Miết lồn bạn gái

Bạn đang đọc phần 2 của

Đang thất thểu đi về nhà, tôi bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau, một chiếc Honda dừng lại người bên tôi… là Trâm và ba của cô ấy.

– Anh đi đâu đây ? Sao lại dắt bộ.

Nhìn qua bộ dáng lấm lem đất của tôi, Trâm có vẻ nhận ra điều gì đó ở chân phải đang khập khiễng của tôi, quay sang nói với ba

– Ba về trước đi, con tí con về với anh H nhé.

– Ừ vậy ba về trước nhé.

Trâm quay lại, mắt đã hơi ướt.

– Anh mới đi đâu về vậy, sao lại đi khập khiễng thế kia ?

– À…à.. chuyện này…. Đi về đi tí anh nói cho nghe

Vậy là Trâm lên chở tôi, chiếc xe đạp thể thao dàn ngang có hơi khó khăn cho Trâm, nhưng được tôi ngồi đằng sau làm tựa, Trâm ngồi lên yên rồi bắt đầu đạp chở tôi về, ngồi sau, ôm eo Trâm, tôi hít hít mùi hương từ tóc Trâm đang lòa xòa bay bay vào mặt tôi, thoảng trong mùi hương đó, còn mùi hương khác, mùi hương của xử nữ …. Tôi cảm thấy hạnh phúc…
Về đến nhà tôi, Trâm dắt xe vào nhà, mở cửa cho tôi.

– Em đợi anh chút nha, anh đi tắm đã, dơ quá.

– Vâng.

Tôi đi tắm, đứng dưới làn nước của vòi sen, tôi cảm thấy thoải mái, làn nước mát cả vào mặt tôi làm với bớt đi cơn đau từ sườn và ống chân. Tắm xong, tôi lên phòng khách, Trâm đang ngồi đó, có vẻ chờ đợi tôi.

– Anh nói đi ! Sao lại thế ?

– À..à, em nhớ cái thằng lớp 12 cứ lẽo đẽo theo em ở trường không ?

– Nhớ, ảnh đánh anh à ?

– Không ! Là đánh nhau.

– Vậy là sáng anh nói dối em ?

– Ừ ! Anh không muốn em lo lắng.

– Anh đánh thắng ổng à ? Ổng là Nhất đẳng Karate mà ?

– À..à.. tại hên thôi.

– Xí ! Không tin, dễ hên quá ha ?

– Thiệt mà ha.a.a.

– Không tin, anh nói dối, anh cũng có võ sao ?

– À.. cái này…

– Cái này sao ? Anh còn nói dối em không chơi với anh luôn.

– Ặc ! Không có, chỉ là anh học Thái Cực quyền từ nhỏ nên…

– Hả ! Anh học võ từ nhỏ ? Sao anh không cho em biết ?

– À.. Thì có hỏi đâu mà nói. – Tôi lè lưỡi ra làm mặt xấu

– A..a… không chịu, anh dấu em…

– Thì giờ nói rồi mà

– Không chịu, em cũng muốn học, anh dạy em đi.

– Ặc, xung dữ.

– Kệ, học để sau này trị anh.

– Trời vậy không dạy đâu ha.a..

– Ghét ! em không chơi với anh nữa, em về đây.

Nhón mông đứng dậy, làm vẻ giận dỗi, Trâm xăm xăm đi ra cửa

– Rồi … rồi, chỉ … chỉ được chưa ?

Thay đổi thái độ 180 độ, nụ cười trên vẻ mặt của Trâm hiện ra, quay đầu chạy lại ôm tôi, cánh tay Trâm ôm qua bả sườn của tôi siết lại, chợt tôi cảm thấy nói đau lên..

– Ui da ! Cái sườn mới bị lĩnh đòn xong đó, đau quá, thả anh ra đi

– Hả ! Anh bị đánh ở sườn nữa hả ?

Nói rồi, Trâm vạch áo tôi lên, vết bầm trên sườn chứng tỏ điều tôi nói là thật.

– Anh để dầu gió ở đâu ? Để em thoa cho.

– Trên bàn học anh có một chai đó.

Trâm chạy vào lấy rồi cởi áo tôi ra, thoa cho tôi, tôi nhìn Trâm làm công việc này mà thấy mủi lòng, thấy hạnh phúc, tự nhiên muốn ôm Trâm quá, tôi vươn tay ra, ôm Trâm vào lòng, nhìn xuống khuôn mặt đỏ ửng bên dưới, tôi đặt một nụ hôn vào môi Trâm, tôi liếm qua môi, lách lưỡi vào trong, đụng hàm răng rồi cố dùng lưỡi cạy hàm răng đó ra, như hiểu được điều đó từ lần trước, Trâm cũng nhẹ nhàng há miệng ra, rồi lưỡi lại tìm lưỡi.

Nó cảm nhận miệng của Trâm ngọt quá, cái thứ nước kia cũng ngọt nữa, lần thứ hai hôn nhau kể từ lần trước, tôi đang bay trong cảm xúc dâng trào. Trâm đẩy tôi ra, lấy tay khẽ đấm vào ngực tôi, rồi lại áp mặt vào ngực tôi, im lặng không nói gì.

Thế là thứ hai tuần sau đã đến, như đã hứa tôi sẽ dạy Trâm Thái Cực, tôi không dạy Trâm Thái Cực ứng chiến như Chính Tông, chỉ sử dụng để bổ trợ thân thể, khỏe khoắn và phòng thủ. Thái Cực Huyền Tông (một nhánh của Thái Cực này chính là các bài Dưỡng sinh mà các cụ hay tập ngoài công viên).

Cho dù là tập bất cứ Nhánh nào của Thái Cực, 2 thế thủ Kinji và Kaori đều có cả, Thái Cực lấy cân bằng làm tâm điểm, chân phải khỏe và giữ cân bằng tuyệt đối cho cơ thể, vì vậy ban đầu các bài luyện chân cân bằng là rất cần thiết, vào những buổi chiều, tôi đều bắt Trâm đứng tấn Kinji để luyện độ dẻo dai của chân.

2 tháng sau, tôi bắt đầu cho Trâm đấu thử để luyện độ nhanh nhạy trong phản ứng, hôm nay tôi bắt Trâm phải thủ thế để tôi tấn công.

Tôi lao đến đưa nắm đấm vào thẳng mặt của Trâm, không dùng lực, chỉ dùng sự nhanh nhạy, Trâm đưa tay lên nằm lấy bàn tay tôi, xoay tròn vào kẹp thế vào nách, khẽ kéo tôi tới và xoay người vật tôi ra sau, tôi coi như mình là người không biết võ, cứ để cho Trâm đánh từ đầu đến cuối, cho đến khi vật ngã tôi ra, tay Trâm vẫn cầm tay tôi…

Tôi nằm đó nhìn Trâm, cô gái này đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều, độ ngộ học của Trâm cũng khá cao, 2 tháng có thể sử dụng thuần thục 1 bài quyền của Thái Cực là điều đáng vui.

