Kí ức ngày xưa 2

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 


Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua…. một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 


Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.


10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.


Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.


Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:


– Đi đâu về đấy? 
– E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? – tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
– Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? – Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
– E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
– Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.


– Em… em nào thế?
– Ư, em chứ còn ai.hihi. – chị lại đáp.
– hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. – Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
– Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
– Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn – Tôi đáp.
– ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
– Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? – Tôi hỏi chị
– E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.


Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.


– Ai đấy? – Giọng chị vang lên.
– Cọc cọc cọc. – Tôi gõ tiếp.
– Ai vậy? – Chị hỏi lại.
– Ra nhận áo rét nào – tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
– Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
– Có lạnh không?


– Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. – Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
– Đói không?
Tôi đáp:


– Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
– Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
– Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
– Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

Ăn cơm xong chị rửa bát còn tôi thì chạy về phòng lấy đồ tắm rửa thay quần áo, tranh thủ xem qua bài vở để mai đi học. Đang học bài thì chị qua phòng tôi:
– Eo, chăm ghê, sau này chắc làm to, mình được nhờ rùi..hi..hi – chị vừa cười vừa nói.
– Sao bảo phải làm báo cáo gì cơ mà – Tôi đáp.
– Em có làm mà – Chị nói.
Tôi hỏi:


– Thế xong rồi à? Ngồi đây bật máy lên mà chơi game.
Chị trả lời:
– Chưa, đã xong đâu, mẹ gọi anh đấy. Anh cầm lấy máy, chắc mẹ sắp gọi lại. Học xong thì sang phòng em ngủ nhé. Em về làm nốt báo cáo đây.
Tôi gật gật rồi lại học tiếp. Ra đến cửa chị lại quay vào cúi cúi xuống nhìn xem tôi đang học gì, rồi thơm vào má tôi một cái chụt.
– Em về đây. 
Tôi không nói gì nhưng cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Một lúc sau thì mẹ tôi gọi lại, mẹ hỏi thăm đã lên chưa, có bị ướt không…
10h tối, đang ngồi thu xếp sách vở, chuẩn bị sang phòng chị thì chị lại mò sang phòng tôi. Vừa vào phòng chị đã tiến đến bá cổ tôi cúi xuống hỏi:
– Áo của em đâu?


– Áo nào? – Tôi hỏi.
– Áo bà ba, anh bảo anh mang áo bà ba lên cho em mặc mà hihi. – Chị nũng nịu.
– Trong balo ấy – Tôi vừa cười vừa đáp.
Chị quay ra balo lục lọi, vừa lục chị vừa lẩm nhẩm.
– xem nào, mang những áo nào lên nào… cái này là một ….cái này…. à à à cái này cho em mượn nhé, mai em mặc đi làm – Chị dơ cái áo gió thể thao màu đen của tôi lên vừa cười vừa nói.
Tôi trêu chị:
– Lấy hết cũng được, còn mấy cái quần đùi bằng len mẹ anh đan cho anh trong ấy, em lấy mà mặc.
Chị lại gần tôi đấm thùm thụp vào lưng tôi và cười khúc khích. Chị nói tiếp:
– Anh…… em nói thật đấy. Mai em mượn chiếc áo này nhé. – Rồi chị lại ôm cổ tôi nũng nịu:
– Hay là tiếc, ki bo thế..hi..hi.
Tôi nói:


– Im lặng là đồng ý. 
Chị cười hì hì rồi cúi xuống ghé vào tai tôi nói:
– Anh học xong chưa? 
– Xong rồi – Tôi đáp.
– Sang nhà em đi. khóa cửa vào.
Khoác tạm chiếc áo gió tôi và chị lấy ô rồi cùng nhau về phòng.
Chị vào nhà tắm thay quần áo còn tôi trèo lên giường chui vào trong trăn nằm tránh rét. Mới đầu đông mà trời đã lạnh giá, tay chân tê cóng, thời tiết này chẳng ai muốn ra khỏi giường nếu không có công việc quan trọng nhưng với tôi có lẽ đây là mùa đông ấm áp nhất từ khi tôi sinh ra. 
Nằm trên giường thò đầu ra xem tivi. Từ nhà tắm chị bước ra, chị mặc chiếc quần tất bó sát và chiếc áo thun nỉ cao cổ ôm chặt cơ thể, tóc chị cột đuôi gà, nhìn chị thật đẹp và trẻ hơn rất nhiều so với những bộ trang phục thường ngày chị vẫn mặc đi làm. Vẩy vẩy tay, rồi xoa xoa vào cái khăn treo trên tường, miệng xít xoa, chạy đến công tắc tắt đèn rồi chui vào trăn nằm cùng tôi, ôm chặt lấy tôi chị bảo:


– Thích quá, thích quá. Anh ôm em đi, lạnh nhỉ anh nhỉ.
Quay sang ôm chị, tôi hỏi:
– vì sao em lại yêu anh.
Chị dúi đầu vào cằm tôi dụi dụi, giọng chị thỏ thẻ:
– Em cũng chẳng biết nữa, gặp anh em rất quý anh, em cũng không biết đó có phải là tình yêu hay không. Đi làm về không thấy anh em cứ thấy thiếu thiếu điều gì đó, nên có nhiều hôm về không thấy anh em ra quán net xem có anh ở đó không. Những lúc đó là những lúc em thấy nhớ anh. Có nhiều lần đi ra quán net nhưng không có anh ở đó em lại lủi thủi đi về. thực sự những lúc đó em cũng không hiểu nổi tại sao em lại như vậy, anh ít tuổi hơn em, em vẫn luôn tự nói với mình như vậy. em cũng đã thử không nghĩ đến anh, không nhớ đến anh nhưng không được.
Im lặng một lúc chị tiếp tục:


