ mấy người trên qủa đất. Bộ nó không tìm ra một người yêu khác hay sao mà phải hạ dao giết người, để pảhi mất 35 triệu.

Bà vừa nói, vừa nhìn thăm dò Nguyệt. Bà biết Nguyệt “meat” Tuấn vì hàm râu. Và Tuấn “mết” Nguyệt vì nhan sắc! Chỉ có Quang thơ ngây, chẳng biết gì. Bàn chân Nguyệt vẫn bị chiếc giày Tuấn đè lên. Càng mạnh hơn. Mắt Tuấn chăm bẳm nhìn Nguyệt. Bà Hải mở bóp, lấy ra một danh thiếp trao cho Nguyệt:
– Số điện thoại của chị đây. Hôm nào rỗi gọi chị. Hai chị em mình đi chơi. Chơi cho đời đỡ tẻ, cưng!

Bà nháy mắt với Nguyệt một cái, rồi cả bốn đứng dậy ra về. Lúc bắt tay, Tuấn thừa cơ hội móc nhẹ bàn tay Nguyệt một cái. Nguyệt mím môi cười sung sướng. Quang lên xe về theo với bà Hải. Tuấn lái một mình. Nguyệt lái một mình.

Bà Hải muốn Quang về với bà là tạo cơ hội cho Nguyệt gặp riêng Tuấn. Cho nên khi chia tay, bà chúc:
– Chúc Nguyệt đêm nay “nằm mơ” gặp tình nhân mới, và muốn gì được nấy! Hết xẩy lắm đấy Nguyệt! Khi xe bà Hải đã khuất, Tuấn cho xe chạy theo xe Nguyệt và chớp đèn mấy lần. Nguyệt tấp vô một quãng vắng. Tuấn tiến lên song song, nói với qua:
– Tìm chỗ đậu, qua đây, Tuấn đưa Nguyệt đi chơi.

Nguyệt như rồng gặp mây, de lại đậu ở bãi xe nhà hàng, xong lên xe Tuấn. Nguyệt thắt lưng an toàn vừa xong, Tuấn kề sát mặt, kéo môi Nguyệt gần lại, hai người ngất ngư, miên man hết mấy phút.
– Anh định đưa Nguyệt đi đâu?
– Tuỳ em. Miễn trên quả đất này là được!
– Một khách sạn được không? Và phải thật sang!
– Chuyện nhỏ thôi! Cảm ơn em đã nhận lời “đi chơi!”
– Cám ơn anh đã đạp giày lên chân em. Em đau lắm mà không dám la. Đáng lý em phải la lớn lắm…
– Lát nữa tha hồ la. La bể phòng cũng còn được.
– Anh sẽ làm gì mà em la?
– Làm điều mà bà Hải mới khen. Anh sợ đêm nay, em sẽ khan tiếng, nói hết được sáng mai.
– Chưa rút kiếm mà đã sợ kẻ thù rơi đầu?
Tuấn gài số, trực chỉ Hyatt Hotel. Từng hai, phòng 209. Hai người lách vào bên trong, Tuấn khoá cử, không cần bật đèn, cả hai ôm nhau, da diết như đã keo sơn với nhau từ ngàn năm.

Nguyệt không hiểu chính nàng. Làm như ở Nguyệt có đến hai con đàn bà: một, chính chuyên đoan trang, một, quỷ dữ, tà dâm. Bởi lúc nàng đi một mình ngoài phố, hay ở các shopping center, không một chàng nào dàm hé môi cợt nhã, vì cái dáng dấp sang trọng đài các, nghiêm nghị, kiêu hãnh của Nguyệt. Không phải Nguyệt làm ra thế. Đó là cái phong cách tự nhiên toát ra từ con người từng sống lâu năm trên nhung lụa, giàu có, cộng với gia thế phong lưu, có học. Nhưng bên trong, Nguyệt lại sẵn sàng chết sống với bất cứ chàng trai nào bắt mắt. Giá bao nhiêu Nguyệt cũng theo. Theo cho bằng được, dù phải bằng nanh vuốt một hùm xám.

Trong bóng đêm tối mịt, cả Tuấn lẫn Nguyệt im lặng. Chỉ bằng bốn bàn tay, bằng hai cặp môi, họ trao nhau những thông điệp lãng mạn của tình yêu, của dâm dục. Lâu lắm, có hơn mười lăm phút, tiếng Nguyệt cất lên:
– Bế em lại giường. Em chịu hết nổi rồi, em muốn la.
Tuấn bật ngọn đ32n nhỏ. Căn phòng sáng mờ mờ, đủ cho cả hai nhìn rõ mặt nhau. Tuấn đặt Nguyệt nằm sóng soải trên nệm, rồi đứng thẳng ngắm Nguyệt như ngắm bức tranh. Chàng không tin mình đang làm chủ một giai nhân tuyệt sắc, không một chi tiết nào trên thân hình Nguyệt có thể chê được. Nguyệt đang rất từ từ, vừa nhìn hàm râu xấc ngược ngang tàng của Tuấn, vừa đưa mấy ngón tay trắng ngần móng đỏ mở cúc áo dài đen bằng soie mỏng.

Cặp môi Nguyệt, đã nhạt son vì 15 phút hôn Tuấn. Tay Tuấn cũng tháo nịt, cởi áo. Cái im lặng bấy giờ nặng nề, mà cả hai thì thấy nhẹ hang, rập ràng, ăn khớp. Vì khi Nguyệt đưa xì líp ra khỏi hai chân thì Tuấn cũng hoàn toàn thoát y. Mắt Nguyệt gài cứng ở khúc gân dài to, chắc nịch của Tuấn. Nuốt nước miếng, Nguyệt nằm đưa hai cánh tay lên trên tóc, phơi hai chùm lông nách rậm đen và hai vú nhọn, căng phồng như hai quả đồi. Rồi hai đùi Nguyệt dang ra. Nàng muốn Tuấn phải thấy hết, phải tận hưởng cái đẹp trời cho một gian nhân, không phải ai cũng có.

Tuấn lặng người. Hồn chàng còn đó hay đã bay mất, hoang du ở một địa đàng nào ngoài quả đất? Tuấn lén ngắt vào da thịt mình một cái rõ đau để biết mình còn sống, chưa chết. Mắt Nguyệt vẫn gắn chặt ở hạ bộ Tuấn. Mới đầu, nàng tưởng khí giới Tuấn chỉ là bộ râu của Clark. Bây giờ, điều nàng yêu hơn ở Tuấn vẫn là khẩu “thần công” hấp dẫn, dà, tròn no. Nguyệt đã nói với bà Hải: “Em thì khác. Em có thể ôm đụ Quang vài ba tiếng. Ra xong lại đụ tiếp. Không mệt.”

Tuấn đang sát cạnh giường. Nguyệt dang đùi rộng hơn. Không ai mời ai, mà Tuấn bỗng bay sà xuống thật thấp, mũi Tuấn hôn dã man tàn tịch chòm lông đen thui ở lồn Nguyệt. Chàng hích, chà cả mặt mình vào mu lồn làm Nguyệt nhột nhạt, trở mình:
– Đừng để em thèm quá lâu vậy. Lặp lại, “em muốn la” ! Nghe không Tuấn? Hay anh muốn la, thì để em…
– Anh muốn cả hai không ai la được!
– Thì nằm ngược lại với em. “Bịt” mồm em lại đi!

Tuấn quay ngược đầu lại. Vừa nằm xuống, đã bị Nguyệt cầm ngay con cặc, bỏ vào mồm, ngấu nghiến, ngon lành… Đáng lẽ Tuấn đã la lớn. Nhưng phải lẹ làng banh hai mép lồn thơm phức nước hoa của Nguyệt ra, lưỡi, môi Tuấn chà xát, tấn công êm đềm ở hột le, ở mồng đốc, ở lỗ lồn sâu hoắm, và uống hết nước nhờn tiết ra từ người Nguyệt. Trai tài, gái sắc tận hiến, tận phục vụ, lăn lộn. Âm thanh là những tiếng ư ư từ cổ họng, là tiếng “chét, chét” của lưỡi va chạm vào nước nhờn v.v…

Đẹp nhất là hai bàn chân dài, chúm ngón lại của Nguyệt đặt trên lưng Tuấn. Nguyệt khoẻ thật. Mới buổi sáng nàng ra sáu lần với cậu bé 17. Bây giờ đã lại hì hục, say ngất ngư với cậu bé khác 19. Nguyệt vẫn thế, vẫn nồng nhiệt, cuồng si, không mất mát. Có vẻ còn hăng say hơn buổi sáng nay là khác, vì hàm râu của Clark đang cọ xát phần da non ở âm hộ nàng.

Lần đầu, Nguyệt được cảm giác thần tiên của những cọng râu con kiến vào đánh phá ở vùng da thịt hồng đỏ. Đít Nguyệt hẩy lên không ngừng giống hệt động tác lúc đang đụ với Quang sáng nay. Nửa tiếng rồi 45 phút. Lúc hai đùi Nguyệt kẹp cứng đầu Tuấn để nhả cặc ra mà hú, rống lên một tiếng thê thảm, là lúc Tuấn biết nàng đã ứa ra không biết bao nhiêu là nước nhờn trong miệng chàng. Tay Nguyệt bóp con cặc. Miệng nói đủ thứ:
– Ôi đám trẻ con! Má đang ra đó. Con bú cho hết, liếm cho hết nước lồn má đi. Con ơi là con ơi! Má sướng quá.

Tuấn banh rộng thêm hai mép lồn, lưỡi chàng liếm sạch, quét sạch, và tai thì nghe rõ mồn một lời Nguyệt nói. Chàng bỗng rùng mình lẫn giật mình. Vì hình như cách đây hai năm, chàng cũng nghe tiếng kêu giống hệt như thế khi chàng còn ở trọ nhà bà già nuôi ở San Diego. Chàng ngừng liếm, để bảo Nguyệt lặp lại câu đó:
– Nói nữa đi em. Nói giống hệt như thế cho anh nghe.
– Con ơi, hàm râu của con ác quá. Nó làm tê hết lồn má, hết nửa thân người má, hết cuộc đời má…
Tuấn bỗng thảng thốt. Chàng thật sự giật mình. Làm sao có sự trùng hợp hy hữu như thế. Tiếng rên của Nguyệt cũng giống hệt… Tuấn nhớ lại, nhớ hết quãng thời gian lãng mạn quá sức ở nhà bà già nuôi. Phải thú nhận là từ thuở bé, Tuấn chưa một lần gần gụi với một thiếu nữ. Mười lăm tuổi, xuống tàu vượt biên, không cha mẹ, họ hàng. Đến đảo, chàng được bà Biên nhận làm “con nuôi”. Bà săn sóc Tuấn tận tình và thân thiết hơn con ruột. Những bữa cơm thịnh soạn ngon lành. Những đêm ngủ cạnh bà ấm áp. Những lần tắm biển hơi vắng, bà Biên cố tình khiêu dâm Tuấn bằng cách chỉ mặc xú chiêng và xì líp. Bà ôm Tuấn bằng cách chỉ mặc xú chiêng và xì líp. Bà ôm Tuấn nhảy sóng, chạy ra ghềnh xa bắt ốc, hay vô rừng sâu hái trái cây… Tuấn 15 tuổi, rồi 16 tuổi, trong cái bay của một bà 36. Lúc đầu thì Tuấn không để ý, hoặc chưa biết. Nhưng khi tuổi dậy thì phát triển thì Tuấn ý thức được sự hấp dẫn của xác thịt. Đó là hôm bà từ dưới biển, chạy lên gộp đá thay đồ. Bà cố ý cho Tuấn thấy hết những gì trên thân hình bà có:
– Tuấn lại lau giùm thân mình má chút con.
Tuấn đến, mạnh dạn cầm khăn lau lưng cho bà. Rồi bà bỗng quay mặt lai phơi lồn, phơi vú ra. Tuấn sửng sờ. Tay chàng cũng lau phần trước của bà Biên, mà mặt thì nghệch ra, đỏ hồng. Tệ nhất là cái gì líp chàng mặc, đã vun lên một đống. Tuấn mắc cở khi mắt bà Biên nhìn không chớp vào dó. Tuấn muốn che mà hai tay đang bận lau cặp vú. Hai chân Tuấn bỗng run lên như bị rét khi hai tay chàng lau dần xuống phía dưới.
– Con có phải lau luôn chòm lông của má không?
– Thì sẵn tay lau giùm luôn cho má đi.
Tuấn quỳ thấp xuống trên cát. Dù là chỗ vắng lắm, Tuấn vẫn sợ có người nhìn. Chàng đảo mắt một vòng, rồi đưa khăn vào lồn bà Biên mà lau nhẹ. Bà dạng hai chân ra. Tuấn cho khăn vào lau hai bắp vế. Bà Biên rên:
– Tuấn có thấy gì không con? Lau mạnh lồn cho má đi…

Khăn Tuấn vừa chạm vào lồn bà, thì chàng ngừng, bất động…Tuấn như chết đứng, muốn cử động mà không được. Mắt chàng hoa lên khi nhìn thấy hai mép lồn đò au của bà Biên. Hai tay bủn rủn. Chàng quỳ cũng không vững. Tuấn buông cái khăn ngã sấp mặt vào lồn bà mà tựa. Bà Biên vờ hỏi:
– Tuấn, con có làm sao không? Má cạo gió cho nhé?
– Không, con không làm sao, nhưng, nhưng tự nhiên thở không nổi. Má cho con ôm một chút được không?
– Được, con cứ ôm mạnh và sát vào, không sao.

Bà nghe miệng Tuấn đang nằm trên mu lồn mình. Hơi thở chàng mạnh mà đứt quãng, làm mớ lông lồn bà đứng dậy hết. Hai tay bà nhấn đầu Tuấn và sát hơn và vuốt ve tóc Tuấn. Bà hơi hẩy hẩy cái mông đít về phía trước, đưa tín hiệu cho Tuấn biết bà đang hứng tình và muốn Tuấn bú. Làm sao Tuấn biết bú là gì. Chàng chỉ biết kề mũi hít mùi lồn, mùi nước lồn ngây ngây để “lấy sức” lại.

Thật ra Tuấn đã tỉnh. Nhưng chàng không dại gì rời khỏi lăng bác. Chàng càng ôm hôn bác, nắm râu quăn tít rậm rì của bác mến yêu. Chàng vờ thở hộc thốc để cố hít cho hết mùi lồn thơm tho của bà Biên. Bây giờ thì chàng hiểu không phải tự nhiên mà bà nhờ chàng đau lưng, lau vú. Bà cố tình ra thế. Không vậy mà cả tháng nay, đêm nào nằm ngủ chung với bà, chàng cũng nghe bàn tay bà ngao du thám hiểm cặc chàng lúc nửa đêm về sáng. Bà gác đùi qua chàng rồi nắc khơi khơi, cố dụ chàng thức dậy, đồng loã, làm tình.

Bấy giờ, ở Tuấn có cái gì níu chàng lại. Dù bà Biên là mẹ nuôi, chàng vẫn yêu kính như mẹ ruột. Vẫn có biên giới mẹ, con. Chàng cố ghìm cái tò mò của tuổi 16 trước xác thịt, tảng lờ, xem như không biết. Buổi sáng, gặp bà, chàng vẫn làm như đêm qua không có gì xảy ra, trong khi bà Biên hơi ngượng. Hoặc bà cố làm ra “ngượng” cho Tuấn thấy bà đã có cử chỉ hoa tình đêm qua. Một đêm khác, Tuấn cưa mình vì tự nhiên thấy bàn tay mình nằm trên quần của bà Biên thở ra:
– Hứm, mắc cái chứng gì mà không ngủ được vậy nè?

Tuấn vờ ngủ mà cặc thì ngỏng lên như cục đá. Bà Biên hơi chồm dậy. Nhờ ánh trăng, bà thấy cái quần đùi Tuấn vun lên một cục. Bà thèm quá, thèm đến khô môi. Ngoài kia, sóng biển đánh rì rào. Gió từng cơn thổi mát lạnh vào lều vải. Mọi người quanh đó ngáy đều. Bà muốn táo bạo nằm xuống, lại chồm lên. Bà sợ không biết có ai đang rình nhìn bà không.

Bà vờ quơ cái ty cho chạm vào cặc Tuấn để nhìn thăm dò, và cũng để xem con cặc bao lớn. Bất giác có cái gì trong bà, bắt bà táo bạo nắm nhẹ “thằng bé”. Dĩ nhiên là bà phải bóp, nên nghe rõ khúc gân cũng giản nở và giật theo từng động tác của bàn tay bà. Tuấn nghe bà thở mạnh hơn, có lúc đứt quãng Tuấn cũng thèm điên lên được mà phải “đứng lại”. Chàng nghĩ: một “bước” nữa về phía trước là … vô lễ…là thất giáo…là bất hiếu…Nên cứ nằm thừ người ra thế mà thưởng thức quên cả vờ ngáy ngủ cho bà Biên an tâm.

Không nghe Tuấn ngáy nữa, bà hiểu Tuấn đang thức, và đang hưởng ứng. Để cho an toàn, bà kéo tấm chăn lên đắp ngang ngực cho Tuấn, rồi lại luồn tay vào nắn lại cặc Tuấn. Nhưng lần này, tay bà dã9 táo bạo vào bên trong quần. Bà gác một chân lên đùi Tuấn, hôn Tuấn. Bà biết Tuấn đang đồng loã mà không ra mặt. Bà đang thích thú với trò chơi lừa chuột vào bay. Bàn tay bà thụt nhẹ con cặc. Nó nóng hổi, giật giật từng nhịp theo bàn tay. Bỗng thằng cha già nằm ghế bố bên cạnh mớ:
– Làm vậy coi sao được.
Bà Biên hoảng hồn, rút tay ra khỏi chăn. Nhưng lão lại mớ tiếp, giọng không rõ, khàn khàn…
– Xuống ghe rồi phải trả tiền chớ, bộ muốn, muốn…

Bàn tay bà lại bò vào quần và nắm cặc Tuấn xụt tiếp. Bà hôn lên má Tuấn mấy lần thật mạnh. Bà thở vào lỗ tai Tuấn làm thằng nhỏ đê mê hết chịu nổi. Trai lớn lên mà gặp thứ dữ như bà là chết bỏ xác. Bàn tay vẫn thụt khúc gân. Đâu có 10 phút. Giọng Tuấn rên khẽ. Bàn taybà ướt đẫm thứ nước hồ deo dẻo, nong nóng. Bà lấy ra liếm sạch, rồi nói khẽ:
– Ngon quá, anh ơi!
Khoảng mgấy phút sau, bà nằm ngửa, tuột quần xuống một tí, cho tay Tuấn chạm lông lồn. Rồi Tuấn tự động nghiêng mình qua, ôm bà già nuôi hôn tới tấp, không nói một lời. Tay Tuấn bóp lồn thật mạnh. Đùi chàng kẹp đùi bà. Chàng hẩy tới, hẩy tới… Và hai mẹ con rút lưỡi đê mê…

Đó là lý do sáng nay bà rủ Tuấn đi tắm ở bãi vắng. Đó cũng là lý do khiến Tuấn bạo dạn đến cầm khăn lau lưng cho bà. Nhưng chàng thật sự mất hồn run rẩy. Khi quỳ xuống, nhìn tận mắt cái lồn quá đẹp của bà Biên. Hai tay Tuấn vẫn ôm sát mông đít bà , và mặt thì tựa sát vào lồn bà mà “thở”. Bà Biên cúi xuống nhìn thằng con nuôi đang mệt lã với trò chơi “mèo vờn chuột” của bà. Bà lại đè đầu Tuấn sát hơn vào hạ bộ:
– Con có thấy gì không Tuấn?
Tuấn gật đầu. Là lần đầu tiên thấy cái lồn, dù bà lớn tuổi nhưng chưa sanh lần nào. Tuấn mê quá, cứ muốn dúi mặt mãi vào đó mà sống, mà chết.
– Con hôn nó đi.
Tuấn dùng mũi hôn cuồng bạo, hôn thân thương
– Không phải hôn bằng mũi, mà bằng miệng bằng môi.
Tuấn dùng môi hôn, chớ hoàn toàn không biết bú.
– Hứm, con không biết hôn. Nằm xuống cát đi, mẹ hôn cho.
Tuấn nằm bật ngửa bên gành đá. Bà tuột quần Tuấn ra, đem hết tài nghệ lão luyện và sự thèm khát của bà già 36 tuổi, bú cho Tuấn không còn thấy trời trăng, mấy nước nữa. Chàng như đã tắt hơi, mà tim thì còn đập:
– Mình tới Mỹ rồi hả má?
– Chưa, còn ở bên đảo. Bộ điên rồi sao mà hỏi kỷ vậy?
– Chắc là con điên thật rồi má. Ai mói bú con vậy?
– Má. Tỉnh đi! Con thấy má bú chưa? Bú là vậy đó. Đâu, bây giờ trả ơn cho má đi. Mau lên thèm quá. Mau đi rồi hai đứa mình đụ. Đụ sướng gấp mấy lần…

Nói xong, bà nằm bật ngửa ra, phơi lồn. Tuấn khom xuống, bợ đít bà lên. Bà đã dang rộng hai bắp vế. Tuấn cạp vào miệng lồn nút, ăn, nhai ngồm ngoàm.
– Ối! Tuấn ơi, hình như máy bay đang cất cánh. Má thấy Mỹ rồi. Đẹp quá, rộng quá, thích quá…
Rồi một ngón tay bà thò xuống chỉ hột le:
– Con nút cá hột này mới sướng nè. Đó, Tuấn ơi. Con ơi, má đã, má sướng quá. Chết, chết. Đâu cần đi Mỹ mới thấy Mỹ. Nằm đây vẫn thấy được vậy. Francisco kìa, Chicago kìa, con tôi kìa, con trai yêu dấu ơi! Lên đi con, nằm lên người má đi, đâm cặc vô đụ cho má một cái rồi tới đâu tới, con ơi! Nứng rách lồn rồi. Thèm đụ, thèm đụ lắm. Đó, trườn lên, đâm cặc vô đi con, đâm hết vô… Chúa ơi, mẹ ơi, con, con chết nhen, con…

Bà trợn mắt, sùi bọt mép, môi rung rung như người hấp hối khi khúc gân Tuấn vào lọt phủm. Mấy sợi gân cổ bà hằn lên. Bà không còn nói ra tiếng nữa sợi gân cổ bà hằn lên. Bà không còn nói ra tiếng nữa. Chỉ khì khào cái gì thật nhỏ. Bọt mép vẫn trào ra. Đít bà hẩy lên. Tayđè mông Tuấn xuống. Tuấn từ từ biết nắc. Lúc đầu nhẹ, rồi nhanh dần, nhanh lần…

Bà bốc cát vãi tung lên trời như pháo bông mừng liên hoan. Tuấn cúi xuống tìm lưỡi bà nút mạnh. Hai “má con” quần thảo cả gần tiếng đồng hồ. Rồi “bọt biển” bắn ra. Rồi gành đá và nước. Trộn lẫn, hoà hợp, một gìa một trẻ la vang động như tiếng sóng đập ầm ầm vào ghềnh. Mây tan, gió lặn. Trời xanh biếc.

Từ hôm đó, hai “má con” cơm sáng xong là dẫn nhau vào rừng, xuống biển. Hoặc thèm quá, nửa đêm trùm mền lại mà nắc, mà đụ cho tới sáng. Cuộc tình đó kéo dài, bí mật. Bí mật vì chẳng ai dám ngờ hai “má con” đó đã “ngủ” với nhau. Cho đến khi họ đến định cư ở San Diego. Tuấn đi học. Bà làm nghề may, Bà nuôi Tuấn. Tối đến hai “má con” nủ chung giường. Kỹ thuật ân ái bây giờ thì Tuấn rành sáu câu vì nhờ những phim sex của Mỹ. Cho đến một ngày, chàng thấy bụng bà Biên to dần, mệt mỏi và hay ụa mửa.
– Mình sắp có con rồi Tuấn biết không? Con? Bà Biên nói. Tuấn thảng thốt, sờ bụng má. Nó cộm lên. Chàng xoa xoa.
– Bộ má có bầu hả? Tuấn hỏi.
Bà gật đầu, rồi Tuấn hôn và nói:
– Phải, má có bầu. Có lẽ ba tháng rồi cũng nên. Mà có bầu, má thèm đụ hơn ngày thường nữa Tuấn ơi. Làm sao đụ cho má ra mỗi ngày ba bốn lần, được không?

Nhìn bà Biên, chàng nhớ tất cả công ơn nuôi nấng của bà. Chàng nhớ hết những kỷ niệm tình tự lãng mạn ngày nào còn bên đảo, nhớ hết những ân tình bà đã dành cho chàng những đêm xa xứ, cô đơn tại đây…rồi Tuấn đè bà nằm ngửa ra, lột áo, lột quần. Bà trần truồng, phơi cái bụng lúp búp lên. Tuấn biết đó là giọt máu của chính chàng chớ không của ai khác. Chàng hôn lên bụng bà. Chàng bú vú bà, nghĩ tới một ngày chàng sẽ có con. Lòng chàng rộn niềm vui khó tả. Chàng liền cởi quần, cắm cặc. Không dám nằm sát sợ can cái bụng chửa bà Biên. Chàng quỳ, bợ đít bà lên mà đụ ngạt ngào, đụ đê mê, đụ chan chứa, đụ đến mồ hôi trán chàng rịn ra ướt nhẹp.
– Sắp có con với nhau rồi, mình gọi em là em, có được không?

Tuấn lắc đầu. Chàng muốn vẫn gọi bà Biên là má. Chỉ cách xưng hô đó làm chàng không sống rời bà ra được. Lạ lùng không? Chàng lãng mạn kinh khủng đến thề sao. Mỗi cửa động làm tình, chàng nghĩ là làm với má thật chớ không phải má nuôi. Ghê gớm quá. Kinh tởm như loài ma quỷ súc sinh. Chàng là đứa con mồ côi, nhưng hồ sơ gốc tích trên giấy tờ thì chàng là kết quả của cuột tình loạn luân giữa đứa con và người mẹ, tại Thủ Thừa, tỉnh Long An.

Bà mẹ sinh xong, trốn khỏi nhà bảo sanh. Ma sơ mang hài nhi Tuấn về Gò Vấp nuôi. Ba mươi tháng Tư, chàng trôi dạt xuống thuyền, rồi lên đảo, rồi San Diego. Cái máo loạn luân Thủ Thừa vẫn còn luân lạc nơi Tuấn? Cái gốc tích ngạ quỷ súc sinh đó vẫn còn trong máu Tuấn. Nên Tuấn đam mê trong những lần làm tình với má nuôi tên Biên. Chàng đã sống chết với nó rồi, như tay nghiện ma tuý. Hai con vật nói tiếng người, cũng thế! Mỗi lần nhớ đến kỷ niệm êm đềm, bên đảo, Tuấn lại dắt bà Biên ra biể, tìm nơi vắng vẻ để làm tình, hoặc căng lều lên ngủ qua đêm, để tận hưởng lạc thú xác thịt.

Nghe bà Biên có chửa mà vẫn thèm đụ, chàng miệt mài. Đi học về ăn ba hột là bắt “má nuôi” cởi đồ nằm tênh hênh trên giường cho chàng ngắm đã txong trèo lên đụ. Nghĩa là chàng làm đúng lời yêu cầu: “Mỗi ngày con cố đụ sao cho má ra vài ba lần” Ngày bà khai hoa nở nhuỵ, chính Tuấn đích thân đưa bà đi. Trong giấy khai sinh của đứa bé, anh khai mình là cha. Nhưng mỗi lần đến thăm, anh lại gọi bà Biên là Mom. Cô y tá để ý và hỏi. Thì anh bảo đó là tục lệ Việt Nam khi gọi thân thương vợ mình. Baby được mười mấy ngày. Một hôm đi học về, Tuấn không thấy bà Biên cùng con mình đâu nữa, mà chỉ cón bức thư gắn trên thành tủ:
“Tuấn con. Vì bận học, Tuấn, Tuấn hoàn toàn không biết những rắc rối xảy ra cho má. Cảnh sát đến đây điều tra và hỏi xem Tuấn là gì của má, cũng như của baby. Má khai hết sự thật. Dù biết Tuấn không phải la con ruột của má, cảnh sát cũng khuyên má nên sống xa Tuấn. Họ bảo một là thế, hai là phải bắt Tuấn gọi má bằng em, để tránh ảnh hưởng xấu cho con chúng mình khi nó lớn lên. Má bảo má đã làm thế mà Tuấn không chịu. Họ bảo như thế là Tuấn bất thường. Sau này sẽ có thể xảy ra cho chính Tuấn và con gái của chúng mình.

Em nghe có lý đó. Cho nên em phải ra đi dù lòng đau mãnh liệt. Anh cứ yên trí em sẽ chẳng yêu ai ngoài anh. Em trách nhiệm về cuộc thia ly này. Vì lỗi em ngày yêu anh bên đảo không chịu xoá vết “má con”ngay từ đầu. Và đau khổ nhất, chính em cũng mê lối xưng hô đó, nhất là khi chúng mình “gần nhau’, chăn gối với nhau.

Con mình lớn lên, em cũng sẽ nói hết sự thật, có gì phải dấu khi Tuấn với em là người dưng, không máu mủ. Có baby bên cạnh, có lẽ em sẽ đỡ nhớ anh hơn. Chúc anh khoẻ mạnh, học giỏi và hạnh phúc với người khác. Nhớ: là đừng gọi người yêu mới bằng Má.

Hôn anh. Biên

Đọc xong thư, Tuấn điên khùng lên, đập phá hết đồ đạt trong nhà. Đốt hết quần áo và những gì dính đến kỷ niệm của “Má con” anh. Anh dọn lên Santa Ana. Người tình thứ hai của anh lại là một bà già: Bà Hải mẹ Quang. Anh gặp bà Hải chỉ với mục đích được gọi bà là Mom, được làm tình với người lớn tuổi như Mom, được bà Hải xem chàng như con. Rồi đến nay gặp Nguyệt, trẻ trung hơn. Anh tập làm người tình bình thường, nên gọi Nguyệtlà em, xưng anh. Thế mà, cách đây năm phút, khi sướng quá, đang ra Nguyệt lài gào ré lên: “Con ơi, hàm râu của con ác quá. Nó làm tê hết hồn má, hết nửa thân người má hết cuộc đời má…” Mà giọng Nguyệt giống hệt giọng của bà Biên. Nó làm sống dậy con ngạ quỷ súc sinh ở Tuấn, cái giòng oạn luân Thủ Thừa… Nên chàng trườn người lên, cắm cặc vào đụ Nguyệt mà la:
– Con lên đụ má đây. Con sẽ cho hết má đêm nay. Con muốn má phải ra mười lần với con, cho tới sáng.

Nằm dưới, Nguyệt bình tĩnh thưởng thức. Hoàn toàn không biết chất điên trong người Tuấn. Nguyệt lại còn toa rập, la gào thêm những chụ loạn luân như:
– Ừ, tha hồ đụ đi con. Đụ hết sức con, làm soa cho má buông tay, từ giã luôn cõi đời. Cám ơn con!

Như thế thì ai điên? Ai tỉnh đây? Có thể chàng thì điên. Nhưng Nguyệt phải tỉnh chứ. Hay Nguyệt cũng là đứa con mồ côi tại Thủ Thừa, vì sáng nay nàng đã gào lên giống hệt với Quang.

Tuấn đang đụ tàn canh gió lốc với Nguyệt mà lòng lại tưởng mình đang đụ bà má nuôi tên Biên, nên Tuấn nhắm mắt, miệt mài, tận lực. Tuấn nhớ bà Biên quá. Nhớ đến cõi lòng quặn đau từng chặp. Mỗi đàn bà có cái dâm tham trầm, cách biểu lộ cũng khác nhau. Tuấn nhớ bà Biên vì những trận làm tình đầu tiên bên đảo đã ăn sâu vào tiềm thức và tâm khảm Tuấn. Thấy biển là Tuấn thấy bà má nuôi. Nghe gió, nhìn trăng, nhìn ghềnh đá là ở đó có miệng cười, có suối tóc, có đôi vú và chòm lông đen quăn tít rậm rạp của bà Biên.
– Một lát nữa Tuấn ra trong lồn má nhen? Cho má một đứa con. Con má sẽ giống Tuấn khôngkhác chỗ nào.
– Trời ơi là Trời? Tuấn thảng thốt la lên như thế, mồ hôi vã ra khắp người. Chàng trách Trời cay nghiệt cứ bắt chàng phải nhớ má nuôi, nhớ đứa con bụ bẫm, nhớ căn lều, nhớ những đêm làm tình tới sáng ở San Diego.

Nghe Tuấn la trời, Nguyệt tưởng Tuấn sướng lắm, nên nàng càng nắc lên ầm ầm, cố làm những động tác mạnh bạo hơn cho Tuấn phải ra. Một lúc, Tuấn ra thật:
– Má ơi, hứng đi. Con đang tặng má đứa con đó. Đấy, một đứa, hai đứa, ba đứa… thật giống anh nhen?

Nguyệt nghe những tia tinh trùng Tuấn bắn xối xả vào. Sáng nay nàng cũng nghe như thế từ cặc Quang, rồi cũng gào la y chang như thế. Bây giờ cũng thế. Không biết Nguyệt còn nói với ai nữa, ngày mai?
– Sướng không em?
– Đụ mà không sướng thì làm gì mới sướng?
– Tuấn đụ nữa nhen? Dám nằm đây với Tuấn tới sáng không?
– Sợ Tuấn không đủ sức. Sợ Tuấn bỏ về nửa vời chớ.
Nhưng Tuấn giữ lời. Chàng đụ miệt mài bà Nguyệt, không ngừng, không nghỉ, không mệt, Cả ahi ra khỏi phòng lúc 8 giờ. Về đến nhà, rời khỏi nhà xe, Nguyệt mới thấm mệt, uể oải bước lên cầu thang. Chồng ba, bác sỹ Đoàn , đứng đón bà ngay hành lang:
– Trông em mệt mỏi quá vậy?
Vâng, em mệt thật. Nhưng vẫn khoẻ hơn nằm chèo queo ở nhà. Anh nên mừng vì em còn vác xác về đây.
– Suốt đêm qua em làm gì mà trông tiều tuỵ thế?
– Em làm gì hả? Em làm những điều anh không làm được.
– Với ai?
– Với một đàn ông. Với người khác giống, nhưng của nó còn hoạt động được. Nó không chết non như của anh.
– Em dám nói với anh như thế hả?
– Đó là sự thật. Hay anh muốn em nói dối? Em đã nói dối gần mười năm rồi, kể từ khi anh bất lực. Anh có nhớ lúc hai giờ sáng đêm qua em nói gì không? Em nói: “Đoàn ơi, ngón tay anh làm em sướng quá. Lưỡi anh làm em chết ngất, vân vân.” Đó, đó là những gào la giả dối, lừa lọ.c Không phải em có ác ý. Em làm thế để anh yên trí là me vẫn còn thương anh, cho anh hái thêm tiền ở phòng mạch. Nhưng thực ra em như nụ hoa khô nước, đang héo, và sắp chết khô.

Là bác sĩ, anh phải biết lẽ thiên nhiên, và tự nhiên. Có âm phải có dương. Không có gì thay thế ánh sáng mặt trời được. Thì có mười ngón tay, mười con cặc giả anh đã mua tặng em, vần là đồ vật, chứ không phải là sinh vật. Em cần một sinh vật sau gần 10 năm khô khan, nứt nẻ. Em hiểu anh thương em còn tươi mà ghen, điều đó quý. Nhưng phải để cánh hoa em còn tươi mà sống chớ! Anh có muốn em chết khô như cành hoa không tươi?

Bác sĩ Đoàn im lặng, gục đầu xuống, nghe lòng đau. Nhưng lý trí ông thừa nhận lẽ thật của vợ nói. Đâu xa, ngay phòng mạch của ông. Hằng ngày, những bà, những cô đến sửa sắc đẹp, nâng vú, che cằm, vá màn trinh, khâu lỗ lồn, hút mỡ bụng là cũng chỉ duy có mục đích: làm cho cân bằng âm dương. Chồng các bà chê các bà là nái sề, lợn luột, vác cặc tìm đụ những con khác trẻ hơn, lồn bout hơn, vú cứng hơn, bụng nhỏ hơn, đùi căng hơn…

Còn bà Nguyệt, vợ ông thì ngược lại. Đồ đạt còn tốt, mà ông thì “chết ngoẻo”. Bà phải tìm của khác chớ! Nghĩ thế rồi ông đứng lên, đến gần vợ, ôm bà hôn nhẹ lên má một cái, rồi tỉnh táo nói:
– Lỗi tại anh. Cũng không đúng! Lỗi tại Trời cho anh bất lực. Em đã chịu đựng gần 10 năm nay. Đúng hết. Không có sáng bữa nay, lý trí anh vẫn ngủ quên, cứ tưởng những ký vànng, những hạt kim cương của anh có thể giữ được chân em trong lồng thép. Anh lại thương em hơn. Hiểu em hơn. Nên việc anh làm bây giờ là: tuyên bố trả em tự do. Chỉ xin em một điều: đừng xa anh.

Nguyệt chồm lên ôm chồng. Dù sao họ cũng có với nhau hai đứa con. Nàng hơi rưng rưng nước mắt do xúc động được chồng ban bố tự do. Mà ông Đoàn tưởng Nguyệt khóc vì tủi thân nên ông dõng dạc lập lại:
– Thực đấy. Từ nay em có tự do riêng tư, ngay cả mang tình nhân về đây! Như Tuyết, con gái mình. Mà em nên mang về đây, an toàn hơn. Vì không ai biết em là hạng nữ lưu giàu có. Anh còn biết thêm điều thú vị nữa. Là đêm qua, em không có ở nhà. Tuyết mang nhân tình về phòng. Trong lúc làm tình, cậu ta khoe đã ngủ với cả em cả sáng hôm qua và có thể em sẽ mang thai.
– Cậu đó tên gì vậy?
– Hình như tên Quang thì phải. Hai đứa nhỏ chơi, la cả đêm. Anh nằm nghe hết! Rõ mồn một, không sót một chữ.
Quang? Cậu bé mạnh kinh khủng. Đã đụ với bà cả buổi sáng cho tới ba giờ chiều. Đã tuyên bố chỉ yêu bà, đã ch1n bọn choi choi. Thế mà…
– Cậu ấy bao nhiêu tuổi hả em? Ông Đoàn hỏi.
– Mười bảy tuổi. Nai tơ, ngựa non…
– Trẻ quá. Trẻ hơn Chính, con trai đầu của mình.
– Trẻ mới có sức chớ anh. Chẳng lẽ em lại tìm một ông già?
– Đồng ý, nhưng như vậy là Quang ngủ với em, rồi cả với con gái mình. Có tiện không? Có kỳ cục không?
– Em đã bảo em cần một sinh vật biết làm tình. Còn không để ý các thức khác. Đói, có cơm là ăn, không cần biết gạo Thái Lan, gạo Trung Quốc hay gạo Việt Nam.

Ông Đoàn mở cặp lấy lọ thuốc khoẻ trao cho vợ, rồi hôn bà một cái, bước ra khỏi phòng như mọi ngày…

Bà Nguyệt vào xả nước tắm một cái, rồi cứ trần truồng thơm phức nước hoa như thế, nằm phịch lên giường, ôm gối, mơ màng. Lúc 10 giờ, đang say giấc bà Nguyệt nghe điện thoại reo. Đầu giây bên kia:
– Chị Hải đây. Đêm hôm qua đi đâu, chị gọi mãi không thấy? Chắc lại đi với kép nhí nào đó chớ gì.
– Với Tuấn của chị chớ còn với ai.
– Đoán không sai mà. Em nhớ chị đã chúc gì chớ?
– Dạ nhớ. Đúng như chị chúc: “Tìm được tình nhân. Muốn gì được nấy.” Hết xẩy chị Hải. Cám ơn chị đã mang Quang về giùm em. Có Quang chắc em đã không được một đêm, trọn đêm hạnh phúc… Không tả nổi, chị Hải ơi!
– Chị là dân chơi điệu nghệ mà. Nhìn cặp mắt em với Tuấn là chị biết hai người đá lông nheo nhau. Chết, em đang ngủ? Thôi để em ngủ tiếp, lấy sức chiều nay chị giới thiệu kép nhí mới. Đẹp trai lắm, bằng tuổi Quang.
– Không biết em còn đủ sức để đụ không. Mệt rã rời chị ơi!
– Yên trí. Chỉ cần ngủ một giấc cho ngon, chiều chị lại đón…
– À, này chị Hải. Chị mang “chàng” đến đây cho em, được không? Em lười đi khách sạn lắm.
– Cô đùa à? Đến đó rồi chồng em…
– Không sao. Chồng em vừa ký thoả thuận trả tự do cho em.
– Và ông ấy cho phép em ngoại tình tại nhà?
– Dạ, đó là lời khuyên của ảnh. Nói như vậy an toàn hơn.
– Ừ, cũng được. Gặp nhau lúc 4 giờ. Bye bye!

Nguyệt lại ôm gối, nhớ lại hết từng chit tiết tối hôm qua ở khách sạn Hyatt, phòng 209. Lồn Nguyệt đến giờ còn ê ẩm, vì Tuấn hết bú lại đụ. Món nào cũng tuyệt trần làm nàng mê chết đi được. Lúc gần 8 giờ, nếu Nguyệt không than buồn ngủ và mệt. Tuấn chắc cũng không rời Nguyệt. Nàng thắc mắc không biết sao Tuấn cứ bắt nàng gọi chàng bằng con, và xưng là má. Mà quái lạ, chính Nguyệt cũng thích cách xưng hô đó khi làm tình. Cho nên chơi liên tục mà cả hai chẳng mệt.

Điện thoại lại reo. Bác sĩ Đoàn ở đầu giây:
– Anh đây. Xin lỗi, không phải anh kiểm soát em, nhưng muốn hỏi em hết mệt chưa? Anh hối hận làm em buồn.
– Dạ em đang nghỉ ngơi. Có lẽ phải ngủ thêm, vì suốt đêm qua… em…em chơi không ngừng nghỉ, cho tới sáng.
– Với ai vậy? Ai mà khoẻ như trâu vậy?
– Dạ với cậu bé bằng tuổi Chính, con mình.
– Nghe em nói, anh thèm quá. Ước gì anh bằng góc tư của cậu bé nhỉ? Rồi em ra mấy lần.
– Em không nhớ nữa. Cứ khoảng nửa tiếng em ra một lần. Cậu bé lại đụ tiếp. Hình như suốt đêm, cậu ấy chẳng ra lần nào. Sướng nhất là lúc cậu ấy bú lồn…. Chịu không nổi anh ơi! Vì cậu có hàm râu của Clark Gable. Những cọng râu ly ty, như chiếc bàn chải nhỏ, khi quét vào hột le là toàn thân em rung chuyển…. Thôi, cúp đi cho em ngủ một tí, chiều nay , em có độ khác, với kép nhí khác, do chị Hải giới thiệu… Nghe lời anh, em bảo chị mang cậu đi lại nhà mình, được không anh?
– Được quá đi chớ. Anh đã trao trả tự do cho em rồi. Nhớ là đừng bỏ anh! Và …chiều nay, em có thể cho anh xem lén một chút, cho đời lên hương không? Làm ra tiền mãi, chán quá. Ngày nào cũng thế, nhạt phèo.
– Xem rồi anh có ghen không?
– Anh ghen rồi làm được gì, hả em? Chính vì vậy mà anh để em hoàn toàn tự do. Anh nghĩ là anh đang làm đúng. Vì như thế, anh vẫn còn em. Hơn là trói em, em sẽ “vượt biên”. Tình mất, vợ cũng không còn.
– Vâng, nếu vậy khoảng ba giờ rưỡi, anh về đây, núp ở một góc nào đó. Em sẽ hết mình cho anh xem.
– Cám oyn em. Yêu mình nhất trần gian! Bye!

Đồng hồ reo ba giờ. Bà Nguyệt thức giấc, ra ăn qua loa các thứ, rồi vào tắm. Xong xuôi khoảng 3 giờ 45 thì ông Đoàn bước về. Mặt ông hớn hở, tay chân lăng xăng có vẻ như đang vui vì sắp được xem ciné sống ngay phòng mình, mà nữ diễn viên chính là bà vợ đẹp tuyệt trần.
– Anh bỏ khách. Hẹn lại ngày mai. Sao dạo này các bà đến vá lồn nhiều không tả nổi. Họ than các ông chồng về Việt Nam cưới vợ bé, nhỏ khoảng 18, 20. Có bà cả năm nay không gần chồng một lần.
– Thế thì họ còn thua em! Em cả mười năm lận!
– Thôi mà! Anh xin em! Tha anh một lần. Anh đã biết mĩnh lỗi, bù lại, anh cho em tự do.
– Sắp đến giờ rồi. Anh vào nấp ở tủ áo quần kia. Cứ việc hé cửa mà nhìn. Không ai để ý đâu. Em đã dọn sẵn chỗ cho anh ngồi đỡ mỏi chân. Vì chiều nay, nếu kép nhí này hay, có thể em sẽ đụ tới tối. Chim mới sổ lồng mà. Phải đụ trả thù chớ!
– Cám ơn em đã lo chu đáo cho anh.
Ông Đoàn vừa vào tủ ngồi thì tiếng gõ cửa vang lên. Bà Nguyệt choàng cái áo Kimomo lông, màu tím than, bước tới mở cửa. Bà Hài dẫn một kép nhí khoảng 17, mặt mũi đẹp trai hơn cả Tuấn và Quang bước vào. Vừa trông thấy, bà Nguyệt đã thấy vừa lòng. Bà Hải khen:
– Khiếp, phòng ngủ của em rộng và đẹp quá nhỉ? Em cũng thế. Thức suốt đêm hôm qua mà bây giờ vẫn đẹp và tươi như hoa mới nở. Nước hoa lạoi nào mà thơm ngát trời vậy? Để chị giới thiệu: đây là bé Vinh, con của một bà bạn. Còn đây là chị Nguyệt người rất đẹp và nổi tiếng chịu chơi. Bắt tay đi!
Bà Nguyệt bắt tay Vinh hơi lâu và hỏi:
– Nhà Vinh gần đây không?
– Em ở Los Angeles. Đang muốn tìm một bà chị để… thương, để yêu, thì chị Hải đây giới thiệu em cho chị. Rất hân hạnh được gặp chị. Chị đẹp như tài tử Hồng Kông vậy. Chắc chị chưa có con?
– Có rồi, con trai chị lớn hơn em.
– Nhưng mà tình yêu đâu phân tuổi tác. Bà Hải nói:
– Mời chị Hải với em ngồi chơi.
– Thôi, bổn phận của tôi tới đây là chấm dứt. Xin kiếj hai người. Vinh tự nhiên nhen, chị về. Bye!
Bà Hải nháy mắt với Nguyệt một cáci rồi biến dạng.
Nguyệt cầm tay cậu bé, dắt đến ngồi ở giường và hỏi:
– Hồi nào giờ Vinh có yêu ai chưa?
– Dạ có. Mà toàn tuổi bé bé không à. Chưa bao giờ hân hạnh được yêu ai lớn tuổi như chị, mà lại đẹp nữa.
– Vinh thấy chị đẹp hả? Đẹp chỗ nào, mặt hay người?
– Dạ, cả hai.
– Em có làm tình với người nào lớn tuổi như chị chưa?
– Em đã bảo em chỉ có bồ tuổi 15, 16 không à. Chưa bao giờ hân hạnh được make love với…người lớn…như chị.
– Mỗi lần make love, em có thể kéo dài được bao lâu?
– Cái đó tùy. Muốn ra lúc nào cũng được. Thường thì em kéo dài tệ lắm là hai tiếng. Nếu muốn, ba tiếng. Mấy con bồ có khi ra năm sáu cái, mà em chưa thấm tháp.
– Em tắm chưa? Chưa thì vào phòng chị mà tắm.
– Dạ rồi, ngay trước khi đến đây. Vì em biết phải hầu chị.
– Tốt, chị cần sạch sẽ. Sạch mới tình tứ…mới khoái.

Bà Nguyệt vói tay lấy họ nước hoa đàn ông, xức cho Vinh. Bà thoa lên tóc, lên cổ, rồi thò luôn vào ngực, thoa cho Vinh. Thằng bé lấy làm hãnhd iện được giai nhân săn sóc. Nó chụp bàn tay Nguyệt hôn thật lâu, rồi ngắm từng ngón tay thiên thần, búp măng.

Nguyệt kéo Vinh ngồi sát lại và hướng mặt vào phía tủ áo cho ông Đoàn nhìn rõ. Bà đỡ cằm Vinh lên, và hỏi:
– Em chỉ hôn tay, hay biết cả hôn môi?

Vinh kéo mặt Nguyệt, nhìn thật lâu. Trong khi tay Nguyệt kéo zipper Vinh, thọc tay vào xức nước hoa cho khúc gân đang cương cứng. Bà vừa xức nước hoa, vừa thăm dò xem khí giới cậu bé bao lớn. Bà có vẻ hài lòng, nên khi rút tay ra khỏi quần Vinh. Nguyệt mím cười khoái chí. Hai tay Vinh vẫn ôm cứng mặt Nguyệt. Đầu hơi nghiêng, rồi Vinh dính vào môi Nguyệt, nhắm mắt, chuyền lưỡi. Hai tay Nguyệt ôm ghì cậu bé. Máu dâm Nguyệt đang dâng lên. Một số các bà sồn sồn vẫn có khuynh hướng muốn đụ trẻ con, càng trẻ càng tốt.

Vinh nhỏ tuổi hơn con của Nguyệt. Điều đó làm nàng khoái lạc ra mặt. Mới hai ngày, Nguyệt đã vinh hạnh đụ luôn ba thằng bé. Nguyệt tươi tỉnh, bởi vì nàng đã bú cặc Quang, rồi Tuấn, và đã nuốt khí của cả hai hết mấy lần. Hấp tinh đại pháp! Đây là món chơi hợp thời của mấy chị ca sỹ nổi danh: Khánh Hường, Thanh Liêm, Ánh Lan, Băng Dương. V.v… mỗi chị cặp một thằng bé. Lý do để nó có sức mà đụ.

Từ trong tủ áo, ông Đoàn nhìn vợ hôn say đắm thằng nhỏ. Tay bà còn luồn vào quần mà nựng cặc Vinh. Bà gác luôn chân mình lên hai đùi Vinh và từ từ cởi áo cho cậu bé. Xong bà giật sợi giây thắt lưng của chiếc áo Kimono, người bà hở hang phía trước. Vú và lồn phơi ra. Vinh vừa hôn, vừa ngắm cặp vú, lòng sướng như lên mây. Nó không tin bà Nguyệt đã có con. Vì hai trái vú bà nở to vừa phải, cương lên, nhọn hoắt, núm vú vẫn còn màu hồng nhạt như hạt lựu. Bụng bà thon, chưa có một nép nhăn. Làn da thì trắng tươi như trứng gà bóc. Nó liếc luôn xuống hạ bộ. Chùm lông lồn màu đen nâu, rậm vừa phải nằm giữa hai bắp vế thần sầu của Nguyệt, mà nuôi Nguyệt cứ dính cứng và ngất ngây, vì bà chịu cái đẹp trai thư sinh, gần như người mẫu của Vinh. Và bà cũng muốn kéo dài nụ hôn cho ông Đoàn nhìn đã mắt. Hôn đắm đuối Vinh, mà bà Nguyệt thỉnh thoảng đảo mắt nhìn ông chồng già đang ngồi ốm o trong tủ. Mặt ông say theo từng cử động dâm dật của vợ và thằng bé. Ông mê đắm theo cái hôn kéo dài cả mấy phút. Từ bé ông chưa từng được quan sát một cảnh tình tự lạ lùng của một chị lớn tuổi với một bé con, chớ đừng nói là vợ ông với Vinh, 17 tuổi. Nó có cái gì lạ lùng, dâm đãng ở cảnh này.

Trông như một chị già đang dụ khị để hiếp một thằng bé. Ngoài này, Nguyệt vừa hôn, vừa đè bé Vinh nằm ngửa ra, rồi chính tay Nguyệt cởi áo, tuột quần cho Vinh. Vinh trần truồng, dương con cặc chổng lên trời. Nguyệt vẫn tiếp tục nút lưỡi Vinh và bàn tay trái vuốt ve, nựng nịu khúc gân trắng hồng, láng lẫy của cậu bé. Tay Vinh đưa lên sờ soạng cặp vú đẹp mỹ miều của Nguyệt. Lửa tình dâng lên. Bà Nguyệt gở môi Vinh, rồi đứng thẳng, từ từ banh hai vạt áo kimono, phơi một lần nữa toàn bộ “gia tài của mẹ” ra cho Vinh ngộp.

Chịu không nổi, một tay Vinh cầm cặc bóp bóp, và nói:
– Chị Nguyệt ơi! Bao nhiêu đó đủ rồi. Làm cái gì khác mau lên, em thèm quá, chịu hết nổi chị ơi!

Bà Nguyệt cử động vài bước ngắn, hai tay vẫn cầm hai vạt áo màu tím than, có tình beau bệu để kích động cho Vinh phải nhỏ hết nước miếng mà ao ước. Nguyệt còn chơi ác, gác một chân lên tủ giường, bàn tay vuốt ve chòm lông lồn cách nhẹ nhàng. Rồi bàn tay đưa lên thoa êm đềm cặp vú. Mắt Nguyệt trùng xuống, làm hai hàng mi nặng nề che đôi mắt đã mờ mờ hư ảo.

Vinh bắt đầu xụt cặc và miệng cầu khẩn hết lời:
– Trời ơi! Chị muốn giết thì lấy súng bắn em đi, Nguyệt ơi. Chưa có con dé dé nào dâm như chị đâu. Chị không cho, em xụt cho bắn khi ra bây giờ chị xem.

Nguyệt cứ tà tà. Đáng ra, Nguyệt muốn sà xuống ngoạm concặc cứng ngắc của Vinh mà bú cho đã cái mồm. Nhưng nàng muốn biểu diễn cái máu dâm cho anh chồng bất lực thấy thực lực bên trong của Nguyệt là thế. Cái “giếng” đòi hỏi của Nguyệt là thế. Nó to lớn bát ngát, không biên cương. Nó như sóng ngầm ngoài biển cả. Như lửa hực hoả diệm sơn. Vậy mà chồng nàng nhắm mắt để con đại bàng chết dần trong lồng sắt.

Ông nhắm mắt lo hốt của bà, mà quên rằng mỗi buổi tối, bên ông, con đại bàng khóc một mình, thê thảm. Mỗi buổi sáng, sau khi ông rời phòng, con đại bàng đã vật vã với gối chăn, đã thủ dâm ngây ngất với con cặc giả cả vài tiếng đồng hồ, miệng kêu tên cả tá nhân tình trong tưởng tượng. Cond đại bàng sắp bệnh hoạn mà chết, vì cảnh làm tình trái thiên nhiên. Ông không biết. Mỗi đầu tháng ông mang về tặng vợ vài hạt kim cương giá trị ba bốn chục ngàn. Tưởng vậy là nhà có hạnh phúc, trong khi từ chân giường, cho đến viên ngói căn nhà bạc triệu của ông đang mục, đang tan thành bột, nát như cám heo, sắp sập toàn bộ thành đống gạch vụn.

Nguyệt cho ngón tay rà vào giữa hai mép lồn. Tiếng lách tách của ngón tay chạm với nước lồn vang lên rất trõ. Bà nhìn Vinh đang thèm thuồng thân hình lửa bỏng của bà. Vinh đang ngộp với dáng khiêu dâm đẹp tuyệt trần của bà. Nguyệt thích nhìn cậu bé. Nó nhỏ hơn con đầu của Nguyệt. Sướng quá! KHúc gân kia lát nữa sẽ vào miệng Nguyệt, vào lồn Nguyệt. Cái môi xinh hồng của cậu bé rồi sẽ táp vào lồn nguyện mà bú, mà liếm, theo lệnh của Nguyệt. Mặt của Vinh đỏ hồn lên. Mặt của Nguyệt hực lửa. Hai bên “gườm” nhau như hai tay súng khét tiếng trong phim cao bồi.

Ông Đoàn đang khô môi và nuốt nước miếng từng chập. Sống với người vợ đa tình như thế gần mấy chục năm mà ông chẳng hề hay biết. Bà ướt át như nước hồ thu. Bà tìnht ứ như tiếng thông reo bất tử trong rừng. Thế mà mỗi buổi sáng ông chỉ cúi xuống hôn tạm biệt có một cái rất nhẹtrên má nàng, rồi xách cặp ra đi. Sáng nay, sau khi đụ với Tuấn tơi bởi ở Hyatt Hotel, về nhà, Nguyệt đã nói thẳng với chồng một câu lạnh lùng: “Em mệt thật, vì làm tình suốt đêm qua. Mệt nhưng vẫn khoẻ hơn nằm chèo queo ở nhà một mình. Anh nên mừng vì em vẫn còn vác xác về đầy!”

Nguyệt vẫn còn vác xác về đây, và ông phải mừng vì ông vẫn may mắn chưa đánh mất toà thiên nhiên đẹp lộng lẫy đang đứng kia. Nguyệt đang đút một ngón tay giữa vào hững hờ ở lỗ lồn. Thụt thụt mấy cái rồi đưa lên môi mút. Nàng làm cho Vinh và cả chồng nàng thèm ứa gan lên được. Vinh bỗng gào lên:
– Em lạy chị Nguyệt. Đừng ác với em nữa mà!

Làm như không nghe thấy, Nguyệt tuột cái áo xuống khỏi hai bờ vai, đưa hai vú tròn trĩnh, thon nhỏ ra, thật mời mọc, khêu gợi Vinh liều mạng, chồm dậy, quỳ xuống, đưa mồm liếm ngay vào lồn Nguyệt. Nàng vẫn một chân để trên tủ giường, nên miệng lồn hé ra thấy rõ. Thằng bé húc mặt vào, say sưa bú, táp, ăn, nhai, trong khi trên này, Nguyệt đưa mắt liếc tình ông chồng già ngồi đờ mặt trong tủ. Ông đưa một ngón cái lên, ra hiệu ngợi khen Nguyệt, số một, đệ nhất giai nhân.

Dù không còn “làm ăn” gì được, ông Đoàn vẫn hãnh diện có người vợ đẹp, trẻ lâu đến như thế, tình tứ, lãng mạn đến như thế. Chiếc áo kimono rơi xuống đất. Toàn bộ tấm thân ngà ngọc của Nguyệt phơi ra. “Hình như chị chưa có con?” Vinh đã hỏi thế vì nơi Nguyệt chưa thấy mất, chưa thấy suy suyển đi chút nào của tuổi thiếu nữ, ngoại trừ số tuổi 38. Hèn chi mà Quang không khen: “Gần gụi với chị rồi em chán mấy cô choi choi như Tuyết.” Nguyệt đang ngửa mặt lên trời mà tận hưởng đường lưỡi tuyệt vời của bé Vinh. Thỉnh thoảng, nàng nhìn xuống và thì thào:
– Đã lắm Vinh ơi. Mười năm rồi chị mới được hưởng nghệ thật bú lồn siêu đẳng này của em. Em ngậm vào hột le nút nhẹ như hồi nãy đi. Đó, đó, mình ơi, đó chồng bé ơi. Chị sẽ nói chồng chị chấp nhận cho em làm chồng bé của chị nhen? Em nghe không hả người yêu?

Vừa nói, Nguyệt vừa liếc nhẹ ông Đoàn. Từ trong tủ, ông cười tươi rói và gật đầu hai lần. Nguyệt bặm môi, vì quả tình nàng đang sướng ngất thật. Có lẽ tại cái thế Nguyệt đứng chàng hãng, phơi lồn ra thế này. Nên lưỡi Vinh dễ dàng phục vụ hơn chăng? Hai tay Nguyệt nân hai trái vú lên bóp nhè nhẹ. Rồi các ngón tay x exe hai đầu vú.
– Chết con trời ơi! Thằng bé làm lồn con tê tái hết rồi…
Vinh nghe đã lỗ tai quá. Nó biết lưỡi và môi nó đã làm có hiệu quả, vì hai tay nó, nghe rõ mông đít Nguyệt rung theo, chuyển động theo từng động tác bu 1liếm của nó. Vinh bú không mệt mỏi vì bị bà chị khích dâm gần nửa tiếng. Vinh bú để “trả thù”. Bú để đã ước mơ được người yêu một bà chị lớn tuổi hơn Vinh, vì lồn còn màu hồng, hai mép chưa đen, cái lỗ lồn còn nhỏ xíu, sâu hoắm…

Thình lình, Vinh đứng dậy, cầm cặc đút nhẹ vào lồn Nguyệt. Nguyệt vẫn giữ thế đứng đó mà đụ.
– Chị ơi, em chưa từng si mê ai như chị. Phải cho em đụ một cái thật lâu với chị, chớ không, em chết. Nút lưỡi em đi. Cứ đứng như vậy mới dâm, chị Nguyệt ơi! Ôm em thật chặt để em nắc cho chị sướng. Đó, sướng không chị? Đã con cặc quá đi thôi, ối, má ơi, má ơi.

Lại một oắc con nữa gọi Nguyệt bằng má. Lạ lùng thật! Có sự sắp đặt oái ăm nào của tạo hoá không? Có đấng vô hình nào muốn xô đẩy Nguyệt vào đường loạn luân không? Nếu không, tại sao chỉ trong vòng có hai ngày, tất cả ba cậu bé, khi đụ sướng quá với Nguyệt, đã đồng loạt gọi nàng là “Má”?
Nàng đã bỏ Chính, con trai lớn của nàng vào nội trú. Không phải tự nhiên Nguyệt làm thế. Chỉ có cách đó mới chấm dứt tình trạng nguy hiểm giữa Chính và nàng. Nguyên hồi năm ngoái, ba tháng hè. Mỗi sáng Nguyệt thường lội ở hồ bơi mấy vòng xong lên nằm ghế phơi nắng, đọc sách. Một hôm Nguyệt có cảm giác như có người đang nhìn trộm thân hình nàng. Liếc lên, vô tình Nguyệt thấy thằng Chính đang nhìn chăm bẳm nàng từ cửa sổ phòng nó. Vì Nguyệt mang kiếng râm, nên Chính hoàn toàn không biết mẹ mình đang bắt mình tại trận.

Chính còn lấy máy video, trỏ ống kiếng xuống mà quay cảnh bà nằm phơi thân hình tuyệt đẹp với hai mảnh vải tí hon. Đã không rầy la con thì chớ, Nguyệt còn lảm cử chỉ bày hàng ra, như đưa hai tay lên vuốt tóc để Chính thấy rõ hai chòm lông nách. Một chân Nguyệt co lên, khép háng lại, rồi duỗi ra… Cũng qua kính râm, nàng thấy rõ ràng Chính để máy xuống, và hình như đang thủ dâm, vì tóc Chính đang rung rung.

Một lúc sau, Chính không còn đứng đó nữa. Nguyệt biết là cậu bé đã “xong”. Nguyệt tiếp tục đọc sách. Những hàng chữ như múa máy quay cuồng. Đầu óc Nguyệt rối tung. Lòng lâng lâng một cảm giác lạ. Nàng tự hỏi: “Bé con như Chính có thể hư dại, lầm lạc, xằng bậy, mà làm thế. Nhưng còn nàng, có bé con không? Và tại sao nằm đây khêu gợi thêm để nó phải thủ dâm? Và tại sao lòng Nguyệt thấy lâng lâng?

Nắng lên cao, Nguyệt xếp sách bước lên cầu thang, về phòng thay đồ thì gặp Chính đứng ở hành lang nhìn theo Nguyệt bằng con mắt khác lạ hơn bình thường, im lặng. Nguyệt vào phòng, khép cửa, khoá lại, ngồi thẩn thờ, mông lung, với những chuyện vừa xảy ra. Nàng có cảm tưởng như hai chân mình sắp trược xuống hố tội lỗi. Chính nàng chớ không phải thằng con trai lớn. Vì khi trở lại phòng từ hồ tắm, tại sao Nguyệt không quấn khăn hay mặc cái quần cho kín đáo, mà hơ hớ thân hình chỉ có hai mảnh vải tí hon? Để cho Chính nhìn theo không chớp mắt?

Nguyệt vào phòng, đóng cửa, còn khoá trái lại, không những sợ thằng Chính có thể thiếu suy nghĩ, bị con lợn lòng xúi dục bất thình lình mở cửa vào, xin làm tầm bậy , mà nàng khoá cửa còn lý do khác: đó là chính nàng, có thể, có thể thôi, sau 10 năm khao khát tình dục, sẽ gọi mời Chính! Nguyệt cứ mặc hai mảnh vải còn ướt nhẹp đó, nhìn vào gương soi của bàn phấn, tự nhủ: Không! Không được!

Dưới hồ tắm vang lên tiếng nhảy “rầm”. Nguyệt mở cửa sổ nhìn xuống. Thằng Chính đang lội sải trên mặt hồ tắm. Thân hình nó nở nang vì bơi lội rất nhiều. Người nó dài thườn thượt. Mười chín tuổi đầu, năm thứ nhất đại học. Gương mặt nó giống cả Nguyệt lẫn Đoàn. Cái gì bắt Nguyệt cứ đứng đó nhìn nó? Nhất là khi nó đã nhảy lên bở đến ghế xếp, nằm phơi nắng, úp cuốn sách lên mặt. Mắt Nguyệt dính chặt ở phần hạ của Chính. Nàng đang là kẻ trộm nhìn rập ngoài vườn cây, định tâm thò tay bẻ một trái cấm.

Dưới kia, thình lình, thằng Chính hất cuốn sách ra khỏi mặt, nhìn lên cửa sổ phòng Nguyệt. Nó chợt thấy Nguyệt vừa vội vã rút đầu sau cửa sổ. Nguyệt nấp sau cửa sổ thật, vì vừa rồi nàng không muốn Chính biết mình cũng bất lương như nó. Thằng Chính, dưới kia, miệng cười mim mím, như thầm khoái điều gì lạ lùng, không tên, khi nó biết trên kia, có người đang nhìn lén nó…

Hôm khác, Chính đang ở trường thì tại nhà Nguyệt dùng chìa khoá riêng, mở phòng Chính ra. Nguyệt lấy làm ngạc nhiên khi Chính treo khắp phòng toàn hình của Nguyệt do Chính chụp lén bằng ớng kính Télé. Những bức hình nàng mặc bikiki trên hồ tắm. Nguyệt lục đống video, bỏ vào máy xem thử. Cũng toàn là cảnh nàng nằm phơi nắng, đọc sách trên bờ hồ.

Con Tuyết thì bồ bịch lung tung. Nó mang cả đống boyfriend về làm tình ngay phòng riêng. Còn Chính thì hình như không có. Hoặc Chính chỉ dẫn bồ đi chơi ngoài phố, ngoài các khách sạn. Chính có cuộc sống hơi yên lặng, trầm tính, chín chắn, ít ai hiểu được Chính muốn gì, thích gì. Nhưng hôm nay Nguyệt là người duy nhất, hiểu hết điều Chính muốn gì, thích gì. Nhưng hôm nay, Nguyệt là người duy nhất, hiểu hết điều Chính đang suy nghĩ. Nàng khám phá ngay trong căn phòng này của Chính, không biết bao nhiêu bí mật khiến Chính có cuộc sống trầm lặng, khó hiểu…

Bất giác, Nguyệt bỗng run lên lẩy bẫy. Nàng sợ chính mình, chớ không phải sợ thằng con trai có tà ý. Nàng thường có mặt trong phòng một mình, buổi sáng, để mơ mộng, thèm khát cả tình yêu, lẫn dục vọng. Nàng như lò lửa có thể đốt cháy một lúc mấy người đàn ông chớ không phải một. Nàng như cỗ máy nghiền có thể nuốt trững một lúc vài chục người gã thanh niên choai choai… Nàng sẵn sàng cởi tung áo quần, nhảy lên giường, mua lạc thú xác thịt, không cần suy nghĩ. Và, bên kia phòng của Chính, chính cũng thế, một mình, buổi sáng nằm với chăn gối, mộng mơ, cũng thèm khát tình yêu lẫn dục vọng. Lửa và rơm đó chỉ couch có một cái vách!

Dễ sợ hơn nữa, khi một buổi sáng. Chờ cho ông Đoàn rời khỏi nhà, Chính đến gõ cửa phòng Nguyệt. Nguyệt khoác vội cái kimono tím than đến mở cửa. Nguyệt thường thoát y khi đi ngủ, nên chiếc áo kimono là mảnh vải duy nhất che tấm thân ngọc ngà của Nguyệt. Thấy Chính cầm trên tay bó hoa, Nguyệt hỏi:
– Có gì không con?
– Con muốn mom cho con nói chuyện ít phút.
Nguyệt hồi hộp mở cửa. Chính bước vào, tự tay cắm bó hoa lên chiếc lọ ở bàn phấn, rồi rụt rè nói:
– Hôm nay là ngày cuối cùng con ở nhà này. Ngày mai con vào nội trú. Ba với con đã sửa soạn xong. Sáng nay con đến từ giã mom, để ngày mai vào trường…
Nguyệt thật sự thảng thốt. Phần bất ngờ vì Chính sắp vào nội trú. Phần vì hình như nàng sẽ nhớ nó lắm, khi Chính sẽ từ giã căn nhà này.
– Cám ơn con bó hoa. Ngày mai mẹ sẽ đưa con đi.

Việc chỉ có thế. Còn những gì Chính đã làm, đã nghĩ, sắp nghĩ, thì Chính không can đảm mở thành lời. Nên hắn đứng như trời trồng, khoanh tay nhìn Nguyệt, mà trong đầu thì nghĩ gì, chỉ có trời biết. Hắn định ra khỏi phòng, thì sẵn dịp, mời Nguyệt luôn:
– Con muốn mời mom đi ăn sáng với con, hôm nay.

Nguyệt nhận lời, bảo Chính xuống xe chờ. Nàng trang điểm qua loa, khoác chiếc áo dài màu nước biển ngồi xe Chính, đến nhà hàng. Trên đường đi, Nguyệt thấy tấm hình của Nguyệt được Chính lồng vào khuôn kính nhỏ, treo ở gương chiếu hậu. Băng ghế sau, Chính để một mớ muôn hình và băng video:
– Hình ai mà con bỏ đầy cả băng sau vậy?
– Dạ hình bồ con.
Nguyệt với tay lấy một tấm xem. Đó là hình của nàng!
Nguyệt lấy tấm khác, rồi tấm khác nữa. Cũng toàn hình của nàng. Cả hai im lặng. Nhưng đã nói rất nhiều lời.
Buổi ăn sáng diễn ra nhạt nhẽo, trầm lặng Nguyệt hỏi:
– Còn những cuốn video?
– Dạ cũng toàn quay mấy con bạn … bồ con
– Có phải những con bạn mặc đồ tắm không?

Chính giật mình. Làm sao bà biết? Từ phút đó về đến nhà, cả hai không nói thêm gì nữa. Chính mắc cở. Nên sáng mai, sớm lắm, lúc hai vợ chồng Nguyệt còn ngủ, Chính một mình đưa valise lên xe, lái phăng phăng đến nội trú đại học. Thỉnh thoảng cuối tuần, Chính điện thoại về thăm. Chàng nói khá nhanh và tóm tắt:
– Mom khoẻ không? Con học rất khá. Có lẽ nhờ rời khỏi nhà, mà con tập trung được trí óc vào việc học…Bye!

Và cũng thỉnh thoảng, Nguyệt mở cửa phòng của Chính ra quan sát. Những bức hình của nàng trên tường không còn. Những cuốn video quay nàng tắm cũng không còn. “Có lẽ nhờ rời khỏi nhà, mà con tập trung được trí óc vào việc học.” Ừ, Nguyệt tự nói, thế đi con! Đưa rơm ra xa khỏi lửa. Tốt hơn! Mẹ cũng đỡ ray rức, bâng khuâng. Vì mẹ không phải là Thánh. Chuyện đã xa rồi. Nguyệt mừng vì tay nàng không nhúng vào chàm… Chuyện đã mờ như quá khứ…. Thế mà, hai ngày qua, ba thằng bé con: Quang, Tuấn và Vinh bây giờ, đụ với Nguyệt, khi cơn sướng bốc lên, đã gọi Nguyệt bằng Má, bằng Mom. Và chính Nguyệt cũng đã gào lên “Má ra đây, con ơi, con ơi!”

Vinh đang ôm nắc tàn bạo Nguyệt. Nàng vẫn đứng một chân trên tủ giường, chân kia trên thảm hoa. Cả hai ôm siết nhau. Hai cặp môi ngất ngây, không nhả. Động tác nắc của Vinh chững chạc, không vồ vập, chắc nịch. Nguyệt sướng đến hồn phi phách tán, làm ông Đoàn trong tủ rên giùm, rất nhỏ. Ông sờ thử khúc gân ngụi của mình, nó vẫn eo xèo như con lươn chết. Vinh đã đụ giùm ông. Vinh sướng bao nhiêu, ông khoái lạc bấy nhiêu. Trên nửa tiếng phù du thì Nguyệt gỡ môi ra gào lớn:
– Chồng bé ơi! Suốt một đời, hôm nay em mới đụ đứng một chân đây. Nghe em ra cho anh nè! Có nghe không? Cứ nắc mạnh nữa đi, nhưng anh thì giữ lại cho em. Em còn thèm nhiều lần nữa, chồng bé ơi…

Ông Đoàn cho tay vào quần, bóp cặc, chịu trận. Ông thầm phục thằng bé Vinh dẻo dai thật. Con cặc nó vẫn cứng, vẫn nắc dội hung tàn vào lồn Nguyệt không dứt. Tay nó bóp vú Nguyệt như nhồi cục bột. Nguyên hỏi giọng thì thào:
– Anh muốn ngừng, xuống liếm nước lồn em một tý không?
Vinh gật đầu, rồi quỳ xuống le lưỡi liếm ráo khô miệng lồn, xong đứng dậy, đút cặc vào đụ tiếp.
– Em muốn hôn khúc gân quý của anh. Cho không? Nguyệt hỏi.

Vinh ngừng đụ, nằm sóng soải trên giường, hai chân thong xuống đất. Nguyệt quỳ lên thảm, dùng mũi hôn con cặc trắng phau,dài thong của Vinh. Nànghôn luôn hai trứng dái, chỉ thỉnh thoảng mới ngậm nhanh đầu cặc, nút mạnh một cái, xong nhả ra, quét lưỡi hai bên bẹn.

Cái lối làm tình cao tay ấn của Nguyệt là thủ đoạn làm cho địch thủ mau chết sớm. Bởi khi Nguyệt quét lang bang những vùng da non khác, đã làm tê tái cậu bé. Rồi đột nhiên, nàng còn ngoạm nhanh đầu cặc mà nút mạnh. Thằng bé rùng mình. Giữa lúc nó nhích môi Nguyệt nút tiếp, thì lưỡi nàng đã lang bang nơi khác… Đầu óc cậu bé phải thức tỉnh, phải nghĩ tới Nguyệt. Biết Nguyệt đang ra chiêu độc đáo, mà Vinh vẫn phải xin:
– Sao chị chỉ ngoạn có mấy giây rồi bỏ đi vậy? Bú mạnh cho em sướng với chị Nguyệt. Lát nữa em đền cho.

Nguyệt táp vào, gài số. Cái đầu nàng gục gặc. Cặc Vinh lúc vào xa, lúc ra tận môi Nguyệt. Vinh la thất thanh những câu vô nghĩa làm cho ông Đoàn trong tủ buồn cười:
– Đó nghe, xe tăng nó bò qua cầu kiệu rồi. Đó mía ghim ơi. Bobo quốc doanh mục bố nó hết rồi. Bác ơi. Con là cháu ngoan của bác nè. Ôi! Sài gòn, rừng xe đạp!

Vinh nói xàm chẳng đâu vào đâu. Mắt hắn trợn trắng giả. Môi chu nhọn lên. Mồ hôi vã ướt hết cổ và ngực.

Vừa bú, Nguyệt vừa ngước mắt xem người yêu bé bỏng chết từng hồi trong cơn sướng. Hình ảnh thằng Chính mặc xì líp nằm trên ghế xếp ở bờ hồ phơi nắng hiện lên. Hình ảnh Chính đang thủ dâm sau cánh cửa sổ làm Nguyệt say trong cơn bú. Nguyệt nhắm mắt. Cố đuổi đi cái quá khứ đen tối, đầy tội lỗi, dù chỉ trong tư tưởng, mà nó vẫn hiện lên rõ mồn một, từng chi tiết … như những cú điện thoại ngắn ngủi Chính gọi về, buổi sáng:
1. Sáng nay mom có xuống hồ bơi không?
2. Hình như có một lần con bắt gặp mom đứng ở cửa sổ nhìn xuống bờ hồ, chỗ con nằm phơi nắng?
3. Con nghe Tuyết nói mom đang có một nhân tình trẻ hơn con? Vân vân và vân vân, Nguyệt quỳ như thế không mỏi, ôm c8ạc Vinh bú một cách say sưa, mê man. Làm như nàng đang ăn một bửa thịnh soạn, đắt tiền. Nguyệt nhắm mắt tưởng tượng vạn điều lãng mạn, để tim được thoả thích hoàn toàn với cậu bé 17. Mà sao vẫn có cái gì không yên, bàng bạc quanh đây. Nguyệt đang bú cặc, đang đụ cậu bé, để chồng xem. Điều đ1 chỉ Âu Châu mới có. Nên Nguyệt tận tình cho ông chồng thoả mãn.
– Chị nằm sấp, chổng đít lên, em làm cái này cho chị sướng.

Nguyệt chổng mông lên chờ. Và nàng chợt rên giọng trầm trầm khi cái lưỡi Vinh quét quanh mông đít, rồi nhét vào hậu môn nàng mà liếm. Điều này, quả Nguyệt chưa bao giờ được hưởng. Nguyệt bỗng cất giọng hỏi:
– Chồng ơi! Anh yêu em đến như thế sao? Chỗ đó dơ lắm chồng bé ơi! Ô! Sướng một cách lạ lùng lắm! Ai đó có thấy tình yêu đạp lên hết mà đi không?

Nàng gián tiếp hỏi ông Đoàn. Ông đang chu hai môi giống hệt như Vinh đang làm. Mắt ông hoa lên. Mọi vật mờ ảo. Chỉ mỗi hình ảnh cái miệng Vinh và lỗ đít Nguyệt là còn rõ. Mỗi lần rút lưỡi ra khỏi hậu môn Nguyệt là Vinh nuốt, Nuốt một cách ngon lành:
– Ngon lắm chị ơi! Ai không dám làm điều này, là chưa hiểu tình yêu. Em yêu luôn cái dơ của chị. Không tin, hôm nào có kinh, em sẽ đến bú lồn chị cho xem. Thật đó. Em không đùa đâu. Cho xứng với tình chị cho em chiều nay. Tiền bạc em chưa có. Chỉ có bấy nhiêu thôi.

Vinh nói đến đâu, Nguyệt mê man đến đó. Nàng chìm đắm trong cái sướng độc đáo. Nó không giống cảm giác được bú lồn, hay đụ. Nó lâng lâng thế nào, cứ bắt muốn ra thêm một lần nữa mới đã. Bỗng Vinh quỳ lên, đút cặc từ từ vào lỗ hậu môn của Nguyệt. Hai tay Nguyệt đấm bình bịch xuống nệm giường., hai chân lẩy bẩy, mồm la:
– Đất nước, Trời Phật ơi! Anh đút cặc vô luôn trong đó hả? Nó ..nó…đang vô đó Vinh ơi! Ôi, cha mẹ ơi…
Nguyệt bật khóc thê thảm. Nước mắt nàng chan hoà. Vừa khóc nàng vừa bặm môi, vừa nghiến răng:
– Chết em rồi chồng bé ơi,. Như thế này thì đâu cần đụ làm gì vô ít. Sướng gấp vạn, gấp triệu lần đụ anh ơi. Em không biết đâu.Khi không dạy cho người ta của mới này. Rủi người ta ghiền rồi…làm sao?

Hai tay Vinh niếu cái eo ếch của Nguyệt để lấy thế. Đằng sau, Vinh nắc ầm ầm vào hậu môn. Mỗi cái nắc làm Nguyệt la bể căn phòng. Vừa la, vừa khóc như dang bị ai tra tấn.Ông Đoàn biết vợ sướntg quá mà khóc. Hai hòn dái ông căng cứng. Tinh khí ông dồn tại đó, mà cặc thì chết thiêu. Tinh không xuất được ông tức dái như bị bò đá. Hai tay bụm hòn dái lại mà chịu trận. Ông nhắm mắt một lúc, không dám nhìn cảnh đéo nhau ngoài kia cho đỡ bị kích thích. Mà âm thanh của Nguyệt vẫn vang:
– Chúa ơi! Vô Thượng Sư Thanh Hủi ơi! Tự nhiên con thành chó cái. Có phải kiếp trước con là chó koh6ng mà kiếp này hiện nguyên hình như thế này để người ta đéo hả chúa? Con thích kiểu này hơn đụ nữa Vô Thượng Sư ơi! Ngài có bị chồng người Đức đéo kiểu này chưa? Ngài đã từng làm chó chưa hả Vô Thượng Sư? Chắc là có rồi. Bọn Đức nó dâm lắm, dâm như chồng bé của con đây!

Ông Đoàn buông dái ra, lấy tai bịt luôn hai lỗ tai cho đừng nghe thêm những lời gào la quá kích thích của vợ. Thằng Vinh cũng nhắm mắt. Không phải nó sợ nhìn cảnh Nguyệt đang quằn quại, đang day nẩy, đang lắc đầu vì chịu không nổi những cú nắc thần sầu của nó. Nó nhắm mắt để nhớ đến lần đầu tiên, khi nó đéo một nữ tu người Mỹ ở Chicago, nơi gia đình nó đến định cư, nơi nó lớn lên.

Dì Theresa. Bà mập trắng, tuổi khoảng 27. Bà rất thích dự party, nhảy đầm và cắm trại. Bà mặc áo giòng nhưng cólối sống phóng túng, hiện sinh, nhất là không tin Chúa bắt loài người phải xa lánh tình dục. Cách suy nghĩ, ănnói và sống của Dì phải nói là “loạn”. Vinh làm quen với bà ở lần cắm trại hè năm ngoái khi Vinh chèo ghe phao vào trong một nhánh lạch ủa Đại hồ (Great Lake) câu cá.

Vinh mời Dì đi. Trên ghe chỉ có hai người.
– Ở Việt Nam Vinh có đi câu cá như thế này không?
– Lúc đó em còn bé, chưa biết gì, chỉ biết đi học.
– Bao nhiêu tuổi mà bé?
– Mười hai.
– Connít Mỹ ở đây, vào tuổi đó là biết hết. Không biết thì nhà trường cũng dạy cho, trai cũng như gái.
– Ở Việt Nam các thầy giáo cũng dạy cho tụi em chữ nghĩa.
– Không, dì muốn nói họ dạy sex (tình dục) cho trẻ em.
– Vâng, cái đó thì ở Việt Nam không có. Qua đây em được các cô thầy dạy rất kỹ, nhất là vệ sinh tình dục.
– Họ dạy kỹ, mà em hiểu có kỹ không?
– Hiểu chớ. Với lại tuổi này rồi, không học, tự nhiên em cũng biết. Trời đất, ủa quên, Thiên Chúa ban bẩm sinh cho mỗi sinh vật đều biết tình dục, khi họ lớn lên.
– Em được 16 chưa?
– Trên, 16 tuổi 7 tháng, em như mười bảy. Nhờ sống ở Mỹ, nên hiểu biết của em về mọi thứ, phải nói em đã 20. Em yêu nước Mỹ, yêu tất cả của xứ cờ hoa… Trai gái ở đây tự nhiên. Thích là hẹn nhau, cho nhau, rồi không vương vấn. Ngày mai có thể xem nhau như người xa lạ. I like it! Em thích thế. Tình dục được xem như món ăn, thức uống. Thèm thì ăn. Đã thèm thì ngừng…

Vinh suy diễn như một cậu Mỹ con. Dì Therasa ngồi câu cá mà trí óc vờn quyện theo một ý nghĩ gì không tên. Chỗ họ đậu nghe câu cá là một khúc lạch nhỏ vắn vẻ, đìu hiu. Nước trong xanh, phẳng lặng như tờ. Hai bên bờ là những lùm tranh nước, ống thẳng, mọc um tùm dưới những cây haoàng sứ, cây sồi, toả nhánh với lá dày rậm, che cả ánh mặt trời. Làm mọi vật ở đây tươi mát, thanh tịnh, hoang vu.

Đối thoại của hai người bỗng đi sâu vào vấn đề tình dục, một cách rất tự nhiên:
– Thế em đã gần gụi một girl friend nào chưa?
– Come on! Dì Theresa! Em gần 17 tuổi rồi mà Dì. Em không còn nhớ nổi mình đã gần bao nhiêu cô rồi đấy dì ạ. Thế còn dì? Chắc dì đi tu, nên dì chả thiết nó lắm.
– Không đúng, như em nói hồi nãy, Thiên chúa ban bẩm sinh cho mỗi sinh vật đều biết tình dục, và tình dục là món ăn, thức uống. Không nhịn ăn được thì sao dì phải nhịn tình dục? Cho nên…

Vinh trố mắt nhìn dì Theresa. Chàng thực sự không bao giờ dám nghĩ nữ tu này đã trả lời tự nhiên như thế.

Bỗng con cá đớp mồi cần câu của Dì. Dì giật lên. Một con cá lớn như cá chẽm, níu cần của Dì công xuống. Cả hai la oai oải. Vinh đến phụ đưa con cá lên. Lúc cầm con cá, vô tình tay Vinh nắm luôn tay Dì, một lúc. Họ nhìn nhau, không gỡ tay ra. Con cá rơi xuống khoang ghe, nhảy tong tong. Vinh sợ nó phóng xuống nước, chạy vội lại chụp. Hai người làm chiếc thuyền con chòng chành, suýt ngã. Dì ôm Vinh cứng ngắt. Vinh cũng choàng tay qua người Dì, giữ chặt. Không biết cả hai vô tình, hay cố ý.

Hai người đứng sát vào nhau, đối diện. Mắt nhìn mắt. Môi đối diện môi. Trên kia, tiếng những con chim lạ kêu buồn rả rich. Gió hiu hiu dưới lạch thổi lên hiền lạnh, thơm mát. Mặt Vinh bay sà rất nhẹ xuống. Hai môi Dì nở ra. Mắt Dì sụp xuống. Cằm Dì ngước lên. Mặt hơi nghiêng, chờ. Và…quanh đó yên tịnh, chỉ còn tiếng rên âm ư từ cổ họng hai người trồi lên, ray rức!

Trước khi tắt thở, con cá chẽm nằm kia còn được hân hạnh nhìn nụ hôn nồng say, da diết của Theresa và Vinh 16. Môi hai người bị dán keo! Vì nụ hôn dài trên 10 phút. Con cá chưa chết. Thỉnh thoảng cong người lên, đập đuôi một cái. Hình như nó cũng bị kích thích bởi mối tình kỳ lạ của một nữ tu và một học sinh. Hai người gở môi ra, nhìn nhau gắn bó, rồi lại ôm nhau sát hơn, chuyền lưỡi vào sâu hơn, thực hiện cái bẩm sinh trời đất ban cho….
– Lỗi tại con cá, chớ không phải chúng mình! Dì đùa khéo.
– Đúng, you are right! Không có con cá, chúng mình đã chẳng hôn nhau và ôm nhau như nhân tình.
– Dì thả con cá lại với giòng sông nhé?
– Sao vậy?
– Vì bạn gái, hay bạn trai của nó sẽ nhớ nó. Và như vậy mình không những giết nó, mà còn giết bẩm sinh của con cá bạn nó, đang dọc ngang tìm nó, không dứt!

Vinh gật đầu. Dì cúi xuống cầm con cá, vứt xuống sông. Cá lội biến dạng, thật nhanh. Nhìn theo, Dì mỉm cười thật nhân hậu. Xong ngước lên, nhìn Vinh, nói:
– Đó, theo dì, tu là thế. Làm cho mọi chúng sinh có cơ hội đồng đều tận hưởng những gì thiên chúa cho. Chặt đứt, hay chận đứng, bóp chẹt giòng sinh lực, hoặc ngăn cấm sự phát triển hồn nhiên, thiên nhiên của bất cứ sinh vật nào, đều có tội. Nói theo Vinh, tình dục là thức ăn, thức uống, không có, sẽ mất tự nhiên. Cho nên…

Dì chỉ nói tới đó, tay Vinh, hai cánh tay vạm vỡ, quàng ôm dì sát mí, rồi họ lại tìm môi, như dưới kia, những con cá đang làm tình mỗi ngày cả trăm lần. Vinh hỏi:
– Ở đây “tiện” không hả dì Theresa?
– Vào trong xa kia một chút nữa, và trên đất, có lẽ tiện hơn.

Vinh chèo thêm một quãng xa. Đến một khoảnh đất vắng, có bóng cây che, cà những lùm tranh nước chằng chị thì ngừng lại. Cả hai nhảy lên bờ, ngồi xuống trên đám cỏ. Dì Theresa tự động nằm ngửa ra. Vinh chồm theo và lại hôn say đắm….Vinh gát một chân lên nửa người phía dưới của Dì, và chàng cố ý cho đầu gối mình chạm mạnh mu lồn của Dì, đè xuống. Hơi thở của Dì mạnh hơn. Hai mí mắt Dì đóng hờ lại, chừa tí tròng trắng đam mê, như người đã tắt nghỉ. Gương mặt nữ tu hồng lên như đoá hoa. Tay Vinh gở cái khăn xanh viền trắng phủ trên tóc khỏi đầu Dì. Mớ tóc nâu bung lên, bồng bềnh trong gió nhẹ. Dì chỉ còn là thiếu nữ khát tình, không nói, nhưng gương mặt đòi hỏi găng lắm, khấp thiết lắm. Vinh lần tay mở cúc áo của mình, cởi thắt lưng của mình và quờ quạng lên ngực Theresa:
– Em cũng muốn thả “con cá” của em luôn.
– Vinh muốn thả nó đi đâu? Dì hỏi.
– Vào sông lạch của Dì. Vì nó đang bị bẩm sinh đòi hỏi.
Vinh nhìn cặp lông mày dày rậm đen nâu trên mặt Theresa, tay bóp trái vú no cứng trong chiếc áo giòng, rồi hỏi:
– Chắc “sông lạch” của Dì cũng mọc đầy hoa cỏ?
– Dĩ nhiên! Tại sao?
– Vì cặp lông mày của Dì rậm lắm. Em muốn thấy, muốn nhảy xuống sông lạch đó uống nước. Được không?

Dì trở mình, cởi chiếc áo dòng ra trước, chiếc áo lót màu trắng sau. Cặp vú đồ sộ được bọc xú chiên hiện ra. Ngực Dì trắng, mọc đầy tàn nhan. Vinh cúi xuống hôn tới tấp bằng mũi, và mắt thì liếc xuống hạ bộ của Dì trong chiếc quần xì líp. Nó vun cao lên vì đám lông nâu dầy rậm. Vinh cởi hết quần áo ra, xong cho tay cởi luôn cho Dì. Lông Dì nhiều quá. Nó mọc tràn ra hai bên bắp vế, và chạy thẳng một đường lăn quăn lên tận rốn. Vinh không cần xin phép. Nóng quá, hứng quá, nên chàng bợ đít Dì lên, đưa miệng vào liếm ngay cả khối nước lồn rỉ ra ở cửa mình tự bao giờ.

Đôi mắt xnah của Dì trợn trừng nhìn lên những chòm lát cây đại thụ. Miệng Dì há hốc khi Vinh ngậm hẳn vào hột le, nút mạnh như nút núm vú. Vinh càng bú mạnh, miệnt lồn dì càng chan chứa những nước. Vinh lại phải ngừng, liếm cho hết rồi mới lại nút hột le. Thơm quá, ngon quá Vinh chăm chỉ phục vụ. Tiếng Dì là vang cả khu rừng. Chim chóc cũng không còn nghe tiếng hót nữa.
– Oh! My God! It is great! (Trời ơi! Tuyệt trần quá!)

Hột le Dì sưng to dần, Cửa mình Dì mở rộng dần, toàn màu hồng đỏ. Vinh bú, nút cạp, táp, ăn, ngấu nghiến khoảng 20 phút, thì Dì kéo Vinh lên. Tay Dì tự động cầm cặc Vinh đâm lút vào, rồi sàng hai mông đít như cái máy. Vinh la, dì cũng la. Cả giòng sông vắng bỗng nhộn lên tiếng hai sinh vật đang ngất ngây với trận làm tình trời long đất lở! Hình như nước của Dì nhiều quá,Vinh phải tạm rút ra, lấy áo mình lau khô cho cả hai, rồi lại bắt đầu trận đụ khác. Chàng ôm hôn mặt Dì và nói:
– Có lẽ, không tại con cá, chúng mình trước sau cũng đụ nhau.
– Có lẽ! Vì khi nhận đi câu với Vinh ở khúc sông vắng vẻ này, tự Dì đã toan tính, đã rấp mưu. Nhưng có biết tại sao Dì không nhận lời đi với những người lớn tuổi, mà lại đi với Vinh không?
Vinh lắc đầu. Thực sự, chàng chỉ hiểu Dì thích đi câu.
– Đi với Vinh, bởi vì … Dì mắc “chứng bệnh” mà hầu hết các tu sĩ, kể cả đàn ông, đều mắc phải. Đó là bệnh Pedophile! (bệnh thích làm tình với trẻ con)! Mới đây, cũng tại Chicago này, báo đăng một Hồng Y phải ra toà vì mắc tội sách nhiễu tình dục với một bé trai. Chuyện lộ liễu quá, người ta mới phải bạch hoá để làm êm dư luận. Thực ra, hằng năm, có không biết bao nhiêu vụ như thế xảy ra trong các trường mẫu giáo, khắp thới giới.
– Nhưng em đâu phải là trẻ con?
– Mười sáu tuổi mấy, được xem là trẻ con! Với lại, dù gì, Vinh vẫn nhỏ hơn Dì trên 10 tuổi. Cái cảm giác làm tình với trẻ con làm Dì khoái lạc gấp triệu lần làm với người lớn. Nếu Vinh không nhớ nổi tên các nhân tình khi đã ngủ với Vinh, thì Dì cũng chẳng nhớ nổi đã làm tình với bao nhiêu cậu bé từ tuổi 12, 13!
– Mười hai, mười ba thì đã biết gì?
– Đừng quên đây là nước Mỹ. Mọi thứ to hơn, phát triển hơn, tự do hơn, hồn nhiên hơn những nước Đông Nam Á. Có cậu 13 tuổi, mà cặc đã to hơn gấp rưỡi của Vinh! Mỗi lần đụ, lồn dì đau rát, ê ẩm. Dì không thích to, chỉ thính tình tự thâm trầm và lãng mạn như Vinh. Hình như người Mỹ không thích dài giòng. Họ thực tế. Chịu thì làm. Không chịu thì NO! Cho nên, tình yêu của họ khô khan, nhàm nhạt. Ít có khi được làm tình những nơi lãng mạn, do mình chọn như nơi đây. Nhà beat, nhà xe, trên xe… Bất cứ đâu họ cảm thấy cần là đụ. Cho nên…

Vinh ôm nắc thật cuồng bạo vào lồn Dì. Ở dưới, Dì cũng lách qua lách lại cho mép lồn chạm thật mạnh vào cặc Vinh. Dì lại gào lớn. Hai tay bóp mạnh vai Vinh. Hai chân vã thùm thụp vào đít Vinh. Rồi Dì ra, ra một mình, đơn phương bay lên cõi trời cao. Cặc Vinh vẫn nắc, nhưng lỏng le, nhu đuôi chuột ngoáy lỗ mỡ.

Lại một lần nữa, Vinh rút cặc, xuống liếm sạch sành sanh cái lồn to như cái dĩa. Nhìn lỗ lồn của Dì, Vinh có cảm giác to gấp hai cặc Vinh, cũng vào được, chớ nói chi gấp rưỡi. Vinh trườn lên, hôn môi dì, cho hai ngón vào lồn Dì móc. Được một lúc, Dì bảo Vinh cho luôn ba ngón…rồi bốn ngón. Và cuối cùng, lúc Dì ra thêm lần nữa, cũng là lúc Vinh đã thọc luôn năm ngón vào bên trong, chỉ còn nửa bàn tay ở ngoài…
– Dì đã quá Vinh ơi! Ra nhiều quá. Có khi nào Vinh thấy cả bàn tay vào hết trong lồn chưa?
Vinh há mồm, trợn mắ, lắc đầu. Chàng không tin tai mình vừa nghe câu độc đáo của Dì Theresa hỏi.
– Có như thế thực sao dì? Em không tin là lồn người ta…
– Có chứ! Đó cũng là lý do Dì mê trẻ con. Vinh móc lồn cho Dì sướng nữa đi. Hai ngón trước đi! Đó con ơi. Dì lại đang lên thiên đàng đây. Ba ngón đi con!

Vinh bặm môi. Trống ngực chàng khua thình thịch, vì chàng biết bàn tay chàng sắp được Dì cho vào hết bên trong. Mười lăm phút sau, đích thân dì lần thêm ngón thứ tư, rồi thứ năm của Vinh, cho vào hết…. Dì người lồn ra hẩy, và la vỡ trời. Hai tay Dì cầm cườm tay của Vinh, ấn nhẹ xuống. Vinh đã điếu gần như tắt thở. Bàn tay chàng vẫn ngọ nguậy. Nước lồn ướt đẵm. Miệng lồn tang hoác ra, và do dì ấn xuống, bàn tay Vinh đi dần vào, dần vào, rồi lọt thỏm. Dì bảo Vinh ngọ nguậy mạnh hơn. Dì chu mỏ, nhắm mắt, hai tay bóp hai gò vú…
– Quậy mạnh đi Vinh. Bé con ơi! Dì sướng tàn nhẫn, sướng hơn cặc vào đụ, sướng, sướng lắm con ơi. Baby!

Vinh ngọ nguậy bàn tay mà mặt khờ dại như tên Mán. Cổ tay Vinh xoay vòng. Năm ngón Vinh chụm lại. Mông đít Dì hẩy lên thùm thụp, mê man như mụ điên:
– Đưa cặc vào đây dì bú cho! Oh! Fuck me good!

Vinh vừa kê cặc vào, mồm dì táp, nhai bú mạnh đến muốn văng mất con cặc. Cả hai sướng, tận tình phục vụ cho nhau, thật lâu. Lúc Vinh cảm thấy bàn tay mỏi rã rời. Dì Theresa lại ra thêm cái nữa là ba. Để bàn tay nằm yên đó, Vinh ngắm mấy phút rồi rút nhẹ ra. Nước lồn dính nhễ nhại. Vinh đưa bàn tay lên liếm, vì nó đặc quánh, thơm như nước cốt dừa. Từ hôm đó, cứ vài ngày, Vinh lại hẹn Dì vác cần đi “câu cá”. Lần thứ nhì, dì bảo Vinh bú đít Dì và đút cặc đéo từ đằng sau…
… Cho đến hôm nay, đang đéo Nguyệt, Vinh bỗng nhắm mắt nhớ lại người tình Tu sỹ Theresa moat cách quay quất. Đéo Nguyệt mà Vinh cứ nghĩ đến Dì phước 27 tuổi tại nhà thờ Vincent. Vinh phải theo gia đình về Cali, nếu không, chàng có lẽ đã thành “chồng” của Theresa cũng nên.

Cặc Vinh bay giờ đã vào ra dễ dàng ở lỗ đít của Nguyệt. Khoảng trên nửa tiếng, Nguyệt ngước cổ, bặm môi, tay bấu tấm ra giường màu xanh đậm mà la:
– Con trai ơi! Má sướng như đang lean mây. Cám ơn con đã đéo kiểu này. Nghe má ra nè. Đó, đó. Chết, cheat má rồi con trai ơi! Ngừng lại, liếm loan má đi!

Rút cặc ra khỏi lỗ đít, Vinh name ngửa ra, bảo Nguyệt trịn nguyên cái loan ướt nhẹp lean mặt chàng. Lưỡi Vinh quét, táp that sạch, khô ráo. Rồi Nguyệt name ngay ngắn với Vinh, nút lưỡi Vinh một phút xong hỏi:
– Anh không gớm hả?
– Đã bảo em yêu chị luôn cả những phần dơ dáy nhất. Ngày nào đó, em sẽ ăn khí tháng của chị cho xem.
– Thôi, đừng nói nữa làm em yêu mình quá mình ơi! Nằm ngửa ra cho em lean đụ một cái cho tới tối xem nào.

Nguyệt lean cắm cặc Vinh vào, nằm nắc, và mồm cứ luôn gào:
– Má mê đụ lắm con biết không? Bữa nay má phải name sáu cái mới đã, con trai ơi!
– Sao chị cứ gọi em là con hoài vậy?
– Tại hồi nãy em gọi chị bằng má. Nhớ không con trai?

Nguyệt vời dối ra vậy. Bởi vì nếu Vinh đéo Nguyệt mà cứ tưởng đến Theresa thì Nguyệt đụ với Vinh mà long cũng không nguôi kỷ niệm với những buổi sáng nằm phơi nắng một mình bean hồ tắm, trên này có Chính nhìn lén. Nguyệt vẫn khắn khoải, bang khuâng với cái kỷ niệm mơ hồ, chưa thành sự that. Hình như có cả nàng đồng loã.

Bó hoa Chính cắm ở chiếc lọ con bean bàn phấn đã héo khô, mà Nguyệt vẫn giữ nguyên, không thay! Mỗi sáng, làm như Nguyệt vẫn nằm chờ Chính gọi về từ nội trú…. Từ hôm qua đến nay, có cả bả kép nhí ân ái với nàng. Lần nào ra, nàng cũng nghĩ tới Chính. Có lạ lùng không?
– Em phải ra một lần trong loan chị nhen? Nguyệt hỏi Vinh.
– Dạ. Còn lâu lắm em mới ra. Em muốn chị phải phục em. NGhe em hỏi: bộ chị thèm đụ lắm hả?
– Thèm lắm. Chị có thể nhịn ăn để đụ suốt ngày không chán.
– Vậy thì em có thể làm chồng bé của chị được.

Nguyệt nằm trên, ôm cậu bé đụ ngất ngây. Trời tối lúc nào không biết. Bỗng nàng nghe các ngón chân như có ai hôn. Và nàng chợt biết: đó là chồng nàng.

Mười lăm phút sau, chuông điện thoại reo. Ông Đòan đầu giây nói:
– Anh đây mình. Anh đang ở hiệu cơm Paris. Lúc nãy lợi dụng trời tối, anh đã bò lại hôn các ngón chân em, xong bò luôn ra cửa, chạy vội lại đây kiếm gì bỏ bụng. Đói quá. Em với Vinh đụ tuyệt trần lắm. Tiếc là trời tối, anh không còn nhìn thấy gì cả. Em ăn gì anh mua luôn cho?
– Anh mua em hai phần beefsteak khoai tán, mang về để ở nhà ăn. Lát nữa tụi em dùng.
– Em định vui với thằng bé đến mấy giờ?
– Chưa biết, vẫn ôm nó đụ tơi bời đây. Có lẽ em đụ tới nửa đêm, hoặc tới sáng không chừng. Lâu quá mới gặp được một “anh chàng hảo hớn”. Cho phép em…
– Đã đành. Nhưng đêm nay anh ngủ ở đâu?
– Thì…thì… Thôi được rồi, anh cứ về ngủ ở phòng này.
– Còn em và cậu bé “di cư” đi đâu?
– Em mang Vinh qua phòng của Chính. Nhé, thôi, bye!

Nguyệt cúp điện thoại, xong rủ Vinh qua phòng Chính đụ tiếp. Vừa mở cửa, thấy hình Chính treo ba tấm trên tường, Vinh hỏi: “Hình ai đó vậy chị?”
– Con trai lớn của chị đó! Tên là Lâm Ngọc Chính.
– Đẹp trai quá. Ảnh có tập tạ hay sao mà nở nang quá vậy?
– Anh ấy lội bơi rất nhiều. Mỗi ngày một tiếng.
– Còn kia là hình chị phải không? Sao lại mặc bikini?
– Ờ thì… tại …nó chụp trong khi chị tắm.

Nguyệt nói cho qua, cho xong chuyện. Kỳ that tấm đó Chính chụp lén từ cửa sổ phòng này. Rồi Nguyệt nhìn vào tấm hình của Chính. Nhìn không chớp mắt. Lòng bỗng nhớ Chính quay quắt. Nàng lật Vinh nằm ngửa ra, tay cầm cặc Vinh nựng, mũi hôn má Vinh, mà mắt vẫn nhìn say name tấm hình của Chính. Vinh để ý biết, hỏi:
– Bây giờ, em mới biết tại sao chị mãi gọi em là con.
Nguyệt xấu hổ quá mà vẫn chối phăng:
– Ừm, đâu có, đâu có gì. Mìn đụ nữa như lúc nãy đi…
Để tạo không khí lãng main, Vinh quái ác, cầm hai vai Nguyệt nói chậm rãi:
– Con không phải là Vinh. Con là Chính đây. Lâm Ngọc Chính. Phòng này của con. Mẹ qua đây để …

Nguyệt bàng hoàng. Đôi mắt nàng dại hẳn đi. Hai tay Nguyệt cho lean tóc xới tung, và nhìn Vinh không chớp. Nguyệt không còn phân biệt hư, và thực. Nàng mơ màng, thảng thốt như người mộng du giữa khuya. Nhìn Vinh, rồi nhìn lean tấm hình của Chính trên tường. Tiếng nói của Chính: “Mom còn lội bơi mỗi sáng không? Hình ảnh Chính mặc xì líp nằm sóng soải ở ghế bố phơi nắng… Tất cả hiện về trên chiếc giường này. Nàng rởn óc. Gọi đùa mãi trong lúc đụ ba cậu bé, mà bay giờ Nguyệt đã tẩu hoả nhập ma. Nàng rời tay khỏi Vinh, ngồi thụt lù, như sợ seat.

Tiếng Vinh vẫn quác ác, trầm trầm, thống thiết:
– Mẹ ôm con đi. Con đang trần truồng nè…

Vinh nhào tới ôm cứng Nguyệt, hôn túi bụi lean trán, lean má, mắt, và cuối cùng là đôi môi Nguyệt đã hé môi ra sẵn sàng noun lưỡi Vinh chuyền qua. Vinh vật nàng nằm ngửa, vô tình nàng lại nhìn hình của Chính lần nữa. Rồi không biết do đâu, Nguyệt cảm thấy nụ hôn ngon tuyệt trần. Ngon như nụ hôn đầu tiên khi nàng về làm vợ của ông Đoàn. Nàng nhắm hờ để vẫn nhìn hình của Chính, trong khi bàn tay Vinh xuống sờ soạn đôi vú. Xong Vinh lại xoa bộ lông lồn và nói:
– Mẹ ơi! Đêm nay mình đụ tới sáng nhen?

Nàng nghe mà không gật đầu. Cũng chẳng phản đối. Nàng cho như có bàn tay bí mật của Trời đất đang xô nay nàng vào đường loạn luân. Nàng cố thoát chạy, mà đêm nay vẫn trở về với nỗi ám ảnh lạnh người. Nhìn trân trối Vinh, Nguyệt mơ hồ hỏi:
– Có phải đây là con của mẹ?

Vinh trầm giọng, cố đóng kịch that hay cho Nguyệt du vào hoàn cảnh ngang trái. Và như vậy Vinh mới hả:
– Vâng, con đây! Mẹ không nhìn ra con sao? Chính đây!
Lúc đó, ngón tay của Vinh đã vào cửa mình Nguyệt.

Lồn Nguyệt ướt đẫm như từ sáng tới giờ nàng chưa đụ lần nào. Mặt nàng ngơ ngác, ngu ngơ như cô gái 13, lần đầu tiên va chạm với tình dục. Vinh khoái quá, chàng hứng khởi, lăng xăng như thằng điên, và tự hào đã níu Nguyệt vào khu rừng hư ảo, đầy mộng mị.

Vinh thêm một ngón nữa. Nguyệt cứ nằm ngửa ra hưởng khoái laic trong khi mắt nàng không rời khuôn hình của Chính. Vinh chà ở mồng đóc Nguyệt, xe hột le Nguyệt. Hai đùi nàng giật bần bật, bụng thoi thóp thê thảm.

Bất giác, Vinh trèo lên, cắm cặc vào đụ. Chàng quỳ lean, cầm đầu cặc hích hích mồng đốc. Mặt Nguyệt vẫn quay ngước lên khuôn hình. Mồm Nguyệt nói cái gì đó bé lắm, chỉ mình nàng nghe thấy. Và chỉ trong non 10 phút. Nguyệt nghe tử cung bắn ra, rất nhiều, rất nhiều tia cực sướng, và nàng mơ hồ ôm Vinh mà gọi:
– Chết rồi con ơi! Cả hai đã phạm tội. Mẹ đã nhịn được từ lúc con 17 tuổi. Mà bay giờ ma quỷ đã đẩy mẹ…
Nàng bỗng khóc, khóc ngon lành như em bé. Thấy tội nghiệp quá, Vinh ôm Nguyệt hôn lên tới tấp:
– Vinh đây. Em đùa dai chơi nay. Chả phải Chính đâu.
Một lần nữa, Vinh trợn to đôi mắt, há hốc mồm kinh nghạc khi Nguyệt vẫn nói trong tiếng khóc:
– Sao em lại ngừng? Đóng kịch nữa đi! Em vẫn là Chính đi! Chị đang sống trong hào quang của mộng mị. Chị đang lãng main với giây phút lãng main nhất trong đời. Và, chị đang hạnh phúc, hoan lạc. Em có tin không? Chị, chắc là hậu thân của người đàn bà bình thường. Bình thường thì có ai đụ suốt hai ngày, với cả ba cậu bé, ra gần hai mươi lần, thức suốt đêm, ngày không ăn, mà vẫn chưa thoả mãn? Bình thường mà chị có thể sống rất sống với vở kịch em đang diễn, dù biết em đang đóng kịch. Vinh! Van em, chị van em, tiếp tục đóng đi, đừng hạ màn, vì vai người mẹ trong chị vẫn còn ngây ngất…

Rồi Nguyệt ôm choàng lấy Vinh thật chặt, nói mơ hồ:
– Con về đây lúc nào? Làm sao con biết mẹ nằm đây?

Vinh chưa thấy người đàn bà nào lãng main, dâm đãng như Nguyệt. Quả suốt cả buổi chiều, luôn cả bay giờ, nàng đụ không dứt. Đụ tận tình, đụ tới nơi, mà gương mặt vẫn hồng hào, tươi khoẻ. Nguyệt đã trả lời dứt khoát với chồng qua điện thoại: “Chưa biết, em vẫn còn ôm đụ nó tơi bời đây. Có lẽ em đụ nó tới nửa đêm, hoặc tới sáng không chừng.” Nàng là con đàn bà ngoại hạng, Vinh nghĩ. Cái nhan sắc và thân hình trác tuyệt của Nguyệt cũng mang chất gì như liêu trai, thần bí. Lẽ ra ông Đoàn cũng chưa phải bất lực quá sớm như thế: đó là hậu quả trên 10 năm chăn gối qúa độ với người vợ ngoại hạng, dị kỳ. Bên ngoài, Nguyệt đoan trang, nghiêm nghị, sang trọng bao nhiêu thì bean trong bốc lửa, đam mê, dâm đãng bấy nhiêu! Rõ ràng Nguyệt đã tự kìm chế heat sức, mới không xảy ra việc gì, khi Chính cầm bó hoa đến gõ cửa phòng nàng vào một buổi sáng. Rõ ràng nàng đã tận lực làm người để chẳng có gì xảy ra khi nằm phơi nắng và biết Chính đang nhìn lén. Rồi buổi sáng cuối cùng, ngồi trên xe Chính đến nhà hàng ăn sáng. Nàng khám phá Chính đã mang theo hình nàng, nhiều tấm, video nàng nhiều cuốn, tấm hình nhỏ treo ở kính chiếu hậu… Nguyệt đã vờ nghiêm nghị để Chính không dám thò tay hái trái cấm. Chính cụt hứng, mắc cỡ. Vì chàng đã rắp tâm, đã mưu toán rất nhiều trong ý đồ muốn chiếm thân hình của Nguyệt. Nàng cũng tự hỏi: Nếu, nếu Chính điên rồ, mất tự chủ, đối với long tri, hạ xuống một hành động tấn công nàng thì việc gì sẽ xảy ra?

Ví dụ, Chính thừa lúc ông Đoàn vừa rời khỏi nhà buổi sáng, chàng mở cửa xông vào, trong khi Nguyệt đang trần truồng nằm dệt mộng mơ trên giường! Nguyệt có can đảm từ chối, hay ít ra có cửa chỉ trách mắng thằng con mang giòng máu đa dâm của nàng không? Nàng mừng, khi Chính quyết định vào nội trú để tránh cảnh lửa gần rơm. Nhưng nàng lại buồn, lại nhớ, khi không còn thấy Chính mỗi buổi sáng nhìn lén nàng tắm, từ cửa sổ. Như vậy thì bean trong Nguyệt có đến hai sinh vật sống đối chọi nhau.

Như vừa rồi, Nguyệt đã lãng main sống với vở kịch. Nàng vẫn sung sướng, khoái lạc, vẫn nghĩ Vinh là Chính. Vậy mà khi đã ra, Nguyệt lại ân hận đến phát ra tiếng khóc. Mà tiếng khóc đó cũng không thật luôn, vì khi Vinh định hạ màn chấm dứt, thì chính Nguyệt yêu cầu Vinh đóng nốt. Nguyệt kịch trong kịch. Sống mà như trong kịch. Kịch mà như sống, nên nàng mới ra chan chứa, ướt đẫm cửa mình , giọt thấm luôn tấm ra trắng phau trên giường Chính.

Vinh nằm dưới người Nguyệt, ôm mặt nàng ngắm thật lâu, để tìm hiểu Nguyệt là thật, hay là người mang nội tâm của một ngạ quỷ? Vì hắn đang nghe Nguyệt cà loan ngất ngư lên cặc hắn mà mắt nàng vẫn nhìn hình của Chính.
– Em hỏi thật, chị với Chính có gì với nhau chưa?

Nguyệt chả nghe gì heat, vì nàngđang du vào cõi mộng mơ nào thần thánh lắm, như một người đang phi ma tuý. Vinh lại lắc vai Nguyệt, hỏi lần nữa:
– Chị với Chính có gì với nhau chưa? Nói đi, nói đi rồi hai chúng mình đóng kịch tiếp!
– Nếu có, thì chị đâu để Chính vào nội trú. Nếu có, thì việc gì chị phải sống với vở kịch này, với em?
Nguyệt trả lời xong, Vinh trở mình ôm chặt nàng hỏi:
– Chị nằm đắp chăn, vờ ngủ, em mò chị, và mình đóng kịch như hồi nãy. Em cũng muốn sống lãng main thử xem sao. Vì đâu phải mình chị, mình Chính, cả em nữa, cũng là con súc sinh, ngạ quỷ! Cũng là thằng dâm đãng!

Nguyệt nằm bật ra, đắp chăn. Vinh bò từ cửa vào giường. Nguyệt vờ ngủ mà mắt vẫn nhìn lên khuôn hình trên tường. Vinh đứng thẳng lên ngắm gương mặt đẹp thần sầu của Nguyệt và cầm cặc sục mạnh. Rồi Vinh lại ngồi xuống cuối giường, len lén dở chăn ra, nhìn đôi bàn chân trằng muốt, dài, sợ Nguyệt “thức giấc”.

Nguyệt rút một cẳng lên. Chỉ còn để lại một. Vinh lại cúi xuống trang trong hôn. Bàn chân hơi cử động. Năm ngón chúm lại nhau, và triển gân, như vừa thu một cảm giác khoái lạc. Thình lình, chân kia, kẹp mí chăn, đắp kín lại heat. Vinh hụt hẫng. Chàng loay hoay tìm địa điểm khác, bò lên trên kia, vừa ngắm dung nhan Nguyệt, vừa hôn nhẹ bàn tay nàng đang để trên ngực.

Được một lúc thì bàn tay Nguyệt cụ cựa, làm mí chăn tụt xuống. Vú Nguyệt lộ ra đỏ hồng như quả đào chin tới. Vinh sục cặc mạnh hơn, và liều lĩnh hôn lên núm vú. Nguyệt lại cựa mình. Vinh chồm xuống hôn loan Nguyệt ngoài tấm chăn. Nguyệt không trở mình xuống mu loan mạnh hơn. Mông đít nàng hơi nhúc nhích, rồi tay Nguyệt tự động kép chăn, phơi luôn cặp vú nhọn hoắc, căng cứng.

Bây giờ thì tay Vinh luồn hẳn vàon trong, chạm chòm lông loan dày rậm của Nguyệt. Vinh hồi hộp để bàn tay nằm đó một lúc rồi mới xoa xoa mu loan. Bỗng Vinh ngừng lại vì Nguyệt vừa cựa mình, vờ giọng ngái ngủ:
– Ai đó? Anh Đoàn hả? Để em ngủ mà.
Miệng nói vậy, mà hai bắp vế Nguyệt dang rộng ra. Vinh bạo dạn hơn, đưa ngón tay chà nhẹ giữa khe loan. Nước dính ngón tay. Vinh lấy ra mút và nhìn mặt Nguyệt. Nàng vẫn hé mắt nhìn chăm chăm khuôn hình. Ngón tay Vinh lại vào, lần này dạn dĩ hơn, Vinh móc nhẹ hột le, rồi đè xuống chà. Hai bắp đùi Nguyệt rung. Mặt Nguyệt say đắm hơn, mông đít hẩy lên mạnh hơn.

Vinh dở chăn tốc lên, đặt mồm vào loan, bắt đầu như chàng đã làm với Nguyệt cả buổi chiều. Cho đến khi Vinh đút cặc sâu vào loan để đụ, thì Nguyệt đưa tay ôm choàng thân người Vinh và vẫn giọng ngáy ngủ:
– Sao dám cả gan vậy hả con trai?
– Tại con thèm mom quá, chịu không nổi.
– Đụ thôi, đừng ra trong mom nhen. Có chửa khổ lắm!
– Nhất định lần này con phải ra, con muốn mom có chửa.

Hai tay Nguyệt đè mạnh mông đít của Vinh xuống. Đít nàng lắc, sàng, như sàng gạo. Vinh chăm bẳm nắc ầm ầm. Tiếng phạch phạch nghe rất rõ. Cái giường của Chính rung rinh. Tấm hình của Chính cũng rung rinh. Nửa giờ, rồi bốn mươi lăm phút. Vinh đạt tuyệt đỉnh, la lên:
– Mom chuẩn bị đi! Con cho nè, con đang bắn ra đó, ra với con đi! Ra nhanh. Ối! Ối, sướng tuyệt trần, mom ơi!
– Đừng ra con ơi, cầm lại, cầm lại, đừng để mom có bầu!!!

Mồm nói thế, mà đít Nguyệt lại nâng cao lên, dở hổng cả người Vinh theo. Một cái sướng rạt rào, miên man, kéo thật dài, rồi mới im lặng. Trên kia, Chính vẫn cười, thân hình lực lưỡng, vô tư. Tấm hình đó là vai chính của màn kịch làm tình vô tiền khoáng hậu này.

Nguyệt nhắm mắt, tràn ngập hạnh phúc, trong khi Vinh nói:
– Con vẫn nằm đây, không xuống, sẽ đụ mom tiếp đến suốt đêm.
Ngoài kia, ông Đoàn đã về. Từ phòng ăn, ông gọi vào:
– Ngừng một lát, ra ăn rồi vào hưởng tiếp!

Sáng hôm sau, khoảng 11 giờ, Nguyệt vừa cựa mình thức giấc, Vinh không còn nằm cạnh bà nữa. Nguyệt thấy mảnh giấy con để trên gối bên cạnh: “Chị Nguyệt, em phải về. Đi lâu quá không báo cho nhà biết, sợ mẹ trông. Cám ơn những giờ đầy thú vị bên chị. Vinh.” Nguyệt buông mảnh giấy, kéo chăn tận cổ, lười biếng ôm chiếc gối, nằm nghiêng, định nhắm mắt tìm thê giấc ngủ nữa thì điện thoại reo.
– Alô, Đoàn đây em. Đừng nghĩ anh gọi em để kiểm soát em. Đã bảo để em yean cho em tự do, mà anh vẫn thong, vẫn nhớ em. Sau sáu lần định gọi, anh lại thôi. Chờ đến 11 giờ, anh liều mạng quay số. May qúa em đã thức. Có muốn ra đây trưa nay hai vợ chồng mình cùng đi ăn không?
– Không, anh. Em hãy còn meat. Muốn ngủ đến chiều…
– Cậu bé còn đó không?
– Dạ không. Nhưng…nhưng em đang thèm một cậu khác.
– Khổ quá. Khách hàng của anh ở đây toàn là đàn bà. Nếu là đàn ông, anh chẳng ngại ngùng gì mà không giới thiệu cho em một chàng, thật to con, khoẻ mạnh, trắng trẻo…
– Mà phải thật true. Trẻ nó mới khoẻ, anh ạ.
– Lẽ cố nhiên. Trẻ như Vinh, hoặc true hơn nữa…
– Đùa đó. Cám ơn anh đã lo cho em. Nhưng các cậu bé tự dẫn xác đến với em. Anh khỏi bận tâm. Bye anh.

Nguyệt đặt điện thoại xuống và định mắt thì thị giác của nàng vướng tình cờ ở tấm chân dung của Chính. Lần này thì Nguyệt cứng rắn, quay người, ngoảnh mặt vào tường, nhắm mắt lại. Đó là phản ứng của kẻ yếu đuối. Vì nếu Nguyệt cứng rắn, thì việc nhìn bức chân dung con mình là chuyện bình thường. Tại sao Nguyệt phải chạy trốn? Nàng biết trước mặt mọi người, nàng đóng kịch nghiêm trang, đạo hạnh được. Nhưng cái khó là khi một mình, đối diện với lương tâm. Mình dễ dàng tha thứ, buông lõng cho chính mình hơn cả. Suốt cả đêm qua, Vinh đã quác ác đóng vai của chính. Đèn tắt hết, trong bóng tối lạnh lùng đó, Nguyệt đã vật lộn, điên cuồng man dại “nhai” ngấu nghiến cậu bé tên Vinh đóng vai của Chính.

Nguyệt đã ra ngất ngư hết mấy lần. Chính Nguyệt bảo Vinh tắt neon để nàng không còn nhìn thấy Chính trên tường. Thế nhưng, không khí “vở kịch” sống qúa. Diễn xuất của Vinh nhập thần quá, đã đưa Nguyệt vào vai bà mẹ cách hồn nhiên. Và, Nguyệt đã ra hết ba bốn lần, sau khi hai người đã ra phòng ăn dùng bữa cơm Tây, do ông Đoàn mang về.

Và bây giờ nữa. Thức day rồi, không còn Vinh bên cạnh. Sao Nguyệt không trở về phòng mình mà cứ lây lất nằm nướng lại trên gối chăn, giường nệm của Chính? Điện thoại reo. Nguyệt uể oải bắt lên nghe:
– Alô. Nguyệt đó hả? Chị Hải đây. Giờ này gọi được chứ?
– Em đã day rồi chị. Có gì lạ không?
– Có mới gọi đây chớ! Bé Vinh hết lời khen ngợi em.
Cậu ấy bảo em là người đàn bà tuyệt hảo, hết chê! Cậu ấy còn bảo: em có người con trai tên Chính hả?
– Dạ, nhưng cháu đã vào nội trú.
– Và hôm qua Vinh đã đóng trọn vai của Chính?
– Dạ, đúng thế. Nhưng em lãng mạnh, đa tình, sống với Vinh vài tiếng cho vui, chứ làm sao có thật được!
– Nếu vậy thì …thì…em cho chị hưởng cậu bé Chính một lần. Được không? Mình “Giao lưu văn hoá” đi!
– Đó, đó là điều em suy nghĩ một vài lần vào sáng hôm nay. Em chịu ơn chị đã cho em hưởng béQuang, Tuấn, rồi đêm qua Vinh…em phải đền ơn chứ.
– Không phải là đền ơn, mà em phải gọi là “Giao lưu văn hoá”. Mình trao đổi hàng họ để tìm những giờ lạc thú cuối đời vui mà sống. Chị sẽ cho em nhiều cậu bé khác tài ba xuất chúng hơn, nhất là có tài. Thế, bao giờ thì chị Hải của em được hưởng Chính đây?
– Em đang chờ cháu gọi về từ nội trú. Em sẽ hẹn cho chị biết trong vài ngày. Và mời chị đến đây, ngay trong phòng Chính để hưởng! Và cho em được xem với!
– Tuyệt quá! Hôm đó chị sẽ dẫn Quang, con trai chị đến cho em có cặp…để cùng vui và have good time! Nhớ hẹn với Chính rồi gọi cho chị. Bye!

Để điện thoại xuống, Nguyệt nằm suy nghĩ: chỉ cón cách gả Chính cho người khác, thì cái ám ảnh tai ác kia mới tiêu tan được trong đầu óc nàng. Rồi Nguyệt cảm thấy long vui vui. Hôm đó, hôm mà Chính làm thịt bà Hải thì nàng cũng “làm thịt” bé Quang. Nguyệt ngồi dậy, trần truồng, mở cửa phòng, định về phòng nàng để tắm một cái cho khoẻ sau một ngày một đêm chìm đắm mê man trên giường với Vinh, thì nàng bỗng gặp một cậu lạ hoắc đứng hành lang, lễ phép chào Nguyệt:
– Kính chào bác Nguyệt. Cháu tên Thắng, bạn của Chính…

Chỉ nói được có chừng đó, rồi cậu bé như đớ lưỡi khi trong thấy tấm thân loã thể đẹp tuyệt của Nguyệt. Nàng hơi sững sờ, đứng khép nép vào tường, vì không biết tiến, thối thế nào cho đỡ ngượng. Cậu bé bằng tuổi Chính, đứng chết trân, tay chân không biết để đâu. Mặt chàng đỏ bừng lên, trông có vẻ hiền lành như con nhà khá giả.

Trông thấy dáng dấp e thẹn rụt rè của Thắng, Nguyệ hơi bốc máu dâm lên. Sáng nay, lúc nói điện thoại với chồng, Nguyệt có bảo” … Em đang thèm một cậu bé khác!” Nguyệt nói.
– Xin lỗi… Tôi vừa ngủ dậy…chưa …chưa kịp mặc áo quần. Cậu thứ lỗi cho…Thực tình …hay là ..mời cậu vào phòng khách…ngồi chơi. Đợi tôi tắm xong, rồi tôi sẽ tiếp cậu…
– Thưa, không cần đâu. Cháu đến đây theo lời giới thiệu của Chính. Chính, hiện nay là bồ của mẹ cháu, cũng tên Nguyệt, nhưng không trẻ và đẹp bằng bác…
– Ủa, thế không phải con trai tôi đang ở nội trú à?
– Vâng anh ấy vẫn ở nội trú. Nhưng cuối tuần thì về nhà cháu, “sống” với mẹ cháu, “vui” với mẹ cháu…
– Cậu bảo mẹ cậu cũng tên là Nguyệt?
– Vâng, Nguyệt. Tôn Nữ Như Nguyệt.

Im lặng một phút. Mắt Nguyệt xa xăm. Môi hơi mím cười, khi nàng biết Chính cũng lãng main không kém. Chính đã kiếm một bồ già, cũng tên Nguyệt mà thương (!) mà yêu (!). Chính cũng sống chất ngất với mơ mộng không khác đêm qua nàng đã sống với Vinh mang tên Chính. Và để trả ơn cho công bằng, Chính đã giới thiệu Thắng lại đây. Nguyệt hơi hiểu mục đích của Thắng đến đây hôm nay:
– Thế hôm nay cậu Thắng đến để gặp…
– Dạ gặp bác, mời bác đi ăn. Vì cháu cũng đang thèm có người yêu lớn tuổi, nếu bác không chê cháu…

Nguyệt hơi an tâm, vì điều nàng đoán đã thành sự thực. Nguyệt cho hai tay sau đít, đứng sát tường một chân co lên dựa vào tường, rồi nhìn Thắng như thôi miên. Thắng như bị nam châm của sắc đẹp lộng lẫy Nguyệt thu hút. Anh chàng hơi ngước mắt gần như nhìn lén toà nhà thiên nhiên phơi ra giữa ánh sáng ban ngày. Thắng nuốt nước miếng khi nhìn bàn tay Nguyệt đưa lên vuốt mớ tóc, phơi chòm lông nách dày rậm đen thui. Mắt Nguyệt gắn không rời khuôn mặt ngơ ngác của Thắng. Nàng cố làm cho cậu bé phải rụng rời, ngây ngất. Không biết Thắng đã từng loch duyệt với ái tình chưa. Trông cách đứng xép re tội nghiệp của Thắng, Nguyệt kết luận: Thắng là một cừu non…

Sự thật không phải thế. Thắng gần như bất động bởi Nguyệt đẹp quá. Đẹp từng món trên mặt, luôn cả thân hình. Nhất là bộ lông lồn xoăn xoắn, vun cao lên ở hạ bộ… Chứ Thắng là dân chơi thứ dữ. Trai mười chin tuổi, sinh và lớn lên tại Mỹ thì miễn bàn! Không giỏi rồi các girl friend cũng làm cho giỏi. Thắng bảo: “Cháu cũng thèm có một người yêu lớn tuổi, nếu bác không chê cháu…”. Con trai lớn lên mà biết thèm có người yêu lớn tuổi là thuộc loại sành sáu câu. Vì chỉ có các chị lớn tuổi mới biết cưng, chìu chuộng, nhất là nghệ thuật làm tình thì sâu sắc, kinh nghiệm.
– Tại sao Thắng lại muốn có người yêu lớn tuổi cũng tên Nguyệt như má Thắng?
Bị hỏi bất ngờ, Thắng có vẻ lung túng, vì cái lý do chàng sắp trả lời nghe có vẻ vô đạo đức, và loạn luân:
– Dạ … tại vì, cháu cũng yêu một người có tên như thế. Cũng như, qua nhiều lần tâm sự, Chính cũng thú tội với cháu như thế. Vô tình mà hai an hem có một điểm giống nhau…

Có cái gì đó mơ hồ làm gương mặt Nguyệt hồng ửng lên như cô gái 16. “Chính và Thắng có một điểm giống nhau!” Một chug gió mát thổi qua hành lang làm những sợi tóc của Nguyệt rung theo. Tiếng những con chim se sẽ kêu tíu tít trên mái hiên. Phút im lặng kéo hơi dài. Thắng thì đứng đó nhìn không chớp từng khoảng da thịt trắng hồng, săn cứng trên người Nguyệt. Hai trái vú chắc nịch, cưng cứng với muốm hồng. Hai bắp đùi bơi lội mỗi sáng, hai bàn chân thon dài, móng đỏ.

