Trẻ không chơi già đú đởn

Chương 1A: 

Bệnh viện đa khoa tư nhân Thiên Ngọc nằm trên một con phố lớn tại Hà Nội, bệnh viện này là một bệnh viện tư rất có uy tín không chỉ ở thủ đô mà còn ở các tỉnh khắp cái Miền Bắc. Bệnh nhân về đây khám và điều trị rất đông vì bệnh viện xây dựng được một đội ngũ y bác sĩ rất giỏi, phong cách phục vụ bệnh nhân rất chuyên nghiệp, với lại một điều cũng rất quan trọng, đó là giá cả chữa bệnh cũng rất hợp lý, chỉ đắt hơn bệnh viện nhà nước một chút thôi nhưng rẻ hơn rất nhiều so với các bệnh viên tư nhân khác.

Nói là bệnh viện đa khoa thì sẽ có đầy đủ các khoa phòng và chữa được nhiều bệnh khác nhau, bệnh viện Thiên Ngọc cũng như vậy nhưng có 2 khoa nổi bật hơn cả, đó là Nam học và Phụ Khoa.

Cụ thể hơn nữa, Nam học và Phụ Khoa là khám và điều trị liên quan đến các vấn đề rối loạn tâm – sinh lý của nam giới và phụ nữ. Hiểu một cách đơn giản thì Nam học điều trị các vấn đề ở dương vật, bìu giái, tinh hoàn .v.v. Còn Phụ Khoa là điều trị các vấn đề ở âm vật, âm đạo, tử cung, dạ con, buồng trứng .v.v. Nếu hai khoa này mà kết hợp với nhau sẽ liên quan đến một bệnh lý mà bệnh viện cũng rất có uy tín, đó là điều trị cho các cặp vợ chồng hiếm muộn.

Bác sĩ chính phụ trách Phụ Khoa của bệnh viện Thiên Ngọc là một bác sĩ năm nay vừa tròn 60 tuổi, ông tên trong giấy khai sinh là Đặng Trung Tình. Trong hồ sơ nhân sự của bệnh viện ghi đầy đủ là Bác sĩ Đặng Trung Tình, kèm với đó là bảng thành tích y khoa đồ sộ với hơn 35 năm công tác tại một bệnh viện trung ương. Các đây 3 tháng bác sĩ Tình nhận quyết định nghỉ hưu theo chế độ và về làm việc tại bệnh viện Thiên Ngọc.

Giờ này bác sĩ Tình đang khám cho một người phụ nữ khoảng chừng 30 tuổi, bệnh nhân nhập viện trong tình trạng chảy máu âm đạo. Trong phòng khám này có một cái giường chuyên dụng để khám phụ khoa, cuối giường có hai cái thanh inox dựng đứng lên cao hơn so với mặt giường chừng 50 cm, đầu thanh inox có đặt một tấm đỡ cho bệnh nhân đặt chân lên đó. Ghế ngồi khám bệnh của bác sĩ đặt cuối giường, phía trước âm vật, hay nói một cách thô tục là ghế ngồi của bác sĩ đặt đối diện với lồn bệnh nhân. Ngăn cách giữa bệnh nhân và bác sĩ là một tấm rèm mầu xanh phủ từ trên cao xuống đến bụng bệnh nhân. Khám phụ khoa là vậy.

Bác sĩ Tình mặc một chiếc áo blouse mầu trắng, khẩu trang treo gần kín khuôn mặt, găng tay cao su mầu xanh. Trước khi bắt đầu các thủ thuật y tế, bác sĩ Tình quan sát một lần tổng thể toàn bộ háng của người bệnh nhân giờ đang dạng ra hết cỡ vì phải gác 2 chân lên 2 cọc inox.

Một chùm lông rậm rạp mọc tự nhiên trên mu lồn, âm vật có mầu thâm đen. 2 môi lớn không còn hồng hào nữa, lỗ âm đạo vẫn còn mầu hồng nhưng không khép lại mà nở rộng bằng đốt ngón tay trỏ, đang phập phồng theo nhịp thở của bệnh nhân. Âm vật mầu hồng khá to nhú hẳn ra bên ngoài. Nhìn sơ là biết bệnh nhân có đời sống tình dục rất sinh động rồi. Đánh giá sơ như vậy theo thói quen nghề nghiệp sau đó bác sĩ Tình đang dùng một chiếc kẹp mỏ vịt từ từ đưa vào bên trong sau đó ấn cái thanh cầm để mở rộng cửa âm đạo của bệnh nhân, trước khi đưa một chiếc đèn chuyên dụng vào sâu trong âm đạo, bác sĩ ôn tồn hỏi bệnh nhân, vì đeo khẩu trang nên giọng ông hoàn toàn không giống với giọng thật lúc bình thường:

– Cháu phát hiện âm đạo chảy máu từ lúc nào? 

Bệnh nhân đang nằm trên giường nhưng khuôn mặt đang nhăn nhó vì cảm giác thốn thốn và lành lạnh ở lồn vì cái kẹp Inox khá là to, khuôn mặt cô đỏ bừng vì vừa nghe thấy giọng của một bác sĩ nam giới. Nghe gọi mình là cháu thì đoán chắc là đã lớn tuổi, nghĩ vậy cũng làm cô bớt ngại hơn, chứ một bác sĩ trẻ có khi sẽ làm cho cô nứng lồn ngay trên giường bệnh không biết chừng. Cô nói nhát ngừng:

– Cháu ….. cháu phát hiện lúc sáng nay ạ.

Ghé sát đầu vào háng bệnh nhân để nhìn sâu vào bên trong âm đạo, bác sĩ Tình đã phát hiện ra điểm chảy máu, nó nằm gần với cửa tử cung, đó là một vết xước do tác động của vật thể lạ, chứ không phải tình trạng viêm nhiễm gì. Nhưng để khẳng định chắc chắn, ông hỏi lại bệnh nhân:

– Có phải trước đó cháu thủ dâm không?

Cô nàng bệnh nhân lúc này chỉ muốn khép hai cái chân mình lại thôi, bác sĩ đã đọc ra nguyên nhân hết sức tế nhị của mình, cô đang muốn chạy thật nhanh về nhà để chui vào trong chăn trốn. Đây là lần đầu tiên cô phải đi khám cho cái lồn của mình, nó vốn khỏe mạnh suốt bao nhiêu năm qua lao động không biết mệt mỏi, vậy mà sáng nay, lúc rửa lồn chuẩn bị đi làm thì máu me be bét, nhìn mầu máu thì không phải là máu kinh. Cô phát hoảng vội đóng gói lồn vào mang đến bệnh viện Thiên Ngọc khám ngay lập tức.

Thấy bệnh nhân không trả lời mình, bác sĩ Tình trấn an:

– Cháu đừng ngại, đây hoàn toàn là y khoa. Bác cần biết chính xác nguyên nhân để có phương pháp điều trị kịp thời. Chuyện thủ dâm đối với y học mà nói là chuyện hết sức bình thường.

Nghe bác sĩ trấn an như vậy thì cô bệnh nhân mới lí nhí:

– Vâng …. ạ. Tối hôm qua.

Bác sĩ Tình kết luận được nguyên nhân gây ra vết xước ở trong âm đạo. Dùng đôi tay điêu luyện của mình, bác sĩ xịt nước sát khuẩn phụt vào sâu bên trong âm đạo bệnh nhân.

Cô bệnh nhân thấy luồng nước mạnh xịt vào trong bên trong cơ thể thì rùng mình, cô hơi nhổm mông lên khỏi mặt giường, cảm giác bị xịt nước vào trong âm đạo có một chút gì đó giống với cảm giác được xuất tinh vào trong lồn.

Bác sĩ Tình cuối cùng bôi một loại thuốc dạng kem chuyên dụng vào chỗ vết xước trong âm đạo, thuốc này có tác dụng cầm máu, sát khuẩn và làm lành vết thương. Xong xuôi đâu đấy, bác sĩ lấy một chiếc khăn sạch mầu trắng thấm thấm vào mặt bên ngoài của bướm bệnh nhân. Tháo đôi găng tay ra vứt vào sọt rác ngay bên cạnh, bác sĩ Tình hô:

– Xong rồi, cháu mặc quần vào rồi ra bàn bác kê đơn.

Bệnh nhân nhanh chóng nhấc 2 chân trên giá inox xuống rồi vội vàng mặc chiếc quần lót và quần dài treo ở cái móc bên cạnh. Cô hơi rón rén đi lại về phía bàn của bác sĩ vì cảm giác lồn mình đang tê do tác dụng của thuốc mà bác sĩ vừa bôi.

Vừa viết đơn thuốc, bác sĩ Tình vừa nói:

– Tôi kê cho cháu một số loại thuốc kháng sinh, kháng khuẩn. Cháu về mua thuốc uống theo đơn là sẽ khỏi thôi. Nói chung không vấn đề gì nghiêm trọng đâu. Cháu nên kiêng quan hệ tình dục trong 7 ngày. Nếu sau 3 ngày mà vẫn còn hiện tượng chảy máu âm đạo thì cháu mới cần phải đi khám lại.

– “Vâng cháu cảm ơn bác sĩ ạ”, nữ bệnh nhân có chút chột dạ vì bác sĩ bảo kiêng địt 1 tuần, không biết là cô có chịu được không nữa.

