Hồi xuân. p2

Chỉ kịp dứt dạt như thế, Lụm choàng dậy lôi tôi đi tuồn tuột, không kịp cho tôi rút tay ra khỏi cái tổ tò vò ở giữa háng cô. Hẳn nhiên là tôi riu ríu đi theo vì dù sao cũng vớt vát được mấy ngón tay còn khều khào ẩn sâu trong cái lỗ choèn nhoẹt nước. Ý định của Lụm chắc là muốn tôi cùng cô ngả bàn đèn trong phòng ngủ cho thoải mái, nhưng vì mấy ngón tay tôi nghịch tung nghịch tóe nên cô nàng chộn rộn đi không trọn. Đến cái ghế sô pha thì Lụm ngả oặt xà lai ra, đeo cứng tôi đổ nhào trên bụng cô.

Tôi nghe Lụm hét bải hải : rút tay ra, thay bằng củ chuối mắn nạm kín vào cho em mừng, nứng gì nứng cực, anh làm em điên cái đầu tới nơi. Tôi cũng bắt đầu hăng nên cởi vội cởi vàng quần, Lụm lụp cụp phụ vô cho chóng. Thằng nhóc con được giải phóng nên giương thao láo mắt, nom gồ ghề phát khiếp. Nhưng Lụm thì lại có vẻ hả hê, khen rào rào : chà coi bộ tím rịm, hung hăng, chắc là cưa gãy cùi, gãy gốc em đa.

Vậy là cô nàng chủ động đưa tôi vào xiếc. Cô giựt kéo tôi nằm đổ nhào lên người, rồi ra vẻ kẻ cả vô tư cầm lấy khúc cán dù, xục liên chi hồ điệp và nhanh nhẩu giúi vào cái lỗ. Tôi oằn người lên nhấn tiếp một tay, chỉ nghe phọt và cả khúc chui gọn lỏn không vấp váp. Lụm quặp liền hai giò lên hối : nắc đi anh, nắc cho em đã đi, rồi muốn rỉ rả thì khi em đỡ ngứa, anh có vẽ cò, vẽ kiếc gì thì vẽ.

Tôi bắt tức cười mà không dám cười. Bởi vì Lụm hồi này có vẻ từng trải, kinh nghiệm và lạ hoắc. Tôi để mặc cho cô đóng vai chỉ huy trận địa, còn tôi là tên lính quèn chỉ theo lệnh mà tiến hay lui thôi. Lụm quặp được tôi chặt chịa rồi thì lại khởi công lắc ngoáy mông dồn dập. Tôi nghe hai mép hang của Lụm quến gọn lấy cán dù của tôi đẩy đưa thoăn thoắt.

Tôi hứng chí nên úp hai bàn tay lên vú Lụm làm điểm tựa để cô làm trò thỏa thích. Cô hất cao háng lên, dùng gót tấn xuống mặt sô pha và ắc ê kêu nghe lạ : đâm như vầy mới gọi là đâm, cha mẹ ơi, lâu ngày thiếu nó sao mà ngứa ngáy tổ mẹ. Rồi cô hầm hè sai khiến : tui nói gì kệ tui, ông phải tập trung xả cho ngả rạp hết mớ gai góc thì tôi mới hết điên lên được. Ông cứ mờ ớ lo ra thì ăn thua gì đâu.
Tôi định cãi thì Lụm đã lật tôi đổi vị trí, đang là anh nài thì giờ tôi hóa là ngựa cho Lụm cưỡi nhong nhong. Lụm cũng điệu nghệ ra phết, hai tay chống hờ lên ngực tôi và nhún tới nhún lui như người ngồi phải cọc. Nhờ sáng kiến của cô nàng mà tôi nắc hả hê, bởi cái dùi lút sâu trong cái lỗ, trong khi hai tay tha hồ bóp và măn cặp vú của Lụm săn dầy và nằng nặng.

Lụm làm mạnh bạo quá nên tóc xổ tung, thỉnh thoảng Lụm phải bỏ tay chống trên ngực tôi để vén bó lại thành búi, rồi bò nhoài người úp xuống mà phi nước đại. Tôi lên tận mây xanh mê hồn vì vừa nghe nhóp nhép ở dưới lại tiếp nhận hai quả mít đè dồn dập trên vú tôi. Một cách tự nhiên tôi vòng ôm lưng Lụm xiết và trên nhấn, dưới nắc, cả hai xào xáo như đánh sáp lá cà bạt mạng.

