Truyện sec 18+ Một Nửa Bế Con, Một Nửa Đàn Bà – Phần 2

Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật.

Xem phim 18+ Một Nửa Bế Con, Một Nửa Đàn Bà – Phần 2

truyen sec 18+ mot nua be con, mot nua dan ba - phan 2 hinh anh

Đọc truyện Một Nửa Bế Con, Một Nửa Đàn Bà – Phần 2

Ở đó là một khoảng thời gian thú vị. Họ cho rất nhiều bài tập về nhà. Anh đã làm việc chăm chỉ và say mê. Anh có nhiều người bạn mà bây giờ anh vẫn quen. Rồi đến năm thứ hai, anh cảm thấy không thích ở đó nên anh đã chuyển đi. Tự dưng anh cảm thấy cái không khí thật tệ. Rồi cuối cùng là như vậy đó.

– Thế nana đầu tiên của anh là khi nào?

– Nana đầu tiên á? Em tính là cô nàng anh thích đầu tiên hay là cô nàng anh làm tình đầu tiên?

– Cả hai.

– Để anh xem nào…

– Hả, anh có quá nhiều nana nên không nhớ ai là đầu tiên à?

– Không phải. Cô nàng đầu tiên mà anh thích tên là Abelina, hồi anh 17 tuổi. Anh và cô ta có mối quan hệ 5 năm. Cả hai có rất nhiều tình cảm rất mạnh mẽ. Như em biết đó, những lần đầu tiên của cả hai, những khám phá và trải nghiệm. Những thứ đầu tiên bao giờ cũng rất mạnh mẽ.

– Thế hồi anh ở P anh không có bạn gái à?

– Sau khi chia tay Abelina thì anh cũng có những mối quan hệ nhưng không đi đến đâu cả. Đến khi chuyển đến P thì anh không có hứng thú cho những mối quan hệ mới.

– Thật đáng tiếc, anh ở đó mà không có bạn gái.

– Có rất nhiều thứ thú vị hơn nhiều ở đó. Em biết mà, đó là một thành phố tuyệt vời, có không ít điều thú vị. Năm cuối cùng anh ở đó, anh ở chung nhà với hai cô gái. Họ rất tốt và nhiệt tình. Họ dẫn về nhà rất nhiều cô bạn gái để giới thiệu cho anh. Nhưng thực sự lúc đó anh không có hứng thú.

Ha ha, có một lần rất buồn cười. Anh có một người bạn. Trong một lần tụi anh đi chơi, anh ta dẫn về một cô gái. Sau đó bạn anh thì say mèm ngủ mất, còn anh với cô ta thì ngồi hút thuốc. Rồi cuối cùng tụi anh làm đủ trò điên rồ với nhau. Thật sự là hết sức điên rồ. Sau đó thì anh cảm thấy vô vị.

Chàng hạ giọng xuống ở cuối câu. Không gian trở nên yên ằng. Nàng vẫn nằm cạnh chàng lắng nghe, vuốt ve má chàng. Đến khi câu chuyện kết thúc thì nàng chỉ mỉm cười. Không biết trong bóng tối chàng có nhìn thấy nụ cười của nàng không. Chàng quay sang hôn lên trán nàng thật lâu.

– Anh phải đi ngủ thôi, mai anh phải đi làm mà.

– Ừ, chúc ngủ ngon em.

Nàng hôn vào cổ chàng rồi thiếp đi ngủ. Giấc ngủ miên man thoang thoảng mùi Black XS. Đã rất lâu rồi nàng mới có thể ngủ ngon. Gối đầu lên vai chàng, úp mặt vào chỗ giữa vai và cổ, nép sát người vào người chàng, nàng cảm thấy bình yên lạ.

Nàng không biết mình đã ngủ hết bao lâu, một tiếng hay hai tiếng. Khi nàng mở mắt ra thì trời đã bắt đầu sáng. Ánh sáng từ phòng khách dội vào phòng ngủ. Nàng ngước lên nhìn chàng thì thấy chàng liếc xuống nhìn mình.

– Anh không ngủ à?

Giọng nói uể oải, nàng nhấc đầu ra khỏi cánh tay chàng vì sợ chàng mỏi tay rồi quay lưng lại nằm úp mặt lên gối để ngủ tiếp.

Nàng nghe tiếng chàng cười nhẹ sau lưng. Chàng vòng tay xuống dưới eo để kéo nàng lại gần, hôn vào vai nàng. Trong cơn buồn ngủ, nàng cảm nhận được cái gì đó nóng nóng đang áp vào mông mình. Chuông báo thức của chàng réo vang lúc 7 giờ sáng. Chàng mở mắt và bật dậy khỏi giường, đi đến bàn làm việc tắt báo thức rồi nhẹ nhàng ra phòng khách, khép cửa lại để nàng ngủ tiếp.

Phải công nhận là nàng nghiện cái giường của chàng, hết sức êm ái và cái chăn thật dày. Vốn là một người hết sức nhạy cảm với cái lạnh, nàng chỉ muốn nằm mãi trên cái giường của chàng, trùm chăn lại. Và với vóc dáng nhỏ bé của nàng, nếu trùm chăn lại thì chắc chẳn người ta không thể nhận ra là có một người đang nằm trên giường.

Tiếng thời sự trên tivi, tiếng chàng đun nước pha trà, tiếng cắt bánh mỳ vọng lại từ phòng khách. Nàng uể oải và miễn cưỡng thức dậy, dụi dụi và cố mở to mắt tìm cái áo sơ mi của chàng khoác tạm vào. Nàng bước ra phòng khách, thấy chàng đang cuốn thuốc, trên bàn để sẵn hai cái ly to uống trà. Nghe tiếng nàng sột soạt bước trên sàn, chàng ngoái đầu lại mỉm cười.

truyen sec 18+ mot nua be con, mot nua dan ba - phan 2 hinh anh 2

– Em có thể ngủ thêm mà.

Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, nép sát vào người chàng và ngả đầu vào vai chàng. Mùi nước hoa vẫn còn thoang thoảng khiến nàng cảm thấy dễ chịu. Nàng khẽ dụi mặt vào cổ chàng, cọ vào bộ râu nham nhám ấy. Chàng vòng tay ra sau lưng vuốt nhè nhẹ lưng nàng.

– Em uống mấy thìa đây?

Vừa nói chàng vừa kéo cái cốc trà của nàng lại gần lọ mật ong.

– Hai!

– Anh biết mà.

Chàng rút bàn tay đang vuốt ve lưng nàng lại, cầm hũ mật ong hơi nghiêng và múc hai thìa đầy vào ly cho nàng. Sau đấy chàng rắc một ít lên miếng bánh mỳ của mình và cho lên miệng ăn. Thi thoảng chàng lại nhúng miếng bánh mỳ vào ly trà. Nàng khẽ nghiêng mình qua, với tay cầm ly trà và ngồi yên lặng nhìn chàng ăn sáng.

– Em không uống nước trái cây à?

– Em đã uống trà rồi còn gì!

Chàng chỉ nghiêng đầu, nhếch miệng cười chịu thua. Nàng biết thói quen ăn sáng của một số người. Có nhiều người uống một món đồ nóng như chocolate nóng hoặc trà hoặc cà phê cho bữa sáng, bao giờ cũng kèm theo một cốc nước trái cây. Nàng thì không có thói quen uống nhiều thứ cùng lúc như vậy.

– Anh có mệt không?

– Không sao mà em.

Chàng vừa nói vừa lấy tay xoa đầu nàng. Tối qua hai người đã làm tình hết hai lần. Sáng nay khi nàng đang thiu thiu ngủ thì lại bị đánh thức thêm một lần nữa. Nàng có cảm tưởng chàng chỉ ngủ được có 3 hoặc 4 tiếng từ tối qua đến giờ. Mặc dù chàng nói rằng không sao, nhưng nàng hết sức lo lắng vì sáng thứ ba nào chàng cũng phải lái xe sang thành phố bên cạnh để làm việc.

Ngồi bên cạnh chàng, nàng hệt như con mèo nhỏ, dụi dụi vào cổ chàng và hít hà mùi cơ thể của chàng. Chàng đưa tay xoa xoa cằm của nàng và khẽ nâng nó lên, cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi nàng.

– Hi hi, miệng anh còn dính mật ong nè.

– Em thích à?

Nàng không nói gì, chỉ mỉm cười và hôn chàng ngấu nghiến, nụ hôn ngọt ngào pha lẫn với mật ong nơi khóe miệng. Bàn tay chàng luồn vào trong cái áo sơ mi và vuốt ve tấm thân trần của nàng.

– Anh sẽ muộn làm mất!

Nàng thỏ thẻ yếu ớt với chàng và cố nghiêng người ra một chút. Chàng chỉ cười và quay ra nhìn giờ trên góc phải tivi. Bản tin thời sự buổi sáng luôn hiện giờ ở góc phải trên cùng.

truyen sec 18+ mot nua be con, mot nua dan ba - phan 2 hinh anh 3

– Đến phút thứ 40 thì anh sẽ đi.

Nàng nghiêng đầu ra nhìn thì thấy bây giờ mới là 7 giờ 34. Nàng cười, kéo sát cổ chàng xuống và hôn. Bàn tay của chàng cũng không còn lưỡng lự, vuốt ve khắp cơ thể nàng. Cả hai người ghì sát vào nhau, những nụ hôn liên tiếp hết lên môi rồi đến cổ, đến tai, cảm giác như không ai muốn tách rời khỏi người kia.

Nàng trừng mắt nhìn chàng.

– Anh sẽ muộn mất!

Chàng cười, cái nụ cười khiến nàng chỉ muốn phát điên lên được.

– Đúng vậy, anh phải đi thôi.

Chàng buông nàng ra và đi thay quần áo. Còn nàng cũng vội vàng đi tìm cái váy của mình. Chỉ một phút sau nàng đã chỉnh tề vì nàng cũng không có nhiều thứ phải mặc, chỉ một cái váy dài và một áo khoác len mỏng dài đến gối. Nàng ngồi ngoan ngoãn trên sofa đợi chàng chuẩn bị đồ đạc.

– Mình đi thôi. Em có quên gì không?

– Em nghĩ là em có đủ hết rồi.

Chàng khoác ba lô lên vai, mở cửa và đứng nghiêng người qua một chút để nàng đi ra trước, sau đó mình mới ra và khóa cửa lại. Nàng bấm thang máy và đứng chờ chàng.

Đứng trong thang máy, nàng áp má vào ngực chàng và hít hà mùi nước hoa Black SX thoang thoảng. Chàng không nói gì, chỉ đặt cằm mình lên đỉnh đầu chàng, lấy tay xoa lưng nàng nhè nhẹ.

– Anh cao bao nhiêu vậy?

– Uhmm, anh nghĩ trong khoảng 77 hoặc 78.

– Hả, em cứ nghĩ là 75.

– Anh cũng không chắc là bao nhiêu nữa, lâu rồi anh không đo. Nhưng anh nghĩ là 77 hoặc 78, so với những người khác.

– Làm sao anh lại không biết là mình cao bao nhiêu được. Thế lần cuối cùng anh đo chiều cao là lúc nào?

– Lần cuối cùng… lần cuối cùng anh đo chiều cao á, chắc hồi anh còn đang dậy thì. Mà lúc đó thì chắc không giống bây giờ rồi ha?

– Thế anh đi khám bác sĩ, người ta không đo chiều cao cho anh à?

Cả hai vừa nói chuyện vừa bước ra khỏi thang máy. Nàng đi trước và mở cổng chính, trong khi chàng đi sau thì bấm cái nút để mở cửa. Cả hai buớc xuống phố trong cơn gió lộng buổi sáng.

– Anh đi gặp bác sĩ thì họ chỉ đo cân nặng thôi chứ có đo chiều cao đâu. Em nghĩ xem, anh đã là người trưởng thành rồi, có ai đo chiều cao nữa đâu.

Nàng phì cười, tưởng tượng cảnh chàng đứng dưới cái thước đo chiều cao, chắc rất buồn cười.

– Sao lần nào em đi khám bác sĩ cũng đo chiều cao và cân nặng.

– Vì em như trẻ con, người ta không ngại đo trẻ con.

Chàng xoa đầu nàng trêu, còn nàng trợn mắt và nhăn mũi tỏ vẻ dỗi.

Trời u ám và lộng gió. Cái áo len mỏng của nàng bay nhè nhẹ theo từng đợt gió. Nàng khẽ run người. Cả hai bước vội đến chỗ chàng đỗ xe.

– Để xem nào. Ah ha, thật may mắn, không có tờ giấy phạt nào.

Nàng bước vội vào trong xe và cài dây an toàn và liếc qua căn nhà đối diện. Tờ giấy “cẩn thận có rắn” đã bay đi đằng nào. Chàng lái xe ra khỏi chỗ đậu.

– Lát nữa em có hẹn lúc mấy giờ?

– 15 giờ 30.

– Thế em chọn gây mê hay là gây tê ?

– Hả? Nghĩa là gì?

– Gây mê tức là em sẽ ngủ khi họ làm. Còn gây tê nghĩa là em không ngủ nhưng không có cảm giác gì trong khi quá trình diễn ra. Họ không hỏi em chọn cái nào à?

– Không em không thấy họ hỏi gì cả?

– Thông thường thì sẽ là gây tê. Một số người có phản ứng với thuốc, họ sẽ bị sưng lên một bên, trông buồn cười lắm. Anh có chụp ảnh lại hồi anh bị sưng lên đấy. Sau đấy anh khôn.g ăn được gì nhiều trong mấy ngày thì phải.

– Haa….

Chàng lém lỉnh nhìn qua nàng chêu trọc vì biết nàng không thích bị sưng phồng lên sau khi nhổ răng. Còn nàng đưa tay lên che má và tỏ vẻ lo lắng.

– Tối nay anh có đi đến concert không?

– Ở đâu?

– Thì ở quán Univers ấy. Nó ghi là 20 tháng 5, là tối nay đó.

– Em muốn đi à?

– Em nhổ răng rồi còn đi gì nữa. Nhưng mà em muốn đi.

– Anh nghĩ là anh không đi một mình đâu.

Chàng lái xe đến gần ngã tư nhà nàng và dừng xe lại. Nàng hôn tạm biệt chàng và bước xuống xe.

– Can đảm lên nhé. Nhổ răng cũng nhanh thôi mà, em đừng có lo. Nhổ xong thì báo cho anh biết nhé.

– Vâng ạ. Anh lái xe cẩn thận, đừng có ngủ gục trên xe đó. Buổi trưa, nàng quyết định đi ăn một bữa thật no trước khi đi nhổ răng. Lang thang ra trung tâm thành phố, nàng muốn ghé qua tiệm “Tình yêu khoai tây” (dịch ra tiếng Việt nghĩa là vậy). Lần nào đi đến đây nàng cũng không thể ăn hết được một phần ăn. Tiệm theo phong cách truyền thống châu Âu: bàn ghế bằng gỗ, rèm cửa và khăn ăn hoạ tiết caro, phục vụ nhiệt tình và chỉ toàn đàn ông. Quán lúc nào cũng đông chật ních người cả ở trong nhà lẫn ngoài sân. Những món ăn được dọn trên một cái khay lớn bằng gỗ to và nặng trịch (vì vậy toàn phục vụ nam). Các món ăn chủ yếu là những món ăn cùng với khoai tây được chế biến theo nhiều cách khác nhau.

Lần thứ hai đến ăn, nàng gọi một suất ăn tối bình thường mà ngồi vừa ăn vừa nói chuyện với bạn hết hai tiếng đồng hồ cũng không ăn hết được. Món nàng gọi gồm có thịt ba chỉ xông khói, bọc khoai tây và cà rốt đã được chế biến cùng với pho mát, ăn kèm có khoai tây bỏ lò và khoai tây chiên đã tẩm ướp gia vị, sa lát và sốt tự chế của tiệm. (Hình bên dưới)

Phải nói là khoai tây ở đây rất ngon. Với đủ các loại khoai tây khác nhau, độ ngọt khác nhau và cách chế biến khách nhau tạo nên một sự pha trộn đặc biệt, đúng như tên gọi của nó “Tình yêu khoai tây”.

Nàng đi qua tiệm vào lúc một giờ trưa, đúng giờ mọi người đang ăn trưa nên quán chật ních người. “Món ăn trong ngày” của ngày hôm nay là món dồi nhồi thịt và khoai tây theo phong cách của tiệm. Nàng không thích món này bởi vì cách chế biến của họ khác với Việt Nam. Trong khi phần lớn các món ăn của châu Á là sử dụng nhiều gia vị để lấn át đi mùi vị thực của thịt (như cà ri, thịt kho, etc) thì món châu Âu lại cố gắng giữ nguyên và tăng hương vị thực của nó lên. Lần đầu tiên ăn món dồi nhồi thịt, nàng cũng mất 2 tiếng đồng hồ để ăn vì nó quá… hôi (theo quan niệm châu Á). Vì thế nàng rất hạn chế khi ăn món này. Nếu may mắn tiệm nào xử lý không đến nỗi tồi thì nàng vẫn có thể ăn được. Còn nếu xui xẻo đến tiệm nào có cách chế biến “giữ nguyên hương vị” thì nàng chỉ có khóc ròng.