Đẩy cái đơn thuốc với nét chữ khá đẹp sang trước mặt bệnh nhân, lúc này bác sĩ Tình mới nhìn kỹ khuôn mặt của cô, một cô gái nhìn khá là xinh nhưng trên khuôn mặt cũng thể hiện ra nhiều nét đa dâm, từ đôi mắt, chân mày, khóe miệng đến gò má. Thấy cần phải căn dặn bệnh nhân để tránh những sự việc tương tự xảy ra trong tương lai, bác sĩ Tình ân cần dặn dò:

– Còn một việc nữa cháu cũng hết sức phải lưu ý. Đó là việc thủ dâm cũng cần phải đúng cách. Cháu không nên tránh đưa vào âm đạo những vật lạ có kết cấu cứng, góc cạnh hoặc sắc nhọn. Nếu dùng tay không thì nên cắt móng tay, chính móng tay là nguyên nhân làm xước thành âm đạo của cháu đấy.

Bác sĩ vừa đọc chính xác nguyên nhân của cô rồi, đêm hôm qua, thằng chồng dâm đã dùng 2 ngón tay móc sâu vào lồn cô, việc cô làm đầu tiên khi về nhà chắc chắn phải là đè thằng chồng ra mà ….. cắt móng tay rồi.

– Vâng, cháu biết rồi ạ.

– Xong việc rồi, cháu về đi.

– Cháu cảm ơn bác sĩ

Nói xong bệnh nhân đẩy cửa ra khỏi phòng khám. Cô hài lòng với việc điều trị của bác sĩ Tình, bắt đúng bệnh, rất nhanh, rất gọn đã đưa ra phương pháp điều trị đơn giản mà hiệu quả. Không giống như những bệnh viện khác, hay hù dọa để là thêm các thủ thuật hòng moi tiền bệnh nhân, xước lồn vì thủ dâm thôi có khi còn đè ngửa bệnh nhân ra mà xét nghiệm dâm thủy.

Xong ca thứ nhất, bác sĩ Tình hướng giọng mình ra ngoài:

– “Bệnh nhân tiếp theo!”, ông đang tò mò xem cái lồn thứ 6 trong ngày hôm nay nó là của bệnh nhân nào.

————–

Lúc bác sĩ Tình đang khám bệnh ở Phụ Khoa thì ở bên khoa Nam học cũng không phải đang chơi. Cửa phòng khám khoa Nam học có rất nhiều bệnh nhân nam với đủ các tư thế nhưng tất cả có một điểm chung là cố gắng không để ai nhìn thấy khuôn mặt của mình. Kẻ thì cho tay lên úp vào khuôn mặt đang cúi gằm xuống, kẻ thì đang cố tình giơ tờ báo to tướng lên trước mặt, kẻ thì đeo khẩu trang kín mít, có một bệnh nhân còn không quản nắng nóng mà đội mũ bảo hiểm mới chết chứ.

Bên trong, bác sĩ chính của khoa Nam học cũng không còn trẻ nữa. Là bác sĩ Nguyễn Hoàng Oanh. Bác sĩ Oanh thì làm ở Thiên Ngọc đã được 3 năm rồi, một bác sĩ rất giỏi về chuyên môn, có uy tín trong việc khám và điều trị những bệnh liên quan đến sinh dục nam. Bác sĩ Oanh năm nay 58 tuổi, khi đến tuổi về hưu ở bệnh viện nhà nước, bác sĩ ngay lập tức được trải thảm đỏ về làm tại Thiên Ngọc.

Phòng khám bệnh của khoa Nam học cũng có chút khác biệt so với phòng khám Phụ Khoa, không có giá đỡ chân Inox mà chỉ là một cái giường bằng phẳng. Một bệnh nhân nam nhìn còn rất trẻ, khuôn mặt non nớt, chắc chỉ hơn 20 tuổi một chút thôi đang nằm thẳng băng trên chiếc giường, cậu ngượng ngùng lắm khi người khám cho mình là một bác sĩ nữ. Không rõ già hay trẻ vì bác sĩ đang đeo khẩu trang kín mít, nhưng nhìn vào khuôn ngực của bác sĩ thì đoán chắc rằng vú bác sĩ rất to khi cái áo blouse trắng đang căng mọng ra, mông cũng vậy. Chỉ nghĩ đến vậy thôi cũng làm thằng nhỏ đang cứng lên nần nần ở trong quần rồi.

Bác sĩ Oanh sau khi đọc qua thông tin của bệnh nhân ở tại bàn làm việc thì gật gù thầm nhủ trong đầu: “Vẫn còn khá trẻ mà mắc bệnh này rồi, ây za, bọn trẻ bây giờ thật là lắm bệnh lắm tật”. Nghĩ vậy xong bác sĩ qua chỗ giường bệnh nhân, ngồi ở một cái ghế kê cạnh giường, ngang với háng bệnh nhân. Bác sĩ nói:

– Cháu là Tùng, 22 tuổi phải không?

Tùng ngoảnh mặt về phía bác sĩ, khuôn mặt chẳng nhìn được vì bác sĩ Oanh đang đeo khẩu trang nên đành lấy khoảng ngực của bác sĩ làm điểm nhìn chính:

– Vâng ạ.

Bác sĩ Oanh vẫn chưa có động chạm gì tới bệnh nhân, nhưng bác sĩ đã để ý thấy đũng quần bệnh nhân động động, cũng chẳng lạ vì đã hơn 30 năm trong nghề, chuyện như vậy bác sĩ Oanh gặp gần như là hàng ngày:

– Cháu miêu tả lại cho cô nghe, tại sao cháu lại tự cho rằng cháu mắc bệnh xuất tinh sớm. Có rất nhiều cách hiểu về bệnh này, ranh giới giữa có bệnh và không phải là bệnh đôi khi không phân biệt được đâu.

Bị hỏi về vấn đề mà người đàn ông nào cũng tránh vì nó động vào niềm tự hào, Tùng bẽn lẽn:

– Cháu phải nói hết ạ?

Bác sĩ Oanh vỗ vỗ bàn tay có đeo găng tay cao su vào bắp tay của Tùng trấn an, với nghề bác sĩ Nam học, tâm bệnh có khi còn nhiều hơn là bệnh lý:

– Uh, cháu đừng ngại, phải kể hết cho cô thì mới có phương pháp điều trị chính xác được. Ở đây mọi thứ cháu kể chỉ mình cô biết, bệnh viện luôn bảo mật thông tin cho cháu. Cứ yên tâm.

Được sự động viên của bác sĩ, Tùng lấy hơi một cái rồi thỏ thẻ:

– Cháu cũng không biết thế có phải là xuất tinh sớm hay không? Nhưng thời gian gần đây mỗi lần gần gũi với bạn gái, lần nào lâu nhất chỉ được khoảng 1 phút là cháu xuất rồi. Có lần còn chưa kịp vào bên trong, mới chỉ chạm bên ngoài thôi là đã xuất.

Bác sĩ Oanh gật gù:

– Ồ vậy sao? Như vậy là không ổn rồi. Trung bình thời gian quan hệ tình dục tính từ lúc xâm nhập phải là từ 5 – 7 phút. Cháu như vậy là quá nhanh rồi. Trước khi khám bệnh cho cháu, cô muốn giải thích cho cháu về bệnh xuất tinh sớm, để từ đó cháu có hiểu biết về nó, phối hợp với bệnh viện để điều trị.

Thấy bác sĩ xưng là “cô”, Tùng đoán là tuổi cũng lớn rồi, bác sĩ lại rất từ tốn, ôn tồn làm Tùng yên tâm phần nào.

– Vâng ạ. Cháu cảm ơn.

Bác sĩ Oanh giảng giải những kiến thức y khoa cho bệnh nhân nghe:

– Bệnh lý xuất tinh sớm thông thường có 2 nhóm nguyên nhân gây ra. Nhóm thứ nhất là do yếu tố hoàn cảnh, ví dụ: căng thẳng, mệt mỏi; ít được tiếp xúc với phụ nữ; thủ dâm quá nhiều; do lâu ngày không gặp được bạn tình; do bối cảnh quan hệ tình dục quá kích thích sẽ gây ra tình trạng xuất tinh sớm. Nhóm thứ hai tuy ít hơn nhưng cũng là nguyên nhân gây ra tình trạng trên, đó là do các bệnh lý từ dương vật. Ví dụ như: viêm niệu đạo, viêm bao quy đầu, viêm tinh hoàn, viêm tuyến tiền liệt hoặc các dây thần kinh ở quy đầu quá nhậy cảm.

Bác sĩ nói một tràng, Tùng chăm chú lắng nghe để ứng nghiệm vào bản thân xem nguyên nhân là do đâu. Tùng gật gù. Bác sĩ Oanh tiếp tục:

– Trước tiên, cô sẽ khám dương vật cho cháu, để loại trừ các nguyên nhân từ bệnh lý. Cháu cởi quần ra đi.

Câu nói này bác sĩ Oanh nói gần như hàng ngày, vì vậy với bác sĩ mà nói thì nó bình thường như cần đường hộp sữa, còn với bệnh nhân Tùng thì không như vậy.

Tùng chậm rãi ngường ngùng dùng hai tay tụt cái quần xuống đến đầu gối thì dừng lại. Vì đeo khẩu trang nên Tùng không nhìn thấy bác sĩ Oanh đang tủm tỉm cười khi nhìn thấy dương vật Tùng đã cứng cứng lên một chút. Bác sĩ Oanh gặp cảnh này phải nói là thường như cơm bữa vậy, cũng bởi bà là một bác sĩ nữ, cũng không còn trẻ nữa nhưng với dáng người cao cao và đặc biệt cặp vú khá to nổi bật ở phần trước, cặp mông căng tròn núng nính trong chiếc quần vải mỏng đồng phục luôn làm cho các nam bệnh nhân có phản ứng sinh lý. Đó vừa là điều dở nhưng cũng thường là điều hay, bởi nếu khám dương vật thì nếu cứng lên một chút sẽ dễ dàng khám hơn khi các đường gân, các thể nang căng phồng sẽ dễ dàng cho việc chuẩn đoán.

Tùng ngoảnh mặt đi chỗ khác không dám nhìn vào hành động của bác sĩ.