Lụm rên hư hử, khen rối khen rít : anh lớn tuổi mà còn nắc coi bộ ngon lành đó chớ. Rồi cô nàng trêu ghẹo tôi : dzị mà hổng kiếm một mụ san sẻ bớt cho người ta chút cảm tình, cú khư khư giữ làm của riêng, uổng dzị. Tôi cũng ví von đưa đà theo cô : thì cũng kiếm chớ, mấy năm trời lận đận nào có gặp Lụm đâu.

Lụm hứ hứ có vẻ không tin. Tôi bồi cho chừng chục cái hích lên và nhỏn nhoẻn : thiệt mà, chơi ai cũng không bằng chơi Lụm, tui chờ chừng nào gặp lại thì úm Lụm giữ chặt hổng cho lặn nữa để tụi mình hú hí nắc tới nắc lui cho đã mí nhau. Lụm háy hó chê tôi : cha xạo có căn, nịnh không phải lúc. Rồi Lụm nói làng xàng : dzí tui, hổng kén cá chọn canh, nứng lên là tôi quết chả bằng thích.

Thấy tôi có vẻ hơi nhăn nhó bất mãn, Lụm khìa luôn : nhưng dzí anh chỗ quen biết, nắc dễ đậm đà hơn là người lạ, phải xàng xê thử thách lâu lắc, mất hứng. Tôi nghe mát cả ruột nên đè níu Lụm sát xuống mà phang ngược lên làm Lụm nẩy như phóng qua hàng rào. Lụm đối đáp sự ra sức của tôi nên nói đớt theo : nọ, nắc rứa mới là nắc, có nhiêu cái nứng cũng bật gốc văng ra khỏi hết trơn.

Tôi nắc một hồi thì mệt đứ đừ nên nằm ôm Lụm như tha con cóc trên bụng mà nhìn lơ lên xà nhà. Lụm cũng tới nên trào khí ra ồ ồ làm ấm cái cán dù của tôi. Cả hai để trôi bồng bềnh, im im như thưởng thức một bản tình ca mùi mẫn. Chờ chừng hơi bớt mệt, tôi gạ Lụm : làm nài lâu rồi thì phải tay tài chớ. Lụm đáp tỉnh queo : thì anh ưng sao, chỉ vẽ cho em theo, chớ ai đoán ra ý anh mà biểu làm.

Tôi bợ hai bên hông Lụm hướng dẫn : em tạm rút nó ra đi rồi bày cho. Lụm ngoan ngoãn ngồi phách đốc kéo từ từ khúc gân của tôi, chèn ui, sao mà nó dính thứ gì trắng dục lầy nhầy. Lụm cũng phải vội lấy tay bịt cái lỗ sợ nó nhễu ra sô pha bẩn nhớp. Tôi nhìn muốn tóe cười, nhưng Lụm lo xoay mông lại mà không để ý.

Tôi nhìn cặp mông tròn vo của Lụm mà muốn vả cho một cái mới sướng. Lụm lại lom khom khiến cặp vú nặng thòng xuống coi cũng có điểm chớ ít gì. Tôi lòn tay măn đỡ cho khỏi trống trải hai bàn tay, cặp vú Lụm lều phều qua lại dưới mấy ngón ấm làm sao. Đến phiên tôi chủ động rủ rê Lụm ra cái bàn và đưa tay dìu cho cô nằm lên mặt. Tôi nắm hai cổ chưn Lụm xạng banh ra, cả một vùng long lanh như những hạt kim cương nạm vào mắt lưới coi ngộ chi là ngộ.

Tôi ngắm nghía vô tư, Lụm cũng nằm im dõi theo. Tôi sửa thế cho Lụm thõng hai chưn xuôi xuống, tôi lòn vào đứng giữa cặp háng. Tôi vọc cho cái cán dù cứng lại và đâm sâu vào lỗ, gác hai giò Lụm lên vai và tấn sát rạt vô. Lụm nửa cong, nửa ngửa nên tôi lom lom nhìn cặp vú nây nây mà đâm thọc đủ chiều. Lụm ọp ẹp trên mặt bàn, mồ hôi rít nên nghe lẹp xẹp.

Tôi nắc và bóp hai vú Lụm, day cho đầu vú lồi căng ra và lâu lâu lại cúi xuống bú lưỡi Lụm mà giáng những đòn chí tử. Lụm êm rơ không có vẻ gì khó chịu, mặc cho tôi ra sức phục vụ cô nàng. Tôi xả như người xả vỏ mía, tôi ngoáy như người quết mẻ vôi, tôi dùi như đâm thủng tấm màn, Lụm sáng mắt lên hòa ứng.

Thỉnh thoảng tôi nắc tía lia thì Lụm kêu tăm tắp : anh đụ tới quá, em sướng từ trong ra ngoài luôn. Và nàng cố gồng hai giò bưng cao cái húm lên cho tôi đẵn nhát nào nhát nấy tóe lửa.

