Những ham muốn dục vọng đầu đời – Truyện 18+

Rồi Tư nắm tay tôi kéo vô phòng riêng của Tự? Tư đóng sầm cửa lại rồi ôm tôi hôn thật mạnh vào đôi môi tôi. Cảm giác đầu đời được con gái hôn, nó lâng lâng làm sao. Mặc dầu lúc trước tôi cũng đôi lần ôm Dung cũng có cảm giác mềm mại từ đôi gò bồng đảo của nàng, nhưng tôi không bao giờ dám hôn lên môi Dung. Lần này là lần đầu tiên trong đời tôị Người tôi run lên bần bật sau cái hôn đắm đuối
của Tự?Chân tay tôi loạn xạ xoa khắp lưng Tự? Lưỡi tôi quyện lấy lưỡi Tư, tôi hôn đắm đuốị Hôn môi một hồi, tôi xoay hôn mặt, hôn mắt, hôn mũi, hôn tai Tư tới tấp. Tư hôn trả tôi cũng không kém. Càng hôn, tôi càng ghì chặt người Tư vào người tôi.

Nhung ham muon duc vong dau doi - Truyen 18+

Những ham muốn dục vọng đầu đời – Truyện 18+

Thời gian như một cơn gió thoảng, nó chợt đến, chợt đi. Thoáng chốc mà tôi đã rời xa Sài Gòn bốn năm rồi. Bốn năm qua, Sài Gòn không còn trong tâm trí tôi nữạ Thay vào đó là những hình ảnh của khoả thân, vú, lồn, lông, mu, những xác thịt, những lần lăn lộn trên giường, trên bải biển, trên tấm bao nilon cùng với con nhỏ cùng xóm, con Tư.

Sau khi tôi chia tay Dung, tôi buồn lắm. Tôi cứ ra vào ngẩn ngơ như một kẻ mất hồn. Mỗi lần nghĩ đến Dung là mỗi lần tôi giận Trung. Tôi giận hắn lắm. Tôi cứ rủa thầm hắn sinh ra chỉ biết làm kỳ đà cản mũị Hắn sinh ra chỉ biết bú cu tôị Hắn sinh ra chỉ biết chăn trâu mướn. Hắn sinh ra chỉ biết làm đĩ đự?…. Tôi tìm đủ thứ lời lẽ thậm tệ nhất đem ra nguyền rủa hắn.

Truyện 18+ Những ham muốn dục vọng đầu đời

Truyen 18+ Nhung ham muon duc vong dau doi

Tôi thương Dung thật lòng, vì Dung là người tình đầu của tôị Một thứ tình yêu thật trong sáng, không có ý vẩn đục.

Một tình yêu vừa hé nở, nhưng Trung đã nỡ đành lòng cấm Dung gặp mặt tôị Nghĩ xem tôi có nên nguyền rủa hắn không?

Những tuần lễ ngủ ở nhà dì Hương tôi thường đến nhà Trung chơi từ sáng cho đến tối rồi về nhà dì Hương ngủ cho tiện việc. Hể mỗi lần tôi qua nhà Trung chơi, là mỗi lần tôi gặp Dung. Tình yêu chúng tôi cũng bắt đầu từ đó mà đâm chồi, đơm hoa thêm đầm thắm. Dung tuy không đẹp tuyệt trần như những hoa hậu, như những người mẫu mà tôi từng thấy trong các tờ báo, nhưng ở Dung tôi bắt gặp được những nét đẹp thầm kín. Dung có đôi mắt to, đen, và sâu thẳm. Mỗi lần tôi nhìn đôi mắt nàng là hồn tôi như thu hút vào đấỵ Ánh mắt nàng như một thỏi nam châm cố niếu tôi vàọ Niếu tôi làm cho tôi ngơ ngẫn, ngẫn ngơ. Dung có một nước da rất đẹp. Nó không trắng mà cũng không đen.

Nó chỉ hơi ngâm ngâm, nước da mà người trong xóm nói đùa là nước da bánh mật nhìn thấy muốn ăn. Quả thật, mỗi lần tôi nhìn nàng là tôi muốn chạy lại ôm chầm nàng vào lòng. Lúc đó nàng 16 tuổi, nàng nhỏ hơn tôi một tuổi. Cuộc tình chúng tôi kéo dài được mấy tháng thì Trung phát hiện ra sự?hẹn hò của tôi và hắn đã mách ba me. Dung không cho tôi gặp Dung nữạ Thế là tôi đành xa nàng.

Từ đó tôi bắt đầu giận Trung. Tôi giận luôn cả Dung. Vì giận nên tôi không thèm qua nhà Trung chơi nữạ Thời gian này, tôi buồn bự?, bỏ nhà đi lên chợ và phụ mẹ tôi bán hàng. Tôi phụ bán với mẹ từ mờ sáng đến tối mịt mới về ngôi nhà tranh vách đất của mình mà ngủ khò. Tôi không thèm đi chơi đêm, tôi cũng chẳng thèm đi xem phim hoặc đi xem cải lương như những lần trước.

Cuộc sống của tôi cứ lặng lẽ trôi đi theo ngày tháng với những công việc lặt vặt đó. Cho đến một hôm, sự?xuất hiện của Tư như thay đổi cuộc đời tôị Tôi bước vào một ngỏ rẽ mới để tìm sự?rạo rự? ngày nào.

Trưa hôm ấy, như mọi khi, tôi ra quày tạp hoá của mẹ cân đường, cân đậu bỏ vào bộc nilon cho me.. Phải nói thời gian này, tiệm tạp hóa của mẹ tôi có phần khuếch trương hơn xưạ

Tiệm của mẹ không những bán những thứ như bột ngọt, tiêu, đường, ớt…. mà mẹ còn bán cả gạo và đường ký, đậu, muối, mắm,…. Mẹ còn bán sỉ cho những quày nhỏ hơn để bán lại.

Hôm ấy, tôi đang loay hoay cân thúng đậu đen cho xong để còn về nhà xem cuốn tiểu thuyết “Cậu Bé Cắt Móng Tay” mà tôi mới mượn từ một đứa bạn. Đang làm nữa chừng, mẹ tôi gọi tôi:
– Tèo, con để thùng đậu đó đi. Để tối anh cả đi học về anh cả làm cho. Con phụ con Tư đem gạo chở về nhà dì Tám dùm mẹ rồi về nhà nghĩ đi.

Lúc này nhờ làm ăn khá giả, mẹ tôi cho anh cả tôi học thợ sửa xe gắng máy với một người trong làng. Vì vậy mà tôi có phần vất vả hơn xưạ Tôi không còn đi rong nhiều như trước. Nghe mẹ bảo, tôi nói với mẹ:
– Nhà dì Tám đó ở đâu, con đâu có biết.
– Thì con đi với Tư, Tư dẫn về cho.

Lúc này tôi mới nhìn qua Tự, Tư có mái tóc dài mượt óng. Có lẽ Tư thường ở trong mát nên Tư có một nước da thật trắng. Đôi chân dài và thon trong bộ đồ bộ vải soa bóng láng. Tư nhìn tôi nhoẻ miệng cườị Tư nói:
– Anh làm ơn vát bao gạo dùm em nhạ Nhà em ở gần biển đó.

Nói rồi Tư đi trước. Tôi vát bao gạo thật lớn lên vai đi theo Tự?Nhà Tư cách nhà tôi khoảng 15 phút đi bô.. Cách tiệm khoảng chừng 20 phút. Tôi vát gạo đến nhà Tư xong. Đặt bao gạo xuống, mồ hôi tôi nhỏ giọt từng hàng. Tôi dùng áo quạt lên quạt xuống cho khô những giọt mồ hôi ướt đẫm. Tư nhìn tôi rồi nói:
– Thôi anh để đây được rồi. Anh khát nước không? Em rót anh ly nước nhả
– Ừ, cho tui một ly nước lạnh đi.

Tư ra nhà bếp, múc cho tôi một ly nước lã. Tôi uống cạn một hơi rồi tính đi về phụ mẹ cân cho xong thúng đậu. Bỗng Tư nhìn tôi chăm chăm rồi Tư hỏi:
– Anh tên gì vậy? Mỗi lần em lên lấy đường, lấy gạo, lấy mắm, muối về cho công thợ thấy anh hoài mà không biết tên để kêụ Tư giải thích thêm.
– Tui tên Tuấn, nhưng ở nhà mẹ tui kêu tôi Tèo không hà.
– Anh Tuấn ngộ quá hén.
– Sao lại ngộ? Tôi hỏi
– Tại Tư không thấy anh giống mấy đứa cùng làng. Anh nói chuyện khác hơn bọn nó. Anh kêu má anh bằng mẹ không như tụi tui.
Tự?Nghe nói nhà anh mới tới làng này phải không?
– Ừ. Trước kia tui ở Sài Gòn, nhưng sau này nhà tui dọn vô đây hơn bốn năm rồi.
– Chắc Sài Gòn đẹp lắm ha?? Tư nghe nói Sài Gòn có nhiều thứ mới lạ lắm, có phải vậy không anh Tuấn?
– Tui xa Sài Gòn năm tui mới 13 tuổi. Tui quên hết những thứ ở Sài Gòn rồi. Tui nhớ ít lắm. Ừ, Sài Gòn nhiều thứ khác hơn ở đây.
– Tư chưa bao giờ rời khỏi cái làng này cả. Tư muốn đi Sài Gòn chơi thử lắm, nhưng má Tư hổng cho đi.
– Thôi, tui phải đi dìa để cân đậu cho mẹ tui có bán. Tui dìa nhe.

Nói rồi tôi đi ra cổng. Tư đưa tôi ra tận cửa rồi nàng nhìn theo cho đến bóng tôi khuất hẳn.

Gia đình Tư là một gia đình khá giả trong làng. Nhà Tư có hai chiếc tàu đánh cá. Bởi vậy mỗi tuần là Tư đều lên lấy gạo, lấy mắm, lấy đường… về để cho công thợ đem ra tàu. Từ lúc tôi nói chuyện với Tư hôm ấy, chúng tôi trở thành đôi bạn thân. Tư hỏi tôi rất nhiều thứ và tôi cũng biết được nhiều thứ về Tự?Tuy bề ngoài Tư rất là con nít, nhưng Tư lớn hơn tôi hơn một tuổị Tư năm nay được 18 tuổi.

Nhiều lần đưa đồ dùm Tư về nhà, tôi đều ở lại nhà Tư chơi. Có một lần, sau khi đưa gạo xong, Tư nắm lấy tay tôi hỏi:
– Anh Tuấn thấy Tư ra sao?
– Tư đẹp lắm, dễ thương lắm. Thấy Tư ai cũng thích hết.

Tư bẽn lẽn cuối đầụ Tôi nhìn Tự?Cảm giác rạo rự? trong người tự?nhiên chạy rần rần. Với phản xạ tự?nhiên, tôi ôm Tư vào lòng, đặt lên bờ môi Tư một nụ hôn. Môi Tư run rẫỵ Tư đáp lại tôi bằng một nụ hôn khác kéo dài hơn.

Rồi Tư nắm tay tôi kéo vô phòng riêng của Tự? Tư đóng sầm cửa lại rồi ôm tôi hôn thật mạnh vào đôi môi tôi. Cảm giác đầu đời được con gái hôn, nó lâng lâng làm sao. Mặc dầu lúc trước tôi cũng đôi lần ôm Dung cũng có cảm giác mềm mại từ đôi gò bồng đảo của nàng, nhưng tôi không bao giờ dám hôn lên môi Dung. Lần này là lần đầu tiên trong đời tôị Người tôi run lên bần bật sau cái hôn đắm đuối
của Tự?Chân tay tôi loạn xạ xoa khắp lưng Tự? Lưỡi tôi quyện lấy lưỡi Tư, tôi hôn đắm đuốị Hôn môi một hồi, tôi xoay hôn mặt, hôn mắt, hôn mũi, hôn tai Tư tới tấp. Tư hôn trả tôi cũng không kém. Càng hôn, tôi càng ghì chặt người Tư vào người tôi.

Tay tôi bây giờ loạn xạ xoa khắp người Tự, Tôi từ từ lần xuống bờ mông tròn lẳng của Tư mà xoa nhe.. Cảm giác thật kích thích đến tột đô.. Dương vật trong người tôi từ từ cương lên cứng ngắt. Nó muốn nổ tung xé rách cái quần coọc và cái quần tây của tôi để chui rạ Tôi hôn từ từ xuống chiếc cổ trắng nõn của Tư rồi dúi đầu vào bộ ngự? căn tròn của nàng. Tôi biết được những sự?kích thích này là do tôi mới đọc được những câu chuyện chép tay trong tập “Cậu Bé Cắt Móng Tay” mà tôi vừa mượn được của thằng Hậu chép cho tôi.

Tôi hôn xuống ngự? Tư rồi từ từ mở từng cúc áo của nàng rạ Đáp lại, Tư cũng mở luôn chiếc áo sơ mi của tôi quăn xuống giường. Tay tôi run run, tôi từ từ mở chiếc nịt vú của nàng. Nhưng mở hoài, tôi mở chẳng rạ Tôi mãi tìm cái móc, nhưng không được. Chắc Tư hiểu, nên nàng tự?mở nịt vú nàng lấỵ Cái nịt vú từ từ rơi xuống, hiện rõ bộ ngự? trắng hồng nhấp nhô theo nhịp thở của Tự?Tôi đứng lặng người nhìn bộ ngự? mà tạo hoá đã ban cho người con gáị Tôi ôm Tư vào lòng, hôn lên phần trắng nõn nà đó.

Tôi đưa mồm tôi ngoặm cả một bên ngự? nàng. Tôi nhây nhây cái đầu núm vú đỏ hồng ấỵ Bổng Tư đẩy tôi ra, nói:
– Anh làm gì mà cắn Tư đau vậy, nhẹ nhẹ thôi, Tư đau đó.
Tôi xin lỗi nàng rồi tiếp tục ôm nàng vào lòng rồi bú nhè nhẹ lên bộ ngự? nàng. Một bên tôi bú, một bên tôi xoa tròn đầu núm vú nhè nhẹ giống như trong truyện mà tôi đã đọc quạ Bú vú một hồi, tôi đưa tay lần mò xuống chiếc quần

Tự?Tôi tuột mạnh chiếc quần dài rạ Tư ưởng chiếc mông tròn cho chếc quần chạy tọt xuống rồi Tư đạp và hất luôn nó qua một bên. Tôi nhìn Tự?Tư giờ đây gần như khoả thân trước mắt tôị Người Tư giờ chỉ còn chiếc quần lót màu hồng lợt. Tôi nhìn Tư thật khiêu gợi trong chiếc quần màu hồng lợt ấỵ Chịu hết nỗi, tôi tuột nó xuống rồi đẩy Tư lên chiếc giường bên cạnh. Tôi nhanh tay cởi luôn hai chiếc quần mình một lúc. Con cu tôi giờ được tự?do, nó đứng dậy chổng lên thật oai vê.. Nhờ những lần thằng Trung bú cu tôi, nên con cu tôi lúc này cũng khá lớn. Da qui đầu cũng đã trợt ra hết. Tôi kéo da qui đầu xuống. Con cu bóng lưỡng của tôi thật hùng dũng chỉa thẳng. Một giọt nước nhờn từ trong lỗ niệu đạo tuôn ra làm tôi kích thích hơn. Tư nằm yên nhìn con cu tôi rồi nhắm mắt lạị Nàng đưa tay sờ sờ con cu tôi như tận hưởng cảm giác âm ấm từ con cu tôi tỏa rạ Tôi đáp lại, đưa tay sờ lên con sò
lông của nàng. Tôi thấy nơi đó, nó ươn ướt. Dường như nó đang chảy nước. Một thứ nước nhờn nhờn sền sệt. Tôi đưa ngón tay lên hít hít. Một mùi hôi hôi tanh tanh sông vào mũị Tôi muốn lợm mữạ Tôi không ngửi nữa, chỉ đưa tay sờ sờ nó rồi măng me những sợi lông đen tuyền trên mu lồn nàng.

Lúc này con cu tôi cương hết cở, tôi nằm đè lên người Tư.Tôi chọt chọt con cu tôi vào đám lông đen rậm ấỵ Tôi chọt hoài mà nó cứ trệt lên trệt xuống trong hai bắp vế non của nàng. Càng chọt, tôi càng thấy tức vì chọt hoài mà khó không vô cái lổ như tôi đọc trong truyện. Tôi tức mình, trèo xuống nhìn vào cái lồn của nàng. Tôi vạch đám lông đen ra để nhìn cho rõ. Nàng nằm yên, cắn chặt hàm răng để khỏi bậc lên những tiếng rên rĩ. Tôi nhìn rõ, tôi đang phân vân không biết mình nên thọt vào lỗ nào vì
tôi phát hiện ra trong chổ kín của nàng có hai cái lỗ. Một cái lỗ phía trên nhỏ xíu, còn cái lỗ phía dưới thì hơi lớn, nhưng nhìn vào tôi chả thấy cái gì. Tôi nghĩ thầm, chắc có lẽ cái lỗ lớn, nên tôi từ từ cầm con cu cương cứng của mình lên rồi ấn vào nhè nhẹ Con cu tôi vừa chạm vào cái lỗ ấy, nàng giật giật người. Miệng rên khẽ. Tôi kích thích đến tột đô.. Tôi rút ra và đâm mạnh vào. Đâm được một khúc đầu con vật tôi vào, tôi cảm thấy đau rát nơi qui đầụ Tôi nhìn Tư, tôi thấy nàng cũng nhăng nhó ra điều đau đớn. Tôi để yên cu mình trong đó rồi đút vào tí nữạ Để một hồi, rồi tôi rút ra đút vô. Một lát sau nàng rên rĩ như thống khổ. Cảm giác nhột nhạt, tê tê thật đê mệ Nó đã hơn những lần thằng Trung bú cu tôị Tôi hất người thật mạnh vào cái lồn sinh đẹp của nàng mà đẩy ra đẩy vàọ Nàng đau đớn chảy nước mắt. Nhưng lúc đó, tôi sướng quá, cảm giác tôi không còn phân biệt được nàng đang đaụ Tôi thật ích kỹ. Tôi cứ đẩy ra đẩy vào thật nhanh thật mạnh. Tiếng ọp ẹp của những âm thanh cọ xát làm tôi đê mệ Tôi chống hai tay mình xuống giường và tiếp tục nắc mạnh. Càng nắc, tôi càng hăng. Độ chừng năm phút, toàn thân tôi run lên bần bậc. Trong người như hàng ngàn con kiến bò rúch rích từ đôi tinh hoàn của tôi chạy lên con cụ Tôi ưởng người thúc một cái thật mạnh vào lồn Tự?Tinh khí tôi bắn sối xả vào âm hộ nàng. Từng cơn từng cơn trào ra khỏi lồn nàng mang theo những giọt máu và những thứ lợn cợn trắng đục nhỏ giọt xuống chiếc chiếu rồi thắm xuống đất. Tôi để dương vật mình trong lồn Tư cho đến khi nó mềm nhũn. Tôi nằm vật xuống giường hôn lên mắt Tư, hôn lên những giọt nước mắt nàng, hôn lên môi nàng. Tư ôm tôi hôn trả lạị Nàng nhìn tôi nói:
– Anh làm người ta đau muốn chết.
– Anh xin lỗi em. Anh xin lỗi đã làm em đaụ Anh sướng lắm, anh thật sung sướng. Cám ơn em nhiều lắm, Tư ơi.

Tôi thầm thì bên tai nàng và hôn tới tấp vào mặt vào mũi vào môi nàng. Bổng nàng nói:
– Anh nằm qua một bên đi, anh đè lên người em muốn nghẹt thở rồi nè.
– Vậy hả, hèn gì anh thấy nó ấm ấm. Anh tưởng đâu mình nằm trên nệm chứ.

Tôi pha trò. Rồi tôi lăng qua một bên. Con cu tôi rời khỏi cái lồn Tự?Mấy phút sau, con cu tôi bắt đầu giật giật từ từ nó dự?g lên. Tôi đưa mắt nhìn Tự? Tư nhìn tôi, hai đứa tôi như chợt hiểu chúng tôi đang muốn gì.

Sau cái ngày Tư “trao thân gởi phận” cho tôi, chúng tôi bây giờ như hình với bóng. Mỗi tối, tôi đều xuống nhà Tư chơị Lúc thì tôi dắt tư đi xem phim, lúc thì xem cải lương, lúc thì hát karaoke, lúc thì ra bờ biển hóng gió.

Hôm ấy, rằm tháng tám, trăng sáng vằn vặt, tôi đưa Tư dạo biển hóng gió. Tư thì thầm kể cho tôi nghe những kỹ niệm thời thơ ấu của cuộc đời nàng. Cuộc đời nàng mãi luôn gắng liền với bãi biển, với hàng dừạ Tôi im lặng lắng nghe tiếng nàng thỏ thẻ bên cạnh tôi, nghe tiếng sóng vỗ vi vu, nghe tiếng gió thổi… Mọi âm thanh chừng như hoà vào nhau tạo thành một bản nhạc du dương lúc trầm lúc bổng. Ôm lấy Tư, tôi trao nàng nụ hôn nồng cháỵ Lưỡi tôi chuyền qua lưỡi nàng. Tôi say sưa hôn những dư vị đầu chót lưỡi ấỵ Tư ôm chầm lấy tôi, mắt nhắm nghiền. Làn môi mộng ước của nàng như có một vị ngọt, cứ thu hút lấy tôi. Chúng tôi thở dồn dập, hoà vào nhau….

Tôi đưa tay vuốt lại mái tóc Tự?Dưới ánh trăng, ngọn gió biển, tóc nàng bay bay tôi tưởng đâu mình đang lạc vào một cõi thiên thai nào đó. Từ mái tóc, tôi rà tay xuống bờ vai nàng, vuốt nhe.. Nàng run lên. Tôi lòn tay vô trong trong chiếc áo mỏng của nàng, mở nịt ngự?. Tôi từ từ soa bóp đôi nhũ hoa đang cương cứng. Tôi đưa tay se se hai đầu vú, nàng rùng mình lần nữạ Hình như lúc ấy nàng hứng quá, nàng đưa tay xuống chiếc quần tôi, bóp nhe.. Tôi sung sướng, rên rĩ.

