Nhét mạnh nữa vào lồn Tam nương đi nào – Truyện 18+

Thuý Nga im lặng một chốc. Tai nàng ù lên. Trí óc bâng khuâng. Thuý Diễm đã khai huỵt toẹt những sự thực mà xưa nay nàng chưa từng được nghe về mẹ nàng. Mẹ nàng, bà Nguyệt, con của một nhà giàu nổi tiếng ở Bạc Liêu. Bà đẹp. Đẹp lắm. Lại sinh trong một gia đình giàu có. Sự kiêu kỳ, nhứt là tính dâm đãng của bà khiến đàn ông nào chịu nổi quá hai năm. Ba cô con gái , mà mỗi người một cha, kết quả là tất nhiên về sự kiêu sa đó. Nhưng bà không bỏ được. Vì càng ngày bà càng giàu, giàu sụ là đằng khác. Máu dâm cũng đẹp nổi tiếng không khác. Đến giờ này mà Thuý Nga và Thuý An vẫn chưa rơi vào tay đàn ông nào là phước bảy mươi đời vương. Thuý Nga hỏi giọng nhỏ cô em Diễm:
Chị hỏi thực nhé. Chơi như thế mà em có sướng không?

Nhet manh nua vao lon Tam nuong di nao - Truyen 18+

Nhét mạnh nữa vào lồn Tam nương đi nào – Truyện 18+

Trời mưa tầm tã. Mưa như trút nước ngoài vườn. Những tàn lá mận, lá ổi đong đưa vì cơn gió dữ dội. Những giọt nước ở chái hiên nhò xuống bị gió thổi tạt vào cánh cửa sổ. Ba chị em họ Lâm, người lớn nhất Lâm Thuý Nga, người kế đó Lâm Thuý An, và bé nhất là Lâm Thuý Diễm, nằm trên giường để ngắm mưa rơi. Bỗng Thuý An hỏi chị:

– Chị Nga nói thật em nghe, đêm hôm qua, lúc một hai giờ sáng, chị làm cái gì mà giường rung lên như động đất?

Truyện 18+ Nhét mạnh nữa vào lồn Tam nương đi nào

Truyen 18+ Nhet manh nua vao lon Tam nuong di nao

Bị hỏi bất ngờ, Thuý Nga chối phăng:
– Đâu có chị chả làm gì hết, có lẽ chị trở mình, rồi em nghe giường rung. Chứ ai mà làm gì …
– Thuý An tinh khôn hơn, chận đầu bà chị:
– Trở mình? Trở mình thì …thì em chỉ nghe roan lên có chút xíu.

Đằng này…nó đều đều ….kéo dài lâu lắm. Mà cứ vài đêm em lại nghe. Thế nghĩa là thế nào?

Không chối đâu được cô em tinh khôn, Thuý Nga đành khai thực:
– Thì…Thì chị chơi quả dưa leo có chút xíu hà…Chị thủ dâm.
Tưởng là em và con Diễm đã ngủ…ai dè..
Bỗng Thuý Diễm cười xé to lên, khiến chị An phải hỏi:
– Diễm, em…cười là cười cái gì vậy? Đâu có gì để cười?
Thuý Diễm nói toạt ra:
– Em cười …vì…chị Thuý Nga dấu đầu mà lòi đuôi. Sáng ra, em tìm thấy quả chuối già ướt nhẹp, bầm dập nằm ở dưới chân giường nè. Không lẽ của chị An? Không lẽ của em? Em cười vì thế nay.

Thuý Nga xanh mặt, không ngờ chuyện mình làm đã được hai cô em theo sát. Không dấu vào đâu được. Thuý Nga đành thú nhận:
– Ừ đó. Chị có thủ dâm bằng quả chuối già. Em tìm thấy ở đâu vậy. Thật sơ ý, đáng lẽ chị không nên cho hai em biết việc này…
Bây giờ thì đến phiên Thuý An cười rũ rượi. Thuý Nga hỏi gấp:
– Nữa, tới phiên em cười. Cười cái gì mới được cơ chứ?
– Em cũng thủ dâm như chị, nhưng bằng…bằng ..bằng củ cà rốt nhỏ xíu hà. Ngắn lắm. Sợ mất trinh, sau này chồng nó khinh…
Thuý Nga nghe em nói vậy, bèn đính chính:
– Cái đó là hồi xưa, thời cổ lỗ xỉ ông bà cha mẹ mình trọng chữ trinh. Còn thời bây giờ…như gái Âu Mỹ, mười bốn tuổi mà còn trinh thì bị coi là gái ở dơ…
– Em cũng thế. Diễm chen vào. Em cũng thủ dâm…mà bằng ngón tay của chính mình. Chỉ cho vào chừng hai lóng…sợ mất trinh…
– Trời . Em còn nhỏ quá mà đã biết chuyện người lớn? Nga hỏi.
– Cái gì? Em mười sáu rồi chớ bộ. Ở nhà quê, con gái bằng tuổi em đã có vài mụn con…Chớ không phải chịu thiệt thòi như em đâu. Em biết thủ dâm từ hồi mười bốn lận….
– Chị định nói với hai em là chừng nào ….lớn như chị. Chừng nào cơ thể con gái biết đòi hỏi tình dục, chịu không nổi hẳn …Mà bây giờ hai em đã nói cho chị biết sự thực thì…thôi kín miệng mà làm đừng cho mẹ hay, bả mắng chết.

Một lần nữa bé Thuý Diễm cười thành tiếng, ngất nga ngắt nghoẻo. Thấy vậy Thuý Nga hỏi ngay:
– Gì mà cười nữa đó em?
– Chị tưởng mẹ hiền lắm hả. Mẹ cũng làm như chị em mình. Nhưng tối tân hơn là bằng ..bằng…cặc giả đặt mua ở ngoại quốc. Em có lén thấy mẹ làm một lần ngày…Vui lắm cơ. Sướng lắm.
– Cái gì. Thuý An hỏi. Em có thấy mẹ…thủ dâm hả?
– Nhiều lần chớ không phải một. Một hôm em lén mượn con cặc giả của mẹ đâm thử vào…Sướng lắm các chị ơi….
– Chết, như vậy là em đã mất trinh, phải không? Nga hỏi.
– Hùm. Mất trinh với chả mất. Em đã …đã gần rũi với ít nhất ba người đàn ông…
– Với ba người đàn ông? Thuý Nga không tin tai mình nên chồm người lên hỏi tiếp:
– Có phải em nói…em đã gần gũi với ít nhất ba người đàn ông?
– Vâng, chị làm gì như cháy nhà đến nơi. Có, em đã ân ái với ba người đàn ông. Thèm quá, em làm thử, đâm ra ghiền…
– Là ai??? Nói cho chị nghe, với. Thuý Nga hỏi dồn.
– Người thứ nhất là Cha sở tên Kiêm. Diễm nói. Người thứ hai là …anh tài xế nhà mình. Và người thứ ba là Tuyên, nhân tình của mẹ.

Thuý Nga thở hắt ra, tai vẫn hoang mang. Không ngờ cô em nói bạo dạn và….tỉnh bơ như thế, cả Tuyên, nhân tình của mẹ nữa…Nga hỏi:
– Có cả Tuyên, nhân tình của mẹ nữa hả? Hả bé Diễm.
– Vâng, đáng ra thì việc này không xảy ra, nhưng em bị khiêu khích nhiều quá nên…nên đành phải chơi qua cho biết. Không dè Tuyên mê em. Tuyên say đắm em. Tuyên bảo “Tuyên yêu em hơn mẹ. Em làm hay hơn mẹ. Em thơ ngây hơn mẹ…”

Những lời chân tình nhưng đúng sự thực, Nga không còn cãi được. Diễm thơ ngây hơn mẹ nàng. Diễm làm tình hay hơn mẹ nàng. Tuyên đã mê Diễm hơn mẹ nàng….Nhưng Nga không chịu đứng ở đó, nàng hỏi tiếp cô em:
– Diễm, lần cuối cùng, em gần Tuyên là ngày nào?
– Mới trưa nay, nhưng mẹ không hay biết. Mẹ cứ cho em còn nhỏ, thơ ngây, dại khờ…lo vào bếp pha càphê, lấy bánh ngọt cho Tuyên ăn…Trong lúc đó, em và Tuyên …dắt nhau vào phòng tắm.
– Như thế hai người….chỉ làm được có mười, hoặc mười lăm phút?
– Ừ, chừng mười phút thôi, là Tuyên ra trong em. Có khi em chưa kịp sướng nữa kìa…Mà có ăn nhằm gì . Muốn chơi lâu, thì em tìm đến anh tài xế, tha hồ một tiếng, hai tiếng cũng được…
– Em không sợ có bầu à?
– Dạ chơi thì phải chuẩn bị chớ.
Thuý Diễm vói tay xuống hộc tủ lấy vài ba hộp thuốc ngừa thai liệng lên giường và nói:
– Bùa hộ mạng của em đó.
– Nhưng tuổi của em….làm sao mua được những thứ này?
– Không phải em mua, mà lấy cắp của mẹ. Của bả thiếu gì trong tủ. Em xài hết lại vào lấy. Bộ chị tưởng mẹ chỉ có Tuyên là nhân tình thôi sao? Hằng tá. Muốn chơi ai là hẹn hò. Nhưng, em chỉ không hiểu sao mẹ lài có những nhân tình tuổi chỉ đáng con…

Thuý Nga im lặng một chốc. Tai nàng ù lên. Trí óc bâng khuâng. Thuý Diễm đã khai huỵt toẹt những sự thực mà xưa nay nàng chưa từng được nghe về mẹ nàng. Mẹ nàng, bà Nguyệt, con của một nhà giàu nổi tiếng ở Bạc Liêu. Bà đẹp. Đẹp lắm. Lại sinh trong một gia đình giàu có. Sự kiêu kỳ, nhứt là tính dâm đãng của bà khiến đàn ông nào chịu nổi quá hai năm. Ba cô con gái , mà mỗi người một cha, kết quả là tất nhiên về sự kiêu sa đó. Nhưng bà không bỏ được. Vì càng ngày bà càng giàu, giàu sụ là đằng khác. Máu dâm cũng đẹp nổi tiếng không khác. Đến giờ này mà Thuý Nga và Thuý An vẫn chưa rơi vào tay đàn ông nào là phước bảy mươi đời vương. Thuý Nga hỏi giọng nhỏ cô em Diễm:
– Chị hỏi thực nhé. Chơi như thế mà em có sướng không?
Diễm cười rũ rượi, cười như chưa từng được cười, rồi trả lời:
– Chơi mà không sướng thì cái gì mới sướng hả chị? Chị đi hỏi thiên hạ thử xem có người nào bảo chơi mà không sướng. Nhưng sao chị lại hỏi em, câu vớ vẩn như thế. Chứ hai chỉ thủ dâm làm gì? Riêng ông Cha sở tên Kiêm thì phải thành thực mà nói…Ổng chơi yếu lắm. Nhưng của đáng tội…Bửu bối của ổng thì khỏi chê. Vì thế những lần kế tiếp, trước khi chơi, em xin phép ổng được dùng mồm. Chuyện này khiến ổng mê ly em như thần tượng, và quý em lắm. Ổng phải thú thực, chơi thì ổng không chịu nổi đến mười phút. Còn được em bú…thì ổng có thể chịu đựng được đến nửa giờ hoặc hơn. Đó là chưa nói nhân dáng đẹp trai của Cha Kiêm. Nhỉn ổng bú lồn em, cũng đủ xuất hai ba lần đấy hai chị….

Nãy giờ Thuý An im lặng vì nàng rấp tâm sẽ cướp một trong những nhân tình của Thuý Diễm. Sao tuổi nó chơi được mà nàng lại không. Nàng cũng bắt chước nó vào tủ mẹ lấy vài hộp thuốc ngừa thai. Một hôm trời mùa hè, giữa trưa, nắng trên không đổ xuống soi đỏ loé những cánh phượng rơi lả tả ngoài sân, một mình Thuý An đi thơ thẩn vào nhà thờ họ đạo. Tay nhặt những cánh phượng hồng, nhưng mặt vẫn liếc liếc về hướng nhà riêng của vị linh mục.

Cửa đóng im lìm. Có lẽ cha đi vắng, mặc kệ nhặt đầy noun những cánh phượng hồng, Thuý An ngồi ở thềm lấy sách ra đọc. Nàng cố đợi. Vào gần đúng một giờ rưỡi … cánh cửa nhà cha Kiêm bật tung ra. Một bà xơ còn true, cuối chào cha Kiêm, rồi đi thẳng ra cổng. Lúc vào, cha Kiêm chợt thấy Thuý An và hỏi:
– Trưa nắng hanh hanh như vầy, con đến đây tìm ai?
– Dạ con tìm cha. Thuý An nói lả lơi. Cứ tưởng là cha đi vắng, nên con đã ngồi đây đợi cả giờ rồi…
– Tìm cha? Cha Kiêm hỏi. Thế….con hãy vào nàh Cha uống ly nước, rồi n ói cho Cha hay con tìm Cha có việc chi?

Nàng theo chân vị linh mục, bước vào căn nhà có máy lạnh. Tuy thấy cảnh bề bộn trên giường, nhưng Thuý An hoàn toàn không đề cập gì đến đời tư của Cha Kiêm. Nàng làm như vẫn không biết trước đó một tiếng đồng hồ. Cha đã thịt một người đàn bà.
– Sống sung sướng ở đây, mà có một mình, Cha chịu nổi sao?
– Đi tu thì phải sốn gmột mình chứ hai mình với ai con, quen rồi. Mời con uống ly nước giải khát.
Thuý An ngồi xuống, hớp một ngụm trà sen.
– Quên nữa, con tên là …
– Thuý An. Lâm Thuý An.
– Thuý An, con chừng…
– Mười bảy tuổi. Nhưng sao Cha nhìn con không chớp mắt thế?
– Tại …tại vì con giống một người….
– Giống một người. Tại con giống một người. Không cha mẹ con sinh có mình con. Chẳng lẽ Cha không biết mẹ con?
– Mẹ con???

Rồi Cha Kiêm suy nghĩ trầm ngâm. Quả Thuý An có giống một người thật. Một người đàn bà tên là Ánh, là Liên hay Nguyệt gì đó…
– À quên, Cha chưa hỏi con, đến đây tìm Cha có việc gì kông? Có lẽ học giáo láy thì phải.
– Cha nói sai bét. Con đến đây tìm Cha …vì chuyện quan hệ khác, chứ con là người đạo Phật. Mà đạo Phật với Thiên Chúa thì khác nhau quá xa. Con có thể ngồi đây vài phút để hỏi chuyện với Cha không? Nếu không tiện thì xin để lần khác vậy.

Cha Kiêm không bỏ lỡ cơ hội, vì nhan sắc của An quả đẹp thật. Càng nhìn bắt phải nhìn mãi không thôi. Nhưng hình như Thuý An dấu tuổi. Mười bay không thể nào có nhan sắc mặn mà đến như thế. Nhất là cái eo, và bộ ngực. Thấy Cha Kiêm cứ nhìn, chầm bẩm vào mình, Thuý An hỏi:
– Bộ trên người con có gì lạ lắm sao Cha cứ nhìn hoài vậy…
Cha Kiêm mắc cỡ vì sự đường đột của mình một phần, phần khác ông muốn thử Thuý An:
– Hình như Thuý An không phải mười bảy???
– Thực đấy chứ. Tại sao? Tại con còn trẻ quá phải không? Vừa nói, An vừa choàng cánh tay ra sau ghế, để nhô thêm bộ ngực căn tròn của nàng. Rồi An tréo một chân lên chân kia cho lòi xì líp hồng bên trong. Cha Kiêm như bị thu hồn, như bị hớp xác…
– Cho tới bây giờ, Cha vẫn không biết con đến đây tìm Cha có việc gì?
Nói mà đôi mắt Cha Kiêm không rời người thu hút của Thuý An.
– Con sẽ cho Cha biết….nhưng để cửa thế kia, nhỡ ngộ ai vào thì ăn nói làm sao.

Chữ “làm sao”, Thuý An đưa thật dài, và giọng nhõng nhẽo. Khiến Cha Kiêm phải đứng dậy khoá cánh cửa lớn. Căn phòng trở nên u ám hơn, u ám như tấm long của Cha Kiêm và của Thuý An. Nàng bật đứng dậy đi thoải mái vài bước, cho Cha Kiêm thấy rõ nét hấp dẫn trên thân người thèm khát của nàng, rồi Thuý An đứng lại cạnh Cha Kiêm. Nàng hỏi như để có chuyện mà hỏi:
– Cha nói con giống một người…mà người trẻ hay già?
– Hình như sồn sồn thì phải. Người đó có ..đến đây với Cha vài lần, rồi sau này biệt vô âm tín…
Khi hỏi Cha câu trên, là Thuý An cốt hỏi có phải nàng giống Thuý Diễm, em nàng. Nhưng không ngờ Cha Kiêm đã nói người sồn sồn.
– Người sồn sồn. Chẳng lẽ Cha có quen với mẹ con.
– Có lẽ vậy, làm kinh tế, như cung cấp cây trên rừng, cho các ông tướng trẻ lên lon, xuất nhập cảng lúa gạo, v.v… Cha quen thiếu gì người. Không biết người đó tên Ánh, hay Nguyện gì đó…

Thuý An bỗng nổi gai ốc cùng người. Thì ra mẹ nàng có làm ăn lén lút với Cha Kiêm. Biết đâu bà đã không tằng tịu với Cha?
– Bà Nguyệt? À con có quen với bà đó. Nhưng con giống bà ấy lắm à. Lạ nhỉ. Lần đầu tiên con mới nghe một người bảo con giống bà Nguyệt….Cha biết thân bà ấy???
Cha Kiêm vờ đánh trống lãng:
– Rạp Rex hôm nay đổi phim hay lắm đó con. Hay là….con rãnh Cha mời con đi Ciné vậy.
Ông vờ tránh câu hỏi của Thuý An, vì thực ra ông có ăn nằm với bà Nguyệt vài lần. Vô tình, Thuý An tìm biết được một chuyện động trời nữa về mẹ. Nàng cứ tưởng đến đây, sẽ được ông cho biết ông đã ăn nằm với em nàng là Thuý Diễm…

Căn phòng của Cha Kiêm có máy lạnh, nhưng Thuý An làm như nóng lắm. Cởi toạt chiếc áo dài bông mỏng dánh ra:
– Cha cho phép con cởi chiếc áo dài ra. Trời mưa mùa hè nóng quá.

Sức gì mà Cha Kiêm ngăn được Thuý An. Phần nữa, khi Thuý an cởi áo dài ra, bộ ngực căn phồng nỏn nà của nàng đã làm mắt ông lé xệch một bên. Ông cố đứng dậy mà không được. Trong khi Thuý An vào gần đến phòng ngủ riêng của ông. Nàng nằm phịch ngửa ra, chiếc quần mỏng dánh đã hằn chiếc quần lót màu hồng bên trong. An nằn tự nhiên như nằm trên chiếc giường ở nhà vậy.

Cha Kiêm kinh hồn quá. Ông đã từng ngủ với nhiều người từ mệnh phụ phu nhân đến các nữ sinh trong trường. Chưa ai có thái độ hồn nhiên như Thuý An. Cha lót tót theo:
– Thuý An, giường của cha ngủ dậy sáng nay, chưa có làm thẳng nếp, con đã nằm lên…
– Cha ngủ dậy từ sáng nay? Hay trưa nay????

Mặc cha bỗng đổi sắc. Thuý An nói đúng quá. Trưa nay. Cách nay nửa tiếng, cha đã ân ái với dì phước Marie…

Thuý An vói cầm chiếc xì líp màu trắng đục còn tẩm ướt và hỏi:
– Cha là đàn ông, mà xài quần lót của đàn bà?
Cha Kiêm đứng lặng câm như đứa bé bị mẹ bắt tội ăn cắp kẹo. Cha nhìn xuống nói lí nhí cái gì nhỏ quá nghe không rõ, An hỏi:
– Cái gì. Cha nói cái gì con nghe không rõ???
– Ơ….Ơ…Cha bảo cái đó là của người ta chớ không phải của Cha.
– Của ai? Không lẽ từ sáng giờ mà cái quần không khô được? Nhất là trời mùa hè nóng nực như bây giờ.

Cha Kiêm cúi gầm mặt, lại nói lí nhí cái gì đó…

Thuý An không thèm đếm xỉa. Nàng không nở bắt Cha Kiêm cứ cúi gầm mặt hoài thế được. Nàng nói để phá không khí trầm tịch:
– Cha cho con nằm đây ngủ trưa một giấc nhen?

Để xem (Cha Kiêm kéo cánh tay áo đen lên xem đồng hồ). Bây giờ là 2 giờ thiếu mười. Phải đó, mình, ủa quên, cô nằm ngủ trưa một giấc đến ba giờ thì hay quá.
– Hồi này, Cha định nói “mình” rồi trớ qua chuyện khác. Vậy Cha muốn chúng mình ra làm sao nào?
– Thuý An đẹp, đẹp quá. Lại còn hết sức là thông minh. Sau này con của Thuý an học phải đứng đầu trong lớp…
– Chưa gần đàn ông làm sao có con được? Cha lên nằm với con đi.
Cha Kiêm như cái xác không hồn. Cha từ từ tiến tới, bước lên giường mà mắt không rời cô bé Thuý An.
– Nói cho em biết, có phải anh vừa ăn nằm với dì phước trẻ mới đi ra lúc nãy không? Nói thực thì em không thắc mắc, bằng không…
– Dì Phước Marie ở Hàng Xanh. Dì lên nhờ cha xin Tổng Thống Diệm cất thêm cái nhà Cô Nhi. Nhưng không có tiền. Cha đã trình thượng cấp, họ chuẩn y. Vì thế trưa nay Dì đến để trả ơn…

Nghe đến đó Thuý An đã hiểu rõ nguồn ngang. Nàng không còn hỏi thêm nữa. Bây giờ là việc của nàng. Nàng bảo Cha Kiêm nằm sát vào hơn nữa, nàng hôn túi bụi vào mặt Cha, và gác chân lên cho chân nàng đụng phải con cặc đang cứng của Cha.
– Cha tu lâu năm như thế này, rồi đời sống sinh lý của Cha như thế nào? Chẳng lẽ cứ thụt ống khói mà chịu trận à?
Cha biết có dấu diếm cho lắm rồi cũng bị Thuý An thui ra, nên Cha thành thực nói hết.
– Lẽ ra thì một tu sĩ phải sống đời khổ hạnh dù phải chống chỏi với đòi hỏi của độc thân. Nhưng từ ngày Tổng Thống về nhậm chức, người công giáo như Cha, vừa có quyền thế, vừa có tiền, và liên tục được gần gũi với các phụ nữa trong giới làm ăn, nên Cha….Cha cũng xé rào, phạm giới. Không những một vài lần, mà cả trăm cả nghìn lần với….không những các bà mà còn với các cô trẻ nữa. Xin Thuý An nghe rồi bỏ qua. Vì em thông minh, mà nhất là đẹp tuyệt trần, anh không nghĩ thế, hay không nói dấu diếm làm chi.

Nói xong, Cha bị Thuý An đè tra hôn gần như nghẹ thở. Nàng cởi chiếc áo giòng của Cha ra. Nàng cởi chiếc áo trắng bên trong của Cha luôn. Và nàng cởi luôn chiếc quần trắng của mình. Chỉ còn xì líp hồng với cái xú chiêng. Thuý An nằm trên người Cha tự nhiên như đã từng quen với nhau cả trăm năm.
– Em muốn anh. Em thèm anh. Anh phải cho em, phải, anh phải cho em một bào thai như anh nói lúc nảy. Nghe anh? Cho em nhen.

Không đợi cha Kiêm gật đầu, Thuý An hôn dần xuống. Nàng tự động tháo lưng quần Cha Kiêm c8an cứng con cặc rõ to và dài.

Nàng ngoạm vào, nhắm mắt, và ăn ngon lành như con hổ đói. Cha Kiêm ban đầu đã cắn răng chịu đựng. Nhưng vài phút sau, Cha đã không thể nào nhịn kêu lên được:
– Từ từ thôi An, em làm quá anh ra sớm cho coi. Anh muốn bữa này thật lâu. Cho anh được ngắm dung nhan của em, cho anh….trời ơi…Chúa ơi….Đức mẹ hằng cứu giúp ơi….Chết chết….

Thuý An ngoạm sâu vào cặc Cha Kiêm mà mút. Nàng bất kể tiếng rên của Cha. Nàng mút khúc gân tcho thoả mãn chứ không cần tiếng la của Cha Kiêm…

Trời mưa mù hè oi ả. Nhưng trong căn phòng có máy lạnh của Cha Kiêm làm người ta không còn thấy nặng trĩu nữa. Cha nhắm ghì đôi mắt để hưởng cái sung sướng của người đẹp Thuý An cho. An không cần biết cặc của Cha Kiêm dơ hay sạch. Nàng ngậm luôn hai hòn dái của Cha mà nút. Đất trời nghiêng lẹch. Chúa mẹ cũng đi hoang. Cha không cần nữa. Cha còn mặc áo giòng là cho có chất, để được thiên hạ trọng vọng, còn đời tư của Cha kể như không còn nữa.
– Ôi, anh sướng quá Thuý An ơi. Em muốn cái gì anh cũng cho…Tiền của anh bây giờ như núi. Quyền thế của anh bây giờ như sông – Hay anh cởi áo giòng, chúng mình lấy nhau em chịu không???

Thuý An cởi luôn xì líp màu hồng. Nàng không chơi liền, vì biết Cha Kiêm dở lắm vấn đề làm tình. Nàng xoay lại cho Cha Kiêm thấy lồn mình. Một chiếc lồn đầy lông, sợi nào cũng quăn tít, và ướt.
– Anh nhìn lồn em đi anh Kiêm. Coi nó có giống với lồn người nào đã đi qua đời anh không?
Cha Kiêm nhìn lồn An chằm chặp, rồi nói:
– Có, có em, nó giống bộ sinh dục của hai, chớ không phải một. Một của bà Nguyệt và một của…
– Của cô bé Thuý Diễm phải không?

Cha Kiêm sững sờ, Thuý An nói trúng phóc. Thuý Diễm mỗi tuần đến đây cho cha bú. Mà sao Thuý An lại biết?
– Làm sao em biết Thuý Diễm? Cha Kiêm hỏi.
– Không biết thì không yêu. Phải biết anh có con cu như thế nào. Và đó là lý do em tìm anh hôm nay. Em còn biết sức anh chơi như thế nào. Đó là lý do aem muốn anh bú em. Đó bú đi anh. Em không cần tiền, không cần thế lực. Em muốn với anh chỉ vì anh là một tu sĩ. Ít ai doom ngó, bưới móc, thế thôi. Bú đi anh, hai đứa mình lộn đầu bú nhau.

Nói thế, nhưng thâm tâm Thuý An cũng nhận thấy Cha Kiêm. Có bề ngoài bắt mắt. Nhìn cha bú lồn mình, Thuý An sướng từng cơn nhưng không nói ra. Được khoảng 15 phút, Cha Kiêm xin Thuý An ngừng bú. Còn tiếp tục Cha sẽ bắn khí ra. Thuý An tức tối nằm bật ngữa ra. Lời đồn quả không sai. Cha không chịu nổi cái dai dẳng của tình dục. Đó là lý do tại sao bà Nguyệt mẹ nàng đã xa lánh Cha…

Nàng trần trụi không mảnh vải che thân. Nàng nhìn lên trần nhà mà trí óc đi mãi tận đâu. Có thể như thế chăng? Một nhà tu đã gần gũi với mẹ nàng, em nàng, và bao giờ sắp tới nàng??? Kệ tới đâu thì tới, mục đích của Thuý An là cho cặc Cha Kiêm vào lồn em có vừa không, xem có sướng không?

Năm phút trôi qua. Thuý An hỏi:
– Anh đã dịu cơn chưa? Em muốn anh gần em…

Cha Kiêm như cái máy, leo lên, cắm ngay đầu cặc vào lồn Thuý An. Nó vào, nó vào trót lọt. Quả tình sướng thật. Sướng hơn thủ dâm bằng quả chuối. Sướng hơn thủ dâm….bằng cà-rốt.
– Anh nắc chầm chậm thôi. Đừng nhanh quá sức. Sức của anh yếu lắm. Phải cho đàn bà cùng ra nhé anh. Anh đọc kinh đi.

Ừ, phải, đọc kinh làm Cha Kiêm dai hơn vài chục phút, bây giờ Cha nói:
– Thuý An ơi, vợ của anh ơi, ra với anh. Ôi sướng, sướng vô cùng….Xưa nay anh chưa từng sướng như thế bao giờ…

Cha Kiêm bắn từng loạt tinh khí vào lồn Thuý An. Cha tưởng hôm đó trời có sập thì Cha chết chứ không rời Thuý An được…
Cha Kiêm đã giáng cách xưng từ CHA xuống ANH lúc nào không biết . Và Thuý An cũng thế. Tình dục ghê gớm thật. Trong cơn khoái lạc, nó sai khiến con người gọi nhau bằng gì cũng được. Có người gọi nhau bằng mày tao chi tớ. Mà dĩ nhiên như thế. Khi làm tình, hai tình nhân chỉ còn là hai cây thịt, chứ không còn là An hem nữa.

Cha Kiêm cứ để con cặc trong lồn Thuý An, không rút ra. Cha sợ mất đi những cảm giác huyền hoặc, ma quái mà xưa nay Cha chưa từng có. Cha banh háng Thuý An ra nhìn. Nhìn chăm chú. Nhìn như nó có giống với bộ sinh dục nào đó Cha đã gần gũi. Tuần qua, bỗng Cha nhìn thấy những giọt máu hồng, Cha hỏi ân cần An:
– Trước khi đến đây, con vẫn còn trinh?
– Ừ, Cha ân hận? An tâm đi. Con chả thắc mắc gì cả. Con đã bảo đến đây hôm nay, mục đích của con là muốn biết tình dục. Cha đã cho conn, như thế không đủ sao.

Cha Kiêm ân hận thật. Cha ôm lồn Thuý An mà hôn nồng nàn, hôn túi bụi, hôn thân thương. Hình như Cha thấy mình có trách nhiệm gì đó hơn là một gã làm tình qua loa. Cha nói:
– Như thế thì mười bảy thực sự. Đời bây giờ mười hai tuổi cũng mất, không bởi người khác cũng tự động mà mất trinh….Anh không ngờ em hãy còn trinh mà đến đây cho anh.
– Thế thì dì phước Marie lúc nãy không còn à. An hỏi.

Cha Kiêm nằm im lặng. Mặt Cha vẫn chúi chúi vào mớ lông lồn đen thui của Thuý An tẩm đầy máu hồng. Cha nhẹ nhàng banh hai mép lồn của Thuý An mà ngắm không thôi….
– Ban đầu Anh cũng tưởng như em, là dì Marie còn trinh. Đúng luật nhà tu công giáo thì phải vậy. Không ngời khi Anh bú, trời ơi, hai mép lồn của dì, nó đen đen, và tưa ra…chắc dì đã ân ái nhiều lần. Anh không dám hỏi. Đến chừng gần gũi, anh mới biết dì quả là người “sành điệu” . Dì mới hai mươi mốt tuổi…

Tiếng xe inh ỏi chạy ngoài đường phố. Tiếng kèn bóp inh ỏi. Nhịp sống lại bắt đầu nhộn nhịp, nhưng đôi nhân tình Cha Kiêm và Thuý An vẫn không rời. Khi Cha yên giấc thì không một người nào được gõ cửa. Đó là lệnh. Tuy không là nhân vật cấp cao, nhưng Cha có rất nhiều quyền, kể cả chém bay đầu, hoặc bỏ tù chung thân.
– Anh nghĩ là xơ Marie đã mất trinh lâu lắm? An hỏi Cha Kiêm.
– Chắc là vậy. Anh không thắc mắc. Đời bây giờ là vậy. Hai mươi mốt tuổi đời mà làm chủ hai trại cô nhi, một trường mẫu giáo, một trại chăn nuôi, và ba cằn nhà, xơ Marie còn như thế cũng như Anh đây thôi. Va chạm đến kinh tế, biết làm sao, có thế lực là tự hiên phải vậy. Anh không quan tâm…

Đang ngồi ăn, bỗng có người gõ cửa. An đến mở. Đạ đến trong bộ đồ kẻng láng.
– Má có nhà không? Đạt hỏi.
– Bà mới vừa tắm xong, còn đang sấy tóc. Thuý An trả lời. Bộ tối nay hai người có hẹn hả?
– Không, không có hẹn. Đến bất thình lình. Gặp thì đi chơi. Không gặp thì…
– Không gặp thì đi với bồ khác phải không? Thuý An hỏi.
– Nhưng đi chơi với Nguyệt vẫn sướng hơn. Được nuông chiều hơn…

Cậu này, không hiểu sao Đạt xuống giọng tối đa, chỉ vừa đủ cho Thuý An nghe. Mùi nước hoa chàng xức bay toả, ôm lấy Thuý An. Miệng chàng cười đưa hàm răng trắng bệnh. Trong một thoáng, An muốn dành người tình của mẹ “Không có hẹn, Gặp thì đi chơi. Không thì đi chơi với bồ khác” Đạt nói thẳng như vậy. Bồ khác? Sao Thuý An không là bồ khác của Đạt, vì nàng biết chắc chắn tôi nay, Nguyệt, mẹ nàng sẽ đi chơi với bồ khác.

Nàng nhón gót nhìn vào bên trong. Mẹ nàng vẫn ngồi đó trang đang tô phấn. Bà hoàn toàn không hay biết là con gái mình đang nói chuyện với Đạt, nhân tình của bà. An nói nhanh:
– Nếu em không lầm, thì tối nay Mẹ hẹn với người khác. Để chứng minh cho lời em nói, anh vào phòng em ngồi đợi. Nếu quả tình như thế thì chúng mình sẽ đi chơi riêng…

Thuý An nhấn mạnh chữ CHÚNG MÌNH cho Đạt nghe thật rõ. Thuý An nhè nhẹ, rón rén cầm tay Đạt đi vàong phòng ngủ riêng của nàng. Thuý An rót nước mời cậu này, cho Đạt thấy thì giờ trôi qua không chậm. Lúc 9 giờ, chuông cửa vang lên 3 lần. An hé cánh cửa cho Đạt thấy rõ bà Nguyệt đang mừng rỡ đón tiếp Linh trẻ hơn Đạt, cao hơn Đạt, và mặt mày trông có vẻ trí thức.
– Em nói có sai đâu. Mẹ đã có người khác. Anh đau không?
– Không, anh đã quá quen với cảnh tượng này. Nên hôm nay anh dửng dưng. Sự thực trong lòng Đạt có đau thiệt. Đau vì ghen người yêu mình có cậu tri xinh hơn, trẻ hơn. Nhưng trước mắt Thuý An, chàng làm vẻ như chai đá lì lợm…

Thế là Thuý An đi tắm, xịt nước hoa cặp tay Đạt ra sân. Tiếng xe Volvo nổ ầm ầm, xa dần, xa dần. Dĩ nhiên Đạt đề nghị với An:
– Anh đưa em vào một khách sạn hạng sang. Anh đã đặt từ chiều. Đáng lý cho mẹ em. Mình chì nằm nói chuyện đời. Còn trinh tiết em, anh không đụng tới. Chịu không? Mẹ em giờ này chắc cũng đang ân ái với cậu trẻ kia. Tội gì mình không biết thưởng thức. Nhắc lại: là anh sẽ không đụng gì tới trinh tiết của em.

Thuý An cười bí hiểm, gật đầu. Cả hai vào khách sạn. Căn phòng quả là sang. Ánh đèn trần toả xuống sáng dìu dịu. Tấm trải giường thêu hoa Hy Lạp như mời mọc. Đạt khoá cánh cửa, vừa quay lại thì Thuý An đã nằm trên giường.
– Em nhắc lại lời anh lúc nãy: “Anh sẽ không đụng gì tới trinh tiết của em”. Điều đó có nghĩa hai chúng ta sẽ không hôn nhau, không làm tình và có nghĩa là coi như bạn. Cái hôn sẽ dẫn đến làm tình bằng đường rất ngắn.

Đạt giữ lời. Đạt để nguyên đồ kẻng như thế nằm bên Thuý An, nói bâng quơ về cuộc tình giữa chàng với Nguyệt. Cuối cùng chàng đề cập đến chuyện hai người ân ái:
– Không một người đàn ông nào ái ân với mẹ mà có thể quên được. Bà dâm, diễm tình và sâu sắc lắm. Lúc nãy ở nhà em, anh vờ nói như không đau xót. Nhưng thực ra, anh hờn ghen trong tim. Cho tới bây giờ, anh vẫn không quên được hình ảnh mẹ em.
– Nghĩa là đi chơi với em, anh vẫn nghĩ tới mẹ em???
– Nếu em hỏi vậy, anh xin trả lời rằng CÓ.

Rồi Đạt trở mình quay sang hướng khác, im lặng. Cái im lặng não nề, bi thiết. Điều đó làm An tự ái. Nàng chồm lên, kê tai, nói nhỏ với Đạt:
– Em không xứng đáng đi với anh hả??? Em không trẻ đẹp hơn mẹ hả?
Đàn bà thực khó hiểu. Đáng ra anh phải quên phức mẹ em. Bà đã phản bội anh… Trước mắt.
Thuý An bỗng cười lên thích thú.
– Sao em cười? Em cười anh hay cười mẹ em?
– Mẹ em không những có nhân tình lúc tối đó. Ban ngày bà có hằng tá đàn ông đến đón đưa hẹn hò. Nếu anh thương mẹ em thực, em khuyên anh chấm dứt, để đỡ khổ về sau…

Đạt quay lại nhìn trân trối Thuý An:
– Hả? Thuý An, em nói gì? Bà có hằng tá người như thế ban ngày?
– Không tin, ngày mai anh cứ đến phòng em…
Đôi mắt Đạt trũng xuống. Chàng buồn rã rượi. Thấy thế, Thuý An đã an ủi chàng bằng cách cho một chân lên gác ngang hông chàng.
– Có em đây, anh không thích sao?

Nàng nhắc lại câu nói ban nãy “Em không trẻ đẹp hơn Mẹ em sao?” Rồi nàng cho tay lên vuốt mặt Đạt, cố khêu gợi cho chàng “sống” lên. Hai gương mặt gần nhau. Họ không nói đến một lời. Bất giác Đạt hé môi.

An ôm lấy mà hôn chàng lâm ly… “Nụ hôn là đường ngắn nhất đến tình dục”. Cả hai đều không quên của bất hủ đó. Quả vậy, khi lưỡi hai người đụng chạm, những thần kinh nhục cảm đồng loạt đứng lên…Chúng đòi hỏi. Nên cả hai tay Thuý An, bưng mặt Đạt hôn nồng, cả hai không những hôn nồng, mà còn sú nước miếng cho nhau. Nhan sắc của Thuý An đã một lúc làm cho Đạt quên hẳn bà Nguyệt. Nàng chồm lên nhìn tận mắt Đạt, và hỏi:
– Quên mẹ em đi Đạt ơi. Đêm nay chúng mình sẽ chơi thoả thích. Nhớ bà ấy làm gì, em mất vui.
– Sao em muốn anh giữ trinh tiết cho em kia mà…
– Con gái có khác. Vui thì nói thế này. Buồn thì nói thế khác. Bây giờ em đang buồn đây. Em muốn mọi điều phải đổi thay. Với lại một cô gái 17 vào phòng với chàng trai, nếu không để làm tình thì làm gì hả anh?
– Và như thế là em chấp nhận thất thân với anh?

Không phải với một mình anh, mà với nhiều người khác nữa. Chẳng lâu đâu. Mới chiều nay. Với một tu sĩ.
Đạt đứng phắt dậy, mặc đồ tề chỉnh. Không cần chào Thuý An, bương bả ra khỏi phòng. Chàng đi với giáng điệu bực tức, đến nỗi viên quản lý phải lắc đầu.

Thúy Nga rời lỗ khóa, nàng bưng mặt khóc lóc thảm thiết và trở về phòng. Nàng có thể là con của người đàn ông trong đó?
Nguyệt sướng quá lại la lớn:
– ớ đây là nhà của mẹ, không sợ ai nghe lén. Cứ la cho lớn đi con.
– Con ở luôn đây với Mẹ nghe. Mẹ con mình đụ hằng ngày. Sướng lắm mẹ ơi. Con không thể gần gũi ai được, cho dầu người đó có sơn son thép vàng, hay có chạm trồ ngà ngọc.

Thúy An ôm miệng cười một mình. ừ, anh cứ ở nhà này đi rồi sẽ thấy Thúy An này có đủ bản lĩnh dụ anh ở phòng ngủ nữa không. Chỉ cần khi em mang thai, anh phải nói nó là con của anh.

Trong kia, hai người thôi đụ. Bà Nguyệt nằm bỏ hai chân thòng xuống đất. Lý ngồi chòm hỏm, cất đầu lên bú lồn Nguyệt say sưa. Chàng bú cái lồn đã ngủ với cả chục người. Vì nhớ chàng cũng có, vì thèm đụ cũng có. Như sáng nay, nàng đã đến nhà riêng của viên Đại sứ Đại Hàn, đụ tơi bời hoa lá… Bây giờ Nguyệt đang ôm đụ con mình, đại úy Lý.

Sướng, Bướng quá con ơi, Lý ơi. Hai mươi năm rồi, mẹ đụ rất ít chỉ vì nhớ con. Nhưng mẹ không thể nào sung sướng như đang đụ với con. Thế nào mẹ cũng
làm vợ con, dù cha có phản đối.