– Em cũng nghĩ có lẽ đó chỉ là cảm xúc nhất thời, nhưng rồi em nhận ra không phải như vậy. 1 tháng, 2 tháng rồi 3 tháng kể từ khi gặp anh, có những lúc a hay ở bên e, nhưng cũng có những khi cả tuần em chẳng được gặp anh em vẫn luôn nghĩ đến anh.
Im lặng thêm một lúc chị lại nói tiếp:
– Em yêu anh, nhưng em là con gái, hơn nữa lại hơn tuổi anh, nhiều khi e buồn lắm và em cũng nghĩ sẽ chẳng bao giờ em được ở bên anh như ngày hôm nay. Anh à, nếu ngày đó phải xa anh không biết em sẽ thế nào. Em biết yêu anh nếu mọi người biết em sẽ nhận được nhiều lời châm chọc, anh cũng vậy, nhưng với em thì chẳng sao, vì em biết trái tim em cần gì, vậy là đủ. Em muốn anh giấu mọi người chuyện mình yêu nhau, không phải vì em sợ. Có người yêu em cũng muốn hãnh diện với bạn bè, nhưng em lo mọi người châm chọc anh, rồi anh không yêu em nữa. 


Ngước mắt lên nhìn tôi, thấy mắt chị ướt ướt. có lẽ chị đã khóc. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ tình yêu của tôi và chị, cố gắng che chở cho chị. 
Ghé vào môi chị tôi đặt vào đó một nụ hôn. chị hé môi đón lấy môi tôi, lùa lưỡi vào quấn lấy lưỡi tôi. Cảm giác hạnh phúc dâng chào, chị cho tay vào trong áo tôi ôm chặt, thi thoảng vuốt vuốt dọc lưng làm tôi cảm thấy khoan khoái vô cùng. Hôm nay có lẽ chị đã thỏa mái hơn khi trút những tâm sự cùng tôi, chị luồn tay xuống quần nhẹ nhàng mân mê chim tôi. kéo áo khỏi đầu chị, đưa tay tháo nốt chiếc áo lót mỏng manh chị mang trên người tôi cúi xuống hôn ngực chị. Một tay tìm xuống chiếc quần tất kéo quần chị xuống đến ngang đầu gối chân, kéo luôn cả chiếc xilip mỏng tang màu đen, cúi xuống ngắm nhìn khe suối thần tiên trên cơ thể nõn nà và căng tràn sức sống ấy.

Trên mu là đám lông đen nhánh, bên dưới lưa thưa vài sợi lông loăn quăn, hai mép *** hồng hồng thâm thâm và đã ươn ướt tự bao giờ. Thật đẹp và kích thích. kéo quần ra khỏi chân chị, cúi xuống tôi đặt một nụ hôn giữa hai mép *** rồi ngoáy nhè nhẹ lưỡi. Chị dang chân ra rộng hơn, hai mép *** chị tách ra để lộ bên trong là những miếng thịt hồng hào và ướt át. Tôi ngắm nhìn *** chị một hồi rồi lại hôn lên đó. rê lưỡi từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên rồi lại ngoáy nhè nhẹ, chị rên lên thành tiếng. Ưỡn mông lên cao như đón lấy lưỡi tôi, rồi chị ôm đầu tôi vày vò như thể chị không muốn tôi dừng lại.

Tiếng rên mỗi lúc một to hơn, nước trong bướm chị ra nhiều hơn ướt sang cả hai bên mép ***. Ngồi dậy nằm đè lên chị tôi cho đưa chim vào cửa mình chị từ từ đẩy vào, hai mép *** chị tách ra ôm trọn chim tôi, chị rên rỉ quàn quại mỗi khi tôi dập mạnh. Rồi tôi nằm xuống, chị ngồi dậy cúi xuống vuốt ve chim tôi, một tay chị vuốt dọc thân chim, một tay chị vân vê hai viên ngọc. Chị cúi xuống hé miệng rồi ngậm lấy đầu khấc, mút nhè nhẹ, rồi lại vân về hai hòn ngọc. Tôi lạc đi trong khoái cảm. Ngồi lên người tôi, cầm chim kê vào cửa mình chị chầm chậm hạ mông xuống.

Hai mép *** chị tách ra rồi lại ngậm chặt lấy chim tôi, mông chị đưa đẩy trên người tôi, nhấc lên hạ xuống, nhấc lên rồi lại hạ xuống thật nhịp nhàng, cứ như vậy,cứ như vậy cho đến khi tôi thấy chị rên lớn hơn, chị nhấp mạnh hơn. Biết chị sắp lên đỉnh tôi ngồi dậy để chị ngồi trên đùi tôi, rồi lại đỡ chị nằm xuống nhẹ nhàng, nâng hai chân chị lên tôi nhét chim vào bướm chị và dập mạnh, tay chị cấu chặt vào hai bên giường, miệng chị rên to thành tiếng, rồi giật giật *** thắt chặt chim tôi. 
– Em….e…m …. sướng …s…ư…ớ…ng quá. Em… e… yêu… anh…ư..ư..ư.
Ôm chặt đầu tôi kéo xuống và hôn tôi ngấu nghiến chị xoa khắp lưng tôi, *** chị vẫn co giật liên hồi. Không thể kìm lại được nữa, tôi hòa cùng với chị rồi ào ạt ào ạt từng đợt nóng hổi bắn vào *** chị. Chị buông tôi ra cấu chặt vào thành giường rên rỉ. Mở mắt chị nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.