Tôi khẽ kéo tay của Trâm, dùng thêm một ít thế của Thái Cực, Trâm bị bất ngờ nên không có cách để chống cự, cả thân người đổ ầm lên người của tôi nằm dưới, tôi thò tay cù léc hai bên sườn của Trâm.
– Phạt … này, phat.. này, cái tội luyện tập mà dám vật anh mạnh như vậy…. đau chết người rồi.

Vừa nói tay tôi vẫn liên tục cù léc Trâm. Cười phá lên trên người tôi, Trâm cũng vùng vằng để né tránh bàn tay của tôi, chính vì thế, bàn tay của tôi đôi lúc lại không còn nằm ở sườn, nằm ở đâu đó trên ngọn đồi, mềm mềm, chỉ là vẫn phải qua lớp áo lá … cứ như vậy tôi trở lên đen tối hơn, chủ động tấn công vào hai ngọn đồi chưa ai khai phá này, như nhận ra điều đó, Trâm đánh mạnh vào ngực tôi, nũng nịu.

– Anh…. xấu…. xa, anh… đen …tối

– Ha.a..a.

Nó kéo Trâm xuống, đặt tay sau gáy Trâm, ghì đầu Trâm xuống và hai đứa lại hôn nhau, hôn say đắm, hôn như chưa từng được hôn, tôi lật Trâm lên trên vẫn giữ nguyên vị trí của 2 môi, tay tôi vuốt vẻ trên 2 ngọn đồi vắng, Trâm đưa tay lên, nắm lấy cổ tay tôi, ghì lại, như không cho tôi làm điều xấu xa đó, nhưng tôi nào có buông tha, vẫn cứ dùng lực để tham quan 2 ngọn đồi, Trâm cũng không còn kéo tay tôi nữa, chỉ là vẫn nắm cổ tay tôi……

Chuyện cứ thế diễn ra cho đến hết năm học lớp 10, không có sự kiện gì quan trọng xảy ra….

Đầu năm học lớp 11, tôi và Trâm vẫn vậy, vẫn yêu nhau, tình yêu của thời học trò đằm thắm, trong sáng, chí ít là cho đến lúc này, tôi vẫn không có ý nghĩ gì đen tối, thứ tôi dành cho Trâm vẫn là sự trong sáng, tình yêu chân thật.

Chiều hôm đó, sau khi học xong tiết thể dục, Hoàng chạy ra gọi tôi.

– Ê mày, ông anh tao ngày mốt cưới vợ, mày xuống chơi nha, có cần mời thiệp không ?

– Ặc, tao làm đéo gì có tiền mà đi.

– Tiền bạc gì, xuống phụ với tao rồi nhậu nhẹt đó mà.

– Ờ ! Vậy sáng mốt tao xuống.

Sáng chủ nhật, tôi dậy sớm, tôi đã dặn Trâm về kế hoạch hôm nay của tôi nên tôi không sang chở Trâm đi chơi.

Đến nơi, tiệc cưới chưa tổ chức, rạp đã được dựng từ đêm hôm, và thử đàn trống cho đến sáng.

9h sáng, đồ ăn được bên dịch vụ chở xe mang đến, tôi phụ dọn ghế, bàn, trải khăn, và đưa đồ ăn lên bàn…, tới giờ khách khứa tới nhiều, tôi chạy lăng xăng lấy bia, lấy đá, đưa lẩu lên bàn…

2h chiều, chỉ còn khoảng 3 bàn ngồi lai rai nhâm nhi, chủ yếu là mấy ông bạn già của thằng Hoàng, ngồi lải nhải hoài không chịu về, còn lại là dàn nhạc, với mấy người phụ…

4h mọi thứ đã được dọn dẹp xong, bên dịch vụ dọn thêm 4 bàn để người nhà đãi khách trong nhà rồi cũng chở đồ dơ về.

6h tôi chạy vào nhà của Hoàng để tắm rửa chuẩn bị cho một cuộc nhậu của người trong nhà, anh em bà con dòng họ…

9h tôi đã là ngà say, do thấm mệt từ sáng đến giờ nên tôi nhanh say, ở quê đãi tiệc thì dùng bia, còn ngồi trong nhà toàn chơi rượu gạo, nên lúc này tôi đã là ngà cả rồi. Hoàng đi ra, khoác vai tôi nói, đi uống CF với tao cho đỡ vã rồi tao chờ mày về, quán CF nằm dọc quốc lộ 26.

Ngồi trong quán, Hoàng nói với tôi

– Thằng Tâm nó về từ chiều, mẹ chưa gì đã trốn.

– Chắc nó mệt mà.

– Mệt đíu gì, lâu lâu có 1 ngày mà, đợi chút tao gọi nó ra.

– Thôi, nhà nó đường khó đi lắm, mày cũng say mẹ rồi, khỏi kêu chi.

– CC tao phải lôi nó ra, chơi kiểu đó khó sống với tao lắm..

Tôi tặc lưỡi, không cản được thằng này rồi, nó nổi tiếng là gàn dở mà. Hoàng đứng dậy, lảo đảo đi ra cổng lấy xe. 20 phút sau Hoàng chở thằng Tâm ra. Ngồi xuống ghế nó bắt đầu tấp:

– ĐM mày, có một ngày thôi mà mày trốn chui trốn lủi.

– Tao về tưới cà mà ông cố, nhà tao đang tưới, tao phụ mày sáng tới đó thôi, ông già tao tưới từ đêm qua đến trưa rồi, tao phải về phụ chứ.

– Đéo lý do lý trấu gì hết mày, tha cho mày lần này, lần sau còn có nữa tao oánh chết cha mày.

– Rồi .. rồi. Có lồn gì đâu mà nóng như chó cằn càn

– ĐM tưởng tao không nghe đó hả mày

– Hề h..ề, Tâm cười trừ.

10h30 tôi đã thấm mệt, cơn buồn ngủ cứ kéo đến.

– Ê Hoàng, tao buồn ngủ rồi, để tao vào trong điện cho ông già tao xuống rước, mày xỉn rồi, tí chở thằng Tâm về cẩn thận rồi cũng về ngủ đi nha.

– CC xỉn đéo gì có mấy ly, tao chở mày về.

Đứng dậy với dáng vẻ siêu vẹo, Hoàng lấy xe, ngồi lên rồi chở tôi về, thời đó chưa có luật đội mũ bảo hiểm…

Đi đến con dốc, đầu con dốc là nghĩa trang Hoàng kéo ga mạnh phóng lên con dốc, chẳng biết có phải vì xỉn không ? Nhưng cả tôi lẫn Hoàng đều không thấy ánh đèn xe từ trên đầu dốc, chạy gần mép vạch phân làn, gần như ở giữa đường. Khi đến đầu dốc, tôi thấy chiếc xe tải đang lao xuống, Hoàng vẫn giữ tay lái thẳng góc với chiếc xe như muốn lao vào xé nát tôi ra vậy.