Không muốn mạo hiểm bản thân và muốn tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon trước khi “tiễn răng lên đường”, nàng quyết định đi ăn kebab.

Quán kebab mà nàng hay đến nằm đối diện đường xe điện, lúc nào cũng tấp nập người ra vào, ông bà chủ niềm nở và lịch sự đúng mực, phụ vụ lễ phép và nhiệt tình. Đó là quán duy nhất mà nàng hay đến vì thực ra nàng không thích chủng người này lắm.

Chọn một đĩa kebab lớn và một chỗ ngồi ở góc nhà, nàng rút điện thoại ra nhắn tin.

” Thông thường toi được nghỉ trưa lúc nào?”

” 12h đến 1h. Có gì không?”

” Trưa mai moi mang nem ở nhà ra cho toi nha. Hôm nọ moi làm nhiều quá. Hôm nay đi nhổ răng rồi chắc không ăn được.”

” Toi tử tế quá. Không nên như vậy.”

” Không nên nghĩ vậy. Nên nghĩ là moi đang tìm người vứt đồ ăn đi.”

” Đây không phải lần đầu. Toi tốt như vậy làm moi rất khó xử.”

” Trưa mai moi mang qua chỗ toi làm nhé. Bye.”

Không có tin nhắn trả lời. Nàng ngồi lặng lẽ ăn đĩa thức ăn của mình và nghĩ về vị thần Apollon của mình.

Lần đầu tiên gặp nhau, nàng đến muộn 15 phút. Chàng đứng ở ngay trung tâm của thành phố, nơi tất cả đường tàu điện giao nhau. Người đi đường tấp nập và vội vã, còn riêng chàng thì ngồi trên cái xe đạp của mình chờ nàng. Sự tử tế, lịch sự và chừng mực của chàng khiến nàng cảm thấy quý mến.

” Trông toi như thể bị khiếp vía ấy.”

Chàng nhắn tin cho nàng sau khi hai người chia tay nhau.

” Hả? Sao lại thế?”

” Thì trông như thế.”

” Moi bị muộn làm mà, chỉ hơi gấp gáp một chút thôi.”

Nàng nhắn tin trả lời khi đang làm việc. Luôn là như vậy, đó là một cái tính xấu mà nàng khó lòng bỏ được: luôn đến muộn trong tất cả các buổi hẹn, ngay cả đi làm cũng muộn.

” Tối nay moi sẽ ra trung tâm chơi. Toi có muốn chúng ta gặp nhau sau đó không?”

” Để lát nữa moi xem thế nào rồi nhắn tin cho nha.”

Tối đó hai người hẹn nhau ở bến tàu điện vào lúc nửa đêm. Nàng đứng chờ mươi phút không thấy chàng đâu bèn nhấc điện thoại lên gọi.

– Toi đứng ở đâu vậy?

– Thì bến tàu điện trung tâm.

– Moi cũng đang ở đây, có thấy đâu.

– Vậy ra chỗ hồi chiều mình gặp nhau đi.

Nàng lững thững bước đi trên đôi giày cao gót của mình. Từ xa nàng đã nhìn thấy chàng, không lẫn đi đâu được vì cái dáng cao to mà lại có vẻ hơi rụt rè của mình. Nàng hơi nhón chân lên để hôn lên má chàng, theo cách chào hỏi ở đây.

– Chúng ta đi đâu bây giờ đây?

– Moi không biết. Nhưng moi không đi ô tô đến đây nên lát nữa không đưa toi về được.

– Nhà toi ở đâu nhở?

– Ở R.

Nhà nàng ở quận trung tâm thành phố, còn nhà chàng lại ở bên kia sông, hai người ở hai hướng ngược chiều nhau. Nếu đi tàu điện thì chỉ mất 10 hoặc 15 phút là đến nơi. Nàng khẽ liếc nhìn đồng hồ ở bến tàu: 12 giờ 20 phút.

– Chuyến tàu cuối cùng của thứ sáu là 12 giờ 32 phút.

Nàng nói, hai tay đút vào túi áo khoác, hơi mỉm cười dò hỏi thái độ của chàng.

– Tuỳ toi quyết định thôi. Dù sao thì moi cũng phải đón chuyến đó đi về nhà.

Tàu của nàng ở phía bên kia đường ray, đi về hướng ngược lại, cũng đã dừng ở điểm đỗ. Hai con tàu nằm song song với nhau, đang chờ đến đúng giờ để khởi hành chuyến tàu cuối cùng. Mọi người nháo nhào lao lên tàu. Có người còn đứng ngáng trước những cái cửa ở hai đầu tàu để giữ cho tàu khỏi chạy, chờ những người đến muộn đang hối hả chạy lại từ xa. (Chú thích: nguyên tắc là tàu phải đóng chặt cửa rồi mới được chạy. Khi có vật mắc kẹt ở cửa khiến không thể đóng lại thì tàu không được khởi hành.)

Nàng và chàng đứng lưỡng lự một lúc, không biết nên làm thế nào.

– Moi sẽ về nhà toi.

– Cũng được. Có gì moi có thể lái xe chở toi về sau đó.

Cả hai cùng mỉm cười và chạy ào lên tàu điện. Một giây trước hai người còn đang đứng điềm nhiên, một phút sau đã cuống cuồng chạy. Chàng chạy trước và đứng trước cửa giữ cho cửa không đóng lại. Nàng chạy phía sau với đôi giày cao gót.

Trong tàu đông nghịt người. Nàng lách người đi qua bên kia thân tàu, đứng dựa vào cửa, còn chàng đứng trước mặt, quay mặt lại với nàng. Cả hai cùng nhìn nhau cười vì quyết định của mình vào phút chót. Đó là lần đầu tiên nàng ở gần chàng đến như vậy và cũng cảm thấy mình nhỏ thó đến chừng nào. Chàng cao 1m81 và với bờ vai ấy, có lẽ bề ngang gấp đôi nàng.

– Nói chứ toi chạy cũng nhanh đó chứ, với đôi giày đó.

– Moi quen rồi, mà đôi này dễ đi nên chạy được.

Nói rồi nàng chìa đôi giày mình đang đi ra. Cả hai cùng nhìn xuống. Nàng mặc cái váy đen ngắn mà mình vẫn hay mặc, đi giày cao gót màu đen, áo ren dài tay màu trắng, vớ da.

“Lúc đó nhìn cặp chân của toi, moi chỉ muốn chạm vào ngay”

Chàng đã thú nhận với nàng như vậy sau này. Còn lúc đó, chàng không có một biểu hiện gì, ánh mắt nhìn nàng vẫn không có gì thay đổi, dù chỉ một giây.

Cả hai xuống tàu và đi bộ về nhà chàng, chỉ cách đó có… 2 phút đi bộ. Chàng ở trong một căn hộ nhỏ cho người độc thân gồm một phòng lớn, một phòng bếp, phòng tắm và toilette. Cả hai leo thang bộ lên tầng 3 vì không có thang máy.

– Moi không nghĩ là toi sẽ tới tối nay nên chưa dọn nhà nữa.

– Không sao đâu, ai cũng vậy mà. Nhà moi còn bừa bộn hơn thế này nữa.

Nàng cởi áo khoác và tìm cho mình một chỗ để ngồi.

– Toi có muốn uống gì không? Nước trái cây nhé, hoặc bia.

– Moi không bao giờ uống chất có cồn. Moi bị dị ứng.

– Dị ưng á? Nó sẽ như thế nào?

– Đầu tiên là ngứa. Sau đó moi sẽ tự cào mình khi quá ngứa.

– Toi có phải là người thích khổ dâm không vậy?

Chàng cười và trêu nàng trong khi đang vớ đống quần áo bẩn bỏ vào trong giỏ. Rồi chàng đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh lấy ra một hộp nước cam mang ra cho nàng. Nàng chỉ mỉm cười và trả lời từ tốn.

– Trông moi có giống không?

Chàng đặt hộp nước trái cây lên bàn và ngồi xuống giường, cách nàng nửa bước chân.

– Moi không nghĩ là chúng ta sẽ gặp nhau hôm nay.

– Thì tại toi nói là chỉ gặp nhau chào hỏi trước khi moi đi làm mà. Nên moi nghĩ là cũng không có gì đặc biệt.

– Lúc đó moi cứ nghĩ không biết toi có đến không. Vì toi nói là bắt đầu lúc 17h30 mà lúc đó đã là 17h30 rồi nên moi tự hỏi là cô nàng này có nói thật không.

– Lúc nào moi cũng đi muộn cả. Moi chờ sốt ruột lắm à?

– Trong lúc đứng chờ, có một ông đến bắt chuyện với moi. Hai người nói chuyện một lúc trước khi toi đến.

Chàng vừa nói vừa rót một ít rượu whisky vào ly.

– Toi có hay uống không?

– Cũng chỉ như vậy thôi. Với bạn bè thì nhiều hơn nhưng chưa bao giờ để bị say cả.

– Moi thì không uống bao giờ. Chỉ có bạn trai cũ thì uống nhiều rồi. Mỗi tối anh ta có thể uống hết một cai vodka lớn.

– Oh không!

– Đúng vậy. Anh ta phải nhập viện 3 lần, mỗi lần 2 tuần vì lý do đó.

– Moi cũng biết có người uống nhiều như vậy. Nhưng moi không hiểu uống để tàn phá sức khỏe làm gì trong khi mình cần nó để làm việc.

– Có những thứ khó lòng dứt ra được.

– Anh ta là Tây hay là châu Á?

– Là người Việt.

– Toi ở với anh ta có lâu không?

– 3 năm. Sau đó thì chia tay rồi. Moi độc thân từ đó đến giờ, 2 năm rồi.

– 2 năm? Thật không?

– Có chuyện gì sao?

– Không, vì nhìn toi như vậy thì khó lòng mà tin được. Moi không phải là kẻ sỗ sàng hay đi tán gái ngoài đường nhưng moi phải nói rằng trông toi rất tuyệt. Toi trông nhỏ nhỏ xinh xinh, đúng là đi ngoài đường, nếu chưa biết nhau bao giờ, moi cũng không thể dời mắt được.

– Cũng có vài lần khi đi trên đường, có người chặn moi lại để cố bắt chuyện.

– Thế à?

– Ừ, nhưng toàn lúc moi đang cắm đầu cắm cổ đi vì bị muộn. Hơn nữa moi cảm thấy không quen với việc đó.

– Vậy nên moi chịu độc thân suốt 2 năm?

– Tất nhiên là moi cũng có những mối quan hệ. Nhưng rồi không đâu vào đâu cả.

– Thế mối quan hệ gần nhất của toi là khi nào? Toi có thể không trả lời nếu không muốn.

– Mối quan hệ mà moi nghĩ là nghiêm túc gần nhất ấy à? Là trước Phục Sinh một tháng.

– Hả, là vừa mới đây thôi.

– Ý moi là nó kết thúc trước Phục Sinh một tháng. Moi quen anh ta trong vòng 4 tháng, hết sức chiều chuộng anh ta. Mỗi lần moi đến nhà đều chuẩn bị một món ăn mang đến. Sau đó moi còn dọn dẹp nhả cửa, ủi đồ cho anh ta nữa. Đối với moi thì việc đó rất bình thường vì moi làm rất nhanh. Moi đã từng đi làm thuê mấy việc đó rồi nên moi không mất nhiều công sức. Nhưng rồi cuối cùng anh ta làm cho moi thất vọng. Anh ta cho moi leo cây. Nên cuối cùng moi quyết định đá anh ta.

– Hả, nếu như những gì toi nói thì toi thật quá tốt. Ngoại trừ chị gái của moi ra, chưa có ai nấu ăn và ủi quần áo cho moi cả.

Nàng nhìn chàng và cười, nụ cười thoáng buồn. Nàng không thể nói với chàng rằng nàng đã từng yêu hắn và từng khóc rất nhiều vì hắn. Với bao nhiêu kinh nghiệm trải qua và những người đàn ông đã gặp, nàng đã lựa chọn hắn vì nàng nghĩ đó là một sự lựa chọn hoàn hảo. Hắn co 1m88, tóc vàng, đôi mắt màu nước biển to với hàng mi dài và dày. Phía trên lông mày bên phải có gắn một hàng đinh (piercing) khiến đôi mắt của hắn càng đẹp hơn. Đôi khi nàng không biết là nàng yêu hắn nhiều hơn, hay yêu cặp mắt ấy nhiều hơn. Hắn có một công việc với số tiền lương gấp đôi mức lương tối thiểu. Cộng với các khoản phụ cấp và một chút lanh lợi, mỗi tháng hắn kiếm được gấp ba người bình thường. Hắn có một cuộc sống thoải mái và luôn cảm thấy hạnh phúc. Với tất cả những gì trải qua, nàng hoàn toàn tin tưởng rằng hắn đã là của nàng. Ngay chính bản thân hắn cũng phải thốt lên rằng trong đời hắn chưa bao giờ cảm thấy cực khoái nhiều như vậy với bất cứ người phụ nữ nào. Vậy mà cuối cùng hắn làm nàng phát điên lên. Nàng khóc. Và nàng quyết định bỏ hắn.

Đôi mắt của nàng hơi ngân ngấn lệ khi nghĩ về những gì đã trải qua. Chàng nhìn nàng không nói gì, chỉ khẽ vuốt những sợi tóc rủ xuống che mất đôi mắt nàng.

– Toi có đôi mắt thật là đẹp.

– Cám ơn.

Nàng trả lời nhẹ như tiếng thở. Bàn tay chàng đặt lên đầu gối nàng.

– Nếu toi không thích thì nói nha. Moi sẽ bỏ ra.

Nàng không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười. Cái vẻ thật thà và chất phác của chàng khiến nàng cảm thấy yên lòng.

Về sau chàng đã từng nói với nàng rằng:

– Khi ở cạnh toi, moi không còn là moi nữa.

– Hả, như thế nào?

– Thì moi là người có cá tính mà. Nhưng mà bên cạnh toi lúc nào moi cũng phải tỏ ta tử tế hiền lành và nhẹ nhàng.

– Chứ không phải toi lúc nào cũng như vậy hết sao. Moi không nghĩ là toi có thể làm loại người độc ác hoặc cá tính mạnh được.

– Tại vì toi chưa thấy bao giờ thôi.

– Vậy hôm nào cho moi thấy bình thường toi thế nào đi.

– Không nên. Thực sự là không nên.

– Vậy tại sao moi cứ phải kìm bản thân lại như vậy?

– Tại vì ở bên cạnh một người như toi, thì moi phải như vậy.

Tối đó hai người ngồi im lặng rất lâu. Nàng cố gắng không nghĩ về người đàn ông trước kia của mình. Còn chàng chỉ ngồi xoa nhè nhẹ đầu gối nàng. Bàn tay ram ráp của chàng cọ vào lớp tất mỏng, nghe rõ tiếng sột soạt.

– Tay của moi có nhiều vết thương quá.

– Đó là khi moi làm việc.

– Sao toi không đeo găng tay vào.

– Oh, không cần. Làm bằng tay không thì tiện hơn. Moi không cảm thấy phiền vì mấy cái sẹo nhỏ này.

Nàng đặt bàn tay bé nhỏ của mình lên bàn tay to lớn của chàng, xoa nhẹ lên những vết trầy xước.

– Tay của toi bé xíu.

Nàng cười và mở lòng bàn tay chàng ra, đặt bàn tay của mình vào trong. Tay của nàng lọt thỏm ở trong, như bàn tay của một đứa trẻ trong bàn tay của một người lớn. Nàng ngước nhìn lên, thấy chàng đang nhìn mình. Đôi mắt xanh của chàng sâu thẳm, ánh nhìn kiên định, cái mũi cao và nhọn. Nàng nhìn chàng không nói gì, chỉ mỉm cười.

Rồi chàng bất ngờ đưa tay vòng ra sau cổ nàng, kéo nàng sát lại và hôn lên môi nàng. Mọi thứ diễn ra thật nhanh chóng, đến chính nàng cũng không hiểu được là điều gì đang diễn ra. Cả hai người lao vào nhau như hai con thiêu thân. Chàng nhấc bổng nàng lên rồi nhẹ nhàng đặt lên đùi mình. Ngồi trong lòng chàng, nàng bé nhỏ như con nhái, lọt thỏm trong vòng tay lực lưỡng của chàng. Những nụ hôn cứ dồn dập như sóng biển khiến nàng mụ mị đầu óc, ướt át nhưng dịu dàng.