Tự? lưng vào gốc dừa, tôi ưỡng người theo để tay nàng được gần nơi khúc thịt đang ngọa ngậy trong quần. Nàng từ từ cởi phi quần tôi rạ Dương vật tôi tuột hẳn ra ngoàị Nàng đưa tay vuốt nhẹ từ gốc dương vật cho đến đỉnh đầụ Tôi sung sướng rên rĩ. Nói với nàng:
– Em hôn nó đi. Em bú nó đi…

Nàng đưa mắt nhìn tôi không nóị Nàng cuối đầu xuống hôn và chổ khúc thịt đang nóng hừng hự? như lửạ Thấy nàng chỉ hôn sơ, tôi nói nhỏ:
– Em bú đi, anh muốn thử cái cảm giác con cặt của anh trong miệng em.

Nàng gật nhẹ đầu, rồi há miệng ngoặm lấy dương vật tôi và mút. Nàng mút như một đứa bé đang mút một cây kem ngon.

Tôi đưa hai tay tôi xuống, bóp nhẹ và se se hai đầu vú nàng. Nàng bút mút một hồi, tôi chịu hết nỗi, phọt mạnh dòng tinh khí nóng hổi vào miệng nàng. Nàng nuốt chửng rồi nhìn tôị Tôi biết nàng đang nghĩ gì. Tôi vội nói nhỏ với nàng:
– Không sao đâu, khí uống vào bổ lắm, không có hại đâu em đừng lo.

Nàng mĩm cườị Tôi nói với nàng:
– Em soay lại ngồi tự? lưng vào gốc dừa, để anh thương lại con bướm em nhé.
– Da.

Tôi đưa môi mình chạm vào nơi vùng tam giác có những cọng lông mịn màn ấỵ Một mùa khai khai xông vào mũi, tôi muốn lợm giọng. Tôi thầm nghĩ, chắc có lẽ của mình cũng vậy, nhưng nàng đã thương của mình, mà bây giờ mình không thương lại cũng không đúng cho lắm. Tôi đưa lưỡi xuống liếm một vòng trên hai mép âm hộ nàng. Tôi rà từ từ giống như trong tập truyện mà tôi đã đọc. Nàng nắm tóc tôi ghì mạnh vào âm hộ nàng. Tôi đưa lưỡi mình quét ra quét vào trong lồn nàng. Dưới ánh trăng, tôi cố nhìn để thấy rõ nơi nào có mồng đốc như trong sách đã nói, nhưng nhìn hoài cũng không
thấy được. Bú liếm một hồi, nước dâm thủy từ trong lồn nàng ứa rạ Tôi nuốc hết những giòng nước ấỵ

Nước ấy có một mùi vị như lòng trắng của cái trứng gà mà tôi mỗi sáng đều phải hút một trứng do đàn gà so nhà tôi sinh rạ Tôi nghĩ, chắc có lẽ nó cũng bộ như trứng. Tôi càng bú, nước của nàng càng rạ Cảm giác kích thích của tôi cũng bắt đầu trở lạị Con cặt tôi cũng bắt đầu ngoạ ngoạy và cương lên. Đến khi chịu hết nỗi, nàng nói với tôi:
– Anh đút nó vào đi, em chịu hết nỗi rồi, nứng quá.

Nghe nàng nói, tôi không làm liền mà cầm con cặt của mình rà rà trên mép lồn nàng. Tôi cố tình chọc tức nàng. Tôi rà khoảng mấy cái thì thình lình, nàng vùng giậỵ Nàng mạnh hơn bao giờ hết. Nàng đè người tôi xuống bãi cát. Tôi còn ngỡ ngàng vì hành động mạnh bạo của nàng thì nàng, nhanh như cắt, ngồi đè lên người tôị Nắm lấy cặt cương cứng của tôi đút vào cái lồn nàng. Nàng bắt đầu ngồi lên
ngồi xuống trên bụng của tôị Tôi nằm yên hưởng thu cái cảm giác được nàng đu.. Nàng sàng qua sàng lại một hồi, tôi chịu hết nỗi, tính ọc sữa rạ Tôi bèn gồnh mình kềm chế. Đầu tôi suy nghĩ về những chuyện khác cố xua đuổi cơn khoái lạc để kéo dài cuộc ái ân. Nhưng tôi không thành công với sự?co thắt của cái lồn nàng. Con cặt tôi cương cứng hết cở trong lồn nàng. Nó giật giật. Tôi biết mình sắp sửa bắn những dòng tinh khí nóng hổi ấy và lồn nàng. Tôi lấy hết sức bình sinh còn lại, thọt một
cú từ dưới lên. Nàng rên lớn:
– ….Uhmm…uhm…….uhm…….. đã quá……..đã quá……..đã quá anh ơi…..em sướng quá.

Tôi cố thọt một cái thật mạnh nữa, nhưng vừa kéo ra một tí, nàng lại ấn xát xuống. Bắp thịt trong người nàng con bóp giữ dội làm tôi không còn kiềm hảm được. Tôi nắc một cái nữa rồi khí tuôi ra ào ào trong lỗ lồn của nàng.

Tôi để con cặt mình trong lồn nàng. Một lúc sau, nó mềm dần rồi tọt ra khỏi lồn nàng. Nàng nằm đè lên người tôị Môi tìm môị Chúng tôi lại hôn nhaụ Chúng tôi mặt áo quần lại rồi tôi đưa nàng về nhà.

Rời khỏi nhà nàng, tôi rảo bước đi chân sáo về nhà mình. Về đến con hẻm vào nhà tôi, tôi bỗng giật mình suýt kêu lên thành tiếng. Tôi gặp Trung. Hắn đưa tay cản lấy lối đi đường của tôị Cơn giận trong bao lâu nay đã nguội, tự? dương lại bừng giậy trong lòng tôị Tôi hất mạnh tay hắn ra và hỏi giọng thách thức:
– Mày tránh không? Không đừng trách.

Trung vẫn không có chút biểu hiện gì là sợ sệt dưới những lời thách thức của tôị Tay tôi thủ sẵn quả đấm, tính thôi cho nó một cái dán vào mặt. Nhưng bổng nhiên nó ôm chầm lấy tôị Quả đấm của tôi từ từ nới lỏng qua cái ôm ấỵ Tôi xô hắn ra và bảo thẳng thừng:
– Tao rất giận màỵ Tao không muốn thấy mày nữạ Mày thả tao rạ Không tao…….tao đánh vào mặt mày.

Tuy tôi nói cứng vậy, chứ tôi biết tôi không bao giờ đánh lộn với bất cứ aị Huống hồ chi là hắn. Mặc dầu hắn đã cấm không cho tôi và Dung gặp nhau, nhưng ít ra cũng vì hắn mà tôi có những tháng ngày bên Tư thật xung sướng.

Hắn đưa mắt nhìn tôi như van lạỵ Người tôi mềm nhũn đi.

Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh trăng, mặt Trung sụ hẳn. Hắn vang lơn, tôi lại động lòng. Người tôi từ từ mềm nhũn. Dường như hắn biết vậy, nên vẫn tiếp tục vang nàị Hắn càng ôm ghì lấy tôi hơn. Tôi đẩy hắn ra một chút rồi nói:

– Mày muốn gì? Thả tao ra rồi nóị

Trung từ từ nới lỏng vòng tay rồi buôn tôi rạ Hắn đứng trước hướng đi của tôi, phòng hờ. Hắn nói nhanh:

– Tao nhớ mày lắm. Tao biết mày giận tao, nhưng tao nhớ mày lắm. Mày biết không?
– Tao không cần mày nhớ. Tại mày mà Dung không được nói chuyện với tao nữa
– Tao biết. Xin lỗi màỵ Mày muốn làm gì nó cũng được, nhưng mày đừng có không chơi với taọ

Nghe hắn nói vậy, tôi cũng động lòng. Hỏi hắn:
– Mày đứng đây chờ tao đó hả.

Hắn cuối đầu im lặng. Tôi biết hắn đã chờ tôi lâu lắm. Một lúc sau hắn hỏi tôi:
– Mày có bao giờ coi phim con heo chưa?
– Tưởng đâu chuyện gì, chuyện đó là chuyện nhỏ. Tao con luôn hà.

Nói thì nói vậy thôi, chứ thật sự?tôi chưa có bao giờ coi phim con heo cả. Tôi thường nghe mấy người lớn trong xóm nói phim con heo là phim nhà nghèo, là phim sex, là phim người lớn, phim cấp ba…. nhưng tôi chưa từng coi nên không biết nó có những hình ảnh gì mà làm mọi người bàn tán xôn xaọ Nghe tôi trả lời như vậy, hắn tiu nghỉu, xuôi xị:
– Tao tưởng mày chưa coi, tao rủ mày đi coị Ai ngờ mày coi rồị

Không để mất cơ hội, tôi hỏi nó:
– Ở đâu? Tao coi rồi, nhưng coi lại cũng được. Tao thích coi lắm, mày dắt tao đi nha !
– Ừ, để ngày mai tao dắt mày đi. Nhưng bây giờ mày hứa với tao là đừng giận tao nữạ
– Ừ…ừ…tao ….tao không giận mày nữạ
– Mày đi theo taọ

Hắn vừa nói vừa kéo tay tôi đi về phía vừa cây ăn trái của bà Sáụ

Hắn kéo tôi vào vườn cây sapochệ Vườn cây sapochê kín mít, tối đen không một bóng ngườị Lâu lâu tiếng chắc lưỡi của con thạch sùng làm tôi rợn cả da gà. Tôi không ngờ một thằng sợ ma như hắn mà dám chờ tôi một mình trong đêm tôị Lại còn dám dắt tôi vào rừng cây âm u nàỵ Tôi không biết thằng Trung dắt tôi tới chổ hẻo lánh này định làm gì tôị Tôi nghĩ có lẽ nó muốn dọc cặt tôi như những lần trước. Nghĩ vậy tôi hỏi:

– Mày dẫn tao tới đây làm gì?
– Shihhhhh…..

Hắn để ngón tay lên môi bảo tôi im lặng rồi nói:
– Nói nhỏ nhỏ chút chớ. Mày cho tao rờ mày một chút nhạ Tao nhớ mày lắm.

Tôi thầm nóị “Tao biết mày mà. Mày muốn dọc cặt tao thì dọc đại đị Đồ cái thằng một dái…”
– Thôi đi mày, con trai gì mà đòi dọc cặt người ta miếc.
– Mày cho tao dọc chút đi, mai tao dẫn đi coi phim con heọ
– Ừ, thì dọc đi nè. Nhưng nhanh lên nha, tao còn đi về ngủ nữạ Tao mệt lắm rồị

Thằng Trung vội ôm tôi vào lòng rồi hắn hít hít mấy cái tỏ ra thèm thuồng, nhung nhớ. Hắn cởi và tuột hẳn cái quần tôi xuống đất và thọc tay vàọ (Ở Việt Nam tôi không bao giờ mặt quần lót cả, nên chuyện cởi quần rất dễ) Hắn sờ mó khắp con cặt tôi và bóp nhe.. Tuy tôi cũng vừa làm tình với Tư xong, nhưng tôi lại ở vào lứa tuổi trưởng thành nên sung sức. Hắn mới sờ có mấy cái mà cặt tôi đã cương cứng ngắt. Một giọt nước khí đầu tiên tuôn rạ Miệng tôi rên ứ ứ thật khoáị Thằng Trung dọc cặt tôi một hồi, hắn cúi đầu xuống đưa mũi ngay con cặt tôi rồi hửị Tôi nhìn xuống định coi nó làm gì. Tôi thấy nó hả miệng ngậm nguyên con cặt tôi. Hoảng quá, tôi xô đầu nó ra và hỏi:

– Mày định làm gì đó?
– Shihhh…..Shihhhhh….. Mày cho tao bú cặc mày chút đi, Tèọ Tao nghĩ bú cặt sướng lắm. Tao coi trong phim hai thằng Mỹ bú nhau, tụi nó rên dữ lắm. Chắc tụi nó sướng.

Tôi im lặng để cho hắn bú. Lúc đầu cũng thấy nhột nhạt và kích thích. Nhưng hắn càng bú tôi càng thấy sướng. Sướng lắm, sướng không thể tả. Giống như cặt tôi đang đụ vào lồn con Tư vậỵ Tôi rên khẽ và chụp lấy đầu hắn như một phản xạ tự?nhiên, ghì sát vào con cặt tôị Hắn đẩy tôi ra một tí, thở dốc. Rồi hắn đưa lưỡi liếm quanh đầu cu tôi, ngay cái rảnh nhỏ xíu, và ngay cái khấc của da quy đầụ Tay hắn không ngừng sụt cặt tôị Đã quá, tôi rên lớn:

– huhhhh…..hừ…đã….đã…..quá ….. Trung ơi…. Bú mạnh vào…..Bú mạnh nữa đi……Ừ …..Ừ…..

Tôi rên la sung sướng. Hắn nghe tôi rên, chắc hắn cũng sướng lắm. Tôi thấy hắn tuột cái quần hắn xuống và sục cặt liên u liên minh. Một tay hắn sục cặt hắn, còn tay kia xoa xoa vào hai hòn dái tôị Lưỡi hắn thì rà lên rà xuống dọc theo con cặt tôị Tôi rên lên không biết trời trăng mây nước gì hết. Rồi tôi ôm ghì đầu hắn xát ép xát vào cặt tôị Toàn thân tôi run rẫỵ Tôi lắc mình mấy cáị Cảm giác như hàng ngàn con kiến chạy theo đốt sương sống tôị Tôi biết mình sắp rạ Tôi kìm hảm cái cảm giác bắn khí vào miệng Trung. Tôi nói với Trung:

– Trung,….Tao….tao….gần ra rồi….Mày lấy ra chứ không….tao……bắn trong miệng mày đó.

Nghe tôi nói thế, hắn càng bú mạnh hơn. Hắn còn dùng răng nhây nhây đầu khấc của tôi làm tôi xốn xang khó chịụ Tôi nói với hắn lần nữa:

– Lấy ra……tao……ra……
– Không sao, mày bắn vào miệng tao đi…. Bắn mạnh đi…..

Thằng Trung vừa nói, hắn vừa hả miệng thật rộng, y hệt con cá chờ đớp mồị Thấy lâu, hắn cầm con cặc tôi sục lần nữạ Hắn càng sục càng nhanh. Cuối cùng tôi chịu hết nổi, phóng một luồn tinh khí thật mạnh vào mặt vào miệng hắn. Hắn nuốc hết dòng khí nóng hổi của tôi vào bụng. Còn những giọt động trên mặt, nó đưa tay quẹt qua quẹt lại rồi bỏ vào miệng mút lấy mút để.

Hắn bóp mạnh vào con cặt của tôi rồi vắt từng giọt khí cuối cùng bỏ vào miệng. Hắn ngậm lấy con cặt hơi mềm của tôi trong miệng mút một hồi rồi rên rỉ. Tôi biết chắc có lẽ hắn cũng rạ Sau khi ra, hắn đứng dậy, kéo quần tôi lên và gài nút lạị Hắn ôm tôi, hôn lên mặt tôị Tôi tính đẩy hắn ra khỏi, nhưng nghĩ sao, tôi lại thôị Thấy tôi không phản ứng, hắn hôn lên môi tôi và mút lấy lưỡi tôị Tôi cũng đáp lấy cái hôn của hắn và hôn trả lạị

Hôn một hồi, tôi và hắn đi về nhà. Đã một giờ sáng, vầng trăng vẫn soi sáng, mọi thứ đều chìm trong im lặng. Tôi nhè nhẹ như con mèo mướp bước vào nhà, trèo lên giường và lăn ra ngủ sau những lần làm tình mệt mỏị Tôi ngủ thật ngon cho đến sáng ngày hôm sau.

Thức dậy, trong cơn ể oải còn động trong người tôi. Tôi ra trước sân nhà, vương vai và nhìn qua bên kia nhà Trung. Tôi thấy hắn. Hắn đưa mắt nhìn tôi như muốn nói điều gì với tôi. Tổng dưng những sự?kiện tối qua từ từ quay lại trong đầu tôi. Tòng tôi cảm thấy bất an về sự?việc ấy.

Tôi trở vào nhà, nằm gát tay lên trán suy nghĩ. Không lẽ tôi là người đồng tính luyến ái. Trong thâm tâm tôi, tôi không thể nào tưởng tượng được mình lại để con cu của mình trong miệng một người cùng pháị Suy nghĩ, rồi suy nghĩ, nhưng tôi không thể nào giải thích được cảm giác con cu tôi trơn trợt trong miệng Trung. Một cảm giác thích thú nhột nhạt mà tôi chưa từng thử quạ Cảm giác thật sung sướng, tê mê, và lâng lâng trong đầu… Rồi tôi lại nói với chính tôi rằng, “À, mình đâu có phải đồng tính đâụ Mình cũng thích làm tình với con gái kia mà. Mình đã từng làm tình nhiều lần với em Tư đó…”

Nghĩ vậy, tôi biết mình không còn tội đồng tính luyến ái nữạ Nhưng hình ảnh và cảm giác tê mê của thằng Trung hồi tối làm tôi cứ nghĩ ngợi luôn. Tôi cố xua những ý nghĩ đen tối trong đầu ra khỏị Thế là tôi đứng dậy ra sau hè rửa mặt.

Đã trưa, mặt trời hơn quá đầụ Những tia nắng chói chan gay gắt, nóng hừng. Người tôi rít rấm và hôi hám rất khó chịụ Những mùi tinh trùng và nước bọt làm cái quần dưới hán tôi xông lên một mùi hôi thật khó ngưởị Tôi vội sách gầu và xà-phồng qua nhà Trung tắm ké.

Đây là một sự?việc rất thường đối với người trong xóm. Cả một cái xóm khoảng hai mươi căn hộ, vậy mà chỉ có hai cái giếng. Một là nhà thằng Trung, hai là nhà bà Sáụ Nhà tôi thì gần nhà thằng Trung hơn, vã lại ba mẹ tôi cũng thân với ba me. Trung nên tôi thường qua nhà Trung sách nước. Nhưng sau khi tôi giận Trung, tôi không qua nhà hắn sách nước nữa, mà tôi lại qua nhà bà Sáụ Tuy xa hơn, nhưng tôi muốn tránh mặt hắn nên phải làm vậỵ Nhưng bây giờ, chỉ hồi tối này, tôi đã hết giận hắn.
Tôi đem gầu qua nhà hắn, sách nước, xối trên đầụ Một dòng nước mát chảy mạnh từ đầu xuống chân làm tôi chợt rùn mình. Tôi đổ chai chùm bồ kết lên tóc rồi chà, gộị Rồi tôi sách nước xối lên tóc làm tan đi bọt xà phồng. Nước xà phồng chảy xuống quần tôi, trơn nhớt. Tôi mở rộng cái quần xoọc của mình ra và đổ vào ấy chút xà phồng rồi kì cọ con cu tôị Tôi kéo da qui đầu xuống. Và nhè nhẹ kéo lên kéo xuống cho sạch những chất bẩn rồi thì sối nước vàọ Không biết sao, con cu tôi tự? động đứng dậỵ Có lẽ là do tôi kích thích nó bằng nước xà phồng. Tôi muốn nó xuống nên xối nước lia lịa vào quần. Nhưng công tôi rõ là công dã tràn. Càng đổ nước, thì con cu tôi càng cương cứng. Nó cứ chỉa thẳng rạ Tôi không biết phải làm gì. Cứ múc nước rồi xối…
Làm một hồi, cu tôi hơi xìu xuống. Nó chưa xìu hẳn, ác thay, Dung lại ra giếng vo gạo để nấu cho buổi trưạ Thấy tôi, Dung cuối gầm mặt xuống. Tôi cũng chẳng dám mở lờị Vì đây là nhà của Dung. Biết đâu ba me. Dung hay Trung ra bất tử thì tôi chết. Nghĩ vậy tôi vội sách gầu đi về nhà. Nhưng tôi không thể nào đi về nhà với con cu cứ chỉa lên. Nghĩ ra cách, tôi vội lấy cái gầu để trước chổ kín rồi đi về. Bổng Dung nhìn tôi hỏi:

— Anh, Tèo… Anh làm gì vậỷ Sao sách gầu ở trước?
Tôi ú ớ.

— Ơ…ơ….Tại vì….Tại vì…..

Tôi không tìm ra câu trả lời nào thích hợp. Dung nhìn tôi cười.

— Có phải anh lấy cái gì dấu trong đó không?
— Không có mà.
— Không tin.

Dung chạy lại giật mạnh cái gầu trong tay tôị Không biết vô tình hay cố ý, Dung kéo luôn cả chiếc quần tôi xuống. Thế là con cu tôi dự?g thẳng trước mặt Dung. Cả Dung lẫn tôi đều đỏ mặt. Tôi vội kéo quần lên và cấm đầu đi về nhà.

Vô phòng thay đồ, tôi dùng khăn lông lau khô mình. Lúc tôi chạm vào con cu tôi. Nó lại dự?g đứng. Tôi tức mình lấy tay búng mạnh vào nó và nói thầm, “Mày hư quá nhạ Đụng đâu cũng cương được.” Rồi thì tôi lại cười với mình.
Tôi lau xung quanh con cu.

Chiếc khăn lông mềm mại quấn lấy toàn thân con cu tôị Êm ấm. Hừng hự?. Cảm giác đê mê khoái lại lại đến. Tôi không kềm chế được cảm giác. Tôi bắt đầu sục lên xuống, nhè nhẹ rồi mạnh dần. Mạnh dần. Tôi rên hừ hừ, ưỡn người lên phía trước rồi bắn mạnh. Một luồn tinh khí trắng đục vọt mạnh ra từ đầu cu đỏ như chiếc nắm, bóng lưỡng của tôị Nó đặc sệt. Tôi thấy con cu tôi hơi đau, nhưng cũng sung sướng lắm. Những giọt khí trắng đục, kích thích vào thị giác của tôị Chợt hình ảnh thằng Trung bú cặt tôi hồi tối lại về. Tôi muốn biết tinh trùng tôi có ngon hay không mà thằng Trung thèm đến nỗi vắt từng giọt mút lấy mút để đến thế. Tôi không còn kềm chế được lòng mình nữạ tôi dùng ngón tay quẹt lên chổ có nhiều tinh khí nhất rồi đưa lên miệng. Tinh khí tôi nó có mùi ngòn ngọt nhơ nhớt. Tôi thấy hơi ghê tởm, tôi nhổ nguyên cả bãi nước bọt xuống sàn đất. Ghê tởm lấy chính mình, tôi vội mặc quần áo vào, lên chợ phụ giúp mẹ tôi buôn bán.

