Chị vợ dâm đãng. p2

Đến trưa tôi đem cơm vào cho chị ăn. Lần này tôi trói hai cổ tay của chị phía trước để chị có thể dùng muỗng mà tự ăn uống được. Tôi cởi hết quần áo của chị, chỉ để lại chiếc xì – líp và cái áo lót mỏng. Trong bữa ăn, chúng tôi trò chuyện chút đỉnh với nhau và tôi thấy chị khác hẳn chị Tuyết mà tôi biết ở nhà.

– Chừng nào mấy ông mới định thả tôi ra?

– Một vài ngày nửa.

– Thiệt không?

– Tôi bảo đảm. Nhưng chị đừng hỏi gì thêm về chuyện này, tôi không trả lời nửa đâu.

– Tôi sợ quá.

– Tôi thấy chị cứng rắn lắm mà…

– Vì làm cô giáo nên tôi phải vậy thôi. Nếu không như vậy thì học trò chúng nó sẽ không tôn trọng mình. Còn ông, ông làm gì… ngoài việc đi bắt cóc người dân lương thiện?

Tôi mỉm cười, nheo mắt nhìn chị Tuyết, ngồi gần như là trần truồng trên giường. Chị ngồi thẳng thắng, tuy bị dồn vào thế bị thua thiệt nhưng chị vẫn giữ được phong cách. Tôi phải nể phục chị. Thân hình chị vẫn thon đẹp, đôi vú săn cứng nổi bật dưới làn áo mỏng. Hai tay chị kín đáo che hạ bộ của mình. Tự nhiên tôi thấy mình bị quyến rũ bởi hình ảnh đó của chị Tuyết.

– Nghe cách ông nói chuyện, tôi nghỉ là ông cũng có học thức, sao ông lại làm chuyện bất lương như vầy?

– Chị đừng kêu em bằng ông nửa, em nhỏ tuổi hơn chị một chút vậy chị kêu em đi cho dễ dàng hơn. Còn về câu hỏi của chị thì… cũng vì thời thế thôi chị à… còn người bất lương thì ở đâu lại không có, có cả thầy giáo, cô giáo bất lương nửa.

Chị gật đầu cười. Rồi chị kể cho tôi nghe những mẩu chuyện về cách kiếm tiền ngoài lề của mấy thầy cô. Chúng tôi cười nhỏ. Tôi thấy hoàn cảnh vừa lạ lùng vừa đầy kích thích. Tôi ngồi đây nói chuyện thật vui vẻ ấm áp với chị vợ tôi, chỉ có điều là chị bị bịt mắt, trói tay mà lại gần như lõa lồ, hơn nửa tôi biết chị mà chị lại không nhận ra tôi. Tôi sung sướng một cách kỳ lạ. Tôi nói:

– Những gì xảy ra… hôm qua… và hồi sáng… em muốn nói với chị… là em sung sướng và không hối tiếc chút nào, mặc dầu em có lợi dụng tình thế… và có lỗi với chị phần nào.

Chị Tuyết đỏ mặt, ngượng ngùng. Chị đã cố hết sức mà chống cự nhưng rồi cuối cùng chị cũng đã sa ngã.

Tôi nói tiếp:

– Chị có một thân hình thật đẹp, chị biết không?

Hai người chúng tôi im lặng một lúc lâu, rồi tôi do dự nói:

– Em lại muốn xin phép chị được vuốt ve thân hình của chị…

Chị Tuyết thở dài:

– Em nói gì xin phép? Chị là tù nhân của em mà, em muốn làm gì thì cứ tự tiện, sao còn phải xin phép?

Tôi không nói nửa, đến bên chị nhẹ nhàng dìu chị nằm xuống, rồi tôi tháo khẩu trang ra ngậm vú chị mà bú một lần nửa, tay kia tôi vuốt ve vú còn lại. Đầu vú chị căng cứng lên. Lúc đầu chị còn chống cự cho lấy lệ nhưng rồi rất nhanh chóng chị buông thõng… và lần này chị không e dè nửa, chị rên rỉ như một con mèo. Chị hốt hoảng nghiêng mình né tránh khi tôi hôn lên bụng chị, cả người chị nổi gai nổi gốc.