Lý nghe sướng quá. Nhưng coi chừng. Sức của chàng sẽ không đủ thỏa mãn i.ho Nguyệt đâu. Một ngày mà bà đụ dện bốn người đàn ông, thì Lý phải tìm chỗ khác mà sống.

Mới ra tơi bời với cô bé Thúy An hai cái sáng nay, nên Lý chơi bà Nguyệt lâu đến gần một tiếng, tha hồ cho Nguyệt ra hai ba lần.

Sao dạo này, con chơi dai thế. Khác hẳn hồi xưa. Mới lên có dăm phút đã ra rồi. Ngày xưa Mẹ thường gọi con là Gà Trống. Con nhớ không? Ngày xun Mẹ chưa kịp sướng, con đã ra như chát đồ. ôi sướng quá, ra đi con, ra cho hết nhen. Cho Mẹ mang thai lần nữa nhen. Mẹ chỉ muốn có thai với con thôi… Nghe Mẹ ra nè cái thứ tư, nhiều lắm con ơi. Lý ơi. ôi nhiều quá, còn nữa con ơi, nghe này… Hai đứa ra một lúc như thế này, thế nào mẹ cũng mang thai.

Lý dí cặc vào, Lý nhìn kỹ bà Nguyệt mà tưởng tượng đến Thúy An. Hai mẹ con sao mà giống như hai giọt nước. Phải công nhận lồn của Thúy An bót hơn nhiều, sướng hơn nhiều…

Ngoài kia Thúy An, máu ghen chạy rậm rực. Vì thấy Lý đã ra trong lồn Mẹ nàng. Nhưng chắc không thể nhiều như chàng ra cho Thúy An ban nãy. Nàng cũng ra đến ba bốn lần, bây giờ vẫn thèm. Giá mẹ nàng không về sớm như thế, nàng còn đụ Lý đến chiều tối.

Sao Thúy An vẫn mê đôi mắt nhung của Đại úy Lý đến thế. Trong giao cấu, mắt chàng nhìn sửng sờ Thúy An. Chàng nhìn làm gì? Cũng để nhớ đến Nguyệt ngày xưa.
Lý rút cặc ra, nằm thở, mặc cho Nguyệt mân mê cu chàng mà thương, mà nhớ. Chàng dự định thầm cho những kế hoạch tương lai khi bà Nguyệt đã dùng tiền cho chàng giải ngũ. Làm cách nào để chàng ân ái với Thúy An mà không đến tai bà Nguyệt. Chàng có sức cung phụng cho hai mẹ con không? Dĩ nhiên Thúy An vẫn ưu tiên hơn. Nghĩ tới đó cặc chàng lại ngỗng lên từ từ Bà Nguyệt lại bú. Bú say sưa như chả biết cặc là gì Mới sáng nay, bà đã bú viên đại sứ Đại Hàn, làm viên này chịu không nối dù đã uống sâm nhung, đã ra đến hai lần. Khi Nguyệt đã bú thì có Trời cũng chết.
– Cái thứ hai, Mẹ bú con lâu lâu một chút nghe. Cho con nhắm mắt mơ màng về ngày xưa khi con còn mười bảy… Chàng nhớ rõ ràng, khi chàng đến phòng mẹ, đã được bà này tiếp đón như một đại khách. Bà ăn mặc hớ hênh, như một áo ngu mỏng tanh, bên trong không xú cheng, bên dưới không quần lót. Lông lồn bà xám tro hiện lên, khiến Lý ngẩn ngơ như vịt đực. Nguyệt hỏi chàng:
– Sao con không nói gì hết vậy? Sao con cứ ngẩn người như bị ma hớp hồn thế con…
– Tại vì… Mẹ ăn mặc hở hang quá. Hay tại trời nóng?
Tại trời nóng cũng có, mà tại vì muốn cho con nhìn thấy của mẹ cũng có . . .

Con cặc trong quần của Lý tự động chổng lên, đưa cái quần thành một đống thù lù. Thấy thế, Nguyệt hỏi đùa con nuôi:
– Cái gì chổng lên nhọn hoắc vậy con trai ? ? ?

Lý không trả lời. Chỉ biết lấy tay che lại. Nguyệt cười bí hiểm. . . Hay có một lần, Lý lên hỏi số lúa thu được . Nguyệt mặc bồ đồ ngủ khác cũng mỏng tanh, đi ra:
Sao làm việc nhiều thế con trai. Nghĩ đi chốc lác, uống với mẹ ly sâm nhung. Rượu này bố lắm, nhà giàu mới có…

Lý tưởng thật, uống ực vào. Mười phút sau Lý như con thú vật. Lý nhìn Nguyệt mà tưởng ìâm là nhìn người yêu. Tại vai vế của Lý trong gia đình giàu có, Lý không dám, chớ nếu ở chỗ khác, bị ly rượu hành hạ, Lý đã ôm chầm lấy Mẹ mà đụ một cái cho đã . . .

Nhiều lần như thế. Mỗi lần là một kỷ niệm khó quên, nhất là sau này, khi đã lên được người của Nguyệt đụ rầm rầm, Lý lại càng khó quên hơn. Mỗi ngày Lý đụ Nguyệt không dưới hai lần. Đụ thét như thế, đến nỗi Nguyệt đã mang thai. Đứa con là Thúy Nga.

Thúy An vẫn ngồi đó, ớ lỗ khóa để quan sát, nhưng Thúy Nga vào phòng riêng ôm gối khóc. Không biết nàng khóc vì tủi ‘thân, hay khóc vì nhục nhã? Nàng lau nước mắt định bước ra, thì ở nhà xe vang lên tiếng rên của cô em út Thúy Diễm.
Thúy Nga rón rén một mình, đi học theo bức tường, để quan sát coi có đúng lời Diễm nói đã ân ái với anh tài xế không? Vì sáng nay, khi đưa nàng đến trường học, Thúy Nga có hỏi xa gần anh tài xế:
– Năm nay anh bao nhiêu hả anh tài?
– Dạ tôi được hai mươi lăm. Anh tài nói. Chi vậy cô?
– À hỏi cho biết vậy mà. Anh có vợ con gì chưa?
Nghèo mà cô, ai chịu ưng đâu mà vợ với con. Thế anh sống khơi khơi mà chịu được à?
– Chịu không được rồi cũng quên đi. Muốn lấy vợ phải dư tiền. Lương của tôi ở dây chỉ đủ hút thuốc lá với đi chơi gái lai rai. . .
Đi chơi gái lai rai… Chơi có phải trả tiền không anh tài?
– Có khi có, mà có khi không. Mà cô hỏi chi kỹ vậy cô Nga.
– Thế nào là có, thế nào là không?
Dạ như gái đĩ thì mình phải chi. Còn như bồ thì tha hồ, bao nhiêu cũng được, chơi hoài, chơi sướng thì thôi. Mà cô hỏi chi vậy?
– Đàn ông khổ quá há. Phải chơi mới được. Còn đàn bà tụi tôi cứ. . . thủ dâm là xong. Cho trái chuối vào thọt một hồi, nó ra thì ngưng… đôi khi không có chuối thì dùng tạm cà dái dê…

Có khi nào cô Nga thủ dâm không há? Có chớ, mười chín tuổi rồi, không lẽ nhịn thèm. Tôi mà đàn ông như anh, cứ gặp ai vừa mắt là xin chơi cho đã. Có chửa đẻ gì đâu…
Anh tài xế tối mắt, đậu xe lại bên cạnh đường một lát
– Cô cho phép tôi ngừng xe một lát. Không thấy đường lái nữa. Đàn ông có cái yếu ở chồ đó. Khi nổi hứng lên, tai mắt tối mò. Chỉ mong được…
– Được cái gì anh tài?

– Nói cô bỏ qua cho. Dạ được… được đàn bà họ cho chơi một cái, đến đâu thì đến. .
Thúy Nga chụp luôn:
– Như bây giờ, có ai cho anh chơi một cái. . . anh dám không?
Dạ đương lái xe cho cô đến trường mà, lỡ trề làm sao !
– Không sao, bữa nay tôi nghĩ cũng được…
Anh tài xế quay người lại dòm sửng Thúy Nga.
– Sao anh nhìn tôi không chớp mắt vậy anh tài?
– Dạ… dạ… Bữa nay cô nghỉ được hả?
– Ừ., anh tài muốn đi đâu cũng được… như mướn cái phòng ngủ.
Dạ… mướn phòng ngủ thì phải có gái chớ, mướn khơi họ biểu mình điền à? Khi không một thân một mình rồi mướn phòng?
– Thì… thì tôi đây làm chi. Tôi không phải là gái, bộ tôi đàn ông à. Mình mướn chỗ nào cũng.được. Hai đứa vào làm một mách…
‘ Anh tài nhìn nữa vào nhan sắc cô chủ. Anh không tin tai minh. “Mướn phòng nào cũng được, với tôi đi” Thúy Nga đã nói thế. Nét mặt nàng bỗng trở nên ửng đỏ Hai đùi nàng kẹp cứng lại. Anh tài cho xe nổ máy chạy thẳng đến phòng ngủ: .
– CÔ có mang tiền không? Tôi không có đồng xu dính túi.
Không lo. Tiền cả xứ đây. Chơi tới chiều cũng còn…
Và bữa đó, anh tài và Thúy Nga đã vào phòng Ngọc Diệp của Ba Tàu. Sự chênh lệch của anh tài và Thúy Nga đã làm viên quản lý há mồm. Anh tài như con nai tơ, trong khi Nga muốn tận hương cái đụ đầu đời… Anh tắm một cái và vẫn quần áo chỉnh tề bước ra… Anh không dám nói nửa lời trước nhan sắc cô chủ. Trong khi Nga đã cời áo ngoài, quần ngoài, nằm tênh hênh chờ đợi.
– Anh tắt bớt ngọn đèn, rồi lại nằm với em đi. Nga bảo.
– Dạ…
– Anh đừng dạ nửa có được không. Gọi em bằng em đi cho thân thương. Cởi quần anh ra đi cho thấy con cặc của anh bao lớn???
Anh tài thui thủi làm theo lời của Thúy Nga. Anh vẫn không tin mình còn sống. Đã gần được với Thúy Diễm, bây giờ đến Thúy Nga… Sao cuộc đời anh sung sướng quá thế này?

Tay anh tài xế lần cởi đồ mình ra, nhưng rất chậm. Anh để con cặc cương lên, ngóc ngóc. Nó chổng ngược lên phía rốn.
Dạ… rồi.
– Của em nữa. Anh cởi luân quần lót của em đi, áo lót của em nứa anh tài ơi. Nhanh đi, cho em thưởng thức chút tình dục đi anh.

Anh tài cũng từ từ, đưa tay cối cho cô chủ chiếc xú cheng màu da cam. Anh cởi luôn chiếc xì líp màu trắng cô chủ. Mình cô trồng trộng như miếng thịt gà ngon. Lông cô nhiều vô kể, mọc tràm xuống dưới bẹn, che lấp cái lồn . . . đang ứa nước .
– Lên chơi liền đi anh tài. Em đang hứng quá mất thôi. .
– Chứ cô không cần tôi bú cho một hồi đã sao?
– Lát nữa rồi hẳn bú. Đâm ngay cái của anh vào lồn em đi.
Anh tài chồm hằn người lên trên cô chủ, một tay chống dưới nệm, một tay cầm cặc dí vào lồn Thúy Nga. Mắt Thúy Nga nhắm nghiền lại, và miệng gào la những lời thống thiết:
– Úi đã quá anh tài ơi. Cho em la nhen. Đâm vô đi chớ còn chần chừ gì nữa. Hay anh không dám? Để em đâm cho . . .
Anh tài trân người, cầm cặc đâm hẳn vào. Nó lút, vào như con cá lóc vào thau chậu. Dễ dàng, thoải mái. Lút hết cặc của anh tài vào lồn Thúy Nga. Nàng hét lên một tiếng như xé Trời:
– úi đụ là vậy đây hả. Hèn chi người ta giết nhau, dành ngôi báu cũng vì đụ. Nắc đi anh ơi, em thèm làm cả ba bốn năm, bây giờ mới được anh bang cho. Sướng quá anh tài ơi là anh tài… Anh tài bắt đầu nắc đều đặn. Mặc cho cô chủ cứ la những lời sung sướng, khoái lạc.
– Biết sướng như vậy em đã cho anh đụ hai năm rồi chứ đâu đợi đến bây giờ. Nắc mạnh đi anh ơi. Ở nhà em cũng thủ dâm nhưng không sướng bằng thế này đâu Nó không có ‘hơi dương đàn ông. . .
Đề cho cô chủ phải bái phục, anh tài phải nằm nghiêng, và nhắm mắt. Anh đụ tơi bời, dụ chứa chan, đụ như càn quét.
– Có có sướng không cô Nga. Giữ kín giùm. Việc này mà tới tai bà, là tôi bị đuổi ngay. . .
– Anh có Đụ con Diễm lần nào chưa?
Dạ có, nhưng đụ đứng, đụ quỳ không hà. Có giường đâu mà nằm. CÔ giữ kín dúm nhen. Đụ cô Diễm cũng sướng, nhưng đụ cô còn sướng hơn. úi da, đã quá cô Nga ơi. Hình như Lồn cô đã mất trinh rồi phải không cô??? . .

Thì hồi nãy tôi nói: tôi đã thủ dâm liên tục hai name anh không nghe sao? Đã thủ dâm thì Trung đâu còn… úi đã quá Ngày nào mình cũng len lén rủ đi vầy nghe anh tài . . . Đây nè , nghe em ra nè . . . Đó . . . đó còn nữa . . . ra nữa . . . anh để nguyên c ặc vậy đụ đi . . . Anh tài lại nắc tiếp, nhưng giữa chừng anh ngừng đụ và xin rút cặc ra xuống bú lồn.
– Ừ muốn làm gì thì làm, ai biết đâu mà hỏi.

Tài xuống banh lồn Thúy Nga ra, ngắm một lúc rồi. mới bú. Anh nhìn rõ, thấy nó giống lồn của Diễm, chỉ khác lông của Nga nhiều hơn, hột le to hơn, hai mép lồn tưa hơn.
Anh nhìn gì vậy anh tài?
– Dạ nhìn lồn cô. Đẹp quá xá trời. Lồn vậy chơi mới sướng, dư lông dư lá, chớ không như lồn cô Diễm… lưa thưa…
– Anh đưa cặc đây em bú cho anh tài. Như vậy mới thưởng thức. Tài trịnh trọng banh nhẹ cái lồn Thúy Nga ra, thồi gió nhẹ vào đó.
Chàng nhìn cho kỹ rủi mai kia mất nọ không còn đụ được cô chủ thì còn hình ảnh để nhớ để thương. Anh nhìn cái gì vậy? Thúy Nga hỏi.
– Dạ vẫn nhìn cái lồn cô. Sao mà nó đẹp thế. Đẹp hơn lồn của Diễm nửa. Vì lông của cô nhiều quá, mọc tràm xuống tới lỗ đít. . .
– Anh bú em đi. Em đợi nãy giờ. Xem cảm giác bú có khác với đụ không…
Anh Tài trổ nghề. Chàng thọc cái lưỡi vào bên trong ngoáy ngoáy, ngón tay chàng thì chà hột le, và ngón khác cho vào đụ…
– Như vầy mà em thủ dâm. Có cặc sống trong nhà, không biết, hỏng. . . Bú sướng hơn đụ nhiều anh tài ơi.

Anh tài lại gồng lưỡi, móc nhẹ cái mồng đóc của Thúy Nga, đít nàng hẩy lên, da bụng trồi từng cơn. Nàng không còn lạ được gì nữa, vì chết điếng nửa người. Tay nàng bâng quơ đưa lên vú. Nhìn hai bắp vế của nàng rung rung, tài nứng quá, lại xin phép cho lên đụ cái nữa.

Anh muốn làm gì đó thì làm, Thúy Nga nói, em là của anh mà. Khỏi cần xin phép’ Em chỉ biết nằm đấy hưởng thôi, hưởng cho trọn chiều nay. . . úi sướng quá anh ơi.
– Nhưng cô là chủ, tôi phơi xin phép chứ.
Anh tài lại trườn người lên, cho cặc vào đụ. Đụ thí xác Mặc cho Thúy Nga la ỏi trời, và đập chân xuống giường mấy lần.
– Sao đủ thứ sướng vầy, em chậu sao nổi hỡi anh. Hồi nãy sướng kiểu khác. Bây giờ sướng kiểu khác.
Anh đừng đụ ai nữa nghe anh. Dành BứC chơi mình em thôi.
– Tôi còn muốn gì mà chơi ai nữa. Mỗi mình cô thôi…
Một mình cô thôi, nhưng cảnh tượng dâm data đang diễn ra trước mắt nàng: Anh tài ngồi ở một ghế mây cũ, đưa cặc lên. Thúy Diễm ngồi lên đụ tàn khóc. Vừa đụ vừa nhắm mắt, la ỏi trời. Diễm không cần biết có người đứng cạnh xem tận mắt.
Thúy Nga buồn tình, thất thểu đi chậm chậm về phòng. Nàng hoàn toàn không nghĩ gì tới Lý, người cha non hai mươi năm mới gặp. Thúy Nga đã trông thấy toàn người của Lý bên trong. Nghĩa là nàng nhìn thấy Lý đang cối truồng, nhét cặc vào bà Nguyệt mà ân ái. Hình ảnh người cha như thế có đáng cho Thúy Nga nghĩ tới?

Thúy Nga trằn trọc mãi, suy nghĩ mông lung đến những ân ái với anh tài xế chiều nay. Hình như anh tài xế không ra cái nào cho nàng. Ghê thật. Như thế anh chàng phải có một kỹ thuật riêng. Chả trách Thúy Diễm mê mang tàn tịch. Thúy Diễm chẳng khoe với nàng là: nếu cần anh tài có thể chơi đến ba bốn tiếng đồng hồ mà vẫn không ra. Nói thì nói, Thúy Nga vẫn bái phục anh tài xế, đã làm nàng ra đến bốn lần chiều nay. Và lâu đến mẹ xẩm Tàu gõ cửa báo hết giờ , anh tài và Thuý Nga mới mặc quần ra về.

Thúy Nga đang nhìn ra cửa sổ, miên mang với những cuộc làm tình da diết chiều nay. Nàng kẹp chiếc gối giữa háng, mà sướng với những cảm giác lâng lâng. Và nàng nhắm mắt hồi nào không biết.

Bên kia phòng, mẹ nàng đã xong, vừa chấm dứt cái đụ với Lý.
– Mẹ có thể cho con gặp mặt Thúy Nga chăng? Lý hỏi:
Nguyệt ngồi yên lặng, không trả lời. Dáng nàng mệt mõi vì vừa ân ái, và ra ba lần với Lý.
– Sao Mẹ không cho con biết? Con muốn gặp con cua con.
Nguyệt vẫn ngồi yên lặng, một chốc lâu, nàng uể oải cất giọng trầm trầm:
– Con sẽ gọi nó bằng gì? Bằng EM hay bằng CON? Vì con phải nhớ rằng hai đứa đều là con của mẹ.

Lý làm một cử chỉ nóng lòng. Chàng nghĩ lời mẹ nói cũng đúng. Chàng thấy có sự không tiện khi gặp mặt con, nhưng chàng không thể không thương yêu Nguyệt, vì đó là tình đầu. Thấy Lý nhìn mình chăm chăm, Nguyệt hỏi:
– Sao, Lý có còn muốn gặp mặt con không?

Bây giờ chính Lý ngồi yên lặng. Chàng không trả lời nổi. Vì chàng là con, dù là con nuôi, sao lại yêu thương mẹ nuôi? vì là không phải lúc chàng còn bé. Cho tới gần hai mươi năm, cả Nguyệt lẫn chàng, vẫn thắm thiết như ngày xưa. Khi gặp mặt Thúy Nga chàng có dấu nổi chi tiết này chăng?

Bóng tối ở cửa sổ đã lấp ló. Lý ngồi với cốc càfé do Nguyệt pha, và dĩa bánh Pa té Chau. Như vậy thì sự hiện diện của Lý trong căn nhà này chỉ còn là phục vụ sinh lý cho Nguyệt? Và sự đụng chạm giữa chàng với Thúy An sẽ ra làm sao? Bao nhiêu ý nghĩ mông lung, làm trí của Lý rối tung.
– Từ, từ rồi mẹ tìm cách cho con gặp đứa con đầu lòng của chúng ta. Nó xinh lắm, nó giống hệt con, nhất là đôi mắt nhung. . . ăn tạm vài chiếc bánh, và ly càfé cho lại sức, rồi con tắm, mẹ dẫn con đi chơi. Thế nào con cũng được giải ngũ tuần sau.

Chiếc Merceaes đưa hai người xuống nhà hàng Mỹ Cảnh. Suất buổi đi chơi. Lý ít nói, trầm ngâm, cứ nghĩ tới con mình, và tới Thúy An. Chắc chắn Thúy An sẽ mang thai với chàng. Ba lần giao cấu, hai lần ra sướt mướt. Và nếu bào thai đó ra đời, nó sẽ gọi chàng là gì? Là ông ngoại hay bằng Bố?

Thúy Nga đang say giấc, bỗng tiếng gõ cửa vang lên:
– Ai đó, nàng hỏi. Đợi một chút.
Cánh cửa mở, Thúy An xuất hiện hớn hở mừng vui như không chuyện gì xảy ra.
– Chị ngủ sớm thế?
– à đang nằm thiêm thiếp, Thúy Nga nói. Đang mệt mỏi quá… Nàng nói hớ một câu, với đáng điệu mệt thật vì ra bốn lần với tài xế tại phòng ngủ Chợ Lớn.

Thúy An quan sát chị. Thấy Thúy Nga uể oải quá, Thúy An chân đầu:
Lại mới vừa chơi chuối, hay chơi cà tím chắc?
– Hả. . . không, chị . . . chị . . . mới vừa chiều nay với một người…
– Hả… Chị mới vừa chiều nay với một người. Thế ra chi… đã ăn nằm? Là ai vậy, nói cho em nghe với, rồi em kể chuyện động trời này cho nghe, chuyện hấp dẫn lắm…
– Chiều nay. . . Chị đã mướn phòng ngủ . Và với anh tài xế nhà mình. Ban đầu tính chơi cho biết. Nhưng hắn làm… hay quá. Chị ra mất bốn lần. Người cứ như là chết rồi…

Thúy An đứng lặng người. Không phải nàng ngạc nhiên về chuyện bà chị đã ăn nằm với anh tài xế. Mà chuyện con Thúy Diễm cũng ăn nằm với tài xế tới giờ này vẫn chưa xong.
– Thế nào? Em hứa kể cho chị nghe chuyện gì, hấp dẫn lắm phải không? Thúy An. Kể đi cho chị nghe. Thúy án kể giọng trầm trầm, hình như nàng không muốn có người thứ hai nghe.

Thì vẫn chuyện anh chàng hải quân Lý, bồ của mẹ, và cha của chị… Trưa nay, nhân nhà không có ai, em đã đưa Lý vào phòng em, và em đã gần gũi chàng hết ba lần, chỉ vì chàng có đôi mắt đẹp quá. Và chàng chơi cũng hay nữa.

Vừa nói Thúy An vừa nhìn phản ứng trên mặt của Thúy Nga…
– Em sợ. . . phải mang thau với chàng, vì không uống thuốc ngừa thai. Mới đây, khi về phòng, em nhận được mảnh giấy chàng viết.
Thúy An đưa cho Thúy Nga đọc.
“Em Thúy An thân thương. Em ác lắm, tự nhiên gần anh làm gì, để suốt cuộc làm tình với mẹ em, anh đã liên tưởng tới em? Anh sẽ được mẹ cho ở trong nhà này. Vậy em làm ơn thu xếp thế nào để hai chúng mình gặp nhau mà không tới tai Nguyệt. Anh Lý”
– Em đã gần Lý, người tình của Mẹ? Và Lý ra trong em đến hai lần?
Tại anh chàng có đôi mắt đẹp như Alain De lon…

Nói xong Thúy An gục đầu xuống, làm như nàng có phút ân hận, hay xấu hổ. Kỳ thật thì cái tuổi non dại của Thúy An nó đòi hỏi tình dục quá. Nếu đêm hôm qua Đại nằm lại chơi với nàng đến sáng, chưa chắc gì có sự việc xảy ra.

Thúy Nga thì liên nghĩ đến hình ảnh trần truồng mà trưa nay Lý đang làm tình với bà Nguyệt, mẹ nàng. Con cặc của Lý to và dài hơn anh tài xế khi cứng lên. Tài nghệ của Lý cao cường hơn… Không thế mà đàn bà dâm như Nguyệt có thể si mê, lâu đến gần hai mươi năm? Tại sao bây giờ gặp lại, Nguyệt có thể dồi cách xưng hô Lý, như anh với em… Nàng vẫn gọi lý là “CON”. Nếu thế con nàng sẽ gọi Lý bằng gì? Tự nhiên Thúy Nga trào nước mắt. Thúy An tưởng lầm bà chị buồn mình đã ăn nằm với Lý, nàng vội vã xin lỗi:
– Em xin lỗi… lúc bấy giờ em không biết Lý là ba ruột của chị… Chỉ biết chàng là bồ của mẹ thôi. Mà bồ thì dùng chung có sao đâu?
– Không, chị khóc vì chuyện khác. Thúy Nga nói. Giá mẹ đừng cho chàng ờ đây thì tiện hơn. Vào ra thế nào cũng gặp mặt.
– Có lẽ vì vì Lý là con, nên mẹ đã không thu xếp cho được gặp chàng. Em biết thế vì ngồi ở cánh cửa cho tới khi hai người ngưng ái ân. Bà nhất định không cho Lý biết chị là con. Nghĩa là chúng mình vẫn gọi chàng là… chú. Riêng em thì lúc vào giường với chàng, em phải gọi chàng bằng ANH, vì không ai làm tình với CHú được. Phải không chị Nga?
Nhất định em sẽ làm tình, vẫn làm tình với Lý?
Nga hỏi.
– Sao không? Thế. . . chị sẽ không còn đi lại với anh tài xế à?
Chuông gọi cửa vang lên. Giờ nầy mà còn ai đến đây tìm mẹ nữa. ‘
– Em ra coi thử ai? Nga bảo.
Thúy An ra mở. Là Tuyên. Trời ơi, sao lại giờ này. Tuyên thường đến vào giấc trưa. Sao lần này chàng đổi giờ?
Dạ mẹ cháu đi chơi vắng, không có nhà. Thúy An nói.
– Tôi biết, Tuyên nói. Tôi đến gặp người khác, được không?
Gặp người khác. Chú định gặp ai? .
– Chị Thúy Nga. Chị ấy chắc có nhà? Vì người tài xế đang bận ở nhà xe với Thúy Diễm. CÔ bé vừa chơi vừa la như giặc.
– Vâng chị Thúy Nga thì có ở nhà, để cháu vào kêu. Thúy An quay người vào, nói Thúy Nga:
Chú Tuyên chú đến gặp chị. Chú diện đẹp lắm… Bộ có hẹn hả?
Trời, chú Tuyên. Sao lại đây? Hôm qua chị có gặp chú ờ cổng trường, có ăn ly cà rèm với chú. Chị có nói chuyện với chú gần nữa tiếng. Chú có hẹn đưa chị đi chơi, nhưng chỗ khác chứ không phải ở đây. Chết, sao chú bạo quá vậy. Hay em ra… bảo chị không có nhà.
– Chú còn biết chị chắc chắn có ở nhà vì anh tài đang chơi với Thúy Diễm dưới nhà xe… Thu xếp tiếp chú một tý đi…

Nga làm bộ càu nhàu, bước đi, để Thúy An thấy chị minh không muốn gặp chàng.
– Chú Tuyên, Nga nói với dáng thân thương, tình tứ.
Tuyên là bồ của Nguyệt, nhưng hình như chàng cũng trẻ tuổi hơn. Tối nay chàng diện thật kẻng, nên trông chàng càng trẻ trung hơn. Thúy Nga… động lòng… Nàng muốn đoạt người yêu của mẹ, vì bà đang đi chơi với Lý. Bà thì thừa mứa, trong khi các con thiếu thốn tình yêu… Đến như Thúy Diễm chàng cũng đã ngủ qua rồi, cũng vì Diễm khoe với nàng về tài nghệ của Tuyên, nàng mới dám:
– Sao chú đến giờ này? May mà’ mẹ cháu vừa ra khỏi nhà với một người tình…
Tôi thấy, vì đứng trước nhà cả ba tiếng đồng hồ. Cô Nga đẹp quá. Nhất là đôi mắt. Không ai có thể làm ngơ được…

Nga cúi xuống, vờ thẹn thùng, mắc cỡ. . .
– Mình đi đâu một vòng, hay đứng đây có tiện không?
– Thôi, đi một vòng làm gì, mà đứng đây thì gió lạnh. Hay anh vào phòng em . . . ngồi chơi . . . đi anh . . . Tuyên sướng rung người vì Nga đã tự động đồi cách xưng hô anh em thay vì chú cháu như lúc nãy.
– Khoan, Nga đợi tôi ra xe mang thức ăn vào, chúng mình cùng ăn. Chắc Thúy Nga chưa ăn tối.

Rồi chàng ra xe và vào phòng Thúy Nga, tự nhiên như Nga là bồ chàng chứ không phải là Nguyệt.

Chàng đặt lên bàn một con gà quay, với xà lách, và một chai rượu chát. Chàng khệ nệ với Thúy Nga:
– Em ăn đi. Con gái lớn mà chẳng ai chăm sóc hết. Cần cái gì cứ cho anh biết. Sẽ có đủ thứ cho em, kể cả xe hơi riêng để đi học…

Thúy Nga đói bụng lắm, vì chiều nay nàng vừa ra bốn lần. Nàng ăn như gấu, và uống rượu hết ba ly… Rượu vào, Thúy Nga lờ đờ, nhìn Tuyên mà tương là người yêu… Nga nói:
– Tắt hết đèn để nhìn trăng lên ngoài vườn đẹp hơn nhé anh? …
– Cũng được. Nhưng em thay áo dài đi. Hình như e ai đi đâu mới về , giờ này vẫn còn mặc . . . ?

Thúy Nga đứng chập choạng, vào phòng tắm rồi trở ra với chiếc áo ngủ mỏng dành, không áo lót, không xì líp Tuyên trố mắt nhìn người đẹp, nhìn đến không . . chớp. Đèn trong phòng được tắt ánh trăng vào. Ở bờ cửa sổ, vào bức tường, vào giường ngủ của Thúy Nga.
– Ừ nhỉ. Trăng đẹp và hữu tình quá.
– Cho em ly rượu nữa đi anh.
Nga lã lơi ngồi cạnh Tuyên. Nàng ngã người vào chàng, mắt lờ đờ. Hơi rượu bốc lên ngào ngạt. Tuyên cứ tưởng nàng còn trinh:
– Mười chín tuổi mà em chưa biết ái tình là gì thì uổng thật. Gái đời bây giờ phải văn minh, tiến bộ chứ. Ít ra cũng có một người tình, để đi chơi đó đây. . .
Nga đưa tay bá cổ Tuyên gần sát xuống phía dưới:
– Thì em đang có đáy, uống với em hớp rượu vang đi anh.
Tuyên đưa môi uống, và hớp chót, chàng sú cho Nga. Nàng đưa môi hứng, rồi uống ừng ực.
– Bồ này, có thể cưng em mỗi ngày vài lần không? Nga hỏi.
Thế nào là cưng hả cô Nga?
– Hừm, thế mà cũng làm tàn dậy đời. Cưng là… làm tình, là ân ái, là mí nhau cho sướng cả đôi bên chứ còn là gì nữa…
– Chết, cô làm ơn nói nhỏ. Nhỡ có ai ngoài nghe lén thì nguy.
– Đâu có ai. Kể cả chúng mình có thoát y, cũng không ai thèm nhìn… Cởi đồ cho em đi. Cả anh nữa, trời nóng quá. Đi anh…

Tuyên từ từ chớ không dám vội, chàng cởi áo cho ‘Nga. Trời ơi hai trái vú của nàng dẹp lạ lùng. . . chàng cho tay xuống cởi luôn chiếc quần màu hồng. Dù ánh trống không rõ, chàng cũng thấy hết chòm lông đen sì của Nga. Chàng cúi xuống hôn đôi ngực.
– Sao không thấy anh cởi của anh? Cởi di. Đêm nay ở lại vui chơi với em cho đến sáng. Một, hai, ba bốn lần gì cũng được…
Tuyên cởi áo veste, rồi sơ mi, và thắt lưng thì Nga đã cởi cho chàng. Chàng chỉ còn cái xì líp trắng xóa bong bóng mập mờ.
– Em nằm cho ngay ngắn lại, Tuyên nói. Nằm như thế rơi xuống đất bây giờ…
Thúy Nga nằm ngay lại. Thân thể nàng lỏa thể, không một mảnh xiêm y. Hơi thở vẫn vang lên mùi rượu chát. Tuyên cởi luôn xì líp và trèo lên giường nằm bên cạnh Thúy Nga.
– Em say phải không? Nga. . .
– Cái gì em mà say hả. Uống ba chai nữa cũng chả thấy gì.
Nàng quay sang Tuyên gác chân lên chàng. Con cặc Tuyên tự nhiên chồng ngược, hùng hổ. Nga nắm cặc hỏi:
– Cái này anh đã gần mẹ mấy lần?
Tuyên bi hỏi khó, chàng âm ừ cho qua chuyện:
– Một năm vài lần, mà không hạnh phúc tí nào.
– Không hạnh phúc mà ngày nào anh cũng đến ? ? ?
– Đến để chuyện trò, với lại đến để. . .
– Để gần con Thúy Diễm? phải không? Có sướng không?
– À cũng thích sơ sơ. Nếu thích trọn vẹn anh có phải nhọc công tìm em làm chi.
– Tìm em vì em lớn hơn Diễm, biết đời hơn Diễm, phải không?
– Chắc thế. Mà nhất là em đầy đủ hơn Diễm. Vú Đến lông. . .
– Chưa nhìn làm sao anh thấy được?
– Cho nhìn nhen? Ngay bây giờ nhen?

Thúy Nga không nói. Chàng xuống hôn hôn Nga túy lúy Hai chân Nga giang ra, một cái gối kê dưới đít nàng. Mu lồn vời vợi… Tuyên tha hồ .hôn, bú, làm gì cũng được. Nàng la lớn lên:
– Tuyên ơi… Diễm nó nói tài nghệ anh cao cương lắm. Đêm nay hãy thi thố cho em được lên thêm đang nhen. Bé giờ đây là lần đầu… em chưa biết…

Nàng dấu biệt chiều hôm đó đã ra bốn lần với anh tài xế Tuyên bú hột le của Thúy Nga, làm bụng nàng giựt lên bưng bưng.
– Đó Tuyên ơi, em đang bay lên thiên đàng đây. Hột đó là hột gì mà làm ngất ngây đến thế? úi trời ơi, anh cho lưỡi rà hai mép của em nửa hả anh, anh không gớm sao? Trời ơi. Đừng anh ơi, đừng cho ngón tay vào.

Hả hai ngón. Trời ơi, anh làm cái gì đó. Anh ngoáy lên hả? Giết chết luôn đời em đi anh Tuyên, đừng cho sống. . .
Tuyên dùng tối đa hàm râu con kiến của chàng làm cho Thúy Nga mê man. Trong ba chị em, chàng chịu nhất là Thúy Nga. Râu chàng rà mạnh hai cái beng. Rồi lười chàng tiến vào âm đạo rung rung. Đó là lúc Thúy Nga la ngất ngây:
– Ối trời ơi, ôi nước ơi. Tuyên cho lưỡi vào đó nửa hả anh? Anh không gớm hả anh? Chỗ đó em đi đái mà, dơ lắm người ơi.
Nga nói huyên thiêng, Nga nói loạn xạ. Đít Nga xàng bất tận liên tu. Tay nàng nhấn Tuyên vào háng nàng. Cái lưỡi Tuyên đã âm thần đưa nàng vào cơn mê.
– Anh muốn gần em không anh? Anh lên người nằm đi anh.
Tuyên leo lên, bú vú. Rồi chàng cầm cặc đưa nhẹ vào nhẹ vào. Nó lút từ từ, nó đi vào như người ta bắn một mũi tên vào cây chuối. Chàng không nghe Thúy Nga la đau đớn. Chàng chờ nghe cái sực.
– Em không còn trinh nữa anh ơi. Hai năm, tối nào cũng thủ dâm bằng quả chuối thì làm sao em còn trinh được. Anh cứ chơi cho đã đi. Trinh tiết mà làm gì Chỉ cần em không ngủ với người khác là được. Phải không anh?

Tuyên yên trì hơn. Chàng không mang trách nhiệm phá trinh Thúy Nga. Chàng chơi và nắc không còn bút nào tả được. Chàng ra, một cái ra sung sướng. Môi chàng đang được Thúy Nga hôn mặn nồng. Chàng ra không còn một giọt, và nằm bất động ra thở như kéo xe. Nga cũng cùng ra với chàng. Hai người cũng mệt như nhau. Nằm ngắm ánh trăng mười một tràn vào căn phòng…
– Mệt không anh? Thúy Nga hỏi. Nằm nghĩ một tý, rồi em bú cho anh.

Nhưng tiếng gõ cửa dồn dập, làm hai người vội mặc đồ Nga đến mở. CÔ bé Diễm thò đầu vào, và khoe với chị:
– Em vừa chơi với anh tài. Mệt quá. ảnh nói… chiều nay chị đã cho anh. Bây giờ chị xuống cho ảnh tiếp đi.
– Chơi như thế mà ảnh chưa ra. Em ra ba cái rồi. Chị nằm một mình trong này làm chi. Anh đang chờ chị dưới nhà xe.

Tuyên nghe và chàng đợi cho Diễm khuất, bỗng chàng chào Thúy Nga đi về biệt dạng. Chàng biết chiều nay Thúy Nga đã ân ái với người tài xế? Thế mà trong cuộc ái ân, nàng không hề hé môi cho chàng biết. Tuyên ra về vì thần tượng Thúy Nga sập đổ… Một mình Thúy Nga trở lại giường. Diễm đã gián tiếp khai hết. Cánh cửa phòng Thúy Nga vẫn mở hở. Một hồi lâu chờ không được, anh tài lò dò bước lên, gõ cưa. Thúy Nga nhìn thấy, nói:
– Chắc anh có uống thuốc hay sao mà chơi lâu dữ vậy?
– Dạ có, thuốc gia truyền. Uống một huấn có thể chơi đến ba ngày chưa thấy gì. Sao cô không xuống? Đợi gần chết, tôi đánh liều lên đây. Cô có sẵn sàng không, nếu không tôi xin rút lui…

Thúy Nga nửa như trách anh tài đã bộc lộ cho Diễm biết, nửa như nàng muốn tiếp tục cuộc truy hoan dang dở với Tuyên. Nàng kéo anh tài vào giường. Vẫn ánh sáng đó, vẫn giường nệm đó, chỉ có tình nhân đồi khác. Quả tình anh tài đã thi thố hết mình đêm đó với Người đẹp. Chàng cũng trịnh trọng banh lồn Thúy Nga, cũng bú, cũng móc mồng đóc cho Nga rên dữ dội, rồi mới lên đụ. Lần nầy chàng ra, chàng bắn những tinh khí mà cả buồi chiều, cả buồi tối tồn đọng lại tinh khí chàng bắn vào lồn Thúy Nga nghe từng tia một, Nga co giò, trân mình hứng chịu. Và chàng chơi tiếp đến ba giờ sáng mới thôi.

Đêm đó, Thúy Nga khóa cửa cho anh tài xế được an giấc. Đến sáng Nguyệt mới về. Sáng đêm, Nguyệt với Lý cũng mướn Hotel mà ân ái. Chàng quyết được giải ngũ, chàng quyết đụ cho Thúy An mang thai… Đứa con nầy chàng phải bế trên tay, phải được ôm hôn nó, chứ không như bé Thúy Nga, con đầu lòng.

Cũng đêm đó, Thúy An đã viết cho Lý bức thư:
“Anh Lý thương yêu,
Anh không biết em đã nhìn thấy cảnh tượng anh ân ái với mẹ chiều nay. Kề cả lúc anh ngồi uống cà phê và ăn bánh pa té. Anh sẽ ở lại nhà này. Còn gì hạnh phúc cho em bằng. Thương đôi mắt của anh mà phải chịu cảnh chồng chung, của Mẹ và của em. Anh phải cho em đứa con nhen anh. Làm thế nào cho nó giống anh như khuôn đúc mới được. Đặt nó tên gì nhỉ? Tên Hải nếu là con trai. Tên Quân nếu là con gái. Em chỉ mong có một đứa thôi và dứt. Mẹ hứa cho anh giải ngủ thì anh phải tin điều đó. Bà giàu sụ và quyền thế không ai bằng.

Tối nay em có tiết lộ sự thật với chị Nga, con anh, rằng em đã ngủ với anh. Con em sẽ gọi anh bằng bố, vì cả hai chúng ta đều là con. Chị Nga có vẻ không muốn biết anh là cha, một người cha nhiều trọng tội NGỦ VỚI MẸ.

Xin lỗi anh, em đã nghe lén hết chuyện của anh, cũng hên là anh không tiết lộ việc chúng mình chiều nay. Điều dó càng tốt. Vì không ai để ý, anh ăn nằm với em. Thôi nhé, ráng tẩm bổ cho đủ sức để cung cấp hai mẹ con, bà Nguyệt và Em. Em Thúy An”.