Rồi nàng ngừng lại, nhìn vào đôi mắt chàng, một đôi mắt lương thiện. Nàng thở một hơi dài nhè nhẹ và nhắm mắt lại. Nàng nghĩ về những người đàn ông trước, nàng nghĩ về người đàn ông trước mặt. Mọi thứ ùa về chỉ trong một tích tắc. Hàng ngàn câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu nàng. Nhưng cuối cùng thì những nụ hôn của chàng và ánh mắt khi chàng nhìn nàng khiến nàng mặc kệ tất cả.

Nàng luồn tay xuống dưới lớp áo của chàng và lột cái áo thun trắng mà chàng đang mặc. Cả thân người chàng rắn rỏi, đồ sộ và hơi rám nắng.

-Toi có thích như vậy không ?

Chàng hỏi nàng về thân hình của mình. Nàng không nói gì, chỉ vuốt ve ngực của chàng. Thực sự nàng không vì cái thân hình đó mà quyết định ở lại với chàng. Bàn tay của nàng áp vào má chàng và nàng nhìn thật sâu vào đôi mắt chàng. Nàng hôn lên má, lên môi chàng, nhẹ nhàng như người ta hôn một đứa trẻ. Chàng hơi cúi mặt xuống, gục đầu vào vai nàng. Trong thoáng chốc, nàng có cảm giác như chàng cũng đang suy nghĩ, đang lưỡng lự và cũng đang phân vân như nàng.

Nàng tụt đôi giày cao gót ra. Chúng rơi xuống sàn nhà hai tiếng cồm cộp. Nó như tiếng đóng dấu cho quyết định của nàng. Và nó kéo chàng ra khỏi mớ suy nghĩ của mình. Chàng bừng tỉnh và ngẩng đầu lên nhìn nàng. Bàn tay chàng luồn xuống lớp váy của nàng và nhẹ nhàng kéo cái quần tất nàng đang mặc xuống. Chàng hơi nghiêng mình đặt nàng xuống giường còn mình ngồi bên cạnh. Lớp vớ da từ từ tuột ra khỏi chân nàng, để lộ cặp đùi mà chàng thèm muốn. Nàng nằm yên nhìn chàng, để cái giây phút ấy từ từ trôi qua một cách ngọt ngào. Nàng tự mình cởi cái áo ren trắng dài tay mà mình đang mặc ra, rồi kéo khóa để nới lỏng cái váy đen. Chàng kéo cái váy tuột khỏi chân nàng. Giờ đây nàng nằm bên cạnh chàng, chỉ mặc đồ lót. Cái quần nhỏ bé xíu xộc xệch hẳn sang một bên, dây áo con cũng lệch sang một bên vai nàng. Chàng nhìn nàng rồi lấy tay che mặt, khẽ thốt lên một tiếng.

-Mẹ kiếp !

Nàng nằm im lặng nhìn chàng, bàn tay vẫn vuốt ve cánh tay của chàng đang chống xuống giường. Chàng ngồi úp mặt vào tay và không có phản ứng gì. Vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng như một con mèo, nàng giơ chân lên và dùng bàn chân của mình vuốt ve ngực của chàng một cách từ tốn không hề gấp gáp. Cái giây phút ấy dường như kéo dài bất tận nhưng nàng không hề cảm thấy ngượng ngùng. Nếu như là một đứa con gái Tây khác, chắc hẳn cô nàng đã lập tức đứng dậy và mặc quần áo đi về vì cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng nàng thì không cảm thấy bất cứ sự xúc phạm nào từ chàng. Nàng chờ đợi quyết định của chàng, dù có thế nào thì nàng cũng không hề cảm thấy phiền lòng. Nàng đã quyết định sẽ ở lại với chàng tối nay Rồi cuối cùng, dường như không thể cưỡng nổi những cái vuốt ve của nàng, chàng cúi xuống và hôn lên môi nàng, lên cổ, lên vai và lên cái xương quai mỏng manh của nàng. Chàng thì thào bên tai nàng : -Toi đẹp quá đi mất !

Nàng không nói gì, chỉ ghì đầu chàng vào ngực mình, vuốt ve sống lưng của chàng. Bàn tay của chàng từ từ tháo cái áo lót của nàng ra. Cặp ngực của nàng nhô lên khiêu khích. Chàng dùng một tay bóp lấy một bên, còn mình ngậm lấy bên còn lại, say sưa và nhẹ nhàng, như thể sợ rằng bàn tay của mình sẽ làm nàng đau. Chàng hôn lên bụng nàng, lên rốn, rồi từ từ trườn xuống phía dưới, tuột cái quần dây mỏng manh của nàng qua hai cặp đùi của nàng. Chàng nhẹ nhàng hôn lên mu của nàng, lên đùi rồi nhẹ nhàng tách hai chân của nàng ra.

Chàng quỳ ở bên giường và hôn lên đầu gối nàng, dần dần xuống tới đùi trong rồi tới cái khe ẩm ướt của nàng. Như một thói quen, nàng nắm chặt tay lại và ghì trước miệng. Chàng dùng lưỡi lách vào bên trong và liếm láp nàng say sưa. Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật. Nàng co đầu gối lại, khép chân lại nhưng vẫn không thể ngăn cản chàng.

Cuối cùng nàng đẩy đầu chàng ra và kéo chàng lên trên mình. Bộ râu của chàng ướp nhèm. Nàng cúi xuống và tháo thắt lưng của chàng ra. Chàng nói khẽ với nàng :

-Thực sự là moi không nghĩ là toi sẽ đến đây hôm nay. Moi chưa chuẩn bị tinh thần.

Nàng ngẩng lên nhìn chàng và nheo mắt cười, mở từng cái cúc quần của chàng ra và đẩy cái quần jeans xuống. Đối với nàng thì chẳng còn gì quan trọng vào lúc này cả. Nàng chỉ muốn được ở bên cạnh chàng, cho dù thế nào đi nữa. Trái hẳn với thân hình to lớn của chàng, dương vật của chàng không hề đồ sộ như nó đáng ra phải có. Nó có đầu khấc rất to, nhưng phần còn lại thì khiêm tốn. Có thể nói so với chiều dài trung bình của đàn ông Tây Âu, nó kém đi một chút. Nhưng điều đó không hề làm cho nàng cảm thấy phiền lòng. Nàng nâng niu nó vì cái người sở hữu nó chứ không phải chờ đợi những gì nó có thể đem lại cho nàng.

Chàng nằm ra và khẽ nhắm mắt, miệng hơi mở một chút. Nàng mỉm cười và dùng những ngón tay mân mê cái đầu khấc của chàng. Nó ướt mèm từ bao giờ. Chẳng tốn nhiều công sức, nàng cứ xoa nhè nhẹ cái đầu ấy một cách từ tốn và nhẹ nhàng. Chỉ một lát sau, chàng đã xuất đầy tinh dịch lên tay nàng. Chàng mở mắt và thở dốc một cái, bối rối nhìn nàng :

-Moi xin lỗi, thực sự là moi chưa chuẩn bị gì cả.

Nàng nheo mắt cười với chàng hết sức dịu dàng, thì thào nói với chàng :

-Không quan trọng. Quan trọng là chúng ta ở bên cạnh nhau.

Rồi nàng rúc vào người chàng như một con mèo nhỏ. Chàng không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng và ôm nàng vào lòng. Thực sự đó mới chính là điều nàng chờ đợi ở chàng. Nàng thiếp đi trong vòng tay của chàng.Rồi cuối cùng, dường như không thể cưỡng nổi những cái vuốt ve của nàng, chàng cúi xuống và hôn lên môi nàng, lên cổ, lên vai và lên cái xương quai mỏng manh của nàng. Chàng thì thào bên tai nàng : -Toi đẹp quá đi mất !

Nàng không nói gì, chỉ ghì đầu chàng vào ngực mình, vuốt ve sống lưng của chàng. Bàn tay của chàng từ từ tháo cái áo lót của nàng ra. Cặp ngực của nàng nhô lên khiêu khích. Chàng dùng một tay bóp lấy một bên, còn mình ngậm lấy bên còn lại, say sưa và nhẹ nhàng, như thể sợ rằng bàn tay của mình sẽ làm nàng đau. Chàng hôn lên bụng nàng, lên rốn, rồi từ từ trườn xuống phía dưới, tuột cái quần dây mỏng manh của nàng qua hai cặp đùi của nàng. Chàng nhẹ nhàng hôn lên mu của nàng, lên đùi rồi nhẹ nhàng tách hai chân của nàng ra.

Chàng quỳ ở bên giường và hôn lên đầu gối nàng, dần dần xuống tới đùi trong rồi tới cái khe ẩm ướt của nàng. Như một thói quen, nàng nắm chặt tay lại và ghì trước miệng. Chàng dùng lưỡi lách vào bên trong và liếm láp nàng say sưa. Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật. Nàng co đầu gối lại, khép chân lại nhưng vẫn không thể ngăn cản chàng.

Cuối cùng nàng đẩy đầu chàng ra và kéo chàng lên trên mình. Bộ râu của chàng ướp nhèm. Nàng cúi xuống và tháo thắt lưng của chàng ra. Chàng nói khẽ với nàng :

-Thực sự là moi không nghĩ là toi sẽ đến đây hôm nay. Moi chưa chuẩn bị tinh thần.

Nàng ngẩng lên nhìn chàng và nheo mắt cười, mở từng cái cúc quần của chàng ra và đẩy cái quần jeans xuống. Đối với nàng thì chẳng còn gì quan trọng vào lúc này cả. Nàng chỉ muốn được ở bên cạnh chàng, cho dù thế nào đi nữa. Trái hẳn với thân hình to lớn của chàng, dương vật của chàng không hề đồ sộ như nó đáng ra phải có. Nó có đầu khấc rất to, nhưng phần còn lại thì khiêm tốn. Có thể nói so với chiều dài trung bình của đàn ông Tây Âu, nó kém đi một chút. Nhưng điều đó không hề làm cho nàng cảm thấy phiền lòng. Nàng nâng niu nó vì cái người sở hữu nó chứ không phải chờ đợi những gì nó có thể đem lại cho nàng.

Chàng nằm ra và khẽ nhắm mắt, miệng hơi mở một chút. Nàng mỉm cười và dùng những ngón tay mân mê cái đầu khấc của chàng. Nó ướt mèm từ bao giờ. Chẳng tốn nhiều công sức, nàng cứ xoa nhè nhẹ cái đầu ấy một cách từ tốn và nhẹ nhàng. Chỉ một lát sau, chàng đã xuất đầy tinh dịch lên tay nàng. Chàng mở mắt và thở dốc một cái, bối rối nhìn nàng :

-Moi xin lỗi, thực sự là moi chưa chuẩn bị gì cả.

Nàng nheo mắt cười với chàng hết sức dịu dàng, thì thào nói với chàng :

-Không quan trọng. Quan trọng là chúng ta ở bên cạnh nhau.

Rồi nàng rúc vào người chàng như một con mèo nhỏ. Chàng không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng và ôm nàng vào lòng. Thực sự đó mới chính là điều nàng chờ đợi ở chàng. Nàng thiếp đi trong vòng tay của chàng. Rồi cuối cùng, dường như không thể cưỡng nổi những cái vuốt ve của nàng, chàng cúi xuống và hôn lên môi nàng, lên cổ, lên vai và lên cái xương quai mỏng manh của nàng. Chàng thì thào bên tai nàng : -Toi đẹp quá đi mất !

Nàng không nói gì, chỉ ghì đầu chàng vào ngực mình, vuốt ve sống lưng của chàng. Bàn tay của chàng từ từ tháo cái áo lót của nàng ra. Cặp ngực của nàng nhô lên khiêu khích. Chàng dùng một tay bóp lấy một bên, còn mình ngậm lấy bên còn lại, say sưa và nhẹ nhàng, như thể sợ rằng bàn tay của mình sẽ làm nàng đau. Chàng hôn lên bụng nàng, lên rốn, rồi từ từ trườn xuống phía dưới, tuột cái quần dây mỏng manh của nàng qua hai cặp đùi của nàng. Chàng nhẹ nhàng hôn lên mu của nàng, lên đùi rồi nhẹ nhàng tách hai chân của nàng ra.

Chàng quỳ ở bên giường và hôn lên đầu gối nàng, dần dần xuống tới đùi trong rồi tới cái khe ẩm ướt của nàng. Như một thói quen, nàng nắm chặt tay lại và ghì trước miệng. Chàng dùng lưỡi lách vào bên trong và liếm láp nàng say sưa. Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật. Nàng co đầu gối lại, khép chân lại nhưng vẫn không thể ngăn cản chàng.

Cuối cùng nàng đẩy đầu chàng ra và kéo chàng lên trên mình. Bộ râu của chàng ướp nhèm. Nàng cúi xuống và tháo thắt lưng của chàng ra. Chàng nói khẽ với nàng :

-Thực sự là moi không nghĩ là toi sẽ đến đây hôm nay. Moi chưa chuẩn bị tinh thần.

Nàng ngẩng lên nhìn chàng và nheo mắt cười, mở từng cái cúc quần của chàng ra và đẩy cái quần jeans xuống. Đối với nàng thì chẳng còn gì quan trọng vào lúc này cả. Nàng chỉ muốn được ở bên cạnh chàng, cho dù thế nào đi nữa. Trái hẳn với thân hình to lớn của chàng, dương vật của chàng không hề đồ sộ như nó đáng ra phải có. Nó có đầu khấc rất to, nhưng phần còn lại thì khiêm tốn. Có thể nói so với chiều dài trung bình của đàn ông Tây Âu, nó kém đi một chút. Nhưng điều đó không hề làm cho nàng cảm thấy phiền lòng. Nàng nâng niu nó vì cái người sở hữu nó chứ không phải chờ đợi những gì nó có thể đem lại cho nàng.

Chàng nằm ra và khẽ nhắm mắt, miệng hơi mở một chút. Nàng mỉm cười và dùng những ngón tay mân mê cái đầu khấc của chàng. Nó ướt mèm từ bao giờ. Chẳng tốn nhiều công sức, nàng cứ xoa nhè nhẹ cái đầu ấy một cách từ tốn và nhẹ nhàng. Chỉ một lát sau, chàng đã xuất đầy tinh dịch lên tay nàng. Chàng mở mắt và thở dốc một cái, bối rối nhìn nàng :

-Moi xin lỗi, thực sự là moi chưa chuẩn bị gì cả.

Nàng nheo mắt cười với chàng hết sức dịu dàng, thì thào nói với chàng :

-Không quan trọng. Quan trọng là chúng ta ở bên cạnh nhau.

Rồi nàng rúc vào người chàng như một con mèo nhỏ. Chàng không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng và ôm nàng vào lòng. Thực sự đó mới chính là điều nàng chờ đợi ở chàng. Nàng thiếp đi trong vòng tay của chàng.Rồi cuối cùng, dường như không thể cưỡng nổi những cái vuốt ve của nàng, chàng cúi xuống và hôn lên môi nàng, lên cổ, lên vai và lên cái xương quai mỏng manh của nàng. Chàng thì thào bên tai nàng : -Toi đẹp quá đi mất !

Nàng không nói gì, chỉ ghì đầu chàng vào ngực mình, vuốt ve sống lưng của chàng. Bàn tay của chàng từ từ tháo cái áo lót của nàng ra. Cặp ngực của nàng nhô lên khiêu khích. Chàng dùng một tay bóp lấy một bên, còn mình ngậm lấy bên còn lại, say sưa và nhẹ nhàng, như thể sợ rằng bàn tay của mình sẽ làm nàng đau. Chàng hôn lên bụng nàng, lên rốn, rồi từ từ trườn xuống phía dưới, tuột cái quần dây mỏng manh của nàng qua hai cặp đùi của nàng. Chàng nhẹ nhàng hôn lên mu của nàng, lên đùi rồi nhẹ nhàng tách hai chân của nàng ra.

Chàng quỳ ở bên giường và hôn lên đầu gối nàng, dần dần xuống tới đùi trong rồi tới cái khe ẩm ướt của nàng. Như một thói quen, nàng nắm chặt tay lại và ghì trước miệng. Chàng dùng lưỡi lách vào bên trong và liếm láp nàng say sưa. Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật. Nàng co đầu gối lại, khép chân lại nhưng vẫn không thể ngăn cản chàng.

Cuối cùng nàng đẩy đầu chàng ra và kéo chàng lên trên mình. Bộ râu của chàng ướp nhèm. Nàng cúi xuống và tháo thắt lưng của chàng ra. Chàng nói khẽ với nàng :

-Thực sự là moi không nghĩ là toi sẽ đến đây hôm nay. Moi chưa chuẩn bị tinh thần.Nàng ngẩng lên nhìn chàng và nheo mắt cười, mở từng cái cúc quần của chàng ra và đẩy cái quần jeans xuống. Đối với nàng thì chẳng còn gì quan trọng vào lúc này cả. Nàng chỉ muốn được ở bên cạnh chàng, cho dù thế nào đi nữa. Trái hẳn với thân hình to lớn của chàng, dương vật của chàng không hề đồ sộ như nó đáng ra phải có. Nó có đầu khấc rất to, nhưng phần còn lại thì khiêm tốn. Có thể nói so với chiều dài trung bình của đàn ông Tây Âu, nó kém đi một chút. Nhưng điều đó không hề làm cho nàng cảm thấy phiền lòng. Nàng nâng niu nó vì cái người sở hữu nó chứ không phải chờ đợi những gì nó có thể đem lại cho nàng.