Giật mình, cảm giác lạnh sống lưng tràn đến, tôi hét to:

– Hoàng, xe lớn kìa mày, né vào trong đi.

Hoàng như không nghe lời tôi nói, khi xe Honda còn cách chiếc xe tải khoảng chục mét, Hoàng như mới nhận ra điều đó, bè lái thẳng qua bên trái, đâm vào bên kia đường, điều gì đến cũng phải đến, chiếc xe tải thắng gấp để giảm tốc độ, nhưng cũng không được bao nhiêu so với khoảng cách quá gần như thế.

Rầm ! Tôi cảm thấy một chấn động mạnh, thân thể tôi văng ra khỏi xe, bay thẳng vào lề đường, lăn lộn phải hơn chục vòng, từ đầu, tay, chân của tôi bê bết máu do trầy xước. Chiếc xe tải lao xuống gần nửa dốc mới thắng đứng lại được.

Không gian lúc này im ắng quá, tối thui, tôi cố mở mắt ra, máu từ trên trán tôi chảy qua cả mắt làm nhòe đi tầm nhìn của tôi. Cố chịu đau gượng dậy, cánh tay trái của tôi đau buốt, không biết đã gẫy hay trật khớp nữa, chạy cà nhắc ra phía chiếc Honda nằm chỏng chơ, nhìn xung quanh, tôi không thấy thằng Hoàng đâu cả. Như điều gì đó dự báo, tôi lao nhanh về phía chiếc ô tô.

Lúc này, người dân hai bên đường cũng chạy ra, người cầm đèn bin, người cầm đèn măng xông chạy về phía chiếc xe tải đang đậu. Đầu tôi như tê đi, không dám nghĩ điều gì.

Vừa chạy lại, tôi thấy mọi người bu quanh, người tặc lưỡi, người thì chạy ra ngoài không dám nhìn cảnh tượng bên trong, tôi lao vào nhìn quanh, rồi mới để ý ánh đèn mọi người đang soi xuống gầm xe tải, tôi lao tới, bất chấp cái tay đang bị phế của mình.

Nó thấy hoàng nằm trong gầm xe, cánh tay phải bị cây trục xoay đà cuốn gần như tới nách, mặt dập nát, chân cũng không còn nguyên vẹn, máu vẫn chảy ra từ mặt, tay, và cổ của thằng Hoàng. Tôi như chết điếng tại chỗ, một lúc sau, tôi lao vào, gào lên thảm thiết:

– Ai …gọi cứu … thương với… huuu, gọi cứu.. thương… giúp với… Hoàng ơi, mày tỉnh lại đi.

Vài người bên ngoài xì xào bàn tán:

– Chắc đang say mà chạy xe đây mà, tội nghiệp quá.

– Con ông Dung ở xóm dưới đây mà.

– Ai chạy đi kêu ông Dung cái…

Tai tôi như ù đi, lao vào gầm xe, ôm lấy Hoàng, muốn kéo thằng Hoàng ra nhưng không được, tôi ngồi đó, khóc thật to, ngồi trên vũng máu vẫn đang chảy….

Không biết bao lâu sau, ba tôi, bác Dung cũng đến, mẹ nó cũng vậy, cả 2 lao vào gầm chung với tôi, khóc lóc…

– Hoàng ơi ! sao …mày.. thế này.. Hoàng ơi !

Mẹ nó ngất rồi lại tỉnh…

Hình như có tiếng xe của công an, chắc cảnh sát giao thông…. Giờ đây tôi không còn biết gì nữa, không để ý gì nữa.

Sau khi khám nghiệm xong, hôm sau Công an cho gia đình Hoàng mang xác về để liệm và chôn cất, tôi luôn đi theo, vẻ mặt thất thần, cánh tay trái cũng đã được bằng bó lại, chỉ bị trật vai…

Tôi ngồi đó, trong góc nhà, giữa nhà kia là cái hòm của Hoàng… tôi vẫn thất thần lắm, mặt trắng bệch, hôm qua đến giờ tôi đã ăn gì đâu, cũng chưa ngủ được một khắc nào.

Trâm cầm ổ bánh mì đưa cho tôi, ngồi bên cạnh tôi, không nói gì, Trâm cũng khóc thút thít…

Đám tang diễn ra nhanh, chôn ngay ngày hôm sau vì thân thể Hoàng không còn toàn vẹn, để lâu không được, khi di quan đến nghĩa địa, lúc thả hòm xuống huyệt, tôi ngồi đên đám đất mới đào, cúi lạy, tôi khóc… tôi hét lớn:

– Hoàng ơi ! Tao… xin… lỗi… mày…

Trâm cũng ngồi đó, khóc to chung với tôi, hoàn cảnh này khiến cả dòng họ nhà nó thương tâm, ai cũng khóc….

Đất đã lấp lên rồi, chưa xây gì cả, tôi vẫn ngồi đó, một vài người vẫn ở lại, đốt nốt thứ này thứ kia cho Hoàng.

Tôi ngồi trước cái bia, khóc.

Trâm cũng ngồi đó với tôi, khóc chung với tôi….

Sau sự kiện đó, tôi trở nên trầm tính hơn, lúc nào tôi cũng dằn vặt về cái chết của Hoàng, lúc nào tôi cũng …

Trâm chính là niềm an ủi tôi, khuyên nhủ tôi và ở bên cạnh khi tôi buồn. Thời gian thi học kỳ 1 cũng đã tới, tôi vượt qua với mức điểm không tệ. Trâm thì học càng ngày càng giỏi, xinh xắn hơn, con gái mà. Vào tuổi trổ mã này sẽ thay đổi theo từng ngày.

Trâm không còn dùng mấy loại áo lá như năm ngoái nữa, thay vào đó là mấy loại áo dây, tại sao lại nói về mấy cái thứ này ??? Vì ngày nào tôi cũng chở Trâm mà, sự thay đổi từng ngày khiến tôi không thể không để ý. Ngọn núi đã dâng cao hơn, có vẻ tròn hơn, nhìn Trâm lúc này vẻ cân đối đã gần như hoàn chỉnh.

Sau khi thi học kỳ xong, lớp tôi đi dã ngoại ở Ea Giêng, xa nhưng cảnh trong đó lại thơ mộng, cảnh nghèo khó của đồng bào dân tộc trong đó khiến tôi cảm thấy mủi lòng, tôi mua mấy bao kẹo ở tiệm dọc đường, đi đến nơi nào có con nít tôi đều cho mỗi đứa một viên… đứa nào vẻ mặt cũng hớn hở.