Bác sĩ Oanh chạm bàn tay có đeo găng tay cao su của mình vào dương vật Tùng, và đúng là Tùng có nhậy cảm hơn người thường một chút, dương vật ngúc ngắc động đậy trong lòng bàn tay bác sĩ Oanh. Cẩn thận săm soi từng chút một bên ngoài, từ đầu dương vật xuống đến thân dương vật, rồi gốc dương vật và cuối cùng là toàn bộ bìu giái. Bác sĩ Oanh còn cẩn thận nắn bóp từng viên tinh hoàn một xem có gì bất thường không. Cuối cùng bác sĩ Oanh vuốt một đường từ trên đầu dương vật xuống đến tận gốc buồi, mục đích là để nhìn rõ phần da dưới đầu dương vật xem có gì dị thường không. Và chỉ cần như vậy thôi là quá đủ để bệnh nhân Tùng rùng mình một cái, không kiềm chế nổi khi bàn tay bác sĩ vẫn đặt ở gốc dương vật.

– “Ôi, bác sĩ ơi, cháu cháu cháu ……………… aaaaa”, Tùng xuất tinh, vài dòng tinh trùng nóng hổi phọt ra khỏi đầu dương vật bắn lên không trung.

Bác sĩ Oanh gặp trường hợp này quá nhiều trong thâm niên công tác của mình, nhất là đối với bệnh nhân khám và điều trị xuất tinh sớm. Ấy thế nên biểu hiện của bác sĩ Oanh hết sức bình thường, bác sĩ còn khuyến mại cho bệnh nhân vài cái tuốt lên tuốt xuống nữa để bệnh nhân xuất hết tinh trùng ra ngoài.

Tinh trùng phọt ra ngoài không nhiều lắm, dính nhớp nháp vào tay của bác sĩ:

– “Không sao, không sao, đừng ngại”, bác sĩ Oanh trấn an để bệnh nhân yên tâm rằng chuyện như vậy không phải là vấn đề với bác sĩ.

Lấy cái khăn ở bên cạnh, bác sĩ Oanh lau tay mình trước sau đó nhẹ nhàng lau hết tinh trùng còn vương vấn ở dương vật bệnh nhân. Bác sĩ kết luận:

– Nhìn bên ngoài thì không có biểu hiện gì bất thường, cháu có dương vật bình thường như bao nhiêu người khác, cả về chiều dài, đường kính lẫn độ to của tinh hoàn. Cô nghi ngờ cháu bị viêm nhiễm gì đó ở bên trong. Giờ cô chỉ định cháu đi siêu âm dương vật, sau khi có kết quả, cháu quay lại đây nhé.

Tùng không còn ngại khi vị bác sĩ lớn tuổi khả ái nói như vậy, kéo cái quần lên che dương vật giờ đã xìu đi một tí. Lồm cồm bò dậy, Tùng cất bước ra bàn làm việc của bác sĩ Oanh.

– Giấy chỉ định siêu âm đây, cháu ra ngoài có y tá hướng dẫn. Khi nào có kết quả cầm vào đây gặp cô.

– Vâng, cháu cảm ơn cô. Cô ơi, cháu có bị nặng không ạ, cháu lo lắm.

Nhìn khuôn mặt non nớt đáng thương của Tùng, bác sĩ Oanh kéo khẩu trang xuống. Tùng bất ngờ hơn nữa khi nhìn cô bác sĩ này rất đẹp, một vẻ đẹp mặn mà của người lớn tuổi, bác sĩ Oanh có sống mũi cao, trán rộng, lông mày thưa, đôi mắt to đượm buồn, đôi môi dầy, hàm răng trắng đều như hạt bắp. Nhìn vào khuôn mặt thôi cũng có thể đoán là bác sĩ có làn da rất trắng. Tùng chỉ đoán bác sĩ khoảng độ 50 tuổi là cùng, cậu không thể ngờ rằng bác sĩ Oanh đã 58 tuổi rồi chứ không còn trẻ nữa.

– Cháu đừng lo, ai cũng có vấn đề gì đó về sức khỏe cả. Cháu đi bệnh viện khám khi vừa phát hiện vấn đề là tốt lắm rồi. Giờ đi siêu âm để loại trừ thêm nguyên nhân viêm nhiễm bên trong đường sinh dục. Còn nếu không bị viễm nhiễm, không có bất thường về bệnh lý thì cô sẽ hướng dẫn cháu những kiến thức y khoa liên quan đến tình dục, kết hợp với thực hành thì sẽ dần dần khắc phục được bệnh xuất tinh sớm thôi. Cứ yên tâm. Bệnh viện Thiên Ngọc nếu nhận lời chữa trị cho cháu thì đảm bảo sẽ khỏi. Thế nhé.

Tùng thở phào một cái rồi gật đầu cảm ơn bác sĩ Oanh lần nữa, cậu cầm tờ giấy chỉ định siêu âm đi ra bên ngoài.

Cửa đóng lại, bác sĩ Oanh lần này cười không che giấu, bà nói thật nhỏ: “Thanh niên gì mà mới có chạm vào đã xuất tinh, không chữa bệnh này thì làm gì có cô nào chịu nổi. Hi hi hi”.

Nói xong, cũng giống như bác sĩ Tình, bác sĩ Oanh cũng với ra cửa gọi to:

– “Mời bệnh nhân khác vào khám”, nói xong, bác sĩ Oanh lại kéo khẩu trang lên mặt mình rồi thầm nghĩ: “không biết có thằng tây nào vào khám không nhỉ?”.

———–

Theo lệ, ngày cuối cùng hàng tháng, bệnh viện Thiên Ngọc lại họp 1 lần. Thành phần tham dự cuộc họp gồm ban giám đốc bệnh viện và các trưởng khoa, phòng, trưởng bộ phận. Cuộc họp theo lệ này rất nhẹ nhàng để bệnh viện tổng kết lại hoạt động của cả tháng và phân công lịch làm việc cho tháng tiếp theo, nói chung là để mọi người thư giãn và vui vẻ là chính thôi. Và hôm nay là ngày ấy.

Tất cả mọi người tham dự họp ngồi bên cạnh một chiếc bàn hình bầu dục, đỉnh bàn là chỗ ngồi của giám đốc bệnh viện, một người thanh niên còn khá trẻ chỉ trên 30 tuổi một chút tên là Toàn. Toàn không phải là một bác sĩ mà chuyên môn lại thuộc ngành kinh tế, làm giám đốc bệnh viện Thiên Ngọc cũng không có gì khó hiểu khi người chủ thực sự của bệnh viện là bố mẹ Toàn. Mở đầu cuộc họp, Toàn nở nụ cười hài lòng vì kết quả hoạt động khám chữa bệnh của bệnh viện hiện nay là rất tốt:

– Tôi rất mừng vì tháng vừa rồi, bệnh viện của chúng ta đã hoàn thành tất cả các chỉ tiêu khám chữa bệnh, đường dây nóng của bệnh viện cũng không nhận được được cuộc gọi nào của bệnh nhân phàn nàn về chúng ta cả. Có được điều này là nhờ sự nỗ lực của tất cả chúng ta.

Câu này nghe quen quá nên chẳng ai thấy hào hứng gì, nhưng vẫn vỗ tay cho có phong trào. Dứt tràng pháo tay, Toàn nhìn về phía ông Tình:

– Tôi đặc biệt trân trọng cảm ơn bác sĩ Đặng Trung Tình, tuy chú mới về bệnh viện được 3 tháng thôi nhưng Phụ Khoa do chú phụ trách phải nói là thay da đổi thịt. Lượng bệnh nhân đến khám rất đông mà nhiều khi chúng ta không kịp đáp ứng. Tôi đang lên kế hoạch mở rộng Phụ Khoa.

Ông Tình thì không quan tâm lắm đến chuyện mà giám đốc Toàn vừa nói, đây chỉ là công việc làm thêm của ông lúc tuổi về hưu, ông gật gật đầu nhưng rồi nhìn sang phía đối diện, nơi “kẻ thù truyền kiếp” của ông đang dẩu môi tự nói với mình nhưng nói to cho cả cuộc họp nghe thấy, là tiếng bà Oanh đang tru cái đôi môi dầy lên:

– Người gì mà cái tên cũng nghe lạ. Đàn ông trên đời này có hỏi có mấy người chung tình mà bày đặt tên là Đặng Chung Tình.

Cái giọng nói đanh đá của bà Oanh không phải lần đầu tiên ông Tình nghe thấy. Ông còn nhớ như in cái ngày ông mới về bệnh viện, nhìn thấy người đàn bà trạc trạc tuổi mình thì ông cũng có hào hứng một chút vì ở cái bệnh viện này toàn người trẻ măng, có người dạng đồng niên cũng là có thêm người bạn già. Ông lại gần hỏi rất đàn ông: “Chào em, anh là Tình, mới về bệnh viện này làm việc. Nghe mọi người nói em là già nhất ở đây. Có gì anh không hiểu em chỉ cho anh được không?”. Nhưng ông Tình có cái sai lầm lớn nhất cuộc đời tính đến bây giờ, đấy là ông động đúng vào hạch của đa số đàn bà vào lứa tuổi của bà Oanh, đó là dùng đến chữ “già”, và bà Oanh không ưa ông Tình ngay từ cái buổi ban đầu ấy. Bà độp lại: “Em iếc gì, già giếc gì, không hiểu gì thì lên mà hỏi ban giám đốc ấy, đây không rảnh”. Ông Tình ấn tượng với bà Oanh từ dạo ấy, một người nhìn thì rất đẹp nhưng cực kỳ đanh đá.

