Mình bên nhau trọn đời anh nhé – Truyện 18+

Cách đây ba hoặc bốn năm tôi bắt đầu nhận thấy mình không quan tâm đến tụi con gái, rằng trái lại, một số đứa con trai, tình cờ gặp nhau, có thể làm tim tôi đập rộn rã. Cảm giác này không thể giải thích. Kể từ ba, bốn năm nay, tôi biết mình là gay.
Bí mật này, tôi xấu hổ giữ kín trong lòng. Hơn nữa, mới đây, tôi đã làm tình, làm tình thật sự. Các bạn biết không, những cuộc gặp gỡ lén lút mà ta phải vượt qua sự nhút nhát và sợ sệt. Tôi đã thữ và đã thắng. Đã hai lần tôi khám phá thú vui xác thịt. Tôi thấy tình dục thật phi thường. Chẳng có gì để so sánh với những chuyện thủ dâm đơn độc để cố gắng gượng tới giờ G. Hai lần tôi làm tình là hai lần tôi lên mây.
Vì vậy nên tôi cười cợt khi nghĩ tới ba thứ rác rưởi luôn tự hào về những chiến công trên giường trong khi tụi nó vẫn còn là trai tân. Sẽ có lúc tôi có đủ dũng cảm để nhổ vào mặt chúng sự thật.

Minh ben nhau tron doi anh nhe - Truyen 18+

Mình bên nhau trọn đời anh nhé – Truyện 18+

Hãy tưởng tượng,
Tưởng tượng xem, các bạn hãy nghĩ đến một thành phố nhỏ nằm giữa đồng cỏ nước Anh.
Chỉ khoảng không hơn vài nghìn dân. Hầu hết mọi người đều biết nhau. Cũng đã lâu lắm rồi, người đưa thư không cần đến địa chỉ người nhận để bỏ thư nữa.

Cũng như mọi thành phố khác, các bạn có thể thấy Tòa Thị Chính ở ngay giữa quảng trường trung tâm. Và ở hai bên quảng trường, đối diện và cách nhau khoảng chừng chục mét là nhà thờ Giáo phái Anh và nhà thờ Thiên Chúa giáo. Theo trí nhớ của người dân thì mục sư và cha xứ là những kẻ thù không đội trời chung. Ở vị trí của mình, từng giáo phái thận trọng thu thập tín đồ.
Chỗ được nhiều người lui tới nhất là những hàng rượu. Buổi tối, khi các quán đã đóng cửa, chỉ còn tiếng hát của những vị khách chếnh choáng trong màn đêm yên tĩnh.
Ở chỗ chúng tôi dường như không có chỗ cho tiếng ồn. Ít sự qua lại, cũng đúng, vì đường cái cách đến vài cây số. Mọi người sống trong những căn nhà nhỏ với vườn và thảm cỏ được chăm sóc tỉ mỉ. Trong trung tâm thành phố, một vài chung cư làm xấu đi quang cảnh xung quanh.
Tóm gọn một chút, người ta có thể thấy chán. Nhất là chúng tôi, tụi trẻ ở trường trung học. Nhưng chúng tôi có bạn bè, các thói quen, chuyện thường ngày và những trò chơi.
Một ngày mới diễn ra như ngày hôm trước và cũng y chang như ngày hôm sau. Chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
Hầu như chẳng bao giờ…
Hầu như…

Truyện 18+ Mình bên nhau trọn đời anh nhé

Truyen 18+ Minh ben nhau tron doi anh nhe

Chương 1: Danny
Phần 1: Bí Mật

Tôi còn nhớ chính xác, lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy. Sáng hôm đó trời rất đẹp, mặc dù chỉ mới đầu xuân. Chuyện diễn ra trong sân chơi của trường. Chúng tôi đang đợi giờ vào lớp. Tôi, như mọi ngày vào giờ này, cặp kè với 2 đứa bạn thân nhất của mình: Vanessa và Robert. Mặc dù mới chia tay tối hôm qua, nhưng cũng như mọi bữa sáng, chúng tôi luôn có chuyện mới và quan trọng để kể cho nhau.
Chính vào lúc chuông reo thì cậu ấy chạy ngang qua trước mặt nhóm chúng tôi. Chắc hẳn à người mới vì tôi chưa gặp cậu ta bao giờ. Vanessa thốt lên.
– Chà, cái thằng…
Thật vậy, cậu ấy đẹp, tầm vóc là đã gây ấn tượng rồi, khuôn mặt như một vị thần Hy Lạp, tóc đen bờm xờm.
Không cần đến ba ngày để cậu trở thành Dom Juan của cả trường. Mấy đứa con gái chỉ nói về cậu, bàn tính xem nên làm gì để gây sự chú ý, để được trở thành bạn gái cậu.
Chúng tôi nhanh chóng biết được thêm thông tin về người này, Danny Crawford, 17 tuổi, vừa mới dọn đến thành phố Swidon này cùng với người nhà.
Rất nhanh, Danny đã trở nên nổi tiếng. Đầu tiên nhờ chuyện tán gái, sau đó đến thành tích thể thao. Cậu chơi giỏi tất cả các môn đặc biệt là những môn chơi trong nhóm: foot,rugby,bóng rổ…Việc chơi thể thao thường xuyên giải thích sự phát triển hài hoà của cơ thể cậu.

Chỉ trong vài ngày, đã có một đám chạy xe phân khối túm tụm bên cạnh Danny vì bị hấp dẫn bởi những thành công của cậu trong những trận đấu, trí thông minh cùng thành tích với tụi con gái. Hà, mà phải nói mấy đứa này gần như dồn hết trí thông minh của mình vào trong cơ bắp. Cho nên tụi nó xem Danny như thủ lĩnh mà không hề tranh cãi.
Tôi thường bí mật quan sát nhóm này từ xa. Chính xác hơn là quan sát Danny. Đẹp trai, tươi cười, chỗ của cậu không phải cùng mấy đứa hung hăng này. Đúng là tôi chẳng thích tụi này chút nào.

À, tôi quên tự giới thiệu, tôi là Chris, Chris Parker. Tôi ở Swidon 16 năm nay, tức là từ lúc sinh ra đến nay. Tôi có một khuôn mặt đều đặn với cặp mắt xanh. Tóc tôi lúc nào cũng bù xù. Chuyện tôi không thích thể thao là nguyên nhân của thân hình 1m75 hơi nhỏ con. Có thể tôi không đẹp, nhưng tôi trông được. Tôi thường có dịp kiểm chứng chuyện này qua nhiều lần. Mà đó là chuyện tiếp theo.

Giờ thì trở về với mấy con cừu non của chúng ta, hay đúng hơn là những tên ngốc mà tôi đang nói với các bạn, hai hay ba trong số tụi nó đã chọn tôi làm nạn nhân tra tấn thường xuyên. Trong đó, đứa say mê, miệt mài nhất là Kévin Taylor.
Gần như mọi ngày, hễ có dịp, Kévin, thường cặp kè với một tên ngốc khác, chặn đường tôi trên hành lang, trong phòng học, hay cổng trường. Tôi để các bạn tưởng tượng chuyện xảy ra tiếp theo. Tôi đếm không hết những câu xúc phạm, những cú đánh, những lời nói phỉ nhổ, khinh bỉ, câu này tệ hơn câu kia.
– Mày chỉ là một thằng pédé, Chris, một thằng pédé dơ bẩn!
Tôi chẳng nói gì hết. Tôi không trả lời những câu công kích. Dù sao thì tụi nó cũng mạnh hơn tôi. Tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt chúng, không phàn nàn, ngay cả khi bị đánh tới tấp. Phản khán thầm lặng cũng là chiến thắng với tôi rồi.
Tụi điên! Chúng đâu có biết sự thật.

Cách đây ba hoặc bốn năm tôi bắt đầu nhận thấy mình không quan tâm đến tụi con gái, rằng trái lại, một số đứa con trai, tình cờ gặp nhau, có thể làm tim tôi đập rộn rã. Cảm giác này không thể giải thích. Kể từ ba, bốn năm nay, tôi biết mình là gay.
Bí mật này, tôi xấu hổ giữ kín trong lòng. Hơn nữa, mới đây, tôi đã làm tình, làm tình thật sự. Các bạn biết không, những cuộc gặp gỡ lén lút mà ta phải vượt qua sự nhút nhát và sợ sệt. Tôi đã thữ và đã thắng. Đã hai lần tôi khám phá thú vui xác thịt. Tôi thấy tình dục thật phi thường. Chẳng có gì để so sánh với những chuyện thủ dâm đơn độc để cố gắng gượng tới giờ G. Hai lần tôi làm tình là hai lần tôi lên mây.
Vì vậy nên tôi cười cợt khi nghĩ tới ba thứ rác rưởi luôn tự hào về những chiến công trên giường trong khi tụi nó vẫn còn là trai tân. Sẽ có lúc tôi có đủ dũng cảm để nhổ vào mặt chúng sự thật.

– Chris Parker, tớ ghét cậu! Đây là lần thứ ba tớ rủ cậu đi xem phim. Lần nào cậu cũng có cớ để từ chối. Cậu bị gì vậy? Cậu xấu hổ khi đi chung với tớ à? Tớ là bạn gái thân nhất của cậu mà cậu bỏ rơi tớ như đống rác!
– Vanessa, tớ thề với cậu là tớ không thể đi với cậu chiều nay được. Tớ không thể giải thích tại sao… nhưng chuyện cực kì quan trọng. Cậu sẽ không hiểu tớ nếu tớ nói …
Đã một tuần kể từ lúc tôi gặp Rex. Hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, khuôn mặt điển trai, tóc vàng, cắt ngắn, mắt xanh… màu xanh. Chuyện diễn ra trong công viên Swidon. Chúng tôi ngồi trên cùng băng ghế… Chiều nay là lần hẹn thứ ba của tụi tôi.
– Tớ thấy cậu có vẻ giấu tớ chuyện gì đó, Chris. Lần đầu tiên cậu giấu tớ. Tớ không nhận ra cậu nữa. Cậu muốn đi đâu thì đi, tớ không cần!
– Vanessa… hôm nây tớ không thể nói cho cậu biết… có thể sớm thôi…

Rex rất đúng hẹn. Thời gian biểu của anh rất khít. Anh ấy có vấn đề của mình… Anh sợ mối quan hệ trở nên rắc rối. Chắc chắn là anh thích tôi, nhưng mọi thứ cuối cùng cũng lộ ra ở Swidon này. Đối với tôi và cũng với anh, tốt nhất là nên chấm dứt. Nói ngắn gọn, anh ấy muốn tôi hiểu là mọi chuyện đã chấm dứt. Cũng tốt, ít ra thì anh đã không cho tôi leo cây.
Tôi cũng chỉ là một thằng ngu. Tôi đặt niềm tin vào chuyện này. Tôi bối rối trở về nhà. Ba mẹ nhìn nhau, ngạc nhiên khi thấy tôi chạy nhanh về phòng. Ở đó, tôi đã khóc. Tình yêu, có thể đã rất tuyệt vời… nhưng tôi vừa phát hiện là nó cũng có thể làm mình rất đau.
– Thánh thần ơi! Chris, cậu có thấy cậu bây giờ không vậy? Sao lại khóc? Chuyện gì xảy ra vậy? Vanessa bên cạnh cậu đây. Cậu có thể tin tớ. Đừng khóc nữa, nếu cậu cứ tiếp tục thì chính tớ mới là người cần khăn giấy đấy!
Tôi mệt lắm. Tôi không ngừng được. Tôi không thể im lặng mãi, giữ mọi chuyện cho mình. Vanessa thân mến,bạn thân, gần như là chị tôi. Chúng tôi biết nhau từ lâu rồi. Nhà chúng tôi ở cạnh nhau. Tôi nhìn cô qua nước mắt. Tôi ngần ngại, run rẩy. Ý muốn nói mọi chuyện, muốn tự giải thoát. Gắng nuốt sự xấu hổ, tôi thú nhận.
– Vanessa… tớ thật sự cần cậu lắm, cần cậu giúp đỡ. Cậu là người duy nhất có thể hiểu tớ … không ai khác. Tớ không biết làm sao nói với cậu… Tớ thật bất hạnh, tớ cô độc, cô độc lắm Vanessa. Tớ là … Tớ khác mọi người… nếu như họ biết …. Tớ là… Tớ là gay, Vanessa. Đã nhiều năm rồi tớ biết mình là gay… tớ khổ lắm …!
– Chris, cậu điên à? Cậu tính lừa tớ sao? Lại thêm một trò đùa mới nữa chứ gì?
– Tớ nói thật đấy, Vanessa. Tớ là gay, tớ thề với cậu là thật đấy! Tớ không thích con gái. Tớ cũng làm chuyện đó với con trai rồi. Tệ thật, tin tớ đi! Tớ không thể đi ciné với cậu vì tớ có hẹn với một gã. Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp lắm, cho đến hôm qua, hắn bỏ rơi tớ. Tớ không nghĩ đến chuyện này…Tớ thấy mọi chuyện diễn ra bình thường. Tớ không biết mình đang ở đâu nữa. Tớ chỉ có cậu thôi … đừng bỏ tớ… đừng khinh bỉ tớ!
– Chris… không phải chuyện đùa sao? Trời ơi! Tớ không thể tin được. Tớ chưa hề nghi ngờ. Ta làm gì bây giờ? Cậu làm tớ đau lòng lắm!

Cô ôm tôi vào lòng.
– Tớ xin lỗi. Tớ đã không đoán ra được. Chris thân yêu, tớ thương cậu. Tớ chẳng bao giờ khinh thường cậu đâu. Cậu có thể tin tớ. Tớ sẽ chẳng nói bất cứ điều gì., với bất cứ ai. Chuyện này chỉ có tụi mình biết. Cậu có thể kể cho tớ những gì cậu muốn. Vanessa luôn ở bên cậu. Khỉ thật, Chris! Cậu cũng nên chú ý. Mọi chuyện rốt cuộc rồi cũng lộ ra trong cái nơi nhỏ xíu hẻo lánh này. Trời, cậu làm tớ lo…Cậu có cẩn thận không đấy?
– Đừng lo,Vanessa. Cậu không cần lo gì hết. Tớ sẽ nói cho cậu mọi chuyện. Cậu có thể chỉ dẫn tớ. Tớ rất vui khi nói cho cậu biết chuyện này, tớ thật sự rất khổ khi phải chịu đững một mình.
Vậy là tại sao Vanessa đã trở nên thân nữa với tôi. Thú nhận của tôi giúp chúng tôi gần nhau hơn. Chúng tôi càng khắng khít, không thể tách rời, đến nước những lời bàn tán cũng nổi lên chung quanh, về chuyện tôi với Vanessa cặp với nhau. Chúng tôi đã không phủ nhận chuyện này.

Phần 2: Người Bạn Mới

Chuông reng hết tiết. Theo thói quen, cả đám đông túa ra các hành lang. Tôi ra khỏi lớp, cặp táp trên vai, tính đi kiếm Robert và Vanessa ngoài sân. Tôi đi đến khúc giao giữa 2 hành lang chính tầng trệt. Tôi đã không kịp tránh một tên chạy hối hả phía bên trái. Một cú va chạm thô bạo vào mặt, một cú cùi chỏ, tôi nghĩ vậy. Tôi té xuống đất, choáng váng, chảy máu mũi.
Tôi nhíu mắt, đồ đạc rải rác dưới đất xung quanh mình. Tôi đưa tay lên mặt. Ngón tay tôi dính đầy máu.
– Xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi, là lỗi của tôi. Đáng lẽ tôi phải cẩn thận. Khốn nạn thật! Cậu chảy máu à, cậu có đau không?
Tôi ngước mắt nhìn. Tôi mơ hồ thấy khuôn mặt lo lắng của Danny đang chồm về phía mình. Tôi lục tìm trong túi.
– Khỉ thật! Cả cái khăn cũng không có!
– Chris…là Chris, phải không? Này, cầm cái của tớ đi! Ịn nó lên mũi để cầm máu. Tớ thật ngu, tớ giận mình lắm! Đừng cử động, tớ sẽ gom đồ của cậu lại. Sau đó chúng ta sẽ lại ghế đá đối diện ngồi!
Tôi mơ hồ nhận thấy cậy ấy biết tên mình. Tuy vậy, chúng tôi chưa từng nói chuyện với nhau. Cậu ta bỏ sách vở vào trong cặp tôi rồi giúp tôi đứng dậy. Tôi luôn ịn cái khăn trên lỗ mũi. Nó có vẻ thơm thơm. Tôi dần hoàn hồn trở lại.
– Oån hơn chứ, Chris? Ngốc thật, đáng lẽ tớ phải tìm cách khác để làm quen … ơ…đáng lẽ chúng ta nên gặp nhau trong hoàn cảnh khác thì hơn. Khoan cử động đã. Đợi hết chảy máu mình sẽ tới lavabo rửa nước.
Tôi khó mà trả lời với giọng nghẹt mũi.
– Không zao. Zẽ ổn thôi. Dớ zẽ tự zoay zở một mình được. Cậu không có dình. Cám ơn chuyện cái khăn và đồ đạc.
Cậu ngần ngại.
– Cậu có chắc là không cần tớ nữa chứ? Tớ đang vội … có người đợi tớ…tớ đi được chứ?
– Được mà!
Cậu ấy chạy đi, không quên ngoảnh lại nói lớn.
– Bye! Hẹn gặp lại!
Danny Crawford vừa bước vào đời tôi. Tôi đã không nghĩ đến những đau khổ mà cậu ấy sẽ gây ra.

Khi tôi cuối cùng cũng kiếm được Robert và Vanessa, tụi nó nhào tới khi thấy mặt tôi bị sưng cùng những vết máu trên quần áo.
– Chuyện gì vậy? Bị đánh à?
– Không, chỉ là Danny Crawford mới chào “làm quen” thôi!
Để tụi nó bớt sửng sốt, tôi kể lại mọi chuyện vừa xảy ra.

Tôi đã giữ cái khăn của Danny. Mẹ tôi đã giặt và ủi nó. Sáng ngày hôm sau,l tôi đứng chờ cậu trước cửa vào trường. Cậu đã nhận ra tôi từ xa và chạy về phía tôi.
– Chris, tớ vui khi thấy cậu. Tớ thấy cậu đã ổn rồi. Cậu không giận tớ? Chúng ta là bạn chứ?
Với nụ cười rạng rỡ, cậu chìa tay ra. Cho dù không muốn thì tôi cũng không thể từ chối.
– Đừng nói chuyện đó nữa, Danny. Không phải lỗi của cậu. Chúng ta có thể là bạn nếu cậu muốn…Tớ cũng muốn lắm. Tớ đợi cậu để trả cái khăn lại. Nó hoàn toàn sạch!
– Cám ơn Chris, tớ phải đi. Mình gặp nhau trưa nay, ở đây, ok?
Tôi thấy mọi thứ như đẹp hơn. Trong buổi học, tôi không thể ngăn mình nghĩ đến việc sẽ gặp lại Danny chút nữa. Tôi thấy hài lòng. Tôi xin lỗi tụi Vanesssa với Robert vì không thể đi chung với tụi nó. Buổi trưa, tôi đến thật đúng hẹn.
– Cậu ở đâu vậy, Chris?
– 35, Woodstreet, còn cậu?
– Kingsroad. Hay nhỉ, mình có thể đi chung với nhau một đoạn. Ta đi chứ?

Cứ thế, dần dần chúng tôi quen việc về chung với nhau mỗi buổi trưa, rồi mỗi buổi tối. Danny kể cho tôi nghe mọi chuyện về mình. Trước đây, cậu ở Luân Đôn với cha mẹ. Cha cậu được cử đến quản lí chi nhánh công ty ở Swidon. Thế là họ dọn tới đây. Cậu thích thể thao. Cái này thì tôi có thể thấy được. Cậu còn thích nhiều thứ khác: điện ảnh, đọc sách, tin học… Chúng tôi có chung nhiều sở thích.
Tôi cũng kể mọi thứ với cậu. Ờ thì, các bạn cũng đoán được, gần như mọi thứ. Tôi thấy thoải mái với cậu. Tôi tin cậu cũng vậy. Nhiều lúc, cậu nhìn tôi trong sự im lặng, tôi giấu sự bối rối của mình sau nụ cười vô tư.
Cậu ta đốn quỵ tất cả mọi người. Nhiều lúc tôi ngạc nhiên khi thấy mình đang mơ… mà tại sao lại không thể? Tôi nhanh chóng trở về thực tại…Với bao nhiêu đứa con gái bám dính trên cổ, cậu chuyền từ đứa này sang đứa khác với vận tốc của một chiếc Concorde. Cậu ve vãn không khai trong sân chơi hoặc trên hành lang của trường. Hơn nữa, cậu lại dẫn đầu đám cá biệt vẫn thường xỉ nhục tôi.
Đối vơi Danny, tôi là một ngoại lệ. Ở trường, cậu không hoàn toàn lờ tôi đi. Luôn có một câu chào hoặc một cử chỉ kín đáo khi gặp tôi. Tôi cũng không hiểu, nhưng theo bản năng, để có thể tiếp tục gặp cậu, tôi phải chịu như vậy. Với tôi thế cũng đã là đặc ân rồi.

Lại một lần nữa, tên ngốc Kevin lại dí tôi vào tường, nó điên tiết hét lên:
– Đồ pédé dơ bẩn, chỉ cần thấy mặt mày là tao đã muốn mửa rồi! Chuẩn bị ăn đấm vào mặt đi!

Nó nhấc tay lên. Danny tới đúng vào lúc cú đấm sắp sửa chạm vào mặt tôi.
– Dừng lại Kévin! Để cậu ấy yên! Cậu không đụng tới cậu ấy, hiểu chứ! Cậu ngu nhất bọn.Theo tớ!
Tức tối, Kévin thả tôi ra. Không nói một lời, nó đi theo Danny, như một con chó cụp đuôi chạy theo chủ.
Tình bạn mới phát triển giữa tôi với Danny không khiến tôi bỏ rơi Robert và Vanessa. Ở trường hay ở nhà đứa này hoặc đứa kia, chúng tôi luôn có mặt bên nhau để nói đủ thứ chuyện trên đời. Đương nhiên chỉ có mình Vanessa mớ được nghe những chuyện thầm kín nhất. Từ khi cô ấy biết chuyện của tôi, cô luôn theo sát chặt chẽ. Cô mau chóng nhận thấy mối quan hệ mới của tôi nhưng lại không nghi ngờ nhiều. Cho đến một hôm, khi chúng tôi đi chung trên đường về nhà. Tôi đã không giấu chuyện mình thấy thích Danny, rằng tôi có cảm giác đang yêu, mỗi ngày một nặng.
– Chris Parker, thế nào cậu cũng làm tớ điên với sự bất cẩn của cậu! Cậu có thấy mình đang làm gì không? Cậu không có chút hi vọng nào hết. Khỉ thật! Hiểu không? Không chút hi vọng! Nó chỉ xem cậu như bạn thôi. Tớ thấy ngạc nhiên vì chuyện đó nhưng như vậy tớ thấy đã quá đủ rồi. Cậu tự hài lòng về chuyện này được rồi, đừng trông mong gì khác! Trời đất! Đẹp trai như nó, chỉ cần làm bạn bình thường thôi thì cũng đủ với tớ. Nó còn không đếm xỉa đến tớ nữa là!
– Tớ biết, Vanessa. Tớ đâu có điên. Tớ chỉ nói với cậu, vậy thôi. Ngay cả khi có lúc thấy đau khổ nhưng tớ cũng không ngu đến mức như vậy. Tớ biết mình không nên mạo hiểm.
– Tưởng tượng chuyện tai tiếng này xem, ba mẹ cậu, Robert, cả trường. Cậu sẽ bị tống ra khỏi cửa. Tớ thấy kể từ hôm nay, tớ lại sống trong lo sợ.
Để trấn an Vanessa, tôi đã hứa, đã thề, tất cả mọi chuyện cô muốn. Tận sâu tron tôi, tôi biết là cô có lí. Nhưng sao cũng được, tôi không ngăn mình cứ sau mỗi buổi học, chạy đi kiếm Danny để cùng đi về, chuyện này đã thành thói quen.

Trong tiết học, tôi quan sát Robert với vẻ châm chọc. Từ nhiều tuần nay, tôi đã nhận thấy thái độ kỳ quặc của nó. Nó chăm chú nhìn Nancy Smith, một con nhỏ trong lớp, với “đôi mắt cá chiên” và làm nhiều chuyện điên rồ để thu hút sự chú ý của nhỏ đó.
Là bạn thân nên nó thổ lộ với tôi đang để ý cô ấy. Cô bé xinh đẹp tóc nâu, ngắn, đôi mắt sáng long lanh thông minh, mũi cao, lại thêm tính hài hước.
– Tớ quỵ rồi, Chirs, tớ bị cô ấy đốn ngã rồi. Tớ không biết làm sao để cô ấy chú ý đến tớ nữa. Cô ấy cứ như không nhìn thấy tớ vậy!
– Điên thật! Nó thấy cậu lâu rồi. Con bé cũng hiểu cậu trồng cây si nó. Tại cậu không để ý, chứ ngay khi cậu không nhìn nó nữa thì nó quay sang nhìn cậu. Cậu không nắm được vấn đề gì hết. Nó đợi cậu tiến tới trước tiên. Đi nào, nhào vôi đi.
Robert đã tiến tới. Trời, trước khi nó làm chuyện này, tôi đã phải khuyến khích nó gần trăm lần. Hôm đó, cô bé xui xẻo bị vấp trên cầu thang trường, làm văng tùm lum mọi thứ. Tôi đẩy lưng Robert.
– Cơ hột đó anh bạn, bây giờ hoặc không bao giờ nữa!
Mặt đỏ như trái sơ ri, nó tiến tới đề nghị giúp cô bé. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ và kể từ lúc đó, chúng luôn ở bên nhau.

Phần 3: Nụ Hôn

Đã đến lúc chúng tôi chia tay để ai về nhà nấy như mọi ngày. Danny do dự.
– Chris, sẽ rất hay nếu như một ngày nào đó … nếu cậu không có gì làm, mình có thể ở lại với nhau một thời gian thay vì chia tay. Mình có thể lại nhà tớ…hoặc nhà cậu. Tớ muốn xài thử máy tính của cậu, hoặc cậu lại chơi máy tính nhà tớ. Ơ thì, nếu cậu thích.
Nếu tôi thích? Đương nhiên là thích rồi. Cậu ấy chưa nói hết câu thì tôi đã đề nghị chiều ngày hôm sau, ở nhà tôi. Tôi nói rõ rằng mình sẽ báo lại với ba mẹ, nhưng sẽ không có vấn đề gì.
Trở về nhà, tôi dọn dẹp lại căn phòng. Tôi đã chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi. Khổ thật! Từ đây đến chiều mai thật là lâu…
– Chào mẹ, con giới thiệu với mẹ Danny Crawford mà con nói với mẹ hôm qua về chuyện hôm nay cậu ấy lại nhà mình chơi!
– Rất vui được biết con, Danny. Chào mừng con đến chơi. Nhưng con không cần để ý đến bác làm gì. Lên phòng chơi đi các con. Nhớ xuống khoảng 17h. Mẹ đã chuẩn bị bánh và thức uống.
Danny cám ơn một cách lịch sự, và chẳng cần nói thêm gì, chúng tôi chạy nhanh lên cầu thang.
– Chà, nó dễ thương quá, cái phòng của cậu. Nó cũng giống như chủ, vừa ngoan lại vừa ngăn nắp.
Tôi cười.
– Cậu nói thế chứ, tớ vừa mới dọn dẹp hôm qua, vì tớ biết là cậu sẽ tới.
Cậu ta muốn xem mọi thứ: mấy cuốn sách của tôi, những mẫu tàu và máy bay thu nhỏ, mấy cái đĩa CD, cả mấy cuốn băng Video. Cậu nhìn những poster và ảnh trang trí không gian của tôi. Chúng tôi mở nhạc nghe. Cũng như tôi, cậu không thích nhạc Techno lắm. Cậu thích Rock, Pop, Teenpop … Tôi có hàng đống.
Tôi mở máy điện tử. Cậu lại ngồi kế bên. Chúng tôi đua một cuộc đua xe kinh hoàng. Chúng tôi tắt máy, vẫn cầm bàn điều khiển trong tay. Sự hăng say giúp tôi quen cậu đang ở gần. Tôi thua. Cậu hét lên chiến thắng. Cậu không biết là mỗi khi tôi phạm lỗi là lúc vai cậu chạm vào người tôi.
Mệt mỏi vì tập trung cao độ, cậu nhìn tôi, mắt vẫn còn sáng lên hứng khởi.
– Tớ chưa từng chơi vui thế này. Tớ thấy thoải mái với cậu, Chris, không thể tưởng tượng nổi!
Tôi nhanh chóng quay mặt đi. Không được để cậu đọc được những gì trong mắt tôi. Tôi nói.
– Ưøa, mình hợp nhau, tốt lắm.
Cậu đứng dậy. Tôi thấy hơi hụt hẫng khi không còn cậu bên cạnh. Cậu hỏi.
– Chris, tớ không biết… Vanessa… là bạn gái cậu à?
– Ơ không, Vanessa còn hơn là bạn gái. Bạn thân của tớ … giống như người chị.
– À, thấy hai người luôn bên nhau, tớ cứ tưởng, cậu và cô ấy, hai người …
Cậu ngừng nói, chú ý đến cái kệ sách trong phòng. Cậu phát hiện một bức ảnh đặt trong khung kính. Cầm lên nhìn.
– Chris, thằng nhóc mập ở truồng nằm trên tấm mền này là ai vậy? Khoan đã. Để tớ đoán xem. Khỉ thật! Là cậu đó hả?
Cậu chạy đi vừa cười lớn. Tôi chịu không nổi … tôi chết vì xấu hổ. Tôi nhảy chồm lên giựt lại tấm ảnh cho cậu khỏi chọc nữa. Tôi vươn tay. Theo quán tính, tôi chồm tới người cậu, cố gắng lấy lại món đồ trong khi cậu giương nó lên cao khỏi tầm với của tôi. Để ngăn tôi không với tới, cậu dùng tay giữ chặt người tôi lại. Mọi thứ như đứng yên. Chúng tôi đắm đuối nhìn nhau. Tôi thấy mình yếu đi. Chân tôi không còn vững nữa. Không khí trở nên nặng, rất nặng. Danny không cười nữa.
– Danny…trả tớ … tấm ảnh.
Mọi sự diễn ra ngoài ý muốn. Tôi không muốn … nhưng tôi đã không thể. Chìm đắm trong ánh mắt Danny, tôi tiến sát mặt mình. Như bị hút, cậu cũng làm tương tự. Môi chúng tôi chạm nhau, dính chặt. Tôi nhắm mắt, tay ôm tóc cậu. Miệng chúng tôi như gắn lại với nhau, rất nóng, cũng rất dịu. Lưỡi cậu chạm vào răng tôi. Tôi bay bổng trong cơn chóng mặt. Tôi không còn nhận thức về thời gian. Chỉ với nụ hôn này, trái tim tôi như muốn nổ tung, trái tim cậu đập như điên sát ngực tôi. Tôi vuốt ve tóc và cổ cậu. Tay cậu chạy dài trên lưng, trên thân tôi. Chúng ôm tôi sát vào cơ thể cậu. Tôi cảm nhận được sự khát khao của Danny, cậu không thể không thấy sự hứng phấn của tôi.
Tôi không biết bằng cách nào chúng tôi đã tách ra được. Tôi kiệt sức. Theo bản năng, tôi tựa đầu vào cậu.
– Danny … Danny ơi…Đã từ lâu lắm rồi…
Cậu thô bạo đẩy tôi ra, đôi mắt đầy sự sợ hãi.
– Tớ xin lỗi…tớ không biết mình bị gì…Trò chơi…sự kích động…tớ không muốn…chỉ là tai nạn, Chris, mình quên đi, mình đừng nói nữa, được chứ? Cậu không giận tớ chứ?
Tôi thấy mình ngốc nghếch, không hiểu chuyện gì xảy ra với cậu. Khỉ thật, tôi thấy cậu ấy cũng…
– Danny, cậu sao vậy? Cậu không hiểu gì à? Thật tuyệt! Tớ đã không dám nói với cậu… tớ đã đợi nhiều tuần rồi. Tớ luôn nghĩ chuyện này không thể được…và…mà cậu vừa mới hôn tớ. Từ ngày đầu tiên gặp cậu ở trường, tớ tin là tớ luôn mơ về chuyện này. Tớ yêu cậu, Danny, tớ không thể làm gì khác. Cậu bảo tớ quên đi à? Tớ không thể, Danny, ngay cả khi tớ muốn, tớ cũng không thể …
– Ngưng ngay chuyện điên rồ của cậu đi! Cậu nói gì vậy? Cậu không phải pédé chứ? Tại sao cậu không trả lời? Đừng nói với tớ rằng tụi nó chọc cậu ở trường là đúng! Chris, trả lời tớ là không đúng đi! Điên thật, tớ không phải pédé! Cậu đừng nghĩ … chỉ vì…hồi nãy…tớ không biết tại sao…Nghe này, Chris, nếu cậu kể cho bất kì người nào nghe chuyện vừa xảy ra, tớ sẽ không tha cho cậu. Cậu phải cẩn thận đấy, nếu tớ nghe bất kì lời bàn tán nào về chuyện này. Kể từ ngày hôm nay, mình không quen nhau nữa, mình không gặp nhau nữa. Tớ…tớ phải về nhà…thế là đủ rồi!

