Hồi xuân. p1

Đã lâu thật lâu tôi không gặp Lụm nên xem chừng cũng quên hẳn đi. Tình cờ có dịp trông thấy nhau, tôi ngờ ngợ mà không dám hỏi. Lụm cũng vậy, trân trố nhìn tôi, ấp úng định nói gì đó lại thôi. Chỉ kịp đến khi một cô bạn kêu tên Lụm thì tôi mới tin là đúng chắc người cũ. Đợi cho họ tán gẫu dăm ba câu rồi đi, tôi rề rề lại gần và chủ động hỏi han trước : sao dạo này Lụm đã chồng con gì chưa ? Lụm cũng kịp nhận ra giọng nói ồm ồm của tôi nên không dè dặt mà đi vào câu chuyện tự nhiên.

Lụm là một cô gái già hồi xuân son sắc

Lụm trề môi diễu cợt : em già rồi, ai thèm lấy mà hỏi chồng con chi mệt. Tôi nhìn thẳng vào người Lụm gật gù ngỏ ý : ai chê Lụm già, nhưng tôi vẫn thấy Lụm y như ngày trước, nếu không muốn nói là còn khởi sắc hơn nữa. Lụm có vẻ e thẹn, ủng hồng đôi má, chúm chím hỏi lại tôi : anh thấy em ra sao mà khen oẳng lên vậy.

Tôi thân mật nắm lấy bàn tay Lụm, hơi đùn ra xa phía sau một chút rồi ngỏ ý : tôi thấy Lụm vẫn xinh, vẫn nhí nhảnh. Chờ cho câu nói thấm dần vào tâm tưởng Lụm, tôi nói băng băng : ngực Lụm vẫn đầy như xưa và e chừng còn to hơn một xíu là khác. Lụm có vẻ hài lòng, liếc xéo tôi một cái, gắng gượng chống chế : tại anh nhìn bề xề đủ thứ lót nịt nên thấy nổi cộm vậy thôi, chứ tuổi em còn nước nôi gì để anh khen dữ dzị.

Tôi càng tấn công sâu hơn : tôi tin chắc đàn ông chúng tôi không bao giờ nhầm. Ừ thì dẫu Lụm có chịt bó cách nào đi nữa thì dưới con mắt soi mói của giống đực, tôi vẫn thấy nhận xét của tôi là đúng. Lụm vờ như vô tình đưa bàn tay chặn một bên ngực, nhưng tôi lại thấy Lụm cố ý đùn cho bên vú nâng độn cao lên, nên tôi nuốt bọt ực ực.

Lụm nhìn vẻ thẽo thện đắm đuối của tôi thì than nho nhỏ chỉ để riêng mình tôi nghe : chèn ui, bao nhiêu năm rồi mà anh vẫn còn giữ được nét si mê nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống. Sẵn đà, tôi trệu trạo nói bừa : bây giờ mà được Lụm cho nựng vú như ngày nào chắc là tôi sung sướng lắm. Lụm có ý dò la đánh trống lảng nên hỏi tạt ngang : vậy chớ vợ con anh đâu mà để anh thèm thuồng tội vậy. Tôi thành thực đáp : từ ngày xa Lụm tôi có còn gặp may được ai cho thưởng thức nữa đâu.

Lụn nghe mà rên than : tụi nghịp chưa và cô có vẻ mừng mừng. Cô chờ cho tôi thấm ý rồi rủ rê luôn : hay là trưa nay anh về nhà em, tụi mình ăn bữa cơm và nhắc lại chuyện ngày cũ. Tôi đon đả nhận lời, sợ chần chừ Lụm lại đổi ý. Lụm bỏ dở cuộc đi xem hàng và cùng tôi đưa nhau về. Ngồi trên xe, mấy lần tôi định ôm chầm lấy Lụm hít hà hương thịt da lâu ngày bị dứt, nhưng thấy bác tài cứ lăm lăm nhìn vào kính chiếu hậu dò xét nên không dám.