Trở lại với không gian tại buổi họp, nghe bà Oanh nói như vậy thì ông Tình cũng không nhắm mắt làm ngơ mà cho qua. Ông nhổm khỏi ghế, nhìn thẳng vào bà Oanh đang ngồi đối diện mà nói rằng:

– Này cái bà già đanh đá kia, tôi tên là Trung Tình chứ không phải là Chung Tình, tê e rờ chứ không phải là cê hát, bà có học chính tả không đấy hả.

Những người còn lại thì đều che miệng cười, đây không phải lần đầu tiên họ chứng kiến hai người già nhất bệnh viện này cãi nhau, không hiểu tại làm sao nhưng 2 người này như nước với lửa, như Tấm với Cám, như Tom và Jery, không gặp nhau thì thôi, nhưng cứ hễ gặp nhau là phải chí chóe với nhau chuyện gì đấy mới yên được, nhhưng với người khác thì họ không bao giờ làm vậy.

Bà Oanh đối lại luôn chứ không chịu lép vế:

– Ông Tình già kia, ông bảo ai đanh đá? Tôi làm gì ông mà ông bảo tôi đanh đá hả. Có muốn biết đanh đá là thế nào không? Uh, ông không phải là Chung Tình, mà là Trung Tình. Trung Tình được chưa, Trung Tình là Tinh ……… ….

Bà cố tình không nói ra chữ “Trùng” nhưng như vậy cũng đủ để cả đám người bò lăn bò xoài ra cười rũ rượi, cười không nhặt được mồm. Giám đốc Toàn cũng vậy, anh mặc dù cố tỏ vẻ nghiêm túc nhưng cũng không thể nhịn nổi phải lấy một tay bịt miệng và quay ra đằng sau mà cười một phát không thì tẩu hỏa nhập ma mất.

Còn ông Tình thì sao? Mặt mày ông đỏ gay đỏ gắt, ông chỉ muốn một ngày nào đó, cái bà già chết tiệt đanh đá cá cày vừa bỡn cợt cái tên cúng cơm của ông, bố ông Tình tên là Đặng Trung Thực thì đặt tên con là Đặng Trung Tình có gì là lạ. Ông khấn trời lậy phật cho cái bà già kia mắc bệnh phụ khoa phải mang bướm sang cho ông khám, lúc đó ông dùng con thú mỏ vịt của mình mà trả thù.

– Bà già mắc dịch ………….. tôi ……………..

Bà Oanh thấy ông Tình đứng hẳn lên rời khỏi ghế nghến sang phía bà thì bà cũng bật đứng dậy, hai tay chống vào bàn mà ưỡn bộ ngực to của mình ra phía trước như thách thức. Đúng lúc đấy thì giám đốc Toàn nén cười mà giảng hòa, 2 trụ cột của bệnh viện nên không muốn làm mất lòng ai, chuyện này giám đốc hầu như lúc nào gặp cả hai người đều phải làm:

– Thôi, cô chú cho cháu xin. Cuộc họp kết thúc.

Vậy là mọi người rục rịch ra về trong nụ cười sảng khoái, họ biết thừa hai ông bà này chỉ nói ra mồm vậy thôi chứ để làm gì nhau cụ thể thì còn lâu.

Mọi người là thế nhưng cả ông Tình và bà Oanh đều không như vậy, ông bà vẫn đứng yên ở vị trí của mình mà gằm gằm nhìn đối phương không chịu động đậy, họ như hai con hổ chuẩn bị vồ vào nhau cấu xé đến nơi.

Ngoảnh lại thấy không còn ai, bà Oanh thấy mình hơi lố, bà vội xì ra một ngữ điệu hết sức đàn bà:

– Xí!

Ông Tình thì không “xí” đối đáp lại, ông chuẩn bị co giò chạy, nhưng trước khi chạy ông dự định sẽ chọc bà Oanh một phát nữa mới hả dạ:

– Nhà bà bán bưởi à?

Nói xong ông chạy thật nhanh ra cửa để lại bà Oanh ngơ ngác một lúc mới hiểu được, bà vội thu cái ngực của mình lại, hai tay đặt lên hai vú qua cái áo, bà đỏ bừng mặt hét lên nhưng không ai nghe tiếng:

– Lão Tình già chết tiệt, đồ dâm dê đê tiện kia. Tôi mà gặp lại ông thì đừng có mà trách.

Chương 1B: 

Ông Tình kết thúc cuộc họp thì nhanh nhanh chóng chóng xuống tầng hầm lấy lấy xe về vội, ông sợ bà Oanh đuổi theo thì lại phải mất một ít thời gian mà cãi nhau với bà già đanh đá ấy. Vừa bóng gió nói đến việc mình cảm nhận thấy vú bà Oanh mặc dù đã già rồi nhưng còn rất “ngon” làm ông đang hả hê trong lòng.

Việc làm thường ngày của ông Tình kể từ khi hưu trí đến giờ là đi đón thằng cháu nội của ông, con của thằng con trai út. Cháu tên là Đặng Gia Bảo.

Gia Bảo năm nay 5 tuổi, đang học trường mầm non ở gần nhà, là con độc nhất tính đến hiện tại của vợ chồng thằng con trai út nhà ông Tình, tên là Đặng Trung Lưu và vợ là Bành Thu Thủy. Hai ông cháu thân nhau lắm, Gia Bảo thường gắn bó với ông nội nhiều hơn là với bố mẹ. Ông nội đưa đi học, đón về, nấu cơm, tắm rửa cho, chơi cùng với nhau và đến tối là ngủ với ông nội. Chẳng thế mà Gia Bảo quý ông nội lắm, cái gì cũng ông hết thôi.

Ông Tình chở cháu nội trên chiếc xe máy Future huyền thoại của mình về thì cũng là lúc Thủy, con dâu của ông vừa về đến nhà. Một căn nhà 3 tầng cũ kỹ trong một con ngõ nhỏ ở quận Cầu Giấy.

Thủy vừa lên phòng thay một bộ đồ mặc ở nhà và đang ở trong bếp nấu cơm. Cô cao đến gần 1 mét 65 với cặp mông đầy đặn nảy nở căng đét trong chiếc quần lửng, cái áo phông không cổ mặc ở nhà không làm ngắn đi tấm lưng dài và eo nhỏ. Phía đối diện của mông là có nét nổi bật là bộ ngực căng tròn cao vút lên không biết là tự nhiên hay là do áo lót nó nâng lên. Cái quần mặc ở nhà được kéo sát lên háng làm ẩn hiện mu lồn với đường chẻ mờ ảo ở giữa như tách bướm ra làm 2. 

Gia Bảo nhìn thấy thì chạy lại ôm vào chân của mẹ, cái đầu của cậu chàng đặt ngay vào đôi mông căng mọng của Thủy:

– Mẹ, con chào mẹ.

Thủy thấy ngứa mông thì đẩy đầu con ra rồi nói:

– Con về rồi à, hôm nay đi học có ngoan không?

Nói rồi cô nhìn ra phía ngoài, nơi ông Tình đang cởi đôi giầy, cô chào bố gọn lỏn:

– Bố về ạ!

Nói xong Thủy lại tiếp tục công việc bếp núc dở dang của mình.

Ông Tình cũng chẳng lạ tính cô con dâu út của mình. Từ ngày nó về làm con dâu đã gần 6 rồi, ông hình như chưa bao giờ nhìn thấy nó cười thì phải, có chăng nó chỉ cười với Gia Bảo, ngay cả với chồng nó là Lưu cũng không thấy vui vẻ gì giống như bao cặp vợ chồng khác. Thủy không biết ở bên ngoài thế nào, chứ ông Tình thấy con dâu nói chuyện giao tiếp với các thành viên gia đình cũng rất ít, chỉ đáp gọn gàng nhanh chóng cho qua chuyện thôi, tất nhiên không phải dạng cộc lốc hỗn hào. Thế nên cô con dâu Thủy này ông ở cùng nhiều năm rồi nhưng cũng chưa hiểu hết con người nó là như thế nào.

Nói về căn nhà của ông Tình một chút, là một căn nhà nhà ống 3 tầng. Tầng 1 là không gian của khu bếp ở phía sau, phía ngoài là phòng khách. Tầng 2 gồm có 2 phòng là phòng ngủ của vợ chồng Lưu – Thủy và một phòng nhỏ của Gia Bảo, tuy nhiên Gia Bảo vẫn còn bé nên thường lên phòng ông nội ngủ. Tầng 3 cũng có 2 phòng, 1 phòng của ông Tình và 1 phòng làm phòng thờ ông bà tổ tiên và nơi đó còn có đặt ban thờ của một người rất quan trọng trong gia đình này, là vợ của ông Tình.

Thằng con trai út của ông Tình năm nay 30 tuổi, ngày nó sinh cũng chính là ngày vợ ông mất ngay trên bàn đẻ. Hồi đó ông 30 tuổi chịu nỗi đau người vợ yêu dấu qua đời để lại cho ông một thân một mình nuôi 2 thằng con trai, thằng lớn mới được 5 tuổi, đứa bé thì vừa mới chào đời. Mới đó mà đã được 30 năm rồi.

Ồng Tình tắm giặt xong xuôi thì đi xuống tầng 1 ăn cơm, đó chuyện rất bình thường mà ngày nào cũng như vậy. Quây quần bên mâm cơm có thêm cả Lưu vừa mới về, nhìn thấy bố trên tầng đi xuống, Lưu nói:

– Bố xuống ăn cơm ạ.

Gia Bảo cũng nói chen vào:

– Cháu mời ông ăn cơm ạ, ông ơi, ông ngồi cạnh cháu đây này.

Chỉ có Thủy là lẳng lặng dọn nốt một vài món ăn ra bàn mà thôi, cô không có thói quen vồn vập, khách sáo. Có khi cả bữa cơm không nói nổi lấy một lời, nhiều lúc ông Tình tự hỏi không biết đứa con dâu này trong đầu nó đang nghĩ cái gì, nó có coi thường ông không mà sao chẳng bao giờ thấy nó mở miệng ra nói chuyện, hỏi gì thì đáp lấy, không hơn không kém.