Chàng nằm ra và khẽ nhắm mắt, miệng hơi mở một chút. Nàng mỉm cười và dùng những ngón tay mân mê cái đầu khấc của chàng. Nó ướt mèm từ bao giờ. Chẳng tốn nhiều công sức, nàng cứ xoa nhè nhẹ cái đầu ấy một cách từ tốn và nhẹ nhàng. Chỉ một lát sau, chàng đã xuất đầy tinh dịch lên tay nàng. Chàng mở mắt và thở dốc một cái, bối rối nhìn nàng :

-Moi xin lỗi, thực sự là moi chưa chuẩn bị gì cả.

Nàng nheo mắt cười với chàng hết sức dịu dàng, thì thào nói với chàng :

-Không quan trọng. Quan trọng là chúng ta ở bên cạnh nhau.

Rồi nàng rúc vào người chàng như một con mèo nhỏ. Chàng không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng và ôm nàng vào lòng. Thực sự đó mới chính là điều nàng chờ đợi ở chàng. Nàng thiếp đi trong vòng tay của chàng. “Moi thèm cái lưỡi của toi quá. Làm ơn hãy đến tối nay đi”

Nàng đang ngồi viết truyện nửa chừng thì nhận được tin nhắn của “Điệu nhảy cuối cùng”. Đó là cách nàng lưu số điện thoại của những người đàn ông của mình. Không ai trong số đó được lưu bằng tên thật. Mỗi người một đặc điểm nào đó khiến nàng nhớ đến họ, hoặc để nàng phải nhớ về họ như vậy. Có những người đàn ông đi qua cuộc đời nàng từ lâu, hoặc người đàn ông hiện tại chiếm quá nhiều tình cảm của nàng khiến nàng không còn nhớ vì sao hay như thế nào mà nàng đã từng yêu những người đàn ông trước kia. Cách nàng lưu họ lại như vậy để nhắc nhở nàng cái giây phút đẹp nhất nàng ý thức được rằng họ sẽ lưu lại trong trái tim nàng.

“Chim đã bay ra khỏi ***g rồi.”

Nàng nhắn lại, nhớ về lá thư nàng viết cho gã đêm cuối cùng nàng ở bên gã.

“Moi như một con chim trực chờ muốn bay đi nhưng không tài nào cất cánh được. Còn toi, tại sao, tại sao, không bao giờ tỏ ý muốn giữ moi lại.”

Nàng ngồi viết bức thư đầu tiên cho gã, cũng là những lời cuối cùng mà nàng muốn nói với gã. Còn gã nằm trên giường, chờ đợi nàng hoàn thành bức thư. Thời gian trôi đi chậm rãi và sự yên lặng đến tột đỉnh khiến gã không tài nào nằm yên được. Còn nàng cố gắng viết rành rọt nhất những gì mình muốn nói với gã.

“Tại sao, tại sao không bao giờ toi muốn giữ moi lại”

Và nàng đưa cho gã bức thư, trước khi mình bấm nút thang máy rời khỏi nhà gã. Mọi thứ đã kết thúc như vậy. Và nàng tự hứa với bản thân rằng nàng sẽ giữ lấy lòng tự tôn của mình và không bao giờ đến tìm gã nữa.

“Chim đã bay ra khỏi ***g rồi”.

Điện thoại lại rung lên báo hiệu có tin nhắn. “Tại sao lúc người ta còn tình cảm thì không níu giữ trân trọng, bây giờ còn nài nỉ làm gì, thật là nực cười” Nàng nghĩ trong đầu và với tay mở điện thoại xem hắn nhắn gì.

“Nếu toi muốn có thể qua nhà moi”

Là tin nhắn của chàng Apollon. Nàng lưỡng lự vì mới gặp chàng lúc nãy xong và nàng cũng lo lắng không biết lát nữa khi hết thuốc tê, nàng sẽ có triệu chứng gì bất thường không. Liếc nhìn đồng hồ, đã 21h rồi.

“Bây giờ sao?”

“Nếu toi muốn”

Nàng phải tắm qua, thông thường mất 30 phút. Sau đó mất thêm khoảng 15 phut để sửa soạn và đi ra bến tàu điện. Nếu kịp giờ thì nàng có thể đến nhà chàng khoảng 22h hoặc 22h30. Còn nếu ngần ngừ hơn thì phải chờ mỗi 20 phút cho những chuyến tàu khác nhau. Thực sự nàng không biết mình có nên đến không. Nàng lưỡng lự, nàng không biết mình nên làm gì.

Tối nay anh không về nhà mà sẽ ngủ lại ở nhà chú của anh ở thành phố bên cạnh. Mỗi tuần sẽ có 2 ngày anh làm việc ở đó. Lái xe về nhà mất khoảng 1 tiếng đồng hồ. Tùy theo tình hình công việc hoặc anh kết thúc sớm hay muộn hoặc anh có thể ngủ lại nhà ai hay không mà anh sẽ quyết định lái xe về nhà hay không. Và anh đã nói trước cho nàng biết rằng tối nay anh không về.

“Chắc khoảng 1 tiếng nữa moi sẽ đến”

Nàng nhắn tin cho chàng và sửa soạn rời khỏi nhà.

-Chị lại đi nữa ạ?

-Ừ. Nhưng mà mai chị về. Em không phải cho Bim Bim ăn đâu, chị sẽ cho nó thức ăn trước khi đi.

-Chị nhớ tắt đèn phòng tắm khi đi nha.

-Lần trước chị quên tắt à?

-Dạ.

-Chắc chị vội quá.

Nàng nói rồi vội vàng lấy quần áo vào phòng tắm và bật nước nóng tắm qua. Bim Bim chạy lon ton theo sau và cứ quấn lấy nàng rồi dúi đầu vào chân nàng. Nàng vẩy một ít nước xuống, cu cậu xù lông rồi chạy đi mất. Nàng cười, nụ cười thoáng qua và niềm vui cũng thoáng qua, mờ nhạt. Sau khi tắm sơ qua, khoác lại cái váy quây nàng mặc hồi chiều và vơ vội cái túi xách, nàng vội vã đóng cửa và đi bộ ra bến tàu điện. “Toi trông chờ gì ở moi?”

“Chẳng có gì cả.”

Nàng ngồi trên tàu điện và nhìn ra ngoài cửa sổ. Tối thứ ba nên ngoài đường không đông người lắm. Nàng khẽ thở một hơi dài nhưng thật nhẹ, nhớ về những gì mà chàng đã nói với nàng mấy tuần trước.

“Toi có muốn đi ăn tối với moi không?”

“Cũng được, moi cũng muốn gặp toi. Chúng ta sẽ ăn gì?”

“Ăn cái gì mềm mềm đi. Sushi hoặc crepe nhé!”

“Tùy toi quyết định. Mấy giờ?”

“Hẹn nhau 10h nhé!”

Nàng sửa soạn ra ngoài và đón tàu ra trung tâm thành phố. Mất khoảng mươi phút, nàng đã đến chỗ hẹn. Từ xa nàng đã có thể nhận ra chàng đang lững thững đứng chờ ở góc đường.

-Trông toi nhỏ xíu khi không đi giày cao gót.

Nàng cười và hôn lên má chàng như cách chào hỏi ở đây.

-Chúng ta đi thôi.

-Khoan đã, trước khi đi ăn, toi có chuyện muốn nói với toi. Chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện một chút được không?

Nàng điềm nhiên không tỏ vẻ gì ngạc nhiên.

-Chúng ta ra đằng kia vậy.

Cách đó không xa có những thảm cỏ dài là khu vực xanh của trung tâm. Ven bên cạnh có đặt những băng ghế dài. Hai người đi bộ chậm rãi đến một băng ghế và ngồi xuống, cách nhau một khoảng.

-Hãy nói cho moi biết đi, ban đầu chúng ta đã thống nhất là sẽ không gặp nhau nữa. Nhưng bây giờ chúng ta vẫn gặp nhau. Toi trông chờ điều gì ở moi vậy?

-Chẳng gì cả.

Nàng trả lời một cách điềm nhiên và lãnh đạm. Đó cũng là câu trả lời chân thành. Nàng quay sang mở to mắt nhìn chàng, hơi nghiêng đầu mỉm cười một nụ cười nhẹ nhàng.

-Chúng ta cứ như thế này đi. Moi còn chưa bước vào cuộc đời của toi mà toi đã lo lắng rồi.

Chàng đưa ngón tay trỏ khẽ vuốt vuốt lên má của nàng và nói chậm rãi.

-Thực sự moi không muốn làm cho toi khóc thêm một lần nữa.

-Đâu có gì đâu. Là moi quá nhạy cảm thôi.

-Xin lỗi. Thực sự toi là một người tuyệt vời.

Nàng cười. Nụ cười thoáng qua như một cái thở hắt. Thực sự trong lòng, những lời nói ấy như gió thổi vào căn phòng trống. Nàng cố gắng không để cho một giọt nước mắt nào rơi, giống như buổi sáng hôm ấy…

***

-Xin lỗi nha, nhà moi không có lò vi sóng.

-Hả, làm sao toi có thể sống mà không có lò vi sóng được chứ?

-Như toi thấy đấy, vẫn ổn mà.

-Thôi được, để moi hâm thức ăn bằng chảo vậy.

-Trời, sao mà toi chuẩn bị nhiều thế.

-Không phải là toi ăn rất nhiều sao? Chúng ta ăn bây giờ chứ?

-Toi đói rồi à?

-Chưa, thế còn toi?

-Cũng chưa. Vậy lát nữa chúng ta ăn cũng được.

-Thế hôm nay toi làm gì?

-Moi đến nhà chị gái ăn trưa. Sau đó buổi chiều moi đi tập xe đạp. À, có một ông chụp ảnh chụp hình cho moi và mấy người bạn. Moi nghĩ là ông ta bị moi hớp hồn. Cách ông ta nói với moi “Đây là địa chỉ email của tôi. Hãy viết một vài lời nếu bạn thích” khiến moi nổi cả da gà.

-Haha, thế toi có nháy mắt với ông ta không?

-Không đời nào. Moi chỉ thích con gái thôi.

Nói rồi chàng kéo nàng lại và nhìn thẳng vào mắt nàng.

-Toi có đôi mắt thật là đẹp.

Nàng không nói gì, chỉ nhìn chàng. Thực sự nàng biết rằng mình có đôi mắt đẹp, nhưng rất buồn. Có lần, khi nàng đạp xe cùng đám bạn trên đường, anh chàng học cùng trường đạp xe vượt lên trên nàng, ngoái lại và nghêu ngao hát.

“Baby wont you tell, why there is sadness in your eyes” (Em ơi sao em không nói, vì sao có nỗi buồn trong đôi mắt ấy)

-Trông toi thật là mệt mỏi. Vì tập xe đạp à?

-Không, vì tối qua moi không ngủ được.

-Toi đã suy nghĩ gì?

Nàng ngồi trên đùi của chàng, lấy hai tay đặt lên hai má của chàng, nhìn thẳng vào mắt chàng với đôi mắt đen láy và vương vấn nỗi buồn như cô Lâm trong Hồng Lâu Mộng. Chàng nhìn nàng rồi cúi xuống.

-Có điều này moi muốn hỏi toi.

Nàng không trả lời, chỉ khẽ chớp hàng mi thay cho một cái gật đầu.

-Toi trông chờ điều gì ở moi chứ?

-Moi không biết.

-Toi thực sự khác những cô nàng khác.

-Khác như thế nào?

-Toi là một cô gái thông minh, nhạy cảm. Toi đối xử với mọi người rất tốt. Không chỉ với moi. Qua những gì mà moi thấy thì toi rất tuyệt vời. Toi xinh đẹp, có học thức, nói được ba thứ tiếng, nấu ăn ngon, rất duyên dáng. Với tất cả những điều đó, toi hoàn toàn có quyền kiêu ngạo và… khác.

-Khác?

-Trước kia, moi từng quen với một cô nàng học ở trường tư. Cô ta cũng học hành giống như toi. Nhưng moi cảm thấy cá tính cô ta không tốt. Quá kiêu ngạo. Cô ta muốn mình là trung tâm của mọi thứ, muốn đàn ông phải cung phụng và chăm lo cho cô ta.

-Cũng bình thường thôi mà. Cô ta có quyền.

-Tất nhiên. Nhưng moi có thể nói rằng với cái kiểu của cô ta, chẳng có gã đàn ông tử tế nào muốn hẹn hò cả. Chỉ toàn những thằng đểu.

-Cái đó thì moi không thể nói được.

-Nhưng mà toi thì khác. Toi không giống cô ta. Toi quá tuyệt vời. Và thực sự điều đó khiến cho moi không thể ngủ được.

Nàng mỉm cười, nhìn chàng và chờ đợi chàng nói tiếp.

-Moi không bao giờ nghĩ là tối đó toi sẽ đến nhà. Mọi thứ thật quá tuyệt vời. Cho dù điều đó là điều mà moi mong đợi nhưng moi không bao giờ nghĩ là moi lại có được toi như vậy. Nhưng mà moi cảm thấy chưa sẵn sàng.

-Cho điều gì?

-Cho một người như toi.

-Nhưng moi đâu có đòi hỏi gì đâu?

-Nhưng với một người như toi, thì toi xứng đáng được những thứ phải có.

Nàng cảm thấy nghèn nghẹn ở cổ họng. Một điều gì đó mơ hồ từ từ dâng lên trong lòng. Nàng cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình để nó vẫn tự nhiên như lúc đầu. Nhưng đôi mắt của nàng không còn nhìn chàng nữa.

-Moi không thể cho toi những thứ mà toi cần, hoặc những thứ mà toi nên có. Moi xứng đáng có được một người đàn ông lo lắng và chăm sóc cho toi. Một mái ấm. Một gia đình hạnh phúc. Một cuộc hôn nhân. Còn moi thì không thể. Trước khi có toi, moi luôn tưởng tượng cuộc sống tự do của mình sẽ là bất tận. Những ngày tháng rong ruổi đạp xe hoặc tập xe với bạn bè, những cuộc trò chuyện giữa đàn ông với nhau. Moi cảm thấy thích thú với cuộc sống độc thân này. Mỗi lần moi đến thăm gia đình người bạn, nhìn vợ và con anh ta, moi cảm thấy cuộc sống gia đình cũng rất tuyệt vời. Nhưng nó không dành cho moi. Chỉ có những người như toi mới đáng có những thứ như vậy.

Suốt đêm moi không thể nào ngủ được vì không biết phải nói thế nào với toi. Thực sự moi không muốn để cho toi rời khỏi vì không muốn toi gặp phải những tên khốn. Moi muốn giữ toi lại bên mình để bảo vệ cho toi. Nhưng moi không thể cho toi những thứ moi xứng đáng phải có. Nếu như chúng ta gặp nhau muộn hơn, 5 năm hay nhiều hơn thế thì có lẽ sẽ khác. Toi quá tuyệt vời nhưng chỉ là toi đã không đến đúng lúc.

Moi cảm thấy có lỗi với toi. Đó là con người của moi, cuộc sống mà moi đã lựa chọn. Có lẽ moi là một con cừu đen trong đàn cừu. Bố mẹ của moi lấy nhau từ hồi trẻ và họ sống rất hạnh phúc đến tận bây giờ. Chị gái của moi lấy chồng cũng chính là người yêu đầu tiên của chị ấy. Mọi người trong gia đình của moi đều rất chung thủy và không giống như moi. Moi không phải là người của một cuộc sống ổn định. Moi cảm thấy chưa sẵn sàng.

Thực sự moi rất muốn giữ toi lại ở bên mình. Moi không muốn toi gặp phải những thằng đểu nào khác. Moi muốn bảo vệ cho toi. Nhưng moi cũng không thể ích kỷ giữ toi lại bên mình. Toi cần một người đàn ông thực sự và xứng đáng hơn.

-Toi có đói chưa? Moi hâm nóng đồ ăn nhé!

Nàng khẽ mỉm cười và hỏi nhỏ chàng. Cũng không chờ câu trả lời của chàng, nàng khẽ vuốt má của chàng và nhẹ nhàng nhảy ra khỏi đùi chàng, đi ra phòng bếp và mở tủ lạnh. Cái cảm giác nao nao xâm chiếm lấy nàng, giống như một kẻ mệt mỏi vì lâu ngày thiếu ngủ. Nàng nhìn trân trân cái chảo đang nóng dần trên bếp mà không biết phải làm gì. Rồi bất giác một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má.

Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật.
Xem phim 18+ Một Nửa Bế Con, Một Nửa Đàn Bà – Phần 2

Đọc truyện Một Nửa Bế Con, Một Nửa Đàn Bà – Phần 2
Ở đó là một khoảng thời gian thú vị. Họ cho rất nhiều bài tập về nhà. Anh đã làm việc chăm chỉ và say mê. Anh có nhiều người bạn mà bây giờ anh vẫn quen. Rồi đến năm thứ hai, anh cảm thấy không thích ở đó nên anh đã chuyển đi. Tự dưng anh cảm thấy cái không khí thật tệ. Rồi cuối cùng là như vậy đó.
– Thế nana đầu tiên của anh là khi nào?
– Nana đầu tiên á? Em tính là cô nàng anh thích đầu tiên hay là cô nàng anh làm tình đầu tiên?
– Cả hai.
– Để anh xem nào…
– Hả, anh có quá nhiều nana nên không nhớ ai là đầu tiên à?
– Không phải. Cô nàng đầu tiên mà anh thích tên là Abelina, hồi anh 17 tuổi. Anh và cô ta có mối quan hệ 5 năm. Cả hai có rất nhiều tình cảm rất mạnh mẽ. Như em biết đó, những lần đầu tiên của cả hai, những khám phá và trải nghiệm. Những thứ đầu tiên bao giờ cũng rất mạnh mẽ.
– Thế hồi anh ở P anh không có bạn gái à?
– Sau khi chia tay Abelina thì anh cũng có những mối quan hệ nhưng không đi đến đâu cả. Đến khi chuyển đến P thì anh không có hứng thú cho những mối quan hệ mới.
– Thật đáng tiếc, anh ở đó mà không có bạn gái.
– Có rất nhiều thứ thú vị hơn nhiều ở đó. Em biết mà, đó là một thành phố tuyệt vời, có không ít điều thú vị. Năm cuối cùng anh ở đó, anh ở chung nhà với hai cô gái. Họ rất tốt và nhiệt tình. Họ dẫn về nhà rất nhiều cô bạn gái để giới thiệu cho anh. Nhưng thực sự lúc đó anh không có hứng thú.
Ha ha, có một lần rất buồn cười. Anh có một người bạn. Trong một lần tụi anh đi chơi, anh ta dẫn về một cô gái. Sau đó bạn anh thì say mèm ngủ mất, còn anh với cô ta thì ngồi hút thuốc. Rồi cuối cùng tụi anh làm đủ trò điên rồ với nhau. Thật sự là hết sức điên rồ. Sau đó thì anh cảm thấy vô vị.
Chàng hạ giọng xuống ở cuối câu. Không gian trở nên yên ằng. Nàng vẫn nằm cạnh chàng lắng nghe, vuốt ve má chàng. Đến khi câu chuyện kết thúc thì nàng chỉ mỉm cười. Không biết trong bóng tối chàng có nhìn thấy nụ cười của nàng không. Chàng quay sang hôn lên trán nàng thật lâu.
– Anh phải đi ngủ thôi, mai anh phải đi làm mà.
– Ừ, chúc ngủ ngon em.
Nàng hôn vào cổ chàng rồi thiếp đi ngủ. Giấc ngủ miên man thoang thoảng mùi Black XS. Đã rất lâu rồi nàng mới có thể ngủ ngon. Gối đầu lên vai chàng, úp mặt vào chỗ giữa vai và cổ, nép sát người vào người chàng, nàng cảm thấy bình yên lạ.
Nàng không biết mình đã ngủ hết bao lâu, một tiếng hay hai tiếng. Khi nàng mở mắt ra thì trời đã bắt đầu sáng. Ánh sáng từ phòng khách dội vào phòng ngủ. Nàng ngước lên nhìn chàng thì thấy chàng liếc xuống nhìn mình.
– Anh không ngủ à?
Giọng nói uể oải, nàng nhấc đầu ra khỏi cánh tay chàng vì sợ chàng mỏi tay rồi quay lưng lại nằm úp mặt lên gối để ngủ tiếp.
Nàng nghe tiếng chàng cười nhẹ sau lưng. Chàng vòng tay xuống dưới eo để kéo nàng lại gần, hôn vào vai nàng. Trong cơn buồn ngủ, nàng cảm nhận được cái gì đó nóng nóng đang áp vào mông mình. Chuông báo thức của chàng réo vang lúc 7 giờ sáng. Chàng mở mắt và bật dậy khỏi giường, đi đến bàn làm việc tắt báo thức rồi nhẹ nhàng ra phòng khách, khép cửa lại để nàng ngủ tiếp.
Phải công nhận là nàng nghiện cái giường của chàng, hết sức êm ái và cái chăn thật dày. Vốn là một người hết sức nhạy cảm với cái lạnh, nàng chỉ muốn nằm mãi trên cái giường của chàng, trùm chăn lại. Và với vóc dáng nhỏ bé của nàng, nếu trùm chăn lại thì chắc chẳn người ta không thể nhận ra là có một người đang nằm trên giường.
Tiếng thời sự trên tivi, tiếng chàng đun nước pha trà, tiếng cắt bánh mỳ vọng lại từ phòng khách. Nàng uể oải và miễn cưỡng thức dậy, dụi dụi và cố mở to mắt tìm cái áo sơ mi của chàng khoác tạm vào. Nàng bước ra phòng khách, thấy chàng đang cuốn thuốc, trên bàn để sẵn hai cái ly to uống trà. Nghe tiếng nàng sột soạt bước trên sàn, chàng ngoái đầu lại mỉm cười.

– Em có thể ngủ thêm mà.
Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, nép sát vào người chàng và ngả đầu vào vai chàng. Mùi nước hoa vẫn còn thoang thoảng khiến nàng cảm thấy dễ chịu. Nàng khẽ dụi mặt vào cổ chàng, cọ vào bộ râu nham nhám ấy. Chàng vòng tay ra sau lưng vuốt nhè nhẹ lưng nàng.
– Em uống mấy thìa đây?
Vừa nói chàng vừa kéo cái cốc trà của nàng lại gần lọ mật ong.
– Hai!
– Anh biết mà.
Chàng rút bàn tay đang vuốt ve lưng nàng lại, cầm hũ mật ong hơi nghiêng và múc hai thìa đầy vào ly cho nàng. Sau đấy chàng rắc một ít lên miếng bánh mỳ của mình và cho lên miệng ăn. Thi thoảng chàng lại nhúng miếng bánh mỳ vào ly trà. Nàng khẽ nghiêng mình qua, với tay cầm ly trà và ngồi yên lặng nhìn chàng ăn sáng.
– Em không uống nước trái cây à?
– Em đã uống trà rồi còn gì!
Chàng chỉ nghiêng đầu, nhếch miệng cười chịu thua. Nàng biết thói quen ăn sáng của một số người. Có nhiều người uống một món đồ nóng như chocolate nóng hoặc trà hoặc cà phê cho bữa sáng, bao giờ cũng kèm theo một cốc nước trái cây. Nàng thì không có thói quen uống nhiều thứ cùng lúc như vậy.
– Anh có mệt không?
– Không sao mà em.
Chàng vừa nói vừa lấy tay xoa đầu nàng. Tối qua hai người đã làm tình hết hai lần. Sáng nay khi nàng đang thiu thiu ngủ thì lại bị đánh thức thêm một lần nữa. Nàng có cảm tưởng chàng chỉ ngủ được có 3 hoặc 4 tiếng từ tối qua đến giờ. Mặc dù chàng nói rằng không sao, nhưng nàng hết sức lo lắng vì sáng thứ ba nào chàng cũng phải lái xe sang thành phố bên cạnh để làm việc.
Ngồi bên cạnh chàng, nàng hệt như con mèo nhỏ, dụi dụi vào cổ chàng và hít hà mùi cơ thể của chàng. Chàng đưa tay xoa xoa cằm của nàng và khẽ nâng nó lên, cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi nàng.
– Hi hi, miệng anh còn dính mật ong nè.
– Em thích à?
Nàng không nói gì, chỉ mỉm cười và hôn chàng ngấu nghiến, nụ hôn ngọt ngào pha lẫn với mật ong nơi khóe miệng. Bàn tay chàng luồn vào trong cái áo sơ mi và vuốt ve tấm thân trần của nàng.
– Anh sẽ muộn làm mất!
Nàng thỏ thẻ yếu ớt với chàng và cố nghiêng người ra một chút. Chàng chỉ cười và quay ra nhìn giờ trên góc phải tivi. Bản tin thời sự buổi sáng luôn hiện giờ ở góc phải trên cùng.

– Đến phút thứ 40 thì anh sẽ đi.
Nàng nghiêng đầu ra nhìn thì thấy bây giờ mới là 7 giờ 34. Nàng cười, kéo sát cổ chàng xuống và hôn. Bàn tay của chàng cũng không còn lưỡng lự, vuốt ve khắp cơ thể nàng. Cả hai người ghì sát vào nhau, những nụ hôn liên tiếp hết lên môi rồi đến cổ, đến tai, cảm giác như không ai muốn tách rời khỏi người kia.
Nàng trừng mắt nhìn chàng.
– Anh sẽ muộn mất!
Chàng cười, cái nụ cười khiến nàng chỉ muốn phát điên lên được.
– Đúng vậy, anh phải đi thôi.
Chàng buông nàng ra và đi thay quần áo. Còn nàng cũng vội vàng đi tìm cái váy của mình. Chỉ một phút sau nàng đã chỉnh tề vì nàng cũng không có nhiều thứ phải mặc, chỉ một cái váy dài và một áo khoác len mỏng dài đến gối. Nàng ngồi ngoan ngoãn trên sofa đợi chàng chuẩn bị đồ đạc.

– Mình đi thôi. Em có quên gì không?
– Em nghĩ là em có đủ hết rồi.
Chàng khoác ba lô lên vai, mở cửa và đứng nghiêng người qua một chút để nàng đi ra trước, sau đó mình mới ra và khóa cửa lại. Nàng bấm thang máy và đứng chờ chàng.
Đứng trong thang máy, nàng áp má vào ngực chàng và hít hà mùi nước hoa Black SX thoang thoảng. Chàng không nói gì, chỉ đặt cằm mình lên đỉnh đầu chàng, lấy tay xoa lưng nàng nhè nhẹ.
– Anh cao bao nhiêu vậy?
– Uhmm, anh nghĩ trong khoảng 77 hoặc 78.
– Hả, em cứ nghĩ là 75.
– Anh cũng không chắc là bao nhiêu nữa, lâu rồi anh không đo. Nhưng anh nghĩ là 77 hoặc 78, so với những người khác.
– Làm sao anh lại không biết là mình cao bao nhiêu được. Thế lần cuối cùng anh đo chiều cao là lúc nào?
– Lần cuối cùng… lần cuối cùng anh đo chiều cao á, chắc hồi anh còn đang dậy thì. Mà lúc đó thì chắc không giống bây giờ rồi ha?
– Thế anh đi khám bác sĩ, người ta không đo chiều cao cho anh à?
Cả hai vừa nói chuyện vừa bước ra khỏi thang máy. Nàng đi trước và mở cổng chính, trong khi chàng đi sau thì bấm cái nút để mở cửa. Cả hai buớc xuống phố trong cơn gió lộng buổi sáng.
– Anh đi gặp bác sĩ thì họ chỉ đo cân nặng thôi chứ có đo chiều cao đâu. Em nghĩ xem, anh đã là người trưởng thành rồi, có ai đo chiều cao nữa đâu.
Nàng phì cười, tưởng tượng cảnh chàng đứng dưới cái thước đo chiều cao, chắc rất buồn cười.
– Sao lần nào em đi khám bác sĩ cũng đo chiều cao và cân nặng.
– Vì em như trẻ con, người ta không ngại đo trẻ con.
Chàng xoa đầu nàng trêu, còn nàng trợn mắt và nhăn mũi tỏ vẻ dỗi.
Trời u ám và lộng gió. Cái áo len mỏng của nàng bay nhè nhẹ theo từng đợt gió. Nàng khẽ run người. Cả hai bước vội đến chỗ chàng đỗ xe.
– Để xem nào. Ah ha, thật may mắn, không có tờ giấy phạt nào.
Nàng bước vội vào trong xe và cài dây an toàn và liếc qua căn nhà đối diện. Tờ giấy “cẩn thận có rắn” đã bay đi đằng nào. Chàng lái xe ra khỏi chỗ đậu.
– Lát nữa em có hẹn lúc mấy giờ?
– 15 giờ 30.
– Thế em chọn gây mê hay là gây tê ?
– Hả? Nghĩa là gì?
– Gây mê tức là em sẽ ngủ khi họ làm. Còn gây tê nghĩa là em không ngủ nhưng không có cảm giác gì trong khi quá trình diễn ra. Họ không hỏi em chọn cái nào à?
– Không em không thấy họ hỏi gì cả?
– Thông thường thì sẽ là gây tê. Một số người có phản ứng với thuốc, họ sẽ bị sưng lên một bên, trông buồn cười lắm. Anh có chụp ảnh lại hồi anh bị sưng lên đấy. Sau đấy anh khôn.g ăn được gì nhiều trong mấy ngày thì phải.
– Haa….
Chàng lém lỉnh nhìn qua nàng chêu trọc vì biết nàng không thích bị sưng phồng lên sau khi nhổ răng. Còn nàng đưa tay lên che má và tỏ vẻ lo lắng.
– Tối nay anh có đi đến concert không?
– Ở đâu?
– Thì ở quán Univers ấy. Nó ghi là 20 tháng 5, là tối nay đó.
– Em muốn đi à?
– Em nhổ răng rồi còn đi gì nữa. Nhưng mà em muốn đi.
– Anh nghĩ là anh không đi một mình đâu.
Chàng lái xe đến gần ngã tư nhà nàng và dừng xe lại. Nàng hôn tạm biệt chàng và bước xuống xe.
– Can đảm lên nhé. Nhổ răng cũng nhanh thôi mà, em đừng có lo. Nhổ xong thì báo cho anh biết nhé.
– Vâng ạ. Anh lái xe cẩn thận, đừng có ngủ gục trên xe đó. Buổi trưa, nàng quyết định đi ăn một bữa thật no trước khi đi nhổ răng. Lang thang ra trung tâm thành phố, nàng muốn ghé qua tiệm “Tình yêu khoai tây” (dịch ra tiếng Việt nghĩa là vậy). Lần nào đi đến đây nàng cũng không thể ăn hết được một phần ăn. Tiệm theo phong cách truyền thống châu Âu: bàn ghế bằng gỗ, rèm cửa và khăn ăn hoạ tiết caro, phục vụ nhiệt tình và chỉ toàn đàn ông. Quán lúc nào cũng đông chật ních người cả ở trong nhà lẫn ngoài sân. Những món ăn được dọn trên một cái khay lớn bằng gỗ to và nặng trịch (vì vậy toàn phục vụ nam). Các món ăn chủ yếu là những món ăn cùng với khoai tây được chế biến theo nhiều cách khác nhau.
Lần thứ hai đến ăn, nàng gọi một suất ăn tối bình thường mà ngồi vừa ăn vừa nói chuyện với bạn hết hai tiếng đồng hồ cũng không ăn hết được. Món nàng gọi gồm có thịt ba chỉ xông khói, bọc khoai tây và cà rốt đã được chế biến cùng với pho mát, ăn kèm có khoai tây bỏ lò và khoai tây chiên đã tẩm ướp gia vị, sa lát và sốt tự chế của tiệm. (Hình bên dưới)
Phải nói là khoai tây ở đây rất ngon. Với đủ các loại khoai tây khác nhau, độ ngọt khác nhau và cách chế biến khách nhau tạo nên một sự pha trộn đặc biệt, đúng như tên gọi của nó “Tình yêu khoai tây”.
Nàng đi qua tiệm vào lúc một giờ trưa, đúng giờ mọi người đang ăn trưa nên quán chật ních người. “Món ăn trong ngày” của ngày hôm nay là món dồi nhồi thịt và khoai tây theo phong cách của tiệm. Nàng không thích món này bởi vì cách chế biến của họ khác với Việt Nam. Trong khi phần lớn các món ăn của châu Á là sử dụng nhiều gia vị để lấn át đi mùi vị thực của thịt (như cà ri, thịt kho, etc) thì món châu Âu lại cố gắng giữ nguyên và tăng hương vị thực của nó lên. Lần đầu tiên ăn món dồi nhồi thịt, nàng cũng mất 2 tiếng đồng hồ để ăn vì nó quá… hôi (theo quan niệm châu Á). Vì thế nàng rất hạn chế khi ăn món này. Nếu may mắn tiệm nào xử lý không đến nỗi tồi thì nàng vẫn có thể ăn được. Còn nếu xui xẻo đến tiệm nào có cách chế biến “giữ nguyên hương vị” thì nàng chỉ có khóc ròng.
Không muốn mạo hiểm bản thân và muốn tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon trước khi “tiễn răng lên đường”, nàng quyết định đi ăn kebab.
Quán kebab mà nàng hay đến nằm đối diện đường xe điện, lúc nào cũng tấp nập người ra vào, ông bà chủ niềm nở và lịch sự đúng mực, phụ vụ lễ phép và nhiệt tình. Đó là quán duy nhất mà nàng hay đến vì thực ra nàng không thích chủng người này lắm.
Chọn một đĩa kebab lớn và một chỗ ngồi ở góc nhà, nàng rút điện thoại ra nhắn tin.
” Thông thường toi được nghỉ trưa lúc nào?”
” 12h đến 1h. Có gì không?”
” Trưa mai moi mang nem ở nhà ra cho toi nha. Hôm nọ moi làm nhiều quá. Hôm nay đi nhổ răng rồi chắc không ăn được.”
” Toi tử tế quá. Không nên như vậy.”
” Không nên nghĩ vậy. Nên nghĩ là moi đang tìm người vứt đồ ăn đi.”
” Đây không phải lần đầu. Toi tốt như vậy làm moi rất khó xử.”
” Trưa mai moi mang qua chỗ toi làm nhé. Bye.”
Không có tin nhắn trả lời. Nàng ngồi lặng lẽ ăn đĩa thức ăn của mình và nghĩ về vị thần Apollon của mình.
Lần đầu tiên gặp nhau, nàng đến muộn 15 phút. Chàng đứng ở ngay trung tâm của thành phố, nơi tất cả đường tàu điện giao nhau. Người đi đường tấp nập và vội vã, còn riêng chàng thì ngồi trên cái xe đạp của mình chờ nàng. Sự tử tế, lịch sự và chừng mực của chàng khiến nàng cảm thấy quý mến.