Không để tôi kịp giải thích tiếng nào, cậu chạy đi, làm như tôi là quỷ. Tôi chưa kịp thả mình xuống giường thì mẹ đã đứng trước cửa.
– Danny đi rồi à? Nó có vẻ vội lắm?
Tôi gắng gượng.
– Nó sự nhớ là phải về nhà sớm…để gặp…gia đình.

Ở trường, sáng ngày hôm sau, tôi gặp cậu trên hành lang. Cậu đã không nhìn mặt tôi.
Tôi gục ngã. Tôi đã tốn công tìm kiếm, nhưng tôi vẫn mãi không hiểu. Tôi đã không làm gì quấy, không gợi mở cũng không ẩn dụ chuyện gì, không một hành động không đúng chỗ trong suốt nhiều tuần lễ. Cậu ấy càng không. Chuyện xảy ra, ngay cả khi bọn tôi không muốn, như thế, đột ngột. Chúng tôi hút lẫn nhau một cách không tự chủ. Tôi đã không kiềm chế mình được, cậu ấy cũng vậy. Chúng tôi hôn nhau với nỗi đam mê, vui thích. Tại sao cậu lại không muốn chấp nhận?
Vanessa đã tìm ra câu trả lời thay tôi.
– Chuyện gì vậy Chris? Nhìn mặt cậu kìa, quỷ nó thèm nhỏ dãi! Vậy không ổn chút nào. Đừng nói với tớ là cậu khỏe. Nhìn mắt cậu đi! Cậu khóc suốt đêm à? Rồi, lại bắt đầu nữa!
– Vanessa…Danny…nó tới nhà tớ hôm qua…Bọn tớ chơi với nhau…thoải mái…tớ không biết chuyện xảy ra thế nào…bọn tớ đã hôn nhau…một nụ hôn thật sự…
– Chris! Tớ biết trước là cậu cuối cùng cũng sẽ lấy ước mơ làm sự thật. Cậu si đến chết rồi! Danny Crawford! Chỉ có bọn con gái mới hấp dẫn nó thôi! Tối qua cậu đã nằm mơ rồi, chắc chắn. Cậu đã tưởng là thật. Bước từ trên mây xuống đi. Nếu cứ tiếp tục, cậu vô bệnh viện tâm thần là vừa.
– Thế còn “cái đó”? Khi nó dán vào người tớ, tớ cũng mơ thấy “cái đó” của nó à? Tớ thề là chẳng bịa cái gì cả! Vanessa, thật sự là như vậy. Tớ vẫn còn vị của lưỡi nó trong miệng. Thật phi thường! Thiên đàng! Tớ đã không muốn chuyện này chấm dứt. Tớ cứ lâng lâng. Tự nhiên, nó lại đẩy tớ ra. Nó nói là không cố tình làm như vậy…rằng chỉ là tai nạn…rằng nếu như tớ kể lại chuyện này, nó sẽ không tha cho tớ. Vanessa, nó nói không muốn gặp mặt tớ nữa. Sáng nay…nó đã vờ không nhìn thấy tớ.
– Tớ không thể tin được. Cậu đã đốn ngã Danny Crawford…Trời, biết tin vào ai được nếu đứa nam tính nhất trong những thằng đàn ông …
Cô ngừng nói ,ra chiều suy nghĩ cẩn thận.
– Cậu không hiểu rồi, chẳng hiểu gì hết, Chris! Nếu nó làm vậy, tức là nó cũng thương cậu, lại thắm thiết nữa kìa. Nhưng nó xấu hổ. Nó không muốn chấp nhận. Trong tư tưởng, nó không nghĩ đến chuyện bị thu hút bởi một thằng đẹp trai như cậu. Khỉ thật! Cậu thật may mắn, Chris! Nó là đứa con trai tuyệt vời! Tớ biết cần phải làm gì. Nếu như nó thật sự cần cậu, nó sẽ trở lại. Nghe Vanessa này. Đừng khóc nữa cưng. Cần có thời gian, cần phải kiên nhẫn! Cậu phải từ từ, thận trọng…Nó không tồn tại nữa…làm ra vẻ như không thấy nó, nhưng làm sao, cho nó thấy cậu. Trên hành lang, trước cổng ra vào…cậu nắm được chứ? Chơi trò mèo bắt chuột. Tớ không cho nó quá một tháng, tin tớ đi!
Chắc là Vanessa có lí. Tôi chưa hề nghĩ ra chuyện cậu không muốn,như tôi, chấp nhận sự khác biệt của mình. Cậu từ chối sự thật bằng những vũ khí hiện có: trốn chạy, cắt đứt và đe dọa.

Như chết ở trong tim, tôi quyết định nghe theo lời chỉ dẫn của Vanessa. Thật khó! Hàng chục lần, tôi tưởng mình yếu đi. Tôi đã giữ vững. Tôi cũng vậy, tôi đã lơ cậu đi. Tôi giữ khoảng cách rất xa với cậu, nhưhg không quá. Tôi tránh ra về cùng lúc với cậu. Đương nhiên là Vanessa và Robert cặp kè với tôi khi tôi về nhà. Cậu ấy chắc phải nhận thấy. Khi cậu ở gần xung quanh, tôi cười lớn tiếng hơn với những đứa bên cạnh.
Rồi cũng đến một ngày, tôi bắt gặp ánh mắt cậu dán vào tôi, rồi quay đi thật nhanh. Vanessa cũng thấy. Kể từ lúc ấy, như tình cờ, Danny luôn cố tình ở gần cạnh tôi. Chắc cậu muốn nghe những gì tôi nói? Hay là cậu khởi sự chuyện giải hoà? Vào những lúc như vậy, tôi thường kéo tay Vanessa,Robert hay Nance đi chỗ khác, làm như không chú ý đến sự hiện diện của cậu.
Một thời gian ngắn, không thể tránh khỏi, giữa đám đông, Danny đứng trước mặt tôi, mặt tái mét, cậu thì thào.
– Chris…khoẻ chứ?
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh để trả lời một cách lãnh đạm.
– Ai? Tớ hả? Vẫn khỏe, nhờ trời. Còn cậu, chắc cũng khỏe?
Tôi bỏ đi không đợi cậu trả lời. Tránh nhưng ánh mắt tò mò, tôi nhắm mắt, lưng tựa vào tường.
“Nó sắp đổ rồi, thiên thần của tôi, nó sắp đổ rồi. Kiên nhẫn, một chút kiên nhẫn nữa thôi.Vanessa đã có lí.”

Phần 5: Bóng Tối Trên Tranh

Tôi thấy tuần lễ trải qua thật đơn điệu và kinh khủng. Danny lại bắt đầu lẩn tránh tôi. Weekend cuối cùng cũng tới. Nhưng tôi biết, từ thứ sáu, là tôi được ở nhà một mình. Ba mẹ quyết định sang chơi nhà bạn 2 ngày. Tủ lạnh được lắp đầy những thứ tôi cần. Họ cũng biết Vanessa sẽ tới chơi với tôi. Sau khi ôm hôn tạm biệt, họ leo lên xe và lái ra đường.
Tôi quay lại với Vanessa. Chúng tôi ngồi trên bậc thềm vừa sắp xếp lại kế hoạch cho thứ bảy và chủ nhật. Đến lúc chúng tôi phải chia tay. Tôi leo lên phòng ngủ. Tôi bắt đầu cởi quần áo. Tôi chỉ còn mặc quần lót và mang vớ. Có cái gì đó va vào cửa sổ, lại thêm tiếng nữa, lại nữa. Có người ném sỏi lên cửa sổ. Khi hết ngạc nhiên, tôi nghĩ chắc là Vanessa lại quên thứ gì rồi. Tôi mở cửa sổ, Danny đứng phía dưới, trên thảm cỏ, đầu ngước về phía tôi.
Cậu hỏi thấp giọng.
– Tớ lên được chứ, Chris? Chuyện quan trọng.
Tôi kinh ngạc, não tôi như đang sôi. Trong ngực, tim tôi bắt đầu gõ thật mạnh.
– Cửa đóng…để tớ xuống mở.

Tôi với tay lấy cái khăn tắm quấn ngang mình, sao cũng được. Tôi hấp tấp chạy xuống dưới cầu thang.
Cậu vào nhà, tôi đóng cửa phía sau. Không nói một lời, cậu theo tôi lên phòng.
Cậu đứng đó, trước mắt tôi. Tôi không thể tưởng tượng nổi. Lại thêm một lần nữa, điều kì diệu lại xảy ra. Cậu nhìn tôi say đắm và tôi chìm trong ánh mắt cậu. Tôi không còn khả năng động đậy. Tôi biết, giây phút mà tôi từ lâu chờ đợi đã đến. Tấm khăn bung ra rồi rớt xung. Tôi không kịp làm gì để giữ nó lại. Chắc là tôi có vẻ ngốc lắm, mặt thì trơ ra, gần như không mặc đồ, lại không thể cục cựa.
Cậu chăm chú nhìn thân thể tôi.
– Tớ không thể nữa, Chris. Tớ không thể kiềm chế được. Tớ trở nên điên…
Thật kì diệu. Chỉ hai bước chân. Tôi nằm trong vòng tay cậu. Môi cậu đặt lên trên cổ, trên mặt, trên tóc và trên miệng tôi. Tôi rên rỉ hạnh phúc. Cậu đậy tôi. Chúng tôi vật nhau trên giường. Tôi hầu như không nhận thấy trọng lượng cơ thể cậu trên người mình. Cậu cũng không tốn nhiều thời gian để lột hết phần quần áo còn lại trên người tôi, vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Sau đó, một lúc lâu sau đó, trần truồng kề bên nhau, kiệt sức, chúng tôi trở lại với thực tại. Tôi thấy nó rất tuyệt vời. Tôi vẫn còn mùi vị cậu trên da. Tôi thấy thoải mái. Tôi chưa hề nghĩ một thú vui như vậy có thể tồn tại.
– Tớ yêu cậu, Chris, còn hơn thế nữa. Tớ như loá mắt. Tớ đã nghĩ mình có thể chết khi…
Tôi đặt một ngón tay lên miệng Danny. Cậu khẽ ngậm lấy.
– Suỵt! Đừng nói gì hết. Tớ cũng vậy, tớ không có đủ từ để diễn tả những gì tớ cảm nhận, tất cả những gì cậu vừa cho tớ.
Tôi đột nhiên thắc mắc.
– Danny, tại sao cậu biết là tớ ở nhà một mình tối nay?
Cậu phá lên cười.
– Ờ thì…từ ba ngày nay tớ tìm cơ hội để nói chuyện với cậu. Không cách nào được, Vanessa và mấy đứa khác không buông cậu ra. Tối nay, tớ lại nhà cậu. Tớ định nói với ba mẹ cậu là tớ muốn gặp cậu vì có chuyện gì đó quan trọng. Khi tới nơi, tớ thấy họ lên đường. Đem theo nhiều đồ đạc như vậy, tớ đoán là không phải chỉ cho một vài giờ. Nhưng cậu đã ở lại với Vanessa. Tớ đã kiên nhẫn chờ đợi. Cuối cùng cũng tới lúc. Tớ đã ném sỏi…

Tôi nằm dài trên người cậu, khẽ nén nhẹ người mình vào cậu. Tôi xém trượt xuống giường trong tiếng cười.
– Tớ sẽ không bao giờ tha lỗi chuyện cậu để tụi mình chờ lâu đến như vậy. Chỉ có một cách. Ba mẹ tớ vắng mặt suốt weekend, mà hiện giờ chỉ mới tới thứ sáu. Đừng nhìn tớ như thế. Cậu tới đúng thời điểm tốt: đây là một lời mời, tớ ra lệnh cho cậu phải chấp nhận.
– Nhưng Chris, ba,mẹ…họ đợi tớ. Tớ đã không báo trước.
– Danny Crawford, điện thoại của tớ tuỳ cậu sử dụng. Chỉ mới 10 giờ tối thôi, tình yêu của tôi. Cậu bịa ra chuyện gì cậu muốn: cậu vừa được mời đi chơi, 2 ngày, ờ nhà một người bạn…Vậy là đủ, tớ nghĩ? Họ sẽ không lo lắng đâu. Cậu về nhà tối chủ nhật, vậy là xong.
Cậu đã không cần suy nghĩ suốt nhiều giờ. Sau khi gác máy, cậu nằm lên người tôi và hôn miệng tôi. Chắc hẳn là chúng tôi đã mệt nhưng vẫn chưa hoàn toàn kiệt sức.

Thật trơ trẽn nếu như tôi kể lại cho các bạn nghe chuyện diễn ra trong vòng 2 ngày hôm đó, thời gian chỉ thuộc về 2 chúng tôi. Chỉ nên biết là chúng tôi đã trải qua một giai đoạn không có lí trí. Chúng tôi uống cạn thú vui cho đến tận cặn. Tối chủ nhật, ngay cả cặn cũng không giúp chúng tôi giải khát.
Chỉ có một sự cố nhỏ xảy ra trong suốt 2 ngày. Sáng thứ bảy, có người bấm chuông. Tôi mặc vội cái quần jean và đi mở cửa. Vanessa tới như đã hẹn. Say sưa trong hạnh phúc, tôi hoàn toàn quên mất cô ấy.
– Ơ…Vanessa, cậu đó hả? Khỉ thật! Tớ bận lắm…không được. Tớ…không rảnh cho đến…tối mai. Quan trọng lắm, đừng giận tớ!
Vanessa cười, mắt nheo lại, giọng bí mật.
– Trời đất…có phải Danny không?
Khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt thâm quầng của tôi cũng đủ để trả lời.
– Tớ thương cậu và tớ hài lòng về cậu. Cậu thật may mắn! Tớ để cậu yên cho đến thứ hai nếu cậu hứa kế cho tớ nghe mọi chuyện.
Tôi trở lại với Danny lúc này đã sẵn sàng nhảy qua cửa sổ nếu có nguy hiểm.
Tối chủ nhật, trước khi ba mẹ quay về, tôi cứ tưởng bọn tôi không thể chia cắt.

Thời gian trôi qua với vận tốc ánh sáng. Danny và tôi lại trở lại với thói quen. Mỗi ngày, anh dẫn tôi về tới tận nhà. Chúng tôi luôn có lý do để lẩn vào trong phòng ngủ. Tôi cũng làm quen với ba mẹ anh. Tôi thấy họ có vẻ không tự nhiên. Với hạnh phúc hiện có, tôi cũng không để ý đến chi tiết này. Đến phiên mình, tôi lại nhà anh. Chúng tôi luôn cẩn thận. Lúc nào cũng phải cảnh giác, không ngừng nghỉ, không để lộ ra một từ, một cử chỉ, một thái độ nào bất lợi cho chúng tôi.
Một mình, trong phòng tôi hay phòng anh, chúng tôi ngày càng khó kiềm được quán tính. Thỉnh thoảng, không thể kiềm chế, chúng tôi đã đi quá xa. May là không ai mở cửa trong những lúc ấy. Thật khó mà cưỡng lại được sự cám dỗ xác thịt. Những lần khác, chúng tôi lại bất cẩn hơn. Những khu nhà bỏ hoang, những cánh đồng, cách không xa thành phố, là nơi che chở cho tình yêu của chúng tôi.

Tôi ngày càng không chịu nổi sự lén lút này. Mỗi ngày một chút, tôi càng thấy khát khao ngày trọng đại mà tôi sống công khai với Danny. Anh thì, ngược lại, hoàn toàn thích nghi với lối sống hiện giờ.
Đó là điểm tối duy nhất trên bức tranh. Thái độ của anh với tôi, ở trường, làm tôi khó xử. Anh lạnh nhạt, giữ khoảng cách. Giống như anh nghĩ là chỉ việc chứng tỏ mình giao lưu với tôi thôi cũng đủ làm lộ mối quan hệ thực sự giữa bọn tôi. Vậy cũng được! Một lần, tôi đến sân vận động để động viên anh, nhân một buổi thi đấu. Điên tiết, anh cấm tôi không được làm vậy nữa. Tôi bị tổn thương. Từ lâu đã không thích thể thao lắm, tôi như được chích thuốc ngừa mãi mãi.
Tuy vậy, Danny yêu tôi, yêu như điên. Không chỉ là sự thu hút bên ngoài. Ngay lúc chúng tôi ở một mình, anh thay đổi hoàn toàn. Anh êm dịu, say đắm, thèm muốn sự vuốt ve của tôi. Không một giây phút nào tôi thoát khỏi vòng tay anh. Lại thêm một weekend nữa diễn ra, ở nhà ba mẹ anh, còn tuyệt hơn là cái mà chúng tôi đã trải qua ở nhà tôi. Anh thủ thỉ vớ itôi những từ yêu đương mà tôi có cảm tưởng như chưa từng được nghe. Anh dựng nên những kế hoạch tương lai cho anh và tôi. Nhưng điều kì lạ là trong tương lai hạnh phúc ấy, thế giới, mọi người xung quanh chúng tôi, không tồn tại.
Về phần tôi, tôi không thể yêu nhiều hơn nữa. Cứ mỗi ngày trôi qua, sự hiện diện cận kề của anh càng trở nên bức thiết. Danny là không khí tôi hít thở, là nước tôi uống. Vừa rời khỏi anh là tôi đã thấy nhớ. Tôi chỉ nghĩ tới anh. Tôi chỉ sống vì anh. Tôi không thể chịu đựng được những giờ không có anh bên cạnh.

Hơn hai tháng đã trôi qua. Ở trường, Vanessa,Robert và Nancy, cả Gloria và Herbert, cặp này vừa mới gia nhập vào nhóm bọn tôi, bao bọc tôi bởi tình bạn. Đương nhiên chỉ có mình Vanessa mới biết được chuyện tình lãng mạn của tôi.
Ba mẹ tôi cũng nhanh chóng nhận thấy những lúc tôi lơ đãng, những lúc tôi tránh mặt họ muốn ở một mình, khi tôi nghĩ tới Danny. Để trả lời những câu hỏi của họ, tôi đáp là sắp hết năm học, số lượng bài tập, mệt mỏi. Họ đã tin tôi. Cảm ơn trời! Mặc dù bận bịu chuyện tình cảm nhưng tôi vẫn là một học sinh giỏi, một học sinh xuất sắc.

Phần 6: Tuyệt Giao

Cũng gần tới lúc bế giảng, tôi bắt đầu lo lắng. Chúng tôi phải chia tay bởi kì nghỉ hè. Danny và tôi, mỗi người một nơi. Chúng tôi sẽ chỉ gặp nhau cho đến mùa tựu trường tới. Chỉ ý nghĩ này thôi đã khiến tôi không chịu nổi. Cần phải giải quyết vấn đề này với anh ấy.
Một buổi tối, hai đứa đang trong phòng ngủ của tôi (với lí do ông bài), tôi gượng khỏi sự vuốt ve của anh, chuẩn bị nhảy vào lửa.
– Danny, chúng mình phải nói chuyện. Chuyện nghiêm túc.
– Có chuyện gì vậy, Chris? Sao cục cưng của anh lại tỏ vẻ nghiêm trọng thế?
– Em không biết giải thích với anh thế nào, Danny. Em sợ…Sắp tới kì nghỉ rồi…Chúng mình sắp phải chia cắt. Em không biết em có chịu được phải sống xa anh không nữa? Em sẽ nhớ anh lắm. Mình…mình có thể làm gì đó để được ở chung với nhau, mùa hè này…để còn gặp nhau…tiếp tục thương nhau?
Tôi đã không chờ đợi chuyện anh phản ứng mạnh mẽ như thế này.
– Em điên hay sao? Mình không thể làm gì được. Mình có thể nói gì? Nói rằng mình không thể xa nhau? Hay đấy! Chẳng khác gì nói mình ngủ chung với nhau. Không, em mơ rồi đó! Chris, 2 tháng thôi, sẽ qua mau lắm. Anh cũng nhớ em vậy, đừng nghĩ là không. Nhưng mình không thể làm khác…vậy đừng lôi chuyện này ra nói với anh nữa. Với anh vậy là giải quyết xong rồi. Mình gặp lại nhau vào lễ khai giảng rồi mọi chuyện lại như cũ…
Tôi há miệng sửng sốt. Tôi thấy mình không thể chịu nổi nữa, cái cách xấc xược hầu xóa đi vấn đề của anh. Cảm giác mình là một món đồ người ta xài, rồi giục, rồi lại lượm lại khi cần.
– Vậy đủ rồi, Danny! Em chịu đủ rồi! Đúng vậy, em chán cảnh phải sống lén lút mà anh muốn. Em không xấu hổ khi nói với mọi người là em yêu anh, khi cần thiết. Em mơ ước … đúng vậy, em mơ, Danny. Em ước được cận kề bên anh, mọi lúc, và…cho đến ngày trọng đại. Tại vì em yêu anh, Danny, em có đủ dũng cảm để làm mọi chuyện vì anh. Anh thì chỉ nghĩ đến danh tiếng của mình. Anh sợ ánh mắt những người khác. Hãy xem cách anh đối xử với em ở trường. Em không tồn tại nữa. Anh nói rằng anh cần em à? Nếu thật sự như vậy, nếu anh không nói dối, nắm tay em! Mình xuống nhà, mình sẽ nói hết với ba và mẹ. Họ phải chấp nhận thôi … họ không thể thay đổi gì. Sau đó, mình lại nhà ba mẹ anh, thú nhận hế…
– Câm đi, Chris!
Danny đứng dậy, mặt tối sầm. Tôi tưởng anh sẽ đánh mình.
– Anh cấm em, em nghe không? Anh cấm em nói bất cứ từ nào với bất kì ai! Anh không muốn mọi người biết mình là pédé! Anh không muốn cả thành phố khinh bỉ mình, xem mình là đồng tính. Anh sẽ không chịu đựng được. Chris, nếu như em nói chuyện này…anh chối hết…anh sẽ nói rằng em chạy theo anh…rằng em không ngừng dụ dỗ…
Anh nắm vai tôi lắc mạnh.
– Em đòi hỏi quá, Chris. Với em, anh mạo hiểm quá..Anh…anh nghĩ mình đừng nên gặp nhau nữa. Đúng thế…mỗi người một bên…mình chưa hề quen nhau. Em sẽ không còn khuất mắt để hỏi nữa còn … mục quảng cáo của em, em cứ dành riêng cho mình. Mình chia tay…những người bạn thân…đúng, như những người bạn thân.

Anh buông tôi ra, tôi suýt ngã quỵ.
– Danny…không thể được? Anh không thể làm vậy…
– Được rồi … tốt nhất nên nói chia tay. Anh tiếc lắm, anh không thể làm khác…Chúc may mắn, Chris!
Anh sập cánh cửa phía sau lưng. Tôi chẳng còn thấy gì nữa. Dòng nước mắt trào ra, lăn dài, không bao giờ cạn.

Vậy là như thế, chuyện tình tuyệt vời của tôi đã kết thúc, kết thúc bi thảm. Tôi muốn hét lên đau khổ. Tôi bị hạ gục, tử thương. Chỉ nghĩ là anh sẽ không ôm tôi vào lòng, không hôn tôi nữa, không làm tình với tôi cũng đủ làm tôi điên rồi.
Tôi thật ngu. Tôi đã điên khi thách thức Danny, dồn anh vào chân tường. Là lỗi của tôi, tôi đã phá vỡ tất cả. Tôi phải gặp anh. Tôi sẽ xin lỗi anh, tôi sẽ hứa tất cả những gì anh muốn. Điều chính yếu là anh trở lại! Trời ơi! Cầu cho anh trở lại! Đó là điều duy nhất tôi cần. Không có anh, cuộc sống của tôi cũng không cần thiết nữa. Tôi rơi xuống đáy vực thẳm. Cho dù tôi có nhịn nhục, hạ mình cũng có quan trọng gì! Vì anh yêu tôi…tôi sẽ kiếm lại anh.
Anh ấy có thực sự yêu tôi không? Câu hỏi bất chợt nảy ra. Đúng, anh yêu tôi! Theo cách của mình, một cách vị kỉ, với điều kiện là tôi không làm xáo trộn cuộc sống anh, rằng tôi không làm tối đi chỗ tối trên danh tiếng anh. Vì nó, anh không ngần ngại bất kì giây phút nào mà làm tôi vỡ nát. Tình yêu của anh không đủ trọng lượng. Anh sẵn sàng ất tình cảm của mình qua một bên mà không cần nghĩ đến tình cảm của tôi.
Tôi có nên từ chối … cố thử, với thời gian, xóa đi hình ảnh của Danny trong trí nhớ? Thật sự không thể. Tôi không thể làm được, tôi cũng không muốn. Mặc cho khuyết điểm đó, tôi yêu Danny điên cuồng.
Tôi phải thắng được sự ngoan cố của anh, bắt anh phải vượt qua nỗi ám ảnh về ánh mắt người khác. Sau này, anh sẽ biết ơn tôi.
Lạnh lùng, tôi đã hiểu chuyện cần phải làm: đi cho đến cùng… cơ may cuối cùng của tôi.

Đây là bản nháp thứ năm mà tôi quẳng vào sọt rác. Cuối cùng tôi cũng hoàn tất.
“Danny yêu dấu,
Thật không dễ viết cho anh những hàng này. Em thấy cô đơn, cô đơn khủng khiếp. Làm sao anh muốn em quên anh, khi mà mỗi ngày, anh đi ngang qua em mà không hề ngoái lại nhìn.
Chỉ cần anh muốn, chỉ cần anh dám thử, chúng mình đã có thể hạnh phúc bên nhau. Mọi chuyện đều phụ thuộc vào anh, chỉ một hành động của anh. Em, em chỉ nghĩ về anh, về tình yêu của em dành cho anh.
Lát nữa đây, trong vài phút tới, em sẽ cho anh thấy quà tặng tình yêu đẹp nhất mà em có thể tặng cho anh. Cầu trời cho anh hiểu. Nhưng xin đừng bao giờ nghĩ rằng hành động của em là lời thách thức.
Em yêu anh, chỉ vậy thôi.
Chris”
Tôi gấp lá thư lại làm bốn và nhét nó vào 1 cái phong bì. Xong xuôi, tôi bỏ nó vào trong cặp.
Tôi được biết, sau đó ít lâu, rằng ngày hôm sau, mẹ tôi, như mọi ngày, vào phòng tôi dọn dẹp và sắp xếp. Dưới bàn học, bà cầm sọt rác để đem bỏ. Tò mò, bà cầm một tờ nháp vò nát, mở nó ra và bắt đầu đọc. Bàng hoàng, bà ngồi xuống giường. Bà đã hiểu hết và bắt đầu khóc. Tôi đã phạm một sai lầm lớn.

Phần 7: Lễ Bế Giảng

Hai tuần trôi qua kể từ lúc chia tay. Hôm nay là buổi học cuối cùng. Ngày trao giải thưởng cuối năm, ngày trọng đại tiêu biểu cho truyền thống nước Anh. Với thành tích cao của mình, người ta nói rằng tôi sẽ được đặc biệt khen ngợi. Cả trường và các phụ huynh đều có mặt trong buổi lễ phát thưởng.

Tôi chỉ nghĩ đến một chuyện. Danny hầu như không nhìn tôi, cũng không nói tiếng nào. Vanessa biết được diễn biến kinh hoàng của hoàn cảnh. Cô không biết nói gì để an ủi và động viên tôi. Cô biết có làm gì cũng vô ích.
Tôi cũng nói cho cô biết ý định viết thư cho Danny. Cô đã kịch liệt phản đối. Tối hôm qua, tôi vờ nghe theo. Nhưng trong giây lát nữa đây, ngay sau khi tới trường, tôi vẫn còn ý định đưa thư cho người cần nhận.
Trong xe hơi, tôi nhận thấy ba mẹ có vẻ im lặng. Trong lúc xuống xe, ba nói giọng ảm đạm:
– Chris, chút nữa sau khi phát giải, chúng ta có một cuộc nói chuyện rất nghiêm túc, con, mẹ con và ba.

Tôi đã không chú ý. Sau khi phát giải, chắc chắn là có chuyện xảy ra. Trong khi ba lái xe đi đậu, tôi bước vào trường. Tôi phải tìm thấy Danny. Chưa đi được vài bước, Kévin đã nhào ra cản đường.
– Em gái bé nhỏ, chắc là em nghĩ mình sẽ được yên thân vào ngày cuối cùng. Tao không thể bỏ qua cơ hội này, nếu không sau đó tao sẽ không thể đánh mày suốt hai tháng trời.
Khỉ thật! Thằng ngu này tới phá vỡ kế hoạch của tôi còn mấy đứa khác đi ngang qua, lãnh đạm hoặc cười cợt, không muốn can thiệp.
– Tớ xin cậu, Kévin, hôm nay không được…quan trọng lắm, để tớ đi…
Bỏ hết tự ái, lần đầu tiên tôi lạy lục nó. Tên đểu! Đương nhiên là nó khoái lắm rồi. Không nể nang, nó đẩy tôi ra khỏi lối đi. Tôi té nhào xuống đất, sau một bụi cây. Tôi cố chống chọi. Kévin lột cặp tôi ra, đồ đạc văng tung toé trên cỏ. Nó giơ tay, la lên.
– Cú này, mày sẽ nhớ suốt kì nghỉ hè!
Cú đấu chưa buông xuống. Nó nhìn thấy phong thư, dưới đất, ngay bên cạnh nó. Nó đọc cao giọng những gì tôi viết trên đó.
“Dành cho Danny Crawford!”
– Khỉ thật! Cái gì đây?

Tôi không thể làm gì khác. Nó bóp cổ tôi. Tay còn lại nó xé bao thư. Mặc cho những cố gắng của tôi, nó đã đọc. Gượng cười, nó khinh bỉ.
– À, ra vậy, vậy là thật à? Mày cũng chỉ là một thằng pédé dơ dáy, định chạy theo Danny. Nó giống tao, Danny, nó là đàn ông, thật sự đàn ông! Khốn nạn! Nó muốn cua bạn tôi, đứa bạn thân nhất. Đồ rác rưởi!
Tôi nhận một cú đánh thô bạo vào gò má trái, rồi cú thứ hai ngay miệng. Tôi choáng váng, lờ mờ nghe nó nói.
– Đừng lo cho thông điệp của mày, bé gái. Tao sẽ làm người đưa thư cho! Ngay chút nữa, Danny, nó sẽ nhận được lời tỏ tình của mày. Bọn tao sẽ được dịp cười vui. Cuối cùng, mày cứ an tâm là tao sẽ nói với tất cả mọi người rằng mày cũng chỉ là một thằng pédé. Họ sẽ không cần mày ở trường nữa!
Tôi nhìn nó lạnh lùng.
– Không cần thiết đâu, Kévin. Mày sẽ không có niềm vui đó đâu…Tao tự làm chuyện này.
– Mày muốn nói gì, thằng kia?
– Trong vòng chưa đầy một tiếng nữa, mày sẽ ngạc nhiên. Tao không xấu hổ về bản thân mình.

Nó nhìn tôi chòng chọc, không hiểu. Cuối cùng nó cũng bỏ tôi lại. Tôi thấy nó chạy nhanh vào trường, lá thư trên tay.
Tôi từ từ gượng dậy. Tôi đau khắp người. Môi chảy máu, mắt bắt đầu sưng lên. Tôi thử phủi vết bẩn trên quần áo. Chắc là nhìn tôi không được đẹp rồi. Tôi gom đồ đạc lại. Tôi thấy mình mệt mỏi, dơ dáy. Chỉ một vấn đề đã được giải quyết: dù sao thì thư của tôi sẽ đến đúng chủ trước thời hạn tôi định.
Tôi vào thán phòng. Thấy tôi, tụi bạn hốt hoảng.
– Chuyện gì vậy? Cậu bị sao vậy?
– Không có gì…Kévin…nó vừa ăn mừng buổi học cuối cùng…theo cách của nó.
– Trời, lại cái thằng ngu đó! Cậu không được để như vậy. Mười lăm phút nữa là buổi lễ bắt đầu rồi. Đi nhanh! Mình thử sửa soạn lại một chút, trong toilet!

Hội trường chật kín khi chúng tôi trở lại, hơi trễ một chút. Các bạn tôi đã làm mọi chuyện để tôi có thể trình diện. Chỉ còn cái môi thâm tím và con mắt sưng phồng, bắt đầu chuyển sang màu xanh đậm. Chúng tôi cũng kiếm được chỗ ở cuối hội trường. Tôi thấy, ở phía dưới, ba mẹ mình, ba mẹ Danny. Anh đang đứng tựa lưng vào tường, không xa khán đài. Ở bên cạnh, Kévin, vẻ cười cợt. Không nghi ngờ gì, nó đã chuyển thư cho tôi. Ngược lại, Danny tỏ vẻ lo lắng và căng thẳng.
Rốt cuộc thầy hiệu trưởng cũng ba hoa xong bài thuyết trình chào mừng. Vừa dài vừa lê thê. Tiếng vỗ tay lốp đốp lịch sự khi ông kết thúc. Mọi người nhanh chóng bước vào chủ đề chính buổi lễ. Những học sinh xuất sắc được lần lượt nêu tên. Chúng bước lên nhận phần thưởng. Các bậc phụ huynh thì xúc động chụp ảnh con mình. Đến lượt tôi.
– Và bây giờ đến lược Chris Parker nhận được những lời hoan nghênh vì thành tích của mình. Một thành phần đặc biệt ưu tú, là vinh hạnh của cả trường chúng ta. Tôi xin liệt kê: Giải nhất Anh văn, gảii nhất Lịch sử và địa lí, giải nhất Pháp văn, gảii nhì Toán, giải nhì Lý,Hoá và các môn tự nhiên. Trước một thành tích như vậy, chúng ta có thể tha cho cậu ấy những kết quả thể dục yếu kém. Tất cả chúng ta đều tự hào có một học sinh như vậy. Tôi yêu cầu mọi người vỗ tay và trân trọng mời cậu lên nhận phần thưởng thích đáng.