Thời gian rồi cũng trôi quạ…

Sau bao nhiêu năm sống ở cái làng nhỏ bé Lương Sơn này, tôi bắt đầu yêu thích những cái gì nhỏ bé. Tôi cảm thấy những cái nhỏ bé ấy dễ nắm trong vòng tay mình hơn và cảm thấy an tâm hơn so với những cái to lớn. Cái lồn nhỏ bé chơi sướng hơn cái lồn lớn, trái mít Tố Nữ thì đâu lớn bằng trái mít lồng, trái nhản hột tiêu tuy nhỏ nhưng nhiều cơm và ngọt hơn trái nhản lớn, con cầy tơ thì ăn ngon hơn con cầy già …vv… Càng nhỏ tôi càng yêu, đó là những suy nghĩ của tôi khi sống trong cái làng này .

Sống xa Sài Gòn bao năm, giờ đây thành phố Sài Gòn đã chìm vào quên lãng trong trí óc tôị Có còn chăng là những hình ảnh mờ ảo trong tiềm thức từ thời còn con nít xót lại. Và có còn chăng nữa là hình ảnh của một thằng bạn thân của tôị

Sài Gòn bây giờ trong tôi giống như Sài Gòn năm nào đã đổi chủ và lấy cái tên Thành Phố Hồ Chí Minh không như xưa chỉ Sài Gòn, ngắn gọn, thân thiết, và dễ nhớ . Đấy, Sài Gòn đã ra đi trong lòng tôi, chỉ để lại một thị xã hẻo lánh, xa xôi ….

Đôi lúc tôi cũng ước mong mình giống như những ông nhạc sĩ viết một bản nhạc ca về Lương Sơn cái làng nhỏ tôi yêu. Nhưng đành chịu thôi, vì tôi không phải là nhạc sĩ . Càng sống lâu tôi càng quyến luyến và không nở bỏ ra đi, nhưng tôi cũngphải ra đi để trở về Sài Gòn, trở về cái nôi sinh tôi rạ

Lúc ra đi, tôi cũng có phần háo hức được thăm lại Sài Gòn, được thăm lại Quốc, thằng bạn duy nhất còn xót lại sau gần năm năm xa cách. Nhưng tôi háo hức thì ít, mà buồn thì nhiềụ Buồn vì rời xa cái làng nhỏ bé, rời xa thằng Trung lại cái một dái, rời xa nhỏ Tư, và nhất là rời xa người tình đầu của tôi, Dung. Tôi buồn lắm, chẳng thèm nói chuyện và chẳng thèm gặp ai.

Đêm trước khi gia đình chuẩn bị rời Lương Sơn đi Sài Gòn để phỏng vấn định cư nước ngoài theo diện ODP, tất cả những người quen của gia đình tôi đều đến để từ biệt.

Rất nhiều người tới tiển đưa tôi, trong đó có Tư, có Trung, và nhất là có Dung.

Trưa khoảng 2 giờ thì Dung đến . Dung đi một mình, tay cầm theo trên tay một gói quà nhỏ xinh xinh, trao cho tôi. Tôi vui lắm, không phải vì phần quà ấy mà vì Dung hẹn tôi tối naỵ Dung đến sau một hồi nói chuyện, Dung hỏi tôi:
– Tối nay Du có rãnh không?
Tôi ngạc nhiên, tròn mắt và thầm nói, “Không biết sao hôm nay Dung lại kêu tên tử của tôi, thay vì cái tên Tèo mà hàng ngày những đứa bạn trong xóm thường kêụ” Nhưng tôi vẫn nhanh nhấu trả lời Dung:
– Rãnh, rãnh lắm, Tèo, …à …. Du đâu có làm gì đâụ
– Vậy tối nay hẹn Du ngoài hẻm đầu nhạ
– Ừ, được,…

Tôi đứng trân ra đó nhìn bóng Dung mờ dần rồi mất hút sau hàng căn nhà lá . Khi Dung đi rồi, tôi mới biết là mình ngớ ngẩn, hẹn mà không hỏi giờ nào . Hỏi có chết không.

Mới có năm giờ chiều mà tôi đã chuẩn bị cho buổi hẹn . Tôi đi tắm và diện quần áo thật đẹp rồi ngồi đó chờ trời tối . Mặt trời hôm nay quái ác thật, dường như ông trời đang chơi tôi hay sao ấy, đã sáu giờ rồi mà còn sáng trưng. Rồi dần dần, mặt trời cũng lặng, nhường lại cho bóng tối . Tôi ra đầu hẻm đứng đợi Dung.

Mười phút, hai mươi phút, ba mươi phút, một tiếng . Hơn một tiếng mười lăm phút Dung từ cuối hẻm đi ra, Dung đi vội vàng và cuối đầu xuông như thể sợ người ta nhìn thấy.

Trông điệu bộ lén la lén luốt của Dung tôi thầm phì cười. Đúng là lần đầu tiên hẹn kép, hẹn một thằng con trai như tôi, nên Dung sợ người ta thấy. Không như tôi, một đứa từng trải qua bao cuộc tình. Nhìn Dung tôi cảm thấy thương Dung hơn. Tôi thấy tôi không sứng đáng với những gì trân quí mà Dung dành cho tôi. Quả thật vậy, Dung thuần khuyết quá, Dung đáng yêu quá, Dung dễ thương quá. Tôi đối với Dung lúc nào cũng yêu thương và muốn trao cả những gì tôi có thể cho Dung, nhưng tô? thấy mình không sứng đáng. Vì cái trân quí của tôi, tôi đã đánh mất nó từ lâu. Nhiều lúc tôi lại cảm thấy mình nhơ quá so với Dung. Tôi biết vậy và hứa với lòng mình rằng chẳng bao giờ làm những chuyện có lỗi với Dung nữa.

Hoàng hôn tắt, để nhường chổ cho bóng tối. Dung đi ngang qua tôi rồi dừng lại nói nhỏ vào tai tôi:
– Dung đợi Du ở phía sau khu nhà thờ nha, nơi nhà kho chứa cũi. Đừng đi theo Dung sát quá, người ta thấy kỳ lắm.

Tôi đi theo Dung, tôi giữ khoảng cách giữa tôi và nàng. Dáng Dung đi uyển chuyển đến khu nhà thờ trông thật khiêu gợi, thật hấp dẫn. Tôi vừa đi vừa ngắm dáng nàng mà không khỏi bật lên một câu khen thầm: “Dung của tôi đẹp thật. Đẹp toàn diện về dáng lẫn tư cách.”

Dung rẽ vào khu nhà thờ và mất hút sau cánh cửa rộng. Ở cái làng Lương Sơn này chỉ có một ngôi nhà thờ duy nhất. Tôi nghe nhiều người trong xóm nói khu này trước kia là đồn trú của thực dân Pháp, nên có rất nhiều thây ma, vong hồn oán tử. Thấy Dung đi vào đó tôi cũng sợ và e ngại cho Dung, e ngại cho mình. Tôi tự hỏi lòng mình là tại sao Dung lại hẹn tôi ở một nơi ma quái và vắng bóng người như vậy. Chợt tôi lại thốt lên, “hay là?”

Mặt trời đã tắt hẳn, xa xa trong bóng đêm những ngọn đèn dầu loe loét được thấp lên. Chúng bập bùng trong đêm, và tiếng côn trùng rả rích làm tăng thêm vẻ u tối của một khu nhà thờ không người. Dung dừng lại trước hai cây dâm bụt lòa xòa đầy cành la,?trước sân. Dung ngồi xuống. Tôi tới bên Dung và ngồi xa xa cách Dung một khoảng. Chợt tôi và Dung cùng lên tiếng:
– Dung?.Du?.

“Dung nói trước đi” tôi bảo Dung.

“Du nói trước đi”
– Vậy Du nói nhé. Ngày mai là Du đi rồi, Du rất mừng khi nhận và đọc lá thư hẹn của Dung ngày hôm qua. Cả đêm Du không ngủ được, Du?.

Dung ngắt lời tôi:

– Du đừng nói nữa, Dung cũng vậy. Cũng chẳng khác gì Du. Dung mong thời gian trôi nhanh để có thể gặp riêng Du. Dung nghĩ nơi hẹn hò, nhưng Dung không thể nào nghĩ ra nơi nào cho thích hợp. Cho đến hồi sáng này Dung đi nhà thờ thấy khu nhà kho bỏ trống, nên Dung?

Tôi tới bên Dung, nắm lấy tay nàng. Tôi đặt một nụ hôn nồng nàn nhất lên bàn tay của nàng. Bổng người Dung run lên. Dung ôm chầm lấy tôi, thút thít. Những giọt nước mắt lan đều trên má Dung. Tôi ôm ghì lấy Dung, hôn lên mắt Dung. Đôi mắt mà giờ đây đã đẩm lệ. Dung khóc. Tôi không biết vì sao nàng lại khóc. Có lẽ nàng quá sung sướng khi gặp tôi, hay có lẽ nàng không nở xa cách tôi vì đây là lần chia tay cuối cùng không biết khi nào chúng tôi mới có dịp gặp lại? Tôi không biết và không cần phải biết những điều ấy. Tôi khẽ nhẹ hôn lên môi nàng. Đôi môi nàng run lên. Nó cong cớn, đầy mộng nước. Chúng tôi trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy. Chiếc lưỡi mềm mại của tôi luồn qua miệng Dung, tách hàm răng trắng đều của nàng ra để tìm chiếc lưỡi nàng. Tôi mút lấy lưỡi Dung. Mùi nước miếng thơm ngọt của Dung trào qua miệng tôi. Chắc có lẽ đây là nụ hôn đầu tiên trong đời tôi nhớ mãi. Ở Dung không giống như ở Trung, hay ở Tư. Người Dung toát ra một vẻ ngọt ngào, thuần khiết, rất sử nữ.

Tôi hôn môi Dung. Những nụ hôn say đắm. Tay tôi lùa vào tóc nàng. Tôi cố hít vào lồng ngực mùi thơm của da thịt, mùi thơm của tóc, mùi thơm của dầu gội đầu bồ kết? Dung ôm ghì lấy tôi. Tôi thủ thỉ vào tai Dung:
– Dung có hối hận cho đêm nay không?

Dung nguầy nguậy lắc đầu thầm bảo tôi:
– Không? Dung không bao giờ hối hận bất cứ chuyện gì sãy ra đêm nay. Dung yêu Du, Dung có thể trao hết cho Du?

Không đợi Dung nói hết câu, tôi đã ngăn lời nói của nàng bằng một nụ hôn. Tay tôi từ từ mò xuống và bóp vào đôi bờ mông săn chắc của Dung. Tay tôi sờ khắp người nàng, lưng nàng, rồi ngực nàng. Mỗi lần tay tôi đi đến đâu là Dung thở mạnh đến đó. Hơi thở nàng dồn dập, đứt quảng. Tôi từ từ cởi từng cúc áo của nàng, cởi bỏ chiếc áo ngực. Dung cũng vậy. Dung giúp tôi trút bỏ những gì vương vấn trên người tôi. Khi Dung đưa tay lên kéo ở dây kéo quần, người Dung càng run hơn. Tay nàng run đến độ không mở ra được. Tôi giúp nàng mở quần tôi ra.

Còn tôi. Vừa mở đến đâu, tôi hôn Dung đến đó. Khi chiếc áo bà ba mầu tím nhạt và chiếc nịt ngực của Dung được cởi ra, tôi đưa chiếc lưỡi của mình đánh nhẹ lên đầu hai núm vú. Dung run cả người. Tôi bú vú Dung, nút nhẹ lên cả hai đầu. Tay tôi luồn vào lưng quần của nàng và kéo nó ra. Tôi đặt Dung xuống nền xi măng láng. Có lẽ Dung đã chuẩn bị từ sáng hay sao ấy, nơi đó được quét dọn rất sạch vì tôi không cảm giác rằng có cát đất trên nền. Vã lại khi tôi cởi áo và quần của Dung, ngay cả áo quần của tôi, tôi cũng lót sẳn dưới đó cho nàng khỏi lạnh lưng. Tuy vậy, Dung vẫn thót người khi tôi đặt Dung xuống nền si măng. Tôi hôn nhẹn nhàng bờ ngực nàng rồi từ từ hôn xuống. Khi hôn xuống rốn nàng, tôi đánh nhẹ đầu lưỡi của tôi vào lổ rốn nàng. Dung hẫy người lên có vẻ rất kích thích.

Rồi nó cũng đến?

Tôi nhẹ, rất nhẹ, liếm vào lồn nàng. Nước dâm thủy của nàng chảy ra lai láng. Tôi uống hết. Tôi mút lồn nàng, bú lồn nàng. Tôi mút hột le nàng. Nàng ưởng người lên, hẩy hẩy mông vào miệng tôi để cho miệng tôi càng sát với lồn nàng khi tôi chạm vào hột le nàng. Dung rên rỉ, quằn quại trong cơn đê mê của thể xác. Tôi ngồi dậy, cầm con cặt đã cương cứng của mình tự lúc nào, từ từ đặt trên lồn Dung. Toàn thân nàng hẩy lên để đón lấy con cặt tôi. Từng chút một, từng chút một, tôi đưa dương vật tôi vào âm hộ ấm áp đầy nước nhờn của nàng. Tôi làm rất khẽ và nhẹ vì tôi biết Dung là người còn trong trắng. Khi đầu khất của tôi vào trong âm hộ nàng thì nó chợt dừng lại. Dung rên rỉ?

Tôi nghĩ có lẽ tôi đã chạm vào màng trinh của Dung. Tôi sợ nàng đau nên chưa dám đút mạnh vào thì ở dưới, Dung đã nắc mông đít nàng lên. Dung hít hà kêu đau. Tôi biết Dung đau lắm. Tôi để con cặt tôi trong lồn Dung một hồi lâu cho cảm giác dễ chịu đôi phút rồi tôi bắt đầu hẩy mông. Tôi làm những động tác mà tất cả loài vậy trên trái đất đều làm đó là truyền giống. Tôi nắc Dung. Tôi ôm ghì lấy Dung. Cảm giác ngây ngất cứ bay bay. Cửa mình Dung siết chặt lấy con cặt tôi. Dung rên lên trong cơn thống khoái. Còn tôi càng lúc càng nắc mạnh. Tôi thở mạnh và ôm chầm lấy Dung. Tôi hôn lên mắt nàng, lên môi nàng. Tôi nắc và nắc. Những tiếng chèm nhẹp lách chách của tiếng nước lồn và tiếng hai vật âm dương chạm vào nhau trong đêm thanh vắng của sân sau khu nhà thờ tạo nên một âm thanh đầy dục vọng. Và cứ thế tôi nắc Dung?

Cho tới một lúc sau, toàn thân tôi như ngàn con kiếng chạy khắp mình. Tôi biết tôi sắp xuất tinh. Còn Dung thì quằng quại. A? hộ Dung siết chặt lấy dương vật tôi. Tôi nắc thật mạnh vào lồn Dung lần cuối. Tinh trùng tôi bắn xối sã vào lồn Dung đầy ứ. Xong, tôi ôm Dung, hôn Dung và bú vú Dung. Chưa đầy năm phút, dương vật tôi lại cương cứng. Tôi hỏi Dung:
– Em có mệt không? Em có sung sướng không?

Dung ôm chầm lấy tôi, khóc. Những giọt nước mắt hạnh phúc lan đều trên má Dung.

Tôi hôn Dung và tiếp:
– Cho anh một lần nữa nhé?

Dung khẽ gật nhẹ đầu và tôi lại tiếp tục đút cặt mình vào lồn Dung mà nắc. Chúng tôi quằn quại trong cơn ái ân và hôn nhau cho đến lúc mệt nhừ. Tôi quá mệt, cả hai chúng tôi định ngủ lại nơi hoang vắng này, nhưng chúng tôi lại sợ nên tôi bảo Dung:

– Mình về nha em. Ngày mai anh đi rồi, qua bển anh sẽ viết thư về cho em. Em nhớ nhé. Anh yêu em quá. Em Dung của anh?

Dung ôm chầm lấy tôi. Dung không nở rời xa tôi, tôi hôn Dung rồi cả hai chúng tôi chia tay. Khi tôi mặc áo vào thì mới biết trên áo tôi dính toàn là tinh trùng của tôi và máu trinh của Dung. Tôi không mặc áo vào mà để trần vậy đi về nhà. Hên cho chúng tôi, ở cái làng hẻo lánh này ai cũng lên giường ngủ sớm để ngày mai còn phải ra đồng.

Khi về đến nhà, nhà tôi đã ngủ hết. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn trên bàn thờ, tôi mở chiếc áo ra xem. Trên đó, một vết máu trinh và tinh khí của tôi còn lợn cợn trên ấy. Tôi hôn lên tì vết ấy như thể hôn lên lồn Dung và nâng niu chiếc áo ấy, xếp gọi lại bỏ vào ba lô làm hành trang để lên đường đi Sài Gòn, rồi đi Mỹ.

Tôi trèo lên tấm phản cố dỗ cho mình một giấc ngủ, nhưng tôi không tài nào ngủ được. Tôi cứ thao thức nghĩ về Dung mãi. Tôi thiếp đi lúc nào chẳng biết.

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi trưa tháng Tám. Sài Gòn tháng Tám oi bức. Cái nóng hầm hập và rít sau một cơn mưa ngắn trong thoáng chốc. Vừa bước xuống ga xe hoả là tôi thấy bác tôi và cả gia đình bác đến đón.

Đã bao năm xa cách Sài Gòn, nhưng lâu lâu Bác cũng có vào Trung thăm chúng tôi. Vì vậy mà tôi còn nhớ bác, nhớ gia đình bác. Nhưng bên cạnh bác, tôi thấy có một chàng thanh niên cao lớn. Mặt mày anh chàng rất điển trai và trông rất minh mẩn, sáng suốt. Anh ta mặc áo thun trắng, quần jean xanh. Trông vẻ mặt kia, tôi thấy có chút gì đó quen quen. Nhất là ở đôi môi. Đôi môi lúc nào cũng mĩm mĩm như thể đang cười với mọi người. Tôi quay qua định hỏi người kia là ai, thì người lạ vội lên tiếng:

– Tuấn đó có phải không? Còn nhớ Quốc không? Quốc nè…

Tôi vỡ lẽ, đứng lặng người không biết nói gì hơn. Tôi chỉ ồ lên một tiếng rồi lặng lẽ nhìn Quốc. Hai bác tôi, mẹ, và anh tôi cứ thao thao bất tuyệt về chuyện ở miền Trung, chuyện ở Sài Gòn, chuyện đường, chuyện xá. Họ không hề chú ý đến chúng tôi nữa. Quốc đến bên mẹ tôi, lễ phép nói:

– Dạ chào bác, chào anh. Con là Quốc, bạn của Tuấn từ hồi Tuấn còn ở Sài Gòn.
– Bác biết. Tụi mày bao nhiêu năm còn nhớ, quý hóa quá.
– Bác cho con dẫn Tuấn đi một vòng Sài Gòn cho biết Sài Gòn đã thay đổi ra sao nhé. Tối con chở Tuấn về.

Mẹ tôi dễ dãi bảo:
– Ừ tụi con đi chơi về sớm. Sáng mai Tuấn còn phải đi phỏng vấn và chích ngừa nữa.

Thế là tôi và Quốc đi ra chổ gởi xe. Bao năm trời xa cách, giờ gặp lại, tôi không biết nói gì với Quốc. Và có lẽ Quốc cũng vậy. Chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau ra đến nơi gởi xe. Quốc lấy xe, rồi trả tiền. Xong, Quốc quay qua bên tôi hỏi để phá tan cái dây im lặng muốn điếng người:

– Thành phố bây giờ lạ quá phải không?
– Ừ lạ thật.

Tôi nói là nói vậy, chứ tôi có nhớ gì đâụ Đầu óc tôi cứ trống rỗng không còn nhớ gì về Sài Gòn. Quốc hỏi sao, tôi trả lời vậỵ Rồi thì Quốc chở tôi vào một quán cà phệ

Ngồi trong một góc nhỏ của quán cà phê, chúng tôi im lặng nhìn nhaụ Rồi tôi mới hỏi Quốc:

– Bao nhiêu năm mình không gặp rồi hơ??
– Đúng ra thì bảy năm, tám tháng, và mấy ngàỵ

“Trời!” tôi thầm bảọ Tôi không ngờ rằng Quốc nhớ từng tháng, từng ngày đến vậỵ Tôi cảm động lắm. Tôi tự trách mình sao lại không coi trọng tình bạn của Quốc dành cho tôị Tôi cảm thấy mình có tội với tình bạn này quá. Tôi ngồi đó mà thừ người ra để ly cà phê nguội dần….
– Tuấn! có chuyện gì vậỷ

Giật mình, tôi ú ớ…

– Ờ…Ờ….Quốc làm ….cảm động quá. Không ngờ rằng Quốc nhớ rõ vậỷ Học hành của Quốc thế nào rồỉ Chắc không bác sĩ thì cũng kỷ sư phải không?

Quốc cườị Nụ cười mà tôi thấy quyến rủ nhất trong tất cả mọi người con trai, đàn ông, trên trái đất mà tôi có lần gặp quạ

– Bác sĩ, kỷ sư gì chứ. Quốc đang học về kiến trúc, năm thứ nhất. Còn Tuấn?
– Tuấn à? Có học gì đâụ Tốt nghiệp trung học phổ thông xong thì ở nhà luôn chả có học hành gì. Mẹ bảo qua Mỹ rồi học tiếp.

Quốc cườị Cà phê xong, chúng tôi đi dạo một vòng Sài Gòn. Đi đến đâu Quốc chỉ và giải thích từng ly từng tí về thành phố mà bao năm tôi xa cách. Đang thao thao bất tuyệt, Quốc hỏi tôi:

– Chắc ở miền Trung Tuấn nhiều bạn gái lắm hả. Đẹp trai như Tuấn….

Tôi cườị Có nhiều lắm, nhiều đếm không xuể. Quốc cười theọ Chúng tôi, giờ, đã hoà đồng với nhau như thể hồi còn con nít. Dạo ở sông Sài Gòn xong, Quốc chở tôi về nhà Quốc. Dắc xe vào nhà và khoá cửa lại cẩn thận, Quốc dắt tôi lên phòng của Quốc nghe nhạc ngoại quốc. Quốc hỏi tôi:

– Tuấn thích ca sĩ ngoại không?
– Thích chứ. Tuấn thích nhất là Vũ Khanh và Tuấn Ngọc. Vũ Khanh có giọng hát trầm ấm, quyến rủ, và nhất là Vũ Khanh có hàm râu tếu tếụ Tôi pha trò. Còn Tuấn Ngọc thì mắt hếch hếch, lại có chút nam tính….

