Không tiêu đề với facebook của Yến Vy

Yến Vy rất quan tâm đến anh, phần nhiều là do bản tính trời sinh. Những lúc anh chơi thể thao, Yến Vy thường đứng một góc xa xa đủ để anh nhìn thấy cái vẫy tay hay nụ cười mà Yến Vy dành riêng cho anh. Hay những lúc anh làm công tác lao động, dù không phải nhiệm vụ của mình nhưng Yến Vy vẫn lon ton chạy đi nhặt một vài chiếc lá hay giật lấy cây chổi rơm để quét giúp anh một khoảng sân nho nhỏ. Sau đó cả hai ngồi dưới gốc cây bàng, cùng nhau uống những cốc nước ngọt mát lạnh, kể cho nhau nghe những câu chuyện cười hay hát cho nhau nghe những bài ca con cóc.

Phim không tiêu đề với facebook của Yến Vy

Bắt đầu truyện: Không tiêu đề với facebook của Yến Vy

Nhìn ly sữa và cái bánh mỳ đơn giản mà mộc mạc để trên giường, Yến Vy chợt nghĩ đến anh, không biết từ lúc nào trong tim My đã tồn tại một hình bóng không thể phai mờ, một hình bóng chứa đầy cảm giác ấm áp.
My nhập học đã được hơn 3 tháng nhưng vẫn chưa quen với cuộc sống mới trong ngôi trường nội trú này. Cơ thể vốn không được khỏe mạnh nên My thường xuyên bị bệnh, nhiều khi là cảm sốt, nhức đầu hay chứng viêm họng dai đẳng làm cho cô bé lúc nào cũng nhợt nhạt, mặt mũi thì hơi lờ đờ, cặp mắt đỏ hoe trông thật tội nghiệp, nhưng đó cũng là lý do khiến cho My trở nên thật sự nổi bật.

facebook gai xinh
Yến Vy đẹp, một nét đẹp thật dịu dàng, một tổ hợp hoàn mỹ của làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn đầy mơ mộng, suối tóc đen huyền và thân hình mảnh khảnh, kết hợp với vẻ yếu đuối và hơi có một chút kiêu kì và đài cát, Yến Vy khiến bao anh chàng tự nguyện hiến dâng cả trái tim để có thể che chở cho Yến Vy suốt đời. Nhưng lạ thay, Yến Vy hầu như không có cảm giác gì với những anh chàng đó, mặc dù họ cao to, khỏe mạnh và đẹp theo nhiều vẻ khác nhau. Có chàng thì đẹp theo kiểu phong độ, nam tính, cũng có chàng đẹp theo kiểu diễm viên hàn quốc, da trắng, công tử, nhà giàu , vân … vân …

Khong tieu de voi facebook cua Yen Vy

Yến Vy không để ý đến họ vì có lẽ lúc này cô bé vẫn chưa cảm thấy thiếu thốn thứ gì cả. Gia cảnh Yến Vy cũng thuộc hàng khá giả, mỗi tuần được nghỉ Yến Vy đều có xe hơi của gia đình đưa rước, cả cái laptop Vaio mà Yến Vy hay dùng để phục vụ cho nhu cầu xem phim bằng máy chiếu cho cả lớp cũng đủ để người ta hiểu được điều kiện vật chất của cô bé này không ở mức bình thường. Thế nhưng, với từng ấy thứ, từng ấy sự đầy đủ vẫn không khiến Yến Vy đánh mất bản chất của mình. Ngoan, hiền, đảm đang và dịu dàng chính là những thứ tạo nên sức hút .
Có nhiều người thủ thỉ với Yến Vy rằng, có anh lớp trưởng lớp kia thích Yến Vy, có anh bên Đoàn cũng đang cảm nắng Yến Vy đó , bằng chứng là vào dịp lễ 8-3, bao nhiêu là hoa hồng, bao nhiêu là gấu bông để chật kín cả phòng nội trú mà Yến Vy đang ở, rồi họ đua nhau gửi cho Yến Vy những bài hát và lời chúc lãng mạn trên chương trình phát thanh riêng của trường. tất cả những thứ đó cũng khiến Yến Vy nhoẻn cười, nhưng đâu đó trong ánh mắt lại dâng lên một nỗi buồn man mác. Một nỗi buồn mang tên áy náy, không biết làm sao cho họ hiểu suy nghĩ thực sự của Yến Vy đây …
Và rồi Yến Vy gặp anh trong buổi tập ngoại khóa chiều thứ 7. Anh là người nhận nhiệm vụ hướng dẫn cho lớp Yến Vy thực hiện những kỹ thuật cơ bản nhất của môn này. Lúc ấy, Yến Vy hoàn toàn không đế ý đến anh. Một phần là do đang mãi nghĩ vu vơ về một khung trời nào đó, hai là những tia nắng vội vã của buổi chiều tàn khiến Yến Vy thấy khó chịu. Kéo vành mũ xuống, Yến Vy dấu đi khuôn mặt và cả sự tồn tại của mình .
Thế nhưng Anh đã gọi tên Yến Vy
_” Xin bạn hãy trả lời giúp mình rằng những yếu tố căn bản nào có thể giúp tập thể đạt được sự phối hợp hoàn hảo nhất ? “
Yến Vy trả lời, nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng vẫn rất rõ ràng, mặt vẫn nấp sau vành mũ. Và phần thưởng dành cho câu trả lời chính là một tràng pháo tay của cả lớp, kèm theo tiếng reo hò của một vài đứa con trai có cá tính khá sôi nổi. Anh cười, nụ cười hiền lành. Bất giác, Yến Vy cảm thấy tim mình như lỡ mất một nhịp.