Nhưng ở chung đã lâu rồi, nên mọi sự bất thường lại trở nên bình thường. Đang ăn cơm, ông Tình muốn hỏi Lưu xem tình hình công tác thế nào, lâu rồi không thấy nó nói chuyện:

– Lưu, việc ở cơ quan có gì mới không?

Lưu trước học trường Nhân văn, sau khi tốt nghiệp thì về công tác tại Viện nghiên cứu về văn hóa của nhà nước, phụ trách mảng nghiên cứu về văn hóa Nho giáo, Đạo giáo .v.v. nói chung là công việc này đối với người khác thì có phần tẻ nhạt, nhưng với Lưu thì lại rất hợp. Lưu tính tình ưu sự nhẹ nhàng, chỉn chu, lịch sự, văn hóa, đôi khi có phần cổ hủ. Tính cách Lưu cũng phù hợp với cái công việc mà anh đang làm. Nghe bố hỏi, Lưu nói:

– Công việc của con cũng vẫn bình thường thôi bố, chỉ là phòng con vừa mới có thay đổi một chút về nhân sự. Bố còn nhớ anh Huy không, anh ấy vừa được bổ nhiệm làm trưởng phòng.

Nghe chồng nói đến chữ “Huy”, Thủy lén giấu mọi người một cái mấm môi kín đáo nhưng rất nhanh chóng trở lại bình thường.

Ông Tình ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nhớ ra:

– Nhớ rồi, có phải thằng Huy cùng cơ quan con mà một lần dẫn vợ đến bệnh viện của bố khám bệnh không?

– Vâng, đúng anh ấy rồi đấy ạ. Anh ấy vẫn thỉnh thoáng nhắc đến bố đấy.

– “Thế hả?”, ông Tình gật gù bừa chứ thực ra ông không nhớ lồn vợ thằng Huy ở cơ quan con trai giờ nó hình thù ra sao nữa, nghề nghiệp của ông cho ông một diễm phúc mà đàn ông trong thiên hạ thường ngày đêm mơ ước, đó là ngắm lồn con vợ rồi thu tiền của thằng chồng.

Bố con ông Lưu cứ vừa ăn vừa nói chuyện như vậy nhưng Thủy tịch không nói một lời nào, cô chỉ chúm chím cái miệng gắp từng miếng nhỏ thức ăn đưa lên đôi môi mọng, rồi thỉnh thoảng có gắp cho Gia Bảo miếng này miếng nọ mà thôi, cô giường như chẳng quan tâm đến chuyện gì khác.

Lưu hỏi bố:

– À, bố nghỉ hưu rồi lại đi làm thêm ở bệnh viện tư à?

– Uh, có vấn đề gì không? Tôi đi làm được 3 tháng rồi mà giờ anh mới hỏi à?

Ông Tình có chút thất vọng về con trai, nó hầu như chẳng bao giờ quan tâm xem bố làm gì, sức khỏe ra sao. Đấy, ngay cái chuyện ông về hưu hôm trước, hôm sau là đi làm ở bệnh viện tư ngay mà đến giờ này nó mới biết.

Lưu đặt đũa xuống tỏ vẻ khá là nghiêm trọng:

– Con thì không dám can thiệp sâu vào công việc của bố, nhưng theo quan điểm của con, bố nghỉ hưu rồi thì nên ở nhà nghỉ ngơi, chơi với con cháu. Bố nghỉ hưu rồi vẫn đi làm thêm, họ hàng, làng xóm, bạn bè người ta lại nghĩ là chúng con không nuôi nổi bố, người ta dị nghị.

Bố và con trai mấy ai được hòa hợp đâu, ông Tình thực là không hiểu thanh niên như thằng Lưu đang nghĩ cái gì trong đầu nữa, ông cũng hơi bực mình nhưng vẫn giữ được thái độ nhã nhặn:

– Tôi còn sức khỏe thì đi làm thôi, vừa là để kiếm thêm thu nhập nhưng cái chính vẫn là để tìm niềm vui tuổi già trong công việc.

Lưu đáp lại ngay mà không nghĩ sâu xa:

– Nhưng bố phải nghĩ cho anh em chúng con nữa. Miệng lưỡi thiên hạ độc địa, họ lại bảo anh em chúng con bất hiếu, bắt bố đi làm. Anh Phong thì không ở cùng bố, con ở cùng bố suốt ngày nghe người ta đàm tiếu, điếc hết cả tai.

Ông Tình giường như không còn nén nổi sự bình tĩnh nữa rồi, ông đứng phắt dậy:

– Anh nói cái gì? anh sợ thiên hạ nghĩ xấu về anh? Thế anh đã bao giờ thử vắt tay lên trán xem tôi nghĩ gì, tôi muốn gì chưa? Hay anh nghĩ rằng tôi giờ già rồi, không còn đủ tư cách làm bố anh nữa?

Lưu thấy bố nóng lên thì dịu giọng:

– Ý con không phải thế, ý con là …………….

Nhưng ông Tình không để Lưu nói hết câu, ông đứng dậy đi lên tầng 2, vừa đi ông vừa nói:

– Ý anh như thế nào tôi không biết, nhưng nói ra mồm thì phải nghĩ trước đã. Giờ tôi đi sang nhà vợ chồng thằng Phong thăm các cháu, sáng mai tôi về.

Thấy ông nội và bố có vẻ đang căng thẳng, Gia Bảo lúi cúi ăn mà không dám ho he nửa lời. Chỉ có Thủy là chẳng nói chẳng rằng, cô đang cười thầm trong lòng.

————–

Ông Tình sang nhà vợ chồng đứa con cả chơi, cách nhà ông ở chỉ vài km thôi. Nói một chút về gia đình nhà cậu con trai cả của ông Tình. Năm nay Đặng Trung Phong 35 tuổi, hiện đang làm Phó Giám đốc một công ty kinh doanh dược phẩm của Mỹ, vợ Phong tên là Hoàng Thúy Vân, 30 tuổi, làm cùng công ty với Phong nhưng ở vị trí trợ lý Tổng Giám đốc. Vợ chồng Phong – Vân sinh được 2 đứa con, đầu lòng là gái tên Lan được 10 tuổi. Đứa út tên Quang Anh đang học lớp 1.

Ông Tình cứ cách vài bữa là sang nhà thằng con trai cả chơi, một là để thể thay đổi không khí ngột ngạt ở nhà, nhưng quan trọng hơn cả vẫn là đến thăm và chơi với 2 đứa cháu nội của mình. Cũng như Gia Bảo, con thằng Lưu, ông rất quý 2 đứa cháu nội con của Phong Vân, chúng còn bé, hồn nhiên nhí nhảnh lại rất yêu ông nội. Ai ở vào cái tuổi của ông mới thấu, đôi khi tìm kiếm sự vui vẻ bằng việc nói chuyện với mấy đứa trẻ con. Còn nói với người lớn thì ít, ngay như chuyện vừa mới xảy ra đấy thôi, nói chuyện được dăm ba câu với thằng con trai là đã thấy có hiện tượng của nhồi máu cơ tim rồi.

Nhà Phong – Vân là một ngôi nhà liền kề 4 tầng ở một khu đô thị. Căn nhà này mặc dù đứng tên Phong – Vân nhưng hoàn toàn là tiền của ông Tình tích góp mà mua cho con. Ông tính toán rất kỹ chuyện này, nhà ông đang ở hiện tại là nhà mà ông được thừa kế của ông cha, ông sẽ di chúc nó cho thằng Lưu. Còn thằng Phong cũng có phần là căn nhà liền kề này. Ông cho như thế là hợp với tính cách của hai thằng con. Lưu thì sống cổ hủ, phong kiến nên cho ở nhà ông cha để lại, Phong tính tình phóng khoáng, hiện đại thì ở trong khu đô thị là hợp nhất rồi.

– “A ông nội! A ông nội”, nhìn thấy ông nội đỗ xe máy ở cửa, ông chưa kịp bấm chuông thì Lan nhìn thấy, nó chạy vội ra mở cửa cho ông, thằng út Quang Anh cũng reo lên theo chị mà chạy ra đón ông.

Ông cháu tình cảm lắm, nhìn thấy các cháu xùa ra đón mình, mọi suy nghĩ buồn phiền lúc ở nhà chợt tan biến đi đâu mất tăm mất tích. Ông Tình nâng bổng thằng Quang Anh lên rồi nắm tay Lan đi vào trong nhà. Nhìn thấy con dâu và con trai đang mỗi người cầm một cái điện thoại ngoài phòng khách, ông lắc đầu ngao ngán vì thời buổi hiện đại, công nghệ thông tin này, ai việc nấy ít giao tiếp với nhau.

– “Bố sang chơi ạ”, Phong đưa thấp cái điện thoại xuống rồi ngẩng mặt lên chào bố.

Vân vội vàng cài lại cái áo lót, vừa nãy cô phải thò tay ra đằng sau mà tháo khuy cài cáo lót để cho đôi vú của mình được tự do, nó quá chật trội so với áo lót mỏng tang, sau đâu đấy cô chạy ra cửa đón bố chồng:

– Bố ạ. Quang Anh, lớn rồi mà cứ leo lên người ông thế à? Bố ăn cơm ở nhà chưa ạ?