Ngày đầu tuần, trời đã dứt mưa nhưng ngoài trời gió vẫn thổi rào rạt. Tỉnh giấc tôi nằm im chẳng muốn bước xuống giường. Bên cạnh chị đang ngủ ngon lành, 1 tay chị quàng ngang người tôi còn chân chị đang kẹp một chân tôi ở giữa. Tôi cựa quậy làm chị tỉnh giấc. Chị thì thào:
– Mấy giờ rồi anh?
với điện thoại của chị xem giờ tôi nói:
– Em ngủ tiếp đi mới 6h kém thôi. anh về chuẩn bị đi học.


– Vâng….. anh nhớ mặc ấm vào nhé. – chị đáp với giọng ngái ngủ pha chút nũng nịu.
Mặc quần áo, bước xuống giường tôi kéo trăn lên ngang cổ chị rồi run rẩy mở cửa bước ra khỏi phòng, xung quanh chưa phòng nào dậy. Có lẽ trời lạnh nên mọi người cũng trở lên lười biếng hơn. Đóng chặt cửa phòng chị tôi lại vội vã lẩn về phòng mình để tránh những cơn gió lạnh thấu xương buổi chớm đông. Lạnh thật, mới đầu mùa mà trời đã lạnh buốt, gió thổi vi vút từng đợt. Vệ sinh cá nhân, đi tất xỏ giầy xong nhìn đồng hồ mới có 6h5p, vẫn chưa đến giờ tôi ra bắt xe đi học. Cởi giầy tôi ngồi vào bàn bật máy tính lên chơi Pikachu giết thời gian. Giá như hôm nay là ngày nghỉ tôi không phải đi học, còn chị không phải đi làm… lạnh quá, nghĩ đến lát nữa đi ra ngoài đường lọ mọ đón xe bus đi học mà nhụt hết cả ý chí. Đang ngồi chơi thì chị đẩy cửa đi vào. Chị co ro trong bộ đồ mùa đông, trên người khoác chiếc áo thể thao màu đen của tôi, chị quấn khăn quanh đầu, vừa mở cửa chị hỏi tôi:


– Anh chưa đi học à? sao còn ngồi chơi thế này?
– Chưa đến giờ mà – Tôi đáp.
tôi tiếp lời:
– Sao em không ngủ tiếp đi, vẫn sớm mà. 
chị nói:
– Anh đánh thức làm em chẳng ngủ được nữa. Em sang xem anh mặc thế nào. Trời lạnh quá anh nhỉ. Anh mặc thế đã ấm chưa, sao anh không quàng thêm cái khăn vào.
Tôi đáp:


– Thế này là được rồi, quàng khăn vào nhìn như ông già ý. hi hi.
– Quàng vào cho ấm, đến lớp thì bỏ ra cũng được. Ngoài trời lạnh lắm anh ạ. – Chị nói dịu dàng.
Tôi ậm ừ rồi lại chơi. Chị chui vào nhà tắm của tôi lấy bàn chải và kem đánh răng đánh luôn trong đó. Xong rồi đi ra chị bảo:
– Thôi, anh chuẩn bị đi học đi. để đấy em chơi tiếp cho. 
Tôi đứng dậy xỏ giầy rồi nhắc chị khi nào đi thì khóa cửa. Chào chị, chị ôm cổ thơm tôi một cái rồi lại tiếp tục chơi, tôi lóc cóc đi bộ ra bến xe bus bắt xe đến trường.
Trưa hôm đó học xong là gần 12h, định đi về thì mấy thằng bạn gọi lại rủ đi ăn rồi ra quán chơi đế chế ở gần trường làm vài trận. Trời lạnh, với lại nhớ ra lúc sáng chị cầm chìa khóa thì giờ về cũng chẳng có chìa khóa mà vào phòng nên tôi ở lại chơi cùng hội bạn. Sau vài trận nhìn đồng hồ đã 4h chiều. Cả bọn kéo nhau ra bắt xe, thằng nào về nhà thằng ấy. 


5h kém xuống xe đi bộ về xóm trọ, tôi nghĩ chắc giờ này chị vẫn chưa đi làm về. Nhưng thôi kệ, về rồi vào phòng anh hàng xóm ngồi chơi cũng được. Qua phòng chị thấy phòng chị không khóa cửa ngoài mà chỉ chốt trong. Đang băn khoăn không hiểu sao hôm nay chị lại đi làm về sớm vậy, đang định gõ cửa phòng chị thì thấy cửa phòng chị mở hờ hờ rồi một người đàn ông đi ra, chắc cũng chỉ tầm tuổi chị hoặc hơn chị 1 đến 2 tuổi là cùng. Tôi thoáng chút ngỡ ngàng nhưng rồi cũng trấn tĩnh lại và đi thẳng về phía phòng tôi. Cửa phòng tôi vẫn khóa, trời mỗi lúc một lạnh hơn, trong tôi trào lên một chút gì đó buồn buồn. Băn khoăn, nửa muốn tiến về phòng chị gọi cửa, nửa lại không dám vì tôi với chị cũng chỉ mới yêu nhau được 4 ngày. Bao nhiêu giả luận được đưa ra trong đầu tôi.

Buồn nhiều lắm, từng đợt gió cứ thế cứ thế lùa vào tai tôi mà tôi vẫn chỉ biết đứng im trước cửa phòng mình, môi tím tái vì lạnh. Nghĩ lại những gì xảy ra đêm qua… ngọt ngào là vậy nhưng sao giờ đây…. Tôi thấy nghẹn nghẹn nơi cổ họng. Tôi quyết định bước qua phòng chị và đi ra quán net, cố gắng chờ chị đến 7h tối, giờ mà thường ngày chị đi làm về.

