Tháng năm rực rỡ (p2)

Đầu năm, một phân xưởng sản xuất chuyên về tôm nên không có gì bận rộn, bộ phận sản xuất vẫn do Bác Tùng đảm nhiệm, nhân sự cốt cán vẫn không có gì thay đổi, chỉ tân trang một ít máy móc, cải tiến lại kho lạnh. Hắn sẽ cùng bộ phận chuyên nuôi trồng đi khảo sát vài thị trường để thuê thêm ao đìa, cải tạo ao đìa chuẩn bị thả mùa vụ mới.

Hắn về phòng làm việc khi họp hành xong, gọi chị vào:

-Hắn: Từ khi bố mất, xưởng cũng không xảy ra việc gì, hoạt động vẫn ổn định, lợi nhuận thì chưa đáng kể, vì quy mô nhỏ, lợi nhuận chủ yếu vẫn dựa vào nuôi trồng, em sẽ mở rộng kinh doanh và thành lập thành công ty cổ phần…
Với uy tín của bố và hoạt động hiện giờ thì gọi vốn không thành vấn đề, nhưng vấn đề là nhân lực… chị có ý kiến gì không? Có một vài nhà đầu tư tiềm năng họ muốn đi cùng em, khi em dự hội thảo doanh nghiệp ngành thuỷ sản hồi cuối năm…

-Chị: Chị đã xem bản kế hoạch em đề ra, vấn đề trước mắt là em chọn địa điểm để xây dựng phân xưởng, chứ ở đây không thể mở rộng được, xung quan nhà dân, nhà cửa chen chít…

-Hắn: SG là nơi em hướng đến, em sẽ mở riêng, nhưng vẫn giữ cơ sở ở đây hoạt động độc lập. Em đi khảo sát thị trường về, chị cùng em đi SH hén…

Thương thảo với chị một số vấn đề, chị ra ngoài làm việc. Hắn nhấc tay lên nhìn đồng, ồ mới 10h sáng, hắn gấp lap lại và ra ngoài gặp vài người.
Hơn 1 tiếng trở về, thấy chị vẫn ngoài trước máy tính, mọi người chắc đi ăn hết rồi. 

-Hắn: Về nhà ăn cơm hay ăn ngoài. hắn hỏi
-Chị: Gọi mẹ thử đi xem có nấu không? 
-Hắn: ừm

Hắn gọi cho mẹ…

-Hắn: Mẹ không ở nhà… qua Trần Phú B ăn gì đi, chạy xe cũng nhanh
-Chị: ừm

Từ khi sau cái đêm khuya hôm tết ở ĐL thì mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, ngoại trừ cái ánh của chị dành cho hắn nồng nàn hơn, đôi khi cười lại nhìn hơn. Hắn thì vẫn giữ cái lãnh đạm làm của riêng.
Ăn xong ngồi ngắm biển buổi trưa, phì phà điếu thuốc.

-Chị: Không bỏ cái khói thuốc lá được à
hắn chòm người tới tai chị khẽ nói:
-Hắn: nó ngon như đôi môi mỏng của chị á

Chị vừa liếc vừa rủa hắn, hắn cười một cách khoái trá.

-Chị: Đi khảo sát mấy ngày?
-Hắn: Tầm 2 ngày, rồi giao lại cho bộ phận nuôi trồng giải quyết.
-Chị: Em mua 2 khách sạn trong SG khi nào?
-Hắn: hơn 1 năm
-Chị: Tình hình kinh doanh ổn chứ? 
-Hắn: Trừ chi phí cũng lời vài chục tháng. Nhỏ mà, mỗi cái có 20 phòng…

Hắn và chị nói vài ba câu nữa rồi về công ty…

Từ ngày làm chung với hắn, có khi 7h tối mới về tới nhà. Ăn bữa cơm nhà thật thoải mái, cơm xong hắn có thói quen làm tách cà phê ra ban công hóng gió biển. 
Chị thu xếp đồ đạt dùm hắn, chuẩn bị mai hắn phải đi… 
Mẹ thì chẳng hiểu gì mấy chuyện làm ăn, nên ít khi xen vào, mẹ hắn là vậy, ngót nghét cũng hơn 50t tuổi rồi, sắp về hưu rồi, lương giáo viên đủ mẹ đi đây đi đó, chuyện làm ăn xưa thì bố gánh, giờ thì 2 chị em đã lớn, nên mẹ chẳng phiền hà gì, tụ tập bô lão rãnh thì đi đây đi đó, không thì dạy thêm. Gia đình xem như êm ấm, có phần buồn tẻ. Cứ suốt ngày ra rả về phần chị chưa ai rướt… Để có cháu mà bế…