Tôi đứng dậy, bước trên lối đi trung tâm. Mọi khuôn mặt đổ dồn về phía tôi. Cùng với tiếng vỗ tay, tôi nghe được những lời thì thào ngạc nhiên khi thấy tôi trong tình trạng thảm hại. Tôi mất hết cảm giác. Theo quán tính, tôi leo lên từng bậc khán đài. Tôi nhìn Danny. Anh có vẻ bất ngờ khi thấy tình trạng của tôi.
Tôi cầm những cuốn sách dành cho mình và bằng khen danh dự đi kèm theo. Người ta đưa cho tôi micro. Cả hội trường im lặng tuyệt đối. Tôi lắp bắp một tràng cảm ơn. Thời cơ đã đến. Tôi vượt qua nỗi sợ và ngần ngại. Tôi hít mạnh, nhảy vào lửa.
– Tôi…Tôi cám ơn mọi người một lần nữa. Tôi vẫn chưa kết thúc…Tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với mọi người, rất quan trọng với tôi. Chuyện không liên quan đến trường cũng như đến chuyện học…Chỉ liên quan đến tôi. Mọi người … mọi người … gần như mọi người đều biết tôi. Ít ra, mọi người tưởng là biết tôi…Ngày hôm nay…mọi người phải biết chuyện này…
Tôi ngừng lại, lần cuối cùng. Tôi đã đi quá xa rồi.
– Tôi không muốn nói dối, không che đậy…chạy trốn, xấu hổ, sợ hãi. Nhưng không, chuyện này không phải lỗi của tôi…tôi chẳng có gì phải trách mình. Không phải là lỗi tôi, nếu như tôi không giống như đa phần trong số mọi người…tôi khác người … tôi là … tôi là gay. Tôi cũng không muốn…nhưng tôi là gay. Tôi muốn yêu và được yêu. Đây không phải là điều nhục nhã…tôi không phải bị bệnh. Chính xã hội chúng ta đã bắt buộc tôi phải xấu hổ với bản thân mình, với những tình cảm và hành động của mình. Theo tôi, chúng đều tự nhiên… Dù vậy, tôi cũng không thể sống như những người khác. Từ nhiều tháng nay, tôi yêu người đó…tôi biết anh cũng yêu tôi. Anh đang nghe tôi nói…tôi có dũng cảm nói với mọi người mọi chuyện…để chúng tôi không cần phải che giấu như những…Tôi hy vọng anh ấy…
Tôi dừng lại. Trong sự im lặng ngột ngạt, tôi chờ đợi một điều gì đó. Vô ích.
– Không, chẳng có ích gì! Nhưng xin biết rằng, trong xã hội, trong thành phố này…tôi không phải là người duy nhất yêu và đau khổ. Nếu như…chỉ cần mọi người có thể hiểu tôi đã đau khổ như thế nào. Tôi…tôi xin mọi người tha lỗi cho sự đường đột cá nhân có thể đã làm sốc mọi người…Cám ơn đã nghe tôi nói!

Như trong cơn mộng du, tôi ôm chồng sách vào người, bước xuống bậc thềm. Tôi thấy Danny cúi gầm mặt. Kévin nhìn tôi sửng sốt. Có người nào đó phá vỡ sự im lặng bằng cách vỗ tay. Những người khác tiếp theo…những người khác nữa…Cả đám đông đều đứng dậy hoan hô nhiệt liệt. Không quan trọng, mặc xác họ, họ có la ó tôi cũng không sao. Tôi hoàn toàn không quan tâm. Danny đã không trả lời thông điệp của tôi. Tôi đã chơi lá bài cuối cùng và tôi đã thua. Ở giữa lối đi, ba mẹ chạy tới. Tôi được họ ôm vào lòng, thật chặt. Nhiều người vây quanh chúng tôi để nói lời thiện cảm.Vanessa, Robert, Nancy, Gloria và Herbert cũng dọn được đường vào. Robert nhào tới ôm hôn tôi.
– Chris, tớ thương cậu, cậu mãi là bạn tốt của tớ.
Ba nói.
– Chris, ở lại chơi với các bạn con đi. Mẹ và ba đợi con ở xe hơi. Cứ thoải mái, ta gặp lại sau. Cả ba và mẹ đều yêu con.
Cả đám kéo tôi ra ngoài. Chúng tôi ngồi trên hành lang. Đứa nào cũng muốn bảo đảm tình bạn tốt đẹp của mình. Các bậc phụ huynh, cả học sinh, đi ngang qua đều tới bắt tay và nói vài từ thân thiện. Vanessa thú nhận cô biết hết mọi chuyện. Chỉ có một câu hỏi tụi nó muốn biết.
– Chris, nói xem, ai vậy?

Vanessa trả lời thay tôi.
– Mấy cậu mù hay sao? Câu đó đâu phải khó trả lời.
Cả bọn há miệng sửng sốt trước chuyện diễn ra trước mắt. Phản xạ theo bản năng, tôi thụt lùi lại. Kévin đứng trước chúng tôi, bối rối.
– Chris…tớ đã không thể hiểu…rất tiếc…xin lỗi.
Nó bỏ đi rất nhanh.
Trở lại với ba mẹ trên bãi đậu xe, từ xa, tôi thấy Danny đi cùng ba mẹ anh ấy. Chuyện coi như chấm dứt.

Chương 2: Kevin
Phần 1: Ngạc Nhiên

Thời gian trôi qua nhanh kể từ lần đầu tiên tôi gặp Danny.Mới đây đã hai năm. Ngày hôm nay, khi nghĩ về anh-tôi thường nghĩ về anh, tôi vừa thấy rất êm dịu, lại vừa có chút đau đớn.
Sau một khỏang thời gian dài suy nghĩ, tôi nhận thấy chuyện mình làm chỉ tổ hại cho bản thân mình. Trong sự thú nhận khó khăn, tôi đã hy vọng anh lên gặp mình. Nắm tay tôi trước mặt mọi người, anh cuối cùng cũng chấp nhận. Phải chi anh dám nói “Tô cũng giống cậu ấy. Cậu yêu tôi và tôi cũng yêu cậu”. Anh đã sợ , đã yếu đuối, hòan tòan thản nhiên, bất động. Thay vì hòan tòan chinh phục anh, tôi lại đào ra, giữa chúng tôi, một hố sâu ngăn cách không thể vượt qua. Cái danh tiếng quỷ quái của anh đã thắng: Người ta không giao du với một thằng pédé.

Sau buỗi lễ kết thúc năm học đáng nhớ đó, kì nghỉ hè bắt đầu, Danny và ba mẹ cậu lập tức rời đi. Tôi cũng không thấy mặt con họ ngày khai trường. Ba và mẹ thân yêu chắc chắn không mất nhiều thời gian để hiểu được mối nguy hiểm khủng khiếp mà tôi có thể gây ra cho con mình. Họ chắc cũng đau khổ hối hận đã để cho chúng tôi có nhiều thời gian bên nhau, Danny và tôi. Chúng tôi nhanh chóng biết tin rằng nhà Crawford đã dọn đến Oxford, cách khỏang bốn mươi cây số.
Buổi tối cùng ngày với sự phô trương đầy tai tiếng của tôi, chúng tôi đã thảo luận,tôi với ba và mẹ. Mọi chuyện xảy ra ổn thỏa. Tôi được biết rằng mẹ đã đọc những bản nháp được vứt không cẩn thận vào sọt rác và bà đã báo tin cho ba biết, ngay trước lễ trao thưởng. Những lời thú nhận trước công chúng giúp tôi miễn được phần nào lí giải của mình. Tôi, các bạn cũng nghĩ vậy, đã chịu một bài thuyết giáo nhưng chẳng có gì nghiên trọng. Cho dù họ nghĩ như thế nào, họ cũng không làm gì khác hơn là chấp nhận tôi như tôi đã là, tức là … khác người. Tôi cũng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng ba, ngược lại, lại khá hãnh diện vì tôi và vì sự dũng cảm mà tôi đã thể hiện. Chi tiết cuối cùng: Tôi không cần phải dài dòng về Danny, sự thật hiển nhiên trước mắt họ.

Vì tôi mà họ thay đổi chương trình nghỉ hè. Tôi phải cùng họ sang Pháp chơi, trong vòng 1 tháng. Ba mẹ cố gắng giúp tôi khuây khỏa, giúp tôi quên nỗi buồn mà họ đóan là rất lớn. Nhờ vậy, khi trở về Swidon, tôi cảm thấy hơi đỡ hơn.
Vanessa và cả nhóm cũng tiếp sức. Mọi người đều tỏ vẻ quan tâm chăm sóc tôi đến nỗi hình ảnh Danny cũng trở nên mờ hơn. Chúng tôi cùng trải qua tháng cuối cùng của kì nghỉ, hầu như không rời nhau. Tuy vậy, có những lúc, ban đêm, tôi mơ thấy Danny hôn mình. Chỉ một chi tiết làm tôi lo lắng. Hai hoặc ba lần, tôi thấy Kévin lảng vảng xung quanh.

Tháng chín đã đến và cùng với nó là ngày tựu trường.
Buổi sáng, tôi thấy hơi căng thẳng. Đã đến lúc tôi phải đối diện, một lần nữa, với những đứa khác. Bây giờ, biết tôi là gay, mọi người sẽ phản ứng như thế nào hai tháng sau khi tôi thú nhận?
Điểm khả quan đầu tiên, thầy hiệu trưởng đã không đả động đến việc ngăn cản tôi tiếp tục học ở trường ông. Có thể ông sợ bị chỉ trích vì phân biệt?
Yếu tố khả quan thứ hai: không hề có đơn khiếu nại nào được gửi đến chống đối sự hiện diện của tôi.
Nhưng tôi vẫn sợ.

Trong suốt kì nghỉ, nhờ có sự cố gắng kết hợp của cả bọn, Vanessa cũng qua được kì thi lấy bằng lái. Chính trong xe cô mà chúng tôi băng băng tới trường. Robert,Nancy,Gloria và Herbert đợi chúng tôi. Những người bạn tuyệt vời! Tụi nó liên kết lại, bao bọc xung quanh tôi để báo động mọi hành động thù địch có thể xảy ra.

Thật ra cũng chẳng cần phải lo làm gì. Ngay từ giờ học đầu tiên, tôi hiểu rằng mình được chấp nhận như lúc trước, thậm chí có thể nói là tốt hơn. Nhiều đứa con trai, cũng như con gái, mà tôi hơi quen, đột nhiên lại bắt tay và chào thiện cảm. Đương nhiên, tôi đã có một cuộc trao đổi ngắn gọn không thể tránh khỏi với thầy hiệu trưởng vì muốn được an tâm về hành vi của tôi.
– Ngài Hiệu Trưởng, con vẫn là Chris Parker của năm ngóai. Con chưa từng bao giờ làm xáo trộn trường học với bất cứ chuyện gì, ngòai buổi lễ trao giải. Con xin bảo đảm với thầy là chuyện trở thành một yếu tố khả dĩ gây náo động nề nếp của trường không hề có trong ý định cũng như thói quen thường ngày của con. Con xin hứa!
– Tôi tin cậu, Chris, tôi chúc cậu luôn có những thành tích tốt đẹp như năm vừa qua.
Tôi không thể nói trước chuyện tương lai. Những ngày tiếp theo dành cho tôi rất nhiều bất ngờ.

Trên hành lang, giữa đám đông, tôi chạm mắt Kévin, tên hung thần ngày nào. Tôi mất gần một tháng mới xóa hết được kỉ niệm của lần gặp mặt cuối cùng với nó. Tôi thụt lùi lại theo bản năng. Tên đểu đó chắc là sắp sửa rủa tôi là pédé và đáng tôi một trận nhừ tử. Không, nó đứng lại, trong khi tôi chuẩn bị tháo chạy. Nó nhìn tôi, bối rối.
– Đừng sợ, Chris, tớ sẽ không đánh cậu…tớ muốn nói chuyện với cậu. Tớ…tớ đã thô bạo với cậu…Tớ biết…Tha lỗi cho tớ…Hết rồi, tớ sẽ không tiếp tục nữa. Không! Đừng đi! Cậu có thể ngồi đó…với tớ…chỉ một phút thôi, không hơn.
Tôi không tin vào lỗ tai mình. Tò mò, vẫn còn hơi sợ, tôi đi theo nó. Chúng tôi ngồi xuống. Nó hơi yên lặng trong giây lát, rồi nói.
– Chris, trong cuộc nói chuyện…khi cậu nói với tất cả mọi người, rằng cậu là pé…ơ…là gay…rằng cậu không phải là người duy nhất ở trường…là Danny mà cậu muốn ám chỉ phải không? Lá thư…nó nói rằng cậu thích cậu ấy…không có gì khác…Nhưng trong thán phòng, cậu muốn nói là cậu ấy cũng yêu cậu…Chết tiệt! Danny là bạn thân nhất của tớ. Tớ cần biết nếu như cậu ấy và cậu…

Thằng ngu! Nó vừa nhắc tôi nhớ lại Danny. Chuyện này làm tôi đau. Tôi lấy tay ôm đầu, không nhìn nó.
– Cậu sẽ không bao giờ biết, Kévin. Tớ có thể nói rằng tớ, tớ yêu cậu ấy. Tớ vẫn còn yêu cậu ấy. Nhưng tớ chỉ là một thằng pédé dơ bẩn, có đúng thế không? Khi cậu chôm lá thư, khi cậu đập vào mặt tớ, cậu nghĩ, có thể Danny từ chối sự tán tỉnh của tớ? Có thể cậu ta vừa bỏ rơi tớ và…tớ muốn cậu ấy trở lại? Không, cậu sẽ không biết đâu, Kévin. Nếu gặp lại Danny, bây giờ đang ở Oxford, nếu gặp lại cậu ấy, cậu chỉ việc đặt lại câu hỏi.
Tôi không kềm nổi tiếng nấc, nó nhìn tôi, kì lạ.
– Tớ cũng nhớ cậu ấy nữa, Chris…không phải cùng một kiểu với cậu, nhưng tớ nhớ cậu ấy…Chúng ta đều nhớ Danny, Chris, cậu yêu cậu ấy đến thế sao?

Thay vì nhận được câu trả lời, nó thấy hai hàng nước mắt chảy dài trên má mà tôi không thể kiềm lại được. Nó hơi chồm về phía tôi nhưng đột nhiên khựng lại.
– Tớ bắt đầu hiểu cậu, Chris. Tớ đã thật ngốc nghếch. Hãy quên những gì tớ từng làm…Mình…mình có thể thử trở thành bạ…hơi bạn một chút. Tớ là một tên đểu, một thằng súc sinh…nhưng…nếu cậu muốn, mình có thể, có thể, hiểu nhau.
Nó đỏ mặt rồi đứng dậy. Nó không phải bỏ đi mà là chạy đi. Tôi thấy khó chịu. Khỉ thật! Tôi mơ hay sao? Tên điên đánh tôi gần như hàng ngày bây giờ lại đề nghị được trở thành bạn. Việc biết tôi là gay làm nó thay đổi đến thế? Một mình, trên ghế đá, tôi bật cười.
Tôi vội vã kể lại câu chuyện cho tụi bạn nghe. Tôi phải hết mọi chi tiết để tụi nó cuối cùng cũng bắt đầu tin tôi. Vanessa bảo tôi phải cẩn thận.
– Trời đất, cậu phải coi chừng gã này. Hiện giờ chắc là nó đang khoe khoang chuyện mình đùa cợt với cậu. Nếu cậu chấp nhận vào cuộc chơi của nó, nó sẽ ca cẩm với tất cả những ai chịu nghe rằng ngay cả mấy đứa pédé cũng bị nó hấp dẫn.
– Đừng lo gì hết, Vanessa. Tớ cẩn thận như đi trên trứng. Hơn nữa, đó không phải là mẫu người đàn ông của tớ.

Phần 2: Ngỏ Lời

Ah, bọn đàn ông. Ờ thì, nói về bọn nó đi. Tôi giờ không cần phải vào công viên, hay nơi khác, để kiếm tụi nó. Bây giờ cả thành phố đều biết, chính tụi nó tới tìm tôi, kín đáo, đương nhiên. Một ngày, trên đường, tôi bắt gặp Rex. Rex? Các bạn còn nhớ không? Tóc vàng, đẹp trai, người đã bỏ rơi tôi ngay từ cuộc hẹn thứ ba. Anh giữ tay tôi lại.
– Em biết không, Chris…Anh tiếc lắm. Anh đã không quên em. Anh muốn mình quen lại.

Tôi cũng không, tôi đã không quên anh. Nhưng tôi đã từ chối lời đều nghị thân ái này. Anh có vẻ rất tức giận.
Bất ngờ hơn nữa là sự ve vãn của một số học sinh trong trường. Tôi gần như không từ chối. Sau chuyện Danny, tôi cần phải lao mình vào cuộc vui. Nếu, với nhiều đứa, tôi vờ như không biết gì, tôi cũng chấp nhận vài ba đứa. Tại tụi nó làm tôi vui. Nhưng chẳng có đứa nào làm tim tôi rung động. Chỉ đơn thuần là xác thịt. Tất cả, không có trường hợp nào ngọai lệ, đều yêu cầu tôi giữ kín tuyệt đối. Tụi nó chẳng đứa nào hiểu gì cả.

Ba mẹ tôi nhanh chóng lo lắng trước sự thay đổi người yêu của con mình. Họ lo lắng, cũng đúng thôi! Tôi đã sắp xếp hết mọi lời giải thích. Một buổi tối, ở nhà, bên bàn ăn, ba khởi sự.
– Chris…mẹ và ba, con cũng biết, thương con dù con là gì đi nữa. Con có cuộc sống của mình và ba mẹ cũng không muốn dính tay vào…Nhưng, hiện giờ, ba mẹ thấy hơi lo. Hãy thử hiểu ba mẹ. Ba mẹ có cảm giác là con …chuyền từ tay đứa con trai này sang đứa con trai khác. Sự…bất ổn định này làm ba mẹ lo lắng. Ba mẹ hy vọng con chú ý. Nếu…nếu con có một mối quan hệ bền vững…lâu dài…ba mẹ sẽ bớt lo.
– Ba mẹ à, mối quan hệ bền vững, con từng nghĩ rằng mình đã có. Nó đã vụt khỏi tay con và làm con đau đớn. Trong thời gian đó, con đã không thể có sự cảm thông cũng như giúp đỡ của ba mẹ. Ngày hôm nay, con cố quên…với những phương tiện duy nhất mà mình có…nghe này ba…không biết nói thế nào…trước khi gặp mẹ…ba cũng từng quen nhiều cô gái? Con cũng vậy. Điểm khác nhau duy nhất là con thích con trai.

Chúng tôi không bao giờ trở lại vấn đề này nữa.
Ít lâu sau, Vanessa tới thăm, cự kỳ kích động.
– Chriiiis! Tớ đã gặp người đàn ông của đời mình. Anh ấy tên Jack. Aûnh nói là yêu tớ…Tớ tin…Ờ thì, tớ không biết là ảnh yêu tớ hay yêu cái xe…Không quan trọng, ảnh làm tớ phát điên.
Chắc không phải là vì cái xe rồi. Ba ngày sau, cô giới thiệu với tôi Jack. Một gã cao, hơi quá ốm, lại tiết kiệm lời nói, hòan tòan trái ngược với Vanessa nhưng lại dễ thương giống cô.
– Jack, em giới thiệu với anh, Chris, bạn thân nhất của em. Em chắc hai người sẽ hiểu nhau.Ah! Một chi tiết: cậu ấy là gay. Chris, cẩn thận với bồ của tớ, nếu không tớ giết cậu!
Cô nói riêng.
– Tuyệt vời, anh ấy làm tình như thần!
Tôi thấy sung sướng dùm cô. Jack hòa nhập vào trong nhóm không chút khó khăn. Đây là đứa hiền nhất bọn.

– Chào Chris. Mình có thể nói chuyện…lâu rồi…tớ đã không dám…

Lại là Kévin, bớt hung hăng rõ rệt, gần như ngượng ngùng. Theo bản năng, tôi cũng cẩn thận đề phòng.
– Tớ không thấy mình có chuyện gì để nói. Nhưng nếu cậu muốn, mình lại kia ngồi!
– Bèn…chỉ là tớ muốn biết…cậu hiện thế nào? Không phải chuyện của tớ, nhưng cậu thấy khỏe hơn chứ? Tớ nghĩ cậu phải quên đi. Trông cậu lúc đó bất hạnh lắm…tớ không thích trông thấy cậu như vậy…Tớ đã hiểu.Cậu đã cho tớ một bài học.
Rốt cuộc là nó muốn đi đến đâu? Tôi im lặng. Nó lại tiếp tục một cách khó nhọc.
– Mình không biết nhiều về nhau, Chris. Mình không giống nhau…Tớ ăn năn…Tớ đã thay đổi…tớ không muốn làm gì xấu cho cậu nữa…tớ giận mình đã đối xử như thế với cậu…nếu tớ có thể quay trở lại quá khứ. Chết tiệt! Tớ không biết nên nói thế nào!

Hòan tòan rời rạc. Tôi nhìn nó trong khi nó lại dán mắt vào mũi giày, vừa xoa nhẹ tay.
– Cậu muốn nói gì với tớ vậy, Kévin?
– Thật không dễ. Mình…mình có thể gặp nhau thường xuyên hơn…nếu cậu thấy được…hiểu nhau hơn. Tớ thì muốn lắm. Đừng hỏi tại sao, nhưng tớ thấy…
– Phải chứ, phải chứ Kévin, tớ muốn hỏi cậu tại sao?
Nó ném cho tôi một tia nhìn lo lắng, lạc lỏng. Mặt nó tái đi và nó thở khó khăn hơn.
– Khỉ thật! Chris, sau mọi sự ngu ngốc của tớ…cậu sẽ mặc xác tớ. Tớ không thể giận cậu…tớ nghiêm chỉnh đấy, Chris…tớ không chọc cậu…như lúc trước. Tớ đang cố nói với cậu là… ờ thì, cậu phải hiểu! Đây là chuyện khó nhất đối với tớ…tớ thấy cậu dễ thương … Chris, chết tiệt! Với con gái thì dễ nói hơn…

Con bò cái! Chuyện trở nên khó xử, rất khó xử. Nó bệnh hay sao vậy? Làm sao để thóat ra mà không trở thành thêm một lần nữa, kẻ tử thù. Phải biết xử sự khôn khéo.
– Kévin…tớ không chờ đợi chuyện này. Tớ không biết nói gì. Cách đây không lâu, tớ run vì sợ trước mặt cậu. Mà…nếu như tớ thật sự hiểu, ngày hôm nay, cậu yêu cầu tớ trở thành bạn cậu. Không! Không phải là bạn, còn hơn thế nữa, đúng không?
Trong tiếng thì thào, tôi nghe được.
– Đúng Chris, hơn thế nữa… nhiều hơn thế nữa.
– Cậu muốn làm … làm tình với tớ? Cách đây hai tháng, cậu đã đánh tớ bầm dập chỉ vì tớ là pédé rồi bây giờ, nhéo tớ đi, tớ đang mơ, cậu muốn mình…làm sao tớ có thể tin được sự thành thật của cậu? Tớ còn không biết cậu có tính lừa tớ nữa hay không…để… để thêm vào bộ sưu tập của mình một kinh nghiệm độc đáo…hay cậu thật sự muốn chuyện này. Quá nhanh. Cậu không thấy sao? Trong lúc này, thật sự tớ không nghĩ đến chuyện đó trong giây phút nào…tớ không muốn. Tớ không muốn cậu nghĩ rằng chỉ cần có một thằng con trai nói với tớ: tôi muồn làm tình, là tớ có thể lên giường với nó. Hơn nữa, còn Danny. Cậu ấy vẫn ở đó, hiện hữu…
– Tại sao cậu nói thế? Cậu có nhiều đứa bạn trai khác mà. Tớ biết, tớ theo dõi cậu. Nhiều lúc tớ muốn hét lớn khi thấy cậu đi chung với tụi nó.
– Đúng vậy, Kévin, tớ có bạn, tớ không giấu. Chỉ có điều tớ không thật sự dính vào đó… tụi nó không quan trọng. Cũng giống như cậu, những đứa con gái mà cậu tán tỉnh không cần yêu. Có thể cậu cũng làm một chuyện giống như tớ vậy. Một ngày nào đó, tớ sẽ giải thích rõ với cậu hơn. Tưởng tượng. Đợi nào, chỉ tưởng tượng thôi, một ngày tớ nói với cậu đồng ý. Tưởng tượng là tớ bắt đầu kết cậu… nếu đến lượt cậu, cậu làm tớ đau khổ. Nếu, sau khi có được những gì mình muốn, cậu bỏ rơi tớ như…như miếng khăn giấy? Quá mạo hiểm. Tớ thà nói là không…sau này, tớ không biết…một thời gian nữa… mình cần phải suy nghĩ, cậu và tớ.

Thằng ngu! Vậy mà nó cũng tin. Sự xúc động của nó lộ cả ra ngoài.
– Cậu có lý, Chris, như mọi ngày, tớ chỉ là một tên vị kỉ ngu ngốc. Tớ đã chỉ nghĩ về mình. Tớ thật lòng… tớ … tớ kết cậu. Một ngày nào đó, tớ sẽ giải thích rõ với cậu hơn. Hứa với tớ, cậu cũng suy nghĩ , về phần mình. Tớ sẽ đợi. Bây giờ tớ đã nói với cậu…tớ thấy mình được giải thóat. Khi cậu đã quyết định…đừng ngần ngại tìm tớ…ngay cả để nói không được… từ rày đến đó, tớ sẽ không làm phiền cậu nữa. Chỉ có điều…đừng quá lâu.
Nó lướt nhẹ ngón tay một cách lén lút qua má tôi. Khi bỏ đi, nó quay lại nhìn rất nhiều lần. Tôi thấy hơi chạnh lòng. Bất đắc dĩ, tôi thấy nó bớt ngu đi. Tôi thấy thương hại nó. Bằng cách nào mà nó quay lại thương hại tôi? Dù sao đi nữa tôi cũng đẩy lui được hiểm nguy.
– Chết tiệt! Tớ đang mơ! Nói với tớ là tớ đang mơ đi! Không thể được? Kévin? Tên côn đồ, thằng ngu nhất trường, nó đã thay da đổi thịt rồi sao? Cậu có nhìn thấy mặt nó lúc đó không? Nó thèm cậu nhõ giãi, nó…Nó đã vuốt má cậu!
Robert, đứng trứơc mặt tôi, gập người lại vì cười, Nancy cũng vậy. Tụi nó bước tới, những người yêu nhau, tay trong tay. Hai đứa vừa bắt gặp cảnh cuối cuộc nói chuyện của tôi với Kévin.
– Chắc là tớ có sức thu hút nhiều hơn là tớ tưởng.
– Đừng có điên, Chris. Cẩn thận đấy. Chuyện có thể kết thúc bi thảm. Đừng chơi trò õng ẹo với cái thằng đó. Nó nguy hiểm lắm, con quái thú của trường.
– Tớ không õng ẹo, Nancy. Tớ cứ nghĩ là mình đã tìm ra cách tách nó ra, nhưng nó cứ bám chặt vào. Nó vừa mới thề thốt với tớ là nó kết tớ. Gần như không thể tin được. Hoặc là nó đóng kịch giỏi, hoặc là nó đã thật sự thay đổi.

Phần 3: Lại Một Nụ Hôn

Thời gian trôi qua, tôi suy nghĩ về cuộc nói chuyện với Kévin. Tôi vẫn chưa tìm ra các để ra khỏi đống bùn này. Dù vậy tôi cũng phải tìm ra giải pháp. Thời gian càng trôi, nó càng hết kiên nhẫn. Cuối cùng thì chính số phận đã quyết định dùm tôi. Bản thân tôi cũng ngạc nhiên về phản ứng của mình.

Chuyện xảy ra một tuần sau đó. Tôi phải trả sách cho thư viện trường. Tôi rất gấp. Con đường ngắn nhất là băng ngang qua sân vận động. Các vận động viên luyện tập khi tôi xồng xộc chạy ngang qua. Trong đám đông đó có … Kévin! Suỵt, tôi đã không nghĩ là nó có ở đó. Đương nhiên, nó thấy tôi. Nó tách ra khỏi nhóm và chạy về phía tôi. Kẹt rồi!
– Chris! Cool thật, cậu chịu tới gặp tớ. Tớ sắp hết hy vọng rồi, tớ sợ là cậu … nói chung là tớ hài lòng. Tớ không ngừng nghĩ về cậu.
Trong cơn vui của mình, nó nắm tay tôi mà không bỏ ra. Nó quên là bọn tôi không phải một mình. Nó thấy ánh mắt khó chịu và vẻ ngượng ngùng của tôi.
– Tớ mặc kệ! Tớ mặc xác tụi nó. Cậu ở đây, tớ không thể tin nổi.
Tất cả mọi người đều dừng cuộc luyện tập, hình thành một bức tường căm lặng vì sửng sốt. Rồi, tiếng cười cợt bắt đầu phát ra. Như thói quen, tức là, không một chút tế nhị, Kévin bắt đầu hét lên.
– Rồi sao? Tụi ngu! Chuyện của tao. Tao muốn làm gì thì làm! Đứa nào bén mảng lại gần hay muốn nói bất cứ chuyện gì, tao cho nó ôm mặt suốt đời! Ouste! Sân vận động không phải ở đây, đằng sau tụi bay kia! Mười giây nữa là tao sẽ đá đít tụi bây về hết!

Nó lồng lộng, xanh mặt vì tức giận. May mắn thay, thầy giáo can thiệp để việc luyện tập được tiếp tục.
– Chris, tớ không xấu hổ vì cậu … vì tớ. Lại đây!
Nó kéo tôi ra xa một chút và nhìn thẳng vào mắt tôi.
– Tớ đang cố gắng, Chris. Tớ thử thay đổi, tớ không đi chơi đêm nữa, không uống rượu … tớ … tớ không tán gái nữa … vì cậu … tớ đã học nhiều … thật không dễ chút nào. Tớ không xạo với cậu đâu. Tớ … tớ chỉ mơ thấy cậu. Chuyện đến rất êm dịu. Lúc đầu, tớ cứ nghĩ mình bệnh hoạn. Tớ đã làm mọi thứ để phản kháng lại. Tớ … tớ chửi mình bằng mọi từ. Càng làm mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn. Cuối cùng tớ cũng hiểu là mình đã yêu cậu. Tớ giận mình, nhưng tớ không thể làm gì khác. Tớ đầu hàng. Tớ dõi theo cậu từ xa, tớ đã không dám. Tớ nóng vội chờ tới ngày tựu trường để được thấy lại cậu. Tớ yêu cậu, Chris. Không phải hài kịch. Kévin, hung thần của những thằng pédé, trở nên điên vì một thằng gay. Tớ thấy … đó là điều đẹp nhất đến với mình.

Tôi lặng đi. Cơn sóng cảm xúc dâng tràn trong người. Ngay cả Danny cũng chưa từng nói với tôi những lời như vậy. Kévin, tên ngu xuẩn, đã làm chuyện này. Nó không thể nói dối. Đâu rồi Kévin của những ngày đen tối? Nó … cậu van nài, khẩn khoản. Tôi luôn thấy cậu xấu xí. Nhưng, tự nhiên, cậu chẳng còn xấu nữa, chẳng xấu chút nào. Tính cà khịa, sự tàn nhẫn, ác độc luôn hằn trên khuôn mặt hoàn toàn biến mất. Chính những thứ đó làm cậu xấu đi. Thật vậy, một buổi tối, Gloria đã nói là về ngoại hình cậu không tệ chút nào, cậu lại còn đẹp nữa. Nét mặt được chạm khắc trông hiền hơn. Khuôn mặt đầy vẻ nam tính mạnh mẽ. Tôi hầu như đã không để ý đến màu xám sáng của mắt cậu, đến mái tóc thật vàng. Tôi thấy bối rối.
– Chris, tớ có hy vọng hay không? Tớ phải biết. Tớ lo lắng lắm. Đợi đã! Đừng nói gì vào lúc này. Tớ có thể đợi tiếp. Chỉ cần mình gặp nhau thường hơn. Cậu có thể thích nghi với tớ. Tớ rất sợ cậu nói không ngay bây giờ. Nhưng … nếu cậu tới vì chuyện này, cậu không việc gì phải sợ. Cậu sẽ không thấy tớ nữa … tớ sẽ không bao giờ làm phiền cậu nữa.