” Trông toi như thể bị khiếp vía ấy.”
Chàng nhắn tin cho nàng sau khi hai người chia tay nhau.
” Hả? Sao lại thế?”
” Thì trông như thế.”
” Moi bị muộn làm mà, chỉ hơi gấp gáp một chút thôi.”
Nàng nhắn tin trả lời khi đang làm việc. Luôn là như vậy, đó là một cái tính xấu mà nàng khó lòng bỏ được: luôn đến muộn trong tất cả các buổi hẹn, ngay cả đi làm cũng muộn.
” Tối nay moi sẽ ra trung tâm chơi. Toi có muốn chúng ta gặp nhau sau đó không?”
” Để lát nữa moi xem thế nào rồi nhắn tin cho nha.”
Tối đó hai người hẹn nhau ở bến tàu điện vào lúc nửa đêm. Nàng đứng chờ mươi phút không thấy chàng đâu bèn nhấc điện thoại lên gọi.
– Toi đứng ở đâu vậy?
– Thì bến tàu điện trung tâm.
– Moi cũng đang ở đây, có thấy đâu.
– Vậy ra chỗ hồi chiều mình gặp nhau đi.
Nàng lững thững bước đi trên đôi giày cao gót của mình. Từ xa nàng đã nhìn thấy chàng, không lẫn đi đâu được vì cái dáng cao to mà lại có vẻ hơi rụt rè của mình. Nàng hơi nhón chân lên để hôn lên má chàng, theo cách chào hỏi ở đây.
– Chúng ta đi đâu bây giờ đây?
– Moi không biết. Nhưng moi không đi ô tô đến đây nên lát nữa không đưa toi về được.
– Nhà toi ở đâu nhở?
– Ở R.
Nhà nàng ở quận trung tâm thành phố, còn nhà chàng lại ở bên kia sông, hai người ở hai hướng ngược chiều nhau. Nếu đi tàu điện thì chỉ mất 10 hoặc 15 phút là đến nơi. Nàng khẽ liếc nhìn đồng hồ ở bến tàu: 12 giờ 20 phút.
– Chuyến tàu cuối cùng của thứ sáu là 12 giờ 32 phút.
Nàng nói, hai tay đút vào túi áo khoác, hơi mỉm cười dò hỏi thái độ của chàng.
– Tuỳ toi quyết định thôi. Dù sao thì moi cũng phải đón chuyến đó đi về nhà.
Tàu của nàng ở phía bên kia đường ray, đi về hướng ngược lại, cũng đã dừng ở điểm đỗ. Hai con tàu nằm song song với nhau, đang chờ đến đúng giờ để khởi hành chuyến tàu cuối cùng. Mọi người nháo nhào lao lên tàu. Có người còn đứng ngáng trước những cái cửa ở hai đầu tàu để giữ cho tàu khỏi chạy, chờ những người đến muộn đang hối hả chạy lại từ xa. (Chú thích: nguyên tắc là tàu phải đóng chặt cửa rồi mới được chạy. Khi có vật mắc kẹt ở cửa khiến không thể đóng lại thì tàu không được khởi hành.)
Nàng và chàng đứng lưỡng lự một lúc, không biết nên làm thế nào.
– Moi sẽ về nhà toi.
– Cũng được. Có gì moi có thể lái xe chở toi về sau đó.
Cả hai cùng mỉm cười và chạy ào lên tàu điện. Một giây trước hai người còn đang đứng điềm nhiên, một phút sau đã cuống cuồng chạy. Chàng chạy trước và đứng trước cửa giữ cho cửa không đóng lại. Nàng chạy phía sau với đôi giày cao gót.
Trong tàu đông nghịt người. Nàng lách người đi qua bên kia thân tàu, đứng dựa vào cửa, còn chàng đứng trước mặt, quay mặt lại với nàng. Cả hai cùng nhìn nhau cười vì quyết định của mình vào phút chót. Đó là lần đầu tiên nàng ở gần chàng đến như vậy và cũng cảm thấy mình nhỏ thó đến chừng nào. Chàng cao 1m81 và với bờ vai ấy, có lẽ bề ngang gấp đôi nàng.
– Nói chứ toi chạy cũng nhanh đó chứ, với đôi giày đó.
– Moi quen rồi, mà đôi này dễ đi nên chạy được.
Nói rồi nàng chìa đôi giày mình đang đi ra. Cả hai cùng nhìn xuống. Nàng mặc cái váy đen ngắn mà mình vẫn hay mặc, đi giày cao gót màu đen, áo ren dài tay màu trắng, vớ da.
“Lúc đó nhìn cặp chân của toi, moi chỉ muốn chạm vào ngay”
Chàng đã thú nhận với nàng như vậy sau này. Còn lúc đó, chàng không có một biểu hiện gì, ánh mắt nhìn nàng vẫn không có gì thay đổi, dù chỉ một giây.
Cả hai xuống tàu và đi bộ về nhà chàng, chỉ cách đó có… 2 phút đi bộ. Chàng ở trong một căn hộ nhỏ cho người độc thân gồm một phòng lớn, một phòng bếp, phòng tắm và toilette. Cả hai leo thang bộ lên tầng 3 vì không có thang máy.
– Moi không nghĩ là toi sẽ tới tối nay nên chưa dọn nhà nữa.
– Không sao đâu, ai cũng vậy mà. Nhà moi còn bừa bộn hơn thế này nữa.
Nàng cởi áo khoác và tìm cho mình một chỗ để ngồi.
– Toi có muốn uống gì không? Nước trái cây nhé, hoặc bia.
– Moi không bao giờ uống chất có cồn. Moi bị dị ứng.
– Dị ưng á? Nó sẽ như thế nào?
– Đầu tiên là ngứa. Sau đó moi sẽ tự cào mình khi quá ngứa.
– Toi có phải là người thích khổ dâm không vậy?
Chàng cười và trêu nàng trong khi đang vớ đống quần áo bẩn bỏ vào trong giỏ. Rồi chàng đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh lấy ra một hộp nước cam mang ra cho nàng. Nàng chỉ mỉm cười và trả lời từ tốn.
– Trông moi có giống không?
Chàng đặt hộp nước trái cây lên bàn và ngồi xuống giường, cách nàng nửa bước chân.
– Moi không nghĩ là chúng ta sẽ gặp nhau hôm nay.
– Thì tại toi nói là chỉ gặp nhau chào hỏi trước khi moi đi làm mà. Nên moi nghĩ là cũng không có gì đặc biệt.
– Lúc đó moi cứ nghĩ không biết toi có đến không. Vì toi nói là bắt đầu lúc 17h30 mà lúc đó đã là 17h30 rồi nên moi tự hỏi là cô nàng này có nói thật không.
– Lúc nào moi cũng đi muộn cả. Moi chờ sốt ruột lắm à?
– Trong lúc đứng chờ, có một ông đến bắt chuyện với moi. Hai người nói chuyện một lúc trước khi toi đến.
Chàng vừa nói vừa rót một ít rượu whisky vào ly.
– Toi có hay uống không?
– Cũng chỉ như vậy thôi. Với bạn bè thì nhiều hơn nhưng chưa bao giờ để bị say cả.
– Moi thì không uống bao giờ. Chỉ có bạn trai cũ thì uống nhiều rồi. Mỗi tối anh ta có thể uống hết một cai vodka lớn.
– Oh không!
– Đúng vậy. Anh ta phải nhập viện 3 lần, mỗi lần 2 tuần vì lý do đó.
– Moi cũng biết có người uống nhiều như vậy. Nhưng moi không hiểu uống để tàn phá sức khỏe làm gì trong khi mình cần nó để làm việc.
– Có những thứ khó lòng dứt ra được.
– Anh ta là Tây hay là châu Á?
– Là người Việt.
– Toi ở với anh ta có lâu không?
– 3 năm. Sau đó thì chia tay rồi. Moi độc thân từ đó đến giờ, 2 năm rồi.
– 2 năm? Thật không?
– Có chuyện gì sao?
– Không, vì nhìn toi như vậy thì khó lòng mà tin được. Moi không phải là kẻ sỗ sàng hay đi tán gái ngoài đường nhưng moi phải nói rằng trông toi rất tuyệt. Toi trông nhỏ nhỏ xinh xinh, đúng là đi ngoài đường, nếu chưa biết nhau bao giờ, moi cũng không thể dời mắt được.
– Cũng có vài lần khi đi trên đường, có người chặn moi lại để cố bắt chuyện.
– Thế à?
– Ừ, nhưng toàn lúc moi đang cắm đầu cắm cổ đi vì bị muộn. Hơn nữa moi cảm thấy không quen với việc đó.
– Vậy nên moi chịu độc thân suốt 2 năm?
– Tất nhiên là moi cũng có những mối quan hệ. Nhưng rồi không đâu vào đâu cả.
– Thế mối quan hệ gần nhất của toi là khi nào? Toi có thể không trả lời nếu không muốn.
– Mối quan hệ mà moi nghĩ là nghiêm túc gần nhất ấy à? Là trước Phục Sinh một tháng.
– Hả, là vừa mới đây thôi.

– Ý moi là nó kết thúc trước Phục Sinh một tháng. Moi quen anh ta trong vòng 4 tháng, hết sức chiều chuộng anh ta. Mỗi lần moi đến nhà đều chuẩn bị một món ăn mang đến. Sau đó moi còn dọn dẹp nhả cửa, ủi đồ cho anh ta nữa. Đối với moi thì việc đó rất bình thường vì moi làm rất nhanh. Moi đã từng đi làm thuê mấy việc đó rồi nên moi không mất nhiều công sức. Nhưng rồi cuối cùng anh ta làm cho moi thất vọng. Anh ta cho moi leo cây. Nên cuối cùng moi quyết định đá anh ta.
– Hả, nếu như những gì toi nói thì toi thật quá tốt. Ngoại trừ chị gái của moi ra, chưa có ai nấu ăn và ủi quần áo cho moi cả.
Nàng nhìn chàng và cười, nụ cười thoáng buồn. Nàng không thể nói với chàng rằng nàng đã từng yêu hắn và từng khóc rất nhiều vì hắn. Với bao nhiêu kinh nghiệm trải qua và những người đàn ông đã gặp, nàng đã lựa chọn hắn vì nàng nghĩ đó là một sự lựa chọn hoàn hảo. Hắn co 1m88, tóc vàng, đôi mắt màu nước biển to với hàng mi dài và dày. Phía trên lông mày bên phải có gắn một hàng đinh (piercing) khiến đôi mắt của hắn càng đẹp hơn. Đôi khi nàng không biết là nàng yêu hắn nhiều hơn, hay yêu cặp mắt ấy nhiều hơn. Hắn có một công việc với số tiền lương gấp đôi mức lương tối thiểu. Cộng với các khoản phụ cấp và một chút lanh lợi, mỗi tháng hắn kiếm được gấp ba người bình thường. Hắn có một cuộc sống thoải mái và luôn cảm thấy hạnh phúc. Với tất cả những gì trải qua, nàng hoàn toàn tin tưởng rằng hắn đã là của nàng. Ngay chính bản thân hắn cũng phải thốt lên rằng trong đời hắn chưa bao giờ cảm thấy cực khoái nhiều như vậy với bất cứ người phụ nữ nào. Vậy mà cuối cùng hắn làm nàng phát điên lên. Nàng khóc. Và nàng quyết định bỏ hắn.
Đôi mắt của nàng hơi ngân ngấn lệ khi nghĩ về những gì đã trải qua. Chàng nhìn nàng không nói gì, chỉ khẽ vuốt những sợi tóc rủ xuống che mất đôi mắt nàng.
– Toi có đôi mắt thật là đẹp.
– Cám ơn.
Nàng trả lời nhẹ như tiếng thở. Bàn tay chàng đặt lên đầu gối nàng.
– Nếu toi không thích thì nói nha. Moi sẽ bỏ ra.
Nàng không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười. Cái vẻ thật thà và chất phác của chàng khiến nàng cảm thấy yên lòng.
Về sau chàng đã từng nói với nàng rằng:
– Khi ở cạnh toi, moi không còn là moi nữa.
– Hả, như thế nào?
– Thì moi là người có cá tính mà. Nhưng mà bên cạnh toi lúc nào moi cũng phải tỏ ta tử tế hiền lành và nhẹ nhàng.
– Chứ không phải toi lúc nào cũng như vậy hết sao. Moi không nghĩ là toi có thể làm loại người độc ác hoặc cá tính mạnh được.
– Tại vì toi chưa thấy bao giờ thôi.
– Vậy hôm nào cho moi thấy bình thường toi thế nào đi.
– Không nên. Thực sự là không nên.
– Vậy tại sao moi cứ phải kìm bản thân lại như vậy?
– Tại vì ở bên cạnh một người như toi, thì moi phải như vậy.
Tối đó hai người ngồi im lặng rất lâu. Nàng cố gắng không nghĩ về người đàn ông trước kia của mình. Còn chàng chỉ ngồi xoa nhè nhẹ đầu gối nàng. Bàn tay ram ráp của chàng cọ vào lớp tất mỏng, nghe rõ tiếng sột soạt.
– Tay của moi có nhiều vết thương quá.
– Đó là khi moi làm việc.
– Sao toi không đeo găng tay vào.
– Oh, không cần. Làm bằng tay không thì tiện hơn. Moi không cảm thấy phiền vì mấy cái sẹo nhỏ này.
Nàng đặt bàn tay bé nhỏ của mình lên bàn tay to lớn của chàng, xoa nhẹ lên những vết trầy xước.
– Tay của toi bé xíu.
Nàng cười và mở lòng bàn tay chàng ra, đặt bàn tay của mình vào trong. Tay của nàng lọt thỏm ở trong, như bàn tay của một đứa trẻ trong bàn tay của một người lớn. Nàng ngước nhìn lên, thấy chàng đang nhìn mình. Đôi mắt xanh của chàng sâu thẳm, ánh nhìn kiên định, cái mũi cao và nhọn. Nàng nhìn chàng không nói gì, chỉ mỉm cười.
Rồi chàng bất ngờ đưa tay vòng ra sau cổ nàng, kéo nàng sát lại và hôn lên môi nàng. Mọi thứ diễn ra thật nhanh chóng, đến chính nàng cũng không hiểu được là điều gì đang diễn ra. Cả hai người lao vào nhau như hai con thiêu thân. Chàng nhấc bổng nàng lên rồi nhẹ nhàng đặt lên đùi mình. Ngồi trong lòng chàng, nàng bé nhỏ như con nhái, lọt thỏm trong vòng tay lực lưỡng của chàng. Những nụ hôn cứ dồn dập như sóng biển khiến nàng mụ mị đầu óc, ướt át nhưng dịu dàng.
Rồi nàng ngừng lại, nhìn vào đôi mắt chàng, một đôi mắt lương thiện. Nàng thở một hơi dài nhè nhẹ và nhắm mắt lại. Nàng nghĩ về những người đàn ông trước, nàng nghĩ về người đàn ông trước mặt. Mọi thứ ùa về chỉ trong một tích tắc. Hàng ngàn câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu nàng. Nhưng cuối cùng thì những nụ hôn của chàng và ánh mắt khi chàng nhìn nàng khiến nàng mặc kệ tất cả.
Nàng luồn tay xuống dưới lớp áo của chàng và lột cái áo thun trắng mà chàng đang mặc. Cả thân người chàng rắn rỏi, đồ sộ và hơi rám nắng.
-Toi có thích như vậy không ?
Chàng hỏi nàng về thân hình của mình. Nàng không nói gì, chỉ vuốt ve ngực của chàng. Thực sự nàng không vì cái thân hình đó mà quyết định ở lại với chàng. Bàn tay của nàng áp vào má chàng và nàng nhìn thật sâu vào đôi mắt chàng. Nàng hôn lên má, lên môi chàng, nhẹ nhàng như người ta hôn một đứa trẻ. Chàng hơi cúi mặt xuống, gục đầu vào vai nàng. Trong thoáng chốc, nàng có cảm giác như chàng cũng đang suy nghĩ, đang lưỡng lự và cũng đang phân vân như nàng.
Nàng tụt đôi giày cao gót ra. Chúng rơi xuống sàn nhà hai tiếng cồm cộp. Nó như tiếng đóng dấu cho quyết định của nàng. Và nó kéo chàng ra khỏi mớ suy nghĩ của mình. Chàng bừng tỉnh và ngẩng đầu lên nhìn nàng. Bàn tay chàng luồn xuống lớp váy của nàng và nhẹ nhàng kéo cái quần tất nàng đang mặc xuống. Chàng hơi nghiêng mình đặt nàng xuống giường còn mình ngồi bên cạnh. Lớp vớ da từ từ tuột ra khỏi chân nàng, để lộ cặp đùi mà chàng thèm muốn. Nàng nằm yên nhìn chàng, để cái giây phút ấy từ từ trôi qua một cách ngọt ngào. Nàng tự mình cởi cái áo ren trắng dài tay mà mình đang mặc ra, rồi kéo khóa để nới lỏng cái váy đen. Chàng kéo cái váy tuột khỏi chân nàng. Giờ đây nàng nằm bên cạnh chàng, chỉ mặc đồ lót. Cái quần nhỏ bé xíu xộc xệch hẳn sang một bên, dây áo con cũng lệch sang một bên vai nàng. Chàng nhìn nàng rồi lấy tay che mặt, khẽ thốt lên một tiếng.