Sáng ra, Lý nhận được thư. Nhân bà Nguyệt vào tắm, chàng lấy ra đọc, và ngồi tầng ngần. Chàng tầng ngần vì con chàng không muốn nhìn chàng. Chàng tầng ngần vì làm cách nào để đủ sức cung phụng cho hai mẹ con Nguyệt. Chỉ đêm hôm qua. . . bà bắt anh phải đụ bốn năm lần. Đụ cho tới sáng mới cho mặc quần. Còn sức đâu cho em Thúy An đây?

Riêng Nguyệt, nàng không tài nào quên được thằng con nuôi. Nàng cứ muốn ân ái với Lý suốt ngày suốt đêm. Đến những cậu sinh viên bà chọn để thế Lý, bà cũng chơi không ngừng nghĩ, Bà tắm xong, cứ để thân hình lồ lộ như thế bước ra:
– Chơi nữa không con? Nước mát làm Mẹ hồi sinh, và muốn ân ái nữa… Mẹ muốn suốt ngày con để cu vào lồn Mẹ, ăn cũng để, ngu cũng để… không cho con đi đâu một bước mà không có mẹ nhen.

Lý làm bộ cười cười, nhưng trong bụng âu lo bà dâm như xưa kia. Nguyệt bảo chị làm nấu các món ngon và bổ cho buổi cơln trưa… Chàng đi thờ thẩn ngoài hiên, bất giác gặp Thúy An. Chàng làm bộ gọi nàng là cháu để bà Nguyệt không chú ý.
– Mẹ đi đâu rồi? Thúy An hỏi. . .
– Mẹ vào bếp nấu ăn với chị làm. Lý trả lời.
– Tưởng Mẹ đi đâu (nàng hạ giọng). Anh vào phòng em chơi. Nghe rõ nhưng Lý làm bộ:
– Cái ao cháu mặc đẹp ghê nhen. Không biết có phải tại cái áo hay tại người mặc? Cái sân bỗng sáng trưng…

Đến phiên chàng nhìn quanh và hạ giọng:
Đừng gọi anh bằng anh. Nhỡ Bả nghe được là lớn chuyện à…

Thúy An cười bí hiểm, nàng nước đi nhè nhẹ, cho Lý thấy nằng thướt tha, hấp dẫn. Nàng vào bếp nấu phụ với mẹ. Lý sung sướng được gần hai mẹ con cùng lúc Nhưng Thúy An hấp dẫn với chàng hơn, và dâm thì không bằng bà Nguyệt.
– Mẹ nấu gì đó, cho con phụ với được không? Thúy án nói.
– Cha, trời bữa nay thế nào cũng bão. Từ nào tới giờ mới nghe cô con gái của Mẹ nói một câu như thế. Có thật con muốn phụ không.
– Không, con vào đây làm chi. Mẹ đưa con lựa nấm cho. Cả đêm qua Mẹ với chú Lý… dữ dội như trời mưa hả…
Nàng làm bộ thơ ngây hỏi mẹ, nhưng thực nàng đang đìêu tra. . .
– Thì cũng như đêm khác thôi. Nhưng với Lý, mẹ thích hơn những người khác. Lý có thể để luôn trong đó mà ngủ cũng được.
Bà ngưng tay, không lặt tôm nữa, mắt nhìn ngẩn ngơ ra khung cửa.
– Gần hai mươi năm rồi hai người mới gặp lại. Chả trách.
– Không, từ hồi nó còn bé cũng thế… Hai mẹ con cứ tối ngày ôm nhau . . . ôm nhau . . . Cho đến ngày Mẹ mang thai, thì ông ngoại chia duyên rẻ lứa. Đến bây giờ mẹ mới gặp lại đứa con nuôi… Bà thẩn thờ, thở hắt ra, đôi mắt chau lại.
Xin lỗi, con làm mẹ mất vui. Thúy An nói. Tại con vô tình chớ bộ. Nhưng sao anh ấy là con nuôi… mà…ăn nằm với Mẹ ?
– Tại định mạng bắt mẹ phải thương nó như người yêu Mẹ không gần ai mà được thỏa mãn sung sướng như với Lý.

Nàng định nói “Con cũng thể’ nhưng lại thôi.
– Mối tình đẹp đó chứ. Con mà yếu Mẹ. Hèn chi hôm qua đến giờ mẹ không hề hé môi cho chị Thúy Nga gặp Cha.
– Ừ Gặp làm chi? Chúng nó gặp. nhau, biết gọi nhau bằng gì ? Bà lại buông cái dao, sửng sờ. . . như người bị ma hớp hồn.
Mẹ nói dối Lý là cái bào thai đó, mẹ đã bị ông ngoại bắt phá rồi.
– Nhưng còn cặp mắt? Cặp mắt nhung đó chạy trốn đi đâu??? Thúy Nga giống hệt Lý Cặp con mắt. Có dấu Trời cũng không khỏi.
– Hình như chị Thúy Nga cũng biết mà không muốn nhìn mặt cha, đó mẹ .
Nguyệt quay phắc nhìn cô con gái.
– Sao Thúy Nga biết con?
– Thế mới lạ đời… Thôi con không nói nữa. ừ, mà cặp mắt nhung của chú Lý đẹp thật, cả khuôn mặt nữa hả mẹ?
– Khuôn mặt vàng của Mẹ đó. Hôn hoài không biết chán, đã vậy trên giường… thôi con còn nhỏ quá mẹ không nói đâu.

Bà đâu có ngờ sáng hôm qua, chàng đã ái ân với Thúy An đến ba lần, và ra trong Thúy An đến hai lần…
– Còn con, bồ bịch gì đâu chẳng thấy vậy? Nguyệt hỏi.
– Dạ, con còn nhỏ mà, nôn nóng gì… Chừng nào mà chẳng được. Quả tinh, bà Nguyệt hoàn toàn không ngờ cô con gái tên Thúy An đã bị cha sở tên Kiêm phá
trinh. Và sáng hôm qua nàng đã ngủ luôn với Lý.
– Trong tháng này mẹ có đi đâu xa không? Thúy An hỏi.
– À mẹ định nói thì con hỏi. Mẹ phải đi Singapor ba ngày để lấy hàng. ở nhà con trông chừng giùm chú Lý cho mẹ, không cho đi đâu nghe.

Bữa cơm thịnh soạn được dọn ra. Mọi người ngồi vào ngoại trừ Thúy Nga cáo bệnh không ăn. Chân Thúy An dầm lên bàn chân của Lý.
– Ngày mai, mẹ có việc phải đi xa. Con ở nhà có đi đâu thì dẫn các em theo, như Thúy An…

Lý Dạ trong lòng mừng khấp khởi. Chàng với Thúy An được dịp bằng vàng. Sáng hôm sau chiếc xe Mercedes vừa khỏi cổng, chạy chưa được mười cây số, Lý đã chạy qua phòng Thúy An. Chuyện ái ân vụng trộm này chỉ có Thúy Nga biết. Nhưng nàng tỉnh bơ, mà trong dạ quyết phải rình xem hai người ân ái. Cánh cửa phòng Thúy An đóng lại, nàng nhét luôn ồ khóa, phòng hờ có ai nhìn lén. Nhưng cái lỗ nhỏ trên đầu cửa thì nàng không biết. Cái lỗ đó đã cho Thúy Nga thấy tử khai thiên lập địa cảnh hai người Đụ nhau.

Lý trong lòng mừng lắm, ôm Thúy An hôn lấy hôn để Nàng mặc có một cái xú cheng và quần lót mỏng dành, cũng ôm hôn dôi mắt đẹp của Lý.
– Mấy bữa nay bả có bắt anh chơi nhiều không? Thúy An hỏi.
– Khỏi nói, nhưng anh quyết để dành sinh lực cho em. Nhất định em phải mang thai với anh, con anh phải do em sanh anh mới chịu. Đôi mắt thì giống anh, còn chuyện khác phải giống em.

Hai người nút lưỡi nhau hàng mười mấy phút.
– Anh cởi đồ ra đi, và cởi cho em nữa. . . .

Lý cởi áo cho mình, rồi cởi luôn quần đùi, và cởi xú cheng xì líp cho Thúy An. Hai người trần trụi giống như giống người ăn lông ở lỗ ngày xưa. Họ ôm nhau da diết. Đặc biệt Thúy An cứ hôn đôi mắt nhung của: Lý
– Anh ơi, đôi mắt anh hôn đã quá. Con em sẽ giống anh như khuôn đúc nghe anh Lý.

Ngoài này, Thúy Nga bị sức dâm trong kia hấp dẫn, nàng bó gối chịu trận. ước gì, người trong kia không phải là cha nàng, nàng đã xin Thúy An chia xẻ tình yêu Con cặc của: Lý dài và to dễ sợ quá. Nó dài và to đến độ Thúy Nga không thể tưởng tượng được nó sẽ vào trong Thúy An dễ dàng. Dài to mà lại trắng hồng, chứ không đen như của anh tài xế. Thúy An quỳ xuống, ngoạm con cặc mà bú ngon lành, Lý ngửa mặt lên trời mà la gào.
– Gặp gỡ làm chi như thế này hỡi trời? Thúy An sẽ mang thai với con, điều đó không gì lạ. Nhưng con có mang tội đã gần Mẹ gần luôn con không trời đất? Có thất đạo không?

Nói đạo đức mà chân chàng đứng yên chồ Thúy An ngậm bú. CÔ bé miệng cứ bú mà vẫn âm ư sung sướng.
Thúy Nga thèm quá, ước gì giờ đó mà có một người tình, nàng sẽ xin làm giống hệt trong kia… Đẹp nhất là hình ảnh Thúy An ngưng bú, ìấy con cặc Lý chà lên tóc, lên mặt, lên mũi nàng…
Cặc ơi, định mạng phải không? Hãy cho ta hưởng trong ba ngày, và sau ba ngày đó hãy cho ta mang thai nhen? Lát nữa mình đứng chơi thử coi sướng hơn nằm nhen anh?

Lý gật đầu, Thúy An nói gl mà chàng chống lại, vì tất cả cho nàng. Nàng là bà chủ.
– Đút thử vô đi anh Lý . . . .

Lý cong người lại, cầm cặc đút vô lồn Thúy An. Nó vào, nó vào ngoan ngoãn, êm ngọt, và suông sẻ. Thúy an cong người lại hưởng.

Thúy Nga ngoài này như chết cứng. Nàng cho tay vào đùi kẹp cứng mà rên nho nhỏ. Nhưng tiếng rên đó bay vào phòng, Thúy An nghe thấy được, nàng càng làm dữ dội hơn. Còn gì sướng bằng hình ảnh người cha đang làm tình với em mình? Nàng hôn mu bàn tay để tưởng tượng là đang hôn người đàn ông khác.

Con cặc Lý được đưa vô, đưa ra, nhờ Thúy An biết thụt hôn lùi tới. Nó bóng lưỡng dễ thương làm sao, làm Thúy Nga phải chết mê . . . .
– Úi úi sướng lắm mình ơi. Ba ngày bà mẹ em đi vắng, hai vợ chồng mình không rời ra nhen anh. Anh đẹp quá Lý ơi…
– Em cũng đẹp nữa Thúy An. Hình ảnh của em là Nguyệt khi còn nhỏ. Hai vú em đang cà ngực của anh kìa… mình chơi cái này tới trưa nhen em? Thúy An?
– Dạ, cứ chơi chừng nào ra, chơi tiệp. Chơi cho em phải mang bầu mới thôi. .
– Nhưng lỡ mẹ am biết thì sao?
– Mẹ em biết hả? Cũng như ông ngoại phát giác ra Mẹ mang thai với anh thôi. Nhưng lần này Mẹ không đuổi anh đi đâu. Vì Mẹ thương anh hơn vàng hơn ngọc… úi đụ đã quá anh ơi… Lý của em ơi. Anh phải đụ sao cho em ngất lên em mới chịu Lý.
Chàng bế thốc Thúy An lên mà đụ. Thúy An co hai chân quấn lấy người hùng, tha hồ nấc.
Ngoài kia Thúy Nga chịu không nổi phải la lên:
– Trời ơi, xuống đây mà coi hai người đụ nè trời.
Con chịu không nồi nữa. Phải có một con cặc cho con chơi con mới thỏa…
– Biết ai kêu gào thảm thiết vậy không anh Lý?
– Không. Lý bảo.
– Cơn gái cưng của anh đấy, chị Thúy Nga.
– Làm sao nó thấy mình chơi mà la?
– Chắc là. . . nhìn lổ khóa. . . Nắc mạnh nữa đi anh, sướng quá, em sắp ra rồi, chịu không nồi nữa anh ơi.
Cặc của anh to và dài quá. Cặc này mà chơi bà già thì uổng quá. Anh phải đụ trẻ như em…
Thúy An ôm nắc từng đợt, và nàng la lên:
– Lý ơi, tuổi của anh cũng đáng Cha em, mà sao anh đụ em đã quá Lý ơi. Nắc mạnh nữa đi anh. Sướng quá sướng. hơn đụ người khác. Đưa đôi mắt đây cho em hôn. úi, đẹp quá. Tôi giao hoan với tài tử ngoại quốc chớ không phải là Lý, chồng của Mẹ tôi. Nghe nè, đó, anh có nghe em ra trong anh không hả Lý. Còn, còn nữa ra nhiều đi, xịt hết khí trong lồn em đi. Bữa nay là lần thứ ba anh đụ em. Thế nào cũng mang thai với anh Lý ơi là Lý ơi.

Nàng nói lớn, thật lớn, cốt cho Thúy Nga nghe. Lý lại ra trong nàng xối xả. Những giọt khí nóng rang tràn vào lồn nàng không ngưng. Và Lý mệt quá nằm bật ra thở, như chết rồi.

Ngoài kia, quả Thúy Nga đã bị cảnh dâm dật chịu không nổi. Nàng về phòng riêng, cầm trái chuối to và dài bằng cặc của Lý. Nàng cởi quần, cởi áo ra như con điên, dện khóa chặt cửa. Nằm lên giường, thòng hai chân xuống, và nói:
– Thúy An ơi, em chơi con cặc gì mà to và dài ghê sợ vậy? Của chú Lý hả? Trời ơi chị nhìn thấy hết từ đầu. Chịu không nổi, chị đã về lấy một trái chuối cũng to và dài không kém. Chị vạch lồn, đút vô thủ dâm đây em. Trời ơi, chị đang tưởng tượng cảnh chú Lý đụ em đây Cặc chú Lý dài và to quá… Chị đang thụt quả chuối nay…

Bên phòng Thúy An im lặng. Lý đang nhắm đôi mắt liu hiu như ngủ. Thúy An không nghe gì nữa bean ngoài. Tiếng Thúy Nga cũng im bặt. Như vậy là thế nào. Thúy An đoán là bà chị đã chịu không nổi đã về phòng tự thủ dâm.

Thúy An xin phép Lý chạy xem Thúy Nga thủ dâm. Nàng chạy lại ngồi trước phòng chị Thúy Nga, nhìn vào lỗ khóa, và thấy Chị Thúy Nga đang thọt quả chuối dài và bự không khác cặc của Lý:
– Trái chuối này cũng to và dài cỏ khác gì cặc của chú Lú đâu. VÔ lồn chị đi em. Thụt cho lâu. ôi sướng lắm em ơi? Con Thúy An sao sung sướng thế. Nó được chú Lý người tình của mẹ và cha ruột của tôi chơi, bú. Trời ơi nhớ lại cảnh hai người bú nhau.chịu không nồi. Chơi đi em . . . cái này phải lâu thiệt lâu nhen. . .

Thúy Nga đã thụt trái chuối dài vào lồn. Trái chuối để nguyên vỏ. Đít nàng hẩy lên từng chặp, tay tự bóp vú và kêu lớn lên:
– Có người đàn ông nào rảnh, cho tôi mượn đỡ con cặc tôi chơi đến chiều, đến tối, đến sáng mai cũng được . ôi sướng nhưng không sướng bằng cặc thật. Không sướng bằng cặc của chú Lý. Không sướng bằng Em Thúy An vừa đụ, vừa nút lưỡi với chú Lý…

Thúy Nga cứ nhắc đến tên chú Lý hoài không dứt. Thúy An lại nứng lồn dữ dội. Nàng đang mặc có cái quần mỏng dành. Nàng cho tay vào lồn chà mạnh. Vừa xem chị Thúy Nga thủ dâm vừa chà lồn. Nàng nghe phía saU lưng như có người. Thúy An quay lại.
Đó là Lý:
– Em đang xem gì mà khích động thế? Lý hỏi.
Thúy An hoảng hồn, đứng bật dậy, dắt tay chàng về phòng:
– Không, em có xem gì đâu. Xem chị Thúy Nga nằm ngủ . . . mơ màng. . . Chắc chị chịu không nổi cảnh hai chúng mình đụ nhau… Lý trào dâng một niềm thương. “Thúy Nga đã chiu không nổi cảnh hai chúng mình đụ nhau’. Thế Thúy Nga chưa từng biết đụ là gì à??? Chưa có nhân tình à??? Tội nghiệp cho con tôi. Mười chín tuổi đầu rồi chớ còn nhỏ nhoi gì đâu . . .

Lý để nguyên trần truồng như thế, lật Thúy An ra đụ chứa chan, đụ tàn khốc… đụ cho quên hình ảnh Thúy Nga đang đau khổ.
– Thúy Nga chưa biết Đụ là gì Bao? Lý hỏi Thúy An. – Dạ… không biết nữa. Thúy An nói… Em nghĩ chỉ nhìn vào và thèm chúng mình đụ nhau… không ân hận. Chỉ ước ao Lý không là cha…
Để làm gì? Lý hỏi nhanh.
– Còn để làm gì nữa… Anh mà không là cha, có lẽ buồi chơi này thêm vui, vì mình anh mà đụ tới hai cô bé tuổi đáng con…

Không được. Lý nghĩ. Thúy Nga muốn dự phần vào??? Không được. Chỉ mình Thúy An thôi. Và chàng trổ tài nắc dữ dội, nắc như chưa từng được nắc.

– Sao bữa nay anh dữ dằn thế. Thúy An hỏi. Nắc thế sướng lắm anh ơi. Nắc tiếp tục cho em sướng với Lý ơi…
Bên kia chị Thúy Nga sắp ra. Nàng cho quả chuối vào tận đáy lồn, rồi rút ra. Cứ thế nàng chơi. Chơi thỏa mãn:
– Nè, Tôi ra nè chú Lý ơi. . . Cặc chú vào lồn Thúy An sướng làm sao, thì quả chuối này cũng làm cho tôi Bướng như vậy. ôi tôi đang bắn ra, ôi sướng quá trời ơi còn nữa, còn nữa. . .

Ra xong, Thúy Nga để nguyên quả chuối nằm trong lồn mà thở, nhắm khít mắt. Hình như nàng còn muốn chơi thêm chớ chưa dứt. Trong khi đó Lý đè Thúy An đụ lừng trời. Thúy An la:
– Ôi anh Lý. Cái này phải thực lâu nhen anh. Phải một tiếng đồng hồ nhen. Sao không nghe chị Thúy Nga đến xem hai đứa mình đụ hả anh ? ? ?

Lý im lặng, cứ đụ Thúy An như xé trời, như rọc biển. Chàng cũng nhắm mắt. Một ý nghĩ đen tối nào đó đang thoáng hiện trong óc chàng, nó đen tối như căn phòng thiếu ánh sáng chàng đang đụ Thúy An.

o O o
Như thế là anh chàng đẹp trai Lý đã được đương nhiên giải ngũ, nhờ vào đồng tiền và thế lực của bà Nguyệt. Nhưng được giải ngũ thì chàng lại bị “gông cùm” với bà Nguyệt. Đi một bước, Lý phải có người theo dõi. Ngay cả chuyện ái ân của chàng với Bà, cũng hớ hênh, bừa bãi.

Một phần vì Bà quá thương Lý. Một phần vì bà nghĩ các cô gái hãy còn thơ ngây. Một hôm mùa hè, Bà với Lý xuống hồ tắm lội bơi… Xong bà lên trước, ngồi vào chiếc ghế vải, có dù che… Lý leo lên bờ, chàng cũng ngồi vào chiếc ghế gần đó đọc sách.
– Sách gì đó Con? Kéo ghế ngồi sát vào Mẹ nè, để tay lên ngực Mẹ nè.
Lý đeo kiềng râm, và làm theo lời bà Nguyệt.
– Hừm, hai đêm rồi không có gì hết. Mẹ thèm quá Lý ơi…

Cách xưng hô lạ lùng đó, khiến cô gái út là Thúy Diễm để ý. Nó theo dõi, và bữa nay nó đang nhìn Mẹ tắm từ trên cửa sổ trên đâu. Nó lấy làm lạ là sao chú Lý gọi bà bằng Mẹ. Nguyệt gọi chú Lý bằng con, mà sao như bồ bịch như vợ chồng.

Bàn tay Lý không những cho lên ngực Nguyệt, mà còn bóp bóp, khiến bà này rên nho nhỏ:
– Chỉ bóp vậy, đâu có sướng hả con. Con phải ngậm vào bú , Mẹ mới đã chứ. . . Như hồi con còn bé . Nhanh đi Mẹ đang hứng.

Lý tuột cái xú chiêng màu của bà ra. Hai trái vú ửng hồng, nuốm không đen, mà còn nho nhỏ. Chàng ngậm vào bú, nút tha hồ:
– Úi con tôi nó bú vú tôi nè trời. Chỉ bú thôi hay có làm gì không, Lý con? Tay con để không làm gì? Sao không cho xuống sờ lồn Mẹ tý đi. Sờ nhè nhẹ thôi, chớ không phải Đụ đéo gì đâu…

Hai bàn tay Lý cho xuống như cái máy. Tất cả tâm hồn chàng để cho Thúy An, và sinh lực chàng cũng thế.
Chòm lông nhiều và quăn tít của bà Nguyệt khiến cho tay Lý ướt nhèm. Nước lồn bà dã tuông tràn đầm đìa như hồi còn con gái. . .

Nước của mẹ nhiều lắm phải không con? Nguyệt hỏi. Tại con bú vú hay quá đấy thôi…
Nguyệt đưa tay sờ Cu Lý, hứng tình quá cặc Lý thù lù một đống.
– Cởi quần ra cho mẹ nhìn bửu bối của con tý được không, Lý?

Chàng không nói, Nguyệt cứ tuột quần chàng ra. Trên cửa sồ lầu Thúy Diễm, nhìn xuống, Diễm thấy cặc Lý một đống như khúc thịt. Diễm nhìn trân trân. Các anh tài và của Tuyên đâu có như thế. Chỉ cặc của Cha Kiêm mới sánh bì. Diễm còn thấy mẹ nàng kéo chiếc cặc đó của Lý cho vào mồm bú, nút ngon lành. Mặt Diễm đanh lại, và hồng như trái gấc… Nàng nghe nước lồn đang chảy ra hai bên háng. Nguyệt tưởng lũ con đã đến trường… nên Nguyệt càng tự nhiên hơn.
– Sướng không con Lý. Trên giường chỉ lo ân ái, không thì giờ bú mớm gì hết. Bà lại ngoạm vào cặc Lý bú như đứa con khát sữa.

Diễm thèm chảy nước miếng. Tại anh tài đang bận đưa chị đến trường, nếu không. . . Diễm ở nhà, duy chỉ có mỗi Lý biết. Nhưng chàng không tội gì hé bí mật. Chàng còn biết Diễm đang thị sát cảnh Nguyệt bú chàng… Trong khi Nguyệt dang bú, chàng đưa mắt lên nhìn cánh cửa số phòng Diễm. Đột nhiên chàng thấy Diễm hụp xuống như để né tránh nhưng mái tóc đã cho chàng biết… Cặc chàng càng thêm cứng. Biết đâu…

– Bú mạnh đi mẹ, hôm nay con đã quá. Sao bữa nay mẹ bú hay thế. úi giời ơi, mẹ cho cặc con tuất vào trong xa. . .

Chàng hứng vì lý do khác chứ không vì Nguyệt đang bú, mà Nguyệt thì tưởng là bà đã làm cho chàng gồng lên… Bà bú ngon bú lành, bú không cần mớ mắt. Cong người lại bú thằng con trai. Bà ngậm luôn hai trái dái mà “ăn”. Khiến Lý phải thốt nên lời:
– Trời ơi, bữa nay Mẹ ngậm luôn hai hòn dái của con nữa? ước gì có cái lồn lươn đâu đây, cho tôi bú một miếng. . .
Từ trên cửa sồ đâu, Diễm nghe vì chàng nói lớn lắm. Chàng nói cố để Diễm nghe… Nguyệt không biết gì hết. Nàng đã cởi tuột xì líp nàng ra, lấy đầu cặc của Lý chà chà miệng lồn, và rên nho nhỏ.

Như vậy sướng hơn đụ con trai ơi, Nguyệt nói. Diễm nhìn cảnh mẹ đang chà lên, nàng chịu không nồi phải cho tay vào mà chà lồn mình…
Nhờ cái kiếng râm, mà Lý thấy hết động tát thủ dâm của Diễm. Chàng manh nha một ý nghĩ đen tối. Như chàng đã ngủ với Thúy An đến có thai.
– Sướng quá, hay hai mẹ con minh chơi luôn được không? Đâm vô lồn đi. Đó, đó mẹ ơi… Nó Đã vô, đã vô . . sướng quá mẹ ơi . . .

Nguyệt và chàng đã ân ái giữa trời. Người duy nhất chứng kiến cảnh giao cấu này là Diễm. Em nứng chịu hết nồi. Em đã chạy qua phòng Mẹ mượn đỡ cặc giả có pin, rồi trở lại phòng mình đâm vào, và nhìn cảnh dưới hồ bơi . . .

Lý chơi nhiều quá nên chàng không ra nhanh được. Chi có Nguyệt là ra.
– úi chơi ngoài lộ thiên như vầy mẹ mau ra quá con ơi Lý… Đó, mẹ còn ra nữa, ra nữa… sướng quá con ơi…

Mắt Lý vẫn không rời cửa sổ phòng Diễm. Nguyệt ra xong rút cặc chàng ra, và Nguyệt đòi về phòng ngủ một giấc. . . Trong khi đó chàng vờ thơ thẩn. . . bỗng chàng đến phòng bé Diễm. Chàng đưa tay gõ nhẹ:
– Ai đó, đợi một chút. Diễm nói.
Diễm gỡ con cặc giả có pin ra, mặc lại quần, mới ra mở của. Nàng vờ ngạc nhiên khi thấy Lý.
– Ủa chú Lý. Hôm nay chú không đi đâu à? Cháu bị ốm, nghĩ ở nhà một hôm… Mời chú vào phòng cháu chơi…

Lý từ từ vào, Chàng quan sát căn phòng Diễm. Mền gối bừa bộn, và hình như chàng thấy luôn con cặc giả nằm một nửa dưới chăn mà Diễm dấu không kỹ.
Nhưng chàng không nói. Con cặc trong quần chàng tự động ngỗng lên khi thấy cô gái hớ hớ Diễm. Chàng cốt ý cho Diễm thấy gần của chàng bao lớn. Diễm nói chuyện nhưng mắt nàng để vào chỗ cái quần đang đội vai.
– Hay quá há? Diễm nói khơi khơi.
– Hay? Hay là hay cái gì hả Diễm? Lý hỏi.
– Tự nhiên cái… vải mà cũng biết gồng lên. Diễm nói với gương mặt cười cười, trêu chọc.
– Tôi vẫn không hiểu Diễm muốn nói gì? Lý bảo.
Thì… quần của chú, khi không nó đội lên. Lý càng làm cho con cặc ngỗng thêm lên, và vờ thơ ngây:
– Tôi vẫn không hiểu cô Diễm muốn nói gì? Lý bảo.
Diễm đưa mắt vào chỗ quần của Lý, và nói:
– Thì . . . chẳng lẽ . . . Diễm chỉ vào đó cho chú thấy nữa sao. Mà mẹ Diễm đâu?
Bà đã ngủ ngon giấc. Mình có làm gì bà cũng chẳng biết. Mà lúc nãy, tôi không ìâm, hình như có người đứng ở cửa sổ này. . .
– Chắc chú lầm ai đấy. Phòng này có mỗi mình Diễm ở thôi. Nếu chú thấy gì, thì… người đó chắc là Diễm đấy chớ không còn ai.
Cá đã cắn câu. Lý nhìn cánh cửa mở hở ớ phòng bé Diễm.

– Minh nói chuyện mà để cửa thế có tiện không Cô Diễm? . .
Đứng tần ngần một hồi, Diễm lại đóng và KHOÁ trái cánh cửa. Nàng trở lại với vẻ rụt rè của một gái đã từng chơi đàn ông.

Xong. Hai chú cháu mình có hát bội trong này, người ngoài cũng không nghe. Không tin chú thử đi. Lý cất giọng hát bài “Thơ Ngây”
– Khi ấy em còn thơ ngây, mái tóc chưa vươn lệ sầu.

Giọng chàng trầm ấm, đưa tình. Chàng tiến lại gần sát bên bé Diễm. Em này thơ thẩn, hoan dại, liên nghĩ đến những hình ảnh lúc nãy dưới hồ bơi. Một dương vật thù lù, to và dài dữ dội. Nó trắng hồng hào. Bất giác Diễm quay người lại nhìn chằm chặp vào Lý:
– Anh, anh đừng làm như. . . như làm với Mẹ lúc nãy nghe anh…

Lý cười tủm tim “Làm như làm với Mẹ lúc nãy nghe không” Thì ra lúc nãy Diễm thấy hết việc mẹ với anh làm dưới Hồ . Mặt Diễm hồng hẳn lên khi nói câu đó. Đôi mắt em cũng đỏ cởi lên.
– Là sao? Lý hỏi Diễm.
– Thôi, em nói bao nhiêu đó đủ rồi. Không nói nữa đâu Anh. Lý bưng mặt Diễm, nàng ngước lên nhìn mặt đẹp của Lý:
– Đừng anh, em sợ anh… làm như với mẹ lúc nãy quá Lý ơi… Lý không còn chần chờ gì nữa được. Chàng đặt lên môi Diễm chiếc hôn ngon nhất từ lúc biết hôn tới ngày nay. Chàng ôm bé Diễm nằm bật lên giường, rồi vớ tay lấy con cặc giả bằng pin:
– Anh thế cái này cho Diễm nhen, được không? Lý hỏi.
– Tùy. Em không biết trả lời đâu. Nhưng anh đừng làm em như làm với mẹ dưới hồ là được.

Lý dùng tay cởi áo Diễm ra. Hai trái vú nõn nường xuất hiện. Vú mười sáu, vun vừa tới. Hai nuốm hồng hạt lựu. Vừa tay, không quá lớn cũng không quá nhỏ.
Chàng bóp nhẹ lâng lâng. Diễm rên:
– Vậy là. cái gì đấy anh Lý. Vậy là hai đứa sắp làm tình phải không? Không được anh ơi, đừng làm cái đó, em còn trinh… “Em còn trinh”. Chớ không phải em đã từng ngủ với Cha sở tên Kiêm, ngủ với anh tài xế, và ngủ luôn với Tuyên, bồ của Nguyệt??? Và lúc nãy, em đã táo bạo chịu không nổi đã đâm cả cặc giả vào tử cung?? Thúy An mét cho nghe hết. Em đừng dấu.

Lý không màn đến lời của Diễm. Chàng đè Diễm ra nút lưỡi, bú vú. Tay chàng không quên tụt luôn cái quần trắng mỏng của Diễm xuống. Trời ơi, Diễm không mặc quần lót. Mớ lông lơ thơ, đen sì bao khắp lồn. Lý cho ngay mồm vào đó. Hai đùi Diễm dang ra. Nước lồn vào miệng chàng mặn mặn… Diễm rên tội nghiệp:
– Đừng anh ơi, em còn… trinh. Đừng phá đời em anh Lý ơi… Em không chịu đâu. Hả, sao anh ngừng bú vậy. Úi đó anh ơi. Cái hột đó là trung tâm hình dục. Anh mà ngưng bú em khóc cho coi… úi em thấy của anh rồi, nó to, dài và trắng tươi hả Lý ơi’ Cái đó mà anh nhét bậy vô lồn em là em nhất cho anh coi.

Diễm nói đủ thứ. Vì bao nhiêu thứ sướng cùng đến òa vở trên người Diễm… Hả, anh cho hai ngón tay vô lồn em hả. Chết, chết đi trời đất thiên địa ơi. Không ai làm hay như anh vậy Lý ơi. úi, hai ngón tay anh nở thụt, thụt vô lồn em hả, để làm gì vậy? úi nó xoáy lăng tăng. ôi lưỡi của anh nữa. ôi, sướng quá Chúa ơi…

Lý bú, Lý hôn, Lý vờn như mèo vờn chuột. Nội cái lồn của Diễm thôi, cũng mất nửa tiếng đồng hồ. Diễm chịu đường lưỡi của Lý không nổi nên cười đã lên:
– úi úi vậy là gì phải anh làm như dưới hồ với Mẹ đâu Em ra nè, em ra nè, anh lấy lưỡi hứng đi, nước em tuôn ra đó. ôi Chúa ơi…

Diễm ra thật nhiều, khi em nhớ đến con cặc của Lý dưới hồ. Và bây giờ Lý leo lên người Diễm, cầm cặc đưa thẳng vào lồn Diễm…
– Úi nó vô hả, úi nó vô lút khất hả anh. Sao anh bạo quá vậy? Em còn trinh mà, như vậy là em mất đời con gái rồi hả anh. Chơi đi, nắc mành mạnh cho em. Cho em ra cái nửa. . . Cái anh to quá Lý ơi.

Đít Diễm xàng tối đa. Nàng xàng để giết Lý, nhưng anh chàng chai lý, không buông tha… Chàng vẫn nắc hung bạo hơn, chát chúa hơn, khiến Diễm không còn nói được gì nữa.

Lý đã chơi như thế gần một tiếng mới ra. Đang nằm thở thì chú tài đưa Thúy An và Thúy Nga về tới. Tụi mình sẽ có dịp chơi nhiều hơn… họ đã về tới.

Lý bương bả chạy xuống cân, và tỉnh bơ như người không làm gì cả. Thúy Nga gặp chàng làm ngơ. Riêng Thúy An đến bá cổ chàng mà luôn túy lúy:
– Ở nhà có ngoan không? Có gì với mẹ không hả anh? An hỏi.
Thi như mọi ngày. Bà ra hồ bơi hụp lặn. Bà đang ngủ nồng trong phòng. Anh đi thơ thẩn ngoài này thì nghe xe em về tới.
– Vào phòng em chơi đi. Mẹ ngủ mà sợ gì? Vào ân ái một vài cái. Có bầu non ngày tháng thèm quá anh ơi…

Lý lại vào. Cánh cửa phòng lại đóng kín. Và như những lần trước Lý cởi đồ ra cho người yêu, và của mình. Con cặc chàng lại cương lên. Nàng cầm bú ngon lành trước khi chơi hai quả.

Cũng trong bữa cơm thịnh soạn, Nguyệt vẻ cá bỏ vào chén cho Thúy An. Nàng vừa dưa lên thì ẹo mửa hai lần.
– Con làm sao vậy? Hôm qua cũng vậy, hôm nay cũng vậy?
Từ chỗ rửa chén, nàng vừa lấy khăn lau miệng, vừa nói như nghẹn:
– Chắc con có BầU mẹ ơi. Khó chịu quá.
Mặt Lý đồi sắc, ngồi sợ mắng chửi con gái của mẹ nói gì? Con có thai. Mà với ai. .
Nàng không dám trả lời ngay, đưa mắt nhìn Lý.
– Hả, với… với… Lý anh con?
Thúy An vẫn không dám trả lời. Nguyệt buông cái chén xuống sàn nhà vỡ toan. Bà xỉu, Thúy Diễm lại đỡ mẹ:
– Mẹ, có… sao… không. Gì mà phải xỉu lận. Thì cũng như mẹ đã ngủ với anh Lý đây chứ gì.

Mặt bà thộn ra, không trả lời được một chữ. Riêng Lý đang ngồi chờ số phận: chàng có thể bị Nguyệt cho ra khỏi nhà. Hoặc có thể. . .
– Như thế con của con sẽ gọi Lý bằng gì? Nguyệt hỏi.
– Dạ bằng bố, vì hai chúng con đều là con của Mẹ, Thúy An nói.
– Chơi sao không chịu uống thuốc ngừa… như em, ủa như mẹ.

Nguyệt quay phắt lại nhìn Diễm và đanh thép hỏi:
– Cả con nữa hă? con đã biết đàn ông.
Diễm gục đầu xuống, và trả lời trong sợ sệt:
– Dạ, con nói lỡ lời chứ con có biết đàn ông là gì đâu.
Cả Lý và Thúy An bụm miệng cười thin thít.

Nguyệt lúc đó trong lòng rối như tơ vò. Nàng ghen với Lý nhiều hơn là Lý đã loạn luân. Ngủ với Mẹ và ngủ luôn cả với con.
… Nàng càng im lặng, không khí phòng ăn càng ngập chìm vào buồn tẻ. Mọi lần, trong bữa cơm, Nguyệt, Lý và cả Thúy An, Thúy Diễm cười hân hoan. Mà giờ này thì trái lại… Nguyệt nhìn bụng cô con gái, hỏi:
– Con có bầu bao lâu rồi hả con, Thúy An?
– Dạ hình như… hình như hơn hai tháng rồi, thưa Mẹ.
– Ý con ngủ với nó mấy lần rồi và ở đâu. Nguyệt hỏi.
– Dạ nhiều lần rồi, con cũng không nhớ nữa. Và tại đây Trước khi Thúy An biết con là người tình của mẹ.
Thúy An ngủ . . . với con chỉ vì con có đôi mắt nhung đẹp như Alain De lon.
– Hừm, tại đây, Nguyệt gằn giọng. Trong những lúc nào?
– Dạ hể vắng Mẹ, là hai đứa con xáp lại với nhau, giống như ngày trước con với Mẹ vậy… Lý nói. Nên Thúy An đã có thai…
– Con nhớ, Thúy An nói. Con nhớ đã gần gũi với Lý bao nhiêu lần. Dạ đúng một trăm mười ba lần tất cả. Tại con muốn có bầu với ảnh, chứ không con đã uống thuốc ngừa thai.
– Thuốc ngừa thai đâu con uống? Nguyệt lại gằn từng tiếng.
– Dạ trong hộc tủ, phòng mẹ… Thúy An nói.
Đứng lại đây cho mẹ coi nào. Nguyệt bảo với cô con gái. Hừm, hơn hai tháng rồi. Mà con có chắc như thế hay không?
– Dạ con đã thăm thai ở bác sĩ Phạm Cơ. Thúy An thú thật…, cũng với dáng điệu rụt rè. Xin mẹ tha thứ cho…

Bà Nguyệt không xử sự như cha của nàng đã xử trước đây, vì nàng vẫn còn thương Lý, con nuôi. Nàng đưa đề nghị với Thúy An:
– Hay là… mình làm một việc vô nhân đạo, nhưng che được tiếng của họ nhà mình đi con?
– Mẹ định bắt con phá thai? Thúy An hỏi vội.
Sao không? Nguyệt trả lời.
– Nếu hồi trước Mẹ đã khóc hết nước mắt để bảo vệ cái bào thai, thì giờ này cũng xin Mẹ nghĩ lại mà bảo vệ con của con…

Nhưng thiên hạ sẽ cười thủi đầu gia đình mình, rằng con đã có bầu với dượng ghẻ. Lý là chồng mẹ, ủa quên, Lý là con nuôi của Mẹ.
Con nuôi của mẹ. Con nuôi của mẹ có lấy con là việc thường. Còn hơn Mẹ nuôi mà ngủ với con???
– Lý, con nghĩ sao con, có nên để, hay phá. Nguyệt nhìn Lý hỏi, Lý gầm đầu xuống, không dám trả lời đến nửa câu. Chàng sợ bà đuổi chàng thất thểu nứa như ngày xưa.
– Hừm, Lý đã ngậm miệng lại, là Lý muốn có con với Thúy An? Bà Nguyệt xử. Nhưng Thúy An đúng một trăm phần trăm… chi có mối tình gây cấn của tôi với con trai nuôi Lý là cấn cái. Sao tôi không đổi ngay cách xưng hô với Lý ngay từ lúe mới gặp nhau. Sao tôi vẫn miên mang với mối tình vụng dại. Sao tôi vẫn say đắm gọi Lý bầng con? Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi.

Không khỉ phòng ăn chỉ còn nghe tiếng khóc nức nở của Nguyệt, nàng ngước lên nhìn Lý, đứa con nuôi.
– Con ơi, lại đây với mẹ con ơi. Lại đây ôm mẹ cho mẹ tìm lại hơi ấm đã mất mát. Lý nhìn Thúy An. Nàng gật đầu. Rồi chàng khe khẽ đến bên Nguyệt. Nàng sà vào ôm chầm Lý mà khóc mà thương.
– Lý, con ơi… Tiền bạc, quyền thế mẹ mất mấy cũng được nhưng đừng mất con. Nếu Thúy An là người đàn bà khác… mẹ dư sức thanh toán, nhưng nó là con, và sắp có cháu ngoại ra đời. Sao con nỡ làm vậy hả con?
– Tại mẹ không cho phép con nhìn mặt đứa con đầu lòng của con. Con cần con…

– Con của con đã chết, đã chết con nghe chưa. Mẹ đã phá nó… Lúc đó Lý thực sự -bàng hoàn. Con của chàng đã chết? Vậy chớ Thúy Nga là ai, là ai mà đôi mắt giống hệt chàng?

