Hoa nở về đêm. p1

Ánh trăng tròn vành vạnh đã đổ dài ra sau núi, trong sân một ngôi đạo quán tên là Hộ Hoa, vị đạo trưởng trụ trì Tô ngồi xếp bằng tọa thiền. Một nữ đệ tử xinh tươi khoác hờ ngang vai một tấm lụa trắng từ từ đi tới, nhẹ nhàng cởi bỏ toàn bộ y phục ra. Nàng ta kính cẩn kê đầu lên giữa đùi vị đạo trưởng Tô, toàn thân nằm sấp mặt xuống đất, hai cánh tay nõn nà đưa lên áp vào bẹn ông đạo trưởng Tô, con quái vật ở đó cứng như đá đang vươn cao cái đầu đen sì ngạo nghễ. Họ đang trong tư thế luyện nguyệt hoa nhân tinh, bởi đây là thời cơ tốt nhất để hấp thụ khí thái âm, tinh hoa thiên địa. Cô nữ đệ tử cất giọng thầm thì:

– Thầy có công nuôi dưỡng chúng em từ nhỏ, thì thân này có nát tan dâng hiến cho người cũng chẳng sao.

– Ừm, ráng cố gắng một tí nữa lên nữ thí chủ. Chốn bồng lai cực lạc đã gần kề, ngày bần đạo nhập tiên cảnh không thể không có nữ thí chủ bên cạnh.

Cô đệ tử như được tiếp thêm một nguồn năng lượng lớn, miệng chóp chép mút mạnh hơn con cặc bóng lưỡng của sư phụ, tay không ngừng mân mê hai hòn dái tổ chảng lắc lư kế bên. Bởi đó là nơi phát ra nguồn dương khí vô lượng từ ngọc thể trân quý kia, ông thầy đạo cao đức trọng hình như đang chuẩn bị bước sang một cảnh giới khác, miệng lầm bầm niệm chú:

– Ôi sao mà đã quá! Ôi sao mà quá đã!

Sau mấy hồi vận công, toàn thân vị đạo trưởng Tô ưỡn ra, hai vai giật giật liên hồi. Ông ta đang truyền dương khí trực tiếp từ con cặc mình sang cuống họng cô đệ tử tin cẩn nọ, thật là một quá trình tu luyện vạn lần vất vả.

Lúc này đạo sĩ Thiết và phó tu Tú còn nằm trên giường. Lão dụi chiếc cằm trơn vào ngực mỹ nhân, những cọng râu cằm mới nhú làm nàng nhột nhạt, bật cười khúc khích. Mùi trầm hương bay thoang thoảng trong không gian, tiếng tụng kinh Huỳnh Đình đà im bặt.

Phó tu Tú run rẩy dưới bàn tay của đạo sĩ Thiết, cơ thể nàng nóng lên những cảm giác khát khao khó tả. Cái vòi ban giống của đạo sĩ Thiết tì mạnh lên đùi cô gái, nóng hổi. Cô áp sát người vào lão đạo sĩ, vạt áo trước không chứa hết bộ vú đồ sộ của cô, hai bầu vú nẩy tưng tưng lúc cô đứng thẳng người dậy.

– Sư phụ là người xuất gia mà vẫn còn tâm hưởng lạc!

Ðôi tay to bè, sần sùi của đạo sĩ Thiết hăm hở lột nốt cái quần lót cô gái, rồi xoay ra tự cởi y phục:

– Người xuất gia cũng là người.

Tú buông giọng trêu chọc:

– Người xuất gia không phải là tứ đại giai không à?

– Người xuất gia càng sống lâu càng hữu tình, bởi đạo sĩ là tội nhân của Thái thượng Lão quân mà. Nữ thí chủ vốn kiếp trước khéo tích đức nên phận này mới có duyên song tu cùng bần đạo đó, liệu thân mà hưởng nhé.

– Dạ, em xin hết lòng tuân theo ý chỉ của sư phụ.

Ðạo sĩ Thiết đã hơn 50 tuổi – nhưng cơ thể nhờ thường xuyên rèn luyện nên rắn chắc, da dẻ mịn màng. Lão say đắm vuốt ve người ngọc, ngọn bạch lạp lung linh soi tỏ những núi đồi, thung lũng trên thân thể người đàn bà song tu, lão đạo sĩ đặt tay lên cặp mông căng mẩy của phó tu Tú, lần vào giữa hai đùi cô, dùng cái con cặc của lão lách đẩy chúng ra và thọc mạnh vào nơi mềm mại nhất.

Ðạo sĩ Thiết mê mẩn thỏa mãn dục vọng nên không nhìn ra ánh mắt căm hận bi thương của Tú. Nàng vẫn rên rỉ như đang tận hưởng khoái lạc nhưng vẻ mặt lạnh lùng khó tả. Nửa giờ sau, nhịp giao hoan chậm dần, đạo sĩ Thiết khẽ rên và sụp xuống. Sau khi dùng mái tóc dài đen óng mượt của cô phó tu chùi sơ qua con cặc mình, đạo sĩ Thiết thiếp ngay đi trên người phó tu Tú.