Tôi bơi trong sự vụng về. Tôi không biết nên làm gì, trả lời gì. Câu trả lời đến một cách tự động.
– Kévin … cậu có lí. Tớ cần phải có thêm chút thời gian. Cậu muốn có hi vọng? Tớ … tớ thấy cậu ngày càng dễ thương, thật đấy! Tớ vẫn còn hơi sợ cậu. Tớ bắt đầu sợ … chính mình. Đừng cố hiểu. Nếu, ngày mai, cậu lại trở lại … nếu tớ khiếp hãi cậu nữa… Bây giờ, tớ hơi lâng lâng. Tớ không biết nên nghĩ gì … tớ thấy sợ.
– Chris, tớ có thể chứng minh cho cậu. Tớ sẵn sàng làm mọi thứ. Chết tiệt! Có nghe thấy tim tớ sắp nổ rồi không?
Aùnh mắt cậu nhìn tôi thèm khát. Tôi không biết bọn tôi đang ở đâu nữa. Có thể, để trấn an cậu, tôi đã đặt tay lên tóc cậu.
– Kévin, tớ hứa với cậu…
Tôi không biết chuyện gì đã khiến cậu làm như vậy. Nhiều năm sau, tôi vẫn còn thấy không tin được. Cậu ôm đầu tôi, kéo tôi về phía cậu. Đặt lên môi tôi một nụ hôn … Lạy chúa! Cậu đang khát! Mắt nhắm nghiền, trong khi cậu dìu tôi vào hố sâu địa ngục, tôi nhận thấy sự im lặng như chì đột ngột xâm chiếm sân vận động.
Cuối cùng cũng bỏ tôi ra, cậu quay lại, đầy vẻ thách thức, về phía tụi bạn mình.
– Như thế mấy người sẽ chẳng cần thắc mắc gì thêm. Tao không cần phải suy nghĩ. Cuộc sống là của tao. Tao làm chuyện gì mình thích. Chẳng liên can đến ai cả! Cũng chẳng cản tao thắng tụi bay trong cuộc chạy đua cũng như là đứa mạnh nhất trong đội bóng.
– Chris, nhớ giữ lời hứa. Trở lại sớm nói cho tớ biết quyết định của cậu. Tớ chỉ đợi có điều đó. Tớ sẽ phụ trách việc ba mẹ mình … dù sao đi nữa, tớ tin là, bây giờ, họ sẽ nhanh chóng biết tin.
Cậu không còn khuôn mặt tệ hại nữa. Cậu rạng rỡ, huênh hoang, thách thức, trở lại với việc luyện tập.

Trên đường về nhà, tôi hầu như không biết mình đang ở đâu, thật sự không biết gì hết. Tôi cần phải trấn tĩnh lại. Đầu tiên, trấn tĩnh lại. Được, đúng vậy, ổn rồi. Rồi sau đó, nhìn một cách thấu đáu. Suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra.
Dù sao thì tôi cũng rớt vào một vũng bùn đẹp rồi tự tôi quậy quọ trong đó. Tuy vậy, sau cơn xúc động, sự ngạc nhiên, tôi cảm nhận được một cái gì đó rất êm dịu, nhẹ nhàng, nảy ra trong sâu thẳm nơi tôi. Lúc đầu, tôi châm chọc cậu, rồi lại thấy thương hại. Sau cùng không còn là sự thương hại mà tôi cảm thấy nữa. Một cái gì khác. Có muốn chối cũng vô ích, mặc cho hoàn cảnh, tôi đã thích nụ hôn của cậu. Chẳng có gì dính tới tình dục cả. Còn hơn thế nữa. Tôi đã thích chạm vào tóc cậu. Tại sao tôi đột nhiên lại có ý muốn quay ngược lại và đi đến gặp cậu ở đó, trên sân vận động? Chuyện gì xảy ra với tôi vậy?
– Chào con, một ngày tốt lành chứ?
– Chào ba,chào mẹ, vâng … một ngày tốt lành … ờ thì, nếu muốn nói…
– Con có vẻ lo lắng. Có vấn đề gì à?
– Khó nói lắm, ba. Một vấn đề, đúng … con nghĩ rằng đây là một vấn đề. Thật sự không tin nổi. Cứ như là con đang mơ.

Họ nhìn tôi tự hỏi. Thế là tôi bắt đầu kể. Dù sao thì họ cũng có thể cho tôi một lời khuyên tốt.
– Mẹ, mẹ còn nhớ Kévin? Đứa đánh con ngày cuối cùng của năm học? Ouais, con thấy là mẹ còn nhớ nó. Con tin … nó hết muốn làm hại con. Hừm … ngược lại … nó không ngừng khiến con hiểu là nó muốn làm … điều tốt.
– Chris, lạy chúa! Thằng đó rất nguy hiểm. Nó hành hạ con suốt năm. Đây là một cái bẫy để con bước vào trong đó … Ờ, mẹ muốn nói để đánh con. Tên đểu đó sẽ lại tiếp tục, tránh nó như tránh bệnh dịch là tốt!
– Mẹ con có lí đó, Chris, qua tai tiếng của nó, mình phải cẩn thận…
– Đợi nào, con cũng chưa nói hết. Đã nhiều lần nó thử nói chuyện với con, nhưng không phải đe doạ, một cách dễ thương. Lúc đầu, con cứ nghĩ là nó bị điên, con cười cợt. Con cũng nghĩ rằng đây là một cái bẫy. Bây giờ, con không nhận ra nó nữa. Nó muốn con trở thành … bạn trai nó. Nó không đòi hỏi gì hết, nó đợi con quyết định. Để con kết thúc! Hôm nay, vừa rồi … khỉ thật! Nó vừa làm một chuyện … không tin nổi. Con đi ngang qua sân vận động. Nó đi đến bên con. Tụi con nói chuyện … rồi nó ôm hôn con, lên miệng, trước mặt mấy đứa khác. Sau đó … nó khoái chí, nó la với tụi bạn là nó yêu con và nó mặc xác chúng. Nó nói là muốn chứng minh với con … rằng như vậy, con sẽ an tâm hơn.
– Chris, rất kinh ngạc. Ba mẹ khó có thể tin. Con đang xúc động, ba mẹ hiểu. Con tính làm gì? Nó nói yêu con là một chuyện, nhưng còn con, con cảm nhận được gì ở kẻ từng làm mình sợ? Còn Danny nữa, chuyện vừa mới đây …
– Con không quên Danny, mẹ. Con không bao giờ quên. Nhưng, Kévin đã thay đổi, ngay cả về ngoại hình. Mẹ gặp nó ngoài đường và mẹ khó mà nhận ra nó. Khuôn mặt nó hết xấu xa, mắt không còn hằn học như lúc trước nữa. Khi nó nhìn con, đôi mắt … con không thể giải thích. Nó không giống như Danny. Dù vậy, càng về sau, con càng thấy nó … hấp dẫn. Nó thay đổi vì con.
– Không chỉ có ngoại hình mới quan trọng, Chris. Cần phải có sở thích chung. Nó có vẻ khác con quá xa.
– Con biết, ba, con biết. Vì vậy con mới tự đặt câu hỏi. Tụi con không có chung bạn, nó chỉ sống vì thể thao, con thì không thích. Nó…. Nó không giỏi bằng con. Con nghĩ văn học … nó không biết đó là cái gì. Tụi con có thể cố gắng, mỗi người một phía. Nó nói với con là nó đã bắt đầu…
– Suy nghĩ kĩ đi, con vẫn còn thời gian. Chuyện này cũng làm ba mẹ lo lắng. Ba mẹ không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống của con. Ba có ý kiến này, Chris. Không bắt buộc. Nếu con muốn mời Kévin lại nhà, nó sẽ được chào đón. Ba mẹ sẽ có thể đánh giá kĩ hơn và có thể cho con một lời khuyên tốt nhất.

Tôi yêu ba mẹ mình nhất trên đời.
Tôi cũng hỏi ý kiến của nhóm. Tất cả, lúc đầu, đều tỏ vẻ nghi ngờ, đề phòng. Nụ hôn ở sân vận động làm cả bọn sửng sốt.
Vanessa: “Chết tiệt, cậu là một ngôi sao!”
Robert: ” Cậu thật sự thu hút dữ vậy sao? Tớ cũng muốn thử!”
Nancy: “Robert! Thử đi, rồi em mổ bụng anh ra”
Gloria: “Khỉ thật! Cậu không thể làm nó thay đổi như vậy được…”
Herbert: “Theo tớ thì nó thật lòng”
Jack: “Cậu chỉ còn việc đưa ra quyết định”
Jack vừa mới nhắc lại vấn đề thực sự. Tôi không còn có thể chơi đùa với tình cảm của Kévin. Hiện giờ tôi đã đi xa rồi, quá xa. Cậu đã muốn cho tôi một bằng chứng tình yêu trước công chúng. Cậu đã mạnh hơn tôi. Đương nhiên, cậu đã không suy tính nhiều. Tuy vậy, thành quả sờ sờ ở đó, Kévin đã bẫy được tôi. Tôi sẽ là thằng súc sinh, rác rưởi nếu bây giờ tôi bỏ rơi cậu. Cậu sẽ trở thành đề mục để dèm pha, mỉa mai, phỉ báng. Cậu sẽ lại ghét tôi. Không được, không thể nào. Sau khi cân nhắc, tôi khoái cậu yêu tôi hơn.

Phần 4: Ra Mắt Phụ Huynh

Ngày hôm sau, tôi trở lại sân vận động. Đi ngang qua trường, tôi hiểu nhanh rằng kì tích của bọn tôi ngày hôm qua đã nhanh chóng tràn ngập. Trên hành lang, tôi được thấy những cú nheo mắt tinh ranh, những câu nói châm chọc kiểu “Sếp sòng!” “Quyến rũ”, các bạn cũng thấy …
Kévin thấy tôi từ xa. Cậu ngừng chơi, mấy đứa khác cũng vậy. Đến bên tôi, cậu hỏi.
– Mình làm lại hả?
Cậu đã không để tôi có thời gian trả lời. Tôi không thể nói chuyện được trong giây lát. Không chút bối rối, cậu tiếp tục.
– Chết tiệt! Tớ yêu cậu, Chris, tớ không biết lại đã thế này!
Không cần thiết cậu phải nói chuyện đó, tôi cũng thấy được rõ ràng khi cậu ôm hôn mình. Trời ơi, tôi cũng không giữ được bình tĩnh.
– Kévin, hôm qua, sau khi tớ đi, tụi nó đã nói gì? Cậu không bị sỉ nhục chứ? Tớ không muốn vì lỗi của mình mà cậu trở thành mục tiêu chế giễu … mà cậu …
– Cậu nói vậy mà nghe được? Cậu không nhận ra rằng, nhờ cậu, nhiều chuyện đã thay đổi sao? Tụi nó kinh ngạc. Phải nói mình làm hơi quá. Một vài thằng ngu đã bắt đầu không thèm đếm xỉa đến tớ. Nhưng tớ không quan tâm. Những đứa khác liên kết lại để bảo vệ tớ. Tụi nó cũng khó có thể nhận ra tớ. Phải chi cậu thấy được mặt tụi nó khi tớ lặp lại là tớ yêu cậu, rằng chuyện là như thế, rằng tớ chẳng có thể làm gì khác và tớ rất hạnh phúc. Sốc nhất là lúc tớ nói rõ là tớ vẫn chưa biết, rằng tớ đang đợi và tớ cảm thấy bệnh vì chuyện này. Tụi nó không quen với thái độ này của tớ. Nhưng, tụi nó đã rất dễ thương.
– Phù, cũng tốt, tớ đã sợ cho cậu. Tớ đến vì chuyện khác. Tớ không biết cậu có chấp nhận không. Tớ muốn cậu gặp ba mẹ tớ. Hôm qua, tớ đã nói với họ rất nhiều về cậu. Khỏi nói, họ đã không có ấn tượng tốt về cậu năm ngoái. Họ đã đề nghị muốn gặp cậu… Cậu không bắt buộc… nhưng tớ chắc…
– Chris! Cậu chính thức hoá chuyện rồi à? Chỉ một chút thôi, phải không? Được, tớ muốn. Tớ không xấu hổ, tớ không có gì phải giấu. Tớ sẽ thuyết phục họ. Mình gặp họ khi nào?
– Chỉ là một cuộc gặp gỡ xã giao thôi, Kévin. Tớ sẽ nói với họ trưa nay. Tớ nghĩ là tối nay … chắc họ sẽ đồng ý. Tớ đợi cậu ở cổng ra vào. Không có luyện tập tối nay chứ, anh bạn. Oån chứ?
– Sẽ lâu lắm, từ đây đến đó. Nói tớ nghe, Chris?

Cậu trở nên nghiên trọng, tay vịn đầu tôi, để tôi nhìn thẳng vào mắt cậu.
– Nói tớ nghe? Chỉ cậu có thể biết. Gặp ba mẹ cậu, cho dù chỉ là xã giao, đã là một bước tiến lớn rồi. Có phải cậu đang chấp nhận tớ? Nếu sau đó … cậu bỏ rơi tớ … tớ sẽ không hiểu gì hết.
– Kévin, mọi chuyện sẽ được quyết định tối nay. Nếu cậu thuyết phục thành công ba mẹ tớ … Đừng lầm lẫn, không phải tớ muốn sự đồng ý của họ. Hoàn toàn không phải. Nhưng, nếu cậu thành công, tức là tớ đã không bị lừa bởi lời nói và … hành vi của cậu. Tớ tin … tớ tin là cuối cùng cậu cũng chiến thắng. Tớ kết cậu, Kévin. Tớ đã không tin, cách đây 10 ngày, rằng cuối cùng tớ cũng nhìn cậu khác đi.
Cậu đã suýt làm tôi ngạt thở.

Chúng tôi tới trước cửa nhà. Tôi quay người lại. Kévin mặt mày tái mét.
– Khỉ thật! Tớ run, Chris, tớ rất sợ!
Ba mẹ tôi đã chấp nhận cuộc gặp. Lời đề nghị của tôi đã trấn an họ. Nhưng họ có vẻ hơi cau cókhi tôi đẩy cửa, theo sau là Kévin. Mẹ tôi bước tới trước tiên.
– Chào cậu, Kévin, tôi đã nghe nói rất nhiều về cậu, thú nhận là toàn không phải chuyện tốt. Mặc khác tôi cũng có thể nhận thấy thành quả tai tiếng của cậu trên chính cơ thể Chris. Tôi hy vọng là quá khứ hoàn toàn biến mất.
Kévin mặt đỏ lừ. Ba can thiệp.
– Chào mừng, Kévin, vào đi, thư giãn một chút. Mời ngồi. Theo những gì Chris kể lại với chúng tôi thì tôi nghĩ mình sẽ nói chuyện nghiêm túc.

Giới thiệu xong xuôi, chúng tôi ngồi chung quanh bàn ăn. Tôi ngồi kế Kévin. Tôi nghĩ chắc cậu cần có tôi bên cạnh. Ba khai pháo.
– Kévin, chúng ta sẽ không có một cuộc trao đổi bình thường. Trước tiên, để không khí bớt căng thẳng, tôi cần phải nói rõ. Vợ tôi và tôi, chấp nhận Chris dù nó ra sao vì nó là con chúng tôi và chúng tôi thương nó. Có nghĩa là cậu có thể tự do ngôn luận, không chút ngần ngại, về vấn đề tế nhị mà mình sắp đề cập. Đó là điểm thứ nhất. Thứ hai, nhân vật chính đây: Chris, tôi có thể đảm bảo với cậu, hoàn toàn có quyền tu do quyết định. Chúng tôi không tìm cách ảnh hưởng đến nó. Đương nhiên chúng tôi sẽ nói với nó cách nhìn của mình. Nó có quyền không đồng ý. Cuối cùng, cho dù thái độ của chúng tôi như thế nào, nếu Chris quyết định chọn cậu để … cùng trải qua một chặng đường đời, cậu sẽ được chào đón không một chút dè dặt. Cậu hài lòng chứ, Kévin?
– Cám ơn, ngài Parker, rất tốt. Con sẽ thử giải thích mọi chuyện với hai người. Vì Chris, con sẽ không xấu hổ.
– Để thoải mái hơn, tôi sẽ xưng hô “bác,con” với cậu, Kévin. Bác biết tiếng tăm của con ở trường … có thể là tệ nhất trường. Cách đây không lâu, Chris từng là nạn nhân tra tấn ưa thích của con. Bác khó mà hiểu được sự thay đổi thình lình này.Chỉ trong vài tuần, con đã thay đổi từ đầu đến chân. Con nói là không thể sống thiếu nó. Con nói … là … yêu nó, đến độ có thể thổ lộ ra công chúng với Chris. Bác muốn có sự giải thích, vì dù sao thì con cũng làm bác nghi ngờ.
Kévin đã ngần ngại trong giây lát. Cậu cố thu gom ý tưởng để lý giải.
– Chuyện đương nhiên, bác Parker. Bản thân con, lúc đầu cũng không hiểu. Chuyện bắt đầu … không, không phải như vậy. Là lúc Chris bước lên khán đài, sau khi con đánh cậu bầm dập. Trông cậu thật sự thảm hại, vì lỗi của con. Con thấy thương hại. Con nhận ra điều xấu xa mà mình đã có thể làm. Cậu đã nói, đã thú nhận tất cả. Con rất khâm phục sự dũng cảm của cậu. Cậu rất buồn. Con biết là cậu yêu Danny, con thấy cậu rất đau khổ. Con chẳng còn muốn chăm chọc cậu nữa. Cậu càng giải thích, con càng muốn xin lỗi.

Kévin ngừng lại một chút, cậu tiếp tục.
– Kỳ nghỉ bắt đầu. Con lại nghĩ đến Chris … cự kì thảm hại, micro trong tay. Con nhớ lại tất cả những chuyện ngu ngốc mà con đã làm ,những tiếng chửi rủa, những cú đánh. Càng ngày, con càng ăn năn. Con lại tiếp tục sống cuộc sống trước đây, tán tỉnh, bia bọt, những chuyện ngu xuẩn thường ngày. Một buổi tối, con đang nhảy với một con nhỏ. Chuyện thình lình xảy đến, bất đắc dĩ. Con đã không thể cản mình nghĩ tới Chris. Con thấy lại khuôn mặt cậu, thật rõ nét …. Khỉ thật! Làm con mất cả hứng thú! Oh,xin lỗi! Con ngớ người ra. Những ngay sau đó, con lại bắt đầu, con thấy mắt cậu, đôi mắt thật xanh, đầy ưu phiền, nhìn con mà không nói một lời than vãn nào, trong lúc con đánh cậu. Con chỉ là rác rưởi!
Cậu dừng lại để nuốt nước bọt.
– Con đã nghĩ đến chuyện tìm gặp cậu, để nói mình rất hối hận, để được tha lỗi. Đến đó, lần đầu tiên, con tưởng tượng ôm cậu vào lòng để chứng minh cho cậu thấy rằng con cũng có thể dễ thương. Con thấy bản thân mình, đang ru cậu, vuốt ve tóc, để cậu quên đi sự tàn nhẫn mà con đã gây ra. Nực cười, con nóng toàn thân. Cậu ấy trong vòng tay mình, nhưng khi con siết lại thì chỉ là không khí. Con không chịu nổi. Bà Parker, xin lỗi, con khó mà tiếp tục.

Chết tiệt, màn lâm ly! Tôi thấy cổ họng nghẹn ngào. Lần đầu cậu kể lại từng chi tiết. Mẹ hỏi.
– Kévin, cậu muốn đợi một chút rồi mới nói tiếp?
Cậu hít thật sâu.
– Không, thưa bà Parker, thật không dễ, nhưng con phải đi đến cùng. Nói cách khác, mình sẽ không dứt được chuyện này … Con nói đến đâu rồi? À, đúng … con đã không chịu nổi khi mình siết chặt không khí. Cứ như là một cú chùy. Đó là một gã đàn ông! Mình muốn ôm cơ thể của một gã đàn ông! Con cũng thấy tác động của chuyện này … Không thể được! Mình không thể bị thu hút bởi Chris. Con vùng vẫy. Chuyện gì xảy ra vậy? Mày chấm một thằng pédé à? Đó là một thằng gay, thằng đồng tính. Con không phải pédé. Con tự đánh mình. Con đi tán tỉnh như thằng bệnh. Nhưng vô ích, luôn có Chris ở giữa mấy đứa con gái và con. Con tưởng mình có giải pháp khác. Uống rượu … như cái lỗ, còn hơn trứơc nữa. Nhưng đó không phải là thuốc giải … còn tệ hơn, rượu làm cơn mê trở nên kích thích hơn … còn hơn kích thích, xin lỗi… con đã hứa sẽ nói sự thật. Ngay cả thể thao cũng không giúp con thay đổi ý định. Con chẳng biết làm gì hơn. Làm sao bốc Chris ra khỏi đầu mình? Con nảy sinh ý nghĩ … một ý tưởng hèn hạ … vì Chris là gay, chỉ cần con tán tỉnh cậu. Cậu sẽ chấp nhận … dù sao thì cậu cũng thích như vậy. Sau khi cơn điên đã qua … Cám ơn Chris và vĩnh biệt. Vâng, Chris, tớ đã nghĩ đến việc cho cậu một cú lừa như vậy. Oh! Không lâu, tại vì … cùng lúc … tớ đã hiểu … tớ biết … nếu một ngày … tớ có cậu … nếu một ngày, Chris … là tớ … chính tớ, Chris … tớ sẽ không thể để cậu ra đi. Không cần phải chống chọi chi nữa. Tớ đã yêu, yêu một người đàn ông, yêu như chưa từng yêu trước đây.
– Kévin, ngưng một chút. Cậu cần phải uống thứ gì đó…Chúng tôi cũng vậy. Tôi không chờ đợi những tâm sự như vậy. Cậu muốn uống gì, Kévin?
Mẹ tôi biết đã đến lúc làm không khí bớt căng thẳng. Bà đứng dậy, trong khi Kévin trả lời.
– Trà, thưa bà Parker, vậy sẽ tốt hơn.
– Vậy thì trà cho mọi người.

Chúng tôi yên lặng trong khi mẹ chuẩn bị trà. Chúng tôi, mỗi người, chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Tôi như lên cơn sốt. Ba trầm ngâm nghĩ ngợi. Chúng tôi uống vài ngụm. Kévin lại tiếp tục.
– Kể từ lúc đó là địa ngục. Con yêu Chris và con chẳng có chút cơ may nào … không một chút hy vọng. Làm sao Chris có thể nhìn con, sau mọi chuyện con đã làm? Con chỉ là một thằng ngu, tên côn đồ, lố bịch, tự phụ, thô bạo. Cậu ấy sợ con. Con đã phá hỏng mọi chuyện. Cậu sẽ không để con lại gần. Đừng nói chi là tin. Tuy vậy con không thể từ bỏ được. Khi yêu, dù không hy vọng, người ta cũng không thể từ bỏ. Phải làm cái gì đó. Con phải thay đổi. Ngày tựu trường, cậu sẽ nhanh chóng nhận thấy con không phải là Kévin ngày nào. Con cũng biết sẽ chẳng có ích gì nhưng dù sao cũng là hi vọng cuối cùng. Từ ngày đầu tiên nhập học, con đã nói chuyện với cậu. Con không biết làm sao bắt đầu. Ở phía trong, con run. Hai bác có thể biết được chuyện tiếp theo. Đến giờ, con đã cố gắng nhiều. Con chỉ mới bắt đầu. Thật không dễ, con không uống rượu nữa, tán gái cũng không, chuyện này không khó. Khi chỉ có một người nào đó trong đầu, người tasẽ không mất công đi kiếm ở chỗ khác. Con cố tìm những hoạt động trí thức hơn, học hành, đọc sách, … đây là chuyện khó nhất. Với Chris, con sẽ có tiến bộ. Con vẫn chơi thể thao. Con luôn thích những hoạt động thể dục. Con không tin là Chris sẽ kêu con từ bỏ. Nhưng nếu cậu ấy muốn … Cuối cùng, con ở đây, tối nay. Con đã không thể tưởng tượng nổi mình có thể bứơc tới giai đoạn này. Nhưng rồi, con đã có Chris trong tay. Con đã có lí … con không muốn để cậu đi.

Mẹ buông lời.
– Con, có thể, đang trở thành một Kévin rất đáng mến.
Tôi như chạm mạch. Vẫn còn lưỡng lự, ba nhìn cậu.
– Tốt lắm, Kévin, con vừa chứng nhận lòng dũng cảm to lớn, và cả sự thành thật nữa. Con đã trải qua một giai đoạn khó khăn. Bác khen ngợi con. Bác không muốn làm con nản lòng, nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc. Vẫn còn ba mẹ con. Phải cho họ biết tin. Bác không biết họ sẽ phản ứng như thế nào.
– Con vẫn chưa nói gì, ngài Parker. Con sẽ nói ngay khi rời mọi người … Con sẽ làm mọi chuyện để họ chấp nhận. Con vẫn chưa biết ý kiến của mọi người, chưa biết quyết định của Chris… Dù sao đi nữa, họ cũng phải biết chút ít rồi … tin đồn đi rất nhanh … những gì con làm hôm qua, trên sân vận động, với Chris…
– Tốt, đầu tiên con phải gọi điện cho họ. Nói với họ rằng con ở đây, rằng con đang có một buổi nói chuyện với hai bác. Họ sẽ an tâm và như vậy sẽ giúp con dễ giải thích với họ hơn. Xong rồi, thì … đến lúc thổ lộ sự thật. Chris phải nói những gì nó muốn nói. Như đã hứa, hai bác không can thiệp. Theo ý bác, con đã đi đủ xa với nó rồi. Nó không có quyền phân vân nữa.
– Cảm ơn bác. Hai người đã rất dễ mến.
Cậu quay sang tôi. Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười.
Cậu bước tới lối vào, cầm lấy điện thoại. Bước đầu cuộc hội thoại hơi sôi nổi. Dần dần, chuyện trở nên yên tĩnh hơn, cậu cúp máy.
– Họ đã muốn con về nhà ngay. Họ có vẻ an tâm khi bíêt con ở nhà của hai bác. Con nói với họ là mình sẽ về, nhưng con vẫn chưa kết thúc cuộc nói chuyện với hai bác … đúng hơn là với Chris.
Ba nhìn mẹ, như kiếm sự đồng cảm.
– Chris, với con, đã đến lúc phải nhận trách nhiệm. Con phải lên phòng với Kévin. Ba me cần ở một mình để thảo luận.
Tôi buông lời.
– Oh! Cảm ơn ba. Lại đây Kévin!
Tôi nắmtay cậu. Chúng tôi leo lên đến tận phòng. Mẹ mỉm cười nhìn ba.
– Em nghỉ chúng sẽ mất thời gian hơi lâu. Anh biết không, anh yêu, em thích chúng ở đây … tiện nghi an toàn … hơn là trong rừng. Anh nghĩ sao?

Phần 5: Bắt Đầu Một Cuộc Tình

Tôi đóng cánh cửa ở phía sau. Chúng tôi mặt đối mặt. Kévin kéo tôi lại gần. Tôi đã không phải kháng. Trong mắt cậu, tôi đọc thấy mọi sự lo lắng trên đời.
– Cậu đã quyết định như thế nào, Chris? Bây giờ, tớ muốn biết.
Bây giờ mà cậu ấy vẫn còn nghi ngờ về câu trả lời của tôi?
– Kévin … rất khó nói … mọi chuyện xảy ra quá nhanh … vẫn chưa … tớ vẫn chưa biết, tớ chưa biết mình sẽ ở đâu. Nhà của tớ hay nhà cậu, hay chỗ khác?
– Thằng ngu, cậu là thằng ngu! Chris, tớ chờ đợi lâu lắm rồi…
Miệng cậu dán chặt miệng tôi, êm ái. Tôi tan ra dưới nụ hôn, trong vòng tay khép kín quanh tôi. Lần đầu tiên, hình ảnh Danny trở nên mờ xa, xa thật xa.

Chúng tôi leo xuống … ờ… hơn một giờ sau. Ba mẹ không bàn luận gì về sự trễ nãi này. Aùnh mắt bọn tôi đủ sáng để nói lên tất cả. Giọng hơi châm chọc, ba hỏi.
– Sao rồi? Ngài đây đã quyết định như thế nào?
Tôi nói với mẹ.
– mẹ, con nghĩ tụi con cần sự giúp đỡ của mẹ để dọn nhà.
Chúng tôi phá lên cười. Ba nhanh chóng trở lại nghiêm túc.
– Chris, Kévin, ba mẹ rất vui vì quyết định của hai con. Chỉ tương lai mới có thể nói được các con có chọn đúng hay không. Các con còn trẻ, rất trẻ. Hãy đợi câu trả lời của thời gian. Trong lúc này, đừng đốt cháy giai đoạn. Các con có phòng của mình, ở đây. Điều cần kíp nhất, là ba mẹ của Kévin. Kévin, con cho phép bác gọi cho họ, để nói rằng con sắp về. Họ chắc hẳn bắt đầu thấy lâu.
Tôi cắt ngang.
– Ba, con đi với Kévin. Con nghĩ là sẽ khó khăn. Aûnh cần có con. Aûnh đã có can đảm lại gặp ba mẹ. Con cũng phải làm như vậy.
– Tốt, Chris, ba chỉ đợi có như vậy.

Kévin gọi điện. Trong cuộc nói chuyện, chúng tôi nghe được một đoạn.
– …nếu như Chris không đi với con, con sẽ nói cho ba mẹ biết liền, con về, nhưng là để dọn đồ đạc.
Kévin chỉ đơn giản quên là anh vẫn chưa trưởng thành và rằng ba mẹ tôi chưa hề đề nghị việc anh dọn tới nhà chúng tôi.
Ba hỏi.
– Cậu ở đâu, Kévin?
– Không xa lắm, ngài Parker, chừng nửa tiếng đi bộ.
– Bác chở hai con đi.
Mọi chuyện diễn ra không tệ lắm với ba mẹ Kévin. Tuy vậy, lúc đầu, chuyện diễn ra hơi tệ. Tiếp đón lạnh lùng. Đương nhiên, họ nắm được tình hình. Dưới cơn bão, Kévin chiến đấu anh dũng. Về phần tôi, tôi được phong tặng nhiều tên gọi, không được dễ thương lắm, ví như : tên lừa làm lệch hướng những đứa con trai ngay thẳng. Phản ứng của Kévin không cần phải đợi. Anh bênh vực tôi, như con gà trống kiêu hãnh đứng trên cựa mình. Rằng chính anh mới là người chạy theo tôi, anh đã tán tỉnh tôi, rằng ôti đã chẳng làm gì, rằng lúc đầu tôi đã từ chối.

Tôi bước vào cuộc chiến. Tôi đã nhấn mạnh những sự xúc phạm hồi năm ngoái, về sự thay đổi của anh, của con họ, cả của tôi. Tôi đã thêm vào là mình không muốn làm nguyên do của sự bất hoà. Tôi yêu anh, nhưng tôi sẵn sàng đi vào bóng tối, biến mất khỏi cuộc đời Kévin nếu như điều này làm ổn mọi chuyện. Chỗ này, chết tiệt, tôi hoàn toàn nói xạo! Kévin bắt đầu la hét rằng anh sẽ không chịu nổi nếu không gặp tôi nữa, rằng anh thà là rời khỏi mái ấm gia đình.

Cuối cùng, bạn cũng tưởng tượng được một cuộc thảo luận ấm cúng, trong gia đình, gần ánh lửa bập bùng của lò sưởi.
Cũng phải biết là ba mẹ anh đã trải qua một cơn chấn động dữ dội. Cuộc nói chuyện trở nên bớt ầm ĩ. Tôi đã kể cho họ nghe về cuộc sống của mình, gia đình, việc học. Tôi cũng nói thái độ ba mẹ mình về sự khác biệt, sự thấu hiểu và tiếp đón của họ với Kévin. Tôi khẳng định là mình nghiêm túc. Kévin không phải, đối với tôi, là một cuộc mạo hiểm thoáng qua. Tôi đã chọn anh như bạn đời. Anh cũng thuyết phục được tôi rằng anh cũng tiến cùng một hướng.
Lời lí giải nghiêm chỉnh cuối cùng này cũng giải quyết được mọi chuyện. Họ đau khổ chấp nhận hoàn cảnh. Sự thật khó nuốt. Sáng suốt, họ biết đã quá trễ để thoái lui. Họ quyết định bỏ mọi sự chống đối vào ngoặc đơn. Chính bà Taylor, mẹ của Kévin đã đi bước đầu tiên.
– Chris, mặc dù vẫn còn trẻ, mặc cho … khuynh hướng của cậu, chúng tôi thấy cậu rất chững chạc và đàng hoàng. Dù sao, ảnh hưởng của cậu có thể nói là khả quan với Kévin trước giờ làm chúng tôi lo lắng.