Hai đứa tôi mới gặp lại nhau chốc thoáng mà y như lửa bén rơm khô cháy ngùn ngụt. Điều đó cũng đúng thôi vì chúng tôi nào còn lạ gì nhau từ cái thuở cùng trọ thuê chung chỗ ở trước kia. Hai đứa đã từng bù khú bất kể ngày đêm, tưởng rằng cưới nhau đến nơi, vậy rồi thời thế đổi thay, tôi bị tập trung đi tù và hai đứa bặt tin từ đó.

Hôm nay đụng đầu nhau, hai đứa mừng khôn xiết. Chả nói ra hai đứa đều lo tận dụng thì giờ quí báu để bồi đắp cho nhau khoản tình cảm và dục vọng thiếu thốn từ lâu rồi. Thì đó, tụi tôi quấn xiết nhau, moi móc cạo vét mớ bòng bong lưu cữu trong thân nhau, rồi khi không dằn được nữa thì đè nhau ra ngấu nghiến như sợ uổng.

Bây giờ hai đứa nằm mẹp như hai con khô phơi đậm ngày, cong lên và rộp giòn. Lụm nằm ngửa thõng chưn ra ngay nơi bàn, lấy hơi lên thở rột rẹc. Còn tôi thì nằm úp bụng cạnh một bên, nhàu nhĩ như mớ giẻ bị ngâm nước muốn mục. Lụm hết nhìn tôi, tôi lại nhìn Lụm, muốn nói mà cất lời không nổi.

Nói nào ngay, cặp mắt đàn ông vốn tham lam, cần gì phải mở lời, nội nằm im khe nhìn khắp núi đồi, lạch khe, hang hùm, lau sậy của Lụm cũng đủ no và sướng hết cỡ. Chèn ui, đâu ngờ tuổi đời tới lúc này mà Lụm còn giữ được nét thanh tân như rứa. Hai cái vú thẳng băng, dầy cơm, trông úc núc như trái soài tượng, bóng lưỡng như thoa kem, và tròn lẳn như phẩm xôi, phẩm oản. Còn nói chi hai cái núm hồng hồng, mềm không ra mềm, cứng không ra cứng, lúc nào cũng vểnh lên như mời mọc được vuốt ve.

Tôi nhìn mà nuốt nước miếng ực ực. Lụm đang mệt như thế mà cũng không im được phải cất tiếng hỏi : anh làm gì mà có vẻ lình xình như đạp phải đinh vậy. Tôi phải vội nuốt thêm một cái ực nữa mới phều phào đáp ý cô : anh nhìn cặp vú em mà muốn cắn vá đi. Chu choa, trải bao năm tháng mà sao nó còn tươi màu hồng dzị cưng.

Lụm nghe tôi buột miệng gọi em bằng cưng thì sướng phải biết. Em ngủng ngoẳng lắc lắc cái đầu làm điệu rồi khề khà đấu hót mí tôi : ai biết đâu mà anh hỏi, tại nó dzị thì nó dzị, chớ em có làm gì được đâu nà. Chừng như thấy vẻ ngơ ngác không hài lòng của tôi nên Lụm nghĩ suy một lúc mới rỏn rẻn tiếp : có lẽ tại không có anh, nào được ai thay thế ngậm bú mút đâu mà biểu nó thâm lại.

Tôi cười hí hí có vẻ toại nguyện, ít gì Lụm cũng giữ gìn của nả cho riêng mình tôi nên tôi thầm cám ơn em. Tôi rón rén đưa một bàn tay khều khào lên xoa một bên vú, Lụm cũng im cho tôi nghịch. Chẳng mấy chốc cái đầu vú xăn cứng lại, lồi hẳn ra, tôi lấy hai ngón tay kẹp và xe xe, Lụm lim dim nhắm mắt tận hưởng.

Tôi bóp nhẹ nhẹ, vun cho bầu vú dồn đầy lên và chuốt cho cái núm nhọn lễu ra. Tôi lấy lớp da trong ngón tay măn măn làm cái đầu vú trật chìa ngoan ngoãn coi thấy đã. Tôi cố lết bò lại phía Lụm, dí đầu mũi vô cái vú còn bỏ ngỏ, phụ phá cho nó kẻo lại bị nó than phiền.
Nghe Lụm hứ lên nho nhỏ, chắc là chịu đèn. Tôi mần tới nên bóp thì vẫn bóp mà cái miệng thì chọt chẹt đã xán lại gần một bên vú của em. Tôi không vội ngoạm ngay mà dùng đầu môi nhún nhún gây cảm giac. Tôi thấy Lụm gồng cứng người lên như chờ đợi.
Tôi nhìn sâu vào mắt Lụm thăm dò, rồi thỏ thẻ cất lời xin như đứa bé vòi vĩnh mẹ : em cho anh ngậm ti chút nghe. Lụm thở phào và trút ý : của anh, anh muốn mần gì tùy ý, còn bày đặt hỏi han em chi nữa. Nói vậy nhưng Lụm lại xê dịch sửa thế nằm để một bên vú tiếp cận với miệng tôi.