Nàng mỉm cười bí ẩn, khẽ lay gọi:

– Sư phụ ơi, sư phụ!

Thấy lão không đáp, Tú khẽ đẩy lão đạo sĩ xuống và mặc lại y phục. Bước chân xuống giường, nàng giẫm mạnh lên lớp nệm mềm như nhung dưới chân. Lớp nệm ấy được kết bằng tóc của không biết bao nhiêu nàng trinh nữ, thiếu phụ, nạ dòng… từng song tu trên giường cùng đạo sĩ Thiết, số ấy phải kể đến hàng vài trăm chớ chẳng dưới. Như lệ thường, mỗi người đàn bà trước khi bước vào song tu cùng sư phụ Thiết, phải tự cắt một nắm tóc trên đầu kính cẩn dâng lên thầy.

Số lượng tóc cắt xuống nhiều hay ít cũng thể hiện một phần tấm lòng chân thành của nữ đệ tử, phần lòng thành còn lại sẽ được chứng nghiệm trên giường thầy. Cho nên có nữ đệ tử vì quá sùng đạo đã không ngần ngại cạo trọc đầu hiến tóc dệt nệm lót chân cho thầy, nhưng lại có vú quá bự… Ðến khi tụt quần lên giường, đạo sĩ Thiết không phân biệt được đâu là vú, đâu là mông, còn đâu là đầu, bởi chỗ nào cũng láng bóng cả. Sáng ra đạo sĩ Thiết cất nhắc ngay nàng đệ tử vú bự nọ lên thêm mấy bậc, bởi thầm khen nàng nọ có cái mông quá săn, đã kinh qua không biết qua mùa chiến chinh mà vẫn chưa nhão.

Phó tu Tú lặng lẽ bước ra hành lang Hộ Hoa đạo quán, vạn vật xung quanh im lìm. Trong một căn tịnh phòng khác của ngôi đạo quán đồ sộ, gã Lân đồ đệ của đạo sĩ Thiết đang trong một cảnh tượng cũng khá kỳ lạ…

Nữ đệ tử Mai thản nhiên trút bỏ xiêm y, sà vào lòng đạo sĩ Lân. Tay Lân bị hai thân hình nóng bỏng kia áp sát người mà lòng bối rối. Chợt Mai hôn lên má đạo sĩ và thò ra tay se sẽ cởi quần cho gã. Cùng với cô em gái tên Thi khẽ đẩy ngã ông đạo sĩ trẻ ra giường, hai cô gái chia hai bên vuốt ve toàn vùng hạ bộ của Lân. Hết tay rồi tới lưỡi, hai nữ đệ tử trẻ chăm chỉ thi hành bổn phận của mình. Ông đạo sĩ trẻ chưa động tâm mà lòng xuân nữ đã sôi sục hơn nồi nước nóng, lần lượt từng nàng niệm tụng:

– Chúng em xin đem trọn kiếp sống thừa này hầu hạ thầy. Mai ngày rong ruổi trời xa, xin thầy đừng quên hai đứa đệ tử nhỏ này nghen.

Dứt lời, Mai lần lượt cởi các nút áo. Ðôi vú trinh nữ mởn đào tơ lồ lộ như mời gọi, cái run rẩy khe khẽ từ bầu vú chạy lan tỏa khắp người Mai. Ðạo sĩ Lân háo hức đi lại vuốt ve nắn bóp, núm vú cương to dần. Cô ta vừa rù rì tâm sự, vừa nắm chặt đôi tay thầy Lân bóp mạnh lên đôi vú căng cứng của mình. Ánh mắt đạo sĩ Lân mờ dần, ngay lúc ấy, gã nghĩ: Làm gì có tình yêu, để chiếm một phụ nữ, chỉ cần thuyết phục rằng ta yêu cô ta là đủ. Tay kia của đạo sĩ bắt đầu luồn vào dưới áo nữ đệ tử Thi, tuột dần nịt vú cô ta ra, trong khi cặp môi cô ta cặp chặt cái khúc thịt dư của gã.

Thi nhận thấy sức hấp dẫn đàn ông của đạo sĩ Lân làm kích thích các giác quan của cô ta, một phản ứng thuần túy về thể xác mà cô không thể kiểm soát được. Tình dục và tình yêu không cứ phải lúc nào cũng ở bên nhau, điều ấy cũng đúng với cả phụ nữ. Hơi ấm từ cơ thể đạo sĩ Lân như một hấp lực làm Thi u mê đi, cô không thể tự phủ nhận sự thật này đã làm cô yếu đuối khi ở gần đạo sĩ Lân. Mùi mồ hôi ngai ngái của đàn ông hấp dẫn vạn lần những làn khói trầm hương hạng nhất, cõi cực lạc chỉ là ảo ảnh nếu con cặc to đùng của đạo sĩ Lân chưa ngọ nguậy chui vào cái lồn xinh xinh của nữ đệ tử Thi.