Còn Nguyệt thì đứng đó theo đuổi một cách không tiếc thương sáng nay, khi nàng quay người, ngoảnh mặt, không nhìn chân dung của Chính nữa. Và Nguyệt vui khi bà Hải đề nghị “Văn hoá giao lưu”. Vậy mà bây giờ, từng chùm, từng chùm những hình ảnh Chính đứng ủc7a sổ quay phim nàng tắm. Lọ hoa đã khô trên bàn phấn. Những cú điện thoại rất ngắn, buổi sáng, Chính gọi về từ nội trú v.v… đang bủa vây Nguyệt. Bây giờ, Chính đang có người yêu mang tên nàng. Nguyệt hít vào lồng ngực hơi đầy, rồi đứng thou ra. Thấy thế, Thắng ân cần hỏi:
– Lúc nãy, bác nói bác cần đi tắm?
– Vâng, hình như thế. Tôi cần chút nước mát để dằn những nỗi thèm không tên, buổi sáng…
Vừa nói, nàng vừa đưa mắt lẳng lơ nhìn Thắng:
– Mà tôi tắm thì có hơi lâu. Lâu như bữa ăn, như giấc ngủ…Thắng cố kiên nhẫn ngồi chờ không?
– Dạ vậy thì bác cho cháu cùng tắm với, đỡ phải chờ.
– Dám không?
– Bác cho phép thì cháu tình nguyện. Có gì mà dám với không dám? Đôi khi con tim cũng ngu si một cách có lý để cho phép mình làm tất cả, dù phải đạp lửa mà đi…

Câu trả lời bất ngờ của Thắng làm Nguyệt ngơ ngác. Tất cả những điều nàng thoáng hiểu về Thắng đều sai. Nàng tưởng anh chàng là loại mới biết đi chơi, dại gái. Không ngờ.
– Trước dung nhan của bác, cháu có thể nói: mọi trái tim đều phải ngu si. Cháu nhìn những tấm hình của bác do Chính treo khắp phòng trong nội trú là cháu đã ngu si rồi. Bây giờ, cháu đang không tin mắt mình được tắm thênh thang trong một vườn hồng, mà đoá nào cũng là tác phẩm nghệ thuật của trời đất. Hình như đẹp từng chân lông…

Nguyệt đứng đó, ưỡn ngực, hãnh diện. Cái đẹp của nàng trông càng kiêu căng hơn, hợm mình hơn:
– Được, phòng tôi đó. Thắng có thể “tắm” với tôi bao lâu?
– Dạ không dám hứa, nhưng sẽ cố hết sức mình, để không phụ lòng tốt của bác.
– Thắng đến ẳm tôi đi, và vào thẳng phòng tắm, được không?

Thắng đến xốc Nguyệt lên, ẳm thẳng vào. Phòng tắm của Nguyệt rộng như một phòng ngủ, lát gạch, trang hoàng rất tối tân. Nguyệt vào xả nước ấm trong khi Thắng cởi hết áo quần. Chợt nhìn thấy con cặc giả màu hồng, có gắn pin nằm ở đầu bồn tắm, Thắng cầm lên hỏi Nguyệt:
– Bác thiếu thốn đến vậy sao?
– Đó là “lính trừ bị”. Chỉ khi nào lính thật không có thì tôi phải xài tạm. Cách đây hai hôm đổ về trước khoảng 10 năm, hầu như ngày nào khúc nilông đó cũng hữu dụng với tôi. Còn bây giờ, như tôi đã nói: nó là lính trừ bị.

Nói đến đó, Nguyệt ngừng ngang, vì chợt thấy con cặc dài và mập của Thắng. Nó cũng màu hồng, da láng, nhưng biết cử động. Nguyệt nhìn, ngắm nó thật lâu cho đến khi nước ấm trong bồn trào ra sàn gạch. Khoá nước xong, Nguyệt quay người lại, ôm choàng qua cổ Thắng, nhìn thật gần khuôn mặt 19, đa tình, trắng trẻo, và nói:
– Từ phút này, thân người của em là của anh. Anh có thể gọi em bằng tiếng kêu nào thân thương hơn không, hả Thắng?
– Nếu Nguyệt cho phép, anh sẽ gọi em bằng Nguyệt. Cũng từ phút này, anh chỉ xin có chừng đó, và cũng chỉ có thế. Nguyệt cho không? Không cho thì cứ bảo.
Nguyệt gật đầu thật nhẹ, nhìn Thắng thân thương, trìu mến hơn. Thực ra, nàng cũng muốn được Thắng tọi thế, để sống một lần nữa với mộng mơ, lãng main… Mặt Nguyệt hơi nghiêng, mắt chùng xuống, nhắm lại. Hai tay nàng ghì Thắng gần hơn, rồi đáp lên đôi môi cậu bé mà đỗ mê man, tàn tịch, ngất ngư chìm vào giấc ngủ. Thắng mơ hồ:
– Có phải anh vẫn còn sống không? Làm gì còn sống mà anh có hân hạnh ngàn vàng được ôm một thân hình giai nhân trác tuyệt như thế này? Anh nghĩ là anh đã chết, đã về với thế giới huyền ảo nào đó, xa xôi lắm, cao vợi lắm…

Nguyệt đưa tay xuống vân vê khúc gân nóng hỏi của Thắng. Nàng cầm nó, dang hai chân ra, quét miệng lồn đang đầm đìa những nước. Thắng sướng tê người:
– Nguyệt ơi, mình có đi quá nhanh không?
– Mình đã đi bước nào đâu mà nhanh với chậm? Anh chỉ mới đang thập thò ngoài quan ải mà. Như thế này em càng khoái hơn là anh đã vào “hoàng cung”!

Cả hai ôm nhau. Hơi nước nóng trong bồn bốc lên như sương mờ đỉnh núi. Mọi vật trong phòng loang loáng, mờ mờ, ảo ảo. Tiếng nước róc rách mỗi lần cả hai cử động…Cả hai, mỗi người đang sống riêng một giấc mơ, đầy kỳ thú. Nhất là bàn tay mềm mại trắng ngần của Nguyệt vẫn vờn vờn với dương vật cứng ngắt của Thắng.
– Em dâm lắm, Thắng biết không? Anh phải chuẩn bị hết sức lực và tinh thần để yêu em suốt ngày nay … Bây giờ để em nằm xuống trong nước. Em muốn anh ngắm em một đỗi lâu, rồi, sau đó , tuỳ tiện, anh muốn làm gì cho em lên mây thì làm. Nhé! Và, em muốn anh đứng sau bức màn nhìn lén em.

Nguyệt nằm êm xuống. Nước lại tràn róc rách xuống sàn gạch. Nguyệt gối đầu trên thành bồn, nhìn Thắng khoanh tay đứng như bức tượng đồng Hy Lạp. Thắng cũng cao to như Chính. Chàng hé tấm màn ni lông nhìn vào, và màn kịch bắt đầu. Nguyệt khoát nước lên cổ, lên má, chà nhẹ hai bờ vai, rồi hai trái vú căng no. Mắt Nguyệt trùng xuống khi hai ngón tay nàng x exe đầu vú màu hồng nhạt. Nguyệt bấm cái nút đen trên tường. Bài “Đừng bỏ em một mình” vang lên não nùng, ray rức.

Hai bắp đùi Nguyệt dang ra. Chòm lông dày đặc vờn vờn trong nước như đám rong rêu bên suối. Một tay bóp nhẹ một vú, tay kia xuống sờ nhẹ mu lồn, để một ngón giữa đê mê chà khe âm đạo. Mặt Nguyệt ngây ngất theo. Thân hình bốc lửa Nguyệt quằn quại theo. Bàn tay đẹp mê hồn của Nguyệt chỉ rà rà bên ngoài từ rốn xuống tới chòm lông mà Thắng đã ngất ngư, thở không muốn nổi. Chàng chưa bao giờ được hân hạnh nhìn ai tắm đẹp như thế. Tay Thắng xuống cầm dương vật. Không phải để xụt, mà chàng name và dằn nó xuống như dằn cơn dâm bắt chàng nhảy đại vào bồn tắm, ôm Nguyệt “làm thịt” cho rồi.

Trong kia, Nguyệt cầm con cặc giả màu hồng. Nàng lăn nó lên cổ, lên hai trái vú. Nàng mở pin, con cặc rung ở hai đầu vú một lúc lâu rồi đưa nó xuống vờn ở mu lồn. Nguyệt chỉ thích nhẹ cái đầ của nó ở cửa mình thật nhanh, rồi đưa lên mồm ngậm bú.

Thắng nghiến răng, trân mình. Mắt chàng hoa lên với bao nỗi khoái lạc ngút ngàn. Nguyệt thấy Thắng đang chịu không nổi. Nên nàng nói bằng giọng trầm trầm dâm đãng:
– Có ai ở không, vào đây vui với em. Em thèm của thật hơn là bằng nilông. Mau vào với em!

Thắng lò mò cầm cặc bước vào bồn, ngồi xuống cầm hai chân Nguyệt đang tênh hênh phơi ra. Chàng gục mặt xuống nước, áp mũi vào miệng lồn, đầu lắc lắc. Xong chàng ngước lên lấy hơi và lại cúi xuống. Nguyệt vứt khúc nilông xuống sàn nhà. Hai tay ôm chặt đầu tóc Thắng. Nguyệt hẩy nhẹ cái đít lên. Thắng đang ngất ngây với cái đẹp của bộ lông lồn dày kịt, thì Nguyệt kéo Thắng nằm trườn lên người nàng, tìm môi, say đắm, ngất ngư, rồi nói:
– Mỗi buổi sáng sáng đến đây tắm cho Nguyệt nhen?
– Chuyện dễ thôi. Nhưng phải cuối tuần như hôm nay.
– Làm gì cho em sướng đi, người yêu!
Thắng đưa tay xuống, cầm c8ạc dí vào lồn Nguyệt và đẩy tới. Khi cặc Thắng vào lút hết thì Nguyệt dâm đãng gào lên:
– Mình đụ hả Thắng? Ờ, đụ đi con, đụ tàn bạo đi!
Thắng nhắm mắt, nắc đều đều và miệng chàng cũng kêu lên:
– Con đang làm cho Nguyệt sướng đó. Nguyệt đẹp lắm Nguyệt ơi.

Cả hai nhắm mắt, sống riêng mỗi người một giấc mơ. Cả hai dùng hình hài của nhau để sống với nhân vật khác trong mộng.
– Đụ dưới nước như vầy đã lắm mình ơi! Nhớ giữa lâu cho em.

Thắng ôm Nguyệt nắc trầm trầm, êm đềm. Mỗi lần nắc Thắng nghe tiếng nước róc rách vang nhẹ lên. Hơi nước vẫn mù cả phòng tắm. Nguyệt có cảm tưởng như nàng đang hưởng cảnh tiên bồng. Sau mười năm khô héo, nhịn thèm, bây giờ nàng đang thụ hưởng tối đa những cậu bé mà trước đây Nguyệt chưa bao giờ mơ ước. Gần như mỗi ngày một chàng. Họ đến với Nguyệt vì nàng mang một nhan sắ1c làm ngã nghiêng cả Trời đất…

Chốc chốc, Thắng mở hé đôi mắt nhìn kỹ gương mặt đẹp thần sầu của Nguyệt. Chàng hôn nhẹ như sợ đoá hoa Nguyệt sẽ tan vỡ từng mảnh. Nguyệt mơ hồ nói:
– Nói cho em nghe cái gì thuộc về kỷ niệm của anh đi…
– Anh sợ sống với kỷ niệm. Nên anh đã vứt bỏ quá khứ, rửa sạch hết để chạy đến đ6ay tìm Nguyệt. Điều không may, em cũng lại là tên Nguyệt. Cái tên quái ác, ám ảnh anh, làm anh tật nguyền, bệnh hoạn. Xin em đừng bắt anh nhớ lại. Kinh khiếp quá. Nói thế, chắc em đã hiểu?
– Anh có tin mỗi chúng ta có đến hai cá tính không? Một ngạ quỷ, và một thần thánh! Nhưng con qủy trong ta luôn sẵn sàng, bất cứ lúc nào, nơi nào, chiến thắng phần thánh thiện của mình. Nếu anh sợ quá khứ, thì em đang sợ cái hiện tai hãi hùng, đang rình rập xô đẩy em rơi xuống hố.
– Có phải về những bức hình Nguyệt bận áo tắm do Chính treo khắp phòng trong nội trú?
Nguyệt làm thinh. Vì nếu nàng ừ thì rõ ràng là bất công. Cái “hiện tại hãi hùng” này không phải chỉ do có mình Chính tạo nên. Mà cả nàng nữa! Như đêm qua, ôm đụ Vinh mà hồn Nguyệt lại theo với hình ảnh của Chính trong bóng đêm. Và sáng nay, khi chợt nghe Thắng bảo: “Chính là nhân tình của mẹ cháu cũng tên Nguyệt.” Nàng bỗng thấy lòng lâng lâng roan lên cái gì đó giống heat hồi nàng mới đến tuổi biết yêu.

Không thấy Nguyệt trả lời câu mình hỏi, Thắng nói:
– Nguyệt im lặng có nghĩ là cái “hiện tại hãi hùng” đó đã xảy ra rồi?
– Không, hoàn toàn chưa! Cũng may là con ngạ quỷ trong em đã không đủ mạnh để em trượt xuống hố, không phải một, mà là đã nhiều lần, ngay tại nhà này.
– Làm cách nào, em ngoảnh mặt, khước từ được, hay vậy?
– Bởi vì em dâm thật. Nhưng chưa hẳn là con quỷ.
– Thôi mình nói chuyện khác đi. Như chuyện chúng mình đang ái ân trong bồn nước nóng này, và em đang sướng đến đâu…

Đến đây, tìm Nguyệt hôm nay, là Thắng hiểu lầm cả Chính lẫn Nguyệt. Chàng tưởng họ cũng cùng lá mè như chàng. Nhưng cách trà lời dõng dạc, chắc nịch của Nguyệt làm Thắng chưng hửng và tự thẹn là đã đánh giá sai về mẹ con của Nguyệt. Chàng đang đụ êm đềm, bỗng ôm cứng Nguyệt mà nắc cuồng bạo, tới tấp. Nắc như để xua đuổi nỗi xấu hổ, nhục nhã đã làm Thắng bệnh hoạn, tật nguyền.

Nằm dưới, nghe lồn mình đã từng cơn, và Nguyệt hiểu ngầm vì sao bỗng Thắng không muốn nói chuyện “quá khứ” nữa, rồi bỗng ôm nàng mà nắc dồn dập, hung bạo. Nếu có ly rượu mạnh ở đây, chắc Thắng đã nốc cạn cho hồn mình đừng tỉnh nữa. Tâm trạng này của Thắng giống hệt của Nguyệt đêm qua, sau mỗi lần nàng ra chan chứa với Vinh. Vì nàng không phải ra với Vinh, mà với người khác. Thấy Thắng tăng cường độ, Nguyệt cũng ấp sát vào người Thắng mà hẩy mông lên, tận hưởng, vì chính nàng cũng đang cố quên, cố xua đuổi cái quyến rũ, thu hút nhớp nhơ đang theo sát nàng, sau long, từng bước, từng phút! Thắng nói:
– Nguyệt hãy cố gắng đừng để thảm kịch của phim “The Tabu, American Style” xảy ra cho gia đình Nguyệt.
– Ủa, anh có xem qua phim đó rồi hả?
– Không phải, chỉ xem, mà anh đã “đóng” một trong các vai chánh. Mà thôi, đừng nói đến nó nữa, kinh tởm lắm!

Nói xong, Thắng hùng hục ôm đụ Nguyệt ngất ngư. Chàng đang chạy trốn chính mình, một thằng tật nguyền, bệnh hoạn. Nước trong bồn tắm toé vung vải ra nền gạch. Nhạc đang vang lên bài “Nghìn trùng xa cách” của Phạm Duy. Hai cánh tay vạm vỡ của Thắng đang luồn xuống bợ cao mông đít Nguyệt lên mà nắc, trong khi mắt chàng nhắm khít, giống như người đang mê ma tuý. “Còn gì đâu nữa, mà khóc với cười. Vài lời trăn trối. Gửi đến cho người…” Hai câu đó mở đầu bài nhạc. Nhưng không thê thiết bằng câu “Mời người lên xe, về miền quá khứ. Mời người mang theo trọn vẹn thương yêu…”

Cuốn phim “Quá khứ” chàng đóng làm gì có thương yêu. Nó là sự bốc đồng không kiểm soát nổi của một con loin lòng dâm bạo. Nó là một đam mê đầy súc vật tính, không phải chỉ mình chàng, mà luôn cả những người liên đới.
– Anh Thắng ơi! Làm từ từ chớ em muốn … ra quá!
– Ừ thì Nguyệt cứ ra đi. Anh nắc mạnh hơn cho em ra nhé!

Thắng quỳ hẳn lên, hai tay bợ mông Nguyệt. Chàng vừa nắc, vừa xay luau, sàng gạo. Tay Nguyệt name cứng thành bồn, môi chu lên nhọn hoắt, thở phì phào. Nàng liếc về phía Thắng. Cậu bé 19 tuổi đang sải ngựa, đang ôm mìn nổ chậm, chạy thục mạng vào xe tăng địch, không còn biết cái chết đang chờ mình có ý nghĩa gì không. Nằm dưới, Nguyệt cũng làm một hành động mang ý nghĩa tương tự. Cho nên sướng thì có sướng, mà chẳng ai đạt được tuyệt đỉnh khoái lạc. Phần dưới, nửa người của Thắng ngâm trong nước. Phần trên, mồ hôi chàng vẫn ứa ra có hột, bao gương mặt hồng ửng lên và cái ngực nở nang.

Thấy Nguyệt chưa ra, Thắng bế thốc cái mông Nguyệt lên cao. Chàng rút cặc ra, dùng mồm ngoạm vào âm hộ, táp, nhai, liếm bú, làm đủ cách. Nguyệt chỉ bóp chặc hai thành bồn la gào thê thảm:
– Trời ơi! Đừng cho con tắt thở. Chưa có ai bú lồn con tàn bạo như vầy hết. NÓ đang ăn lồn con chớ đâu phải bú. Sướng dễ sợ quá đi. Anh bú em chậm lại một tý được không hả Thắng. Cho em thưởng thức như anh đang thưởng thức!

Như con trâu điên, Thắng cứ xông tới, cuồng dại làm cả thân hình trác tuyệt của Nguyệt giật tung lên từng chặp. Nàng không còn la nữa, ngậm miệng lại mà âm ư những tiếng rên đứt quãng. Mặt nàng nhăn nhó như muốn khóc. Mỗi cú Thắng nắc làm đầu Nguyệt trồi lên, rồi tụt xuống. Cả hai du vào cõi mộng, chẳng biết rằng sau tấm màn nilông ở phòng tắm, Tuyết 15 tuổi, con gái Nguyệt, đang thọc tay vào chiếc váy đầm móc lồn, nghiến răng, và sướng theo cái sướng của Nguyệt với một bồ true lạ hoắc.

Tuyết quên khuấy mình là kẻ xem trộm, nên sướng quá, em cũng rên lớn lên như mẹ đã rên, làm Thắng nhìn lại, thấy Tuyết còn quá nhỏ, mà cũng biết thưởng thức chuyện người lớn. Cứ ôm nắc Nguyệt, nhưng Thắng nhìn không rời Tuyết. Cả hai nhình như, hợp đường giây, đã “chớp, nhoá” mấy lần, trong khi Nguyệt tận hưởng niềm khoái lạc tuyệt vời Thắng đang cho.

Tuyết còn bạo dạn vén váy đầm lên, tuột quần xì líp xuống, phơi cái lồn với mớ lông thưa và ngắn ra cho Thắng thấy. Một ngón tay em đang nằm trong cửa mình. Vừa lúc đó thì Nguyệt ôm chặt Thắng hẩy đít lên cao và ra một cái, sướng tuyệt trần.

Thắng nháy mắt cho Tuyết lùi ra, rồi chàng cúi xuống nói với Nguyệt:
– Em nằm nghỉ, anh chạy ra uống miếng nước nhe1?
– Nói xạo, em không cho đi. Phải đụ tiếp!
– Kìa anh nói thật mà. Anh khát nước…
– Chứ không phải anh đang thèm cái lồn bé hơn em?
– Kìa Nguyệt, lồn bé? Là lồn của …
– Của Tuyết, con em.

Nguyệt chợt đứng dậy, bước ra khỏi bồn, lấy khăn lông vừa lau vừa gằn từng tiếng với Thắng:
– Anh là con quỷ. Thực sự là con quỷ. Hèn chi anh đã đóng vai chính của Tabu, Vietnamese style. Bây giờ thì em biết vì sao anh tìm đến đây. Cái quá khứ nhớp nhơ của anh chưa mờ hẳn, anh đã muốn tạo một hiện tai bẩn thỉu khác. Anh bạ tình trắng trợn quá. Không xứng đáng được hưởng cái đẹp của thân hình em. Nếu tự trọng, anh nên bước ra khỏi đây, lập tức, trước khi em có những lời khiếm nhã.

Thắng xẹp xuống, héo úa, lầm lũi mặc áo quần, rồi lầm lũi bước ra khỏi phòng Nguyệt, không dám ngoảnh lại nhìn đôi mắt đẹp, tinh anh, thông minh của Nguyệt, dù chỉ để chào.

Ra bàn phấn, Nguyệt ngồi vào, bình thản trang điểm qua loa. Một tý phấn hồng, một tý son nhạ, là Nguyệt đã như người trang điểm hàng giờ. Chợt Tuyết xuất hiện phía sau Nguyệt. Nhìn vào kiếng, Nguyệt thấy con gái, hỏi thản nhiên như chẳng có gì xảy ra cách đó vài phút:
– Hôm nay cuối tuần, con gái của mẹ không đi chơi đâu sao?
– Dạ, con muốn xin mẹ thêm một ít condom nữa.
Vẫn nhìn con trong kiếng soi, Nguyệt hỏi:
– Mới cho con 10 cái cách đây có ba hôm…
Tuyết quàng tay qua cổ mẹ, kề mặt sát má Nguyệt nhõng nhẽo:
– Con có cả thảy tám thằng boy friend khác nhau. Mẹ xem, làm sao con đủ dùng. Lại thêm…thêm.
– Thêm cái gì nữa hả con?
– Thêm con đang bồ với giáo sư của con, người da đen.
– Da đen? Bao nhiêu tuổi?
– Khoảng 40, thưa mẹ.
Nguyệt im lặng, quàng tay ôm eo ếch Tuyết, thở ra, rồi nàng lại nhìn cả hai trong gương, nói chậm rãi:
– Con đẹp giống hệt mẹ. Mẹ mừng lắm. Nhưng con giống mẹ luôn cái nết dâm của mẹ, làm mẹ lo quá…
– Mẹ phải vui, chớ sao lại lo, hả mẹ? It’s fun! Mới có hai ngày, mẹ có tới 4 nhân tình khác nhau. Còn con, cả năm nay mới có tám người tình. Sao mẹ lại lo?

Tuyết chả cần theo dõi cũng biết mẹ mình có bao nhiêu nhân tình. Vì mỗi lần ân ái, Nguyệt gào to muốn bể nhà. Khi Tuyết nói câu vừa rồi, Nguyệt cứng họng, ngồi rã rời như thây ma, mặt buồn sạm xuống. Thấy thế phát cử chị nịnh bợ, ôm hôn mẹ, và phun ra một câu làm Nguyệt giật mình:
– Nhưng mẹ đừng lo. Con thề sẽ bỏ hết mấy thằng bồ nhí. Để chỉ còn yêu ông giáo sư Fred da đen của con thôi.

Nói xong, Tuyết nhún nhảy tung tăng, miệng huýt sáo một điệu nhạc Rock, trong khi Nguyệt chết lặng người. Gái 15 tuổi, lại mê một Mỹ da đen tuổi 40. Nguyệt thấy tương lai của Tuyết rồi cũng sẽ đen thui như màu da của Giáo sư Fred. Nguyệt hoàn toàn không biết người chủ động cuộc tình này không phải Fred mà là con gái nàng…

Trong lớp học, Tuyết thường để ý nhìn Fred giảng dạy về Vật lý. Không phải tự nhiên Tuyết có thiện cảm với Fred. Mà do một hôm em tình cờ mượn được cuốn phim sex của một con bạn, trong đó có Tuyết được nhìn cảnh làm tình của một cô Đại Hàn và một Mỹ da đen. Tuyết xem đi rồi xem lại, bởi vì Tuyết mê khúc dương vật to như chày vồ, đen láy, cứng cương, láng bóng. Từ hôm đó, Tuyết nảy một thèm khát kỳ lạ là sẽ bắt bồ với một Mỹ da đen.

Trường Tuyết học chỉ gồm dân Á Châu và Mễ. Chỉ có mỗi Fred là Giáo sư da đen. Thế là mắt Tuyết, đầâu óc Tuyết bắt đầu ghim vào chàng giáo sư độc thân đó. Tuyết bắt chuyện, lân la làm quen, kết bạn. Đến một long weekend, Tuyết đột nhiên đến nhà Fred. Là Giáo sư, Fred biết luật, nên chàng chỉ tiếp đón Tuyết cách bình thường, thận trọng. Chàng biết luôn ý định buổi gặp gỡ này của Tuyết, nên Fred càng cẩn thận hơn. Sau nửa giờ nói chuyện, Fred nói:
– Cho phép thầh vào thay quần áo để đi chút công chuyện.
Tuyết gật đầu . Đợi cho Fred vừa vào đến phòng, Tuyết lập tức xuất hiện ngay sau long chàng, cầm tay chàng, khẩn thiết:
– Fred, em yêu anh. Em biết điều này có vẻ táo bạo. Nhưng đó là tất cả những gì em muốn nói với anh từ rất lâu…
– Tuyết có biết, nếu tôi phải để lòng yêu ai, thì tôi cũng phải chọn một cô trên tuổi vị thành niên. Tuyết còn nhỏ quá. Việc đột nhiên Tuyết đến thăm tôi đã là không phải phép. Huống hồ Tuyết đang cầm tay tôi, ngay trong phòng ngủ này. Xin lỗi, cám ơn lời tỏ tình của Tuyết, nhưng tôi không dám.
– Tuyết biết thế, cho nên đã không tỏ tình với anh ngoài phòng khách, mà phải đợi khi anh vào đây, Tuyết mới bắt đầu.
– Vậy nghĩa là…
– Nghĩa là nếu bị anh từ nan, Tuyết sẽ chẳng ngại ngùng la lên rằng anh đã dụ dỗ Tuyết, đã xâm phạm tiết hạnh Tuyết.

Tuyết vừa cười, vừa ân cần thiết tha và cũng vừa đanh đá nói câu đó. Fred càng sửng sờ hơn, tay chân chàng bắt đầu run. Tuyết lạnh lùng bồi thêm câu nói:
– Và cũng có nghĩa là chuyện em tố cáo, sẽ làm anh mất job giáo sư, sẽ vào tù. Tên tuổi anh bị đời phỉ nhổ? Vậy thì tuỳ anh. Anh muốn yên thân hãy cho em yêu anh, bằng xác thịt không thôi, cũng được. Hoặc anh chọn vào tù… Em nói yêu bằng xác thịt không thôi cũng được, vì em bị ám ảnh bởi nỗi thèm khát dương vật của người da đen trong một cuốn phim X. Giản dị chỉ có thế. Với lại, anh có biết anh là một trí thức, đẹp trai, có duyên?

Khi nói câu chót, gương mặt Tuyết thiết tha, nồng nàn đến độ lòng Fred bị dao động. Nhưng chàng vẫn thối thoát:
– Tôi hứa, là nếu em thèm khát dương vật một người da đen, tôi sẽ hân hạnh giới thiệu cho em một thanh niên dưới tuổi vị thành niên. Như thế tiện hơn. Còn tôi…tôi lớn lắm rồi.

Tuyết đứng sát vào Fred hơn. Nàng cố tình chạm vào phần hạ bộ của Fred, để thăm dò xem Fred có chút gì cảm hứng:
– Bộ anh tưởng em không có khả năng tìm cho mình một kép trẻ da đen? Yêu anh, không phải chỉ vì em tò mò muốn lấy cho được phần xác thịt. Mà con luôn cả phần trí thức, và tư cách mô phạm của anh…

Bây giờ thì vòng tay Tuyết đã ôm giáp cái eo của Fred. Và, Tuyết bật vui hẳn trong lòng khi nàng nghe hạ bộ của Fred cương cứng bên trong. Tuyết nhón hai chân lên, bá cổ Fred, đòi hôn môi Fred, vì Tuyết biết, cứng cỏi cho mấy , “nước đá để ngoài nắng rồi nó cũng tan”.

Fred chùng lòng thật. Vì biết nguy hiểm nhưng nơi đây, trong phòng ngủ này, chỉ có chàng với cô bé 15 tuổi. Thân hình tuy nhỏ của Tuyết đã nở đều đặn ở các bộ phận sinh dục. Nhất là hai trái vú có vẻ là của cô gái 17. Rồi gương mặt non nớt, thơ ngây với mái tóc đen huyền củ anàng đã làm phần ham muốn sinh lý bẩm sinh của giống da đen chợt bốc lên. Với lại Tuyết cho hcàng hai chọn lựa: một là âm thầm cho em yêu, bằng xác thịt không thôi cũng được. Hai là vào tù vì Tuyết sẽ vu cáo. Thấy Fred đứng yên như nghĩ ngợi, Tuyết luồn tay vào áo chàng, xoa xoa chòm lông ngực xoắn xoắn như những con ốc bám vào da thịt bộ ngực nở nang của chàng.
– Tuyết có biết cửa phòng khách của tôi chưa đóng không?
– Em đã đóng và khoá kỹ trước khi vào đây.
– Và cửa phòng này nữa…
– Mình đã làm gì đâu mà phải khoá cửa phòng?
– Tuyết đang ôm tôi, đang cởi cúc áo tôi để sờ ngực, Tuyết đã chạm người vào hạ bộ của tôi… Chừng đó, đủ tôi lãnh ít nhất 10 năm tù.

Tuyết ngẩng mặt lên nhìn giáo sư Fred, cười khoái chí. Vì em hiểu Fred vờ nói thế cũng có. Mà phần cốt yếu là Fred đã gáin tiếp thoả thuận. Chàng muốn nếu có gì xảy ra cho chàng và Tuyết, thì phải thật kín đáo, riêng tư. Tuyết nhảy tung tăng lại khoá cánh cửa phòng, rồi đứng đó, quay nhìn thẳng Fred. Trông chàng thê thảm đến tội nghiệp. Lòng cũng muốn mà tim thì đập. Nhưng đâu còn chọn lựa nào hơn.

Tuyết cởi mấy cúc áo của chiếc áo lạnh, thoát ra và ném bừa nó dưới thảm. Rồi đến những cúc áo của chiếc áo đầm. Khi Tuyết cởi nó ra khỏi phần trên, phơi bộ ngực căng phồng trong chiếc áo xú chiêng, thì mắt Fred bỗng khờ dại, chàng dựa lưng ngay vào cửa tủ. Tuyết vẫn đứng đó tiếp tục thoát y. Cái áo đầm đã ra khỏi người Tuyết, và thân Tuyết chỉ còn có hai mảnh mỏng dánh, nhỏ xíu. Nhất là cái xì líp, chỗ âm hộ, màu xam xám lộ hẳn lên, cồm cộm, che cái mu lồn no ứ, trông thật quyến rũ, mời gọi, khiêu dâm.

Fred giả tỉnh. Nhưng chàng vừa nuốt nước miếng. Tuyết đưa hai tay ra phía sau mở khuy xứ chiêng. Cái áo lỏng ra, trệ xuống, cho Fred thấy hai quả đào chin tới trắng hồng, mơn moon, như mới được hái từ trên cây. Tuyết thấy rõ cái quần của Fred đội lên một cục. “Nước đá đang bắt đầu tan trong nắng”. Cái nóng hực lửa của thân người 15 Tuyết đã làm nghị lực, mô phạm, tư cách, trí thức của Fred hoàn toàn tê liệt. Cách đó 10 phút, chàng còn vững vàng đưa đủ lý do để lắc đầu với lời mời mọc của giai nhân. Nhưng bây giờ, trời đất ơi! My God! Hai ngón tay của Tuyết đang bình thản xỏ vào hai bên xì líp, tuột nó xuống, xuống dần…

Đến gần đầu gối, đến ống quyển, mắc cá rồi vọt thoát ra khỏi thân người Tuyết lúc nào không biết. Còn cái xú chiêng thì đã gần như tự động rơi xuống khỏi hai cánh tay Tuyết và được nàng ném văng ra xa tận đầu giường. Trần như nhộng. Tròn trịa. Không một khoảnh da thịt nào của Tuyết mà không cám dỗ, không mời mọc. Tuyết “kêu gọi”:
– Anh còn đợi Tuyết mời mọc như thế nào nữa ? Cửa đã đóng hai cánh. Em đã không còn mảnh vải che thân. Phần còn lại là anh. Em thật tình yêu anh, Fred! Thề với trời đất là em chẳng có một âm mưu nào đen tối để làm nhục anh đâu. Em đã dọn sẵn hết lên bàn. Anh chỉ cần…

Fred lại thở ra rồi cử động. Tay chàng lần mở thắt long, khuy áo và cuối cùng, Fred cũng như Tuyết, trần như nhộng, dương con cặc đen thui dài thong ra phía trước… Tuyết mê quá, nhảy bổ lại, quỳ xuống, nâng cặc Fred lên mà hôn thân yêu cuồng nhiệt. Cả đời Fred, chưa bao giờ chàng được ai hôn của quý chàng bằng mũi. Hai bàn tay nhỏ nhắn của gái 15 đã trân trọng nâng “thằng bé” mập ù đen láy của Fred lên mà hôn tới, hôn lui. Nó gồ ghề thật, trông nó hoặm xự hơn bất cứ cặc của kép Việt Nam nào Tuyết đã ngủ qua trước đây. Tuyết chà khúc gân cứng đó lên trán, lên mắt, lên má nàng rồi bất thần, Tuyết nâng cặc lên, hôn hai trứng dái to đồ sộ của Fred. Nàng ngậm vào nút ngất ngư. Fred ngẩng mặt lên không trung, chợt phát ra tiếng rên:
– My God! Con có ở tù cũng không sao! Con đã làm hết cách để cự tuyệt, mà rồi cuối cùng, cũng đành buông súng đầu hàng. Xin God che chở cho con trong hành động rất người này.

Tuyết khoái quá. Em yên trí là Fred đã phủ phục trước nhan sắc và quyến rũ của nàng. Tuyết đứng thẳng dậy, cầm cặc Fred hích hích vào mu lồn của em. Tuyết dạng hai chân cho đầu cặc Fred quẹt nước lồn ở cửa mình em, rồi Tuyết kẹp nó ở đó, ngoài cửa mình. Em nhón lên, níu cổ Fred xuống, tìm cho mình nụ hôn dây dưa, nồng ngất. Hai tay Fred không làm “khách bàng quang” nữa. Mà đã nhảy vào vòng chiến, tham dự. Chàng ôm chặt mái tóc huyền của Tuyết, vai Tuyết, lưng Tuyết, cánh tay Tuyết.
– Em muốn được vào trong anh, ngay lập tức, được không?

Fred chẳng trả lời, mà cho một tay xuống, cầm dương vật nóng hổi của chàng, đâm vào miệng lồn Tuyết. Tuyết hẩy tới, bá cổ Fred, co hai chân vòng quấn lưng Fred. Thế là cả hai sát dí vào nhau, không rời nửa ly. Hình như Fred chẳng còn biết trời mây, non nước nào nữa. Chàng nhắm mắt ngây ngất, chìm xuống đáy sâu vực nước xác thịt, khi Tuyết ôm cứng chàng mà hẩy đít tới nắc. Fred quên hết tiếng còi hụ xe cảnh sát. Quên cái còng tay, quên cảnh pháp đình, quên nhà jail của Cali, quên luôn những năm tháng nằm vùi trong bốn bức tường, bị bọn đầu trộm, đuôi cướp đè chàng mà hành hạ, lắp đít, bú cặc…

Nhưng như Tuyết đã bảo: “Thề với Trời đất là em chẳng có một âm mưu đen tối nào để làm nhục anh đâu!” Nếu quả tình như thế, thì việc chọn lựa này của Tuyết nghe có lý hơn. Vì cả đời chàng, cho đến chết, có thiếu nữ 15 nào người ngoại quốc, mà là học trò của mình, tự dẫn xác tới dâng hiến không điều kiện cho chàng tha hồ hưởng? Sướng quá. Tuyết thì thầm:
– Thầy ơi! Con thoả nguyện quá. Thầy là giấc mơ của em, nhiều đêm. Hôm nay, chỉ một ngày, thầy có trọn quyền muốn hưởng gì ở em cũng được. Rồi nếu thấy thích, vừa ý, gọi em. Mình lại tiếp nối những ngày hạnh phúc khác. Nhưng riêng hôm nay, thầh phải ở nhà cho con thoả mãn tận cùng.
– Không đâu Tuyết! Anh chỉ xin Tuyết giữ thật kín việc chung chạ xác thịt này. Anh đang bỏ một chân trong ngục rồi. Mỗi ngày, Tuyết hãy cho anh một giờ, tại đây. Nếu được thì suốt đời anh. Tuyết có hứa như thế không?

Mừng quá. Như chiến sĩ đã cầm cờ nhảy vào thành địch. Cái chiến thắng do công Tuyết dàn ra đã từ lâu, hôm nay mới đạt đến vinh quang. Tuyết gật đầu lia lịa. Và không hiểu sao Tuyết chợt mê đắm chàng giáo sư da đen này một cách kinh khủng. Không phải hôm nay, mà từ ngày vào học High School ở San Gabbriel. Tuyết bắt Fred đặt em nằm ngửa trên giường nệm, kéo kín màn cửa sổ lại. Căn phòng mờ mờ. Cái lạnh ngoài trời làm cho căn phòng mát hẳn. Tuyết dạng hai chân ra, phơi lồn, bắt Fred bú.

Tấm thân bồ tượng của Fred so với Tuyết trong như con voi với con nai. Cách biệt xa vời. Cả dương vật đồ sộ của Fred, chính chàng cũng không hề dám nghĩ là nó sẽ vào thênh thang trong lồn Tuyết, ráo rọn, nhẹ nhàng. Chàng đưa môi xuống, banh háng Tuyết ra, bú thiết tha, rào rạt hai cái mép. Rồi Fred quét hàm râu trên ở hột le. Tuyết rướn mình lên. Hai chân co lại, ểnh toàn thể cặp mông no tròn lên không mà hét. Dù ếm giọng lắm, nghe cũng thê thảm như ngàn lời khóc:
– Fred ơi! Cái đó là cái gì vậy? Ah bỏ kiến vào lồn em hả. Sướng, đã ngứa, khích dâm, chết em Fred ơi. Anh quét như vậy thì đàn bà lớn tuổi cũng chết chớ nói gì tuổi em. Sướng hơn đụ nữa anh ơi. Đừng bỏ em nghe Fred!

Lần đầu tiên, Fred được bú một cái lồn Á Châu. Nó nhỏ nhắn, xinh xắn, mà nơi nào cũng hồng đỏ lên. Những sợi lông lồn lưa thưa, ngăn ngắn. Lồn 15! Cái lồn nhỏ xíu đó đã tiếp thu hết khúc gân đồ sộ của Fred! Đã đụ rồi mà Fred cũng chưa tin. Nó như một huyền thoại. Như chuyện giả tưởng. Làm sao? Cách thế nào lồn Tuyết đã chịu được hết chiều dài lẫn chiều ngang ghê gớm của con cặc Mỹ đen đó? Fred hoàn toàn không hiểu. Chàng đang tận tình dùng hàm ria con kiến để làm cho Tuyết la khàn giọng.
– I come, I come. Em ra, em ra Fred ơi. Chịu không nổi nữa Fred ơi. Liếm cho hết nước của em đi rồi nằm ngửa ra cho em trả ơn. Trời ơi! You kill me, Fred!
“Anh giết em Fred ơ!i” Tuyết chỉ la có chừng đó, rồi buông hết, rã rời thân xác, mềm nhũn tứ chi, thở và thở…

Fred ngồi xuống, nâng nửa người Tuyết lên mà ấm, mà cưng mà nựng như nựng một baby. Bây giờ thì chính chàng cố làm sao cho Tuyết thương chàng hơn vì chàng sợ tuổi trẻ Tuyết sẽ làm nàng nhàm chán một giáo sư lớn tuổi . Đôi mắt Tuyết còn nhắm nghiền, còn dính chặt với cơn sướng rạt rào vừa rồi. Em chưa tỉnh hẳn, thì bên tai, Tuyết nghe Fred nói:
– Em muốn bú anh, hay để anh đụ em?
– Cái nào cũng được. Bề gì, em cũng phải đụ anh cho tới chiều tối. Nên cái nào trước cũng được. Thank you!

Chợt nhìn thấy cặp vú đẹp mỹ miều của Tuyết Fred nhìn chết sửng. Làm sao Mỹ đen nào có cặp vú đẹp lạ lùng như thế được. Fred bú, rồi bóp, nhồi. Bàn tay hộ pháp của Fred sờ vào trái vú trông như bàn tay của lực sỹ da đen cầm quả bóng Tennis. Chàng đang xây mộng vàng: có thể nào chàng lấy Tuyết làm vợ không? Có thể nào gia đình học thức giàu có của Tuyết chấp nhận một Mỹ đen làm rể không? Và tuổi tác, và sắc vóc…

Fred, nếu bước vào nhà bác sĩ Đoàn, thì nước da chàng sẽ làm cả nhà “khiếp hãi”. Khiếp hãi không phải Fred có dáng dấp hung bạo, khó thương. Mà chính vì những định kiến, những ác cảm sẵn có của mọi người về da đen. Nói đến da đen, dù là một bác sĩ, cũng có cái gì khó cho thiên hạ kính nể hoàn toàn. Rồi lại thêm những tai tiếng khó quên của O.J. Simpson., Michael Jackson, Mike Tyson v.v…

Vì mặc cảm đó, cho nên Fred đang trổ hết tài ba sức lực để chinh phục người yêu tuổi 15 này. Chàng nằm lên, cho cặc vào lồn Tuyết, bắt đầu một trận đụ không tiền khoáng hậu. Một trận đụ dai dẳng, tuyệt trần. Tuyết ra hết ba lần, Fred rút con cặc ra lau, như người lính chùi súng, xong lại đút vào đụ tiếp. Tuyết chẳng còn thấy màu đen trên da Fred nữa. Em thấy Fred như một hoàng tử sang trọng, một thiên thần, một thần tượng không ai đánh ngã nổi, kể cả mẹ Tuyết, bà Nguyệt!
– Con xa lánh hết mọi kép trẻ, để chỉ còn yêu thầy giáo Fred, thì còn cần gì nhiều condom nữa? Nguyệt hỏi Tuyết.
– Con đùa với mẹ cho vui đó mà. Thực ra con chẳng còn cần condom nữa.
– Chết, không được đâu con. Đây này (Nguyệt mở bóp) con cầm hết hai hộp này mà dùng. Không phải mẹ sợ con dính bệnh AIDS, mà sợ con mang bầu.
– Con đã và đang uống thuốc ngừa thai. Mẹ khỏi lo. Thì mẹ sao, con vậy mà. Con giống mẹ nhà có phước!
– Bây giờ con còn đi lại với Fred không?
– Dạ có mỗi ngày. Tan học là con đến nhà chàng. Sáng weekend như hôm nay thì 8 giờ, Fred đụ con tới 11 giờ. Con mới ở đó về đây thì gặp mẹ ngất ngây trong bồn tắm. Tiếc quá, tại Thắng nhìn thấy con, rồi chàng muốn… Với lại, lỗi tại con. Khi thấy mẹ ngất ngây con đã tự cho tay vào sờ lồn, rồi rên lên. Nếu không, giờ này mẹ hãy còn “vui” với Thắng.
– Thôi con đừng nhắc tới anh chàng bạc tình đó nữa. Y là một cậu bé loạn luân!
– Hả? Thắng là người loạn luân? Sao mẹ biết?
– Thắng nói xa nói gần. Nhưng mẹ biết. Mẹ Thắng cũng tên Nguyệt. Thắng đến ân ái với mẹ để …
– Để thoả mãn loạn luân? Thế thì trong nhà này cũng có một kẻ loạn luân!
Nguyệt giật mình, nhột nhạt. Có thể nào Tuyết cũng biết rõ việc của Chính. Và nhất là cả nàng, dù chỉ trong tư tưởng. Lâu nay, Nguyệt quên khuấy mất trong nhà này còn có một người nữ nữa: đó là Tuyết, một đoá hoa mới nở, nhưng đã sớm biết chuyện người lớn. “Trong nhà này cũng có một kẻ loạn luân!”, Tuyết nói. Là ai nếu không phải là Chính! Trong lòng Nguyệt run quá. Nàng sợ Tuyết đã thấy hết những bức hình mặc đồ tắm hở hang của nàng do Chính treo khắp tường phòng ngủ. Nàng sợ Tuyết đã nghe lén những cú phone của Chính gọi về từ nội trú! Nhất là Tuyết có thể đã thấy Nguyệt cũng từ cửa sổ, nhìn Chính nằm trên ghế phơi nắng buổi sáng.

Một lát lâu, Nguyệt ôm Tuyết ân cần hỏi, nhỏ giọng:
– Kẻ loạn luân trong nhà này là ai, hả con?
– Nhưng mẹ có cho phép con tiếp tục yêu thầh Fred thì con mới nói.
– Ừ. Con yêu ai là quyền của con. Mẹ đâu có bao giờ cấm cản.
– Người loạn luân trong nhà này chính là mẹ.

Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, vì những gì nàng lo âu, đều chẳng xảy ra. Nàng lo âu Tuyết sẽ nói là Chính. Nàng sợ hoặc Chính đã xằng bay với Tuyết. Hoặc là Tuyết đã biết Chính treo các tấm hình áo tắm của nàng trên tường… Nguyệt hỏi:
– Mẹ? Con nói mẹ là kẻ loạn luân? Thế thì con lầm rồi. Hoàn toàn không đúng! Mẹ đã tự chiến đấu cam go để không xảy ra.
– Thưa mẹ, nếu không đúng thì cũng gần đúng…Thôi, con muốn mẹ phải vui. Con biết mẹ thiệt thòi trên 10 năm. Con biết mẹ đã chống cự hết sức mình để chị phạm tội trong tư tưởng. Dẫu gì, mẹ vẫn là người đàn bà còn lương tâm, vì mẹ đã đuổi Thắng ra khỏi phòng này khi biết Thắng muốn xằng bay với con. Mẹ đã nhiều lần khước từ sự “tấn công” có dụng ý của Chính. Cám ơn mẹ đã cho con tiếp tục yêu Fred. Thôi con có hẹn phải đi chơi với bạn. Con đi, chiều về. Mẹ đừng lo…

Tuyết hôn Nguyệt một cái trên má, rồi tung tăng chạy khỏi cửa. Ngồi lại một mình trước bàn phấn, Nguyệt ngắm mình, nàng bỗng sợ cái nhan sắc trác tuyệt kia sẽ có ngày tàn phai như chậu hoa khô rúm của Chính tặng nàng trước ngày Chính vào nội trú. Bất giác, nàng chụp bó hoa khô trong lọ, bẻ ngấu nghiến, xong cho vào giỏ rác. Nguyệt không muốn thấy sự tàn héo của sắc đẹp, và cũng dứt khoát luôn với ám ảnh nhơ bẩn mà vừa rồi Tuyết đã huỵch toẹt:
“Người loạn luân trong nhà này, chính là mẹ!”
Chuông gọi cửa dưới nhà vang lên ba lần, Nguyệt mới trở dậy, choàng chiếc áo kimono ra hành lang nghiêng mình nhìn xuống. Nguyệt thấy một ông Mỹ đen ăn mặc rất đàng hoàng. Nàng hỏi bằng tiếng Mỹ:
– Ông muốn gặp ai?
– Thưa tôi muốn gặp phụ huynh em Tuyết.
– Xin ông cho biết ông là ai và ở đâu?
– Thưa tôi là Giáo sư Fred Humphrey, dạy ở San Gabriel High School. Hay nếu bà ngại tiếp tôi…
– Không phải, nhưng hôm nay cháu Tuyết vắng nhà…
– Vâng, vì thế, tôi muốn thưa chuyện cùng ông bà khi không có mặt Tuyết. Tôi biết Tuyết đã dự cắm trại ở Long Beach.
– Xin ông chờ tôi một giây.

Nguyệt chạy xuống mở cửa và mời Fred bước vào. Cũng là Mỹ đen, nhưng anh chàng trông có vẻ trí thức, và chững chạc hơn những chàng đen mà Nguyệt đã gặp trước đây.
– Ông dùng trà hay café? Để tôi đi lấy.
– Thưa trà cũng được. Phiền bà quá.
Trong khi Nguyệt đi pha trà, Fred lễ độ ngồi dựa salon ngắm cách trang hoàng sang trọng của phòng khách. Chàng thầm phục gia đình Tuyết giàu có, và phong phú luôn óc mỹ thuật. Chàng hơi hồi hộp, lựa những lời khéo léo để trình bày sao cho lịch sự và tế nhị với Nguyệt về những gì đã và đang xảy ra giữa chàng với Tuyết.
Nguyệt mang hai cốc trà lại bàn khách và mời Fred.
– Tôi nói ngay để ông Fred đỡ ái ngại: là tôi đã biết cháu Tuyết giao du “khá thân mật” với ông.

Fred hơi đổi sắc mặt. Chàng định đến đây thú thật tất cả mọi nchuyện làm tày trời của chàng cho Nguyệt nghe. Mà rồi Nguyệt đã biết hết. Nguyệt nói tiếp:
– Tôi định hôm nào đẹp trời, tôi với nhà tôi sẽ dẫn Tuyết đến gặp ông để nói chuyện.
Tim Fred muốn bung lồng ngực, vọt ra ngoài. Vì cách đây hai hôm, một giáo sư bạn chàng, đã xa gần cho chàng biết sự liên hiệp hợp pháp giữa chàng và Tuyết.
– Thưa bà, tôi hiểu tôi là một đàn ông xấu xa, mặc dầu tôi là kẻ bị Tuyết tấn công. Tôi xấu, vì đã không mạnh dạng cự tuyệt những cám dỗ, mời mọc của Tuyết. Tôi xấu vì phải đợi cho đến khi bạn tôi thông báo, tôi mới tự dẫn xác đến thú tội với bà. Vì tôi nghĩ có lẽ, chỉ có ông bà mới cứu được tội phạm của tôi.
Mặt Fred đổ mồ hôi. Giọng chàng đầy sợ seat. Dáng dấp lung túng, gần như muốn quỳ lạy của Fred làm lòng Nguyệt chùng xuống. Thực ra, riêng nàng, nàng chẳng thắc mác gì về hành động của Tuyết. Nàng hay nhắc chừng Tuyết phải mang condom bởi vì nàng sợ cô bé có thể nhiễm HIV hoặc mang bầu vào cái tuổi 15. Còn Tuyết ngủ với ai, giao du thân mật với người nào, nàng không để ý.

Đưa lý nước trà lên mời Fred, rồi Nguyệt bớp một ngụm:
– Ông Fred đến đây hôm nay chỉ để nói có thế?
– Thưa còn nữa: Tôi muốn chấm dứt tức khắc tội lỗi. Nếu không tôi phải xin đi dạy ở một tiểu bang khác.
Nguyệt đưa tay khoác, và vồn vã ngăn lại:
– Ơ kìa, ông Fred. Làm gì mà ông sợ hãi quá vậy? Tôi có cách bảo đảm cho ông, nếu ông bị liên đới tới pháp luật. Lúc nãy, tôi bảo ông sẽ cùng Tuyết đến nhà ông nói chuyện. Chắc ông nghĩ chúng tôi sẽ tố cáo? Điều đó thì không đúng. Tôi đến đó để nói một kế hoạch cho ông phòng thân nếu ngày nào đó có cảnh sát đến còng tay ông….

Fred xoa xoa hai bàn tay vào nhau, lòng xôn xao một niềm vui. Chàng không thể nào ngờ gặp may mắn như thế:
– Thưa bà. Tôi như kẻ chết chìm, đang được bà cứu mạng. Bà có thể cho biết những gì bà sắp nói để cứu tôi không?

Nguyệt ngồi tréo chân mặt lên đùi chân trái. Cái áo kimono xẻ ở giữa, phơi trần da thịt trắng hồng khêu gợi cho Fred thấy. Nhưng tâm hồn chàng đang dạo động. Hãi hùng. Fred không muốn, hay không dám nhìn cái hấp dẫn đó nữa.
– Trước hết, ông Fred có thể cho tôi biết, vì sao con gái tôi lại mê ông đến độ cháu từ bỏ hết bồ bịch Việt Nam còn trẻ.

Fred cúi hẳn mặt nhìn xuống thảm đỏ, trong khi Nguyệt lại xổ ra một chiêu khêu gợi nữa: nàng chồm tới phía Fred và thật thấp, để Fred có thể nhìn trọn bộ ngực no tròn bên trong áo kimono. Giọng Fred nhỏ, trầm:
– Thực tình tôi không biết. Tôi chỉ có thể nói lại những lời Tuyết hay nói với tôi mỗi lần em làm tình …”Fred ơi! Hồi trước em ghét Mỹ đen thế nào, thì bây giờ em suy tôn anh hơn một ông vua.” Hoặc “Em có thể đổi hết những gì em có trên đời để được nằm dưới anh mà hưởng”. Hoặc “Làm sao người da trắng và da vàng có được một dương vật và kỹ thuật làm tình thần thánh như anh v.v…

Fred nói xong, ngẩng đầu lên với vẻ khiêm nhường, thì mắt chàng bắt gặp gương mặt ngất ngây não nùng của Nguyệt. Nàng hớp một ngụm trà, mà mắt lẳng lơ thu hồn Fred:
– Hồi nãy ông Fred có nói: “Ông xấu vì đã để con quỷ thấp hèn của mình chiến thắng lý trí.”
– Dạ đúng thế. Không phải một mà nhiều lần, với Tuyết.
Nguyệt chúm chím cười khó hiểu, làm Fred run hơn:
– Thư, chẳng lẽ bà không xót thương cho kẻ tội phạm đã biết tự xưng tột. Lại còn ngồi đó cười lên đau khổ của tôi?
– Ấy chết. Nguyệt vội khua tay cải chính. Không phải thế! Tôi cười chúm chím vì không dám cười lớn, và tôi cười vì nghĩ : đâu phải thế gian này chỉ có mỗi mình ông là có tội. Cả tỷ tỷ người đang mắc tội, trong đó có tôi.

Mắt Fred long lanh, ánh lên niềm vui nhỏ, vì chàng chợt có bạn “đồng hành”. Kẻ đó lại là mẹ của Tuyết. Nguyệt nói tiếp bằng giọng thanh thản, hồn nhiên:
– Hình như cứ mười người thì đã hết chín mắc để “con quỷ thấp hèn chiến thắng lý trí!” Mỗi người phạm một cách. Chỉ khác là ở số lượng những lần phạm tội. Chàng những người tin rằng Thượng Đế có thể xoá tội cho mình, thì họ lại càng dễ mắc tội hơn. Làm thế nào mắc tội rồi xưng tội thì hết tội? Ông Fred có tin, chính tôi, mỗi ngày cũng để “Con quỷ thấp hèn chiến thắng lý trí của tôi”, nhưng chỉ những tội nhỏ , những tội rất người. Còn tội lớn hơn thì tôi nhất quyết cự tuyệt. Nếu ông Fred lớn tuổi mắc tội làm tình với gái vị thành niên, thì tôi là một tội phạm chung thân khổ sai. Vì tôi đã phạm không biết bao nhiêu lần với những cậu bé 16, 17…

Fred chồm tới, hỏi gấp rút:
– Bà nói, bà cũng phạm tội làm tình với trẻ vị thành niên?
Nguyệt gật đầu với sự hãnh diện, làm Fred không tin mắt mình. Chàng không thể tưởng tượng một giai nhân tuyệt sắc như thế, một bác sĩ phu nhân như thế mà cũng…
– Tại sao không? I know what I’m doing! Tôi biết tôi đang làm tì. Anh biết đi một xe mới, mặc bộ đồ mới, ở cái nhà mới, tại sao tôi không được quyền làm tình với một người “mới”. Mới: đồng nghĩa với trẻ, đẹp, khoẻ!!! Cho nên ông Fred, dù có dụ dỗ Tuyết, cũng chẳng làm tôi bận tâm. Điều tôi lo âu là không biết Tuyết có hoàn toàn hạnh phúc với ông hay không. Thế thôi. Nhưng ông đã nói những câu Tuyết hay rên lên trong khi làm tình. Tôi hoàn toàn yên tâm, không thắc mắc. Và ông cũng đừng thắc mắc. Cứ hồn nhiên mà hưởng.

Fred hình như vẫn chưa an lòng, chàng hỏi lại:
– Hồi nãy bà có nói: “Bà có một kế hoạch cho tôi phòng thân nếu ngày nào đó cảnh sát đến còng tay tôi.” Chẳng hay đó là kế hoạch gì. Xin bà vui lòng cho tôi biết được không?

Nguyệt nhỏ giọng, dù ở nhà chẳng có ai, ngoại trừ hai người. Nàng làm cho ra vẻ bí mật, cho Fred chú ý hơn:
– Tôi định nói là nếu pháp luật có làm phiền ông, ông cứ thẳng thắn nói họ lầm. Vì ông là tình nhân của chính tôi, chứ không phải của Tuyết. Tuyết lui tới nhà ông là làm cái gạch nối cho tôi với ông!

Fred yên lặng, ngồi nhìn chết trân nơi Nguyệt. Vì sau khi nói như thế, Nguyệt phát một cử chỉ nửa lã lơi, nửa mời mọc, có cái gì đó thật khó nói, đã làm chàng từ địa vị một người khách có tội, trò thành người “thân quen” – thân quen đã từ lâu – Nguyệt cầm tách trà của Fred hớp một ngụm, rồi, cũng với tách trà đó, nàng mời Fred. Anh chàng dán sát đôi mắt ở dung nhan diễm lệ của Nguyệt. Mà miệng thì uống tý nước trà. Cử chỉ mời trà đó của hai người như thu ngắn sự cách biệt da vàng và da đen, nghèo và giàu. “Bà già vợ” và “Chàng rể”. Những lời Tuyết khen ngợi về Fred sau mỗi lần Tuyết đến ái ân với Fred lại vang vang bên tai Nguyệt. Nàng rắp tâm sẽ có một ngày tìm được Fred, để nói chuyện, để xem cẳng xem giò và để … không ngờ hôm nay chính Fred dẫn xác đến.

Fred đứng cao như cây đại thụ. Vóc dáng chàng như cầu thủ Michael Jordan. Mặt chàng sáng ngời nét thông minh. Nước da mùng quân đó “chịu đựng” nắng mưa, bão táp không biết meat. Chợt Nguyệt đùa một câu:
– Không biết trong hai chúng ta, ai đang để “con quỷ thấp hèn chiến thắng lý trí?”

Nói xong, Nguyệt lại cầm tách trà của Fred uống thêm một ngụm rồi lại mời Fred. Lần này, mắt anh chàng vẫn không rời nổi giai nhân, nên hai bàn tay anh “vô tình” chụp, bao bên ngoài bàn tay Nguyệt. Rồi Fed duyên dáng, nhếch cười, để lộ hàm răng trắng ra:
– Có lẽ cả hai chúng ta đang là hai con quỷ, hai con quỷ không thấp hèn, đang đòi làm một hành động nào đó rất người, như bà nói! Hình như đây cũng là lần tôi phạm tội nữa, nhưng lòng tôi yên ổn hơn, vì…
– Vì tôi trên tuổi vị thành niên?
– Không, vì bà là giai nhân tuyệt sắc? Đẹp lạ lùng!!!
– Ông Fred nịnh đầm! Ông đúng thật là người Hợp Chủng Quốc.
– Thưa không, bà có thể đừng tin lời tôi. Cứ bước ra phố, hỏi bất cứ người nào về nhan sắc của bà.

Bàn tay Nguyệt vẫn nằm trong hai bàn tay hộ pháp của Fred. Tách nước trà còn ấm. Nhưng không ấm và nồng bằng hơi ấm hai bàn tay Fred! Nàng đứng sát Fred hơn, gỡ cái tách khỏi tay Fred để xuống bàn ngước mắt nhìn Fred trên cao, và “lửa” hực bốc lên, làm mặt nàng hồng, mắt hoa, môi nài nỉ đòi một buổi sáng hoàng đạo nữa….

Fred thật tình xúc động mãnh liệt. Chưa bao giờ chàng dám tưởng tượng được cầm tay một giai nhân như Nguyệt. Mặc cảm da đen làm chàng sống thu người như “con sâu làm tổ, trong trái vải cô đơn”. Dù đã đậu tiến sĩ, và đã làm giáo sư trên 15 năm, Fred vẫn không sao quên mình là da đen, một da đen bẩn thỉu tội lỗi của những cuốn phim trộm cướp, đánh đấm, hiếp dâm. Những câu truyện đầu môi của người da trắng nói về “Mọi Phi Châu” v.v…

Phòng khách yên lặng, vì cả hai “đối thoại” bằng mắt. Nguyệt muốn làm chuyến phiêu lưu vào xứ sở của thú rừng. Nguyệt muốn làm chủ một giai nhân thân hình của một Mike Tyson. Nguyệt muốn đổi thử món ăn xem nó ra sao mà con gái nàng đã hết lời khen ngợi…. Cả hai thật sát. Nguyệt cố tình cà đôi vú no cứng của mình vào người Fred. Trong khi tư cách giáo sư của Fred vẫn còn e dè thì Nguyệt khám phá ra dương vật của chàng đã “sưng” lên một đống:
– You are a bad boy! Anh xấu lắm nghe chưa!

Lần đuổi Thắng ra khỏi nhà thì Nguyệt vịn cớ Thắng đã xằng bay với Tuyết. Còn bây giờ nàng đã tha thứ cho chính mình khi đang xằng bay với nhân tình của con gái. Cho nên Nguyệt vội vã cải chính ngay cho Fred nghe:
– No, I mean, I’m a bad girl! Tôi mới là đàn bà xấu. Vì tôi giật và tư tình với bồ của con tôi.
– Thưa bà, thế thì tôi cũng xấu nốt, vì tôi đang ngoại tình với bà già vợ (mother in law)!
– Nhưng Fred ơi! Có những điều con quỷ thấp hèn có lý trí của mình! Tại vì quanh ta, họ bảo đó là tội, nên mình trở thành tội phạm. Em thì có riêng lối suy nghĩ. Em biết cái nào tội, cái nào không! Anh đã là chồng của con em đâu?

Nguyệt tháo cái nút áo kimono ra. Fred chết nửa thân người. Hai chân chàng bỗng run như cầy sấy. Phía trước của thân người Nguyệt lồ lộ ra. Xong, cái áo ngủ rơi xuống đất, cũng là lúc Nguyệt cầm tay Fred dắt vào phòng ngủ của nàng. Cánh cửa được khoá kỹ, đèn trong phòng một ngọn duy nhất xanh dương, trả ập cái không khí mờ ảo lãng main mà cả hai đều bất ngờ được hưởng. Fred bế Nguyệt lên nhẹ nhàng như một đứa bé. Chàng đưa Nguyệt lên cao, nhìn chăm bẳm bộ lông lồn nàng chỗ cái chỏm nhọn dương cao lên của cặc Fred. Tự tay Nguyệt cởi áo cho Fred. Rồi đến thắt lưng, zipper, cái quần Fred rơi xuống, thì cũng là lúc bàn tay mỹ miều của Nguyệt thọc vào xì líp của Fred để rút con cặc to sổ sàng, to kỳ dị, dài quá kích thước ra. Nguyệt ngắm và yêu quá một bảo vật từ thuở bé giờ nàng chưa thấy.

Hèn chi màTuyết, con nàng, đã tự nguyện lìa xa mọi nhân tình dé dé khác để còn yêu có mình Fred. Fred vĩ đại, Fred cao to, Fred khoẻ mạnh, Fred học thức. Trước mặt Nguyệt bây giờ, Fred là một thần tượng bất diệt. Chỉ nhìn con cặc đồ sộ khi Fred trần truồng đứng đó, thì không những một mình Nguyệt mà bất cứ một đàn bà bà nào của bất cứ giống dân nào cũng phải thèm chảy nước miếng, mà quỳ xuống, bò lạy, xin được sờ mó, hôn nó một lần cho biết. Nước lồn của Nguyệt tự động rỉ ra ướt nhẹt hai mép. Hai mí mắt nàng nặng trĩu, mở không lên.

Buổi sáng im lặng, không khí dâm data đặc quánh phủ quanh phòng, lean chiếc giường Ý có kiếng soi. Giọng của Barbara Streisand não ruột the thiết trong bài “One life to live” vang lean. Nguyệt quỳ đó như một nô lệ của một ông vua Á rập. Nàng lấy một tô sữa, đến cầm cặc Fred ngâm vào rồi khoát tay rửa ân can như một một môn đệ của đạo sex bên Ấn Độ, rửa cặc Fred xong, Nguyệt nâng tô sữa lên uống cạn.

Thấy vậy, Fred yêu quá, chịu không nổi, chàng cũng lấy một tô sữa khác, bắt Nguyệt đứng dang hai chân ra, chàng dùng tâ rửa khắp loan, rửa luôn âm đạo, và xin Nguyệt đái vào một tí trong tô. Fred uống ực, sạch ráo, ném cái tô xuống đất vỡ tan, ôm Nguyệt ngất ngư với cái hôn lâu gần 10 phút, không vật nhau, không đụ nhau.

Mười phút cuồng si. Mười phút của môi gặp môi, mà cả hai tưởng như đã trong nhau từ thuở nào. Tuổi của cả hai là những hoả diệm sơn ngập lửa. Cả hai là những cao thủ võ lâm học nay những chiêu vô địch. Nhìn cặp này mới đúng là đôi nhân tình lý tưởng của dục vọng.

Nguyệt mở tủ lấy chai champagne ra khui. Nàng bắt Fred quỳ hứng miệng ngay loan. Nguyệt đổ rượu từ hai núm vú chảy dọc xuống từ từ, theo chòm lông lồn thành một vòi nhỏ, vào miệng Fred. Fred no nê. Được một lúc, Nguyệt ngừng, đưa chai vào miệng nốc. Rượu làm cả hai man rợ, cuồng nhiệt hơn. Nguyệt xô Fred name xuống giường, cầm cặc bú. Vừa bú, Nguyệt vừa nhìn mình trong kiếng. Nàng mang heat tài nghệ tuyệt vời ra tặng Fred. Fred quằn quại lạ, nàng mặc kệ. Nguyệt chỉ biết nhìn mình trong gương soi để tự thoả mãn với ái dâm man rợ đầu tiên nàng tung ra sáng nay với một da đen Phi Châu.

Nguyệt no nê với khúc dồi to đen láy. Nàng say mềm với trận chơi có một không hai. Nguyệt lại mở tủ lấy hủ cream (loại trồn sà lách). Nàng cầm cặc Fred quét vào đó rồi nut như ăn một cây kem, rồi lại uống champagne. Đã dâm sẵn, nhờ rượu, bây giờ Nguyệt trở thành một hoàng hậu Cleopatre thứ hai.

Thình lình, Nguyệt nằm chàng hãng ra, thong hai chân xuống đất, phành lồn, bắt Fred đổ rượu vào lồn và dùng miệng hút ra, nuốt. Nguyệt nhét từng qủa nho vào âm đạo, Fred dùng môi lừa ra ăn. Hết một chùm nho nhỏ, Nguyệt mới cầm hai vai Fred kéo lên, bắt chàng đâm cặc vào đụ. Cả hai nhìn mình trong gương. Họ có cảm tưởng như đang xem một cuốn phim sex trên màn bạc. Nguyệt bỗng nói:
– Hèn chi mà da trắng chẳng bao giờ chịu cho da đen các anh được ngang hàng với họ ngoài xã hội. Fred đụ em hay anh đang đưa em về với thiêng đàng, tiên cảnh? Em sẽ bảo Tuyết cho em được làm nhân tình thứ hai của anh.

Fred không dám đè trọn thân người chàng trên Nguyệt vì anh to con quá. Chàng phải chống hai khuỷu tay. Còn hai chân thì chịu dưới đất. Fred rút cặc chàng bóng lưỡng như con cá chình. Nguyệt trợn trắng, môi há tang hoác. Cằm ngưỡng lên không. Hai tay cào xé vai Fred, và la như voi phá rừng.

Động tác của Fred chậm rãi, bình thường. Chàng chưa tung chiêu nào độc đáo mà mồ hôi Nguyệt đã vã ra như tắm. Nàng nói bay đủ mọi thứ, mà hồn thì đã về tận chín từng mây xanh. Chưa từng có con cặc nào to như thế vào lồn. Nó chật ních. Nó vào tận tử cung. Miệng lồn của Nguyệt ngậm không muốn hết bề tròn con cặc Fred. Tiếng rên của Nguyệt nghe thê thảm như lơi khóc. Nàng níu chặt cổ Fred. Sướng tuyệt cùng. Sướng không bút nào tả nổi. Nguyệt chỉ còn nhìn chăm bẳm “Mike Tyson” doing vô lồn nàng từng “quả đấm” nặng ngàn can.

Fred đụ bình thản như một thiền sư đang lần chuỗi ở vách núi. Quả tình thượng đế đã ban cho da đen một biệt tài không có giống dân nào trên quả đất so sánh nổi. Nằm dưới, Nguyệt dãy đành đạch như con cá mắc cạn trên đất khô. Mặt nàng rúm như muốn khóc. Hơi rượu nồng từ môi nàng phà ra mỗi lần Fred nắc xuống.
– Oh! God. Trời đất quỷ thần ơi! Cả thế giới lầm to và đánh giá trật về da đen! Hãy để cho nó đụ như đang đụ tôi, thì quý ngài sẽ thấy vàng bạc, châu báu đều vô nghĩa. Hãy lật đổ mọi chủ nghĩa. Hãy đập phá mọi tượng thờ! Hãy sơn đen một khúc gỗ đẽo hình dương vật mà thờ từ trong thôn ấp đến thành thị. Cặc da đen là huyền thoại. Cặc da đen là vạn tuế!!! Cặc Fred bất diệt!!!

Nguyệt dịch nguyên văn câu vừa rồi ra tiếng Anh và dõng dạc đọc lên, tán thán tài nghệ tuyệt luân của Fred.

– Fred, có người tình như anh, em chẳng còn biết buồn là gì. Em chẳng còn can nghe nhạc tình Trịnh Công Sơn. Em chẳng cần đọc thơ Du Tử Lê. Nếu anh muốn, em sẽ hãnh diện dẫn anh đi ngoài phố. Em sẽ đưa anh đến phòng mạch chồng em….Nghĩa là Fred muốn gì, từ em, cũng có!

Fred vẫn im lặng, chất Champagne làm chàng đứ đừ cũng có. Nhan sắc tuyệt trần của Nguyệt làm chàng say ngất cũng có. Fred tưởng như mình đã qua đời, và chàng đang hưởng lạc cảnh ở chín từng mây cao. Làm sao chàng được diễm phúc nằm đụ với giai nhân Á châu đẹp lộng lẫy như Nguyệt cho nên chàng không dám chú ý nhiều đến những lời Nguyệt rên la. Fred cũng chẳng dám nhìn nhan sắc thần sầu của Nguyệt. Chàng cố hết sức lép dào cuộc mây mưa cho Nguyệt phải thán phục, phải cheat lăn quay ra, mới thôi.

Điện thoại vẫn reo. Vừa đụ, Nguyệt vừa trả lời với đầu giây:
– Chị Hải hả? Sao em thở mạnh hả? Em đang đụ chị ơi! Vâng một kép mới. Không, không phải kép nhí. Mà chàng đã 40, và da đen, tên Fred Humphrey. Ối! Nó nắc nữa chị ơi! Em chết chớ không sao sống nổi bữa nay đâu chị Hải ơi! Hả. Dạ to, to lắm. To lạ lùng. Em tưởng là nó không vào được trong em. Ai dè…dạ chàng đang tận tình đụ em nay. Hả, em say hả? Có uống tí champagne, nhưng vẫn tỉnh táo để thưởng thức những cú nắc tuyệt vời của Fred. Đã lắm chị ơi! Chị phải đụ da đen một lần trước khi chết. Nếu không, sẽ hối hận! Dạ không, chàng là Giáo sư của con em…Đụ da đen rồi chị sẽ quên bố nó hết mấy thằng kép nhí…Hả Chị có tìm cho em một cậu có 15? Mười lăm thì đã biết gì mà đụ? Thế à? Chị đã đụ thử rồi? Không biết sau khi đụ với Fred này rồi, em có còn thiết tha với những cậu 16, 17 không chớ đừng nói là 15. Cái gì? Cậu ấy có thể kéo dài ba tiếng. Chị đã ra bốn lần? Gì? Mười lăm mà làm gì có con cặc to khiếp hồn thế? Vâng, vâng, em đụ xong chàng này, sẽ gọi đến cho chị. Để em thử xem. Khiếp, mười lăm tuổi mà dám làm chị phải khen thì chắc là tuyệt. Vâng, em sẽ gọi. Chắc chắn. Bye!

Bà Hải muốn giới thiệu cho Nguyệt cậu bé có 15 tuổi người Cần Đước. Đặc điểm là cậu có con cặc rất to và chơi rất dai. Nguyệt chỉ ừ cho qua chuyện, chứ làm sao ai có thể đánh ngã nổi thần tượng Fred da đen đang đụ nàng nay. Đặt điện thoại xuống, Nguyệt ôm cứng Fred, hẩy mông lên hứng từng cú nắc độc đáo của Fred và nàng ra lai láng một quả sướng ngút trời mây. Fred vẫn nắc đều đặn coi như chẳng có gì xảy ra. Nguyệt thích thế. Liên tục, chát chúa, ầm ập. Đụ là phải như thế. Phải như chiến sĩ xung kích. Gặp địch là bám sát đánh không ngừng nghỉ, cho đến khi nào xác địch nằm trắng đồng, mới gác súng!

“Cây súng” của Fred trong kinh hồn quá. Fred rút ra tận bên ngoài miệng lồn, rồi mới từ từ nay mạnh vào. Lồn Nguyệt bắt buộc phải ứa ra nước thường xuyên, đến nỗi lúc nàng ra, nó đã thành một giòng nhỏ, như giòng sữa, chảy rỉ rả xuống tấm nệm giường màu ngà.

Điện thoại lại reo. Ông Đoàn, chồng bà, gọi về:
– Đoàn đây em! Em đang đụ với một Mỹ da đen hả?
– Vâng sao anh biết?
– Lúc nãy về định lấy mớ giấy tờ đưa cho người khai thuế, anh chợt nghe em rên toàn tiếng Mỹ. Anh để ý nghe cả tiếng của Fred, giọng Mỹ đen. Nên anh lại “trả tự do cho em”, trở lại phòng mạch….Gọi em để thăm, đừng phiền.
– Nhưng làm sao anh biết chàng này tên Fred?
– Giời, em gào tên anh ta muốn vỡ nhà, làm gì không nghe. Chắc là em vừa ý lắm nhỉ? Sung sướng không?
– Trên mức sung sướng! Từ bé, em chưa từng đụ người nào co của quý to kinh khủng như Fred! Phải chi được rỗi, anh nên về, ngồi trong tủ xem chàng ta đụ em.
– Thật vậy hả? Anh còn hai cái hẹn nữa, nhưng anh có thể gọi lại dời đến chiều. Anh sẽ về trong vòng 15 phút. Nhớ chờ anh nhé! Anh muốn xem của quý của Fred!

Mười lăm phút sau, Nguyệt vờ bảo Fred bế nàng vào phòng tắm cho nàng đi đái, để Đoàn mở cửa vào mà Fred không biết, Đoàn khiếp vía khi nhìn thấy thân hình vạm vỡ cao to và nhất là con cặc dài thần sầu của Fred. Vợ ông đứng cạnh Fred trong như em bé. Một người trắng nỏn nà như bông bưởi. Người kia đen nâu như cục than ham. Nhờ gương mặt Fred có vẻ trí thức, nếu không chàng trông như một tướng cướp.

Cặc Fred chỉa doing lên, giật giật. Nguyệt quỳy xuống hai tay ông tong tiu nó, hôn hít nó, chà nó lên trán, mắt, mũi và cuối cùng là cặp môi hồng. Nguyệt ngậm vào. Hai môi nàng bị banh ra. Miệng Nguyệt nhỏ quá so với khúc gân mập thù lù của Fred. Vậy mà nàng vẫn ăn, vẫn nut và bú dễ dàng, tự nhiên, còn xoay qua hướng tủ, cho chồng nàng nhìn rõ hơn. Tim Đoàn quặn lên nỗi đau, xót xa. Dù đã trả hẳn tự do cho vợ, tự nhiên lòng Đoàn vẫn hằn lên cái đau điếng của người chồng bất lực. Vì mê đụ quá, Nguyệt đã không còn phân biệt được màu da kẻ làm tình.

Nhưng Đoàn lại nhớ đến bảy tắm con cặc giả chàng đặt mua cho vợ xài gần 10 năm. Nó màu gì? Đen, trắng, đủ loại! Tệ hại hơn là nó vô tri, vô giác. Cho nên Đoàn chợt tự an ủi: cứ thà cho vợ vui nốt với quãng đời còn lại như thế, còn hơn, một mình thủ dâm trong phòng tắm, trên giường, ngoài hồ bơi!

Hoàn toàn Fred không hề biết có chồng Nguyệt ngồi trong tủ áo nhìn ra. Nguyệt bú cặc say sưa, cuồng nhiệt Fred là vì thế. Vậy mà Fred cứ tưởng Nguyệt thèm món này nhất, nên chàng cứ đứng ưỡn người ra, hai tay ôm tóc Nguyệt. Nguyệt bú lâu gần hai mưới phút thì miệng nàng lật hai trứng dái lên ngốn vào mà chuốt êm đềm. Bất thình lình, Fred cầm cặc, nut ngay vào mồm Nguyệt.
– I come, Nguyệt. Eat it. Anh ra Nguyệt ơi, nuốt hết đi!

Những tia khí đặc quánh, mằn mặn, thơm mùi thuốc tẩy bắn ra từ cặc Fred. Nguyệt bung đầy một họng, ngước lên nhìn Fred, rồi nuốt ngon như ăn một ly kem. Chưa hết, còn nữa. Nhưng Nguyệt nhả con cặc ra, để Fred bắn khí đầy lên mặt, lên mắt, lên tóc nàng. Rồi Fred quỳ xuống, ôm mặt Nguyệt liếm hết. Hai người quỳ như thế mà quyện lưỡi nhau hùng hục, say sưa. Nguyệt lật Fred nằm ngửa ra, lấy champagne rửa cặc cho chàng, rồi ngồi lên, đưa của quý của Fred vào lồn, lái phi thuyền, dộng súng cối. Cũng thế, Nguyệt cố tình quay mặt về hướng tủ cho chồng được thưởng ngoạn con cặc dị kỳ của Fred đang làm lồn nàng “cháy lửa”.

Hai bàn tay hộ pháp của Fred vói lên, bóp nhuyễn nhừ hai trái vú như hai quả đào chính tới. Nguyệt nhốm lên, dộng xuống. Ngước mặt lên trời gao la thê thảm:
– Lẽ ra em đâu phải lăng loàn như thế này hả Đoàn?

Cả tháng nay, em đụ vài chục cậu bé tuổi nhỏ hơn con mình. Và bửa nay, đụ với một Mỹ đen. Đã lắm chồng ơi! Cặc nó đầy ắp lồn em. Sướng kinh khủng, em đang lên mây đây này! Ngồi thế này cặc nó mới vào hết và đụng tử cung em. Sướng chết người, anh ơi. Nguyệt gào thao thao bất tuyệt. Fred không hiểu gì hết. Mà chàng cũng chẳng cần hiểu làm gì cho meat. Cứ nằm phành ra đó, cho người yêu đụ đã đời. Bây giờ Nguyệt không dộng súng cối nữa mà sàng gạo. Hai tay Nguyệt chống lên ngực Fred, hai đầu gối quỳ trên thảm hoa, Nguyệt sàng vòng tròn. Hình như đã lắm hay sao mà Nguyệt la không ngớt! La vang nhà, la át cả tiếng ca của Frank Sinatra đang mùi mẫn trong cassette. Đoàn thò tay vào quần, cầm con cặc héo hon cũng xục mạnh theo động tác sàng ạo của vợ. Đoàn muốn mua chút hương thừa của những ngày còn ân ái. Mà khúc gân bèo nhèo, eo xèo, chỉ gượng gạo, cứng lên một tý cho có chất rồi đâu vẫn hoàn đấy. Nó nhất định án binh bất động. Chàng đành chịu ngồi yên khoanh tay nhìn show sống động của vợ với Fred đang tiếp diễn.

Hơn mười hai giờ, Đoàn rời khỏi tủ, ra dấu cho vợ biết chàng đói bụng lắm. Nguyệt gọi theo bảo mua cho nàng hai phần cơm Tây, xong ôm Fred đụ tiếp. Hình như Fred là nhân tình có thể làm Nguyệt ngây ngất, mê ly hơn ai hết. Vì Nguyệt chẳng rời Fred lấy nửa phút. Nàng hôn da thịt của Fred không còn sót chỗ nào. Fred hạnh phúc. Chàng đang tắm trong hồ nước khoái lạc với một nàng tiên đẹp tuyệt trần, đẹp sầu mộng. Những cái nắc của Fred vẫn đều đặn, ung dung, chắc nịch. Tiếng rên của Nguyệt nghe não nùng như tiếng chim ăn đêm kêu giữa trời khuya bão tuyết.

Phải có những lúc thật êm đềm như thế này Nguyệt mới thấy cuộc đời thật đáng sống. Và Nguyệt hoàn toàn không biết hoàn toàn không biết, từ sáng đến giờ, Chính từ nội trú đã về, đang nằm phòng bên cạnh, Chính nghe tiếng rên của mẹ chàng và của Fred. Chính đã bị quá kích thích, bò sang phòng Nguyệt. Nhưng lúc đó cánh cửa bị khoá chặt, nên chàng không sao vào được bên trong để xem lén cảnh Fref và Nguyệt làm tình. Chờ cho ông Đoàn đi khuất, Chính nhẹ nhàng mở hé cánh cửa, bò êm ru vào, không phải núp trong tủ, mà ngay kệ đựng sách, cách giường ngủ Nguyệt có một thước. Nghĩa là mọi chi tiết tren hai cơ thể Fred và Nguyệt đều rõ mồn một.

Ngoài kia, Fred ngừng đụ. Chàng rút cặc ra, đặt Nguyệt nằm lên giường. Chàng lấy hủ cream lúc nãy, trét vào lồn Nguyệt, rồi le lưỡi liếm sạch. Nguyệt co hai chân, phành háng ra cho Fred thoải mái bú lồn. Cái lưỡi Fred cũng là một vũ khí lợi hại. Nguyệt chưa từng được thưởng thức trước đây. Hai bắp vế non và hai đầu gối của nàng được chiếc lưỡi dài của Fred làm tê liệt mọi thần kinh. Fred cạp vào bắp chân mà “nhai” nhẹ, chàng ngậm cả trọn năm ngón chân sơn đỏ của Nguyệt vào mồm mà nut. Cái lỗ đít của Nguyệt đã được chiếc lưỡi của Fred ân cần liếm, rồi nut vào ngoáy. Mồ hôi hột ứa ra trên mặt Nguyệt. Nàng nhắm cứng hai con mắt. Miệng gào lớn:
– Chết má con ơi! Cho má sống thêm vài năm nữa đi con. Ôi chưa ai làm cho tôi sướng kiểu này. Sao con lại dám nut lưỡi vào đó hả Fred? Hả, hai ngón …tay của con lại đút vào ngoáy lồn má nữa hả? Tôi có tới hai cái sướng lận trời ơi! Làm sao thở đây? Ối hai ngón tay “mất dạy” nó đang khuấy lồn tôi. Ối, nó đụng luôn tử cung của tôi nữa nè trời.

Nguyệt nhăn nhúm khuôn mặt, bỗng nước mắt trào ra. Thấy Nguyệt khóc, Fred sợ quá, hỏi:
– Sao thế? Bộ anh làm em đau hả?
– No! Don’t stop! Không! Tiếp tục đi. Em khóc là vì quá tê tái. Đừng có ngừng, Fred ơi. Anh ngừng là tôi cắn lưỡi tôi chết cho anh coi. Đừng ngừng con ơi! My son!

Fred khoái lỗ tai khi Nguyệt gọi chàng là con trai. Mà người sướng cuồng điên lúc bay giờ, phải nói là Chính đang đứng sau kệ sách. “Chết má con ơi”, “Đừng ngưng con ơi”.
– Tại sao em lại gọi anh là my son? Fred hỏi Nguyệt.
– Tại vì em đang bị “con quỷ thấp hèn hành hạ”. Em phải nghĩ anh là con em, em mới khoái gấp triệu lần, Fred biết không? Anh phải tiếp tục bú lỗ đít em đi, ngoáy lồn em đi! My son!

Chính nhìn rõ hai ngón tay mập ù của Fred đang ngoáy lồn của Nguyệt, một cái lồn búp lên, mu cao và lông nâu đen rậm rạp. Hột le đỏ hồng. Nước lồn làm hai ngón tay Fred láng bóng. Cái lưỡi Fred dài như lưỡi chó, thọc vào, rút ra ở hậu moan Nguyệt. Hai bàn tay Nguyệt bóp nhuyễn nhừ hai trái vú. Cặp mông thì nay lên không dứt, và mồm Nguyệt nói huyên thuyên như bà điên:
– Tôi ăn một lúc hai món ngon tuyệt trần. Con trai ơi, cứ vậy làm tới đi con. Má sẽ cho con hột xoàn, tiền bạc. Sướng không thể tả nổi. Làm như vầy không cần đụ cũng được.

Chính cầm cặc thủ dâm. Lần đầu chàng nhìn tận mắt lồn của Nguyệt, vú Nguyệt, toàn thân Nguyệt và đặc biệt nghe Nguyệt nói: “Má sướng quá con trai ơi!” Dầu biết mẹ chàng chỉ loạn trong tư tưởng, Chính vẫn sướng. Chàng ước mơ được phép nhảy ra, đẩy Fred sang một bên, để chàng được….Nhưng Chính hiểu điều đó chẳng thể xảy ra. Nhất là Chính biết rõ tính tình của mẹ chàng. Xem thế mà không phải thế. Vì nếu là thế, chàng đã không phải tình nguyện vào nội trú. Chàng đã táo bạo thử vài lần. Nhưng mẹ chàng như vách núi Trường Sơn, vững như Thạch Bàn, để chẳng có gì đáng tiếc xảy ra.
– Con ơi, hai ngón tay của con hay quá, nó linh động hơn con cặc nhiều lắm. Con liếm bớt nước lồn của mom đi.

Fred rút lưỡi ra khỏi hậu moan, liếm hai ngón tay, rồi liếm luôn cái khe nằm giữa hai mép lồn. Rồi chàng trườn lên ôm mặt nút lưỡi Nguyệt. Trong khi Nguyệt đưa tay xuống, đâm cặc Fred vào lồn, bắt Fred khởi đầu lại một trận đụ kinh hồn, khiếp vía khác. Lần này, Fred để hai chân Nguyệt lên vai chàng. Tay Fred bợ mông đít Nguyệt cao lên, chàng quỳ thẳng đứng, để đầu cặc hích mạnh cái mồng đóc và hột le Nguyệt. Thỉnh thoảng lại đâm sâu vào miệng lồn. Rồi lại rút ra hích mồng đóc. Động tác của Fred chỉ giản dị có thế, mà như ai mang cả đạo hùng binh đến đánh phá lồn Nguyệt. Nàng ngây ngất nói không thành tiếng, chỉ âm ư, rên thê thiết như con vật bị thọc huyết sắp chết.

Đến khi Fred cầm cặc, ngoáy lỗ lồn Nguyệt như chùi chảo, thì mười đầu ngón tay Nguyệt bấu sâu vào cườm tay Fred. Máu chàng tuôn ra. Fred cắn răng chịu cho đến khi Nguyệt chấm dứt cơn sướng đang tàn bạo làm cả hai người tê điếng…Và, đó là lúc Chính cũng phọt ra những tia hồ trắng xoá, bắn vương vải dưới đất, Chính đã vô tình hít hà lớn quá, làm Nguyệt quay lại. Mắc cỡ quá, Chính lầm lũi bỏ đi….
– Ai vậy? Fred hỏi.
– Con trai em. Nguyệt trả lời.

Rồi nàng nhìn những mảng khí trắng của Chính rơi vương vải trên thảm hoa, lòng Nguyệt như có cái gì dày vò, ăn năn kinh khủng. Nguyệt hoàn toàn không biết Chính đứng đó chứng kiến trận làm tình chí tử của Fred với nàng cả giờ đồng hồ. Nàng ăn năn bởi đã vô tình gọi Fred là con trai để cho sự lãng mạn ở Chính vỡ bờ, vượt ranh giới, đến phải thủ dâm.

Nguyệt ngồi day, choàng áo kimono, rủ Fred mặc quần áo ra dùng bữa ở phòng ăn. Nàng ghé lại gõ cửa phòng Chính, để rủ Chính cùng ăn trưa. Chính mở cửa. Chàng không dám nhìn thẳng mẹ, giống hệt tâm trạng khi chàng đứng ở hành lang, nhìn Nguyệt mặc đồ tắm đi ngang qua, và cũng giống hệt tâm trạng khi mẹ chàng khám phá ra những bức tranh chàng để trên băng ghế sau xe toàn là hình Nguyệt mặc đồ tắm.

Sự đứng đắn, cái ngừng chân lại, cái ngoảnh mặt quay long của Nguyệt như chiếc neon đỏ rọi sáng rực lương tâm u tối của Chính. Những tia sáng đó làm Nguyệt sáng ngời như hào quang và làm Chính kính phục nàng.
– Con ra ăn trưa với mẹ. Nguyệt nói tỉnh bơ như không có gì xảy ra trước đó năm phút. Hình như nàng cũng cố làm ra như thế để giải toả mặc cảm của Chính.
Chính bước theo nàng ra tới bàn ăn và Nguyệt giới thiệu:
– Fred, bạn của mẹ. Còn đây, Chính con trai em.
– Cám ơn anh đã làm cho mẹ tôi hạnh phúc…

Không biết Chính có khen Fred thật tình không mà mặt chàng buồn man mác. Nguyệt xếp thức ăn ra, mà mặt nàng thì theo dõi từng cử chỉ của Chính, rồi bảo hai người đàn ông:
– Hai an hem dùng hai phần cơm Tây đi nhé. Mẹ ăn trái cây với phó mát. Cử ăn. Ăn nhiều, người sổ ra khó coi lắm. Nguyệt vẫn đóng kịch cho Chính hoàn toàn tự nhiên hơn:
– Mẹ nghe con có người tình lớn tuổi, cũng tên là Nguện?
– Dạ, nhưng không còn nữa, sau khi Thắng bị mẹ đuổi ra khỏi phòng. Hình như con vô duyên với những người đàn bà tên Nguyệt.
– Thế thì hãy tìm những cô bé có tên khác mà yêu.
– Dạ….Chính dạ giọng tỉu nghỉu, hụt hang, buồn xo.

Luôn luôn, mỗi khi Chính tìm cơ hội để tấn công, thì Nguyệt là người can đảm đẩy lui. Vì như nànng nói với Fred “Em có sự suy nghĩ riêng. Em biết điều nào tội, điều nào không. Và em cũng tuyệt đối không a dua với tội lỗi”. Bị hụt hang vì câu trả lời của mẹ, Chính bắt sang chuyện khác:
– Con nghe em Tuyết bảo mẹ có vài cậu bồ tuổi nhỏ thua con?
– Có chứ. Sao không? Mỗi người có một sở thích. Miễn sở thích đó không làm thong tổn đạo đức.

Không chịu thua, Chính vẫn có dành lấy phần thắng:
– Vậy sao mẹ lại làm tình với tình nhân của Tuyết?
– Trường hợp này thì con cứ xem như mẹ với Tuyết xài chung một chiếc xe. Tình nhân chưa phải là chồng. Vì một đàn bà có thể có nhiều tình nhân, nhưng chồng thì phải một! Cũng như giữa mẹ, con, chỉ có một mối tình duy nhất: đó là tình mẫu tử. Mình có thể sống lãng mạn. Không thể để lãng mạn thành sự thật. Mẹ hiểu con đang suy nghĩ gì. Cả mẹ nữa. Nhưng phải cố đừng để thế gian cười mẹ, người đàn bà mất nết! Con có thể trẻ dạ, non lòng, hành động bộp chộp, thiếu suy nghĩ. Nhưng mẹ, tuyệt đối không thể làm chuyện của súc vật.

Một hơi dài, không dứt, Nguyệt hạ đo ván thằng con trai suýt có hành động bộp chộp. Mà Nguyệt nói hcuyện bằng tiếng Anh để Fred hiểu, vừa giữ lịch sự người chủ nhà. Chính như con gà chọi bị sướt lông, gãy cánh, đành bỏ dở bữa cơm, xin phép mẹ và Fred, vào phòng riêng, đóng cửa. Fred đưa tay bắt tay Nguyệt, tỏ vẻ thán phục giai nhân.

Nguyệt muốn nói một lần như thế, cho dứt khoát. Sau bữa cơm, Nguyệt lại dẫn Fred vào phòng, tắm cho nhau, đấm long cho nhau. Ngay trong bồn tắm, Nguyệt đã mây mưa bão táp ngộp trời với Fred cho đến chiều tối mới tan trận. Đáng lẽ ngày mai, vào lúc chiều, Chính mới phải trở lại nội trú. Nhưng chàng đã khăn gói, lái xe vào đó ngay sau khi mẹ chàng dẫn Fred vào phòng tắm. Chính không muốn nằm đó, lát nữa, phải nghe thêm những âm thanh rên la đầy kích dục. Chàng đã hiểu hơn về thế đứng của mình… từ hôm đó. Chính đánh giá lầm về người mẹ có dâm tính. Chính hiểu leach một đôi khi, mỗi lần chàng bắt được những phút lãng mạn. Không thể để lãng mạn thành sự thật.

Nguyệt còn nói thêm như lời xưng tội: “Mẹ hiểu con đang suy nghĩ gì. Cả mẹ nữa. Nhưng phải cố đừng để thế gian cười mẹ, người đàn bà mất nết….Mẹ, tuyệt đối, không thể làm chuyện của súc vật!”

Biên giới tình mẫu tử đã dựng lên, sừng sững như vạn lý Trường Thành. Chính, dù đang mang dòng máu dâm của mẹ, chàng cũng phải mở mắt, hiểu: chàng không phải là súc vật.
Bây giờ, Chính đã thực sự trở thành một người lớn, chín chắn, đàng hoàng hơn, thong mẹ nhiều hơn. Chàng về nhà mỗi cuối tuần, tôn trọng những gì Nguyệt và Tuyết đang hưởng. Để tránh sự doom ngó của thiên hạ, Nguyệt cho phép Tuyết đưa Fred về nhà mỗi lần Tuyết cần làm tình. Hai mẹ con đã thoả thuận: “Hai người dùng một chiếc xe”. Không phải doây là lần đầu. Trước đây, Tuyết đã xin phép mẹ hưởng kép nhí của Nguyệt như Vinh, Dũng. Cho nên chuyện đã thành thông lệ. Cứ thích, là hưởng chung.

Giữ đúng lời hứa, nên tối hôm qua đụ xong Fred, Nguyệt gọi ngay cho bà Hải:
– Aô, em. Nguyệt đây chị. Xong cuộc là em gọi chị ngay.
– Gớm, em gái của chị đụ một trận lâu suốt ngày thế à?
– Là ít đấy chị. Có khi thâu đêm luôn. Đến sáng lại đụ tiếp. Sao ? Cậu bé 15 tuổi của em đâu rồi? Tiên gì, chừng nào gặp? Lúc sáng, nghe chị gọi, em đang bận đụ nhừ tử với chàng da đen. Nó làm đã quá, em quên bố nó hết các kép nhí v.v… Cho nên em trả lời cho có lệ. Chị đừng giận em nhé!
– Không đâu em gái! Chị thông cảm mà. Đang đụ mà có ai gọi điện thoại đến làm như phá đám. Dễ nổi sùng lắm. Chị biết mà. Đây này, cậu bé tên là Cẩn, trẻ lắm, người Nam. Tuần rồi đi nhảy đầm ở nhà người bạn bất ngờ chị làm quen được với cậu ta. Chị thì có máu thích đụ trẻ con. Càng nhỏ càng tốt. Nó đụ được thì mình cho đụ. Còn không, mình bắt nó bú lồn. Xong mình lại bú nó, hút tinh khí trẻ con, mình sống lâu và khoẻ người ra đấy Nguyệt ạ! Ông Đặng Tiểu Bình của Trung Quốc nhờ bú lồn trẻ em mà thọ đến 93 tuổi đấy! Bà Từ Hy thái hậu ngày xưa mỗi đêm bú cặc năm, sáu cậu bé mà thọ gần 100 tuổi. Chị mách cho em để em tìm mấy cậu nhí mà bú, mà đụ…
– Thì em vẫn làm đấy chứ. Có đều chỉ mới bắt đầu có hơn tháng nay. Còn suốt 10 năm qua, em như đoá hoa không được tươi. Với lại tìm trẻ con đâu phải là chuyện dễ!
– Em khỏi lo Chị sẽ cung cấp đầy đủ. Cứ chi ngọt như em đã làm cho bọn Dũng, Vinh, Lạc…là của nào cũng có. Nói thật, nếu em muốn, chị cũng có thể cho em hưởng bọn nhỏ có 12, 14 đang học trung học. Trẻ con ở Mỹ nó rành chuyện đụ đéo như ăn cơm bữa. Cuối tuần này chị dẫn Cẩn đến cho em hưởng. À này, weekend này cậu Chính con trai em, có về không vậy? Chị muốn thử cậu ta…
– Dạ có. Và em cũng có nói qua với nó về chị. Cháu đang chơi chị đó. Với cháu, chị khỏi cần chi gì cả. Cứ đụ sao cho hay là được! Bây giờ cháu là “người lớn” rồi….À này, lúc nãy chị bảo, nếu em muốn, chị cũng có thể giới thiệu cho em những cậu 13, 14 hả?
– Chứ còn gì nữa. Chị có mấy bà bạn già trên 50, mê và thèm của này lắm. Chúng nó bú lồn còn sướng hơn mấy kép lão nhà mình nữa em ạ. Có khi lông lồn đã bạc, mà ngày nào cũng bắt chị dẫn đến cho bà ấy một cậu 13. Đánh đấm nhau suốt ngày, tối mới thả cho thằng bé về.
– Mười ba, mười bốn thì cặc dái ra làm sao mà biết đụ? Em chưa tưởng tượng nổi mình có thể ôm một cậu bé 13 mà đụ, không phải là kỳ, mà nhỡ ngộ nó chả biết tí gì…
– Lúc đầu, chị cũng nghĩ thế. Nó như cháu nội của mình chớ bao nhiêu. Thế mà đâu vào đấy. Kỹ thuật và kinh nghiệm trên giường của chúng nó mình phải gật đầu bái phục. Chị đang cặp một cậu 14, tên Liêm. Nó dâm đến độ chị gần như bỏ chạy. Nó bú lồn là phải từ hai đến ba tiếng. Mình ra xong nó lại đòi bú. Còn đụ thì…thôi, càng nói càng chảy nước miếng, chịu không nổi. Nứng lắm rồi đây này.
– Mười ba, mười bốn? Chúng nó đã có lông dái chưa?
– Sao lại không? Nó không rậm rạp như cá kép lão. Nhưng thú vị là ở chỗ đó. Rau non mà em. Cặc còn dính da quy đầu, trắng phau. Nước khí còn loãng. Ứm, nói thèm qúa! Chị để em thử bé Cẩn này xong, rồi sẽ đưa đến em vài cậu nhí 13 cho em hưởng. Thôi nhé, gặp lại cuối tuần. Nhớ bảo Chính chờ chị. Bye!

Đặt điện thoại xuống, Nguyệt kéo chăn lên tới cổ nằm miên man với những gì bà Hải nói. Nàng vẫn thắc mắc làm sao con trai 13, 14 biết làm tình? Nếu nó biết, chắc Nguyệt sẽ mê lắm, vì nàng là bà chúa thích đụ trẻ em. “Có bà lông lồn đã bạc, mà ngày nào cũng bắt chị đưa đến cho một cậu 13″. Nguyệt chưa thử qua, nhưng nghe bà Hải diễn tả, Nguyệt lâng lâng, mơ hồ, tưởng tượng cảnh đụ, bú của một chị lớn tuổi với một trẻ em, chắc là thú vị lắm ! Nếu không thật sự khoái lạc thì nó cũng mang đến cho mình thứ cảm giác lạ. Tự nhiên Nguyệt thèm quá. Thèm có ngay một cậu bé 13, Nguyệt sẽ chính tay lột truồng nó ra, tắm cho nó, xức nước hoa cho nó và bắt nó bú lồn. Nguyệt sẽ nhìn vào kiếng để xem, để sướng như cảm giác ăn một trứng vịt loan. Tuy non mà bổ vô cùng.

Nguyệt vặn tí nhạc Trịnh Công Sơn. Nhắm mắt lại tưởng tượng có một thằng bé 13 đang nằm ôm Nguyệt. Rồi nàng tự cho tay xuống xoa lồn và bảo bằng giọng mơ hồ:
– Em xoa lồn chị đi. Bú chị cho hay, rồi đút cặc vào đụ.

Một ngón tay, chỉ một ngón thôi, Nguyệt rà cửa mình rồi đâm vào nhẹ nhẹ, thụt. Nguyệt cố hết sức làm đủ cánh mà sao nó vẫn không đạt được tuyệt đỉnh. Tức quá, Nguyệt quay số bà Hải và phần trần:
– Chị ác quá. Khi không gieo vô đầu em hình ảnh của những cậu bé 13, 14 tuổi, để em thèm nhỏ giải ra. Em dùng một ngón, tưởng tượng nó là cặc của một cu cậu….Mà sao vẫn không tới nơi. Có cách nào chị dẫn tới cho em một bé con tuổi đó, cho em hưởng ngay. Bao nhiêu cũng được. Em thèm lắm chị ơi!
– Khiếp! Dâm thế là cùng. Bây giờ có thằng này, nó là của bà Phán Quỳ. Chị cúp cua của bà ấy một bữa, dẫn nó đến “hầu” em ngay. Nhớ chi cho đẹp nhen.
– Chị còn lạ gì tính em nữa. Thích thì bao nhiêu cũng chi…
– Xong, chị đến trong vòng 30 phút!

Nguyệt hạnh phúc, hồi hộp nằm chờ. Ba mươi phút nữa nàng sẽ được ái ân với cậu bé 13 tuổi! Nàng vướn vai trân mình, triển chân, tự khoái lạc với cảm giác lạ từ hồi giờ chưa có. Nó là của bà Phán Quỳ, như vậy có nghĩa là thằng bé đã sành sỏi kinh nghiệm phục vụ người lớn chớ không phải là tay mơ! Điện thoại reo:
– Alô. Dũng đây Nguyệt. Hai tuần rồi không gặp em, nhớ quá.
– Em cũng nhớ Dũng lắm. Nhưng, nói thật, bận lu bù với một lô kép nhí, nên em quên không gọi thăm anh. Nhớ nhất hàm ria Clark Gable của anh…
– Tối nay anh lại đón em đi Hyatt Hotel nữa, được không?
– Tối mai đi. Vì hôm nay em lại “bận” với một em bé 13 tuổi, mới tinh. Xin lỗi nhen. Tối mai, đừng quên nhé!
– OK! Chúc người đẹp hưởng một ngày vui. Tối mai!

Đối thoại của Nguyệt bây giờ với các nhân tình nhí hồn nhiên như gái mới lớn lên. Hồn nhiên và chân thật. Có sao nói vậy, không gian dối, lừa gait. Mà rồi tình nhân đến với nàng vẫn không ngớt!

Chuông gọi cửa. Bà Hải đến. Nguyệt choàng áo kimono ra đón. Bà Hải đưa cậu bé 13 tuổi vào, và giới thiệu:
– Chị Nguyệt, bạn thân, rất thân của chị. Còn đây là Lập, 13 tuổi. Nguyên cho chị gửi Lập ở đây chơi, chiều tối chị sẽ đến đón. Em ở đây chơi nghe Lập. Coi chị Nguyệt như bà Phán Qùy, và tự nhiên như người nhà….

Vừa nói, bà Hải vừa nháy mắt tinh nghịch với Nguyệt xong từ giả ngay. Nguyệt mời Lập bước vào bên trong, xong khoá chặt cánh cửa. Bà Hải gửi Lập cho Nguyệt giống như gởi con một babysister. Vì, Lập nhỏ quá. Nhỏ ngoài sức tưởng tượng của Nguyệt. Sự trang hoàng sang trọng của phòng ngủ Nguyệt, nhất là mùi nước hoa thơm ngát, làm thằng bé choáng ngộp. Lập chỉ bước được ba bước là đứng sựng lại, nhìn Nguyệt không chớp mắt.

Lập nhìn kỹ nhất là đôi bàn chân thon nhỏ, trắng ngần, sơn móng đỏ của Nguyệt. Nàng không mang dép. Chân trần như thế mà bước lên tấm thảm màu rượu chát có thêu hoa. Nguyệt cũng nhìn cậu bé. Cái nhìn của Nguyệt bây giờ khác với cái nhìn khi nàng si mê, chăm chú trước một thanh niên cường tráng khoẻ mạnh như Fred, như Cường…Cảm giác của Nguyệt bấy giờ như người vừa hái quả dừa xiêm chín tới, sắp chặt ra uống nước, ăn cơm non của nó.

Thấy Lập đứng nhìn mình chết trân, Nguyệt khoát vài động tác vừa làm duyên, vừa gợi dục cho cậu bé si mê hơn. Như Nguyệt chống một tay ở cạnh sườn. Tay kia thò vào áo, thoa thoa phần da ngực trên vú. Hay liếm môi cho ướt, mắt mơ màng, nhoẽn cười khêu gợi…Lập thấy Nguyệt trẻ và đẹp gấp trăm lần bà Phán Quỳ. Bà Quỳ tóc đã muối tiêu, trên 50 tuổi, vú sệ, bụng phình ra vì đẻ nhiều. Lập đụ bà Phán Quỳ là để kiếm tiền, để thoả chút dục vọng thích làm tình với người già. Không ngờ bà khoái chi tiền nhiều quá, làm ngày nào Lập cũng phải đến “phục vụ”. Hôm nay, gặp Nguyệt, Lập sững sờ, kinh ngạc trước nhan sắc chim sa cá lặn của Nguyệt, đến nổi cất bước đi không muốn nổi. Vịn vai Lập, Nguyệt hỏi nhỏ:
– Em bao nhiêu tuổi hả Lập?
– Dạ 13 tuổi 5 tháng. Nhưng chị yên trí là em “lớn” hơn tuổi mình có.
Nguyệt cười khúc khích vì thấy cậu bé lém miệng. Cậu sợ Nguyệt chê nhỏ nên đã nói phủ đầu cho Nguyệt yên trí.
– Sao chị cười? Chị không tin em lớn hơn 13 tuổi hả?
Nguyệt hơi lắc lắc cái đầu mà dán sát vào Lập:
– Chưa thấy, chưa tin. Chị có nghe bà Hải bảo em là bồ bà Quỳ?
– Dạ bồ thì không đúng. Em là “thợ” thì đúng hơn. Làm sao em chọn một bà lớn hơn má em để làm bồ được.
– Em là thợ?
– Dạ không hơn, không kém. Em chỉ đến, làm cho bà ấy thoả mãn, lấy tiền. Như vậy là thợ chớ còn gì?
– Thế hôm nay em cũng đến đây làm “thợ”?
– Ban đầu em cũng nghĩ thế. Nhưng bây giờ thì không.
– Tại sao?
– Tại sao hả? Chị nhìn chị trong kiếng không biết Trời cho chị đẹp? Đẹp như chị thì đâu cần gì bọn thợ quèn như em. Cho nên, em biết hôm nay, nếu “có gì xảy ra”, chẳng qua chị muốn đổi món cho ngon miệng. Dầu sao, nếu được nằm với chị trên giường, em sẽ mang hết tài nghệ và kinh nghiệm , trong muôn mặt, làm hài lòng chị. Làm được chuyện đó, còn hơn “lãnh lương” thợ! Và nếu được, em tình nguyện làm thợ cho chị suốt đời, không cần lãnh lương.

Nguyệt dìu cậu bé lại ngồi trên chiếc giường Ý vì nàng chợt cảm động về lời lẽ chân thành của Lập:
– Chưa gần em, mà chị đã khoái lắm. Nghe chị hỏi: emvừa bảo sẽ mang hết kinh nghiệm và tài nghệ để làm hài lòng chị. Như vậy em đã biết làm tình từ lâu?
– Em nói chị đừng cười Em biết bú lồn năm 11 tuổi, còn đụ thì chỉ vài tháng nay thôi. Người đầu tiên em đụ không phải bà Phán Quỳ. Mà là dì Hải lúc nãy…Mà dì Hải là em bà con của mẹ em. Anh Quang, con dì Hải đụ mẹ em. Nên dì Hải dụ em qua nhà, đụ lại “trả thù”! Còn bà Phán Quỳ, thì em đụ để lấy tiền. Thế thôi.
– Thế còn năm 11 tuổi em đã biết bú lồn. Mà bú ai?
– Chuyện đó chết em mang theo. Sẽ không bao giờ nói cho ai biết. Trời cạy miệng, em cũng không nói. Xin chị đừng bắt em phải khai. Tội nghiệp em!
– Thôi em không muốn nói thì thôi. Chị không ép.

Rồi Nguyệt liên tưởng: có thể nào Lập là một Chính thứ hai không? Có gì bí ẩn mà Trời cạy miệng Lập cũng không nói? Hèn chi lúc mới gặp Lập, Nguyệt thấy đôi mắt cậu bé có cái gì buồn xa xăm, u ẩn, bí mật. Miệng Lập thì tươi như đoá hoa. Mà đôi mắt thì như trăng mùa thu…Và tình nhân của Lập lại là những chị già: Bà Hải, bà Phán Quỳ, rồi bây giờ đến Nguyệt.

Nguyệt cầm hai vai Lập, quay cậu bé đối diện với mình. Nàng nhìn Lập nhu nhìn mộtđỉa bê thui, sắp được nàng cầm đũa gắp từng miếng, chấm tương, ăn ngấu nghiến. Máu dâm đang sùng sục dâng lên trong từng tế bào Nguyệt. Nàng kéo Lập sát vào hơn, ôm mặt Lập, dùng mũi hôn như hôn một đó hoa mới nở vừa được hái ngoài vườn. Nguyệt khoái trá đang làm chủ một búp măng tươi, mát, đầy sinh lực của tuổi 13. Mặt Lập hồng lên, không phải vì bẽn lẽn, mà vì máu dâm trong em cũng đang toả lên. Vì thật gần, Lập tận mắt nhìn nhan sắc khuynh thành của Nguyệt. Tóc, lông mày, mắt, mũi, nhất là cặp môi, lúc nào cũng rực lửa tình dục, lúc nào cũng chờ sẵn ăn tươi nuốt sống bất cứ ai Nguyệt đam mê, thèm khát.

Với Lập, Nguyệt đam mê, thèm khát kiểu khác. Dĩ nhiên có tình dục, nhưng cộng thêm cái tâm lý một chị già tuổi đáng má, mà ôm trong tay một cậu bé con mới nứt mắt, mới biết đụ có vài tháng. Lập khỏi cần cởi quần, khỏi cần thoát y, Nguyệt cũng đoán biết “trái ớt” của Lập nhiều lắm chỉ to hơn ngón tay cái một tí, và lông thì tượng trưng mọc cho có chất. Bà Hải, bà Phán Quỳ có thích thú, chắc chỉ trong khi Lập bú lồn là cùng.
– Em cởi áo cho chị đi.

Lập lần hai bàn tay hơi run run lên cởi một, rồi hai cúc áo kimono. Đến nút thứ ba, thì toàn thể hai trái vú căng cứng hồng hào của Nguyệt lộ ra. Hơi thở Lập bắt đầu loan xộn. Thỉnh thoảng em thở hắt ra thật nhẹ. Hai trái vú nay không thôi, thì cả bà Hải và bà Phán Quỳ cũng chẳng ai có thể so sánh nổi. Nguyệt để Lập hoàn toàn tự do, tò mò, táy máy, như một cậu bé bò vào phòng đồ chơi. Vú Nguyệt đẹp quá đến độ Lập không dám sờ vào, chỉ nhìn sững sờ như bị thôi miên. Lập cho tay thấp xuống, kéo cái thắt lưng khỏi áo Nguyệt, hai bắp đùi trắng tươi nằm hai bên chùm lông nâu đen rậm rạp, quăn tít.

Tim Lập khua trống. Lông đó khác với lông muối tiêu của bà Hải, bà Phán Quỳ. Nguyệt cố tình dang hai bắp đùi. Lập thiếu đường lọt hai con ngươi ra ngoài khi thấy cái lồn bum búp, no cao của Nguyệt. Lập ngước lên, nhìn Nguyệt như cám ơn bà chị đã cho cậu trọn quyền tự do ngồi ngắm toà thiên nhiên thiệt đẹp thần sầu. Chốc chốc, Lập lắc đầu và nói:
– Đẹp quá chị Nguyệt ơi!

Câu nói thật giản dị, đơn thuần. Nhưng giọng của Lập là cả rừng yêu thong bát ngát. Nhan sắc trời cho của Nguyệt đã thu hết hồn vía, tim óc của Lập mất rồi.
– Em chưa cởi hết ra cho chị mà.

Lập lại “kính nể” đưa hai tay lên, tuột cái kimono ra khỏi hai bờ vai trắng ngần, thon nhỏ của Nguyệt. Mặt Lập lại hừng đỏ lên như mặt trời mới mọc. Tí mồ hôi đã vã ra trên trán, làm khuôn mặt non dại của Lập như đang chạy ngoài nắng mới về. Quái lạ, cái máu lãng mạn của Nguyệt lại về, ngự trị, hành hạ Nguyệt. Bất giác nàng bảo:
– Con cũng cởi áo quần ra đi, rồi mình đụ….thật lâu…
Thằng bé chăm bẳm nhìn mắt Nguyệt. Mặt nó như thằng say, mắt nó bỗng mất hết thần sắc, môi run run, tay quờ quạng, nắm chặt hai vai Nguyệt hỏi nhỏ, khẩn cấp:
– Cái gì? Nói sao? Mình sẽ đụ hả? Chớ không phải chỉ bú lồn không thôi sao?

Nguyệt im lặng, mím cười thích thú. Thích thú như một gián điệp vừa phát hiện một điểm bí mật của địch quân, rồi nói rất chậm:
– Con đã bú lồn má đâu. Hãy bắt đầu đi, ngay tức khắc.

Lập đứng thẳng day, cử động như thằng điên. Lập vội vàng cởi áo, rồi cởi quần, xô Nguyệt nằm ngửa ra, banh hai bắp vế, húc đầu vào lồn Nguyệt, hùng hục như tằm ăn lên. Nguyệt như khán giả đang thưởng thức vở tuồng do nhi đồng trình diễn. Mỗi thứ thiếu một chút, mà sao nó hấp dẫn, linh động, lôi cuốn từng chặp, từng phút. Khán giả Nguyệt môi chu lên thành chữ O. Mắt trợn chỉ còn lòng trắng. Cằm ngước cao, thở hồng hộc như đang chạy nước rút. Không phải sướng thuần tuý. Nó trộn cái thú vị lạ lùng, mà chưa lần nào nàng có với người lớn.

Giống như ăn mà cứ sợ thiếu, sợ hết. Phải lùa, phải nuốt, phải ngốn lẹ vào, phải gắp liên tục, bất tận!!! Lập bú lồn theo bản ngã thèm khát, chớ không có chút tình yêu, Nguyệt nghĩ thế! Đó là Nguyệt nghĩ thôi, còn nội tâm lúc bấy giờ của Lập, thì chỉ có Trời biết! Lập càng vội vàng bú vụng về, Nguyệt càng tê tái khoái lạc, mới lạ chứ. Tiếng rên và cách quằn quại của nàng cũng khác lạ hơn tất cả mọi lần làm tình trước đây. Thỉnh thoảng, Nguyệt ngóc đầu lên, nhìn nhận diện thằng bé để như biết chắc đó là Lập, chứ không phải người khác.

Lập cũng thế, lâu lâu phải nhìn bộ lông lồn đẹp của Nguyệt, cái mu búp tròn lồn Nguyệt để yên trí rằng đó là của Nguyệt chớ không phải của “ai” khác. Lập ngậm vào hột le nút thật lâu như bé con bú vú. Dần tỉnh cơn mê, Lập mới thực sự trổ tài nghệ, banh rộng hai mép lồn Nguyệt ra, dùng lưỡi quét êm đềm lên xuống. Rồi đột xuất đâm thẳng lưỡi vào lỗ lồn, ngoáy, móc, làm nửa thân dưới của Nguyệt rung như cây trước gió.
– Hay quá con trai ơi. Ai dạy mà con bú tuyệt vời quá vậy? Bú cho lâu nghe con! Đến khi nào má ra mới ngừng nhen.

Lập nhấn mạnh cái lưỡi vào mồng đóc của Nguyệt móc.

Bây giờ thì Nguyệt công nhận Lập có kinh nghiệm thật. Bởi vì không phải Lập chỉ móc mồng đóc bằng lưỡi, mà hai ngón tay mặt còn thọt vào lồn Nguyệt mà đụ. Ngoán tay cái thì chà nhẹ hột le. Ba thứ sướng cùng một lúc khiến hai đầu gối Nguyệt rung chuyện không ngớt. Lập liếc lên thấy mặt Nguyệt cuồng si, dâm đãng, la hét. Lập thích thú vì những chiêu Lập đưa ra đều có tác dụng mạnh, làm bà chị chịu không nổi. Hai tay Nguyệt quơ quơ lên không trung. Lưng ểnh lên quằn quại. Bỗng, Nguyệt tuốt chiếc nhẫn hột xoàn đeo trên tay, cầm ngón của Lập, đeo vào, không nói một tiếng.

Lập khoái qúa. Món quà thưởng đầu tiên của bà chị. Cậu bé càng hăng say hơn như một du kích vườn vừa được quàng khăn đỏ, không cần biết chết sống là gì, cứ xông lên, tiếng công vũ bão. Nước lồn của Nguyệt là nước lồn nhà giàu. Nguyệt tắm xà phòng nhà giàu, tẩm nước hoa đắt tiền vào khắp âm hộ. Mùi thơm độc đáo hấp dẫn đó không thôi, đủ làm Lập mê mẫn tâm thần. Đâu cần gì phải nhìn hột le, hai mép lồn đỏ, cái lỗ sâu hoắm cũng màu đỏ, như màu ho quỳ ngày teat….

Đầu óc Nguyệt đang lãng mạng những gì thì cũng chỉ có Thượng đế biết. “Mình chỉ nên lãng mạng ở những phút lãng mạn. Đừng để lãng mãng thành sự thực!” Nguyệt bảo thế với Chính. Mỗi lần Lập hẩy tới, ấn cái lưỡi móc mồng đóc, là Nguyệt ngưỡng cổ lên, hú một tiếnt thê thiết. Bà Phán Quỳ trả tiền cho Lập hậu hĩnh cũng chỉ vì cái món đó. Lập có thể liên tục bú như thế suốt hai ba tiếng đồng hồ mà không mỏi lưỡi. Nhưng Nguyệt chỉ chịu được có non nửa tiếng, thì nâng cặp mông lên cao, nhấn cái mặt Lập vào sát lồn. Nàng ra ào ào như nước trong miệng Lập.

Cậu bé nuốt hết, xong le lưỡi kiếm gọn, gạch bóng hai bắp vế. Lập trườn lên hôn mặt Nguyệt và hỏi khẽ:
– Em làm chị vừa lòng không?

Nguyệt chả mở mắt, đầu ngoẻo sang một bên, thở dốc, và gật đầu. Chưa bao giờ nàng ra nhiều như thế từ ngày lấy chồng. Nàng ôm cứng Lập nút lưỡi. Cảm giác đụ một trẻ con vẫn làm Nguyệt ngây ngất khoái lạc. Nhìn kỷ Lập. Thằng bé non choẹt. Lập là một bé con 13 tuổi đang nằm ôm Nguyệt nút lưỡi . Hơi thở Lập thơm lạ lùng. Nó giống giống với mồm một em bé mới mọc răng, còn thơm mùi sữa….Mười ba tuổi mà đã bú lồn làm nàng ra hết một lần? Mười ba tuổi, vẫn còn nhỏ thua con trai đầu của Nguyệt đến sáu tuổi. Làm sao sáng nay nàng bỗng được diễm phúc ôm cậu bé non nớt như thế mà làm tình? Nguyệt đẻ cậu bé này được mà! Cho nên trong cơn sướng, thỉnh thoảng Nguyệt chợt nói những câu như: “Con bú lồn mẹ sướng quá con ơi!”

Hình như có sự trùng hợp nào trong câu nói đó, khiến Lập sướng điên người, xông tới, nổ lực phục vụ chí tình bà chị đẹp như tiên. Nó đang nằm trọn trên người Nguyệt, nút lưỡi mê man, làm chủ hoàn toàn tấm thân ngà ngọc vừa mới cho miệng nó no ứ một ngụm nước lồn thơm ngát.

Nguyệt lật Lập nằm ngửa ra để “khai phá” thêm vườn rau non buổi sáng. Bỗng mắt nàng trợn to lên khi nhìn thấy con cặc to kỳ dị của Lập:
– Em phải nói thiệt cho chị biết, em bắt đầu đụ từ bao giờ?
– Em đã khai thiệt cho chị biết, em chỉ bắt đầu từ vài tháng nay.
– Vài tháng làm sao của quý của em to kinh hồn vậy?
– Tại em bị bú cặc cũng hồi 11 tuổi. Chắc chị lại định hỏi ai bú chớ gì?
– Đúng, Dì Hải, hay bà Phán Quỳ. Ai bú em?
– Trời cạy miệng, em không nói. Chị đừng giận em. Em đã nói chết mang theo. Dù đã dứt khoát không còn trò chơi đó nữa. Nhưng nỗi ám ảnh vẫn theo em từng phút…

Nguyệt lại mủm mỉm cười vì hình như nàng đã thấu hiểu được ba phần tư nỗi thầm kín riêng tư của Lập. Nằm song song với cậu bé, Nguyệt cho tay nâng niu khúc gân cứng ngắt đang chổng ngược của Lập. Nguyệt nhìn những sợi lông măng mới mọc loe hoe của Lập và để hồn theo những ý nghĩ dị kỳ, hoang đường, lãng mạn. Nàng cứ tự hỏi: tại sao Lập quyết định dấu kín. Trò chơi đó với ai mà Lập đã dứt rồi, nó vẫn còn theo ám ảnh?

Quả tình cặc của Lập to thật! Dù nó không dài như của người lớn, nhưng mập như trái chuối sứ. Nguyệt đưa môi vào hôn khe khẽ. Rồi đưa mũi vào hít “đọt hoa” non đó. Nó vẫn thơm mùi da thịt trẻ con. Mùi thơm này người lớn dứt khoát chả ai còn. Cho nên Nguyệt cứ ngửi và hít say sưa khúc gân cứng đó của Lập, mà chẳng thấy chán:
– Cặc của con đẹp quá con trai ơi! Thơm quá là thơm! Ngửi hoài không chán. Chắc mong phải giật Lập từ nay bà Phán Quỳ, để mỗi buổi sáng, tụi mình đụ nhau như vầy hoài.

Lập sướng tê người, vì Nguyệt vừa nói điều nó muốn. Nó muốn không làm “thợ” cho gái già Phán Quỳ nữa, tới đây ôm thân hình đẹp, thơm phức của Nguyệt, sướng hơn. Lập bất ngờ nhìn chiếc nhẫn hột xoàn trên ngón tay mình. “Tiền công” này của Nguyễn cũng lớn và hấp dẫn gấp ngàn lần của bà Phán Quỳ. Mường tượng lại những buổi sáng phải vác xác lại ôm bà Quỳnh mà bú lồn và đụ, Lập rùng mình.

Cởi truồng ra, thân hình phì nộn của chị già 58 tuổi, trông chả còn chỗ nào hấp dẫn. Hai vú to, sệ xuống phía dưới. Bộ lông lồn xum suê như chỏm tóc màu muối tiêu, che hết cái háng của bà. Bụng thì lúc nào cũng như đang có chửa vì đã mang nặng đẻ đau đến tám đứa con. Vậy mà bà vẫn còn dâm đặc biệt. Hễ Lập đến là bà cởi truồng ra trước, cầm trái chuối già đụ một mình cho Lập xem chán rồi mới bắt thằng bé banh lồn bú vài tiếng.

Năm ngón tay Lập vào quậy lồn bà là thường như cơm bữa.

Lãnh được một trăm của chị già, Lập không những mỏi cả lưỡi, cặc, mà luôn cả hai bàn tay như vừa đi cử tạ mới về. Vậy mà sáng nào không thấy Dì Hải tới đón, đưa đến nhà bà Phán Quỳ là Lập nhớ, Lập thèm, mới quái lạ! Lập mê nhìn bà Quỳ bắt con chó berger liếm lồn trong khi bà bú cặc Lập. Không biết bà huấn luyện con Lucky hồi nào, mà hễ nghe bà bảo “Come on! Suck me” là nó hai chân phóc lên giường, hai chân dưới đất, le lưỡi đỏ loom dài thong, liếm ngon lành cái lồn già đã được trét đầy bơ. Nó ngừng liếm, thì bà lại trét lớp bơ khác.

Một lần, theo lời yêu cầu của Lập, bà Phán kêu Lucky lên giường, bà lật ngửa nó ra, tay xục cặc cho con chó cứng ngắt rồi bà kê miệng “chuốt viết chì” . Con chó la oải trời. Xong bà ngồi choàng qua, cho cặc Lucky vào lồn, ngồi đụ say sưa như đụ người ta. Những lần như thế là Lập phải xịt khí vào mồm bà chan chứa.

Một lần khác, bà Quỳ cầm chai coca, mở nắp phén, đút lọt ngủm hai phần ba chai vào lồn, rồi bắt Lập uống nước coca chảy người ra từ lồn bà. Hôm nào, Lập cũng phải đút trọn bàn tay nhỏ bé của cậu vào ngoáy cho bà ra vài cái rồi nước được lãnh một trăm đô. Tại sao 13 tuổi, Lập không thể có một girl friend bằng tuổi mà phải tìm toàn bà già mà đụ? Không một ai trên quả đất này biết, ngoại trừ Lập. Nhưng Lập đã nói “Sống để đó, chết mang theo” Bí mật đó sẽ già theo tuổi Lập và nó sẽ vào hòm, xuống huyệt sâu, vĩnh viễn.

Nguyệt đang mải miết hôn say sưa cặc Lập. Hôn chớ không phải bú. Nàng muốn hít cho hết mùi thơm da thịt trẻ con, ăn cho hết dĩa rau non, uống cho hết nước dừa tươi, xong Nguyệt mới ngậm vào, khoan thai bú tận tình. Bất giác Lập rên:
– Sướng quá Mom ơi! Sướng nhất từ xưa đến giờ….Hơn hồi mười một tuổi nữa, mom ơi! Bú mạnh hơn lên đi Mom.

Lời Lập rên kích thích toàn bộ thần kinh Nguyệt. Vừa bú, Nguyệt vừa lái thân người nàng nằm ấp lên mặt Lập, trịn cái lồn lên mồm Lập. Tiếng “heo ăn cám” lại vang lên trong căn phòng hoàn toàn im lặng, sang trọng.
– Lồn mom đẹp và thơm quá, mom ơi!

Nguyệt hiểu có cái gì làm nàng bắt chợt sướng kinh khủng? Lập bú dù có hay, thì cũng đâu bằng Dũng với hàm ria cá chốt, bằng lưỡi dài của Fred…Vậy mà hồn Nguyệt đang bay bổng lên mây xanh. Nàng chẳng còn biết gì xung quanh. Nàng tưởng như lần đầu tiếp giáp với tình dục. Nàng bỗng thấy mình nhỏ lại tuổi 13, ngày còn tung tăng cắp sách đến trường nhặt chữ. Cặc của Lập no ứ hự trong miệng Nguyệt. Nguyệt nút ân cần thiết tha để mua triệu triệu nỗi sướng đang dâng lên tràn cơ thể nàng.

Bàn tay Nguyệt nâng nâng hai hòn dái Lập để thương yêu. Tự nhiên, không biết sao, Nguyệt bỗng yêu thằng bé này kinh khủng. Những kép nhí trước kia đến với Nguyệt chỉ là những anh thợ đúng nghĩa, chẳng ai để lại dấu ấn sâu đậm làm Nguyệt có thể nhớ thương. Còn với Lập? Đang ăn bê thui đó, đang uống trái dừa non đó, mà nàng cứ sợ không no, cứ sợ ngày mai, không còn nữa. Bởi “món quà” Lập ngày bất ngờ đến, và đến giữa lúc Nguyệt đang thèm chết được một cậu bé 13.

Chỉ qua lời cám dỗ của bà Hải mà Nguyệt muốn làm cuộc phieu lưu lạ lùng này. Tưởng chỉ là sự đổi món, không ngờ Lập đã đương nhiên thành thần tượng đúng với óc lãng mạn của Nguyệt. Rồi sợ cứ trịn lồn lên mặt Lập, bắt cậu bé nằm ngữa ra bú, sẽ bị ngộp. Nguyệt lật ngược lại, cho Lập nằm trên. Cả hai loan đầu phục vụ tận tình. Khoảng trên một tiếng thì Lập nắc mạnh và ọc hồ đặc ra đầy miệng Nguyệt. Nàng nuốt từng ngụm nhỏ vào họng để thưởng thức, không dám ực một lần, sợ hết, sợ tan, sợ phôi pha…

Nguyệt chưa đối với ai như thế, kể cả chồng nàng hồi còn sung sức. Nguyệt vực Lập lên nằm song song với mình. Đầu Lập gối lên cánh tay Nguyệt. Nàng hiểu trai 13, sức chỉ có thế (nàng nghĩ thế), nhưng cậu bé đòi lên đụ Nguyệt nữa.

Nguyệt cưng Lập, bắt chú bé cứ nằm nhắm mắt tỉnh dưỡng cho lại sức. Nguyệt ôm Lập, ấp Lập như ấp một đứa con. Nàng vuốt tóc Lập, chùi mồ hôi cho Lập, bắt Lập nhắm mắt ngủ một tí cho nàng tha hồ ngắm sự thơ ngây măng sữa ở Lập. Nguyệt gác một chân qua người Lập, nhìn rõ từng chi tiết. Cái gì ở cậu bé cũng là mới nở, hồn nhiên, non nớt. Bỗng Nguyệt thấy mình tàn nhẫn đã bú Lập làm cậu bé “ói” một miếng hồ đặc quánh.