Nhà Lụm ở trong một ngõ sâu, hơi cách biệt, lẻ loi, kín đáo, nhưng xung quanh cảnh đẹp. Lụm đưa tôi đi xem một vòng, tôi nôn nao cả người mà giữ phép lịch sự nên ngoan ngoãn đi theo Lụm. Nhẫn nhịn nhìn cặp mông tròn ngoay ngoáy dưới lớp lụa nhẹ tôi chỉ muốn ngấu nghiến đè Lụm ra hôn hít gỡ gạc và chiếm đoạt ngay.

Có lẽ Lụm cũng nhận ra sự hấp tấp của tôi, nhưng khéo vờ để tôi không bị ngượng. Chúng tôi đứng trên lan can tầng gác nhìn ra khu vườn phía sau nhà mà mỗi người đang thả ý tưởng nhìn về một hướng khác nhau. Đôi lúc tôi bâng quơ nắm lấy tay Lụm xiết chặt, Lụm cũng để yên không phản đối.

Mấy lần chiêm nghiệm cảnh ấm nóng của thịt da Lụm như thế thì tôi đề nghị luôn : ta vào đi, xem mãi chỉ có vậy. Lụm cũng nghe theo. Tôi để Lụm đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau và khen luôn miệng : Lụm vẫn đẹp như ngày nào, người đẫy đà ra, nhìn thứ gì cũng bắt mắt. Lụm tủm tỉm hỏi đùa tôi : anh cần nói rõ thứ gì là thứ gì, chớ mờ ớ như vậy làm sao em biết anh khen em chỗ nào.

Tôi theo đà câu hỏi tán luôn : thì hai vú Lụm to hơn, tròn trịa hơn, chân đi khoan thai hơn, mông vồng cao nhỉnh lên, nội bấy nhiêu cũng đủ hốt hồn tôi rồi, còn muốn gì hơn nữa. Lụm lại làm ra điều từ chối : anh khen làm Lụm mắc cỡ, gần 40 còn đẹp nỗi gì nữa, đâu anh.
Thay vì để Lụm khề khà nói thêm, tôi a lại ôm xiết lấy Lụm trong vòng tay và trườn miệng hôn vào da thịt Lụm. Lụm nguây nguẩy lảng tránh, vô hình dung tôi hôn trượt má Lụm mà lại rơi tõm vào ngực, cứ thế tôi ôm chầm không để Lụm gỡ. Tôi vùi mặt vào cày xới ngực Lụm làm cô quính quáng, một lúc thì mệt đừ và buông xuôi.

Tôi nhè nhẹ lơi áp lực để tạo bình yên và tin tưởng nơi Lụm rồi phân trần : tại lâu quá không có Lụm cạnh bên nên tôi ham hố làm Lụm sợ, tôi xin lỗi. Lụm có vẻ nghe ngóng rồi thủng thẳng đáp : không sao, em hiểu, nhưng anh làm đột ngột quá, để từ từ chắc em đỡ choáng hơn. Tôi lẳng lặng đặt liên tiếp mấy nụ hôn rền lên từng cái vú của Lụm, bên ngoài vải áo, tuy vậy Lụm vẫn có cảm giác nên cứ đứng im cho tôi mằn mò.

Tôi giẩu nhọn môi, hôn và ri rí tròn tròn chỗ vải yếm, tôi nhận ra dần sự đáp ứng của cặp vú Lụm dưới làn môi hôn nóng bỏng của tôi. Từ chỗ mềm mềm, mỗi vú nhanh sượng cứng lại, cái núm đã chọc nhọn ra in hằn lên nền áo. Tôi áp bàn tay xoa một bên vú còn miệng thì nhằn nhằn cắn nhẹ vào mẩu yếm mà nhay nhay thấy đã.

Tôi ngước lên thấy Lụm lim dim, đầu chân Lụm lại nhón lên cho đầu vú khớp với miệng và tay tôi. Cứ thế tôi lả lướt hôn, ịn và chà chà khắp lượt lên vú. Chỉ đến khi chính Lụm mở lời đề nghị tôi mới tạm ngưng : anh vần em làm nóng cả người, em hơi ngộp, anh giúp em cởi bỏ cho em dễ thở một chút.