Tôi đặt đầu vào giữa hai chân chị, chị thở hổn hển cố khép chặt hai đùi lại không cho tôi tiếp tục, nhưng rồi chị cũng đầu hàng, buông thõng hai chân ra. Tôi tuột quần sì – líp của chị ra… rồi tôi nhẹ nhàng hôn lên mu lồn của chị. Chị Tuyết quíu tay quíu chân một cách thật tội nghiệp… Tôi bắt đầu bú lồn chị. Chắc chị cảm nhận mạnh lắm vì nước nhờn của chị ra liên miên, Vân, vợ tôi tuy cũng sung sức lắm về phương diện đó nhưng cũng không bằng chị. Tôi thích mu lồn của chị thật vì nó vun tròn lên thật là quyến rũ, với lại tôi thích một mu lồn lưa thưa lông như vầy, không đầy đặc lông như lồn của Vân, che kín cả khe lồn.

Chị Tuyết cố tràn mình sang bên để tránh cái miệng tham lam của tôi:

– Em… em… chị… ôi cha… ô… ô…

Khi chị Tuyết ra khí thì chị kêu lên rối rít trong khi chị tuôn khí ra đầy miệng tôi.

Tối hôm đó tôi được nút lồn chị hai lần nữa. Chị Tuyết khám phá ra khoái cảm tình dục vào tuổi 40 nên chị ngạc nhiên không ngờ. Chị đến với khoái cảm tình dục một cách ngây thơ, tự nhiên. Chị sung sức và hối hả hưởng thụ làm tôi cũng bị cuốn hút theo. Tôi vẫn e dè không dám làm tình thật sự với chị, khi bị căng thẳng quá thì tôi vào toilet để tự thủ dâm giải tỏa sức đè nén.

Qua đêm mặn nồng đó, tôi thấy thật gần gũi với chị Tuyết, chị không còn là người chị vợ khắt khe, khó tính mà trong mắt tôi chị là một người đàn bà đầy đam mê, cảm xúc. Chị tỏa ra một cái gì đó thật mong manh làm lòng tôi dao động không ngờ.

Cả ngày hôm sau, chúng tôi nói chuyện, cười đùa với nhau như một cặp tình nhân. Tôi càng thấy mến chị Tuyết nhiều hơn, tôi khám phá ra một người phụ nữ vui tính, biết khôi hài. Tôi thấy mình rất hợp với chị, gần chị tôi thấy mình chững chạc hơn, sâu sắc hơn. Có lẽ tôi thích hợp hơn với một người đàn bà lớn tuổi hơn tôi? Khi hứng thì tôi dìu chị nằm xuống mà nút vú, bú lồn.

Chị không còn e dè nửa, chị đã hoàn toàn chấp nhận tình huống của mình, và chị quyết định buông tay, cứ để cho mọi chuyện đưa đẩy chị… Chị ra khí thật sung mản, tôi khuyên chị đừng đè nén khoái cảm của mình nửa nên chị không ngần ngại rên la làm tôi cũng sướng theo với chị. Lồn chị đỏ hồng lên… Tôi thử đặt con cu căng cứng của tôi vào lòng bàn tay bị trói của chị, chị run rẩy nắm chặt lấy nó… Chị nói cho tôi biết đây là lần đầu chị được tiếp cận với dương vật của đàn ông.

Tôi thầm thì hỏi chị có thích không thì chị ngượng ngùng gật đầu.

Tôi lại năn nỉ chị ngậm cu của tôi vào miệng, lúc đầu chị lắc đầu ngoầy ngoậy không chịu… nhưng rồi khi tôi nói riết thì chị lại chần chừ, có lẽ lúc đó chị đã mệt mỏi lắm rồi sau mấy ngày bị cô lập, với lại chị đã để cho tôi xâm nhập vùng kín của chị rồi nên sau giây phút chần chừ… chị đành chìu tôi, chị ngượng ngùng chấp nhận ngậm con cu vào miệng chị. Có thể là một phần nào đó, chị cũng muốn buông tay để mà trải nghiệm những tình huống mà chị không hề có cơ hội được tiếp cận?