Không khí bớt căng thẳng, có phần ấm hơn khi tôi chuẩn bị ra về. Ngài Taylor quay sang tôi.
– Chris, tôi nghĩ chúng ta bắt buộc phải gặp lại nhau. Tôi không lấy làm sung sướng vì chuyện này, thú thật, nhưng tôi biết rành thằng Kévin, với tính xấu của mình, nó sẽ không quan tâm đến sự cấm đoán của tôi. Cho nên, hẹn gặp lại, Chris!
– Ngài Taylor, con sẽ làm hết khả năng để không làm ngài thất vọng. Con hy vọng một ngày nào đó, hai bác sẽ chấp nhận.
Họ tuy vậy cũng tỏ ra khó chịu khi Kévin nắm lấy tay tôi mà nói.
– Để con dẫn Chris về một đoạn, con sẽ trở lại đây chừng mười lăm phút nữa.
Anh đã không cần phải đi xa. Không nói trứơc, ba tôi đợi cách đó không xa. Ba làm như không thấy gì khi Kévin nhoài tới ôm hôn tôi tạm biệt. Anh tận dụng để thì thầm vào tai tôi.
– Em không thể biết những gì anh có thể hi sinh để được ở lại suốt đêm với em. Hẹn sáng mai, Chris!
Trong xe hơi, tôi kể lại cho ba từng chi tiết lần gặp đầu tiên với nhà Taylor. (Hết)

Cách đây ba hoặc bốn năm tôi bắt đầu nhận thấy mình không quan tâm đến tụi con gái, rằng trái lại, một số đứa con trai, tình cờ gặp nhau, có thể làm tim tôi đập rộn rã. Cảm giác này không thể giải thích. Kể từ ba, bốn năm nay, tôi biết mình là gay.
Bí mật này, tôi xấu hổ giữ kín trong lòng. Hơn nữa, mới đây, tôi đã làm tình, làm tình thật sự. Các bạn biết không, những cuộc gặp gỡ lén lút mà ta phải vượt qua sự nhút nhát và sợ sệt. Tôi đã thữ và đã thắng. Đã hai lần tôi khám phá thú vui xác thịt. Tôi thấy tình dục thật phi thường. Chẳng có gì để so sánh với những chuyện thủ dâm đơn độc để cố gắng gượng tới giờ G. Hai lần tôi làm tình là hai lần tôi lên mây.
Vì vậy nên tôi cười cợt khi nghĩ tới ba thứ rác rưởi luôn tự hào về những chiến công trên giường trong khi tụi nó vẫn còn là trai tân. Sẽ có lúc tôi có đủ dũng cảm để nhổ vào mặt chúng sự thật.

Mình bên nhau trọn đời anh nhé – Truyện 18+
Hãy tưởng tượng,
Tưởng tượng xem, các bạn hãy nghĩ đến một thành phố nhỏ nằm giữa đồng cỏ nước Anh.
Chỉ khoảng không hơn vài nghìn dân. Hầu hết mọi người đều biết nhau. Cũng đã lâu lắm rồi, người đưa thư không cần đến địa chỉ người nhận để bỏ thư nữa.
Cũng như mọi thành phố khác, các bạn có thể thấy Tòa Thị Chính ở ngay giữa quảng trường trung tâm. Và ở hai bên quảng trường, đối diện và cách nhau khoảng chừng chục mét là nhà thờ Giáo phái Anh và nhà thờ Thiên Chúa giáo. Theo trí nhớ của người dân thì mục sư và cha xứ là những kẻ thù không đội trời chung. Ở vị trí của mình, từng giáo phái thận trọng thu thập tín đồ.
Chỗ được nhiều người lui tới nhất là những hàng rượu. Buổi tối, khi các quán đã đóng cửa, chỉ còn tiếng hát của những vị khách chếnh choáng trong màn đêm yên tĩnh.
Ở chỗ chúng tôi dường như không có chỗ cho tiếng ồn. Ít sự qua lại, cũng đúng, vì đường cái cách đến vài cây số. Mọi người sống trong những căn nhà nhỏ với vườn và thảm cỏ được chăm sóc tỉ mỉ. Trong trung tâm thành phố, một vài chung cư làm xấu đi quang cảnh xung quanh.
Tóm gọn một chút, người ta có thể thấy chán. Nhất là chúng tôi, tụi trẻ ở trường trung học. Nhưng chúng tôi có bạn bè, các thói quen, chuyện thường ngày và những trò chơi.
Một ngày mới diễn ra như ngày hôm trước và cũng y chang như ngày hôm sau. Chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
Hầu như chẳng bao giờ…
Hầu như…
Truyện 18+ Mình bên nhau trọn đời anh nhé

Chương 1: Danny
Phần 1: Bí Mật
Tôi còn nhớ chính xác, lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy. Sáng hôm đó trời rất đẹp, mặc dù chỉ mới đầu xuân. Chuyện diễn ra trong sân chơi của trường. Chúng tôi đang đợi giờ vào lớp. Tôi, như mọi ngày vào giờ này, cặp kè với 2 đứa bạn thân nhất của mình: Vanessa và Robert. Mặc dù mới chia tay tối hôm qua, nhưng cũng như mọi bữa sáng, chúng tôi luôn có chuyện mới và quan trọng để kể cho nhau.
Chính vào lúc chuông reo thì cậu ấy chạy ngang qua trước mặt nhóm chúng tôi. Chắc hẳn à người mới vì tôi chưa gặp cậu ta bao giờ. Vanessa thốt lên.
– Chà, cái thằng…
Thật vậy, cậu ấy đẹp, tầm vóc là đã gây ấn tượng rồi, khuôn mặt như một vị thần Hy Lạp, tóc đen bờm xờm.
Không cần đến ba ngày để cậu trở thành Dom Juan của cả trường. Mấy đứa con gái chỉ nói về cậu, bàn tính xem nên làm gì để gây sự chú ý, để được trở thành bạn gái cậu.
Chúng tôi nhanh chóng biết được thêm thông tin về người này, Danny Crawford, 17 tuổi, vừa mới dọn đến thành phố Swidon này cùng với người nhà.
Rất nhanh, Danny đã trở nên nổi tiếng. Đầu tiên nhờ chuyện tán gái, sau đó đến thành tích thể thao. Cậu chơi giỏi tất cả các môn đặc biệt là những môn chơi trong nhóm: foot,rugby,bóng rổ…Việc chơi thể thao thường xuyên giải thích sự phát triển hài hoà của cơ thể cậu.
Chỉ trong vài ngày, đã có một đám chạy xe phân khối túm tụm bên cạnh Danny vì bị hấp dẫn bởi những thành công của cậu trong những trận đấu, trí thông minh cùng thành tích với tụi con gái. Hà, mà phải nói mấy đứa này gần như dồn hết trí thông minh của mình vào trong cơ bắp. Cho nên tụi nó xem Danny như thủ lĩnh mà không hề tranh cãi.
Tôi thường bí mật quan sát nhóm này từ xa. Chính xác hơn là quan sát Danny. Đẹp trai, tươi cười, chỗ của cậu không phải cùng mấy đứa hung hăng này. Đúng là tôi chẳng thích tụi này chút nào.
À, tôi quên tự giới thiệu, tôi là Chris, Chris Parker. Tôi ở Swidon 16 năm nay, tức là từ lúc sinh ra đến nay. Tôi có một khuôn mặt đều đặn với cặp mắt xanh. Tóc tôi lúc nào cũng bù xù. Chuyện tôi không thích thể thao là nguyên nhân của thân hình 1m75 hơi nhỏ con. Có thể tôi không đẹp, nhưng tôi trông được. Tôi thường có dịp kiểm chứng chuyện này qua nhiều lần. Mà đó là chuyện tiếp theo.
Giờ thì trở về với mấy con cừu non của chúng ta, hay đúng hơn là những tên ngốc mà tôi đang nói với các bạn, hai hay ba trong số tụi nó đã chọn tôi làm nạn nhân tra tấn thường xuyên. Trong đó, đứa say mê, miệt mài nhất là Kévin Taylor.
Gần như mọi ngày, hễ có dịp, Kévin, thường cặp kè với một tên ngốc khác, chặn đường tôi trên hành lang, trong phòng học, hay cổng trường. Tôi để các bạn tưởng tượng chuyện xảy ra tiếp theo. Tôi đếm không hết những câu xúc phạm, những cú đánh, những lời nói phỉ nhổ, khinh bỉ, câu này tệ hơn câu kia.
– Mày chỉ là một thằng pédé, Chris, một thằng pédé dơ bẩn!
Tôi chẳng nói gì hết. Tôi không trả lời những câu công kích. Dù sao thì tụi nó cũng mạnh hơn tôi. Tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt chúng, không phàn nàn, ngay cả khi bị đánh tới tấp. Phản khán thầm lặng cũng là chiến thắng với tôi rồi.
Tụi điên! Chúng đâu có biết sự thật.
Cách đây ba hoặc bốn năm tôi bắt đầu nhận thấy mình không quan tâm đến tụi con gái, rằng trái lại, một số đứa con trai, tình cờ gặp nhau, có thể làm tim tôi đập rộn rã. Cảm giác này không thể giải thích. Kể từ ba, bốn năm nay, tôi biết mình là gay.
Bí mật này, tôi xấu hổ giữ kín trong lòng. Hơn nữa, mới đây, tôi đã làm tình, làm tình thật sự. Các bạn biết không, những cuộc gặp gỡ lén lút mà ta phải vượt qua sự nhút nhát và sợ sệt. Tôi đã thữ và đã thắng. Đã hai lần tôi khám phá thú vui xác thịt. Tôi thấy tình dục thật phi thường. Chẳng có gì để so sánh với những chuyện thủ dâm đơn độc để cố gắng gượng tới giờ G. Hai lần tôi làm tình là hai lần tôi lên mây.
Vì vậy nên tôi cười cợt khi nghĩ tới ba thứ rác rưởi luôn tự hào về những chiến công trên giường trong khi tụi nó vẫn còn là trai tân. Sẽ có lúc tôi có đủ dũng cảm để nhổ vào mặt chúng sự thật.
– Chris Parker, tớ ghét cậu! Đây là lần thứ ba tớ rủ cậu đi xem phim. Lần nào cậu cũng có cớ để từ chối. Cậu bị gì vậy? Cậu xấu hổ khi đi chung với tớ à? Tớ là bạn gái thân nhất của cậu mà cậu bỏ rơi tớ như đống rác!
– Vanessa, tớ thề với cậu là tớ không thể đi với cậu chiều nay được. Tớ không thể giải thích tại sao… nhưng chuyện cực kì quan trọng. Cậu sẽ không hiểu tớ nếu tớ nói …
Đã một tuần kể từ lúc tôi gặp Rex. Hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, khuôn mặt điển trai, tóc vàng, cắt ngắn, mắt xanh… màu xanh. Chuyện diễn ra trong công viên Swidon. Chúng tôi ngồi trên cùng băng ghế… Chiều nay là lần hẹn thứ ba của tụi tôi.
– Tớ thấy cậu có vẻ giấu tớ chuyện gì đó, Chris. Lần đầu tiên cậu giấu tớ. Tớ không nhận ra cậu nữa. Cậu muốn đi đâu thì đi, tớ không cần!
– Vanessa… hôm nây tớ không thể nói cho cậu biết… có thể sớm thôi…
Rex rất đúng hẹn. Thời gian biểu của anh rất khít. Anh ấy có vấn đề của mình… Anh sợ mối quan hệ trở nên rắc rối. Chắc chắn là anh thích tôi, nhưng mọi thứ cuối cùng cũng lộ ra ở Swidon này. Đối với tôi và cũng với anh, tốt nhất là nên chấm dứt. Nói ngắn gọn, anh ấy muốn tôi hiểu là mọi chuyện đã chấm dứt. Cũng tốt, ít ra thì anh đã không cho tôi leo cây.
Tôi cũng chỉ là một thằng ngu. Tôi đặt niềm tin vào chuyện này. Tôi bối rối trở về nhà. Ba mẹ nhìn nhau, ngạc nhiên khi thấy tôi chạy nhanh về phòng. Ở đó, tôi đã khóc. Tình yêu, có thể đã rất tuyệt vời… nhưng tôi vừa phát hiện là nó cũng có thể làm mình rất đau.
– Thánh thần ơi! Chris, cậu có thấy cậu bây giờ không vậy? Sao lại khóc? Chuyện gì xảy ra vậy? Vanessa bên cạnh cậu đây. Cậu có thể tin tớ. Đừng khóc nữa, nếu cậu cứ tiếp tục thì chính tớ mới là người cần khăn giấy đấy!
Tôi mệt lắm. Tôi không ngừng được. Tôi không thể im lặng mãi, giữ mọi chuyện cho mình. Vanessa thân mến,bạn thân, gần như là chị tôi. Chúng tôi biết nhau từ lâu rồi. Nhà chúng tôi ở cạnh nhau. Tôi nhìn cô qua nước mắt. Tôi ngần ngại, run rẩy. Ý muốn nói mọi chuyện, muốn tự giải thoát. Gắng nuốt sự xấu hổ, tôi thú nhận.
– Vanessa… tớ thật sự cần cậu lắm, cần cậu giúp đỡ. Cậu là người duy nhất có thể hiểu tớ … không ai khác. Tớ không biết làm sao nói với cậu… Tớ thật bất hạnh, tớ cô độc, cô độc lắm Vanessa. Tớ là … Tớ khác mọi người… nếu như họ biết …. Tớ là… Tớ là gay, Vanessa. Đã nhiều năm rồi tớ biết mình là gay… tớ khổ lắm …!
– Chris, cậu điên à? Cậu tính lừa tớ sao? Lại thêm một trò đùa mới nữa chứ gì?
– Tớ nói thật đấy, Vanessa. Tớ là gay, tớ thề với cậu là thật đấy! Tớ không thích con gái. Tớ cũng làm chuyện đó với con trai rồi. Tệ thật, tin tớ đi! Tớ không thể đi ciné với cậu vì tớ có hẹn với một gã. Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp lắm, cho đến hôm qua, hắn bỏ rơi tớ. Tớ không nghĩ đến chuyện này…Tớ thấy mọi chuyện diễn ra bình thường. Tớ không biết mình đang ở đâu nữa. Tớ chỉ có cậu thôi … đừng bỏ tớ… đừng khinh bỉ tớ!
– Chris… không phải chuyện đùa sao? Trời ơi! Tớ không thể tin được. Tớ chưa hề nghi ngờ. Ta làm gì bây giờ? Cậu làm tớ đau lòng lắm!

Cô ôm tôi vào lòng.
– Tớ xin lỗi. Tớ đã không đoán ra được. Chris thân yêu, tớ thương cậu. Tớ chẳng bao giờ khinh thường cậu đâu. Cậu có thể tin tớ. Tớ sẽ chẳng nói bất cứ điều gì., với bất cứ ai. Chuyện này chỉ có tụi mình biết. Cậu có thể kể cho tớ những gì cậu muốn. Vanessa luôn ở bên cậu. Khỉ thật, Chris! Cậu cũng nên chú ý. Mọi chuyện rốt cuộc rồi cũng lộ ra trong cái nơi nhỏ xíu hẻo lánh này. Trời, cậu làm tớ lo…Cậu có cẩn thận không đấy?
– Đừng lo,Vanessa. Cậu không cần lo gì hết. Tớ sẽ nói cho cậu mọi chuyện. Cậu có thể chỉ dẫn tớ. Tớ rất vui khi nói cho cậu biết chuyện này, tớ thật sự rất khổ khi phải chịu đững một mình.
Vậy là tại sao Vanessa đã trở nên thân nữa với tôi. Thú nhận của tôi giúp chúng tôi gần nhau hơn. Chúng tôi càng khắng khít, không thể tách rời, đến nước những lời bàn tán cũng nổi lên chung quanh, về chuyện tôi với Vanessa cặp với nhau. Chúng tôi đã không phủ nhận chuyện này.
Phần 2: Người Bạn Mới
Chuông reng hết tiết. Theo thói quen, cả đám đông túa ra các hành lang. Tôi ra khỏi lớp, cặp táp trên vai, tính đi kiếm Robert và Vanessa ngoài sân. Tôi đi đến khúc giao giữa 2 hành lang chính tầng trệt. Tôi đã không kịp tránh một tên chạy hối hả phía bên trái. Một cú va chạm thô bạo vào mặt, một cú cùi chỏ, tôi nghĩ vậy. Tôi té xuống đất, choáng váng, chảy máu mũi.
Tôi nhíu mắt, đồ đạc rải rác dưới đất xung quanh mình. Tôi đưa tay lên mặt. Ngón tay tôi dính đầy máu.
– Xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi, là lỗi của tôi. Đáng lẽ tôi phải cẩn thận. Khốn nạn thật! Cậu chảy máu à, cậu có đau không?
Tôi ngước mắt nhìn. Tôi mơ hồ thấy khuôn mặt lo lắng của Danny đang chồm về phía mình. Tôi lục tìm trong túi.
– Khỉ thật! Cả cái khăn cũng không có!
– Chris…là Chris, phải không? Này, cầm cái của tớ đi! Ịn nó lên mũi để cầm máu. Tớ thật ngu, tớ giận mình lắm! Đừng cử động, tớ sẽ gom đồ của cậu lại. Sau đó chúng ta sẽ lại ghế đá đối diện ngồi!
Tôi mơ hồ nhận thấy cậy ấy biết tên mình. Tuy vậy, chúng tôi chưa từng nói chuyện với nhau. Cậu ta bỏ sách vở vào trong cặp tôi rồi giúp tôi đứng dậy. Tôi luôn ịn cái khăn trên lỗ mũi. Nó có vẻ thơm thơm. Tôi dần hoàn hồn trở lại.
– Oån hơn chứ, Chris? Ngốc thật, đáng lẽ tớ phải tìm cách khác để làm quen … ơ…đáng lẽ chúng ta nên gặp nhau trong hoàn cảnh khác thì hơn. Khoan cử động đã. Đợi hết chảy máu mình sẽ tới lavabo rửa nước.
Tôi khó mà trả lời với giọng nghẹt mũi.
– Không zao. Zẽ ổn thôi. Dớ zẽ tự zoay zở một mình được. Cậu không có dình. Cám ơn chuyện cái khăn và đồ đạc.
Cậu ngần ngại.
– Cậu có chắc là không cần tớ nữa chứ? Tớ đang vội … có người đợi tớ…tớ đi được chứ?
– Được mà!
Cậu ấy chạy đi, không quên ngoảnh lại nói lớn.
– Bye! Hẹn gặp lại!
Danny Crawford vừa bước vào đời tôi. Tôi đã không nghĩ đến những đau khổ mà cậu ấy sẽ gây ra.
Khi tôi cuối cùng cũng kiếm được Robert và Vanessa, tụi nó nhào tới khi thấy mặt tôi bị sưng cùng những vết máu trên quần áo.
– Chuyện gì vậy? Bị đánh à?
– Không, chỉ là Danny Crawford mới chào “làm quen” thôi!
Để tụi nó bớt sửng sốt, tôi kể lại mọi chuyện vừa xảy ra.
Tôi đã giữ cái khăn của Danny. Mẹ tôi đã giặt và ủi nó. Sáng ngày hôm sau,l tôi đứng chờ cậu trước cửa vào trường. Cậu đã nhận ra tôi từ xa và chạy về phía tôi.
– Chris, tớ vui khi thấy cậu. Tớ thấy cậu đã ổn rồi. Cậu không giận tớ? Chúng ta là bạn chứ?
Với nụ cười rạng rỡ, cậu chìa tay ra. Cho dù không muốn thì tôi cũng không thể từ chối.
– Đừng nói chuyện đó nữa, Danny. Không phải lỗi của cậu. Chúng ta có thể là bạn nếu cậu muốn…Tớ cũng muốn lắm. Tớ đợi cậu để trả cái khăn lại. Nó hoàn toàn sạch!
– Cám ơn Chris, tớ phải đi. Mình gặp nhau trưa nay, ở đây, ok?
Tôi thấy mọi thứ như đẹp hơn. Trong buổi học, tôi không thể ngăn mình nghĩ đến việc sẽ gặp lại Danny chút nữa. Tôi thấy hài lòng. Tôi xin lỗi tụi Vanesssa với Robert vì không thể đi chung với tụi nó. Buổi trưa, tôi đến thật đúng hẹn.
– Cậu ở đâu vậy, Chris?
– 35, Woodstreet, còn cậu?
– Kingsroad. Hay nhỉ, mình có thể đi chung với nhau một đoạn. Ta đi chứ?
Cứ thế, dần dần chúng tôi quen việc về chung với nhau mỗi buổi trưa, rồi mỗi buổi tối. Danny kể cho tôi nghe mọi chuyện về mình. Trước đây, cậu ở Luân Đôn với cha mẹ. Cha cậu được cử đến quản lí chi nhánh công ty ở Swidon. Thế là họ dọn tới đây. Cậu thích thể thao. Cái này thì tôi có thể thấy được. Cậu còn thích nhiều thứ khác: điện ảnh, đọc sách, tin học… Chúng tôi có chung nhiều sở thích.
Tôi cũng kể mọi thứ với cậu. Ờ thì, các bạn cũng đoán được, gần như mọi thứ. Tôi thấy thoải mái với cậu. Tôi tin cậu cũng vậy. Nhiều lúc, cậu nhìn tôi trong sự im lặng, tôi giấu sự bối rối của mình sau nụ cười vô tư.
Cậu ta đốn quỵ tất cả mọi người. Nhiều lúc tôi ngạc nhiên khi thấy mình đang mơ… mà tại sao lại không thể? Tôi nhanh chóng trở về thực tại…Với bao nhiêu đứa con gái bám dính trên cổ, cậu chuyền từ đứa này sang đứa khác với vận tốc của một chiếc Concorde. Cậu ve vãn không khai trong sân chơi hoặc trên hành lang của trường. Hơn nữa, cậu lại dẫn đầu đám cá biệt vẫn thường xỉ nhục tôi.
Đối vơi Danny, tôi là một ngoại lệ. Ở trường, cậu không hoàn toàn lờ tôi đi. Luôn có một câu chào hoặc một cử chỉ kín đáo khi gặp tôi. Tôi cũng không hiểu, nhưng theo bản năng, để có thể tiếp tục gặp cậu, tôi phải chịu như vậy. Với tôi thế cũng đã là đặc ân rồi.
Lại một lần nữa, tên ngốc Kevin lại dí tôi vào tường, nó điên tiết hét lên:
– Đồ pédé dơ bẩn, chỉ cần thấy mặt mày là tao đã muốn mửa rồi! Chuẩn bị ăn đấm vào mặt đi!

Nó nhấc tay lên. Danny tới đúng vào lúc cú đấm sắp sửa chạm vào mặt tôi.
– Dừng lại Kévin! Để cậu ấy yên! Cậu không đụng tới cậu ấy, hiểu chứ! Cậu ngu nhất bọn.Theo tớ!
Tức tối, Kévin thả tôi ra. Không nói một lời, nó đi theo Danny, như một con chó cụp đuôi chạy theo chủ.
Tình bạn mới phát triển giữa tôi với Danny không khiến tôi bỏ rơi Robert và Vanessa. Ở trường hay ở nhà đứa này hoặc đứa kia, chúng tôi luôn có mặt bên nhau để nói đủ thứ chuyện trên đời. Đương nhiên chỉ có mình Vanessa mớ được nghe những chuyện thầm kín nhất. Từ khi cô ấy biết chuyện của tôi, cô luôn theo sát chặt chẽ. Cô mau chóng nhận thấy mối quan hệ mới của tôi nhưng lại không nghi ngờ nhiều. Cho đến một hôm, khi chúng tôi đi chung trên đường về nhà. Tôi đã không giấu chuyện mình thấy thích Danny, rằng tôi có cảm giác đang yêu, mỗi ngày một nặng.
– Chris Parker, thế nào cậu cũng làm tớ điên với sự bất cẩn của cậu! Cậu có thấy mình đang làm gì không? Cậu không có chút hi vọng nào hết. Khỉ thật! Hiểu không? Không chút hi vọng! Nó chỉ xem cậu như bạn thôi. Tớ thấy ngạc nhiên vì chuyện đó nhưng như vậy tớ thấy đã quá đủ rồi. Cậu tự hài lòng về chuyện này được rồi, đừng trông mong gì khác! Trời đất! Đẹp trai như nó, chỉ cần làm bạn bình thường thôi thì cũng đủ với tớ. Nó còn không đếm xỉa đến tớ nữa là!
– Tớ biết, Vanessa. Tớ đâu có điên. Tớ chỉ nói với cậu, vậy thôi. Ngay cả khi có lúc thấy đau khổ nhưng tớ cũng không ngu đến mức như vậy. Tớ biết mình không nên mạo hiểm.
– Tưởng tượng chuyện tai tiếng này xem, ba mẹ cậu, Robert, cả trường. Cậu sẽ bị tống ra khỏi cửa. Tớ thấy kể từ hôm nay, tớ lại sống trong lo sợ.
Để trấn an Vanessa, tôi đã hứa, đã thề, tất cả mọi chuyện cô muốn. Tận sâu tron tôi, tôi biết là cô có lí. Nhưng sao cũng được, tôi không ngăn mình cứ sau mỗi buổi học, chạy đi kiếm Danny để cùng đi về, chuyện này đã thành thói quen.
Trong tiết học, tôi quan sát Robert với vẻ châm chọc. Từ nhiều tuần nay, tôi đã nhận thấy thái độ kỳ quặc của nó. Nó chăm chú nhìn Nancy Smith, một con nhỏ trong lớp, với “đôi mắt cá chiên” và làm nhiều chuyện điên rồ để thu hút sự chú ý của nhỏ đó.
Là bạn thân nên nó thổ lộ với tôi đang để ý cô ấy. Cô bé xinh đẹp tóc nâu, ngắn, đôi mắt sáng long lanh thông minh, mũi cao, lại thêm tính hài hước.
– Tớ quỵ rồi, Chirs, tớ bị cô ấy đốn ngã rồi. Tớ không biết làm sao để cô ấy chú ý đến tớ nữa. Cô ấy cứ như không nhìn thấy tớ vậy!
– Điên thật! Nó thấy cậu lâu rồi. Con bé cũng hiểu cậu trồng cây si nó. Tại cậu không để ý, chứ ngay khi cậu không nhìn nó nữa thì nó quay sang nhìn cậu. Cậu không nắm được vấn đề gì hết. Nó đợi cậu tiến tới trước tiên. Đi nào, nhào vôi đi.
Robert đã tiến tới. Trời, trước khi nó làm chuyện này, tôi đã phải khuyến khích nó gần trăm lần. Hôm đó, cô bé xui xẻo bị vấp trên cầu thang trường, làm văng tùm lum mọi thứ. Tôi đẩy lưng Robert.
– Cơ hột đó anh bạn, bây giờ hoặc không bao giờ nữa!
Mặt đỏ như trái sơ ri, nó tiến tới đề nghị giúp cô bé. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ và kể từ lúc đó, chúng luôn ở bên nhau.
Phần 3: Nụ Hôn
Đã đến lúc chúng tôi chia tay để ai về nhà nấy như mọi ngày. Danny do dự.
– Chris, sẽ rất hay nếu như một ngày nào đó … nếu cậu không có gì làm, mình có thể ở lại với nhau một thời gian thay vì chia tay. Mình có thể lại nhà tớ…hoặc nhà cậu. Tớ muốn xài thử máy tính của cậu, hoặc cậu lại chơi máy tính nhà tớ. Ơ thì, nếu cậu thích.
Nếu tôi thích? Đương nhiên là thích rồi. Cậu ấy chưa nói hết câu thì tôi đã đề nghị chiều ngày hôm sau, ở nhà tôi. Tôi nói rõ rằng mình sẽ báo lại với ba mẹ, nhưng sẽ không có vấn đề gì.
Trở về nhà, tôi dọn dẹp lại căn phòng. Tôi đã chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi. Khổ thật! Từ đây đến chiều mai thật là lâu…
– Chào mẹ, con giới thiệu với mẹ Danny Crawford mà con nói với mẹ hôm qua về chuyện hôm nay cậu ấy lại nhà mình chơi!
– Rất vui được biết con, Danny. Chào mừng con đến chơi. Nhưng con không cần để ý đến bác làm gì. Lên phòng chơi đi các con. Nhớ xuống khoảng 17h. Mẹ đã chuẩn bị bánh và thức uống.
Danny cám ơn một cách lịch sự, và chẳng cần nói thêm gì, chúng tôi chạy nhanh lên cầu thang.
– Chà, nó dễ thương quá, cái phòng của cậu. Nó cũng giống như chủ, vừa ngoan lại vừa ngăn nắp.
Tôi cười.
– Cậu nói thế chứ, tớ vừa mới dọn dẹp hôm qua, vì tớ biết là cậu sẽ tới.
Cậu ta muốn xem mọi thứ: mấy cuốn sách của tôi, những mẫu tàu và máy bay thu nhỏ, mấy cái đĩa CD, cả mấy cuốn băng Video. Cậu nhìn những poster và ảnh trang trí không gian của tôi. Chúng tôi mở nhạc nghe. Cũng như tôi, cậu không thích nhạc Techno lắm. Cậu thích Rock, Pop, Teenpop … Tôi có hàng đống.
Tôi mở máy điện tử. Cậu lại ngồi kế bên. Chúng tôi đua một cuộc đua xe kinh hoàng. Chúng tôi tắt máy, vẫn cầm bàn điều khiển trong tay. Sự hăng say giúp tôi quen cậu đang ở gần. Tôi thua. Cậu hét lên chiến thắng. Cậu không biết là mỗi khi tôi phạm lỗi là lúc vai cậu chạm vào người tôi.
Mệt mỏi vì tập trung cao độ, cậu nhìn tôi, mắt vẫn còn sáng lên hứng khởi.
– Tớ chưa từng chơi vui thế này. Tớ thấy thoải mái với cậu, Chris, không thể tưởng tượng nổi!
Tôi nhanh chóng quay mặt đi. Không được để cậu đọc được những gì trong mắt tôi. Tôi nói.
– Ưøa, mình hợp nhau, tốt lắm.
Cậu đứng dậy. Tôi thấy hơi hụt hẫng khi không còn cậu bên cạnh. Cậu hỏi.
– Chris, tớ không biết… Vanessa… là bạn gái cậu à?
– Ơ không, Vanessa còn hơn là bạn gái. Bạn thân của tớ … giống như người chị.
– À, thấy hai người luôn bên nhau, tớ cứ tưởng, cậu và cô ấy, hai người …
Cậu ngừng nói, chú ý đến cái kệ sách trong phòng. Cậu phát hiện một bức ảnh đặt trong khung kính. Cầm lên nhìn.
– Chris, thằng nhóc mập ở truồng nằm trên tấm mền này là ai vậy? Khoan đã. Để tớ đoán xem. Khỉ thật! Là cậu đó hả?
Cậu chạy đi vừa cười lớn. Tôi chịu không nổi … tôi chết vì xấu hổ. Tôi nhảy chồm lên giựt lại tấm ảnh cho cậu khỏi chọc nữa. Tôi vươn tay. Theo quán tính, tôi chồm tới người cậu, cố gắng lấy lại món đồ trong khi cậu giương nó lên cao khỏi tầm với của tôi. Để ngăn tôi không với tới, cậu dùng tay giữ chặt người tôi lại. Mọi thứ như đứng yên. Chúng tôi đắm đuối nhìn nhau. Tôi thấy mình yếu đi. Chân tôi không còn vững nữa. Không khí trở nên nặng, rất nặng. Danny không cười nữa.
– Danny…trả tớ … tấm ảnh.
Mọi sự diễn ra ngoài ý muốn. Tôi không muốn … nhưng tôi đã không thể. Chìm đắm trong ánh mắt Danny, tôi tiến sát mặt mình. Như bị hút, cậu cũng làm tương tự. Môi chúng tôi chạm nhau, dính chặt. Tôi nhắm mắt, tay ôm tóc cậu. Miệng chúng tôi như gắn lại với nhau, rất nóng, cũng rất dịu. Lưỡi cậu chạm vào răng tôi. Tôi bay bổng trong cơn chóng mặt. Tôi không còn nhận thức về thời gian. Chỉ với nụ hôn này, trái tim tôi như muốn nổ tung, trái tim cậu đập như điên sát ngực tôi. Tôi vuốt ve tóc và cổ cậu. Tay cậu chạy dài trên lưng, trên thân tôi. Chúng ôm tôi sát vào cơ thể cậu. Tôi cảm nhận được sự khát khao của Danny, cậu không thể không thấy sự hứng phấn của tôi.
Tôi không biết bằng cách nào chúng tôi đã tách ra được. Tôi kiệt sức. Theo bản năng, tôi tựa đầu vào cậu.
– Danny … Danny ơi…Đã từ lâu lắm rồi…
Cậu thô bạo đẩy tôi ra, đôi mắt đầy sự sợ hãi.
– Tớ xin lỗi…tớ không biết mình bị gì…Trò chơi…sự kích động…tớ không muốn…chỉ là tai nạn, Chris, mình quên đi, mình đừng nói nữa, được chứ? Cậu không giận tớ chứ?
Tôi thấy mình ngốc nghếch, không hiểu chuyện gì xảy ra với cậu. Khỉ thật, tôi thấy cậu ấy cũng…
– Danny, cậu sao vậy? Cậu không hiểu gì à? Thật tuyệt! Tớ đã không dám nói với cậu… tớ đã đợi nhiều tuần rồi. Tớ luôn nghĩ chuyện này không thể được…và…mà cậu vừa mới hôn tớ. Từ ngày đầu tiên gặp cậu ở trường, tớ tin là tớ luôn mơ về chuyện này. Tớ yêu cậu, Danny, tớ không thể làm gì khác. Cậu bảo tớ quên đi à? Tớ không thể, Danny, ngay cả khi tớ muốn, tớ cũng không thể …
– Ngưng ngay chuyện điên rồ của cậu đi! Cậu nói gì vậy? Cậu không phải pédé chứ? Tại sao cậu không trả lời? Đừng nói với tớ rằng tụi nó chọc cậu ở trường là đúng! Chris, trả lời tớ là không đúng đi! Điên thật, tớ không phải pédé! Cậu đừng nghĩ … chỉ vì…hồi nãy…tớ không biết tại sao…Nghe này, Chris, nếu cậu kể cho bất kì người nào nghe chuyện vừa xảy ra, tớ sẽ không tha cho cậu. Cậu phải cẩn thận đấy, nếu tớ nghe bất kì lời bàn tán nào về chuyện này. Kể từ ngày hôm nay, mình không quen nhau nữa, mình không gặp nhau nữa. Tớ…tớ phải về nhà…thế là đủ rồi!