Vì đi trong ngày nên đi từ rất sớm, khi leo lên tới Suối Trong thì đã 10h. Nước trong khe núi chảy xuống, đọng lại trên khoảng lõm của khoảng núi tạo thành một cái hồ nhỏ, nước trong nhìn thấy tận hòn đá dưới đáy, nước mát vô cùng.

Mấy người con gái phụ dọn đồ ăn ra, mấy đứa con trai chạy đi kiếm củi về đốt lên đám lửa gần bờ suối, không dám đốt xa sợ gây ra cháy rừng.
Sau khi hò hét, ăn uống no say, mấy thằng con trai rủ nhau đi sâu hơn vào bên trong xem cảnh và tìm trái cây… Trâm chạy ra nói với tôi

– Mấy bạn nữ muốn tắm ở hồ nhỏ , anh dẫn mấy bạn nam đi chơi đi ha, Trâm nheo mắt với tôi

– Oe đã thế, em tắm đi cho anh ngắm với, lâu rồi ….

– Anh……

– Hì ì … đùa thôi đó mà, để anh hốt hết tụi nó đi.

Tôi lên khơi mào vào kéo mấy bạn nam đi vào rừng chơi, thằng Lâm chạy theo tôi, vẻ mặt nửa ngu nửa khôn nói :

– Tao nghe rồi nha, mày để tụi nó đi đi, mày với tao quay lại nhìn lén cho đã mắt.

Nghĩ đến người yêu tôi cũng ở đó, sao lại dễ dàng để cho người khác chiêm ngưỡng như vậy.

– Mày biến thái hả ? Hôm nay lại dòm lén con gái tắm ha, lộ 1 cái thì lên cung trăng mà sống có con.

– Hê hê… Không ai biết thì có sao đâu.

– Ừ ! Bọn nó mà biết thì mày quá trời sao nha, thôi đi đi bố, ham hố gì.

Nói rồi tôi và thằng Lâm cũng đi nhanh để đuổi theo nhóm. Tôi đi sau cùng để đánh dấu đường đi trong rừng cho cả nhóm, việc đi rừng với ông chú trở thành một thói quen, bước vào là phải đánh dấu đường đi để còn trở ra.

Đi được khoảng 500 mét sâu vào trong rừng, lúc này ánh sáng xung quanh cũng đã yếu dần bởi các tán cây. Bỗng nhiên tôi nghe tiếng hét của các bạn nữ, tiếng la thất thanh vang lên rồi tắt trong khoảng rừng rậm. Biết có chuyện gì đó chẳng lành, có khi nào đang tắm thì có thằng nào lên thấy rồi làm chuyện gì không ?…. Tôi nói

– Tụi mày ngồi đây.. nha, tao chạy lại xem có chuyện gì… đừng đi lung tung, không đánh dấu là lạc không ra được đó.

Rồi tôi lao đi như tên bắn theo các dấu vải tôi đã đánh dấu trên đường đi, thở hồng hộc khi về gần đến, tôi nằm xuống sát giờ đá phía trên dòng suối và bò dần tới, lắng nghe… và trườn dần tới

– Ghê quá à, tôi chết chưa ? Trâm quăng nó xuống dưới đi, nhìn ghê chết đi được.

Lúc này tôi vừa bò đến đầu đỉnh, nhìn qua khe lá xuống quang cảnh tôi nhìn thấy là 1 bầy tiên nữ, mỗi người chỉ còn lại nội y trên thân thể, đang lùa nhau về một chỗ như để né cái gì đó, ngoài kia Trâm đang lấy cây khều con rắn đã chết tươi từ lúc nào, chắc do cô nàng đập chết quá, nhìn con rắn nước, tôi chợt hiểu ra vấn đề. Lúc này, tôi mới để ý đến từng người trong lớp đang ngồi tụ lại một chỗ, con rắn nước được quăng xuống dưới, các bạn nữ cũng ùa ra phía Trâm, trắng, xanh, đen, hồng, đủ loại màu sắc. Thằng nhóc đã nổi sóng gió đòi quyền tự do rồi, chật cứng trong quần.

Nó nhìn ngắm một lúc nữa, rồi thầm so sánh các bạn khác với Trâm, có vẻ như Trâm phát triển cân đối hơn cả, trừ nhỏ Lan mập mà thôi …

Biết không thể ở đây lâu, tôi nhẹ nhàng lùi lại, nhẹ nhàng như khi tôi bò lên đó vậy. Ra khoảng cách khá xa có thể đứng lên, tôi đứng lên đang định nhẹ nhàng rời đi thì ….. trời hại tôi, đúng là trời hại mà, tôi đạp phải một cành cây mục dưới lớp lá

Rắc…. tiếng cành gẫy rất to, tôi hoảng hồn, muốn đứng cả tim, không suy nghĩ gì cả, lấy hết sức chạy thật nhanh ra khỏi đó, lần sâu vào con đường mà lúc nãy tôi đi. Cắm đầu chạy khoảng 200 m, tôi ngồi xuống thở hồng hộc, rồi nhịp bước nhẹ nhàng đi bộ đến chỗ mấy đứa con trai đang đợi.

Tìm kiếm không được kết quả gì, mấy quả dại không thể ăn.. cả đám con trai theo tôi lò dò đi trở ra.

Gần đến nơi, tôi đánh tiếng sợ các cô tiên đang phơi phới dưới kia

– Mấy bà đâu rồi, tụi tui về rồi nè…….. tôi la lên.

– Dưới này nè.

Đi xuống dưới, mấy cô tiên đồ đạc đã chỉnh tề, duy cô nào cũng ướt ở hai vị trí quan trọng, hehe chỉ có tôi là hiểu nhất vì sao.

– Sao ? Trong đó có gì ăn ko ?

– Chẳng có gì ngoài cây cối, thôi 3h rồi đó, mấy bà thu xếp đi rồi rút, để tối nguy hiểm lắm.

Cả nhóm lò dò đi ra khỏi rừng, trở về con đường mòn và về lại Huyện, sáng đi thì hào hứng, chiều về mệt mỏi kinh, tôi chở Trâm phía sau, đạp xe mà thở hồng hộc. Bỗng Trâm hỏi tôi:

– Lúc nãy em nghe thấy có tiếng cây gãy… chắc ở đó có người, bọn em sợ quá.

– Oh vậy hả, trả lời bâng quơ cho câu nói của Trâm rồi tôi im lặng.

– Là anh phải không ?

– Hử ! Sao là anh ?

– Anh nói dối em đi, em giận đó.

– À..à.. hiii, tại anh nghe có tiếng hét, sợ có chuyện gì nên anh quay lại xem, thấy không có gì nên anh đi đó mà..

– Vậy là anh thấy hết rồi ?

– Thấy gì ? – Tôi giả ngu.

– Anh … này.