Quốc cười rồi mở máỵ Tiếng hát Vũ Khanh vang lên trong phòng Quốc, trầm ấm, bay bổng. Tôi thích lắm. Tôi nằm trên giường Quốc nhắm mắt thưởng thức đĩa CD của Vũ Khanh hát.

Quốc cởi áo thun ngoài ra và bảo:

– Thành phố tháng này nóng lắm. Tuấn có nóng không? Cởi áo ngoài ra cho mát. Tự nhiên giống như mình hồi còn nhỏ, đi học chung, rồi tắm chung…

Tôi cũng thấy nóng nực lắm, nhưng nãy giờ tôi cũng chẳng để ý vì tiếng nhạc của Vũ Khanh như thể kéo tôi ra ngoài thành phố oi bức Sài Gòn nàỵ Giờ nghe Quốc nói, cái nóng chợt kéo đến ùn ùn, thế là tôi cởi cái áo sơ mi rạ Khi tôi cởi áo rao, Quốc nhìn tôi chăm chăm và bảo:

– Tuấn có thân hình đẹp ghệ

Tôi cười và thích thú bảo:

– Ở miền Trung Tuấn khiêng đồ nặng nên bắp thịt nở nang. Có thể vậỵ

Nói xong tôi ngước lên nhìn Quốc. Lúc này tôi thấy Quốc ở trần và trên người chỉ còn có cái quần đùị Người Quốc trắng muốt. Nhìn thấy Quốc, tôi chợt nhớ đến thằng Trung một dáị Tôi nghĩ thầm, “không lẽ nào thằng bạn thân mình cũng thích mình? Giống như thằng Trung một dáị” Đang nghĩ miên mang, tôi thấy Quốc đi đến gần bên tôi và bảo:

– Mình nằm chung nghe nhạc như hồi còn nhỏ nhé:

Tôi đồng ý và để Quốc nằm chung với tôị Nằm bên Quốc tôi cảm thấy người tôi bắt đầu nóng dần. Cảm giác như thể dâng tràọ Tôi muốn ôm chầm lấy Quốc hôn lên đôi môi Quốc. Tôi muốn làm tình với Quốc cho vơi đi những nhung nhớ. Dường như Quốc cũng giống tôị Quốc thở mạnh rồi bảo:

– Thôi để Quốc đưa Tuấn về chứ không bác lọ Mai nay sau khi phỏng vấn xong, Quốc đưa Tuấn đi chơi, hay là mướn phim về nhà Quốc xem. Hay là xin phép mẹ Tuấn qua bên Quốc ngủ lại luôn đị Mình có nhiều thời gian tâm sự hơn.

Nói rồi Quốc mặc áo đưa tôi về nhà. Trên đường về, ngồi phía sau, tôi cảm thấy lòng mình lâng lâng khó tả. Đường xá Sài Gòn nhộn nhịp. Quốc lách qua lạng lại nhiềụ Tôi bảo, Quốc rằng tôi hơi sợ té vì lần đầu đi thành phố thấy quá nhiều xẹ Nói rồi, tôi ôm chầm lấy Quốc không ngại ngần gì nữạ Má tôi áp lên lưng Quốc như thể tôi vô tình vì sợ xe cô..

Xe chạy tới nhà bác tôi hồi nào không haỵ Khi xuống xe, tôi bịn rịn giả từ Quốc, như thể tôi giả từ Dung hồi mấy ngày trước.

Quốc ngồi đấy, trong phòng khách của nhà bác tôi. Có lẽ Quốc đã chờ chúng tôi về lâu lắm rồi. Nhìn vẻ mặt của Quốc tôi biết là hắn chờ lâu lắm. Cảm giác của tôi lúc ấy rất là khó tả. Vui, thông cảm, và rộn ràng từ trái tim tôi dâng lên. Nếu nói tôi là một người có trái tim nhiều ngăn thì cũng đúng. Ví tôi thương rất nhiều người và hầu hết muốn yêu họ, yêu không thể nào dứt. Có lẽ cũng do vì đòi hỏi xác thịt của một đứa con trai vừa mới lớn, xung sức. Nhìn thấy vẻ mặt hớn hở của Quốc khi tôi bước vào nhà là tôi muốn ôm Quốc lắm. Nhưng tôi tự kiềm chế bản thân mình đừng để mọi người biết, nhất là gia đình tôi.

Sau khi xin phép mẹ tôi, tôi cùng Quốc về nhà Quốc. Lúc đầu mẹ tôi không đồng ý cho tôi đi lại nhà Quốc vì sợ lỡ có chuyện gì thì chuyến đi bị đình lại. Vã lại chúng tôi đã cách xa nhau quá nhiều năm, nên mẹ còn e ngại lắm. Nhưng thấy Quốc và tôi năng nỉ, rồi bác tôi lại nói: “Thôi kệ để nó đi đi. Gặp nhau rồi không biết bao giờ mới có dịp gặp lại. Ở trong nước còn khó khăn, huống hồ chi qua tận bển.” Thấy tụi tôi tội nghiệp và nhờ bác nói hộ dùm, nên tôi mới được qua nhà Quốc ở.

Tôi khăn gói đến nhà Quốc. Nhà rất rộng, có tới bốn phòng ngủ. Ba má Quốc một phòng, một phòng để dành cho chị bếp, còn một phòng trống để dành cho khách. Quốc hỏi tôi muốn dùng phòng khách hay là lên lầu ở chung phòng với Quốc. Tôi nói với rằng, “Nếu ở phòng khách thì có khác chi ở nhà bác tôi.” Thế rồi tôi và Quốc chia nhau một phòng.

Đêm đầu tiên ở nhà Quốc, tôi ngủ rất ngon. Có lẽ là vì mệt và bị lấy máu quá nhiều. Tôi dậy rất sớm, vì thói quen khi còn ở Trung. Lúc tôi dậy, Quốc còn ngủ. Nhìn Quốc ngủ say trong chiếc quần lót, tôi tự nhiên thấy thèm khát trong lòng. Tôi biết phía dưới lớp vải đó có một vật rất giống vật của tôi. Tuy biết vậy, nhưng tôi vẫn không kìm chế được sự tò mò và lửa dục đang dâng lên cuồn cuộn. Tôi giả vờ nằm xuống, nằm thật sát bên Quốc. Người Quốc thật mát. Quốc đang trong một giấc ngủ thật ngon, trông Quốc như thể một pho tượng, hay ít nhất cũng là một ngôi sao điện ảnh Hồng Kông nào đó.

Tôi nằm xuống, đặt tay lên ngực Quốc, từ từ sờ lên ngực. Bộ ngực không lấy gì làm vạm vỡ, nhưng rất mát và mịn. Tôi muốn ôm Quốc thật sát vào lòng mình, nhưng tôi lại sợ phá đi giấc ngủ của Quốc nên tôi chỉ sờ nhẹ lên trên lớp vải của chiếc quần lót. Cái vật dưới lớp vải co giật giữ dội và đội hẳn lên. Tôi chỉ sờ nhẹ qua lại thì dưới lớp vải ấy lại ướt nhèm nhẹp, trào ra ngoài. Tôi biết Quốc đã xuất tinh.

Quốc cựa mình thức giậy. Tôi bỏ tay mình ra và giả vờ như ngủ. Quốc ôm choàng lấy tôi, hôn lên tóc tôi, lên trán tôi, rồi lại hôn môi tôi. Cảm giác lâng lâng trào dâng. Tôi không còn giả vờ, ôm chầm lấy Quốc, nút mạnh chiếc lưỡi ấm mềm của Quốc. Mới sáng sớm, nên cu tôi cương cứng đến nghẹt thở. Nó cứng và cứ chỏi lên trong chiếc quần của tôi. Quốc từ từ hôn xuống cổ tôi, ngực tôi. Quốc dừng lại nơi ngực tôi, hắn liếm lấy vú tôi. Còn một bên thì Quốc đưa tay se se đầu vú còn lại. Tôi trân người, gồng mình để hưởng cái cảm giác nhục dục thật khoái cảm này. Quốc cởi áo tôi ra cho tiện việc âu yếm. Nằm trên tấm nệm mền, tôi sung sướng tận hưởng những giây phút thật ngọt ngào mà Quốc dành cho tôi. Rồi từ từ Quốc tiến xuống rốn tôi. Quốc dùng lưỡi ngoáy tròn trong lổ rốn sau hắm của tôi. Cảm giác thật nhột, nhưng có vẻ rất kích thích. Quốc giúp tôi cởi quần cọc. Tôi ưởng mông lên để cho cái quần tuột ra dễ hàng hơn.

Chiếc quần được cởi ra, dương vật tôi bật tung/thoát khỏi/ cái chật chội của chiếc quần. Da quy đầu từ dương vật tôi tuột ra để lộ cai đầu dương vật đỏ bóng. Quốc cuối xuống, ngập lây dương vật tôi và bắt đầu bú mút. Tôi sướng quá và cũng muốn thử xem cảm giác bú dương vật ngon như thế nào mà mọi người đều thích đến vậy. Thế là tôi quay đầu lại để tìm lấy dương vật của Quốc. Sau một lần xuất tinh, dương vật Quốc giờ cũng dần phục hồi. Tôi cởi quần Quốc ra và nhìn vào dương vật Quốc. Thoạt nhìn tôi cũng thấy ơn ớn vì nó chèm nhẹp trong chiếc quần lót và dính đầy tinh trùng. Thấy tôi có vẻ hơi lưỡng lự, Quốc dục:

– “Bú cặt Quốc đi Tuấn. Bú đi, không sao đâu….”

Tôi nghĩ chẳng lẽ Quốc bú cặt mình được mà mình không bú lại cũng kỳ. Vã lại tôi cũng muốn biết cái cảm giác đó như thế nào. Tôi từ từ le lưỡi của mình ra và liếm. Một mùi thum thủm xông lên làm tôi hơi khó chịu, nhưng tôi cũng cố gắng. Từ từ cái cảm giác quen dần, tôi bắt đầu bú cặt Quốc đến say sưa. Tôi lại thích cái cảm giác đó nữa chứ. Chúng tôi bú liếm cho nhau theo kiểu 69 mà người ta thường nói. Bú liếm một hồi, Quốc hỏi tôi:

– Tuấn có bao giờ làm tình chưa?
– “Có nhiều lần rồi. Nhưng chưa có lần nào giống như thế này. Vì những người Tuấn làm tình là con gái.” Tôi trả lời Quốc.
– Quốc thì chưa làm tình với con gái bao giờ, nhưng Quốc thích làm tình với con trai hơn. Quốc có rất nhiều phim về tình dục cùng phái. Tuấn muốn xem không?

Quốc rời tôi, mở hộc tủ lấy một cuộc phim, bật đầu máy lên và đẩy cuộn phim vào. Trên màn hình, bốn người con trai đang bú liếm cho nhau. Có một người con trai đang đặt dương vật của anh ta vào lổ đít người bạn. Thấy vậy Quốc hỏi tôi:

– Tuấn muốn thử xem không?

Tôi còn dè dặt chưa biết phải trả lời sao. Thì Quốc đã cuối xuống hôn lấy cặt tôi. Quốc bút, mút cặt tôi cho cương cứng rồi nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay Quốc rồi xoa lên lổ đít của Quốc. Quốc quỳ gối theo kiểu nửa bò, nữa nằm rồi kéo tôi lại nói:

– Tuấn đút cặt của Tuấn vào đít Quốc đi, nhưng đút nhẹ nhẹ thôi chứ lúc đầu đau vào hơi xốn.

Tôi nứng quá muốn đút vào liền. Tôi vội cầm con cặt cương cứng của mình từ từ rà lên mông đít Quốc và đút vào lổ đít Quốc. Đút vào hơi khó, tôi cố gắn đút thật nhẹ và nắm thật chặt con cặt mình tận gốc để cho nó vào dể dàng hơn. Đầu cặt tôi từ từ chui vào lổ đít Quốc. Để cho thêm trơn trợt, tôi nhổ một bãi nước bọt vào đít Quốc rồi nhờ con cặt mình đút vào. Tôi ôm ngang hông Quốc và bắt đầu nắc. Tôi nắc từ từ rồi mạnh dần. Tôi thò tay tôi xuống dưới hán Quốc và sụt cặt Quốc. Tôi muốn cả hai chúng tôi cùng sướng. Tôi vừa nắc, vừa sụt cặt Quốc. Cái cảm giác từ lổ đít thật ấm của Quốc khiến cho tôi một cảm giác thật khó tả. Cảm giác mà tôi chưa từng có từ khi nắc Tư, rồi nắc Dung. Cảm giác thật lạ. Những tiếng phì phạch phát ra từ mông đít và cặt tôi tạo thành một âm hưởng thật khó tả. Vừa nắc Quốc, vừa sụt cặt Quốc cho đến lúc chúng tôi bắn những dòng tinh khí ồ ạt. Tôi bắn tinh khí của mình vào đít Quốc, còn Quốc thì bắn đầy trên nệm. Sau khi bắn khí ồ ạt vào đít Quốc, tôi ôm Quốc nằm lăn ra giường. Chúng tôi ôm nhau ngủ cho đến trưa ngày hôm sau.

Mười ngày qua sống ở Sài Gòn, không đêm nào tôi không làm tình với Quốc. Đến hôm nay, ngày thứ mười một, là ngày chúng tôi phải chia tay nhau. Gia đình tôi đã có vé máy bay và chuẩn bị đi định cư đến sứ Mỹ. Một lần nữa tôi lại bịn rịn chia tay một người bạn, một người tình, mà tôi đã từng chung tay ấp. Tôi buồn lắm. Tôi ước gì thời gian dừng lại để tôi sống bên Quốc như đã từng ước sống bên Dung.

Giờ đã đến, tôi ôm lấy Quốc để ra đi. Lúc này tôi không còn ngại ngùng gì hết vì mọi người ai nấy nước mắt cay sè và không ai để ý đến chúng tôi. Quốc buôn lấy tôi ra vào nói:

— Tuấn hãy vào phòng cách ly đi. Đến nơi nhớ viết thư về cho Quốc. Quốc chờ nhé.

Nói xong, Quốc bỏ đi. Bóng Quốc mờ dần rồi khuất hẳn sau đám đông.

Tôi đến Mỹ vào mùa thu, nên thời tiếc, khí hậu có vẻ dễ chịu. Mấy ngày đầu khi đến Mỹ, tôi đi đây đi đó với gia đình để làm giấy tờ cũng như xin vào trường để đi học lại. Sau đó ba tôi đi làm lại, mẹ tôi thì cũng tìm được việc làm, anh tôi cũng vậy. Chỉ còn có tôi là ở nhà một mình chờ thêm vài ngày nữa giấy nhà trường gởi về để tôi có thể đi học. Những chuỗi ngày này là những chuổi ngày sống trong cô đơn, thiếu Tư, thiếu Dung, thiếu Trung, và thiếu cả Quốc, tôi không thể nào chịu được. Tôi buồn lắm. Tối ngày tôi cứ ở trong phòng viết thư và xem tivi. Nhưng xem tivi thì chán ngắt, bởi lẽ tôi có hiểu họ muốn nói gì đâu. Ngày nào cũng vậy cứ ở trong phòng chờ đến lúc cả gia đình về rồi chạy ra ăn cơm. Những chuỗi ngày này là một đau khổ đối với tôi. Sống không bạn bè, suốt ngày chỉ biết ăn rồi ngủ.

Vài tuần sau, tôi được vào trường học lại. Tôi học lớp 11, mặc dầu đã 18 tuổi rồi, nhưng dù sao cũng đở hơn ngồi ở nhà. Thời gian đi học, tinh thần tôi khây khoả hơn. Tôi quen với một số bạn Mỹ, và những bàn bè của các quốc gia khác trên thế giới. Tiểu bang của tôi cư ngụ, rất ít người Việt, vì vậy tôi chưa gặp người nào trong trường.

Thời gian cứ thế trôi đi, trôi đi…

Một lần tôi viết thư cho Dung, tôi viết: “Còn nỗi cô đơn nào bằng nỗi cô đơn xa quê, sống nơi đất khách? Có lẽ em không hiểu và sẽ không bao giờ hiểu bởi vì em chưa một lần xa quê. Em biết không, càng sống xa em anh càng nhớ em. Nhớ đến quay quắc… Những lần ta bên nhau, những nụ hôn nồng cháy, ở nhà sau khu nhà thờ…”

Thật vậy, tôi buồn và tiếc nuối những chuỗi ngày sống ở Việt Nam với những người bạn đã từng đi qua trong đời. Nhiều lúc ngồi một mình tôi suy nghĩ không biết sao trên đời đàn ông con trai nào cũng thích lăng nhăn, cũng thích có nhiều vợ, nhiều đào, cũng thích được làm tình cho thoả. Tôi cũng trong số những người đàn ông đó.

Những ngày sống cô đơn ở xứ người, tôi bắt đầu viết truyện. Viết lại những chuyện tình của mình, xem như thể một nhật ký lưu giữ cho mình, để một mai rãnh rổi, lấy ra đọc cũng đở buồn. Thế là tôi viết, viết lại những gì mà tôi đã từng viết để chia sẻ cùng các bạn đọc. Nhờ những việc học, việc viết thư về cho bạn bè, việc viết nhật ký nên tôi quên đi thời gian, quên đi tất cả. Quên đi những chuyện tình dĩ vãng…

Thời gian trôi đi…

Đến một hôm, một ngày thứ bảy cuối tuần, một ngày tôi cảm thấy cô đơn, trống trải nhất thì nhật được thư em, thư Dung. Tôi mừng lắm. Vội mở ra đọc. Trong thư, có đoạn em viết.

“Biết bao giờ mình lại gặp nhau anh nhỉ? Những cảm giác đầu đời mà anh đã cho em, em không thể nào quên đi được. Dù một mai em có lấy chồng, hay không còn trên cõi đời này đi nữa, em vẫn không bao giờ quên anh. Đó là em nói dại, em nói chơi. Chứ thật ra em không có ý định đó. Nếu sống, em sẽ ở vậy chờ anh. Cho dù là 10 năm, 20 năm, hay bao nhiêu em cũng chờ anh cả. Còn chết đi, em vẫn mong ở cạnh bên anh. Gần đây trong người em thấy có cái gì khác lạ mà em không thể giải thích được…”

Tôi đọc đi đọc lại bức thư của Dung mà cảm thấy thương nàng nhiều hơn. Tôi muốn bỏ học để tìm việc làm có tiền về Việt Nam thăm em. Chứ đi học thì biết bao giờ về thăm em được. Nhưng ngặt nổi ba tôi không cho tôi đi làm. Ba bảo:
-Trong nhà chỉ có một mình con là còn tuổi đi học, vậy ráng học đi đừng để uổng phí cái công lao…

Nghe ba tôi nói vậy, nên tôi không thể nào không nghe lời. Vã lại từ hồi nào tới giờ tôi vẫn là một đứa con có hiếu, chưa bao giờ cải lại lời ba mẹ.

Rồi mùa thu cũng qua mau, mùa đông lại kéo đến. Cái lạnh của xứ người. Cái nhớ nhung da diết cứ bám theo tôi. Nỗi buồn nào còn buồn hơn nỗi buồn xa xứ? Ngoài việc học trong trường ra, tôi để dành thời gian viết thư cho bạn bè, cho người yêu của tôi. Học ở trường đã được hơn bốn tháng rồi, mà tôi vẫn chưa có quen một người bạn nào thích hợp.

Nhưng rồi có một lần, tôi quen lại quen một người bạn ở trung học. Cô tên là Senie, người người Peru. Nói quen thì không đúng, thật ra Senie chỉ cảm ơn tôi nhiều hơn. Số là tôi học chung lớp toán Calulus chung với cô ta. Những lần làm bài kiểm, tôi đều để cho Senie xem, thế là cô để ý tôi nhiều hơn. Có một lần, sau khi nhận bài kiểm lại, Senie được 94%, cô ôm tôi và hôn lên má tôi ngay trước mặt bạn bè. Thế là lần đó tôi đỏ mặt như gấc chín. Tại vì từ hồi nào đến giờ có ai hôn tôi giữa chốn đông người ban ngày ban mặt đâu. Giờ Senie hôn, bảo sao không sợ. Sau lần hôn ấy, tôi để ý đến cô ta nhiều hơn. Chuyện tình cảm của tôi với Senie lại nảy nở.

Có một ngày…

Ngày đó Senie và tôi có bài kiểm tra, vì vậy Senie mới mời tôi về nhà cô ta để chỉ bài. Ngồi trong phòng riêng của Senie, chúng tôi học bài. Những bài toán rất dễ đối với tôi, nhưng đối với Senie là một nỗi hóc búa. Vì vậy tôi cứ chỉ đi chỉ lại cho nàng làm. Học bài được mười lăm phút thì nàng than mệt. Thế là chúng tôi coi TV. Lúc này vốn luyến tiếng Anh của tôi cũng tạm được. Tôi có thể nghe và hiểu được 60% những gì người ta nói.

Nhà Senie rất khá giả, có cả cái TV thật lớn và rất đầy đủ tiện nghi. Gia đình của cô ta có cả một căn tiệm bán đồ ăn Mễ thật lớn, vì vậy mọi người trong nhà đều đi vắng. Senie đưa cho tôi cái điều khiển từ xa để tôi chọn đài xem. Chọn hoài, tôi không thấy có một đài nào được, toàn là phim hoạt hình và thời sự. Nên tôi trả lại cái điều khiển cho Senie. Thấy tôi có vẻ không thích Senie mới đề nghị chúng tôi xem phim. Tôi đồng ý. Thế là nàng bỏ một cuộn phim cao bồi vào coi. Phim khá hay.