Thúy An, Thúy Diễm cũng bàng hoàn theo lời mẹ… Chị Thúy Nga không phải là con anh Lý? Việc trớ trêu… Vậy từ đây Thúy Nga có quyền gọi Lý bằng anh, và nhìn mặt như Thúy An, Thúy Diễm đã làm ? ? ? Thúy Diễm bỏ chạy khỏi phòng, và thẳng tới phòng Thúy Nga gõ mạnh:
Thúy Nga mở cửa ra, và Diễm hết hải:
– Chị không phải là con anh Lý, mẹ vừa nói công khai như thế. Chị xuống nhìn anh Lý và gọi anh bằng anh đi…
– Thúy Nga vội chạy theo em xuống phòng ăn… Nàng đi chầm chậm từng bước.
Mẹ nói sao? Con không phải là con ANH Lý. Con Anh Lý đã chết? Mẹ đã phá thai dưới áp lực của ông ngoại??
– Đúng, con. tại đây với mẹ. Lúc đó Thúy An nhìn chị Thúy Nga càng giống hệt Lý đôi mắt. Bà có dối không? Duy chỉ tình riêng của bà với con trai mới là thật.

Thúy Nga ôm Lý xin lỗi vài tháng nay không nhìn mặt. Nàng nói:
– Anh Lý, bỏ lỗi cho em. Đáng ra anh em mình đã nhìn mặt dù không một cha một mẹ. Nhưng em tâm tưởng em là con anh.

Mới tối hôm qua, trong giấc mơ, tự nhiên Thúy Nga thấy Lý đến ôm nàng hôn túy lúy, hôn say sưa. Máu dâm của nàng nổi lên, nàng diều chàng đến một nơi hoàng vắng, cởi truồng, và làm tình. Trận làm tình dữ dội không khác Thúy An đã làm. Khi thức giấc, nàng đã ướt hết hai lần quần… Tại Bao thế? Có phải vì Lý có con cặc dễ sợ, hay chàng có đôi mắt đẹp như nhung. Và mới đây nữa, hôm qua, khi đi học về, nàng đã lần nữa dùng quả chuối lớn, cho vào lồn mà miệng gào lớn:
– Sướng quá chú Lý ơi, Cặc chú to và dài quá. Ở Sài gòn này tìm không ra con cặc nllư thế đâu chú ơi. Đụ đã quá chú ơi…

Thúy Nga mừng vì lý do nào u ám lắm, chứ không mừng vì mẹ đã tuyên bố nàng không phải con của Lý.
– Thôi được, như vậy hai mẹ con mình có cùng một chồng. Cũng không sao. Thế còn hơn để Lý tự do sống với con. Nhưng xin các con giữ giùm chuyện này đừng cho ai biết. Mẹ không thể nào quên Lý như trở bàn tay. âu cũng là số mạng. Lý vào buồng cho mẹ nói riêng tư vài điều… Ba chị em Thúy Nga diều nhau về phòng. Vừa mới vô phòng, Lý bị Nguyệt đè xuống, bắt bú lồn, và đụ thê thảm. Cũng thê, chàng không ra. Để dành cho Thúy An lần tới.
– Bộ hết người sao con lấy Thúy An con riêng của mẹ? Nó có hơn mẹ gì đâu?
Chẳng lẽ Lý nói toát ra là Thúy An trẻ, bót hơn bà, đẹp hơn bà…
– Chuyện lỡ rồi, cũng như ngày xưa con ngủ với mẹ đến mang thai. Lý nói. Bây giờ trong nhà, mẹ cho con thong thả, con chỉ làm chồng Thúy An mà thôi, duy nhất chi mình Thúy An.

Chàng dấu đi manh tâm muốn ngủ luôn cả với Thúy Diễm và Thúy Nga, vì chính chàng cũng mơ ước ngày nào đó… chàng phải được ái ân với Thúy Nga. Nguyệt tin lời Lý, để cho chàng được thoải mái trong nhà, không theo dõi.

Một hôm, chàng thơ thẩn, lại thấy Thúy An ngồi nhìn chăm chú vào lỗ khóa phòng Thúy Nga. Chàng hỏi:
– Em lại xem cái gì mà có vẻ chăm chú quá vậy?
Thúy An đưa tay xuỵt, và bắt chàng ngồi xuống cùng xem . . . Trong kia, Thúy Nga cởi truồng, cũng thòng hai chân xuống, xoay về hướng cửa. Nàng lăng quả cà tím to và dài như cặc của Lý. Mồm nói như điên:
– Anh Lý, bữa nay anh phải chơi cho lâu nhen. Em thèm anh quá mà không dám nói. ôi con cặc của anh sao to và dài dễ sợ quá vậy anh??? Anh đã đẹp trai còn có con cặc dữ dội như thế, làm sao không mê được anh ? ? ? ? ôi Lăn nó không, cũng dư sướng rồi, huống hồ nhét vào lồn mà đụ nữa trời ơi…

Thúy Nga lăn lên, rồi lại lăn xuống. Nàng thở bốc hơi đến ngoài này cũng nghe mồn một. Nàng kéo trái cà vào vú mà la:
– Vú em đó, anh tha hồ bú đi Lý ơi. Miệng anh đang rà vú đó hả ? Trong nách của em nữa. Dưới rốn và hai beng nữa, Lồn của em nữa hả anh. Đó, phải rồi, cặc cua anh đang rà miệng lồn em đó…

Thúy Nga đưa quả cà rà miệng lồn. Nàng chưa cho quả cà vào cửa minh. Đưa quả cà lên bên trên: Sao anh chưa chịu đút vô cho rồi còn đi đâu vậy hởi người yêu? Lồn em nóng rực lửa. Nó đang cần anh vô một tý thôi, rồi rút ra, đi đâu thì đi…
Quả cà vẫn đi lang bang, đi thơ thểu, như không nghe lời Thúy Nga gào thét. Nàng đang cần nó vô mà. Bây giờ nàng mới chịu đưa xuống hạ bì. Hai ngón tay nàng banh rộng miệng rôn ra, và từ từ đút quả cà tím vào bên trong.

– Ôi anh đang đụ em đó hả anh Lý. Đụ sao cho em có chửa như con Thúy án vậy nghe không? Con của em là trai hay gái cũng được. Phải giống đôi mắt của anh. Đó đâm sâu vào, đâm hết vào, Em không đau đâu anh Lý. Sao anh đụ bà già hoài mà không chán hả anh. Có em đây, Thúy An đang có chửa. Anh cứ lại phòng em, gõ cửa, là em mở, anh vào lúc nào cũng được. Nửa đêm càng tốt nghe anh…

Nguyên quả cà dài hơn cặc Lý đã vào. Bàn tay búp măng của nàng đã dìu dặt đưa quả cà vào ra. Nó bóng lương như cặc người ta.
Ngoài này, Thúy An lẫn Lý ngẩn ngơ hít hà theo động tác thủ dâm của Thúy Nga. Bây giờ chàng mới biết lý do Nguyệt lẫn Thúy An và Thúy Diễm đã lăn xả vào chàng, muốn bắt sống chàng.

Người của Thúy Nga trắng trẻo phương phi. Lông lồn nàng tua tủa, xôm lên một đống. Mu lồn cao vời vợi Mỗi lần quả cà tiến vào, cái bụng của Thúy Nga thóp vào. Nàng lại vang ra những lời:
– Úi anh vẫn đụ em đó hả anh Lý. Sướng quá anh ơi chơi cho thật lâu nhen anh. Anh có sợ mẹ em ghen không? ? ?
Chừng nào bà đi vắng, anh em mình rủ nhau lên phòng em đụ nhen. Nhất là ban đem, trời ơi, Bướng tê người, sướng dọa dày, sướng quá anh Lý ơi.

Nàng rút trái cà ra liếm ngon lành. Chính nàng liếm nước lồn của chính mình, và nói:
– Cặc anh đây hả? Em liếm cho anh sướng nhen, anh Lý . . .
Rồi nàng lại đâm vào, đâm lút khấc, đâm tận trong xa đáy lồn:
– Úi anh đụ em nữa hả, đụ đi, đụ cho chán thì thôi. Em sắp ra nè người yêu ơi. Nghe nè, nghe, ôi, sướng quá sướng quá trời đất hỡi, Lý đụ tàn canh quá Lý ơi Xong anh đụ nữa nghe. Em chịu vừa ra, anh đâm cặc vô đụ nữa.
Thúy Nga lại đâm quả cà vào. Nàng chơi như thế đến chiều, rồi đến tối…

Thúy An và Lý không chịu nổi, mang về phòng đụ tơi bời dưới con mắt nhìn lén của Thúy Diễm.
Chàng cởi truồng, đưa cặc vào lồn Thúy An, một cái lồn chửa non ba tháng. Chàng lại đụ đứng để tránh nằm lên cái bào thai.
– Như vậy là Thúy Nga cũng ham được đụ anh thấy chưa? An nói. Chị rập tâm đụ anh từ khi chưa biết anh ỉa anh nuôi…

Lý không dám nói gì hết vì sợ Thúy An để ý. Chàng lừa lừa một buổi trưa, chỉ mình Thúy Nga ở trong phòng, chàng đến gõ cửa. Thúy Nga mặc chiếc áo ngủ mỏng ra mở. Nàng hớn hở.
– Ủa. . . anh . . . Lý . Thúy An đi đâu mà anh ở nhà có một mình? Vào chơi. Cứ để cửa trống, nếu không họ tưởng mình, hai đứa có gì lộn xộn bây giờ.
Lý ngồi xuống với dáng diệu dàn em. Chàng nói.
– Hai đứa có gì lộn xộn? Nghĩa là sao? Lý hỏi.
Với dáng điệu đùa bỡn, cười cợt, Thúy Nga nói:
– Lộn xộn có nghĩa là . . . lộn xộn. . . Là . . . ngủ mí nhau, chẳng hàn. Một người đàn ông với một người đàn bà, ở cùng phòng, rồi đóng kín cửa thì để làm gì ? ? ?
– Ừ thì cứ để cửa thế ngồi nói chuyện chơi như tình chị em cũng được.
Tênh mẹ con mà anh còn đạp lên để đi, huống nữa…
– Chuyện đó lâu rồi. Quên đi, Chuyện lãng mạn, mà ai không có. Quan trọng nhất là chuyện bây giờ đây nè. Mới cách đây mấy ngày thôi chứ không xa. Thúy Nga trơ người, hỏi dồn Lý:
– Là chuyện gì anh. Có quan trọng không?
– Cũng khá quan trọng, không kém gì Mẹ nuôi ngủ với con nuôi. Chuyện một người con gái mơ màng được ngủ với Người anh.
– Chuyện một cô gái mơ màng muốn được ngủ với người anh? Là ai.
– Họ muốn ngủ mà không dám nói ra, cứ. . . cứ ôm quả cà tím… thủ dâm mà chịu trận. Hình như trong phòng này thì phải.

Thúy Nga xấu hổ quá, gục mặt xuống mà chịu trận. Có, chuyện đó có thực. Mà làm sao Lý biết được, hôm nay đến đây thố lộ cho Nga biết? Nàng vẫn thủ dâm hàng đêm ba bốn lần, mà tên người đó là Lý. Tên người Thúy Nga vẫn gọi trong mơ là Lý. Bởi chàng đẹp quá lại có dương vật to, dài quá khổ…
– Có em có mơ tưởng được ân ái với anh. Mà không dám thố lộ, vì Thúy An hờn ghen, và biết anh có bằng lòng với em không? Chuyện này xảy ra lâu rồi. Từ khi anh còn là CHA của em lận… Nếu mẹ không công khai tuyên bố, anh vẫn là CHA của em. Thế mà không hiểu sao, trong giấc mơ, ngay những lần em thủ dâm, anh vẫn là thần tượng của em. Có phải là định mạng không hả anh Lý. Như vậy, anh đã thấy hết của em phải không?
– Ừ anh đã thấy hết không chừa một khoảnh. Thân người Thúy Nga đẹp như tượng. Anh cũng có giấc mơ như em. Gần mẹ, gần Thúy An, mà anh cứ tưởng là gần em…
Thúy Nga thở hắt ra, đưa mắt nhìn chiếc cửa mở trống. . .
– Mình nói chuyện không đâu, để cửa mở thế có tiện không anh?
– Muốn đóng, thì em cứ đóng, và khóa lại cho chắt và lấy giấy nhét vào lỗ khóa. Chính cái lỗ khóa đó đã cho anh thấy em tất cả.

Thúy Nga đứng dậy, từ từ ra đóng cánh cửa, khóa lại và không quên lấy tờ giãy nhét lỗ cửa lại. Nàng trờ vào với gương mặt đỏ mầng khác lúc nãy…

Chuyện không đâu, là chuyện gì hả Thúy Nga? Nàng dửng lặng im. Hình như máu dâm đang chạy trong người nàng. Từng huyết quản muốn vang lên, đòi hỏi tình dục cấp thời.

Chuyện không đâu. . . như chuyện . . . ăn nằm với nhau chẳng hạn. Có phải anh đến đây với mục đích… lấy em không? anh Lý ? ? ?
Nếu cô hỏi như thế… tôi phải trả lời hình như có.

Tôi không thể nhìn được nữa Thúy Nga ơi. Xác thịt của tôi cũng có những đòi hỏi riêng của nó. Nó muốn… nó muốn…
– Hôn em, muốn thương em, muốn ngủ với em, phải không?
Thúy Nga tiến lại từ từ lấy tay ôm sát Lý. Nàng ngước mặt nhìn Lý không thôi. Nàng muốn hôn lên mắt Lý một lúc lâu cho thỏa, Lý cúi xuống, hé môi. Nga ngoạm vào, say sưa với nụ hôn thật da diết, đằm thắm. Con cặc của Lý chơi ngay mu hôn của Thúy Nga. Máu nóng nàng chạy rần khắp châu thân. Nàng lờ đờ, không còn nhìn rõ cảnh vật, khi Lý dứt nụ hôn đầu. Sao hằng ngày Thúy Nga liếng thoắt là thế, mà bây giờ nàng như con bún, dật dỡ, như bị thôi miên. Cánh tay của Lý phải đỡ nàng. Hình ảnh trần trụi của Nga hiện lên, máu trong người của Lý cũng chạy tán loạn. Chàng cũng hôn lên đôi mắt ngà ngọc của Thúy Nếu anh nhìn thấy rõ hết thân người của em trong lần em thủ dâm, thì em cũng nhìn thấy hết thân người của anh trong lần anh làm tình với Thúy An vậy Chính vì đó mà em mê mẫn anh. Như vậy, bây giờ sao chúng mình không cho nhau thấy hết hả anh???
– Nếu em muốn vậy lý nói thân thương.

Thúy Nga cối chiếc áo ngủ ra. Bên trong nàng không mặc xú cheng, quần lót. Tấm thân ngà ngọc của nàng lộ ra. Hai trái vú no tròn, với hai nuốm còn nhỏ. Cái eo thắc lại. Chòm lông hôn dưới kia nằm sắp, sát vào mu. Trời mùa thu mà thân hình nàng nóng rực. Nó nóng rực vì máu dâm đang chạy khắp châu thân.

Lý ôm sát Thúy Nga. Một lần nữa chàng nhìn vào đôi mắt ngọc ngà của Thúy Nga, và nói:
– Em có biết, trên gương mặt của em có gì quyến rũ nhất không?
– Là gì. Em đâu có biết? Thúy Nga trả lời.
– Đôi mắt. Lý nói. Đôi mắt nhìn người khác như thôi miên, như mời mọc, như lả lơi, như hữu tình, như lãng mạn. Đáng lý gặp em trước, anh không về căn nhà này nữa với Nguyệt, với Thúy An…

Chàng dừng ở đó, không thì chàng nói luôn là với Thúy Diễm. Đứng trước Thần tượng Thúy Nga, chàng yếu mền, không còn tự chủ nữa. Nga đẹp quyến rũ, hấp dẫn, thu hút. Chàng nghĩ bất cứ đàn ông nào đứng trước nàng giờ này cũng xiêu lòng, tan nát. . .
– Sao anh nhìn em lâu thế hả anh Lý.
– Nhìn coi phải em có chút gióng máu ruột thịt nào không?
– Có hay không anh? em có phải là con anh không? Anh Lý??
– Không. So với anh, em một trời. Anh một vực, em chả giống gì anh cả ngoại trừ đôi mắt. Và thân hình to lớn nữa.

Chàng bế Thúy Nga hẫng lên, nhìn nàng một chốc, nhìn như thưởng lãm, và chàng đến giường đặt nàng nắm dài sóng sượt. Chàng nhìn kỹ đôi mắt, chàng nhìn kỹ hai vú tròn. Chàng nhìn tới bụng với cái lỗ rốn sâu thăm thẳm, và hàng lông chạy dài xuống mu lồn. Chàng nhìn luôn hai bắp vế nõn nà với hai chân sóng sượt trường túc. Đẹp nhất là bàn chân. Nó thanh tao, nó thon dài, sang cả. Chàng cúi xuống ngậm hết năm ngón chân của Thúy Nga vào mồm mà nút.
– Chân của em làm gì mà anh ngậm cả vào mồm thế anh Lý??
– Em cho anh được phép làm nô lệ cho em. Đẹp quá Thúy Nga ơi! . . .

Nga hơi co chân lại, vì hơi ấm trong mồm của Lý tỏa ra. Chàng mút mút thân thương từng ngón, làm tê dại khắp thân nàng. Nàng nhắm mắt. Hình như Nga đã bay lơ lửng khắp từng mây…

Chàng liếm dần lên ông quyển. Những sợi lông chân mọc ngắn ngắn cũng dựng đứng lên. Lưỡi chàng lên dần. Chàng nghe đôi chân Thúy Nga dang ra từ từ Chàng ngước lên nhím. Nước lồn Thúy Nga đã tuôn ra ướt đầm…

Hay quá người yêu ơi. Thúy Nga nói giọng thều thào… Nước ra ướt hết rồi anh ơi.’.. Chưa bao giờ có ai hôn khắp thân người em như thế. Anh làm em tê dại quá mất thôi.

Lưỡi chàng đưa lên dần. Hai bắp vế của Thúy Nga mở rộng ra. Chàng thấy cả lỗ lồn tang hoạt. . . Chàng dừng lại, ngắm không thôi. Đẹp quá, đẹp tuyệt vời. Sao cái gl của em cũng đẹp ? ? ?
– Anh thấy cái gì trên em đẹp? Thúy Nga hỏi dồn???
– Cái gì cũng đẹp em ơi. Lý trả lời. Nước của em long lanh . . .

Chàng tiến lên nữa, cho mồm liếm sạch nước của Thúy Nga, nhưng bên trong lại ứa ra chất nước khác. Chàng lấy tay banh nhẹ. Nguyên cái lồn với hai mép đỏ tươi trình ra. Chàng không thể ngắm nữa. Lưỡi chàng đã xông vào, liếm hai cái mép của Thúy Nga.

Nàng rướn cố lên la trời. Đến chừng lưỡi chàng ngậm vào hột le của nàng mà mút, thì Thúy Nga la lên:
– Úi trời.’.. ôi. úi đất ôi. Đẹp trai như anh mà chịu bú chỗ dơ dáy như thế sao… úi cái hột đó, cái hột đó khi thủ dâm, em không quên chà mạnh và gọi tên anh. Lý ơi, Lý của em ơi. Cho em sung sướng, cực kỳ sung sướng.

Lý cứ nút cái hột le của nàng. Bụng nàng hẩy lên bưng bưng. Hai tay nàng quờ quạng, như tìm bắt một cái gì Nàng thều thào:
– Anh ơi, anh Lý của lòng em ơi. Bây giờ mới là, sự thực chớ không còn là mơ mộng nữa. Anh đang hôn lồn em. úi trời ơi cái gì thế. Lưỡi anh đang móc lồn em hả. Chịu sao thấu anh???

Chàng móc cái mồng đóc cho Thúy Nga phải nhảy dựng lên mới chịu. Thúy Nga nhấn đầu chàng vào mà la ỏi trời: .
– Lý ơi, bú cho lâu nhen anh. Sướng quá. Hai tháng trước sao anh không đến với em??? Hay anh sợ mình là cha con phải không???
Cha con thì sao hả anh? Chứ thiên hạ đụ em đó sao. Anh tài xế đụ em rồi…
– Bộ thiếu người sao em đụ anh tài xế hả em? Lý hỏi.
– Chớ biết lấy ai hả anh. Bộ anh tưởng mỗi lần hứng tình là ra đường bắt ai cũng được hả. Bởi thế thủ dâm là phương cách làm cho đờ hứng đó anh… Làm con gái nhà giàu khổ lắm anh ơi…

Chàng cho lưỡi vào tận trong xa lồn Thúy Nga mà ngoáy. Tay chàng không quên bóp nắn đôi vú đẹp. Nga cứ cho đùi hở ra, khép vào. Làm như nàng cần cái gì đó mà không chịu nói ra. Gương mặt nàng đỏ hừng. Đôi mắt nhắm hít. Cặp môi chu lên, thoát ra những lời điên dại:
– Anh cho lưỡi anh vào cả lồn em hả? Nước em ra nhiều quá anh ơi. Em không chịu nổi nữa. Hay mình đụ với nhau một cái trước, rồi lát nữa hãy bú nhau, đi anh.

Lý ngưng bú, trườn lên hôn đôi vú. Chàng hôn luôn cáo ngực nở nang của nàng. Chàng hôn cái cằm nhọn, đôi môi gợi tình, cái mũi dọc dừa và nhất là đôi mắt nhung đen.
– Đôi mắt của anh phải không em. sao người ta cứ bảo là đôi mắt của em giống anh??? Bộ nó ướt, nó to, và tình tứ lắm ? ? ?
– Chính Thúy An cũng nghĩ em là con anh… Nó vẫn nghi ngờ mẹ dấu diềm điều chi bí mật lắm… Nhưng em mê thì sao??? em muốn làm tình với anh thì sao?
Em muốn được làm người yêu của anh thì sao? Em muốn làm chủ đôi mắt nhung của anh, và cả cái bửu bối vĩ đại nữa anh Lý ơi. Anh không nghe em nói trong lần thủ dâm sao? Em ghen với trận làm tình giữa anh và Thúy An.

Chàng không nghe Thúy Nga nói gì nứa, chàng cứ cầm cặc cho vào, cho vào. Con cặc to và dài của chàng tiến vào lồn Thúy Nga…
– Úi anh ơi, bửu bối của anh đã vào hôn em hả, nó to quá anh ơi, nó dài quá anh ơi. Giống hệt trái cà tím đang vào… úi chết em anh Lý ơi. Chịu sao nối hỡi trời? Nó vô tận đáy lồn em anh ơi. Nắc mạnh đi, nắc mạnh đi em mới sướng. Bữa nay anh em mình phải chơi ba bốn lần. Chừng nào em hết nước mới ngừng nhen anh?

Lý chăm bẩm nắc, chàng nhìn đôi mắt Thúy Nga mà nắc, chàng nhìn nhan sắc mê hồn của Thúy Nga mà đụ. Cái giường kêu cút kít. Cái chăn rơi xuống giường. Mặc kệ. Sự sản khoái đang bao trùm căn phòng. Ngoài kia những tiếng chim hoàng oanh hót dễ thương vang vọng vào, hòa với tiếng la thất thanh của Thúy Nga:
– Úi anh đụ hay quá. Từ nay em không thủ dâm nữa. Hể thèm là em sẽ tìm anh. Chỗ nào cũng dược…

Phòng tắm, hàng ba, và ngay ở nhà xe… sao cho em ra vài ba bốn lần là được, nhen anh.
Chàng đụ như hồi mới biết đụ bà Nguyệt. Mồ hôi trên trán, trên ngực chàng rớt xuống ngực Thúy Nga. Nàng cũng tuông mồ hôi, đón những cú nắc thần sầu từ Lý. phân nàng co lại dũi ra liên tu. Đít nàng cũng hẩy lên, và nàng la lớn, la không sợ ai nghe:
– Cảnh đụ này mà Thúy An chứng kiến được nó sẽ ghen ghê lắm.
– Anh đụ cho em ra trước một cái rồi anh mới ra. Sướng không tả nổi Thúy Nga ơi. Vừa đụ vừa nhìn dung nhan của em anh mới hứng. Của anh có làm em sướng hơn . quả cà tím không?

Dạ sướng gấp triệu lần. Thúy Nga bảo. Nó to thế mà vào hôn em êm ngọt như con lươn chui xuống hang. Lạ lùng quá… Em đã như chưa bao giờ được đã. Như thế này mà em mãi tìm đâu đâu… Cho em ra trước một cái nhen? Nghe nè, nghe nè. Đó Có nghe không anh. Em mà ra, thì cả làng cũng phải nghe. Sướng quá chừng là sướng đi trời đất ơi. Những tiếng la của Thúy Nga làm chàng hứng tình, chàng nhìn Nga chịu cơn cực sướng, chịu không nồi cũng đuổi theo:
– Úi anh cũng ra nè cưng ơi, cho anh hôn đôi mắt của em, cho anh hôn đôi môi đẹp của em… úi, em có nghe những tia khí của anh đang bắn vào hôn em không. Nhiều lắm em ơi. Anh ăn tẩm bổ nhiều lắm, là để cho em không đấy…

Thúy Nga gật đầu lia lịa. Nàng nghe Lý bắn vào hôn nàng hằng triệu tinh trùng. Nó vào tận đáy lồn nàng. Nàng nghe rõ vì thế… Nàng ôm Lý mà hôn, mà thương đôi mắt nhung. . . Cả hai cùng sung sướng, cùng khoái lạc. Chàng bảo:
Anh phải tiếp tục đụ em cho tới chiều. Anh không muốn rút ra nữa. Anh muốn chết trên em luôn Thúy Nga ơi.
– Dạ, em cũng vậy. Không còn gì bằng anh ơi. Anh em mà gần nhau nó sướng kỳ lạ… cũng may mình không phải là cha con. Mà cha con… có sao không anh??? Có loạn luân không, có trái với đạo làm người không? Cái gì bằng những tia khí của anh bắn thẳng vào hôn em. Nghe từng tia một, em thương anh lúc anh nhăn mặt bắn khí vào, em cũng nhăn mặt đón khí vào Hai chúng ta cùng bắn ra một lần, ôi tuyệt diệu như thần tiên. Đụ nữa hả anh ơi, đụ đi, đụ đi.

Lạ lùng thay con cặc của Lý vẫn cứng ngắt. Vẫn ra vào hôn Nga. Nàng tê tái ôm Lý mà thương thức cái đụ thứ hai. Nước mắt nàng trào ra đầm đìa:
– Sao em khóc? hả Thúy Nga, Lý hỏi.
– Sướng quá mà em khóc. Sao em không còn trinh cho anh hả anh. Sao anh tài xế có hân hạnh dược hưởng cái ngàn vàng của em? Đụ như vậy mới là tất cả ân tình. Em sung sướng nằm dưới bụng anh, hân hạnh nằm dưới bụng của anh.

Lý vẫn nắc dễ dàng, miên man. Chàng quên phắt những người trước đây như Nguyệt, như Thúy An, Thúy Diễm… Chàng chỉ còn nhớ và tập trung cho Thúy Nga. Cân đối vừa lứa, xứng đáng cho chàng lắm. Chàng đụ không biết mệt vì thế. Sao thân người của Nga nẩy nở đều đặn. Trắng hồng những sớ thịt, những sợi gân???

Có ai biết hai đứa mình đang đụ đây không anh? Sướng tuyệt vời, sướng đê mê, sướng dã man tàn tịch. Em xàng với nhịp nắc của anh để làm cho hai đứa sướng thêm lên.

Hai đông chim của Nga bỗng hót véo von. Không biết có phải nó mừng với cái hạnh phúc của cô chủ, hay mừng vì có người Đụ tận tình… Hai con thi nhau hót. Tiếng chim làm lãng mạn thêm cuộc ái ân của hai người. Bỗng chàng nhìn đăm đăm vào Nga:
– Nếu chuyện này tới tai Nguyệt hay Thúy An, có lẽ anh phải ra khỏi nhà này. Và lúc đó . . . em sẽ . . .

Theo anh. Em giữ anh cho riêng em. Chứ không như Mẹ đã bỏ anh ngày xưa… Cái ngày xưa đen tối ấy Chữ giàu sang đã làm hai người chia duyên rẻ lứa. Mẹ đã lấy người thứ hai trong vòng bốn năm. . . Bỗng Thúy Nga dừng lại, hốt hoảng:
– Chết bốn năm sau ? ? ? Em đã mười chín tuổi ? ? ? Bà không thể có đứa con bằng tuổi của em. Thế thì em… em là… em là… em là…

Lý nghe, nhưng cứ tản lờ. Chàng đã ra nhiều trong Thúy Nga lúc nãy. Và chàng đang đụ nàng chát chúa. Em nghe chim hót không. Lý vờ hỏi. Tiếng chim này nhắc anh nhớ kỷ niệm thời thơ ấu… anh hay theo ông ngoại bẫy chim trên rừng. Vui lắm em Nga ơi.

Chàng nói liên tu để Nga không còn nhớ đến tuổi nàng mười chín. Và nàng có thể là con của chàng.
– Dạ em có nghe chim hót véo von. Hình như chúng mừng đôi ta hạnh phúc phải không? Hót lớn lên chim, cho hồn ta bay về thượng giới. Một người yêu đang Đụ đang hết mình với ta nè chim ơi.

Nàng lật Lý nằm phía dưới, để trọn nhìn đôi mắt ngà ngọc của chàng. Nàng hôn nó say sưa. Nàng nhắm nghiền mắt mà hôn.
– Nếu là con đang ân ái với nhau thi sao? Thúy Nga hỏi.

Bản tính thích chiếm hữu của Lý đã khỏa lấp mọi chuyện. Chàng không cần nghĩ tới. Đáng ra, chàng không thể gần gũi với Thúy Diễm, và hôm nay với Thúy Nga. Vì chàng, dù muốn dù không, đã ân ái với Nguyệt. Thế là cơn dục tính đã lớn hơn, che khuất lương tâm của chàng. Chàng vẫn nắc dữ dội để làm cho Thúy Nga sung sướng:
– Ôi cái thứ hai sướng quá anh? Lý ơi. Anh nẩy lên làm lồn em không ngừng được. Chúng mình không ngừng để lau chùi sao anh?
– Không, Lý bảo, cứ để thế đụ mới sướng em.

Hai con chim trong lồng lại hót véo von.
Đôi chim cưng của em đây. Mỗi ngày chúng hót ba lần: Sáng, trưa, chiều. Chúng ăn toàn hạt kê, với lúa non… Em không nhất chung, vì chúng cũng như anh với em, xáp lại là làm tình. Đẻ nhiều quá. Những chú chim con có lông có cánh là em phóng sinh… Đụ kiểu em nằm trên như vầy, anh sướng mà lâu ra.
– Cũng tùy. Hứng thì ra mau. Không hứng thì đến một tiếng cũng chưa ra. Nhưng đụ với em sao anh hứng quá đi mất. Anh lại muốn ra nữa em Nga ơi. Chuẩn bị ra với anh nhen?
Thúy Nga nằm nắc, và mồm vẫn hôn đôi mắt đẹp của người yêu.
– Dạ em đã sẵn sàng đây anh Lý. Ra với em…
Lý ôm chặt Thúy Nga. Chàng lại bắn những hạt tinh trùng vào lồn Thúy Nga, Nàng cũng thế. Nàng cho tuông ra từng loạt nước lồn đục ngầu, để cùng hân hoan với người yêu…

Cả hai nghĩ mệt, rút cặc ra nằm. Nàng lấy khăn ra lau cho cặc của người yêu.
Cặc anh to dễ sợ. Cặc này mà đụ con gái thế nào anh cũng bị hớp xác. Nó mê phải biết? Thúy Nga ngợi khen. Đến em mà còn mê chết lên chết xuống nứa là…
Sao con mắt của anh cũng đẹp, đôi môi cũng diễm tình… Mê anh là phải, anh Lý ơi.
Nàng lau xong cặc cho Lý, ngoạm vào nút nhẹ:
– Chết anh Nga ơi. Vây là bú hay đụ? Sao nó sướng quá vậy? Cặc chàng lại ngông lên hung tàn. Miệng Thúy Nga ngậm tràn, muốn không hết. Nàng chuốt như chuốt viết chì. Lý nằm quay quắt, lăn lộn. Nhất là khi nàng ngậm vào hòn dái mà chăm”. Lý la thất thanh:
– Thúy Nga em ơi? Em ngậm luôn cả dái của anh nữa hả. Em không gớm sao? ? ? Trời ơi kiểu này anh phải đụ tới tối, tới mai không chừng, chết con trời đất thánh thần ơi. Nhét vào đụ nửa đi em.

Nàng có nghe mà không làm, vẫn bú thiết tha để Lý không chịu nồi, phải ngồi dậy lật nàng ra, cắm cặc vào Đụ.
– Phải đụ em ơi, Lý bảo. Phải cho anh những cơn sướng không quên được. Anh có phải làm tôi mọi cho em cũng đành . . .
Chàng lại nắc dữ dội. Nắc muốn bể mu của nàng ra. Chàng vẫn nhin rõ đôi mắt Thúy Nga mà nắc.
– Đụ như vầy mới sướng Lý ơi. Anh đụ bảy tám lần hôm nay em cũng không buồn. Đụ sao cho đôi chim kia không còn hót nữa…

Cái Đụ này dai dẳng thực. Vì chàng đã ra trong lồn Nga đến hai lần không thương tiếc. Bỗng chàng bảo với Nga:
– Anh muốn xem cảnh em thủ dâm xem có ngoạn mục không. . .
– Ngoạn mục cái gì, Thèm quá nên em phải chơi chuối chơi cà cho đỡ. Chớ nếu có cặc sống như… thì thủ dâm làm gì?
– Kệ nó mà, chiều anh tý đi. Làm như trưa nọ. Trưa hôm em còn lầm tưởng anh là cha em đi. Em gọi anh là chú Lý. Được không? Và cứ coi như anh không hiện diện ở đây vậy. Chỉ có mình em thôi. Nhen người yêu?
– Nước của anh chảy xuống quá trời đây nè. Để em chùi cái đã.
Nga lấy khăn, chùi lồn. Rồi đến tủ lạnh lấy quả cà tím to như cặc của Lý. Lý ngồi thụp xuống, nhìn tận mắt cảnh thủ dâm của người yêu…

Tay Nga vuốt ve chùm lông lồn, và lăn trái cà khắp vu:
– Chú Lý ơi. Con thấy chú làm tình với Thúy An mà thèm nhỏ nước miếng. Mình có họ hàng thân thuộc gì không Chú? Chú có phải là cha con không? Sao đôi mắt và thân người, nhất là con cặc của chú đẹp quá thế? Chú đang bú vú con đó hả. . . Bú đi chú . . .

Nàng lăn quả cà khắp ngực mà tay kia không quên vuốt ve chòm lông lồn. Lông của nàng quả nhiều thật.
Nó mọc trùm hết mu lồn… mọc luôn đến tận ngoài bìa của bắp vế. Lý ngồi coi mà liếm từng chặp. Chàng thèm hôn Nga quá. Chàng không dằn được hôn đại hôn nàng.
– Đứa nào đó, tránh chỗ khác chơi, để tao đụ, đừng hôn thế mất hứng hết…
Lý ngưng, không hôn hôn nàng nữa. Chàng lại ngồi thụp xuống xem. Quả cà được lăn dần xuống rốn rồi mu hôn đen sì của nàng.
– Hả, chú liếm dần xuống ôn con hả. Đó chú ơi…
Chú có phải là cha con không? Sao trời đất bắt con mê chú quá chú ơi… Cặc chú mà cho được bú và đụ thì mới sướng. . .

Hai ngón tay nàng banh nhẹ lồn ra. Trái cà gờm sẵn trước miệng hôn. Nó hẩy hẩy hột le và hai cái mép.
– Chú đang làm gì đó chú Lý. Chú muốn bú ôn con phải không? Hay chú muốn đụ con ? ? ? Chú đụ con có sao không? Nếu mình thật là cha con. Chú muốn đụ hả, vô đi, vô đi.

Quả cà từ từ vào. Nước của Nga trào ra giúp sức. Nó vào khó khăn, vì lớn quá. Có đường lớn hơn cặc của Lý là khác. Nhưng rồi nó đã vào. Nga hít hà, nẩy cái đít lên. Nàng đụ trái cà như mưa bão. Ôi chú đụ con đó hả. Chú phải làm sao ra trong con cho nhiều nhen chú. ôi sướng quá, sướng quá… Đụ mạnh đi chú . . .

Tới đây, chịu không nổi, Lý trồi người lên xin Nga rút trái cà ra và nói:
– Thôi thế đủ rồi em. Cho anh đút vào đụ thực với em… và nghe nè em. Chuẩn bị đi. Ra với anh lần nữa. Hứng quá đi trời đất ơi.

Những tia khí mạnh của Lý lại bắn nhanh nữa trong lồn Thúy Nga, ra như ban đầu, hai người mới xáp bên nhau. Nga lại cong mình để đón nhận khí của Lý bắn ra lần thứ ba. Tuyệt diệu, thần tiên, không gì sánh nồi. Lồn Nga ướt tràn trề những nước nhờn của Lý. Nàng vẫn đề đó, để đó mà nhớ, mà thương, không chùi rửa.

Cho đến chiều… hai người đã đụ nhau đến tám lần. Gần đến giờ Thúy An về . . . Chàng không dám nằm đó nữa. Mặc đồ chỉnh tề về phòng riêng. Thúy Nga nằm nhắm mắt mơ màng. Nàng luôn nghĩ tới những trận làm tình dữ dội với Lý, tới thân người vạm vỡ Lý, và nhất là tới con cặc dài vĩ đại của lý.

Những viên thuốc ngừa đã không cho nàng thụ thai. Có thật nàng là con của Lý không? Chỉ có trời mới biết. Điều đó dang làm Thúy Nga trằn trọc, nữa sướng, nửa sợ. Nhưng dù sao, Lý đã ra trong nàng đến bốn lần. Mê quá, ý nghĩ loạn luân đã lùi dần vào bóng tối chừa lại hình ảnh một Lý vạm vỡ to con, và sức Đụ thì dai dẳng. . .
Tiếng gõ cửa phòng Thúy Nga.
– Ai đó, đợi một chút. Thúy Nga bảo.
Nàng tròng vội chiếc áo ngủ, ra mờ cửa. Anh tài xế cầm gói quà mọn, nói: ..
– Cô ăn đi, ăn cho lại sức. Coi chớ đàn bà mà ra cũng mệt lắm… .
Anh để đó di, tôi muốn ngủ một tý. Trời cũng tối rồi

Nàng dấu biệt, không nói nàng thấm mệt vì những trận làm tình kịch liệt chiếu nay với Lý. Cũng chiều nay, trên xe… Thúy An tuy bụng chữa mà vẫn đến trường. Nàng đã hỏi đón đầu Anh tài xế:
– Nè anh tài. Trong nhà tôi có những ai anh chưa từng biết qua?
Dạ biết qua. Biết qua là sao cô. Thúy An?
– Biết qua… tức… là đã ăn nằm với họ đó, anh tài.
Tài giựt mình nhưng làm bộ giả tỉnh.
– CÔ nói… gì kỳ vậy. Thán tôi nghèo hèn vậy, ai mà thèm? Hứng thì… đi chơi gái, nếu có tiền, hay tự làm, chứ ai dám đèo bòng???

Anh nói không thực. Tôi đưa bằng chứng, như anh đã ăn nằm với Thúy Diễm. Điều dó có thực không?
Tài cho xe chạy chậm lại, vì hốt hoảng, kinh hải.

Anh cứ cho xe chạy bình thường. Thúy An nói. Chạy chậm họ nghi hai đứa mình có gì với nhau à. Hay anh cho vô Chợ Lớn, đi những vùng hẻo lánh… Được không?
– CÔ Thúy Diễm? Dạ quả tình cái đó cô Diễm chủ mưu. Tôi không dám vô phép. Bề gì cô cũng là con bà chủ giàu, quyền uy.

Xe hai người chạy trong vùng hẻo lánh thật, và ít ai để ý ví dụ… ví dụ thôi nhé. Như bây giờ, tôi… tôi mời chú đi ăn, chú dám đi không?
– Dạ đi ăn. Gì chớ đi ăn thì tôi không dám từ chối đâu Tài xế nói.
– Không phải đi ăn không thôi đâu. Sau đó… sau đó. hai đứa mướn… phòng, và làm như chị Thúy Nga làm với chú.

Xe đang chạy bỗng dừng lại cứng ngắt. Anh không tin tai mình. Ba chị em, anh đã gần gũi hết hai, chị có Thúy An, nàng đang có thai. Đàn bà có thai cũng dữ dội vậy sao.
– Dạ cô nói… mình mướn phòng để làm gì? Anh tài hỏi An.
– Anh giả mù sa mưa, thì tôi đã nói… như chị Thúy Nga.
– Dạ tôi có nghe mà không tin, nên phải hỏi lại cho chắc… Thế thì tôi không cần ăn. Mình đi mướn phòng nhen. Chỗ này quen, không hối như bữa với cô Thúy Nga, mình muốn bao lâu cũng được.

Thúy An trong lòng rộn ràng, vì nàng sắp được ái ân với người mà tài nghệ đã làm Thúy Diễm khen hết lời Chiếc xe ngừng ở khách sạn Thượng Hoa, gần bờ sông. Thúy An bước vào lập thủ tục… Lại lần nữa làm viên quản lý ngớ ngẩn, tò te vì sự chênh lệch của Tài xế và Thúy An.