Một cái nhéo vào hông đau điếng

– Sướng ha, thấy nguyên … một lớp luôn..

Trâm nói giọng giận dỗi:

– Trời ! Là anh lo lắng nên quay lại thôi, thấy không có gì thì anh đi mà, đâu có nhìn ngắm gì đâu…. Chỉ là màu mè quá… đủ màu cả… ha..aa

– Đáng ghét….

Lại thêm một cái nhéo nữa được thêm vào hông tôi, đau thấu trời… Cả lớp đạp về gần tới huyện, tiếng nói chuyện lao nhao huyên náo cả con đường. Bỗng có mấy thằng đi xe Dream chạy vượt lên, lạng lách rồi giơ tay vỗ vào mông của nhỏ Thắm, nhỏ với thằng Lâm đang đi ngoài cùng. Thằng Lâm bực tức buông vài câu chửi

– ĐM mày có ngon thì đứng lại đi, biến thái.

Không hiểu mấy thằng ngồi trên xe có nghe không, rú ga lao vọt tới phía trước cho đến lúc mất hút. Tưởng chuyện qua đi, nhưng khoảng 20 phút sau cả một đám khoảng hơn 10 đứa, trên tay cầm gậy gộc kiểu như gậy dân phòng vậy, có 2 đứa cầm mã tấu, chạy ngược chiều đến rồi chắn đường cả nhóm. Tụi tôi xuống xe, xáp gần lại.

Tôi nhanh chóng thả xe ra, nói với Trâm:

– Em kéo mấy bạn nữ ra sau mấy bạn nam đi.

– Dạ.

Trâm chạy ra sau, xe đạp quăng tứ tung, Trâm kéo mấy bạn nữ tập trung thành nửa bán nguyệt, vòng bên ngoài là mấy cu cậu nam trong lớp.

– Bọn mày muốn gì ? – Thằng Lâm lên tiếng.

– Không nói gì.
Thằng tóc nhuộm đỏ lúc này lao tới, nắm cổ áo của thằng Lâm, đấm cho nó 1 cái, đang tính giơ tay đấm cái nữa thì tôi lách đến, chấn vào bụng thằng tóc đỏ một gối, văng ra một khúc, thằng tóc đỏ đứng dậy nhìn tôi.

– Mày khôn hồn thì biến chỗ khác, tao xử thằng chó chửi bậy này là đủ.

– Có bản lĩnh thì 1 chọi 1 tiến lên từng thằng, tao tiếp tụi mày.

– CC việc đéo gì ? Tụi mày lên đánh chết mẹ nó cho tao.

Sau câu nói đó cả mười thằng ùa về phía tôi, mấy thằng trong lớp cũng nhanh chóng tụ lại, cùng tôi đánh đấm, vì tay không chọi với gậy gộc, nên một lúc sau đứa nào cũng gần như bầm tím mình mẩy, tức điên người, tôi lao lên thằng gần nhất, tung quyền nắm hai ngón vào yết hầu tôi, tay trái giật lấy cây gậy, không quên tặng cho thằng kia một cú đá.

Có gậy trong tay, tôi đánh hăng lên hẳn, không còn thủ thế nhiều, tôi sử dụng tất cả kỹ năng để đánh vào chỗ hiểm của bọn ka, khớp chân, mắt cá, hạ bộ, chỉ trừ đầu là không đánh. Mấy thằng cầm gậy có vẻ ăn đòn thấm, lùi về phía sau, hai thằng cầm mã tấu lao lên, chém vù vù về phía tôi, đưa gậy lên đỡ, nhát chém nào cũng lún sâu như muốn chẻ cây gậy ra vậy.

Cũng may là đúng lúc đó thì mấy ông dân phòng chạy đến giải tán, hốt mấy thằng bên kia, hốt luôn cả tôi lên công an huyện.

– Em đi xe anh về nha ! Anh có người chở về rồi ha..a..

– Rồi có sao không ?

– Không sao đâu, yên tâm, tôi cúi xuống, hôn một cái lên trán của Trâm rồi quay ra phía mấy ông dân phòng, ngồi lên xe về đồn..

Tới nơi, tôi được bàn giao cho một ông công an mặc đồ xanh lá cây, ngồi xuống bàn, ông ta đập bàn hỏi

– Mới nhiêu lớn đã tập tành đánh nhau, nhà ở đâu ?

– Nhà con ở Huyện đây chú.

– Con ai ?

– Ba L.

– Vậy mày là thằng H đó hả ?

– Dạ.

– Sao lại đánh nhau ?

– Dạ tụi con đi chơi về, tụi tôi ghẹo mấy đứa con gái, rồi quay lại gây sự, con chỉ phản kháng thôi chú.

– Thiệt không đó ?

– Dạ thiệt mà.

– Cả lớp con ai cũng thấy mà chú.

– Ừ để tao điều tra thêm.

Một ông khác, dắt tôi đến một căn phòng, bảng màu xanh ghi 2 chữ Phòng 1….

Khoảng 1 tiếng sau, cửa phòng bật mở, người đàn ông lúc nãy dẫn tôi ra lại nơi ông chú mặc áo xanh lá cây. Ba tôi đã ngồi đó từ khi nào.

– Ba… – Tôi chỉ nói được bao nhiêu đó.

Ba tôi cũng không nói gì, nhìn tôi rồi lại quay lại nói chuyện với ông chú kia, có vẻ rất thân thiết, sau đó dẫn tôi về…

– Có bị sao không ?

– Dạ không ba.

– Ừ, bữa sau thấy cầm dao búa thì lo mà thủ thân, đừng có anh hùng rơm rồi mang họa, nghe chưa ?

– Dạ.

Trên xe chỉ đối thoại bao nhiêu đó, về đến nhà, Trâm đã ngồi đợi tôi ở nhà, mắt đỏ hoe chắc mới khóc.

– Anh sao rồi ? Có sao không ?

– Không có gì đâu ? Sao lại khóc, anh đã dặn rồi mà, mít ướt thế

– Tự nhiên muốn khóc thôi.

Rồi cuộc sống lại trở về nếp êm đềm như cũ, tôi và Trâm thường ngồi nói chuyện với nhau ở đoạn suối sau Trạm nước máy của huyện, ở đây nước chảy trong mát, có nhiều cây đại thụ xả bóng mát, xa xa cũng có vài ô ruộng được trồng lúa nhìn rất đẹp.

Hôm nay cũng thế, ngồi dưới gốc cây, Trâm dựa đầu lên vai tôi, không ai nói gì cả, lặng im nghe không gian yên ắng, tiếng chim chóc gọi nhau râm ran trên ngọn cây.

Bỗng Trâm vòng tay qua eo, ôm lấy tôi, nói nho nhỏ như để tự mình nghe thấy.

– Em yêu anh !

– Hả ? Em nói gì ?