Coi phim một hồi, Senie dùng chân khều khều lấy tôi hỏi:
– Có bồ chưa
-Chưa
-Còn trinh à?
Hỏi rồi Senie cười sặc sở. Tôi ngồi im. Rồi cô ta lại hỏi tiếp:
-Có muốn làm tình không?
Vừa nói Senie vừa xích lại gần tôi rồi ôm lấy tôi, hôn lấy hôn để. Cô ta như con hổ đói, đè tôi xuống… (Hết)

Rồi Tư nắm tay tôi kéo vô phòng riêng của Tự? Tư đóng sầm cửa lại rồi ôm tôi hôn thật mạnh vào đôi môi tôi. Cảm giác đầu đời được con gái hôn, nó lâng lâng làm sao. Mặc dầu lúc trước tôi cũng đôi lần ôm Dung cũng có cảm giác mềm mại từ đôi gò bồng đảo của nàng, nhưng tôi không bao giờ dám hôn lên môi Dung. Lần này là lần đầu tiên trong đời tôị Người tôi run lên bần bật sau cái hôn đắm đuối
của Tự?Chân tay tôi loạn xạ xoa khắp lưng Tự? Lưỡi tôi quyện lấy lưỡi Tư, tôi hôn đắm đuốị Hôn môi một hồi, tôi xoay hôn mặt, hôn mắt, hôn mũi, hôn tai Tư tới tấp. Tư hôn trả tôi cũng không kém. Càng hôn, tôi càng ghì chặt người Tư vào người tôi.

Những ham muốn dục vọng đầu đời – Truyện 18+
Thời gian như một cơn gió thoảng, nó chợt đến, chợt đi. Thoáng chốc mà tôi đã rời xa Sài Gòn bốn năm rồi. Bốn năm qua, Sài Gòn không còn trong tâm trí tôi nữạ Thay vào đó là những hình ảnh của khoả thân, vú, lồn, lông, mu, những xác thịt, những lần lăn lộn trên giường, trên bải biển, trên tấm bao nilon cùng với con nhỏ cùng xóm, con Tư.
Sau khi tôi chia tay Dung, tôi buồn lắm. Tôi cứ ra vào ngẩn ngơ như một kẻ mất hồn. Mỗi lần nghĩ đến Dung là mỗi lần tôi giận Trung. Tôi giận hắn lắm. Tôi cứ rủa thầm hắn sinh ra chỉ biết làm kỳ đà cản mũị Hắn sinh ra chỉ biết bú cu tôị Hắn sinh ra chỉ biết chăn trâu mướn. Hắn sinh ra chỉ biết làm đĩ đự?…. Tôi tìm đủ thứ lời lẽ thậm tệ nhất đem ra nguyền rủa hắn.
Truyện 18+ Những ham muốn dục vọng đầu đời

Tôi thương Dung thật lòng, vì Dung là người tình đầu của tôị Một thứ tình yêu thật trong sáng, không có ý vẩn đục.
Một tình yêu vừa hé nở, nhưng Trung đã nỡ đành lòng cấm Dung gặp mặt tôị Nghĩ xem tôi có nên nguyền rủa hắn không?
Những tuần lễ ngủ ở nhà dì Hương tôi thường đến nhà Trung chơi từ sáng cho đến tối rồi về nhà dì Hương ngủ cho tiện việc. Hể mỗi lần tôi qua nhà Trung chơi, là mỗi lần tôi gặp Dung. Tình yêu chúng tôi cũng bắt đầu từ đó mà đâm chồi, đơm hoa thêm đầm thắm. Dung tuy không đẹp tuyệt trần như những hoa hậu, như những người mẫu mà tôi từng thấy trong các tờ báo, nhưng ở Dung tôi bắt gặp được những nét đẹp thầm kín. Dung có đôi mắt to, đen, và sâu thẳm. Mỗi lần tôi nhìn đôi mắt nàng là hồn tôi như thu hút vào đấỵ Ánh mắt nàng như một thỏi nam châm cố niếu tôi vàọ Niếu tôi làm cho tôi ngơ ngẫn, ngẫn ngơ. Dung có một nước da rất đẹp. Nó không trắng mà cũng không đen.
Nó chỉ hơi ngâm ngâm, nước da mà người trong xóm nói đùa là nước da bánh mật nhìn thấy muốn ăn. Quả thật, mỗi lần tôi nhìn nàng là tôi muốn chạy lại ôm chầm nàng vào lòng. Lúc đó nàng 16 tuổi, nàng nhỏ hơn tôi một tuổi. Cuộc tình chúng tôi kéo dài được mấy tháng thì Trung phát hiện ra sự?hẹn hò của tôi và hắn đã mách ba me. Dung không cho tôi gặp Dung nữạ Thế là tôi đành xa nàng.
Từ đó tôi bắt đầu giận Trung. Tôi giận luôn cả Dung. Vì giận nên tôi không thèm qua nhà Trung chơi nữạ Thời gian này, tôi buồn bự?, bỏ nhà đi lên chợ và phụ mẹ tôi bán hàng. Tôi phụ bán với mẹ từ mờ sáng đến tối mịt mới về ngôi nhà tranh vách đất của mình mà ngủ khò. Tôi không thèm đi chơi đêm, tôi cũng chẳng thèm đi xem phim hoặc đi xem cải lương như những lần trước.
Cuộc sống của tôi cứ lặng lẽ trôi đi theo ngày tháng với những công việc lặt vặt đó. Cho đến một hôm, sự?xuất hiện của Tư như thay đổi cuộc đời tôị Tôi bước vào một ngỏ rẽ mới để tìm sự?rạo rự? ngày nào.
Trưa hôm ấy, như mọi khi, tôi ra quày tạp hoá của mẹ cân đường, cân đậu bỏ vào bộc nilon cho me.. Phải nói thời gian này, tiệm tạp hóa của mẹ tôi có phần khuếch trương hơn xưạ
Tiệm của mẹ không những bán những thứ như bột ngọt, tiêu, đường, ớt…. mà mẹ còn bán cả gạo và đường ký, đậu, muối, mắm,…. Mẹ còn bán sỉ cho những quày nhỏ hơn để bán lại.
Hôm ấy, tôi đang loay hoay cân thúng đậu đen cho xong để còn về nhà xem cuốn tiểu thuyết “Cậu Bé Cắt Móng Tay” mà tôi mới mượn từ một đứa bạn. Đang làm nữa chừng, mẹ tôi gọi tôi:
– Tèo, con để thùng đậu đó đi. Để tối anh cả đi học về anh cả làm cho. Con phụ con Tư đem gạo chở về nhà dì Tám dùm mẹ rồi về nhà nghĩ đi.
Lúc này nhờ làm ăn khá giả, mẹ tôi cho anh cả tôi học thợ sửa xe gắng máy với một người trong làng. Vì vậy mà tôi có phần vất vả hơn xưạ Tôi không còn đi rong nhiều như trước. Nghe mẹ bảo, tôi nói với mẹ:
– Nhà dì Tám đó ở đâu, con đâu có biết.
– Thì con đi với Tư, Tư dẫn về cho.
Lúc này tôi mới nhìn qua Tự, Tư có mái tóc dài mượt óng. Có lẽ Tư thường ở trong mát nên Tư có một nước da thật trắng. Đôi chân dài và thon trong bộ đồ bộ vải soa bóng láng. Tư nhìn tôi nhoẻ miệng cườị Tư nói:
– Anh làm ơn vát bao gạo dùm em nhạ Nhà em ở gần biển đó.
Nói rồi Tư đi trước. Tôi vát bao gạo thật lớn lên vai đi theo Tự?Nhà Tư cách nhà tôi khoảng 15 phút đi bô.. Cách tiệm khoảng chừng 20 phút. Tôi vát gạo đến nhà Tư xong. Đặt bao gạo xuống, mồ hôi tôi nhỏ giọt từng hàng. Tôi dùng áo quạt lên quạt xuống cho khô những giọt mồ hôi ướt đẫm. Tư nhìn tôi rồi nói:
– Thôi anh để đây được rồi. Anh khát nước không? Em rót anh ly nước nhả
– Ừ, cho tui một ly nước lạnh đi.
Tư ra nhà bếp, múc cho tôi một ly nước lã. Tôi uống cạn một hơi rồi tính đi về phụ mẹ cân cho xong thúng đậu. Bỗng Tư nhìn tôi chăm chăm rồi Tư hỏi:
– Anh tên gì vậy? Mỗi lần em lên lấy đường, lấy gạo, lấy mắm, muối về cho công thợ thấy anh hoài mà không biết tên để kêụ Tư giải thích thêm.
– Tui tên Tuấn, nhưng ở nhà mẹ tui kêu tôi Tèo không hà.
– Anh Tuấn ngộ quá hén.
– Sao lại ngộ? Tôi hỏi
– Tại Tư không thấy anh giống mấy đứa cùng làng. Anh nói chuyện khác hơn bọn nó. Anh kêu má anh bằng mẹ không như tụi tui.
Tự?Nghe nói nhà anh mới tới làng này phải không?
– Ừ. Trước kia tui ở Sài Gòn, nhưng sau này nhà tui dọn vô đây hơn bốn năm rồi.
– Chắc Sài Gòn đẹp lắm ha?? Tư nghe nói Sài Gòn có nhiều thứ mới lạ lắm, có phải vậy không anh Tuấn?
– Tui xa Sài Gòn năm tui mới 13 tuổi. Tui quên hết những thứ ở Sài Gòn rồi. Tui nhớ ít lắm. Ừ, Sài Gòn nhiều thứ khác hơn ở đây.
– Tư chưa bao giờ rời khỏi cái làng này cả. Tư muốn đi Sài Gòn chơi thử lắm, nhưng má Tư hổng cho đi.
– Thôi, tui phải đi dìa để cân đậu cho mẹ tui có bán. Tui dìa nhe.
Nói rồi tôi đi ra cổng. Tư đưa tôi ra tận cửa rồi nàng nhìn theo cho đến bóng tôi khuất hẳn.

Gia đình Tư là một gia đình khá giả trong làng. Nhà Tư có hai chiếc tàu đánh cá. Bởi vậy mỗi tuần là Tư đều lên lấy gạo, lấy mắm, lấy đường… về để cho công thợ đem ra tàu. Từ lúc tôi nói chuyện với Tư hôm ấy, chúng tôi trở thành đôi bạn thân. Tư hỏi tôi rất nhiều thứ và tôi cũng biết được nhiều thứ về Tự?Tuy bề ngoài Tư rất là con nít, nhưng Tư lớn hơn tôi hơn một tuổị Tư năm nay được 18 tuổi.
Nhiều lần đưa đồ dùm Tư về nhà, tôi đều ở lại nhà Tư chơi. Có một lần, sau khi đưa gạo xong, Tư nắm lấy tay tôi hỏi:
– Anh Tuấn thấy Tư ra sao?
– Tư đẹp lắm, dễ thương lắm. Thấy Tư ai cũng thích hết.
Tư bẽn lẽn cuối đầụ Tôi nhìn Tự?Cảm giác rạo rự? trong người tự?nhiên chạy rần rần. Với phản xạ tự?nhiên, tôi ôm Tư vào lòng, đặt lên bờ môi Tư một nụ hôn. Môi Tư run rẫỵ Tư đáp lại tôi bằng một nụ hôn khác kéo dài hơn.
Rồi Tư nắm tay tôi kéo vô phòng riêng của Tự? Tư đóng sầm cửa lại rồi ôm tôi hôn thật mạnh vào đôi môi tôi. Cảm giác đầu đời được con gái hôn, nó lâng lâng làm sao. Mặc dầu lúc trước tôi cũng đôi lần ôm Dung cũng có cảm giác mềm mại từ đôi gò bồng đảo của nàng, nhưng tôi không bao giờ dám hôn lên môi Dung. Lần này là lần đầu tiên trong đời tôị Người tôi run lên bần bật sau cái hôn đắm đuối
của Tự?Chân tay tôi loạn xạ xoa khắp lưng Tự? Lưỡi tôi quyện lấy lưỡi Tư, tôi hôn đắm đuốị Hôn môi một hồi, tôi xoay hôn mặt, hôn mắt, hôn mũi, hôn tai Tư tới tấp. Tư hôn trả tôi cũng không kém. Càng hôn, tôi càng ghì chặt người Tư vào người tôi.
Tay tôi bây giờ loạn xạ xoa khắp người Tự, Tôi từ từ lần xuống bờ mông tròn lẳng của Tư mà xoa nhe.. Cảm giác thật kích thích đến tột đô.. Dương vật trong người tôi từ từ cương lên cứng ngắt. Nó muốn nổ tung xé rách cái quần coọc và cái quần tây của tôi để chui rạ Tôi hôn từ từ xuống chiếc cổ trắng nõn của Tư rồi dúi đầu vào bộ ngự? căn tròn của nàng. Tôi biết được những sự?kích thích này là do tôi mới đọc được những câu chuyện chép tay trong tập “Cậu Bé Cắt Móng Tay” mà tôi vừa mượn được của thằng Hậu chép cho tôi.
Tôi hôn xuống ngự? Tư rồi từ từ mở từng cúc áo của nàng rạ Đáp lại, Tư cũng mở luôn chiếc áo sơ mi của tôi quăn xuống giường. Tay tôi run run, tôi từ từ mở chiếc nịt vú của nàng. Nhưng mở hoài, tôi mở chẳng rạ Tôi mãi tìm cái móc, nhưng không được. Chắc Tư hiểu, nên nàng tự?mở nịt vú nàng lấỵ Cái nịt vú từ từ rơi xuống, hiện rõ bộ ngự? trắng hồng nhấp nhô theo nhịp thở của Tự?Tôi đứng lặng người nhìn bộ ngự? mà tạo hoá đã ban cho người con gáị Tôi ôm Tư vào lòng, hôn lên phần trắng nõn nà đó.
Tôi đưa mồm tôi ngoặm cả một bên ngự? nàng. Tôi nhây nhây cái đầu núm vú đỏ hồng ấỵ Bổng Tư đẩy tôi ra, nói:
– Anh làm gì mà cắn Tư đau vậy, nhẹ nhẹ thôi, Tư đau đó.
Tôi xin lỗi nàng rồi tiếp tục ôm nàng vào lòng rồi bú nhè nhẹ lên bộ ngự? nàng. Một bên tôi bú, một bên tôi xoa tròn đầu núm vú nhè nhẹ giống như trong truyện mà tôi đã đọc quạ Bú vú một hồi, tôi đưa tay lần mò xuống chiếc quần
Tự?Tôi tuột mạnh chiếc quần dài rạ Tư ưởng chiếc mông tròn cho chếc quần chạy tọt xuống rồi Tư đạp và hất luôn nó qua một bên. Tôi nhìn Tự?Tư giờ đây gần như khoả thân trước mắt tôị Người Tư giờ chỉ còn chiếc quần lót màu hồng lợt. Tôi nhìn Tư thật khiêu gợi trong chiếc quần màu hồng lợt ấỵ Chịu hết nỗi, tôi tuột nó xuống rồi đẩy Tư lên chiếc giường bên cạnh. Tôi nhanh tay cởi luôn hai chiếc quần mình một lúc. Con cu tôi giờ được tự?do, nó đứng dậy chổng lên thật oai vê.. Nhờ những lần thằng Trung bú cu tôi, nên con cu tôi lúc này cũng khá lớn. Da qui đầu cũng đã trợt ra hết. Tôi kéo da qui đầu xuống. Con cu bóng lưỡng của tôi thật hùng dũng chỉa thẳng. Một giọt nước nhờn từ trong lỗ niệu đạo tuôn ra làm tôi kích thích hơn. Tư nằm yên nhìn con cu tôi rồi nhắm mắt lạị Nàng đưa tay sờ sờ con cu tôi như tận hưởng cảm giác âm ấm từ con cu tôi tỏa rạ Tôi đáp lại, đưa tay sờ lên con sò
lông của nàng. Tôi thấy nơi đó, nó ươn ướt. Dường như nó đang chảy nước. Một thứ nước nhờn nhờn sền sệt. Tôi đưa ngón tay lên hít hít. Một mùi hôi hôi tanh tanh sông vào mũị Tôi muốn lợm mữạ Tôi không ngửi nữa, chỉ đưa tay sờ sờ nó rồi măng me những sợi lông đen tuyền trên mu lồn nàng.
Lúc này con cu tôi cương hết cở, tôi nằm đè lên người Tư.Tôi chọt chọt con cu tôi vào đám lông đen rậm ấỵ Tôi chọt hoài mà nó cứ trệt lên trệt xuống trong hai bắp vế non của nàng. Càng chọt, tôi càng thấy tức vì chọt hoài mà khó không vô cái lổ như tôi đọc trong truyện. Tôi tức mình, trèo xuống nhìn vào cái lồn của nàng. Tôi vạch đám lông đen ra để nhìn cho rõ. Nàng nằm yên, cắn chặt hàm răng để khỏi bậc lên những tiếng rên rĩ. Tôi nhìn rõ, tôi đang phân vân không biết mình nên thọt vào lỗ nào vì
tôi phát hiện ra trong chổ kín của nàng có hai cái lỗ. Một cái lỗ phía trên nhỏ xíu, còn cái lỗ phía dưới thì hơi lớn, nhưng nhìn vào tôi chả thấy cái gì. Tôi nghĩ thầm, chắc có lẽ cái lỗ lớn, nên tôi từ từ cầm con cu cương cứng của mình lên rồi ấn vào nhè nhẹ Con cu tôi vừa chạm vào cái lỗ ấy, nàng giật giật người. Miệng rên khẽ. Tôi kích thích đến tột đô.. Tôi rút ra và đâm mạnh vào. Đâm được một khúc đầu con vật tôi vào, tôi cảm thấy đau rát nơi qui đầụ Tôi nhìn Tư, tôi thấy nàng cũng nhăng nhó ra điều đau đớn. Tôi để yên cu mình trong đó rồi đút vào tí nữạ Để một hồi, rồi tôi rút ra đút vô. Một lát sau nàng rên rĩ như thống khổ. Cảm giác nhột nhạt, tê tê thật đê mệ Nó đã hơn những lần thằng Trung bú cu tôị Tôi hất người thật mạnh vào cái lồn sinh đẹp của nàng mà đẩy ra đẩy vàọ Nàng đau đớn chảy nước mắt. Nhưng lúc đó, tôi sướng quá, cảm giác tôi không còn phân biệt được nàng đang đaụ Tôi thật ích kỹ. Tôi cứ đẩy ra đẩy vào thật nhanh thật mạnh. Tiếng ọp ẹp của những âm thanh cọ xát làm tôi đê mệ Tôi chống hai tay mình xuống giường và tiếp tục nắc mạnh. Càng nắc, tôi càng hăng. Độ chừng năm phút, toàn thân tôi run lên bần bậc. Trong người như hàng ngàn con kiến bò rúch rích từ đôi tinh hoàn của tôi chạy lên con cụ Tôi ưởng người thúc một cái thật mạnh vào lồn Tự?Tinh khí tôi bắn sối xả vào âm hộ nàng. Từng cơn từng cơn trào ra khỏi lồn nàng mang theo những giọt máu và những thứ lợn cợn trắng đục nhỏ giọt xuống chiếc chiếu rồi thắm xuống đất. Tôi để dương vật mình trong lồn Tư cho đến khi nó mềm nhũn. Tôi nằm vật xuống giường hôn lên mắt Tư, hôn lên những giọt nước mắt nàng, hôn lên môi nàng. Tư ôm tôi hôn trả lạị Nàng nhìn tôi nói:
– Anh làm người ta đau muốn chết.
– Anh xin lỗi em. Anh xin lỗi đã làm em đaụ Anh sướng lắm, anh thật sung sướng. Cám ơn em nhiều lắm, Tư ơi.
Tôi thầm thì bên tai nàng và hôn tới tấp vào mặt vào mũi vào môi nàng. Bổng nàng nói:
– Anh nằm qua một bên đi, anh đè lên người em muốn nghẹt thở rồi nè.
– Vậy hả, hèn gì anh thấy nó ấm ấm. Anh tưởng đâu mình nằm trên nệm chứ.
Tôi pha trò. Rồi tôi lăng qua một bên. Con cu tôi rời khỏi cái lồn Tự?Mấy phút sau, con cu tôi bắt đầu giật giật từ từ nó dự?g lên. Tôi đưa mắt nhìn Tự? Tư nhìn tôi, hai đứa tôi như chợt hiểu chúng tôi đang muốn gì.
Sau cái ngày Tư “trao thân gởi phận” cho tôi, chúng tôi bây giờ như hình với bóng. Mỗi tối, tôi đều xuống nhà Tư chơị Lúc thì tôi dắt tư đi xem phim, lúc thì xem cải lương, lúc thì hát karaoke, lúc thì ra bờ biển hóng gió.
Hôm ấy, rằm tháng tám, trăng sáng vằn vặt, tôi đưa Tư dạo biển hóng gió. Tư thì thầm kể cho tôi nghe những kỹ niệm thời thơ ấu của cuộc đời nàng. Cuộc đời nàng mãi luôn gắng liền với bãi biển, với hàng dừạ Tôi im lặng lắng nghe tiếng nàng thỏ thẻ bên cạnh tôi, nghe tiếng sóng vỗ vi vu, nghe tiếng gió thổi… Mọi âm thanh chừng như hoà vào nhau tạo thành một bản nhạc du dương lúc trầm lúc bổng. Ôm lấy Tư, tôi trao nàng nụ hôn nồng cháỵ Lưỡi tôi chuyền qua lưỡi nàng. Tôi say sưa hôn những dư vị đầu chót lưỡi ấỵ Tư ôm chầm lấy tôi, mắt nhắm nghiền. Làn môi mộng ước của nàng như có một vị ngọt, cứ thu hút lấy tôi. Chúng tôi thở dồn dập, hoà vào nhau….
Tôi đưa tay vuốt lại mái tóc Tự?Dưới ánh trăng, ngọn gió biển, tóc nàng bay bay tôi tưởng đâu mình đang lạc vào một cõi thiên thai nào đó. Từ mái tóc, tôi rà tay xuống bờ vai nàng, vuốt nhe.. Nàng run lên. Tôi lòn tay vô trong trong chiếc áo mỏng của nàng, mở nịt ngự?. Tôi từ từ soa bóp đôi nhũ hoa đang cương cứng. Tôi đưa tay se se hai đầu vú, nàng rùng mình lần nữạ Hình như lúc ấy nàng hứng quá, nàng đưa tay xuống chiếc quần tôi, bóp nhe.. Tôi sung sướng, rên rĩ.
Tự? lưng vào gốc dừa, tôi ưỡng người theo để tay nàng được gần nơi khúc thịt đang ngọa ngậy trong quần. Nàng từ từ cởi phi quần tôi rạ Dương vật tôi tuột hẳn ra ngoàị Nàng đưa tay vuốt nhẹ từ gốc dương vật cho đến đỉnh đầụ Tôi sung sướng rên rĩ. Nói với nàng:
– Em hôn nó đi. Em bú nó đi…
Nàng đưa mắt nhìn tôi không nóị Nàng cuối đầu xuống hôn và chổ khúc thịt đang nóng hừng hự? như lửạ Thấy nàng chỉ hôn sơ, tôi nói nhỏ:
– Em bú đi, anh muốn thử cái cảm giác con cặt của anh trong miệng em.
Nàng gật nhẹ đầu, rồi há miệng ngoặm lấy dương vật tôi và mút. Nàng mút như một đứa bé đang mút một cây kem ngon.
Tôi đưa hai tay tôi xuống, bóp nhẹ và se se hai đầu vú nàng. Nàng bút mút một hồi, tôi chịu hết nỗi, phọt mạnh dòng tinh khí nóng hổi vào miệng nàng. Nàng nuốt chửng rồi nhìn tôị Tôi biết nàng đang nghĩ gì. Tôi vội nói nhỏ với nàng:
– Không sao đâu, khí uống vào bổ lắm, không có hại đâu em đừng lo.