Không để tôi kịp giải thích tiếng nào, cậu chạy đi, làm như tôi là quỷ. Tôi chưa kịp thả mình xuống giường thì mẹ đã đứng trước cửa.
– Danny đi rồi à? Nó có vẻ vội lắm?
Tôi gắng gượng.
– Nó sự nhớ là phải về nhà sớm…để gặp…gia đình.
Ở trường, sáng ngày hôm sau, tôi gặp cậu trên hành lang. Cậu đã không nhìn mặt tôi.
Tôi gục ngã. Tôi đã tốn công tìm kiếm, nhưng tôi vẫn mãi không hiểu. Tôi đã không làm gì quấy, không gợi mở cũng không ẩn dụ chuyện gì, không một hành động không đúng chỗ trong suốt nhiều tuần lễ. Cậu ấy càng không. Chuyện xảy ra, ngay cả khi bọn tôi không muốn, như thế, đột ngột. Chúng tôi hút lẫn nhau một cách không tự chủ. Tôi đã không kiềm chế mình được, cậu ấy cũng vậy. Chúng tôi hôn nhau với nỗi đam mê, vui thích. Tại sao cậu lại không muốn chấp nhận?
Vanessa đã tìm ra câu trả lời thay tôi.
– Chuyện gì vậy Chris? Nhìn mặt cậu kìa, quỷ nó thèm nhỏ dãi! Vậy không ổn chút nào. Đừng nói với tớ là cậu khỏe. Nhìn mắt cậu đi! Cậu khóc suốt đêm à? Rồi, lại bắt đầu nữa!
– Vanessa…Danny…nó tới nhà tớ hôm qua…Bọn tớ chơi với nhau…thoải mái…tớ không biết chuyện xảy ra thế nào…bọn tớ đã hôn nhau…một nụ hôn thật sự…
– Chris! Tớ biết trước là cậu cuối cùng cũng sẽ lấy ước mơ làm sự thật. Cậu si đến chết rồi! Danny Crawford! Chỉ có bọn con gái mới hấp dẫn nó thôi! Tối qua cậu đã nằm mơ rồi, chắc chắn. Cậu đã tưởng là thật. Bước từ trên mây xuống đi. Nếu cứ tiếp tục, cậu vô bệnh viện tâm thần là vừa.
– Thế còn “cái đó”? Khi nó dán vào người tớ, tớ cũng mơ thấy “cái đó” của nó à? Tớ thề là chẳng bịa cái gì cả! Vanessa, thật sự là như vậy. Tớ vẫn còn vị của lưỡi nó trong miệng. Thật phi thường! Thiên đàng! Tớ đã không muốn chuyện này chấm dứt. Tớ cứ lâng lâng. Tự nhiên, nó lại đẩy tớ ra. Nó nói là không cố tình làm như vậy…rằng chỉ là tai nạn…rằng nếu như tớ kể lại chuyện này, nó sẽ không tha cho tớ. Vanessa, nó nói không muốn gặp mặt tớ nữa. Sáng nay…nó đã vờ không nhìn thấy tớ.
– Tớ không thể tin được. Cậu đã đốn ngã Danny Crawford…Trời, biết tin vào ai được nếu đứa nam tính nhất trong những thằng đàn ông …
Cô ngừng nói ,ra chiều suy nghĩ cẩn thận.
– Cậu không hiểu rồi, chẳng hiểu gì hết, Chris! Nếu nó làm vậy, tức là nó cũng thương cậu, lại thắm thiết nữa kìa. Nhưng nó xấu hổ. Nó không muốn chấp nhận. Trong tư tưởng, nó không nghĩ đến chuyện bị thu hút bởi một thằng đẹp trai như cậu. Khỉ thật! Cậu thật may mắn, Chris! Nó là đứa con trai tuyệt vời! Tớ biết cần phải làm gì. Nếu như nó thật sự cần cậu, nó sẽ trở lại. Nghe Vanessa này. Đừng khóc nữa cưng. Cần có thời gian, cần phải kiên nhẫn! Cậu phải từ từ, thận trọng…Nó không tồn tại nữa…làm ra vẻ như không thấy nó, nhưng làm sao, cho nó thấy cậu. Trên hành lang, trước cổng ra vào…cậu nắm được chứ? Chơi trò mèo bắt chuột. Tớ không cho nó quá một tháng, tin tớ đi!
Chắc là Vanessa có lí. Tôi chưa hề nghĩ ra chuyện cậu không muốn,như tôi, chấp nhận sự khác biệt của mình. Cậu từ chối sự thật bằng những vũ khí hiện có: trốn chạy, cắt đứt và đe dọa.
Như chết ở trong tim, tôi quyết định nghe theo lời chỉ dẫn của Vanessa. Thật khó! Hàng chục lần, tôi tưởng mình yếu đi. Tôi đã giữ vững. Tôi cũng vậy, tôi đã lơ cậu đi. Tôi giữ khoảng cách rất xa với cậu, nhưhg không quá. Tôi tránh ra về cùng lúc với cậu. Đương nhiên là Vanessa và Robert cặp kè với tôi khi tôi về nhà. Cậu ấy chắc phải nhận thấy. Khi cậu ở gần xung quanh, tôi cười lớn tiếng hơn với những đứa bên cạnh.
Rồi cũng đến một ngày, tôi bắt gặp ánh mắt cậu dán vào tôi, rồi quay đi thật nhanh. Vanessa cũng thấy. Kể từ lúc ấy, như tình cờ, Danny luôn cố tình ở gần cạnh tôi. Chắc cậu muốn nghe những gì tôi nói? Hay là cậu khởi sự chuyện giải hoà? Vào những lúc như vậy, tôi thường kéo tay Vanessa,Robert hay Nance đi chỗ khác, làm như không chú ý đến sự hiện diện của cậu.
Một thời gian ngắn, không thể tránh khỏi, giữa đám đông, Danny đứng trước mặt tôi, mặt tái mét, cậu thì thào.
– Chris…khoẻ chứ?
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh để trả lời một cách lãnh đạm.
– Ai? Tớ hả? Vẫn khỏe, nhờ trời. Còn cậu, chắc cũng khỏe?
Tôi bỏ đi không đợi cậu trả lời. Tránh nhưng ánh mắt tò mò, tôi nhắm mắt, lưng tựa vào tường.
“Nó sắp đổ rồi, thiên thần của tôi, nó sắp đổ rồi. Kiên nhẫn, một chút kiên nhẫn nữa thôi.Vanessa đã có lí.”
Phần 5: Bóng Tối Trên Tranh
Tôi thấy tuần lễ trải qua thật đơn điệu và kinh khủng. Danny lại bắt đầu lẩn tránh tôi. Weekend cuối cùng cũng tới. Nhưng tôi biết, từ thứ sáu, là tôi được ở nhà một mình. Ba mẹ quyết định sang chơi nhà bạn 2 ngày. Tủ lạnh được lắp đầy những thứ tôi cần. Họ cũng biết Vanessa sẽ tới chơi với tôi. Sau khi ôm hôn tạm biệt, họ leo lên xe và lái ra đường.
Tôi quay lại với Vanessa. Chúng tôi ngồi trên bậc thềm vừa sắp xếp lại kế hoạch cho thứ bảy và chủ nhật. Đến lúc chúng tôi phải chia tay. Tôi leo lên phòng ngủ. Tôi bắt đầu cởi quần áo. Tôi chỉ còn mặc quần lót và mang vớ. Có cái gì đó va vào cửa sổ, lại thêm tiếng nữa, lại nữa. Có người ném sỏi lên cửa sổ. Khi hết ngạc nhiên, tôi nghĩ chắc là Vanessa lại quên thứ gì rồi. Tôi mở cửa sổ, Danny đứng phía dưới, trên thảm cỏ, đầu ngước về phía tôi.
Cậu hỏi thấp giọng.
– Tớ lên được chứ, Chris? Chuyện quan trọng.
Tôi kinh ngạc, não tôi như đang sôi. Trong ngực, tim tôi bắt đầu gõ thật mạnh.
– Cửa đóng…để tớ xuống mở.
Tôi với tay lấy cái khăn tắm quấn ngang mình, sao cũng được. Tôi hấp tấp chạy xuống dưới cầu thang.
Cậu vào nhà, tôi đóng cửa phía sau. Không nói một lời, cậu theo tôi lên phòng.
Cậu đứng đó, trước mắt tôi. Tôi không thể tưởng tượng nổi. Lại thêm một lần nữa, điều kì diệu lại xảy ra. Cậu nhìn tôi say đắm và tôi chìm trong ánh mắt cậu. Tôi không còn khả năng động đậy. Tôi biết, giây phút mà tôi từ lâu chờ đợi đã đến. Tấm khăn bung ra rồi rớt xung. Tôi không kịp làm gì để giữ nó lại. Chắc là tôi có vẻ ngốc lắm, mặt thì trơ ra, gần như không mặc đồ, lại không thể cục cựa.
Cậu chăm chú nhìn thân thể tôi.
– Tớ không thể nữa, Chris. Tớ không thể kiềm chế được. Tớ trở nên điên…
Thật kì diệu. Chỉ hai bước chân. Tôi nằm trong vòng tay cậu. Môi cậu đặt lên trên cổ, trên mặt, trên tóc và trên miệng tôi. Tôi rên rỉ hạnh phúc. Cậu đậy tôi. Chúng tôi vật nhau trên giường. Tôi hầu như không nhận thấy trọng lượng cơ thể cậu trên người mình. Cậu cũng không tốn nhiều thời gian để lột hết phần quần áo còn lại trên người tôi, vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Sau đó, một lúc lâu sau đó, trần truồng kề bên nhau, kiệt sức, chúng tôi trở lại với thực tại. Tôi thấy nó rất tuyệt vời. Tôi vẫn còn mùi vị cậu trên da. Tôi thấy thoải mái. Tôi chưa hề nghĩ một thú vui như vậy có thể tồn tại.
– Tớ yêu cậu, Chris, còn hơn thế nữa. Tớ như loá mắt. Tớ đã nghĩ mình có thể chết khi…
Tôi đặt một ngón tay lên miệng Danny. Cậu khẽ ngậm lấy.
– Suỵt! Đừng nói gì hết. Tớ cũng vậy, tớ không có đủ từ để diễn tả những gì tớ cảm nhận, tất cả những gì cậu vừa cho tớ.
Tôi đột nhiên thắc mắc.
– Danny, tại sao cậu biết là tớ ở nhà một mình tối nay?
Cậu phá lên cười.
– Ờ thì…từ ba ngày nay tớ tìm cơ hội để nói chuyện với cậu. Không cách nào được, Vanessa và mấy đứa khác không buông cậu ra. Tối nay, tớ lại nhà cậu. Tớ định nói với ba mẹ cậu là tớ muốn gặp cậu vì có chuyện gì đó quan trọng. Khi tới nơi, tớ thấy họ lên đường. Đem theo nhiều đồ đạc như vậy, tớ đoán là không phải chỉ cho một vài giờ. Nhưng cậu đã ở lại với Vanessa. Tớ đã kiên nhẫn chờ đợi. Cuối cùng cũng tới lúc. Tớ đã ném sỏi…

Tôi nằm dài trên người cậu, khẽ nén nhẹ người mình vào cậu. Tôi xém trượt xuống giường trong tiếng cười.
– Tớ sẽ không bao giờ tha lỗi chuyện cậu để tụi mình chờ lâu đến như vậy. Chỉ có một cách. Ba mẹ tớ vắng mặt suốt weekend, mà hiện giờ chỉ mới tới thứ sáu. Đừng nhìn tớ như thế. Cậu tới đúng thời điểm tốt: đây là một lời mời, tớ ra lệnh cho cậu phải chấp nhận.
– Nhưng Chris, ba,mẹ…họ đợi tớ. Tớ đã không báo trước.
– Danny Crawford, điện thoại của tớ tuỳ cậu sử dụng. Chỉ mới 10 giờ tối thôi, tình yêu của tôi. Cậu bịa ra chuyện gì cậu muốn: cậu vừa được mời đi chơi, 2 ngày, ờ nhà một người bạn…Vậy là đủ, tớ nghĩ? Họ sẽ không lo lắng đâu. Cậu về nhà tối chủ nhật, vậy là xong.
Cậu đã không cần suy nghĩ suốt nhiều giờ. Sau khi gác máy, cậu nằm lên người tôi và hôn miệng tôi. Chắc hẳn là chúng tôi đã mệt nhưng vẫn chưa hoàn toàn kiệt sức.
Thật trơ trẽn nếu như tôi kể lại cho các bạn nghe chuyện diễn ra trong vòng 2 ngày hôm đó, thời gian chỉ thuộc về 2 chúng tôi. Chỉ nên biết là chúng tôi đã trải qua một giai đoạn không có lí trí. Chúng tôi uống cạn thú vui cho đến tận cặn. Tối chủ nhật, ngay cả cặn cũng không giúp chúng tôi giải khát.
Chỉ có một sự cố nhỏ xảy ra trong suốt 2 ngày. Sáng thứ bảy, có người bấm chuông. Tôi mặc vội cái quần jean và đi mở cửa. Vanessa tới như đã hẹn. Say sưa trong hạnh phúc, tôi hoàn toàn quên mất cô ấy.
– Ơ…Vanessa, cậu đó hả? Khỉ thật! Tớ bận lắm…không được. Tớ…không rảnh cho đến…tối mai. Quan trọng lắm, đừng giận tớ!
Vanessa cười, mắt nheo lại, giọng bí mật.
– Trời đất…có phải Danny không?
Khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt thâm quầng của tôi cũng đủ để trả lời.
– Tớ thương cậu và tớ hài lòng về cậu. Cậu thật may mắn! Tớ để cậu yên cho đến thứ hai nếu cậu hứa kế cho tớ nghe mọi chuyện.
Tôi trở lại với Danny lúc này đã sẵn sàng nhảy qua cửa sổ nếu có nguy hiểm.
Tối chủ nhật, trước khi ba mẹ quay về, tôi cứ tưởng bọn tôi không thể chia cắt.
Thời gian trôi qua với vận tốc ánh sáng. Danny và tôi lại trở lại với thói quen. Mỗi ngày, anh dẫn tôi về tới tận nhà. Chúng tôi luôn có lý do để lẩn vào trong phòng ngủ. Tôi cũng làm quen với ba mẹ anh. Tôi thấy họ có vẻ không tự nhiên. Với hạnh phúc hiện có, tôi cũng không để ý đến chi tiết này. Đến phiên mình, tôi lại nhà anh. Chúng tôi luôn cẩn thận. Lúc nào cũng phải cảnh giác, không ngừng nghỉ, không để lộ ra một từ, một cử chỉ, một thái độ nào bất lợi cho chúng tôi.
Một mình, trong phòng tôi hay phòng anh, chúng tôi ngày càng khó kiềm được quán tính. Thỉnh thoảng, không thể kiềm chế, chúng tôi đã đi quá xa. May là không ai mở cửa trong những lúc ấy. Thật khó mà cưỡng lại được sự cám dỗ xác thịt. Những lần khác, chúng tôi lại bất cẩn hơn. Những khu nhà bỏ hoang, những cánh đồng, cách không xa thành phố, là nơi che chở cho tình yêu của chúng tôi.
Tôi ngày càng không chịu nổi sự lén lút này. Mỗi ngày một chút, tôi càng thấy khát khao ngày trọng đại mà tôi sống công khai với Danny. Anh thì, ngược lại, hoàn toàn thích nghi với lối sống hiện giờ.
Đó là điểm tối duy nhất trên bức tranh. Thái độ của anh với tôi, ở trường, làm tôi khó xử. Anh lạnh nhạt, giữ khoảng cách. Giống như anh nghĩ là chỉ việc chứng tỏ mình giao lưu với tôi thôi cũng đủ làm lộ mối quan hệ thực sự giữa bọn tôi. Vậy cũng được! Một lần, tôi đến sân vận động để động viên anh, nhân một buổi thi đấu. Điên tiết, anh cấm tôi không được làm vậy nữa. Tôi bị tổn thương. Từ lâu đã không thích thể thao lắm, tôi như được chích thuốc ngừa mãi mãi.
Tuy vậy, Danny yêu tôi, yêu như điên. Không chỉ là sự thu hút bên ngoài. Ngay lúc chúng tôi ở một mình, anh thay đổi hoàn toàn. Anh êm dịu, say đắm, thèm muốn sự vuốt ve của tôi. Không một giây phút nào tôi thoát khỏi vòng tay anh. Lại thêm một weekend nữa diễn ra, ở nhà ba mẹ anh, còn tuyệt hơn là cái mà chúng tôi đã trải qua ở nhà tôi. Anh thủ thỉ vớ itôi những từ yêu đương mà tôi có cảm tưởng như chưa từng được nghe. Anh dựng nên những kế hoạch tương lai cho anh và tôi. Nhưng điều kì lạ là trong tương lai hạnh phúc ấy, thế giới, mọi người xung quanh chúng tôi, không tồn tại.
Về phần tôi, tôi không thể yêu nhiều hơn nữa. Cứ mỗi ngày trôi qua, sự hiện diện cận kề của anh càng trở nên bức thiết. Danny là không khí tôi hít thở, là nước tôi uống. Vừa rời khỏi anh là tôi đã thấy nhớ. Tôi chỉ nghĩ tới anh. Tôi chỉ sống vì anh. Tôi không thể chịu đựng được những giờ không có anh bên cạnh.
Hơn hai tháng đã trôi qua. Ở trường, Vanessa,Robert và Nancy, cả Gloria và Herbert, cặp này vừa mới gia nhập vào nhóm bọn tôi, bao bọc tôi bởi tình bạn. Đương nhiên chỉ có mình Vanessa mới biết được chuyện tình lãng mạn của tôi.
Ba mẹ tôi cũng nhanh chóng nhận thấy những lúc tôi lơ đãng, những lúc tôi tránh mặt họ muốn ở một mình, khi tôi nghĩ tới Danny. Để trả lời những câu hỏi của họ, tôi đáp là sắp hết năm học, số lượng bài tập, mệt mỏi. Họ đã tin tôi. Cảm ơn trời! Mặc dù bận bịu chuyện tình cảm nhưng tôi vẫn là một học sinh giỏi, một học sinh xuất sắc.
Phần 6: Tuyệt Giao
Cũng gần tới lúc bế giảng, tôi bắt đầu lo lắng. Chúng tôi phải chia tay bởi kì nghỉ hè. Danny và tôi, mỗi người một nơi. Chúng tôi sẽ chỉ gặp nhau cho đến mùa tựu trường tới. Chỉ ý nghĩ này thôi đã khiến tôi không chịu nổi. Cần phải giải quyết vấn đề này với anh ấy.
Một buổi tối, hai đứa đang trong phòng ngủ của tôi (với lí do ông bài), tôi gượng khỏi sự vuốt ve của anh, chuẩn bị nhảy vào lửa.
– Danny, chúng mình phải nói chuyện. Chuyện nghiêm túc.
– Có chuyện gì vậy, Chris? Sao cục cưng của anh lại tỏ vẻ nghiêm trọng thế?
– Em không biết giải thích với anh thế nào, Danny. Em sợ…Sắp tới kì nghỉ rồi…Chúng mình sắp phải chia cắt. Em không biết em có chịu được phải sống xa anh không nữa? Em sẽ nhớ anh lắm. Mình…mình có thể làm gì đó để được ở chung với nhau, mùa hè này…để còn gặp nhau…tiếp tục thương nhau?
Tôi đã không chờ đợi chuyện anh phản ứng mạnh mẽ như thế này.
– Em điên hay sao? Mình không thể làm gì được. Mình có thể nói gì? Nói rằng mình không thể xa nhau? Hay đấy! Chẳng khác gì nói mình ngủ chung với nhau. Không, em mơ rồi đó! Chris, 2 tháng thôi, sẽ qua mau lắm. Anh cũng nhớ em vậy, đừng nghĩ là không. Nhưng mình không thể làm khác…vậy đừng lôi chuyện này ra nói với anh nữa. Với anh vậy là giải quyết xong rồi. Mình gặp lại nhau vào lễ khai giảng rồi mọi chuyện lại như cũ…
Tôi há miệng sửng sốt. Tôi thấy mình không thể chịu nổi nữa, cái cách xấc xược hầu xóa đi vấn đề của anh. Cảm giác mình là một món đồ người ta xài, rồi giục, rồi lại lượm lại khi cần.
– Vậy đủ rồi, Danny! Em chịu đủ rồi! Đúng vậy, em chán cảnh phải sống lén lút mà anh muốn. Em không xấu hổ khi nói với mọi người là em yêu anh, khi cần thiết. Em mơ ước … đúng vậy, em mơ, Danny. Em ước được cận kề bên anh, mọi lúc, và…cho đến ngày trọng đại. Tại vì em yêu anh, Danny, em có đủ dũng cảm để làm mọi chuyện vì anh. Anh thì chỉ nghĩ đến danh tiếng của mình. Anh sợ ánh mắt những người khác. Hãy xem cách anh đối xử với em ở trường. Em không tồn tại nữa. Anh nói rằng anh cần em à? Nếu thật sự như vậy, nếu anh không nói dối, nắm tay em! Mình xuống nhà, mình sẽ nói hết với ba và mẹ. Họ phải chấp nhận thôi … họ không thể thay đổi gì. Sau đó, mình lại nhà ba mẹ anh, thú nhận hế…
– Câm đi, Chris!
Danny đứng dậy, mặt tối sầm. Tôi tưởng anh sẽ đánh mình.
– Anh cấm em, em nghe không? Anh cấm em nói bất cứ từ nào với bất kì ai! Anh không muốn mọi người biết mình là pédé! Anh không muốn cả thành phố khinh bỉ mình, xem mình là đồng tính. Anh sẽ không chịu đựng được. Chris, nếu như em nói chuyện này…anh chối hết…anh sẽ nói rằng em chạy theo anh…rằng em không ngừng dụ dỗ…
Anh nắm vai tôi lắc mạnh.
– Em đòi hỏi quá, Chris. Với em, anh mạo hiểm quá..Anh…anh nghĩ mình đừng nên gặp nhau nữa. Đúng thế…mỗi người một bên…mình chưa hề quen nhau. Em sẽ không còn khuất mắt để hỏi nữa còn … mục quảng cáo của em, em cứ dành riêng cho mình. Mình chia tay…những người bạn thân…đúng, như những người bạn thân.
Anh buông tôi ra, tôi suýt ngã quỵ.
– Danny…không thể được? Anh không thể làm vậy…
– Được rồi … tốt nhất nên nói chia tay. Anh tiếc lắm, anh không thể làm khác…Chúc may mắn, Chris!
Anh sập cánh cửa phía sau lưng. Tôi chẳng còn thấy gì nữa. Dòng nước mắt trào ra, lăn dài, không bao giờ cạn.

Vậy là như thế, chuyện tình tuyệt vời của tôi đã kết thúc, kết thúc bi thảm. Tôi muốn hét lên đau khổ. Tôi bị hạ gục, tử thương. Chỉ nghĩ là anh sẽ không ôm tôi vào lòng, không hôn tôi nữa, không làm tình với tôi cũng đủ làm tôi điên rồi.
Tôi thật ngu. Tôi đã điên khi thách thức Danny, dồn anh vào chân tường. Là lỗi của tôi, tôi đã phá vỡ tất cả. Tôi phải gặp anh. Tôi sẽ xin lỗi anh, tôi sẽ hứa tất cả những gì anh muốn. Điều chính yếu là anh trở lại! Trời ơi! Cầu cho anh trở lại! Đó là điều duy nhất tôi cần. Không có anh, cuộc sống của tôi cũng không cần thiết nữa. Tôi rơi xuống đáy vực thẳm. Cho dù tôi có nhịn nhục, hạ mình cũng có quan trọng gì! Vì anh yêu tôi…tôi sẽ kiếm lại anh.
Anh ấy có thực sự yêu tôi không? Câu hỏi bất chợt nảy ra. Đúng, anh yêu tôi! Theo cách của mình, một cách vị kỉ, với điều kiện là tôi không làm xáo trộn cuộc sống anh, rằng tôi không làm tối đi chỗ tối trên danh tiếng anh. Vì nó, anh không ngần ngại bất kì giây phút nào mà làm tôi vỡ nát. Tình yêu của anh không đủ trọng lượng. Anh sẵn sàng ất tình cảm của mình qua một bên mà không cần nghĩ đến tình cảm của tôi.
Tôi có nên từ chối … cố thử, với thời gian, xóa đi hình ảnh của Danny trong trí nhớ? Thật sự không thể. Tôi không thể làm được, tôi cũng không muốn. Mặc cho khuyết điểm đó, tôi yêu Danny điên cuồng.
Tôi phải thắng được sự ngoan cố của anh, bắt anh phải vượt qua nỗi ám ảnh về ánh mắt người khác. Sau này, anh sẽ biết ơn tôi.
Lạnh lùng, tôi đã hiểu chuyện cần phải làm: đi cho đến cùng… cơ may cuối cùng của tôi.
Đây là bản nháp thứ năm mà tôi quẳng vào sọt rác. Cuối cùng tôi cũng hoàn tất.
“Danny yêu dấu,
Thật không dễ viết cho anh những hàng này. Em thấy cô đơn, cô đơn khủng khiếp. Làm sao anh muốn em quên anh, khi mà mỗi ngày, anh đi ngang qua em mà không hề ngoái lại nhìn.
Chỉ cần anh muốn, chỉ cần anh dám thử, chúng mình đã có thể hạnh phúc bên nhau. Mọi chuyện đều phụ thuộc vào anh, chỉ một hành động của anh. Em, em chỉ nghĩ về anh, về tình yêu của em dành cho anh.
Lát nữa đây, trong vài phút tới, em sẽ cho anh thấy quà tặng tình yêu đẹp nhất mà em có thể tặng cho anh. Cầu trời cho anh hiểu. Nhưng xin đừng bao giờ nghĩ rằng hành động của em là lời thách thức.
Em yêu anh, chỉ vậy thôi.
Chris”
Tôi gấp lá thư lại làm bốn và nhét nó vào 1 cái phong bì. Xong xuôi, tôi bỏ nó vào trong cặp.
Tôi được biết, sau đó ít lâu, rằng ngày hôm sau, mẹ tôi, như mọi ngày, vào phòng tôi dọn dẹp và sắp xếp. Dưới bàn học, bà cầm sọt rác để đem bỏ. Tò mò, bà cầm một tờ nháp vò nát, mở nó ra và bắt đầu đọc. Bàng hoàng, bà ngồi xuống giường. Bà đã hiểu hết và bắt đầu khóc. Tôi đã phạm một sai lầm lớn.
Phần 7: Lễ Bế Giảng
Hai tuần trôi qua kể từ lúc chia tay. Hôm nay là buổi học cuối cùng. Ngày trao giải thưởng cuối năm, ngày trọng đại tiêu biểu cho truyền thống nước Anh. Với thành tích cao của mình, người ta nói rằng tôi sẽ được đặc biệt khen ngợi. Cả trường và các phụ huynh đều có mặt trong buổi lễ phát thưởng.
Tôi chỉ nghĩ đến một chuyện. Danny hầu như không nhìn tôi, cũng không nói tiếng nào. Vanessa biết được diễn biến kinh hoàng của hoàn cảnh. Cô không biết nói gì để an ủi và động viên tôi. Cô biết có làm gì cũng vô ích.
Tôi cũng nói cho cô biết ý định viết thư cho Danny. Cô đã kịch liệt phản đối. Tối hôm qua, tôi vờ nghe theo. Nhưng trong giây lát nữa đây, ngay sau khi tới trường, tôi vẫn còn ý định đưa thư cho người cần nhận.
Trong xe hơi, tôi nhận thấy ba mẹ có vẻ im lặng. Trong lúc xuống xe, ba nói giọng ảm đạm:
– Chris, chút nữa sau khi phát giải, chúng ta có một cuộc nói chuyện rất nghiêm túc, con, mẹ con và ba.
Tôi đã không chú ý. Sau khi phát giải, chắc chắn là có chuyện xảy ra. Trong khi ba lái xe đi đậu, tôi bước vào trường. Tôi phải tìm thấy Danny. Chưa đi được vài bước, Kévin đã nhào ra cản đường.
– Em gái bé nhỏ, chắc là em nghĩ mình sẽ được yên thân vào ngày cuối cùng. Tao không thể bỏ qua cơ hội này, nếu không sau đó tao sẽ không thể đánh mày suốt hai tháng trời.
Khỉ thật! Thằng ngu này tới phá vỡ kế hoạch của tôi còn mấy đứa khác đi ngang qua, lãnh đạm hoặc cười cợt, không muốn can thiệp.
– Tớ xin cậu, Kévin, hôm nay không được…quan trọng lắm, để tớ đi…
Bỏ hết tự ái, lần đầu tiên tôi lạy lục nó. Tên đểu! Đương nhiên là nó khoái lắm rồi. Không nể nang, nó đẩy tôi ra khỏi lối đi. Tôi té nhào xuống đất, sau một bụi cây. Tôi cố chống chọi. Kévin lột cặp tôi ra, đồ đạc văng tung toé trên cỏ. Nó giơ tay, la lên.
– Cú này, mày sẽ nhớ suốt kì nghỉ hè!
Cú đấu chưa buông xuống. Nó nhìn thấy phong thư, dưới đất, ngay bên cạnh nó. Nó đọc cao giọng những gì tôi viết trên đó.
“Dành cho Danny Crawford!”
– Khỉ thật! Cái gì đây?
Tôi không thể làm gì khác. Nó bóp cổ tôi. Tay còn lại nó xé bao thư. Mặc cho những cố gắng của tôi, nó đã đọc. Gượng cười, nó khinh bỉ.
– À, ra vậy, vậy là thật à? Mày cũng chỉ là một thằng pédé dơ dáy, định chạy theo Danny. Nó giống tao, Danny, nó là đàn ông, thật sự đàn ông! Khốn nạn! Nó muốn cua bạn tôi, đứa bạn thân nhất. Đồ rác rưởi!
Tôi nhận một cú đánh thô bạo vào gò má trái, rồi cú thứ hai ngay miệng. Tôi choáng váng, lờ mờ nghe nó nói.
– Đừng lo cho thông điệp của mày, bé gái. Tao sẽ làm người đưa thư cho! Ngay chút nữa, Danny, nó sẽ nhận được lời tỏ tình của mày. Bọn tao sẽ được dịp cười vui. Cuối cùng, mày cứ an tâm là tao sẽ nói với tất cả mọi người rằng mày cũng chỉ là một thằng pédé. Họ sẽ không cần mày ở trường nữa!
Tôi nhìn nó lạnh lùng.
– Không cần thiết đâu, Kévin. Mày sẽ không có niềm vui đó đâu…Tao tự làm chuyện này.
– Mày muốn nói gì, thằng kia?
– Trong vòng chưa đầy một tiếng nữa, mày sẽ ngạc nhiên. Tao không xấu hổ về bản thân mình.
Nó nhìn tôi chòng chọc, không hiểu. Cuối cùng nó cũng bỏ tôi lại. Tôi thấy nó chạy nhanh vào trường, lá thư trên tay.
Tôi từ từ gượng dậy. Tôi đau khắp người. Môi chảy máu, mắt bắt đầu sưng lên. Tôi thử phủi vết bẩn trên quần áo. Chắc là nhìn tôi không được đẹp rồi. Tôi gom đồ đạc lại. Tôi thấy mình mệt mỏi, dơ dáy. Chỉ một vấn đề đã được giải quyết: dù sao thì thư của tôi sẽ đến đúng chủ trước thời hạn tôi định.
Tôi vào thán phòng. Thấy tôi, tụi bạn hốt hoảng.
– Chuyện gì vậy? Cậu bị sao vậy?
– Không có gì…Kévin…nó vừa ăn mừng buổi học cuối cùng…theo cách của nó.
– Trời, lại cái thằng ngu đó! Cậu không được để như vậy. Mười lăm phút nữa là buổi lễ bắt đầu rồi. Đi nhanh! Mình thử sửa soạn lại một chút, trong toilet!