Lập thì sung sướng được dúi cái mặt vào cổ, vào tóc Nguyệt. Dưới kia cặc Lập đang nằm trong bàn tay Nguyệt. Mấy chị già kia có khi nào cho Lập được nghỉ ngơi. Phải xài Lập cho xứng với 100 đô la. Tự nhiên nó có cái cảm giác, từ đây, nó thuộc riêng của Nguyệt, dù Nguyệt không muốn:
– Chị Nguyệt ơi ! Em yêu chị mất rồi. Lập nói thì thào.

Không trả lời, Nguyệt xốc người Lập sát vào hơn mà ấp. Tình này có phải là tình yêu không? Có phải Lập đến đây để giải quyết sinh lý cho Nguyệt không? Hoàn toàn không. Nguyệt đang mua một bức tranh quý về treo trên tường. Mỗi ngày ngắm vài lần. Thị giác nàng không đã nư một lúc. Mà nó day dưa, kéo dài, lâng lâng, chẳng lúc nào tan loãng. Bức tranh chưa ráo mực này sẽ được Nguyệt lộng kiếng, treo ngay đầu giường. Nó sẽ “sống” với Nguyệt từ đây cho đến ngày nhắm mắt.

Chân nàng vẫn gát qua người Lập. Tay nàng vận tưng tiu cặc Lập. Nàng đùa với khúc gân như đùa với “trái ớt” cửa thằng bé con mình, chứ không phải một tình nhân. Nguyệt sướng với cảm giác riêng tư của một người lớn dâm loạn với một trẻ con. Nguyệt cà cà đầu cặc vào miệng lồn đang ướt nhẹt để khoái lạc với những cảm giác lạ kỳ. Cậu bé thì nhắm mắt để đó. Thỉnh thoảng lại húc híc cái đầu vào cổ Nguyệt như một em bé nhõng nhẽo với mẹ. Nguyệt đang sống riêng một thế giới thần tiên, đê mê. Nàng muốn thế giới đó biệt lập, cô đơn, bay như những cụm mây lang thang trên không trung, chẳng bao giờ hạ cánh.

Ôm một búp bê biết cử động như thế này mà đùa boon, mà thiết tha tình tự, còn gì là hơn. Nguyệt biết cậu bé không ngủ, vì khúc gân cậu đang cương cứng, giật giật trong tay nàng. Bàn tay lập thì x exe đầu vú Nguyệt. Mũi Lập cứ hôn tới tấp nhẹ nhàng trên cổ, trên tóc nàng. Hình như mỗi người đang sướng một kiểu. Đầu óc họ đang theo một cảm gíac riêng tư. Lập thì thào bên tai Nguyệt:
– Cho con lên nằm trên Mom!
Nguyệt gật đầu, trở mình nằm ngửa ra. Lập trườn lên. Hai chân Nguyệt dang ra. Lập lừa lừa đâm cặc vào lồn Nguyệt rồi nắc. Nguyệt sợ cậu bé lại ra, mất sức, nên nói:
– Nằm yên được rồi, đừng nắc. Bé lại ra nữa, mệt lắm. Mom thích bé cứ đút vào nằm như thế này cũng sướng lắm rồi. Lập nút lưỡi em đi. Bó mạnh vú em đi. Em muốn ra một lần nữa, mình ơi! Đừng, đừng nắc. Em không muốn anh ra!

Nguyệt bảo thế, nhưng thằng bé vẫn cứ nắc êm đềm:
– Lần thứ hai thì mom có thể yên trí là con đụ trên hai tiếng.
– Thật vậy không? Thế thì anh đụ em đi. Anh muốn giết em cũng được. Anh phải làm sao cho em ra vài ba lần em mới thoả mãn cơn dâm được đụ một bé con. Đó, nắc xéo qua, xéo về như thế đã ngứa lắm mình ơi! Cám ơn Thượng Đế đã cho con được đụ một thằng nhỏ xíu có 13 tuổi! Bữa nay em phải ra với anh sáu bảy cái em mới chịu. Em nhốt anh luôn trong nhà này. Ăn rồi cởi truồng ra, hai đứa đụ suốt ngày nhen Lập?

Bé Lập không cần nghe những gì Nguyệt nói. Nó cứ nắc, vừa nhìn say đắm gương mặt đẹp thần sầu của Nguyệt. Môi nàng tout lên như đòi hỏi. Cặp lông nheo Nguyệt cong vuốt. Mũi hơi hỉnh hỉnh làm toàn thể gương mặt Nguyệt như một thần vệ nữ Ai Cập. Hai tay, hai chân Nguyệt ôm gọn lõn thân hình bé bỏng của Lập mà hưởng.

Cánh cửa phòng xịch mở. Tuyết xuất hiện trong chiếc áo ngủ mỏng dính màu xanh dương, bên trong không mảnh áo lót. Đóng cửa xong, Tuyết rón rén, mặt hí hửng, bước lại gường mẹ. Thấy cậu bé tí teo đang ôm đụ Nguyệt, Tuyết hỏi:
– Kép mới hả mẹ?
– Ừa, kép mới. Lập đấy con! Có 13 tuổi mà …mẹ mê quá.
– Chào em bé tuổi trẻ, tài cao. Khiếp, Lập đụ thế nào mà bà cụ la oải trời. Nằm phòng bên cạnh nghe hấp dẫn quá.
Lập cứ bình thản và hồn nhiên nắc Nguyệt và chào lại:
– Có lớn hơn người ta không mà dám gọi người ta là “em bé”?
– Lớn hơn là cái chắc. Tôi 15 lận bạn à. Cỡ dé dé như bạn, gặp tôi, chỉ có thác thôi, sống không nổi đâu…
– Thế thì bạn chưa thấy quan tài, chưa đổ lẹ. Cứ đứng đấy mà xem tôi đụ người yêu lớn tuổi của tôi, thì biết.

Tuyết hơi ngạc nhiên về cách trả lời của Lập. Rồi cô này đứng đó nhìn Lập bắt đầu quỳ lên, cầm cặc ngoáy lỗ lồn Nguyệt. Hai ngón tay bên trái của Lập se hột le Nguyệt. Thỉnh thoảng cậu bé hẩy mạnh đít vào cho con cặc lút tận trong xa, rồi lấy ra, ngoáy tiếp. Nguyệt la làng muốn vỡ căn phòng, trong khi Tuyết đứng gát một chân lên thành giường, vén áo ngủ lên, cho hai ngón tay vào lồn, ngoáy.

Thằng bé vừa đụ Nguyệt, vừa nhìn Tuyết. Nó thích thú làm cho hai mẹ con cùng la gào thê thảm. Lúc Lập cầm cặc hích mạnh vào mồng đóc Nguyệt, thì nàng la:
– Tuyết ơi, con có thấy nó đụ mẹ chưa con? Đụ, mẹ không sợ. Sợ nhất cái màn này đây Tuyết ơi! Làm sao cho mẹ dằn được cơn sướng ngất ngư này hả con? Con có thấy bé con nào đụ rành rõ như vầy chưa Tuyết? Ối, nó xe hột le như giông bão vậy chịu sao thấu hả trời?

Tuyết tối hai con mắt. Nó chưa từng thấy ai đụ táo bạo như thế, ngay cả ông giáo sư da đen Fred. Tuyết trả lời:
– Con thấy rồi! Hưởng đi mẹ. Lát nữa cho con mượn Lập. Thèm quá mẹ ơi. Cả tuần nay không đụ cái nào.

Tuyết vờ nói cho mẹ thương mà nhường Lập cho đụ ké. Chứ cả đêm hôm qua, Fred nằm ở phòng Tuyết suốt đêm, sáng ra mới về. Nguyệt sàng mông đít theo động tác ngoáy lồn của cậu bé. Rập ràng, nhịp nhàng như đang nhảy đầm. Mắt Nguyệt không rời thằng kép trẻ 13. Dù Lập đang cố đụ như người lớn, mà mặt cậu vẫn là đoá hoa non còn dính những hạt sương muối long lanh. Bất giác, Tuyết cởi phăng cái áo ngủ ra, nhảy phóc lên giường, ôm vú Nguyệt mà bú, tay trái bóp vú kia. Nguyệt bỗng la lên:
– Trời xanh đất đỏ ơi! Coi hai đứa con tôi đè hãm tôi nè! Ước gì có con cặc ai ở không bỏ vô miệng tôi, cho tôi bú nữa thì đây là Thiên đàng hạ giới!

Tuyết vói tay mở hộc tủ đầu giường, lấy ra con cặc nilông, đút vô miệng cho nàng bú. Nguyệt nhắm mắt tưởng tượng cặc của người khác. Thế là lồn đang đụ. Hột le đang được se. Hai vú đang được bú. Mồm thì bú cặc. Nguyệt chí tình hưởng cho hết cái khoái lạc xác thịt có một không hai này. Biết bao giờ mới có một pha làm tình tuyệt vời như vậy. Nhưng, nàng cũng chỉ kéo dài được hơn nửa tiếng.

Nguyệt liệng con cặc xuống sàn nhà. Kéo Tuyết lên cho Tuyết ngồi ngang mặt nàng. Lần đầu tiên, Tuyết được mẹ banh lồn ra, chúi môi vào bú say sưa như heo ăn cám. Và Nguyệt ra một cái sướng tuyệt cùng. Sướng chưa từng thấy:
– Hai con ơi! Mom chết luôn rồi hai con ơi!
Rồi Nguyệt nhà lồn Tuyết ra. Buông tay nằm thở:
– Mệt, mệt qúa chừng hai con ơi! Bây giờ hai đứa đụ cho mẹ xem đi. Đụ cho lâu. Làm sao cho mẹ ghen, mẹ sướng theo con nhé Tuyết! Phải làm cho mẹ ghen lên mới được.

Tuyết nằm ngửa ra. Một tay se vú, tay kia đùa với mớ lông lồn. Lập rút cặc khỏi lồn Nguyệt, tụt xuống đất ngồi xem. Lập không phải chỉ xem Tuyết sờ lồn, mà còn xem ánh mắt của Nguyệt đang theo dõi để “ghen” với Tuyết.

Lập chọc cho Nguyệt ghen lên bằng cách cầm bàn chân trắng nõn của Tuyết mà hôn, rồi liếm từng khe ngón chân. Tuyết nhột và đã ngứa quá, bèn dùng hai ngón chân kẹp hột le. Một ngón bàn tay kia chấm nước miếng, chà nhẹ trên hột le. Mặt đắm đuối say sưa, nói như nằm mơ:
– Mẹ ơi! Bồ của mẹ đang qua phòng con mò con kìa! Ảnh đang bú mấy ngón chân của con kìa. Mẹ phải ngồi day nhìn mới thấy rõ. Ối, ảnh đang liếm gót chân của con nữa. Anh mới đụ xong mẹ em, bây giờ anh mò tới em nữa hả, Lập? Anh là con quỷ anh biết không? Mẹ ơi, mẹ nhìn đầu gối con nó đang giật lia lịa kìa. Bụng của con kìa! Nhìn đi, mẹ.

Nguyệt vẫn trần truồng, ngồi hẳn day, nhìn người yêu 13 tuổi đang ve vuốt, làm cho Tuyết nứng lên khốc liệt. Nguyệt, một lần nữa, sống với vở kịch do nàng giàn dựng.: “Hai con đụ cho mẹ xem. Phải làm sao cho mẹ ghen lên mới được!” Và, nàng đang ghen thật. Giá một anh kép nhín khác như Phong, như Dũng, như Vinh, có lẽ Nguyệt tỉnh bơ. Đằng này “Thằng con cưng 13 tuổi tên Lập”, mới nửa tiếng trước đây, nàng còn ôm ấp nó trong lòng. Nó mới dúi cái mặt non choẹt và cổ, vào tóc nàng mà nhõng nhẽo. Nàng mơ hồ xây giấc mộng vàng, sẽ nuôi “con chim cúc” này cho đến lớn, và lấy nó làm chồng luôn.

Vậy mà bây giờ nó đang “trắng trợn ngoại tình” ngay với con gái của nàng! Nguyệt đang trải qua cái thú đau thương. Tim thì buốt gái tái tê, mà mắt Nguyệt thì vẫn không rời được cảnh “ngoại tình” của Lập. Nguyệt vừa sung sướng các tế bào vì cảnh Lập đang dùng lưỡi liếm hai bàn chân nhỏ nhắn của Tuyết, vừa quặn thắt vì “tình nhân” riêng của nàng đang làm cho người khác sướng. Nhìn gương mặt say mê dâm data của Tuyết, nhìn Lập đang chăm chỉ quét lưỡi dần lên bắp vế Tuyết, Nguyệt thật sự sôi gan. Cái lưỡi yêu quý đó đang làm Tuyết quặn người, chu môi thở phì phào, mắt trợn trắng:
– Mẹ ơi, bú vú con giùm chút đi. Ảnh liếm đã quá chừng là đã. Lát nữa mẹ ngồi lên mặt con cho con bú lồn mẹ đi.
Nguyệt cúi xuống xoa xoa vú mới nở của Tuyết. Nàng, bất thình lình ngậm vào bú như người say rượu.
– Cám ơn mẹ, sướng quá mẹ ơi.

Đó là lúc lưỡi Lập đã vào quét đường khe lồn của Tuyết. Nó thấy lồn Tuyết đẹp hơn lồn Nguyệt (dĩ nhiên) . Hột le của Tuyết nhỏ hơn, đỏ hơn, nên trịn hết cái mặt khôi ngô vào, cho nước lồn tré đầy, rồi mới trổ tài bú. Vừa bú vú Tuyết, Nguyệt vừa liếc xuống xem Lập đang trổ tài.

Hai ngón tay Lập banh hột le Tuyết ra, dùng lưỡi đánh lăng tăng. Nửa thân hình Tuyết rung chuyển, hẩy lên tê tê. Tuyết rên như những lên cơn sốt , nói không thành tiếng. Mười ngón tay em bấu vai mẹ, và nấc nấc lên từng chặp:
– Mau lên đụ em đi mình. Đụ thật mạnh cho bà già ghen nhen. Đó, phải rồi, đâm vô đi anh, đâm hết vô, nắc đi. Mẹ nhìn kìa. Bồ nhí của mẹ đang hãm con kìa. Bóp mạnh vú con đi mẹ ơi! Đã quá Thượng Đế ơi!

Vì “ghen” quá, thay vì đưa lồn cho Tuyết bú, Nguyệt đứng lên chàng hãng, ịn mặt Lập vào lồn mình, bắt Lập bú. Một cảnh làm tình sôi động, hấp dẫn tuyệt vời đang diễn ra trên chiếc giường Ý sang trọng. Đẹp hơn phim X của Mỹ. Dâm hơn phim Nhật. Loạn hơn phim Tây. Một kép nhí 13 đang đụ hai mẹ con, người nào cũng đẹp như tiên. Cả ba đều lãng mạn. Cả ba đều dâm data:
Hai đứa con làm mẹ ghen muốn khóc quá!

Đang phanh lồn cho Lập bú, Nguyệt bỗng trào nước mắt. Không hiểu nàng sung sướng mà trào lệ, hay đang “sống” quá với Thú Đau Thương? Có lẽ mỗi thứ một chút. Nàng đang thưởng thức dĩa đồ trộn, gia vị ngạt ngào, đậm đà mà từ thuở con gái cùng làm tình với thằng bé mới lớn. Làm sao giả khi nàng và cô con gái đang cùng la lên, rên những lời khoái lạc tuyệt vời?

Nguyệt chợt thấy hình ảnh của cả ba phản ảnh từ tấm gương soi mặt ở bàn phấn, ở cánh cửa tủ, ở trên tường. Ba góc ạnh đều đẹp như tranh. Nàng thấy nước mắt mình đang chảy xuống đôi má. Mặt nàng nửa khoái lạc điên cuồng, nửa bi thương tội nghiệp. Nàng bỗng sợ sẽ có lúc Lập xa nàng, vĩnh viễn. Và tiếng Lập sẽ rên lên hằng trăm năm đêm từ phòng Tuyết! Có thể như thế không? Nguyệt cảm thấy “Lọ hoa trong phòng nàng” đang úa héo. Mà Tuyết thì như nụ tầm xuân, vừa hé những đài hoa, khoe nhuỵ trinh trắng. Nghĩ tới đó, là Nguyệt đủ ghen tương chất ngất. Hai tai nàng nhấn mạnh đầu Lập vào lồn, bắt thằng bé phải bú tận tình, phải liếm, phải ngộp thở, Nguyệt mới chịu. Vì nhìn xuống, Nguyệt thấy rõ con cặc Lập đang đụ chật cứng cái lồn 15.

Rồi tiếng rên la của Tuyết nữa, như lửa đốt:
– Lập ơi, anh vừa đụ em, vừa bú lồn mẹ con em, coi dâm quá đi. Chưa bao giờ con sướng như bữa nay mẹ ơi! Ước gì có con cặc của ai nhét vô miệng con cho con bú thì thú biết chừng nào. Bữa nay con sẽ có chửa với Lập, vì mẹ ơi, ảnh không có mang condom! Mẹ cũng có chửa. Hai mẹ con mình đẻ một lần. Hai đứa con sẽ giống Lập như đúc. Gọi Lập bằng Cha, gọi mẹ bằng Mom, gọi con bằng chị….Vậy mới loạn chớ! Dâm quá đi Trời đất ơi! Con tôi kêu tôi bằng chị!!! Tự nhiên sao con thèm bú cặc quá mẹ ơi!

Lập bỗng rút cặc ra khỏi lồn của Tuyết, dùng hai đầu gối bò lên phía trên, dí cặc vào mồm Tuyết. Lẽ cố nhiên Nguyệt cũng phải di động theo ch miệng Lập không rời khỏi lồn nàng. Thế là Lập bú lồn Nguyệt. Tuyết bú cặc Lập. Hai tay Lập ôm chặt mông đít Nguyệt. Nó ngất ngư với con sướng tàn bạo. Nhìn xuống, Nguyệt thấy con gái đang nút ngon lành khúc gân của Lập. Nguyệt lại ghen! Càng ghen nàng càng thèm đụ một cách cuồng bạo. Nên Nguyệt nhảy xuống giường, nhặt con cặc giả lúc nãy, nằm song song với Tuyết, nhìn Tuyết bú cặc, trong khi nàng nhét cu ni lông vào lồn đụ chát chúa:
– Tôi ghen quá chừng là ghen. Lập ơi, anh vác cặc cho người khác bú thì em đi đụ thằng khác nè. Anh đừng có tàn nhẫn bỏ em Lập ơi là Lập. Anh là chồng của em, anh biết không? Anh muốn đụ ai thì đụ , nhưng lát nữa phải đụ cho em ra vài cái nhen Lập.

Tay Nguyệt thụt conc ặc cả vào lồn liên tục mà mắt không rời Lập và Tuyết. Lâu nay hai mẹ con vẫn trao đổi nhân tình. Nhưng sao lần này Nguyệt bỗng ghen? Nàng chợt hiểu tim mình đã say đắm yêu Lập. Nguyệt như người vừa đào được kho tàng quý giá, vừa ôm ấp chưa thoả hết lòng tham, thì Tuyết bỗng chợt đến chia xẻ. Cho nên, với Nguyệt, Lập không là tình nhân, mà phải nói là một viên kim cương, một mỏ vàng, mới đúng. Lúc ấp Lập trong lòng, Nguyệt chợt xây một giấc mộng lãng mạn: sẽ nuôi hẳn Lập trong nhà, sẽ công khai cho mọi người biết Lập là người chồng chính thức, sẽ không rời Lập nửa bước.

Nước mắt Nguyệt lại tuôn ra. Nguyệt nói thiết tha:
– Em ghen quá rồi Lập ơi! Tuyết, con cho mẹ mượn Lập một tý được không? Mẹ muốn ra với Lập một lần nữa trước khi để con hưởng với chàng suốt chiều nay?
Tuyết thấy mẹ khóc thật, Tuyết không nỡ làm khổ mẹ nữa. Em ngừng bú cặc, bảo Lập:
– Anh qua đụ cho mẹ em ra vài cái đi, tội nghiệp me quá!

Lập nhảy qua, nằm lên Nguyệt. Nguyệt vứt con cặc giả sang một bên, tức khắc đút cặc Lập vào và ôm thằng bé đụ tha thiết. Vừa đụ, Nguyệt vừa khóc tức tưởi như tủi thân. Nàng cảm thấy mình như đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi lâu ngày, hôm nay mới mang về cho tắm rửa ăn uống đàng hoàng.

Lòng Lập chùng xuống. Nó tưởng chỉ đóng kịch với Tuyết cho Nguyệt ghen, và ghen trong kịch. Không ngờ Nguyệt đau lòng thật. Tim nàng xoắn lại, se thắt. Lập ôm Nguyệt hỏi:
– Bộ Mom ghen thật sự hả? Tụi này tưởng là mom ghen giả.

Nước mắt Nguyệt lại tràn thêm ra, cổ nghẹn cứng, không nói nên lời. Đây là lần đầu trong cuộc đời tình ái, Nguyệt thấm và hiểu chữ đau khổ. Lập đặt môi vào môi Nguyệt, cuồng nhiệt hôn vì ân hận. Tuyết đã âm thầm rời khỏi từ lúc nào không biết, để hai người tiếp tục đụ mê man. Cái đụ kéo dài cho đến chiều tối. Căn phòng tối mịt, không còn thấy hình ảnh nào nữa. Chỉ con nghe giọng rên thiết tha, rào rạt của một đàn bà 38 và cậu bé con 13. Nguyệt cứ để cậu bé cắm cặc vào lồn nàng, rồi hai người ấp nhau, tình tự. Nàng không cần sướng xác thịt, chỉ ôm khắn khít Lập để hạnh phúc với quả tim. Vả chăng, Nguyệt biết: cứ bắt Lập tiếp tục nắc. Lập sẽ lại ra, sức cậu bé sẽ yếu đi. Nguyệt không muốn thế. Nguyệt muốn búp bê Lập phải mạnh khoẻ, phải yêu đời, để lúc nào nàng cần là Lập cũng được phục vụ được bằng đường lưỡi, chứ không phải bằng dương vật. Nên Nguyệt thương yêu nói khẽ với Lập:
– Em muốn hai đứa mình cứ ôm nhau yêu nhau như thế này cũng đủ. Anh còn bé lắm, ra hoài không tốt. Em sẽ mua nhiều thức ăn bổ cho anh ăn từ ngày mai. Lúc nào cần lắm, anh chỉ bú em. Thế là sướng lắm rồi. Lập có biết không? Hình như Lập với em, bây giờ là một. Anh phải là người yêu em vĩnh viễn…

Nằm trên người Nguyệt, cậu bé Lập nhắm mắt, chà nhè nhẹ phần dưới của mình lên mu lồn Nguyệt để nghe sung sướng. Nó có nghe Nguyệt nói, mà không hiểu lắm những lời tỏ tình của người lớn. Lập cũng chẳng cần hiểu làm chi. Cậu bé chỉ biết mình đang nằm trên một thân hình mát rượi, thơm tho, tuyệt đẹp. Vậy là vừa ý rồi. Gương mặt thơ ngây của nó đang được bà chị ôm hôn say nồng, liên tục. Mà những cái hôn ở đây, như là tình mẹ hôn con. Nguyệt đang lãng mạn chìm đắm giữa hư và thực. Đó là lý do nàng không bật đèn lên. Vì trong bóng đêm, trí óc Nguyệt tha hồ ngao du và sống với hằng vạn tưởng tượng….

Mà Lập cũng thế. Có lúc nó im lặng thật lâu. Vì ôm Nguyệt, mà hồn nó đã bay xa, rất xa, về quá khứ, hồi nó mới 11 tuổi.

Giữa lúc đó, ông Đoàn về, mở cửa, bật đèn. Ông thấy vợ ông đang trần truồng, ôm trên bụng cậu bé con cũng trần truồng. Đáng lẽ ông đã tắt đèn, rút lui êm, trả tự do cho bà xã như ông đã hứa. Nhưng ông đứng lại, nhìn trân trối thằng bé. Hình như ông có gặp nó ở đâu vài lần. Ông đang cố moi óc để nhớ lại thì chợt Lập chào:
– Ba! Ba ở đây hả?
Ông Đoàn đứng như trời trồng. Có thể như thế sao? Ông chợt cất giọng run run, dè dặt hỏi:
– Cháu là…
– Lập. Lập con bà Hường, Phạm Thị Ngọc Hường. Ba quên con rồi hả? Chắc con lớn quá, ba nhận không ra? Để con giới thiệu: Chị Nguyệt, bồ con. Còn kia là ông Đoàn, bác sĩ Đoàn, ba của Lập.

Lập vẫn nằm trên người Nguyệt để giới thiệu. Trong khi Nguyệt mở to đôi mắt, miệng há lớn, nhìn chồng. Lập đã thơ ngây mở màn một bi kịch được ông Đoàn giấu kín như bưng suốt 13 na9m. Một bi kịch mà chính bà Nguyệt cũng không tin! Phạm Thị Ngọc Hường, tên cô y tá giúp việc cho phòng mạch chồng Nguyệt, và đã đột nhiên xin nghỉ làm cách đây 13 năm. Bỗng Nguyệt nhìn Đoàn, rồi nhìn Lập. Hai người giống hệt nhau như hai giọt nước. Hèn chi Nguyệt phải tắt đèn trong khi làm tình với Lập. Nàng không dám nhìn Lập, vì cậu bé cũng giống hệt Chính, con trai nàng.

Cả buổi chiều nay, đụ ngây ngất với Lập, Nguyệt không ngớt tự hỏi tại sao Trời đất lại oái oăm cho Lập giống hệt Chính, trong khi nàng đã dứt khoát, cắt lìa nỡi ám ảnh oan khiêng với Chính. Nàng đã lùi lại đứng sau lằn ranh tình mẫu tử. Nguyệt đã can đảm, dùng hết nghị lực, không những với Chính, mà cả luôn với nàng, để chẳng có gì xảy ra như súc vật. Vậy mà….bây giờ, Nguyệt đã trót …yêu bé Lập, yêu cuồng si, yêu dữ dội đến độ nàng sẽ công khai lấy Lập làm chồng vĩnh viễn.

Đau hơn nữa, là chiều nay, Lập cũng đã đụ luôn Tuyết, trước mặt nàng. Hai đứa bé đã đụ say sưa, cuồng loạn đến làm nàng phải ghen mà khóc. Ông Đoàn đứng đó, sẵn sàng hứng đỡ những lời mắng mỏ, đay nghiến của Nguyệt về tội ông đã ngoại tình với nữ y tá tên Hường. Nhưng Nguyệt chẳng nói gì cả. Lòng nàng đau như cắt. Vì như đã trình bày: dù Nguyệt rất lãng mạn, nhưng nàng chẳng bao giờ chịu a dua với tội lỗi. Dù nàng không phải là Thánh, nhưng chẳng bao giờ để lãng mạn thành sự thật.

Đầu ông Đoàn hơi cúi xuống, nhưng đôi mắt sợ seat vẫn lâu lâu hướng về phía Nguyệt. Bé Lập, thì sau khi giới thiệu, vẫn dúi mặt vào hôn cổ, hôn tóc, hôn má Nguyệt để tiếp tục hưởng nốt cái khoái lạc kéo dài từ buổi chiều cho đến lúc trời tắt nắng!

Còn Nguyệt? Dù im lặng, nhưng nàng không muốn bé Lập biết nỗi đau lòng của nàng , và sự thật về bi kịch đã và đang diễn ra trên giường nàng. Nguyệt vẫn ôm Lập khắn khít. Chân Nguyệt vẫn quàng tréo qua mông Lập. Mông đít Nguyệt vẫn hẩy hẩu cử động, tuyệt nhiên không hé lộ tí tì cho Lập nghi ngờ. Nàng sợ: Lập sẽ vội vàng mặc đồ, rời phòng nàng, xa nàng vĩnh viễn. Nàng đang giả vờ sướng với Lập, mà ông Đoàn thì tan nát cả cõi lòng! Phải chi vợ ông xô bé Lập ra, ngồi day, chanh chua đay nghiến, sỉ vả ông không hết lời, thì tốt biết mấy. Đằng này Nguyệt im lặng. Cái im lặng ngàn cân, nặng như tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ máy chém trước giờ hành quyết. Hình ảnh Lập đang ôm đụ Nguyệt trên giường bỗng làm ông Đoàn rưng rưng nước mắt.

Tại sao ông Đoàn khóc? Nguyệt có còn giữ ý định ân ái tiếp tục với bé Lập không? Y tá Phạm Thị Ngọc Hường đang ở đâu và làm gì? Bi kịch này có tới tai Chính và Tuyết không?
Quý độc giả đang vào phần I của chuyện Gái Loạn Cali. Trong khi bác sĩ Đoàn đứng chết sững và tột cùng xúc động thì bé Lập vẫn ôm đụ Nguyệt một cách tỉnh bơ. Tay nó bóp vú Nguyệt, môi áp sát môi Nguyệt. Nguyệt chìu cậu bé mà mắt không rời ông Đoàn. Tất cả bi kịch đang xảy ra này là do lỗi ai?

Lập? Hoàn toàn không! Lập là kết quả của cuộc ngoại tình giữa bác sĩ Đoàn với cô y tá duyên dáng Phạm Thị Ngọc Hường. Với nhan sắc mặn mà, quyến rũ, đáng lẽ Hường phải chọn nghề khác, thay vì làm y tá. Nhưng đó là rắp tâm, là cố ý, là tham vọng của Hường mà không một ai biết được. Ngay hôm đầu, lúc Hường vào xin việc, Nguyệt đã hơi để ý, sơ ông Đoàn có ngày sẽ mắc bay. Vậy mà việc vẫn xảy a. Đó là một buổi sáng, khi ông Đoàn vừa đến phòng mạch lúc 9 giờ.

Thường ngày thì y tá Hường đã lo một ly cà phê sữa thật ngon để sẵn trên bàn của bác sĩ cùng chồng hồ sơ bệnh nhân đã lấy hẹn. Nhưng hôm đó thì không – Oâng loay hoay tưởng là y tá Hường tới trễ, định gọi điện thoại. Chợt ông thấy bóng người trong phòng khám. Cánh cửa được hé mở tự bao giờ, nên bác sĩ chỉ nghiêng mình là thấy bóng người đó không ai khác hơn là y tá Hường.
– Cô mới đến hả cô Hường? Ông Đoàn hỏi.
– Thưa bác sĩ lâu rồi. Hường đứng khuất đâu đó trong phòng, trả lời.
– Sao không làm hộ tôi ly cà phê?
– Sáng nay em…khó chịu. Định xin bác sĩ nghỉ một hôm.

Ông Đoàn lăng xăng đi vào phòng khám. Ông chợt đứng lại, mắt hoa lên vì vừa nhìn thấy Hường nằm trên giường khám mà trên người không mảnh vải. Hường nhoẻn miệng cười. Cô làm thế vì sau một năm làm việc, cô bắt được “mạch” của bác sĩ Đoàn. Cô biết mười mươi ông Đoàn si mê cô. Muốn cái gì đó mà không dám nói, vì muốn giữ tư cách.
– Xin bác sĩ khám giùm em. Hường lẳng lơ nói.
Ông Đoàn lung túng. Ông thừa biết là Hường đang “chài” ông, nhưng ông không phản ứng gì được vì nhan sắc của Hường đã trác tuyệt, mà cơ thể khoả thân của Hường càng hấp dẫn, quyến rũ ghê hồn. Hường làm vài cử động mời mọc như thoa thoa trái vú, tay kia rà nhẹ chòm lông lồn, và môi thì hé ra, đầu lưỡi liếm ướt vành môi….Mặt ông Đoàn ngây ra như cậu bé đứng trước thùng kẹo. Bỗng ông chạy ra cửa, lật tấm bảng OPEN lại bên trong. Chữ CLOSED ra phía ngoài. Rồi khoái chặt cửa hai lần, xong trở lại phòng khám.
– Sao “khám” cho em mà bác sĩ phải khoá cửa Hường hỏi.
Ông Đoàn không trả lời nổi vì sắc đẹp và sự quyến rũ của Hường đã làm ông điên dại. Tất cả những thèm khát, si mê của ông đang được dịp túa ra. Làm việc chung chạ hằng ngày, Hường đã thật khéo léo nửa kín đáo, nửa mời mọc. Nàng biết lúc nào ông Đoàn sắp tỏ tình thì nàng ngừng lại, để cho ông phải nuốt nước miếng mà nhịn thèm.

Hường bắt ông lúc nào cũng phải nghĩ đến tên Phạm Thị Ngọc Hường ngay cả khi ông vào giường ngủ. “Sao khám cho em mà bác sĩ phải khoá cửa?” Hường hỏi như thế, và trả lời luôn rồi còn gì. Cử chỉ hoa tình của Hường sáng nay là mũi dao thọc vào các mụn bọc của ông Đoàn. Ông đưa tay đóng chặt cánh cửa phòng khám, khoá lại, rồi đứng như trời trồng. Ông sung sướng tê người khi Hường cho phép ông đóng cửa.
– Em đau làm sao? Chỗ nào? Đoàn hỏi.
Ông Đoàn vờ hỏi cho có gì để hỏi. Miệng hỏi mà mắt ông nhìn không rời hạ bộ cửa Hường. Hường vừa xoa xoa chòm lông lồn vừa nói giọng thật nhỏ:
– Em đau ở đây nè! Không phải đau, mà nó ngứa ngáy khó chịu quá, bác sĩ ơi! Làm sao gíup em…cho nó ….

Nói tới đó, Hường ngừng lại, dang rộng hai bắp đùi trắng noon ra. Bàn tay nàng năm ngón bụm trọn cửa mình. Mắt nàng nhắm lại, cằm ngước lên, rên nho nhỏ:
– Nó hành em cả đêm. Ngủ không được bác sĩ ơi…

Năm đó thì ông Đoàn vẫn còn “mạch khỏe”, chưa liệt dương. Cho nên cái quần ông Đoàn một đống. Thay vì lấy dụng cụ để khám như đã làm với khách, ông bắc ghế ngồi cuối giường, nhìn trực chỉ vào lồn cô y tá.

Hường lấy bàn tay ra, trình hết phần da thịt hấp dẫn trước mắt bác sĩ, rồi nhõng nhẽo:
– Đó, bác sĩ coi kỹ giùm em đi! Em khó chịu lắm…

Vừa nói, Hường vừa dang rộng thêm hai bắp đùi. Hường tẳm sẵn nước hoa. Mùi thơm hực lên. Đầu ông Đoàn bỗng cúi sát xuống. Hai tay ông bợ mông đít Hường lên. Mặt ông hôn đắm đuối, nồng nàn lồn Hường. Môi ông gắn vào hai mép lồn:
– Đó, đó, bác sĩ. Ngay chỗ đó đó. Bác sĩ làm sao cho em hết khó chịu đi. Nhứt là cái hột khốn nạn phía trên. Nó..nó…giựt quá chừng là giựt, cả đêm, rồi sáng nay nữa…

Môi ông Đoàn di chuyển lên và ngậm nút ngon lành hột le. Hường chọn giờ này là tuyệt nhất vì không có khách hàng. Giờ nàng thì bà Nguyệt vẫn còn say giấc ở nhà, đến trưa mới ra tới. Giây điện thoại Hường đã rút ra. Không ai gọi vào được. Bác sĩ Đoàn đang ngất ngây chới với trong bay của Hường. Ông si mê thả con lợn lòng chạy tung tăng trong hoả mù của Hường, dù biết rõ có nguy hiểm. Ông không cần. Vì bất quá Hường bày cảnh này để làm tiền ông là cùng. Mà tiền ông thì đốt cả thành phố Bolsa cũng chưa hết.

Hai bắp vế Hường khẽ kẹp đầu ông Đoàn lại. Hai tay Hường đan vào tóc ông vò nhẹ. Miệng Hường rên lên khe khẽ những câu như:
– Anh phải cho em một đứa con giống hệt anh, nghe không?
– Anh phải làm sao cho em hết nứng, vì mỗi lần nghĩ tới anh là cái hột anh đang ngậm đó, nó giựt khó chịu lắm. Anh nút hột le hay lắm Đoàn ơi! Nút mạnh thêm lên, em đang chết…

Chỉ cần nghe Hường rên thắm thiết những câu như thế đến vua Đường cũng mất ngai vàng, nói gì tới bác sĩ Đoàn. Ông Đoàn tự an ủi mình rằng Hường đang sướng thật sự, chứ không giả dối để chài ông. Vì ông thoáng thấy nước lồn Hường ra ướt đẵm hột le, ướt đẵm hai mép lồn. Cả mông đít của Hường cũng giật tung theo từng động tác nút hột le của Đoàn. Cộng thêm, hai bắp vế Hường rung rung. Hai bàn tay nàng đang cuồng dại vò tóc ông. Mồm nàng thì không ngừng rên, gào tha thiết:
– Anh khám bệnh như thế này thì bụng em phải “sưng” lên. Giời ơi! Làm bác sĩ mà anh cũng biết bú lồn nữa hả anh Đoàn. Cái hột khốn nạn đó, nò mà còn đòi đụ nữa Đoàn ơi! Đụ là sao? Anh có biết không anh? “Trị” giùm cho em chút nữa đi anh!

Đoàn đứng thẳng lên, cởi quần, cởi áo. Ông làm thật lẹ. Banh đùi Hường ra, cắm cặc vào, nằm sát lên Hường, ôm mặt nàng hôn thê thiết như thuở bé giờ chàng chưa từng được hôn. Hường quấn lấy bác sĩ, nút lưỡi, hẩy mông lên theo từng nhịp nắc của Đoàn, và sung sướng vì mộng của nàng đã thành sự thật: “làm bé một bác sĩ giàu có!”. Nàng hiểu sáng nay chỉ là sáng mở màn cho những ngày hoàng đạo sắp tới. Nàng biết Đoàn sẽ chẳng dám buông bỏ nàng vì sợ nàng làm tai tiếng. Đoàn không can đảm chấm dứt mối tình vụng trộm này vì Hường quá đẹp, còn trẻ, duyên dáng….

Hường quyết có con với bác sĩ Đoàn, đó là mục tiêu tối hậu. Cho nên nàng đang xổ các chiêu, mới nhìn qua thì tưởng của gái thơ ngây. Kỳ thật đó là những xảo thuật tân kỳ của một đàn bà từng trải, tung lưới bắt cho được con cá mập! Nàng không ngớt hỏi khẽ bên tai bác sĩ:
– Đụ là thế này đây hả? Anh Đoàn? Hèn chi em cảm thấy bớt khó chịu ngay. Anh “trị bệnh” hay thật! Trị cho em vài ba tiếng nghe anh? Sướng quá đi Đoàn ơi là Đoàn!

Sáng hôm đó, phòng mạch của Đoàn hoàn toàn yên tĩnh. Không có một người khách nào đến gõ cửa. Vì Hường đã khéo léo lấy hẹn tất cả vào buổi chiều từ một giờ. Cũng chẳng có ai gọi vào vì Hường đã rút giây điện thoại. Chỉ có một “nhân chứng” duy nhất lúc đó là cái máy thu âm, do Hường bí mật đặt cạnh giường khám mà Đoàn hoàn toàn không biết. Nó thu rõ ràng từng lời tỏ tình, từng tiếng rên tục tĩu, từng tiếng động trong lúc hai người làm tình. Cho nên suốt ba tiếng đồng hồ sáng hôm đó, bác sĩ Đoàn đã hoàn toàn cho chân vào rọ, dúi đầu vào cái bẫy tinh vi do Hường bủa.

Đụ Hường được một lúc, Đoàn sướng quá muốn ra. Hường nhận biết nên stop lại bằng cách nói khéo:
– Anh có cách “trị bệnh” nào khác để làm cho em cũng sướng và “khỏi” khó chịu ở cửa mình không?
Đoàn mừng quá. Hường đã stop chàng đúng lúc. Chàng định ngưng đụ để xin Hường cho chàng bú lồn. Thì Hường đã hỏi như thế. Nên Đoàn nói:
– Đừng gọi anh là bác sĩ nữa. Anh liều mạng giao hợp với em sáng nay là em biết anh đã yêu em chừng nào? Anh có vợ. Điều đó em rõ. Nhưng ở em có cái gì khó nói lắm, làm anh quên mất người vợ yêu quý ở nhà. Nhiều khi anh ước ao, chỉ ước ao thôi, là làm sao được có em bên cạnh suốt quãng đời còn lại của anh…

Hường sướng điên người lên. Không phải sướng xác thịt, mà nàng sướng vì đã chài được “con dê dại gái” giàu sụ này. Nàng vờ ôm Đoàn khắn khít, nói thì thầm:
– Anh còn cách trị bệnh nào khác không? Em đang chờ…

Đoàn từ từ rút cặc ra, hôn nư hai trái vú của Hường. Tay chàng rà xuống chòm lông lồn, chạm vào vùng nước ướt nhẹt ở cửa mình Hường. Cô nàng thở mạnh rên âm ư không thành tiếng, và cứ đẩy đầu Đoàn vào hạ bộ. Mông nàng hẩy lên. Hường không nói, nhưng Đoàn biết là Hường đòi được bú. Thế là hai đùi trắng phau của Hường dang rộng ra. Bác sĩ Đoàn dùng lưỡi làm cho người đẹp lăn lộn, quằn quại, như con cá mắc cạn trên ruộng khô. Ban đầu Hường chỉ vờ đóng kịch để bủa vây Đoàn dại gái. Nhưng khi lưỡi Đoàn vào đánh phá, thì Hường phải sống thật với nhân vật tình nhân. Nàng kẹp chặt đầu bác sĩ Đoàn, hẩy mông lên làm Đoàn phải cử động theo, đến ngộp thở. Hường bứt tóc Đoàn, la thê thiết, lặp lại lời Đoàn lúc nãy:
– Em cũng liều mạng hiến anh đời con gái bởi vì em cũng yêu anh. Em biết anh có vợ. Em đang làm việc liều lĩnh. Anh thực sự yêu em hơn chị Nguyệt ở nhà hả? Hân hạnh cho em quá. Nếu anh không chê, hai đứa mình có thể lén lút làm vợ chồng cho đến ngày anh nhắm mắt.

Đoàn sung sướng, cày cái lưỡi giữa khe lồn. Nước lồn Hường ứa ra bao nhiêu, Đoàn uống ực hết bấy nhiêu. Hường không còn con gái, nhưng là lồn gái chưa chồng? Hình dáng nó khác với lồn Nguyệt đã hai con. Là bác sĩ bệnh đàn bà và chuyên viên sửa sắc đẹp, Đoàn biết rõ hơn ai hết. Bộ lông lồn suê hơn, nhưng mọc trật tự, tẻ hai nhánh, chừa rõ khe lồn ra, làm Đoàn mê ngây ngất, tàn tịch.

Nước lồn Hường đặc quánh, thơm ngát. Nó làm cho Đoàn cảm tưởng Hường ít chung chạ với đàn ông. Nhất là tiếng rên quyến rũ như xoáy vào tim. Giọng nói mơ hồ lãng main của gái Bắc kỳ Hà Nội. Hường rên mà nghe như nàng đọc truyện, hay ngâm thơ. Dìu dặt, khoan thai, nồng nàn:
– Em cứ nhớ anh vào giữa giấc ngủ. Mùa thu rồi lại mùa đông. Hơi lạnh cay nghiệt với người đã có vợ. Em muốn bỏ hết đi xa. Thật xa vào rừng núi hoang vu. Nơi đất im, gió lặng, trăng mờ. Vùng tuyệt địa, chỉ có em với em.

Đoàn nghe mà sướng dậy từng tế bào da thịt. Giọng Bắc sao mà quyến rũ thế. Gái Hà Nội nói như chim hót. Chàng chúi mặt vào âm hộ của Hường mà “chết” , mà ngất ngư. Lưỡi chàng càng quét mạnh, môi chàng càng bú êm, văn chương mơ hồ càng vang lên từ miệng hình quả tim của Hường. Có lúc nàng đọc cả bài thơ của Thế Lữ, chậm rã, êm đềm, nhặt khoan:

Người bên Trời mông đó.
Sãi bóng ngựa mù khơi
Gió thu về lạnh buốt,
Khói lạnh toả từng hơi.
Tay em đang hàng y.
Tim nhớ mãi người đi
Cõi lòng lên băng giá.
Yêu khờ dại ngu si!

Từng câu thơ năm chữ đã được Hường ngâm lên chậm rãi trong cơn khoái lạc thần sầu. Nó khác với những lời rên phàm phu tục tử của Nguyệt, vợ chàng. Cái hẩy mông của Hường cũng khoan thai, êm đềm, trữ tình để tận hưởng. Năm ngón tay Hường vuốt ve nhẹ nhàng trên mặt Đoàn chứ không hung bạo bấm, hay cào cấu chàng như Nguyệt đã làm. Chừng đó không thôi, đủ thu hồn, lôi cuốn Đoàn đê mê say đắm. Đoàn nhìn đắm đuối cặp giò trắng muột, dài thong của Hường. Cặp giò này hằng ngày đã bắt mắt Đoàn chăm chú nhìn để xây những giấc mơ. Đẹp quá! Hai trái chân vừa vặn, no tròn. Hai bàn chân thon, ngón dài, sơn đỏ…

Đoàn ngừng bú lồn, dùng mũi hôn hết phần da thịt dễ thương đó, nhất là hai bàn chân vệ nữ. Mặt Đoàn ngây ngất, đê mê. Lưỡi liếm dọc bộ đùi Hường. Môi hôn thiết tha đôi bàn chân Hường mà lòng bác sĩ đã bốc lên, tan theo mây khói. Đoàn quên hết, để dâng khối tình sic ho giai nhân Hà Nội. Chàng tưởng chừng có thể đánh đổi cả sự nghiệp này để sống mãi với giai nhân.

Ngót ba tiếng đồng hồ phù du, hai người đã meat nhoài, rã rời sau ba lần cùng ra trong nhau. Nếu chủ tâm của Hường muốn có thai với Đoàn, thì nội trong sáng nay, nàng đã toại nguyện. Tấm bảng Open được gắn lại trước cửa, khách bắt đầu vào. Hai người chăm chỉ làm việc. Coi như chẳng có gì quan trọng xảy ra, sau khi Hường bí mật tháo cuộn băng ra khỏi máy ghi âm cất dấu. Đó là tấm bùa hộ mạng. Đó là kho tàng bạc triệu. Có thể sau này, Hường không làm gì, vẫn ngồi trên đống bạc mà thụ hưởng.

Trưa đó Nguyệt đến. Đến cho có lệ, mở két lấy tiền đi bỏ băng khoảng ba giờ, và biệt dạng luôn. Ngày nào cũng thế. Bà biệt dạng vào các khách sạn với nhân tình. Biệt dạng tới các ổ tụ họp của các bà tai to mặt lớn, tuổi cao mà thèm đụ kép trẻ. Ở đó họ đàn đúm, học nhảy đầm, đánh tứ sắc, khoe của, bốc điện thoại gọi các thanh niên đẹp trai cần tiền đến để du hí.

Và cũng từ hôm đó, tại phòng mạch, hễ vắng khách là Hường nhảy vào lòng bác sĩ Đoàn nhõng nhẽo, vòi vĩnh. Bên trong áo y tá của Hường chẳng có quần lót. Bác sĩ muốn rờ mó, muốn đụ ngồi lúc nào cũng được. Ngoài tiền lương hàng tháng, Hường được tặng thêm không biết bao nhiêu là “tiền thưởng”. Càng ngày Đoàn càng mê meat, không sao gỡ ra nổi going kềm sắc sảo của Hường.

Sáu tháng sau, Hường báo tin sét đánh: có thai, và không quên tặng bác sĩ Đoàn mười mấy cuộn băng copy ghi âm những pha làm tình mê ly ngay trên giường phòng khám. Để khỏi bị vợ nghi, Đoàn cho Hường nghỉ việc, sau khi đã mua cho nàng một ngôi nhà trả tiền mặt. Hường vẫn lãnh lương lớn, ngồi không chơi. Cứ vài ngày, Đoàn ghé thăm một lần để ân ái trên cái bụng đang lớn dần.
– Đoàn ơi, quái lạ quá. Sao bụng em càng lớn, em càng thèm địt một cách kinh khủng. Mà anh thì chỉ vài ngày mới ghé thăm em… Chịu không nổi mình ơi. Anh ở thêm đây với em được không? Em muốn bên cạnh em lúc nào cũng có anh. Em muốn luôn luôn có đàn ông trần truồng nằm trên em. Em muốn được bú cặc suốt ngày. Em muốn, muốn…

Hường nằm dưới Đoàn kể một lô những nhu cầu xác thịt mà Đoàn không sao kham nổi. Lúc mới yêu nhau, gần như mỗi ngày Đoàn đều phải đụ Hường một lần, đó là chưa kể, buổi tối về nhà “Trả nợ áo cơm” với vợ. Cho nên hình như bây giờ Đoàn còn đến thăm viếng Hường là bởi bổn phận, hơn là tình yêu. Cho đến một buổi trưa, giờ cơm, thay vì đến tiệm ăn, Đoàn ghé tạt qua thăm Hường. Chàng có chìa khoá riêng (dĩ nhiên). Vừa mở cửa, Đoàn nghe tiếng Hương rên lớn trong phòng:
– Chết chị, Thái ơi! Mới đụ cả đêm hôm qua, bây giờ em lại bú chị dữ dội như vậy làm sao chịu nổi hả cưng? Giời ơi! Có bầu rồi mà sao vẫn thèm địt quá thế này không biết? Đâm sâu lưỡi vào ngoáy chị mới đã Thái ơi. Đấy, như thế đấy! Ôi! Ôi! Hà nội ơi! Mưa thu có còn mờ giăbg? Hồ Hoàn Kiếm ơi! Ta vương sầu một cõi…

Đoàn ghé mắt vào ổ khoá. Trong kia Hường trần truồng với cái bụng lúp búp, thòng cẳng xuống đất, banh háng cho cậu bé trẻ măng khoảng 16 tuổi, húc mặt vào bú lồn. Đoàng nửa vui, nửa buồn. Vui vì đã có người thay chàng làm “quân địch”. Buồn vì người yêu Hường đang ngoại tình. Chàng quỳ đó tiếp tục xem. Như thế là hằng đêm, Hường mở cửa, đưa Thái vào đụ suốt đêm, rồi thêm cả ban ngày nữa. Nếu hôm nay Đoàn đi ăn, sẽ chẳng bao giờ chàng biết được việc này.

Thường thì Đoàn chỉ ghé thăm Hường vào giờ đóng cửa phòng mạch. Chàng dối vợ là đi đánh Tennis.

Trong kia cậu bé tên Thái ngậm vào hột le Hường mà nút. Hai tay cậu xoa xoa lên cái bụng chửa ba tháng, rồi bóp vú. Hai chân Hường co lại quấn lưng Thái. Mông đít nàng hẩy lên, rồi xàng liên tục. Cảnh tượng trông thật dâm. Tự nhiên Đoàn bỗng thấy khoái vì được xem một cảnh dâm tình man rợ của chị đàn bà có chửa với cậu bé 16. Chàng nghĩ, nếu chàng không đủ sức thoả mãn hằng giờ cho Hường, thì việc nàng ngoại tình cũng là giường thôi. Và chăng, như thế này, chàng còn được cái thú vị được xem show sống, một cách thoải mái.
– Chị đang bay về HàNội đây Thái ơi! Chị đan lang thang ở Hồ Trúc Bạch. Chị đang bách bộ trên cầu Thê Húc… Từng lớp, lớp mưa dày vây phủ ba mươi sáu phố phường…

Hường thê thiết lãng main rên giống hệt như những lần, buổi trưa, giờ cơm, đóng cửa phòng mạch, đụ ngồi với Đoàn. Chàng cho Hường nhgỉ việc dài hạn ăn lương để nàng không vất vả với công việc trong khi mang thai, để vợ chàng không nghi ngờ. Nhưng phần lớn vẫn là để tránh khỏi bị “Thái Hậu” Phạm Thị Ngọc Hường vòi đụ mỗi ngày, ít nhất, một cái! Bụng mang bầu, Hường đẹp thêm lên, dâm thêm lên, đòi hỏi không dứt. Không hiểu súc vật thì sao? Còn người ta thì Đoàn thấy rõ: chàngkhông kham nổi mỗi tháng sáu chục lần đụ cả vợ nhà, cả Hường.

Chàng có bú cho mỗi bà ra vài cái, cuối cùng phải trèo lên cắm cặc “trả nợ quỷ thần”. Làm lơ cũng không được. Đàn bà Nguyệt, đàn bà Hường vẫn tự động kéo chàng lên, “cắm sào” cho “ghe” chòng chành tại chỗ, cho đến khi nào nước trong ghe khô hết, mối được nhổ sào, trôi đi! Có những buổi sáng, nắng đã dọi xuyên cửa sổ. Chim đã hót tưng bừng ngoài chái hiên. Tai nghe, mà mắt Đoàn không mở nổi. Sóng lưng đau thấu xương. Tứ chi mỏi rã rời. Trí óc cùn hẳn lại. Chỉ mong được ngủ tiếp. Nhưng Đoàn phải trở dậy, nhìn bên cạnh, bà Nguyệt trần truồng nằm ngủ tỉnh bơ, sung sướng như hoàng hậu. Nước ấm trong phòng tắm làm chàng hồi tỉnh phần nào để mặc đồ ra xe, đến phòng mạch. Mở cửa, đã lại thấy Võ Hậu Hường nhoẽn cười, chạy lại ôm hôn môi, sờ cặc, hạch hỏi đêm qua có đụ Nguyệt không?

Nếu cái phòng mạch này không mang lại cho Đoàn lợi tức kết sù gần một trăm ngàn đô mỗi tháng, có lẽ đời chàng đã hết thi vị, không còn lý do để sống! Phần tâm lý cùn quặt đó khiến Đoàn bất lực sớm hơn tuổi chàng có. Trong kia, Hường bảo cậu bé đứng cao trên ghế, để nàng đứng bú cặc cho thoải mái thay vì phải quỳ hay nằm sấp cấn bụng. Đầu Hường ấn vô, rút ra nhịp nhàng trong khi cậu bé Thái ngước mặt lên không trung, chu mõ thở phì phào, và la trời như bộng:
– Sao lúc nào chị cũng khoái bú cặc nhiều quá vậy? Hồi chưa có bầu thì chị lại thèm đụ. Đêm nào cũng đụ. Ngày nào cũng đụ. Mà bây giờ…
– Tại bây giờ cấn cái bụng, em đụ không sát, chị không thích. Cho nên cái khoái em bú chị, chị bú em như thế này thích hơn. Dằn lại đừng ra sớm nhé, bé yêu, cho chị được bú lâu.

Rồi Hường lại ngoạm vào bú tiếp. Thái lại la lên:
– Trời ơi! Chị bú kiểu đó biểu em dằn làm sao nổi? Nhè nhẹ lại chút được không? Sao chị không biểu ông bác sĩ gì đó, bồ chị, tới cho chị bú?
– Ông ấy chỉ đến buổi chiều tối. Mà đôi khi đến thăm rồi về, chẳng “lên” nổi để chị cho thoả mãn cơn thèm…

Đoàn xấu hổ quá. Quả có như thế thật. Chàng đến vì cái tình, cái nghĩa, cái bào thai mang máu chàng, rồi vội vàng dí vào tay Hường ít tiền, xong bỏ đi. Chàng đâm sợ, đâm ngán những cuộc làm tình. Cho nên đang chứng kiến Hường ngoại tình mà Đoàn không ghen. Cặc thằng bé Thái đang trám miệng Hường. Nàng say sưa bú cho đã sự thèm khát tình dục của gái hai mươi ba và của thời gian mang thai con so. Có đêm nằm một mình, Hường không sao nhắm mắt nổi. Tình dục như con sốt, đốt phá trí óc nàng, thân thể nàng. Hai tay Hường xoa xoa cái bụng và nói một mình như điên.
– Mau lớn đi con, ra khỏi lòng mẹ cho mẹ dễ dàng tìm người yêu khác khoẻ hơn, trẻ hơn ba con. Mẹ thèm chịu không nổi. Mẹ phải tìm một lúc năm sáu cậu bé tuổi 15, 16 thay phiên làm tình với mẹ, mới đã cơn thèm… Còn những 6 tháng 10 ngày nữa. Một trăm chín chục ngày nằm khơi khơi với bóng đêm, với gối chăn vô tri giác!

Nhất định Hường sinh xong, sẽ dùng số tiền cấp dưỡng thật lớn của Đoàn để sống cuộc đời thác loạn cho bỏ sự hy sinh với cái bào thai.

Thái đang thắc mắc vào miệng Hường. Nàng cũng xông xáo bú. Và thằng Thái la làng khi đang xịt vào đốc họng Hường hằng loạt tinh khí trắng phau, đặc sệt. Đoàn thấy Hường nuốt, nuốt thật hết đến giọt cuối cùng, rồi nhả cặc ra, dùng mũi hôn nồng như hôn một đoá hoa. Giờ cơm trưa của Đoàn đã hết. Chàng uể oải đứng dậy ra se, về phòng mạch.

Chiều đó chàng trở lại. Hường ra mở cửa, ôm chàng hôn tự nhiên như trưa ngày đó chẳng có gì xảy ra. Đoàn cũng giả tỉnh cho người yêu Hường không thắc mắc. Chàng không hờn ghen mà còn tội nghiệp Hường, mới lạ! Chàng nghĩ: không lý do chính đáng nào cho phép chàng tra hỏi, đay nghiến cô bạn gái đang mang giọt máu của chính chàng. Sinh lý? Chàng hoàn toàn thiếu bổn phận. Hai ba ngày mới ghé một lần, có khi chỉ thăm thôi, rồi đi. Trong khi tuổi hai mươi ba đầy hực lửa tình dục của Hường, sự thai nghén bắt buộc lồn nàng ngứa ngáy khó chịu, luôn đòi hỏi.

Trí thức trong Đoàn không cho phép chàng nặng lời với Hương, giữa lúc Hường tự băn khoăn, thú tội hết:
– Anh ngồi cạnh em, cho em nói điều này: Anh là bác sĩ, anh có biết đàn bà mang thai khoảng ba bốn tháng thèm sinh lý lắm không? Anh có biết rằng…
Đoàn cầm tay người yêu chận lại, và nói:
– Anh hiểu em sắp nói gì. Anh cón biết nhiều điều hơn nữa mà không tư cách hỏi em. Thôi thì em cứ sống tự nhiên theo sự đòi hỏi của em, miễn giữ hộ anh bào thai em đang được sinh ra, thành người. Cả hai đứa mình cùng có lỗi. Anh đã yêu thêm một người nữa nhỏ thua mình đến gần ba chục tuổi, trong khi mình đã có gia đình. Em đã hiến thân ngọc ngà cho anh để tìm nơi nương tựa. Em là thuyền lớn. Mà anh chỉ là ao hồ. Thuyền cứ tự do từ giã ao hồ ra với biển khơi. Anh vẫn cấp dưỡng, vẫn là cha của đứa bé. Đừng vì anh, hay sợ anh vô trách nhiệm mà không thụ hưởng những gì em phải được thụ hưởng.

Hường bóp tay Đoàn, lòng se lại, hỏi thật nhỏ:
– Thế là anh đã biết…
– Chẳng có gì được giấu mãi dưới ánh sáng mặt trời.

Đoàn vờ nhìn cái ghế chỗ cậu bé Thái đứng lên cho Hường bú cặc trưa nay. Đoàn nhìn mớ gối chăn nhàu nát ở cuối giường nơi Hường trần truồng, nằm thòng cẳng, banh háng ra cho Thái bú lồn, rồi chàng mỉm cười, xa gần:
– Anh mừng khi biết em thương con anh trong bụng. Em phải để cậu bé đứng trên ghế cho anh tiện bú dương vật mà bụng chửa khỏi bị cấn. Em thích bú nhiều hơn là giao cấu cũng vì thương con anh! Chừng đó đủ để anh yêu em bất diệt.

Đoàn hôn lên gương mặt đang ngượng, đỏ hồng của Hường. Nàng cúi xuống, nửa thẹn, nửa ngạc nhiên không biết sao Đoàn rõ hết. Nàng như tên trộn bị bắt quả tang. Đoàn tiếp:
– Anh còn biết cậu bé và em truy hoan suốt đêm hôm qua.
Rồi Đoàn thân yêu ôm Hường hôn, lòng nhẹ hẳn. Hường nói:
– Đoàn ơi, em phải thú thật luôn là em đã đụ và “đi lại” thân mật với ít nhất ba cậu bé tuổi 15, 16.
– Tốt thôi. Nhưng sao không với người lớn mà toàn là trẻ con? Đoàn hỏi.
– Người lớn? Người lớn nào chịu ngủ với đàn bà có thai. Với lại người lớn lại là những “ao hồ” như anh nói. Thuyền lớn của em bọc gió lớn, phải cần “biển khơi”! Và, anh ơi, em phải thú thật một điều mà không biết có phải là căn bệnh không. Đó là em thích, rất thích đụ với trẻ con…

Đoàn giật mình vì các bà khách đến sửa sắc đẹp với chàng, bà nào cũng thú thật cái tâm lý lạ lùng đó. Ngay cả Nguyệt, vợ chàng cũng thế. Có những bà đã 60 mà cũng đến căng da mặt, nâng vú, vá lồn, để vừa lòng những đấng tình nhân tuổi có 17. Rõ ràng đây là cái dịch. Không phải nó mới có. Từ ngàn xưa rồi, nhưng ông bà ta bị luân thường, tam tòng tứ đức, không dám mở miệng. Bệnh ái nhi (Pedofile), ngay Đoàn cũng mắc phải. Yêu Hường thua chàng những gần 30 tuổi thì không phải ái nhi là gì? Càng nghĩ, chàng càng thương Hường hơn, nên hỏi:
– Lý do có nhân tình nhỏ tuổi như thế, có phải vì em thích các cậu dồi dào sinh lực? Và dai sức không?
– Một phần. Phần khác, nó lãng main, nghịch lý, vụng dại… Nhiều lắm kể không hết. Nó như tâm lý của mình khi hôn một em bé trong nôi. Có ai nựng nịu một “em bé” lớn tuổi bao giờ? Các cậu càng cố làm cho ra kẻ lớn, càng lòi cái vụng về, thiếu kinh nghiệm. Bể khổ của cuộc đời là ở đó. Ăn bò lớn không chịu, phải bê thui. Gà già không thích, chỉ chọn gà tơ! Heo lớn không bằng lòng, phải là heo sữa… Anh có bệnh đó không?

Đoàn đỏ mặt, gật đầu, nhìn Hường, bóp tay, Hường nói:
– Nếu anh thú thật như thế, em cũng thú thật một điều nữa. Lúc gần em lần đầu, chắc anh biết em đã mất trinh?
Đoàn lại gật đầu.
– Và anh biết em mất trinh với ai không? Em mất rinh cùng với cậu bé 15, và lúc đó em 17. Mười bảy mà em đã mắc bệnh ái nhi (bệnh thương yêu trẻ con). Đã khiếp chưa? Nếu bệnh này có lây, thì chính em bị lây từ mẹ em! Vì, người tình 15 tuổi đó là của mẹ em.
Đoàn nâng mặt Hường lên, nhìn sửng, vì chàng không tin điều Hường vừa nói. Hường hiểu ý nên lặp lại:
– Thật đó. Em mắc bệnh này hồi còn rất trẻ. Hình như từ lúc em bắt đầu có kinh, 13 tuổi. Em thèm đi xóm đùa với những cậu bé 11, 12 tuổi. Em hay rủ chúng nó cởi truồng xuống sông tắm, bắt chúng nó học nhìn lồn, nhìn vú, nhìn lông để chúng thèm, tò mò, rồi tự nhào đến xin… Trong số này có cậu bé tên Trân là em yêu nhất, vì đẹp trai, da dẻ hồng hào. Em hay rủ Trân lên gác xếp chơi trò y tá. Em làm bệnh nhân. Trân làm y tá khám bệnh cho em. Em rên la, vờ làm như bệnh hành. Trân bước lại, chống tay choàng qua người em hỏi:
– Chị đau làm sao vậy?
– Y tá ơi! Em đau bụng quá chừng. Không biết có phải em cấn thai không. Nhờ anh khám giùm…
Trân đưa tay cởi nút áo em ra. Cậu bé nhìn chăm chăm đôi vú em, nuốt nước miếng và nói rất nhỏ:
– Vú chị đẹp quá Hường ơi. Bé giờ em mới được nhìn.
– Em đau bụng chớ phải đau vú đâu, mà chứ nhìn hoài nó vậy?
Tay Trân xoa bụng em, mà mắt vẫn không rời cặp vú:
– Hình như không phải chị đau bụng đâu. Vì bụng đâu có sưng. Chắc là chị đau ngực à. Vì ngực bị sưng lên hai cục nè.
– Thư y tá khám giùm coi phải ngực em bị đau không.
Trân cúi sát xuống, áp tai lên vú em, sờ vú em, bóp bóp.
Lần đầu tiên được bóp vú, em sướng trân người, nói:
– Anh bóp mạnh chút được không? Em không đau đâu.

Trân bóp mạnh hơn, nhồi mạnh hơn. Em kéo mặt Trân xuống, bắt nút lưỡi. Cậu bé ngại ngùng đưa lưỡi qua. Em nút ngon lành, say đắm. Tay em thò vào quần Trân sờ cặc. Cặc Trân còn bé nhưng cứng ngắc. Em cảm thấy sướng lạ lùng, càng hôn say nồng môi Trân:
– Bóp mạnh vú chị đi Trân.

Từ lú em bắt đầu xưng chị với cậu bé, thì người em mang một khoái lạc khác thường. Nó giống như em đang dụ khị một cậu bé con để làm chuyện hoa tình. Em nắn con cặc của Trân, tuột quần cậu ấy ra, và sề mồm vào bú. Em ngon ngất ngư, say mệt với con cặc to bằng ngón tay cái, trắng phau, còn dính da quy đầu. Trân đứng chết lặng nhìn xuống bà chị đang ngoạm ngon lành con cặc. Bú đã được một lúc, em bảo Trân xuống khám lồn.
– Y tá ơi! Hình như lồn chị cũng bị bệnh. Sao nước cứ ứa ra.
Trân tuột quần em ra. Một lần nữa nó tho ló cặp mắt nhìn những sợi lông măng mọc quanh mu lồn. Em dang hai chân ra cho Trân thấy hết khe lồn, miệng lồn:
– Em khám cho chị đi. Em có thấy nước ứa ra đó không?
– Có, nước nhiều lắm chị ơi. Lồn chị đẹp quá chị Hường ơi!
– Đẹp thì hôn nó đi. Liếm cho sạch nước giùm chị đi.
Thằng bé tò mò ngồi xuống, nhìn kỹ loan em và sà môi, lưỡi vào liếm sạch. Cũng lần đầu tiên em được liếm loan nên không tả nổi khoái lai lúc bấy giờ. Em bắt Trân lấy lưỡi liếm mạnh khe loan, rồi bú hột le, nhét lưỡi vào cửa mình. Cậu bé làm vì tò mò nhiều hơn vì tình dục. Em bảo sao, Trân làm vậy. Thú là ở chỗ đó. Hình như em có ra hết một lần sau gần nửa giờ được miệng Trân ôm bú. Xong em kéo Trân lean, nhét con cặc vào loan, name hẩy mông, sướng như chắp cánh bay lên cõi tiên:
– Em xấu quá nhé Trân! Bảo khám bệnh cho chị, rồi bây giờ ôm đụ chị vầy đây hả? Đã đụ thì đụ cho lâu nghe y tá.

Thế là ôm em Trân đụ ngất trời cả tiếng đồng hồ trên gác xếp. Em không dám rên lớn. Trân cũng thế. Hai đứa chỉ thì thào bên tai, những cảm giác tuyệt cùng khoái laic. Ngày nào đi học về, em cũng rủ Trân lên gác xếp, đụ nhau, bú nhau long trời cho đến chiều tối mới ngưng.

Nghe Hường kể, bác sĩ Đoàn choáng váng, nhưng đầâu óc cũng bị kích thích. Chàng đè ngửa Hường ra, choàng một chân qua người nàng, và hôn lên môi da diết. Đoàn bị kích thích vì cảm giác đụ trẻ con rồi đổ hết yêu thong lên môi Hường. Hôn xong, chàng hỏi người yêu:
– Thế còn cậu bé 15 tuổi bồ của mẹ em?
– Mẹ em dâm hơn em nhiều lắm. Bố em mất, là bà bắt đầu cuộc sống loạn như Từ Hy Thái Hậu. Bà buôn bán nhiều tiệm, lời được bao nhiêu là nuôi trai bấy nhiêu. Các cậu này cũng chỉ 15, 16 tuổi là lớn nhất. Gần như mỗi tuần một cậu khác nhau. Vì bà đụ kinh hồn lắm. Có những cậu lúc vào thì hăng. Sau vài ngày không còn thấy bén mãng đến nữa. Các cậu đến đụ mẹ em là vì tiền. Mẹ em trả xộp lắm, để bà tha hồ dọc thằng bé đến ngất ngư. Nhưng các cậu cũng chạy làng vì bà già dâm quá.

Mỗi lần mẹ em làm tình, em đều được xem (dĩ nhiên là xem lén). Có khi bà đụ luôn hai chàng một lúc. Một chàng bú lồn bà, một chàng đưa cặc cho bà bú. Bà uống khí trẻ con nhiều, thụ hưởng tối đa, mà quên rằng trong nhà bà có em, là đứa con gái đã biết đụ từ năm 13 tuổi. Năm 17 tuổi, em vào trung học, mẹ vẫn còn trò chơi đó với em. Vì có cùng máu thích đụ trẻ con như mẹ, nên mỗi lần bà đụ là em sướng theo, giống hệt bà đang có.

Một hôm, cậu bé tên Phú, 15 tuổi, đến, mà mẹ em chưa về tới. Em bạo gan mời Phú vào phòng em chơi. Em mở Video cho Phú xem cuốn tình dục của trẻ em và người lớn do Đức sản xuất. Phú khoái quá, trong khi em đã trần truồng name phơi hàng ra cho Phú thấy. Cuốn phim hết, Phú nhìn em. Dĩ nhiên là em làm đủ mọi động tác khêu gợi tối đa cho Phú mê meat. Em sờ cặc nó. Nó không ngại ngùng cũng sờ lồn em rồi trèo lên nằm sắp lên người em mà nắc khơi khơi. Em bảo:
– Em cởi truồng ra như chị đi, rồi mình đụ.
Phú vội vàng cởi hết quần áo, trèo lên lại, cắm cặc vào lồn em nắc hung tợn, tay bóp vú, giống hệt cảnh phim hồi nãy. Nó hôn môi em ngây ngất rồi bảo:
– Bữa nay hai chị em mình lén đụ ở đây đến tối được không?
– Đâu được. Lát nữa mẹ chị về rồi làm sao?
– Thì mình đừng cho bả biết.
– Ừ, cũng được, nhưng khi sướng quá, em đừng la lớn nhen?
Khoảng 15 phút sau, mẹ em về tới. Bà lục đục làm gì ngoài bếp không biết, rồi gọi điện thoại:
– Thưa chị có Phú đó không cho em nói chuyện chút. Dạ em là cô giáo của Phú. Dạ… dạ vậy hả? Phú đã đi rồi. Mà chị có biết Phú đi đâu không? Dạ, thôi chào chị.
Đặt điện thoại xuống, bà bực mình, càu nhàu:
– Khỉ thiệt, hẹn với người ta rồi không đến. Không đến thì tôi kêu người khác.

Bà đã gọi một cậu bé Khác. Phú mừng quá, vì được rãnh ôm đụ em bên này. Em lật Phú nằm ngửa ra hôn khắp người Phú. Em bú cặc, liếm dái và bú cả lỗ đít Phú nữa. Lúc đó bên phòng mẹ em, cậu bé nào đó đã làm cho bà ấy la day trời. Bà la đến hàng xóm cũng nghe:
– Phú ơi! Anh không đến thì em cho Khoa nó bú lồn em này. Nút mạnh hột le chị đi Khoa. Làm cho chị đã đi rồi chị thưởng cho ba trăm. Con tôi nó bú lồn tôi nè trời. Chết chết mom con ơi! Banh ra đi, đó, cứ việc húc mạnh vào. Đó con. Cà cái cằm con vào đó, đó, ngay cái mồng đốc mom đó. Ui, ui, con tôi, con tôi… nó cạp hột le của tôi…

Em với Phú đứng cạnh nhau. Em sờ cặc Phú, Phú sờ lồn em. Lâu lâu hai chị em ôm nhau nút lưỡi. Xem đã, hai đứa xuống giường. Em lại lật Phú ra nằm ngửa, bú cặc một hồi nữa, rồi em trèo lên cho cặc vào lồn nằm lắc. Em phải tưởng tượng là em đang hãm cậu bé. Và Đoàn ơi! Không biết cái gì, từ đâu, đã khiến em bật gọi Phú bằng con ơi và xưng mom giống hệt mẹ em đang làm với Khoa bên kia. Như thế, rõ ràng mẹ đã lây cho em rồi còn gì. Nhưng thằng Phú sao tự nhiên ôm em và cũng gọi em bằng Mom? Em nắc xuống ngất ngư. Phú hẩy mông mạnh lên. Phú là “con” em? Cái đụ tự nhiên bỗng làm em sướng hơn, hứng hơn ngày thường gấp vạn lần, triệu lần… Có phải em đã mang máu loạn luân từ mẹ em?

Sau bữa đụ ngất ngư đó, em rùng mình, mặc cảm như mình đang mang chứng bệnh nan y nhất thời đại. Mới mười bảy tuổi sao em đã xấu số mắc phải tật xấu mà người đời ai cũng khinh khi. Em tự nhủ long cố quên, cố bỏ. Nhưng anh Đoàn ơi, phòng bên cạnh, mẹ em hằng ngày đụ với kép trẻ, lại la gào lên những lời như thế. Rồi chúa ơi, kép Phú của em, mỗi lần đến ân ái với em cũng gọi em bằng Mom. Đã có lần em định bảo Phú bỏ lối xưng hôi “tội lỗi” đó, nhưng không biết cái gì bắt em ngừng lại. Cứ để Phú tha hồ với trò chơi đầy nguy hiểm. Cũng như biết hút thuốc, uống rượu là nguy cho sức khoẻ, cả tỷ người trên thế giới vẫn tiếp tục là nguy cho sức khoẻ, cả tỷ người trên thế giới vẫn tiếp tục thói quen độc hại, giết người đó! Phú đã dứt khoát không đi lại với mẹ em nữa. Nó đeo em. Hình như cậu bé đã yêu em, si mê em. Có hôm Phú ngủ lại đêm với em, sáng ra bắt em cầm tay cậu, dẫn đi bát phố. Em bảo anh rằng em đã mất trinh với Phú, vì mặc dầu em biết đụ từ tuổi 13. Nhưng những con cu 13 tuổi không đủ kích thước thọc lũng màng trinh. Mãi đếnkhi cho Phú ái ân, máu trinh em mới thoát ra. Cặc Phú 15 mà to, dài không khác cặc người lớn!

Không biết thiên hạ nhìn thấy em cầm tay Phú đi ngoài phố, họ nghĩ gì? Phú thì hãnh diện được đi với một “mom” trẻ đẹp 17 tuổi. Còn em? Xấu hổ quá Đoàn ơi! Em hãnh diện đi với “con trai” khôi ngô tuấn tú. Có chết không? Căn bệnh đã không dứt, mà cùng lúc, như đã tàn phá tâm lý em, biến hẳn em thành một young woman kỳ dị, khác thường. Biết vậy mà bỏ không được.

Hường nhíu mày lại, mặt buồn xo đầy ân hận, cầm bàn tay Đoàn bóp chặt. Đoàn thong và tội nghiệp Hường quá. Quả đúng đó là căn bệnh. Một với chàng, nhờ chàng chữa trị. Nhưng chàng không phải là bác sĩ tâm lý. Chàng giới thiệu họ đến những lương y chuyên nghiệp. Nhưng, sau đó gặp lại, căn bệnh họ có phần tăng hơn. Nó như những đàn ông yêu đàn ông, đàn bà yêu đàn bà (Lesbians và Gays).

Trong nhà chàng cũng có một nữ bệnh nhân như thế: Nguyệt. Rồi những cậu bé đến với Nguyệt như Dũng, Lập! Nhớ đến Lập, chàng bỗng giật mình. Chàng đang đứng nhìn Lập đụ Nguyệt trước mặt. Làm sao 13 tuổi mà Lập biết ái ân như chàng trai 20? Nó là con riêng của chàng với Hường. Đoàn đứng đó tột cùng xúc động, không phải vì con trai của chàng và chàng cùng yêu và đụ một người. Chàng xúc động bởi dấu hỏi: “Ai dạy cho Lập rành như thế.”

Quả đây là vở Đại bi kịch. Lập không hiểu sao ba mình đứng đó bất động, mãi nhìn Lập ôm đụ Nguyệt? Nguyệt không hiểu sao chồng nàng xúc động gần khóc khi nhìn nàng ôm bé Lập đụ? Đoàn rùng về câu chuyện Hường kể về cậu bé Phú. Có thể Lập cũng cậu bé Phú ngay trong nhà Hường không? Đó là Đoàn chưa được nghe Lập nói với Nguyệt khi mới nằm vào giường với nàng: “Em biết bú lồn hồi 11 tuổi!” hoặc “Chuyện em bú ai thì sống để đó, chết em mang theo. Trời cạy miệng em không nói. Đừng bắt em phải trả lời.”

Như nước biển đã tràn vào ruộng đồng. Như núi vỡ thành cát vụn. Ánh sáng trời đã soi tỏ hết từng ngõ ngách, từng lỗ chân lông. Nước mắt Đoàn lăn ra đầm đìa trên má. Chàng quay long, bước khỏi phòng, đóng cửa, xuống xe, lái nhanh như điên đến nhà Hường, giữa lúc cô này đang ân ái với một kép nhí, trẻ măng. Hường đã 36 tuổi. Tóc nhiều hơn, đen hơn, người nở nang hơn, đẹp quyến rũ, sầu mộng hơn. Đó là cái tuổi người đàn bà toát ra cái già dặn thu hút bất cứ cặp mắt đàn ông nào rành đời. Nàng đang quỳ xuống ôm bú cặc một bé con chỉ lớn hơn Lập khoảng một vài tuổi. Người mẹ dâm đãng như thế, trách gì Lập không thành một đĩ đực?

Đoàn lái xe đến tìm Hường để hỏi sự cấp dưỡng của chàng, có được Hường sử dụng đúng mức để nuôi dưỡng, giáo dục Lập nên người không? Câu trả lời đã quá rõ. Đứng ngoài trời tối, xuyên qua cửa sổ, Đoàn chứng kiến từng động tác làm tình của người yêu chàng một cậu bé. Bệnh ái nhi của Hường vẫn thế:
– Tối nay Hưng ở lại ngủ với chị nhé. Chị có nấu gà ác tiềm thuốc bắc. Có lưỡi bò nấu đậu và nấm rơm.
– Hưng có ăn đồ bổ gì, đụ suốt đêm, sáng nào cũng lã.
– Chị không bắt em đụ đâu. Cứ bú lồn là chị khoái rồi.
– Thế thì em ở. Nhớ đừng bắt em đụ như bà Phán Quỳ, bà Hải, bà Hiệp, bà Quách là được. Khiếp, mấy bà đó gọi mình bằng con, mà bắt em địt không ngừng.
– Họ gọi em bằng con, rồi họ bắt em gọi họ bằng gì?
– Thì bằng má, bằng Mom. Gọi như thế họ mới tặng tiền thưởng $100. Tội gì không gọi.
Đoàn rùng mình. Thì ra đâu phải mình vợ chàng và Hường mắc bệnh đó. Có cả lô đồng bệnh lớn tuổi, sống rải rác khắp Cali, nhất là phố Bolsa. Hưng nói thêm:
– Cũng nhờ thằng Lập con chị giới thiệu em với mấy bà giàu sụ. Nếu không, em làm gì mua được chiếc Fiat.
Đoàn gục đầu xuống thẹn với lương tâm. Con bác sĩ mà làm đĩ đực và làm cả ma luôn. Hường bỗng nói với Hưng:
– Thế sao bay giờ em không gọi chị bằng Mom?
– Phải có tiền thưởng $200 đô nhé?
– Chuyện dễ thôi.
– Thế thì đêm nay con với mom địt suốt đêm, không sao.

Hưng khoảng 16 tuổi. Tuổi đang lớn, đang học. Sao trở thành đĩ đực? Đoàn không hiểu nổi. Các em này đang ở trên một đường giây môi giới của xã hội đen. Có thế Nguyệt mới có hằng lô các cậu Dũng, Quang, Vinh, Lập… Chàng cứ để cho Hường tiếp tục hưởng ái ân với Hưng trong kia. Tư cách một bác sĩ, chàng không thể sỗ sàng gõ cửa, đuổi Hưng đi, cho chàng bàn chuyện gia đình.

Chuyện gia đình? Đoàn chợt thẹn với hai chữ đó. Vì Đoàn có là chồng Hường đâu! Là tình nhân thôi! Một name ghé qua vài lần tặng Hường tiền và xem thằng con bao lớn. Chàng ghé qua vì không muốn Hường trách, chứ không phải là bổn phận của người chồng, người cha. Chàng đã là kẻ bất lực từ lúc Lập lên ba tuổi. Bi kịch bất lực kéo theo hằng loạt đổ vỡ, tan nát ngay trong gia đình Đoàn, chớ đầu chỉ riêng tại nhà Hường. Quanh đi, quẩn lại, tác giả bi kịch này vẫn là Đoàn. Hường rên tiếp:
– Con trai ơi, banh rộng lồn mom ra. Đấy, bú đi, bao lâu cũng được. Lúc nào mỏi mồm thì cho cặc vào địt. Lồn mom đẹp không cưng? Đẹp hả? Đẹp thì cưng phải bú cho hay nhé. Ôi! Đà Lạt ơi, ta nhớ mi ngút ngàn. Ở đây làm sao có đồi thông xuống phố chợ. Làm sao, làm sao, ôi thích quá.

Hai đùi Hường kẹp đầu thằng bé mà hẩy mông lên. Nàng vẫn có lối rên êm đềm, khoan thai những câu văn mơ màng như ngày nào. Đoàn nhớ quá, nhớ những buổi trưa say mềm cơn khoái lạc với Hường ở phòng mạch…

Trong khi đó, ở nhà, Nguyệt, hình như có chút hờn ghen với y tá Phạm thị Ngọc Hường. Đoàn bỏ đi xong, là nàng như con sư tử, đổ hết cơn giận vào trận đụ chát chúa với Lập, kết quả là cuộc ngoại tình cho tới giờ Nguyệt mới biết.
– Lập ơi, đụ cho em ra một cái thật nhiều vào. Cha anh chẳng còn chăn gối với em, thì anh phải thay thế. Phải ở đây luôn với em. Anh phải làm chồng em, thay vì ông Đoàn…
Đang nắc lồn Nguyệt cách dữ dội, thằng Lập bỗng ngưng lại, nhìn sững Nguyệt, miệng lắp bắp:
– Cái gì, ông Đoàn ông bác sĩ Đoàn, ba em, là chồng chị? Sao, sao có chuyện lạ ghê hồn vậy?
Nguyệt bỗng cười ha hả. Cười rộ như mụ điên. Vừa cười vừa ôm Lập, hẩy đít lên đụ Lập như thác lũ vỡ bờ. Mồ hôi nàng vã ra ướt đẫm toàn thân. Nguyệt cứ cười ngặt nghẻo. Lập nằm bất động, há miệng nhìn Nguyệt.
– Sao anh cứ nằn yên thế. Phải vã xuống, dội xuống lồn em tiếp những cái nắc như lúc chiều đi. Em cần ra. Em muốn ra mình ơi, con ơi, má muốn ra, đụ mạnh vào đi con. Lồn mom nứng quá chịu không nổi cưng ơi…

Thằng Lập bị Nguyệt cuốn hút, đẩy tới. Máu bốc đồng của tuổi trẻ xốc nó tới. Nó bắt đầu nắc phành phạch vào lồn Nguyệt. Nguyệt há mồm ra hú, gào, thất thanh:
– Đụ đi con, đời là thế đó. Có gì phải ngạc nhiên. Tất cả cho cái đụ. Cứ tin mom đi. Tất cả cho cái đụ. Vì đụ. Nếu mom không hờ hững, ngoại tình với thiên hạ, Đoàn đâu có ngoại tình với Phạm thị Ngọc Hường. Và cũng đâu có con ra đời để giờ này ôm đụ mom muốn tắt thở như thế này? Vòng lẩn quẩn. Đừng hỏi tại sao? Hãy sống hiện sinh, hãy biết bây giờ, mìn đang hưởng, đang mê man… Đụ mom mạnh hơn lên, mom sắp ra rồi đó. Chuẩn bị nhé. Đấy, ra, ra với mom đi Lập ơi, bắn tinh khí vào. Chết tôi trời ơi! Con tôi đang ra trong tôi. Lập ơi, em sẽ có bầu với… anh.

Cả hai ôm nhau nắc rần rần. Cái giường Ý rung rinh. Chăn gối rơi xuống sàn nhà. Nguyệt ôm chặt thằng bé. Nàng vừa sống phút lãng main, xong sải tay chân nằm thở dưới bụng Lập. Thằng bé rút cặc, tuột xuống, banh háng Nguyệt liếm sạch nước lồn hoà lẫn khí của nó. Rồi nó gối nghiêng mặt lên lồn Nguyệt, nhắm mắt mà không biết rằng, nãy giờ, ông Đoàn âm thầm về, lén đứng sau kệ sách, xem phút thần tiên của hai diễn ra.
– Lập còn thắc mắc gì kông? Nguyệt hỏ.
– Bây giờ Lập phải gọi Nguyệt bằng gì?
– Bằng gì à? Lúc đụ thì gọi bằng mom, ra phố thì gọi bằng em. Vì từ ngày mai, anh là chồng em.
– Mom muốn có bầu với Lập à?
– Còn phải hỏi. Mình có bà con gì với nhau đâu? Tại sao anh không thể cho em một đứa con? Em muốn yêu anh như một ông chồng, và như một đứa con…

Đoàn nhìn cảnh Lập gối đầu hẳn lên lồn Nguyệt như hình ảnh một đứa bé nằm ngủ trong nôi. Thơ ngây như thế mà làm chồng Nguyệt từ ngày mai? Một lần nữa, Đoàn rút êm, xuống nhà, lái xe đi trong đêm tối, một mình. Còn lại trong phòng là Nguyệt nằm soải người nhắm mắt thở. Nàng vừa ra nhiều quá. Nàng đụ cho đã cơn nghen, đụ cho thoả mãn long lãng main, vì Lập giống Chính quá. Con quỷ trong Nguyệt vẫn sống nguyên hình, chờ dịp là tấn công, là lùa Nguyệt vào tội lỗi. Nàng nhìn xuống dưới kia, thấy Lập đang nghiên đầu thơ ngây ngủ trên mu lồn nàng. Lập meat quá, đã vào giấc ngủ bình yên lúc nào không biết. Nó ngủ hồn nhiên như đi xóm đá banh, chơi meat, về nhào vào ngủ. Giấc ngủ vô tư, không mộng mị, chẳng dính dáng gì với những điều vừa xảy ra.

Nguyệt kéo Lập lên, cho cậu bé gối tay nàng. Chân Nguyệt gát quàng qua người Lập, ôm gọn như mẹ ôm con. Tiếng ngáy đều của Lập. Gương mặt vô tư thơ ngây của Lập, cho Nguyệt cảm giác sướng lâng lâng. Nàng vuốt tóc cho cậu bé rồi hôn thật khẽ lên cái trán trắng hồng của Lập. Nàng sướng ngây ngất vì có người yêu quá nhỏ, nhỏ thua gái út của nàng. Một lúc sau, thấy bụng đói, Nguyệt nhẹ nhàng đặt đầu Lập lên gối, rón rén ngồi day mặc đồ, xuống nhà xe.

Nguyệt muốn Lập được ngon giấc. Nguyệt ra hiệu Tàu ăn thật nhiều đồ biển cho lại sức, lúc về mang đủ loại đồ bổ cho Lập dùng. Nguyệt đâu có biết, nàng vừa rồ xe chạy khuất, là Tuyết vội vàng mở cửa phòng nàng, nhào lên giường, trần truồng, vật Lập ra bú cặc sầm sập. Thằng nhỏ đang ngủ, mở mắt, nhìn thấy Tuyết, nó bỗng vui hẳn lên. Vì lúc chiều, nó đang đụ Tuyết say sưa thì bị Nguyệt phá đám. Gặp lại Tuyết, cậu bé mừng như rồng gặp mây. Dù sao lồn 15 cũng đẹp và bout hơn lồn mấy chị già.

Nó chồm ngay day. Lật Tuyết nằm ngửa ra, hôn cặp vú hồng đào mơn mởn. Tay nó sờ lồn Tuyết và hỏi nhỏ:
– Hồi chiều giờ, chị đi đâu vậy?
– “Người ta” nằm phòng bên cạnh nhịn thèm chớ đi đâu. Đụ nhau chưa đã gì hết đã bị cúp ngang. Chán thấy bà… Bồ xuống bú lồn chị đi rồi lên đụ một mách cho lâu…

Lập ôm mặt Tuyết nút lưỡi nồng nàn để ngắm nhan sắc gái 15. Mặt Tuyết hồng ửng lên, mắt mơ màng, tay cầm cặc Lập nâng niu, nói nho nhỏ:
– Chị thèm bú cặc Lập quá bồ ơi… Hay là tụi mình lộn đầu bú nhau một mách rồi đụ sau.

Lập vội vàng nằm trở ngược, bắt Tuyền nằm lên trên. Hai đứa thi thố tài năng, làm cho nhau tuyệt vời sung sướng. Tiếng lách chách từ hai cái miệng măng sữa vang lên trong căn phòng hoàn toàn im lặng. Dưới ánh neon sáng trưng, hai đứa bé giao tình, tặng nhau những chiêu vô cùng ngoạn mục. Nằm dưới, hai tay Lập banh lồn Tuyết ra, chọc thẳng lưỡi vào lồn, đầu hích hích, “đụ” âm đạo của Tuyết. Con bé ngậm cặc Lập, chuốt viết chì say sưa, phát ra tiếng rên âm ư thê thảm. Mông đít Tuyết động xuống, nhấc lên, tạo thêm cảm hứng. Thằng Lập sướng mù trời. Đây là lần đầu tiên trong đời nó được bú một cái lồn trẻ tuổi.

Trẻ đến độ lưỡi nó vào cũng chật chội. Mà nước lồn Tuyết đặc quánh, thơm tho, khác lạ với những lồn bà già trước đây. Hình như mùi thơm của lồn Tuyết có pha mùi nước đái khai khai và mùi ke của tuổi nhỏ. Lông lồn 15 của Tuyết nhiều, nhưng không quá dài làm cho Lập phải ngộp. Thằng nhỏ mê quá, nhấn luôn lưỡi mình vào lỗ đít Tuyết, trong khi một ngón tay nó chui hẳn vào cửa mình của Tuyết.

Cô bé nhả cặc ra, la lên một tiếng rồi tiếp tục rên như bị sốt. Cũng là lần đầu tiên, Tuyết được tuyệt cùng sung sướng:
– Cha mẹ ơi! Con được thằng nhỏ 13 tuổi bú lồn, bú đít đã quá. Mẹ ơi, mẹ cho con mượn Lập đụ suốt đêm nay được không? Con chưa bao giờ được đụ trai tơ mẹ ơi! Đã quá đi…

Rồi Tuyết lại ngậm cặc Lập nút, nút mạnh. Tay nâng hai trứng dái tưng tiu. Ngón tay Lập đã vào quậy mạnh đáy lồn Tuyết, làm con bé không chịu được nữa, bèn quay ngược lại, cắm cặc vào đụ tái tê, đụ liên miên, đụ thê thảm, đụ muốn dập luôn con cặc. Môi hai đứa lại gắn vào nhau, chuyền lưỡi nút, uống nước miếng, đã đời như đôi chim đang bay trên trời xanh. Tuyết thì thào bên tai Lập:
– Bồ ráng giữa cho lâu, cho chị sướng trước một cái đã nhen?
– Dạ, bao lâu cũng được. Em nằm dưới chị là chị chơi tới sáng cũng không sao.

Con bé cày tới, xàng mông đít, hẩy, nắc và môi không rời môi Lập lấy nửa ly. Trên nửa tiếng, thì Tuyết ghì cái mu lồn mình sát vào cặc Lập, và la làng:
– Trời ơi, nghe này Lập, nghe chị ra này. Chắc cặc em sẽ bị trôi mất thôi. Đó, nó phọt ra đó, còn nữa, còn nữa, mẹ ơi! Con mê Lập rồi mẹ ơi! Đã không tưởng tượng được.

Thằng Lập trân mình, gồng hết xương thịt lên chịu trận. Nó nghe cặc nó ướt, dái nó ướt, toàn hạ bộ nó như mưa lụt ngập tràn. Lập lật Tuyết nằm ngửa ra, liếm hết nước lồn Tuyết và cắm cặc vào, quỳ, bợ đít Tuyết lên, đụ ào ạt một cái khác, một cái đụ tràn ngập tình yêu…
– Chị có chịu được em đụ dài một tiếng không?

Còn mệt quá, Tuyết chỉ nhắm mắt, nghẻo đầu, ngậm môi lại, gật gật. Tuyết trả lời không nổi. Thằng Lập khoái qúa. Lồn 15 chật, bout thật. Lông lồn Tuyết nhiều nhưng ngắn cũn cỡn, trông xinh như đoá hoa. Hai tay Lập bây giờ mới tha hồ bóp cặp vú sừng trâu của Tuyết. Nó nghiến răng bóp thật mạnh cho đã vì lâu nay chỉ toàn bóp các vú lớn, nhão, mềm, không đã tay. Nó càng bóp mạnh, Tuyết càng rên lớn hơn.

Ngoài kia, Nguyệt về tới. Vừa đặt xách thức ăn xuống bàn, Nguyệt ngỡ ngàng nghe tiếng Tuyết gào lên:
– Chị mới vừa ra, em đã lên đụ nữa rồi hả Lập? Nghẹ nhẹ một chút, không chị lại ra nữa bây giờ em ơi! Chị đụ nhiều người, mà chưa ai làm chị sướng kinh khủng như vầy em ơi! Hay là chị yêu em mất rồi cũng nên. Đó, sao mỗi lần em nắc là cả lồn chị sướng rầng lên, sướng tê tái, Lập ơi! Bóp mạnh vú chị hơn lên. Ưm, khoái quá đi mất! Bóp đi…

Nguyệt nghĩ: nếu giờ này Đoàn về, nhìn thấy hai con mình, một Tuyết, con của Nguyệt, một Lập, con của Hường ôm nhau đụ chí choé thế kia, long chàng sẽ tan nát đến đâu. Nguyệt nhớ lúc chiều, khi Tuyết đụ Lập, em có nói: “Bữa nay Lập sẽ làm hai mẹ con mình có chửa, vì Lập không mang comdom. Vui quá, hai mẹ con mình sẽ đẻ một lần. Nó gọi mẹ bằng mẹ, gọi con bằng chị. Thú quá! Con tôi gọi tôi bằng chị!!!”

Đứng ngoài ngày, lòng Nguyệt tơi bời tan nát. Nàng ân hận sao không mang cậu bé theo, đi ăn. Ân hận sao không chịu giới thiệu chúng nó là chị em! Bây giờ nàng có mở cửa vào mà chận đứng ngay cuộc làm tình, Tuyết sẽ lại nghĩ giống hệt lúc chiều: Nguyệt vì ghen mà cản trở, cấm đoán. Cuối cùng nàng tự an ủi: dù gì, ban chiều, chúng nó “ăn nằm” với nhau rồi. Lỗi do mình làm một cách vô tình, đâu còn là lỗi!!! Rồi nàng len lén, mở cửa bước vào, đứng sau kệ sách, nơi mà ban chiều Đoàn đã đứng để chứng kiến Nguyệt đụ Lập.

Nguyệt nghiêng mặt nhìn. Hai đứa bé ôm đụ như người lớn. Lập nhìn chăm bẳm mặt Tuyết, gác hai chân Tuyết lên vai nó. Hai tay bợ mông đít Tuyết, giả vào lồn Tuyết liên tu những cú nắc xé trời. Cặc nó đút sâu vào, rồi rút ra gần hết, xong lại nắc mạnh vào. Mỗi lần như thế, Tuyết nghiến răng, nhăn mặt, la “ứ” một tiếng. Mồ hôi vã ra khắp người Lập vì nó đang “lao động vinh quang” trên một thân hình trác tuyệt 15. Tuyết van nài:
– Chắc chị lại ra nữa em ơi! Cầm không được nữa…
– Chưa được nửa tiếng mà, chị Tuyết! Ráng đợi em với…

Rồi nó bợ đít Tuyết lên, giả ầm ầm như đại liên. Thân hình Tuyết rung theo từng động tác nắc của Lập. Khoảng 15 phút phù du, Lập sà sát nằm úp lên vú Tuyết gào lớn:
– Ra đi chị. Em cho chị nè. Hứng nhé. Đó, em bắn ra đó. Sướng quá, sướng hơn đụ mấy bà già nhiều lắm chị ơi!

Cả hai quằn quái, điên cuồng. Thịt sát thịt, môi sát môi. Tay chân quấn chặt. Tóc rối vào tóc. Hai chất nước quyện nhau đầy ấp lồn Tuyết…

Tâm trạng Nguyệt lộn xộn đủ thou. Vừa bị khích dâm, vừa ghen, vừa đau lòng, vừa bị đạo đức cấu xé, hành hạ.

Khi hai đứa nhỏ nằm im lặng, rã rời, bất động, Nguyệt mới bước lại gần, lấy khăn lau mồ hôi cho cả hai một cách thân thong. Nàng định nói cái gì đó, nhưng thấy tất cả đều đã trễ, nên Nguyệt im lặng. Muộn quá rồi. Muốn nói thì phải nói trước khi chúng có cảm tình với nhau. Đằng này, chúng đã ba lần ăn nằm với nhau như vợ chồng. Tinh khí của Lập đã xâm nhập vào tử cung Tuyết. Nước lồn Tuyết đã vào ngập một góc nào ở bao tử Lập. Và, hình như chúng đã yêu nhau da diết rồi cũng nên… Tuyết hỏi:
– Mẹ về lúc nào vậy?
– Về lúc hai đứa con đang mê đụ nhau.
– Mẹ có thấy hết hả?
– Chỉ nửa phần sau thôi, lúc con gần ra.
– Sao mẹ lại buồn? Hay mẹ lại ghen như lúc chiều?
– À, không, không (Nguyệt cười giả lả) Mẹ đâu có ghen. Xem hai đứa đụ ngất ngây quá, mẹ… mẹ… cũng thèm.

Câu cuối, Nguyệt đã nói dối. Nàng dối cho hai đứa bé không thắc mắc tại sao Nguyệt không vui như thường lệ. Nguyệt trầm giọng bảo hai con ra ăn những món ngon, bổ nàng vừa mua ở nhà hàng Hải sản. Hai cô cậu tỉnh bơ, trần truồng, dẫn tay nhau cùng Nguyệt ra phòng ăn.

Thường thì Tuyết với mẹ vẫn cởi truồng ra phòng ăn, hay đi phòng này sang phòng khác. Nhưng hôm nay có Lập, nàng thấy có cái gì bất ổn. Tuyết hoàn toàn không biết Lập có liên hệ máu mủ gì với mình. Còn Lập, đáng ra nó đã biết, nhưng 13 tuổi, cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Nó tỉnh bơ, vui với cuộc chơi cách vô tình, vô tư lự. Hai đứa bé ngồi sát bên nhau, Nguyệt mới nhận thấy chúng giống nhau. Tuyết ân cần gắp những món ăn đút cho Lập.

Cậu bé này vừa ăn, vừa lấy tay giỡn hớt cặp vú tròn trỉnh của Tuyết. Còn cô này, tay gắp đồ ăn, tay cầm con cặc của Lập mà nựng. Chúng đùa với nhau một cách thản nhiên, mà Nguyệt thì xốn mắt. Lòng Nguyệt đau cũng có, mà ghen thì nhiều hơn. Vì Nguyệt đã quyết với quả tim là sẽ ở luôn với Lập như chồng vợ. Nàng đã chọn Lập như một tình nhân lý tưởng trước khi bi kịch đổ bể. Nàng chọn Lập vì máu thích trẻ con. Nàng cho đó như là việc chọn một con chó Fox để nuôi. Vừa xinh, vừa dễ thong và vừa…

Nguyệt không dám nghĩ tiếp vì … vì Lập giống hệt Chính. Nàng không dám xoè tay bẻ trái cấm, nên cứ tiếp tục sống với lãng mạn, lấy hư làm thực, lấy mơ hồ làm cảnh sống. Vì “xốn mắt”, Nguyệt vờ đứng day lấy nước cho hai đứa bé. Thấy mẹ không vui, Tuyết chợt ngừng đùa, hỏi thành thật:
– Mẹ, con biết mẹ đang ghen. Mẹ không khóc như ban chiều nhưng con biết lòng mẹ đau lắm?

Tuyết rất có hiếu. Cái gì Nguyệt không thích là nó không dám làm. Và Tuyết hiện không hiểu cái gì dã9 làm mẹ em buồn. Dĩ nhiên Nguyệt có ghen. Nhưng chính yếu, vẫn là tấn bi kịch đang diễn ra trước mắt. Nguyệt rất sợ cái gì loạn luân. Thế mà “loạn luân” đang từng phút nhởn nhơ với nàng. Loạn luân? Có đúng không! Hai đứa bé hoàn toàn không biết sự liên hệ huyết thống của nhau, thì sao gọi là loạn luân? Hằng chục triệu người biết nhau cùng màu da, cùng máu mủ, cùng một mẹ Âu Cơ, mà đã nhắm mắt, xả súng giết nhau gần 30 năm. Điều đó mới loạn luân. Thế mà chẳng ai nói, hay phiền trách một lời. Người ta còn cổ xuý hận thù thêm.

Tuyết rời ghế, chạy qua ôm Nguyệt hôn ân cần:
– Con mượn đỡ mà. Lập vẫn là của mẹ, tối nay, ngày mai. Con phải công nhận anh Lập là số một. Không biết sao con cũng yêu Lập quá, yêu hơn cả Fred nữa. Con chỉ lén lén… khi không có mẹ. Thế thôi. Đừng ghen nữa mẹ!

Bé Lập cứ tủm tỉm cười, đũa nó gắp không ngừng dĩa bào ngư xào nấm đông cô. Nó khoái chí vì đã được hai mẹ con Nguyệt yêu say name. Nó cũng có tý hãnh diện về chút tài nghệ làm tình. Lập tưởng thế. Nhưng không phải. Nguyệt và Tuyết yêu nó chỉ vì nó là kép trẻ nhất trong đám kép trẻ của hai nàng. Lập lột con tôm càng, cũng chạy qua làm hoà với Nguyệt, đút cho Nguyệt cắn một miếng, rồi hôn Nguyệt một cái nơi má. Tuyết nói:
– Mẹ thấy chưa? Có ai ghé bỏ gì mẹ đâu mà mẹ buồn. Tối nay mẹ với Lập lại tha hồ. Có la thì la khe khẽ, đừng cho con nghe lại “ghen”, mất ngủ nhé mẹ?

Tự nhiên Nguyệt thong cô con gái quá. Nàng ôm hôn cả Lập lẫn Tuyết rồi nói thực tình:
– Không, tối nay mẹ nhường cho hai đứa. Nhưng có la thì cũng khe khẽ thôi. Đừng để mẹ nghe rồi mẹ lại ghen và khóc!
– Không, tối nay con bận với Fred rồi, không rãnh…
Tuyết dối như thế để thối thoát. Kỳ thực em thương mẹ và muốn mẹ phải vui. Lập cũng hùa theo:
– Ừ đúng đó, chị Tuyết bận, em qua ngủ với Nguyệt.
Bữa ăn xong, Tuyết chạy vội vào phòng mình, để Lập ngồi cạnh mẹ, uống nước trà và chuyện vãng. Nguyệt hỏi:
– Anh cũng yêu Tuyết nữa hả?
Thằng bé thơ ngây gật đầu. Nguyệt thực sự ghen. Nàng đè đầu cậu bé trần truồng nằm trên đùi nàng, rồi đặt môi hôn da diết đến Lập gần như ngộp thở. Nguyệt nói khẩn thiết:
– Em không muốn mất anh, anh biết không?

Nước mắt Nguyệt lại long lanh. Không hiểu sao với Lập nàng dễ khóc, dễ hờn nghen, dễ tủi thân đến thế. Thằng Lập hối hận. Nó cởi chiếc áo dài Nguyệt ra. Tháo luôn cái xú chiêng và cởi quần cho Nguyệt loã thể. Bắt Nguyệt dang rộng hai bắp đùi. Lập quỳ xuống, húc đầu vào, bắt đầu bú lồn Nguyệt say sưa để tạ lỗi. Nguyệt ngửa mặt ra sau thành ghế, cứ để nước mắt ứa ra, hai tay bóp đôi vú, và lòng miên man với thứ hạnh phúc mong manh, mơ hồ, lãng mạn như nhện tơ trên mặt hồ.

Trong kia, có Tuyết hé cửa, ngồi nhìn.
Cũng đêm đó, gần 12 giờ khuya mà Nguyệt vẫn nằm tênh hênh trên bàn ăn, thong cẳng xuống cho Lập banh háng bú lồn miệt mài như anh thợ mộc nhỏ đang dũa, bào một khúc gỗ. Nguyệt thích nhìn hình ảnh Lập say sưa với lồn nàng. Khuya, tĩnh mịch như tờ. Tiếng xe ngoài đường cũng vắng. Khu sang trọng này, các nhà đã yên giấc. Đèn phòng ăn đã được Nguyệt xuống một nửa. Ánh sáng mờ ảo, data dờ còn đủ soi gương mặt thơ ngây của Lập, đủ cho Nguyệt ngất ngây với cái sướng lãng mạn, chập chờn như bóng ma.

Nó chập chờn vì Nguyệt không biết rồi sẽ có gì xảy ra. Sao đêm nay chồng nàng không về? Chưa khi nào Đoàn bỏ nhà đi khuya như thế mà không cho nàng biết. Và đằng kia, sau cánh cửa phòng, Tuyết đang bắt ghế ngồi “thượng hạng” xem Lập trổ tài với giai nhân. Tuyết xem như xem show, hay lại cũng xem để lòng hờn ghen? Vì như Tuyết nói:
– Không biết sao con cũng yêu Lập quá. Yêu hơn Fred nữa.
Nguyệt không muốn đưa Lập vào phòng. Nàng muốn cảnh trữ tình này diễn ở đây, một là thay đổi không khí, hai là nàng muốn cho Tuyết tận mắt nhìn thấy. Hình như làm thế Nguyệt được hả cơn ghen? Nguyệt hoàn toàn không biết nãy giờ, Đoàn về, đang âm thầm đứng sau tủ lạnh, hé mắt nhìn. Lúc chiều, chàng vội vã rời phòng, lái xe như bay, ra biển, cầm chai bia, uống một mình, là chàng cạhy trốn cảnh con trai riêng chàng đang đụ vợ chàng.

Thà là một cậu bé khác. Đằng này, giọt máu riêng của Đoàn đang ôm đụ thiết tha, ngây ngất Nguyệt. Có cái gì làm lòng chàng quặn thắt. Đã chạy trốn, lúc trở về, cảnh đó lại vẫn diễn ra, còn độc đáo, hấp dẫn hơn. Đó là Đoàn mất đi dịp nhìn cảnh Lập đụ Tuyết hai cái thần sầu. Hai đứa cùng ra trong nhau đến gần cả tiếng. D9oàn vẫn đứng im lặng. Vẫn vì tư cách một người có học, Đoàn che liêm sỉ, câm nín, tiếp tục “trả tự do” cho Nguyệt, như đã hứa. Nghĩ cho cùng, chàng cũng chẳng biết nói gì? Rầy mắng thằng Lập? Hay ghen tương với Nguyệt? Cả hai người này chẳng có lỗi gì cả. Nguyệt đã lơ cho chàng là đại phúc rồi. Nguyệt không làm nổ tung cái nhà này khi nghe thằng Lập chào Đoàn: “Ba, ba nhớ con không? Con là Lập, con bà Hường-Phạm thị Ngọc Hường”. Vì chính nàng cũng không đàng hoàng, đẹp đẽ.

Tội của người lớn, sao lại đổ vào cho bé Lập? Nó đang bú không ngừng nơi lồn đầy lông nâu đen của Nguyệt. Mắt Nguyệt không rời mặt thằng bé dù nàng đang tuyệt cùng sung sướng. Sướng đến có thể nổ tung lồn mà chết. Hai bàn tay nàng đang bóp, vò hai trái vú nhuyển nhừ. Có khi lại đưa xuống bụng, ngang roan, đè xuống, giảm bout những lượn sóng rung rinh, khi lưỡi và môi thằng Lập mút mạnh hột le. Bằng giọng mơ màng, tiếng Nguyệt khẽ rên:
– Con trai ơi, cả tiếng đồng hồ rồi. Mom tê cứng hết tay chân, mình mẩy, để chống lại những cơn sướng tuyệt đỉnh. Bao nhiêu lần nữa thì Mom được phép ra, hả con trai?

Cũng là Nguyệt, mà sao đôi khi Đoàn chợt thấy như chính Hường nằm đó! Câu hỏi: “Ai huấn luyện Lập trở thành cậu bé rành chuyện người lớn ở phòng the?” hiện lên, văng vẳng bên tai Đoàn. Rồi hình ảnh cậu bé Hưng bú lồn Hường khi chàng đến nhà Hường, hiện lên. Chàng thấy Lập biến thành Hưng, Nguyệt biến thành Hường. Thần trí Đoàn hoang mang, lẫn lộn, như người đi giữa hoả mù của tội lỗi. Chàng đang sa hoả ngục để trả hết tội chàng đã tư tình với Hường gần một năm tại phòng mạch.

Cái giá đắt đến thế sao? Chàng vẫn cấp dưỡng nuôi nấng bé Lập. Dư thừa là đằng khác. Có gì sái với lương tâm đâu. Hay nghiệp số của Đoàn phải chịu đau đớn như thế? Ngoài kia, Nguyệt càng lăn lộn rên la, bé Lập càng xổ tài tuyệt luân ra phục vụ, lòng Đoàn càng nát ra trăm ngàn mảnh. Nguyệt cất giọng:
– Con trai ơi! Hình như gần một tiếng rồi. Không đàn bà nào chịu nổi đâu. Mom đã phân tán thần trí khắp bốn phương, để không cảm thấy môi và lưỡi Lập đang hoành hành lồn Mom. Mà… cũng… lại… được, con ơi! Nghe này, Mom đang… ra đó. Phải nuốt cho hết nhen!

Nguyệt ểnh cái mu lồn lên cao trên không trung. Thằng Lập ngước môi theo. Nàng rung như lau say trước gió. Miệng hú rất nhỏ mà nghe vang động cả căn phòng. Rồi… rơi phịch xuống một cái, làm mặt bàn rung theo, ly tách khua rào rào. Nguyệt chết lửng đi mấy giây như người chết chìm vừa được vớt từ dưới sông. Vì tóc tai, mình mẩây ướt đẫm mồ hôi. Lập cứ tỉnh táo liếm cho hết nước lồn Nguyệt đã ứa ra. Nó nuốt thật ngon lành như con chó Fox uống sữa đã cạn.

Hình ảnh đó thật đẹp, thật dâm data, lãng mạn. Nó đã làm cho bé Tuyết đằng kia cũng hứng theo và ra đầm đìa trên hai ngón tay. Nhưng Lập đã làm cho bác sĩ Đoàn nhăn mặt đau đớn gần như khóc. Biết là Lập và Nguyệt nghỉ giải lao, bác sĩ Đoàn bước ra, mở tủ lạnh lấy chai bia.
– Ba, ba đi đâu giờ này mới về? Lập kính trọng hỏi.
Đoàn không quay lại, cứ đứng như thế, mở bia, nốc.
– Kìa mình, Lập hỏi sao mình không trả lời? Nguyệt nói.
– Anh có đi đâu đâu. Nãy giờ anh vẫn đứng sau tủ lạnh.
– Anh thấy hết hai đứa em “phục vụ” nhau?
Nguyệt chanh chua hỏi chồng như thách thức.
– Đúng, anh thấy hết. Anh không nhảy xổ vào can ngăn vì anh đã trout hứa trả tự do cho em.
– Nhưng tại sao anh phải can ngăn?
– Vì Lập là giọt máu riêng của anh.
– Việc đó đâu có can dự đến em?
– Nếu em muốn bảo thế, cũng được. Em với Lập thì không chút gì liên hệ, cả về máu mủ lẫn quen biết. Tấn bi kịch do anh “viết” tưởng đã được mở màn trình diễn, trời đất mãnh liệt, hung tàn thật. Anh còn biết em đang yêu Lập ghê gớm. Yêu đến muốn lấy Lập làm chồng từ ngày mai. Cho nên…

Đoàn cầm chai bia quay lại nhìn Nguyệt nằm mỉm cười trầm tĩnh. Cái cười trịch thượng của kẻ cả. Đoàn tiếp:
– Cho nên… anh chỉ xin em có một điều: đừng bao giờ cho các con anh biết Lập là con riêng của anh.
– Để làm chi? Anh, em, phải cho chúng nó nhìn chớ.
Nguyệt mỉa mai, chanh chua nói thế. Đoàn tiếp:
– Vì anh không muốn các con anh khinh khi cha nó đã ngoại tình, mà dấu em suốt 13 năm. Và, cũng không muốn chúng nó khinh em muốn lấy con anh làm chồng.

Nguyệt ngồi day, ôm cứng Lập vào lòng, hôn ở tóc nó mấy cái, rồi nàng cười như điên một lần nữa giống hồi chiều. Nàng cười mà nghe não nùng như tiếng khóc. Bởi lâu nay giao du với khá nhiều kép nhí, Nguyệt chưa từng yêu ai như yêu Lập. Éo le thay, Lập lại là con riêng của chồng nàng. Tại sao sự éo le đắng cay đó lại rơi ngay vào đời nàng? Giữa lúc nàng muốn dừng lại, không còn muốn phiêu lưu nữa với những cuộc tình lẻ tẻ.

Hai tay Nguyệt vẫn ôm bé Lập. Làm như buông ra, Lập sẽ vĩnh viễn không còn với nàng nữa. Thằng Lập ngước lên nhìn Nguyệt. Cặp mắt nó tội nghiệp như đứa trẻ hỏi mẹ: “Rồi bây giờ làm sao đây?” Lập hỏi. Đoàn cứng họng. Chàng chẩm rãi bước vào buồn ngủ. Ở đây Nguyệt trần truồng, Lập trần truồng, dắt nhau vào phòng của Chính. Nguyệt bật đèn lên, Lập hỏi ngay:
– Ủa, hình ai giống anh Chính quá vậy?
Nguyệt giật mình cầm tay Lập hỏi ngay:
– Sao Lập biết anh này?
– Tuần rồi dì Hải dẫn ảnh tới chơi với mẹ Lập, rồi…
– Rồi sao, Lập nói đi!
– Rồi hai người đụ nhau suốt đêm.
Nguyệt nhớ lại, tuần rồi, giữ lời hứa, Nguyệt đã giới thiệu Chính cho bà bác sĩ Hải, sau khi bà này mang thằng bé 15 tuổi, người Cần Đước lại cho Nguyệt. Bà đã dẫn Chính đi hết một ngày, một đêm. Nguyệt hỏi:
– Có thực Lập thấy anh Chính đụ mẹ Lập?
– Mẹ đụ ai Lập cũng rình coi hết. Rõ ràng anh Chính này, người cao to, ngực nở, nói tiếng Bắc, đẹp trai lắm.

Thế thì đúng là Chính thực rồi! Lại một bi kịch nữa! Lại một đứa “con riêng” của Đoàn đụ người yêu của Đoàn. Nguyệt lịm đi mấy giây. Thấy lạ, Lập hỏi:
– Sao khi không chị buồn quá vậy? Bộ anh Chính này cũng là bồ chị hả?
Lập thơ ngây hỏi. Nguyệt nhìn Lập thật lâu, rồi nhìn tấm chân dung của Chính trên tường. Hai giọt máu này của Đoàn giống như khuôn đúc. Nguyệt trả lời thật nhỏ:
– Không, Chính là con của chị.

Lập mơ hồ hiểu Chính là con của Nguyệt, mà không hiểu rằng nó với Chính là an hem. Cũng như Lập không biết mình là em ruột của Tuyết. Lập vẫn còn cái tính ham chơi. Thích là làm, không thì thôi. Hoàn toàn không suy nghĩ. Thằng Lập nằm gác chân qua người Nguyệt, tay vâh vê núm vú Nguyệt, mà mắt nhìn khơng rời tấm hình của Chính, rồi chợt nói:
– Cái nhà này vui thiệt. Lập gặp hai người đàn ông, cả hai đều là bồ của mẹ Lập. Bồ bà già thì nhiều lắm. Mà chỉ có mỗi anh Chính là đẹp trai nhất, và làm tình cũng hay nhất.
– Bộ Lập có thấy à? Nguyệt hỏi.
– Bà già đụ ai, Lập cũng xem từ đầu chí cuối. Riêng anh Chính này, mẹ Lập mê nhất, khen nhất…và còn hẹn Chính tiếp tục đến gặp bà nhiều lần nữa…
Nó nhớ cuối tuần trước, dì Hải chở Chính lại giới thiệu:
– Đây là Chính, sinh viên y khoa nội trú. Tài nghệ thì chị khỏi cần trình bày. Hường cứ nhập cuộc sẽ thấy. Chị mới bị Chính cho đo ván trong Hotel hết hai lần. Còn kia là chị Hường, bà chủ tiệm thời trang phụ nữ THE PAIRS GIRL. Chính ở đây chơi. Chừng nào muốn về, bấm pager, chị lại đón. Bye!

Bà Hải thích làm “nghề” môi giới. Không phải làm để ăn tiền, mà thích các bạn bè của bà đều phải hư đốn như bà, để bà có phe, và đỡ mặc cảm. Tiếng xe bà Hải chạy xa. Hường vẫn ngồi đó ở ghế salon đối diện với Chính. Dĩ nhiên Hường thấy Chính giống một người trong đời nàng, đã ngủ với nàng, đã cho nàng cái bào thai, và hiện vẫn cấp dưỡng nàng thật dồi dào. Hường tuyệt nhiên không hỏi lai lịch của Chính. Nàng pha hai ly café sữa. Một cho nàng, một cho Chính, rồi mở tủ lấy hộp bánh mì, mời.

Chính ngây ngất với nhan sắc sắc sảo, sầu mộng của Hường, nhất là bộ tóc nhiều và đen, và bộ vú nhọn, đứng tự nhiên không cần xú chiêng. Giọng Bắc Hà nội của Hường nói như haut, khoan thai, rõ chữ. Trầm mà nghe lanh lảnh, như xoáy vào lòng:
– Sau này anh Chính sẽ ra bác sĩ?
– Vâng, Chính đang cố. Không biết có được không.
– Cố thì phải được chứ. Đẹp trai như Chính thì lắm cô theo?
– Vâng, nhưng ông giời bắt Chính có máu mê đàn bà lớn tuổi. Lớn tuổi mà phải đẹp và quyến rũ như chị Hường…

Dù dày dạn lắm, nghe Chính nói câu nịnh đầm như thế, Hường cũng đỏ mặt, hơi cúi xuống, đan các ngón tay vào nhau. Không phải đây là lần đầu nàng được đàn ông khen về nhan sắc. Nhưng giọng của Chính sao nó cũng giống giống giọng của người đang cấp dưỡng cho nàng đến thế!
– Nhà khách đẹp thế này, chắc phòng ngủ của chị Hường cũng đẹp lắm nhỉ?
– Muốn thấy không? Hường hỏi.
– Chị có cho phép không?

Hường đứng day, đưa tay cầm tay Chính, đỡ chàng đứng day, đưa vào phòng ngủ. Đây là nơi “hành quyết” không biết bao nhiêu những chàng trai nhỏ tuổi. Đây là nơi làm chết ngất những cậu bé 15, 16 nên Hường trang hoàng thật sang trọng, mỹ thuật. Bước vào, Chính đã có ngay cảm giác dâm dật, mời mọc. Khỏi cần Hường giải thích, nhìn cái giường Ý hình tròn màu đen lacquer, trên trần nhà có tấm gương soi thật lớn. Chung quanh tường đều kiếng màu. Máy lạnh chạy 24/24. Nhạc tiền chiến phát ra nhè nhẹ những bản như Giọt mưa thu, Buồn tàn thu… của Văn Cao.

Không khí phòng ngủ như thế, đủ để Chính đoán được dâm tính của Hường rào rạt đến đâu. Hường nhìn Chính, hỏi:
– Anh thấy sao?

Chính hít một hơi thở đầy lồng phổi để hưởng mùi trầm hương đắt tiền đang toả ra khắp phòng. Chàng nhìn quanh một thoáng, rồi nhìn dung nhan Hường, im lặng, môi mím mím.
– Tâm hồn Hường chắc lãng mạn lắm nhỉ?

Chính không gọi “chị” nữa, mà nhảy phóc gọi người đẹp bằng tên. Hai tay chàng nắm cứng đôi bàn tay ngọc của Hường. Chính đối diện, nhìn thẳng, thật gần. Dung nhan Hà Nội của hường cũng thu hút, quyến rũ mãnh liệt hơn những người đàn bà chàng đã ngủ qua. Mặn mà, sầu mộng, hoang vu như một rừng thông đứng gió. Trầm lắng như hồ thu buổi chiều. Hường im lặng. Trái với mọi lần, hễ đưa một kép nhỏ vào đây, nàng tung tăng, lăng xăng, nói cười dạn dĩ, làm chủ tình hình. Còn bây giờ, nàng như cô dâu đêm tân hôn. Không phải Hường đang đóng kịch. Mà, nàng thực sự bị khớp hồn. Tim rung động trước một Chính, thanh niên cao ráo, nở nang, đẹp trai và gì gì nữa đó, Hường không biết.
– Sao Chính hỏi mà em không trả lời?

Trong có năm phút, Chính đã bạo dạn gọi bà chị hơn mình những 17 tuổi bằng tên, rồi bằng em.

Một cảm giác sướng rần chạy ào từ sau cổ Hường xuống sóng long. Chưa có cậu nhí nào bạo dạn như thế. Làm như căn phòng xinh đẹp này là của Chính chứ không phải của nàng nữa. Nàng khép nép, e thẹn, ngại ngùng khi hai bàn tay nàng đang được Chính bóp mạnh. Nàng định nói cái gì đó thì bị nghẹn ngang ở cổ họng khi Chính sát vào hơn, nhìn thẳng môi nàng. Hai tay chàng nhẹ nâng trọn khuôn mặt đỏ hồng của hường. Chính nhìn nàng xoáy vào đôi mắt hạt nhãn của Hường, vào cặp môi rực lửa của Hường, và nói:
– Người đẹp thế này mà sống cô độc?

Hường im lặng. Nếu gật đầu thì Hường dối trá. Mà nói thì phải nói cho hết cuộc đời dâm dật của Hường, suốt 13 năm qua, sau khi hạ sanh Lập, nàng đã ăn nằm với trên vài trăm cậu bé. Ngoài máu dâm dật, Hường còn có căn bệnh Ái Nhi như nhiều lần nàng thú thật với Đoàn.
– Sao Chính hỏi mà em không nói?
– Im lặng là phút nói nhiều nhất. Hường ỡm ờ trả lời.

Rồi Chính sát hơn, nghiêng mặt qua một bên, hạ xuống, đáp lên cặp môi bốc lửa của Hường, keo sơn, mù mịt… Thay vì trả lời bằng tiếng, Hường đan hai tay mình sau ót của Chính, ghịch mạnh xuống cho “cuồng phong” nổi dậy, cho sóng phủ vào chân núi… cho chim rừng bay toáng lên không trung. Ngon lạ lùng, đã khát lạ lùng. Hai cặp môi dính chặt đã đành. Hai thân người cũng sát rạt vào nhau. Và, Hường nghe ở hạ bộ mình có vật cứng của Chính háp vào.

Nàng tình nguyện cầm tay Chính để lên trái ngực của mình. Chính không phải là kép nhí. Chàng đã là một young man, một đàn ông, cao ráo, vai bạnh, hai cánh tay có thể cho nàng tựa ngủ suốt đêm không mỏi, và sức làm tình, chắc phải … thâu đêm. Bàn tay kia của Chính rút, tháo sợi giây thắt long chiếc áo ngủ màu xanh dương của Hường. Hai tà áo lìa nhau, phơi trọn phía trước đẹp như tranh của Hường ra. Và chiếc áo rời khỏi vai Hường, rơi xuống thảm màu nâu đậm, bông vàng.

Chính bế xốc Hường lên, đi lại giường. Hường nằm ngoài xoài người ra, một chân co lại, mắt nhìn, đợi Chính “rat ay”.
– Nhà có ai không, ngoài em? Chính hỏi.
– Dạ không – Hường dối.
– Thế thì không cần đóng cửa. Mà có ai, anh cũng không cần.
Nói xong, Chính tự động cởi áo, rồi quần, đứng sửng nhìn tấm thân trác tuyệt, thu hút của Hường, gần năm phút.
– Sao anh nhìn em lâu quá vậy?
– Tại sao à? Tại em là tiên, không phải người phàm tục.
– Anh cũng thế. Cái gì ở anh cũng không chê được. Mà nhất là…là…Ứm, sao nó xinh và ngon thế?

Miệng nói, mà mắt Hường nhìn không rời bửu bối trắng hồng, dài thong của Chính, đang chìa ra phía trước, giật bưng bưng. Nàng nuốt nước bọt, mắt mơ màng, thèm khát.

Ngoài kia, Lập không “quay phim” từ lỗ khoá của cửa. Nó có riêng cái lỗ bí mật để quan sát từ phòng nó, thoải mái hơn, rõ ràng hơn, vì rất gần. Gần như sát một bên.

Chính ngồi xuống, đỡ một chân dài của Hường để lên đùi chàng, ngắm. Bàn tay Chính vuốt rất nhẹ nhàng, êm êm t rênda thịt trắng, mịn màng của bắp đùi, tuyệt nhiên không động nay gì tới “Ngã ba Khe Sanh” cỏ mọc um tùm.

Hường nằm đó ngắm Chính. Càng ngắm, Hường càng ngạc nhiên sao Chính giống hệt bố của Lập. Tài ác hơn nữa, Chính với Lập như hai giọt nước. Nàng có bị ám ảnh không? Không! Thế thì đây là thực, hay giấc mơ? Giấc mơ với Đoàn? Chuyện đó trôi xa rồi. Như nước chảy qua cầu đã mười mấy mùa thu. Chùm kỷ niệm đó đã héo khô, rồi rã…

Giấc mơ với Lập? Nàng vội vã “chạy trốn” không muốn nhớ tới nữa! Thế sao tự nhiên nhìn Chính mà nàng thấy Chính giống Đoàn, giống Lập? Hai bàn tay phù thuỷ của Chính đang o bế, bóp nhè nhẹ các bắp thịt da non của đùi Hường, làm chấn động cửa mình của Hường không ít. Để lôi kéo sự chú tâm của Chính, chân kia của Hường dang rộng ra cho Chính tha hồ thấy Hải cảng tình yêu.

Chính không thèm ngó. Chàng vẫn miệt mài với bắp đùi và bàn chân đẹp tuyệt trần của Hường. Nên hai bàn tay của Hường phải tăng cường. Nàng thoa bộ lông lồn quăn tít. Một ngón móng đỏ lên xuống cái khe đã đầy nước lóng lánh. Tiếng lách tách vang ra khi ngón đó vờn ngang trước cửa mình. Chính nhìn xuống. Cặc của chàng bỗng gồng mạnh lên, đánh vào bắp đùi Hường một cái. Tức khắc, bàn tay thứ hai của Hường chụp lấy nó, bóp, nựng và thụt nhẹ cho Chính phải làm cái gì cụ thể, cho Hường sung sướng ngay tức khắc.

Chính giật ngón tay ướt nhẹp nước lồn đó của Hường, cho vào mồm, nút, mà mắt chàng thì say đắm nhìn mặt Hường đang toả máu dâm, hồng như ráng chiều mùa hạ.
– Em muốn anh nằm lên người em, và hôn môi em!

Mặt Chính ngẩn ngơ. Người thừ ra như bị khớp vía. Hường phải kéo chàng lên cho nằm trên bụng. Môi Hường táp ngay môi Chính. Dưới kia Chính lừa lừa cho đầu cặc chàng chỉa ngay cửa mình người đẹp, và nhấn vào, đụ tái tê một cái, mặc cho Hường ngâm thơ, hát nhạc tiền chiến…

Thằng Lập bị kích thích quá, thò tay xuống bóp con cặc một cái để sướng với Chính và mẹ nó. Nó thấy cặp này mới xứng đôi vừa lứa. Mọi lần, mẹ nó chỉ đè hãm một em bé thì đúng hơn. Làm sao một thằng nhỏ 14 có thể lên đụ, làm cho Hường sướng dữ dội như cặc Chính đang làm cho bà la thất thanh?
– Người ơi! Trăng đã lên cao. Bóng nguyệt soi xanh trên tường thành. Khói sương mờ toả… chinh nhân sãi ngựa xa dần. Người đã vào trong em mất rồi. Tê tái quá người ơi! Anh cứ nắc lơi lơi, thanh thản như thế, hồn em cũng phiêu du. Thế này mới trác tuyệt. Văn chương làm sao diễn tả hết cái sướng rạt rào, tê dại này hả Chính…

Tai chàng vừa nghe những gì? Chàng không nhớ. Chỉ biết có một chùm âm thanh thật mơ hồ lãng mạn có sức đẩy chàng về bồng lai, tiên cảnh, có khói mây, có hoa ngũ sắc, có muông chim ca hát. Bản Thiên thai của Văn Cao đang ngân lên. Sao bài nhạc đến đúng lúc hồn Chính đang phiêu lãng, hôn mê. Hường vận dụng các sớ gân bên trong âm hộ để bóp chặt, để “bú” khúc dồi cương cứng của Chính. Kỹ thuật này thì Chính chưa từng hưởng qua. Bác sĩ Đoàn đã “gục chết” trên hai năm cũng chỉ vì thế.

Răng Hường đang cắn nhẹ vành tai của Chính. Hơi thở nàng có chuyện chút âm thanh vuốt thông reo vào tai Chính. Đầu lưỡi, với kỹ thuật yêu đương vô địch, đang rà toàn bộ tai Chính. Nàng muốn Chính phải ngất ngư trên mình nàng, phải chết mê, phải hồn lìa khỏi xác, chẳng còn nhớ mình là ai nữa.