Yến Vy cho anh số điện thoại với lý do “ khi nào thầy Đoàn có lệnh triệu tập thì anh nhắc em với nhé ! “ ( Yến Vy quen gọi thầy phụ trách bên đoàn với cái tên như vậy ) . như một quy luật hiển nhiên, anh và Yến Vy đã hình thành một thói quen là cứ mỗi tối nhắn tin cho nhau từ một đến hai tiếng đồng hồ. Nội dung cũng chỉ xoay quay việc học hành, tập luyện và sức khỏe của Yến Vy. Đôi lúc Yến Vy cũng hỏi về anh, rằng anh cảm thấy thế nào, một ngày của anh ra sao hay cuối tuần anh có về nhà không nhưng câu trả lời mà Yến Vy nhận được cũng chỉ lờ mờ như sương khói. Anh kiệm lời khi nói về bản thân mình lắm, mãi đến tận sau này Yến Vy mới biết được lý do là anh cảm thấy hơi tự ti về gia cảnh của mình. Yến Vy cười, chê anh ngốc. Anh cũng cười, nụ cười nhẹ như nắng mùa thu.
Yến Vy quen gọi anh là anh rồi, gọi bằng tên Yến Vy thấy lạ lẫm lắm. Anh cũng thế, hay trêu Yến Vy bằng cái biệt danh là “ Nhí “ dù Yến Vy cao tận 1m67. Đi với anh trong trường, lắm lúc cả hai hay bị trêu trọc, cả người quen lẫn không quen. Họ nói với Yến Vy rằng tại sao không quen ai đó xứng đôi hơn, tại sao lại đi quen với một thằng như vậy. Nhưng như thế cũng không bằng một phần mười lời trêu chọc mà họ dành cho anh, họ nói anh không biết tự lượng sức mình, trèo cao hay đang là món đồ chơi của một cô bé nhà giàu nào đó. Yến Vy biết anh rất buồn, anh buồn lắm nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi nhữn g lúc g ần Yến Vy. Anh không muốn Yến Vy buồn hay phải lo lắng bất cứ điều gì về anh cả. Phải gặng hỏi lắm anh mới thú nhận những lời nói đó. Yến Vy lại cười, cũng lại chê anh ngốc. Anh cũng cười, nụ cười hơi gượng gạo nhưng vẫn chứa chang sự ấm áp lúc nào cũng đong đầy vô bờ bến.
Yến Vy rất quan tâm đến anh, phần nhiều là do bản tính trời sinh. Những lúc anh chơi thể thao, Yến Vy thường đứng một góc xa xa đủ để anh nhìn thấy cái vẫy tay hay nụ cười mà Yến Vy dành riêng cho anh. Hay những lúc anh làm công tác lao động, dù không phải nhiệm vụ của mình nhưng Yến Vy vẫn lon ton chạy đi nhặt một vài chiếc lá hay giật lấy cây chổi rơm để quét giúp anh một khoảng sân nho nhỏ. Sau đó cả hai ngồi dưới gốc cây bàng, cùng nhau uống những cốc nước ngọt mát lạnh, kể cho nhau nghe những câu chuyện cười hay hát cho nhau nghe những bài ca con cóc. Chỉ thế thôi cũng đủ khiến cho ánh nắng đầu mùa hè trở nên dịu dàng hơn trong mắt hai đứa.Và những lúc như thế, Yến Vy rút từ trong túi ra một chiếc khăn giấy, khẽ khàng hứng những giọt mồ hôi trên má anh, anh đỏ mặt, gãi đầu và cười hạnh phúc. Có một dạo anh bị nghi ngờ có những hành động không trong sáng nào đó với một cô bé cùng lớp vào đêm khuya gần sáng, mọi lời đồn lan nhanh và độc địa khiến anh như mất tinh thần. Anh bỏ học hành và sinh hoạt, anh né tránh Yến Vy, sợ Yến Vy khinh bỉ hay nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối của anh. Yến Vy biết, Yến Vy biết tất cả. Biết anh là người như thế nào, biết tính cách anh ra sao và biết cả nơi hay trốn những lúc anh buồn. Lúc đó, cũng vào nửa đêm gần sáng, Yến Vy một mình thức dậy và rảo bước trên con đường đầy hoa bằng lăng tím rơi rụng. Anh ngồi đó, trong bóng tối, nấp sau tấm rèm cửa sổ của hội trường lớp anh. Anh ngồi dựa lưng vào cửa sổ, Yến Vy thì đứng đối lưng với anh, bên ngoài. Như một sự ràng buộc nhẹ nhàng của số phận, mùi thơm trên cơ thể của Yến Vy len lỏi qua từng khe cửa, hôn nhẹ lên khứu giác của anh, miên man tâm hồn đang rạn nứt vì nỗi buồn đơn độc. Anh quay lại, Yến Vy khẽ cười. Anh ngốc à ….
Cả hai ngồi đó, sát bên nhau, Yến Vy tựa đầu vào vai anh thật nhẹ để anh cảm thấy áp lực đang dần với đi và một sự quan tâm đang dần hàn gắn lại tất cả.