Hội trường chật kín khi chúng tôi trở lại, hơi trễ một chút. Các bạn tôi đã làm mọi chuyện để tôi có thể trình diện. Chỉ còn cái môi thâm tím và con mắt sưng phồng, bắt đầu chuyển sang màu xanh đậm. Chúng tôi cũng kiếm được chỗ ở cuối hội trường. Tôi thấy, ở phía dưới, ba mẹ mình, ba mẹ Danny. Anh đang đứng tựa lưng vào tường, không xa khán đài. Ở bên cạnh, Kévin, vẻ cười cợt. Không nghi ngờ gì, nó đã chuyển thư cho tôi. Ngược lại, Danny tỏ vẻ lo lắng và căng thẳng.
Rốt cuộc thầy hiệu trưởng cũng ba hoa xong bài thuyết trình chào mừng. Vừa dài vừa lê thê. Tiếng vỗ tay lốp đốp lịch sự khi ông kết thúc. Mọi người nhanh chóng bước vào chủ đề chính buổi lễ. Những học sinh xuất sắc được lần lượt nêu tên. Chúng bước lên nhận phần thưởng. Các bậc phụ huynh thì xúc động chụp ảnh con mình. Đến lượt tôi.
– Và bây giờ đến lược Chris Parker nhận được những lời hoan nghênh vì thành tích của mình. Một thành phần đặc biệt ưu tú, là vinh hạnh của cả trường chúng ta. Tôi xin liệt kê: Giải nhất Anh văn, gảii nhất Lịch sử và địa lí, giải nhất Pháp văn, gảii nhì Toán, giải nhì Lý,Hoá và các môn tự nhiên. Trước một thành tích như vậy, chúng ta có thể tha cho cậu ấy những kết quả thể dục yếu kém. Tất cả chúng ta đều tự hào có một học sinh như vậy. Tôi yêu cầu mọi người vỗ tay và trân trọng mời cậu lên nhận phần thưởng thích đáng.
Tôi đứng dậy, bước trên lối đi trung tâm. Mọi khuôn mặt đổ dồn về phía tôi. Cùng với tiếng vỗ tay, tôi nghe được những lời thì thào ngạc nhiên khi thấy tôi trong tình trạng thảm hại. Tôi mất hết cảm giác. Theo quán tính, tôi leo lên từng bậc khán đài. Tôi nhìn Danny. Anh có vẻ bất ngờ khi thấy tình trạng của tôi.
Tôi cầm những cuốn sách dành cho mình và bằng khen danh dự đi kèm theo. Người ta đưa cho tôi micro. Cả hội trường im lặng tuyệt đối. Tôi lắp bắp một tràng cảm ơn. Thời cơ đã đến. Tôi vượt qua nỗi sợ và ngần ngại. Tôi hít mạnh, nhảy vào lửa.
– Tôi…Tôi cám ơn mọi người một lần nữa. Tôi vẫn chưa kết thúc…Tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với mọi người, rất quan trọng với tôi. Chuyện không liên quan đến trường cũng như đến chuyện học…Chỉ liên quan đến tôi. Mọi người … mọi người … gần như mọi người đều biết tôi. Ít ra, mọi người tưởng là biết tôi…Ngày hôm nay…mọi người phải biết chuyện này…
Tôi ngừng lại, lần cuối cùng. Tôi đã đi quá xa rồi.
– Tôi không muốn nói dối, không che đậy…chạy trốn, xấu hổ, sợ hãi. Nhưng không, chuyện này không phải lỗi của tôi…tôi chẳng có gì phải trách mình. Không phải là lỗi tôi, nếu như tôi không giống như đa phần trong số mọi người…tôi khác người … tôi là … tôi là gay. Tôi cũng không muốn…nhưng tôi là gay. Tôi muốn yêu và được yêu. Đây không phải là điều nhục nhã…tôi không phải bị bệnh. Chính xã hội chúng ta đã bắt buộc tôi phải xấu hổ với bản thân mình, với những tình cảm và hành động của mình. Theo tôi, chúng đều tự nhiên… Dù vậy, tôi cũng không thể sống như những người khác. Từ nhiều tháng nay, tôi yêu người đó…tôi biết anh cũng yêu tôi. Anh đang nghe tôi nói…tôi có dũng cảm nói với mọi người mọi chuyện…để chúng tôi không cần phải che giấu như những…Tôi hy vọng anh ấy…
Tôi dừng lại. Trong sự im lặng ngột ngạt, tôi chờ đợi một điều gì đó. Vô ích.
– Không, chẳng có ích gì! Nhưng xin biết rằng, trong xã hội, trong thành phố này…tôi không phải là người duy nhất yêu và đau khổ. Nếu như…chỉ cần mọi người có thể hiểu tôi đã đau khổ như thế nào. Tôi…tôi xin mọi người tha lỗi cho sự đường đột cá nhân có thể đã làm sốc mọi người…Cám ơn đã nghe tôi nói!
Như trong cơn mộng du, tôi ôm chồng sách vào người, bước xuống bậc thềm. Tôi thấy Danny cúi gầm mặt. Kévin nhìn tôi sửng sốt. Có người nào đó phá vỡ sự im lặng bằng cách vỗ tay. Những người khác tiếp theo…những người khác nữa…Cả đám đông đều đứng dậy hoan hô nhiệt liệt. Không quan trọng, mặc xác họ, họ có la ó tôi cũng không sao. Tôi hoàn toàn không quan tâm. Danny đã không trả lời thông điệp của tôi. Tôi đã chơi lá bài cuối cùng và tôi đã thua. Ở giữa lối đi, ba mẹ chạy tới. Tôi được họ ôm vào lòng, thật chặt. Nhiều người vây quanh chúng tôi để nói lời thiện cảm.Vanessa, Robert, Nancy, Gloria và Herbert cũng dọn được đường vào. Robert nhào tới ôm hôn tôi.
– Chris, tớ thương cậu, cậu mãi là bạn tốt của tớ.
Ba nói.
– Chris, ở lại chơi với các bạn con đi. Mẹ và ba đợi con ở xe hơi. Cứ thoải mái, ta gặp lại sau. Cả ba và mẹ đều yêu con.
Cả đám kéo tôi ra ngoài. Chúng tôi ngồi trên hành lang. Đứa nào cũng muốn bảo đảm tình bạn tốt đẹp của mình. Các bậc phụ huynh, cả học sinh, đi ngang qua đều tới bắt tay và nói vài từ thân thiện. Vanessa thú nhận cô biết hết mọi chuyện. Chỉ có một câu hỏi tụi nó muốn biết.
– Chris, nói xem, ai vậy?
Vanessa trả lời thay tôi.
– Mấy cậu mù hay sao? Câu đó đâu phải khó trả lời.
Cả bọn há miệng sửng sốt trước chuyện diễn ra trước mắt. Phản xạ theo bản năng, tôi thụt lùi lại. Kévin đứng trước chúng tôi, bối rối.
– Chris…tớ đã không thể hiểu…rất tiếc…xin lỗi.
Nó bỏ đi rất nhanh.
Trở lại với ba mẹ trên bãi đậu xe, từ xa, tôi thấy Danny đi cùng ba mẹ anh ấy. Chuyện coi như chấm dứt.
Chương 2: Kevin
Phần 1: Ngạc Nhiên
Thời gian trôi qua nhanh kể từ lần đầu tiên tôi gặp Danny.Mới đây đã hai năm. Ngày hôm nay, khi nghĩ về anh-tôi thường nghĩ về anh, tôi vừa thấy rất êm dịu, lại vừa có chút đau đớn.
Sau một khỏang thời gian dài suy nghĩ, tôi nhận thấy chuyện mình làm chỉ tổ hại cho bản thân mình. Trong sự thú nhận khó khăn, tôi đã hy vọng anh lên gặp mình. Nắm tay tôi trước mặt mọi người, anh cuối cùng cũng chấp nhận. Phải chi anh dám nói “Tô cũng giống cậu ấy. Cậu yêu tôi và tôi cũng yêu cậu”. Anh đã sợ , đã yếu đuối, hòan tòan thản nhiên, bất động. Thay vì hòan tòan chinh phục anh, tôi lại đào ra, giữa chúng tôi, một hố sâu ngăn cách không thể vượt qua. Cái danh tiếng quỷ quái của anh đã thắng: Người ta không giao du với một thằng pédé.
Sau buỗi lễ kết thúc năm học đáng nhớ đó, kì nghỉ hè bắt đầu, Danny và ba mẹ cậu lập tức rời đi. Tôi cũng không thấy mặt con họ ngày khai trường. Ba và mẹ thân yêu chắc chắn không mất nhiều thời gian để hiểu được mối nguy hiểm khủng khiếp mà tôi có thể gây ra cho con mình. Họ chắc cũng đau khổ hối hận đã để cho chúng tôi có nhiều thời gian bên nhau, Danny và tôi. Chúng tôi nhanh chóng biết tin rằng nhà Crawford đã dọn đến Oxford, cách khỏang bốn mươi cây số.
Buổi tối cùng ngày với sự phô trương đầy tai tiếng của tôi, chúng tôi đã thảo luận,tôi với ba và mẹ. Mọi chuyện xảy ra ổn thỏa. Tôi được biết rằng mẹ đã đọc những bản nháp được vứt không cẩn thận vào sọt rác và bà đã báo tin cho ba biết, ngay trước lễ trao thưởng. Những lời thú nhận trước công chúng giúp tôi miễn được phần nào lí giải của mình. Tôi, các bạn cũng nghĩ vậy, đã chịu một bài thuyết giáo nhưng chẳng có gì nghiên trọng. Cho dù họ nghĩ như thế nào, họ cũng không làm gì khác hơn là chấp nhận tôi như tôi đã là, tức là … khác người. Tôi cũng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng ba, ngược lại, lại khá hãnh diện vì tôi và vì sự dũng cảm mà tôi đã thể hiện. Chi tiết cuối cùng: Tôi không cần phải dài dòng về Danny, sự thật hiển nhiên trước mắt họ.
Vì tôi mà họ thay đổi chương trình nghỉ hè. Tôi phải cùng họ sang Pháp chơi, trong vòng 1 tháng. Ba mẹ cố gắng giúp tôi khuây khỏa, giúp tôi quên nỗi buồn mà họ đóan là rất lớn. Nhờ vậy, khi trở về Swidon, tôi cảm thấy hơi đỡ hơn.
Vanessa và cả nhóm cũng tiếp sức. Mọi người đều tỏ vẻ quan tâm chăm sóc tôi đến nỗi hình ảnh Danny cũng trở nên mờ hơn. Chúng tôi cùng trải qua tháng cuối cùng của kì nghỉ, hầu như không rời nhau. Tuy vậy, có những lúc, ban đêm, tôi mơ thấy Danny hôn mình. Chỉ một chi tiết làm tôi lo lắng. Hai hoặc ba lần, tôi thấy Kévin lảng vảng xung quanh.
Tháng chín đã đến và cùng với nó là ngày tựu trường.
Buổi sáng, tôi thấy hơi căng thẳng. Đã đến lúc tôi phải đối diện, một lần nữa, với những đứa khác. Bây giờ, biết tôi là gay, mọi người sẽ phản ứng như thế nào hai tháng sau khi tôi thú nhận?
Điểm khả quan đầu tiên, thầy hiệu trưởng đã không đả động đến việc ngăn cản tôi tiếp tục học ở trường ông. Có thể ông sợ bị chỉ trích vì phân biệt?
Yếu tố khả quan thứ hai: không hề có đơn khiếu nại nào được gửi đến chống đối sự hiện diện của tôi.
Nhưng tôi vẫn sợ.
Trong suốt kì nghỉ, nhờ có sự cố gắng kết hợp của cả bọn, Vanessa cũng qua được kì thi lấy bằng lái. Chính trong xe cô mà chúng tôi băng băng tới trường. Robert,Nancy,Gloria và Herbert đợi chúng tôi. Những người bạn tuyệt vời! Tụi nó liên kết lại, bao bọc xung quanh tôi để báo động mọi hành động thù địch có thể xảy ra.

Thật ra cũng chẳng cần phải lo làm gì. Ngay từ giờ học đầu tiên, tôi hiểu rằng mình được chấp nhận như lúc trước, thậm chí có thể nói là tốt hơn. Nhiều đứa con trai, cũng như con gái, mà tôi hơi quen, đột nhiên lại bắt tay và chào thiện cảm. Đương nhiên, tôi đã có một cuộc trao đổi ngắn gọn không thể tránh khỏi với thầy hiệu trưởng vì muốn được an tâm về hành vi của tôi.
– Ngài Hiệu Trưởng, con vẫn là Chris Parker của năm ngóai. Con chưa từng bao giờ làm xáo trộn trường học với bất cứ chuyện gì, ngòai buổi lễ trao giải. Con xin bảo đảm với thầy là chuyện trở thành một yếu tố khả dĩ gây náo động nề nếp của trường không hề có trong ý định cũng như thói quen thường ngày của con. Con xin hứa!
– Tôi tin cậu, Chris, tôi chúc cậu luôn có những thành tích tốt đẹp như năm vừa qua.
Tôi không thể nói trước chuyện tương lai. Những ngày tiếp theo dành cho tôi rất nhiều bất ngờ.
Trên hành lang, giữa đám đông, tôi chạm mắt Kévin, tên hung thần ngày nào. Tôi mất gần một tháng mới xóa hết được kỉ niệm của lần gặp mặt cuối cùng với nó. Tôi thụt lùi lại theo bản năng. Tên đểu đó chắc là sắp sửa rủa tôi là pédé và đáng tôi một trận nhừ tử. Không, nó đứng lại, trong khi tôi chuẩn bị tháo chạy. Nó nhìn tôi, bối rối.
– Đừng sợ, Chris, tớ sẽ không đánh cậu…tớ muốn nói chuyện với cậu. Tớ…tớ đã thô bạo với cậu…Tớ biết…Tha lỗi cho tớ…Hết rồi, tớ sẽ không tiếp tục nữa. Không! Đừng đi! Cậu có thể ngồi đó…với tớ…chỉ một phút thôi, không hơn.
Tôi không tin vào lỗ tai mình. Tò mò, vẫn còn hơi sợ, tôi đi theo nó. Chúng tôi ngồi xuống. Nó hơi yên lặng trong giây lát, rồi nói.
– Chris, trong cuộc nói chuyện…khi cậu nói với tất cả mọi người, rằng cậu là pé…ơ…là gay…rằng cậu không phải là người duy nhất ở trường…là Danny mà cậu muốn ám chỉ phải không? Lá thư…nó nói rằng cậu thích cậu ấy…không có gì khác…Nhưng trong thán phòng, cậu muốn nói là cậu ấy cũng yêu cậu…Chết tiệt! Danny là bạn thân nhất của tớ. Tớ cần biết nếu như cậu ấy và cậu…
Thằng ngu! Nó vừa nhắc tôi nhớ lại Danny. Chuyện này làm tôi đau. Tôi lấy tay ôm đầu, không nhìn nó.
– Cậu sẽ không bao giờ biết, Kévin. Tớ có thể nói rằng tớ, tớ yêu cậu ấy. Tớ vẫn còn yêu cậu ấy. Nhưng tớ chỉ là một thằng pédé dơ bẩn, có đúng thế không? Khi cậu chôm lá thư, khi cậu đập vào mặt tớ, cậu nghĩ, có thể Danny từ chối sự tán tỉnh của tớ? Có thể cậu ta vừa bỏ rơi tớ và…tớ muốn cậu ấy trở lại? Không, cậu sẽ không biết đâu, Kévin. Nếu gặp lại Danny, bây giờ đang ở Oxford, nếu gặp lại cậu ấy, cậu chỉ việc đặt lại câu hỏi.
Tôi không kềm nổi tiếng nấc, nó nhìn tôi, kì lạ.
– Tớ cũng nhớ cậu ấy nữa, Chris…không phải cùng một kiểu với cậu, nhưng tớ nhớ cậu ấy…Chúng ta đều nhớ Danny, Chris, cậu yêu cậu ấy đến thế sao?
Thay vì nhận được câu trả lời, nó thấy hai hàng nước mắt chảy dài trên má mà tôi không thể kiềm lại được. Nó hơi chồm về phía tôi nhưng đột nhiên khựng lại.
– Tớ bắt đầu hiểu cậu, Chris. Tớ đã thật ngốc nghếch. Hãy quên những gì tớ từng làm…Mình…mình có thể thử trở thành bạ…hơi bạn một chút. Tớ là một tên đểu, một thằng súc sinh…nhưng…nếu cậu muốn, mình có thể, có thể, hiểu nhau.
Nó đỏ mặt rồi đứng dậy. Nó không phải bỏ đi mà là chạy đi. Tôi thấy khó chịu. Khỉ thật! Tôi mơ hay sao? Tên điên đánh tôi gần như hàng ngày bây giờ lại đề nghị được trở thành bạn. Việc biết tôi là gay làm nó thay đổi đến thế? Một mình, trên ghế đá, tôi bật cười.
Tôi vội vã kể lại câu chuyện cho tụi bạn nghe. Tôi phải hết mọi chi tiết để tụi nó cuối cùng cũng bắt đầu tin tôi. Vanessa bảo tôi phải cẩn thận.
– Trời đất, cậu phải coi chừng gã này. Hiện giờ chắc là nó đang khoe khoang chuyện mình đùa cợt với cậu. Nếu cậu chấp nhận vào cuộc chơi của nó, nó sẽ ca cẩm với tất cả những ai chịu nghe rằng ngay cả mấy đứa pédé cũng bị nó hấp dẫn.
– Đừng lo gì hết, Vanessa. Tớ cẩn thận như đi trên trứng. Hơn nữa, đó không phải là mẫu người đàn ông của tớ.
Phần 2: Ngỏ Lời
Ah, bọn đàn ông. Ờ thì, nói về bọn nó đi. Tôi giờ không cần phải vào công viên, hay nơi khác, để kiếm tụi nó. Bây giờ cả thành phố đều biết, chính tụi nó tới tìm tôi, kín đáo, đương nhiên. Một ngày, trên đường, tôi bắt gặp Rex. Rex? Các bạn còn nhớ không? Tóc vàng, đẹp trai, người đã bỏ rơi tôi ngay từ cuộc hẹn thứ ba. Anh giữ tay tôi lại.
– Em biết không, Chris…Anh tiếc lắm. Anh đã không quên em. Anh muốn mình quen lại.
Tôi cũng không, tôi đã không quên anh. Nhưng tôi đã từ chối lời đều nghị thân ái này. Anh có vẻ rất tức giận.
Bất ngờ hơn nữa là sự ve vãn của một số học sinh trong trường. Tôi gần như không từ chối. Sau chuyện Danny, tôi cần phải lao mình vào cuộc vui. Nếu, với nhiều đứa, tôi vờ như không biết gì, tôi cũng chấp nhận vài ba đứa. Tại tụi nó làm tôi vui. Nhưng chẳng có đứa nào làm tim tôi rung động. Chỉ đơn thuần là xác thịt. Tất cả, không có trường hợp nào ngọai lệ, đều yêu cầu tôi giữ kín tuyệt đối. Tụi nó chẳng đứa nào hiểu gì cả.
Ba mẹ tôi nhanh chóng lo lắng trước sự thay đổi người yêu của con mình. Họ lo lắng, cũng đúng thôi! Tôi đã sắp xếp hết mọi lời giải thích. Một buổi tối, ở nhà, bên bàn ăn, ba khởi sự.
– Chris…mẹ và ba, con cũng biết, thương con dù con là gì đi nữa. Con có cuộc sống của mình và ba mẹ cũng không muốn dính tay vào…Nhưng, hiện giờ, ba mẹ thấy hơi lo. Hãy thử hiểu ba mẹ. Ba mẹ có cảm giác là con …chuyền từ tay đứa con trai này sang đứa con trai khác. Sự…bất ổn định này làm ba mẹ lo lắng. Ba mẹ hy vọng con chú ý. Nếu…nếu con có một mối quan hệ bền vững…lâu dài…ba mẹ sẽ bớt lo.
– Ba mẹ à, mối quan hệ bền vững, con từng nghĩ rằng mình đã có. Nó đã vụt khỏi tay con và làm con đau đớn. Trong thời gian đó, con đã không thể có sự cảm thông cũng như giúp đỡ của ba mẹ. Ngày hôm nay, con cố quên…với những phương tiện duy nhất mà mình có…nghe này ba…không biết nói thế nào…trước khi gặp mẹ…ba cũng từng quen nhiều cô gái? Con cũng vậy. Điểm khác nhau duy nhất là con thích con trai.
Chúng tôi không bao giờ trở lại vấn đề này nữa.
Ít lâu sau, Vanessa tới thăm, cự kỳ kích động.
– Chriiiis! Tớ đã gặp người đàn ông của đời mình. Anh ấy tên Jack. Aûnh nói là yêu tớ…Tớ tin…Ờ thì, tớ không biết là ảnh yêu tớ hay yêu cái xe…Không quan trọng, ảnh làm tớ phát điên.
Chắc không phải là vì cái xe rồi. Ba ngày sau, cô giới thiệu với tôi Jack. Một gã cao, hơi quá ốm, lại tiết kiệm lời nói, hòan tòan trái ngược với Vanessa nhưng lại dễ thương giống cô.
– Jack, em giới thiệu với anh, Chris, bạn thân nhất của em. Em chắc hai người sẽ hiểu nhau.Ah! Một chi tiết: cậu ấy là gay. Chris, cẩn thận với bồ của tớ, nếu không tớ giết cậu!
Cô nói riêng.
– Tuyệt vời, anh ấy làm tình như thần!
Tôi thấy sung sướng dùm cô. Jack hòa nhập vào trong nhóm không chút khó khăn. Đây là đứa hiền nhất bọn.
– Chào Chris. Mình có thể nói chuyện…lâu rồi…tớ đã không dám…
Lại là Kévin, bớt hung hăng rõ rệt, gần như ngượng ngùng. Theo bản năng, tôi cũng cẩn thận đề phòng.
– Tớ không thấy mình có chuyện gì để nói. Nhưng nếu cậu muốn, mình lại kia ngồi!
– Bèn…chỉ là tớ muốn biết…cậu hiện thế nào? Không phải chuyện của tớ, nhưng cậu thấy khỏe hơn chứ? Tớ nghĩ cậu phải quên đi. Trông cậu lúc đó bất hạnh lắm…tớ không thích trông thấy cậu như vậy…Tớ đã hiểu.Cậu đã cho tớ một bài học.
Rốt cuộc là nó muốn đi đến đâu? Tôi im lặng. Nó lại tiếp tục một cách khó nhọc.
– Mình không biết nhiều về nhau, Chris. Mình không giống nhau…Tớ ăn năn…Tớ đã thay đổi…tớ không muốn làm gì xấu cho cậu nữa…tớ giận mình đã đối xử như thế với cậu…nếu tớ có thể quay trở lại quá khứ. Chết tiệt! Tớ không biết nên nói thế nào!

Hòan tòan rời rạc. Tôi nhìn nó trong khi nó lại dán mắt vào mũi giày, vừa xoa nhẹ tay.
– Cậu muốn nói gì với tớ vậy, Kévin?
– Thật không dễ. Mình…mình có thể gặp nhau thường xuyên hơn…nếu cậu thấy được…hiểu nhau hơn. Tớ thì muốn lắm. Đừng hỏi tại sao, nhưng tớ thấy…
– Phải chứ, phải chứ Kévin, tớ muốn hỏi cậu tại sao?
Nó ném cho tôi một tia nhìn lo lắng, lạc lỏng. Mặt nó tái đi và nó thở khó khăn hơn.
– Khỉ thật! Chris, sau mọi sự ngu ngốc của tớ…cậu sẽ mặc xác tớ. Tớ không thể giận cậu…tớ nghiêm chỉnh đấy, Chris…tớ không chọc cậu…như lúc trước. Tớ đang cố nói với cậu là… ờ thì, cậu phải hiểu! Đây là chuyện khó nhất đối với tớ…tớ thấy cậu dễ thương … Chris, chết tiệt! Với con gái thì dễ nói hơn…
Con bò cái! Chuyện trở nên khó xử, rất khó xử. Nó bệnh hay sao vậy? Làm sao để thóat ra mà không trở thành thêm một lần nữa, kẻ tử thù. Phải biết xử sự khôn khéo.
– Kévin…tớ không chờ đợi chuyện này. Tớ không biết nói gì. Cách đây không lâu, tớ run vì sợ trước mặt cậu. Mà…nếu như tớ thật sự hiểu, ngày hôm nay, cậu yêu cầu tớ trở thành bạn cậu. Không! Không phải là bạn, còn hơn thế nữa, đúng không?
Trong tiếng thì thào, tôi nghe được.
– Đúng Chris, hơn thế nữa… nhiều hơn thế nữa.
– Cậu muốn làm … làm tình với tớ? Cách đây hai tháng, cậu đã đánh tớ bầm dập chỉ vì tớ là pédé rồi bây giờ, nhéo tớ đi, tớ đang mơ, cậu muốn mình…làm sao tớ có thể tin được sự thành thật của cậu? Tớ còn không biết cậu có tính lừa tớ nữa hay không…để… để thêm vào bộ sưu tập của mình một kinh nghiệm độc đáo…hay cậu thật sự muốn chuyện này. Quá nhanh. Cậu không thấy sao? Trong lúc này, thật sự tớ không nghĩ đến chuyện đó trong giây phút nào…tớ không muốn. Tớ không muốn cậu nghĩ rằng chỉ cần có một thằng con trai nói với tớ: tôi muồn làm tình, là tớ có thể lên giường với nó. Hơn nữa, còn Danny. Cậu ấy vẫn ở đó, hiện hữu…
– Tại sao cậu nói thế? Cậu có nhiều đứa bạn trai khác mà. Tớ biết, tớ theo dõi cậu. Nhiều lúc tớ muốn hét lớn khi thấy cậu đi chung với tụi nó.
– Đúng vậy, Kévin, tớ có bạn, tớ không giấu. Chỉ có điều tớ không thật sự dính vào đó… tụi nó không quan trọng. Cũng giống như cậu, những đứa con gái mà cậu tán tỉnh không cần yêu. Có thể cậu cũng làm một chuyện giống như tớ vậy. Một ngày nào đó, tớ sẽ giải thích rõ với cậu hơn. Tưởng tượng. Đợi nào, chỉ tưởng tượng thôi, một ngày tớ nói với cậu đồng ý. Tưởng tượng là tớ bắt đầu kết cậu… nếu đến lượt cậu, cậu làm tớ đau khổ. Nếu, sau khi có được những gì mình muốn, cậu bỏ rơi tớ như…như miếng khăn giấy? Quá mạo hiểm. Tớ thà nói là không…sau này, tớ không biết…một thời gian nữa… mình cần phải suy nghĩ, cậu và tớ.
Thằng ngu! Vậy mà nó cũng tin. Sự xúc động của nó lộ cả ra ngoài.
– Cậu có lý, Chris, như mọi ngày, tớ chỉ là một tên vị kỉ ngu ngốc. Tớ đã chỉ nghĩ về mình. Tớ thật lòng… tớ … tớ kết cậu. Một ngày nào đó, tớ sẽ giải thích rõ với cậu hơn. Hứa với tớ, cậu cũng suy nghĩ , về phần mình. Tớ sẽ đợi. Bây giờ tớ đã nói với cậu…tớ thấy mình được giải thóat. Khi cậu đã quyết định…đừng ngần ngại tìm tớ…ngay cả để nói không được… từ rày đến đó, tớ sẽ không làm phiền cậu nữa. Chỉ có điều…đừng quá lâu.
Nó lướt nhẹ ngón tay một cách lén lút qua má tôi. Khi bỏ đi, nó quay lại nhìn rất nhiều lần. Tôi thấy hơi chạnh lòng. Bất đắc dĩ, tôi thấy nó bớt ngu đi. Tôi thấy thương hại nó. Bằng cách nào mà nó quay lại thương hại tôi? Dù sao đi nữa tôi cũng đẩy lui được hiểm nguy.
– Chết tiệt! Tớ đang mơ! Nói với tớ là tớ đang mơ đi! Không thể được? Kévin? Tên côn đồ, thằng ngu nhất trường, nó đã thay da đổi thịt rồi sao? Cậu có nhìn thấy mặt nó lúc đó không? Nó thèm cậu nhõ giãi, nó…Nó đã vuốt má cậu!
Robert, đứng trứơc mặt tôi, gập người lại vì cười, Nancy cũng vậy. Tụi nó bước tới, những người yêu nhau, tay trong tay. Hai đứa vừa bắt gặp cảnh cuối cuộc nói chuyện của tôi với Kévin.
– Chắc là tớ có sức thu hút nhiều hơn là tớ tưởng.
– Đừng có điên, Chris. Cẩn thận đấy. Chuyện có thể kết thúc bi thảm. Đừng chơi trò õng ẹo với cái thằng đó. Nó nguy hiểm lắm, con quái thú của trường.
– Tớ không õng ẹo, Nancy. Tớ cứ nghĩ là mình đã tìm ra cách tách nó ra, nhưng nó cứ bám chặt vào. Nó vừa mới thề thốt với tớ là nó kết tớ. Gần như không thể tin được. Hoặc là nó đóng kịch giỏi, hoặc là nó đã thật sự thay đổi.
Phần 3: Lại Một Nụ Hôn
Thời gian trôi qua, tôi suy nghĩ về cuộc nói chuyện với Kévin. Tôi vẫn chưa tìm ra các để ra khỏi đống bùn này. Dù vậy tôi cũng phải tìm ra giải pháp. Thời gian càng trôi, nó càng hết kiên nhẫn. Cuối cùng thì chính số phận đã quyết định dùm tôi. Bản thân tôi cũng ngạc nhiên về phản ứng của mình.
Chuyện xảy ra một tuần sau đó. Tôi phải trả sách cho thư viện trường. Tôi rất gấp. Con đường ngắn nhất là băng ngang qua sân vận động. Các vận động viên luyện tập khi tôi xồng xộc chạy ngang qua. Trong đám đông đó có … Kévin! Suỵt, tôi đã không nghĩ là nó có ở đó. Đương nhiên, nó thấy tôi. Nó tách ra khỏi nhóm và chạy về phía tôi. Kẹt rồi!
– Chris! Cool thật, cậu chịu tới gặp tớ. Tớ sắp hết hy vọng rồi, tớ sợ là cậu … nói chung là tớ hài lòng. Tớ không ngừng nghĩ về cậu.
Trong cơn vui của mình, nó nắm tay tôi mà không bỏ ra. Nó quên là bọn tôi không phải một mình. Nó thấy ánh mắt khó chịu và vẻ ngượng ngùng của tôi.
– Tớ mặc kệ! Tớ mặc xác tụi nó. Cậu ở đây, tớ không thể tin nổi.
Tất cả mọi người đều dừng cuộc luyện tập, hình thành một bức tường căm lặng vì sửng sốt. Rồi, tiếng cười cợt bắt đầu phát ra. Như thói quen, tức là, không một chút tế nhị, Kévin bắt đầu hét lên.
– Rồi sao? Tụi ngu! Chuyện của tao. Tao muốn làm gì thì làm! Đứa nào bén mảng lại gần hay muốn nói bất cứ chuyện gì, tao cho nó ôm mặt suốt đời! Ouste! Sân vận động không phải ở đây, đằng sau tụi bay kia! Mười giây nữa là tao sẽ đá đít tụi bây về hết!
Nó lồng lộng, xanh mặt vì tức giận. May mắn thay, thầy giáo can thiệp để việc luyện tập được tiếp tục.
– Chris, tớ không xấu hổ vì cậu … vì tớ. Lại đây!
Nó kéo tôi ra xa một chút và nhìn thẳng vào mắt tôi.
– Tớ đang cố gắng, Chris. Tớ thử thay đổi, tớ không đi chơi đêm nữa, không uống rượu … tớ … tớ không tán gái nữa … vì cậu … tớ đã học nhiều … thật không dễ chút nào. Tớ không xạo với cậu đâu. Tớ … tớ chỉ mơ thấy cậu. Chuyện đến rất êm dịu. Lúc đầu, tớ cứ nghĩ mình bệnh hoạn. Tớ đã làm mọi thứ để phản kháng lại. Tớ … tớ chửi mình bằng mọi từ. Càng làm mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn. Cuối cùng tớ cũng hiểu là mình đã yêu cậu. Tớ giận mình, nhưng tớ không thể làm gì khác. Tớ đầu hàng. Tớ dõi theo cậu từ xa, tớ đã không dám. Tớ nóng vội chờ tới ngày tựu trường để được thấy lại cậu. Tớ yêu cậu, Chris. Không phải hài kịch. Kévin, hung thần của những thằng pédé, trở nên điên vì một thằng gay. Tớ thấy … đó là điều đẹp nhất đến với mình.
Tôi lặng đi. Cơn sóng cảm xúc dâng tràn trong người. Ngay cả Danny cũng chưa từng nói với tôi những lời như vậy. Kévin, tên ngu xuẩn, đã làm chuyện này. Nó không thể nói dối. Đâu rồi Kévin của những ngày đen tối? Nó … cậu van nài, khẩn khoản. Tôi luôn thấy cậu xấu xí. Nhưng, tự nhiên, cậu chẳng còn xấu nữa, chẳng xấu chút nào. Tính cà khịa, sự tàn nhẫn, ác độc luôn hằn trên khuôn mặt hoàn toàn biến mất. Chính những thứ đó làm cậu xấu đi. Thật vậy, một buổi tối, Gloria đã nói là về ngoại hình cậu không tệ chút nào, cậu lại còn đẹp nữa. Nét mặt được chạm khắc trông hiền hơn. Khuôn mặt đầy vẻ nam tính mạnh mẽ. Tôi hầu như đã không để ý đến màu xám sáng của mắt cậu, đến mái tóc thật vàng. Tôi thấy bối rối.
– Chris, tớ có hy vọng hay không? Tớ phải biết. Tớ lo lắng lắm. Đợi đã! Đừng nói gì vào lúc này. Tớ có thể đợi tiếp. Chỉ cần mình gặp nhau thường hơn. Cậu có thể thích nghi với tớ. Tớ rất sợ cậu nói không ngay bây giờ. Nhưng … nếu cậu tới vì chuyện này, cậu không việc gì phải sợ. Cậu sẽ không thấy tớ nữa … tớ sẽ không bao giờ làm phiền cậu nữa.
Tôi bơi trong sự vụng về. Tôi không biết nên làm gì, trả lời gì. Câu trả lời đến một cách tự động.
– Kévin … cậu có lí. Tớ cần phải có thêm chút thời gian. Cậu muốn có hi vọng? Tớ … tớ thấy cậu ngày càng dễ thương, thật đấy! Tớ vẫn còn hơi sợ cậu. Tớ bắt đầu sợ … chính mình. Đừng cố hiểu. Nếu, ngày mai, cậu lại trở lại … nếu tớ khiếp hãi cậu nữa… Bây giờ, tớ hơi lâng lâng. Tớ không biết nên nghĩ gì … tớ thấy sợ.
– Chris, tớ có thể chứng minh cho cậu. Tớ sẵn sàng làm mọi thứ. Chết tiệt! Có nghe thấy tim tớ sắp nổ rồi không?
Aùnh mắt cậu nhìn tôi thèm khát. Tôi không biết bọn tôi đang ở đâu nữa. Có thể, để trấn an cậu, tôi đã đặt tay lên tóc cậu.
– Kévin, tớ hứa với cậu…
Tôi không biết chuyện gì đã khiến cậu làm như vậy. Nhiều năm sau, tôi vẫn còn thấy không tin được. Cậu ôm đầu tôi, kéo tôi về phía cậu. Đặt lên môi tôi một nụ hôn … Lạy chúa! Cậu đang khát! Mắt nhắm nghiền, trong khi cậu dìu tôi vào hố sâu địa ngục, tôi nhận thấy sự im lặng như chì đột ngột xâm chiếm sân vận động.
Cuối cùng cũng bỏ tôi ra, cậu quay lại, đầy vẻ thách thức, về phía tụi bạn mình.
– Như thế mấy người sẽ chẳng cần thắc mắc gì thêm. Tao không cần phải suy nghĩ. Cuộc sống là của tao. Tao làm chuyện gì mình thích. Chẳng liên can đến ai cả! Cũng chẳng cản tao thắng tụi bay trong cuộc chạy đua cũng như là đứa mạnh nhất trong đội bóng.
– Chris, nhớ giữ lời hứa. Trở lại sớm nói cho tớ biết quyết định của cậu. Tớ chỉ đợi có điều đó. Tớ sẽ phụ trách việc ba mẹ mình … dù sao đi nữa, tớ tin là, bây giờ, họ sẽ nhanh chóng biết tin.
Cậu không còn khuôn mặt tệ hại nữa. Cậu rạng rỡ, huênh hoang, thách thức, trở lại với việc luyện tập.