Phòng số 34. Thúy An vào trước, anh tài xế vào sau. Anh xin phép An đi tắm, và khi bước ra, cũng như lần trước, anh mặc nguyên bộ đồ khi nãy. Đến lược Thúy An vào phòng tắm rửa rẩy, nhưng khi bước ra, nàng đã quấn có cái khăn lông trên ngực. Anh tài xế trố mắt ngạc nhiên nhìn.
– Bộ lần trước chị Thúy Nga không làm giống như tôi sao anh tài.
– Dạ… dạ lần trước cô Nga hình như tắm ở nhà. Cô ấy. . nằm sẵn trên giường và sai tôi cởi đồ cho cô . . .

Lần này thì anh khỏi bận tâm cởi đồ cho tôi, An nói. Tôi chỉ cần giựt một cái… là thân hình tôi sẽ trần truồng… Còn anh, sao ăn mặc thế làm sao mà… ân ái .. mà làm tình với nhau?
– Dạ, tại phận hèn mọn, nên tôi không dám… Nếu cô cho phép, tôi sẽ chỉ mặc cái quần đùi… có được không?

Thúy An giật một cái. Cái khăn tuột ra. Nàng lồ lộ thân hình như nhộng, Cái bụng trắng trẻo hơi lúp lúp. Đấy anh cối ra như tôi xem nào. Xin anh đừng Dạ với tôi khó nghe lắm, mà mất di tình tự. . .

Anh tài xế từ từ cởi áo, rồi cởi quần. Cái quần đùi anh chưa cởi thì nó nhô lên một cục. Thúy An trỏ vào dò hỏi:
– Cái gì… cái gì mà nó thù lù một đống vậy anh tài? Anh tài xế lấy tay che lại, nói:
– Đàn ông có cái xấu đó. Khi thấy đàn bà, nhất là đàn bà sắp giao cấu với mình thì nó cứng lên. Trông xấu lắm cô ơi.
– Anh cởi luôn ra đi, coi thử nào.
Thúy An đã lên giường nằm sóng sượt, chòm lông lồn mười bảy chổng lên. Nó đòi hỏi, hay hứng tình với anh tài xế… Anh tài cởi luôn quần đùi ra. Con cặc anh chổng ngược, nhưng anh vẫn còn đứng đó, rụt rè chưa dám làm gì.

Thúy An đẹp như mẹ. Nàng có lửa hơn, quyến rũ, tình tứ hơn. Loại nước hoa nàng xức ngát nồng cả căn phòng. Nội chừng đó không thôi, khiến anh tài xé rụt rè, nhút nhát hơn.
– Anh lại tắt ngọn đèn đi. Mình không cần. Ánh sáng ở ngoài cũng đủ. Vặn lớn tý nhạc để nghe cho tình tứ. . .
Nàng bảo gì anh tài xế làm nấy. anh vẫn không dám rờ mó người đẹp ngay, đợi lệnh.
– Kìa, anh, tài nghệ gì kỳ vậy. Anh tự nhiên đi cho. Thúy đang cần mà. Hứng tình quá anh ơi…
Tay nàng cho xuống sờ lồn. Năm ngón dễ thương đang vuốt ve chòm lông:
– ôi có chửa non ngày non tháng nó bắt thèm chơi tối ngày anh ơi, Bữa nay anh làm sao cho thật lâu, tôi thưởng cho số tiền…
– Dạ, chớ chơi sao cô không uống thuốc ngừa mà để có thai vậy?
– Tại tôi muốn có chửa với chàng… Tại đôi mắt chàng đẹp quá. Bây giờ đã mang thai, thôi cứ để, đẻ xong rồi tính.
– Cô có chửa mà vào trường không ai nói tiếng gì à?
Anh tài hỏi.
Mẹ tôi dùng tiền và quyền thế lo hết. Mau đi anh, làm cái gì đi. Anh tài bắt đầu hành nghề. Anh lấy con cặc chà vào hai đùi của Thúy An nhè nhẹ.
– Úi sướng lắm anh tài xế ơi… Không bao giờ Lý làm cho tôi được vậy, chàng lên là bú, và đụ thôi… chàng không biết…
– Để tôi chà lên bắp vế cô. Tôi sẽ chà luôn lên hai vú nữa. Sướng lắm cô ơi. CÔ cứ nhắm mắt mà thưởng thức.

Anh tài xế đã chà chà con cặc lên vú nàng, và. . . lên cả cằm nàng nữa. Thúy An đã xoay người, ngoạm vào bú ngon lành. Lúc bấy giờ anh tài đang ngồi ngang người của Thúy An. Chàng tránh không đụng tới cái bụng nàng đang mang. Chỉ sờ sờ hai trái vú no cứng vì sửa non.. Anh tài sà miệng bú thử, nó ra sửa. Thúy An
la:
– Úi trời, anh cũng biết bú vú nữa hả. Vú em đã lớn rồi phải không anh. Bú đi, bú mạnh đi. Cặc anh thơm xà bông quá anh ơi.
Chàng trở đầu để hôn lồn Thúy An. Chàng đưa lưỡi vào nút hột le, và hai mép đang ra nước ào ào.
– Như vậy là mình lộn đầu bú phải không, Sướng quá anh ơi. Bao lâu nữa thì anh đụ em hả? Anh?
– Cô muốn bao lâu cũng được. Tôi có thể đụ hai đến ba tiếng đồng hồ. Sợ cô chịu không được đó chớ.

Nàng bắt anh tài ngưng bú, cho cặc vào lồn nàng để đụ.
– Anh đụ em đó hả anh tài. úi sướng quá anh ơi. Em đã ngoại tình vì sức Lý chơi không đủ cho em mỗi ngày vài cái. Mà khi chơi… Lý mau ra lắm… VI thế em phải tìm anh. Nghe con Diễm khoe mà em thèm giỏ nước miếng. Cứ đụ đi cho em sướng. Mà nhớ là đụ thật lâu nghe không?

Anh tài rút cặc ra lau bớt nước để chơi cho bót. Hình như lồn có chửa nó ra nước nhiều, phải không cô? Nó ra thì anh chùi bớt, rồi bỏ vô đụ nứa, đụ chừng nào cho em ra bốn năm cái hãy ngừng. Trời ơi, đã quá đi anh tài ơi…
Anh tài đụ miệt mài, đụ thâm trầm, đụ không can đối thoại. Mặc cho Thúy An muốn la gì cũng được. Thúy An ra hết một lần khi anh tài đụ gần nữa tiếng:
– Anh ơi em ghiền đụ quá hà. Ghiền tàn bạo dã man. Anh Lý thì bận cung phụng cho Mẹ hằng đêm. Em phải ngoại tình. Em phải ngoại tình. Nè em ra… nè. Nghe nè anh tài xế ơi. Đó sướng, quá.
Thúy An ra cái đầu tiên. Anh tài Yẫn tiếp tục chơi.
– Anh vẫn tiếp tục đụ hả anh?
– Dạ cô ra chứ tôi có ra đâu mà ngưng, Hồi nãy cô nói phải đụ cho cô ra bốn năm cái cơ mà.
– Ôi đã quá rồi quên. Vậy cũng được anh chơi tiếp
– Bây giờ cô xây đít cô lại. Đằng sau tôi đụ tới, giống như chó chơi vậy đó. Kiểu này sướng hết phản mà không đụng tới bào thai.

Thúy An đưa đít cho anh tài đụ tới. Quả tình sướng hơn đụ thường. Đụ được mười lăm phút, anh tài bảo cô An ngồi lên miệng anh, cho anh bú lồn. Anh bảo, nếu muốn cô cứ đụ cái lưỡi cũng được…

Anh cứng cái lưỡi lại, đút vô lồn người đẹp. Nàng ngồi chò hò đụ tới. Kiểu này sướng tuyệt trần. Cũng chừng mới mười lăm phút, Thúy An sướng quá phải ra lên:
– Em ra nủa anh tài ơi. Đụ với anh tuyệt trần quá. Mà cũng mệt quá. Như vầy làm sao tôi quên nổi nè. Trời. Lý đâu có được bằng phân nửa của anh?

Anh tài đụ hai rồi ba tiếng, An ra cả thảy được bốn lần. ánh sáng trời hết chiếu vào phòng, cả hai mới mặc dỗ ra về. Nàng còn muốn đụ nữa. Lên xe xong, An cầm bao phong thư đựng bạc trao anh tài xế:
– Anh đụ tuyệt quá anh tài. Hình như anh chưa ra trong em? Tiếng đồn quả không sai. Vài ngày chúng mình lại mướn phòng đụ nữa nghe anh.

Ý nghĩ ngoại tình đến với Thúy An ngay từ phút đó. Nàng phải ngoại tình mới đủ đòi hỏi của một đàn bà chửa non ngày. Biết với ai cho kín đáo mà hay nữa. Chỉ có anh tài xế trong nhà.

Anh tài xế cầm bao giấy bạc, và tưởng nó chỉ vài ngàn. Thúy đã tặng chàng ba chục ngàn. Và anh lấy vài nghìn mua bánh mời Thúy Nga.
Thúy Nga. Anh không tài nào quên Thúy Nga được . Thân người nàng đã tròn trịa, căn thẳng. Mà cách chơi của nàng cũng lịch duyệt hơn hai cô em. Như thế là giữa lúc Thúy An ngoại tình với anh tài xế thì ở nhà Lý mon mèng đến phòng “Chị” Thúy Nga, sau đó anh cũng thỏa mãn đến tối mịt mới rời phòng. Cả Thúy An và Lý chẳng biết gì nhau. Mà có biết họ cũng chẳng nói gì nhau. Thúy An thừa biết đây là cuộc tình hờ, tạm bợ. Sự đời phải vậy…

Vừa ăn miếng bánh do anh tài xế tặng, Thúy Nga vừa nghĩ ngợi đến cuộc tình giữa nàng với Lý. Nàng có thề ôm Lý để làm tình. Điều gì xảy ra nếu sau này nàng biết Lý là cha ruột của mình?

Lồn Thúy Nga còn ươn ướt những nước của Lý. Lý ra bốn lần tất cả. Nga đã sướng ngập đến tận xương tủy, tận tế bào. . . Lý, chỉ có chàng thôi, mới đủ khả năng làm cho nàng ra nhiều như thế. . . Nga không tài nào quên nồi hình ảnh Lý đôi mắt nhung. . .

Cứ vài ngày, Thúy An với tài xế vào Chợ Lớn mướn phòng ngoại tình với nhau ba bốn tiếng. Chàng “thêm tay thêm chân” cho đứa bé, mà tuyệt nhiên Lý chẳng biết gì. Hình như Thúy An say mê tài xế hơn là chàng tên Lý.

Tiền bạc thì anh tài khỏi lo, đã có cô chủ Thúy An. Một hôm, giữa trưa, hai người đưa nhau vào một khách sạn hạng sang, có máy lạnh. Trả tiền xong, nàng với tài xế đang đi giữa hàng ba để vào phòng, thì gặp Mẹ nàng bước ra với một thành niên còn trẻ.

Tám mắt nhìn nhau ngỡ ngàng. .
– Con đi đâu đây hả Thúy An?
~ Chớ Mẹ đi đâu hả Mẹ ?
Bà gllc xuống một hồi lâu vì mắc cỡ với con gái.
– À mẹ đi thâu một món tiền mà khách sạn thiếu. – Họ thiếu mẹ hay mẹ thiếu họ. Nhưng văn phòng làm việc dưới lầu, có quản lý khách sạn đang ngồi và có thu ngân… Chứ trên này để khách vãng lai. Nghĩa là khách mướn tạm vài giờ để giải quyết sinh lý. Còn cậu trẻ này là gì của mẹ ?

Thúy An làm mẹ ngờ ngàn, xấu hổ cùng cực. Rõ ràng bà mướn khách sạn để du hí với cậu trẻ ba tiếng đồng hồ. Nếp nhăn của áo, bà, gương mặt xanh của cậu bé… đủ chứng tỏ điều đó. Con xuống dưới khách sạn cho mẹ nói chuyện này, Nguyệt nói. Nàng đã theo ba người, bà, Thúy An, và cậu bé, chú tài xế đã biến mất dạng. Bà kéo ghế một cái bàn nhỏ, ngồi xuống.
– Còn Thúy An, con có quyền ngoại tình. Vì Lý không cung cấp tình dục nồi. Mỗi ngày chàng phơi ngủ với mẹ hết một vài lần. Còn đâu sức để cho con. Nhưng mẹ tưởng con ngoại tình với ai. Không dè là thằng tài xế, hạng như nó có xứng đáng gì? – Trước tiên, Lý lỡ có với con một mối tình. Con mang cái bào thai để thú thật với mẹ là cất cho chàng được sống riêng với con, không dè, mẹ con mình vẫn chồng chung. Bây giờ như mẹ thấy đó. Lâu lâu tuần vài ngày Lý mới dám bén mán với con. Chàng đến để nói chuyện hơn là làm chuyện khác. Như mẹ biết, đàn bà có thai non ngày, sinh lý đòi hỏi dễ sợ. Ngoại tình với kẻ khác ngoài đường thì tiếng tăm mẹ mang. Nên cuối cùng con đã chọn Anh tài xế. Con tế nhị, dẫn anh vào các khách sạn cho kín đáo. Như thế mẹ còn hờn trách con. Anh tài tuy bề ngoài nghèo hèn, nhưng anh là “Cao thủ võ lâm”. Không chê vào đâu được. Con đã với anh cả vài trăm lần.

Nguyệt thở ra. Tài xế nhà là cao thủ võ lâm về làm tình? Thế mà bà không biết. Mặt bà tự nhiên ửng đỏ lên. khi nghĩ Thúy An có tình dục với anh tài xế cả trăm lần.
– Mà không phải riêng con. Anh đã ngủ với cả . . . chị Thúy Nga, em Thúy Diễm. Ai cũng đồng ca ngợi anh là người tuyệt trần trong thiên hạ. Anh có môn thuốc gia truyền, có thể làm tình từ hai đến ba ngày mà chưa ra… Mẹ đừng làm gì anh để con phải mất ảnh nhen? Người độc nhất của con đó nghe mẹ.
– Người độc nhất của con? Nguyệt nói. Cậu Hạnh đây nàng chi vào cậu trai trẻ ngồi bên, cũng là người cao thủ võ lâm. Cậu có thể làm tình suốt ngày mà không ra. . . không tin, con thử thì biết.
Thúy An nhìn cậu bé. Mặt nàng cũng ửng đỏ lên.
Nàng biết sắp được ngủ với cậu trẻ mà theo lời mẹ nàng là cao thủ võ lâm.
– Hình như con đã trả tiền phòng, mà tài xế đã biến mất vì sợ?
– Dạ đúng như thế.
Hay là mẹ cho mượn đỡ cậu này buổi trưa. Ba, bốn, tiếng gì cũng được, chừng nào chán thì thôi. Con sẽ thấy tài nghệ của cậu không khác anh tài xế. Có lẽ hơn là dằng khác.

Hạnh ngồi ăn ly kem mà miệng nhoẻn cười tươi như hoa hàm tiếu. Chàng cười vì ngủ xong với mẹ, bây giờ đến con, mà một đứa con xinh như tài từ điện ảnh, hay hoa hậu là đằng khác. Chào Hạnh, Thúy An nói. Hạnh ăn gì nữa không, mình mời . . . .
– Dạ không, một ly kem đủ rồi, chừng nào đói thì mình gọi bồi mang lên phòng thức ăn.

“Chừng nào đói thì gọi bồi mang lên phòng thức ăn”. Hạnh nói như có hẹn với Thúy An tử lâu rồi không bằng. Tuổi Hạnh hình như cũng bằng Thúy An. Chàng có bửu bối gì mà mẹ khoe là cao thủ võ lâm.
– Cậu Hạnh này từng làm bà Nhu đi vật vờ như chết. Nếu cậu không làm cho đàn bà ra đến bốn, năm lần trong cuộc chơi… Mẹ không là mẹ của con đâu.
– Nào Hạnh, tự giới thiệu đi: Nồi danh mà…
– Hạnh, là thanh niên mới lớn. Nhưng có bửu bối gia truyền, nên đàn bà ai cũng mê. Không phải nói dối với Thúy An, Hạnh đã ngủ với vợ ông Bác sĩ Trần Phúc, bà Thẩm phán Lê Như Huân, bà chủ Thương xá Tam Đa và bà Nhu đến suốt ngày… Chính bà này thưởng cho Hạnh mười ngàn dollars. Không biết sức của Thúy An đến đâu. Chứ sáng nay, mẹ Thúy An đã phải lạy Hạnh xin ngừng để bà về. Bà đã ra năm lần trong bốn tiếng…

Hạnh kể tới đâu, bà Nguyệt thử người tới đó. Riêng Thúy An, thì nàng cười chúm chím, cười sung sướng. Sung sướng vì sắp được Cao Thủ Võ Lâm của mẹ cho lên giường ân ái.
– Thôi hai người lên lầu đi. Nguyệt nói. Con lấy phòng số mấy nhỉ ? Cho mẹ biết phòng hờ. . .
Thúy An đưa chìa khóa lên xem và nói với Mẹ :
– Dạ 215, số này hên đó nhỉ. Tám nút. Nào, hai đứa mình đi.
Thế là ba người chia tay. Nguyệt đi công chuyện. Hạnh và Thúy An lên căn phòng tráng lệ của khách sạn.
Chừng nào xong, gọi điện thoại. Mẹ lại rước nhé con? Nguyệt nói.
– Dạ, Bye mẹ. Nếu không thấy con điện thoại… chắc là con ngủ đây luôn với Hạnh…
Nàng cười, tiễn Mẹ xuống cầu thang, xong nàng cùng Hạnh vào phòng 215, một phòng tối tân, hiện đại có máy lạnh. Nàng khóa cửa, đi vào:
– Mình đóng bớt mấy cái màn nhung đỏ ở cửa cho đỡ sáng nhen anh?
Không đợi Hạnh biểu đồng tình, Thúy An xăn xái đến kéo mấy tấm màn nhung màu tím. Căn phòng âm u lãng mạn, hữu tình… Nàng quay lại, thì Hạnh đang đứng bên nàng.

Thúy An đẹp quá. Bộ không kiếm được người chồng hay sao, mà phải lấy chồng chung với bà Nguyệt?
Chuyện dài lắm. Để rồi em kể cho anh nghe.
– A, hình như Thúy An đang có thai non ngày thì phải?
Đúng hai tháng mười ngày. Nhưng không sao, bụng em chưa thấy mà anh . . . Mình có thể gần nhau mà không sợ ãnh hưởng đến bào thai. Thúy An bảo với Hạnh.
– Bụng Thúy An chưa thấy. Nào cởi đồ cho Hạnh xem đi…
– An từ từ đi lại giường. Nàng tự nhiên như Hạnh là bồ của nàng từ lâu lắm. Nàng tự cởi chiếc áo đầm sang trọng màu lam. Bên trong có một xú cheng trắng. Bên dưới nàng mặc một Bikini màu xanh lơ. chiếc Xì lípnhỏ quá. Nhỏ đến độ đưa nhưng lông lồn của Thúy An ra.
– Đấy anh xem coi có thấy không?
– Cái bụng Thúy An hơi lúp lúp. Nhưng anh chàng cứ gật đầu bảo.

Hạnh cũng cởi hết ra. Con cặc Hạnh cũng to và dài, nhưng đặc biệt nó cong xuống như chim ó. Thúy An lại chụp ngay cho vào mồm nút mạnh. Làm như nàng chưa thấy cặc ìần nào.

Đến bây giờ con cặc của Hạnh lại căng no lớn ra và màu hồng. Thúy An mân mê, khen ngợi hết lời:
– Ôi. Cu như thế này ái ân mới sướng nhé . . . Anh tắm hồi nào mà còn mùi xà phòng thơm quá vậy?
– Thi mới vừa làm một mách với bà già em xong thôi. Xà phòng của bà đó. Trong bóp bà luôn luôn có xà phòng nước hoa hảo hạng.

Thúy An nằm bật ngửa ra, cho Hạnh thấy toàn tấm thân ngà ngọc đang có chửa. Hạnh nằm theo. Nhưng trên người nàng. Chàng hôn môi, nút lưỡi một hồi thật lâu? Hạnh thích quá Thúy An. Hôm mấy bà già không thơm mùi tự nhiên con gái. Hạnh hơi nhổm người lên vì sợ cấn cái bào thai của Thúy An.
Anh sợ cấn con em hả? Thúy An hỏi.
– Sợ chứ. Hạnh nói. Minh chơi cho sướng để no ngợp thở, tội nghiệp. Anh không dám cà bụng em đâu.
– Không cà… lát nữa mình gần nhau làm sao sát được anh? An hỏi với gương mặt nhỏng nhẻo.
Thì chừng nào gần nhau em sẽ thấy của anh vào hết trong em.

Chàng xuống bú vú Thúy An. Chàng nút hai đầu vú . Thúy An nằm ngửa ra thưởng thức. Hạnh cho lưỡi xuống dần, ngang rốn thì ngưng. Chàng lại quay lên trên hôn môi của Thúy An lần nữa. Hạnh lừa lừa cho đầu cặc vào sát miệng lồn Thúy An nhắp.

Anh gần em nhen? Hạnh nói. Gần trước một cái cho em nhớ để đời cái đã. Cho em phải thấy lời anh là thực. An chỉ trả lời bằng cái gật đầu, mà mắt nàng vẫn nhắm. Con cặc của Hạnh tiến từ từ vào cửa mình. Nó ươn ướt nước nhờn. Cặc Hạnh tiến vào Bâu hơn, sâu hơn và hết. Thúy An mới mở lời than:
– Của anh đã vào trong em hả Hạnh? Anh chơi đi, chơi cho mạnh em mới ra được. Và phải cho lâu nhen? Chú tài mỗi .lần gần em là phải từ nửa tiếng đến một tràng em mới ra.

Hạnh chơi mạnh, không cần bú lồn. Nước Thúy An tuông trào như mưa. Lồn chửa mà. Đang thèm khát của cô con gái mới lớn. Cả hai cộng lại. Thúy An bừng bừng như hỏa diệm sơn… Nàng nắc, hẩy lên như chưa từng được chơi. Nước lồn nàng túa ra vời vợi. Hạnh phải ngưng, lau bớt:
– Nước em nhiều quá Thúy An. Hình như em đã ra phải không? Đúng. Sau mười lăm phút Hạnh nắc, nàng đã ra cái đầu tiên. Nàng ra vì tuổi Hạnh còn nhỏ, Hạnh lại trắng trẻo đẹp trai. ừ nhỉ sao nàng không chọn cho mình những chàng nho nhỏ như Hạnh, mà phải tìm các ông già như Lý, Cha sở Kiêm và nghèo hèn như anh tài xế nhà. Nhìn Hạnh miệt mài đụ không cũng đủ sướng rồi.
– Có, Thúy An nói. Em đã ra cái đầu tiên vì… anh còn nhỏ mà chơi hay quá. Hèn chi mà bà già không ngợi khen . . .
– Họ ngợi khen vì sức anh chơi dai. Chứ không như các ông chồng, mới trèo lên, chừng dăm phút đã ói ra lung tung. Với lại các bà sướng vì tuổi anh như con, còn nhỏ hơn là đằng khác.
Anh ơi, em ra mà không dám nói. Vì trót bảo anh phải chơi cho lâu. Thế bứa nay anh ra cho em được không Hạnh? .
– Nếu em muốn. Dễ thôi. Hai tháng rồi anh chưa ra với ai. Mà ra làm chi. Chơi lấy tiền, chứ có phải chơi vì tình yêu đâu. Nếu em đã ra, mình phải chùi cặc lẫn lồn thì mới bắt đầu lại bót được. Chàng lại ngừng, lấy khăn chùi Lồn cho Thúy An và chùi cặc cho mình.

Xong chàng đút vào. Lần này Hạnh chơi dã man, chơi hùng hồ, và quái di để cho Thúy An phải ra cái thứ hai. Độ trên nữa giờ, An gào lên như con thú dữ:
– Úi. Em xuất nè anh Hạnh. Lần này em mới sướng hơn lúc nãy… ôi sướng quá trời đất thánh thần thiên địa ơi. Nghe em ra nè anh ơi. Hạnh nghe rõ An từ trong xa bắn ra những tia nước.
– Có, anh có nghe mình ơi. Mình làm anh cũng sướng theo luôn.
– Sướng thì ra với em đi anh. Ra trong lồn em cho tràn ngập…
– Hả anh ra bây giờ rồi sức đâu chơi cho tới tối hả em???
– Em không cần anh chơi dai như thế. Ra đi, ra đi.
Hạnh, ôm nàng nắc lia lịa. Chàng đang đến cực sướng. Chàng đang đuổi theo, la lên:
– Ối Thúy An ơi, anh vì em mà ra cái này đây.

Nghe nè em. Khí anh đang bắn vào em đó . . . Anh chỉ nghĩ chừng mười lăm phút thì đâu lại vào đấy, như hồi chưa chơi.
Rồi chàng đụ Thúy An cái thứ nhì. Lần này chàng quyết để cho Thúy An phải khâm phục. Và quả như tiên đoán. Thúy An ra thêm bốn lần nữa là sáu cho tới tám giờ tối. Nàng như con ma chết rồi nằm thừ người ra đó, cho Hạnh muốn làm gì thì làm. Chuông điện thoại reo ở trên bàn:
– Alô. Thúy An nói giọng mệt như. Ai đó?
– Mẹ đây. Vẫn chưa xong hả. Mẹ chờ con kêu mà chả thấy. Quả đúng như lời mẹ quảng cáo không con? Hơn thế nữa mẹ ơi. Nhưng thật tình… con chưa muốn về. Con còn muốn ở đây chơi thêm với Hạnh cho tới sáng mai. Bỏ uổng lắm.
– Cái đó tùy con. Nhưng mẹ nhắc là con có bầu non ngày non tháng. Không nên chơi nhiều nhé, sẽ hỏng thai.

Nàng đặt điện thoại xuống, lại nằm thừ người ra mà thở vì đã ra đến sáu cái với Hạnh. Lần nầy, Hạnh để cho Thúy An nghỉ ngơi một hồi lâu, chàng mới bú lồn. Đường lưỡi của Hạnh tuyệt luân đến dộ làm cho cô nàng ngất lên và xỉu…

Những lần Thúy An và bà Nguyệt vắng nhà lâu như thế ở nhà Lý không quên thừa cơ hội mon men lại phòng.Thúy Nga. Chàng cũng diện, đến gõ cửa phòng Nga.

Bên trong Thúy Nga đang viết nhật ký đến ngày thứ năm:
– Anh Lý của lòng em
“Năm hôm rồi không thấy anh đến thăm em. Em nhớ anh như muốn khùng điên lên được. Nằm lên giường, thì hình ảnh của anh nhất là cái Bửu Bối của anh lại hiện lên. Năm đêm rồi, em chỉ nhắm mắt mơ màng mà không ngủ. Trong các bữa cơm, em nhin anh ăn ngon lành. Em muốn nói cái gì đó với anh mà sợ Mẹ, sợ Thúy An… Có tội cho em không anh? Anh đến gần gũi em làm gì đến bốn lần? Nước của anh như còn dính ở hạ bộ cua em… Anh Lý ôi, phải đến thăm em ngay lập tức, dù trong chốc lát ngắn ngủi”.

Tiếng Lý gõ cửa thì Nga biết, nên nàng vội vã đứng dậy ra mở.
– Anh? Năm ngày rồi người ta cấm đoán anh qua đây chơi với em có phải không?

Nước mắt Thúy Nga chan hòa. Lý bước vào phòng. Khép cánh cửa, khóa lại, không quên nhét tờ giấy vào lỗ khóa. Chàng đến đây không ngoài mục đích gần gũi Thúy Nga thêm ít lần nữa cho thỏa mãn. Chàng ôm người yêu hôn lấy hôn để. Nhất là đôi mắt của nàng…
– Anh cũng vậy. Anh nhớ cặp mắt nhung của em lằn em ơi. Lý ân cần nói. Anh nhớ tất cả trên thân người của em. Năm ngày rồi người ta không hành hạ anh…
có lẽ người ta đã có tình riêng… Anh nghĩ là thế. Chắc là thế. Mà như thế càng hay cho chúng mình. Anh dồn hết sức cho em. . cho trái tim của anh. . . .

Thúy Nga nghe cảm động quá, nàng vòi lên hôn môi chàng, hôn đôi mắt ngọc chàng, hôn cả khuông mặt đẹp trai chàng…
– Anh eo biết em đã viết bao nhiêu trang nhật lý không?

Nàng vòi tay lấy cuốn nhật ký trên bàn phấn, lật ra đưa cho Lý đọc. Chàng chỉ nhìn qua loa lấy lệ . Chàng dìu Thúy Nga lại giường. Hai người nằm bật ra, để chân thòng dưới đất.
– Em thèm anh. Thèm những cơn dục mình xé trời của hai đứa. Em nhớ từng động tác của anh trên người em. Em nhớ từng hơi anh thở vào mặt em… Bao nhiêu thứ đó đến đánh phá em trong từng giấc ngủ anh ơi. Sao anh ác thế? Anh muốn em chết với anh không hỡi anh yêu…

Chàng cởi cúc áo cho Thúy Nga. Lần nầy nàng không chuẩn bị nên có mặc xú cheng hồng. Rồi lưng quần nàng cũng được Lý tháo ra. Cũng thế, dưới kia Thúy Nga mặc một xì líp hồng…
– Anh cởi của anh nhen, trước khi cởi của em…
Chàng cởi hết ra trần trụi. Con cặc chàng chồng lên ngất nghểu. Thúy Nga cầm ngay vào nói:
– Cái này nè. Nó đến phá không cho em ngủ nè. Nó ác lắm. Nó đã ra trong người em đến bốn lần, và chẳng bao giờ đoái lại.

Lý cởi áo lót, quần lót cho Nga. Lý chồm dậy nhìn thân thể của Nga lần nữa… Chàng ngậm vào đôi vú Nga bú như đứa trẻ bú vú mẹ. Miệng chàng bú, tay chàng bóp. Lần này chàng không nể nang gì hết. Cứ làm cho thỏa mãn thì thôi. Không ngờ Thúy Nga la lên:
– Sao lần trước anh không bú như thế hả anh? Sướng vô nhân đạo, quái ác, sướng cùng cực anh ơi. Bú mạnh thêm lên.

Lý bú sa đà bộ ngực căn tròn của Thúy Nga không cần tiếng rên thống thiết của nàng. Đâu cần nữa. Những gì lần đầu cháng chưa kịp thưởng thức bây giờ chàng phải làm. Nội bộ vú của Nga mà chàng hôn hết. đến gần nữa tiếng. Nước lồn của Thúy Nga tuông ra khỏi biết. Nó ướt cả mu lồn, ướt hai bên beng và ướt tuôn cái bắp vế.

Lý đưa lưỡi xuống bên dưới. Hai chân Thúy Nga dang ra tự nhiên cho chàng dễ bú liếm… Lý sà vào, lấy lưỡi đánh lăng tăng đầu cái hột le. Thúy Nga hú lên dã man:
Ai, ai đem giặc vào thành Thăng Long phải không? ôi… họ muốn tôi chết mà. úi, hai ngón tay nửa hả anh. Nó muốn làm gì? ôi, nó vào, nó vào âm đạo của em anh ơi… Nó đang xoay xoay… ôi, trời đất cũng mờ nhạt. Trăng sao cũng lẩn hết. Chỉ còn bóng đêm, với em, với anh… Hay anh lên đụ em liền ngay tức khắc có được không? Em thèm có chừng đó thôi anh Lý ơi.

Chàng leo lên người Thúy Nga, cầm cặc đưa vào miệng lồn Nga. Một ìán nữa nó vào suông sẻ, không cấn cái, không trờ ngại.
– Đó anh ơi . . . Chân lý của tình yêu là thế đó . . . Em cần có bấy nhiêu thôi. Anh nắc xuống mạnh hơn em mới sướng. Đó, đó, đó.

Lý đụ tàn canh. Chàng sướng như chưa từng được sướng, hơn cả với Nguyệt, hơn cả với Thúy An, và hơn cả với bé Thúy Diễm… Không phải lồn nào cũng giống nhau. Thế mới biết, có những ông vua, bỏ chánh hậu mà theo hầu thiếp… Thúy Nga có cái gì hơn Thúy án và bà Nguyệt? Chàng không tài nào . phân tích nồi. Sao mới làm tình với Thúy Nga đó, chàng đã muốn làm cái khác. Trong giấc mơ chàng cũng chỉ nghĩ đến Thúy Nga… Là tại sao? Không ai giải thích nồi…
– Hôm nay anh đụ hay hơn lần trước nhiều. Tại sao?
– Đừng hỏi anh tại sao, em ơi. Tại thân hình nở nang của em, tại đôi ta cân xứng, và tại đôi mắt nhung đen của em… Em có tin anh nằm mơ thấy cả em, anh đã gọi tên em từng chặp . . . Anh muốn vào trong người em và tái sinh . . . Vâng anh tái sinh làm con em . . .

Làm con của Thúy Nga??? Và rồi… nàng không dám nghĩ đến đó nữa. Tất cả vì cặp mắt nhung đen. Đụ em nữa đi anh. Đụ sao cho đất trời nghiêng ngửa, đụ sao cho trăng sao đừng mọc. Đụ sao cho em khô héo…
– Anh ra nè em Thúy Nga. Chuẩn bị ra với anh nghe.
– Dạ anh đợi em nhen.
Nga nắc, Nga xàng. Nga nhắm mắt: Chừng năm phút nàng ra.
– Đó anh, chuẩn bị ra với em nhen… Đó… đó nước em trào ra đó . . . .
Lý ra, bắn những tia tinh trùng vào lồn Thúy Nga.
Chàng sướng đê mê, sướng tàn tịch. Chàng ra không còn một giọt:
– Đó em có nghe không người yêu?
– Dạ có, có nghe anh đang ra cho em… úi sướng lắm anh ơi, Lý ơi.
Khí của cả hai chan hòa. Nó không chảy ra. Nó ứ đọng trong con người đẹp.
Chùi cho em nhen? Lý hỏi.
– Không, cứ để thế chơi nga, đụ nữa. Đụ nửa đi anh Lý…
Thôi để anh dùng lưỡi xuống lau láng cho nhen. Chàng banh lồn Thúy Nga rộng ra, liếm hết nước của chàng lẫn của nàng. Lý nuốt ừng ực. Thúy Nga nghe tiếng nuốt đó của Lý:
– Trời, anh nuốt cửa hai đứa hả. Anh sẽ mê em chết đi, sao hả anh?
Thì anh muốn được chết cơ mà. Chết càng sớm càng tốt… Anh muốn vợ của anh là em, chớ không phải Thúy An. Anh muốn con anh nằm trong bụng của em…
– Hay em đừng uống thuốc ngừa thai nhen. Tinh trùng của anh sẽ vào trong em… ôi, chỉ nghĩ đến đó thôi, người em muốn rã rời.
– Ừ lần tới em chả uống thuốc, uống men gì hết. Cứ để cho tinh trùng của anh vào bụng em. Được không anh????

Em dám không? Chứ thế này, con của anh đã bị thuốc hành hạ, vào nước, vào thùng rác. Anh muốn nó giống hệt em. Phải to con, phải có dáng đi như em, và phải có đôi mắt nhung như em.

Lý lật người Thúy Nga nằm sấp lại, chàng hôn đôi chân dễ thương của Nga, hôn lên hai đùi, hôn lên bắp vế, và cái lưng dài thường thước. Chàng hôn cả hai mông đít vun cao lên, và không quên cho lưỡi chàng vào Hậu môn của Thúy Nga mà ngoáy.
– Úi úi . chỗ đó dơ lắm mà anh Lý, sao anh đưa lưỡi cả vào đó?? úi chết con trời ơi. Sướng không bút mực nào diễn tả nổi. Anh thương em thật hả anh, Em đâu có ngờ… úi, trọn cái lưỡi của anh đã vào đít em, anh ngoáy nữa hả. . . Coi chừng gặp cứt của em nhen anh.
– Em ỉa thẳng vào mặt anh, anh cũng không màng… khi em đã là vợ anh… thì cái gì lại không được hả Thúy Nga?

Chàng lại đâm lưỡi vào lần nữa vào lỗ đít Thúy Nga mà liếm, mà nút, mà bú. Cứ làm sao cho Nga sướng thì thôi. Điệu này chàng chưa làm với ai, bất cứ người nào trước đây. Khi: Lý bú đít, Nga són ra chất nước nhờn đăng đắng. Có lẽ cứt non của nàng. Chàng nuốt luôn vào bụng, không biết gớm, biết dơ.

Còn cái gì trên đời này làm cho Thúy Nga cảm động hơn nữa. . . Không những chỉ cảm động mà thôi, mà còn sản khoái. Cái sản khoái hoàn toàn khác với lúc làm tình.
– Trời em tưởng anh chỉ dám cho lưỡi vào lồn là quá rồi anh còn cho nó vào đít em, vào hậu môn của em… em nằm ngửa ra, cho anh đụ thêm vài lần nữa nghe không anh Lý ?

Lý gật đầu. Chàng phải đụ thêm ba, bốn lần nữa chớ không phải có vài lần. Thúy Nga bật Ngửa ra đưa cái hôn đầy lông lên. Lý lót thêm cái gối. Chàng chưa đụ vội, mà rà lưỡi ở hai cái nách. Trời ơi, hai chùm lông nách đen thui của Thúy Nga??? Chàng cũng không biết gớm, đục đầu vào đó cho miệng dễ “ăn”, dễ nút không thôi. Chàng thương Thúy Nga quá. Chàng có lẫn lộn tình thương của thân thuộc với tình yêu không? Không cần, Lý tỉnh bơ như không có gì xảy ra, chàng cứ hôn cặp nách của Nga thân thương…
– Đừng cạo cái này của anh nhen cưng, Lý bảo. Anh thích gục mặt vào đó suốt ngày. Đó là chỗ ẩn nấp của anh… Cuộc đời nhìn anh bằng con mắt khinh bạc… chỉ vì anh đã ăn nằm với Mẹ Nuôi là Nguyệt… Rồi bây giờ tới con của Nguyệt. Không phải một đứa, mà cả ba. Có phải anh là súc vật không em. Cái gì khiến anh luôn luôn muộn làm tình với em? Có phải chúng mình có với nhau một huyết thống? Nhất là đôi mắt? Đôi mắt mà không thể ai cũng có…
– Mình có với nhau một huyết thông? Nga hỏi gấp… Thì sao hả anh? Dù sao em đã yêu anh… Dù sao hai ta đã làm tình. Dù sao anh đã ra trong em nhiều lần. Nếu có thể… xin anh đừng nói với ai. Em không thể sống mà thiếu vắng anh. ~ý ơi. Anh đụ em nữa đi…

Cặc của Lý cũng lên khi chàng nhin vào đôi mắt của Thúy Nga. Chàng cầm nó nhìn cho kỹ… Chàng leo lên người Thúy Nga, và cho vào hôn người đẹp. Chiếc cu vào thoải mái. Thúy Nga nhắm nghiền mắt mà thưởng thức, con cặc của Lý đang vào âm đạo nàng.

Đây nè, nó lại vào hôn em, nó đang làm cho đôi ta sung sướng. úi, nếu có cùng huyết thống sao có thể yêu nhau được hả em.? Cái đụ này, hai đứa chơi cho lâu nhen? ít nhất là một tiếng đồng hồ, anh mới có thì giờ vừa đụ em, vừa ngắm em. . . ôi sướng quá người yêu ơi Anh nắc như thế, em có sướng không Thúy Nga? Dạ có anh ơi. Em tưởng như mình đang lên thiên đàng anh ơi. Từ nay, em bỏ thú dâm. Thú dâm chỉ đem lại cái Dục tính khô khan…
– Để anh vừa dụ vừa hôn đôi vú ngọc của em mới thích.

Chàng cúi xuống, hôn đầu vú của Thúy Nga. Chàng nghe rõ hai lớp lông của chàng với Nga đang cọ xác… Nước hôn của Nga lại ứa ra làm cặc chàng lỏng lỏng.
Anh lại xuống lau cho em khô nhen em Thúy Nga. Không vội gì hết. Khuya nay họ mới về. Mà có thể sáng hai người đó mới về cũng nên. Em biết họ đi đâu không?

– Dạ không. Thúy Nga bảo.
– Họ đi tìm lạc thú mới trong một khách sạn sang trọng. Anh tài xế bảo. Anh sống ờ đây như cái bóng mờ. Không biết ngày nào anh đi khỏi.
– Không, anh phải ở đây với em, anh Lý. . . .
Như thê, phải có lý do. Như chúng ta có con với nhau chẳng hạn.
– Dạ thì em đã nói, lần đụ tới em sẽ không uống thuốc ngừa nữa.
– Ừ có lẽ bụng em lớn lên, anh mới là chồng cua em được.

Lý là người thích sống vỏ luân. Chàng muốn chinh phục vi mình có đôi mắt đẹp. Chàng muốn ai cũng của chàng. Đến như Thúy Diễm, chàng cũng không chừa… Chàng vẫn đụ mạnh cho Nga sướng, để lần tới, Nga phải để con chàng trong bụng.

Quả thế, sau ngày làm tình dữ dội đó, Lý lại đến phòng Thúy Nga. Chàng làm cho Nga thương hơn khi chàng nói hết sự phụ rẩy của Thúy An và bà Nguyệt… Thúy An, ngày nào cũng vào Chợ Lớn… Tiền bạc nàng vung ra cho những trận làm tình với cậu Hạnh, mười bảy tuổi. Không phải một mình nàng mà cả bà Nguyệt cũng sống trong trụy lạc đó. Cũng hai mẹ con xài chung một của…

Lý sống nguyên ngày với Thúy Nga, chỉ ăn rồi lại đụ Có ngày hai người chơi nhau đến quên cả giờ giấc, cứ la lớn, và tiếng vang đã đến tai Thúy An. Nàng này dòm vào cái lỗ riêng, và nghĩ: có thể nào Lý đã ăn nằm với Thúy Nga? người mà Thúy An vẫn hoài nghi là con của chàng. Họ không thấy cả hai giống nhau như khuôn đúc sao . nhất là đôi mắt ngọc. Nhưng quá muộn rồi, trước mắt Thúy An, Lý và Thúy Nga cởi truồng, họ chơi đứng da diết trong kia. Nga gọi Lý bằng anh, và Lý gọi Nga bằng em. Họ chơi nhau từ bao giờ? Bao lâu rồi?