Nàng mĩm cườị Tôi nói với nàng:
– Em soay lại ngồi tự? lưng vào gốc dừa, để anh thương lại con bướm em nhé.
– Da.
Tôi đưa môi mình chạm vào nơi vùng tam giác có những cọng lông mịn màn ấỵ Một mùa khai khai xông vào mũi, tôi muốn lợm giọng. Tôi thầm nghĩ, chắc có lẽ của mình cũng vậy, nhưng nàng đã thương của mình, mà bây giờ mình không thương lại cũng không đúng cho lắm. Tôi đưa lưỡi xuống liếm một vòng trên hai mép âm hộ nàng. Tôi rà từ từ giống như trong tập truyện mà tôi đã đọc. Nàng nắm tóc tôi ghì mạnh vào âm hộ nàng. Tôi đưa lưỡi mình quét ra quét vào trong lồn nàng. Dưới ánh trăng, tôi cố nhìn để thấy rõ nơi nào có mồng đốc như trong sách đã nói, nhưng nhìn hoài cũng không
thấy được. Bú liếm một hồi, nước dâm thủy từ trong lồn nàng ứa rạ Tôi nuốc hết những giòng nước ấỵ
Nước ấy có một mùi vị như lòng trắng của cái trứng gà mà tôi mỗi sáng đều phải hút một trứng do đàn gà so nhà tôi sinh rạ Tôi nghĩ, chắc có lẽ nó cũng bộ như trứng. Tôi càng bú, nước của nàng càng rạ Cảm giác kích thích của tôi cũng bắt đầu trở lạị Con cặt tôi cũng bắt đầu ngoạ ngoạy và cương lên. Đến khi chịu hết nỗi, nàng nói với tôi:
– Anh đút nó vào đi, em chịu hết nỗi rồi, nứng quá.
Nghe nàng nói, tôi không làm liền mà cầm con cặt của mình rà rà trên mép lồn nàng. Tôi cố tình chọc tức nàng. Tôi rà khoảng mấy cái thì thình lình, nàng vùng giậỵ Nàng mạnh hơn bao giờ hết. Nàng đè người tôi xuống bãi cát. Tôi còn ngỡ ngàng vì hành động mạnh bạo của nàng thì nàng, nhanh như cắt, ngồi đè lên người tôị Nắm lấy cặt cương cứng của tôi đút vào cái lồn nàng. Nàng bắt đầu ngồi lên
ngồi xuống trên bụng của tôị Tôi nằm yên hưởng thu cái cảm giác được nàng đu.. Nàng sàng qua sàng lại một hồi, tôi chịu hết nỗi, tính ọc sữa rạ Tôi bèn gồnh mình kềm chế. Đầu tôi suy nghĩ về những chuyện khác cố xua đuổi cơn khoái lạc để kéo dài cuộc ái ân. Nhưng tôi không thành công với sự?co thắt của cái lồn nàng. Con cặt tôi cương cứng hết cở trong lồn nàng. Nó giật giật. Tôi biết mình sắp sửa bắn những dòng tinh khí nóng hổi ấy và lồn nàng. Tôi lấy hết sức bình sinh còn lại, thọt một
cú từ dưới lên. Nàng rên lớn:
– ….Uhmm…uhm…….uhm…….. đã quá……..đã quá……..đã quá anh ơi…..em sướng quá.
Tôi cố thọt một cái thật mạnh nữa, nhưng vừa kéo ra một tí, nàng lại ấn xát xuống. Bắp thịt trong người nàng con bóp giữ dội làm tôi không còn kiềm hảm được. Tôi nắc một cái nữa rồi khí tuôi ra ào ào trong lỗ lồn của nàng.
Tôi để con cặt mình trong lồn nàng. Một lúc sau, nó mềm dần rồi tọt ra khỏi lồn nàng. Nàng nằm đè lên người tôị Môi tìm môị Chúng tôi lại hôn nhaụ Chúng tôi mặt áo quần lại rồi tôi đưa nàng về nhà.
Rời khỏi nhà nàng, tôi rảo bước đi chân sáo về nhà mình. Về đến con hẻm vào nhà tôi, tôi bỗng giật mình suýt kêu lên thành tiếng. Tôi gặp Trung. Hắn đưa tay cản lấy lối đi đường của tôị Cơn giận trong bao lâu nay đã nguội, tự? dương lại bừng giậy trong lòng tôị Tôi hất mạnh tay hắn ra và hỏi giọng thách thức:
– Mày tránh không? Không đừng trách.
Trung vẫn không có chút biểu hiện gì là sợ sệt dưới những lời thách thức của tôị Tay tôi thủ sẵn quả đấm, tính thôi cho nó một cái dán vào mặt. Nhưng bổng nhiên nó ôm chầm lấy tôị Quả đấm của tôi từ từ nới lỏng qua cái ôm ấỵ Tôi xô hắn ra và bảo thẳng thừng:
– Tao rất giận màỵ Tao không muốn thấy mày nữạ Mày thả tao rạ Không tao…….tao đánh vào mặt mày.
Tuy tôi nói cứng vậy, chứ tôi biết tôi không bao giờ đánh lộn với bất cứ aị Huống hồ chi là hắn. Mặc dầu hắn đã cấm không cho tôi và Dung gặp nhau, nhưng ít ra cũng vì hắn mà tôi có những tháng ngày bên Tư thật xung sướng.
Hắn đưa mắt nhìn tôi như van lạỵ Người tôi mềm nhũn đi.
Dưới ánh sáng lờ mờ của ánh trăng, mặt Trung sụ hẳn. Hắn vang lơn, tôi lại động lòng. Người tôi từ từ mềm nhũn. Dường như hắn biết vậy, nên vẫn tiếp tục vang nàị Hắn càng ôm ghì lấy tôi hơn. Tôi đẩy hắn ra một chút rồi nói:
– Mày muốn gì? Thả tao ra rồi nóị
Trung từ từ nới lỏng vòng tay rồi buôn tôi rạ Hắn đứng trước hướng đi của tôi, phòng hờ. Hắn nói nhanh:
– Tao nhớ mày lắm. Tao biết mày giận tao, nhưng tao nhớ mày lắm. Mày biết không?
– Tao không cần mày nhớ. Tại mày mà Dung không được nói chuyện với tao nữa
– Tao biết. Xin lỗi màỵ Mày muốn làm gì nó cũng được, nhưng mày đừng có không chơi với taọ
Nghe hắn nói vậy, tôi cũng động lòng. Hỏi hắn:
– Mày đứng đây chờ tao đó hả.
Hắn cuối đầu im lặng. Tôi biết hắn đã chờ tôi lâu lắm. Một lúc sau hắn hỏi tôi:
– Mày có bao giờ coi phim con heo chưa?
– Tưởng đâu chuyện gì, chuyện đó là chuyện nhỏ. Tao con luôn hà.
Nói thì nói vậy thôi, chứ thật sự?tôi chưa có bao giờ coi phim con heo cả. Tôi thường nghe mấy người lớn trong xóm nói phim con heo là phim nhà nghèo, là phim sex, là phim người lớn, phim cấp ba…. nhưng tôi chưa từng coi nên không biết nó có những hình ảnh gì mà làm mọi người bàn tán xôn xaọ Nghe tôi trả lời như vậy, hắn tiu nghỉu, xuôi xị:
– Tao tưởng mày chưa coi, tao rủ mày đi coị Ai ngờ mày coi rồị

Không để mất cơ hội, tôi hỏi nó:
– Ở đâu? Tao coi rồi, nhưng coi lại cũng được. Tao thích coi lắm, mày dắt tao đi nha !
– Ừ, để ngày mai tao dắt mày đi. Nhưng bây giờ mày hứa với tao là đừng giận tao nữạ
– Ừ…ừ…tao ….tao không giận mày nữạ
– Mày đi theo taọ
Hắn vừa nói vừa kéo tay tôi đi về phía vừa cây ăn trái của bà Sáụ
Hắn kéo tôi vào vườn cây sapochệ Vườn cây sapochê kín mít, tối đen không một bóng ngườị Lâu lâu tiếng chắc lưỡi của con thạch sùng làm tôi rợn cả da gà. Tôi không ngờ một thằng sợ ma như hắn mà dám chờ tôi một mình trong đêm tôị Lại còn dám dắt tôi vào rừng cây âm u nàỵ Tôi không biết thằng Trung dắt tôi tới chổ hẻo lánh này định làm gì tôị Tôi nghĩ có lẽ nó muốn dọc cặt tôi như những lần trước. Nghĩ vậy tôi hỏi:
– Mày dẫn tao tới đây làm gì?
– Shihhhhh…..
Hắn để ngón tay lên môi bảo tôi im lặng rồi nói:
– Nói nhỏ nhỏ chút chớ. Mày cho tao rờ mày một chút nhạ Tao nhớ mày lắm.
Tôi thầm nóị “Tao biết mày mà. Mày muốn dọc cặt tao thì dọc đại đị Đồ cái thằng một dái…”
– Thôi đi mày, con trai gì mà đòi dọc cặt người ta miếc.
– Mày cho tao dọc chút đi, mai tao dẫn đi coi phim con heọ
– Ừ, thì dọc đi nè. Nhưng nhanh lên nha, tao còn đi về ngủ nữạ Tao mệt lắm rồị
Thằng Trung vội ôm tôi vào lòng rồi hắn hít hít mấy cái tỏ ra thèm thuồng, nhung nhớ. Hắn cởi và tuột hẳn cái quần tôi xuống đất và thọc tay vàọ (Ở Việt Nam tôi không bao giờ mặt quần lót cả, nên chuyện cởi quần rất dễ) Hắn sờ mó khắp con cặt tôi và bóp nhe.. Tuy tôi cũng vừa làm tình với Tư xong, nhưng tôi lại ở vào lứa tuổi trưởng thành nên sung sức. Hắn mới sờ có mấy cái mà cặt tôi đã cương cứng ngắt. Một giọt nước khí đầu tiên tuôn rạ Miệng tôi rên ứ ứ thật khoáị Thằng Trung dọc cặt tôi một hồi, hắn cúi đầu xuống đưa mũi ngay con cặt tôi rồi hửị Tôi nhìn xuống định coi nó làm gì. Tôi thấy nó hả miệng ngậm nguyên con cặt tôi. Hoảng quá, tôi xô đầu nó ra và hỏi:
– Mày định làm gì đó?
– Shihhh…..Shihhhhh….. Mày cho tao bú cặc mày chút đi, Tèọ Tao nghĩ bú cặt sướng lắm. Tao coi trong phim hai thằng Mỹ bú nhau, tụi nó rên dữ lắm. Chắc tụi nó sướng.
Tôi im lặng để cho hắn bú. Lúc đầu cũng thấy nhột nhạt và kích thích. Nhưng hắn càng bú tôi càng thấy sướng. Sướng lắm, sướng không thể tả. Giống như cặt tôi đang đụ vào lồn con Tư vậỵ Tôi rên khẽ và chụp lấy đầu hắn như một phản xạ tự?nhiên, ghì sát vào con cặt tôị Hắn đẩy tôi ra một tí, thở dốc. Rồi hắn đưa lưỡi liếm quanh đầu cu tôi, ngay cái rảnh nhỏ xíu, và ngay cái khấc của da quy đầụ Tay hắn không ngừng sụt cặt tôị Đã quá, tôi rên lớn:
– huhhhh…..hừ…đã….đã…..quá ….. Trung ơi…. Bú mạnh vào…..Bú mạnh nữa đi……Ừ …..Ừ…..
Tôi rên la sung sướng. Hắn nghe tôi rên, chắc hắn cũng sướng lắm. Tôi thấy hắn tuột cái quần hắn xuống và sục cặt liên u liên minh. Một tay hắn sục cặt hắn, còn tay kia xoa xoa vào hai hòn dái tôị Lưỡi hắn thì rà lên rà xuống dọc theo con cặt tôị Tôi rên lên không biết trời trăng mây nước gì hết. Rồi tôi ôm ghì đầu hắn xát ép xát vào cặt tôị Toàn thân tôi run rẫỵ Tôi lắc mình mấy cáị Cảm giác như hàng ngàn con kiến chạy theo đốt sương sống tôị Tôi biết mình sắp rạ Tôi kìm hảm cái cảm giác bắn khí vào miệng Trung. Tôi nói với Trung:
– Trung,….Tao….tao….gần ra rồi….Mày lấy ra chứ không….tao……bắn trong miệng mày đó.
Nghe tôi nói thế, hắn càng bú mạnh hơn. Hắn còn dùng răng nhây nhây đầu khấc của tôi làm tôi xốn xang khó chịụ Tôi nói với hắn lần nữa:
– Lấy ra……tao……ra……
– Không sao, mày bắn vào miệng tao đi…. Bắn mạnh đi…..
Thằng Trung vừa nói, hắn vừa hả miệng thật rộng, y hệt con cá chờ đớp mồị Thấy lâu, hắn cầm con cặc tôi sục lần nữạ Hắn càng sục càng nhanh. Cuối cùng tôi chịu hết nổi, phóng một luồn tinh khí thật mạnh vào mặt vào miệng hắn. Hắn nuốc hết dòng khí nóng hổi của tôi vào bụng. Còn những giọt động trên mặt, nó đưa tay quẹt qua quẹt lại rồi bỏ vào miệng mút lấy mút để.
Hắn bóp mạnh vào con cặt của tôi rồi vắt từng giọt khí cuối cùng bỏ vào miệng. Hắn ngậm lấy con cặt hơi mềm của tôi trong miệng mút một hồi rồi rên rỉ. Tôi biết chắc có lẽ hắn cũng rạ Sau khi ra, hắn đứng dậy, kéo quần tôi lên và gài nút lạị Hắn ôm tôi, hôn lên mặt tôị Tôi tính đẩy hắn ra khỏi, nhưng nghĩ sao, tôi lại thôị Thấy tôi không phản ứng, hắn hôn lên môi tôi và mút lấy lưỡi tôị Tôi cũng đáp lấy cái hôn của hắn và hôn trả lạị
Hôn một hồi, tôi và hắn đi về nhà. Đã một giờ sáng, vầng trăng vẫn soi sáng, mọi thứ đều chìm trong im lặng. Tôi nhè nhẹ như con mèo mướp bước vào nhà, trèo lên giường và lăn ra ngủ sau những lần làm tình mệt mỏị Tôi ngủ thật ngon cho đến sáng ngày hôm sau.
Thức dậy, trong cơn ể oải còn động trong người tôi. Tôi ra trước sân nhà, vương vai và nhìn qua bên kia nhà Trung. Tôi thấy hắn. Hắn đưa mắt nhìn tôi như muốn nói điều gì với tôi. Tổng dưng những sự?kiện tối qua từ từ quay lại trong đầu tôi. Tòng tôi cảm thấy bất an về sự?việc ấy.
Tôi trở vào nhà, nằm gát tay lên trán suy nghĩ. Không lẽ tôi là người đồng tính luyến ái. Trong thâm tâm tôi, tôi không thể nào tưởng tượng được mình lại để con cu của mình trong miệng một người cùng pháị Suy nghĩ, rồi suy nghĩ, nhưng tôi không thể nào giải thích được cảm giác con cu tôi trơn trợt trong miệng Trung. Một cảm giác thích thú nhột nhạt mà tôi chưa từng thử quạ Cảm giác thật sung sướng, tê mê, và lâng lâng trong đầu… Rồi tôi lại nói với chính tôi rằng, “À, mình đâu có phải đồng tính đâụ Mình cũng thích làm tình với con gái kia mà. Mình đã từng làm tình nhiều lần với em Tư đó…”
Nghĩ vậy, tôi biết mình không còn tội đồng tính luyến ái nữạ Nhưng hình ảnh và cảm giác tê mê của thằng Trung hồi tối làm tôi cứ nghĩ ngợi luôn. Tôi cố xua những ý nghĩ đen tối trong đầu ra khỏị Thế là tôi đứng dậy ra sau hè rửa mặt.

Đã trưa, mặt trời hơn quá đầụ Những tia nắng chói chan gay gắt, nóng hừng. Người tôi rít rấm và hôi hám rất khó chịụ Những mùi tinh trùng và nước bọt làm cái quần dưới hán tôi xông lên một mùi hôi thật khó ngưởị Tôi vội sách gầu và xà-phồng qua nhà Trung tắm ké.
Đây là một sự?việc rất thường đối với người trong xóm. Cả một cái xóm khoảng hai mươi căn hộ, vậy mà chỉ có hai cái giếng. Một là nhà thằng Trung, hai là nhà bà Sáụ Nhà tôi thì gần nhà thằng Trung hơn, vã lại ba mẹ tôi cũng thân với ba me. Trung nên tôi thường qua nhà Trung sách nước. Nhưng sau khi tôi giận Trung, tôi không qua nhà hắn sách nước nữa, mà tôi lại qua nhà bà Sáụ Tuy xa hơn, nhưng tôi muốn tránh mặt hắn nên phải làm vậỵ Nhưng bây giờ, chỉ hồi tối này, tôi đã hết giận hắn.
Tôi đem gầu qua nhà hắn, sách nước, xối trên đầụ Một dòng nước mát chảy mạnh từ đầu xuống chân làm tôi chợt rùn mình. Tôi đổ chai chùm bồ kết lên tóc rồi chà, gộị Rồi tôi sách nước xối lên tóc làm tan đi bọt xà phồng. Nước xà phồng chảy xuống quần tôi, trơn nhớt. Tôi mở rộng cái quần xoọc của mình ra và đổ vào ấy chút xà phồng rồi kì cọ con cu tôị Tôi kéo da qui đầu xuống. Và nhè nhẹ kéo lên kéo xuống cho sạch những chất bẩn rồi thì sối nước vàọ Không biết sao, con cu tôi tự? động đứng dậỵ Có lẽ là do tôi kích thích nó bằng nước xà phồng. Tôi muốn nó xuống nên xối nước lia lịa vào quần. Nhưng công tôi rõ là công dã tràn. Càng đổ nước, thì con cu tôi càng cương cứng. Nó cứ chỉa thẳng rạ Tôi không biết phải làm gì. Cứ múc nước rồi xối…
Làm một hồi, cu tôi hơi xìu xuống. Nó chưa xìu hẳn, ác thay, Dung lại ra giếng vo gạo để nấu cho buổi trưạ Thấy tôi, Dung cuối gầm mặt xuống. Tôi cũng chẳng dám mở lờị Vì đây là nhà của Dung. Biết đâu ba me. Dung hay Trung ra bất tử thì tôi chết. Nghĩ vậy tôi vội sách gầu đi về nhà. Nhưng tôi không thể nào đi về nhà với con cu cứ chỉa lên. Nghĩ ra cách, tôi vội lấy cái gầu để trước chổ kín rồi đi về. Bổng Dung nhìn tôi hỏi:
— Anh, Tèo… Anh làm gì vậỷ Sao sách gầu ở trước?
Tôi ú ớ.
— Ơ…ơ….Tại vì….Tại vì…..
Tôi không tìm ra câu trả lời nào thích hợp. Dung nhìn tôi cười.
— Có phải anh lấy cái gì dấu trong đó không?
— Không có mà.
— Không tin.
Dung chạy lại giật mạnh cái gầu trong tay tôị Không biết vô tình hay cố ý, Dung kéo luôn cả chiếc quần tôi xuống. Thế là con cu tôi dự?g thẳng trước mặt Dung. Cả Dung lẫn tôi đều đỏ mặt. Tôi vội kéo quần lên và cấm đầu đi về nhà.
Vô phòng thay đồ, tôi dùng khăn lông lau khô mình. Lúc tôi chạm vào con cu tôi. Nó lại dự?g đứng. Tôi tức mình lấy tay búng mạnh vào nó và nói thầm, “Mày hư quá nhạ Đụng đâu cũng cương được.” Rồi thì tôi lại cười với mình.
Tôi lau xung quanh con cu.
Chiếc khăn lông mềm mại quấn lấy toàn thân con cu tôị Êm ấm. Hừng hự?. Cảm giác đê mê khoái lại lại đến. Tôi không kềm chế được cảm giác. Tôi bắt đầu sục lên xuống, nhè nhẹ rồi mạnh dần. Mạnh dần. Tôi rên hừ hừ, ưỡn người lên phía trước rồi bắn mạnh. Một luồn tinh khí trắng đục vọt mạnh ra từ đầu cu đỏ như chiếc nắm, bóng lưỡng của tôị Nó đặc sệt. Tôi thấy con cu tôi hơi đau, nhưng cũng sung sướng lắm. Những giọt khí trắng đục, kích thích vào thị giác của tôị Chợt hình ảnh thằng Trung bú cặt tôi hồi tối lại về. Tôi muốn biết tinh trùng tôi có ngon hay không mà thằng Trung thèm đến nỗi vắt từng giọt mút lấy mút để đến thế. Tôi không còn kềm chế được lòng mình nữạ tôi dùng ngón tay quẹt lên chổ có nhiều tinh khí nhất rồi đưa lên miệng. Tinh khí tôi nó có mùi ngòn ngọt nhơ nhớt. Tôi thấy hơi ghê tởm, tôi nhổ nguyên cả bãi nước bọt xuống sàn đất. Ghê tởm lấy chính mình, tôi vội mặc quần áo vào, lên chợ phụ giúp mẹ tôi buôn bán.
Thời gian rồi cũng trôi quạ…
Sau bao nhiêu năm sống ở cái làng nhỏ bé Lương Sơn này, tôi bắt đầu yêu thích những cái gì nhỏ bé. Tôi cảm thấy những cái nhỏ bé ấy dễ nắm trong vòng tay mình hơn và cảm thấy an tâm hơn so với những cái to lớn. Cái lồn nhỏ bé chơi sướng hơn cái lồn lớn, trái mít Tố Nữ thì đâu lớn bằng trái mít lồng, trái nhản hột tiêu tuy nhỏ nhưng nhiều cơm và ngọt hơn trái nhản lớn, con cầy tơ thì ăn ngon hơn con cầy già …vv… Càng nhỏ tôi càng yêu, đó là những suy nghĩ của tôi khi sống trong cái làng này .
Sống xa Sài Gòn bao năm, giờ đây thành phố Sài Gòn đã chìm vào quên lãng trong trí óc tôị Có còn chăng là những hình ảnh mờ ảo trong tiềm thức từ thời còn con nít xót lại. Và có còn chăng nữa là hình ảnh của một thằng bạn thân của tôị
Sài Gòn bây giờ trong tôi giống như Sài Gòn năm nào đã đổi chủ và lấy cái tên Thành Phố Hồ Chí Minh không như xưa chỉ Sài Gòn, ngắn gọn, thân thiết, và dễ nhớ . Đấy, Sài Gòn đã ra đi trong lòng tôi, chỉ để lại một thị xã hẻo lánh, xa xôi ….
Đôi lúc tôi cũng ước mong mình giống như những ông nhạc sĩ viết một bản nhạc ca về Lương Sơn cái làng nhỏ tôi yêu. Nhưng đành chịu thôi, vì tôi không phải là nhạc sĩ . Càng sống lâu tôi càng quyến luyến và không nở bỏ ra đi, nhưng tôi cũngphải ra đi để trở về Sài Gòn, trở về cái nôi sinh tôi rạ
Lúc ra đi, tôi cũng có phần háo hức được thăm lại Sài Gòn, được thăm lại Quốc, thằng bạn duy nhất còn xót lại sau gần năm năm xa cách. Nhưng tôi háo hức thì ít, mà buồn thì nhiềụ Buồn vì rời xa cái làng nhỏ bé, rời xa thằng Trung lại cái một dái, rời xa nhỏ Tư, và nhất là rời xa người tình đầu của tôi, Dung. Tôi buồn lắm, chẳng thèm nói chuyện và chẳng thèm gặp ai.
Đêm trước khi gia đình chuẩn bị rời Lương Sơn đi Sài Gòn để phỏng vấn định cư nước ngoài theo diện ODP, tất cả những người quen của gia đình tôi đều đến để từ biệt.
Rất nhiều người tới tiển đưa tôi, trong đó có Tư, có Trung, và nhất là có Dung.
Trưa khoảng 2 giờ thì Dung đến . Dung đi một mình, tay cầm theo trên tay một gói quà nhỏ xinh xinh, trao cho tôi. Tôi vui lắm, không phải vì phần quà ấy mà vì Dung hẹn tôi tối naỵ Dung đến sau một hồi nói chuyện, Dung hỏi tôi:
– Tối nay Du có rãnh không?
Tôi ngạc nhiên, tròn mắt và thầm nói, “Không biết sao hôm nay Dung lại kêu tên tử của tôi, thay vì cái tên Tèo mà hàng ngày những đứa bạn trong xóm thường kêụ” Nhưng tôi vẫn nhanh nhấu trả lời Dung:
– Rãnh, rãnh lắm, Tèo, …à …. Du đâu có làm gì đâụ
– Vậy tối nay hẹn Du ngoài hẻm đầu nhạ
– Ừ, được,…
Tôi đứng trân ra đó nhìn bóng Dung mờ dần rồi mất hút sau hàng căn nhà lá . Khi Dung đi rồi, tôi mới biết là mình ngớ ngẩn, hẹn mà không hỏi giờ nào . Hỏi có chết không.