_ “ Ngồi như thế này nếu bị phát hiện thì sẽ đau đầu lắm đấy ! “
_ “ Để anh như thế này thì nhiều người còn đau đầu hơn ấy, thôi thì thà một mình em đau đầu để những người còn lại được vui vẻ ha anh ? “
Anh bẹo má Yến Vy thật nhẹ. Những lúc đuối lý, anh thường làm như vậy với Yến Vy. Nhưng lúc này, anh còn vuốt ve nhẹ nhàng lên khuôn mặt và đặt lên đôi môi Yến Vy một nụ hôn … dịu dàng … trân trọng và ấm áp. Trời cũng đã gần sáng…
Sau đêm hôm đó, Yến Vy cảm thấy anh đang cố gắng, rất cố gắng như để thể hiện cho Yến Vy thấy anh là người xứng đáng với Yến Vy. Anh miệt mài học tập, rèn luyện. Thức trắng cả đêm mỗi khi ngày kiểm tra gần tới, anh tham gia những khóa học về các kỹ năng như guitar hay bóng rổ. Thỉnh thoảng, anh lại khoe với Yến Vy rằng anh đã làm được cái này, cái kia, anh đã chơi được bản Nếu như anh đến bằng guitar hay ghi tỉ số áp đảo trong ván chơi giao hữu với đội bóng rổ lớp bạn. Đôi khi, Yến Vy hỏi tại sao anh lại thay đổi nhanh đến vậy trong một thời gian ngắn như thế, và câu trả lời Yến Vy nhận được là :

“ Anh yêu em , Yến Vy à ! “
Và câu chuyện lãng mạn về một tình yêu nồng cháy đã bắt đầu từ đó. Đi đâu cả hai cũng có nhau, Yến Vy để ý đến anh nhiều hơn, Yến Vy chỉ cho anh cách để phục hồi sức khỏe nhanh sau khi vận động hay chơi thể thao nhiều bằng một vài loại trái cây nào đó. Yến Vy tìm cho anh loài hoa anh thích, màu sắc anh yêu hay một giấc mơ mà anh hằng mơ ước. Giả như không gặp được Yến Vy thì có lẽ anh sẽ không bao giờ biết được những thứ quan trọng với mình và con đường để đi đến một nơi chứa đầy hy vọng. Anh cũng cho Yến Vy thật nhiều. Anh cho Yến Vy những vòng tay lúc màn đêm buông xuống, cho Yến Vy những nụ hôn nồng nàn và cả những xúc cảm tình yêu thật mãnh liệt. Có những lúc cả hai đều đạt đến cảm xúc thăng hoa tuyệt mĩ nhưng những lúc đó Yến Vy càng thương anh hơn, Yến Vy thương lắm vì anh biết kiềm chế dục vọng, biết ngừng lại đúng lúc và không làm tổn thương đến cơ thể trinh trắng của Yến Vy. Nhưng làm một người con gái am hiểu, Yến Vy biết anh muốn gì và cần gì, Yến Vy cho anh những thứ mà Yến Vy được phép. Chẳng hạn như một nụ hôn vào cổ,vào xương bả vai, vào ngực hay tinh nghịch một tí là vú của anh. Khi Yến Vy đưa lưỡi liếm quanh nó, người anh khẽ run lên, hơi thở nhanh dần và vòng tay như siết chặt lấy Yến Vy hơn. Yến Vy đưa tay vuốt ve cánh tay, lưng và cả đùi của anh,biết tiến và biết lùi đúng lúc, biết khơi gợi cho anh cảm giác muốn khám và biết tạo cho mình vô vàn những bí mật. Và như thế, Yến Vy trở thành một thế giới mà có lẽ anh phải mất cả đời để tìm hiểu.
Nhưng dạo gần đây, Yến Vy phát hiện được một sự thật, về anh … Và cũng từ đó, Yến Vy trầm tư , hay ngồi một mình trên băng ghế đá lạnh lẽo, dưới tán cây bằng lăng đầy màu hoa tím.
Cho đến đêm đó
Một đêm như mọi đêm
Yến Vy ngồi đó
Và Anh đến
Đến bên Yến Vy như một con gió nhẹ …
Anh buồn lắm, Yến Vy có thể cảm nhận điều đó qua đôi mắt biết nói của anh và cả vẻ mặt đăm chiêu quen thuộc đó nữa. Một làn gió thoảng qua, anh khẽ hỏi :
_ Em biết hết rồi à ?
….
_ Dạ vâng ! Yến Vy trả lời, cũng nhẹ nhàng như gió.
_ Chắc giờ đây em đang khinh bỉ anh lắm đúng không ? Cũng phải, đó là điều hiển nhiên mà. Nếu là em thì anh cũng thế .
….
_ Vậy … anh đi đây … tạm biệt em nhé .
Có lẽ anh đã đi rồi, đi xa lắm rồi nhưng vì một lí do nào đó, cũng có thể là do cái nắm tay Yến Vy vừa kịp trao anh đã níu giữ anh lại. Yến Vy kêu anh ngồi xuống, hỏi anh có muốn biết suy nghĩ của Yến Vy không, nhưng anh từ chối. Lần đầu tiên anh từ chối Yến Vy, anh không muốn thấy sự thất vọng của Yến Vy thêm nữa, anh xin Yến Vy hãy để anh đi một cách thật im lặng cũng như khi anh đến, xem như đó là một ân huệ , anh cầu xin Yến Vy …
_ “ Em không quan tâm đến chuyện đó đâu ! “
Yến Vy đang cười nhẹ ? thật sao chứ ? Anh không tin vào mắt mình nữa. đây không phải là nụ cười khinh bỉ hay toan tính trách hờn mà là nụ cười quen thuộc mà anh thấy những lúc Yến Vy vui nhất. Anh hỏi. Tại sao lại như vậy …
_ “ Ngay từ khi quyết định yêu anh, em đã xác định rằng không ngó ngàng gì đến quá khứ của anh nữa, dù nó có tệ hại đến đâu. Quan trọng là thực tại anh à, anh bây giờ rất tốt với em,rất yêu em đúng không ? Chỉ như thế thôi em có thể bỏ qua cho anh tất cả, kể cả chuyện anh vui chơi và hại đời bao nhiêu cô gái đi chăng nữa. Bên anh, em cảm thấy ấm áp, em cũng cảm thấy sự cố gắng của anh trong tình yêu của hai đứa mình… “
_ “ Em …. “ Giọng anh như nghẹn ngào, ngạc nhiên và nói không nên lời.