Lý đặt Nga xuống giường mà bú, mà liếm. Chàng bắt Nga đưa hai đùi ìên, để tha hồ đưa lưỡi vào hậu môn nhiều lần. Thúy An không buồn nói, vì cllính nàng cũng đâu có trung thành gì cho cam. Thực sự nàng vào Chợ Lớn không một mình với Hạnh, mà nhiều người khác nứa kb cả Mỹ trắng và Mỹ đen. Những người này có con cặc bự. Mà Thúy An càng gần đến ngày sinh, càng đòi hỏi dủ dội những cặc bự như thế. Nàng chơi bất kể quân thần. Đến Mỹ cùng chào thua.

Số là nhân những chuyến làm Affaires, bà Nguyệt thân quen với những sĩ quan người Mỹ cấp tá. Bà đã không ngại cho họ chơi để được việc mà còn sướng nữa. Bà thừa mứa, mới giới thiệu cho cô con thử. Người Mỹ đã đến tên là John, vi chàng nghe dược ái ân với một đàn bà chừa mười bảy tuổi, có tiền và có quyền thế như Nguyệt.

Thế là Thúy An thử. Khách sạn đó, vẫn phòng đó, chi khác là người ái ân. Chàng John bước vào… to như hộ pháp. Nước da đen lay láy. Chàng chào Thúy An:

– Chào cô. Tôi nghe cô thích giao thiệp với người Mỹ da đen?
– Thúy An bụng đã hơi to, ngồi khép nép.
– Chắc người Mỹ da đen cũng như người da trắng.
– Chúng tôi chỉ khác có màu da. eòn mọi thứ, như nhau. Riêng về nhục dục, thì trời đất bang cho chúng tôi khả năng phong phú hơn… Đàn bà Mỹ da trắng tại Mỹ cũng muốn lấy chúng tôi.
Thúy An ngồi trở bộ khi nghe viên Trung Tá tự giới thiệu cách thành thực.
– Thế… chắc các ông có một bửu bối lớn, hay tài nghệ làm tình?
– Cả hai. Thưa cô. Trên giường thì ‘chúng tôi là thần của đàn bà da trắng, nhưng chỉ ngoài đường thì thiên hạ khinh khi chúng tôi. Nhưng không sao, cuối cùng… họ vẫn mê chúng tôi như điếu đổ.

Thúy An, đứng dậy tự cởi đồ mình ra. Cũng chiếc áo đầm sang trọng, cũng cái xú cheng màu xanh lơ và chiếc quần Bikini màu hồng. Nàng thích mặc Bikini để phô trương nàng nhiều lông. Quả đúng như thê, nhiều lông là dâm. Không ngày nào nàng không chơi vài quả Không với người này thì với người kia. . . Chứ Lý thì như chiếc bóng mờ. . .

Cái bụng Thúy An hơi vun cao, mặc kệ . Viên Trung Tá hỏi nàng:
– Thưa. Bà có thai?
– Vâng. Năm tháng rồi. Có sao không ông?
– Không, tôi thích là đằng khác… Tên cô là gì nhỉ? An. Là Thúy An, tôi là con bà Nguyệt.
Điều đó tôi biết. Biết cặn kẻ cả Bà Nguyệt. Bà ấy dâm dữ dội.
– Ông có làm tình với bà rồi.
– À không, bạn da đen của tôi. Thiếu Tá Anderson của MACV, Nó khen bà Nguyệt lắm. Nó bảo bà Nguyệt như gái còn tơ. . .

Viên Trung Tá tự cởi đồ cho mệnh. Hắn phơi bày Củ chùy to tướng, và bộ ngực nở nang. Từ đó, An không thấy hắn là da đen nữa.
Cái của ông to dễ sợ quá. Đã to lại dài nữa. Chắc đàn bà bên Mỹ theo ông dữ lame.
– Ở Sài gòn cũng thế. Tôi được hân hạnh lên bụng nhiều người. Hôm nay, tôi mới được ái ân với một cô gái mười bảy mà có bầu.
– Để tôi cũng thoát y cho ông xem. Của tôi nhiều người cũng đắm say ghê lắm… và đây cũng là lần đầu tôi gần gũi với Người ngoại quốc. Đặc biệt là Mỹ da đen .

Thúy An cởi xú cheng ra, và đến lượt cái quần Bikini. Nàng đứng chỉ tới ngực viên Trung Tá. Còn bề ngang thì che lấp mất nàng.
– Ông thích lông nhiều không? Thúy An hỏi viên Trung Tá.
– Nhiều nữa càng tất, đàn bà mà không lông, chơi không đã.
Cả hai đã trần truồng. Con cặc của John cương thẳng bưng. John đến ngồi bên Thúy An. Hai tay hắn sờ vào vú nàng.
Cặp vú cô chắc đã có sữa? Để tôi bú thử nhé ?
– Tùy, ông muốn làm gì cũng được. . . để đổi lại, ông cho tôi tự do bú cặc của ông nhé.
Viên Trung Tá ngậm vào đầu vú Thúy An bú say sưa hình như chất sữa mồm ra:
– Ý có sữa cô ơi, ngòn ngọt. Thôi để cho bahy. Bây giờ cô muốn làm gì tôi thì tự nhiên như tôi đã làm với cô Thúy An bắt viên Trung Tá nằm xuống, nàng ngồi lần lại giường, ôm cặc nó mà bú ngon lành. Con cặc muốn xé rách mồm nàng. Nhưng Thúy An vẫn bú. Vì đây là cơ hội ngàn năm một thuở. John rên:
– Bữa nay tôi ra trong cô ít nhất là năm lần mới đã. Của người Việt cái gì cũng bé. Người bé, chim bé, mồm bé. Sướng quá cô An ơi. Của tôi lớn quá, không biết có vào nổi trong cô không.
– Lát nữa ông sẽ thấy. Tôi đã chơi những người có con cu lớn như của ông… không sao. Nó vào hết.
– Không biết có phải tôi có chửa không?
– Cô bú lâu lâu một chút . Có ngon không cô ?
– Không ngon, tôi đã không bú. Đã to, dài, mà lại đen nữa. Lạ quá há. Không có chiến tranh, làm gì tôi hân hạnh được bú cặc da đen?
Nàng nói xong, lại cho cặc viên Trung Tá vào mồm. Nàng bú ngon hơll bao giờ hết. Viên Trung Tá mê quá.
Cô ngưng bú một lúc. Thử lên cho cu vào đụ có vừa không?

Thúy An ngưng bú. Nàng ngồi vắt qua người John, vi có bụng chửa. Nàng như đứa con nít ngồi chơi. Nàng ngồi chò hò, há toát miệng rôn ra. Cặc viên Trung Tá nứng bổng lên. Nàng cầm cặc từ từ cho vào lồn, và ngồi nhấn xuống con cặc đã vào lồn êm ngọt, dễ dàng. ôi sướng quá chàng ơi. Một dương Vật màu đen, to Và dài, đã và trong lồn tôi. úi đã quá John ơi- Cặc anh đã vào kìa John.

Thúy An nhún lên nhún xuống, mắt nàng nhắm, ngửa mặt lên trời. John nhìn hình ảnh đẹp tuyệt vời đó của An. Nàng hú lên, vì lần đầu được đụ con cặc Mỹ da đen. Nước của nàng bắt đầu tuôn ra.

John sướng tê tái cõi lòng, cất tiếng rên thật lớn. Hai tay chàng đưa xuống ôm người Thúy An:
– Đụ như vậy mới đụ An ơi. Đàn bà Mỹ không thể so với em. Họ vừa không tế nhị, lại vừa to lớn dềnh dang. Lông của tôi cũng đâu có ít. Tôi cũng dâm lắm cô Thúy An. . . Nếu được, tuần vài lần mình hẹn ở đây, chơi trò xác thịt nhen.

An gật đầu ngay. Nàng có chửa mà vẫn thèm đụ. Nàng nhún, đụ đều đều. Nước của nàng chảy xuống theo cặc của John những gióng đùng đục. John thấy rõ ràng như vậy. Nàng đụ chát chúa, đụ te tua, được nữa tiếng thì John ra, chàng la lên:
– Anh ra cho em đó An ơi. Sao không thấy em cũng ra công Sao em chơi dai thế???

Sự thật thi An nín, không dám ra nhiều. Cặc của John to thật. Nhưng nó đã vào trong nàng cách êm thắm. . . Nàng nghe những tia khí của John vào, chĩa thẳng vào tử cung nàng, nhiều hơn của người Việt gấp bội. Thịt bò, sữa, trái cây đã mang lại cho họ cơ thể như thê.

Tôi sẽ ra. Đến chừng tôi ra tôi sẽ la lớn hơn ông. Ông có chịu không?
– Chơi mà không la đâu có sướng? Lấy làm lạ, là đàn bà Việt ít ai chịu la. Phải gào lớll lên chớ sao không. Nó là ngôn ngữ của tình yêu mà. Ra xong rồi mà cặc của Trung Tá John chưa chịu xìu, nó cương cứng trong lồn Thúy An. Nàng cứ để thế đụ tiếp, Những cơn sướng không tả nồi đã ồ ạt kéo tới. Khiến Thúy An bặm môi đụ tiếp.
– Bây giờ cô nằm xuống tôi lên đụ cho. Tôi tránh không làm cái bụng cô thương tổn đâu… Tôi biết đụ đàn bà chửa mà. Thúy An rút cặc nằm ngửa ra. Trung Tá John quỳ thẳng, cầm con cặc dài thòng đưa vào lồn An. Chàng nhấn xuống, nhấn xuống. Nó vào, nó vào…

Và lút hết khúc’gân đen thui trong Thúy An. Nàng gào lên:
– Vậy là cái gì hỡi anh??? Người Việt Nam không ai đụ em như vậy. Cu anh đã vào lút hết trong em. Trời ơi sướng ôi là sướng.

John bắt đầu nắc. Chàng chống tay như con khỉ đột đang đụ với người ta. Chàng nắc đã dữ dội còn xéo quá xéo lại Chừng có mươi lăm phút. Lồn Thúy An đã phun ra hàng loạt nước:
– John ơi. Em ra, Em ra. Hương đi anh ơi. Có chửa, em đâu dám ra nhiều. Nhưng gặp anh em không thể nào nhịn được. Còn nữa anh ơi. Đó… đó, nước lồn của em làm con cặc anh bóng lên như con cá lóc. ôi nó ta quá, nó dài quá… Mẹ ơi con sướng lắm mẹ ơi.

Thúy An la lên thật lớn tưởng như căn phòng rung rinh. Ra xong John và nàng đụ tàn canh, gió lốc. Đụ như hành quân diệt địch. Đụ như máy bay chiến đấu phản lực. Đụ như hải vận tốc đỉnh đang chạy trên sông. Thế mới biết sức lực Mỹ đen khác với những Việt Nam trước đây đã dụ nàng. Nàng lại sướng từng thớ thịt:
– Anh không cho em ri Từng hả anh?
– Không. John nói. Đụ mà ngưng là dở. Phải cho những cơn khoái lạc đến liên tu. Ra rồi vẫn chơi… Như thế cô mới nhớ tôi…

John lớn hơn nàng đến hơn hai chục tuổi. Không cần. Lớn tuổi mà đụ hay, nàng cứ cho lên… Hôm đó, John và nàng ôm nhau đụ đến năm tiếng. . . Cả hai ra bao nhiêu lần không nhớ nổi. Có một điều làm nàng nhớ là John đã xuống ôm lồn nàng húp hết nước khí của hai người một cách say đắm thân thương…

… Bây giờ trước mặt nàng… trước mặt nàng Lý trèo lên, cho cặc vào lồn chị Thúy Nga. Chị rút hai giò lên mà chiu sướng. Chị la:
– Anh ơi, cặc nó vào nữa hả anh, mình chơi cái thứ mấy hôm hay rồi anh. Chơi cái này thật lâu nhen anh. Vừa rồi anh xuống bú lồn em, em muốn ngất xỉu. Hôn em đã phiu nơi chốn non bồng. . . Đụ đi anh ơi. . . kệ ai muốn nói gì thì nói, em vẫn yêu anh đến chết.

“Mặc kệ ai muốn nói gì, em vẫn yêu anh đến chết”. Lời xác định keo sơn đó không phải có mình Lý nghe mà cả em nàng, Thúy An nữa. Đáng lẽ Thúy An vờ như không biết có Lý trong phòng, nàng cứ gõ cửa gọi chị Thúy Nga… không cho chị làm tình với Lý nữa, nhưng cảnh hai người làm tình trong kia đã quá thu hút, hấp dẫn. Nên nàng để như thế ngồi hằng giờ ngoài cửa lớn nhìn vào thưởng thức. Thưởng thức cảnh dâm dật mà nàng chưa từng thấy.

Lý rút cặc ra, chàng lật sấp Thúy Nga xuống. Chàng dùng cặc mình chà nhè nhẹ trên da thịt của Thúy Nga…

Mình ơi… Cái gì chà trên lưng em vậy? Có phải cu của mình không? ôi tê tái quá mình ơi… ước gì mình có con cặc thứ hai nữa. . . cho vô lồn em đụ tiếp . . . em đang hứng tình quá mình ơi.

Lý chà nhẹ cu mình lên tận ót của Thúy Nga, lỗ tai nàng. Thúy Nga không còn chịu được nữa, xoay người lại, ngoạm vào chiếc cặc trắng bốc mà “ăn” gỏi cuốn… Thúy An ngoài kia bụm lồn mà chịu cơn sướng hành hạ. Quái lạ, nàng không ghen. Chị mình chơi thì cũng như chính mình đang hành lạc.

Hay nàng không ghen vì chính nàng cũng đã ngoại tình tứ tung với hằng trăm người khác. Trong kia Thúy Nga vẫn ngậm chiếc cu của Lý để bú. Hình như nàng không muốn nhả ra. Nó ngon, nó tràm miệng, nó dài đến tận cổ họng nàng, Lý ngước đầu lên trần nhà mà rên hú lên như quái vật:
– Ôi . chưa ai làm anh sướng như em, Nga ơi. Mình tha hồ chơi cho hết ngày nay… và có thể anh sẽ ở lại phòng em cho đến sáng. ôi, bú mạnh đi em. ôi, có lẽ anh sẽ ra trong miệng em, trong cổ họng em… Nè nghe em ơi. Uống cho hết của anh, đừng bỏ giọt nào nhé em cưng…

Nga mắc ngậm bú của Lý, Nàng chỉ gật đầu lia lịa, cho những tia khí của ~ý vọt ra. Và Lý đã bắn ra trong miệng nàng tràn ngập. Những tia khí mặn mặn những dứa don… những linh hồn. Lý đặc biệt tặng nàng. Thúy Nga không tưởng tượng được một cảnh ân ái trữ tình đến thế. Nàng há hốc miệng ra, và đôi mắt húp lên . . .

Trong kia chị Thúy Nga đã quất ừng ực nước khí của người yêu… Bây giờ Thúy An đã mang thai năm tháng, năm tháng phù du. . . như vậy là Lý đã đụ chị Thúy Nga trên ba tháng. Bao nhiêu lần??? Nàng không rõ. Nhưng ban ngày Thúy An hoan lạc tại những khách sạn sang ở Chợ Lớn, thì ở nhà Lý cũng ân ái không ngừng với Thúy Nga – Họ tự do ân ái như đôi vợ chồng mới cưới.

Bà Nguyệt, mẹ nàng thì khỏi nói. Nguyệt đi làm affaire, vừa cho thiên leo lên bụng nàng, dâng xuống những cuộc làm tình long trời lỡ đất.

Một buổi trưa, sau khi tài xế đã đưa các con nàng đến trường. . . nàng bảo chị làm công kêu anh tài . . . Biết có chuyện không hay cho mình, tài run run bước vào phòng Nguyệt :
– Thưa bà cho kêu con?
– Ờ tôi nghe các con mách lại là chú đã ân ái tất cả ba chị em. Điều đó có đúng không?
– Dạ… dạ thực tình thì chính các cô đó… tấn công con. Họ cho con cơ hội ngàn vàng đó, chớ con đâu có dám…

Nếu là cuộc hài tội của bà chủ với người làm công thì Nguyệt phải ăn mặc đứng đắn, và đưa ra phòng khách. Đằng này Nguyệt chỉ mặc bồ đồ ngủ mỏng tanh, bên trong hớ hênh không mặc áo lót, dưới cũng như trên. Cái màu xám tro đập vào mắt anh tài xế khiến anh không còn sợ mấy ánh mắt của Nguyệt. Đã thế, Nguyệt cứ đứng mà chuyện trò. Bên trên hai nuốm vú hồng ửng lên như hai viên ngọc. Anh tài cứ cúi đầu mà thưa chuyện…
– Kìa, chú cứ ngẩn đầu lên mà nói chuyện với tôi…

Bà muốn anh tài xế phải rung động tâm hồn với hình ảnh một bà chủ dâm dật. Quả tình như thế, khi anh tài ngần dầu lên thưa chuyện thì anh không còn đứng vững nữa. Anh dựa vào tường. Nhưng con cặc của anh đang xừng lên thì sao đây? Anh không vòng tay nữa. . . đưa xuống dưới che sự xúc động củ a mình . . .
– Kìa sao anh tài đứng nói chuyện với tôi mà tay cứ như che đậy điều gì ? . . . Anh dấu diềm cái gì phải không ? ? ?
– Dạ không dám ạ. Con đang không muốn bà thấy sự xấu hổ của con.
– Lạ thực. Sự xấu hổ của anh??? Tôi vẫn không hiểu gì hết. Anh thứ cất tay cho nhìn thấy sự xấu hổ của anh ???

Anh tài rụt rè… cất tay ra. Con cặc của anh xứng lên. Nó chồng ngược hung bạo vì sự ăn mặc hớ hênh của chính nàng.
– Hừm… tự nhiên giữa ban ngày mà của anh chổng lên như thế, thì, trên xe những lần đưa các con đến trường. . . anh sẽ như thế nào nữa. . . chả trách nó bảo anh là “cao thủ võ lâm”. Trên giường anh không thua bất cứ người nào trong thiên hạ, hừm “Cao Thủ Võ Lâm” có thực như thế không? Anh thực tình bảo cho tôi nghe:
– Dạ… dạ bà cho phép con mới dám nói. Con có moan thuốc gia truyền đời ông cố tồ. Hể uống vô một lườn thuốc khi ân ái thì, đến ba ngày con cũng chưa xong.
Khi chính nhân sự khai báo, Nguyệt nồng lên hỏa lò Nàng manh tâm muốn thử một lần với Tài xế nàng.

Anh lại đóng cánh cửa lớn đi, rồi lại đây tôi bảo cái này…

Tài ngầm hiểu ý Nguyệt, Anh lại đóng cánh cửa, và khóa trái nó lại. Khi trở lại, Nguyệt hỏi chàng bao nhiêu tuổi, tên thật là gì. Nguyệt hỏi những điều không cần thiết, vì những thứ đó nàng đã biết qua khi tài vào làm việc. Nàng lại giường, và bắt anh tài làm một việc ngoài ý muốn, là đấm bóp cho nàng bằng tay Tài cũng rụt rè lấy lệ . . . Chàng bắt .đầu đấm bóp ở hai ống quyển. Rồi hai bắp vế. Nguyệt bắt chàng kéo quần của nàng lên, rồi mới bóp. Anh tài kéo quần bà lên. Những mãng thịt trắng hếu mà anh chưa từng thấy quả đã lồ lộ trước mắt. Trong khi đôi mắt chàng mở không lên thì tiếng bà Nguyệt rèn hừ hừ không rõ.

Cặc của tài xế càng chổng hơn lên khi chàng nhìn thấy cái chòm lông nhiều vô kể của Nguyệt. Nó đang sum sê lên. Đôi chân nàng thì trắng như bông bưởi, cả bắp vế nữa. Anh tài muốn cúi xuống hôn lên đó một cái mà không dám.

– Bóp lên ngực của em đi anh tài ơi. Nguyệt hạ Anh tài bóp nhè nhẹ hai cánh tay, nhưng Nguyệt bắt chàng phải bóp vào bụng nàng, và tiếng nàng rên âm ừ không dứt. . .
– Anh bóp ngực cho em… không phải đó. Ngực là vú của em đó anh hiểu không? úi, thánh thần thiên địa ơi chết con… Có ngờ đâu được “Cao Thủ Võ Lâm” đang bóp vú con dây trời??
Tay anh tài đã không ngừng bóp đôi vú hồng của bà chủ, người mà trước đây anh sợ như thần.
– Anh cởi áo cho em đi anh tài.
Nguyệt gọi tài bằng anh trong khi tuổi chàng chỉ mới hai mươi lăm… nghĩa là chỉ đáng là con.

Chiếc áo được anh tài cởi ra. Đôi vú đẹp của bà chủ đã hiện rõ dưới ánh sáng chiếc đèn ngủ kề cận.
Nếu anh muốn bú hay muốn cái gì tùy ý nghe “Cao Thủ Võ Lâm ” .

Tài sà miệng vào bú ngon lành. Bú say sưa như thằng nhỏ bú vú mẹ. Đến đây, tiếng rên của Nguyệt mới rõ ràng:
– Trời ơi, anh đấm bóp mà sao dùng miệng bú vú em hả anh??? Thế còn cái quần của em anh để làm chi nữa, cởi nó ra luôn đi và dùng miệng… đấm bóp cho em sướng đi anh. Tài không ngần ngại cởi tung chiếc quần mỏng của bà chủ. Trời ơi, mớ lông lồn nhiều vô kể, nhiều không khác của nàng Thúy Nga. Nước của bà ở đâu tự động ướt cả hai cái đùi, và cả mu hôn đen thui, Anh tài cúi xuống chi dám hôn cái bụng trắng của nàng.

Anh hôm làm gì ở đó lâu quá vậy? Chồ người ta cần hôn, mà lại chừa… Anh thử hôn lên hôn em coi anh tài xế…
Lúc đó, cháng mới dám cúi xuống hôn lên hột le của bà.
– Đúng đó… chỗ đó sướng nhất anh tài ơi. Anh làm sắp nhỏ con em ra làm sao, thì làm cho em cũng sướng như vậy, nghe anh tài.

Tài ngậm vào hột le của bà Nguyệt nút thật mạnh. Mạnh như chưa từng mạnh. Nguyệt quằn quại, lăn lộn la lên:
– Chết anh tài ơi. Đụ… đụ… là vầy phải không anh?

Anh cho cặc của anh vào đụ em một tăng coi thử có đúng lời chúng bảo không, mau lên anh ơi .
Tài không đụ ngay. Chàng quyết dùng cái lưỡi làm cho bà chủ mê ly. . . Biết đâu bà sẽ chẳng những lần nữa. Chàng nút không thôi cái hột le và hai mép bà đụ cả trăm người trước đây.

Hai mép và vẫn như con gái. Hột le xửng lên rồi mà vẫn nhỏ. So với Thúy Diễm, nàng nhỏ không thua gì. Anh tài ngậm vào hột le mà nút, và bú liên vận. Bà Nguyệt cứ ôm cái gối ôm mà lăn lộn:
– Anh làm em cái gì thế hả anh tài. . . chỗ đó nó giựt lắm anh ơi… Em không tài nào chịu nồi nữa, thà là anh bú ờ cái mồng đóc, em còn chịu được… úi, úi cha mẹ thần thánh thiên địa làng nước ơi… anh cho cả cái lưỡi vô trong hôn hả anh, làm chi vậy??? Hả, anh ngoáy em… còn chịu không nổi trời nước ơi. Sướng lắm, sướng vô cùng. Anh nuốt nước của em nữa hả. Anh sẽ mê, sẽ ghen với em… Sẽ ghen với những người làm affaire bạc triệu với em… anh ghen với bọn Mỹ nhà giàu, trắng có đen có… nó ngủ với em anh tài ơi… mà không có thằng nào có đường lưỡi đặc biệt như anh.

Bà nói một hơi dài… Nói nho nhỏ, vừa đủ nghe…. Cái nết đụ của bà đằm thắm hơn Thúy An và Thúy Nga. Bà bảo:
– Khi nào hứng, anh cứ tự nhiên tìm đến phòng này… hai đứa mình làm tình nhen anh. Nguyệt nói, khi nào mà anh tài chả hứng. Phận nghèo như anh được hân hạnh làm tình với bà chủ sang trọng như thế, anh còn chần chờ gì mà không kiếm không tìm.

Anh vẫn gục đầu vào giữa háng bà Nguyệt mà làm nhiệm vụ… Đường lưỡi của anh thật ghê gớm. Anh banh cả hai mép lồn của Nguyệt ra, dùng lưỡi rà nhẹ nhẹ. Càng nhẹ Nguyệt càng là lên thắm thiết. Hai mép đỏ hồng… Hột le nho nhỏ… Miệng lồn sâu hun hút. Miệng lồn đó đã từng ngủ với cả Mỹ đen thì không thể nào tin được. Chàng banh ra nhìn thật kỹ. Nó như cái tồ ong, chằn chịt…
Anh coi cái gì mà lâu thế anh tài? Nguyệt hỏi.
– Dạ vẫn coi cái lồn đẹp lạ lùng của bà… Tài nói. Đẹp như vậy mà bà đem cho thiên hạ, chơi thì uổng quá tiếc quá…

Chứ máu dâm của tôi mỗi ngày ít nhất phải một vài quả và phải thay đồi người… Hôm nay Việt, thì ngày mai Ba Tàu, ngày mốt phải Mỹ trắng, và ngày kia phải Mỹ đen… cứ thế tôi chơi cho thỏa. Bây giờ còn chơi được, mình phải hưởng… Mai mốt thành cụ già… chỉ chống gậy, không ai ngó ngàng gì nữa anh tài ơi.

Trong khi bà nói thao thao bất tuyệt thì chiếc lưỡi anh tài vẫn chui lồn bà, vẫn làm cho bà ngất lên ngất xuống. Bà chưa thấy ai bú lồn đầy kinh nghiệm như anh tài. Nó không làm cho đàn bà phải thôi thúc giủi lên. Nó chỉ êm êm, cho họ rên những lời mê tình, diễm tuyệt.

Anh thử lên đụ em một cái cho em thấy tài của anh đi anh tài xế. Tới đó, tài ngừng dùng đường lưỡi tuyệt hay. Chàng leo lên thân hình trắng trẻo của bà Nguyệt cầm cặc cho vào.
– Úi trời… úi trời ơi, cặc anh đã vào trong em hả anh tài. úi, em không chịu đâu… Anh;:. anh… đụ đó hả anh tài? Chết con rồi cha mẹ ơi??? ở Bạc Liêu cha mẹ có nghe con la làng không? úi… úi anh tài xé đang đụ con nè… Anh nắc… anh nắc xéo, trời ơi, xuống đây mà chứng dám giùm con . . . Con la hết nổi nửa. . . Anh tài đụ bà Nguyệt mê quá. Anh chống hai tay lên mà đụ. Toàn thân của anh dính với bà Nguyệt sát dí… Bà đã la lên như gào… như mắng anh tài. Nhưng anh cứ đụ, cứ nắc lừng trời mây…

Sau gần một tiếng, sau khi đổi kiểu dụ nằm trên, bà Nguyệt không nói, đã trào đờm ứa máu:
– Úi, anh tài, em đã chết hay em còn sống? Em đã dậy, hay em đã nằm đây với anh ? ? ? Có bà chủ nào đã dâm, đa tình như em không anh tài xế ơi… Ha, anh tiếp tục đụ Chớ không ngừng hả. Trời ơi biết tôi còn sức chịu không nè trời. Anh đụ như sấm sét ào ạt như thế có Dương Quý Phi, có Từ Hi Thái Hậu sống dậy, rồi cũng tàn xương nát thịt anh ơi. úi anh đụ hay quá Em tưởng là anh ngừng vài chục phút… Không dè… úi, nó sướng lắm. Cái sướng không giống như những lần em ngoại tình. . . Đụ đi anh tài .

Anh tài vấn hít đất, nghĩa là anh vẫn đều đều cho cặc động xuống lồn bà chủ. Anh không nhìn mặt bà để tránh bớt cơn dục tình, dể kéo được sức chơi đến chiều, đến tối. Và nếu cần, đến cả ngày mai… Làm sao cho đủ ba ngày mới thôi…

Nhưng chiều hôm đó, khi Trời vừa tắt nắng, thì bà Nguyệt ra lần thứ sáu. Bà chắp tay lạy anh tài:
– Thôi tha cho em anh ơi. Em đã ngủ nhiều người… mà chưa ai làm em ra sáu lần như bữa nay. Mặt trời xuống rồi… Nước trong người em cạn rồi. Em mệt quá anh có nghe giọng nói rã rời của em không anh… Kiểu này, ngày mai… em ăn uống cho nhiều chất bổ, và kêu anh lên. Mình lại ráp vào, tắt đèn… chơi thêm’ba bốn lần như thế. Chịu không anh?

Anh tài xuống giường vừa mặc quần, vừa lễ phép nói người đẹp:
– Như thế là… bà đã hạ lệnh cho con ngưng chơi, chứ con chưa thấy gì hết. Sức con như đã nói. . . phải ba ngày mới thôi… Không tin bà cứ hỏi bé Diễm, hỏi Thúy An, và cô Thúy Nga…

Bà liệng một cọc tiền để thưởng anh tài… nhắm mắt nằm như chết. Anh tài đã ra khỏi phòng sau khi đã nhẹ đóng cánh cửa.
Nhưng mọi việc thầm lén đó không lọt được cặp mắt Thúy An. Nàng chờ anh tài đi khuất, đến gõ cửa phòng mẹ.
– Ai đó, Nguyệt hỏi.
– Dạ con Thúy An, con cần gặp mẹ để nói một chuyện động trời.
– Chuyện động trời là chuyện gì con? Để mai đi… hôm nay mẹ bận nghĩ ngơi. Mẹ vừa đi affaire về.
– Con biết. Nhưng việc này quan trọng hơn. Con phải nói cho mẹ biết. Không thì không được.

Cánh cửa mở ra chám chậm. Bà Nguyệt xuất hiện mệt mỏi:
– Con vào đây. Lại giường cùng nằm nói chuyện với mẹ . . . Mẹ không đứng cũng kh ông ngồi được…

Thúy An nhàn mẹ thương quá. Bà đã ái ân luôn với anh tài, người mà trước đó bà khinh như súc vật…
Bà Nguyệt đã một lần nữa khẳng định là đứa con đầu của bà đã thành tro bụi… nhưng Thúy An vẫn không tin đó là sự thật. Vì càng ngày Chị Thúy Nga lớn lên, nàng càng giống hệt Lý như hai giọt nước. Thúy An theo dõi. Không phải để chỉ biết nguồn gốc của bà chị khác eha, mà còn vì một lý do dâm dật khác Cha con Lý đã ăn nằm với nhau. Có đúng như thế không? Nàng vô phòng chị bất thình lình, nằm lên giường với Thúy Nga gắn hỏi:
– Chị xem hai tấm hình. Một của chị và một của Lý rồi nghe em hỏi. Chị có thấy chị giống anh chàng Lý như khuôn đúc không? Chị có thấy mọi thứ, từ hình dáng, tướng đi, bàn chân, bàn tay… và ngay cả những tính riêng tư cũng giống nhau như hệt… Em đưa hai tấm hình cho mọi người xem. Họ đều tấm tắt khen hai cha con giống nhau lắm. Như thế mà, chị và anh Lý đã ăn nằm với nhau ???

Cũng như bà Nguyệt, Thúy Nga coi như chằng có gì xảy ra… – Làm sao em biết, chị và Lý đã ăn nằm với nhau? Thúy Nga hỏi. Thúy An cười bí hiểm:
– Thì cũng như chị đã nhìn thấy em và Lý ăn nằm với nhau. Cái lỗ khóa đã được cần thận bít lại. Nhưng còn những lỗ khác bí mật hơn. Nó đã cho em hằng giờ say sưa với hình ảnh khiêu gợi, thu hút của hai người. . . Thú lắm chị ơi…
Thúy Nga thở dài ra, và thú nhận:
– Vâng, có, chị với Lý đã ân ái với nhau. Không phải mới vài lần… mà cả trăm, cả nghìn lần. Cứ mỗi ngày em và mẹ vắng nhà… Lý đã đến đây với chị. Chị muốn thế, vì chị cần Lý như quả đất cần mặt trời… Lý có bảo chị đừng uống thuốc ngừa thai… nhưng chị vẫn âm thầm uống. Vì chị nghĩ. . . rồi ra chị cũng như em, nghĩa là sẽ không chồng. Hình ảnh đó sẽ bi thương, khiếp hồn lắm. . . Chị vẫn yêu Lý, vẫn thương Lý như người tình trăm năm… nhưng có cái gì báo trước sẽ bi thương lắm . . . Em có thấy như thế không? Em thấy chứ, giản dị thôi. Ba chị em mình đến với Lý chỉ vì chàng có đôi mắt đẹp. . . có tướng đàn ông. . . nhưng quên một điều là Mẹ không thể quên chàng. Bốn mẹ con có thể cùng chung một chồng không? Nhưng chị với Lý là đôi nhân tình lý tưởng, cân xứng. Thúy An vẫn giữ ý định dâm dật là muốn Lý và Thúy Nga làm tình ngay trước mắt nàng. Nàng muốn tận mắt nhìn hai thân xác đó cọ xát nhau, ân ái với nhau. Khi cả hai làm tình. . . em say sưa nhìn không chớp… nhưng nhìn ờ xa không rõ từng chi tiết. Chị có thể gần gũi với chàng kế bên em… cho em nhìn thấy cả hai được không? Chúng mình sẽ chơi tay ba…

Thúy Nga nhìn cô em cười mỉm mím. Chơi tay ba… ừ nhỉ. Cái này Nga chưa hưởng qua. Nhưng Thúy An đang mang thai:
– Nhưng cái bụng của em thì sao, Thúy Nga nói.
Chị tưởng đàn bà chửa thì không dâm à. Em cũng
thèm hằng ngày. . . nhưng em đã táo bạo hơn. . . đã mướn những khách sạn hạng sang để ngủ với những. . . Mỹ trắng, Mỹ đen, những cậu bé cùng tuổi, những ông già làm affaire với em.
– Có thích không em? Thúy Nga hỏi với gương mặt hớn hở.
Không thích mà ngày nào em cũng vắng nhà đến khuya lơ mới về… Chị thích không? Đổi món đi cho biết của đời…

Thúy Nga nghe cô em diễn tả không thôi, nàng nuốt nước miếng ừng ực… nàng cúi xuống vân vê tà áo, miệng cười chúm chím.
Nếu chị thích… em có thể giới thiệu cho vài người để thử qua không? Ngú với người khác? cũng như chị đã ngũ với tài xế, rồi với anh chàng Lý… chắc là khoái lắm nhỉ em ?
– Chuyện đó là chuyện nhỏ, Thúy An trả lời. Bây giờ chị có chịu chơi tay ba với em, và Lý không???

Thúy Nga gật đầu đồng ý. . . Nàng muốn thử một lần cho biết… Năm phút sau, cô em Thúy An trở lại với anh chàng Lý. Cửa phòng đóng kỹ, cẩn thận với tờ giấy nhét vào lỗ khóa. Thúy An nói:
– Bữa nay, ba vợ chồng mình chơi cho thỏa thích. Lần đầu tiên em muốn cả ba thử cảm giác chơi tay ba, coi xem sao? Chị cởi đồ đi…

Thúy Nga tự cởi đồ ra. Một chiếc áo ngủ mỏng dâm thiệt dâm. Anh chàng Lý cũng cởi cả bộ đồ ra, và Thúy An cũng cởi trần truồng ra như nhộng.
– Bụng em đã lớn lắm đâu. Vẫn cần đụ, còn chơi được thoải mái, Thúy An bảo…
Lý để Thúy Nga ngồi trên người chàng, và hôn môi âu yếm. Chàng không quên đưa tay rờ vào vú nàng bóp bóp . Con cặc chàng chĩa thẳng vào hôn nàng…
Thấy thế Thúy An cũng chen vào hôn ké… Nàng cũng trần truồng lao lên, cà hôn vào lưng Lý và nói:
– Úi nhìn hai người đang âu yếm em thèm quá…Anh với chị nằm xuống, Anh bú chị đi… Hay anh bú chị và cho em leo lên đụ anh, anh có bằng lòng không?

Lý đặt Thúy Nga nằm xuống như mọi ngày. Chàng đút cặc vào hôn Thúy An xong, chàng há mồm bú hôn Nga cách ngon lành và thân thương…
– Đụ hai chị em nè Thúy Nga ơi. Còn gì sung sướng bằng trời ơi là trời. . . Lồn em bữa nay đẹp quá . . . Sao nó nhiều nước quá em ơi???
– Nhiều nước vì lần đầu tiên em được hương cám giác chơi tay ba với anh, và với Thúy An… Em cũng đang được lên mây đây… Bú cho hay nhen người yêu.

Vừa đụ, Thúy An vừa nhìn Lý bú lồn chị Thúy Nga tận mắt. “Có thể nào họ cùng huyết thống với nhau không? ? ? Ba tháng hơn cả ngàn lần ân ái. Trời ơi, bao nhiêu là khí của Lý đã tuôn vào lồn Chị Thúy Nga… Bao nhiêu là nước dâm của chị đã vào bụng anh Lý… Bao lần hai người gọi nhau bằng anh em” . Đít Thúy Nga dang hẩy lên sung sướng thực sự. Cặc của chàng Lý cũng ra vào lồn Thúy An đều đặn… ôi lồn chửa đã nứng, mà còn được chơi ba người… không bút mực nào tả nồi. Hơn nữa, Lý với Thúy Nga, theo nàng là hai cha con… Họ giống nhau như hệt. Từ bàn chân, bàn tay đến khuôn mặt, thân hình, dáng đi… Có thể hai cha con đang đụ nhau sao? Hỡi trời??? úi, đã quá đi… Thúy An gào lớn…

Bú được một hồi lâu, Lý cầm cặc cho vào lồn Thúy Nga, đụ tơi bời, và mồm chàng lại đưa lên bú cô em Thúy An… An nhìn chăm chăm cảnh Lý đụ chị Thúy Nga… Chàng nhắm mắt đụ liên tục… Thúy An la lên những lời khiêu gợi:
– Trời ơi . . . Nhìn xuống mà coi nè trời. . . cảnh cha con đang đụ nhau nè trời… eòn cảnh nào dâm hơn nữa không. Tôi coi đã con mắt quá. Kiểu này chắc tôi phải ra một lần chớ không tài nào chịu nổi… Tôi mong từ lâu được nhìn tận mắt cái cảnh hai người đụ nhau… Tới hôm nay mới được nè trời… Bú mạnh đi anh ơi. Đụ mạnh đi, đụ cho thấy chị Thúy Nga phải ỉa lên dồn dập mới đã… Lý ôm ngang Thúy Nga đụ chát chúa, đụ dữ dằn và mồm vẫn không quên bỏ vô lồn cô em…
– Tôi cũng sướng, và hưởng khoái lạc đây. . . Lát nữa hai đứa mình ra nhen anh, một lúc với sướng. . . một lúc mới thụ thai được…
Những lời Chị Thúy Nga than vản, đã khiến Thúy An chịu không được. Nàng đã la lên:
– Chừng nào hai người ra phải nói cho em biết để em cùng ra với nhen? ôi khoái quá… Mẹ tôi đâu có được hưởng cảnh thần tiên như thế này. Cảnh loạn luân, và hấp dẫn này, mẹ ơi…

Lý nắc chầm chậm, nhưng cái nào ra cái nấy. Thúy Nga co giò lại thụ hưởng… thân người của cả hai sát rát bên nhau. Mồ hôi ra nhễ nhại, mặc dầu căn phòng họ có máy lạnh. Lý ôm thân người Thúy Nga mà la lên:
– Ôi em ơi, chi đụ với em, anh mới thật khoái lạc. Vừa đụ xong con cu anh đã cứng lại rồi… Còn đụ với người khác, anh phải chờ đến dăm mười phút để lấy sức.
– Vậy thì bữa nay anh phải đụ em ba bốn lần nhen anh? ra cho nhiều, ra tận đáy lồn em, sao cho em nghe những tia khí anh rõ mồn một mới đã. . . Em sẽ cùng ra với anh… Nước hai đứa chan hòa… anh và em sẽ lên thiên đàng chớ không còn ở hạ giới.

Chiếc cặc của Lý đưa vào, rút ra ờ lồn Nga, khiến cô em Thúy An, hít hà đến chảy nước miếng… Bao giờ nàng mới được nhìn hình ảnh khiêu dâm này nữa?
Hình của Nga giống hệt anh Lý đã khiến cho Thúy An sướng từng thớ thịt. Nàng muốn ngày nào cũng được ngắm họ đụ nhau như thế. . . Chị Thúy Nga hình như cũng cảm thấy có điều gì bất ổn nơi chị với Lý, nên nàng âm thầm uống thuốc ngừa thai… Nàng không biết đứa bé ra đời sẽ gọi nàng bằng gì? Bằng chị hay bằng Mẹ ???