Lát sau, cả ba người cùng mệt lả cả người. Trời bắt đầu sáng dần, ngoài cổng đạo quán có hai tín nữ ưỡn ẹo đón khách vào, lắc lư đôi mông khêu gợi mời mọc. Sắp tới ngày rằm Trung Thu, các thiện nam tín nữ tới đạo quán cúng dường cũng rất đông. Lớp cầu mua may bán đắt, lớp cầu an. Không ít người chán nợ hồng trần mà xin vào đạo quán Hộ Hoa tu tập, cầu đạo trường sinh bất tử.

Hai cô khoác bộ áo the mỏng tang, không mặc nịt vú với chiếc áo có đường viền cổ khoét thật sâu, những vùng cao thấp của thân hình rực lửa căng lồ lộ… Hai cô đã từng được các đại đạo sĩ trong đạo quán bẻ hoa hái nhụy, nên có vẻ tươi vui hoạt bát, không lờ đờ si ngốc như các thiếu nữ mới vào Hộ Hoa đạo quán. Cũng không quá lạ, một khi ngôi đạo quán uy nghiêm Hộ Hoa đang trong giai đoạn tiến hành hợp hoan tu đại pháp: Mượn khí âm dương hai bên giống mà bổ khuyết cho nhau. Trong tịnh phòng đạo sĩ Lân, nữ đệ tử Thi mơ màng nhớ lại lời chị Mai đã kể:

– Khi đối diện với ông ta trong Hộ Hoa đạo quán, chị cảm thấy rất rõ sức mạnh trong cái nhìn của tiểu sư phụ. Trong khoảnh khắc, chị thấy mình như sống trở lại trong thời điểm mình là một cô bé, không lo âu, không buồn phiền. Ôi! Những khoảnh khắc thần tiên không thể quên được em ạ.

Một sáng kia, đại đạo trưởng Tô ra dấu gọi Mai vào phòng của lão, năm ấy cô mới 14 tuổi. Lão bắt Mai cởi quần áo ra, nữ đệ tử Mai ngây thơ nghĩ rằng lại thêm một nghi thức nữa trước khi được mặc áo choàng xanh. Lão đạo trưởng Tô bắt cô gái quỳ xuống, vục mặt ngay vào háng của lão.

– Ơ… Sư phụ làm sao vậy.

– Bần đạo làm cái điều theo tự nhiên và định số đã an bày của nữ thí chủ.

– Sư phụ sao lại làm cái việc đó ở đây, mà không phải tại Ðền thờ chính?

Lão đạo trưởng Tô ngây người:

– Hê… bần đạo thích làm lúc nào thì cao hứng lúc nấy thôi. Nữ thí chủ không thích chiều sư phụ này ư? Nữ thí chủ có thể từ chối và đánh mất một cơ hội trở thành Hiệp sĩ Hợp Hoa!

Nữ đệ tử Mai bẽn lẽn, nhỏ nhẹ nói:

– Không phải con không muốn chiều sư phụ, nhưng lúc này không tiện.

– Ở đây chỉ có bần đạo và nữ thí chủ, không lý lần tiên của nữ thí chủ mà tiến hành ở giữa Ðền thờ chính là thuận tiện hơn sao?

Nữ đệ tử Mai cúi đầu im lặng, lão đạo trưởng Tô cười thé lên đưa bàn tay thô kệch xoa lên đôi gò bồng đảo chưa kịp lớn của nữ đệ tử cho đến khi nó căng tròn hơn. Nữ đệ tử Mai uốn éo người với cảm giác nhột nhạt, không hề có một chút ý kháng cự…

Sau khi hưởng trọn tấm băng trinh ngàn vàng đầu đời con gái của cô đệ tử nhỏ, lão đạo sĩ ra lệnh cho Mai không bao giờ được tiết lộ bí mật ấy. Mai là một cô gái sớm có thân hình nở nang, eo lưng mềm mại. Cô không phải là nữ đệ tử dự lễ phong cấp đầu tiên theo kiểu này. Trong trướng gấm của đạo trưởng Tô, còn có hàng vài trăm phụ nữ khác, tất cả họ đều là nữ phó tu của Hộ Hoa đạo quán. Họ phải hiến dâng thể xác của mình lần lượt cho các sư phụ đạo sĩ để được đón nhận cái áo choàng Hiệp sĩ Hợp Hoa, ở đây quan hệ nam nữ và sư đồ trộn lẫn vào nhau.