Thật gần, nàng càng thú vị thấy Chính từng nét giống hệt bá sĩ Đoàn và bé Lập. Sao có sự trùng hợp dị kỳ như thế, hôm nay? Nàng được Chính nắc êm đềm, như chiếc lông gà đang ngọ ngoạy ở lỗ tai, làm dậy lên ngàn cơn sướng. Rồi bất giác, vì thói quen mỗi lần đụ với các kép nhí, Hường tự nhiên buộc miệng kêu lên:
– Con trai ơi, mom thở hết nổi rồi con ơi. Sướng lạ lùng lắm.

Nghe câu nói loạn vừa rồi, Chính như con hùm đói vồ được mãng thịt ngon. Chàng ép sát hạ bộ vào lồn Hường, xoay và dũa. Lông lồn Hường dù rậm rạp, mu lồn và cửa mình của nàng cũng đồng loạt đê mê ngây ngất. Hường chưa được ai đụ dã man như thế. Vì khi cặc Chính xoay, bên trong lồn nàng bị cạ sát liên tục, đáy lồn nàng bị đầu cặc Chính “xoi moon”. Thế là nước nhờn túa ra, làm âm đạo Hường như đường mưa, chiều đông…
– Con … trai… ơi! Khiếp quá con ơi, nghe mom chết này!

Hường rướn cổ lên, cắn vành tai Chính rõ đau. Hai tay bám chật ních vai Chính. Hai chân Hường đập lên nệm giường Ý. Mắt nàng dính vào tấm gương soi hình bầu dục được gắn trên trần nhà, nhìn long Chính, mông Chính, tóc Chính để say đắm tuôn ra hằng loạt nước sướng từ tử cung, trong khi Chính vẫn tiếp tục xoay tròn trên hai mép lồn. Hình như Chính có hơi hãnh diện. Vì chưa được nửa tiếng, bà chị đẹp mê hồn đã bắn nước ra mà gào la thảm thiết! Ngực của Chính ướt đẵm mồ hôi của hường. Nàng đang bất động, tội nghiệp như một lực sĩ cố gắng chạy về chót! Trong khi Chính bỏ nàng quá xa.

Chính ngừng đụ, nâng mặt giai nhân lên mà ngắm. Mắt Hường nhắm khít dưới những sợi tóc con nằm lằng quằn trên mớ mồ hôi khoái laic. Mặt nàng vẫn thắm hồng, mà mũi thì mệt mỏi thở…

– Mom mệt không? Chính ân cần hỏi như săn sóc.

Hường gật đầu. Gọi Hường bằng Mom, Chính sung sướng như điên. Nó đúng với băng tần máu loạn luân của chàng. Đây là lần thứ hai, sau khi Chính được bà Nguyệt, mẹ của Thắng gọi chàng bằng con trai. Chàng cứ nằm thế trên người Hường tha hồ ngắm hết nét thanh tú, hấp dẫn, của cái đẹp gái Hà Nội. Chàng vẫn mê cái gì thuộc Hà thành. Như nhạc tình của Văn Cao chẳng hạn. “Ai lướt đi, ngoài sương gió. Không dừng chân đến em bẻ bàng”. Hoặc “Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi…”

Bản nhạc như bức tranh vẽ ra trước mắt tất cả hồn lãng mạn tuyệt vời của người tình. Nó thâm trầm, sầu mộng, ướt át, duyên dáng lạ lùng từng chữ, từng nốt nhạc. “Còn nhớ, năm xưa, kề má say sưa, chim theo gió bay về, chàng quên hết lời thề!” Đâu phải ai cũng là NHẠC SĨ được. Đâu phải bản nhạc nào cũng thành bất hủ được! Lời như xoáy hồn ta. Nhạc như xoáy tim ta… Hường đang im lặng, Chính đang im lặng, nghe Văn Cao nói bằng nhạc những đoạn trường ngất ngây! Những khổ đau tuyệt sướng! Khổ đau tuyệt sướng? Có thế không? Không thế thì tại sao khổ mà hát được? Và, tại sao khi đạt tuyệt đỉnh khoái laic, mà mặt Hường nhăn nhó, cau lại, như đang khóc? Cằm ngước lên đờ đẫn, chết mê.

Nghe khúc dương vật mình như nằm trong chậu nước mà Chính không thèm rút ra, lau khô. Chàng hãnh diện khúc gân vẫn chật ứ trong cửa mình của Hường. Nó không lỏng le, “hời hợt” như những thằng bé 15 khác. Chính muốn nước sướng đó của Hường phải đặc quánh lại, ôm bao da cu chàng như lớp nước sơn, hay lớp xi măng, làm cặc chàng thành bảo vật vĩnh viễn nằm trong lồn Hường.

Chàng không buồn rút ra vì sợ mất cái không khí tuyệt tình mà Hường đang im lặng hưởng. Không ai rõ được lý do tại sao Hường lại sớm đạt tuyệt đỉnh khoái laic như thế. Không ai hiểu vì sao, trong khi Chính tận tình nắc vào lồn nàng, nàng không rời mắt trên gương mặt Chính. Nó giống hệt cảnh bà Nguyệt, mẹ Chính, đã làm khi bà được Lập bú lồn ở trên bàn phòng ăn..

Năm phút sau, bản “Buồn tàn thu” của Văn Cao dứt thì Hường lại tỉnh. Nàng hoàn hồn, nhìn chăm bẳm Chính, mắt ngỡ ngàng, như đang mặc cảm một điều gì:
– Anh là Chính hả? Có phải đang nằm trên em đây là Chính?
– Vâng, tại sao? Em không nhớ nổi tên anh nữa sao?
– Không, em hỏi để biết chắc mình không… Mà thôi, không có gì. Đụ em tiếp tục đi, người yêu!

Liền tức khắc, mông đít Hường xàng mạnh, trong khi Chính chẳng hiểu ất giáp gì cả. Mặt của Hường lại rực đỏ lên như mặt trời hoàng hôn rọi vào. Nàng nghiến chặt hai hàm răng, mắt nặng trĩu tình dục. Đôi môi khô, cong tout lên. Mồ hôi lại sầm sập ứa ra… Chính biết nàng đang say sưa sải ngựa một lần nữa trên cánh đồng khoái laic. Hường đang đã nư với khúc gân đồ sộ dài thong của Chính. Nên chàng kèm cương chính mình. Không thả hồn theo vó ngựa, giữ hơi thở thật đều của một thiền sư đang nhập thất. Chàng nhắm mắt nghĩ đến bài vở ở trường. Hường lật Chính nằm dưới, ngoạm mồm vào cặc Chính mà thổi. Xong lại leo lên ngồi dộng cừ, cỡi ngựa…

Khi nằm ngửa, Chính được dịp nhìn lên đầu tủ. Chàng bỗng thấy hình bác sĩ Đoàn, cha chàng, chụp chung với Hường lúc còn trẻ. Chàng dụi mắt, rồi lại nhìn. Đúng là cha chàng. Nhưng Chính không muốn hỏi gì thêm, sợ không khí dâm đãng đang diễn ra khốc liệt trên chiếc giường sang trọng sẽ tan loãng. Chính chờ cho cả hai gần tới mức ăn thua, chàng lật Hường xuống, nắc kinh hồn bạt vía. Cả hai ra trong nhau xối xả, rồi nằm im, nghe nhau thở, nghe nhau chết trong đê mê. Dưới kia, nước sướng tràn ra khỏi miệng lồn, giọt đó đây trên ra giường màu hường. Chính hỏi khẽ:
– Em có biết bác sĩ Đoàn?

Hường thật sự giật mình. Điều nàng không dám mong, bây giờ đã được Chính hỏi. Thay vì trả lời, Hường hỏi lại:
– Anh có biết bác sĩ Đoàn?
Chính im lặng, nhìn lên đầu tủ. Hường nhìn theo. Đó là bức hình chụp lúc nàng đang mang thai bé Lập được ba tháng. Nàng không dám chưng ra, dấu kỹ nó trên đầu tủ, vậy mà…
– Hình như em là người tình của ông Đoàn? Chính hỏi.
– Hình như anh là em hoặc con ruột ông Đoàn?
– Hèn chi… Chính cười mim mím, nói nhỏ như thế.
– Hèn chi làm sao? Hường hỏi thật nhanh.
– Hèn chi trong khi đụ nhau, lúc nào em cũng nhìn anh. Nhìn anh để nhớ đến cha anh, lúc ông còn trẻ? Sung sức?
Hường bỗng cười lên thích thú, cười rũ rượi, đến chảy nước mắt. Điều Chính nghĩ hoàn toàn sai. Có một sự thật nàng không dám nói ra, đó là: nhìn Chính để biết chắc chàng không phải là bé Lập! Vì cả hai cậu như hai giọt nước.
– Tại sao em lại cười quá chừng vậy?
– Vì…(nàng nói dối) vì anh nói đúng phóc time m: nhìn anh trong lúc ái ân, để nhớ lại bố anh thời còn trẻ, sung sức…

Hường tưởng nói thế, Chính sẽ giận nàng ghê lắm. Không ngờ…Chính vui. Chàng lộ ra cái máu thích loạn luân:
– Thế thì thích quá. Anh được ái ân với vợ bé của bố anh. Chắc em yêu bố lắm nên đụ lần đầu, chưa được nửa tiếng, em ra lai láng!

Một lần nữa, Chính đoán trật. Nhưng Hường vẫn cứ gật đầu, cười tươi cho Chính vui. Sự thật nàng xuất lẹ như thế cũng chẳng ai biết được, ngoài Thượng đế!!! Cái lý do đó thầm kín mà nàng cũng tự hẹn là chết mang theo, Trời cạy miệng, không nói Hường bắt Chính xuống bú lồn lâu cả tiếng đồng hồ và mắt nàng cũng không rời Chính. Nguyên buổi chiều hôm đó, Chính ra hai lần trong Hường. Còn Hường thì không biết bao nhiêu lần mà kể. Lúc hoàng hôn, trước khi hai người mặc đồ dẫn ra phố đi ăn, Hường tháo sợi giây chuyền có mặt ngọc bích hình quả tim, đeo vào cổ Chính:
– Xin giữ miếng ngọc này, bao lâu anh còn yêu em. Thú thực: anh không phải là người tình duy nhất! Nhưng anh là người em yêu hơn tất cả, hơn cả Đoàn, bố anh. Em, sao hôm nay, không dám hẹn anh nhiều lần nữa, nhưng xin anh, nhìn Ngọc Bích hình quả tím đó, nhớ đến trên giường lãng mạn, có một người lãng mạn hơn anh tưởng đang chờ anh đến để lãng mạn với em. Có nhớ em gọi anh bằng gì không?
Hường đánh trúng vào tim đen loạn luân của Chính. Chàng đứng sát lại, bưng mặt Hường, đắm đuối:
– Mom, mình đụ nhau một cái nữa rồi hãy đi ăn! Banh đùi ra. Đó mom ơi. Của con đang vào lồn mom. Con bế mom lên nè, nắc đi. Mạnh hơn lên. Sướng quá, sướng quá mom ơi!

Ngoài kia, trời đã tối. Cánh cửa chính của phòng vẫn mở hờ từ lúc chiều. Ánh sáng đèn đường len vào dọi căn phòng thứ sáng mờ, vàng beach. Thằng Lập không nhìn thấy gì rõ ràng nữa. Nó chỉ thấy một bóng đen ẳm một bóng đen khác, đi tới đi lui, đụ nhau rầm rập. Nhưng tiếng rên của mẹ nó thì rõ mồn một:
– Con trai không đói bụng hay sao mà còn đòi đụ mãi thế này. Aám quá Chính ơi. Chưa ai ẳm mom đụ kiểu này hết Chính ơi! Giữa cho lâu nhé. Nhớ lần này ra cùng với mom một cái cho thật sướng nhé cưng. Đoàn ơi, anh không địt được em, thì con anh thế nào đây này. Thích quá đi, đừng bỏ em nhé Chính.

Chính sướng vô cùng, chàng cố sức bình sinh ẳm Hường cho cô nàng tha hồ nắc. Bên kia Lập không còn nhìn thấy gì nữa, khi cả hai lẫn vào cuối phòng. Nó đứng đó tưởng tượng, nghe tiếntg yêu của mẹ nó, rồi tự thủ dâm, ra lên láng trên bàn tay chất nước sềnh sệch…

… Bây giờ nó đang ôm Nguyệt, tay x exe đầu vú Nguyệt, mắt nhìn sửng tấm hình của Chính. Đùi nó gát ngang qua mu lồn Nguyệt để nhớ lại từng tiếng rên của mẹ nó…
– Sao anh nhìn hình của Chính lâu thế? Nguyệt hỏi Lập.
– Tại thấy Chính đẹp trai quá. Lập nói dối với Nguyệt.
– Anh cũng đẹp trai vậy. Vì anh với Chính giống như khuôn đúc.
– Hèn chi. Hèn chi lúc nào chị cũng nhìn em chăm chăm.
– Không! Em nhìn Lập bởi vì Lập cũng giống hệt Đoàn, chồng em…

Đối thoại của hai người giống hệt đối thoại của mẹ Lập với Chính. Lập bỗng cười thành tiếng. Nó biết có cái gì cũng thường trong hai người đàn bà khi nói dối: “Em nhìn anh để nhớ đến Đoàn lúc còn trẻ!” Lập thôi không nhìn hình Chính nữa, mà nhìn trân trân mặt Nguyệt. Nguyệt lại ôm ấp thằng bé như ấp một đứa con. Chỉ ấp như thế, Nguyệt cũng thấy lòng thích thú, khoái laic như làm tình. Lập dúi dúi cái mặt vào ngực Nguyệt, nhắm mắt tìm giấc ngủ vì đã gần một giờ. Nguyệt tắt đèn, hạnh phúc với cái tình kỳ dị mong manh bên cậu bé 13. Bỗng nàng nghe bên phòng nàng tiếng Đoàn như đang nói chuyện với ai, và chỉ có mỗi mình Đoàn. Nên Nguyệt nhấc nhẹ điện thoại lên, nghe lén:
– Em đã nói với anh nhiều lần, khi đang mang thai bé Lập được ba tháng, là em thèm xác thịt kinh khủng. Em thèm bên em luôn luôn có anh. Có thể nào anh làm được điều đó cho em không? An him lặng. Sau đó, mỗi tuần vài lần, anh đến, có khi ái ân chăn gối, có khi không. Anh đến để ôm hôn em, sờ bụng em bao lớn, dí vào tay em cái check, rồi về.

Em biết anh mệt mỏi. Bởi công việc cũng có, bởi phải phục vụ cho hai bà vợ, hằng đêm. Mặt anh bơ phờ, cử chỉ chậm lại. Đôi mắt lúc nào cũng buồn ngủ. … Chịu không được, em phải tìm cho mình vài cậu bé. Em cũng đã thú thật với anh là em mang bệnh ái nhi, anh nhớ không?
– Nhưng đó là lúc mang bầu. Đẻ xong rồi thì phải dứt chứ.
– Thế thì anh đâu phải bác sĩ bệnh đàn bà. Gái một con thèm xác thịt còn bạo hơn thời con gái. Vì thà không biết thì thôi, đã gần gụi đàn ông, đã biết bú và nhất là lồn mình đã được đàn ông ngậm vào rồi… làm sao quên được hả Đoàn?
– Anh biết, anh biết. Em đã sống thác loạn với cả lô bé con tuổi 15, 16. Nhưng anh cấp dưỡng dư giả, em phải nuôi con anh chứ? Phải tròn bổn phận chứ! Em phải…

– Bé Lập có thua con nhà ai đâu? Vẫn cao to, khoẻ mạnh…
– Nhưng mà nó…làm đĩ đực và ma cô!
– Thưa anh vì nó thiếu một người cha!
Im lặng cả một phút, Đoàn cứng họng. Đầu giây bên kia, tiếng người đàn bà mềm xuống, thê lương gần như muốn khóc.
– Anh có biết “con không cha, như nhà không nóc!” Mà! Nuôi đứa con khác với nuôi một con vật! Vì không những nuôi mà còn dưỡng dục! Mà sao anh biết Lập đang làm đỉ đực?
– Vì nó đang ôm vợ anh, ngủ với vợ anh để được bà ấy tặng nhẫn hột xoàn, ăn seafood, và ngày mai bà ấy sẽ “chính thức” lấy nó làm chồng! Em tin không?
– Dạ tin chứ! Như em đang ôm một cậu bé 15 đây, nó đang quỳ dưới đất, banh đùi em ra bú lồn cả tiếng, để được em cho vài trăm dollars, ăn cơm tàu đắt tiền…
– Nhưng anh cấp dưỡng cho em như bà hoàng. Lập đâu cần những món tiền lẻ tẻ đó! Mà phải làm đĩ đực?
– Em đồng ý. Lập không cần những món tiền lẻ tẻ đó, nhưng tuổi Lập cũng cần có tình yêu và xác thịt như anh với em.
– Trời! Mười ba tuổi mà đã cần tình yêu và xác thịt?
– Thế thì anh quên rằng anh là một lực sĩ.

Đoàn lại im lặng. Sách vở dạy chàng rằng trẻ em trên 10 tuổi, tuỳ vào điều kiện dinh dưỡng, nó có thể đã đòi hỏi sinh lý, và đã bắt đầu mộng mơ! Ở Ấn Độ, Phi Châu, gái 10 tuổi đã có thể sanh con! Và tại Mỹ, hằng ngày trong các talk show, biết bao bà mẹ khổ đau vì con cái họ đã hư đốn vào tuổi 11, 12! Đã làm tình cả chục cậu.
– Em bảo sao? Con anh, thằng Lập đi ôm đụ các bà lớn tuổi vì nó thèm sinh lý? Làm sao em biết được?
– Làm mẹ nuôi con mà không biết nó đòi gì là người mẹ hư!
Đoàn im lặng. Chàng nhớ những lần chàng đến nhà Hường nhìn qua lỗ khoá, hoặc xuyên cửa sổ, thấy xuyên cửa sổ., Hường ôm những cậu bé tý teo 15 tuổi mà làm tình. Và mồm Hường luôn nói:
– Con trai ơi, con bú lồn mom sướng quá. Cố lên, mom thưởng cho.
Không thấy Đoàn nói nữa, hơi lâu, Hường hỏi:
– A lô. Anh còn đó không? Còn hả? … Sao không nói gì hết vậy?
– Anh đang suy nghĩ. Anh không tin… không dám tin là…
– Em đọc được điều anh đang suy nghĩ.
– Không phải như thế. Đừng nghĩ oan cho anh!
– Em chưa nói, làm sao anh biết được?
– Thông minh thì phải hiểu cả điều người ta sắp nói chứ!
– Em phục anh thực. Nếu anh không có gia đình, và đừng bất lực sớm, có lẽ em tình nguyện sống với anh trọn kiếp.
– Anh không bất lực thì làm gì có cảnh em và vợ anh, mỗi người đang ôm địt một cậu bé!
– Thế thì anh lại quên câu em nói lúc nãy : “Em thèm anh luôn bênh cạnh em, em thèm một đàn ông có khả năng cho em thoả mãn”. Có nghĩa là lúc vắng anh, hay anh bận với chị Nguyệt chẳng hạn, em vẫn cứ thèm (một) người đàn ông! Anh bảo em dâm cũng được! Nhưng không lẽ trời bắt mọi người đàn bà đều dâm? Bằng cớ, vợ anh, cũng đang ôm một cậu bé!

Lần này Đoàn im lặng hơi lâu. Chàng tự nhiên tìm biết những hôm chàng bận ở phòng mạch mà Đoàn hoàn toàn không biết vợ chàng đã loạn ở các phòng ngủ. Loạn đến độ các quản lý Hotel đã biết tên, nhớ mặt nàng, luôn cả giọng nàng đặt phòng qua điện thoại.

Và bây giờ, bên phòng của Chính, Nguyệt tắt đèn, không biết đang ôm đụ Lập để làm gì. Vì nếu hai người đang ái ân hẳn đã có tiếng Nguyệt rên gào sung sướng. Hường lại hỏi:
– Alô, anh. Anh vẫn còn đó hả? Nói gì với em đi!
– Em có thể cho anh biết bé Lập bắt đầu thèm sinh lý năm bao nhiêu tuổi không? Anh cần biết lắm!
– Nếu em nhớ không lầm, hình như lúc ngoài 10 tuổi, nghĩa là năm 11, 12 tuổi gì đó. Lập đã biết thèm bú lồn v.v…
– Với ai, em biết không? Cho anh biết tên tuổi, địa chỉ, để…
– Để làm gì?
– Để anh truy tố họ ra pháp luật về tội dụ dỗ trẻ vị thành niên. Em biết tội đó ở Hoa Kỳ tù mọt gông không?
– Thế thì anh đi tố cáo ngay chị Nguyệt, vì chị Nguyệt đang ôm cậu bé tên Lập, 13 tuổi 4 tháng. Và nếu cần, truy tố luôn cả em. Em cũng đang ôm đụ thằng bé 13 trên giường đây!
Máu ở các sợi gân đầu của Đoàn làm chàng choáng váng. Đầu chàng muốn nổ tung mà chết. Đoàn như người đánh cờ tướng bị địch chiếu, hết đường tháo gỡ. Chàng bó gối, gục mặt. Cái gì khó khăn mấy chàng cũng dùng tiền phá vỡ được. Chỉ có chuyện vợ chàng, bà Nguyệt, ôm âu yếm ngủ, bú và thương yêu con riêng chàng như một người chồng, là chàng chịu thua. Dứt giây động rừng. Ông bác sĩ Đoàn tài giỏi, giàu có mà có bà vợ như thế, người yêu như thế?

Mảnh bằng bác sĩ của chàng sẽ trôi sông. Sự nghiệp chàng sẽ tan như mây khói. Chàng đang bấn loạn, bối rối thì Hường nói:
– Anh lại im lặng nữa rồi, anh Đoàn. Anh có định gọi cảnh sát hay 911 để đưa hai người vợ, một lớn, một nhỏ, vào tù không? Nếu có thì em còn tự thú thêm một tội nữa. Em cũng đã ngủ luôn với con trai của anh: thằng Chính! Không phải em trả thù chị Nguyệt đã ngủ với con trai em, mà là vô tình… Chính với em đã tưng bừng khói lửa hết nửa ngày và một đêm. Em cũng đang mang ước mơ được lấy Chính làm chồng. Như thế có được không? Thưa anh. Vì Chính là Thần Điêu Đại Hiệp!

Tai Đoàn ù thêm. Mắt chàng đổ đôm đốm! Hai đứa con chàng đã ngủ luôn với hai bà sắc nước hương trời của chàng. Nhưng Đoàn không tin Hường, nên hỏi lớn:
– Cái gì? Em đã vô tình ngủ luôn với thằng Chính, con anh?
– Đừng la tiếng lớn làm chị Nguyệt thức giấc! Sao khi nghe chị Nguyệt đang ôm con em mà đụ, em vẫn bình tĩnh thưa chuyện với anh. Mà anh lại không thể nhã nhặn với em khi nghe em đụ với con trai anh? Em với Chính hạp nhau lắm trên giường. Cái cách làm tình của nó giống hệt anh, gợi em nhớ những buổi trưa phù du, chúng mình vui ở phòng mạch… Em có thú thật với Chính: “Thực sự anh không phải là người tình duy nhất. Nhưng anh đã làm em yêu bậc nhất, hơn cả bố anh ngày còn sung sức!”
– Nhưng bộ trái đất hết người hay sao mà em phải yêu con anh?
– Anh có hỏi câu đó với chị Nguyệt không? Nếu không thì cũng đừng hỏi em. Nếu biết phân tách tại sao mình yêu người A mà không phải yêu người B, thì ý nghĩa chữ yêu không còn. Em yêu Chính bởi muôn vàn lý do. Có cái giải thích được, có cái không. Chính cái “không giải thích được” đó đã làm em say mê, yêu thích, chết sống, yêu ngất ngây, không gì cản nổi. Không tin, anh cứ hỏi chị Nguyệt thì biết…

Đoàn nhớ rõ lúc nãy, sau khi chàng yêu cầu Nguyệt đừng bao giờ cho các con chàng biết Lập là con chàng, Nguyệt đã ngồi ngay dậy, ôm vội Lập vào lòng, hôn lên tóc nó, ghì siết nó, như sợ buông ra, Lập sẽ chẳng còn bên nàng nữa. Hiện nàng đang để bé Lập ngủ trên cánh tay nàng. Chân Nguyệt gát qua người Lập. Cậu bé cũng vắt qua người nàng. Nguyệt nằm nghe đối thoại lý thú của Hường êm đềm như trút mật vào tai. Nhưng lý luận của nàng vững chắc, sắc bén. Nhất là phần tâm lý. Nó phản ảnh đúng tâm lý và sở thích của Nguyệt.

“Có những lý do không giải thích được. Chính điều không giải thích được đó đã làm Hường yêu Chính say đắm, chết sống, ngất ngây, không gì cản nổi.” Đúng như Nguyệt muốn nói với Đoàn như thế về Lập! Thế thì chỉ có hai chị đàn bà này mới hiểu nhau về những lý do khiến họ yêu hai cậu bé, con của bác sĩ Đoàn, chàng bưng óc, nhíu mày, không hiểu nổi cái oái ăm khốn nạn đang đè trĩu trên vai chàng. Chàng không còn cách nào chạy thoát, nên hỏi:
– Thế nghĩa là em vẫn tiếp tục yêu Chính, con anh?
– Em đã thưa với anh rồi mà. Cho dù Chính không yêu lại cũng không sao.
– Yêu nó, sao em còn đang ôm đụ một cậu bé khác 15 tuổi?
– Dạ tại vì tình yêu và xác thịt khác nhau. Anh biết mà!
– Chính có biết điều đó ở em không?
– Dạ rất rõ, và chàng đã tỏ vẻ thích thú là đằng khác! Không biết chị Nguyệt yêu con em như thế nào. Còn em, em không cần Chính làm chồng. Cứ lâu lâu ghé thăm em một lần. Nhưng những lần đó phải là bão táp, mưa gió, làm rung quả đất. Thế là đẹp tuyệt trần gian rồi, còn ước mơ gì hơn?
– Thôi anh cúp. Mệt mỏi quá. Không ngủ đêm nay, anh có thể trở thành thằng điên. Em ngủ ngon nhé. Có gì anh sẽ gọi lại.

Đoàn đặt máy xuống, thở ra. Bên này, Nguyệt cũng đặt máy, nhưng tay nàng quấn vào Lập thiết tha hơn, kéo chăn, tìm giấc ngủ tràn ngập mộng mị, hạnh phúc với thằng con nít 13.

Sáng hôm sau, mọi người đều dậy muộn vì mệt. Mười giờ sáng, Nguyệt dẫn Lập vào phòng tắm, xả nước, Nguyệt tắm cho Lập như tắm con! Rồi Nguyệt tắm cho mình. Xong cả hai ra phòng ăn đã có Đoàn, Tuyết và Chính ngồi ăn sáng.
– Thưa mẹ, con mới về. Chính chào.
– Em kính chào anh Chính. Lập nói.
– Ủa, cậu bé này là… là…
Ông Đoàn tằng hắng. Nguyệt biết ý, giới thiệu:
– Là bạn trai của mẹ. Mới quen ngày hôm qua.
– Mới quen mẹ ngày hôm qua sao chú bé biết tên con?
– Dạ tại em có thấy anh lại nhà em “chơi” với mẹ em…

Thằng Lập thơ ngây nói, trong khi bác sĩ Đoàn ngượng chin người. Ông tưởng Nguyệt chưa biết gì hết. Ông định tâm dấu luôn chuyện y tá Hường, mẹ Lập, đã ngủ với Chính. Không ngờ Lập đang khai huỵch toẹt ra hết! Ông chợt nhìn thấy sợi giây chuyền có hình quả tim bằng ngọc bích trên cổ của Chính, sợi giây chuyền mà ông Đoàn đã tặng cho Hường vào ngày sinh của Lập trong nhà thương.

Thấy bố nhìn chăm chăm miếng ngọc xanh trên ngực mình, Chính hơi lo. Không biết ông nhìn mà có ghen không:
– Dạ miếng ngọc này, con được một người quen tặng cho…
– Hôm nào? Anh phải nói. Họ tặng cho anh hôm nào?
– Dạ thưa bố, tuần rồi. Dạ weekend tuần rồi.
– Ai tặng? Nói cho rõ.
– Dạ con thưa rồi. Một người quen…
– Người quen hay người yêu?
– Dạ… dạ… thưa bố, dạ…
Thấy Chính lúng túng không dám nói, Lập nhảy bổ vào:
– Dạ người yêu. Má của Lập đó. Bà Hường Phạm thị Ngọc Hường.
Chính giật thót người, trong khi ông Đoàn xanh mặt, giận run người, mặc dù ông đã biết hết từ đêm qua. Đoàn hỏi:
– Trước đây anh có biết bà Hường này không?
– Thưa bố không. Nhưng bà ấy chỉ là bạn của con thôi.
– Lập thấy anh vào phòng mẹ Lập và… và bú lồn má Lập. Rồi còn leo lên nằm trên đụ má Lập nữa nè… Trời tối thui rồi mà hai người vẫn còn ôm nhau đụ long trời… Má Lập gọi anh Chính bằng “con trai”. Anh gọi lại bà bằng Mom… Lúc đó anh Chính ẩm má lên đụ đứng… Mà tại sao anh không dám khai thiệt cho “bác” Đoàn này biết?

Tuyết ngồi cuối bàn, bụm miệng cười ngất. Tuyết cười vì lối diễn tả thơ ngây của Lập đã bày hết sự thật trắng trợn ra. Chính thì cúi mặt uống cà phê, đôi mắt nhìn chừng bố Đoàn. Quả thật chàng chẳng biết Hường là ai, cho đến khi bà Hải giới thiệu. Rồi khi chàng biết được Hường là người yêu của bố, thì máu loạn luân đẩy chàng tới, nhúng tay vào chàm với sự toa rập của Hường. Cũng như Lập, nó chẳng biết Nguyệt là ai, cho đến khi ông Đoàn về đến. Bây giờ mọi thứ đã thành bột thành đường. Lập là người yêu của Nguyệt. Chính, là của Hường.

Có Nguyệt ngồi đó, Đoàn không sao dám mở lời cấm Chính giao du với Hường. Và cũng vì có Nguyệt, thằng Lập bỗng phải gọi ông Đoàn bằng Bác! Nghĩa là cả hai anh em Chính, và bé Tuyết hoàn toàn không biết Lập là em một cha khác mẹ! Đó là đỉnh cao của vở bi kịch!

Ông Đoàn phải giả đui để cho Lập làm “chồng bé” của Nguyệt, cho Chính làm người yêu của Hường. Nãy giờ Nguyệt yên lặng, ăn tí trái cây, uống sữa tươi, để xem ông Đoàn xử trí ra sao. Nàng chẳng góp ý gì hết, vì coat lỏi của vở I kịch thì nàng đã nghe tận tường tối qua. Nàng im lặng vì cũng rắp tâm không muốn cho tình huống thay đổi gì nữa. Có thay đổi, nàng có thể sẽ mất Lập, là điều nàng chẳng bao giờ muốn, vì nàng sẽ rất đau khổ!!!

Nàng càng lầm lỳ yên lặng, bác sĩ Đoàn càng răm rắp lo. Ông không biết “quả bơm” nổ chậm ở Nguyệt sẽ nổ lúc nào. Từ lúc thằng Lập nằm trên bụng Nguyệt chào: “Ba, ba nhớ con không, con là con bà Phạm thị Ngọc Hường” thì ông Đoàn thót cả quả tim. Ông hiểu lầm Nguyệt sẽ làm lớn. Mà Nguyệt làm lớn thì báo chí nổ tung lên, danh dự Đoàn ra tro! Được trớn, Nguyệt làm tới. Bây giờ nàng muốn gì mà chả được. Đoàn hoàn toàn hiểu lầm về sự im lặng của Nguyệt, nên chàng câm như hến. Còn Chính thì tưởng bố đã chịu thua, nên chàng quyết làm tới, sẽ đến gặp Hường vào chiều nay, một lần nữa.

Vì sau khi đụ với Hường Hà nội, Chính mê quá. Tâm hồn chàng mãi quấn quýt với một Hường trữ tình, lãng mạn. Chàng si đến độ các tấm hình của Nguyệt, mẹ chàng trên kiếng hậu, quanh phòng chàng trong nội trú, đã được thay thế bằng chân dung của Hường. Trong bàn ăn sáng nay, có ai để ý, sẽ thấy Chính với Lập như hai giọt nước. Tuyết đến đổi ly cà phê đã nguội của bố, bằng ly khác. Đoàn vẫn im lặng, lầm lì, hai ngón tay chàng xoay ly cà phê sữa quanh cái đĩa sành, mà hồn chàng như một kẻ say.

Đoàn nghĩ: vì chàng cố chấp mà đau khổ. Thực ra Lập với Nguyệt, cũng như Chính với Hường đâu có họ hàng máu mủ gì đâu. Họ là những người dưng! Lòng nói thế, nhưng cứ nhìn thấy Nguyệt ôm Lập hôn hít, tưng, tiu, là Đoàn nóng mắt. Đó là chàng chưa thấy cảnh Chính với Hường da diết trên chiếc giường Ý hình tròn, trong căn phòng được Hường chưng dọn, trang hoàng đẹp hơn phòng Nguyệt. Lòng tái tê, mà mắt Đoàn vẫn không rời Nguyệt đang ôm cứng thằng Lập. Nguyệt hỏi:
– Anh có định gọi 911 không?
Một lần nữa, Đoàn giật mình. Sao Nguyệt hỏi câu giống hệt Hường hỏi chàng đêm qua quá vậy? Mặt chàng quê và sệ xuống.
Nguyệt lại ôm hôn lên má, lên tóc Lập, như trêu ngươi Đoàn:
– Bé Lập này mới có 13 tuổi 4 tháng anh à! Em sẽ tù mọt gông!
Con Tuyết bụm miệng cười khúc khích. Chính cũng buồn cười, nhưng cắn răng lại chịu, với lại thấy bố quê quá chàng cũng không dám. Để làm dịu lòng bố, Chính nói:
– Con thì 19 tuổi rồi. Không “cô đàn bà” nào ở tù vì con đâu ba!
Con Tuyết chịu không nổi, cười ha hả, rồi chạy qua ôm Đoàn:
– Ba cười lên cho vui chớ sao cứ lầm lì hoài vậy? Ba vui mọi người sẽ vui. Ba buồn làm cái nhà mình như địa ngục à.
Đoàn quay qua hôn con gái một cái rồi nhoẻn miệng cười. Cười vì chiều cô gái út, nhưng lòng Đoàn vẫn chưa yên. Tuyết lại đưa miếng sandwich mời ba rồi nói:
– Con biết tai sao ba buồn. Ba buồn vì ai cũng có cặp có đôi, mà ba thì lẻ loi có một mình. Ba, con hỏi thật, ba muốn vui như anh Chính với bác Hường, như mẹ với Lập không?
Tuyết hỏi mà hoàn toàn không biết ông Đoàn đã thành người bất lực. Sáng nay nhìn thấy Nguyệt với Lập âu yếm, ông buồn da diết, giận mình đã không còn “làm ăn” gì được. Ông nói:
– Con hỏi thật tình. Ba cũng trả lời thật tình. Không phải ba không thể có người yêu. Nhưng ba… không thể làm vui lòng một người yêu. Vì nếu được, bác Hường đâu có bỏ ba mà thương anh Chính. Mẹ con đâu có yêu Lập.
Tuyết vẫn ngớ ngẩn không hiểu. Ông nói thêm:
– Nghĩa là… trên giường, ba không còn như hồi còn trẻ… Ba đã bất lực. I’m a disabled man. Con biết không?
Tuyết lại cười ha hả. Cười khoái chí, và nói ngay với Đoàn:
– Đâu có sao Ba. Có những người họ chẳng cần make love kiểu thông thường. Ba có thể dùng mồm miệng, tay chân thay thế, họ cũng vui vậy. Ba muốn, để con giới thiệu cho vài cô.
– Ai vậy? Ai mà dễ tính vậy con? Đoàn hớn hở hỏi.
– Bạn con, bằng tuổi con. Chúng nó chỉ cần vui. Ba thích thì cho chúng chút đỉnh, không thì thôi. Dẫn đi ăn cũng được. Con chỉ cần điện thoại, 15 phút sau sẽ có khoảng ba bốn đứa chạy đến, làm Ba mê người luôn.

Lòng thì thích lắm, mà Đoàn không dám vui ra mặt. Chàng bấm bấm cánh tay Tuyết cho Tuyết hiểu là chàng đã đồng ý. Bỗng chàng vui như ngày hội. Tuyết sẽ giới thiệu với chàng vài cô bé tuổi bằng Tuyết, lại đây, vào phòng cho chàng mua vui? Còn gì khoái laic hơn. Bé đến giờ, Đoàn chưa hân hạnh được ôm em bé nào 15 tuổi. Trời ơi! Thiên đàng đang mổ cửa chờ chàng! Nhưng chàng vẫn ngại, nên hỏi:
– Nhưng mà bạn con là những cô teenager (nhỏ tuổi), ba không yên tâm. Lỡ nó đi thưa, phòng mạch ba tiêu tan…
– Hí hí, ba khỏi lo chuyện đó. Vì con cũng đã giúp vui cho ba nó. Nó đâu có ngỡ làm gì ba. Không có chuyện đó đâu!
Đoàn một lần nữa kinh ngạc, cầm tay con gái hỏi:
– Sao? Con, con cũng giúp vui cho mấy anh già bất lực?
– Dạ không, ba nó thì không bất lực. Ổng chơi hay lắm. Nhỏ tuổi hơn ba mà. Ổng làm còn hay hơn mấy chàng dé dé nữa à.

============Tiếp Theo=========================================
Một liều, ba bảy cũng liều. Đoàn cứ xông tới, vì dù bất lực, nhưng máu dê trong chàng vẫn rào rạc. Chàng hỏi vợ:
– Ủa, sáng nay Chúa Nhật, em không định đưa Lập đi chơi đâu à? Đi sắm cho nó vài chục bộ đồ sang sang tí!
– Dạ em định đưa Lập đi ciné. Em có ở nhà thì cũng đâu có sao. Em có phòng của Chính, của Tuyết. Còn một phòng trống bỏ đằng kia nữa chi! Anh phải vui. Thấy anh vui là cả nhà vui theo. Em rất mừng.
Chính hùa theo với mẹ:
– Phải đó ba. Con cũng vui, cho nên xin phép Ba cho con đến thăm dì Hường một chút…
Đoàn chưa gật đầu, Chính choàng áo, nhảy mấy phóc xuống cầu thang, r axe, phóng nhanh. Tuyết hỏi Đoàn:
– Con gọi bạn con được chưa ba?
Đoàn không ừ, mà gật đầu. Chàng đâu còn chọn lựa nào hơn.
– Ba muốn mấy đứa?
Trầm ngâm một thoáng, chàng nói nho nhỏ:
– Một thôi con. Thử xem sao. Ba chưa hân hạnh gần gụi với gái 15 bao giờ. Nếu được, lần sau gọi thêm…
– Ứm, có một đứa, làm sao ba sướng được?
– Thì cứ thử xem đã. Lo gì con.
Tuyết cầm điện thoại, liếng thoắng quay số, rồi nói:
– Ê, Julie! Tuyết đây! Có độ cho mầy nè. Tệ lắm mày cũng kiếm được 5 bò. Tha hồ shopping. Hả, ai hả? Ba tao chớ ai! Ời, thì cũng làm như tao làm cho ba mày đừng có lo. Ông không có fuck (đụ) được đâu. Khỏi cần mang condom. Ời. Tới liền nghe!

Nói xong, Tuyết chạy đến ôm quàng cổ Đoàn từ đằng sau. Hôn ông Đoàn một cái, cười nhí nhảnh:
– Ba hổng mê quá nữa thì thôi á. Tướng con nhỏ này dâm lắm. Bằng tuổi con mà nó cao to hơn con. Vú lớn lắm. Nó khoái bú lồn hết chê. Ba phải trổ tài cho hay nhen.

Đoàn nửa bị kích thích, nửa vui, mà mắt hí như anh ngáo vì lời lẽ quá sổ sàng, tục tỉu của Tuyết. Thằng Lập thấy Đoàn sừng sững như người mới trúng độc đắc. Nó nói:
– Ba… ý quên, bác Ba, ủa tầm bậy, Bác. Bác phải vui lên chớ sao cứ sững sờ hoài vậy. Trời ơi. Gái 15 mà nó … thôi con không dám nói. Để bác Ba, ủa quên bác thưởng thức thì biết ! Bữa nay bác chấp cánh bay lên tiên à.

Nguyệt dẫn Lập vào phòng lấy bóp, chìa khoá xe. Lúc trở ra, đi ngang qua mặt chồng, nàng cúi hôn Đoàn một cái, nói:
– Em đi chơi với kép nhí. Anh ở nhà phải vui hết mình với đào nhí nhen. Hưởng đi anh. Cái gì mình cũng có thừa mứa, của cải, tiền bạc, danh vọng. Chỉ mỗi cái “mục ấy” là anh thiếu. Hưởng đi, anh sẽ thấy đời đáng sống lắm! Bye Bye!

Còn lại một mình Đoàn và Tuyết. Đoàn thân mật hỏi:
– Bộ con với lũ bạn có phục vụ người lớn tuổi nữa hả?
– Dạ có chớ ba. Tụi con có cái club, được đặt tên là Club Lolita. Toàn gái 15. Anh già nào muốn chi tiền để mua vui, chỉ cần mớm lời với một đứa, là cả lũ nhào đi ngay. Chi xộp thì lần sau họ cần, chúng con đến. Anh nào kẹo, xin miễn. Cho nên bữa nay, ba phải chi cho Julie 5 bớp nhé. Nó phải chia đều cho tụi con, dẫn đi ăn, nhảy đầm, ciné…

Julie đến. Cô bé mặc một quần sọt Jean. Hai ống quần rách tưa tưa những sợi chỉ. Phía trên là chiếc áo đen cũn cỡn chỉ đủ che cặp ngực nở nang. Julie đi giày cao gout, vừa bước lên khỏi cầu thang, đã cúi chào Đoàn:
– Chào bác! Ê, quỷ Tuyết. Sao biết tao ở nhà mà gọi?
– Thì tao gọi đại. Không có mày, tao gọi con khác, lo gì. Để tao giới thiệu: đây là ông bô tao, làm bác sĩ. Dạ còn đây là Julie Trần, bạn học của con. (với Julie) mày nói chuyện với ba tao đi, làm quen đi. Còn làm bộ nữa… Dâm như quỷ sứ mà còn bẻng lẻng như gái nhà lành…

Julie lại gần Đoàn, ngồi sề đít ngay trên đùi Đoàn. Hai tay em quàng cổ Đoàn rồi hôn lên má chàng một cái chút.
– Em gọi anh bằng anh nhen? Được không cưng?
Dáng điệu Đoàn như chàng trai đến ở rể. Chàng lúng túng, mặt đỏ phừng, tay không biết để vào đâu. Tuyết phải cầm tay chàng quàng qua người Julie, và “dạy” chàng:
– Trời đất, khổ quá! Hai thứ tóc rồi baa ø. Ôm gái mà ba cũng không biết nữa hả. Ba đè ngửa nó ra hôn đại một cái lên môi nó coi có chết thằng Tây nào không?

Tuyết dứt lời, thì Julie nằm ngửa ra, níu đầu Đoàn xuống bắt nút lưỡi một cái thật lâu. Đoàn sướng run người. Lần đầu trong cuộc đời, chưa bao giờ chàng hân hạnh có diễm phúc to lớn như thế. Julie nói:
– Sao anh hiền quá vậy hả Đoàn? Gặp tụi em mà lụt lịt như vậy là anh bỏ thây ra sa trường à! (với Tuyết) thôi để tao đem ảnh vô phòng “làm thịt” mới được. Phòng nào mầy? À quên, má mầy có ở nhà không?
– Bả đi với kép nhí rồi. Phòng ông bô tao bên phải đó. Thôi hai người vui vẻ nhen. Tôi đi thăm kép da đen tên Fred của tôi.

Tuyết nhón nhón bàn chân nhỏ, chạy thoắt xuống cầu thang, biến dạng. Còn lại Julie và Đoàn Julie nói:
– Tuyết là đảng trưởng tụi em đó. Cái gì nó cũng hay hết. Nó có thể fuck (đụ) một lúc hai ba người đàn ông. Bú cặc cũng vậy. Mấy anh già già mê nó chết đi. Có tuần kiếm cả bạc ngàn. Tụi em đang học nó đó. Ba em mê nó một cây.

Đoàn lại thừ người ra, mặt thộn. Chàng đang quá sung sướng ôm một em đẹp có 15, và lòng cũng buồn buồn về cô con gái của mình cũng tuổi 15. Thấy Đoàn không vui, Julie hỏi:
– Bộ anh không khoái em hả? Không, thì em về…
Đoàn tỉnh người, vội siết hai cánh tay qua hông em bé, rồi nói:
– Không, không. Anh đang tưởng tượng lát nữa hai đứa mình sẽ quần thảo nhau, sẽ la hét, sẽ tha hồ hưởng…
Chàng đang nói nửa chừng, Julie cầm tay chàng để vào lồn em, rồi lại bắt Đoàn hôn môi một cái thật lâu nữa.

Đoàn quên hết mọi đau khổ đang dằn vặt chàng. Đoàn thoa nhẹ cái quần Jean chỗ lồn Julie. Cô bé âm ư rên và bắt Đoàn ẳm vào phòng. Sauk hi khoá chặt cánh cửa, Đoàn đặt cô bé nằm lên giường. Chàng đến vặn tý nhạc và xuống đèn mờ mờ cho lãng mạn hơn. Lúc quay lại, Julie đã trần truồng nằm tênh hênh ra như một thần vệ nữ, thơm long.

Đoàn đứng chết sửng, nhìn Julie nằm co một chân lên, hai tay thoa thoa cặp vú. Cặp vú no cứng, vun như hai bánh ú. Mớ lông măng mọc mờ mờ từ roan chạy xuống lồn. Chàng nuốt ực nước miếng, quên hết mọi sự trên đời này, chỉ còn thấy chung quanh bướm, hoa sặc sỡ. Băng nhạc đang phát bài Dư âm. Chàng quỳ cuối giường, trong khi hai bắp đùi trắng no cứng của Julie dang ra cho chàng nhìn tận mắt cái lồn đẹp vô cùng là đẹp. Đoàn quýnh quá, không biết phải thưởng thức cái gì trước. Thấy bàn chân dễ thương của Julie nằm trước mặt, Đoàn cúi xuống, nâng lên, hôn cuồng điên ngây ngất. Hôn cho bỏ những ngày nằm nguội lạnh bên Nguyệt, những đêm khô khan bên Hường chỉ vì khúc gân chàng đã chết tiệt. Chàng hôn dần lên bắp chân, rồi đầu gối, bắp vế non, trong khi hai tay Julie cầm đầu tóc chàng lái thẳng vào “Ngã ba cây thị”. Mùi nước lồn Julie ngai ngái xông lên. Chàng áp sát cả cái mặt bác sĩ vào lồn Julie mà hôn nồng nàn, ngây ngất.
– Bú em đi anh bác sĩ! Anh muốn bú bao lâu cũng được. Em ở đây trọn ngày với anh. Bữa nay Chủ Nhật mà. Hai đứa mình tha hồ tận hưởng! Cả tháng nay không chơi, thèm quá.

Đoàn đang sống lại thời thanh niên. Chàng nhìn sững cái lồn 15 tuổi với mớ lông ngắn mọc tràn trên mu. Hai mép lồn đỏ au ướt nhẹp những nước. Chàng nhìn để chiêm ngưỡng, không dám đưa lưỡi vào vội. Julie sốt ruột, ấn đầu chàng vô một lần nữa. Cặp môi Đoàn bắt đầu làm việc. Hai bàn tay Julie bấu mạnh vào cần cổ của Đoàn và cất tiếng rên nhè nhẹ, thê thảm. Ngon quá! Nước lồn dẻo kẹo, mằm mặn, thơm nồng. Ngày nào mà chàng không nhìn đủ thứ lồn của của khách hàng ở phòng mạch. Vừa trị bệnh đàn bà, vừa chữa sắc đẹp. Nhưng chưa bao giờ chàng nhìn và cái lồn 15 tuổi thơm ngon như múi mít thế này. Julie chợt rên:
– Bác sĩ ơi! Bác sĩ đang chữa bệnh cho em đó hả? Cái hột ở trên nó giựt quá. Làm sao bác sĩ trị giùm được không?
– Chàng nhìn lên hột le của Julie. Nó mới chớm lú ra như hột điều của trái non. Nó chưa thành một cái hột hẳn hòi. Đoàn đưa lưỡi và đánh nhè nhẹ, và liếc thấy phần bụngd ưới của cô bé cuồn cuộn, phồng lên, sập xuống. Hễ chàng mút mạnh, thì mông Julie giật táong lên một cái, và mồm em la “hứ” một tiếntg Julie đang phi vào ngoại từng không gian. Đoàn đang thả 40 năm kinh nghiệm gối chăn vào trận chơi đầy kỳ thú, hấp dẫn này. Như thế ai mà không mệ đụ trẻ con. Nếu không có phát luật, tất cả mọi trẻ con đều có bầu.

Pháp luật chặt chẻ, nghiêm minh là thế, mỗi năm vẫn có gần 10 triệu trẻ em, dưới tuổi vị thành niên có thai. Các ông quan toà ngồi ở ghế thượng thẩm, giá được ôm bú ồn một em 15 tuổi như Julie này, chắc ông cũng phải tình nguyện cởi áo đen, về đuổi gà cho vợ. Da thitt Julie mới toanh. Lông chân, lông tay đều là những cọng lông mới mọc trên làn da mịn màng, mát rượi, thơm lành. Nó như trái dừa xiêm non mới chặt. Nó như đoá hoa non mới hái.

Đoàn dụi mặt vào đó, không còn biết trời trăng, mây nước gì nữa. Gương mặt khôi ngô, trí thức của chàng đang dính đầy nước lồn của bé. Julie không đến đây chỉ với mục đích đụ lấy tiền. Em thật sự hưởng mọi cảm giác sướng nãy giờ Đoàn đang cho. Em nhắm mắt mơ màng. Cặp môi sưng mộng lên. Cái lỗ mũi dọc dừa đang hỉnh hỉnh lên mà ngây ngất:
– Mình ơi! Bác sĩ ơi. Em muốn anh là người tình của riêng em được không? Chưa có anh già nào bú hay như vậy Đoàn ơi! Anh dám lấy em làm vợ luôn không?

Đoàn vừa đã cái lưỡi, đã cái lỗ tai và luôn cả con mắt. Bỗng chàng không còn thấy mình già nữa. Chàng như chỉ mới 20, vì trước mặt chàng, Julie chàng hãng rộng hoác hai cái bắp đùi ra, phơi phần da non màu đỏ của cửa mình. Cả cái lỗ nhỏ xíu, sâu hun hút, tẩm đầy nước nhờn. Hai bàn tay Julie quặp cứng hai bắp vế, banh rộng tối đa ra cho Đoàn nhìn tận mắt một kho tàng vô giá. Chàng đưa hai tay lên trên kia bóp hai trái vú cho ngon tay, lưỡi vẫn miệt mài với cái hột le đang xừng xừng, nở như búp hoa…

Rồi một bàn tay tụt xuống, cho một ngón rất nhẹ êm vào thang quanh cái lỗ tồn sâu hoắp của Julie, trong khi lưỡi chàng vẫn miệt mài tê đỉnh hột le. Ngoán tay chàng đụ lồn Julie. Cô bé hấc hấc lên như tiếng nấc bật khóc. “Anh dám lấy em làm vợ không?” Chàng nghe rõ tiếng Julie hỏi, mà không dám trả lời. Sao không dám. Tình nguyện nữa là khác. Nhưng vấn đề vẫn là cục gân hết xài của chàng. Chẳng lẽ ngày nào cũng lật lồn cô vợ trẻ 15 tuổi ra mà bú, mà liếm, rồi huề sao? Món ăn chính vẫn là đụ. Không phải đụ tầm thường. Phải đụ kiểu, đụ dai, đụ nhuyễn. Như Julie nói: “Em đang học Tuyết. Nó đụ một lúc hai ba người đàn ông là thường!” Thời đại mới rồi! Thế hệ mới rồi. Quan niệm về sinh lý cũng không còn trong cái khung nhện đóng Tam Tòng Tứ Đức nữa. 15 tuổi mới biết đụ là quá trễ, quá lạc hậu cho các trường học High School.

Đang say sưa bú em Julie, Đoàn bỗng kinh ngạc và mừng vô hạn khi nghe “thằng bé” của chàng muốn doing cờ khởi nghĩa! Chàng cho tay xuống thử. Quả đúng như thế. Miệng cứ say sưa bú, một tay chàng cởi quần. Trời ơi! “Mười năm không gặp tưởng mày đã ngủm”! Phép lạ! Trời rung đất chuyển. Sao có chuyện phi thường đến thế? Chàng mừng đến suýt la thành tiếng. Julie vẫn nằm ngửa thưởng hức đường lưỡi tuyệt trần của anh già 61. Julie sướng được là bởi em đang tưởng tượng một trong những thằng bồ nhí của em bú lồn. Em lăn lộn, đổ mồ hôi, rên dữ dội.

Càng nhìn cảnh em bé tự đưa tay bóp vú, mặt em gợn máu dâm mà la trời, khúc gân Đoàn càng cương to lên. Chàng bỗng ngừng bú, trèo lên xin phép:
– Julie cho anh đút vào đụ một chút được không?
– Ủa, sao Tuyết nó nói anh đã bị bất lực, không đụ được?
– Điều đó có thật, đã 10 năm rồi. Nhưng hôm nay, ôm bú em, tự nhiên nó xừng lên. Công ơn này của em, anh phả tặng một chiếc xe hơi mơi toanh cũng chưa đáng. Anh hứa!
– Nhưng anh không đeo condom, rủi em có bầu sao?
– Anh biết cách. Lúc cực sướng, anh sẽ rút cu cho bắn ra ngoài. Em không lo. Mà em có bầu, anh cưới làm vợ luôn.
– Vậy thì lên đi. Em cho anh đụ đó! Phải cho em chiếc xe hơi nhen? Đó, đút cặc vô đi anh. Ráng đụ cho lâu. Em khoái phải lâu một tiếng. Chừng nào ra, hai đứa ra chung.

Đoàn cho cặc vào, bắt đầu nắc. Mười năm mới được đụ. Cảm giác của chàng giống hệt ngày đầu tiên leo lên bụng con của nhà mẹ chàng chơi lén nửa khuya! Chàng sướng rần khắp châu thân, từ chân tóc đến ngón cẳng. Julie bắt chàng nút lưỡi. Cô bé hình như thích món này lắm. Nó cắn nhè nhẹ môi chàng, lưỡi chàng và dưới kia hẩy mông lên đành đạch hứng cặc Đoàn đang dội vào như pháo binh.

Thật gần, Đoàn nhìn, ngắm mặt cô bé. Chàng không thể tưởng tượng tuổi 61 của chàng vẫn còn cái hạnh phúc rạt rào mông mênh đến như thế. Cái khoái lạc này, khi xưa, chỉ có những ông Vua mê tửu sắc, nhiều quyền uy mới có. Cặp lông mày rậm tự nhiên. Đôi mắt trong, lòng đen to như hạt nhãn. Cái mũi thon dọc dừa, sóng thẳng. Cặp môi hạt đậu, với hàm răng trắng ngà. Tóc rậm chải cao lên, coat đuôi ngựa. Hai bờ vai tròn trỉnh, no ắp…
– Cặc anh bự, chật cứng lồn em, sướng quá Đoàn ơi. Có muốn em lên nằm trên đụ cho anh sướng không?

Chàng mừng quá. Chàng định nói câu đó, thì Julie đã đề nghị. Nằm ngửa, chàng sẽ dễ kéo cuộc mây mưa lâu hơn. Julie lên, ngồi thẳng, hất mái tóc ra sau, lấy cánh tay chùi vội mồ hôi, và bắt đầu “phi ngựa.” Phầm phập, phần phập. Tiếng “giả gạo” đều đặn của Julie vang lên trong phòng im lặng, vì băng nhạc đã hết! Đoàn nhắm mắt thưởng thức. Chàng sợ nhìn cặp vú của Julie đang rung theo từng động tác dộng cừ. Chàng sợ nhìn gương mặt đang bung ra sữa của Julie đang ngất ngây. Vì nó hấp dẫn quá. Có phải tặng cho em bé 15 tuổi này bao nhiêu tiền cũng không sao, vì cô nàng đã làm chàng “sống dậy” sau 10 năm lặng như tờ.

Nếu Nguyệt và Hường thấy cảnh này, chắc họ sẽ sùng bố lên vì nghĩ là Đoàn đã lừa gait họ chứ không phải thực sự là bất lực. Làm bác sĩ lâu năm, mà Đoàn cũng chưa nghe ai nói đến trường hợp hãn hữu này. Đúng là phép lạ!
– Lần sau anh kêu thêm một đứa nữa, nó ngồi ngang qua mặt anh cho bú lồn. Dưới này em đụ. Tuyệt trần.
Julie tinh nghịch nhìn Đoàn nói thế. Đoàn hỏi:
– Vậy có khi nào em vừa đụ một người, vừa bú một người khác không?
– Dạ có chớ. Nhưng ít khi được như vậy lắm. Em rất mê đụ tay hai, tay ba. Đụ một anh, bú hai anh, là điều em khoái nhất. Con Tuyết thường chơi màn đó lắm. Nhờ nó đẹp và có duyên hơn bọn em. Xem nó đụ, lần nào em cũng bị ra vài cái. Nó dâm kỳ cục lắm. Thích đụ cặc lớn, mà phải ngoại quốc thì nó mới chịu… Có lần nó đụ ông Iran, ba con nhỏ bạn. Trời ơi cặc của chả to như cái chày đâm tiêu. Vậy mà nó nhét vô tuốt luốt. Nó đụ thằng cha đó hai tiếng đồng hồ Chả ra bốn lần, nó chỉ ra một lần. Chả phải quỳ xuống bái, lạy, nó mới tha…
– Còn em, em có khoái cặc bự không?
– Trời, cặc bự mà ai không khoái. Nhưng em thích anh nào chơi dai. Càng lâu càng khoái, và phải tình tứ, lãng mạn! Như hồi nãy, anh lấy ũi hôn lồn em khá lâu. Em chịu cái màn đó. Rồi anh hôn bàn chân em, bắp đùi, lông lồn. Đợi cho em ấn đầu anh vô, anh mới bú. Nhiều ông già vô duyên, nhảy vơ là le lưỡi liếm lồn liền. Nước nôi đâu mà liếm. Đụ với mấy cha đó em không hứng chút nào hết. Mong cho chả mau mau ra, mình lấy tiền, dzọt! Đi shopping. Còn anh, em … yêu…

Julie sà xuống, ôm mặt Đoàn hôn và lại tìm môi, ngào ngạt, day dưa thật lâu, trong khi mông đít vẫn nắc, hẩy rất nhẹ, khác với lúc nãy. Vậy mà Đoàn hứng khoái tuyệt trần.
-Em đụ bao lâu rồi mà rành quá vậy? Đoàn hỏi nhỏ.
-Cũng mới năm ngoái thôi. Nhờ đụ nhiều lần nên em biết lúc nào đàn ông sắp ra. Chơi kiểu nào thì thúc họ. Chơi kiểu nào thì họ kéo dài. Ví dụ hồi nãy em không lật anh nằm dưới, giờ này anh đã “nguội” rồi. Hoặc ngồi lên anh mà cứ thúc ngựa phi nước đại, là anh cũng chết nhăn răng….
Đoàn yêu quá, ôm em bé hôn tới tấp như để thưởng.
– Với lại đụ là phải vừa làm vừa thưởng thức. Đâu cần phải dồn dập, cuồng dại mới sướng. Cái đó là để phút chót, khi hai đứqa muốn tới nơi cùng một lúc. Còn thì phải kéo dài, phải tình tự, phải tình tự, phải ôm nhau mà nút lưỡi, nói chuyện vài tiếng mới đã chớ. Julie nói như trút mật vào tai Đoàn.
Đoàn mê quá. Hèn chi mà có những ông vua đa tình, dám đỗi ngai vàng để lấy cho được người đẹp. Chàng nói:
-Hồi nãy em hỏi anh có muốn em làm vợ anh vĩnh viễn?
-Ừ, em hỏi thiệt đó, anh chịu không?
-Anh sợ em chê anh già, rồi yêu anh được vài hôm, lại bỏ.
-Không đâu. Có thể em thèm 1úa, sẽ lén anh đi ngoại thình chút đỉnh. Còn bỏ thì không. Em muốn có một anh lớn tuổi như anh, cưng em, yêu em, và thỉnh thoảng cho em chút money(tiền) để em sắm sửa, ăn diện. Em thích được vậy.
-Nếu vậy thì anh tình nguyện. Tiền anh không thiếu. Chỉ sợ bị đau khổ khi nghe em bảo không yêu anh nữa. Thế thôi…
Julie thơ ngây đưa ngón ay ngoéo tay Đoàn, rồi ôm chàng nắc tiếp. Lần này em bé vừa nắc, vừa xê dịch cái mông qua lại, làm cho cặc Đoàn sát rạt ở âm đạo em. Đã quá là đã. Lồn bé con đã chật, mà Julie lại đụ không khác người lớn. Làm sao chàng không mê mẩn tâm hồn. Chàng hỏi:
-Em biết thèm đụ từ năm bao nhiêu tuổi?
-Tức là biết nứng đó hả? Để coi, hình như sớm lắm thì phải. Hình như hồi 12 tuổi gì đó. Hồi đó gia đình em còn ở San Jose. Ba em làm công chức ở sở Bưu Điện. Mẹ em đi may. Ở nhà chỉ có em với anh Sâm hàng xóm 16 tuổi. Đi học về là tụi em coi phim bộ. Một bữa, tự nhiên sao có cuốn phim X của Thái Lan nó nằm lộn trong đó. Tụi em bật lên coi. Khoái quá. Càng coi càng đỏ mặt vì máu dâm nó thượng lên. Coi đi rồi coi lại. Ngày nào về, hai an hem cũng lén bỏ vô coi. Nữa đó, anh Sâm ngồi gần em. Đang coi, ảnh phát cầm tay em, bóp bóp. Trên kia, trong máy TV, cặp tài tử đang lộn đầu bú nhau. Anh Sâm bóp tay em rồi còn nhìn em trân trân. Em nghe khoái khoái trong lòng.
Sâm thấy em không rút tay lại, anh chàng choàng tay qua ôm cổ em, kéo em gần vào, hôn lên tóc em một cái, rồi nói:
-Sao em thích coi cuốn video này quá vậy Julie?
-Hổng biết nữa. Có lẽ tại họ đóng tự nhiên hơn phim Tàu.
-Sao em biết họ tự nhiên?
-Tại hô đâu có mặc quần áo gì đâu, đưa chim ra mà hổng mắc cở.
Em làm bộ “thơ ngây ” trả lời như thế, nhưng đã vụng về để Sâm thấy gương mặt đỏ rầng của em, đôi mắt hồng ửng lên, mơ màng. Cặp môi ướt nước miếng vì lưỡi em cứ thè ra theo động tác bú cặc của cô gái trên màn bạc. Hai chân em co lên kẹp cứng bàn tay nằm giữa lồn mà siết. Sâm cắc cớ hỏ em:
-Họ đóng tự nhiên mà sao mặt em lại đỏ hồng lên vậy?
Em mắc cở quá. Vì Sâm hỏi mà lại nhìn chăm chăm vô mắt em, và hai tay chàng ôm trọn bàn tay em mà bóp, vuốt ve, khêu gợi.
-Em muốn hai đứa mình tập. Biết đâu sau này họ mời…
-Nhưng mà … anh với em… có phải cởi hết áo quần như họ không?
-Thì phải giống hệt vậy mới tự nhiên chớ!
-Hai đứa cởi truồng…. Mắc cở chết đi anh Sâm. Hổng thèm đâu. Để em coi tiếp đoạn hai người đó đụ chút.
Em làm bộ. Em chin hầu mại hơi cho Sâm phải năn nỉ thêm. Anh quỷ đó tưởng em không thích thiệt, nên buông tay em ra, ngồi buồn rã rượi. Hình như mục đích của Sâm ngày nào cũng chạy qua nhà em chơi là… là muốn rủ em cùng có sex với ảnh. Em tiếp tục coi phim mà lòng cứ hồi hộp sợ. Sâm giận bỏ về. Chốc chốc em liếc mắt nhìn chàng. Bỗng, anh Đoàn ơi, em thấy Sâm ngồi dựa ngửa vào ghế salon, tay đút vào trong quần đùi, cầm cặc xụt xụt, trong khi mắt ảnh nhìn cặp tài tử đang đụ nhau trên TV.
Thấy Sâm buồn quá, em tội nghiệp, cho tay qua nắm tay chàng, nhìn chàng và hỏi thật nhỏ:
-Anh Sâm làm gì mà cái quần động nay quá vậy?
-Hả, à… anh đang tập đóng phim. Đóng tự nhiên!
-Vậy là đóng phim đó hả? Sao trên kia anh kép chánh ảnh không có làm vậy?
-Tại trên kia anh kèp chánh đóng chung với cô đào. Nên ảnh đâu cần phãi làm một mình. Còn anh… có một mình… biết làm với ai. Cho nên…. Thôi, hết bữa nay anh không qua đây nữa. Qua đây chơi mà em cứ ham xem phim, chẳng nói chuyện với anh.
-Thì em nói chuyện đây này.
-Nói chuyện như vậy đâu có gì hấp dẫn. Hai đứa mình phải.. bắt chước cởi hết áo quần ra, rồi phải…
-Phải đóng phim hả?
-Ừa. Đúng đó. Hai đứa mình phải đóng giống hệt như họ, mới vui. Em chịu không? Thì thử đi. Không vui, mình mặc đồ vô.
Có cái gì bắt em ham lắm mà không dám ừ ngay. Phần mắc cở. Phần hơi sờ sợ. Sợ cái gì em không biết, khiến em rụt rè, e lệ. Em không thèm xem phim nữa, mặc dù tiếng rên của cô đào trên màn bạc đang la như thét. Nó khích dâm tột độ. Trong khi bàn tay Sâm cầm cứng tay em, rồi lâi quàng cổ em, níu em gần thật gần vào mặt chàng. Cả hai chẳng nói gì với nhau cả. Im lặng, nhưng cả hai hiểu mình phải làm gì cho nhau thích và thoả mãn sự tò mò, khêu gợi, khởi lên từ hai ba ngày nay.
Rõ ràng em đã đồng loã với Sâm. Không thế sao đi học về, là qua rủ Sâm đến coi phim X. Coi xong, em mang dấu cuốn video dưới gầm giường, không cho ba mẹ biết. Nhất là ban đêm, lúc vào giường ngủ. Em không nhắm mắt liền được. Trí óc cứ bị những hình ảnh dâm đãng tục tĩu của cuốn phim vờn vờn. Có phải một cặp đâu? Hai cặp đóng hai chuyện. Chuyện nào cũng hay, cũng hấp dẫn tột độ.

Em ngẩng lên nhìn mắt Sâm, lòng run tột độ. Không phải run vì sợ. Mà vì không biết những gì bằng sự thật sẽ xảy ra. Rồi hai tay Sâm bưng mặt em lên hỏi thật nhỏ:
-Anh hôn em nhen?
-Em không biết. Anh moan làm gì đó… thì làm. Ai biết đâu..
Sâm nghiêng mặt, đáp môi lên môi em. Chàng cho lưỡi qua miệng em. Em ngậm mà không biết làm gì. Sâm bảo em nút. Trời ơi. Căn phòng tối hẳn lại, vì em mở mắt không lên. Em sướng chết được. Hai tay Sâm quấn giữa thân người em, siết mạnh, và hơi thở chàng dồn dập mạnh thêm. Trên máy TV, cặp tài tử ôm nhau đụ tơi bời khói lửa. Không cần nhìn, chỉ nghe tiếng rên thê thiết của cô đào, em biết họ đang làm gì, vì đã coi đến hơn chục lần. Sâm nút môi em. Lúc chàng bảo em cho lưỡi qua để chàng nút, là lúc em mềm nhũn người, dựa hẳn vào Sâm, ngã hẳn vào Sâm.
Chàng cầm tay em đặt lên chỗ cái chỏm nhọn của quần đùi. Vô Thượng Sư ơi? Ngài đang gia hộ cho con đó phải không? Tay con đang cầm khúc dương vật cứng ngắt của Sâm đây. Chàng đang truyền tâm ấn cho con đây. Người em nóng như lửa đốt. Em nghe lồn mình ươn ướt bởi chất nước ở đâu không biết. Lúc đó thì em đã biết nút lưỡi thành thạo rồi. Cả hai say ngây ngất, tuý luý. Và, bàn tay chàng ….đang tiến dần xuồng…sờ lồn em, anh Đoàn ơi! Ảnh đâu có bảo, mà em vẫn tự nhiên dang hai bắp đùi ra cho bàn tay chàng dễ dàng sờ soạng hơn. Tai em ù điếc. Em nghe hơi thở Sâm thơm tho như mùi nhãn. Em run bắn lên khi tay chàng đã tự động cho vào trong quần, đụng mu lồn em….Em bắt chước Sâm, cũng cho tay mình vào cầm trọn khúc gân cứng của Sâm mà nắn, mà bóp. Hình như dưới kia, lồn em tràn ngập khoái lạc, khi ngón tay “ma thuật” của Sâm đang nẩy nẩy cái hột le của em. Toàn thân em giật lên. Hai chân em run, không dứt. Em chúm năm ngón cẳng lại ,à chịu đựng, ngất ngư như đang lên cơn sốt.
Tay kia Sâm tự cởi áo, rồi tuột quần ra. Chàng nhìn em:
-Em thấy anh tự nhiên giống tài tử Thái Lan chưa? Còn em?
Em chẳng nói năng gì hết. Mặc cho chàng muốn làm gì cũng được. Lúc đó thì chính em, chính em năn nỉ chàng đóng phim với em cho “thật tự nhiên” . Có chết không? Chữ tự nhiên lúc đó, em hiểu là: thật dâm, thật bạo, thật sexy, thật…gì gì đó. Hai tay Sâm lần phăng áo em ra. Chàng kéo em nằm lên đùi chàng, rồi từ từ tuột cái quần đen của em khỏi người. Hai đứa trần như nhộng. Hai đứa hiện là “Tài tử Thái Lan” Em nằm ngửa tênh hênh trên cặp đùi của Sâm. Chàng vẫn sà sát trên môi em liên tục nút lưỡi, và tay chàng bắt đầu diễn xuất. Chàng thoa rất nhẹ mu lồn em, thỉnh thoảng bóp một cái. Sướng nhất là lúc đó. Phải chi chàng tiếp tục bóp thì em đã biết bao nhiêu. Đằng này Sâm kéo rất êm dọc khe lồn đang ướt át. Em muốn hú lên một tiếng cho vỡ căn nhà ra. Nhưng cô tài tử trên kia đã hú giùm em. Cổ đang nhồi lên người thanh niên giống như em đang ngồi đụ anh bây giờ đây! Không khác chút nào.
Em gọi tên Vô Thượng Sư hết mấy lần! Vì ngài có dạy, lúc nào khồ đau hoặc hạnh phúc, hãy gọi ngài, ngài làm cho sướng thêm, và vơi đi đau khổ! Ngu sao không gọi . Ngón tay Sâm, hình như có nghe em gọi Vô Thượng Sư, cho nên đã ngừng ngay cái lỗ lồn, ngoáy nhè nhẹ! Em muốn la mà mồm thì đang bận nút lưỡi của Sâm. Chàng ấn ngón tay vào một chút. Bắt buộc em phải nhả môi chàng ra mà gào:
– Ối! Tụi mình đóng tự nhiên hơn trên kia nhiều anh ơi!
Cặc của Sâm liên tục ngổng lên, đập vô long em bừng bực. Em lòn tay xuống, nắn nó, bóp, bóp thật chặt. Nỗi sung sướng cùng tột của em lúc đó đã đổ vào cái bóp cặc của Sâm.
– Anh bú lồn em nhen? Anh làm giống tài tử trên phim cho em sướng.

Một lần nữa em im lặng. Đã bảo lúc nãy rồi: “Anh muốn làm gì cứ làm đi, đừng hỏi, người ta hổng biết gì hết á! Em ngước ngước cái cằm, mắt nhắm khít, miệng ngậm mà như đã ừ.

Sâm đỡ em nằm trồi lên một tỵ, lấy chỗ cho chàng quỳ rạp xuống mà bú lồn! Bây giờ nhớ lại thì quả tình lúc đó Sâm chưa biết bú lồn là gì! Thấy trên phim, người nam tài tử le lưỡi liếm thì chàng liếm. Trên đó bú thì chàng bú. Mà sao lạ. Sâm vụng về như thế mà em sướng dậy thần kinh, sướng te hết châu thân, sướng lạ lùng lắm anh Đoàn ơi! Em không dám la, không dám rên bạo như cô tài tử trên kia. Cho nên hàm răng đã cắn gần rướm máu cái môi dưới.

Nếu được phép la em sẽ nói tầm bậy lắm, tục tĩu lắm! Đó là điều em không dám, sợ Sâm cười. Cặp vú em mới lúp lúp, lú lên một chút ấn tượng trưng. Không biết sao, em cũng tự động cho hai bàn tay ở không, lên bóp bóp chút núm cau đó. Em cố bắt chước cô tài tử trong phim. Và thấy sướng thêm một cảm giác lạ. Cô tài tử rên như heo bị chọc huyết là phải. Trời sinh như thế mà. Đau khổ cũng la. Sướng quá cũng la. La là để biểu lộ niềm riêng của mình. Bởi vậy để em nắc anh dồn dập mấy cái, anh mới biết sướng là gì. Đoàn vội nói:
– Đừng em. Anh lạy em. Mười năm rồi, bữa nay Trời mới cho anh được đụ. Xin em cho anh kéo dài cái thống khoái này lâu một chút. Xin em cứ kể tiếp chuyện năm 12 tuổi của em.
– Vậy thì để em nắc chầm chậm, vừa kể chuyện con nít đụ cho anh nghe tiếp! Rồi Sâm rủ em lộn đầu bú. Nghĩa là cuốn phim có cảnh gì hấp dẫn, Sâm đều rủ em cùng làm. Hai đứa truồng trần, tắt TV, cầm quần áo, khoá cửa chính, chạy vô phòng em. Hai chân em kẹp đầu Sâm trong khi anh bắt đầu lại cảnh bú lồn. Còn đầu em đang húc vào háng của Sâm. Lần đầu ngậm con cặc trắng hồng, cứng ngắt của con trai 16, em nút như đã nút lưỡi chàng, và bú như bú vú mẹ ngày xưa. Có khác là cái đầu em thụt tới, thụt lui, giống hệt đầu nữ tài tử Thái Lan đã làm trên màn ảnh nhỏ.

– Như vậy là em đã biết bú cặc năm 12 tuổi. Đoàn hỏi.
– Không những bú cặc, mà cả đụ nữa. Julie trả lời.
– Vậy sao hồi mới vào phòng, nghe anh hỏi em biết đụ từ hồi nào, em trả lời vào năm ngoái. Nghĩa là lúc em 14 tuổi.
– Nói dối cho anh thương, anh cưng em hơn. Kỳ thật, em biết đủ các thứ của người lớn trong phòng vào năm em 12. Hai đứa bú đã đời, Sâm nằm lên ngưởi em. Cặp vú em rất bé, vậy mà cũng được Sâm bú và bóp tận tình. Con cặc của chàng cứ chỉa và cà sát trên mu lồn em. Sâm lại hỏi:
– Mình đụ thử coin hen. Em chịu không?

Cái anh quỷ đó, đã biết em chẳng bao giờ trả lời, mà cứ hỏi những câu khó trả lời thấy mồ luôn. Người ta dã9 nói muốn làm gì thì làm, mà mỗi thứ mỗi hỏi. Không thèm đụ, ai ngu gì cởi truồng nằm dưới bụng ảnh. Rồi còn cho ảnh bú lồn, bú vú, nút lưỡi, đủ thứ. Hồi lộn đầu bú, ảnh dã9 cả gan đút cái lưỡi vô lỗ lồn em mà quậy. Hình như được chừng 15 phút, em rùng mình một cái, và nghe toàn hạ bộ tái tê. Sau này em mới biết cái cảm giác đó là đạt tuyệt đỉnh khoái lạc.

Thấy em làm thinh, vẻ mặt chờ đợi, chân em dang rộng ra, Sâm cho tay xuống cầm con cặc, nhấn nhẹ vào lỗ lồn em. Quái lạ, những gì em sợ, lo âu, chẳng xảy ra. Cảm giác thần tiên tràn đến. Nó hoàn toàn khác với lúc hàng cho ngón tay vào sờ, hay cho lưỡi vào trong sâu mà ngoáy. Bởi vì, sức nặng của Sâm, cùng “toa rập” với Sâm, làm cho con cu chàng tiến dần, tiến dần vào. Nước lồn em ứa ra giúp sức. Toàn thể vùng hạ bộ toả ra ngát ra không biết bao nhiêu là sung sướng, khoái lạc mà lần đầu tiên em mới hân hạnh được hưởng.

Em nhớ lại từng động tác của cuốn phim. Lúc cặc Sâm tiến lút hết vào lồn em, quả có tí xót xót phía trong cùng. Nhưng phút “đau đớn” đó không bì được hằng giờ đụ nhau sướng ngất trời của hai đứa. Em ra ba lần suốt buổi chiều đó. Sâm ra hai lần đầy ứ trong em. Hai đứa đành phải tạm dứt lúc bố sắp về. Cả đêm đó em chỉ ngủ được tự do đụ tiếp tục cho thoả sự thèm khát đã dậy lên từ lâu lắm, chớ không phải chỉ từ lúc xem cuốn phim dâm Thái Lan.

Sâm mặc quần áo, ôm em nút lưỡi khá lâu trước khi tạm biệt. Em vào mở nước tắm, bỗng thấy hai bên bẹn của mình loang vết máu trinh. Và dĩ nhiên, chiều hôm sau, không hẹn, Sâm cũng đến tìm em. Bây giờ thì mọi thứ đã sẵn sàng. Không cần hỏi, cả hai tự động nhào đến, trần truồng, trên giường làm đủ thứ của vợ chồng, của cuốn phim. Và cứ thế, Sâm với em hẹn nhau đụ suốt hai năm. Không một ai biết. Có những đêm, tụi em táo bạo, Sâm nhảy qua cửa sổ phòng em khi ba mẹ đã an giấc. Hai đứa đắp mean đụ ngất trời mây, có khi đến một hai giờ sáng…

Đoàn nằm nghe đã cái lỗ tai. Thời đại càhng lúc còn trẻ, không có chuyện trai gái biết rành mọi thứ như thế.
– Khi không anh bắt em kể, làm lồn em nứng quá mất thôi.
– Nứng thì đụ mạnh vào. Hai đứa mình cùng ra một cái thật đã, rồi anh sẽ bú lại lồn em.

Julie như con ngựa bất kham. Cô bé chỉ chờ Đoàn bật đèn xanh. Em nhốm lên, dộng xuống. Đưa hai vú cho Đoàn tự do bóp. Em nhắm mắt tận hưởng, mồm la thất thanh:
– Anh Sâm ơi! Hia đứa mình đang đụ lén nhau. Mua ra với em một cái. Nếu không mẹ về đến bây giờ…

Đoàn khoái cái lãng mạn của Julie. Chàng ểnh mông lên hứng những cái dộng cừ ầm ầm của Julie. Cô bé không ngớt gọi tên Sâm. Em, đang sống lại kỷ niệm tình đầu:
– Em sắp ra nè Sâm. Anh phải ra với em cùng một lúc. Đó ra đi, người yêu ơi. Sâm ơi! Đã quá, anh yêu ơi..đó..đó…

Đoàn đang ngây ngất, phọt khí vào lồn Julie, quên mất lời hứa: “Anh sẽ bắn ra ngoài khi anh cực sướng”. Chết thì thôi, chớ ai làm vậy được. Đang ăn ngon, ai lại hất đổ mâm cơm. Cả hai ôm nhau da diết. Lồn Julie như mút mút cặc của Đoàn lúc em ra. Không bút nào tả nổi cái sướng thần tiên, tuyệt vời này. Julie không chịu xuống. Và nói với Đoàn:
– Đó. Em với Sâm ra xong, cứ ôm nằm nói chuyện. Không cần lau. Em muốn khí của chàng phải khô kẹo lại trong em, không một giọt nào rơi ra ngoài. Nghỉ đi, rồi mình đụ tiếp… Anh đừng lo. Em không có bầu đâu. Thuốc ngừa uống không ngày nào sót. Tội nghiệp! Bộ anh đang sợ phải không? Bộ em ngu sao? Mỗi tuần đụ cả chục anh. Có bầu, biết nó là con ai.

Julie càng nói những câu rành đời, Đoàn càng say đắm mê man. Cái thú là một bé con 15, mà từ cách đụ cho tới lối nói chuyện là của một chị 25, 30 tuổi. Cuộc đời chàng lại luỵ, và dính mắc vào “mạng nhện” của một giai nhân khác nữa rồi!

Julie nhốm đít lên, cho tay quẹt một beat khí của Đoàn đang chảy ngược ra cửa mình, đưa lên cho Đoàn xem:
– Anh coi nè! Sao khí của anh đặc quẹo vậy?
– Mười năm không đụ thì em bảo… Nó chưa đóng cục là may!
Julie đưa vào mồm mút. Chắp miệng mấy cái, rồi khen:
– Ứm, thơm quá, ngon quá. Được nhiều thế này mà ăn.

Rồi em bé lại cho tay xuống quẹt một beach khác cho vào mồm ăn tiếp. Cử chỉ dâm dật này của Julie làm Đoàn vừa yêu, vừa sướng. Cặc chàng bỗng từ từ cứng lại. Đoàn chưa được ai ân tình mặn nồng như vậy kể cả Nguyệt, vợ chàng. Julie làm cử chỉ đó một cách thơ ngây, tự nhiên. Dáng điệu của một đứa con nít đang ăn kem thế nào, thì Julie giống hệt như thế. Em ăn khí của Đoàn cách chân tình. Thích là quẹt lên ăn. Cũng như lúc nãy, khi gần đạt tuyệt đỉnh, em bé đã đột nhiên gọi Đoàn là Sâm. Em không cần biết Đoàn có đồng ý không. Em sướng theo bản năng, theo cảm hứng, phóng đãng, tự do.

Đoàn yêu mê cái đó. Điều đặc biệt ở Juie chỉ có Julie mới có, mới diễn đạt hồn nhiên, thành thật. Đó là đặc thù của người này hơn người khác. Cho nên đừng hỏi tại sao Đoàn dám quên một Nguyệt sắc nước hương trời, để ngoại tình với y tá Phạm thị Ngọc Hường! Tại sao Đoàn không ghen với Lập là tình nhân của Nguyệt, mà lại ghen Chính với Hường? Thế mới gọi là tình yêu. Đoàn có thể yêu nhiều người. Nhưng chỉ tôn thờ có một: Hường. Không làm sao chàng quên nổi.
– Anh đang nghĩ gì vậy? Julie hỏi Đoàn.
– Anh đang thấy em là nhân tình độc đáo. Anh sợ anh đã lặn quá sâu với tình em! Những gì em cho anh tự nãy giờ đều là những vật tặng tự thuở bé giờ anh chưa thấy. Em có nghe anh lại cương cứng ở dưới đó không? Em đã xốc mạnh một người bất lực trở lại thời thanh niên sung mãn. Đó là đũa thần. Một chiếc xe hơi mới không bì được với cái ơn em cho hôm nay.

Julie cảm động quá vì cũng chưa có anh già nào khen và tặng cho em món quà ngợp mắt như thế. Em bé nhốm đít lên cho cặc Đoàn rời khỏi miệng lồn, kêu cái pout. Rồi nàng quỳ mọp xuống, cầm cặc Đoàn, ra chiêu. Cho tối phút này, Đoàn vẫn tưởng mình đang nằm mộng. Em bé 15 đang chuốt viết chì cặc chàng một cách ân cần, tình tứ. Cái miệng Julie đang ngon ngây ngất với đầu cặc, thân cặc. Em mút sâu vào đốc họng, rồi lại nhả ra liếm. Em ngậm luôn hòn dái mà “ăn” mê man. Em cũng chẳng cần biết Đoàn tê tái tới đâu. Hình như Julie làm tình cho chính em hơn là cho Đoàn.
– Đã quá Julie ơi! Chưa ai bú cặc cách thân tình như em. Bú xong, em lại lên ngồi dộng cừ như lúc nãy nhen cưng!

Ngoài kia, Nguyệt đi chơi với Lập về tới. Nàng bỗng nghe chồng la to một câu mà dã9 10 năm nàng chưa nghe qua. “Bú cặc” – “Lên ngồi dộng cừ” ??? Có thật vậy sao? Đoàn đã hồi dương? Không có lý! Nguyệt dùng khoá, mở cửa, lén lén bò đến kệ sách, nơi nàng đã đứng xem Lập đụ Tuyệt hôm qua. Trước mắt. Hiển hiện. Con cặc Đoàn cương lớn dưới môi Julie. Đoàn đang nhắm hít mắt, lăn lộn, la oải trời. Lập cũng bò vào ngồi chồm hổm cạnh Nguyệt. Nó trố mắt nhìn khúc gân bự tổ chảng của bố mình, nhìn thân hình bốc lửa, hấp dẫn của Julie. Nó thèm, nuốt nước miếng khi thấy cặp vú no tròn và bộ lông lồn đen sậm của Julie.

Nguyệt quơ tay cho Julie thấy, rồi ra dấu bảo đừng lên tiếng. Nàng cũng ra dấu bảo Julie để nàng bú thế, còn Julie xuống thảm nằm hưởng với Lập. Đoàn vẫn nhắm mắt la làng. Chàng hoàn toàn không biết dưới kia mồm Nguyệt đang thế Julie làm cho chàng ngây ngất. Được một chốc, Nguyệt chồm lên, nhét cặc Đoàn vào lồn. Nàng nằm, áp sát cái mặt bên cổ tay trái của Đoàn, và bắt đầu “dộng cừ”. Đoàn la tiếp tục:
– Julie ơi! Ước gì vợ anh làm tình được như em! Ước gì bả bỏ hết bọn kép nhí về đây ôm anh đụ như em! Nguyệt ơi! Em đụ với tụi nhỏ lòng anh đau lắm. Anh không muốn mất em!!!

Bỗng chàng ngưởi thấy mùi nước hoa lạ. Mở mắt ra, chàng thấy đầu tóc không phải của Julie. Lồn dưới kia cũng rộng hơn của Julie. Chàng dở mặt Nguyệt lên. Nguyệt nói ngay:
– Em về với anh đây. Đoàn ơi! 10 năm rồi mới được ân ái với anh! Đụ với chồng vẫn sướng hơn mình ơi!!

Như nằm giữa cơn mộng, Đoàn tê tái khắp người khi được vợ nói câu tình nghĩa mặn nồng sau 10 năm nhạt như nước ốc. Chàng tưởng từ sáng đền giờ Nguyệt chính là Julie. Đoàn lật Nguyệt nằm ngửa ra, đụ ào ạt, đụ tới trời long đất lở. Đụ cho bỏ những hờn ghen, những lần đứng trong tủ áo nhìn bọn nhí chơi vợ mình. Nguyệt sướng quá, luôn miệng bảo Đoàn khoan ra sớm, phải cho nàng được hạnh phúc như ngày mới cưới. Chàng vác hai cẳng Nguyệt lên vai, cầm con cặc cứng ngắt móc mồng đóc Nguyệt, chà hột le Nguyệt.

Chợt thấy thằng Lập, con chàng, banh háng Julie bú lồn chanh chách dưới thảm. Julie đưa hai tay vẫy chàng, cười như hoa nở. Mặc kệ, chàng phải đụ cho Nguyệt ra chan chứa, cho Nguyệt lên mây xanh. Vì hiếm khi chàng được hồi dương một cách kỳ diệu như bây giờ. Nằm dưới, Nguyệt thì thào:
– Đoàn ơi! Anh vẫn còn yêu em hả? Cố đụ cho em ra một vài cái thật nhiều nhé anh! Đụ với tình yêu vẫn sướng gấp triệu lần. Julie ơi, chị cám ơn em nhé Julie. Không có em, anh Đoàn vẫn “ngủ yên” trên rừng già buồn thảm. Nhớ đến đây hằng ngày cho chị tạ ơn nhé cưng! Giời ơi, Đoàn ơi, chồng em ơi! Em tới nước rồi. Có “đi cùng em không? Có ha? Ra đi anh, em, em, em …

Nguyệt trào nước mắt, tủi thân có, sướng cực điểm có, tạ ơn đời, tạ ơn người! Nàng đâu có muốn thành một “quả phụ”? Nàng đâu muốn thành con đàn bà dâm đãng mỗi ngày đụ vài thằng kép tuổi nhỏ thua con nàng. Sướng lạ lùng, cái sướng chồng vợ lâu năm mới đụ một lần….

Hai vợ chồng ôm nhau khăn khít, âu yếm, thương yêu. Những giọt lệ hạnh phúc trào ra khoé mắt Nguyệt. Chàng lau cho vợ và hiểu rằng: Nguyệt vẫn là người đàn bà chung thuỷ. Nàng lang bang bởi vì xác thịt đòi hỏi. Nhưng phần tim óc, nàng vẫn với Đoàn từng phút.
Trong khi hai vợ chồng Đoàn ôm nhau tâm tình, thì dưới thảm thằng Lập vẫn tiếp tục bú lồn, đến độ Julie day nẩy lên mà gào thét. Giọng Julie gầm lên như cọp đói:
– Anh Đoàn ơi! Khi không vợ anh giao em cho thằng nhỏ nào đây mà… nó…bú em muốn chết luôn vầy. Chưa bao giờ em đụ một thằng nhỏ tuổi hơn em Đoàn ơi! Em toàn đụ mấy anh già không hà. Nhỏ ơi! Em tên gì? Mấy tuổi? Con ai vậy?
– Nó cũng là con của chồng chị, tên Lập, 13 tuổi. Nguyệt nói. Và nó cũng là chồng bé của chị đó Julie! Tha hồ hưởng đi em. Đoàn không đụ được, chị phải nhờ cặc nó đó!
– Chị nói sao? Lập là con Đoàn. Vậy thì Lập cũng là con chị? Sao chị lại đụ nó? Sao chị lại lấy nó làm chồng? Julie hỏi.
– À không! Lập là con riêng, con ngoại tình của Đoàn.
– Hèn chi nó giống ảnh quá trời. Mười ba tuổi mà sao em bú lồn rành rõ qúa vậy Lập. Ai dạy cho em vậy?
– Trời cạy miệng nó cũng không nói. Chết mang theo đó Julie!
– Đụ với kép nhỏ tuổi hơn mình, sao em khoái quá chị Đoàn ơi! Làm như mình đang hãm hiếp con nít…

Nguyệt nhìn Đoàn rồi mím mím cười. Julie đã nói hết những điều Nguyệt muốn nói. Chàng hiểu Nguyệt vẫn không dứt được cái máu thèm đụ trẻ con. Vì ôm chồng, mà mắt Nguyệt vẫn không rời Lập đang cà lưỡi lên khe lồn Julie mà quét. Tự nhiên, lòng Nguyệt hơi nhói lên niềm đau. Cái ghen tự nhiên trong máu của bất cứ đàn bà nào, đã làm nàng hơi tưng tức, mặc dầu nàng có thiện cảm, và mang ơn nặng với Julie. Cái ghen này giống hệt phút nàng xem bé Lập đụ cuồng say với Tuyết, con nàng. Bỗng nàng buột miệng nói nhỏ:
– Hôm xem Lập đụ con Tuyết, em cũng có cảm giác hệt như hôm nay. Miệng em bảo chúng hãy hưởng đi, mà lòng thì dậy lên sự hờn ghen đau đớn. Đau đớn đến độ em đã khóc.
Đang ôm Nguyệt, Đoàn bỗng chồm lên, kinh ngạc hỏi:
– Hả? Thằng Lập? Nó… đã ăn nằm với Tuyết con mình? Nguyệt sực tỉnh. Đó là điều nàng tự nhủ lòng sẽ chẳng nói cho ai biết, nhất là Đoàn. Thế mà… Mặt nàng bỗng tái xanh, môi bấp búng, mắt láo liên. Trong khi Đoàn cầm vai nàng lắc:
– Có đúng thế không hả em?

Nguyệt “Dạ” rất bé. Nàng không còn cách chối nữa. Sauk hi đã bọc bạch hết sự thật, vì ghen…

Đoàn như chiếc lá vàng khô ruing lờ đờ từ cành cao. Lại một bi kịch não nùng nữa vừa xảy ra. Hai vợ chồng im lặng. Mỗi người đuổi theo một suy nghĩ. Ai có lỗi? Lập? Hoặc Tuyết? Cả hai đều vô tội. Nếu hôm nọ Đoàn không về đúng lúc thằng Lập đang trần truồng nằm đụ trên bụng Nguyệt, thì tấn bi kịch hãi hùng này còn được viết thêm mấy màn nữa? Vừa hạnh phúc, sung sướng được vài giờ, Đoàn lại chìm vào nỗi khổ đau do chính chàng gay ra. Chàng ôm Nguyệt hỏi nhỏ:
– Hay là anh cứ cho chúng biết liên hệ huyết thống của nhau? Mà không được! Chúng nó sẽ khinh anh phản bội em, đi ngoại tình. À, hay là anh đưa Lập vào nội trú ở một trường ngoài tiểu bang?
Nguyệt quay qua ôm chồng, nói tha thiết:
– Không, em sẽ nhớ nó mà điên lên được, mình ơi! Anh tin là chẳng bao giờ em cho hai đứa nó gần nhau nữa. Lập xa em, em sẽ lại bắt đầu lang bang với những kép trẻ khác, là điều em không muốn nữa. Không phải sợ thiên hạ cười, mà sợ chính hai con chúng mình khinh khi. Màn nhưng mới vén lên, đã được hạ ngay xuống. Vở kịch chưa được trình diễn. Chỉ có anh là tác giả, và em là khán giả duy nhất. Lúc nửa đêm hôm qua, em đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại lý thú của anh với Hường. Mới đầu, em hơi ghen với y tá Phạm thị Ngọc Hường, cái ghen bẩm sinh, cố hữu của mỗi đàn bà. Ghen vì ích kỷ chứ không ghen vì yêu chồng. Cổ xe hư rồi, mình vứt ra ngoài đường, hàng xóm nhặt về sửa lại, lái qua trước nhà mình, là mình cũng ghen.

Ghen đê tiện, hèn hạ, vì thưa anh, ngày anh ngoại tình với Hường ở phòng mạch, thì em cũng vác xác vào phòng ngủ hiến cho một lô kép nhí. Nói cho rõ, thì chính em cũng là tác giả của bi kịch này thôi. Có một điều em không ngờ, là anh đã khéo léo dấu mẹ con Hường, cho đến sau 13 năm mới “bật mí” . Nói chung thì anh với em, cả Hường, cả Lập và cô bé Julie nằm la dưới kia, là những nạn nhân của tình dục. Nạn nhân? (nếu anh với em muốn hiểu như thế). Riêng em, em hạnh phúc, hãnh diện là một phụ nữ đa tình, lãng mạn, rất người.

Anh thấy, nửa đêm hôm qua, anh đòi Hường cho anh biết ai là kẻ đầu tiên đã dạy cho Lập bài học làm tình, để anh cho họ vào tù. Vì, như anh nói, sách nhiễu tình dục trẻ em, ở Mỹ, sẽ tù mọt gông! Hường bảo anh quay ngay số 911 để đưa em vào tù, vì em đang trần truồng ôm Lập ngủ. Anh làm thinh, không trà lời nổi, vì kẹt em là vợ anh. Anh thương em một phần. Nhưng phần lớn vẫn là sợ danh dự anh bị báo chí, dư luận dìm xuống bùn đen!

Anh biết rõ luật lệ phạt nặng những kẻ sách nhiễu tình dục trẻ em. Vậy mà sáng nay anh đã đụ lé Julie 15 tuổi ngay trên giường này, ngót trên hai tiếng đồng hồ. Là bác sĩ, hiểu luật, anh vẫn nhúng tay vào càhnh, trách chi bé con 13 tuổi như Lập, 15 tuổi như Tuyết, và đa tình như em, lãng mạn như Hường. Hường là người đàn bà có nhan sắc, thông minh, duyên dáng, nhất là giọng nói như chim hót. Trách gì anh không cưỡng lại được, để yêu nàng, và ngoại tình.

Thế thì, tất cả chúng ta, có quyền nói đạo đức rất hay, rất kêu. Nhưng con quỷ ám chướng, ngu si, đa tình vẫn thò đầu, hiện nguyên hình khi lòng chúng ta mềm yếu! Hên cho anh, cho em, mình đã chẳng làm gì loạn luân trong nhà này. Đó là điều duy nhất em hãnh diện về vai trò làm mẹ! Anh tưởng bên trong căn nhà bạc triệu sang trọng này không có chước cám dỗ à? Em đã nhắm mắt giả đui, bịt tai giả điếc, đã tự chế, tự kìm hãm, nếu không, đã xảy ra hằng ngàn bi kịch não nề hơn của anh nhiều.

Đoàn ôm vợ, nằm im lặng, rã rời, như cục nước đá đang tan ngoài nắng. Cái gì Nguyệt nói cũng đúng. Cái gì Hường nói cũng đúng. Chỉ có chàng là sai quấy. Và, để bớt đi sự căng thẳng nặng nề, chàng đề nghị đưa mọi người đi ăn một bữa thật ngon, rồi về đóng cửa hưởng tiếp.

Lúc về, cả bốn lại cởi truồng lên giường. Lập ôm Julie, Đoàn ôm Nguyệt. Trong khi Julie bắt đầu bú cặc Lập, thì Nguyệt cũng làm giống hệt thế với Đoàn. Nhưng, lại chữ nhưng thê thảm, nhưng khúc gân của Đoàn lại cứng đầu, không chịu “đứng dậy” đòi nhân quyền, dân chủ, độc lập. Nó vẫn bèo nhèo, dở hơi như con mắm, mặc dù Nguyệt đã tận tình, hết lòng tận dụng mọi kỹ thuật tuyệt vời “kêu gọi nó đứng lên”. Quái lạ, hay là bụt nhà không thiêng? Cơn nhà thì dở? Nguyệt thất vọng. Đoàn chán chường. Đâu phải là chàng không yêu vợ. Nhưng sao “thằng bé” của chàng vẫn ù lì, trơ trơ, khó bảo.

Julie liếc thấy hai ông bà nắm bất động, nên hỏi:
– Sao vậy? Chán rồi hả. Mới ăn vô bao nhiêu là đồ bổ. Sao không đè nhau ra làm một mách, rồi mình lại đổi nhau đụ?
– Em thấy, nó có lên đâu mà đụ với đéo. Chán mớ đời…
Nguyệt buông khúc gân nhão nhẹ của Đoàn nằm thở ra.
Julie nhảy qua, nằm lên Đoàn, tinh nghịch hỏi:
– Hi Honey! Sao kỳ vậy? Mới oai hùng buổi sáng, bây giờ thê thảm qúa vậy? Why? Tại sao? Nói em nghe!

Em bé cà cà cái lồn lên hạ bộ của Đoàn, hai tay em vuốt ve mặt Đoàn, hôn mấy cái. Đoàn nhìn Julie. Gương mặt thơ ngây hồng ửng lên trên lớp da non mỹ miều của Julie, thu hút Đoàn lập tức. Julie chống hai hai tay lên cho chàng nhìn rõ cặp vú đầy nhựa sống, tròn như hai quả cam. Rồi em lại sà xuống tìm môi Đoàn nút da diết. “Phép lạ” lại đến với Đoàn. Khúc gân cục cựa, nở dần, nở dần. Julie luồn tay xuống nhét nó vào lồn, nằm nắc nhẹ.

Không biết có phải bực mình vì ông chồng chuộng gái tơ, Nguyệt lăn qua ôm Lập. Nàng cũng nằm trên, nhét cặc Lập vào lồn, lắc cái mông, tìm sảng khoái với thằng bé, không thèm nhìn Đoàn nữa. Lập cho hai tay bóp cặp vú Nguyệt nhuyễn nhừ. Nàng nhắm mắt mơ màng hưởng. Bên này Đoàn nằm sóng soải cho em bé Julie muốn đụ bao nhiêu thì đụ. Bây giờ Đoàn không còn hơi sức đâu mà để ý chuyện bên lề. Tuổi về chiều của chàng được ôm Julie mà đụ như vầy, là quá sướng, quá hạnh phúc rồi còn gì. Chàng đã cố hết sức mình để quay lại với vợ, mà không được. Rõ ràng như thế. Chàng không phản bội, lừa dối.

Điều đó Nguyệt ắt cũng phải biết. Biết thì biết, mà xác thịt Nguyệt vẫn có những đòi hỏi riêng. Cho nên nàng cứ ôm Lập, yêu Lập. Còn Đoàn có muốn “dựng lên” được với ai là tuỳ chàng. Cho nên cả hai cặp đang làm cái giường Ý rung rinh.

Điện thoại reo, Đoàn bốc lên. Hường đầu giây bên kia:
– Anh đó hả? Đang làm gì đó? Hôm nay chúa nhật, không đi chơi đâu sao? Nằm chèo queo ở nhà một mình không buồn sao?

Julie nghe được, nên nói lớn để phá Đoàn:
– Ảnh không nằm một mình, mà với một em đấy thưa chị.
– Ai vậy anh Đoàn? Ai mà giọng trẻ như bồ nhí vậy? Hường hỏi.
– Vâng, bồ nhí của anh. Đoàn trả lời.
– Ủa, sao hôm nay mặt trời mọc giữa khuya vậy? Anh lại đang nằm với một bồ nhí? Chỉ hôn hít hay có làm ăn gì khấm khá không? Có hành quân diệt địch không?
Nghe hỏi thế, Julie trả lời lớn để chọc giận:
– Thưa chị chúng em đang lái phi thuyền. Anh Đoàn gần đến cung trăng rồi. Sáng giờ, anh ấy phóng lên không gian hết hai lần rồi. “Hoả tiển” anh ấy cứng cáp mạnh khoẻ lắm!!!
– Em cho chị nói chuyện với anh Đoàn tí được không?
– Anh đây, Hường, có gì không em?
– Anh cho Chính ở luôn đây với em được không?
– Không được. Nó phải đi học, nó phải trở lại nội trú.
– Thì Chính vẫn ở nội trú. Nhưng cuối tuần, về đây với em.
– Không được… Nó … nó … Không thể “sống” với em!!!
– Thế sao Lập, con em, lại có thể “sống” đằng đó với chị Nguyệt?
– Ừa, thì tại vì … tại vì … Mà Chính đâu, đưa anh nói chuyện với nó.
– Anh ấy đang nằm trên bụng em đây! Anh ấy không dám nói chuyện với anh. Có gì anh cứ nói với em. Em sẽ “thưa” lại với anh ấy.

Giọng Hường ngọt như mía lùi. Nàng nói như để chọc giận Đoàn. Vì đột nhiên, sao hôm nay Đoàn có thể “ngóc” dậy để làm tình với một đào nhí, trong khi trước đây, mỗi lần Đoàn đến thăm, Hường đã cố hết sức dựng “thằng bé” dậy, mà nó như gà mắc mưa. Hường bồi thêm, cố làm cho Đoàn tức.
– Anh Chính khoẻ hơn voi. Sáng giờ chàng làm em ra hết ba lần rồi đấy anh Đoàn. Chàng khoẻ hơn anh hồi còn trẻ nữa. Chính nhìn rất giống anh. Có phần đẹp trai hơn anh là đằng khác.
Đoàn trả lời, giọng bực dọc, pha chút hờn ghen:
– Anh đã bảo em ngủ với người khác không được sao, mà phải với con anh? Nó là con anh, con anh, em nghe rõ chưa?
– Thế Lập là gì của anh? Anh dám chối không?
Đoàn im lặng. Chàng nhìn qua, thấy Nguyệt đang nằm trên mình Lập để ấp, giống như gà mẹ ấp truong non. Mặt nàng sảng khoái, dâm dật, không cần biết những gì đang xảy ra chung quanh. Còn bé Lập thì hai tay bóp mạnh đôi vú dễ thương của Nguyệt, mồm nó nút lưỡi khắn khít Nguyệt. Trong khi đó Julie cứ thơ ngây nắc lồn vào cặc Đoàn, hôn lên má Đoàn, cố làm cho chàng phải buông điện thoại, chấm dứt nói chuyện với người đàn bà nào bên kia mà có giọng nói thật quyến rũ:
– Đoàn ơi, Chính đang nắc kinh khủng vào lồn em. Chính đị hay quá, em dám có con với Chính lắm anh ạ. Mà Chính cũng thích có một baby với em nữa. Chính sẽ là một bác sĩ… Sao đời em hạnh phúc được nằm dưới bụng bác sĩ không thế này hả? Anh đừng ghen. Những phút Chính làm em ra, em thường gọi tên anh, để nhớ lại những ngày năm xưa…

Giọng của Hường như tiếng dương cầm. Nghe Hường nói là thấy cả con dê Yên Phụ, sông Hồng Hà. Chùa Hương Tích. Nghe Hường nói là cả một Hà Nội lãng mạn bên Hồ Trúc Bạch hiện lên, có 36 phố phường, có bún chả, canh riêu, cà pháo…

Đoàn mê đắm Hường, không chỉ vì nàng có một nhan sắc mặn mà, một thân hình quyến rũ. Mà chính vì nàng mang một giọng nói như móc tim người nghe. Julie la lớn lên:
– Lo địt em, đừng nói chuyện nữa có được không hả Đoàn? Chuyện mình không lo, lo cho ai không vậy? Chính là ai mà anh băn khoăn? Còn cô ấy là ai mà anh cả nể? Không yêu em hả?
– Chính là con trai anh. Còn cô ấy là … là ..
– Là gì, nói cho thật lớn cho Chính nghe vơi! Hường nói.
– Cô ấy là … là bạn gái của anh.

Chàng không dám nói “vợ nhỏ”, sợ Nguyệt nổi sùng lên. Đúng là chàng đang trong cảnh tứ đầu thọ địch. Trên bụng chàng là em Loita 15 tuổi đang nắc cuồng bạo. Bên cạnh là bà vợ ôm đụ ngất ngây thằng bé 13. Đầu giây bên kia là người yêu Hà Nội, đang địt long trời với con trai chàng. Chàng muốn dang tay ôm hết, không thể bỏ được ai. Julie hỏi:
– Chính là con trai anh? Và đang địt với “bạn gái” anh? Thế thì loạn thật rồi còn gì! Và bên cạnh mình đây nữa. Con trai riêng của anh đang nằm dưới bụng vợ anh! Thú vị, em khoái quá. Nó tréo hèo, rối như giây lục bình. Rồi mai moat, rủi em phải lòng Chính, con trai anh, chuyện sẽ muôn phần hấp dẫn. Em chua thấy Chính, nhưng hồi nãy nghe “bạn gái” anh khen, em … em đã có phần … muốn tìm gặp Chính. Anh đã đẹp trai, Chính càng đẹp hơn anh! My God, (Julie nói lớn) Anh Chính ơi, tuần tới cho em gặp anh một lần được không?

Không nghe Chính trả lời đầu giây, mà chỉ nghe giọng Hường:
– Được lắm em. Hay là em đến chị chơi, sẽ gặp chàng.
– Dạ em sẽ đến thăm chị ngày gần đây. Bây giờ em để chị nói chuyện với “người tình trăm năm của em nhé! Nói đi chị!
– Alô, em đây Đoàn. Chúc mừng cho anh gặp một đào nhí quá chịu chơi. Đang địt anh, mà cô ta muốn hẹn với con trai anh. Anh thấy cuộc đời chưa? Bảo làm sao em ngồi yên được. Cả anh nữa. Phải đứng dậy mà hưởng! Vì sẽ có một ngày chúng ta có muốn, cũng không còn khả năng và điều kiện để hưởng!

Thì mới lúc nãy đây chớ đâu. Nguyệt ngậm khúc gân bèo nhèo của chàng vào mồm cố sức vung dọc cho nó trồi lên với thiên hạ, mà nó như miếng bánh xèo thiêu. Thế mà Julie chỉ nhảy lên bụng chàng cà cà mấy cái phù du, là “chú bé” ngõng ngược lên như coat cờ Thủ Ngữ.

“Anh phải đứng dậy mà hưởng”, Hường đã ân cần bảo thế! Đoàn nghe thấm cả vào tim gan. Đúng thế, sẽ có lúc mình muốn hưởng cũng chẳng còn điều kiện và hoàn cảnh! Hoàn cảnh nào đã cho chàng được ôm em bé 15 mà đụ và bú lồn? Điều kiện nào đã cho chàng còn sức bôm cho “hoả tiễn” đứng thẳng lên? Chỉ nghĩ tới đó, Đoàn mặc nhiên chấp nhận mọi nghịch cảnh, chẳng thèm băn khoăn làm gì nữa cho mệt óc. Sống bây giờ, chỉ biết cho bây giờ. Ngày mai là chuyện khác. Với lại ngăn ngừa là khi nào chuyện chưa xảy ra. Còn đằng này họ đã ănnằm trên bụng nhau đụ ầm ầm. Đến nỗi tiếng kút kít từ chiếc nệm lò xo của giường Hường còn vẳng qua mồn một trên điện thoại, thì ngăn làm gì, cấm làm gì. Chàng nói:
– Em có lý. Em vừa mở mắt cho anh. Em cứ hưởng với Chính thì cũng giống như với một thanh niên trẻ khác. Thà như vậy còn hơn ân ái với kẻ khác, em phải mất tiền trả công oan uổng.

Đang nắc ầm ầm trên bụng Đoàn, bỗng Julie ngừng lại nhìn Đoàn trân tráo. Chàng hiểu ý, ôm hôn Julie, nói nhỏ:
– Không, anh chỉ nói bà ấy. Còn em, em là cục vàng của anh. Công ơn em cho anh “tái sinh” không gì đền đáp nổi.

Đoàn đặt điện thoại xuống. Lòng chàng tự nhiên thanh thản, hài hoà. Thần vệ nữ Julie mồ hôi ra nhễ nhại. Mặt em, vú em, tóc em, loang loáng ướt. Đoàn để hồn hết vào cuộc chơi. Càng nhìn, chàng càng mê đắm Julie. Không phải mê đắm một tình nhân, mà như mê đắm một đĩa bê thui còn nóng hỏi, chờ chàng nâng đũa. Điện thoại lại reo, lần này Nguyệt bốc lên:
– Alô! Ai đó?
Đầu giây bên kia bà Hải cười ha hả:
– Khiếp! Nàng tiên của chị ơi! Em giữ bé Lập lâu thế? Chị đến nhà cậu ta mấy lần để đón cậu giao cho bà Phán Quỳ. Mà mẹ cậu bảo, bây giờ Lập đã là “của riêng” của vợ bác sĩ Đoàn rồi. Có đúng không? Nói cho chị mừng.
– Thưa chị đúng đấy ạ. Em với cô Hường trao đổi tù binh! Em giữ Lập. Cô ấy giữ Chính, con trai em.
– Chính hả? Giời ơi! Hoàng tử của chị đấy. Hôm chị đón Chính tuần rồi. Hai chị em vào Hotel Mirada. Khiếp quá, Chính làm chị ra tất cả 4 lần, mà chàng ta không ra lần nào cả. Mê quá! Sau đó chị giao Chính cho cô Hường. Có ngờ đâu… hai cô cậu đó lại dính nhau như keo sơn! Thế bây giờ Chính ở đâu?
– Thì đang du dương tình tứ với Hường trên giường chớ đâu.
– Thế còn bé Lập?
– Đang nằm trên bụng em đây. Em yêu Lập rồi chị ơi! Có lẽ Lập sẽ ở đây với em suốt đời. Em không muốn lang bang nữa.
– Thế em với Hường đã đồng ý trao đổi tù binh vĩnh viễn?
– Không giấy tờ, không giao kèo. Nhưng hai bên đã ngầm đồng ý. Còn chồng em, anh Đoàn, đang nằm cạnh em, và cũng đang ôm địt một em bé có 15, tên là Julie!!! Em đang bận “làm ăn”. Lúc nào xong sẽ gọi chị.
– Ai vậy chị Nguyệt? Lập hỏi.
– Bà Hải.
– Bộ bả muốn tìm Lập hả?
– Ừ, nhưng em nói Lập là của em rồi.
– Chắc bả tìm Lập để giao cho bà Phán Quỳ?
– Đúng như thế.
– Khiếp, nghe đến tên bà Phán Quỳ là Lập lạnh xương sống. Mỗi lần gặp bả là bả bắt Lập phải bú lồn ít nhất hai tiếng. Miệng thì bú, hai ngón tay phải đút vô quậy. Lãn được $100 của bả, mồ hôi cũng hết luôn. Mà bả có cái tật là biểu mình phải kểu bả bằng má, xưng con, thì bả mới thưởng thêm $100 nữa. Kêu riết quen miệng. Bây giờ gặp bả là Lập xưng con, kêu bả bằng má…
Julie nhìn Lập, cười tình một cái rồi nói với Nguyệt:
– Bây giờ chị Nguyệt cho em mượn Lập một tí được không?
– Làm chi vậy? Nguyệt hỏi.
– Dạ… em … muốn vừa đụ anh Đoàn, vừa bú cặc của Lập.
– Xong ngay. Chị nằm không nhìn các người chơi kiểu cũng khoái.

Thế là Lậ rút cặc khỏi lồn Nguyệt, đứng dạng hai chân qua người Đoàn, đưa cặc cho Julie bú. Cô bé vẫn nói với Đoàn là thích món này nhất, và cô đang học thêm ở Tuyết. Julie vừa dộng cừ Đoàn, vừa ngoạm cặc Lập bú ngất ngây. Cảnh tượng thật dâm dật, kích thích. Nguyệt chưa từng thấy cảnh này, và được hai cảm giác cùng một lúc. Mà thằng Lập cũng khoái nữa. Nó vẫn mê Julie hơn Nguyệt vì Julie trẻ hơn, vú, lồn, tốt hơn. Nhất là cái cách cô bé bú cặc. Lưỡi Julie cứ liếm dọc con cặc, rồi đầu cặc. Chỉ lâu lâu mới ngoạm sâu vào mút một cái thật mạnh, rồi lại nhả ra liếm. Lập cứ mong cho chị Julie ngậm mãi vào mà bú, thì Julie lại không làm. Đó là nghệ thuật của cô bé dã9 làm cho người nam nào cũng chết giấc ở phút cuối. Lập đứng ngưởng mặt lên trần nhà, la:
– Trời ơi, chị làm ơn ngoạm vào lâu lâu chút được không? Em chưa đã, chị đã nhả ra. Bộ chị muốn giết em ha?
Nguyệt xem, lồn nàng nứng như sóng dậy. Không biết làm gì, nàng bèn nhảy vào cuộc bằng cách ngồi lên mặt Đoàn, bắt Đoàn bú lồn. Nguyệt kê lồn vào mồm Đoàn và bảo:
– Anh ơi, đụ không được thì anh phải bú cho em cùng sướng với. Xem lũ trẻ nó làm tình, em thèm quá sức, mình ơi!

Thế là Đoàn bú say sưa lồn Nguyệt để có thêm cảm giác nữa, trong khi cô bé Julie dộng cừ không ngớt. Cho đến gần hai giờ chiều thì Julie rủ cả bốn cùng ra. Nhưng chỉ có Đoàn và Julie ra trong nhau. Bé Lập và Nguyệt lại nằm riêng ra ôm đụ nốt. Đoàn đưa Julie đi chọn một chiếc xe mới kiểu sport, màu đen, hiệu Honda.

Chọn xong xe, Đoàn mới nhớ sực là Julie chưa có bằng lái, chưa đủ tuổi. Nên Julie đành phải đợi thêm một năm nữa. Đoàn tặng cho em bé Lolita tấm ngân phiếu 10,000 để xài chơi. Rồi cả hair a biển, tìm một nhà hàng thật sang trọng ngồi ăn uống, hưởng nốt buổi chiều chủ nhật thật huy hoàng, thơ mộng.

Trong khi ở nhà, thằng Lập vừa đụ, vừa bú lồn, đã làm Nguyệt ra được hai lần. Mệt quá, nàng tìm vào giấc ngủ mê man, không còn biết rằng trong lúc đó, Tuyết về lẻn vào rủ Lập qua bên phòng riêng của em, làm cuộc mây mưa. Số là sáng nay, Tuyết định đến tìm Fred để ái ân, nhưng khi đến, thì Fred không có nhà. Tuyết đành đi shopping, đi ăn, rồi bay về, lẻn vào phòng bố để định xem bố với Julie làm tình. Nhưng lại thấy mẹ đang nằm ngủ li bì. Còn Lập thì trần truồng nghe nhạc. Tuyết vẩy tay rủ, Lập nhè nhẹ ngồi dậy và cả hai vào phòng Tuyết. Lập hỏi nhỏ:
– Chị đến nhà ông Fred về đó hả?
– Có đến mà ông ấy vắng nhà nên chị lại về. Ba chị với Julie không đụ ở nhà hả?
– Tơi bời hoa lá mấy cái, rồi họ rủ nhau ra phố mua xe… Chị đi, em nhớ quá! Em chỉ muốn đụ với chị thôi, chị biết không? Nói riêng chị nghe, đừng mét lại với Nguyệt, bả giận.

Tuyết khoá cửa, quay lại ôm bé Lập nút lưỡi thật lâu, vì Tuyết cũng khoái đụ với thằng nhỏ thua mình 2 tuổi. Đó là máu thích đụ trẻ con của Tuyết hưởng từ bà Nguyệt. Mới 15 tuổi mà ngày nào Tuyết cũng nằm mơ mộng đến nhữnt cậu bé, bé lắm, như đám trẻ con mấy bà bạn của Nguyệt, của bố Đoàn, hay lũ con của Dì Mai, Dì Phúc, bác Đạt, bác Uyển… Có một lần, Nguyệt tổ chức sinh nhật, mời hết họ hàng, bạn bè đến chung vui. Ngoài những người lớn, có cả một lô các trẻ em đủ tuổi. Tuyết chọn một cậu bé 13 tuổi, tên Hoàng, rủ ra sau vườn hái lê, táo ổi, rồi cả hai lẻn vào nhà kho chứa đồ tập thể thao của Đoàn, đóng cửa lại….

Không một người lớn này có thể nghĩ là Tuyết đã mang bé Hoàng vào nhà kho đó làm chuyện tình dục. Tuyết rủ:
– Bữa nay tụi mình chơi trò vợ chồng đi, Hoàng. Ở đây kính lắm.
– Là sao, em đâu có biết. Hoàng nói với vẻ thơ ngây.
– Thì hai đứa mình cởi truồng, nằm ôm nhau nút lưỡi, rờ lồn, rờ cặc, xong mình… đụ. Hoàng nằm trên chị, đút cặc vô lồn chị…
– À, là làm giống như trong mấy cuốn sách sex ở nhà Hoàng đó hả?
– Ủa, Hoàng có xem mấy cuốn đó rồi sao?
– Có chớ. Video của người lớn, Hoàng cũng đã xem qua. Cái vụ đó vui à. Coi video, cặc em nó nứng lên khó chịu lắm… Khó chịu thì em bắt chước cầm cặc xụt xụt như mấy người trong phim.
– Rồi em có ra không?
– Ra? Ra là sao? Em đâu có biết.
– Ra là … em sướng ngất ngây, và cặc em nó bắn ra chất nước nhờn nhờn, màu trăng trắng. Lúc đó là lúc em sướng tuyệt trần.

Thằng Hoàng ngồi im lặng. Mặt nó ngẩn ngơ. Nó nhớ, hình như có một lần. Lúc nửa đêm, nằm mắc đái. Cặc nó cứng ngắt mà trí óc thì liên nghĩ đến cuốn phim sex nó xem ở nhà bạn nó. Trong đó có cảnh bú lồn của một thằng bé và cô gái lớn tuổi hơn. Cô gái cũng bú cậu bé, một lúc lâu, thì cậu bé rút cặc ra, bắn vung vãi trên mặt cô gái chất nước giống hệt hồ loãng màu trắng đục, dẻo nhẹo.
– Sao em không nói chuyện mà ngẩn ngơ vậy? Hoàng?
– Tại chị hỏi em có “Ra” không. Chị hỏi làm em nứng quá..
– Mà em có ra lần nào chưa? Nói thật chị nghe đi.
– Hình như có… Chỉ một lần. Mắc cở quá hà.
– Em ra với ai?
– Ra một mình. Lần đó nửa đêm. Em nằm xụt cặc, đắp mean lại, trí nghĩ tới cảnh bú cặc trong phim, rồi… em ra. Trời ơi, chị đừng hỏi nữa, cặc em nó nứng quá chịu không nổi.
– Đâu đưa chị rờ coi bây lớn mà nứng?

Tuyết ngồi sát lại bên bé Hoàng, đưa tay sờ lên bắp vế thằng nhỏ, rồi tiến dần vào chỗ cứng ngắt của Hoàng mà thoa nhè nhẹ. Hoàng mắc cỡ lắm. Nhưng bàn tay của Tuyết làm hắn nóng mặt và toàn thân hữc lên chất lửa thèm tình dục một cách kinh khủng. Miễng hắn rên:
-Đừng chị ơi, em mắc cỡ quá. Sao bàn tay chị hay quá vậy? Chị chỉ mới nắm nhẹ cặc em mà người em nó nhẹ hang như muốn bay lên . Chết em chị Tuyết ơi, em muốn xỉu quá…

Rồi cậu bé ngã hẳn đầu lên vai Tuyết, hai tay ôm vai Tuyết mà thở hổn hển. Hoàng run bần bật khi Tuyết keó zipper quần của thằng nhỏ, cầm vào cặc nó mà bóp bóp:
– Cặc em xinh quá Hoàng ơi! Cho chị hun nó miếng nhen?

Không đợi Hoàng ừ, Tuyết cúi người xuống, dùng mũi hôn nhẹ đầu cặc, rồi thân cặc, làm thằng bé rên hừ hự:
-Trời đất, quỷ thần ơi! Hồi nhỏ giờ, con…mới … được…Trời ơi, chị ngậm vô miệng rồi hả chị Tuyết? Má ơi ! Con …. Sướng quá, má ơi!… Ôi, cặc em tê hết rồi chị ơi…thở hết nổi rồi!

Tuyết thì rành bú cặc từ cả hơn một năm rồi. Cả những anh già như Fred còn chịu không nổi, sá gì một “hài nhi” như Hoàng. Tuyết nút thật êm đềm, có lúc cực mạnh làm cho hai má của nàng hóp hẳn voà như người hút thuốc. Đã vậy, cái đầu của Tuyết ngóc lên, dộng xuống. Thằng bé Hoàng ôm đầu tóc của Tuyết mà la như ai bóp họng:
-Sao miệng chị ấm quá vậy? Từ từ chị Tuyết. Cho em thở với. Em lấy hơi không kịp. Ngộp…quá… chị ơi!

Tuyết chậm lại. Em đềm hơn, tha thiết hơn, nhưng mắt Tuyết không rơì thằng bé. Tuyết muốn nhìn Hoàng quằn quại, uốn éo, gồng mình. Cái thú của một thợ săn muốn nhìn con mồi day dụa trong bẫy. Máu đó là của Nguyệt truyền sang cho Tuyết. Thằng Hoàng nghiến răng, nhăn mày, quíu mười ngón tay lại. Mặt đỏ hừng, gân cổ nổi lên như đang bị mắc kinh phong. Nó chịu không nổi đường lưỡi sở trường đầy kinh nghiệm của bà chị 15. Đã vậy hai bàn tay Tuyết còn vuốt ve mơn trớn trên bụng, trên đầu vú non thằng Hoàng. Ốc trâu cậu bé nổi hằng loạt.

Tuyết thú vị vì mỗi lần em xổ chiêu lạ, là Hoàng bật môi la lên một tiếng. Toàn thân rung động, giật bắn lên như bị điện giật. Mấy ngón tay Tuyết xuống xoa xao những cọng lông dái mới mọc non nớt thưa thưa của Hoàng, rồi em đưa lưỡi đi tham quan lên bụng, lên rún, lên vú. Tuyết ngừng lại ở cổ khá lâu rà nhè nhẹ đôi môi và thở khe khẽ gần lỗ tai. Hoàng bỗng đưa hai tay ôm cứng Tuyết và nói thật thơ ngây:
-Chị làm cặc em nứng hết chịu nổi chị Tuyết ơi. Mình cởi hết quần áo nhau nút lưỡi như trong phim đi!

Tuyết cởi tung ra hết rồi tuột quần của Hoàng luôn. Hai đứa nằm nghiêng, choàng chân qua nhau, nút lưỡi như người lớn. Nhưng chỉ được có năm phút, thằng nhỏ đòi nằm lên người Tuyết, đòi đút cặc vào lồn. Nó nhắp nhắp. Tuyết chỉ mới hơi sướng, thằng Hoàng la ỏi trời và ra tới tấp trong lồn Tuyết như suối. Ra xong, Hoàng nằm thở và ngủ thiếp lúc nào không biết. Từ hôm đó, Tuyết chán không muốn đụ trẻ con nữa… Cho tới hôm nay, tại phòng riêng này, Tuyết đang ôm bé Lập nút lưỡi.

Lần này thì Tuyết tin tưởng hơn vì đã hơn một lần ân ái với Lập. Không biết Tyyết có hiểu sự liên hệ máu mủ của em với Lập không. Còn thằng vé thì không. Nó chỉ biết là Tuyết trẻ hơn Nguyệt. Giản dị chỉ có vậy. Tuy hắn thọc hẳn vào quần Tuyết để sờ lồn một cáh hồn nhiên. Hai đứa bé trông thật giống nhau. Tuyết tự tay cởi hết quần áo khỏi người và rủ Lập nằm lộn đầu bú. Hai đứa nằm nghiêng. Hai đùi của Tuyết kẹp chặt đầu Lập. Còn Lập thì nắc liên tục cặc nó vào mồm Tuyết. Bú nhau được vài chục phút thì Tuyết lên nằm trên bé Lập, nhét cặc vào lồn, nằm im nhìn cậu bé và hỏi thật nhỏ:
– Lập, em yêu chị không?

Thằng nhỏ gật đầu, miệng cười chúm chím.
-Tại sai em cười?
-Tại vì không yêu làm sao ôm nhau đụ được?
– Nói vậy em cũng yêu mẹ chị, dì Hải, bà Phán Quỳ?
-Cái đó khác. Cái đó là đụ vì tiền. Còn với chị…
– Chị hiểu. Nếu yêu chị, tại sao em còn dấu không nói?
-Em có dấu chị điều gì đâu.
-Có! Chị muốn biết năm 11 tuổi, ai dậ cho em bú lồn mà em rành quá vậy.

Thằng Lập nhắm mắt, thở ra. Có cái gì can cái lắm làm nó không mở miệng được. Trong khi Tuyết, hai tay ôm mặt thằng bé, nhìn thân thương, chờ đợi câu trả lời
-Chị hỏi em câu khác đi.
-Đó, thấy chưa. Em đâu có yêu chị…
-Cái đó…cái vụ đó ai lớn lên mà không biết. Cần gì học…Như chị, chị có học ai để hôm nay bú cặc cũng rành?

Đến phiên con Tuyết im lặng. Nó nghĩ thằng Lập nói đúng. Trai gái lớn lên, chẳng cần học, mà rồi đứa nào cũng biết. Tuyết không nhớ nó đã đòi hỏi và biết hết tất cả mị nhu cầu, mọi cách phục vụ tình dục từ tuổi nào. Nhưng chỉ nhớ là sốm lắm, ngay cả lúc chưa có kinh. Năm mười tuổi, Tuyết đi học về, chợt nhìn thấy hai con chó mắc lẹo bên đường. Nó đứng nhìn sửng, mặt đỏ hồng, và lòng dậy lên niềm mơ ước, nỗi thèm thuồng mơ hồ, không tên. Hình ảnh cặp chó làm tình đó theo với Tuyết ngay cả trước giấc ngủ, thỉnh thảng trong giờ học ở lớp. Khi tắm một mình trong bồn, Tuyết đưa tay kỳ cọ ở hạ bộ thì thấy sướng sướng. Tuyết áp mạnh bàn tay lên mu lồn, thì thấy thích hơn. Rồi dần dần, một ngón tay chạm vào hột le, Tuyết rùng mình với cảm giác tuyệt vời mà bé giờ em chưa từng hưởng. Rồi hai ngón cầm vào hột le xe nhè nhẹ, nhanh dần, nhanh dần cho đến khi mắt Tuyết mở không lên. Toàn thân em ngâyu ngất. Hai bắp đùi kẹp cứng lại…., em nghiêng mình, miệng thì thào thật nhỏ những gì không rõ. Rồi Tuyết thở, mệt, ủ rủ.

Cho đến một ngày, đi học về, Tuyết nhào lên giường , đắp vôị chăn, nằm nghe mưa rào rạt ngoài trời. Tuyết đã táo bạo cởi quần ra. Và cũng với bàn tâ, em sờ sạng hạ bộ một lúc lâu mà đầu óc nghĩ tới những thằng bạn đẹp trai cùng lớp, những ông giáo duyên dáng. Ngón tay đã lần xuống cửa mình và.. tiến dần vào gữa nước ướt nhẹp hai bên mép. Ngón tay lút hết là lúc Tuyết bay bỗng lên không trung. Nhưng ngón tay nằm bất động như thế làm em chán. Cho nên em cử động, làm cho ngón tay ra vào ở âm đạo, Tuyết thấy khoái tuyệt trần. Em cầu trời mưa dai hơn, gió thổi mạnh hơn ngoài cửa sổ, sấm sét nổ dòn hơn, trên không. Hoàng hôn, rồi tối… Cho đến khi chị người làm gõ cửa, mời Tuyết ra dùng cơm, Tuyết vẫn còn lâng lâng với giấc mộng miên man.

Ăn vội vài chén cho có lệ, xong Tuyết lại vào phòng, leo vội lên giường, tắt đèn, tiếp tục cho ngón tay vaòø âm đạo, để ngh3 mưa rơi, gió thổi cho đến gần quá nửa đêm. Đó, sinh lý đã phát triển và hành hạ Tuyết từ năm 10 tuổi, thì Tuyết phải hiểu Lập biết bú lồn năm 11 tuổi là thường. Sao còn hỏi Lập làm chi. Không, Tuyết hỏi bởi vì Tuyết chỉ thèm và tự làm lấy. Còn Lập thèm và làm cho người khác: bú lồn! Tuyết nghĩ: nếu không ai dạy, cậu bé 11 tuổi khó mà biết thế nào là bú lồn. Điều thứ hai, nếu có ai dạy thì việc đó cũng thường thôi. Taị sao Lập muốn giấu: “Sống để đó, chết mang theo.” Điều đó làm Tuyết càn tò mò hơn lên:
-Lập vẫn dấu chị. Yêu chị mà em không tin chị sao?