Như một tín đồ chăm ngoan, tôi dùng đầu lưỡi thoa ướt lên đầu vú Lụm, rà rà một hồi và đánh chót chót đẩy đưa cho cái núm lây lất tạt qua tạt lại. Tôi nghe tiếng Lụm xuýt xoa. Không đừng được, tôi há to miệng ra tống một bên vú của Lụm vào sâu và đầy cỡ bao nhiêu thì cũng ô kê và tôi bắt đầu nút da nút diết.

Lụm oằn người lên, rên nho nhỏ, nhưng kỳ tình là em cố giúi cái vú cho tôi bú thỏa thuê. Tôi nhay làm cho cái đầu hết cứng lại mềm và nước miếng tôi trào ra có giề làm cho đầu vú Lụm càng bóng tơ lên khiêu khích. Tôi tăng cường bóp măn bên vú kia để Lụm thêm hứng khởi.

Tôi liếc nhìn thấy Lụm xoạc dần hai giò ra, bày nguyên cái dấu triện đen thui óng ánh. Tôi bú mà ham hố, tay nào măn thì măn, miệng nào ngậm thì ngậm còn cặp mắt thì dòm sửng vô háng nàng. Tôi yêu biết mấy cái mớ lông dàn đều như rẽ quạt, thưa thưa như mạng tơ và chỉ muốn chiếm ngự luôn, sao mà tham lam thế !

Nhìn và vọc cặp vú Lụm đã mê, giờ lại thiếm xực ngắm thêm cái sẹo ở giữa háng Lụm thì khiến sao tôi chẳng hám dữ. Tôi bẽn lẽn đem suy nghĩ đó ra phân bua với Lụm : chèn ùi, thứ gì của em cũng ác chiến, anh thấy mà muốn thèm luôn. Lụm lại nghĩ là tôi nói nịnh nên lấp liếm : thôi, anh ca dzị đủ rùi. Anh khen làm em mắc cỡ.

Tuy nói vậy, nhưng Lụm cũng liếc nhanh xuống chỗ húm ước lượng coi tôi ca ngợi có đúng không. Tôi thấy má Lụm đỏ hây hây, tôi biết là em sung sướng hết mình. Cho nên tôi lại gạ : để anh bú dzú em hồi nữa rồi anh sẽ lo nựng cái chỗ đó cho em thích luôn nhen.

Lụm hứ và phán lửng lơ : đàn ông ưa chiện gì đâu, đụng chỗ nào cũng đòi ngậm. Tôi ri rí cười và chờn vờn đưa tay ngoéo ngoéo vô chỗ hang cua, Lụm rùng mình mấy cái liền và nổi da gà hết trơn. Tôi tắc tắc cái miệng, khen ầu ơ : chưa ngậm mà đã thấy thơm điếc mũi.
Lụm bíu lấy tóc tôi giúi vô vú hối : anh làm ơn ngậm và bú yên cho em nhờ. Lẹc xẹc nói hoài làm em quính quáng hổng biết anh muốn ăn gỏi hay ngậm xí oách trước nữa. Tôi bật cười rổn rảng, trên đời sao có người nói nghe hay ho đáo để. Tôi khen Lụm tới tấp, Lụm vẫn giữ khư khư gáy tôi mà ấn vô cho tôi ngoạm bú nút cái vú của em.

Thời gian cứ trôi đi, trôi đi, tôi mút chắc là sâu đậm lắm nên tôi thấy Lụm ì ạch thở như bà chửa. Rồi mắt tôi nhìn thấy chất nhờn ứa ra từ chỗ háng cô, giặm lơ thơ lên mớ lông coi tản thần dẫu. Tôi nhay nhay nơi đầu vú và không kềm giữ được, tôi bặp cắn một phát đau điếng.
Lụm kêu chói lói : ái, sao anh cắn dzú em, cắn dzị nó đứt ra thì sao. Tôi tỉnh hồn nên khều khào xin lỗi. Lụm không có vẻ giận mà chỉ khuyên lơn : nút nút thui, đừng cắn em đau, tụi nghịp. Tôi nghe mà thương cách gì.