Hơi thở dồn dập của nữ đệ tử Mai dần dần biến thành tiếng thều thào khe khẽ, tuyệt vọng. Bàn tay lão đạo Tô không ở yên đến một giây, chúng vuốt trượt cơ thể người đệ tử, dường như muốn nhào nặn tái tạo lại nó theo cảm xúc của lão đạo trưởng Tô. Nữ đệ tử Mai bị đưa vào thế giới của tình dục, đạo trưởng Tô dẫn dắt cô bé ngang dọc trong các mê lộ của cảm xúc.

Trong cơn tột đỉnh của cảm giác làm Mai không còn nghĩ được đến cái gì khác. Ðạo trưởng Tô gạt phắt cái áo nịt vú của Mai xuống, phủ hai bàn tay to xù lên đó và nâng nó lên như nâng một vật báu. Ðó là nghi thức mà đạo trưởng Tô vẫn làm với các người phụ nữ khác trong buổi lễ nhận áo choàng Hiệp sĩ Hợp Hoa.

Ngày trước lão đạo trưởng Tô do yếu sinh lý, không đáp ứng nổi được chuyện chăn gối cho Sương – người vợ đầu tiên của mình, cô ta đã cặp bồ với Tám – một người cháu ruột của lão. Nghe đồn lão ta vô cùng tức giận, suốt ngày đi tìm kiếm, nghiên cứu những vị thuốc Bắc tráng dương. Cuối cùng do sử dụng quá liều lão trở thành một tay cuồng dâm, nạn nhân đầu tiên của lão lại là Sương. Do chịu đựng không xiết cái cảnh một ngày hơn mười cữ, sau một đêm sáng trăng mặt mũi bơ phờ tóc mai rũ rượi, hồn Sương đành du địa phủ.

Kể từ khi vợ chết, lão Tô đi hành hiệp giang hồ, chuyên canh me ở đâu đó có phụ nữ có chồng bỏ theo vợ bé, thì xáp lại nấu cơm chung. Ông ta đi lại với những người đàn bà này, khống chế họ bằng cách sẽ kể lại việc ăn nằm giữa ông với bà con lối xóm họ. Bọn đàn bà bị rơi vào cảnh: Ðói lòng, ăn trái khổ qua. Nuốt vô sợ đắng, nhả ra bạn cười, đành trở thành nô lệ tình dục của lão Tô.

Lão đã đóng nhiều vai, từ một giám đốc giàu có cho đến một nhân viên môi giới đầu tư, như có lẽ vai diễn thành công nhất là mẫu nhân vật một vị chân tu có kiến thức uyên bác và hay cả thẹn mới từ nước ngoài về. Trong ký ức của nhiều nạn nhân bị lão lừa, họ vẫn còn nhớ rằng đó là một con người rụt rè, ngây thơ và hay lầm lẫn với đôi mắt nhìn đau đáu. Họ vẫn nhớ những giây phút gần như ngất xỉu trong cơn say mê cuồng nhiệt, trong khi miệng không ngớt rên rỉ:

“Ôi anh, em yêu anh biết chừng nào! Ôi, trời ơi, sướng quá!”.

Mặc dù lão Tô đã bắt bọn họ dùng mồm, dùng tay và lưỡi. Mỗi lần lão bắt họ phải làm những việc đồi bại hơn, lão Tô lại khen ngợi bọn họ theo cách người ta khen ngợi con chó vì đã học được một trò mới, còn bọn họ cảm thấy sung sướng vì đã làm lão vui lòng. Với những thành công đã đạt được, lão Tô đắc ý tự xưng mình là Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng. Rồi vận động tiền bạc của đám nữ nô lệ tình dục cất lên một ngôi đạo quán nguy nga, chọn một cái tên không phần mỹ miều: Hộ Hoa đạo quán.

Trong một căn phòng khác ở Hộ Hoa đạo quán, tay phải Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng giật thật mạnh chiếc áo khoác mỏng trên người Châu, cô gái hoảng hốt nhìn. Châu là con gái một tỷ phú, thường lảng vảng trước các trường trung học cơ sở. Chấm được cậu nào vừa ý, Châu đưa ngay về nhà cô hát karaoke, rồi bày ra ăn uống. Rồi Châu vô phòng tắm thay đồ, chỉ quàng tấm voan mỏng trên người và đưa con mồi vào cạm bẫy của cô ta. Ðó là chuyện ngày trước, vốn ham của lạ nên Châu liên tục thay đổi người tình nhí. Khi mọi chuyện bại lộ, để trốn sự truy nã của cảnh sát, gia đình Châu gửi cô ta vào Hộ Hoa đạo quán.

– Sư phụ không cần phải…

– Nữ thí chủ câm cái mồm lại!

Châu lùi dần, lùi đến sát tường không thể lùi được nữa, còn Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng từ từ bước tới.