Chỉ chờ có vậy, tôi khoan thai xoay người Lụm lại, vòng bàn tay ra phía trước tách những hạt nút bấm trên vạt áo bà ba của Lụm, trút bỏ ra, và lăng xăng mở cái khóa nịt vú phía sau lưng. Da Lụm trắng nhễ nhại, cuốn hút tôi vào sâu thẳm đam mê, khiến tôi ngẩn ngơ như bị bùa chú. Đến khi cái yếm tụt ra rồi thì tôi lại xoay Lụm đối diện với tôi.

Tôi mở to mắt nhìn hai vú Lụm không chớp, thẫn thờ như bị hốt hồn. Hai bầu vú căng căng, cân đối, mọng như trái vừa chín tới. Hai quầng ướt nhẫy và hồng sẫm, với hai núm trông như cái nhụy hoa vừa hé. Tôi không cản được nên đưa hai tay bợ lên hai bên vú, Lụm cũng lả lơi, ngả ngớn dựa vào người tôi.

Tôi mở rộng bàn tay ôm gọn mỗi bên vú, đón nhận hơi ấm tỏa ra nhè nhẹ và sức nặng trĩu của từng chiếc vú đầy ắp tròng lòng tay. Tôi nựng nịu và bóp xoa nhè nhẹ, Lụm kêu nho nhỏ : anh. Tôi không để Lụm yên thân nên dùng phía trong ngón tay cái vê xoăn cho hai đầu vú Lụm rắn đanh lại. Tôi như người nhạc trưởng đưa chiếc gậy thần khỏ nhịp nhàng lên từng nốt nhạc, Lụm chơi vơi, chơi vơi.

Tiếng gọi vô thức : anh, anh lúc đầu còn thưa loãng sau nhanh dần và cuối cùng trở nên hổn hển gấp rút. Tôi đăm chiêu xoe núm vú, gạt quầng và vọc vọc làm Lụm đê mê ú ớ. Có lúc Lụm sụm hẳn xuống, níu chặt lấy tôi như người rơi xuống sông cố vớ lấy cái cọc. Tôi càng kích thích Lụm bằng những cái hôn da diết vào các chỗ nhạy cảm nơi vú làm Lụm quính quáng.

Tôi còn tấn công thêm bằng cách ngậm vú Lụm vào mà bú, nút, mút, lôi, Lụm co ríu người lại, nửa muốn dứt ra, nửa lại tiếc. Tôi thè dài lưỡi chuốt liếm lên núm vú Lụm và mút oạp oạp dây dưa làm Lụm muốn nín thở luôn. Tôi bú say sưa, quàng xiên, không lơ là vì lâu tôi thiếu vú đàn bà và Lụm thì cũng từ lâu không được ai bú mớm, săn sóc.

Hai chúng tôi đeo nhằng lấy nhau, bú mút, bù đắp cho nhau những ngày thiếu vắng dai dẳng. Lụm chỉ còn biết ứ a kêu lên : anh, em nhột. Nhưng lạ là hễ tôi vừa ngưng thì Lụm lại kéo giật đầu tôi giúi vào vú, ngầm bảo tôi bú mút tiếp tục. Tôi làm có hơi dữ nên Lụm không sao đứng vững, phải lề xề lôi tôi lại gần cái ghế ngồi uỵch xuống cho tôi dễ bú vú và nghịch ngợm hơn.

Đôi khi hứng chí, tôi nổi khùng lên cắn mạnh vào đầu vú Lụm khiến cô kêu oái lên, xuýt xoa rồi nhẹ nhàng bảo : bú thôi, đừng cắn em chớ, cắn vậy lỡ sứt vú em thì sao. Tôi chả nói chả rằng cứ im ỉm thè lưỡi xoa xoa chỗ cắn và liếm lết bắt đền. Lụm ngây ra giữ lấy đầu tôi cho thuận phía để tôi không phải loay hoay chi cho mỏi cổ.

Mãi đến lúc này khi Lụm đã ngồi vững vàng trong cái ghế, tôi mới thấy ở cô vẻ yên tâm và không còn chao đảo như trước nữa. Phần tôi vẫn đèo đẹo đeo theo cặp vú của Lụm nên phải hi sinh quì gối cho vừa tầm mới làm cho Lụm thỏa mãn được. Như cũng biết ý vậy nên Lụm hơi dạng 2 chưn ra để tôi lọt thõm vào giữa háng cô mà vần cặp vú cho vừa ý.