Con cu tôi lúc đó đang xìu nhưng được chị vụng về bú một lúc thì lại nhanh chóng cương lên làm căng đầy miệng của chị. Sau một lúc thì chị dần dần thấy thích được nút cu đàn ông nên chị mạnh dạn bú ngon lành làm tôi sướng đến nổi gai nổi ốc cùng mình, tôi phải kiềm chế hết mình mới không xuất khí vào miệng chị… Chị cũng bắt đầu thấy thích thú được nút cu nên chị ngậm cu tôi thật lâu mà không chịu nhả ra. Chúng tôi sống như trong một giấc mơ ảo, bên ngoài thời gian…

Tối đến chúng tôi cởi hết quần áo rồi tôi ôm thân thể trần truồng của chị mà ngủ.

Hôm sau chúng tôi đang cười nói thì tôi chợt ngưng. Chị Tuyết ngẩn gương mặt với chiếc khăn đen bịt trên mắt hỏi:

– Có gì vậy em?

Tôi nói với chị:

– Bữa cơm này là bữa cơm cuối, chút nữa em sẽ chở chị về.

– Như vậy có nghĩa là gia đình chị đã chấp nhận yêu cầu của em rồi sao?

Tôi cười:

– Không phải đâu, không hề có chuyện đó. Chuyện đòi tiền là chuyện bịa đặt mà.

Chị im lặng cúi đầu ăn cơm, không nói một lời. Sau buổi cơm tôi bận quần áo đàng hoàng cho chị. Xong xuôi, tôi cầm tay chị định dắt ra khỏi phòng thì chị kéo tôi lại, chị ngập ngừng nói:

– Không lẻ lại chia tay như vậy sao? Nhạt nhẽo quá!

Nhìn chị đứng giữa phòng dưới ngọn đèn mờ, lần đầu tiên tôi thấy chị đẹp, một vẻ đẹp thật lạ lùng. Tim tôi như se thắt lại.

Tôi ôm chị vào lòng, rồi lần đầu tiên tôi hôn lên môi chị. Cả mấy năm sau tôi vẫn còn nhớ đến nụ hôn này, một nụ hôn trong đó lẩn lộn bao nhiêu cảm xúc, mâu thuẫn. Chị vụng về hối hả hôn trả lại tôi. Một nụ hôn làm người tôi bay bổng đi thật xa, ra ngoài không gian và thời gian. Lưỡi của chị và tôi quyện vào nhau, hòa lẫn với nước mắt mằn mặn của chị.

Tôi quỳ xuống, hai tay tuột quần của chị xuống sàn rồi tôi kéo vạt áo dài của chị sang bên để dụi mặt vào mu lồn ấm áp của chị mà hít thở. Chị đứng đó cho tôi liếm lồn lần cuối, chị run rẩy trong im lặng, hai tay bị trói của chị ghì chặt đầu tôi vào lồn của chị. Tôi đẩy chị dựa vào tường, chị chàng hảng hai đùi ra cho tôi được dễ dàng banh hai mép lồn của chị, tôi ngậm hột le của chị mà liếm. Chị Tuyết vò tóc tôi trong khi chị kêu nho nhỏ. Tôi điên lên, không còn biết gì nữa, tôi vật chị nằm xuống sàn nhà rồi hối hả tuột quần chị ra… xong tôi lúng túng tháo dây lưng quần của tôi… Khi tôi nằm lên người chị thì gương mặt của chị tràn đầy lo lắng chị Tuyết thổn thức vào tai tôi:

– Chị sợ quá em ơi. Chị không muốn…

Nhưng tôi không còn nghe chị nửa, tôi cẩn thận nắm con cu của mình đặt vào khe lồn ướt đẫm của chị. Ðầu cu trườn vào lỗ lồn chật hẹp. Khe của chị chật quá làm tôi vừa đau vừa kích thích tột đỉnh. Chị cố vùng vẫy đẩy tôi ra nhưng tôi kẹp cứng chị dưới tôi. Tôi hổn hển hỏi chị:

– Chị có đau lắm không?