Trên đường về nhà, tôi hầu như không biết mình đang ở đâu, thật sự không biết gì hết. Tôi cần phải trấn tĩnh lại. Đầu tiên, trấn tĩnh lại. Được, đúng vậy, ổn rồi. Rồi sau đó, nhìn một cách thấu đáu. Suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra.
Dù sao thì tôi cũng rớt vào một vũng bùn đẹp rồi tự tôi quậy quọ trong đó. Tuy vậy, sau cơn xúc động, sự ngạc nhiên, tôi cảm nhận được một cái gì đó rất êm dịu, nhẹ nhàng, nảy ra trong sâu thẳm nơi tôi. Lúc đầu, tôi châm chọc cậu, rồi lại thấy thương hại. Sau cùng không còn là sự thương hại mà tôi cảm thấy nữa. Một cái gì khác. Có muốn chối cũng vô ích, mặc cho hoàn cảnh, tôi đã thích nụ hôn của cậu. Chẳng có gì dính tới tình dục cả. Còn hơn thế nữa. Tôi đã thích chạm vào tóc cậu. Tại sao tôi đột nhiên lại có ý muốn quay ngược lại và đi đến gặp cậu ở đó, trên sân vận động? Chuyện gì xảy ra với tôi vậy?
– Chào con, một ngày tốt lành chứ?
– Chào ba,chào mẹ, vâng … một ngày tốt lành … ờ thì, nếu muốn nói…
– Con có vẻ lo lắng. Có vấn đề gì à?
– Khó nói lắm, ba. Một vấn đề, đúng … con nghĩ rằng đây là một vấn đề. Thật sự không tin nổi. Cứ như là con đang mơ.
Họ nhìn tôi tự hỏi. Thế là tôi bắt đầu kể. Dù sao thì họ cũng có thể cho tôi một lời khuyên tốt.
– Mẹ, mẹ còn nhớ Kévin? Đứa đánh con ngày cuối cùng của năm học? Ouais, con thấy là mẹ còn nhớ nó. Con tin … nó hết muốn làm hại con. Hừm … ngược lại … nó không ngừng khiến con hiểu là nó muốn làm … điều tốt.
– Chris, lạy chúa! Thằng đó rất nguy hiểm. Nó hành hạ con suốt năm. Đây là một cái bẫy để con bước vào trong đó … Ờ, mẹ muốn nói để đánh con. Tên đểu đó sẽ lại tiếp tục, tránh nó như tránh bệnh dịch là tốt!
– Mẹ con có lí đó, Chris, qua tai tiếng của nó, mình phải cẩn thận…
– Đợi nào, con cũng chưa nói hết. Đã nhiều lần nó thử nói chuyện với con, nhưng không phải đe doạ, một cách dễ thương. Lúc đầu, con cứ nghĩ là nó bị điên, con cười cợt. Con cũng nghĩ rằng đây là một cái bẫy. Bây giờ, con không nhận ra nó nữa. Nó muốn con trở thành … bạn trai nó. Nó không đòi hỏi gì hết, nó đợi con quyết định. Để con kết thúc! Hôm nay, vừa rồi … khỉ thật! Nó vừa làm một chuyện … không tin nổi. Con đi ngang qua sân vận động. Nó đi đến bên con. Tụi con nói chuyện … rồi nó ôm hôn con, lên miệng, trước mặt mấy đứa khác. Sau đó … nó khoái chí, nó la với tụi bạn là nó yêu con và nó mặc xác chúng. Nó nói là muốn chứng minh với con … rằng như vậy, con sẽ an tâm hơn.
– Chris, rất kinh ngạc. Ba mẹ khó có thể tin. Con đang xúc động, ba mẹ hiểu. Con tính làm gì? Nó nói yêu con là một chuyện, nhưng còn con, con cảm nhận được gì ở kẻ từng làm mình sợ? Còn Danny nữa, chuyện vừa mới đây …
– Con không quên Danny, mẹ. Con không bao giờ quên. Nhưng, Kévin đã thay đổi, ngay cả về ngoại hình. Mẹ gặp nó ngoài đường và mẹ khó mà nhận ra nó. Khuôn mặt nó hết xấu xa, mắt không còn hằn học như lúc trước nữa. Khi nó nhìn con, đôi mắt … con không thể giải thích. Nó không giống như Danny. Dù vậy, càng về sau, con càng thấy nó … hấp dẫn. Nó thay đổi vì con.
– Không chỉ có ngoại hình mới quan trọng, Chris. Cần phải có sở thích chung. Nó có vẻ khác con quá xa.
– Con biết, ba, con biết. Vì vậy con mới tự đặt câu hỏi. Tụi con không có chung bạn, nó chỉ sống vì thể thao, con thì không thích. Nó…. Nó không giỏi bằng con. Con nghĩ văn học … nó không biết đó là cái gì. Tụi con có thể cố gắng, mỗi người một phía. Nó nói với con là nó đã bắt đầu…
– Suy nghĩ kĩ đi, con vẫn còn thời gian. Chuyện này cũng làm ba mẹ lo lắng. Ba mẹ không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống của con. Ba có ý kiến này, Chris. Không bắt buộc. Nếu con muốn mời Kévin lại nhà, nó sẽ được chào đón. Ba mẹ sẽ có thể đánh giá kĩ hơn và có thể cho con một lời khuyên tốt nhất.
Tôi yêu ba mẹ mình nhất trên đời.
Tôi cũng hỏi ý kiến của nhóm. Tất cả, lúc đầu, đều tỏ vẻ nghi ngờ, đề phòng. Nụ hôn ở sân vận động làm cả bọn sửng sốt.
Vanessa: “Chết tiệt, cậu là một ngôi sao!”
Robert: ” Cậu thật sự thu hút dữ vậy sao? Tớ cũng muốn thử!”
Nancy: “Robert! Thử đi, rồi em mổ bụng anh ra”
Gloria: “Khỉ thật! Cậu không thể làm nó thay đổi như vậy được…”
Herbert: “Theo tớ thì nó thật lòng”
Jack: “Cậu chỉ còn việc đưa ra quyết định”
Jack vừa mới nhắc lại vấn đề thực sự. Tôi không còn có thể chơi đùa với tình cảm của Kévin. Hiện giờ tôi đã đi xa rồi, quá xa. Cậu đã muốn cho tôi một bằng chứng tình yêu trước công chúng. Cậu đã mạnh hơn tôi. Đương nhiên, cậu đã không suy tính nhiều. Tuy vậy, thành quả sờ sờ ở đó, Kévin đã bẫy được tôi. Tôi sẽ là thằng súc sinh, rác rưởi nếu bây giờ tôi bỏ rơi cậu. Cậu sẽ trở thành đề mục để dèm pha, mỉa mai, phỉ báng. Cậu sẽ lại ghét tôi. Không được, không thể nào. Sau khi cân nhắc, tôi khoái cậu yêu tôi hơn.
Phần 4: Ra Mắt Phụ Huynh
Ngày hôm sau, tôi trở lại sân vận động. Đi ngang qua trường, tôi hiểu nhanh rằng kì tích của bọn tôi ngày hôm qua đã nhanh chóng tràn ngập. Trên hành lang, tôi được thấy những cú nheo mắt tinh ranh, những câu nói châm chọc kiểu “Sếp sòng!” “Quyến rũ”, các bạn cũng thấy …
Kévin thấy tôi từ xa. Cậu ngừng chơi, mấy đứa khác cũng vậy. Đến bên tôi, cậu hỏi.
– Mình làm lại hả?
Cậu đã không để tôi có thời gian trả lời. Tôi không thể nói chuyện được trong giây lát. Không chút bối rối, cậu tiếp tục.
– Chết tiệt! Tớ yêu cậu, Chris, tớ không biết lại đã thế này!
Không cần thiết cậu phải nói chuyện đó, tôi cũng thấy được rõ ràng khi cậu ôm hôn mình. Trời ơi, tôi cũng không giữ được bình tĩnh.
– Kévin, hôm qua, sau khi tớ đi, tụi nó đã nói gì? Cậu không bị sỉ nhục chứ? Tớ không muốn vì lỗi của mình mà cậu trở thành mục tiêu chế giễu … mà cậu …
– Cậu nói vậy mà nghe được? Cậu không nhận ra rằng, nhờ cậu, nhiều chuyện đã thay đổi sao? Tụi nó kinh ngạc. Phải nói mình làm hơi quá. Một vài thằng ngu đã bắt đầu không thèm đếm xỉa đến tớ. Nhưng tớ không quan tâm. Những đứa khác liên kết lại để bảo vệ tớ. Tụi nó cũng khó có thể nhận ra tớ. Phải chi cậu thấy được mặt tụi nó khi tớ lặp lại là tớ yêu cậu, rằng chuyện là như thế, rằng tớ chẳng có thể làm gì khác và tớ rất hạnh phúc. Sốc nhất là lúc tớ nói rõ là tớ vẫn chưa biết, rằng tớ đang đợi và tớ cảm thấy bệnh vì chuyện này. Tụi nó không quen với thái độ này của tớ. Nhưng, tụi nó đã rất dễ thương.
– Phù, cũng tốt, tớ đã sợ cho cậu. Tớ đến vì chuyện khác. Tớ không biết cậu có chấp nhận không. Tớ muốn cậu gặp ba mẹ tớ. Hôm qua, tớ đã nói với họ rất nhiều về cậu. Khỏi nói, họ đã không có ấn tượng tốt về cậu năm ngoái. Họ đã đề nghị muốn gặp cậu… Cậu không bắt buộc… nhưng tớ chắc…
– Chris! Cậu chính thức hoá chuyện rồi à? Chỉ một chút thôi, phải không? Được, tớ muốn. Tớ không xấu hổ, tớ không có gì phải giấu. Tớ sẽ thuyết phục họ. Mình gặp họ khi nào?
– Chỉ là một cuộc gặp gỡ xã giao thôi, Kévin. Tớ sẽ nói với họ trưa nay. Tớ nghĩ là tối nay … chắc họ sẽ đồng ý. Tớ đợi cậu ở cổng ra vào. Không có luyện tập tối nay chứ, anh bạn. Oån chứ?
– Sẽ lâu lắm, từ đây đến đó. Nói tớ nghe, Chris?

Cậu trở nên nghiên trọng, tay vịn đầu tôi, để tôi nhìn thẳng vào mắt cậu.
– Nói tớ nghe? Chỉ cậu có thể biết. Gặp ba mẹ cậu, cho dù chỉ là xã giao, đã là một bước tiến lớn rồi. Có phải cậu đang chấp nhận tớ? Nếu sau đó … cậu bỏ rơi tớ … tớ sẽ không hiểu gì hết.
– Kévin, mọi chuyện sẽ được quyết định tối nay. Nếu cậu thuyết phục thành công ba mẹ tớ … Đừng lầm lẫn, không phải tớ muốn sự đồng ý của họ. Hoàn toàn không phải. Nhưng, nếu cậu thành công, tức là tớ đã không bị lừa bởi lời nói và … hành vi của cậu. Tớ tin … tớ tin là cuối cùng cậu cũng chiến thắng. Tớ kết cậu, Kévin. Tớ đã không tin, cách đây 10 ngày, rằng cuối cùng tớ cũng nhìn cậu khác đi.
Cậu đã suýt làm tôi ngạt thở.
Chúng tôi tới trước cửa nhà. Tôi quay người lại. Kévin mặt mày tái mét.
– Khỉ thật! Tớ run, Chris, tớ rất sợ!
Ba mẹ tôi đã chấp nhận cuộc gặp. Lời đề nghị của tôi đã trấn an họ. Nhưng họ có vẻ hơi cau cókhi tôi đẩy cửa, theo sau là Kévin. Mẹ tôi bước tới trước tiên.
– Chào cậu, Kévin, tôi đã nghe nói rất nhiều về cậu, thú nhận là toàn không phải chuyện tốt. Mặc khác tôi cũng có thể nhận thấy thành quả tai tiếng của cậu trên chính cơ thể Chris. Tôi hy vọng là quá khứ hoàn toàn biến mất.
Kévin mặt đỏ lừ. Ba can thiệp.
– Chào mừng, Kévin, vào đi, thư giãn một chút. Mời ngồi. Theo những gì Chris kể lại với chúng tôi thì tôi nghĩ mình sẽ nói chuyện nghiêm túc.
Giới thiệu xong xuôi, chúng tôi ngồi chung quanh bàn ăn. Tôi ngồi kế Kévin. Tôi nghĩ chắc cậu cần có tôi bên cạnh. Ba khai pháo.
– Kévin, chúng ta sẽ không có một cuộc trao đổi bình thường. Trước tiên, để không khí bớt căng thẳng, tôi cần phải nói rõ. Vợ tôi và tôi, chấp nhận Chris dù nó ra sao vì nó là con chúng tôi và chúng tôi thương nó. Có nghĩa là cậu có thể tự do ngôn luận, không chút ngần ngại, về vấn đề tế nhị mà mình sắp đề cập. Đó là điểm thứ nhất. Thứ hai, nhân vật chính đây: Chris, tôi có thể đảm bảo với cậu, hoàn toàn có quyền tu do quyết định. Chúng tôi không tìm cách ảnh hưởng đến nó. Đương nhiên chúng tôi sẽ nói với nó cách nhìn của mình. Nó có quyền không đồng ý. Cuối cùng, cho dù thái độ của chúng tôi như thế nào, nếu Chris quyết định chọn cậu để … cùng trải qua một chặng đường đời, cậu sẽ được chào đón không một chút dè dặt. Cậu hài lòng chứ, Kévin?
– Cám ơn, ngài Parker, rất tốt. Con sẽ thử giải thích mọi chuyện với hai người. Vì Chris, con sẽ không xấu hổ.
– Để thoải mái hơn, tôi sẽ xưng hô “bác,con” với cậu, Kévin. Bác biết tiếng tăm của con ở trường … có thể là tệ nhất trường. Cách đây không lâu, Chris từng là nạn nhân tra tấn ưa thích của con. Bác khó mà hiểu được sự thay đổi thình lình này.Chỉ trong vài tuần, con đã thay đổi từ đầu đến chân. Con nói là không thể sống thiếu nó. Con nói … là … yêu nó, đến độ có thể thổ lộ ra công chúng với Chris. Bác muốn có sự giải thích, vì dù sao thì con cũng làm bác nghi ngờ.
Kévin đã ngần ngại trong giây lát. Cậu cố thu gom ý tưởng để lý giải.
– Chuyện đương nhiên, bác Parker. Bản thân con, lúc đầu cũng không hiểu. Chuyện bắt đầu … không, không phải như vậy. Là lúc Chris bước lên khán đài, sau khi con đánh cậu bầm dập. Trông cậu thật sự thảm hại, vì lỗi của con. Con thấy thương hại. Con nhận ra điều xấu xa mà mình đã có thể làm. Cậu đã nói, đã thú nhận tất cả. Con rất khâm phục sự dũng cảm của cậu. Cậu rất buồn. Con biết là cậu yêu Danny, con thấy cậu rất đau khổ. Con chẳng còn muốn chăm chọc cậu nữa. Cậu càng giải thích, con càng muốn xin lỗi.
Kévin ngừng lại một chút, cậu tiếp tục.
– Kỳ nghỉ bắt đầu. Con lại nghĩ đến Chris … cự kì thảm hại, micro trong tay. Con nhớ lại tất cả những chuyện ngu ngốc mà con đã làm ,những tiếng chửi rủa, những cú đánh. Càng ngày, con càng ăn năn. Con lại tiếp tục sống cuộc sống trước đây, tán tỉnh, bia bọt, những chuyện ngu xuẩn thường ngày. Một buổi tối, con đang nhảy với một con nhỏ. Chuyện thình lình xảy đến, bất đắc dĩ. Con đã không thể cản mình nghĩ tới Chris. Con thấy lại khuôn mặt cậu, thật rõ nét …. Khỉ thật! Làm con mất cả hứng thú! Oh,xin lỗi! Con ngớ người ra. Những ngay sau đó, con lại bắt đầu, con thấy mắt cậu, đôi mắt thật xanh, đầy ưu phiền, nhìn con mà không nói một lời than vãn nào, trong lúc con đánh cậu. Con chỉ là rác rưởi!
Cậu dừng lại để nuốt nước bọt.
– Con đã nghĩ đến chuyện tìm gặp cậu, để nói mình rất hối hận, để được tha lỗi. Đến đó, lần đầu tiên, con tưởng tượng ôm cậu vào lòng để chứng minh cho cậu thấy rằng con cũng có thể dễ thương. Con thấy bản thân mình, đang ru cậu, vuốt ve tóc, để cậu quên đi sự tàn nhẫn mà con đã gây ra. Nực cười, con nóng toàn thân. Cậu ấy trong vòng tay mình, nhưng khi con siết lại thì chỉ là không khí. Con không chịu nổi. Bà Parker, xin lỗi, con khó mà tiếp tục.
Chết tiệt, màn lâm ly! Tôi thấy cổ họng nghẹn ngào. Lần đầu cậu kể lại từng chi tiết. Mẹ hỏi.
– Kévin, cậu muốn đợi một chút rồi mới nói tiếp?
Cậu hít thật sâu.
– Không, thưa bà Parker, thật không dễ, nhưng con phải đi đến cùng. Nói cách khác, mình sẽ không dứt được chuyện này … Con nói đến đâu rồi? À, đúng … con đã không chịu nổi khi mình siết chặt không khí. Cứ như là một cú chùy. Đó là một gã đàn ông! Mình muốn ôm cơ thể của một gã đàn ông! Con cũng thấy tác động của chuyện này … Không thể được! Mình không thể bị thu hút bởi Chris. Con vùng vẫy. Chuyện gì xảy ra vậy? Mày chấm một thằng pédé à? Đó là một thằng gay, thằng đồng tính. Con không phải pédé. Con tự đánh mình. Con đi tán tỉnh như thằng bệnh. Nhưng vô ích, luôn có Chris ở giữa mấy đứa con gái và con. Con tưởng mình có giải pháp khác. Uống rượu … như cái lỗ, còn hơn trứơc nữa. Nhưng đó không phải là thuốc giải … còn tệ hơn, rượu làm cơn mê trở nên kích thích hơn … còn hơn kích thích, xin lỗi… con đã hứa sẽ nói sự thật. Ngay cả thể thao cũng không giúp con thay đổi ý định. Con chẳng biết làm gì hơn. Làm sao bốc Chris ra khỏi đầu mình? Con nảy sinh ý nghĩ … một ý tưởng hèn hạ … vì Chris là gay, chỉ cần con tán tỉnh cậu. Cậu sẽ chấp nhận … dù sao thì cậu cũng thích như vậy. Sau khi cơn điên đã qua … Cám ơn Chris và vĩnh biệt. Vâng, Chris, tớ đã nghĩ đến việc cho cậu một cú lừa như vậy. Oh! Không lâu, tại vì … cùng lúc … tớ đã hiểu … tớ biết … nếu một ngày … tớ có cậu … nếu một ngày, Chris … là tớ … chính tớ, Chris … tớ sẽ không thể để cậu ra đi. Không cần phải chống chọi chi nữa. Tớ đã yêu, yêu một người đàn ông, yêu như chưa từng yêu trước đây.
– Kévin, ngưng một chút. Cậu cần phải uống thứ gì đó…Chúng tôi cũng vậy. Tôi không chờ đợi những tâm sự như vậy. Cậu muốn uống gì, Kévin?
Mẹ tôi biết đã đến lúc làm không khí bớt căng thẳng. Bà đứng dậy, trong khi Kévin trả lời.
– Trà, thưa bà Parker, vậy sẽ tốt hơn.
– Vậy thì trà cho mọi người.
Chúng tôi yên lặng trong khi mẹ chuẩn bị trà. Chúng tôi, mỗi người, chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Tôi như lên cơn sốt. Ba trầm ngâm nghĩ ngợi. Chúng tôi uống vài ngụm. Kévin lại tiếp tục.
– Kể từ lúc đó là địa ngục. Con yêu Chris và con chẳng có chút cơ may nào … không một chút hy vọng. Làm sao Chris có thể nhìn con, sau mọi chuyện con đã làm? Con chỉ là một thằng ngu, tên côn đồ, lố bịch, tự phụ, thô bạo. Cậu ấy sợ con. Con đã phá hỏng mọi chuyện. Cậu sẽ không để con lại gần. Đừng nói chi là tin. Tuy vậy con không thể từ bỏ được. Khi yêu, dù không hy vọng, người ta cũng không thể từ bỏ. Phải làm cái gì đó. Con phải thay đổi. Ngày tựu trường, cậu sẽ nhanh chóng nhận thấy con không phải là Kévin ngày nào. Con cũng biết sẽ chẳng có ích gì nhưng dù sao cũng là hi vọng cuối cùng. Từ ngày đầu tiên nhập học, con đã nói chuyện với cậu. Con không biết làm sao bắt đầu. Ở phía trong, con run. Hai bác có thể biết được chuyện tiếp theo. Đến giờ, con đã cố gắng nhiều. Con chỉ mới bắt đầu. Thật không dễ, con không uống rượu nữa, tán gái cũng không, chuyện này không khó. Khi chỉ có một người nào đó trong đầu, người tasẽ không mất công đi kiếm ở chỗ khác. Con cố tìm những hoạt động trí thức hơn, học hành, đọc sách, … đây là chuyện khó nhất. Với Chris, con sẽ có tiến bộ. Con vẫn chơi thể thao. Con luôn thích những hoạt động thể dục. Con không tin là Chris sẽ kêu con từ bỏ. Nhưng nếu cậu ấy muốn … Cuối cùng, con ở đây, tối nay. Con đã không thể tưởng tượng nổi mình có thể bứơc tới giai đoạn này. Nhưng rồi, con đã có Chris trong tay. Con đã có lí … con không muốn để cậu đi.
Mẹ buông lời.
– Con, có thể, đang trở thành một Kévin rất đáng mến.
Tôi như chạm mạch. Vẫn còn lưỡng lự, ba nhìn cậu.
– Tốt lắm, Kévin, con vừa chứng nhận lòng dũng cảm to lớn, và cả sự thành thật nữa. Con đã trải qua một giai đoạn khó khăn. Bác khen ngợi con. Bác không muốn làm con nản lòng, nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc. Vẫn còn ba mẹ con. Phải cho họ biết tin. Bác không biết họ sẽ phản ứng như thế nào.
– Con vẫn chưa nói gì, ngài Parker. Con sẽ nói ngay khi rời mọi người … Con sẽ làm mọi chuyện để họ chấp nhận. Con vẫn chưa biết ý kiến của mọi người, chưa biết quyết định của Chris… Dù sao đi nữa, họ cũng phải biết chút ít rồi … tin đồn đi rất nhanh … những gì con làm hôm qua, trên sân vận động, với Chris…
– Tốt, đầu tiên con phải gọi điện cho họ. Nói với họ rằng con ở đây, rằng con đang có một buổi nói chuyện với hai bác. Họ sẽ an tâm và như vậy sẽ giúp con dễ giải thích với họ hơn. Xong rồi, thì … đến lúc thổ lộ sự thật. Chris phải nói những gì nó muốn nói. Như đã hứa, hai bác không can thiệp. Theo ý bác, con đã đi đủ xa với nó rồi. Nó không có quyền phân vân nữa.
– Cảm ơn bác. Hai người đã rất dễ mến.
Cậu quay sang tôi. Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười.
Cậu bước tới lối vào, cầm lấy điện thoại. Bước đầu cuộc hội thoại hơi sôi nổi. Dần dần, chuyện trở nên yên tĩnh hơn, cậu cúp máy.
– Họ đã muốn con về nhà ngay. Họ có vẻ an tâm khi bíêt con ở nhà của hai bác. Con nói với họ là mình sẽ về, nhưng con vẫn chưa kết thúc cuộc nói chuyện với hai bác … đúng hơn là với Chris.
Ba nhìn mẹ, như kiếm sự đồng cảm.
– Chris, với con, đã đến lúc phải nhận trách nhiệm. Con phải lên phòng với Kévin. Ba me cần ở một mình để thảo luận.
Tôi buông lời.
– Oh! Cảm ơn ba. Lại đây Kévin!
Tôi nắmtay cậu. Chúng tôi leo lên đến tận phòng. Mẹ mỉm cười nhìn ba.
– Em nghỉ chúng sẽ mất thời gian hơi lâu. Anh biết không, anh yêu, em thích chúng ở đây … tiện nghi an toàn … hơn là trong rừng. Anh nghĩ sao?

Phần 5: Bắt Đầu Một Cuộc Tình
Tôi đóng cánh cửa ở phía sau. Chúng tôi mặt đối mặt. Kévin kéo tôi lại gần. Tôi đã không phải kháng. Trong mắt cậu, tôi đọc thấy mọi sự lo lắng trên đời.
– Cậu đã quyết định như thế nào, Chris? Bây giờ, tớ muốn biết.
Bây giờ mà cậu ấy vẫn còn nghi ngờ về câu trả lời của tôi?
– Kévin … rất khó nói … mọi chuyện xảy ra quá nhanh … vẫn chưa … tớ vẫn chưa biết, tớ chưa biết mình sẽ ở đâu. Nhà của tớ hay nhà cậu, hay chỗ khác?
– Thằng ngu, cậu là thằng ngu! Chris, tớ chờ đợi lâu lắm rồi…
Miệng cậu dán chặt miệng tôi, êm ái. Tôi tan ra dưới nụ hôn, trong vòng tay khép kín quanh tôi. Lần đầu tiên, hình ảnh Danny trở nên mờ xa, xa thật xa.
Chúng tôi leo xuống … ờ… hơn một giờ sau. Ba mẹ không bàn luận gì về sự trễ nãi này. Aùnh mắt bọn tôi đủ sáng để nói lên tất cả. Giọng hơi châm chọc, ba hỏi.
– Sao rồi? Ngài đây đã quyết định như thế nào?
Tôi nói với mẹ.
– mẹ, con nghĩ tụi con cần sự giúp đỡ của mẹ để dọn nhà.
Chúng tôi phá lên cười. Ba nhanh chóng trở lại nghiêm túc.
– Chris, Kévin, ba mẹ rất vui vì quyết định của hai con. Chỉ tương lai mới có thể nói được các con có chọn đúng hay không. Các con còn trẻ, rất trẻ. Hãy đợi câu trả lời của thời gian. Trong lúc này, đừng đốt cháy giai đoạn. Các con có phòng của mình, ở đây. Điều cần kíp nhất, là ba mẹ của Kévin. Kévin, con cho phép bác gọi cho họ, để nói rằng con sắp về. Họ chắc hẳn bắt đầu thấy lâu.
Tôi cắt ngang.
– Ba, con đi với Kévin. Con nghĩ là sẽ khó khăn. Aûnh cần có con. Aûnh đã có can đảm lại gặp ba mẹ. Con cũng phải làm như vậy.
– Tốt, Chris, ba chỉ đợi có như vậy.
Kévin gọi điện. Trong cuộc nói chuyện, chúng tôi nghe được một đoạn.
– …nếu như Chris không đi với con, con sẽ nói cho ba mẹ biết liền, con về, nhưng là để dọn đồ đạc.
Kévin chỉ đơn giản quên là anh vẫn chưa trưởng thành và rằng ba mẹ tôi chưa hề đề nghị việc anh dọn tới nhà chúng tôi.
Ba hỏi.
– Cậu ở đâu, Kévin?
– Không xa lắm, ngài Parker, chừng nửa tiếng đi bộ.
– Bác chở hai con đi.
Mọi chuyện diễn ra không tệ lắm với ba mẹ Kévin. Tuy vậy, lúc đầu, chuyện diễn ra hơi tệ. Tiếp đón lạnh lùng. Đương nhiên, họ nắm được tình hình. Dưới cơn bão, Kévin chiến đấu anh dũng. Về phần tôi, tôi được phong tặng nhiều tên gọi, không được dễ thương lắm, ví như : tên lừa làm lệch hướng những đứa con trai ngay thẳng. Phản ứng của Kévin không cần phải đợi. Anh bênh vực tôi, như con gà trống kiêu hãnh đứng trên cựa mình. Rằng chính anh mới là người chạy theo tôi, anh đã tán tỉnh tôi, rằng ôti đã chẳng làm gì, rằng lúc đầu tôi đã từ chối.
Tôi bước vào cuộc chiến. Tôi đã nhấn mạnh những sự xúc phạm hồi năm ngoái, về sự thay đổi của anh, của con họ, cả của tôi. Tôi đã thêm vào là mình không muốn làm nguyên do của sự bất hoà. Tôi yêu anh, nhưng tôi sẵn sàng đi vào bóng tối, biến mất khỏi cuộc đời Kévin nếu như điều này làm ổn mọi chuyện. Chỗ này, chết tiệt, tôi hoàn toàn nói xạo! Kévin bắt đầu la hét rằng anh sẽ không chịu nổi nếu không gặp tôi nữa, rằng anh thà là rời khỏi mái ấm gia đình.
Cuối cùng, bạn cũng tưởng tượng được một cuộc thảo luận ấm cúng, trong gia đình, gần ánh lửa bập bùng của lò sưởi.
Cũng phải biết là ba mẹ anh đã trải qua một cơn chấn động dữ dội. Cuộc nói chuyện trở nên bớt ầm ĩ. Tôi đã kể cho họ nghe về cuộc sống của mình, gia đình, việc học. Tôi cũng nói thái độ ba mẹ mình về sự khác biệt, sự thấu hiểu và tiếp đón của họ với Kévin. Tôi khẳng định là mình nghiêm túc. Kévin không phải, đối với tôi, là một cuộc mạo hiểm thoáng qua. Tôi đã chọn anh như bạn đời. Anh cũng thuyết phục được tôi rằng anh cũng tiến cùng một hướng.
Lời lí giải nghiêm chỉnh cuối cùng này cũng giải quyết được mọi chuyện. Họ đau khổ chấp nhận hoàn cảnh. Sự thật khó nuốt. Sáng suốt, họ biết đã quá trễ để thoái lui. Họ quyết định bỏ mọi sự chống đối vào ngoặc đơn. Chính bà Taylor, mẹ của Kévin đã đi bước đầu tiên.
– Chris, mặc dù vẫn còn trẻ, mặc cho … khuynh hướng của cậu, chúng tôi thấy cậu rất chững chạc và đàng hoàng. Dù sao, ảnh hưởng của cậu có thể nói là khả quan với Kévin trước giờ làm chúng tôi lo lắng.
Không khí bớt căng thẳng, có phần ấm hơn khi tôi chuẩn bị ra về. Ngài Taylor quay sang tôi.
– Chris, tôi nghĩ chúng ta bắt buộc phải gặp lại nhau. Tôi không lấy làm sung sướng vì chuyện này, thú thật, nhưng tôi biết rành thằng Kévin, với tính xấu của mình, nó sẽ không quan tâm đến sự cấm đoán của tôi. Cho nên, hẹn gặp lại, Chris!
– Ngài Taylor, con sẽ làm hết khả năng để không làm ngài thất vọng. Con hy vọng một ngày nào đó, hai bác sẽ chấp nhận.
Họ tuy vậy cũng tỏ ra khó chịu khi Kévin nắm lấy tay tôi mà nói.
– Để con dẫn Chris về một đoạn, con sẽ trở lại đây chừng mười lăm phút nữa.
Anh đã không cần phải đi xa. Không nói trứơc, ba tôi đợi cách đó không xa. Ba làm như không thấy gì khi Kévin nhoài tới ôm hôn tôi tạm biệt. Anh tận dụng để thì thầm vào tai tôi.
– Em không thể biết những gì anh có thể hi sinh để được ở lại suốt đêm với em. Hẹn sáng mai, Chris!
Trong xe hơi, tôi kể lại cho ba từng chi tiết lần gặp đầu tiên với nhà Taylor. (Hết)

Trả lời