_ “ Anh ngốc, ngốc ơi là ngốc, ngốc thật là ngốc luôn ! Hihi “

Phòng ký túc của anh không có ai cả, mọi người đều được nghĩ lễ, chỉ còn mình anh và giai điệu da diết của bản Safe and Sound . Có lẽ anh sẽ cô đơn lắm nếu như không có Yến Vy ở bên cạnh, ngay lúc này, trên giường anh và kế bên khung cửa sổ cũ kĩ. Dù hai thân xác đang gần nhau đến vậy nhưng anh tuyệt nhiên không hề đụng đến Yến Vy dù chỉ là một cái nắm tay. Một lần nữa, Yến Vy thấy trong anh sự kiềm chế và trưởng thành, cố gắng và trân trọng người khác phái. Cũng như mọi lần khác, Yến Vy cũng hiểu, anh đang rất ham muốn và kiềm chế ham muốn đó là một điều rất khó. Nhẹ nhàng đè anh nằm xuống, Yến Vy thủ thỉ vào tai anh một vài câu thật ngắn, một vài giai điệu mà cả hai cùng thích, để rồi … Anh ôm Yến Vy, thật chặt … Nụ hôn lúc này của anh là nồng cháy, anh nằm đè lên cả người Yến Vy, hai bàn tay mạnh bạo xoa bóp cạp nhũ hoa trinh nguyên của đứa con gái mới lớn. Pực ! Một âm thanh vang lên, cái áo sơ mi trắng của Yến Vy bị xé toạc, để lộ ra bầu ngực trắng tinh đang được cái áo cooc xê ôm chặt lấy như một phòng tuyến cuối cùng. Nhưng lúc đó, anh dừng lại, thủ thỉ vào tai Yến Vy gì đó. Hơi ngại ngùng nhưng Yến Vy không từ chối. Anh nhích người sang một bên, kéo tuột cái quần Jean cũ sờn màu xuống để lộ phần nhạy cảm nhất của một đứa con trai. Cái quần lót màu đen kiều quần bơi ôm sát người anh khiến Yến Vy thấy được sự hoàn mỹ trong cấu tạo cơ thể của anh. Anh kêu Yến Vy dùng răng cắn vào cái quần lót ấy và kéo xuống, bú dùm anh thứ ở trong cái quần đó. Yến Vy làm theo lời anh bảo, không băn khoăn, không sai sót, mùi khai khai từ chiếc quần lót xộc vào mũi khiYến Vy cắn vào nó. Kéo xuống, Yến Vy thấy một thứ … vừa to, vừa đen và vừa dài. Nó dính một chất gì đó nhơm nhớp màu trắng, cái đầu khấc màu hồng tươi đang rỉ ra thứ chất đó ngày càng nhiều hơn, ướt đẫm cả cái đó của anh. Anh buộc Yến Vy phải bú và liếm hết, kể cả khi cái đó không được sạch sẽ lắm vì mùi khai của nước tiểu vẫn còn nồng, ám mùi trong đám lông đen và xoăn tít của anh. Yến Vy bú, liếm, mút, suốt nửa tiếng đồng hồ.
Sau đó, anh đặt Yến Vy nằm ngửa, cơ thể trinh nguyên trắng hồng mơn mởn của Yến Vy lần đầu tiên phơi bày ra trước mắt một thằng con trai. Theo phản xạ, Yến Vy lấy hai tay che những bộ phận quan trọng nhất. Nhưng chưa kịp làm thì anh đã nằm gọn trên người Yến Vy, kéo cái áo ngực xuống và bú liếm bầu vú hồng tươi đó. Anh bóp, bóp mạnh lắm, những dòng sữa trắng tươi xịt ra ướt đẫm cả người Yến Vy, chưa thỏa mãn, anh lấy một cái bình nhỏ đặt trước ngực Yến Vy, bóp thật mạnh bầu vú, dòng sữa xịt ra thật mạnh vào cái chai đó. Anh kêu Yến Vy lấy sữa đó rửa cặc, rửa đít cho anh, xoa đều lên khắp người anh nữa. Tiếp đến, anh lại đè Yến Vy xuống, de de con cặc to dài vào lỗ *** của Yến Vy và bắt đầu dã phầm phập. Máu tươi xịt ra, Yến Vy mất trinh rồi, thành đàn bà rồi. Yến Vy đau đớn hét lên nhưng sự đáp trả của anh là những nhịp đụ càng mạnh bạo thêm. ANh vừa đụ vừa bú , không còn chỗ nào trên cơ thể Yến Vy mà anh chưa sở hữu được cả, Yến Vy thực sự đã trở thành người của anh. Bỗng, anh vắt chéo chân Yến Vy qua, đít Yến Vy chổng lên để anh bắt đầu đụ tiếp. Một tư thế cực kỳ dâm dục. Lỗ *** Yến Vy bây giờ phải chịu sự dày xéo của một con cặc dài ngoằn và đen đúa. Nhưng sướng lắm, Yến Vy sướng cực kỳ, đít càng chổng lên và cong hơn bao giờ hết để hứng từng cái địt của anh. Lúc này, Yến Vy chỉ biết ôm chặc cái gối, miệng rên hổn hển và vẻ mặt cực kỳ khoái lạc.
Anh nằm xuống, kêu Yến Vy hãy ngồi lên cặc của anh mà nhấp. Anh giải thích rằng nhìn Yến Vy như thế thì anh càng cảm thấy khoái lạc, thấy rằng Yến Vy cũng ham muốn anh, Yến Vy lệ thuộc vào anh, thấy vẻ mặt ngay dại bởi con cặc hoành tráng của anh. Anh thích mỗi lúc Yến Vy ưỡn mông, đưa *** vào cặc anh, dí thật mạnh bầu vú đẹp tuyệt vời vào mặt anh, rồi sau đó trao cho anh nụ hôn nồng cháy nhất mà một đứa con gái có thể trao cho người yêu mình. Cuộc mây mưa kết thúc, anh đặt Yến Vy nằm đó và anh đi tắm. Dòng tinh dịch vẫn đang chảy ra từ *** Yến Vy, ướt cả tấm đệm trải giường.
Yến Vy vừa chợp mắt được một tí thì bỗng thấy *** mình đau nhói. Vừa mở mắt ra thì một bàn tay to lớn đã chụp ngay miệng khiến Yến Vy không thể thốt lên được một từ nào nữa .