– Nữ thí chủ kia, có cần phải để bần đạo xé nốt những mảnh vải còn lại trên người nữ thí chủ không?

Châu lắc đầu. Hai tay run rẩy đưa ra phía sau lưng và vài giây sau chiếc nịt vú rơi xuống chân. Ánh mắt cô cố tìm ánh mắt lão đạo trưởng Tô dò hỏi trong khi hai ngón cái thọc vào chiếc quần lót từ từ kéo xuống.

Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng vung vẩy nhè nhẹ chiếc thắt lưng trong tay. Trên mặt Châu chỉ còn là nỗi khiếp sợ khó tả của một con thú cùng đường, cô dựa tấm lưng trần vào sát tường, mặt xanh mét.

– Sư phụ hãy nghe em, em van sư phụ. Không phải…

Lão Tô ngắt lời:

– Nữ thí chủ câm cái mồm đi, đừng lải nhải nữa…

Cái bụng phẳng phiu của cô gái thót lại bởi nỗi khiếp sợ làm toàn thân Châu vốn cao to ửng hồng từ đầu đến chân, Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng bị kích thích cao độ trước đôi vú săn chắc phập phồng của cô gái, lão bắt đầu thượng lên. Chiếc thắt lưng rít lên trên đùi non cô gái, mấy ngón tay lão Tô bấu vào cặp vú tròn ủng cô nhưng Châu không thốt lên một tiếng.

Nữ đệ tử Châu không dám kháng cự, dù chỉ là yếu ớt, đôi môi ướt mọng đỏ run rẩy, cái lưỡi qua lại mời chào. Áp lực những ngón tay của Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng đột nhiên nhẹ nhàng thay đổi, sự tàn ác bộc lộ một khía cạnh khác của nó là nỗi đam mê. Những giác quan phản bội của Châu chọc thủng hết những ngưỡng cửa còn án ngữ, để nỗi thèm khát của cô được sinh sôi, nảy nở, đùa nghịch theo quy luật riêng của nó.

Ðút ngay thiết trượng vào mồm – lão Tô quát lên.

Nữ đệ tử Châu ngơ ngác nhìn quanh, chẳng biết thiết trượng là cái gì và ở đâu cả. Lắc đầu qua lại chỉ thấy ngất ngưởng trước mặt mình một con cặc tổ bố của đạo trưởng Tô. Ðến lúc này Châu mới hiểu cái gì được gọi là thiết trượng, cô vội vàng túm ngay khúc thịt căng cứng ấy bằng cả hai tay.

– Ồ, vâng.

Nữ đệ tử Châu đờ đẫn vuốt ve nó rồi ngậm vào mồm, bắt đầu đung đưa môi và lưỡi.

– Nhanh lên! Nhanh nữa lên! – Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng lại giục.

Bàn tay lão Tô vuốt ve như xoa dịu nỗi đau trước đó ở Châu, chúng như đang chơi trò ú tim khắp cơ thể cô gái. Trong lúc nữ đệ tử Châu đang nhay nhay hai hòn dái, chợt lão Tô giang rộng hai cánh tay hộ pháp siết ngang hông cô gái như một vòng thép, nhấc bổ cô lên, cho tới khi chân cô không còn với chạm tới sàn căn phòng nữa. Lão đạo trưởng hất ngã cô gái xuống tấm nệm trải sẵn gần đó.

Vật vã suốt một tiếng đồng hồ, như một tấm khăn choàng, Châu nằm co ro trên người Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng. Khi tỉnh dậy, nữ đệ tử Châu kềm nước mắt nghẹn ngào nhìn lão Tô mà gượng cười:

– Cuối cùng thì sư phụ đã có được em.

Ngoài ra, Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng đã làm không ít nam đệ tử ấm ức trong lòng một khi lão thường bắt họ phải đưa vợ đến hầu hạ lão. Trong khi các nữ đệ tử mệnh bạc như giấy kia những lúc riêng tư lại không ngớt tâm sự với nhau về chuyện phòng the giữa họ với sư phụ Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng. Nào đã hết, họ còn phải tiếp thu những tuyệt học của phó trụ trì Thiết nữa.

Mấy hôm nay đạo sĩ Thiết đang đi hóa duyên ở nhà phú ông Vũ Lôi. Nào là sống theo giáo lý trường sinh hoan hỉ của Hộ Hoa đạo quán không có gì không tốt, tất cả những hưởng thụ của người đời, nơi đây giáo quy không kiêng cữ món gì. Giọng đạo sĩ Thiết say sưa: Thêm vào đó khỏi bị khuôn sáo của đời thường câu thúc, muốn nghĩ gì, muốn làm gì cũng chẳng ai ngăn…

Sau một ngày nghe thuyết giáo thiệt bùi lỗ tai, phú ông Vũ Lôi cười ha hả bên bàn thịt chó đãi khách:

– Ðúng lắm, đã rơi vào cảnh giới này, chúng ta sống ngày nào cố gắng hưởng thụ cho đã ngày ấy, lễ giáo đáng quẳng nó vào xó tối.