Mới có năm giờ chiều mà tôi đã chuẩn bị cho buổi hẹn . Tôi đi tắm và diện quần áo thật đẹp rồi ngồi đó chờ trời tối . Mặt trời hôm nay quái ác thật, dường như ông trời đang chơi tôi hay sao ấy, đã sáu giờ rồi mà còn sáng trưng. Rồi dần dần, mặt trời cũng lặng, nhường lại cho bóng tối . Tôi ra đầu hẻm đứng đợi Dung.
Mười phút, hai mươi phút, ba mươi phút, một tiếng . Hơn một tiếng mười lăm phút Dung từ cuối hẻm đi ra, Dung đi vội vàng và cuối đầu xuông như thể sợ người ta nhìn thấy.
Trông điệu bộ lén la lén luốt của Dung tôi thầm phì cười. Đúng là lần đầu tiên hẹn kép, hẹn một thằng con trai như tôi, nên Dung sợ người ta thấy. Không như tôi, một đứa từng trải qua bao cuộc tình. Nhìn Dung tôi cảm thấy thương Dung hơn. Tôi thấy tôi không sứng đáng với những gì trân quí mà Dung dành cho tôi. Quả thật vậy, Dung thuần khuyết quá, Dung đáng yêu quá, Dung dễ thương quá. Tôi đối với Dung lúc nào cũng yêu thương và muốn trao cả những gì tôi có thể cho Dung, nhưng tô? thấy mình không sứng đáng. Vì cái trân quí của tôi, tôi đã đánh mất nó từ lâu. Nhiều lúc tôi lại cảm thấy mình nhơ quá so với Dung. Tôi biết vậy và hứa với lòng mình rằng chẳng bao giờ làm những chuyện có lỗi với Dung nữa.
Hoàng hôn tắt, để nhường chổ cho bóng tối. Dung đi ngang qua tôi rồi dừng lại nói nhỏ vào tai tôi:
– Dung đợi Du ở phía sau khu nhà thờ nha, nơi nhà kho chứa cũi. Đừng đi theo Dung sát quá, người ta thấy kỳ lắm.
Tôi đi theo Dung, tôi giữ khoảng cách giữa tôi và nàng. Dáng Dung đi uyển chuyển đến khu nhà thờ trông thật khiêu gợi, thật hấp dẫn. Tôi vừa đi vừa ngắm dáng nàng mà không khỏi bật lên một câu khen thầm: “Dung của tôi đẹp thật. Đẹp toàn diện về dáng lẫn tư cách.”
Dung rẽ vào khu nhà thờ và mất hút sau cánh cửa rộng. Ở cái làng Lương Sơn này chỉ có một ngôi nhà thờ duy nhất. Tôi nghe nhiều người trong xóm nói khu này trước kia là đồn trú của thực dân Pháp, nên có rất nhiều thây ma, vong hồn oán tử. Thấy Dung đi vào đó tôi cũng sợ và e ngại cho Dung, e ngại cho mình. Tôi tự hỏi lòng mình là tại sao Dung lại hẹn tôi ở một nơi ma quái và vắng bóng người như vậy. Chợt tôi lại thốt lên, “hay là?”
Mặt trời đã tắt hẳn, xa xa trong bóng đêm những ngọn đèn dầu loe loét được thấp lên. Chúng bập bùng trong đêm, và tiếng côn trùng rả rích làm tăng thêm vẻ u tối của một khu nhà thờ không người. Dung dừng lại trước hai cây dâm bụt lòa xòa đầy cành la,?trước sân. Dung ngồi xuống. Tôi tới bên Dung và ngồi xa xa cách Dung một khoảng. Chợt tôi và Dung cùng lên tiếng:
– Dung?.Du?.
“Dung nói trước đi” tôi bảo Dung.
“Du nói trước đi”
– Vậy Du nói nhé. Ngày mai là Du đi rồi, Du rất mừng khi nhận và đọc lá thư hẹn của Dung ngày hôm qua. Cả đêm Du không ngủ được, Du?.
Dung ngắt lời tôi:
– Du đừng nói nữa, Dung cũng vậy. Cũng chẳng khác gì Du. Dung mong thời gian trôi nhanh để có thể gặp riêng Du. Dung nghĩ nơi hẹn hò, nhưng Dung không thể nào nghĩ ra nơi nào cho thích hợp. Cho đến hồi sáng này Dung đi nhà thờ thấy khu nhà kho bỏ trống, nên Dung?
Tôi tới bên Dung, nắm lấy tay nàng. Tôi đặt một nụ hôn nồng nàn nhất lên bàn tay của nàng. Bổng người Dung run lên. Dung ôm chầm lấy tôi, thút thít. Những giọt nước mắt lan đều trên má Dung. Tôi ôm ghì lấy Dung, hôn lên mắt Dung. Đôi mắt mà giờ đây đã đẩm lệ. Dung khóc. Tôi không biết vì sao nàng lại khóc. Có lẽ nàng quá sung sướng khi gặp tôi, hay có lẽ nàng không nở xa cách tôi vì đây là lần chia tay cuối cùng không biết khi nào chúng tôi mới có dịp gặp lại? Tôi không biết và không cần phải biết những điều ấy. Tôi khẽ nhẹ hôn lên môi nàng. Đôi môi nàng run lên. Nó cong cớn, đầy mộng nước. Chúng tôi trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy. Chiếc lưỡi mềm mại của tôi luồn qua miệng Dung, tách hàm răng trắng đều của nàng ra để tìm chiếc lưỡi nàng. Tôi mút lấy lưỡi Dung. Mùi nước miếng thơm ngọt của Dung trào qua miệng tôi. Chắc có lẽ đây là nụ hôn đầu tiên trong đời tôi nhớ mãi. Ở Dung không giống như ở Trung, hay ở Tư. Người Dung toát ra một vẻ ngọt ngào, thuần khiết, rất sử nữ.
Tôi hôn môi Dung. Những nụ hôn say đắm. Tay tôi lùa vào tóc nàng. Tôi cố hít vào lồng ngực mùi thơm của da thịt, mùi thơm của tóc, mùi thơm của dầu gội đầu bồ kết? Dung ôm ghì lấy tôi. Tôi thủ thỉ vào tai Dung:
– Dung có hối hận cho đêm nay không?
Dung nguầy nguậy lắc đầu thầm bảo tôi:
– Không? Dung không bao giờ hối hận bất cứ chuyện gì sãy ra đêm nay. Dung yêu Du, Dung có thể trao hết cho Du?
Không đợi Dung nói hết câu, tôi đã ngăn lời nói của nàng bằng một nụ hôn. Tay tôi từ từ mò xuống và bóp vào đôi bờ mông săn chắc của Dung. Tay tôi sờ khắp người nàng, lưng nàng, rồi ngực nàng. Mỗi lần tay tôi đi đến đâu là Dung thở mạnh đến đó. Hơi thở nàng dồn dập, đứt quảng. Tôi từ từ cởi từng cúc áo của nàng, cởi bỏ chiếc áo ngực. Dung cũng vậy. Dung giúp tôi trút bỏ những gì vương vấn trên người tôi. Khi Dung đưa tay lên kéo ở dây kéo quần, người Dung càng run hơn. Tay nàng run đến độ không mở ra được. Tôi giúp nàng mở quần tôi ra.
Còn tôi. Vừa mở đến đâu, tôi hôn Dung đến đó. Khi chiếc áo bà ba mầu tím nhạt và chiếc nịt ngực của Dung được cởi ra, tôi đưa chiếc lưỡi của mình đánh nhẹ lên đầu hai núm vú. Dung run cả người. Tôi bú vú Dung, nút nhẹ lên cả hai đầu. Tay tôi luồn vào lưng quần của nàng và kéo nó ra. Tôi đặt Dung xuống nền xi măng láng. Có lẽ Dung đã chuẩn bị từ sáng hay sao ấy, nơi đó được quét dọn rất sạch vì tôi không cảm giác rằng có cát đất trên nền. Vã lại khi tôi cởi áo và quần của Dung, ngay cả áo quần của tôi, tôi cũng lót sẳn dưới đó cho nàng khỏi lạnh lưng. Tuy vậy, Dung vẫn thót người khi tôi đặt Dung xuống nền si măng. Tôi hôn nhẹn nhàng bờ ngực nàng rồi từ từ hôn xuống. Khi hôn xuống rốn nàng, tôi đánh nhẹ đầu lưỡi của tôi vào lổ rốn nàng. Dung hẫy người lên có vẻ rất kích thích.
Rồi nó cũng đến?
Tôi nhẹ, rất nhẹ, liếm vào lồn nàng. Nước dâm thủy của nàng chảy ra lai láng. Tôi uống hết. Tôi mút lồn nàng, bú lồn nàng. Tôi mút hột le nàng. Nàng ưởng người lên, hẩy hẩy mông vào miệng tôi để cho miệng tôi càng sát với lồn nàng khi tôi chạm vào hột le nàng. Dung rên rỉ, quằn quại trong cơn đê mê của thể xác. Tôi ngồi dậy, cầm con cặt đã cương cứng của mình tự lúc nào, từ từ đặt trên lồn Dung. Toàn thân nàng hẩy lên để đón lấy con cặt tôi. Từng chút một, từng chút một, tôi đưa dương vật tôi vào âm hộ ấm áp đầy nước nhờn của nàng. Tôi làm rất khẽ và nhẹ vì tôi biết Dung là người còn trong trắng. Khi đầu khất của tôi vào trong âm hộ nàng thì nó chợt dừng lại. Dung rên rỉ?
Tôi nghĩ có lẽ tôi đã chạm vào màng trinh của Dung. Tôi sợ nàng đau nên chưa dám đút mạnh vào thì ở dưới, Dung đã nắc mông đít nàng lên. Dung hít hà kêu đau. Tôi biết Dung đau lắm. Tôi để con cặt tôi trong lồn Dung một hồi lâu cho cảm giác dễ chịu đôi phút rồi tôi bắt đầu hẩy mông. Tôi làm những động tác mà tất cả loài vậy trên trái đất đều làm đó là truyền giống. Tôi nắc Dung. Tôi ôm ghì lấy Dung. Cảm giác ngây ngất cứ bay bay. Cửa mình Dung siết chặt lấy con cặt tôi. Dung rên lên trong cơn thống khoái. Còn tôi càng lúc càng nắc mạnh. Tôi thở mạnh và ôm chầm lấy Dung. Tôi hôn lên mắt nàng, lên môi nàng. Tôi nắc và nắc. Những tiếng chèm nhẹp lách chách của tiếng nước lồn và tiếng hai vật âm dương chạm vào nhau trong đêm thanh vắng của sân sau khu nhà thờ tạo nên một âm thanh đầy dục vọng. Và cứ thế tôi nắc Dung?
Cho tới một lúc sau, toàn thân tôi như ngàn con kiếng chạy khắp mình. Tôi biết tôi sắp xuất tinh. Còn Dung thì quằng quại. A? hộ Dung siết chặt lấy dương vật tôi. Tôi nắc thật mạnh vào lồn Dung lần cuối. Tinh trùng tôi bắn xối sã vào lồn Dung đầy ứ. Xong, tôi ôm Dung, hôn Dung và bú vú Dung. Chưa đầy năm phút, dương vật tôi lại cương cứng. Tôi hỏi Dung:
– Em có mệt không? Em có sung sướng không?
Dung ôm chầm lấy tôi, khóc. Những giọt nước mắt hạnh phúc lan đều trên má Dung.
Tôi hôn Dung và tiếp:
– Cho anh một lần nữa nhé?

Dung khẽ gật nhẹ đầu và tôi lại tiếp tục đút cặt mình vào lồn Dung mà nắc. Chúng tôi quằn quại trong cơn ái ân và hôn nhau cho đến lúc mệt nhừ. Tôi quá mệt, cả hai chúng tôi định ngủ lại nơi hoang vắng này, nhưng chúng tôi lại sợ nên tôi bảo Dung:
– Mình về nha em. Ngày mai anh đi rồi, qua bển anh sẽ viết thư về cho em. Em nhớ nhé. Anh yêu em quá. Em Dung của anh?
Dung ôm chầm lấy tôi. Dung không nở rời xa tôi, tôi hôn Dung rồi cả hai chúng tôi chia tay. Khi tôi mặc áo vào thì mới biết trên áo tôi dính toàn là tinh trùng của tôi và máu trinh của Dung. Tôi không mặc áo vào mà để trần vậy đi về nhà. Hên cho chúng tôi, ở cái làng hẻo lánh này ai cũng lên giường ngủ sớm để ngày mai còn phải ra đồng.
Khi về đến nhà, nhà tôi đã ngủ hết. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn trên bàn thờ, tôi mở chiếc áo ra xem. Trên đó, một vết máu trinh và tinh khí của tôi còn lợn cợn trên ấy. Tôi hôn lên tì vết ấy như thể hôn lên lồn Dung và nâng niu chiếc áo ấy, xếp gọi lại bỏ vào ba lô làm hành trang để lên đường đi Sài Gòn, rồi đi Mỹ.
Tôi trèo lên tấm phản cố dỗ cho mình một giấc ngủ, nhưng tôi không tài nào ngủ được. Tôi cứ thao thức nghĩ về Dung mãi. Tôi thiếp đi lúc nào chẳng biết.
Tôi đến Sài Gòn vào một buổi trưa tháng Tám. Sài Gòn tháng Tám oi bức. Cái nóng hầm hập và rít sau một cơn mưa ngắn trong thoáng chốc. Vừa bước xuống ga xe hoả là tôi thấy bác tôi và cả gia đình bác đến đón.
Đã bao năm xa cách Sài Gòn, nhưng lâu lâu Bác cũng có vào Trung thăm chúng tôi. Vì vậy mà tôi còn nhớ bác, nhớ gia đình bác. Nhưng bên cạnh bác, tôi thấy có một chàng thanh niên cao lớn. Mặt mày anh chàng rất điển trai và trông rất minh mẩn, sáng suốt. Anh ta mặc áo thun trắng, quần jean xanh. Trông vẻ mặt kia, tôi thấy có chút gì đó quen quen. Nhất là ở đôi môi. Đôi môi lúc nào cũng mĩm mĩm như thể đang cười với mọi người. Tôi quay qua định hỏi người kia là ai, thì người lạ vội lên tiếng:
– Tuấn đó có phải không? Còn nhớ Quốc không? Quốc nè…
Tôi vỡ lẽ, đứng lặng người không biết nói gì hơn. Tôi chỉ ồ lên một tiếng rồi lặng lẽ nhìn Quốc. Hai bác tôi, mẹ, và anh tôi cứ thao thao bất tuyệt về chuyện ở miền Trung, chuyện ở Sài Gòn, chuyện đường, chuyện xá. Họ không hề chú ý đến chúng tôi nữa. Quốc đến bên mẹ tôi, lễ phép nói:
– Dạ chào bác, chào anh. Con là Quốc, bạn của Tuấn từ hồi Tuấn còn ở Sài Gòn.
– Bác biết. Tụi mày bao nhiêu năm còn nhớ, quý hóa quá.
– Bác cho con dẫn Tuấn đi một vòng Sài Gòn cho biết Sài Gòn đã thay đổi ra sao nhé. Tối con chở Tuấn về.
Mẹ tôi dễ dãi bảo:
– Ừ tụi con đi chơi về sớm. Sáng mai Tuấn còn phải đi phỏng vấn và chích ngừa nữa.
Thế là tôi và Quốc đi ra chổ gởi xe. Bao năm trời xa cách, giờ gặp lại, tôi không biết nói gì với Quốc. Và có lẽ Quốc cũng vậy. Chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau ra đến nơi gởi xe. Quốc lấy xe, rồi trả tiền. Xong, Quốc quay qua bên tôi hỏi để phá tan cái dây im lặng muốn điếng người:
– Thành phố bây giờ lạ quá phải không?
– Ừ lạ thật.
Tôi nói là nói vậy, chứ tôi có nhớ gì đâụ Đầu óc tôi cứ trống rỗng không còn nhớ gì về Sài Gòn. Quốc hỏi sao, tôi trả lời vậỵ Rồi thì Quốc chở tôi vào một quán cà phệ
Ngồi trong một góc nhỏ của quán cà phê, chúng tôi im lặng nhìn nhaụ Rồi tôi mới hỏi Quốc:
– Bao nhiêu năm mình không gặp rồi hơ??
– Đúng ra thì bảy năm, tám tháng, và mấy ngàỵ
“Trời!” tôi thầm bảọ Tôi không ngờ rằng Quốc nhớ từng tháng, từng ngày đến vậỵ Tôi cảm động lắm. Tôi tự trách mình sao lại không coi trọng tình bạn của Quốc dành cho tôị Tôi cảm thấy mình có tội với tình bạn này quá. Tôi ngồi đó mà thừ người ra để ly cà phê nguội dần….
– Tuấn! có chuyện gì vậỷ
Giật mình, tôi ú ớ…
– Ờ…Ờ….Quốc làm ….cảm động quá. Không ngờ rằng Quốc nhớ rõ vậỷ Học hành của Quốc thế nào rồỉ Chắc không bác sĩ thì cũng kỷ sư phải không?
Quốc cườị Nụ cười mà tôi thấy quyến rủ nhất trong tất cả mọi người con trai, đàn ông, trên trái đất mà tôi có lần gặp quạ
– Bác sĩ, kỷ sư gì chứ. Quốc đang học về kiến trúc, năm thứ nhất. Còn Tuấn?
– Tuấn à? Có học gì đâụ Tốt nghiệp trung học phổ thông xong thì ở nhà luôn chả có học hành gì. Mẹ bảo qua Mỹ rồi học tiếp.
Quốc cườị Cà phê xong, chúng tôi đi dạo một vòng Sài Gòn. Đi đến đâu Quốc chỉ và giải thích từng ly từng tí về thành phố mà bao năm tôi xa cách. Đang thao thao bất tuyệt, Quốc hỏi tôi:
– Chắc ở miền Trung Tuấn nhiều bạn gái lắm hả. Đẹp trai như Tuấn….
Tôi cườị Có nhiều lắm, nhiều đếm không xuể. Quốc cười theọ Chúng tôi, giờ, đã hoà đồng với nhau như thể hồi còn con nít. Dạo ở sông Sài Gòn xong, Quốc chở tôi về nhà Quốc. Dắc xe vào nhà và khoá cửa lại cẩn thận, Quốc dắt tôi lên phòng của Quốc nghe nhạc ngoại quốc. Quốc hỏi tôi:
– Tuấn thích ca sĩ ngoại không?
– Thích chứ. Tuấn thích nhất là Vũ Khanh và Tuấn Ngọc. Vũ Khanh có giọng hát trầm ấm, quyến rủ, và nhất là Vũ Khanh có hàm râu tếu tếụ Tôi pha trò. Còn Tuấn Ngọc thì mắt hếch hếch, lại có chút nam tính….