Yến Vy rất quan tâm đến anh, phần nhiều là do bản tính trời sinh. Những lúc anh chơi thể thao, Yến Vy thường đứng một góc xa xa đủ để anh nhìn thấy cái vẫy tay hay nụ cười mà Yến Vy dành riêng cho anh. Hay những lúc anh làm công tác lao động, dù không phải nhiệm vụ của mình nhưng Yến Vy vẫn lon ton chạy đi nhặt một vài chiếc lá hay giật lấy cây chổi rơm để quét giúp anh một khoảng sân nho nhỏ. Sau đó cả hai ngồi dưới gốc cây bàng, cùng nhau uống những cốc nước ngọt mát lạnh, kể cho nhau nghe những câu chuyện cười hay hát cho nhau nghe những bài ca con cóc.
Phim không tiêu đề với facebook của Yến Vy
Bắt đầu truyện: Không tiêu đề với facebook của Yến Vy
Nhìn ly sữa và cái bánh mỳ đơn giản mà mộc mạc để trên giường, Yến Vy chợt nghĩ đến anh, không biết từ lúc nào trong tim My đã tồn tại một hình bóng không thể phai mờ, một hình bóng chứa đầy cảm giác ấm áp.
My nhập học đã được hơn 3 tháng nhưng vẫn chưa quen với cuộc sống mới trong ngôi trường nội trú này. Cơ thể vốn không được khỏe mạnh nên My thường xuyên bị bệnh, nhiều khi là cảm sốt, nhức đầu hay chứng viêm họng dai đẳng làm cho cô bé lúc nào cũng nhợt nhạt, mặt mũi thì hơi lờ đờ, cặp mắt đỏ hoe trông thật tội nghiệp, nhưng đó cũng là lý do khiến cho My trở nên thật sự nổi bật.

Yến Vy đẹp, một nét đẹp thật dịu dàng, một tổ hợp hoàn mỹ của làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn đầy mơ mộng, suối tóc đen huyền và thân hình mảnh khảnh, kết hợp với vẻ yếu đuối và hơi có một chút kiêu kì và đài cát, Yến Vy khiến bao anh chàng tự nguyện hiến dâng cả trái tim để có thể che chở cho Yến Vy suốt đời. Nhưng lạ thay, Yến Vy hầu như không có cảm giác gì với những anh chàng đó, mặc dù họ cao to, khỏe mạnh và đẹp theo nhiều vẻ khác nhau. Có chàng thì đẹp theo kiểu phong độ, nam tính, cũng có chàng đẹp theo kiểu diễm viên hàn quốc, da trắng, công tử, nhà giàu , vân … vân …

Yến Vy không để ý đến họ vì có lẽ lúc này cô bé vẫn chưa cảm thấy thiếu thốn thứ gì cả. Gia cảnh Yến Vy cũng thuộc hàng khá giả, mỗi tuần được nghỉ Yến Vy đều có xe hơi của gia đình đưa rước, cả cái laptop Vaio mà Yến Vy hay dùng để phục vụ cho nhu cầu xem phim bằng máy chiếu cho cả lớp cũng đủ để người ta hiểu được điều kiện vật chất của cô bé này không ở mức bình thường. Thế nhưng, với từng ấy thứ, từng ấy sự đầy đủ vẫn không khiến Yến Vy đánh mất bản chất của mình. Ngoan, hiền, đảm đang và dịu dàng chính là những thứ tạo nên sức hút .
Có nhiều người thủ thỉ với Yến Vy rằng, có anh lớp trưởng lớp kia thích Yến Vy, có anh bên Đoàn cũng đang cảm nắng Yến Vy đó , bằng chứng là vào dịp lễ 8-3, bao nhiêu là hoa hồng, bao nhiêu là gấu bông để chật kín cả phòng nội trú mà Yến Vy đang ở, rồi họ đua nhau gửi cho Yến Vy những bài hát và lời chúc lãng mạn trên chương trình phát thanh riêng của trường. tất cả những thứ đó cũng khiến Yến Vy nhoẻn cười, nhưng đâu đó trong ánh mắt lại dâng lên một nỗi buồn man mác. Một nỗi buồn mang tên áy náy, không biết làm sao cho họ hiểu suy nghĩ thực sự của Yến Vy đây …
Và rồi Yến Vy gặp anh trong buổi tập ngoại khóa chiều thứ 7. Anh là người nhận nhiệm vụ hướng dẫn cho lớp Yến Vy thực hiện những kỹ thuật cơ bản nhất của môn này. Lúc ấy, Yến Vy hoàn toàn không đế ý đến anh. Một phần là do đang mãi nghĩ vu vơ về một khung trời nào đó, hai là những tia nắng vội vã của buổi chiều tàn khiến Yến Vy thấy khó chịu. Kéo vành mũ xuống, Yến Vy dấu đi khuôn mặt và cả sự tồn tại của mình .
Thế nhưng Anh đã gọi tên Yến Vy
_” Xin bạn hãy trả lời giúp mình rằng những yếu tố căn bản nào có thể giúp tập thể đạt được sự phối hợp hoàn hảo nhất ? “
Yến Vy trả lời, nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng vẫn rất rõ ràng, mặt vẫn nấp sau vành mũ. Và phần thưởng dành cho câu trả lời chính là một tràng pháo tay của cả lớp, kèm theo tiếng reo hò của một vài đứa con trai có cá tính khá sôi nổi. Anh cười, nụ cười hiền lành. Bất giác, Yến Vy cảm thấy tim mình như lỡ mất một nhịp.