Phú ông Vũ Lôi vụt đứng dậy quay ra ngoài lớn tiếng:

– Hương, Văn, ta biết các người đã có mặt ở ngoài cửa lâu rồi sao lại chẳng chịu vào?

Tiếng vòng ngọc khua lên theo chân hai người con gái bước vào, dáng cách cực kỳ lơi lả. Vũ Lôi mỗi tay ôm một cô, miệng cười sặc hơi men:

– Hai cô này đều là vợ bé của tôi, nhưng đạo trưởng thích bất cứ người nào, tôi đều có thể nhường.

Ðạo sĩ Thiết im lặng làm thinh. Lão Lôi lừ mắt về phía ông ta:

– Ðạo trưởng không tin à? Ðược rồi…

Lão Lôi buông người con gái bên tay trái ra và nói:

– Văn, trên người cô chỗ nào đẹp nhất?

Cô Văn mỉm cười:

– Ðùi! Cô Văn chỉ nói một tiếng và nói thật dịu dàng thật hết sức tự nhiên. Vóc người của Văn khá cao, eo cô ta lại nhỏ.

Lão Lôi cười cười:

– Ðùi cô đã đẹp thế thì tại sao không cho mọi người xem chơi một chút?

Tiểu Văn nhếch môi cười và chầm chậm kéo váy lên. Tất nhiên, bên trong váy cô ta không bao giờ có mặc quần nhỏ. Ðúng như cô ta nói, cặp đùi Tiểu Văn thật suông, no tròn và mịn màng. Tiểu Văn vẫn cười thật ngọt, hai tay cô ta kéo cao váy lên hơn nữa và quay chậm một vòng. Khi ấy không chỉ cặp đùi để trần được phơi bày trọn vẹn mà phần cao hơn của nó cũng bày ra rõ ràng.

Lão Lôi vỗ vỗ vào mông cô gái còn lại trong tay:

– Hương, còn cô thì sao?

Người con gái tên Hương đảo mắt và hé một nụ cười điên đảo. – Theo ông thì tôi đẹp ở chỗ nào?

Lão Lôi cười ha hả:

– Trên thân thể cô thì chỗ nào cũng đẹp, nhưng chỗ đáng nói là đẹp hơn hết thì phải nói là eo lưng.

Hương nghiêng mặt cười, nàng không nói một câu nào, bàn tay búp măng của cô ta mở banh khuy áo. Nàng khẽ uốn người, cái hông cô ta thắt lại giá như đưa bàn tay nắm lại có lẽ không thừa. Tuy nhiên lão Vũ đã hơi lầm, cái phần đẹp nhất của Hương có lẽ là phía trên phần eo… nó lồ lộ chọc vào mặt người ta khi Hương thả chiếc áo xuống sàn. Từ eo bụng trở lên như cái vực ngước lên đỉnh núi làm cho cái eo của Hương như gãy làm đôi, vành môi cô ta luôn hé mở mời mọc.

Ðạo sĩ Thiết lầm bầm chép miệng miệng:

– Thí chú ơi, chắc định làm khó bần đạo đây. Một đàn chim bay không quý bằng một con chim đậu, nhưng mỗi tay nắm một con chim đậu thì vẫn quý hơn. Bần đạo đâu chỉ thích một đứa mà thích cả hai đứa lận mà.

Phú ông Vũ Lôi tròn xoe mắt nhìn đạo trưởng Thiết:

– Chao ôi, nội công đạo trưởng thâm hậu đến mức vậy a? Ðầu hôm một em, cuối đêm một em, một tối trực hai ca mà tui muốn oải rồi đó.

– Hừm, như vậy là tại thí chủ chưa học cái đạo Hộ Hoa. Như bần đạo đây, hai em như vậy thì dồn vào cho trực một ca thôi.

Vậy là đạo sĩ Thiết đành lưu lại nhà phú ông Vũ Lôi suốt mấy tháng ròng, để truyền và biểu diễn cái đạo Hộ Hoa cho phú ông Vũ Lôi. Điền trang phú ông Vũ Lôi gồm có tất cả ba mươi mấy cô gái, tất cả đều đẹp và cô nào cứ thấy mặt đạo sĩ như thấy nụ cười. Trong đó có một cô không bao giờ cười với đạo sĩ Thiết, thậm chí cô ta cũng không bao giờ nhìn ngay ông ta, cô ta tên là Yến.