Lý lại rút cặc từ lồn Nga ra đưa vào mồm của Thúy An cho cô này bú, và miệng chàng thì bú vú của Thúy Nga. Chàng vẫn mê đôi vú tròn trịa, no đều của Nga…
Chàng nút nó không biết chán. Con của chàng sao không vào bụng của Thúy Nga? Chàng còn đâu lý do chính thức đề nấng ná căn nhà này?

Nhưng bà Nguyệt nhất định không xa chàng dù thâm tâm bà đã biết rất rõ về hoàn cảnh của Lý và Thúy Nga… Hằng đêm, Nguyệt vẫn nằm chung với Lý. Vẫn ân ái vôi Lý như hồi xưa. Dù ngoại tình với ai cả trăm người, nàng không tài nào quên nồi đứa con nuôi đã có với nàng cái bào thai.

Thế nên Lý vần tự nhiên ra vào ngôi nhà sang trọng của bà Nguyệt mà không sợ bà nói một lời. Chàng vẫn ngang nhiên gần gũi hết Thúy Nga, đến An và đến Diễm… Đụ tay ba, có cái sướng đặc biệt là, cặc nhét vào lồn một người, còn miệng ân ái với người khác mà người khác chẳng ai xa lạ: chính là em hay người chị.

Kể ra tiên cũng không bằng Lý.. cơm no bò cưỡi… mà lấy được cả bốn mẹ con trong cùng một nhà.

Lý đang đụ ngon lành, bỗng Thúy Nga chịu hết nổi rủ chàng cùng ra.
– Anh ơi. Lý ơi, em nhịn lâu quá rồi. Bây giờ anh phải cho em tuôn ra nhen anh. Anh ra với em. . . và cô Thúy An… nếu muốn cùng ra với anh chị thì ra nhen.

Cả ba, ôm nhau, quằn quại ra trong nhau những giọt tinh khôi, những giọt Bung sướng, hạnh phúc ngàn đời. Biết bao giờ mới được ra như bây giờ??? Cái bụng Thúy an thấy mà thương. . . Ai có ngờ đàn bà có chửa mà dâm như gái mới lớn lên.
Cả ba nằm sóng sượt thở hồng hộc… Chưa bao giờ họ ra như thế thật… Hai bàn tay của Thúy An nắm chặt tay chị Thúy Nga mà thở:
Nàng hỏi chị: . .
– Có ra nhiều không chị Thúy Nga?
Thúy Nga chỉ gật đầu, trả lời không nói…

Hình như anh chàng Lý đã vào giấc ngủ, tiếng ngáy của anh vang lên… Và cả ba nhập vào giấc ngủ đê mê. Thúy Nga hằng đêm tưởng nghĩ đến lời cô em Thúy An: nhôm nào chi” uốn em sẽ mang về một cậu trai, tuổi chỉ bằng em, là nhỏ thua chị ba bốn tuổi, nhưng tài nghệ trên giường thì phải nói là thánh nhân. Chị phải bái phục…

Cái ngày hoàng đạo đó đã đến… Xe Thúy An về nhà một buồi chiều, trên đó có cậu Hạnh. . . Tay cự phách đã làm nàng ra đến năm lần tại khách sạn Hoàng Ngự tại Chợ Lớn.

Vào phòng, Thúy An giới thiệu ngay:
– Đây là Thúy Nga, chị ruột của em. Mười chín tuổi, còn độc thân. Còn đây là Hạnh “Cao Thủ Võ Lâm” của em. Trên giường thì chàng là vị thần, không bao giờ biết mệt…

Hai người ân cần bắt tay nhau. Thúy Nga hốt hoảng:
– Chết, sao em không cho biết trước. Hôm nay chị bận. chị có cái hẹn. . . với . . . Lý, mười lăm phút nữa chàng lại. Hay… là… em đưa cậu Hạnh đi phố một vòng. Chừng năm giờ quay về , thì chị với Lý đã xong. Được không?
– Ăn hoài một món mà không chán hả chị, Thúy An nói. Được em với Hạnh đi. Đúng năm giờ em quay lại… Cố “làm” với ông già đó nhanh nhanh tý nhen.
– Chắc hẳn..: hôm nay… chàng chỉ dược vài cái là cùng. Bởi thế chị mới dám hẹn với em là năm giờ quay lại…

Cánh cửa phòng chị Thúy Nga đóng lại. Thúy An và Hạnh tính ra phố dong chơi cho hết thì giờ. Nhưng khi xuống cầu thang, họ gặp ngay cô em Diễm đang chạy lên, trong bộ đồ tắm hở hang. Tự nhiên nàng nảy sáng kiến: hay là cho Diễm hứng trước. Nàng bèn giới thiệu:
– A, đây là Diễm, cô em út. Mười sáu tuổi. Mười sáu nhưng chịu chơi lắm… Còn đây là Hạnh, mười bảy tuổi ông thần trên giường đó… Chơi mà đàn bà không ra bốn năm cái, thì không ăn tiền… Chị giới thiệu cho Diễm. . . Thử qua một lần đi em…

Diễm và Hạnh bắt tay. Anh chàng ngắm mãi thân người hấp dẫn của cô Diễm. Chị Thúy An đi ngược lại. Tìm chồ kín đứng, đợi cho Lý vào căn phòng của Thúy Nga. Như mọi lần… nàng nhìn vào với cái lỗ bí mật. Cô Diễm đưa chàng Hạnh về phòng mình…
– Anh ngồi chơi nhé, để em thay bộ đồ tắm chút, và lau người cho sạch. Anh uống gì cứ mở tủ lạnh tự nhiên.

Tại phòng khách, Hạnh cầm ly Co ca có đá, nhấm nhấm. Diễm trở ra với chiếc áo ngủ mỏng manh. Và dĩ nhiên bên trong, nàng chẳng mặc đồ lót gì cả.
– Mười sáu tuổi, chắc cô chưa biết đời là gì? Hạnh hỏi.
– Vâng. Em còn con gái… chỉ biết ăn rồi lo học… Những chuyện người lớn… em cũng biết qua trên sách vở và phim ảnh. Bộ chị Thúy An bận đi đâu, nên gửi anh đây cho em giữ giùm.
– Chắc là vậy. Hạnh nói với nụ cười bí hiểm.
– Thế. . . anh phải đứng đắn. Đừng có mà . sờ bậy sờ bạ, làm mất đời con gái của em nhen…

Hạnh tưởng là Diễm vẫn còn con gái. Nên dù được Thúy An gần đây cho Diễm “giữ giùm”, chàng vẫn đứng đắn. Nhưng thoạt, chàng được nhìn Diễm tréo một chân lên, đưa cái bắp vế trắng toát:
– Trời này, xuống tắm thích thật. . . phải chi có một người như anh nữa. . . thì thú biết mấy. . .
– Có tôi thì làm sao mà thú hả cô Diễm? Hạnh hỏi.
– Thì hai đứa mình sẽ lội đua… sẽ tìm bắt nhau, sẽ… sẽ…
– Sẽ gì hả cô Thúy Diễm?
– Sẽ… sẽ… ai biết đâu, đừng hỏi bậy bạ. Em còn con gái. Em còn trinh… đó à nhen. Có gì, em sẽ la lên. Người ta ập vào, bắt anh…

Hạnh hơi ngại ngừng. Nhưng chàng đột nhiên thấy cả hai, chớ không phải một bắp vế của Diễm phơi ra, tròn trịa, căn cứng.
– Anh nhìn cái gì ở em mà cứ nhìn chầm chặp vậy. Diễm hỏi.
– Dạ… tôi chưa từng được… ân ái với người nào còn trẻ như Diễm. Mười sáu tuổi. Mười sáu mà lớn thế cô. Mới trông, tưởng cô đã mười tám… Tướng cô ra đường mà đi một mình, chắc thế nào…
– Chắc thế nào sao? Bị trêu chọc, bị gạ, bị nói bóng nói gió chớ gì… Bị ba cái thứ đó thì ăn nhằm gì… tưởng anh nói là em bị nó đưa vào chỗ kín để hiếp…
– Cái đó cái đó
– Cái đó làm sao? CÔ Diễm?
– Cái đó thì… thì em chịu liền.
Hạnh không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Chàng bước qua ôm ngay Diễm, hôn Diễm. Hạnh hôn Diễm ở mắt, ở tóc, chứ chưa dám vào ngày hôn môi. Nhưng cô em đưa cả hàm răng trắng ra chờ, với đôi môi mộng ướt. Hạnh không thể ngừng được. Chàng đặt lên đó nụ hôn nồng cháy. Em dã nói… em còn con gái, còn t.r.i.n.h…
– Ùm, em không chịu đâu anh Hạnh… Em còn còn… hôn nữa đi anh ơi. Lần đầu tiên em hôn đàn ông. . . sao mà nó… khó từ chối thế này anh? Hay anh có thuốc tiên phải không? Hôn thôi nhen… đừng có bày đặt bay bạ. Em không chịu đâu… à nhen.

Cái áo nàng mặc, tự động bung ra. Chừa bộ ngực gái mười sáu nhưng đã từng ăn nằm với nhiều người trước đây Hạnh không chần chờ gì nữa. Cơ hội ngàn vàng đã đến. Chàng cúi xuống hôn bộ ngực căn phồng của em. Hình như chàng có nghe tiếng rên ấm ư của Thúy Diễm:
– Hừm, em đã bảo em còn con… gái mà Hạnh đè em ra. . . ú i. . . anh ơi . . . Anh hôn cái vú của em hả . hết con trời ơi trời. Cái áo em cởi hết rồi… mà áo quần anh vẫn còn vậy sao??? Cởi hết ra, đi anh.

Hạnh ngồi dậy, tự cởi hết cho mình. Và con cu, trời ơi sao nó cương lên chồng ngược, trắng hồng.
– Hả… cái gì trông dễ sợ vậy anh? Em không thèm đâu Bộ anh tính anh lấy em hả, anh ngủ với em hả, anh đụ hả… em đã nói là em còn trinh mà anh.

Như lần gần gũi với anh chàng Lý cũng thế. Nàng có tật kêu gào… cứ bảo là mình còn con gái. Nói để mà nói. Nói cho sướng cái miệng… kỳ thật nàng đã ôm ghì Hạnh, nàng nút lưỡi Hạnh, nàng trằn trọc quằn quại như con bọ xít… Cứ canh cho cặc của Hạnh vào nơi thâm cung.
– Úi trời. Cái gì ạ, cái gì vô lồn em hả anh? Như vậy là anh đụ em rồi. Không biết đâu… Em mất trinh rồi, đâu còn đời con gái nữa.

Hạnh đã cho cặc vào lồn Diễm nhẹ hờ, thoải mái như chỗ không người. Diễm sướng quá hú lên, la làng lên. Hai bàn tay nàng ôm chặt Hạnh không dứt:
– Cái hồi nãy của anh đã vào trong em… ôi, sao nó… sướng quá vầy anh. Lỡ rồi… mình chơi cho sập giường đi anh. Em không cần đời con gái nữa đâu. Sướng quá trời đất thiên địa ơi…

Cả hai ôm nhau đụ lừng trời. Gần như cái giường họ nằm cũng ngã xịu. Họ mang xuống dưới sàn nhà đụ tiếp không cần trải gì hết. Chừng hai mươi phút, nghe tiếng Diễm gào lên:
– Ủi trời ơi, đất ơi… Chết em anh Hạnh ơi… Ngày nào anh cũng đến đụ em nghe anh? sướng lắm anh ơi. Nghe em ra nè. Đó… đó đó… Lần đầu tiên em cho một người con trai lên đụ em. Anh nhớ là hằng ngày phải đến đây với em… Hay anh ở ngay trong nhà này của mẹ, được không anh? Em nuôi, đến bữa hai đứa ra phố ăn…

Diễm nói huyên thiên để ra xối xả trên người Hạnh. Nàng quên rằng Hạnh là tay “Cao Thủ Võ Lâm”.
Diễm ra mà chàng đụ không dứt, cứ tiếp tục đụ tới tấp, cái thứ nhì, thứ ba và thứ bốn… Nàng lã người nằm đó cho Hạnh muốn làm gì thì làm… Bây giờ tới phiên Hạnh xuống dưới mà quan sát, chiếc lồn của Diễm. Chàng không quên xem đồng hồ, để còn lại trả cho Thúy Nga những trận hào hứng hơn.

Những sợi lông mọc ngắn của Diễm bao quanh cái lồn nho nhỏ dễ thương. Nước lồn của Diễm ướt mềm, làm những sợi lông dính chùm lại với nhau. Nhìn lên, nàng đã thiếp vào giấc ngủ miên man vì đã ra trong gần hai tiếng, mà bốn cái.

Tiếng gõ cửa. Hạnh biết người nào gõ. Chàng mặc áo quần, rón rén bước ra theo Thúy An vào phòng Thúy Nga. Nàng này vừa đụ xong với Lý cũng mưa gió tơi bời. Nhưng Thúy Nga ăn mặc chỉnh tề và ra cái bộ như không hề gần gũi đàn ông.
– Mời Hạnh và em Thúy An ngồi chơi. Cha, đúng giờ quá há. Năm giờ, hai người đi đâu vậy… chắc là quanh một vòng Sài gòn.
– Ừ quanh một vòng ngoài phố. Đông người quá, nên em cho xe chạy chậm. Thúy An vờ đối với chị. Sao hôm nay anh chàng có làm được hai ba lần như mọi
khi không?
– Làm gì? Chàng chỉ hôn khắp người chị… đút vào nằm nói chuyện, Thúy Nga nói, mà không biết rằng Thúy An ngồi ngoài cửa nhìn vào, quan sát…
– Thôi em để người hùng đây phục vụ cho chị… em đi công chuyện tý đây. . .
Thúy An quay người bước ra cửa, để sự yên lặng lại cho Hạnh và Thúy Nga… trong trận ân ái khiếp hồn sắp tới Hạnh… ở đâu hé? Thúy Nga hỏi.
– Dạ ở Gia Định. Hạnh trả lời. Cũng gần đây thôi… Chắc… chị với anh Lý vừa chấm dứt những cuộc chơi dữ dội…
– Sao ‘Hạnh biết??? Thúy Nga hỏi.
– Thì cứ nhìn gối mền lộn xộn trên giường phải biết trận thư hùng của hai người chớ… Nhưng em… đoán… anh chàng chỉ bú chị nhiều hơn là… ân ái… Phải không?
– Sao em biết tài quá vậy? Chả trách Thúy An gọi em là ông thần trên giường cũng phải. Vâng… Lý già rồi,.. không đủ sức cung phụng cho chị… nên chàng chỉ liếm nhiều hơn là ái ân. Mà thứ đó chị đâu có cần. Chị luôn luôn cần. . . phải gần nhau mới thích.
– Dạ, cái đó… thì sức của em mới chịu chị nổi… Em chưa đầu hàng bất cứ người nào… kể cả những bà dâm nổi tiếng.
Mặt Thúy Nga hồng ửng lên, với lời giới thiệu trân tráo của Hạnh. Nàng nằm lên giường với bộ đồ như sắp nằm ngủ.
– Ừ chị cứ mặc đồ như thế lên giường nằm đi. Em muốn… như mò ch. Em sẽ tự tay cởi cho chị từng mảnh… Như vậy thích hơn…

Thúy Nga nằm vật ra gần cạnh giường chờ. Nàng vờ nhắm mắt, chờ cho Hạnh mon mèng lại cởi cho nàng từng mảnh áo quần.

Hạnh lại hôn bàn chân dễ thương của Thúy Nga. Chàng không ngại ngùng nuốt luôn bàn chân nàng vào mồm. Cách đây hai mươi phút, Lý đã làm giống hệt như thế. Lý ngậm bàn chân nàng cả hàng hai mươi phút, hôn say sưa… và cả bàn tay, và đôi mắt ngọc ngà của Thúy Nga.

– Chị có đôi mắt đẹp như thiên thần… Cho em hôn lên trên đó nhen chị. ôi, người đâu mà đẹp tuyệt trần như thế này. Tôi chưa từng được hân hạnh gần gũi với ai có thân hình trác tuyệt như vầy.

Hạnh cứ hôn ngây ngất trên đôi vú của Thúy Nga không thôi… Sao giống hệt anh chàng Lý thế. Hạnh cũng chui vào nách của nàng mà hít từng hơi một… Một cái nách nhiều lông đen sậm.
Nga quay người lại nhìn Hạnh:
– Sao em giống anh chàng Lý của chị thế? Chàng cũng thích chui vào nách chị mà, ngậm từng cụm lông, chàng mút, chàng “ăn”… ôi Hạnh ơi… Cởi đồ hết cho chị đi, Bao lâu quá vậy em?

Thúy Nga đang tưởng tượng một cậu em ruột của chính mình đang mò mình… hay đứa con ruột?? Hạnh cứ từ từ. Mặc cho bà chị hối thúc. Chàng gở ra từng mãnh xiêm y của chị Thúy Nga. Gở tới đâu Hạnh hôn đến đó… Thúy Nga nhắm mắt lại mà chịu những cơn sướng ồ ập bên nàng…

Sướng nhất là Thúy Nga vẫn mặc cái quần. Lồn Thúy Nga vun lên. Hạnh gục đầu vào đó, lấy mũi hôn nhè nhẹ . . . hôn rất nhẹ . . . Lần đầu tiên, nàng được hưởng những cảm giác lạ lùng. Sao nó lâng lâng như ai vờn ly nước trước mặt, người khát… như cơn gió thoảng ngoài hiên, trong thời tiết nóng bỏng…
– Úi tôi nôn nóng chờ em, chờ những pha làm tình dữ dội của em… Sao em cứ tà tà như không có việc gì xảy ra thế em???

Nga vẫn gọi Hạnh bằng em… cũng như nàng đã gọi Lý bằng anh thay vì bằng chú… Gióng máu loạn luân của chàng Lý đã lây sang cho nàng. . . Nàng thích như thế. Nàng thích cái gì làm tình có dính máu mủ, có huyết thống, có… Nàng không nghĩ tới nữa. Cứ nằm ra đó mà hưởng tận cùng những cơn khoái lạc tuyệt luân, huyền diệu…

Hạnh cứ ôm hôn Thúy Nga mà hôn ngoài quần. Như thế mới cứng? Có lẽ thế, anh chàng cũng muốn đổi kiểu ái ân. Trên kia cũng vậy. Chàng để nguyên cái xú cheng, tụt nó xuống một tý . . . hôn ngất ngây, trong khi Thúy Nga chờ những gì hung bạo hơn:
– Em Hạnh ơi, cởi quần cho chị đi. Hai chị em mình phải gần nhau em ơi. Chị hết chịu nồi rồi… Em ơi là em… Thúy Nga kêu gào. Nhưng chàng Hạnh vẫn tự tại, chầm chậm, khoan thai…

Chàng rút sợi thắt lưng của Nga ra, tụt dần dần cái quần ngoài. Coi xong, chàng hôn hai cái đùi trắng tươi của Thúy Nga.
Em lại cũng làm giống chàng Lý sáng nay. . . Cởi luôn cái quần lót cho chị . . . Mau đi em, chị em mình phải làm cái gì táo bạo hơn.

Hạnh cởi cái quần lót màu hồng của Thúy Nga… Một chùm lông sum se hiện ra ướt nhẹt.
– Đó em ơi… Hạnh ơi. Chỗ đó của chị đang chờ em, chờ môi em hay cặc của em… Hay em lên đụ ngây ngất chi một cái làm quen . . . rồi lát nữa mình hãy bú …
Hạnh cởi hết đồ, leo lên thân người bà chị đang nóng rang như lửa, chàng Hạnh đưa cặc từ từ vào hôn bà chị. Chàng nhấn xuống, để nguyên, không động đậy hoặc nắc như Lý, hay anh tài xế.
– Sao, như thế là gì? Là chúng mình đụ nhau hả em? Đụ gì mà em không… nắc, không cừ động?
– Như thế mới là Đụ, Hạnh nằm dài trên người của Thúy Nga mà hưởng những cơn sướng. . . giống hệt chiều nay Lý đã làm .
– Em ơi, Hạnh ơi. Tụi mình có máu mủ với nhau… đụ nhau thế này có sao không? ? ? Nhưng dù sao cặc em đã vào trong chị rồi. . . ôi, dụ như vầy sao mà nó sướng quá, em ơi…

Hạnh trố mắt khi nghe Thúy Nga nói cương ra như thế. “Máu mủ”. Chàng làm gì có máu mủ với chị Thúy Nga? Hay Thúy Nga đã lâm chàng với Lý?
– Em, có máu mủ với chị? Hạnh hỏi vội vã.
Thúy Nga cười sặc sụa. Cười ngất ngất, khoái lạc:
– Vâng chị vờ kêu ra như thế. . . mới sướng. Nếu có đứa em ruột nào của chi bằng em… chị sẽ không ngần ngại cho nó .
Hạnh hỏi ngay:
– Thế chị có biết, anh chàng Lý với chị cùng có gióng máu không? Anh và chị giống nhau như khuôn đúc… Có thể là như thế lắm. Không biết có phải không.
Nhìn tấm hình của hai người chụp chung. . . đứa con nít cũng biết là chị cùng anh ta.

Là hai cha con? Thúy Nga vội vàng đáp. Hai cha con ? ? ? Bây giờ thì trễ tràng rồi Hạnh ơi. Chị và chàng đã ân ái eả ngàn lần trong ba tháng nay. Hàng vạn tinh trùng của chàng đã vào trong chị . . . và nước nhờn của chị đã vào cả tô trong bụng anh. . . Mới chiều nay chớ có lâu đâu… Lý cho cu vào chị nằm ân ái như em bây giờ. Xong chàng bỏ đi biệt… không lời từ giả…

Không lời từ giả? đúng… chàng đã thấm cái tiếng thị phi ở ngoài thiên hạ… thế mà chàng vẫn trở lại sáng nay, gần gũi với con mình. Hạnh nằm như thế nhìn mặt Thúy Nga trân trối .

Ngoài kia, trời nổi cơn mưa giông tháng hè… Trời mưa thật lớn. Sấm chớp dữ dằn. Mưa !ớn chưa từng thấy cả tiếng đồng hồ. Giữa lúc nàng với Hạnh đang
say sưa ân ái, thì chuông điện thoại reo lên ba, rồi bốn lần. Thúy Nga phải xin lỗi, lại nghe điện thoại:
– A lô, có phải nhà bà Nguyệt đây không ạ?
– Vâng, nhưng mẹ cháu đi vắng. . . ông có gì nhắn gửi không?
– Có Đây là ty cảnh sát quận nhì. ông Lý đã bị sét đánh chiều nay trong chiếc xe hơi Volvo màu trắng. Thân ông cháy đen. Nhờ cái bóp mà chúng tôi tìm được tư gia. Xin cô hoặc người nào đến nhận xác ông Lý…

“Sét đánh Lý đến chết” Toàn thân Thúy Nga nồi lên từng gai ốc lạnh người. Làm nhiều tội quá, có lọt được lưới trời không? Nàng bàng hoàn nghĩ đến thân phận mình, thân phận mẹ nàng… thân phận của cô em đùa với lửa Thúy An. Dĩ nhiên trên gương mặt Thúy Nga hiện rõ nét bi thương cùng cực…

– Có gì thế hả chị? Hạnh hỏi.
Lý đã ra người thiên cố. Thúy Nga trả lời… mà… mà chàng bị sét đánh đến cháy thành than trong chiếc xe Volvo… Chị… phải dện… nhận xác CHA đem về lo tẩn liệm.

– Nàng bương bả cùng với Hạnh chạy nhanh xuống lầu gọi người tài xê, vào quận nhất.
– Người này là gì của cô. Viên cảnh sát hỏi…
– Dạ là… CHA của chúng tôi…

Nàng không thể nhận ra xác Lý nếu không nhờ những giấy tờ chàng đã mang theo…
Nàng và Hạnh đã mang xác CHA về.. lo tẩn liệm trước sự ân hận cùng cực của Bà Nguyệt và Thúy An. Bà ôm Thúy Nga khóc như mưa, và thú thật:
– Đúng như thế. . . ông ngoại con có bắt má phải phá thai. . . Nhưng má đã vào trốn nhà chú Năm trong Trà Nóc. Sinh đẻ xong, mẹ mới ẵm con về lạy ông Ngoại… Và lớn lên, con là Thúy Nga. Mẹ biết Lý và con đã… với nhau. Đáng lý mẹ không cho chúng con như thế nữa. . . Nhưng. . . nhưng Mẹ không nỡ làm Lý, người yêu hối hận. Mẹ cứ cho qua… Bây gờ Trời đã phạt Lý tội ăn nằm với con… vì mẹ đã thồ lộ, chàng chính là CHA con… Linh thiêng ghê quá… Ai làm chuyện bất nhân… sẽ không khỏi trời đất.

Đám ma của Lý âm thầm đến nghĩa trang. Nguyên do chàng bị sét đánh. Nguyên do thứ hai, chàng đã ngủ với con ruột mình… Bà Nguyệt có thiết lập một bàn thờ nguy nga để thờ Lý. Nhưng trên lầu, Thúy An và Thúy Nga lập riêng một bàn thờ khác cho cha, và cho chồng… Biết phải gọi bằng gì đây, khi con Thúy An ra đời. Và như thế là trong nhà bà Nguyệt, người ta không còn thấy bóng dáng cho QUỷ dâm dục, một hình người dạ thú… Suốt ba bốn tuần lễ, bà Nguyệt ăn cơm xong vào đóng phòng kín mít, ủ rũ, u sầu. Có lẽ bà bị lương tâm dằn vặt không ít. Người yêu của bà đã ngủ với con ruột của bà, không những một, mà cả ba… Chúng si mê chàng mới chết chứ. . . .

Thấy bà đóng cửa u sầu như thế không ai dám đến gõ Cả Thúy An, Thúy Diễm cũng chả dám mon men lại phòng mẹ… Để bà dược tự do với niềm riêng. Nhưng sự thực thì không thế. . . Chả là bà Nguyệt có ba con cặc giả, do bà gửi mua ở Thái Lan. Mỗi con một hình dáng và cách xử dụng khác nhau.

Bữa nay, bà lấy con cặc màu hồng, có hình dáng to và dài như cặc của Lý hồi còn sống. Đặc biệt con cặc giả này, khi bấm pin thì nó chằng những biết ngúc ngoắt, xoáy xoáy, mà còn từ từ tiến tới tìm lồn mà chun vào. Bà ìên giường cởi áo quần ra… vặn pin con cặc giả Nó ngúc ngoắt, và tiến tới tìm lồn bà chun vào như cặc thật…
– Trời ơi Lý ơi . . . Lý chưa chết phải không con. . . Mẹ biết mà, tuổi con còn nhỏ quá làm sao chết bất đắc kỳ tử như vậy được. Úi… con chết rồi, mẹ không đi chơi
lang thang nữa… ở nhà đem cặc giả ra để hưởng nè con. Mẹ tương tượng đây là cặc thiệt của con.
– Úi úi úi sướng sướng lắm con ơi… chui vào đi, chui hết vào đi con, Chui cho hết chiều dài lẫn chiều ngang, úi, đó như thê, úi, phải rồi như thế mới sướng. Con rung lên, con ngoáy ngoáy, mạnh lên, mẹ mới đã con Lý ơi… Cặc của con sao mà lớn và dài thế??? Mẹ tìm không ra người nào thứ hai có con cặc như con, nên mẹ phải dùng cái giả… Cái giả làm hoài, không bao giờ ra, không bao giờ mệt… Lý ơi là Lý ơi… mẹ đã quá con ơi, chơi cho mạnh vào…

Đang đứng uống nước, nghe mẹ la lên thất thanh như thế, Thúy An mò tới nhìn ìỗ khóa. Thúy An không tin mắt mình: Bả Nguyệt đang thủ dâm? Nàng chỉ nghe mà chưa bao giờ được nhìn thấy… Lông lồn mẹ nàng cũng nhiều như chị Thúy Nga, nhưng dài hơn, chĩa ra hai bên… Bà không cần cầm con cặc, nó tự chui vào bên trong, cứ thế nó ngoáy, nó lủi, và ngúc ngoắt… Sướng tê người… vì bà Nguyệt quằn quại, lăn lộn không còn biết gì nữa hết.
– Úi, Lý của mẹ ơi. Mẹ đang nhìn bức hình của con mà thủ dâm nè con ơi . . . Chỉ có cặc của con mới làm mẹ sung sướng như vầy thôi . . . Đáng lý mẹ đóng cửa phòng không cho đi đâu hết, thì dâu có chuyện này con. Một mình mẹ đụ con, Thúy Nga, Thúy An, và Thúy Diễm không mò được tới con… Mẹ biết con mang gióng máu loạn dâm từ thuở bé… Con đã nói với mẹ nhiều lần, là con muốn được đụ hết toàn gia nhà mẹ:.. Chị mẹ, em mẹ, các con mẹ và bà ngoại nữa…

Cũng may Lý chưa thực hiện điều đó thì Trời đã đánh cháy thành than… Ghê thực, té ra ông trời cũng thấy việc làm loạn luân của Lý??? Nhưng không sao… hình ảnh của con vẫn còn đó trong tim mẹ . . . con cặc giả đang thay thế con làm cho mẹ sướng.

Đáng lý, bà không phải dùng tay, nhưng đến mức tuyệt diệu rồi… bà đưa tay xuống nhấn thêm vào, và ra tràn trề lai láng:
– Úi Lý ơi, mẹ sướng nè con, mẹ sắp ra nè con. Nghe nè… úi tôi cho con tôi nước nhờn một lần để cặc nó vào thư thả . . . ú i , tôi ra nè nghe nè . . . đó . . . đó . . . đó .
Đã lắm còn ơi, còn nữa chưa có hết…

Bà Nguyệt nằm bất động thở. Nước trong lồn bà đã tuông ra sáng nay nhiều không tả được, nhiều không lần nào trước đây bì kịp, vì bà tưởng tượng là Lý đang đụ bà, Lý đang bú bà, đang cho bà ngàn ngàn cơn sướng tình dục…
Đợi cho mẹ lại tỉnh, Thúy An gõ nhẹ cửa:
– Ai thế? bà hói giọng trầm trầm.
– Dạ con Thúy An… Cho con vào đi mẹ, vào để an ủi mẹ… chứ mẹ nằm buồn tội nghiệp. Mở cho con vào nhé.

Cánh cửa nhẹ mở… bà Nguyệt cũng vẫn mặc bộ đồ như ban trưa ngồi ăn cơm. Nghĩa là một cái quần bông xanh, một cái áo bông xanh… Thúy An nhìn mẹ ra vẻ như thương tâm lắm, hình như bà Nguyệt quên không kịp dấu con cặc… bà để nó nằm lồ lộ ra trên nệm giường… An thấy nhưng chưa hỏi má.
– Thôi chứ, mẹ cứ nhớ thương u sầu mãi như thế có ích gì.
– Vẫn biết thế. Ba tuần lễ rồi chứ phải ít ỏi gì đâu. Hình ảnh Lý có vờn vờn như còn sống bên mẹ. Thế mới biết có người chết vi tình cũng không ngoa. Không biết Thúy Nga nó có buồn như mẹ không? Nó đã quên được Lý chưa. Mà nó có nhớ Lý thì nhớ như đứa con nhớ cha hay là như một người tình nhớ một người tình…
– Dạ chị ấy… thì… con nhìn lén ở ổ khóa. Chị cầm trái cà tím, to bằng cặc của Lý, cho lút hết vào, mỗi ngày ba bốn bận, chơi, thủ dâm lừng trời, mẹ ơi… Mà đặc biệt chỉ cứ nhìn lên hình của Lý ở bàn thờ mà kêu nho nhỏ… Phải chi chuyện đau thương này không xảy ra… chỉ với Lý vẫn mỗi ngày ôm nhau ân ái như vợ chồng.

Bà Nguyệt làm thinh. Không biết bà đang buồn vì Lý con nuôi của bà đã ân ái với con ruột là Thúy Nga. Hay bà luyến tiếc một Lý dẻo dai, cường tráng. Hồi còn sống, mỗi đêm Lý ôm bà địt hai ba tiếng mà không mệt… Khi bà đã ra cái thứ bốn rồi Lý vẫn còn cầm cặc mà xụt liên hồi. Cái đó có thực. Bởi vì Tâm hồn Lý chi nghĩ tới Thúy Nga trên gác, với thân hình tươi mát, và nhất là đôi mắt ngọc ngà…
– Mẹ, một lần nữa, Lý đã qua đời, mẹ nói thực có phải Thúy Nga là con ruột của chàng không? Con vẫn thắc mắc.
– Đúng. Mẹ đã nói nhiều lần với các con. Nhất là Thúy Nga. Tưởng con hỏi mẹ tại sao Lý lại nhẩn tâm ăn nằm với Thúy Nga, thì mẹ trả lời : Vì. . . Lý là con quỷ dạ xoa, không còn lòng người nữa.
– Đúng thế… chỉ có gà, chó, heo… chứ còn con ngựa khi gần nhau, nó cũng đo mỏ. Hình như Lý biết điều đó?

Biết rõ là đằng khác. Mẹ đã cho Lý ngay cái ngày con đến đây báo cho mẹ biết Lý ăn nằm với Thúy Nga, nhưng chàng vẫn… .
– Rồi mẹ buồn??? không ra khỏi phòng? Hừm… chứ cách đây vài phút mẹ kêu tên Lý là dê làm gì thế?
– Mẹ có kêu à? Lạ nhỉ. Chẳng còn nằm mơ. Không mẹ đã quên Lý như quên một hình ảnh ác dốc… Mẹ không hề nhớ đến Lý một mảy may.

Thúy án, lúc bấy giờ mới cầm cặc giả đưa lên cho bà Nguyệt xem:
– Mẹ nhìn đây, một con cặc giả hãy còn ướt chất nhờn của mẹ.
Bà Nguyệt gục đầu xuống mà xấu hổ với đứa con hay nói thẳng.
– Ừ, có mẹ có cầm khúc gân giả đó chơi suốt sáng nay và gọi tên Lý, liên miên… mẹ không thể nào quean được chàng, nhất là hình ảnh chiếc cu to dễ sợ của chàng… Làm sao cho quên được hả con? Bà Nguyệt nhìn bâng quơ ra cửa sổ phòng, mắt lờ đờ.

Đúng ra, Lý đã mang máu loạn luân nầy khi mới mười ba, mười bốn tuổi. Lúc đó, đêm nào Lý cũng vào phòng riêng của mẹ xin cho ngủ… Mẹ cũng tưởng Lý như một cậu bé con nuôi… Mẹ chấp nhận… Ban đêm, nhất là những đêm trời lạnh và có mưa. Lý đắp chung với Mẹ một chăn… Mẹ xây lại nhắm mắt ngủ. Mẹ nghe cái gì cứng cứng chói vào lưng mẹ. Ban đầu thì mẹ nghi là đồ chơi của Lý. Những đêm mai, Lý cũng lại chói vào lưng mẹ. Nó cứng cách kỳ lạ lắm.

Mẹ ao hỏi Lý. Lý chi cười cười không nói. Và khi mẹ quay lại… diện đối diện thì Lý hôn mẹ. Cậu hôn ở má, ở tóc mẹ… Mình nghĩ Lý như những cậu bé khác. Thương mẹ thì hôn… Nhưng trong bóng đêm, Lý hôn cả môi mẹ nữa… Lúc bảy giờ, Mẹ mới hai mươi tuổi… Nam nữ thọ thọ bất thân. Đáng lý mẹ không cho phép Lý đặt lên hôn mẹ trên môi… nhưng như có điều gì khiến mẹ há môi ra. Và mẹ với Lý hôn nhau nồng nàn.

Đến khi Lý Mười bảy, vẫn còn xin nằm ngủ với mẹ ông ngoại hoàn toàn không hay biết. Mẹ cũng đã cho phép Lý vào nằm chung. Và… cái của Lý chói ngay mu dưới hạ bệ của mẹ… Nước của mẹ tự động trào ra. Cũng trong bóng đêm… một lần mẹ lỡ dại cho Lý.

Trong tình dục, khi mình đã lỡ một lần… lần thứ hai tự động cho luôn. . . Hai người, mẹ với Lý đã thông dâm với nhau như thế được ba tháng thì Mẹ có thai.
Đến ba tháng thì bi kịch xảy ra… Cho đến bây giờ. Vì mẹ tất cả. Mẹ đã yêu Lý như mối tình đầu… Đáng lẽ ngay phút đầu chàng đến, mẹ đã cho cha con họ gặp nhau, đằng này, mẹ dấu… đê vẫn được chàng ân ái như xưa.
Thúy An thở hắt ra thật mạnh:
Thế thì lỗi đâu phải một mình anh chàng Lý.
– Vì thế, mẹ mới tự giam mình trong căn phòng suốt gần ba tuần lễ… Mẹ ân hận lắm con Thúy An ơi.

Không biết nghĩ gì, An lặng lẽ bước ra khỏi phòng mẹ để lên chị Thúy Nga. Nàng gõ cửa, Nga ra mở buồn rầu… Thúy An nói:
– Có lẽ vẫn buồn? Em biết chị nhớ hàng Lý mà buồn.
– Có lẽ tự dưng, mình rời khoản chân không, hụt hẫng, chới với buồn chớ em. Chị nhớ đến Lý thì ít, mà nhớ đến những trận làm tình dữ dội của hai đứa thì nhiều. Chị với Lý… mà thôi… chàng là cha chị.
Thúy Nga bỗng khóc thét lên, khóc như ẩn khúc…
– Sao thế chị Thúy Nga? An hỏi.
– Làm sao tìm được giấc ngủ bình yên hả em? Cứ nhắm mắt là chị thấy khúc gân to lớn dữ dội đó bay
– Tưởng gì. Chị muốn khúc gân to hơn của Lý cũng có Trong vòng nữa giờ. . . mà còn dai dẳng gấp hai anh chàng Lý nữa kìa. Muốn không? ? ?
– Ở đâu có ? ? ? Thúy Nga vội vã hỏi.
Thúy An mở cửa phòng, chạy xuống xe, nàng lại nhà John, Mỹ da đen… Người đã từng ân ái với nàng hôm ở Chợ Lớn… Khi về, nàng dắt John lên nhà, đến gõ cửa phòng Thúy Nga. Nàng này mở ra, kinh ngạc khi thấy Mỹ đen:
– Chết. . . em mang chàng Mỹ da đen về làm gì ?
Thúy Nga hỏi.
Thì cho chị chớ để làm gì. Coi xấu xí thế, nhưng cái cu anh chàng hết chê. Như em nói, chàng dai gấp đôi anh chàng Lý.
Thúy Nga nghe thế rất hồ hỡi phấn khởi . . . đưa tay bắt ngay:
– Hân hạnh được biết anh Jchn. Tôi tên là Nga, Thúy Nga… chị của An đây, mời anh ngồi chơi…
Biết mình ngồi đây hơi thừa, nên Thúy An đã tế nhị xin rút lui .
Hình như cô mới vừa chịu tang? John hỏi.
– Vâng, cha Nga vừa qua đời vì tai nạn… Nga trả lời.
Nga buồn và nhớ quá, nên Thúy An đã đưa ông về đây để an ủi
– Không biết tôi an ủi được cô những gì John nói.
Những gì mà tôi không có, và đã mất.
– Những gì cô không có và đã mất? là sao, tôi vẫn không hiểu.
– Rồi ông sẽ hiểu, để tôi lại khóa cánh cửa cho kỹ đã Nàng trở lại với chiếc áo đã được cởi một ít ở phần trên. John nhìn và nuốt nước miếng. Nga táo bạo như thế vì hơn ba tuần rồi, Nga nhớ quay quắt những trận làm tình, và nhớ con cặc của Lý…
– Cho phép tôi cởi áo ra để ngồi nói chuyện cho thân mật nhen, Nga hỏi.
– Vâng nếu cô muốn… Và tôi cũng xin phép cô được cởi áo.

Người ông John nở nang quá há? Chắc hồi nhỏ ông đã từng là một lực sĩ? Thúy Nga hỏi.
– A, hồi còn đi học thì tôi là cầu thủ bóng rổ, John nói nên còn tới bây giờ. Còn cô, chắc trong trường cô cũng là một cầu thú… Trông cô to lớn quá. Thân người này mà… được ân ái thì phải biết?
– Không, tôi giống Cha tôi, người mới chết… ông ta to lớn từ thân hình đến… bửu bối. Nhưng đẹp nhất, phải nói là đôi mắt ngà ngọc.
– Bửu bối lớn? Lớn là bao nhiêu? Tôi chưa nghe người Việt nào có cái đó lớn hơn chúng tôi hết.

Thúy Nga nghe như thế, nôn muốn thấy của John ngay, nhưng nàng không muốn nói. Nàng tự thoát y. Nàng cởi áo ngoài, chỉ còn cái xú cheng. . . Nàng ngồi ẻo lả cho John thấy đôi vú đỏ hồng của nàng. Cho chàng John chịu không nổi mà cuống bên. John cứ nhìn chăm chăm Thúy Nga. Nàng hỏi:
– Ông xa nhà lâu, chắc việc ái ân cũng lâu lâu một lần? Thèm lắm.
– Cũng thèm lắm… Nhưng với người đàn bà nào… to lớn kìa. Chứ còn nhỏ quá… tôi không thích. John nói.
To lớn như cô chẳng hạn.
– Ông chưa nhìn thấy bên trong của tôi làm sao biết được ?
Thúy Nga vẫn tiếp tục thoát y… Nàng tự cởi xú cheng. Để lộ hai cái vú tròn trịa dễ thương, một đôi vú mà trước đây Lý đã hôn nồng mấy trăm bận. Cứ mỗi lần Lý cởi đồ cho nàng ra, việc đầu tiên là Lý hôn da diết cái vú của Thúy Nga, hôn đến nhiều khi Nga phải dục chơi, chàng mới chơi.
– Quả tình tôi đoán không sai. CÔ có đôi vú tuyệt đẹp Đôi vú đó mà hôn thì… thì phải mê, không dứt được.