Mặt Trâm đỏ như gấc, nhìn tôi lấm lét như mới ăn trộm vậy.

– Không ! Em nói im lặng quá.

– Có không đó, sao lúc nãy anh nghe khác mà.

Lấy hai tay đặt lên eo của Trâm kéo về phía mình cho Trâm ngồi hẳn trên đùi rồi làm mặt gian hỏi:

– Sao nào ? Cho em suy nghĩ 1 lần cuối, rồi nói lại cho anh nghe … – Tôi vừa nói vừa liếc gian vào mắt Trâm.

– Không có mà ! Em không giỡn với anh đâu.

– Không giỡn này. – Tôi động thủ.

Trâm bật cười, uốn éo để thoát khỏi hai bàn tay tôi, nhưng nào có được. Tôi tiếp tục lấn tới, cù léc càng hăng thêm:

– Hii.ii thôi mà anh, nhột em….á. ..á … nhột em…

– Sao rồi, vẫn chưa nói lại anh nghe sao, xem ra có người muốn cù léc đùi rồi…

– A..a..a không …chơi… đâu, em nhột… lắm.á.á.. hiii

Thò một tay xuống đùi của Trâm, tôi nắm lấy bắp đùi non và động đậy ngón tay, Trâm như bị điện giật, bật lên giằng ra khỏi tôi, nhưng tay trái tôi kẹp chặt eo của Trâm ôm lại.

– Em suy nghĩ đi nha, anh mà bấm thì đừng có trách nha…

– Không, nhột …em… em không chơi nữa đâu…. đau bụng quá..

Tôi tăng cường độ chuyển động của ngón tay trên đùi Trâm, Trâm bật lên, cong người để trốn khỏi bàn tay của tôi, điều vô tình, vô tình đến bất ngờ mà cả tôi và Trâm đều không nghĩ tới, thoáng trong một chốc bàn tay của tôi bị trượt thẳng đến vùng chữ V của Trâm, những ngón tay của tôi vẫn chuyển động do vẫn chưa nhận thức được. Trâm bỗng nhiên căng cứng người lại như người ta gồng lên vậy, người run lên dữ dội, tôi cảm thấy cái gì đó khác ở Trâm, quay chuyển ánh mắt xuống tay, thì hỡi ôi, bàn tay của tôi đang hoạt động trên khu chữ V của Trâm, tôi bắt đầu nhận thức được điều đang xảy ra, hơi đơ lại, các ngón tay không còn chuyển động nữa, Trâm lấy tay cầm xuống cổ tay tôi, kéo tay tôi lên bụng, rồi hai đứa lại ngồi im. Lúc này chú lính nhỏ đã lên căng trong quần nhỏ, Trâm đang ngồi trong lòng tôi, dựa thẳng lên đó, không biết Trâm có cảm thấy không ????

Một lúc sau, chẳng biết đã suy nghĩ gì ? Chẳng biết là cái gì đã xảy ra, tôi kéo Trâm ngẩng đầu lên, đặt lên môi Trâm một nụ hôn, nhẹ nhàng nhất trong mọi lần, không vồ vập, không vội vã, tôi nhẹ nhàng đưa lưỡi thăm quan hết môi của Trâm, bắt đầu tìm hiểu bên trong, Trâm cũng hưởng ứng với tôi, khẽ mở miệng và đưa lưỡi ra, tôi ngậm lưỡi Trâm mà mút như cây cà rem vậy, rồi Trâm cũng trả lễ tôi bằng thao tác tương tự, cứ như tôi đang dạy Trâm hôn vậy….

Bàn tay của tôi đã không còn nằm 1 chỗ, Trâm mặc quần cụt chấm bi, loại quần kiểu lửng mà các bạn nữ hay dùng, lưng quần bằng thun, bàn tay tôi trượt vào trong, qua khỏi lưng quần thun đó, đang lăm le tiến xuống dưới, tôi xoa nhẹ lên vị trí mà lông mọc, ngoài lớp quần lót, Trâm gồng người lên, cơ thể Trâm run bần bật, bàn tay Trâm đưa xuống nắm lấy tay tôi, cố gắng kéo lên, không cho tôi làm chuyện xấu, tôi khẽ dừng lại, rồi lại tiếp tục lấn xuống xoa nhẹ lên vùng lông muốn dựng đứng đâm lủng chiếc quần lót kia.

Sau một lúc xoa tại vùng cấm địa đó, Trâm đã không còn kéo tay tôi, tôi vẫn hôn Trâm nồng thắm, vẫn là những cái nút lưỡi từ cả hai đứa. Tôi quyết định táo bạo hơn, chuyển nhẹ tay xuống cấm địa ngoài quần lót.

ƯỚT ? Sao ướt vậy? – Tôi thầm la lên trong đâu, tôi dùng 2 ngón tay chà thử thứ nước đó tôi hơi nhớt, nhanh khô…

Trâm cong người lên, không hôn tôi nữa, chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi, gồng mạnh rồi giật mấy cái, tôi cảm giác vùng bụng của Trâm rung lên dữ dội.

Tôi cảm thấy tay tôi ướt hơn, chiếc quần lót đã ướt gần tới mông, sau này tôi mới biết lúc đó Trâm đã ra lần đầu tiên của người con gái…. Kiến thức về tình dục lúc đó của tôi hạn hẹp quá….

Thu tay lại, nhìn vào ba ngón tay vừa hứng nước của tôi, rồi tôi nhìn qua Trâm, mặt Trâm đỏ lên, đỏ hơn các lần đã đỏ trước đó, tôi ôm Trâm vào lòng, nói nhỏ lên vành tai của Trâm

– Xấu quá ! Lớn rồi còn…. tè dầm đầy tay anh rồi….

– Hư… tại anh đấy.. chứ… em không biết… sao nữa… anh đi rửa đi… em không có.. muốn đâu.. tự nó ..ra đấy…

– Kệ, mấy ngày tới anh không rửa tay nữa …

Nghe xong câu nói, Trâm vươn lên, kéo đầu tôi xuống, kê miệng vào tai tôi nói:

– Em yêu anh !…..

Nơi mà tôi và Trâm đang ngồi được gọi là Suối Thành !

Cứ theo thời gian, tình cảm của tôi và Trâm rất tốt, mới đó đã hơn 2 năm trôi qua, giờ hai đứa đã học 12, tình hình học đã căng thẳng hơn, phải chọn khối và đầu tư từ hôm nay. Tôi chọn khối A, còn Trâm thì muốn làm giáo viên dạy tiếng anh.

Tình cảm giữa hai đứa đã tiến triển hơn, tôi đã dễ dàng hơn để mò mẫm đến những nơi tế nhị trên cơ thể của Trâm, nhưng tôi và Trâm vẫn chưa từng vượt qua giới hạn.