Trong lòng đạo sĩ Thiết lấy làm bực bội vì cái chuyện này, phú ông Vũ Lôi cũng nghi ngờ về khả năng phục chúng của sư phụ. Gò ngực nàng vẫn vun cao và nhọn, thắt lưng nàng vẫn hãy còn có eo, bụng nàng vẫn thon nhỏ và bằng phẳng, đôi chân dài của nàng vẫn còn suôn đuột và chắc nịch. Khi nhìn vào nụ cười ngọt lịm đó, không ai có thể ngờ rằng nàng đã 33 tuổi.

Giọng cười của đàn bà cũng có nhiều loại. Phần đông họ cười là sự cử động của bờ môi. Cũng có người cười ở đầu mày cuối mắt, cười nơi chót mũi. Lại có loại đàn bà toàn thân đều cười lên một lượt, ở mắt mũi, ở tay chân, ở vú mông. Yến là loại đàn bà vừa kể. Vú của nàng như chiếc nón lá úp trên mặt hồ dập dồn, lên xuống không ngừng, lưng eo và cặp đùi cô ta thường xuyên ngọ nguậy.

Ðột nhiên một buổi chiều nọ, cô Yến xông vào thư phòng đạo sĩ Thiết xin thọ giáo. Sau nửa buổi nghe thuyết giảng thì người ta thấy cô Yến đứng sát cạnh bàn làm việc, lấy một chân gác lên thành ghế, khom lưng chìa đôi mông núng nính cho đạo sĩ Thiết thọc tới, miệng đắm đuối rên rỉ:

– Sư phụ ơi! Mau lên sư phụ. Tiện nữ không có gì cúng dường ngoài tấm thân nhỏ mọn này, xin đạo trưởng hân hoan mà rộng lòng tiếp nhận cho.

Mát trời ông địa đến tối họ dắt nhau về phòng cô Yến. Bây giờ thì đạo sĩ Thiết đang nằm trên giường của Yến, đầu cô ta gác trên ngực đạo sĩ. Yến lim dim đôi mắt, hàng mi cong vút như mái ngôi chùa cổ. Yến có đôi mắt mơ màng, cái đôi mắt đàn bà đặc biệt thu hút đàn ông. Những bộ phận khác trong người nàng thật đẹp. Tuy đang đắp mền lên tận ngực nhưng vẫn có thể trông thấy bộ đùi nàng thon chắc, gò vú cao nhọn phập phồng theo nhịp thở lên xuống đều đặn.

Yến nhướng mắt nhìn đạo sĩ Thiết:

– Ðã thu nạp không dưới vài mươi nữ đệ tử đẹp như tiên mà vẫn tham lam nói dối.

Ðạo sĩ Thiết cười:

– Ðâu có người đàn ông nào nói thật hoàn toàn?

– Có người nói đàn ông như cái bình trà, đàn bà như cái chén, một cái bình cần phải có nhiều cái chén. Nhưng tôi không từng ngó anh nửa mắt, thì tại sao anh biết chắc là tôi sẽ mắc câu anh chứ?

– Nữ thí chủ nào mà làm bộ đứng đắn nhất, nữ thí chủ ấy sẽ càng dễ cắn câu nhất. Cái lý đương nhiên ấy mà người đàn ông nào mà không biết.

Ðạo sĩ Thiết nói chưa dứt lời thì Yến chồm lên người hắn rít chặt cái của quý của và rít lên một cách… đáng yêu:

– Sao, ai nói với sư phụ rằng tôi làm bộ đứng đắn? Bộ tôi dễ câu lắm hả? Rốt cuộc ở đây không có người đàn ông nào đàng hoàng cả.

– Thế bần đạo thấy ông Tiêu quản gia cũng nghiêm chỉnh lắm mà? – Thì ra cả điền trang phú hộ Vũ Lôi rặt toàn đàn bà con gái, chỉ chủ nhân Vũ Lôi và quản gia Tiêu.

– Chỉ trừ tôi ra thì không có cô gái nào thoát khỏi cái lão mắc dịch ấy đâu!

– Thế còn hai cô vợ bé mới cưới của ông Lôi Vũ cũng bị quản gia Tiêu tụt quần sao?

– Hai cái con hồ ly ấy à, mỗi bữa cứ tự giác mang thây tới dâng chớ khỏi đợi người ta chọc ghẹo tới. Hai con hồ ly ấy từng oang oang giữa nhà, bữa nào xà quần với lão Tiêu quản gia không hết nước thì không không chịu về.

Lúc ấy ở dãy phòng dưới điền trang, do không kịp đề phòng bà chánh thất của Vũ Lôi là Tần nương đang rơi vào một cảnh ngộ thật là thảm thương… Tần nương bị năm ngón tay đối phương chụp nhằm huyệt Hoa môn ở vú, mềm người ra không còn cục cựa được nữa. Tấm thân tuyệt vời nằm phơi trên miếng thảm xanh. Quản gia Tiêu hăm hở nhìn chăm chú vào cái thân thể trắng hồng phía trước.