Trái ngược với cô con dâu vợ thằng Lưu, Vân vợ Phong là người rất thoải mái, vui vẻ và rất đon đả mỗi lần bố sang. Nói về Vân một chút, Vân năm nay 30 tuổi, tuổi trưởng thành nhất, mặn mà nhất của thời con gái. Vân cao gần 1 mét bẩy, sinh thường 2 đứa rồi nhưng vẫn giữ được nguyên phom dáng như hồi còn thiếu nữ với số đo 3 vòng đúng chuẩn của người mẫu luôn. Vú nở mông cong vòng eo con kiến. Ông Tình còn nhớ như in, ngày thằng Phong dẫn con Vân về ra mắt, một kẻ cô đơn sống một thân một mình nhiều năm nhìn Vân đúng là có vài giây đứng hình. Nghe Phong nói, Vân hồi còn học đại học là khoa khôi nữ sinh thanh lịch, Phong phải tốn không biết bao nhiêu công sức mới có được cô.

– Bố ăn rồi, sang chơi với các cháu.

– Vâng bố vào nhà chơi đi ạ. Lan rót cho ông cốc nước.

Sang nhà thằng con cả lần nào cũng vậy, ông Tình ít nói chuyện với thằng Phong nhưng bù lại hai đứa cháu nội và cô con dâu thì súm xít vào ông mà hỏi han hết chuyện này đến chuyện khác. Ông Tình không cố ý nhìn Vân đâu, nhưng vì ngồi đối diện nhau nên thỉnh thoảng do những động tác cúi người, động tác đảo chân nên những bộ phận nhạy cảm trên người Vân lọt vào tầm mắt ông.

Với kinh nghiệm trong nghề bác sĩ của mình, chỉ nhìn mon men ở cuống vú thôi là ông cũng đoán được vú của con dâu rất to, rất mẩy và không bị chảy xệ rồi. Duy chỉ có lồn con dâu là ông chưa được tận mục sở thị nhìn thấy da lồn lần nào, nhưng nhìn vào đũng quần mỗi lần Vân mặc đồ bó sát thì có thể khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng Vân có cái lồn rất to, rất múp, mu cao và khá là rậm lông. Cặp đít thì núng nính khỏi phải bàn rồi.

Vợ chồng Vân lấy nhau được hơn 10 năm, ông Tình sang đây chủ yếu là thăm con thăm cháu nhưng cũng có một lý do mà ông giấu kín trong lòng không dám thổ lộ cho bất kỳ ai, đó là được ngắm cô con dâu Vân. Vân tính tình khoáng đạt, hiện đại nên mỗi khi ở nhà thường ăn mặc mát mẻ, không giống như cô con dâu Thủy ở nhà mà ăn mặc kín cổng cao tường, cơm nước xong xuôi là du dú ở trong phòng như sợ phải giao tiếp với người khác. Mặc dù để đánh giá thì độ xinh đẹp và sexy thì không kém Vân là bao nhiêu.

Nói chuyện một hồi cũng đến lúc muộn, ông Tình sang chơi giờ này thường ngủ luôn tại đây mai mới về, chuyện rất bình thường như cân đường hộp sữa. Ở nhà của vợ chồng Phong Vân cũng dành riêng một phòng trên tầng 4 cho ông. Tầng 3 là 2 phòng của 2 đứa cháu, còn vợ chồng Phong Vân thì ngủ tại một phòng lớn nhất ở tầng 2. Tầng 1 là phòng bếp và phòng ăn.

Đêm đã về khuya, ông Tình trằn trọc mãi không ngủ được. Ông buồn phiền lắm vì không tìm được tiếng nói chung với thằng con trai út, nó là đứa mà ông thương nhất và nuôi nấng cũng vất vả nhất, vừa ra đời được mấy phút đồng hồ thì mẹ qua đời. Nhưng ở đời, cái gì mà mình đặt nhiều tình cảm nhất, đến khi không được như ý muốn thì lại làm mình đau khổ nhất.

Khát nước, ông Tình lò dò xuống tầng 1 để uống nước. Không dám bật điện cầu thang sợ các con cháu tỉnh giấc, ông dò dẫm từng bước một theo từng bậc cầu thang mà đi xuống. Đến tầng 2, ngang qua cửa phòng ngủ của vợ chồng Phong Vân, ông chợt đứng khựng lại, tim đập thình thịch vì tiếng vọng ra từ bên trong, mặc dù cửa đã đóng, không gian tối đen như mực nhưng ông nghe rõ mồn một tiếng động ở bên trong vọng ra. Đó là tiếng làm tình, tiếng va chạm chan chát của 2 bộ phận sinh dục, tiếng rên rỉ như gào thét của Vân. Ông không dám đứng lại lâu ở đó, bởi với ông rình mò người khác là điều không nên làm, nhất là người đó lại là con trai và con dâu của mình.

Mở tủ lạnh, ông tu ừng ực để hạ bớt cơn thèm khát của mình, con khát nước thì đã hạ đi, còn cái nóng trong người, cái bí bách trong người ông không cách nào làm nó xuôi đi được. Cảm nhận thấy dương vật mình đã chỉa thẳng ra ngoài làm cái quần ngủ của ông giờ trông như một túp lều vậy. Tự chất vấn bản thân: “Không được, nó là các con của mình mà”. Nghĩ như vậy nên ông lấy hết can đảm để trở về phòng của mình, nhưng khốn nỗi, lại phải đi qua cái cửa phòng chết tiệt ấy.

Những âm thanh dâm dục, đam mê của cuộc làm tình đã đánh gục ý chí của ông Tình, ông tặc lưỡi: “chỉ là nghe thôi mà”, rồi áp sát tai vào cánh cửa để nghe cho rõ hơn những âm thanh vọng ra từ bên trong, bàn tay ông từ từ đưa xuống đũng quần mình lần tìm con chim cô đơn.

Ở bên trong.

Ánh đèn ngủ mờ mờ nhưng cũng đủ để Phong nhìn rõ Vân đang dạng hai chân rộng ra hết cỡ, một tay Vân đang bóp tự bóp vú mình, một tay thì đang thò xuống háng để xoa xoa vào mồng đốc trợ lực cho cơn sướng đang có được từ những cú dập chắc nịch của chồng ở bên trên.

Đầu Vân lắc hết bên này đến bên nọ, miệng ú ớ:

– Địt mạnh vào lồn em đi chồng. Ối, chồng địt làm em sướng lồn quá. Nữa đi chồng ơi.

Phong quả là một tay chơi lão luyện trên tình trường, anh đang ghì chặt hai tay mình ở 2 bẹn đùi Vân, mục đích là để cái lồn Vân được banh ra hơn nữa. Vợ chồng Vân – Phong quả là hòa hợp trong lĩnh vực tình dục. Phong hỏi dồn vợ để tăng thêm tính kích thích:

– Buồi chồng to không?

Vân trả lời nhát ngừng vì miệng phải há ra đớp không khí:

– To lắm, buồi chồng to lắm, địt vào lồn em sướng lắm.

– Buồi chồng dài không?

– Có dài lắm, đầu buồi chồng đang chọc vào tận cửa tử cung em rồi này. Ôi chồng ơi, lồn em nhiều sướng quá.

Những tiếng “ọc ọc ọc” liên tục phát ra làm Phong từ lồn của Vân:

– Lồn vợ nhiều nước quá này, trào hết ra ngoài rồi.

– Á á á, tại chồng địt em làm em sướng đấy. Lồn em thích được địt lắm chồng ơi, mạnh nữa đi, mạnh nữa cho em sướng. aaaaa.

Phong càng dập càng hăng, cuộc sống kinh doanh của Phong cộng với tính cách phóng khoáng của mình làm cho Phong có nhiều trải nghiệm trong tình dục với nhiều phụ nữ khác nhau, nói đâu xa, chính cô trưởng phòng kinh doanh tên là Uyên Nhi ở công ty cũng là một trong các đối tác tình dục thường xuyên của anh. Nhưng đúng là làm tình với Vân vẫn là sướng nhất. Thứ nhất là Vân rất đẹp, đẹp từ khuôn mặt, làn da, dáng người, đến vú, đến lồn. Thứ nữa là Vân làm tình rất hay, rất giỏi và rất máu, chẳng thế mà hầu như ngày nào Vân cũng kích thích để Phong địt phằm phằm vào lồn mình, mặc dù có khi ban chiều vừa làm 1 nháy với cô bồ Uyên Nhi.

– Anh địt cho em nát lồn luôn này, sướng buồi quá, sao lại sướng thế này. 

Vân nghe chồng khen thì kích thích, cô miết chặt ngón tay mình vào hột le, miệng ú ớ:

– Nát lồn em mất, chồng địt mạnh quá, nhưng em …… thích.

Phong úp người mình hẳn lên người vợ, ngực anh tì mạnh vào đôi vú căng mọng, trắng bóc của Vân. Nằm xuôi dồn toàn bộ trọng lực cơ thể lên người Vân nhưng Phong vẫn không quên dập những nhát mạnh nhất có thể vào lồn. Vân nằm xuôi người, hai chân để xuôi làm cái lỗ lồn co lại như muốn cắn đứt cái buồi đang thụt ra thụt vào bên trong lồn vợ.

– “Pạch pạch pạch”

Tiếng va chạm của hai bộ phận giống đực và giống cái vang vọng khắp căn phòng. Đam mê, nhiệt huyết và cuồng loạn, đó là những từ ngữ diễn tả sự đắm say của cặp vợ chồng Phong Vân lúc này.

Phong thấy đã đủ, anh đã địt Vân tính đến giờ này cũng được gần một tiếng đồng hồ, kể cả thời gian anh bú lồn vợ đến nhoẹt nước. Phong cố gắng dập những phát cuối cùng một cách mạnh bạo nhất để được xuất tinh. Thấy chồng tăng tốc, Vân ở bên dưới cũng nhỏm mông ưỡn lồn lên hưởng ứng:

– Chồng sắp xuất tinh à? Địt mạnh em vào, cho em hết tinh trùng của chồng đi. Cho em hết đi.