-Mẹ kiếp !
Nàng nằm im lặng nhìn chàng, bàn tay vẫn vuốt ve cánh tay của chàng đang chống xuống giường. Chàng ngồi úp mặt vào tay và không có phản ứng gì. Vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng như một con mèo, nàng giơ chân lên và dùng bàn chân của mình vuốt ve ngực của chàng một cách từ tốn không hề gấp gáp. Cái giây phút ấy dường như kéo dài bất tận nhưng nàng không hề cảm thấy ngượng ngùng. Nếu như là một đứa con gái Tây khác, chắc hẳn cô nàng đã lập tức đứng dậy và mặc quần áo đi về vì cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng nàng thì không cảm thấy bất cứ sự xúc phạm nào từ chàng. Nàng chờ đợi quyết định của chàng, dù có thế nào thì nàng cũng không hề cảm thấy phiền lòng. Nàng đã quyết định sẽ ở lại với chàng tối nay Rồi cuối cùng, dường như không thể cưỡng nổi những cái vuốt ve của nàng, chàng cúi xuống và hôn lên môi nàng, lên cổ, lên vai và lên cái xương quai mỏng manh của nàng. Chàng thì thào bên tai nàng : -Toi đẹp quá đi mất !
Nàng không nói gì, chỉ ghì đầu chàng vào ngực mình, vuốt ve sống lưng của chàng. Bàn tay của chàng từ từ tháo cái áo lót của nàng ra. Cặp ngực của nàng nhô lên khiêu khích. Chàng dùng một tay bóp lấy một bên, còn mình ngậm lấy bên còn lại, say sưa và nhẹ nhàng, như thể sợ rằng bàn tay của mình sẽ làm nàng đau. Chàng hôn lên bụng nàng, lên rốn, rồi từ từ trườn xuống phía dưới, tuột cái quần dây mỏng manh của nàng qua hai cặp đùi của nàng. Chàng nhẹ nhàng hôn lên mu của nàng, lên đùi rồi nhẹ nhàng tách hai chân của nàng ra.
Chàng quỳ ở bên giường và hôn lên đầu gối nàng, dần dần xuống tới đùi trong rồi tới cái khe ẩm ướt của nàng. Như một thói quen, nàng nắm chặt tay lại và ghì trước miệng. Chàng dùng lưỡi lách vào bên trong và liếm láp nàng say sưa. Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật. Nàng co đầu gối lại, khép chân lại nhưng vẫn không thể ngăn cản chàng.
Cuối cùng nàng đẩy đầu chàng ra và kéo chàng lên trên mình. Bộ râu của chàng ướp nhèm. Nàng cúi xuống và tháo thắt lưng của chàng ra. Chàng nói khẽ với nàng :
-Thực sự là moi không nghĩ là toi sẽ đến đây hôm nay. Moi chưa chuẩn bị tinh thần.
Nàng ngẩng lên nhìn chàng và nheo mắt cười, mở từng cái cúc quần của chàng ra và đẩy cái quần jeans xuống. Đối với nàng thì chẳng còn gì quan trọng vào lúc này cả. Nàng chỉ muốn được ở bên cạnh chàng, cho dù thế nào đi nữa. Trái hẳn với thân hình to lớn của chàng, dương vật của chàng không hề đồ sộ như nó đáng ra phải có. Nó có đầu khấc rất to, nhưng phần còn lại thì khiêm tốn. Có thể nói so với chiều dài trung bình của đàn ông Tây Âu, nó kém đi một chút. Nhưng điều đó không hề làm cho nàng cảm thấy phiền lòng. Nàng nâng niu nó vì cái người sở hữu nó chứ không phải chờ đợi những gì nó có thể đem lại cho nàng.
Chàng nằm ra và khẽ nhắm mắt, miệng hơi mở một chút. Nàng mỉm cười và dùng những ngón tay mân mê cái đầu khấc của chàng. Nó ướt mèm từ bao giờ. Chẳng tốn nhiều công sức, nàng cứ xoa nhè nhẹ cái đầu ấy một cách từ tốn và nhẹ nhàng. Chỉ một lát sau, chàng đã xuất đầy tinh dịch lên tay nàng. Chàng mở mắt và thở dốc một cái, bối rối nhìn nàng :
-Moi xin lỗi, thực sự là moi chưa chuẩn bị gì cả.
Nàng nheo mắt cười với chàng hết sức dịu dàng, thì thào nói với chàng :
-Không quan trọng. Quan trọng là chúng ta ở bên cạnh nhau.
Rồi nàng rúc vào người chàng như một con mèo nhỏ. Chàng không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng và ôm nàng vào lòng. Thực sự đó mới chính là điều nàng chờ đợi ở chàng. Nàng thiếp đi trong vòng tay của chàng.Rồi cuối cùng, dường như không thể cưỡng nổi những cái vuốt ve của nàng, chàng cúi xuống và hôn lên môi nàng, lên cổ, lên vai và lên cái xương quai mỏng manh của nàng. Chàng thì thào bên tai nàng : -Toi đẹp quá đi mất !
Nàng không nói gì, chỉ ghì đầu chàng vào ngực mình, vuốt ve sống lưng của chàng. Bàn tay của chàng từ từ tháo cái áo lót của nàng ra. Cặp ngực của nàng nhô lên khiêu khích. Chàng dùng một tay bóp lấy một bên, còn mình ngậm lấy bên còn lại, say sưa và nhẹ nhàng, như thể sợ rằng bàn tay của mình sẽ làm nàng đau. Chàng hôn lên bụng nàng, lên rốn, rồi từ từ trườn xuống phía dưới, tuột cái quần dây mỏng manh của nàng qua hai cặp đùi của nàng. Chàng nhẹ nhàng hôn lên mu của nàng, lên đùi rồi nhẹ nhàng tách hai chân của nàng ra.
Chàng quỳ ở bên giường và hôn lên đầu gối nàng, dần dần xuống tới đùi trong rồi tới cái khe ẩm ướt của nàng. Như một thói quen, nàng nắm chặt tay lại và ghì trước miệng. Chàng dùng lưỡi lách vào bên trong và liếm láp nàng say sưa. Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật. Nàng co đầu gối lại, khép chân lại nhưng vẫn không thể ngăn cản chàng.
Cuối cùng nàng đẩy đầu chàng ra và kéo chàng lên trên mình. Bộ râu của chàng ướp nhèm. Nàng cúi xuống và tháo thắt lưng của chàng ra. Chàng nói khẽ với nàng :
-Thực sự là moi không nghĩ là toi sẽ đến đây hôm nay. Moi chưa chuẩn bị tinh thần.
Nàng ngẩng lên nhìn chàng và nheo mắt cười, mở từng cái cúc quần của chàng ra và đẩy cái quần jeans xuống. Đối với nàng thì chẳng còn gì quan trọng vào lúc này cả. Nàng chỉ muốn được ở bên cạnh chàng, cho dù thế nào đi nữa. Trái hẳn với thân hình to lớn của chàng, dương vật của chàng không hề đồ sộ như nó đáng ra phải có. Nó có đầu khấc rất to, nhưng phần còn lại thì khiêm tốn. Có thể nói so với chiều dài trung bình của đàn ông Tây Âu, nó kém đi một chút. Nhưng điều đó không hề làm cho nàng cảm thấy phiền lòng. Nàng nâng niu nó vì cái người sở hữu nó chứ không phải chờ đợi những gì nó có thể đem lại cho nàng.
Chàng nằm ra và khẽ nhắm mắt, miệng hơi mở một chút. Nàng mỉm cười và dùng những ngón tay mân mê cái đầu khấc của chàng. Nó ướt mèm từ bao giờ. Chẳng tốn nhiều công sức, nàng cứ xoa nhè nhẹ cái đầu ấy một cách từ tốn và nhẹ nhàng. Chỉ một lát sau, chàng đã xuất đầy tinh dịch lên tay nàng. Chàng mở mắt và thở dốc một cái, bối rối nhìn nàng :

-Moi xin lỗi, thực sự là moi chưa chuẩn bị gì cả.
Nàng nheo mắt cười với chàng hết sức dịu dàng, thì thào nói với chàng :
-Không quan trọng. Quan trọng là chúng ta ở bên cạnh nhau.
Rồi nàng rúc vào người chàng như một con mèo nhỏ. Chàng không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng và ôm nàng vào lòng. Thực sự đó mới chính là điều nàng chờ đợi ở chàng. Nàng thiếp đi trong vòng tay của chàng. Rồi cuối cùng, dường như không thể cưỡng nổi những cái vuốt ve của nàng, chàng cúi xuống và hôn lên môi nàng, lên cổ, lên vai và lên cái xương quai mỏng manh của nàng. Chàng thì thào bên tai nàng : -Toi đẹp quá đi mất !
Nàng không nói gì, chỉ ghì đầu chàng vào ngực mình, vuốt ve sống lưng của chàng. Bàn tay của chàng từ từ tháo cái áo lót của nàng ra. Cặp ngực của nàng nhô lên khiêu khích. Chàng dùng một tay bóp lấy một bên, còn mình ngậm lấy bên còn lại, say sưa và nhẹ nhàng, như thể sợ rằng bàn tay của mình sẽ làm nàng đau. Chàng hôn lên bụng nàng, lên rốn, rồi từ từ trườn xuống phía dưới, tuột cái quần dây mỏng manh của nàng qua hai cặp đùi của nàng. Chàng nhẹ nhàng hôn lên mu của nàng, lên đùi rồi nhẹ nhàng tách hai chân của nàng ra.
Chàng quỳ ở bên giường và hôn lên đầu gối nàng, dần dần xuống tới đùi trong rồi tới cái khe ẩm ướt của nàng. Như một thói quen, nàng nắm chặt tay lại và ghì trước miệng. Chàng dùng lưỡi lách vào bên trong và liếm láp nàng say sưa. Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật. Nàng co đầu gối lại, khép chân lại nhưng vẫn không thể ngăn cản chàng.
Cuối cùng nàng đẩy đầu chàng ra và kéo chàng lên trên mình. Bộ râu của chàng ướp nhèm. Nàng cúi xuống và tháo thắt lưng của chàng ra. Chàng nói khẽ với nàng :
-Thực sự là moi không nghĩ là toi sẽ đến đây hôm nay. Moi chưa chuẩn bị tinh thần.
Nàng ngẩng lên nhìn chàng và nheo mắt cười, mở từng cái cúc quần của chàng ra và đẩy cái quần jeans xuống. Đối với nàng thì chẳng còn gì quan trọng vào lúc này cả. Nàng chỉ muốn được ở bên cạnh chàng, cho dù thế nào đi nữa. Trái hẳn với thân hình to lớn của chàng, dương vật của chàng không hề đồ sộ như nó đáng ra phải có. Nó có đầu khấc rất to, nhưng phần còn lại thì khiêm tốn. Có thể nói so với chiều dài trung bình của đàn ông Tây Âu, nó kém đi một chút. Nhưng điều đó không hề làm cho nàng cảm thấy phiền lòng. Nàng nâng niu nó vì cái người sở hữu nó chứ không phải chờ đợi những gì nó có thể đem lại cho nàng.
Chàng nằm ra và khẽ nhắm mắt, miệng hơi mở một chút. Nàng mỉm cười và dùng những ngón tay mân mê cái đầu khấc của chàng. Nó ướt mèm từ bao giờ. Chẳng tốn nhiều công sức, nàng cứ xoa nhè nhẹ cái đầu ấy một cách từ tốn và nhẹ nhàng. Chỉ một lát sau, chàng đã xuất đầy tinh dịch lên tay nàng. Chàng mở mắt và thở dốc một cái, bối rối nhìn nàng :
-Moi xin lỗi, thực sự là moi chưa chuẩn bị gì cả.
Nàng nheo mắt cười với chàng hết sức dịu dàng, thì thào nói với chàng :
-Không quan trọng. Quan trọng là chúng ta ở bên cạnh nhau.
Rồi nàng rúc vào người chàng như một con mèo nhỏ. Chàng không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng và ôm nàng vào lòng. Thực sự đó mới chính là điều nàng chờ đợi ở chàng. Nàng thiếp đi trong vòng tay của chàng.Rồi cuối cùng, dường như không thể cưỡng nổi những cái vuốt ve của nàng, chàng cúi xuống và hôn lên môi nàng, lên cổ, lên vai và lên cái xương quai mỏng manh của nàng. Chàng thì thào bên tai nàng : -Toi đẹp quá đi mất !
Nàng không nói gì, chỉ ghì đầu chàng vào ngực mình, vuốt ve sống lưng của chàng. Bàn tay của chàng từ từ tháo cái áo lót của nàng ra. Cặp ngực của nàng nhô lên khiêu khích. Chàng dùng một tay bóp lấy một bên, còn mình ngậm lấy bên còn lại, say sưa và nhẹ nhàng, như thể sợ rằng bàn tay của mình sẽ làm nàng đau. Chàng hôn lên bụng nàng, lên rốn, rồi từ từ trườn xuống phía dưới, tuột cái quần dây mỏng manh của nàng qua hai cặp đùi của nàng. Chàng nhẹ nhàng hôn lên mu của nàng, lên đùi rồi nhẹ nhàng tách hai chân của nàng ra.
Chàng quỳ ở bên giường và hôn lên đầu gối nàng, dần dần xuống tới đùi trong rồi tới cái khe ẩm ướt của nàng. Như một thói quen, nàng nắm chặt tay lại và ghì trước miệng. Chàng dùng lưỡi lách vào bên trong và liếm láp nàng say sưa. Nàng khẽ rên lên từng tiếng như con mèo nhỏ, một tay vẫn để lên che miệng, một tay với xuống xoa mái tóc của chàng. Cho đến thời điểm đó, chưa có ai lại dành nhiều thời gian đến như vậy để hôn cô bé của nàng. Chàng say sưa mân mê nó, khi thì nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ. Có những lúc chàng ngậm lấy hột le của nàng và mút từng hồi khiến cả người nàng run lên bần bật. Nàng co đầu gối lại, khép chân lại nhưng vẫn không thể ngăn cản chàng.
Cuối cùng nàng đẩy đầu chàng ra và kéo chàng lên trên mình. Bộ râu của chàng ướp nhèm. Nàng cúi xuống và tháo thắt lưng của chàng ra. Chàng nói khẽ với nàng :
-Thực sự là moi không nghĩ là toi sẽ đến đây hôm nay. Moi chưa chuẩn bị tinh thần.Nàng ngẩng lên nhìn chàng và nheo mắt cười, mở từng cái cúc quần của chàng ra và đẩy cái quần jeans xuống. Đối với nàng thì chẳng còn gì quan trọng vào lúc này cả. Nàng chỉ muốn được ở bên cạnh chàng, cho dù thế nào đi nữa. Trái hẳn với thân hình to lớn của chàng, dương vật của chàng không hề đồ sộ như nó đáng ra phải có. Nó có đầu khấc rất to, nhưng phần còn lại thì khiêm tốn. Có thể nói so với chiều dài trung bình của đàn ông Tây Âu, nó kém đi một chút. Nhưng điều đó không hề làm cho nàng cảm thấy phiền lòng. Nàng nâng niu nó vì cái người sở hữu nó chứ không phải chờ đợi những gì nó có thể đem lại cho nàng.
Chàng nằm ra và khẽ nhắm mắt, miệng hơi mở một chút. Nàng mỉm cười và dùng những ngón tay mân mê cái đầu khấc của chàng. Nó ướt mèm từ bao giờ. Chẳng tốn nhiều công sức, nàng cứ xoa nhè nhẹ cái đầu ấy một cách từ tốn và nhẹ nhàng. Chỉ một lát sau, chàng đã xuất đầy tinh dịch lên tay nàng. Chàng mở mắt và thở dốc một cái, bối rối nhìn nàng :
-Moi xin lỗi, thực sự là moi chưa chuẩn bị gì cả.
Nàng nheo mắt cười với chàng hết sức dịu dàng, thì thào nói với chàng :
-Không quan trọng. Quan trọng là chúng ta ở bên cạnh nhau.
Rồi nàng rúc vào người chàng như một con mèo nhỏ. Chàng không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng và ôm nàng vào lòng. Thực sự đó mới chính là điều nàng chờ đợi ở chàng. Nàng thiếp đi trong vòng tay của chàng. “Moi thèm cái lưỡi của toi quá. Làm ơn hãy đến tối nay đi”