Yến Vy cho anh số điện thoại với lý do “ khi nào thầy Đoàn có lệnh triệu tập thì anh nhắc em với nhé ! “ ( Yến Vy quen gọi thầy phụ trách bên đoàn với cái tên như vậy ) . như một quy luật hiển nhiên, anh và Yến Vy đã hình thành một thói quen là cứ mỗi tối nhắn tin cho nhau từ một đến hai tiếng đồng hồ. Nội dung cũng chỉ xoay quay việc học hành, tập luyện và sức khỏe của Yến Vy. Đôi lúc Yến Vy cũng hỏi về anh, rằng anh cảm thấy thế nào, một ngày của anh ra sao hay cuối tuần anh có về nhà không nhưng câu trả lời mà Yến Vy nhận được cũng chỉ lờ mờ như sương khói. Anh kiệm lời khi nói về bản thân mình lắm, mãi đến tận sau này Yến Vy mới biết được lý do là anh cảm thấy hơi tự ti về gia cảnh của mình. Yến Vy cười, chê anh ngốc. Anh cũng cười, nụ cười nhẹ như nắng mùa thu.
Yến Vy quen gọi anh là anh rồi, gọi bằng tên Yến Vy thấy lạ lẫm lắm. Anh cũng thế, hay trêu Yến Vy bằng cái biệt danh là “ Nhí “ dù Yến Vy cao tận 1m67. Đi với anh trong trường, lắm lúc cả hai hay bị trêu trọc, cả người quen lẫn không quen. Họ nói với Yến Vy rằng tại sao không quen ai đó xứng đôi hơn, tại sao lại đi quen với một thằng như vậy. Nhưng như thế cũng không bằng một phần mười lời trêu chọc mà họ dành cho anh, họ nói anh không biết tự lượng sức mình, trèo cao hay đang là món đồ chơi của một cô bé nhà giàu nào đó. Yến Vy biết anh rất buồn, anh buồn lắm nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi nhữn g lúc g ần Yến Vy. Anh không muốn Yến Vy buồn hay phải lo lắng bất cứ điều gì về anh cả. Phải gặng hỏi lắm anh mới thú nhận những lời nói đó. Yến Vy lại cười, cũng lại chê anh ngốc. Anh cũng cười, nụ cười hơi gượng gạo nhưng vẫn chứa chang sự ấm áp lúc nào cũng đong đầy vô bờ bến.
Yến Vy rất quan tâm đến anh, phần nhiều là do bản tính trời sinh. Những lúc anh chơi thể thao, Yến Vy thường đứng một góc xa xa đủ để anh nhìn thấy cái vẫy tay hay nụ cười mà Yến Vy dành riêng cho anh. Hay những lúc anh làm công tác lao động, dù không phải nhiệm vụ của mình nhưng Yến Vy vẫn lon ton chạy đi nhặt một vài chiếc lá hay giật lấy cây chổi rơm để quét giúp anh một khoảng sân nho nhỏ. Sau đó cả hai ngồi dưới gốc cây bàng, cùng nhau uống những cốc nước ngọt mát lạnh, kể cho nhau nghe những câu chuyện cười hay hát cho nhau nghe những bài ca con cóc. Chỉ thế thôi cũng đủ khiến cho ánh nắng đầu mùa hè trở nên dịu dàng hơn trong mắt hai đứa.Và những lúc như thế, Yến Vy rút từ trong túi ra một chiếc khăn giấy, khẽ khàng hứng những giọt mồ hôi trên má anh, anh đỏ mặt, gãi đầu và cười hạnh phúc. Có một dạo anh bị nghi ngờ có những hành động không trong sáng nào đó với một cô bé cùng lớp vào đêm khuya gần sáng, mọi lời đồn lan nhanh và độc địa khiến anh như mất tinh thần. Anh bỏ học hành và sinh hoạt, anh né tránh Yến Vy, sợ Yến Vy khinh bỉ hay nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối của anh. Yến Vy biết, Yến Vy biết tất cả. Biết anh là người như thế nào, biết tính cách anh ra sao và biết cả nơi hay trốn những lúc anh buồn. Lúc đó, cũng vào nửa đêm gần sáng, Yến Vy một mình thức dậy và rảo bước trên con đường đầy hoa bằng lăng tím rơi rụng. Anh ngồi đó, trong bóng tối, nấp sau tấm rèm cửa sổ của hội trường lớp anh. Anh ngồi dựa lưng vào cửa sổ, Yến Vy thì đứng đối lưng với anh, bên ngoài. Như một sự ràng buộc nhẹ nhàng của số phận, mùi thơm trên cơ thể của Yến Vy len lỏi qua từng khe cửa, hôn nhẹ lên khứu giác của anh, miên man tâm hồn đang rạn nứt vì nỗi buồn đơn độc. Anh quay lại, Yến Vy khẽ cười. Anh ngốc à ….
Cả hai ngồi đó, sát bên nhau, Yến Vy tựa đầu vào vai anh thật nhẹ để anh cảm thấy áp lực đang dần với đi và một sự quan tâm đang dần hàn gắn lại tất cả.