Tối mùa đông trời như lạnh hơn,lắc cắc có vài hạt mưa. Nghĩ đến chị, nghĩ đến chị đang vui bên người ta tôi lại càng thêm buồn, những hạt mưa mang cái giá lạnh đầu mùa ấy như đang gieo rắc trong lòng tôi. Giận chị quá, nhớ chị nữa. Như có điều gì đó còn day dứt, ngoái cổ lại tôi nhìn vào phòng chị….cửa vẫn đóng chặt, im bặt. một cảm giác nghẹn đắng lại trào lên trong tôi. P ơi! có phải giờ chị đang ấm áp bên người đàn ông kia, còn tôi quay đầu lại lầm lũi bước đi giữa những cơn gió bấc vi vút thổi. 


Tiếng nhạc từ quán net cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, chọn máy ngoài cùng rồi ngồi vào đó, tôi như người mất hồn. Chẳng để ý anh chủ quán hỏi gì, tôi ngồi im, mắt nhìn vào khoảng không vô định. Lẽ ra giờ này tôi đang ở trong phòng chơi game và chờ chị đi làm về hoặc nếu không yêu chị thì tôi cũng đang trăn ấm đệm êm chứ không lạnh lẽo như thế này. P ơi.. nhớ chị nhiều lắm, giận chị cũng thật nhiều. Nếu không yêu chị tôi sẽ không phải lạnh, phải đói như này. 


Có lẽ anh chủ quán cũng nhận thấy tôi có chuyện không vui nên anh không hỏi gì nữa, quán chẳng có ai, giờ này mọi người đang bên mâm cơm, hơn nữa thời tiết đột ngột trở lạnh nên chẳng ai muốn đi ra ngoài. Tôi và anh chủ quán mỗi người một máy, ai làm việc người ấy. Chơi gì bây giờ???? Tôi đã chơi game cả buổi chiều nay rồi, mắt mỏi rũ, giờ tôi chỉ thấy lạnh, buồn ngủ và mong chị. Với chiếc heaphone ốp vào tai, nhìn qua tấm cửa kính tìm bóng chị. 


Ngoài đường ánh đèn hiu hắt đong đưa theo từng đợt gió. Thi thoảng có vài chiếc xe vụt qua vội vã. Buồn thật. Người ta còn có nhà mà về, còn tôi??? P ơi, e có trong đó không. Tôi tự hỏi.
7h10p! giờ này nếu có phải làm thì chị cũng về đến nhà rồi. Đứng dậy thanh toán tiền máy rồi lững thững đi về xóm. Phòng chị đèn vẫn sáng, nhưng không còn im bặt như lúc chiều. Tiếng chị cười nói vang lên trong đó. Đứng trước cửa phòng chị ngập ngừng một lúc tôi quyết định gõ cửa:
– Cọc cọc cọc – Những âm thanh khô khốc vang lên.
– Anh mở cửa giúp em với. – vẫn cái giọng nhỏ nhẹ của chị.


Người đàn ông mở cửa hờ hờ thò đầu ra hỏi tôi:
– Cậu hỏi P à?
– Dạ vâng ạ. – Tôi đáp.
– P kìa, có cậu nào hỏi em này. – Quay vào nói với chị rồi anh ta lại ngồi vào bàn tiếp tục chơi game.
Tay cầm dao, tay cầm vài cọng hành chị đi về phía tôi. Nhìn thấy tôi, mắt chị sáng lên. Không phải sự ngỡ ngàng hay ánh nhìn của người của người đang che giấu điều gì đó như tôi đang nghĩ về chị, mà tôi nhìn thấy trong mắt chị niềm vui, niềm hạnh phúc như những gì đêm qua chị tâm sự với tôi. Dịu dàng chị hỏi tôi:


– Sao giờ này mới về?
– Về lâu rồi nhưng ngồi ngoài quán nét – Tôi trả lời.
Chị hỏi tiếp:
– Trưa nay học xong đi đâu?
– Sợ về không có chìa khoá vào nhà nên ở lại trường chơi.- Tôi đáp.
– Làm người ta… – Chị buông câu cảm thán.
Thì ra trưa nay tan làm chị rẽ về nhà luôn vì sợ tôi đi học về không có chìa khoá:
– Thế đã ăn gì chưa? – Chị lại hỏi trống không.
– Ăn rồi.- Tôi trả lời.
Quay vào nhà chị lấy chìa khoá đưa cho tôi rồi ghé vào tai tôi chị nhỏ nhẹ:
– Anh về phòng đi cho đỡ lạnh, lát em sang.
Chưa kịp hỏi người đàn ông kia là ai thì chị đã phẩy phẩy tay ra hiệu cho tôi về phòng kèm một nụ cười trìu mến. Về phòng, quẳng sách vở lên bàn trèo lên giường tôi kéo trăn chùm kín từ đầu đến chân. lạnh quá, cả buổi chiều ngồi ở ngoài đường, lạnh, đói lại thêm cảm giác nhớ nhung giận hờn làm tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Thiếp đi lúc nào chẳng biết. Bỗng bên hông bộp bộp bộp – chị ngồi bên cạnh lật trăn ra đập vào người tôi.


– Dậy, dậy.. Anh, dậy đi.
Mở mắt nhìn sang thấy tay chị cầm bộ quần áo tôi thay ra ngày hôm qua, cười cười dúi vào tay tôi chị nói.
– Anh đi tắm đi.
Thì ra sáng nay khi vào phòng tôi đánh răng rửa mặt, chị thấy quần áo bẩn của tôi vứt ở chậu, nên chị bảo tôi đi học để chị khoá cửa. Thực ra khi tôi đi thì chị ở nhà giặt quần áo của tôi xong chị mới đi làm.
Trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc pha lẫn một chút ngượng ngùng tôi quàng tay ôm ngang đùi chị. Chị cười cười rồi giục tôi đi thay quần áo.