Chị cắn răng gật đầu. Tôi mạnh dạn đẩy con cu vào xa hơn một chút, đầu cu đụng vào màng trinh của chị. Chị Tuyết nấc lên một tiếng đau đớn, một dòng nước mắt chảy dài xuống gò má của chị. Tôi hôn lên gương mặt chị. Con cu tiến xa hơn nữa làm màng trinh căn lên tối đa. Chị khóc thút thít lên như đứa con nít. Tuy tôi nứng cu tột đĩnh nhưng nghe tiếng khóc của chị, tôi tỉnh người lại. Tôi bàng hoàng suy nghĩ: Không lẻ tôi lại cưỡng hiếp chị như một con thú hay sao? Tôi ôm chị vào lòng mà vuốt ve:

– Chị đừng khóc nữa, em không có ý định làm tổn hại chị đâu!

Tôi thụt nhè nhẹ con cu vào khe lồn của chị nhưng chỉ vào chừng vài centimet mà thôi, chỉ đụng vào màng trinh của chị là tôi ngừng. Chị Tuyết dần dần cũng quen với cảm giác mới, chị dịu dàng ôm siết tôi… Tôi nứng cu quá chịu không nổi, tôi mới nói nhỏ vào tai chị:

– Chị ơi, chị cho em vào lổ sau của chị nghe!

Chị Tuyết ngước đầu lên, như không hiểu. Tôi mỉm cười, nói nhỏ:

– Lỗ đít cũng làm tình được đó chị.

Chị Tuyết đỏ rần mặt lên nhưng rồi chị cũng ríu ríu nghe theo tôi khi tôi thô bạo kéo chị nằm sấp xuống sàn nhà. Tôi bẹt mạnh hai mông đít của chị ra rồi tôi đưa ngón tay trét âm thủy của chị từ khe lồn lên lỗ đít. Chị tự động khép khe đít lại, da chị nổi ốc. Không hiểu tại sao tôi lại muốn mạnh tay với chị, như bắt chị phải tùng phục tôi một cách triệt để.

Chị rên lên một tiếng khi tôi đút mạnh một ngón tay vào lỗ đít của chị, nhờ có chất nhờn nhiều nên ngón tay chui vào dễ dàng. Bên trong thật nóng ấm. Tôi thụt ra thụt vô thật chậm để chị quen dần, quen dần… Chị Tuyết nằm thổn thức với đôi mông đít ưỡn lên. Tôi ngồi vào giữa hai đùi của chị xong tôi đặt con cu gần lỗ đít. Rút nhẹ ngón tay ra khỏi lỗ đít tôi đẩy nhanh con cu vào cái lỗ còn đang hở. Con cu trườn vào ngay. Chị rên nhỏ:

– Ui da… ui da…

Tôi để yên một lúc. Tôi cắn nhẹ lên vành tai của chị làm chị ríu người lại. Tôi nấc nhẹ con cu cho nó trườn vào thêm một chút… Chị Tuyết kêu nhỏ:

– Ui da… chị đau…

Nhưng quan ải khó nhất đã qua. Chờ một lúc xong tôi nhè nhẹ nấc con cu vào sâu trong đít chị. Dưới tôi chị Tuyết rên ngắc khoảng nhưng hình như chị rên không phải vì đau nửa… Tôi sướng run người vì tôi đã chiếm đoạt được thân thể của người chị vợ đáng kính. Chị nhu mì nằm đó cho tôi đụ chị, chị đả hoàn toàn thuộc về tôi. Con cu của tôi phồng lên vì hãnh diện, nó đã vào tận trong lỗ đít của chị, lông cu đã chạm vào da của chị. Tôi thò tay xuống bóp mông đít căng cứng của chị, tôi xoa bóp một cách thích thú. Tôi không ngớt cúi đầu nhìn xuống con cu của tôi nằm lút cán giữa hai mông đít của chị Tuyết: Tôi sung sướng hãnh diện không ngờ được ngày hôm nay đụ chị như vầy!

Tôi luồn tay ra phía trước sờ mu lồn của chị. Chị ra nước ướt nhẹp. Thật không khó gì mà tìm ra được cái hột le căng cứng… chất nhờn làm tôi dễ dàng gẩy hột le của chị. Chị Tuyết ấp úng:

– Ôi… da… em ơi… chị… chị…

Tôi luồn tay kia trước ngực chị để bóp vú chị.