_ “ Ngồi như thế này nếu bị phát hiện thì sẽ đau đầu lắm đấy ! “
_ “ Để anh như thế này thì nhiều người còn đau đầu hơn ấy, thôi thì thà một mình em đau đầu để những người còn lại được vui vẻ ha anh ? “
Anh bẹo má Yến Vy thật nhẹ. Những lúc đuối lý, anh thường làm như vậy với Yến Vy. Nhưng lúc này, anh còn vuốt ve nhẹ nhàng lên khuôn mặt và đặt lên đôi môi Yến Vy một nụ hôn … dịu dàng … trân trọng và ấm áp. Trời cũng đã gần sáng…
Sau đêm hôm đó, Yến Vy cảm thấy anh đang cố gắng, rất cố gắng như để thể hiện cho Yến Vy thấy anh là người xứng đáng với Yến Vy. Anh miệt mài học tập, rèn luyện. Thức trắng cả đêm mỗi khi ngày kiểm tra gần tới, anh tham gia những khóa học về các kỹ năng như guitar hay bóng rổ. Thỉnh thoảng, anh lại khoe với Yến Vy rằng anh đã làm được cái này, cái kia, anh đã chơi được bản Nếu như anh đến bằng guitar hay ghi tỉ số áp đảo trong ván chơi giao hữu với đội bóng rổ lớp bạn. Đôi khi, Yến Vy hỏi tại sao anh lại thay đổi nhanh đến vậy trong một thời gian ngắn như thế, và câu trả lời Yến Vy nhận được là :

“ Anh yêu em , Yến Vy à ! “
Và câu chuyện lãng mạn về một tình yêu nồng cháy đã bắt đầu từ đó. Đi đâu cả hai cũng có nhau, Yến Vy để ý đến anh nhiều hơn, Yến Vy chỉ cho anh cách để phục hồi sức khỏe nhanh sau khi vận động hay chơi thể thao nhiều bằng một vài loại trái cây nào đó. Yến Vy tìm cho anh loài hoa anh thích, màu sắc anh yêu hay một giấc mơ mà anh hằng mơ ước. Giả như không gặp được Yến Vy thì có lẽ anh sẽ không bao giờ biết được những thứ quan trọng với mình và con đường để đi đến một nơi chứa đầy hy vọng. Anh cũng cho Yến Vy thật nhiều. Anh cho Yến Vy những vòng tay lúc màn đêm buông xuống, cho Yến Vy những nụ hôn nồng nàn và cả những xúc cảm tình yêu thật mãnh liệt. Có những lúc cả hai đều đạt đến cảm xúc thăng hoa tuyệt mĩ nhưng những lúc đó Yến Vy càng thương anh hơn, Yến Vy thương lắm vì anh biết kiềm chế dục vọng, biết ngừng lại đúng lúc và không làm tổn thương đến cơ thể trinh trắng của Yến Vy. Nhưng làm một người con gái am hiểu, Yến Vy biết anh muốn gì và cần gì, Yến Vy cho anh những thứ mà Yến Vy được phép. Chẳng hạn như một nụ hôn vào cổ,vào xương bả vai, vào ngực hay tinh nghịch một tí là vú của anh. Khi Yến Vy đưa lưỡi liếm quanh nó, người anh khẽ run lên, hơi thở nhanh dần và vòng tay như siết chặt lấy Yến Vy hơn. Yến Vy đưa tay vuốt ve cánh tay, lưng và cả đùi của anh,biết tiến và biết lùi đúng lúc, biết khơi gợi cho anh cảm giác muốn khám và biết tạo cho mình vô vàn những bí mật. Và như thế, Yến Vy trở thành một thế giới mà có lẽ anh phải mất cả đời để tìm hiểu.
Nhưng dạo gần đây, Yến Vy phát hiện được một sự thật, về anh … Và cũng từ đó, Yến Vy trầm tư , hay ngồi một mình trên băng ghế đá lạnh lẽo, dưới tán cây bằng lăng đầy màu hoa tím.
Cho đến đêm đó
Một đêm như mọi đêm
Yến Vy ngồi đó
Và Anh đến
Đến bên Yến Vy như một con gió nhẹ …
Anh buồn lắm, Yến Vy có thể cảm nhận điều đó qua đôi mắt biết nói của anh và cả vẻ mặt đăm chiêu quen thuộc đó nữa. Một làn gió thoảng qua, anh khẽ hỏi :
_ Em biết hết rồi à ?
….
_ Dạ vâng ! Yến Vy trả lời, cũng nhẹ nhàng như gió.
_ Chắc giờ đây em đang khinh bỉ anh lắm đúng không ? Cũng phải, đó là điều hiển nhiên mà. Nếu là em thì anh cũng thế .
….
_ Vậy … anh đi đây … tạm biệt em nhé .
Có lẽ anh đã đi rồi, đi xa lắm rồi nhưng vì một lí do nào đó, cũng có thể là do cái nắm tay Yến Vy vừa kịp trao anh đã níu giữ anh lại. Yến Vy kêu anh ngồi xuống, hỏi anh có muốn biết suy nghĩ của Yến Vy không, nhưng anh từ chối. Lần đầu tiên anh từ chối Yến Vy, anh không muốn thấy sự thất vọng của Yến Vy thêm nữa, anh xin Yến Vy hãy để anh đi một cách thật im lặng cũng như khi anh đến, xem như đó là một ân huệ , anh cầu xin Yến Vy …
_ “ Em không quan tâm đến chuyện đó đâu ! “
Yến Vy đang cười nhẹ ? thật sao chứ ? Anh không tin vào mắt mình nữa. đây không phải là nụ cười khinh bỉ hay toan tính trách hờn mà là nụ cười quen thuộc mà anh thấy những lúc Yến Vy vui nhất. Anh hỏi. Tại sao lại như vậy …
_ “ Ngay từ khi quyết định yêu anh, em đã xác định rằng không ngó ngàng gì đến quá khứ của anh nữa, dù nó có tệ hại đến đâu. Quan trọng là thực tại anh à, anh bây giờ rất tốt với em,rất yêu em đúng không ? Chỉ như thế thôi em có thể bỏ qua cho anh tất cả, kể cả chuyện anh vui chơi và hại đời bao nhiêu cô gái đi chăng nữa. Bên anh, em cảm thấy ấm áp, em cũng cảm thấy sự cố gắng của anh trong tình yêu của hai đứa mình… “
_ “ Em …. “ Giọng anh như nghẹn ngào, ngạc nhiên và nói không nên lời.