Tỉnh dậy hơi lảo đảo vì ngái ngủ vì mệt, tôi cầm quần áo vào nhà tắm định xả nước thì chị nói:
– Anh, để em cắm ấm nước nóng cho anh nhé. Lạnh lắm, tắm nước lạnh làm sao được
Tôi chẳng nói chỉ gật gật. Lúc này sao chị giống như một người vợ hiền lo lắng chăm chút từng tí một cho chồng, lòng tôi thấy có lỗi với chị. Nhìn chị hí húi hứng nước rồi mang vào cắm tôi chỉ muốn đến bên chị ôm chị vào lòng, muốn nói với chị đừng bao giờ rời xa tôi, chị có biết rằng tôi yêu chị nhiều lắm không?!?


Ngồi chờ nước sôi tôi định hỏi chị người đàn ông trong phòng chị là ai thì chị nói:
– Nước sôi thì anh lấy tắm nhé. Em phải về phòng đây.
Rồi chị quay về phòng. Nhìn theo bóng chị tôi lại muốn được ở bên chị đêm nay. Có lẽ chị đã là một phần trong tôi. Yêu chị nhiều lắm P ạ.
Tắm rửa xong thấy đói đói, khoắc chiếc áo liền mũ với cái ô tôi đi ra ngoài đầu xóm ăn cháo. Lúc nãy ngại chị nên nói với chị là ăn rồi vì thực sự lúc đó tôi cũng chẳng thiết ăn uống gì nữa, chỉ đến bây giờ khi trong lòng đã nhẹ nhõm hơn tôi mới có cảm giác đói, bước qua phòng chị, chị nhìn thấy tôi nhưng có lẽ có người kia nên chị ngại không gọi tôi.
Ăn xong bát cháo, người đã ấm hơn, cũng đỡ mệt. đang lững thững đi về thì thấy tiếng chị từ đằng sau gọi với.


– Anh, chờ em với.
Quay lại thấy chị lụp sụp ô mũ tôi hỏi:
– Em đi đâu đấy, anh kia đâu?
– Em ra quán net tìm anh, thế anh đi đâu mà không thấy anh ở quán net.- chị trả lời.
Tôi đáp:
– Anh đói quá nên ra ngoài ăn bát cháo. Anh kia đâu?
– Vậy mà bảo vợ ăn rồi, đồ… – Chị nói nửa trách móc nửa nũng nịu.
– Vợ nào? – Tôi hỏi.


Chị quàng tay vào tay tôi rồi thì thầm:
– Vợ anh chứ còn vợ nào. Hihi.
– Em ra quán net tìm anh thật à? chứ không phải là đi tiễn anh kia về à?
Chị ngước lên nhìn tôi, véo vào má tôi rồi cười sặc lên:
– Hihi, ghen à? Hihi, chồng ơi là chồng, sao mà…
Tôi đáp:
– Thèm vào ghen, thế anh kia về rồi à. Mà ghen thì làm sao?
– Vâng, anh M, anh trai em đấy, tuần vừa rồi em không về nên anh mang quần áo rét lên cho em đấy.


Tôi chẳng nói gì, nhưng thực sự trong lòng vui vô cùng. Kéo chị lép sát vào người tôi để tránh mưa, tôi và chị sánh đôi đi về xóm.
Đến cửa phòng chị, chị bảo tôi về mang quần áo vừa thay ra sang để chị giặt một thể, Tôi gật đầu rồi ghé vào tai chị thì thầm:
– Anh về học bài, tí em sang ngủ với anh cho ấm nhé. Lạnh lắm, với lại… nhớ nhớ.
Chị cấu vào tay tôi rồi gật đầu, nhắc tôi về nhớ mang quần áo bẩn sang một lần nữa.
Đêm đó tôi và chị lại quấn lấy nhau, đưa nhau về thủa nguyên thuỷ của loài người. Hai lần tôi đưa chị vào cõi thiên thai cũng là hai lần chị đón lấy tất cả những yêu thương, giận hờn,nhớ nhung của tôi vào trong tận sâu trong người chị.

Thời gian lặng lẽ trôi, Tôi với chị quấn quít bên nhau và ngày càng gắn bó hơn. Nhưng rồi chuyện của tôi và chị cũng có một vài người trong xóm trọ để ý. Bắt đầu có những lời xì xào, những lời châm chọc khi chị đi cùng tôi hay những khi chị đi ngang phòng họ. 
Tôi biết chị buồn lắm, nhiều lần sang với tôi tôi thấy chị lên giường nằm quay vào tường im lặng, khóe mắt chị hoe đỏ. Thương chị nhiều lắm mà tôi chẳng biết làm gì. Tôi trở lên căm ghét những người ở xóm. Chẳng lẽ có cái quy ước chuẩn nào trong tình yêu? Tình yêu là gì? Chẳng lẽ phụ nữ chỉ được phép yêu người hơn tuổi họ, và như vậy mới được coi là yêu đương đứng đắn? còn như tôi và chị thì không thể tồn tại tình yêu thật sự mà chỉ là sự lợi dụng, là điều cấm kị trong xã hội? Nhiều lần tôi muốn nói cho họ biết để họ đừng chọc ngoáy vào chuyện của người khác, nhưng chị gàn tôi. Chị lo tôi buồn, tôi chán nản, có lần nằm cùng tôi chị thủ thỉ:


– Kệ họ anh ạ. Chỉ cần anh yêu em và ở bên em là được rồi. Anh không nghĩ gì thì em cũng chẳng nghĩ gì cả. Anh đừng cự cãi họ làm gì, yêu anh là em đã xác định và em chấp nhận tất cả. Đừng nói gì anh nhé. 
Thương chị hơn bao giờ hết. Thời gian này chắc chị buồn nhiều lắm vì chuyện của tôi và chị trở thành đề tài trong những lần tụ tập hay những buổi trà dư tửu hậu của những người trong xóm. 
Buổi sáng chủ nhật chị về quê. Trước khi về chị dặn tôi:
– Anh lên nhà cậu mợ mà chơi, ở xóm làm gì rồi lại buồn. Lúc nào lên em điện vào số nhà cậu thì anh về nhé.