Tôi sướng điên người: Vừa nắc cu vào đít chị vừa bóp vú chị, vừa cùng lúc ngoáy hột le của chị. Thật là tuyệt vời, không bút nào tả cho xiết được!!!

Chị Tuyết vừa rên rỉ vừa thổn thức như khóc. Cả hạ bộ tôi nóng ran lên… tôi biết đó là dấu hiệu tôi gần đạt được tuyệt đỉnh của khoái lạc nhục dục… Tôi véo mạnh vào hột le của chị. Chị kêu lên một tiếng đau đớn. Ðiều đó làm tôi hả dạ bắn khí ra xối xả. Tôi lịm người đi không còn biết trời đất gì nữa. Cuối cùng rồi thì tôi cũng đã được xuất khí trong người chị!

Vừa lúc đó chị Tuyết cũng tíu tít ra khí, chị oằn người lên như cánh cung… chị tè khí ra đầy cả tay tôi. Tôi đẩy con cu vào tuốt sâu trong đít chị rồi tôi ôm chị mà ngất đi…

Một lúc lâu sau, tôi tỉnh lại… tôi vẫn còn ôm chị Tuyết từ phía sau lưng chị, cu của tôi tuy đã hơi xìu xuống nhưng vẫn còn nằm trong lỗ đít của chị. Chị Tuyết thì thào vào tai tôi:

– Cảm ơn em… chị… chị…

– Chị đừng cảm ơn em. Ðược đụ chị, em rất hạnh phúc…

Chị mắc cỡ thầm thì:

– Em nói tục… chị không quen…

– Với em chị phải quen nói tục vì nói tục là chuyện bình thường của vợ chồng.

Tuy không nhìn thấy gương mặt của chị nhưng tôi biết là chị lại được một phen đỏ mặt nữa, chị ấp úng:

– Nhưng mà… mình… đâu phải là… là…

Tôi âu yếm hôn lên gáy của chị:

– Em ao ước được làm chồng của chị đó.

– Em… em… nói thiệt không đó?

– Bây giờ thì dù gì chăng nữa thì chị cũng đã thuộc về em rồi… mà chị có hối tiếc hay không?

Chị làm thinh không trả lời nhưng chị quay mặt lại mà hôn lên gò má tôi.

Tôi thấy mình hạnh phúc không thể tưởng được. Có ai ngờ được không là tôi đang nằm đây với chị Tuyết! Cu tôi vẫn đang lút trong thân thể của chị, một tay đang mân mê vú của chị trong khi tay kia đang vuốt ve nâng niu lông lồn của chị! Nghĩ đến đó con cu tôi lại ngọ nguậy muốn nứng lại!!! Chị Tuyết cảm nhận điều đó nên tôi nghe chị cười nhỏ rồi chị rút người vào lòng tôi, đẩy con cu của tôi vào sâu hơn một chút…

Chị nói nhỏ:

– Đụ… chị nữa đi…

Tôi sung sướng nghe theo lời chị, mà đụ chị một lần nữa…

Cuộc sống vẫn tiếp tục như bình thường, chị Tuyết về nhà giữ kín bí mật của chị. Tôi thì giả mù giả điếc, không dám động đậy. Chị Tuyết vẫn giữ cái bề ngoài khắt khe của chị, nhưng bây giờ tôi đã biết đó chỉ là bức bình phòng để bảo vệ cho chị, ai có biết là trong chị đầy đam mê nóng bỏng? Một vài lần tôi nhìn lén thấy chị đứng buồn buồn nhìn mơ màng ra nơi chân trời xa, như nhớ về một quá khứ đầy kỷ niệm.

Rồi chị héo dần như một cây hoa không nhận được nước mưa. Chị ít nói hơn, thầm lặng hơn. Nhiều ngày chị ủ rũ không nói một lời. Vân ngạc nhiên cố tìm đủ mọi cách để làm vui lòng người chị thương yêu của mình. Tôi còn xót xa nhiều hơn nữa vì dù sao tôi cũng biết nguyên nhân của sự héo tàn đó, mà chính tôi là thủ phạm. Tôi cũng phải tự thú nhận là tôi biết mình đã thương chị Tuyết, thương đây không phải là thương hại, mà thương vì có một cái gì đó kỳ lạ gắn bó tôi với chị. Có lẽ đó không phải là tình yêu như tình yêu giữa tôi và vợ tôi, nhưng đây là một loại tình cảm khác, nhẹ nhàng hơn nhưng cũng không kém phần sâu sắc.