Cuối học kỳ I năm lớp 12, đoàn thanh niên trường tổ chức cắm trại tại khuôn viên trường, nhằm hướng dẫn cho học sinh biết cách thực hiện các thao tác kỹ thuật cần thiết để cắm trại cho các học sinh. Học sinh sẽ ở lại cắm trại tại trường 1 đêm, ngày hôm đó sẽ sinh hoạt và thực hiện dựng trại vào buổi chiều.

Rốt cuộc rồi ngày đó cũng tới, ai cũng hào hứng với cuộc cắm trại này, ở giữa sân trường hôm đó được chất một đống củi lớn dành cho lửa trại tối hôm nay.

Buổi chiều, học sinh được hướng dẫn thực hiện dựng trại, đóng cọc và bắt dây kiên cố trại.

Tôi và Trâm khác lớp nên không tham gia chung với nhau được, nhưng những lúc mệt mỏi hai đứa đều tìm đến nhau để ngồi nói chuyện dựng trại, nhìn Trâm vui vẻ, tươi cười, hồn nhiên kể chuyện dựng trại, lòng tôi thấy hạnh phúc vô cùng.

Tối đến, sau nghi thức đốt lửa trại, các học sinh ngồi quây quần bên lửa trại, chơi trò chơi dân gian, Trâm ngồi cạnh tôi, tay đan trong tay, ánh mắt rất vui vẻ, 11h hội lửa trại cũng kết thúc, tôi kéo tay Trâm đi về phía dãy nhà vệ sinh, gần tới nơi, tôi tạt sang khu phòng học, cửa số thời đó chỉ là cửa gỗ, đẩy ra là có thể leo vào trong, hai đứa nhẹ nhàng leo vào trong, đóng cửa sổ.

Tôi kéo Trâm lại, hôn lên môi Trâm một cách thèm khát, không mạnh bạo nhưng đủ để Trâm biết rằng tôi rất khát khao nụ hôn này.

Tay tôi hoạt động tích cực trên các điểm trọng yếu trên thân thể Trâm, từ hai ngọn đồi cho đến khu vực rừng rậm hình chữ V kia, tối nay, tôi thèm khát Trâm một cách lạ lùng.

Chuyển nụ hôn sang má, rồi chuyển dần về mang tai, tôi cứ từ từ hôn nhè nhẹ lên vành tai… ngậm lấy dái tai, hơi thở tôi phì phì vào lỗ tai Trâm:

– A..a… – Trâm chịu không được, khẽ rên lên và tiếng…

Chuyển dần nụ hôn xuống cổ, tôi đớp từng miếng thật to như muốn ăn thịt hay hút máu Trâm vậy, mỗi lần như thế, Trâm lại rung lên, cơ thể như đang gặp cơn sốt rét cấp tính vậy, tôi hôn dần xuống cổ rồi khoảng trống trước ngực, cái áo thun và áo ngực của Trâm vẫn là pháo đài cố thủ kiên cố chưa bị tấn công, chưa bị phá vỡ.

Trâm đê mê trong cảm giác mới lạ, những cái hôn của tôi làm cho thân thể Trâm càng mềm nhũn ra, tay chân gần như vô lực, chỉ biết vò lên đầu tôi…

Luồn tay vào trong áo ngoài, luôn thẳng vào trong áo ngực, tôi khẽ nhích áo ngực lên trên, rồi vén áo ngoài lên gần cổ của Trâm, trời tối om, tôi chỉ cảm nhận từng thớ thịt, hạt đậu, và miếng đậu hũ kia bằng cảm giác, cổ tôi khô lại, cảm giác thèm khát bỏng cháy trong miệng tôi, dời cần cổ, tôi cúi xuống nơi tôi vừa vén áo lên, lấy ngón tay để tìm vị trí chính xác của hạt đậu, tôi khẽ hạ miệng xuống.

– Hư…a..a… Anh ơ…i …
Trâm chỉ rên lên, gọi tôi như vậy khi miệng tôi ngậm vào hạt đậu kia.

Cảm giác mới của cả hai, lần đầu tôi được áp mặt thực sự vào đây, ngoại trừ lần té ở nhà tắm, mặt mũi tê rần tôi chẳng có cảm giác gì…

Trâm như cây đũa bị người ta uốn cong, ưỡn ngực lên hai tay vò đầu tôi, đôi lúc lại dừng lại như kéo mạnh thêm đầu tôi xuống, tôi tham lam ngậm một bên khu đồi núi của Trâm, nhẹ nhàng đánh vào hạt đậu.

Chú lính của tôi bây giờ đã đến cực điểm, cảm giác tức chịu không nổi trong quần tôi, tôi cũng chẳng biết nên làm gì với anh lính này bây giờ, tôi đang tận hưởng cái bình sữa tự nhiên một cách đầy hứng thú.

Miệng vẫn áp sát nút núm bình sữa, tay phải tôi luồn vào trong quần Trâm, chiếc quần thể thao với lưng quần thun không đủ để ngăn bước tôi tiến công, Trâm dưa vào thành bàn học vào ưỡn ngực ra cho tôi ngậm bình say sưa.

Bàn tay tôi vẫn xóa bên ngoài quần lót như mọi lần, hay nói đúng hơn là như lần đầu, nhẹ nhàng thám hiểm khu trung tâm, ướt lắm, ướt lắm, ướt hơn cả mọi ngày nữa… lần theo cảm giác, bàn tay tham lam của tôi cảm thấy chưa đủ, thọc tay vào trong quần lót, cảm giác va chạm trực tiếp với những sợ lông kia thật làm tôi như muốn đứng tim mà chết đi.

Như nhận thức được điều gì, Trâm đưa tay xuống, chụp lấy tay tôi, không kéo lên nhưng thỏ thẻ nói:

– Đừng…. anh …. dơ lắm….

Tai tôi như đã chạy đi đâu mất, chẳng nghe Trâm nói gì nữa, vẫn xăm xăm tiến xuống khu trung tâm đang nhầy nhụa vì chất nhờn kia.

Cái cảm giác đầu tiên khi ngón tay trỏ của bàn tay phải đụng được đến đó, tôi luôn khắc ghi giờ phút mà NGÓN TRỎ CỦA BÀN TAY PHẢI chạm vào nơi đó, đó là một kỷ niệm không bao giờ quên đối với tôi.

Ấm… nhầy nhụa… mềm…. còn nhiều cảm giác nữa…. mà tôi không biết diễn tả ra sao ?

– Ư..ư.. a..n..h ..ơ…i, Trâm run bắn lên và thốt lên

Ngón tay của tôi vẫn say xưa tìm hiểu một cách nhẹ nhàng nơi đó của Trâm… Bỗng Trâm cầm tay tôi, kéo mạnh lên, bàn tay tôi tuột ra khỏi quần .. cảm giác hụt hẫng ở ngón tay… nhưng ướt lắm, tôi thấy ngón tay tôi ướt lắm…

Ngừng lại việc ngậm bình nữa non kia, tôi đưa ngón tay lên mũi, hít qua một chút, đây là lần đầu tiên tôi hít thử mùi của thứ chất nhờn này. Vị nồng nồng, hơi tanh tanh của tôi làm tôi rất ngạc nhiên… Trâm như không thấy được hành động của tôi, vẫn ôm lấy tôi..