Thằng bé vẫn bí mật, cúi xuống bú đôi vú của Tuyết, im lặng. Nó không thể, hay không dám nói ra điều xấu hổ kéo dài gần banăm, mà nghĩ lại, Lập vẫn thẹn với chính nó.

Bỗng Lập trườn lên, nhìn chăm chăm vào mặt Tuyết:
-Em hỏi chị câu này: vậy ai dạy chị bú cặc? Bộ ba chị hả? Có phải bác Đoàn dạy chị không?
-Không! Tuyết trả lời chắc mịch như thế. Chị mới biết vài tháng nhờ xem phim sex, nghĩa là 15 tuổi chị mới biết. Á, thôi chị hiểu rồi. Em hỏi có phải ba chị dạy cho chị biết bú cặc, vậy có nghĩa là….

Tức khắc Lập chận Tuyết lại:
– Không, không phải má em dạy cho em biết bú lồn?

Nó nói với vẽ mặt hớt hải, lính quýnh, gần như năn nỉ Tuyết đừng quái ác hỏi thêm nữa. Tuyết cười cười , trầm lặng, cộng chút bí hiểm của bà chị “rành rõ”. Lập tiếp:
-Không phải! Không phải má em đâu, chị đừng hiểu lầm!
-Ơ kia. Chị có nói là má em đâu.
-Chị không nói, nhưng em biết chị đã hiểu lầm! Em chưa bao giờ nói chuyện xấu hổ này cho ai biết hết!

Tuyết trầm giọng:
-Xấu hổ? Em có nói cho chị biết là ai dạy đâu mà xấu hổ.

Thằng Lập im lặng, ấp mặt nó lên đôi vú của Tuyết, khóc rấm rức như tủi thân. Nó không thiết làm tình với Tuyết nữa. Có cái gì làm nó nghẹn họng. Tuyết biết rõ hết. Vì qua lối trả lời ngây thơ của Lập, chỉ cần thông minh một tý, ai cũng có thể đoán vị thâỳ dạy Lập bú lồn là ai. Tuyết nâng mặt Lập lên xin lỗi, hứa sẽ chẳng hỏi nưã, mặc dù Tuyết còn một câu hỏi thứ hai: ai đã dạy em biết đụ?

Rồi Tuyết vực Lập nằm sấp trên người nàng, bắt Lập cắm cặc vào đụ dữ dội:
-Chị hứa với em là chẳng bao giờ hỏi em nữa. Hai đứa mình đụ nhau cho sướng. Thú thật một điều là chị chưa đụ ai sướng bằng với em . Vì em là người tình duy nhất nhỏ tuổi hơn chị.
-Và chị cũng là người tình nhỏ tuổi nhất của em. Thân người và các bộ phận sinh dục của chị vừa tầm. Em không phải cố gắng mới làm hài lòng chị. Như cặc em nằm chật trong chị trong khi với mấy bà lớn tuổi em hơi lạc lỏng.

Lập chống hai tay, nhìn gương mặt đẹp của Tuyết. Nó nắc thật đều đặn, khoan thai. Nó đang đụ người yêu chứ không phải đi khách. Cái khoái lạc của nó với Tuyết hoàn toàn khác bới những lần nằm trên bụng các bà chị lớn tuổi hơn mẹ nó. Lập hỏi thơ ngây:
-Khi lớn lên, chị có muốn làm vợ em không?
-Chị muốn làm vợ em cũng không được.
-Tại sao?
-Vì em đã là chồng của má chị rồi còn gì.
-Sao chị biết?
-Má chị đã công khai nói với mọi người như vậy. Mất em, má chị có thể điên lên được. Đó là điều chị không muốn. Má chị phải là người ưu tiên. Luôn luôn như thế. Nếu có thì chúng mình chỉ lén lút như buổi nay…

Nói xong, Tuyết lật lên, nằm trên bụng Lập. Nó ôm nút lưỡi đê mê Lập. Dưới kia, lồn Tuyết giã xuống những cú nắc kinh hồn. Lập sướng tuyệt trần mà mồm không dám la vì sợ Nguyệt nghe. Chính vì thế mà Lập kéo dài cuộc truy hoan cả tiếng đồng hồ. Con Tuyết đã ra hết một lần. Lúc đó Lập mới trèo lên trên đụ. Tuyết không nhịn được , phải la lên, phải nói bậy, vừa lúc đó Nguyệt dậy. Nàng gõ cửa gấp . Nhưng Tuyết không ngừng đụ được, trả lời:
-Mẹ cho con mượn Lập một tiếng nữa thôi.
-Không được. Con với Lập đang làm gì trong đó? Nguyệt hỏi.
-Dạ hai đứa đang …đụ. Con sắp ra rồi. Cả Lập nữa.
-Trời ơi! Không được! Hai đứa phải ngừng ngay!

Tuyết bảo Lập nắc mạnh hơn, để ra gấp trước khi bà Nguyệt dùng chìa khoá riêng mở cữa phòng. Thế là thằng Lập ôm Tuyết đụ sầm sập, đụ như mưa bão, đụ như giặc tới, và cả hai cùng ra một cái ngây ngất thoả thuê. Vừa lúc đó, Nguyệt vào tới. Nguyệt bàng hoàng, sửng sốt khi thấy Lập trần truồng nằm trên mình Tuyết cũng trần truồng. Mồ hôi hai đứa nhễ nhại, tóc rối bời. Cặc của Lập vẫn còn nằm trong lồn con Tuyết. Hai đứa ôm nhau thở hổn hển. Tuyết mệt mỏi hỏi:
– Mom, sao bữa nay mom vào phòng con thình lình vậy?
Nguyệt đứng chết trân. Nàng trót hứa với Đoàn là sẽ chẳng bao giờ cho hai đứa nhỏ ân ái với nhau nữa…
– Kìa, sao con hỏi mà mom không nói?
Nguyệt im lặng, thui thủi quay lưng bước ra khỏi phòng. Hai đứa nhỏ không hiểu gì hết. Tuyết gỡ Lập ra, chạy lại khoá phòng, rồi nhảy lên giường, nằm chàng hãng, bắt Lập bú lồn, tiếp tục cuộc chơi đỡ dang. Nguyệt ra phòng khách ngồi tư lự. Thực ra nàng cũng chẳng cảm thấy chút gì ân hận. Vì Lập với Tuyết đã từng đụ nhau long trời trước mặt nàng vài ba lần. Hôm nay nàng mở cửa phòng ngủ Tuyết cách đột ngột là để ngăn “đê đừng vỡ thêm nữa”. Sauk hi nước bờ cao đã tràn xuống bờ thấp. Và cũng để giữ lời hứa với chồng là sẽ ngăn cách hai chị em chúng ra, đừng cho chúng có liên hệ tình dục. Tất cả đã trể.

Vừa lúc đó, Đoàn dắt tay Julie lên từ cầu thang. Thấy Nguyệt ngồi một mình. Đoàn hỏi tươi cười:
– Nàng tiên của anh bỏ chú mục đồng đâu, lại ra ngồi buồn bã vậy? Chắc là đang nghỉ dưỡng quân?

Đoàn hỏi thế bởi ít khi thấy vợ mình ngồi không. Tình dục với Nguyệt là món ăn thường trực. Không kép nhí này cũng có một chàng trẻ tuổi khác. Cửa mình của Nguyệt luôn cần có một khúc gân nằm “giữ bout”, mà sao bữa nay Nguyệt lại bỏ ngõ. Đoàn ngồi sà vào bên vợ, quàng vai hỏi nhỏ:
– Em đang giận ai phải không?
– Đang giận chính em. Nguyệt phụng phịu trả lời.
– Giận chính em? Lạ vậy?
– Tại em ngủ quên.
– Rồi sao?
– Rồi hai đứa. Một con của em. Một con của Hường, đã lẻn mang nhau vào phòng riêng đụ đéo tơi bời.

Đoàn đã tự nhủ: mặc kệ cuộc đời. Ai muốn làm gì thì làm. Miễn chàng còn diễm phúc hưởng chút hạnh phúc dư thừa trong chuỗi ngày còn lại là được. Vậy mà khi nghe Nguyệt bảo thế, chàng cũng xốn xang, tim se thắt…
Julie đứng cạnh, chẳng hiểu sao, bỗng xụ mặt:
– Khổ quá cái anh này. Anh hưởng được, thì con anh nó cũng phải hưởng được. Sao anh lại buồn? Anh thấy em không? Cũng chỉ bằng tuổi Tuyết, con anh. Mỗi ngày em phải có hai ba chàng, già có, trẻ có. Vừa để hưởng, vừa để kiếm tí tiền, xài vặt. Thôi bỏ qua đi, vào đây với em. Mình làm một mách đến tối cho vui, cho xứng đáng với tấm check $10,000 anh vừa cho…

Giữa lúc đó, tiếng Tuyết rên lớn trong phòng, vọng ra:
– Oh, my God! Lập đâm lưỡi vào lỗ đít chị hả? Em không sợ dơ sao? Ôi! Chị chưa được ai làm sướng như vậy Lập ơi! Sướng hơn đụ nữa. Kiểu này làm sao chị quên em được hả Lập? Trời ơi! Trọn cái lưỡi dài thòng đã vô tuốt truong mà quậy thì sống thế nào được hả em trai? Úi, còn cho hai ngón tay vô lồn chị nữa hả. Ối trời, my God, nó nhấn mạnh tuốt trong xa mà … xoáy, mà …mà đụ.. Chết con chúa ơi! Hai thứ sướng lận, chịu… không ..nổi…

Trong khi Nguyệt và Đoàn ngồi chết cứng, bất động, thì Julie nổi hứng, dâm theo tiếng rên của Tuyết, và nói:
– Nghe không Đoàn? Em nứng hết chịu nổi nữa rồi. Vô cởi đồ em ra, làm cho em giống hệt vậy đi…
Đoàn như pho tượng khi nghe Tuyết gào thêm từ trong kia:
– My God, nó rút lưỡi ra, đâm cặc vô lỗ đít tôi nè trời. Ơi, đâm hết vô đi em! Giống hai con chó chơi mà chị đã nhìn thấy được năm lên 10 tuổi. Chị bắt đầu dâm năm đó, Lập ơi. Đéo thiệt hay đi em, sát vô, đó, rút ra, đó, đéo, đéo, hai chị em mình sẽ dính lẹo. Trời ơi, hai ngón tay của nó nữa, quậy nát lồn tôi… Còn cái nào sướng hơn vầy nữa không? Mấy thằng già, có đứa nào làm cho tôi đã như vầy đâu, hả Trời…
Nguyệt cũng ngồi đăm chiêu, nghe rõ từng chữ Tuyết gaò la trong kia. Nhưng không phải cùng tâm trạng đau buồn như Đoàn. Mà là nàng ghen. Ghen cuồng bạo, lồng lộn. Vì nàng trót yêu Lập say đắm. Giống hệt mối tình đầu. Lý do: Lập giống hệt gương mặt của Chính!!! Một lý do thầm kín mà chỉ riêng nàng ấp ủ. Đã bảo nếu không phải là Nguyệt, nếu không có chút đạo đức, liêm sỉ và đức hạnh như Nguyệt, bi kịch loạn luân trong nhà này đã xảy ra cả ngàn lần vào những buổi sáng nàng lội bơi, phơi nắng dưới hồ, có Chính nhìn lén, quay phim. Hoặc những lần Chính táo tợn mang hoa sang phòng nàng để tặng trong khi nàng trần truồng bên trong chiếc kimono màu tím than. Hoặc khi hai mẹ con trên xe, chở nhau đi ăn sáng, đi ciné v…v…

Nguyệt đã nói với mình, với Lập và mọi người rằng nàng chọn em bé Lập 13 tuổi để làm chồng thứ hai. Cho nên môĩ câu Tuyết gào thét sung sướng dội ra từ giường chiếu phòng rêng, là từng đường dao bén ngọt cứa xoấ tim Nguyệt. Nguyệt thấy tương lai mờ mịt. Con đường tình nàng chọn mọc lên hàng vạn chông gai. Giá Tuyết không là con nàng. Giá nàng chưa từng đụ chung kép với Tuyết thì Nguyệt sẽ chẳng ngại ngùng đưa Lập đi thật xa, xây tổ uyên ương. Nguyệt muốn ái ân với Lập không phải vì thằng bé bản lĩnh trong tình dục, mà vì cái lý do thầm kín trên. Nguyệt đã không là bà Thánh. Nàng chỉ đủ chút nhgị lực đứng lại bên bờ cám dổ, ôm một hình tượng tương tợ, để sống như thật, cho đỡ thèm!

Thế là nàng đã Thánh lắm rồi, đã hơn vạn lần Võ Tắc Thiên bên Tàu, người đàn bà đã xem loạn luân là lẽ sống! Julie bị khích dâm quá, ngồi lọt phỏm vào lòng Đoàn, níu cổ Đoàn đòi nút lưỡi, vì trong kia Tuyết gào thêm:
-Lập rút cặc ra khỏi lỗ đít chị để đâm vô lồn hả? Đừng em. Chị thích đéo hơn là đụ. Bỏ lại đi, đéo tiếp đi. Sao, em không chịu hả? Cũng được, đụ chị một hồi rồi bỏ trở lại đéo cho chị ra nhen cưng. Ôi, chị yêu Lập quá đi, em ơi! Có lẽ chị sẽ là vợ hai của em mất thôi…

Mắt Nguyệt ứa hai giọt lệ. Nàng không muốn Lập tặng cho Tuyết kiểu chơi mà sáng nay cậu bé đã tặng nàng. Kiểu đụ sướng lạ lùng. Cái sướng đặc biệt. Nó không giống như giao cấu thường tình. Nó xoáy thẳng vào hệ thần kinh. Nó làm can não tê điếng, la không nổi, hét không nên lời. Đéo lỗ đít, mà lúc đạt tới tuyệt đỉnh, thì lồn tuôn ra hàng giòng nước sướng từ tử cung. Nguyệt đã bặm môi, trợn mắt, nín hơi mà chịu nổi sướng tuyệt cùng ào đến. Cặc Lập đã được rút ra khỏi hậu môn Nguyệt, mà nàng vẫn như còn chìm ngập trong hạnh phúc lạ lùng.

Ghen quá, Nguyệt khóc. Mà vừa khóc, vừa hạnh phúc. Có lạ lùng không? Nó là thú đau thương da diết, hành hạ xác thân, mà lại làm tim óc bừng lên niềm hy vọng sáng loè. Liếc nhìn chồng, nàng thấy Julie cầm tay Đoàn xọc thẳng vào xì líp, bắt Đoàn phải xoa, phải bóp, phải làm sao cho Julie đã cơn thèm nhục cảm. Chìu em bé, Đoàn cử động bàn tay trên mu lồn Julie. Nhưng trí óc chàn vẫn miên man với hai đứa con ruột của chàng đang. “sống chết” với trận làm tình dữ dội, cuồng mê trong kia. Julie nhõng nhẽo:
-Đoàn thọc hai ngón tay vào làm cho em sướng đi! Người ta thèm mướn chết mà anh cứ như pho tượng.

Hai ngón tay Đoàn bò vào hang bác bó đang ngập nước. Tiếng rên thê thiết của Julie, ở gần, đã huy động được cơn thèm của Đoàn hơn là tiếng gào la của Tuyết từ xa. Đoàn cúi xuống nhìn gương mặt non choẹt 15 của Julie mà ngắm, em đang diễn tả nỗi sướng. Môi Julie hé ra. Mấy chiếc răng sán trong của Julie xuất hiện cạnh cái lưỡi mời gọi. Đoàn sà xuống. Bàn tay Julie kéo ghịch cổ chàng. Và thiết tha mùi mẫn hai cặp môi quyện cái hôn đầy sinh lý, nổi lửa tình dục.

Hai tay Julie tuột hẳn cái xì líp ra khỏi người, rồi em cởi phăng luôn cái áo đầm ca rô. Điên quá rồi, nóng quá rồi, Julie muốn thực hiện sự thèm khát ngay trong phòng khách. Julie quỳ trên sofa, chổng mông đưa lỗ đít ngay trước mặt Đoàn, bắt chàng làm giống hệt như Lập đã làm cho Tuyết trong kia. Như cái máy, Đoàn quỳ đằng sau, banh lỗ đít Julie ra , thọc thẳng chiếc lưỡi vào. Julie hét lên một tiếng như bị ai cứa cổ:
-Tuyết ơi, bố mày đang bú đít tao ngoài này. Đoàn ơi! Thọc luôn hai ngón tay anh vào lồn em. Làm giống như Lập đi anh. Anh không làm, em tung cửa chạy vô bảo Lập làm à.

Đoàn tận tình cho hai ngón vào lồn thụt, ngoáy. Chàng còn nổi hứng, đưa mồm liếm, cắn nhè nhẹ hai mông đít Julie. Em này la muốn bể nhà, hét muốn khàn cổ. Nguyệt nhìn mà thèm chết đi được. Nàng ước gì có Fred, có Dũng, có Quang, nàng sẽ dẫn họ vào phòng bắt làm giống hệ, vì nàng hiểu, lối hcơi này là đệ nhất trong thiên hạ. Trong phòng, Tuyết lại gào lớn:
– Ơi, đút cặc trở lại lỗ đít chị má đéo đi cưng. Đó, chị mê nhất món này Lập ơi! Hả? Trời ơi! Hai ngón tay em lại vào thụt lồn chị nữa hả. Làm dồn dập vầy chịu sao thấu hả cưng? Ôi…ôi…chết tôi Trời xanh đất đỏ ơi!
Julie ngoáy cổ lại nhìn Đoàn:
– Anh có nghe Tuyết nó nói gì không hả mình? Có thì cố bắt chước y hệt vậy cho em. Mau, nứng quá đi!!

Đoàn tuột quần. Cặc chàng đã sẵn sàng. Chàng nhổ tỵ nưuớc miếng vào lỗ đít Julie, rồi banh rộng ra, kê đầu cặc, nhấn vào, nhấn vào. Tiếng Julie hét cũng lớn dần, lớn dần, cho đến khi cặc Đoàn lút hết. Đoàn bắt chước thằng con, cũng cho hai ngón vào thụt lồn Julie. Cô bé bấu cứng cái nệm da, mắt nhắm nghiền, gân cổ nổi lên, mặt đỏ bừng, vì cơn sướng ào đến thênh thang.

Có là Thánh cũng phải gào thét, đừng nói là Julie. Nhìn cảnh cuồng dâm đó, Nguyệt nặng mí mắt, môi cong tớt lên, mặt ửng hồng, nước lồn rơm rớm ướt, và Nguyệt thèm chết được một đàn ông, một con trai, một cậu bé… Ai cũng được, không cần đẹp trai, đến phục vụ cho nàng như Đoàn đang tận hiến cho Julie. Có ba người đàn ông càng tốt. Một cho Nguyệt nằm lên đụ. Một nhét cặc và đít nàng mà đéo. Và một, cho nàng bú. Nghĩa là ba cái lỗ quan trọng trong người nàng phải được trám đầy bằng dương vật. Mà làm sao có đây? Nguyệt nhìn say sưa cảnh chồng nàng đang đéo Julie. Mặt Nguyệt thẩn thờ, say đắm. Hai đùi kẹp sát bàn tay Nguyệt đang để cạnh mu lồn. Tiếng thằng Lập, con Tuyết lại la, lại gào…. Nước mắt Nguyệt lại ứa ra. Lập ơi, chị yêu em, chị không muốn mất em, em là hình ảnh của giấc mơ lãng mạn trong chị. Làm sao? Làm sao Nguyệt có Lập đây?

Bỗng, Nguyệt nghe như có ai đang lội dưới hồ. Nàng chạy bay về phòng, mở cửa sổ, nhìn xuống. Trời ơi! Điều nàng ước mơ lại hiện đến. Đó là Chính! Chính đang lội ngửa và cũng nhìn lên khung cửa sổ phòng ngủ của Nguyệt, nơi nàng đang đứng thụt vội đầu vào nhìn chăm chăm. Thân hình Chính vẫn dài thậm thược. Vai vẫn bạnh. Ngực vẫn nở. Nước da hồng hào với gương mặt đẹp như người mẫu. Chính lội xuôi, rồi lội ngược, và mắt vẫn đăm đăm nhìn khung cửa sổ. Hình như đó là thói quen ngày Chính chưa vào nội trú.

Rồi không hiểu sao, Nguyệt lại khoá trái cửa phòng, rồi trở lại đứng nép nơi cửa sổ, tiếp tục nhìn Chính đang bơi. Một lần nữa, Nguyệt lãng mạn sống lén lút với một ước mơ chẳng bao giờ nàng dám để thành sự thậ. Hai ngón tay vàng, vô tình , đưa vào âm đạo. Giống hệt như hai ngón của Đoàn vào lồn Julie. Dưới kia, Chính vẫn bơi thư thả. Và dù chàng chú mực vào cửa sổ sơn xanh nơi phòng Nguyệt, Chính cũng không sao biết được có một người đàn bà đang thèm khát cháy bỏng, bốc hừng hực, đốt phá da thịt nàng. Nguyệt đứng một chân, gác một chân lên ghế. Hai ngón tay vẫn miệt mài, làm lồn Nguyệt rung chuyển kinh khiếp. Rồi hình như hai ngón tay không đủ kích thước làm thoả mãn cơn thèm cao hơn núi, Nguyệt mở hộc lấy ra con cặc giả màu hồng, bấm pin. Ừ, may ra. Nó được lăn chậm trên bắp đùi trắng tinh của Nguyệt, trên bẹn, và cuối cùng, chui luôn vào cửa mình đang ướt nhẹp những nước nhờn chờ sẵn từ gần 20 phút. Lút hết vào bên trong, khúc ni l6ng rung lên bần bật. Tay Nguyệt thụt như dương vật lúc làm tình. Nàng vẫn nép lách qua một bên, chỉ chừa cặp mắt đủ thu gọn hình của người mẫu Chính đang nằm sóng sượt trên ghế vải, xem sách!

Phòng bên cạnh, Tuyết và Lập đua nhau gào la những thống khoái ngút ngàn. Ngoài phòng khách thì Đoàn với Julie. Cả bốn dồn dập dội vào những hình ảnh độc đáo.
– Đoàn ơi, mỗi tuần anh có muốn đụ em mấy lần cũng được. Chỉ xinh có vài lần đéo lỗ đít thế này, may ra em mới trung thành với anh. Sướng lắm người yêu của em ơi!
– Chị Tuyết! Đụ lỗ đít vẫn sướng hơn lỗ lồn. Vì nó bout lắm. Khít Khao lắm. Em thích đéo vầy hơn là đụ chị ơi!
– Thì em cứ đéo cho sướng đi, đừng ra vội. Em phải kéo dài cho chị ra thêm vài ba cái nữa nghe chồng bé!

Trong này, mình Nguyệt cô đơn với con cặc màu hồng vô tri. Nó rung không ngừng nghỉ. Tay Nguyệt thục liên tu. Mắt Nguyệt vẫn dán sát dưới bờ hồ. Trên ba mươi phút, lúc Tuyết gào ré lên nỗi sướng tuyệt đỉnh, thì hình ảnh của Chính cũng lung linh., nhoà nhạt, mờ hẳn vì mắt Nguyệt đã nhắm khít, mồ hôi vã ra có hột, mồm nàng kêu nho nhỏ, thống thiết, ân cần:
– Mẹ ra nè. Còn nữa, sướng lắm ông bà ơi. Mẹ sướng tới đỉnh mây xanh rồi con ơi…. Còn, vẫn còn, vẫn còn.

Lúc đó Nguyệt nghĩ gì? Chỉ có Thượng Đế biết mà thôi!

Lúc Nguyệt, Tuyết và Julie đar đạt tuyệt đỉnh khoái lạc, cả ba căn phòng chìm trong im lặng, tịch mịch như sân chùa nhà quê, vào trưa hè. Không biết dương vật của Lập có còn nằm trong hậu môn của Tuyết không? Không biết con cặc của ông Đoàn có còn nắc lai rai ở lỗ đít Julie không? Chỉ biết ở phòng Nguyệt, tiếng rè rè của con cặc giả màu hồng vẫn còn kêu lai rai. Bởi vì … Nguyệt vẫn nấp đó, bên cửa sổ, nhìn trộm người mẫu tên Chính nằm đọc sách dưới hồ bơi . Bởi vì khúc ni lông vô tri vẫn còn nằm đó ở cửa mình Nguyệt mà rung.

Tiếng rung tuy nhỏ, lúc lớn, lúc bé, vì bàn tay Nguyệt tự động thụt nó vào , kéo nó ra, nhưng đã đưa hồn Nguyệt lên bồng lai tiên chảnh. Một mình Nguyệt độc thoaị. Nàng gọi số cầm tay cho Chính trong khi nàng vẫn nhìn xuống hồ:
-A lô. Chính đó hả? Mom đây.
-Dạ con nghe. Có gì gấp không mom?
-Không . Bộ có gì gấp mới gọi con sao?
-Không. Bởi vì có đời nào mom gọi con vào giờ này.
-Có bất tiện cho con không?
-Dạ không. Con đang xem cuốn Hiện sinh của Freud. Tác giả nói nhiều điều thú vị lắm mom . Càng đọc càng mê. Càng đọc, con càng bị kích thích, khó chịu…

Nói xong, Chính xò tay hẳn vào trong xì líp bóp bóp dương vật. Trên này Nguyệt thấu rõ từng hành động.

-Con đang ở đâu đó? Nguyệt vờ hỏi.
-Dạ con đang nằm trên ghế vaỉ, bên hồ bơi ở nhà, chỗ mỗi buổi sáng mom thường nằm phơi nắng , sau khi tắm.

Nguyệt chợt để ý thấy Chính cố tình nằm ở ghế vải của nàng, chỗ rất gần cửa sổ phòng nàng:
-Sao con không nằm ghế của con?
-Con thích thế. Con thích có chú lãng mạn để sống.

Chính lại xò tay vào xì líp bóp dương vật . Lần này cậu cả móc hẳn khúc gân trắng hồng ra khỏi quần mà ngắmk, mà nghịch như một chú bé tắm mưa. Trên này, Nguyệt riu ríu cặp mắt như say rượu vì hình ảnh khêu gợi, dâm dật đó. Đó cũng là lý do tại sao Nguyệt đóng kín cửa phòng ngủ, để mình nàng tự do cũng “sống với chút lãng mạn ” mơ hồ, như dưới kia Chính đang sống.

Dưới kia Chính cầm dương vật xụt nhè nhẹ. Trên này, tay Nguyệt cũng dìu dặt đưa vật cao su màu hồng ra vào ở cửa mình. Nếu định nghĩa lãng mạn, thì đây chính là hành động lãng mạn tuyệt đỉnh. Chính nghĩ là chẳng có ai ở nhà, nên chàng tha hồ đùa nghịch loã lồ, dạn dĩ như thế. Phần vì cuốn sách Freud viết táo bạo quá. Phần lớn, là Chính được hân hạnh đối thoại với Nguyệt giữa khi tâm hồn chàng bị chao đảo, lung lạc. Đã lâu lắm, từ ngày vào nội trú, Chính tự nguyện xa lìa cái ý nghĩ đen tối với Nguyệt. Vậy mà, tại sao hôm nay chàng bỗng trở lại sống bệnh hoạn, tật nguyền như hồi chàng tặng hoa cho Nguyệt cách đây một năm?
-Con, sao con không nói gì cho mom nghe với?
-Xin lỗi Mom, con đang dật dờ trôi dạt theo một ý nghĩ cuồng ngông, táo tợn, nhưng đầy thú vị.

Nói xong, Chính lại ngước nhìn lên khung cửa sổ phòng nàng với đôi mắt vừa tội nghiệp, vừa thất vọng. Thất vọng vì chàng biết niềm “mơ ước” của chàng chẳng đến đâu trước một vách núi vững như đồng của Nguyệt. Đã có lần, Nguyệt tâm sự với Chính bằng tiếng Anh: “Mẹ không phải là Thánh. Nên đừng để mẹ con mình trở thành súc vật”. Rõ ràng, trưa hôm nay, một mình Nguyệt, đã để con quỷ hèn hạ chiến thắng cái thánh thiện trong lòng Nguyệt. Cũng có lần nàng nói thêm: ” Khó nhất là lúc ta với ta. Vì lúc đó Ta dễ buông lỏn cho Ta”.

Bây giờ, giây phút căng thẳng cực độ này, trong căn phòng ngủ sang trọng này, Nguyệt không một mình là gì? Nàng vẫn đang chú mắt theo dõi người mẫu dưới kia đùa bỡn, vung dọc khúc gân dài bụ bẩm, trắng hồng. Càng nhìn xuống, Nguyệt càng như chìm sâu vào cám dỗ. Nàng quả thật thất sắc, sợ hãi chân nàng sẽ trợt té vào bùn nhơ. Nên Nguyệt lái câu chuyện:
-Sao, tình của con với cô Phạm thị Ngọc Hường tới đâu?
-Thưa mom, nó vẫn quanh quẫn bên bốn góc giường. Không ra khỏi phòng. Nhưng phải thành thật mà nói: Hường là trang đài các thiên hương, về cả vật chất lẫn tâm hồn. Chả trách bố con đã đam mê hết một thời.
-Thế, con có định cùng Hường sống chung?
-Thưa, Hường không là loại vợ để sống chung. Nàng là một mẫu tình nhân cho mình viếng đôi lần một tuần.
-Sao vậy?
-Trước nhất, Hường rất dâm. Không bao nhiêu cho đủ. Nàng đòi tình dục hằng phút, không có không được.

Nguyệt chợt giật mình, vì nàng cũng thế. Nguyệt ghiền tình dục thì đúng hơn. Càng đụ nhiều, Nguyệt càng phương phi, khoẻ mạnh. Nguyệt có thể nằm cuồng loạn với tình nhân suốt ngày, suốt đêm, không mệt. Vừa đụ xong, Nguyệt lại có khuynh hướng đòi thêm lần nữa. Rồi lần nữa, mãi không dứt. Thì cách đây mấy phút, khúc ni lông màu hồng, những âm thanh khêu gợi phòng Tuyết, hình ảnh người mẫu dưới hồ bơi, đã làm Nguyệt chết ngất đi một khoảng thời gian. Liền sau đó, Nguyệt lại lai tỉnh, khoẻ mạnh như chưa từng …. Và, khúc cặc giả vẫn nằm đó, trong cửa mình Nguyệt mà rung. Nguyệt nói:
-Hình như đàn bà ai cũng dâm như thế đấy con.
-Con không nghĩ thế. Và nếu có thế thật, thì có lẽ con chẳng bao giờ lấy vợ.
-Vì sao? Con không thích đàn bà dâm à?
-Con thích sống có chút lãng mạn, cuộc đời mới thú. Không có nhân tình lãng mạn, thì mình sống với mình cũng được, với mớ ký ức, mớ tưởng tượng, mớ mộng mị.

Chính lại hai tay vò khúc dương vật. Chàng ểnh đít lên cao, miệng nói cái gì lý nhí, nghe không rõ. Nguyệt thấy hết, và nàng biết Chính đang nói gì, với ai. Vì anh chàng vẫn ngước nhìn khung cửa sổ màu xanh phòng nàng, mặt đam mê, đôi mắt vẫn tội nghiệp, tuyệt vọng. Giữa lúc đó, Chính bỗng chợt thấy bóng người con gái trần truồng bước thư thả về hướng chàng.

Chính vội kéo quần lout lên, cầm cuốn sách che vội khúc gân đang cương cứng:
– Ủa, cô là ai? Khoan, xin lỗi, cho phép tôi cúp đường giây điện thoại. Alô, mom, con…con có khách, một lát con sẽ gọi lại mom ngay.
Nguyệt nhìn xuống, thấy Julie trần truồng, không xiêm y, đứng cách Chính một thước. Chính hỏi tiếp:
– Xin lỗi, cô là…
– Là bạn gái của bố anh như bà Hường, Phạm thị Ngọc Hường.
Chính giật mình vì không hiểu sao cô gái lại biết rõ như thế. Chính chưa hoàn hồn thì Julie bồi thêm:
– Hôm nay anh đến chơi với Hường có thích thú không?
Chính lại ngơ ngác, đứng như trời trồng, nhìn Julie từ tóc tới chân, từ vú tới lồn, từ mắt tới môi và tuyệt nhiên chàng không biết cô gái từ đâu đến.
– Em từ phòng khách trên lầu nhà anh xuống đây.
– Cô từ phòng khách? Mà sao cô lại trần trụi, không áo quần?
– Bởi vì … bố anh, ông Đoàn vừa đụ em xong.
– Sao cô biết tôi nằm đây mà đến?
– Anh nói điện thoại oang oang ngoài này, anh không biết à?
– À, tôi nhớ rồi. Tôi nói điện thoại với mẹ tôi.
– Cái gì? Mẹ anh, bà Nguyệt? Bà ấy ở trong phòng chớ đâu mà điện thoại.
– Cô nói sao? Mẹ tôi đang ở trên phòng?

Rồi Chính ngước nhìn lần nữa khung cửa sổ phòng Nguyệt. Chàng chợt bắt gặp mẹ chàng rút vội đầu, nấp sau cánh cửa. Thế thì… chàng nghĩ. Nguyệt đã thấy hết những gì chàng làm trên ghế vải… Mà tại sa mẹ chàng lại làm vậy? Có mục đích gì? Chính đang lính quýnh tay chân không để đâu thì Julie nói như đọc hết tư tưởng của chàng, miệng cười khó hiểu:
– Em biết anh đang nghĩ gì. Coi chừng anh lầm. Nhưng thôi, bỏ đi, nói chuyện chúng mình!
– Chuyện chúng mình?
– Đúng. Vì lúc anh đang nằm trên bụng chị Hường, thì chị này gọi điện thoại đến bố Đoàn, khoe rằng anh làm tình tuyệt vời lắm? Anh đang cầm cuốn Hiện sinh trên tay, mà lại ngạc nhiên với lối “ăn mặc” đầy hiện sinh của em à?
– Cô có mặc gì đâu mà gọi là ăn mặc?
Julie cười ha hả, cười ngặc ngoẻo rồi nói:
– Thế mới là Hiện sinh. Vì theo thuyết hiện sinh, mọi ham muốn phải được phô bày ra, và phải được chấp nhận.

“Ăn mặc” như em đang đứng đây thì anh phải biết em đang cần gì. Và các anh phải cho gì. Em có nói với chị Hường cho em, một ngày nào đó, được hân hạnh gặp anh. Không ngờ… em hên thật. Phải chi bữa nay em mua vé số…

Julie tiến đến bước nữa, và em thấy “cục cưng” của Chính đang gồng lên bên trong chiếc xì líp xanh đậm mỏng manh. Vì thân thình trác tuyệt, măng tơ, hấp dẫn của Julie đang đốn ngã Chính. Bộ lông lồn tuy ngắn, nhưng rậm rì của Julie làm mu của em cao lên vời vợi. Cặp vú no tròn, cứng ngắt của em rất vùa tay. Cái eo nhỏ nhắn nối liền cặp mông đã nở vì nhiều lần chung chạ với đàn ông. Đường lông măng xám xanh nối liền chỗ roan vào chòm lông dưới là vật bắt mắt nhất của Julie. Rồi, cặp đùi tròn lẳng, dài tăm tắp, suông đuộc, chạy thẳng xuống đôi bàn chân thon dài với những ngón sơn đỏ….Quả là hiện sinh.

Nhan sắc đó thì có Thánh cũng phạm tội, nói gì đến con trai mới lớn như Chính. Hình như anh chàng vừa trố mắt ngắm, vừa nuốt nước bọt. Thấy thế, Julie càng phô diễn. Nàng chống một tay lên hông. Tay kia vuốt nhè nhẹ bờ vai. Một đùi bên trái hơi co lại. Mặt nàng hơi cúi xuống mà đôi mắt hạt nhãn thì nhìn ngước lên. Một bên mái tóc phủ hờ cái má lúng đồng tiền. Miệng nàng chúm chím. Không cười mà thấy như đã… Chính bối rối, chàng vờ nhìn lên cây điệp bông tím, chỉ một thoáng mấy giây, rồi mắt chàng phải trở lại, gắn chặt vào đôi vú đầy sinh lực, căng cứng cửa người đẹp. Càng làm ra vẻ thản nhiên, Chính càng lúng túng như con cá đã ngoạm vào lưỡi câu. Cái chết chỉ còn là vấn đề thời gian. Julie chơi ác, cứ nhìn như xoáy vào hạ bộ cứng ngắt của Chính và mím cười đắc thắng. Túng quá, Chính hỏi:
– Cô xuống đây, rồi bố tôi đâu?
– Anh ấy mệt, nằm lăn quay ra ngủ ở sofa phòng khách. Sao anh không thể “ăn mặc” hiện sinh như em. Có vui không?
– Tôi… xin lỗi cô. Tôi … không … thể …

Julie tiến tới nửa bước, nhìn thẳng vào Chính, mà hai tay nàng thị tuột cái xì líp màu xanh đậm của Chính xuống dần, xuống dần… Con cặc dài, bụ bẩm dễ thương của Chính bung lên, chỉa thẳng vào hạ bộ của Julie. Mặt chàng thộn ra trông tội nghiệp. Trên kia Nguyệt trố mắt nhìn. Lần đầu tiên, kể từ ngày Chính không còn để cho mẹ tắm nữa, đây là dịp Nguyệt nhìn tận mắt nhìn thấy con cặc dài dị thường của con trai mình.

Nàng lấy camera, chúc máy xuống, dùng ống kiếng zoom quay tận tường mọi chi tiết của ông Adam, bà Eva trên vườn địa đàng. Dưới kia, cả hai im lặng. Bốn mắt nhìn để đối thoại. Một bên chinh phục. Bên kia, chạy trốn, hay vờ chạy trốn. Càng cố vùng vẫy, Chính, hai chân, càng mắc vào mạng lưới bủa vây dễ thương của Julie. Đứng bên Julie, Chính thấy mình “nhỏ xíu”. Chàng chẳng biết Julie bao tuổi. Chỉ thấy mọi “trang bị” trên người nàng quá, hay thừa, đủ cho Julie trở thành một người lớn, lớn hơn mọi đàn bà đã từng nằm dưới bụng chàng.

Julie xê dịch sát vào hơn nữa, đến độ khúc gân của Chính, khi chạm gần với hạ bì của người đẹp, phải cong ngược lên, chỏng thẳng quy đầu về hướng không trung.
– Chị Hường khen anh là tình nhân toàn hảo? Julie hỏi.
– Có thể. Nhưn chỉ với cô ta, không chừng.
– Nhưng Hường là người đàn bà lẫm liệt trong tình dục, rất dâm, không bao nhiêu cho đủ, như anh đã nói với chị Nguyệt lúc nãy. Như thế thì nhận xét của Hường chắc chắn là không sai?
– Cứ cho là như thế đi. Rồi sao?
Julie lại cười chúm chím nhìn “con chim” trong bẫy nàng:
– Hình như, cho tới phút này, anh vẫn còn chưa muốn gọi em là em, và xưng anh. Em có thua chị Hường không?

Nói xong, Julie không đợi Chính trả lời. Nàng quỳ xuống, hai tay trịnh trọng nâng của quý màu trắng hồng của Chính lên mà hôn bằng mũi một cách say mê, ân cần. Thân hình và gương mặt tuấn tú của Chính là khí giới đốn ngã phái nữ dễ dàng. Julie dàn trên năm phút để tỏ tấm tình qua cách hôn nhân thương “thằng bé” của Chính.

Trên phòng, vừa quay phim, Nguyệt vừa xúc động và bị kích thích tột độ với hình ảnh hoa tình dưới kia. Nàng nghe hai mép lồn lại bị ướt, bị ngứa ngáy khó chịu.
– Em thì chắc là không bằng chị Hường. Nhưng sẽ cố làm sao cho anh nhủ chút tình thương, dù thương hại. Vì, em đến sát bên anh buổi nay, có lẽ cũng để thoả mãn chút tình dục, cộntg chút lãng mạn, vì anh là con của Đoàn, người vừa với em ngây ngất một trân đụ kinh hồn khiếp vía.

Câu nói đó của Julie đánh trúng băng tầng “Hiện sinh” của Chính. Nên chàng cúi xuống, nâng xốc Julie lên nhìn sững, rồi đặt vào môi cô bé một cái hôn nồng nàn dưới nắng xế chiều, bên hồ tắm. Hình như câu nói vừa rồi của Julie có đượm chút loạn luân. Nàng muốn vừa ngủ với cha, rồi bây giờ luôn cả với con.

Mà điều tai ác là Chính cũng thích thế, cho nên tự nhiên hai người “gần” lại với nhau lúc nào không biết. Họ hoà hợp, họ yêu thương, và xưng an hem ngọt xớt như đã từng yêu nhau cả ngàn năm. Bây giờ thì mồm hôn, mà tay Julie đưa xuống cầm “củ chuỳ” của Chính. Còn anh chàng thì xoa xoa lên ngực, một cặp ngực nở nang, mời gọi. Cả hai sát khít vào nhau không hở một ly.
– Em biết anh là con ruột của bố Đoàn? Chính hỏi.
– Dĩ nhiên. Tại sao?
– Sao đã ngủ với bố. Bây giờ em lại còn mò đến con?
– Vì em là hiện sinh! Cũng như anh thừa biết Hường là vợ bé của Đoàn, anh vẫn tiến tới và vào tận phòng ngủ với nàng.
– Tình dục dĩ nhiên là có khoái lạc rồi. Nhưng lãng mạn như thế, em có thấy thú vị hơn lên không?
– Không thế việc gì em trần truồng chạy xuống đây mời anh?
– Và có phải đây là lần đầu tiên em dính với tình dục có lãng mạn?
– Không! Nhiều lần như thế rồi. Em mê chơi trò nguy hiểm đó. Như thiên hạ mê chơi ma thuý, cò bạc. Biết nguy cho tính mạng mà vẫn khoái. Khởi đầu, em đã ngủ với ông anh rể, chồng của chị em, và luôn cả bố chồng chị em…

Chính nghe xong, bỗng bị kích thích tột độ. Có cái gì ở Julie giống hệt cái “bệnh hoạn” của máu Chính. Chàng ưa tìm cái khó mà yêu, cái không tưởng để chinh phục… Trên kia, Nguyệt nghe rõ từng chữ, từng lời của Chính và lạ thay, cái loạn của Julie lẫn của Chính cũng lại là của chính nàng. Chỉ khác, Nguyệt biết đứng lại, dù đèn xanh đã bật, lúc nửa đêm.

Chính đặt Julie nằm dưới bóng mát một cây sứ. Chàng chống tay, gác đùi qua người Julie để nhìn say đắm sắc đẹp Julie, để “đào xới” thêm một đồng chí”
– Cho tới phút này, em hơn hẳn Hường xa lắc. Thứ nhất, em trẻ hơn. Thứ hai, em tự dấn thân tới tìm tình lãng mạn mà yêu. Đã có bao nhiêu mối tình như thế này rồi?
– Nhiều lắm, nhớ không hết. Muốn em nhớ anh nhất, phải làm một cái gì nổi bật và xuất sắc, ngay bây giờ.

Chính im lặng, đưa những ngón tay, thật nhẹ, rà thật êm trên ngực Julie. Môi chàng nữa, không chúm lại, chà lang bang trên cổ, vành tai, lên đôi mắt cô bé. Ốc trâu nổi hằng loạt trên da thịt Julie. Tay Julie đưa xuống nắn bóp cu của Chính một cách đam mê rồi nói:
– Hồi nãy, đứng lên lầu, em thấy anh nói chuyện điện thoại, và cho một tay vào quần bóp mạnh cục gân này. Cuối cùng, canh móc nó hẳn ra ngoài mà xụt… Không lẽ đối thoại với Nguyệt mà anh bị kích thích đến vậy sao?
– À không, lúc đó hình như anh đang nói về những táo bạo, lãng mạn của Fred viết trong cuốn sách này…

Julie, tay vẫn nựng cặc Chính, mà mắt thì nhìn như xoáy vào tận tim gan Chính, và miệng cười mim mím cách tinh nghịch, ranh mãnh. Chính sợ ánh mắt đó, nên nói một câu lãng nhách, không ăn thua gì đến điều Julie hỏi:
– Chiều rồi, mà nắng vẫn còn hanh khó chịu quá em nhỉ?
– Anh thì em hiểu rồi. Còn chị Nguyệt thì em không. Bởi vì tại sao đang ở trên phòng, mà Nguyệt vẫn gọi cho anh dưới này, nhất là qua cửa sổ, chị có thể nói chuyện với anh?
– Chuyện của người lớn! Anh không biết.
Ngay tức khắc , trí thông minh của Julie hiểu được phần nào về gian ý của Nguyệt, nên em bé chồm dậy, lật Chính nằm ngửa ra. Rồi Julie cúi xuống, hướng mặt về cửa sổ phòng Nguyệt, bú thê thiết con cặc đang cứng như đá của Chính. Chưa bao giờ Julie tận tình, hết lòng bú cặc đã như thế. Vì, thứ nhất để thoả mãn tình dục của mình, thứ hai, Julie trình diễn để khêu gợi nỗi thèm nhỏ nước miếng của người đàn bà khát tình trên kia, sau khung cửa.

Máy quay phim của Nguyệt có lúc bị rung vì xúc của Nguyệt giao động mãnh liệt. Một cái mồm xinh như đoá hoa trên gương mặt đẹp sầu mộng, ngậm vào khúc gan6n dài bụ bẩm mà bú, mà chuốtm thì ai không chết? Có lúc Nguyệt rời mắt khỏi máy, để tự nhiên nhìn bằng mắt trần cho rõ. Miệng thì bú, tay Julie nâng nâng hai hòn dái Chính để vuốt ve. Người mẫu Chính quằn quại thê thiết. Chàng cắn răng lại chịu trận. Hai tay bấu vào mớ tóc dài ngang lưng Julie. Hai chân Chính co rồi duôĩ, đít chàng ểnh lên rồi sụp xuống…

Julie làm như vô tình, nhưng thâm tâm, cô bé biết mười mươi trên kia, sau cửa sổ, nước lồn Nguyệt đã đầm đìa,lai láng. Cuộc đời vẫn ác độc, vẫn nham hiểm. Người bệnh cùi luôn muốn cả xã hội cũng cùi cho mình khỏi cô độc, khỏi bị ruồng bỏ. Trên kia, sau cánh cửa, Nguyệt ngồi thấp xuống. Vẫn để mắt nhìn cảnh bú cặc long trời dưới kia, Nguyệt đưa con cặc giả vào mồm, cũng ngon lành, cũng thân thương như Julie. Nhưng phần tim óc của Nguyệt đang nghĩ gì? Chỉ có Trời biết !!! Nguyệt ngậm vào ni lông mà phải cố nghĩ đó là bằng gân, bằng thịt, bằng da người.

Dưới hồ bơi, Julie đổi kiểu. Nàng le lưỡi liếm chiều cao con cặc Chính, thỉnh thoảng mới táp, ngậm vào quy đầu, một khoảnh khắc, rồi lại tiếp tục liếm. Nước miếng của Julie làm con cặc của Chính bóng lưỡng, trông vô cùng hấp dẫn. Đến hai hòn dái, Julie cũng không bỏ. Toàn thân người don dỏng, truồng trần của Chính cứ quằn quại. Hai tay Chính hết bóp cặp mông Julie, lại bóp hai bắp đùi của cô gái 15. Julie cố tình kéo dài trận bú cặc cho trên kia phải chết mệt, moon mỏi, cho ráo nước miếng, cho phải cắn vào môi mà thèm khát…

Quả thật như thế. Chỉ nghe Lập với Tuyết bên kia gào la sung sướng, Nguyệt đã vã mồ hôi như một bà điên. Huống hồ, cách phòng nàng có mấy thước, Julie đã xuất sắc biểu diễn cảnh bú cặc mà chưa chắc phim X đã có. Lồn Nguyệt nổi lửa. Mắt nàng hoe đỏ. Gương mặt hồng hẳn lên vì máu dâm. Nàng quay quắt, kiếm tìm, tay sờ saọng lên nâng vú, rồi xuống xoa mạnh chòm lông lồn. Con cặc giả được bật pin đang nằm ngay cháng ba “khe sanh” , chờ sẳn… Nguyệt nhắm mắt, không dám nhìn dưới kia nữa cho đừng bị giao động, thèm khát. Mà không được. Có “cía gì ” lãng mạn lắm mời gọi nàng phải tận mắt nhìn cho đã. Cứ hể nàng nhắm mắt lại, định quay đi, thì Chính lại gào lên những tiếng lạ lùng:
-Chết con má ơi! Ngừng bú một chốc được không? Môi con khô hết rồi! Mắt mở không lên , má ơi….

Bất cứ làm tình với ai, ở đâu, Chính cũng có thói quen gào lên như thế. Nhất là khi chàng cặp với bà Nguyệt (cùng tên với mẹ chàng) , mẹ của thằng bạn. Và gần đay, với Phạm thị Ngọc Hường, vợ lẻ của bố Đoàn. Lúc nãy, qua điện thoại cầm tay, Chính đã tự thú với Nguyệt : ” Con thích sống với cuộc tình có chút lãng mạn.” Và giờ phút này, chàng đang yêu em bé Julie, cũng vì cô bé có cùng sở thích lãng mạn. Chính đâu ngờ những lời rên lạ lùng đó đã khích dâm mãnh liệt không những Julie, mà cả Nguyệt nữa, ở căn phòng ngủ sang trọng trên kia.

Camera của Nguyệt thu hết bằng ống kính zoom , can ảnh. Nàng đang khủng hoảng như con thú đứng chết khát giữa sa mạc mùa nắng. Nhất là khi Julie ngừng bú , tự động trèo lên người của Chính, quay đít về hướng cửa sổ phòng Nguyệt, banh lồn ra, cho cặc Chính lọt phủm vào âm hộ. Julie ngồi xuống, ngồi xuống. ..cho đến khi lông lồn nàng sát rạt với lông dái của Chính. Và rất khoan tahi, nàng dộng xuống, nắc tới, trong khi Chính đưa hai tay, lẫn hai chân quấn sát trọn người Julie.

Gió chiều thôỉ hơi nước hồ bơi bay lên, ôm mát rượi hai thân thể trẻ , khoẻ, đang giao tình dưới bóng mát cây sứ.
– Không biết có ai đang nhìn chúng mình đụ không nhỉ?
– Chắc là không đâu. Tại sao em hỏi?
-Vì em mắc chứng bệnh thích phô trương (exposism) . Em thích khi cởi truồng, hay làm tình, được người khác xem.
-Nhưng quanh nhà anh có tường gạch cao lắm ! Không ai xem được chúng mình đâu.
– Có, em biết có, đang có…
– Ở đâu?
– Trên cửa sổ màu xanh ở phòng chị Nguyệt.

Chính bỗng nhìn lên. Một lần nữa, chàng thấy có đầu tóc vội hụp xuống, lẩn đi…

Nguyệt đang cho con cặc giả vào âm đạo, để nó rung, cho nàng sống thêm một cách khoảnh khoắc tình lãng mạn. Hụp xuống để tránh ánh nhìn của Chính, nhưng sức cám dỗ tình dục lại bắt Nguyệt trồi lên, nhìn tha thiết Julie đang hì hục tận hiến cho con trai nàng.

Lại đổi kiểu. Chính đứng lên. Julie đứng trên ghệch xi măng bồn cây sứ cho vừa tầm. Cặc lại đâm vào lồn. Cả hai đụ đứng. Môi gắn liền môi. Bốn cánh tay làm họ dính sát như keo sơn. Đẹp thần sầu. Đẹp hơn bức tranh. Cái mông đít cong tớt, nhô tròn của Julie nắc tới. Người mẫu Chính hý7ng chịu hằng ngàn cú nắc tàn bạo của lồn Julie. Nhưng không đẹp bằng khi Chính ẳm hẳn cô nàng lên. Chân Julie quấn chặt mông Chính. Anh chàng nhảy xuống nước, tiếp tục đứng như thế hàng mấy chục phút. Mấy chục phút nước mát, trong xanh, quấn lấy hai thân hình thiếu niên đầy ắp sinh lực, dâm lực.

Cũng trong mấy chục phút đó, Nguyệt gần như nghẹn thở. Vì con cặc ni lông gần như vô dụng trước nj74 thần khát tình, đang thèm chết đi được một đàn ông, một con trai, hay một thằng bé, miễn có dương vật là được. Phòng ngủ của Nguyệt như rộng hơn ra, trống trải hơn ra, cô đơn hơn lên. Mỗi ngày nàng phải có ít nhất là một nhân tình. Thế mà hôm nay, nhìn nước hồ bơi tràn lên vì cảnh đụ dã man của Chính với Julie, Nguyệt chẳng có một ai gọi đến, mời nàng đi phòng ngủ. Bảo sao Nguyệt không điên lên được.

Điện thoại reo. Nguyệt chụp ngay:
– Alô
– Chị Nguyệt hả?
– Ai đó?
– Thuỵ Quế đây! Lâu quá không gọi sợ làm bận chị. Nhưng hôm nay em phải gọi, vì… vì…
– Vì sao Quế?
– Vì chịu không nổi, khi từ lầu nhà em, em đã thấy, từ đầu, cảnh Chính, con trai chị làm tình với cô nào ngoài hồ tắm. Hấp dẫn quá, mê ly quá, khêu gợi quá, khích dâm quá. Em quay hết vào cuộc video. Nhưng phải ngừng lại gọi chị, vì tự nhiên sao em thèm, thèm đụ muốn chết với con trai chị, chị Nguyệt ơi! Ai có ngờ con cặc khác thường của nó. Dài, map, trắng phau như đòn chả… Ông xã nhà em mà có của quý đẹp như vậy, em không cho tắm cởi truồng ngoài hồ đâu.

Bà Thuỵ Quế lớn hơn Nguyệt một tuổi, người hàng xóm, vợ một thương gia giàu. Một năm hoạ hoằng lắm Thuỵ Quế mới gọi cho Nguyệt vài lần mời ăn giỗ. Bữa nay Quế gọi, là cả chuyện khác thường. Nguyệt vờ hỏi:
– Bộ thằng con em nó tắm cởi truồng hay sao?
– Tắm đâu. Nó đang đụ con bé nhỏ xíu ngoài ấy. Mê quá chị Nguyệt ơi. Mê nhất là con cặc dễ thương của nó. Có cách gì, chị cho Quế mượn Chính một hôm, Quế tặng cậu ta một xe sport hiệu Mercedes lập tức. Ối, ối, bây giờ Chính đặt con bé nằm ở bực tam cấp bờ hồ, nó … nó bú lồn con bé Nguyệt ơi! Ức quá đi mất, em ghen đó chị Nguyệt. Chị bảo nó stop có được không? Con bé nhà ai mà xinh thế, dâm thế không biết? Nứng quá chị Nguyệt ơi. Ước gì Chính đang bú em. Hay cho em bú Chính. Thèm quá đi mất Trời ơi! Là Trời! Ôi, bây giờ Chính lại nằm ngửa ra. Con … bé, nó ngoạm vào cặc của … Chính! Giời ơi, nó bú, nó thổi, nó …ối lồn em nứng chịu hết nổi rồi. Bảo nó stop cho em đi!!! Em đang cho ba ngón vào thụt mà vẫn không đã chị Nguyệt ơi!

Những gì Thuỵ Quế thấy và cảm nhận, Nguyệt đều có giống hệt. Có điều Quế dám nói ra. Còn Nguyệt câm nín với chính mình. Quết thì yêu cầu Nguyệt bảo chúng stop. Còn Nguyệt thì muốn trời đừng tắt nắng, cho nàng nhìn thêm, quay thêm cảnh làm tình dưới hồ nước…
– Sao chị im lặng, không nói năng gì hết vậy? Quế hỏi.
– À, Nguyệt đang nấu ăn. Nguyệt vờ dối như thế. Kỳ thật Nguyệt đang theo dõi không sót một chi tiết. Julie đang lại bú say sưa tàn tịch cặc của Chính. Cô bé ngậm sâu hết vào tận đốc họng. Julie ngâm hai phần mình trong nước. Chỉ trồi có cái đầu để phục vụ cho Chính ngất ngây, say mềm, miệng rên hừ hự. Sao Hollywood không mời cặp này quay phim tình? Bảo đảm ai xem cảnh này, không cần thủ dâm, cũng tự động bắn tinh.
– Nguyệt ơi! Em thù, em ghét con bé đến thế! Nó bú nghề như vậy thì làm sao Chính chịu nổi hả chị? Lạy Trời cho Chính đừng ra, để dành cho em. Tinh khí đàn ông quý lắm đó chị. Đàn bà bọn mình có thể đụ dăm mười thằng, ra dăm mười cái một ngày. Còn đàn ông con trai, ôi chị biết rồi mà, đâu cần em phải nói. Như ông xã nhà em, chưa 60, mà chăn gối bây giờ cũng xuân thu nhị kỳ lắm. Có nứng quá, đòi, thì ông ấy… leo lên dập dập cho ít cái. Ra hay không mặc mẹ mình. Trong khi tuổi Quế, tuổi chị như lò lửa, như hoả diệm sơn. Tuổi này mới là tuổi thèm đụ, tuổi biết thưởng thức đụ. Cho nên, đôi khi, em có đi “ăn vụng”. Kép em toàn bọn trẻ cỡ Chính, hoặc trẻ hơn. Có đứa chỉ 15 (giọng nhỏ hơn) chỉ tốn vài trăm là có một cậu ở High School, “nhảy” với mình vài quả. Đỡ thèm lắm. Nguyệt muốn không? Hôm nào muốn cứ bảo mình. Mình có nhiều tay mối lái lắm. Đụ bao nhiêu cũng có, giờ nào cũng có. Mà thích nhất là bắt mấy cậu đó bú lồn. Nhìn mặt nó măng sữa, trẻ hơn con mình, mà, nó bú lồn hằng giờ, bảo sao không mê được. Ối! Chết, con bé ngoài kia nó ngồi lên mặt thằng Chính cho Chính bú lồn kìa Nguyệt ơi! Đồ khốn nạn! Cái con nhỏ! Thân người nó thon đẹp. Lồn vú nó mới toanh vậy, cộng thêm tài bú cặc thần sầu nữa làm sao Chính của em chịu nổi chị Nguyệt? Chị xem Chính nó bú lồn con bé kìa. Trời ơi, con nhỏ la tới bên em cũng nghe nữa, chị ơi. Ước gì em được Chính bú như vậy, xong rồi bảo cậu bé bỏ cặc vô lồn mình mà đụ… Chết. Chắc chết chớ làm sao sống nổi hả Nguyệt? Mà quên, xin lỗi Nguyệt. Em quên nó là con ruột của chị.
– Không sao, Quế cứ nói. Có sao đâu. Mình bận “nấu ăn” mà, có thầy gì đâu mà lo.

Nguyệt thật sự muốn Quế nói nữa, vì chính Quế nói điều Nguyệt ước mơ, lãng mạn. Dưới kia, không biết Chính bú thế nào, mà hai chân của Julie đập liên hồi, làm nước bắn tung toé lên bờ. VAø mồm em la oang oang:
– Em đâu có ngờ hả Chính. Em tưởng anh là loại tầm thường. Anh bú kiểu này, bà Hường mê chết thì thôi, làm sao bả dám buông anh ra? Đã quá Chính ơi!

Đầu giây, bà Quế hỏi Nguyệt:
– Ủa, bộ thằng Chính con chị cũng có bồ già nữa hả? Thế thì tốt quá. Em hy vọng lắm. Em hứa, nếu Chính chịu đi phòng ngủ với em một đêm thôi, em sẽ tặng Chính chiếc sport hiệu Mercedes. Em mê nhìn con cặc khổng lồ của chính cho đã thèm. Nó to, nó dài, mà còn trắng tươi nữa. Cặc đó mà đụ thì …ủa quên, em quên nó là con chị… Thôi nhen, lát tụi nó đụ xong ngoài hồ, em kiếm chuyện qua thăm chị. Nhớ tìm cách cho em “gặp” riêng Hoàng tử của lòng em một bữa nhen! Bye!

Nguyệt để điện thoại xuống, rồi mới dám bật phin lại con cặc giả, vì sợ bà Quế nghe. Nguyệt vẫn dán mắt dưới hồ để thu hình. Được gần 10 phút, cửa phòng nàng bị gõ. Nguyệt mở. Lập trần truồng bước vào, cười thơ ngây như không có gì xảy ra. Nguyệt khoá cửa. Đây rồi, điều nàng mong đợi đã đến! Phải có ngay cho Nguyệt một người khác giống. Nàng thèm bú cặc, thèm đụ, thèm đủ thứ, vì Chính là Julie đã làm máu dâm nàng suýt trào ra cổ họng, ứa ra khỏi chân tóc. Nàng ôm Lập nút lưỡi, rồi tự cởi áo kimono ra, đứng chàng hãng tựa vào cửa sổ. Mắt nàng nhìn Chính bú lồn Julie, và bảo Lập quỳ xuống bú lồn nàng. Dưới kia Julie sướng bao nhiêu , trên này Nguyệt đã bấy nhiêu. Nàng lấy thực làm mộng, và mộng làm thực. Gương mặt của Lập với Chính như cùng một khuôn đúc ra. Lập bú lồn Nguyệt cũng như mọi lần. Nhưng sao nàng sướng gấp trăm lần, và tê tái run người:
– Ngậm hột le nút đi con trai, cho má sướng chút.
Lập ngậm hột le nàng nút cách nghề nghiệp. Nó đâu biết Nguyệt đang nhìn “dưới kia” để bảo trên này làm y hệt. Thật vô cùng lãng mạn. Có lẽ cõi đời này, không còn cảnh lãng mạn nào hơn thế nữa. Nguyệt điều khiển cho ống kính zoom thẳng vào con cặc của Chính. Mắt nàng ríu lại, môi nàng bặm cứng ngắt cho đừng thoát ra những tiếng rên cuồng dại có thể làm Lập nghe được. Vậy mà:
– Sướng quá con trai ơi. Đã lắm con trai ơi.
Lập tưởng Nguyệt khen mình, cậu bé càng trổ thêm tài nghệ cao cường để chuộc lỗi bỏ nàng cả buổi trưa, chạy qua phòng Tuyết ngoại tình. Dưới kia, Julie lăn lộn đòi ra. Hai tay Chính bợ đít em bé lên… Thì trên này Nguyệt cũng cho tuôn ra từ từ cung nước sướng, nước dâm tình, làm miệng thằng Lập ướt đẫm, dù nó đã cố nuốt khá nhiều. Xong rồi Lập đứng lên, mới chợt thấy cái camera đang quay Chính nằm chồng lên Julie mà đụ bên dưới hồ bơi.

Nguyệt kéo Lập lại giường, bắt thằng bé trèo lên đụ nàng cho thật dã man, thật cuồng bạo. Nàng ôm mặt Lập mà nghĩ là Chính. Nàng nói cái gì bé quá không nghe được. Chỉ thoang thoáng có mấy chữ “chết má con ơi” là rõ ràng, trong khi dưới kia, hai tình nhân trẻ cũng cùng ra một lần. Và hồ tắm yên lặng từ phút đó.

Nguyệt lại cửa sổ tắt camera. Nhưng vẫn nhìn xuống hồ tắm, vì hình như nàng còn tiếc. Chính mặc xì líp vào, rồi dắt Julie lên lầu, không mảnh áo che thân. Đoàn vẫn nằm ngáy ở phòng khách. Julie mặc xong đồ thì bà Quế đến, với bộ đồ thật đẹp, và phấn son loè loẹt:
– Có mẹ ở nhà không cậu Chính?
– Thưa bác, con không biết, để con vào xem…
Nguyệt bước ra dẫn theo Lập. Quế ngạc nhiên hỏi:
– Ủa, Nguyệt có thằng con út hồi nào mà mình không biết?
– Dạ không, chồng bé của em đó.
– Ủa, sao, sao trông cậu ấy giống hệt như Chính vậy?
– Tại chị thấy thế, chứ Lập có giống Chính.
– Giời ơi. Tôi đâu có nhầm. Trông như hai giọt nước!
Nguyệt ngượng lắm mà vẫn tảng lờ:
– Có việc gì mà bà chị đến thăm đột ngột vậy?
– Dạ, chả là …
Bà Quế chỉ nói được chừng đó, rồi dán sát cặp mắt vào gương mặt đẹp trai của Chính:
– Giời ơi, cậu Chính đẹp trai quá đi mất. Đẹp hơn tài tử Hồng Kông nữa. Còn cô này?
– Dạ là Julie, bạn gái của cháu. Chính nói.

Nghe tiếng ồn ào, ông Đoàn thức dậy, chào bà Quế, rồi dẫn Julie xuống lầu, lái x era phố đi ăn. Bà Quế chẳng hiểu gì hết. Bạn gái của Chính, sao ông Đoàn lại cầm tay, âu yếm dẫn đi? Phòng khách chỉ còn lại Nguyệt, Lập, bà Quế và Chính. Thấy Nguyệt ngồi âu yếm bé Lập, bà Quế thèm:
– Chị Nguyệt có phước quá. Chỉ bé có thua tôi có một tuổi mà vừa có chồng, vừa có nhân tình. Một cậu nhân tình thoạt nhìn, tôi cứ tưởng là con út. Ước gì, mình cũng có được một nhân tình trẻ tuổi để…

Bà liếc qua Chính, rồi đảo mắt nhìn Nguyệt như nhắc lại lời nhắn lúc chiều. Nguyệt hiểu ý nên nói:
– Để hú hí, để làm tình, để hôn hít chứ gì.

Bà Quế làm bộ thẹn như con gái. Bà cố làm duyên cho Chính nhìn mà anh chàng cứ lơ lơ. Chính vẫn còn mặc quần xì líp, khoe trọn thân hình nở nang lực lưỡng của người từng bơi lội. Trong khi Nguyệt đi khuấy cho Chính ly soda chanh hột gà thì bà Quế hỏi:
– Thường thì trong tuần, cậu Chính rảnh ngày nào?
– Dạ chỉ có weekend. Còn thì cháu học ở nội trú.
– Xưng cháu làm gì cho khách sáo vậy không biết. Gọi chị bằng Thục Quế và xưng … xưng anh, cũng được rồi.
– Dạ em không dám…
– Ừa thì xưng em cũng được. Nhưng gọi tôi là Quế nhé.
Nói chuyện mà mắt Quế không rời hạ bộ của Chính. Chính biết: lại có một chị già nữa muốn dê chàng. Quế hỏi:
– Hiện Chính, ủa quên, anh Chính đi xe gì?
– À… em đi Toyota. Còn sinh viên đi học mà.
– Thế anh có thích Mercedes sport loại 609 mới nhất không?
– Em chưa dám vì … chưa làm ra tiền nhiều.
– Tôi biết, đừng lo. Có bao nhiêu. Đẹp trai như anh mà ngồi vào xe đó, gái Bolsa lát mắt hết mất thôi.

Bà vừa vẽ ra hình ảnh hấp dẫn, làm Chính ham thấy rõ. Chiếc xe không dưới 60 ngàn đô, không phải chuyện thường:
– Dạ, nhưng, tự nhiên sao… Quế, Quế muốn tặng em chiếc xe đắt tiền thế? Chính làm gì cho … Quế đâu?
Được hỏi cách thân mật, Quế cảm động lắm, nhỏ giọng trả lời:
– Chả là … vì …à …chiều nay, vô tình Quế được mục kích anh “tắm” cởi truồng chung với giai nhân Julie. Em mê mẩn tâm thần. Bởi bé giờ, em chưa từng được nhìn ai có thân hình cao ráo, tráng kiện, và gương mặt đẹp trai đến thế… Nên Quế ước ao, mơ tưởng, ngày nào đó… nếu được hân hạnh anh nhận lời… Quế sẽ mời anh đi ăn, đi chơi, cho Quế được gần gụi, mà ôm, mà hôn …, hôn “thân hình” dài, bụ bẫm, trắng hồng, có cái đầu cong cong…

Nguyệt mang ly soda hột gà ra tới, vờ hỏi:
– Cái già mà dài, bụ bẫm, trắng hồng có cái đầu cong cong?
– À thưa chị, em nói cái thân thình cua Chính đấy ạ.
Chính bỗng cười khan, cười ngặt ngoẻo, cười đến chảy nước mắt, khiến Nguyệt cũng cười theo, và nói như kịch:
– Lạ quá nhỉ? Thằng con em lại có cái đầu cong cong?
Mắc cỡ lắm, nhưng bà Quế vẫn chống chế:
– Thì người ta nói thế, nhưng mình phải hiểu khác đi chứ. Anh Chính uống tí soda cho khoẻ. Gớm, một tiếng mấy quần quật ngoài hồ bơi… Rõ là thanh niên có khác. (với Nguyệt) Chị mà trông thấy cảnh làm tình chiều nay của Chính với cô Julie, có lẽ chị cũng điên bố người nó lên. (với Chính) Thế nào. Hôm nào thì anh Chính đi chọn xe? Cho em biết. Em hân hạnh, mến yêu tặng anh…
– Quế có đòi điều kiện gì không? Chính hỏi.
– Thì anh đã biết rồi. Em đã trình bày rồi…Ước gì … một buổi trời trong, mây đẹp, anh cho phép em…
Nguyệt thấy Quế mê Chính đến độ không còn giữ ý tứ gì nữa, đã phun hết ước mơ với Chính, nên nàng nói:
– Còn phải đến ngày nào nữa. Ngay bây giờ đi, phòng của em đó, hai người cứ tự tiện, miễn là bà chị giữ lời hứa tặng cho con trai em chiếc sport Mercedes..
Bà Quế vội vàng chận ngay vì mừng quá:
– Cái ấy thì bà chị khỏi nhắc. Em nói thì cứ như đinh đóng coat, như bột đã vào nồi. Miễn sao…

Nói xong, bà liếc liếc Chính thăm dò. Chàng đã từng nằm trên bụng biết bao nhiêu bà đáng tuổi má, nhưng chỉ vì tình dục. Chưa lần nào vì tiền, nhất là Mercedes. Nên Chính hơi gật đầu cười cười, rồi uống hết ly soda:
– Mẹ thấy sao mẹ? Chính hỏi Nguyệt. Hỏi cho lịch sự.
– Quyền của con. Tiện thì làm ngay, không thì thôi . Nhưng nếu có làm thì cho mẹ với Lập được xem với. Có tiện không chị Quế?
– Cái ấy thì dễ thôi. Em đã từng biểu diễn trước mặt năm sáu con bạn hồi năm ngoái ở Thái Lan. Lúc ấy em cũng làm tình với cậu bé, con bà bạn, tên Hùng, 17 tuổi.

Nguyệt xin được chứng kiến bởi nàng cũng thèm nhìn trọn vein thân hình Chính thật gần. Và cũng để sống lãng mạn. Nguyệt biết là ảo tưởng trong nàng sẽ chẳng bao giờ thành sự thật, dù nàng, đôi khi cũng mất chất thánh thiện. Đôi khi, như chiều nay, từ khung cửa sổ, nhìn dưới kia mà nàng ngầy ngật, mê cuồng, cõi lòng bị quỷ dữ ngự trị, nẩy vài ham muốn mà chỉ có nàng tự biết. Những ham muốn được xem là nguy hiểm, có lúc chờ sẵn, vượt biên giới mẫu tử… Lúc nãy, tự nhiên Nguyệt đứng lên, vào bếp làm ly soda chanh hột gà cho cậu con, chắc chắn không như ngày xưa nàng từng bới bát cơm, bỏ thịt, bỏ cá, cho Chính ăn no mau lớn, cho dễ thương. Mà vì cái gì đó, không tên, bắt nàng làm như để … lo cho sức khoẻ của Chính sau khi cậu con đã “tung hoành” mệt lã ngoài hồ bơi. Nó giống hệt ly soda hột gà nàng vẫn làm cho Đoàn sau khi hai vợ chồng đã trải qua trận mây mưa cuồng nộ, hồi còn trẻ…

Chính uống ly soda một hơi mà mắt nhìn Nguyệt chăm chú. Không phải để cám ơn, mà để …để gì đó, cũng chỉ có Trời biết. Nguyệt tránh cái nhìn loã lồ đó của Chính. Nàng cố chận lại đám âm binh dâm dật đang lôi kéo nàng. Vậy mà, Nguyệt vẫn đề nghị Chính và Thuỵ Quế cho nàng được xem họ làm tình, ngay trên giường phòng nàng. Nguyệt phải giữ Lập một bên như là tên lính gác cổng, giữ nàng lại, nếu, thôi nhé, nếu nàng có u mê đưa chân qua bờ cám dỗ.

Và, thế là cả bốn đứng dậy, vào phòng Nguyệt. Thuỵ Quế hơn nàng một tuổi, vẫn chưa quá 40. Tuổi mà như Thuỵ Quế nói ban chiều: “Tuổi thèm đụ. Tuổi biết thưởng thức đụ” Thuỵ Quế có hai con. Một gái 17, một gái 13, và một chồng già , ăn rồi chỉ lo làm giàu.

Cánh cửa được Nguyệt khoá lại. Đèn trong phòng toả ra màu xanh dương lên giường chiếu. Hơi lạnh làm ai bước vào cũng có cảm giác như bước vào rừng Đà Lạt. Chợt Chính nhìn thấy cái camera vẫn nằm đấy, cạnh cửa sổ màu xanh. Và nhất là con cặc giả màu hồng, còn ươn ướt nằm ở cạnh kệ sách… và chàng hiểu ..Cặc chàng bỗng cương cứng ngắt trong quần xì líp. Cương đến độ làm chàng mắc cỡ vì sợ Thuỵ Quế hiểu lầm…

Mà Quế hiểu lầm thật. Nàng chạy lại ôm ngang hông của Chính, ngước nhìn người mẫu cao ráo, đẹp trai:
– Chưa vào trận mà anh đã giương súng, nhanh thế?

Chính không trả lời, đảo mắt tìm Nguyệt, nhưng nàng đã dẫn Lập vào nấp nơi nào đó kín đáo lắm, thật gần, để bắt đầu xem show! Chính bỗng vô cùng thích thú. Vì sự cám dỗ của chiếc xe mui trần , thể thao hiệu Mercedes cũng có. Nhưng chủ yếu nhất vẫn là được biểu diễn tài nghệ trước mắt Nguyệt trận thư hùng sắp diễn ra trên giường Ý kia. Chính sẽ dùng Thuỵ Quế để nghĩ đến một người khác. Như chiều nay Nguyệt đã lãng mạn dùng bé Lập để nghĩ đến người dưới hồ.

Chính lên đồng! Chàng tự tay cởi áo dài Thuỵ Quế. Mặt chàng say đỏ lên. Đôi mắt long lanh, rực sáng. Hai trái vú của Quế nằm tròn trong cặp xú chiêng cũng đang căng cứng, đầy nhựa sống. Tay Quế đar tự động lần xuống xoa xoa khúc dương vật của Chính, và mắt nàng đóng lại, mê man. Nó to, và dài quá, như con cặc ngoại quốc nàng thường thấy trong phim X. Nàng không cởi xì líp của Chính, cứ móc cặc ra ngoài để nựng, giống hệt lúc Chính nằm giường vải nói điện thoại với Nguyệt. Thế mới dâm, mới kích thích. Tay Chính luồn ra sau lưng cho khuy xú chiêng nhả ra. Chàng cho tay mân mê, sờ soạng, tuyệt nhiên không bóp. Mắt chàng cũng nhắm lại. Trí óc ngao du vào lãng mạn. Chàng liếc con cặc ở kệ sách để xây lên bao tưởng tượng… Chàng bế thốc Thuỵ Quế lên. Hai chân người đẹp tự động quấn chặt mông Chính trong khi môi đỏ của nàng hé ra, chờ. Chính vẫn nhắm mắt, đáp xuống đó nụ hôn thần thánh, rực lửa.

Sau cái tủ sách lớn, có một khe hở. Nguyệt ngồi đó , tay ôm chặt Lập. Mắt nàng cũng bụp lên, mơ màng, như đang bay trong cõi mộng mông lung, huyền hoặc. Lạ một điều, ngoài kia, Chính đang giao tình với Thuỵ Quế, mà mắt Chính, tâm hồn Chính thì lo ra, như không còn xem Quế là đối tượng. Nguyệt ngừng thở một khoảnh khắc khi chợt nhìn thấy khúc gân của Chính được Thuỵ Quế quỳ xuống nâng lên, hôn da diết bằng mũi, giống hệt Julie làm chiều nay. Tay Nguyệt bất giác sờ vào cặc Lập, nàng bắt Lập đứng dậy cho nàng cũng quỳ xuống mà hôn. Và mắt nàng vẫn phóng ra ngoài kia, làm như chính nàng là Thuỵ Quế, còn Lập là người mẫu coa ráo, đang ểnh đít, ngước mặt lên không trung, cũng bay mông lung trong cõi mộng.

Quế chà cặc Chính lên mắt, lên trán , lên cằm, môi, trước khi hé miệng ra, trân trọng ngậm nó vào, bú rất nhẹ. Trông thiêng liêng như môn đệ của đền thờ Ấn Độ đến dâng sữa, dâng bông cho một đạo sĩ. Không phải Thuỵ Quế làm cho xứng đáng với giá 60 ngàn đô của chiếc xe. Mà quái lạ, càng chậm, Thuỵ Quế càng khoái lạc, thích thú.

Tuy nhan sắc Quế không bằng Nguyệt, nhưng cũng là loại đàn bà đẹp có tiếng. Miệng Quế thì bú cặc, tay nàng thì lần cái quần xoa trắng và xì líp ra khỏi người, để sẳn sàng cho Chính rat ay lúc nào cũng được. Chính cao nghều nghệu, nhìn xuống mồm Quế đang ngoạm bú cách tội nghiệp cặc chàng. Chàng bỗng nghe sau tủ sách, tiếng rên khe khẽ của Nguyệt, vá tiếng lách chách của mồm nàng vào cặc bé Lập.

Quế rút môi ra, lại cầm con cặc thù lù, dính đầy nước miếng mà hôn bằng mũi thiết tha lần nữa. Rồi Quế đứng lên, dạng hai chân ra, cầm con cặc quét quét miệng lồn.

Bây giờ thì có cả tiếng rên của Thuỵ Quế nữa:
– Chính ơi, làm sao , làm sao mỗi ngay cho em được hân hạnh mamg sữa tươi qua đây tắm cặc cho anh. Cho em được hôn nó như hôn tượng thần, và quét vào lồn em nhè nhẹ như vầy, cũng đủ sướng lắm rồi. Không cần đụ đâu! Được thế, anh muốn gì cũng có. Tài sản em lớn lắm ! em chỉ mơ một con cặc to quá cỡ như vầy trên tah6n người lực lưỡng như anh. Em không cần anh phải phục vụ sinh lý. Chỉ cho em, tôn thờ nó như thờ một vị thần, được không?

Chính và cả Nguyệt trong kia chưa từng nghe ai nói câu đó. Quế lãng mạn hơn Nguyênt nghĩ. Rồi bất giác, Nguyệt mở cửa, lấy ra tô sữa, hũ cream đưa cho Quế. Thuỵ Quế dìm con cặc của Chính vào tô sữa, “tắm” cho nó, tưng tiu nó như đứa bé còn thơ. Xong, Quế bưng tô sữa uống hết. Rồi lấy lưỡi liếm khô những vệt sữa còn lại. Hủ cream được mở ra . Quếquét cặc Chinq vào, đua vào mồm liếm, ăn sạch. Chính la âm ư không thành tiếng, nhưng chàng đã lắm, thấm lắm lối chơi lạ đời của Thuỵ Quế.

Đến phút đó, lòng Chính bỗngthâý hơi yêu Thuỵ Quế. Nàng đứng lên , tuột hẳn quần xì líp màu xanh đậm ra khỏi người của Chính. Chàng tr6n2 truồng, nàng tr6n2 truồng. Tay nàng vẫn cầm cặc Chính quét quét miệng lồn mà mặt nàng thì đê mê , ngất ngây như đang đụ. Khoảng 10 phút thì Thuỵ Quế đâm hẳn nó vào cửa mình, lút sâu, rồi để đó, nói lâm râm như tụng kinh:
– Nghìn vàng của tượng thần nhục cảm đã vào trong tôi . Ta mơ như mơ được vào địa đàng mà tắm suối thần tiên, có chim kêu, có ánh sáng lưu ly, có gió hiền hoà thổi bên vai ta, lên tóc ta. Người ơi, em có tái sinh chưa, hay vẫn là Thuỵ Quế đứng trên lầu nhìn người loã lồ bên hồ bơi?

Lại một giọng Bắc Kỳ Hà Nội, thiết tah, trầm thống. Quế không nắc mà sao Chính bỗng sướng như đã nằm lên người đẹp mà giao cấu . Quế ngậm khúc gân đó như thế hằng 10 phút. Hai tay ôm cứng lưng chàng. Đầu Quế ngã hẳn vào ngực Chính mà nhắm mắt. E9ẹp nhất là hia bàn chân ngón đỏ. Quế nhón lên như để dâng hiến, và cũng như níu hết tâm hồn Chính xuống cho riêng nàng. Rõ ràng không phải là làm tình. Quế đang bơi trong bể tình thì đúng hơn. Những gì Chính nghĩ Quế sẽ làm như Phạm thị Ngọc Hường đã làm, đều sai. Hường thì loạn và hung bạo hơn. Hường đè Chính nằm ngửa ra, rồi nàng ngồi vắt qua đầu chàng, bắt chàng gồng lưỡi lên cho nàng đụ. Hoặc Hường bắt Chính đái ngay vào mồm nàng cho nàng uống, vào mặt nàng cho nàng mát. Hoặc “ăn” cặc Chính cả giờ đồng hồ cho đến khi Chính chịu không nổi đòi ra. Lúc đó Hường mới banh lồn, bắt Chính bỏ “vòi” vào, xịt thẳng , xịt hết vào tử cung nàng.

Có lẽ cái dâm của Thuỵ Quế thì cũng chẳng kém gì Ngọc Hường. Vì lần đầu ngàn biểu diễn ở Thái Lan cho sáu con bạn ngồi xem, Thuỵ Quế, cùng một lúc, đụ luôn ba cậu bé. Trong đó có một cậu gọi nàng là dì ruột. Máu dâm thì hình như ở đàn bà nào cũng giông nhau. Chỉ khác là Quế thấy Chính như thần tượng, nên Quế tôn thờ một cá nhân nào đó là thần tượng. Đó là chuyện thường. Không thế, tại sao James Dean, ElvisPresley chết, có cả chục nàng tuổi de dé uống độc dược quyên sinh theo? Và mới đây, ông đạo Applewhỉt ở San Diego đòi chết để về cõi thanh tịnh, tinh khiết hơn ở một hành tinh khác, thì tức khắc có dến 39 người trí thức đòi quyên sinh theo, không ngần ngại.

Thuỵ Quế có xem Chính là thần tượng cũng không quá đáng. Tuổi nàng 39. Chưa già, nhưng cũng kông còn trẻ, để nàng tự do, trọn quyền chọn một người yêu như Chính. Nãy giờ nàng cho cặc Chính vào tận trong cửa mình, đứng đó “đọc kinh ” bởi Quế không muốn kết thúc sớm giờ thiêng liêng mà nàng tưởng, dù có tung 60 ngàn đô, vẫn không thể có. Sau kệ sách, Nguyệt thầm cám ơn Quế đã kéo dài lễ nghinh bái thần tượng Chính, để Nguyệt mãn nhãn, tha hồ xem chồi hoa của Chính do nàng sinh ra, đang phát triển, đang đâm lộc, kết hoa. Chưa bao giờ, Nguyệt có kiểu làm tình lạ đời như thế!

Thuỵ Quế bỗng thình lình rút lồn khỏi cặc, và lại quỳ xuống liếm, hôn như lúc nãy. Không phải Chính chỉ đứng trân người chịu trận như pho tượng đâu. Chàng vẫn lấm lét nhìn vào khe hở của kệ sách. Chàng muốn được trong kia, một lần nữa phải nhìn tận tường bảo vật trời cho và thân hình tráng kiện của chàng.

Quế đứng lên, kéo mặt Chính xuống bắt chàng đưa lưỡi qua cho nàng nút. Chính chịu không nổi, cầm cặc mình đâm thẳng, ngọt xớt vào lồn Quế, và nắc lia chia. Quế nhả môi ra gào nho nhỏ:
-Tức nước vỡ bờ. Đã bảo em không dám nắc, vì thế anh cho phép Quế ra ngay bây giờ một cái, đó…đó.. người ơi. Lạy Chúa con hư thân. Lỗi tại con, lỗi tại con mọi đàng. Còn nữa Chình ơi, nó vẫn ra đấy… Mẹ ơi, con đứng hết nổi rồi…Làm sao cho Chính tan vào trong con…

Chính bế Thuỵ Quế lên, vừa lúc chàng cũng nghe sau khe tủ, tiếng một người nữ, cũng tội nghiệp da diết:
– Không ai đụ mà con cũng ra đây Trời Phật! Tại sao con không lìa xa được với giấc mơ lãng mạn này hỡi Trời? Con càng muốn đoạn tuyệt với nó, nó lại cứ hiển hiện lên, không phải xa từ dưới hồ bơi, mà ngay ở phòng ngủ con?

Lòng Chính chùng xuống. Còn Thuỵ Quế thì ngơ ngác. Cái gì đã xảy ra trong nhà này? Hay lại cũng giống hệt bên nhà nàng? “Không phải xa từ dưới hồ? Nghĩa là, nghĩa là Nguyệt cũng đã xem tường tận cảnh làm tình ngút ngàn chiều nay, bên hồ bơi? Và nghĩa là… nghĩa là….

Bên nhà Thuỵ Quế thì rõ ràng hơn, om sòm hơn. Vì thằng Khoa, cháu kêu nàng bằng Dì, ở hẳn đó, đi học với con nàng. Chuyến về Việt Nam để đưa bé Khoa, con của người chị qua Mỹ, Thuỵ Quế ghé lại Thái Lan chơi mười ngày với 6 cô bạn. Cô nào cũng là “dân chơi thứ thiệt”. Mỗi đêm, một cô trách nhiệm biểu diễn một lần đụ trước bạn bè. Đêm thứ ba, phiên Thuỵ Quế. Nàng tình nguyện đụ một lúc ba chàng. Hai cậu bé là con các bà bạn. Thiếu một, Thuỵ Quế “đành” mang cháu Khoa ra tế thần. Đêm đó, Khoa 18 tuổi đã, một lần nữa, lên nằm trên bụng dì Quế không chút ngượng ngùng. Nói một lần nữa, vì trước đó, khi về tới Cần Thơ, trong bầy cháu thật đông, con các bà chị, Thuỵ Quế đã âm thầm chọn Khoa. Vì Khoa cao ráo, đẹp trai, biết nhảy đầm…

Trong đêm mang Khoa đến Hộp Đêm Hậu Giang, khi ôm nhau nhảy slow, Quế chợt khám phá thằng cháu 18 tuổi đã “làm hỗn”. Nó ôm Thuỵ Quế thật sát, và… dưới kia, cặc của nó cứng ngắt, chỏi thẳng hạ bì dì Quế. Thằng bé còn ma mãnh, cố làm cho mọi người hiểu lầm rằng Quế là bồ chứ không phải dì bằng cách, hết bản nhạc, nó dìu Quế về bàn, kéo ghế cho Quế, săn sóc Quế từng ly nước… ngồi thật sát, nói cười thân mật.

Dĩ nhiên Quế không phản ứng gì, mà còn mừng thầm là đã khám phá được mỏ vàng. Sáng hôm sau, Khoa rủ Quế đi Hà Tiên tắm biển, ngắm cảnh . Khi mướn khách sạn, họ khai là nhân tình chứ không phải Dì, cháu. Và bằng tiền, Quế bịt miệng viên Quản lý, luôn cả công an khu vực. Dì Quế thì mặc hai mảnh vải màu tím rất hở hang. Cháu Khoa thì xì líp đỏ, cũng chỉ đủ ôm bộ dương vật, dắt nhau xuống biển xanh dỡn hớt, bơi lội. Có lúc, sóng đánh mạnh, dì sát vào cháu Khoa không hở một ly. Tay trong tay. Mắt trong mắt.

Một đống to sù sụ trồi lên ở quần tắm thằng cháu, tố cáo gian ý của nó muốn chinh phục bà dì về từ Mỹ, da dẻ hồng hào, vú đít nở nang, đặc biệt hai chùm lông nách đen láy. Có mấy lần nhờ sóng đánh, Khoa có cơ hội ôm sát dì vào lòng ( vì Dì làm bộ ngộp sóng) , nó muốn nói cái gì lắm, và rồi thôi. Im lặng. Chịu đựng. Cho tới tối hôm đó, sau buổi ăn tối thịnh soạn ở nhà hàng khách sạn, hai người về phòng với hơi thở ngà ngà vì chai rượu chát. Không biết có phải vì say hay không, Dì Quế để cả áo quần, nằm bật ngửa ra trên giường.
-Say quá Khoa ơi! Dì ngủ trước nhen?
– Dì không thay đồ ngủ sao?
-Mệt . Ngồi dậy hết nổi rồi. Bốn ly chớ ít sao.

Rồi dì nhắm mắt (vờ ngủ) . Khoa xuống bớt đèn, đứng đó nhìn trân trồi thân hình hấp dẫn, nổi lửa của dì Quế. Khoa rắp tâm nhiều lắm, mà không dám ra tay. Sợ nhỡ ngộ dì phẫn nộ từ chối, và từ chối luôn việc bảo lãnh cho chàng sang Mỹ thì hỏng. Nên nó đành đứng đó nhìn dì “ngủ”, mặc dù nó cũng bị 5 ly rượu chát làm đầu óc quay mòng mòng. Trong khi đó, dì Quế vờ ngủ, nhưng mắt hí hí chờ xem Khoa có xổ màn nào ngoạn mục chăng?

Tưởng là dì đã ngủ thật rồi, cháu Khoa, trước nhất quỳ xuống, cởi đôi giày cao gót maù trắng khỏi đôi chân thon trắng của dì. Khoa hôn vội lên mu bàn chân một cái vì nó chịu không nổi cái đẹp của da dẻ mịn màng trên đôi chân. Khoa để chân nhè nhẹ lên nệm giường vì sợ dì thức giấc. Quế vờ ú ớ một tiếng khe khẽ, rồi chúm năm ngón lại, triển mạnh bàn chân , xong co một đùi lên, rồi thả xuống kêu cái bịch. Tim thằng bé như trống khua. Ham đi Mỹ quá mà Khoa đã cẩn thận không cần thiết. Chớ nếu nó chịu khó, thì đã hiểu được Quế muốn gì ngay sau bản slow ngay sau khi nhận lời đi Hà Tiên tắm biển, ngay khi làm giấy tờ vào trọ khách sạn, nhất là ngay khi cả hai ôm nhau khít rịt tắm biển, mặc dầu sóng đã rút ra xa.

Rồi đến màn khó khăn nhất, là cởi chiếc áo dài hoa khỏi người dì Quế. Một nút, rồi hai, ba, bốn…Khoa đỡ nhẹ nửa người của dì lên, để cố cho thân oá dài thoát khỏi bà dì. Dì vẫn ” ngáy” nho nhỏ để Khoa yên tâm làm tới. Cặc nó bắt đầu cứng ngắt ở hạ bì khi nó nhìn cặp vú bà dì tròn vo, căng phồng sau bộ xú chiêng. Nó nhìn xuống, xuống nữa. Trời đất quỷ thần thiên địa ơi! Dì Quế không mặc quần lout. Chiếc quần xoa trắng mỏng đã phơi gần như trọn bộ lông lồn đen thui, dày cộm, vun lên một đống trên mu lồn dì. Không biết có phải lần đầu tiên Khoa nhìn thấy? Nó đứng như Trời trồng, người nóng rang, mắt hoa đôm đốm, nuốt nước miếng ừng ực. Dì Quế thấy hết, nên càng làm cho hấp dẫn hơn bằng cách dang hai đùi ra, và một bàn tay dì để gần bẹn.

Khoa lấy áo ngủ mặc cho Dì trước, nhưng không cài nút. Rồi đến phần hấp dẫn, mê ly sắp đến: thay quần ngủ cho dì. Bợ đít dì lên cho dễ tuột. Lưng quần xuống bắp vế, là lúc Khoa bủn rủn tay chân vì…trước mặt nó, lồn dì Quế thơm phưng phức nước hoa, phủ đầy lông đen nâu. Khoa ngừng đó, nhìn chăm bẳm không nháy mắt, mũi hít vào liên tu, hít cho hết mùi thơm nước hoa hão hạng…. Mắt nó đỏ gay , hơi thở đứt quãng, làm thỉnh thoảng Khoa phải hít vào một hơi dài, và thở ra chầm chậm.

Nửa lo sợ dì thức dậy. Nửa bị hình ảnh dâm dật cuốn hút. Khoa như tên trộm đứng trước két bạc của chủ nhà. Nó nín thở, cố tuột luôn phần còn lại của chiếc quần xoa trắng xuống phía dưới , xuống nữa, xuống nữa, rồi ra khỏi hai chân. Khoa cầm chiếc quần ngủ trong tay, đứng chần chờ mãi ở đó mà không dám, hay không chịu mặc cho người đẹp. Khoa tiếc, không muốn mất hình ảnh cặp đùi dài trắng thon với cái lồn đầy lông quắn. Lại nuốt nước miếng. Lại hoa mắt và khờ dại, ngốc nghếch, khi dì Quế, tự động dạng hai chân ra một lần nữa.

Cửa Ba Đình mở ngõ. Thật không còn gì có thể so sánh với cái đẹp muôn phần hấp dẫn, quyến rũ ban cho dì. Bàn tay dì lại bất ngờ để lên gần bẹn lần nữa. Khoa muốn la Trời lên một tiếng thật lớn cho đã cái khoái cảm của đôi mắt, mà nó không dám . Nó lại trố đôi mắt thao láo nhìn, khi bất ngờ, bàn tay đó gải nhè nhẹ chòm lông lồn đen thui. Dì còn ngủ hay đã thức? Dì con say hay đã tỉnh, mà bàn tay ác ôn cứ thoa đi, rồi thoa lại chòm lông? Chết cháu mất dì Quế ơi. Nó thầm thì nói nhỏ như thế khi quyết định ngồi xuống giường, tròng hai ống quần vào chân dì. Tròng được một ống, Khoa quay sang chân kia tròng ống thứ hai, thì … Dì Quế, làm như “mớ ngủ”, cử động, ống quần bên kia rơi khỏi chân nàng. Mà ác ôn, hai chân dì dang rộng quá nên làm cho Khoa càng khó khăn hơn gấp bội.

Bây giờ thì hai chân dì càng dang ra. Cái lưng quần không đủ rộng để mặc vào người dì. Khoa bỏ dở, ngồi khoanh tay, ngắm chết mệt cái lồn thơm ngát của dì Quế. Bàn tay ác ông của dì bây giờ quả thật đã cố ý khiêu dâm Khoa, vì nó không những xoa lông lồn, mà một ngón đưa nhẹ vào khe, vuốt lên, vuốt xuống, khiêu khích. Tai Khoa nghe rõ tiếng lách tách của ngón tay chạm phải nước lồn. Dưới ánh đèn, dù hơi mờ. Khoa vẫn nhìn thấy ánh nước nhờn loé loé dưới lớp lông.

Khoa nghĩ là dì đã thức. Vì còn ngủ, gương mặt dì không thể linh động diễn tả nỗi sung sướng êm êm ở dưới kia. Mắt dì thì nhắm. Nhưng hai đuôi chân mày nhíu lại với nhau. Mũi hơi hỉnh. Cặp môi chu tròn như chữ O. Ngón tay dưới kia được tăng cường thêm một đồng chí nữa. Hai ngón, không những chỉ chà, mà còn xuống tận cửa lăng Bác kính yêu mà thọt, mà quậy… Khoa tự tin hơn. Rõ ràng dì đã “mời gọi” Khoa cùng liên hoan Sol đố Mì! Khoa xê dịch, ngồi ngay giữa hai chân dì mà quan sát. Chịu không nổi, thằng bé đánh liều. Vừa lúc Quế kéo hai ngón ướt nhẹt lên khỏi miệng lồn, Khoa chụp lấy, đưa vào miệng mút sạch, nuốt ực, rồi buông ra. Thì cũng là lúc dì Quế, hai tay, nhấn cái đầu Khoa vào lồn nàng, và bằng giọng “mớ ngủ”: Bú em đi anh!

Chắc thằng Khoa đã có ít nhiều kinh nghiệm với gái Cần Thơ rồi. Nên nó trổ hết ngón nghề ra. Dì Quế la thiếu điều bể phòng. Quản lý gõ cửa. Khoa chạy ra:
– Có gì đó không thầy quản lý?
– Làm ơn làm phước la nhỏ nhỏ chút được không? Họ đi thưa là tôi bị đuổi việc à ông bà! Khổ lắm!!!

Khoa khép cửa, mỉm cười vì viên quản lý vừa gọi dì cháu chàng là ông bà. Khi chàng trở lại giường, thì Quế đã cởi ra hết, nằm trần truồng, phía dưới đít lout thêm cái gối. Mắt nàng vẫn nhắm. Có lẽ Quế mắc cỡ với thằng cháu ruột gọi nàng bằng dì. Nhưng mồm Quế vẫn lẩm bẩm: “Bú sướng quá đi anh ơi. Bú lâu cho em ra trong miệng anh vài cái, rồi em thưởng cho”

Khoa lại ngồi vào trước cửa lăng bác, vạch râu bác ra , chàng cho lưỡi và môi vào làm tiếp. Lần này, hai ngón trỏ của hai bàn tay Khoa banh căng hột le, rồi cho lưỡi vào đánh nhẹ, thật nhuyễn. Mới đầu Quế còn cắn chặt hai môi lại. Dần dần, không tự chủ được, Quế lại định bắt đầu la lớn, nói bậy. Khoa trồi lên, chụp miệng Quế lại, bảo: “Khổ quá, làm ơn đừng có la, có được không?”

Sẵn dịp, Quế níu luôn cổ Khoa xuống, bắt thằng bé hé môi, và một cái hôn xé trời, xé biển cuộn lên. Thật lâu, Lâu lắm. Quế không chịu buông ra. Khoa gần như nghẹt thở.
– Anh định mặc nguyên áo quần như vậy để gần em hả?
Khoa tự động cởi áo, rồi cởi quần. Con cặc cứng ngắt của Khoa chỉa trực ở mu lồn Thuỵ Quế, trong khi nàng mềm môi với nụ hôn say ngất:
– Em say quá. Em muốn, em muốn…

Nói tới đó, Quế cho tay xuống cầm khẩu B40 của Khoa. Dang thêm chân ra. Quế đưa cặc Khoa vào hang Pác Pó. Ngọt xớt. Trơn tru. Lút khất. Khoa rên hừ hự. Trời nổi lên cơn bão. Nước biển vọt lên bờ. Núi non xoay tròn. Gió cuốn hết rừng đi. Lá rụng trụi cành…

Khoa phải vừa đụ, tay vừa phải bụm miệng dì Quế. Bốn ly rượu chát đã biến Quế thành một ác thú. Dì ôm Khoa hùng hục đụ ngất trời, không cần biết Khoa có thích thú! Loạn thật! Loạn từ Cali mang về Hà Tiên. Loạn nhất phải bảo là lúc Quế ôm bú cặc Khoa đến gần tiếng đồng hồ, không dứt! Từ hôm nhảy bản slow, rồi tắm chung ngoài biển. Khúc gân từ lự của Khoa luôn ám ảnh Quế từng phút. Có lúc nàng im lặng, nhìn đâu đó. Mắt sửng sờ, mặt ngơ ngác, là chỉ để liên tưởng thằng cháu cao ráo, đẹp trai do nàng chọn. Nàng tưởng tới lúc được ôm nó vào lòng, không quần áo, ở khoảng tối nào đó, không cần phải nên thơ… cũng đủ làm Quế say như đã uống cả chum rượu hồng.

Huống chi, nàng đang được cái diễm phúc, ôm trọn, bú hết con cặc mủm mỉm, dài, tròn vào mồm… Chả biết, sáng bét, mặt trời cao đến ngọn dừa. Khoa đã nằm trần truồng, nghẻo cổ, ngáy hù hụ. Dì Quế vẫn tỉnh táo gác chân qua bắp vế Khoa, tay cầm cặc Khoa, mắt nhìn cháu bé còn đầy ắp thơ ngây, măng sữa… Cho đến hôm nay, đụ với Chính. Nàng vừa ra xong, tiếng của Nguyệt, từ khe hở cũng vang nghe nhẹ, chia xẻ với nàng sự thống khoái tuyệt đỉnh.

Chính bình tỉnh, im lặng, cứ nằm phành cặc ra đó cho Quế “ăn” chớ không phải bú. Nàng bắt chước giống hệt Julie làm chiều nay bên hồ tắm. Chính cố gắng làm vừa lòng Quế để xứng đáng với cái giá 60 ngàn đô, (chiếc xe mui trần hiệu Mercedes) . Còn Quế tận tình đổ hết vào cuộc chơi, cũng để xứng với tiền “thuê bao” vừa nói. Quế ăn cặc ngon chừng nào, trong kia, Nguyệt cũng thế với bé Lập, chừng đó. Tiếng Nguyệt rên làm Quế mông lung nghĩ vớ vẫn: “Có thể bên này, Nguyệt cũng như nàng bên ấy?”
Giữ lời hứa, Thuỵ Quế, ngay sáng hôm sau, dẫn cậu d6m1 Chính đi tậu chiếc xế láng cón, mui trần , sport, hiệu Mercedes. Quế bắt Chính chở nàng đến bạn bè, đi phố Bolsa để khoe với thiên hạ hòang tử đẹp trai. Tuy lòng Chính vui, phấn khởi , nhưng chàng vẫn thèn thẹn khi Quế giới thiệu tỉnh bơ với bàng quan:
– Người tình lý tưởng của moi đấy. Năm thứ nhất Y Khoa.

Chính cảm thấy mình là đĩ đực! Xấu hổ thì có, mà Chính vẫh không can đảm rời khỏi chiếc xe bóng lộn màu xanh đậm. Lúc về đến nhà Thuỵ Quế, Chính được Hạ Mi, con gái lớn của nàng từ trên gác chạy xuống, chào:
– Anh Chính.

Rồi Hạ Mi chạy đến ôm chàng cười nói vui vẻ mà chẳng biết rằng Chính hiện giờ là bạn trai cuả mẹ nàng. Quế nói:
– Con phải gọi cậu Chính là chú vì cậu là bạn của mẹ.
-Anh ấy cũng là bạn của con, thân nhau từ rất lâu….
-Rất lâu? Là bao lâu?
-Dạ…dạ… từ hồi ảnh 17, con 16.

Thuỵ Quế giật mình, liếc nhanh về phía Chính. Chàng cúi vội đầu xuống đất, như ngầm trả lời là “đúng thế’. Chiều hôm qua, khi Thuỵ Quế bước vào phòng khách nhà chàng, chàng đã chẳng chào Quế bằng bác là gì. Chàng gọi Quế bằng bác vì… chàng đã từng lén lút hẹn hò với Hạ Mi nhiều lần, hai năm trước. Đôi khi tại phòng chàng, đôi khi tại phòng Hạ Mi, hoặc trên sân thượng.
– Chịu thôi mẹ ạ! Con không thể đột nhiên gọi Chính bằng Chú được. Con với anh ấy đã từng … từng… “mí nhau” rồi.
– Hả… từng “mí nhau” rồi? Quế thảng thốt hỏi con gái.
Tất cả đều “too late”. Trễ quá rồi. Sau một thoáng suy nghĩ, Thuỵ Quế giả tỉnh, nói với Hạ Mi:
– Ừ thì mày muốn gọi Chính bằng gì cũng được. Nhưng phải nhớ từ nay, Chính đã là “bạn” của … mẹ rồi, nhé.
– Thì anh Chính vừa là bạn của mẹ, vừa là của con, cũng được, đâu có sao.
– Nhưng mà, mẹ cũng đã “mí nhau” với anh ấy rồi.
– Ồ, thế thì càng tốt. Mẹ con xài chung một bồ, càng vui. Bạn con, chúng vẫn thế, có sao đâu, thưa mẹ?

Hạ Mi nói một câu làm choáng váng Thuỵ Quế. Nàng đã từng sống rất hiện sinh. Thích là làm. Làm hồn nhiên. Vậy mà cũng không ngờ nổi cô con gái của nàng càng Hiện Sinh hơn. Được thể, Chính pha thêm cho câu chuyện thích thú:
– Như Chính với ba Chính cũng có chung một bồ nhí Julie. Rồi mẹ Chính, và Tuyết, xài chung chàng Mỹ đen. Như thế yên trí người yêu không lọt vào tay kẻ khác!

Thuỵ Quế vờ gật đầu đồng ý. Miệng cười cười, nhưng cõi lòng tê tái. Vì sau sáu tiếng quần nhau trên giường của Nguyệt chiều qua, Thuỵ Quế mê mệt anh chàng chính. Quế chẳng muốn Chính thuộc về ai nữa. Của riêng nàng. Hạ Mi hỏi:
– Thế mẹ với Chính đã “mí nhau” mấy lần rồi? Từ bao lâu?
– Từ chiều qua… Không nhớ là mấy lần.
– À, nghĩa là tư sau lúc mẹ con mình nhìn lén Chính ái ân với cô bé ngoài hồ bơi? Phải không, thưa mẹ?

Thuỵ Quế vội nháy mắt cho Hạ Mi đừng khai. Nhưng cũng too late, quá trễ, vì Hạ Mi chạy vôi lên lầu, lấy cuốn video xuống chiếu cho Chính xem. Máy t ruyền hình hiện lên cảnh làm tình vô cùng hấp dẫn của Chính với Julie, trong khi Thuỵ Quế và Hạ Mi ngồi sát bên chàng. Hạ Mi cho tay ngắt đau bắp vế Chính, bà Quế thì cắn vào vai chàng. Hai mẹ con vừa ghen, vừa bị kích thích tột độ bởi cuốn video.

Lúc trên máy truyền hình diễn cảnh Julie ngâm nửa mình dưới nước, nằm chòi nửa phần kia lên người Chính để bú cặc thì Hạ Mi mặt phừng đỏ, mắt líu ríu mở không nổi, đầu óc liên tưởng đến những ngày nàng mới 16, Chính 17. Cả hai rủ nhau, khi thì vào phòng riêng, khi lên sân thượng, nằm bú nhau, có khi cả vài tiếng. Đúng ra, Hạ Mi là người phá trinh Chính. Đó là cái ngày gia đình rủ nhau đi picnic ở biển Malibu.

Ở biển Malibu, có một khu vực dành cho những người tắm cởi truồng. Ai đến đó đều chấp nhận phải cởi truồng từ vợ chồng, con cái, ông bà v.v… bất kể tuổi tác. Hạ Mi rủ Chính chạy đến vùng đó, đứng sau ghềnh đá nhìn những ông bà, thanh niên, thiếu nữ, trần như nhộng đánh banh, nướng barbecue, nô đùa rất tự nhiên. Ai bước vào khu vực đó bắt buộc cũng phải thành Adam và Eva như người tiền sử. Hạ Mi nhìn Chính như cố rủ Chính làm một chuyến “phiêu lưu” để lấy cảm giác lạ!

Chàng chấp nhận. Thế là lần đầu tiên, cả hai nhìn thấy nhau. Thấy không chừa một chi tiết. Họ cầm tay nhau, tung tăng, chạy vào nhập cuộc. Cả hai tha hồ giải phóng con mắt, vì trước mặt họ từ trẻ con 5 tuổi đến già năm sáu chục, đều phơi hàng họ loã lồ một cách hồn nhiên. Chính dắt tay Hạ Mi chạy vội vào một ghềnh đá khá lớn để trốn. Vì … củ gân lớn của chàng bỗng chỉa ra phía trước như tên du kích vườn chỉa AK vào quân thù.

Chính hổ thẹn vì cả mấy trăm người vui chơi ngoài kia, không một đàn ông nào “xấu tính” như chàng. Tất cả đều có một nhân sinh quan rõ ràn: cởi trần để được sống hồn nhiên với thiên nhiên! Không có sự mời gọi của tình dục. Và cũng có lẽ họ không còn xúc động gì với người khác giống. Nhưng Chính thì không! Lần đầu tiên chàng được diễm phúc tận mắt, thật gần, “thị sát” hết mọi phần da thịt thơm, mát, hấp dẫn của Hạ Mi. Từ bộ vú no tròn, xừng căng, cho tới bộ lông lồn dài vừa phải, lúp xúp che lồn nàng nằm giữa háng… cặp đùi tròn lẳng, thon dài… Rồi ánh mắt mời gọi, cặp môi lửa bốc v.v… Sức gì Chính chịu nổi? Cộng thêm những cô đầm Mỹ từ 10 đến 13, 14. Phơi phới. Mát rượi. Mê ly. Mời mọc.

Những cái lồn 11 tuổi đã nâu đậm chòm lông quắn tít. Những cặp vú trái chanh búp lên rất vừa tay… Bỗng cặc Chính phải thòi đầu lên xin”phát biểu”. Hai tay chàng đè nó xuống, đi lom khom như người tìm bạc cắc. Mấy cô đầj con bụm miệng cười khúc khích. Hạ Mi dắt vội tay càhng chạy lánh nạn vào một gành đá. Ở đây vắng vẻ, kín đáo. Gió mát lan khắp hang động. Tiếng sóng ngoài kia rì rào dội vào, làm cho hai người nghĩ ngay đến tình dục vì cả hai đã trần truồng như nhộng.

Hạ Mi rủ Chính nằm xuống trên cát êm. Lần đầu tiên chàng nằm không quần áo với thiếu nữ 16. Da thịt mềm mát rượi, hương thơm tóc của người Hạ Mi đã làm Chính ngất ngây. Huống hồ, cô bé còn nằm chòi người lên, đặt ngực mình sát với ngực Chính, rồi lấy tay nghịch nghịch môi Chính. Cả hai chưa từng học khoá làm tình với ai, mà rồi, khi môi gặp môi, họ đã biết đưa lưỡi vào nhau, nút sa đà, thân thiết như đã là vợ chồng lâu năm. Miệng hôn, tay Hạ Mi đưa xuống sờ mó, cầm cặc Chính thoa thoa, tinh nghịch.
– Anh có biết, còn một người nữa cũng yêu mê anh rất cuồng nhiệt. Nhất là mỗi lần được xem anh tắm dưới hồ.
– Ai? Chính hỏi, vẻ ngạc nhiên.
– Mẹ em. Chắc anh không tin. Nhưng đó là sự thật. Em biết được, bởi vì mỗi lần tâm sự với mẹ anh, thì bà khen anh hết lời. Và còn tỏ luôn niềm mơ ước được ngủ với anh.
– Chắc là em lầm. Bởi vì bác lớn hơn mẹ anh một tuổi.
– Hình như với mẹ em, tuổi tác không quan trọn.g Vì bà đã từng … ngủ với Khoa, cháu ruột, mới 18. Không phải mới đây, mà đã từ lâu lắm, khi bà về Việt Nam. Trước đó nữa, mẹ em từng mang về nhà những cậu bé, bé lắm, thua cả tuổi em, để hành lạc, du hí. Có khi suốt ngày.

Chính rùng mình. Chàng chưa nghe, chưa thấy ai có máu dâm lạ lùng như thế. Nhưng, cũng từ hôm đó, Chính nảy ra sự tò mò, muốn tìm đến các bà lớn tuổi. Chính muốn thử xem cảm giác của mình sẽ thế nào nếu ôm một chị sồn tuổi… làm tình. Chính càng khoái hơn nếu được làm tình cả hai mẹ con. Máu dâm đó là Chính được chuyển từ Nguyệt, mẹ chàng.
– Em nhất định không cho mẹ em sờ đến anh.
– Làm sao có chuyện đó được. Chính vờ nói thế để Hạ Mi yên trí. Sự thật, chàng đã manh tâm muốn “mua” cảm giác lạ.
– Mẹ em bạo lắm và cũng có rất nhiều tiền. Bà dùng tiền để mua bất cứ ai bà muốn. Đẹp trai như anh, mẹ em không tha đâu.
– Thôi đừng nói chuyện đó nữa. Bú anh đi.

Hạ Mi đưa miệng xuống dưới ngậm ngay cặc Chính mà bú. Nàng chưa biết liếm, hay bài bản, làm cho Chính ngất ngây. Thế nhưng Chính cũng sướng tê người vì là lần đầu. Rồi chịu không nổi, Chính lật Hạ Mi ra đụ tức khắc. Cái đụ đầu tiên đó, cả hai có khoái lạc, nhưng không như họ ước mơ. Cho nên những ngày kế tiếp, Chính qua tận phòng Hạ Mi thực hiện đủ kiểu, đủ cách. Điều đó không tránh được sự dòm ngó của bà Thuỵ Quế…

… Cho đến hôm nay, cả hai mẹ con đang ngồi sát Chính để xem cuốn video chàng làm tình với Julie. Chính Thuỵ Quế ra đóng cửa phòng khách lại, rồi khoá trái. Khi trở lại, bà Quế thấy Hạ Mi đã loã lồ, hai tay đang cởi dần quần áo cho Chính. Quế cũng thoát y luôn để thử một màn đụ tay ba. Thuỵ Quế và con gái nằm song song cho Chính bú lồn cùng một lúc. Chàng bú Quế rồi lại sang bú Hạ Mi. Thay phiên nhau, chàng làm hai mẹ con la vỡ căn phòng. Hạ Mi gào lên:
– Đồ khốn nạn! Bú em rồi bú mẹ em nữa hả?
Em ghen quá Chính ơi. Bú mình em thôi, được không? Hết người sao mà anh lại ngoại tình với mẹ em?
– Cho mẹ sướng ké với Hạ Mi. Tuổi này rồi, làm sao mẹ có được chàng đẹp trai, bú lồn hay như Chính vậy? Bữa nay sướng quá, thế nào mẹ cũng chết. Để Chính lại cho mình con hưởng. Ôi, ảnh cho tới ba ngón tay vô thụt lồn mẹ kìa Hạ Mi. Chia ra, tụi mình sướng mỗi đứa một chút, nghe con? Please!
– Không! Chính là của con! Ảnh đụ con trước. Ảnh là của con.

Sướng quá, Hạ Mi không còn biết gì nữa. Cứ nhắm mắt gào la vô ý thức. Mồm nói mà Hạ Mi không biết mình nói gì.

Bú xong, Chính lên đụ. Đụ Quế một lúc, chàng lại sang đụ Hạ Mi. Vì thế cả hai nàng, không ai đạt tuyệt đỉnh. Vừa lúc đó, Khoa đi học về, dùng chìa khoá riêng, mở cửa. Thấy cảnh đụ lừng trời và lạ đời như thế, Khoa đứng chết sững. Lúc đó, Chính đang nằm trên người Thuỵ Quế mà nắc. Hạ Mi không nhịn được, ngoắc Khoa lại, bảo cởi truồng, rồi cho Khoa nằm lên đụ. Lần đầu tiên, Hạ Mi làm một chuyện động trời, loạn thiên đình. Dù ở cùng một nhà, gặp mặt nhau hằng ngày, Hạ Mi chưa từng nghĩ là sẽ cùng với Khoa làm chuyện vợ chồng cách công khai như thế.

Thuỵ Quế thấy con gái và cháu ruột mình làm chuyện loạn, mà nàng cũng không mở lời được để mắng con. Phần vì Quế đang sướng điên người với Chính. Phần vì Chính Quế cũng đã loạn như thế với Khoa. Thế là mạnh ai nấy đụ. Không khí dâm dật trong căn phòng làm mọi người quên mất mình là ai. Chỉ còn biết và nhận thức một điều: Đụ cho sướng. Đụ cho đã. Tận tình hưởng khoái lạc. Mặc kệ những điều khác!
– Khoa ơi! Anh đụ mẹ em rồi phải không? Hạ Mi hỏi.
– Anh không nhớ nữa. Khoa trả lời cho lấy có.
– Anh có đụ rồi cũng đâu có sao. Chính đụ em rồi, chàng còn ái ân với mẹ em đó. Em có ghen đâu. Anh cứ đụ thật hay đi. Từ nay, an hem mình là nhân tình. Thèm, rủ nhau vào phòng đụ. Cặc nào mà chả sướng. Sống là phải hiện sinh! Cô Julie đụ ông Đoàn rồi đụ Chính. Mỹ Fred đụ Tuyết rồi đụ luôn bà Nguyệt. Chính đụ em rồi mà còn đụ mẹ em. Thì anh có đụ em sau khi đã là nhân tình của bà ấy, cũng đâu có sao. Em thích thế. Nhớ! Thích là làm. Làm cho tự nhiên.

Thằng Khoa khoái quá. Lâu nay nó cũng thầm có ý thèm Hạ Mi lắm, mà không dám nói, vì sợ kẹt bà Thuỵ Quế. Hôm nay chính Hạ Mi mở đường… Đụ được một lúc, hai cặp đổi nhau. Khoa lên bụng Thuỵ Quế. Chính sang đụ Hạ Mi. Chính hỏi:
– Em ghen thật đấy à? Hạ Mi?
– Chứ không à. Ối mà thôi. Ghen làm chi cho nhọc xác. Em đã đụ anh Khoa rồi. Thế cũng thoả mãn. Không loạn như hôm nay, biết bao giờ em mới đụ được Khoa. Mỗi lần nghe mẹ rên với Khoa trong phòng, em thèm muốn chết được. Thèm mà đâu có dám.

Chợt thấy Thuỵ Quế đè Khoa ra mà bú cặc, Hạ Mi thèm quá, bảo Chính nằm ngửa ra:
– Món này em thích nhất. Thích hơn đụ nữa. Tại sao Trời sanh ra món bú cặc này làm gì cho đàn bà con gái mê quá vậy hả anh? Phải chi cắn được, rồi nhai, xong nuốt. Ngon biết mấy. Ôi! Cặc của anh! Nhìn kìa. Nó đẹp như cuốn chả lụa. Trắng hồng, mịn và mủm mỉm. Dễ thương làm sao!!!

Vừa bú cặc Chính, Hạ Mi vừa nhìn Thuỵ Quế ăn ngon lành cặc của Khoa. Quế nhắm híp mắt, le lưỡi liếm thân thương khúc dồi của Khoa, làm thằng bé không im mồm được:
– Dì Quế ơi! Dì làm lộ liễu quá, Hạ Mi thấy hết rồi. Làm sao dấu được nữa. Mà mặc kệ. Ai biết mặc ai. Cứ bú đi dì. Một lát nữa con bú Hạ Mi. Thế là huề. Trời ơi! Làm ơn ngậm hết vô, đó, đó dì. Mút đi. Sướng hơn đụ nữa dì ơi. Mỗi lần bú cặc Khoa, Thuỵ Quế lại nhớ đến những đêm dài truy hoan ở khách sạn Hồng Yến tại Hà Tiên. Ngày đó Khoa chưa biết gì nhiều. Con nít mới lớn là được Thuỵ Quế khu hộp, “ăn” no nê. Quế uống không biết bao nhiêu là khí của thằng bé. Khi về lại Cần Thơ, dù cả hai đã dấu diếm rất kỹ, mẹ của Khoa vẫn tìm thấy, vẫn cảm nhận: thằng con mình đã ăn nằm với Thuỵ Quế. Nhưng bà làm ngơ, vì cái giấy bảo lãnh cho Khoa đi Mỹ đáng giá gấp triệu lần…

Bây giờ Chính qua bú lồn Thuỵ Quế, còn Khoa với Hạ Mi. Người sướng nhất buổi nay phải bảo là thằng Khoa. Đột nhiên hắn được công khai đụ rồi bú Hạ Mi, người hắn ước ao cả gần hai năm nay. Lồn Hạ Mi dĩ nhiên là đẹp hơn, ngon hơn lồn Thuỵ Quế. Hai mép lồn khít nhau. Hột le còn đỏ hồng, rất nhỏ. Lông lồn ít hơn và ngắn. Khoa in cái mặt mình sát vào lồn Hạ Mi, hít mạnh, ngửi cho hết mùi thơm trinh tiết của gái mới lớn lên. Khoa banh hai mép lồn, trịn cái mũi vào vùng đỏ au, ướt nhẹ nước lồn của Hạ Mi mà thở.

Hạ Mi nhắm hờ đôi mắt. Mặt đanh lại, đỏ hồng… Em đang hưởng một cảnh dâm mà tưởng chừng như chẳng bao giờ có thể xảy ra trong nhà này, cách công khai. Từ nay, hằng đêm, hễ thèm đàn ông qúa, Hạ Mi sẽ chẳng ngại ngùng lẻn qua phòng Khoa, tìm lạc thú. Thấy con gái đang tê lê mê với Khoa, Thuỵ Quế bảo Chính lên ngồi qua mặt Hạ Mi, cho cô này bú cặc. Còn Thuỵ Quế ngồi tựa lưng vào ghế salon, phành háng ra, dùng ba ngón tay thụt lồn nghe chách chách. Chưa bao giờ Hạ Mi sướng cùng tột như thế. Hai chàng trai, một bú lồn nàng, người kia cho nàng đầy miệng với khúc gân trắng noun.

Quế nhìn con gái sướng, nàng đã theo từng cơn. Có cái gì rất loạn, có cái gì không bình thường đang xảy ra trước mắt. Giống hệt đêm đầu ở khách sạn Hồng Yến, nàng he hé mắt nhìn thằng cháu trai vụng về dở lưng nàng lên thay áo, dở đít nàng lên thay quần… rồi đứng thừ người ra đó mà “chết sửng”, không dám bước thêm một bước, trong khi cặc nó ụ lên một đống trong quần. Thèm mà không dám nói. Cái đó, chính cái đó, làm Thuỵ Quế mê hơn được nằm bên cạnh một nhân tình đã thực thụ là nhân tình. Quế đang thấy Khoa mút hột le làm cho Hạ Mi, con nàng, liên tục hẩy mông đít lên, và em miệng mút mạnh cặc của Chính. Quế ra lệnh:
– Bây giờ Chính xuống đụ bé Mi. Khoa lên ngồi cho nó bú cặc.

Trời ơi! Bé Hạ Mi ôm mông đít Khoa mà nhấn tới. Sướng lồn, sướng luôn cả mồm. Thuỵ Quế cắn môi, thụt mạnh ba ngón tay vào mồm mà thưởng thức. Cảnh này nàng đã từng hưởng qua, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy nó sống động, linh hoạt đến thế.

Hạ Mi nhả cặc Khoa ra, cám ơn mẹ:
– Đã quá mẹ ơi. Bé giờ con chưa được ai làm sướng như hôm nay. Lát nữa xong, con bắt hai anh sẽ phục vụ mẹ như vầy nha? Đụ mạnh vào anh Chính. Xong anh lên đây cho em bú. Khoa xuống đụ em… Cám ơn mẹ!!!

Mồm thì nói thế, nhưng chỉ được có 10 phút, Hạ Mi lại nhả cặc Khoa ra, và gào thê thiết:
– Chết em Chính ơi. Anh đụ hay quá. Em ra nè, đó anh ơi!

Chính ngừng đụ. Khoa rút cặc ra khỏi mồm Hạ Mi, ch5y qua bà Quế đang nằm ngửa phành lồn chờ đợi. Thế là hai chàng thay nhau thịt Thuỵ Quế, sau khi đã làm cho Hạ Mi nằm thở mê man, tàn tịch. Chẳng ai thèm để ý, ở góc phòng khách, cạnh hai cái lu lớn bằng sành, bé Thu, 13 tuổi, con út của Thuỵ Quế, bắt chược mẹ, cho một ngón vào cửa mình, ngồi thụt lồn một mình, trong khi nhìn cảnh đụ ngập trời của mẹ.

Tối hôm đó, lúc 10 giờ hơn, học bài xong, Thu mò đến mở cửa phòng của Khoa, rón rén bước vào. Khoa giật mình, vì Khoa sợ hoặc Thuỵ Quế, hoặc Hạ Mi đã nhìn thấy. Khoa định mở miệng nói cái gì đó, thì bé Thu đưa tay lên môi xuỵt, bắt Khoa im lặng. Thu đóng cửa rồi khoá chặt. Khoa ngơ ngác, tim hồi hộp đập, chưa kịp biết là tại sao Thu đến phòng chàng giờ này, thì Thu ôm lấy chàng hôn lấy, hôn để, bằng môi, bằng lưỡi.

Một quả bom nữa vừa được châm ngòi. Khoa hôn mà trí óc chàng bàng hoàng như nằm mơ. Rõ ràng Khoa đang ngồi ở ghế phòng học. Thu ngồi vắt qua hai vế chàng. Tay Thu ôm chặt cổ chàng, hôn ngấu nghiến, mê man… Thu nói nhỏ:
– Em cũng thèm được như mẹ và chị Mi chiều nay. Anh phải công bằng. Anh không cho, em sẽ la lớn rằng anh dụ dỗ hiếp em!
– Em có thấy cảnh phòng khách chiều nay? Khoa hỏi nhỏ.
– Từ lúc anh đang bú lồn mẹ em. Và Chính, với chị Mi. Em thèm cảnh đó từ lâu lắm. Từ hai năm trước, khi anh được mẹ bảo lãnh sang Mỹ. Nghe mẹ la sướng, rên hừ hự trong phòng anh mà em thèm điên lên được. Có bữa em muốn la theo….
– Lúc đó em mới có 11 tuổi. Khoa hỏi.
– Đúng thế! Mười tuổi rưỡi em đã có kinh. Mười một tuổi lông lún phún mọc trên mu lồn. Lồn em luôn ngứa ngáy. Tâm hồn em bất thường. Lúc buồn, lúc vui. Trong giấc mơ, em hay gặp những bạn trai. Có một lần, mơ thấy anh dẫn em lên rừng chơi… Thấy anh cởi hết đồ em ra, đặt em nằm trên lá, v2 bú lồn em, giống hệt cảnh anh bú mẹ hồi chiều. Hình như anh đang bú em sướng ngất, thì có một cành cây gãy, rơi đúng trên lưng anh. Em la, la lớn lắm. Lúc tỉnh dậy, mồ hôi em ra nhễ nhại. Em ngầy ngật, miên man với nỗi sướng nửa vời trong giấc mơ. Em vẫn thèm, thèm lắm… được nằm mơ như thế nữa. Mà suốt gần hai năm chẳng thấy. Rồi một hôm, đi học về, nghe phòng mẹ vang ra tiếng gào thét sung sướng. Em tò mò, nhìn qua lỗ khoá. Thấy mẹ nằm trên giường, dang rộng hai chân. Anh ngồi dưới đất, banh lồn mẹ ra bú. Hai tay mẹ lúc thì tự bóp vú, lúc cho vào tóc xới rối bù lên. Lúc thì đưa xuống bưng đầu anh, nhận đầu anh, vuốt má anh.

Hôm đó em mới cảm thấy biết nứng là gì. Em nín thở. Bởi tự nhiên trong em có cái gì đè nghẹn hai cái ngực. Dưới kia có chất nước nhờn như lòng trắng truong gà ứa ra, làm ướt nhẹp hai mép lồn. Cửa mình em nóng như lửa đốt. Hột le giật bưng bưng. Mỗi lần lưỡi anh quét lồn mẹ là ngoài này em nhột nhạt, thèm khát. Hình như có cả sự sung sướng lâng lâng không thể tả nổi. Em bụm lồn chịu đựng để xem cho hết màn trình diễn của anh với mẹ bên trong. Khi anh đút trọn cái lưỡi vào lồn mẹ, em híp mắt, nghiến răng. Phản ứng tự nhiên bắt em thọc một tay vào quần, sờ soạng…

Mẹ chu hai môi hú lên cuồng dại. Em cũng muốn làm như thế khi một ngón của em, thế lưỡi, đẩy tuốt vào lỗ lồn… Em muốn tắt hơi vì sướng và cảm giác khoái lạc làm em ngừng thở khá lâu. Khi mẹ kéo tóc anh lên, bắt anh cắm cặ vào lồn mà đụ. Trời đất đảo nghiêng, quay cuồng. Trời tối hẳn lại. Cặc anh vào lồn mẹ mà em cảm như nó vào trong em. Ngón tay em ướt chèn nhẹt, lỗ lồn long dần, long dần, cảm giác khoái lạc cũng giảm đi… Và, cũng phản ứng tự nhiên, em tự tăng cường thêm một ngón nữa. Đó làlúc em sắp đạt tuyệt đỉnh. Em thụt nhẹ lại chờ. Chờ cái gì không biết. Có lẽ chờ cho mẹ em ra, rồi em sẽ ra cùng mẹ.

Anh đụ lâu quá. Anh như người hít đất, cứ thế vã vào lồn mẹ kêu chành chạch. Mông đít mẹ xàng mạnh bên dưới. Hai chân mẹ đan tréo nhau trên mông đít anh. Môi mẹ sát rạt vào môi anh. Trong khi ngoài này môi em khô khốc… Có ai hôn em đâu? Em tự liếm môi thèm khát một mình, và thở vù vù liên tục vì bị kích thích tột độ bởi cảnh đụ dã man bên trong. Nửa tiếng, rồi 45 phút. Hai ngón tay em bắt đầu mỏi. Em đổi hai ngón bên tay trái làm tiếp để chờ mẹ.

Nhưng mẹ lật lên ngồi trên anh mà nhún. Trông bà dã man, cuồng bạo như một mọi da đỏ đang phi ngựa. Mặt mẹ đỏ như dưa hấu, tóc rối bù, hai mày châu lại, mắt nhắm mơ màng… cứ thế mẹ nhún và “phi” nước đại. Ngoài này em cũng mơ hồ nhún theo trên hai ngón tay. Đã ngứa vô cùng. Không biết trong kia mẹ cảm thấy sướng cỡ nào? Ngoài này em như đang bay lê ntiên, và, chẳng chờ mẹ. Em tự ra, vì cầm không nổi nữa. Thèm quá. Thèm chết được. Lồn em bóp lại. Em nghe tự cõi xa, có cái gì rần rần, tuôn ra. Hai ngón tay như vừa từ tô nước cháo rút ra…

Đó là lần đầu tiên em đạt cảm giác tuyệt vời của khoái lạc. Đó cũng là lần đầu tiên em dám bạo gan cho một lúc hai ngón tay vào cửa mình. Và, đó cũng là lần đầu tiên em tự bước đi tìm cho mình cách làm tình độc lập, không lệ thuộc vào ai. Vào ai? Em không dám, hay chưa hề có gan nghĩ tới. Mười một tuổi! Nhỏ quá, em nghĩ, để đòi người khác cho mình khoái lạc. Nhỏ quá để thộ lộ, dù với mẹ, cái ước mơ hoàn toàn của người lớn. Tại người lớn (anh với mẹ) chiều đó, đã khơi mọi ham muốn đè nén trong em từ quá lâu.