Tôi hân hoan dùng cả tay lẫn miệng làm cho Lụm phải kêu lên rí rí. Có lúc thấy tôi kích thích bạo quá thì Lụm ôm chầm lấy sau gáy tôi vò rối tung mái tóc và tắc tắc lưỡi như thằn lằn. Tôi biết Lụm hài lòng nên cảm như người nghệ sĩ bị thôi miên đang cố nặn cho bức tượng hoàn thành tuyệt hảo. Tôi chùi chùi chót mũi vào đầu vú Lụm, rà rà như người lính rà mìn, đẩy đưa ọp ẹp làm cái quầng vú trật chìa qua lại.

Tôi lại dùng đầu lưỡi nhám xoắn xoắn vào đầu vú cô làm cho nhiều lúc cô lần xần đơ ra, ôm nghiến lấy tôi hôn lấy hôn để. Tôi bợ một bên vú, khều khào búng khảy làm Lụm rúm người lại, hai giò xập xình như cánh bướm, nhốt vây lấy người tôi. Tôi khẽ liếm láp làm hai đầu vú Lụm ướt nhoẹt và bóng lưỡng coi xinh và hào nháng đáng kể.

Thỉnh thoảng tôi nghe Lụm kêu : anh, da diết, tưởng là Lụm sẽ xô tôi ra, vậy mà trái lại cô ôm chặt tôi vào mà nói đả đớt : em chết mất thôi. Nói nào ngay tôi thích Lụm không phải mới bây giờ mà từ xưa khi còn thuê chung phòng trọ, tôi đã từng phen làm cho Lụm mê như điếu đổ, cho đến nỗi cả 2 lăn kềnh ra vì bị kích thích tột độ.

Những lúc đó Lụm nũng nịu kéo vồ vập lấy tôi, giúi mặt vào tai nài nỉ : anh làm em nứng quá, em hết chịu nổi, anh gia ơn cho em sướng chút đi. Tôi mụ mị nhìn Lụm, hai vú sưng tấy lên, chất nhờn dính lem nhem nơi những sợi lông giữa háng, rồi không kềm lòng được, tôi đè Lụm ra và cả hai cùng lâng lâng lạc vào chốn non bồng tiên cảnh.

Tôi bụm chặt lấy hai vú Lụm mân mê, cô quặp hai giò quanh hông tôi và thụ hưởng cái vật nhọn của tôi đâm sâu vào người cô nóng ấm. Tôi gắng sức phục vụ cho Lụm hài lòng nên ôm sốc cô lên miết tận sâu thăm thẳm và chuồi ra chuồi vô mạnh bạo. Lụm cong cớn nhảy tưng tưng, réo gọi lung tung và hối tôi như hối cướp.

Tôi sả phang ngọt ngào, bóc phăng những ngọn rêu bám đâu đó trong hang hốc của cô làm Lụm rít lên ào ào như cho nước để tôi leo đèo cho ngọt. Tôi cù cưa cú cứa, lột hết tài nghệ ra để Lụm nhớ lâu, Lụm chỉ còn nước vừa ôm vừa lồm cồm đu theo các thế của tôi cho đến khi thở rốc lên và la tá hỏa : em bể rồi, em bể thiệt rồi.

Lúc đó tôi nhìn mắt Lụm sáng rực như 2 vì sao, nước dãi đùn ra khóe mép, tay chưn buông lỏng, mặc cho tôi muốn đặt để đâu cũng được vì cô không còn sức đeo tôi như lúc nãy. Tôi cũng mệt bò nhoài, nhưng vẫn phải cố để gượng nhẹ đặt Lụm nằm yên vị xuống. Tôi rút cái vật nhọn ra, nó cũng bể tùm lum, đâu thua gì Lụm.

Ấy thế nhưng tâm lý đàn ông dù oải vẫn ra điều kẻ cả, cho nên tôi lại loay hoay lo dọn dẹp cái món nhơ nhớp nơi người Lụm do tôi gây ra. Tôi run run nắm lấy cổ chân Lụm mà kéo giãn ra rộng hai bên rồi chăm chăm lau nơi cửa háng của Lụm. Cô mở mắt nhìn, không cục cựa, tôi chùi hết mớ keo đặc dính bờm xơm trên lông, mu và khắp háng của cô.