Hắn lại phải đi, vẫn giày nike đen, quần jean đen, áo thun trắng trông bụi bụi, cỡi con bán tãi của bố hắn. Về nuôi trồng có 2 anh kỹ thuật đi chung. Phan thiết hắn đến, đìa ao cũ, thuê thêm ít, hợp đồng tiền bạc xong, trao đổi với với 2 anh kỹ thuật để chuẩn bị mùa mới. Ở lại 1 đêm, chè chén vài người, sáng mai hắn về, 2 anh kỹ thuật ở lại sắp xếp về sau. Hắn dặn: Anh cần thêm người về kỹ ttuật cứ nói em, em sẽ tuyễn thêm, chứ hiện giờ mình nuôi trồng ba bốn nơi sợ anh quảng không hết, cần gì anh cứ đề xuất em sẽ duyệt, từ chỗ ăn ở cho em anh làm, đến máy móc …. Em thẳng thắng nhanh gọn. Miễn làm tốt em nào có hẹp hòi ai, cộng hưởng cùng có lợi…
Hai ảnh ok và cười, hắn về lại xưởng, để đi ký hợp đồng tôm giống, rồi thức ăn, rồi thuốc trừ bệnh vvvvv. Tối sẩm hắn mò về nhà như thằng đi bụi, thấy chị đang dọn cơm

-mẹ đâu rồi?
-bên nội á, tắm đi rồi ăn cơm
– Mai chị cho người kiểm tra dùm em máy móc để chuẩn bị thả mùa vụ mới nhé, máy oxi nào hư thì sửa hết hạn sử dụng thì bán quách đi, chứ em thấy cái kho ngổn ngang quá. 

Hắn nói xong khon xuống kiếm cớ hôn chị
– Em đi mới 2 ngày mà nhớ chị quá hà
– Mẹ về cho bây giờ, tắm rồi ăn cơm

Chị cứ len lén đỏ mặt, cười khúc khích. Hắn đi tắm…

Cơm nước xong, hắn chế tách cà phê ngồi salon phòng khách ôm lap giải quyết công việc. Công việc còn bề bộn quá, chuẩn bị cãi tạo ao đìa từng nơi, để thả mùa mới mà, làm ăn có đạt kết quả hay không phải nhìn vào khâu chuẩn bị. Chị thấy vậy tới ngồi trên đùi hắn, dáng người mỏng manh… Hình như ngồi trên đùi là sở thích hay sao ấy…

-Mặc quần áo kiểu này là muốn giết người à (hắn cuối xuống tai thỏ thẻ, khà chút hơi nóng vào tai chị)
Chị khẽ rùng mình, đáp gọn lỏn
-Ở nhà mặc cho mát, làm việc đi…

Thấy hắn chẳng ngó ngàng gì, chị ngồi 1 lúc rồi đi ngủ, mẹ cũng về, 2 mẹ con nói vài ba câu chuyện, rồi ai cũng về phòng nấy

Làm cóc cà phê bên bờ biển, phì phèo điếu, cảm xúc ùa cứ lẫn lộn, chuyện đời, cuộc sống, mới mấy năm, cứ ngỡ đã dài như mấy thế kỷ! Đúng thiệt là “nhân sanh kỷ hà” vậy!

Chương 2.3

Hắn gấp laptop lại, cũng hơn 10h rồi, làm thêm tách cà phê ra ban công hóng gió, cái vị biển mằn mặn khắm khắm, có chút nồng nồng mang theo từ gió thổi lên, càng ngửi nhiều càng nghiện (giống mùi gì anh em nhỉ 

:)

))))) 
Ngày mai còn hàng tá công việc phải sắp xếp…

Tạm ổn công việc ngoài này, hắn chuẩn bị vào SG…
Vừa bước vào nhà, trời hơi tối, đang còn xuân nên không khí có phần hơi lành lạnh, mẹ và chị ngồi bên tivi thấy hắn về mẹ hỏi:

– Công việc ổn chứ? ăn gì chưa con
– Dạ ổn mẹ, chị chuẩn dùm em ít đồ, em đi SG luôn
-Chị đi nữa…

Mẹ lên tiếng:
– 2 Đứa lại đi à, nhà này lại quạnh hiu…

-Hắn: Con vào xem 2 khách sạn trong ấy rồi sắp xếp nữa, còn gặp vài người, làm hợp đồng thuê xưởng, tùm lum hà… Nhưng con có đi luôn đâu mà sợ, việc ngoài này con tạm giao cho bác Tùng vài hôm…

Nghe nói hắn đi là mẹ hắn khi nào cũng vậy. Chị chuẩn bị đồ đạt, hắn tắm rửa ăn uống, rồi 10h tối phải vào SG. Nhưng mẹ hắn chẳng bao giờ muốn đi xa cùng hắn, phần vì còn dạy, phần vì ở nhà cho có hơi ấm.

Đồ đạt chuẩn bị xong, xe khởi hành, chị hắn lại ngồi bên ghế phụ, hắn chạy được 1 đoạn, vừa đốt thuốc vừa hỏi:

– Chị mệt không, hay ra đằng sau nằm ngủ đi.
-Không mệt
Chị nhoẽn miệng cười….

Xe qua khỏi phan thiết… 
hắn bảo:
-Ghé ăn gì nhé, em cũng đổ dầu
-Ừm

Ghé quán ăn đêm, hắn đi đổ dầu, còn chị thì gọi đồ ăn…
-Gọi cho em ly cà phê, với gói 3 số anh thôi, em không đói…
Hắn bảo.
Chị chỉ ừm, đổ dầu xong, hắn thấy chị đang ăn tô phở có vẻ rất thư thả, mái tóc ngắn xoã xuống, hắn vào thấy vậy vén vài lọn tóc cho chị…

-Chị đêm, tầm 8h sáng mới tới nơi, lát chị ra sau mà ngủ hén, có chị ngồi em phân tâm không chạy nhanh được.
Nói xong hắn cười haha

Còn chị chỉ liếc hắn, rồi ăn tiếp, hắn ngồi uống cà phê và ngắm chị ăn…
Thư thái và giản dị

Hắn mở cửa xe cho chị, chị ra sau nằm, hắn chạy có phần nhanh hơn, sợ sáng kẹt xe, nhìn gương chiếu hậu thấy chị đã ngủ rồi…
Tới căn chung cư hắn ở TB cũng đã 9h sáng, hắn và chị lên nhà…
-Em đi công việc xíu, siêu thị trước nhà chị có đi chợ thì đi
-Ừm trưa về ăn cơm, chị dọn dẹp chút xíu…
-Em đi gặp bạn bè, một vài đối tác chắc ăn trưa với họ luôn, chị làm gì làm đi, em đi đây…

Gần tối hắn mò về nhà có chút hơi say, thấy chị mặc cái đầm ở nhà loay hoay bên bàn bếp, hắn nhìn chỉ muốn bế chị lên…

-Ưm… để yên nấu ăn coi

Hắn chẳng quan tâm hắn hôn mạnh, tiện tay tắt cái bếp gas bế chị lên phòng…
Vừa hôn vừa tuột cái đàm xuống

-Chà không mặc đồ lót 

-Ở nhà mặc làm gì, có ai vào đâu. Đi tắm đi, mới về người dơ dáy

Thế là hắn bế chin vào toilet luôn, dựa chị đứng vào tường, bắt đầu hôn, liếm từ trên xuống dưới. Nhấc một chân chị lên, cứ thế mà hôn vào cô bé chị…

-ưm… ư…. ư…ư…..ư….ư

– ơ…..ơ …ơ ….ơ….

Hắn đứng dậy lật người chị lại, chống 2 tay vào tường, chổng mông ra hắn đút của nợ của hắn vào…

-a…..aaaaaaaaaa

Hắn liếm nhẹ từ sóng lưng lên đến tai. Dập từ nhẹ sang mạnh, từ mạnh sang nhẹ… 

-aaaa…..aaaaaaa…. chị ra

-ưm…….. em cũng ra

Out xong hắn có thoái quen vẫn ôm chị một lúc, rồi xối nưóc cho chị. 

-Hư quá 

Chị có phần đỏ mặt, đi ra ngoài, hắn tắm xong thay cái quần tà lỏn lên giường ngủ lúc nào không hay.