Em tò mò tìm hiểu trò làm tình của anh với mẹ thì ít. Mà tự tìm cho mình lối thoát khỏi bị dục vọng bao vây thì nhiều. Anh không biết, chứ mỗi lần anh mặc xì líp tắm dưới hồ, là trên này, sau cánh cửa, em đã ngất ngư ra vài lần. Vài lần khác, lúc quá nửa đêm, em dạn dĩ mở cửa phòng anh, mò anh rất nhẹ, rồi ngồi đó, dưới đất, lại hai ngón tay vào làm cho đã cơn thèm xác thịt…

Khoa ngồi thừ người nghe em bé 13 tuổi tâm sự. Lòng Khoa xúc động thật sự, mãnh liệt. Nếu là Hạ Mi 17 tuổi, Khoa đã chẳng ngượng ngùng gì mà không đáp lễ. Đằng này, Yến Thu, 13 tuổi, nhỏ quá, mặc dù đã có vú, hông đã nở. Cánh tay cũng như một thiếu nữ đương thì…
– Anh nghĩ gì đó? Thu hỏi khẽ. Anh không dám làm vừa lòng em phải không? Hay anh sợ em còn quá nhỏ?
Khoa khẽ gật đầu, nhìn Thu, ái ngại. Tức khắc, Thu ngồi dậy, mở toang hai cánh áo bà ba màu xanh nhạt ra. Hai trái vú cộm lên như hai cái bánh ú. Khoa không ngờ được sau lớp vải mỏng, vú Thu to đến thế!
– Như vầy đủ lớn chưa? Đủ anh yên trí em không khác chị Mi? Chắc anh chưa vừa lòng, vì mặt anh còn ngu ngơ lắm.

Thu tuột luôn cái quần cùng màu ra khỏi người. Khoa trố mắt nhìn mớ lông đen nâu bao phủ ở háng Thu. Lòng Khoa chưa yên, thì Thu tiến đến gần, cầm tay chàng để lên cặp vú, nhấn mạnh vào, rồi nói như bà “chị cả”:
– Thử bóp xem em có cứng hơn chị Mi và mẹ không? Còn dươi kia thì anh yên trí. Chị Mi nhận hết của anh, em cũng không thua phan nào đâu. Chỉ thua (nếu có) thua mẹ mà thôi.

Rõ ràng Khoa như tên mán trên rừng mới xuống thật. Tay chàng hơi bóp bóp hai quả đào tơ của Thu. Cặc chàng bỗng ngõng dậy cuồng nộ, vừa lúc Thu tự động cởi áo, rồi tuột quần cho chàng. Khi thấy khúc gân cương cứng cách thách thức mời mọc, Thu khom ngay người xuống, “trả bài” nguyên bổn mà Thuỵ Quế và Hạ Mi đã thực hành lúc chiều trong phòng khách. Nhìn thấy cặp môi nhỏ xíu của Thu vuốt tóc Thu, vuốt lưng Thu, tỏ lộ một niềm thương. Mười ba thì cũng không nhỏ, nhưng chả lớn. Mười ba, gái tuổi đó ở Cần Thơ, quê Khoa, đã rậm rật, gái trai trên đường làng, ngoài bờ sông, ngoài ray luau… Có chị đã lấy chồng sinh vài mụn con. Có chị đã làm đĩ hai năm.

Nhưng Yến Thu trước mắt chàng trông còn thơ ngây quá, nhất là con của Thuỵ Quế và em ruột Hạ Mi, hai người đàn bà mà chiều nay chàng mới “hạ thủ” ba lần.
– Em biết anh đã ngủ với mẹ em và chị em? Khoa hỏi.
Mồm ngậm cặc Khoa, Thu chỉ gật gật đầu đáp lời.
– Thế sao em còn muốn ngủ cả với anh?
– Bộ anh tưởng chỉ mẹ và chị em biết loạn thôi ha? Gà chỉ khác nhau màu lông. Còn con nào cũng muốn đạp mái, và đẻ. Đẻ, Hí hí (Thu cười khúc khích) tưởng tượng em mang cái bầu, rồi … đẻ… hí hí. Vui lắm nhỉ? Anh muốn giống anh hay giống em? Em có con bạn cùng tuổi đã có con rồi đấy! Anh lại sợ? Em nói không có trật đâu. Nhìn cái mặt ngố mà thương. Ở Mỹ không dễ gì mang bầu đâu. Em đã uống thuốc ngừa, trước khi bạo gan vào đây.

Nói xong, Thu khom người xuống, tiếp tục bú. Các động tác đã được Thu làm giống hệt tiền bối Thuỵ Quế và Hạ Mi. Khoa yên trí, không còn sợ gì nữa. Chàng nhập cuộc bằng cách choàng tay xuống sờ lồn Yến Thu. Cô bé tự động dang rộng hai chân ra, nên ngón tay Khoa đụng vào hột le. Chàng dừng đó, táy máy, chà nhè nhẹ. Nửa người Thu giật lên và miệng ngừng bú cặc.
– Đó là hột le, trung tâm truyền cảm của lồn em! Không có nó, nước em cũng không ứa ra được. Em sướng không?

Không trả lời, cứ nhắm mắt, Thu bật nằm ngửa ra trên hai bắp đùi của Khoa, chân vẫn dang ra cho Khoa mò tôm! Khoa nhìn cô em gái, ngắm nhan sắc, ngắm cặp ngực, rồi nhìn suốt từ tóc xuống tới hai bàn chân thon nhỏ… Chàng mê đắm đuối. Chàng không nghĩ đời chàng, từ thằng công nhân viên cho một sở đóng hộp trái cây ở Cần Thơ, bỗng chốc nhảy lọt vào hủ neap của bà dì giàu có mà sống. Được đụ bà dì, rồi đến chiều nay, tới em Hạ Mi, và bây giờ là em út Yến Thu.
– Anh đưa một ngón vô lồn em đi, xem em có đủ làm người lớn ?

Khoa liều mạng. Nước tới cổ rồi, không nhảy cũng chết. Chàng lừa lừa cho một ngón giữa thụt vào. Nó êu như ru, ngọt như mía. Trơn như đường xưa ướt mưa. Lút hết. Thu níu vội cổ Khoa xuống. Nồng nàn. Sướt mướt. Mê man. Hai cặp môi thiếu điều bầm, dập như trái chín ruin trong vườn. Ngón tay đã làm hoàn toàn thân Thu như gà đạp phải lửa. Thu mê man tàn tịch, ôm cứng tóc Khoa mà bấu, mà cào xé. Lỗ lồn đó thừa sức làm chuyện người lớn, bởi suốt hai năm bị tình dụch hành hạ vào lứa tuổi dậy thì, Yến Thu đã không ngần ngại lập cho riêng mình vườ địa đàng, một cõi riêng để giữa khuya về sáng, để những chiều mưa dầm nặng hạt, để những buổi trưa chợt nghe Thuỵ Quế gào la bên phòng Khoa, thì Yến Thu tự cung cấp cho mình những thống khoái ngất trời, có khi kéo dài hàng vài tiếng.

Cho nên dù tuổi 13, Thu cũng sẵn sàng nhận súng cối thẳng dài, nòng bự của Khoa, của Chính. Với lại, đâu cần hai ngón tay Thu tự động nông cửa mình. Con gái mà đã thích, tự nhiên cửa mình nở ra, phụ với nước nhờn, giúp B40 dù to mấy cũng qua cầu trơn tru.

– Anh tặng thêm cho em một ngón nữa được không? Thu hỏi.

Một ngón nữa? Có nhiều lắm không? Một mà đã như muốn chật chội “khó đi”. Thu đòi đến hai? Khoa chần chừ, ngần ngại, thì Thu, chính Thu thò tay xuống, chặp thêm một ngón nữa của Khoa vào, và hai “gã pháo binh” hè nhau xung trận. Thu trợn hẳn đôi mắt, chỉ còn thấy tròng trắng. Mặt đờ hẳn ra. Môi mắp máy, muốn nói cái gì đó không rõ:
– Chu lu ru ru. Oa cô oa, Ba la măng to. Ối mẹ ơi. Ai đụ, ai đụ hả mẹ? Cái gì to ghê quá vậy hả mẹ? Bu chăng, bu chăng.

Hai ngón chẳng những thụt vào, lấy ra, mà còn lận qua lận lại, làm cho lồn Thu không ngừng sướng, một cái sướng thấy trời cao, mây rộng… Độ mười phút, Thu rút hai ngón của Khoa ra, xoay người, ngồi chàng hãng lên bắp vế Khoa. Em cầm cặc Khoa cho vào lồn và ngồi phi ngựa. Sát mí, lông lồn và lông dái trực diện nhau, nghe chèm nhẹp nước sướng thoát ra liên hồi từ lồn gái 13. Khoa dựa ngửa ra, ngước mặt nhìn trần nhà, bặm môi chịu một cái lồn bout đang say ngất chứa chan với cặc chàng.

Nếu mang Thuỵ Quế, Hạ Mi và Yến Thu ra mà sánh, thì Khoa phải công tâm, thành thực mà nói: lồn Yến Thu đệ nhất. Không những lồn, mà kỹ thuật làm tình, hình như cũng chỉ có Thu là đệ nhất! Vì Thu đang sà lên môi Khoa, ngút ngàn những cái nút lưỡi tê người. Bỗng Khoa chợt thấy Yến Thu kỳ lạ. Chàng quên mất người bảo lãnh chàng ra khỏi địa ngục trần gian Việt Nam. Chàng quên mất Hạ Mi 17 tuổi… Khoa áp mặt khắn khít vào má Thu, tóc Thu rồi khẽ nói:
– Hai đứa mình có thể yêu nhau mãi như thế này không em?
– Tại sao không? Em sợ anh không trọn là của em, vì nhà này khan hiếm đàn ông. Chỉ một anh, sao kham nổi ba đàn bà. Một em chắc đã làm anh chết mất rồi còn đâu? Em sẽ làm chậm lại. Anh hãy bình yên, ngồi đó thưởng thức. Anh ra là tan cuộc. Em không muốn. Em muốn anh phải lâu trong em, lâu hơn với má, với chị Mi, để em bớt thèm da thịt đàn ông, chớ không phải hai ngón tay, hay con cặc giả em vẫn mượn của má…
– Chết, em đã dùng qua cặc giả? Khoa hỏi.
– Em đã bảo em là “người lớn” 13 tuổi. Anh chưa tin à?

Thu “kẻ lớn” thật. Trọn con cặc to dài của Khoa bị lồn Thu nuốt truong, sâu tận đáy lồn. Mỗi cái nắc của Thu là một động tác làm Khoa tê điếng, mê mẫn tâm thần. Thu càng nắc chậm, sự kích thích càng vọt tăng lên hơn. Giống hệt những mống tay gãi nhẹ trên lưng, hoặc vùng da non.
– Em đụ chậm rãi như thế càng làm anh mau ra hơn. Hay là để anh nằm ngửa trên giường.
– Tại sao?
– Tại vì, khi nằm ngửa, anh có thể kéo dài bao lâu cũng được.

Rồi Khoa đứng dậy, vẫn để lồn Thu nguyên vị trí cũ. Khoa bế em bé lên, đến giường, đặt xuống, rồi cho Thu nằm trên. Bây giờ thì Thu tha hồ nắ, dộng cừ, phi ngựa… Khoa nhắm mắt nhớ lại những ngày ăn bo bo, đi đào mướn, vét cống trong quê. Nhớ lại ngày chàng đi nghĩa vụ quân sự, tràn qua Miên, khiêng xác bạn bè v.v… Chỉ có cách phan tán tâm hồn như thế, Khoa mới “mạnh khoẻ” sau khi Thu đã cuồng nhiệt, ồ ạt ra một cái chứa chan trên cặc chàng:
– Khoa ơi, em ra. Mặc kệ em nhen. Anh nín, giữ cho em trọn đêm nay. Mai thứ bảy. Em phải thức trọn đêm nay mới đã cơn thèm mình ơi! Khoa ơi!!! Chết em… em.. em…

Khoa thực sự phải giả điếc, giả đui. Không nghe, không nhìn người yêu bé bỏng lăn lộn, gào thét. Tuy ém giọng, Khoa vẫn nghe rất rõ lời tỏ tình thơ ngây, măng dại.

“Tại sao không? Chỉ sợ anh không trọn là của em. Vì nhà này thiếu đàn ông.” Thiếu đàn ông thật! Thuỵ Quế nứng lồn giờ nào, là gõ cửa phòng Khoa giờ đó. Mãi rồi Khoa có cảm tưởng như chàng được bà bảo lãnh qua Mỹ để hầu hạ, phục vụ sinh lý cho bà. Rồi đến Hạ Mi nữa. Chiều nay bỗng nàng phá lệ, phá luật, san bằng biên giới bà con, bảo Khoa cởi truồng, kéo Khoa nằm chồng lên, đút cặc vào đụ tê tái lồn nàng. Hạ Mi đã chính thức ngầm bảo: “Từ nay hai đứa mình tha hồ đụ” Một chọi ba, khó quá, nhất lại Khoa là giống đực!
– Anh đang nghĩ gì mà vẽ mặt trông đăm chiêu vậy?
– Đang nghĩ mình anh phải kham đến ba đàn bà…
– Đừng lo. Em sẽ tìm cách mời anh Chính thường trực qua đây. Mẹ em có vẻ mê Chính, vì bà đã tặng chàng chiếc xe đắt tiền. Chỉ có em lo chị Hạ Mi. Hay là thôi, em nhịn thèm vậy.

Khoa không chịu. Tự nhiên chàng yêu Yến Thu cách lạ lùng. Khoa ôm siết Thu cứng ngắt vào hai cánh tay ân cần bảo:
– Anh muốn hai đứa thuộc về nhau vĩnh viễn. Anh cố tìm cách xa dần má em và Hạ Mi. Đụ với em rồi, anh không muốn với ai nữa hết. Anh sẽ tìm vài thằng bạn thay anh “hầu hạ” má và chị em. Anh nhiều bạn lắm, đừng lo.
Thu nằm trên nhoẻn môi cười sung sướng. Nó hạnh phúc tràn trề khi nghe Khoa thầm thì bên tai nó những lời mật ngọt, vừa được Khoa nắc đều đặn. Bên ngoài trời đã khuya. Cả nhà đã ngủ. Khu sang trọng nên chả nghe tiếng xe chạy dưới đường. Trong này, Khoa lật Yến Thu nằm ngửa ra, bú cặp vú mới tượng hình, no cứng. Cũng là lần đầu, Khoa đụ với tình yêu. Chàng tận tình mang hết kinh nghiệm ra tận hiến cho Thu mê mệt. Khoa liếm tới đâu, Thu lăn lộn bức rức tới đó. Chàng xuống bú từng ngón chân nhỏ xíu của Thu, bắt Thu nằm sấp, liếm khắp lưng, thẳng xuống mông đít, rồi bắp vế, đầu gối. Chịu không nổi, Thu tự động nằm ngửa ra, dang rộng hai chân, kéo đầu Khoa ấn vào lồn, rồi bảo:
– Em thèm được hưởng cảm giác này nè. Lúc chiều anh đã bú mẹ và chị Mi làm sao, phải cho em giống hệt như thế. Em phải hưởng hết đêm nay mới đã anh ơi!

Khoa đưa lưỡi liếm nhẹ hai mép lồn. Chất nước mằn mặn của Thu làm môi Khoa ngào ngạt. Khi lưỡi chàng liếm tới hột le, Thu ấn mạnh đầu Khoa thêm hơn, và nắc lên từng chặp, miệng la ú ớ:
– Mí, hèn chi mà mẹ em chẳng gào thét như chạy giặc. Ngón tay chà vô đó đủ chết rồi, hống chi là lưỡi anh. Đó, đánh nhè nhẹ. Càng nhẹ càng tê tái mình ơi! Tay anh để không làm chi mà không… Đó, đúng đó, sao có một ngón vậy. Phải, anh ơi, hai ngón mới đủ… sướng… mình ơi! Đừng làm như vầy cho mẹ em với chị Mi nhen cưng. Trời ơi, con muốn đứt thở… Em muốn ăn cặc nữa mình ơi. Làm sao đây? Hả, anh cho hả?

Khoa chỉ cần xoay mình nửa vòng, cặc chàng đã vào miệng Thu. Cô bé ngồm ngoàm, ngốn ngấu nghiến củ từ của Khoa. Thật không còn ai sướng nào ở thế gian có thể sánh nổi với nỗi khoái lạc ngút ngàn của cặp nhân tình trẻ này.

Trên nửa tiếng hết mình phục vụ nhau, Khoa ngừng bú:
– Mình ơi, anh phải bắn vào miệng em mất thôi. Đã quá mình ơi. Cho anh bắn một cái rồi mình đụ tiếp tới sáng, nhen.

Những tia khí nóng hổi phun ra trong mồm Yến Thu. Em nghe rất rõ từng tia một, xối xả phun vào đốc họng. Thu nuốt từng ngụm, từng ngụm mà lòng yêu Khoa chất ngất. Bắn xong, cặc Khoa hơi mềm xuống. Thu vẫn ôm mông đít Khoa bú tiếp. Vì lồn Thu vẫn được Khoa thụt và bú rất say mê. Chỉ hơn năm phút, c8ạc Khoa lại cứng cáp mạh khoẻ như hồi đầu hôm. Bây giờ, Thu đòi Khoa nằm trên em, đụ như đã đụ Hạ Mi chiều nay. Nói sẽ đụ suốt đêm, mà chỉ mới ba giờ, hai anh chị lăn quay, trần truồng ôm nhau chìm vào giấc ngủ mê mệt, ngon lành.

Khoảng mười giờ sáng, hai anh chị thức dậy đánh răng, rửa mặt rồi bò ra nhà bếp tìm thức ăn. Thuỵ Quế đã ngồi đó ở phòng ăn, đưa cặp mắt nghiêm nghị nhìn hai cô cậu. Khoa giật mình. Thường thì chàng coi Thuỵ Quế rất tầm thường, vì gần như cứ vào đêm, Quế lại gõ cửa phòng Khoa, lén vào ôm chàng đòi đụ. Còn sáng nay, chàng tự kỷ ám thị, tự biết mình suốt đêm qua đã ái ân với Yến Thu, nên Khoa giật mình. Không biết việc làm của Khoa có tới tai, tới mắt Thuỵ Quế không? Còn Yến Thu, thấy mẹ nhìn mình với cặp mắt khác thường, em thật run.
– Sao cả hai dậy trễ quá vậy? Thuỵ Quế hỏi.
– Dạ con học bài… khuya quá, nên ngủ quên. Khoa đáp.
– Dạ còn con thì … bận xem phim Bao Công. Hay quá, tới gần sáng con mới ngủ, nên… Yến Thu rụt rè đáp.
– Một người thì học bài. Người kia thì xem phim Tàu. Rồi tự nhiên thức dậy cùng một lúc, đánh răng một lúc, ra bếp tìm thức ăn một lúc. Ngộ quá há?
– Dạ cái này là tình cờ, hai an hem con ra cùng một lúc…
– Thì sướng quá, đụ đéo, rồi bú liếm, đã quá thì phải ra cùng một lúc chớ! Cô ngồi trên đùi nó mà đụ. Đụ đã mang lại giường nằm lộn đầu bú. Bú đã rồi đụ, xong ôm nhau trần truồng ngủ tới bây giờ mới dậy…
– Dạ đâu có, mẹ nói oan cho con…
– Oan hả con gái? Muốn mẹ cho hai đứa bay xem trọn cuốn phim không? Hay hơn phim Bao Công nhiều lắm à con.
– Dạ con nghĩ, cuốn này có hay, cũng không hay hơn cảnh đụ đéo rầng trời chiều hôm qua của mẹ, Hạ Mi, Chính và anh Khoa ngoài phòng khách. Hai người đụ một người mới lạ, chớ một chọi một là thường lắm, thưa mẹ…

Thuỵ Quế giật thót người. Thì ra con gái út của nàng đã chứng kiến trọn cảnh làm tình tay tư ngoài phòng khách.
– Mà con có thấy không mà dám cả gan hỏi mẹ?
– Dạ không những thấy mà còn nghe rất rõ từng câu rên sướng của mẹ với Chính, rồi với anh Khoa….

Thuỵ Quế xìu xuống như trái banh xì hơi. Mặt nàng thộn ra liếc liếc về hướng Khoa trong khi anh này cúi gầm mặt tức cười, mà không dám. Chỉ vì chữ đụ mà mẹ con sinh chuyện.
– Còn anh kia. Anh muốn ở đây ăn học hay muốn bị trả về Việt Nam sống cuộc đời cần lao không đủ ăn?
– Thưa em, ủa quên, thưa dì, con muốn ở đây.
– Hứm ở đây? Ở đây thì anh phải biết anh thuộc về ai. Ai là người bảo lãnh, đùm bọc anh. Biết vậy mà anh còn lạng quạng hết con Hạ Mi, rồi bây giờ tới con Yến Thu.
– Thưa dì, chiều hôm qua, dì thấy rõ, con bị Hạ Mi vẫy tay kêu lại. Tự tay Hạ Mi cởi truồng con ra, bắt con lên cắm cặc đụ, chớ con đâu dám qua mặt dì.
– Nó cởi truồng anh, thì anh đừng có … có xừng con cặc lên, làm sao nó đụ anh được? Đằng này anh cũng là dâm như quỷ sứ mà. Hết tôi rồi tới nó. May mà nó, chớ con đĩ chó khác chắc anh cũng xừng cặc lên như vậy hả?
– Dạ không đâu. Con đĩ chó nào khác thì sức mấy con xừng.
– Vậy tại sao cặc anh lại nứng với con Hạ Mi?
– Dì hỏi vậy, con khó trả lời quá. Nó nứng chớ đâu phải con.
– Anh phải “quản lý” nó chớ. Nó là núm ruột của anh mà.
– Dạ, nếu đàn ông mà “quản lý” được cặc mình thì người ta đầu có đôi khi phải bị ở tù oan vì nó. Người ta đi TU (không dấu huyền) cũng vì không làm sao kiểm soát được con cặc, nên phải vào chùa hoặc nhà thờ, cho êm chuyện.
– Hứng, anh lẻo mép quá, nói không lại. Biết vậy tôi bỏ anh sống thân sơ thất sở bên đó cho rồi. Bây giờ coi như anh đã đụ hết ba mẹ con tôi rồi còn gì. Sướng quá rồi.
– Thưa dì, con hoàn toàn vô tội. C3a ba là những người tấn công con, đưa con vào tròng tội lỗi. Con không biết gì hết.
– Tôi tấn công anh? Hồi nào? Ời mà có, đúng thiệt. Trong phòng ngủ ở Hà Tiên… Nhưng mà, nếu anh không có thay đồ, cởi áo, cởi quần tôi ra, làm sao… tôi… bắt anh bú lồn được?
– Dạ khi đã muốn được bú lồn, không cần phải thay quần áo cho ai biết. Họ cởi sẵn, biểu mình khum xuống bú à.
– Ai vậy? Ai mà dâm quá chừng vậy? Hồi nào? Tại đâu?
– Dạ thưa là dì đó, hồi chiều hôm qua ở phòng khách…
– Cái đó là … là … là tôi hứng quá, mới biểu anh làm, chớ … chớ khi không, tôi điên sao, bắt anh đụ tôi.
– Thì con có nói gì khác hơn đâu. Khi hứng quá, người ta mới dễ dẫm lên tội lỗi. Hạ Mi cũng vậy! Nứng quá phải kéo con, bắt con trèo lên đụ, rồi bú lồn.
– Ời! Đúng. Tôi với Hạ Mi thì đúng. Chớ tới con Yến Thu nhỏ xíu này, nó biết cái gì mà bắt anh bú lồn và đụ?
– Dạ cái đó dì nên hỏi thẳng Yến Thu, rõ ràng hơn.
– Thưa mẹ, tuổi con nhỏ xíu thiệt. Nhưng con biết thèm sinh lý từ lâu lắm, hồi anh Khoa bắt đầu ở Việt Nam sang ở nhà mình.
– Đó, thấy chưa. Anh nghe rõ chưa. Bà Quế sừng sộ nói.
– Chưa, dì nên để cho Thu nói tiếp. Hấp dẫn lắm.
– Dạ, thưa mẹ. Năm đó con bắt đầu có kinh và lông lồn chớm mọc. Là đàn bà, mẹ biết rõ tâm lý đứa con gái vào tuổi dậy thì? Con đang thèm đủ thứ cho xác thịt, thì cứ vài ngày lại được nghe mẹ với Khoa ái ân, la lớn ở phòng Khoa. Bản năng thèm khát, bắt con xem lén. Không còn chuyện gì của người lớn mà con không học được suốt gần hai năm mẹ ngủ với Khoa. Con đã thèm, lại được nhìn và nghe đủ kiểu, nhưng quyết định không dám chạm tới Khoa, vì biết Khoa là của riêng mẹ. Cho đến chiều hôm qua. Nghĩa là sau suốt thời gian con tự sống riêng với cõi làm tình độc lập (tự làm cho mình), bỗng con được hân hạnh thấy bốn người đã hoan lạc dã man, cuồng bạo ở phòng khách. Trong đó, mẹ làm ngơ cho Khoa và Hạ Mi được tự do làm tình. Rồi con tự hỏi: Khoa với Hạ Mi thì được. Tại sao con lại không? Nên đêm qua, lúc 10 giờ, con đã tự dấn thân đến tìm Khoa, hiến cho Khoa, tặng cho Khoa.
– Đó, dì đã nghe rõ? Như vậy đâu phải con là thủ phạm.

Thuỵ Quế bệu bạo, ứa nước mắt, nói thật:
– Anh không phải là thủ phạm. Nhưng … nhưng anh là của tôi. Anh nghe chưa? Đã bấm bụng để anh đụ con Hạ Mi trước mặt. Rồi bây giờ, anh lại đụ luôn con út. Trời ơi là Trời, làm sao tôi chịu cho thấu nè Trời? Anh không thương tôi nữa thì …
Yến Thu vội chạy lại ôm mẹ, vỗ về, an ủi:
– Mẹ, thì anh Khoa vẫn còn đó chớ mất mát đi đâu. Ảnh vẫn là của mẹ. Mẹ muốn đụ lúc nào mà không được.
– Con coi, như sáng nay, mẹ diện đẹp là để tới gõ cửa phòng Khoa. Nhìn qua lỗ Khoá, bỗng mẹ thấy ảnh với con trần truồng ôm nhau ngủ. Mẹ ghen quá, mẹ thèm đụ mà (khóc lớn).

Thu nháy mắt cho Khoa tới ôm Thuỵ Quế vỗ về, rồi đưa vào phòng mình, đóng cửa lại, khoá chặt, làm cái gì đó mà không nghe Quế khóc nữa. Còn vài tiếng cười đùa vui vẻ, vang ra.

Yến Thu lấy thức ăn ngồi dùng thì thấy Chính đến gõ cửa. Thu ra mở. Chính diện rất đẹp và hỏi:
– Em! Có má ở nhà không?
– Dạ không. Má em bận việc đi với Khoa. Chắc chiều mới về.
– Vậy còn Hạ Mi, chị em?
– Chị em? Chắc cũng không có ở nhà. Bữa nay là Chúa nhật mà. Anh vào chơi, chờ họ về được không?

Thu vui vẻ mời chàng vào. Thư biết Chính có gian ý. Bởi vì em đã nói rõ mẹ đi đến chiều mới về, mà chàng vẫn xin vào.
– Anh uống cà phê nhé?
– Cũng được. Có tý sữa càng ngon.
Miệng nói, mà mắt Chính nhìn không rời cô bé 13 tuổi. Chính nhìn vì Thu đẹp cũng có. Nhưng lý do Chính nhìn vì chiều qua, bất ngờ Chính thấy Thu ngồi sau hai lọ sành lớn rình xem cảnh làm tình tay tư ở phòng khách. Sáng nay, chàng trở lại để xem cô bé đã bao lớn, và nếu có dịp, chàng sẽ làm quen. Và biết đâu… chàng lại có thêm một bãi đáp.
– Năm nay em bao tuổi há, Thu?
– Dạ còn nhỏ xíu à. Mới có 13 tuổi thôi, anh. Mời anh cà phê.
Chính nâng ly cà phê hớp một ngụm và mắt vẫn tình tứ nhìn không rời cô bé. Nhất là bộ ngực và mông đít:
– Mười ba ? Mười ba mà trông em như 16. Tất cả nở nang như một thiếu nữ. Có bồ bịch gì chưa?
– Dạ, xấu gái quá, không anh nào thèm, với lại em còn nhỏ mà.
Thu cố làm duyên để quyến rũ Chính, vì em đã thấy Chính trần truồng lần ngoài hồ bơi, nhất là chiều qua đụ với Quế và Hạ Mi ngoài phòng khách. Chính hỏi:
– Em đã suy nghĩ đến tình yêu lần nào chưa?
– Dạ… ư… cái đó, kỳ quá hà. Tình yêu? Tình yêu là cái gì?
– Là trai gái thương nhau, rồi hôn hít nhau, rồi … rồi…
– Thấy ghê, yêu nhau, hôn hít nhau, rồi … rồi sao nữa?
Chính nhìn quanh phòng khách, rồi hạ thấ giọng:
– Rồi… vậy vậy đó, giống như em thấy chiều qua bốn người làm ở phòng khách này!!! Cái đó sướng lắm à!

Khỏi nói, mặt Thu ửng hồng như uống rượu. Dù đã đụ với Khoa suốt một đêm, khi nghe Chính diễn tả lộ liễu như thế, Thu cũng xúc động vì một kích thích cố ý bởi Chính. Thu khép hai bắp đùi. Hai bàn tay chụm lại, cầm cái muỗng vo ve như con gái mới lớn, bị trêu chọc…

Chính hoàn toàn không biết Yến Thu đã là “người lớn” hơn tuổi 13. Trên giường, bây giờ cái gì của người lớn, em đều biết. Và nhất là đã bú, đã đụ lừng trời đêm qua với Khoa tới gần 4 giờ sáng. Dù vậy, khi nghe Chính bảo có nhìn thấy Thu dòm lén cảnh đụ tay tư, Thu cũng giật mình thảng thốt.
– Em đã hiểu tình yêu là gì chưa?
– Dạ… ơ… em hơi hiểu. Thấy thì biết vậy, chớ chưa lần nào…
– Chưa lần nào sao?
– Dạ chưa lần nào được hân hạnh thử với ai.

Chính sướng quá. Chàng đã lừa được con mồi gần vào rọ. Chàng hít một hơi đầy lồng phổi cho nỗi hạnh phúc chàng sắp được ở cô gái 13. Nhìn vẻ “thẹn thùng” của Thu, Chính nói:
– Mà em… em … có muốn thử một lần cho biết không.
Sau một phút yên lặng, Thu nhìn quanh nhà để biết chắc chẳng có ai nghe thấy. Rồi em nói rất nhõ:
– Dạ… muốn. Mà thử với ai?
– Với anh. Được không? Anh bảo đảm vô cùng thích thú.
Mặt Thu hồng thêm lên. Mắt sáng long lanh liên tưởng tới thân hình vạm vỡ, can đối, trắng phau. Nhất là con cặc của Chính:
– Với anh? Khiếp! Của anh to thấy mồ. Em thấy hết rồi chớ bộ. Em sợ nó … nó … làm em đau, chảy máu, rồi em khóc…

Câu nói thơ ngây của Thu đã đánh lừa Chính hoàn toàn. Chàng hơi ngại. Chàng hơi sợ rủi Thu khóc, tới tai bà Quế, đời chàng chắc vào tù. Nỗi sợ hãi đó làm Chính rút chân:
– Thôi, nếu em sợ của anh to quá sẽ làm em đau, em khóc, thì thôi vậy. Mình nói chuyện khác, vui hơn…
Sợ Chính hiểu lầm rồi chàng bỏ ra về, nên Thu đứng bật dậy như cái lò xo, chạy đến ôm quàng cổ Chính:
– Người ta nói giỡn đó. Ý, đàn ông mà nhát gan! Uống hết ly cà phê đi, rồi… an hem mình vô phòng em.

Cái miệng Thu nói chuyện duyên dáng dễ thương quá, làm Chính không nhịn được, đã đột xuất kéo tóc Thu xuống, ôm ngất ngây nồng nàn một nụ hôn lâu gần 5 phút:
– Em là người lớn rồi! Chính thân thương nói.
Bé Thu nhìn chết vào gương mặt đẹp trai của chàng, khẽ gật đầu. Hình như em vẫn chưa đã nư với cái hôn, nên lại xáp môi vào Chính, nồng nàn một nụ khác, lâu hơn.
– Phòng em ở đâu?
Thu chỉ cuối hành lang. Chính bế thốc cô bé lên, đi thẳng vào phòng, đóng và khoá chặt cánh cửa. CẢ hai lại hôn da diết. Lần này lâu hơn vì có sự tăng cường bàn tay của Chính nơi hai quả đồi non trong áo Thu.

– Anh có biết chính anh là người khơi nỗi thèm xác thịt nơi em?
– Tại sao?
– Không những một mình em, mà cả má và chị Hạ Mi nữa. Tại sao à? Bộ anh không biế anh đẹp trai? Không biết anh có thân hình cao ráo, nở nang nhờ bơi lội? Không biết anh ở cạnh nhà những người đàn bà, con gái, lúc nào cũng thèm đàn ông? Em không biết sau những cánh cửa sổ của những ngôi nhà hàng xóm chung quanh có những quả bom chưa nổ như em? Như má, như Hạ Mi? Em nghĩ là có. Có nhưng họ không dám, hoặc không dịp, ra mặt say mê anh như em đang say mê anh đây.
– Sao em ăn nói như một người lớn trên 20 tuổi.
– Có lẽ máu em là của má Thuỵ Quế. Với lại con gái nhà giàu, ăn uống phủ phê, trong phòng và đời sống, không thiếu thứ gì.
Chính bỗng liếc thấy con cặc giả màu hồng để trong kệ đầu giường. Chàng cầm lên, đưa cho Thu và hỏi:
– Kể cả những món này?
– Không, cái này không là của em. Em mượn tạm của má. Có những món khác ghê gớm hơn như vậy nữa kìa.

Thu trỏ ngón tay ở kệ tủ, nơi đó có những cuốn video phim dâm ngoại quốc. Đặc biệt, những cuốn do trẻ em đóng, sản xuất tại Thái Lan, tại Ấn Độ, tại Đức. Chính với tay cầm một cuốn, đọc cái tựa, rồi nhìn mắt Thu, hỏi:
– Em đã xem qua cuốn này?
– Tất cả em đã xem qua. Không phải là một lần mà nhiều lần.
– Như vậy… em đã thử qua chưa?
– Có chứ. Lẽ ra em nên dấu, không cho anh biết. Nhưng anh đã vào phòng em rồi. Dấu, có ích gì. Với lại, tình yêu, dù là tình yêu xác thịt, căn bản vẫn là sự chân thật. Anh đã chân thật tỏ sự thèm (chớ không phải yêu) xác thịt em. Em đã chân thật tiếp nhận nó. Vậy tại sao mình còn phải dấu diếm cho mất thú. Từ phút này, hai an hem mình phải thật từng chi tiết. Cứ gần gụi nhau, phục dịch cho nhau, lúc nào chán, cứ tuyên bố: không thích nữa. Bằng lòng không?
– Thế, em là môn đệ của chủ nghĩa Hiện sinh mất rồi?
– Em chả biết Hiện sinh là mốc xì gì hết. Thèm là cho. Và chơi thiệt tình, không ngượng ngập. No thì thôi. Như tối qua, em với Khoa, hai đứa lội ngập trong khoái lạc. Định là phải “lội” sáng đêm. Nhưng đến 4 giờ thì rã ra, ôm nhau nằm ngủ. Không nên ăn đến bội thực! Phải rời phòng ăn khi nước miếng còn có thể chảy vì thèm thuồng…

Chính bắt đầu mê lối nói chuyện duyên dáng và sành đời của bé Thu. Đã đẹp, đã hấp dẫn, còn duyên dáng nữa ai mà chịu nổi? Không phải một mình Chính sáng nay, mà cả Khoa đêm qua cũng chết mệt với em bé Thu 13 tuổi.

Giữa lúc đó, bên phòng Khoa vang lên tiếng của Thuỵ Quế:
– Chết em, Khoa ơi! Sao hồi nào tới giờ anh không làm kiểu này hả Khoa? Anh có cho hai đứa nó lần àno chưa hả cưng? Ôi, sướng hơn đụ vào lồn nữa Khoa ơi! Ưm, chó đéo tôi nè Trời.

Thu ôm cứng con cặc Chính và thì thầm:
– Đó, suốt hai năm, những tiếng gào la thê thiết như thế đã làm em lớn hơn tuổi. Có phải chỉ nghe không thôi sao. Em còn nhìn lén qua lỗ khóa… Những hình ảnh loã lồ sống động của Khoa trên lồn mẹ, hoặc ngược lại, làm em phải mượn đỡ cái bửu bối màu hồng này từ tủ của mẹ… Rồi, chiều chiều, từ cửa sổ, nhìn anh tắm. Em không hư sao được.
– Và cho tới đêm qua? Tại sao đêm qua mà không là trước đó? Mà phải vất vả đối với khúc ni lông vô tri này?
– Tại vì mẹ đã mở ngỏ cho Hạ Mi cởi quần Khoa mà đụ!

Tay Chính bắt đầu cởi các khuy áo cho Thu. Ngực em trần trụi, không xú chiêng. Rồi quần, rồi xì líp. Thu ngữa người, loã thể, cạnh Chính sấp người cũng loã thể. Ngoài kia, tiếng Thuỵ Quế cứ vọng oang oang, thật là khích dâm. Những ngón tay Chính bắt đầu hành quân trên tấm thân ngọc ngà mơn mởn, non nớt của Thu. Em bé cứ nhắm mắt, quặn người. Thu chả bao giờ ngờ được nằm cạnh người mẫu tên Chính. Em tưởng là của riêng Thuỵ Quế, của Hạ Mi. Tay em cầm cứng con cặc mủm mỉm, trắn ghồng của Chính mà sướng như đã ngậm vào giữa hai môi, hay đã vào hẳn lồn em từ lâu. Không làm sao định nghĩa được chữ sướng trong tình dục. Đôi khi xem cuốn phim dâm, người ta có thể xuất tinh được. Đôi khi chỉ cầm một vật kỷ niệm, người ta cũng có thể đạt tuyệt đỉnh. Và bé Thu đang ngất ngây khi dương vật bụ bẩm của Chính đang nằm trong tay em!

Thu lần xuống, kê mồm “nuốt” ngấu nghiến cặc Chính. Trong khi chàng chính nuốt ngọt năm ngón chân em vào mồm. Thu leo lên trịn lồn lên mặt Chính bắt chàng bú như đã bú Thuỵ Quế hôm qua. Rồi em bắt đầu la lớn như bên kia cũng la lớn. Đâu còn ai cấm cản em nữa mà sợ. Tất cả đều bỏ ngỏ. Cửa đã mở toang ra cho mọi người tự do trao đổi xác thịt. Mạnh ai nấy đụ. Vì ngoài sự giàu có ra, những người nữ trong nhà này chỉ thiếu có một điều: Đàn ông!

Chính nằm dưới ăn ngon lành cái lồn bé con 13 tuổi. Nước nứa ra chan chứa gần như bất tận. Thu còn mài thật kỹ cái lồn em trên cặp môi sexy của Chính. Mắt Thu vẫn dán trên gương mặt ăn ảnh của Chính, và sướng vô cùng tận, vì lồn em đã trịn lên đó mà “đụ” môi chàng. Rồi Thu tuột xuống, canh cặc cho ngay lỗ lồn, nhấn xuống. Em rướn người lên la như giặc dậy, vì cặc Chính khoan thai tiến vào cách chật chội, khít khao, lút khất, hơi thốn tử cung. Chín teh dài quá, to hơn của Khoa nhiều. Hèn chi Thuỵ Quế chẳng phải đổi bằng chiếc xe trị giá 60,000 đô la?

Suốt chiều hôm qua, đụ ngất trời như thế mà chàng không ra lần nào. Chính “hà tiện” tinh khí! Phải của ngon thì mới cho, không thì thôi. Như chàng đã cho Phạm thị Ngọc Hường mất hia lần. Quả không uổng với giọng nói ngọt ngào Hồ Gươm Hà Nội, của Trúc ạch, của Thăng Long…..

Chàng đụ Ngọc Hường mà tưởng như đang xua quân tiến chiếm Bắc phần. Chàng về thênh thang giữa 36 phố phường, đền đài cổ xưa hoang tàn Hà nội. Chàng chạy lên cầu Thăng Long, xuống Hồ Gươm, ra Đồ Sơn rồi Hạ Long….Chiếm hết, cầm thiên hạ trong tay, bang thái bình thịnh trị, rồi mới bắn những tia cực sướng vào lúc nữ lưu Ngọc Hường than: Em chịu hết nổi rồi người ơi! Ra với em đi!

Hôm nay nữa! Tại sao? Tại vì chàng chẳng bao giờ tưởng tượng mình được nằm trên bé 13, đẹp khuynh thành, và duyên dáng như Mị Cơ ngày xưa.

– Chắc sáng nay anh bỏ thấy trong phòng em quá! Thu. Đừng hỏi tại sao! Có những lý do mà lý trí không trả lời nổi. Làm sao cái lồn nhỏ xíu của em lại có thể chứa hết con cặc dài và bự thừ lừ của anh? Em không đau hả?
– Hình như còn thiếu là đằng khác. Em muốn trọn người anh vào hết trong em, mới đã!

Chưa ai nói với Chính câu nói bất hủ, tình tứ đến vậy. Thu không phi ngựa như bà Thuỵ Quế, không giả gạo như Hạ Mi. Mà thu đụ êm đềm, dìu dặt, đầy đam mê, tận hưởng. Mặt Thu như mất hết thần sắc. Như bức tượng đổ mồ hôi, không cảm xúc. Chỉ cặp môi em chu nhỏ lại, hặc bành rộng theo với sự khoái laic từ trong xa toát ra. Chính im lặng ngắm bé Thu. Ngoài tưởng tượng! Chàng gồng cứng mình, cứng luôn dương vật cho người yêu tha hồ chiếm đoạt. Chính nhìn mặt, rồi nhìn vú của Thu. Hai trái đào mới tượng hình, nuốm còn đỏ hồng, lún vào trong như chưa có ai sờ tới. Chính cũng không muốn ai sờ tới. Chàng sợ mất vẽ trinh nguyên của nụ hoa vừa chồi lên khỏi cành cây. Eo của Thu nhỏ đến độ chỉ cần hai bàn tay vòng lại là hết. Tâm hồn lớn trong thân hình bé con!

– Em sợ em không cầm nổi quá nửa tiếng, Chính ơi! Cứ nhìn mặt anh là em muốn xuất. Anh có muốn cùng với em…. Chết anh ơi, ra với em ! Ra với em!… Thu thúc dục.

Chính nắc lên phành phạch, tay ôm chặt mông đít Thu. Cả hai la cùng một lúc, ra cùng lúc, nước nhão nhẹt chảy ngược xuống ướt lông Chính, ướt lồn Thu.Tê tái!

Thu gục vào tóc Chính mà thở. Tay trái em vuốt mặt Chính. Thiết tha, yêu thong. Một cái đụ để đời !!! Một cái đụ rất người. Không vồ vập, hấp tấp, dã man như súc vật. Ra rồi mà cặc Chính vẫn cứng ngắt, chật chội trong Thu.

Mặc kệ ngoài kia Thuỵ Quế gào la như rừng cháy. Ở đây Chính bằng long yean tịnh, trầm thống, im lặng nghe từng giọt ngọt ngào của Thu cho , và của chàng nhận. Tại sao phải ồn ào mới sướng? Đây này, hai mép lồn Thu đang nhíp nhíp, giống hệt môi nàng đang nút và bú cặc Chính. Còn chàng cũng đang giản nở, làm âm đạo của Thu nước ứa ra chăỉng ngừng. Thuỵ Quế dâm. Cái dâm cuồng điên, bộp chộp. Thu cũng dâm. Mà cái dâm yean như tờ, lặng lẽ.

Chính đang đổi món ăn sâm hào hải vị từ một tiệm sang thành thị, để ra ngoại ô, xuống một quán tranh ăn lươn xào lăn, lẫu ngũ vị, xôi thịt vịt…
– Em có uống thuốc ngừa thai không?
– Có. Tại sao? Anh sợ em mang bầu hả?
– Không, ngược lại. Anh muốn có con với em. Đứa con giống cả hai chúng mình, sẽ đẹp và thông minh vô địch!
– Vậy thì những lần tới, em không uống thuốc.
– Ừ, thiệt nhen. Mà có chắc em thuộc về anh mãi mãi?
– Chỉ sợ anh thôi Anh đã ăn lương của mẹ em! Sáu chục ngàn đô đâu phải ít. Rồi anh còn Julie, còn Hường v..v..
– Nếu cần, anh trả chiếc xe lại cho mẹ em. Còn Hường. Sao em biết anh có tình với Phạm thị Ngọc Hường?
– Tại em là bạn của chị Tuyết, em anh. Em còn biết, trong nhà anh, có một người yêu anh kinh khủng, yêu nhất đời, mà chẳng bao giờ dám mở miệng và hành động. Phục thiệt.
– Ai nói với em?
– Mẹ em. Mẹ bảo cách đây ba hôm, khi mẹ “mua ” anh trên giường mẹ anh, thì người đó đã cheat theo từng cơn sướng của mẹ em. Tình như thế mới đẹp, và đẹp nhất trần gian. Anh là cục nam châm đã hút không chừa một ai. Em mà phải mê thì chả còn ai trên đời này có thể ngoảnh mặt làm ngơ. Làm vợ anh chỉ có chết đến bị thương ! Cho nên, em vẫn phải uống thuốc ngừa, nếu còn được hân hạnh đụ anh.
– Em nói chuyện hay hơn một người lớn!
– Có lẽ khiếu trời ban cho. Bạn bè em cuing phục em như thế.
– Nhưng chắc chắn chưa ai hâm mộ và yêu em về tài làm tình khác biệt. Khác biệt tất cả những người khác!
– Anh là người thứ hai, sau Khoa, đã khen em như thế. Mỗi người có một cá tính. Thì hành động cũng phải vậy chứ. Bây giờ, em muốn anh nằm trên em. Anh đã “yêu” mẹ em và Hạ Mi làm sao , cũng phải làm đúng thế, hay xuất sắc hơn thế!!!

Khi Thu lật nằm ngửa ra, dưới ánh đèn, Chính ngắm không dứt. Thân hình đẹp toàn diện. Phải nói đây là thân hình nở nang của thiếu nữ 30, được thu nhỏ thành 13. Thu chẳng thiếu món gì. Lông nách, vú lông lồn, mu lồn…Chỉ có nhỏ hơn thiên hạ. Giống như bộ chén uống trà đời Khang Hy. Cũng bình, cũng chung sành tráng men. Nhưng bé lại toàn diện. Chính cúi xuống ngậm vú Thu mà nút thật nhẹ. Thu vẹo người. Bàn tay chàng bóp nhẹ vú kia. Thu mơ hồ rên thật khẽ. Chàng vuốt như tơ giăng lên hai bắp vếá, rồi trên bụng, rồi lên rốn…

Nhẹ như cơn mưa thu đầu màu. Êâm như giòng suối con róc rách. Mắt Chính bụp lên , và đỏ hồng. Chàng đang sống với cái lạc thú kỳ lạ, như người tỉa hoa lan. Rất tỷ mỷ, cẩn thận, sợ đài hoa gãy,sợ lá rụng, sợ cành xơ. Môi Chính đáp rất mong manh lên môi Thu. Cô bé ôm tóc Chính hôn rất ơ hờ, mộng mị, mà nghe như thác đổ đầu ghềnh. Chính đang chìm. Chìm thật sâu vào vũng nước rất cạn. Chàng nghe như quanh đây có nhạc cổ điển Tây phương tấu nhẹ, dìu dặt, pha với tếng chim rừng lý nhí, chit chiêu….

Tay Thu cũng vậy. Hai bàn tay ôm thân thương cái đẹp người mẫu, lông mày rậm, mũi cao, mắt sâu, môi dày , cổ bự. Em thở như có vật nặng đè nơi ngực. Em hôn răng trắng , sáng tươi của Chính. Rồi một bàn tay tìm xuống. Nhẹ nhàng nâng dương vật của Chính. Hai đùi em dang ra. Khúc gân lạnh lùng, nhàn hạ đi vào, từng nấc , từng nấc. Những buổi Chính tắm hiện lên. Trận làm tình ác liệt chiều qua hiện về. Thu ngồi tội nghiệp sau hai lu sành chảy nước miếng, mà môi khô khốc vì thèm quá Chính ơi!

Chính nhấn xuống , tặng Thu hết tình. Thật sát từ ngực xuống mu lồn. Nắc nhẹ. Một kiểu đụ đài các, phong lưu, như của hàng vương giả Ai Cập. Nhưng cả hai sướng từ xương tuỷ, từng chân lông.
– Lần sau, em sẽ chẳng uống thuốc ngừa.
Chính mừng quá, ôm Thu nắc mạnh. Không biết sao, chàng bỗng yêu Thu lạ lùng. Làm như họ là vợ chồng từ tiền kiếp. Chàng thừa biết ái ân với trẻ vị thành niên là tù mọt gông, mà chẳng màng:
– Nhớ nhen mình. Anh thề sẽ chỉ yêu em mà thôi.

Chính bỗng hùng hục như thằng con nít. Chàng quên hết những người yêu trước đó, nhìn chăm bẳm mặt Thu, vồn vã nắc, hấp tấp nắc, cố làm cho cả hai phải đạt đỉnh khoái lạc, mà sao cuộc mây mưa vẫn kéo dài. Dài lắm, dài đến gần 11 giờ trưa mới cùng ra ngất ngây. Phòng lạnh như thế, mà cả hai mồ hôi như những lao công bean tàu.
– Anh sẽ trả chiếc xe mới toanh lại cho mẹ em!
Vừa lúc đó, bà Thuỵ Quế, tông cửa, bước vào. Cả Chính lẫn Thu hết vía, lấy ra mean phủ người vì xấu hổ. Quế nói:
– Bỏ mean xuống. Tôi muốn nhìn cô cậu trần truồng. Bỏ xuống. Anh không bỏ, tôi sẽ gọi cảnh sát lại còng đầu anh trong 5 phút.
Chính nghe lời. Chàng, rồi Thu lại trần như nhộng. Quế tiếp:
– Đẹp quá ha1 Vừa giật được Khoa ra khỏi tay chị. Chị lại quay qua “cuỗm” luôn kép nhí của tôi. Như thế này thì loạn mẹ nó hết rồi còn gì nữa. Nào, lúc ãny hai người đụ nhau thế nào, bây giờ phải làm lại giống hệt cho tôi xem. Tôi đang cầm điện thoại trong tay. Chỉ cần gọi 911 là anh vào nằm “hộp” ngay lập tức. Đụ đi, phải làm như thật.

Thế là Thu nằm ngửa ra. Chính lại bắt đầu bú lồn, bú vú. Chàng xoay người lại cho Thu ôm cặc mà nút. Bà Quế chạy lại đầu giường cầm con cặc giả, tuột quần ra, ngồi trên thảm hoa, dựa lưng vào tủ sách, đâm cặc vào thủ dâm, và mồm la như quỷ sống:
– Đấy, phải làm cho hay! Làm sao cho tôi ghen lên thì thủ dâm mới sướng, nghe chửa? Ôi, Chính ơi, tôi yêu anh, anh biết không? Nỡ lòng nào anh sang đây đụ luôn hai đứa con gái của tôi, thì còn thể thống gì nữa. Bây giờ hai người đụ đi cho tôi xem. Đấy, phải rồi. Đụ mạnh vào, đụ cho nát lồn nó ra, bà mới chịu.

Đụ được nửa chừng, Chính và Thu nói nhỏ cái gì đó, rồi cả hai gỡ nhau ra, cầm áo quần chạy thoát khỏi phòng.

Còn lại một mình, Thuỵ Quế thủ dâm cách man rợ.
– Chúng nó trốn tôi mà chạy rồi. Giời ơi! Chính ơi, đụ em đi, đừng bỏ em, đừng bỏ em.

Tay Thuỵ Quế thụt càng mạnh hơn. Bà ra ngất ngư một cái. Miệng câm lại. Quế ngoẻo đầu sang một bên, nhắm mắt thở hổn hển. Một đỗi lâu, bà cầm khúc cặc giả lên, nhìn như mụ điên và lẩm bẩm:
– Cặc anh đây hả Chính. Anh là của em nhen, anh là của em nhen? Anh là của riêng em nhen?

Giọng bà cứ thế, lớn dần, rồi khóc hù hụ, trong khi căn nhà lớn rộng, chẳng còn ai. Khoa đi với Hạ Mi. Chính đi với Yến Thu. Chạy trốn một bà già mất nết, không thăng bằng sinh lý. (Hết)

Tuyết ôm ngực cười ngất, rồi nằm soài lên nửa người của bà Nguyệt, làm cái chăn tuột xuống, phơi bộ ngực tròn tỉnh hồng hào của bà Nguyệt ra. Bà vội kéo chăn lên. Tuyết chận lại, ngắm đôi vú bà một lúc, rồi nói:
– Vú mẹ còn đẹp hơn vú con nữa à. Cho con nhìn tí nhe.
Tuyết lấy tay xoa nhè nhẹ lên cặp vú của mẹ:
– Như thế này mà ba con không biết hưởng. Uổng quá.
Bà Nguyệt nghe mủi lòng. Niềm đau của bà chỉ riêng mình bà biết. Hôm nay lần đầu, bà tâm sự với con gái.
Bàn tay Tuyết thoa và mân mê đầu cặp vú, khiến bà Nguyệt nổi ốc. Thấy vậy, Tuyết nói thêm:
– Mà mẹ chịu không? Quang nhỏ tuổi, nhưng chuyện người lớn, ảnh rất rành. Con cam đoan mẹ sẽ rất hài lòng, và chỉ có mình con biết thôi, không sao đâu!

Khi con gái vùng Cali thác loạn – Truyện 18+
Bác sĩ Đoàn sửa soạn, mặc đồ xong, định xách cặp đi làm, thì ông bỗng cúi xuống hôn bà vợ trẻ một cái rất khẽ, kéo chăn đắp lên ngực bà, xong rón rén bước khỏi phòng, khép nhẹ cánh cửa.
Ngay lúc đó, bà Nguyên, vợ ông, cũng mở mắt, kéo cái chăn xuống khỏi gối, phơi tấm thân loã lồ thơm phưng phức, mời mọc. Bà quay qua ôm chiếc gối, gác một chân lên. Gương mặt bà có vẻ hậm hực, tức tối. Vì lúc hai giờ sáng, bà tự động trần truồng hết ra, lay ông chồng già thức dậy, dùng các thủ thuật tân kỳ nhất, mời ông lên xơi một “phùa”. Mà ông như thây ma đã chết lâu ngày, không hưởng ứng, bất động. Thê thảm nhất là khúc gân bèo nhèo, lũng lẳng, vô tích sự. Bà không nhớ đêm nay nữa là mấy trăm đêm buồn thảm, thê thiết đến thế.
Gương mặt bà đang hậm hực, vì lòng thì rất thèm xác thịt. Mà ông chồng thì đã mất hẳn thời thanh xuân. Bà tự giậnmình đã ham giàu, nhào vào làm vợ một bác sĩ đã hơn bà gần 20 tuổi. Vật chất thì hiện bà không thiếu một món gì. Mà tình yêu thì gần như không có. Tim bà như đang khô dần với thời gian.
Đêm qua dự tiệc sinh nhật một bạn thân, bà chủ chợ Hoà Phát, trong dạ vũ, bà Nguyệt được ôm Đoan Hùng, một kỹ sư điện tử, nhảy bản slow. Suốt bản nhạc,bà thấy mình trẻ hẳn lại, yêu đời và muốn vỗ cánh bay lên tìm tình yêu như thời con gái. Sau bản slow, Đoan Hùng lại tiếp tục mời bà thêm những bản tango, mambo, boléro – Bà Nguyệt quên khuấy mất ông chồng già đang ngồi ướng rượu khề khà vui với các bạn già khác.
Sáng nay ôm gối, bà Nguyệt bỗng nhớ lại hết gương mặt trẻ trung, tiếng nói, giọng cười, cùng những cửa chỉ hào hoa của Đoan Hùng. Lúc này chồng bà cúi xuống hôn, và đắp chăn cho bà, bà đã vờ nhắm mắt.
Lúc nãy, khi chồng bà cúi xuống hôn và đắp chăn cho bà, bà đã vờ nhắm mắt ngủ. Nhắm mắt để khỏi phải đối thoại nhì nhằng với lão chồng bất lực, và để bà được sống với tí mộng mơ của buổi sáng nằm loã lồ, vô duyên, vô tình tự…. Tiếng gõ cửa. Bà hỏi:
– Ai đó?
– Con đây mẹ. Tuyết!
Bà kéo chăn đắp kín đến cổ, rồi bảo Tuyết vào.
– Bữa nay mẹ không ra phòng mạch với ba?
– Mẹ lười quá. Muốn ngủ thêm chút nữa. Có gì không con?
– Mẹ cho con thêm một ít condom nữa đi mẹ.
– Chết! Hai tuần trước mẹ đã cho con mười cái. Xài nhanh qúa vậy? Lo học hành với chứ!
– Thì con vẫn đi học. Nhưng con cũng phải có fun với bạn bè con chứ. Học quá, thành bà già rồi sao?
– Con mới 15 tuổi mà già gì.
– Nhưng nếu con chỉ lo học mà không vui con sẽ già. Đi mẹ! Cho con thêm một ít nữa đi.
Tuyết ngồi xuống bên mẹ, phụng phịu, cầm tay bà Nguyệt nhõng nhẽo, đòi cho được một ít condom nữa.
– Nghe mẹ hỏi: một tuần con gần gụi với bạn trai của con mấy lần? Nói thật cho mẹ nghe.
– Không chừng. Có khi hai, có khi ba, hoặc bốn lần. Mẹ không lo cho con, để con dính bầu, mẹ chịu à …. Cô giáo dặn hằng ngày là phải dùng condom, để tránh bầu và tránh bệnh Aids. Cho con, đi mẹ!
Bà Nguyệt cầm tay con gái, ân cần hỏi:
– Một tuần con make love đến ba, bốn lần?
– Là ít đó mẹ. Bạn con, có đứa mỗi đêm năm sáu lần.
Truyện 18+ Khi con gái vùng Cali thác loạn

Bà thở ra. Không phải vì ngao ngán mà vì bà tủi cho thân mình không được sung sướng như cô con gái 15. Bà nhớ lại hình như gần mười năm rồi, bà chả gần gụi lần nào với ông chồng bất lực. Chỉ có vài lần ngoại tình với bồ nhí tên Phong, ở khách sạn, thế thôi. Thấy mẹ thở ra với gương mặt buồn xa xăm, Tuyết hỏi:
– Con make love ba bốn lần một tuần, làm mẹ buồn hả?
Bà cố going cười, trả lời:
– À … Không. Mẹ buồn cho chính mẹ. Vì đã ngót mười năm nay, ba con đã chẳng còn làm bổn phận chăn gối với mẹ. Mẹ như chiếc lá héo, sắp khô choate, và rụng xuống.
Tuyết cúi xuống ôm bà Nguyệt hôn thật thân thương:
– Đã mười năm, mẹ không gần gụi hả? Mẹ chịu nổi sao?
– Không chịu, thì còn cách nào hơn đâu con.
– Nhưng mẹ còn quá trẻ. Trẻ đến độ các bạn con tưởng mẹ là chị của con. Như thằng Quang, có lần nói chơi, đã bảo con: “giới thiệu “chị” của Tuyết cho Quang đi”. Mẹ muốn không? Con giới thiệu cho. Mười bảy tuổi, đẹp trai lắm. Đánh basket giỏi một cây.
Bà Nguyệt bóp tay con gái, rồi nhìn Tuyết, mặt hơi vui. Nỗi vui lạ lùng, bất chợt làm bà thấy lâng lâng. Nhưng bà không dám nói ra, sợ Tuyết khinh.
– Mẹ có nhớ Quang, con bà bác sĩ Hải không?
Bà Nguyệt nhớ. Vì có vài lần bà bắt gặp Quang nhìn lén bà ở những bữa tiệc, hay đến đây chơi với Tuyết. Nhưng bà trả lời “không”, để Tuyết đừng nói đến chuyện đó nữa. Mà cô bé cứ ngây thơ bồi thêm:
– Anh Quang mà hôm Tết mẹ lì xì cho ảnh $200 đó.
– Mẹ nhớ rồi. Nhưng Quang còn bé quá, Tuyết à.
Tuyết ôm ngực cười ngất, rồi nằm soài lên nửa người của bà Nguyệt, làm cái chăn tuột xuống, phơi bộ ngực tròn tỉnh hồng hào của bà Nguyệt ra. Bà vội kéo chăn lên. Tuyết chận lại, ngắm đôi vú bà một lúc, rồi nói:
– Vú mẹ còn đẹp hơn vú con nữa à. Cho con nhìn tí nhe.
Tuyết lấy tay xoa nhè nhẹ lên cặp vú của mẹ:
– Như thế này mà ba con không biết hưởng. Uổng quá.
Bà Nguyệt nghe mủi lòng. Niềm đau của bà chỉ riêng mình bà biết. Hôm nay lần đầu, bà tâm sự với con gái.
Bàn tay Tuyết thoa và mân mê đầu cặp vú, khiến bà Nguyệt nổi ốc. Thấy vậy, Tuyết nói thêm:
– Mà mẹ chịu không? Quang nhỏ tuổi, nhưng chuyện người lớn, ảnh rất rành. Con cam đoan mẹ sẽ rất hài lòng, và chỉ có mình con biết thôi, không sao đâu!
Bà Nguyệt lắc đầu going gạo, nhưng lại nói hớ:
– Làm sao con biết được chuyện Quang rành chuyện người lớn?
– Vì ảnh đã từng make love với bạn con. Tụi nó khen ảnh hết lời đó mẹ. Kệ, mẹ cứ thử. Được thì làm boy friend. Không thì thôi, đâu có mất gì.

Trong bụng, bà Nguyệt muốn ừ để thử xem tài nghệ thuật thằng bé 17. Nhưng ngoài mặt, bà vẫn khư khư từ chối, vì sợ con gái khinh:
– Cám ơn con. Nhưng mẹ đã trót nhịn được mười năm. Có nhịn thêm nữa cũng không sao – Thà là ngoại tình với một người lớn tuổi. Chứ với Quang …Mới có 17 … ngại lắm.
Thình lình, Tuyết phun ra một câu làm bà chới với:
– Vậy chớ mẹ đưa Phong vào khách sạn, sao không ngại?
Bà Nguyệt ngồi bật dậy, dựa lưng vào thành giường, hai tay nắm chặt tấm chăn, nhìn trân trối Tuyết, hỏi:
– Hả? Con nói gì, Tuyết? Mẹ đã đưa Phong vào khách sạn? Ai nói với con? Ai?
– Con thấy chớ không ai nói hết. Con còn biết số phòng mẹ “ngủ” với Phong nữa. Có phải số 302 không?
Đôi mắt bà Nguyệt đang dương to, bổng xìu xuống, gương mặt tái xanh, mấy ngón tay run lẩy bẩy:
– 302? Làm sao con thấy được? Hả Tuyết?
– Vì hôm đó, con cũng vào khách sạn với bồ con. Con đi sau lưng mẹ có mười thước. Mẹ mặc áo nhung tím. Phong mặc áo da nâu, quần jean.
Hai tay bà Nguyệt bưng mặt. Phần xấu hổ với con gái, phần bà lo chuyện này thấu đến tay chồng bà. Thấy mẹ bối rối, Tuyết gở tay mẹ ra, và ân cần:
– Mẹ đừng lo. Con hiểu và thương mẹ hơn ai hết. Chính con còn nhỏ, mà cũng đá có đến hai ba thằng bồ mới thoả hết sự đòi hỏi của da thịt. Trách gì mẹ đã gần 40, mà đã ngót 10 năm không gần được đàn ông… Bởi vậy, con mới táo bạo đề nghị mẹ hãy thử Quang. Quan chỉ thua Phong có một tuổi.
Bà Nguyệt vẫn thoái thoát, nhất định không chịu.
– Không con à. Trót lỡ một lần với một người thôi. Mẹ không can đảm bước thêm một lần hư đốn nữa. Ngượng lắm!
– Thì thôi, tuỳ mẹ. Con chỉ muốn giúp mẹ phần sống vật chất, cho mẹ đỡ u sầu phần tâm hồn. Nhưng mẹ đừng quên, bên mẹ, có con. Đứa con không bao giờ quên mẹ. Và mẹ cũng đừng quên cho con thêm một ít condom nữa.
Tuyết sè tay. Bà Nguyệt với tay lấy cái bóp, mở ra trao cho Tuyết nguyên hộp condom còn mới tinh:
– Đó con. Ba mươi cái. Mẹ mong con xài được ba tháng…
Tuyết cầm hộp condom. Miệng mím cười khó hiểu. Vì Tuyết vừa nghĩ tới nhãn hiệu hộp này khác với loại bà Nguyệt cho Tuyết tuần qua. Mỗi hộp ba mươi cái. Bà chỉ cho Tuyết có 10 cái. Vậy còn 20 cái kia nằm đâu?
Tuyết ra khỏi phòng. Cánh cửa được đóng lại. Bà Nguệt một mình, vẫn trần truồng nằm ôm gối. Tâm hồn bà chao đảo như cây phong trước gió vì đề nghị táo bạo của Tuyết. Chao đảo phần khác vì Tuyết đã biết bà ngoại tình với Phong. Từ nay bà không còn dựa trên một cái thước đạo đức nào để la rầy con cái nữa. Rồi, chợt bà nghĩ tới Quang, cậu con nít hay đến chơi với Tuyết mỗi cuối tuần. Thằng bé xinh trai thật. Có lần bà cũng nhìn Quang. Bỗng bà có ý nghĩ gì đó lạ lùng lắm – Nó làm bà vui, yêu đời thoáng chốc – Nó làm bà thấy mình trẻ hẳn ra, phơi phới.
Bà đã ngủ với Phong nhiều lần chứ không phải đôi lần. Phong là thanh niên lực lưỡng, làm nghề giao bàn ghế. Một hôm Phong đến giao chiếc giường Ý bà đặt mua. Trong khi Phong dọn bỏ chiếc giường cũ trong phòng bà, đột nhiên chàng nhìn thấy con cặc giả nằm dưới tấm nệm. Phong hiền từ đưa trả lại cho bà:
– Thưa, cháu gửi trả bà cái này.
Bà Nguyệt nhận lấy, gói trong tờ giấy báo, cất kỹ vào ngăn tủ, rồi hỏi Phong:
– Anh có biết cái đó để làm gì không?
Phong biết, nhưng vờ nói “không”, với dáng ngây thơ.
– Cái đó là “đồ chơi” của những người đàn bà thiếu tình.
– Bà giàu sang như thế này mà thiếu tình?
– Giàu sang là một chuyện. Mà thiếu tình là chuyện khác.
– Cháu muốn nói: bà có thể dùng tiền để mua tình.
– Ở đâu có bán? Anh chỉ giùm tôi.
– Bà có khó tính lắm không?
– Một thanh niên lực lưỡng, cao ráo, ăn nói lịch sự …
Vừa nói bà vừa nhìn Phong từ đầu đến chân, làm Phong hơi nhột nhạt. Phong cảm thấy như chàng là món hàng bà đang diễn tả. Bà tiếp:
– Và thanh niên đó lại hiền lành, thông minh…
Nói xong, bà nhìn thẳng mắt Phong, cười hơi lã lơi. Dù khoái lắm, Phong cũng không can đảm nhìn bà Nguyệt lâu hơn – Vì bà có cái gì sang trọng. Nó cách thế đứng của Phong hằng mấy trăm bực. Phong tìm việc để làm, để dấu cử chị lung túng, bối rối trước mặt bà.
– Tôi có thể mời anh một lon bia không?
Nói xong, bà đến phòng ăn, mở tủ lạnh lấy lon bia.
– Thưa bà cháu không dám uống trong khi làm việc. Nhất là lát nữa, cháu phải lái xe.
– Anh gọi tôi bằng chị được không? Tôi tên Nguyệt. Hay gọi tôi bằng tên cũng được. Uống tý bia cho khoẻ…
Phong đỡ lon bia, húp một ngụm, rồi lại đứng đó bối rối trước cặp mắt nhìn chăm bẳm của bà Nguyệt.
– Anh tên gì?
– Thưa … cháu tên Phong.
– Lại cháu với chắt. Tôi còn trẻ mà Phong. Tôi đã chọn được món hàng. Phong, anh có sẵn lòng để bán không?
Vừa nói, bà vừa tiến sát đến Phong. Mùi nước hoa sang trọng từ thân thể hấp dẫn của bà toát ra, làm Phong choáng ngộp. Bà đưa tay vuốt cánh tay lực lưỡng của Phong làm tim chàng đập tới tấp.
– Anh bán giá bao nhiêu tôi cũng mua. Anh có nghe Nguyệt nói gì không? Em cần lắm, cần lắm…
Nghe bà đổi cách xưng hô, Phong hơi ngẩn đầu lên:
– Chị làm Phong sợ quá. Một lần khác và nơi khác, được không? Ở đây … Phong không dám …
Bà Nguyệt đến khoá trái cánh cửa. Lúc trở lại thì chuông điện thoại reo. Đầu giây bên kia, chồng bà nói:
– Em vẫn còn ở nhà hả?
– Em đang xem cho thợ ráp cái giường mới.
– Nhanh lên đến đây đi ăn cơm với anh … Nhé!
Bà để điện thoại xuống và nói cho Phong yên lòng:
– Chồng em gọi. Cứ nửa tiếng gọi một lần. Lần nào cũng có lý do. Nhưng lý do chính là kiểm soát xem em có rời nhà đi đâu không. Ông ấy đã bất lực, nên gọi chừng để yên trí là em không ngoại tình. Cần gì phải đi đâu mới ngoại tình. Ở ngay đây, và trên giường này, được không anh Phong? Em cần quá, Phong ơi. Nói xong bà dìu Phong đi đến chiếc giường Ý chàng mới ráp. Sung sướng thì có mà Phong vẫn hồi hộp vì sợ ông chồng qúa ghen của bà Nguyệt. Bà nói:
– Anh yên chí. Gọi mà có em ở nhà là chồng em không thắc mắc. Ông ấy chẳng bao giờ nghĩ là em ngoại tình ngay trong phòng này. Đừng lo. Gì mà run quá vậy? Hôn em đi Phong. Mười năm rồi, em…em…

Bà chồm lên, ôm mặt Phong, đặt môi, táo bạo hôn nồng nàn người thanh niên lực lưỡng. Phong đưa tay ôm mái tóc quăn sum sê của bà Nguyệt, rồi ngất ngây hết mấy phút thần tiên, cho đến khi bàn tay bà vuốt nhẹ từ lưng quần xuống tận chỗ hạ bộ đang song lên một đống của Phong. Bà mừng vì từ lâu lắm, hôm nay mới lại được cầm dương vật cưng cứng của đàn ông.
– Phong cởi áo cho em đi.
Hơi thở bà dồn dập, đứt quãng. Môi bà sà vào nút lưỡi Phong như muốn ăn tươi nuốt sống. Phong cởi các chiếc áo ngủ màu hồng nhạt của bà, và tay chàng chạm vào cặp vú no tròn căng phồng của bà.
– Bóp ngực em đi Phong. Xin anh cho em một lần. Một lần thật tuyệt vời. Anh muốn gì cũng có. Hãy bỏ nghề giao bàn ghế đi. Làm nhân tình của em…
Tay bà đã kéo thắt lưng của Phong. Rồi zipper quần Phong được kéo ra, xì líp được tụt xuống. Con cặc quần của Phong bung lên, sừng sững. Bà Nguyệt quay mặt lại nhìn. Nhìn thèm khát, đam mê như nhìn viên kim cương. Bà nghiến răng bóp mạnh cặc Phong rồi nói:
– Cám ơn Trời đất đã cho em bảo vật này. Đẹp quá Phong ơi! Anh cởi giùm quần em luôn đi.
Bà quay ngược người lại. Phong tuột hẳn chiếc quần cũng màu hồng nhạt ra khỏi người bà, trong khi dưới kia miệng bà đã ngoạm vào bú say sưa cặc Phong. Mắt bà nhắm khít. Da mặt hồng ửng màu dâm đãng. Hai má hóp vào vì bà mút mạnh cặc Phong.
Hai bàn tay Phong lần đưa nguyên hạ bộ bà Nguyệt đặt lên miệng chàng. Chùm lông lồn rậm rì đen thui của bà Nguyệt đã ụp sát lên môi Phong. Rồi mạnh ai nấy bú. Dầu cặc Phong nằm ứ trong mồm, bà Nguyễn vẫn rên âm ỉ, thê thiết. Đầu bà nhốm lên, đâm xuống. Cặc Phong có lúc đã thọt ngay đốc họng bà. Đít bà nắc mạnh trên mồm Phong làm Phong ngộp hơi hết mấy lần.
Như cá gặp nước, bà Nguyệt bú chết sống với con cặc Phong khoảng nửa tiếng thì Phong la làng:
– Chết, chết Nguyệt ơi. Tha tội cho ah … em uống đi…
Phong bắn túa xua vào mồm bà chị. Bà mút mạnh hơn và ực hết những tia khí đặc quánh, mằn mặn, thơm nồng của Phong vào đốc họng. Rồi cứ thế bà bú tiếp. Lần này, bà liếm cả hai hòn dái của Phong. Bà xoay người, nằm trên Phong, nhét cặc vào lồn đụ chát chúa, đụ hung tàn như hãm một thằng trẻ con. Bà đụ không cần Phong sướng. Bà tự phục vụ cho mình vì không biết có còn dịp khác vàng ngọc hơn. Điện thoại lại reo:
– Em vẫn còn ở nhà hả?
– Dạ, cái giường đẹp quá, mà hai người thợ ráp chưa xong. Hay anh đi ăn một mình đi. Chiều tối mình gặp nhau.
Bà đặt điện thoại xuống, đụ tiếp:
– Phong ơi! Em sẽ nuôi anh. Đừng làm nghề giao hàng nữa. Mỗi tuần em sẽ đón anh vài lần… Mình đụ ở phòng ngủ, nhen?
Phong sướng như rồng gặp mây. Chàng sẽ được giã từ cái nghề cu li ít lương mà nhiều trách nhiệm này. Chàng sẽ được người yêu tên Nguyệt phát lương, mướn nhà ở và mỗi tuần bà sẽ đến đón, đưa chàng vào khách sạn làm tình. Đang từ địa vị thằng nghèo cháy túi, bỗng trở thành nhân tình của bà bác sĩ giàu nhất nhì đường Bolsa. Phong gật đầu lia lịa. Chàng tha hồ làm cho bà Nguyệt sung sướng để xứng với tấm tình của bà dâng cho. Hai tay Phong hai chân Phong quấn chặt lấy tấm thân no tròn mát rượi của bà Nguyệt.
Ở trên bà nắc xuống, phía dưới Phong hẩy lên, nhịp nhàng, ăn khớp. Mồ hôi trên trán bà đã rớm ra. Phong bưng mặt bà mà hôn bằng mũi. Vừa để thưởng thức mùi thơm của nước hoa hảo hạng, vừa để hôn luôn tấm nhan sắc mặn mà của bà chị dâm đãng gần 40!
– Thế là anh với em khai trương cái giường mới đắt tiền này?
Phong nhìn bà Nguyệt, rồi nói thế. Bà trả lời:
– Anh không khai trương, rồi cái giường này cũng sẽ ngụi lạnh như tảng băng. Không biết tại sao chồng em lại thích mua giường mới, trong khi sinh lý ông đã nguội lạnh, cũ kỹ từ lâu. Em phải ngoại tình với anh. Nếu không em sẽ là con đĩ. Một con đĩ hành nghề để thoả mãn xác thịt, chứ không vì tiền bạc. Hên cho em quá. Em tưởng đời em đã chấm dứt, không còn biết tình dục là gì. Đừng bao giờ bỏ em nhen Phong? Nhớ nhen?
Phong sung sướng gật đầu. Bà lật Phong lên nằm trên:
– Anh lên làm cho em vài lần đi cưng.
Phong quỳ thẳng người. Hai tay bợ mông đít bà Nguyệt lên, cắm cặc vào xay luau. Bà Nguyễn cho một ngón tay vào mồn cắn mạnh để mồm đừng la lớn. Con cặc của Phong đã lớn hơn của chồng bà, dài hơn của chồng bà. Mà sức lực trai tráng của Phong lại càng dẻo dai hơn. Bà nhìn Phong hì hục đụ. Bà sướng vì tuổi Phong chỉ 18, còn nhỏ thua con trai lớn của bà. Đúng là có tiền mua tiên cũng có! Sau buổi trưa đụ nhau chí choé đó, Phong đã trở thành bồ nhí của bà Nguyệt, và lâu lâu họ hẹn nhau ở khách sạn Hilton, hoặc Mirada để làm tình mỗi lần vài ba tiếng…
.. Sáng nay, nằm chơ vơ với chiếc gối ôm, sau khi nghe Tuyết nhắc đến tên của Phong, bà bỗng giật mình. Vì chuyện ngoại tình lén lút đó chỉ có hai người biết. Mà bây giờ lại có thêm Tuyết biết nữa. Đã vậy Tuyết còn muốn gài Quang thêm cho bà. Bà nhất định cự tuyệt, vì bà đã có Phong. Và cũng vì, nếu nhận lời ngũ thêm với quang, bà sẽ hết uy với Tuyết. Bà bốc điện thoại định gọi cho Phong, hẹn chiều nay ở Hotel Hyatt, thì nghe Tuyết đang nói chuyện với Quang:
– Người đó không phải chị em mà là bà bô của em!
– Mom gì mà trẻ măng vậy. Đẹp hơn thiếu nữ chưa chồng.
– Rồi sao? Rồi anh rút ý kiến hả?
– Ý! Không, không! Khen bả trẻ vậy mà! Em định chừng nào thì cho anh gặp mặt”chị” em?
– Đã bảo là my mom. Cứ chị, chị hoài à.
– À quên! Your mom? Chừng nào, chừng nào? When?
– Ngay bây giờ được không? Mom da9ng trần truồng nằm trong phòng. Hấp dẫn lắm. Mau lên nhen!

Rồi Tuyết cúp điện thoại. Bà Nguyệt cũng đặt điện thoại xuống. Như vậy là bà sắp có thêm một kép nhí nữa. Bà đã thoái thoát, mà cô con gái nhất định đẩy bà vào. Nhưng hình như lòng bà cũng muốn toa rập theo với Tuyết. Vì nếu muốn, bà có thể ngồi dậy, sửa soạn, r axe, lánh mặt. Đằng này, hình như máu dâm của bà cũng đang xoè hai tay, chuẩn bị đón Quang, thanh niên mới 17 tuổi.
Mười mấy phút sau, dưới nhà có chuông gọi cửa. Bà đoán biết Quang đã đến! Quái lạ! Tim bà hồi hộp. Hồi hộp giống hệt phút đầu tiên bà hẹn hò với nhân tình. Bà đang bối rối không biết lát nữa, Tuyết dẫn Quang vào phòng này, bà sẽ phải đón tiếp thế nào cho tiện, xưng hô thế nào cho phải phép.
Tiếng gõ cửa. Tim bà lại càng đánh thùm thụp:
– Tuyết đây mẹ. Con vào nhen?
Rồi không đợi bà trả lời, Tuyết mở cửa dẫn Quang bước vào. Quang khép nép như chàng rể mới qua nhà vợ lần đầu.
– Mẹ, đây là anh Quang, người tưởng mẹ là chị của con.
Bà nhìn Quang kỹ hơn. Quang cao ráo vì là cầu thủ bóng rổ. Đẹp trai. Cái đẹp quý phái hơn Phong, vì Quang nhà giàu, lại có học. Tự nhiên bà có cảm tình ngay, vì không phải lần đầu tiên bà gặp Quang.
– Xin lỗi Quang, cho phép tôi nằm nói chuyện, vì, vì, vì tôi không có mặc đồ. Hay là Tuyết, con dẫn anh ra phòng khách, chờ mẹ mặc quần áo quần xong rồi hẳn hay…
Tuyết líu tíu như con chim, xoa xoa tay nói:
– Không sao, không sao. Quang biết mẹ đang trần truồng mà. Con có nói trước với ảnh như thế.
Kỳ thực, lúc nãy bà cũng nghe Tuyết nói với Quang rồi, mà bà vờ đóng kịch cho ra cái điều lịch sự. Rồi bà lại đóng thêm một lớp nữa:
– Quang đến đây có chuyện gì không?
Quang đứng ngượng chín người. Chàng hụt hẫng, hoang mang. Cứ tưởng là đã mọi việc đã xong xuôi, Quang mới bạo dạn vào đây. Ai ngờ. Rồi Tuyết nhăn nhó:
– Kìa mẹ! Mẹ quên hồi nãy con có nói sơ với mẹ về Quang.
– À mẹ quên! Mẹ quên! Xin lỗi Quang nhen!
Quang thở ra cái ào, hết ngượng và nói:
– Thật không ngờ Mom của Tuyết trẻ đẹp như vậy.
Rồi Quang đứng đó ngắm bà Nguyệt như ngắm một đoá hoa. Bây giờ đến phiên bà ngượng và bối rối. Bà biết buổi sáng trên mặt bà không chút phấn son. Phần còn lại là thân người và da thịt thì đã bí cái chăn nhung che phủ. Bà không còn gì để phô trương hấp dẫn. Có lạ không? Mới buổi sáng, khi nghe Tuyết đề nghị bà kết bồ với Quang, bà đã vội lắc đầu. Thế mà bây giờ, đối diện với cậu bé, lòng bà bỗng nôn nao, hồi hộp. Dâm tính bà dã9 trỗi dậy. Cái máu dê tình dục đã khiến cho bà xôn xao một nỗi vui lẫn hy vọng gì đó.
Tuyết đứng nhìn mẹ bối rối lăng xăng mà mím cười. Ai có tình yêu cũng thế. Nhất là tình yêu mới. Sáng nay Tuyết nói với mẹ là hôm bà đưa Phong vào phòng ngủ của khách sạn Hilton thì Tuyết cũng đưa nhân tình vào đó, và đi sau bà có 10 thước. Điều đó không đúng. Sở dĩ Tuyết biết người tình của mẹ tên Phong và đưa vào địa điểm trên, bởi vì Tuyết nghe lén đường giây điện thoại. Giống hệt sáng nay bà Nguyệt nghe lén đối thoại của Tuyết với Quang.
– Quang ngồi chơi. Bà Nguyệt mời.
Quang ngó không có cái ghế. Quang nhìn quanh không biết ngồi đâu. Thì Tuyết đẩy Quang lại ngồi ở mép giường nơi bà Nguyệt đang nằm. Cử chỉ của Quang trông thật tội nghiệp, vì anh chàng bị Tuyết đẩy vào hoàn cảnh thật khó ăn, khó nói. Phần vì bà Nguyệt là mom của Tuyết.
– Thôi hai người ngồi đó nói chuyện và … enjoy, hưởng nhé. Tuyết về phòng, học bài, canh điện thoại, và canh cửa cho. Anh Quang cứ tự nhiên như … người nhà. Bye!
Tuyết thoát ra khỏi phòng, đóng sập cánh cửa. Độ một giây, Tuyết lại mở cửa, ló đầu vào, nói với:
– Nhớ khoá chặt cửa. Chúc hai người hạnh phúc!
Căn phòng bỗng im lặng. Chỉ còn tiếng máy lạnh kêu êm êm ở góc tường. Đồ đạc bày biện trong phòng thật sang. Nhất là chiếc giường Ý bà Nguyệt đang nằm. Tất cả như tiếng mời mọc của tình yêu. Như sức xô đẩy của tình dục. Mùi nước hoa đắt tiền phảng phất trong không khí, làm Quang mê mẫn. Quang nhìn bà Nguyệt im lặng. Thật imlặng mà như chàng đang nói nhiều mà chẳng mở môi nổi. Bà bàng hoàng vì không tin cậu bé ngồi cạnh đó đã yêu bà thật. Tuổi Quang mới 17, mà Tuyết quảng cáo là “Quang còn nhỏ, nhưng rất rành chuyện người lớn. Các bạn con ai cũng phục.”
Chuyện người lớn? Là chuyện gì nếu không phải là chuyện ái ân, xác thịt? Nên bà mở lời:
– Tuyết bảo Quang rất rành chuyện người lớn?
– Vâng. Quang cũng biết “qua loa”. Rành thì không dám. Nhưng các cô đã gặp Quang, ai cũng khen Quang nhiệt tình và … và … dai sức. Không biết họ khen có đúng không? Vì Quang không biết cái sức của người lớn là bao lâu. Và họ cần những gì? Cho nên Quang có khuynh hướng thèm yêu và gần gụi người lớn… Có mấy lần đến đây chơi, thú thật Quang nhìn …chị, nhìn lén thôi, và lòng rạo rực một nỗi thèm khó tả. Cứ tưởng chị là chị của Tuyết. Sao chị trẻ và đẹp quá vậy?
Bà Nguyệt luồn một bàn tay khỏi tấm chăn nhung, cầm bàn tay Quang, vì bà vừa nhận thấy ánh mắt Quang có cái gì thành thật khi khen bà trẻ, đẹp Quang nâng bàn tay có đeo chiếc nhẫn kim cương của bà Nguyệt lên hôn một cái khá lâu, và mắt vẫn nhìn đăm đăm gương mặt bà. Cả hai, bây giờ không còn ngượng ngập.
– Anh lại khoá giùm cánh cửa cho em đi!
Lòng Quang rộn lên một hạnh phúc tuyệt trần khi nghe bà Nguyệt gọi chàng bằng anh và xưng em. Bà gọi như thế để chuẩn bị cái không khí yêu đương, và cũng để Quang không còn mang mặc cảm là trẻ con đi yêu người lớn. Quang đến khoá cửa, rồi tỏr7 lại từ từ. Trên giường, bà Nguyệt đã kéo tấm chăn xuống khỏi ngực. Mắt Quang hoa lên đôm đốm khi nhìn hai quả đào mơn moon, trắng hồng của bà Nguyệt nhô lên. Chàng đứng lại một giây để ngắm. Nuốt ực nước miếng. Một bàn tay che hạ bộ không cho bà Nguyệt thấy mình đã hứng tình.
Cặp môi bà Nguyệt hé nhỏ, đưa mấy chiếc răng trắng sáng. Mắt bà song lên, trữ tình, mời gọi. Một chân bà co lên, làm cái chăn nhung càng tuột xuống thêm, phơi trần toàn bộ đôi vú đẹp tuyệt trần ra. Quang đến cạnh giường, quỳ xuống. Dáng dấp của một Gentleman khi tỏ tình với giai nhân. Chàng lại đặt một nụ hôn nồng nàn khác lên mu bàn tay bà Nguyệt:
– Chị Nguyệt. Cám ơn chị đã làm mộng của Quang thành sự thật. Quang chỉ sợ tình của Quang không đáp đầy với ơn chị. Sắc đẹp chị làm Quang không ngừng được.
Bà kéo Quang lên nằm úp lên nửa người bà, rồi ôm chặt. Lần đầu tiên, bà nghe những lời tỏ tình vụng dại của cậu bé 17. Mắt bà nhắm để hồn du lâng lâng cõi mây xa. Có thể như thế này chăng? Bà lớn hơn Quang đến gần 21 tuổi. Làm sao buổi sáng nay cuộc đời bà lại ôm một mối tình lạ lùng, chênh vênh tuổi tác đến thế. Quang đang dùng mũi hôn đê mê trán, tóc, má, cổ, lỗ tai bà làm hằng vạn ốc trâu nổi gai khắp người. Mười ngón tay Quang đan vào đầu tóc quăn sum sê phủ trên gương mặt đẹp sầu mộng của bà Nguyệt. Chàng vẫn ngắm say sưa nhan sắc người đàn bà đến tuổi chín mùi. Tuổi của hực lửa, tuổi của bão táp. Tuổi của những cơn mưa dầm mùa đông.
– Nguyệt có cái gì mà anh ngắm lâu thế?
– Không biết. Chỉ biết nó đặc biệt mà những cô gái thường không có. Dung nhan chị quyến rũ, thu hút như nam châm. Hơi thở chị mùi nhãn lồng, mùi mãng cầu… Em muốn ôm hơi thở đó. Có được không?
Bà Nguyệt hé môi, làm một cửa chỉ yêu đương. Quang ập tới. Sóng gió nổi lên. Hai cặp môi dính khắn khít. Bà Nguyệt vực toàn thân của Quang nằm hẳn lên người bà sau khi bà đã dùng đôi chân kéo tấm chăn nhung xuống. Hạ bộ Quang đang cấm cứng ngắt trên mu lồn đầy ấp lông đen rậm rì của Nguyệt. Im lặng. Tiếng hôn tí tách vang lên với tiếng nệm giường là âm thanh duy nhất lúc đó. Hai tay bà cởi áo, ghì sát, lăn lộn, với nụ hôn nồng nàn, say name, bất chợt! Con cặc Quang cà hờ hững ở khe lồn bà Nguyệt. Bà dang rộng hai đùi ra chờ đợi. Bà muốn của Quang phải vào tức khắc. Mà Quang thì cày tới, cày lui. Cặc càhng dính đầy nước nhờn của bà Nguyệt. Chàng làm cho bà thèm chết được: hoặc tự tay bà cầm lấy, đút vào, hoặc bà mở lời xin Quangnhấn hết tình Quang vào cho âm đạo bà tuyệt cùng sung sướng. Cặc Quang vẫn nằm ở ngoài mà bà Nguyệt hẩy đít không ngừng như hai người đang ân ái. Bản lãnh Quang cao thật. Chàng nhất định kiên nhẫn vì Quang biết, trận đầu mà không thắng được, chàng sẽ bị bà Nguyệt xem thường.

Bà lăn lộn như con hổ đói thèm thịt. Có lúc bà canh lỗ lồn nằm ngay đầu cặc. Mà Quang cố tình lách đi! Hậm hực, tức tối, thèm da diết. Mà bà không dám mở lời. Quang như thằng nài giỏi đang trên lưng một con ngựa bất kham! Hai bên bẹn bà Nguyệt ướt đẫm nước nhờn. Khúc gân của Quang như đang nằm trên giòng sông. Một lúc sau bàn tay bà Nguyệt đã tự động thò xuống, cầm con cặc Quang, canh ngay miệng lồn, đút vào.
Nó len vào chật chội, từ từ, rồi lút hết… trong xa.
– Sao anh ác với em quá vậy? Hả Quang? Anh để cho em thèm rã ruột và tự động tìm tới. Sao vậy?
– Như thế mới đúng nghĩa là tình yêu. Cũng như sáng nay Quang đã tự dẫn xác đến tìm em!
Bà Nguyệt sướng ngây người khi Quang gọi mình bằng em. Ừ nhỉ? Sao bà yêu Quang, gọi chàng bằng anh mà Quang lại không quyền gọi bà bằng em. Rồi bà cảm thấy Quang lớn quá, đang ấp ủ toàn bộ tấm thân khát tình dầu sôi lửa bỏng của bà. Nhất là khúc gân đồ sộ của Quang đã vào trong xa tử cung. Nó chật ứ. Suýt cao. Nhịp nhàng. Linh động. Nệm giường nằm yên. Mà thân thể cả hai như gặp cơn bão dữ. Nhấp nhô, uốn lượn, quằn quại, đê mê, điên cuồng như đôi gấu vật nhau:
– Thích quá Quang ơi! Quang có khinh em không? Chồng em đã không còn đủ khả năng cho em một phần triệu của sáng nay. Em xé lồng, tìm chút tự do, ân ái cho tân em không khô cằn mà chết rục. Quả thật, em chẳng bao giờ dám ngờ mình hạnh phúc đến độ được người tình trẻ như con mình, đang giao hoan với mình, đang làm mình bay khắp chốn thiên đàng! Đã có lần em lắc đầu từ chối khi Tuyết đề nghị cho em kết tình với anh. Em lắc đầu nghĩ tuổi xuân của mình qua rồi, đâu còn gì hấp dẫn Quang 17! Nhưng rồi em đã u mê quần lấy anh, cho anh, để được sướng ngất với trận làm tình không tiền khoáng hậu này Quang ơi! Mình đang đụ nhau đây hả Quang? Tại sao anh lại yêu em, mà không yêu một cô gái trẻ khác. Ối, anh nắc hay quá Quang ơi. Anh … anh cho em… ra trước một cái nhen, Quang. Đây nè, không cho em cũng ra. Em … cho mình dó người tình bé con ơi. Anh đụ hay qúa, ối ối, chết con cha mẹ ơi. Sướng lạ lùng lắm. Trời ơi! Còn nữa, em còn bắn ra nữa đó mình ơi! Con ơi, con ơi!
Quang bặm môi, nhắm mắt, nắc càng mạnh hơn. Lồn bà Nguyệt vẫn cứ ra, cứ cứng, cứ hẩy lên tàn bạo. Bà đưa toàn bộ cặp mông lên cao trên không trung, hét lên một hơi dài, rồi thả xuống một cái bịch. Da thịt bà ướt đẫm mồ hôi. Bà kéo Quang nút, rồi buông ra, soãi tay nằm thở… Thân thể bà nhẹ hững như bông gòn. Mặt đỏ hừng như trái gấc. Môi khô khốc. Mắt nhắm nghiền. Miệng lý nhí dưới kia, bà vận chuyển những sợi gân trong âm hộ, mút mút con cặc Quang cách đê mê…
Quang rút cặc ra, tụt xuống liếm hết nước lồn ứa ra ướt đẫm của bà Nguyệt. Chàng banh rộng hai mép lồn bà ra, liếm thật nhẹ. Nhẹ như lông tơ bay trong gió. Nhẹ như cơn gió thoảng ở trong rừng thông. Vậy mà bà Nguyệt đã đang cụ cựa, “sống lại”, quằn quại:
– Người ơi! Người lại chọc phá em nữa đó phải không? Người muốn em ra hết nước của lồn em cho người bữa nay phải không? Bú đi Quang. Có chết, vâng, có phải chết bữa nay em cũng không màng. Trời ơi! Cái lưỡi quái ác! Nó đang đánh đỉnh hột le của con nè trời! Sao cái gì của anh cho em cũng nhẹ nhàng mà em cảm thấy cả ngàn cân thế này. Bung em giật quá anh có thấy không? Cặp đùi em nữa. Nhìn đi. Nhìn kỹ để đừng bao giờ quên em, nhen Quang.
Quang thật bình tĩnh. Vừa bú lồn, vừa ngắm phần bụng dưới bà Nguyệt quặn lên từng chặp theo nhịp môi chàng đang quét nhẹ chóp hột le. Nước lồn bà bốc thơm quá. Mùi ngây ngây, nồng nồng. Bộ lông dày, mềm nhuyễn nằm sắp lớp, bao khắp cái mu cao. Quang mê quá. Lần đầu tiên chàng được toại nguyện, bú cái lồn của một ngưỡi nữ lớn hơn mẹ chàng. Chàng quên tuốt lên mấy con bạn gái: Khanh, Hoa, Lộc và cả Tuyết nữa. Bỗng Quang dậy lên nỗi sướng rạt rào vì chàng đã ngủ luôn cả Tuyết và bà Nguyệt! Chỉ khác một điều: ngủ với Tuyết, Quang phải đeo condom. Còn với bà Nguyệt, thì không. Có lẽ vì vậy mà Quang mê hơn chăng?
Chàng bợ một đùi bà lên, dùng lưỡi quét thật nhẹ từ đầu gối lên tới khe lồn. Rồi lại quét xuống. Bà Nguyệt rên không thành lời mà giọng thì não nùng, thê thiết như tiếng một con chim đêm lạc vào cơn bão. Phong chưa làm thế bao giờ cho bà được thoả cơn dâm. Mà làm tình đâu phải chỉ hỳ hục trèo lên, cắm cặc, xông xáo nắc như đốn củi, như cưa cây. Chiếc lông gà nhẹ gấp triệu lần cái rìu chặt gỗ, mà biết sử dụng, cả rừng cây sẽ đồng loạt nằm xuống, phủ phục!
Tại sao Quang không bú lồn mà lại cạp chỗ da non sau đầu gối, làm bà Nguyệt chịu hết nổi, phải chồm lên, chụp Quang mà hôn tới tấp? Tại sao Quang không nút hột le, mà xuống nút từng ngón chân ân cần, làm bà Nguyệt hai tay bóp vú, nước mắt trào ra? Quang liếc thấy nước lồn bà Nguyệt lại ứa ra ướt nhẹt, lóng lánh. Hai bàn tay đẹp của bà đưa xuống vẹt chòm lông rậm ra, banh luôn hai cái mép, cho Quang nhìn thấy miệng lồn hồng tươi, cái lỗ lồn sâu hoắp đen thăm thẳm. Bà le lưỡi làm ướt cặp môi rồi nói:
– Quang ơi. Tuyết nó khen Quang đúng lắm. Không sai đâu, Quang là người “lớn” hơn em tưởng. Anh có nghĩ đây là lần đầu trong đời em được hưởn đường lưỡi kỳ ảo, ma thuật của anh không? Không tin, anh cứ nhìn miệng lồn của em đã ướt đến độ nào.
Quang trồi lên, thật gần, nhìn miệng lồn bà Nguyệt. Nước chảy thành giòng, xuống thấm ướt chiếc nệm ra. Chàng lại liếm sạch và đút cặc vào đụ tiếp:
– Nguyệt ơi. Cũng chưa có người tình nào thật lòng với anh như em! Anh phải đụ em lần nữa. Anh muốn em phải ngất ngư. Anh muốn em không bao giờ quên anh!
Hai tay Quang bợ mông bà Nguyệt lên cho thật sát. Quang nắc thật chậm, nhưng xéo, rồi ngang. Mỗi nhịp nắc là một cơn động đất. Bà Nguyệt rã rời, bủn rũn, chết lặng, mê mẩn cả tâm thần. Bà cố nhướng mắt nhìn người yêu bé bỏng mà hai mí nặng trịch. Tròng đen bà biến mất. Đôi mắt chỉ còng lòng trắng, dật dờ, khờ dại, hôn mê! Kép nhí Phong chẳng còn ký lô nào ở tâm khảm bà Nguyệt. Ông chồng già bất lực, Bác sĩ Đoàn, cũng trôi xa. Một thần tượng đồ sộ tên Quang đang bốc cháy bà bay thẳng lên không trung, bay vút vào mây.
Quang khoái nhìn gương mặt bà Nguyệt sướng quá đã nhăn nhó như muốn khóc. Qủa thật bà không ngờ nổi một cậu bé 17 đã làm toàn thân bà tê tái đáng kể. Khúc dương vật Quang cứng ngắt ngoài sức tưởng tượng! Quang ngừng đụ một chốc để hỏi bà Nguyệt:
– Em có nhận anh là người tình chưa?
Hai tay bà chắp lại như cầu khẩn, như nói với vị thần linh. Giọng khàn khàn, trầm xuống:
– Sao anh lại ngừng ngang vậy? Đụ em tiếp tục đi.
– Không anh muốn em trả lời thật rõ, nói đi.
– Dạ, Quang xứng đáng hơn một người tình. Em sẽ tôn thờ, chớ không chỉ có yêu thương anh đâu. Đụ như anh, người đàn bà nào không mê, không chết? Em sẽ nói thẳng với chồng em: một là chấp nhận cho anh làm chồng bé. Hai là em cuốn gói theo anh. Em đang ngồi trên nhung lụa. Có vài ba triệu trong tay mà tình yêu thì khánh tận. Làm sao, ở đâu, anh lại đến với em bằng cơn bão tố dữ dội này? Chết em Quang ơi, em muốn có chửa với anh. Em muốn có đứa con giống như anh – Đụ em dữ dội hơn đi! Em sẽ dẫn anh đi khắp thiên hạ để giới thiệu “Đây là chồng tôi!”
Quang đã lổ tai quá. Chàng rút cặc ra, đặt bà Nguyệt nằm xuống, rồi hai ngón tay xe hột le, tay kia cầm cặc ngoáy lỗ lồn, hích mồng đốc thật mạnh. Tiếng bà Nguyệt la to đến độ phòng bên cạnh, Tuyết nghe rõ mồn một. Hai tay bà quơ quào trong không gian như mẹ điên. Mồ hôi vã thành hột trên trán, trên ngực. Bây giờ bà chỉ còn hú từng hồi như chó sói hú dưới trăng rừng. Giọng bà đã khàn càng khàn thêm.
– Đụ! Đụ! Đụ đó hả? Ai đụ tôi dễ sợ vậy? Người ta hay quỷ thần đang làm tình tôi đây? Có phải cậu bé tên Quang, mười bảy tuổi không? Ôi mơ hồ, lãng mạng! Ôi tuyệt tình, khốc liệt quá, thánh thần ơi! Mồng đốc em đang được đầu cặc anh húc vào … Bể rồi, rã rồi, tan như băng trên biển cả. Ối! Làm sao em ngừng được? Làm sao em stop được cơn sướng thần tiên này. Lại … ra. Em ra nữa đó mình ơi. Đâm cặc anh sâu vô đi. Nắc như lúc nãy cho me ra hết, ra cho trọn tình, ra cho hồn em lìa khỏi xác. Đó đâm vô ! Ối, cặc anh hay cái gì vô vậy? Ừ! Đó nắc như vậy, mạnh hơn càng tốt. Nghe nè! Con ơi, má ra, má ra!
Hai tiếng gào chót “má ra” đã kích động Quang. Chàng tăng nhịp nắc. Ồ ạt. Ầm ầm. Hai hò dái chàng vỗ mạnh vào thành lồn bà Nguyệt. Tay chàng bóp siết cặp vú. Môi chàng rất tình tứ, rất chững chạc, những tia khí đặc quánh của tuổi thiếu niên vào đáy lồn bà Nguyệt, rồi không hiểu sao, Quang bỗng gào lên:
– Con cũng ra đó. Con bắn hết ra đó. Hứng đi, hứng đi!
Một phút đê mê tuyệt đỉnh, cả hai ôm nhau như sam.
– Sao em gọi Quang là con?
– Tại em lãng mạn. Mà lãng mạn là điều siêu thực. Như một thi sĩ viết “Hơi cô tát nước bên đàng. Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi!” Vậy mà thi sĩ vẫn viết. Viết với óc lãng mạn. Mà vẫn có người khen hay. Cũng như em gọi: “Con ơi, má ra, má ra” đã khiến anh thấy thú vị, đã cùng ra với em và tự xưng “Con cũng ra đó, hứng đi!” Bây giờ anh biết việc gì đang xảy ra không?
– Không! Việc gì? Nói cho anh nghe với?
– Tình trùng của anh đang bò vào tử cung em, buồng trứng em.
– Và em sẽ có thai? Và chúng ta sẽ có con?
– Dạ. Đúng! Không có hôm nay, rồi sẽ có ngày mai. Em chả ngừa bằng thuốc, không cả bằng áo mưa. Em thản nhiên đón tình anh và quyết có con với anh.
Quang bưng mặt bà Nguyệt hôn cuồng dại, nồng nàn. Chuông điện thoại reo. Một lần. Hai lần. Bà Nguyệt bốc lên nghe: tiếng của Tuyết trả lời với đầu giây bên kia:
– Dạ thưa ba, mẹ đi chơi với mấy bà bạn dưới Long Khánh rồi. Có lẽ chiều mới về…
– Mẹ về nói mẹ ra phòng mạch cho ba thăm chút.

Bà uể oải đặt điện thoại xuống, thầm cám ơn Tuyết và chán ngán cho ông chồng già bất lực cứ gọi canh chừng trong khi ông chả làm ăn gì được với gối chăn.
– Ai vậy?
– Chồng em. Cứ độ vài tiếng, ông gọi một lần. Ông khư khư ôm một “chiếc xe đắt tiền” trong khi chân ông không còn đạp ga được. Cái ghen của ông bây giờ là do lòng ích kỷ, chớ không phải thương yêu. Không xài được, nhưng cũng không muốn cho ai xài.
– Vậy sao lúc nãy em bảo sẽ nói với chồng em nhận anh làm chồng bé. Và .. em sẽ có thai với anh?
– Nhất định em sẽ phải nói như thế. Em phải chọn cho em một tình yêu cho phần sống còn lại. Hoặc không, thì em sẽ héo moon, chết khô trên đống tài sản kết sù này.
Bà đặt Quang nằm nghiêng, song song với bà. Để bà vuốt tóc, nhìn Quang cho rõ. Quang đã đụ bà ra hai lần, vậy mà cho tới lúc đó, bà vẫn không tin bà đang nằm trên giường Ý với kép nhí có 17 tuổi. Bà không tin bà có một hạnh phúc vĩ đại, tuyệt vời như thế. Gương mặt Quang vẫn là cậu bé mới lớn. Da dẻ hồng hào, non choẹt, mịn màng. Các bắp thịt chắc nịt bởi Quang là cầu thủ. Bà ôm Quang mà mơ hồ tưởng mình đang nằm mơ. Quang hẩu cái đít tới để cặc chàng cà nhè nhẹ vào mu lồn bà. Bà nhắm mắt, tay sờ khúc gân:
– Tuổi bé, mà sao khúc gân này lớn bạo vậy hả anh?
– Em hỏi anh, rồi anh hỏi ai đây?
– Phải công nhận anh chì thật. Mà thương nhất vẫn là khúc gân tuyệt vời này.
Rồi bà nắn, bóp cặc Quang. Bà ngồi dậy, cúi xuống, đưa khúc gân vào mồm, bú thương yêu rào rạc. Mặt bà si mê như đã chìm vào giấc ngủ… Chỉ còn cái đầu cúi xuống, ngẩng lên cách đều đặn. Bàn tay Quang sờ đôi vú, sờ mông đít, rồi anh luồn qua đâm một ngón tay vào lỗ lồn bà Nguyệt.
– Nếu biết anh cũng là tình nhân của Tuyết, em có giận không? Và muốn có con với anh không?
Bà gậ đầu vì mồm bận bú cặc Quang. Quang hỏi câu đó hơi thừa. Bà từng nghe tiếng la của Tuyết và Quang xuyên qua vách khi họ làm tình. Bà “ăn” khúc gân của Quang trên nửa tiếng, rồi rủ Quang lên nằm đụ bà cho đến khi bà ra thêm một lần nữa.
Cũng như lúc nãy. Tiếng rên của bà vang lên. Bên kia Tuyết chịu không nổi, bèn chạy qua gõ cửa:
– Mẹ, Tuyết đây, cho con vào.
Quang trần truồng đến mở cửa. Tuyết cũng trần truồng bước vào, nhìn mẹ nhoẽn cười:
– Khiếp, con bịt tai rồi mà vẫn nghe. Hấp dẫn quá. Chịu không nổi. Làm con muốn điên lên.
Bà nhìn cô con gái, rồi mệt mỏi uể oải nói:
– Chịu không nổi thì … có Quang đó, làm đỡ một cái đi.
Quang nhìn bà như xin phép, rồi dẫn Tuyết về phòng bên cạnh. Cánh cửa khép lại. Lại nằm một mình với chiếc gối ôm dài, bà Nguyệt nửa hạnh phúc, nửa hờn ghen, vì tiếng rên của Tuyết lại vang lên:
– Bú lồn em như đã bú mẹ em. Phải thật lâu và làm sao cho em ra vài lần nghe Quang.
Dù đã ra ba lần chan chứa với Quang, bà Nguyệt vẫn còn thèm lắm. Những trận làm tình như thế này với bà, bất quá là những lô an ủi, chẳng làm sao dịu được sức đòi hỏi to lớn như núi Thái Sơn. Bà ngồi dậy, vào phòng tắm, xả nước ấm, trầm mình. Đầu óc quay cuồng với những toan tính không tên. Làm sao phải thoát ly cảnh cô đơn lạnh ngắt này càng sớm càng tốt.
Nằm trong bồn với nước ấm và nghe nhạc tình Trịnh Công Sơn, bà Nguyệt ngắm suốt thân hình nẩy lửa của mình từ hai vai xuống đến ngón chân. Bà đưa tay nâng đôi vú nọn lểu căng cứng, lốm đốm những giọt nước, ngắm một lúc, rồi nhìn xuống chòm lông lồn đang vờn vờn trong nước như mớ rong rêu. Bỗng bà tự thấy mình chưa già. Và như lời khen của Quang: “Chị còn trẻ và đẹp lắm. Em cứ tưởnng chị là chị của Tuyết!”
Sắc đẹp, tiền bạc, bà có đủ. Dư là đằng khác. Mỗi ngày, bác sỹ Đoàn, chồng bà, làm nghề sửa sắc đẹp, kiếm không dưới hai chục ngàn dollars. Tại sao bà phải khép mình sống “đạo hạnh” một cách cô đơn, lạnh lùng trong căn phòng hiu quạnh này? Một vài lần, bà đã bạo gan phá “ngục sắt”, ngoại tình với Phong, rồi Quang … Những giờ giao hoan đó vẫn ngắn ngủi so với chuỗi dài cô độc từng phút quanh bà. Rồi bà nghĩ, mấy con bạn như bà Thuỵ Khanh vợ kỹ sư Hải, bà Trầm Phương vợ Thầu Khoán Danh, bà dược sỹ Hạnh v.v… Bà nào cũng có riêng một vài kép nhí, đi chơi, đi shopping công khai.
Vậy tại sao bà không có riêng cho mình một nhân tình, không chỉ trên giường, mà còn ngoài phố nữa. Cho nên lúc nãy, ôm đụ Quang, bà có nói: “Em sẽ công khai nói với chồng em rằng anh là chồng bé”. Nhớ đến Quang, cậu bé 17 tuổi, bà nhớ lúc đang ra bà đã hú lên: “Má ra nè, con ơi, con ơi!” . Tại sao bà bỗng la lên một câu lạ lùng như thế? Bà không hiểu.
Bà biết Quang nhỏ thua Chính, con trai đầu của bà đến hai tuổi. Vậy mà bà vẫn đụ, vẫn bú Quang như yêu một nhân tình, mà còn yêu say name là đằng khác. Bà nhất định phải lấy Quang và sẽ công khai bát phố với cậu bé. Bà phải loạn một chút cho đời lên hương. Và nếu cần, bà cặp thêm một vài chàng mới như thế để sống lại thời con gái … cái thời mà hầu như bà không có. Bởi lẽ, 18 tuổi, bác sỹ Đoàn đã cưới bà, xích chân bà suốt hai mươi năm. Cho đến giờ, “vũ khí” của ông đã sét rỉ, ông vẫn đóng gông cuộc đời bà, không cho chút tự do. Bà sẽ “đấu tranh dành độc lập.”
Sáng hôm nay, tình cờ, bà được tràn đầy hạnh phúc ngay trên chiếc giường Ý thật mới tinh. Bà nhớ không sót một chi tiết. Từ lúc Quang bú lồn bà, bợ đít bà lên dùng đầu cặc hích cái mồng đốc; rồi bà ngậm cặc Quang mà ngấu nghiến như ăn tươi nuốt sống…
Bỗng bà cho bàn tay nằm giữa lồn. Hai bắp đùi kẹp cứng lại. Đôi mắt nhắm để nhớ gương mặt hồng hào của cậu bé. Và bà thảng thốt gọi nhỏ: Quang! Một chân bà cử động, ép cứng những ngón tay búp măng đang ngọ nguậy ở cửa mình:
– Mệt, nằm thiếp ngủ bên đó rồi. Lần nào cũng vậy. Anh trở lại đây, tìm em, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ đến phòng Tuyết nữa.
Bà Nguyệt tháo chiếc khăn lông ra, buông xuống đất. Rồi bà nằm soài lên, ấp lên người Quang:
– Sao vậy, lúc nãy, anh đụ Tuyết dữ lắm mà.
– Đúng. Anh cố làm cho cô bé ra lẹ để anh trở lại đây gặp em. Anh đụ Tuyết không cảm, không hứng. Thần trí cứ nghĩ mãi tới em. Anh không hiểu tại sao. VÀ đừng hỏi!
Bà lại bưng mặt thằng bé hôn ngấu nghiến. Quang ôm đầu tóc còn ướt của bà, tay đan vào, đê mê, chết sống. Chính Quang không hiểu tại sao ở bà Nguyệt có cái gì thu hút lắm mà những gái trẻ như Tuyết không có.
– Gần gụi với Nguyệt rồi, anh không muốn giao du với bọn con gái choi choi nữa. Nhạt lắm. Nguyệt mới làm anh yêu và say đắm được.
– Tại sao? Tại sao Quang lại yêu em hơn Tuyết?
– Quang đã bảo em đừng hỏi mà! Không trả lời được.
– Anh đừng làm em mê anh quá vậy, Quang. Có thương người ta không mà ởm ờ quá vậy. Đừng làm em trồng cây si, đừng làm bụng em song lên rồi quất ngựa truy phong nhen. Có tội lắm đó. Thà ngay bây giờ, Quang bảo thẳng là chỉ thèm xác thịt em, chứ không có tình yêu.

Quang chẳng trả lời gì hết, nhốm đít bà Nguyệt lên, bắt bà cắm lồn vào cặc, đụ tơi bời thí xác như buổi sáng. Môi Quang gắn cứng vào mồm Nguyệt. Chàng nuốt không biết cơ man nào là nước miếng của Nguyệt. Đồng hồ gõ mộg giờ, rồi hai, rồi ba giờ. Hai thân hình trần truồng vẫn dính cứng. Họ quên ăn, quên nghỉ, và quên cả không biết đã ra với nhau mấy lần.
– Đủ để Nguyệt cho anh đứa con chưa? Quang hỏi.
Bà Nguyệt mệt mỏi, mà môi vẫn tươi:
– Chắc là dư rồi, người yêu ơi!
Rồi cả hai tỉnh dậy, mặc đồ, đưa nhau đi ăn ở tiệm Mỹ thật sang. Đang ăn, Quang được người bồi Mỹ mang lại mảnh giấy: “Chúc mừng con được người tình đẹp lộng lẫy! Mẹ.” Quang đảo mắt một vòng tìm bà bác sỹ Hải, mẹ chàng. Không thấy, nên Quang gọi người b ồi hỏi. Người này chỉ mẹ chàng ngồi khuất sau cái ghế có lưng dựa cao, cạnh một kép nhí, tuổi chừng 18, 19. Quang cầm tay bà Nguyệt chạy lại:
– Mom! Bất ngờ quá! Mom cũng đến đây ăn hả?
Cho con giới thiệu: Đây là Nguyệt, còn đây là mom mình. Và còn anh này (Quang chỉ kép nhí của mẹ) anh này là …
– Tuấn, Joseph Tuấn Trần, “bạn”, bạn rất thân của mẹ. Chắc con chưa gặp lần nào? Bà Hải nói.
Tuấn ngượng vô cùng. Mặt chàng đỏ như trái gấc. Chuyện tư tình lén lút với bà Hải cả năm nay chưa ai biết. Vậy mà bây giờ chính bà Hải công khai giới thiệu. Bà Hải vồn vã, thật tình mời:
– Hay “hai đứa con” qua đây ngồi chung với mẹ cho vui.
Bà tự nhiên gọi Nguyệt là con luôn, như gián tiếp chấp nhận sự giao du của thằng co trai đầy số đào hoa. Rồi bà ngồi ngắm Nguyệt, bắt chuyện thân mật với Nguyệt:
– Cháu Nguyệt đẹp quá. Ăn uống gì mà da dẻ như trứng gà bóc vậy? Mới nhìn bác đã mê. Cháu còn trẻ lắm. Năm nay chắc chỉ vào khoảng …
– Dạ em 38, đã có gia đình, hai con, chồng em là bác sỹ Đoàn. Giám đốc viện sửa sắc đẹp Ngọc Bích.
Bà Hải há hốc mồm, tròn xoe đôi mắt, bất ngờ:
– Ồ, Bác sỹ Đoàn! Lâm Ngọc Đoàn phải không?
Nguyệt dạ tỉnh bơ, không chút ngượng nghịu vì bà Hải cũng là dân chơi thứ dữ. Không phải hôm nay gặp bà Hải mà Nguyệt biết. Tiếng đồn trong giới giang hồ đã ầm vang là bà có đến năm sáu kép nhí.
Bà Hải cầm tay Nguyệt thân mật hơn:
– Thế thì chị em mình cùng một nòi cả đấy! Cho chị gọi bằng em cho thân mật nhé! Người đời xấu miệng. Cứ trông thấy chị dẫn một cậu trai nhỏ tuổi đi shopping hay ciné, hay bát phố là họ che miệng xầm xì bàn tán. Rõ là phường ăn rỗi ở thì. Ngồi không có việc gì làm, rồi bỏ con mắt cú vào nhà hàng xóm, bươi móc chuyện đời tư của thiên hạ, làm đề tài gán gẫu. Nói thật với em, mấy lần đầu chị còn ngượng, bây giờ thì chị công khai, chả có gì phải dấu diếm. Càng dấu, bọn chúng nó càng vạch lá tìm sâu. Mình cứ tỉnh bơ, tỉnh táo như ruồi, chúng nói mãi, phải câm mồm.
Mỗi người một hoàn cảnh. Có ông chồng già như cổ thụ, chỉ biết hái ra tiền. Còn việc chăn gối với vợ con thì thiu thối như cơm nguội lâu ngày. Đến “mồm miệng thế tay chân” ông ấy cũng chả. Thì, thì làm sao sống vui, sống trẻ được? Mình phải có một người tình chứ! Như anh Tuấn của chị đây!
Bà quay ra ôm Tuấn, bà tính đặt lên môi Tuấn cái hôn tình tứ, nhưng có mặt Quang, bà lại thôi.
– Mom cứ tự nhiên! Quang nói nhanh.
Bà năng cằm Tuấn lên, gắn một cái hôn nồng nàn, rồi tiếp:
– Em tính mình còn sống được bao lâu nữa? Nhất là tuổi xuân. Cái tuổi mà thân người mình còn coi được, dùng được, chưa phải nhờ các ông bơm vú, nâng cằm, cắt mặt, sửa mũi, hút mỡ bụng, khâu lại âm hộ … Cái tuổi này còn nhiếu lắm là năm mười năm. Rồi chúng mình phải vào bảo tàng viện mà nằm. Lúc đó có dâm, có muốn làm tình mỗi đêm năm lần cũng chẳng có ma nào thèm doom tới, dù mình thảy kim cương vào mặt nó mà mua, mà mướn!
Thiên hạ chỉ biết xầm xì to nhỏ chứ có hiểu cho nỗi khổ của những chị sồn sồn có chồng liệt dương? Mà có phải mới liệt đâu. Nó đã chết liệt đã gần mười năm. Mười năm mình phải nhắm mắt làm ngơ. Phải đạo hạnh chính chuyên. Phải dùng … dùng …
Bà lại nhìn Quang, con bà, ngần ngừ không muốn nói.
– Mom xem con như người lớn, có được không?
– Vâng, mình phải dùng tay, dùng chuối, dưa leo. Và gần đây, chị đã táo bạo đặt mua cặc giả có pin, xài tạm trong những lúc thèm nhỏ giãi. Ông chồng mua đủ thứ kim cương, vàng vòng châu báu để cột chân chị, không cho chị bung ra đi tìm chút lạc thú. Nhưng các thứ như ngón tay, dưa leo, cặc giả … nó vẫn là giả, không thiên nhiên. Có thể nào mình ăn giấy mà nghĩ đó là cơm được không? Có thể nào sờ vào quả chuối mà bảo đó là dương vật của đàn ông hay không? Cho nên mình có ra, có “khoái lạc” phút chốc, mà quả tim lạnh lùng vẫn cô đơn…
Quang quay qua cầm tay Nguyệt thật chặt, hỏi:
– Em có thế không? Nguyệt? Bảo cho Quang biết!
Mắt Nguyệt trùng xuống. Hàng mi ướt đẫm. Nàng gật đầu rất khẽ. Nãy giờ bà Hải, mẹ Quang đã huỵch toẹt ra cái khốn khổ của những con mẹ nhà giàu thiếu tình, thiếu âm dương, thiếu mặn nồng:
– Tất cả những gì mẹ Quang nói đều đúng, nhưng chưa đủ. Chưa đủ ở chỗ, chẳng lẽ bỏ chồng già để tìm một kép nhí, kép nhỏ để chàng đủ sức cung phụng nỗi thèm khát tình dục bốc lên như lửa hoả diệm sơn.
Bà Hải vội bồi thêm một cách tự nhiên:
– Ý em muốn nói kép nhí mới đủ sức đụ mình đã nữa.
Nguyệt mỉm cười, gật đầu. Bà Hải tiếp:
– Chị muốn nói nhiều, mà bị con trai ngồi đây nên lại thôi.
– Kìa mẹ, I’m an adult, con đã là người lớn…
Bà Hải nhìn Nguyệt như muốn Nguyệt xác nhận.
– Đúng đó chị Hải. Quang còn rành hơn một người lớn. Chị có tin sáng nay, Quang đã … đã làm em ra sáu lần. Tay chân em bây giờ lỏng le, đứng hết muốn nổi.
Bà Hải quay qua ôm Tuấn, hôn nhẹ trên má vờ hỏi:
– Anh có nghe tài nghệ con trai em không? Còn anh chỉ đụ em ra được có hai cái. Em … Em muốn nhiều hơn.
– Địt cũng như ăn. Nhiều quá mình cũgn sẽ ngấy. Nên anh cứ làm cho em ra mỗi ngày vài lần. Có thế em mới tìm gặp anh, và bọn mình mới có dịp hú hý chứ!
Bà Hải cười híp mắt, choàng tay ôm vai Tuấn:
– Kép của tôi kinh lắm đấy các người ạ! Bùa phép một cây. Nhưng phải công nhận: cái món bú liếm của Tuấn thì phải nói là độc chiêu! Nhìn hàng râu cu cậu kìa.
– Chị khoái bú lồn hơn là đụ à?
– Cả hai. Nhưng Tuấn bú vẫn xuất sắc hơn là địt.
– Em thì lại khác. Em có thể ôm Quang đụ vài ba tiếng. Cứ việc ra, xong lại đụ tiếp. Lạ một điều , Quang dằn được, ếm tinh, để kéo dài trận mây mưa cho em phải mệt ngất ngư, mới thôi. Quang là ông Trời con của em! Thế thì mỗi anh một biệt tài. Làm cho tụi mình ra được năm sáu lần quả là thiên tài. Thế nhưng chị vẫn muốn được bú, là chị đã muốn ran gay. Cách thưởng thức của em và chị cũng khác nhau. Cách thưởng thức của em và chị cũng khác nhau. Khiếp, ngồi nói chuyện đụ đéo, lồn chị nó lại ngứa ngáy khó chịu rồi. Không biết cớ sao, lồn chị cứ đòi hỏi mãi. Đòi địt không dứt. Lúc bé chị đâu có dâm đến thế. Sanh hai đứa con xong, chị như con hổ đói. Có lẽ vì vậy mà ông xã đã sớm liệt dương? Nhưng htôi, không cần. Bây giờ chị đã có một xâu tình nhân trẻ tuổi. Anh nào mệt thì “đi phép” ít ngày, thế anh khác. Chị phải hưởng. Không hưởng chết đi, làm ma chết thèm. Nguyệt có biết gì không? Mình có bà bạn tên Loan, chụ chợ Liên Phát ở Riverside. Năm mưới tám tuổi rồi mã mỗi lần địt, luôn luôn phải có hai cậu. Một đụ ở dưới. Cậu khác ngồi ngang qua, lõ cặc cho bà bú. Mồm không bú là bà la bể nhà, tan cửa!
– Em cũng có cái tật xấu đó. Cứ hễ Quang cắm cặc vào đụ là em la như con điên. Lấy gối che mồm lại mà âm thanh vẫn thoát ra. Giá được …

Nguyệt muốn nói: “Giá được hai cậu, em đỡ la” mà không dám, vì có mặt Quang bên cạnh. Chàng này nói ngay:
– Giá được hai thằng như anh, em sẽ “khoá” miệng lại?
Nguyệt cầm hai tay Quang âu yếm, như năn nỉ:
– Mà anh … anh có cho không? Hả cưng?
BÀ Hải tấn công tiếp một hơi dài:
– Cho đi Quang. Con không cho rồi Nguyệt cũng tìm như mẹ đã tìm. Một mình con, không đủ đâu! Đàn bà thường không dám nói ra cái mình muốn. Nhưng khi thực hiện điều họ muốn thì trời long đất lở. Như sóng lớn vào ghềnh. Như mưa rơi tháng Năm. Nó dữ tợn, hung tàn, khốc liệt, ngoài sức tưởng tượng. Biết người yêu mình muốn cái gì. Nhất là người yêu tuổi chín mùi như mẹ, như Nguyệt, là một người tình khôn! Hãy nhìn anh Tuấn con. Anh chỉ yên trí khi trần truồng nằm với mẹ, ôm mẹ hôn môi, bú lồn, bú vú, hay đụ tơi bời, thì Tuấn biết mẹ là người yêu. Những lúc khác, những lúc Tuấn mệt mỏi, “nghỉ phép”, thì Tuấn biết là mẹ đang trong tay một người khác!!! Cũng dâm như đã dâm với anh!
Vì mẹ là con thú dữ ngoài tầm tay. Nó hiền từ, nhưng có thể nuốt trộng dăm cậu bé tuổi từ 17 đến 19 như không. Nguyệt trẻ hơn mẹ ba tuổi thì cái dữ đó còn gấp bội! Mà không như Tuấn lại được mẹ yêu thương dài lâu hơn. Vì, khi đàn bà đã chán, thì con biết đó, không gì họ không dám làm. Rất âm thầm mà giao động như làm nổ quả đất. Đây này, mẹ có nói ngoa đâu. Cái gì làm cho mẹ, cho Nguyệt đang ngồi ôm hai kép nhí.
Quang ngồi sát Nguyệt hơn. Chàng ôm eo ếch Nguyệt bằng cánh tay mặt. Tay trái, chàng nâng bàn tay đẹp mỹ miều của Nguyệt lên hôn da diết. Nhớ lại cuộc làm tình suốt buổi sáng với Nguyệt trên chiếc giường Ý tối tân có kiếng soi ngay đầu giường. Nhớ lại gương mặt sầu mộng, dâm dật của Nguyệt mồm la thất thanh khi Quang xổ các độc chiêu, Quang bần thần, lo âu. Chàng thầm trách, khi không mẹ nói làm chi việc bà Loan chủ nợ đụ một lúc hai cậu cho Nguyệt thèm và đòi hỏi. Quang muốn mình là chủ độc nhất của Nguyệt. Chàng chẳng muốn bất cứ mảnh da thịt ngọt ngào trên tấm thân bốc lửa của nguyện vào tay kẻ khác. Nhất là cặp môi cong tớn, lên như môi Sophia Loren. Hàm răng ngọc ngà, thơm mùi trái cây chín tới… Bộ lông lồn sum sê, quăn tít, đen kịt với cái hột le đỏ hồng…
Quang yêu quá! Yêu đến độ chàng tự nguyện quên hết các đào nhí như Tuyết, như Dung, như Ngọc… để từ nay, chỉ yêu có mỗi mình “chị” Nguyệt. “Ở chị có sức thu hút mà những gái choc hoi không có”. Nghe bà Hải, mẹ chàng, trắng trợn khuyên thế, Quang miễn cưỡng gật đầu, mà lòng đau như cắt.
Người bồi Mỹ mang bill tính tiền. Bà Hải trả:
– Tiếc quá, kẹt Quang là con ruột. Nếu không mình với Nguyệt đưa hai kép vào khách sạn, xong trao đổi làm một trận cho đã nư. Chắc là sướng lắm, vì hàng mới!
Lúc đó Nguyệt mới để ý quan sát anh chàng Tuấn. Nãy giờ Tuấn là người ít nói nhất. Không phải Tuấn là người ít nói nhất. Không phải Tuấn lười nói, hoặc không có gì để nói. Mà thực ra là chàng nép vào vai bà Hải để nhìn lén dung nhan của Nguyệt! So với bà Hải thì Nguyệt đẹp hơn một trời, một vực, mà lại trẻ hơn nữa. Nguyệt cũng vờ nói chuyện với bà Hải, mà mắt lâu lâu vẫn liếc trộm Tuấn, nhất là khi bà Hải giới thiệu bộ râu và tài bú lồn của Tuấn. Có lần, Nguyệt vào rạp Lê Lợi ở Sài gòn xem phim “Cuốn theo chiều gió” do Clark Gable đóng. Nhìn cảnh Clark Gable hôn môi Viven Leight, dưới này, Nguyệt ra một cái ào. Quần xì líp ướt hết, đến đổi nàng phải dùng khăn giấy, luồn vào trong lau bớt. Hình ảnh và sức hút của hàm râu Clark theo Nguyệt từ thời con gái đến bây giờ.
Sao nụ cười của Tuấn hao hao giống Clark? Chết mất! Nguyệt thấy mình lãng mạn quá, mà nàng vẫn không cưỡng lại được sự suy nghĩ táo bạo về Tuấn. Bà Hải còn bồi thêm “Phải chi Quang không là con ruột của chị. Hai chị em mình dẫn hai kép nhí này vào khách sạn, trao đổi, làm một trận cho đã nư” Làm một trận cho đã nư! Nguyệt bóp chặt bàn tay Quang, hai hàm răng cắn lại, nhìn Tuấn thậ nhanh rồi nhìn đi nơi khác, hai bắp đùi Nguyệt tréo qua.
Lồn Nguyệt bỗng nóng như ai háp lửa. Nó rần rần khó chịu. Nguyệt cầm tay Quang mà tưởng như con, có sao đâu chị Hải. Mình làm thử, đổi món” mà Nguyệt không dám. Như vậy táo tợn, loạn luân quá, súc vật quá. Rồi Nguyệt nhớ sáng nay, lúc nàng ra cái thứ nhất, đã nói “Má ra nè, con ơi! Con ơi! Quang chịu không nổi lời rên quái dị đó, đã bắn phọt không biết bao nhiêu là khí vào lồn Nguyệt. Chưa bao giờ Nguyệt lãng mạn nói một câu kinh hồn như thế, cho đến khi đụ với kép nhí tên Quang.
Bà Hải trả tiền xong, mà cả bốn vẫn ngồi đó chuyện vãn. Bỗng Nguyệt nghe chânmình ở dưới bàn tay có đôi giày ai đè lên. Nguyệt hiểu ngay là giày Tuấn đang đặt lên chân nàng. Nguyệt nhìn nhanh đôi mắt Tuấn. Tuấn nháy tình một cái. Tim Nguyệt hồi hộp, bồn chồn, khó chịu, giống hệt tâm trạng nàng sáng nay, khi Tuyết dẫn Quang vào giới thiệu. Cái hồi hộp của thời con gái, cho đến bây giờ, vẫn thế mỗi lần Nguyệt tiếp giáp với một tình yêu mới.
Nguyệt vẫn để bàn chân nàng nằm yên dưới chiếc giày của Tuấn, và miệng thì lăng xăng nói huyên thuyên đủ chuyện cho không ai để ý:
– Chị Hải biết không? O.J. Simpson bị toà xử có tội, và phải đền cho bên Goldman và Nichol trên 35 triệu.
Bà Hải tiếp lời, cố kéo dài câu chuyện, vì bà thừa hiểu Nguyệt và Tuấn đang khoái nhau:
– Thằng O.J. ngu! Năm tỷ mấy người trên qủa đất. Bộ nó không tìm ra một người yêu khác hay sao mà phải hạ dao giết người, để pảhi mất 35 triệu.
Bà vừa nói, vừa nhìn thăm dò Nguyệt. Bà biết Nguyệt “meat” Tuấn vì hàm râu. Và Tuấn “mết” Nguyệt vì nhan sắc! Chỉ có Quang thơ ngây, chẳng biết gì. Bàn chân Nguyệt vẫn bị chiếc giày Tuấn đè lên. Càng mạnh hơn. Mắt Tuấn chăm bẳm nhìn Nguyệt. Bà Hải mở bóp, lấy ra một danh thiếp trao cho Nguyệt:
– Số điện thoại của chị đây. Hôm nào rỗi gọi chị. Hai chị em mình đi chơi. Chơi cho đời đỡ tẻ, cưng!
Bà nháy mắt với Nguyệt một cái, rồi cả bốn đứng dậy ra về. Lúc bắt tay, Tuấn thừa cơ hội móc nhẹ bàn tay Nguyệt một cái. Nguyệt mím môi cười sung sướng. Quang lên xe về theo với bà Hải. Tuấn lái một mình. Nguyệt lái một mình.
Bà Hải muốn Quang về với bà là tạo cơ hội cho Nguyệt gặp riêng Tuấn. Cho nên khi chia tay, bà chúc:
– Chúc Nguyệt đêm nay “nằm mơ” gặp tình nhân mới, và muốn gì được nấy! Hết xẩy lắm đấy Nguyệt! Khi xe bà Hải đã khuất, Tuấn cho xe chạy theo xe Nguyệt và chớp đèn mấy lần. Nguyệt tấp vô một quãng vắng. Tuấn tiến lên song song, nói với qua:
– Tìm chỗ đậu, qua đây, Tuấn đưa Nguyệt đi chơi.