Tôi đưa ngón tay xuống miệng, khẽ đưa lưỡi nếm thử vị của nó, nhớt nhớt, hơi ngọt, không thấy vị tanh nữa, tôi say xưa ngậm ngón tay, tôi cảm thấy cái vị đó rất ngon.

Trâm đưa bàn tay lên cổ tôi, ghì cổ tôi xuống, miệng lại tìm đến miệng tôi. Nó đáp trả cái hôn đó một cách nồng nhiệt, một suy nghĩ gì đó lóe lên trong đầu tôi… Tôi thả Trâm ra, bế Trâm lên bàn, hai tay tôi tuột ngược chiếc quần thể thao của Trâm xuống, cả quần lót cũng bị tôi nắm tuột 1 lần tới mắt cá chân, để quần ở đó, tôi cúi người xuống áp ngay miệng vào khu vực thần tiên kia, nói thì lâu, sự thể xảy ra rất nhanh, Trâm đang đê mê trong cảm giác cũng không ngờ được hành động của tôi, đến khi nhận thức được thì một cơn sóng khác đã ập đến, đánh tan hết mọi suy nghĩ của Trâm.

Khép mạnh hai chân kẹp đầu tôi trong đó, tôi lúc này chưa làm gì cả, chỉ đâm lỗ mũi vào vị trí của hạt đậu thần kia, hít lấy, hít để như người ta thiếu không khí thở vậy, Trâm cố gắng dùng tay đầy đầu tôi ra nhưng vô vọng.

Tôi nhẹ nhàng đưa lưỡi khám phá khu đầm lầy mềm mại này, thứ nước nhờn kia vẫn ứa ra liên tục, ngay khi lưỡi tôi chạm vào khu đầm lầy, cơ thể Trâm run bắn lên

– Á..á… e…m… ch..ết… em…. Ư…. Anh…ơ..i, d..ơ l..ắm… đừng… mà..

Như không còn sức để điều khiển xương sống, Trâm hạ người nằm sóng soài lên mặt bàn, tôi vẫn chồm hổm và làm cái công việc đầy thích thú kia, thứ nước nhờn kia như dòng suối, vẫn cứ chảy ra ngày càng nhiều, tôi càng liếm thì thứ nước kia lại càng ra.

Tôi mỏi chân, nâng mình lên chút xíu để xoãi chân, lưỡi của tôi chuyển từ khi dưới, chạy dọc lên khu trên, lướt qua hạt đậu thần, Trâm co giật một cái thịch..

– Á.. hư….

Tôi hoảng hồn, rồi như suy nghĩ gì đó, tôi đưa lưỡi vào cái hạt đậu lúc nãy, khẽ gảy nhẹ lưỡi lên, đúng như tôi dự đoán, Trâm lại một lần nữa nảy lên…

– H..ư… ch..ết … e…m

Nó say xưa hành hạ cái hạt đậu kia một cách tận tình, nhẹ nhàng, khoảng 2 phút trôi qua, tôi thấy cơ thể Trâm rung lên dữ dội

– A..n..h ơi….. anh…. Ơi….. nó ra… đó…. Trá…nh ra… đi …a…a…a..

Trâm chưa dứt câu nói, tôi cũng chưa kịp định thần, từ lồn của Trâm, phun ra một thứ nước gì đó, bắn thằng vào mặt tôi, không nhiều nhưng đủ để tôi ướt tèm hem khuôn mặt…..

Cơn co giật qua đi, Trâm nằm đó như khúc bông, lâu lâu cơ thể vẫn nảy lên một cái…

Lúc này thằng lính của tôi đã không còn chịu nổi kích thích nữa, tôi đứng dậy, bóng tối làm đồng lõa cho tôi tôi cởi cái quần thể thao và cả quần con, cúi xuống tôi cầm lấy một bên chân của Trâm, tuột hẳn hai chiếc quần vẫn còn vướng ở mắt cá của một bên chân, Trâm lúc này như người say, không còn để ý được những gì tôi làm nữa.

Đứng lên, tôi tách chân Trâm ra, thằng nhỏ bóng lưỡng đã chui ra khỏi bao quy đầu, cũng ướt một thứ nước gì đó sền sệt như của Trâm vậy, tôi tiến lại, kê thằng nhỏ vào khu đầm lầy, đang định tìm hướng để đưa vào…

Bên ngoài có tiếng nói chuyện oang oang của một nhóm con gái, nhóm con gái đang đi vào nhà vệ sinh, tôi giật mình, dừng lại các động tác tôi đang thực hiện, lắng nghe… đầu óc tôi lúc nãy cũng minh mẫn hơn, bỗng nhiên tôi nhớ tới khuôn mặt hồn nhiên của Trâm, mẹ Trâm, câu nói của ba tôi “Làm gì thì làm ! Yêu nhưng phải biết giữ gìn cho nhau, học tập bây giờ làm quan trọng. Làm nam nhi thì phải có ý chí, đừng vì ham muốn cái gì mà hại đời con gái người ta, nhớ chưa !”. Đó là câu nói của ba tôi khi biết tôi và Trâm yêu nhau….

Suy nghĩ tràn về, tôi cảm thấy xấu hổ quá… cúi xuống, kéo quần con lên, rồi quần dài, tôi nắm chân Trâm, xỏ qua chiếc quần lót còn vắt ở chân kia, kéo lên rồi tương tự cho chiếc quần thể thao của Trâm, đưa tay lên trên, tôi chỉnh lại áo ngực, cái lại cúc áo trắng cho Trâm.

Dựng Trâm ngồi dậy, tựa vào ngực tôi… tôi cúi xuống thì thầm vào tai Trâm:

– Anh… anh xin .. lỗi !

Mười phút sau, Trâm loạng choạng bước xuống khỏi bàn, tôi vẫn ngồi trên bàn, nghe tiếng sột soạt như tiếng cởi quần áo, tôi suy nghĩ lung tung….

Tiếng sột soạt yên ắng, tôi thấy tay Trâm lần mò tìm tay tôi, giơ các ngón tay tôi ra, một vật được đặt vào tay tôi. Nó định thần, các ngón tay lúc này truyền về cái cảm giác quen thuộc, là chiếc quần lót của Trâm.

– Em….

Chưa nói hết câu, miệng tôi được lấp lại bởi miệng của Trâm, Trâm khẽ đưa miệng lên tai của tôi thì thầm

– Em.. em cám ơn anh, em.. yêu anh …..