Nửa thấy tay có phần hơi tê, tỉnh dậy, thấy chị gối len tay hắn nằm ngủ ngon lành. Lại không mặc đồ lót. Hắn vén tóc chị, hôn nhẹ tráng chị rồi ôm mà ngủ…
Bình minh đến, hôm nay hắn dẫn chị đến 2 khách sạn giải quyết ít vấn đề…

Chương 3

Bình minh đến, việc hôm nay hắn phải đến 2 cái khách sạn. Hắn vừa tỉnh giấc, thấy chị vẫn ngủ ngon lành, cặp ngực nhô lên, mấp mô theo hơi thỏ. Thấy vậy, hắn lùa lưỡi liếm liếm, mút mút mặc dù bên ngoài áo nhưng vẫn kích thích, chị ưm… rồi cựa mình, tát yêu hắn … lăn qua ngủ tiếp

-Hư quá, mới sáng sớm, để người ta ngủ

-Dậy đi, không dậy là ăn tiếp đó haha

Hắn cười nham nhở, chị bật dậy phi thẳng vào toilet…

Hắn xuống bếp, mở tủ lạnh thấy có bánh mì san quýt với ít trứng, thịt bò, rau cỏ. Chắc chị đi siêu thị hôm qua…

Thấy chị ra hắn hỏi:
-Ăn sáng ở nhà hay ăn ngoài
-Ăn nhà đi, sáng ở đây kẹt đường, đi lại bất tiện…

Hắn cũng chỉ ừm, chị vào làm đồ ăn, hắn qua phòng sách xem lại sổ sách doanh thu, và bật máy tính lên xem camera. Quảng lý từ xa của hắn nhờ cái camera này thôi. Căn phòng sách thì nhỏ hơn phòng ngủ, Xung quanh tường hắn đóng 3 kệ sách lớn và 1 kệ rượu nho nhỏ. Chính giữa hắn để bàn làm việc. 

Chị vào kêu hắn đi ăn sáng, thấy hắn vắt chân xem laptop, thấy chị vào hắn bỏ chân xuống vì biết đường nào chị cũng tới ngồi lên đùi hắn. Chị ngồi lên đùi hắn và hỏi:

-Em quản lý bằng camera à?
-Ừm, quen rồi chị, thôi đi ăn sáng, xem nhiêu đó được rồi…

Vừa ăn sáng vừa gọi vài người, rồi quản lý khách sạn. 
Hắn và chị đi qua khách sạn ở Nguyễn Thái Bình trước. Hắn bước vào mọi người đã đông đủ, 2 lễ tân ca ngày và đêm, 1 quảng lý, 2 bảo vệ, và người phục vụ.
Hắn xem sổ sách, mở mấy tính khách sạn xem tình hình doanh thu và send qua mail hắn. Xem xong hắn nói.

-Mọi người ăn tết vui vẻ chứ?
Tất cả đều cười, vì lương bổng hắn đâu hẹp hòi. Có công trả công, có phạt phải phạt. Hắn nói tiếp:

-Chị này mới là chủ của nơi này, tôi cũng đi làm thuê giống các bạn thôi.
Hắn chỉ chị.

Mọi người nhìn chị, chắc mọi người nghĩ là bạn gái chớ ai biết chị em đâu. Hắn nói tiếp:

-Doanh thu vẫn vậy, mà chi phí có phần hơi cao, khách sạn mình nhỏ và mới, anh Khánh xem dùm em chỗ nào cắt giảm chi phí được thì thực hiện dùm em nhé! Chỗ nào cần chấn chỉnh, sửa chữa cứ báo cáo. Viết mail gởi em xem xét. 

Anh quản lý chỉ vâng rồi thôi.

-Anh xem hệ thống PCCC, phòng ốc rồi gởi qua mail cho em. Đây là bộ giấy tờ photo của khách sạn. Giấy phép KD lẫn ANTT, ATVSTP, hồ sơ PCCC ngộ nhỡ có kiểm tra còn có mà đưa ra. 

Hắn nói chuyện 1 lúc với mọi người, rồi cùng chị đi kiểm tra toàn bộ KS… Trời gần trưa, hắn và chị tá túc nhà hàng nho nnỏ ở Q1 rồi qua quận 7

Xong việc 2 KS hắn và chị về lại chung cư trời cũng vừa tan tầm…