Hôm đó trong buổi ăn cơm chiều, vợ tôi đưa một lá thư cho chị Tuyết:

– Nè chị, có thư cho chị đây, em quên đưa hồi sáng.

– Chà, tuồng chử nào nguệch ngoạc như chữ con nít, chắc là của học trò.

Chị Tuyết xé lá thư ra đọc. Mặt chị thay đổi không ngừng, rồi chị gục đầu xuống bàn, đôi vai chị rung động vì chị đang khóc một cách thầm lặng. Vân ngạc nhiên nhìn tôi, tôi ra dấu cho Vân ngồi im để tôn trọng giây phút đó của chị Tuyết. Một lúc sau, chị ngẩng đầu lên, gương mặt chị nhòe nước mắt nhưng mắt chị lại sáng long lanh. Vợ tôi lo lắng hỏi:

– Có gì không chị?

Chị Tuyết lắc đầu đứng dậy bỏ vào phòng. Vân nhìn tôi, tôi mỉm cười:

– Chắc không có gì đâu mà, anh dám chắc như vậy.

Mà tôi dám chắc như vậy vì chính tôi là tác giả của lá thư đó.

« Chị Tuyết.

Cả năm rồi, chị có khỏe không? Phần em thì em phải đi xa đến hôm nay mới về lại thành phố. Nhớ đến chị nên em viết vài hàng cho chị đây. Chắc chị còn nhớ chuyện đã xảy ra cách đây đúng một năm, 3 ngày tuyệt vời… chị đã cho em biết bao sung sướng. Chị còn nhớ không? Em thì vẫn còn nhớ, em nâng niu kỷ niệm đó. Em thèm gặp lại chị. Chị có cho phép không?

Em chỉ e ngại là chị đã vùi kỷ niệm đó vào sọt rác rồi! Nếu chị cho phép thì em cũng xin đặt điều kiện với chị: Em mong muốn hoàn cảnh của lần này sẽ giống như lần trước. Chị đừng nghĩ lầm, không phải em cần phải bắt cóc chị nửa đâu, nhưng em mong muốn chị chấp nhận đến gặp em với chiếc khăn đen bịt vào mắt. Em muốn thương yêu chị nhưng em không thể lộ mặt ra được vì nhiều nguyên nhân riêng. Em ước mong được chị chấp nhận lời yêu cầu, hay đúng hơn là lời khẩn cầu của em. Nếu được thì tối ngày thứ bảy, chị đến địa chỉ này. Chị tự bịt mắt rồi em sẽ đến « bắt cóc » chị 3 ngày.

Chị Tuyết, em nhớ chị lắm. Hãy đến với em. »

Tôi biết là chị sẽ đến với tôi nhưng tôi thì thật sự, tôi không biết mình sẽ đi về hướng nào. Tôi như người thủy thủ đã mất cái la – bàn, cứ tiến tới mà không biết là hướng đó có đúng hay không! Tôi chỉ biết là khi chị đến với tôi, tôi sẽ mừng rỡ mở rộng hai tay ra đón chị, tôi sẻ âu yếm nâng niu chị, tôi sẻ hôn chị nồng nàn rồi tôi sẽ làm cho chị rên lên vì sung sướng, và nếu chị đồng ý thì tôi sẽ lấy trinh tiết của chị, sẽ làm tình với chị cả ngày… nhưng rồi sau đó thì sao?

Tôi sẽ có đủ can đảm để yêu chị ngoài ánh sáng hay không? Tôi có dám thú thật với chị mọi chuyện hay không? Và nếu tôi có dám nói tất cả sự thật cho chị nghe thì cái gì sẽ xảy ra? Tôi không có câu trả lời. Tôi chỉ biết phó mặc cho định mệnh đưa đẩy. Hiện tại thì tôi chỉ biết là tôi nôn nóng chờ đến ngày thứ bảy để được ôm chị vào lòng. Để được thương yêu chị…
— Hết —