Tôi ậm ừ rồi bảo chị cứ về đi đừng lo lắng gì. Giặt giũ quần áo xong vừa bước ra sân thì gặp ông hàng xóm cách tôi 2 phòng đang ngồi nhăn nhở cười nói với mấy đứa con gái phòng bên cạnh. Thấy tôi ông ấy nói với giọng diễu cợt, và như kiểu làm trò cho mấy đứa kia cười:
– A.. T, anh nghe nói dạo này chú chuyển sang làm bên hàng không à?


Tiếp tục nhăn nhở hắn nói tiếp:
– Nghề đấy giờ khá đấy, hái ra tiền đấy. Cố gắng mà kiếm chác chú ạ.
Rồi hắn cùng mấy con trong phòng phá lên cười. Tôi cố trấn tính hỏi lại hắn:
– Anh nói thế là sao? Em không hiểu lắm.
– Hừ, chú mày… con P cũng ngon đấy, thế đã làm ăn gì chưa. Mà giờ chắc chú không phải xin tiền nhà nữa đâu nhỉ. Kể thì bố mẹ chú nuôi chú ăn học cũng nhàn đấy.
Tôi nghĩ không thể nhún nhường với cái lũ nhiều chuyện này nữa và cũng không thể kìm chế được nữa tôi với cây gậy chọc quần áo dựng ở bờ tường lao thẳng vào hắn và quật. Hắn né được rồi cầm cái ghế đang ngồi choảng thằng vào người tôi. Không kịp tránh tôi lĩnh chọn chiếc ghế vào vai, điên tiết nhặt ghế lên tôi phi thẳng vào vừa đạp vừa cầm ghế đập vào lưng hắn.
Thấy ồn ào mấy người ở xóm lao ra, người ôm hắn, người ôm tôi tách tôi và hắn ra. Mấy đứa trong phòng thì ngồi im thin thít không dám nói gì. Mấy phút sau vợ chồng cô chủ nhà đi vào. Đi về phía phòng tôi đang ngồi cô quát:


– Thằng T, thế làm sao? – Cô chủ nhà hỏi.
Tôi chẳng nói gì, cô lại nói tiếp:
– Ở đây chưa bao giờ xảy ra chuyện đánh đấm, mày định làm loạn à. Không thích ở thì chuyển đi chỗ khác mà ở.
Bên phòng bên cạnh, ngồi cùng mọi người hắn vẫn hung hăng chửi tôi, văng đủ thứ thách thức tôi. 
– Thằng oắt con, mày liệu thần hồn. Dcm mày, chưa xong với tao đâu.
Giọng cô chủ nhà quát lớn:
– Còn thằng S, có im đi không? Chiều nay hai thằng chuyển đi khỏi đây. Đây không phải là chỗ chứa chấp loại du côn như chúng mày.


Chú chủ nhà có vẻ điềm đạm hơn, có lẽ cũng bởi khi tôi chuyển đến đây bố mẹ tôi có đến nói chuyện với cô chú, chú cũng làm trong ngành công an như bố tôi. Chú nói rất bình thường:
– Thôi bây giờ chú nói với T thế này này. Ở tập thể thì đâu cũng vậy thôi, nên mỗi người nhịn nhau một chút mới sống được. Một điều nhịn là chin điều lành. Cho nên tuyệt đối đừng để cô chú phải vào giải quyết những chuyện tương tự như này một lần nữa. Chú chỉ nói thế thôi chắc cháu cũng hiểu.


Tôi vẫn ngồi im không nói gì, rồi cô chú sang phòng hắn đang ngồi. 
Thấy cô chú vào có vẻ hắn càng trở lên hung hăng hơn, mấy đưa con gái càng can ngăn hắn, hắn càng nói to hơn. hắn vẫn chửi, vẫn thách thức tôi:
– Cái loại nó, cháu nói thật với cô chú, cái loại đấy cháu không thèm chấp. Nó thích gì cháu cũng chơi…vv.vv. 
Chẳng biết thế nào 2h đồng hồ sau tôi thấy hắn thu dọn đồ đạc rồi chuyển đi. Qua phòng tôi hắn nhìn vào rồi nói:
– Chưa xong đâu con ạ. Mày tưởng chơi được tao à?
Tôi cười khẩy rồi lại tiếp tục chơi game.


5h chiều chị lên đến xóm. Vừa lên chị vào thẳng phòng tôi. Chị hỏi:
– Anh không lên nhà cậu à? Em gọi cậu bảo không thấy anh lên.
– Anh hơi mệt nên ở nhà. Đi đường có lạnh không? – Tôi trả lời.
Chị đáp: 
– Đang rét run hết cả người đây này. Nhớ chồng quá. Nhớ chồng quá. – vừa nói hai tay chị vừa bíu vào vai tôi.
– Áo anh làm sao thế này – chị hoảng hốt.
Tôi trả lời:


– Lúc sáng trượt chân nên bị ngã.
– Có đau không, cởi áo ra em xem. – Chị nói với giọng hấp tấp.
– Mà đi đứng kiểu gì vậy? – Chị dồn dập hỏi tôi.
Nhìn vai tôi chị xít xoa:
– Cũng may chỉ xây sước nhẹ Khổ thân chồng em. Thôi anh nằm nghỉ đi, em đi chợ nấu cơm. Lát sang ăn cơm nhé.
Tôi không nói gì chỉ gật đầu.
Nấu cơm xong chị gọi tôi sang ăn. Vừa ngồi xuống mâm chưa kịp ăn thì hắn cùng 2 thằng nữa nhìn bẩn bẩn thò đầu vào phòng chị nói:
– T, ra đây tao nhờ tí viêc.
Buông bát đứng dậy tôi đi theo hắn. Chẳng hiểu gì, nhưng có lẽ nhìn vào thái độ của hắn chị cũng đoán được rằng có chuyện không hay giữa tôi và hắn, thả miếng tranh đang cắt dở xuống mâm chị đi theo tôi. Hắn đi trước, 2 thằng hôi hám đi sau tôi, chị lẽo đẽo đi sau cùng. Vừa ra đến cổng xóm. 
– Bộp, giờ mày thích gì? – Hắn bất ngờ quay lại tát tôi.


Choáng váng với cái tát trời giáng của hắn, tôi lảo đảo. Như phản xạ tôi co chân đạp thẳng vào bụng hắn. Hắn hơi loạng choạng, định xông vào hắn tiếp thì hai thằng kia từ đằng sau lao lên đạp tôi ngã dúi dụi vào tường, thừa cơ hắn xông tới đấm đá túi bụi vào mặt vào bụng tôi, vừa đánh hắn vừa văng những lời lẽ thô tục, chửi bới sỉ nhục tôi và chị. Mắt nhòa đi tôi chẳng còn nhìn thấy gì, những tiếng bụp bụp vang lên bên tai, người rũ xuống, qua khe chân hắn và 2 thằng kia tôi chỉ còn thấy lờ mờ bong chị đang khóc lóc van xin mấy thằng kia một cách tuyệt vọng. Chắc là chết, chẳng thể chịu được nữa, tôi bắt đầu vật xuống thì xa xa thấy có bóng người chạy tới:


– Dừng lại, mấy thằng kia, dừng lại. – Giọng chú chủ nhà quát lớn.
Buông tôi ra chúng chạy thẳng ra hướng đường cái. Chị ngồi thụp xuống cạnh tôi, vừa khóc chị vừa hỏi;
– Tại sao lại thế này, hư.. hư.. hư. T…ơi, ư…ư..ư.
– Đưa nó vào nhà đi anh. – Giọng cô chủ nhà nói với chồng.
Đưa tôi vào phòng , chị vẫn khóc nức nở bên cạnh tôi. Mọi người trong xóm đứng vây quanh phòng tôi bàn tán. Cô chủ nhà quát:


– Giải tán, giải tán đi. Xem cái gì mà xem. Cái xóm này sắp loạn rồi.
Mọi người lần lượt ai về nhà ấy, chỉ còn chị và vợ chồng cô chủ nhà cùng một anh cạnh phòng tôi ở lại. Cô chủ nhà hỏi chị mọi chuyện xảy ra như nào. Lúc này chị mới biết buổi sáng tôi và hắn đã xô xát với nhau. Chú chủ nhà thì ngồi nói chuyện với anh hàng xóm của tôi. Một lúc sau vợ chồng cô chủ nhà và anh hàng xóm đi về, chỉ còn lại chị và tôi. Lấy khăn lau người cho tôi, vừa khóc chị vừa nói:


– Hư.. hư..hư.. Em đã nói anh rồi… ư… ư… ư, người ta nói gì thì kệ người ta …ư…ư…ư…để ý làm gì. Ư..ư…ư…Cả đời này anh có đi cự cãi với người ta được mãi không? Ư…ư…ư. 
Khóc to hơn chị lại nói tiếp:
– Mà sáng nay..ư..ư..ư, em đã bảo..ư..ư..ư lên nhà cậu mà chơi thì không nghe cơ. Ư..ư..ư . có bao giờ anh nghe em điều gì đâu.ư..hu.hu.hu – Chị khóc càng to hơn mặc cho lúc này vài người trong xóm lại kéo đến cửa phòng tôi khi thấy vợ chồng cô chủ nhà đã về. 
– Em đóng cửa vào – Tôi nói với chị.
Có lẽ không còn e ngại những người trong xóm nữa hoặc cũng có thể chị cảm thấy uất ức nên chị nói như quát:


– Kệ người ta. Ư…ư..ư.
Tiếng chuông điện thoại của chị vang lên. Đưa tay lên quệt nước mắt chị nói với tôi:
– Mẹ gọi, anh, mẹ gọi.
– Em cứ nghe đi – Tôi trả lời chị.
– Alô.
– …………………….. – Mẹ tôi nói đầu dây bên kia.
– Dạ.
– …………………………. – Mẹ tôi nói đầu dây bên kia.
– Không có gì đâu cô ạ.
– ………………………………. – Mẹ tôi nói đầu dây bên kia.
– Vẫn thức cô ạ.
– …………………………………… – Mẹ tôi nói đầu giây bên kia.


– Vâng ạ. Cô chờ cháu một chút để cháu mang điện thoại sang cho em.
Chị dúi điện thoại vào tay tôi rồi ra hiệu cho tôi từ từ một lúc rồi hãy nghe điện. Chị ngồi bên cạnh vẻ mặt lo lắng.
– Alô. – Tôi bắt máy.
– T. à. – Mẹ hỏi tôi.
– Vâng, con đây. – Tôi trả lời.
– Thế làm sao mà lại như thế. – Mẹ hỏi tôi.
– Chuyện gì hả mẹ. – Tôi hỏi lại .
– Chú Đ gọi điện cho bố mày, bố mày gọi về bảo mẹ gọi lên cho mày. Làm sao mà lại như thế? – Mẹ giọng vừa như mắng vừa như đang rất lo lắng cho tôi.
– Không có gì đâu mẹ ạ. – Tôi trả lời mẹ.