– “Vân ơi, anh sắp xuất rồi”, Phong chuẩn bị xuất tinh, buồi anh trong lồn Vân đang nở rộng ép thành vách âm đạo căng ra.

– Địt em đi, địt đi. Địt. Địt. Địt. Lồn em ……………. Aaaaa ……. Cũng sắp sướng rồi. Mạnh lên anh, em thèm tinh trùng. Xuất hết vào trong lồn em đi.

Vân vòng tay mình lên xoa lưng chồng, cơ lồn cô cũng co bóp báo hiệu mình cũng chuẩn bị lên đỉnh. Lên đỉnh với phụ nữ khác thì là hiếm hoi, nhưng với Vân mà nói là chuyện hết sức bình thường, với cái buồi dài 16 cm, to như quả chuối tây cộng với kỹ thuật làm tình điêu luyện của Phong thì hầu như lần nào địt nhau Vân cũng được lên đỉnh.

– Pạch pạch pạch. Anh bắn. …… anh bắn ……… aaaa ………… hự hự hự.

– Á á á , chết em rồi. Em sướng ……………………… em ra …………………. Lồn sướng rồi. ………………….. aaaaa.

Vân giật giật háng, đúng vào lúc Phong xuất tinh cũng là lúc lồn Vân co thắt mang lại cho cô cảm giác tê rần từ lồn lên đến tận não bộ, cảm giác của sự thỏa mãn.

Xuất đầy một lồn tinh, Phong thả lỏng cơ thể đè lên tấm thân trần truồng dài thượt của Vân, Phong thở phì phò hưởng nốt những dư âm còn sót lại của đợt xuất tinh vừa rồi.

Chỉ còn lại tiếng thờ phì phò của hai vợ chồng.

Ở bên ngoài.

Ông Tình một tay bịt miệng mình để ngăn tiếng ư ư phát ra từ cổ họng. Tay còn lại ông Tình sóc nhẹ nhè cái buồi nần nẫng to như một cái chày của mình để duy trì cảm giác sung sướng mà lâu rồi ông mới có được, ông vừa xuất một đống tinh trùng đặc sệt ra sàn hành lang trước cửa phòng con dâu. Gắng gượng để không khụy chân xuống, ông Tình lột cái phong mỏng manh của mình ra rồi lấy nó để lau đi toàn bộ đống tinh trùng mà ông vừa mới giải thoát ra khỏi cơ thể. Ông nặng nệ bước từng bước lên cầu thang trở về phòng của mình.

————-

Trở lại với giường ngủ của mình, ông tắt điện để tìm về với giấc ngủ còn đang dang dở. Nhưng hỡi ơi, bóng đêm buông xuống cũng là lúc ông nhớ lại những giây phút vừa mới xảy ra với mình. Lần đầu tiên trong đời, ông được nghe thấy cuộc làm tình của một cặp đôi, những cảm xúc ái ân như vẫn còn phảng phất đâu đó. Những tiếng rên rỉ, những tiếng cầu xin địt phát ra từ miệng cô con dâu xinh đẹp của ông như vẫn còn vang vọng trong đầu, rõ mồm một trong đêm tối.

Ông đặt một tay xuống sờ nắn cái buồi đã quá lâu rồi chưa từng xâm nhập vào một cái âm đạo bằng thịt nào, một tay ông đặt lên trán mình mà suy ngẫm về cuộc đời của chính mình. Ông thầm nghĩ:

– “Tự mình cảm thấy bản thân vẫn còn có nhu cầu tình dục, thậm chí còn rất cao nữa là đằng khác. Sáng nay đấy thôi, khi nhìn thấy bướm của một bệnh nhân, chẳng phải mình đã len lỏi ý nghĩ tà bậy không phải là của một bác sĩ phụ khoa đấy sao. Rồi vừa nãy nữa, mình đã thủ dâm và sung sướng biết chừng nào khi nghe trộm tiếng các con làm tình. Ôi, mình già rồi mà, sao lại vẫn còn cảm giác này chứ. Ngày xưa còn trẻ thì không nói làm gì, đó cũng là bình thường vì nhu cầu sinh lý. Nhưng nay tuổi đã xế chiều rồi thì biết làm thể nào đây. Chẳng lẽ cứ phải đi rình các con làm tình rồi thủ dâm hay sao?”

Ông Tình thở dài một cái cho những suy nghĩ của mình vừa rồi. Nó có gì đó sai nhiều hơn đúng theo cảm nhận của ông. Rồi ông lại nghĩ tiếp:

– “Mình cảm thấy cô đơn quá, đến nhu cầu muốn nói chuyện với một ai đó cũng không được đáp ứng, chỉ mỗi mấy đứa cháu nhỏ là còn nói chuyện với mình, vài năm nữa chúng nó cũng lớn lên, rồi lại không thèm nói chuyện với ông già này giống bố mẹ chúng nó mất thôi. Có phải tuổi của mình không hợp để nói chuyện với đám thanh niên không? Hay là mình tính chuyện đi bước nữa nhỉ? Con cái giờ cũng lớn cả rồi, đâu cần sự quan tâm chăm sóc của mình giống hồi chúng nó còn trẻ nữa. Mình chỉ cần tìm một người bạn tâm giao để trò truyện, để san sẻ những tâm sự mà thôi”.

Nghĩ đến chuyện đi bước nữa, ông Tình trở mình nằm nghiêng sang một bên, ông lẩm dẩm một mình:

– “Biết tìm ai bây giờ được nhỉ, tìm được người ngang ngang tuổi mình thì tốt. Mà cũng chỉ tìm được người trạc tuổi mình thôi, chứ bọn trẻ đứa nào nó chịu theo mình cơ chứ. Xấu đẹp không quan trọng, mình chỉ thích mẫu người phụ nữ hiền dịu, nết na, biết trước biết sau, biết lắng nghe chia sẻ với mình những niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống này mà thôi. Phải rồi, xem ở bệnh viện có ai không nhỉ. Không có rồi, toàn là người trẻ tuổi thôi. Có mỗi mụ già đanh đá tên đầy đủ là gì ấy nhỉ, Nguyễn Hoàng Oanh, tên thì rõ là đẹp, người nhìn cũng đẹp đẹp nhưng tính tình thì ôi thôi, phải nói là mẹ của sư tử chứ không phải dạng thường. Nghe nói là cũng giống mình sống đơn thân mấy chục năm rồi. Kể thì cũng được đấy, nhưng chắc chắn mình sẽ không để ý đến mụ ta, lấy ai cũng được nhưng trừ cái mụ già đanh đá Hoàng Oanh ra”. 

Ông Tình nghĩ đến đây thì không thèm nghĩ tiếp nữa vì cục tức lại trở về làm cục nghèn nghẹn dâng lên đến tận cổ họng. Ba tháng đi làm là bảy tám chục ngày ông và bà Oanh kiểu gì cũng chạm mặt nhau ít nhất 1 lần, mà mười lần như một đều không ít thì nhiều phải đấu khẩu với nhau vài câu mới yên được.

Ông Tình không biết rằng, giờ nếu một ngày mà ông không được chí chóe với bà Oanh một phát thì ông sẽ cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó.

—————

Lúc ông Tình đang tự thủ dâm tư tưởng trong đầu ở nhà vợ chồng Phong Vân thì tại thời điểm đó, bà Oanh cũng không ngủ được.

Chiếc giường dù có nhỏ đến đâu nhưng nếu chỉ có 1 người nằm cũng trở nên rộng thênh thang. Bà Oanh đang buồn lắm, nỗi buồn miên man của một người làm mẹ sắp phải xa đứa con yêu dấu mà bà dành cả cuộc đời mình để yêu thương nó. Ngay sáng sớm ngày mai thôi, Thủy Tiên con gái bà sẽ sang Pháp định cư cùng với chồng của nó, Frank.

Bà Oanh hồi tưởng lại cả quãng đời đã qua của mình như một thước phim quay chậm. Ngày ấy đã cách đây 30 năm, bà là một bác sĩ được tăng cường lên hỗ trợ cho các đơn vị bộ đội trong chiến trường biên giới phía Bắc chống giặc ngoại xâm. Lúc đó, bà Oanh 28 tuổi, cái tuổi mà thời ấy cũng gọi là gái ế. Rồi bà gặp bố Thủy Tiên trong lán thương binh, một sĩ quan quân đội quê ở miền Trung tham gia chiến trường từ những ngày đầu, anh bị thương nhẹ trong một trận chiến đấu với quân xâm lược.

Rồi như có cơ duyên từ kiếp trước, 2 người vừa nhìn thấy nhau đã có cảm tình. Anh, một sĩ quan chỉ huy quắc thước, can trường. Nàng, một cô bác sĩ người Hà Nội xinh đẹp. Họ bị tiếng sét ái tình và hồi ấy, không cần nói chi nhiều, chỉ vài bức thư người lính gửi về là họ thành một đôi một cặp. Một năm sau, đám cưới diễn ra trong không khí giản đơn nhưng đầm ấm nghĩa tình giữa cô bác sĩ tên Nguyễn Hoàng Oanh và một sĩ quan quân đội nhân dân Việt Nam. Cưới nhau được vài ngày thì anh sĩ quan quân đội lại phải xách ba lô trở lại chiến trường, nhưng ít ngày ngắn ngủi bên người vợ đẹp như tiên ấy cũng để Hoàng Oanh mang trong mình giọt máu của anh. Và Thủy Tiên ra đời là kết quả minh chứng cho mối tình đẹp như trong truyện cổ tích ấy.