– Chắc cô biết rằng ở đây có nhiều cô gái trẻ đẹp và rất nhỏ tuổi, mà lại thảy đều chịu cảnh cô đơn… Ðạo sĩ Thiết lại không phải là người đàn ông xấu xí…

Lão quản gia Tiêu toét miệng cười, hai mắt gần như nhắm lại:

– Cô tuy là một người đàn bà đẹp, nhưng sơn trân hải vị ăn hoài cũng phải cần trở bữa, phú ông Vũ Lôi cũng nằm ngoài lệ này.

Quản gia Tiêu cười:

– Cô không tin à? Cô có cần tôi dẫn đến nơi không? Cái vị cô nương đó không đẹp được bằng cô nhưng lại trẻ hơn – đàn bà chỉ cần trẻ tuổi là sẽ vừa miệng đàn ông lắm đấy.

Vành môi Tần nương run rẩy, bà ta giận đến không nói ra lời. Quản gia Tiêu nói luôn:

– Tôi khuyên cô, một khi đã ở đây rồi thì việc gì cũng nên cởi mở một chút, những người ở đây xem những chuyện này rất tầm thường như là ăn một bữa cơm. Tay Vũ Lôi đã đi tìm món lạ thì tội gì cô cứ ăn mãi một món quen? Tốt hơn hết chúng ta nên tự nhiên tìm thú vui lẫn với nhau, bởi như thế là công bằng, không ai cảm thấy phiền ai cả.

Người đàn bà nào mà hắn đã để mắt vào thì có thể nói không làm sao thoát qua tay hắn, không sớm thì muộn nhất định cũng sẽ ngã vào giường hắn. Ðám con gái ra vào, hình như rất thích thú đôi mắt to của lão quản gia Tiêu, mỗi lúc lão cười chào, họ đều cười lại với hắn thật là lả lơi ngọt dịu.

– Cô nên quyết định sớm thì tốt hơn, vì đằng nào cô cũng phải làm như thế. Chỉ có thể nghe theo tôi cô mới có cơ hội, nếu không, chuyến đi này kể như cô đã bỏ công vô ích.

Thân hình Tần nương bắt đầu run rẩy, lão quản gia Tiêu nói tiếp:

– Tôi biết cô muốn giết tôi, nhưng nếu cô không chịu gần tôi thì không có một cơ hội nào để có thể thực thi ý muốn. Cô đã biết rồi, tôi không hề cho một cô gái nào để nguyên quần áo mà đến gần tôi chứ?

Tần nương run giọng:

– Ông đã biết tôi muốn giết ông là tôi đã không còn cơ hội…

Lão quản gia Tiêu cười, nghe không ra tiếng nhưng hai mắt lão híp lại:

– Cô đừng quên tôi cũng là đàn ông, đàn ông nào cũng có lúc động tâm, mà một khi động tâm rồi thì người đàn bà có thừa cơ hội.

Mắt quản gia Tiêu càng híp và nói tiếp bằng một giọng tự nhiên:

– Nhưng vấn đề cần thiết là cô có đủ bản lĩnh làm cho tôi động tâm không mới được.

Người Tần nương càng rung hơn nữa:

– Ông đúng là một con quỷ!

– Có bao giờ tôi tự nhận là người đâu? Nhưng giết người thì dễ, còn muốn giết một người như tôi thì phải lắm công phu.

Tần nương nhìn lão đăm đăm như muốn ăn tươi nuốt sống. Thật lâu, mắt bà ta vụt đỏ ngầu, như cái máy, hai tay bà ta run bần bật mở banh khuy áo. Chiếc áo bị thả trôi xuống sàn nhà, thân người như ngọc như ngà lồ lộ bày ra… Quản gia Tiêu vẫn với vẻ thản nhiên, lão chỉ mỉm cười:

– Rất tốt… quả cô không làm tôi thất vọng… người như thế cho dù tôi phải chết trên thân thể ấy thì chắc chắn không có gì hối tiếc.

Vành môi của Tần nương gần như bắn máu, nhưng bà ta càng mím chặt, tay run rẩy tiếp tục cởi lần, chiếc nịt vú ngập ngừng dứt ra. Gò vú đã cao lại căng căng trắng muốt, chiếc bụng thon thon, vòng eo chắc lẳn. Vả lại, rất nhiều nữ nhân ưa thích loại nam nhân bạch diện thư sinh, nhưng nữ nhân thông minh thực sự thì không như thế. Ðàn ông mà đậm nét đàn ông tính cũng như đàn bà mà có nhiều nữ tính, như vậy mới có ý vị… Nếu người đàn bà một khi tâm đã biến rồi thì không còn cách gì có thể vãn hồi, nếu có người nào còn cố gắng thì sự thống khổ sẽ càng nhiều hơn nữa mà thôi.