Quốc cười rồi mở máỵ Tiếng hát Vũ Khanh vang lên trong phòng Quốc, trầm ấm, bay bổng. Tôi thích lắm. Tôi nằm trên giường Quốc nhắm mắt thưởng thức đĩa CD của Vũ Khanh hát.
Quốc cởi áo thun ngoài ra và bảo:
– Thành phố tháng này nóng lắm. Tuấn có nóng không? Cởi áo ngoài ra cho mát. Tự nhiên giống như mình hồi còn nhỏ, đi học chung, rồi tắm chung…
Tôi cũng thấy nóng nực lắm, nhưng nãy giờ tôi cũng chẳng để ý vì tiếng nhạc của Vũ Khanh như thể kéo tôi ra ngoài thành phố oi bức Sài Gòn nàỵ Giờ nghe Quốc nói, cái nóng chợt kéo đến ùn ùn, thế là tôi cởi cái áo sơ mi rạ Khi tôi cởi áo rao, Quốc nhìn tôi chăm chăm và bảo:
– Tuấn có thân hình đẹp ghệ
Tôi cười và thích thú bảo:
– Ở miền Trung Tuấn khiêng đồ nặng nên bắp thịt nở nang. Có thể vậỵ
Nói xong tôi ngước lên nhìn Quốc. Lúc này tôi thấy Quốc ở trần và trên người chỉ còn có cái quần đùị Người Quốc trắng muốt. Nhìn thấy Quốc, tôi chợt nhớ đến thằng Trung một dáị Tôi nghĩ thầm, “không lẽ nào thằng bạn thân mình cũng thích mình? Giống như thằng Trung một dáị” Đang nghĩ miên mang, tôi thấy Quốc đi đến gần bên tôi và bảo:
– Mình nằm chung nghe nhạc như hồi còn nhỏ nhé:
Tôi đồng ý và để Quốc nằm chung với tôị Nằm bên Quốc tôi cảm thấy người tôi bắt đầu nóng dần. Cảm giác như thể dâng tràọ Tôi muốn ôm chầm lấy Quốc hôn lên đôi môi Quốc. Tôi muốn làm tình với Quốc cho vơi đi những nhung nhớ. Dường như Quốc cũng giống tôị Quốc thở mạnh rồi bảo:
– Thôi để Quốc đưa Tuấn về chứ không bác lọ Mai nay sau khi phỏng vấn xong, Quốc đưa Tuấn đi chơi, hay là mướn phim về nhà Quốc xem. Hay là xin phép mẹ Tuấn qua bên Quốc ngủ lại luôn đị Mình có nhiều thời gian tâm sự hơn.
Nói rồi Quốc mặc áo đưa tôi về nhà. Trên đường về, ngồi phía sau, tôi cảm thấy lòng mình lâng lâng khó tả. Đường xá Sài Gòn nhộn nhịp. Quốc lách qua lạng lại nhiềụ Tôi bảo, Quốc rằng tôi hơi sợ té vì lần đầu đi thành phố thấy quá nhiều xẹ Nói rồi, tôi ôm chầm lấy Quốc không ngại ngần gì nữạ Má tôi áp lên lưng Quốc như thể tôi vô tình vì sợ xe cô..
Xe chạy tới nhà bác tôi hồi nào không haỵ Khi xuống xe, tôi bịn rịn giả từ Quốc, như thể tôi giả từ Dung hồi mấy ngày trước.
Quốc ngồi đấy, trong phòng khách của nhà bác tôi. Có lẽ Quốc đã chờ chúng tôi về lâu lắm rồi. Nhìn vẻ mặt của Quốc tôi biết là hắn chờ lâu lắm. Cảm giác của tôi lúc ấy rất là khó tả. Vui, thông cảm, và rộn ràng từ trái tim tôi dâng lên. Nếu nói tôi là một người có trái tim nhiều ngăn thì cũng đúng. Ví tôi thương rất nhiều người và hầu hết muốn yêu họ, yêu không thể nào dứt. Có lẽ cũng do vì đòi hỏi xác thịt của một đứa con trai vừa mới lớn, xung sức. Nhìn thấy vẻ mặt hớn hở của Quốc khi tôi bước vào nhà là tôi muốn ôm Quốc lắm. Nhưng tôi tự kiềm chế bản thân mình đừng để mọi người biết, nhất là gia đình tôi.
Sau khi xin phép mẹ tôi, tôi cùng Quốc về nhà Quốc. Lúc đầu mẹ tôi không đồng ý cho tôi đi lại nhà Quốc vì sợ lỡ có chuyện gì thì chuyến đi bị đình lại. Vã lại chúng tôi đã cách xa nhau quá nhiều năm, nên mẹ còn e ngại lắm. Nhưng thấy Quốc và tôi năng nỉ, rồi bác tôi lại nói: “Thôi kệ để nó đi đi. Gặp nhau rồi không biết bao giờ mới có dịp gặp lại. Ở trong nước còn khó khăn, huống hồ chi qua tận bển.” Thấy tụi tôi tội nghiệp và nhờ bác nói hộ dùm, nên tôi mới được qua nhà Quốc ở.
Tôi khăn gói đến nhà Quốc. Nhà rất rộng, có tới bốn phòng ngủ. Ba má Quốc một phòng, một phòng để dành cho chị bếp, còn một phòng trống để dành cho khách. Quốc hỏi tôi muốn dùng phòng khách hay là lên lầu ở chung phòng với Quốc. Tôi nói với rằng, “Nếu ở phòng khách thì có khác chi ở nhà bác tôi.” Thế rồi tôi và Quốc chia nhau một phòng.
Đêm đầu tiên ở nhà Quốc, tôi ngủ rất ngon. Có lẽ là vì mệt và bị lấy máu quá nhiều. Tôi dậy rất sớm, vì thói quen khi còn ở Trung. Lúc tôi dậy, Quốc còn ngủ. Nhìn Quốc ngủ say trong chiếc quần lót, tôi tự nhiên thấy thèm khát trong lòng. Tôi biết phía dưới lớp vải đó có một vật rất giống vật của tôi. Tuy biết vậy, nhưng tôi vẫn không kìm chế được sự tò mò và lửa dục đang dâng lên cuồn cuộn. Tôi giả vờ nằm xuống, nằm thật sát bên Quốc. Người Quốc thật mát. Quốc đang trong một giấc ngủ thật ngon, trông Quốc như thể một pho tượng, hay ít nhất cũng là một ngôi sao điện ảnh Hồng Kông nào đó.
Tôi nằm xuống, đặt tay lên ngực Quốc, từ từ sờ lên ngực. Bộ ngực không lấy gì làm vạm vỡ, nhưng rất mát và mịn. Tôi muốn ôm Quốc thật sát vào lòng mình, nhưng tôi lại sợ phá đi giấc ngủ của Quốc nên tôi chỉ sờ nhẹ lên trên lớp vải của chiếc quần lót. Cái vật dưới lớp vải co giật giữ dội và đội hẳn lên. Tôi chỉ sờ nhẹ qua lại thì dưới lớp vải ấy lại ướt nhèm nhẹp, trào ra ngoài. Tôi biết Quốc đã xuất tinh.
Quốc cựa mình thức giậy. Tôi bỏ tay mình ra và giả vờ như ngủ. Quốc ôm choàng lấy tôi, hôn lên tóc tôi, lên trán tôi, rồi lại hôn môi tôi. Cảm giác lâng lâng trào dâng. Tôi không còn giả vờ, ôm chầm lấy Quốc, nút mạnh chiếc lưỡi ấm mềm của Quốc. Mới sáng sớm, nên cu tôi cương cứng đến nghẹt thở. Nó cứng và cứ chỏi lên trong chiếc quần của tôi. Quốc từ từ hôn xuống cổ tôi, ngực tôi. Quốc dừng lại nơi ngực tôi, hắn liếm lấy vú tôi. Còn một bên thì Quốc đưa tay se se đầu vú còn lại. Tôi trân người, gồng mình để hưởng cái cảm giác nhục dục thật khoái cảm này. Quốc cởi áo tôi ra cho tiện việc âu yếm. Nằm trên tấm nệm mền, tôi sung sướng tận hưởng những giây phút thật ngọt ngào mà Quốc dành cho tôi. Rồi từ từ Quốc tiến xuống rốn tôi. Quốc dùng lưỡi ngoáy tròn trong lổ rốn sau hắm của tôi. Cảm giác thật nhột, nhưng có vẻ rất kích thích. Quốc giúp tôi cởi quần cọc. Tôi ưởng mông lên để cho cái quần tuột ra dễ hàng hơn.
Chiếc quần được cởi ra, dương vật tôi bật tung/thoát khỏi/ cái chật chội của chiếc quần. Da quy đầu từ dương vật tôi tuột ra để lộ cai đầu dương vật đỏ bóng. Quốc cuối xuống, ngập lây dương vật tôi và bắt đầu bú mút. Tôi sướng quá và cũng muốn thử xem cảm giác bú dương vật ngon như thế nào mà mọi người đều thích đến vậy. Thế là tôi quay đầu lại để tìm lấy dương vật của Quốc. Sau một lần xuất tinh, dương vật Quốc giờ cũng dần phục hồi. Tôi cởi quần Quốc ra và nhìn vào dương vật Quốc. Thoạt nhìn tôi cũng thấy ơn ớn vì nó chèm nhẹp trong chiếc quần lót và dính đầy tinh trùng. Thấy tôi có vẻ hơi lưỡng lự, Quốc dục:
– “Bú cặt Quốc đi Tuấn. Bú đi, không sao đâu….”
Tôi nghĩ chẳng lẽ Quốc bú cặt mình được mà mình không bú lại cũng kỳ. Vã lại tôi cũng muốn biết cái cảm giác đó như thế nào. Tôi từ từ le lưỡi của mình ra và liếm. Một mùi thum thủm xông lên làm tôi hơi khó chịu, nhưng tôi cũng cố gắng. Từ từ cái cảm giác quen dần, tôi bắt đầu bú cặt Quốc đến say sưa. Tôi lại thích cái cảm giác đó nữa chứ. Chúng tôi bú liếm cho nhau theo kiểu 69 mà người ta thường nói. Bú liếm một hồi, Quốc hỏi tôi:
– Tuấn có bao giờ làm tình chưa?
– “Có nhiều lần rồi. Nhưng chưa có lần nào giống như thế này. Vì những người Tuấn làm tình là con gái.” Tôi trả lời Quốc.
– Quốc thì chưa làm tình với con gái bao giờ, nhưng Quốc thích làm tình với con trai hơn. Quốc có rất nhiều phim về tình dục cùng phái. Tuấn muốn xem không?
Quốc rời tôi, mở hộc tủ lấy một cuộc phim, bật đầu máy lên và đẩy cuộn phim vào. Trên màn hình, bốn người con trai đang bú liếm cho nhau. Có một người con trai đang đặt dương vật của anh ta vào lổ đít người bạn. Thấy vậy Quốc hỏi tôi:
– Tuấn muốn thử xem không?

Tôi còn dè dặt chưa biết phải trả lời sao. Thì Quốc đã cuối xuống hôn lấy cặt tôi. Quốc bút, mút cặt tôi cho cương cứng rồi nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay Quốc rồi xoa lên lổ đít của Quốc. Quốc quỳ gối theo kiểu nửa bò, nữa nằm rồi kéo tôi lại nói:
– Tuấn đút cặt của Tuấn vào đít Quốc đi, nhưng đút nhẹ nhẹ thôi chứ lúc đầu đau vào hơi xốn.
Tôi nứng quá muốn đút vào liền. Tôi vội cầm con cặt cương cứng của mình từ từ rà lên mông đít Quốc và đút vào lổ đít Quốc. Đút vào hơi khó, tôi cố gắn đút thật nhẹ và nắm thật chặt con cặt mình tận gốc để cho nó vào dể dàng hơn. Đầu cặt tôi từ từ chui vào lổ đít Quốc. Để cho thêm trơn trợt, tôi nhổ một bãi nước bọt vào đít Quốc rồi nhờ con cặt mình đút vào. Tôi ôm ngang hông Quốc và bắt đầu nắc. Tôi nắc từ từ rồi mạnh dần. Tôi thò tay tôi xuống dưới hán Quốc và sụt cặt Quốc. Tôi muốn cả hai chúng tôi cùng sướng. Tôi vừa nắc, vừa sụt cặt Quốc. Cái cảm giác từ lổ đít thật ấm của Quốc khiến cho tôi một cảm giác thật khó tả. Cảm giác mà tôi chưa từng có từ khi nắc Tư, rồi nắc Dung. Cảm giác thật lạ. Những tiếng phì phạch phát ra từ mông đít và cặt tôi tạo thành một âm hưởng thật khó tả. Vừa nắc Quốc, vừa sụt cặt Quốc cho đến lúc chúng tôi bắn những dòng tinh khí ồ ạt. Tôi bắn tinh khí của mình vào đít Quốc, còn Quốc thì bắn đầy trên nệm. Sau khi bắn khí ồ ạt vào đít Quốc, tôi ôm Quốc nằm lăn ra giường. Chúng tôi ôm nhau ngủ cho đến trưa ngày hôm sau.
Mười ngày qua sống ở Sài Gòn, không đêm nào tôi không làm tình với Quốc. Đến hôm nay, ngày thứ mười một, là ngày chúng tôi phải chia tay nhau. Gia đình tôi đã có vé máy bay và chuẩn bị đi định cư đến sứ Mỹ. Một lần nữa tôi lại bịn rịn chia tay một người bạn, một người tình, mà tôi đã từng chung tay ấp. Tôi buồn lắm. Tôi ước gì thời gian dừng lại để tôi sống bên Quốc như đã từng ước sống bên Dung.
Giờ đã đến, tôi ôm lấy Quốc để ra đi. Lúc này tôi không còn ngại ngùng gì hết vì mọi người ai nấy nước mắt cay sè và không ai để ý đến chúng tôi. Quốc buôn lấy tôi ra vào nói:
— Tuấn hãy vào phòng cách ly đi. Đến nơi nhớ viết thư về cho Quốc. Quốc chờ nhé.
Nói xong, Quốc bỏ đi. Bóng Quốc mờ dần rồi khuất hẳn sau đám đông.
Tôi đến Mỹ vào mùa thu, nên thời tiếc, khí hậu có vẻ dễ chịu. Mấy ngày đầu khi đến Mỹ, tôi đi đây đi đó với gia đình để làm giấy tờ cũng như xin vào trường để đi học lại. Sau đó ba tôi đi làm lại, mẹ tôi thì cũng tìm được việc làm, anh tôi cũng vậy. Chỉ còn có tôi là ở nhà một mình chờ thêm vài ngày nữa giấy nhà trường gởi về để tôi có thể đi học. Những chuỗi ngày này là những chuổi ngày sống trong cô đơn, thiếu Tư, thiếu Dung, thiếu Trung, và thiếu cả Quốc, tôi không thể nào chịu được. Tôi buồn lắm. Tối ngày tôi cứ ở trong phòng viết thư và xem tivi. Nhưng xem tivi thì chán ngắt, bởi lẽ tôi có hiểu họ muốn nói gì đâu. Ngày nào cũng vậy cứ ở trong phòng chờ đến lúc cả gia đình về rồi chạy ra ăn cơm. Những chuỗi ngày này là một đau khổ đối với tôi. Sống không bạn bè, suốt ngày chỉ biết ăn rồi ngủ.
Vài tuần sau, tôi được vào trường học lại. Tôi học lớp 11, mặc dầu đã 18 tuổi rồi, nhưng dù sao cũng đở hơn ngồi ở nhà. Thời gian đi học, tinh thần tôi khây khoả hơn. Tôi quen với một số bạn Mỹ, và những bàn bè của các quốc gia khác trên thế giới. Tiểu bang của tôi cư ngụ, rất ít người Việt, vì vậy tôi chưa gặp người nào trong trường.
Thời gian cứ thế trôi đi, trôi đi…
Một lần tôi viết thư cho Dung, tôi viết: “Còn nỗi cô đơn nào bằng nỗi cô đơn xa quê, sống nơi đất khách? Có lẽ em không hiểu và sẽ không bao giờ hiểu bởi vì em chưa một lần xa quê. Em biết không, càng sống xa em anh càng nhớ em. Nhớ đến quay quắc… Những lần ta bên nhau, những nụ hôn nồng cháy, ở nhà sau khu nhà thờ…”
Thật vậy, tôi buồn và tiếc nuối những chuỗi ngày sống ở Việt Nam với những người bạn đã từng đi qua trong đời. Nhiều lúc ngồi một mình tôi suy nghĩ không biết sao trên đời đàn ông con trai nào cũng thích lăng nhăn, cũng thích có nhiều vợ, nhiều đào, cũng thích được làm tình cho thoả. Tôi cũng trong số những người đàn ông đó.
Những ngày sống cô đơn ở xứ người, tôi bắt đầu viết truyện. Viết lại những chuyện tình của mình, xem như thể một nhật ký lưu giữ cho mình, để một mai rãnh rổi, lấy ra đọc cũng đở buồn. Thế là tôi viết, viết lại những gì mà tôi đã từng viết để chia sẻ cùng các bạn đọc. Nhờ những việc học, việc viết thư về cho bạn bè, việc viết nhật ký nên tôi quên đi thời gian, quên đi tất cả. Quên đi những chuyện tình dĩ vãng…
Thời gian trôi đi…
Đến một hôm, một ngày thứ bảy cuối tuần, một ngày tôi cảm thấy cô đơn, trống trải nhất thì nhật được thư em, thư Dung. Tôi mừng lắm. Vội mở ra đọc. Trong thư, có đoạn em viết.
“Biết bao giờ mình lại gặp nhau anh nhỉ? Những cảm giác đầu đời mà anh đã cho em, em không thể nào quên đi được. Dù một mai em có lấy chồng, hay không còn trên cõi đời này đi nữa, em vẫn không bao giờ quên anh. Đó là em nói dại, em nói chơi. Chứ thật ra em không có ý định đó. Nếu sống, em sẽ ở vậy chờ anh. Cho dù là 10 năm, 20 năm, hay bao nhiêu em cũng chờ anh cả. Còn chết đi, em vẫn mong ở cạnh bên anh. Gần đây trong người em thấy có cái gì khác lạ mà em không thể giải thích được…”
Tôi đọc đi đọc lại bức thư của Dung mà cảm thấy thương nàng nhiều hơn. Tôi muốn bỏ học để tìm việc làm có tiền về Việt Nam thăm em. Chứ đi học thì biết bao giờ về thăm em được. Nhưng ngặt nổi ba tôi không cho tôi đi làm. Ba bảo:
-Trong nhà chỉ có một mình con là còn tuổi đi học, vậy ráng học đi đừng để uổng phí cái công lao…
Nghe ba tôi nói vậy, nên tôi không thể nào không nghe lời. Vã lại từ hồi nào tới giờ tôi vẫn là một đứa con có hiếu, chưa bao giờ cải lại lời ba mẹ.
Rồi mùa thu cũng qua mau, mùa đông lại kéo đến. Cái lạnh của xứ người. Cái nhớ nhung da diết cứ bám theo tôi. Nỗi buồn nào còn buồn hơn nỗi buồn xa xứ? Ngoài việc học trong trường ra, tôi để dành thời gian viết thư cho bạn bè, cho người yêu của tôi. Học ở trường đã được hơn bốn tháng rồi, mà tôi vẫn chưa có quen một người bạn nào thích hợp.
Nhưng rồi có một lần, tôi quen lại quen một người bạn ở trung học. Cô tên là Senie, người người Peru. Nói quen thì không đúng, thật ra Senie chỉ cảm ơn tôi nhiều hơn. Số là tôi học chung lớp toán Calulus chung với cô ta. Những lần làm bài kiểm, tôi đều để cho Senie xem, thế là cô để ý tôi nhiều hơn. Có một lần, sau khi nhận bài kiểm lại, Senie được 94%, cô ôm tôi và hôn lên má tôi ngay trước mặt bạn bè. Thế là lần đó tôi đỏ mặt như gấc chín. Tại vì từ hồi nào đến giờ có ai hôn tôi giữa chốn đông người ban ngày ban mặt đâu. Giờ Senie hôn, bảo sao không sợ. Sau lần hôn ấy, tôi để ý đến cô ta nhiều hơn. Chuyện tình cảm của tôi với Senie lại nảy nở.
Có một ngày…
Ngày đó Senie và tôi có bài kiểm tra, vì vậy Senie mới mời tôi về nhà cô ta để chỉ bài. Ngồi trong phòng riêng của Senie, chúng tôi học bài. Những bài toán rất dễ đối với tôi, nhưng đối với Senie là một nỗi hóc búa. Vì vậy tôi cứ chỉ đi chỉ lại cho nàng làm. Học bài được mười lăm phút thì nàng than mệt. Thế là chúng tôi coi TV. Lúc này vốn luyến tiếng Anh của tôi cũng tạm được. Tôi có thể nghe và hiểu được 60% những gì người ta nói.
Nhà Senie rất khá giả, có cả cái TV thật lớn và rất đầy đủ tiện nghi. Gia đình của cô ta có cả một căn tiệm bán đồ ăn Mễ thật lớn, vì vậy mọi người trong nhà đều đi vắng. Senie đưa cho tôi cái điều khiển từ xa để tôi chọn đài xem. Chọn hoài, tôi không thấy có một đài nào được, toàn là phim hoạt hình và thời sự. Nên tôi trả lại cái điều khiển cho Senie. Thấy tôi có vẻ không thích Senie mới đề nghị chúng tôi xem phim. Tôi đồng ý. Thế là nàng bỏ một cuộn phim cao bồi vào coi. Phim khá hay.
Coi phim một hồi, Senie dùng chân khều khều lấy tôi hỏi:
– Có bồ chưa
-Chưa
-Còn trinh à?
Hỏi rồi Senie cười sặc sở. Tôi ngồi im. Rồi cô ta lại hỏi tiếp:
-Có muốn làm tình không?
Vừa nói Senie vừa xích lại gần tôi rồi ôm lấy tôi, hôn lấy hôn để. Cô ta như con hổ đói, đè tôi xuống… (Hết)

Trả lời