Nhưng rồi, không ai biết trước được chữ ngờ. Trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh biên giới, hai bên giải giáp vũ khí chuẩn bị cho ngày đoàn tụ với vợ con thì bố Thủy Tiên hy sinh, một trái mìn còn xót lại đã cướp đi của Hoàng Oanh người chồng yêu dấu, cướp đi của Thủy Tiên lúc đó mới được 1 tuổi người cha đáng kính. Hoàng Oanh đã ngất lịm khi nhận được giấy báo tử của chồng.

Thế rồi cuộc sống cứ chảy trôi, nén nỗi đau mất chồng, Hoàng Oanh một mình nuôi dậy con khôn lớn, từ chối mọi sự quan tâm của người khác phái, nén nhịn những cảm xúc dục vọng của bản thân để dồn hết tình thương cho cô con gái này.

Rồi khi con gái lớn cũng phải rời khỏi vòng tay mẹ mà theo chồng. Thủy Tiên yêu và cưới một người đàn ông quốc tịch Pháp tên là Frank. Frank sống ở Việt Nam cũng đã được 10 năm, anh dạy tiếng Pháp cho người Việt và quen biết với Thủy Tiên. Hai người làm đám cưới và sẽ sang Pháp định cư, bỏ lại bà Oanh một mình ở Việt Nam. Gái lớn theo chồng, bà không thể cản được.

Hết chuyện quá khứ, lại nghĩ về chuyện tương lai. Màn đêm yên tĩnh cứ cuốn bà Oanh đi những suy nghĩ lung tung chẳng đâu vào mới đâu. Rồi đọng lại trong tâm trí bà nhiều nhất vẫn là hình ảnh ấm áp yêu thương của vợ chồng cô con gái. Nhìn hai đứa chúng nó quấn quýt chăm lo cho nhau từng li từng tí bà trước hết nghĩ là mừng cho con gái vì lấy được người chồng biết yêu thương và chăm sóc cho mình. Nhưng sau cùng lúc đêm khuya thanh vắng này mới đối chiếu vào chính cuộc đời bà, tự dưng những suy nghĩ tủi thân tủi phận cứ ùa về.

Cùng là phận đàn bà con gái như nhau, nhưng sao hàng ngàn hàng vạn người phụ nữ ngoài kia được chồng ấp ủ nâng chiều, còn bà, đời làm vợ người chỉ tính bằng ngày, những cảm xúc ái ân đã xảy ra quá lâu rồi nên đến bây giờ bà cũng chẳng thể nhớ nổi nó tròn vuông méo mó ra sao nữa. Giờ đây bà Oanh thấy mình cô đơn, lẻ loi trong cuộc đời vô vàn biến động này. Bà thèm được một lần làm nũng với người đàn ông nào đó, thèm một lần được rúc vào lồng ngực người ta mà hít một hơi thật sâu mùi nồng nồng của đàn ông, thèm một lần được rên rỉ với cảm giác thăng hoa của tình dục.

Nhắc đến tình dục mới thấy trống trải làm sao, ôi sự đời ái oan. Bao nhiêu năm công tác, có ngày nào bà không được nhìn, được sờ, được nắn vài cái dương vật đâu cơ chứ. Dương vật to nhỏ, giả trẻ, trắng đen có loại nào mà bà không được mắt thấy tay sờ đâu cơ. Nhưng tất cả những lần đó đều là qua một lớp cao su, chuyên môn nghề nghiệp không cho phép bà có bất cứ hành động nào khác ngoài chữa trị bệnh cả.

Hỏi bà có thích buồi không? Xin thưa là nhiều lúc bà cũng thèm lắm. Bà cũng là phụ nữ, là đàn bà như hàng tỉ người đàn bà khác trên cái thế giới này. Cũng có nhu cầu sinh lý, cũng có những ham muốn dục tình, cũng có nhu cầu được một vật tù tù nần nẫng chọc sâu vào tận cùng cơ thể rồi nhả ra những giọt tinh túy chứ. 

Người ta nếu đủ đầy tình dục mà gặp cảnh như bà nhiều lúc ham muốn nữa là bà. Nhiều lúc bà cũng thèm được một lần tháo cái găng tay cao su ra mà trực tiếp chạm da chạm thịt vào những cái dương vật đẹp đẽ. Nhiều lúc bà cũng thèm được ghé bờ môi mọng chín của mình vào cái đầu khất bóng lưỡng nào đó. Nhiều lúc bệnh nhân không kiềm chế được mà xuất tinh ngay lúc bà khám bệnh bà cũng thèm được kéo cái khẩu trang xuống mà thè lưỡi liếm vị tinh trùng nồng nồng, được hít một hơi thật mạnh cái mùi tinh trùng hấp dẫn. Nhiều lúc trong khi khám bệnh bà cũng phải uốn éo đôi mông vì cơn thèm thuồng ở bướm cứ tự nhiên xâm nhập làm toàn bộ háng bà ngứa ngáy. Rồi nhiều lần, bà cũng muốn buông thả bản thân để đáp ứng nguyện vọng “xấu xa” của bệnh muốn được địt vị bác sĩ xinh đẹp, quyến rũ đang cầm nắn dương vật của mình lắm chứ. Nhưng chưa lần nào bà để bản thân mình ngục ngã.

Bao nhiêu năm làm bà mẹ đơn thân, người ta nói “gái một con trông mòn con mắt”, hồi còn trẻ bà Oanh đẹp lắm, đẹp từ khuôn mặt đến mái tóc làn da, đẹp từ mông lên vú xuống lồn qua eo. Biết bao người đàn ông đủ các phân khúc đã tán tỉnh mong muốn lấy bà làm vợ, từ người chức cao vọng trọng đến người bình dân, từ người nhiều tuổi hơn đến kẻ ít tuổi hơn bà, từ người đã từng có gia đình đến kẻ còn là trai tân. Nhưng tất cả đều là bấy nhiêu lần bà từ chối, bởi bà không muốn san sẻ tình cảm của mình, bà lo sợ rằng nếu đi bước nữa sẽ làm đứa con gái bé bỏng của bà lâm vào cảnh sống khó khăn.

Đã xác định như vậy rồi thành ra từ chối đàn ông đã trở thành một phản xạ, một bản năng của bà. Ngay cả chuyện đơn giản là kết bạn với một người đàn ông thôi bà cũng né tránh, cũng bởi không muốn từ tình bạn đơn giản rồi nảy nở thành những tình cảm khác mà biết chắc rằng mình không thể tiếp nhận. Nói đâu xa, ngay như ở cái bệnh viện đa khoa Thiên Ngọc, nơi bà làm việc từ lúc về hưu đến giờ, có cái ông Tình già khú đế lúc đầu cũng lân la làm quen cũng bị bà bỗ bã xỗ sàng từ chối. Đó là bản năng của bà.

Nhắc đến ông Tình, bà Oanh chợt cau mày nghĩ ngợi, “không biết lão Tình già chết tiệt kia kiếp trước có ân oán gì với mình mà kiếp ngày cứ gặp nhau là lão ta phải chành chọe, phải chí chéo với mình thế nhỉ. Lão Tình già mất nết kia, chiều hôm nay còn dám nhìn chằm chằm vào vú mình nữa. Lúc đó mình ngượng chết đi được đi, may chỉ có một mình, không có bọn thanh niên chứ không chắc mình không dám đi làm ở bệnh viện nữa. Lão Tình già kia, lần sau mà tôi gặp lão, nhất định tôi sẽ xử lão một trận cho thừa cái thói dâm dê dám nhìn trộm người ta. À mà không được, chẳng lẽ lần sau lại đi bảo lão ấy là sao ông dám nhìn vú tôi à, như thế có mà ngượng càng thêm ngượng. Lão Tình già mất nết”. 

Hết chuyện bực bội khi nghĩ về ông Tình, bà Oanh lại nghĩ về ngày mai, là ngày đầu tiên bà phải sống một mình khi người con gái ra nước ngoài sinh sống, “Ngày mai cái Tiên nó đi rồi, vậy là mình phải sống một mình, lúc bình thường thì không sao, những nhỡ lúc ốm đau thì phải làm thế nào, có tuổi rồi không biết trước đâu mà lần. Hay là mình cởi mở tấm lòng để tìm người đàn ông nào đó nhỉ? Cả đời này mình đã hy sinh vì con gái rồi, nay nó đã có gia đình riêng, nếu mình cũng đi tìm người nào đó thì chắc là không ai bảo gì đâu, cũng là hợp với lẽ thường. Trước là để bầu bạn tâm sự lúc tuổi già, để có gì còn chăm sóc mình những lúc trái gió trở giời, chứ ốm đau chẳng lẽ lại kêu đứa con gái ở Pháp về hay sao? Sau nữa là để bù đắp cho mình những năm tháng cô đơn, lẻ bóng, mình cũng thèm thèm được nếm lại cái vị của tình dục chứ, dạo gần đây mình hay nứng lắm”. 

Nhưng biết tìm ai bây giờ nhỉ, chắc là phải tìm người hơn tuổi mình, chứ mình ghét cái bọn trẻ ranh kém tuổi lắm. Ở bệnh viện có ai không nhỉ? Điên thế, có mỗi cái thằng cha già Tình mất nết. Nghe mọi người nói lại rằng lão cũng một thân một mình nuôi con mấy chục năm nay, hoàn cảnh cũng hao hao giống mình, nhìn tướng tá thì cũng hồng hào có lực chứ không đến nỗi già lắm, kể cũng được. À mà không được, lão ta là kẻ thù không đợi trời chung với mình. Ai cũng được, nhưng riêng lão Tình già thì không được. Không thể được”. 

Nghĩ đến đây, cục tức lại ùa về làm bà Oanh không thèm nghĩ tiếp nữa, màn đêm yên tĩnh lắm, chỉ có tiếng 2 con thạch sùng trên tường đang làm tình với nhau vọng vào tai làm bà thở hắt ra một hơi thật dài.