Tôi cảm thấy hơi tự kiêu khi ngón tay tôi chạm vào cái vết thương toang hoác thì lại có một đợt nước đùng đục trào ra như con hến sùi bọt mép. Tôi tuy thở muốn bứt hơi cũng cố trêu Lụm : ham hố chi để nó ọc có dây có nhợ. Lụm lấy tay đập yêu tôi nói trả treo : thì còn ai trồng khoai đất này nữa, anh phá em chết ngắc, còn ở đó đổ thừa.

Chợt Lụm la lên chói lói : hồi nãy anh bu em làm em mê muội nên quên không quăng cái gối để anh lót đầu gối. Và chưa gì cô hét tôi đưa hai đầu gối cho cô coi có bị trầy trụa hay mẩn đỏ gì không. Tôi cảm động vì cử chỉ ân cần của Lụm nên nói cho cô yên tâm : muốn ăn thì lăn vô bếp, dẫu có sứt mẻ thì cũng có sao, miễn là làm cho Lụm vui được rồi.

Lụm háy hó, xì xiếc coi như con nít. Tôi đành vội vàng ôm lấy cô hôn tới tấp và tỏ lời cám ơn vì đã cho tôi được hưởng giây phút thần tiên. Tôi hôn khắp vú và định hôn luôn vết thương thì Lụm nhanh tay bíu lấy tóc tôi cản lại. Cô nói khào khào : đừng anh, chỗ đó dơ lắm, em không nỡ để anh đặt miệng vào.

Tôi một hai nói không sao, nhưng Lụm nhất định không để cho tôi thực hiện ý định. Những ý tưởng đó giờ quấn quít làm tôi càng nôn nao say sóng chỉ muốn làm gỏi Lụm liền. Tôi vẫn ngậm nút đầu vú Lụm trong khi bàn tay đi lạc đang xoa đều nơi bụng cô. Lớp da nhám như viên đá mài gọt giũa lưỡi dao nên tôi thấy Lụm nổi da gà và người run run như bị lạnh.

Tôi tăng cường nhay nhay cái đầu vú để Lụm không lưu tâm, trong khi bàn tay của tôi cứ lần xần xê dịch xuống cạp quần của Lụm. Đến khi mấy ngón đầu tiên ùa vào xoa xoa mớ lông xoăn tít thì mới nghe Lụm thở phào trách nhẹ : anh thì chứng nào tật nấy, cứ bú dzú là muốn thọc vô mò. Tôi thích lối nói huỵch toẹt của Lụm nên không đối đáp, chỉ lặng lẽ làm cái điều chủ đích của tôi.

Nghe giọng rổn rảng lưu ý của Lụm như vậy, hẳn ai cũng nghĩ là cô nàng không khứng cho tôi nghịch ngợm trên thân hình cô, nhưng ngược lại tôi tin chắc không phải là như vậy. Bởi thế tôi không quan tâm gì tới thái độ hay lời nói của cô mà cứ âm thầm tiếp tục tiến hành công việc dở dang của mình. Bàn tay trái tôi bợ dưới lườn vú Lụm, nâng đùn cho nó vỉnh cao lên, miệng tôi mút nút chùn chụt lên cái núm vú đỏ lửng của Lụm. Tôi vừa bú, vừa đánh lưỡi, vừa xoắn quanh quầng và đầu vú, khiến Lụm lăn kềnh theo sự chăm chút của tôi.

Bàn tay phải tôi thọc lòn vào lưng sịp của Lụm, xoa nhanh lên mớ lông như người mẹ nựng xoa đầu đứa trẻ. Mấy ngón tay tôi đan giãn những sợi lông tơ vừa mềm vừa ấm áp của Lụm. Tôi có cảm giác như đang vò trên tấm lưới nhện giăng che nâng đỡ cho cái hang yến. Tôi lại cũng có cảm tưởng như có đám mạch nha đang giàn đều ra trên miếng bánh tráng phồng. Tôi còn thêm ý nghĩ như hệ thống dây trời của một trận địa quân đội bủa giăng để giữ không bị địch xâm phạm.