Nguyệt như rồng gặp mây, de lại đậu ở bãi xe nhà hàng, xong lên xe Tuấn. Nguyệt thắt lưng an toàn vừa xong, Tuấn kề sát mặt, kéo môi Nguyệt gần lại, hai người ngất ngư, miên man hết mấy phút.
– Anh định đưa Nguyệt đi đâu?
– Tuỳ em. Miễn trên quả đất này là được!
– Một khách sạn được không? Và phải thật sang!
– Chuyện nhỏ thôi! Cảm ơn em đã nhận lời “đi chơi!”
– Cám ơn anh đã đạp giày lên chân em. Em đau lắm mà không dám la. Đáng lý em phải la lớn lắm…
– Lát nữa tha hồ la. La bể phòng cũng còn được.
– Anh sẽ làm gì mà em la?
– Làm điều mà bà Hải mới khen. Anh sợ đêm nay, em sẽ khan tiếng, nói hết được sáng mai.
– Chưa rút kiếm mà đã sợ kẻ thù rơi đầu?
Tuấn gài số, trực chỉ Hyatt Hotel. Từng hai, phòng 209. Hai người lách vào bên trong, Tuấn khoá cử, không cần bật đèn, cả hai ôm nhau, da diết như đã keo sơn với nhau từ ngàn năm.
Nguyệt không hiểu chính nàng. Làm như ở Nguyệt có đến hai con đàn bà: một, chính chuyên đoan trang, một, quỷ dữ, tà dâm. Bởi lúc nàng đi một mình ngoài phố, hay ở các shopping center, không một chàng nào dàm hé môi cợt nhã, vì cái dáng dấp sang trọng đài các, nghiêm nghị, kiêu hãnh của Nguyệt. Không phải Nguyệt làm ra thế. Đó là cái phong cách tự nhiên toát ra từ con người từng sống lâu năm trên nhung lụa, giàu có, cộng với gia thế phong lưu, có học. Nhưng bên trong, Nguyệt lại sẵn sàng chết sống với bất cứ chàng trai nào bắt mắt. Giá bao nhiêu Nguyệt cũng theo. Theo cho bằng được, dù phải bằng nanh vuốt một hùm xám.
Trong bóng đêm tối mịt, cả Tuấn lẫn Nguyệt im lặng. Chỉ bằng bốn bàn tay, bằng hai cặp môi, họ trao nhau những thông điệp lãng mạn của tình yêu, của dâm dục. Lâu lắm, có hơn mười lăm phút, tiếng Nguyệt cất lên:
– Bế em lại giường. Em chịu hết nổi rồi, em muốn la.
Tuấn bật ngọn đ32n nhỏ. Căn phòng sáng mờ mờ, đủ cho cả hai nhìn rõ mặt nhau. Tuấn đặt Nguyệt nằm sóng soải trên nệm, rồi đứng thẳng ngắm Nguyệt như ngắm bức tranh. Chàng không tin mình đang làm chủ một giai nhân tuyệt sắc, không một chi tiết nào trên thân hình Nguyệt có thể chê được. Nguyệt đang rất từ từ, vừa nhìn hàm râu xấc ngược ngang tàng của Tuấn, vừa đưa mấy ngón tay trắng ngần móng đỏ mở cúc áo dài đen bằng soie mỏng.
Cặp môi Nguyệt, đã nhạt son vì 15 phút hôn Tuấn. Tay Tuấn cũng tháo nịt, cởi áo. Cái im lặng bấy giờ nặng nề, mà cả hai thì thấy nhẹ hang, rập ràng, ăn khớp. Vì khi Nguyệt đưa xì líp ra khỏi hai chân thì Tuấn cũng hoàn toàn thoát y. Mắt Nguyệt gài cứng ở khúc gân dài to, chắc nịch của Tuấn. Nuốt nước miếng, Nguyệt nằm đưa hai cánh tay lên trên tóc, phơi hai chùm lông nách rậm đen và hai vú nhọn, căng phồng như hai quả đồi. Rồi hai đùi Nguyệt dang ra. Nàng muốn Tuấn phải thấy hết, phải tận hưởng cái đẹp trời cho một gian nhân, không phải ai cũng có.
Tuấn lặng người. Hồn chàng còn đó hay đã bay mất, hoang du ở một địa đàng nào ngoài quả đất? Tuấn lén ngắt vào da thịt mình một cái rõ đau để biết mình còn sống, chưa chết. Mắt Nguyệt vẫn gắn chặt ở hạ bộ Tuấn. Mới đầu, nàng tưởng khí giới Tuấn chỉ là bộ râu của Clark. Bây giờ, điều nàng yêu hơn ở Tuấn vẫn là khẩu “thần công” hấp dẫn, dà, tròn no. Nguyệt đã nói với bà Hải: “Em thì khác. Em có thể ôm đụ Quang vài ba tiếng. Ra xong lại đụ tiếp. Không mệt.”
Tuấn đang sát cạnh giường. Nguyệt dang đùi rộng hơn. Không ai mời ai, mà Tuấn bỗng bay sà xuống thật thấp, mũi Tuấn hôn dã man tàn tịch chòm lông đen thui ở lồn Nguyệt. Chàng hích, chà cả mặt mình vào mu lồn làm Nguyệt nhột nhạt, trở mình:
– Đừng để em thèm quá lâu vậy. Lặp lại, “em muốn la” ! Nghe không Tuấn? Hay anh muốn la, thì để em…
– Anh muốn cả hai không ai la được!
– Thì nằm ngược lại với em. “Bịt” mồm em lại đi!
Tuấn quay ngược đầu lại. Vừa nằm xuống, đã bị Nguyệt cầm ngay con cặc, bỏ vào mồm, ngấu nghiến, ngon lành… Đáng lẽ Tuấn đã la lớn. Nhưng phải lẹ làng banh hai mép lồn thơm phức nước hoa của Nguyệt ra, lưỡi, môi Tuấn chà xát, tấn công êm đềm ở hột le, ở mồng đốc, ở lỗ lồn sâu hoắm, và uống hết nước nhờn tiết ra từ người Nguyệt. Trai tài, gái sắc tận hiến, tận phục vụ, lăn lộn. Âm thanh là những tiếng ư ư từ cổ họng, là tiếng “chét, chét” của lưỡi va chạm vào nước nhờn v.v…
Đẹp nhất là hai bàn chân dài, chúm ngón lại của Nguyệt đặt trên lưng Tuấn. Nguyệt khoẻ thật. Mới buổi sáng nàng ra sáu lần với cậu bé 17. Bây giờ đã lại hì hục, say ngất ngư với cậu bé khác 19. Nguyệt vẫn thế, vẫn nồng nhiệt, cuồng si, không mất mát. Có vẻ còn hăng say hơn buổi sáng nay là khác, vì hàm râu của Clark đang cọ xát phần da non ở âm hộ nàng.
Lần đầu, Nguyệt được cảm giác thần tiên của những cọng râu con kiến vào đánh phá ở vùng da thịt hồng đỏ. Đít Nguyệt hẩy lên không ngừng giống hệt động tác lúc đang đụ với Quang sáng nay. Nửa tiếng rồi 45 phút. Lúc hai đùi Nguyệt kẹp cứng đầu Tuấn để nhả cặc ra mà hú, rống lên một tiếng thê thảm, là lúc Tuấn biết nàng đã ứa ra không biết bao nhiêu là nước nhờn trong miệng chàng. Tay Nguyệt bóp con cặc. Miệng nói đủ thứ:
– Ôi đám trẻ con! Má đang ra đó. Con bú cho hết, liếm cho hết nước lồn má đi. Con ơi là con ơi! Má sướng quá.
Tuấn banh rộng thêm hai mép lồn, lưỡi chàng liếm sạch, quét sạch, và tai thì nghe rõ mồn một lời Nguyệt nói. Chàng bỗng rùng mình lẫn giật mình. Vì hình như cách đây hai năm, chàng cũng nghe tiếng kêu giống hệt như thế khi chàng còn ở trọ nhà bà già nuôi ở San Diego. Chàng ngừng liếm, để bảo Nguyệt lặp lại câu đó:
– Nói nữa đi em. Nói giống hệt như thế cho anh nghe.
– Con ơi, hàm râu của con ác quá. Nó làm tê hết lồn má, hết nửa thân người má, hết cuộc đời má…
Tuấn bỗng thảng thốt. Chàng thật sự giật mình. Làm sao có sự trùng hợp hy hữu như thế. Tiếng rên của Nguyệt cũng giống hệt… Tuấn nhớ lại, nhớ hết quãng thời gian lãng mạn quá sức ở nhà bà già nuôi. Phải thú nhận là từ thuở bé, Tuấn chưa một lần gần gụi với một thiếu nữ. Mười lăm tuổi, xuống tàu vượt biên, không cha mẹ, họ hàng. Đến đảo, chàng được bà Biên nhận làm “con nuôi”. Bà săn sóc Tuấn tận tình và thân thiết hơn con ruột. Những bữa cơm thịnh soạn ngon lành. Những đêm ngủ cạnh bà ấm áp. Những lần tắm biển hơi vắng, bà Biên cố tình khiêu dâm Tuấn bằng cách chỉ mặc xú chiêng và xì líp. Bà ôm Tuấn bằng cách chỉ mặc xú chiêng và xì líp. Bà ôm Tuấn nhảy sóng, chạy ra ghềnh xa bắt ốc, hay vô rừng sâu hái trái cây… Tuấn 15 tuổi, rồi 16 tuổi, trong cái bay của một bà 36. Lúc đầu thì Tuấn không để ý, hoặc chưa biết. Nhưng khi tuổi dậy thì phát triển thì Tuấn ý thức được sự hấp dẫn của xác thịt. Đó là hôm bà từ dưới biển, chạy lên gộp đá thay đồ. Bà cố ý cho Tuấn thấy hết những gì trên thân hình bà có:
– Tuấn lại lau giùm thân mình má chút con.
Tuấn đến, mạnh dạn cầm khăn lau lưng cho bà. Rồi bà bỗng quay mặt lai phơi lồn, phơi vú ra. Tuấn sửng sờ. Tay chàng cũng lau phần trước của bà Biên, mà mặt thì nghệch ra, đỏ hồng. Tệ nhất là cái gì líp chàng mặc, đã vun lên một đống. Tuấn mắc cở khi mắt bà Biên nhìn không chớp vào dó. Tuấn muốn che mà hai tay đang bận lau cặp vú. Hai chân Tuấn bỗng run lên như bị rét khi hai tay chàng lau dần xuống phía dưới.
– Con có phải lau luôn chòm lông của má không?
– Thì sẵn tay lau giùm luôn cho má đi.
Tuấn quỳ thấp xuống trên cát. Dù là chỗ vắng lắm, Tuấn vẫn sợ có người nhìn. Chàng đảo mắt một vòng, rồi đưa khăn vào lồn bà Biên mà lau nhẹ. Bà dạng hai chân ra. Tuấn cho khăn vào lau hai bắp vế. Bà Biên rên:
– Tuấn có thấy gì không con? Lau mạnh lồn cho má đi…
Khăn Tuấn vừa chạm vào lồn bà, thì chàng ngừng, bất động…Tuấn như chết đứng, muốn cử động mà không được. Mắt chàng hoa lên khi nhìn thấy hai mép lồn đò au của bà Biên. Hai tay bủn rủn. Chàng quỳ cũng không vững. Tuấn buông cái khăn ngã sấp mặt vào lồn bà mà tựa. Bà Biên vờ hỏi:
– Tuấn, con có làm sao không? Má cạo gió cho nhé?
– Không, con không làm sao, nhưng, nhưng tự nhiên thở không nổi. Má cho con ôm một chút được không?
– Được, con cứ ôm mạnh và sát vào, không sao.
Bà nghe miệng Tuấn đang nằm trên mu lồn mình. Hơi thở chàng mạnh mà đứt quãng, làm mớ lông lồn bà đứng dậy hết. Hai tay bà nhấn đầu Tuấn và sát hơn và vuốt ve tóc Tuấn. Bà hơi hẩy hẩy cái mông đít về phía trước, đưa tín hiệu cho Tuấn biết bà đang hứng tình và muốn Tuấn bú. Làm sao Tuấn biết bú là gì. Chàng chỉ biết kề mũi hít mùi lồn, mùi nước lồn ngây ngây để “lấy sức” lại.
Thật ra Tuấn đã tỉnh. Nhưng chàng không dại gì rời khỏi lăng bác. Chàng càng ôm hôn bác, nắm râu quăn tít rậm rì của bác mến yêu. Chàng vờ thở hộc thốc để cố hít cho hết mùi lồn thơm tho của bà Biên. Bây giờ thì chàng hiểu không phải tự nhiên mà bà nhờ chàng đau lưng, lau vú. Bà cố tình ra thế. Không vậy mà cả tháng nay, đêm nào nằm ngủ chung với bà, chàng cũng nghe bàn tay bà ngao du thám hiểm cặc chàng lúc nửa đêm về sáng. Bà gác đùi qua chàng rồi nắc khơi khơi, cố dụ chàng thức dậy, đồng loã, làm tình.

Bấy giờ, ở Tuấn có cái gì níu chàng lại. Dù bà Biên là mẹ nuôi, chàng vẫn yêu kính như mẹ ruột. Vẫn có biên giới mẹ, con. Chàng cố ghìm cái tò mò của tuổi 16 trước xác thịt, tảng lờ, xem như không biết. Buổi sáng, gặp bà, chàng vẫn làm như đêm qua không có gì xảy ra, trong khi bà Biên hơi ngượng. Hoặc bà cố làm ra “ngượng” cho Tuấn thấy bà đã có cử chỉ hoa tình đêm qua. Một đêm khác, Tuấn cưa mình vì tự nhiên thấy bàn tay mình nằm trên quần của bà Biên thở ra:
– Hứm, mắc cái chứng gì mà không ngủ được vậy nè?
Tuấn vờ ngủ mà cặc thì ngỏng lên như cục đá. Bà Biên hơi chồm dậy. Nhờ ánh trăng, bà thấy cái quần đùi Tuấn vun lên một cục. Bà thèm quá, thèm đến khô môi. Ngoài kia, sóng biển đánh rì rào. Gió từng cơn thổi mát lạnh vào lều vải. Mọi người quanh đó ngáy đều. Bà muốn táo bạo nằm xuống, lại chồm lên. Bà sợ không biết có ai đang rình nhìn bà không.
Bà vờ quơ cái ty cho chạm vào cặc Tuấn để nhìn thăm dò, và cũng để xem con cặc bao lớn. Bất giác có cái gì trong bà, bắt bà táo bạo nắm nhẹ “thằng bé”. Dĩ nhiên là bà phải bóp, nên nghe rõ khúc gân cũng giản nở và giật theo từng động tác của bàn tay bà. Tuấn nghe bà thở mạnh hơn, có lúc đứt quãng Tuấn cũng thèm điên lên được mà phải “đứng lại”. Chàng nghĩ: một “bước” nữa về phía trước là … vô lễ…là thất giáo…là bất hiếu…Nên cứ nằm thừ người ra thế mà thưởng thức quên cả vờ ngáy ngủ cho bà Biên an tâm.
Không nghe Tuấn ngáy nữa, bà hiểu Tuấn đang thức, và đang hưởng ứng. Để cho an toàn, bà kéo tấm chăn lên đắp ngang ngực cho Tuấn, rồi lại luồn tay vào nắn lại cặc Tuấn. Nhưng lần này, tay bà dã9 táo bạo vào bên trong quần. Bà gác một chân lên đùi Tuấn, hôn Tuấn. Bà biết Tuấn đang đồng loã mà không ra mặt. Bà đang thích thú với trò chơi lừa chuột vào bay. Bàn tay bà thụt nhẹ con cặc. Nó nóng hổi, giật giật từng nhịp theo bàn tay. Bỗng thằng cha già nằm ghế bố bên cạnh mớ:
– Làm vậy coi sao được.
Bà Biên hoảng hồn, rút tay ra khỏi chăn. Nhưng lão lại mớ tiếp, giọng không rõ, khàn khàn…
– Xuống ghe rồi phải trả tiền chớ, bộ muốn, muốn…
Bàn tay bà lại bò vào quần và nắm cặc Tuấn xụt tiếp. Bà hôn lên má Tuấn mấy lần thật mạnh. Bà thở vào lỗ tai Tuấn làm thằng nhỏ đê mê hết chịu nổi. Trai lớn lên mà gặp thứ dữ như bà là chết bỏ xác. Bàn tay vẫn thụt khúc gân. Đâu có 10 phút. Giọng Tuấn rên khẽ. Bàn taybà ướt đẫm thứ nước hồ deo dẻo, nong nóng. Bà lấy ra liếm sạch, rồi nói khẽ:
– Ngon quá, anh ơi!
Khoảng mgấy phút sau, bà nằm ngửa, tuột quần xuống một tí, cho tay Tuấn chạm lông lồn. Rồi Tuấn tự động nghiêng mình qua, ôm bà già nuôi hôn tới tấp, không nói một lời. Tay Tuấn bóp lồn thật mạnh. Đùi chàng kẹp đùi bà. Chàng hẩy tới, hẩy tới… Và hai mẹ con rút lưỡi đê mê…
Đó là lý do sáng nay bà rủ Tuấn đi tắm ở bãi vắng. Đó cũng là lý do khiến Tuấn bạo dạn đến cầm khăn lau lưng cho bà. Nhưng chàng thật sự mất hồn run rẩy. Khi quỳ xuống, nhìn tận mắt cái lồn quá đẹp của bà Biên. Hai tay Tuấn vẫn ôm sát mông đít bà , và mặt thì tựa sát vào lồn bà mà “thở”. Bà Biên cúi xuống nhìn thằng con nuôi đang mệt lã với trò chơi “mèo vờn chuột” của bà. Bà lại đè đầu Tuấn sát hơn vào hạ bộ:
– Con có thấy gì không Tuấn?
Tuấn gật đầu. Là lần đầu tiên thấy cái lồn, dù bà lớn tuổi nhưng chưa sanh lần nào. Tuấn mê quá, cứ muốn dúi mặt mãi vào đó mà sống, mà chết.
– Con hôn nó đi.
Tuấn dùng mũi hôn cuồng bạo, hôn thân thương
– Không phải hôn bằng mũi, mà bằng miệng bằng môi.
Tuấn dùng môi hôn, chớ hoàn toàn không biết bú.
– Hứm, con không biết hôn. Nằm xuống cát đi, mẹ hôn cho.
Tuấn nằm bật ngửa bên gành đá. Bà tuột quần Tuấn ra, đem hết tài nghệ lão luyện và sự thèm khát của bà già 36 tuổi, bú cho Tuấn không còn thấy trời trăng, mấy nước nữa. Chàng như đã tắt hơi, mà tim thì còn đập:
– Mình tới Mỹ rồi hả má?
– Chưa, còn ở bên đảo. Bộ điên rồi sao mà hỏi kỷ vậy?
– Chắc là con điên thật rồi má. Ai mói bú con vậy?
– Má. Tỉnh đi! Con thấy má bú chưa? Bú là vậy đó. Đâu, bây giờ trả ơn cho má đi. Mau lên thèm quá. Mau đi rồi hai đứa mình đụ. Đụ sướng gấp mấy lần…
Nói xong, bà nằm bật ngửa ra, phơi lồn. Tuấn khom xuống, bợ đít bà lên. Bà đã dang rộng hai bắp vế. Tuấn cạp vào miệng lồn nút, ăn, nhai ngồm ngoàm.
– Ối! Tuấn ơi, hình như máy bay đang cất cánh. Má thấy Mỹ rồi. Đẹp quá, rộng quá, thích quá…
Rồi một ngón tay bà thò xuống chỉ hột le:
– Con nút cá hột này mới sướng nè. Đó, Tuấn ơi. Con ơi, má đã, má sướng quá. Chết, chết. Đâu cần đi Mỹ mới thấy Mỹ. Nằm đây vẫn thấy được vậy. Francisco kìa, Chicago kìa, con tôi kìa, con trai yêu dấu ơi! Lên đi con, nằm lên người má đi, đâm cặc vô đụ cho má một cái rồi tới đâu tới, con ơi! Nứng rách lồn rồi. Thèm đụ, thèm đụ lắm. Đó, trườn lên, đâm cặc vô đi con, đâm hết vô… Chúa ơi, mẹ ơi, con, con chết nhen, con…
Bà trợn mắt, sùi bọt mép, môi rung rung như người hấp hối khi khúc gân Tuấn vào lọt phủm. Mấy sợi gân cổ bà hằn lên. Bà không còn nói ra tiếng nữa sợi gân cổ bà hằn lên. Bà không còn nói ra tiếng nữa. Chỉ khì khào cái gì thật nhỏ. Bọt mép vẫn trào ra. Đít bà hẩy lên. Tayđè mông Tuấn xuống. Tuấn từ từ biết nắc. Lúc đầu nhẹ, rồi nhanh dần, nhanh lần…
Bà bốc cát vãi tung lên trời như pháo bông mừng liên hoan. Tuấn cúi xuống tìm lưỡi bà nút mạnh. Hai “má con” quần thảo cả gần tiếng đồng hồ. Rồi “bọt biển” bắn ra. Rồi gành đá và nước. Trộn lẫn, hoà hợp, một gìa một trẻ la vang động như tiếng sóng đập ầm ầm vào ghềnh. Mây tan, gió lặn. Trời xanh biếc.
Từ hôm đó, hai “má con” cơm sáng xong là dẫn nhau vào rừng, xuống biển. Hoặc thèm quá, nửa đêm trùm mền lại mà nắc, mà đụ cho tới sáng. Cuộc tình đó kéo dài, bí mật. Bí mật vì chẳng ai dám ngờ hai “má con” đó đã “ngủ” với nhau. Cho đến khi họ đến định cư ở San Diego. Tuấn đi học. Bà làm nghề may, Bà nuôi Tuấn. Tối đến hai “má con” nủ chung giường. Kỹ thuật ân ái bây giờ thì Tuấn rành sáu câu vì nhờ những phim sex của Mỹ. Cho đến một ngày, chàng thấy bụng bà Biên to dần, mệt mỏi và hay ụa mửa.
– Mình sắp có con rồi Tuấn biết không? Con? Bà Biên nói. Tuấn thảng thốt, sờ bụng má. Nó cộm lên. Chàng xoa xoa.
– Bộ má có bầu hả? Tuấn hỏi.
Bà gật đầu, rồi Tuấn hôn và nói:
– Phải, má có bầu. Có lẽ ba tháng rồi cũng nên. Mà có bầu, má thèm đụ hơn ngày thường nữa Tuấn ơi. Làm sao đụ cho má ra mỗi ngày ba bốn lần, được không?
Nhìn bà Biên, chàng nhớ tất cả công ơn nuôi nấng của bà. Chàng nhớ hết những kỷ niệm tình tự lãng mạn ngày nào còn bên đảo, nhớ hết những ân tình bà đã dành cho chàng những đêm xa xứ, cô đơn tại đây…rồi Tuấn đè bà nằm ngửa ra, lột áo, lột quần. Bà trần truồng, phơi cái bụng lúp búp lên. Tuấn biết đó là giọt máu của chính chàng chớ không của ai khác. Chàng hôn lên bụng bà. Chàng bú vú bà, nghĩ tới một ngày chàng sẽ có con. Lòng chàng rộn niềm vui khó tả. Chàng liền cởi quần, cắm cặc. Không dám nằm sát sợ can cái bụng chửa bà Biên. Chàng quỳ, bợ đít bà lên mà đụ ngạt ngào, đụ đê mê, đụ chan chứa, đụ đến mồ hôi trán chàng rịn ra ướt nhẹp.
– Sắp có con với nhau rồi, mình gọi em là em, có được không?

Tuấn lắc đầu. Chàng muốn vẫn gọi bà Biên là má. Chỉ cách xưng hô đó làm chàng không sống rời bà ra được. Lạ lùng không? Chàng lãng mạn kinh khủng đến thề sao. Mỗi cửa động làm tình, chàng nghĩ là làm với má thật chớ không phải má nuôi. Ghê gớm quá. Kinh tởm như loài ma quỷ súc sinh. Chàng là đứa con mồ côi, nhưng hồ sơ gốc tích trên giấy tờ thì chàng là kết quả của cuột tình loạn luân giữa đứa con và người mẹ, tại Thủ Thừa, tỉnh Long An.
Bà mẹ sinh xong, trốn khỏi nhà bảo sanh. Ma sơ mang hài nhi Tuấn về Gò Vấp nuôi. Ba mươi tháng Tư, chàng trôi dạt xuống thuyền, rồi lên đảo, rồi San Diego. Cái máo loạn luân Thủ Thừa vẫn còn luân lạc nơi Tuấn? Cái gốc tích ngạ quỷ súc sinh đó vẫn còn trong máu Tuấn. Nên Tuấn đam mê trong những lần làm tình với má nuôi tên Biên. Chàng đã sống chết với nó rồi, như tay nghiện ma tuý. Hai con vật nói tiếng người, cũng thế! Mỗi lần nhớ đến kỷ niệm êm đềm, bên đảo, Tuấn lại dắt bà Biên ra biể, tìm nơi vắng vẻ để làm tình, hoặc căng lều lên ngủ qua đêm, để tận hưởng lạc thú xác thịt.
Nghe bà Biên có chửa mà vẫn thèm đụ, chàng miệt mài. Đi học về ăn ba hột là bắt “má nuôi” cởi đồ nằm tênh hênh trên giường cho chàng ngắm đã txong trèo lên đụ. Nghĩa là chàng làm đúng lời yêu cầu: “Mỗi ngày con cố đụ sao cho má ra vài ba lần” Ngày bà khai hoa nở nhuỵ, chính Tuấn đích thân đưa bà đi. Trong giấy khai sinh của đứa bé, anh khai mình là cha. Nhưng mỗi lần đến thăm, anh lại gọi bà Biên là Mom. Cô y tá để ý và hỏi. Thì anh bảo đó là tục lệ Việt Nam khi gọi thân thương vợ mình. Baby được mười mấy ngày. Một hôm đi học về, Tuấn không thấy bà Biên cùng con mình đâu nữa, mà chỉ cón bức thư gắn trên thành tủ:
“Tuấn con. Vì bận học, Tuấn, Tuấn hoàn toàn không biết những rắc rối xảy ra cho má. Cảnh sát đến đây điều tra và hỏi xem Tuấn là gì của má, cũng như của baby. Má khai hết sự thật. Dù biết Tuấn không phải la con ruột của má, cảnh sát cũng khuyên má nên sống xa Tuấn. Họ bảo một là thế, hai là phải bắt Tuấn gọi má bằng em, để tránh ảnh hưởng xấu cho con chúng mình khi nó lớn lên. Má bảo má đã làm thế mà Tuấn không chịu. Họ bảo như thế là Tuấn bất thường. Sau này sẽ có thể xảy ra cho chính Tuấn và con gái của chúng mình.
Em nghe có lý đó. Cho nên em phải ra đi dù lòng đau mãnh liệt. Anh cứ yên trí em sẽ chẳng yêu ai ngoài anh. Em trách nhiệm về cuộc thia ly này. Vì lỗi em ngày yêu anh bên đảo không chịu xoá vết “má con”ngay từ đầu. Và đau khổ nhất, chính em cũng mê lối xưng hô đó, nhất là khi chúng mình “gần nhau’, chăn gối với nhau.
Con mình lớn lên, em cũng sẽ nói hết sự thật, có gì phải dấu khi Tuấn với em là người dưng, không máu mủ. Có baby bên cạnh, có lẽ em sẽ đỡ nhớ anh hơn. Chúc anh khoẻ mạnh, học giỏi và hạnh phúc với người khác. Nhớ: là đừng gọi người yêu mới bằng Má.
Hôn anh. Biên
Đọc xong thư, Tuấn điên khùng lên, đập phá hết đồ đạt trong nhà. Đốt hết quần áo và những gì dính đến kỷ niệm của “Má con” anh. Anh dọn lên Santa Ana. Người tình thứ hai của anh lại là một bà già: Bà Hải mẹ Quang. Anh gặp bà Hải chỉ với mục đích được gọi bà là Mom, được làm tình với người lớn tuổi như Mom, được bà Hải xem chàng như con. Rồi đến nay gặp Nguyệt, trẻ trung hơn. Anh tập làm người tình bình thường, nên gọi Nguyệtlà em, xưng anh. Thế mà, cách đây năm phút, khi sướng quá, đang ra Nguyệt lài gào ré lên: “Con ơi, hàm râu của con ác quá. Nó làm tê hết hồn má, hết nửa thân người má hết cuộc đời má…” Mà giọng Nguyệt giống hệt giọng của bà Biên. Nó làm sống dậy con ngạ quỷ súc sinh ở Tuấn, cái giòng oạn luân Thủ Thừa… Nên chàng trườn người lên, cắm cặc vào đụ Nguyệt mà la:
– Con lên đụ má đây. Con sẽ cho hết má đêm nay. Con muốn má phải ra mười lần với con, cho tới sáng.
Nằm dưới, Nguyệt bình tĩnh thưởng thức. Hoàn toàn không biết chất điên trong người Tuấn. Nguyệt lại còn toa rập, la gào thêm những chụ loạn luân như:
– Ừ, tha hồ đụ đi con. Đụ hết sức con, làm soa cho má buông tay, từ giã luôn cõi đời. Cám ơn con!
Như thế thì ai điên? Ai tỉnh đây? Có thể chàng thì điên. Nhưng Nguyệt phải tỉnh chứ. Hay Nguyệt cũng là đứa con mồ côi tại Thủ Thừa, vì sáng nay nàng đã gào lên giống hệt với Quang.
Tuấn đang đụ tàn canh gió lốc với Nguyệt mà lòng lại tưởng mình đang đụ bà má nuôi tên Biên, nên Tuấn nhắm mắt, miệt mài, tận lực. Tuấn nhớ bà Biên quá. Nhớ đến cõi lòng quặn đau từng chặp. Mỗi đàn bà có cái dâm tham trầm, cách biểu lộ cũng khác nhau. Tuấn nhớ bà Biên vì những trận làm tình đầu tiên bên đảo đã ăn sâu vào tiềm thức và tâm khảm Tuấn. Thấy biển là Tuấn thấy bà má nuôi. Nghe gió, nhìn trăng, nhìn ghềnh đá là ở đó có miệng cười, có suối tóc, có đôi vú và chòm lông đen quăn tít rậm rạp của bà Biên.
– Một lát nữa Tuấn ra trong lồn má nhen? Cho má một đứa con. Con má sẽ giống Tuấn khôngkhác chỗ nào.
– Trời ơi là Trời? Tuấn thảng thốt la lên như thế, mồ hôi vã ra khắp người. Chàng trách Trời cay nghiệt cứ bắt chàng phải nhớ má nuôi, nhớ đứa con bụ bẫm, nhớ căn lều, nhớ những đêm làm tình tới sáng ở San Diego.
Nghe Tuấn la trời, Nguyệt tưởng Tuấn sướng lắm, nên nàng càng nắc lên ầm ầm, cố làm những động tác mạnh bạo hơn cho Tuấn phải ra. Một lúc, Tuấn ra thật:
– Má ơi, hứng đi. Con đang tặng má đứa con đó. Đấy, một đứa, hai đứa, ba đứa… thật giống anh nhen?
Nguyệt nghe những tia tinh trùng Tuấn bắn xối xả vào. Sáng nay nàng cũng nghe như thế từ cặc Quang, rồi cũng gào la y chang như thế. Bây giờ cũng thế. Không biết Nguyệt còn nói với ai nữa, ngày mai?
– Sướng không em?
– Đụ mà không sướng thì làm gì mới sướng?
– Tuấn đụ nữa nhen? Dám nằm đây với Tuấn tới sáng không?
– Sợ Tuấn không đủ sức. Sợ Tuấn bỏ về nửa vời chớ.
Nhưng Tuấn giữ lời. Chàng đụ miệt mài bà Nguyệt, không ngừng, không nghỉ, không mệt, Cả ahi ra khỏi phòng lúc 8 giờ. Về đến nhà, rời khỏi nhà xe, Nguyệt mới thấm mệt, uể oải bước lên cầu thang. Chồng ba, bác sỹ Đoàn , đứng đón bà ngay hành lang:
– Trông em mệt mỏi quá vậy?
Vâng, em mệt thật. Nhưng vẫn khoẻ hơn nằm chèo queo ở nhà. Anh nên mừng vì em còn vác xác về đây.
– Suốt đêm qua em làm gì mà trông tiều tuỵ thế?
– Em làm gì hả? Em làm những điều anh không làm được.
– Với ai?
– Với một đàn ông. Với người khác giống, nhưng của nó còn hoạt động được. Nó không chết non như của anh.
– Em dám nói với anh như thế hả?
– Đó là sự thật. Hay anh muốn em nói dối? Em đã nói dối gần mười năm rồi, kể từ khi anh bất lực. Anh có nhớ lúc hai giờ sáng đêm qua em nói gì không? Em nói: “Đoàn ơi, ngón tay anh làm em sướng quá. Lưỡi anh làm em chết ngất, vân vân.” Đó, đó là những gào la giả dối, lừa lọ.c Không phải em có ác ý. Em làm thế để anh yên trí là me vẫn còn thương anh, cho anh hái thêm tiền ở phòng mạch. Nhưng thực ra em như nụ hoa khô nước, đang héo, và sắp chết khô.

Là bác sĩ, anh phải biết lẽ thiên nhiên, và tự nhiên. Có âm phải có dương. Không có gì thay thế ánh sáng mặt trời được. Thì có mười ngón tay, mười con cặc giả anh đã mua tặng em, vần là đồ vật, chứ không phải là sinh vật. Em cần một sinh vật sau gần 10 năm khô khan, nứt nẻ. Em hiểu anh thương em còn tươi mà ghen, điều đó quý. Nhưng phải để cánh hoa em còn tươi mà sống chớ! Anh có muốn em chết khô như cành hoa không tươi?
Bác sĩ Đoàn im lặng, gục đầu xuống, nghe lòng đau. Nhưng lý trí ông thừa nhận lẽ thật của vợ nói. Đâu xa, ngay phòng mạch của ông. Hằng ngày, những bà, những cô đến sửa sắc đẹp, nâng vú, che cằm, vá màn trinh, khâu lỗ lồn, hút mỡ bụng là cũng chỉ duy có mục đích: làm cho cân bằng âm dương. Chồng các bà chê các bà là nái sề, lợn luột, vác cặc tìm đụ những con khác trẻ hơn, lồn bout hơn, vú cứng hơn, bụng nhỏ hơn, đùi căng hơn…
Còn bà Nguyệt, vợ ông thì ngược lại. Đồ đạt còn tốt, mà ông thì “chết ngoẻo”. Bà phải tìm của khác chớ! Nghĩ thế rồi ông đứng lên, đến gần vợ, ôm bà hôn nhẹ lên má một cái, rồi tỉnh táo nói:
– Lỗi tại anh. Cũng không đúng! Lỗi tại Trời cho anh bất lực. Em đã chịu đựng gần 10 năm nay. Đúng hết. Không có sáng bữa nay, lý trí anh vẫn ngủ quên, cứ tưởng những ký vànng, những hạt kim cương của anh có thể giữ được chân em trong lồng thép. Anh lại thương em hơn. Hiểu em hơn. Nên việc anh làm bây giờ là: tuyên bố trả em tự do. Chỉ xin em một điều: đừng xa anh.
Nguyệt chồm lên ôm chồng. Dù sao họ cũng có với nhau hai đứa con. Nàng hơi rưng rưng nước mắt do xúc động được chồng ban bố tự do. Mà ông Đoàn tưởng Nguyệt khóc vì tủi thân nên ông dõng dạc lập lại:
– Thực đấy. Từ nay em có tự do riêng tư, ngay cả mang tình nhân về đây! Như Tuyết, con gái mình. Mà em nên mang về đây, an toàn hơn. Vì không ai biết em là hạng nữ lưu giàu có. Anh còn biết thêm điều thú vị nữa. Là đêm qua, em không có ở nhà. Tuyết mang nhân tình về phòng. Trong lúc làm tình, cậu ta khoe đã ngủ với cả em cả sáng hôm qua và có thể em sẽ mang thai.
– Cậu đó tên gì vậy?
– Hình như tên Quang thì phải. Hai đứa nhỏ chơi, la cả đêm. Anh nằm nghe hết! Rõ mồn một, không sót một chữ.
Quang? Cậu bé mạnh kinh khủng. Đã đụ với bà cả buổi sáng cho tới ba giờ chiều. Đã tuyên bố chỉ yêu bà, đã ch1n bọn choi choi. Thế mà…
– Cậu ấy bao nhiêu tuổi hả em? Ông Đoàn hỏi.
– Mười bảy tuổi. Nai tơ, ngựa non…
– Trẻ quá. Trẻ hơn Chính, con trai đầu của mình.
– Trẻ mới có sức chớ anh. Chẳng lẽ em lại tìm một ông già?
– Đồng ý, nhưng như vậy là Quang ngủ với em, rồi cả với con gái mình. Có tiện không? Có kỳ cục không?
– Em đã bảo em cần một sinh vật biết làm tình. Còn không để ý các thức khác. Đói, có cơm là ăn, không cần biết gạo Thái Lan, gạo Trung Quốc hay gạo Việt Nam.
Ông Đoàn mở cặp lấy lọ thuốc khoẻ trao cho vợ, rồi hôn bà một cái, bước ra khỏi phòng như mọi ngày…
Bà Nguyệt vào xả nước tắm một cái, rồi cứ trần truồng thơm phức nước hoa như thế, nằm phịch lên giường, ôm gối, mơ màng. Lúc 10 giờ, đang say giấc bà Nguyệt nghe điện thoại reo. Đầu giây bên kia:
– Chị Hải đây. Đêm hôm qua đi đâu, chị gọi mãi không thấy? Chắc lại đi với kép nhí nào đó chớ gì.
– Với Tuấn của chị chớ còn với ai.
– Đoán không sai mà. Em nhớ chị đã chúc gì chớ?
– Dạ nhớ. Đúng như chị chúc: “Tìm được tình nhân. Muốn gì được nấy.” Hết xẩy chị Hải. Cám ơn chị đã mang Quang về giùm em. Có Quang chắc em đã không được một đêm, trọn đêm hạnh phúc… Không tả nổi, chị Hải ơi!
– Chị là dân chơi điệu nghệ mà. Nhìn cặp mắt em với Tuấn là chị biết hai người đá lông nheo nhau. Chết, em đang ngủ? Thôi để em ngủ tiếp, lấy sức chiều nay chị giới thiệu kép nhí mới. Đẹp trai lắm, bằng tuổi Quang.
– Không biết em còn đủ sức để đụ không. Mệt rã rời chị ơi!
– Yên trí. Chỉ cần ngủ một giấc cho ngon, chiều chị lại đón…
– À, này chị Hải. Chị mang “chàng” đến đây cho em, được không? Em lười đi khách sạn lắm.
– Cô đùa à? Đến đó rồi chồng em…
– Không sao. Chồng em vừa ký thoả thuận trả tự do cho em.
– Và ông ấy cho phép em ngoại tình tại nhà?
– Dạ, đó là lời khuyên của ảnh. Nói như vậy an toàn hơn.
– Ừ, cũng được. Gặp nhau lúc 4 giờ. Bye bye!
Nguyệt lại ôm gối, nhớ lại hết từng chit tiết tối hôm qua ở khách sạn Hyatt, phòng 209. Lồn Nguyệt đến giờ còn ê ẩm, vì Tuấn hết bú lại đụ. Món nào cũng tuyệt trần làm nàng mê chết đi được. Lúc gần 8 giờ, nếu Nguyệt không than buồn ngủ và mệt. Tuấn chắc cũng không rời Nguyệt. Nàng thắc mắc không biết sao Tuấn cứ bắt nàng gọi chàng bằng con, và xưng là má. Mà quái lạ, chính Nguyệt cũng thích cách xưng hô đó khi làm tình. Cho nên chơi liên tục mà cả hai chẳng mệt.
Điện thoại lại reo. Bác sĩ Đoàn ở đầu giây:
– Anh đây. Xin lỗi, không phải anh kiểm soát em, nhưng muốn hỏi em hết mệt chưa? Anh hối hận làm em buồn.
– Dạ em đang nghỉ ngơi. Có lẽ phải ngủ thêm, vì suốt đêm qua… em…em chơi không ngừng nghỉ, cho tới sáng.
– Với ai vậy? Ai mà khoẻ như trâu vậy?
– Dạ với cậu bé bằng tuổi Chính, con mình.
– Nghe em nói, anh thèm quá. Ước gì anh bằng góc tư của cậu bé nhỉ? Rồi em ra mấy lần.
– Em không nhớ nữa. Cứ khoảng nửa tiếng em ra một lần. Cậu bé lại đụ tiếp. Hình như suốt đêm, cậu ấy chẳng ra lần nào. Sướng nhất là lúc cậu ấy bú lồn…. Chịu không nổi anh ơi! Vì cậu có hàm râu của Clark Gable. Những cọng râu ly ty, như chiếc bàn chải nhỏ, khi quét vào hột le là toàn thân em rung chuyển…. Thôi, cúp đi cho em ngủ một tí, chiều nay , em có độ khác, với kép nhí khác, do chị Hải giới thiệu… Nghe lời anh, em bảo chị mang cậu đi lại nhà mình, được không anh?
– Được quá đi chớ. Anh đã trao trả tự do cho em rồi. Nhớ là đừng bỏ anh! Và …chiều nay, em có thể cho anh xem lén một chút, cho đời lên hương không? Làm ra tiền mãi, chán quá. Ngày nào cũng thế, nhạt phèo.
– Xem rồi anh có ghen không?
– Anh ghen rồi làm được gì, hả em? Chính vì vậy mà anh để em hoàn toàn tự do. Anh nghĩ là anh đang làm đúng. Vì như thế, anh vẫn còn em. Hơn là trói em, em sẽ “vượt biên”. Tình mất, vợ cũng không còn.
– Vâng, nếu vậy khoảng ba giờ rưỡi, anh về đây, núp ở một góc nào đó. Em sẽ hết mình cho anh xem.
– Cám oyn em. Yêu mình nhất trần gian! Bye!

Đồng hồ reo ba giờ. Bà Nguyệt thức giấc, ra ăn qua loa các thứ, rồi vào tắm. Xong xuôi khoảng 3 giờ 45 thì ông Đoàn bước về. Mặt ông hớn hở, tay chân lăng xăng có vẻ như đang vui vì sắp được xem ciné sống ngay phòng mình, mà nữ diễn viên chính là bà vợ đẹp tuyệt trần.
– Anh bỏ khách. Hẹn lại ngày mai. Sao dạo này các bà đến vá lồn nhiều không tả nổi. Họ than các ông chồng về Việt Nam cưới vợ bé, nhỏ khoảng 18, 20. Có bà cả năm nay không gần chồng một lần.
– Thế thì họ còn thua em! Em cả mười năm lận!
– Thôi mà! Anh xin em! Tha anh một lần. Anh đã biết mĩnh lỗi, bù lại, anh cho em tự do.
– Sắp đến giờ rồi. Anh vào nấp ở tủ áo quần kia. Cứ việc hé cửa mà nhìn. Không ai để ý đâu. Em đã dọn sẵn chỗ cho anh ngồi đỡ mỏi chân. Vì chiều nay, nếu kép nhí này hay, có thể em sẽ đụ tới tối. Chim mới sổ lồng mà. Phải đụ trả thù chớ!
– Cám ơn em đã lo chu đáo cho anh.
Ông Đoàn vừa vào tủ ngồi thì tiếng gõ cửa vang lên. Bà Nguyệt choàng cái áo Kimomo lông, màu tím than, bước tới mở cửa. Bà Hài dẫn một kép nhí khoảng 17, mặt mũi đẹp trai hơn cả Tuấn và Quang bước vào. Vừa trông thấy, bà Nguyệt đã thấy vừa lòng. Bà Hải khen:
– Khiếp, phòng ngủ của em rộng và đẹp quá nhỉ? Em cũng thế. Thức suốt đêm hôm qua mà bây giờ vẫn đẹp và tươi như hoa mới nở. Nước hoa lạoi nào mà thơm ngát trời vậy? Để chị giới thiệu: đây là bé Vinh, con của một bà bạn. Còn đây là chị Nguyệt người rất đẹp và nổi tiếng chịu chơi. Bắt tay đi!
Bà Nguyệt bắt tay Vinh hơi lâu và hỏi:
– Nhà Vinh gần đây không?
– Em ở Los Angeles. Đang muốn tìm một bà chị để… thương, để yêu, thì chị Hải đây giới thiệu em cho chị. Rất hân hạnh được gặp chị. Chị đẹp như tài tử Hồng Kông vậy. Chắc chị chưa có con?
– Có rồi, con trai chị lớn hơn em.
– Nhưng mà tình yêu đâu phân tuổi tác. Bà Hải nói:
– Mời chị Hải với em ngồi chơi.
– Thôi, bổn phận của tôi tới đây là chấm dứt. Xin kiếj hai người. Vinh tự nhiên nhen, chị về. Bye!
Bà Hải nháy mắt với Nguyệt một cáci rồi biến dạng.
Nguyệt cầm tay cậu bé, dắt đến ngồi ở giường và hỏi:
– Hồi nào giờ Vinh có yêu ai chưa?
– Dạ có. Mà toàn tuổi bé bé không à. Chưa bao giờ hân hạnh được yêu ai lớn tuổi như chị, mà lại đẹp nữa.
– Vinh thấy chị đẹp hả? Đẹp chỗ nào, mặt hay người?
– Dạ, cả hai.
– Em có làm tình với người nào lớn tuổi như chị chưa?
– Em đã bảo em chỉ có bồ tuổi 15, 16 không à. Chưa bao giờ hân hạnh được make love với…người lớn…như chị.
– Mỗi lần make love, em có thể kéo dài được bao lâu?
– Cái đó tùy. Muốn ra lúc nào cũng được. Thường thì em kéo dài tệ lắm là hai tiếng. Nếu muốn, ba tiếng. Mấy con bồ có khi ra năm sáu cái, mà em chưa thấm tháp.
– Em tắm chưa? Chưa thì vào phòng chị mà tắm.
– Dạ rồi, ngay trước khi đến đây. Vì em biết phải hầu chị.
– Tốt, chị cần sạch sẽ. Sạch mới tình tứ…mới khoái.
Bà Nguyệt vói tay lấy họ nước hoa đàn ông, xức cho Vinh. Bà thoa lên tóc, lên cổ, rồi thò luôn vào ngực, thoa cho Vinh. Thằng bé lấy làm hãnhd iện được giai nhân săn sóc. Nó chụp bàn tay Nguyệt hôn thật lâu, rồi ngắm từng ngón tay thiên thần, búp măng.
Nguyệt kéo Vinh ngồi sát lại và hướng mặt vào phía tủ áo cho ông Đoàn nhìn rõ. Bà đỡ cằm Vinh lên, và hỏi:
– Em chỉ hôn tay, hay biết cả hôn môi?
Vinh kéo mặt Nguyệt, nhìn thật lâu. Trong khi tay Nguyệt kéo zipper Vinh, thọc tay vào xức nước hoa cho khúc gân đang cương cứng. Bà vừa xức nước hoa, vừa thăm dò xem khí giới cậu bé bao lớn. Bà có vẻ hài lòng, nên khi rút tay ra khỏi quần Vinh. Nguyệt mím cười khoái chí. Hai tay Vinh vẫn ôm cứng mặt Nguyệt. Đầu hơi nghiêng, rồi Vinh dính vào môi Nguyệt, nhắm mắt, chuyền lưỡi. Hai tay Nguyệt ôm ghì cậu bé. Máu dâm Nguyệt đang dâng lên. Một số các bà sồn sồn vẫn có khuynh hướng muốn đụ trẻ con, càng trẻ càng tốt.
Vinh nhỏ tuổi hơn con của Nguyệt. Điều đó làm nàng khoái lạc ra mặt. Mới hai ngày, Nguyệt đã vinh hạnh đụ luôn ba thằng bé. Nguyệt tươi tỉnh, bởi vì nàng đã bú cặc Quang, rồi Tuấn, và đã nuốt khí của cả hai hết mấy lần. Hấp tinh đại pháp! Đây là món chơi hợp thời của mấy chị ca sỹ nổi danh: Khánh Hường, Thanh Liêm, Ánh Lan, Băng Dương. V.v… mỗi chị cặp một thằng bé. Lý do để nó có sức mà đụ.
Từ trong tủ áo, ông Đoàn nhìn vợ hôn say đắm thằng nhỏ. Tay bà còn luồn vào quần mà nựng cặc Vinh. Bà gác luôn chân mình lên hai đùi Vinh và từ từ cởi áo cho cậu bé. Xong bà giật sợi giây thắt lưng của chiếc áo Kimono, người bà hở hang phía trước. Vú và lồn phơi ra. Vinh vừa hôn, vừa ngắm cặp vú, lòng sướng như lên mây. Nó không tin bà Nguyệt đã có con. Vì hai trái vú bà nở to vừa phải, cương lên, nhọn hoắt, núm vú vẫn còn màu hồng nhạt như hạt lựu. Bụng bà thon, chưa có một nép nhăn. Làn da thì trắng tươi như trứng gà bóc. Nó liếc luôn xuống hạ bộ. Chùm lông lồn màu đen nâu, rậm vừa phải nằm giữa hai bắp vế thần sầu của Nguyệt, mà nuôi Nguyệt cứ dính cứng và ngất ngây, vì bà chịu cái đẹp trai thư sinh, gần như người mẫu của Vinh. Và bà cũng muốn kéo dài nụ hôn cho ông Đoàn nhìn đã mắt. Hôn đắm đuối Vinh, mà bà Nguyệt thỉnh thoảng đảo mắt nhìn ông chồng già đang ngồi ốm o trong tủ. Mặt ông say theo từng cử động dâm dật của vợ và thằng bé. Ông mê đắm theo cái hôn kéo dài cả mấy phút. Từ bé ông chưa từng được quan sát một cảnh tình tự lạ lùng của một chị lớn tuổi với một bé con, chớ đừng nói là vợ ông với Vinh, 17 tuổi. Nó có cái gì lạ lùng, dâm đãng ở cảnh này.
Trông như một chị già đang dụ khị để hiếp một thằng bé. Ngoài này, Nguyệt vừa hôn, vừa đè bé Vinh nằm ngửa ra, rồi chính tay Nguyệt cởi áo, tuột quần cho Vinh. Vinh trần truồng, dương con cặc chổng lên trời. Nguyệt vẫn tiếp tục nút lưỡi Vinh và bàn tay trái vuốt ve, nựng nịu khúc gân trắng hồng, láng lẫy của cậu bé. Tay Vinh đưa lên sờ soạng cặp vú đẹp mỹ miều của Nguyệt. Lửa tình dâng lên. Bà Nguyệt gở môi Vinh, rồi đứng thẳng, từ từ banh hai vạt áo kimono, phơi một lần nữa toàn bộ “gia tài của mẹ” ra cho Vinh ngộp.
Chịu không nổi, một tay Vinh cầm cặc bóp bóp, và nói:
– Chị Nguyệt ơi! Bao nhiêu đó đủ rồi. Làm cái gì khác mau lên, em thèm quá, chịu hết nổi chị ơi!
Bà Nguyệt cử động vài bước ngắn, hai tay vẫn cầm hai vạt áo màu tím than, có tình beau bệu để kích động cho Vinh phải nhỏ hết nước miếng mà ao ước. Nguyệt còn chơi ác, gác một chân lên tủ giường, bàn tay vuốt ve chòm lông lồn cách nhẹ nhàng. Rồi bàn tay đưa lên thoa êm đềm cặp vú. Mắt Nguyệt trùng xuống, làm hai hàng mi nặng nề che đôi mắt đã mờ mờ hư ảo.
Vinh bắt đầu xụt cặc và miệng cầu khẩn hết lời:
– Trời ơi! Chị muốn giết thì lấy súng bắn em đi, Nguyệt ơi. Chưa có con dé dé nào dâm như chị đâu. Chị không cho, em xụt cho bắn khi ra bây giờ chị xem.
Nguyệt cứ tà tà. Đáng ra, Nguyệt muốn sà xuống ngoạm concặc cứng ngắc của Vinh mà bú cho đã cái mồm. Nhưng nàng muốn biểu diễn cái máu dâm cho anh chồng bất lực thấy thực lực bên trong của Nguyệt là thế. Cái “giếng” đòi hỏi của Nguyệt là thế. Nó to lớn bát ngát, không biên cương. Nó như sóng ngầm ngoài biển cả. Như lửa hực hoả diệm sơn. Vậy mà chồng nàng nhắm mắt để con đại bàng chết dần trong lồng sắt.
Ông nhắm mắt lo hốt của bà, mà quên rằng mỗi buổi tối, bên ông, con đại bàng khóc một mình, thê thảm. Mỗi buổi sáng, sau khi ông rời phòng, con đại bàng đã vật vã với gối chăn, đã thủ dâm ngây ngất với con cặc giả cả vài tiếng đồng hồ, miệng kêu tên cả tá nhân tình trong tưởng tượng. Cond đại bàng sắp bệnh hoạn mà chết, vì cảnh làm tình trái thiên nhiên. Ông không biết. Mỗi đầu tháng ông mang về tặng vợ vài hạt kim cương giá trị ba bốn chục ngàn. Tưởng vậy là nhà có hạnh phúc, trong khi từ chân giường, cho đến viên ngói căn nhà bạc triệu của ông đang mục, đang tan thành bột, nát như cám heo, sắp sập toàn bộ thành đống gạch vụn.
Nguyệt cho ngón tay rà vào giữa hai mép lồn. Tiếng lách tách của ngón tay chạm với nước lồn vang lên rất trõ. Bà nhìn Vinh đang thèm thuồng thân hình lửa bỏng của bà. Vinh đang ngộp với dáng khiêu dâm đẹp tuyệt trần của bà. Nguyệt thích nhìn cậu bé. Nó nhỏ hơn con đầu của Nguyệt. Sướng quá! KHúc gân kia lát nữa sẽ vào miệng Nguyệt, vào lồn Nguyệt. Cái môi xinh hồng của cậu bé rồi sẽ táp vào lồn nguyện mà bú, mà liếm, theo lệnh của Nguyệt. Mặt của Vinh đỏ hồn lên. Mặt của Nguyệt hực lửa. Hai bên “gườm” nhau như hai tay súng khét tiếng trong phim cao bồi.
Ông Đoàn đang khô môi và nuốt nước miếng từng chập. Sống với người vợ đa tình như thế gần mấy chục năm mà ông chẳng hề hay biết. Bà ướt át như nước hồ thu. Bà tìnht ứ như tiếng thông reo bất tử trong rừng. Thế mà mỗi buổi sáng ông chỉ cúi xuống hôn tạm biệt có một cái rất nhẹtrên má nàng, rồi xách cặp ra đi. Sáng nay, sau khi đụ với Tuấn tơi bởi ở Hyatt Hotel, về nhà, Nguyệt đã nói thẳng với chồng một câu lạnh lùng: “Em mệt thật, vì làm tình suốt đêm qua. Mệt nhưng vẫn khoẻ hơn nằm chèo queo ở nhà một mình. Anh nên mừng vì em vẫn còn vác xác về đầy!”
Nguyệt vẫn còn vác xác về đây, và ông phải mừng vì ông vẫn may mắn chưa đánh mất toà thiên nhiên đẹp lộng lẫy đang đứng kia. Nguyệt đang đút một ngón tay giữa vào hững hờ ở lỗ lồn. Thụt thụt mấy cái rồi đưa lên môi mút. Nàng làm cho Vinh và cả chồng nàng thèm ứa gan lên được. Vinh bỗng gào lên:
– Em lạy chị Nguyệt. Đừng ác với em nữa mà!

Làm như không nghe thấy, Nguyệt tuột cái áo xuống khỏi hai bờ vai, đưa hai vú tròn trĩnh, thon nhỏ ra, thật mời mọc, khêu gợi Vinh liều mạng, chồm dậy, quỳ xuống, đưa mồm liếm ngay vào lồn Nguyệt. Nàng vẫn một chân để trên tủ giường, nên miệng lồn hé ra thấy rõ. Thằng bé húc mặt vào, say sưa bú, táp, ăn, nhai, trong khi trên này, Nguyệt đưa mắt liếc tình ông chồng già ngồi đờ mặt trong tủ. Ông đưa một ngón cái lên, ra hiệu ngợi khen Nguyệt, số một, đệ nhất giai nhân.
Dù không còn “làm ăn” gì được, ông Đoàn vẫn hãnh diện có người vợ đẹp, trẻ lâu đến như thế, tình tứ, lãng mạn đến như thế. Chiếc áo kimono rơi xuống đất. Toàn bộ tấm thân ngà ngọc của Nguyệt phơi ra. “Hình như chị chưa có con?” Vinh đã hỏi thế vì nơi Nguyệt chưa thấy mất, chưa thấy suy suyển đi chút nào của tuổi thiếu nữ, ngoại trừ số tuổi 38. Hèn chi mà Quang không khen: “Gần gụi với chị rồi em chán mấy cô choi choi như Tuyết.” Nguyệt đang ngửa mặt lên trời mà tận hưởng đường lưỡi tuyệt vời của bé Vinh. Thỉnh thoảng, nàng nhìn xuống và thì thào:
– Đã lắm Vinh ơi. Mười năm rồi chị mới được hưởng nghệ thật bú lồn siêu đẳng này của em. Em ngậm vào hột le nút nhẹ như hồi nãy đi. Đó, đó, mình ơi, đó chồng bé ơi. Chị sẽ nói chồng chị chấp nhận cho em làm chồng bé của chị nhen? Em nghe không hả người yêu?
Vừa nói, Nguyệt vừa liếc nhẹ ông Đoàn. Từ trong tủ, ông cười tươi rói và gật đầu hai lần. Nguyệt bặm môi, vì quả tình nàng đang sướng ngất thật. Có lẽ tại cái thế Nguyệt đứng chàng hãng, phơi lồn ra thế này. Nên lưỡi Vinh dễ dàng phục vụ hơn chăng? Hai tay Nguyệt nân hai trái vú lên bóp nhè nhẹ. Rồi các ngón tay x exe hai đầu vú.
– Chết con trời ơi! Thằng bé làm lồn con tê tái hết rồi…
Vinh nghe đã lỗ tai quá. Nó biết lưỡi và môi nó đã làm có hiệu quả, vì hai tay nó, nghe rõ mông đít Nguyệt rung theo, chuyển động theo từng động tác bu 1liếm của nó. Vinh bú không mệt mỏi vì bị bà chị khích dâm gần nửa tiếng. Vinh bú để “trả thù”. Bú để đã ước mơ được người yêu một bà chị lớn tuổi hơn Vinh, vì lồn còn màu hồng, hai mép chưa đen, cái lỗ lồn còn nhỏ xíu, sâu hoắm…
Thình lình, Vinh đứng dậy, cầm cặc đút nhẹ vào lồn Nguyệt. Nguyệt vẫn giữ thế đứng đó mà đụ.
– Chị ơi, em chưa từng si mê ai như chị. Phải cho em đụ một cái thật lâu với chị, chớ không, em chết. Nút lưỡi em đi. Cứ đứng như vậy mới dâm, chị Nguyệt ơi! Ôm em thật chặt để em nắc cho chị sướng. Đó, sướng không chị? Đã con cặc quá đi thôi, ối, má ơi, má ơi.
Lại một oắc con nữa gọi Nguyệt bằng má. Lạ lùng thật! Có sự sắp đặt oái ăm nào của tạo hoá không? Có đấng vô hình nào muốn xô đẩy Nguyệt vào đường loạn luân không? Nếu không, tại sao chỉ trong vòng có hai ngày, tất cả ba cậu bé, khi đụ sướng quá với Nguyệt, đã đồng loạt gọi nàng là “Má”?
Nàng đã bỏ Chính, con trai lớn của nàng vào nội trú. Không phải tự nhiên Nguyệt làm thế. Chỉ có cách đó mới chấm dứt tình trạng nguy hiểm giữa Chính và nàng. Nguyên hồi năm ngoái, ba tháng hè. Mỗi sáng Nguyệt thường lội ở hồ bơi mấy vòng xong lên nằm ghế phơi nắng, đọc sách. Một hôm Nguyệt có cảm giác như có người đang nhìn trộm thân hình nàng. Liếc lên, vô tình Nguyệt thấy thằng Chính đang nhìn chăm bẳm nàng từ cửa sổ phòng nó. Vì Nguyệt mang kiếng râm, nên Chính hoàn toàn không biết mẹ mình đang bắt mình tại trận.
Chính còn lấy máy video, trỏ ống kiếng xuống mà quay cảnh bà nằm phơi thân hình tuyệt đẹp với hai mảnh vải tí hon. Đã không rầy la con thì chớ, Nguyệt còn lảm cử chỉ bày hàng ra, như đưa hai tay lên vuốt tóc để Chính thấy rõ hai chòm lông nách. Một chân Nguyệt co lên, khép háng lại, rồi duỗi ra… Cũng qua kính râm, nàng thấy rõ ràng Chính để máy xuống, và hình như đang thủ dâm, vì tóc Chính đang rung rung.
Một lúc sau, Chính không còn đứng đó nữa. Nguyệt biết là cậu bé đã “xong”. Nguyệt tiếp tục đọc sách. Những hàng chữ như múa máy quay cuồng. Đầu óc Nguyệt rối tung. Lòng lâng lâng một cảm giác lạ. Nàng tự hỏi: “Bé con như Chính có thể hư dại, lầm lạc, xằng bậy, mà làm thế. Nhưng còn nàng, có bé con không? Và tại sao nằm đây khêu gợi thêm để nó phải thủ dâm? Và tại sao lòng Nguyệt thấy lâng lâng?
Nắng lên cao, Nguyệt xếp sách bước lên cầu thang, về phòng thay đồ thì gặp Chính đứng ở hành lang nhìn theo Nguyệt bằng con mắt khác lạ hơn bình thường, im lặng. Nguyệt vào phòng, khép cửa, khoá lại, ngồi thẩn thờ, mông lung, với những chuyện vừa xảy ra. Nàng có cảm tưởng như hai chân mình sắp trược xuống hố tội lỗi. Chính nàng chớ không phải thằng con trai lớn. Vì khi trở lại phòng từ hồ tắm, tại sao Nguyệt không quấn khăn hay mặc cái quần cho kín đáo, mà hơ hớ thân hình chỉ có hai mảnh vải tí hon? Để cho Chính nhìn theo không chớp mắt?
Nguyệt vào phòng, đóng cửa, còn khoá trái lại, không những sợ thằng Chính có thể thiếu suy nghĩ, bị con lợn lòng xúi dục bất thình lình mở cửa vào, xin làm tầm bậy , mà nàng khoá cửa còn lý do khác: đó là chính nàng, có thể, có thể thôi, sau 10 năm khao khát tình dục, sẽ gọi mời Chính! Nguyệt cứ mặc hai mảnh vải còn ướt nhẹp đó, nhìn vào gương soi của bàn phấn, tự nhủ: Không! Không được!
Dưới hồ tắm vang lên tiếng nhảy “rầm”. Nguyệt mở cửa sổ nhìn xuống. Thằng Chính đang lội sải trên mặt hồ tắm. Thân hình nó nở nang vì bơi lội rất nhiều. Người nó dài thườn thượt. Mười chín tuổi đầu, năm thứ nhất đại học. Gương mặt nó giống cả Nguyệt lẫn Đoàn. Cái gì bắt Nguyệt cứ đứng đó nhìn nó? Nhất là khi nó đã nhảy lên bở đến ghế xếp, nằm phơi nắng, úp cuốn sách lên mặt. Mắt Nguyệt dính chặt ở phần hạ của Chính. Nàng đang là kẻ trộm nhìn rập ngoài vườn cây, định tâm thò tay bẻ một trái cấm.
Dưới kia, thình lình, thằng Chính hất cuốn sách ra khỏi mặt, nhìn lên cửa sổ phòng Nguyệt. Nó chợt thấy Nguyệt vừa vội vã rút đầu sau cửa sổ. Nguyệt nấp sau cửa sổ thật, vì vừa rồi nàng không muốn Chính biết mình cũng bất lương như nó. Thằng Chính, dưới kia, miệng cười mim mím, như thầm khoái điều gì lạ lùng, không tên, khi nó biết trên kia, có người đang nhìn lén nó…
Hôm khác, Chính đang ở trường thì tại nhà Nguyệt dùng chìa khoá riêng, mở phòng Chính ra. Nguyệt lấy làm ngạc nhiên khi Chính treo khắp phòng toàn hình của Nguyệt do Chính chụp lén bằng ớng kính Télé. Những bức hình nàng mặc bikiki trên hồ tắm. Nguyệt lục đống video, bỏ vào máy xem thử. Cũng toàn là cảnh nàng nằm phơi nắng, đọc sách trên bờ hồ.
Con Tuyết thì bồ bịch lung tung. Nó mang cả đống boyfriend về làm tình ngay phòng riêng. Còn Chính thì hình như không có. Hoặc Chính chỉ dẫn bồ đi chơi ngoài phố, ngoài các khách sạn. Chính có cuộc sống hơi yên lặng, trầm tính, chín chắn, ít ai hiểu được Chính muốn gì, thích gì. Nhưng hôm nay Nguyệt là người duy nhất, hiểu hết điều Chính muốn gì, thích gì. Nhưng hôm nay, Nguyệt là người duy nhất, hiểu hết điều Chính đang suy nghĩ. Nàng khám phá ngay trong căn phòng này của Chính, không biết bao nhiêu bí mật khiến Chính có cuộc sống trầm lặng, khó hiểu…
Bất giác, Nguyệt bỗng run lên lẩy bẫy. Nàng sợ chính mình, chớ không phải sợ thằng con trai có tà ý. Nàng thường có mặt trong phòng một mình, buổi sáng, để mơ mộng, thèm khát cả tình yêu, lẫn dục vọng. Nàng như lò lửa có thể đốt cháy một lúc mấy người đàn ông chớ không phải một. Nàng như cỗ máy nghiền có thể nuốt trững một lúc vài chục người gã thanh niên choai choai… Nàng sẵn sàng cởi tung áo quần, nhảy lên giường, mua lạc thú xác thịt, không cần suy nghĩ. Và, bên kia phòng của Chính, chính cũng thế, một mình, buổi sáng nằm với chăn gối, mộng mơ, cũng thèm khát tình yêu lẫn dục vọng. Lửa và rơm đó chỉ couch có một cái vách!
Dễ sợ hơn nữa, khi một buổi sáng. Chờ cho ông Đoàn rời khỏi nhà, Chính đến gõ cửa phòng Nguyệt. Nguyệt khoác vội cái kimono tím than đến mở cửa. Nguyệt thường thoát y khi đi ngủ, nên chiếc áo kimono là mảnh vải duy nhất che tấm thân ngọc ngà của Nguyệt. Thấy Chính cầm trên tay bó hoa, Nguyệt hỏi:
– Có gì không con?
– Con muốn mom cho con nói chuyện ít phút.
Nguyệt hồi hộp mở cửa. Chính bước vào, tự tay cắm bó hoa lên chiếc lọ ở bàn phấn, rồi rụt rè nói:
– Hôm nay là ngày cuối cùng con ở nhà này. Ngày mai con vào nội trú. Ba với con đã sửa soạn xong. Sáng nay con đến từ giã mom, để ngày mai vào trường…
Nguyệt thật sự thảng thốt. Phần bất ngờ vì Chính sắp vào nội trú. Phần vì hình như nàng sẽ nhớ nó lắm, khi Chính sẽ từ giã căn nhà này.
– Cám ơn con bó hoa. Ngày mai mẹ sẽ đưa con đi.
Việc chỉ có thế. Còn những gì Chính đã làm, đã nghĩ, sắp nghĩ, thì Chính không can đảm mở thành lời. Nên hắn đứng như trời trồng, khoanh tay nhìn Nguyệt, mà trong đầu thì nghĩ gì, chỉ có trời biết. Hắn định ra khỏi phòng, thì sẵn dịp, mời Nguyệt luôn:
– Con muốn mời mom đi ăn sáng với con, hôm nay.

Nguyệt nhận lời, bảo Chính xuống xe chờ. Nàng trang điểm qua loa, khoác chiếc áo dài màu nước biển ngồi xe Chính, đến nhà hàng. Trên đường đi, Nguyệt thấy tấm hình của Nguyệt được Chính lồng vào khuôn kính nhỏ, treo ở gương chiếu hậu. Băng ghế sau, Chính để một mớ muôn hình và băng video:
– Hình ai mà con bỏ đầy cả băng sau vậy?
– Dạ hình bồ con.
Nguyệt với tay lấy một tấm xem. Đó là hình của nàng!
Nguyệt lấy tấm khác, rồi tấm khác nữa. Cũng toàn hình của nàng. Cả hai im lặng. Nhưng đã nói rất nhiều lời.
Buổi ăn sáng diễn ra nhạt nhẽo, trầm lặng Nguyệt hỏi:
– Còn những cuốn video?
– Dạ cũng toàn quay mấy con bạn … bồ con
– Có phải những con bạn mặc đồ tắm không?
Chính giật mình. Làm sao bà biết? Từ phút đó về đến nhà, cả hai không nói thêm gì nữa. Chính mắc cở. Nên sáng mai, sớm lắm, lúc hai vợ chồng Nguyệt còn ngủ, Chính một mình đưa valise lên xe, lái phăng phăng đến nội trú đại học. Thỉnh thoảng cuối tuần, Chính điện thoại về thăm. Chàng nói khá nhanh và tóm tắt:
– Mom khoẻ không? Con học rất khá. Có lẽ nhờ rời khỏi nhà, mà con tập trung được trí óc vào việc học…Bye!
Và cũng thỉnh thoảng, Nguyệt mở cửa phòng của Chính ra quan sát. Những bức hình của nàng trên tường không còn. Những cuốn video quay nàng tắm cũng không còn. “Có lẽ nhờ rời khỏi nhà, mà con tập trung được trí óc vào việc học.” Ừ, Nguyệt tự nói, thế đi con! Đưa rơm ra xa khỏi lửa. Tốt hơn! Mẹ cũng đỡ ray rức, bâng khuâng. Vì mẹ không phải là Thánh. Chuyện đã xa rồi. Nguyệt mừng vì tay nàng không nhúng vào chàm… Chuyện đã mờ như quá khứ…. Thế mà, hai ngày qua, ba thằng bé con: Quang, Tuấn và Vinh bây giờ, đụ với Nguyệt, khi cơn sướng bốc lên, đã gọi Nguyệt bằng Má, bằng Mom. Và chính Nguyệt cũng đã gào lên “Má ra đây, con ơi, con ơi!”
Vinh đang ôm nắc tàn bạo Nguyệt. Nàng vẫn đứng một chân trên tủ giường, chân kia trên thảm hoa. Cả hai ôm siết nhau. Hai cặp môi ngất ngây, không nhả. Động tác nắc của Vinh chững chạc, không vồ vập, chắc nịch. Nguyệt sướng đến hồn phi phách tán, làm ông Đoàn trong tủ rên giùm, rất nhỏ. Ông sờ thử khúc gân ngụi của mình, nó vẫn eo xèo như con lươn chết. Vinh đã đụ giùm ông. Vinh sướng bao nhiêu, ông khoái lạc bấy nhiêu. Trên nửa tiếng phù du thì Nguyệt gỡ môi ra gào lớn:
– Chồng bé ơi! Suốt một đời, hôm nay em mới đụ đứng một chân đây. Nghe em ra cho anh nè! Có nghe không? Cứ nắc mạnh nữa đi, nhưng anh thì giữ lại cho em. Em còn thèm nhiều lần nữa, chồng bé ơi…
Ông Đoàn cho tay vào quần, bóp cặc, chịu trận. Ông thầm phục thằng bé Vinh dẻo dai thật. Con cặc nó vẫn cứng, vẫn nắc dội hung tàn vào lồn Nguyệt không dứt. Tay nó bóp vú Nguyệt như nhồi cục bột. Nguyên hỏi giọng thì thào:
– Anh muốn ngừng, xuống liếm nước lồn em một tý không?
Vinh gật đầu, rồi quỳ xuống le lưỡi liếm ráo khô miệng lồn, xong đứng dậy, đút cặc vào đụ tiếp.
– Em muốn hôn khúc gân quý của anh. Cho không? Nguyệt hỏi.
Vinh ngừng đụ, nằm sóng soải trên giường, hai chân thong xuống đất. Nguyệt quỳ lên thảm, dùng mũi hôn con cặc trắng phau,dài thong của Vinh. Nànghôn luôn hai trứng dái, chỉ thỉnh thoảng mới ngậm nhanh đầu cặc, nút mạnh một cái, xong nhả ra, quét lưỡi hai bên bẹn.
Cái lối làm tình cao tay ấn của Nguyệt là thủ đoạn làm cho địch thủ mau chết sớm. Bởi khi Nguyệt quét lang bang những vùng da non khác, đã làm tê tái cậu bé. Rồi đột nhiên, nàng còn ngoạm nhanh đầu cặc mà nút mạnh. Thằng bé rùng mình. Giữa lúc nó nhích môi Nguyệt nút tiếp, thì lưỡi nàng đã lang bang nơi khác… Đầu óc cậu bé phải thức tỉnh, phải nghĩ tới Nguyệt. Biết Nguyệt đang ra chiêu độc đáo, mà Vinh vẫn phải xin:
– Sao chị chỉ ngoạn có mấy giây rồi bỏ đi vậy? Bú mạnh cho em sướng với chị Nguyệt. Lát nữa em đền cho.
Nguyệt táp vào, gài số. Cái đầu nàng gục gặc. Cặc Vinh lúc vào xa, lúc ra tận môi Nguyệt. Vinh la thất thanh những câu vô nghĩa làm cho ông Đoàn trong tủ buồn cười:
– Đó nghe, xe tăng nó bò qua cầu kiệu rồi. Đó mía ghim ơi. Bobo quốc doanh mục bố nó hết rồi. Bác ơi. Con là cháu ngoan của bác nè. Ôi! Sài gòn, rừng xe đạp!
Vinh nói xàm chẳng đâu vào đâu. Mắt hắn trợn trắng giả. Môi chu nhọn lên. Mồ hôi vã ướt hết cổ và ngực.
Vừa bú, Nguyệt vừa ngước mắt xem người yêu bé bỏng chết từng hồi trong cơn sướng. Hình ảnh thằng Chính mặc xì líp nằm trên ghế xếp ở bờ hồ phơi nắng hiện lên. Hình ảnh Chính đang thủ dâm sau cánh cửa sổ làm Nguyệt say trong cơn bú. Nguyệt nhắm mắt. Cố đuổi đi cái quá khứ đen tối, đầy tội lỗi, dù chỉ trong tư tưởng, mà nó vẫn hiện lên rõ mồn một, từng chi tiết … như những cú điện thoại ngắn ngủi Chính gọi về, buổi sáng:
1. Sáng nay mom có xuống hồ bơi không?
2. Hình như có một lần con bắt gặp mom đứng ở cửa sổ nhìn xuống bờ hồ, chỗ con nằm phơi nắng?
3. Con nghe Tuyết nói mom đang có một nhân tình trẻ hơn con? Vân vân và vân vân, Nguyệt quỳ như thế không mỏi, ôm c8ạc Vinh bú một cách say sưa, mê man. Làm như nàng đang ăn một bửa thịnh soạn, đắt tiền. Nguyệt nhắm mắt tưởng tượng vạn điều lãng mạn, để tim được thoả thích hoàn toàn với cậu bé 17. Mà sao vẫn có cái gì không yên, bàng bạc quanh đây. Nguyệt đang bú cặc, đang đụ cậu bé, để chồng xem. Điều đ1 chỉ Âu Châu mới có. Nên Nguyệt tận tình cho ông chồng thoả mãn.
– Chị nằm sấp, chổng đít lên, em làm cái này cho chị sướng.
Nguyệt chổng mông lên chờ. Và nàng chợt rên giọng trầm trầm khi cái lưỡi Vinh quét quanh mông đít, rồi nhét vào hậu môn nàng mà liếm. Điều này, quả Nguyệt chưa bao giờ được hưởng. Nguyệt bỗng cất giọng hỏi:
– Chồng ơi! Anh yêu em đến như thế sao? Chỗ đó dơ lắm chồng bé ơi! Ô! Sướng một cách lạ lùng lắm! Ai đó có thấy tình yêu đạp lên hết mà đi không?
Nàng gián tiếp hỏi ông Đoàn. Ông đang chu hai môi giống hệt như Vinh đang làm. Mắt ông hoa lên. Mọi vật mờ ảo. Chỉ mỗi hình ảnh cái miệng Vinh và lỗ đít Nguyệt là còn rõ. Mỗi lần rút lưỡi ra khỏi hậu môn Nguyệt là Vinh nuốt, Nuốt một cách ngon lành:
– Ngon lắm chị ơi! Ai không dám làm điều này, là chưa hiểu tình yêu. Em yêu luôn cái dơ của chị. Không tin, hôm nào có kinh, em sẽ đến bú lồn chị cho xem. Thật đó. Em không đùa đâu. Cho xứng với tình chị cho em chiều nay. Tiền bạc em chưa có. Chỉ có bấy nhiêu thôi.
Vinh nói đến đâu, Nguyệt mê man đến đó. Nàng chìm đắm trong cái sướng độc đáo. Nó không giống cảm giác được bú lồn, hay đụ. Nó lâng lâng thế nào, cứ bắt muốn ra thêm một lần nữa mới đã. Bỗng Vinh quỳ lên, đút cặc từ từ vào lỗ hậu môn của Nguyệt. Hai tay Nguyệt đấm bình bịch xuống nệm giường., hai chân lẩy bẩy, mồm la:
– Đất nước, Trời Phật ơi! Anh đút cặc vô luôn trong đó hả? Nó ..nó…đang vô đó Vinh ơi! Ôi, cha mẹ ơi…
Nguyệt bật khóc thê thảm. Nước mắt nàng chan hoà. Vừa khóc nàng vừa bặm môi, vừa nghiến răng:
– Chết em rồi chồng bé ơi,. Như thế này thì đâu cần đụ làm gì vô ít. Sướng gấp vạn, gấp triệu lần đụ anh ơi. Em không biết đâu.Khi không dạy cho người ta của mới này. Rủi người ta ghiền rồi…làm sao?
Hai tay Vinh niếu cái eo ếch của Nguyệt để lấy thế. Đằng sau, Vinh nắc ầm ầm vào hậu môn. Mỗi cái nắc làm Nguyệt la bể căn phòng. Vừa la, vừa khóc như dang bị ai tra tấn.Ông Đoàn biết vợ sướntg quá mà khóc. Hai hòn dái ông căng cứng. Tinh khí ông dồn tại đó, mà cặc thì chết thiêu. Tinh không xuất được ông tức dái như bị bò đá. Hai tay bụm hòn dái lại mà chịu trận. Ông nhắm mắt một lúc, không dám nhìn cảnh đéo nhau ngoài kia cho đỡ bị kích thích. Mà âm thanh của Nguyệt vẫn vang:
– Chúa ơi! Vô Thượng Sư Thanh Hủi ơi! Tự nhiên con thành chó cái. Có phải kiếp trước con là chó koh6ng mà kiếp này hiện nguyên hình như thế này để người ta đéo hả chúa? Con thích kiểu này hơn đụ nữa Vô Thượng Sư ơi! Ngài có bị chồng người Đức đéo kiểu này chưa? Ngài đã từng làm chó chưa hả Vô Thượng Sư? Chắc là có rồi. Bọn Đức nó dâm lắm, dâm như chồng bé của con đây!
Ông Đoàn buông dái ra, lấy tai bịt luôn hai lỗ tai cho đừng nghe thêm những lời gào la quá kích thích của vợ. Thằng Vinh cũng nhắm mắt. Không phải nó sợ nhìn cảnh Nguyệt đang quằn quại, đang day nẩy, đang lắc đầu vì chịu không nổi những cú nắc thần sầu của nó. Nó nhắm mắt để nhớ đến lần đầu tiên, khi nó đéo một nữ tu người Mỹ ở Chicago, nơi gia đình nó đến định cư, nơi nó lớn lên.

Dì Theresa. Bà mập trắng, tuổi khoảng 27. Bà rất thích dự party, nhảy đầm và cắm trại. Bà mặc áo giòng nhưng cólối sống phóng túng, hiện sinh, nhất là không tin Chúa bắt loài người phải xa lánh tình dục. Cách suy nghĩ, ănnói và sống của Dì phải nói là “loạn”. Vinh làm quen với bà ở lần cắm trại hè năm ngoái khi Vinh chèo ghe phao vào trong một nhánh lạch ủa Đại hồ (Great Lake) câu cá.
Vinh mời Dì đi. Trên ghe chỉ có hai người.
– Ở Việt Nam Vinh có đi câu cá như thế này không?
– Lúc đó em còn bé, chưa biết gì, chỉ biết đi học.
– Bao nhiêu tuổi mà bé?
– Mười hai.
– Connít Mỹ ở đây, vào tuổi đó là biết hết. Không biết thì nhà trường cũng dạy cho, trai cũng như gái.
– Ở Việt Nam các thầy giáo cũng dạy cho tụi em chữ nghĩa.
– Không, dì muốn nói họ dạy sex (tình dục) cho trẻ em.
– Vâng, cái đó thì ở Việt Nam không có. Qua đây em được các cô thầy dạy rất kỹ, nhất là vệ sinh tình dục.
– Họ dạy kỹ, mà em hiểu có kỹ không?
– Hiểu chớ. Với lại tuổi này rồi, không học, tự nhiên em cũng biết. Trời đất, ủa quên, Thiên Chúa ban bẩm sinh cho mỗi sinh vật đều biết tình dục, khi họ lớn lên.
– Em được 16 chưa?
– Trên, 16 tuổi 7 tháng, em như mười bảy. Nhờ sống ở Mỹ, nên hiểu biết của em về mọi thứ, phải nói em đã 20. Em yêu nước Mỹ, yêu tất cả của xứ cờ hoa… Trai gái ở đây tự nhiên. Thích là hẹn nhau, cho nhau, rồi không vương vấn. Ngày mai có thể xem nhau như người xa lạ. I like it! Em thích thế. Tình dục được xem như món ăn, thức uống. Thèm thì ăn. Đã thèm thì ngừng…
Vinh suy diễn như một cậu Mỹ con. Dì Therasa ngồi câu cá mà trí óc vờn quyện theo một ý nghĩ gì không tên. Chỗ họ đậu nghe câu cá là một khúc lạch nhỏ vắn vẻ, đìu hiu. Nước trong xanh, phẳng lặng như tờ. Hai bên bờ là những lùm tranh nước, ống thẳng, mọc um tùm dưới những cây haoàng sứ, cây sồi, toả nhánh với lá dày rậm, che cả ánh mặt trời. Làm mọi vật ở đây tươi mát, thanh tịnh, hoang vu.
Đối thoại của hai người bỗng đi sâu vào vấn đề tình dục, một cách rất tự nhiên:
– Thế em đã gần gụi một girl friend nào chưa?
– Come on! Dì Theresa! Em gần 17 tuổi rồi mà Dì. Em không còn nhớ nổi mình đã gần bao nhiêu cô rồi đấy dì ạ. Thế còn dì? Chắc dì đi tu, nên dì chả thiết nó lắm.
– Không đúng, như em nói hồi nãy, Thiên chúa ban bẩm sinh cho mỗi sinh vật đều biết tình dục, và tình dục là món ăn, thức uống. Không nhịn ăn được thì sao dì phải nhịn tình dục? Cho nên…
Vinh trố mắt nhìn dì Theresa. Chàng thực sự không bao giờ dám nghĩ nữ tu này đã trả lời tự nhiên như thế.
Bỗng con cá đớp mồi cần câu của Dì. Dì giật lên. Một con cá lớn như cá chẽm, níu cần của Dì công xuống. Cả hai la oai oải. Vinh đến phụ đưa con cá lên. Lúc cầm con cá, vô tình tay Vinh nắm luôn tay Dì, một lúc. Họ nhìn nhau, không gỡ tay ra. Con cá rơi xuống khoang ghe, nhảy tong tong. Vinh sợ nó phóng xuống nước, chạy vội lại chụp. Hai người làm chiếc thuyền con chòng chành, suýt ngã. Dì ôm Vinh cứng ngắt. Vinh cũng choàng tay qua người Dì, giữ chặt. Không biết cả hai vô tình, hay cố ý.
Hai người đứng sát vào nhau, đối diện. Mắt nhìn mắt. Môi đối diện môi. Trên kia, tiếng những con chim lạ kêu buồn rả rich. Gió hiu hiu dưới lạch thổi lên hiền lạnh, thơm mát. Mặt Vinh bay sà rất nhẹ xuống. Hai môi Dì nở ra. Mắt Dì sụp xuống. Cằm Dì ngước lên. Mặt hơi nghiêng, chờ. Và…quanh đó yên tịnh, chỉ còn tiếng rên âm ư từ cổ họng hai người trồi lên, ray rức!
Trước khi tắt thở, con cá chẽm nằm kia còn được hân hạnh nhìn nụ hôn nồng say, da diết của Theresa và Vinh 16. Môi hai người bị dán keo! Vì nụ hôn dài trên 10 phút. Con cá chưa chết. Thỉnh thoảng cong người lên, đập đuôi một cái. Hình như nó cũng bị kích thích bởi mối tình kỳ lạ của một nữ tu và một học sinh. Hai người gở môi ra, nhìn nhau gắn bó, rồi lại ôm nhau sát hơn, chuyền lưỡi vào sâu hơn, thực hiện cái bẩm sinh trời đất ban cho….
– Lỗi tại con cá, chớ không phải chúng mình! Dì đùa khéo.
– Đúng, you are right! Không có con cá, chúng mình đã chẳng hôn nhau và ôm nhau như nhân tình.
– Dì thả con cá lại với giòng sông nhé?
– Sao vậy?
– Vì bạn gái, hay bạn trai của nó sẽ nhớ nó. Và như vậy mình không những giết nó, mà còn giết bẩm sinh của con cá bạn nó, đang dọc ngang tìm nó, không dứt!
Vinh gật đầu. Dì cúi xuống cầm con cá, vứt xuống sông. Cá lội biến dạng, thật nhanh. Nhìn theo, Dì mỉm cười thật nhân hậu. Xong ngước lên, nhìn Vinh, nói:
– Đó, theo dì, tu là thế. Làm cho mọi chúng sinh có cơ hội đồng đều tận hưởng những gì thiên chúa cho. Chặt đứt, hay chận đứng, bóp chẹt giòng sinh lực, hoặc ngăn cấm sự phát triển hồn nhiên, thiên nhiên của bất cứ sinh vật nào, đều có tội. Nói theo Vinh, tình dục là thức ăn, thức uống, không có, sẽ mất tự nhiên. Cho nên…
Dì chỉ nói tới đó, tay Vinh, hai cánh tay vạm vỡ, quàng ôm dì sát mí, rồi họ lại tìm môi, như dưới kia, những con cá đang làm tình mỗi ngày cả trăm lần. Vinh hỏi:
– Ở đây “tiện” không hả dì Theresa?
– Vào trong xa kia một chút nữa, và trên đất, có lẽ tiện hơn.
Vinh chèo thêm một quãng xa. Đến một khoảnh đất vắng, có bóng cây che, cà những lùm tranh nước chằng chị thì ngừng lại. Cả hai nhảy lên bờ, ngồi xuống trên đám cỏ. Dì Theresa tự động nằm ngửa ra. Vinh chồm theo và lại hôn say đắm….Vinh gát một chân lên nửa người phía dưới của Dì, và chàng cố ý cho đầu gối mình chạm mạnh mu lồn của Dì, đè xuống. Hơi thở của Dì mạnh hơn. Hai mí mắt Dì đóng hờ lại, chừa tí tròng trắng đam mê, như người đã tắt nghỉ. Gương mặt nữ tu hồng lên như đoá hoa. Tay Vinh gở cái khăn xanh viền trắng phủ trên tóc khỏi đầu Dì. Mớ tóc nâu bung lên, bồng bềnh trong gió nhẹ. Dì chỉ còn là thiếu nữ khát tình, không nói, nhưng gương mặt đòi hỏi găng lắm, khấp thiết lắm. Vinh lần tay mở cúc áo của mình, cởi thắt lưng của mình và quờ quạng lên ngực Theresa:
– Em cũng muốn thả “con cá” của em luôn.
– Vinh muốn thả nó đi đâu? Dì hỏi.
– Vào sông lạch của Dì. Vì nó đang bị bẩm sinh đòi hỏi.
Vinh nhìn cặp lông mày dày rậm đen nâu trên mặt Theresa, tay bóp trái vú no cứng trong chiếc áo giòng, rồi hỏi:
– Chắc “sông lạch” của Dì cũng mọc đầy hoa cỏ?
– Dĩ nhiên! Tại sao?
– Vì cặp lông mày của Dì rậm lắm. Em muốn thấy, muốn nhảy xuống sông lạch đó uống nước. Được không?

Dì trở mình, cởi chiếc áo dòng ra trước, chiếc áo lót màu trắng sau. Cặp vú đồ sộ được bọc xú chiên hiện ra. Ngực Dì trắng, mọc đầy tàn nhan. Vinh cúi xuống hôn tới tấp bằng mũi, và mắt thì liếc xuống hạ bộ của Dì trong chiếc quần xì líp. Nó vun cao lên vì đám lông nâu dầy rậm. Vinh cởi hết quần áo ra, xong cho tay cởi luôn cho Dì. Lông Dì nhiều quá. Nó mọc tràn ra hai bên bắp vế, và chạy thẳng một đường lăn quăn lên tận rốn. Vinh không cần xin phép. Nóng quá, hứng quá, nên chàng bợ đít Dì lên, đưa miệng vào liếm ngay cả khối nước lồn rỉ ra ở cửa mình tự bao giờ.
Đôi mắt xnah của Dì trợn trừng nhìn lên những chòm lát cây đại thụ. Miệng Dì há hốc khi Vinh ngậm hẳn vào hột le, nút mạnh như nút núm vú. Vinh càng bú mạnh, miệnt lồn dì càng chan chứa những nước. Vinh lại phải ngừng, liếm cho hết rồi mới lại nút hột le. Thơm quá, ngon quá Vinh chăm chỉ phục vụ. Tiếng Dì là vang cả khu rừng. Chim chóc cũng không còn nghe tiếng hót nữa.
– Oh! My God! It is great! (Trời ơi! Tuyệt trần quá!)
Hột le Dì sưng to dần, Cửa mình Dì mở rộng dần, toàn màu hồng đỏ. Vinh bú, nút cạp, táp, ăn, ngấu nghiến khoảng 20 phút, thì Dì kéo Vinh lên. Tay Dì tự động cầm cặc Vinh đâm lút vào, rồi sàng hai mông đít như cái máy. Vinh la, dì cũng la. Cả giòng sông vắng bỗng nhộn lên tiếng hai sinh vật đang ngất ngây với trận làm tình trời long đất lở! Hình như nước của Dì nhiều quá,Vinh phải tạm rút ra, lấy áo mình lau khô cho cả hai, rồi lại bắt đầu trận đụ khác. Chàng ôm hôn mặt Dì và nói:
– Có lẽ, không tại con cá, chúng mình trước sau cũng đụ nhau.
– Có lẽ! Vì khi nhận đi câu với Vinh ở khúc sông vắng vẻ này, tự Dì đã toan tính, đã rấp mưu. Nhưng có biết tại sao Dì không nhận lời đi với những người lớn tuổi, mà lại đi với Vinh không?
Vinh lắc đầu. Thực sự, chàng chỉ hiểu Dì thích đi câu.
– Đi với Vinh, bởi vì … Dì mắc “chứng bệnh” mà hầu hết các tu sĩ, kể cả đàn ông, đều mắc phải. Đó là bệnh Pedophile! (bệnh thích làm tình với trẻ con)! Mới đây, cũng tại Chicago này, báo đăng một Hồng Y phải ra toà vì mắc tội sách nhiễu tình dục với một bé trai. Chuyện lộ liễu quá, người ta mới phải bạch hoá để làm êm dư luận. Thực ra, hằng năm, có không biết bao nhiêu vụ như thế xảy ra trong các trường mẫu giáo, khắp thới giới.
– Nhưng em đâu phải là trẻ con?
– Mười sáu tuổi mấy, được xem là trẻ con! Với lại, dù gì, Vinh vẫn nhỏ hơn Dì trên 10 tuổi. Cái cảm giác làm tình với trẻ con làm Dì khoái lạc gấp triệu lần làm với người lớn. Nếu Vinh không nhớ nổi tên các nhân tình khi đã ngủ với Vinh, thì Dì cũng chẳng nhớ nổi đã làm tình với bao nhiêu cậu bé từ tuổi 12, 13!
– Mười hai, mười ba thì đã biết gì?
– Đừng quên đây là nước Mỹ. Mọi thứ to hơn, phát triển hơn, tự do hơn, hồn nhiên hơn những nước Đông Nam Á. Có cậu 13 tuổi, mà cặc đã to hơn gấp rưỡi của Vinh! Mỗi lần đụ, lồn dì đau rát, ê ẩm. Dì không thích to, chỉ thính tình tự thâm trầm và lãng mạn như Vinh. Hình như người Mỹ không thích dài giòng. Họ thực tế. Chịu thì làm. Không chịu thì NO! Cho nên, tình yêu của họ khô khan, nhàm nhạt. Ít có khi được làm tình những nơi lãng mạn, do mình chọn như nơi đây. Nhà beat, nhà xe, trên xe… Bất cứ đâu họ cảm thấy cần là đụ. Cho nên…
Vinh ôm nắc thật cuồng bạo vào lồn Dì. Ở dưới, Dì cũng lách qua lách lại cho mép lồn chạm thật mạnh vào cặc Vinh. Dì lại gào lớn. Hai tay bóp mạnh vai Vinh. Hai chân vã thùm thụp vào đít Vinh. Rồi Dì ra, ra một mình, đơn phương bay lên cõi trời cao. Cặc Vinh vẫn nắc, nhưng lỏng le, nhu đuôi chuột ngoáy lỗ mỡ.
Lại một lần nữa, Vinh rút cặc, xuống liếm sạch sành sanh cái lồn to như cái dĩa. Nhìn lỗ lồn của Dì, Vinh có cảm giác to gấp hai cặc Vinh, cũng vào được, chớ nói chi gấp rưỡi. Vinh trườn lên, hôn môi dì, cho hai ngón vào lồn Dì móc. Được một lúc, Dì bảo Vinh cho luôn ba ngón…rồi bốn ngón. Và cuối cùng, lúc Dì ra thêm lần nữa, cũng là lúc Vinh đã thọc luôn năm ngón vào bên trong, chỉ còn nửa bàn tay ở ngoài…
– Dì đã quá Vinh ơi! Ra nhiều quá. Có khi nào Vinh thấy cả bàn tay vào hết trong lồn chưa?
Vinh há mồm, trợn mắ, lắc đầu. Chàng không tin tai mình vừa nghe câu độc đáo của Dì Theresa hỏi.
– Có như thế thực sao dì? Em không tin là lồn người ta…
– Có chứ! Đó cũng là lý do Dì mê trẻ con. Vinh móc lồn cho Dì sướng nữa đi. Hai ngón trước đi! Đó con ơi. Dì lại đang lên thiên đàng đây. Ba ngón đi con!
Vinh bặm môi. Trống ngực chàng khua thình thịch, vì chàng biết bàn tay chàng sắp được Dì cho vào hết bên trong. Mười lăm phút sau, đích thân dì lần thêm ngón thứ tư, rồi thứ năm của Vinh, cho vào hết…. Dì người lồn ra hẩy, và la vỡ trời. Hai tay Dì cầm cườm tay của Vinh, ấn nhẹ xuống. Vinh đã điếu gần như tắt thở. Bàn tay chàng vẫn ngọ nguậy. Nước lồn ướt đẵm. Miệng lồn tang hoác ra, và do dì ấn xuống, bàn tay Vinh đi dần vào, dần vào, rồi lọt thỏm. Dì bảo Vinh ngọ nguậy mạnh hơn. Dì chu mỏ, nhắm mắt, hai tay bóp hai gò vú…
– Quậy mạnh đi Vinh. Bé con ơi! Dì sướng tàn nhẫn, sướng hơn cặc vào đụ, sướng, sướng lắm con ơi. Baby!
Vinh ngọ nguậy bàn tay mà mặt khờ dại như tên Mán. Cổ tay Vinh xoay vòng. Năm ngón Vinh chụm lại. Mông đít Dì hẩy lên thùm thụp, mê man như mụ điên:
– Đưa cặc vào đây dì bú cho! Oh! Fuck me good!
Vinh vừa kê cặc vào, mồm dì táp, nhai bú mạnh đến muốn văng mất con cặc. Cả hai sướng, tận tình phục vụ cho nhau, thật lâu. Lúc Vinh cảm thấy bàn tay mỏi rã rời. Dì Theresa lại ra thêm cái nữa là ba. Để bàn tay nằm yên đó, Vinh ngắm mấy phút rồi rút nhẹ ra. Nước lồn dính nhễ nhại. Vinh đưa bàn tay lên liếm, vì nó đặc quánh, thơm như nước cốt dừa. Từ hôm đó, cứ vài ngày, Vinh lại hẹn Dì vác cần đi “câu cá”. Lần thứ nhì, dì bảo Vinh bú đít Dì và đút cặc đéo từ đằng sau…
… Cho đến hôm nay, đang đéo Nguyệt, Vinh bỗng nhắm mắt nhớ lại người tình Tu sỹ Theresa moat cách quay quất. Đéo Nguyệt mà Vinh cứ nghĩ đến Dì phước 27 tuổi tại nhà thờ Vincent. Vinh phải theo gia đình về Cali, nếu không, chàng có lẽ đã thành “chồng” của Theresa cũng nên.
Cặc Vinh bay giờ đã vào ra dễ dàng ở lỗ đít của Nguyệt. Khoảng trên nửa tiếng, Nguyệt ngước cổ, bặm môi, tay bấu tấm ra giường màu xanh đậm mà la:
– Con trai ơi! Má sướng như đang lean mây. Cám ơn con đã đéo kiểu này. Nghe má ra nè. Đó, đó. Chết, cheat má rồi con trai ơi! Ngừng lại, liếm loan má đi!
Rút cặc ra khỏi lỗ đít, Vinh name ngửa ra, bảo Nguyệt trịn nguyên cái loan ướt nhẹp lean mặt chàng. Lưỡi Vinh quét, táp that sạch, khô ráo. Rồi Nguyệt name ngay ngắn với Vinh, nút lưỡi Vinh một phút xong hỏi:
– Anh không gớm hả?
– Đã bảo em yêu chị luôn cả những phần dơ dáy nhất. Ngày nào đó, em sẽ ăn khí tháng của chị cho xem.
– Thôi, đừng nói nữa làm em yêu mình quá mình ơi! Nằm ngửa ra cho em lean đụ một cái cho tới tối xem nào.
Nguyệt lean cắm cặc Vinh vào, nằm nắc, và mồm cứ luôn gào:
– Má mê đụ lắm con biết không? Bữa nay má phải name sáu cái mới đã, con trai ơi!
– Sao chị cứ gọi em là con hoài vậy?
– Tại hồi nãy em gọi chị bằng má. Nhớ không con trai?
Nguyệt vời dối ra vậy. Bởi vì nếu Vinh đéo Nguyệt mà cứ tưởng đến Theresa thì Nguyệt đụ với Vinh mà long cũng không nguôi kỷ niệm với những buổi sáng nằm phơi nắng một mình bean hồ tắm, trên này có Chính nhìn lén. Nguyệt vẫn khắn khoải, bang khuâng với cái kỷ niệm mơ hồ, chưa thành sự that. Hình như có cả nàng đồng loã.

Bó hoa Chính cắm ở chiếc lọ con bean bàn phấn đã héo khô, mà Nguyệt vẫn giữ nguyên, không thay! Mỗi sáng, làm như Nguyệt vẫn nằm chờ Chính gọi về từ nội trú…. Từ hôm qua đến nay, có cả bả kép nhí ân ái với nàng. Lần nào ra, nàng cũng nghĩ tới Chính. Có lạ lùng không?
– Em phải ra một lần trong loan chị nhen? Nguyệt hỏi Vinh.
– Dạ. Còn lâu lắm em mới ra. Em muốn chị phải phục em. NGhe em hỏi: bộ chị thèm đụ lắm hả?
– Thèm lắm. Chị có thể nhịn ăn để đụ suốt ngày không chán.
– Vậy thì em có thể làm chồng bé của chị được.
Nguyệt nằm trên, ôm cậu bé đụ ngất ngây. Trời tối lúc nào không biết. Bỗng nàng nghe các ngón chân như có ai hôn. Và nàng chợt biết: đó là chồng nàng.
Mười lăm phút sau, chuông điện thoại reo. Ông Đòan đầu giây nói:
– Anh đây mình. Anh đang ở hiệu cơm Paris. Lúc nãy lợi dụng trời tối, anh đã bò lại hôn các ngón chân em, xong bò luôn ra cửa, chạy vội lại đây kiếm gì bỏ bụng. Đói quá. Em với Vinh đụ tuyệt trần lắm. Tiếc là trời tối, anh không còn nhìn thấy gì cả. Em ăn gì anh mua luôn cho?
– Anh mua em hai phần beefsteak khoai tán, mang về để ở nhà ăn. Lát nữa tụi em dùng.
– Em định vui với thằng bé đến mấy giờ?
– Chưa biết, vẫn ôm nó đụ tơi bời đây. Có lẽ em đụ tới nửa đêm, hoặc tới sáng không chừng. Lâu quá mới gặp được một “anh chàng hảo hớn”. Cho phép em…
– Đã đành. Nhưng đêm nay anh ngủ ở đâu?
– Thì…thì… Thôi được rồi, anh cứ về ngủ ở phòng này.
– Còn em và cậu bé “di cư” đi đâu?
– Em mang Vinh qua phòng của Chính. Nhé, thôi, bye!
Nguyệt cúp điện thoại, xong rủ Vinh qua phòng Chính đụ tiếp. Vừa mở cửa, thấy hình Chính treo ba tấm trên tường, Vinh hỏi: “Hình ai đó vậy chị?”
– Con trai lớn của chị đó! Tên là Lâm Ngọc Chính.
– Đẹp trai quá. Ảnh có tập tạ hay sao mà nở nang quá vậy?
– Anh ấy lội bơi rất nhiều. Mỗi ngày một tiếng.
– Còn kia là hình chị phải không? Sao lại mặc bikini?
– Ờ thì… tại …nó chụp trong khi chị tắm.
Nguyệt nói cho qua, cho xong chuyện. Kỳ that tấm đó Chính chụp lén từ cửa sổ phòng này. Rồi Nguyệt nhìn vào tấm hình của Chính. Nhìn không chớp mắt. Lòng bỗng nhớ Chính quay quắt. Nàng lật Vinh nằm ngửa ra, tay cầm cặc Vinh nựng, mũi hôn má Vinh, mà mắt vẫn nhìn say name tấm hình của Chính. Vinh để ý biết, hỏi:
– Bây giờ, em mới biết tại sao chị mãi gọi em là con.
Nguyệt xấu hổ quá mà vẫn chối phăng:
– Ừm, đâu có, đâu có gì. Mìn đụ nữa như lúc nãy đi…
Để tạo không khí lãng main, Vinh quái ác, cầm hai vai Nguyệt nói chậm rãi:
– Con không phải là Vinh. Con là Chính đây. Lâm Ngọc Chính. Phòng này của con. Mẹ qua đây để …
Nguyệt bàng hoàng. Đôi mắt nàng dại hẳn đi. Hai tay Nguyệt cho lean tóc xới tung, và nhìn Vinh không chớp. Nguyệt không còn phân biệt hư, và thực. Nàng mơ màng, thảng thốt như người mộng du giữa khuya. Nhìn Vinh, rồi nhìn lean tấm hình của Chính trên tường. Tiếng nói của Chính: “Mom còn lội bơi mỗi sáng không? Hình ảnh Chính mặc xì líp nằm sóng soải ở ghế bố phơi nắng… Tất cả hiện về trên chiếc giường này. Nàng rởn óc. Gọi đùa mãi trong lúc đụ ba cậu bé, mà bay giờ Nguyệt đã tẩu hoả nhập ma. Nàng rời tay khỏi Vinh, ngồi thụt lù, như sợ seat.
Tiếng Vinh vẫn quác ác, trầm trầm, thống thiết:
– Mẹ ôm con đi. Con đang trần truồng nè…
Vinh nhào tới ôm cứng Nguyệt, hôn túi bụi lean trán, lean má, mắt, và cuối cùng là đôi môi Nguyệt đã hé môi ra sẵn sàng noun lưỡi Vinh chuyền qua. Vinh vật nàng nằm ngửa, vô tình nàng lại nhìn hình của Chính lần nữa. Rồi không biết do đâu, Nguyệt cảm thấy nụ hôn ngon tuyệt trần. Ngon như nụ hôn đầu tiên khi nàng về làm vợ của ông Đoàn. Nàng nhắm hờ để vẫn nhìn hình của Chính, trong khi bàn tay Vinh xuống sờ soạn đôi vú. Xong Vinh lại xoa bộ lông lồn và nói:
– Mẹ ơi! Đêm nay mình đụ tới sáng nhen?
Nàng nghe mà không gật đầu. Cũng chẳng phản đối. Nàng cho như có bàn tay bí mật của Trời đất đang xô nay nàng vào đường loạn luân. Nàng cố thoát chạy, mà đêm nay vẫn trở về với nỗi ám ảnh lạnh người. Nhìn trân trối Vinh, Nguyệt mơ hồ hỏi:
– Có phải đây là con của mẹ?
Vinh trầm giọng, cố đóng kịch that hay cho Nguyệt du vào hoàn cảnh ngang trái. Và như vậy Vinh mới hả:
– Vâng, con đây! Mẹ không nhìn ra con sao? Chính đây!
Lúc đó, ngón tay của Vinh đã vào cửa mình Nguyệt.
Lồn Nguyệt ướt đẫm như từ sáng tới giờ nàng chưa đụ lần nào. Mặt nàng ngơ ngác, ngu ngơ như cô gái 13, lần đầu tiên va chạm với tình dục. Vinh khoái quá, chàng hứng khởi, lăng xăng như thằng điên, và tự hào đã níu Nguyệt vào khu rừng hư ảo, đầy mộng mị.
Vinh thêm một ngón nữa. Nguyệt cứ nằm ngửa ra hưởng khoái laic trong khi mắt nàng không rời khuôn hình của Chính. Vinh chà ở mồng đóc Nguyệt, xe hột le Nguyệt. Hai đùi nàng giật bần bật, bụng thoi thóp thê thảm.

Bất giác, Vinh trèo lên, cắm cặc vào đụ. Chàng quỳ lean, cầm đầu cặc hích hích mồng đốc. Mặt Nguyệt vẫn quay ngước lên khuôn hình. Mồm Nguyệt nói cái gì đó bé lắm, chỉ mình nàng nghe thấy. Và chỉ trong non 10 phút. Nguyệt nghe tử cung bắn ra, rất nhiều, rất nhiều tia cực sướng, và nàng mơ hồ ôm Vinh mà gọi:
– Chết rồi con ơi! Cả hai đã phạm tội. Mẹ đã nhịn được từ lúc con 17 tuổi. Mà bay giờ ma quỷ đã đẩy mẹ…
Nàng bỗng khóc, khóc ngon lành như em bé. Thấy tội nghiệp quá, Vinh ôm Nguyệt hôn lên tới tấp:
– Vinh đây. Em đùa dai chơi nay. Chả phải Chính đâu.
Một lần nữa, Vinh trợn to đôi mắt, há hốc mồm kinh nghạc khi Nguyệt vẫn nói trong tiếng khóc:
– Sao em lại ngừng? Đóng kịch nữa đi! Em vẫn là Chính đi! Chị đang sống trong hào quang của mộng mị. Chị đang lãng main với giây phút lãng main nhất trong đời. Và, chị đang hạnh phúc, hoan lạc. Em có tin không? Chị, chắc là hậu thân của người đàn bà bình thường. Bình thường thì có ai đụ suốt hai ngày, với cả ba cậu bé, ra gần hai mươi lần, thức suốt đêm, ngày không ăn, mà vẫn chưa thoả mãn? Bình thường mà chị có thể sống rất sống với vở kịch em đang diễn, dù biết em đang đóng kịch. Vinh! Van em, chị van em, tiếp tục đóng đi, đừng hạ màn, vì vai người mẹ trong chị vẫn còn ngây ngất…
Rồi Nguyệt ôm choàng lấy Vinh thật chặt, nói mơ hồ:
– Con về đây lúc nào? Làm sao con biết mẹ nằm đây?
Vinh chưa thấy người đàn bà nào lãng main, dâm đãng như Nguyệt. Quả suốt cả buổi chiều, luôn cả bay giờ, nàng đụ không dứt. Đụ tận tình, đụ tới nơi, mà gương mặt vẫn hồng hào, tươi khoẻ. Nguyệt đã trả lời dứt khoát với chồng qua điện thoại: “Chưa biết, em vẫn còn ôm đụ nó tơi bời đây. Có lẽ em đụ nó tới nửa đêm, hoặc tới sáng không chừng.” Nàng là con đàn bà ngoại hạng, Vinh nghĩ. Cái nhan sắc và thân hình trác tuyệt của Nguyệt cũng mang chất gì như liêu trai, thần bí. Lẽ ra ông Đoàn cũng chưa phải bất lực quá sớm như thế: đó là hậu quả trên 10 năm chăn gối qúa độ với người vợ ngoại hạng, dị kỳ. Bên ngoài, Nguyệt đoan trang, nghiêm nghị, sang trọng bao nhiêu thì bean trong bốc lửa, đam mê, dâm đãng bấy nhiêu! Rõ ràng Nguyệt đã tự kìm chế heat sức, mới không xảy ra việc gì, khi Chính cầm bó hoa đến gõ cửa phòng nàng vào một buổi sáng. Rõ ràng nàng đã tận lực làm người để chẳng có gì xảy ra khi nằm phơi nắng và biết Chính đang nhìn lén. Rồi buổi sáng cuối cùng, ngồi trên xe Chính đến nhà hàng ăn sáng. Nàng khám phá Chính đã mang theo hình nàng, nhiều tấm, video nàng nhiều cuốn, tấm hình nhỏ treo ở kính chiếu hậu… Nguyệt đã vờ nghiêm nghị để Chính không dám thò tay hái trái cấm. Chính cụt hứng, mắc cỡ. Vì chàng đã rắp tâm, đã mưu toán rất nhiều trong ý đồ muốn chiếm thân hình của Nguyệt. Nàng cũng tự hỏi: Nếu, nếu Chính điên rồ, mất tự chủ, đối với long tri, hạ xuống một hành động tấn công nàng thì việc gì sẽ xảy ra?
Ví dụ, Chính thừa lúc ông Đoàn vừa rời khỏi nhà buổi sáng, chàng mở cửa xông vào, trong khi Nguyệt đang trần truồng nằm dệt mộng mơ trên giường! Nguyệt có can đảm từ chối, hay ít ra có cửa chỉ trách mắng thằng con mang giòng máu đa dâm của nàng không? Nàng mừng, khi Chính quyết định vào nội trú để tránh cảnh lửa gần rơm. Nhưng nàng lại buồn, lại nhớ, khi không còn thấy Chính mỗi buổi sáng nhìn lén nàng tắm, từ cửa sổ. Như vậy thì bean trong Nguyệt có đến hai sinh vật sống đối chọi nhau.
Như vừa rồi, Nguyệt đã lãng main sống với vở kịch. Nàng vẫn sung sướng, khoái lạc, vẫn nghĩ Vinh là Chính. Vậy mà khi đã ra, Nguyệt lại ân hận đến phát ra tiếng khóc. Mà tiếng khóc đó cũng không thật luôn, vì khi Vinh định hạ màn chấm dứt, thì chính Nguyệt yêu cầu Vinh đóng nốt. Nguyệt kịch trong kịch. Sống mà như trong kịch. Kịch mà như sống, nên nàng mới ra chan chứa, ướt đẫm cửa mình , giọt thấm luôn tấm ra trắng phau trên giường Chính.
Vinh nằm dưới người Nguyệt, ôm mặt nàng ngắm thật lâu, để tìm hiểu Nguyệt là thật, hay là người mang nội tâm của một ngạ quỷ? Vì hắn đang nghe Nguyệt cà loan ngất ngư lên cặc hắn mà mắt nàng vẫn nhìn hình của Chính.
– Em hỏi thật, chị với Chính có gì với nhau chưa?
Nguyệt chả nghe gì heat, vì nàngđang du vào cõi mộng mơ nào thần thánh lắm, như một người đang phi ma tuý. Vinh lại lắc vai Nguyệt, hỏi lần nữa:
– Chị với Chính có gì với nhau chưa? Nói đi, nói đi rồi hai chúng mình đóng kịch tiếp!
– Nếu có, thì chị đâu để Chính vào nội trú. Nếu có, thì việc gì chị phải sống với vở kịch này, với em?
Nguyệt trả lời xong, Vinh trở mình ôm chặt nàng hỏi:
– Chị nằm đắp chăn, vờ ngủ, em mò chị, và mình đóng kịch như hồi nãy. Em cũng muốn sống lãng main thử xem sao. Vì đâu phải mình chị, mình Chính, cả em nữa, cũng là con súc sinh, ngạ quỷ! Cũng là thằng dâm đãng!
Nguyệt nằm bật ra, đắp chăn. Vinh bò từ cửa vào giường. Nguyệt vờ ngủ mà mắt vẫn nhìn lên khuôn hình trên tường. Vinh đứng thẳng lên ngắm gương mặt đẹp thần sầu của Nguyệt và cầm cặc sục mạnh. Rồi Vinh lại ngồi xuống cuối giường, len lén dở chăn ra, nhìn đôi bàn chân trằng muốt, dài, sợ Nguyệt “thức giấc”.
Nguyệt rút một cẳng lên. Chỉ còn để lại một. Vinh lại cúi xuống trang trong hôn. Bàn chân hơi cử động. Năm ngón chúm lại nhau, và triển gân, như vừa thu một cảm giác khoái lạc. Thình lình, chân kia, kẹp mí chăn, đắp kín lại heat. Vinh hụt hẫng. Chàng loay hoay tìm địa điểm khác, bò lên trên kia, vừa ngắm dung nhan Nguyệt, vừa hôn nhẹ bàn tay nàng đang để trên ngực.
Được một lúc thì bàn tay Nguyệt cụ cựa, làm mí chăn tụt xuống. Vú Nguyệt lộ ra đỏ hồng như quả đào chin tới. Vinh sục cặc mạnh hơn, và liều lĩnh hôn lên núm vú. Nguyệt lại cựa mình. Vinh chồm xuống hôn loan Nguyệt ngoài tấm chăn. Nguyệt không trở mình xuống mu loan mạnh hơn. Mông đít nàng hơi nhúc nhích, rồi tay Nguyệt tự động kép chăn, phơi luôn cặp vú nhọn hoắc, căng cứng.
Bây giờ thì tay Vinh luồn hẳn vàon trong, chạm chòm lông loan dày rậm của Nguyệt. Vinh hồi hộp để bàn tay nằm đó một lúc rồi mới xoa xoa mu loan. Bỗng Vinh ngừng lại vì Nguyệt vừa cựa mình, vờ giọng ngái ngủ:
– Ai đó? Anh Đoàn hả? Để em ngủ mà.
Miệng nói vậy, mà hai bắp vế Nguyệt dang rộng ra. Vinh bạo dạn hơn, đưa ngón tay chà nhẹ giữa khe loan. Nước dính ngón tay. Vinh lấy ra mút và nhìn mặt Nguyệt. Nàng vẫn hé mắt nhìn chăm chăm khuôn hình. Ngón tay Vinh lại vào, lần này dạn dĩ hơn, Vinh móc nhẹ hột le, rồi đè xuống chà. Hai bắp đùi Nguyệt rung. Mặt Nguyệt say đắm hơn, mông đít hẩy lên mạnh hơn.
Vinh dở chăn tốc lên, đặt mồm vào loan, bắt đầu như chàng đã làm với Nguyệt cả buổi chiều. Cho đến khi Vinh đút cặc sâu vào loan để đụ, thì Nguyệt đưa tay ôm choàng thân người Vinh và vẫn giọng ngáy ngủ:
– Sao dám cả gan vậy hả con trai?
– Tại con thèm mom quá, chịu không nổi.
– Đụ thôi, đừng ra trong mom nhen. Có chửa khổ lắm!
– Nhất định lần này con phải ra, con muốn mom có chửa.
Hai tay Nguyệt đè mạnh mông đít của Vinh xuống. Đít nàng lắc, sàng, như sàng gạo. Vinh chăm bẳm nắc ầm ầm. Tiếng phạch phạch nghe rất rõ. Cái giường của Chính rung rinh. Tấm hình của Chính cũng rung rinh. Nửa giờ, rồi bốn mươi lăm phút. Vinh đạt tuyệt đỉnh, la lên:
– Mom chuẩn bị đi! Con cho nè, con đang bắn ra đó, ra với con đi! Ra nhanh. Ối! Ối, sướng tuyệt trần, mom ơi!
– Đừng ra con ơi, cầm lại, cầm lại, đừng để mom có bầu!!!
Mồm nói thế, mà đít Nguyệt lại nâng cao lên, dở hổng cả người Vinh theo. Một cái sướng rạt rào, miên man, kéo thật dài, rồi mới im lặng. Trên kia, Chính vẫn cười, thân hình lực lưỡng, vô tư. Tấm hình đó là vai chính của màn kịch làm tình vô tiền khoáng hậu này.
Nguyệt nhắm mắt, tràn ngập hạnh phúc, trong khi Vinh nói:
– Con vẫn nằm đây, không xuống, sẽ đụ mom tiếp đến suốt đêm.
Ngoài kia, ông Đoàn đã về. Từ phòng ăn, ông gọi vào:
– Ngừng một lát, ra ăn rồi vào hưởng tiếp!

Sáng hôm sau, khoảng 11 giờ, Nguyệt vừa cựa mình thức giấc, Vinh không còn nằm cạnh bà nữa. Nguyệt thấy mảnh giấy con để trên gối bên cạnh: “Chị Nguyệt, em phải về. Đi lâu quá không báo cho nhà biết, sợ mẹ trông. Cám ơn những giờ đầy thú vị bên chị. Vinh.” Nguyệt buông mảnh giấy, kéo chăn tận cổ, lười biếng ôm chiếc gối, nằm nghiêng, định nhắm mắt tìm thê giấc ngủ nữa thì điện thoại reo.
– Alô, Đoàn đây em. Đừng nghĩ anh gọi em để kiểm soát em. Đã bảo để em yean cho em tự do, mà anh vẫn thong, vẫn nhớ em. Sau sáu lần định gọi, anh lại thôi. Chờ đến 11 giờ, anh liều mạng quay số. May qúa em đã thức. Có muốn ra đây trưa nay hai vợ chồng mình cùng đi ăn không?
– Không, anh. Em hãy còn meat. Muốn ngủ đến chiều…
– Cậu bé còn đó không?
– Dạ không. Nhưng…nhưng em đang thèm một cậu khác.
– Khổ quá. Khách hàng của anh ở đây toàn là đàn bà. Nếu là đàn ông, anh chẳng ngại ngùng gì mà không giới thiệu cho em một chàng, thật to con, khoẻ mạnh, trắng trẻo…
– Mà phải thật true. Trẻ nó mới khoẻ, anh ạ.
– Lẽ cố nhiên. Trẻ như Vinh, hoặc true hơn nữa…
– Đùa đó. Cám ơn anh đã lo cho em. Nhưng các cậu bé tự dẫn xác đến với em. Anh khỏi bận tâm. Bye anh.
Nguyệt đặt điện thoại xuống và định mắt thì thị giác của nàng vướng tình cờ ở tấm chân dung của Chính. Lần này thì Nguyệt cứng rắn, quay người, ngoảnh mặt vào tường, nhắm mắt lại. Đó là phản ứng của kẻ yếu đuối. Vì nếu Nguyệt cứng rắn, thì việc nhìn bức chân dung con mình là chuyện bình thường. Tại sao Nguyệt phải chạy trốn? Nàng biết trước mặt mọi người, nàng đóng kịch nghiêm trang, đạo hạnh được. Nhưng cái khó là khi một mình, đối diện với lương tâm. Mình dễ dàng tha thứ, buông lõng cho chính mình hơn cả. Suốt cả đêm qua, Vinh đã quác ác đóng vai của chính. Đèn tắt hết, trong bóng tối lạnh lùng đó, Nguyệt đã vật lộn, điên cuồng man dại “nhai” ngấu nghiến cậu bé tên Vinh đóng vai của Chính.
Nguyệt đã ra ngất ngư hết mấy lần. Chính Nguyệt bảo Vinh tắt neon để nàng không còn nhìn thấy Chính trên tường. Thế nhưng, không khí “vở kịch” sống qúa. Diễn xuất của Vinh nhập thần quá, đã đưa Nguyệt vào vai bà mẹ cách hồn nhiên. Và, Nguyệt đã ra hết ba bốn lần, sau khi hai người đã ra phòng ăn dùng bữa cơm Tây, do ông Đoàn mang về.
Và bây giờ nữa. Thức day rồi, không còn Vinh bên cạnh. Sao Nguyệt không trở về phòng mình mà cứ lây lất nằm nướng lại trên gối chăn, giường nệm của Chính? Điện thoại reo. Nguyệt uể oải bắt lên nghe:
– Alô. Nguyệt đó hả? Chị Hải đây. Giờ này gọi được chứ?
– Em đã day rồi chị. Có gì lạ không?
– Có mới gọi đây chớ! Bé Vinh hết lời khen ngợi em.
Cậu ấy bảo em là người đàn bà tuyệt hảo, hết chê! Cậu ấy còn bảo: em có người con trai tên Chính hả?
– Dạ, nhưng cháu đã vào nội trú.
– Và hôm qua Vinh đã đóng trọn vai của Chính?
– Dạ, đúng thế. Nhưng em lãng mạnh, đa tình, sống với Vinh vài tiếng cho vui, chứ làm sao có thật được!
– Nếu vậy thì …thì…em cho chị hưởng cậu bé Chính một lần. Được không? Mình “Giao lưu văn hoá” đi!
– Đó, đó là điều em suy nghĩ một vài lần vào sáng hôm nay. Em chịu ơn chị đã cho em hưởng béQuang, Tuấn, rồi đêm qua Vinh…em phải đền ơn chứ.
– Không phải là đền ơn, mà em phải gọi là “Giao lưu văn hoá”. Mình trao đổi hàng họ để tìm những giờ lạc thú cuối đời vui mà sống. Chị sẽ cho em nhiều cậu bé khác tài ba xuất chúng hơn, nhất là có tài. Thế, bao giờ thì chị Hải của em được hưởng Chính đây?
– Em đang chờ cháu gọi về từ nội trú. Em sẽ hẹn cho chị biết trong vài ngày. Và mời chị đến đây, ngay trong phòng Chính để hưởng! Và cho em được xem với!
– Tuyệt quá! Hôm đó chị sẽ dẫn Quang, con trai chị đến cho em có cặp…để cùng vui và have good time! Nhớ hẹn với Chính rồi gọi cho chị. Bye!
Để điện thoại xuống, Nguyệt nằm suy nghĩ: chỉ cón cách gả Chính cho người khác, thì cái ám ảnh tai ác kia mới tiêu tan được trong đầu óc nàng. Rồi Nguyệt cảm thấy long vui vui. Hôm đó, hôm mà Chính làm thịt bà Hải thì nàng cũng “làm thịt” bé Quang. Nguyệt ngồi dậy, trần truồng, mở cửa phòng, định về phòng nàng để tắm một cái cho khoẻ sau một ngày một đêm chìm đắm mê man trên giường với Vinh, thì nàng bỗng gặp một cậu lạ hoắc đứng hành lang, lễ phép chào Nguyệt:
– Kính chào bác Nguyệt. Cháu tên Thắng, bạn của Chính…
Chỉ nói được có chừng đó, rồi cậu bé như đớ lưỡi khi trong thấy tấm thân loã thể đẹp tuyệt của Nguyệt. Nàng hơi sững sờ, đứng khép nép vào tường, vì không biết tiến, thối thế nào cho đỡ ngượng. Cậu bé bằng tuổi Chính, đứng chết trân, tay chân không biết để đâu. Mặt chàng đỏ bừng lên, trông có vẻ hiền lành như con nhà khá giả.
Trông thấy dáng dấp e thẹn rụt rè của Thắng, Nguyệ hơi bốc máu dâm lên. Sáng nay, lúc nói điện thoại với chồng, Nguyệt có bảo” … Em đang thèm một cậu bé khác!” Nguyệt nói.
– Xin lỗi… Tôi vừa ngủ dậy…chưa …chưa kịp mặc áo quần. Cậu thứ lỗi cho…Thực tình …hay là ..mời cậu vào phòng khách…ngồi chơi. Đợi tôi tắm xong, rồi tôi sẽ tiếp cậu…
– Thưa, không cần đâu. Cháu đến đây theo lời giới thiệu của Chính. Chính, hiện nay là bồ của mẹ cháu, cũng tên Nguyệt, nhưng không trẻ và đẹp bằng bác…
– Ủa, thế không phải con trai tôi đang ở nội trú à?
– Vâng anh ấy vẫn ở nội trú. Nhưng cuối tuần thì về nhà cháu, “sống” với mẹ cháu, “vui” với mẹ cháu…
– Cậu bảo mẹ cậu cũng tên là Nguyệt?
– Vâng, Nguyệt. Tôn Nữ Như Nguyệt.
Im lặng một phút. Mắt Nguyệt xa xăm. Môi hơi mím cười, khi nàng biết Chính cũng lãng main không kém. Chính đã kiếm một bồ già, cũng tên Nguyệt mà thương (!) mà yêu (!). Chính cũng sống chất ngất với mơ mộng không khác đêm qua nàng đã sống với Vinh mang tên Chính. Và để trả ơn cho công bằng, Chính đã giới thiệu Thắng lại đây. Nguyệt hơi hiểu mục đích của Thắng đến đây hôm nay:
– Thế hôm nay cậu Thắng đến để gặp…
– Dạ gặp bác, mời bác đi ăn. Vì cháu cũng đang thèm có người yêu lớn tuổi, nếu bác không chê cháu…
Nguyệt hơi an tâm, vì điều nàng đoán đã thành sự thực. Nguyệt cho hai tay sau đít, đứng sát tường một chân co lên dựa vào tường, rồi nhìn Thắng như thôi miên. Thắng như bị nam châm của sắc đẹp lộng lẫy Nguyệt thu hút. Anh chàng hơi ngước mắt gần như nhìn lén toà nhà thiên nhiên phơi ra giữa ánh sáng ban ngày. Thắng nuốt nước miếng khi nhìn bàn tay Nguyệt đưa lên vuốt mớ tóc, phơi chòm lông nách dày rậm đen thui. Mắt Nguyệt gắn không rời khuôn mặt ngơ ngác của Thắng. Nàng cố làm cho cậu bé phải rụng rời, ngây ngất. Không biết Thắng đã từng loch duyệt với ái tình chưa. Trông cách đứng xép re tội nghiệp của Thắng, Nguyệt kết luận: Thắng là một cừu non…

Sự thật không phải thế. Thắng gần như bất động bởi Nguyệt đẹp quá. Đẹp từng món trên mặt, luôn cả thân hình. Nhất là bộ lông lồn xoăn xoắn, vun cao lên ở hạ bộ… Chứ Thắng là dân chơi thứ dữ. Trai mười chin tuổi, sinh và lớn lên tại Mỹ thì miễn bàn! Không giỏi rồi các girl friend cũng làm cho giỏi. Thắng bảo: “Cháu cũng thèm có một người yêu lớn tuổi, nếu bác không chê cháu…”. Con trai lớn lên mà biết thèm có người yêu lớn tuổi là thuộc loại sành sáu câu. Vì chỉ có các chị lớn tuổi mới biết cưng, chìu chuộng, nhất là nghệ thuật làm tình thì sâu sắc, kinh nghiệm.
– Tại sao Thắng lại muốn có người yêu lớn tuổi cũng tên Nguyệt như má Thắng?
Bị hỏi bất ngờ, Thắng có vẻ lung túng, vì cái lý do chàng sắp trả lời nghe có vẻ vô đạo đức, và loạn luân:
– Dạ … tại vì, cháu cũng yêu một người có tên như thế. Cũng như, qua nhiều lần tâm sự, Chính cũng thú tội với cháu như thế. Vô tình mà hai an hem có một điểm giống nhau…
Có cái gì đó mơ hồ làm gương mặt Nguyệt hồng ửng lên như cô gái 16. “Chính và Thắng có một điểm giống nhau!” Một chug gió mát thổi qua hành lang làm những sợi tóc của Nguyệt rung theo. Tiếng những con chim se sẽ kêu tíu tít trên mái hiên. Phút im lặng kéo hơi dài. Thắng thì đứng đó nhìn không chớp từng khoảng da thịt trắng hồng, săn cứng trên người Nguyệt. Hai trái vú chắc nịch, cưng cứng với muốm hồng. Hai bắp đùi bơi lội mỗi sáng, hai bàn chân thon dài, móng đỏ.
Còn Nguyệt thì đứng đó theo đuổi một cách không tiếc thương sáng nay, khi nàng quay người, ngoảnh mặt, không nhìn chân dung của Chính nữa. Và Nguyệt vui khi bà Hải đề nghị “Văn hoá giao lưu”. Vậy mà bây giờ, từng chùm, từng chùm những hình ảnh Chính đứng ủc7a sổ quay phim nàng tắm. Lọ hoa đã khô trên bàn phấn. Những cú điện thoại rất ngắn, buổi sáng, Chính gọi về từ nội trú v.v… đang bủa vây Nguyệt. Bây giờ, Chính đang có người yêu mang tên nàng. Nguyệt hít vào lồng ngực hơi đầy, rồi đứng thou ra. Thấy thế, Thắng ân cần hỏi:
– Lúc nãy, bác nói bác cần đi tắm?
– Vâng, hình như thế. Tôi cần chút nước mát để dằn những nỗi thèm không tên, buổi sáng…
Vừa nói, nàng vừa đưa mắt lẳng lơ nhìn Thắng:
– Mà tôi tắm thì có hơi lâu. Lâu như bữa ăn, như giấc ngủ…Thắng cố kiên nhẫn ngồi chờ không?
– Dạ vậy thì bác cho cháu cùng tắm với, đỡ phải chờ.
– Dám không?
– Bác cho phép thì cháu tình nguyện. Có gì mà dám với không dám? Đôi khi con tim cũng ngu si một cách có lý để cho phép mình làm tất cả, dù phải đạp lửa mà đi…
Câu trả lời bất ngờ của Thắng làm Nguyệt ngơ ngác. Tất cả những điều nàng thoáng hiểu về Thắng đều sai. Nàng tưởng anh chàng là loại mới biết đi chơi, dại gái. Không ngờ.
– Trước dung nhan của bác, cháu có thể nói: mọi trái tim đều phải ngu si. Cháu nhìn những tấm hình của bác do Chính treo khắp phòng trong nội trú là cháu đã ngu si rồi. Bây giờ, cháu đang không tin mắt mình được tắm thênh thang trong một vườn hồng, mà đoá nào cũng là tác phẩm nghệ thuật của trời đất. Hình như đẹp từng chân lông…
Nguyệt đứng đó, ưỡn ngực, hãnh diện. Cái đẹp của nàng trông càng kiêu căng hơn, hợm mình hơn:
– Được, phòng tôi đó. Thắng có thể “tắm” với tôi bao lâu?
– Dạ không dám hứa, nhưng sẽ cố hết sức mình, để không phụ lòng tốt của bác.
– Thắng đến ẳm tôi đi, và vào thẳng phòng tắm, được không?
Thắng đến xốc Nguyệt lên, ẳm thẳng vào. Phòng tắm của Nguyệt rộng như một phòng ngủ, lát gạch, trang hoàng rất tối tân. Nguyệt vào xả nước ấm trong khi Thắng cởi hết áo quần. Chợt nhìn thấy con cặc giả màu hồng, có gắn pin nằm ở đầu bồn tắm, Thắng cầm lên hỏi Nguyệt:
– Bác thiếu thốn đến vậy sao?
– Đó là “lính trừ bị”. Chỉ khi nào lính thật không có thì tôi phải xài tạm. Cách đây hai hôm đổ về trước khoảng 10 năm, hầu như ngày nào khúc nilông đó cũng hữu dụng với tôi. Còn bây giờ, như tôi đã nói: nó là lính trừ bị.
Nói đến đó, Nguyệt ngừng ngang, vì chợt thấy con cặc dài và mập của Thắng. Nó cũng màu hồng, da láng, nhưng biết cử động. Nguyệt nhìn, ngắm nó thật lâu cho đến khi nước ấm trong bồn trào ra sàn gạch. Khoá nước xong, Nguyệt quay người lại, ôm choàng qua cổ Thắng, nhìn thật gần khuôn mặt 19, đa tình, trắng trẻo, và nói:
– Từ phút này, thân người của em là của anh. Anh có thể gọi em bằng tiếng kêu nào thân thương hơn không, hả Thắng?
– Nếu Nguyệt cho phép, anh sẽ gọi em bằng Nguyệt. Cũng từ phút này, anh chỉ xin có chừng đó, và cũng chỉ có thế. Nguyệt cho không? Không cho thì cứ bảo.
Nguyệt gật đầu thật nhẹ, nhìn Thắng thân thương, trìu mến hơn. Thực ra, nàng cũng muốn được Thắng tọi thế, để sống một lần nữa với mộng mơ, lãng main… Mặt Nguyệt hơi nghiêng, mắt chùng xuống, nhắm lại. Hai tay nàng ghì Thắng gần hơn, rồi đáp lên đôi môi cậu bé mà đỗ mê man, tàn tịch, ngất ngư chìm vào giấc ngủ. Thắng mơ hồ:
– Có phải anh vẫn còn sống không? Làm gì còn sống mà anh có hân hạnh ngàn vàng được ôm một thân hình giai nhân trác tuyệt như thế này? Anh nghĩ là anh đã chết, đã về với thế giới huyền ảo nào đó, xa xôi lắm, cao vợi lắm…
Nguyệt đưa tay xuống vân vê khúc gân nóng hỏi của Thắng. Nàng cầm nó, dang hai chân ra, quét miệng lồn đang đầm đìa những nước. Thắng sướng tê người:
– Nguyệt ơi, mình có đi quá nhanh không?
– Mình đã đi bước nào đâu mà nhanh với chậm? Anh chỉ mới đang thập thò ngoài quan ải mà. Như thế này em càng khoái hơn là anh đã vào “hoàng cung”!
Cả hai ôm nhau. Hơi nước nóng trong bồn bốc lên như sương mờ đỉnh núi. Mọi vật trong phòng loang loáng, mờ mờ, ảo ảo. Tiếng nước róc rách mỗi lần cả hai cử động…Cả hai, mỗi người đang sống riêng một giấc mơ, đầy kỳ thú. Nhất là bàn tay mềm mại trắng ngần của Nguyệt vẫn vờn vờn với dương vật cứng ngắt của Thắng.
– Em dâm lắm, Thắng biết không? Anh phải chuẩn bị hết sức lực và tinh thần để yêu em suốt ngày nay … Bây giờ để em nằm xuống trong nước. Em muốn anh ngắm em một đỗi lâu, rồi, sau đó , tuỳ tiện, anh muốn làm gì cho em lên mây thì làm. Nhé! Và, em muốn anh đứng sau bức màn nhìn lén em.
Nguyệt nằm êm xuống. Nước lại tràn róc rách xuống sàn gạch. Nguyệt gối đầu trên thành bồn, nhìn Thắng khoanh tay đứng như bức tượng đồng Hy Lạp. Thắng cũng cao to như Chính. Chàng hé tấm màn ni lông nhìn vào, và màn kịch bắt đầu. Nguyệt khoát nước lên cổ, lên má, chà nhẹ hai bờ vai, rồi hai trái vú căng no. Mắt Nguyệt trùng xuống khi hai ngón tay nàng x exe đầu vú màu hồng nhạt. Nguyệt bấm cái nút đen trên tường. Bài “Đừng bỏ em một mình” vang lên não nùng, ray rức.
Hai bắp đùi Nguyệt dang ra. Chòm lông dày đặc vờn vờn trong nước như đám rong rêu bên suối. Một tay bóp nhẹ một vú, tay kia xuống sờ nhẹ mu lồn, để một ngón giữa đê mê chà khe âm đạo. Mặt Nguyệt ngây ngất theo. Thân hình bốc lửa Nguyệt quằn quại theo. Bàn tay đẹp mê hồn của Nguyệt chỉ rà rà bên ngoài từ rốn xuống tới chòm lông mà Thắng đã ngất ngư, thở không muốn nổi. Chàng chưa bao giờ được hân hạnh nhìn ai tắm đẹp như thế. Tay Thắng xuống cầm dương vật. Không phải để xụt, mà chàng name và dằn nó xuống như dằn cơn dâm bắt chàng nhảy đại vào bồn tắm, ôm Nguyệt “làm thịt” cho rồi.
Trong kia, Nguyệt cầm con cặc giả màu hồng. Nàng lăn nó lên cổ, lên hai trái vú. Nàng mở pin, con cặc rung ở hai đầu vú một lúc lâu rồi đưa nó xuống vờn ở mu lồn. Nguyệt chỉ thích nhẹ cái đầ của nó ở cửa mình thật nhanh, rồi đưa lên mồm ngậm bú.
Thắng nghiến răng, trân mình. Mắt chàng hoa lên với bao nỗi khoái lạc ngút ngàn. Nguyệt thấy Thắng đang chịu không nổi. Nên nàng nói bằng giọng trầm trầm dâm đãng:
– Có ai ở không, vào đây vui với em. Em thèm của thật hơn là bằng nilông. Mau vào với em!