Thúy Nga cho tay xuống mở lưng quần từ từ. Nàng cho thiếc quần ra khỏi đôi chân. Chỉ còn cái xì líp màu xanh lơ, một màu xanh mỏng, cho thấy bên trong những chùm lông đen thui…
– CÔ Thúy Nga cũng nhiều lông nhỉ? Nhiều lông thì dâm lắm đấy. Chơi hoài không biết đã. Nhưng gặp tôi thì phải biết Ngưng…

Thúy Nga cởi luôn cái quần xí líp cho John nhìn thấy… Quả nhiên… con cặc chàng bung mạnh, đội hẳn cái quần chàng mặc màu cứt Ngựa.
– Thúy Nga cho tôi được cối cái quần luôn nhen? John nói…
Và, không đợi cho Thúy Nga đồng ý, chàng đứng dậy cho cái quần tụt xuống bên dưới. Còn xì líp mỏng manh đã không giữ được chiếc cu thẳng cứng của John, dể cu chàng chĩa ra ngoài hùng hồ… và thèm khát.

Thúy Nga nhìn sửng… Đúng như lời giới thiệu của Thúy An ~Nó to và dài hơn của Lý”. Nàng quỳ xuống xin John:
– Anh muốn thử gái Việt không? Chắc là nhiều lần, nhưng chưa người nào dám bú của anh bằng tư thế này. Nàng quỳ ngay trước mặt chàng Mỹ đen, cầm con cặc to sù sì của chàng cho vào mồm bú ngon lành. Vừa bú, nàng vừa nhớ tới con cặc của Lý. So với chàng John này, chàng không nghĩa lý gì hết… Nàng bú đến nỗi John sướng quá mà la lên:
– Úi úi chưa ai bú cu của tôi sướng dễ sợ đến thếnày… Lưỡi cô thì đã tuyệt diệu, mà còn răng của cô nữa… CÔ làm thế nào như cắn, như xé cu của tôi ra thế? Sướng quá Nga ơi… Bứa nay, tôi phải làm cho cô dện chiều tối… và nếu cần đến cả sáng mai…

Hết hơn một tiếng đồng hồ, Nga bú cặc của John mà không chán. Thì ra trên đời này không phải chàng Lý mới có cặc to và dài dễ sợ đến thế. John đã ra hết một lần trong họng Thúy Nga. Nàng uống hết, không chừa một giọt. Nàng sướng kỳ lạ… lần đầu tiên giao cấu với người Mỹ da đen.

John bế Thúy Nga lên giường, để nàng nằm sóng sượt, dài thòng. Chàng hôn không chừa một khoảnh da của Nga. . . Tới lỗ đít, John cũng thọc lưỡi vào ngoáy.
Giống hệt Lý đã làm cho nàng.
– Chết em Lý ơi… ủa, cha ơi là cha. Chỗ đó dơ dáy lắm mà cha ngoáy vào, không sợ dơ hả cha…
– Hả, cô nói cái gì… cô Thúy Nga, John hỏi.
– à, không, anh làm hay quá, giống hệt người yêu của em… nên em gọi lầm tên chàng đấy thôi…
John không thèm để ý. Chàng cứ miệt mài liếm cái hậu môn của nàng, cho nàng chịu không nổi, phải vọt khí ra… Đúng hai mươi phút sau, Thúy Nga trở mình,
ôm chặt John mà kêu lên:
– Anh ơi, anh ơi. Anh liêm hay quá. Em không nhịn được nữa… nghe em ra nè anh. Đó, đó, đó. Anh có nghe không anh???

Có, John có thấy những tia nước nhờn cua nàng bắn ra, chảy thành vệt trắng đục. Thúy Nga nằm như chết, nằm như hồn đã vào thiên đàng, nàng lẩm nhẩm những gì John nghe không rõ… Chàng lật nàng ngửa ra, liếm luôn lồn cho nàng không thì giờ nghi ngơi. Vì chàng từng nói với Thúy An rằng “Chơi mà nghỉ meat thì chưa phải là người sành chơi” Thúy Nga lại la lên. Phòng của nàng muốn rung rinh, muốn lây đuậng… và tiếng la vượt thoát ra ngoài:
– Anh Lý ơi… em tưởng không thế nào quên anh được Em tưởng là trên đời này chỉ có anh có con cặc to và dài không ai bì kịp… Nhưng sáng nay John đến, cho em thấy những tư tưởng đó không còn đúng nữa. Nếu anh còn sống, anh sẽ chứng kiến cảnh ngoại tình của em với một Mỹ da đen…

John bú, John nhẫn hai mép lồn của Thúy Nga. Nước nàng lại tuôn xối xả. John đã nuốt ực những tia cực sướng của người đẹp tuôn ra… Nàng không còn thấy John da đen nữa. John tiến lên, cho cặc vào lồn nàng. Chiếc cặc đã vào hơi khó khăn, vì to và dài quá.
– Nó… Nó úi… đã vào trong em khó khăn hun cặc của Lý… Sao anh eo con cặc dài thế hả anh??? Trời ơi, tôi đang chơi với Mỹ da đen??? Cặc chàng đang khuấy nát lồn tôi nè trời… Nó vào tận đáy lồn của tôi nè trời . . . Hình như dài hơn con cặc của Lý nữa chàng ơi . . .
John ôm nàng đụ dai dẳng… Thúy Nga ra lần nữa, vị chi là bốn lần… Nhưng John vẫn nắc liên tu, không cần biết nằng ra mấy lần. Cho sướng thỏa mãn thì thôi. Đồng hồ điểm sáu giờ, rồi bảy, và tám. . . Cái đụ vẫn kéo dài lê thê với một Thúy Nga nằm mệt lã ở giường, với chàng John miệt mài vôi những trận đụ xé trời . . .

Nước của Thúy Nga ra ướt nhẹp, mặc kệ. Chơi không ngừng nghi, thế mới làm đàn bà bái phục và phải lạy xin thôi…
Gần chín giờ tối, Thúy Nga đã quỳ gối xuống lạy không ngừng anh chàng “hắc quảy”. Thôi anh ơi Ngưng đi, hai chúng mình xuống phố tìm cái gì ngon ngon ăn đầy bụng cái đã… may ra…

Hai người xuống cầu thang, Thúy an đứng bí mật ở một góc bụm miệng cười thầm… Phải chi chàng Lý thấy cảnh này chàng ghen cho mà chết… John đang ôm người đẹp Thúy Nga, vào xe chạy mất hút.

Vào nhà hàng Mỹ Cảnh, Thúy Nga và John đã làm mọi thực khách ngẩn ngơ. Thúy Nga đẹp quá mà bồ với một da đen. Đã thế mà họ còn luôn luôn âu yếm, tay trong tay, di kề cận nhau. . . Họ kêu những món đắt tiền, những rượu, còn đút cho nhau ăn…

Mọi người đều nhìn đôi nhân tình, John và Thúy Nga, trầm trồ cũng có mà nói xấu cũng có. Nga cứ tỉnh bơ như không. Mọi người không thể hiểu vì sao Nga cặp với John. Nga đang tìm người thứ hai để thế Lý. Nga phải có John để thỏa mãn những tình dục mà suốt ba tuần rồi, nàng nằm phòng không gối chiếc.

Họ dùng bữa thịnh soạn cả hai tiếng đồng hồ… Trong số những thực khách ngớ ngẩn đó, có chàng Anderson, cũng da đen, bạn thân của John, đến vỗ vai hỏi thân mật:
– Chào John… anh có biết, anh và cô nhân tình đẹp này đã làm cho cả hiệu ăn này ngưng dùa. Lý do: vì cô này đẹp quá… Đẹp như Elizabeth Tailor bên Mỹ. Đẹp từ thân người đến cái mặt. Nhất là đôi mắt nhung đen. Một đôi mắt thu hồn, và thôi miên… ớ đâu anh có một nhân tình như thế?
John vội vã giới thiệu:
– Đây là Nga, người yêu tôi. Và đây là Đại Tá Anderson của MACV… Người mà chúng tôi thường gọi đùa là cái chày giả cầu… Đàn bà, ai đã được hân hạnh nằm dưới bụng ông rồi, là không thể nào quên được… Còn hơn anh đến ba bốn mức thượng thừa…
– Hân hạnh được biết ông Anderson. Hôm nào ông đến nhà chơi. Nhà tôi ở số 234 đường Hông Thập Tự… Thúy Nga nói, và trong lòng mừng khấp khởi… vì Anderson có hỗn danh ỉa cái chày giã cầu.

John mời Anderson vài ly rượu, và Anderson giã biệt không quên sẽ đến gặp nàng vào ba ngày tới… John hiểu là Thúy Nga thế nào cũng gặp Anderson ngày gần đây. Khi gặp, Nga sẽ không còn nhớ John là ai nữa… cả Lý nữa cũng chìm vào quên lãng.

Ba ngày sau. . . giữa ìúc Thúy Nga đang ngồi thẩn thơ học bài, và thêu đan, chuông điện thoại reo:
– A lô… cô Thúy Nga đó hả, giọng Anderson. Ba giờ chìm u nay cô rảnh chứ? ? ? ?
– Dạ… rảnh. ông Anderson đó hả? Thúy Nga hỏi.
– Vâng. Cô khỏe không.
– Rất khỏe. Hôm đó thì thật tình tôi không được khỏe… vì… John. Nhưng mấy hôm nay tôi ăn tẩm bồ khá nhiều. . . nên đã hồi lực. . . Với lại nhờ những chai rượu chát ông gửi tặng, rồi cheese, rồi thịt, và khoai lần Mỹ.:. Cám ơn tấm thịnh tình của ông dã quá tử tế.
– Không có chi. Hôm nay tôi còn gửi tặng cô cái tủ lạnh, một bàn ủi, một quạt máy tối tân… và kèm theo nhiều đồ ăn Mỹ … Ba giờ chiều nay tôi đến thăm cô nhé.
– Vâng, mời ông lại chơi… Thuý Nga bảo.

Ba giờ chiều hôm đó, tuy trời đổ cơn mưa giông xối xả, nhưng Anderson cũng đến. Trước đó, xe nhà binh Mỹ đã chở đến cho nàng xe hàng như lời viên Đại Tá hứa.

Anderson bước vào nhà… lên râu, gõ cửa phòng Thúy Nga:
– Mưa lớn quá, tưởng là Đại Tá đã không đến… mời Đại Tá bước vào trong. Cánh cửa do Thúy Nga đóng khóa thật kỹ. Anderson vẫn nhìn Thúy Nga không chớp… Vì Thúy Nga vẫn đẹp như hôm nào… và lộng lẫy trong chiếc áo ngủ mỏng tanh không đồ lót…
– Tôi muốn mời cô đi ăn, và nhân thể cho nhân viên tôi được biết mặt cô, một nàng tiên giáng thế… tôi rất hãnh diện là bạn của cô.
– Tôi. . . tôi đâu xứng đáng được danh hiệu như ông tặng… Còn biết nhiều người đẹp khác nứa. Chỉ sợ đi với ông họ cười… Thúy Nga bảo. Nàng vừa nói vừa cười tươi như đóa hàm tiếu.

Hai người bước vào Chez Albert. Lại một lần nữa làm mọi thực khách phải ngừng ăh nhìn trân trối Thúy Nga. . . Nàng đẹp thật. . . nhân dáng này chỉ có nữ tài tử mới có… Họ ăn giữa cái nhìn không chán mắt của thực khách chung quanh. ăn xong chàng đưa nàng về MACV… Tất cả nhân viên ở đây đã xầm xì… Họ không tin Thúy Nga là con gái nhà lành, mà giàu có sang trọng là đằng khác. . . Nàng còn rất trẻ . Tiếng Anh như gió. Đại Tá Anaeson lấy làm hãnh diện với cô bạn gái Thúy Nga…

Xong họ đưa nhau vào một khách sạn cũng hạng sang… Những quà tặng đắt tiền, tấm lòng ngưỡng mộ của Anderson đã khiến Thúy Nga rung động… Cọng thêm cái hỗn danh ỉa “Chày giã cầu’ nữa… Nga mê lắm, Nga mong lắm.
– Thế người ta thường gọi ông là… “Chiếc chày giã cầu Điều đó có làm ông buồn không? Thúy Nga hỏi.
– Ban đầu… thì tôi có hơi xấu hổ… Nhưng đến bây giờ quả tình… mình có cây “Chày giã cầu thực, nên quen tai. Mà cô thắc mắc điều đó làm chi vậy? Đại Tá Anderson hỏi.
– Thắc mắc chứ… Thúy Nga trả lời. Tôi… từ khi được John bảo ông là “Cái chày giã cầu tôi mong được dịp thử ông cho biết thế nào… Tôi tưởng trên cõi đời này chỉ có Lý. Người yêu của tôi mới có một dương vật to lớn và dài nữa… Dện khi thử với eiohn, thì tôi… tôi thấy mình hoàn toàn sai… Và thần tượng Lý đã sập đồ Bây giờ dện ông… Chắc là to khiếp đảm lắm nhỉ???

Đại Tá Anderson không nói năng nửa lời. Chàng cởi áo quần ra. Trời ơi… trời ơi… trước mắt Thúy Nga, cái chày giã cầu đã hiện nguyên hình… nó to, và dài gấp đôi Lý . . . Nàng không chần chờ gì nữa. . . quỳ ngay xuống nâng của ông Anderson mà hôn bằng mũi nồng nàn… Viên Đại Tá nhìn xuống tỏ vẻ hãnh diện.
– Cái chày của tôi… có đáng làm cho người đẹp phải nhọc công thế không? Có làm cho người đẹp kinh ngạc không???
– Có Anderson. Không thế em đâu có nhọc công quỳ xuống đây mà nâng niu, hôn hít nó. Trời ơi, lần đầu tiên trên cõi dời này, em mới thấy một người có dương vật dễ sợ như anh… anh cho phép em bú nó nhen anh. Ôi trông nó dễ thương, nó hấp dẫn quá anh ơi…

Nga cho mồm vào bú, nút, cái con cặc to quá cỡ của Đại Tá Anderson… Nàng say sưa bú mạnh đến độ Anderson phải thốt lên:
– Úi úi, úi từ từ cô Nga ơi… đừng bú mạnh quá… tôi sẽ không chịu được và bắn khi ra bây giờ. úi, trời đất ơi Sao mà nó sướng thế này hả cô Nga??? ước gì cô và tôi gặp nhau trước… Bao nhiêu lương của tôi sẽ về tay cô cất giùm… ôi mê ly quá cô ơi…

Thúy Nga cứ bú cặc Anderson. Nàng làm cho nàng sung sướng chứ không phải là hắn ta. Một củ chùy to tướng, to hơn của Lý nứa. Hình ảnh và kỷ niệm ái ân của anh chàng Lý đã lùi vào dĩ vãng xa mờ. Anderson mới quả là trái cà dái dê mà đêm đêm nàng vẫn thường thủ dâm . . . Nhưng của Anderson nồng ấm . . . và biết co giãn, đàn hồi. Nghĩa là… chàng đã cho con cặc to tướng đó khi lớn khi dài, khi cứng khi mềm mại… Quý hóa quá… Lý ơi, anh không còn trong óc em nữa… em quên chàng như quên chiếc lá trên gióng sông.
– Thôi Thúy Nga ơi… cô ri Từng bú đi. CÔ cho tôi hân hạnh được vào trong cô… cô mới thích… Chớ chỉ như vầy uổng quá.

Đến đó, Nga mới chịu ngừng bú, cởi toát đồ mình ra, đưa một thân hình mỹ miều, dễ thương. Đại Tá Anderson chịu không nồi vồ lấy thân hình nàng mà hôn say đắm. Chàng hôn bàn chân. . . bàn tay. . . và cuối cùng chính Nga lôi chàng lên.. đút con cặc trứ danh vào hôn nàng… Nó vào thật khó khăn. Vì trước đây nàng chưa từng thử qua “Chiếc chày giã cầu của Anderson.

Tương đâu nó sẽ không vào hết bên trong, nhưng nó đã lút hết. Viên Đại tá bắt đầu nắc dữ dội… Tiếng Thúy Nga chỉ còn : – ứ. ứ, ứ. . . Mẹ ơi . . . Cha ơi . . . vầy là đụ hay bị Mỹ đen nó hiếp dâm con? úi, cái chày vồ đâm vô lồn tôi. . . Không còn sướng nữa, mà phải là tuyệt trần, huyền diệu, thần tiên quá đi…

Nghe người đẹp la lên thế, Anderson càng nắc dữ dội hơn . . . Trong vòng có một tiếng, chàng đã làm cho Thúy Nga ra ba cái… ra khiếp đảm, ra xối xả, ra như nước trên nguồn đồ về.

Thúy Nga liệm vào giấc ngủ mê mang. Chàng Anderson tha hồ đụ. Đụ liên tục tơi bời… Đến hơn hai tiếng, dương vật Chàng mới tặng người yêu những tia đại pháo tua tủa, bắn thẳng vào đáy lồn Thúy Nga.

Hai tháng sau, Thúy An vào nhà thương Grall sinh hoa nở nhụy. Mẹ tròn con vuông. Người co đui mù cũng biết là khuôn mặt thằng bé như của Thúy Nga cắt để qua. Nó giống Nga từ đôi mắt nhung, tới dáng đi tướng người, bàn tay và bàn chân.

Tới thói tật riêng tư cũng giống: như thích ăn bì cuốn, mặn cụt, xoài, và cơm chiên dương châu. Nghĩa là giống hệt ông bố đã chết: Lý… Và dĩ nhiên… cái tính loạn luân của bé Dũng, con Thúy An cũng như hệt bố. Nên năm nó mười lăm tuổi, bé Dũng có những chứng khác thường: như ban đêm, nó nhất định đòi ngủ với mẹ. Hồi đó Lý cũng thế… Chồng ngồng cái đầu, mười bảy tuổi, Lý cũng nhất định nằm với mẹ. Lửa gần rơm, ba tháng sau, Nguyệt đã mang thai.

Không nhờ sự phát giác và chia cách của ông ngoại… chắc giờ này, cả hai đã có với nhau ít nhất năm đứa con.
Bé Dũng được nuông chiều không thiếu món gì. Có xe riêng, tài xế riêng. Ngoài giờ học ở trường, Dũng còn được thầy đến tận nhà kèm cho mỗi tối. Vì thế học lực trong lớp Dũng khá cao… Nhưng ở nhà thì sao? Trước tiên Dũng đòi ban đêm được ngủ với bà ngoại Nguyệt. Cái chết bí hiểm của Lý đã nhắc bà không nên đùa với lửa.

Trong quá khứ. . . chính bà là lý do khiến Lý không nhịn thèm được, đã làm chuyện loạn luân. Nên giờ đây tuy còn thèm lắm. Nguyệt không dám:
– Không được, con Dũng ạ. Con lớn rồi, phải có phòng riêng, ban đêm phải ngủ riêng. Chung chạ như thế… nguy hiểm lắm con.
Dũng nghe bà ngoại nói thế mà vẫn hỏi: .
– Ba con, ông Lý ngày xưa bị sét trời đánh phải không bà ngoại?
Nguyệt nín một đỗi lâu… nhớ lại chuyện xưa… Cả thân người của Lý cháy như than trong chiếc xe Volvo, cũng cháy như than. . . Như thế có phải Trời đất đã
trừng phạt Lý về tội ngủ với mẹ, còn ngủ với con, mà con ruột là đằng khác. Chuyện kín như bưng. . . chỉ có những người liên đới trong nhà mới hay biết, bà trả lời:
– Ờ ba con đã bị sét trời đánh cháy như than… Mà sao con biết?
– Thi con cũng nghe phong thanh là như thế. Họ nói: làm người mà không phải đạo… trời đất sẽ không dung tha.
ờ đúng đó con. Như tới ban đêm, cứ đòi ngủ với Bà N ngoại. . . với Má . . . với các dì . . .

Thằng Dũng ôm chiếc gối, đứng hằng giờ ở phòng ngủ bà Nguyệt mà suy nghĩ. Nó suy nghĩ dữ lắm về tội loạn luân. Sợ thì sợ, nhưng Dũng cứ bắt bà phải cho nó được vào nằm chung. Ban ngày, Dũng cứ nhìn lén xem các dì Diễm, dì Nga tắm… Năm mười bảy tuổi thì nó ý thức được thế nào là tình dục… Nó thấy cần phải ăn năm với nữ giới một lần… thì mới hết tò mò. Hình ảnh các dì tắm… nhất là dì Thúy Nga… sao mà nó quyến rũ, hấp dẫn đến thế. Một thân người cao, dài, với đôi vú nở nang, tròn trịa, trắng như bông bưởi, nhất là cặp mắt của dì… như thôi miên, thu hút người khác…

Những chiều mưa, Dũng vào phòng.. lật sách dâm ra xem mà thèm. Và cuối cùng, Dũng thủ dâm… Tiếng la của nó vang dậy ra đến phòng Diễm và Thúy Nga… Họ có nhìn thấy… chứng kiến một thanh niên thủ dâm . . . nhưng cùng huyết thống, họ đã xa lìa, vì gương chết tức tưởi của Lý.

Đêm nay nó vào phòng Nguyệt, và nhất định xin Nguyệt cho ngủ cùng. Rõ ràng rau nào sâu nấy. Dũng đang thực hiện những hành động ” của Lý ngày xưa ” . . .
chỉ khác ngày xưa thì không cùng huyết thống, còn bây giờ… mẹ của Dũng là con ruột của bà Nguyệt:
– Hay Dũng, con nhất định ngủ ở đây. . . thì Ngoại sẽ xuống đất nằm, hay Ngoại sẽ ngủ trên bộ sofa. Ngoại biết sẽ có chuyện lớn… nếu không ngăn từ bây giờ.
– Chuyện lớn? ha, ha, ha, là chuyện gì?
– Có thể con và bà Ngoại sẽ không ngừng được, và sẽ . con biết rồi. Dũng bắt bà Ngoại nói thêm nữa. Ngày xưa, chính cha con đã cho Ngoại bào thai… cũng vì Ngoại và Lý đã không ngăn được sự thèm khát xác thịt, sự thèm khát của tình dục… và bây giờ nữa… Thôi Dũng ơi. Ngoại lớn rồi. Cho Ngoại tu đi… Ngoại biết sẽ không tránh khỏi nếu như con cứ nằm chung với Ngoại một giường. Nhất là con… giống hệt Lý của ngày xưa…

Thằng Dũng nhìn bà Ngoại ôm chăn mền xuống đất mà nằm. Nó tỉnh bơ leo lên giường bà Ngoại. Nửa đêm hôm đó, đang ngủ yên, Nguyệt nghe có người nằm đằng sau và chói cục dương vật vào lưng mình. Nguyệt nghe và nằm yên lặng chờ. Nguyệt biết đó là của chung cháu ngoại truyền kiếp. Chính ngày xưa đã một lần, Nguyệt nghe như thế và đã xoay người lại… mới có thai. Nguyệt nhất định không làm thế nữa, tuy trong lòng dấy lên những đòi hỏi ghê gớm.
– Dũng, Dũng con, nằm trên giường đi… Ngoại nói là chuyện đó không thể xảy ra được, con nghe chưa? Ngoại không muốn một lần nữa đồng lõa làm chuyện loạn luân, nghe chưa Dũng, Dũng, Dũng.

Nằm phía sau . . . Dũng không nghe ngoại nói gì hết… Nó nhất định áp con cu mình vào đít bà Ngoại mà sướng. Thật là Lý của ngày xưa… một Lý ham thích những chuyện tày trời, và vô đạo. Chẳng những thế, mà Dũng còn tụt quần mình xuống, đưa con cặc tổ chàng, chĩa vào hông bà Ngoại.
– Ngoại xây lại coi của con thử một lần đi. Dũng năn nỉ.
– Không, Ngoại biết nó như thế nào, khi con là con của Lý. Nhất định Ngoại không dám làm chuyện đó. Một lần thôi con.

Dũng nhất định không thất vọng. . . nó cầm con cu to như củ chùy, và căng cứng, chia thẳng vào mông đít bà Ngoại đang tự chống trả với những thèm muốn thấp hèn. Đúng như thế Nguyệt đang tranh đấu với bản thân, nhất định không làm chuyện tài trời lần nữa. Của Dũng hay của Lý ngày xưa??? Nó cứng và to dài không khác… Sao nó cứ chói ngay đít Nguyệt như mời gọi, như thách đố. . .
– Không, không, không. Con nằm đó một mình. Ngoại ra ngủ ở phòng khách và vặn đèn lên… để tránh những cám dỗ.

Sáng hôm sau, chuyện tài trời đó chỉ có hai bà cháu biết với nhau – Thằng Dũng vẫn mặt trơ mày tráo… đi lại nhìn từng Dì mà thèm giỏ giải. Dũng tấn công đú hết người trong nhà, nhưng không phải họ không thèm, mà vì chữ cốt nhục… và vì chữ chết bất đắc kỳ tử của Lý. Cục than cháy đen đó vẫn không bao giờ nhòa được…

Cho đến một hôm… mấy bà bạn của mẹ Dũng tức Thúy An, đến chơi. Đó là các cô Tường Vi, Mộng Hoa, và Các Phương. Họ rủ nhau ra vườn hái trái cây… Cuộc chơi dó có Dũng quấn quít một bên… thì cũng vì tuổi chàng đang lớn và đang đòi hỏi phái nữ… Trong đám có Tường Vi nhìn và để ý Dũng cách lạ thường. Nàng hỏi Dũng những điều liên hệ đến trường học cũng có, mà đến tình yêu riêng tư của Dũng cũng có:
– Dũng đi học trong trường, chắc các cô gái theo dữ lắm hả? Đẹp trai nè, to con nè, mà lại học giỏi nữa… Gái mê phải biết…
– Không có đâu cô… nếu có con đâu có sống một mình cu ki như bây giờ… độc thân buồn quá cô ơi… Dũng nói.
– Độc thân??? Mới mười bảy tuổi hơn chớ bao nhiêu mà độc thân. Chàng làm như mười chín hai mươi gì không bằng… Bằng tuổi con trai lớn của tôi chớ bao nhiêu…

Tường Vi có một con trai bằng tuổi Dũng… mà không biết sao mỗi lần đến đây chơi, là nàng cứ như bắt xác Dũng, theo đuổi sân đón Dũng. Đến các món ăn Dũng thường thích, Tường Vi cũng không quên. Đến đêm, Tường Vi xin ngủ lại cùng giường với Thúy An. Và chuyện tày trời đã xảy ra.

Gần mời một giờ… Dũng vào nầm trên giường với Tường Vi và Thúy An… Chàng lôi chuyện ở trường ra kể… Nào là các bạn chàng đã cặp kê trai gái… Trong khi chàng vẫn lo học thật giỏi cho mẹ vừa lòng. . .
– Thế sao Dũng không thử tấn công một cô nàng… nàng nào cũng được, để có mà dẫn đi chơi đó đây ??? Tường Vi hỏi lẳng lơ.
– Thôi, trẻ thì Dũng không thích. Nếu phải yêu sau này, Dũng sẽ lấy một người lớn tuổi hơn mình… Dũng thích được chiều chuộng như cô Tường Vi đã chiều chuộng Dũng… cưng Dũng…

Dũng nói câu đó với nhiều hậu ý xa xăm . . . cho Tường Vi hiểu rằng chàng đang theo đuổi Tường Vi, bạn của mẹ.
Nàng này sung sướng trong lòng mà không dám nói ra… Riêng Thúy An… nàng hiểu, hiểu tận tường là khác. Nàng biết là chị già Tường Vi nhìn nhan sắc con trai nàng, rồi động lòng trắc ẩn.

Đêm đó, họ tắt đèn tối thui để an giấc. Nửa đêm… Dũng đã mò cô Tường Vi bằng cách cho tay xuống cởi lưng quần của Tường Vi. Chàng sờ lồn thăm dò. Chòm lông nhiều quá cờ của Tường Vi đã ướt nhẹt. Thúy An hoàn toàn không biết. Ban đầu thì Dũng cho một ngón vào sờ hột le của Tường Vi. Sau khi cô này không phản ứng gì, chàng cho cả hai ngón… và chính ngay lỗ âm đạo.

Đít Tường Vi bắt đầu hẩy lên… Hai ngón tay của Dũng vào trong xa mà lay động. Kẹt một điều là, cả hai sung sướng ìắm… nhưng không dám la to. Rồi hai ngón tay Dũng vào như chỗ không người. Nước thôi là nước. Nước Tường Vi ra không thể nào nói nổi.

Hình như Tường Vi đã một lần tuyệt sướng nhờ vào hai ngón tay của Dũng. Chàng biết rõ như thế vì nàng đã rung bật người lên, và nằm động đậy như con thoi. Xong Tường Vi quay đít lại, cho Dũng để cặc chàng vào lồn nàng. Hoàn toàn không có tiếng ỉa dể tranh sự theo dõi của người nằm kế bên là Thúy An, mẹ chàng.

Lần đầu tiên được phái nữ đưa đít cho chơi từ đằng sau chơi tới, Dũng thú tuyệt trần. Chàng nắc rất mạnh. Nắc cho mình được ra chứ không làm cho Tường Vi được sướng. Thế mà hơn hai mươi phút, nàng đã ra thêm một cái nữa. ướt hết cái bàn tọa trắng tươi.

Chơi thêm hai mươi phút nữa, Dũng đã ra mạnh trong lồn Tường Vi như suối chảy. Chàng sướng vô cùng sướng. Nhưng cũng như Tường Vi, chàng không dám la lên lấy nửa lôi.

Sáng sớm hôm, sau, Tường Vi về tắm gội, thay đồ. Đến trưa, Tường Vi trở lại với mấy gói quà thượng hão hạng riêng tặng Thúy An. Và dĩ nhiên, Dũng ngầm hiểu là cho chàng,… vì đêm qua chàng đã hết lòng ân ái với nàng…
– Hôm nào, tôi với Dũng đi Vũng Tàu chơi. Dũng có đi không?
Tường Vi nói như thế có nghĩa là: hai người mà ra Cạp thì tha hồ mà la, không sợ Thúy án nghe thấy. Hôm đó ngày thường, Tường Vi lên xe với Dũng ra Vũng Tàu. Vì là ngày thường nên bãi vắng kỳ lạ. Tường Vi đưa Dũng vào mướn một khách sạn hạng sang… Viên quản lý hỏi:
– Cho hai mẹ con phải không bà?
– Ừ phải, phải hai mẹ con. Có sao không? Tường Vi hỏi.
Bà cho thêm tôi nhé. Cái này đặc biệt… Cũng có những đôi chênh lệch tuổi tác như vầy, nhưng có tiền là xong ngay…

Nàng chi thêm năm trăm nứa để bịt miệng viên quản lý… Cái phòng của họ xây ra mặt biển thơ mộng. Đứng trên lầu dó, có thể nhìn thấy khắp cả Vũng Tàu. . . và những đôi nhân tình đi dưới bãi vắng.
– Thay đồ xong. . . Dũng với chị xuống bãi vắng đó tắm. Chắc là thú lắm nhỉ. Mình tìm một nơi thật vắng, ngồi nói chuyện…

Thay đồ xong, hai người nắm tay nhau đi xuống giữa những con mắt tò mò của thiên hạ. Người ta tò mò thắc mắc bởi đâu có cặp nhàn tình nào mà chênh lệch ghê gớm đến thế. Người nữ như mẹ. Mà chàng nam như đứa con trai. . . Tường Vi, vì chữ tình dục, đã bấm bụng mà đi ra bãi vắng với người yêu…

Họ trải một khăn lông thật lớn trên cát. Tường Vi nằm ngửa ra:
– Hôm rồi… anh ra trong em nhiều quá. Vê đến nhà nó ra một cái ào giống như là . . . huyết ra. Sao nhiều thế anh?
– Thì… lần đầu tiên mà… Lần đầu tiên Dũng được gần với một người nữ. Sướng dễ sợ”. Vì sợ mẹ , nếu không, Dũng la bể nhà…

Dũng là bể nhà. Dũng như thế. Thủ Dâm mà chàng còn la lớn, huống nữa được gần thực thụ. Nghe Dũng nói chân thực… Tường Vi thấy thương làm sao??? Lần đầu tiên hả? Như vậy là… là… là chị đã lấy trinh của Dũng? ôi, từng tuổi này… mà tôi có hân hạnh được lấy trình một chàng trai mười bảy, tuổi của con tôi.

Nói đến đó, Dũng không nhịn được nữa, ôm hẳn người yêu tặng một cái hôn nồng cháy… Tay chàng đưa lên sờ ngực nàng. ôi sung sướng làm sao. Vú là thế? Ngực là thế?’Vừa hôn, vừa bóp vú:
– Bóp như thế… Tường Vi có đau không?
– Không. Dũng cứ bóp mạnh đi… Tường Vi càng khoái nữa à.

Và cái hôn nồng đã kéo dài như những đợt sóng xô vào bãi cát… Gió chiều thối lành lạnh, nhưng đôi nhân tình đã không thấy lạnh chút nào. Tường Vi thích ân ái với những cậu trẻ như Dũng mới lạ kỳ… Nó như tuổi con nàng, mạnh khỏe dẻo dai, và càng có sức như Dũng càng tốt.

Nếu không có Tường Vi nhảy vào, trong nhà của Dũng sẽ xảy ra những điều giống hệt hồi Lý còn sống… chàng đã mở vào phòng Thúy Diễm một lần… nhân Thúy Diễm đang ngủ trưa:
– Ai mở phòng của tôi thế? Diễm hỏi.
– Xuýt nói nho nhỏ á. Dũng đây. . . Sao Dì ngủ mà. . . mặc đồ tắm? Đi ngang qua phòng dì, thấy thế nên Dũng bước vào…
– Bước vào làm gì? Diễm hỏi đột ngột.
– Dạ để… năm nay cháu mười bảy rồi mà Dì, Dũng nói. Thúy Diễm hoảng hất, vừa nói vừa lấy khăn lông che người lại đừng hở hang, khêu gợi:
– Mười bảy thì mười bảy chứ… Dì là Dì của Dũng, là em của mẹ, đâu có thể làm như thế được. Bộ Dũng muốn cháy thành than như Lý, cha Dũng sao? Lấy mẹ rồi lấy luôn con. Dũng không ra khỏi phòng Dì la lên thật lớn, sẽ có người can thiệp à…

Dũng đứng dậy, đưa khổ người hấp dẫn ra để chiêu dụ bà dì trẻ tuổi. Bộ ngực Dũng nở nang như lực sĩ. Thân người cao ráo phương phi. Còn ở dưới thì, cặc của Dũng được cái quần đưa ra một đống thù lù . . . trông mà mê tơi… Giá như ngày trước, ngày Lý chưa chết thinh lình về tội loạn luân… chắc Dì Diễm đã xiêu lòng… Dì nói thi mạnh đó, nhưng đôi mắt dì không rời thắng cháu ruột tên Dũng, nhất là bộ đồ lòng của nó.
– Dũng ơi, làm ơn đi ra khỏi đây đi. Diễm nói. Dũng để dì phải xiêu lòng làm bậy một lần nữa. Ở đây kín đáo nhưng hở hang lắm đối với mắt ông trời. Lý, cha của Dũng đã đền tội một cách rùng rợn, chưa từng thấy. Dì không muốn chết trê như thế. . .
– Chuyện sét trời đánh là thường. . . Đâu phải làm tội mới đền tội… Dì… dì Diễm. Dì ngủ phơi thân thể ra… con thèm quá dì ơi. Cho con thử một lần xem sao? Con mười bảy rồi, mà chưa được lần nào với đàn bà… nhen.

Dũng cứ tiến tới muốn ôm Diễm mà làm bậy. Nhưng Diễm đã dùng hết sức lực đẩy Dũng khỏi phòng. Khóa lại. Thế là con quỷ, dâm dục đã tiu nghỉu ra về phòng mình, nhưng không xấu hổ. Rấp tâm làm lần khác nữa.

Một lần khác. Khi Thúy Nga đang say giấc, giữa khuya hồi mười hai giờ gì đó. Dũng lẻn vào phòng Nga rất êm nhẹ. Dũng sờ vào vú Thúy Nga, rồi sờ đến hôn Nga. Nga không biết, nên Dũng cho mồm vào hôn hôn Nga say đắm. Hôn một hồi lâu Dũng lại tắt ngay ngọn đèn… và trở lại giường Thúy Nga làm tiếp. Lần này Nga la thất thanh lên… và bật ngọn đèn kế cận.
– Trời, Dũng, cháu có biết di, còn là chị ruột của Dũng không. Chúng ta là chị em ruột, chỉ khác có mẹ mà thôi… Vì ba chúng ta làm bậy, nên mới có chị và có Dũng. . . Không thề được. Cần thì Dũng nên tìm một người khác không huyết thống. . . Dũng quên rằng ba chúng ta đã bị sét trời đánh vì chàng làm nhiều điều
quấy hả?
– Chị đã bị ba hãm chứ gì? Hãm ba bơn tháng như vợ chồng với nhau… chết đi, chị còn nhớ hình ảnh của ba??? Ba không còn nữa, chị có em… em thay ba được không? Dũng leo lên giường, ôm đại Thúy Nga xin làm bậy. Nhưng hình ảnh cái chết oan khiên của chàng Lý hiện ra rõ mồn một. Nàng nói:
– Nếu em không ra khỏi đây… chi sẽ cắn lưỡi tự từ cho em vừa lòng. Chuyện loạn luân không thể cho tái diễn trong căn nhà này nữa. . . Tôi lỗi lắm Dũng ơi. . .

Một lần nữa, thất bại hoàn toàn. Dũng lại tiu nghỉu ra khỏi căn phòng, Thúy Nga đóng khóa chặt cửa phòng và nàng nghĩ:
– Hay Dũng là Lý ngày xưa? Dũng giống hệt chàng. Nhưng dầu sao, chuyện loạn luân trái với đạo trời đất cũng không thể tái diễn được…
– Hình như Dũng đang nghĩ miên mang chuyện gì?
– Sao Tường Vi biết? Dũng hỏi.
– Nhìn nét mặt ưu tư của Dũng thì đoán biết chứ gì. Tường Vi nói.
– Dũng đang nghĩ, nếu không có Tường Vi cho Dũng ân ái, chắc trong nhà Dũng sẽ có nội loạn. Loạn như hồi ba Dũng còn sống là khác.
– Nghe nói: ba Dũng bị sét đánh đến thành than?
– Thôi đừng nói chuyện đó nữa mất vui. ông đã ngủ với bà mẹ, và ngủ luôn với những đứa con… mà con ruột.
– Hả. Tường Vi chồm ngồm ngồi dậy. Ngủ với con ruột? Là ai vậy? Có phải là mẹ Dũng không? Là Thúy An phải không?
– Không, đôi mắt Dũng nhìn ra khỏi, nói từ từ: dì Thúy Nga tức chị ruột của Dũng. Nói xong. Dũng như con thú dữ, ôm chặt Tường Vi, chàng hôn như xé trời, xé đất Chàng leo ìên tấm thân nhà ngọc của Tường Vi lấy tay dày vò đôi vú, chàng xin Tường Vi:
– Em ơi, anh đang cần gần gũi với em… máu loài thú đang hoành hành anh, đang dầy dò anh, đang bắt anh làm một điều trái đạo lý luân thường… Hay là chúng ta trở về phòng ngay đi em. Anh không chịu được nữa… Nếu em không về, anh sẽ quay lại Sài gòn ngay lập tức để thi hành những thủ đoạn nói trên dù phải bị sét đánh hay chết bất đắc kỳ tử…

Tường Vi như cái máy. Nàng cùng Dũng trở về phòng vừa đúng sáu giờ mười phút. Cửa phòng đóng thật kỹ… Cả hai khỏa thân… Tường Vi được Dũng xô nằm tênh hênh trên giường… Mồm của Dũng đã đưa vào hạ bộ của nàng… rồi chàng bắt đầu liếm dữ dội lồn Tường Vi… Nàng sướng không thề có bút nào tả nổi, vì Dũng làm rất mạnh bạo, làm như để chạy trốn một việc làm bất lương… Làm như để cho trời Phật biết chàng bị máu loạn luân truyền kiếp hành hạ, chứ chàng không muốn thế.

– Lần đầu tiên hả anh Dũng? Sao anh nghê thế? Anh rành rõ như người ba, bốn đứa con không bằng. Thích quá anh ơi. Cứ thế anh bú đi… Anh cắn vào âm hộ em càng tốt… Đó, đó anh ơi, úi úi úi anh làm gì cái hột le của em mà chân em nó giật quá vậy Dũng? Chàng không cần nghe người yêu la gì cả. Chàng chúi mũi vào đó mà liếm từng sợi lông, từng mảng thịt. Nước lồn của Tường Vi có ứa ra nhão nhẹt, chàng húp hết, nuốt ngon lành như húp tô cháo ngon. Hơn cả bào ngư nấu hải sản.
– Em cứ ra cho nhiều vào mồm anh đi Tường Vi. Anh nguyện sẽ thương em đến phút cuối đời anh… cảm ơn em đã đến đúng lúc anh biến thành con giã thú… Anh toan làm những hành vi mà bố anh dã làm, với bà Ngoại, với các Dì trong nhà…
Chàng leo lên đút hết cái của chàng vào lồn nàng và đụ một cái tuyệt vời nhất. . . sướng nhất. . . và để đời nhất. (Hết)

Trả lời