Chợt tôi giật nẩy mình đánh thót vì mấy ngón tay vừa chạm cái cửa tò vò dính nhơm nhớp. Tôi khựng lại, Lụm đang thả hồn theo mây gió khi bị tôi vầy vò nơi chỗ nhạy cảm cũng sửng sốt hỏi lăng xăng : sao dzị, có gì không yên mả anh đang chọt chọt lại ngưng tức tấp ra đó. Tôi đặt mấy ngón tay úm gọn lấy cái húm, im im nghe như vị bác sĩ đang nghe mạch, khiến Lụm càng nhớn nhác hơn.

Năm lần bảy lượt, cô hỏi dồn tôi : bộ anh làm nó chảy máu sao mà đờ đẫn người hé. Tôi im lặng đáp lời bằng vón xoa xoa đều lên cái mẩu thịt sần sùi. Lụm lại thúc hỏi nữa, tôi đành thủng thẳng nói cho cô yên tâm : đã làm gì đâu mà chảy máu, chẳng qua khán nghiệm thấy cái ngã Ba chú Ía của Lụm hồi này mở rộng, lông lá mọc um tùm nên mê mà ngẩn ngơ ra.

Lụm khề khà : tưởng gì làm em hết hồn hết vía. Tôi lại nói luôn : đã vậy nó mới nhạy làm sao, vừa đụng đụng là nó trào bọt mép ra liền. Câu nói vô duyên của tôi đã thế cũng làm Lụm cười nắc nẻ. Cô dùng tay bíu lấy cùi chõ của tôi đẩy mạnh vào chỗ giữa háng mà nói : em hiểu rồi, anh mò thì mò đại mò đến đi, chớ coi bộ lâu anh không có cái rờ nên mặt nghệt ra, coi tiếu lâm quá thể.

Được lời như cởi tấc lòng, tôi không từ nan chi nên hơi co co ngón tay giữa và giúi vào cái lỗ đang nhớp nước. Tôi nghe Lụm à lên một tiếng và gặc cùi chõ tôi mạnh thêm. Ngón tay ngóc ngánh tuôn thòi vào sâu, va chạm lục cục những chỗ thừa chỗ thiếu ở trỏng. Lụm rướn người lên, đưa đẩy cái háng ra trước, tôi móc móc liên hồi, nước không còn rịn mà ồ ồ ra từng loạt.

Lụm la như bị giặc rượt : giúp em cởi hết đồ ra, để em sướng em phun tùm lum làm nhớp dơ, coi dị lắm. Tôi lại phải vâng lời cô, nhả vội cái vú và bàn tay đàng bợ ra để cùng Lụm tuột nhanh cái quần lẫn sịp. Đúng như tôi tưởng tượng, lông của Lụm mọc tòe loe, móc dính vào cái húm như tấm lưới, coi bắt mắt hết sức. Tôi cất tiếng khen thực tình : lông dầy nhưng xếp đặt coi khéo quá.

Chưa chi tôi xỉa ngón giữa như cái móc câu và chà lết ồn ào trong lỗ không ngừng. Lụm quính lên, loi choi như vô tình vừa đạp phải cái gai nhọn nên vẩy vẩy hai giò như rũ cho vật nhọn tuột ra. Dè đâu càng vẩy thì ngón tay tôi càng chạm tứ phía, làm cho Lụm càng lúng túng không biết gạt đỡ ra sao. Chịu thua, Lụm đành vội co cả hai giò đặt lên miệng ghế như kiểu các bà ngồi đái làm tôi càng ngất ngây mới chết.

Sẵn đà nước ra nhiều, trơn trợt, tôi tăng cường thêm 2 ngón nữa thành một cái ngàm ê tô bợ úm nguyên con hến của Lụm. Tôi bưng nó lên, Lụm cũng nhón người theo như đôi sam dính chặt. Tôi xóc đều đều như xóc hột bầu cua, Lụm bò lê bò càng quặp giò lại và rên hư hử. Tôi ủi ngược rồi lấn xuôi, đâm bên ni, chọt bên kia, nghe như có thứ gì đụng cà rề cà rà ở trỏng.