Thắng lò mò cầm cặc bước vào bồn, ngồi xuống cầm hai chân Nguyệt đang tênh hênh phơi ra. Chàng gục mặt xuống nước, áp mũi vào miệng lồn, đầu lắc lắc. Xong chàng ngước lên lấy hơi và lại cúi xuống. Nguyệt vứt khúc nilông xuống sàn nhà. Hai tay ôm chặt đầu tóc Thắng. Nguyệt hẩy nhẹ cái đít lên. Thắng đang ngất ngây với cái đẹp của bộ lông lồn dày kịt, thì Nguyệt kéo Thắng nằm trườn lên người nàng, tìm môi, say đắm, ngất ngư, rồi nói:
– Mỗi buổi sáng sáng đến đây tắm cho Nguyệt nhen?
– Chuyện dễ thôi. Nhưng phải cuối tuần như hôm nay.
– Làm gì cho em sướng đi, người yêu!
Thắng đưa tay xuống, cầm c8ạc dí vào lồn Nguyệt và đẩy tới. Khi cặc Thắng vào lút hết thì Nguyệt dâm đãng gào lên:
– Mình đụ hả Thắng? Ờ, đụ đi con, đụ tàn bạo đi!
Thắng nhắm mắt, nắc đều đều và miệng chàng cũng kêu lên:
– Con đang làm cho Nguyệt sướng đó. Nguyệt đẹp lắm Nguyệt ơi.
Cả hai nhắm mắt, sống riêng mỗi người một giấc mơ. Cả hai dùng hình hài của nhau để sống với nhân vật khác trong mộng.
– Đụ dưới nước như vầy đã lắm mình ơi! Nhớ giữa lâu cho em.
Thắng ôm Nguyệt nắc trầm trầm, êm đềm. Mỗi lần nắc Thắng nghe tiếng nước róc rách vang nhẹ lên. Hơi nước vẫn mù cả phòng tắm. Nguyệt có cảm tưởng như nàng đang hưởng cảnh tiên bồng. Sau mười năm khô héo, nhịn thèm, bây giờ nàng đang thụ hưởng tối đa những cậu bé mà trước đây Nguyệt chưa bao giờ mơ ước. Gần như mỗi ngày một chàng. Họ đến với Nguyệt vì nàng mang một nhan sắ1c làm ngã nghiêng cả Trời đất…
Chốc chốc, Thắng mở hé đôi mắt nhìn kỹ gương mặt đẹp thần sầu của Nguyệt. Chàng hôn nhẹ như sợ đoá hoa Nguyệt sẽ tan vỡ từng mảnh. Nguyệt mơ hồ nói:
– Nói cho em nghe cái gì thuộc về kỷ niệm của anh đi…
– Anh sợ sống với kỷ niệm. Nên anh đã vứt bỏ quá khứ, rửa sạch hết để chạy đến đ6ay tìm Nguyệt. Điều không may, em cũng lại là tên Nguyệt. Cái tên quái ác, ám ảnh anh, làm anh tật nguyền, bệnh hoạn. Xin em đừng bắt anh nhớ lại. Kinh khiếp quá. Nói thế, chắc em đã hiểu?
– Anh có tin mỗi chúng ta có đến hai cá tính không? Một ngạ quỷ, và một thần thánh! Nhưng con qủy trong ta luôn sẵn sàng, bất cứ lúc nào, nơi nào, chiến thắng phần thánh thiện của mình. Nếu anh sợ quá khứ, thì em đang sợ cái hiện tai hãi hùng, đang rình rập xô đẩy em rơi xuống hố.
– Có phải về những bức hình Nguyệt bận áo tắm do Chính treo khắp phòng trong nội trú?
Nguyệt làm thinh. Vì nếu nàng ừ thì rõ ràng là bất công. Cái “hiện tại hãi hùng” này không phải chỉ do có mình Chính tạo nên. Mà cả nàng nữa! Như đêm qua, ôm đụ Vinh mà hồn Nguyệt lại theo với hình ảnh của Chính trong bóng đêm. Và sáng nay, khi chợt nghe Thắng bảo: “Chính là nhân tình của mẹ cháu cũng tên Nguyệt.” Nàng bỗng thấy lòng lâng lâng roan lên cái gì đó giống heat hồi nàng mới đến tuổi biết yêu.
Không thấy Nguyệt trả lời câu mình hỏi, Thắng nói:
– Nguyệt im lặng có nghĩ là cái “hiện tại hãi hùng” đó đã xảy ra rồi?
– Không, hoàn toàn chưa! Cũng may là con ngạ quỷ trong em đã không đủ mạnh để em trượt xuống hố, không phải một, mà là đã nhiều lần, ngay tại nhà này.
– Làm cách nào, em ngoảnh mặt, khước từ được, hay vậy?
– Bởi vì em dâm thật. Nhưng chưa hẳn là con quỷ.
– Thôi mình nói chuyện khác đi. Như chuyện chúng mình đang ái ân trong bồn nước nóng này, và em đang sướng đến đâu…
Đến đây, tìm Nguyệt hôm nay, là Thắng hiểu lầm cả Chính lẫn Nguyệt. Chàng tưởng họ cũng cùng lá mè như chàng. Nhưng cách trà lời dõng dạc, chắc nịch của Nguyệt làm Thắng chưng hửng và tự thẹn là đã đánh giá sai về mẹ con của Nguyệt. Chàng đang đụ êm đềm, bỗng ôm cứng Nguyệt mà nắc cuồng bạo, tới tấp. Nắc như để xua đuổi nỗi xấu hổ, nhục nhã đã làm Thắng bệnh hoạn, tật nguyền.
Nằm dưới, nghe lồn mình đã từng cơn, và Nguyệt hiểu ngầm vì sao bỗng Thắng không muốn nói chuyện “quá khứ” nữa, rồi bỗng ôm nàng mà nắc dồn dập, hung bạo. Nếu có ly rượu mạnh ở đây, chắc Thắng đã nốc cạn cho hồn mình đừng tỉnh nữa. Tâm trạng này của Thắng giống hệt của Nguyệt đêm qua, sau mỗi lần nàng ra chan chứa với Vinh. Vì nàng không phải ra với Vinh, mà với người khác. Thấy Thắng tăng cường độ, Nguyệt cũng ấp sát vào người Thắng mà hẩy mông lên, tận hưởng, vì chính nàng cũng đang cố quên, cố xua đuổi cái quyến rũ, thu hút nhớp nhơ đang theo sát nàng, sau long, từng bước, từng phút! Thắng nói:
– Nguyệt hãy cố gắng đừng để thảm kịch của phim “The Tabu, American Style” xảy ra cho gia đình Nguyệt.
– Ủa, anh có xem qua phim đó rồi hả?
– Không phải, chỉ xem, mà anh đã “đóng” một trong các vai chánh. Mà thôi, đừng nói đến nó nữa, kinh tởm lắm!
Nói xong, Thắng hùng hục ôm đụ Nguyệt ngất ngư. Chàng đang chạy trốn chính mình, một thằng tật nguyền, bệnh hoạn. Nước trong bồn tắm toé vung vải ra nền gạch. Nhạc đang vang lên bài “Nghìn trùng xa cách” của Phạm Duy. Hai cánh tay vạm vỡ của Thắng đang luồn xuống bợ cao mông đít Nguyệt lên mà nắc, trong khi mắt chàng nhắm khít, giống như người đang mê ma tuý. “Còn gì đâu nữa, mà khóc với cười. Vài lời trăn trối. Gửi đến cho người…” Hai câu đó mở đầu bài nhạc. Nhưng không thê thiết bằng câu “Mời người lên xe, về miền quá khứ. Mời người mang theo trọn vẹn thương yêu…”
Cuốn phim “Quá khứ” chàng đóng làm gì có thương yêu. Nó là sự bốc đồng không kiểm soát nổi của một con loin lòng dâm bạo. Nó là một đam mê đầy súc vật tính, không phải chỉ mình chàng, mà luôn cả những người liên đới.
– Anh Thắng ơi! Làm từ từ chớ em muốn … ra quá!
– Ừ thì Nguyệt cứ ra đi. Anh nắc mạnh hơn cho em ra nhé!
Thắng quỳ hẳn lên, hai tay bợ mông Nguyệt. Chàng vừa nắc, vừa xay luau, sàng gạo. Tay Nguyệt name cứng thành bồn, môi chu lên nhọn hoắt, thở phì phào. Nàng liếc về phía Thắng. Cậu bé 19 tuổi đang sải ngựa, đang ôm mìn nổ chậm, chạy thục mạng vào xe tăng địch, không còn biết cái chết đang chờ mình có ý nghĩa gì không. Nằm dưới, Nguyệt cũng làm một hành động mang ý nghĩa tương tự. Cho nên sướng thì có sướng, mà chẳng ai đạt được tuyệt đỉnh khoái lạc. Phần dưới, nửa người của Thắng ngâm trong nước. Phần trên, mồ hôi chàng vẫn ứa ra có hột, bao gương mặt hồng ửng lên và cái ngực nở nang.
Thấy Nguyệt chưa ra, Thắng bế thốc cái mông Nguyệt lên cao. Chàng rút cặc ra, dùng mồm ngoạm vào âm hộ, táp, nhai, liếm bú, làm đủ cách. Nguyệt chỉ bóp chặc hai thành bồn la gào thê thảm:
– Trời ơi! Đừng cho con tắt thở. Chưa có ai bú lồn con tàn bạo như vầy hết. NÓ đang ăn lồn con chớ đâu phải bú. Sướng dễ sợ quá đi. Anh bú em chậm lại một tý được không hả Thắng. Cho em thưởng thức như anh đang thưởng thức!
Như con trâu điên, Thắng cứ xông tới, cuồng dại làm cả thân hình trác tuyệt của Nguyệt giật tung lên từng chặp. Nàng không còn la nữa, ngậm miệng lại mà âm ư những tiếng rên đứt quãng. Mặt nàng nhăn nhó như muốn khóc. Mỗi cú Thắng nắc làm đầu Nguyệt trồi lên, rồi tụt xuống. Cả hai du vào cõi mộng, chẳng biết rằng sau tấm màn nilông ở phòng tắm, Tuyết 15 tuổi, con gái Nguyệt, đang thọc tay vào chiếc váy đầm móc lồn, nghiến răng, và sướng theo cái sướng của Nguyệt với một bồ true lạ hoắc.
Tuyết quên khuấy mình là kẻ xem trộm, nên sướng quá, em cũng rên lớn lên như mẹ đã rên, làm Thắng nhìn lại, thấy Tuyết còn quá nhỏ, mà cũng biết thưởng thức chuyện người lớn. Cứ ôm nắc Nguyệt, nhưng Thắng nhìn không rời Tuyết. Cả hai nhình như, hợp đường giây, đã “chớp, nhoá” mấy lần, trong khi Nguyệt tận hưởng niềm khoái lạc tuyệt vời Thắng đang cho.
Tuyết còn bạo dạn vén váy đầm lên, tuột quần xì líp xuống, phơi cái lồn với mớ lông thưa và ngắn ra cho Thắng thấy. Một ngón tay em đang nằm trong cửa mình. Vừa lúc đó thì Nguyệt ôm chặt Thắng hẩy đít lên cao và ra một cái, sướng tuyệt trần.

Thắng nháy mắt cho Tuyết lùi ra, rồi chàng cúi xuống nói với Nguyệt:
– Em nằm nghỉ, anh chạy ra uống miếng nước nhe1?
– Nói xạo, em không cho đi. Phải đụ tiếp!
– Kìa anh nói thật mà. Anh khát nước…
– Chứ không phải anh đang thèm cái lồn bé hơn em?
– Kìa Nguyệt, lồn bé? Là lồn của …
– Của Tuyết, con em.
Nguyệt chợt đứng dậy, bước ra khỏi bồn, lấy khăn lông vừa lau vừa gằn từng tiếng với Thắng:
– Anh là con quỷ. Thực sự là con quỷ. Hèn chi anh đã đóng vai chính của Tabu, Vietnamese style. Bây giờ thì em biết vì sao anh tìm đến đây. Cái quá khứ nhớp nhơ của anh chưa mờ hẳn, anh đã muốn tạo một hiện tai bẩn thỉu khác. Anh bạ tình trắng trợn quá. Không xứng đáng được hưởng cái đẹp của thân hình em. Nếu tự trọng, anh nên bước ra khỏi đây, lập tức, trước khi em có những lời khiếm nhã.
Thắng xẹp xuống, héo úa, lầm lũi mặc áo quần, rồi lầm lũi bước ra khỏi phòng Nguyệt, không dám ngoảnh lại nhìn đôi mắt đẹp, tinh anh, thông minh của Nguyệt, dù chỉ để chào.
Ra bàn phấn, Nguyệt ngồi vào, bình thản trang điểm qua loa. Một tý phấn hồng, một tý son nhạ, là Nguyệt đã như người trang điểm hàng giờ. Chợt Tuyết xuất hiện phía sau Nguyệt. Nhìn vào kiếng, Nguyệt thấy con gái, hỏi thản nhiên như chẳng có gì xảy ra cách đó vài phút:
– Hôm nay cuối tuần, con gái của mẹ không đi chơi đâu sao?
– Dạ, con muốn xin mẹ thêm một ít condom nữa.
Vẫn nhìn con trong kiếng soi, Nguyệt hỏi:
– Mới cho con 10 cái cách đây có ba hôm…
Tuyết quàng tay qua cổ mẹ, kề mặt sát má Nguyệt nhõng nhẽo:
– Con có cả thảy tám thằng boy friend khác nhau. Mẹ xem, làm sao con đủ dùng. Lại thêm…thêm.
– Thêm cái gì nữa hả con?
– Thêm con đang bồ với giáo sư của con, người da đen.
– Da đen? Bao nhiêu tuổi?
– Khoảng 40, thưa mẹ.
Nguyệt im lặng, quàng tay ôm eo ếch Tuyết, thở ra, rồi nàng lại nhìn cả hai trong gương, nói chậm rãi:
– Con đẹp giống hệt mẹ. Mẹ mừng lắm. Nhưng con giống mẹ luôn cái nết dâm của mẹ, làm mẹ lo quá…
– Mẹ phải vui, chớ sao lại lo, hả mẹ? It’s fun! Mới có hai ngày, mẹ có tới 4 nhân tình khác nhau. Còn con, cả năm nay mới có tám người tình. Sao mẹ lại lo?
Tuyết chả cần theo dõi cũng biết mẹ mình có bao nhiêu nhân tình. Vì mỗi lần ân ái, Nguyệt gào to muốn bể nhà. Khi Tuyết nói câu vừa rồi, Nguyệt cứng họng, ngồi rã rời như thây ma, mặt buồn sạm xuống. Thấy thế phát cử chị nịnh bợ, ôm hôn mẹ, và phun ra một câu làm Nguyệt giật mình:
– Nhưng mẹ đừng lo. Con thề sẽ bỏ hết mấy thằng bồ nhí. Để chỉ còn yêu ông giáo sư Fred da đen của con thôi.
Nói xong, Tuyết nhún nhảy tung tăng, miệng huýt sáo một điệu nhạc Rock, trong khi Nguyệt chết lặng người. Gái 15 tuổi, lại mê một Mỹ da đen tuổi 40. Nguyệt thấy tương lai của Tuyết rồi cũng sẽ đen thui như màu da của Giáo sư Fred. Nguyệt hoàn toàn không biết người chủ động cuộc tình này không phải Fred mà là con gái nàng…
Trong lớp học, Tuyết thường để ý nhìn Fred giảng dạy về Vật lý. Không phải tự nhiên Tuyết có thiện cảm với Fred. Mà do một hôm em tình cờ mượn được cuốn phim sex của một con bạn, trong đó có Tuyết được nhìn cảnh làm tình của một cô Đại Hàn và một Mỹ da đen. Tuyết xem đi rồi xem lại, bởi vì Tuyết mê khúc dương vật to như chày vồ, đen láy, cứng cương, láng bóng. Từ hôm đó, Tuyết nảy một thèm khát kỳ lạ là sẽ bắt bồ với một Mỹ da đen.
Trường Tuyết học chỉ gồm dân Á Châu và Mễ. Chỉ có mỗi Fred là Giáo sư da đen. Thế là mắt Tuyết, đầâu óc Tuyết bắt đầu ghim vào chàng giáo sư độc thân đó. Tuyết bắt chuyện, lân la làm quen, kết bạn. Đến một long weekend, Tuyết đột nhiên đến nhà Fred. Là Giáo sư, Fred biết luật, nên chàng chỉ tiếp đón Tuyết cách bình thường, thận trọng. Chàng biết luôn ý định buổi gặp gỡ này của Tuyết, nên Fred càng cẩn thận hơn. Sau nửa giờ nói chuyện, Fred nói:
– Cho phép thầh vào thay quần áo để đi chút công chuyện.
Tuyết gật đầu . Đợi cho Fred vừa vào đến phòng, Tuyết lập tức xuất hiện ngay sau long chàng, cầm tay chàng, khẩn thiết:
– Fred, em yêu anh. Em biết điều này có vẻ táo bạo. Nhưng đó là tất cả những gì em muốn nói với anh từ rất lâu…
– Tuyết có biết, nếu tôi phải để lòng yêu ai, thì tôi cũng phải chọn một cô trên tuổi vị thành niên. Tuyết còn nhỏ quá. Việc đột nhiên Tuyết đến thăm tôi đã là không phải phép. Huống hồ Tuyết đang cầm tay tôi, ngay trong phòng ngủ này. Xin lỗi, cám ơn lời tỏ tình của Tuyết, nhưng tôi không dám.
– Tuyết biết thế, cho nên đã không tỏ tình với anh ngoài phòng khách, mà phải đợi khi anh vào đây, Tuyết mới bắt đầu.
– Vậy nghĩa là…
– Nghĩa là nếu bị anh từ nan, Tuyết sẽ chẳng ngại ngùng la lên rằng anh đã dụ dỗ Tuyết, đã xâm phạm tiết hạnh Tuyết.
Tuyết vừa cười, vừa ân cần thiết tha và cũng vừa đanh đá nói câu đó. Fred càng sửng sờ hơn, tay chân chàng bắt đầu run. Tuyết lạnh lùng bồi thêm câu nói:
– Và cũng có nghĩa là chuyện em tố cáo, sẽ làm anh mất job giáo sư, sẽ vào tù. Tên tuổi anh bị đời phỉ nhổ? Vậy thì tuỳ anh. Anh muốn yên thân hãy cho em yêu anh, bằng xác thịt không thôi, cũng được. Hoặc anh chọn vào tù… Em nói yêu bằng xác thịt không thôi cũng được, vì em bị ám ảnh bởi nỗi thèm khát dương vật của người da đen trong một cuốn phim X. Giản dị chỉ có thế. Với lại, anh có biết anh là một trí thức, đẹp trai, có duyên?
Khi nói câu chót, gương mặt Tuyết thiết tha, nồng nàn đến độ lòng Fred bị dao động. Nhưng chàng vẫn thối thoát:
– Tôi hứa, là nếu em thèm khát dương vật một người da đen, tôi sẽ hân hạnh giới thiệu cho em một thanh niên dưới tuổi vị thành niên. Như thế tiện hơn. Còn tôi…tôi lớn lắm rồi.

Tuyết đứng sát vào Fred hơn. Nàng cố tình chạm vào phần hạ bộ của Fred, để thăm dò xem Fred có chút gì cảm hứng:
– Bộ anh tưởng em không có khả năng tìm cho mình một kép trẻ da đen? Yêu anh, không phải chỉ vì em tò mò muốn lấy cho được phần xác thịt. Mà con luôn cả phần trí thức, và tư cách mô phạm của anh…
Bây giờ thì vòng tay Tuyết đã ôm giáp cái eo của Fred. Và, Tuyết bật vui hẳn trong lòng khi nàng nghe hạ bộ của Fred cương cứng bên trong. Tuyết nhón hai chân lên, bá cổ Fred, đòi hôn môi Fred, vì Tuyết biết, cứng cỏi cho mấy , “nước đá để ngoài nắng rồi nó cũng tan”.
Fred chùng lòng thật. Vì biết nguy hiểm nhưng nơi đây, trong phòng ngủ này, chỉ có chàng với cô bé 15 tuổi. Thân hình tuy nhỏ của Tuyết đã nở đều đặn ở các bộ phận sinh dục. Nhất là hai trái vú có vẻ là của cô gái 17. Rồi gương mặt non nớt, thơ ngây với mái tóc đen huyền củ anàng đã làm phần ham muốn sinh lý bẩm sinh của giống da đen chợt bốc lên. Với lại Tuyết cho hcàng hai chọn lựa: một là âm thầm cho em yêu, bằng xác thịt không thôi cũng được. Hai là vào tù vì Tuyết sẽ vu cáo. Thấy Fred đứng yên như nghĩ ngợi, Tuyết luồn tay vào áo chàng, xoa xoa chòm lông ngực xoắn xoắn như những con ốc bám vào da thịt bộ ngực nở nang của chàng.
– Tuyết có biết cửa phòng khách của tôi chưa đóng không?
– Em đã đóng và khoá kỹ trước khi vào đây.
– Và cửa phòng này nữa…
– Mình đã làm gì đâu mà phải khoá cửa phòng?
– Tuyết đang ôm tôi, đang cởi cúc áo tôi để sờ ngực, Tuyết đã chạm người vào hạ bộ của tôi… Chừng đó, đủ tôi lãnh ít nhất 10 năm tù.
Tuyết ngẩng mặt lên nhìn giáo sư Fred, cười khoái chí. Vì em hiểu Fred vờ nói thế cũng có. Mà phần cốt yếu là Fred đã gáin tiếp thoả thuận. Chàng muốn nếu có gì xảy ra cho chàng và Tuyết, thì phải thật kín đáo, riêng tư. Tuyết nhảy tung tăng lại khoá cánh cửa phòng, rồi đứng đó, quay nhìn thẳng Fred. Trông chàng thê thảm đến tội nghiệp. Lòng cũng muốn mà tim thì đập. Nhưng đâu còn chọn lựa nào hơn.
Tuyết cởi mấy cúc áo của chiếc áo lạnh, thoát ra và ném bừa nó dưới thảm. Rồi đến những cúc áo của chiếc áo đầm. Khi Tuyết cởi nó ra khỏi phần trên, phơi bộ ngực căng phồng trong chiếc áo xú chiêng, thì mắt Fred bỗng khờ dại, chàng dựa lưng ngay vào cửa tủ. Tuyết vẫn đứng đó tiếp tục thoát y. Cái áo đầm đã ra khỏi người Tuyết, và thân Tuyết chỉ còn có hai mảnh mỏng dánh, nhỏ xíu. Nhất là cái xì líp, chỗ âm hộ, màu xam xám lộ hẳn lên, cồm cộm, che cái mu lồn no ứ, trông thật quyến rũ, mời gọi, khiêu dâm.
Fred giả tỉnh. Nhưng chàng vừa nuốt nước miếng. Tuyết đưa hai tay ra phía sau mở khuy xứ chiêng. Cái áo lỏng ra, trệ xuống, cho Fred thấy hai quả đào chin tới trắng hồng, mơn moon, như mới được hái từ trên cây. Tuyết thấy rõ cái quần của Fred đội lên một cục. “Nước đá đang bắt đầu tan trong nắng”. Cái nóng hực lửa của thân người 15 Tuyết đã làm nghị lực, mô phạm, tư cách, trí thức của Fred hoàn toàn tê liệt. Cách đó 10 phút, chàng còn vững vàng đưa đủ lý do để lắc đầu với lời mời mọc của giai nhân. Nhưng bây giờ, trời đất ơi! My God! Hai ngón tay của Tuyết đang bình thản xỏ vào hai bên xì líp, tuột nó xuống, xuống dần…
Đến gần đầu gối, đến ống quyển, mắc cá rồi vọt thoát ra khỏi thân người Tuyết lúc nào không biết. Còn cái xú chiêng thì đã gần như tự động rơi xuống khỏi hai cánh tay Tuyết và được nàng ném văng ra xa tận đầu giường. Trần như nhộng. Tròn trịa. Không một khoảnh da thịt nào của Tuyết mà không cám dỗ, không mời mọc. Tuyết “kêu gọi”:
– Anh còn đợi Tuyết mời mọc như thế nào nữa ? Cửa đã đóng hai cánh. Em đã không còn mảnh vải che thân. Phần còn lại là anh. Em thật tình yêu anh, Fred! Thề với trời đất là em chẳng có một âm mưu nào đen tối để làm nhục anh đâu. Em đã dọn sẵn hết lên bàn. Anh chỉ cần…
Fred lại thở ra rồi cử động. Tay chàng lần mở thắt long, khuy áo và cuối cùng, Fred cũng như Tuyết, trần như nhộng, dương con cặc đen thui dài thong ra phía trước… Tuyết mê quá, nhảy bổ lại, quỳ xuống, nâng cặc Fred lên mà hôn thân yêu cuồng nhiệt. Cả đời Fred, chưa bao giờ chàng được ai hôn của quý chàng bằng mũi. Hai bàn tay nhỏ nhắn của gái 15 đã trân trọng nâng “thằng bé” mập ù đen láy của Fred lên mà hôn tới, hôn lui. Nó gồ ghề thật, trông nó hoặm xự hơn bất cứ cặc của kép Việt Nam nào Tuyết đã ngủ qua trước đây. Tuyết chà khúc gân cứng đó lên trán, lên mắt, lên má nàng rồi bất thần, Tuyết nâng cặc lên, hôn hai trứng dái to đồ sộ của Fred. Nàng ngậm vào nút ngất ngư. Fred ngẩng mặt lên không trung, chợt phát ra tiếng rên:
– My God! Con có ở tù cũng không sao! Con đã làm hết cách để cự tuyệt, mà rồi cuối cùng, cũng đành buông súng đầu hàng. Xin God che chở cho con trong hành động rất người này.
Tuyết khoái quá. Em yên trí là Fred đã phủ phục trước nhan sắc và quyến rũ của nàng. Tuyết đứng thẳng dậy, cầm cặc Fred hích hích vào mu lồn của em. Tuyết dạng hai chân cho đầu cặc Fred quẹt nước lồn ở cửa mình em, rồi Tuyết kẹp nó ở đó, ngoài cửa mình. Em nhón lên, níu cổ Fred xuống, tìm cho mình nụ hôn dây dưa, nồng ngất. Hai tay Fred không làm “khách bàng quang” nữa. Mà đã nhảy vào vòng chiến, tham dự. Chàng ôm chặt mái tóc huyền của Tuyết, vai Tuyết, lưng Tuyết, cánh tay Tuyết.
– Em muốn được vào trong anh, ngay lập tức, được không?
Fred chẳng trả lời, mà cho một tay xuống, cầm dương vật nóng hổi của chàng, đâm vào miệng lồn Tuyết. Tuyết hẩy tới, bá cổ Fred, co hai chân vòng quấn lưng Fred. Thế là cả hai sát dí vào nhau, không rời nửa ly. Hình như Fred chẳng còn biết trời mây, non nước nào nữa. Chàng nhắm mắt ngây ngất, chìm xuống đáy sâu vực nước xác thịt, khi Tuyết ôm cứng chàng mà hẩy đít tới nắc. Fred quên hết tiếng còi hụ xe cảnh sát. Quên cái còng tay, quên cảnh pháp đình, quên nhà jail của Cali, quên luôn những năm tháng nằm vùi trong bốn bức tường, bị bọn đầu trộm, đuôi cướp đè chàng mà hành hạ, lắp đít, bú cặc…
Nhưng như Tuyết đã bảo: “Thề với Trời đất là em chẳng có một âm mưu đen tối nào để làm nhục anh đâu!” Nếu quả tình như thế, thì việc chọn lựa này của Tuyết nghe có lý hơn. Vì cả đời chàng, cho đến chết, có thiếu nữ 15 nào người ngoại quốc, mà là học trò của mình, tự dẫn xác tới dâng hiến không điều kiện cho chàng tha hồ hưởng? Sướng quá. Tuyết thì thầm:
– Thầy ơi! Con thoả nguyện quá. Thầy là giấc mơ của em, nhiều đêm. Hôm nay, chỉ một ngày, thầy có trọn quyền muốn hưởng gì ở em cũng được. Rồi nếu thấy thích, vừa ý, gọi em. Mình lại tiếp nối những ngày hạnh phúc khác. Nhưng riêng hôm nay, thầh phải ở nhà cho con thoả mãn tận cùng.
– Không đâu Tuyết! Anh chỉ xin Tuyết giữ thật kín việc chung chạ xác thịt này. Anh đang bỏ một chân trong ngục rồi. Mỗi ngày, Tuyết hãy cho anh một giờ, tại đây. Nếu được thì suốt đời anh. Tuyết có hứa như thế không?
Mừng quá. Như chiến sĩ đã cầm cờ nhảy vào thành địch. Cái chiến thắng do công Tuyết dàn ra đã từ lâu, hôm nay mới đạt đến vinh quang. Tuyết gật đầu lia lịa. Và không hiểu sao Tuyết chợt mê đắm chàng giáo sư da đen này một cách kinh khủng. Không phải hôm nay, mà từ ngày vào học High School ở San Gabbriel. Tuyết bắt Fred đặt em nằm ngửa trên giường nệm, kéo kín màn cửa sổ lại. Căn phòng mờ mờ. Cái lạnh ngoài trời làm cho căn phòng mát hẳn. Tuyết dạng hai chân ra, phơi lồn, bắt Fred bú.
Tấm thân bồ tượng của Fred so với Tuyết trong như con voi với con nai. Cách biệt xa vời. Cả dương vật đồ sộ của Fred, chính chàng cũng không hề dám nghĩ là nó sẽ vào thênh thang trong lồn Tuyết, ráo rọn, nhẹ nhàng. Chàng đưa môi xuống, banh háng Tuyết ra, bú thiết tha, rào rạt hai cái mép. Rồi Fred quét hàm râu trên ở hột le. Tuyết rướn mình lên. Hai chân co lại, ểnh toàn thể cặp mông no tròn lên không mà hét. Dù ếm giọng lắm, nghe cũng thê thảm như ngàn lời khóc:
– Fred ơi! Cái đó là cái gì vậy? Ah bỏ kiến vào lồn em hả. Sướng, đã ngứa, khích dâm, chết em Fred ơi. Anh quét như vậy thì đàn bà lớn tuổi cũng chết chớ nói gì tuổi em. Sướng hơn đụ nữa anh ơi. Đừng bỏ em nghe Fred!
Lần đầu tiên, Fred được bú một cái lồn Á Châu. Nó nhỏ nhắn, xinh xắn, mà nơi nào cũng hồng đỏ lên. Những sợi lông lồn lưa thưa, ngăn ngắn. Lồn 15! Cái lồn nhỏ xíu đó đã tiếp thu hết khúc gân đồ sộ của Fred! Đã đụ rồi mà Fred cũng chưa tin. Nó như một huyền thoại. Như chuyện giả tưởng. Làm sao? Cách thế nào lồn Tuyết đã chịu được hết chiều dài lẫn chiều ngang ghê gớm của con cặc Mỹ đen đó? Fred hoàn toàn không hiểu. Chàng đang tận tình dùng hàm ria con kiến để làm cho Tuyết la khàn giọng.
– I come, I come. Em ra, em ra Fred ơi. Chịu không nổi nữa Fred ơi. Liếm cho hết nước của em đi rồi nằm ngửa ra cho em trả ơn. Trời ơi! You kill me, Fred!
“Anh giết em Fred ơ!i” Tuyết chỉ la có chừng đó, rồi buông hết, rã rời thân xác, mềm nhũn tứ chi, thở và thở…
Fred ngồi xuống, nâng nửa người Tuyết lên mà ấm, mà cưng mà nựng như nựng một baby. Bây giờ thì chính chàng cố làm sao cho Tuyết thương chàng hơn vì chàng sợ tuổi trẻ Tuyết sẽ làm nàng nhàm chán một giáo sư lớn tuổi . Đôi mắt Tuyết còn nhắm nghiền, còn dính chặt với cơn sướng rạt rào vừa rồi. Em chưa tỉnh hẳn, thì bên tai, Tuyết nghe Fred nói:
– Em muốn bú anh, hay để anh đụ em?
– Cái nào cũng được. Bề gì, em cũng phải đụ anh cho tới chiều tối. Nên cái nào trước cũng được. Thank you!
Chợt nhìn thấy cặp vú đẹp mỹ miều của Tuyết Fred nhìn chết sửng. Làm sao Mỹ đen nào có cặp vú đẹp lạ lùng như thế được. Fred bú, rồi bóp, nhồi. Bàn tay hộ pháp của Fred sờ vào trái vú trông như bàn tay của lực sỹ da đen cầm quả bóng Tennis. Chàng đang xây mộng vàng: có thể nào chàng lấy Tuyết làm vợ không? Có thể nào gia đình học thức giàu có của Tuyết chấp nhận một Mỹ đen làm rể không? Và tuổi tác, và sắc vóc…
Fred, nếu bước vào nhà bác sĩ Đoàn, thì nước da chàng sẽ làm cả nhà “khiếp hãi”. Khiếp hãi không phải Fred có dáng dấp hung bạo, khó thương. Mà chính vì những định kiến, những ác cảm sẵn có của mọi người về da đen. Nói đến da đen, dù là một bác sĩ, cũng có cái gì khó cho thiên hạ kính nể hoàn toàn. Rồi lại thêm những tai tiếng khó quên của O.J. Simpson., Michael Jackson, Mike Tyson v.v…

Vì mặc cảm đó, cho nên Fred đang trổ hết tài ba sức lực để chinh phục người yêu tuổi 15 này. Chàng nằm lên, cho cặc vào lồn Tuyết, bắt đầu một trận đụ không tiền khoáng hậu. Một trận đụ dai dẳng, tuyệt trần. Tuyết ra hết ba lần, Fred rút con cặc ra lau, như người lính chùi súng, xong lại đút vào đụ tiếp. Tuyết chẳng còn thấy màu đen trên da Fred nữa. Em thấy Fred như một hoàng tử sang trọng, một thiên thần, một thần tượng không ai đánh ngã nổi, kể cả mẹ Tuyết, bà Nguyệt!
– Con xa lánh hết mọi kép trẻ, để chỉ còn yêu thầy giáo Fred, thì còn cần gì nhiều condom nữa? Nguyệt hỏi Tuyết.
– Con đùa với mẹ cho vui đó mà. Thực ra con chẳng còn cần condom nữa.
– Chết, không được đâu con. Đây này (Nguyệt mở bóp) con cầm hết hai hộp này mà dùng. Không phải mẹ sợ con dính bệnh AIDS, mà sợ con mang bầu.
– Con đã và đang uống thuốc ngừa thai. Mẹ khỏi lo. Thì mẹ sao, con vậy mà. Con giống mẹ nhà có phước!
– Bây giờ con còn đi lại với Fred không?
– Dạ có mỗi ngày. Tan học là con đến nhà chàng. Sáng weekend như hôm nay thì 8 giờ, Fred đụ con tới 11 giờ. Con mới ở đó về đây thì gặp mẹ ngất ngây trong bồn tắm. Tiếc quá, tại Thắng nhìn thấy con, rồi chàng muốn… Với lại, lỗi tại con. Khi thấy mẹ ngất ngây con đã tự cho tay vào sờ lồn, rồi rên lên. Nếu không, giờ này mẹ hãy còn “vui” với Thắng.
– Thôi con đừng nhắc tới anh chàng bạc tình đó nữa. Y là một cậu bé loạn luân!
– Hả? Thắng là người loạn luân? Sao mẹ biết?
– Thắng nói xa nói gần. Nhưng mẹ biết. Mẹ Thắng cũng tên Nguyệt. Thắng đến ân ái với mẹ để …
– Để thoả mãn loạn luân? Thế thì trong nhà này cũng có một kẻ loạn luân!
Nguyệt giật mình, nhột nhạt. Có thể nào Tuyết cũng biết rõ việc của Chính. Và nhất là cả nàng, dù chỉ trong tư tưởng. Lâu nay, Nguyệt quên khuấy mất trong nhà này còn có một người nữ nữa: đó là Tuyết, một đoá hoa mới nở, nhưng đã sớm biết chuyện người lớn. “Trong nhà này cũng có một kẻ loạn luân!”, Tuyết nói. Là ai nếu không phải là Chính! Trong lòng Nguyệt run quá. Nàng sợ Tuyết đã thấy hết những bức hình mặc đồ tắm hở hang của nàng do Chính treo khắp tường phòng ngủ. Nàng sợ Tuyết đã nghe lén những cú phone của Chính gọi về từ nội trú! Nhất là Tuyết có thể đã thấy Nguyệt cũng từ cửa sổ, nhìn Chính nằm trên ghế phơi nắng buổi sáng.
Một lát lâu, Nguyệt ôm Tuyết ân cần hỏi, nhỏ giọng:
– Kẻ loạn luân trong nhà này là ai, hả con?
– Nhưng mẹ có cho phép con tiếp tục yêu thầh Fred thì con mới nói.
– Ừ. Con yêu ai là quyền của con. Mẹ đâu có bao giờ cấm cản.
– Người loạn luân trong nhà này chính là mẹ.
Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, vì những gì nàng lo âu, đều chẳng xảy ra. Nàng lo âu Tuyết sẽ nói là Chính. Nàng sợ hoặc Chính đã xằng bay với Tuyết. Hoặc là Tuyết đã biết Chính treo các tấm hình áo tắm của nàng trên tường… Nguyệt hỏi:
– Mẹ? Con nói mẹ là kẻ loạn luân? Thế thì con lầm rồi. Hoàn toàn không đúng! Mẹ đã tự chiến đấu cam go để không xảy ra.
– Thưa mẹ, nếu không đúng thì cũng gần đúng…Thôi, con muốn mẹ phải vui. Con biết mẹ thiệt thòi trên 10 năm. Con biết mẹ đã chống cự hết sức mình để chị phạm tội trong tư tưởng. Dẫu gì, mẹ vẫn là người đàn bà còn lương tâm, vì mẹ đã đuổi Thắng ra khỏi phòng này khi biết Thắng muốn xằng bay với con. Mẹ đã nhiều lần khước từ sự “tấn công” có dụng ý của Chính. Cám ơn mẹ đã cho con tiếp tục yêu Fred. Thôi con có hẹn phải đi chơi với bạn. Con đi, chiều về. Mẹ đừng lo…
Tuyết hôn Nguyệt một cái trên má, rồi tung tăng chạy khỏi cửa. Ngồi lại một mình trước bàn phấn, Nguyệt ngắm mình, nàng bỗng sợ cái nhan sắc trác tuyệt kia sẽ có ngày tàn phai như chậu hoa khô rúm của Chính tặng nàng trước ngày Chính vào nội trú. Bất giác, nàng chụp bó hoa khô trong lọ, bẻ ngấu nghiến, xong cho vào giỏ rác. Nguyệt không muốn thấy sự tàn héo của sắc đẹp, và cũng dứt khoát luôn với ám ảnh nhơ bẩn mà vừa rồi Tuyết đã huỵch toẹt:
“Người loạn luân trong nhà này, chính là mẹ!”
Chuông gọi cửa dưới nhà vang lên ba lần, Nguyệt mới trở dậy, choàng chiếc áo kimono ra hành lang nghiêng mình nhìn xuống. Nguyệt thấy một ông Mỹ đen ăn mặc rất đàng hoàng. Nàng hỏi bằng tiếng Mỹ:
– Ông muốn gặp ai?
– Thưa tôi muốn gặp phụ huynh em Tuyết.
– Xin ông cho biết ông là ai và ở đâu?
– Thưa tôi là Giáo sư Fred Humphrey, dạy ở San Gabriel High School. Hay nếu bà ngại tiếp tôi…
– Không phải, nhưng hôm nay cháu Tuyết vắng nhà…
– Vâng, vì thế, tôi muốn thưa chuyện cùng ông bà khi không có mặt Tuyết. Tôi biết Tuyết đã dự cắm trại ở Long Beach.
– Xin ông chờ tôi một giây.
Nguyệt chạy xuống mở cửa và mời Fred bước vào. Cũng là Mỹ đen, nhưng anh chàng trông có vẻ trí thức, và chững chạc hơn những chàng đen mà Nguyệt đã gặp trước đây.
– Ông dùng trà hay café? Để tôi đi lấy.
– Thưa trà cũng được. Phiền bà quá.
Trong khi Nguyệt đi pha trà, Fred lễ độ ngồi dựa salon ngắm cách trang hoàng sang trọng của phòng khách. Chàng thầm phục gia đình Tuyết giàu có, và phong phú luôn óc mỹ thuật. Chàng hơi hồi hộp, lựa những lời khéo léo để trình bày sao cho lịch sự và tế nhị với Nguyệt về những gì đã và đang xảy ra giữa chàng với Tuyết.
Nguyệt mang hai cốc trà lại bàn khách và mời Fred.
– Tôi nói ngay để ông Fred đỡ ái ngại: là tôi đã biết cháu Tuyết giao du “khá thân mật” với ông.
Fred hơi đổi sắc mặt. Chàng định đến đây thú thật tất cả mọi nchuyện làm tày trời của chàng cho Nguyệt nghe. Mà rồi Nguyệt đã biết hết. Nguyệt nói tiếp:
– Tôi định hôm nào đẹp trời, tôi với nhà tôi sẽ dẫn Tuyết đến gặp ông để nói chuyện.
Tim Fred muốn bung lồng ngực, vọt ra ngoài. Vì cách đây hai hôm, một giáo sư bạn chàng, đã xa gần cho chàng biết sự liên hiệp hợp pháp giữa chàng và Tuyết.
– Thưa bà, tôi hiểu tôi là một đàn ông xấu xa, mặc dầu tôi là kẻ bị Tuyết tấn công. Tôi xấu, vì đã không mạnh dạng cự tuyệt những cám dỗ, mời mọc của Tuyết. Tôi xấu vì phải đợi cho đến khi bạn tôi thông báo, tôi mới tự dẫn xác đến thú tội với bà. Vì tôi nghĩ có lẽ, chỉ có ông bà mới cứu được tội phạm của tôi.
Mặt Fred đổ mồ hôi. Giọng chàng đầy sợ seat. Dáng dấp lung túng, gần như muốn quỳ lạy của Fred làm lòng Nguyệt chùng xuống. Thực ra, riêng nàng, nàng chẳng thắc mác gì về hành động của Tuyết. Nàng hay nhắc chừng Tuyết phải mang condom bởi vì nàng sợ cô bé có thể nhiễm HIV hoặc mang bầu vào cái tuổi 15. Còn Tuyết ngủ với ai, giao du thân mật với người nào, nàng không để ý.

Đưa lý nước trà lên mời Fred, rồi Nguyệt bớp một ngụm:
– Ông Fred đến đây hôm nay chỉ để nói có thế?
– Thưa còn nữa: Tôi muốn chấm dứt tức khắc tội lỗi. Nếu không tôi phải xin đi dạy ở một tiểu bang khác.
Nguyệt đưa tay khoác, và vồn vã ngăn lại:
– Ơ kìa, ông Fred. Làm gì mà ông sợ hãi quá vậy? Tôi có cách bảo đảm cho ông, nếu ông bị liên đới tới pháp luật. Lúc nãy, tôi bảo ông sẽ cùng Tuyết đến nhà ông nói chuyện. Chắc ông nghĩ chúng tôi sẽ tố cáo? Điều đó thì không đúng. Tôi đến đó để nói một kế hoạch cho ông phòng thân nếu ngày nào đó có cảnh sát đến còng tay ông….
Fred xoa xoa hai bàn tay vào nhau, lòng xôn xao một niềm vui. Chàng không thể nào ngờ gặp may mắn như thế:
– Thưa bà. Tôi như kẻ chết chìm, đang được bà cứu mạng. Bà có thể cho biết những gì bà sắp nói để cứu tôi không?
Nguyệt ngồi tréo chân mặt lên đùi chân trái. Cái áo kimono xẻ ở giữa, phơi trần da thịt trắng hồng khêu gợi cho Fred thấy. Nhưng tâm hồn chàng đang dạo động. Hãi hùng. Fred không muốn, hay không dám nhìn cái hấp dẫn đó nữa.
– Trước hết, ông Fred có thể cho tôi biết, vì sao con gái tôi lại mê ông đến độ cháu từ bỏ hết bồ bịch Việt Nam còn trẻ.
Fred cúi hẳn mặt nhìn xuống thảm đỏ, trong khi Nguyệt lại xổ ra một chiêu khêu gợi nữa: nàng chồm tới phía Fred và thật thấp, để Fred có thể nhìn trọn bộ ngực no tròn bên trong áo kimono. Giọng Fred nhỏ, trầm:
– Thực tình tôi không biết. Tôi chỉ có thể nói lại những lời Tuyết hay nói với tôi mỗi lần em làm tình …”Fred ơi! Hồi trước em ghét Mỹ đen thế nào, thì bây giờ em suy tôn anh hơn một ông vua.” Hoặc “Em có thể đổi hết những gì em có trên đời để được nằm dưới anh mà hưởng”. Hoặc “Làm sao người da trắng và da vàng có được một dương vật và kỹ thuật làm tình thần thánh như anh v.v…
Fred nói xong, ngẩng đầu lên với vẻ khiêm nhường, thì mắt chàng bắt gặp gương mặt ngất ngây não nùng của Nguyệt. Nàng hớp một ngụm trà, mà mắt lẳng lơ thu hồn Fred:
– Hồi nãy ông Fred có nói: “Ông xấu vì đã để con quỷ thấp hèn của mình chiến thắng lý trí.”
– Dạ đúng thế. Không phải một mà nhiều lần, với Tuyết.
Nguyệt chúm chím cười khó hiểu, làm Fred run hơn:
– Thư, chẳng lẽ bà không xót thương cho kẻ tội phạm đã biết tự xưng tột. Lại còn ngồi đó cười lên đau khổ của tôi?
– Ấy chết. Nguyệt vội khua tay cải chính. Không phải thế! Tôi cười chúm chím vì không dám cười lớn, và tôi cười vì nghĩ : đâu phải thế gian này chỉ có mỗi mình ông là có tội. Cả tỷ tỷ người đang mắc tội, trong đó có tôi.
Mắt Fred long lanh, ánh lên niềm vui nhỏ, vì chàng chợt có bạn “đồng hành”. Kẻ đó lại là mẹ của Tuyết. Nguyệt nói tiếp bằng giọng thanh thản, hồn nhiên:
– Hình như cứ mười người thì đã hết chín mắc để “con quỷ thấp hèn chiến thắng lý trí!” Mỗi người phạm một cách. Chỉ khác là ở số lượng những lần phạm tội. Chàng những người tin rằng Thượng Đế có thể xoá tội cho mình, thì họ lại càng dễ mắc tội hơn. Làm thế nào mắc tội rồi xưng tội thì hết tội? Ông Fred có tin, chính tôi, mỗi ngày cũng để “Con quỷ thấp hèn chiến thắng lý trí của tôi”, nhưng chỉ những tội nhỏ , những tội rất người. Còn tội lớn hơn thì tôi nhất quyết cự tuyệt. Nếu ông Fred lớn tuổi mắc tội làm tình với gái vị thành niên, thì tôi là một tội phạm chung thân khổ sai. Vì tôi đã phạm không biết bao nhiêu lần với những cậu bé 16, 17…
Fred chồm tới, hỏi gấp rút:
– Bà nói, bà cũng phạm tội làm tình với trẻ vị thành niên?
Nguyệt gật đầu với sự hãnh diện, làm Fred không tin mắt mình. Chàng không thể tưởng tượng một giai nhân tuyệt sắc như thế, một bác sĩ phu nhân như thế mà cũng…
– Tại sao không? I know what I’m doing! Tôi biết tôi đang làm tì. Anh biết đi một xe mới, mặc bộ đồ mới, ở cái nhà mới, tại sao tôi không được quyền làm tình với một người “mới”. Mới: đồng nghĩa với trẻ, đẹp, khoẻ!!! Cho nên ông Fred, dù có dụ dỗ Tuyết, cũng chẳng làm tôi bận tâm. Điều tôi lo âu là không biết Tuyết có hoàn toàn hạnh phúc với ông hay không. Thế thôi. Nhưng ông đã nói những câu Tuyết hay rên lên trong khi làm tình. Tôi hoàn toàn yên tâm, không thắc mắc. Và ông cũng đừng thắc mắc. Cứ hồn nhiên mà hưởng.
Fred hình như vẫn chưa an lòng, chàng hỏi lại:
– Hồi nãy bà có nói: “Bà có một kế hoạch cho tôi phòng thân nếu ngày nào đó cảnh sát đến còng tay tôi.” Chẳng hay đó là kế hoạch gì. Xin bà vui lòng cho tôi biết được không?
Nguyệt nhỏ giọng, dù ở nhà chẳng có ai, ngoại trừ hai người. Nàng làm cho ra vẻ bí mật, cho Fred chú ý hơn:
– Tôi định nói là nếu pháp luật có làm phiền ông, ông cứ thẳng thắn nói họ lầm. Vì ông là tình nhân của chính tôi, chứ không phải của Tuyết. Tuyết lui tới nhà ông là làm cái gạch nối cho tôi với ông!
Fred yên lặng, ngồi nhìn chết trân nơi Nguyệt. Vì sau khi nói như thế, Nguyệt phát một cử chỉ nửa lã lơi, nửa mời mọc, có cái gì đó thật khó nói, đã làm chàng từ địa vị một người khách có tội, trò thành người “thân quen” – thân quen đã từ lâu – Nguyệt cầm tách trà của Fred hớp một ngụm, rồi, cũng với tách trà đó, nàng mời Fred. Anh chàng dán sát đôi mắt ở dung nhan diễm lệ của Nguyệt. Mà miệng thì uống tý nước trà. Cử chỉ mời trà đó của hai người như thu ngắn sự cách biệt da vàng và da đen, nghèo và giàu. “Bà già vợ” và “Chàng rể”. Những lời Tuyết khen ngợi về Fred sau mỗi lần Tuyết đến ái ân với Fred lại vang vang bên tai Nguyệt. Nàng rắp tâm sẽ có một ngày tìm được Fred, để nói chuyện, để xem cẳng xem giò và để … không ngờ hôm nay chính Fred dẫn xác đến.
Fred đứng cao như cây đại thụ. Vóc dáng chàng như cầu thủ Michael Jordan. Mặt chàng sáng ngời nét thông minh. Nước da mùng quân đó “chịu đựng” nắng mưa, bão táp không biết meat. Chợt Nguyệt đùa một câu:
– Không biết trong hai chúng ta, ai đang để “con quỷ thấp hèn chiến thắng lý trí?”
Nói xong, Nguyệt lại cầm tách trà của Fred uống thêm một ngụm rồi lại mời Fred. Lần này, mắt anh chàng vẫn không rời nổi giai nhân, nên hai bàn tay anh “vô tình” chụp, bao bên ngoài bàn tay Nguyệt. Rồi Fed duyên dáng, nhếch cười, để lộ hàm răng trắng ra:
– Có lẽ cả hai chúng ta đang là hai con quỷ, hai con quỷ không thấp hèn, đang đòi làm một hành động nào đó rất người, như bà nói! Hình như đây cũng là lần tôi phạm tội nữa, nhưng lòng tôi yên ổn hơn, vì…
– Vì tôi trên tuổi vị thành niên?
– Không, vì bà là giai nhân tuyệt sắc? Đẹp lạ lùng!!!
– Ông Fred nịnh đầm! Ông đúng thật là người Hợp Chủng Quốc.
– Thưa không, bà có thể đừng tin lời tôi. Cứ bước ra phố, hỏi bất cứ người nào về nhan sắc của bà.
Bàn tay Nguyệt vẫn nằm trong hai bàn tay hộ pháp của Fred. Tách nước trà còn ấm. Nhưng không ấm và nồng bằng hơi ấm hai bàn tay Fred! Nàng đứng sát Fred hơn, gỡ cái tách khỏi tay Fred để xuống bàn ngước mắt nhìn Fred trên cao, và “lửa” hực bốc lên, làm mặt nàng hồng, mắt hoa, môi nài nỉ đòi một buổi sáng hoàng đạo nữa….
Fred thật tình xúc động mãnh liệt. Chưa bao giờ chàng dám tưởng tượng được cầm tay một giai nhân như Nguyệt. Mặc cảm da đen làm chàng sống thu người như “con sâu làm tổ, trong trái vải cô đơn”. Dù đã đậu tiến sĩ, và đã làm giáo sư trên 15 năm, Fred vẫn không sao quên mình là da đen, một da đen bẩn thỉu tội lỗi của những cuốn phim trộm cướp, đánh đấm, hiếp dâm. Những câu truyện đầu môi của người da trắng nói về “Mọi Phi Châu” v.v…

Phòng khách yên lặng, vì cả hai “đối thoại” bằng mắt. Nguyệt muốn làm chuyến phiêu lưu vào xứ sở của thú rừng. Nguyệt muốn làm chủ một giai nhân thân hình của một Mike Tyson. Nguyệt muốn đổi thử món ăn xem nó ra sao mà con gái nàng đã hết lời khen ngợi…. Cả hai thật sát. Nguyệt cố tình cà đôi vú no cứng của mình vào người Fred. Trong khi tư cách giáo sư của Fred vẫn còn e dè thì Nguyệt khám phá ra dương vật của chàng đã “sưng” lên một đống:
– You are a bad boy! Anh xấu lắm nghe chưa!
Lần đuổi Thắng ra khỏi nhà thì Nguyệt vịn cớ Thắng đã xằng bay với Tuyết. Còn bây giờ nàng đã tha thứ cho chính mình khi đang xằng bay với nhân tình của con gái. Cho nên Nguyệt vội vã cải chính ngay cho Fred nghe:
– No, I mean, I’m a bad girl! Tôi mới là đàn bà xấu. Vì tôi giật và tư tình với bồ của con tôi.
– Thưa bà, thế thì tôi cũng xấu nốt, vì tôi đang ngoại tình với bà già vợ (mother in law)!
– Nhưng Fred ơi! Có những điều con quỷ thấp hèn có lý trí của mình! Tại vì quanh ta, họ bảo đó là tội, nên mình trở thành tội phạm. Em thì có riêng lối suy nghĩ. Em biết cái nào tội, cái nào không! Anh đã là chồng của con em đâu?
Nguyệt tháo cái nút áo kimono ra. Fred chết nửa thân người. Hai chân chàng bỗng run như cầy sấy. Phía trước của thân người Nguyệt lồ lộ ra. Xong, cái áo ngủ rơi xuống đất, cũng là lúc Nguyệt cầm tay Fred dắt vào phòng ngủ của nàng. Cánh cửa được khoá kỹ, đèn trong phòng một ngọn duy nhất xanh dương, trả ập cái không khí mờ ảo lãng main mà cả hai đều bất ngờ được hưởng. Fred bế Nguyệt lên nhẹ nhàng như một đứa bé. Chàng đưa Nguyệt lên cao, nhìn chăm bẳm bộ lông lồn nàng chỗ cái chỏm nhọn dương cao lên của cặc Fred. Tự tay Nguyệt cởi áo cho Fred. Rồi đến thắt lưng, zipper, cái quần Fred rơi xuống, thì cũng là lúc bàn tay mỹ miều của Nguyệt thọc vào xì líp của Fred để rút con cặc to sổ sàng, to kỳ dị, dài quá kích thước ra. Nguyệt ngắm và yêu quá một bảo vật từ thuở bé giờ nàng chưa thấy.
Hèn chi màTuyết, con nàng, đã tự nguyện lìa xa mọi nhân tình dé dé khác để còn yêu có mình Fred. Fred vĩ đại, Fred cao to, Fred khoẻ mạnh, Fred học thức. Trước mặt Nguyệt bây giờ, Fred là một thần tượng bất diệt. Chỉ nhìn con cặc đồ sộ khi Fred trần truồng đứng đó, thì không những một mình Nguyệt mà bất cứ một đàn bà bà nào của bất cứ giống dân nào cũng phải thèm chảy nước miếng, mà quỳ xuống, bò lạy, xin được sờ mó, hôn nó một lần cho biết. Nước lồn của Nguyệt tự động rỉ ra ướt nhẹt hai mép. Hai mí mắt nàng nặng trĩu, mở không lên.
Buổi sáng im lặng, không khí dâm data đặc quánh phủ quanh phòng, lean chiếc giường Ý có kiếng soi. Giọng của Barbara Streisand não ruột the thiết trong bài “One life to live” vang lean. Nguyệt quỳ đó như một nô lệ của một ông vua Á rập. Nàng lấy một tô sữa, đến cầm cặc Fred ngâm vào rồi khoát tay rửa ân can như một một môn đệ của đạo sex bên Ấn Độ, rửa cặc Fred xong, Nguyệt nâng tô sữa lên uống cạn.
Thấy vậy, Fred yêu quá, chịu không nổi, chàng cũng lấy một tô sữa khác, bắt Nguyệt đứng dang hai chân ra, chàng dùng tâ rửa khắp loan, rửa luôn âm đạo, và xin Nguyệt đái vào một tí trong tô. Fred uống ực, sạch ráo, ném cái tô xuống đất vỡ tan, ôm Nguyệt ngất ngư với cái hôn lâu gần 10 phút, không vật nhau, không đụ nhau.
Mười phút cuồng si. Mười phút của môi gặp môi, mà cả hai tưởng như đã trong nhau từ thuở nào. Tuổi của cả hai là những hoả diệm sơn ngập lửa. Cả hai là những cao thủ võ lâm học nay những chiêu vô địch. Nhìn cặp này mới đúng là đôi nhân tình lý tưởng của dục vọng.
Nguyệt mở tủ lấy chai champagne ra khui. Nàng bắt Fred quỳ hứng miệng ngay loan. Nguyệt đổ rượu từ hai núm vú chảy dọc xuống từ từ, theo chòm lông lồn thành một vòi nhỏ, vào miệng Fred. Fred no nê. Được một lúc, Nguyệt ngừng, đưa chai vào miệng nốc. Rượu làm cả hai man rợ, cuồng nhiệt hơn. Nguyệt xô Fred name xuống giường, cầm cặc bú. Vừa bú, Nguyệt vừa nhìn mình trong kiếng. Nàng mang heat tài nghệ tuyệt vời ra tặng Fred. Fred quằn quại lạ, nàng mặc kệ. Nguyệt chỉ biết nhìn mình trong gương soi để tự thoả mãn với ái dâm man rợ đầu tiên nàng tung ra sáng nay với một da đen Phi Châu.
Nguyệt no nê với khúc dồi to đen láy. Nàng say mềm với trận chơi có một không hai. Nguyệt lại mở tủ lấy hủ cream (loại trồn sà lách). Nàng cầm cặc Fred quét vào đó rồi nut như ăn một cây kem, rồi lại uống champagne. Đã dâm sẵn, nhờ rượu, bây giờ Nguyệt trở thành một hoàng hậu Cleopatre thứ hai.
Thình lình, Nguyệt nằm chàng hãng ra, thong hai chân xuống đất, phành lồn, bắt Fred đổ rượu vào lồn và dùng miệng hút ra, nuốt. Nguyệt nhét từng qủa nho vào âm đạo, Fred dùng môi lừa ra ăn. Hết một chùm nho nhỏ, Nguyệt mới cầm hai vai Fred kéo lên, bắt chàng đâm cặc vào đụ. Cả hai nhìn mình trong gương. Họ có cảm tưởng như đang xem một cuốn phim sex trên màn bạc. Nguyệt bỗng nói:
– Hèn chi mà da trắng chẳng bao giờ chịu cho da đen các anh được ngang hàng với họ ngoài xã hội. Fred đụ em hay anh đang đưa em về với thiêng đàng, tiên cảnh? Em sẽ bảo Tuyết cho em được làm nhân tình thứ hai của anh.
Fred không dám đè trọn thân người chàng trên Nguyệt vì anh to con quá. Chàng phải chống hai khuỷu tay. Còn hai chân thì chịu dưới đất. Fred rút cặc chàng bóng lưỡng như con cá chình. Nguyệt trợn trắng, môi há tang hoác. Cằm ngưỡng lên không. Hai tay cào xé vai Fred, và la như voi phá rừng.
Động tác của Fred chậm rãi, bình thường. Chàng chưa tung chiêu nào độc đáo mà mồ hôi Nguyệt đã vã ra như tắm. Nàng nói bay đủ mọi thứ, mà hồn thì đã về tận chín từng mây xanh. Chưa từng có con cặc nào to như thế vào lồn. Nó chật ních. Nó vào tận tử cung. Miệng lồn của Nguyệt ngậm không muốn hết bề tròn con cặc Fred. Tiếng rên của Nguyệt nghe thê thảm như lơi khóc. Nàng níu chặt cổ Fred. Sướng tuyệt cùng. Sướng không bút nào tả nổi. Nguyệt chỉ còn nhìn chăm bẳm “Mike Tyson” doing vô lồn nàng từng “quả đấm” nặng ngàn can.
Fred đụ bình thản như một thiền sư đang lần chuỗi ở vách núi. Quả tình thượng đế đã ban cho da đen một biệt tài không có giống dân nào trên quả đất so sánh nổi. Nằm dưới, Nguyệt dãy đành đạch như con cá mắc cạn trên đất khô. Mặt nàng rúm như muốn khóc. Hơi rượu nồng từ môi nàng phà ra mỗi lần Fred nắc xuống.
– Oh! God. Trời đất quỷ thần ơi! Cả thế giới lầm to và đánh giá trật về da đen! Hãy để cho nó đụ như đang đụ tôi, thì quý ngài sẽ thấy vàng bạc, châu báu đều vô nghĩa. Hãy lật đổ mọi chủ nghĩa. Hãy đập phá mọi tượng thờ! Hãy sơn đen một khúc gỗ đẽo hình dương vật mà thờ từ trong thôn ấp đến thành thị. Cặc da đen là huyền thoại. Cặc da đen là vạn tuế!!! Cặc Fred bất diệt!!!
Nguyệt dịch nguyên văn câu vừa rồi ra tiếng Anh và dõng dạc đọc lên, tán thán tài nghệ tuyệt luân của Fred.
– Fred, có người tình như anh, em chẳng còn biết buồn là gì. Em chẳng còn can nghe nhạc tình Trịnh Công Sơn. Em chẳng cần đọc thơ Du Tử Lê. Nếu anh muốn, em sẽ hãnh diện dẫn anh đi ngoài phố. Em sẽ đưa anh đến phòng mạch chồng em….Nghĩa là Fred muốn gì, từ em, cũng có!
Fred vẫn im lặng, chất Champagne làm chàng đứ đừ cũng có. Nhan sắc tuyệt trần của Nguyệt làm chàng say ngất cũng có. Fred tưởng như mình đã qua đời, và chàng đang hưởng lạc cảnh ở chín từng mây cao. Làm sao chàng được diễm phúc nằm đụ với giai nhân Á châu đẹp lộng lẫy như Nguyệt cho nên chàng không dám chú ý nhiều đến những lời Nguyệt rên la. Fred cũng chẳng dám nhìn nhan sắc thần sầu của Nguyệt. Chàng cố hết sức lép dào cuộc mây mưa cho Nguyệt phải thán phục, phải cheat lăn quay ra, mới thôi.
Điện thoại vẫn reo. Vừa đụ, Nguyệt vừa trả lời với đầu giây:
– Chị Hải hả? Sao em thở mạnh hả? Em đang đụ chị ơi! Vâng một kép mới. Không, không phải kép nhí. Mà chàng đã 40, và da đen, tên Fred Humphrey. Ối! Nó nắc nữa chị ơi! Em chết chớ không sao sống nổi bữa nay đâu chị Hải ơi! Hả. Dạ to, to lắm. To lạ lùng. Em tưởng là nó không vào được trong em. Ai dè…dạ chàng đang tận tình đụ em nay. Hả, em say hả? Có uống tí champagne, nhưng vẫn tỉnh táo để thưởng thức những cú nắc tuyệt vời của Fred. Đã lắm chị ơi! Chị phải đụ da đen một lần trước khi chết. Nếu không, sẽ hối hận! Dạ không, chàng là Giáo sư của con em…Đụ da đen rồi chị sẽ quên bố nó hết mấy thằng kép nhí…Hả Chị có tìm cho em một cậu có 15? Mười lăm thì đã biết gì mà đụ? Thế à? Chị đã đụ thử rồi? Không biết sau khi đụ với Fred này rồi, em có còn thiết tha với những cậu 16, 17 không chớ đừng nói là 15. Cái gì? Cậu ấy có thể kéo dài ba tiếng. Chị đã ra bốn lần? Gì? Mười lăm mà làm gì có con cặc to khiếp hồn thế? Vâng, vâng, em đụ xong chàng này, sẽ gọi đến cho chị. Để em thử xem. Khiếp, mười lăm tuổi mà dám làm chị phải khen thì chắc là tuyệt. Vâng, em sẽ gọi. Chắc chắn. Bye!
Bà Hải muốn giới thiệu cho Nguyệt cậu bé có 15 tuổi người Cần Đước. Đặc điểm là cậu có con cặc rất to và chơi rất dai. Nguyệt chỉ ừ cho qua chuyện, chứ làm sao ai có thể đánh ngã nổi thần tượng Fred da đen đang đụ nàng nay. Đặt điện thoại xuống, Nguyệt ôm cứng Fred, hẩy mông lên hứng từng cú nắc độc đáo của Fred và nàng ra lai láng một quả sướng ngút trời mây. Fred vẫn nắc đều đặn coi như chẳng có gì xảy ra. Nguyệt thích thế. Liên tục, chát chúa, ầm ập. Đụ là phải như thế. Phải như chiến sĩ xung kích. Gặp địch là bám sát đánh không ngừng nghỉ, cho đến khi nào xác địch nằm trắng đồng, mới gác súng!
“Cây súng” của Fred trong kinh hồn quá. Fred rút ra tận bên ngoài miệng lồn, rồi mới từ từ nay mạnh vào. Lồn Nguyệt bắt buộc phải ứa ra nước thường xuyên, đến nỗi lúc nàng ra, nó đã thành một giòng nhỏ, như giòng sữa, chảy rỉ rả xuống tấm nệm giường màu ngà.
Điện thoại lại reo. Ông Đoàn, chồng bà, gọi về:
– Đoàn đây em! Em đang đụ với một Mỹ da đen hả?
– Vâng sao anh biết?
– Lúc nãy về định lấy mớ giấy tờ đưa cho người khai thuế, anh chợt nghe em rên toàn tiếng Mỹ. Anh để ý nghe cả tiếng của Fred, giọng Mỹ đen. Nên anh lại “trả tự do cho em”, trở lại phòng mạch….Gọi em để thăm, đừng phiền.
– Nhưng làm sao anh biết chàng này tên Fred?
– Giời, em gào tên anh ta muốn vỡ nhà, làm gì không nghe. Chắc là em vừa ý lắm nhỉ? Sung sướng không?
– Trên mức sung sướng! Từ bé, em chưa từng đụ người nào co của quý to kinh khủng như Fred! Phải chi được rỗi, anh nên về, ngồi trong tủ xem chàng ta đụ em.
– Thật vậy hả? Anh còn hai cái hẹn nữa, nhưng anh có thể gọi lại dời đến chiều. Anh sẽ về trong vòng 15 phút. Nhớ chờ anh nhé! Anh muốn xem của quý của Fred!

Mười lăm phút sau, Nguyệt vờ bảo Fred bế nàng vào phòng tắm cho nàng đi đái, để Đoàn mở cửa vào mà Fred không biết, Đoàn khiếp vía khi nhìn thấy thân hình vạm vỡ cao to và nhất là con cặc dài thần sầu của Fred. Vợ ông đứng cạnh Fred trong như em bé. Một người trắng nỏn nà như bông bưởi. Người kia đen nâu như cục than ham. Nhờ gương mặt Fred có vẻ trí thức, nếu không chàng trông như một tướng cướp.
Cặc Fred chỉa doing lên, giật giật. Nguyệt quỳy xuống hai tay ông tong tiu nó, hôn hít nó, chà nó lên trán, mắt, mũi và cuối cùng là cặp môi hồng. Nguyệt ngậm vào. Hai môi nàng bị banh ra. Miệng Nguyệt nhỏ quá so với khúc gân mập thù lù của Fred. Vậy mà nàng vẫn ăn, vẫn nut và bú dễ dàng, tự nhiên, còn xoay qua hướng tủ, cho chồng nàng nhìn rõ hơn. Tim Đoàn quặn lên nỗi đau, xót xa. Dù đã trả hẳn tự do cho vợ, tự nhiên lòng Đoàn vẫn hằn lên cái đau điếng của người chồng bất lực. Vì mê đụ quá, Nguyệt đã không còn phân biệt được màu da kẻ làm tình.
Nhưng Đoàn lại nhớ đến bảy tắm con cặc giả chàng đặt mua cho vợ xài gần 10 năm. Nó màu gì? Đen, trắng, đủ loại! Tệ hại hơn là nó vô tri, vô giác. Cho nên Đoàn chợt tự an ủi: cứ thà cho vợ vui nốt với quãng đời còn lại như thế, còn hơn, một mình thủ dâm trong phòng tắm, trên giường, ngoài hồ bơi!
Hoàn toàn Fred không hề biết có chồng Nguyệt ngồi trong tủ áo nhìn ra. Nguyệt bú cặc say sưa, cuồng nhiệt Fred là vì thế. Vậy mà Fred cứ tưởng Nguyệt thèm món này nhất, nên chàng cứ đứng ưỡn người ra, hai tay ôm tóc Nguyệt. Nguyệt bú lâu gần hai mưới phút thì miệng nàng lật hai trứng dái lên ngốn vào mà chuốt êm đềm. Bất thình lình, Fred cầm cặc, nut ngay vào mồm Nguyệt.
– I come, Nguyệt. Eat it. Anh ra Nguyệt ơi, nuốt hết đi!
Những tia khí đặc quánh, mằn mặn, thơm mùi thuốc tẩy bắn ra từ cặc Fred. Nguyệt bung đầy một họng, ngước lên nhìn Fred, rồi nuốt ngon như ăn một ly kem. Chưa hết, còn nữa. Nhưng Nguyệt nhả con cặc ra, để Fred bắn khí đầy lên mặt, lên mắt, lên tóc nàng. Rồi Fred quỳ xuống, ôm mặt Nguyệt liếm hết. Hai người quỳ như thế mà quyện lưỡi nhau hùng hục, say sưa. Nguyệt lật Fred nằm ngửa ra, lấy champagne rửa cặc cho chàng, rồi ngồi lên, đưa của quý của Fred vào lồn, lái phi thuyền, dộng súng cối. Cũng thế, Nguyệt cố tình quay mặt về hướng tủ cho chồng được thưởng ngoạn con cặc dị kỳ của Fred đang làm lồn nàng “cháy lửa”.
Hai bàn tay hộ pháp của Fred vói lên, bóp nhuyễn nhừ hai trái vú như hai quả đào chính tới. Nguyệt nhốm lên, dộng xuống. Ngước mặt lên trời gao la thê thảm:
– Lẽ ra em đâu phải lăng loàn như thế này hả Đoàn?
Cả tháng nay, em đụ vài chục cậu bé tuổi nhỏ hơn con mình. Và bửa nay, đụ với một Mỹ đen. Đã lắm chồng ơi! Cặc nó đầy ắp lồn em. Sướng kinh khủng, em đang lên mây đây này! Ngồi thế này cặc nó mới vào hết và đụng tử cung em. Sướng chết người, anh ơi. Nguyệt gào thao thao bất tuyệt. Fred không hiểu gì hết. Mà chàng cũng chẳng cần hiểu làm gì cho meat. Cứ nằm phành ra đó, cho người yêu đụ đã đời. Bây giờ Nguyệt không dộng súng cối nữa mà sàng gạo. Hai tay Nguyệt chống lên ngực Fred, hai đầu gối quỳ trên thảm hoa, Nguyệt sàng vòng tròn. Hình như đã lắm hay sao mà Nguyệt la không ngớt! La vang nhà, la át cả tiếng ca của Frank Sinatra đang mùi mẫn trong cassette. Đoàn thò tay vào quần, cầm con cặc héo hon cũng xục mạnh theo động tác sàng ạo của vợ. Đoàn muốn mua chút hương thừa của những ngày còn ân ái. Mà khúc gân bèo nhèo, eo xèo, chỉ gượng gạo, cứng lên một tý cho có chất rồi đâu vẫn hoàn đấy. Nó nhất định án binh bất động. Chàng đành chịu ngồi yên khoanh tay nhìn show sống động của vợ với Fred đang tiếp diễn.
Hơn mười hai giờ, Đoàn rời khỏi tủ, ra dấu cho vợ biết chàng đói bụng lắm. Nguyệt gọi theo bảo mua cho nàng hai phần cơm Tây, xong ôm Fred đụ tiếp. Hình như Fred là nhân tình có thể làm Nguyệt ngây ngất, mê ly hơn ai hết. Vì Nguyệt chẳng rời Fred lấy nửa phút. Nàng hôn da thịt của Fred không còn sót chỗ nào. Fred hạnh phúc. Chàng đang tắm trong hồ nước khoái lạc với một nàng tiên đẹp tuyệt trần, đẹp sầu mộng. Những cái nắc của Fred vẫn đều đặn, ung dung, chắc nịch. Tiếng rên của Nguyệt nghe não nùng như tiếng chim ăn đêm kêu giữa trời khuya bão tuyết.
Phải có những lúc thật êm đềm như thế này Nguyệt mới thấy cuộc đời thật đáng sống. Và Nguyệt hoàn toàn không biết hoàn toàn không biết, từ sáng đến giờ, Chính từ nội trú đã về, đang nằm phòng bên cạnh, Chính nghe tiếng rên của mẹ chàng và của Fred. Chính đã bị quá kích thích, bò sang phòng Nguyệt. Nhưng lúc đó cánh cửa bị khoá chặt, nên chàng không sao vào được bên trong để xem lén cảnh Fref và Nguyệt làm tình. Chờ cho ông Đoàn đi khuất, Chính nhẹ nhàng mở hé cánh cửa, bò êm ru vào, không phải núp trong tủ, mà ngay kệ đựng sách, cách giường ngủ Nguyệt có một thước. Nghĩa là mọi chi tiết tren hai cơ thể Fred và Nguyệt đều rõ mồn một.
Ngoài kia, Fred ngừng đụ. Chàng rút cặc ra, đặt Nguyệt nằm lên giường. Chàng lấy hủ cream lúc nãy, trét vào lồn Nguyệt, rồi le lưỡi liếm sạch. Nguyệt co hai chân, phành háng ra cho Fred thoải mái bú lồn. Cái lưỡi Fred cũng là một vũ khí lợi hại. Nguyệt chưa từng được thưởng thức trước đây. Hai bắp vế non và hai đầu gối của nàng được chiếc lưỡi dài của Fred làm tê liệt mọi thần kinh. Fred cạp vào bắp chân mà “nhai” nhẹ, chàng ngậm cả trọn năm ngón chân sơn đỏ của Nguyệt vào mồm mà nut. Cái lỗ đít của Nguyệt đã được chiếc lưỡi của Fred ân cần liếm, rồi nut vào ngoáy. Mồ hôi hột ứa ra trên mặt Nguyệt. Nàng nhắm cứng hai con mắt. Miệng gào lớn:
– Chết má con ơi! Cho má sống thêm vài năm nữa đi con. Ôi chưa ai làm cho tôi sướng kiểu này. Sao con lại dám nut lưỡi vào đó hả Fred? Hả, hai ngón …tay của con lại đút vào ngoáy lồn má nữa hả? Tôi có tới hai cái sướng lận trời ơi! Làm sao thở đây? Ối hai ngón tay “mất dạy” nó đang khuấy lồn tôi. Ối, nó đụng luôn tử cung của tôi nữa nè trời.
Nguyệt nhăn nhúm khuôn mặt, bỗng nước mắt trào ra. Thấy Nguyệt khóc, Fred sợ quá, hỏi:
– Sao thế? Bộ anh làm em đau hả?
– No! Don’t stop! Không! Tiếp tục đi. Em khóc là vì quá tê tái. Đừng có ngừng, Fred ơi. Anh ngừng là tôi cắn lưỡi tôi chết cho anh coi. Đừng ngừng con ơi! My son!
Fred khoái lỗ tai khi Nguyệt gọi chàng là con trai. Mà người sướng cuồng điên lúc bay giờ, phải nói là Chính đang đứng sau kệ sách. “Chết má con ơi”, “Đừng ngưng con ơi”.
– Tại sao em lại gọi anh là my son? Fred hỏi Nguyệt.
– Tại vì em đang bị “con quỷ thấp hèn hành hạ”. Em phải nghĩ anh là con em, em mới khoái gấp triệu lần, Fred biết không? Anh phải tiếp tục bú lỗ đít em đi, ngoáy lồn em đi! My son!
Chính nhìn rõ hai ngón tay mập ù của Fred đang ngoáy lồn của Nguyệt, một cái lồn búp lên, mu cao và lông nâu đen rậm rạp. Hột le đỏ hồng. Nước lồn làm hai ngón tay Fred láng bóng. Cái lưỡi Fred dài như lưỡi chó, thọc vào, rút ra ở hậu moan Nguyệt. Hai bàn tay Nguyệt bóp nhuyễn nhừ hai trái vú. Cặp mông thì nay lên không dứt, và mồm Nguyệt nói huyên thuyên như bà điên:
– Tôi ăn một lúc hai món ngon tuyệt trần. Con trai ơi, cứ vậy làm tới đi con. Má sẽ cho con hột xoàn, tiền bạc. Sướng không thể tả nổi. Làm như vầy không cần đụ cũng được.
Chính cầm cặc thủ dâm. Lần đầu chàng nhìn tận mắt lồn của Nguyệt, vú Nguyệt, toàn thân Nguyệt và đặc biệt nghe Nguyệt nói: “Má sướng quá con trai ơi!” Dầu biết mẹ chàng chỉ loạn trong tư tưởng, Chính vẫn sướng. Chàng ước mơ được phép nhảy ra, đẩy Fred sang một bên, để chàng được….Nhưng Chính hiểu điều đó chẳng thể xảy ra. Nhất là Chính biết rõ tính tình của mẹ chàng. Xem thế mà không phải thế. Vì nếu là thế, chàng đã không phải tình nguyện vào nội trú. Chàng đã táo bạo thử vài lần. Nhưng mẹ chàng như vách núi Trường Sơn, vững như Thạch Bàn, để chẳng có gì đáng tiếc xảy ra.
– Con ơi, hai ngón tay của con hay quá, nó linh động hơn con cặc nhiều lắm. Con liếm bớt nước lồn của mom đi.
Fred rút lưỡi ra khỏi hậu moan, liếm hai ngón tay, rồi liếm luôn cái khe nằm giữa hai mép lồn. Rồi chàng trườn lên ôm mặt nút lưỡi Nguyệt. Trong khi Nguyệt đưa tay xuống, đâm cặc Fred vào lồn, bắt Fred khởi đầu lại một trận đụ kinh hồn, khiếp vía khác. Lần này, Fred để hai chân Nguyệt lên vai chàng. Tay Fred bợ mông đít Nguyệt cao lên, chàng quỳ thẳng đứng, để đầu cặc hích mạnh cái mồng đóc và hột le Nguyệt. Thỉnh thoảng lại đâm sâu vào miệng lồn. Rồi lại rút ra hích mồng đóc. Động tác của Fred chỉ giản dị có thế, mà như ai mang cả đạo hùng binh đến đánh phá lồn Nguyệt. Nàng ngây ngất nói không thành tiếng, chỉ âm ư, rên thê thiết như con vật bị thọc huyết sắp chết.
Đến khi Fred cầm cặc, ngoáy lỗ lồn Nguyệt như chùi chảo, thì mười đầu ngón tay Nguyệt bấu sâu vào cườm tay Fred. Máu chàng tuôn ra. Fred cắn răng chịu cho đến khi Nguyệt chấm dứt cơn sướng đang tàn bạo làm cả hai người tê điếng…Và, đó là lúc Chính cũng phọt ra những tia hồ trắng xoá, bắn vương vải dưới đất, Chính đã vô tình hít hà lớn quá, làm Nguyệt quay lại. Mắc cỡ quá, Chính lầm lũi bỏ đi….
– Ai vậy? Fred hỏi.
– Con trai em. Nguyệt trả lời.
Rồi nàng nhìn những mảng khí trắng của Chính rơi vương vải trên thảm hoa, lòng Nguyệt như có cái gì dày vò, ăn năn kinh khủng. Nguyệt hoàn toàn không biết Chính đứng đó chứng kiến trận làm tình chí tử của Fred với nàng cả giờ đồng hồ. Nàng ăn năn bởi đã vô tình gọi Fred là con trai để cho sự lãng mạn ở Chính vỡ bờ, vượt ranh giới, đến phải thủ dâm.
Nguyệt ngồi day, choàng áo kimono, rủ Fred mặc quần áo ra dùng bữa ở phòng ăn. Nàng ghé lại gõ cửa phòng Chính, để rủ Chính cùng ăn trưa. Chính mở cửa. Chàng không dám nhìn thẳng mẹ, giống hệt tâm trạng khi chàng đứng ở hành lang, nhìn Nguyệt mặc đồ tắm đi ngang qua, và cũng giống hệt tâm trạng khi mẹ chàng khám phá ra những bức tranh chàng để trên băng ghế sau xe toàn là hình Nguyệt mặc đồ tắm.

Sự đứng đắn, cái ngừng chân lại, cái ngoảnh mặt quay long của Nguyệt như chiếc neon đỏ rọi sáng rực lương tâm u tối của Chính. Những tia sáng đó làm Nguyệt sáng ngời như hào quang và làm Chính kính phục nàng.
– Con ra ăn trưa với mẹ. Nguyệt nói tỉnh bơ như không có gì xảy ra trước đó năm phút. Hình như nàng cũng cố làm ra như thế để giải toả mặc cảm của Chính.
Chính bước theo nàng ra tới bàn ăn và Nguyệt giới thiệu:
– Fred, bạn của mẹ. Còn đây, Chính con trai em.
– Cám ơn anh đã làm cho mẹ tôi hạnh phúc…
Không biết Chính có khen Fred thật tình không mà mặt chàng buồn man mác. Nguyệt xếp thức ăn ra, mà mặt nàng thì theo dõi từng cử chỉ của Chính, rồi bảo hai người đàn ông:
– Hai an hem dùng hai phần cơm Tây đi nhé. Mẹ ăn trái cây với phó mát. Cử ăn. Ăn nhiều, người sổ ra khó coi lắm. Nguyệt vẫn đóng kịch cho Chính hoàn toàn tự nhiên hơn:
– Mẹ nghe con có người tình lớn tuổi, cũng tên là Nguện?
– Dạ, nhưng không còn nữa, sau khi Thắng bị mẹ đuổi ra khỏi phòng. Hình như con vô duyên với những người đàn bà tên Nguyệt.
– Thế thì hãy tìm những cô bé có tên khác mà yêu.
– Dạ….Chính dạ giọng tỉu nghỉu, hụt hang, buồn xo.
Luôn luôn, mỗi khi Chính tìm cơ hội để tấn công, thì Nguyệt là người can đảm đẩy lui. Vì như nànng nói với Fred “Em có sự suy nghĩ riêng. Em biết điều nào tội, điều nào không. Và em cũng tuyệt đối không a dua với tội lỗi”. Bị hụt hang vì câu trả lời của mẹ, Chính bắt sang chuyện khác:
– Con nghe em Tuyết bảo mẹ có vài cậu bồ tuổi nhỏ thua con?
– Có chứ. Sao không? Mỗi người có một sở thích. Miễn sở thích đó không làm thong tổn đạo đức.
Không chịu thua, Chính vẫn có dành lấy phần thắng:
– Vậy sao mẹ lại làm tình với tình nhân của Tuyết?
– Trường hợp này thì con cứ xem như mẹ với Tuyết xài chung một chiếc xe. Tình nhân chưa phải là chồng. Vì một đàn bà có thể có nhiều tình nhân, nhưng chồng thì phải một! Cũng như giữa mẹ, con, chỉ có một mối tình duy nhất: đó là tình mẫu tử. Mình có thể sống lãng mạn. Không thể để lãng mạn thành sự thật. Mẹ hiểu con đang suy nghĩ gì. Cả mẹ nữa. Nhưng phải cố đừng để thế gian cười mẹ, người đàn bà mất nết! Con có thể trẻ dạ, non lòng, hành động bộp chộp, thiếu suy nghĩ. Nhưng mẹ, tuyệt đối không thể làm chuyện của súc vật.
Một hơi dài, không dứt, Nguyệt hạ đo ván thằng con trai suýt có hành động bộp chộp. Mà Nguyệt nói hcuyện bằng tiếng Anh để Fred hiểu, vừa giữ lịch sự người chủ nhà. Chính như con gà chọi bị sướt lông, gãy cánh, đành bỏ dở bữa cơm, xin phép mẹ và Fred, vào phòng riêng, đóng cửa. Fred đưa tay bắt tay Nguyệt, tỏ vẻ thán phục giai nhân.
Nguyệt muốn nói một lần như thế, cho dứt khoát. Sau bữa cơm, Nguyệt lại dẫn Fred vào phòng, tắm cho nhau, đấm long cho nhau. Ngay trong bồn tắm, Nguyệt đã mây mưa bão táp ngộp trời với Fred cho đến chiều tối mới tan trận. Đáng lẽ ngày mai, vào lúc chiều, Chính mới phải trở lại nội trú. Nhưng chàng đã khăn gói, lái xe vào đó ngay sau khi mẹ chàng dẫn Fred vào phòng tắm. Chính không muốn nằm đó, lát nữa, phải nghe thêm những âm thanh rên la đầy kích dục. Chàng đã hiểu hơn về thế đứng của mình… từ hôm đó. Chính đánh giá lầm về người mẹ có dâm tính. Chính hiểu leach một đôi khi, mỗi lần chàng bắt được những phút lãng mạn. Không thể để lãng mạn thành sự thật.
Nguyệt còn nói thêm như lời xưng tội: “Mẹ hiểu con đang suy nghĩ gì. Cả mẹ nữa. Nhưng phải cố đừng để thế gian cười mẹ, người đàn bà mất nết….Mẹ, tuyệt đối, không thể làm chuyện của súc vật!”
Biên giới tình mẫu tử đã dựng lên, sừng sững như vạn lý Trường Thành. Chính, dù đang mang dòng máu dâm của mẹ, chàng cũng phải mở mắt, hiểu: chàng không phải là súc vật.
Bây giờ, Chính đã thực sự trở thành một người lớn, chín chắn, đàng hoàng hơn, thong mẹ nhiều hơn. Chàng về nhà mỗi cuối tuần, tôn trọng những gì Nguyệt và Tuyết đang hưởng. Để tránh sự doom ngó của thiên hạ, Nguyệt cho phép Tuyết đưa Fred về nhà mỗi lần Tuyết cần làm tình. Hai mẹ con đã thoả thuận: “Hai người dùng một chiếc xe”. Không phải doây là lần đầu. Trước đây, Tuyết đã xin phép mẹ hưởng kép nhí của Nguyệt như Vinh, Dũng. Cho nên chuyện đã thành thông lệ. Cứ thích, là hưởng chung.
Giữ đúng lời hứa, nên tối hôm qua đụ xong Fred, Nguyệt gọi ngay cho bà Hải:
– Aô, em. Nguyệt đây chị. Xong cuộc là em gọi chị ngay.
– Gớm, em gái của chị đụ một trận lâu suốt ngày thế à?
– Là ít đấy chị. Có khi thâu đêm luôn. Đến sáng lại đụ tiếp. Sao ? Cậu bé 15 tuổi của em đâu rồi? Tiên gì, chừng nào gặp? Lúc sáng, nghe chị gọi, em đang bận đụ nhừ tử với chàng da đen. Nó làm đã quá, em quên bố nó hết các kép nhí v.v… Cho nên em trả lời cho có lệ. Chị đừng giận em nhé!
– Không đâu em gái! Chị thông cảm mà. Đang đụ mà có ai gọi điện thoại đến làm như phá đám. Dễ nổi sùng lắm. Chị biết mà. Đây này, cậu bé tên là Cẩn, trẻ lắm, người Nam. Tuần rồi đi nhảy đầm ở nhà người bạn bất ngờ chị làm quen được với cậu ta. Chị thì có máu thích đụ trẻ con. Càng nhỏ càng tốt. Nó đụ được thì mình cho đụ. Còn không, mình bắt nó bú lồn. Xong mình lại bú nó, hút tinh khí trẻ con, mình sống lâu và khoẻ người ra đấy Nguyệt ạ! Ông Đặng Tiểu Bình của Trung Quốc nhờ bú lồn trẻ em mà thọ đến 93 tuổi đấy! Bà Từ Hy thái hậu ngày xưa mỗi đêm bú cặc năm, sáu cậu bé mà thọ gần 100 tuổi. Chị mách cho em để em tìm mấy cậu nhí mà bú, mà đụ…
– Thì em vẫn làm đấy chứ. Có đều chỉ mới bắt đầu có hơn tháng nay. Còn suốt 10 năm qua, em như đoá hoa không được tươi. Với lại tìm trẻ con đâu phải là chuyện dễ!
– Em khỏi lo Chị sẽ cung cấp đầy đủ. Cứ chi ngọt như em đã làm cho bọn Dũng, Vinh, Lạc…là của nào cũng có. Nói thật, nếu em muốn, chị cũng có thể cho em hưởng bọn nhỏ có 12, 14 đang học trung học. Trẻ con ở Mỹ nó rành chuyện đụ đéo như ăn cơm bữa. Cuối tuần này chị dẫn Cẩn đến cho em hưởng. À này, weekend này cậu Chính con trai em, có về không vậy? Chị muốn thử cậu ta…
– Dạ có. Và em cũng có nói qua với nó về chị. Cháu đang chơi chị đó. Với cháu, chị khỏi cần chi gì cả. Cứ đụ sao cho hay là được! Bây giờ cháu là “người lớn” rồi….À này, lúc nãy chị bảo, nếu em muốn, chị cũng có thể giới thiệu cho em những cậu 13, 14 hả?
– Chứ còn gì nữa. Chị có mấy bà bạn già trên 50, mê và thèm của này lắm. Chúng nó bú lồn còn sướng hơn mấy kép lão nhà mình nữa em ạ. Có khi lông lồn đã bạc, mà ngày nào cũng bắt chị dẫn đến cho bà ấy một cậu 13. Đánh đấm nhau suốt ngày, tối mới thả cho thằng bé về.
– Mười ba, mười bốn thì cặc dái ra làm sao mà biết đụ? Em chưa tưởng tượng nổi mình có thể ôm một cậu bé 13 mà đụ, không phải là kỳ, mà nhỡ ngộ nó chả biết tí gì…
– Lúc đầu, chị cũng nghĩ thế. Nó như cháu nội của mình chớ bao nhiêu. Thế mà đâu vào đấy. Kỹ thuật và kinh nghiệm trên giường của chúng nó mình phải gật đầu bái phục. Chị đang cặp một cậu 14, tên Liêm. Nó dâm đến độ chị gần như bỏ chạy. Nó bú lồn là phải từ hai đến ba tiếng. Mình ra xong nó lại đòi bú. Còn đụ thì…thôi, càng nói càng chảy nước miếng, chịu không nổi. Nứng lắm rồi đây này.
– Mười ba, mười bốn? Chúng nó đã có lông dái chưa?
– Sao lại không? Nó không rậm rạp như cá kép lão. Nhưng thú vị là ở chỗ đó. Rau non mà em. Cặc còn dính da quy đầu, trắng phau. Nước khí còn loãng. Ứm, nói thèm qúa! Chị để em thử bé Cẩn này xong, rồi sẽ đưa đến em vài cậu nhí 13 cho em hưởng. Thôi nhé, gặp lại cuối tuần. Nhớ bảo Chính chờ chị. Bye!
Đặt điện thoại xuống, Nguyệt kéo chăn lên tới cổ nằm miên man với những gì bà Hải nói. Nàng vẫn thắc mắc làm sao con trai 13, 14 biết làm tình? Nếu nó biết, chắc Nguyệt sẽ mê lắm, vì nàng là bà chúa thích đụ trẻ em. “Có bà lông lồn đã bạc, mà ngày nào cũng bắt chị đưa đến cho một cậu 13″. Nguyệt chưa thử qua, nhưng nghe bà Hải diễn tả, Nguyệt lâng lâng, mơ hồ, tưởng tượng cảnh đụ, bú của một chị lớn tuổi với một trẻ em, chắc là thú vị lắm ! Nếu không thật sự khoái lạc thì nó cũng mang đến cho mình thứ cảm giác lạ. Tự nhiên Nguyệt thèm quá. Thèm có ngay một cậu bé 13, Nguyệt sẽ chính tay lột truồng nó ra, tắm cho nó, xức nước hoa cho nó và bắt nó bú lồn. Nguyệt sẽ nhìn vào kiếng để xem, để sướng như cảm giác ăn một trứng vịt loan. Tuy non mà bổ vô cùng.
Nguyệt vặn tí nhạc Trịnh Công Sơn. Nhắm mắt lại tưởng tượng có một thằng bé 13 đang nằm ôm Nguyệt. Rồi nàng tự cho tay xuống xoa lồn và bảo bằng giọng mơ hồ:
– Em xoa lồn chị đi. Bú chị cho hay, rồi đút cặc vào đụ.

Một ngón tay, chỉ một ngón thôi, Nguyệt rà cửa mình rồi đâm vào nhẹ nhẹ, thụt. Nguyệt cố hết sức làm đủ cánh mà sao nó vẫn không đạt được tuyệt đỉnh. Tức quá, Nguyệt quay số bà Hải và phần trần:
– Chị ác quá. Khi không gieo vô đầu em hình ảnh của những cậu bé 13, 14 tuổi, để em thèm nhỏ giải ra. Em dùng một ngón, tưởng tượng nó là cặc của một cu cậu….Mà sao vẫn không tới nơi. Có cách nào chị dẫn tới cho em một bé con tuổi đó, cho em hưởng ngay. Bao nhiêu cũng được. Em thèm lắm chị ơi!
– Khiếp! Dâm thế là cùng. Bây giờ có thằng này, nó là của bà Phán Quỳ. Chị cúp cua của bà ấy một bữa, dẫn nó đến “hầu” em ngay. Nhớ chi cho đẹp nhen.
– Chị còn lạ gì tính em nữa. Thích thì bao nhiêu cũng chi…
– Xong, chị đến trong vòng 30 phút!
Nguyệt hạnh phúc, hồi hộp nằm chờ. Ba mươi phút nữa nàng sẽ được ái ân với cậu bé 13 tuổi! Nàng vướn vai trân mình, triển chân, tự khoái lạc với cảm giác lạ từ hồi giờ chưa có. Nó là của bà Phán Quỳ, như vậy có nghĩa là thằng bé đã sành sỏi kinh nghiệm phục vụ người lớn chớ không phải là tay mơ! Điện thoại reo:
– Alô. Dũng đây Nguyệt. Hai tuần rồi không gặp em, nhớ quá.
– Em cũng nhớ Dũng lắm. Nhưng, nói thật, bận lu bù với một lô kép nhí, nên em quên không gọi thăm anh. Nhớ nhất hàm ria Clark Gable của anh…
– Tối nay anh lại đón em đi Hyatt Hotel nữa, được không?
– Tối mai đi. Vì hôm nay em lại “bận” với một em bé 13 tuổi, mới tinh. Xin lỗi nhen. Tối mai, đừng quên nhé!
– OK! Chúc người đẹp hưởng một ngày vui. Tối mai!
Đối thoại của Nguyệt bây giờ với các nhân tình nhí hồn nhiên như gái mới lớn lên. Hồn nhiên và chân thật. Có sao nói vậy, không gian dối, lừa gait. Mà rồi tình nhân đến với nàng vẫn không ngớt!
Chuông gọi cửa. Bà Hải đến. Nguyệt choàng áo kimono ra đón. Bà Hải đưa cậu bé 13 tuổi vào, và giới thiệu:
– Chị Nguyệt, bạn thân, rất thân của chị. Còn đây là Lập, 13 tuổi. Nguyên cho chị gửi Lập ở đây chơi, chiều tối chị sẽ đến đón. Em ở đây chơi nghe Lập. Coi chị Nguyệt như bà Phán Qùy, và tự nhiên như người nhà….
Vừa nói, bà Hải vừa nháy mắt tinh nghịch với Nguyệt xong từ giả ngay. Nguyệt mời Lập bước vào bên trong, xong khoá chặt cánh cửa. Bà Hải gửi Lập cho Nguyệt giống như gởi con một babysister. Vì, Lập nhỏ quá. Nhỏ ngoài sức tưởng tượng của Nguyệt. Sự trang hoàng sang trọng của phòng ngủ Nguyệt, nhất là mùi nước hoa thơm ngát, làm thằng bé choáng ngộp. Lập chỉ bước được ba bước là đứng sựng lại, nhìn Nguyệt không chớp mắt.
Lập nhìn kỹ nhất là đôi bàn chân thon nhỏ, trắng ngần, sơn móng đỏ của Nguyệt. Nàng không mang dép. Chân trần như thế mà bước lên tấm thảm màu rượu chát có thêu hoa. Nguyệt cũng nhìn cậu bé. Cái nhìn của Nguyệt bây giờ khác với cái nhìn khi nàng si mê, chăm chú trước một thanh niên cường tráng khoẻ mạnh như Fred, như Cường…Cảm giác của Nguyệt bấy giờ như người vừa hái quả dừa xiêm chín tới, sắp chặt ra uống nước, ăn cơm non của nó.
Thấy Lập đứng nhìn mình chết trân, Nguyệt khoát vài động tác vừa làm duyên, vừa gợi dục cho cậu bé si mê hơn. Như Nguyệt chống một tay ở cạnh sườn. Tay kia thò vào áo, thoa thoa phần da ngực trên vú. Hay liếm môi cho ướt, mắt mơ màng, nhoẽn cười khêu gợi…Lập thấy Nguyệt trẻ và đẹp gấp trăm lần bà Phán Quỳ. Bà Quỳ tóc đã muối tiêu, trên 50 tuổi, vú sệ, bụng phình ra vì đẻ nhiều. Lập đụ bà Phán Quỳ là để kiếm tiền, để thoả chút dục vọng thích làm tình với người già. Không ngờ bà khoái chi tiền nhiều quá, làm ngày nào Lập cũng phải đến “phục vụ”. Hôm nay, gặp Nguyệt, Lập sững sờ, kinh ngạc trước nhan sắc chim sa cá lặn của Nguyệt, đến nổi cất bước đi không muốn nổi. Vịn vai Lập, Nguyệt hỏi nhỏ:
– Em bao nhiêu tuổi hả Lập?
– Dạ 13 tuổi 5 tháng. Nhưng chị yên trí là em “lớn” hơn tuổi mình có.
Nguyệt cười khúc khích vì thấy cậu bé lém miệng. Cậu sợ Nguyệt chê nhỏ nên đã nói phủ đầu cho Nguyệt yên trí.
– Sao chị cười? Chị không tin em lớn hơn 13 tuổi hả?
Nguyệt hơi lắc lắc cái đầu mà dán sát vào Lập:
– Chưa thấy, chưa tin. Chị có nghe bà Hải bảo em là bồ bà Quỳ?
– Dạ bồ thì không đúng. Em là “thợ” thì đúng hơn. Làm sao em chọn một bà lớn hơn má em để làm bồ được.
– Em là thợ?
– Dạ không hơn, không kém. Em chỉ đến, làm cho bà ấy thoả mãn, lấy tiền. Như vậy là thợ chớ còn gì?
– Thế hôm nay em cũng đến đây làm “thợ”?
– Ban đầu em cũng nghĩ thế. Nhưng bây giờ thì không.
– Tại sao?
– Tại sao hả? Chị nhìn chị trong kiếng không biết Trời cho chị đẹp? Đẹp như chị thì đâu cần gì bọn thợ quèn như em. Cho nên, em biết hôm nay, nếu “có gì xảy ra”, chẳng qua chị muốn đổi món cho ngon miệng. Dầu sao, nếu được nằm với chị trên giường, em sẽ mang hết tài nghệ và kinh nghiệm , trong muôn mặt, làm hài lòng chị. Làm được chuyện đó, còn hơn “lãnh lương” thợ! Và nếu được, em tình nguyện làm thợ cho chị suốt đời, không cần lãnh lương.
Nguyệt dìu cậu bé lại ngồi trên chiếc giường Ý vì nàng chợt cảm động về lời lẽ chân thành của Lập:
– Chưa gần em, mà chị đã khoái lắm. Nghe chị hỏi: emvừa bảo sẽ mang hết kinh nghiệm và tài nghệ để làm hài lòng chị. Như vậy em đã biết làm tình từ lâu?
– Em nói chị đừng cười Em biết bú lồn năm 11 tuổi, còn đụ thì chỉ vài tháng nay thôi. Người đầu tiên em đụ không phải bà Phán Quỳ. Mà là dì Hải lúc nãy…Mà dì Hải là em bà con của mẹ em. Anh Quang, con dì Hải đụ mẹ em. Nên dì Hải dụ em qua nhà, đụ lại “trả thù”! Còn bà Phán Quỳ, thì em đụ để lấy tiền. Thế thôi.
– Thế còn năm 11 tuổi em đã biết bú lồn. Mà bú ai?
– Chuyện đó chết em mang theo. Sẽ không bao giờ nói cho ai biết. Trời cạy miệng, em cũng không nói. Xin chị đừng bắt em phải khai. Tội nghiệp em!
– Thôi em không muốn nói thì thôi. Chị không ép.
Rồi Nguyệt liên tưởng: có thể nào Lập là một Chính thứ hai không? Có gì bí ẩn mà Trời cạy miệng Lập cũng không nói? Hèn chi lúc mới gặp Lập, Nguyệt thấy đôi mắt cậu bé có cái gì buồn xa xăm, u ẩn, bí mật. Miệng Lập thì tươi như đoá hoa. Mà đôi mắt thì như trăng mùa thu…Và tình nhân của Lập lại là những chị già: Bà Hải, bà Phán Quỳ, rồi bây giờ đến Nguyệt.
Nguyệt cầm hai vai Lập, quay cậu bé đối diện với mình. Nàng nhìn Lập nhu nhìn mộtđỉa bê thui, sắp được nàng cầm đũa gắp từng miếng, chấm tương, ăn ngấu nghiến. Máu dâm đang sùng sục dâng lên trong từng tế bào Nguyệt. Nàng kéo Lập sát vào hơn, ôm mặt Lập, dùng mũi hôn như hôn một đó hoa mới nở vừa được hái ngoài vườn. Nguyệt khoái trá đang làm chủ một búp măng tươi, mát, đầy sinh lực của tuổi 13. Mặt Lập hồng lên, không phải vì bẽn lẽn, mà vì máu dâm trong em cũng đang toả lên. Vì thật gần, Lập tận mắt nhìn nhan sắc khuynh thành của Nguyệt. Tóc, lông mày, mắt, mũi, nhất là cặp môi, lúc nào cũng rực lửa tình dục, lúc nào cũng chờ sẵn ăn tươi nuốt sống bất cứ ai Nguyệt đam mê, thèm khát.
Với Lập, Nguyệt đam mê, thèm khát kiểu khác. Dĩ nhiên có tình dục, nhưng cộng thêm cái tâm lý một chị già tuổi đáng má, mà ôm trong tay một cậu bé con mới nứt mắt, mới biết đụ có vài tháng. Lập khỏi cần cởi quần, khỏi cần thoát y, Nguyệt cũng đoán biết “trái ớt” của Lập nhiều lắm chỉ to hơn ngón tay cái một tí, và lông thì tượng trưng mọc cho có chất. Bà Hải, bà Phán Quỳ có thích thú, chắc chỉ trong khi Lập bú lồn là cùng.
– Em cởi áo cho chị đi.

Lập lần hai bàn tay hơi run run lên cởi một, rồi hai cúc áo kimono. Đến nút thứ ba, thì toàn thể hai trái vú căng cứng hồng hào của Nguyệt lộ ra. Hơi thở Lập bắt đầu loan xộn. Thỉnh thoảng em thở hắt ra thật nhẹ. Hai trái vú nay không thôi, thì cả bà Hải và bà Phán Quỳ cũng chẳng ai có thể so sánh nổi. Nguyệt để Lập hoàn toàn tự do, tò mò, táy máy, như một cậu bé bò vào phòng đồ chơi. Vú Nguyệt đẹp quá đến độ Lập không dám sờ vào, chỉ nhìn sững sờ như bị thôi miên. Lập cho tay thấp xuống, kéo cái thắt lưng khỏi áo Nguyệt, hai bắp đùi trắng tươi nằm hai bên chùm lông nâu đen rậm rạp, quăn tít.
Tim Lập khua trống. Lông đó khác với lông muối tiêu của bà Hải, bà Phán Quỳ. Nguyệt cố tình dang hai bắp đùi. Lập thiếu đường lọt hai con ngươi ra ngoài khi thấy cái lồn bum búp, no cao của Nguyệt. Lập ngước lên, nhìn Nguyệt như cám ơn bà chị đã cho cậu trọn quyền tự do ngồi ngắm toà thiên nhiên thiệt đẹp thần sầu. Chốc chốc, Lập lắc đầu và nói:
– Đẹp quá chị Nguyệt ơi!
Câu nói thật giản dị, đơn thuần. Nhưng giọng của Lập là cả rừng yêu thong bát ngát. Nhan sắc trời cho của Nguyệt đã thu hết hồn vía, tim óc của Lập mất rồi.
– Em chưa cởi hết ra cho chị mà.
Lập lại “kính nể” đưa hai tay lên, tuột cái kimono ra khỏi hai bờ vai trắng ngần, thon nhỏ của Nguyệt. Mặt Lập lại hừng đỏ lên như mặt trời mới mọc. Tí mồ hôi đã vã ra trên trán, làm khuôn mặt non dại của Lập như đang chạy ngoài nắng mới về. Quái lạ, cái máu lãng mạn của Nguyệt lại về, ngự trị, hành hạ Nguyệt. Bất giác nàng bảo:
– Con cũng cởi áo quần ra đi, rồi mình đụ….thật lâu…
Thằng bé chăm bẳm nhìn mắt Nguyệt. Mặt nó như thằng say, mắt nó bỗng mất hết thần sắc, môi run run, tay quờ quạng, nắm chặt hai vai Nguyệt hỏi nhỏ, khẩn cấp:
– Cái gì? Nói sao? Mình sẽ đụ hả? Chớ không phải chỉ bú lồn không thôi sao?
Nguyệt im lặng, mím cười thích thú. Thích thú như một gián điệp vừa phát hiện một điểm bí mật của địch quân, rồi nói rất chậm:
– Con đã bú lồn má đâu. Hãy bắt đầu đi, ngay tức khắc.
Lập đứng thẳng day, cử động như thằng điên. Lập vội vàng cởi áo, rồi cởi quần, xô Nguyệt nằm ngửa ra, banh hai bắp vế, húc đầu vào lồn Nguyệt, hùng hục như tằm ăn lên. Nguyệt như khán giả đang thưởng thức vở tuồng do nhi đồng trình diễn. Mỗi thứ thiếu một chút, mà sao nó hấp dẫn, linh động, lôi cuốn từng chặp, từng phút. Khán giả Nguyệt môi chu lên thành chữ O. Mắt trợn chỉ còn lòng trắng. Cằm ngước cao, thở hồng hộc như đang chạy nước rút. Không phải sướng thuần tuý. Nó trộn cái thú vị lạ lùng, mà chưa lần nào nàng có với người lớn.
Giống như ăn mà cứ sợ thiếu, sợ hết. Phải lùa, phải nuốt, phải ngốn lẹ vào, phải gắp liên tục, bất tận!!! Lập bú lồn theo bản ngã thèm khát, chớ không có chút tình yêu, Nguyệt nghĩ thế! Đó là Nguyệt nghĩ thôi, còn nội tâm lúc bấy giờ của Lập, thì chỉ có Trời biết! Lập càng vội vàng bú vụng về, Nguyệt càng tê tái khoái lạc, mới lạ chứ. Tiếng rên và cách quằn quại của nàng cũng khác lạ hơn tất cả mọi lần làm tình trước đây. Thỉnh thoảng, Nguyệt ngóc đầu lên, nhìn nhận diện thằng bé để như biết chắc đó là Lập, chứ không phải người khác.
Lập cũng thế, lâu lâu phải nhìn bộ lông lồn đẹp của Nguyệt, cái mu búp tròn lồn Nguyệt để yên trí rằng đó là của Nguyệt chớ không phải của “ai” khác. Lập ngậm vào hột le nút thật lâu như bé con bú vú. Dần tỉnh cơn mê, Lập mới thực sự trổ tài nghệ, banh rộng hai mép lồn Nguyệt ra, dùng lưỡi quét êm đềm lên xuống. Rồi đột xuất đâm thẳng lưỡi vào lỗ lồn, ngoáy, móc, làm nửa thân dưới của Nguyệt rung như cây trước gió.
– Hay quá con trai ơi. Ai dạy mà con bú tuyệt vời quá vậy? Bú cho lâu nghe con! Đến khi nào má ra mới ngừng nhen.
Lập nhấn mạnh cái lưỡi vào mồng đóc của Nguyệt móc.
Bây giờ thì Nguyệt công nhận Lập có kinh nghiệm thật. Bởi vì không phải Lập chỉ móc mồng đóc bằng lưỡi, mà hai ngón tay mặt còn thọt vào lồn Nguyệt mà đụ. Ngoán tay cái thì chà nhẹ hột le. Ba thứ sướng cùng một lúc khiến hai đầu gối Nguyệt rung chuyện không ngớt. Lập liếc lên thấy mặt Nguyệt cuồng si, dâm đãng, la hét. Lập thích thú vì những chiêu Lập đưa ra đều có tác dụng mạnh, làm bà chị chịu không nổi. Hai tay Nguyệt quơ quơ lên không trung. Lưng ểnh lên quằn quại. Bỗng, Nguyệt tuốt chiếc nhẫn hột xoàn đeo trên tay, cầm ngón của Lập, đeo vào, không nói một tiếng.
Lập khoái qúa. Món quà thưởng đầu tiên của bà chị. Cậu bé càng hăng say hơn như một du kích vườn vừa được quàng khăn đỏ, không cần biết chết sống là gì, cứ xông lên, tiếng công vũ bão. Nước lồn của Nguyệt là nước lồn nhà giàu. Nguyệt tắm xà phòng nhà giàu, tẩm nước hoa đắt tiền vào khắp âm hộ. Mùi thơm độc đáo hấp dẫn đó không thôi, đủ làm Lập mê mẫn tâm thần. Đâu cần gì phải nhìn hột le, hai mép lồn đỏ, cái lỗ sâu hoắm cũng màu đỏ, như màu ho quỳ ngày teat….
Đầu óc Nguyệt đang lãng mạng những gì thì cũng chỉ có Thượng đế biết. “Mình chỉ nên lãng mạng ở những phút lãng mạn. Đừng để lãng mãng thành sự thực!” Nguyệt bảo thế với Chính. Mỗi lần Lập hẩy tới, ấn cái lưỡi móc mồng đóc, là Nguyệt ngưỡng cổ lên, hú một tiếnt thê thiết. Bà Phán Quỳ trả tiền cho Lập hậu hĩnh cũng chỉ vì cái món đó. Lập có thể liên tục bú như thế suốt hai ba tiếng đồng hồ mà không mỏi lưỡi. Nhưng Nguyệt chỉ chịu được có non nửa tiếng, thì nâng cặp mông lên cao, nhấn cái mặt Lập vào sát lồn. Nàng ra ào ào như nước trong miệng Lập.
Cậu bé nuốt hết, xong le lưỡi kiếm gọn, gạch bóng hai bắp vế. Lập trườn lên hôn mặt Nguyệt và hỏi khẽ:
– Em làm chị vừa lòng không?
Nguyệt chả mở mắt, đầu ngoẻo sang một bên, thở dốc, và gật đầu. Chưa bao giờ nàng ra nhiều như thế từ ngày lấy chồng. Nàng ôm cứng Lập nút lưỡi. Cảm giác đụ một trẻ con vẫn làm Nguyệt ngây ngất khoái lạc. Nhìn kỷ Lập. Thằng bé non choẹt. Lập là một bé con 13 tuổi đang nằm ôm Nguyệt nút lưỡi . Hơi thở Lập thơm lạ lùng. Nó giống giống với mồm một em bé mới mọc răng, còn thơm mùi sữa….Mười ba tuổi mà đã bú lồn làm nàng ra hết một lần? Mười ba tuổi, vẫn còn nhỏ thua con trai đầu của Nguyệt đến sáu tuổi. Làm sao sáng nay nàng bỗng được diễm phúc ôm cậu bé non nớt như thế mà làm tình? Nguyệt đẻ cậu bé này được mà! Cho nên trong cơn sướng, thỉnh thoảng Nguyệt chợt nói những câu như: “Con bú lồn mẹ sướng quá con ơi!”
Hình như có sự trùng hợp nào trong câu nói đó, khiến Lập sướng điên người, xông tới, nổ lực phục vụ chí tình bà chị đẹp như tiên. Nó đang nằm trọn trên người Nguyệt, nút lưỡi mê man, làm chủ hoàn toàn tấm thân ngà ngọc vừa mới cho miệng nó no ứ một ngụm nước lồn thơm ngát.
Nguyệt lật Lập nằm ngửa ra để “khai phá” thêm vườn rau non buổi sáng. Bỗng mắt nàng trợn to lên khi nhìn thấy con cặc to kỳ dị của Lập:
– Em phải nói thiệt cho chị biết, em bắt đầu đụ từ bao giờ?
– Em đã khai thiệt cho chị biết, em chỉ bắt đầu từ vài tháng nay.
– Vài tháng làm sao của quý của em to kinh hồn vậy?
– Tại em bị bú cặc cũng hồi 11 tuổi. Chắc chị lại định hỏi ai bú chớ gì?
– Đúng, Dì Hải, hay bà Phán Quỳ. Ai bú em?
– Trời cạy miệng, em không nói. Chị đừng giận em. Em đã nói chết mang theo. Dù đã dứt khoát không còn trò chơi đó nữa. Nhưng nỗi ám ảnh vẫn theo em từng phút…
Nguyệt lại mủm mỉm cười vì hình như nàng đã thấu hiểu được ba phần tư nỗi thầm kín riêng tư của Lập. Nằm song song với cậu bé, Nguyệt cho tay nâng niu khúc gân cứng ngắt đang chổng ngược của Lập. Nguyệt nhìn những sợi lông măng mới mọc loe hoe của Lập và để hồn theo những ý nghĩ dị kỳ, hoang đường, lãng mạn. Nàng cứ tự hỏi: tại sao Lập quyết định dấu kín. Trò chơi đó với ai mà Lập đã dứt rồi, nó vẫn còn theo ám ảnh?
Quả tình cặc của Lập to thật! Dù nó không dài như của người lớn, nhưng mập như trái chuối sứ. Nguyệt đưa môi vào hôn khe khẽ. Rồi đưa mũi vào hít “đọt hoa” non đó. Nó vẫn thơm mùi da thịt trẻ con. Mùi thơm này người lớn dứt khoát chả ai còn. Cho nên Nguyệt cứ ngửi và hít say sưa khúc gân cứng đó của Lập, mà chẳng thấy chán:
– Cặc của con đẹp quá con trai ơi! Thơm quá là thơm! Ngửi hoài không chán. Chắc mong phải giật Lập từ nay bà Phán Quỳ, để mỗi buổi sáng, tụi mình đụ nhau như vầy hoài.

Lập sướng tê người, vì Nguyệt vừa nói điều nó muốn. Nó muốn không làm “thợ” cho gái già Phán Quỳ nữa, tới đây ôm thân hình đẹp, thơm phức của Nguyệt, sướng hơn. Lập bất ngờ nhìn chiếc nhẫn hột xoàn trên ngón tay mình. “Tiền công” này của Nguyễn cũng lớn và hấp dẫn gấp ngàn lần của bà Phán Quỳ. Mường tượng lại những buổi sáng phải vác xác lại ôm bà Quỳnh mà bú lồn và đụ, Lập rùng mình.
Cởi truồng ra, thân hình phì nộn của chị già 58 tuổi, trông chả còn chỗ nào hấp dẫn. Hai vú to, sệ xuống phía dưới. Bộ lông lồn xum suê như chỏm tóc màu muối tiêu, che hết cái háng của bà. Bụng thì lúc nào cũng như đang có chửa vì đã mang nặng đẻ đau đến tám đứa con. Vậy mà bà vẫn còn dâm đặc biệt. Hễ Lập đến là bà cởi truồng ra trước, cầm trái chuối già đụ một mình cho Lập xem chán rồi mới bắt thằng bé banh lồn bú vài tiếng.
Năm ngón tay Lập vào quậy lồn bà là thường như cơm bữa.
Lãnh được một trăm của chị già, Lập không những mỏi cả lưỡi, cặc, mà luôn cả hai bàn tay như vừa đi cử tạ mới về. Vậy mà sáng nào không thấy Dì Hải tới đón, đưa đến nhà bà Phán Quỳ là Lập nhớ, Lập thèm, mới quái lạ! Lập mê nhìn bà Quỳ bắt con chó berger liếm lồn trong khi bà bú cặc Lập. Không biết bà huấn luyện con Lucky hồi nào, mà hễ nghe bà bảo “Come on! Suck me” là nó hai chân phóc lên giường, hai chân dưới đất, le lưỡi đỏ loom dài thong, liếm ngon lành cái lồn già đã được trét đầy bơ. Nó ngừng liếm, thì bà lại trét lớp bơ khác.
Một lần, theo lời yêu cầu của Lập, bà Phán kêu Lucky lên giường, bà lật ngửa nó ra, tay xục cặc cho con chó cứng ngắt rồi bà kê miệng “chuốt viết chì” . Con chó la oải trời. Xong bà ngồi choàng qua, cho cặc Lucky vào lồn, ngồi đụ say sưa như đụ người ta. Những lần như thế là Lập phải xịt khí vào mồm bà chan chứa.
Một lần khác, bà Quỳ cầm chai coca, mở nắp phén, đút lọt ngủm hai phần ba chai vào lồn, rồi bắt Lập uống nước coca chảy người ra từ lồn bà. Hôm nào, Lập cũng phải đút trọn bàn tay nhỏ bé của cậu vào ngoáy cho bà ra vài cái rồi nước được lãnh một trăm đô. Tại sao 13 tuổi, Lập không thể có một girl friend bằng tuổi mà phải tìm toàn bà già mà đụ? Không một ai trên quả đất này biết, ngoại trừ Lập. Nhưng Lập đã nói “Sống để đó, chết mang theo” Bí mật đó sẽ già theo tuổi Lập và nó sẽ vào hòm, xuống huyệt sâu, vĩnh viễn.
Nguyệt đang mải miết hôn say sưa cặc Lập. Hôn chớ không phải bú. Nàng muốn hít cho hết mùi thơm da thịt trẻ con, ăn cho hết dĩa rau non, uống cho hết nước dừa tươi, xong Nguyệt mới ngậm vào, khoan thai bú tận tình. Bất giác Lập rên:
– Sướng quá Mom ơi! Sướng nhất từ xưa đến giờ….Hơn hồi mười một tuổi nữa, mom ơi! Bú mạnh hơn lên đi Mom.
Lời Lập rên kích thích toàn bộ thần kinh Nguyệt. Vừa bú, Nguyệt vừa lái thân người nàng nằm ấp lên mặt Lập, trịn cái lồn lên mồm Lập. Tiếng “heo ăn cám” lại vang lên trong căn phòng hoàn toàn im lặng, sang trọng.
– Lồn mom đẹp và thơm quá, mom ơi!
Nguyệt hiểu có cái gì làm nàng bắt chợt sướng kinh khủng? Lập bú dù có hay, thì cũng đâu bằng Dũng với hàm ria cá chốt, bằng lưỡi dài của Fred…Vậy mà hồn Nguyệt đang bay bổng lên mây xanh. Nàng chẳng còn biết gì xung quanh. Nàng tưởng như lần đầu tiếp giáp với tình dục. Nàng bỗng thấy mình nhỏ lại tuổi 13, ngày còn tung tăng cắp sách đến trường nhặt chữ. Cặc của Lập no ứ hự trong miệng Nguyệt. Nguyệt nút ân cần thiết tha để mua triệu triệu nỗi sướng đang dâng lên tràn cơ thể nàng.
Bàn tay Nguyệt nâng nâng hai hòn dái Lập để thương yêu. Tự nhiên, không biết sao, Nguyệt bỗng yêu thằng bé này kinh khủng. Những kép nhí trước kia đến với Nguyệt chỉ là những anh thợ đúng nghĩa, chẳng ai để lại dấu ấn sâu đậm làm Nguyệt có thể nhớ thương. Còn với Lập? Đang ăn bê thui đó, đang uống trái dừa non đó, mà nàng cứ sợ không no, cứ sợ ngày mai, không còn nữa. Bởi “món quà” Lập ngày bất ngờ đến, và đến giữa lúc Nguyệt đang thèm chết được một cậu bé 13.
Chỉ qua lời cám dỗ của bà Hải mà Nguyệt muốn làm cuộc phieu lưu lạ lùng này. Tưởng chỉ là sự đổi món, không ngờ Lập đã đương nhiên thành thần tượng đúng với óc lãng mạn của Nguyệt. Rồi sợ cứ trịn lồn lên mặt Lập, bắt cậu bé nằm ngữa ra bú, sẽ bị ngộp. Nguyệt lật ngược lại, cho Lập nằm trên. Cả hai loan đầu phục vụ tận tình. Khoảng trên một tiếng thì Lập nắc mạnh và ọc hồ đặc ra đầy miệng Nguyệt. Nàng nuốt từng ngụm nhỏ vào họng để thưởng thức, không dám ực một lần, sợ hết, sợ tan, sợ phôi pha…
Nguyệt chưa đối với ai như thế, kể cả chồng nàng hồi còn sung sức. Nguyệt vực Lập lên nằm song song với mình. Đầu Lập gối lên cánh tay Nguyệt. Nàng hiểu trai 13, sức chỉ có thế (nàng nghĩ thế), nhưng cậu bé đòi lên đụ Nguyệt nữa.
Nguyệt cưng Lập, bắt chú bé cứ nằm nhắm mắt tỉnh dưỡng cho lại sức. Nguyệt ôm Lập, ấp Lập như ấp một đứa con. Nàng vuốt tóc Lập, chùi mồ hôi cho Lập, bắt Lập nhắm mắt ngủ một tí cho nàng tha hồ ngắm sự thơ ngây măng sữa ở Lập. Nguyệt gác một chân qua người Lập, nhìn rõ từng chi tiết. Cái gì ở cậu bé cũng là mới nở, hồn nhiên, non nớt. Bỗng Nguyệt thấy mình tàn nhẫn đã bú Lập làm cậu bé “ói” một miếng hồ đặc quánh.
Lập thì sung sướng được dúi cái mặt vào cổ, vào tóc Nguyệt. Dưới kia c