– Không có gì là không có gì thế nào? Thôi, mai thu dọn đồ đạc chuyển về ở cùng cậu mợ. – Giọng mẹ kiên quyết.
– Không sao đâu mẹ ạ. – Tôi trả lời.
– Mai mẹ với Thằng Th (em trai tôi) lên xem mày ăn ở thế nào. – Mẹ tôi nói tiếp.
– Lên làm gì, không phải lên đâu, mai con học cả ngày, cuối tuần này con về, mẹ không phải lên đâu. – Tôi cự nự.
Mẹ dặn dò tôi thêm vài điều rồi cúp máy. Đưa máy cho chị, cầm máy chị hỏi tôi:
– Mẹ bảo sao?
– Không có gì, mẹ chỉ hỏi sao lại đánh nhau thôi. – Tôi trả lời chị.
Nhìn tôi lo lắng chị hỏi:


– Mẹ có biết chuyện… chúng mình không.
Lắc đầu tôi nắm tay chị để chị yên tâm. Mọi người đã giải tán hết. Chị về phòng cất dọn mâm cơm, khoá cửa phòng rồi lại sang phòng tôi, khoác chiếc áo khoác của tôi chị nói:
– Em ra mua cháo về em với anh ăn nhé. Chưa có gì vào bụng lại còn bị chúng nó đánh. Khổ chưa?
Cầm bát, dáng chị lầm lũi bước đi giữa đêm tối. Thương chị lắm P ạ. Có lẽ chị nói đúng, nếu yêu chị, chấp nhận ở bên chị thì cả đời này làm sao tôi cứ đi cự cãi với người ta mãi được. Tôi đã làm chị khổ, thương chị nhiều lắm. 


Lịch kịch mở cửa, chị cầm bát cháo bước vào. Lấy thêm một bát, san ra chị gọi tôi dậy ăn cùng chị. Vừa ăn chị vừa hỏi tôi thấy thế nào, có còn đau chỗ nào không, vừa hỏi chị vừa nắn nắn bóp bóp vai và lưng tôi. Chị nói hay là tôi và chị chuyển đi xóm khác. Chị lo chúng nó còn quay lại đánh tôi thì chị chết mất, chị nói chị sợ lắm rồi. Đêm đó chị nằm cạnh tôi, có lẽ chị không ngủ được nhiều. Chị trằn trọc rồi thở dài, thi thoảng tỉnh giấc tôi thấy chị vẫn sụt sịt. Chắc chị buồn lắm. Còn tôi toàn thân đau buốt, chẳng nói được nhiều với chị, những lúc tỉnh giấc thấy chị sụt sịt tôi chỉ bảo thôi em ngủ đi. Nhưng chị chỉ nằm quay vào tôi, áp mặt vào cánh tay tôi mà không nói gì.
Sáng hôm sau có lẽ lúc đó tôi mới ngấm đòn của hắn. Người ê ẩm, đầu đau nhức. Còn chị dậy từ sớm giặt đống quần áo bê bết máu và bùn đất của tôi rồi đi mua đồ ăn sáng cho tôi. Dặn tôi khi nào dậy thì ăn. Xong đâu đó chị chị mới thay quần áo đi làm, chị bảo trưa không phải ra quán ăn đâu, chị sẽ về nấu cơm cho tôi.
Chị vừa đi được 20p thì tiếng xe máy đỗ trước cửa phòng tôi. Mẹ tôi và Th em tôi bước vào. Ngồi vừa nói vừa như mắng tôi, mẹ hỏi đầu đuôi câu chuyện như nào, tôi chỉ nói qua loa là nó trêu tôi chứ không dám nói nó diễu cợt chuyện tôi với chị. Thấy tôi cũng không có gì nghiêm trọng, nên mẹ đồng ý để tôi tiếp tục ở đó. Mẹ với Th đi mua cho tôi vài vật dụng sinh hoạt, đưa cho tôi thêm tiền. Qua nhà cô chủ nhà nói chuyện xong rồi mẹ mới về. 


Buổi trưa đi làm về chị qua chợ mua thức ăn rồi qua phòng nấu ăn cùng tôi. Nhìn thấy đường mắm muối đầy lọ, thêm trứng và sữa trên bàn chị đoán là mẹ lên. Chị hỏi tôi:
– Sáng nay mẹ lên à anh?
– ừ, mẹ với Th. – Tôi đáp.
– Mẹ có nói gì em không?- Chị hỏi rồi chăm chú chờ tôi trả lời.
– Mẹ bảo hôm nào mời con dâu về nhà chơi – Tôi trêu chị.
– Hứ, điêu. – Mẹ có nói gì em không?
– Không, mẹ biết gì đâu mà nói. – Tôi trả lời.
– Phù…. Chị thờ phào rồi hỏi tôi tiếp.
– Anh đỡ đau chưa? Còn nhức đầu không?
Tôi nói cũng đỡ rồi, chị quay vào nấu nướng tiếp. Buổi chiều chị xin nghỉ làm sớm hơn mọi ngày. Những lúc này sao chị giống một người vợ đến vậy, chăm lo cho tôi, quan tâm tôi từng li từng tí. Nhìn chị tôi thầm nghĩ không biết rồi sẽ còn bao nhiêu chông gai, bao nhiêu thách thức nữa để tôi có chị trọn vẹn. Mới yêu nhau chưa được 2 tháng. Ước gì tôi được cưới chị ngay bây giờ. Thở dài, tôi biết sẽ còn xa lắm mới đến ngày đó.