Nàng đang ngồi viết truyện nửa chừng thì nhận được tin nhắn của “Điệu nhảy cuối cùng”. Đó là cách nàng lưu số điện thoại của những người đàn ông của mình. Không ai trong số đó được lưu bằng tên thật. Mỗi người một đặc điểm nào đó khiến nàng nhớ đến họ, hoặc để nàng phải nhớ về họ như vậy. Có những người đàn ông đi qua cuộc đời nàng từ lâu, hoặc người đàn ông hiện tại chiếm quá nhiều tình cảm của nàng khiến nàng không còn nhớ vì sao hay như thế nào mà nàng đã từng yêu những người đàn ông trước kia. Cách nàng lưu họ lại như vậy để nhắc nhở nàng cái giây phút đẹp nhất nàng ý thức được rằng họ sẽ lưu lại trong trái tim nàng.
“Chim đã bay ra khỏi ***g rồi.”
Nàng nhắn lại, nhớ về lá thư nàng viết cho gã đêm cuối cùng nàng ở bên gã.
“Moi như một con chim trực chờ muốn bay đi nhưng không tài nào cất cánh được. Còn toi, tại sao, tại sao, không bao giờ tỏ ý muốn giữ moi lại.”
Nàng ngồi viết bức thư đầu tiên cho gã, cũng là những lời cuối cùng mà nàng muốn nói với gã. Còn gã nằm trên giường, chờ đợi nàng hoàn thành bức thư. Thời gian trôi đi chậm rãi và sự yên lặng đến tột đỉnh khiến gã không tài nào nằm yên được. Còn nàng cố gắng viết rành rọt nhất những gì mình muốn nói với gã.
“Tại sao, tại sao không bao giờ toi muốn giữ moi lại”
Và nàng đưa cho gã bức thư, trước khi mình bấm nút thang máy rời khỏi nhà gã. Mọi thứ đã kết thúc như vậy. Và nàng tự hứa với bản thân rằng nàng sẽ giữ lấy lòng tự tôn của mình và không bao giờ đến tìm gã nữa.
“Chim đã bay ra khỏi ***g rồi”.
Điện thoại lại rung lên báo hiệu có tin nhắn. “Tại sao lúc người ta còn tình cảm thì không níu giữ trân trọng, bây giờ còn nài nỉ làm gì, thật là nực cười” Nàng nghĩ trong đầu và với tay mở điện thoại xem hắn nhắn gì.
“Nếu toi muốn có thể qua nhà moi”
Là tin nhắn của chàng Apollon. Nàng lưỡng lự vì mới gặp chàng lúc nãy xong và nàng cũng lo lắng không biết lát nữa khi hết thuốc tê, nàng sẽ có triệu chứng gì bất thường không. Liếc nhìn đồng hồ, đã 21h rồi.
“Bây giờ sao?”
“Nếu toi muốn”
Nàng phải tắm qua, thông thường mất 30 phút. Sau đó mất thêm khoảng 15 phut để sửa soạn và đi ra bến tàu điện. Nếu kịp giờ thì nàng có thể đến nhà chàng khoảng 22h hoặc 22h30. Còn nếu ngần ngừ hơn thì phải chờ mỗi 20 phút cho những chuyến tàu khác nhau. Thực sự nàng không biết mình có nên đến không. Nàng lưỡng lự, nàng không biết mình nên làm gì.
Tối nay anh không về nhà mà sẽ ngủ lại ở nhà chú của anh ở thành phố bên cạnh. Mỗi tuần sẽ có 2 ngày anh làm việc ở đó. Lái xe về nhà mất khoảng 1 tiếng đồng hồ. Tùy theo tình hình công việc hoặc anh kết thúc sớm hay muộn hoặc anh có thể ngủ lại nhà ai hay không mà anh sẽ quyết định lái xe về nhà hay không. Và anh đã nói trước cho nàng biết rằng tối nay anh không về.
“Chắc khoảng 1 tiếng nữa moi sẽ đến”
Nàng nhắn tin cho chàng và sửa soạn rời khỏi nhà.
-Chị lại đi nữa ạ?
-Ừ. Nhưng mà mai chị về. Em không phải cho Bim Bim ăn đâu, chị sẽ cho nó thức ăn trước khi đi.
-Chị nhớ tắt đèn phòng tắm khi đi nha.
-Lần trước chị quên tắt à?
-Dạ.
-Chắc chị vội quá.
Nàng nói rồi vội vàng lấy quần áo vào phòng tắm và bật nước nóng tắm qua. Bim Bim chạy lon ton theo sau và cứ quấn lấy nàng rồi dúi đầu vào chân nàng. Nàng vẩy một ít nước xuống, cu cậu xù lông rồi chạy đi mất. Nàng cười, nụ cười thoáng qua và niềm vui cũng thoáng qua, mờ nhạt. Sau khi tắm sơ qua, khoác lại cái váy quây nàng mặc hồi chiều và vơ vội cái túi xách, nàng vội vã đóng cửa và đi bộ ra bến tàu điện. “Toi trông chờ gì ở moi?”
“Chẳng có gì cả.”
Nàng ngồi trên tàu điện và nhìn ra ngoài cửa sổ. Tối thứ ba nên ngoài đường không đông người lắm. Nàng khẽ thở một hơi dài nhưng thật nhẹ, nhớ về những gì mà chàng đã nói với nàng mấy tuần trước.
“Toi có muốn đi ăn tối với moi không?”
“Cũng được, moi cũng muốn gặp toi. Chúng ta sẽ ăn gì?”
“Ăn cái gì mềm mềm đi. Sushi hoặc crepe nhé!”
“Tùy toi quyết định. Mấy giờ?”
“Hẹn nhau 10h nhé!”
Nàng sửa soạn ra ngoài và đón tàu ra trung tâm thành phố. Mất khoảng mươi phút, nàng đã đến chỗ hẹn. Từ xa nàng đã có thể nhận ra chàng đang lững thững đứng chờ ở góc đường.
-Trông toi nhỏ xíu khi không đi giày cao gót.
Nàng cười và hôn lên má chàng như cách chào hỏi ở đây.
-Chúng ta đi thôi.
-Khoan đã, trước khi đi ăn, toi có chuyện muốn nói với toi. Chúng ta tìm chỗ nào nói chuyện một chút được không?
Nàng điềm nhiên không tỏ vẻ gì ngạc nhiên.
-Chúng ta ra đằng kia vậy.
Cách đó không xa có những thảm cỏ dài là khu vực xanh của trung tâm. Ven bên cạnh có đặt những băng ghế dài. Hai người đi bộ chậm rãi đến một băng ghế và ngồi xuống, cách nhau một khoảng.
-Hãy nói cho moi biết đi, ban đầu chúng ta đã thống nhất là sẽ không gặp nhau nữa. Nhưng bây giờ chúng ta vẫn gặp nhau. Toi trông chờ điều gì ở moi vậy?
-Chẳng gì cả.
Nàng trả lời một cách điềm nhiên và lãnh đạm. Đó cũng là câu trả lời chân thành. Nàng quay sang mở to mắt nhìn chàng, hơi nghiêng đầu mỉm cười một nụ cười nhẹ nhàng.
-Chúng ta cứ như thế này đi. Moi còn chưa bước vào cuộc đời của toi mà toi đã lo lắng rồi.
Chàng đưa ngón tay trỏ khẽ vuốt vuốt lên má của nàng và nói chậm rãi.
-Thực sự moi không muốn làm cho toi khóc thêm một lần nữa.
-Đâu có gì đâu. Là moi quá nhạy cảm thôi.
-Xin lỗi. Thực sự toi là một người tuyệt vời.
Nàng cười. Nụ cười thoáng qua như một cái thở hắt. Thực sự trong lòng, những lời nói ấy như gió thổi vào căn phòng trống. Nàng cố gắng không để cho một giọt nước mắt nào rơi, giống như buổi sáng hôm ấy…
***
-Xin lỗi nha, nhà moi không có lò vi sóng.
-Hả, làm sao toi có thể sống mà không có lò vi sóng được chứ?
-Như toi thấy đấy, vẫn ổn mà.
-Thôi được, để moi hâm thức ăn bằng chảo vậy.
-Trời, sao mà toi chuẩn bị nhiều thế.
-Không phải là toi ăn rất nhiều sao? Chúng ta ăn bây giờ chứ?
-Toi đói rồi à?
-Chưa, thế còn toi?
-Cũng chưa. Vậy lát nữa chúng ta ăn cũng được.
-Thế hôm nay toi làm gì?
-Moi đến nhà chị gái ăn trưa. Sau đó buổi chiều moi đi tập xe đạp. À, có một ông chụp ảnh chụp hình cho moi và mấy người bạn. Moi nghĩ là ông ta bị moi hớp hồn. Cách ông ta nói với moi “Đây là địa chỉ email của tôi. Hãy viết một vài lời nếu bạn thích” khiến moi nổi cả da gà.
-Haha, thế toi có nháy mắt với ông ta không?
-Không đời nào. Moi chỉ thích con gái thôi.
Nói rồi chàng kéo nàng lại và nhìn thẳng vào mắt nàng.
-Toi có đôi mắt thật là đẹp.
Nàng không nói gì, chỉ nhìn chàng. Thực sự nàng biết rằng mình có đôi mắt đẹp, nhưng rất buồn. Có lần, khi nàng đạp xe cùng đám bạn trên đường, anh chàng học cùng trường đạp xe vượt lên trên nàng, ngoái lại và nghêu ngao hát.
“Baby wont you tell, why there is sadness in your eyes” (Em ơi sao em không nói, vì sao có nỗi buồn trong đôi mắt ấy)
-Trông toi thật là mệt mỏi. Vì tập xe đạp à?
-Không, vì tối qua moi không ngủ được.
-Toi đã suy nghĩ gì?
Nàng ngồi trên đùi của chàng, lấy hai tay đặt lên hai má của chàng, nhìn thẳng vào mắt chàng với đôi mắt đen láy và vương vấn nỗi buồn như cô Lâm trong Hồng Lâu Mộng. Chàng nhìn nàng rồi cúi xuống.
-Có điều này moi muốn hỏi toi.
Nàng không trả lời, chỉ khẽ chớp hàng mi thay cho một cái gật đầu.
-Toi trông chờ điều gì ở moi chứ?
-Moi không biết.
-Toi thực sự khác những cô nàng khác.
-Khác như thế nào?
-Toi là một cô gái thông minh, nhạy cảm. Toi đối xử với mọi người rất tốt. Không chỉ với moi. Qua những gì mà moi thấy thì toi rất tuyệt vời. Toi xinh đẹp, có học thức, nói được ba thứ tiếng, nấu ăn ngon, rất duyên dáng. Với tất cả những điều đó, toi hoàn toàn có quyền kiêu ngạo và… khác.
-Khác?
-Trước kia, moi từng quen với một cô nàng học ở trường tư. Cô ta cũng học hành giống như toi. Nhưng moi cảm thấy cá tính cô ta không tốt. Quá kiêu ngạo. Cô ta muốn mình là trung tâm của mọi thứ, muốn đàn ông phải cung phụng và chăm lo cho cô ta.
-Cũng bình thường thôi mà. Cô ta có quyền.
-Tất nhiên. Nhưng moi có thể nói rằng với cái kiểu của cô ta, chẳng có gã đàn ông tử tế nào muốn hẹn hò cả. Chỉ toàn những thằng đểu.
-Cái đó thì moi không thể nói được.
-Nhưng mà toi thì khác. Toi không giống cô ta. Toi quá tuyệt vời. Và thực sự điều đó khiến cho moi không thể ngủ được.
Nàng mỉm cười, nhìn chàng và chờ đợi chàng nói tiếp.
-Moi không bao giờ nghĩ là tối đó toi sẽ đến nhà. Mọi thứ thật quá tuyệt vời. Cho dù điều đó là điều mà moi mong đợi nhưng moi không bao giờ nghĩ là moi lại có được toi như vậy. Nhưng mà moi cảm thấy chưa sẵn sàng.
-Cho điều gì?
-Cho một người như toi.
-Nhưng moi đâu có đòi hỏi gì đâu?
-Nhưng với một người như toi, thì toi xứng đáng được những thứ phải có.
Nàng cảm thấy nghèn nghẹn ở cổ họng. Một điều gì đó mơ hồ từ từ dâng lên trong lòng. Nàng cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình để nó vẫn tự nhiên như lúc đầu. Nhưng đôi mắt của nàng không còn nhìn chàng nữa.
-Moi không thể cho toi những thứ mà toi cần, hoặc những thứ mà toi nên có. Moi xứng đáng có được một người đàn ông lo lắng và chăm sóc cho toi. Một mái ấm. Một gia đình hạnh phúc. Một cuộc hôn nhân. Còn moi thì không thể. Trước khi có toi, moi luôn tưởng tượng cuộc sống tự do của mình sẽ là bất tận. Những ngày tháng rong ruổi đạp xe hoặc tập xe với bạn bè, những cuộc trò chuyện giữa đàn ông với nhau. Moi cảm thấy thích thú với cuộc sống độc thân này. Mỗi lần moi đến thăm gia đình người bạn, nhìn vợ và con anh ta, moi cảm thấy cuộc sống gia đình cũng rất tuyệt vời. Nhưng nó không dành cho moi. Chỉ có những người như toi mới đáng có những thứ như vậy.
Suốt đêm moi không thể nào ngủ được vì không biết phải nói thế nào với toi. Thực sự moi không muốn để cho toi rời khỏi vì không muốn toi gặp phải những tên khốn. Moi muốn giữ toi lại bên mình để bảo vệ cho toi. Nhưng moi không thể cho toi những thứ moi xứng đáng phải có. Nếu như chúng ta gặp nhau muộn hơn, 5 năm hay nhiều hơn thế thì có lẽ sẽ khác. Toi quá tuyệt vời nhưng chỉ là toi đã không đến đúng lúc.
Moi cảm thấy có lỗi với toi. Đó là con người của moi, cuộc sống mà moi đã lựa chọn. Có lẽ moi là một con cừu đen trong đàn cừu. Bố mẹ của moi lấy nhau từ hồi trẻ và họ sống rất hạnh phúc đến tận bây giờ. Chị gái của moi lấy chồng cũng chính là người yêu đầu tiên của chị ấy. Mọi người trong gia đình của moi đều rất chung thủy và không giống như moi. Moi không phải là người của một cuộc sống ổn định. Moi cảm thấy chưa sẵn sàng.
Thực sự moi rất muốn giữ toi lại ở bên mình. Moi không muốn toi gặp phải những thằng đểu nào khác. Moi muốn bảo vệ cho toi. Nhưng moi cũng không thể ích kỷ giữ toi lại bên mình. Toi cần một người đàn ông thực sự và xứng đáng hơn.
-Toi có đói chưa? Moi hâm nóng đồ ăn nhé!
Nàng khẽ mỉm cười và hỏi nhỏ chàng. Cũng không chờ câu trả lời của chàng, nàng khẽ vuốt má của chàng và nhẹ nhàng nhảy ra khỏi đùi chàng, đi ra phòng bếp và mở tủ lạnh. Cái cảm giác nao nao xâm chiếm lấy nàng, giống như một kẻ mệt mỏi vì lâu ngày thiếu ngủ. Nàng nhìn trân trân cái chảo đang nóng dần trên bếp mà không biết phải làm gì. Rồi bất giác một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má.

Trả lời