_ “ Anh ngốc, ngốc ơi là ngốc, ngốc thật là ngốc luôn ! Hihi “
Phòng ký túc của anh không có ai cả, mọi người đều được nghĩ lễ, chỉ còn mình anh và giai điệu da diết của bản Safe and Sound . Có lẽ anh sẽ cô đơn lắm nếu như không có Yến Vy ở bên cạnh, ngay lúc này, trên giường anh và kế bên khung cửa sổ cũ kĩ. Dù hai thân xác đang gần nhau đến vậy nhưng anh tuyệt nhiên không hề đụng đến Yến Vy dù chỉ là một cái nắm tay. Một lần nữa, Yến Vy thấy trong anh sự kiềm chế và trưởng thành, cố gắng và trân trọng người khác phái. Cũng như mọi lần khác, Yến Vy cũng hiểu, anh đang rất ham muốn và kiềm chế ham muốn đó là một điều rất khó. Nhẹ nhàng đè anh nằm xuống, Yến Vy thủ thỉ vào tai anh một vài câu thật ngắn, một vài giai điệu mà cả hai cùng thích, để rồi … Anh ôm Yến Vy, thật chặt … Nụ hôn lúc này của anh là nồng cháy, anh nằm đè lên cả người Yến Vy, hai bàn tay mạnh bạo xoa bóp cạp nhũ hoa trinh nguyên của đứa con gái mới lớn. Pực ! Một âm thanh vang lên, cái áo sơ mi trắng của Yến Vy bị xé toạc, để lộ ra bầu ngực trắng tinh đang được cái áo cooc xê ôm chặt lấy như một phòng tuyến cuối cùng. Nhưng lúc đó, anh dừng lại, thủ thỉ vào tai Yến Vy gì đó. Hơi ngại ngùng nhưng Yến Vy không từ chối. Anh nhích người sang một bên, kéo tuột cái quần Jean cũ sờn màu xuống để lộ phần nhạy cảm nhất của một đứa con trai. Cái quần lót màu đen kiều quần bơi ôm sát người anh khiến Yến Vy thấy được sự hoàn mỹ trong cấu tạo cơ thể của anh. Anh kêu Yến Vy dùng răng cắn vào cái quần lót ấy và kéo xuống, bú dùm anh thứ ở trong cái quần đó. Yến Vy làm theo lời anh bảo, không băn khoăn, không sai sót, mùi khai khai từ chiếc quần lót xộc vào mũi khiYến Vy cắn vào nó. Kéo xuống, Yến Vy thấy một thứ … vừa to, vừa đen và vừa dài. Nó dính một chất gì đó nhơm nhớp màu trắng, cái đầu khấc màu hồng tươi đang rỉ ra thứ chất đó ngày càng nhiều hơn, ướt đẫm cả cái đó của anh. Anh buộc Yến Vy phải bú và liếm hết, kể cả khi cái đó không được sạch sẽ lắm vì mùi khai của nước tiểu vẫn còn nồng, ám mùi trong đám lông đen và xoăn tít của anh. Yến Vy bú, liếm, mút, suốt nửa tiếng đồng hồ.
Sau đó, anh đặt Yến Vy nằm ngửa, cơ thể trinh nguyên trắng hồng mơn mởn của Yến Vy lần đầu tiên phơi bày ra trước mắt một thằng con trai. Theo phản xạ, Yến Vy lấy hai tay che những bộ phận quan trọng nhất. Nhưng chưa kịp làm thì anh đã nằm gọn trên người Yến Vy, kéo cái áo ngực xuống và bú liếm bầu vú hồng tươi đó. Anh bóp, bóp mạnh lắm, những dòng sữa trắng tươi xịt ra ướt đẫm cả người Yến Vy, chưa thỏa mãn, anh lấy một cái bình nhỏ đặt trước ngực Yến Vy, bóp thật mạnh bầu vú, dòng sữa xịt ra thật mạnh vào cái chai đó. Anh kêu Yến Vy lấy sữa đó rửa cặc, rửa đít cho anh, xoa đều lên khắp người anh nữa. Tiếp đến, anh lại đè Yến Vy xuống, de de con cặc to dài vào lỗ *** của Yến Vy và bắt đầu dã phầm phập. Máu tươi xịt ra, Yến Vy mất trinh rồi, thành đàn bà rồi. Yến Vy đau đớn hét lên nhưng sự đáp trả của anh là những nhịp đụ càng mạnh bạo thêm. ANh vừa đụ vừa bú , không còn chỗ nào trên cơ thể Yến Vy mà anh chưa sở hữu được cả, Yến Vy thực sự đã trở thành người của anh. Bỗng, anh vắt chéo chân Yến Vy qua, đít Yến Vy chổng lên để anh bắt đầu đụ tiếp. Một tư thế cực kỳ dâm dục. Lỗ *** Yến Vy bây giờ phải chịu sự dày xéo của một con cặc dài ngoằn và đen đúa. Nhưng sướng lắm, Yến Vy sướng cực kỳ, đít càng chổng lên và cong hơn bao giờ hết để hứng từng cái địt của anh. Lúc này, Yến Vy chỉ biết ôm chặc cái gối, miệng rên hổn hển và vẻ mặt cực kỳ khoái lạc.
Anh nằm xuống, kêu Yến Vy hãy ngồi lên cặc của anh mà nhấp. Anh giải thích rằng nhìn Yến Vy như thế thì anh càng cảm thấy khoái lạc, thấy rằng Yến Vy cũng ham muốn anh, Yến Vy lệ thuộc vào anh, thấy vẻ mặt ngay dại bởi con cặc hoành tráng của anh. Anh thích mỗi lúc Yến Vy ưỡn mông, đưa *** vào cặc anh, dí thật mạnh bầu vú đẹp tuyệt vời vào mặt anh, rồi sau đó trao cho anh nụ hôn nồng cháy nhất mà một đứa con gái có thể trao cho người yêu mình. Cuộc mây mưa kết thúc, anh đặt Yến Vy nằm đó và anh đi tắm. Dòng tinh dịch vẫn đang chảy ra từ *** Yến Vy, ướt cả tấm đệm trải giường.
Yến Vy vừa chợp mắt được một tí thì bỗng thấy *** mình đau nhói. Vừa mở mắt ra thì một bàn tay to lớn đã chụp ngay miệng khiến Yến Vy không thể thốt lên được một từ nào nữa .

Trả lời