Tôi xóc rồi chà, nghe lách chách, nhìn cái miệng lỗ ú ớ phều phào phun bọt ra, thấy mà ghét. Tôi càng hăng nên móc càng đậm đà, miệng Lụm há ra, nhứ nhứ đớp khan không khí. Từ những lỗ chân lông của Lụm tôi nhìn thấy mồ hôi lấm tấm ứa ra. Tôi nhất quyết làm cho Lụm đã đời để bù những ngày Lụm cũng thiếu sự ve vuốt như tôi.

Lúc đầu Lụm còn e dè, cố cắn chặt môi chịu đựng, sau tôi vọc dữ quá thì Lụm hết giữ kẽ nổi nên la bải hải : em sướng quá, anh ơi, anh móc em cồn cào đến muốn bể mẹ hết trơn. Tôi vừa chà, lết, ủi, nhủi, lại lấy tay ấn một bên vai Lụm để giữ yên cho tôi càng vần sâu trong cái lỗ hầu giúp em trọn hưởng sự kích thích tột độ.

Chẳng rõ được bao lâu thì Lụm chẳng còn đủ bình tĩnh can gián tôi nữa. Thay vì phải hất xô mấy ngón tay tôi ra thì Lụm quíu lại, bó hai tay giữ chặt cùi chõ tôi mà ấn vào. Chèn ui, chính tôi cũng sướng ơi là sướng. Cũng may tôi bận cái sịp chẽn chớ không thằng em tôi nó dám dựng cờ coi không ra thể thống gì.

Trong khi đó thì Lụm vô tư nói tục, chẳng còn nương dè hay nể nang gì ai : nứng lồn quá anh, em nứng muốn rã rượi cả người. La thì la mà vẫn hối : lỡ rồi, anh vọc mạnh thêm cho em nứng tới độ luôn đi. Để em ấm ức không được ai làm dùm, nhiều khi nhớ nhớ đành chịu câm nín, mỏi người mỏi háng tổ chảng.

Tôi nghe tiếng Lụm trầm thống như tiếng kêu của một con cái nơi hoa đít nở tòe loe mà không có con đực lắp vô cho hạ hỏa, nên tôi cắn răng cắn lợi móc đáo để và cào rần rần làm Lụm hổn hển vừa cố ngả ngửa banh nguyên háng ra, vừa há há cái miệng nho nhoe như theo dõi xem tôi mần ăn có ra trò ra trống gì không.

Chợt Lụm kẹp chặt hai giò lại, ngước nhìn tôi da diết, như van lơn : em nứng lồn quá, anh ngoáy hồi nữa, chắc em chết. Anh giúp em chút đi. Tôi vờ như chưa hiểu nên nói sẵng : thì chà giúp là gì đây, còn đòi gì nữa. Lụm gào lên vẻ thống khổ : ai chẳng biết anh đang giúp em, nhưng giúp với mấy ngón tay thì sướng ích gì, nó còn làm em quính quáng, bực bội thêm. Rồi như thả ga tuột đèo, Lụm kêu rùm beng : em nứng lồn chết mẹ, muốn anh nhét cái chày của anh vào, may ra mới đỡ khổ. Anh còn làng xàng, chắc em phải xấn xổ đè anh ra tự làm thì mới bớt bứt rứt trong lồn em.

Tôi nghe mà muốn rụng rời. Đâu ngờ một thời gian xa cách không ở chung như dạo trước mà Lụm ăn nói bạo dạn không thể tưởng được. Tôi chậm rãi trêu ghẹo : Lụm muốn sao thì nói huỵch toẹt ra, chứ lửng lơ con cá vàng thì bố ai mà hiểu Lụm đòi gì. Lụm lườm lườm nhìn tôi, rồi như cả quyết : anh đã muốn thì em không úp mở nữa, anh mò lồn em làm em điêu đứng cả rồi, em muốn anh đụ em, nghe được không ?

Rồi như để nhấn mạnh thêm, Lụm nói phăng phăng : đụ, đụ, anh hiểu chớ, nghĩa là anh leo lên bụng em, nhét cái câu liềm của anh vào cái lỗ này này và nhắp cho em đã, rõ chưa ? Miệng nói mà tay Lụm vỗ bì bạch vào một bên háng làm tôi vừa sửng sốt, vừa chưng hửng.